Ngôn Tình Đỉnh Cấp Thần Hào

Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1002


Chương 1002

“Cậu là Lâm Vân đúng không? Tự giới thiệu một chút, tôi là Phạm Quang Đức, là chủ tịch tập đoàn Phạm thị, chủ nhân của nhà họ Phạm, cha Phạm Nhật Long.” Một giọng nói khàn khàn truyền tới điện thoại.

“Thì ra là gia chủ Quang Đức, không biết ông gọi điện cho tôi có việc gì không?” Lâm Vân lạnh nhạt nói.

“Tôi muốn gặp cậu bàn bạc vài chuyện, chúng ta tìm một quán cà phê rồi chọn ngày hẹn, được không?” Gia chủ Quang Đức nói.

“Không phải là vì cái video đó của Phạm Nhật Long chứ?” Lâm Vân nở một nụ cười.

Sau khi bữa tiệc ngày hôm qua kết thúc, Lâm Vân vẫn luôn để ý chuyện video, nhưng chẳng có tờ báo nào đưa tin về chuyện video của Phạm Nhật Long ở bữa tiệc.

Lâm Vân biết rõ những phóng viên tới quay chụp ngày hôm qua chắc chắn đã bị nhà họ Phạm bịt miệng.

Nhưng trong tay Lâm Vân cũng có một cái video, mà chỉ cần Lâm Vân muốn là bất cứ lúc nào anh cũng có thể tung lên mạng.

“Lâm Vân, quả nhiên cậu rất thông minh, đoán một lần đã trúng, đúng vậy, chính là vì cái video đó.”

“Thương nhân trục lợi, trên thương trường không có kẻ thù và bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn, tôi cảm thấy chúng ta có thể gặp mặt để nói chuyện về cái video đó.” Gia chủ Quang Đức nói.

“Muốn đàm phán với tôi thì cũng được, nhưng phải đến tòa nhà Tỉnh Xuyên đàm phán!” Lâm Vân lạnh nhạt nói.

“Tòa nhà Tỉnh Xuyên? Như thế không phù hợp lắm thì phải? Chúng ta gặp nhau ở một quán cà phê, như thế thì đều tốt cho cả hai bên.” Gia chủ Quang Đức nói.

“Thật xin lỗi. Bây giờ ông là người muốn đàm phán với tôi, ông không có tư cách ra điều kiện với tôi, nếu như ông không đồng ý tới, vậy thì không cần phải nói gì nữa đâu, lát nữa tôi sẽ tung cái video này lên mạng.” Lâm Vân lạnh nhạt nói.

Nói xong Lâm Vân bèn cúp điện thoại.



Trong biệt thự nhà họ Phạm .

“Mẹ kiếp, thằng chó này dám cúp điện thoại của mình!”

Gia chủ Quang Đức thấy Lâm Vân cúp máy, sắc mặt ông ta bèn trở nên âm trầm chỉ trong nháy mắt.

“Cha, anh ta nói sao? Anh ta muốn gặp cha không?” Phạm Nhật Long hỏi.

“Nó bảo cha tới tòa nhà Tỉnh Xuyên đàm phán.” Gia chủ Quang Đức lạnh lùng nói.

“Gì cơ?” Phạm Nhật Long biến sắc.

Tòa nhà Tỉnh Xuyên là trụ sở chính của tập đoàn Tỉnh Xuyên, đến đó chắc chắn là phải mạo hiểm.

“Vậy làm sao bây giờ?”Phạm Nhật Long hỏi.

“Chỉ còn cách tới gặp nó thôi, mặc dù tới trụ sở chính Tỉnh Xuyên hơi mạo hiểm nhưng với thế cục bây giờ, chắc chắn Tỉnh Xuyên sẽ không dám làm gì cha, nếu cha không đi, chỉ sợ nó sẽ thật sự nghĩ là cha sợ.” Gia chủ Quang Đức híp mắt nói.



Mặt khác, sau khi An Tiểu Ngọc đưa đồ đạc tới căn biệt thự ven hồ, Lâm Vân bèn lái xe đưa cô ấy tới tòa nhà Tỉnh Xuyên, sau đó sắp xếp nhậm chức cho cô ấy.

Chẳng mấy chốc, Lâm Vân nhận được tin gia chủ Quang Đức tới tòa nhà Tỉnh Xuyên.

Lâm Vân không thể không cảm thán, gia chủ Quang Đức này quyết đoán thật, không ngờ ông ta lại tới thật.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1003


Chương 1003

Lâm Vân bảo bảo vệ dẫn ông ta tới phòng làm việc của mình, nhưng Lâm Vân cũng không vội tới gặp ông ta.

Trong văn phòng của Lâm Vân.

Sắc mặt gia chủ Quang Đức âm trầm, bởi vì ông ta đã ngồi đợi ở đây hai mươi phút rồi.

“Lúc nào Lâm Vân mới tới!” Gia chủ Quang Đức nghiêm mặt hỏi thư ký An Tiểu Ngọc.

“Chủ tịch Quang Đức, tổng Chủ tịch Vân của chúng tôi đang bận, anh ấy nói bao giờ anh ấy làm xong việc sẽ tới gặp ngài.” An Tiểu Ngọc nói.

“Hừ, tôi thấy anh ta đang cố ý thì có.” Gia chủ Quang Đức lạnh lùng nói.

Tầng cao nhất của tòa nhà tập đoàn Tỉnh Xuyên. Trong văn phòng của ông ngoại Liễu Chí Trung.

“Vân, cháu định bao giờ mới tới gặp ông ta.” Liễu Chí Trung cười híp mắt hỏi.

“Trước tiên cứ để ông ta chờ nửa tiếng rồi nói.” Lâm Vân vừa uống trà vừa thản nhiên nói.

“Ha ha, từ trước tới nay Phạm Quang Đức luôn rất kiêu căng ngạo mạn, giờ ông ta lại bị cháu phớt lờ, chắc chắn là ông ta tức gần chết rồi.” Liễu Chí Trung cười ha ha nói.

“Ai bảo ông ta là người muốn nhờ vả cháu chứ.” Lâm Vân vừa cười vừa nói.

Lại đợi thêm mười phút nữa, Lâm Vân mới đứng dậy đi về phòng làm việc.

Trong văn phòng của Lâm Vân.

Lâm Vân vội vàng đẩy cửa đi vào văn phòng.

“Gia chủ Quang Đức, thật xin lỗi, công việc khá bề bộn khiến ông chờ lâu rồi.” Lâm Vân vừa đi vừa nói.

“Lâm Vân, cái bận của cậu, không biết là bận thật hay giả.” Gia chủ Quang Đức hừ lạnh một cái.

Trong lúc nói chuyện, Lâm Vân đi tới phía đối diện gia chủ Quang Đức rồi ngồi xuống.

Lâm Vân quan sát một chút, gia chủ Quang Đức này để râu, tóc ngắn, khí chất uy nghiêm, cực kỳ có dáng vẻ của một bề trên.

“Gia chủ Quang Đức, hương vị cà phê của Tỉnh Xuyên chúng tôi so với tập đoàn Phạm thị của ông thì thế nào?” Lâm Vân vừa cười vừa nói.

“Lâm Vân, nói chuyện chính sự trước đi, cái video đó của con trai tôi, cậu cứ ra giá đi rồi bán cho tôi.” Gia chủ Quang Đức dựa vào ghế, từ tốn nói.

“Con trai ông đã đánh cược thua tôi mười nghìn tỉ năm trăm triệu VNĐ trong bữa tiệc ngày hôm qua mà vẫn chưa đưa cho tôi đâu, hợp đồng vẫn đang ở đây, trước tiên cứ nói chuyện này đi đã.”

Lâm Vân vừa nói vừa lấy bản hợp đồng kia ra đặt lên bàn.

“Ba tỷ nhân dân ta, bây giờ tôi lập tức chuyển khoản cho cậu.” Gia chủ Quang Đức nói.

Chuyện này dù sao cũng đã giao kết hợp đồng, cho dù không có chuyện video thì nhà họ Phạm cũng phải giao số tiền kia ra, nếu không lúc phải ra trước tòa thì chẳng những vẫn phải giao số tiền kia mà ngược lại nhà họ Phạm sẽ còn bị hao tổn danh dự.

Đối với gia chủ Quang Đức mà nói, đây cũng là một khoản tiền rất lớn, nhưng ai bảo hôm qua con trai ông ta đã thua chứ?

Chẳng mấy chốc, gia chủ Quang Đức chuyển khoản thông qua điện thoại, hoàn thành khoản tiền này.

Điện thoại Lâm Vân có thông báo, anh lấy điện thoại ra xem, là thông báo nhận được mười nghìn tỉ năm trăm triệu VNĐ của ngân hàng, số dư tăng lên đến hơn sáu tỷ.

Lúc Tỉnh Xuyên bị chèn ép trước đó, Lâm Vân đã đưa cho Tỉnh Xuyên hai tỷ, nên trước đó Lâm Vân chỉ còn hơn mười nghìn tỉ năm trăm triệu VNĐ.

“Được, cái hợp đồng này là của ông.”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1004


Chương 1004

Sau khi nhận được thông báo đã nhận được tiền, Lâm Vân bèn ném cái hợp đồng kia cho gia chủ Quang Đức.

Gia chủ Quang Đức nhận lấy hợp đồng rồi nói: “Bây giờ thì cậu nói đi, bao nhiêu tiền thì cậu mới đồng ý bán cái video đó cho tôi.”

“Mười tỷ.”

Lâm Vân giơ thẳng một ngón tay cái lên.

Nếu như có thể bán cái video này với giá ba mươi lăm nghìn tỉ VNĐ thì chắc chắn Lâm Vân sẽ đồng ý bán.

Quay một cái video liền kiếm được ba mươi lăm nghìn tỉ VNĐ, việc mua bán này đúng là hời mà, dựa vào đầu tư để mở công ty kiếm ba mươi lăm nghìn tỉ VNĐ chắc chắn là tốn rất nhiều thời gian và tinh lực, hơn nữa cũng không chắc là sẽ kiếm được nhiều như thế.

“Rầm!”

“Mười tỷ? Cậu đang cướp của đấy à!”

Gia chủ Quang Đức vỗ bàn một cái, đứng dậy, vẻ mặt tràn đầy tức giận.

Mặc dù nhà họ Phạm có quyền thế rất lớn, nhưng về mặt kinh doanh cũng không bằng Liễu Chí Trung, giá trị của tập đoàn Phạm thị cũng không bằng Tỉnh Xuyên.

Ba tỷ lúc nãy đã đủ khiến gia chủ Quang Đức tốn rất nhiều tiền rồi, giờ mà thêm ba mươi lăm nghìn tỉ VNĐ nữa thì chắc chắn sẽ khiến toàn bộ tập đoàn Phạm thị tổn thất tài chính, thậm chí còn phải bán vài sản nghiệp mới đủ.

“Nhiều nhất là một tỷ! Đây là giới hạn của tôi! Chỉ là một cái video mà thôi, cậu kiếm được một tỷ là đủ để cậu vui vẻ rồi.” Gia chủ Quang Đức lạnh lùng nói.

“Vậy tức là không đàm phán gì? Vậy ông đi đi, tôi cũng đi làm việc đây.”

Lâm Vân nói xong bèn đứng dậy rời đi.

Lúc Lâm Vân đi tới cửa.

“Đợi chút! Bảy nghìn tỉ VNĐ! Đây thật sự đã là giới hạn của tôi!” Gia chủ Quang Đức cắn răng nói.

“Ba mốt nghìn tỉ năm trăm triệu VNĐ! Đây cũng là mức giá thấp nhất tôi có thể chấp nhận được.” Lâm Vân lạnh nhạt nói.

“Ba mốt nghìn tỉ năm trăm triệu VNĐ? Cậu nói đùa cái gì vậy!”

“Như thế này đi, tôi ra mức giá cuối cùng, mười nghìn tỉ năm trăm triệu VNĐ, tôi tuyệt đối không thể trả cao hơn được nữa, nếu không thì cậu cứ tung cái video kia ra đi, cùng lắm là tôi đi mời ekip về tẩy trắng!” Gia chủ Quang Đức cắn răng nói.

Lâm Vân lạnh lùng cười: “Ông mời được ekip về tẩy trắng thì nhẽ tôi lại không mời được ekip về phản lại à? Ba mốt nghìn tỉ năm trăm triệu VNĐ, tôi không thể hạ xuống được nữa đâu!”

Gia chủ Quang Đức thở mạnh một hơi rồi nói: “Phù… Coi như cậu lợi hại. Bốn tỷ! Đây tuyệt đối là giới hạn của tôi rồi, không thể tăng thêm dù chỉ một đồng, với tài chính của nhà họ Phạm chúng tôi thì đây đã là số tiền cực hạn rồi!”

“Đã không thể tăng cao hơn thì có nghĩa là không đàm phán còn gì? Tạm biệt. Tôi không tiễn!”

“Rầm!”

Lâm Vân đóng cửa phòng lại, đi thẳng ra khỏi văn phòng.

“Chết tiệt!”

Gia chủ Quang Đức thấy Lâm Vân thật sự rời đi, sắc mặt ông ta liền trở nên xám nghét.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1005


Chương 1005

Suy nghĩ một hồi, gia chủ Quang Đức vẫn đứng dậy đuổi theo.

Ai bảo ông ta không muốn chiếc video đó bị tung ra chứ? Nếu không thanh danh của con trai ông ta sẽ bị hủy hoại, hơn nữa lại là hủy hoại cả đời!

Ngoài phòng làm việc.

“Lâm Vân, năm tỷ VNĐ! Đây là cực hạn của cực hạn!” Gia chủ Quang Đức hét lớn với bóng lưng Lâm Vân.

“Ba mốt nghìn tỉ năm trăm triệu VNĐ!” Lâm Vân lạnh nhạt nói.

“Tôi vẫn luôn cố nâng giá lên mà cậu… Cậu không thể bớt chút được à?” Gia chủ Quang Đức hung dữ nói.

“Được, vậy tôi bớt một chút vậy, hai mươi tám nghìn tỉ VNĐ chín.” Lâm Vân nói.

“Phụt!”

Gia chủ Quang Đức nghe thấy Lâm Vân nói thế thì tức đến mức suýt chút nữa thì phun ra một ngụm máu, không ngờ Lâm Vân lại bớt một trăm triệu.

“Cái kiểu chặt đẹp này của cậu thì không cần phải nói gì nữa, đi!”

Gia chủ Quang Đức tức giận dẫn người của ông ta quay người rời đi.

“Gia chủ Quang Đức, vậy tôi nhường cho ông một đường đi vậy, hai mươi tám nghìn tỉ VNĐ.” Lâm Vân quay đầu lại nói.

Gia chủ Quang Đức đang rời đi chợt dừng bước lại.

“Hai mươi mốt nghìn tỉ VNĐ, tôi tăng giá lần cuối cùng, nếu hôm nay tôi còn tăng thêm dù chỉ một đồng thì tên của Phạm Quang Đức tôi sẽ viết ngược lại!”

Gia chủ Quang Đức nói xong bèn tiếp tục cất bước rời đi.

“Gia chủ Quang Đức, vậy thì Lâm Vân tôi cũng ra giá cuối cùng, hai mươi tư nghìn tỉ năm trăm triệu VNĐ, nếu hôm nay Lâm Vân tôi lại thiếu một đồng nào thì tên của tôi sẽ viết ngược lại!” Lâm Vân lớn tiếng nói.

gia chủ Quang Đức đang sải bước rời đi, bước chân đột nhiên dừng lại.

“Được rồi, hai mươi nghìn tỉ năm trăm triệu đồng!” gia chủ Quang Đức vẫn cắn răng đồng ý.

Dù cái giá này cao đến mức khiến gia chủ Quang Đức đau lòng không thôi.

Nhưng ông ta biết rõ, một khi đoạn video đó được truyền ra, thì không chỉ ảnh hưởng tiêu cực vô cùng lớn đối với con trai của ông ta, ảnh hưởng đến triển vọng của con trai ông ta, mà còn tạo thành ảnh hưởng tiêu cực rất lớn đối với tập đoàn Phạm thị của ông ta.

Thậm chí còn khiến giá cổ phiếu của tập đoàn Phạm thị giảm sâu.

Thời gian trước, Trung Quốc có một thương nhân giàu có, vì xảy ra bê bối ở nước ngoài nên dẫn đến giá cổ phiếu giảm tận mấy chục triệu, đây chính là một ví dụ!

Thế nên cho dù có là hai mươi nghìn tỉ năm trăm triệu đồng thì ông ta cũng phải mua!

Gia chủ Quang Đức vô cùng rõ ràng quan hệ lợi hại trong đó.

“Gia chủ Quang Đức, không phải vừa nãy ông đã nói sáu tỷ mà ông tăng giá thêm một đồng nữa, tên ông sẽ viết ngược lại sao?” Lâm Vân cười như không cười nhìn ông ta.

“Đúng vậy, tôi nói tôi tăng giá thêm một đồng sẽ viết tên ngược lại, nhưng cái giá hai mươi nghìn tỉ năm trăm triệu đồng là cậu đề ra, không phải tôi tăng thêm, rất hợp tình hợp lý.” Gia chủ Quang Đức nói.

“Được rồi, giá cả đã thương lượng rồi, tôi bảo thư ký viết hợp đồng.” Lâm Vân nói.

Lâm Vân biết rằng, những lời thề bạo nói vừa nãy cũng chỉ là thủ đoạn khiến đối thủ chịu áp lực hơn lúc đang thương lượng thôi.

Còn về cái giá hai mươi nghìn tỉ năm trăm triệu đồng, thằng ngu mới không bán.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1006


Chương 1006

Tỉnh Xuyên mất một năm hao tâm tổn trí, đừng thấy có vẻ cực kỳ thuận lợi, trừ đi tất cả giá thành và chi tiêu, lợi nhuận ròng cuối cùng cũng chỉ ba mười bốn nghìn tỉ VNĐ, hơn nữa đây là còn vì giá cả thị trường gần đây của năm nay khá tốt.

Hai mươi nghìn tỉ năm trăm triệu đồng này tương đương với lợi nhuận ròng hai năm của Tỉnh Xuyên, dễ dàng đã có thể nắm được trong tay.

Cái mỏ vàng đó của Lâm Vân trong một năm có lợi nhuận mấy trăm triệu cũng phải phí sức tốn công.

So với truyền cái video buồn nôn của Phạm Nhật Long ra, Lâm Vân cảm thấy lấy hai mươi nghìn tỉ năm trăm triệu đồng này có tính toán hơn, ngược lại sau này cơ hội cạnh tranh với Phạm Nhật Long còn nhiều.

“Không cần, tôi đã chuẩn bị hợp đồng xong rồi.”

gia chủ Quang Đức lấy hợp đồng từ trong tay ông ta, sau đó đưa cho Lâm Vân.

Lâm Vân đưa gia chủ Quang Đức quay về phòng làm việc, sau đó xem hợp đồng một lượt.

Theo nội dung trên hợp đồng, Lâm Vân phải xóa video ngay lập tức, hơn nữa không được truyền ra, nếu giữ lại một bản và truyền đi, Lâm Vân phải bồi thường gấp 10 lần tiền vi phạm hợp đồng, tức là phải bồi thường Hai trăm bốn mươi lăm nghìn tỉ VNĐ.

Hợp đồng chia làm hai phần, Lâm Vân đọc hợp đồng xong, sau khi xác nhận không có sai lầm thì ký tên và con dấu vào hợp đồng.

“Gia chủ Quang Đức, video chỗ tôi sẽ xóa.”

Lâm Vân vừa nói vừa lấy điện thoại ra, sau đó xóa video trước mặt Phạm Quang Đức.

“Tôi xóa video rồi, đưa tiền đây.” Lâm Vân bỏ điện thoại xuống, nhìn Phạm Quang Đức.

“Hai mươi nghìn tỉ năm trăm triệu đồng không phải là một con số nhỏ, hôm nay tôi vừa đưa cậu mười nghìn tỉ năm trăm triệu VNĐ, muốn lấy thêm hai mươi nghìn tỉ năm trăm triệu đồng thì tôi phải xoay sở thêm một thời gian nữa, theo thời gian trên hợp đồng, trong vòng ba ngày tôi sẽ chuyển tiền vào tài khoản của cậu.”

Sau khi Phạm Quang Đức nói xong thì đứng dậy rời đi.

Sau khi Phạm Quang Đức ra khỏi tòa nhà Tỉnh Xuyên, ông ta quay đầu nhìn lại, sau đó cắn răng căm hận nói: “Cứ đợi đấy, hôm nay nhà họ Phạm tôi mấy đi một tỷ, ngày sau tôi sẽ lấy lại cả tập đoàn Tỉnh Xuyên của mấy người!”

Phạm Quang Đức tự hỏi, ông ta và nhà họ Phạm của ông ta đã tung hoành ở thủ đô nhiều năm như thế, trước giờ vẫn chưa từng phải chịu thiệt lớn như vậy.



Mấy ngày tiếp theo này, tập đoàn Phạm thị điều động các mặt, xoay sở tiền vốn, thậm chí còn phải bán một công ty con trị giá năm nghìn tỉ hai trăm trăm mươi triệu VNĐ dưới trướng tập đoàn.

Ba ngày sau.

Cuối cùng Phạm Quang Đức cũng gom được hai mươi nghìn tỉ năm trăm triệu đồng tiền mặt, sau đó chuyển vào tài khoản của Lâm Vân.

Như thế, tài khoản của Lâm Vân đã có một khoản tiền lớn hơn bốn mươi hai nghìn tỉ đồng, dĩ nhiên có ba mươi lăm nghìn tỉ VNĐ trong đó đều là đóng góp của nhà họ Phạm .

Trong thời gian ba ngày này còn có một chuyện, đó là mẹ của Chu Tình ra viện.

Theo ước hẹn ban đầu, sau khi mẹ Chu Tình ra viện, Chu Tình sẽ đến Tỉnh Xuyên nhậm chức.

Chu Tình cũng thực hiện lời hứa, sau khi mẹ cô ấy ra viện, cô ấy đến tập đoàn Tỉnh Xuyên theo lệnh chủ tịch tập đoàn Tỉnh Xuyên, phụ trách công việc điều hành thường ngày của công ty.

Buổi sáng, tòa nhà Tỉnh Xuyên, trong phòng hội nghị.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1007


Chương 1007

Liễu Chí Trung đang đứng ở phía trước.

“Mọi người, đến nay nhà họ Phạm cũng hoàn toàn dừng lại việc gây áp lực với ưu đãi giảm giá với Tỉnh Xuyên chúng ta, lần tranh chấp gây áp lực này cũng tính là hoàn toàn qua rồi.” Liễu Chí Trung nói.

Sau đó, Liễu Chí Trung lại chuyển đề tài: “Chuyện lần này người có công lớn nhất là Lâm Vân, mọi người cho một tràng pháo tay vì nó nào!”

Liễu Chí Trung vừa dứt lời, bên dưới vỗ tay như sấm.

Rất nhiều quản lý cao cấp ở đây đều sôi nổi gật đầu.

Đầu tiên Lâm Vân khiến nhà họ Triệu dừng việc gây áp lực, sau đó lại thông qua việc cá cược trong tiệc rượu để nhà họ Phạm dừng việc chèn ép lại, thậm chí còn lấy tổng cộng ba mươi lăm nghìn tỉ VNĐ từ nhà họ Phạm .

Những điều này đã truyền xôn xao trong công ty từ lâu.

Trải qua những chuyện này, cũng hoàn toàn khiến Lâm Vân nổi danh trong tập đoàn Tỉnh Xuyên, khiến tất cả mọi người đều biết được sự lợi hại của Lâm Vân.

Không có ai dám nghi ngờ chất vấn năng lực của Lâm Vân!

Đến giờ, ngày càng nhiều quản lý cấp cao chủ động dựa vào Lâm Vân.

Dĩ nhiên là trừ phe của Lê Minh Hằng .

Lúc này Lâm Vân đứng dậy.

“Ông ngoại, cháu có một đề nghị.” Lâm Vân bình tĩnh nói.

“Cháu nói đi.” Liễu Chí Trung mỉm cười gật đầu.

“Theo cháu được biết, sau khi tập đoàn Phạm thị bị cháu lấy ba mươi lăm nghìn tỉ VNĐ, tập đoàn Phạm thị bây giờ đã gặp khó khăn về tài vụ, xoay vòng kinh tế rất gấp. Chúng ta có thể bắt lấy điểm yếu này để diệt họ!” Lâm Vân nói.

“Ý của cháu là gì? Phản kích lại tập đoàn Phạm thị?” Liễu Chí Trung giật mình.

Lâm Vân cười gật đầu: “Không sai, bây giờ chúng ta cũng có hoạt động tiến hành ưu đãi giảm giá, hơn nữa mức độ giảm giá nhất định phải thật lớn để thu hút tất cả khách hàng, để làm mất đi phần lớn khách hàng của tập đoàn Phạm thị!”

“Bây giờ tập đoàn Phạm thị vốn đang gấp gáp về tiền vốn, khó khăn về tài vụ, hoàn toàn không dư nhiều tiền, đối đầu với chúng ta, sau khi mất đi phần lớn khách hàng, mắt xích tài chính của tập đoàn Phạm thị ắt sẽ bị cắt đứt!”

Tất cả mọi người ở đó đều không khỏi gật đầu, đối với một tập đoàn lớn mà nói, đứt mắt xích tài chính có ý nghĩa gì?

Một khi mắt xích tài chính bị cắt đứt, cả một tập đoàn sẽ không vận chuyển linh hoạt nữa, cuối cùng sẽ sụp đổ.

“Chỉ cần lần này chúng ta có thể nắm được cơ hội, ra tay tàn nhẫn không tiếc tất cả, lần này chắc chắn là cơ hội rất lớn để lật đổ tập đoàn Phạm thị!” Giọng điệu của Lâm Vân vang vọng.

“Đây thực sự là cơ hội lật đổ tập đoàn Phạm thị!” Những quản lý cấp cao ở đó đều sôi nổi gật đầu.

Ông Chí Thành cũng gật đầu, ông ấy đã đấu với tập đoàn Phạm thị nhiều năm rồi, lần này chắc chắn là cơ hội tốt nhất để có thể lật đổ được tập đoàn Phạm thị.

“Tôi phản đối!”

Giám đốc tài chính Lê Minh Hằng đứng dậy.

“Tình trạng tài chính của Tỉnh Xuyên chúng ta bây giờ, lúc trước vừa mới tiến hành mở rộng quy mô kinh doanh, bây giờ tài chính của tập đoàn cũng không tốt. Lúc trước suýt chút nữa đã bị nhà họ Phạm bắt được cơ hội chèn ép Tỉnh Xuyên của chúng ta.”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1008


Chương 1008

“Bây giờ Tỉnh Xuyên hoàn toàn không thể lấy quá nhiều tiền để đối phó với tập đoàn Phạm thị được.” Lê Minh Hằng lớn tiếng nói.

Một quản lý cấp cao khác thuộc chi thứ nhà họ Liễu cũng đứng dậy, nói: “Không sai, muốn hoàn toàn lật đổ được tập đoàn Phạm thị thì cần phải có nguồn vốn rất lớn. Bây giờ Tỉnh Xuyên cũng không thể lấy ra nhiều tiền như thế được.”

Rất nhiều quản lý cao cấp ở đó sôi nổi gật đầu.

Dù lần này tập đoàn Phạm thị đã rơi vào hoàn cảnh khủng hoảng tài chính.

Nhưng dẫu sao tập đoàn Phạm thị cũng rất khổng lồ, muốn hoàn toàn cắt đứt được mắt xích tài chính của bọn họ, Tỉnh Xuyên cũng cần một số tiền rất lớn, số lượng khách hàng rời đi đủ nhiều mới được.

“Ông ngoại, ông có thể rút được bao nhiêu tiền?” Lâm Vân hỏi.

“Ông nghĩ cách thì cũng có thể lấy được khoảng mười nghìn tỉ năm trăm triệu VNĐ.” Ông ngoại nói.

Ông ngoại Liễu Chí Trung cũng biết, lần này là cơ hội hoàn hảo để gi ết chết tập đoàn Phạm thị, nếu bỏ qua cơ hội này, về sau chỉ sợ sẽ không có cơ hội thế này nữa.

Thế nên, Liễu Chí Trung nói thế nào cũng muốn nghĩ cách gom tiền.

“Được, cháu góp thêm mười bốn nghìn tỉ VNĐ nữa là gom đủ hai mươi tư nghìn tỉ năm trăm triệu VNĐ để đập vào, mức độ ưu đãi hạ giá của chúng ta cũng phải đủ lớn, lần này chắc chắn phải đập chết tập đoàn Phạm thị!” Ánh mắt Lâm Vân kiên quyết.

“Vân Nhi, lại khiến cháu tốn kém, lần này…” Liễu Chí Trung lộ ra một nụ cười khổ.

“Ông ngoại, số tiền này hoàn toàn là cháu lấy được từ nhà họ Phạm , cháu cũng không đau lòng.” Lâm Vân cười nói.

“Ha ha, cháu dùng tiền của tập đoàn Phạm thị để đập chết tập đoàn Phạm thị của họ, chủ tịch nhà họ Phạm mà biết được chắc chắn sẽ tức đến phun máu!” Liễu Chí Trung cười nói.

Bốn tỷ của Lâm Vân chính là lấy ra từ ba mươi lăm nghìn tỉ VNĐ mà gia chủ Quang Đức cho mình.

Lâm Vân chính là muốn dùng tiền của tập đoàn Phạm thị để đập chết tập đoàn Phạm thị bọn họ, nghĩ đến Lâm Vân cảm thấy kích động.

Còn về đau lòng?

Điều đó không tồn tại, chỉ cần có thể lật đổ được tập đoàn Phạm thị, Lâm Vân đập hết tiền cũng bằng lòng!

Hơn nữa sau này Lâm Vân sẽ là người thừa kế c*̉a Tỉnh Xuyên nên anh thay Tỉnh Xuyên tiêu tiền đối phó với tập đoàn Diệp Thị cũng là tiêu tiền cho bản thân trong tương lai.

Một khi tập đoàn Diệp Thị thật sự bị đánh ngã thì Tỉnh Xuyên cũng có thể nhân cơ hội tiếp tục làm lớn hơn hoàn toàn trở thành bá chủ c*̉a Kim Đô!

Hầu hết các quản lý cấp cao ở đây c*̃ng lộ ra vẻ kích động, bởi vì đây quả thật là một cơ hội tốt.

Chỉ có sắc mặt c*̉a đám người Lê Minh Hằng rất khó coi, nhưng mà anh ta cũng không tiếp tục đứng dậy phản đối nữa, trước đó anh ta lấy lý do là tập đoàn không có tiền để phản đối, bây giờ anh ta lại không tìm thấy lý do để phản đối.

Lúc này giám đốc Lý Lâm Văn c*̃ng đứng dậy nói:

“Tôi đề nghị nói với nhà họ Triệu để nhà họ Triệu kết thành đồng minh với chúng ta rồi tiến hành hạ giá chèn ép tập đoàn Diệp Thị, cứ như vậy sẽ càng nắm chắc được việc đánh ngã tập đoàn Diệp Thị.”

“Nhưng mà chuyện này không dễ nói, nếu như nhà họ Triệu quả thật làm như vậy thì sẽ hoàn toàn làm mất lòng nhà họ Phạm , dựa vào tác phong trước sau như một c*̉a nhà họ Triệu chỉ sợ sẽ rất khó đồng ý.” Liễu Chí Trung lẩm bẩm nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1009


Chương 1009

“Ông ngoại, chuyện nhà họ Triệu cứ giao cho cháu đi nói chuyện đi.”Lâm Vân nói.

“c*̃ng được, quan hệ giữa cháu và Triệu Linh không tệ nên cháu đúng là lựa chọn tốt nhất.” Ông ngoại cười tủm tỉm gật đầu.

“Ông ngoại yên tâm, cháu chắc chắn sẽ dốc hết sức lực để nói chuyện!” Lâm Vân chân thành nói.

Lâm Vân biết tầm quan trọng c*̉a việc để nhà họ Triệu tham gia vào.

Liễu Chí Trung gật đầu sau đó tiếp tục nói với mọi người:

“Thời gian tiếp theo sợ rằng mọi người sẽ bề bộn nhiều việc, lượng công việc tất nhiên sẽ gia tăng thêm nhiều, mọi người vất vả một chút, cuối năm tiền thưởng tuyệt đối sẽ không ít!”

Dù sao thì sau đó c*̃ng phải tiến hành chèn ép tập đoàn Diệp Thị nên sẽ có ưu đãi hạ giá trên phạm vi lớn, vì vậy sẽ hấp dẫn rất nhiều khách hàng, lượng công việc c*̉a mọi người hiển nhiên sẽ gia tăng thêm rất nhiều.

“Khụ khụ, tôi lại tuyên bố thêm một chuyện nữa.” Liễu Chí Trung hắng giọng.

Nhóm quản lý cấp cao ở đây đều nhao nhao ngẩng đầu nhìn về phía Liễu Chí Trung.

“Tôi tuyên bố Lâm Vân sẽ thăng chức lên làm phó chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Tỉnh Xuyên.” Liễu Chí Trung nói.

“Cái gì? Phó chủ tịch hội đồng quản trị?”

Liễu Chí Trung vừa mới nói xong thì tất cả mọi người ở trong phòng họp đều xôn xao.

Mọi người vô c*̀ng rõ ràng rằng chức vị phó chủ tịch hội đồng quản trị này là cấp quyết định cao nhất c*̉a tập đoàn, một khi đưa Lâm Vân lên làm phó chủ tịch hội đồng quản trị, như vậy thì thân phận và quyền lực c*̉a Lâm Vân tại Tỉnh Xuyên sẽ được tăng lên một độ cao mới.

Tất cả mọi người cảm giác vô c*̀ng ngạc nhiên, dù sao thì Lâm Vân mới vào công ty chưa được bao lâu, từ phó tổng giám đốc một bước đạp lên thành phó chủ tịch.

Sắc mặt Lê Minh Hằng giám đốc tài chính và những người c*̀ng phe với anh ta đều trở nên vô c*̀ng khó coi.

“Chủ tịch, tôi phản đối! Anh ta còn rất trẻ, kinh nghiệm rất ít nên hoàn toàn không thích hợp làm phó chủ tịch c*̉a Tỉnh Xuyên! Chủ tịch nên thận trọng!”

Một người trong nhà họ Liễu đứng dậy phản đối.

“Đúng vậy chủ tịch, xin hãy thận trọng!”

Mấy quản lý cấp cao phe Lê Minh Hằng đều đứng dậy phản đối.

Lê Minh Hằng c*̃ng đứng dậy vội vàng nói:

“Chủ tịch, chuyện bổ nhiệm phó chủ tịch lớn như vậy thì chắc chắn phải trải qua sự đồng ý c*̉a ban giám đốc chứ không thể qua loa như vậy!”

Sắc mặt Liễu Chí Trung đang đứng ở phía trước trở nên âm u.

“Ầm!”

Liễu Chí Trung vỗ bàn sau đó lớn tiếng quát tháo:

“Bây giờ tôi đang truyền đạt mệnh lệnh chứ không phải đang thương lượng với các người! Có ý kiến gì thì xé nát rồi nuốt xuống cho tôi, còn về chuyện ban giám đốc thì quyết định của tôi người nào trong ban giám đốc dám phủ định chứ!”

Vẻ mặt Liễu Chí Trung uy nghiêm, giọng nói vang vọng khắp cả phòng họp.

Cả phòng họp trong nháy mắt trở nên yên tĩnh, yên tĩnh đến nỗi một cây kim rơi trên mặt đất c*̃ng có thể nghe thấy rõ ràng.

Liễu Chí Trung đột nhiên nổi giận làm cho tất cả mọi người hơi run lẩy bẩy, mọi người đã thật lâu không có cảm nhận được cơn tức c*̉a Liễu Chí Trung.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1010


Chương 1010

Lê Minh Hằng tức thì bị dọa đến nỗi sắc mặt tái nhợt.

“Bây giờ tôi không thích nổi giận nhưng không có nghĩa là Liễu Chí Trung tôi không còn uy nghiêm nữa, một số người tốt nhất nên kiềm chế lại nếu ai dám can đảm tiếp tục giở trò ở trong tập đoàn thì tôi chắc chắn sẽ không buông tha!”

“Tan họp!”

Sau khi Liễu Chí Trung nói xong thì sải bước xoay người rời khỏi phòng họp.

Lâm Vân đứng dậy đi về phía Lê Minh Hằng .

“Chủ tịch Vân.”

“Chủ tịch Vân.”

Những nơi mà Lâm Vân đi qua nhóm quản lý cấp cao đều nhao nhao hành lễ hỏi thăm Lâm Vân.

Dù sao thì bây giờ thân phận c*̉a Lâm Vân là phó chủ tịch hội đồng quản trị c*̉a tập đoàn nên xưng hô hiển nhiên cũng phải thay đổi.

Lâm Vân nhanh chóng đi đến đứng trước mặt Lê Minh Hằng và những quản lý cấp cao c*̀ng phe với ông ta.

Tất cả họ đều cúi đầu.

“Ngô Khang, Lê Cương Trực, Lý Duy các người nhìn thấy tôi mà không biết chào hỏi sao?” Lâm Vân nhíu mày hỏi.

“Chủ tịch Vân.”

Những người này chỉ có thể hành lễ rồi mở miệng chào hỏi.

Lâm Vân lại nhìn về phía Lê Minh Hằng giám đốc tài chính cười giễu hỏi:

“Lê Minh Hằng , còn anh thì sao? Anh còn đứng thất thần ra đó làm gì? Có phải là muốn tôi dạy anh không?”

Khóe mắt Lê Minh Hằng hơi co lại, sắc mặt lại càng thêm khó coi.

“Lâm…Chủ tịch Vân.”

Sau khi Lê Minh Hằng nghiến răng nghiến lợi thì vẫn cúi đầu nói ra mấy chữ này.

“Lê Minh Hằng , tôi biết anh và Lê Hải Phong là cùng một giuộc, nếu bây giờ tôi đã là phó chủ tịch hội đồng quản trị c*̉a Tỉnh Xuyên vậy thì tôi cam đoan những ngày tháng an nhàn của anh sắp kết thúc rồi.” Lâm Vân híp mắt nói.

Sau khi Lê Minh Hằng nghe vậy thì cơ bắp đột nhiên giật mạnh nhưng mà anh ta lại không có cách nào phản bác.

Sau khi Lâm Vân nói xong c*̃ng quay người rời khỏi phòng làm việc.

Sau khi trở lại phòng làm việc của mình điện thoại c*̉a Lâm Vân vang lên, Lâm Vân nhìn thấy là Triệu Linh gọi tới.

“Alo Triệu Linh.” Lâm Vân nghe điện thoại.

“Lâm Vân, lần trước tôi giúp anh thuyết phục ông nội của tôi anh đã nói là sẽ mời tôi ăn cơm, đã mấy ngày rồi không phải là anh quên đấy chứ?” Trong điện thoại truyền ra giọng nói c*̉a Triệu Linh.

“Làm sao có thể quên chứ? Hôm nay cô có thời gian không tối nay tôi mời cô ăn cơm, cô thấy thế nào?” Lâm Vân nói.

Vốn dĩ Lâm Vân vừa mới chuẩn bị gọi điện thoại cho Triệu Linh, dù sao nếu muốn để nhà họ Triệu kết hợp với Tỉnh Xuyên hợp lực chèn ép nhà họ Phạm thị Lâm Vân vẫn cần tới sự giúp đỡ c*̉a Triệu Linh.

“Đương nhiên là có thời gian.” Trong điện thoại truyền ra giọng nói khẳng định c*̉a Triệu Linh.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1011


Chương 1011

“Vậy được, năm giờ chiều tôi sẽ đến dưới tòa nhà c*̉a tập đoàn Triệu Thị đón cô.” Lâm Vân nói.

Vừa cúp điện thoại thì Chu Tình đẩy cửa đi vào.

“Chủ tịch Vân, chúc mừng anh thăng chức lên phó chủ tịch.” Chu Tình vừa nói vừa đi đến.

Lâm Vân cười: “Chu Tình đừng gọi tôi là Chủ tịch Vân, thật là xa lạ, cứ gọi tôi Lâm Vân là được rồi.”

Chu Tình cười gật đầu đồng ý.

“Chu Tình, thời gian tiếp theo công ty khẳng định sẽ vô c*̀ng bận bịu, anh làm tổng giám đốc chấp hành thì chắc chắn sẽ rất bận bịu, vất vả cho anh rồi.” Lâm Vân nói.

“Đây là việc nằm trong phận sự của tôi nên đương nhiên tôi sẽ dốc hết sức lực làm tốt.” Chu Tình mỉm cười nói.

“Đúng rồi Chu Tình tôi có chuyện cần giao cho anh, anh hãy giúp tôi âm thầm điều tra giám đốc tài chính Lê Minh Hằng, xem anh ta ở công ty có quỹ đen hay không.” Lâm Vân nói.

Lê Minh Hằng và Lê Hải Phong là cùng một giuộc hơn nữa lại nhiều lần đối đầu với Lâm Vân nên Lâm Vân muốn giải quyết anh ta.

“Không thành vấn đề.” Chu Tình nghiêm túc gật đầu.

“Đúng rồi Lâm Vân, gần đây tình trạng chị họ Lâm Mộc Thanh c*̉a anh không tốt lắm, nếu anh có thời gian thì nên đi thăm cô ấy.” Chu Tình nói.

“Là chuyện công ty sao?” Lâm Vân ngạc nhiên nói.

“Đúng vậy, trước mắt đã hoàn thành việc mở rộng vòng đầu nhưng hiệu quả không tốt lắm, công ty vẫn luôn ở trong trạng thái hao tổn, gần đây nhà đầu tư đột nhiên rút vốn không còn giúp cô ấy tiến hành đầu tư mở rộng nữa.” Chu Tình nói.

“Được rồi, tôi đã biết.” Lâm Vân gật đầu.

……

Sau khi Lâm Vân ra khỏi công ty thì đi thẳng đến công ty c*̉a Lâm Mộc Thanh để chuẩn bị gặp Lâm Mộc Thanh.

Lúc trước khi Lâm Vân khó khăn nhất không có tiền nộp học phí chính Lâm Mộc Thanh đã âm thầm giúp Lâm Vân, Lâm Vân sẽ không bao giờ quên phần nhân tình này.

Bây giờ Lâm Mộc Thanh gặp khó khăn thì Lâm Vân đương nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

Khi Lâm Vân đi vào gặp Lâm Mộc Thanh thì cả tập đoàn Tỉnh Xuyên c*̃ng trở nên bận rộn, bắt đầu việc hạ giá ưu đãi trên phạm vi lớn để chèn ép tập đoàn Diệp Thị.

Dưới sự cố gắng c*̉a giám đốc Lý Lâm Văn, tổng giám đốc chấp hành Chu Tình c*̀ng với quản lý cấp cao chỉ vẻn vẹn một tiếng phương án thành thục đã được đưa ra.

Vẻn vẹn hai tiếng phương án đã được đưa xuống cho từng bộ phận, công ty chi nhánh sau đó bắt đầu chấp hành.

……

Một bên khác, bên trong sân vườn nhà họ Phạm

Phạm Nhật Long bị một cô gái mập mạp kéo vào trong phòng khách.

Mặc dù cô gái mập mạp này mặc đồ thời thượng, trên cổ còn đeo sợi dây chuyền trân châu nhìn rất cao quý, nhưng dáng dấp lại rất xấu rất mập, cân nặng tối thiểu là chín mươi kg giống như heo sề vậy.

Cô ta chính là cô con gái nhỏ Trần Mỹ c*̉a nhà nhà họ Trần.

Gia chủ Quang Đức thấy họ trở về thì ngay lập tức bận bịu cười híp mắt hỏi:

“Mỹ Mỹ, Nhật Long hôm nay hai đứa đi chơi có vui không?”

“Rất vui.”Trần Mỹ vừa ăn pizza trong tay vừa nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1012


Chương 1012

“Mỹ Mỹ, vậy cháu có thấy hài lòng với Nhật Long nhà bác không?” Gia chủ Quang Đức cười hỏi.

“Đương nhiên là hài lòng, cháu rất thích anh Nhật Long.”Trần Mỹ lộ ra vẻ vui mừng.

Ngay sau đó Trần Mỹ nhìn về phía Phạm Nhật Long vui mừng hỏi:

“Anh Nhật Long anh có hài lòng về em không? Anh có thích em không?”

Phạm Nhật Long chỉ cảm thấy khi nói chuyện với Trần Mỹ, trong miệng cô ta bốc ra một hơi thở rất thối, cực kỳ thối.

“Oẹ!”

Sau khi Phạm Nhật Long hít vào một hơi, không khỏi nôn ọe một trận.

“Anh Nhật Long sao thế, không khó chịu sao?” Trần Mỹ vừa nói vừa tiến lại gần.

Mùi hôi trong miệng của cô ta khiến Phạm Nhật Long cảm thấy buồn nôn.

“Không… không có gì, anh cũng rất thích em Mỹ Mỹ.” Phạm Nhật Long cười gượng.

Phạm Nhật Long nghĩ đến lợi ích của việc liên hôn của nhà họ Trần, nghĩ đến việc có thể mượn thế lực của nhà họ Trần, xử lý Lâm Vân và Tỉnh Xuyên, anh ta chỉ có thể nhẫn nhịn.

“Thích em sao, vậy hãy hôn em một cái đi!”

Trần Mỹ chu môi ra.

Phạm Nhật Long nuốt nước miếng, chuyện này còn khó hơn đưa anh ta ra chiến trường.

“Nhật Long!”

Chủ nhân nhà họ Phạm dùng ánh mắt ra hiệu với Phạm Nhật Long.

Phạm Nhật Long chỉ có thể cắn răng hôn Trần Mỹ, còn phải giả bộ làm ra bộ dạng hưởng thụ.

Lúc này, di động của Phạm Nhật Long vang lên, anh ta nhìn thấy là Giám đốc Tài vụ của Tỉnh Xuyên, Lê Minh Hằng gọi điện cho anh ta.

“Anh nói gì?”

Sau khi Phạm Nhật Long nghe được cái gì trong điện thoại, sắc mặt của anh ta trở nên nhợt nhạt.

Sau khi cúp điện thoại.

“Nhật Long, chuyện gì xảy ra?” chủ nhân nhà họ Phạm hỏi.

“Lê Minh Hằng cho biết, Tỉnh Xuyên sẽ lợi dụng điểm mấu chốt của việc thiếu vốn và khó khăn về doanh thu của Tập đoàn Diệp Thị, đầu tư hai mươi tư nghìn tỉ năm trăm triệu VNĐ vào các hoạt động và chiết khấu để cướp mối làm ăn của chúng ta, khiến cho nguồn vốn duy trì của Tập đoàn Diệp Thị bị đứt đoạn, rồi từ đó hoàn toàn sụp đổ!” Phạm Nhật Long nghiến răng nghiến lợi nói

“Cái gì!?”

Chủ nhân nhà họ Phạm mạnh mẽ đứng dậy, sắc mặt tái nhợt.

Chủ nhân nhà họ Phạm vô cùng hiểu rõ, lần trước lấy ra một trăm tỷ cho Lâm Vân, khiến cho nguồn vốn của Tập đoàn Diệp Thị trở nên vô cùng khó khăn, chí ích cũng phải nửa năm, nguồn vốn của Tập đoàn Diệp Thị mới bớt căng thẳng và từ từ hồi phục lại.

Vào thời điểm này, nếu Tỉnh Xuyên thật sự bùng nguồn vốn ra để cướp mối làm ăn của họ, thì nguồn vốn điều động của Tập đoàn Diệp Thị sẽ bị đứt quản, như thế chẳng khác nào tiêu diệt con đường sống của Tập đoàn Diệp Thị.

“Trước đây Tập đoàn Tỉnh Xuyên buôn bán thua lỗ, quỹ cũng eo hẹp? Tiền ở đâu ra!” chủ nhân nhà họ Phạm vẻ mặt hoài nghi.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1013


Chương 1013

“Nghe nói phần lớn tiền là của nhóc Lâm Vân bỏ ra” Phạm Nhật Long nói.

“Cái gì? Tiền Lâm Vân lấy ra! Nó… nó đang dùng tiền của tôi đưa cho anh ta rồi quay lại để hạ bệ tôi?”

chủ nhân nhà họ Phạm sắc mặt tức giận đến xanh mét.

Lúc này, Tổng giám đốc tập đoàn Diệp Thị vội vàng đi vào.

“Chủ tịch Quang Đức, cậu chủ Nhật Long, việc lớn không tốt, Tỉnh Xuyên đang cạnh tranh với chúng ta, đều rầm rộ hoạt động giảm giá, giảm giá chưa từng có, bây giờ rất nhiều khách hàng của chúng ta đều tìm đến Tỉnh Xuyên!” Tổng giám đốc háo hức nói.

Sau khi chủ nhân nhà họ Phạm nghe xong, sắc mặt càng thêm ảm đạm.

“Nghĩ gì vậy?” chủ nhân nhà họ Phạm nhìn tổng giám đốc.

“Chủ tịch Quang Đức, trong tình huống hiện tại, nếu chúng ta muốn giành lại khách hàng và giữ vững thị trường, chúng ta cũng phải có hoạt động giảm giá ngang hàng với họ.”

“Nhưng hoạt động kiểu này rất đốt tiền, bây giờ số tiền hiện có của Tập đoàn chưa đến một tỷ, chỉ đủ chi tiêu hàng ngày, nếu làm hoạt động giảm giá kiểu vậy sợ là không kham nổi”, Tổng giám đốc lo lắng nói.

“Nếu chúng ta không làm hoạt động thì phải làm sao đây?” chủ nhân nhà họ Phạm hỏi.

“Cái đó… sau đó không ai mua bất động sản mới xây của chúng ta, hàng hóa tích lũy không bán được, thu hồi chi phí, đến hạn trả nợ thì ngân hàng không có tiền trả, nguồn vốn thu vào bị đứt đoạn, phát sinh quá nhiều thứ phải chi, Tập đoàn này sẽ phá sản mất.” Tổng giám đốc sắc mặt trắng bệch.

“Binh!”

“Chết tiệt! Chết tiệt! Chắc lại là cách mà Lâm Vân nghĩ ra!”

chủ nhân nhà họ Phạm nện một đấm lên trên ghế sô pha, sắc mặt càng thêm trầm xuống.

chủ nhân nhà họ Phạm trong lòng biết có lẽ lần này Tập đoàn Phạm thị thật sự sẽ phá sản.

“Chủ nhân nhà họ Phạm , cách duy nhất bây giờ là bỏ nhiều tiền ra để tạo ra hoạt động tương xứng thì mới đấu lại hoạt động của Tỉnh Xuyên, không thể để khách hàng bỏ đi được!” Tổng giám đốc nói.

“Tình huống này, tôi làm sao có thể lập tức rút ra bảy hai mươi tam nghìn tỉ VNĐ tiền mặt được?” chủ nhân nhà họ Phạm hung ác nói.

“Chủ tịch Quang Đức, tôi đề nghị trước tiên hãy bán những tài sản không quan trọng của tập đoàn, rồi Chủ tịch Quang Đức, anh có thể nghĩ cách để gom tiền lại sau.” Tổng giám đốc nói.

Chủ nhân nhà họ Phạm lắc đầu: “Hiện tại tôi nóng lòng muốn bán gia sản, như vậy giá cả cũng không bán được cao, bán gia sản cũng giống như bị xẻ mất miếng thịt!”

Dừng một chút, chủ nhân nhà họ Phạm tiếp tục:

“Anh xuống trước đi. Hiện tại trong tài khoản còn có bao nhiêu tiền, tất cả sẽ dùng để giảm giá và tham gia vào các hoạt động, tôi sẽ nghĩ cách giải quyết vấn đề thiếu vốn.”

Tổng giám đốc gật đầu, rồi đi ra ngoài.

“Cha, muốn rút thêm bảy hai mươi tam nghìn tỉ VNĐ, điều đó là không thể đâu.” Phạm Nhật Long vẻ mặt cũng rất lo lắng.

“Con cứ để yên, con cứ theo kế hoạch của con, hôm nay sẽ cùng ông nội lên đường đến nhà họ Trần, Gặp chủ nhân nhà họ Trần, tốt hơn là nên bàn bạc chuyện đính hôn luôn.”

“Chỉ cần liên hôn với nhà họ Trần, có được sự sự giúp đỡ của Gia tộc Mộ Dung, chúng ta cũng không cần sợ Tỉnh Xuyên nữa!” chủ nhân nhà họ Phạm nói.

“Cái gì Tập đoàn Tỉnh Xuyên, ở trong mắt chủ nhân nhà họ Trần, chẳng là cái đinh gì!” Trần Mỹ kiêu ngạo nói.


 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1014


Chương 1014

Mặc dù hiện tại Tập đoàn Tỉnh Xuyên rất bận, nhưng Lâm Vân không chịu trách nhiệm cụ thể về bất kỳ dự án nào, nên Lâm Vân cũng không bận, Lâm Vân chỉ cần cùng ông ngoại nhìn tổng thể và khống chế tình hình là được rồi.

Đối với trấn áp nhà họ Phạm , đo cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai là có kết quả liền, loại chuyện như thế này, phải cần có thời gian.

Lâm Vân lái xe đến công ty của chị họ Lâm Mộc Thanh.

Phần mềm do Lâm Mộc Thanh phát triển có tên là Shoppe, và công ty của cô có tên là Công ty Internet ThAnh Vân.

Bên trong phòng làm việc của Lâm Mộc Thanh.

“Lâm Vân, tới nếm thử cà phê mà chị mới pha cho em.”

Nở nụ cười trên môi, Lâm Mộc Thanh đặt ly cà phê đến trước mặt Lâm Vân.

“Cảm ơn chị Thanh.” Lâm Vân cười nhẹ, sau đó nhấp một ngụm cà phê.

“Lâm Vân, em là người bận rộn, sao lại nghĩ tới ghé thăm công ty chị chơi vậy?” Lâm Mộc Thanh cười hỏi.

“Chị Thanh, Chu Tình đã nói hết với em về tình hình của công ty chị rồi.” Lâm Vân nói.

“Ôi… Chị đã nói với chị ấy là đừng nói với em rồi, chị ấy vẫn nói.” Lâm Mộc Thanh thở dài, nụ cười trên mặt cũng biến mất.

Rõ ràng Lâm Mộc Thanh vừa mới cười, hoàn toàn là để diễn cho anh xem mà, ý không muốn Lâm Vân lo lắng cho mình.

“Sao chị không nói cho em biết? Em là em trai của chị mà!” Lâm Vân nghiêm mặt.

Ngừng một chút, Lâm Vân tiếp tục hỏi: “Chị Thanh, hiện tại dự định như thế nào?”

“Kế hoạch của chị là tiếp tục nghĩ cách để tăng đầu tư, nhưng giai đoạn đầu của bên chị xúc tiến không hiệu quả, gần đây chị đã đi đến rất nhiều công ty và lên kế hoạch thu hút đầu tư, nhưng bây giờ không ai muốn đầu tư quy mô lớn.”

Lâm Mộc Thanh bất lực lắc đầu nói tiếp:

“Hiệu ứng giai đoạn đầu của đợt quảng bá không tốt, có lẽ lúc đầu chị đã suy nghĩ quá đơn giản, có lẽ dự án này thực sự không khả thi.”

Lúc này, nhân viên quầy lễ tân của công ty gõ cửa tiến vào văn phòng.

“Chủ tịch Lâm, cậu chủ của tập đoàn Thiên Lạc, Ngô Thiên Cao, đang ở bên ngoài, nói là đến bàn về việc đầu tư.” Nhân viên lễ tân nói.

“Thật không? Nhanh mời vào đi.” Lâm Mộc Thanh vội vàng nói.

Ngay sau đó, người phụ nữ ở quầy lễ tân dẫn một người đàn ông trẻ tuổi vào văn phòng.

“Cậu chủ Ngô, xin chào! Xin chào!”

Lâm Mộc Thanh đứng dậy bắt tay chào hỏi.

Bên đầu tư, đó là chủ sở nguồn vốn đầu tư, có thể được coi như là cha đẻ của doanh nghiệp, có thể thấy bên đầu tư và bên được đầu tư là mối quan hệ như thế nào, bên được đầu tư thì được coi như là con cái, là cháu chắc.

Tuy nhiên, sau cái bắt tay, Ngô Thiên Cao không khép tay lại mà đặt tay còn lại lên mu bàn tay Lâm Mộc Thanh vuốt v e nhẹ nhàng, nói một cách thèm khát:

“Đôi tay của cô Mộc Thanh thật là mềm mại.”

“Cậu chủ Ngô, cậu… cậu quá khen rồi!”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1015


Chương 1015

Lâm Mộc Thanh cười khan một tiếng, sau đó vội vàng rụt tay lại.

Ngô Thiên Cao xoay người ngồi trên sô pha, chéo chân lại nói:

“Lâm Mộc Thanh, lần trước cô đến công ty chúng tôi nói chuyện đầu tư, tôi nghe nói rồi tập đoàn Thiên Lạc của tôi có thể đầu tư vào dự án của công ty cô, nhưng… không phải khi khổng khi không đầu tư.”

“Tất nhiên đó không phải là khoản đầu tư miễn phí, nếu dự án của chúng tôi thành công, lợi tức đầu tư của bên anh Cao sẽ rất hậu hĩnh.” Lâm Mộc Thanh cười nói.

“Không, tôi không nói về chuyện này, tôi có yêu cầu khác.”

Sau khi Ngô Thiên Cao nói xong những lời này, liền ngẩng đầu lên, thèm thuồng nhìn chằm chằm Lâm Mộc Thanh, vẻ mặt d@m đãng thể hiện một cách không biết xấu hổ.

“Cậu chủ Vân, ý của cậu là gì?” Lâm Mộc Thanh nhìn anh ta.

“Vậy thì để tôi nói thẳng Tập đoàn Thiên Lạc của chúng tôi sẽ đầu tư hai trăm triệu tệ. Ngoài việc hoàn vốn thành công trong hợp đồng, cô phải ngủ với tôi ba mươi lần, nếu cô đồng ý tiếp nhận cùng lúc với nhiều người, tôi sẽ bỏ thêm vốn đầu tư thêm một trăm triệu.” Ngô Thiên Cao cười nói.

Sau khi Lâm Mộc Thanh nghe được lời này, đương nhiên sặc mặt lộ ra vẻ rất khó chịu.

Ngay khi Lâm Mộc Thanh đang định từ chối, Lâm Vân ở bên cạnh đột nhiên đứng lên, trong mắt hiện lên lửa giận.

Đây mà gọi là nói về đầu tư? Thật chất chỉ muốn ngủ với Lâm Mộc Thanh!

“Cậu chủ Vân Cao, phải không? Cút ngay cho tôi! Xa thật xa vào!” Lâm Vân chỉ vào anh gầm lên.

Sau khi Ngô Thiên Cao nghe Lâm Vân mắng, sắc mặt lập tức tối sầm lại.

“Ôi, cái thứ ngu xuẩn này ở đâu ra vậy, dám chỉ thẳng mặt tao mà mắng sao?” Ngô Thiên Cao ngẩng đầu nhìn Lâm Vân.

Ngay sau đó, Ngô Thiên Cao vẻ mặt buồn bực, quay đầu nói với Lâm Mộc Thanh:

“Lâm Mộc Thanh, đây là nhân viên công ty của cô sao? Còn dám mắng ông đây, không muốn nói chuyện đầu tư đúng không?”

“Tôi đang nói về mẹ của anh!”

Lâm Vân vốn rất tức giận, đã dùng nắm đấm đánh Ngô Thiên Cao, làm anh ngã xuống sô pha.

Lâm Vân nhìn thấy anh họ mình có thái độ khinh bỉ, lập tức tức giận!

Con rồng có vảy ngược sẽ chết nếu chạm vào!

Đối với Lâm Vân mà nói, người thân, bạn thân, người yêu của hắn chính là con rồng có vảy ngược đó, bị người khác cấm đoán tuyệt đối!

Ngô Thiên Cao bị đánh vào vết máu trên khóe miệng. Sau đó hét lên:

“Cậu nhóc, cậu … không dám đánh tôi, cậu xong rồi! Còn Lâm Mộc Thanh, cậu và công ty của cậu cũng xong!”

“Không dám!”

Lâm Vân ánh mắt ngưng tụ, đồng thời lại vung nắm đấm.

“Lâm Vân, bình tĩnh.” Lâm Mộc Thanh ngăn lại.

Ngay sau đó, Lâm Mộc Thanh quay sang Ngô Thiên Cao và nói:

“Anh Cao, anh ấy không phải là nhân viên của công ty chúng tôi. Anh ấy tên là Lâm Vân, cháu trai của Liễu Chí Trung.”

“Anh ấy… anh ấy là Lâm Vân?” Ngô Thiên Cao giật mình.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1016


Chương 1016

Bố của Ngô Thiên Cao, vài ngày trước, anh ấy có tham gia một buổi tiếp tân từ thiện, sau khi bố anh ấy trở về, anh ấy đã kể cho anh ta nghe về Lâm Vân.

“Đúng vậy, tôi là Lâm Vân.” Lâm Vân hơi hơi nheo mắt.

Sau khi Ngô Thiên Cao nghe thấy điều này, anh ta nhanh chóng thay đổi nụ cười của mình.

“Lâm… Anh Vân, thật xin lỗi, vừa rồi tôi không biết là anh, nên nói ra lời xúc phạm.” Ngô Thiên Cao cười đứng lên.

Tập đoàn của gia đình Ngô Thiên Cao có giá trị thị trường lên đến vài tỷ, nhưng so với tài sản kếch xù của Tỉnh Xuyên. Rõ ràng là nó vẫn còn tệ hơn nhiều.

“Anh biết Lâm Mộc Thanh là ai sao?” Lâm Vân lạnh lùng nói, híp mắt.

“Chẳng lẽ…, các người là quan hệ chị em?” Ngô Thiên Cao sửng sốt.

Khi anh nghĩ về nó, cả hai đều có họ Lâm.

“CTập đoàn Tỉnh Xuyên mừng, anh đã trả lời đúng. Phần thưởng của anh là hãy mau cút đi. Sau này đừng quấy rối chị họ tôi nữa, nếu không… hậu quả do chính anh tự chuốc lấy!” Giọng điệu của Lâm Vân lạnh lùng.

“Vâng, vâng, tôi sẽ ra khỏi đây!”

Ngô Thiên Cao nhanh chóng gật đầu.

Ngô Thiên Cao biết rất rõ lai lịch của Lâm Vân nhất định không được xúc phạm, mặc dù là thế hệ thứ hai nhưng hắn biết ai có thể khiêu khích và ai không thể khiêu khích.

Về phần nắm đấm vừa nhận được, hắn đương nhiên không dám nhận lại, chỉ có thể dùng làm bài học.

Ngô Thiên Cao nói xong liền nhanh chóng đi ra ngoài.

Sau khi người này rời đi.

“Chị Thanh!”

Lâm Vân nghiêm mặt đi tới gần Lâm Mộc Thanh nói:

“Chị Thanh, chẳng lẽ chị đi lôi kéo đầu tư đều bị đối xử kiểu này sao?”

Lâm Vân nghĩ Lâm Mộc Thanh nhất định đã chịu không ít bất bình khi đi kéo đầu tư.

Nếu Lâm Vân biết rằng chị mình sẽ bị đối xử như thế anyf khi đi kêu gọi đâù tư, anh sẽ không bao giờ để chị mình đi như vậy.

“Sao… sao vậy, hôm nay là lần đầu tiên chị gặp phải tình huống này.”

Lâm Mộc Thanh gượng cười.

Có thể thấy rằng Lâm Mộc Thanh không muốn Lâm Vân lo lắng cho mình.

“Chị nói dối em! Đồ ngốc! Chị biết không, em đang cảm thấy có lỗi với chị, tại sao không nói cho em biết sớm hơn! Không phải là vấn đề tiền bạc sao, em có thể giúp chị!” Lâm Vân đau khổ nói.

“Lâm Vân, chị xin lỗi, nhưng… là chị đã che giấu em. Đừng tức giận.” Lâm Mộc Thanh cười lắc cánh tay Lâm Vân.

Lâm Vân nhìn kỹ Lâm Mộc Thanh, nghiêm túc nói:

“Chị không được phép đi mời gọi đầu tư nữa! Về phần tiền, chị thiếu bao nhiêu, đều để em đầu tư, nghe chưa!”

“Nhưng…” Lâm Mộc Thanh muốn nói cái khác.

“Không nhưng!” Lâm Vân ngắt lời cô.

“Thôi, chị thiếu bao nhiêu tiền, từ từ ngồi xuống nói chuyện!”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1017


Chương 1017

Lâm Vân nói, kéo Lâm Mộc Thanh ngồi ở sô pha bên cạnh.

Sau khi ngồi xuống.

“Chị Thanh, tình hình của công ty bây giờ thế nào chị nói cho em biết đi.” Lâm Vân hỏi.

“Hiện tại tài chính của công ty eo hẹp, tiền lương của nhân viên gần như không thể gửi ra ngoài. Bởi vì hiệu quả quảng bá kém, họ không thể kiếm tiền. Họ rất cần tiền để gia nhập thị trường. Một là để duy trì hoạt động của chính công ty, hai là tiếp tục quảng bá.” Cúi đầu xuống nói.

“Chị cần bao nhiêu?” Lâm Vân hỏi.

“Cần 7 trăm đến hơn 1 nghìn tỷ đồng. Suy cho cùng, việc thăng tiến phụ thuộc vào việc đốt tiền”, Lâm Mộc Thanh nói.

“7 trăm đến 1 nghìn tỷ đồng? Vậy em sẽ đưa cho chị 1 nghìn tỷ đồng. Hãy giải quyết vấn đè trước mắt trước, nếu không đủ em sẽ bổ sung”. Lâm Vân nói.

“1 nghìn tỷ đồng!” Lâm Mộc Thanh sợ hãi lấy tay che miệng.

Đối với Lâm Mộc Thanh, nếu có 1 nghìn tỷ, cô sẽ thắp hương cầu nguyện, 1 nghìn tỷ đồng là chuyện cô chưa từng nghĩ tới.

“Đã muốn quảng bá, quảng cáo nhỏ không nên nữa. Chị nên bỏ tiền ra mời người nổi tiếng chứng thực, bạn lấy toàn bộ phí tài trợ quảng cáo cho các chương trình truyền hình, tiếng. Ngoài ra còn có các quản lí cho các kho ứng dụng phần mềm khác nhau. Mua hết đi! ”Lâm Vân nói.

Lâm Vân nói tiếp: “Ngoài ra, quảng cáo ngoại tuyến cũng được truyền bá điên cuồng. Tóm lại, tất cả những nơi có thể quảng cáo đều được trả tiền. Sau đó, chị có thể bỏ tiền ra để ưu đãi khách hàng. Đó phải là giảm giá thật.”

Lâm Mộc Thanh sững sờ sau khi nghe Lâm Vân nói.

Đợt khuyến mại quy mô lớn như vậy là điều cô chưa từng dám nghĩ tới. Cái chính là bỏ tiền ra để quảng bá một làn sóng trên kho ứng dụng nhưng do ứng dụng mua sắm không nổi tiếng nên không nhiều người tải về.

“Lâm Vân, cái này… 1 nghìn tỷ đồng không phải là số tiền nhỏ, tác dụng của một đợt quảng cáo thôi cũng không tốt, nếu đập vào 1 nghìn tỷ đồng vẫn không thể thành công, vậy… Thì 1 nghìn tỷ đồng có khả năng mất trắng.” Yếu tố rủi ro rất cao. ”Lâm Mộc Thanh nghiêm túc nói.

Tại sao trong khoảng thời gian này Lâm Mộc Thanh không tiến hành kêu gọi đầu tư, đó là bởi vì hiệu quả quảng bá không tốt, khiến công ty đầu tư cho rằng dự án của Lâm Mộc Thanh không đáng đầu tư.

“Cứ mặc nó trôi theo dòng nước đi, chỉ cần có thể khiến chị thực hiện được ước mơ của mình, thì cũng đáng!” Lâm Vân nghiêm túc nói.

Lâm Mộc Thanh cảm động trước lời nói của Lâm Vân, cô khóc và những giọt nước mắt chảy xuống má.

Mấy ngày nay, cô phải chịu đựng những ánh mắt lạnh lùng và chế giễu, cảm xúc bị kìm nén đến cực điểm, nhưng là một người phụ nữ mạnh mẽ, cô đã cố gắng kìm chế.

Thấy Lâm Mộc Thanh khóc, Lâm Vân tiến lên an ủi cô và cho cô mượn bờ vai.

Lâm Mộc Thanh khóc nói: “Lâm Vân, cám ơn em!”

Khi Lâm Mộc Thanh bất lực nhất, Lâm Vân đã cứu cô, trong lòng cô thật sự cảm ơn Lâm Vân.

“Chị Thanh, em biết chị chịu nhiều uất ức, nên khóc đi, cứ kêu lên.” Lâm Vân nghiêm túc nói.

Lâm Mộc Thanh nằm trên vai Lâm Vân, khóc.

Sau vài phút, Lâm Mộc Thanh, người đã khóc lớn, cuối cùng đã điều chỉnh lại cảm xúc của mình.

“Lâm Vân, công ty vẫn có 70% cổ phiếu trong tay chị, và 30% cổ phiếu khác. Em và ông nội mỗi người có 10%, và 5% là của Chu Tình, và cuối cùng 5% là của các nhà đầu tư khác.”

“Bây giờ em đầu tư 1 nghìn tỷ đồng. Chị sẽ trao cho em toàn bộ 70% cổ phiếu công ty trong tay. Công ty sẽ là của em trong tương lai” Lâm Mộc Thanh nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1018


Chương 1018

Lần trước khi ở nhà họ Lâm, Lâm Vân đã dùng 3 trăm 50 tỷ để mua dự án tái thiết thành phố cũ của nhà họ Lâm, 1 trăm tỷ ông nội đưa cho Lâm Mộc Thanh, Lâm Mộc Thanh đổi lại cho ông nội và Lâm Vân, mỗi người 10% cổ phần của công ty.

Lâm Vân vội lắc đầu: “Chuyện này làm sao có thể! Chị chỉ cần cho em thêm 10% cổ phiếu. Công ty do chị thành lập, dự án do chị làm. Làm sao em có thể lấy được?”

“Nếu không phải 1 nghìn tỷ đồng của em, công ty sẽ phải phá sản. Cho dù sau này thành công, cũng sẽ là khoản tín dụng 1 nghìn tỷ đồng của em. Nếu em không lấy cổ phần, thì chị sẽ không lấy tiền của em được, một xu cũng không!” Bĩu môi.

Lâm Vân biết tính tình của Lâm Mộc Thanh, bây giờ nói ra lời này, hẳn là cô ấy sẽ đổi ý.

“Chính là như vậy, chị Thanh, chị cho em 40%, cộng với 10% gốc của em, em có 50%, chị giữ lại 30% cổ phiếu, làm cổ đông lớn thứ hai thì sao?” Lâm Vân nói.

Ngừng một chút, Lâm Vân cũng nghiêm túc nói: “Nếu chị không đồng ý yêu cầu này, em sẽ giận chị.”

“Cái đó… không sao cả.” Lâm Mộc Thanh suy nghĩ một chút. Vẫn gật đầu.

Bằng cách này, Lâm Vân trở thành cổ đông lớn nhất với 50% cổ phiếu và Lâm Mộc Thanh với 30% cổ phiếu, là cổ đông lớn thứ hai của công ty.

“Mặc dù em đã trở thành cổ đông lớn nhất của công ty, nhưng em sẽ không can thiệp vào bất kỳ hoạt động quản lý và ra quyết định nào của công ty. Chị, chị vẫn là người ra quyết định cao nhất của công ty”, Lâm Vân nói.

“Ừ!” Lâm Mộc Thanh gật đầu.

Sau khi sự việc được giải quyết, Lâm Vân đã chuyển 1 nghìn tỷ đồng vào tài khoản của công ty.

Do đó, số dư trên thẻ Lâm Vân cũng thay đổi.

Để đối phó với nhà họ Phạm, Lâm Vân bỏ ra 14 nghìn tỷ đồng, còn để giúp Lâm Mộc Thanh, Lâm Vân lại đầu tư thêm 1 nghìn tỷ đồng nữa, Lâm Vân không cảm thấy xót xa, số tiền này không phải là vừa dùng sao?

Hơn nữa, nếu ứng dụng thực sự bắt lửa khi đầu tư vào công ty của Lâm Mộc Thanh, Lâm Vân cũng sẽ kiếm được rất nhiều tiền!

Sau khi 1 nghìn tỷ đồng đến, Lâm Mộc Thanh vội vàng chuyên tâm làm việc.

Đối với Lâm Mộc Thanh mà nói, trong khoảng thời gian tới hẳn là bận rộn.

Lâm Vân không làm phiền cô ấy nữa, chỉ nói với cô ấy rằng nếu gặp phải bất kỳ khó khăn nào nữa, hãy thông báo với mình càng sớm càng tốt!

Đối với Lâm Vân, tất cả những gì anh ta phải làm bây giờ là kiên nhẫn chờ đợi. Chờ cho chuỗi vốn của tập đoàn họ Phạm bị phá sản, và chờ Lâm Mộc Thanh phát triển công ty…

Năm giờ chiều, Lâm Vân lái xe đến Tập đoàn Triệu Thị, chờ Triệu Linh.

“Lâm Vân!”

Lâm Vân bị vỗ vai.

Lâm Vân quay lại thì thấy đó là Triệu Linh.

Hôm nay cô ấy mặc một chiếc váy ren trắng, giống như một nữ thần vậy.

“Lâm Vân, hôm nay anh mời tôi dự tiệc gì?” Triệu Linh cười nói.

“Bảo đảm là đồ ăn chưa ăn bao giờ!” Lâm Vân cười nói.

“Tôi không tin. Tôi đã ở đây 20 năm rồi. Ở đây có gì mà tôi chưa ăn”, Triệu Linh tự tin nói.

“Đi rồi sẽ biết.” Lâm Vân cười gằn.

Ngay sau đó, Triệu Linh ngồi trên chiếc Porsche 918 của Lâm Vân.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1019


Chương 1019

Lâm Vân không lái xe đến khu kinh doanh phát triển mà đến một thị trấn tồi tàn, nơi có những ngôi nhà cũ kỹ và môi trường không tốt lắm.

Hầu hết những người sống ở đây đều có hoàn cảnh kinh tế khó khăn. Và công nhân nhập cư, xét cho cùng, giá thuê ở đây thấp hơn nhiều so với những nơi khác.

Nơi đây thực sự là một vết sẹo lớn trong thành phố nhộn nhịp.

Lâm Vân điều khiển xe đến một điểm đỗ bên đường rồi dừng lại.

“Đây là khu ổ chuột? Không ngờ ở thành phố này lại có một nơi như vậy.” Triệu Linh không khỏi thở dài, xem ra cô chưa từng tới nơi như vậy.

Dù gì thì cô cũng là con cả của nhà họ Triệu. Được sinh ra với chiếc thìa vàng, cuộc sống luôn sung sướng.

“Tôi từng sống trong một khu ổ chuột ở thành phố Bảo Thạnh, và tôi lớn lên ở một nơi như nơi này.” Lâm Vân nói.

“Hẳn là rất đắng.” Triệu Linh nhìn Lâm Vân.

“Đã quen thì tốt, nhưng sống quá hèn mọn.” Lâm Vân cười lắc đầu, trong đầu lại hiện lên quá khứ.

“Lâm Vân, anh không mời tôi một bữa cơm thật ngon sao? Làm sao lại tới nơi như vậy?” Triệu Linh vẻ mặt có chút bối rối.

“Đúng vậy, bữa ăn ngon đến rồi.” Lâm Vân cười nói.

“Ở đây có thể có đồ ăn gì? Đùa với tôi sao?” Triệu Linh không tin.

“Haha, sau này sẽ biết, đi cùng tôi.”

Lâm Vân vừa nói vừa khóa xe, sau đó đưa Triệu Linh vào trong đường.

Triệu Linh xinh đẹp, ăn mặc cũng rất tinh xảo, cùng với khí chất của cô ấy, đi trên đường tỷ lệ quay đầu là siêu cao.

Thậm chí, có một người đàn ông đi xe ắc quy chết lặng, tông vào cột đèn đường bên đường.

Lâm Vân đưa Triệu Linh đến một quán ăn khuya rồi ngồi xuống, nơi kinh doanh rất nóng. Có thể ngửi thấy mùi hương từ rất xa.

“Lâm Vân, bữa ăn ngon mà anh đang nói tới đây sao?” Triệu Linh nở một nụ cười bất lực.

“Ừ, đến rồi, tôi nói rồi, chắc hẳn là bữa ăn ngon mà cô chưa ăn bao giờ, chắc chắn chưa bao giờ ăn bữa tối như này?” Lâm Vân cười nói.

“Cái này…” Triệu Linh nhìn môi trường thô sơ và có phần bẩn thỉu, trên mặt lộ ra vẻ xấu hổ.

Chỉ vì quan hệ với Lâm Vân nên cô đã không nói gì.

“Đừng lo lắng, Triệu Linh. Nếu không có vấn đề gì, mỗi ngày ở đây có rất nhiều người đến ăn.”

“Được rồi.” Triệu Linh gật đầu.

Mặc dù Triệu Linh có chút phản kháng nhưng dù sao cô cũng chưa từng dùng bữa trong môi trường tồi tệ như vậy, nhưng cô không muốn làm Lâm Vân thất vọng nên đã đồng ý.

Vì vậy, Triệu Linh đi theo Lâm Vân vào quán ăn đêm.

“Ông chủ, tìm cho chúng ta một chỗ ngồi.” Lâm Vân nói.

“Hai người thật sự rất thích hợp. Còn có ghế cuối cùng ở đằng kia. Cô ngồi trước đi, trên bàn có thực đơn.” Ông chủ cười nói.

“Chờ chút ông chủ!”

Một giọng nói truyền đến.

Sau đó, bốn người đàn ông trung niên bước đến.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1020


Chương 1020

“Ông chủ, hãy để chúng tôi ngồi ghế cuối cùng!” Một trong những người đàn ông có râu nói.

Lâm Vân liếc mắt nhìn, bốn người này đều nên ăn mặc ở khu ổ chuột này.

“Bốn người à, chúng tôi đến trước.” Lâm Vân nói.

Lâm Vân nói ra lời này, bốn người này lần lượt nhìn Lâm Vân.

Khi nhìn thấy Triệu Linh bên cạnh Lâm Vân, ánh mắt họ đều nhìn thẳng.

“Chết tiệt, thật là một cô gái xinh đẹp!”

Tuy nhiên, khi họ nhìn thấy quần áo của Lâm Vân. Cũng tỏ thái độ coi thường.

“Chàng trai, anh thật tuyệt vời, anh câu được một cô gái xinh đẹp như vậy.” Cánh mày râu ôm lấy cánh tay.

Ba người còn lại cũng kinh ngạc nhìn Triệu Linh.

“Chuyện này sẽ không làm phiền anh. Triệu Linh, chúng ta ngồi xuống đi.” Lâm Vân kéo Triệu Linh, chuẩn bị đi tới bàn cuối cùng.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Tuy nhiên, ba người bên cạnh người đàn ông có râu đã bước tới và chặn đường của Lâm Vân.

Lúc này, cánh mày râu lấy ra 1 triệu 7 trăm đưa trước mặt ông chủ.

“Ông chủ, đây là tiền boa, giao cho chúng tôi vị trí đó được không?” Người đàn ông có râu tự hào nói.

“Không có vấn đề gì cả!”

Ông chủ mỉm cười gật đầu, kiếm được 1 triệu 7 trăm chẳng phải làm gì, đương nhiên là ông ta sẵn lòng.

Sau đó ông chủ nhìn cả Lâm Vân và nói:

“Hai người à. Chỉ cần đợi lát nữa anh sẽ có chỗ.”

“Chẳng lẽ phải bỏ tiền ra tranh cái bàn này?” Lâm Vân không khỏi nở nụ cười.

Ngay sau đó, Lâm Vân trực tiếp lấy trong túi ra 34 triệu 5 trăm và đập nó trước mặt ông chủ.

“Ông chủ, 34 triệu 500 nghìn đồng, cái bàn này thuộc về chúng tôi.” Lâm Vân bình tĩnh nói.

“Tốt tốt!”

Ông chủ nhìn thấy gần 35 triệu, ánh mắt sáng rực lên.

Lâm Vân quay đầu nhìn bốn tên râu quai nón, cười nhạo:

“1 triệu 7 trăm nghìn các anh cũng có thể bỏ ra được? Các anh không cảm thấy xấu hổ?”

“Anh…”

Bốn người đàn ông có râu, thấy Lâm Vân bỏ ra nhiều tiền như vậy, sắc mặt trở nên khó nhìn.

“Hiện tại tôi đang đấu giá 34 triệu 500 nghìn đồng. Các anh muốn tiếp tục đấu giá sao? Nếu anh tiếp tục đấu giá, tôi sẽ đồng hành cùng các anh. Nếu anh không đủ tiền. Vậy phiền các anh cút đi.” Lâm Vân bình tĩnh nói.

Khi bốn người họ nghe thấy điều này, khuôn mặt của họ trở nên xấu xí hơn.

“Cậu nhóc, cậu… cậu đợi đấy!”

Bốn người nói xong liền xoay người rời đi.

Sau khi bốn người rời đi, Lâm Vân và Triệu Linh cũng ngồi vào bàn cuối cùng.

Trước khi lấy đồ ăn, Lâm Vân nói với Triệu Linh về việc nhờ nhà họ Triệu giúp đỡ và cùng nhau đạp đổ nhà họ Phạm.

“Anh Vân, đối với chuyện lớn như vậy, tôi chỉ có thể nói sẽ cố gắng hết sức giúp anh nói với ông nội, nhưng ông nội có đồng ý hay không thì tôi không chắc. Vả lại… Lần trước tôi dùng tự sát để uy h**p, lần này tôi nghĩ nó không còn hiệu qủa nữa.” Triệu Linh nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1021


Chương 1021

“Cô chỉ cần đưa tôi đi gặp tổng giám đốc Triệu. Tôi sẽ đích thân nói cho tổng giám đốc Triệu chuyện này. Chỉ cần cô có thể giúp tôi nói vài câu, tôi đã rất cảm ơn rồi.” Lâm Vân nói.

Lần trước Triệu Linh đã giúp đỡ Lâm Vân nhiều như vậy, tại sao Lâm Vân lại không biết xấu hổ khi để Triệu Linh giúp đỡ quá nhiều?

Triệu Linh gật đầu: “Không sao, bữa tối anh đưa tôi về nhà. Đến nhà tôi, anh tự nhiên sẽ nhìn thấy ông nội của tôi.”

Tại thời điểm này, ông chủ mang bát đ ĩa đến.

“Hai cô cậu, quầy hàng của chúng tôi là quán ngon nhất trong khu phố này. Hai người hãy thử nghề của tôi.” Ông chủ cười nói.

Rốt cuộc, Lâm Vân đưa tiền boa gần 35 triệu, ông ta đương nhiên rất coi trọng.

“Triệu Linh, cô có thể nếm thử.” Lâm Vân cười.

Triệu Linh gật đầu, sau đó dùng đũa ăn.

“Như thế nào? Ăn ngon không?” Lâm Vân nhìn Triệu Linh.

Đưa Triệu Linh tới đây cũng là một ý tưởng táo bạo của Lâm Vân, Lâm Vân nghĩ Triệu Linh là đương kim đại tiểu thư, ăn món ngon về cơ bản đã chán rồi.

Tôi nên mời cô ấy ăn gì? Lâm Vân thay đổi ý định và yêu cầu cô ăn tối.

Nhưng Triệu Linh có thích hay không, Lâm Vân không biết.

“Nó ngon!”

Triệu Linh ngạc nhiên: “Tuy rằng món ăn này cũng không đẹp mắt lắm, không ngờ lại ngon đến vậy! ”

Triệu Linh nói xong liền nhanh chóng cầm đũa lên ăn.

“Haha.”

Lâm Vân cười cười, hoàn toàn yên tâm.

Bữa ăn này mất trọn một tiếng đồng hồ, Triệu Linh đã ăn rất nhiều, đủ để thấy cô thích ăn như thế nào.

Sau khi thanh toán xong, Lâm Vân đã sẵn sàng để đưa Triệu Linh về nhà, đồng thời có thể gặp ông nội của Triệu Linh và nói chuyện với ông ta về việc cùng nhau trấn áp nhà họ Phạm.

Cả hai vừa nói chuyện vừa đi về phía chỗ đậu xe.

“Lâm Vân, hôm nay anh đã mở cho tôi một cánh cửa mới và khiến tôi nhận ra món ngon mới. Hôm nay tôi thật hạnh pTập đoàn Tỉnh Xuyên.” Triệu Linh cười nói.

“Haha, trước khi tới, tôi sợ cô không thích.” Lâm Vân cười.

Trong khi nói chuyện, cả hai đi vào một con hẻm hẻo lánh.

Bốn bóng đen chợt hiện ra trước mặt.

Lâm Vân chăm chú nhìn, chính là bốn người muốn ngồi bàn cuối trong quán ăn.

“Lâm Vân!”

Triệu Linh sợ hãi nắm lấy cánh tay Lâm Vân, trên mặt cũng lộ ra vẻ sợ hãi.

“Đừng lo lắng, có tôi ở đây.” Lâm Vân nhẹ nhàng vỗ vỗ tay cô.

“Cậu nhóc, tôi vừa nói, chúng ta hãy xem xét, bây giờ đã đến lúc giải quyết với cậu.” Người đàn ông đầu có râu tự hào nói.

Một số người khác cũng nắm chặt tay vào lòng bàn tay.

“Muốn sử dụng võ?” Lâm Vân nở nụ cười.
 
Back
Top Dưới