Ngôn Tình Đỉnh Cấp Thần Hào

Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1062


Chương 1062

“Được, tôi… tôi xin lỗi. Vừa nãy là tôi làm chuyện không phải với chủ tịch Ngô Chí Cương, xin chủ tịch thứ lỗi.” Ông ngoại liền nói.

“Ông ngoại.”

Lâm Vân thấy ông ngoại của mình phải hạ mình xuống xin lỗi một kẻ vô liêm sỉ như Ngô Chí Cương, tim anh như bị dao chém.

Từ trước đến nay, với Lâm Vân, ông ngoại là người được người khác tôn kính, ngưỡng vọng, là người đứng trên cao mà ngẩng đầu.

Nhưng hiện tại, ông ngoại lại bị ép phải cúi đầu.

Hơn nữa, xung quanh còn có rất nhiều người đứng xem.

“Liễu Chí Trung, tôi nói ông phải cúi đầu xin lỗi. Ông nói mà không hề chịu cúi.” Ngô Chí Cương cười nói.

“Ông…” Mặt Lâm Vân biến sắc.

“Được, tôi cúi.” Ông ngoại gật đầu.

Sau đó, Liễu Chí Trung liền bước lên phía trước.

“Ông ngoại, không được. Ông không được cúi đầu trước hắn.” Lâm Vân giữ chặt ông ngoại.

“Cháu à, Việt vương Câu Tiễn nằm gai nếm mật, Tướng quân Hàn Tín còn cắn răng chịu cảnh khổ nhục. Nếu lúc đó bọn họ không chịu cúi đầu cũng không giữ được mạng sống. Nếu không sống thì có làm được chuyện sau này nữa không? Người đàn ông biết lúc nào nên cúi đầu mới có thể làm được chuyện lớn. Con quên ông đã dạy con những gì rồi sao? Liễu Chí Trung tận tình nói.

“Cháu… Cháu hiểu rồi.” Lâm Vân cắn răng, gật đầu.

“Ông già rồi, cũng không sống được bao lâu nữa. Nhưng cháu còn trẻ, còn có nhiều cơ hội. Ông hi vọng cháu hiểu được đạo lý này.” Liễu Chí Trung nói đầy xúc động.

Liễu Chí Trung nói xong liền bước lên, cúi đầu trước Ngô Chí Cương.

“Ha ha, người như ông rồi cũng có lúc phải cúi đầu trước tôi. Mọi người mau nhìn này, Liễu Chí Trung cũng có ngày phải cúi đầu.” Ngô Chí Cương vừa cười vừa nói.

Mọi người xung quanh cũng bắt đầu lớn tiếng bàn luận, cũng có những câu nói đáng đời vang lên không dứt.

“Chủ tịch tập đoàn Thiên Nga, Ngô Chí Cương, chờ đấy. Nếu một ngày Lâm Vân này có thể trở lại đỉnh cao một lần nữa, nhất định sẽ hủy diệt tập đoàn Thiên Nga.” Lâm Vân nheo mắt, lai tay nắm lại đến nổi cả gân xanh.

Cái tên của chủ tịch tập đoàn Thiên Nga, Ngô Chí Cương, Lâm Vân nhất định sẽ nhớ kĩ hắn.

“Mày còn mơ chuyện có thể quay lại sao? Ha ha, thật là nằm mơ giữa ban ngày. Có nhà họ Phạm ở đó, mày còn mơ chuyện có thể thay đổi mọi chuyện sao? Nhà họ Phạm chịu để mày giãy dụa sao? Đừng nói nhảm nữa.” Ngô Chí Cương cười ha hả.

“Đừng nói nữa cháu. Đi thôi.” Ông ngoại đưa tay kéo Lâm Vân ra ngoài.

Sau khi ra khỏi bệnh viện, Liễu Chí Trung bước đi loạng choạng rồi bất ngờ ngất xỉu.

“Ông ngoại!” Lâm Vân vội vàng vươn tay đỡ lấy ông ngoại. Nếu không có anh nhanh nhẹn đỡ lấy, chỉ sợ ông ngoại đã ngã nhào xuống đất.

Lâm Vân nhìn mặt ông ngoại, thấy mặt ông đã trắng bệch đi, không còn chút huyết sắc, đôi môi cũng nhợt nhạt.

“Ông ngoại, ông sao vậy?” Lâm Vân thấy ông ngoại như vậy liền lo lắng đến phát khóc.

Từ khi Lâm Vân còn nhỏ, cha anh đã không còn. Chỉ có hai mẹ con anh sống lương tựa lẫn nhau. Cũng chỉ có mẹ thương yêu anh, những người bên nhà họ nội đều xa lánh, dè bỉu anh.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1063


Chương 1063

Ông ngoại Liễu Chí Trung chính là người thứ hai cho anh biết cảm giác tình thân gia đình.

Ngoài vấn đề tiền bạc, ông ngoại còn dạy cho anh rất nhiều đạo lý, cùng luôn ở bên anh những lúc anh cần, luôn hết mình giúp đỡ anh,

Dù đã xảy ra chuyện lớn như vậy, ông ngoại cũng chưa từng buông lời trách móc anh một lần.

Ông ngoại chính là cây cao bóng cả, là ngọn núi vững chãi luôn che chở Lâm Vân.

Lâm Vân luôn miệng gọi ông nội. Nhưng ông ngoại a đã không còn phản ứng nữa.

“Thạch Hàn… Mau… Mau cùng tôi đỡ ông ngoại vào bệnh viện!” Lâm Vân run rẩy nói. Hai mắt anh cũng đã đỏ hoe.

Lâm Vân và Thạch Hàn vội vàng đưa ông ngoại vào bệnh viện, tiến thẳng đến phòng cấp cứu.

Bên ngoài phòng cấp cứu.

Lâm Vân và Thạch Hàn đã ngồi đây đợi một tiếng đồng hồ.

Hai tay Lâm Vân vẫn nắm chặt, móng tay cắm sâu vào da thịt, trên tay cũng đã nhuộm màu đỏ của máu.

“Nhất định… nhất định ông ngoại đã bị đả kích quá lớn. Hơn nữa tuổi già sức yếu nên mới ngất xỉu như vậy.” Lâm Vân cắn răng, tự thì thầm nói với mình.

Lúc Lâm Vân nói, giọng anh vì lo lắng mà nghe đầy run rẩy. Lâm Vân rất sợ ông ngoại sẽ xảy ra chuyện, sẽ không còn ở bên anh nữa. Mãi ah mới có thể có một người thân.

Lâm Vân không mong gì, chỉ mong ông ngoại có thể tai qua nạn khỏi.

Lúc này, đèn phòng cấp cứu đã tắt, bác sĩ cũng bước ra ngoài.

“Bác sĩ, ông ngoại của tôi sao rồi?” Lâm Vân xông lên, vội vã tóm lấy tay bác sĩ mà hỏi đầy lo lắng.

“Bệnh nhân đã tạm thời qua cơn nguy hiểm.” Bác sĩ trả lời.

Lâm Vân nghe đến đó liền thở dài nhẹ nhõm, lòng như trút được một hòn đá đang đè lên trái tim.

“Tôi biết… biết ông ngoại nhất định sẽ không có việc gì.” Lâm Vân run rẩy nói, nụ cười cũng trở nên méo xệch.

“Nhưng…” Bác sĩ bỗng nói tiếp.

“Nhưng sao cơ?” Lâm Vân nghe thấy liền giật mình.

“Cậu là người nhà bệnh nhân sao? Theo tôi đi đến phòng làm việc, tôi sẽ nói rõ với cậu.” Bác sĩ nói.

Lâm Vân đi theo bác sĩ đến văn phòng.

“Bệnh nhân bị ung thư gan giai đoạn cuối. Hơn nữa gần đây bị xúc động mạnh nên đã bị sốc nặng. Hơn nữa, bệnh cũng đã đến giai đoạn cuối, không thể chữa trị được nữa. Có thể chỉ sống được thêm một tháng thôi.” Bác sĩ nói.

“Ung… ung thư!” Mặt Lâm Vân tái nhợt, lập tức sửng sốt mà ngã xuống ghế. Đầu anh là một mảnh trống rỗng.

Lúc này, Lâm Vân thấy như bầu trời sụp đổ, không có một tia hi vọng. So với lúc Tỉnh Xuyên xảy ra chuyện, lúc này anh thấy khó chịu, khổ sở hơn mấy trăm lần.

Với Lâm Vân, ông ngoại chính là núi Thái Sơn, là cây cao bóng cả.

Nhưng giờ phút này, anh cảm thấy như núi sụp, cây đại thụ cũng đã đổ.

“Bác sĩ, chẳng lẽ không… không có cách nào nữa sao?” Lâm Vân cắn răng hỏi.

“Tuổi bệnh nhân đã cao, không thể phẫu thuật được. Hơn nữa hóa trị cũng rất độc hại, chịu nhiều đau đớn, hơn nữa cũng chỉ có thể kéo dài thời gian sống thêm một chút thôi.” Bác sĩ nói.

Ngừng một chút, bác sĩ nói tiếp: “Theo bệnh án, nửa tháng trước bệnh nhân cũng đã biết được bệnh tình của mình rồi. Nhưng bệnh nhân đã từ bỏ chữa trị, muốn sống tốt những ngày còn lại.”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1064


Chương 1064

“Nửa tháng trước ư?” Lâm Vân ngẩn ra.

Nói như vậy không phải là ông ngoại đã biết bệnh tình của mình từ tận nửa tháng trước. Nhưng ông ngoại vẫn không muốn nói cho Lâm Vân.

Lâm Vân mới nghĩ ra. Ông ngoại vội vã đánh bại nhà họp Phạm, nhanh chóng giao lại vị trí cho anh, cũng sớm đưa anh lên vị trí phó chủ tịch của Tỉnh Xuyên chính là vì nguyên nhân này.

Hóa ra ông ngoại đã biết rằng mình có bệnh, không thể sống được bao lâu nữa.

“Ông ngoại…” Nước mắt Lâm Vân bắt đầu rơi xuống, từng giọt mặn chát rơi ra từ đôi mắt đỏ ngầu.

Lâm Vân rất ít khi khóc, khi anh bị người khác bắt nạt, bị dè bỉu, chê bai cũng chưa từng rơi lệ.

Ngay cả khi Tỉnh Xuyên sụp đổ, Lâm Vân cũng không khóc. Nhưng hiện tại, như thể Lâm Vân đang trút hết ra nước mắt mà anh đã để dành cả đời.



Khi Lâm Vân gặp lại ông lại, chính là ở giường bệnh.

“Cháu đã biết phải không?” Ông ngoại nhìn vào Lâm Vân, hỏi.

“Vâng.” Lâm Vân rầu rĩ gật đầu, hai mắt cũng đỏ lên.

“Cháu hãy mạnh mẽ lên. Ông cũng đã tám mươi tuổi rồi. Chuyện sinh lão bệnh tử cũng là chuyện thường tình.” Mặt ông ngoại tái nhợt, nhưng vẫn nhỏ giọng an ủi Lâm Vân.

Ông ngoại nói tiếp: “Ông định dùng hết quãng thời gian ngắn ngủi còn lại, giúp đỡ cháu đứng lên đ ỉnh vinh quang. Nhưng không ngờ mọi chuyện lại đi đến nước này. Từ nay về sau có lẽ cháu phải dựa vào chính mình rồi.”

Sau khi ở bệnh viện một ngày, ông ngoại liền muốn xuất viện. Trong những ngày còn lại trên đời, ông ngoại không muốn phải ở trong phòng bệnh.

Một ngày ở trong bệnh viện này, Kim Đô cũng xảy ra rất nhiều chuyện lớn. Tập đoàn Tỉnh Xuyên bị niêm phong cũng đã được mở cửa trở lại. Nhưng hầu hết cổ phần công ty đều đã nằm dưới tay nhà họ Phạm. Toàn bộ ban lãnh đạo cũng đã bị thay đổi.

Hiện giờ chủ tịch tập đoàn Tỉnh Xuyên chính là Phạm Quang Đức.

Bên cạnh đó, tập đoàn Triệu Thị cũng rơi vào tay nhà họ Phạm.

Hiện giờ nhà họ Phạm ở thương trường Kim Đô cũng như ở Hoa Nam đã trở thành một gia tộc không có đối thủ.

Sau khi ông ngoại xuất viện. Bên ngoài bệnh viện Nhân Ái.

“Ông nghĩ hiện tại chúng ta nên đến phía bắc để phát triển, hoặc là ra nước ngoài tìm cách. Thế lực nhà Trần bao trùm cả vùng này này. Chỉ có cách rời khỏi địa bàn của họ mới có thể phát triển được.” Ông ngoại nói.

Lâm Vân gật đầu. Những gì ông ngoại nói anh đều hiểu được.

“Ông Lê, Anh Vân, hai người có thấy có gì đó lạ không?” Thạch Hàn đột nhiên nói.

Lâm Vân nghe vậy liền ngẩng đầu. Bên cạnh bệnh viện Nhân Ái không có một bóng người. Như thể có người đã cố ý phong tỏa nơi này.

Đột nhiên có hàng trăm người mặc áo đen liền xông đến.

Lâm Vân nhìn kĩ lại thì nhận ra là Chu Tuấn, đi bên cạnh hắn còn có nữ vệ sĩ Black Widow .

Khi mấy người này vừa xuất hiện liền giơ tay ngăn lại đường đi của ba người Lâm Vân.

“Chu Tuấn, mày có ý gì?” Lâm Vân nhướn mày.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1065


Chương 1065

“Ý của tao mày còn không hiểu sao? Tất nhiên là tới để trả thù mày.” Chu Tuấn cười.

Sau đó hắn nói tiếp: “Trận đấu lần trước là mày cố ý làm tao mất mặt. Còn khiến tao mất không ít tiền. Thù này không lẽ mày đã quên rồi sao?”

“Đương nhiên tao không quên.” Lâm Vân nghiến răng.

“Chu Tuấn tao trước nay đều có thù tất báo. Lúc trước mày có Tỉnh Xuyên làm chỗ dựa, lại có ông ngoại mày chống lưng làm tao không thể làm gì. Nhưng bây giờ mày đã thành kẻ trắng tay, tất nhiên tao sẽ không tha cho mày.” Chu Tuấn nói đầy tàn ác.

“Muốn trả thù sao? Chu Tuấn, mày có dám đấu với tao không?” Thạch Hàn tiến lên phía trước.

“Chủ của mày cũng sắp xong đời rồi, mày vẫn còn đi theo nó cơ à?” Chu Tuấn nhìn Thạch Hàn.

“Đó là chuyện của tao, không khiến mày quan tâm. Nếu mày định ra tay thì tao nhất định sẽ cho mày biết sự lợi hại của tao.” Thạch Hàn nói đầy lạnh lùng.

“Ha ha, mày nghĩ rằng tao sợ mày mà không dám làm gì sao? Một thằng vệ sĩ như mày có thể Black Widow không thắng nổi. Nhưng muốn giữ chân mày một phút cũng không thành vấn đề.” Chu Tuấn cười rồi nói tiếp. “Trong một phút đó, một trăm người phía sau tao dễ dàng tiến lên bắt lấy Lâm Vân và Liễu Chí Trung.”

Tất nhiên hôm nay Chu Tuấn đã chuẩn bị rất kĩ.

Khi Chu Tuấn nói xong, mặt Lâm Vân và Thạch Hàn đều biến sắc. Họ biết những lời Chu Tuấn nói đều có lý. Lúc này chỉ một mình Thạch Hàn không thể vào bảo vệ nổi Lâm Vân và Liễu Chí Trung.

“Chu Tuấn, nếu mày muốn đánh tao thì tao sẽ chịu. Nhưng đừng động vào ông ngoại của tao, được không?” Lâm Vân cắn răng, nói.

Ông ngoại của Lâm Vân đang bị bệnh nặng. Nếu những kẻ này ra tay với ông ngoại, chỉ cần chịu một chút, sợ rằng ông ngoại cũng sẽ không thể nào qua khỏi.

“Lâm Vân, mày đang cầu xin tao đó hả? Nếu mày cầu xin, vậy thì mau quỳ xuống.” Chu Tuấn khoanh tay, cười ngạo nghễ.

“Mày…” Mặt lân vân biến sắc.

“Lâm Vân, mày phải nhớ rõ, giờ mày chỉ là con cá nằm trên thớt mà thôi. Hoặc là mày nghe lời tao, hoặc là mày ăn đòn. Mày không có tư cách ra điều kiện.” Chu Tuấn nói đầy đắc ý.

“Được, chỉ cần mày ông động đến ông nội tao. Tao quỳ.” Lâm Vân cắn môi. Nhưng anh cũng chấp nhận mà nói ra yêu cầu của mình.

Lâm Vân là một kẻ không sợ chết. Nếu chỉ có một mình anh, dù có bị đánh đến nhừ tử anh cũng sẽ không bao giờ chịu cúi đầu. Đây chính là danh dự của anh.

Là một người đàn ông, đầu có thể rơi, máu có thể chảy, nhưng danh dự thì không thể để mất.

Nhưng có điều còn quan trọng hơn danh dự, đó chính là tình thân.

Vì ông ngoại, dù Lâm Vân có phải vứt bỏ đi danh dự của mình, anh cũng không tiếc.

Vì bảo vệ cho ông ngoại bình an, dù có phải quỳ xuống trước kẻ thù, Lâm Vân cũng sẽ không ngần ngại.

“Đừng làm thế. Dù ông có chết cũng không sao cả.” Ông ngoại giữ chặt lấy tay Lâm Vân.

Ông ngoại cũng không muốn Lâm Vân từ bỏ cả danh dự của mình vì ông.

“Ông ngoại, không phải hôm nay ông đã nói với cháu như thế sao? Người đàn ông cũng nên biết khi nào phải cúi đầu.” Lâm Vân quay về phía ông ngoại, cười.

Sau đó.

“Bụp.”

Lâm Vân liền quỳ xuống.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1066


Chương 1066

“Anh Vân.”

“Cháu trai!”

Cả Thạch Hàn và ông ngoại đều khó chịu mà kêu lên.

“Ha ha, không ngờ cũng có ngày mày phải quỳ gối trước tao.” Chu Tuấn thấy vậy liền cười to lên.

“Chu Tuấn, tao đã làm theo lời của mày. Giờ mày phải giữ lời, không được động đến ông ngoại của tao.” Lâm Vân nhìn thẳng vào Chu Tuấn mà nói.

“Lâm Vân, lúc nãy tao chỉ bảo mày quỳ xuống. Tao đâu có nói là đồng ý với điều kiện của mày. Mày là quỳ xuống cầu xin tao, tao đồng ý cho mày quỳ thôi. Ha ha ha!” Chu Tuấn cười ha hả.

“Mày…” Đồng tử của Lâm Vân co lại. Trong đôi mắt cháy lên hừng hực lửa giận.

“Lâm Vân, mày tức lắm đúng không? Tao cố ý chọc tức mày đó. Sau đó tao sẽ xử lý cả hai ông cháu nhà mày, làm mày chỉ có thể trơ mắt ra mà chịu trận. Thế nào? Có tức không? Ha ha ha!”

Chu Tuấn kiêu ngạo mà cười to, âm thanh vô cùng khó nghe.

“Thằng ch ó đẻ! Đi chết đi!” Mắt Lâm Vân tối lại, sau đó liền tỏa ra đầy vẻ sát ý.

Sau đó, Lâm Vân liền lấy súng ngắn ra, bắn thẳng vào người Chu Tuấn.

“Pằng! Pằng! Pằng! Pằng! “

Bốn âm thanh chói tai vang lên liên tiếp.

Lâm Vân bắn hết cả bốn viên đạn còn lại.

Chu Tuấn thấy Lâm Vân mang súng ra liến vội vàng kéo một tên vệ sĩ đứng bên cạnh ra che chắn cho mình. Cho nên bốn phát súng này đều nhắm thẳng vào người tên vệ sĩ mặc áo đen.

Tên vệ sĩ này đã không còn phản ứng, quả nhiên đã mất mạng.

Chu Tuấn đẩy vệ sĩ sang một bên, sau đó hét lên:

“Mẹ kiếp, dám bắn vào tao sao? Người đâu, mau bắt lấy Lâm Vân và Liễu Chí Trung!”

“Rõ!”

Một trăm tên vệ sĩ mặc đồ đen đứng phía sau Chu Tuấn, trừ mười người đứng bảo vệ hắn, đều xông lên phía trước.

“Black Widow, ngăn tên Thạch Hàn lại!” Chu Tuấn lại ra lệnh.

Black Widow gật đầu, sau đó tiến thắng đến chỗ Thạch Hàn. Tốc độ cô ta rất nhanh, chỉ trong chớp mắt đã xuất hiện trước mặt Thạch Hàn, sau đó cùng Thạch Hàn giao đấu.

Tuy rằng thực lực của Black Widow kém Thạch Hàn rất nhiều, nhưng cô ta cũng rất mạnh. Muốn ngăn cản Thạch Hàn một chút cũng không phải chuyện khó.

“Chết tiệt! Cút đi! Cút!” Thạch Hàn tức giận, cũng lấy toàn bộ sức lực ra để nhanh chóng đánh bại Black Widow.

Sau khi Black Widow giữ chân Thạch Hàn, mấy tên vệ sĩ cũng xông đến bắt lấy Lâm Vân và Liễu Chí Trung.

“Chết tiệt!” Nhìn thấy gần trăm tên mặc đồ đen tràn đến, Lâm Vân giận dữ nắm chặt tay lại, nghiến chặt răng. Anh đang vô cùng phẫn nộ.

Lâm Vân biết nếu hôm nay anh và ông ngoại rơi vào tay Chu Tuấn, chắc chắn lãnh ít dữ nhiều.

Đặc biệt là ông ngoại của anh, ông đang bị bệnh nặng như vậy, chỉ sợ cũng không thể chịu được bao lâu…
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1067


Chương 1067

Lâm Vân lúc này chỉ ước, giá như anh có sức mạnh như của Thạch Hàn. Như vậy anh sẽ không cần chờ người khác bảo vệ, cũng có thể bảo vệ được người thân của mình.

Đây chính là khát vọng có được thực lực.

Chỉ tiếc rằng Lâm Vân là một người bình thường. Một hai người anh còn không thể đánh lại, nói gì đền gần trăm người được huấn luyện chuyên nghiệp.

Nhìn thấy gần một trăm người mặc đồ đen xông đến, Lâm Vân cảm thấy mình thật sự vô dụng.

“Dừng tay!” Đúng lúc này, một tiếng động rất lớn vang lên.

Lâm Vân nhìn lại, không ngờ lại thấy Bạch Hổ xuất hiện.

“Bạch… Bạch Hổ!” Khi Lâm Vân nhìn thấy Bạch Hổ, khóe mắt cũng nóng lên.

Sự xuất hiện của Bạch Hổ chẳng khác gì tia sáng cuối đường hầm, mặt trời mọc sau đêm đông tối tăm.

“Vút!” Đột nhiên Bạch Hổ di chuyển.

Tốc độ của Bạch Hổ không khác gì một con báo đang săn mồi, hướng thẳng đến đoàn vệ sĩ mặc áo đen.

“Bốp!”

Tên vệ sĩ thứ nhất tiếp cận đã bị Bạch Hổ cho một chưởng mạnh vào người.

Tên vệ sĩ này phun máu ra khỏi mồm, ngực bị một đòn lõm vào, sau đó liền bắn về phía sau. Trên đường còn đánh ngã mấy tên vệ sĩ nữa.

Nhìn là biết sức mạnh của Bạch Hổ lớn đến mức nào.

Gần một trăm tên vệ sĩ định hướng đến chỗ Lâm Vân và ông ngoại. Nhưng khi thấy Bạch Hổ tấn công chỉ đàng quay sang đánh lại Bạch Hổ.

Tốc độ của Bạch Hổ vô cùng khủng khiếp. Chỉ một đường đi đã khiến vô số tên mặc đồ đen hộc máu.

Trông Bạch Hổ chẳng khác gì hổ nhảy vào bầy gà, chỉ một lát đã đánh bại vô số đối thủ.

“Mạnh quá. Bạch Hổ quá mạnh!” Lâm Vân nhìn mà chỉ biết trợn mắt há mồm. Sức mạnh của Bạch Hổ so với Thạch Hàn còn cách biệt rất lớn.

Lần trước Lâm Vân gặp Bạch Hổ, thực lực cũng chỉ ngang tầm Thạch Hàn. Nhưng hiện giờ, chỉ một thời gian không gặp, Bạch Hổ đã tiến bộ thần tốc, sức mạnh cũng đã vượt xa Thạch Hàn.

“Lâm Vân… Đây là ai vậy? Sao lại mạnh đến thế?” Ông ngoại nhìn mà cũng mở to đôi mắt.

“Ông ngoại, đó là người của cháu! Người của cháu! Hôm nay chúng ta được cứu rồi.” Lâm Vân vui sướng kêu lên.

Còn Chu Tuấn, khi thấy đột nhiên xuất hiện một nhân vật quá lợi hại, mặt hắn cũng tái nhợt rồi. Hàng trăm người của hắn cũng không đọ nổi một người này.

Chỉ trong chốc lát, cả trăm tên vệ sĩ đã bị Bạch Hổ đánh cho nằm rạp hết xuống đất.

Bạch Hổ bước nhanh đến trước mặt Lâm Vân.

“Anh Vân, em đến chậm quá.” Bạch Hổ hành lễ với Lâm Vân, giọng đầy vẻ tự trách.

“Bạch Hổ, cậu đúng là anh em tốt.” Lâm Vân vui mừng mà bước lên, ôm chặt lấy Bạch Hổ.

Ở trong tình huống tuyệt vọng đến vậy, Bạch Hổ xuất hiện làm Lâm Vân vô cùng xúc động. Tuy rằng lúc anh nghèo khó, cũng có người đã phản bội anh. Nhưng vẫn còn có nhiều người anh em tốt quan tâm, giúp đỡ anh như vậy.

Cũng lúc đó, Thạch Hàn phía bên kia cũng đã đánh bại được Black Widow.

Kế hoạch của Chu Tuấn hoàn toàn bị phá hỏng.

Sắc mặt Chu Tuấn rất xấu. Hắn nhìn thấy Bạch Hổ hành lễ với Lâm Vân liền biết được đây chính là người của Lâm Vân.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1068


Chương 1068

“Mày… Mày là thằng chó chết nào? Thằng Lâm Vân đã thành đồ khố rách áo ôm, không xu dính túi rồi. Mày còn ra tay giúp nó làm cái gì?” Chu Tuấn hét to đầy phẫn nộ.

Bạch Hổ nghe vậy liền nói: “Dù Anh Vân có còn lại hai bàn tay trắng cũng vẫn là đại ca của tôi. Cái mạng của tôi cũng có thể dâng hết cho Anh Vân.”

“Cái loại như hắn thì có tài đức gì mà phải làm thế?” Chu Tuấn gào to lên.

Chu Tuấn thật sự ghen tức đến phát điên. Hắn nghĩ nếu hắn cũng trở thành kẻ không xu dính túi, những người của hắn sẽ không đi theo hắn nữa. Vậy mà Lâm Vân lại có nhiều người lợi hại đến vậy tình nguyện đi theo.

“Chu Tuấn, kế hoạch của mày đã thất bại rồi. Hôm nay người gặp xui xẻo chính là mày. Bạch Hổ, mau bắt hắn đến đây.” Lâm Vân tức giận nói.

“Rõ!” Bạch Hổ gật đầu.

Chu Tuấn nghe vậy liền hoảng sợ. Hắn vừa được thấy Bạch Hổ mạnh đến mức nào, thậm chí còn mạnh hơn Thạch Hàn nhiều. Mười tên vệ sĩ đứng bên cạnh hắn sao có thể chống lại được?

Chu Tuấn vội vã lấy súng hắn ở bên hông ra.

“Đứng im! Nếu mày lại đây tao… tao sẽ bắn!” Chu Tuấn giơ súng về phía Bạch Hổ. Vì sợ hãi mà cả giọng lẫn người của hắn đều run rẩy.

“Mày thử nổ súng xem!” Bạch Hổ nói, chân vẫn bước về phía Chu Tuấn.

“Là mày ép tao đấy nhé! Chết đi!” Chu Tuấn nói xong liền bóp cò.

“Đoàng đoàng!”

Hai tiếng súng liên tục vang lên. Hai viên đạn, một viên trúng vai Bạch Hổ, một viên trúng vào bụng.

Tốc độ của Bạch Hổ đột nhiên tăng vọt, tiến tới trước mặt Chu Tuấn.

Bàn tay đang cầm súng của Chu Tuấn cũng bị Bạch Hổ bẻ gãy.

“Á!” Chu Tuấn kêu lên như tiếng heo bị chọc tiết.

Mười tên vệ sĩ đứng quanh Chu Tuấn cũng chỉ đứng đó nuốt nước bọt, nhìn Bạch Hổ như nhìn thấy quỷ. Chúng đều được chứng kiến tận mắt việc Bạch Hổ lợi hại như thế nào.

“Quỷ! Quỷ! Mau chạy đi!” Mười mấy tên vệ sĩ hét lên, cũng không dám chống trả, chỉ biết quay đầu bỏ chạy.

Chỉ còn lại Chu Tuấn một mình.

“Đi!” Bạch Hổ nhấc Chu Tuấn lên, không khác gì nhấc một con gà.

“Mày rốt cuộc là người hay là quỷ? Trúng hai viên đạn cũng không có chuyện gì.” Chu Tuấn hoảng sợ mà nói.

Hắn vừa nói xong, Bạch Hổ đã đem Chu Tuấn đến trước mặt Lâm Vân.

“Bạch Hổ… Cậu… Cậu không có chuyện gì chứ?” Lâm Vân nhìn Bạch Hổ hỏi. Dù sao Bạch Hổ cũng vừa bị trúng hai phát đạn.

“Anh Vân, tôi không sao.” Bạch Hổ nói xong cũng lấy xuống hai viên đạn trên người mình. “Sức phòng ngự của tôi so với trước đây đã mạnh gấp nhiều lần. Loại súng đó sức sát thương cũng không lớn, chỉ có thể tạo vết thương nhẹ cho tôi. Năng lực khôi phục của tôi cũng khác người, điều này anh cũng biết, vết thương này ngày mai là không sao rồi.”

Bạch Hổ nói xong liền vứt hai viên đạn xuống đất.

Lâm Vân gật đầu, sau đó nhìn về phía Chu Tuấn.

“Chu Tuấn, giờ vị trí của tao với mày đã thay đổi. Giờ mày mới là cá nằm trên thớt, chỉ có thể chịu tao xử lý thôi.” Lâm Vân nheo mắt lại.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1069


Chương 1069

Chu Tuấn nghe thấy vậy liền sợ hãi mà run rẩy.

“Lâm Vân, anh… anh tha cho em. Cầu xin anh tha em. Nếu anh muốn bao nhiêu tiền em đều đưa.” Chu Tuấn sợ hãi cầu xin.

Chu Tuấn thấy vẻ mặt đáng sợ của Lâm Vân, chỉ sợ Lâm Vân xúc động mà ra tay gi ết chết hắn.

“Xin tha sao? Quỳ xuống mà xin đi!” Lâm Vân nheo mắt nói.

“Em quỳ! Em quỳ!” Chu Tuấn nói xong liền quỳ xuống mặt đất. “Em đã quỳ rồi. Anh có thể tha cho em không?”

Lâm Vân nhìn xuống Chu Tuấn đang quỳ gối mà cầu xin, lạnh giọng nói.

“Tao chỉ mới nói mày quỳ. Nhưng tao không nói là nếu mày quỳ tao sẽ đồng ý với điều kiện của mày.”

Chu Tuấn nghe vậy, mắt liền giật giật. Hắn cũng nhận ra Lâm Vân đang dùng những lời trước đây hắn nói để chọc lại hắn.

“Thạch Hàn, đưa súng của nó lại đây.” Lâm Vân nói.

Khi Bạch Hổ bẻ gãy tay Chu Tuấn, súng của hắn liền rơi xuống mặt đất.

Thạch Hàn gật đầu, đi sang bên đó nhặt súng.

“Lâm Vân… mày… mày muốn làm gì?” Chu Tuấn nghe Lâm Vân nhắc đến súng liền sợ hãi, mặt cũng trắng bệch.

“Mày không hiểu à? Tất nhiên là tự tay giết mày rồi!” Giọng Lâm Vân lạnh như băng, hai mắt tối sầm lại, mang đầy sát ý chết chóc.

Nếu lúc nãy không có Bạch Hổ, có lẽ Lâm Vân và ông ngoại đã gặp chuyện chẳng lành rồi.

Cho nên sự hận thù này, chỉ có giết Chu Tuấn mới có thể hả giận.

Chu Tuấn nghe thấy vậy, cả người run rẩy, mặt cũng tái mét.

“Không! Mày không thể làm thế! Tao chính là Chu Tuấn, cháu đích tôn của nhà họ chu. Mày chỉ là một thằng khố rách áo ôm, không xu dính túi. Nếu mày động vào tao, nhất định cha tao sẽ không để mày sống yên ổn đâu!” Chu Tuấn giận giữ mà hét lên.

“Nắm được người có tóc, ai nắm được kẻ trọc đầu? Thắng làm vua, thua làm giặc. Giờ tao chẳng còn gì thì có gì phải sợ nhà mày nữa? Sau khi lấy cái mạng chó của mày, tao đi khỏi hoa nam, nhà mày muốn tìm tao báo thù cũng không làm được đâu.” Lâm Vân lạnh lùng nói.

“Mày nói gì?” Chu Tuấn sợ hãi, cả người run cầm cập.

Lúc này, Thạch Hàn đã cầm súng đến.

“Anh Vân, súng đây.” Thạch Hàn đưa súng cho Lâm Vân.

Lâm Vân liền giơ súng, để thẳng họng súng thẳng vào đầu Chu Tuấn.

“Không, không, không! Anh Vân, ngài Vân, cụ Vân… xin… xin tha mạng.” Chu Tuấn sợ đến mức cả người đều run rẩy. Trán hắn lấm tấm mồ hôi lạnh. Cả giọng nói cũng đầy vẻ năn nỉ, sợ hãi. Miệng liên tục thốt ra những câu cầu xin hèn mọn. Nhìn qua là biết hắn đang sợ đến mức nào.

“Hử? Tha cho mày sao? Nếu vừa rồi người của tao không đến, mày có tha cho tao không? Không đúng không? Muốn trách thì tự trách bản thân mày đi, tự mày để bản thân đến bước đường này thôi.” Lâm Vân nói, giọng đầy lạnh lẽo.

Nói xong, Lâm Vân liền bóp cò súng.

“Đoàng!”

Một tiếng súng khô khốc vang lên, bắn thẳng vào giữa trán Chu Tuấn. Chu Tuấn ăn thẳng một phát đạn, sau đã ngã xuống nền đất.

Đồng tử của hắn bắt đầu giãn ra. Hơi thở cũng ngừng lại.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1070


Chương 1070

Nhưng hai mắt hắn vẫn mở trợn trừng, như thể ở giây phút cuối cùng hắn vẫn tràn đầy vẻ sợ hãi, hối hận, không cam lòng…

Nhưng tất cả đều đã biến mất cùng với sự chấm dứt của sinh mạng của hắn.

“Chu Tuấn, đây là mày tự làm tự chịu!” Lâm Vân nhìn thi thể Chu Tuấn với anh mắt lạnh lẽo.

“Anh Vân, xử cô ta thế nào?” Thạch Hàn chỉ vào vệ sĩ của Chu Tuấn, Black Widow.

Black widow tái mặt. Khóe miệng cô ta vẫn còn vết máu đỏ. Nhìn đã biết bị thương không nhẹ.

Lâm Vân nhìn về phía Black Widow.

“Vì sao cô lại làm vệ sĩ cho Chu Tuấn? Chẳng lẽ cô không biết gì, còn cố tình vẽ đường cho hươu chạy sao?” Lâm Vân lạnh lùng nói.

“Không cần nói gì nữa, để tôi tự ra tay.” Black Widow nói xong liền tự đánh vào gáy mình. Sau đó cô ta ngã xuống, hơi thở cũng ngừng.

Lâm Vân lắc đầu, không ngờ cô lại lại tự sát.

“Anh Vân, đừng ở nơi này nữa, chúng ta đi thôi. Xe của tôi ở bên kia.” bạch ca nói.

Sau khi mọi người lên xe của bạch ca. Bên trong xe:

“Bạch Hổ, thật sự cảm ơn cậu. Nếu hôm nay cậu không tới kịp, tôi cũng không dám tưởng tượng những chuyện sẽ xảy ra nữa.” Lâm Vân nói.

“Anh Vân, sao anh lại nói vậy? Tôi đã nói rồi, cái mạng này của tôi đều tùy anh quyết định.” Bạch Hổ nói.

Lâm Vân nghe Bạch Hổ nói vậy liền nhớ tới lần anh đi chợ đen Hải Phòng cứu người.

Lần đó anh chỉ mang theo Bạch Hổ, không đi cũng Thạch Hàn. Cũng là lần Bạch Hổ một mình ngăn cản địch, mở đường cho Lâm Vân chạy. Chỉ chút nữa là Bạch Hổ cũng mất mạng.

Tình nghĩa của Bạch Hổ dành cho mình, Lâm Vân hiểu rất rõ.

“Anh Vân, chuyện của anh tôi cũng biết. Nhưng tôi ngoài luyện võ cũng không biết gì khác. Tôi cũng không nghĩ ra được cách gì. Nhưng chỉ cần Anh Vân cần tôi ở việc gì, tôi sẽ hết lòng thực hiện.” Bạch Hổ vỗ ngực nói.

“Bạch Hổ, cảm ơn cậu.” Lâm Vân vô cùng cảm động.

“Bạch Hổ, tôi vừa thấy anh ra tay. Không ngờ anh cũng đã có nội lực. Xem ra khoảng thời gian vừa rồi anh đã mạnh lên rất nhiều.” Thạch Hàn nói.

“Cũng không tệ lắm.” Bạch Hổ nói.

“Nội lực ư? Bạch Hổ, cậu có nội lực rồi sao?” Lâm Vân ngạc nhiên.

Từ trước đến nay, Lâm Vân mới chỉ được biết hai người có nội lực. Một là sư phụ của Bạch Hổ, hai là người đàn ông đi cùng Phạm Nhật Long, cao thủ người của gia tộc họ Trần.

Hai lần đó đều là do Thạch Hàn nói với Lâm Vân.

Bạch Hổ lại chính là người thứ ba.

“Đúng vậy. Thời gian vừa rồi tôi đều đi theo sư phụ luyện công, kết quả rất tốt.” Bạch Hổ nói.

“Bạch Hổ, sư phụ của cậu lợi hại như thế nào? Có mạnh hơn gia tộc họ Trần không?” Lâm Vân hỏi.

Lâm Vân có cảm giác sư phụ của Bạch Hổ là một người vô cùng thần bí.

“Trước đây sư phụ của tôi cũng từng nhắc đến gia tộc họ Trần. Gia tộc họ Trần là một gia tộc lâu đời, có lịch sử kéo dài tận mấy trăm năm, quyền lực cũng rất nhiều. Dù bọn họ có kinh doanh nhưng chủ nghiệp lại là luyện công. Người của gia tộc họ Trần cũng không ít người là cao thủ.” Bạch Hổ nói.

“Sư phụ của tôi không thể đánh bại cả gia tộc họ Trần, nhưng gia tộc họ Trần cũng rất kiêng dè sư phụ của tôi. Họ cũng không dám tùy tiện động đến sư phụ.”

“Sư phụ của cậu lợi hai như vậy sao? Vậy chuyện này có thể nhờ sư phụ của cậu giúp đỡ không?” Lâm Vân cảm thấy có một tia hi vọng.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1071


Chương 1071

“Anh Vân, lúc trước tôi cũng từng cầu xin sư phụ rồi. Nhưng ông ấy nói sẽ không can thiệp vào chuyện thế sự nữa. Hơn nữa gia tộc họ Trần cũng không dễ để đối phó đâu.” Bạch Hổ nói.

“Sư phụ nói chỉ có thể cho mọi người đến chùa Vân Nam. Chỉ cần mọi người ở tại đó, sư phụ có thể bảo vệ cho mọi người.”

Lâm Vân gật đầu.

“Anh Vân, tôi kém cỏi, cũng chỉ có thể cầu xin sư phụ được đến vậy.” Bạch Hổ nói.

“Bạch Hổ, cậu rất giỏi. Tôi phải cảm ơn cậu mới đúng. Sao tôi có thể trách cậu được.” Lâm Vân cười nói.

“Anh Vân, vậy anh theo tôi về chùa Vân Nam nhé? Ở đó, cả anh cùng ông ngoại, Thạch Hàn đều có thể an toàn.” Bạch Hổ nói.

“Bạch Hổ, có lẽ tôi không đến chùa Vân Nam được đâu. Tôi không thể cứ chấp nhận thất bại được. Sau khi rời khỏi đây, tôi còn muốn nghĩ cách để thay đổi mọi chuyện nữa.” Lâm Vân nói, ánh mắt tràn đầy sự kiên định.

“Vậy anh định làm thế nào?” Bạch Hổ hỏi.

“Tôi định đến Hà Nội. Nơi đó là thủ đô, là trung tâm chính trị, cũng có nhiều nhân vật tầm cỡ. So với nơi này phồn vinh hơn nhiều, cũng phát triển hơn nhiều. Chỉ cần tôi có thể phát triển ở nơi đó là có thể quay lại đây này báo thù.” Lâm Vân nói.

Trải qua cả một ngày suy nghĩ, Lâm Vân đã hiểu việc anh muốn tiếp tục ở lại Kim Đô này là chuyện không thể.

Chỉ có đi Hà Nội mới là phương án tốt nhất.

Hơn nữa, thế lực của nhà họ Trần cũng chỉ có thể bành trướng ở hoa nam, không thể vươn tới tận Hà Nội. Lâm Vân chỉ cần đến đó phát triển, sau khi lớn mạnh rồi quay lại đây trả thù cũng không muộn.

Ngoài phương án này ra, Lâm Vân cũng không nghĩ được phương án nào tốt hơn.

Lâm Vân nói xong, cả ông ngoại, Thạch Hàn và Bạch Hổ đều gật đầu.

Hiện tại nếu Lâm Vân muốn thay đổi mọi chuyện, trở về báo thù thì cũng chỉ có cách này là khả thi nhất.

Bạch Hổ vội nói: “Anh Vân, vậy tôi cũng đi cùng anh tới đó, giúp anh phát triển.”

“Cậu không ở lại chùa Vân Nam tập luyện sao?” Lâm Vân hỏi.

“Không cần. Tôi đã bế quan tu luyện mấy tháng rồi, cũng đã tới bình cảnh. Tốt nhất là nên nghỉ ngơi một thời gian.” Bạch Hổ nói.

“Được. Vậy trước khi đến Hà Nội, phiền cậu đưa ông ngoại của tôi đến chùa Vân Nam, cũng nhờ sư phụ của cậu chăm sóc, giúp đỡ một chút. Ông ngoại của tôi đang bị ung thư gan giai đoạn cuối, không thể để ông phải chịu cảnh khổ cực với tôi khi đến Hà Nội được.” Lâm Vân nói chân thành.

“Ung thư gan giai đoạn cuối?” Bạch Hổ ngẩn ra.

Ông ngoại nghe vậy liền vội vàng nói: “Để ông cùng cháu đi đến Hà Nội. Ông có nhiều kinh nghiệm kinh doanh, một tháng cuối cùng này ông muốn giúp đỡ cháu xây dựng nền móng cho tương lai.”

“Ông ngoại, bác sĩ đã nói ông phải nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng. Mà bắt đầu khởi nghiệp là giai đoạn mệt mỏi nhất. Cháu cầu xin ông hãy nghe lời cháu, ông đến chùa tĩnh dưỡng đi. Nơi đó thời tiết trong lành, không khí thoáng đãng, lại yên tĩnh, thích hợp cho ông nghỉ ngơi, dưỡng bệnh.” Lâm Vân nói.

Ông ngoại anh đã vất vả lăn lộn trên thương trường cả đời rồi, anh không muốn ông ngoại phải vì anh mà những ngày tháng cuối đời cũng phải chịu cực khổ nữa. Anh muốn ông có thể hưởng thụ những tháng ngày cuối cùng trong an nhàn.

“Anh Vân, ông Lê, hai người chờ một chút. Tôi có chuyện quan trọng muốn nói.” Bạch Hổ nói.

“Chuyện gì vậy?” Lâm Vân cũng ông ngoại đều nhìn về phía Bạch Hổ.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1072


Chương 1072

“Sư phụ của tôi cũng tinh thông y thuật. Dù là ung thư gan giai đoạn cuối, chỉ cần có sự trị Lê của sư phụ tôi, cho dù không thể hồi phục lại như cũ, nhưng việc kéo dài thời gian sống, giảm đi đau đớn là chuyện không khó. Nói không chứng có thể sống thêm nửa năm, thậm chí lâu hơn nữa.” Bạch Hổ nói.

“Thật ư?” Lâm Vân nghe vậy cảm thấy vừa mừng vừa sợ.

Đối với Lâm Vân, việc có thể kéo dài tuổi thọ cho ông ngoại chính là tin tức tốt nhất.

“Anh Vân, đương nhiên là thật rồi. Tôi sao có thể lừa anh được.” Bạch Hổ nói.

“Ha ha, tốt! Tốt quá rồi.” Lâm Vân cười lớn.

Sau đó, Lâm Vân vội vàng hỏi thêm.

“Đúng rồi, Bạch Hổ, không biết sư phụ của cậu có đồng ý chữa trị không?”

“Sư phụ của tôi coi tôi là đệ tử chân truyền. Nếu tôi cầu xin ông ấy chuyện này, nhất định ông ấy sẽ không từ chối.” Bạch Hổ nói.

“Được, vậy quyết định như vậy đi. Ông ngoại, ông nhất định phải nghe cháu chuyện này, được không?” Lâm Vân nhìn ông ngoại với ánh mắt chân thành.

“Nhưng để cháu một thân một mình đến Hà Nội, sao ông có thể yên tâm được.” Ông ngoại nói đầy lo lắng.

“Ông ngoại, ông phải tin tưởng cháu. Ông cứ an tâm mà dưỡng bệnh. Cháu nhất định sẽ gây dựng được sự nghiệp, sau đó thay ông lấy lại Tỉnh Xuyên, tiêu diệt nhà họ Phạm. Ông nhất định phải đợi đến ngày đó.” Lâm Vân nói với ánh mắt kiên định.

“Được, ông sẽ chờ cháu.” Ông ngoại cười, gật đầu.

Ông ngoại nghĩ nếu mình có thể sống đến ngày Lâm Vân thành công, cho dù ông có chết cũng có thể an tâm nhắm mắt.

Sau đó, chiếc xe quay đầu, hướng đến Hải Phòng. chùa Vân Nam ở Hải Phòng. Lâm Vân sẽ đưa ông ngoại đến chùa, sau đó mới đi đến Hà Nội.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!



Ở trong biệt thự của nhà họ Chu.

Một tên vệ sĩ trốn thoát được đã đưa tin tức Chu Tuấn bị giết về báo cáo cho gia chủ.

“Cái gì? Con của ta…” Ông chủ nhà họ Chu nghe tin con của hắn bị giết liền bần thần mà ngã ngồi xuống ghế sô pha, mặt cũng tái nhợt đi.

Ngay sau đó, ánh mắt của lão ta bừng lên lửa hận.

“Lâm Vân, tao muốn giết mày! Tao muốn giết mày!” Ông chủ nhà họ Chu như một con thú bị thương, gào lên điên cuồng.

Sau đó ông ta đứng lên, hét lớn:

“Chuẩn bị xe, đến nhà họ Phạm.”

Ông ta hiểu rõ, có lão ngô đứng sau bảo vệ tính mạng cho Lâm Vân và Liễu Chí Trung. Nếu muốn giết Lâm Vân, chỉ có thể nhờ vào nhà họ Phạm.



Ở trong xe của Lâm Vân.

Xe vẫn đang chạy, điện thoại của ông ngoại liền vang lên.

“Là quản gia của ông Dương gọi đến.” Ông ngoại nói.

Sau đó, ông ngoại nhận cuộc gọi.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1073


Chương 1073

“Ông nói gì?” Ông ngoại nghe điện thoại xong, đột nhiên hô to lên, sắc mặt cũng biến sắc.

“Ông ngoại, sao vậy?” Lâm Vân thấy mặt ông ngoại tái nhợt đi liền vội hỏi.

“Ông vừa mới biết tin, ông Dương bị tái phát bệnh tim. Không… không thể cứu chữa. Đã qua đời rồi.” Ông ngoại cúi đầu, giọng cũng nghèn nghẹn.

“Ông Dương… đã… đã…” Lâm Vân sửng sốt.

Tin tức này quá bất ngờ. Tuy ông ngô cũng là vì bệnh tim tái phát mà nhập viện. Nhưng hai ngày trước khi Lâm Vân gặp ông Dương, bệnh tình của ông ta dường như đang có chuyển biến tốt. Không ngờ ông Dương lại ra đi đột ngột như vậy.

Tuy rằng Lâm Vân ít khi tiếp xúc với ông Dương. Nhưng anh và ông ngoại cũng nhận rất nhiều sự giúp đỡ chân tình của ông ấy.

Như chuyện Tỉnh Xuyên phá sản, nếu không phải ông Dương đứng sau lưng lo Lê, có lẽ Lâm Vân và ông ngoại cũng đã bị nhà họ Phạm gi ết chết rồi.

Nên khi nghe được tin như vậy, trong lòng Lâm Vân cũng thấy vô cùng đau xót.

Nhưng đúng là chuyện sinh lão bệnh tử. Đó là chuyện không ai có thể thay đổi. Dù sao ông Dương cũng đã sống tám mươi năm rồi.

“Cháu à, khi ông Dương còn sống, nhà họ Phạm kiêng dè ông ấy nên mới không dám ra tay với chúng ta. Nhưng giờ ông Dương đi rồi, nhà họ Phạm cũng không phải kiêng nể gì nữa, có thể giết chúng ta bất cứ lúc nào. Hiện giờ chúng ta gặp phải nguy hiểm rồi.” Ông ngoại nói đầy lo lắng.

Lâm Vân tất nhiên hiếu được chuyện này.

“Bạch Hổ, lái nhanh lên đi. CHúng ta phải tới Hà Nội ngay lập tức. Nếu không nhà họ Phạm có thể tìm giết chúng ta bất cứ lúc nào.” Lâm Vân nói.

Bạch Hổ gật đấu, nói: “Nhưng hình như phía trước đang bị tắc đường.”

Bởi vì đang ở trong nội thành, hiện tại đã là giờ cao điểm, giao thông hỗn loạn, tắc đường cũng là chuyện thường thấy.



Trong phòng khách của nhà họ Phạm.

“Ông chủ, ông nhất định phải báo thù cho đứa con của tôi!” Ông chủ nhà họ Chu khóc lóc mà nói.

“Ông nghĩ rằng tôi không muốn giết thằng đó à? Nhưng lão già họ Dương kia lại dùng hết cách để bảo vệ nó. Lão ta là người có nhiều chiến công hiển hách, mấy người ở trên cũng không thể vuốt mặt không nể mũi.” Phạm Quang Đức nói.

Phạm Nhật Long bên cạnh cũng đứng dậy, cười nói.

“Ông yên tâm đi, lão già mắc dịch kia nhất định không sống qua ngày hôm nay được đâu. Chỉ cần lão ta chết, chúng ta liền có thể ra tay với Lâm Vân và Liễu Chí Trung.”

“Nhật Long, sao cháu nói có thể khẳng định như vậy? Tuy ông già kia bị bệnh, nhưng nghe nói ông ta đã hồi phục rồi. Ông ta nhất định có thể sống được lâu hơn chứ?” Ông chủ nhà họ chu nói đầy nghi hoặc.

“Ha ha, nói thật cho ông biết, chúng tôi đã mua được người ở bệnh viện rồi. Là người chăm sóc cho ông già kia luôn. Tôi cam đoan với ông, ngay trong ngày hôm nay, lão già kia sẽ đau tim mà chết. Hơn nữa cũng sẽ không một ai có manh mối chuyện có người đã nhúng tay vào.” Phạm Nhật Long nói đắc ý.

“Hả?” Ông chủ nhà họ Chu kinh sợ.

Đúng lúc này, điện thoại của Phạm Quang Đức vang lên. Lão ta nhanh chóng nghe máy, sau đó cười nói.

“Sao? Lão Dương đó chết rồi à? Tốt, tốt lắm.” Phạm Quang Đức cười hài lòng.

Sau khi ông ta cúp máy liền quay sang hai người còn lại nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1074


Chương 1074

“Tin tốt đây, lão Dương đó chết rồi. Chúng ta có thể bắt đầu nhổ cỏ tận gốc.” Phạm Quang Đức cười hung ác.

“Muốn giết Lâm Vân có được không? Hiện tại nó đang ở đâu? Không phải nó đã cao chạy xa bay rồi chứ?” Ông chủ nhà họ Chu hỏi.

“Yên tâm, tôi đã cho người theo dõi nó rồi.” Phạm Quang Đức cười nói.

Sau đó, Phạm Quang Đức quay sang Phạm Nhật Long:

“Nhật Long, không phải con muốn tự tay giết thằng Lâm Vân đó sao? Đi đi, đưa Trần Thất Thuyết đi cùng. Nhớ mang theo cả súng nữa, cẩn tắc vô áy náy.”

Trần Thất Thuyết chính là người đã đánh bại Thạch Hàn ở trước tòa nhà của Tỉnh Xuyên.

“Ha ha, con đã chờ ngày này từ lâu lắm rồi.” Phạm Nhật Long cười sung sướng.

Sau đó, hắn liền xoay người đi ra ngoài.



Chiếc xe chờ Lâm Vân chen chúc trên con đường đông đúc, mất nửa tiếng sau mới có thể ra khỏi nội thành.

“Anh Vân, chiếc xe Toyota màu trắng ở đằng sau hình như đang theo dõi chúng ta.” Bạch Hổ vừa lái xe vừa nói.

“Tôi cũng nghĩ thế.” Lâm Vân gật đầu, mặt đầy vẻ nghiêm trọng.

“Nhất định là nhà họ Phạm bày ra trò này. Anh Vân, chúng ta nên làm gì bây giờ?” Bạch Hổ hỏi.

“Mọi chuyện không ổn rồi. Giờ ông ngô đã mất, tên Phạm Nhật Long kia nhất định sẽ tìm giết chúng ta.” Lâm Vân nheo mắt nói.

“Hay chúng ta đi nhanh một chút, đến chùa Vân Nam trước đã.” Bạch Hổ nói.

“Không được, nếu tôi đến chùa Vân Nam, Phạm Nhật Long mà theo kịp sẽ chặn ở dưới núi. Dù tôi an toàn nhưng mãi mãi không rời khỏi đó được thì cũng có ý nghĩa gì.” Lâm Vân nói.

Kế hoạch của Lâm Vân là đến Hà Nội phát triển, chờ ngày anh thành công sẽ quay lại báo thù, không phải là sống chui lủi trên núi cả đời.

Hơn nữa, Độc Nha, Lưu Ba, Phạm Minh Tú, Lý Tông Đế còn chưa được thả, Lâm Vân cũng chưa có năng lực để cứu bọn họ ra.

Cách duy nhất chính là Lâm Vân đến Hà Nội phát triển, có thực lực để trở về đánh bại nhà họ Phạm, gia tộc họ Trần, sau đó cứu mọi người.

“Vậy làm sao đây?” Bạch Hổ hỏi.

“Vậy đi, chúng ta tách ra. Cậu lái xe đưa ông ngoại tôi đến chùa. Sau khi thu xếp ổn thỏa cho ông rồi thì cậu đến Hà Nội gặp tôi và Thạch Hàn sau. Để tôi và Thạch Hàn tới Hà Nội trước.” Lâm Vân nói.

Nếu ông Dương đã mất, vậy càng phải đến Hà Nội càng sớm càng tốt. Không thể ở lại nơi này thêm một ngày nào nữa.

Ông ngoại gật đầu: “Đây cũng là cách tốt nhất rồi. Nhưng giờ chỉ có một chiếc xe, làm thế nào mà có thể đi hai hướng được?”

“Ông ngoại, cháu có cách rồi. Bạch Hổ, dừng xe đi.” Lâm Vân nói.

Bạch Hổ gật đầu, sau đó dừng xe vào vệ đường.

“Bạch Hổ, an toàn của ông ngoại tôi xin nhờ cậu.Xin cậu đưa ông đến chùa bình an. Sau đó nhờ sư phụ của cậu chữa bệnh cho ông ngoại tôi. Đại ơn đại đức này tôi sẽ mãi mãi không quên. Nếu có cơ hội, tôi nhất định sẽ lấy hết sức mình báo đáp cho sư phụ cậu.” Lâm Vân nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1075


Chương 1075

“Anh Vân, anh yên tâm. Chỉ cần Bạch Hổ này còn sống, tôi tuyệt đối sẽ không để ông ngoại của anh xảy ra chuyện gì hết.” Bạch Hổ để tay lên ngực, nói kiên định.

“Cảm ơn cậu.” Lâm Vân cảm động, gật đầu nói.

Sau đó, Lâm Vân nhìn về phía ông ngoại, anh vươn tay nắm chặt lấy bàn tay già nua của ông.

Lâm Vân thật sự rất sợ, chỉ sợ khi anh quay trở về, ông ngoại đã không còn nữa.

Bời vì Lâm Vân cũng không biết anh phải mất bao lâu để có thể thành công. Mất bao lâu để anh có đủ thực lực đối phó với nhà họ Phạm, với gia tộc họ Trần. Một năm? Mười năm ư?

“Cháu yên tâm. Ông nhất định sẽ chờ cháu trở về. Cháu cứ đi lên Hà Nội đi, nhất định phải cẩn thận, phải biết tự bảo vệ minh.” Ông ngoại dường như cũng hiểu được Lâm Vân nghĩ gì, ông cười hiền từ mà nói với Lâm Vân.

“Vâng.” Lâm Vân gật đầu.

“Đi thôi. Mọi chuyện đang rất gấp, không còn thời gian nữa.” Ông ngoại khoát tay, hốc mắt cũng đỏ lên.

Hai mắt của Lâm Vân cũng rơm rớm nước mắt. Anh nghĩ lần này chia tay ông ngoại cũng có thể là lần cuối cùng anh được nhìn thấy ông. Nghĩ đến chuyện này, lòng Lâm Vân lại trào nên cảm giác đau xót.

Ngay sau đó, Lâm Vân và Thạch Hàn xuống xe.

“Bạch Hổ, lái đi.” Lâm Vân khoát tay với Bạch Hổ.

Bạch Hổ gật đầu, sau đó khởi động xe, phóng đi.

Lâm Vân nhìn lướt qua, thấy gần đó có một chiếc xe đang đậu, lái xe ở bên trong vẫn còn đang nghe điện thoại.

“Thạch Hàn, kéo lái xe xuống.” Lâm Vân nói.

Thạch Hàn gật đầu, sau đó xông lên mở cửa xe, kéo nhanh người tài xế xuống đường.

“Ơ này, mấy người làm gì thế hả?” Người lái xe giật mình, ngơ ngẩn.

“Tôi mua chiếc xe này của anh.” Lâm Vân nói, sau đó gỡ xuống chiếc đồng hồ trên cổ tay mình.

“Đây là đồng hồ nhập khẩu từ châu Âu, trị giá mười mấy tỉ, thừa sức mua được xe này của anh. Anh bán nó mua lấy Ferrari, Lamborghini gì cũng được.” Lâm Vân nhét chiếc đồng hồ vào tay người lái xe.

Lái xe nhìn kĩ, nhận ra quả thật là một chiếc đồng hồ quý giá.

Lâm Vân cũng không nói nhiều, nhảy lên xe ngồi.

Thạch Hàn cũng ngồi vào ghế điều khiển, bắt đầu khởi động xe.

“Này! Tôi đã đồng ý đâu. Sao biết được đây là đồ thật hay đồ giả.” Lái xe hét lên.

Nhưng Lâm Vân cũng không muốn nói nhiều lời nữa.

“Brừm! Brừm!”

Cùng với tiếng gầm rú của động cơ, chiếc xe cũng nhanh chóng phóng đi, tiến thắng vào đường quốc lộ.

Lâm Vân không muốn đi đường ở Kim Đô vì sợ Phạm gia sẽ chờ sẵn ở trạm thu phí để ngăn anh lại. Nên anh quyết định đi đường quốc lộ liên tỉnh, rời đi khỏi tỉnh này càng sớm càng tốt.

“Anh Vân, chiếc xe lúc nãy vẫn đang đuổi theo chúng ta.”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1076


Chương 1076

“Cũng tốt, nếu hắn đi theo chúng ta thì ông ngoại tôi bên kia cũng được an toàn. Thạch Hàn, đi nhanh lên.” Lâm Vân nói.

Thạch Hàn gật đầu, sau đó nhấn ga, tăng tốc độ lên tối đa. Nhưng chiếc xe Toyota ở đằng sau vấn không chịu bỏ cuộc, cũng phóng hết tốc lực để đuổi theo.

Sau nửa giờ, xe đã đi khỏi Kim Đô, phóng nhanh trên đường quốc lộ.

Tỉnh này địa hình trắc trở, có nhiều ngọn núi lớn, nên đường quốc lộ đi cũng không quá thuận lợi.

“Anh Vân, kẻ đuổi theo chúng ta có kĩ thuật lái tốt quá, vẫn bám theo sau không rời.” Thạch Hàn nói.

“Có vẻ chúng nhất định không để chúng ta rời đi. Lần này nhà họ Phạm hạ quyết tâm phải giết tôi rồi. Nói không chừng Phạm Nhật Long cũng đang trên đường đên đây.” Lâm Vân híp mắt nói.

Lâm Vân biết nếu ông ngô chết, nhà họ Phạm sẽ muốn giết anh ngay lập tức, không muốn cho anh có cơ hội rời khỏi đây.

“Nguy rồi. Nhìn kìa.” Thạch Hàn nói to.

Lâm Vân ngẩng đầu, thấy trước mặt lại đang tắc đường.

“Hình như phía trước có tai nạn, tắc đường rồi.” Thạch Hàn nói.

“Mẹ kiếp.” Lâm Vân giận dữ mắng một câu.

Trong lúc nguy cấp như thế này còn gặp chuyện như vậy. Chẳng lẽ ông trời muốn trêu đùa Lâm Vân hay sao?

“Quay xe, quay xe nhanh lên.” Lâm Vân nói.

Thạch Hàn gật đầu, sao đó bẻ lái, muốn rẽ sang một đường khác.

“Brừm! Brừm!”

Lúc xe đang quay đầu, bỗng phát ra tiếng gầm rú của động cơ xe thể thao. Lâm Vân nhìn qua gương chiêu hậu, phát hiện ra là một chiếc Bugatti.

“Đó là xe của Phạm Nhật Long!” Đồng tử của Lâm Vân co lại.

Chiếc Bugatti cùng với chiếc Toyota màu trắng liền chặn ở giữa đừng, ngăn không cho xe của Lâm Vân quay đầu.

Sau đó, cánh cửa chiếc xe Bugatti mở ra. Phạm Nhật Long cùng Trần Thất Thuyết bước xuống.

“Phạm Nhật Long muốn giết tôi sao? Ngay cả lão cao thủ của gia tộc họ Trần cũng đi cùng.” Lâm Vân nói, mặt biến sắc.

Lâm Vân biết, không thể nào đánh bại được lão cao thủ của gia tộc họ Trần kia.

“Anh Vân, làm sao bây giờ?” Thạch Hàn hỏi.

“Xuống xe, chạy vào trong rừng.” Lâm Vân nói.

Quay đầu xe đã không còn kịp nữa, đường trước mặt cũng đã bị chặn, chỉ có thể đi vào hai rừng cây phía hai bên đường.

Đánh cũng không lại, đành chạy vào trong rừng vậy. Dù sao thì rừng lớn như vậy, chỉ cần chạy tiếp có thể tìm được một nơi mà trốn. Nói không chừng, Phạm Nhật Long cũng không thể tìm được hai người.

Xem ra lúc này cũng chỉ còn cách đó, không còn cách nào khác.

“Được.” Thạch Hàn gật đầu, sau đó mở cửa xe.

Lâm Vân cũng bước xuống xe.

“Ha ha, Lâm Vân, lại gặp lại rồi. Hôm nay mày biết tao tìm mày có chuyện gì không?” Phạm Nhật Long cười lớn nói.

Phạm Nhật Long vừa nói vừa bước chậm rãi về phía Lâm Vân.

“Không phải mày muốn giết tao sao?” Lâm Vân nói, giọng lạnh lùng.

“Hóa ra mày cũng thông minh đấy. Đúng thế, hôm nay tao đến đây để lấy cái mạng chó của mày. Chỉ với thằng Thạch Hàn bên cạnh thì không đủ để bảo vệ mày đâu. Hôm nay mày tới số rồi.” Phạm Nhật Long nói đầy đắc ý.

“Muốn giết tao à? Mơ đi. Thạch Hàn, chạy!”

Lâm Vân nói xong liền cùng Thạch Hàn chạy về phía rừng cây ở bên phải/

“Muốn chạy à? Đúng là ảo tưởng. chú Thuyết, mau đuổi theo chúng.”

Phạm Nhật Long nói xong liền cùng Trần Thất Thuyết chạy đuổi theo vào rừng cây.

Sau khi vào trong rừng cây.

“Không được rồi. Chúng sắp đuổi kịp.” Lâm Vân nhìn về phía sau, thấy Phạm Nhật Long và Trần Thất Thuyết đang đuổi theo rất nhanh.

Phạm Nhật Long có luyện võ, Trần Thất Thuyết lại là một cao thủ nội công.

Lâm Vân chỉ là một người bình thường, tốc độ chạy sao có thể so với bọn chúng?

Tốc độ của Thạch Hàn rất nhanh, nhưng anh ta không thể bỏ lại Lâm Vân, nên đành chạy chậm lại, đi bên cạnh Lâm Vân.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1077


Chương 1077

“Anh Vân, chúng sắp đuổi tới rồi. Ta không thoát được đâu. Để tôi ngăn bọn chúng lại, anh mau chạy đi.” Thạch Hàn nói.

“Sao thế được. Tôi không thể bỏ lại cậu. Cậu không đánh lại tên Trần Thất Thuyết kia đâu. Nếu cậu ngăn lại bọn chúng sẽ bị giế t chết mất.” Lâm Vân cắn răng, nói.

“Thạch Hàn, đừng đợi tôi. Tôi biết cậu có thể thoát được. Cậu mau chạy nhanh đi.”

“Anh nói gì vậy. Tôi sẽ không bao giờ bỏ lại anh.” Thạch Hàn nói đầy kiên định.

Lúc này, khoảng cách giữa hai người và Phạm Nhật Long ngày càng gần, rất nhanh sẽ bị đuổi kịp.

“Thạch Hàn, nghe lời tôi. Cậu mau chạy nhanh lên, không còn thời gian nữa đâu.” Lâm Vân hét to.

“Anh Vân, lúc này tôi không thể nghe lời anh được.” Thạch Hàn lắc đầu.

Sau đó, Thạch Hàn liền dừng lại.

Lâm Vân thấy vậy cũng dừng lại.

“Thạch Hàn, cậu làm gì thế? Chạy đi!” Lâm Vân nhìn vào Thạch Hàn.

“Anh Vân, anh chạy đi. Tôi chặn bọn chúng lại.” Thạch Hàn nói kiên định.

Phạm Nhật Long đã đuổi kịp. Hắn thấy hai người Lâm Vân đứng lại liền cũng dừng lại.

“Chúng mày đừng cố làm gì. Hôm nay là ngày chúng mày tiêu đời rồi.” Phạm Nhật Long cười nói.

Phạm Nhật Long tự tin hắn đã nắm chắc phần thắng, nên hắn cũng chẳng cần phải vội vã ra tay.

“Anh Vân, chạy đi!” Thạch Hàn hét lên. “Chạy mau đi. Anh còn có lý tưởng phải làm. Nếu anh không chạy, chúng ta đều không thoát được. Anh chạy thoát thì tôi mới có cơ hội chạy được. Chạy đi!”

Đây là lần đầu tiên Lâm Vân thấy Thạch Hàn nói với anh với giọng hùng hổ như vậy.

Thạch Hàn vội nói tiếp:

“Anh Vân, anh phải tin tôi. Tuy tôi không đánh lại được hắn, nhưng nếu tôi đã muốn chạy thì hắn chắc chắn không thể ngăn lại. Để tôi kiềm chân bọn chúng một lát, anh chạy đi!”

“Không được.” Lâm Vân cắn răng, lắc đầu mà nói.

“Anh Vân, nếu anh không chạy thì tôi sẽ chết ngay ở đây. Thạch Hàn tôi nói được làm được.”

Thạch Hàn nói xong liền lấy ra một chiếc dao găm, đặt ở trên cổ của mình.

“Được… Tôi… Tôi chạy. Thạch Hàn, cậu nhất định phải sống. Hẹn gặp cậu ở điểm đến (Hà Nội). Đây chính là giao ước của chúng ta.” Lâm Vân kiên nghị nhìn Thạch Hàn.

“Được, ở điểm đến sẽ gặp lại. Tôi nhất định sẽ làm được, đây là giao ước của chúng ta.” Thạch Hàn gật đầu.

Lâm Vân gật đầu, sau đó xoay người chạy vào trong rừng.

Lâm Vân biết, Thạch Hàn đã chịu lấy thân mình để hi sinh cho anh một chút thời gian chạy trốn. Nếu anh ta đã quyết tâm như vậy, Lâm Vân không chịu chạy trốn sẽ trở thành gánh nặng của anh ta. Nếu anh chạy, Thạch Hàn mới có cơ hội chạy.

Giống như lần bị đuổi giết ở Hải Phòng, Bạch Hổ cũng ở lại chặn lại kẻ địch. Cuối cùng Bạch Hổ cũng sống sót.

Thạch Hàn nhìn bóng Lâm Vân chạy đi, mặt hiện lên một nụ cười.

“Anh Vân, vĩnh biệt. Anh nhất định phải thành công, trở về báo thù cho mọi người. Báo thù cho tôi.”

Thạch Hàn hoàn toàn không tính đến chuyện chạy trốn. Những gì anh ta vừa nói với Lâm Vân chỉ là lừa để Lâm Vân chạy đi mà thôi.

Thạch Hàn biết, khi đối mặt với một cao thủ nội công như Trần Thất Thuyết, anh ta đánh không lại, chạy cũng không thể thoát.

“Muốn chạy à? Nằm mơ.” Phạm Nhật Long thấy Lâm Vân chạy đi liền định đuổi theo Lâm Vân.

Thạch Hàn nhanh chóng chặn lại Phạm Nhật Long, nheo mắt, lạnh giọng nói:

“Muốn đuổi theo Anh Vân thì phải bước qua xác tao đã!”

“Hừ, mày muốn chết hả? Chú Thuyết, giết hắn đi.” Phạm Nhật Long vung tay lên.

Trần Thất Thuyết gật đầu, sau đó nhắm thẳng đến phía Thạch Hàn.

“Chát! Chát! Chát!”

Hắn không hề nương tay, ngay lập tức sử dụng nội lực, đánh nhau với Thạch Hàn.

“Ộc!”

Chỉ giao đấu một lát, ngực Thạch Hàn đã bị đánh trúng. Thạch Hàn bay ngược ra ngoài, rơi xuống mặt đất.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1078


Chương 1078

“Bịch!”

Thạch Hàn ngã trên mặt đất, tiếp tục phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt, rõ ràng bị thương rất nghiêm trọng, sức lực giảm đi rất nhiều.

Thạch Hàn tuy có sức mạnh, nhưng giữa người có nội công và không có nội công vẫn là một khoảng cách lớn.

“Chú Thuyết, chú xử lý việc ở đây, để tôi đuổi theo tên nhóc đó.”

Phạm Nhật Long nói xong, trực tiếp đuổi theo hướng Lâm Vân đang bỏ chạy.

“Ngươi đứng lại!”

Thạch Hàn đang ngã trên mặt đất đột nhiên nhào lên, ôm chặt lấy chân của Phạm Nhật Long.

Lúc này, đôi mắt của Thạch Hàn trở nên đỏ ngầu, giống như một kẻ điên.

Phạm Nhật Long muốn rút chân ra, nhưng lại phát hiện ra rằng Thạch Hàn đang giữ chặt chân mình, khiến hắn ta không thể di chuyển

“Tên ngốc này, ngươi không thể bảo vệ chính mình, còn muốn ngăn cản ta?” Phạm Nhật Long tức giận chửi rủa.

“Ta nói rồi, muốn đuổi theo Lâm Vân của ta, trước tiên, bước … qua … xác …xác ta.” Thạch Hàn nói với một ngữ khí vô cùng dữ tợn.

“Được, vậy ta cho ngươi chết tại đây.”

Phạm Nhật Long vừa nói vừa giơ một bàn chân không bị Thạch Hàn ôm lấy, giận dữ giẫm mạnh lên lưng Thạch Hàn.

“Bụp, bụp!”

Phạm Nhật Long thân thủ cũng rất cường tráng, hết chân này đến chân khác giẫm lên lưng Thạch Hàn, làm sao mà một Thạch Hàn bị thương có thể chịu đựng được?

“Khụ khụ.”

Thạch Hàn miệng phun ra máu tươi, nhưng anh vẫn nắm chắc chân Phạm Nhật Long, nhất quyết không buông lỏng.

“Ngươi đã sắp chết rồi mà vẫn không buông ta ra? Tên Lâm Vân đó có gì tốt đẹp mà có thể khiến ngươi liều mạng như vậy!” Phạm Nhật Long mắng.

“Haha!” Thạch Hàn cười lớn.

“Cậu chủ Long, để hắn cho tôi.”

Trần Thất Thuyết bước tới, đá mạnh vào chân Thạch Hàn.

“Rắc rắc!”

Chân của Thạch Hàn lập tức bị chân của Trần Thất Thuyết đạp gãy.

Thạch Hàn nghiến răng nghiến lợi không nói lời nào, bàn tay nắm chặt lấy chân của Phạm Nhật Long, dù thế nào cũng không buông.

“Còn không buông tay? Vậy ăn tiếp một đá của ta đi!”

Trần Thất Thuyết lại tung một cú đá dữ dội vào chân còn lại của Thạch Hàn.

“Rắc rắc!”

Âm thanh giòn tan của xương vang lên, chân kia của Thạch Hàn cũng bị giẫm nát.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1079


Chương 1079

“Ta còn chưa chết, cho nên… ta sẽ không bao giờ buông tay.” Thạch Hàn cắn răng chịu đau, gằn giọng nói.

“Ngươi vẫn còn bản lĩnh này, cứ tiếp tục chịu đòn đi!”

Trần Thất Thuyết tiếp tục đá Thạch Hàn.

Cú đá của Trần Thất Thuyết so về uy lực có thể coi là mạnh hơn Phạm Nhật Long.

“Ọc!”

Thạch Hàn tiếp tục phun ra một ngụm máu, máu tươi lẫn lộn với các cơ quan nội tạng bị đánh vỡ.

Sau cú đá này, đôi mắt của Thạch Hàn bắt đầu mờ đi, và tay anh dần không còn sức lực.

Mặc dù Thạch Hàn rất muốn tóm lấy chân của Phạm Nhật Long, nhưng anh nhận ra rằng anh không thể sử dụng sức mạnh của mình được nữa …



Đôi mắt anh trở nên mờ ảo, trong đầu Thạch Hàn xuất hiện hình ảnh lần đầu tiên anh và Lâm Vân gặp mặt.

Đó là căn nhà cũ của Lâm Vân, chính Liễu Chí Trung đã giới thiệu anh với Lâm Vân.

“Ông ngoại, dù sao hắn cũng chỉ là một người, hai nắm đấm khó đánh bốn tay, nếu thật sự gặp phải nhiều kẻ địch, một mình hắn chỉ sợ cũng sẽ bất lực.” Lâm Vân nhìn chằm chằm Thạch Hàn, lắc đầu, không nghĩ rằng sức mạnh Thạch Hàn có thể đủ để bảo vệ mình.

Thạch Hàn không nói một lời, lập tức bước về phía trước, quay mặt về phía bức tường, tung một cú đấm, không ngờ nơi cú đấm chạm vào bức tường, lại xuất hiện một vết nứt như mạng nhện.

“Tiểu chủ nhân, tôi không làm ngươi thất vọng đó chứ?” Thạch Hàn khàn giọng nói.

“Wow, thật lợi hại!” Lâm Vân giơ ngón tay cái lên, vừa vui mừng vừa ngạc nhiên.

Đây cũng chính là cuộc gặp gỡ đầu tiên của hai người.

Khi đó giữa Thạch Hàn và Lâm Vân không có tình bạn gì, Thạch Hàn bảo vệ Lâm Vân, cốt chỉ để hoàn thành nhiệm vụ.

Sau đó, Lâm Vân cùng anh nói chuyện phiếm, chân thành coi anh như một người bạn, chia sẻ chân tình, uống rượu cùng nhau, cuối cùng cũng trở thành anh em. Cảnh tượng này cứ liên tiếp hiện lên trong tâm trí Thạch Hàn …

Đây đều là những kỷ niệm đáng quý và khó quên nhất của anh.



Thạch Hàn nhìn về phía trước, thấy Lâm Vân đã chạy được khá xa, anh mới lộ ra một nụ cười.

“Anh Vân, tôi xin lỗi, Thạch Hàn đã thực sự cố gắng hết sức. Từ nay, Thạch Hàn … không thể bảo vệ anh nữa, anh phải sống sót. Thạch Hàn sẽ ở trên trời, nhìn anh một lần nữa tìm lại vinh quang …”. Đôi mắt anh càng ngày càng mờ ảo, từ từ khép dần lại.



Lúc này Phạm Nhật Long đã rút được chân ra.

“Chết tiệt, tên nhóc đó đã chạy rồi, chú Thuyết, mau đuổi theo!”

Sau khi Phạm Nhật Long hét lên, anh ta cùng Trần Thất Thuyết lao về phía trước.

Phạm Nhật Long không có thời gian để ý đến Thạch Hàn trên mặt đất, bởi vì Lâm Vân đã chạy mất rồi, mà tình hình Thạch Hàn lúc này cũng không còn sống được bao lâu nữa.

Trần Thất Thuyết gật đầu, sau đó hai người tăng tốc đuổi theo hướng Lâm Vân vừa chạy.


 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1080


Chương 1080

Về phía Lâm Vân.

Anh vẫn tiếp tục chạy, từ lúc tách khỏi Thạch Hàn đã hơn mười phút trôi qua.

“Không biết Thạch Hàn bây giờ như thế nào, đã thoát ra được chưa?”

“Anh ta chắc chắn đã chạy thoát! Anh ta đã hứa sẽ gặp ta ở thủ đô. Đã là thỏa thuận với ta, anh ta nhất định sẽ không thất hứa! Nhất định thế. Người này trước nay chưa bao giờ thất hứa với ta.”

Lâm Vân trong đầu tràn đầy hình ảnh Thạch Hàn, trong lòng anh rất lo lắng, sợ rằng Thạch Hàn chạy không thoát.

Dù sao Lâm Vân cũng là một người bình thường, mới chạy hơn mười phút anh đã kiệt sức, hai chân dần mất đi sức lực, tốc độ so với trước cũng chậm hơn rất nhiều.

“Haha, Lâm Vân, rốt cục cũng có thể đuổi kịp ngươi.”

Một giọng nói đột nhiên vang lên từ phía sau.

Lâm Vân nhìn lại thì thấy Phạm Nhật Long và Trần Thất Thuyết đã đuổi kịp, chỉ còn cách anh chừng trăm mét.

Dù sao thì Phạm Nhật Long cũng là người luyện võ, còn Trần Thất Thuyết vốn là một cao thủ, không chỉ chạy nhanh hơn, mà ngay cả sức chịu đựng của họ cũng lớn hơn Lâm Vân rất nhiều.

“Chết tiệt!”

Lâm Vân tức giận chửi rủa, sau đó liều mạng tăng tốc.

“Haha, còn muốn chạy? Có phải đang nằm mơ không?” Phạm Nhật Long cười lớn, sau đó tiếp tục đuổi theo.

Sau khi chạy vài phút, Lâm Vân liền phát hiện mình đã chạy tới một vách đá.

Phía dưới là một vách núi không đáy, vừa nhìn đã khiến người ta hoa mắt.

Lâm Vân dừng lại, xoay người.

Phạm Nhật Long cũng đã đuổi kịp anh.

“Haha, Lâm Vân, ngươi chạy đi! Ta xem ngươi chạy đi đâu?” Phạm Nhật Long cười chế giễu.

Lâm Vân sắc mặt tái nhợt, trong lòng càng thêm tuyệt vọng.

Vào lúc này, trước mặt anh là Phạm Nhật Long đuổi giết, phía sau là vực thẳm không có lối thoát.

Lâm Vân chính là đã không còn đường chạy nữa rồi.

“Là ông trời muốn giết Lâm Vân ta.” Lâm Vân nhè nhẹ lắc đầu. “Ta không cam lòng! Ta không cam lòng!”

Lâm Vân nghiến răng, trong lòng tràn đầy oán hận, anh hoàn toàn không muốn kết thúc vào lúc này, càng không muốn hoàn toàn thất bại.

Tuy nhiên, bây giờ Lâm Vân thực sự không còn con đường nào nữa.

“Lâm Vân, ân oán giữa chúng ta, cuối cùng vẫn là Phạm Nhật Long ta giành phần thắng. Không ai có thể thách thức uy quyền của nhà họ Phạm. Ngay từ lần đầu ngươi khiêu chiến với ta, Lâm Vân ngươi nên biết sẽ không thể có kết cục tốt đẹp!”

Lâm Vân ánh mắt ảm đạm, anh biết mình quả thực đã thua, không thể có cơ hội phản kháng.

Lâm Vân thua cũng vì tuổi còn quá trẻ, chưa hiểu hết nhân tình thế thái, lúc đầu đã tuyệt đối tin tưởng, tiền tài có thể chiến thắng tất cả, không biết coi trọng quyền thế, cũng không biết tự bản thân cố gắng nâng cao năng lực nội tại.

“Thạch Hàn của ta đâu?” Lâm Vân yếu ớt hỏi.

Lâm Vân biết rằng mình đã đi vào ngõ cụt, suy nghĩ cuối cùng của Lâm Vân chính là muốn Thạch Hàn có thể sống sót, nếu được như vậy, anh sẽ chết không hối tiếc.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1081


Chương 1081

“Nhắc đến đây, ta vẫn phải bày tỏ chút hâm mộ với hắn ta. Hắn giữ chân ta nhất quyết không chịu buông, đánh hắn tới chết cũng không chịu buông. Lâm Vân, tên kém cỏi như ngươi sao có thể có một tên thuộc hạ tốt như vậy?” Diệp Như Long lạnh lùng nói.

“Thạch Hàn, anh ấy … chết rồi?”

Lâm Vân lảo đảo, sắc mặt tái nhợt, thần trí càng thêm bàng hoàng, Lâm Vân lúc này chỉ cảm thấy bầu trời càng thêm mờ mịt, mặt trời và mặt trăng đều không còn ánh sáng, giống như là tận thế sắp đến.

“Sao lại thế này, tại sao?” Lâm Vân ngửa mặt lên trời, điên cuồng kêu gào.

“Đây chính là kết cục của một kẻ dám chống lại ta. Haha!”

Phạm Nhật Long bật cười, giọng nói chói tai lạ thường.

Sau khi cười một cách thỏa mãn, Phạm Nhật Long nhìn chằm chằm vào Lâm Vân, tiếp tục nói với vẻ mặt dữ tợn:

“Lâm Vân, đừng lo lắng, ta sẽ không giết ngươi, ta chỉ muốn bắt ngươi, sau đó đem ngươi về tra tấn từ từ. Để ngươi chết tại đây, là quá dễ dàng với ngươi rồi.”

“Phạm Nhật Long, có chết ta cũng không chết ở trong tay ngươi, ta sẽ không bao giờ cho ngươi cơ hội này.” Lâm Vân điên cuồng hét lên.

Ngay sau đó, Lâm Vân trực tiếp xoay người, lao thẳng về phía vực sâu, vọt tới phía trước, nhảy khỏi vách đá.

“Chết tiệt!”

Phạm Nhật Long hét lên một tràng chửi rủa khi nhìn thấy Lâm Vân nhảy khỏi vách đá.

Ngay lập tức, hắn ta cũng lao đến mép vực.

“Cậu chủ, vách núi này cao như vậy, không nghi ngờ gì nữa, hắn đã nhảy xuống sẽ chỉ có đường chết.” Trần Thất Thuyết nói.

“Hừ hừ, cứ để hắn chết như vậy, quá dễ với hắn rồi!” Phạm Nhật Long cáu kỉnh đáp.

Nhưng Phạm Nhật Long dù sao cũng nghĩ rằng Lâm Vân đã chết, điều này ít nhiều khiến hắn cảm thấy thoải mái hơn.

Ngay sau đó, Phạm Nhật Long quay lại, vẫy vẫy tay:

“Đi thôi, chú Thuyết, lại xem tên Thạch Hàn đó đã chết chưa!”

Sau đó, cả hai đi bộ trở lại khu rừng.



Dưới vách đá.

Lâm Vân nằm yên lặng, cơ thể bất động, một lúc sau, hai hàng lông mi đột nhiên chuyển động, sau đó, hai mắt chậm chạp mở ra …

Lâm Vân nằm gần mép một hồ nước, một phần thân thể chìm dưới làn nước tươi mát.

“Ta không chết?”

Lâm Vân mở to mắt nhìn, cảm thấy có chút kỳ quái.

Lâm Vân nhớ đến cảnh mình đã nhảy xuống vách núi, sau đó không còn biết gì nữa, cho tới lúc này tỉnh lại.

Nhảy khỏi một vách núi cao như vậy, anh còn không chết sao?

“Ai da, đau quá!”

Lâm Vân cảm thấy toàn thân đau nhức dữ dội, nhìn kỹ thì thấy trên người anh ta có rất nhiều vết thương, đều là do bị cành cây cứa vào.
 
Back
Top Dưới