[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Đạo Mộ Bút Ký - Ngoại Truyện
Hạ Tuế Thiên 2015: Bảy Ngón - Chương 13: Thiết kế ma quỷ
Hạ Tuế Thiên 2015: Bảy Ngón - Chương 13: Thiết kế ma quỷ
小姑娘把头一转,做出了一个鄙夷的神情。不理我。
Bé gái vừa quay đầu, thể hiện rõ vẻ mặt khinh bỉ, không thèm ngó ngàng đến tôi.
我上去抓住她的脸,一阵撕扯,疼的她哇哇大叫。
Tôi tiến lên nhéo lấy mặt cô ta, kéo giựt xuống, cô nàng đau quá kêu oai oái.
没有人皮面具的痕迹,真的是一个小姑娘。说回来,如果70岁左右的七指还假扮16,7的小女孩,也有点变态。
Không có dấu vết mặt nạ da người, đúng là một cô bé gái thật.
Kể ra thì, nếu lão già Bảy Ngón khoảng chừng 70 tuổi mà đi hóa trang thành một cô bé gái mười sáu mười bảy tuổi, kể cũng hơi biến thái.
我内心有些恼怒,这么小的年纪阅历尚浅,就是如小花这样经历非凡的,16,7的时候也不会过于老练,看来她说的有救他出来的办法,又说三叔的地下室,可能都是信口胡诌的了,只是不知道她从哪里得来的消息。
Trong lòng tôi đã thoáng nổi giận.
Tuổi nhỏ như thế, kinh nghiệm còn nông, chính là cái loại từng trải phi thường giống như Tiểu Hoa vậy, lúc mới mười sáu mười bảy tuổi cũng không quá lão luyện, xem ra lời cô ta nói "có cách cứu hắn ra", lại còn nhắc đến tầng hầm của chú Ba, có thể chỉ là lời nói láo thôi.
Có điều không biết cô ta lấy thông tin này từ đâu.
我对于用这种事情和我开玩笑的人,极度没有好感。所以我的表情应该是冷了下来。
Tôi cực kỳ mất thiện cảm đối với những kẻ lấy chuyện kiểu này ra đùa giỡn với tôi.
Cho nên, sắc mặt tôi lạnh xuống mấy phần.
小花把茶杯放到沙发的扶手上,站起来到台灯后面,我看到那边有张桌子,上面有热水壶,一桶矿泉水,在桌子下面,有一个奇怪的东西,一根棍子上绑着很多盒子和天线,应该就手机的基站,我没见过,但看上去挺像的。棍子是被气割割断的,我操看上去是偷来的。
Tiểu Hoa đặt chén trà xuống tay vịn sô pha, đứng lên đi ra đằng sau chiếc đèn cây.
Tôi thấy ở đó có một cái bàn, trên đặt một ấm nước sôi, một chai nước khoáng, bên dưới cái bàn có một vật rất kỳ quái.
Đó là một cái gậy, bên trên buộc chằng chịt rất nhiều hộp và dây ăng ten, chắc là trạm phát sóng điện thoại, tôi chưa từng thấy thứ đó bao giờ, nhưng nhìn qua thì có vẻ giống.
Cây gậy bị cắt đứt đoạn bằng ngọn lửa hơi, đệch mợ, nhìn xem thì hình như là trộm về.
很多电线通到棍子里,另一段丢在角落里,连着一台手提电脑。在电脑边上是各种插线板。
Có rất nhiều dây điện nối vào trong cây gậy, đầu dây còn lại bị dúi vào trong góc, nối với một chiếc máy tính xách tay.
Bên cạnh máy tính là đủ các loại ổ cắm.
小花给我泡了杯茶,我喝下去后,心中的郁闷稍微舒缓了一些。
Tiểu Hoa pha cho tôi chén trà, tôi uống xong, cơn buồn bực trong lòng mới vơi bớt đi một ít.
长久我们都没有说话,气氛就变的很尴尬,小女孩的脸色也变了,从刚才觉得可以撒泼卖萌的气氛里,慢慢的意识到,我们是开不起玩笑的人。
Rất lâu sau mà chúng tôi vẫn không nói gì, bầu không khí trở nên rất lúng túng.
Sắc mặt của cô bé kia cũng thay đổi, mới vừa nãy còn nghĩ khóc lóc ầm ĩ ra vẻ đáng thương đáng yêu, dần dần đã ý thức được, chúng tôi không phải loại người có thể giỡn mặt.
我冷冷的喝完茶,拿起她的手机,不停的翻动,看到了她给我发的几条短信。也看到了她发给自己的那一条。我打开她的相册,看到了不少自拍,以及,我看到了很多拍摄我们刚这个屋子时候的照片。她似乎一直在尾随我们。
Tôi lạnh lùng uống hết chén trà, cầm lấy di động của cô ta, không ngừng lật xem, thấy được mấy tin nhắn cô ta gửi cho tôi.
Cũng nhìn thấy một tin nhắn cô ta tự gửi cho mình.
Tôi mở album ảnh của cô ta ra, thấy không ít ảnh chụp tự sướng, với cả, tôi còn nhìn thấy rất nhiều ảnh chụp chúng tôi khi nãy còn ở trong căn phòng kia.
Hình như cô ta vẫn luôn theo đuôi chúng tôi suốt.
镜头的聚焦点大部分都是我,但都是中景拍摄,少数是小花,但都是特写。
Phần lớn ống kính đều hướng về phía tôi, nhưng đều là ảnh chụp gồm cả cảnh.
Có một số ít là chụp Tiểu Hoa, nhưng đều là chụp đặc tả.
看上去就像是工作照和粉丝照的区别。
Nhìn xem thì dường như là sự chênh lệch giữa ảnh chụp công việc và ảnh chụp thần tượng.
我打开她的通讯录,里面没有任何的电话号码。
Tôi mở phần danh bạ ra, bên trong không có lưu bất cứ số điện thoại nào.
"这是侵犯我的隐私,你们怎么那么差劲呢?"女孩子呵斥道。
"Đây là xâm phạm đời tư của tôi, sao các người thô lỗ như vậy?"
Cô gái trách mắng.
"为什么用社会男性的要求来要求我们?"小花问道:"我们可不是你的同学或者你的老师。"他看了看身后的桌子。"如果这一切都是你弄的,虽然你不是很讲究,但至少你的行动力超过一般人很多,你不是生活在平常人社会里的人,应该知道我们是怎么样的人?"
"Vì sao lại đòi hỏi chúng tôi phải tuân theo quan niệm xã hội về nam giới?"
Tiểu Hoa hỏi: "Mà bọn tôi đâu phải bạn học hay thầy giáo của cô."
Cậu ta nhìn chiếc bàn đằng sau.
"Nếu như tất cả là do cô làm, tuy rằng không quá xuất sắc, nhưng ít nhất hành động của cô đã vượt mức của một người bình thường.
Cô không phải người bình thường sống trong xã hội của những người bình thường, hẳn là phải biết chúng tôi là người như thế nào chứ?"
女孩子气呼呼的盯着小花,慢慢就脸红了。我皱起眉头,看到她咬了咬下唇。
Cô bé thở hổn hển nhìn chằm chằm Tiểu Hoa, mặt dần dần đỏ bừng lên.
Tôi nhíu mày, thấy cô nàng cắn môi dưới.
什么情况?我心说?
Đây là tình huống gì vậy?
Tôi nghĩ thầm.
"那至少我是女孩子,你们就不能有些绅士风度。"
"Ít nhất tôi cũng là con gái, các người không thể có phong độ quý ông một chút được à?"
小花笑了笑,表情忽然冷了下来。
Tiểu Hoa mỉm cười, vẻ mặt đột nhiên lạnh lẽo.
和我的表情变化,是完全不同的状态,小花垂下眼睑,低含下巴,再抬起头的时候,所有的微表情都消失了。身上所有的亲和力一下全部都消失了。
Đây là trạng thái hoàn toàn khác biệt so với sự biến đổi vẻ mặt của tôi.
Tiểu Hoa buông rũ bờ mi, cúi thấp đầu xuống, đến lúc ngẩng đầu lên, tất cả những biểu cảm rất nhỏ đều vụt biến mất.
Tất cả mọi sức hấp dẫn trên người loáng cái đã biến mất toàn bộ.
"我的感情本身就不太多,仅剩的只够用在朋友身上,敌人还分性别,那活的太累了。"
"Tình cảm của tôi vốn không nhiều lắm.
Còn sót lại chút ít, chia đủ cho bạn bè hết rồi.
Nếu kẻ địch cũng phải phân nam nữ, vậy sống mệt mỏi quá."
小花之前的表情,不管是严厉的还是舒缓的,都带着一种天然的亲和力,让人放松警惕,感觉缓和舒适,这种亲和力一消失,整个人的感觉就翻到了反面。说起来并不是太凶悍的表情,只是不再微笑,但是眼角一垂下来,让人感觉很不舒服。
Trước đây, biểu cảm của Tiểu Hoa, dù là nghiêm nghị hay khi thư giãn, thì vẫn đều có một sức hấp dẫn rất tự nhiên, khiến người ta phải buông lỏng cảnh giác, làm người ta cảm thấy dễ chịu khoan khoái, nhưng khi sự hấp dẫn này biến mất một cái, toàn bộ con người cậu ta lập tức lật lại trái ngược hoàn toàn.
Kể ra thì cũng không phải vẻ mặt quá hung ác gì, chỉ là không cười mỉm nữa, nhưng khóe mắt rũ xuống, khiến người ta cảm thấy rất không thoải mái.
其实小花是一个极端不好相处的人吧,他把所有自己好的东西都集中起来给了少数几个人。
Kỳ thực, Tiểu Hoa là loại người cực kỳ khó chung đụng, tất cả những thứ tốt đẹp nhất của mình, cậu ta gom lại đem trao cho một số ít người.
女孩子感觉到了气氛,整个人的身体往后缩了一下。小花转过头,露出了一个俏皮的表情,意思是,你看,得这么吓唬人才行。
Cô bé kia cảm nhận được bầu không khí này, cả người co rúm lại về phía sau một chút.
Tiểu Hoa quay đầu, lộ ra một vẻ tinh nghịch xinh xắn, ý là, cậu xem, phải hù dọa như thế mới được.
Đến lúc quay trở lại, vẻ mặt lại trở nên vô cùng tối tăm.
再转回去的时候,表情又变得非常的晦涩。
Lúc quay người lại, vẻ mặt của cậu ta lại trở nên rất mơ hồ.
果然是演戏出生,好他妈能装,我心说。对那个女孩子说道:"我已经找到你了,按照约定,你也应该告诉我的,说出来。"
Quả nhiên là dân diễn kịch chuyên nghiệp, giả bộ giỏi thật," tôi nghĩ thầm.
Tôi quay sang cô gái kia nói: "Tôi đã tìm thấy cô rồi, theo giao ước, cô cũng nên nói cho tôi biết, nói đi.
女孩子道:"一个人,我说了,你得一个人找到我。"
Cô nàng đáp: "Một mình, tôi nói rồi, là chỉ một mình anh tìm được tôi."
"是这样的。"我看着女孩子,指了指她身上的绳子:"你自己蠢我帮不了你。"
"Thế à."
Tôi nhìn cô bé gái, chỉ vào sợi thừng trên người cô ta: "Tự cô ngu dại, tôi không giúp được."
女孩子恼怒了,摇动脑袋:"不准说!"
Cô nàng nổi giận, lắc lắc đầu: "Không được nói nữa!"
我头疼,这女孩子丝毫不按常理出牌,她不顺着我的思路往下走,这通常是恋爱时期女子的特技,但我并不想伤害她。否则先打断鼻梁骨,气氛就不可能通过撒娇来破坏了。
Tôi đau đầu.
Cái đứa con gái này chẳng có mảy may chút bình thường nào hết, cô ta cứ không đi theo lối suy nghĩ của tôi, đây bình thường chỉ là trò kỹ xảo của mấy đứa con gái đang yêu, nhưng mà tôi không muốn làm tổn thương cô nàng.
Nếu không thì đã đấm vỡ mũi trước, không khí không lưu thông được, hết cả nũng với nịu.
正琢磨着,忽然边上的墙壁里,传来了一声空旷的钢索抽动的声音,接着,框,框,框由近到远几声巨响。
Đang suy nghĩ, bỗng nhiên từ trong vách tường bên cạnh vang lên một tiếng dây sắt kéo giật, sau đó, boong, boong, boong, mấy tiếng vang cực lớn từ xa đến gần.
"又来了。"女孩子脸色一变
"Lại đến rồi."
Cô bé biến sắc mặt.
"什么又来了?"
"Cái gì lại đến nữa?"
"那东西又来了。"女孩子嘘了几声,我们就听到,一声闷闷的哀嚎,从墙壁的四处回荡着传了过来。
"Thứ kia lại đến rồi."
Cô ta thở dài vài cái, chúng tôi liền nghe thấy một tiếng rên gừ gừ rầu rĩ vang lên, dội khắp quanh quẩn khắp bức tường.
哀嚎缓缓消失,我看着女孩,看到她脸色发白:"好近。"
Tiếng kêu từ từ biến mất.
Tôi nhìn cô bé kia, thấy sắc mặt cô ta trắng bệch: "Quá gần."
"到底是什么东西?"我抓住她的下巴,把她的脸掰过来。
"Rốt cuộc đó là cái gì?"
Tôi nắm lấy cằm cô ta, kéo khuôn mặt cô ta lại.
"我不知道,它在'内层',我们在'外层'。它能听到我们的声音,在找我们,但它出不来。"女孩子说道。
"Tôi không biết.
Nó nằm ở 'tầng trong', chúng ta ở 'tầng ngoài'.
Nó nghe được tiếng chúng ta, đang tìm chúng ta, nhưng nó không ra được."
Cô bé nói.
"什么你不知道,这地方不是你设计的吗?"
"Cái gì mà cô không biết, nơi này không phải cô thiết kế à?"
那女孩子咧嘴看着我们:"谁他娘说是我设计的?我设计的出来吗?"她压低声音:"这地方是魔鬼设计的。"
Cô bé kia nhếch mép nhìn chúng tôi: "Đứa mẹ nào nói tôi thiết kế?
Tôi thiết kế nổi không?"
Cô ta hạ thấp giọng: "Nơi này là thiết kế ma quỷ."