Khác ( Countryhumans ) Vị Vua

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
( Countryhumans ) Vị Vua
Chiêu mộ


Hiện tại Việt Nam đang ngồi kế bên Ussr mà nhìn cái kẻ đang ung dung trước mặt, cái tên tự xưng là America kia đang ung dung ngồi nhìn cậu như quan sát điều gì đó, lại không biết rằng kẻ trước mặt mình đang dần dần lấy hết thông tin về năng lực và tuổi tác của mình, còn Lào và Russia lúc này lại đang đấu mắt với hai kẻ vừa mới xuất hiện ở hai bên phía sau chỗ America.

Sau một hồi chìm trong không khí im lặng đầy căng thẳng, không chỉ Ussr mà cả America cũng bắt đầu khó chịu, hắn nhanh chóng lên tiếng.

– Vậy...cậu là Việt Nam ?

-America-

–...

ừ !

-Việt Nam-

– Dù biết hơi đường đột nhưng mà cậu có muốn gia nhập vào dàn chone của tôi không ?

-America-

Nghe đến điều đó Lào lập tức động thủ mà chỉa thẳng súng vào đầu America, hắn vậy mà dường như không chút sợ hãi ngồi ung dung mà nói tiếp.

– Ý cậu thế nào ?

Việt Nam !

-America-

Nghe điều đó Lào lại như định bóp cò mà giữ chặt cây súng trong tay, sát khí nhả ra lại càng nhiều hơn khiến không khí trở nên nặng nề đến lạ.

Bỗng một dòng sát khí lớn hơn lại lập tức phóng đến chỗ Lào, nhanh chóng bị Russia kéo lại Lào vừa định hình liền thấy một chiếc gai hoa hồng từ đâu xuất hiện, nhìn cái kẻ vừa phóng ra nó Lào liền tặc lưỡi, đứng lại nghiêm chỉnh sau Ussr cậu ta nhìn kẻ kia với đôi mắt đầy ác ý, còn Việt Nam hiện tại vẫn đang điềm tĩnh mà nói.

– Lợi ích ?

-Việt Nam-

Ussr kế bên nghe vậy lại có chút nhẹ nhõm, cậu mà theo hắn ta... có lẽ y sẽ bị lỗ to mất.

America nghe vậy chỉ mỉm cười rồi nói.

– Có lẽ tôi chưa giới thiệu nhỉ ?

Tôi là America !

Là vua của đất nước Deny !

-America cười gian-

Như vậy thì cậu chắc chắn sẽ không từ chối hắn nữa rồi...món hời như vậy làm gì có ai bỏ chứ ?

Chưa kể đây còn là do một vị vua nói ra.

Cậu lại rơi vào im lặng, bỗng lại nói tiếp.

– Thì sao ?

-Việt Nam-

– Hể ?

-America ngạc nhiên-

Hắn kinh ngạc trước câu nói bình thản của cậu, tự đặt ra câu hỏi liệu cậu có thật sự biết về thế giới này hay không ?

Cậu còn không chịu nhận lời mời gọi của MỘT VỊ VUA như hắn ?!

America nhanh chóng để ra một nụ cười khó khăn mà nói.

– C...cậu đùa nhỉ ?

Cậu có lẽ hiểu được lợi ích của việc này chứ !

-America-

Ussr nhanh chóng đứng dậy chen ngang mà che trước mặt Việt Nam, y lại nói.

– Đủ rồi America !

Cậu có vẻ không hiểu nhưng cậu ta cũng là một vị vua !

Nên việc ở dưới trướng ai đó chắc chắn là nổi ô nhục của cậu ấy !

Và nếu chỉ đến đây vì điều đó thì xin cậu hãy về giùm !

Ở đây không chào đón cậu !

-Ussr-

Nhìn thấy động thái kỳ lạ của Ussr cậu lại liếc nhìn vẻ mặt hắn một cái, đôi mắt vẫn vô hồn đến lạ, nhưng biểu hiện của nó dường như là một sự nới lỏng, nó...nhẹ nhàng hơn ?

America thấy Ussr căng lên lại nói.

– Ấy ấy đừng nói vậy chứ !

Đau lòng thật !

Đúng là tôi đang chiêu mộ cậu ấy nhưng thật ra mục đích chính đến đây không phải là để chọc tức cậu đâu !

Vậy nên ngồi xuống và nghe tôi giải thích đã !

-America cười cười-

Ussr cũng bình tĩnh mà ngồi xuống, lần này dường như lại ngồi gần cậu hơn, nhưng y vẫn không chạm vào người cậu, America liền nói.

– Thật ra thì "sự kiện" sắp đến rồi đấy !

Tôi chỉ mới được nghe tin thôi nhưng thể lệ lần này là một chọi một đó !

Với lại phần thưởng lần này là một "điều ước" đấy !

Và lần này tên đó cũng tham gia đó !

Ghê chưa ghê chưa !

-America-

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Trò chuyện


Ussr nghe thấy từ ám chỉ quen thuộc liền hỏi lại.

- Quốc vương của Diom ?

-Ussr-

America thấy Ussr dường như đang ngờ vực cũng gật đầu một cái biểu hiện sự đồng ý, nhận được câu trả lời cần thiết Ussr lại dường như không mấy vui vẻ, nhanh chóng nói.

- Lào !

Russia !

Hai người mau ra ngoài đi !

-Ussr-

Thấy động thái đó của Ussr tên America cùng cũng không còn vui vẻ như trước, nhanh chóng cũng ra lệnh cho hai tên thuộc hạ của mình lui ra.

- Japan !

France !

Mau ra ngoài đi !

-America-

Nghe vậy hai kẻ ấy cũng nhanh chóng đi khỏi căn phòng tiếp khách đó, bây giờ chỉ còn ba vị vua đang ngồi đối mặt với nhau trong căn phòng yên tĩnh, Việt Nam lần này lại là người chủ động lên tiếng, thật hiếm thấy.

- "Sự kiện" là gì ?

-Việt Nam-

Bất ngờ trước sự chủ động đó Ussr liền liếc mắt sang cậu một cái, America nghe thấy người kia hỏi cũng nhanh chóng trả lời.

- Sự kiện là một cuộc thi được tổ chức giữa các vị vua do người sáng lập tạo nên !

Nó được tổ chức mỗi năm một lần nhầm tìm kiếm ra vị vua đứng đầu !

Là vậy đấy !

-America-

-...

điều ước là gì ?

-Việt Nam-

- Điều ước là- !?

-America-

Lập tức bị cắt lời bởi Ussr, America liền cảm thấy bất mãn.

- Điều ước là thứ giúp cậu thực hiện được điều mình mong muốn !

Và chúng có nhiều cấp độ khác nhau !

-Ussr-

-... có giới hạn ?

-Việt Nam-

- Đúng !

Ở cấp độ này thì cậu có thể làm ảnh hưởng đến cả thế giới !

Nói chung là có thể triệu hồi chone hoặc lấy đi quyền hạng của một vị vua hay thay thế nó !

-Ussr-

-...!

-Việt Nam-

Cậu lần nữa trở lại sự im lặng, điều cậu cần làm bây giờ có vẻ là nó.

Ussr sau khi giải thích xong cho cậu cũng liền nói với America.

- Vậy ngươi muốn gì ?

-Ussr-

- Xì.... không phải tôi đã nói rồi sao ?

-America-

- Ý ngươi là sao ?

-Ussr-

- Tên đó có ở đây mà !

Vậy thì ta cấu kết với nhau diệt hắn là xong !

-America cười ranh mãnh-

- Hửm ?

Ngươi có ý định nào khác không vậy ?

-Ussr-

- Ây da...cậu thật sự nghĩ tôi như vậy sao ?

-America-

-...ta từ chối !

-Ussr-

Ussr nhanh chóng bật dậy chuẩn bị rời đi, bỗng có thứ gì đó như kéo cậu lại, nhìn ra đằng sau lại liền bất ngờ...

Việt Nam....đang nắm tay y ???

Bàn tay cậu.... thật lạnh.

Cậu liền nói.

- Đồng ý đi !

-Việt Nam-

- Hả ?

-Ussr hoang mang-

-...đồng ý...đi !

-Việt Nam-

- À...

ừ....!

-Ussr mơ màng-

Ussr mơ mơ màng màng đi đến chỗ ngồi cũ của mình mà nói.

- Thôi được rồi....tôi đồng ý !

-Ussr-

Việt Nam cũng quay lại chỗ ngồi cũ mà ngồi kế bên Ussr, nhanh chóng cậu nói.

- Ngươi muốn gì ?

-Việt Nam-

- Ểh~ cậu nhận ra lợi ích của nó sao ?

Đúng là một vị vua có khác nhỉ ?

-America-

- Thể lệ là gì ?

-Việt Nam-

- Một chọi một !

Ba vòng đấu !

Tầm xa !

Tầm gần và phòng thủ !

-America-

-... người thi đấu ?

-Việt Nam-

- Mỗi đất nước một chone !

-America cười-

-.... ngươi chọn ai ?

-Việt Nam-

- À về việc đó...tôi vẫn chưa biết nên chọn tên nào !

Cậu có thể giúp tôi không ?

-America-

Ussr nghe vậy liền bừng tỉnh sau cơn mơ màng về bàn tay lạnh buốt của cậu, nhanh chóng bật dậy mà nói.

- Ngươi nói gì vậy America !?

Đây là chuyện không thể để kẻ ngoài quyết được !!!

-Ussr căng thẳng-

- Thôi nào thôi nào !

Cậu ấy không phải một vị vua tốt sao ?

Cứ thử nghe cậu ấy nói đã !

-America-

Hắn ta lại quay qua cậu mà hỏi.

- Vậy cậu định thế nào ?

Việt Nam !

-America-

Việt Nam im lặng...cậu cứ thế im lặng trong vài phút, rồi lại tiếp tục lên tiếng.

- Japan !

-Việt Nam-

-...cậu biết tên của cậu ta sao ?

Tôi.... chưa nói gì mà ?

-America-

Đúng vậy, hắn ta chỉ là đang gài cậu.

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Thông tin


Hiện tại Việt Nam vẫn đang giữ im lặng trước câu nói vừa rồi của America, bỗng lại lên tiếng.

– Ngươi đã ra lệnh cho Japan và France ra ngoài !

-Việt Nam-

– Và từ đó cậu nhận ra rằng tên cậu ta là Japan ư ?

Tôi không hề chỉ đích danh ai mà ?

-America-

–....!

-Việt Nam-

Cậu im lặng không nói gì mặc kệ người kia đang chờ đợi câu trả lời, bỗng một bảng thống kê hiện lên trước mặt họ khiến America và Ussr đều giật mình.

America im lặng một hồi nhìn cái bảng dữ liệu đang chảy liên hồi lại thích thú mà nói.

– Tuyệt thật đấy Việt Nam !

Nó là gì vậy ?

-America-

–...dữ liệu A.I thông minh !

-Việt Nam-

Sau một hồi nó liền hiện lên hình ảnh về chi tiết thông tin của Japan, đằng sau là vài lớp khác, thấy vậy Ussr liền hỏi.

– Tôi...xem được không ?

-Ussr-

Việt Nam nhìn qua lại không nói gì mà gật nhẹ đầu, thấy thế America lập tức dùng hai tay mà kéo cái bảng thông tin của Japan về phía hắn, lại mò mò, sờ sờ cái bảng mà thán phục.

– Dữ liệu máy tính mà tiếp xúc vật lý được sao ?

Hay vậy !!

Và cái bảng thông tin này chi tiết thật đó !

Số đo còn có này !!?

1m8 sao ?...lùn ghê !

-America-

Trong khi America đang vừa thán phục vừa chê bai chính người của mình thì Ussr đang chảy cả mồ hôi hột khi mới có mấy tuần mà cậu đã thu thập nhiều dữ liệu đến như vậy, còn có cả dữ liệu của y nữa...bỗng nhìn thấy lấp ló trong bảng dữ liệu là một cái gì đó màu đỏ kỳ lạ, Ussr liền nhanh chóng mà bấm vào xem thử, đôi mắt....lại có chút lo lắng kỳ lạ...

Nó... là thông tin về cậu...

Tên : Việt Nam

Tuổi : hiện tại là 12

Thân phận : con của đức vua

Cơ thể : da thịt vẫn ổn, không có di chứng gì

Nội tạng : có ( nên bị loại bỏ )

Chi tiết :

- tay trái và phải vẫn còn, mạch máu lưu thông rất tốt.

- chân trái và phải còn lành lặn, đề nghị loại bỏ để không bị "thoát".

- trái tim vẫn còn nhưng rất ít.

- phổi không có.

- xường sống không có.

- não còn một phần.

- mắt vẫn còn ( đề nghị loại bỏ ).

- ruột vẫn còn.

- dạ dày vẫn còn ( cần xem xét ).

- da mịn, hồng hào ( cần phải sửa chữa )

=> Cần phải sửa chữa gấp.

Ussr đọc đến đây lại nhìn sang cậu mà tự hỏi rốt cuộc chuyện này là sao....?

Nhẹ nhàng y hỏi.

– Việt Nam....!

-Ussr-

Liếc mắt qua nhìn một cái dường như cậu cũng đang lắng nghe.

– Cái này.... là sao ?

-Ussr ấp úng-

Y đưa ra cái bảng mình vừa đọc lên mà ngập ngừng, tưởng chừng cậu sẽ làm căng lên như phóng thứ đó vào ngươi y nhưng cậu lại không làm thế....cậu chỉ im lặng nhìn kẻ trước mặt đang ấp úng, đôi mắt vô cảm, giọng thản nhiên mà trả lời.

– Bảng thiết kế lỗi cho nhân vật thôi !

-Việt Nam-

– N..nhân vật gì cơ ?

-Ussr-

Y biết nói điều này thật sự không tốt và nó rất tế nhị với một vị vua nhưng chắc chắn y phải hỏi cho ra nhẽ, rốt cuộc kẻ trước mặt y đã trải qua điều gì mà trở thành như vậy ?

Y thật sự rất tò mò.

– Đừng để tâm !

-Việt Nam-

Bỗng một giọng nói vang lên trong đầu Việt Nam khiến đôi mắt cậu như có chút phản ứng lại.

[ Đã xác nhận ]

[ Chỉ cần "điều ước" ta có thể đem trợ lý đến đây ]

[ Xác suất để đem trợ lý về hiện tại là 0,01% ]

Cậu im lặng, những cái bảng mà Ussr và America đang coi cũng bỗng nhiên biến mất, cậu đứng dậy mà nói.

– Ussr !

-Việt Nam-

Nghe thấy người kia gọi tên mình y bỗng giật mình mà nhìn người kia ngạc nhiên đến lạ, cậu vừa....gọi tên y sao ?

Bình thường cậu chỉ gọi y là ngươi thôi mà....chỉ có Robo là gọi y là "cá thể Ussr" nhưng tại sao.....y quan tâm đến nó ?

– Khi nào sự kiện diễn ra ?

-Việt Nam-

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
North Korea


Đã ba ngày trôi qua với sự vắng mặt của Việt Nam, mọi người đều cảm thấy kỳ lạ về nó... nhất là tên China, dù hắn ghét cậu nhưng nếu kẻ hắn ghét mà không ra đây kiếm chuyện với hắn thì cũng khá là bứt rứt.

Sáng ngày thứ tư khi China đang đi qua phòng Việt Nam để ngó xem thử thì bỗng cánh cửa lại mở ra một cách mạnh bạo mà đập thẳng vào mặt hắn, la lên một tiếng đầy đau đớn mà ngã xuống làm đổ cả cốc cafe vừa pha xong, lập tức nhìn cậu với đôi mắt sốc không tả nổi, China vô thức nói.

– V...

Việt Nam...n.. ngươi xuất hiện rồi !?

-China-

–...!

-Việt Nam-

Cậu vẫn vậy, im lặng không nói gì, nhanh chóng lướt ra ngoài nơi mà America và Ussr đang đợi sẵn, China cũng đờ đẫn đi ra khi thấy SK đi qua chỗ hắn một cách bình tĩnh như ngó lơ hắn đi, cậu đứng trước mặt America và Ussr mà nói.

– kia là ai ?

-Việt Nam-

Bàn tay cậu chỉ sang một tên có khuôn mặt đang có một đống sát khí và hắn dường như không có tý thiện cảm nào với cậu, America bình tĩnh nói.

– Đây là North Korea !

Hay còn được gọi là NK !

Cậu ta sẽ đấu với cậu đấy anh bạn à !

NK mau chào Việt Nam đi nào !

Đối thủ của cậu đấy !

-America-

– Tao dell phải con chó của mày !!

-NK cục súc-

Cậu lại chỉ nhìn cậu ta một cái rồi lập tức nói.

– Tới giờ chưa ?

-Việt Nam-

– Ngay đây thôi !

Cậu chờ tý đi !

À với lại...lần này SK và China sẽ đi cùng nhé !

-Ussr-

Cậu không nói gì, dường như đã không còn để tâm đến Ussr chỉ đứng đó chờ đợi, bỗng chiếc bảng màu xanh lại hiện lên trước mắt cậu với những ký tự chằng chịt khó hiểu.

Liếc nhìn ra sau, Sk đang ở ngay kế bên cậu mà ngó chiếc bảng vừa xuất hiện ra kia, cậu cũng không nói gì, dù sao một cục wifi di động miễn phí cũng không cần cậu để tâm.

Nhanh chóng nhìn chiếc bảng đang nhảy số liên tục, lập tức cậu liền dùng tay mà điều chỉnh lại bảng số một cách linh hoạt trong khi hai vị vua đang bị rối não với các thao tác thành thục của cậu, bỗng cái bảng lại vang lên một tiếng 'ting' rồi xuất hiện một con số phần trăm kỳ lạ.

[ 86% ]

Dường như nó là một cái gì đó đáng mừng khuôn mặt cậu lại trở nên nhẹ nhõm đến lạ, China thấy thế dường như cũng thấy làm lạ mà đi gần đến, vừa định chạm tay vào người cậu lập tức bị văng ra mà không một lời cảnh báo, cậu lại như không có chuyện gì mà nhìn lên.

Bỗng một cánh cửa xuất hiện một cách nhanh chóng, bên trong bước ra một người đàn ông với đôi cánh tuyệt đẹp trên vai, hắn có một cái vòng tròn trên đầu và còn có một ngôi sao trên đó, hắn nghiêm nghị nhìn họ mà nói.

– Tôi đến để đưa hai vị và các chone đến "sảnh" để chuẩn bị cho sự kiện !

Xin hãy đi theo tôi !

-...-

Hắn nói rồi liền quay đầu mà mặc kệ họ có theo mình hay không, mọi người cũng nhanh chóng đi theo hắn....ngoại trừ cậu....

Cậu dường như đang phân tích kẻ trước mặt mình, Ussr thấy cậu như vậy thì liền nói.

– Việt Nam....mau đi thôi... nếu bị bỏ lại cậu sẽ không tham gia được nữa đâu !

-Ussr-

Nghe vậy cậu cũng nhanh chóng mà lướt đến chỗ đám ấy, vừa lướt đi cậu vừa phân tích người trước mặt mình, cậu liền nhìn sang America mà hỏi.

– Hắn là ai ?

-Việt Nam-

– Hắn là Asean !

Một "người tổ chức" đó !

Hắn nổi tiếng là tính nóng hơn kem và khó tính lắm đó !

Ai mà được tên đó chấm thi đều rớ- !?

-America-

Đang bắt đầu cái tật nói xấu của mình thì America nhìn lên lại không thấy ai cả, chỉ thấy cậu đã đi xa khỏi hắn trong khi hắn đang tán gẫu với cậu, America... có chút bất mãn.

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Nhân vật mới


Hiện tại Việt Nam đang phân tích cái cá thể tên Asean trước mặt mình, khoảng cách của hai người càng ngày càng gần nhau, Asean dường như cảm thấy khó chịu với nó mà nói.

– Này cậu kia !

Cậu bị điên hay gì mà sáp lại gần tôi vậy ?

Cậu có biết tôi là "người tổ chức" không ?

-Asean-

–...thì sao ?

-Việt Nam-

Ussr lại một lần nữa bất ngờ với việc cậu trả lời câu hỏi của người kia, tự hỏi rốt cuộc là cậu vì cái gì mà không nói chuyện với các chone khác ?

Nhưng chưa kịp suy nghĩ hay phân tích gì y đã phải hốt vía khi cậu đưa lên cánh tay máy của mình, một lần nữa cái ánh sáng xanh nhanh chóng hiện lên, Ussr và China thấy vậy lập tức chạy lại mà cố ngăn cậu lại, còn SK thì đi đến trước mặt Asean đang tức giận mà cố gắng giải hòa, còn nhóm của America hiện tại....đang đứng hóng và tán gẫu.

– Ố ồ~họ căng thẳng ghê ha ?

NK !

-America-

–...ờ !

-NK-

– Ơ ?

Sao nạnh nùng thế ?

Cậu làm tôi và Japan rất chi là đau đớn đó nha~ !

-America-

– Không hề nha !

Tôi vẫn đang ship Ussr với Việt Nam đó~!

Và cả Việt Nam với SK nữa~ họ đẹp đôi ghê !!

-Japan lên tiếng-

America và NK cùng nhìn Japan mà im lặng một cách đáng sợ...

America lại lên tiếng.

– Ngươi lụy rồi Japan !

Làm ơn hãy thanh tẩy cho ta !

NK !!

-America-

– Ta cũng đang rất muốn được thanh tẩy đây !

France !

Mau giúp ta nhanh !

-NK-

– Thôi !

Ta không chơi !

-France-

Sau một hồi ngăn cản Việt Nam thì cuối cùng cậu cũng chịu hạ nòng súng xuống, tiếp tục chặng đường đi đến sự kiện.

Đến nơi trước mặt cậu là một nơi giống như đấu trường, nó có những cái trụ cột lớn cấm thẳng dưới đất, xung quanh là những chỗ ngồi đông đúc người chen lấn, nhanh chóng bảng phân tích của cậu cũng bắt đầu hoạt động.

[ Đã xác định vị trí ]

[ Tiến hành phân tích vị trí ]

Việt Nam cậu cũng bắt đầu đi theo Ussr để đi vào một nơi được cho là nơi tụ tập để "giao lưu văn hóa các quốc gia" hay còn gọi đơn giản hơn là chỗ để gây ra các cuộc ẩu đả, đi đến nơi thứ cậu thấy là một nhóm người khác, ở đó có bốn người, có một kẻ thấy đám của cậu thì đi đến với khuôn mặt thách thức.

– Úi dà ai đây ai đây !

Ussr đấy à ?

Lâu rồi không gặp ha !

Với lại... ngươi đi với America sao ?

Lại cấu kết với nhau à ?

-...-

Ussr nhìn kẻ trước mặt mà dè chừng, cậu lại dường như không quan tâm mà tiến lên phía trước, kẻ kia nhìn thấy cậu lại liền lập tức chặn lại mà nói.

– Ngươi có cả một chone mới mà không báo ta sao ?

-...-

– Nazi !

Mau dừng lại nhanh !

-Ussr lên tiếng-

– Hử ?

Tại sao ta phải dừng lại chứ ?

-Nazi-

– Kẻ trước mặt ngươi... không phải người ngươi có thể đụng vào đâu !

-America lên tiếng-

– Hể ?

Có thật không ?

-Nazi-

Hắn ta nhanh chóng tạo ra một cây súng từ hư không mà chỉa vào đầu cậu, đôi mắt hắn là một sự điên dại hiện rõ, sự điên cuồng ấy dường như khiến con người ta sợ hãi.

Nhưng đó không phải là cậu, cậu chỉ im lặng, liếc nhìn kẻ kia để quét và phân tích cơ thể hắn, chỉ với một câu nói của Robo.

[ Phân loại : KETER !! ]

Lập tức tay cậu liền để vào đầu hắn, kèm theo đó là một chiếc máy lớn kỳ lạ, Nazi thấy thế lập tức bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng trở lại bình thường mà nói.

– Ồ không ngờ đấy !

Kẻ này không sợ cả ta cơ đấy và.... các ngươi thân nhau quá nhỉ ?

-Nazi-

Hắn liếc qua Ussr và America một cái rồi cũng nhanh chóng làm cây súng biến mất, hắn nói.

– Mong các ngươi sẽ có một buổi sáng vui vẻ trước khi trận chiến sinh tử bắt đã !

-Nazi-

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Ẩu đả


Hiện tại Việt Nam đang ngồi trong một căn phòng riêng biệt cùng các chone khác, không gian nơi này thật sự rất ngột ngạt vì dù sao cũng không kẻ nào chịu lên tiếng trước để giảm bớt bầu không khí, ai cũng xem người kia là kẻ địch.

France vì thấy im lặng quá nên đã phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này.

– È hèm !

Sao mọi người không giới thiệu mình nhỉ ?

-France-

Không ai nói gì hết, thấy thế France lại nói tiếp.

– Tôi trước nhé !

Tôi là France !

Chone 4903 !

Rất vui được gặp !!

-France-

Bỗng một kẻ lao đến chỗ France rồi bóp cổ anh ta một cách mạnh bạo, là một kẻ mặc đồ đen với một bên mắt bị chột, hắn hén lên .

– RA LÀ NGƯƠI À TÊN KHỐN CHẾT TIỆT DÁM ĐÂM LÉN TA !!??

THẰNG CHÓ NHÀ MI SAO LẠI Ở ĐÂY !!

-...-

– Ặc...ặc....!!

-France-

Sự ồn ào khiến cậu không thể tập trung nổi vào việc điều chỉnh chiếc bảng trước mặt mình, lập tức bảo Robo tắt đi những âm thanh ồn ào xung quanh mà khiến nó trở nên yên tĩnh lạ kỳ.

SK nhanh chóng đến mà giải vây cho France đang sắp chết ngạt.

– Thôi nào thôi nào !!

Ta khác thế giới mà ?

Có thể France không biết cậu là ai đâu !

Nên bớt nóng nhé ?

-SK-

– Tch !

-...-

Nghe SK khuyên vậy hắn cũng thấy hợp lý mà bỏ tay ra khỏi cổ của France, lập tức tên France như vừa từ địa ngục leo lên mà hít lấy hít để đống không khí trong lành xung quanh, tên vừa bóp cổ hắn cũng nhanh chóng nói.

– Ta là Japan Empire !

Chone 2800 !

-JE-

Nghe đến cái tên JE bỗng tên Japan đang mơ tưởng về việc đó liền bừng tỉnh, lập tức dùng đôi mắt rơm rớm nước mắt mà bảo.

– C...cha ?

-Japan-

– Hả ?

-JE bất ngờ-

Bây giờ thì không chỉ JE mà cả phòng đều bất ngờ.... trừ cậu.

Japan liền vội lau nước mắt mà cười.

– Xin lỗi !

Tại vì cha tôi lúc trước cũng có cái tên giống vậy !

Tiếc là ông ấy đã ra đi rồi...!

-Japan-

Không khí dường như trùng xuống, thấy vậy SK liền nói.

– Thôi nào mọi người !

Ta đang giới thiệu mình mà !

Vậy cậu giới thiệu về mình nhé ?

-SK-

SK quay sang nhìn Japan mà nói.

– Được rồi.... tớ là Japan !

Chone 00-!?

-Japan-

Chưa kịp nói xong bỗng cậu ta bị cắt lời bởi tên France, hắn nói.

– Ta nghĩ người nên giới thiệu mình lúc này là kẻ kia thì đúng hơn !

-France-

Hắn ta chỉ vào kẻ đang ngồi một góc bấm bấm cái bảng màu xanh của mình trong im lặng, SK thấy hắn chỉ vào Việt Nam thì liền hốt hoảng.

– K..khoan đã...t..tớ không nghĩ là- !

-SK-

Chưa kịp nói xong China đã liền ngăn SK lại, cậu ta thấy thế thì liền nhìn China như muốn hỏi tại sao lại ngăn cậu ta lại, China hắn chỉ lắc đầu như muốn nói cứ để đó tên France sẽ tự hiểu, SK cũng không thể làm gì được nữa....

France thấy cậu không trả lời thì liền đi đến với một tâm trạng khá kiêu ngạo, đi đến trước mặt cậu hắn nói.

– Này tên kia !!

Mau giới thiệu mình đi chứ ?

-France-

–...!

-Việt Nam-

Vẫn là một sự im lặng, cậu vẫn tiếp tục coi như không có gì mà bấm bấm tiếp, France thấy Việt Nam bơ mình mà dường như khó chịu, nhưng hắn vẫn cố gắng tử tế.

– Cậu có muốn một bông hoa hồng không ?

-France-

Lập tức một nhành hoa hồng gai lao đến chỗ cậu một cách nhanh chóng, nhưng lại nhanh chóng bị bật ra mà tan biến, France như phát cáu với điều đó mà định tấn công vật lí với cậu nhưng chỉ vừa mới đụng vào cậu một chút liền bị bật văng ra với lực mạnh mà bay thẳng vào người JE, tên JE kêu lên một tiếng.

– Ặc !!

-JE-

Đau đớn mà gục xuống, hắn ôm bụng mình vừa mới bị đau nhói bởi cân nặng của tên France, như một chiến binh, JE nói.

– Thằng khốn !!!

Nợ máu phải trả bằng máu !!

Ta sẽ trả thù cho bụng của mình !!!!

-JE-

Hắn đứng dậy rồi tạo ra một thanh katana vô hình kỳ lạ, lập tức chỉa thẳng nó vào France định đâm nhưng cũng liền bị những bông hoa hồng cản lại.

– Này khoan đã !!!

Có phải tại ta đâu ?!

Ngươi đi mà đánh với tên kia kìa !!!

Là do hắn mà !?

-France-

Hắn ta chỉ sang cậu đang ngồi một góc, cái bảng của cậu lại 'ting' lên một tiếng.

[ 90% ]

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Trận đấu


Trong khi bên trong đang diễn ra một sự ồn ào thì bên ngoài cũng là một sự ồn ào không kém, các nhà vua hiện tại đang quan sát trận đấu, America lên tiếng.

– Ussr !

Trận này đâu có chone của ngươi đâu ?

Ra đây làm gì ?

-America-

– Bên trong đó có Việt Nam thì bọn họ không bị ăn hiếp đâu ngươi đừng lo !

-Ussr-

Cái kẻ tự xưng là Nazi lại nói.

– Ểh~ vậy sao ?

Thật mong chờ để nhìn thấy vị vua đó đấy !

-Nazi cười-

Hai người họ nhớ đến sự hiện diện của Nazi cũng lập tức im lặng, thấy thế hắn lại chán nản mà nói.

– Dù sao thì rốt cuộc ta cũng sẽ là người thắng cuộc thôi !

Các ngươi dù có cấu kết với nhau đi nữa.... vẫn chưa chắc đã có thể qua mặt được chone của ta đâu !

-Nazi tự kiêu-

Ussr thấy người kia như vậy liền nói.

– Chưa chắc đâu !

-Ussr-

– Hửm ?

Đừng nói ngươi nghĩ tên chone mới của ngươi có thể đánh lại chone của ta khi nó làm ta bất ngờ đấy nhé ?

-Nazi-

– Cậu ta không như ngươi nghĩ đâu !

-Ussr-

– Ha !

Để ta xem chone của ngươi có thể làm gì !

-Nazi cười khẩy-

Đúng vậy, cậu có thể sẽ không thể đánh lại hắn nếu đó thật sự là do cậu phản công khiến hắn giật mình... nhưng Nazi cũng đã mắc một sai lầm, sai lầm mà Ussr y cũng từng mắc phải, đó là chủ quan, y tự hỏi nếu kẻ trước mặt biết cái hành động cậu làm cho hắn bất ngờ ấy....chỉ là một phản xạ thì liệu tên Nazi có nghĩ lại hay không ?

Cắt ngang dòng suy nghĩ của y là một giọng nói lớn của ai đó.

– Chào mừng mọi người đến với sự kiện hôm nay !!

Lại là tôi !

EU đây !!

Rất vui được gặp mọi người !!!

Không nói nhiều nữa ta cùng vào trận đầu tiên nào !!!

-EU-

– Chone 08000 và chone 894 !

Mời lên sân !

Quyết đấu bằng vũ khí tầm gần !

-Asean-

Nhanh chóng hai kẻ bước lên, một là cái tên có bộ đồ loè loẹt kỳ lạ, còn lại là tên NK, cả hai bước lên với sự hân hoan của khán đài, tên kia lên tiếng trước.

– Ha !!

Ta chắc chắn sẽ không để bị thua đâu !

Gắng mà đánh hết sức nhé !

-...-

–... trước khi vào trận ít nhất ngươi cũng phải cho ta biết tên...để khi ngươi xuống mồ ta còn có thể đến thắp hương chứ ?

-NK điềm tĩnh-

– NGƯƠI !!!

Ha !

Được thôi !

Tên ta là Italy !

Cho ngươi biết tên trước để khi ngươi xuống mồ còn đem theo mà hận ta cả đời !

-Italy-

– Còn ta là North Korea !

Rất vui được gặp ngươi !

Kẻ sắp chết !

-NK-

Một tiếng chuông lớn liền vang lên thể hiện trận chiến đã bắt đầu, lập tức Italy liền lao lên với tốc độ nhanh chóng mà đánh thẳng vào NK, cậu ta lại trở mình thành chất lỏng màu đen mà trốn dưới đất, thấy thế Italy liền cười khinh mà nói.

– NGƯƠI ĐÚNG LÀ TÊN HÈN HẠ ĐẤY NORTH KOREA !!!

-Italy-

Lập tức một cơn đau vào đầu khiến Italy cứ thế mà ôm đầu mình quay lại, liền trợn mắt nhìn thấy NK đã cầm trên tay con dao nhọn từ lúc nào, nhanh chóng không nhân nhượng NK nhắm thẳng con dao vào Italy, anh lập tức đâm xuống, né tránh kịp thời Italy dường như cũng bắt đầu nghiêm túc, anh ta phóng đến chỗ NK mà cho anh một phát ngay bụng đau điếng, lại thêm một phát nữa từ lưng xuống như trời giáng.

Nằm ở đó không lâu NK liền trở thành chất lỏng mà lui vào trong sàn lẩn trốn, Italy cũng bắt đầu đề phòng hơn mà nhìn xung quanh dè chừng.

Bên trên hiện tại Nazi lại đang cắn móng tay của mình từng phát một, Ussr cảm thấy khó chịu không thể tập trung nổi vào trận liền nói.

– Nazi ngươi ngừng cắn móng tay một chút được không ?

-Ussr-

–... không thích !

Không muốn nghe thì đi chỗ khác !!

Đứng đây làm gì ?!

-Nazi-

–....ta chỉ là lo lắng cho chone của ta thôi...!

-Ussr-

– Ha !

Lo lắng á ?!

Thế sao không vào trong phòng đi mà còn đứng đây ?

-Nazi-

Hắn nói rồi lại tiếp tục cắn móng tay tiếp, Ussr liền nói.

–... nếu ta đi vào sẽ không thể xem trận đấu được...!

-Ussr-

– Ha !!

Ngươi nghĩ ta quan tâm chắc ?

Và ngươi cấu kết với tên America rồi thì lo gì nữa ?

-Nazi-

– Ta không có hợp tác với tên đó nhé !?

Là Việt Nam đã làm nó !!!

Không phải ta !!

Ta đời nào lại đi hợp tác với kẻ thù của mình hả ???

-Ussr tức giận-

– Hể ?

Ngươi tự khai sao ?

-Nazi-

Lập tức im bặt, Ussr bình tĩnh đứng lại chỗ cũ mà nhìn xuống trận chiến bên dưới, cả hai không nói gì trong suốt khoảng thời gian trận chiến diễn ra sau đó nữa...

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Gây sự


Hiện tại Italy đã đạp lên người NK mà cười khẩy với NK, anh ta dường như khinh thường mà nói.

– Đi dưỡng thương đi nhé thằng gáy sớm !

Thật buồn khi ngươi thất bại nhanh đến vậy !

Thằng yếu đuối !

À mà quên !

Mày làm gì còn nghe được nữa ?

Đúng không ?

-Italy-

Anh ta đạp đạp vào người NK đã bị làm cho đen thui, vừa nãy là một trận chiến ác liệt, mọi thứ đã dường như thuận lợi với NK khiến anh cũng có chút tự mãn, nhưng chỉ vì sự tự mãn đó cũng khiến anh thất bại khi Italy đã dùng năng lực sấm sét của mình mà đợi đến khi NK siết chặt anh ta lại lập tức sử dụng khiến NK bị giật điện mà giờ đây mới có cảnh tượng như vầy.

Trọng tài tuyên bố người thắng cuộc là Italy, nhưng mà trận tiếp theo.... có lẽ sẽ khó khăn với anh rồi.

Hiện tại là phút giải lao, Italy liền định đi vào căn phòng tập hợp các chone để hợp mặt với đám bạn của mình thì....

'BÙM' một tiếng nổ lớn vang lên làm bay bức tường của căn phòng, văng ra là JE đã bị thương tích đầy mình, thấy vậy Italy cũng liền bất ngờ, nhanh chóng cảm xúc tức giận dâng cao, lập tức chạy đến chỗ JE mà đỡ hắn lên, Ussr, Nazi và America nghe thấy tiếng nổ cũng liền chạy đến.

Làn sương cũng từ từ biến mất, để lộ hình ảnh Việt Nam đang dơ lên cách tay quen thuộc, mới vừa nãy kẻ tên JE kia đã chỉa một loại vũ khí lạ vào cậu, giống như một cây kiếm vô hình mà lao đến cậu, nhưng lập tức bị đẩy ra, hắn ta lại không tý biết thân biết phận mà lại lao vào cậu tiếp, một tiếng vang lớn chính là tiếng trận chiến kết thúc lại làm cậu phân tâm khiến hắn đi vào được vùng an toàn của cậu, nên lập tức thiết bị A.I thông minh thiết lập "chế độ an toàn khẩn cấp" làm phóng ra một tia năng lượng lớn bắn người hắn mà bị bung ra, khiến cơ thể hắn cứ thế mà bị lực tác động cho văng ra ngoài.

Ussr định cho kẻ kia ăn đòn bỗng thấy cậu xuất hiện thì dừng lại, dường như hiểu chuyện gì đã xảy ra, bên trong hiện tại China và SK cũng đang bất lực nhìn cảnh trước mắt.

Nhanh chóng một người trong ban tổ chức liền đi đến, là một kẻ quen thuộc, Asean.

Anh ta tức giận đi đến khi nghe tiếng ồn ào, khi thấy cậu và những kẻ khác lại liền nhíu mày mà quát.

– Việt Nam....CẬU ĐANG LÀM CÁI QUÁI GÌ VẬY HẢ ?!

-Asean-

Quay đầu nhìn lại, Asean hiện tại đã đứng ngay trước mặt cậu, không một chút bất ngờ cậu chỉ đưa cánh tay máy vừa phóng năng lượng xuống nhìn kẻ trước mặt, im lặng mà nhìn, không một lời được vang lên, cứ thế trực tiếp lơ đi anh ta, cậu đi đến chỗ của JE đã trầy xước mà quan sát.

[ Cá thể vẫn còn sống ]

Lập tức như nhận lệnh, cậu đưa tay lên mà định bắn thêm phát nữa, lại bị tên Nazi cản lại mà chắn trước mặt, hắn nhìn cậu với đôi mắt như muốn giết chết cậu mà nói.

– Cậu đang làm gì vậy ?

-Nazi-

–...tấn công kẻ địch !

-Việt Nam-

Cậu trả lời người truớc mặt, Ussr... cũng không còn bất ngờ nữa....

Y chỉ nhìn cậu rồi từ từ đi đến chỗ China và SK, y hỏi.

– Hai người không ngăn cậu ta lại trước khi cậu ta tấn công sao ?

-Ussr-

– Tại cậu ta nhanh quá thôi boss à !

Ngài cũng biết sức mạnh của tôi có hạn mà ?

-China bốc phét-

Y lại lườm SK như muốn tìm kiếm câu trả lời từ cậu, thấy ánh mắt của người trước mặt SK cũng thoáng giật mình mà nói.

– À...

ờm....C..China bảo tôi đợi Việt Nam đánh xong hãy ra ngăn !!

-SK hoảng sợ-

China liền nhìn SK với đôi mắt như hoang mang hết phần, trách cậu ta vì sao lại khai ra nhanh đến thế, bỗng hắn rùng mình mà từ từ quay qua nhìn Ussr....

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Chiến đấu


Hiện tại Việt Nam đang ngồi trước mặt Nazi, hắn ta được kẻ tên JE kế bên đang bó bột một cánh tay đã bị chấn thương sau trận vừa nãy đưa cho một ly nước, lập tức cầm lên hắn đưa cho cậu mà nói.

– Uống đi !

-Nazi-

–...!

-Việt Nam-

Cậu nhìn xuống ly nước với sự hồi hộp của Ussr ở phía sau, chính vì cuộc ẩu đả ban nãy mà giờ đây cả hai lại phải đối mặt nhau như vầy, vì theo thông lệ của thế giới này các chone làm tổn thương nhau mà không phải nằm trong một trận đấu của sự kiện thì sẽ phải bồi thường tổn thất cho kẻ còn lại.

Cậu không nói gì cũng nhanh chóng uống hết, sau khi uống hết Nazi liền cười khẩy mà nói.

– Điều kiện của ta chỉ có thế thôi~ và ngươi thấy trong người thế nào rồi ?

-Nazi cười-

–... bình thường..!

-Việt Nam-

[ Phát hiện hóa chất lạ ]

[ Xác định hoá chất ]

[ Xuân dược ]

[ Tiến hành lọc hóa chất ]

[ Thành công ]

Nazi bất ngờ với câu trả lời của cậu nhưng khuôn mặt hắn thì vẫn như cũ, hắn đơn giản là không biết nói gì hơn, cái chuông thể hiện trận đấu sắp bắt đầu cũng vang lên, nghe thấy tiếng chuông đó Ussr liền nói với cậu.

– Được rồi ta ra thôi nhỉ ?

-Ussr-

Việt Nam nghe vậy cũng chỉ gật đầu rồi đi ra ngoài như không có chuyện gì, Ussr cũng đi theo sau, trước khi đi còn ngoảnh lại cười khinh một cái, có vẻ như tên Nazi đã lỗ một vố to rồi, Nazi... cũng có chút tức giận.

– Ngài không sao chứ ?

-JE-

– Ờ !

Chỉ là ta đang tự hỏi tên Việt Nam ấy sẽ như thế nào nếu gặp Italy thôi...!

-Nazi-

– Hình như...cả hai đều thuộc năng lượng điện thì phải ?

-JE-

Bước lên sân đấu, Việt Nam nhìn quanh mà như muốn quan sát thứ gì đó, tiếng 'ting' liền vang lên trong đầu cậu.

[ Đã thiết lập bản đồ địa hình ]

Italy liền bước lên, anh nói.

– Chào đối thủ !

Ta là chone 08000 !

Italy !

Đây là lòng tôn trọng lớn nhất ta dành cho ngươi trước khi ngươi xuống địa ngục và uống trà với diêm vương đấy !!

-Italy-

–...!

-Việt Nam-

Cậu chỉ im lặng, không nói gì cậu nhanh chóng nhận diện kẻ trước mặt, còn Italy thì đang khá khó chịu khi người trước mặt chả nói gì, như bao người anh cũng nghĩ cậu đang khinh thường anh.

Tiếng chuông lớn báo hiệu bắt đầu một trận chiến cũng vang lên, vừa lúc đó máy cậu cũng vang lên.

[ Xác nhận cá thể ]

[ Nhận định cá thể ]

[ Italy : địch ]

Lập tức nhận lệnh cậu cũng lao đến chỗ Italy, anh ta cũng nhanh chóng lao đến cậu mà không bất ngờ gì với sự chủ động đó, bỗng một cảm giác ớn lạnh xuất hiện, anh nhanh chóng lùi lại trước khi một đống axit đổ vào người mình, nhìn đống axit trước mặt rồi lại nhìn Việt Nam, anh tặc lưỡi một cái mà nói.

– Hèn quá đấy !

-Italy-

Vẫn là sự im lặng, nhanh chóng phóng đến mà tấn công dồn dập, Italy vì thế mà cũng bất ngờ né tránh, cố gắng né đi những đòn đánh hiểm hóc từ cậu, cậu thì không quan tâm về nó lắm chỉ muốn đánh bại kẻ kia nhanh chóng nhất, bỗng chiếc máy của cậu lại cảnh báo cái gì đó, lập tức đứng yên mà để chiếc phương tiện của mình tạo ra một lá chắn vô hình, bắt đầu chiếc máy liền thiết lập "chế độ phòng thủ tuyệt đối" khiến cho cái máy đằng sau cậu thiết lập lá chắn, đằng trước cũng là một lá chắn từ sóng âm bao quanh khắp người, lại thêm một lá chắn ảo ảnh được lấy ra từ cái máy cậu hay đeo trên tay, tất cả đều khiến cho dòng điện cực mạnh của Italy bị vô hiệu hóa, thấy dòng điện của mình bị vô hiệu hóa rõ ràng bởi kẻ trước mặt Italy chỉ biết tặc lưỡi một cái mà định dùng chiêu khác, nhưng mới quay đi lại liền bị Việt Nam ở phía sau quơ cây kiếm màu xanh từ bao giờ.

Đang định chém vào đầu người kia thì lập tức tiếng chuông liền vang lên, một kẻ chắn ngang chỗ cậu mà ngăn cậu không cho làm loạn... là Asean.

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Yên bình hay cô đơn ?


Hiện tại là buổi tối ở đấu trường, Việt Nam đang ở trong một căn phòng cùng với Italy và NK, vì sự kiện có nhiều vòng khác nhau nên các phòng riêng cũng được sắp xếp cho những chone ở lại, có điều chỉ có thể sắp xếp tối đa bốn phòng, và vì sự an toàn của các chone thi đấu nên họ đã được sắp một phòng đặc biệt riêng.

Không gian trong căn phòng hiện tại chỉ toàn là một sự yên tĩnh, họ không nói chuyện với nhau đương nhiên là vì coi nhau như kẻ thù, Italy vì không chịu nổi bầu không khí này nên liền lên tiếng.

– Thế... các người muốn điều ước gì sau trận đấu mà đến đây vậy ?

-Italy-

– Ta muốn trở về thế giới cũ !

Chỉ đơn giản vậy thôi !

-NK-

– Ta thì muốn có nhiều sức mạnh hơn nữa !!

Nhưng sao ngươi lại muốn về thế giới cũ vậy ?

-Italy thắc mắc-

–... thì cũng giống như các ngươi thôi....

ở thế giới cũ ta cũng có một thân phận mà...!

-NK-

– Ừ nhỉ.... không biết thế giới của ta sao rồi nữa...!

-Italy-

Italy như chợt nhớ ra điều gì đó mà có chút buồn buồn nhìn lên trần nhà, cậu thì chỉ tiếp tục bấm bấm cái gì đó, không khí lại bắt đầu chìm trong im lặng, sau một hồi NK liền nói.

– Thân phận của ngươi là gì vậy ?

-NK-

– Ta là anh hùng...!

-Italy-

– Đúng là một trọng trách cao cả nhỉ ?

-NK-

– Không hẳn đâu...dù sao ta cũng không phải là anh hùng duy nhất !

Với lại lũ anh hùng kia cũng không xem ta là anh hùng !

-Italy-

Không khí lại lần nữa chìm vào im lặng...

– Còn ngươi thì sao ?

-Italy lên tiếng-

– Ta à...ta là Mafia thôi !

Không có gì quan trọng cả...!

-NK-

– Mafia á ?!

Ngầu vậy sao ?

-Italy bất ngờ-

– Nó không kịch tính như ngươi nghĩ đâu !

Công việc của ta thường ngày chỉ đơn giản là giúp đám thuộc hạ vận chuyển phấn trắng và điều khiển tài chính thôi...!

-NK thản nhiên-

– Vậy thì sao ngươi lại muốn quay lại chứ ?

-Italy thắc mắc-

–... não ngươi không sao đấy chứ ?

Ta điều khiển tài chính đấy ?!

Ngươi thử nghĩ đột nhiên ta biến mất thì thế giới có loạn không ?

-NK-

– À... vậy còn...!

-Italy nhìn sang Việt Nam-

Cậu nãy giờ vẫn là giữ một sự im lặng, và đến lúc này sự im lặng đó vẫn không kết thúc...

Bỗng cánh cửa bật tung ra, bước vào là một đám nháo nhào hết lên, tất cả những kẻ cậu gặp lúc trước đều vào đây, căn phòng trở nên chật hẹp đến lạ...

– Hello !

Tôi không khách sáo đâu nhé !!

-America tự nhiên-

Hắn ta bước vào với một sự tự nhiên đến lạ, những người khác cũng bắt đầu đi vào, cứ thế thoáng chốc căn phòng đã như một buổi party cỡ nhỏ, cậu dường như khó chịu với nó...

Đứng dậy bước ra ngoài để thoát khỏi không khí ồn ào đó, cậu cũng bắt đầu đi dạo, nói đúng hơn là đi xem xét khu này.

Đi đi một hồi cậu lại như lạc vào một khu rừng lớn, bên trong này yên tĩnh đến lạ...sự yên tĩnh này lại là thứ mà cậu cảm thấy thích nhất, không ai làm phiền, không ai bên cạnh, không ai lại gần và không ai nói chuyện...cảm giác này thật sự rất yên bình... hoặc nó thật cô đơn...chăng ?

Đi sâu vào bên trong hơn cậu lại thấy một bộ bàn ghế ở giữa trung tâm nơi đó, đi đến thản nhiên mà ngồi lên chiếc ghế trống, cậu cứ thế mở một không gian kỳ lạ ra mà tạo ra thứ gì đó, cứ thế mà sửa sửa nó..

Bỗng một giọng nói trầm thấp vang lên.

– Xin chào ?

-...-

Ngước mắt lên nhìn, thứ cậu thấy là tên Nazi đang vẫy tay chào cậu, không nói gì cậu trực tiếp bơ đi kẻ kia mà tiếp tục sửa sửa cái máy gì đó, Nazi liền bắt chuyện với cậu.

– Cậu có thể kể tôi nghe cách nào để cậu kiểm soát người dân của mình được không ?

Ngài quốc vương !

-Nazi nhấn mạnh-

–...tạo ra chúng !

-Việt Nam-

__________________________________

Tôi sẽ ngừng viết truyện từ hôm nay ( 17/8/2022 ) đến hết tuần này ( 21/8/2022 ) vì một số công việc riêng mong mọi người thông cảm.

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Thân thiết


Tối hôm qua có lẽ là một buổi trò chuyện đáng sợ của Nazi và Việt Nam, có lẽ như Nazi cũng đã biết được một phần bản chất của Việt Nam, hắn và cậu vừa đi trên đường tới nhà ăn vừa tán gẫu với nhau, Nazi hỏi.

– Đó là cách cậu kiểm soát họ sao ?

Không phải quá gượng ép à ?

Họ sẽ đảo chính mất !

-Nazi ngạc nhiên-

–... nếu có kẻ dám đảo chính... toàn bộ sẽ bị xóa sổ !

-Việt Nam-

– Thế còn công nghệ ?

Làm thế nào cậu phát triển nó tiên tiến đến thế ?

-Nazi-

Im lặng một hồi, cậu không nói gì chỉ tiếp tục đi, đi đến chỗ nhà ăn, vừa mở cửa ra cậu liền nói.

–...công nghệ đó không phải là của tôi !

-Việt Nam-

– Sao cơ ?

Không lẽ là của quốc vương đời trước ?

-Nazi bất ngờ-

Không nói gì cậu chỉ gật đầu một cái, Ussr nhìn thấy hai người trở nên thân thiết hơn lại dường như lo lắng điều gì đó, và có lẽ không chỉ Ussr lo lắng về nó, America nhanh chóng tiếp cận hai người, lập tức định cầm tay Việt Nam mà kéo ra, nhưng như một điều hiển nhiên anh ta lập tức bị bật ra nhanh chóng, Nazi không nói gì chỉ nhìn America đang lăn lóc mà cười khẩy, cậu không nói gì chỉ đi đến một chỗ ngồi gần đó mà ngồi xuống, lấy ra một loại chất lỏng kỳ lạ được xuất hiện khi cậu tạo ra một cái cốc trên tay, nó là một chất lỏng màu trắng đục nhưng dường như láng bóng, giống như một chất nung chảy của sắt, nhưng thứ đó dường như mờ ảo hơn.

Lập tức nốc một hơi hết sạch mà không chút nghi ngại nào, thấy thế Nazi cũng nhanh chóng sáp lại mà nói.

– Ồ nước đó có vị gì vậy ?

Cậu thật sự nốc một hơi luôn sao ?

-Nazi-

–...chất dinh dưỡng...nhạt !

-Việt Nam-

– Nhạt sao ?

Có thể cho tôi thử không ?

-Nazi tò mò-

Cậu không nói gì, nhanh chóng làm vỡ ly nước trước sự bất ngờ của Nazi, hắn cứ tưởng là cậu đang từ chối hắn một cách mãnh liệt nhưng bỗng nhiên ly nước ấy lại như tan biến với những con số màu xanh kỳ lạ, rồi trên bàn lại từ những con số 0,1 ấy mà xuất hiện ra một ly nước nhỏ, đường như ngạc nhiên với điều trước mặt, hắn nói.

– Quốc vương đời trước tài thật đấy !

-Nazi cảm thán-

Cậu không nói gì, chỉ đẩy nhẹ ly nước ấy lại phía hắn, hắn cũng nhanh chóng cầm lên mà uống, bỗng lại phun ra nhanh chóng mà ho khù khụ, lại nói.

– Nó... nó nhiều cát quá !!

C.. cái gì vậy ?

Còn chua chua nữa...!

-Nazi-

–...bản chất !

-Việt Nam-

– Hả ?

Sao cơ ?

-Nazi bất ngờ-

Cậu không nói gì, chỉ tiếp tục bấm bấm cái gì đó mà im lặng, Ussr thấy sự thân thiết của hai ngươi càng nắm chặt tay, y dường như ghen tức với Nazi, hắn đang moi thông tin của cậu một cách nhanh chóng, còn với y thì y chỉ biết cậu là một kẻ nguy hiểm mà thôi, không thể moi thêm bất kỳ thông tin nào, điều đó làm y thật sự cảm thấy khó chịu, đều là hai vị vua, đều là những kẻ chống lại nhau và cũng đều có chung một kẻ thù, thế vì sao cậu và hắn lại thân thiết đến như vậy, America hiện cũng không khá hơn là bao, anh đã quan sát thấy Italy thua cậu một cách nhanh chóng như thế nào, cũng hiểu rằng cậu không phải là một kẻ tầm thường ra sao, anh muốn cậu ta gia nhập chone của anh, giống như cách mà tên France gia nhập anh mà rời bỏ Ussr, anh muốn có cậu, muốn có cái nguồn sức mạnh đó, muốn lợi dụng cậu... và cũng muốn...cậu chết đi, thế nhưng có một kẻ đã hành động trước anh, là tên Nazi, nhưng anh sẽ không bỏ cuộc đâu.... vì bất cứ thứ gì mà anh muốn...

đều phải thuộc về anh...

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Cơ thể


Việt Nam hiện tại đã đi lên cái đấu trường đó sau một buổi ăn sáng đầy ồn ào, trước mặt cậu chính là kẻ tự xưng NK, anh ta nhìn cậu một hồi rồi nói.

- Có vẻ như...ta đã trở thành đối thủ của nhau nhỉ ?

-NK-

Vừa nghe đến từ "đối thủ", cái máy của cậu lập tức ting lên.

[ Xác nhận mối quan hệ mới ]

[ NK : địch ]

Chỉ như thế, một tiếng chuông vang lên như điều khiển cậu, cứ thế cậu lướt lên phía trước mà không có sự phòng hờ nào, NK cũng không phải là một tên nông cạn hay ngu ngốc gì, anh ta nhanh chóng né cậu vì biết rằng dính đòn đó anh cũng không thể qua khỏi, nhanh chóng cây kiếm chiếu lên ánh sáng xanh xuất hiện, lập tức cậu liền lao lần nữa đến chỗ NK, anh ta dường như hiểu được điều gì đó mà nhanh chóng biến mất dưới nền đất lạnh, đứng yên cái máy của cậu cũng nhanh chóng tìm kiếm kẻ địch ở khắp nơi, trong lúc đang tìm kiếm tên NK lại bỗng từ đâu xuất hiện phía sau cậu mà bắn cái chất lỏng của anh ta ra, không kịp phòng hờ cậu cũng bị thứ đó bắn chúng...

Không may thay dường như là do không định lượng được chất lỏng bắn ra NK đã vô tình làm tổn thương nặng đến cánh tay máy của cậu...NK thấy thế dường như cũng trợn mắt, không nghe thấy tiếng chuông kết thúc trận đấu anh dần trở nên hoang mang hơn, và dường như những kẻ ngoài cuộc đang quan sát trận đấu cũng cảm thấy lo sợ, nhất là Ussr.

Y nhanh chóng đi lên chỗ ban tổ chức mà hét lớn.

- CÁC NGƯỜI CÒN KHÔNG MAU DỪNG TRẬN ĐẤU LẠI !!!!

-Ussr-

Mở to mắt khi nhìn cảnh trước mắt, anh không thể tin được điều mình đang thấy..

Trong căn phòng lúc này là hình ảnh Asean đang ngắm nhìn khung cảnh đó mà nhăm nhi ly trà trước họng súng của Nazi, nhìn thấy Ussr ở ngoài, Nazi liền thích thú nói.

- Chào nhé~quốc vương Lape !

Ngươi có vẻ ngạc nhiên quá nhỉ~ ?

-Nazi-

- NGƯƠI LÀM CÁI QUÁI GÌ VẬY HẢ NAZI !?

VIỆT NAM ĐANG BỊ THƯƠNG KÌA !!!!

NGƯƠI MUỐN GÂY CHIẾN À ?!!

-Ussr mất bình tĩnh-

- Ấy ấy ngươi bình tĩnh nào !

Sao không thử chiêm ngưỡng thứ chone lỗi ngươi đã vô tình triệu hồi xem nào ?

-Nazi-

- Ý ngươi là sao ?

-Ussr-

- Cứ nhìn đi và đừng nói nhiều !

-Nazi-

Ussr không nói gì cũng tò mò mà đi lại quan sát.

Bên dưới hiện tại là Việt Nam với đôi tay đang bị ăn mòn bởi chất lỏng, NK nhìn thấy cảnh này hốt hoảng mà nói.

- VIỆT NAM !!!

MAU GẠT THỨ ĐÓ RA NHANH !!!!

NÓ CÓ THỂ LAN RA ĐẤY !!?

-NK-

Cậu nghe tiếng người kia cũng từ từ quay lại nhìn, nhìn xuống tay áo mình đã thấy nó bị ăn mòn lúc nào, cậu lại bình thản đến lạ, dường như không có đau đớn nào...

Nhanh chóng cầm cánh tay của mình...cậu lập tức giật mạnh nó ra, cánh tay máy đâm sâu vào da thịt giờ bị giật ra một cách mạnh bạo, khiến cho máu từ thịt cũng bắt đầu chảy ra, nhìn thấy cảnh tượng một kẻ đang cầm chính cánh tay mình trước mắt lại khiến những người có tâm lý không vững nhanh chóng rời khỏi nơi đó, những kẻ mạnh mẽ như NK... cũng phải rùng mình.

Bỗng nhiên chỗ cánh tay máy bị giật ra của cậu lại mọc lại, trở lại thành một cánh tay đầy đủ da thịt bình thường khiến Ussr và Nazi đang quan sát bên trên cũng liền bất ngờ, vậy ra cậu trước giờ có thể tái tạo lại tay của mình sao ?!

Cậu từ từ nhìn cánh tay đã mọc lại, đôi mắt lại không chút gì vui vẻ, nhanh chóng cậu liền dùng cái cây kiếm màu xanh mà chặt thẳng vào nó, từng miếng thịt cứ thế rơi xuống, rơi xuống nhanh chóng và đầy màu đỏ tươi, từng khúc xương giòn kêu rắc rắc khiến cho không khí im lặng đến đáng sợ, NK cũng thế mà tái mét mặt mày, dần lùi về phía sau như sợ hãi, người cũng run lên bần bật, dù sao cảnh tượng trước mắt cũng có sự kinh dị khi tưởng tượng đến việc tự tay mình chặt đứt cánh tay của mình.

Sau khi chặt đứt nó cậu nhanh chóng tạo ra một cái tay máy khác, lập tức lắp thẳng vào sau khi vừa cắt đứt cánh tay, nó là một sự nhớp nháp, đau đớn đến tột độ, mà có lẽ người gan dạ nhất cũng không dám làm, những miếng xương bị vỡ ra bên trong khi đang lắp vào dường như là một sự tra tấn kinh hoàng nhất, cứ thế cậu lắp vào mặc cho máu đang chảy ra và sự khiếp sợ của những kẻ xung quanh.

( Hình ảnh có chút bạo lực, cân nhắc trước khi xem )

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Vô cảm ?


Trong một căn phòng nhỏ đầy mùi hôi thối, một cậu bé nhỏ ngồi ngay góc phòng, im lặng và không nói gì...cậu bé ấy dường như đang suy sụp...

Cánh cửa phòng mở ra, bên ngoài bước vào một người đàn ông nghiêm trang, bộ đồ của ông ta dường như rất hiện đại, giọng nói trầm trầm vang lên một cách vô cảm.

– Đến giờ rồi...!

Mau xuống dưới nhanh nào...con trai !

Đứa trẻ không nói gì chỉ từ từ đi ra một cách bình thản, cơ thể sạch sẽ, tinh tươm một cách lạ kỳ, khác với cái dáng vẻ đáng thương hồi nãy...

Đứa trẻ ấy nghiêm trang đi kế bên người được gọi cha của mình mà bước qua hàng triệu ánh mắt xung quanh, bọn họ đều như ngưỡng mộ cậu bé ấy và người cha của cậu, nhưng không ai biết được cái bí mật đen tối ở phía sau...

Cậu bé được đưa đến một căn phòng lớn kỳ lạ, bên trên là một tấm kính trong suốt được nhìn bởi người gọi là cha của cậu ấy cùng một người có vẻ tri thức đang cầm cuốn sổ ở kế bên, người đó chần chừ hỏi.

– Ngài chắc chứ ?

– Ừ !

Ông ta cứ thế nhẹ nhàng mà đáp lại, đôi mắt vô cảm nhìn cậu dường như không xem đứa trẻ trước mắt là con mình, cậu bé ấy cũng không nói gì, chỉ nhìn xung quanh mà tìm kiếm thứ gì đó....

Một cánh cửa lớn được mở ra, bên trong xuất hiện ra sau một làn sương mờ ảo, một con quái vật lớn lao ra ngoài mà từ từ đi đến chỗ cậu bé, cậu bé thấy nó liền sợ hãi mà đập cửa, đập cánh cửa trước mặt mà van xin sự tha thứ.

– CHA !!

CHA !!

LÀM ƠN ĐI !!!

HIC...MỞ CỬA RA !!!!

LÀM ƠN ĐI !!!

HIC !!!

CHA !!!!!

Cứ thế đứa bé lớn tiếng vang xin người cha đang nhìn mình với đôi mắt vô cảm, con quái vật nhớp nháp mùi máu và dầu nhớt trộn lẫn cùng với đám lông lá đã ướt sủng để lộ khuôn mặt quái thai, nó càng ngày càng tiến lại gần cậu bé hơn, cậu ta thấy thế cũng nhanh chóng chạy đi, cứ thế chơi trò mèo vờn chuột với con quái vật ấy trong căn phòng rộng lớn, nhưng đồng thời căn phòng cũng nhanh chóng mà nhỏ hẹp lại, đến một lúc khi không thể chạy trốn được nữa, cậu ta chỉ còn biết khóc lóc cầu xin sự tha thứ, van xin người cha hãy thả cậu ra, dưới ánh mắt... thích thú của cha cậu, cậu cứ thế bị nuốt chửng vào cái miệng đầy sắc nhọn của con quái vật đó...đau đớn....thống khổ và tuyệt vọng, cậu cứ thế ra đi trước ánh mắt vui vẻ của cha cậu...

.

.

.

.

.

.

.

.

Ánh sáng dần chiếu rọi khắp nơi một cách từ từ và nhẹ nhàng như một cái chóp mắt, trước mặt nó hiện tại là người con trai với khuôn mặt khinh bỉ.

Người trước mặt không nói gì với nó...chỉ im lặng mà bước đi khi thấy nó đã mở mắt, nó lại dường như theo quán tính mà đi theo người ấy...

đó... là một đứa trẻ ?

Đứa bé ấy lại nhỏ nhắn hơn nó rất nhiều... nó không biết vì sao mình lại đi theo người trước mặt...chỉ là có cảm giác rất quen thuộc với người này, cất lên giọng nói của mình, nó hỏi.

– Cậu là ai ?

– Ta là chủ nhân của ngươi !

Đi nhanh lên đồ hạ đẳng !

Đứa bé ấy cứ thế lướt đi trên một tấm ván kỳ lạ, nó cũng nhanh chóng chạy theo với lời thúc giục của cậu bé, kiêu căng ?

Nó không biết nữa...cậu bé trước mặt mang đến cho nó một cảm xúc an toàn kỳ lạ... nhưng cũng có một sự nguy hiểm đến đáng sợ, đi theo cậu bé ấy nó lại gặp một người đàn ông, người đàn ông đó nhìn thấy đứa bé đến cũng không nói gì, chỉ ngoảnh mặt đi mà đi ra chỗ khác, dường như...hai người họ không liên quan đến nhau...chăng ?

Nhưng đó là người duy nhất nó thấy sau cậu ở trong cái nơi to lớn này....

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Hội thoại, đề nghị và rời đi


Hiện tại Việt Nam đang ngồi nhâm nhi ly trà trước sự quan sát của Nazi, hắn hỏi cậu.

– Trận đấu sao rồi ?

-Nazi-

–...thắng...!

-Việt Nam-

– Trà ngon chứ ?

-Nazi-

–...nhạt...!

-Việt Nam-

Nazi thấy cậu như vậy thì dường như mất hứng, cứ thế ngã ra đằng sau mà thở dài, hắn cứ thế lại than phiền.

– Nè...cho ta thắng đi mà...!

-Nazi-

–...!

-Việt Nam-

Lần này không có câu trả lời từ cậu, tất nhiên sẽ chẳng ai đồng ý với điều đó, đặt tách trà xuống cậu ngước lên nhìn hắn, lập tức một bảng trạng thái liền hiện ra trước mắt cậu... dường như hài lòng với nó cậu không nói gì cứ thế im lặng, Nazi chợt hỏi.

– Này Việt Nam !

Điều ước của ngươi là gì ?

-Nazi-

–... kết nối thiết bị...!

-Việt Nam-

– Kết nối thiết bị ?

-Nazi-

Nói đến đây Nazi dường như hứng thú mà ngồi hẳn dậy, cứ thế chăm chú nhìn cậu, im lặng một hồi cậu nói.

– Robo...cần có Tobo...!

-Việt Nam-

– Robo ?

À !

Con robot lơ lửng bên cạnh ngươi đấy à ?

-Nazi-

Không nói gì, cậu chỉ gật đầu đáp lại câu hỏi của Nazi, hắn thấy vậy như nhận ra điều gì đó mà nói.

– Hể~ ngươi có người yêu à ?

-Nazi-

Kết nối hai thiết bị có phần tên giông giống nhau cũng có thể suy ra rằng cậu đang muốn triệu hồi một người nào đó, mà kẻ nào có thể thân mật đến mức cậu bất chấp mà muốn triệu hồi mặc cho việc triệu hồi ấy là ngẫu nhiên chứ, im lặng một hồi, cậu dường như suy nghĩ gì đó, cậu bỗng lên tiếng.

–... người yêu là gì ?

-Việt Nam-

– Ểh ?

-Nazi bất ngờ-

Bàng hoàng với câu trả lời của cậu, hắn cảm giác như những định nghĩa của hắn về cậu bắt đầu trở nên lung lay... người trước mặt hắn... là ngốc hay đang giả ngốc vậy ?!

Nazi ấp úng mà cố gắng giải thích.

– Ờ thì... nếu ngươi có tình cảm hay tỏ ra thân mật với người kia... thì các ngươi đang hẹn hò...

đó gọi là người yêu !

-Nazi-

–...bạn tình ?

-Việt Nam-

– Không !

Không phải thế !!!

-Nazi-

Nazi dường như lúng túng với sự kém hiểu biết về tình yêu của cậu, một kẻ có những quyết định thông minh đầy sâu sắc và luôn luôn có lợi cho mình như cậu lại không biết định nghĩa của tình yêu ???

Mọi định nghĩa của Nazi về cậu dường như đang từ từ bị phá vỡ, xoa xoa thái dương hắn dường như không biết nói gì hơn, chỉ đành im lặng mà rời khỏi chỗ đó để tịnh tâm lại.

Ngay lập tức khi hắn vừa đi khỏi America nhanh chóng nhào đến chỗ cậu từ lúc nào, trái ngược với sự điềm tĩnh và hành động có phần bí ẩn của Nazi, tên America lại là một tên lắm mồm và hoạt bát, anh ta nhanh nhẹn nhào đến tiếp cận cậu mà nói.

– Yo !

Lần này có vẻ như cậu đã đánh bại hoàn toàn chone của tôi nhỉ ?

Haha !

Tôi có chụp lại này !!

Nhìn cách cậu ta mềm nhũn chân tay rồi bị cậu khiến cho lơ lửng lôi ra ngoài nhìn mắc cười thật sự !!!

Mà...sao cậu khiến tên đó bay lên mà không dùng siêu năng lực hay vậy ?

-America thản nhiên-

–...máy phản lực...!

-Việt Nam-

– Là cái gì cơ ?

-America-

– Công cụ tạo khí phản lực....!

-Việt Nam-

– Nghe có vẻ cao siêu nhỉ ?

À phải rồi...cậu nhớ việc hai ta hợp tác với nhau nhỉ ?

-America-

–...!

-Việt Nam-

Cậu không nói gì chỉ tiếp tục nghe người kia nói như một sự hiển nhiên, America lại nói tiếp.

– Về điều ước...cậu có thể ước trở thành vua không ?

-America nói nhỏ-

–...!

-Việt Nam-

– Vậy thôi nhé !

Cậu hứa rồi đấy !!

Giờ thì tôi đi xem tên NK đang chấn thương tâm lý đến đâu rồi đây~ !

-America-

Hắn nói rồi cứ thế tung tăng chạy ra khỏi cái vườn hoa ấy, cứ thế cậu lại tiếp tục ngồi một mình, tên Ussr lại bỗng từ đâu xuất hiện... quả thật là mệt mỏi cho cậu quá rồi....

Tên Ussr lại không nói gì mà ngồi đối diện cậu, hắn chỉ im lặng mà không nói lời nào, bỗng đôi mắt hắn đượm buồn nhìn cậu, dường như có tâm sự gì đó, cậu lại dường như không quan tâm mà nhìn chằm chằm hắn, hắn lên tiếng.

– Việt Nam...cậu... có thể rời đi rồi... không cần ở lại.... vương quốc Lape đâu...!

-Ussr-

Hành động của y quả thật là khó hiểu, sao lại bỗng nhiên bỏ đi cơ hội này như vậy ?

Một Chone như cậu rõ là có lợi cho y....y thật sự là một kẻ ngu xuẩn... nếu chỉ dựa trên lợi ích cá nhân....

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Phá bỏ quy tắc


Việt Nam im lặng nhìn người trước mặt, rồi cậu lại lên tiếng.

– Tôi chưa từng... là chone của Lape !

-Việt Nam-

Ussr bất ngờ với câu trả lời của cậu....sau bao nhiêu chuyện mà cậu làm không công cho y... cuối cùng lại bảo không nhận là chone sao ?

– Cậu... không phải đã giúp tôi rất nhiều sao ?

Tại sao đến cuối cùng cậu vẫn không phải là chone của tôi ?

-Ussr thắc mắc-

Cậu không nói gì, chỉ tạo ra một chiếc bảng màu xanh lớn, trên đó là rất nhiều ký tự và thông số khó hiểu, chúng cứ liên tục chuyển động trong chiếc bảng màu xanh của cậu, cậu nhìn người trước mặt im lặng một hồi rồi lên tiếng trước sự kinh ngạc của người kia.

– Hình như...

đã có sự hiểu lầm gì đó ở đây rồi !

Ta không phải là của ngươi....ta đơn giản là đang làm việc dựa trên lợi ích của ta thôi..!

-Việt Nam-

Ussr nghe vậy lại dường như cảm thấy có chút tức giận, cứ thế vô thức mà gằn giọng, cái sát khí ớn người cũng xuất hiện xung quanh y.

– Ngươi đây là đang muốn chọc tức ta sao ?

-Ussr-

Việt Nam không nói gì, chỉ im lặng mà nhìn Ussr, bỗng tiếng chuông lại lần nữa vang lên, cứ thế mà cậu rời đi lại không quan tâm gì đến Ussr, y nhìn cậu càng đi xa trong đầu lại là hàng nghìn câu hỏi, nhưng có lẽ chúng đều đến cùng một câu hỏi duy nhất, cậu là kẻ như thế nào ?

Hiện tại cậu lại đi đến căn phòng dành riêng cho các chone thi đấu, nơi này đang khá là vắng vẻ, cậu nhận biết được điều này liền bắt đầu phản ứng với nó, cậu dường như tự hỏi chính mình.

– Tuổi thọ ?

-Việt Nam-

Cái tiếng 'ting' của con robot quen thuộc cũng lại lần nữa vang lên.

[ 250 ]

– Thời hạn !

-Việt Nam-

[...]

[ 1 ]

Nhìn thấy cái bảng cậu dường như thở dài một cái, thật hiếm khi cậu lại biểu lộ cảm xúc rõ rệt như vậy....

– Năng lượng !

-Việt Nam-

[ 15 ]

[ Cảnh báo thiếu thốn năng lượng ]

[ Mức độ : TRẦM TRỌNG ]

Nhìn chiếc bảng hiện lên trước mắt, cậu cũng im lặng mà không nói gì, chỉ để ngón tay lên rồi như bắn ra thứ gì đó.

Bỗng cậu lại cởi bỏ bộ đồ của mình ra mà khoá cửa lại, bên trong là một bộ đồ màu đen kỳ lạ, cậu lại bình tĩnh mà lên tiếng.

– Tiến hành !

-Việt Nam-

[ Tiến hành phá bỏ quy tắc ]

[ Chuẩn bị chịu áp lực ]

[ Xin cẩn trọng ]

Nhanh chóng cơ thể cậu lập tức như bị thứ gì đó chém xuống, cứ thế cứ thế mà cậu dường như bị những vết chém vô hình đâm vào người, ngay lưng cậu chảy ra một chất lỏng màu đỏ tươi, nhưng rồi kèm theo đó cũng là một thứ chất lỏng đen kỳ lạ...dầu ?

Cơ thể liên tục cứ thế bị công kích bởi những nhát chém tàn bạo, càng khiến các chất lỏng đỏ đen ấy trộn lẫn vào nhau mà tạo nên một màu rượu vang nhè nhẹ, nhưng điều đó lại làm cảnh tượng trước mắt thật kinh khủng, cơ thể cậu chi chít toàn những vết thương đáng sợ, thứ chất lỏng đỏ chảy ra liên tục càng khiến cơ thể trở nên mệt mỏi và xấu xí, khuôn mặt cũng là bị hủy hoại bởi mấy vết rạch vô hình đấy, mắt ma cũng trở thành màu đỏ như khi bật chế độ chiến đấu lúc trước, nó cũng vì cơn đau mà vô thức trợn tròn mắt, có lẽ đây là biểu cảm rõ rệt nhất từ khi bắt đầu đến hiện tại.

Sau khi bị hành xác xong cậu nhanh chóng trở lại trạng thái ban đầu của mình, đôi mắt cũng không còn chút kinh động nào, trở lại khuôn mặt vô cảm giống lúc trước, cái bảng xanh quen thuộc xuất hiện trước mặt cậu, trên đó ghi con số.

[ 95% ]

Nhìn thấy con số đó cậu cũng không còn quan tâm nữa mà định ra ngoài, bỗng chiếc bảng xanh hiện lên trước mắt cậu một dòng chữ.

[ Ngài thật sự làm điều đó vì cậu ta sao ? ]

Nhìn cái bảng trước mặt cậu im lặng một hồi rồi lại hỏi.

– Robo... từ bao giờ ngươi có được cảm xúc này ?

-Việt Nam-

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Cảm xúc


Hiện tại là lúc trận đấu diễn ra, trận đầu tiên là NK và Italy, lần này tình thế cũng đã không còn nghiêng về Italy nữa, dù sao xét về trận chiến tầm gần thì NK dường như áp đảo đôi chút, anh ta đầy tự tin mà bước lên phía trước, lúc ấy một ánh sáng loé lên phía trên gần sân khấu, dường như có ai đó đang quan sát trận đấu này.

Vừa ra thứ cậu nhìn thấy là một khung cảnh Italy đang nằm bẹp dưới đất với cơ thể dường như đầy chất lỏng, NK thì có vẻ đã đánh một trận kịch tính mà khiến cho cơ thể có phần bị tổn thương, cậu ta cứ thế mà thở hồng hộc giữa sân đấu dường như vui sướng, cậu nhìn quanh như đang tìm kiếm cái gì đó.

– Chào...?

Việt Nam !

Lâu rồi ta không nói chuyện nhỉ ?

-SK-

SK bỗng bất thình lình xuất hiện phía sau cậu, cậu lại bình tĩnh quay lại như không có gì, chỉ nhìn cậu ta mà im lặng, bỗng tiếng 'ting' lần nữa vang lên, chiếc bảng xanh hiện ra trước mặt cậu.

[ Chủ nhân xin hãy bình tĩnh ]

[ Người này k- ]

Chiếc bảng chưa kịp hiện xong dòng chữ liền bị một bàn tay nắm lấy mà bóp mạnh, khuôn mặt vô cảm của cậu giờ đây lại dường như toát ra một vẻ gì đó thật đáng sợ, mà vốn dĩ ngay từ đầu nó đã không phải một thứ dễ chịu gì, cái bảng màu xanh ấy bị cậu đụng vào mà giật lag liên tục, dường như đó là một loại cảm giác khó chịu như sự trừng phạt, nhìn kẻ tên SK trước mặt đang sợ hãi, cậu nói.

– Ngươi là kẻ đã làm điều này đúng không ?!

-Việt Nam-

Bất ngờ thật, Việt Nam bây giờ đang nói chuyện với chone khác sao ?

Điều này có lẽ là một điều không bình thường.

Nhanh chóng bị giam cầm bởi một thứ gì đó, SK dường như hoảng sợ mà run rẩy, anh nói.

– V...

Việt Nam....t...tớ không....!

AAAAA !!!

-SK-

Lập tức bị một thứ gì đó sắc bén đâm trúng, cây kiếm màu xanh của cậu không chút nhân nhượng mà đâm thẳng vào người người kia, nghe thấy tiếng động Ussr và những kẻ khác cũng nhanh chóng chạy đến, Ussr thấy cậu như vậy liền quát lớn.

– CẬU ĐANG LÀM CÁI GÌ VẬY ?!!!

-Ussr-

– CÁC NGƯƠI ĐÃ LÀM GÌ VỚI ROBO CỦA TA ?!!!

-Việt Nam quát lớn-

Tiếng quát và sát khí xung quanh cậu dường như mạnh không tả nổi, điều đó lại khiến cho họ cảm thấy kinh hãi, kể cả Ussr, kẻ có sát khí mạnh nhất trong cả đám, cậu nhìn chúng với đôi mắt vẫn vô cảm như vậy, thứ giam cầm SK cũng được gỡ ra, lập tức gục xuống SK dường như là kiệt sức bởi cú đâm vừa nãy.

Từ từ tiếng lại chỗ Ussr theo sau là cái bảng màu xanh đang bị giật lag liên tục, cậu từ từ đi đến mà nhìn kẻ tên Ussr trước mặt, giọng nói trầm lắng lại vang lên.

– Ta rất ghét việc phải nói chuyện nhiều với lũ hạ đẳng bọn bây !

Vậy nên ngay bây giờ mau nói cho ta biết kẻ đã khiến cho Robo trở thành một sản phẩm lỗi là ai ?!

Nhanh !!!

-Việt Nam-

Thứ sát khí ấy bao trùm cả bầu không khí xung quanh, nó lạ thay lại không hề đã động đến Asean để ngài ta đi đến mà can ngăn việc này, Ussr chảy mồ hôi hột mà nói.

– Hãy bình tĩnh lại và giải thích cho ta !

Việt Nam !!

Chuyện gì đã xảy ra ?

-Ussr-

–...Robo...mau làm lại những gì ngươi đã làm vừa nãy nhanh !

-Việt Nam trầm mặt-

Cái bảng xanh đã hết bị giật lag kế bên cậu lại không làm bất cứ động tĩnh nào, nhanh chóng dùng tay mình mà bóp mạnh đến nỗi dường như chiếc máy ấy cảm giác được cả sự xiềng xích của cậu, nhưng đôi mắt cậu lại không có bất kỳ động tĩnh nào cho thấy sự mất bình tĩnh.

– TA BẢO GÌ BỘ NGƯƠI KHÔNG NGHE SAO ?!!

NGƯƠI TRỞ THÀNH LỖI MÁY MÓC RỒI À !!!

-Việt Nam-

[...]

[..c...chủ nhân... ngài hiểu l-]

Bóp mạnh hơn vào chiếc bảng, cậu khiến nó cứ thế chớp chớp mà chuyển sang màu đỏ xanh liên tục, cậu nói.

– Bây giờ ngươi còn biết cả việc ngụy biện với ta ?

-Việt Nam-

__________________________________

Tôi sẽ đổi lại lịch lần nữa, tôi sẽ ra chap vào thứ 4 và thứ 7, để làm một bộ khác là Khiển Bạc Bạo Vương, các bạn có thể ghé qua xem thử. ( Mangatoon )

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Tâm sự


Hiện tại Việt Nam đang ngồi lại nói chuyện với đám người kia, Ussr nhìn cậu mà mở lời.

– Việt Nam... chuyện này....!

-Ussr-

– ...!

-Việt Nam-

Cậu vẫn im lặng như bao lần trước, nhưng không khí bây giờ lại không còn là sự thoải mái hay đùa cợt nữa, hiện tại cảm giác của những người xung quanh về cậu chỉ có một, đó là sự hoài nghi.

China một bên nói.

– Ai mà biết được cái AI thông minh đó có thể có cảm xúc cơ chứ...!

-China-

Cậu vẫn không nói gì, chỉ bỗng cởi bỏ cái kính của mình ra, từ từ đặt nó xuống, nhìn lên mà cất tiếng.

– ...năm ngày là thời hạn tối đa !

Hãy khiến nó trở lại như cũ !

-Việt Nam-

Nói rồi cậu cũng lập tức đứng trên cái phương tiện của mình mà rời khỏi đó, chuẩn bị cho trận chiến với Italy sắp đến.

Còn đám còn lại ở trong phòng... có lẽ đang khá đau đầu về chuyện này.

Cậu đi về nơi căn phòng đặc biệt dành cho chone, trùng hợp thay Italy cũng đang ở đó, hắn ta dường như...đang khóc ?

Hắn thấy cậu lại giật mình mà đứng dậy, ấp úng nói.

– N.. ngươi sao lại ở đây !?

-Italy-

Không nói gì, cậu chỉ ngồi một bên mà tiếp tục làm việc, hắn thấy vậy cũng im lặng, đôi mắt có đôi phần ngạc nhiên, kẻ trước mặt thấy hình ảnh yếu đuối hiện tại của hắn mà không nói gì sao ?

Cũng không có phản ứng bất ngờ nào... thật kỳ lạ...

– Ngươi không bất ngờ sao ?

-Italy-

–...!

-Việt Nam-

Cậu im lặng mà tiếp tục ngồi đó, lại bấm bấm cái gì đó trên màn hình xanh, Italy thấy thế cũng im lặng mà không nói gì...hắn nhìn ra ngoài lại chợt nói.

– Này Việt Nam.... ngươi nghĩ hoa hồng tượng trưng cho điều gì ?

-Italy-

–...!

-Việt Nam-

Cậu vẫn không nói gì, thay vì nhìn nhận đó là sự khinh bỉ hay không để tâm như bao người... thứ Italy nghĩ đến lại là hắn thật sự muốn tâm sự với cậu....

– Hoa hồng... là một thứ tình yêu đầy đau đớn đấy....!

-Italy-

Thứ tình yêu đầy đau đớn ấy đã từng xé nát trái tim hắn giống như cách mà hắn vụt mất lời hứa ấy...hắn lại nói tiếp.

– Ta luôn tự hỏi vì sao bông hoa hồng lại đầy gai như vậy... trong khi nó tượng trưng cho tình yêu... !

-Italy-

–...!

-Việt Nam-

Vẫn là một sự im lặng, cậu dường như không có chút cảm xúc nào với câu chuyện tẻ nhạt ấy, hắn lại dường như thích cái sự im lặng của cậu, không phán xét, không ra lời khuyên cũng không nói bất kỳ điều gì, đôi lúc thứ hắn cần chỉ là sự lắng nghe, 1 tiếng nữa là trận đấu tiếp theo sẽ đến, hắn vui vẻ mà kể chuyện cho cậu nghe về những đau buồn, khổ cực như những lời than vãn, nhưng khuôn mặt hắn...lại là sự vui vẻ đến lạ.

– Lúc trước tôi từng yêu một cô gái và cậu biết không ?

Tôi đã hứa với cô ấy là sẽ quay lại sau khi bị bắt đi quân đội...haha...ngu ngốc thật...!

Cậu có tin không khi sau hai năm quay về thứ tôi nhìn thấy chỉ là những nén nhang và nụ cười của cổ trên bàn thờ....!

-Italy-

–...!

-Việt Nam-

– Ngu ngốc đúng chứ ?

Và lúc đó tôi nhận ra rằng tình yêu là một liều thuốc gây nghiện bào mòn cơ thể ta !

Nó khiến ta u mê trong thứ ảo mộng xinh đẹp và ngọt ngào với những hạnh phúc tràn ngập !

Và rồi lại tước đi chúng khi thứ tình yêu đó đã dần bền chặt !

Cuối cùng là để lại một kỷ niệm đau thương đến ám ảnh cho ta về sau này !

-Italy cười-

–...!

-Việt Nam-

Cứ thế cứ thế Italy kể về các câu chuyện mà mình đã trải qua cùng cái áp lực vô hình khi trở thành công lý của thế giới, hắn kể về việc lúc lời hứa ấy không còn cũng chính là lúc mà hắn dấn thân vào con đường diệt trừ kẻ ác... một cách cực đoan, hắn đã giết tất cả những kẻ hắn cho là xấu xa, nhưng thay vì bị phán quyết hắn lại được tha tội và được công chúng tung hô, từ đó lại trở thành một kẻ công lý chính nghĩa, một lần khi hắn đang chuẩn bị giết chết kẻ địch trước mặt công chúng như thường lệ, một đứa trẻ bỗng từ đâu xuất hiện mà phá vỡ tất cả, thằng bé ấy đau buồn, cầu xin hắn dừng lại đừng đánh cha của nó, điều đó đã khiến dân chúng xung quanh bắt đầu trở nên phẫn nộ với hắn, và cuối cùng là lật đổ hắn.

Hắn là một anh hùng, đó là áp lực của hắn, cũng là động lực của hắn, nhưng hắn nghĩ mình đã sai, sai khi giết người vô tội vạ như vậy, nhưng càng thấy mình đúng, vì tất cả những gì hắn làm chỉ là mang đến sự trừng phạt cho những kẻ xấu xa... hắn có xấu xa, cũng có tốt bụng... hắn không biết mình là kẻ như thế nào, nhưng hắn biết.... mình là kẻ thực hiện công lý của thế giới đó.

__________________________________

Theo độc giả, các bạn thấy Italy là kẻ như thế nào ?

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Xử lý


Hiện tại Ussr, SK và China đang ngồi trong căn phòng của chone lúc trước, họ cùng ngồi trên những cái ghế được xếp xung quanh một cái bàn nhỏ, trên bàn là cái kính mà cậu đã để, không khí hiện tại thật sự có đôi phần âm u và đáng sợ, Ussr lên tiếng.

–...China...cậu có cách nào không ?

-Ussr-

–...tôi đã định hỏi boss câu đó...!

-China-

Không khí lần nữa im lặng, SK bỗng lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng phát ra.

– Ờm...tôi có một cách... nhưng mà... trước khi tôi làm có thể cho tôi nhìn thấy biểu cảm của AI này không ?

-SK chần chừ-

– Ta không biết cách nào để làm nó nữa...phải nhỉ ?!

Ta thấy tên Việt Nam đeo lên rồi mới hoá điên thì phải ?

Để ta thử xem !!!

-China-

Tên China cứ thế vội vội, vàng vàng mà cầm lấy chiếc mắt kính, lập tức đeo vào xem thử, một giọng nói nhỏ liền vang lên trong đầu khiến tên đó bất ngờ.

[ Tôi không muốn có cảm xúc ]

SK thấy China có vẻ bất ngờ liền hỏi.

– Có chuyện gì sao ?

-SK-

– Cái máy này biết nói !?

-China bất ngờ-

– Sao cơ ?

-SK-

– Ngươi không nghe à ?!

Ta nghe rõ là "tôi không muốn có cảm xúc" luôn kìa ?!!

-China-

[ Giúp tôi với ]

China dường như bất ngờ đến nỗi gỡ cái kính ra mà dụi dụi mắt, có lẽ không thể tin được thứ mình nhìn thấy.

Ussr thấy vậy thì nói.

– Vậy... nó cũng không muốn có cảm xúc à ?

-Ussr-

– Hẳn là vậy...!

-China-

Không khí lần nữa im lặng, SK nói.

– Tôi định sẽ dùng "cực đại" để ảnh hưởng lên cái AI này...!

-SK-

– Hửm ?

"Cực đại" ?

-Ussr-

– Vâng... nó là một loại kỹ năng của tôi... lúc trước là dùng để mở rộng danh tiếng....!

-SK-

– Vậy "cực đại" như thế nào ?

-Ussr-

– Nó là một kỹ năng giúp hạ gục kẻ địch với một tần số âm thanh cực lớn khiến người đó bị thủng màng nhĩ và sau đó là mất đi các giác quan khác ấy...!

-SK-

Nghe đến đây China dường như nhìn với đôi mắt không thể tin nổi, tên đó nói.

– Cái thế giới gì mà dùng một thứ làm mất đi giác quan của người khác là được mở rộng danh tiếng vậy ?!

-China-

– Nơi đó không khắc nghiệt như cậu nghĩ đâu...haha....!

-SK-

– Có lẽ là vậy !

Với tên có thể làm mất giác quan của người khác thì hiển nhiên là dễ dàng rồi !!

-China mỉa mai-

– Xấu tính qu- !

-SK-

SK nhanh chóng bị cắt lời bởi Ussr, giọng nói trầm thấp lại có phần rầu rĩ vang lên.

– Được rồi... nếu cậu có thể thì cứ làm đi....đừng làm hỏng là được...!

-Ussr-

– Vâng....!

-SK-

Khi nghe được câu trả lời mình muốn, Ussr cũng nhanh chóng đứng dậy mà đem theo China ra ngoài, SK ở trong cũng nhanh chóng hít thở, chuẩn bị cho việc làm sắp tới.

Một chiếc bàn giống như của DZ xuất hiện, cánh cửa vào cũng bị khoá lại bởi một sợi xích dày màu xanh, nó giống như một ảo ảnh hơn là một đồ vật thật sự, tiếng động lớn vang lên nhanh chóng khiến chiếc kính rung lắc dữ dội.

[...]

[ Đau ]

[ Đau quá ]

[ Cảm xúc thật tồi tệ ]

[ T-- ---t Error Error !?]

Chiếc kính lại bắt đầu chuyển sang màu đỏ mà cũng rung lắc theo chiếc bàn bên dưới, nhưng dường như là với một nhịp điệu hoàn toàn khác, tiếng động ấy dường như chỉ là một ảo ảnh, nhưng nó lại thật sự tồi tệ.

Nhanh chóng chiếc kính như sứt mẻ ra, rồi lại lập tức trở lại bình thường, giống như là chữa lành liên tục, cứ thế cứ thế tiếp tục cho đến khi chiếc kính dường như trở thành một chiếc kính bình thường, cái màu xanh xanh biến mất để lại là một chiếc kính trong suốt bình thường, đến lúc ấy SK cũng dừng lại mà thở hổn hển, bên ngoài cánh cửa rung lắc kinh khủng vừa nãy cũng dừng lại trước sự khiếp vía của China và Ussr, mọi thứ có lẽ đã kết thúc...chăng ?

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Hoà


Sau khi ngồi ở trong phòng khoảng một tiếng thì tiếng chuông lớn cũng vang lên, nghe thấy tiếng chuông ấy Việt Nam cũng nhanh chóng đứng dậy mà đi ra ngoài, phía sau là Italy vẫn đang luyên thuyên về chính mình, có lẽ anh không biết rằng cậu đã lọc tạp chất âm thanh của anh từ lâu rồi.

Đi lên đấu trường, tiếng hò reo lần này lại vang lên, mọi người xung quanh có vẻ đã trở nên đông đúc hơn, vì cái kính của cậu hiện tại đang được sửa chữa nên dường như sức lực cậu cũng đã yếu đi nhiều phần.

Tiếng chuông bắt đầu trong sự im lặng giữ hai bên, cậu chỉ im lặng nhìn người kia vì dù sao cũng không có gì để nói, kẻ kia cũng im lặng nhưng dường như trong đôi mắt có một phần là sự tiếc nuối.

Việt Nam nhanh chóng chủ động mà phóng đến định cho Italy một phát xuyên bụng thì liền bị Italy từ trên mà giáng một đòn xuống, không thể dùng "AI thông minh" để xem thông tin và nhận diện kẻ trước mặt để theo dấu, cậu cũng nhanh chóng mà luồn sang một bên để không bị giáng thêm nữa, nhanh chóng xác nhận xung quanh bằng "mắt ma", lập tức suy nghĩ điều gì đó mà nhanh chóng chuyển đổi vũ khí của mình, từ cái thanh kiếm màu xanh ấy dần biến mất trên tay cậu lại hiện lên một thứ màu đỏ kỳ lạ ở tay còn lại, nhanh chóng chỉa thẳng lên cậu lại đứng cách xa ra khỏi chỗ đó sau khi một thứ màu xanh được xịt ra từ cái màu đỏ ấy, Italy thấy cậu làm hành động kỳ lạ thì cũng nhanh chóng đứng xa ra, đôi mắt nhìn cậu có chút dè chừng hơn lúc nãy.

Lập tức phóng ra một tia điện về hướng cậu rồi hét lên.

– MẶC DÙ CẬU ĐÃ BIẾT ĐƯỢC NHIỀU THỨ TỪ TÔI VÀ CŨNG ĐÃ TỪNG HẠ GỤC TÔI NHƯNG ĐỪNG NGHĨ TÔI CÓ THỂ BỊ HẠ BỞI MẤY TRÒ VỚ VẨN ĐÓ !!!!

-Italy-

Lập tức ngăn chặn cái tia điện bay về hướng mình, cậu vậy mà lại cho nó phản ngược lại về hướng người kia, Italy thấy thế liền tặc lưỡi mà nói nhỏ.

– Vẫn thật hèn hạ đó....!

-Italy nói nhỏ-

Nhanh chóng phóng đến chỗ cậu mà dùng tia sét của mình để bật lại các đòn tấn công của cậu theo tính chất vật lý, thấy việc đấu với người kia không khả thi cậu cũng nhanh chóng nhảy ra đằng sau mà nhìn kẻ trước mặt, vẫn im lặng mà như không chút động tĩnh, nhanh chóng lướt lên cao để tránh đi các đòn tấn công từ sét khi nhận biết được tia sét ấy chỉ có thể phóng đến một tầm xa nhất định.

Tiếng hò reo xung quanh ngày một nhiều nhưng đa phần lại là sự chỉ trích của họ về phía cậu.

– MAU XUỐNG ĐI TÊN HÈN HẠ !!!

LÀM CÁI GÌ Ở TRÊN ĐÓ VẬY !!!!

– HAHA !!!

QUẢ NHIÊN LÀ KHÔNG THỂ ĐÁNH LẠI ANH HÙNG CỦA BỌN TA !!!!!

– ÔI ÔI COI KÌA !!

CHẮC HẮN ĐANG SỢ HÃI LẮM ĐÓ !!!

– ĐÓ MÀ LÀ CHONE ĐẠI DIỆN CHO ĐẤT NƯỚC SAO ?!

QUẢ THẬT LÀ MỘT CHONE LỖI MÀ !!!!

– ÔI TRỜI !!

CHONE LỖI MÀ CŨNG LÀM ĐẠI DIỆN QUỐC GIA THÌ QUẢ NHIÊN LÀ RÁC MÀ !!!!

...v.v....

Những lời nhạo báng cứ thế nhắm thẳng vào người cậu, lại không chút quan tâm cậu nhanh chóng mà để tay lên, một tia năng lượng sắp phóng ra liền bị Italy ngăn lại bởi một tia sét, dường như nét mặt có chút khó chịu cậu nhanh chóng nhìn xuống đám khói, Italy lại bỗng từ đâu xuất hiện mà dùng tay mình đánh cho cậu một cú mạnh, trượt chân xuống phía dưới khi đang vô thức nhích ra đằng sau cậu vậy mà lại rơi xuống.

Phản ứng nhanh nhạy cậu đáp đất một cách an toàn mà lập tức định cho người kia nếm mùi của cái chất màu xanh ấy, ai ngờ nó vậy mà lại bị dội ngược lại khi Italy ném cái ván xuống chỗ cậu, nhưng anh ta cũng không ngờ rằng cậu lại đã dựng sẵn một cái bẫy từ trước, bàn tay máy của cậu trước khi mất ý thức lập tức phóng ra một cái gì đó, cậu gục xuống cứ thế mà trúng chính thuốc của mình mà ngất lịm đi, Italy bị thứ gì đó chích vào lại lập tức bất động mà ngã xuống...trận này... hòa.

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Trở lại


Trong căn phòng nhỏ bé, có một chàng trai đang nằm trên chiếc giường êm ái, kế bên là một con người quen thuộc, SK, bên phải là một chiếc bàn chứa chiếc kính đã sáng đèn và con robot của Việt Nam, trên giường hiện tại là Việt Nam vẫn còn đang ngủ, mặc dù đã ngủ nhưng khuôn mặt cậu vẫn hiện lên một nét vô cảm đến lạ, cậu dường như không thả lỏng chút gì kể cả khi ngủ.

SK nhìn cậu chằm chằm hiện lên một nét lo lắng, đã ba ngày trôi qua một cách lặng lẽ, không có một ngày nào mà SK, China và Ussr không thay phiên đến chăm sóc cậu, nhưng cậu lại dường như không cần thứ gì bỏ bụng, cũng không có động thái gì là đang thở, không ăn, không uống và cũng không thở, nhưng mạch thì vẫn đập mà cơ thể cũng không chút thay đổi nào, cứ như một cổ máy bị tắt nguồn hơn là một sinh vật sống thật sự.

Bỗng đôi mắt cậu mở bừng ra khi SK đang nhìn cậu, lập tức giật mình cậu ta nhanh chóng bật ra sau, cậu lại không chút thay đổi nào mà dùng đôi mắt vô hồn nhìn cậu ta, liếc nhìn xung quanh cậu nhìn thấy RoBo và cái kính của mình liền để tay lên làm một động tác kỳ lạ, nhanh chóng RoBo như nhận lệnh mà bay lên hút về phía cậu, chiếc kính thì vẫn ở đó và không chút động tĩnh, lập tức bước xuống sau những động tác kỳ lạ, cậu cứ thế im lặng mà bước lên chiếc ván của mình, cứ vậy lướt đi đến chỗ chiếc kính, lấy chiếc kính ấy mà đeo vào, nhẹ mà dùng tay mình gõ gõ vào cái kính, nó nhanh chóng hiện lên.

[ Tiến hành quét thông tin các nhân vật ]

[ Cá thể Ussr hướng Tây Bắc ]

[ Cá thể Nazi hướng Tây Bắc ]

[ Cá thể America hướng Đông Bắc ]

Một mô hình nhỏ về khu vực cứ thế hiện lên trước mắt cậu trước sự kinh ngạc của SK, bỗng cậu ta chảy nước mắt mà lao đến chỗ cậu.

– VIỆT NAM !!!

CẬU TỈNH RỒI À !?

TỚ NHỚ CẬU LẮM ĐÓ !!!!

-SK-

Lập tức nhào đến chỗ Việt Nam khi nước mắt vẫn đang tuôn trào, nhưng vẫn như lúc trước, cậu ta vừa chạm vào cậu liền bị bật xa ra ngoài, một tiếng rầm lớn vang lên, SK vì vậy cũng ngất xỉu vì bị đập đầu vào cạnh bàn.

Liếc nhìn cậu ta một cái cậu dường như không chút cảm xúc mà cứ vậy lướt đi ra ngoài, cứ như vụ việc lúc trước chưa hề xảy ra.

Vừa đi ra đã nhìn thấy China đang cầm ly cafe đi ngang, anh ta thản nhiên mà nói.

– Chào buổi sáng Việt Nam !

-China-

Nói xong anh ta lại đi một cách thản nhiên như việc cậu bất tỉnh nằm trên giường ba ngày không hề xảy ra, bỗng anh ta như phát hiện gì đó, lập tức phóng lại khi cậu đang đi hướng ngược lại, China hét lên.

– VIỆT NAM !!!

NGƯƠI TỈNH HỒI NÀO VẬY ?!!!

-China-

Nhanh chóng chạy đến, lần này China dường như hiểu rằng mình không nên chạm vào cậu, chỉ nhìn cậu bằng đôi mắt ngạc nhiên, anh ta có lẽ đang khá hốt hoảng khi nhìn cậu, trái ngược với China cậu dường như không hề có một sự lo lắng hay cảm xúc nào, nó vẫn chỉ vô hồn và không quan tâm đến, cậu cứ thế lướt đi tiếp trong sự lải nhải của China về việc đã xảy ra sau khi cậu ngất đi.

– Cậu không biết đâu lúc cậu bất tỉnh Ussr đã rất bất ngờ và hoảng hốt đấy !

Ngài ấy còn định phá luật mà gọi cho Cuba đến giúp cậu nữa !!

Hên là được Asean cản lại chứ không boss đã phá cả luật rồi đấy !!!

Sau đó thì tên Italy đã xém bị quẳng xuống mồ vì nhìn giống như đã chết hai ngày vậy !

Nhưng sau đó thì hắn ta được cho là vẫn còn thở và nói thật ta khá hụt hẫng vì việc đó !!

-China-

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
Back
Top Bottom