Khác ( Countryhumans ) Vị Vua

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
( Countryhumans ) Vị Vua
Tình hình


Trong một bãi đất trống trải, có một kẻ kỳ lạ với trang phục có chút quen thuộc nhưng dường như nó đã bị thay đổi đi một ít, sự im lặng xung quanh lại khiến mọi thứ trở nên kỳ quặc, kẻ đó nhìn chằm chằm vào một khu đất hoang tàn, bỗng la lên.

– AHHHHHHHHH !!!

MUỐN GẶP QUỐC VƯƠNG !!

MUỐN GẶP QUỐC VƯƠNG !!!

QUỐC VƯƠNGGGGGG !!!!!

-...-

Kẻ đó cứ vậy hét tên quốc vương mà lăn qua lăn lại trên bãi đất trống, lại tiếp tục than vãn.

–...hic... ngài bỏ tôi rồi...buồn....!

-...-

Hắn lại im lặng, bỗng nhiên quốc vương lại biến mất... rồi cả vương quốc cũng bắt đầu sụp đổ....bây giờ thì các quốc gia khác bắt đầu chiến tranh với nhau vì kẻ mạnh nhất đã đi đâu mất rồi... thế là hắn bơ vơ nơi này... vừa 7 ngày trước thôi quốc vương còn bảo rằng 10 ngày sau sẽ giúp hắn ra khỏi đây... thế mà hiện tại vẫn chưa có tung tích gì....hắn đã chuẩn bị sẵn một đống hành lý theo yêu cầu của quốc vương.... vậy mà giờ lại ngồi chình ình đây....

– Chắc là sẽ không sao đâu...dù sao mình cũng vừa phá hủy một thành phố nhỏ của Pess... quốc vương hẳn sẽ khen thưởng mình... chắc là ngài ấy cũng đang cố gắng cứu mình...!

-...-

Tự chấn an bản thân hắn nói với tâm trạng lừa dối chính mình...thở dài hắn lại nằm ừng ra đất mà than thở.

– Nút điều chỉnh lại bị hư rồi....mong rằng mình sẽ không nhào đến tấn công quốc vương...ahhhhh !!

Nếu mình làm vậy mình sẽ không thể tha thứ cho chính mình mất !!!

Quốc vương à ngài nhanh sửa nó giúp tôi đi !!!!

Tôi chả biết còn bao nhiêu thời gian nữa cho đến khi cuộc tấn công tiếp theo xảy ra đâu !!!!!

-...-

Im lặng một chút sau khi than thở, hắn bỗng cảm thấy sai sai lập tức nói lại.

– Không không !

Chắc chắn quốc vương đang cố gắng giúp mình ra khỏi đây !

Phải rồi !!

Phải tin ngài ấy !!!

Mình sẽ tin ngài ấy !!

Ngài ấy sẽ cứu mình !!!

Mình không được hối ngài ấy !!

Phải từ từ !

-...-

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Hiện tại Việt Nam đang ở trên sân đấu sau nhiều thứ lùm xùm, không khí hiện ra sự hỗn loạn, mọi người đang đồng loạt hò reo rằng cậu phải chết đi, cà chua cứ thế mà được ném xuống, nhưng dù là có trúng hay không thì chắc chắn chúng cũng chả thể khiến cậu lay chuyển.

Trước mặt cậu là Italy, hắn ta đi ra, cơ thể lại mang một vẻ gì đó tiêu cực, cơ thể hắn toát ra một thứ dường như khiến mọi người cảm thấy kinh tởm và khiếp sợ...

[ Xác định cá thể ]

[ Nhận định : kẻ thù ]

[ Phân tích ]

[ Tình trạng : BIẾN CHẤT ]

Im lặng, cậu không nói gì, cũng không duy chuyển, chỉ để tên đó lại gần, đôi mắt hắn chứa đầy sự hận thù, cơ thể hắn lại dường như đang chứa đựng tâm hồn của kẻ khác.... thật khác... khác với hình ảnh Italy lúc đầu đã gặp, cái kẻ thân thiện lúc trước giờ lại biến chất chỉ vì những thứ mờ nhạt hắn nghĩ, thật trớ trêu làm sao sức mạnh của hắn đang tăng vọt.... nhưng tiếc thật.... nó là phạm luật... nếu như kẻ khác đã phạm luật.... thì cậu phạm luật cũng không phải là điều quá ngạc nhiên...

– Trận này... ngươi thua rồi...!

-Việt Nam-

Hắn đi đến kế bên cậu bỗng nghe câu đó lại sững lại, nhìn cậu với đôi mắt sắp hóa đen lúc nào không hay... giọng nói cậu... không có gì cả.... nó không có thanh âm... cũng không có chút cảm xúc.... nó chỉ là một giọng nói âm ngang mờ nhạt... một con...robot....

Nhưng cậu vừa nói chuyện với hắn sao ?

Như vậy là từ trước đến giờ cậu có thể nói chuyện với hắn sao ?

Thế thì vì sao không nói chuyện với nhau ngay từ đầu ?

Italy ấp úng, nhưng rồi hắn chợt để ý đến ánh mắt của cậu... nó.... không hướng về hắn... nhìn xuống phía cậu đang hướng mắt đến...tay của hắn....

để bàn tay lên đôi mắt hắn mở to, run run tựa như sắp phát điên, bàn tay hắn...

đã trở nên sắc nhọn và đen láy lúc nào không hay...

– Chuyện gì...đang xảy ra...?

-Italy-

Hắn nhìn lên cậu, cậu chỉ nói.

– Biến chất !

-Việt Nam-

– Ểh ?

-Italy-

Hắn nhìn chằm chằm cậu, rồi lại bỗng cảm thấy đau nhức ở gáy, từ từ ngã sang một bên mà thẫn thờ, đến khi nhắm mắt hắn vẫn nhìn chằm chằm cậu...

Cậu...

đã làm điều này sao ?

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Hắc hoá


Mọi thứ cứ thế mà kết thúc một cách trống vắng, Việt Nam là kẻ thắng trận dường như cũng không cảm thấy bất ngờ, nhưng mọi người lại dường như không thể chấp nhận điều đó, tiếng la ó liên tục vang lên khi Italy bị lôi vào với cơ thể sắp biến chất, bỗng cơ thể hắn lại trở nên to lớn hơn, to hơn, to hơn và to hơn, cứ thế mà thoát khỏi sự kiểm soát của EU, hắn ta nhìn thứ trước mắt lại hoảng sợ mà lùi lại... là một con quái vật... một con rồng đen dũng mãnh.... vừa quay đi giờ lại từ từ nhìn lại, cậu nhìn hắn vẫn với khuôn mặt không cảm xúc, tiếng máy móc vang lên dường như trở nên dồn dập.

[ Xác định nguy hiểm tiềm tàng ]

[ Xin vui lòng hủy diệt nguy hiểm ]

[ Xác định cá thể biến chất thành công ]

[ Italy : địch ]

[ Tình trạng : hắc hoá ]

[ So sánh năng lượng ]

[ Hao tổn : 30% ]

[ Thiệt hại : 50% ]

[ Dự đoán đòn tấn công tiếp theo ]

[ Khoảng 5 phút nữa ]

Nhìn thấy thông báo liên tục trước mặt mình cậu lại dường như không có cảm xúc gì, chỉ nhìn cái thứ to cao trước mặt mà quay đi, đôi mắt lại chứa đựng điều gì đó kỳ lạ.

Cậu lên tiếng, nói trong khi quay lưng lại với con rồng đã đứng sau lưng từ khi nào, hơi thở của nó tưởng chừng như một cơn gió lạnh, thật sự rất mạnh mẽ.

– Ngươi từng bảo ta ngươi đã cảm thấy áp lực... nhưng thật ra cái áp lực mà ngươi bảo.... cũng chỉ là do ngươi đã quá ngu ngốc mà đặt tính mạng của kẻ khác lên hàng đầu mà thôi...!

-Việt Nam-

Con rồng đen ấy đúng là dũng mãnh làm sao, mạnh mẽ như thế lại tượng trưng cho biết bao nhiêu điều tốt đẹp... thế nhưng cái mác độc ác vẫn bám lấy cơ thể nó, tàn bạo, độc ác và vô tâm, một con quái vật lại gánh trên vai một áp lực nặng nề của cái gọi là "lòng kiêu hãnh" hay "sự vĩ đại" đã khiến con quái ấy bao bọc lấy mình một lớp gai sần sùi, cũng là do sự bàn tán của xã hội, cũng là do sự hùa theo đám đông của bao nhiêu người, giờ đây đã khiến kẻ dũng mạnh và vĩ đại ấy trở nên điên dại, hình ảnh một con người kiêu hãnh và mạnh mẽ bỗng chốc biến thành một phản diện ác độc... trong.... có chút đáng thương...

Kẻ điên dại ấy điên cuồng mà giơ ngón tay sắc nhọn và nặng nề của mình đập xuống thứ áp lực vô hình của kẻ cách biệt, từ từ, từ từ từng lớp một, cái áp lực tưởng chừng sẽ đè nát cả ngọn núi ấy cũng dần dần nhấn sâu vào bên trong lớp vỏ bọc, thế nhưng khuôn mặt cậu vẫn vậy, cái cảm xúc sợ hãi dường như không thể hiện được qua khuôn mặt cậu... tưởng chừng như.....cậu vẫn đang nhởn nhơ với nó, con quái vật ấy tiến sát lại gần cậu, giọng khàn đặc lại trầm lặng phát ra, thứ đó nói.

– Ngươi... phải dùng.... hết sức...!

-Italy-

Im lặng, cậu lần nữa không lên tiếng, để bàn tay máy của mình lên, cậu vào tư thế nhắm bắn mà nhìn hắn... thứ chất màu xanh dần xuất hiện, bỗng... một thứ chất lỏng rơi xuống....máu từ miệng cậu...đang chảy ra, không tập trung vào con rồng nữa cậu nhanh chóng dùng một tay bịt miệng, nhưng thứ chất lỏng ấy vẫn tiếp tục chảy xuống, nhỏ từng giọt một dường như cơ thể đang trở nên kiệt quệ...

Ussr từ xa đang thảnh thơi giờ lại trở nên lo sốt vó, có lẽ là do y chưa từng nhìn thấy cậu chảy máu mà có phản ứng dữ dội như vậy, tay cũng vô thức nắm chặt, Nazi ở kế bên miệng dường như cũng không thể nở nụ cười được nữa... người của hắn.... là vì áp lực chồng chất mà trở nên như vậy...hay đơn giản là do sự yếu đuối đã dẫn đến sự biến chất này ?

Cậu từ từ đưa tay lên lần nữa, đôi mắt trở nên vô hồn trở lại, dù rằng miệng vẫn tiếp tục chảy máu... nhưng.... chuyện này cần kết thúc sớm thì hơn.

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Thấu hiểu


Một tia sáng nhỏ phóng ra, nó dần dần trở nên to lớn, rồi đến khi nó đã có thể sáng đến mức che lấp cả ánh sáng mặt trời, một cơ thể cũng trở nên nát vụn... ngươi không chịu được áp lực vô hình với sức mạnh đè nặng của mình... thì hãy để nó cho ta.... tất cả ta sẽ đều hứng chịu chúng cho ngươi...

Cơ thể con quái vật biến chất dần tan biến, để lại đó một cơ thể tàn tạ đã kiệt quệ, EU nhanh chóng hoàn hồn mà nhìn Việt Nam, dường như cũng đã trở nên chần chừ...cậu lại dường như không quan tâm mà nói.

– Điều ước...khi nào mới được đưa ra ?

-Việt Nam-

–...hai ngày nữa... ngày mai hãy đến sảnh tiệc để chúc mừng chiến thắng....!

-EU-

Nghe thế cậu cũng nhanh chóng quay đầu lại, chưa kịp làm gì một ai đó đã đến kế bên, giọng nói trầm trầm vang lên, dường như nó có chút run run.

– Tôi đã lo đấy...

Việt Nam...!

-Ussr-

–...!

-Việt Nam-

–... chúc mừng nhé....cậu... thắng rồi....!

-Ussr-

–...!

-Việt Nam-

Dường như là không muốn trả lời những câu nói sáo rỗng đó, cậu chỉ im lặng mà lướt qua, Ussr dường như nắm chặt tay, y nói.

– Khoan đã !

Việt Nam !

Cậu định làm gì với điều ước ?

-Ussr-

–... việc đó...

đã được trả lời từ trước...!

-Việt Nam-

–....cậu đừng bảo rằng mình không biết... việc triệu hồi chỉ là ngẫu nhiên....

đó không phải chính là lý do cậu đến đây sao ?

-Ussr-

–... việc hai kẻ cùng lúc lại được triệu hồi... là ngẫu nhiên ?

Ngươi đã từng hỏi điều đó chưa Ussr ?

-Việt Nam-

Im lặng, lần này là đến Ussr, y nhìn cậu, đôi mắt không có chút thiện chí nào...cậu quay đi, lại nói.

– Hợp đồng vẫn còn hiệu lực !

-Việt Nam-

–..

được...tôi sẽ để cậu quyết định điều này....dù sao có thêm một chone nữa cũng bù đắp được phần nào sự cố lỗi ấy...!

-Ussr-

Không nói gì, cậu chỉ chầm chậm mà đi... quốc vương của một đất nước không phải là chuyện để đùa giỡn...gánh vác trên mình cả một đất nước.... cái áp lực đó còn lớn hơn cả khi bị coi là công lí, chỉ một bước đi sai thì tất cả sẽ trả giá bằng sinh mạng, chỉ một hướng đi tiêu cực sẽ ảnh hưởng đến cả quốc gia, xây dựng một đất nước là điều khó khăn, mà duy trì nó cũng không phải là điều dễ dàng, kinh tế, xã hội, luật lệ và quân đội, quốc vương sẽ luôn là người quyết định chúng, đổi lấy một sinh mệnh để có nhiều sinh mệnh khác... giờ đây sinh mệnh của chính mình cũng trở thành vật trao đổi cho sinh mệnh của quốc gia.... làm sao ai lại không cảm thấy mệt mỏi cơ chứ ?

Cậu là sản phẩm lỗi... vì người mà Ussr muốn triệu hồi chưa từng là cậu.... mà đó là South Korea...cậu ta mới là mục đích thật sự của y...cậu....theo đúng nghĩa là một kẻ dư thừa...

Việt Nam đi đến khu vườn yên tĩnh... lần này Nazi đã không còn ở đây... từ từ ngồi xuống đối diện chiếc ghế trống, cậu chỉ ngồi đó mà im lặng dường như đang làm gì đó trong đầu, bỗng kẻ nào đó đẩy nhẹ ghế mà ngồi vào, là China...hắn nhìn cậu đôi mắt vẫn chán ghét, hắn nói.

– Thật không hiểu vì sao ta ghét ngươi đến thế...

Việt Nam nhỉ ?

-China-

Đáp lại câu hỏi vu vơ của hắn chỉ là một sự im lặng, cậu tất nhiên là không nói gì như lúc trước.

–...ta từng cảm thấy khó hiểu... vì sao kẻ như ngươi lại trở thành quốc vương được ?

-China-

Im lặng một hồi, hắn bỗng cười nhẹ, một nụ cười có chút u buồn.

– Và khi suy nghĩ về nó ta nhận ra..."a... hình như mình không còn ghét cậu ta nữa..." !

Nực cười lắm đúng chứ ?

Khi ta đã làm biết bao nhiêu điều xấu xa với ngươi... giờ lại chỉ nói như vậy...!

-China-

Hắn ngước mắt lên nhìn cậu, đôi mắt nhẹ nhàng đến lạ, không u buồn cũng không đau đớn, nó chỉ là một đôi mắt bình dị đến lạ.

– Ta...xin lỗi !

-China-

"Ta yêu ngươi mất rồi...kẻ vô cảm à...!"

Hắn chỉ là muốn nói ra điều đó... nhưng vì sao lại khó khăn đến vậy...đứng trước kẻ vô cảm như cậu....thờ ơ như thế liệu có nghe thấu trái tim hắn lần nữa hay không ?

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Bầy cừu


Lướt đi trên con đường dài màu đỏ thẫm trang trọng với những bông hoa hồng, xung quanh là những quý tộc cao quý đang bàn tán xôn xao về người được ban điều ước, Việt Nam lướt đi trên chiếc phương tiện của mình mà từ từ đi lên như thể việc cậu đến được đây là một điều hiển nhiên, không lo lắng, không vui sướng, không tự tin cũng không ưỡn cao ngực, chỉ đơn giản là lướt đi như thường lệ.

Bình tĩnh đi đến nơi mà EU đã đứng chờ sẵn, là một cái bục cao dành cho những người chiến thắng...trên đó là một chiếc bàn nhỏ màu trắng đơn giản được đặt một chiếc bát gì đó, đi đến kế bên cậu nhìn EU mà vô cảm, cũng không lên tiếng gì mà chỉ quay lại nhìn lên phía trước... trong cậu lúc này... thật sự uy nghiêm.

EU nhanh chóng nói, dường như cảm thấy có chút hướng thú gì đó.

– Như mọi người đã thấy !!

Hiện tại trước mặt chúng ta chính là nhà vô địch hôm nay !

Tôi cá rằng không ai ngờ đến việc này nhỉ ?

-EU-

Bên dưới nghe thấy lời nói cũng dường như im lặng, không ồn ào như lũ dân đen mất não lúc trước, bọn họ bình tĩnh mà suy xét tất cả mọi chuyện, họ quan sát cậu chằm chằm có vẻ như rất dè chừng cậu, EU lại lên tiếng để phá vỡ đi bầu không khí ngột ngạt ấy.

– Nào nào mọi người !!

Đến phần quan trọng nhất rồi đây !!!

-EU phấn khởi-

Xung quanh đang yên tĩnh cũng nhanh chóng có những tiếng vỗ tay, dần dần từng người một vỗ tay càng khiến không khí phấn khích đến lạnh người, dường như những tiếng cười nhộn nhịp cùng sự phấn khích ấy lại đang che lấp đi những gương mặt xấu xí của họ, EU quay sang cậu, lại đưa cho cậu bát nước trên tay, hắn mỉm cười mà nói.

– Uống đi... thứ này là dành cho cậu !

Việt Nam !!

-EU phấn khởi-

Từ từ quay sang mà cầm chiếc bát từ tay EU... nhìn nó chằm chằm cậu dường như vô cảm mà uống sạch, bỗng cơ thể lại hứng chịu một cảm giác kích thích tuột độ khiến cậu dường như sắp nổ tung.... nhưng khuôn mặt cậu lại không chút lo âu nào, cảm giác kích thích mãnh liệt đường đột ấy lại từ từ qua đi một cách nhẹ nhàng đến lạ...

Một phút, hai phút, ba phút... không có chuyện gì xảy ra...bên dưới, tiếng xì xào lại vang lên dường như có sự ngần ngại điều gì đó...

– Sao không có chuyện gì xảy ra vậy ?

– Không giống mọi khi cho lắm nhỉ ?

– Cậu ta không cảm thấy kích thích gì à ?

– Hay là do đó là Chone lỗi ?

..v...v...

EU cũng dường như khá bối rối mà quay sang nhìn cậu, lại ấp úng hỏi.

– C..cậu không có cảm giác gì sao ?

-EU-

–...fentanyl...!

-Việt Nam-

– V...

Việt Nam...k.. không phải như ngươi nghĩ đâu... thật sự là có chút hiểu nhầm...!!

-EU-

–...!

-Việt Nam-

Cậu không nói gì, cũng dường như bình tĩnh với việc đó, chỉ là đã âm thầm mà phân tích động cơ của kẻ kia, đôi mắt vô cảm không còn nhìn thẳng vào EU, con ngươi bắt đầu chuyển hướng sang những kẻ bên dưới, đôi mắt vô hồn lại không chút lay động, chỉ thế mà nhìn chằm chằm cũng không lên tiếng, nhưng con robot của cậu lại có chút động đậy, cậu bình tĩnh mà quay ra sau, từ từ đi đến chiếc vương miện được để chễm trệ trên chiếc ghế có hình dạng như ngai vàng, không chần chừ mà đội lên, chiếc vương miện trên đầu lại khiến cho vẻ tôn nghiêm của một vị vua được thể hiện một cách rõ nét, lạ thay cậu lại không ngồi xuống chiếc ngai vàng ấy chỉ đứng đó mà nhìn xuống với đôi mắt uy nghiêm, dần dần lướt xuống dưới trên chiếc phương tiện của mình, không khí im lặng cùng những ánh nhìn sợ hãi và ngưỡng mộ xen lẫn nhau hướng về phía cậu, từ từ ra ngoài trong không khí im lặng và căng thẳng...sau khi đã ra ngoài chiếc vương miện lại bỗng biến mất, cậu lại hỏi.

– Năng lượng ?

-Việt Nam-

[ 50% ]

[ Năng lượng không nhiều ]

[ Tìm thấy chất độc lạ ]

[...]

[ Chứa chất Sarin và sắt ]

.

.

.

.

.

.

.

.

Sự sợ hãi trong căn phòng biến mất lập tức sau khi kẻ đứng đầu rời khỏi, những gương mặt sợ hãi và ngưỡng mộ lúc trước chẳng mấy chốc trở thành sự vui sướng và thích thú...đằng sau lớp mặt nạ của những con cừu tội lỗi... là những con mãnh thú muốn chiếm lấy "ngôi vị" của con mãnh hổ lớn nhất...

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Phản bội


Hiện tại South Korea đang làm gì đó, cậu ta đứng trong một góc với đôi mắt sắc lạnh mà nhìn chằm chằm về phía Việt Nam đang đi đến, sát khí của cậu ta tưởng chừng như vẫn có thể cảm nhận được khi cách hàng chục mét, ánh mắt hận thù ấy nhìn cậu như muốn ăn tươi nuốt sống... thật khác với những gì đã được thể hiện qua ấn tượng đầu tiên về cậu ta....

Việt Nam đang đi đến chỗ của Ussr theo định vị của Robo, cứ thế đi từ từ mà tìm thấy y trong khu vườn quen thuộc, đi đến trước mặt y, cậu dường như không quan tâm đến America đối diện đang trò chuyện cùng y...

– Ước nguyện... có thể đến nhanh hơn không ?

-Việt Nam-

–...

đó là điều không thể...cậu cũng biết điều đó không thể xảy ra mà...!

-Ussr-

–...!

-Việt Nam-

Không nói gì, cậu chỉ im lặng mà đi khỏi chỗ ấy, Ussr nhìn theo hướng cậu, đôi mắt lại có phần ngần ngại điều gì đó....cậu vừa chủ động nói chuyện với y sao ?

Không lẽ việc này thật sự quan trọng ?

Cậu thật sự có cách để đưa một người trong xác suất ngẫu nhiên ấy đến đây sao ?

America kế bên thấy Ussr suy tư như vậy lại nhanh chóng ho một cái rồi nói.

– E hèm !

Vậy... ngươi nghĩ sao về việc hợp tác quân sự ?

-America-

–...

đó không phải là một ý tồi... nhưng nếu công khai hợp tác như vậy hẳn sẽ bị tên quốc vương Diom nghi ngờ... ngươi cũng biết cái tên trung lập ấy nguy hiểm cỡ nào mà...!

-Ussr-

– Nhưng hai quốc gia cùng chống lại hắn không phải sẽ rất tuyệt vời sao ?

Làm quái nào có một quốc gia khác chen chân vào chúng ta được ?

-America-

America dường như đang toan tính gì đó, đôi mắt hắn cũng thể hiện rõ sự uy hiếp... một quốc gia luôn là một kẻ đối địch với Lape... giờ đây lại muốn cấu kết với Lape để đánh bại Diom.... chưa kể lúc trước cũng đã từng có quan hệ rất tốt...

–... ngươi định phản bội kẻ đã giúp chúng ta sao ?

Cả hai ta ?

-Ussr-

– Ôi trời !

Ngươi đùa ta đấy sao ?

Giúp chúng ta ?

Hắn ta chỉ là một kẻ bao đồng ngu ngốc bị lợi dụng mà thôi !!

Đừng có làm ta cười như thế !

Quan hệ của chúng ta và hắn cũng chẳng có gì tốt đẹp với nhau... quốc vương như ngươi hẳn phải hiểu điều đó nhỉ ?

-America cười khẩy-

Ussr im lặng, dường như lại lưỡng lự, America thấy vậy từ giễu cợt lại trở nên trầm mặt, chất giọng trầm lặng vang lên dường như đã bắt đầu nghiêm túc.

– Ngươi đừng bảo ta... ngươi thật sự nghĩ đến "tình người" đấy nhé ?

Soviet... ngươi chắc hẳn hiểu việc này hơn ai hết... cái tình người của ngươi là đang giết ch- ?!

-America-

Lập tức bị cắt lời bởi Ussr, y ôm đầu mà dường như trở nên rối bời, y bảo.

– Không phải...

ý ta không phải như thế.... nếu như thế thì ta đã không gây chiến với các ngươi...!

-Ussr-

Im lặng, America nhìn kẻ trước mặt mà hình như đang cảm thấy khinh bỉ, nếu không phải vì việc đó thì là vì điều gì ?

Một quốc vương lại thể hiện một cảm xúc lố bịch với một quốc vương khác... thật thảm hại...

Ussr dường như lo lắng, không phải là vì cái cảm xúc mà America nghĩ đến... nó là một thứ tồi tệ hơn... từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt căng thẳng mà nhìn America, dường như cũng cảm thấy điều khác lạ, America im lặng mà nhíu mày, đôi mắt cũng không còn vẻ khinh bỉ nữa...

– Việt Nam...cậu ta... là một mối hiểm hoạ...!

-Ussr-

–... không lẽ...

ý ngươi...?

-America-

– Việt Nam...cậu ta có lẽ sẽ tạo ra...thêm một quốc gia mới...!

-Ussr-

America bỗng dưng đứng dậy mà đập bàn sau khi nghe câu đó, đôi mắt đỏ ngầu hiện lên cũng biểu đạt ý nghĩ của hắn...

– ĐIỀU ĐÓ LÀ KHÔNG THỂ XẢY RA !!!

-America-

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

– Quốc vương... ngài còn chưa quay về đem tôi đi...

đã đến ngày rồi mà...hức...nhớ quốc vương...!

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Cót két


Hiện tại Việt Nam đang ngồi yên mà nhìn chiếc đồng hồ nhỏ trong căn phòng ấy, trong khi cậu đang nhìn nó chằm chằm kế bên cậu một kẻ khác lại đang ngủ ngon ơ sau một màn thua nhục nhã, kim phút từ từ, từ từ mà quay đi cho đến khi nó chạm đến đúng số 12, lập tức cơ thể đang ngồi bất động của cậu bật dậy, lập tức đứng dậy hành động lại không còn "sống động" như trước, cơ thể cứng đơ ấy nhanh chóng mà phát ra những tiếng lách cách kỳ lạ, tiếng ồn ấy lại khiến Italy tỉnh dậy, mơ màng hắn tỉnh dậy với cơ thể lành lặn đến lạ, ê ẩm mà từ từ ngồi dậy, hắn nhìn đến nơi phát ra tiếng lách cách....

Nhíu mày, mặc dù nhìn cậu vẫn bình thường như trước, nhưng cậu lại có cái gì đó... không "thật" cho lắm....

Dè chừng hắn hỏi.

–... ngươi có sao không vậy...?

-Italy-

Không lên tiếng, cậu chỉ nghiêng đầu qua, đôi mắt vô hồn giờ lại càng trở nên quái dị, không có hồn.... cũng không hề có sự sống động... nó vô hồn... một con búp bê rỗng....

Không nói gì, không gian cũng trở nên im lặng, cậu từ từ quay đầu lại, tiếng lách cách vang lên giờ lại trở thành tiếng cót két ma sát của sắt, cậu từ từ lướt đi cũng trở nên cứng đờ đến lạ, đi đến căn phòng của Ussr theo định vị của y, cậu lướt đến trên dãy hành lang dài không người u tối mà khiến mọi thứ lạnh lẽo đến lạ...

Đi đến trước căn phòng của Ussr, cậu trực tiếp lướt vào mà không nói gì, khi cơ thể đã tiến thẳng vào trong, đầu cậu lại nhút nhít sang chỗ Ussr đang ngủ say, tiếng cót két cũng khiến y tỉnh lại ngay lập tức, vừa mở mắt đã thấy khuôn mặt "búp bê" ngay trước mắt khiến hắn hoảng hồn mà bật dậy, ấp úng hắn nhìn mà hỏi cậu.

– V...

Việt Nam...c... chuyện gì thế ?

-Ussr-

Một giọng nói robot phát ra, dường như đã bị rè đi nhiều phần, cơ thể cũng duy chuyển mà nghe rõ tiếng cót két.

–...

điều ước....cần ngay...!

-Việt Nam-

Tiếng cót két và giọng nói ấy cũng khiến cho người kế bên Ussr tỉnh dậy, nhìn thấy cảnh trước mắt Nazi không khỏi bất ngờ mà dụi dụi mắt, hắn nhìn kẻ trước mặt mà hỏi.

– Việt Nam...

đó à ?

-Nazi-

–... không...!

-Việt Nam-

Nghe câu trả lời ấy Nazi và Ussr đều bất ngờ, lập tức Ussr hỏi lại.

– Ngươi là Robo sao ?

-Ussr-

–...đúng vậy...!

-Việt Nam-

– Thế ngươi cần điều ước làm gì chứ ?!

Không phải cần nghe theo lời chủ nhân à ?

-Ussr-

–...năng lượng....cạn kiệt...cần phải.... có...!

-Việt Nam-

Ussr nhìn hành động khó khăn trước mặt lại dường như biết mình cần làm gì...cậu là một mối nguy hiểm... nhưng đồng thời cũng là một lợi nhuận to lớn....

Lập tức ngồi dậy mà nhìn sang Nazi, Ussr nhanh chóng bảo.

– Ngươi mau kêu mọi người đi !

Ta sẽ đi kêu những "người sáng lập" và những người tổ chức !

-Ussr-

– Này !!

Ngươi định làm theo lời tên ấy thật sao ?

-Nazi-

– Nếu không làm theo....ta cũng không nghĩ rằng mình có thể tồn tại lâu hơn nữa !

Ngươi hẳn hiểu được tầm quan trọng của chone lỗi này !

-Ussr-

Nazi im lặng, cũng chỉ nhanh chóng đi gọi các chone khác đến chứng kiến theo quy tắc của "điều ước", cậu lại không lên tiếng, suốt quãng thời gian cũng không nói gì, cơ thể cứng đơ giờ lại càng tưởng chừng như hoá đá, đôi mắt đen tuyền cũng dần trở nên mờ đục, lướt đi trên chiếc phương tiện đến khu sảnh nơi đấu trường, cậu nhanh chóng mà đứng ở giữa nơi đó...chờ đợi... và chờ đợi...

Một lúc sau, Ussr, Nazi và kẻ người khác cũng đã đến, trong cơn mơ màng của những kẻ xung quanh, hai kẻ tổ chức bước đến mà cầm trên tay tờ giấy đỏ, Asean nói.

– Người sáng lập có việc bận !

Không thể đến đây ban điều ước cho người chiến thắng !

Nhưng ngài đã truyền điều đó lại cho tôi !

Vì vậy điều ước hôm nay sẽ do tôi tổ chức !

-Asean-

Nói xong hắn nhanh chóng mà cắt máu của mình, đường máu bắn ra lại uyển chuyển mà như bay bổng trong không khí, lập tức né ra xa, những người khác cũng nhanh chóng tránh ra, Asean nhìn sang Việt Nam mà bảo.

– Người chiến thắng hãy mau tiến lên phía trước !

Điều ước sẽ được thực hiện nhanh chóng !

-Asean-

Từ từ bước lên, đôi mắt vô hồn của cậu giờ cũng khiến mọi thứ thêm kỳ lạ...đôi chân cũng dần bước xuống với tiếng cót két nặng nề, cậu đứng yên mà nhìn vào đám máu phản trọng lực ấy, Asean bảo.

– Cậu hãy ước đi... và tôi sẽ khiến nó thành sự thật !

-Asean-

Cậu nghiêng đầu qua hắn, tiếng cót két ngày một nặng nề hơn, cậu lên tiếng.

– Đưa...tờ giấy...đỏ...!

-Việt Nam-

Asean nghe vậy dù tặc lưỡi nhưng cũng đành phải đưa cho cậu...kẻ chiến thắng.... là kẻ có lợi hơn cả những người tổ chức...

Cậu cầm tờ giấy đỏ trên tay, quăng thẳng vào đống máu cùng một cái gì đó trên tay.... chúng nhanh chóng mà phát ra một vụ nổ lớn khiến Asean bất ngờ, không nghĩ rằng việc này lại thật sự xảy ra... một vụ nổ lớn của điều ước..... là một tai ương....

.

.

.

.

.

.

.

.

Từ trong làn khói trắng xám, hiện lên một bóng người mặc một bộ đồ hiện đại rất giống cậu, hắn ta đứng hình run run rồi lại nhìn cậu, miệng run run do dự mà hỏi.

–... có phải.... là ngài không.... quốc vương ?

-...-

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Ước nguyện của vua


Đôi chân trĩu nặng của kẻ vô danh kia bước đến gần hơn đến chỗ Việt Nam, sau lưng là một cái vòng lớn đựng một đống máy móc khổng lồ phức tạp , tên đó nhìn cậu rồi từ từ bước đến dường như đã có quen biết từ trước, hắn run run nói.

- Suốt thời gian qua.... rốt cuộc là ngài đã đi đến nơi này sao ?

-...-

-...!

-Việt Nam-

-...n... ngài đã có dự tính từ trước...đúng không ?

-...-

Dường như tự trấn an chính mình, hắn run run mà vẫn cố nở nụ cười gượng nhìn cậu, không khí xung quanh cũng trở nên khác lạ... có vẻ như mọi người cũng đều nhận thấy sự khác lạ... một chone cùng thế giới....?

Với tỉ lệ là 0.0001% dường như là không thể xảy ra, South Korea đang mơ màng lại tỉnh ngủ cũng hỏi.

-...V..

Việt Nam.... người đó là người quen của cậu à ?

-SK-

Im lặng, cậu không lên tiếng, cũng chỉ từ từ đi đến gần kẻ kia hơn, khi đã đi đến gần tới nơi, kẻ kia lập tức nhào vào mà định ôm chầm cậu, thấy thế những người xung quanh cũng liền hốt hoảng, cứ nghĩ lần này lực mạnh như thế chắc chắn sẽ lập tức bị văng ra xa...

1 phút....2 phút... rồi 3 phút.... không có chuyện gì xảy ra...

đã vậy kẻ kia còn dường như đang rất vui mừng...

- QUỐC VƯƠNGGGGGGG YÊU DẤU !!!

HUHUHU TÔI NHỚ NGÀI LẮM QUỐC VƯƠNGGGGGGG !!!!

VÌ SAO LẠI KHÔNG ĐƯA TÔI ĐẾN SỚM HƠN CHỨ ?!!

-...-

Cậu im lặng, lại từ từ để một tay lên như thực sự đáp trả lại lời kẻ kia nói, cậu nhẹ nhàng nói.

- Được rồi... dừng lại đi....mau đưa cho ta năng lượng vô cực...!

Đông-Lào !

-Việt Nam-

- N... ngài vừa gọi tên....tôi...!?

-Đông Lào-

Im lặng, cậu chỉ nhìn tên được gọi là Đông Lào trước mặt, hắn lập tức nhận ra gì đó, nhanh chóng mà lấy cái vòng tròn đang lơ lửng trên trời xuống, rồi lấy ra một quả cầu màu trắng được đựng trong một chiếc hộp trong suốt với làn khói trắng xung quanh kỳ lạ, kẻ ấy đưa cậu cái quả cầu mà nói.

- Của ngài đây quốc vương...xin lỗi vì đã chậm trễ !

-Đông Lào-

Lập tức lật mặt mà trở nên nghiêm túc, anh ta đứng dậy nhìn quanh rồi lại nói với cậu.

- Dù sao thì ngài đã ở đây suốt thời gian qua sao quốc vương ?

Cùng với lũ người này à ?

Ngài có lẽ rất mệt mỏi nhỉ ?

-Đông Lào-

-... hãy làm quen với nơi này....!

-Việt Nam-

Trong khi Đông Lào đang nhìn xung quanh mà dò xét thì Ussr cũng nhanh chóng đi đến mà nói.

- Từ giờ cậu sẽ được chọn phe của mình !

Hãy chọn phe của mình đi !

-Ussr-

Thay bằng một khuôn mặt khác, lần này Đông Lào không còn thể hiện khuôn mặt vui vẻ hay ngây thơ như trước.... nó...đầy sát khí.

Anh ta gằn giọng.

- Ai cho ngươi ra lệnh cho ta ?

-Đông Lào-

-... quốc vương của cậu thuộc phe của chúng tôi đấy !

-Ussr-

Đông Lào nghe thế khuôn mặt lại càng tức giận hơn, dường như là có thể nhào đến mà tấn công Ussr ngay lập tức, anh ta nói.

- Ngươi.... quốc vương của Pess thì đừng hòng mà lên tiếng..!!

-Đông Lào-

- Hình như có hiể- ?!

-Ussr bị chặn họng-

- A phải rồi !!

Quốc vương quốc vương !!!

Ngài bảo sẽ thưởng cho tôi mà ?

Ngài thưởng cho tôi đi !!

-Đông Lào lật mặt-

Lập tức lật mặt mà khuôn mặt lại trở nên hớn hở đến lạ, với ánh nhìn của những kẻ xung quanh cậu không nói gì mà chỉ đặt tay lên xoa nhẹ đầu của Đông Lào, như một con cún ngoan ngoãn, anh ta hưởng thụ cái xoa đầu ấy mà dụi dụi vào tay Việt Nam, khuôn mặt cũng trở nên đỏ ửng mà như không nói nên lời.

China từ xa cầm ly cafe mà lên tiếng.

- Này này !

Nếu đã xong rồi thì ai về nhà nấy đi chứ ?

Mọi chuyện kết thúc rồi !!

-China-

Đông Lào lại quay sang nhìn China, rồi lại quay lại mà hình như đang nói xấu China với Việt Nam.

- Tên đó là ai mà láu quá ngài nhỉ ?

Tôi dùng "xoá sổ" lên người hắn được không quốc vương ?

-Đông Lào-

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Tranh cãi


Hiện tại Đông Lào đang ngồi trên chiếc bàn hình chữ nhật cùng với Việt Nam kế bên, anh ta dường như rất hớn hở khi ở bên quốc vương của mình mà xung quanh cũng có một không khí thoải mái đến lạ, xung quanh mọi người cũng là đang nhìn Đông Lào với đôi mắt kỳ lạ...Ussr ngồi ở đầu bàn ho một cái rồi lại hỏi cậu.

– Việt Nam... làm sao cậu có thể triệu hồi cậu ta ?

-Ussr-

–...trả giá....!

-Việt Nam-

–...sao c- ?!

-Ussr-

Bị ngắt lời lần nữa, lần này y cũng không nói gì nữa... dường như đã bắt đầu biết nhẫn nhịn hơn.....

– Trả giá á ?!

N...

NGÀI SAO LẠI LÀM VẬY CHỨ ????

Chỉ vì một đứa hầu cận như tôi thì không cần phải dùng đến nó đâu !!!

N.. ngài !!!

-Đông Lào-

Dường như là trở nên nghiêm trọng, tên gọi là Đông Lào ấy trợn to mắt mà dường như sắp ứa nước...cậu lên tiếng.

–... cái giá tương ứng....

đó chỉ là một cuộc trao đổi...!

-Việt Nam-

–...q.. quốc vương yêu dấu...hic...*NGÀI ẤY HI SINH VÌ MÌNH KÌA !!!

ÁAAAAA CẢM ĐỘNG QUÁ !!!!* -Đông Lào-

Xung quanh Đông Lào bây giờ tưởng chừng như có hàng nghìn bông hoa đang nở rộ, xúc động đến mức mà không ai nghĩ rằng hai người họ lại thân thiết đến thế, dường như cố gắng kiềm chế bản thân, anh ta cũng bắt đầu trở lại khuôn mặt nghiêm túc của mình, lại dùng chất giọng trầm trầm khác với cái chất giọng cao vút khi nói chuyện với quốc vương của anh.

– Vậy rốt cuộc đây là nơi nào ?

Tại sao lũ thất bại dưới tay Crion đều ở đây vậy ?

-Đông Lào-

–... thất bại ?

Mày đùa tao à ?!

-China lên tiếng-

– Ngươi là China sao ?

Ha !

Chiến lược ngu ngốc lúc trước đã khiến ngươi thất bại dưới tay quốc vương yêu dấu của ta đấy tên ngu à !!

-Đông Lào độc miệng-

– NGƯƠI !!!

-China-

– Đây là nơi hội tụ những người từ thế giới khác nhau !

Những người cậu quen biết ở thế giới trước cũng không phải là những kẻ ở thế giới này nữa !!!

-Ussr-

–...hể... vậy đó là lý do ngài dùng "trả giá" sao quốc vương ?

-Đông Lào-

–...!

-Việt Nam-

Đông Lào thấy Việt Nam im lặng lại dường như không mấy cảm thấy khó xử, lại bình tĩnh quay lại mà nhìn những kẻ kia, lại hỏi.

– Nếu vậy mấy người có thể cho ta thông tin của từng người kh- !

-Đông Lào-

Lập tức bị cắt ngang bởi một chiếc bảng màu xanh quen thuộc, chiếc bảng ấy lại ghi một dòng chữ kỳ lạ.

[ Thông tin đã được truyền cho ToBo ]

[ Nhanh chóng tiếp nhận ]

Từ từ nhìn qua một phía khác, nó chỉ là một khoảng không trống rỗng chẳng có gì nổi bật, Đông Lào bỗng nói.

– ToBo mau mở thông tin !

-Đông Lào-

Những chiếc bảng khác nhau được mở lên với hàng dài những thông tin chi tiết, Đông Lào nhìn những chiếc bảng trước mặt rồi đưa ánh mắt lấp la lấp lánh của mình sang Việt Nam mà bảo.

– Ngài.... là tuyệt nhất...!

-Đông Lào-

Trong khi Đông Lào đang "lướt mắt đưa tình" với Việt Nam thì những kẻ khác lại đang trợn tròn mắt khi số lần nói chuyện với cậu là rất ít... vậy mà bây giờ lại có nhiều thông tin như vậy....

điều này quá vô lý.

Cái tên Lào bỗng đứng dậy đập bàn mà bảo.

– RA LÀ ĐÓ GIỜ NGƯƠI KHÔNG NÓI CHUYỆN VỚI BỌN TA LÀ VÌ VIỆC NÀY SAO ?!!!

RA LÀ MUỐN LẤY THÔNG TIN BẰNG CÁCH LÀM MẤT CẢNH GIÁC KẺ KHÁC À !!!

-Lào-

–...L..

Lào...thôi...thôi nào !!

-SK bối rối-

Đông Lào im lặng nhìn Lào đang muốn hoá điên, đôi mắt từ bình tĩnh giờ lại như sắp muốn trừ khử kẻ khác đến nơi...anh ta nói.

–... ngươi... thật sự nghĩ như vậy sao ?

-Đông Lào-

– Ý ngươi là sao ?!

Tất nhiên là vậy rồi !!!

-Lào-

–... việc vì sao quốc vương không nói chuyện với ngươi....đơn giản thôi...!

-Đông Lào-

.

.

.

.

.

.

.

– Là do các người quá yếu đó~!

Quốc vương đã khinh thường các người !

-Đông Lào-

__________________________________

Tôi sẽ ngừng viết truyện từ 2/1/2023 - 8/1/2023

Chúc mừng năm mới

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Nhiệm vụ


Tình hình hiện tại đang khá căng thẳng, Việt Nam vẫn chỉ ngồi đó mà quan sát, lại mặc cho Đông Lào bảo cậu có khinh thường chúng hay không, South Korea nhìn kẻ trước mặt mình đang khinh thường mọi người, lại lên tiếng.

–...Đông Lào đúng chứ ?

-SK-

– Ờ...!

Ngươi là ai thế ?

-Đông Lào-

–...tôi là South Korea !

Chone 8053003 !!

-SK-

– South Korea à...hm.... ngài nhớ cậu ta là ai không quốc vương ?

-Đông Lào-

Đông Lào nhìn sang Việt Nam mà hỏi, còn cậu thì vẫn vậy im lặng, dường như vẫn đang quan tâm thứ gì đó khác, anh ta thấy quốc vương của mình như vậy cũng là cảm thấy bình thường mà mở một cái bảng màu xanh kỳ lạ lên, lướt lướt xuống như đang tìm kiếm cái gì đó, rồi bỗng lại ồ lên một cái, anh ta nói.

– À... hình như ngươi là tên đã nhảy vồ vào định ám sát quốc vương đây mà... nhưng tiếc là chưa kịp làm gì thì đã ngủm rồi..!

Hèn chi ta chẳng có ấn tượng nào với ngươi....!

-Đông Lào-

– S...sao cơ ?!

-SK-

Tiếng phụt cười lại vang lên khắp nơi, trong khi đó Ussr và Việt Nam lại dường như đang nhìn nhau chằm chằm, Ussr lên tiếng.

– Việt Nam... cậu có thể đi "uống trà" với tôi một chút không ?

-Ussr-

– Hả ?!

Ngươi dám ra lệnh ch- !!

-Đông Lào-

Lập tức bị cắt ngang bởi Việt Nam, cậu lên tiếng, giọng nói vẫn không có thanh âm như trước.

– Đông Lào !

Im lặng !

-Việt Nam-

Như ra lệnh, Đông Lào cũng nhanh chóng để một tay duỗi thẳng lên ngực mà nghiêng 45° về phía trước, nghiêm nghị mà nhanh chóng nói.

– Vâng !

Tôi xin lỗi vì đã làm phiền ngài !!

-Đông Lào-

–...

được...!

-Việt Nam-

Cậu quay qua phía Ussr mà nói, nghe thấy câu trả lời thích hợp y cũng nhanh chóng cười thầm mà hình như đang mưu tính gì đó.

Cậu đứng dậy mà rời khỏi đó, Đông Lào phía sau đang nói chuyện cũng lập tức để ý mà nhanh chóng chạy theo, cậu nhanh chóng đi vào căn phòng riêng của mình, cùng đó Đông Lào cũng từ từ đi vào, cậu lên tiếng khi chỉ còn hai người.

– Đưa ta "thiết lập" !

-Việt Nam-

– Vâng !

-Đông Lào-

Nhanh chóng lấy ra từ trong hư không một thứ có hình thoi đang giữ một hình lập phương kỳ lạ, Đông Lào nhanh chóng đưa cho Việt Nam mà im lặng, cậu nhanh chóng cầm lấy rồi bấm bấm gì đó, quả cầu bỗng sáng lên mà khiến không gian xung quanh thay đổi, một không gian hiện đại bỗng xuất hiện lại dường như không đã động gì đến khuôn mặt Việt Nam...lạnh băng, đó là từ duy nhất có thể miêu tả khuôn mặt cậu lúc này, Đông Lào ngoài sau nhìn cậu lại hỏi.

– Ngài... không định quay về sao ?

-Đông Lào-

–... không thể...!

-Việt Nam-

Đông Lào im lặng, đi đến trước cậu rồi lại cầm bàn tay máy của cậu lên, anh ta hỏi.

– Ngài đã tạo ra... thiết bị nào đó rồi sao...?

Vì sao "chip điện tử" lại nằm ở đây ?

-Đông Lào-

–..."giả lập"....

đó là tên của nó...!

-Việt Nam-

Đông Lào lần này lại nở nụ cười như thể chưa có gì xảy ra mà hỏi.

– Vậy ngài định làm gì tiếp theo thế ?

Tôi có thể giúp gì không~?

-Đông Lào-

–...

"thiết lập chiến trường giả"....ta sẽ ngừng hợp tác với Lape !

-Việt Nam-

– Vậy...tôi phải làm gì thưa ngài ?

-Đông Lào-

–... hoạt động như bình thường là được....!

Như những lúc không có ta bên cạnh !

-Việt Nam-

– N... nhưng quốc vương....t...tôi không thể...?!

-Đông Lào bối rối-

– Ta đến chỗ Diom.... ngươi vẫn chưa có thông tin về thế giới này nhỉ ?

-Việt Nam-

– Vâng...xin lỗi vì sự chậm trễ này thưa quốc vương !!!

-Đông Lào hối lỗi-

–...lần này ta sẽ không xem xét !

-Việt Nam-

Nói rồi cậu nhanh chóng để động tác tay như thế đang quẹt cái gì đó cho Đông Lào, một chiếc bảng với đầy đủ thông tin hiện lên, phía sau là nhiều thông tin chi tiết khác, cậu nói.

– Tất cả thông tin về thế giới này đều nằm trong đó... còn làm gì với nó thì tùy ngươi !

-Việt Nam-

– Tất cả ư ?

-Đông Lào-

–... tất cả.... những cuốn sách của thư viện cung điện này ta đều đã đọc hết...!

-Việt Nam-

– Vâng...*QUỐC VƯƠNG YÊU DẤU TUYỆT VỜI QUÁ* !

-Đông Lào-

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Trà hoa


Hiện tại Việt Nam đang ngồi đối diện Ussr, y lần này lại dịu dàng đến lạ, mỉm cười y lên tiếng.

- Cậu uống miếng trà đi Việt Nam !

-Ussr-

-...!

-Việt Nam-

Từ từ nhìn xuống tách trà nóng trước mặt, Ussr lại sát gần lại mà tiếp tục nói, có vẻ là đang có mưu tính gì đó...

- Đó là trà oleander !

Một loại trà hoa rất ngon ở đất nước ta !

Cậu nên thử một ngụm để hiểu !!

-Ussr-

Im lặng, cậu nhìn chằm chằm vào ly nước trước mặt, rồi từ từ cầm nó lên, trước ánh mắt "biết cười" rất thản nhiên của Ussr, cậu uống một ngụm rồi nhanh chóng khựng lại, Ussr vẫn tiếp tục cười nhìn cậu, sau vài giây khựng lại cậu cũng đặt tách trà xuống, như thể không có chuyện gì xảy ra...Ussr nói.

- Quả nhiên là vậy nhỉ....

Việt Nam... chẳng ai có thể giết cậu bằng cách uống thuốc độc được...!

-Ussr-

Việt Nam im lặng, một dòng thông báo bỗng hiện lên.

[ Phát hiện oleandrin có trong thành phần trà ]

[ Tiến hành bãi bỏ ]

[ Hoàn tất ]

[ Nhận định loại nước làm từ trà trúc đào ]

Cậu nhìn cái bảng trước mặt lại không chút bất ngờ mà vẫn cứ thế nhìn thẳng vào Ussr, từ từ lên tiếng, cậu nói một câu mà khiến Ussr phải trợn tròn mắt.

-...ta sẽ rời khỏi đây !

-Việt Nam-

- Hả ?

-Ussr-

Vừa định nhắc lại câu trả lời Ussr lại lập tức cắt lời cậu, đập bàn mà nói.

- NGƯƠI LÁO TOÉT QUÁ RỒI ĐẤY !!!

TA MẤT HẾT CẢ NĂNG LƯỢNG ĐỂ TRIỆU HỒI RA NGƯƠI MÀ NGƯƠI LẠI LÀM VẬY SAO ?!!!!

NGƯƠI CÓ BIẾT NGUỒN NĂNG LƯỢNG ẤY QUÝ GIÁ ĐẾN MỨC NÀO KHÔNG ???

-Ussr-

-... ngươi đã bảo ta có thể đ- !

-Việt Nam-

- NGƯƠI ĐỪNG CÓ NGHĨ MÌNH MUỐN LÀM GÌ THÌ LÀM !!!

HỢP ĐỒNG GIỮA TA VÀ NGƯƠI KHÔNG PHẢI LÀ MỘT TRÒ ĐÙA !!!!

ẶC !!

-Ussr-

Bỗng dưng một ngụm máu lại phụt ra khỏi miệng của Ussr, đứng hình một chút rồi hướng đôi mắt lên phía Việt Nam, cậu im lặng, đôi mắt hướng xuống mà nhìn chằm chằm Ussr...trong nó... thật sự có chút đáng sợ.

-...

điều khoảng đầu tiên của hợp đồng đã ghi rõ..."bên A sẽ không bị quản thúc bởi bên B"...!

-Việt Nam-

-...tch....!

-Ussr-

Dường như không thể cãi gì thêm nữa...đáng lẽ ra ngay từ đầu hắn không nên đồng ý với cái bảng hợp đồng ấy.... nó...chỉ toàn là cạm bẫy... giờ nhận ra đã quá muộn...

Im lặng nhìn Ussr đang cay cú, cậu lại nói.

-...Đông Lào sẽ ở lại đây...!

-Việt Nam-

-...hả ?

-Ussr-

Bất ngờ quay lại, y dường như rất kinh ngạc với câu nói đó, trong đôi mắt cũng chứa một phần mừng rỡ, nhưng...y chẳng thể biết được....đây cũng là một cạm bẫy nguy hiểm khác...

Ussr lên tiếng.

- Nếu thế cậu định đi đâu ?

-Ussr-

-...!

-Việt Nam-

- Quả thật cậu không muốn nói nhỉ ?

Nhưng không sao !

Vì cậu vẫn còn một con tin ở đây mà~!

-Ussr-

Im lặng, cậu lại dường như đang kìm chế gì đó, rồi lại lên tiếng.

- Ussr... ngươi nên sáng suốt hơn...!

-Việt Nam-

-...

ý cậu là sao ?

-Ussr-

- Những việc ngươi đang làm.... thật sự quá ngu ngốc...!

-Việt Nam-

- Ngươi ?!!!

Sao ngươi d- ?!

-Ussr-

- Sao ngươi lại không giấu đi cảm xúc của mình ?

-Việt Nam-

-...!

-Ussr-

Y im lặng, lại dường như không thể nói lời nào hơn, chỉ biết tặc lưỡi mà quay mặt sang một bên.

- Một quốc vương mà đợi chờ người khác đến cứu mình... thì chẳng đáng để trở thành một quốc vương !!!

-Việt Nam-

-...ta...chỉ là không thể...!

-Ussr ngập ngừng-

- Biện minh cho sự yếu kém của mình là điều ngu xuẩn nhất mà một quốc vương có thể làm !!!

Ngươi vì sao không chấp nhận sự yếu kém của mình đi ?

-Việt Nam-

-....ta... là một kẻ ích kỷ...!

-Ussr-

-... hãy tự xem lại bản thân đi !

Sẽ chẳng ai nói với ngươi những điều này khi ngươi lạc lõng đâu !

Đừng trông chờ vào kẻ khác !!

-Việt Nam-

Đứng dậy, cậu dần dần ra khỏi đó, trước khi đi lại còn để một câu.

- Nếu tiếp tục thì người bị thiệt chỉ có ngươi thôi !

-Việt Nam-

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Rời xa


Hiện tại Đông Lào đang thảnh thơi mà đi xung quanh cung điện của Lape, dường như rất tự nhiên mà như đang ở chính nơi quen thuộc của mình, anh ta khám phá xung quanh nơi ấy mà không hề cảnh giác, cũng rất tích cực tìm hiểu chứ không đề phòng và thụ động như Việt Nam lúc trước, đang đi giữa chừng Đông Lào bỗng đụng trúng ai đó, ngã nhào một phát rồi từ từ gãi đầu mà nhìn lên... một khuôn mặt lạnh băng nhìn anh... là South Korea...

Dường như không bất ngờ mấy, đứng lên phủi phủi người rồi cũng lại tiếp tục đi một cách thản nhiên mà không nói lời nào, South Korea thấy thế liền bất ngờ mà đặt tay lên vai Đông Lào, hắn dí sát khuôn mặt lạnh băng như đang muốn giết người lại gần Đông Lào mà nói.

– Hẳn ngươi đang bị ép buộc nhỉ ?

Có muốn lấy lại tự do của mình không ?

-SK-

–...dell !

-Đông Lào-

– ?!

-SK-

Lập tức bất ngờ mà khuôn mặt cũng trở nên khó chịu, hắn lại nói.

– Giết tên Việt Nam đ- ?!

-SK-

Chưa kịp nói xong lập tức bị Đông Lào quật ngã mà từ hư không lại xuất hiện ra một thanh kiếm màu xanh kỳ lạ, nhanh chóng đè sát nó xuống kế bên SK mà bảo.

– Đừng hòng... làm hại quốc vương....!

-Đông Lào-

Thứ sát khí đáng sợ lấp đầy trong tâm trí kẻ định gây mâu thuẫn, đôi mắt hắn lúc này... thật đáng thương làm sao~

Giọng nói của con mãnh hổ như gầm lên có vẻ đang rất tức giận.

– Ngươi định rủ ta...ám hại quốc vương...?

-Đông Lào-

Một bàn tay khác lại chạm lên người Đông Lào, lập tức quay lại mà nhìn kẻ kia với đôi mắt cảnh giác... trước mặt anh.... là China...

Hắn nói.

– Đông Lào ngươi bình tĩnh đi !

Cậu ta không có ác ý đâu...cậu ta là vậy đó !

-China-

Im lặng, nhanh chóng mà thả South Korea ra một cách mạnh bạo, anh ta quay sang nhìn China mà nói.

– Ngươi muốn gì ?

-Đông Lào-

–...

Việt Nam vừa kêu ngươi đến để lấy gì đó...cậu ta sắp mất kiên nhẫn rồi kìa !

-China-

–...-Đông Lào-

– !!!

-Đông Lào-

Đông Lào lập tức quay đầu mà búng tay một cái, một lực đẩy mạnh bỗng xuất hiện mà đẩy anh ta nhanh nhất có thể, tưởng chừng như với lực đẩy ấy áp lực có thể đè nát một con voi, một giọng nói không rõ ràng vang lên trong áp lực ấy, dường như chỉ có thể nghe một loại thanh âm kỳ lạ và mờ nhạt...

–...u....ốc....ggggg !!! ( QUỐC VƯƠNGGGGGGG !!!!) -Đông Lào-

Lập tức dừng lại khi thấy mục tiêu trước mắt, Đông Lào lại chạy với tốc độ bình thường mà la lên.

– QUỐC VƯƠNG~ !!

-Đông Lào-

Việt Nam đang nói chuyện với Ussr lại liếc nhìn sang Đông Lào đang có cái background màu hồng phấn tim tim mà im lặng,

– Quốc vương ngài kêu tôi đến để làm gì thế ?

-Đông Lào-

Ussr nhìn cảnh trước mắt mà cạn lời, nhưng dù sao cũng có cảm thấy rất thoải mái, kẻ trước mặt y cũng không phải một kẻ nguy hiểm cho lắm.

Việt Nam nhìn người kế bên, thản nhiên mà nói.

– Người này là kẻ ta đã nói với ngươi.... ngươi sẽ ở đây với hắn !

-Việt Nam-

– Vâng !!

Ngài đi mạnh giỏi !!!

-Đông Lào-

–...!

-Việt Nam-

Sau khi nói xong cậu cũng lập tức mà lướt đi trên phương tiện của mình rời khỏi nơi đó....lại dùng cái thanh âm lạnh lẽo của mình mà lên tiếng.

– Xác định vị trí Diom !

-Việt Nam-

[ Tìm kiếm ]

[...]

[ Xác định ]

[ Máy chủ có dùng "phương tiện giả lập" không ?]

< Có >

< Không >

Bấm vào màn hình ngay chữ "có", lập tức một quả cầu lớn xuất hiện mà bao quanh cậu, nhanh chóng xác nhận mà phóng đến chỗ Diom.. cứ thế cậu bỏ Đông Lào lại đất nước Lape mà để anh ta tự sinh tồn...

.

.

.

.

.

.

.

.

Dưới một sân cỏ u ám đầy sắc tối, những kẻ được coi như chiến binh đang cùng nhau chiến đấu...

ở đó có hai chỉ huy đang trò chuyện với nhau.

– Này !

Cái người lúc trước mà ngươi nói là một vị vua thật à ?

-...-

– Ờ...cậu ta chỉ hơi khác một chút... nhưng thật sự là một vị vua...!

-JE-

– Hơi khác ?

Như thế nào ?

-...-

– Ờ... kiểu như sẽ đâm vào một nơi nào đấy vì mục đích riêng mà không thèm quan tâm đến sự an toàn của người khác ấy !

-JE-

'BÙM' một làn khói và lửa lớn đâm thẳng vào căn phòng bên trên khu căn cứ lớn, hai chỉ huy nhìn nó rồi JE lại nói.

– Đấy kiểu vậy !

Vừa lao lên phòng Nazi kìa !

-JE-

–...!

-JE-

– Ư WTF CÁI ĐẾCH GÌ VỪA LAO VÀO PHÒNG QUỐC VƯƠNG VẬY ?!!!

-JE-

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Lời hát của thiên đường


"Kẻ thù sẽ không bao giờ là bạn"

"Chuyện của quá khứ không phải thứ dễ dàng bỏ qua"

.

.

.

.

.

.

.

– Dừng lại đi....xin làm ơn... hãy dừng lại đi...!

Nước mưa máu đỏ rơi lên mằm cây xanh ngát tuyệt đẹp, cứ thế mầm cây từ bao giờ đã trở thành màu đỏ tươi... nhưng dù thế nó cũng không thể tự chống đỡ để đứng lên.... vì nó chỉ là một mầm cây.

– Hic...hic..c.. cứu với...tôi lạnh quá...hic..hic...

Tiếng thút thít vang lên từng hồi, cậu bé trẻ tuổi ngồi một góc nơi đô thị mỹ lệ, cơ thể đầy sây sát như đã chịu quá nhiều tổn hại đến tinh thần và chính cơ thể ấy, tiếng bước chân của những con người xung quanh vang lên thật dồn dập, đến mức họ dường như không nhận ra sự hiện diện của đứa trẻ đã sắp tàn hơi...

Nhưng cũng từ trong làn người tấp nập ấy, một người con trai trưởng thành bước gần đến chỗ cậu bé, dang rộng đôi tay ra mà ôm lấy đứa bé đã thoi thóp...

– Không sao nữa rồi...cậu sẽ được khởi sắc sớm thôi...

Mầm cây dần mọc lên bởi người chăm sóc đặc biệt, lấy lại sức sống thuở ban đầu, dần dần lớn lên với sự chiều chuộng, nhưng sự chiều chuộng ấy không thể giữ được lâu...

– Nốt này phải hát cao lên !

Phím này phải đánh đôi...!

–...vâng...!

Cậu bé lớn lên giờ đây được tiếp xúc với thứ gọi là âm nhạc, cậu trai trưởng thành kia cũng ngày ngày chỉ bảo cậu bé nhỏ, để cậu ta có thể sống sót qua chiến trường sắp tới...

– Nghe này nhóc... nhóc cần phải đàn và hát một cách mãnh liệt !

Dù có làm bị thương những kẻ khác đi nữa..

đó là cách duy nhất để nhóc sống sót !

–...vâng...!

Lần đầu tiên chiến đấu bằng những chiếc cành đã được rèn giũa kỹ lưỡng, thân cây cũng chịu phải một lực lớn tác động, thật sự rất đau đớn...

Gào thét, nó cố gắng gào thét để thoát khỏi địa ngục này... và rồi nó dần nhận ra....kẻ mình luôn coi là ân nhân lúc này đang thật sự giết chết nó, tiếng gào thét vang lên càng lúc càng mảnh liệt hơn, nó gào thét, gào thét vì sự đau đớn về thể xác nó đang phải nhận lấy, nó gào thét, gào thét cho cuộc đời đầy đau đớn của nó, gào thét...gào thét vì sự tàn độc của xã hội này...

Nhưng nó chỉ có thể như thế...chỉ có thể gào lên để giết đi những sinh mạng giống như nó.... những nô lệ của thứ âm nhạc chết chóc mà nó đã được dạy...đây là một cuộc chiến... một cuộc chiến mà kẻ cuối cùng.... chính là nô lệ hoàn hảo nhất..

– Tốt lắm nhóc...danh tiếng bây giờ đã vượt xa mong đợi rồi...

–...vâng...!

Đeo lên mình chiếc mặt nạ mang tên ca sĩ trẻ tài năng, cùng ngao du đến khắp nơi để chiến đấu với những chiếc mặt nạ khác...danh tiếng như một gánh nặng chồng chất lên vai, hát lên bài hát kẻ khác mong muốn, viết lên giai điệu để tìm thấy thứ ảo giác của danh vọng, chạy lên những nốt nhạc ngày một cao, xiềng xích dưới chân cũng ngày một nặng...để rồi... nó ngã xuống....ngã xuống như cách nó đã từng khi còn là một mầm cây chưa lớn... nó chỉ ngủ một chút thôi...chỉ... một chút...

.

.

.

.

.

.

.

.

– Ngươi đang làm gì vậy South Korea ?

Ngươi nghĩ mình đang làm gì vậy ?

Này South Korea !

Cái tên ngươi đang có chính là do ta đã giúp ngươi đấy !!

Mau đứng dậy và làm thứ đúng với cái tên của mình đi !!!

South Korea !!

–...vâng...!

Vâng...cuộc đối thoại giữa cái cây và người chăm sóc nó vẫn luôn chỉ có như thế.... một con rối luôn tuân theo mọi mong muốn của chủ nhân... một con rối thật sự...

Tiếp tục, tiếp tục nhồi nhét trong mình những thứ gánh nặng vô hình...

để rồi khiến cho thân cây sây sát giờ đây không còn có thể chịu thêm một vết thương nào cả... không phải là sự lụi tàn như bao loài cây khác, chiếc cây ấy hùng vĩ và xinh đẹp làm sao....chỉ là nó bị chính người chăm sóc đốn đi... khiến cho thân cây giờ đây đã ngã xuống.... ngã xuống với sự ba hoa của nhà báo, ngã xuống với sự kỳ vọng của người hâm mộ, ngã xuống với sự ghét bỏ và công kích của nhiều người, ngã xuống vì áp lực vô hình nó phải chịu...

.

.

.

.

.

.

.

Chỉ lần này thôi... nó không muốn là con rối nghe lệnh chủ nhân nữa....chỉ lần này thôi...xin hãy cho nó một cơ hội nghe theo chính mình... một cơ hội để gỡ chiếc mặt nạ...lần cuối..

.

.

.

.

.

.

.

"Bài tình ca thiên đường gửi xuống"

"Chiếc mặt nạ đeo lên khuôn mặt thiên thần"

"Những thiên thần vui đùa cùng cây thánh giá"

"Cây xanh, ngát hương bị chặt phá"

"Đội lên chiếc mặt nạ thiên thần vui vẻ"

"Bỏ đi sẽ phải xuống với địa ngục trần gian"

"Lần này...chỉ một lần này thôi..."

"Xin hãy tha thứ cho sự ích kỷ này...tôi muốn xuống địa ngục một lần xem sao..."

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Đe doạ


Giật mình tỉnh giấc, South Korea thở dốc mà nhìn quanh, đôi mắt ngây thơ cũng chẳng còn là nó nữa, giờ đây đôi mắt ấy dường như chỉ chất chứa một sự mạnh mẽ...mạnh mẽ đến điên cuồng...

Kế bên, nơi đáng lẽ là của Việt Nam giờ đây bị thay thế bởi một kẻ xa lạ khác bỗng vọng lên tiếng nói quen thuộc.

–... mới thức hả tên thảm hại ?

-Đông Lào-

–...câm mồm !

-South Korea-

– Hửm ?

Cọc ghê nhỉ ?

Sao thế ta ?

À hay là do không được gặp quốc vương của ta nữa ?

Ha !

Đừng có mơ nhé !!

Muốn tìm kiếm sự sủng ái của quốc vương chứ gì~!

-Đông Lào-

–... không...!

-South Korea-

Đông Lào thấy South Korea như thế cũng không quan tâm đến vấn đề đó nữa, thích thú mà nói.

– Này này !

Ngươi đưa ta đến những nơi quốc vương của ta đã đi nhá !!

Rồi !

Ngồi dậy nhanh lên !!

-Đông Lào-

–... việc gì ta phải làm chứ ?

-South Korea-

Nghe câu nói đó Đông Lào cũng im lặng một hồi, rồi lại tươi tỉnh mà nói một cách tự nhiên đến lạ.

– Ầy lý do đơn giản thôi !!

Vì nếu ngươi không làm thế ta sẽ giết ngươi !

-Đông Lào thản nhiên-

Nghe câu trả lời ấy, South Korea cũng có chút đề phòng nhưng rồi cũng chỉ cười khinh mà nói.

– Ha !

Ngươi liệu có biết việc giết một chone đồng nghĩa với cái chết không ?

Có vẻ như quốc vương của ngươi vẫn còn hạn hẹp lắ- ?!

-South Korea-

Chưa kịp nói xong, một thanh gươm với thứ năng lượng màu xanh rực lại khiến South Korea phải im lặng, đôi mắt của kẻ vừa nãy cười nói giờ lại tràn ngập thứ sát khí đáng sợ, tưởng chừng như kẻ trước mặt đã đi gót trong bụng mình, South Korea có chút chùn bước... nhưng rồi lại đứng thẳng người lên, lập tức uyển chuyển mà nhanh chóng cầm được bàn tay Đông Lào, South Korea đầy sát khí mà bảo.

– Ta nói sai chỗ nào sao ?

Rõ ràng việc ngươi doạ rằng sẽ giết ta là một điều quá ngu ngốc !!

Đông Lào...tỉnh táo lên đi !

Ngươi đang bị tẩy não bởi chính kẻ ngươi yêu quý đấy !!!

-South Korea-

Lập tức sắc bén mà nhanh chóng quật South Korea xuống, nhanh nhẹn cầm ngay cổ mà bóp mạnh, mặc cho South Korea đang nghẹt thở như muốn sống không bằng chết, Đông Lào vẫn vậy đôi mắt đầy thứ sát khí đáng sợ, chính xác là đe doạ mà dí sát mặt mình lại gần South Korea, gằn giọng mà nói.

– Ngừng việc nói xấu quốc vương lại cho ta...!

Ta không hề nói lời ngu ngốc nào cả... ta không hề ngại giết người !

Ta đã có đủ thông tin để biết về các loại hình phạt khác nhau khi vi phạm điều luật về chone rồi !

Nhưng mà này South Korea... ngươi có biết tay ta đã nhuộm phải bao nhiêu thứ chất lỏng kinh tởm chưa ?

Ngươi nghĩ rằng ta sẽ không làm lần nữa sao ?

-Đông Lào-

Có chút chần chừ, nhưng rồi lại cười khinh, sự kiêu ngạo dường như hiện rõ trên khuôn mặt của South Korea, cảm giác... rất đê tiện.

– Ểh~ vậy không lẽ ngươi không sợ chết sao ?

Quốc vương của ngươi sẽ rất đau lòng đấy !

-South Korea-

Im lặng, rồi lại nở một nụ cười đáng sợ, đôi mắt điên loạn lại khiến cho South Korea phải bất ngờ mà mở to mắt, không lẽ thật sự là không sợ chết ?!

– Chết ?

Ngươi nghe không rõ đúng chứ ?

Ta đã biết các loại hình phạt sẽ xảy ra nếu như ta giết người rồi... và thật không may.... không có bất kỳ biện pháp nào có thể giết ta cả !

South Korea à.. ngươi mới chính là kẻ ngu ngốc !

-Đông Lào khoái chí-

.

.

.

.

.

.

.

– Nếu theo như cậu nói thì cậu đã để lại một nhân vật làm con tin ở vương quốc Lape sao Việt Nam ?

-Nazi-

– Ờ...!

-Việt Nam-

– Nếu vậy thì cậu có chắc là cậu ta sẽ khiến cho chúng ta có lợi không ?

Dù sao theo như cậu kể thì cậu ta có vẻ sẽ tự hủy đấy...!

-Nazi-

–...ta hiểu rõ hắn.... hãy quan sát đi..!

-Việt Nam-

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Đảo ngược


Hiện tại Việt Nam đang ngồi trong một căn phòng dường như rất hiện đại, bấm bấm nhiều thứ có lẽ như đang cố tạo ra thêm thứ gì đó, tiếng động lớn vang lên lập tức khiến tất thảy mọi thứ trong phòng nhanh chóng mà tan biến hết, dường như chúng trở thành những hạt bụi khắp căn phòng...

ở đó giờ chỉ còn một chiếc giường lớn với một chiếc cửa sổ giản dị đến kỳ lạ...dường như nó giống.... một phòng biệt giam...

Cánh cửa phòng bằng sắt mở ra, xuất hiện bên đó là một người quen thuộc...Nazi, mỉm cười nhẹ hắn nhìn cậu mà nói.

– Cậu thấy căn phòng này thế nào ?

Đúng với yêu cầu rồi chứ ?

-Nazi-

–..ờ...!

-Việt Nam-

Từ từ đến gần chiếc giường mà ngồi xuống, cái khí phách của vua cũng dường như biến mất, để lại đó một bầu không khí bình thản đến lạ, có lẽ cũng không ai nghĩ rằng đây là cuộc nói chuyện của hai vị vua...

– Sao cậu lại chọn nơi này để hợp tác vậy... với công nghệ của cậu hẳn giờ đây đã có thể hợp tác với hai đất nước hùng mạnh kia rồi mà ?

-Nazi-

–...cùng chí hướng...!

-Việt Nam-

– Cùng chí hướng ?

Chúng ta có quan điểm nào giống nhau sao ?

-Nazi-

–... người dân...quan điểm thế nào ?

-Việt Nam-

–...hm... nếu được phép nói thật.. thì bọn chúng chẳng khác gì mấy con tốt thí ngu ngốc cả !

-Nazi-

–...!

-Việt Nam-

Im lặng mà từ từ quay đầu lại nhìn Nazi, cậu chậm rãi mà đi đến kế bên chỗ hắn ngồi, ngồi xuống chiếc giường trắng mà vô cảm lên tiếng.

– Những con quái vật... rất mạnh.... nhưng chúng không bất tử...!

-Việt Nam-

– Đó là một điều hiển nhiên...dù quái vật có mạnh cỡ nào.... cuối cùng rồi cũng sẽ chết đi !

Đây là quy luật tự nhiên không phải sao ?

-Nazi-

–...!

-Việt Nam-

Im lặng, tay cậu bỗng giơ lên, đôi mắt không nhìn vào Nazi mà thứ khác lại đang nhìn vào hắn...

'Xoẹt', một tiếng động nhỏ lại nhanh như chớp mà phát ra...

'Phụt' thứ chất lỏng đỏ nóng hổi chảy ra... từ từ ngày một nhiều hơn.... cái lỗ nơi chất lỏng xuất hiện lại dường như lành lại... từ từ.. từ từ...

– Ngươi... là một kẻ bất tử ?

-Việt Nam-

–...!

-Nazi-

Im lặng mà để cho thứ chất lỏng trên trán mình chảy hết, cơ thể cũng không hề có dấu hiệu gục ngã, miệng cũng không còn cười tươi nữa, hắn liếc nhìn sang cậu...đôi mắt có chút dữ tợn....

Mỉm cười, hắn đưa bàn tay của mình lên phía cậu mà cứ thế cười tít mắt lại...

Một thứ chất lỏng xuất hiện quanh người hắn, nó dần dần, dần dần mà như muốn cuộn tròn cậu vào trong.

'Bụp' như một cái búng tay cậu đã cách ly mình khỏi thứ chất lỏng ấy ngay lập tức, từ từ lên tiếng.

– Chất lỏng của ngươi... khá giống tên North Korea.. nhưng lại yếu hơn nhiều...!

-Việt Nam-

– Ồ~hình như điểm yếu duy nhất của loài người...cậu cũng khắc phục được rồi nhỉ ?

Việt Nam...!

-Nazi-

–...!

-Việt Nam-

Không gian xung quanh bỗng trở nên tỉnh lặng đến lạ, sự yên tĩnh đó có lẽ biến thành sự ngột ngạt đến mức không thể thở nổi, Nazi đứng lên rồi lại mỉm cười nói.

– Việt Nam...cậu nghĩ làm sao chúng tôi có thể tạo ra các chone ?

-Nazi-

–...nhờ điều ước...!

-Việt Nam-

–....đúng là như thế... nhưng còn một cách khác nữa.... liệu cậu có biết về nó không ?

-Nazi-

Im lặng, câu trả lời hiện tại chắc chắn là không...

– Chính là nhờ năng lượng của mana...!

-Nazi-

–...mana... nào ?

-Việt Nam-

– Mana đặc biệt của các vị vua...vị vua ánh sáng sẽ có mana của ánh sáng....vị vua bóng tối sẽ có mana của bóng tối...!

-Nazi-

Tiến đến trước mặt Việt Nam, Nazi từ từ mà cuối mặt xuống, mỉm cười mà nói.

– Cậu có muốn biết thêm thông tin không ?

-Nazi-

Kẻ mạnh giờ đây...

đã không còn là Việt Nam.

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Điều kiện


– Muốn gì ?

-Việt Nam-

Vào thẳng vấn đề chính với người trước mặt, Việt Nam dường như cũng rất cần thứ thông tin đó.

– Ây da...tôi cũng muốn nói lắm chứ~nhưng mà đây là bí mật quốc gia... nên..!

-Nazi-

– Đừng nói nhiều !

Muốn gì ?

-Việt Nam-

– Ahaha !

Cậu có thể giúp ta phát triển về quân sự không ?

Cậu cũng biết đấy...hai người kia có lẽ sắp chiến tranh với ta đến nơi rồi...!

-Nazi thản nhiên-

Thản nhiên mà đứng lên, tiến đến gần Việt Nam, Nazi cười cười mà như xem chuyện này là điều hiển nhiên, đến sát bên mà nói.

– Bắt đầu từ việc ngòi nổ trước nhé~cậu chỉ cần giúp tôi phá hết các đường dây là được !

Tôi chắc chắn sẽ cho cậu nhiều thông tin quan trọng đấy~!

-Nazi-

–...

được...đầu tiên là gì ?

-Việt Nam-

– Phía Tây Nam của vương quốc tôi !

Nơi tiếp giáp Lape đang có một vụ bạo động... không may thay một chone đã bị bọn bạo động bắt đi...!

Có lẽ là do mượn được ít sức mạnh từ trong tay cổ vật tên chone ngu ngốc ấy mà giờ đây tên đó đã quay ngược lại chống lại bọn ta.... tình hình đang khá căng thẳng...!

-Nazi-

Vô cảm mà nhìn kẻ trước mặt, Việt Nam nói.

– Giết hắn ?

-Việt Nam-

– Không được !

Đem cổ vật và hắn về thôi !

Không thể giết hắn được !!

Chone đó quý lắm !

-Nazi-

Không nói gì, vừa định đi đem tên kia về Nazi lại bỗng nói.

– À khoan đã !

Sẽ có một chone khác đi theo ngươi !!

Aha xin lỗi nhưng có lẽ ngươi phải đi cùng cả đội quân của hắn rồi...!

Bất tiện quá nhỉ ?

-Nazi-

–...ai ?

-Việt Nam-

– À đây đây !

JE vào đi !

Cậu ta đồng ý cứu bạn ngươi rồi này !

-Nazi-

–...!

-Việt Nam-

Từ cửa...sổ xuất hiện một hình bóng ẩn ẩn hiện hiện, lập tức một chiếc bóng xông đến chỗ cậu mà cách ra khoảng vài mét, hiện lên một hình người to lớn...

– Chào Việt Nam !

Gặp lại rồi nhỉ ?

-JE-

–...!

-Việt Nam-

Dường như bơ luôn tên kế bên mình, cậu chỉ quay đi mà đi ra khỏi cửa, dường như không thèm quan tâm người kia, Nazi lên tiếng.

– Cậu gắng đi xe ngựa với JE nhé...cậu ta sợ độ cao !

-Nazi-

Dừng lại khi sắp bước ra khỏi cửa, cậu quay sang mà nhìn Nazi, khuôn mặt vẫn vô cảm như thế, nhưng dường như vẫn có thể nhìn thấy sự khó chịu ở hành động đó, Nazi cười trừ mà nói.

– Thông cảm... lần này tôi sẽ cho cậu thông tin quan trọng !

-Nazi-

–...10 câu hỏi bất kỳ...!

-Việt Nam-

–...a... vậy thì...hơi nhiều...!

-Nazi-

–...!

-Việt Nam-

Im lặng mà nhìn chằm chằm người kia, rồi lại từ từ lên tiếng.

– Điều luật thứ 3 của hợp đồng...!

-Việt Nam-

– A A được rồi được rồi !!

Không cần như vậy đâu !!!

Tôi sẽ giải đáp hết câu hỏi của cậu !!

-Nazi-

Nghe thế cậu cũng im lặng, quay mặt đi mà bước ra khỏi cửa, JE đằng sau cũng theo cùng.

__________________________________

Tại nơi nào đó

– AAAAA !!

ĐÔNG LÀO MAU DỪNG LẠI ĐI !!!!

NÓ LÀ LINH THÚ CỦA LAPE ĐÓ !!!

ĐỪNG CÓ GIẾT THẰNG BÉ !!!!!

-South Korea-

– AAAAAAA !!!

THẢ TA RA MAUUUU !!!!

TÊN KHỐN NÀY DÁM CHẾ NHẠO QUỐC VƯƠNG !!!!!

SAO NGƯƠI DÁM CHẾ NHẠO QUỐC VƯƠNG CỦA TAAAAA !!!

-Đông Lào-

– HUHUHUHU !!

TÔI CHỈ VỪA MỚI NÓI VÀI CÂU SAU TRĂM NĂM BỊ NHỐT THÔI MÀ !!!

USSR ƠI CỨU VỚI !!

-...-

– Ugh...tên Đông Lào lại nổi điên vì có người nói xấu Việt Nam nữa rồi..!

-China mệt mỏi-

Cầm ly cafe trên tay dường như bắt đầu cảm thấy bình thường với điều trước mặt, China than thở với Cuba kế bên, anh bạn Cuba dường như cũng thở dài.

– Cùng lắm tôi điều trị cho linh thú mới ra vài chốc thôi...!

-Cuba-

– Này này Cuba !

Đừng có mơ tưởng đến việc đem cậu ta đi mổ xẻ như mấy lần trước nhé... lần này cậu ta nhìn lớn hơn rồi đấy !

Đợi cậu ta nói chuyện với Ussr xong rồi cậu muốn làm gì làm !

-China-

– Aha...tôi sẽ không làm việc đó nữa đâu..tôi đang đợi Lào làm nhiệm vụ đem bảo vật về cho tôi nghiên cứu đây !

Nghe bảo chúng rất tinh xảo đó !

-Cuba-

__________________________________

Cảm ơn vì đã đọc.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Hiện tượng lạ


Hiện tại Việt Nam, JE và đoàn lính của JE đang tiến đến khu vực phía Tây Nam, nơi tiếp giáp Lape để dẹp cuộc bạo loạn.

Trên đường đi không khí...khá kỳ quặc.

– È hèm !

Lần trước gặp nhau ta chưa giới thiệu kỹ nhỉ ?

-JE-

JE ngồi trên một con ngựa có cơ thể đen tuyền, con ngựa ấy dường như chảy ra thứ chất lỏng đen ngòm kỳ lạ... giống với... một con quái vật, dường như đi đến đâu thứ chất lỏng đen ngòm ấy lại kéo dài đến đó, có vẻ đã để lại những vết héo rụi hoang tàn phía sau.

–...!

-Việt Nam-

Việt Nam lại dường như không thèm đặt chân xuống mặt đất, tiếp tục im lặng mà lướt đi trên phương tiện của mình, JE thấy cậu không trả lời cũng tỉnh bơ mà nói tiếp.

– Ta là Chone 2800 !

Japan Empire !

Sức mạnh của ta là điều khiển gió... còn giới hạn...ta cũng không biết !

Quá khứ của ta thì...!

-JE-

–...!

-Việt Nam-

Dường như không quan tâm đến người kia, cậu từ từ quay sang phía tay trái của mình mà nhìn về hướng đồng lúa xa xăm, dường như đã nhìn thấy gì đó...

Không nói gì, lặng lẽ mà bắn ra một thứ gì đó, thứ lấp lánh nho nhỏ lại cứ vậy mà lơ lửng về hướng cậu đã nhìn, tiếp tục im lặng mà đi đến khu rừng... hiện sẽ là nơi họ nghỉ ngơi....

– Được rồi mọi người !!

Chúng ta sẽ nghỉ ngơi ở đây nhé !!!

-JE-

– VÂNG !!

-lính-

Trong khi mọi người đang quay quần mà nhóm lửa, cùng sưởi ấm với nhau, thì Việt Nam hiện tại lại chỉ ngồi trong một góc khuất, lặng lẽ mà ăn một thứ đồ có màu giống chất lỏng màu bạc lúc trước... có điều.... nó giống hơn một thỏi sắt..

Cứ vậy mà lặng lẽ ngồi một góc, nó rất cô đơn...cô đơn đến rợn người....con người liệu có thật sự chịu nổi sự cô đơn đó không ?

Dường như là chỉ lặng lẽ ở đó, biết rằng có tồn tại nhưng không có ai nhớ đến, nó... thật đáng sợ biết bao...

Cứ tưởng sẽ cứ ở một góc như thế, nhưng rồi...ai đó lại đến bên cậu, là một người lính...cậu ta bị chột một mắt, dường như là vừa bị gần đây vì băng gạt vẫn còn băng bó trên đôi mắt cậu ta, khuôn mặt non trẻ lại thân thiện ấy lại khiến người khác thấy nghi hoặc.

– Tôi ngồi đây được chứ ?

–...!

-Việt Nam-

Sự im lặng như một con búp bê vô hồn lại không khiến cho người lính trẻ kia cảm thấy sợ hãi hay đơn thuần là cảm giác kỳ lạ mà cách xa, cậu ta chỉ cười, cười rất tươi, tự nhiên mà ngồi xuống cây gỗ đã đổ xuống từ bao giờ, cũng là ngồi kế bên cậu...

Vẫn thẳng người mà nhìn phía trước, cậu lính lại vu vơ mà hỏi.

– Không biết cái cây này đã xuất hiện từ bao giờ nhỉ...?

Có lẽ là khá lâu rồi... nên giờ mới bị đóng rong nhiều đến thế..!

–...!

-Việt Nam-

Liếc nhìn xuống chiếc cây chàng lính trẻ vừa nói, chiếc cây hiện lên số liệu...lại thật sự bất ngờ..

[ Ước tính thời gian bị đốn là 30 phút trước ]

Im lặng, lại liếc nhìn xung quanh, dường như lần này là đang tìm kiếm gì đó, rồi lại chợt nhận ra...

Liếc nhìn xuống chàng trai trẻ lúc nãy, cậu ta vẫn cười tít mắt lại, nhưng dường như lại không nhìn cậu, mà chỉ nhìn thẳng, JE ở xa nhìn thấy điều bất thường ở cậu lại hỏi.

– Này !!

Cậu có vấn đề gì với Jonas à ?

-JE-

Cậu không trả lời câu hỏi của JE, nhìn vào chàng trai trước mặt, bàn tay cậu lại có chút nhút nhít...lập tức đưa thẳng tay mình xuyên qua đầu tên được gọi là Jonas, rồi lại lập tức khiến nó phát nổ, tiếng nổ lớn với nguồn năng lượng cùng thứ chất lỏng đỏ lại khiến JE bất động... mà.... không chỉ mình JE...

Tất cả những người lính khác đều nhìn chằm chằm cậu, dường như đôi mắt ấy chứa đựng sự ngạc nhiên, hốt hoảng, kinh sợ... và...căm hận....

– CẬU LÀM CÁI QUÁI GÌ VẬY VIỆT NAM !??

-JE-

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Shaite


Nối tiếp chap trước, Việt Nam hiện tại đang cầm trên tay mình một thứ chất lỏng nhơm nhớp kinh tởm, nó dường như khiến khung cảnh trở nên quái dị, JE đằng xa lại hét lên.

– NGƯƠI ĐANG LÀM QUÁI GÌ VẬY HẢ ?!!

MAU THẢ TAY NGƯƠI RA KHỎI JONAS !!!

-JE-

Có vẻ như đang rất tức giận với người trước mặt, JE nhanh chóng mà giật phăng cái xác kinh tởm của tên được gọi là Jonas ra khỏi cậu, dường như ghét bỏ mà nhìn cậu với đôi mắt cực kỳ thù hận, gằn giọng mà nói.

– Ta... sẽ không bao giờ tha thứ cho ngươi...!!

-JE tức giận-

Im lặng, cậu chỉ từ từ nhìn vào bàn tay đang cầm một thứ dài dài quắn quéo kinh tởm, nó giống như một con sâu lông màu đen nhưng lại rất to và dài, và dường như... nó đã ký sinh trong đôi mắt bị quấn băng của Jonas.

JE bình tĩnh lại rồi bỗng nhìn thấy thứ cậu đang cầm trên tay, lập tức hoảng hốt mà bật ra sau, miệng ấp úng nói...

– Đ...đó là Shaite ?!!

S..sao thứ đó lại ở đây !!!?

-JE-

Không nói gì, nhìn thứ đang quắn quéo trước mặt, cậu cũng không hề có sự sợ hãi hay ngạc nhiên, vẫn cứ vô hồn như thế...cho đến khi...

'bịch, BỊCH' tim cậu...bỗng trở nên đập mạnh hơn, đôi mắt cử động một chút lại khiến bàn tay mất đà mà làm tụt đi thứ sinh vật ấy, nó nhanh chóng mà bò đi để chạy thoát... dường như thật sự rất nhanh.

Lập tức quay đầu lại mà hành động, không quan tâm đến miệng mình đã chảy máu, con tim thì đang đập loạn khiến cơ thể đang trở nên kiệt sức, nhanh chóng mà mở một vòng tròn lớn, cái vòng tròn đó lại giống như thứ sức mạnh mà khi Đông Lào đến đã sử dụng, khiến cho thứ vật chất chỉ định bị bắt giữ và đưa vào một môi trường không trọng lực, cái con nhìn như sâu lông được gọi là Shaite kia có vẻ như có một sức sống mạnh liệt, dù đã ở trong môi trường không trọng lực như con vật ấy vẫn tiếp tục vùng vẫy, càng ngày lại cành mạnh bạo hơn...

Cậu nhìn thứ sinh vật trước mắt vẫn cứ thế nhìn chằm chằm dù miệng cậu đã chảy máu, JE kế bên thấy cảnh tượng tồi tệ này lại lập tức lo lắng mà chạm vào người Việt Nam, hắn hỏi.

– Này !

Ngươi không sao chứ ?

-JE-

Thứ phản trọng lực trên người của cậu dường như đã biến mất, JE đụng vào người cậu mà cũng không còn bị bật ra nữa...cậu hiện tại.... thật có chút kỳ lạ.

–... thứ đó... có thể tiêu diệt không ?

-Việt Nam-

– Ểh...

ý ngươi là Shaite sao ?

Đ..

điều đó không quan trọng !!!

Quan trọng là hiện tại ngươi vừa đụng vào Shaite đấy !!

Mau uống thuốc hoàng gia ngay !!!

-JE lo lắng-

– Thứ đó... có thể tiêu diệt không ?

-Việt Nam-

– A...a..hả...!

-JE cạn lời-

Trong lúc đang hoang mang với câu hỏi của Việt Nam, một người lính trong đoàn của JE đã lên tiếng.

– Thưa chỉ huy...tôi nghĩ ta nên giải đáp thắc mắc cho cậu ta...xem chừng cậu ta sẽ không chịu uống thuốc nếu không trả lời câu hỏi ấy !

JE nghe vậy lại nhìn sang người lính ấy, rồi lại quay lại mà nhìn Việt Nam vẫn đang tiếp tục chảy máu, JE nói.

– Có cách !

Đó là cho nó tiếp xúc với nước thánh của dòng sông "cội nguồn"...nơi hiện tại... là đích đến của chúng ta...!

-JE-

–...!

-Việt Nam-

Nghe xong câu nói ấy cậu cũng không lên tiếng nữa, chỉ im lặng mà dùng tay từ từ, từ từ nắm chặt lại, cái vòng giữ con Shaite cũng dần dần nhỏ lại, nhỏ lại cho đến khi con vật ấy sắp bị bóp nát, lập tức một thứ gì đó như nuốt nó lại, một dòng thông báo hiện lên.

[ Năng lượng kỳ lạ ]

[ Nạp năng lượng ]

[ Mức năng lượng hiện tại ]

[ 100% ]

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Bỏ lỡ


Hiện tại bọn họ đang nghỉ chân vào buổi tối, dự tính rằng ngày mai sẽ đến nơi, JE hiện tại dường như đang khá căng thẳng, hắn cũng không ngồi cùng đám lính của mình nữa mà hiện lại đang ngồi kế bên cậu, khẽ liếc nhìn qua hắn dè chừng mà nhìn Việt Nam, ho một cái, hắn hỏi.

– E hèm !

Ngươi bị chảy máu như thế... có vẻ cũng khá nặng nhỉ ?

-JE ẩn ý-

–... không...!

-Việt Nam-

Miệng vẫn đang chảy ra thứ chất lỏng đỏ nhưng lại dường như không có vấn đề gì, cứ không cảm xúc như vậy mà trả lời câu hỏi của JE, tất nhiên hắn sẽ không thể tin một tên đang chảy máu bảo rằng hắn ổn, nhẹ nhàng lại gần, hắn lại hỏi.

– Ngươi có cần thuốc hồi phục không ?

Ta có thể giúp ngươi một chút...!

-JE-

–... không...!

-Việt Nam-

Tiếp tục vô cảm, cậu nói mà chẳng thèm nhìn hắn.

Thấy thế JE cũng chỉ im lặng mà đứng dậy đi đâu đó.

–...!

-Việt Nam-

'khụ' một cái ho cùng ngụm máu đỏ phụt ra khỏi miệng cậu, thứ chất lỏng đỏ cũng ngày một nhiều hơn, từ từ nhìn xuống thứ chất lỏng dưới áo mình, cậu vẫn cứ vậy im lặng.

Dường như vài người lính cũng đã thấy cảnh tượng đó, có lẽ cũng đang thầm nổi lên sự lo âu trong lòng...dù sao....cậu cũng là Chone đầu tiên rời bỏ đất nước để qua quốc gia này... nhưng không phải được coi là kẻ mạnh...kẻ trước mặt họ...lại cứ như một quả bom..

JE từ đằng xa mà từ từ đi đến, nhìn thấy cảnh trước mắt cũng có chút nhăn mặt, hắn từ từ đi lại gần cậu, kiềm nén đi nỗi lo lắng mà hỏi.

– Việt Nam... ngươi xảy ra chuyện gì vậy ?

-JE-

–...!

-Việt Nam-

Cậu không nói gì, cũng dường như chẳng suy nghĩ điều gì, JE lại hỏi.

– Ngươi... có thật sự là ổn không ?

-JE-

–...!

-Việt Nam-

Tiếp tục im lặng như thế, cậu chỉ từ từ nhìn xuống phía dưới áo mình, im lặng mà nhìn chiếc áo đã bị dính lấy thứ màu đỏ thẫm, từ từ nói.

–...ổn...!

-Việt Nam-

Im lặng, hít thở một hơi sâu, JE cầm trên tay một cái bình lại nhanh chóng đặt xuống, lấy ra một tấm vải mà đổ thứ nước trong bình ấy vào, JE vừa định lao bộ đồ cho cậu bỗng giật mình khi cậu đứng dậy, đôi mắt vô hồn chuyển động mà liếc nhìn xuống phía hắn...

ở đó...hắn dường như thấy một thứ thật đáng sợ... thứ gì đó... khiến một Chone như hắn cũng cảm thấy rùng mình.

Cậu im lặng, chỉ đứng lên mà nhìn JE, dường như đang ra lệnh, JE dè chừng mà nói.

– C.. chuyện gì sao ?

-JE-

Nhận được vẫn chỉ là sự im lặng, sự im lặng đến đáng sợ...

Cứ thế quay đi mà để lại JE hoang mang không biết mình đã làm gì sai, cậu quay lại với việc của mình, cũng chẳng để tâm đến chiếc áo đã bị làm bẩn.

JE thấy thế cũng không nói gì, từ từ quay đầu lại mà nhìn xung quanh, dường như là đang lườm đám lính của mình... một lũ bao đồng...

Thở dài một hơi, giờ thì !

Có lẽ nên đi ngủ một chút thôi...ngày mai sẽ là một trận cam go...

– ĐƯỢC RỒI MỌI NGƯỜI !!!

MAU NGHỈ NGƠI SỚM THÔI !!

HÃY TIẾT KIỆM SỨC LỰC NGÀY MAI SẼ RẤT MỆT MỎI ĐẤY !!!!

-JE-

Nghe thấy mệnh lệnh của chỉ huy, bọn họ cũng nhanh chóng mà dọn dẹp...

Khi tất cả đã xong, màn đêm u tối cũng trở về nguyên vẹn của nó, nhưng tại đó vẫn còn những con người đang thức, họ vẫn thức trong cái màn đêm lạnh giá ấy...

Việt Nam vẫn ngồi ở góc cây chỗ cũ, bỗng ngoài sau lại có tiếng nói.

– Việt Nam !

Ngươi chưa ngủ sao ?

-JE-

–...!

-Việt Nam-

Im lặng vẫn cứ như vậy, cậu không lên tiếng nói bất kỳ điều gì, JE lại vu vơ mà nói.

– Ngươi đúng là đặc biệt thất đấy... những kẻ khi từ thế giới đến lúc đầu thật sự rất tò mò..họ thường sẽ đến những nơi tụ tập đông người... vì thật sự chưa ai chịu nổi cái sự lạnh giá của màn đêm này... trừ khi....

đó là một con robot...!

-JE-

–...!

-Việt Nam-

Vẫn giữ im lặng, cậu không lên tiếng nữa, JE cũng không nói gì, đứng dậy rồi lại quăng cho cậu thứ gì đó...

– Ngủ ngon !

-JE-

–...

ừ....!

-Việt Nam-

Câu nói được nói ra một cách khe khẽ đến lạ, JE đã không thể nghe được câu trả lời của cậu... có lẽ đã bỏ đi một cơ hội lớn..

Cậu cũng thế, cứ vậy mà không quan tâm đến chiếc chăn JE vừa ném cho mình, chỉ từ từ nhìn xung quanh, rồi lại tiếp tục công việc đang dang dở, bỏ mặc đi những thứ xung quanh, không quan tâm bất kỳ điều gì... nó thật tự do... thật tuyệt... nhưng cũng thật gò bó....

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Bị áp đảo


Hiện tại quân đoàn đã hành quân đến nơi chiến trường cần viện trợ...nơi này giờ đây...chỉ còn lại một đống hoang tàn...

JE dẫn đoàn mà đi trước, cũng đang rất dè chừng những thứ xung quanh, đưa tay lên như ra tín hiệu, đoàn người phía sau cũng bắt đầu tiến lên, Việt Nam nhìn thấy cảnh đó cũng không phản ứng gì, chỉ im lặng, lại bỗng liếc nhìn sang phía bên phải, có vẻ đang có ý định làm gì đó...

'BÙM' một tiếng nổ lớn vang lên tại khu vực cậu đang liếc nhìn, vẫn cứ thế đứng yên mặc cho những người còn lại đang hốt hoảng, JE nhìn thấy tình thế ấy cũng lập tức nói.

– MAU BÌNH TĨNH !!

CÓ THỂ ĐÓ LÀ ĐỊCH !!!

LẬP TỨC PHÒNG THỦ NGAY !!

-JE-

Việt Nam dường như không thèm nghe người kia nói, nhanh chóng mà tiến đến nơi ấy, JE lập tức chạm vào định dừng cậu lại, cậu liền nói.

– Bỏ tay ra !

-Việt Nam-

Im lặng, tay vẫn không buông ra khỏi người cậu, lại chỉ càng nắm chặt hơn, JE ngờ vực hỏi.

– Ngươi có chắc mình sẽ ổn không ?

-JE-

Không nói gì, cậu chỉ đơn giản là hất kẻ kia ra, rồi lại nhanh chóng tiến đến chỗ vừa phát nổ, đi vào sâu bên trong, lại dường như không thấy có gì bất thường...bỗng...

Một chiếc giáo nhọn hiện lên ngay trước mặt cậu, nó sắc nhọn và dường như được làm bằng một loại kim loại đặc biệt, ngước mắt lên cũng nhanh chóng thấy người chĩa giáo vào mình... là tên được gọi là Lào, hắn có vẻ không bất ngờ mấy khi thấy cậu, giọng trầm trầm lại mỉa mai vang lên.

– Chào...

Chone lỗi...!

-Lào-

–...địch...hay bạn ?

-Việt Nam-

–...hm... trong tình hình hiện tại à... có lẽ.. là địch đấy !

-Lào-

Lập tức những cây giáo khác lại xuất hiện mà chỉa thẳng vào cậu, Lào lại nói, dường như rất khinh thường.

– A~phải rồi nhỉ ?

Quên mất chưa nói...cảm ơn cậu nhé Việt Nam !

Nhờ các thông tin hữu ích cậu cho chúng tôi... mà giờ đây Lape đã có thể phát triển công nghệ lên một tầm cao mới...!!

-Lào-

[ Phân tích vật thể ]

[ Kết quả ]

[ Không thể phân tích ]

– Sao nào ?

Không phân tích được đúng chứ ?

Đúng vậy Việt Nam !!

Chúng tôi đã bắt bài cậu rồi... hiện tại..cậu chỉ nên nghe lời bọn tôi mà thôi !!!

Phục tùng bọn tôi...cậu mới không bị tổn hại !!

-Lào-

– Ồ... và đừng mong đợi điều gì nhé~!

Lũ đồng đội của ngươi đã bị bọn ta bắt giữ rồi... có lẽ hiện tại chúng đã bị phục kích rồi !

-Lào-

__________________________________

Tại phía bên kia chiến trường

JE và đội quân hiện tại của anh đang chiến đấu rất mãnh liệt với lũ phục kích..

– Tch !!

Tên Việt Nam đấy làm gì vậy chứ... không lẽ là bị phục kích rồi...!

-JE-

Lập tức dùng chân mà đá văng một tên, rồi nhanh chóng chỉ định.

– LŨ NÀY KHÔNG CÓ ĐỘI HÌNH CHIẾN ĐẤU !!!

BẮT ĐẦU LỆNH 147 !!

-JE-

Nhanh chóng, từng người một trong quân đoàn chia thành từng đội một, phối hợp với nhau mà chiến đấu, tiệt nhiên không một ai sử dụng bất kỳ mana nào, nhưng lượng mana trong người họ lại mất đi... một cách kỳ lạ, tất nhiên với thứ vũ khí thô sơ của Diom thì việc từng kẻ một nằm xuống là điều khó tránh khỏi, nhưng mà...Diom chưa từng nổi tiếng với những vũ khí hùng mạnh... những khả năng ngoại giao tuyệt vời hay các câu thần chú mà..họ nổi tiếng.... vì sức mạnh "bóng tối" của họ.

– Được rồi !!!

Nhanh chóng triển khai 987 !!

-JE-

Lập tức những kẻ còn lại xếp thành một hàng dài lại khiến cho quân địch bối rối, một luồng bất an lại chảy trong người họ, một người lên tiếng.

– C...CHẠY MAU !!!

LÀ "SÓNG TỬ THẦN" !!!

...

đã quá muộn rồi !!

JE lập tức dùng tay mình mà biến những con người xếp thành hàng đó thành thứ chất lỏng đen ngòm đáng sợ, nó càng quét, càng quét đi những cái xác chết của đồng đội, của quân địch, cây cối, thiên nhiên...tất cả đều chìm và tan biến vào trong chất lỏng ấy...

–...

Việt Nam....

để cậu chờ lâu rồi...!

-JE-

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Bắt bài


Ánh mắt của kẻ thù hận run run mà nhìn khung cảnh diễn ra trước mặt, cây giáo nhọn trên tay run run mà vô thức bỏ xuống, con người ấy bất lực mà nhìn chằm chằm người trước mặt...

– N... ngươi...

đã làm gì ?

-Lào-

–...!

-Việt Nam-

Từ từ quay đầu lại với những cây giáo đang chĩa vào cổ mình, vị vua ấy đưa lời khuyên cho kẻ sắp hứng chịu sự trừng phạt.

– Thật ngu ngốc... các ngươi nghĩ rằng chỉ cần phát triển một thứ không thể phân tích... là có thể nắm được toàn bộ chủ nhân của nó ư ?

-Việt Nam-

–...!

-Lào-

Lần này, kẻ chịu tội im lặng, vị vua cũng dường như dừng việc định trừng phạt kẻ kia, đôi mắt liếc sang một nơi khác... một thứ gì đó...đáng sợ và khô cằn..

–... nếu muốn sống...!

-Việt Nam-

– Hả..?

-Lào-

–... hãy đem cổ vật ra...!

-Việt Nam-

– Ý ngươi là s- ?!

-Lào-

Một làn sóng ập đến lại khiến cho Lào giật mình mà lập tức tạo ra một động cơ kỳ lạ, nhanh chóng bay lên cao mà nhìn xuống bên dưới... những kẻ vừa nãy chĩa giáo vào phía Việt Nam giờ cũng đã bị cuốn trôi theo dòng nước đen ngòm ấy, cậu lại dường như bình an vô sự mà đứng yên ở đó, dường như con sóng là cố tình tránh né cậu, JE từ ngoài sau chạy đến.

– VIỆT NAM !!

CẬU CÓ SAO KHÔNG ?

-JE-

Hắn hớt hải mà chạy lại chỗ cậu, cũng không để ý rằng trên bầu trời đang có người quan sát, Lào thấy cảnh này lại thở dài...

– Công nghệ lần này không làm tổn hại chút nào đến tên Việt Nam ấy...haizz đúng là thứ nguy hiểm mà...đành vậy...!

-Lào-

Bấm một cái nút màu đỏ trên tay, Lào dường như đắc chí mà cười khẩy nói.

– Ha !

Đừng có xem thường Lape.... quốc gia của chiến tranh !

-Lào-

'Bùm' một vụ nổ lớn vang lên gần chỗ cơn sóng dữ dội, dường như khiến cả cơn sóng cũng bật tung, JE cảm nhận thấy điều gì đó, liền cảm thán.

– Hừ... lần này xem ra ta gặp đối thủ khó nhai rồi...!

-JE-

Không nói gì, cậu chỉ im lặng, dường như đã biết tất cả, JE lại đưa ra chỉ thị.

– Cậu giúp sức cho những người lính còn lại !

Họ cần ổn định tinh thần để tiếp tục !!

Tôi sẽ đánh với Lào của Lape và...Italy Empire... của...Diom...!

-JE-

Giọng hắn dường như từ từ nhỏ lại khi nhắc đến cái tên Italy Empire, có lẽ là kẻ đang tìm kiếm, cậu lại dường như không quan tâm điều đó, quay đầu về hướng Lào mà nói.

– Không !

Ngươi cùng đám lính đi bắt Italy Empire !

-Việt Nam-

Lập tức nhìn sang, tỏ vẻ không đồng ý JE nói.

– Tôi biết cậu rất mạnh Việt Nam !

Nhưng những người lính của tôi không mạnh mẽ như thế !!

Bọn họ cũng là con người !!!

Họ có cảm xúc !

Nên cậu đừng làm như thể họ là những cổ máy lao động nữa !!

Hiện tại họ đã thấm mệt rồi...!

-JE-

–...

Japan Empire !

Nhắc lại !

Dẫn lính đấu với Italy Empire !

-Việt Nam-

Vẫn là khuôn mặt không cảm xúc, vẫn là giọng điệu bình thản của robot, nhưng sức mạnh của nó lại dường như uy hiếp đến cả những kẻ xung quanh, sự gợn tóc gáy lại truyền đến cả những người lính...đây không phải là một yêu cầu...đây... là mệnh lệnh.

JE tặc lưỡi, nhanh chóng mà làm theo lời cậu, cậu lại lập tức bay lên cao nhờ phương tiện, nhìn kẻ trước mặt, cậu không nói gì, cứ thế nhìn chằm chằm kẻ kiêu căng ấy.

– Việt Nam~hiện tại đây là lãnh địa của tôi...cậu sẽ không thể chiến thắng nếu ở đây đâu~!

-Lào-

–... nhìn xung quanh đi...!

-Việt Nam-

Lào nghe câu trả lời lại thấy có chút kỳ lạ, khẽ liếc nhìn ra xung quanh... nhìn càng kỹ...càng chăm chú vào một điểm....đôi mắt hắn bỗng mở to...mấy thứ nho nhỏ ấy... là cái gì ?

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
Back
Top Bottom