[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm/Hoàn] Cuộc Sống Thường Ngày Của Hầu Nam Trong Dinh Thự Ma
Chương 39
Chương 39
Edit: Tru Tâm
Chương 39: Phùng Đường.
Chung Minh sắc mặt như thường mà rời đi.
Khi đi qua chỗ rẽ, cậu nhìn thấy Diệp Tinh đang giơ một chiếc đèn bàn cao hơn cả người cô, đứng phía sau bức tường.
Chung Minh: ". . .Cô làm gì vậy?"
Diệp Tinh giật mình, nói: "Tôi, tôi thấy bọn họ vây quanh cậu, định đánh họ."
Chung Minh trầm mặc, đưa tay nhận lấy chiếc đèn trong tay Diệp Tinh, phát hiện nó khá nặng.
Cậu đặt đèn xuống, liếc Diệp Tinh một cái: "Cô nếu lúc gặp chuyện mà cũng có dũng khí này thì tốt rồi."
Diệp Tinh là người thành thật, cười ngượng ngùng hai tiếng: "Hắc hắc, tôi cũng thấy tôi khá dũng cảm đó."
Chung Minh: . . . .
Cũng không phải đang khen cô.
Cậu khẽ thở dài, nói với Diệp Tinh: "Đi thôi."
Diệp Tinh đuổi theo cậu, quay đầu liếc nhìn đám thể dục sinh vẫn còn tụ lại một góc: "Không cần quan tâm đến bọn họ sao?"
Cảm giác như bọn họ sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Chung Minh nhàn nhạt nói: "Để sau rồi nói.
Qua mấy ngày nữa, bọn họ sẽ không còn tâm trí mà dây dưa."
Dù sao lần này số người chơi hơi nhiều, Tri Chu Nữ Tước e là không xử lý hết ngay được.
Chung Minh nghĩ đến lần trước đoạt lại hương liệu từ chỗ Lý Dật Chi, đang cân nhắc sẽ bắt đầu 'gia vị' từ ai trong mấy người kia.
Khi đi qua một góc, đuôi mắt Chung Minh khẽ giật, lập tức kéo Diệp Tinh đổi đường.
Diệp Tinh bị kéo đến loạng choạng: "Chung Minh!
Cậu đi nhanh vậy làm gì, tôi theo không kịp."
Chung Minh liếc cô một cái: "Chờ thêm chút nữa, Lý Dật Chi sẽ tới."
Diệp Tinh sửng sốt, quay đầu nhìn lại.
Quả nhiên thấy Lý Dật Chi đang ngậm một nhành cỏ, vừa đi vừa huýt sáo lơ đãng từ hành lang bên kia.
Nếu không bị Chung Minh kéo đi đường khác, bọn họ đã trực tiếp chạm mặt rồi.
Diệp Tinh há miệng, kinh ngạc nhìn Chung Minh.
Thấy cậu nắm chắc thời điểm chính xác như vậy khiến cô cảm thấy bất ngờ.
Chung Minh sắc mặt lạnh nhạt: "Tôi đang như thế này, bị Lý Dật Chi nhìn thấy còn phiền hơn bị người chơi thấy."
Diệp Tinh ngừng một chút, nhìn về phía Lý Dật Chi đang đắc ý hừ khúc gì đó: ". . . .
Quả thật."
Chung Minh nắm rõ hoạt động hằng ngày của người hầu trong dinh thự như lòng bàn tay.
Bởi vậy việc cậu và Diệp Tinh trao đổi công việc cũng không bị nhiều người phát hiện.
Tuy Đào có hơi bất mãn vì trợ thủ bị thay bằng Diệp Tinh, nhưng không dám chọc Chung Minh giận trong thời gian này, chỉ lầm bầm chấp nhận.
Lại mấy ngày trôi qua.
Vì gần đây Albert học hành tiến bộ, quản gia Mary cảm thấy bức tranh treo ở lối thang lầu không còn phù hợp, quyết định thay một bức mới.
Chung Minh phụ trách treo tranh mới, đồng thời lau sạch kính khung tranh đến từng góc cạnh.
Chung Minh đứng trên thang gỗ, nhìn bức tranh trước mặt, lâm vào trầm mặc.
Trong tranh, thần sắc Albert kiêu ngạo.
So với bức cũ trầm lặng, gương mặt nhóc giờ đây như muốn phá khung tranh mà bước ra.
Còn Công tước đứng sau chỉ đặt một tay lên vai nhóc, cả người mờ mịt như bóng tối lẩn khuất.
Đây là kiểu gia đình gì chứ.
Chung Minh hít sâu một hơi, cảm thấy quan hệ cha con này không thể nào hòa thuận được.
Cậu cúi xuống, lấy khăn ướt từ xô nước, bắt đầu cẩn thận lau lớp kính khung tranh bám một ít dầu mỡ.
Đúng lúc này, có tiếng bước chân vang lên.
"Tiểu tỷ tỷ."
Chung Minh quay đầu, đối diện một đôi mắt đầy hứng thú.
Gã dùng tay phải đỡ lấy thang gỗ dưới chân Chung Minh, ngẩng đầu, mỉm cười:
"Lại đang làm việc à, vất vả quá."
Phía sau gã, ba người khác chia nhau đứng trước, trái và phải của thang, giống như bầy sói bao vây một con dê trên sườn núi, hoàn toàn chặn hết đường lui của Chung Minh.
Động tác lau kính trong tay Chung Minh khựng lại, cậu cụp mắt, ánh nhìn dừng trên cánh tay đang đỡ thang của tấc đầu.
Tay áo hoodie kéo cao, để lộ cánh tay xăm kín hình, cổ tay đeo chiếc đồng hồ trông khá đắt tiền.
Dù mặc đồng phục có in tên trường, nhưng từ ngoại hình đến hành vi, tấc đầu này chẳng có gì liên quan đến học sinh ngoan ngoãn, nói là côn đồ* cũng chẳng sai biệt lắm.
*Chỗ này thấy như này □□ nên tui nghĩ chắc là từ đấy bị ẩn do tục nên tui thay bằng từ khác.
Chung Minh đứng trên bậc cao nhất của thang gỗ, mà khoảng cách giữa chân cậu và tay của tên đầu đinh chỉ còn chưa tới 5cm.
Thấy cậu không nói gì, tên đầu đinh khẽ cười, cúi người, đặt khuỷu tay lên thang gỗ.
Chung Minh nghiêng người sang phải một bước, tránh đi bàn tay gã.
"Ha."
Tên đầu đinh bật cười, ngẩng đầu nhìn cậu: "Tiểu tỷ tỷ, cẩn thận kẻo ngã đấy."
Chung Minh cụp mắt, hàng mi dày khẽ run.
Tên đầu đinh nhìn chằm chằm vào Chung Minh, đợi người hầu gái lạnh lùng, cao ngạo này lộ ra biểu cảm yếu đuối.
Gã vung vẩy tay giữa không trung, thong thả nói: "Ngã cũng không sao đâu, tôi đỡ được cô mà."
Phía sau gã, mấy người còn lại bật cười ha hả đúng lúc.
Chung Minh nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua mặt những người còn lại.
Mấy gã đó khi thấy Chung Minh nhìn sang thì đều ngừng động tác, trên mặt hiện ra những biểu cảm đầy dầu mỡ, mức độ không ai giống ai - nói là theo đuổi phối ngẫu thì cũng là kẻ xem bản thân như chim công khoe đuôi, mà thực tế lại giống một bầy khỉ động dục hơn.
Sắc mặt Chung Minh vẫn điềm tĩnh, bỗng mở miệng: "Sao lại thiếu hai đứa?"
Lời vừa dứt, sắc mặt tất cả đám người đông cứng lại.
Chung Minh như cảm thấy rất thú vị, khóe mắt khẽ cong, giọng nhẹ nhàng: "Là có chuyện gì rồi à?"
Đám người chơi kia lập tức không cười nổi.
Hôm qua, trong "nhóm nhỏ" của bọn họ đột nhiên có hai người trở nên điên loạn, cứ lảm nhảm gì đó về chuyện bị nhện ăn thịt - nghe cứ như mất trí.
Họ đành vứt hai người kia lại, mấy người còn lại thì tiếp tục đến đây.
Giờ Chung Minh đột nhiên nhắc đến chuyện này, lại ra vẻ như đã biết hết, khiến bọn họ trong lòng dấy lên nỗi sợ.
Dù sao đây cũng là bản đồ BOSS, NPC ở đây có khi chẳng đơn giản gì.
Nhìn ánh mắt băng lãnh của Chung Minh, đám người như bị ném vào nước đá, từ cơn sắc dục toàn thân trở nên lạnh buốt chỉ trong vài giây, chột dạ nhìn nhau, ai cũng có chút rụt rè.
Dù sao họ cũng chỉ tới để vượt ải, ai cũng không muốn ở bước ngoặt thế này lại chọc giận một NPC quan trọng không rõ thân phận.
Tên đầu đinh nhận ra đám người bắt đầu dao động, lập tức sa sầm mặt: "Này, mấy người làm gì thế?"
Gã xoay người lại, mặt mày đầy u ám.
Khi nhìn nhau, mấy tên còn lại ánh mắt né tránh, không ai dám đối diện với gã.
Sắc mặt tên đầu đinh thay đổi liên tục, rồi đột nhiên quay đầu, nhìn Chung Minh bằng nụ cười nửa vời.
Gã nắm lấy thang gỗ, năm ngón tay từ từ siết chặt, nhìn thẳng Chung Minh:
"Tiểu thư hầu gái, cô vẫn nên xuống đây đi." gã cười: "Chúng ta xuống rồi từ từ nói, được không?"
Thần sắc Chung Minh hơi thay đổi, ánh mắt cũng lạnh đi vài phần - cậu đã nhìn ra tên đầu đinh đang định rút thang dưới chân mình.
Tuy người này vừa buông lời uy hiếp, nhưng vẫn chưa hành động ngay, mà đang chờ cậu chủ động xuống.
Chung Minh mím môi, ánh mắt loé lên tia u ám.
Nhưng ngay lúc đó, bên hông cậu chợt bị siết chặt, cả người bỗng bị nhấc bổng lên rồi ôm xuống đất.
"Đứng vững nào."
Một giọng nói xa lạ vang lên.
Chung Minh kinh ngạc quay đầu, chạm phải một đôi mắt màu mã não.
Nhìn về phía trước, thấy một gương mặt hoàn toàn xa lạ.
Người đàn ông đó liếc nhìn cậu, buông eo cậu ra, rồi vung tay ra sau:
"Tránh ra một chút."
Chung Minh bị động tác thô lỗ đó đẩy lùi về phía sau mấy bước, thoát khỏi vòng vây người chơi, suýt nữa thì ngã nhào.
May mà có đôi tay đỡ từ phía sau.
Cậu ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt màu xanh lá ngựa non.
Là Matthew - người đã lâu không gặp, làn da sạm hơn, sống mũi cao thẳng điểm vài nốt tàn nhang, tóc hơi rối rủ xuống thái dương.
Lúc này anh đang trợn mắt nhìn cậu:
"Chung Minh sao cậu lại thành thế này?"
Hai tai Matthew đỏ bừng, ánh mắt hoảng loạn, nhìn lướt qua thân thể Chung Minh, rồi vội lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào đoạn đùi lộ ra ngoài váy.
"......"
Chung Minh nhíu mày.
Bây giờ không phải lúc giải thích.
Cậu ổn định thân mình, ngẩng đầu nhìn về phía người đàn ông xa lạ đang bị đám người chơi vây quanh phía trước.
"Anh ta là ai?"
Nghe thấy giọng cậu, Matthew như bừng tỉnh khỏi mộng, buông Chung Minh ra, khó khăn thu hồi ánh mắt từ người cậu, ngẩng lên nói: "À, cậu ta là Phùng Đường, cùng phe với chúng ta."
Phùng Đường.
Nghe cái tên này, Chung Minh thoáng khựng lại trong khoảnh khắc, đồng tử hơi co rút.
Đây là Phùng Đường - theo lời Lý Dật Chi, là người đã đưa cậu về dinh thự khủng bố.
Chung Minh nhìn về phía người đàn ông cách đó không xa.
Anh ta còn cao hơn cả Matthew, mặc đồng phục quản gia giống những người khác, nhưng không khoác áo vest, chỉ mặc áo choàng và sơ mi.
Lúc này, anh ta đang từ tốn cởi khuy tay áo sơ mi, chậm rãi xắn tay áo lên.
Sau đó, anh ta ngẩng đầu, giơ hai ngón tay ngoắc về phía gã đầu đinh: "Cậu lại đây chút."
Gã đầu đinh nhíu mày nhìn Phùng Đường.
Gã không chỉ cao lớn, mà thân hình cũng vô cùng cường tráng.
Cơ bắp tay và lưng hiện rõ dưới lớp sơ mi mỏng - chỉ đứng yên ở đó cũng đủ khiến người đồng giới cảm thấy bị uy h·iếp.
Gã đầu đinh liếc nhìn mấy người anh em phía sau, rồi đảo mắt, khóe miệng nhếch lên đầy khiêu khích, bước lên nửa bước về phía Phùng Đường, mở miệng nói:
"Mẹ nó, một hai đứa chưa đủ --"
Chưa kịp nói hết câu, gã đã bị Phùng Đường túm cổ áo, cả người bị nhấc bổng lên.
Chung Minh trợn mắt nhìn, thấy người đàn ông mặt không biểu cảm giơ tay phải lên, cơ bắp cánh tay phồng lên, trực tiếp đấm một cú vào má phải gã đầu đinh.
"Bốp!"
Tiếng nắm đấm nện vào da thịt vang lên trầm đục, máu bắn tung, Chung Minh trơ mắt nhìn một chiếc răng bay ra, rơi xuống đất.
"Ách -- a!"
Gã đầu đinh bị đánh choáng váng.
Máu không ngừng phun ra từ miệng, ánh mắt đờ đẫn, đầu nghiêng hẳn sang phải.
Người đàn ông tên Phùng Đường vẫn giữ gã bằng một tay, tay phải nắm mở mấy lần bên người, nhìn vết máu trên khớp xương, ngẩng đầu, cong khóe miệng nhìn gã đầu đinh:
"Xương cốt mềm vậy à, hử?"
Câu nói còn chưa dứt, lại thêm một cú đấm sấm sét vào má trái.
Gã đầu đinh hoàn toàn chịu không nổi, Phùng Đường buông tay, gã lập tức ngã xuống đất như một đống bùn nhão.
Nhưng anh ta không dừng lại, mà lập tức quay sang người chơi gần đó nhất, khi đối phương đang định chạy thì bị anh ta bóp cổ nhấc bổng lên, rồi đột nhiên đấm nát mũi.
Trong tiếng hét thảm thiết, Chung Minh theo bản năng lùi lại một bước.
Matthew đúng lúc đó ôm lấy cậu, nói khẽ: "Đừng sợ, Phùng Đường vốn như vậy.
Cậu ta sẽ không tấn công chúng ta."
Anh nhìn Phùng Đường vừa mới quật ngã một người chơi, sau đó đột ngột xoay người, tung cú đấm khiến một kẻ khác văng lên tường.
Cả người anh ta tỏa ra thứ bạo lực trần trụi, Matthew thở dài:
"Cậu ta là người duy nhất trong chúng ta chủ động tấn công người chơi."
Matthew cúi người, nhìn cảnh máu me phía trước, hạ giọng nói bên tai Chung Minh:
"Khi có người chơi, đứng sau Phùng Đường là an toàn nhất.
Khi không có người chơi, cậu ta chính là người nguy hiểm nhất."
Mi mắt Chung Minh run lên, nhìn Phùng Đường hạ gục người chơi cuối cùng, ném xuống như rác.
Chưa đến một phút, bốn người chơi đều nằm trong vũng máu, sống chết không rõ.
Phùng Đường cúi đầu nhìn đống hỗn loạn trên đất, sau đó quay người.
Trên mặt và người anh ta dính đầy máu, sơ mi căng ở ngực, cả người từ đầu đến chân như thấm đẫm mùi máu tươi.
Anh ta đá văng một người chơi nằm dưới đất, bước vài bước về phía khung ảnh lồng kính, tiện tay nhấc cái thang gỗ dựng bên tường lên, rồi quay người đi về phía Chung Minh và Matthew.
Chung Minh thấy anh ta đến gần, theo bản năng núp phía sau Matthew.
Phùng Đường thấy động tác của cậu, đôi mắt màu hổ phách híp lại, bước chân thoáng dừng trong chớp mắt.
Rồi anh ta tiếp tục bước đi, như thể không nhìn thấy Chung Minh, lướt thẳng qua.
Matthew nhíu mày, dường như bất mãn với hành động vô lễ đó của Phùng Đường, chủ động chặn lại: "Phùng Đường, bây giờ Chung Minh cũng là người hầu.
Cậu nên chào hỏi cậu ấy."
Phùng Đường khựng chân.
Rồi anh ta chậm rãi quay đầu lại.
Chung Minh nhìn vào đôi mắt màu hổ phách ấy, lập tức liên tưởng đến một loài báo nào đó, hơi nín thở.
Ánh mắt anh ta dừng lại trên khuôn mặt căng thẳng của Chung Minh một lúc, rồi hạ xuống, dừng vài giây trên chiếc váy đen.
Sau đó anh ta thu mắt lại, nhướng mày hỏi:
"Cô là hầu gái mới tới?"
Chung Minh cau mày.
Cậu cảm thấy thái độ của Phùng Đường có gì đó kỳ lạ - vì sao trông anh ta như thể không nhận ra mình?
Nhưng không đợi Chung Minh trả lời, Phùng Đường bỗng cười khẩy, cúi người, ghé sát tai cậu nói bằng giọng chỉ hai người nghe:
"Váy ngắn thế kia, cậu đang tìm ai thao sao?"
Chung Minh kinh ngạc mở to mắt.
Nhưng chưa kịp phản ứng, Phùng Đường đã đưa tay ra, dùng ngón cái dính đầy máu tươi chà mạnh lên má cậu.
Lập tức, bên sườn mặt trắng mịn của Chung Minh xuất hiện một vệt máu, kéo dài từ khóe mắt đến khóe miệng.
Matthew cũng không ngờ hành động đó, vội kéo Chung Minh ra phía sau, nhíu mày nhìn Phùng Đường: "Phùng Đường, cậu làm gì vậy?"
Phùng Đường chẳng liếc anh lấy một cái, chỉ để lại một tiếng cười khinh rồi quay người bỏ đi.
Matthew tức giận cười lạnh, rồi quay lại nhìn Chung Minh - người đang hơi sững sờ - cúi xuống hỏi:
"Cậu không sao chứ?"
Anh lấy khăn tay mang theo, nhẹ nhàng lau đi vết máu trên mặt Chung Minh:
"Phùng Đường hôm nay có lẽ tâm trạng cậu ta không tốt.
Tôi thay cậu ta xin lỗi cậu."
Matthew tỉ mỉ lau sạch sườn mặt Chung Minh, đưa tay vuốt lại lọn tóc hơi rối bên tai cậu, rồi đứng dậy.
Anh có chút lúng túng nhìn Chung Minh, giơ tay che miệng, ho nhẹ một tiếng:
"Cậu mặc cái này rất đẹp."
Anh cẩn thận nói tiếp: "Nhưng váy đúng là hơi ngắn thật."
Chung Minh: . . . . .
Cậu không ngờ Matthew và Phùng Đường lại đột ngột trở về khi cậu đang làm việc.
Chung Minh đánh giá Matthew từ trên xuống dưới.
Anh trông có vẻ mệt mỏi, mặc vest, hai dây đeo vai vắt chéo từ vai rộng, đeo một cái ba lô lớn, bên trong có vẻ chứa không ít dụng cụ.
Chung Minh hỏi: "Các anh vừa từ đâu về?"
Matthew lúc đó vẫn còn liếc nhìn đùi cậu, có phần lơ đễnh: "Hả?"
Chung Minh: . . . . .
Matthew chợt nhận ra, lập tức đỏ mặt, hai má bừng lên hai vệt đỏ.
Anh luống cuống cởi áo khoác, quấn quanh eo Chung Minh.
Vì anh cao, áo khoác cũng dài, đủ để che hết phần váy ngắn bên dưới.
"Khụ."
Matthew ho khẽ, đỏ mặt vẫn chưa tan, anh quay đầu, lấy từ trong túi ra một cái hộp đưa cho Chung Minh: "Đây là quà cho cậu."
Chung Minh nhận lấy xem, đuôi mắt lập tức giật lên.
Là một hộp chocolate.
Bản thân chocolate không đặc biệt, nhưng Chung Minh nhận ra bao bì - đây là một thương hiệu đã tồn tại hàng trăm năm và vẫn còn bán đến hiện đại.
Logo trên hộp đen có chút khác biệt với hiện tại, hẳn là phiên bản cũ.
Chung Minh nhìn nó, đột nhiên nhớ ra điều gì.
Trong ký ức, dường như cũng có ai đó từng đưa cho cậu một hộp nhỏ tinh xảo như vậy.
Hắn nói: "Đây là chocolate cao cấp nhập khẩu.
Cậu chưa từng thấy đúng không?"
Người đó nói với giọng có chút khinh miệt, nhưng không đến mức đáng ghét.
Chung Minh biết hắn có ý tốt, nên dịu dàng nhận lấy hộp chocolate.
"Cầm lấy mà ăn đi."
Người ấy nói: "Đỡ phải giống như chuột con, cả ngày nhặt đồ người khác để lại."
Chung Minh nhớ rõ chính mình đã mở lớp lụa bọc bên ngoài, lấy ra một viên chocolate từ giữa rồi cho vào miệng.
Vị ngọt mềm, mịn màng nhanh chóng tan ra nơi đầu lưỡi, mang theo chút chua nhẹ tinh tế của hạt ca cao, khiến Chung Minh lập tức yêu thích hương vị ấy.
Chocolate trở thành món ngọt mà cậu yêu thích nhất.
Chung Minh đang mải mê suy nghĩ thì không để ý thấy Matthew đã ngẩng đầu, hướng về phía bên kia đại sảnh vẫy tay: " Quản gia Mary."
Nghe thấy cái tên ấy, Chung Minh đột nhiên quay đầu lại, liền thấy quản gia Mary đang từ sau bếp bước ra.
Bà bước chậm rãi, phía sau còn có Lý Dật Chi theo sau.
Dưới ánh đèn rực rỡ treo trên trần đại sảnh, thân hình của Chung Minh hoàn toàn lộ rõ, không gì che giấu.
Quản gia Mary dừng bước, trước tiên hơi trợn mắt, sau đó nhíu mày, ánh mắt dừng lại nơi váy của Chung Minh, bị áo khoác che phủ.
Lý Dật Chi ló đầu ra từ phía sau lưng bà, há miệng kêu: "Oa."
Chung Minh: . . . . .
Thật là đủ rồi.
Hết chương 39.
Cách gọi trong truyện.
Chung Minh: cậu
Công tước: hắn
Mary: bà
Joan: cô, hắn, anh ta
Albert: nhóc, cậu bé
Đào & Jack: gã, gã ta
Matthew: Anh
Phùng Đường: Anh ta
Archie & Tôn Thiên: cậu ta
Lý Dật Chi: Y
Diệp Tinh: Cô
NVP: gã, cậu ta
Giờ ai xh lâu dài nữa là t hết cách gọi luôn r🥰