Ngôn Tình Đỉnh Cấp Thần Hào

Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1042


Chương 1042

Ông Dương vẫn đang ở nơi chăm sóc đặc biệt. Nếu không phải chuyện bất đắc dĩ, Liễu Chí Trung cũng không muốn làm phiền ông ta. Nhưng chuyện đã đến nước này rồi, ông ta đành gọi điện cho ông Dương để nhờ vả.

Đây cũng là hi vọng duy nhất còn lại.

Sau đó, ông ngoại mấy ra điện thoại, vội vàng gọi cho ông Dương.

“Alo. Ông Dương phải không? Công ty Tỉnh Xuyên của chúng tôi đột nhiên bị niêm phong, tài khoản cũng bị đóng băng. Ngay cả người quen của tôi ở phòng cảnh sát kinh tế cũng bị điều tra rồi. Sao lại có chuyện như vậy được?” Liễu Chí Trung nói đầy nghiêm trọng.

“Ông Lê à, hôm nay mạng lưới quan hệ của tôi cũng bị ảnh hưởng không nhỏ. Không muốn nói là đã hoàn toàn tê liệt rồi. Mấy người tôi quen biết đều đã bị bắt đi điều tra. Theo như tôi biết, nhà Trần có liên quan đến chuyện này.” Ông Dương nói đầy mệt mỏi.

Dừng một lát, ông Dương nói tiếp. “Nếu không phải tôi từng tham gia chiến đấu những năm 80, hơn nữa còn có công trạng không nhỏ, hiện tại có khi tôi cũng bị bắt đi điều tra rồi.”

Liễu Chí Trung nghe vậy liền lảo đảo, thiếu chút nữa đã ngã khụy ra phía sau.

“Ông ngoại.”

Lâm Vân vội vàng chạy đến đỡ Liễu Chí Trung, không để cho ông ngoại ngã xuống.

Trong điện thoại, ông ngô vẫn nói tiếp:

“Ông Lê à. Tỉnh Xuyên lúc này chỉ sợ không ổn rồi. Tôi bây giờ cũng không thể rời khỏi giường bệnh. Tôi chỉ có thể cố gắng bảo vệ ông cùng Lâm Vân, những chuyện khác, tôi cũng khó có thể giúp.”

Giọng ông Dương cũng đầy vẻ bất đắc dĩ.

Nếu là ba mươi năm trước, ở thời kì đỉnh cao của ông Dương, có lẽ ông ta còn có biện pháp để giúp Liễu Chí Trung thay đổi thế cục.

Nhưng hiện giờ, ông Dương đã là một ông lão ở tuổi xế chiều, nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, cũng có thể ra đi bất cứ lúc nào. Những gì ông ta có thể làm cũng rất hạn chế.

“Ông Dương, vất vả cho ông rồi…”

Liễu Chí Trung mỏi mệt nói. Ông ta nói xong liền cúp máy.

“Ông ngoại, sao rồi?” Lâm Vân vội hỏi.

“Mạng lưới quan hệ của ông Dương bị tê liệt rồi. Xong rồi, tất cả đều xong rồi…”

Ông ngoại ngửa mặt lên trời mà than dài. Giọng nói cũng tràn ngập vẻ tuyệt vọng.

“Ông ngoại, họ Trần là thế nào?” Lâm Vân cắn răng hỏi.

Lâm Vân biết, tất cả những chuyện này đều xuất phát từ gia tộc họ Trần.

“Gia tộc Trần là gia tộc bí ẩn ở Kim Đô này. Người bình thường cũng không mấy ai biết về sự tồn tại của gia tộc họ Trần. Nhưng đó mới là gia tộc có gia thế nhất ở đây. Lịch sử kéo dài đến mấy trăm năm, sức mạnh rất lớn, quyền thế cũng ngập trời.” Liễu Chí Trung mệt mỏi nói.

Lúc này, mười chiếc xe cảnh sát bắt đầu tiến đến. Sau đó, một đoàn người mặc cảnh phục bước xuống.

“Đi, vào niêm phong hết tài sản của Tỉnh Xuyên. Tất cả tài sản nhà họ Lê cũng phải được niêm phong ngay lập tức. Những người cấp cao bắt hết để phục vụ điều tra.” Một người đàn ông trung niên đi đầu nói.

“Rõ.”

Một đoàn người mặc cảnh phục đáp lời, sau đó liền tiến nhanh vào Tỉnh Xuyên.

Người đàn ông đi đầu đi đến trước mặt Liễu Chí Trung.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1043


Chương 1043

“Chủ tịch Liễu Chí Trung. Đây là lệnh bắt, mời ông theo chúng tôi về trụ sở để hợp tác điều tra.” Người đàn ông hói đầu nói.

Sau đó, ông ta vung tay lên, hai người phía sau ông ta liền xông lên, khống chế Liễu Chí Trung.

“Còn có tổng giám đốc Lý Tông Đế, giám đốc điều hành Chu Tình, hai người cũng phải đi theo tôi để phục vụ điều tra.”

Người đàn ông hói đầu lại vung tay lên. Lần này, mấy người mặc cảnh phục lại tiến lên bắt lấy Lý Tông Đế và Chu Tình.

“Ông ngoại, chú Lý, Chu Tình… Dừng tay! Dừng tay lại! Mấy người dựa vào đâu mà bắt họ? Dựa vào đâu hả?”

Lâm Vân giận dữ hét lên. Anh cũng bước lên ngăn trở nhưng bị mấy cảnh sát ngăn lại.

“Anh chính là Lâm Vân phải không? Nếu anh gây trở ngại cho quá trình điều tra, chúng tôi cũng đành bắt cả anh vậy.” Người đàn ông hói đầu cười lạnh.

“Bắt mẹ mày.”

Lâm Vân tức giận giơ tay đánh thẳng vào mặt tên hói đầu.

Hắn liền ngay lập tức nổi giận.

“Mày còn dám đánh người? Nghĩ mình là thiếu gia của Tỉnh Xuyên à? Giờ thì mày chẳng là cái thá gì hết. Nếu không phải bên trên ra lệnh không được bắt mày, mày hiện tại cũng phải cho tay vào còng số tám rồi.” Người hói đầu giận dữ nói.

Ông ngoại thấy thế liền nói lớn với Lâm Vân.

“Lâm Vân, bình tĩnh lại. Càng những lúc như thế này, cháu càng phải bình tĩnh, biết không? Thạch Hàn, nhớ chăm sóc Lâm Vân cho tốt.”

Thạch Hàn gật đầu, sau đó vội vàng đi lên ngăn Lâm Vân lại.

“Anh Vân, đừng xúc động. Anh nhất định phải bình tĩnh.” Thạch Hàn giữ chặt lấy Lâm Vân, thấp giọng khuyên bảo.

“Đúng thế. Lâm Vân, anh nhất định phải bình tĩnh.” Chu Tình cũng nói.

“Lâm Vân, nghe lời ông. Mau mua vé máy bay bay ra nước ngoài đi. Không thể ở lại đây lâu hơn nữa.” Liễu Chí Trung nói.

Ông ta nói xong câu đó cũng bị áp giải vào xe cảnh sát.

Đây là những câu cuối cùng của Liễu Chí Trung nói với Lâm Vân trước khi lên xe.

Lý Tông Đế cùng Chu Tình cũng bị giải vào xe.

Nhân viên trong tòa nhà của Tỉnh Xuyên cũng bắt đầu chạy ra ngoài.

Những người điều hành cấp cao đều lần lượt bị áp giải ra, hơn nữa đều bị còng tay. Mặt họ đầy vẻ mông lung, khó hiểu. Một công ty cường đại như Tỉnh Xuyên, sao đột nhiên lại xảy ra chuyện như thế này được?

“Ha ha, Lâm Vân. Không phải tao đã nói sao? Tao đến đây để cười nhạo mày. Giờ mày đã hiểu chưa?” Phạm Nhật Long cười ha hả.

“Phạm Nhật Long.”

Lâm Vân nắm chặt tay lại, các khớp ngón tay vì nắm chặt mà nổi lên trắng bệch, mắt anh cũng lóe lên lửa giận.

Bởi vì anh đã hiểu rõ, tất cả những chuyện này đều là do nhà họ Phạm dở trò.

còn có gia tộc Trần kia nữa.

“Lâm Vân. Mày làm phó chủ tịch của Tỉnh Xuyên mà lại không bị bắt. Biết vì sao không? Vì tao đã sắp xếp riêng cho mày ở bên ngoài. Tao muốn mày cảm nhận rõ cảm giác tuyệt vọng là như thế nào. Ha ha…” Phạm Nhật Long cười sằng sặc.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1044


Chương 1044

“Phạm Nhật Long, tao giết mày!”

Vô cùng giận dữ, Lâm Vân lấy ra súng ngắn trong ngực, định bắn chết Phạm Nhật Long.

“Anh Vân, không được.”

Thạch Hàn vội vàng bắt lấy cổ tay Lâm Vân, sau đó đoạt đi khẩu súng.

“Anh Vân, tôi biết anh đang tức giận. Nhưng nếu anh dùng súng làm Phạm Nhật Long bị thương, hoặc g**t ch*t hắn, anh cũng không thể tránh khỏi án tử.”

Thạch Hàn vội vàng khuyên bảo: “Chỉ cần còn sống, chúng ta còn có cơ hội. Tỉnh Xuyên sụp đổ thì chúng ta xây dựng một Tỉnh Xuyên khác. Nếu không còn mạng, cũng không thể làm được gì hết.”

“Đúng thế. Còn sống thì còn có cơ hội trả thù.” Lâm Vân cắn răng nói.

“Còn muốn trả thù? Mơ đi.” Phạm Nhật Long đắc ý cười.

Sau đó hắn nói: “Lâm Vân, từ giờ trở đi, mày cứ gặm nhấm cảm giác này đi. Từ thiên đường rơi xuống địa ngục cảm thấy thế nào?”

“Ha ha ha ha!”

Phạm Nhật Long nói xong liền xoay người bỏ đi.

Lâm Vân quay lại nhìn về tòa nhà của Tỉnh Xuyên đang đứng sừng sững. Trước cánh cửa tòa nhà, tờ giấy niêm phong nổi bật đến chói mắt.

Lâm Vân biết, đế chế kinh doanh của Tỉnh Xuyên đã sụp đổ trong nháy mắt.

Trong lúc này, Lâm Vân cũng thấy những gì mình từng tin tưởng cũng đang tan vỡ.

Từ khi Lâm Vân và ông ngoại gặp gỡ cho đến nay, Tỉnh Xuyên vẫn là chỗ dựa vững chắc nhất của Lâm Vân, ông ngoại cũng là người mà Lâm Vân tin tưởng nhất.

Nhưng hiện tại, tất cả đã sụp đổ.

Tỉnh Xuyên bị niêm phong, ông ngoại cũng đã bị bắt.

Những những viên bình thường bị đuổi ra khỏi tòa nhà bắt đầu đi đến trước mặt Lâm Vân.

Những quản lý cấp cao đều đã bị bắt đi hết rồi. Người duy nhất còn lại cũng chỉ có Lâm Vân.

“Anh Vân, chuyện gì đang xảy ra vậy?”

“Đúng thế Anh Vân Tỉnh Xuyên lớn như vậy, sao lại đột nhiên bị niêm phong được?”

“Anh Vân, sao lại thế này. Anh nói đi chứ.”



Trong chốc lát, từng câu hỏi tràn đến như thủy triều.

Mặt Lâm Vân tái nhợt. Cả người anh như bị hút cạn đi nguồn sinh khí.

Tuy anh cũng không muốn nói, nhưng cũng đành cắn răng mà mở miệng:

“Mọi người, tình hình hiện tại là việc nguy cấp trước nay chưa từng có. Nhưng tôi tin tưởng, Tỉnh Xuyên nhất định sẽ có thể trở lại như xưa. Mọi người về nhà trước, đợi những tin tức tiếp theo đi.”

Mọi người gật đầu, sau đó cũng tản ra. Thư ký Tiểu Ngọc lại đi đến bên cạnh Lâm Vân.

Thạch Hàn vỗ vai Lâm Vân, chân thành nói:

“Anh Vân, càng những lúc như thế này, anh càng phải thật sự bình tĩnh. Anh không thể xuống tinh thần được. Phạm Nhật Long không bắt anh chính là muốn nhìn anh chật vật. Anh không thể để cho hắn được như ý. Chúng ta vẫn còn có cơ hội. Anh còn có tiền trong ngân hàng, còn có tập đoàn Vân Thiên.”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1045


Chương 1045

Tiểu Ngọc cũng nói: “Đúng thế anh lâm, anh nhất định phải mạnh mẽ. Trong lòng tôi, anh chính là người đàn ông kiên cười, dũng cảm nhất. Chút khó khăn này nhất định không thể đánh gục anh được.”

Lâm Vân nghe vậy, ánh mắt có chút mệt mỏi cũng trở nên sắc bén.

“Đúng vậy, tôi phải kiên cường, nhất định không thể để tên Phạm Nhật Long kia đắc ý mà nhìn dáng vẻ chật vật của tôi. Tôi còn có hơn một trăm bảy mươi tỉ trong ngân hàng, còn có tập đoàn Vân Thiên. Chúng ta nhất định có thể trở lại như xưa.” Lâm Vân nói đầy quả quyết.

Tuy rằng Tỉnh Xuyên đột nhiên có chuyện, nhưng Lâm Vân vẫn vững tin rằng mình không thể dễ dàng gục ngã,

“Đi, chúng ta đến khu biệt thự ven hồ đã. Cần tìm người để bàn bạc kĩ hơn.” Lâm Vân nói đầy kiên định.

“Anh Vân, thấy anh đã vững tâm trở lại, tôi cũng thấy nhẹ nhõm nhiều rồi.” Thạch Hàn cười.

Tiểu Ngọc cũng gật đầu.”Đúng thế. chỉ cần có Lâm Vân ở đây, nhất định chúng ta có thể trở lại như cũ.”

Sau đó, ba người đi đến bãi đỗ xe, định đi về khu biệt thự.

“Nơi này không thể vào.” Lâm Vân bị mấy người mặc đồng phục ngăn ở cửa bãi đỗ xe.

“Tôi đi vào lấy xe của tôi.” Lâm Vân trả lời.

“Xe nào của anh? Tất cả xe ở đây đều đã bị niêm phong rồi. Tránh sang một bên đi.” Người mặc đồng phục nói lớn.

“Anh…” Sắc mặt Lâm Vân trầm xuống.

Nhưng Lâm Vân cũng không muốn làm lớn chuyện. Bởi vì hiện tại anh biết mình đã không còn như xưa nữa, không thể tùy ý làm gì thì làm.

“Anh Vân, vậy xong rồi. Chúng ta không có xe đi nữa.” Thạch Hàn nói.

“Đành vậy thôi.” Lâm Vân lắc đầu.

Sau đó, ba người gọi xe taxi, đi đến khu biệt thự ven hồ.

Khi tới khu biệt thự, trời đã bắt đầu xẩm tối.

Nhưng vừa đến cửa khu biệt thự, Lâm Vân đã thấy mấy người mặc đồng phục đứng ở cửa. Cánh cửa khu nhà cũng đã bị dán giấy niêm phong.

“Chết tiệt. Cả nhà cũng bị niêm phong rồi.” Sắc mặt Lâm Vân trầm xuống.

Nhưng Lâm Vân đã nghĩ thông suốt rồi. Khu nhà này là của ông ngoại, tất nhiên tất cả những tài sản thuộc quyền sở hữu của ông ngoại cũng đều bị niêm phong.

Đột nhiên, di động của Lâm Vân kêu lên. Lâm Vân lấy điện thoại ra, thấy trên màn hình là số điện thoại của Lưu Ba, tổng giám đốc công ty Bảo Thạnh.

“Alo.” Lâm Vân nghe máy.

“Anh Vân, Bảo Thạnh, công ty con của tập đoàn Tỉnh Xuyên cũng bị niêm phong rồi.” Lưu Ba nói.

“Chuyện này tôi biết rồi. Hiện tại anh chú ý vào tập đoàn Vân Thiên. Chúng ta sẽ tập trung vào tập đoàn Vân Thiên.” Lâm Vân nói.

“Anh Vân… Vân Thiên… Mỏ khai thác của Vân Thiên cũng bị niêm phong rồi.” Âm thanh rụt rè của Lưu Ba vang lên trong điện thoại.

“Cái gì? Cả tập đoàn Vân Thiên cũng bị niêm phong sao?” Lâm Vân kinh ngạc kêu lên.

“Dựa vào đâu chứ? Họ dựa vào cái gì mà dám niêm phong mỏ khai thác của Vân Thiên?” Lâm Vân lớn tiếng nói.

“Anh Vân, giấy phép kinh doanh khai thác mỏ của Vân Thiên là do ông ngoại anh dựa vào quan hệ mà lấy được. Bây giờ ngài ấy bị điều tra, cũng đã truy ra chuyện này…” Lưu Ba nói đầy bất đắc dĩ.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1046


Chương 1046

Lưu Ba nói tiếp: “Còn nữa, Anh Vân, công ty bảo vệ của Vân Thiên cũng bị niêm phong rồi. Lý do là có kẻ khả nghi làm bị thương người ở mấy sự kiện. Tổng giám đốc công ty cùng mấy người điều hành cũng đều bị bắt rồi.”

Sắc mặt Lâm Vân tái nhợt, hai tay cũng run rẩy. Chiếc di động trong tay anh đột nhiên nặng trịch, khiến anh suýt chút nữa đã làm rơi.

Những tin tức Lưu Ba nói như những nhát dao chém vào trái tim của Lâm Vân, làm anh đau nhói lên từng hồi.

“Anh Vân, người của sở cảnh sát cũng sắp đưa tôi lên xe rồi. Anh nhất định phải vững tâm, nhất định phải bình tĩnh.” Lưu Ba nói trịnh trọng.

Có vẻ Lưu Ba cũng nhìn rõ việc Lâm Vân bị đả kích lớn đến mức nào, sợ anh không thể gượng dậy nổi.

Sau đó, trong điện thoại truyền đến những giọng nói đầy vẻ mất kiên nhẫn: “Lưu Ba, sao anh còn nói nhiều thế làm gì. Tắt điện thoại rồi theo chúng tôi lên xe.”

Sau đó, điện thoại truyền đến những âm thanh hỗn loạn rồi mất tín hiệu. Hiển nhiên Lưu Ba đã bị giải đi.

“Lưu Ba.”

Lâm Vân cầm chặt điện thoại, tay cũng run rẩy.

Lâm Vân biết, tất nhiên Lưu Ba cũng sẽ bị bắt để phục vụ điều tra.

Lòng trung thành của Lưu Ba dành cho Lâm Vân, anh hiểu rất rõ ràng.

“Đúng rồi, còn Phạm Minh Tú.”

Lâm Vân vội vàng gọi điện. Nhưng anh gọi mấy cuộc đều không có người nghe.

Lâm Vân hiểu rõ, Phạm Minh Tú là tổng giám đốc của Việt Hoàng, công ty con của Tỉnh Xuyên, có lẽ cũng đã bị bắt để điều tra rồi.

Nhìn thấy những người quen biết với mình đều lần lượt bị bắt, lòng Lâm Vân đau như dao cắt.

Lâm Vân muốn cứu họ, nhưng sức lực hiện tại của anh là không đủ.

Đùng đùng…

Trên trời đột nhiên có một tiếng sét lớn vang lên, ánh chớp sáng ngời như muốn xé rách bầu trời.

Trời cao đen kịt, như thể có thể đổ sập xuống bất cứ lúc nào.

Một cuộc điện thoại lại gọi tới. Lâm Vân nhìn, hóa ra là Thiết Chân gọi.

“Thiết Chân.” Lâm Vân nhận cuộc gọi.

“Lâm Vân, chi nhánh của công ty bảo vệ Vân Thiên cũng đã bị phong tỏa. Độc Nha là người phụ trách, cũng đã bị bắt đi rồi.” Thiết Chân nói.

Nghe tin Độc Nha bị bắt, tim Lâm Vân lại run rẩy.

Nói như vậy, tập đoàn Vân Thiên của anh cũng không xong rồi.

“Vậy còn cậu, cậu thế nào?” Lâm Vân vội vàng hỏi.

“Tôi cũng không có chức vụ chính thức ở công ty nên cũng không bị bắt.” Thiết Chân nói.

Lâm Vân nghe vậy, lòng cũng dễ chịu một chút. Một người không bị bắt cũng là chuyện tốt.

“Vậy cậu đang ở đâu? Tôi đang ở bên ngoài khu biệt thự ở đông hồ, cậu đến đây nói chuyện đi.” Lâm Vân nói.

“Tôi nghĩ không cần thiết đâu. Hiện tại anh cũng xong đời rồi. Tôi theo anh để làm gì chứ?” Thiết Chân nói. “Phạm Nhật Long vừa đến tìm tôi. Từ mai tôi sẽ đến nhà họ Phạm làm việc. Việc tôi gọi điện thoại báo tim cho anh cũng là lén làm sau lưng Phạm Nhật Long rồi. Đây là tôi cũng đã hết lòng giúp đỡ anh.”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1047


Chương 1047

“Thiết Chân, mày… Không ngờ mày lại đi theo thằng Phạm Nhật Long chết tiệt đó sao? Tao chửi cả tổ tông họ hàng nhà mày.” Lâm Vân phẫn nộ mà gào lên.

Thiết Chân không cùng anh chịu đợt khó khăn này, anh có thể hiểu, cũng có thể tha thứ.

Nhưng hắn lại dám đi theo Phạm Nhật Long? Lâm Vân tuyệt đối sẽ không bao giờ tha thứ cho hành động đó của hắn.

Quả nhiên những lúc khó khăn hoạn nạn mới biết được ai là bạn, ai thì thù. Không, những tên như Thiết Chân còn không đáng bằng một con chó.

“Lâm Vân, thay vì mắng tôi thì lo cho cái thân của anh đi.”

Thiết Chân nói xong liền cúp máy.

“Anh Vân, Thiết Chân đã phản bội sao?” Thạch Hàn vội hỏi.

“Đúng.” Lâm Vân nghiến răng nói.

“Không sao đâu Anh Vân. Chuyện anh có thể thấy rõ hắn là dạng người gì cũng là chuyện tốt.” Thạch Hàn vội vàng an ủi.

Thạch Hàn vỗ vai Lâm Vân, nói tiếp.

“Không phải anh còn có tôi sao? Anh Vân, dù anh chỉ còn hai bàn tay trắng, Thạch Hàn này cũng sẽ nhất quyết chiến đấu tới cùng với anh, nhất định sẽ khiến loại người vong ơn bội nghĩa đó phải chịu quả báo. Buồn bã vì loại đó không đáng đâu.”

Nghe Thạch Hàn nói vậy, Lâm Vân cảm thấy rất cảm động.

“Thạch Hàn, anh đúng là người anh em tốt.” Lâm Vân xúc động mà ôm chặt lấy Thạch Hàn,

“Thạch Hàn, anh nói đúng. Bực bội vì loại người đó đúng là không đáng. Tôi phải thấy may mắn vì có thể thấy được bộ mặt thật của hắn mới đúng. Cảm ơn anh, Thạch Hàn.” Lâm Vân chân thành nói.

“Anh Vân, khó khăn chỉ là tạm thời. Tôi tin chúng ta có thể vượt qua khó khăn này, đi đến thành công. Cho dù không còn Vân Thiên, không phải Anh Vân còn tiền trong ngân hàng sao?”

“Reng reng reng!”

Điện thoại di động lại kêu lên. Lâm Vân nhìn lên màn hình liền thấy là ngân hàng gọi đến.

“Alo, anh Lâm Vân phải không ạ? Tôi là nhân viên của ngân hàng. Số tiền anh gửi ở đây đang bị nghi ngờ liên quan đến hoạt động rửa tiền nên tạm thời bị đóng băng, không thể giao dịch.” Nhân viên ngân hàng nói.

Lâm Vân nghe thấy mấy lời này, tim lại như bị chém một nhát.

Số tiền gửi trong ngân hàng chính là tia hi vọng cuối cùng của anh mà.

“Rửa tiền? Cô đang nói gì vậy? Tôi đây không bao giờ cần làm mấy trò đó. Mấy người không điều tra rõ ràng đã đóng băng tài khoản của tôi là như thế nào hả? Dựa vào đâu?” Lâm Vân giận dữ hét lên.

“Thưa anh, với những giao dịch đáng nghi đều có thể đóng băng tài khoản để điều tra. Đây là việc làm hợp pháp. Nếu anh quả thật không rửa tiền, không giao dịch phi pháp, chúng tôi sẽ tự động mở lại tài khoản cho anh.” Nhân viên nói tiếp.

“Vậy cô nói xem, thời gian điều tra là bao lâu?” Lâm Vân nghiến răng hỏi.

“Tôi cũng không nói rõ được. Có thể là một tháng, một năm, hoặc lâu hơn nữa. Tùy vào may mắn của anh mà thôi.” Nhân viên trả lời.

Lâm Vân nghe vậy liền không nói nữa. Anh im lặng mà tắt máy, sau đó ngồi sụp xuống đất.

Anh biết, chuyện này chắc chắn cũng do nhà họ Phạm nhúng tay vào.

Lúc trước, khi Tỉnh Xuyên bị niêm phong, anh còn nghĩ mình có Vân Thiên, có hơn một trăm bảy mươi tỉ trong ngân hàng. Đây sẽ là bàn đạp cho việc Lâm Vân làm lại.

Nhưng anh cũng không thể ngờ, tất cả những thứ đó đều đã bị nhà họ Phạm phá hoại.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1048


Chương 1048

Lâm Vân đột nhiên nhớ đến lúc ở trước tòa nhà của Tỉnh Xuyên, Phạm Nhật Long nói sẽ cho Lâm Vân biết cảm giác tuyệt vọng là như thế nào.

Bây giờ Lâm Vân đã hiểu tại sao Phạm Nhật Long lại nói như vậy.

Giờ phút này, Lâm Vân chính thức rơi vào sự tuyệt vọng.

Lâm Vân muốn có thể trả thù. Nhưng vào giây phút này đây, anh cũng không biết mình có thể lấy cái gì ra để thực hiện việc đó nữa.

Thạch Hàn và Tiểu Ngọc đứng bên cạnh Lâm Vân. Họ thấy Lâm Vân ngồi xuống mặt đất cũng chỉ đành cúi đầu.

Bọn họ biết, đây là lúc Lâm Vân khó khăn nhất.

Từ khi bọn họ biết Lâm Vân, cũng chưa bao giờ thấy anh khó khăn, chật vật đến mức này.

Họ thậm chí còn không biết nên an ủi Lâm Vân như thế nào. Họ cũng cảm thấy vô cùng khó chịu.

Lúc này, sắc trời đã ngày càng tối tăm, đã đến lúc chạng vạng.

Đùng đùng.

Lại là tiếng sét vang lên trên bầu trời.

Sau đó, những hạt mưa bắt đầu rơi xuống.

Rầm rầm…

Mưa to tầm tã, hối hả mà xối từng đợt nước lên người Lâm Vân, Thạch Hàn và Tiểu Ngọc.

“Anh Vân, anh nhất định không được xuống tinh thần.” Thạch Hàn hét lên.

Lâm Vân từ từ đứng dậy. Từng hạt nước mưa xối xả hắt lên mặt anh, làm cho Lâm Vân trông càng chật vật, khó khăn.

“Đi, chúng ta đi tìm một chỗ trú mưa đã. Sau đó sẽ bàn bạc kĩ hơn.” Lâm Vân mỏi mệt nói.

Tuy rằng anh đang rất khó chịu, nhưng anh cũng không thể để Thạch Hàn và Tiểu Ngọc phải đứng đây dầm mưa cùng anh.

Thạch Hàn khỏe mạnh, cường tráng. Nhưng Tiểu Ngọc chỉ là một cô gái bình thường.

Vì thế, ba người lại gọi một chiếc taxi, yêu cầu lái xe đưa đến một khách sạn.

Trong xe taxi.

“Tin nóng. Tập đoàn Tỉnh Xuyên bị nghi ngờ trốn thuế, cũng liên quan đến nhiều hoạt động mờ ám. Hiện tại, toàn bộ tập đoàn đều đã bị niêm phong, chủ tịch Liễu Chí Trung cùng toàn bộ quản lý cấp cao đều đã bị tạm giam để phục vụ điều tra. Chuyện này chứng minh rõ một việc, bất kì ai, dù có nhiều tiền đến mức nào, chỉ cần làm trái pháp luật đều sẽ bị pháp luật nghiêm trị.”

Từ chiếc radio phát ra tin tức về tập đoàn Tỉnh Xuyên.

Hiển nhiên tin tức này đối với Kim Đô, thậm chí với cả vùng tây nam đều là một tin tức vô cùng nóng hổi.

Có thể khẳng định được, tin tức này đã nhanh chóng lan ra khắp nơi.

Người lái xe nghe xong liền cảm thán: “Tỉnh Xuyên là tập đoàn lớn đến vậy. Liễu Chí Trung nhiều tiền đến thế. Không ngờ cũng bị niêm phong.”

“Tiền cũng không phải là thứ vạn năng.” Lâm Vân lắc đầu mà nói.

Trước đây, Lâm Vân nghĩ tiền là vạn năng. Có tiền thì có thể thích làm gì thì làm.

Nhưng sau chuyện ngày hôm nay, cuối cùng Lâm Vân cũng hiểu được một đạo lý. Nhất quan hệ, nhì tiền tệ… Có quyền vẫn hơn có tiền.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1049


Chương 1049

Cho dù ông ngoại của Lâm Vân là người đứng đầu tây nam, tiền tài nhiều đến mức không ai có thể so sánh.

Nhưng một khi sau lưng ông không có đủ quyền thế để chống đỡ, khi phải đối đầu với những người có quyền thế lớn hơn, tìm một lý do thôi cũng có thể khiến cho cả một đế chế kinh doanh sụp đổ trong nháy mắt.

Như việc Lâm Vân có nhiều chi phiếu, có nhiều tiền gửi ngân hàng cũng vậy. Không đủ quyền thế, đối phương lấy một lý do mơ hồ cũng có thể khóa tài khoản của anh. Dù vậy nhưng vẫn là việc làm hợp pháo, anh cũng không thể nói gì được.

Lâm Vân đã hiểu rõ, quyền thế mới chính là vương đạo.

Xe taxi đưa ba người đến một khách sạn gần đó.

Khi đến nơi, trời đã tối đen. Nhưng mưa vẫn rất lớn, cùng với cuồng phong, sấm chớp vần vũ. Khiến cả ngã tư đường cũng như là một dòng sông.

Trước quầy lễ tân khách sạn.

Lâm Vân đưa giấy tờ tùy thân cho cô lễ tân, chuẩn bị lấy ra tiền để trả.

Tuy rằng tài khoản ngân hàng đã bị đóng, nhưng dù sao Anh Vân còn tiền ở trong người.

“Xin lỗi anh. Chúng tôi đã hết phòng rồi ạ.” Cô lễ tân trả lại giấy tờ cho Lâm Vân.

“Hết phòng? Không phải lúc nãy tôi hỏi, cô nói vẫn còn rất nhiều phòng sao?” Lâm Vân nhướn mày.

Người quản lý ngồi ở bên cạnh cũng đứng dậy nói:

“Xin lỗi anh. Nói thật, tập đoàn nhà họ Phạm đã thông cáo tất cả khách sạn ở đây rằng không thể cho anh ở. Nếu không, khách sạn chúng tôi cũng sẽ có chuyện.”

“Phạm Nhật Long, mày được lắm.” Lâm Vân nghiến răng, mắt lóe lên lửa giận.

Lâm Vân biết, chuyện này cũng do Phạm Nhật Long làm.

Hiện tại Lâm Vân đã hiểu rõ vì sao Phạm Nhật Long không để Lâm Vân bị bắt đi. Hắn muốn nhìn thấy anh rơi vào cảnh khó khăn, cùng quẫn. Muốn cho anh biết cảm giác ngay cả nơi ở cũng không có, cho anh phải lưu lạc đầu đường xó chợ.”

“Xin lỗi. Chúng tôi làm vậy cũng là vì công ăn việc làm của chúng tôi thôi. Mong anh thông cảm.” Quản lý nói.

“Vậy đi, tôi không ở đây nữa. Cô giúp tôi đặt phòng cho hai người họ được không?” Lâm Vân nói.

Bên ngoài mưa gió bão bùng, Lâm Vân không thể để Thạch Hàn và Tiểu Ngọc ở cùng anh bên ngoài chịu cảnh gió táp mưa sa được.

Nhất là Tiểu Ngọc. Cô dù sao cũng chỉ là một cô gái, sao có thể chịu cảnh khổ cực như vậy được.

“Chuyện này…” Quản lý trông khó xử.

“Chỗ này là mười mấy triệu. Đây là toàn bộ số tiền mà tôi có, phiền cô vậy.” Lâm Vân nói.

“Được. Dù sao nhà họ Phạm cũng chỉ nói không cho anh vào, không nói đến người khác.” Quản lý gật đầu, sau đó nhận lấy số tiền mà Lâm Vân đưa.

“Anh Vân, không được. Tôi phải ở cùng với anh, phải chăm sóc anh mới đúng chứ.” Tiểu Ngọc kéo tay Lâm Vân, kiên định nói.

“Tiểu Ngọc, giờ tôi chỉ còn hai bàn tay trắng thôi. Số tiền kia chính là số tiền cuối cùng tôi có, giờ tôi chỉ là một kẻ nghèo hèn. Cô có đi cùng tôi cũng không được gì đâu.” Lâm Vân lắc đầu nói.

“Dù anh có là kẻ nghèo hèn, Anh Vân vẫn luôn là chủ tịch Lâm Vân trong mắt tôi. Cho dù anh có hai bàn tay trắng, tôi cùng nguyện ý ở bên cạnh anh. Dù có phải chịu khổ sở, tôi cũng tình nguyện chịu khổ ở bên anh.” Giọng Tiểu Ngọc vang lên đầy kiên định.

Lâm Vân nghe cô nói vậy, mắt cũng đã đỏ lên.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1050


Chương 1050

Trong hoàn cảnh khó khăn, cùng cực thế này, anh mới có thể nhìn ra đâu mới là người đối xử với anh thật lòng.

Tiểu Ngọc thấy mắt Lâm Vân đã hơi ướt liền càng thấy sốt ruột.

“Anh Vân, anh đừng buồn. Dù có khổ cực như thế nào, Tiểu Ngọc em cũng sẽ ở bên cạnh anh.” Tiểu Ngọc liền an ủi Lâm Vân.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Lâm Vân nghe cô nói vậy liền cười lên.

“Tiểu Ngọc, cảm ơn em. Nếu em nói như vậy thì anh càng không thể để em chịu cảnh mưa gió bên ngoài được. Nghe lời anh, em cứ nghỉ lại ở đây đêm nay đi.” Lâm Vân nhẹ nhàng vỗ vai Tiểu Ngọc.

“Không. Tôi sẽ đi cùng anh. Cho dù bên ngoài mưa to sấm sét đến thế nào tôi cũng sẽ đi cùng.” Mặt Tiểu Ngọc vô cùng kiên quyết.

Thạch Hàn thấy vậy liền bước lên nói:

“Tiểu Ngọc, dù sao cô cũng chỉ là một cô gái. Nếu trúng gió, ướt mưa bị ốm thì càng gây nhiều khó khăn hơn. Anh Vân giờ đang có nhiều chuyện phải lo rồi, nếu cô cũng bị ốm rồi đi viện thì càng làm anh ấy thêm đau đầu, đúng không?”

“Tôi… Tôi tất nhiên sẽ không để Anh Vân thêm chuyện phải lo.” Tiểu Ngọc vẫn cố nói.

“Nếu như vậy, cô nên ở lại khách sạn mà nghỉ ngơi, đừng để mình bị ốm.” Thạch Hàn nói.

“Nhưng… thôi được rồi.” Tiểu Ngọc ngập ngừng rồi gật đầu đồng ý. Cô cũng biết mình không nên gây thêm chuyện để Lâm Vân phải lo lắng nữa.

“Thạch Hàn, vậy anh cũng ở lại đây đi.” Lâm Vân nhìn về phía Thạch Hàn.

“Anh Vân, anh nói gì vậy? Tôi phải đi cùng với anh mới có thể bảo vệ anh chứ?” Thạch Hàn nói.

Thạch Hàn vỗ ngực rồi nói tiếp: “Hơn nữa, thân thể của tôi còn khỏe mạnh hơn anh gấp nhiều lần. Tôi từng được huấn luyện đặc biệt, lại đánh võ nhiều năm như vậy, cũng trải qua không ít khổ vực, chút gió mưa bão bũng này thì có đáng là gì.”

“Được.” Lâm Vân gật đầu.

Lâm Vân biết, Thạch Hàn nhất định sẽ không dễ dàng đổi ý. Vì thế, hai người liền ra khỏi khách sạn.

Lúc này đã là tám giờ tối. Đang là cuối mùa thu, dưới những trận gió lớn, Lâm Vân cũng cảm thấy rét lạnh.

Đùng đùng…

Lại một tiếng sét nữa vang lên giữa bầu trời đêm. Mưa to tầm tã. Từng đợt nước mưa hắt lên xối xả trên đường, trên những tòa nhà.

Bởi vì thời tiết xấu như vậy, rất nhiều cửa hàng đã đóng cửa.

Lâm Vân và Thạch Hàn tìm mái hiên của một cửa hàng, ngồi ở đó trú mưa. Ít nhất nơi này cũng không tồi, có thể tránh được những giọt nước mưa hắt vào.

Lâm Vân bây giờ đang trải qua hoàn cảnh đói khổ, lạnh lẽo, không xu dính túi.

Tuy rằng việc Lâm Vân muốn làm là tìm cách thay đổi mọi chuyện, đánh bại nhà họ Phạm, làm cho Tỉnh Xuyên thoát khỏi cảnh khó khăn.

Nhưng đó là chuyện sau này, trước mắt Anh Vân phải nghĩ chuyện sinh kế trước mắt đã. Đầu tiên là phải tìm cái ăn, sau đó là kiếm chỗ để che nắng che mưa.

Sau khi tìm khách sạn cho Tiểu Ngọc ở, Lâm Vân đã dùng toàn bộ số tiền còn lại trên người mình. Tất cả đều không còn lại một xu nào, thậm chí cả tiền ăn cơm cũng không có.

“Đầu tiên nghĩ cách kiếm tiền đã.” Lâm Vân khẽ nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1051


Chương 1051

Sau đó, Lâm Vân lấy ra điện thoại, gọi điện cho mấy ông chủ là anh quen ở Kim Đô. Mấy người này đều là những người mà ông ngoại đã giới thiệu với anh ở tiệc rượu.

Lâm Vân gọi mấy cuộc, kết quả đều giống nhau. Vừa mới có vài hồi chuông đã bị tắt.

“Lúc ở tiệc rượu, mấy người này đối xử với mình không khác gì vương tôn quý tộc, còn hết lời hứa hẹn đủ kiểu. Bây giờ công ty bị niêm phong, ngay cả điện thoại họ cũng không thèm nghe.” Lâm Vân lắc đầu nói.

“Mấy người quan hệ vì lợi ích như vậy đều không đáng tin.” Thạch Hàn nói.

“Thôi vậy. Gọi cho mấy ông chủ ở Bảo Thạnh xem sao.” Lâm Vân nói.

Sau đó, anh lại gọi cho mấy người ở Bảo Thạnh. Mấy người này anh cũng quen biết khá lâu rồi, cũng đã qua lại nhiều lần.

Nhưng tiếp tục, những cuộc gọi đều không có hồi đáp.

Cuối cùng Lâm Vân gọi đến số của chủ tịch thương hội ở Bảo Thạnh.

Điện thoại vang lên vài hồi chuông, sau đó liền có người nhấc máy.

Xem ra anh đã không nhìn lầm con người của vị hội trưởng này. Việc ông ta nhận điện thoại làm lòng Lâm Vân thấy an tâm hơn.

“Alo, chào hội trưởng. Tôi là Lâm Vân. Hiện tại tôi có chút việc, không biết ngài có thể cho tôi mượn chút tiền được không?” Lâm Vân nói.

“Lâm Vân, cậu nói gì? Tôi đang ở nước ngoài, hình như tín hiệu không tốt nên nghe không rõ lắm.” Trong điện thoại vang lên tiếng của hội trưởng.

Sau đó, tín hiệu bị cắt đứt.

Lâm Vân nghe tiếng tút tút từ trong điện thoại, cả người cũng cứng lại.

Trước đây vị hội trưởng này luôn nịnh bợ Lâm Vân. Hai người cũng đã nói chuyện rất nhiều lần. Không nghĩ khi anh vừa mới gặp chuyện, ông ta cũng không khác gì những kẻ khác.

“Thế giới này quả nhiên tàn nhẫn. Thạch Hàn, cậu nói đúng. Mấy người quen nhau chỉ vì lợi ích thì hầu hết đều không đáng tin cậy.” Lâm Vân lắc đầu nói.

Lâm Vân cũng không gọi điện thoại nữa. Vì kết quả như thế nào anh cũng có thể đoán được rồi.

Điều duy nhất làm Lâm Vân thấy vui chính là việc những người như Thạch Hàn vẫn nguyện ý theo anh như trước.

“Anh Vân, tôi nhớ ra trong tài khoản của tôi vẫn còn tiền. Anh ở đây chờ tôi một chút, tôi đi tìm một siêu thị để mua đồ ăn.” Thạch Hàn nói.

Thạch Hàn nói xong liền đứng dậy rời đi.

Chỉ còn lại một mình Lâm Vân ngồi ở trước cửa hàng.

Lúc này, vương tuyết cũng gọi điện đến.

“Alo, Lâm Vân. Chiếc Lamborghini của anh đậu trước nhà em tự nhiên bị người dùng xe kéo đi rồi. Em nghe nói tập đoàn Tỉnh Xuyên cũng đã bị niêm phong. Anh không sao chứ?” Giọng nói của Như Tuyết cũng đầy vẻ lo lắng.

“Như Tuyết, nếu anh chỉ còn hai bàn tay trắng, em có nguyện ý ở bên anh không?” Lâm Vân hỏi.

“Đồ ngốc. Dù anh không còn gì cả, em cũng sẽ luôn luôn ở bên cạnh anh. Anh Vân khỏe chứ?” Như Tuyết nói đầy thân thiết.

“Như Tuyết, em đừng lo. Anh không sao hết. Chỉ là có chút chuyện vặt vãnh thôi. Rất nhanh sẽ được giải quyết.” Lâm Vân cười nói.

Tất nhiên tin tức mà Như Tuyết biết cũng không nhiều, Lâm Vân cũng không muốn cô biết nhiều về việc này. Như vậy cô cũng không phải lo lắng.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1052


Chương 1052

Sau khi cúp máy, Lâm Vân nghĩ ngợi, sau đó gọi điện thoại cho Triệu Linh.

Cũng vì anh làm liên lụy nên nhà họ Triệu mới có chuyện. Nhiều việc xảy ra như vậy, Lâm Vân không biết Triệu Linh và ông nội của cô đang như thế nào, cũng không biết họ có đang phải trải qua cảnh mưa gió sấm sét như anh không.

Điện thoại rất nhanh đã được kết nối.

“Alo, Lâm Vân. Tôi vừa nghe ông nội nói chuyện Tỉnh Xuyên bị niêm phong. Anh không sao chứ?” Điện thoại truyền đến giọng nói đầy thân thiết của Triệu Linh.

“Tôi không sao. Triệu Linh, còn cô thì sao? Cô và ông nội đang ở đâu vậy?” Lâm Vân hỏi.

“Tôi và ông nội đang ở nhờ nhà một người bạn của ông. Tôi cũng không sao. Còn anh? Hiện tại anh có được an toàn không? Có tìm được nơi ở chưa?” Triệu Linh hỏi.

“Tôi rất an toàn, cũng có nơi ở rồi. Cô không cần lo lắng cho tôi đâu.” Lâm Vân trả lời.

Dừng một chút, Lâm Vân cúi đầu, thấp giọng nói tiếp:

“Triệu Linh, rất xin lỗi cô. Những việc này đều là do nhà họ Phạm. Nhưng cũng là do tôi làm liên lụy đến nhà họ Triệu, khiến cho nhà cô cũng bị rơi vào cảnh khó khăn. Nhờ cô chuyển lời đến ông nội của cô rằng tôi rất xin lỗi. Những gì tôi nợ nhà họ Triệu, nhất định sau này tôi sẽ trả lại đầy đủ.”

“Không sao. Chuyện này cũng không trách anh được. Muốn trách cũng nên trách cha tôi quá ham mê cờ bạc. Còn những kẻ đáng hận nhất là người nhà họ Phạm!” Mấy từ cuối, Triệu Linh nói với giọng đầy giận dữ.

Nhưng dù sao Lâm Vân cũng hiểu rõ, anh nợ nhà họ Triệu cả một tập đoàn triệu thị.

Sau khi nói chuyện với Triệu Linh xong, Lâm Vân nhận được điện thoại của chị họ Lâm Mộc Thanh gọi tới.

Lâm Vân lập tức giật mình, không lẽ cả công ty của Lâm Mộc Thanh cũng bị điều tra rồi?

“Alo. Chị Thanh à.” Lâm Vân nhanh chóng nghe máy.

“Lâm Vân, chị vừa mới đi công tác về, nghe được tin Tỉnh Xuyên bị đóng cửa. Chị định đến nhà tìm em nhưng cũng thấy nhà đã bị niêm phong. Giờ em đang ở chỗ nào? Có an toàn không?” Lâm Mộc Thanh thân thiết hỏi.

“Chị Thanh… em…” Lâm Vân thấy hơi nghẹn ngào. “Em không sao. Chị Thanh, công ty của chị sao rồi?” Lâm Vân cắn răng, cố tỏ ra bình tĩnh mà nói.

“Công ty của chị vẫn bình thường. Giờ em đang ở đâu thế? Để chị lái xe tới đón em. Em cứ ở tạm chỗ chị đã, có chuyện gì thì tính sau. Tùy rằng Tỉnh Xuyên đã không còn, nhưng chúng ta vẫn có thể xây dựng lại.” Lâm Mộc Thanh nói.

Nghe được như vậy, Lâm Vân cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi. Dù sao hiện giờ tất cả những công ty có liên quan đến anh đều đã bị niêm phong hết.

Công ty của Lâm Mộc Thanh có 50% cổ phần là thuộc về Lâm Vân. Lâm Vân vẫn tưởng rắng công ty của Lâm Mộc Thanh sẽ không tránh khỏi việc bị niêm phong.

“Chị Thanh, chị đừng có tới tìm em. Tất cả các công ty có tên em đều đã bị niêm phong hết rồi. Công ty của chị không sao thì chắc là do tên Phạm Nhật Long không biết em có cổ phần trong công ty của chị thôi. Giờ chị tới tim em thì chẳng khác gì tự đưa mình vào rọ đâu.” Lâm Vân nói nghiêm túc.

Lâm Vân hiểu rõ nếu mình đến ở chỗ của Lâm Mộc Thanh, rất có thể ngay ngày mai công ty của Lâm Mộc Thanh cũng sẽ bị niêm phong ngay lập tức.

Lâm Vân đã làm hại tập đoàn Triệu thị bị đóng cửa, anh không muốn làm cho cả công ty của chị họ mình cũng chịu chung số phận.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1053


Chương 1053

“Vậy hiện giờ em thế nào? Có nơi ở tốt chưa? Vẫn được an toàn chứ?” Lâm Mộc Thanh lo lắng hỏi.

“Chị yên tâm, giờ em đang ở tại khách sạn. Em vẫn an toàn, chị không cần lo lắng đâu. Giờ chị chỉ cần tập trung phát triển công ty lớn mạnh, đem cổ phần của em tăng thêm giá trị. Đây chính là sự giúp đỡ tốt nhất đối với em rồi.” Lâm Vân nói.

“Được. Nếu em có chuyện gì cần giúp nhất định phải nói với chị. Nghe chị, chị không sợ mất công ty, dù mất cũng nhất định phải giúp em. Nhớ chưa?” Lâm Mộc Thanh nói.

“Cảm ơn chị.” Lâm Vân nghẹn ngào.

Sau khi cúp điện thoại, Lâm Vân dựa lưng vào tường, mắt nhìn ra bên ngoài.

Hôm qua, Lâm Vân vẫn còn ở tại một khu biệt thự sang trọng, vẫn là phó chủ tịch tập đoàn Tỉnh Xuyên, là người khiến cho bao kẻ phải ngưỡng mộ lẫn ghen tị.

Nhưng hiện tại, anh chỉ là một kẻ lưu lạc đầu đường, chỉ còn lại hai bàn tay trắng.

Lúc này, đột nhiên xuất hiện năm sáu người đàn ông ăn mặc rách rưới đang đi tới.

Lâm Vân nhìn lại, phát hiện ra họ đều là ăn mày.

“Thằng nhóc, đây là địa bàn buổi tối của bọn tao. Ai cho mày ở lại đây? Mau cút đi cho khuất mắt.” Mấy tên ăn mày vây trước mặt Lâm Vân.

“Mấy anh, chỗ này rộng như vậy, tôi cũng sẽ không làm ảnh hưởng đến mấy anh đâu.” Lâm Vân mệt mỏi, nói.

“Ranh con, nói nhiều như thế làm gì. Cút, cút ngay.” Một tên lùn trong đó chỉ vào Lâm Vân mà hét lên.

“Đúng là sa cơ lỡ vận. Chó cắn áo rách.” Lâm Vân lắc đầu, cười khổ.

Lâm Vân cũng không ngờ có ngày mình lại nghèo túng đến vậy. Đến cả mấy tên ăn mày cũng có thể uy h**p anh.

“Mày nói ai là chó đấy?”

Tên ăn mày lúc nãy thấy Lâm Vân nói liền xông lên túm áo Lâm Vân.

“Yêu cầu anh buông tay ra. Hôm nay tâm trạng của tôi đang không tốt, mong anh đừng có chọc vào tôi. Để tôi yên tĩnh nghỉ ở đây một lúc.” Lâm Vân nói.

“Á à. Hôm nay bố mày muốn chọc mày đấy. Tao còn muốn đánh mày đấy. Thích không?” Tên ăn mày nói to.

Mấy tên ăn mày thấy Lâm Vân ăn mặc bình thường, hơn nữa chúng đông người nên cũng không hề thấy có gì phải sợ.

Tên ăn mày lùn nói xong liền giơ tay định đánh vào mặt Lâm Vân.

“Bốp.”

Lâm Vân chưa ăn cơm, cả người đang mệt mỏi. Một đấm này đã đánh ngã anh xuống đất.

“Ha ha, dám mắng bọn tao là chó. Giờ mày quỳ rạp xuống đất cũng khác gì chó đâu.”

Mấy tên ăn mày cười ha hả.

Lâm Vân bám tường, từ từ đứng dậy, sau đó ngẩng đầu nhìn mấy tên ăn mày. Hai mắt anh lóe lên một tia lửa giận dữ.

“Là – chúng – mày – ép – tao!”

Lâm Vân gằn từng chữ. Giọng điệu đầy sắc bén. Sau đó anh lấy súng từ trong áo ra.

Dù anh đang nghèo túng, nhưng tuyệt đối không để mình phải chịu cảnh bị mấy tên ăn mày vô liêm sỉ này bắt nạt.

“Súng!”

“Hắn có súng!”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1054


Chương 1054

Mấy tên ăn mày nhìn thấy súng trong tay Lâm Vân liền sợ đến mức mặt tái nhợt không còn chút máu.

Lâm Vân liền lên đạn.

“Đoàng!”

Lâm Vân liền bắn thẳng vào vai tên ăn mày lùn lúc trước.

“Á á á…” Tên lùn chỉ biết kêu lên thảm thiết.

Mấy tên bên cạnh sợ đến mức quỳ sụp xuống đất.

“Đại ca, xin tha mạng. Là chúng em sai. Anh thích đánh thích đá gì cũng được. Xin đừng bắn bọn em,”

Mấy tên liên tục cầu xin tha mạng.

“Cút đi cho tao.” Lâm Vân gằn giọng.

Mấy tên ăn mày vội kéo lên lùn dậy, chạy bán sống bán chết.

Mấy tên ăn mày vừa đi mất dạng, Thạch Hàn đã đội mưa mà chạy lại.

“Anh Vân, anh vừa nổ súng à?” Mặt Thạch Hàn đầy vẻ kinh ngạc.

“Ừ. Có mấy con chó muốn cắn tôi.” Lâm Vân híp mắt nói.

“May là chỗ này không có nhiều đèn đường. Bọn chúng chắc cũng không thể thấy rõ mặt anh. Chúng ta nhanh đi thôi, chỗ này không thể ở lại nữa. Nếu chúng báo cảnh sát thì nhất định sẽ rắc rối to.” Thạch Hàn nói.

“Ừ.” Lâm Vân gật đầu, sau đó cùng Thạch Hàn rời đi.

Hai người tìm một chỗ khác để trú mưa.

“Anh Vân, bánh mì và đồ uống đây.” Thạch Hàn lấy ra bánh mì và sữa mới mua, sau đó hai người cũng nhau ăn nhanh.

Vừa ăn, Thạch Hàn vừa nói: “Anh Vân, trong tình hình hiện tại chúng ta phải hết sức nhẫn nhịn. Nếu làm cho Phạm Nhật Long biết chuyện anh nổ súng giết người, hoặc hắn biết anh có súng cũng đủ lý do để hắn hại anh rồi.”

Lâm Vân gật đầu. Điều này anh cũng hiểu rõ. Nhưng vừa rồi anh thật sự vô cùng giận dữ.

“Anh Vân, tôi vừa mới xem tài khoản. Từ lúc tôi theo ông Lê tới nay, tài khoản có tổng cộng có hơn ba mươi triệu đồng. Chỗ tiền này tôi đưa hết cho anh. Có thể anh nghĩ số tiền này chẳng đáng gì, nhưng đó là tất cả những gì tôi có.”

“Thạch Hàn, cho dù tài khoản của tôi không bị đóng, dù anh đưa cho tôi mấy trăm tỉ cũng vô dụng thôi. Chúng ta không quyền không thế, cho dù lại gây dựng nên một tập đoàn Tỉnh Xuyên khác, nhà họ Phạm cũng có thể dễ dàng lấy lý do phá vỡ.” Lâm Vân lắc đầu nói.

“Cũng có lý.” Thạch Hàn gật đầu.

“Chiều tôi còn ngu ngốc nghĩ chuyện dùng tiền để thay đổi mọi chuyện. Nhưng tôi nghĩ sai rồi. Nếu muốn làm việc lớn,chúng ta phải có được quyền thế lớn, thậm chí phải vượt qua cả quyền lực mà nhà Trần có.” ánh mắt Lâm Vân ánh lên đầy sắc bén.

Khi tài khoản ngân hàng của Lâm Vân bị đóng băng, anh đã hiểu được đạo lý này.

Lâm Vân đã hiểu được vì sau ông ngoại nhất định không chịu cho mẹ anh kết hôn với cha anh mà muốn mẹ anh kết hôn với một đại gia tộc.

Nếu năm đó mẹ của Lâm Vân kết hôn với một người từ một gia tộc lớn, tập đoàn Tỉnh Xuyên có thể có được quyền thế từ đại gia tộc đó.

Đối với ông ngoại Liễu Chí Trung của Lâm Vân, tiền tài không bao giờ thiếu. Nhưng quyền thế lớn lại chưa bao giờ có được.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1055


Chương 1055

“Anh Vân, anh nghĩ xem, chúng ta có thể nhờ quyền lực của ai không?” Thạch Hàn hỏi.

“Từ khi tôi gặp ông ngoại, ông chính là người có quyền lực lớn nhất mà tôi biết. Tôi cũng không có nhiều quan hệ, cũng không biết ai là người có quyền lực lớn hơn ông ngoại nữa.” Lâm Vân thở dài, lắc đầu.

Lúc trước, Lâm Vân luôn dựa vào ông ngoại và tập đoàn Tỉnh Xuyên. Ngoài chuyện đó ra thì Lâm Vân cũng không có gì đặc biệt hơn người khác, sao có thể đi kết giao với những người có nhiều quyền lực được?

Càng không thể nhờ những người như vậy giúp đỡ.

Lâm Vân nghĩ lại những gì xảy ra trong hôm nay, trong lòng càng thấy vô cùng khó chịu.

“Nhà họ Phạm! Phạm Nhật Long! Đều là do chúng mày làm hại. Nếu tao có thể trở lại như xưa, nhất định sẽ phải cho cả họ nhà mày nếm mùi đau khổ. Còn cả gia tộc họ Trần nữa. Nhất định phải phá nát gia tộc đó đến mức không – còn – một – ai!” Lâm Vân nheo mắt, trong mắt hiện lên lửa giận. Chiếc bánh mì trong tay cũng bị Lâm Vân nắm thành một nắm.



Trong nhà ăn tại trang viên của nhà họ Phạm.

Không khí nơi đây đầy vẻ vui sướng.

Ngay cả ông chủ nhà họ Chu cùng con trai, Chu Tuấn cùng ngồi ở trên bàn tiệc.

“Nào, nâng ly lên. Uống mừng nhà họ Triệu, họ Lê đã đi đời.”

Ông chủ nhà họ Phạm, Phạm Quang Đức nâng lên ly rượu.

Mọi người có mặt ở bàn tiệc cũng nâng cao ly, uống cạn.

“Nhà họ Triệu đúng là không biết điều. Đang yên đang lành lại đi hợp tác với Tỉnh Xuyên. Thế nên đành diệt luôn cả nhà họ Triệu thôi.” Phạm Quang Đức nói.

Lão ta nói những lời này cũng là để nhắc nhở những người có mặt ở đây rằng, nếu đã theo phe ông ta, tuyệt đối không được có ý đồ khác.

Ông chủ nhà họ Chu nghe vậy liền vội vàng đứng dậy, nói:

“Ông chủ Phạm, nhà họ Chu của tôi thề sẽ mãi mãi trung thành với nhà họ Phạm.”

Phạm Nhật Long nghe vậy cũng cười lớn.

“Đánh một cú cho thằng Lâm Vân kia trở lại vị trí ban đầu cũng là chuyện tôi hài lòng nhất. Nếu không có người ngăn lại, tôi còn muốn giết nó luôn cơ.” Phạm Nhật Long nói.

“Anh Long, thằng kia không chết, nhưng chỉ sợ sau này sống còn không bằng chết đúng không? Bây giờ bên ngoài đang mưa to như vậy, có khi hắn đang như một thằng ăn mày lang thang ngủ nơi đầu đường xó chợ rồi. Ha ha.” Chu Tuấn cười nói.

Sau một trận đấu kia, Lâm Vân và Chu Tuấn đã có thù oán. Giờ Lâm Vân gặp nạn, Chu Tuấn tất nhiên thấy vui sướng không thôi.

“Đúng thế. Có khi hắn đang sống không bằng chết. Cả tinh thần lẫn thể xác đều đang bị tra tấn. Đây chính là kết cục của những kẻ dám chống lại Phạm Nhật Long này.” Phạm Nhật Long cười lớn.

“Chuyện này cũng là nhờ có sự trợ giúp của gia tộc họ Trần. Mọi người cùng nhau nâng ly, chúc con dâu tương lai của tôi, Trần Mỹ một ly nào.” Phạm Quang Đức nâng lên ly rượu.

Mọi người đều cầm ly rượu đứng dậy, sau đó uống cạn.

“Anh Nhật Long, em uống rượu xong thấy đau đầu quá.” Trần Mỹ tựa người vào Phạm Nhật Long.

Phạm Nhật Long nhìn vào Trần Mỹ đang dựa vào người mình, hắn cảm thấy vô cùng chán ngán.

Mẹ kiếp. Đã béo còn xấu. Miệng lại có mùi khó ngửi. Ai mà chịu nổi?

Phạm Quang Đức thấy vậy liền nói với Phạm Nhật Long.

“Nhật Long, con mau đưa Trần Mỹ đi nghỉ ngơi đi.”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1056


Chương 1056

Phạm Quang Đức vừa nói còn vừa ra hiệu bằng ánh mắt cho Phạm Nhật Long.

Phạm Nhật Long tất nhiên hiểu ám hiệu của cha hắn là gì. Cha hắn muốn hắn cùng Trần Mỹ làm chuyện ăn kem trước cổng, gạo nấu thành cơm.

“Vâng.” Phạm Nhật Long chỉ biết gật đầu. Sau đó hắn đỡ Trần Mỹ đi lên trên lầu.

Sau khi vào phòng ngủ.

“Anh Nhật Long, em chóng mặt quá, mau đưa em đến giường đi.” Trần Mỹ đưa tay lên trán, nói.

Phạm Nhật Long thầm nghĩ: “Cô mới chỉ uống một chén rượu đã kêu đau đầu, giả vờ say xỉn. Quá giả dối.”

Nhưng hắn cũng chỉ biết nghĩ trong lòng như vậy, ngoài mặt vẫn phải vội vàng mỉm cười, nói:

“Được, để anh đỡ em.”

Sau khi đặt Trần Mỹ lên giường, hai tay Trần Mỹ liền ôm lấy cổ Phạm Nhật Long. Mặt cô nàng tiến sát đến gần mặt Phạm Nhật Long, mũi hai người cũng chạm vào nhau.

Hai tay của Trần Mỹ cũng to gần bằng đùi của cô ta vậy.

“Anh Nhật Long. Anh có biết không, anh đẹp trai phong độ như vậy, em thích anh rất nhiều. Hôm nay em sẽ trao cho anh lần đầu tiên quý giá của em.” Trần Mỹ nũng nịu nói.

Nhìn thấy mấy nếp mỡ dày trên mặt Trần Mỹ, kèm theo đó là hơi thở nặng mùi của cô ra, mặt Phạm Nhật Long cũng bắt đầu tái đi rồi.

Nhưng quan trọng nhất là, trên răng nanh của Trần Mỹ còn mắc một mẩu rau xanh. Một mẩu rau xanh!

Nghĩ đến chuyện lát nữa phải hôn nhau với Trần Mỹ, Phạm Nhật Long liền thấy như mình sắp rơi vào địa ngục rồi.

Lần trước hắn hôn Trần Mỹ xong, quay về đã phải nôn mấy lần. Mấy ngày sau đó hắn đều ăn không ngon, nghĩ lại chỉ thấy như ác mộng.

Nếu nói về ưu điểm của Trần Mỹ thì giọng của cô nàng nghe rất có âm hưởng loli. Nếu chỉ nghe giọng thì có thể nghĩ đây là một cô gái dễ thương.

Nhưng giọng của cô nàng với bề ngoài lại không hề hợp nhau. Tổ hợp quái dị này chỉ khiến người khác buồn nôn.

“Anh Nhật Long, sao mặt anh lại khó coi thế?” Trần Mỹ nghi hoặc hỏi.

“Đâu… Đâu có.” Phạm Nhật Long khựng lại, chỉ biết cười cười.

“Anh Nhật Long, anh lấy hộ em mấy tờ khăn giấy có được không?” Trần Mỹ nũng nịu nói.

Tuy Phạm Nhật Long không biết Trần Mỹ muốn làm gì, nhưng hắn vẫn vươn tay sang bên cạnh lấy ra vài tờ giấy đưa cho Trần Mỹ. Trong lúc lấy giấy, hắn còn tranh thủ hít vài hơi không khí trong lành.

Sau khi Trần Mỹ lấy khăn giấy.

“Khạc khạc.” Trần Mỹ liền họ ra mấy cục đờm, dính đầy trên khăn giấy.

“Anh Nhật Long, phiền anh vứt hộ em mấy tờ giấy này vào thùng rác nhé.” Trần Mỹ nói xong liền đưa tờ giấy ăn dính mấy cục đờm cho Phạm Nhật Long.

“Ọe.”

Phạm Nhật Long nhìn xuống tờ giấy ăn Trần Mỹ đưa cho hắn, trong bụng liền nhộn nhạo, cổ họng cũng bắt đầu muốn trào ngược.

Phạm Nhật Long vội vàng che miệng lại.

“Anh Nhật Long, anh sao vậy? Anh không khỏe à?” Trần Mỹ nói đầy quan tâm.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1057


Chương 1057

“Không có gì. Có khi là do anh ăn phải đồ lạ.” Phạm Nhật Long cố cười.

“Vậy anh mau đi vứt khăn đi. Sau đó chúng ta còn bắt đầu vào việc chính.” Trần Mỹ lại tiếp tục nũng nịu.

Phạm Nhật Long nhìn mấy cục đờm dính trên khăn giấy, thật sự không hề muốn làm, nhưng hắn cũng không thể từ chối, đành chấp nhận cầm khăn mang đi vứt.

Ngay sau đó.

Khi Phạm Nhật Long đưa tay lấy khăn tay thì không cẩn thận chạm vào chỗ đờm nhớp nháp kia.

Chỉ chốc lát, toàn bộ hỗn hợp ghê tởm đó dính vào ngón tay hắn. Không những dính mà còn tạo cảm giác nhớp nháp vô cùng khó chịu, chỉ tưởng tượng thôi đã thấy ghê gớm chứ không nói đến chuyện bị dính thật,

Ọc.

Phạm Nhật Long ngay lập tức cảm thấy dạ dày mình bắt đầu nhộn nhạo, thức ăn trong dạ dày muốn trào ngược hết ra ngoài.

Phạm Nhật Long vội đẩy Trần Mỹ sang một bên, chạy vào nhà vệ sinh.

“Ọe ọe! Ọe ọe ọe!”

Phạm Nhật Long ôm bồn cầu mà bắt đầu nôn ọe. Nôn đến mức chỉ ra mật xanh mật vàng cũng chưa muốn dừng.

Cuối cùng, hắn lau hết đống nhớp nháp trên tay, dùng xà phòng lẫn khăn giấy lau mấy chục lần mới ra khỏi nhà vệ sinh.

“Anh Nhật Long, anh vừa làm sao vậy? Anh làm em lo lắng quá đó.” Trần Mỹ thấy Phạm Nhật Long bước ra liền chạy đến hỏi.

Nhìn thấy mặt Trần Mỹ, tâm trạng của Phạm Nhật Long lại cảm thấy vô cùng khó chịu, cũng không biết phải nói gì vào lúc nào.

Trời ơi, thế mà hắn lại chuẩn bị cưới con mụ này làm vợ. Hơn nữa, còn phải cùng một con nụ béo phì, xấu tính xấu nết như thế này chung chăn chung gối. Phạm Nhật Long nghĩ đến đó liền thấy mình như sắp chết đến nơi.

Nhưng hắn vẫn không dám hủy cuộc hôn nhân này, cũng không dám chọc giận Trần Mỹ.

Nguyên nhân rất đơn giản, gia tộc họ Trần có thể hủy diệt Tỉnh Xuyên thì cũng có thể hủy diệt nhà họ Phạm của hắn dễ như trở bàn tay.

“Anh… Chắc là anh ăn phải gì đó lạ nên mới như vậy. Em à, hôm nay anh thấy không khỏe lắm, hay để anh về phòng nghỉ nhé.” Phạm Nhật Long cười nói.

“Anh Nhật Long, anh nhất định không được đi. Nếu anh không khỏe thì cứ ở đây. Đàn ông các anh không phải đều thích mấy chuyện đó sao?” Trần Mỹ ôm chặt lấy Phạm Nhật Long.

“Em à, thật sự hôm nay anh không được khỏe.” Phạm Nhật Long vẫn còn muốn trốn tránh.

Lúc trước Phạm Nhật Long còn tính, dù Trần Mỹ xấu như vậy thì cùng lắm lúc hành sự không bật đèn. Tắt đèn thì nhà ngói cũng như nhà tranh, hắn cũng có thể tự lừa mình mà cố gắng. Nhưng có vẻ hiện tại kế hoạch của hắn không dễ dàng để thực hiện.

“Anh Nhật Long, anh còn như vậy thì em sẽ giận đó.” Trần Mỹ bĩu môi nói.

Phạm Nhật Long thấy cô ta như vậy chỉ có thể cắn răng mà gật đầu.

Lúc này, Trần Mỹ bắt đầu chủ động để tiến tới sát vào người hắn.

Ác mộng của Phạm Nhật Long cũng chính thức bắt đầu.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1058


Chương 1058

Ngày hôm sau.

Sau một đêm mưa to, nhà cửa hàng quán đều phải đóng cửa. Nhưng sau cơn mưa, bầu trời cũng không hề quang đãng. Mây đen vẫn vần vũ như trước, không khí nặng nề làm cho con người ta cảm thấy khó thở.

Trong đêm mưa đó, Lâm Vân cũng không hề ngủ. Cả đêm anh đều suy nghĩ xem nên làm gì tiếp theo, nên giải quyết tình huống hiện tại như thế nào. Nhưng dù đã qua một đêm, Anh Vân không thể nghĩ thông suốt.

Lâm Vân chỉ cảm thấy những gì anh muốn làm, so với tìm đường lên trời còn khó khăn hơn nhiều.

Gần sáng, Lâm Vân mơ màng mà thiếp đi một lúc. Nhưng ngay lúc đó, anh nhận được điện thoại của bên công an, nói chín giờ sáng sẽ thả ông ngoại của anh ra, yêu cầu anh đến đón người.

Khi Lâm Vân tỉnh lại, trên người Anh Vân còn đang khoác chiếc áo của Thạch Hàn. Còn cậu ta chỉ biết lấy tay ôm lấy cơ thể mình. Đang là cuối mùa thu, tất nhiên trời rất lạnh.

Trong lòng Lâm Vân lại dâng một sự xúc động.

Chín giờ sáng, Lâm Vân đến trước cửa trại tạm giam của công an, đi đón ông ngoại sắp được thả ra.

Chỉ không gặp một ngày, nhưng mái tóc hoa râm của ông ngoại anh đã chuyển thành một màu trắng.

Ông ngoại anh lúc này trông vừa già nua, vừa yếu ớt, hệt như một chiếc lá cuối thu trên cành, chỉ một ngọn gió nhẹ cũng có thể rụng xuống.

Hôm qua Lâm Vân đã mấy lần xúc động muốn rơi nước mắt, nhưng mỗi lần anh đều cố kiềm chế, không muốn mình phải rơi lệ.

Nhưng khi vừa nhìn thấy ông ngoại chật vật, khổ sở như vậy, nước mắt của Lâm Vân liền chảy ra, từng giọt mặn chát thi nhau rơi xuống.

“Ông ngoại!”

Lâm Vân kêu một tiếng, sau đó nhào đến ôm lấy ông ngoại.

Từ khi anh biết ông ngoại đến nay, anh luôn thể hiện bản thân mình với ông ngoại là một người mạnh mẽ, kiên cường, thành thục, vững vàng.

Nhưng giờ phút này, khi ở trước ông ngoại, Lâm Vân trông không khác gì một đứa cháu trai nhỏ.

“Đừng khóc. Không phải chúng ta đều còn sống sao? Đây là chuyện tốt nhất rồi.” Ông ngoại khẽ vuốt tóc Lâm Vân, nói.

“Ông ngoại, tất cả đều tại cháu. Nếu không phải cháu đấu với Phạm Nhật Long, Tỉnh Xuyên sẽ không phải chịu cảnh phá sản. Tất cả là tại cháu. Cháu xin lỗi.” Lâm Vân tự trách.

“Sao có thể trách cháu chuyện đó được? Kế hoạch của cháu rất hoàn hảo, chỉ là chúng ta không ngờ được chuyện nhà họ Phạm lại có liên hôn với gia tộc họ Trần thôi.” Ông ngoại xúc động nói.

Dừng một lát, ông ngoại nói tiếp: “Chu Tình mới đến công ty nên lý lịch trong sạch. Có lẽ chỉ một hai ngày nữa cô ấy sẽ được thả ra.”

Đối với Lâm Vân, chuyện ông thoại được thả ra hay Chu Tình không có tội đều là chuyện tốt. Giữa một rừng những tin xấu bủa vây, cuối cùng cũng có một hai tin tốt.

“Ông ngoại, bây giờ chúng ta nên làm gì?” Lâm Vân hỏi.

Sau khi gặp được ông ngoại, tâm trạng của anh cũng đã tốt lên nhiều.

Ít nhất ông ngoại cũng là người hiểu biết rộng, có khi lại có thể nghĩ ra cách để thay đổi mọi chuyện.

“Muốn xoay chuyển tình trạng hiện tại còn khó hơn cả lên trời.” Ông ngoại lắc đầu, nhìn rất bất đắc dĩ.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1059


Chương 1059

Đột nhiên có một chiếc xe Maserati xuất hiện, đi về phía Lâm Vân. Anh nhìn kĩ lại, phát hiện người tới là Lê nguyên hải.

Tuy rằng Tỉnh Xuyên đã phá sản, nhưng Phạm Nhật Long chỉ nhắm vào Liễu Chí Trung và Lâm Vân. Nên tài sản tư nhân của Lê nguyên hải như xe, nhà, tiền bạc đều còn nguyên.

“Lâm Vân, sao mày còn dám đến đây? Mày còn có mặt mũi mà vác xác đến đây à? Nếu không phải mày làm trò ngu ngốc thì tập đoàn Tỉnh Xuyên vẫn sẽ còn. Mày đúng là một thằng đen đủi.” Lê nguyên hải kêu lên.

Mặt Lâm Vân biến sắc, nhưng anh cũng không mở miệng phản bác.

“Lâm Vân, mày biết không? Lúc trước chính mày đã đuổi tao khỏi công ty. Giờ nhìn mày khổ sở, chật vật như thế này, tao thấy vô cùng sung sướng.” Mặt Lê nguyên hải nở một nụ cười tàn ác.

“Nguyên hải, im đi.” Liễu Chí Trung quát lớn.

“Ông nội, đến lúc này mà ông còn bênh nó à?” Lê nguyên hải kêu lên bất mãn.

“Nói. Cháu tới đây làm gì?” Liễu Chí Trung hỏi.

“Ông nội, hiện tại nhà mình đang rất loạn, còn đang chờ ông về giải quyết.” Lê nguyên hải nói.

“Ta biết rồi. Cháu về trước đi. Ta còn muốn đi gặp một người. Sau khi xong chuyện sẽ về sau.” Liễu Chí Trung nói.

Sau khi Lê nguyên hải rời khỏi, ông ngoại liền bảo Lâm Vân gọi một chiếc taxi, sau đó đi đến bệnh viện Nhân Ái.

Tiền đi xe tất nhiên là dùng tiền của Thạch Hàn. Cả Lâm Vân lẫn ông ngoại đều không một xu dính túi.

Bên trong xe.

“Thạch Hàn, lại phải dùng tiền của cậu. Tôi cũng thấy thật xấu hổ.” Ông ngoại nói đầy vẻ bất đắc dĩ.

“Sao ngài lại nói như vậy. Lúc trước ngài đã dùng nhiều tiền để cứu tôi từ châu Âu trở về. Chuyện đó thì tôi có dùng cả đời để trả ơn cũng chưa đủ.” Thạch Hàn nói.

Ông ngoại nghe Thạch Hàn nói xong liền xúc động.

“Ông ngoại, hôm qua cháu đã suy nghĩ rất nhiều. Cháu nghĩ chúng ta nếu muốn thay đổi mọi chuyện không phải là cần tiền, mà phải có một chỗ dựa nhiều quyền lực, vững chắc mới đúng.” Lâm Vân nói.

“Lâm Vân, cháu có thể nghĩ đến như vậy, trong thời điểm này cũng là đã sáng suốt. Thật ra từ trước đến nay ông đều muốn tìm một chỗ dựa có nhiều quyền lực. Nhưng nếu muốn như vậy cũng rất khó khăn.” Ông ngoại lắc đầu, cảm thán.

“Ông ngoại, nếu hiện tại chúng ta muốn thay đổi mọi chuyện, ở Kim Đô có ai có thể có khả năng đó không?” Lâm Vân hỏi.

“Ở Kim Đô này, nếu có người có thể thay đổi tất cả mọi chuyện này thì cũng chỉ có ngài tham mưu trưởng Lý Trạch Lương.”

“Nhưng Lý Trạch Lương là người cương trực, liêm chính, cũng không bao giờ nhúng tay vào những chuyện như thế này. Cho dù ông Dương lúc đỉnh cao cũng không thể nhờ vả, cả gia tộc họ Trần cũng không thể.” Ông ngoại nói.

“Tham mưu trưởng?” Lâm Vân ngẩn ra.

Đối với Lâm Vân, đây là người mà từ trước đến nay anh chưa từng có cơ hội được tiếp xúc.

Người như mới mới đích thực là người có thể hô mưa gọi gió, có được quyền lực vô cùng to lớn.

Ông chủ nhà họ Phạm cùng ông Dương đều là những tướng lính xuất phát từ quân khu, cũng có những ảnh hưởng nhất định.

Nhưng dù có những quyền lực nhất định như vậy, nhưng khác với Lý Trạch Lương. Ông ta có quyền lực ra lệnh cho cả một quân khu, cũng có thể chỉ huy cả một quân khu.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1060


Chương 1060

Ngay cả gia tộc họ Trần cũng không dám khua môi múa mép trước người như vậy.

Nhưng ngay cả gia tộc họ Trần cũng không thể nhờ vả người như vậy, Lâm Vân và ông ngoại sao có thể làm được?

Trong phòng chăm sóc đặc biệt ở bệnh viện Nhân Ái.

Ông Dương đang nằm trên giường bệnh. Ông ta đã chuyển từ phòng chăm sóc đặc biệt sang phòng thường.

Lâm Vân cùng ông ngoại, Thạch Hàn đi vào phòng bệnh.

Ông Dương đang nằm tựa lưng vào thành giường.

“Ngài Dương.” Lâm Vân chào hỏi ông ta.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Trong lòng Lâm Vân rất cảm ơn ông Dương.

“Anh Dương.” Ông ngoại cũng chào hỏi.

Ông Dương nhìn vào Lâm Vân cùng ông ngoại.

“Ông Lê, Lâm Vân, để cho hai người phải chịu khổ rồi. Tôi hiện tại đã là người sắp gần đất xa trời, năng lực cũng có hạn, không thể cứu được Tỉnh Xuyên.” Ông Dương lắc đầu, thở dài.

“Sao ông lại nói như vậy? Nếu không phải ông hết lòng giúp đỡ thì tôi cùng cháu vân sao có thể đứng ở đây được?” Ông ngoại nói.

Bây giờ Lâm Vân cùng ông ngoại có thể giữ được mạng, hơn nữa còn có thể bình an vô sự ở ngoài này chính là nhờ ông Dương dùng hết sức lực để bảo vệ.

“Tỉnh Xuyên mà tôi cống hiến cả đời để xây dựng đã không còn. Nói thật, tôi…” Ông ngoại nói tới đây liền nghẹn ngào.

“Sao ông lại nói như vậy? Nếu không phải ông hết lòng giúp đỡ thì tôi cùng cháu vân sao có thể đứng ở đây được?” Ông ngoại nói.

Bây giờ Lâm Vân cùng ông ngoại có thể giữ được mạng, hơn nữa còn có thể bình an vô sự ở ngoài này chính là nhờ ông Dương dùng hết sức lực để bảo vệ.

“Tỉnh Xuyên mà tôi cống hiến cả đời để xây dựng đã không còn. Nói thật, tôi…” Ông ngoại nói tới đây liền nghẹn ngào.

Lâm Vân biết, so với anh, ông ngoại còn khổ sở hơn nhiều. Nguyên nhân rất đơn giản, ông ngoại đã mang tâm huyết cả đời để xây dựng Tỉnh Xuyên, chẳng khác gì đó là một đứa trẻ do chính ông nuôi lớn.

“Ông Lê, tôi cũng không biết mình có thể sống được bao lâu nữa. Nếu tôi đi rồi, nhà họ Phạm nhất định sẽ lấn tới. Lúc đó tình mạng của ông và Lâm Vân đều sẽ gặp nguy hiểm. Tôi nghĩ hai người nên đi đến phía bắc đi, hoặc là ra nước ngoài.” Ông Dương nói.

“Tôi sẽ nghĩ đến chuyện này.” Ông ngoại gật đầu.

Sau khi thăm hỏi ông Dương xong, Lâm Vân cùng ông ngoại liền đi ra phía ngoài bệnh viện.

Ở cổng bệnh viện Nhân Ái.

Một người đàn ông trung niên bụng phệ đang đi đến bệnh viện, cũng đối diện với Lâm Vân và Liễu Chí Trung.

“Ơ hay, đây không phải là chủ tịch Liễu sao?” Người đàn ông bụng béo tươi cười nói với Liễu Chí Trung.

“Giám đốc Ngô, trùng hợp quá.” Ông ngoại cũng nở một nụ cười.

“Mọi người, mau đến xem chủ tịch Liễu Chí Trung của Tỉnh Xuyên này.” Lão béo đột nhiên kêu to lên.

Chỉ chốc lát, tất cả mọi người trong sảnh chờ đều nhìn lại.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1061


Chương 1061

“Hóa ra đó là chủ tịch của Tỉnh Xuyên sao? Nghe nói lão ta trốn thuế, còn làm nhiều giao dịch phi pháp. Như vậy thì chắc cũng sớm xong đời thôi.”

“Đúng, người như vậy chẳng ai thèm thương.”



Chỉ một lát, trong sảnh bắt đầu xuất hiện đầy những lời bàn tán khó nghe, thậm chí còn có nhiều lời công kích th ô tục.

Lão béo bụng cũng cười, nói: “Chủ tịch Liễu, không phải hiện tại ông đang không một xu dính túi đó chứ? Có muốn tôi cho mượn chút tiền mà tiêu xài không? Nếu ông quỳ xuống đất, kêu lên như chó thì tôi liền cho ông ba triệu. Thế nào?”

“Ngô Chí Cương, lúc trước mày nhìn thấy tao liền chẳng khác gì một con chó vẫy đuôi, xum xoe nịnh nọt. Giờ mày dám nói chuyện như vậy với tao?” Ông ngoại giận tái mặt.

“Lão già kia, bây giờ còn dám lên giọng à? Vẫn còn sĩ diện sao? Tin ông đây đá chết lão không?” Ngô Chí Cương trợn mắt nói.

“Mày… Mày…” Ông ngoại đã tức giận tức ngực, cả người cũng run lên.

“Ông ngoại.” Lâm Vân vội chạy đến đỡ không ngoại.

Anh biết ông ngoại tuổi đã cao, hôm qua trải qua chuyện lớn như vậy, sao có thể chịu được sự đả kích này được.

“Lão già này có vẻ đang tức chết nhỉ? Nhưng lão có thể làm gì đây? Nhìn thấy lão khổ sở như vậy, ông đây cảm thấy rất sung sướng, ha ha ha!” Ngô Chí Cương cười ha hả.

“Ông im đi.” Lâm Vân nổi giận, kêu lên.

“Mày là Lâm Vân đúng không? Sao mày dám quát vào mặt tao? Mày cho rằng mình vẫn là công tử nhà giàu như trước à? Giờ mày vẫn còn ảo tưởng đúng không?” Ngô Chí Cương nhìn Lâm Vân đầy khinh thường.

“Ngô Chí Cương, nếu ông dám nói một câu nữa, có tin tôi sẽ xử ông không?” Lâm Vân nheo mắt, mặt đầy sự lạnh lùng, tức giận.

Trước đây, khi Ngô Chí Cương còn hợp tác với Tỉnh Xuyên, mỗi lần hắn thấy ông ngoại đều làm ra vẻ đáng thương. Không ngờ khi Tỉnh Xuyên gặp chuyện, hắn liền trở thành một kẻ dậu đổ bìm leo.

Có lẽ trước đây hắn phải giả bộ đáng thương trước mặt Liễu Chí Trung. Giờ thấy Liễu Chí Trung gặp chuyện, hắn liền thể hiện một chút để giữ lại lòng tự tôn giẻ rách của hắn.

“Ha ha, mày có giỏi thì thử đi. Mày có tin tao chỉ cần nói một câu, cả nhà mày liền gặp xúi quẩy không?”

Ngô Chí Cương liền tự lấy tay vỗ mặt mình, như thể khiêu khích Lâm Vân xông tới đánh hắn.

“Bình tĩnh đi cháu. Hắn là chủ tịch của tập đoàn Thiên Nga. Bây giờ chúng ta không để đụng vào hắn, không thể tự rước thêm phiền toái cho mình. Nếu hắn căm hận mà trả thù người nhà chúng ta, chúng ta không thể chống được đâu.” ông ngoại giữ chặt tay của Lâm Vân.

Lâm Vân đang giơ lên nắm đấm, như khi nghe ông ngoại nói vậy liền đành cắn răng, gật đầu, hạ tay xuống.

Tuy rằng Lâm Vân đang rất giận dữ, nhưng anh cũng không muốn gây thêm phiền phức cho ông ngoại.

Những gì ông ngoại nói, Lâm Vân cũng hiểu rõ.

Tập đoàn Thiên Nga đang chị giá tận mấy trăm tỉ, người chủ tịch này tất nhiên cũng có nhiều thủ đoạn, không thể đụng vào.

Hơn nữa, Lâm Vân vẫn còn nhớ anh từng có một lần đi tìm Lâm Mộc Thanh thì có một tên công tử mượn chuyện đầu tư để tiếp cận với Lâm Mộc Thanh, muốn gây chú ý với lâm thanh. Mà người nọ lại đúng là thiếu gia của tập đoàn Thiên Nga.

“Liễu Chí Trung, nếu ông muốn tôi tha cho ông cũng được. Nhưng ông phải xin lỗi đi.” Ngô Chí Cương nói ngạo nghễ.
 
Back
Top Dưới