Edit: Tru Tâm
Chương 21: Người chơi mới.
Tới ngày hôm sau, Chung Minh vẫn còn có chút ngơ ngác, cứ như vừa bị ai đánh cho một gậy vào đầu.
Phải rồi, đây là một trò chơi kinh dị - đương nhiên phải có "người chơi".
Cậu sống trong cái trò chơi này một cách quá yên ổn suốt mấy ngày qua, đến mức hoàn toàn quên mất bản thân chỉ là một NPC trong game kinh dị này.
Sáng hôm sau, sau khi ăn xong bữa sáng, các người hầu nam đều tập trung tại đại sảnh, chuẩn bị đón đợt "người chơi" mới đến.
Chung Minh đứng ở hàng cuối cùng trong đội ngũ, hơi ngẩng đầu nhìn, không thấy bóng dáng Đào hay tiểu thư Joan đâu - xem ra đám người hầu cấp cao không tham gia buổi tiếp đón này.
Cậu khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhớ tới cảnh tượng đã nhìn thấy trong giáo đường ngày hôm đó, đến giờ vẫn chưa đủ dũng khí để đối mặt với Joan.
Quản gia Mary đứng ở phía trước nhóm người, dáng vẻ như thường ngày - lạnh lùng và kiêu ngạo - ngẩng đầu nhìn mọi người và nói:
"Hôm nay có khách đến, tất cả phải giữ tinh thần cảnh giác."
Cái gọi là "khách" ở đây, đương nhiên là chỉ người chơi.
"Rõ ạ --"
Mọi người đồng thanh đáp lời.
Chung Minh khẽ nâng mắt, kín đáo quan sát - ánh mắt mọi người xung quanh vẫn bình thản, chẳng ai có vẻ gì là căng thẳng hay lo lắng.
"Chờ người chơi tới rồi, đám NPC như bọn mình phải làm gì đây?"
Cậu thầm nghĩ.
Lý Dật Chi dường như đoán được sự bối rối của cậu, liền cúi xuống, ghé sát tai cậu khẽ nói:
"Đừng căng thẳng, cậu chẳng cần phải làm gì cả."
Giọng nói mang theo ý cười nhẹ vang lên bên tai Chung Minh:
"Nếu có ai hỏi gì, cứ nói là không biết là được rồi."
Chung Minh liếc y một cái, khẽ gật đầu.
Ánh mắt Lý Dật Chi thoáng lóe lên điều gì đó, nụ cười bên môi cũng dần trầm xuống, nét mặt nghiêm túc hơn.
Y nhìn thẳng Chung Minh:
"Nhớ phải tránh xa người chơi.
Nếu thấy bọn họ, tốt nhất cứ đi vòng."
"Nghe rõ chưa?"
Nghe thấy y lặp lại đúng lời dặn của công tước, Chung Minh khẽ trừng mắt - có chút kinh ngạc.
Nếu cả hai người đều nhấn mạnh như vậy, thì đám "người chơi" kia chắc chắn không phải dạng vừa.
Cậu nhỏ giọng đáp:
"Tôi biết rồi."
Lý Dật Chi nhìn cậu - thấy dáng vẻ ngoan ngoãn, nghe lời - trong lòng sinh ra vài phần yêu thích.
Y bật cười, đưa tay xoa đầu Chung Minh:
"Ngoan lắm."
Sau đó vươn tay ôm cổ Chung Minh, nói bằng giọng thân mật:
"Tiểu Chung nhà chúng ta chỉ cần lo quản lý sổ sách là được.
Những chuyện khác không cần lo, ca ca sẽ bảo vệ cậu."
Chung Minh không hiểu y đang "lên cơn" gì, cũng lười phản ứng, chỉ xem như người lớn bị trẻ con đeo bám, lười giãy giụa.
Không ngờ hôm nay Lý Dật Chi còn đặc biệt thay Công tước sai người may cho cậu bộ quần áo mới - kích cỡ vừa khít, phần eo được bó gọn, hai chân dài và thẳng, áo sơ mi lại cài đến tận khuy trên cùng - sự tương phản đó khiến người khác nhìn vào dễ nảy sinh suy nghĩ mơ hồ.
Lý Dật Chi ôm cậu chẳng muốn buông.
Đến lúc định thò tay xuống eo cậu thì lại bị Chung Minh đẩy ra.
Y vẫn còn trêu chọc:
"Này, hay là cậu trốn đi cho rồi."
Lý Dật Chi cong cong mắt phượng, cười:
"Cậu trông thế này mà để người chơi thấy được, họ không muốn 'ăn' cậu mới là lạ."
Chung Minh chỉnh lại cổ áo bị y làm rối, hờ hững liếc Lý Dật Chi một cái - người chơi tới vì tiền thưởng, làm gì có ai rảnh mà để mắt tới một NPC như cậu chứ.
****
Bên kia, thời gian lặng lẽ trôi qua.
Chiếc đồng hồ quả lắc trong đại sảnh phát ra tiếng tích tắc nặng nề.
Chừng mười lăm phút sau, ánh nắng ban mai vàng nhạt từ khu rừng phía đông nam len lỏi chiếu vào.
"Cạch --"
Quản gia Mary mở chiếc đồng hồ quả quýt, nhìn vào mặt số.
Giọng bà nhẹ nhàng vang lên:
"Tới giờ rồi."
Ngay sau đó, quản gia Mary cất bước tiến về phía cổng lớn.
Cùng lúc ấy, toàn bộ đám người hầu nam cũng đồng loạt di chuyển, tự động chia thành hai hàng, đứng dọc hai bên cửa, xếp thành hàng lối gọn gàng.
Chung Minh đứng bên phải, cạnh Lý Dật Chi.
Cậu khẽ liếc nhìn Archie ở bên cạnh, rồi lại nhìn sang hàng đối diện - nơi có một chỗ trống duy nhất, đúng là vị trí của Jack.
Quản gia Mary giơ cánh tay trắng bệch, gầy guộc lên, đặt nhẹ lên cánh cửa gỗ đen bóng.
Cánh cửa chính của tòa nhà cao sừng sững từ nền đến tận trần, trên bề mặt được chạm khắc hoa hồng sống động như thật, xen lẫn làn bụi gai mảnh - vô cùng tinh xảo.
Chung Minh nhìn chăm chăm vào chỗ trống ấy một thoáng, sau đó thu ánh mắt về, hướng ra phía ngoài cánh cửa.
Quản gia Mary tuy dáng người mảnh khảnh nhưng lại có thể một mình đẩy được cánh cửa gỗ trông vô cùng nặng nề ấy.
Cánh cửa từ từ mở ra, phát ra âm thanh "kẽo kẹt" nhẹ nhàng, vài tia nắng sớm lập tức len qua khe cửa, chiếu rọi vào không gian mờ bụi trong đại sảnh.
Chung Minh bất giác nín thở.
Khi cánh cửa hoàn toàn được mở ra, một làn sương trắng dày đặc lập tức tràn vào, mang theo mùi đất ẩm và lá cây còn đẫm sương - thứ mùi chỉ có vào sáng sớm.
Giữa màn sương mù dày, vài bóng người dần hiện lên.
"Mẹ kiếp, cuối cùng cũng ra được rồi!"
"Trời đất ơi, không ai nói với tôi là cái dinh thự kinh dị này lại xa đến thế!"
"Mệt chết đi được. . . . .
đường quái gì mà như hành xác vậy?"
Tiếng cành cây bị đẩy sang hai bên vang lên, cùng lúc đó, những bóng người lờ mờ bước ra từ khu rừng đen phía xa.
Chung Minh kín đáo ngước mắt, ánh nhìn nhanh chóng lướt qua từng người.
Tổng cộng chín người - tám nam, một nữ.
Dẫn đầu là bốn người đàn ông cao lớn, đồng phục quân trang giống hệt nhau, từ dáng vẻ đến thần sắc đều toát ra một loại khí chất nguy hiểm đầy áp lực.
Theo sau là ba nam sinh trẻ tuổi, ăn mặc bình thường, thoải mái, vừa đi vừa cười đùa - trông chẳng khác gì mấy sinh viên đại học đi dã ngoại cuối tuần.
Trong số đó, một nam sinh trẻ tuổi còn không ngừng lại bắt chuyện với người phía trước:
"Anh ơi, bộ quân phục của anh ngầu quá, mua ở đâu vậy?"
Người đàn ông đi đầu quay đầu liếc cậu ta một cái, nhướng mày, rồi buông một câu đáp lại.
Anh ta nói bằng tiếng Anh.
Nam sinh kia ngẩn ra trong giây lát, vội vàng lục trong túi lấy ra thiết bị phiên dịch, đeo lên tai, lúc này mới nghe được rõ ràng câu nói của đối phương:
"Gà con, tránh xa tao ra một chút."
Vẻ mặt của nam sinh lập tức tối sầm lại, thầm rủa: "Ra vẻ cái gì mà ra vẻ."
Rồi quay đầu sang tiếp tục trò chuyện với đám bạn, hoàn toàn làm lơ đám người phương Tây cao lớn phía trước.
Ở cuối đoàn người, cách một khoảng xa là một nam một nữ, nhìn như một cặp tình nhân, đi sát vào nhau, mặt mũi hiện rõ vẻ căng thẳng cảnh giác.
Chung Minh lặng lẽ quan sát thần sắc của từng người, sau đó thu lại ánh mắt, cúi đầu nhìn mũi giày của mình.
Đúng lúc đó, Lý Dật Chi nghiêng người, cúi xuống khẽ nói bên tai hắn:
"Đám phía trước kia là lính đánh thuê."
Chung Minh nghe vậy liền hiểu ngay.
Cậu lại lặng lẽ liếc thêm vài lần về phía mấy người mặc quân phục - sự nguy hiểm toát ra từ họ quả thật có lý do.
Trong đội, một người đàn ông da trắng cao lớn khoảng 1m9, tóc vàng, đi đầu bước ra khỏi màn sương.
Khuôn mặt anh ta lạnh lùng, hốc mắt sâu, ánh mắt chỉ thoáng dừng lại trên người quản gia Mary đang đứng giữa cửa chính một cái chớp mắt, rồi nâng tay phải lên, ra hiệu dừng lại.
Ngay lập tức, những lính đánh thuê phía sau anh ta cũng đồng loạt dừng bước - chỉ nhìn thôi cũng biết ai là thủ lĩnh trong nhóm này.
Mấy sinh viên đi phía sau cũng dừng lại theo, nhưng tư thế đứng và biểu cảm của họ trông tùy tiện hơn nhiều so với mấy người lính kia.
Một người còn thò đầu nhìn ngó về phía tòa biệt thự giữa rừng:
"Wow, đây là chỗ tổ chức trò chơi kinh dị à?
Trông xịn thật đấy!"
Một người khác cũng kinh ngạc thốt lên, mắt không ngừng quan sát tòa kiến trúc cao ngất trước mặt:
"Công ty game này giàu thật, xây cái nhà hoành tráng như lâu đài luôn."
Người cuối cùng cũng góp lời, đầy vẻ than phiền:
"Tiền chắc đổ hết vào cái nhà này rồi, còn cái đường đi thì xấu tệ.
Vừa nãy tao suýt nữa ngã sấp mặt xuống bùn."
Bọn họ vừa cười vừa nói, hoàn toàn không có chút cảm giác căng thẳng nào khi bước vào một trò chơi kinh dị, giống hệt như mấy thằng bạn rủ nhau ra quán net chơi game.
Mấy tên lính đánh thuê đi phía trước thấy đám sinh viên cười đùa như vậy thì không khỏi lộ ra vài phần khinh miệt, nhưng cũng không có ý định ra mặt ngăn cản.
Người đàn ông tóc vàng dẫn đầu cúi đầu, lấy từ túi ra một điếu thuốc, châm lửa.
Trong bầu không khí buổi sớm ẩm ướt nơi rừng rậm, anh ta phả ra một làn khói xám nhạt.
Sau đó, anh ta liếc nhìn mấy người phía sau, giọng khàn khàn, mang theo mấy phần u ám:
"Đây mẹ nó là cửa ải Boss đó, tất cả tỉnh táo lại cho tao."
Giọng anh ta không lớn, nhưng chỉ trong tích tắc, những người còn lại liền thu hồi vẻ mặt cợt nhả, ngay ngắn đứng lại, cả người tỏa ra khí thế sắc bén như lưỡi dao.
Tuy lời đó nói với đám thuộc hạ của hắn, nhưng mấy sinh viên nghe xong cũng im bặt, không khí lập tức trầm xuống.
Có vài người còn nhỏ giọng mắng thầm, nhưng cũng không dám nói gì thêm.
Cặp tình nhân đứng tách xa khỏi nhóm người kia, cảnh giác nhìn người đàn ông tóc vàng, rõ ràng cũng đã nhận ra mức độ nguy hiểm từ hắn.
Trên mặt họ hiện rõ sự hoảng sợ không giấu nổi.
Quản gia Mary đứng đó, mắt lạnh quan sát tất cả những gì đang xảy ra trước mặt, thần sắc không chút dao động.
Đợi đến khi mọi người hoàn toàn im lặng, bà mới hơi cúi đầu, chậm rãi nói:
"Chào mừng đến với Dinh Thự Khủng Bố."
Chỉ vài từ ngắn ngủi, vậy mà lại khiến không khí giữa những người chơi khẽ xao động.
Trong đám người, có thể nghe thấy tiếng hít khí khe khẽ vang lên.
Chung Minh ngẩng đầu nhìn, liền sững người tại chỗ.
Chỉ thấy từ đám lính đánh thuê phía trước cho đến nhóm sinh viên phía sau, trong mắt mọi người đều lấp lánh ánh sáng màu lục, giống như dã thú nhìn thấy con mồi.
Ngay cả cặp tình nhân tưởng chừng bình thường kia, ánh mắt cũng sáng rực lên, nét mặt lộ ra vài phần phấn khích.
Tất cả đồng loạt để lộ ra vẻ cuồng nhiệt - khiến người khác nhìn vào cũng phải sởn da gà.
Lẽ nào trò chơi này lại có ý nghĩa to lớn đến vậy với bọn họ?
Chung Minh cảm thấy có chút khó hiểu.
Đúng lúc đó, cậu nghe thấy bên cạnh vang lên tiếng cười khẩy của Lý Dật Chi.
Cậu nghiêng đầu nhìn sang, liền thấy ánh mắt của Lý Dật Chi đang dán chặt vào đám người chơi, lạnh lẽo vô cùng, khóe môi nhếch lên, mang theo một nụ cười châm biếm rõ rệt.
Xem ra người này quả thật không ưa gì người chơi.
Chung Minh âm thầm nghĩ.
Chờ đến khi tất cả người chơi đều bước vào trong khu dinh thự, mặt trời cũng đã lên đến đỉnh đầu.
Mấy nam sinh viên trên đường đi cứ ồn ào la hét, đến khi bước vào trong đại trạch, ngẩng đầu nhìn thấy tòa kiến trúc lộng lẫy khoa trương phía bên trong, cổ của họ suýt chút nữa thì. . . . . vặn gãy vì ngửa lên quá lâu.
Để nghênh đón đám "khách quý" này, từ sáng sớm Chung Minh cùng những nam phó khác đã tất bật bày biện một bàn ăn cực lớn giữa đại sảnh.
Trên bàn được trải khăn trắng tinh tươm tất, bày biện các món ăn vẫn còn tỏa hơi ấm: một rổ bánh mì vừa mới ra lò, một đĩa thịt xông khói lớn, salad rau củ, và đủ loại trái cây tươi.
Các nam phó xếp thành hai hàng sát tường, đứng ngay ngắn hai bên bàn ăn dài.
Trên bàn cơm, ánh mắt nhóm sinh viên lập tức bị món ăn hấp dẫn, nhìn chằm chằm đến sắp chảy nước miếng, liền không khách khí vươn tay lấy bánh mì đặt lên đĩa của mình.
Nhưng ở phía đối diện, nhóm lính đánh thuê lại không vội vàng động đũa.
Người đàn ông tóc vàng cao lớn ngả người vào ghế, một chân bắt chéo, tay phải lười biếng xoay cái nĩa bạc, ánh mắt lướt qua mâm thức ăn trước mặt.
Một lát sau, anh ta đột nhiên ngửa đầu ra sau, đôi mắt xám lạnh nhìn về phía Chung Minh - người đang đúng lúc đứng ngay sau lưng anh ta.
"Ê."
Anh ta dùng nĩa chọc chọc mấy món ăn trước mặt, rồi hỏi:
"Cái này ăn được chứ?
Không có bỏ độc đấy chứ?"
Câu nói vừa thốt ra, cái nam sinh viên đang ăn bánh mì đến phân nửa liền lập tức cứng đờ cả người, sắc mặt trắng bệch trong chớp mắt.
Cậu ta mắng thầm một câu "con mẹ nó", rồi ném cái bánh mì đang cầm trên tay lên bàn không chút do dự.
Chung Minh khẽ run lông mi - đến mức gần như không thể phát hiện được.
Cậu hoàn toàn không biết mấy món ăn này có độc hay không.
Đồng thời, trong đầu vẫn còn vang vọng lời dặn của Lý Dật Chi: "Có ai hỏi gì thì cứ nói không biết."
Vì thế, Chung Minh giữ im lặng, không nói một lời, cũng không có bất kỳ phản ứng gì.
Nam nhân tóc vàng quét mắt đánh giá Chung Minh từ trên xuống dưới - gương mặt trắng nõn, không có chút biểu cảm, lạnh nhạt như khối đá.
Hắn nhíu mày, lẩm bẩm một câu thấp giọng:
". . . .Không có ý thức tự chủ sao."
Chung Minh: . . . . .
Thôi kệ, giả ngu luôn cho rồi.
Cậu thả lỏng toàn thân, cả mặt lẫn cơ bắp đều không động đậy.
Thấy Chung Minh vẫn không hề phản ứng, người đàn ông tóc vàng "Rầm!" một tiếng, mạnh tay ném nĩa xuống bàn rồi lạnh giọng ra lệnh:
"Ăn đi hết cho tôi."
Vừa nghe anh ta ra lệnh, mấy tên lính đánh thuê bên cạnh mới bắt đầu cầm dao nĩa lên, động tác thô bạo, ăn như bầy thú đói vừa bị nhốt mấy ngày.
Bên này, mấy sinh viên thì sắc mặt mỗi người mỗi kiểu.
Đặc biệt là tên vừa rồi phản ứng to nhất - người đã ném thẳng nửa cái bánh mì lên bàn - bây giờ mặt mày tối sầm, rõ ràng là cảm thấy bị mất mặt.
Cậu ta đột nhiên bật dậy, tay đập mạnh lên bàn, hung tợn trừng mắt nhìn người đàn ông tóc vàng đối diện:
"Ê."
Tóc cậu là nhuộm rồi sau đó tẩy thành màu vàng, lông mày bị đứt một đoạn, thoạt nhìn giống kiểu lưu manh ở cổng trường, trừng mắt nhìn lính đánh thuê:
"Mẹ kiếp, mày cố ý gây chuyện à?"
Bàn ăn lập tức rơi vào im lặng.
Cặp tình nhân ngồi mép bàn đã sợ đến ngẩn người, há miệng nhìn tên tóc vàng, không biết cậu lấy đâu ra gan đi khiêu khích gã đàn ông vừa nhìn đã thấy không ổn kia - mà lại còn ở trong một trò chơi kinh dị.
Hành vi ngu ngốc này khiến hai người bạn đồng hành cũng sững sờ, cả hai vội đưa tay kéo tay áo hắn.
Nhưng chưa kịp mở miệng can ngăn, bên kia bốn lính đánh thuê đang ngồi thành hàng đã đồng loạt dừng lại, tất cả ngẩng đầu, ánh mắt đồng thời dừng lại trên người tóc vàng.
Ánh mắt như thể đang nhìn một xác chết.
Tóc vàng lập tức cứng người lại, bị khí thế áp đảo trên người mấy gã kia dọa lùi vài bước, cơ mặt trên xương gò má giật hai cái.
Đồng bạn bên cạnh thấy thế liền khuyên:
"Mau ngồi xuống đi, đừng so đo với bọn họ."
Nghe vậy, tóc vàng quả thực như được tha, lập tức thuận thế ngồi lại ghế, miệng vẫn lầm bầm vài câu không rõ.
Thấy vậy, người đàn ông tóc vàng thu ánh mắt về, ngón tay gõ lên bàn hai cái.
Bốn lính đánh thuê xung quanh liền đồng loạt rút lại tầm mắt, cúi đầu tiếp tục ăn.
Bàn ăn lại trở về yên tĩnh, chỉ còn âm thanh dao nĩa va chạm.
Cặp tình nhân kia cũng nhẹ nhàng thở ra, liếc nhìn gã tóc vàng ngồi đầu bàn, rồi tiếp tục ăn.
Lúc này, giữa những người chơi đã vô thức hình thành sự phân hóa, mơ hồ lấy người đàn ông tóc vàng trong nhóm lính đánh thuê làm trung tâm.
Ba nam sinh viên đại học có vẻ hơi nóng nảy, rõ ràng đối với mấy lính đánh thuê ôm ý địch, nhưng lại không dám trực tiếp đối đầu.
Vì vậy bọn họ hạ thấp giọng, tiếp tục thì thầm to nhỏ, ý đồ dùng kiểu hành vi tụ lại thành nhóm này để đạt được một chút "sức mạnh" nào đó:
"Ê. . . . . nhìn bên kia, cái người nam đó, phía sau ấy."
". . . . .
Mông đẹp thật."
"Eo cũng nhỏ nữa."
"Nam hay nữ vậy?
Da trắng thật."
Những câu nói rạo rực đầy hưng phấn truyền vào tai Chung Minh, đuôi mắt cậu giật giật, cố kiềm chế ham muốn ngẩng đầu, đồng thời cảm nhận được mấy ánh nhìn trắng trợn mà mãnh liệt đang dừng lại trên người mình.
Nhưng cuộc đối thoại vẫn chưa dừng lại, hơn nữa đề tài càng lúc càng lệch hướng:
"Là nữ nhỉ, cằm nhọn như tiêm botox vậy."
"Tao thấy là nam đó, mặc quần mà.
Không thấy toàn bộ đều là nam hầu sao?"
"Mẹ nó. . . . biết đâu là thiết lập game cố tình làm như vậy đấy?"
"Mày đi hỏi người ta một câu đi, ừ?"
Mấy người chơi xô đẩy nhau, giọng nói ngày càng lớn.
Cùng lúc đó, Lý Dật Chi đang đứng ở một đầu khác của bàn ăn chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt phượng lạnh lẽo một mảnh, ánh nhìn dừng lại phía sau mấy người kia.
Nhưng mấy người đó vẫn chưa nhận ra, còn đang tiếp tục đùa cợt.
Đúng lúc này, đầu bàn dài bỗng truyền đến một tiếng vang giòn.
Quản gia Mary khẽ nâng cằm, tay phải cầm một chiếc nĩa, tay trái nâng ly pha lê khẽ gõ một cái.
"Xem ra các vị đều rất hài lòng với bữa ăn."
Bà buông ly trong tay xuống, lạnh nhạt nói: "Điều đó thật sự là quá tốt."
Tuy rằng nói như vậy, nhưng giọng điệu của bà lại vô cùng lạnh nhạt, như thể chỉ là đi ngang qua sân khấu, lời nói này đơn giản chỉ là dấu hiệu bữa trưa đã kết thúc.
Vừa dứt lời, tên tóc vàng dẫn đầu nhóm lính đánh thuê lập tức buông dao nĩa.
Cặp đôi kia do dự một chút, cũng theo đó dừng lại.
Nhưng mấy sinh viên vừa rồi còn mải nói chuyện, chưa ăn no, nghe vậy cũng không dừng lại động tác ăn uống, mà là vội vã nhét thức ăn vào miệng.
Thấy vậy, trong lòng Chung Minh chấn động, nhìn mấy sinh viên không hợp với những người khác, như đang suy nghĩ gì đó, quay sang nhìn quản gia Mary.
Lại thấy gương mặt nữ nhân kia vẫn giữ nguyên vẻ lạnh nhạt và thản nhiên như thường, tựa như hoàn toàn không để tâm đến hành vi thiếu lễ độ của đám người chơi.
Bà giữ phong thái tao nhã, hơi cúi người, dùng giọng bình tĩnh nói:
"Xin các vị tận hưởng khoảng thời gian trong dinh thự khủng bố."
Nói xong lời này, quản gia Mary xoay người rời đi.
Thấy vậy, gương mặt vốn luôn thản nhiên của tên tóc vàng chợt động, bất ngờ ngẩng đầu hỏi:
"Nhiệm vụ là gì?"
Quản gia Mary dừng bước, quay đầu lại, đôi mắt màu xám dừng trên mặt tên tóc vàng.
Tên tóc vàng ánh mắt sắc bén, lặp lại:
"Phó bản này, nhiệm vụ là gì?"
Quản gia Mary nghe vậy, trên mặt không có chút thay đổi nào, đáp:
"Không có nhiệm vụ."
Giọng bà lạnh nhạt, lặp lại một lần nữa câu vừa rồi:
"Xin các vị khách nhân tận hưởng khoảng thời gian ở đây."
Lời vừa dứt, bất chấp phản ứng của những người phía sau, quản gia Mary xoay người rời khỏi hiện trường.
Nàng vừa đi, đám người chơi liền sững sờ.
Cặp đôi kia mở to mắt, ngơ ngác nhìn nhau, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.
Trong đám lính đánh thuê, có một người bỗng nhiên đứng bật dậy, trực tiếp đá đổ cái ghế sau lưng bằng một chân.
"Rầm!"
Chiếc ghế gỗ đặc ngã ra phía sau, đập mạnh xuống đất, phát ra một tiếng động lớn.
". . . .
Đệt, làm cái gì vậy?!"
Một lính đánh thuê tóc nâu sắc mặt phẫn nộ, lại đá thêm một phát vào cái ghế:
"Không có nhiệm vụ?
Làm gì có chuyện phó bản lại không có nhiệm vụ?!"
Mấy sinh viên bị hoảng sợ, Hoàng Mao bên miệng còn dính vụn thịt hun khói, không hiểu ra sao mà nhìn về phía lính đánh thuê đột nhiên bùng nổ:
"Mấy người phát điên cái gì vậy?"
Đồng bạn của hắn cũng cau mày, phụ họa nói: "Đúng thế, không có nhiệm vụ thì sao chứ?
Chơi thử xem cái đã."
Giọng điệu của bọn họ rất nhẹ nhàng, cứ như thể thật sự đang chơi một game kinh dị qua màn hình máy tính vậy.
Trong số đó, một nam sinh tóc đen mặc hoodie trắng, trông có vẻ rụt rè hơn Hoàng Mao, khuyên nhủ:
"Đúng thế, chúng ta chẳng phải có ba mạng sống sao?
Có gì mà sợ, có chuyện gì thì mọi người cùng ngồi xuống bàn bạc."
Nghe vậy, Chung Minh đang đứng cạnh nghe lén, đuôi lông mày khẽ động.
Ba mạng sống?
Đây là lần đầu tiên cậu nghe thấy chuyện này.
Tên lính đánh thuê đang nổi điên kia thở hổn hển, mắt đỏ ngầu toàn tơ máu, trừng mắt nhìn sinh viên vừa lên tiếng khuyên nhủ, trông cực kỳ đáng sợ.
Nam sinh tóc đen rụt rè kia bị dọa đến mức không dám đối diện, hoảng sợ cúi đầu.
"Được rồi."
Tóc vàng nam nhân lặng lẽ nhìn cấp dưới của mình đang nổi điên, mãi đến lúc này mới tháo điếu thuốc trên môi xuống, dập tắt trên khăn trải bàn, nói:
"Ngồi xuống.
Đừng hoảng loạn."
Nghe vậy, lính đánh thuê tóc nâu kia dừng lại một chút.
Tuy vẫn còn rất tức giận, nhưng gã vẫn nghe lời ngồi xuống.
Sau khi quản gia Mary rời đi, hai hàng nam phó đứng cạnh bàn ăn đồng loạt bước lên một bước, tiến đến bên cạnh người chơi bắt đầu thu dọn đồ ăn và lau khăn trải bàn bị dơ.
Chung Minh bước đến bên cạnh lính đánh thuê tóc vàng, cúi mắt nhìn thấy trên chiếc khăn trải bàn trắng tinh bị tàn thuốc làm cháy một lỗ đen, theo bản năng nhíu mày.
Cậu nhớ rõ chiếc khăn trải bàn này không hề rẻ, phải tới 300 đồng.
Chung Minh đau lòng trong chớp mắt, vươn tay định nhấc chiếc đĩa bẩn trên bàn lên.
Nhưng đúng lúc đó, cổ tay cậu đột nhiên bị ai đó nắm lấy.
Chung Minh hoảng hốt, ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt của lính đánh thuê tóc vàng có đôi mắt xám xanh.
Tóc vàng nam nhân nhếch môi, nở nụ cười tiêu chuẩn để lộ tám chiếc răng với Chung Minh, nhưng trong ánh mắt màu xanh xám lại chẳng có lấy một chút ý cười.
Chung Minh từ nét mặt hắn cảm nhận được một sự quen thuộc khó hiểu, nhưng lại không thể nhớ nổi mình đã gặp ở đâu.
"Chào cậu."
Giọng điệu của người đàn ông tóc vàng vẫn ôn hòa, lễ độ nhã nhặn:
"Xin hỏi cậu có biết nhiệm vụ ở đây là gì không?"
Chung Minh tất nhiên không biết nhiệm vụ là gì, liền lắc đầu.
". . . .
Vậy sao."
Người đàn ông tóc vàng cũng không hỏi thêm, chỉ buông tay ra.
Chung Minh thu dọn đĩa bẩn như thường, cùng các nam hầu khác đi dọc hành lang, hướng về nhà bếp.
Lý Dật Chi không một tiếng động tiến lại gần từ phía sau, đưa tay đặt lên vai hắn:
"Vừa nãy tên đó nói gì với cậu?"
"Gã hỏi tôi nơi này có nhiệm vụ gì không."
Chung Minh đáp, thuận miệng hỏi ngược lại:
"Cậu có biết nhiệm vụ là gì không?"
"Nhiệm vụ à."
Lý Dật Chi đặt đĩa bẩn vào bồn nước, cười khẽ: "Ở đây không có nhiệm vụ."
Nghe vậy, Chung Minh ngẩn người, lại hỏi tiếp: "Không có nhiệm vụ?
Vậy thì làm sao xem như vượt ải được?"
Lý Dật Chi đưa tay mở vòi nước, vừa rửa sạch đĩa, vừa ra hiệu cho Chung Minh đặt phần của mình vào.
Chung Minh làm theo, nhìn y dùng miếng bọt biển chà sạch những vết dầu mỡ dính trên bát đĩa.
Ngay lúc đó, Lý Dật Chi đột ngột mở miệng:
"Không ai vượt qua được."
Chung Minh khựng lại, ngẩng đầu lên theo phản xạ: "Cái gì?"
"Không có ai thông quan."
Lý Dật Chi quay đầu lại, khuôn mặt tuấn tú hiếm khi hoàn toàn vô cảm, ánh mắt bình thản nhìn Chung Minh: "Phó bản này, tỉ lệ vượt ải là bằng không."
Chung Minh trừng to mắt, đồng tử co rút lại vì kinh ngạc quá lớn.
Bồn rửa sau bếp đối diện với mấy khung cửa sổ lớn.
Giờ đã sang chiều, ánh nắng ấm áp xuyên qua rừng cây ngoài kia, chiếu vào qua lớp kính.
Trời xanh, mây trắng, cảnh vật bên ngoài dường như vô cùng yên bình.
Nhưng Chung Minh lại cảm thấy một luồng lạnh buốt bò từ sống lưng lên tới sau gáy.
Không ai thông quan-ý là, tất cả người chơi từng bước vào đây. . . .
đều đã chết?
Môi dưới của Chung Minh hơi run.
Lý Dật Chi như nhìn thấu suy nghĩ của cậu, nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay cậu, giọng nói cũng dịu đi một chút:
"Không phải tất cả đều phải chết."
Y nói: "Những người chơi kỳ cựu, thường mang theo vài thứ giúp giữ mạng, một số người có thể trốn thoát khỏi phó bản.
Còn lại. . . . . thì chỉ có cái kết là chết thôi."
Chung Minh cố gắng ổn định cảm xúc, lại hỏi: "Không có ai thông quan?
Vậy tại sao người ta vẫn muốn vào đây?"
Lý Dật Chi cúi đầu nhìn cậu, khẽ nhếch môi, mắt phượng hơi cong lên:
"Cậu đoán xem?"
Chung Minh: . . . . .
Đây là lúc đùa được sao?
Cậu không kìm được để lộ biểu cảm bực bội.
Lý Dật Chi bật cười vì biểu cảm của cậu, khóe miệng cong lên rõ hơn.
Rồi y đưa tay ra, ngón trỏ và ngón cái khép lại thành một vòng tròn, cười tủm tỉm nói:
"Đương nhiên là vì tiền."
"Phó bản 'Dinh Thự Khủng Bố' này từ khi được mở đến giờ, chưa từng có một người chơi nào vượt ải.
Tỉ lệ bồi hoàn đã tăng lên đến 1 ăn 100 triệu."
Lý Dật Chi dùng tay phải vẽ một vòng tròn trong không trung, cười nhìn về phía Chung Minh:
"Đô-la."
Chung Minh hơi trợn tròn mắt.
"Những tập đoàn tài chính tham lam đó làm sao có thể bỏ qua một cơ hội như thế này?"
Lý Dật Chi cười nhàn nhạt, tiện tay lấy một chiếc khăn lông trên giá áo đưa cho Chung Minh lau tay.
"Chỉ cần lợi nhuận vượt quá 200%, đám tư bản sẽ chẳng thèm để mắt đến pháp luật; nếu là 300%, thì bọn chúng sẽ dẫm đạp mọi thứ trên thế gian."
"Dù là những công ty đang cận kề phá sản, chỉ cần thuê được một người có thể vượt ải, tài sản của họ có thể lập tức được chuyển hóa thành tiền mặt.
Vì thế mà những kẻ đó mới bất chấp tất cả, kẻ trước ngã xuống, kẻ sau xông lên, liều mạng mà tiến vào."
"Mạng người rẻ mạt lắm.
Chỉ cần ra giá đủ cao, luôn sẽ có người sẵn sàng bán mạng vì tiền."
Lý Dật Chi khẽ nhếch môi cười chế nhạo, trong giọng nói tràn đầy khinh miệt, như thể đang thay toàn bộ người chơi gán cho một định nghĩa:
"Một lũ chó đánh cược."
Chung Minh nghe vậy, chợt nghĩ tới ánh mắt của những người chơi kia, không khỏi rùng mình.
Đúng vậy.
Chỉ cần lợi ích đủ lớn, con người quả thật có thể không màng đến bất cứ điều gì.
Đúng lúc đó, Lý Dật Chi dừng lời, nghiêng đầu lại gần Chung Minh, khẽ dặn dò:
"Tóm lại, nhớ kỹ - tránh xa những người chơi đó một chút.
Đã dám đến cái trò chơi này thì chẳng ai là người tử tế cả."
Chung Minh gật đầu theo bản năng, chợt nhớ ra gì đó, liền hỏi:
"Đúng rồi, khi nãy bọn họ nói mỗi người có ba lần sinh mệnh. . . . . là có ý gì?"
"Chính là nghĩa đen."
Lý Dật Chi đáp, cười lạnh một tiếng, vừa ôm Chung Minh rời khỏi phòng bếp vừa nói:
"Nhưng trong cái trò chơi này, có bao nhiêu mạng cũng chẳng đủ để dùng đâu."
Y hơi nhướng mày nhìn Chung Minh, như thể đang ám chỉ điều gì đó:
"Rất nhanh thôi, cậu sẽ hiểu."
****
Lúc đợt người chơi mới bước vào, buổi tối đầu tiên trôi qua trong yên ắng.
Trong tòa biệt thự lớn có đủ phòng để phân cho từng người chơi một.
Khi màn đêm buông xuống, Chung Minh làm theo mệnh lệnh của quản gia Mary, dẫn người chơi về phòng của mình.
Người chơi được phân cho cậu phụ trách chính là nam sinh mặc áo hoodie trắng lúc trước.
Có lẽ vì để "chào đón khách", cầu thang trung tâm bằng đá cẩm thạch của biệt thự đã được trải một lớp thảm dày.
Chung Minh mang giày da bước đi trên đó, gần như không phát ra chút âm thanh nào.
Bên ngoài biệt thự, mặt trời đã lặn về phía tây, bóng tối bao phủ cả thung lũng.
"Dinh Thự Khủng Bố" trở thành nơi duy nhất trong rừng rậm vẫn còn ánh sáng.
Trong tay Chung Minh là một chân đèn cắm nến, khi bước lên lầu, ngọn lửa trên đầu nến khẽ rung theo chuyển động, chiếu sáng tờ danh sách trong tay cậu.
Cậu nhanh chóng lướt mắt qua những cái tên trên tờ giấy, làm bộ như không để ý đến ánh mắt đánh giá lặng lẽ từ phía sau, bước đến trước một căn phòng ở chỗ rẽ tầng hai rồi dừng lại.
Chung Minh nghiêng người, nhường lối ra cửa, ngẩng mắt nhìn nam sinh mặc áo hoodie trắng, nói:
"Phòng của ngài ở đây."
Chân đèn cắm nến trong tay cậu khẽ đung đưa theo từng nhịp thở, ánh nến nhè nhẹ lay động, hắt lên gương mặt Chung Minh một tầng ánh sáng mờ ảo.
Tục ngữ có câu: "Mỹ nhân dưới đèn, càng nhìn càng đẹp."
Nam sinh viên mở to mắt nhìn không chớp, ánh mắt đờ đẫn khi thấy ánh sáng ấm áp từ ngọn nến hắt lên gương mặt tinh xảo như sứ của chàng nam phó.
Hàng mi dài rậm còn đậm nét hơn cả con gái khẽ rung lên, nơi đuôi mắt mơ hồ vẽ ra một tia mị hoặc u ám.
Người NPC xinh đẹp trước mặt khẽ nói với giọng trầm nhẹ:
"Chúc ngài có một buổi tối vui vẻ."
"À. . . . .
ừm."
Nam sinh viên đỏ bừng mặt, trong lòng thầm nghĩ lời thoại của trò chơi này thật buồn nôn, nhưng giọng nói ấy còn dễ nghe hơn cả những streamer nổi tiếng trên mạng.
Thấy NPC khẽ gật đầu với mình rồi xoay người, bưng chân nến định rời đi, cậu ta theo bản năng quay đầu lại.
Bàn tay buông bên người khẽ giật giật, nhưng cuối cùng vẫn không đủ can đảm để gọi NPC đó lại.
Nhìn bóng dáng mảnh khảnh của người thanh niên ngày càng xa, nam sinh viên cúi đầu, trong lòng dâng lên cảm giác mất mát.
Bất giác, cậu ta lại nhớ đến người bạn thân từ nhỏ từng vì cậu ta mà dám chặn cả hoa khôi lớp ở hành lang không cho đi.
Ba người họ đều là bạn chơi thân thuở nhỏ, cùng lớn lên trong một thị trấn nhỏ.
Từ tiểu học đến hết cấp ba đều học chung một lớp.
Trong đó chỉ có mình cậu ta học giỏi, sau khi tốt nghiệp thì thi đậu vào đại học trọng điểm.
Hai người còn lại, một người học cao đẳng, người kia thậm chí còn không đậu nổi trường nào, tốt nghiệp xong thì vào xưởng làm.
Năm nhất đại học trôi qua, nghỉ hè về quê gặp lại hai người bạn cũ, nam sinh viên thấy bạn thân mình đã nhuộm tóc vàng hoe, tay xăm đầy hình mới, mở miệng là kể chuyện khoác lác về các ông chủ giàu có trong tiệc tùng - đã ra dáng "xã hội đen" rõ mồn một.
Nhưng dù thế, tình bạn giữa họ vẫn rất tốt.
Nam sinh viên nhìn theo bóng Chung Minh khuất sau góc hành lang, khẽ mím môi nghĩ: nếu người kia là bạn thân mình, có khi đã dám gọi NPC đó lại rồi.
Biết đâu còn giỡn vài câu, thậm chí sờ tay NPC một cái.
Cậu ta nghĩ vậy, cúi đầu, rồi đẩy cửa bước vào phòng.
---
Bên này, Chung Minh chẳng hề bận tâm đến trong đầu sinh viên kia đang nghĩ gì.
Sau khi tiễn người chơi xong, cậu còn phải phục vụ Albert dùng bữa tối.
Một ngày làm việc bận bịu trôi qua, Chung Minh mệt đến rã rời, lê thân thể rệu rã trở về ký túc xá dành cho người hầu.
Vừa chạm đầu xuống gối, hắn lập tức chìm vào giấc ngủ sâu.
Đêm đó, Chung Minh ngủ rất say.
Nhưng giữa cơn mê, cậu mơ hồ nghe thấy một tiếng động trầm đục vọng tới.
Tuy nhiên, cậu đã quá mệt mỏi.
Mí mắt chỉ hơi giật giật rồi lại nhanh chóng chìm sâu vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, vừa bước chân lên lầu, Chung Minh lập tức đụng phải một cảnh tượng chấn động - trên thảm trải cầu thang là một mảng lớn vết máu đỏ sẫm.
Ngay dưới bậc đầu tiên của thang lầu, trên thảm hiện rõ một vùng loang lổ ướt đẫm.
Chỉ cần liếc mắt qua là biết đó không phải nước, mà chính là máu - bởi vì chất lỏng đặc sệt đã làm các sợi thảm dính bết vào nhau, đông cứng lại theo thời gian, từng mảng từng mảng dựng đứng lên như gai nhím.
Lý Dật Chi và Archie đang khiêng hai đầu tấm thảm nặng trịch, có vẻ là định vứt bỏ nó đi.
Nghe thấy tiếng bước chân, Lý Dật Chi ngẩng đầu liếc nhìn Chung Minh một cái, rồi vẫy tay như đuổi chó con: "Đi sang một bên, đừng chắn đường."
Chung Minh khựng lại một nhịp, sau đó lùi một bước, tránh sang một bên để nhường đường cho hai người.
Hai người khiêng tấm thảm nhuốm máu đi ngang qua bên cạnh cậu, mùi tanh nồng của máu tươi lập tức ập vào mũi, xộc thẳng lên đầu khiến Chung Minh suýt nhíu mày theo phản xạ.
Chung Minh bất ngờ bị mùi tanh xộc tới, theo bản năng đưa tay bịt mũi, lảo đảo lùi lại một bước.
"Đã bảo tránh xa rồi mà."
Lý Dật Chi liếc cậu, khóe miệng nhếch lên, rồi nhấc tấm thảm lên cao hơn một chút: "Nước bọt lẫn máu của Nữ Tước Nhện đặc biệt hôi."
Nghe vậy, Chung Minh sững người, rồi nhìn kỹ lại tấm thảm lông kia - quả nhiên, giữa vệt máu sẫm còn lẫn vài mảnh vụn trông giống như xương người.
Cậu ngẫm nghĩ một lúc, cảm thấy cảnh tượng này trông rất quen thuộc.
Có lẽ là lại có người chơi giống như cậu ngày đầu tiên, nửa đêm hoảng loạn lang thang, chẳng rõ vì sao lại chạm trán Nữ Tước Nhện, sau đó ngã lăn từ trên cầu thang xuống.
Cho nên trên thảm mới để lại vết máu, thậm chí vị trí máu loang cũng giống hệt với vết thương của hắn ngày hôm đó.
Chỉ khác là, người này không may mắn như cậu - Nữ Tước Nhện đã ăn luôn anh ta.
Chung Minh khẽ run run hàng mi, cuối cùng cũng hiểu vì sao trên cầu thang đột ngột được trải thảm.
Hóa ra là để dễ xử lý "dư cặn" sau bữa ăn của phu nhân nhện.
Chỉ là. . . . . người bị ăn là ai?
Mang theo nghi vấn, Chung Minh chạy vội tới đại sảnh.
Chiếc bàn dài dùng để dùng bữa vẫn giữ nguyên như hôm qua - khăn trải trắng tinh, đồ ăn sáng bốc khói nghi ngút, giữa bàn còn cắm một bình hoa mới, những cánh hoa hồng tươi vẫn còn đọng sương.
Chung Minh kín đáo đảo mắt nhìn quanh một lượt - cặp tình nhân trẻ vẫn ngồi gần nhau, mấy tên lính đánh thuê vẫn xếp hàng hai bên cạnh người đàn ông tóc vàng như hôm qua.
Chỉ có điều. . . . . . trong nhóm sinh viên, đã vắng đi một người.
Chung Minh trong lòng đã đoán ra đôi chút, liền thu ánh mắt lại.
Trên bàn ăn, không ai nhắc đến chuyện thiếu mất một người.
Cặp đôi trẻ kia ánh mắt ngập ngừng, thỉnh thoảng liếc sang chỗ nhóm sinh viên, nhưng bởi vì người đàn ông tóc vàng không lên tiếng, nên dù muốn nói gì, bọn họ cũng đành phải nuốt lại.
Nam sinh mặc áo hoodie trắng cùng tên phát tiểu liếc nhìn nhau, cả hai đều thấy gương mặt đối phương trắng bệch như tờ giấy.
Trong tình cảnh này, chẳng ai còn tâm trạng mà ăn uống, chỉ qua loa nuốt vài miếng rồi vội vã đứng dậy, hướng về phía cầu thang đi lên lầu.
Lúc Chung Minh đang hầu hạ Albert dùng xong bữa sáng, trên đường đi đến phòng hồ sơ thì bất chợt nghe thấy tiếng gào khóc vang lên từ tầng hai.
Hình như là hai sinh viên đang cố thuyết phục ai đó trong phòng ngủ đi ra ngoài.
Qua cánh cửa gỗ dày nặng, tiếng hét sắc nhọn đầy kích động của một nam sinh vẫn không ngừng vọng ra:
"Cút đi!
Cút ngay đi!
Đừng lo cho tao nữa!!"
Chung Minh nghe ra, đó chính là giọng của nam sinh tóc nhuộm vàng kia.
Bên ngoài, bạn của cậu ta vẫn đang cố gắng khuyên nhủ:
"Cậu bình tĩnh chút đi -- chẳng phải vẫn còn hai mạng sao?
Dù sao cũng nên ra ngoài ăn chút gì đó."
"Đúng vậy, cậu vẫn còn sống đấy thôi?
Đừng khóc nữa...
Chúng ta cùng nhau nghĩ cách."
Nhưng những lời an ủi đó hoàn toàn không thể khiến cậu ta bình tĩnh lại.
Bên trong vang lên tiếng đồ đạc bị ném xuống đất vỡ vụn, hai người bạn bên ngoài bị dọa sững người, đứng ngây tại chỗ.
Sau cánh cửa, tiếng hét của nam sinh tóc vàng như sắp sụp đổ lại vang lên:
"Các người hoàn toàn không hiểu đâu. . . ."
Hơi thở của cậu ta trở nên cực kỳ thô nặng, nghe như tiếng rít gào của một con dã thú:
"Tôi. . . . . tôi mẹ nó bị ăn rồi!
Bị con nhện đó ăn sống!
Hiểu không?!
Nó bắt đầu ăn từ bụng tôi, sau đó đến ruột, còn nhai cả xương đùi!
Tôi vẫn tỉnh táo!
Nó liếm đến cả đầu tôi mà tôi vẫn còn tỉnh!"
Giọng cậu ta lớn đến mức xuyên qua cả cánh cửa gỗ dày, khiến người nghe nhức óc.
Khi hét đến câu cuối cùng, giọng cậu tal gần như vỡ òa, sau đó là tiếng nức nở, và rồi là âm thanh cơ thể đổ ầm xuống sàn.
Nam sinh tóc vàng ngã vật xuống, bật khóc thảm thiết.
Nghe xong lời miêu tả kinh hoàng đó, hai người bạn đứng bên ngoài cũng không thể nói gì thêm.
Chung Minh nhìn hai người bọn họ từ trên cầu thang đi xuống, sắc mặt cả hai đều trắng bệch như tờ giấy.
Chẳng lẽ cậu ta là người đầu tiên bị loại sao?
Chung Minh yên lặng suy nghĩ trong lòng.
Đúng lúc ấy, một bàn tay bất chợt đặt lên vai hắn khiến Chung Minh giật mình, tim như ngừng đập mất một nhịp.
"Sao thế?"
Người phía sau dùng hai tay giữ lấy vai Chung Minh, xoay cậu lại đối diện.
Gương mặt quen thuộc của Đào hiện ra trước mắt.
Nhìn thấy sắc mặt Chung Minh hơi tái đi, gã bật cười, nhướng đôi lông mày đen: "Bị ta hù à?"
Chung Minh thở dài một hơi, nhìn Đào, giọng mang theo chút oán trách: "Sao đi đường chẳng phát ra tiếng gì cả."
Quả thật bị dọa sợ, giọng nói của cậu mang theo đôi chút bất mãn.
Đào cười càng tươi hơn, cúi đầu nhìn Chung Minh đang trừng mắt nhìn mình, nói:
"Được rồi được rồi, là lỗi của tôi.
Nhưng cậu đang nhìn gì mà nghiêm túc thế?"
Vừa nói, gã nghiêng đầu nhìn ra sau lưng Chung Minh, đúng lúc thấy hai sinh viên kia đang từ lầu hai bước xuống.
Chỉ liếc một cái, gã liền thu ánh mắt lại, khinh thường cười khẩy:
"Ồ, lại là bọn họ."
Đào rõ ràng hoàn toàn không để tâm đến đám người chơi, thậm chí ngay cả khi có một nhóm người chơi mới đến từ lúc nào gã cũng chẳng hay biết.
Gã vươn tay, vòng ra sau ôm lấy bờ vai của Chung Minh, với dáng vẻ như đang che chở, hộ tống cậu về phía phòng hồ sơ.
Vừa đi, gã vừa thấp giọng nói:
"Thân ái, cậu không cần phải lo mấy người đó."
Hôm nay, Đào cao lớn tuấn tú, từ mái tóc được chăm chút tỉ mỉ đến đôi giày bóng loáng, dáng vẻ kiêu ngạo mà rất đỗi tự nhiên.
Gã dùng giọng điệu thân mật để an ủi cậu trợ lý nhỏ của mình:
"Cái đầu nhỏ của cậu chỉ cần lo làm tốt công việc cho tôi là được."
Chung Minh nghe vậy, liếc gã một cái với vẻ thờ ơ, rồi gật đầu.
Đây đã là người thứ ba bảo cậu nên tránh xa đám người chơi một chút.
Bỏ qua chuyện liên quan đến người chơi, hôm nay đối với Chung Minh cũng chỉ là một ngày bình thường như bao ngày khác.
Sau khi hoàn tất công việc ở phòng hồ sơ, đến giờ ăn tối, người chơi tóc vàng vẫn chưa hề xuất hiện.
Phải nói rằng cả ngày hôm nay, trong khi những người chơi khác đang bận rộn lục tung khắp đại trạch tìm manh mối, thì cậu ta chỉ im lặng nhốt mình trong phòng, không xuất hiện lấy một lần.
"Loại người này trong trò chơi chẳng sống được bao lâu đâu."
- Lý Dật Chi khẽ nói với cậu - "Tâm lý yếu quá."
Nghe vậy, Chung Minh khẽ rũ mắt xuống, thầm nghĩ nếu chính mình bị con nhện ấy nuốt sống ngay trước mắt thì có lẽ tâm lý cũng sụp đổ thật.
Tối đến, quản gia Mary sai Jack - người chịu trách nhiệm trông coi tóc vàng - mang bữa tối đến cho khách.
Jack chỉ "hừ" một tiếng, giọng điệu đầy miễn cưỡng nhưng vẫn nhận lời.
Chung Minh như thường lệ tiếp tục công việc của mình, mang trà bánh đến thư phòng của Công tước.
Món ngọt hôm nay là pudding caramel.
Khi rời khỏi thư phòng, nơi khóe miệng cậu vẫn còn vương chút vị ngọt.
Thế nhưng vừa rẽ qua khúc quanh, Chung Minh suýt nữa va phải một người.
Một bóng dáng cao lớn bất ngờ hiện ra ngay dưới ngọn đèn dầu ở góc hành lang.
Chung Minh ngẩng đầu nhìn thân hình to lớn đang chặn trước mặt mình, ánh mắt lập tức lạnh đi.
"Trà đưa xong rồi à?"
Jack nửa người tựa vào tường, mái tóc vàng chìm trong bóng tối.
Thấy Chung Minh, gã đứng dậy, ném điếu thuốc vẫn còn lập lòe nơi khóe miệng xuống đất, dùng chân dập tắt.
Đôi mắt lam đầy áp lực dừng lại trên người Chung Minh, rồi gã bất chợt nở một nụ cười nhạt:
"Bày ra cái vẻ mặt đó là định dọa ai vậy?"
Jack tiến lên vài bước, từ trên cao nhìn xuống gương mặt đầy cảnh giác của Chung Minh:
"Gặp tôi, bất ngờ lắm sao?"
Thật ra Chung Minh cũng đã rất lâu không trực tiếp chạm mặt Jack.
Nhưng nói thật. . . . .
Cậu hoàn toàn không thấy bất ngờ.
Trước đây, trong đám người hầu tầng dưới đã có kẻ công khai nhắm vào cậu, nếu Jack không phải người đứng sau giật dây., cậu không tin.
Chung Minh đã sớm đoán được sẽ có ngày hôm nay, chỉ là không ngờ Jack không chọn ra tay từ đám người hầu trong phủ, mà lại trực tiếp đến từ bên ngoài để gây chuyện với cậu.
Chung Minh kín đáo liếc về phía cánh cửa thư phòng sau lưng.
Đây là đang đánh cược rằng công tước sẽ không can thiệp sao?
Dưới ánh nhìn ấy, Chung Minh lùi lại nửa bước, khẽ giọng hỏi:
". . . .
Anh có chuyện gì sao?"
Dưới chân Jack vẫn đang giẫm lên tàn thuốc vừa vứt, đôi giày da dùng sức nghiền mạnh hai cái trên tấm thảm, trong khi ánh mắt gã vẫn chằm chằm nhìn Chung Minh - một cảm giác áp bức mãnh liệt không rõ từ đâu ập đến.
"Không có gì."
Sau vài giây im lặng nhìn chằm chằm, Jack lại bước lên, dùng thân hình cao lớn ép Chung Minh vào góc tường.
Hắn cúi đầu, xoay cổ, "rắc" một tiếng giòn vang: "Chỉ là thấy dạo gần đây cậu đắc ý quá rồi."
Gã nhếch môi, liếc nhìn cánh cửa thư phòng đã khép chặt, nụ cười hiện lên mang theo vẻ du côn của một tên đầu đường xó chợ - đúng như ấn tượng trước đây của Chung Minh: "Bên trong đó nói gì vậy, hử?
Nói tôi nghe thử xem?"
Tuy nói như thể đang hỏi, nhưng hành động của Jack lại hoàn toàn không mang ý dò hỏi.
Chung Minh không còn đường lui, lưng đã chạm sát tường.
Nhìn gương mặt căng đầy áp lực và giận dữ trước mắt, cậu mím chặt môi, chợt hiểu ra lý do Jack bất ngờ tới gây chuyện.
Là vì "Công tước" đã dành cho cậu một kiểu đối đãi "đặc biệt", khiến Jack - cũng như những người hầu tầng dưới mà gã đại diện - cảm thấy có nguy cơ bị đe dọa.
Cho nên Jack mới chọn thời điểm này để thử cậu, cũng là thử xem thái độ của công tước đối với gã đến mức nào.
Chung Minh cụp mắt xuống.
Cái gọi là "chim đầu đàn thì bị bắn trước", xem ra câu này ở bất kỳ thời đại hay tầng lớp nào cũng đều có lý cả.
Cậu im lặng chớp mắt một cái, rồi từ từ ngẩng đầu lên.
Ban đêm, ngọn đèn dầu dọc hành lang chỉ còn một nửa sáng, nửa còn lại đã tắt, ánh sáng mờ nhạt chiếu lên gương mặt Chung Minh - làn da mịn màng đến mức gần như không thấy lỗ chân lông.
Cậu nâng mắt, hàng mi dài run nhẹ, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong như có như không.
Cậu khẽ hé môi, ngẩng mắt nhìn thẳng vào Jack, nhẹ giọng nói:
"Ngài ấy nói. . . . ."
Trong ánh đèn lờ mờ, thần sắc của Chung Minh gần như mang theo chút ám muội.
Cậu nhìn Jack, chậm rãi nói:
"Ngài ấy nói. . . . .không cho các anh bắt nạt tôi."
Jack cụp mắt nhìn cậu, khóe miệng đột nhiên khẽ run lên.
Bất chợt, cơ bắp trên cánh tay gã siết chặt, thân hình cao lớn như gấu nâu sấn tới một bước, rồi bất ngờ vươn tay, mạnh mẽ đẩy Chung Minh đập hẳn vào tường!
Lưng Chung Minh va mạnh vào vách đá lạnh, một cơn đau nhức buốt thấu lan khắp vai.
Cậu nhăn mặt, đưa tay ôm lấy bả vai vừa bị va đập, ngẩng đầu nhìn về phía Jack.
Gương mặt người đàn ông da trắng kia giờ đây đã nổi gân xanh ở thái dương, đồng tử lam co rút lại, ánh mắt chứa đầy khinh miệt và phẫn nộ, hắn nhìn chằm chằm Chung Minh, môi mím chặt bật ra hai chữ lạnh như băng:
"Kỹ nữ."
Hàng mi Chung Minh khẽ run, theo phản xạ rụt người lại vào bóng tối, cúi đầu né tránh ánh mắt của người đàn ông kia.
Động tác né tránh đó như một sự thừa nhận yếu thế, càng khiến kẻ đang bùng lửa giận thêm phần kích động.
Jack nhìn sườn mặt trắng trẻo, tinh xảo của cậu thiếu niên Á Đông trước mặt, trong lòng đầy khinh bỉ và ác ý, không thể nào kiềm chế được.
Trước đây, kiểu người hầu có vẻ ngoài xinh đẹp như thế này trong trò chơi thường tìm đến gã để cầu được che chở.
Chỉ cần gã hơi dọa dẫm, thậm chí làm họ bị thương một chút, rồi dỗ vài câu, những cậu trai ấy sẽ lập tức ngoan ngoãn nghe lời hắn.
Chung Minh là người đầu tiên khiến mọi thủ đoạn của gã hoàn toàn thất bại.
Hơn nữa, kẻ này lại còn dùng bộ dáng nhu nhược, yếu mềm ấy để đi quyến rũ tầng lớp người hầu cấp cao, thậm chí còn tiếp cận đến trước mặt vị công tước kia.
Về mặt lý trí, Jack vô cùng khinh thường loại người như Chung Minh - dùng sắc đẹp để lấy lòng người khác.
Nhưng về mặt cảm xúc thì càng không chiếm được, gã lại càng muốn có được.
Một khi thấy người khác đạt được thứ gã không thể chạm vào, ngọn lửa dục vọng trong hắn lại càng cháy dữ dội hơn.
Mà đàn ông - cái giống sinh vật này - một khi bị dục vọng chi phối, thường thì ngay cả bản thân họ là ai cũng chẳng còn biết.
Toàn thân Jack căng chặt, cơ bắp siết lại từng đường.
Gã bất ngờ tiến lên nửa bước, tay phải như gọng kìm sắt chụp lấy cánh tay phải của Chung Minh:
"Công tước chưa bao giờ bước ra khỏi thư phòng."
Giọng Jack trầm khàn, đầy thô bạo.
Đôi mắt hắn đỏ lên, nhìn chằm chặp vào đôi mắt vừa kinh ngạc mở to của Chung Minh.
Gã cúi người, ghé sát vào sau gáy thanh niên, nơi làn da ấm áp đang khẽ run:
"Cậu nói xem, nếu tôi làm cậu ngay tại đây - hắn có ra ngoài không?"
Hết chương 21.
------------------------------
Sốc 9k từ😵