Ngôn Tình Đỉnh Cấp Thần Hào

Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1022


Chương 1022

“Cậu nhóc, không ngại nói cho cậu biết, tôi chính là người đã đánh bại rất nhiều người, một tay không đếm xuể. Kỹ năng đấm bốc của tôi rất nổi tiếng trong thế hệ này!” Người đàn ông có râu tự hào nói.

Người đàn ông để râu vừa nói vừa chơi một tư thế hoa mỹ trước mặt Lâm Vân.

“Uống! Ha!”

Người đàn ông có bộ râu đập vào mặt Lâm Vân trong khi ra tay, đồng thời tiến về phía Lâm Vân.

Trong nháy mắt, hắn đã đến trước mặt Lâm Vân.

“Nhóc con, hãy nhận một cú đấm của tôi!”

Lão râu vừa nói vừa đấm Lâm Vân.

“Đừng di chuyển!”

Trong khi Lâm Vân hét lên, anh ta lấy ra một khẩu súng lục và nhắm nó vào trán của người đàn ông có râu.

Khi cánh mày râu nhìn thấy khẩu súng lục trên tay Lâm Vân. Nắm đấm của anh ta dừng lại giữa không trung trong giây lát, và cả người anh ta đông cứng lại.

“Súng! Súng!”

“Thằng nhóc này có súng! Chạy! Chạy!”

Ba người phía sau tên râu quai nón thấy Lâm Vân có súng liền bỏ chạy.

“Bùm!”

“Đừng nTập đoàn Tỉnh Xuyên nhích!”

Lâm Vân bắn một phát giữa không trung.

Tên to con định chạy cùng ba người bọn họ liền khựng lại, không dám chạy nữa.

Gã râu ria và ba người khi nghe tiếng súng, chân run lên vì sợ, sắp tè ra quần.

“Không phải anh khoe nắm đấm trước mặt tôi sao, đáng tiếc khẩu súng trong tay tôi chuyên dùng để trị những kẻ hay khoe mẽ.” Lâm Vân giễu cợt nhìn chằm chằm tên râu quai nón.

“Tôi… sai rồi! Tôi không thể quỳ xuống cầu xin anh thương xót sao? Anh… đừng bắn!”

Người đàn ông để râu vừa nói vừa quỳ xuống đất, trán đầy mồ hôi, sắc mặt tái nhợt vô cùng, giọng nói run run cho thấy hắn đang sợ hãi đến mức nào.

Ba người đàn ông to lớn khác cũng quỳ xuống đất xin được thương xót.

Lâm Vân liếc nhìn, sau đó lạnh lùng nói:

“Tự tát vào mặt mình, nếu ai không nỗ lực, tôi sẽ bắn người đó!”

“Có có có!”

Cả ba sợ hãi gật đầu, sau đó dùng hết sức tát vào mặt mình.

Lâm Vân liếc nhìn ba người bọn họ, sau đó nói:

“Triệu Linh, đi thôi!”

Khi đi ra khỏi ngõ, Lâm Vân vẫn nghe thấy tiếng bốn người này tự tát mình.

“Nguy rồi, vừa rồi tôi thật sự sợ chết khiếp, nếu không phải anh có súng, hậu quả thật thảm khốc.” Triệu Linh có vẻ hơi lưu luyến nói.

“Ở nơi này, sau này nếu trở về nhất định phải mang theo vệ sĩ. Cô xinh đẹp như vậy sẽ là mục tiêu của họ.” Lâm Vân cảnh cáo.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1023


Chương 1023

“Lâm Vân, anh đang khen tôi xinh đẹp sao?” Triệu Linh che miệng cười.



Sau khi lên xe.

“Lâm Vân. Anh vừa mới cầm súng thật ngầu!” Triệu Linh nhìn Lâm Vân nở nụ cười.

“Hả…” Lâm Vân có chút xấu hổ không biết nên trả lời như thế nào đối thoại.

Bởi vì Lâm Vân cảm thấy Triệu Linh hình như có chuyện muốn nói.

Lâm Vân nhanh chóng khởi động xe, lái đến nhà Triệu Linh.

Trên đường đi, Lâm Vân hỏi Triệu Linh tại sao ông của cô không nghỉ hưu và giao cho bố cô vị trí chủ tịch phụ trách công ty.

Rốt cuộc, ông Triệu thực sự nên nghỉ hưu ở tuổi của mình.

Giống như ông , ông ấy đã sống tốt trong thời kỳ hưu trí.

Nếu như ông nội của Lâm Vân không có người thừa kế. Tôi sợ ông sẽ không nghỉ hưu sớm.

Sau khi thẩm vấn, Lâm Vân phát hiện ra rằng bố của Triệu Linh là một con bạc, vì vậy ông nội của cô đã lo lắng về việc giao công ty cho bố cô.

Nửa giờ sau, Lâm Vân lái xe vào nhà họ Triệu, sau đó được Triệu Linh dẫn vào nhà, anh ở trong phòng khách.

“Ông ơi, cháu về rồi!” Triệu Linh vui vẻ bước vào biệt thự.

“Ồ, đây không phải là Lâm Vân sao? Cậu ta cũng ở đây, mời ngồi đi!”

Ông Triệu cười nói.

Thái độ của ông Triệu đối với Lâm Vân rất khác so với lần đầu tiên.

Nguyên nhân rất đơn giản, lần trước tại buổi chiêu đãi, ông Triệu nhìn thấy Lâm Vân, thái độ đối với nhân tài tự nhiên cũng khác hẳn.

“Chào buổi tối ông Triệu.” Lâm Vân cười chào hỏi.

“Quản gia, đi lấy một bình rượu và rót cho cậu Vân.” Con trai của ông Triệu nói.

“Vâng!”

Quản gia trả lời xong, liền đi lấy rượu.

“Lâm Vân, tôi nhận được tin hôm nay. Tôi nghe nói Tỉnh Xuyên của cậu đang thực hiện chiến dịch giảm giá quy mô lớn để đánh nhà họ Phạm.” Ông Triệu nói.

“Đúng vậy, lúc trước ta đưa 3 nghìn tỷ đồng vào nhà họ Phạm, dây chuyền vốn căng thẳng. Lần này, Tỉnh Xuyên đập điên cuồng 25 nghìn tỷ đồng, chỉ cần lợi dụng điểm yếu đó, có thể dễ dàng đạp đổ nhà họ Phạm.”

Sau khi dừng lại, Lâm Vân nói nhanh:

“Ông Triệu. Tôi đến đây hôm nay. Thực ra tôi có một mục đích, đó là đại diện cho Tỉnh Xuyên nói chuyện với ông về việc hợp tác với tập đoàn Triệu Gia.”

Bây giờ mọi chuyện đã nói, Lâm Vân đương nhiên nhanh chóng nói ra vấn đề.

“Tôi nghĩ, anh muốn nhà họ Triệu của tôi cùng Tỉnh Xuyên cùng nhau chống lại tập đoàn Phạm gia đúng không?” Ông Triệu cười nói.

Ông Triệu một tay gầy dựng nên nhà họ Triệu, ông ta tự nhiên cũng là người sáng suốt, điều này vẫn có thể đoán được.

“Đúng vậy, tôi hi vọng Triệu gia có thể động thủ, nếu như hai nhà ta cùng ra tay, tôi tin tưởng lần này Phạm gia nhất định sẽ không chịu nổi!” Lâm Vân đắc ý nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1024


Chương 1024

Lâm Vân vẫn có chút chột dạ, bởi vì Lâm Vân biết, với sự thông minh của ông ta, có lẽ ông ta sẽ không dễ dàng đi vào trong vùng nước đục ngầu này.

Bởi vì, một khi nhóm nhà họ Phạm thất bại lần này, thì họ nhất định sẽ tạo ra mối thù truyền kiếp với nhà họ Phạm.

Hơn nữa, xuất thân của nhà họ Triệu không tốt bằng Tỉnh Xuyên, nếu nhà họ Phạm muốn trả thù thì trước tiên phải trả thù nhà họ Triệu.

Vì vậy, cách tốt nhất là không nên giúp đỡ lẫn nhau.

Ông Triệu cười nói: “Tuy rằng có rủi ro, nhưng nhà họ Triệu của tôi, lần này tôi nguyện ý liên minh với Tỉnh Xuyên, cùng nhau chống lại nhà họ Phạm.”

“Ông, ông… Thực sự đồng ý sao?”

Lâm Vân vẻ mặt kinh ngạc.

Lâm Vân còn để bụng thuyết phục ông Triệu, Lâm Vân không ngờ ông Triệu sẽ trực tiếp đồng ý.

Cho dù nhà họ Triệu đồng ý, thì ít nhất họ cũng phải nhân cơ hội đưa ra một số yêu cầu, và tận dụng cơ hội này ở Tỉnh Xuyên.

Ngay cả Triệu Linh, người đang ngồi bên cạnh, cũng ngạc nhiên.

Triệu Linh cũng chuẩn bị thuyết phục ông nội hợp tác, cô không ngờ ông nội sẽ trực tiếp đồng ý.

“Vâng, tôi đồng ý. Sau đó tôi sẽ gọi cho các giám đốc điều hành của tập đoàn và yêu cầu họ đưa ra kế hoạch trong đêm. Sáng mai, tôi cũng sẽ tổ chức một sự kiện giảm giá đáng kể cho ngành cạnh tranh của tập đoàn!”, Ông Triệu nói.

“Ông Triệu,cho tôi hỏi, ông định đầu tư bao nhiêu?” Lâm Vân hỏi.

Mặc dù ông Triệu đã hứa sẽ giao dịch với tập đoàn Phạm gia, nhưng số tiền chênh lệch nhất định trên dưới 1 nghìn tỷ đồng.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Đã muốn chơi, đương nhiên phải chơi nhiều. Từ khi tôi quyết định đối phó với nhà họ Phạm, anh ta nhất định phải bị tiêu diệt, nếu không sẽ gặp vô vàn phiền phức. Tôi sẽ đầu tư khoảng 14 nghìn tỷ đồng!” Triệu trưởng lão chậm rãi nói.

“14 nghìn tỷ đồng?” Lâm Vân sửng sốt.

Lâm Vân không ngờ. Ông ta sẵn sàng bỏ ra nhiều tiền như vậy.

Gia tộc họ Triệu đứng thứ ba trong bốn gia tộc lớn, tài lực của họ chắc chắn không thể so sánh với tập đoàn Tỉnh Xuyên và tập đoàn Phạm gia.

Hơn nữa, nhiều khi kinh doanh, tiền bạc được đầu tư vào nhóm để tiếp tục phát triển nhóm, và sẽ không tiết kiệm được quá nhiều tiền vào đó, tiền mặt có thể huy động trong một khoảng thời gian là hạn chế.

Ông Triệu huy động một lúc 14 nghìn tỷ đồng tiền mặt, tuyệt đối là đã cố gắng hết sức!

Tập đoàn Tỉnh Xuyên đầu tư 14 nghìn tỷ đồng, và nhà họ Triệu đầu tư 14 nghìn tỷ đồng, đó là một con số khổng lồ 28 nghìn tỷ đồng!

Cả nhà họ Triệu và Tập đoàn Tỉnh Xuyên đều đang nỗ lực hết mình, nhà họ Phạm bây giờ vừa lúc tiền tài eo hẹp, Lâm Vân tin chắc rằng tập đoàn họ Phạm chắc chắn sẽ không thể chống chọi nổi với cơn bão này!

Lâm Vân tự tin rằng lần này tập đoàn họ Phạm nhất định sẽ bị đánh bại!

“Ông Triệu, cám ơn ông!”

Lâm Vân đứng lên. Anh cúi đầu chào ông Triệu.

Sự tham gia của Tập đoàn Triệu gia thực sự quan trọng.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1025


Chương 1025

Nếu trước đây Lâm Vân chắc chắn 70% thì bây giờ Lâm Vân đã chắc chắn 99,9%.

Còn về 0,01% còn lại là do mọi thứ không thể quá tuyệt đối.

“Lâm Vân, tôi nguyện ý liên minh với anh. Một là bởi vì trong lòng tôi không hiểu được nhà họ Phạm.”

“Thứ hai, tôi rất ngưỡng mộ anh. Tôi nghĩ anh có thể làm nên những điều vĩ đại lần này, và tôi nghĩ rằng anh có thể làm nên những điều tuyệt vời trong tương lai, thậm chí là cả đất nước Việt Nam”, ông Triệu nói.

Sau khi dừng lại, ông Triệu tiếp tục với một nụ cười:

“Lâm Vân, tôi cùng thế hệ với ông nội của cậu, tôi coi như là ông của cậu, nếu như cậu không thích thì gọi tôi là ông nội Triệu, đừng gọi ta là Triệu Đông.”

“Đương nhiên không có vấn đề, ông nội Triệu.” Lâm Vân cười gằn.

Lúc này, quản gia đã lấy rượu rót lên bàn cho Lâm Vân và ông Triệu.

“Lâm Vân, nâng ly, cTập đoàn Tỉnh Xuyên mừng hợp tác vui vẻ và khởi đầu thắng lợi!” Ông Triệu nâng ly.

Lâm Vân cười cầm chén lên.

“Và con nữa!”

Triệu Linh cũng cầm ly rượu lên.

Sau đó ba người cụng ly và uống cùng nhau.

Ngay khi Lâm Vân đang thảo luận với ông Triệu, bên kia là biệt thự của họ .

Trong 4 gia tộc lớn, họ Chu đứng thứ tư.

Về phần quan hệ giữa nhà họ Chu và nhà họ Phạm cũng rất đặc biệt.

Nhà họ Chu không có nền tảng đặc biệt vững chắc nên nhà họ Phạm luôn đứng sau.

Đương nhiên, nhà họ Phạm không ủng hộ một cách vô ích.

Nhà họ Phạm hàng năm đều muốn lấy đi đủ số tiền trợ cấp cho nhà họ Chu, trên bàn có mấy thứ bẩn thỉu không nhìn ra được. Việc nhà họ Chu làm cho nhà họ Phạm cũng vậy.

“Ông Phạm, đêm khuya đến thăm, không biết có việc gì lớn?” Ông Chu, trên mặt mang theo nụ cười khen ngợi.

“Anh có biết chuyện Tỉnh Xuyên chi số tiền khổng lồ để trấn áp tôi không?” Phạm Quang Đức nghiêm mặt.

“Cái này…, tôi nghe nói.” Ông Chu gật đầu.

“Vậy thì tôi sẽ đi thẳng vào vấn đề. Nhà họ Phạm của tôi cần gấp nhiều tiền để vượt khó, mong nhà họ Chu giúp tôi 17 nghìn tỷ.” Phạm Quảng Đức dựa vào ghế sô pha.

“17.. 17 nghìn tỷ?” Ông Chu sửng sốt.

“Ông Phạm. Đừng đùa với tôi. Tôi đang kinh doanh thế lực ngầm. Bất kể vẻ đẹp bề ngoài có như thế nào, bên trong tôi thực sự phải nuôi một số lượng lớn anh em và chi phí thực sự rất lớn.”

“Hơn nữa, nhà họ Chu hàng năm vẫn phải chu cấp cho Phạm gia. Một năm không biết kiếm được bao nhiêu tiền. Anh lại đòi của tôi 17 nghìn tỷ đồng, tôi không thể tiêu nhiều tiền như vậy.”

“Hừ. Đừng đánh với tôi ở đây, haha, anh mấy năm nay làm ăn đáng xấu hổ, kiếm được ít đi? Đừng tưởng rằng tôi không biết!” Phạm Quang Đức khịt mũi.

Sau khi dừng lại, anh ta tiếp tục:

“Hơn nữa. Nhà họ Chu của anh dựa vào nhà họ Phạm của tôi. Nếu nhà họ Phạm của tôi không thể vượt qua giai đoạn khó khăn, nhà họ Chu của anh sẽ phá sản!”

“Ông Phạm, đương nhiên tôi hiểu sự thật này, nhưng tôi thực sự không có nhiều tiền như vậy. Tôi chỉ cố gắng hết sức để đưa ra nhiều nhất 3 nghìn tỷ tiền mặt.”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1026


Chương 1026

Phạm Quảng Đức híp mắt, đứng dậy, sau đó lấy ra một khẩu súng lục, chĩa vào Ông Chu.

“Vì anh không dùng được, nuôi chó của anh có ích lợi gì? Tôi sẽ giết anh bây giờ!”

Phạm Quang Đức nói trong khi nạp khẩu súng lục.

“Đừng đừng đừng!”

Ông Chu sắc mặt kinh hãi thay đổi.

“Vậy nói cho tôi biết, anh có giúp được hay không?” Phạm Quảng Đức lạnh lùng hỏi.

“14 nghìn tỷ đồng, 14 nghìn tỷ đồng thật sự là giới hạn của tôi! Ông Phạm có thể đến ngân hàng kiểm tra nếu không tin.” Ông Chu nói.

“14 nghìn tỷ đồng sẽ được chuyển vào tài khoản của tôi trong vòng hai ngày!”

Phạm Quang Đức nói xong, trực tiếp cất súng đi.

“Được, được!” ông Chu chỉ có thể gật gật đầu.

Ông Chu cũng tức lắm, dí súng vào thắt lưng. Ông ta muốn rút súng ra và bắn Phạm Quang Đức một phát.

Nhưng hắn biết mình không thể làm được chuyện này, một khi bắn chết Phạm Quang Đức, với lai lịch của nhà họ Phạm, nhà họ Chu của hắn không những chết ngay mà còn chết không nơi chôn.

Hơn nữa, chỉ cần hắn muốn tiếp tục trà trộn vào gia tộc lớn, hắn nhất định phải dựa vào Phạm gia.

Ngừng một chút, ông Chu nói tiếp: “Ông Phạm, cho dù có 14 nghìn tỷ đồng này, e rằng cũng không thể giải quyết triệt để cuộc khủng hoảng của nhà họ Phạm.”

“Đừng lo lắng, chỉ cần 14 nghìn tỷ đồng này kéo dài một lúc là đủ. Để tôi nói cho anh điểm mấu chốt. Nhà họ Phạm sẽ sớm kết hôn với nhà họ Trần. Chỉ cần hôn lễ thành công, cũng sẽ đến lúc Tập đoàn Tỉnh Xuyên phá sản.” Phạm Quang Đức nở một nụ cười giễu cợt.

“Nhà họ Trần? Là…họ Trần?” ông Chu vẻ mặt kinh hãi.

“Ừ.” Phạm Quang Đức cười gật đầu.

“Không ngờ nhà họ Phạm lại kết hôn với nhà họ Trần. Nếu hôn lễ thành công, nhà họ Lâm thật sự coi như xong!” ông Chu hít sâu một hơi.

Ông Chu rất rõ ràng về sự tồn tại kinh khủng của gia tộc họ Trần!

“Chờ đã. Với sự giúp đỡ của nhà họ Trần, nhà họ Phạm của tôi sẽ sớm trở thành gia tộc giàu có nhất.”

Phạm Quảng Đức nói xong, liền mỉm cười đứng dậy rời đi.



Sáng sớm ngày mai. Gia đình họ Triệu đã tuyên bố một cách đầy ẩn ý rằng tất cả các ngành hàng cạnh tranh với nhà họ Phạm đều đã thực hiện các hoạt động giảm giá đáng kể.

Ngay sau khi tin tức này được đưa ra, toàn bộ cộng đồng doanh nghiệp đã náo động.

Mọi người đều biết họ Triệu đang tuyên chiến với nhà họ Phạm!

Hôm qua Tập đoàn Tỉnh Xuyên tuyên chiến với nhà họ Phạm mà hôm nay nhà họ Triệu cũng đi theo? Đây là liên minh giữa Tỉnh Xuyên và nhà họ Triệu?

Các ông chủ lớn trong giới kinh doanh đều kinh ngạc, không ngờ nhà họ Triệu cũng lâm vào cảnh nước đục ngầu này.

Vì mức chiết khấu đủ lớn nên ngay lập tức thu hút khách hàng của họ Phạm.

Tập đoàn họ Phạm vốn đã rất vội vàng, nhưng nó đột nhiên trở nên tồi tệ hơn!
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1027


Chương 1027

Ông Phạm sau khi nghe tin lập tức bất ngờ.

“Bùm!”

“Chết tiệt! Chết tiệt! Triệu gia chết tiệt!”

Sau khi Phạm Quang Đức nhận được tin nhà họ Triệu đã đối đầu với mình, anh ta đã đập chiếc tách trà xuống đất một cách quyết liệt để trút giận.

Phạm Quang Đức cuối cùng đã nhận được 14 nghìn tỷ đồng từ nhà họ Chu, hầu như không thể đối phó với cuộc tấn công của Tỉnh Xuyên.

Kết quả là Triệu gia đã can thiệp. Tình hình lại phải khác, 14 nghìn tỷ đồng của anh không đủ!

Sự can thiệp của nhà họ Triệu một lần nữa phá vỡ kế hoạch của Phạm Quang Đức.

Ngay sau đó, Phạm Quảng Đức lấy điện thoại ra muốn gọi cho ông Triệu.

Nhưng anh ta đã bị treo máy sau khi chơi với anh ta vài lần, anh ta biết rằng ông Triệu đã hạ quyết tâm và không có kế hoạch thảo luận với anh ta chút nào!

“Triệu gia chết tiệt, ông dám làm ngay với nhà họ Phạm của tôi, ông cứ chờ đi! Tôi sẽ cho nhà họ Triệu bị tiêu diệt!” Phạm Quảng Đức tức giận gầm lên.



Thời gian cứ thế trôi qua, một tuần trôi qua trong nháy mắt.

Trong tuần này, dưới sự chung sức của Triệu gia và Tỉnh Xuyên, nhà họ Phạm đã gặp phải khó khăn rất lớn.

Ông nội Lâm Vân cũng vội vàng tìm kiếm ảnh hưởng, nhất thời dây chuyền vốn của tập đoàn họ Phạm bị đứt, có tin tức sắp đóng cửa. Mặc cả một vùng trời.

Dưới nhiều luồng dư luận khác nhau, giá cổ phiếu của Tập đoàn Phạm cũng giảm theo.

Khoản vay của gia đình họ Phạm từ ngân hàng vẫn còn hạn thanh toán trong một thời gian, nhưng sau khi nghe dư luận cho rằng Tập đoàn Phạm gia sắp thất bại, ngân hàng đã bắt đầu thu trước khoản vay của gia đình họ Phạm.

Đúng vậy, lúc này nhà họ Phạm lấy đâu ra tiền trả nợ?

Sự truy thu của ngân hàng càng khiến cho Phạm gia càng thêm sa sút.

Để mở rộng hơn nữa kết quả, Lâm Vân đã đầu tư thêm 4 nghìn tỷ đồng. Mở rộng hơn nữa việc đàn áp nhà họ Phạm.

Đánh giá tình hình hiện tại, Phạm gia đang gặp mưa gặp gió, sẽ mau sớm tàn!

Về phần Lâm Mộc Thanh, tuần này bắt đầu phát huy sức mạnh dần dần.

Vì quảng cáo, quay phim quảng cáo và quảng cáo ngoại tuyến đòi hỏi một khoảng thời gian nhất định để nói và làm.

Vì vậy trong tuần này, tôi sẽ chủ yếu đàm phán các hợp tác quảng cáo này và hoàn thiện các khâu chuẩn bị sơ bộ như kế hoạch quảng cáo.

Dự kiến trong khoảng một tuần nữa, quảng cáo của Lâm Mộc Thanh sẽ bất ngờ càn quét khắp cả nước, khiến ai cũng quen mắt!

Công ty bảo vệ cũng đang phát triển ổn định và liên tục tuyển thêm người.

Đối với thành phố Bảo Thạnh, mỏ vàng của Lâm Vân. Nó cũng đang được xây dựng chuyên sâu.

Đối với Lâm Vân, mọi thứ đang phát triển thịnh vượng.

Ngoài ra, trong khoảng thời gian này, Lâm Vân còn có phát sóng trực tiếp trên Facebook. Mức độ nổi tiếng hiện rất cao.

Tuy nhiên, Lâm Vân rốt cuộc không phải là cái mỏ neo mà chỉ thỉnh thoảng mới bắt sóng.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1028


Chương 1028

Đối với Lâm Vân, mặc dù không thể tận mắt nhìn thấy, nhưng có thể thỉnh thoảng đi câu cá và ngắm nhìn cũng không tệ.



Tập đoàn Tỉnh Xuyên, văn phòng của ông nội.

“Theo tình hình hiện tại của tập đoàn họ Phạm, cùng lắm là tuyên bố phá sản vào một ngày khác.” Liễu Chí Trung mỉm cười.

“Ông ơi, khi Tập đoàn Phạm gia bị phá sản, cháu có thể giết Phạm Quang Đức đúng không?” Lâm Vân nói.

Mối hận giữa Lâm Vân và Phạm Quang Đức, Lâm Vân không giết hắn cũng không đủ để trút giận.

“Nếu chuyện này không được, tập đoàn Phạm gia phá sản. Không có nghĩa là gia tộc họ Phạm sẽ chết. Thân phận củaanh ta dù gì cũng là thiếu tướng.”

Ông nội lắc đầu nói.

Ông nội nói tiếp: “Vì vậy, chúng ta chỉ có thể đánh bại hắn về mặt kinh tế và làm cho chúng trở nên bần cùng, nhưng chúng ta không thể giết hắn.”

Lâm Vân đột nhiên gật đầu, ông nội nói, Lâm Vân cũng có thể hiểu được.

Tập đoàn Tỉnh Xuyên đã đánh bại Tập đoàn họ Phạm thông qua các biện pháp kinh tế và việc tuân thủ là hợp pháp. Ngay cả khi Phạm Quang Đức là người có lý lịch, ông ta cũng không thể tìm ra lý do gì để kiện.

Hơn nữa, ông nội Liễu Chí Trung cũng có xuất thân không kém gì ông ta.

Nhưng nếu muốn giết Phạm Quang Đức, bản chất lại khác.

“Haha, nếu cả đời có thể đánh bại được Tập đoàn Phạm gia thì ông sẽ hoàn hồn.” Ông nội cười lớn.

Ông nội đã chiến đấu với Tập đoàn Phạm nhiều năm, nếu có kết quả, ông sẽ không lo lắng về nó.

“Để cho tập đoàn Phạm gia phá sản cũng không tệ.” Lâm Vân cũng gật đầu.

Mặc dù tiếc rằng không thể giết được Phạm Quang Đức, nhưng Lâm Vân cũng khá hài lòng với kết quả mình có thể đánh bại Phạm gia.

“Lâm Vân, ông sẽ nghỉ hưu sau khi Tập đoàn Phạm gia phá sản. Lúc đó là chủ tịch Tỉnh Xuyên, ông sẽ để cháu ngồi đảm nhiệm.” Ông nội nói.

“Chủ tịch? Ông nội, trình độ của cháu còn non, ông có thể đừng nói chuyện về vấn đề này được không?”

Lâm Vân hơi ngạc nhiên, không ngờ ông nội lại từ chức chủ tịch nhanh như vậy.

“Lâm Vân, đừng khiêm tốn. Cháu có năng lực và trình độ, lần này phải đối phó với tập đoàn Phạm gia. Đóng góp của cháu là lớn nhất, phần lớn tiền đều đến từ cháu. Cháu cũng đã nói về sự hợp tác của nhà họ Triệu.” Nói với một nụ cười.

Ngừng một chút, ông nội tiếp tục:

“Hơn nữa, bây giờ ông đã ở tuổi 70. Ông cảm thấy mệt mỏi với các trung tâm mua sắm và muốn rút lui để tận hưởng những phước lành và đi du lịch khắp thế giới.”

“Đúng vậy. Ông nội, cả đời này ông đã mệt mỏi rồi, đã đến lúc hưởng Tập đoàn Tỉnh Xuyên ngon lành rồi.” Lâm Vân cười gật đầu.

Thật sự sai lầm khi ở tuổi của ông mà phải làm việc vất vả hàng ngày.

“Lâm Vân, gần đây, trường đại học Bảo Thạnh muốn nói chuyện với chúng ta về một dự án từ thiện. Hãy để Tỉnh Xuyên quyên góp cho trường đại học Bảo Thạnh để xây dựng một thư viện mới. Cháu đến trường đại học Bảo Thạnh và thảo luận với hiệu trưởng của họ.” ông nói.

“Vâng!” Lâm Vân gật đầu.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1029


Chương 1029

Lúc này, điện thoại di động của ông nội đột nhiên vang lên.

“Xin chào?” Ông nội trả lời điện thoại.

“Cháu nói gì vậy?” Mặt ông nội đột ngột thay đổi khi nghe thấy những lời nói trên điện thoại.

Sau khi cúp điện thoại.

“Ông nội, có chuyện gì vậy?” Lâm Vân vội vàng hỏi.

Lâm Vân hiếm thấy sắc mặt của ông nội thay đổi xấu như vậy.

“Ông Ngô bị đau tim.” Ông nội vẻ mặt nghiêm túc.

Ông Ngô là người ủng hộ lớn nhất của tập đoàn Tỉnh Xuyên.

“Chuyện gì? Ông Ngô bị đau tim? Ông Ngô bây giờ thế nào?” Lâm Vân vội hỏi.

Lâm Vân biết rất rõ rằng nếu ông Ngô có ba điểm mạnh và hai điểm thiếu sót, thì Tập đoàn Tỉnh Xuyên sẽ mất đi người ủng hộ lớn của ông Ngô. Nếu không có sự hỗ trợ, tình hình có thể đảo ngược.

“Ông không biết, ông ấy đang ở bệnh viện. Chúng ta nhanh lên.” Ông nội nói.

Vì vậy Lâm Vân đã theo ông nội của mình đến tận bệnh viện.

Khi Lâm Vân và ông nội đến bệnh viện, ông Ngô đã được cấp cứu và đang ở khu ICU.

Ông Ngô nằm trên giường bệnh, tái nhợt không còn chút máu. Một vẻ ngoài nhợt nhạt.

Rốt cuộc, ở tuổi của Ông Ngô, đèn có thể hết dầu bất cứ lúc nào trong những năm gần đất xa trời.

“Ông Ngô, anh không sao chứ?” Ông nội quan tâm hỏi.

“Chết cũng không sao.” Ông Ngô đáp, nhưng giọng hơi yếu ớt.

“Bệnh nhân đang không được khỏe. Nên để anh ấy nghỉ ngơi, không nên nói chuyện.”

“Được. Tôi đi ra ngoài trước đi, anh Ngô, anh trước nghỉ ngơi.”

Ông nội nói xong liền đưa Lâm Vân ra khỏi tiểu khu.

“Lâm Vân, cháu cứ làm việc của mình trước đi, ông sẽ cùng ông Ngô ở đây.” Ông nội nói.

Lâm Vân gật đầu đáp ứng, sau đó rời bệnh viện đến trường đại học Bảo Thạnh.

Bởi vì Lâm Vân không có gọi điện thoại cho hiệu trưởng, hiệu trưởng cũng không có tới cổng trường đón Lâm Vân.

Xe của Lâm Vân đã bị chặn lại ở cửa.

“Trong trường có quy định xe người ngoài không được phép vào nếu không có giấy phép. Xin lỗi anh, chúng tôi cũng hành động theo quy định.” Nhân viên bảo vệ lịch sự nói.

“Không sao, vậy tôi sẽ dừng ở bên ngoài.” Lâm Vân nói.

Lâm Vân là người khôn ngoan, nhân viên bảo vệ cũng chỉ là nhân vật dưới đáy xã hội, vừa thực hiện những lời tố cáo của mình, vừa có thái độ rất tốt. Lâm Vân không cần làm cho anh ta khó xử.

Ngay sau đó, Lâm Vân đi bộ vào trường đại học Bảo Thạnh.

Đi bộ cũng rất thú vị, đó là có thể từ từ cảm nhận phong cảnh trên đường đi.

“Môi trường và bầu không khí của trường đại học Bảo Thạnh tốt hơn nhiều so với ngoài kia.” Lâm Vân thở dài.

Trường đại học Bảo Thạnh, là trường đại học hàng đầu ở tỉnh Tây Xuyên, có quy mô lớn. Đương nhiên có rất nhiều sinh viên, gấp hai hoặc ba lần trường bình thường.

Trên đường đến khuôn viên trường, Lâm Vân nhìn thấy một nhân viên vệ sinh đang đẩy một chiếc xe vệ sinh đầy tải lên một con dốc.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1030


Chương 1030

Sau khi nhìn thấy cảnh này, Lâm Vân không chút nghĩ ngợi, trực tiếp chạy tới giúp nhân viên vệ sinh bằng cách đẩy xe vệ sinh lên.

Mặc dù chiếc xe tải vệ sinh đầy rác và bốc mùi, nhưng Lâm Vân không hề phàn nàn về điều đó.

Vì mẹ của Lâm Vân từng là công nhân vệ sinh. Lâm Vân biết những vất vả của mẹ mình, và vì thế cũng là những vất vả của những công nhân vệ sinh.

“Aaa!”

Lâm Vân trực tiếp vắt kiệt sức lực, đẩy xe vệ sinh lên dốc, sắc mặt đỏ bừng vì lực chuyển, nhưng xem ra là không có tác dụng.

Đúng lúc này, một bạn nam gầy gò chạy tới, cùng nhau đẩy xe vệ sinh.

Với sự chung sức của Lâm Vân và nam sinh gầy gò, chiếc xe vệ sinh từ từ được đẩy qua dốc.

“Hai học sinh, cảm ơn rất nhiều. Xe vệ sinh của tôi bị mất điện, tôi chỉ có thể dựa vào việc đẩy. Nếu không có sự giúp đỡ của các bạn, tôi chắc chắn sẽ không thể đẩy lên được.”

Lâm Vân liếc nhìn cô nhân viên vệ sinh, cô có nước da ngăm đen và bàn tay thô ráp như vỏ cây già, giống mẹ anh ngày xưa.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Không sao, chỉ là một chuyện nhỏ.” Lâm Vân cười.

“Đúng vậy, chỉ cần nỗ lực.” Nam sinh gầy gò cũng cười nói.

Sau khi xe công nhân vệ sinh rời đi.

“Bạn học này, cảm ơn sự giúp đỡ của cậu vừa rồi.” Lâm Vân hướng về phía bạn học nam gầy gò.

Có ít nhất ba mươi học sinh vừa mới đi qua đây, nhưng chỉ có một nam sinh gầy gò này chọn đến giúp đỡ.

Hầu hết các xe rác đều quá bẩn và không muốn giúp đỡ.

Nếu không có sự giúp đỡ của bạn học nam gầy gò này, Lâm Vân sẽ không làm được một mình, anh ấy không đủ sức để đẩy xe vệ sinh lên một cách trơn tru.

“Bạn học, bạn quá khách sáo, chúng ta đều làm việc tốt, vậy tại sao không cảm ơn bạn.” Bạn học nam gầy gò nói.

“Haha, đúng vậy.” Lâm Vân cười.

Lâm Vân đưa mắt nhìn bạn học nam gầy gò. Ăn mặc rất giản dị, quần áo giặt xong phai màu, thậm chí có chỗ thủng lỗ chỗ.

Ít người trẻ bây giờ mặc quần áo rách ra ngoài.

Đủ thấy nam sinh gầy gò này đáng ra là một học sinh nghèo, gia cảnh lại rất nghèo.

“Bạn học, tôi có việc phải làm, tôi đi trước đây.” Nam sinh gầy gò nói.

Sau khi chia tay người bạn học này, Lâm Vân tiếp tục đi bộ đến phòng hiệu trưởng.

Bên ngoài văn phòng hiệu trưởng.

“Bạn học này, đây là phòng hiệu trưởng, không có chuyện gì không nên vào. Bạn có sao không?” Một nữ thư ký mặc đồng phục nhìn Lâm Vân.

“Cô là thư ký của hiệu trưởng sao? Tôi là phó chủ tịch tập đoàn Tỉnh Xuyên, Lâm Vân, đến nói chuyện với hiệu trưởng của cô.” Lâm Vân bình tĩnh nói.

“Cái gì? Cậu nói cậu là phó chủ tịch tập đoàn Tỉnh Xuyên? Bạn học, cậu thật can đảm, bỏ hành lá vào mũi heo. Chạy đến đây giả làm con voi.” Nữ thư ký chế nhạo.

Cô ấy nhìn bộ dạng của Lâm Vân là một học sinh nghèo, anh ấy giống như một phó chủ nhiệm thì sao? Cô ấy nghĩ Lâm Vân là học sinh của trường.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1031


Chương 1031

Và theo ý kiến của cô ấy, cho dù là phó chủ tịch Tỉnh Xuyên đến, loại người này chắc chắn phải báo trước cho hiệu trưởng và yêu cầu hiệu trưởng ra cổng trường chào, làm sao có thể vào đây một mình được?

Lâm Vân cau mày: “Tôi với cô không có nói đùa, thời gian của tôi rất quý giá, cô hãy thông báo ngay cho hiệu trưởng.”

“Bạn học, tôi cũng nói cho cậu biết, nếu cậu lại quậy phá ở đây, tôi phải thông báo cho bộ phận an ninh của trường. Đến lúc đó, nếu cậu không muốn chịu hình phạt, cậu nên tránh ra!” Nữ thư ký nghiêm nghị nói.

“Thả tôi ra? Cô có thể không đủ tư cách.” Lâm Vân híp mắt nói.

Cô không biết Lâm Vân, Lâm Vân có thể hiểu được, nhưng cô mắng ở đây, thậm chí để cho Lâm Vân lăn lộn, Lâm Vân cũng không hiểu được.

Lâm Vân ghét nhất loại người này, cầm lông gà làm mũi tên.

Ngay sau đó, Lâm Vân lấy ra một văn kiện, ném tới trước mặt cô.

“Cô hãy nhìn vào đây, đây là tài liệu trường cô gửi cho tôi- phó chủ tịch của Tỉnh Xuyên, có đóng dấu chính thức.” Lâm Vân lạnh lùng nói.

Khi Lâm Vân giơ tập tài liệu ra, đồng hồ của anh tình cờ bị lộ.

“Dòng Omega UFO!”

Khi thư ký nhìn thấy đồng hồ của Lâm Vân, sắc mặt cô ta đột nhiên thay đổi.

Cô ấy có một số nghiên cứu về đồng hồ xa xỉ, cô ấy biết rằng chiếc đồng hồ Lâm Vân đang đeo đủ để mua một chiếc xe thể thao hạng sang!

Cô đang nhặt tập tài liệu và xem xét, hóa ra đó là một tập tài liệu được gửi cho Tỉnh Xuyên từ trường của họ.

Ngay sau đó, cô ta vội vàng đứng dậy, liên tục nói:

“Ngại quá, là do tôi có mắt không tròng. Xin ngài thứ tội.”

“Vậy giờ có thể đưa tôi đi gặp hiệu trưởng của các cô chưa?” Lâm Vân lạnh giọng nói.

“Có thể, tất nhiên có thể.” Thư ký liên tục gật đầu.

Dưới sự dẫn đường của thư ký, Lâm Vân đi vào phòng của hiệu trưởng.

Ngồi ở bàn làm việc là một người đàn ông trung niên đeo kính mắt, dáng người mập mạp. Người này chắc hẳn là hiệu trưởng của đại học Kim Đô.

“Hiệu trưởng, người này chính là phó chủ tịch tập đoàn Tỉnh Xuyên, ngài Lâm Vân.” Thư ký nói.

“Anh chính là cháu ngoại của chủ tịch Liễu Chí Trung sao? Anh Lâm Vân, từng được nghe danh anh nay mới được gặp. Xin mời ngồi.” Hiệu trưởng vội vàng đứng dậy, tươi cười mà tiếp đón.

Ngay sau đó, hiệu trưởng tự mình trót nước trà mời Lâm Vân.

“Anh Vân. Chuyện là như vậy, thư viện của trường chúng tôi đã được xây dựng từ những năm 80 rồi. Bây giờ trường học mở rộng, thư viện cũ cũng không đáp ứng đủ yêu cầu dạy và học nữa. Cho nên trường tôi định xây dựng một thư viện mới, ước tính khoảng mấy chục tỉ. Nhưng ngân sách trường học còn hạn chế nên muốn được quý công ty tài trợ.” Hiệu trưởng cười nói.

“Vài chục tỉ với công ty tôi cũng không phải chuyện gì lớn, nhưng chuyện này với công ty Tỉnh Xuyên có chỗ tốt gì không?” Lâm Vân hỏi.

“Thứ nhất, tên của thư viện sẽ lấy tên của Tỉnh Xuyên. Tên là thư viện Tỉnh Xuyên.”

“Thứ hai, chúng tôi xin trao tặng cho anh danh hiệu giáo sư danh dự của nhà trường.”

“Thứ ba, chúng tôi có thể cho Tỉnh Xuyên những sinh viên tốt nghiệp với chất lượng sao. Suy cho cùng, nhân tài ở nơi đâu cũng là đáng quý.”

Hiệu trưởng nói liền ba điểm chính.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1032


Chương 1032

“Được, vậy chuyện này quyết định như vậy đi. Chờ hợp đồng ký kết xong, chúng tôi sẽ tài trợ nhà trường ngân sách xây dựng thư viện.” Lâm Vân nhàn nhạt nói.

“Anh đồng ý sao?” Hiệu trưởng vừa mừng vừa sợ, không nghĩ tới chuyện Lâm Vân lại đồng ý nhanh như vậy.

“Chỉ có vài ba chục tỉ, cũng không phải chuyện gì lớn.” Lâm Vân nói.

Ba điểm hiệu trưởng vừa nói, Lâm Vân thấy điểm thứ ba cũng rất được. Đại học Kim Đô cũng là một đại học tốt nhất ở đây, quả thật có thể cung cấp cho Tỉnh Xuyên nhiều nhân tài tương lai.

“Ha ha, anh thật là người hào phóng.” Hiệu trưởng giơ ngón cái lên.

Ngay sau đó, hiệu trưởng yêu cầu thư ký đem hợp đồng ta, sau đó cùng Lâm Vân ký kết hợp đồng.

Sau khi hoàn thành ký kết hợp đồng, hiệu trưởng định tiễn Lâm Vân về. Nhưng Lâm Vân liền từ chối, anh không thích kiểu khoa trương đến vậy.

Sau khi ra khỏi phòng hiệu trưởng, Lâm Vân liền đi ra phía ngoài trường học.

Bên ngoài trường học.

Lâm Vân bước ra bằng cửa sau, phát hiện ở đây có không ít người đang vây thành một đám đông ở đó.

“Hửm?”

Lâm Vân cũng có chút tò mò liền tiến lại xem, liền thấy là mấy thanh niên trẻ tuổi đang đánh nhau.

Lâm Vân thấy hai người đánh nhau liền nhận ra. Kia không phải là cậu sinh viên gầy gò từng đẩy xe vệ sinh với Lâm Vân sao?

Xung quanh có không ít người đứng xem, nhưng lại không có ai chịu ra tay để dừng lại trận đánh này.

“Dừng tay.”

Lâm Vân liền lên tiếng.

Vì chuyện cùng đẩy xe vệ sinh lúc trước, ấn tượng của Lâm Vân với cậu nhóc gầy gò này cũng không tệ. Tuy rằng anh không biết vì sao cậu ta lại bị đánh, nhưng Lâm Vân cũng không thể bàng quan đứng nhìn.

Mấy thanh niên trẻ tuổi thấy Lâm Vân lên tiếng liền quay lại nhìn anh.

Lâm Vân bước về phía trước, đỡ cậu bé gầy gò lên.

“Cậu không sao chứ” Lâm Vân vừa nâng cậu ta dậy, vừa hỏi thăm.

Lâm Vân phát hiện trên mặt cậu ta có rất nhiều vết thương, hiển nhiên bị đối phương ra tay rất mạnh.

“Là anh…” Cậu bé gầy cũng nhận ra Lâm Vân.

Kẻ đánh cậu bé là một tên tóc tai lố lăng, tai đeo khuyên tai.

“Ê thằng kia, đừng có xen vào chuyện của người khác.” Tên đeo khuyên tai cười nhạo mà nhìn vào Lâm Vân.

Mấy người phía sau hắn cũng nhìn Lâm Vân với vẻ ngông cuồng.

“Mấy người đều là sinh viên ở trường đại học Kim Đô sao? Ở ngay cổng trường đánh người, cũng quá to gan lớn mật.” Lâm Vân cười lạnh nói.

“Đúng thế, lá gan của ông đây to như vậy đấy. Tao là đại ca ở cái trường Kim Đô này, không ai không biết.” Tên đeo khuyên ngạo nghễ nói.

“Không ngờ một trường đại học trọng điểm như Kim Đô mà cũng có loại rác rưởi như này.” Lâm Vân lắc đầu nói.

“Không sợ nói cho mày biết, ông đây chính là dùng tiền, dùng quan hệ để vào đây. Chúng mày trầy trật với vào được còn ông đây chỉ cần thảnh thơi chờ xe rước vào. Không phục à?” Không phục thì cũng phải phục.” Tên đeo khuyên nói với vẻ đắc thắng.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1033


Chương 1033

Sau đó, tên này nhìn Lâm Vân từ trên xuống dưới, cười nhạo nói:

“Thằng kia, tao vừa nhìn cũng biết được mày cũng chỉ là một thằng nghèo hèn đúng không? Vậy mà còn dám chõ mũi vào chuyện của người khác. Tao cũng khá khen cho dũng khí của mày đó. Nên mày cũng biết điều mà mau cút đi, nếu không tao đánh cả mày đấy.”

Cậu học trò gầy gò liền vội vàng nói với Lâm Vân:

“Ý tốt của cậu tôi xin nhận. Nhưng cậu cũng nên đi ra chỗ khác đi, hắn không phải là người cậu có thể trêu chọc đâu.”

Cậu bạn này nhìn bề ngoài của Lâm Vân thì cũng đoán hoàn cảnh của Lâm Vân cùng cậu ta không khác nhau là mấy. Đều là những người sinh viên nghèo, anh ta cũng không muốn Lâm Vân dính vào chuyện này.

Lâm Vân cười nói: “Không sao, dù hắn có thế thì tôi cũng không thèm để vào mắt đâu. Chỉ cần tôi nói một câu, hắn nhất định sẽ bị đại học Kim Đô đuổi học.”

“Cái gì cơ? Một câu của mày mà làm tao bị đuổi học á? Ha ha!”

Tên đeo khuyên tai cũng mấy tên đi cùng hắn đều cười to lên.

Mấy người đứng xem xung quanh cũng bắt đầu nghị luận.

“Tên này từ đâu ra vậy? Dám nói năng mạnh miệng như thế.”

“Nhìn bộ dáng của hắn cũng biết nhà chẳng cao sang gì. Vậy mà dám chen vào mấy chuyện kiểu này. Thật là bội phục dũng khí của hắn. Nhưng mà hậu quả thì…”



Giữa sân trường.

“Thằng kia, tao cũng tò mò muốn biết mày có bản lĩnh gì mà đòi làm trường đuổi học tao.” Tên đeo khuyên đắc ý nói.

“Được, vậy để hiệu trưởng đến xử trí chuyện này đi.” Lâm Vân nheo mắt nói.

Đối với mấy tên cặn bã thế này, Lâm Vân cũng không muốn phí lời.

Sau đó, Lâm Vân lấy điện thoại ra, gọi điện thoại cho hiệu trưởng trường đại học Kim Đô.

“Hiệu trưởng, tôi đang ở cổng trường đây. Có sinh viên của trường ông gây chuyện. Trong năm phút, tôi muốn ông đến đây.” Lâm Vân lạnh giọng nói.

Sau đó Lâm Vân liền cúp máy.

“Chà, thằng nhãi này thế mà còn dám giả bộ gọi điện cho hiệu trưởng cơ đấy. Giả vờ cũng không tới. Ha ha.”

Mấy tên tay chân của tên đeo khuyên đứng đằng sau cũng cười to lên.

Tên đeo khuyên nói tiếp: “Thằng nhãi, mày giả vờ cũng khá đấy. Còn dám ra lệnh cho hiệu trưởng đến đây trong vòng năm phút. Mày nghĩ tao là thằng ngốc à? Giả bộ giơ điện thoại lên gọi liền có thể dọa tao sao?”

“Tin hay không tùy cậu. Năm phút sau sẽ rõ.” Lâm Vân cười lạnh.

“Được, vậy ông đây cũng chờ năm phút. Nếu mày có thể gọi hiệu trưởng đến đây, tao cũng sẵn sàng quỳ lạy mày.” Tên đeo khuyên khoanh tay nói.

Mấy người đứng xem xung quanh cũng to nhỏ mà nói chuyện. Nội dung cơ bản đều xoay quanh việc tên lạ mặt này đang nói nhăng nói cuội.

Cậu sinh viên gầy gò được Lâm Vân cứu vội vàng nói với Lâm Vân:

“Nhân lúc họ chưa ra tay thì cậu nên chạy đi thôi. Cậu là người tốt. Tôi không muốn làm liên lụy đến cậu.”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1034


Chương 1034

Cậu bạn gầy gò này cũng không thể tin được chuyện Lâm Vân có thể gọi hiệu trưởng đến.

“Cậu cũng là người tốt, nên tôi không thể để cậu bị bắt nạt. Cậu yên tâm, chuyện này tôi sẽ xử trí.” Lâm Vân nói.

“Ở xã hội này, người tốt cũng chỉ có thể chịu cảnh bị bắt nạt.” Cậu bạn lắc đầu, giọng nói cùng tràn đầy bất đắc dĩ.

“Giải tán hết đi.”

Một giọng nói quát nạt vang lên đầy uy lực.

Mọi người quay đầu nhìn lại thì lấy một người đàn ông trung niên mập mạp đang dẫn theo mười mấy người bảo vệ trong trường đang bước nhanh lại đây.

Tất cả đều nhận ra người đàn ông béo tốt đó chính là hiệu trưởng của trường đại học Kim Đô.

“Trời ạ, hiệu trưởng đến thật kìa.”

“Hiệu trưởng đến thật á? Chẳng lẽ là do tên lúc nãy gọi tới sao?”

Mọi người đứng xung quanh nhìn thấy hiệu trưởng xuất hiện liền kinh ngạc.

Bọn họ đều tránh đường, không dám ngăn trở.

Đám người của tên đeo khuyên sau khi nhìn thấy hiệu trưởng, mặt mũi cũng biến sắc.

Trong ánh mắt chăm chú của mọi người, hiệu trưởng bước đến trước mặt Lâm Vân.

“Cậu Vân.” Hiệu trưởng tươi cười mà chào hỏi Lâm Vân.

Hả?

Mấy người đứng quanh thấy vậy liền ngây dại.

Hiệu trưởng lại đối với người này cung kính đến vậy sao? Người này rốt cuộc có thân phận như thế nào?

Đặc biệt đám người của tên đeo khuyên, khuôn mặt phải nói là trắng nhợt.

Tên đeo khuyên cũng chỉ biết trợn trừng mắt mà nhìn.

“Hiệu trưởng, mấy tên này dám công khai đánh bạn của tôi ở ngay trước cổng trường. Nếu hôm nay ông không thể xử trí thỏa đáng việc này, chẳng những số tiền tài trợ sẽ không có, trường đại học này cùng Tỉnh Xuyên cũng coi như không còn quan hệ gì nữa.” Lâm Vân lạnh giọng nói.

Hiệu trưởng nghe xong liền hoảng hốt.

“Được được. Tôi nhất định sẽ xử trí chuyện này cho ra nhẽ.” Hiệu trưởng vội vàng nói.

Sau đó, hiệu trưởng quay sang đám người của tên đeo khuyên.

“Mấy cậu cũng to gan nhỉ, có biết đây là ai không? Đây là phó chủ tịch của tập đoàn Tỉnh Xuyên, là cháu ngoại của ngài Liễu Chí Trung.” Hiệu trưởng lớn tiếng nói.

Đối với mọi người ở đây, thân phận như vậy là vô cùng hiển hách. Trong mắt bọn họ chỉ biết tới những người giàu có ba đời thôi.

Cậu sinh viên gầy gò cũng kinh ngạc mà che miệng, mặt đầy vẻ không thể tin nổi. Người cùng hắn đẩy xe vệ sinh lúc trước lại là một người có thân phận cao quý đến như vậy sao?

Lúc trước cậu ta còn lo lắng chuyện Lâm Vân sẽ vì cậu ta mà bị liên lụy.

Tên đeo khuyên cùng mấy tên tay sai cũng vô cùng kinh hoảng. Không ngờ hôm nay bọn chúng lại đụng vào một người có thân phận khủng khiếp đến vậy.

“Anh à, em biết ai rồi. Xin anh tha cho em.”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1035


Chương 1035

Tên đeo khuyên hoảng sợ, vội vàng chạy đến trước mặt Lâm Vân cầu xin tha thứ. Hắn biết với thân phận của Lâm Vân, muốn dẫm chết hắn như một con kiếm cũng là chuyện vô cùng dễ dàng.

Lâm Vân không để ý đến hắn mà quay đầu sang phía hiệu trưởng, nói:

“Hiệu trưởng, tôi thấy mấy tên này đều là sâu mọt của ngôi trường này. Đã là sâu mọt thì nên được dọn sạch, ông thấy như thế nào?”

“Đúng, đúng vậy. Cậu Vân nói rất đúng.” Hiệu trưởng vội vàng gật đầu.

Sau đó, hiệu trưởng quay sang đám người của tên đeo khuyên, nói:

“Ta tuyên bố, từ ngay hôm nay, mấy cậu sẽ bị đuổi học khỏi đại học Kim Đô. cũng không vào giờ có cơ hội bước chân vào trường này nữa.”

Đám người của tên đeo khuyên chỉ biết cúi đầu, mặt tràn đầy vẻ tuyệt vọng.

Bọn chúng biết chúng đã xong đời rồi. Vốn chúng định sau khi tốt nghiệp sẽ ra ngoài, khoe khoang với mọi người rằng mình là sinh viên tốt nghiệp từ trường đại học Kim Đô.

Nhưng giờ đi ra ngoài, cũng chỉ có cái bằng cấp ba.

“Bảo vệ đâu, nhanh đưa mấy tên này đi. Mang đến văn phòng làm thủ tục đuổi học.” Hiệu trưởng quay đầu nói.

Mấy người bảo vệ liền vội vàng đáp lời, sau đó mang đám người của tên đeo khuyên đi.

“Hiệu trưởng, đây là bạn của tôi. từ nay về sau mong ông chú ý giúp đỡ cậu ấy.” Lâm Vân chỉ vào cậu sinh viên gầy gò, nói.

“Không thành vấn đề. Cậu sinh viên này, cậu học khoa nào? Tên là gì?” Hiệu trưởng vừa cười vừa hỏi cậu sinh viên.

“Hiệu trưởng, em… em tên là Nguyễn Văn Khiết, là sinh viên năm bốn khoa kiến trúc.” Cậu sinh viên gầy gò vì bỗng nhiên được chú ý mà có chút kinh sợ.

“Được, tôi sẽ nhớ rõ. Từ giờ cậu gặp chuyện gì khó khăn ở trường học hay cần tôi giúp gì, cứ đến tìm tôi là được.” Hiệu trưởng nói.

“Cảm ơn hiệu trưởng, cảm ơn hiệu trưởng.” Cậu sinh viên vội vàng cảm tạ.

Với cậu sinh viên Nguyễn Văn Thiết mà nói, trước đây ở trường cậu ta chính là một kẻ vô danh. Đừng nói việc nói chuyện cùng hiệu trưởng, ngay cả cơ hội nói chuyện với thầy chủ nhiệm cậu ta cũng không có.

Mấy người đứng xem xung quanh đều cảm thấy ngưỡng mộ. Được hiệu trưởng giúp đỡ đúng là có phúc lớn.

Sau khi xử trí xong mọi chuyện, Lâm Vân cho hiệu trưởng quay về. Sau đó Lâm Vân gọi cậu sinh viên tên Nguyễn Văn Thiết lại gần.

“Anh… Anh Vân, chuyện vừa rồi em rất cảm ơn anh.” Nguyễn Văn Thiết luôn miệng cảm tạ.

“Với tôi cũng chỉ là chuyện nhỏ thôi. Tôi giúp cậu thì thấy cậu là người tốt. Đúng rồi, vừa nãy vì sao hắn lại đánh cậu?” Lâm Vân hỏi.

“Mấy ngày trước, trường học có mở đại hội thể dục thể thao. Ở hạng mục chạy nhanh em chạy thắng hắn, nên hắn không vui liền tìm em trả thù.” Nguyễn Văn Thiết trả lời.

“Hóa ra là vậy. Người như hắn chính là chỉ biết đi kiếm chuyện.” Sau khi biết được nguyên nhân, Lâm Vân liền nói.

“Đúng rồi, vừa rồi anh thấy cậu nói mình là sinh viên năm bốn khoa kiến trúc. Sau khi tốt nghiệp có muốn đến Tỉnh Xuyên làm việc không?” Lâm Vân mỉm cười, nói.

Lâm Vân thấy cậu sinh viên này không rồi, không nói đến năng lực, ít nhất nhân phẩm của cậu ta cũng đủ để anh tuyển vào Tỉnh Xuyên. Thứ nhất là cho cậu ta một cơ hội thay đổi cuộc sống. Thứ hai cũng là tìm kiếm nhân tài cho Tỉnh Xuyên.

“Tất nhiên, tất nhiên rồi.” Nguyễn Văn Thiết gật đầu lia lịa.

Ngành kinh doanh chính của Tỉnh Xuyên chính là bất động sản. Đối với một sinh viên ngành kiến trúc mà nói, không ai không muốn có cơ hội được vào một tập đoàn lớn như vậy.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1036


Chương 1036

“Được, vậy tôi cho cậu số của tôi. Khi cậu tốt nghiệp cứ gọi cho tôi, tôi sẽ sắp xếp cho cậu.” Lâm Vân nói.

Sau đó, anh liền cho Nguyễn Văn Thiết số điện thoại của mình.

Lúc này, Lâm Vân lại nhận được điện thoại của Chu Tình.

“Lâm Vân, lần trước anh bảo tôi điều tra quản lý Lê Hằng đã có kết quả rồi. Tên Lê Hằng này thường xuyên khai khống sổ sách, trốn thuế, ăn xén tiền để đút túi riêng.” Chu Tình nói.

“Tôi biết rồi. Đến công ty rồi nói tiếp.” Lâm Vân nói.

Sau khi cúp máy, khóe miệng Lâm Vân cười lên một nụ cười lạnh lùng.

“Lê Hằng, lần này ông xong đời rồi.”

Từ lúc Lâm Vân đến tổng công ty, tên Lê Hằng này luôn đối địch với Lâm Vân. Đây cũng là lúc để anh xử trí hắn.



Tòa nhà Tỉnh Xuyên, trong văn phòng của CEO Chu Tình.

“Lâm Vân, đầy là một số bằng chứng mà tôi đã thu thập được. Mấy năm nay hắn đều trốn thuế rất nhiều, ước chừng lên đến mấy chục tỉ. Số tiền này đủ để hắn ngồi tù nửa đời còn lại.” Chu Tình nói.

“Tốt lắm.” Lâm Vân rất hài lòng, gật đầu.

Đúng lúc này, cửa văn phòng bị đẩy ra, Lê Hằng đi vào.

Lê Hằng nhìn thoáng qua Lâm Vân, sau đó quay sang Chu Tình nói:

“Giám đốc, cô tìm tôi có chuyện gì?”

“Lê Hằng, là tôi tìm ông.” Lâm Vân nói xong liền đi đến trước mặt Lê Hằng.

“Cậu… cậu Vân. Cậu tìm tôi có chuyện gì?” Lê Hằng nhìn Lâm Vân, hỏi.

“Lê Hằng, từ khi tôi đến đây, không phải ông luôn muốn đuổi tôi ra khỏi tập đoàn sao? Thậm chí muốn tôi đi vào chỗ chết?” Lâm Vân cười nói.

“Sau cậu lâm lại nói như vậy.” Lê Hằng cười gượng.

“Ông không thừa nhận cũng không sao. Tôi biết Lê nguyên hải từng làm chuyện này. Ông cũng có tham gia vào việc đó.” Lâm Vân càng cười lớn hơn.

Ngay sau đó, Lâm Vân cầm lấy đống tài Lê trên bàn, đưa đến trước mặt Lê Hằng.

“Xem cái này đi.” Lâm Vân lạnh nhạt nói.

Lê Hằng nhận đống tài Lê liền mở ra xem.

Sau khi hắn nhìn thấy những dữ Lê bên trong, mặt liền biến sắc. Đây là những bằng chứng về việc hắn tham ô công quỹ.

Lê Hằng càng hiểu rõ, Lâm Vân cho hắn xem những tài Lê này là muốn gây phiền phức cho hắn.

“Lê Hằng, ông là giám đốc tài vụ mà lại lợi dụng chức vụ để làm giả sổ sách, trốn thuế, cũng đút túi không ít tiền. Gan ông cũng to lắm đấy. Không có biết mình có thể bị đi tù bao nhiêu năm không?” Lâm Vân lạnh giọng nói.

“Lâm Vân, tôi là cháu họ của ngài Liễu Chí Trung. Cậu nghĩ ngài Liễu Chí Trung sẽ không biết chuyện này sao? Ngài ấy chính mà mắt nhắm mắt mở mà bỏ qua. Nếu ngài Liễu Chí Trung không quản, cậu dựa vào cái gì mà đòi xen vào chuyện này?” Lê Hằng lớn tiếng nói.

“Dựa vào cái gì à? Dựa vào vị trí phó chủ tịch tập đoàn Tỉnh Xuyên của tôi. Nếu ông Liễu Chí Trung không quản được thì tôi quản.” Lâm Vân nói đầy sắc bén.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1037


Chương 1037

“Lâm Vân, dựa theo bối phận, tôi là bậc cha chú của cậu. Cậu… sao cậu lại có thể đối xử với trưởng bối như vậy.” Lê Hằng tức giận đến run rẩy.

“Trưởng bối? A… trước đây ông nghĩ trăm phương nghìn kế để đuổi tôi khỏi công ty, còn tìm mọi cách gây khó dễ cho tôi. Lúc đó ông có nhớ mình là bậc trưởng bối không?” Lâm Vân cười lạnh.

Dừng một chút, Lâm Vân nói tiếp.

“Nể tình ông cũng là người họ Lê, tôi cũng không báo công an chuyện này. Nhưng từ ngày hôm nay, ông bị đuổi khỏi vị trí giám đốc tài vụ của tập đoàn Tỉnh Xuyên. Có hiệu lực ngay lập tức.”

Lê Hằng nghe thấy Lâm Vân đuổi việc ông ta, trên mặt bắt đầu bừng bừng lửa giận.

“Mày… Mày dựa vào đâu mà không dám đuổi việc tao khi chưa hỏi ý kiến ngài Liễu Chí Trung? Tao là người nhà họ Lê. To gan lắm. Mày không sợ ngài ấy xử tội sao?” Lê Hằng kêu lên đầy phẫn nộ.

Lâm Vân đi đến trước mặt Lê Hằng, chỉ vào mặt ông ta, nói đầy sắc bén.

“Vẫn câu nói cũ, tôi là phó chủ tịch của tập đoàn Tỉnh Xuyên này, tôi có quyền đó. Cùng những bằng chứng tôi có, đừng nói ông có phạm tội, dù ông không phạm tội tôi cũng sẽ đuổi việc ông. Đây chính là kết cục của việc dám đối đầu với tôi, không hiểu chứ?”

“Mày… Mày…”

Lê Hằng giận đến xanh cả mặt. Hắn biết Lâm Vân là phó chủ tịch, quyền hành quả thật đủ để đuổi việc một giám đốc như hắn.

Lê Hằng vẫn tưởng rằng Lâm Vân vẫn e ngại nhà họ Lê mà không dám làm gì ông ta, Nhưng ông ta không ngờ Lâm Vân lại không thèm để ý đến chuyện này.

Lâm Vân cười lạnh, nói tiếp: “Đuổi việc là một chuyện, trong vòng mười ngày, ông cũng phải trả lại toàn bộ số tiền đã tham ô.”

“Sao có thể? Số tiền đó tao đã tiêu hơn một nửa rồi.” Lê Hằng rít lên.

“Đó là chuyện của ông, tôi chỉ cần kết quả. Nếu trong mười ngày ông không trả lại đủ tiền, tôi nhất định sẽ đem chuyện này ra công an. Lúc đó ông có vào tù thì cũng đừng trách.” Lâm Vân nói.

“Tao… Tao… Để tao đi nói chuyện với ngài Liễu Chí Trung.” Lê Hằng căm giận nói.

Đối với Lê Hằng, giờ hắn cũng chỉ biết đi đến chỗ Liễu Chí Trung cầu giúp đỡ.

“Bây giờ ông ngoại cũng không có ở công ty. Giờ ở công ty này tôi là to nhất, hiểu chứ?” Lâm Vân cười lạnh nói.

Ông ngoại Liễu Chí Trung đang ở bệnh viện làm bạn với ông Dương rồi.

Lúc này, bốn người bảo vệ đẩy cửa tiến vào. Đây là chuyện Lâm Vân đã chuẩn bị từ trước.

“Bốn người mau đưa Lê Hằng ra khỏi tòa nhà của Tỉnh Xuyên. Không được cho ông ta đặt chân vào Tỉnh Xuyên nữa.” Lâm Vân nói.

“Rõ, thưa ngài.”

Bốn người bảo vệ sau khi đáp lời liền tiến đến chỗ Lê Hằng, mạnh tay lôi ông ta ra ngoài.

“Lâm Vân, mày là đồ khốn nạn, khốn nạn.” Lê Hằng rít lên đầy phẫn nộ.

“Muốn trách thì tự trách bản thân ông, lúc trước bày đủ trăm phương nghìn kế để đối nghịch với tôi. Đây là sự lựa chọn sai lầm nhất của ông.” Lâm Vân lạnh giọng nói.

Vì Lê Hằng dám làm càn như vậy, Lâm Vân tuyệt đối không thể bỏ qua cho ông ta.

Cứ thế, Lê Hằng vừa gào thét giận dữ vừa bị bảo vệ lôi ra khỏi văn phòng.

Lâm Vân liên lạc với thư ký Tiểu Ngọc, yêu cầu cô thông báo đến toàn thể công ty chuyện Lê Hằng đã bị sa thải.

Đồng thời, những người làm dưới tay Lê Hằng, Lâm Vân cũng quan tâm đến. Có người bị cách chức, có người thì trực tiếp sa thải.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1038


Chương 1038

Qua một trận rửa sạch về nhân sự, Lâm Vân cơ bản đã bài trừ toàn bộ những kẻ dám đối đầu với mình.

Qua một trận thay đổi nhân sự này, cũng có nhiều chức vị cao bị bỏ trống, có thể sẽ là chỗ mới cho những người có năng lực.

Lâm Vân chuẩn bị để đánh bại tập đoàn Phạm thị. Sau khi tiếp nhận chức vụ chủ tịch tập đoàn Tỉnh Xuyên, anh sẽ tiến hành một đợt thay đổi nhân sự nữa.

Mặt khác, Lâm Vân cũng chuẩn bị điều chuyển Lưu Ba, Phạm Minh Tú đến tổng công ty.

Lưu Ba có năng lực rất tốt, hơn nữa Lâm Vân cũng rất tin tưởng anh ta. Lúc trước ở Bảo Thạnh thị anh ta đã giúp được cho Lâm Vân nhiều chuyện, hơn nữa, Lâm Vân cũng đã hứa với anh ta về việc điều chuyển này.

Còn về Phạm Minh Tú, cô cũng là một người có năng lực làm kinh doanh xuất sắc. Hơn nữa, cô cũng là người phụ nữ của Lâm Vân. Tất nhiên Lâm Vân sẽ tin tưởng cô, điều chuyển cô đến tổng công ty cũng là một chuyện có lợi.

Hơn nữa, khi cô đến tổng công ty, Lâm Vân và Phạm Minh Tú có thể ở cạnh nhau.



Với Lâm Vân mà nói, tất cả mọi chuyện đang diễn biến theo chiều hướng tốt đẹp. Kế hoạch phát triển sự nghiệp của Lâm Vân cũng đang được tiến hành thuận lợi.

Lúc này, di động của Lâm Vân đột nhiên vang lên. Anh nhìn lên màn hình, nhận ra là ông ngoại đang gọi đến.

“Lâm Vân, ông sẽ đến công ty ngay. Cháu có ở công ty không đấy? Ông có chuyện gấp muốn bàn bạc với cháu.” Giọng của Liễu Chí Trung nghe có vẻ vội vã.

“Ông ngoại, cháu đang ở công ty.” Lâm Vân trả lời.

“Được. Vậy cháu cứ ở văn phòng đợi ông.” Liễu Chí Trung nói.

Lâm Vân cũng không biết ông ngoại muốn tìm anh là có chuyện gì. Nhưng nghe giọng Liễu Chí Trung vội vàng như vậy, anh cảm giác chuyện này cũng không thể là một chuyện nhỏ.

Hơn nữa, Lâm Vân thấy mắt trái mình giật giật. Trong lòng anh thấy đây có thể là một điềm xấu, cảm giác như đã có chuyện gì đó không tốt đã xảy ra.

Lâm Vân nghe theo lời ông ngoại, đi đến văn phòng của ông để chờ đợi ông ngoại đến.

Đứng cạnh tấm cửa kính trong suốt ở trong văn phòng, Lâm Vân có thể nhìn đến một nửa phong cảnh của thành phố Kim Đô trong mắt.

“Nhiều mây đen quá. Đây có phải là dự báo sẽ có mưa rất to không?” Lâm Vân nhìn lên bầu trời đầy những đám mây sậm màu vần vũ.

Bên ngoài còn có từng cơn cuồng phong đang thổi rất mạnh.

Dưới sự bao phủ của mây đen, bầu trời trông u ám lạ kỳ. Làm cho con người cũng cảm thấy một áp lực vô hình.

Đột nhiên, cánh cửa văn phòng bị đẩy mạnh, ông ngoại Liễu Chí Trung của Lâm Vân vội vàng bước vào trong văn phòng.

“Ông ngoại.” Lâm Vân vội quay đầu nhìn về phía Liễu Chí Trung.

“Lâm Vân. Có… có chuyện lớn rồi. Nhà họ Triệu gặp nguy rồi.” Liễu Chí Trung vừa thở hổn hển vừa nói, hiển nhiên đã đến đây rất vội vàng.

Lâm Vân kinh ngạc, kêu lên: “Sao cơ? Nhà họ Triệu nguy rồi? Ông ngoại, không phải ông đang muốn nói đến tập đoàn Triệu Thị đó chứ?”

“Đúng là tập đoàn Triệu Thị, giờ tập đoàn triệu thị sắp đổi chủ rồi.” Liễu Chí Trung nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1039


Chương 1039

“Vậy thì sao tập đoàn Triệu Thị lại gặp nguy được. Ông ngoại, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?” Lâm Vân cũng vội vàng tiến tới để hỏi.

“Cha của Triệu Linh quá mê cờ bạc. Hôm trước ông ta ở sòng bạc bị rơi vào bẫy. Không những bị mất hết tiền, còn vay nợ sòng bạc đến tận hơn năm trăm tỉ tiền vay nặng lãi.” Ông ngoại nói.

Sau khi ngừng một lát, ông tiếp tục. “Sòng bạc liền bắt người, sau đó yêu cầu nhà họ Triệu chỉ trong một ngày phải mang cả vốn lẫn lãi đến trả. Ông chủ nhà họ Triệu không có khả năng làm việc đó, nên đành phải làm theo yêu cầu của đối phương, lấy tập đoàn Triệu Thị ra để gán nợ.”

“Ông chủ nhà họ Triệu mang cả tập đoàn đi để gán nợ ư?” Lâm Vân kinh hãi nói.

“Đúng thế. Hơn nữa, theo ông được biết, chuyện này rất có thể có do nhà họ Phạm thao túng đằng sau. Hay nói cách khác, lần này chính là do nhà họ Phạm giăng bẫy tập đoàn Triệu Thị, làm cho tập đoàn Triệu Thị phải bị phá sản.” Ông ngoại nói.

“Chết tiệt. Không ngờ nhà họ Phạm sắp đi đời rồi mà cũng có thể làm ra được chuyện này.” Lâm Vân bực bội đấm xuống mặt bàn, mặt cũng trở nên xanh mét.

Lâm Vân hiểu rõ. Vì thỉnh cầu của anh lên nhà họ Triệu mới hợp tác với Tỉnh Xuyên, cùng nhau đối phó với nhà họ Phạm.

Hiện tại nhà họ Phạm trả thù nhà họ Triệu, khiến tập đoàn Triệu thị phá sản, trong lòng Lâm Vân không khỏi cảm thấy áy náy.

Nếu không phải anh yêu cầu nhà họ Triệu hỗ trợ. Nếu nhà họ Triệu không đối đầu nhà họ Phạm, chuyện này sẽ không xảy ra.

“Ông ngoại. Ông chủ Triệu và Triệu Linh đang ở đâu rồi? Họ vẫn ổn chứ?’ Lâm Vân vội vàng nói.

“Nhà họ Triệu thảm rồi. Những kẻ thù trước đây lẫn chủ nợ đều thay nhau tìm tới. Nhà cửa, xe cộ, thậm chí cả đồ đạc, trang sức đều bị lấy hết, không còn lại một thứ gì.”

“Bây giờ ông chủ Triệu và Triệu Linh người không một xu dính túi, ngay cả nơi ở cũng không có.” Ông ngoại nói.

Lâm Vân nghe vậy liền càng thêm lo lắng.

“Ông ngoại, vậy bọn họ giờ đang ở đâu? Nếu họ đã gặp khó khăn như vậy, chúng ta cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.” Lâm Vân sốt sắng nói.

Bởi vì nguyên nhân sâu xa cũng từ anh, nên nếu nhà họ Triệu có chuyện, Lâm Vân phải giúp bọn họ bằng mọi cách.

“Tất nhiên là vậy. Ông đã tìm cho họ một chỗ ở trước. Bây giờ ông và cháu đến chỗ đó, cũng bọn họ nói chuyện rồi bàn xem nên làm gì.” Ông ngoại nói.

“Vâng.” Lâm Vân lễ phép gật đầu.

Sau đó, hai người lại vội vàng đi ra khỏi văn phòng.

Bên ngoài tòa nhà của tập đoàn, gió đang thổi rất mạnh. Thời tiết cũng u ám hơn thường lệ, có vẻ sắp có một trận mưa rất to.

Lâm Vân và ông ngoại vừa bước ra ngoài đã thấy một người rất quen từ phía trước bước đến.

“Phạm Nhật Long.”

Hai đồng tử của Lâm Vân co lại. Bởi vì người đang bước đến đúng là Phạm Nhật Long.

Bên người Phạm Nhật Long còn có một người đàn ông trung niên đang đi cùng.

Người đàn ông này trông không hề bình thường. Quan trọng nhất là khi Lâm Vân nhìn vào ông ta, anh cảm giác được một sự bức bách trước nay chưa từng có.

Chỉ chốc lát, Phạm Nhật Long đã bước đến trước mặt Lâm Vân.

“Phạm Nhật Long, mày tới đây làm gì? Ở bữa tiệc lần trước thua thảm mà vẫn chưa thấy đủ hả?” Lâm Vân nheo mắt lại, trong ánh mắt cũng đầy vẻ lạnh lùng.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1040


Chương 1040

Nhà họ Phạm phá hoại nhà họ Triệu, Lâm Vân nhìn thấy Phạm Nhật Long rất nhiên sẽ không kiềm chế được tức giận.

“Lâm Vân, hôm nay tao đến đây là để làm nhục mày, còn cho mày xem một màn diễn nữa.” Phạm Nhật Long nói.

“Không phải chỉ là phá hoại nhà họ Triệu sao? Có cái gì đáng mà lên mặt. Nhà họ Phạm của mày cũng không trụ nổi được mấy ngày nữa đâu.” Lâm Vân nheo mắt lại, lạnh nhạt nói.

“Ha ha, nếu mày nghĩ vậy thì sai bét rồi.” Phạm Nhật Long cười lớn.

“Hiện tại tao có việc, không rảnh tiếp loại như mày. Cút đi.” Lâm Vân nhíu mày nói.

“Nếu tao không cút thì sao?” Phạm Nhật Long vẫn không tắt đi nụ cười.

“Nếu không, tao cũng chỉ có thể bảo Thạch Hàn ra tay, làm cho mày cút sang một bên.” Lâm Vân lạnh lùng nói.

Lâm Vân vừa nói xong, Thạch Hàn đã bước lên phía trước.

“Mày nghĩ rằng mày có Thạch Hàn thì có thể trở thành kẻ vô địch sao?” Phạm Nhật Long cười nói.

Sau đó, Phạm Nhật Long quay sang người đàn ông trung niên bên cạnh, nói:

“Chú Thuyết, phiền chú ra tay, đánh bại bọn này.”

“Cứ để tôi.” Người đàn ông trung niên gật đầu.

Sau đó, ông ta bước lên phía trước, nói lạnh nhạt với Thạch Hàn.

“Ra tay đi. Để ta cho loại phàm phụ tục tử, đầu trộm đuôi cướp các ngươi biết được đâu mới là cường giả đích thực.”

Thạch Hàn cười lạnh. “Ông cũng ngông cuồng đấy. Những người dám nói chuyện với tôi như vậy đều không có kết cục tốt đẹp gì đâu.”

“Tiếp chiêu đi.”

Thạch Hàn nói xong liền bắt đầu tung chưởng về phía người đàn ông trung niên.

“Quá kém.”

Ông ta liền lắc đầu.

Khi nắm tay của Thạch Hàn đến trước mặt ông ta, ông ta cũng bắt đầu ra tay, chỉ một chưởng liền đánh thẳng về phía nắm tay của Thạch Hàn.

“Bốp.”

Chiêu thức của hai người trong nháy mắt liền va chạm.

Sau đó, Thạch Hàn liên tục lùi về phía sau.

Sau khi lui năm bước, Thạch Hàn phải lấy chân trấn định thân mình, sau đó mới có thể đứng vững vàng được.

Trên mặt Thạch Hàn cũng trở nên tái nhợt.

“Mạnh quá. Không ngờ ông ta có nội lực.” Thạch Hàn cắn răng mà nói.

Thấy Thạch Hàn chỉ một chiêu đã rơi vào thế hạ phong, mặt Lâm Vân liền biến sắc.

Từ lúc anh biết Thạch Hàn đến nay cũng chỉ thấy anh ta thua một lần. Đó là lần đối đầu với người sư phụ của Bạch Hổ.

Đây là lần thứ hai Lâm Vân thấy Thạch Hàn thua một người.

Hơn nữa, người lần trước đánh bại Thạch Hàn cũng có nội lực.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1041


Chương 1041

Như vậy, người đàn ông trung niên này cũng là người tu luyện nội lực sao?

“Chỉ có chút tài mọn đó sao? Chỉ đủ bắt nạt mấy tên phàm phu tục tử thôi.” Người đàn ông trung niên lắc đầu, cười lạnh mà nói.

“Ông là ai?” Lâm Vân cắn răng, hỏi.

“Ta là Trần Thất Thuyết, người của gia tộc họ Trần.” Người đàn ông hừ lạnh.

“Cái gì? Người nhà họ Trần sao?”

Ông ngoại nghe thấy người đàn ông nói tên mình liền kinh ngạc, mặt cũng biến sắc.

Thấy phản ứng của ông ngoại như thể biết về gia tộc họ Trần này, tựa hồ còn có chút kiêng nghị gia tộc này nữa.

“Sao người nhà Trần lại có thể đi cùng Phạm Nhật Long được.” Ông ngoại cắn răng mà nói.

“Liễu Chí Trung, nói cho ông biết, tôi và con gái nhà họ Trần đã đính hôn rồi. Hay nói cách khác, nhà tôi đã tính là thông gia với nhà Trần rồi.” Phạm Nhật Long đắc ý nói.

“Cái gì? Cậu… nhà họ Phạm và nhà Trần là thông gia?” Mặt ông ngoại biến sắc.

“Giờ ta mới hiểu được. Nhà họ Phạm dựa vào đâu mà giăng bẫy nhà họ Triệu như vậy. Nhà họ Phạm các người là dựa hơi nhà họ Trần.” Ông ngoại nghiến răng nói.

“Ha ha, ông đã đoán đúng rồi đấy. Nhưng hiện tại ông cũng nên tự lo cho thân mình đi.” Phạm Nhật Long cười to.

Khi ông ngoại cùng Phạm Nhật Long nói về nhà họ Trần, mặt Lâm Vân vẫn còn đầy vẻ mơ hồ. Không phải nhưng gia tộc lớn nhất ở Kim Đô là tứ đại gia tộc sao?

Cả vùng tây nam này đều nằm dưới tay ông ngoại. Vậy thì gia tộc Trần này từ đâu ra? Không ngờ gia tộc lại lại khiến cho ông ngoại kiêng kị dù chỉ mới nghe tên.

Lâm Vân vừa thấy khó hiểu vừa có rất nhiều câu hỏi cần giải đáp.

Đột nhiên, tổng giám đốc tập đoàn Tỉnh Xuyên, Lý Tông Đế vội vàng chạy ra từ tòa nhà.

“Chủ tịch, chuyện lớn rồi. Các quản lý công ty vừa gọi điện tới, nói các công ty dưới sự quản lý của Tỉnh Xuyên đều đột nhiên bị cảnh sát kinh tế điều tra, niêm phong. Họ nói chúng ta trốn thuế, nên cho dừng hoạt động để phục vụ điều tra.” Lý Tông Đế vội vàng nói.

“Cái gì? Sao lại có chuyện đó được?” Lâm Vân hoảng hốt.

Lâm Vân thấy quan hệ của tập đoàn Tỉnh Xuyên vẫn rất tốt. Sao lại đột nhiên bị niêm phong phục vụ điều tra được? Đây là chuyện vô cùng vô lý.

Liễu Chí Trung nghe được tin dữ, mặt cũng trở nên tái mét. Ông ta vội vàng lấy ra điện thoại, gọi điện cho người quan ở phòng cảnh sát kinh tế.

“Alo, sao lại có chuyện như vậy được? Sao lại đột nhiên điều tra tập đoàn Tỉnh Xuyên của chúng tôi?” Liễu Chí Trung vội vàng hỏi.

“Chủ tịch, bởi vì có quen biết với ông, giờ tôi cũng đang gặp rắc rối rồi, ông có biết không?” Đối phương lớn tiếng nói.

Sau đó, Liễu Chí Trung nghe thấy âm thanh từ điện thoại truyền đến, có người bắt người quen của ông ta đi, yêu cầu hợp tác điều tra. Sau đó, điện thoại mất liên lạc.

Tổng giám đốc điều hành, Chu Tình cũng vội vàng chạy tới.

“Chủ tịch, Anh Vân, tài khoản của công ty đột nhiên bị đóng băng rồi.” Chu Tình vội nói.

“Ông ngoại, sao lại như thế được? Đây là có chuyện gì vậy?” Lâm Vân nghe đến một loạt tin dữ thi nhau ùa đến, đầu cũng lo lắng đến run cả người. Nhưng anh cũng không thể nào hiểu được chuyện gì đang diễn ra.

“Ông Dương vẫn đang ở bệnh viện. Lúc này chỉ có thể gọi điện cho ông ấy xem sao.” Ông ngoại nói, sắc mặt tái nhợt đi.
 
Back
Top Dưới