[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Đạo Mộ Bút Ký - Quyển 5
Chương 59: Bí mật dưới rêu xanh
Chương 59: Bí mật dưới rêu xanh
阿宁说着就要来拽我的皮带,我一下急了,也不知道她想干什么,忙捂住裤子,缩了一下:"你想干什么?"
A Ninh vừa nói vừa định kéo thắt lưng của tôi, tôi cuống lên, cũng chẳng biết cô ta muốn làm gì, vội giữ chặt lấy quần, co người lại: "Cô muốn làm gì?"
阿宁道:"那些虫是一种草蜱子,给它们咬了很麻烦。你和胖子给咬了,如果不想以后趴着睡的话就赶紧把裤子脱了,等一下它爬到你的裤裆里你这辈子就完了!"
A Ninh nói: "Mấy con sâu đó là một loại bọ ve, bị chúng cắn rất phiền phức.
Cậu và Bàn Tử bị cắn rồi, nếu không muốn sau này nằm sấp ngủ thì mau cởi quần ra, đợi lát nữa nó bò vào đũng quần thì cả đời anh coi như xong!"
我一听,还真觉得敏感部位有点搔痒,但是怎么样也不能让阿宁给我处理啊,还是死死抓着裤子,对阿宁道:"那你把刀给我,我自己去处理!"
Tôi nghe xong, quả thực cảm thấy bộ phận nhạy cảm hơi ngứa, nhưng thế nào cũng không thể để A Ninh xử lý cho tôi được, vẫn cứ nắm chặt quần, nói với A Ninh: "Vậy cô đưa dao cho tôi, tôi tự xử lý!"
"你自己怎么看自己的屁股?"阿宁道。
"Anh nhìn mông mình bằng cách nào?"
A Ninh nói.
我心说就算这样也不能给你看啊,这时候边上的胖子一边挠屁股一边就说话了:"别吵了,"说着从阿宁手里拿过刀,对我道:"这婆娘说的没错,草蜱是很麻烦,咱们两个到那边去,互相处理一下。"
Tôi thầm nghĩ dù có vậy cũng không thể cho cô xem được, lúc này Bàn Tử ở bên cạnh vừa gãi mông vừa lên tiếng: "Đừng cãi nữa," nói rồi giật lấy con dao từ tay A Ninh, bảo tôi: "Mụ đàn bà này nói không sai đâu, bọ ve phiền lắm, cậu với tôi qua đằng kia, xử lý cho nhau."
"你会不会处理?"阿宁问。
"Anh có biết xử lý không?"
A Ninh hỏi.
"不就是把刀烧烫了去烫嘛,老子少说也插过队,放过牛羊,这点还不知道。你们也自己检查一下,你细皮嫩肉的,最招这种虫子了。"
"Chẳng phải là nung nóng dao lên rồi gí vào sao, lão tử ít nhiều cũng từng đi cắm đội, chăn trâu chăn dê, chút việc này còn không biết à.
Các người cũng tự kiểm tra lại đi, da cô mỏng thịt mềm, dễ dụ lũ sâu này nhất đấy."
说着指了指另一边的树枝后面让我走过去,那里雨也不大,但是树枝似乎不太牢固,但此时也管不了这么多了。
Nói rồi chỉ chỉ ra sau cành cây bên kia bảo tôi đi qua, ở đó mưa cũng không to, nhưng cành cây dường như không chắc chắn lắm, nhưng lúc này cũng chẳng lo được nhiều thế nữa.
爬到那里,往后看看阿宁他们似乎看不到了,胖子的脸就变形了,抖起来一下就脱了自己的裤子,对我道:"快快快,老子要给咬残了!"
Bò đến đó, nhìn lại phía sau thấy bọn A Ninh dường như không nhìn thấy nữa, mặt Bàn Tử liền méo xệch đi, run lên một cái rồi tuột luôn quần ra, bảo tôi: "Nhanh nhanh nhanh, lão tử sắp bị cắn phế rồi!"
我把矿灯往树枝上一架,一看就傻了眼,我操,只见他满大腿满屁股都是豌豆大的血包子,有的都大的像蚕豆一样,再仔细一看,就看到那些血包子全是刚才那些小虫吸饱了血的肚子,都涨得透明了。
Tôi gác đèn mỏ lên cành cây, vừa nhìn đã ngây người, đ* mẹ, chỉ thấy khắp đùi khắp mông anh ta toàn là mấy bọc máu to như hạt đậu hà lan, có cái to như hạt đậu tằm, nhìn kỹ lại thì thấy mấy bọc máu đó toàn là bụng của lũ sâu ban nãy đã hút no máu, căng phồng đến mức trong suốt.
"你怎么搞的!"我突然想吐,捂住自己的嘴巴:"这也太夸张了,这么会爬进去这么多?"
"Anh làm sao thế này!"
Tôi đột nhiên muốn nôn, bịt miệng mình lại: "Thế này cũng quá trớn rồi, sao lại bò vào nhiều thế này được?"
"这裤子太小了,老子过魔鬼城搬石头的时候档崩裂了!"他抖了抖他的裤子:"裂了条大缝,他娘的当时我还说裂着凉快,一直没处理,进林子的时候就给忘记了,真是作孽——你快点!这虫子能一直吸血两三天,能吸到自己体积的六七倍,三十只就能把一只兔子的血吸光,老子已经贫血了,可经不起这折腾。"
"Cái quần này chật quá, lúc lão tử qua Ma Quỷ Thành bê đá thì bị bục đũng!"
Anh ta rũ rũ cái quần: "Rách một đường to tướng, má nó chứ lúc đó tôi còn bảo rách cho mát, vẫn chưa xử lý, lúc vào rừng thì quên khuấy mất, đúng là tạo nghiệp — cậu nhanh lên!
Lũ sâu này có thể hút máu liên tục hai ba ngày, hút được gấp sáu bảy lần thể tích cơ thể, ba mươi con là hút cạn máu một con thỏ, lão tử bị thiếu máu rồi, không chịu nổi dày vò này đâu."
我拿起刀,只觉得胃里翻腾,也不知道怎么割,比画了半天就想用手去摘,那胖子忙缩起屁股躲开道:"千万别拽,它是咬在肉里,脑袋钻进皮里去吸的,你一拽头就断在里面,和雪毛子一样,得照我刚才说的,用火烧匕首去烫!"
Tôi cầm dao lên, chỉ thấy dạ dày cuộn trào, cũng không biết cắt thế nào, ướm thử hồi lâu rồi định dùng tay giật, Bàn Tử vội co mông né ra nói: "Tuyệt đối đừng giật, nó cắn vào trong thịt, đầu chui vào trong da để hút, cậu giật một cái là đầu đứt ở bên trong, giống như Tuyết Mao Tử ấy, phải làm theo cách tôi vừa nói, dùng lửa nung dao găm mà gí vào!"
我点了点头,一下竟然连自己的搔痒都忘记了,发着抖拿出打火机,将匕首的尖头烧红了,然后把一只一只吸的犹如气球一样的虫子烫了下来,那虫子爬烫,一靠近就马上把头拔了出来,我一下就倒下来,用刀柄拍死,一拍就是一大包血。每烫一只,胖子就疼的要命,到了后来,我看他的腿都软了,我的手也软了。
Tôi gật đầu, chốc lát lại quên cả cơn ngứa của mình, run rẩy lấy bật lửa ra, nung đỏ mũi dao găm, sau đó gí rơi từng con từng con sâu hút máu căng như quả bóng, lũ sâu đó sợ nóng, vừa lại gần là lập tức rút đầu ra ngay, tôi liền gạt xuống, dùng cán dao đập chết, đập một cái là toé ra một bọc máu.
Mỗi lần gí một con, Bàn Tử lại đau thấu trời, về sau, tôi thấy chân anh ta cũng mềm nhũn ra, tay tôi cũng rã rời.
足足搞了半个小时,雨都小了下去,我才把胖子的大腿和屁股上弄干净了,潘子检查完自己之后也想过来帮忙,但是他一过来树枝就开始颤动,所以只好作罢,他让我们弄完后一定要消毒,不然很容易得冷热病。
Mất trọn nửa tiếng đồng hồ, mưa cũng đã ngớt, tôi mới làm sạch sẽ được đùi và mông Bàn Tử, Phan Tử kiểm tra bản thân xong cũng muốn qua giúp, nhưng anh ấy vừa qua thì cành cây bắt đầu rung lắc, nên đành thôi, anh ấy bảo chúng tôi làm xong nhất định phải khử trùng, nếu không rất dễ bị bệnh sốt rét.
搞完之后,给胖子涂上消毒的水,我又勉为其难的脱掉裤子让胖子处理。说实话在那种场合蹲马步给人观察屁股实在是难堪的事情,但是没有办法。不过我被咬的情况还好,十几分钟就处理好了,最后检查了确实一只都没漏下,才算松了口气。
Làm xong xuôi, bôi nước khử trùng cho Bàn Tử, tôi lại miễn cưỡng cởi quần để Bàn Tử xử lý.
Nói thật ở trong hoàn cảnh đó đứng tấn cho người ta soi mông quả là chuyện khó coi, nhưng không còn cách nào khác.
Có điều tình hình bị cắn của tôi cũng còn may, mười mấy phút là xử lý xong, cuối cùng kiểm tra lại chắc chắn không sót con nào, mới coi như thở phào nhẹ nhõm.
穿上裤子,我们爬回到众人那里,两人尴尬的笑笑,潘子就问我们怎么样,我点头说还好,总算没给咬漏了。又问他们有没有被咬。
Mặc quần vào, chúng tôi bò về chỗ mọi người, hai người cười gượng gạo, Phan Tử hỏi chúng tôi thế nào, tôi gật đầu bảo cũng may, coi như không để sót con nào.
Lại hỏi bọn họ có bị cắn không.
潘子和阿宁只有手臂上被咬了几口,闷油瓶则一点事情也没有。"草蜱的嗅觉很敏感,能闻出你们的血型,看来你们两个比较可口。"阿宁解释道。
Phan Tử và A Ninh chỉ bị cắn vài miếng ở cánh tay, Muộn Du Bình thì chẳng hề hấn gì.
"Khứu giác của bọ ve rất nhạy, có thể ngửi ra nhóm máu của các cậu, xem ra hai người khá là ngon miệng đấy."
A Ninh giải thích.
我想起刚才的事情,比较尴尬,就转移话题问她道"这里怎么会有这么多的蜱子。这种东西不是潜伏在草里的吗?怎么在聚集在这棵树上,难道它们也吸树汁?"
Tôi nhớ tới chuyện ban nãy, khá là ngượng, bèn đổi chủ đề hỏi cô ta: "Ở đây sao lại có nhiều bọ ve thế.
Thứ này không phải ẩn nấp trong cỏ sao?
Sao lại tụ tập trên cái cây này, lẽ nào chúng cũng hút nhựa cây?"
吸血的东西一般都在草里,因为动物经过的几率大,在树上的几乎没有。
Loài hút máu thường đều ở trong cỏ, vì xác suất động vật đi qua lớn, ở trên cây thì hầu như không có.
阿宁摇头,表示也不理解:"不过,这里有这种虫子,我们以后一定要小心,这些虫子是最讨厌的吸血昆虫,其他的比如蚊子,水蛭这些东西很少会杀掉宿主,唯独这种虫子,能把宿主的血吸干。我上次在非洲做一个项目,就看到一头长颈鹿死在这种东西手里,尸体上挂满了血瘤子,恐怖异常。我们一靠近所有的草蜱子都朝我们涌过来,黑压压一片,像地上的影子在动一样,吓的当时的向导用车上的灭火器阻挡,然后开车狂逃而去。"
A Ninh lắc đầu, tỏ vẻ cũng không hiểu: "Có điều, ở đây có loại sâu này, sau này chúng ta nhất định phải cẩn thận, lũ sâu này là loài côn trùng hút máu đáng ghét nhất, những loài khác như muỗi, đỉa rất ít khi giết chết vật chủ, duy chỉ có loại sâu này là có thể hút khô máu vật chủ.
Lần trước tôi làm một dự án ở Châu Phi, đã nhìn thấy một con hươu cao cổ chết trong tay thứ này, trên xác treo đầy những bọc máu, kinh khủng vô cùng.
Chúng tôi vừa lại gần, tất cả bọ ve đều ùa về phía chúng tôi, đen kịt một mảng, giống như cái bóng dưới đất đang chuyển động vậy, dọa cho người dẫn đường lúc đó phải dùng bình cứu hỏa trên xe để chặn lại, rồi lái xe tháo chạy thục mạng."
我想起胖子的屁股,再想想阿宁说的场面,不由不寒而栗起来。
Tôi nhớ tới cái mông của Bàn Tử, lại nghĩ tới cảnh tượng A Ninh nói, không khỏi rùng mình ớn lạnh.
正说着,我忽然发现少了一个人,一辨认,闷油瓶不见了。
Đang nói chuyện, tôi bỗng phát hiện thiếu mất một người, nhìn kỹ lại, Muộn Du Bình đâu mất rồi.
问他去了哪里?阿宁用下巴指了指下面,我就看到闷油瓶不知道什么时候爬到了我们下边刚才避雨的植物遮盖那里,打着矿灯,不知道在看什么。
Hỏi hắn đi đâu rồi?
A Ninh hất cằm chỉ xuống dưới, tôi liền thấy Muộn Du Bình không biết đã leo xuống chỗ tán cây trú mưa bên dưới chúng tôi từ bao giờ, đang rọi đèn mỏ, không biết đang nhìn cái gì.
我看着就好奇,问阿宁道:"他下去干什么?"
Tôi thấy thế thì tò mò, hỏi A Ninh: "Anh ta xuống dưới làm gì?"
"不知道。"阿宁表情的复杂的看着下面的矿灯光,"一声不吭就下去了,问他他也不理人,我是搞不懂你这个朋友。"
"Không biết."
A Ninh nhìn ánh đèn mỏ bên dưới với vẻ mặt phức tạp, "Chẳng nói chẳng rằng cứ thế leo xuống, hỏi cũng chẳng thèm trả lời, tôi không hiểu nổi người bạn này của anh."
我叹了口气,自从魔鬼城里那次交谈之后,闷油瓶的话就更少了,甚至最近他的脸都凝固了起来,一点表情也没有出现过,也不知道这人的脑子里到底在想什么东西,也许他真的像定主卓玛说的:他自己的世界里,一直只有他一个人,所以他根本没有必要表露任何的东西。
Tôi thở dài, từ sau cuộc nói chuyện ở Ma Quỷ Thành, Muộn Du Bình càng ít nói hơn, thậm chí gần đây mặt hắn cứ đanh lại, chẳng có lấy một chút biểu cảm nào, cũng không biết trong đầu người này rốt cuộc đang nghĩ cái gì.
Có lẽ hắn đúng như lời Định Chủ Trác Mã nói: trong thế giới của hắn, xưa nay chỉ có một mình hắn, cho nên hắn căn bản chẳng cần thiết phải bộc lộ bất cứ điều gì.
看着那下面的灯光,应该是架在树枝上,给风吹的晃来晃去,我有点担心他会不会掉下去,随即又想到这小子是职业失踪人员,会不会趁这个机会,又自己一个人溜掉了?
Nhìn ánh đèn bên dưới, chắc là gác lên cành cây, bị gió thổi đung đưa qua lại, tôi hơi lo không biết hắn có ngã xuống không, nhưng rồi lại nghĩ tên này là "dân chuyên mất tích", liệu có khi nào lại nhân cơ hội này một mình chuồn mất không?
阿宁他们没经验,这还真有点玄......我看着下面晃动的灯光,也看不清楚他到底是不是在那里。
Bọn A Ninh không có kinh nghiệm, chuyện này cũng khó nói lắm...
Tôi nhìn ánh đèn đung đưa bên dưới, cũng chẳng nhìn rõ rốt cuộc hắn có ở đó hay không.
想到这里,我就放心不下了,于是打开矿灯,对阿宁说我下去看看。接着顶着大雨,抱着树干小心翼翼的一段一段下来。
Nghĩ đến đây, tôi đâm ra không yên tâm, bèn bật đèn mỏ, bảo A Ninh là tôi xuống dưới xem sao.
Rồi tôi đội mưa to, ôm lấy thân cây cẩn thận trèo xuống từng đoạn một.
爬到下面矿灯的边上,我四处看了看,心里顿时一凉。
Trèo xuống đến cạnh chiếc đèn mỏ, tôi nhìn quanh bốn phía, lòng chợt lạnh toát.
真的没人!
Quả nhiên không có ai!
刚才我们躲雨的那块植物遮盖下,空空荡荡,哪里有闷油瓶的影子!
Dưới tán cây che chắn mà ban nãy chúng tôi trú mưa trống huơ trống hoác, làm gì có bóng dáng Muộn Du Bình!
"狗日的!"我暗骂了一声:"难道真的跑了!"一下子气的不行。这人怎么这样,比起胖子做坏事还和你打个招呼,这人根本就当我们不存在,实在是太过分了。
"Tiên sư nó!"
Tôi thầm chửi một tiếng: "Chẳng lẽ chạy thật rồi!"
Tức điên cả người.
Cái người này sao lại thế chứ, so với Bàn Tử làm chuyện xấu còn đánh tiếng chào hỏi một câu, người này căn bản coi chúng tôi như không tồn tại, quả thực quá đáng lắm rồi.
怒火中烧,正想喊胖子他们下来商量对策,突然树枝整个一动,闷油瓶却从那植物遮盖上面的黑暗处探了出来,把我吓了一跳。我抬头一看,原来他是站在这片遮盖的顶上,不知道在看些什么。
Lửa giận bốc lên ngùn ngụt, đang định gọi đám Bàn Tử xuống bàn đối sách, đột nhiên cả cành cây rung lên, Muộn Du Bình từ trong bóng tối phía trên tán cây kia thò người ra, làm tôi giật nảy mình.
Tôi ngẩng đầu nhìn, hóa ra hắn đang đứng trên đỉnh tán cây đó, không biết đang nhìn cái gì.
虚惊一场,我不由长长的出了口气,他看到我也下来,略微楞了一下,就招手让我上去。
Hóa ra là sợ bóng sợ gió, tôi không kìm được thở phào một hơi dài, hắn thấy tôi cũng xuống, hơi sững lại một chút rồi vẫy tay bảo tôi trèo lên.
我爬了上去,看到由树枝、寄生藤蔓、蕨类植物互相纠结,长满了绿苔的植物覆盖物表面,已经给他用刀割了开来,青苔被刮开,里面大量的藤蔓给切断,露出了里面裹着的什么东西。雨水中可以看到大量细小的草蜱子在这些藤蔓里给水冲下去。
Tôi trèo lên, thấy bề mặt đám thực vật mọc đầy rêu xanh do cành cây, dây leo ký sinh và dương xỉ quấn lấy nhau đã bị anh ta dùng dao rạch ra, lớp rêu bị cạo đi, vô số dây leo bên trong bị cắt đứt, để lộ thứ gì đó bọc ở trong.
Trong màn mưa, có thể thấy rất nhiều con bọ ve nhỏ li ti trong đám dây leo đang bị nước xối trôi đi.
我不知道闷油瓶想在这堆东西里找什么,只闻到一股很难闻的味道,正想凑近看,闷油瓶又用力扯开一大片已经枯死的藤蔓,一瞬间,我只觉得眼睛一辣,从那个破口里涌出一大团虫子。
Tôi không biết Muộn Du Bình muốn tìm gì trong đống này, chỉ ngửi thấy một mùi rất khó chịu, đang định ghé sát vào xem thì Muộn Du Bình lại dùng sức giật tung một mảng lớn dây leo đã chết khô ra, trong nháy mắt, tôi chỉ thấy cay xè cả mắt, từ chỗ rách đó trào ra một bọc côn trùng lớn.
我吓的赶紧后退,差点从树上摔下去,幸亏下着大雨,这些草蜱子一下就给磅礴的雨水冲走了。我扶住一边的树枝,捂着鼻子再次凑过去,就看到了这团遮盖里面缠绕着的东西。
Tôi sợ quá vội lùi lại, suýt nữa thì ngã lộn cổ từ trên cây xuống, may mà trời đang mưa to, đám bọ ve này lập tức bị nước mưa xối xả cuốn đi sạch.
Tôi bám vào cành cây bên cạnh, bịt mũi ghé sát vào lần nữa, liền nhìn thấy thứ bị quấn chặt bên trong đám cây đó.
那是一团腐烂的皮毛裹住的动物残骸,皮已经烂成了黑色,不知道是什么动物。闷油瓶用匕首插入到毛皮上,搅了一下,发现残骸已经腐烂光了,皮里面就是骨头,那些藤蔓长入它的体内,纠结在它的骨头里,将残骸和树紧紧缠绕在了一起。上面又覆盖满了青苔,所以我们才当它是普通的树上缠绕的植物混生体,进到下面去遮雨。
Đó là xác của một con vật bị bọc trong lớp da lông thối rữa, da đã nát thành màu đen, không biết là con gì.
Muộn Du Bình dùng dao găm cắm vào lớp da lông, khuấy một cái, phát hiện xác thịt đã thối rữa hết, bên trong lớp da chỉ còn lại xương, đám dây leo mọc xuyên vào trong cơ thể nó, quấn chặt lấy xương cốt, khiến cái xác và thân cây dính chặt vào nhau.
Bên trên lại phủ đầy rêu xanh, cho nên chúng tôi mới tưởng nó là một đám thực vật ký sinh trên cây bình thường, chui xuống dưới để trú mưa.
"不知道是什么动物,很大,可能是给这些虫子吸血之后染病死的,临死之前趴在树上,结果把四周的虫子全引来了,活活给吸干了,之后虫子就歇伏在尸体上,等下一个牺牲品。"闷油瓶皱着眉头对我道。
"Không biết là con gì, rất to, có thể là bị lũ sâu này hút máu rồi nhiễm bệnh mà chết, trước khi chết nằm gục trên cây, kết quả dụ hết sâu bọ xung quanh tới, bị hút cạn máu mà chết, sau đó lũ sâu liền nằm phục trên cái xác này, chờ đợi vật hi sinh tiếp theo."
Muộn Du Bình nhíu mày nói với tôi.
我听着想起刚才我们在下面躲雨,就感觉到一股反胃,对闷油瓶:"这里的草蜱子这么厉害?这尸体都烂光了,它们还没死?"
Tôi nghe xong nhớ tới chuyện ban nãy chúng tôi trú mưa bên dưới, liền cảm thấy buồn nôn, hỏi Muộn Du Bình: "Bọ ve ở đây ghê gớm thế sao?
Cái xác này rữa nát hết rồi mà chúng vẫn chưa chết à?"
闷油瓶摇了摇头,大概是表示不知道,又低头看了看那堆骨骸,不知道又想到了什么,突然拔出了他的黑金古刀,在自己的手掌上划了一道,用力一挤伤口,血从他的掌间流出,然后他握了一下我的袖子,将血沾了上去。
Muộn Du Bình lắc đầu, đại khái ý bảo không biết, rồi lại cúi đầu nhìn đống xương cốt kia, không biết lại nghĩ tới điều gì, đột nhiên rút Hắc Kim Cổ Đao ra, rạch một đường trên lòng bàn tay mình, dùng sức bóp vết thương, máu từ lòng bàn tay hắn chảy ra, sau đó hắn nắm lấy tay áo tôi, quệt máu lên đó.
我愣了一下,还没意识到他是什么意思,他突然就猛地一俯身,奇长的手指伸出,将满是血的手伸进了藤蔓下的骸骨里。
Tôi ngẩn ra một chút, còn chưa hiểu hắn có ý gì, hắn bỗng cúi rạp người xuống, vươn những ngón tay dài kỳ lạ ra, thọc cả bàn tay đầy máu vào trong đống hài cốt dưới đám dây leo.
顿时无数的草蜱子有如潮水一样从里面蜂拥而出,我吓得大叫起来,闪电一般,同时他的手就从骨骸里扯出了什么东西。
Lập tức vô số con bọ ve túa ra như thủy triều từ bên trong, tôi sợ quá hét toáng lên, nhanh như chớp, tay hắn đã lôi ra một thứ gì đó từ trong đống hài cốt.