[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm/Hoàn] Cuộc Sống Thường Ngày Của Hầu Nam Trong Dinh Thự Ma
Chương 80
Chương 80
Edit: Tru Tâm
Chương 80: Bạch quang.
Công tước lên tiếng, đêm nay bác sĩ Arthur phải rời đi, kết thúc hành trình phó bản của anh ta.
Chung Minh tìm được Arthur khi anh ta đang quay lưng, trong một căn phòng nhỏ thu dọn đồ đạc.
Thực ra Arthur chẳng mang theo gì nhiều, ngoài hộp y tế và một chiếc ba lô nhỏ, bên trong có vài chai nước khoáng chưa khui, ít bánh nén khô, trông cứ như đi cắm trại.
Chung Minh lặng lẽ bước tới, nhìn chiếc áo blouse trắng dính máu đỏ đang đặt trên giường, khẽ hỏi:
"Cái này cũng muốn mang đi sao?"
Động tác của Arthur khựng lại, anh ta giật mình quay đầu.
Nhận ra là Chung Minh, Arthur thở phào, ánh mắt dừng lại trên gương mặt đối phương.
Một lúc lâu sau, Chung Minh cau mày nhắc lại: "Hỏi anh đó."
Arthur như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, ngẩn người đáp: "À... vẫn muốn mang theo."
Anh ta quay đầu, nhặt chiếc áo blouse trắng đã khô vết máu: "Đây là áo tổ chức phát cho tôi khi vừa gia nhập.
Lúc ấy tôi vẫn còn là sinh viên, có ý nghĩa kỷ niệm."
Chung Minh gật đầu: "Để tôi giặt cho anh.
Hôm nay nắng to, phơi một lát là khô thôi."
Arthur ngơ ngác nhìn, trong lòng trào dâng một thứ cảm giác mềm mại khó gọi tên, chỉ khẽ mấp máy môi rồi im lặng.
Chung Minh tự nhiên cầm áo, xoay người đi ra ngoài.
Arthur ngẩn ra một giây, lập tức chạy theo: "Tôi đi cùng cậu."
Chung Minh liếc nhìn, không rõ Arthur theo làm gì.
Thần sắc anh ta có chút bối rối, cứ thế đi sau Chung Minh vòng qua nhà bếp, ra sân chỗ giặt giũ.
Arthur nhìn Chung Minh lấy một thùng gỗ, bỏ áo vào, thêm nước lạnh, rồi rắc gì đó xuống.
Vết máu khô lập tức loang ra trong nước.
Chung Minh nhúng tay vò nhẹ vải, vết máu nhanh chóng phai dần.
Arthur chăm chú nhìn, cứ như đang chứng kiến một tinh linh dùng ma pháp: "Cậu cho gì vào thế?"
Chung Minh ngẩng lên khó hiểu:
"Bột giặt thôi."
Arthur bán tín bán nghi, đi vòng quanh quan sát như một con chó tò mò.
Khi Chung Minh xả nước, chiếc áo trắng đã sáng bóng như mới.
Arthur khoa trương tán thưởng: "Cậu quả thực giống như biết ma pháp vậy."
Chung Minh bất đắc dĩ: "Giặt quần áo thôi mà."
Trong lòng thầm nghĩ người nước ngoài đúng là thích phóng đại.
Arthur giành lấy áo từ tay Chung Minh, nắm chặt hai đầu, vắt mạnh, rồi treo lên giá.
Xong xuôi, anh ta cúi đầu nhìn đôi tay ửng đỏ của Chung Minh, chau mày hỏi: "Cậu ngày nào cũng làm việc này, có vất vả lắm không?"
Arthur nghĩ Chung Minh ở đại trạch phải giặt giũ hàng ngày nên mới thuần thục đến vậy.
Chung Minh đáp: "Không đâu, bình thường tôi không phải giặt nhiều."
Arthur ngạc nhiên: "Vậy ngày thường cậu làm gì?"
"Ngày thường..."
Chung Minh nghĩ rồi nói: "Chủ yếu là bầu bạn cùng tiểu thiếu gia, rồi mang trà bánh cho Công tước."
Arthur nghe xong, biểu cảm trở nên kỳ quái.
Trong mắt anh ta, việc Công tước có một tiểu hầu cận vừa ý hầu hạ như vậy, chẳng khác nào chiếm tiện nghi.
Hình ảnh Công tước trong đầu Arthur bỗng vặn vẹo, tà cười, đầy ác ý.
Kìm nén cảm xúc, Arthur hỏi tiếp: "Vậy cậu sao lại giặt giỏi thế?"
Chung Minh dựa lưng vào tường đá: "Lúc nhỏ tôi thường giặt quần áo cho em trai em gái, thành thói quen thôi."
Arthur ngồi xuống cạnh tường, ngẩng đầu nhìn gương mặt nghiêng của Chung Minh: "Cậu có anh chị em à?
Thật tốt."
Anh ta nghi chắc chắn Chung Minh là một người anh dịu dàng.
Chung Minh không phủ nhận.
Trong cô nhi viện, bọn trẻ đều coi nhau như anh chị em.
Arthur nheo mắt, dưới ánh nắng nhìn sườn mặt thanh tú của Chung Minh.
Trời trong xanh, tuyết tích cả tuần chưa tan, không khí lạnh nhưng trong lành.
Trái tim Arthur dần tan chảy.
Nếu nơi này là sân sau nhà mình, anh ta sẽ lấy lốp xe cũ cho Chung Minh ngồi trượt xuống sườn núi.
Nhưng đây không phải hậu viện, mà là một phó bản nguy hiểm.
Arthur ngắm nhìn gương mặt Chung Minh, nhớ đến chuyện tối nay phải rời đi, để lại đối phương một mình ở đây, lòng nặng như chì.
Hồi tưởng lời Lý Dật Chi nói ban nãy, Arthur càng thêm phiền muộn.
Nét mặt anh ta bất giác sa xuống.
Chung Minh nhận ra: "Anh làm sao vậy?"
Arthur giật mình hoàn hồn: "Không có gì."
Chung Minh cười, đôi mắt cong cong: "Anh tối nay là có thể trở về rồi, không vui sao?"
Arthur nhìn, ánh mắt phức tạp, rồi cười nhẹ: "Ừ, đúng vậy."
Nhưng Chung Minh vẫn nhận ra sự muộn phiền, chỉ mỉm cười khuyên: "Ra ngoài rồi thì quên hết mọi chuyện nơi này đi."
Nghe vậy, hàng mi vàng khẽ run, Arthur lại nhìn Chung Minh.
Anh ta biết mình không thể quên được.
Cúi đầu lau mặt, rồi ngẩng lên, Arthur mỉm cười: "Tôi sẽ cố.
Dù sao, sau này mỗi lần nhìn thấy bạch tuộc chắc chắn tôi sẽ nhớ tới nơi này."
Chung Minh bật cười, khóe môi cong cong.
Arthur cũng cười theo, gió nhẹ thổi bay mái tóc vàng, khiến anh ta trông như hoàng tử bước ra từ truyện cổ tích tuyết trắng.
Không khí bỗng nhẹ nhõm vui vẻ.
Chung Minh hỏi: "Ra ngoài rồi, việc đầu tiên anh muốn làm là gì?"
Arthur nghĩ một lúc: "Ở thị trấn gần đây có quán ăn ngon lắm, tôi muốn gọi một phần súp, thêm miếng bít tết 10 ounce."
Chung Minh bật cười: "Nghe thật hấp dẫn."
Trong lúc chờ quần áo, hai người vừa làm vừa trò chuyện.
Chung Minh biết thêm Arthur là chàng trai đến từ một thị trấn nhỏ, học sinh ưu tú, đội trưởng bóng chày ở trường, sau đỗ vào học viện y hàng đầu, nhận học bổng, đồng thời tình nguyện làm việc ở bệnh viện.
Cuộc đời anh ta như ánh mặt trời mùa đông, trong sáng, không vết tối.
Chung Minh thích nghe Arthur kể, mỗi khi nhắc đến những kỷ niệm ấy, gương mặt Arthur chân thành, ánh mắt sáng ngời, khiến người khác cũng ấm lòng theo.
"Xin lỗi."
Arthur đang kể chuyện làm tình nguyện ở viện dưỡng lão thì nhận ra mình nói quá lâu, ngượng ngùng dừng lại: "Có phải rất nhàm chán không?"
Chung Minh lắc đầu, mỉm cười:
"Không đâu, rất thú vị."
Arthur nhìn cậu, ánh mắt lấp lánh, hàng mi vàng khẽ rũ che nửa con ngươi.
Một lúc sau, như hạ quyết tâm, Arthur ngẩng đầu, hỏi thẳng: "Cậu thích hắn sao?"
Chung Minh sững lại: "Ai?"
Rồi hiểu ngay Arthur ám chỉ ai.
Cậu cụp mắt, không đáp.
Arthur chăm chú nhìn: "Không sao, cậu muốn trả lời thế nào cũng được."
Anh ta biết Công tước có thể đang nghe lén, và nhờ huấn luyện, Arthur tự tin rằng mình có thể phát hiện đối phương nói dối.
Chung Minh ngẩng lên, mỉm cười: "Đúng vậy."
Arthur nhìn gương mặt dịu dàng ấy, tim lạnh đi nửa phần.
Anh siết chặt tay, vẫn cố hỏi: "Ngay cả khi hắn có xúc tu, cậu cũng thích?"
Nghe vậy, Chung Minh đỏ mặt, mím môi.
Một lúc sau, cậu khẽ gật đầu.
Tim Arthur rơi xuống đáy vực, đầu ngón tay run rẩy.
Anh cúi đầu, chống trán, thở dài nặng nề.
Thôi bỏ đi.
Anh nghĩ, thương tiếc một người yếu đuối là một chuyện, nhưng chen chân vào khi đối phương đã có bạn lữ lại là chuyện khác.
Tính cách và giáo dục không cho phép anh làm việc bỉ ổi ấy.
Arthur quyết định quên lời Lý Dật Chi vừa nói.
Gượng ép bỏ qua sự không cam lòng, anh ngẩng đầu, mỉm cười chân thành: "Vậy thì tốt.
Chúc hai người hạnh phúc."
Anh đưa tay ra.
Chung Minh nhìn anh bằng ánh mắt ấm áp, cũng cười, nhẹ nắm lấy ngón tay: "Cảm ơn anh."
Arthur nhìn Chung Minh, tim nhẹ nhõm hơn.
Anh lưu luyến ngắm gương mặt tuyệt đẹp ấy, nghĩ có lẽ đây là lần cuối cùng được nhìn.
Nhưng Chung Minh nhanh chóng rút tay, hỏi sang chuyện khác:
"Anh tốt nghiệp đại học khi nào?"
Arthur khẽ cười: "Năm ngoái."
Tức là mới 22, 23 tuổi.
Chung Minh cụp mắt, nói nhỏ: "Thật trẻ."
Arthur nhướng mày, nhìn gương mặt nghiêng của cậu: "Sao thế?
Cậu chắc chắn còn trẻ hơn tôi."
Arthur nghe vậy nhướng mày, nhìn Chung Minh đang cụp mặt xuống, nói: "Cái gì?
Cậu nhất định còn trẻ hơn tôi."
Chung Minh cười: "Chuyện đó chưa chắc đâu."
Ít nhất từ ký ức mơ hồ còn sót lại, cậu biết mình đã tốt nghiệp đại học từ vài năm trước.
Cậu quay người bước vào trong đại trạch.
Arthur lập tức đuổi theo, gặng hỏi: "Vậy rốt cuộc cậu bao nhiêu tuổi?"
Chung Minh vừa đi vào nhà bếp vừa thuận miệng đáp: "Tôi không nhớ rõ lắm."
Arthur nhíu mày, đầy nghi hoặc:
"Ý gì?
Làm sao có người lại không nhớ tuổi của chính mình?"
Bóng tối trong nhà phủ xuống hơn nửa gương mặt Chung Minh, giọng nói nhẹ nhàng vang bên tai Arthur: "Tôi không có ký ức rõ ràng."
Cậu lại thuận miệng nói: "Nhưng hẳn là lớn tuổi hơn anh."
Bước chân Arthur khựng lại.
Chung Minh đi được vài bước, thấy Arthur không theo, bèn quay đầu, liền thấy anh ta đứng chặn ở cửa.
"Sao vậy?
Vào đi."
Arthur cao lớn, thân hình gần như che kín cả khung cửa bếp.
Ánh sáng bên ngoài bị chắn hết, khiến gương mặt anh ta khuất trong bóng tối, khó nhìn rõ nét mặt.
Anh ta thấy gương mặt mang chút nghi hoặc của Chung Minh, há miệng định hỏi, rồi đột ngột khép lại, sắc bén ngẩng nhìn lên tầng lầu phía trên.
Không thể để Công tước phát hiện.
Arthur nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm, bước từ vùng sáng ngoài cửa tiến vào, nói với Chung Minh: "Không có gì."
Trong lòng Arthur khẽ động, mình đã sai rồi.
Câu trả lời vừa rồi của Chung Minh đã làm thay đổi tất cả.
Giả vờ như không có gì, anh ta bước đến gần Chung Minh, nói:
"Đi thôi."
Nhưng Chung Minh tinh ý, từ biểu cảm của Arthur đã nhận ra điều gì đó.
Arthur cao hơn hẳn cậu, nên Chung Minh phải ngẩng đầu mới thấy rõ đường cằm căng cứng, đôi mắt xanh thẳm biến mất trong bóng tối, sâu và nghiêm nghị khác thường.
Không nói thêm gì, Chung Minh thu ánh nhìn lại.
Trong lòng thầm nghĩ: "Chẳng lẽ mình thật sự trẻ đến mức đó, nên mới khiến Arthur kinh ngạc thế này?"
---
Ban ngày trôi qua nhanh chóng, sắc trời dần sẫm xuống.
Vầng trăng cong như lưỡi liềm từ đỉnh núi nhô lên.
Arthur đi trước, con đường dẫn về phía hắc hồ.
Chung Minh và Công tước đi sau.
Đêm xuống, không khí lạnh hơn, gió đêm se sắt.
Công tước vòng tay phải ôm trọn vai cậu, gần như kéo nửa người Chung Minh vào trong ngực.
Dưới chân lá khô kêu lạo xạo khe khẽ.
Công tước cúi đầu, kề sát tai cậu, hỏi nhỏ: "Lạnh không?"
Chung Minh rúc nửa gương mặt trong chiếc khăn lông thỏ mềm ấm, khẽ lắc đầu: "Không lạnh."
Công tước quấn chặt cậu như bọc trong kén.
Hơi ấm từ thân thể đối phương không ngừng truyền sang, đến mức Chung Minh cảm thấy nóng lên.
Người đàn ông hôn nhẹ lên gò má ấm áp của cậu, rồi giơ tay kéo cổ áo cậu cao thêm một chút.
Chung Minh để mặc động tác ấy.
Vừa nãy cậu đã năn nỉ mãi mới khiến Công tước chịu cho mình đi cùng để tiễn bác sĩ.
Người ta nói đàn ông sau khi vừa ở trên giường thì dễ xuôi lòng nhất.
Tuy bọn họ chưa thật sự làm, nhưng hiện tại tâm trạng Công tước cũng chẳng khác bao nhiêu.
Chỉ cần Chung Minh hơi mím môi, lòng Công tước liền mềm nhũn.
Ngoài ra, công tước cũng thấy bác sĩ tạm thời không có tính uy hiếp lớn, nhất là so với Lý Dật Chi hay Phùng Đường.
Vị bác sĩ trẻ tuổi này quá mức lương thiện, có dã tâm cũng chẳng có gan.
Lời chúc "Chúc cậu hạnh phúc" mà Arthur nói vừa rồi cũng có tác dụng nhất định.
Ba người đi trong rừng lặng lẽ, Arthur suốt dọc đường không quay đầu cũng chẳng mở miệng.
Công tước nhìn cậu, hơi rũ mắt, rồi khẽ đưa tay gỡ một chiếc lá khô vướng trên tóc Chung Minh.
Khoảng mười lăm phút sau, họ đến bờ hồ xám.
Chung Minh nép trong ngực Công tước, ánh mắt quét từ bên trái qua phải.
Mặt nước tĩnh lặng như gương, ánh trăng chiếu xuống lấp lánh gợn sáng.
Một con thuyền nhỏ buộc bằng sợi dây thô, lặng lẽ trôi dập dềnh.
Trông chẳng khác gì chiếc thuyền cậu từng ngồi trước đó.
Ngoài bóng đêm dày đặc, khung cảnh vẫn y như thường.
Công tước hỏi khẽ bên tai: "Đang nhìn gì thế?"
Chung Minh thu mắt lại, nhỏ giọng: "Không có gì."
Arthur tiến đến mép hồ, cúi xuống đặt chiếc hộp y tế vào khoang thuyền.
Thuyền nhỏ khẽ lay động, mặt nước gợn sóng loé sáng.
Chung Minh nhìn bóng dáng anh ta, lòng bình thản nhưng xen lẫn chút buồn, giống như tiễn một người bạn biết sẽ chẳng còn gặp lại.
Arthur đặt hộp xong, bỗng quay đầu, ánh mắt dừng trên người Chung Minh.
Rồi anh ta nhìn sang công tước, hỏi: "Xin hỏi tôi có thể nói lời từ biệt riêng với Chung không?"
Công tước cau mày.
Ngay lập tức, Chung Minh ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt dán chặt.
Công tước im lặng một thoáng, rồi buông lỏng vòng tay, nhưng vẫn không rời khỏi bên cạnh cậu.
"Cảm ơn ngài."
Arthur nhẹ giọng, tiến lên, ở khoảng cách vừa đủ lễ phép vươn tay phải: "Rất vui được biết cậu, Chung."
Chung Minh mỉm cười bắt tay:
"Tôi cũng vậy.
Cảm ơn anh đã chữa bệnh cho tôi, bác sĩ."
Trong mắt Arthur thoáng hiện nét cười ôn hòa: "Đừng cảm ơn.
Đây là bổn phận của tôi."
Cuộc trò chuyện bình thường đến mức Công tước chẳng có lý do để ngăn cản, chỉ có thể cau mày đứng một bên.
Arthur nắm tay cậu, nói: "Đây có lẽ là lần cuối chúng ta gặp nhau."
Chung Minh mỉm cười: "Tôi cũng nghĩ vậy."
"Thật đáng tiếc."
Arthur cũng cười, hàng mi vàng nhạt cụp xuống, ánh trăng ven hồ phản chiếu trong mắt xanh thẫm của anh ta: "Nhưng e là không còn cách nào, phải không?"
Chung Minh mơ hồ nhận ra Arthur nắm tay mình hơi lâu, bèn mỉm cười, định rút về.
Nhưng không được.
Arthur siết chặt tay cậu.
Công tước nhanh hơn Chung Minh một bước, lập tức nhận ra có gì đó bất thường.
Hai chiếc xúc tu nhọn từ sau lưng hắn vươn ra, quật thẳng vào đầu Arthur.
Ngay khoảnh khắc đó, từ dưới lớp lá khô bỗng vọt ra một bóng người như từ hư không xuất hiện, bàn tay phải như tia chớp lao thẳng vào mắt phải Công tước.
Bên tai Chung Minh vang lên tiếng quát phẫn nộ bằng tiếng Đức.
Cậu chưa kịp thấy rõ, chỉ thấy xúc tu nhọn quét sượt qua mặt Arthur.
Arthur khó khăn tránh thoát, lập tức giơ tay phải lên, trong tay là vật giống súng bắn pháo hiệu, chĩa lên trời bóp cò.
"Đoàng!"
Tiếng nổ chói tai vang dội, sáng lóa cả núi rừng như ban ngày.
Hết chương 80.