Khác ( Countryhumans ) Vị Vua

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
( Countryhumans ) Vị Vua
Nhật ký : bản chất


Sinh ra là một chú chim...chỉ cần cố gắng một chút là có thể khiến nó bay vút trên bầu trời..

Sinh ra là một người bình thường.. cũng có thể cố gắng mà bay lên...mặc dù nó không phải là nhờ sức mạnh của đôi cánh như chim...

... nhưng nếu... sinh ra là một con cá... thì dù có nổ lực đến mức nào.. cũng không thể bay...

__________________________________

Ngày 28/9/1786

Hôm nay là tròn 12 tuổi, tôi quyết định viết những dòng nhật ký này ghi lại các kỷ niệm mà tôi đã có...

Đây có lẽ chỉ là một phút bốc đồng của kẻ khờ dại, tôi biết rằng dòng nhật ký này mãi mãi sẽ chỉ ở đây mà không có bất kỳ ai muốn chạm vào...

Nhưng nếu ai đó thật sự đang xem cuốn sách này...xin đừng cười nhạo tôi...

Tên tôi là Japan Empire

Ngày 29/9/1786

Cuộc sống đã trở lại như trước...mọi chuyện vẫn bình thường..

Hôm nay tôi vẫn vậy... một trăm điểm tròn vẫn cứ vỏn vẹn nằm trong tay tôi..chỉ là nó khá nhàm chán..

Ngày 30/9/1786

Hôm nay khá tệ...cha la tôi vì tôi chỉ được 95 điểm môn Khoa Học... nhưng ông ấy dường như lờ đi 100 điểm môn Phép Thuật của tôi..

...

Ngày 12/1/1787

...tôi vừa cãi nhau...tôi cãi nhau với cha...năm nay tôi sắp lên 13 rồi..ông ấy cứ kiểm soát tôi..ông ấy đem tôi ra để so sánh với thằng em học tiểu học !

Ông ta còn không hiểu rằng chuyện so sánh này rất bập bênh...

Ngày 23/2/1787

...tôi nghĩ tôi sẽ viết những chuyện này ra..cha tôi đã không còn hi vọng về việc tôi sẽ vào ngành y giống ông ta...ông ta đã có một mục đích khác..

Tôi đồng thời đã nhận ra mình có thiên phú về gió... và có lẽ...ông ta cũng nhận ra... nên ông ta bắt đầu chuyển tôi sang hướng làm phụ trợ chiến trường...

Ngày 25/2/1787

Tôi vừa có một người bạn mới...hm... nói đúng hơn là một kẻ để tôi bắt nạt..

Ha...buồn cười là việc này khiến tôi khá hơn...

Ngày 28/2/1787

Cảm giác rất mới lạ, cậu ta khiến tôi cảm thấy đỡ đi rất nhiều...dù có chút sai trái.. nhưng việc hạ thấp cậu ta xuống khiến tôi cảm thấy rất vui...

Ngày 24/3/1787

...tôi nhận ra có điều gì đó không ổn...cậu ta đã biết cãi lại tôi...cậu ta dần hạ nhục tôi..tôi ghét điều đó..cảm giác rất khó chịu...

Tôi cũng nhận ra việc học của mình đã thật sự sa sút...cảm giác như cuộc sống của tôi đang bị đảo lộn...

Ngày 26/3/1787

Cha lại quát tôi... lần này ông bảo rằng tôi thật không xứng làm con ông ta...ông ta vùi dập ước muốn của tôi....tôi ghét cái cách khinh thường của ông ta...tôi sợ cái việc bất kỳ thứ gì của đám em cũng khiến tôi bị chỉ trích...tôi ghét cảm giác bị tù túng trong chính căn nhà này...

Cậu bạn của tôi đã dần thoát khỏi sự kiểm soát của tôi... thật kinh khủng !!

Cậu ta đang đứng cùng tôi !!!

Cậu ta dùng chính cái khung tôi tạo dựng cậu ta để bắt bẻ tôi..cậu ta đang chống lại tôi... nhưng tôi..lại sợ....tôi đang chùn bước...

Cảm giác dường như tôi sắp không khống chế được nữa...cảm giác dường như....cảm giác bứt rứt ấy lại trở lại...cảm giác sự băn khoăn lại trở về...

Ngày 4/5/1787

Tôi đang níu giữ thứ tình bạn kinh khủng gì đây...?

Tôi không biết nên nói thế nào nữa....cậu ta được khen nhiều hơn tôi...cậu ta đang hạ bệ tôi..

Tôi nhận ra từ người kiểm soát từ bao giờ tôi đã trở thành kẻ bị kiểm soát...cậu ta không quan tâm tôi muốn gì, cậu ta cũng chả quan tâm có tôi hay không...cậu ta biết điểm yếu của tôi...cậu ta biết...tôi cần cậu ta....

Tôi bắt đầu nhận ra cha là người vô tâm đến thế nào...tôi nhận ra ông ấy chỉ quan tâm rằng tôi cần phải bay... nhưng ông ấy không nhớ...tôi chỉ là một con cá... mà cá.... thì phải bơi...

Tôi có thiên phú về năng lực gió... nhưng tôi không muốn làm phụ trợ...tôi muốn tiến lên...tôi muốn trở thành một chiến binh....chứ không phải một kẻ phụ trợ sau chiến trường !!!

Ngày 7/6/1787

Tôi nhận ra mình có một trò chơi khá vui...tôi đánh em tôi và khiến cho nó khóc.... lúc đó không có ai trong chỗ đó cả.. nó cứ khóc lên thật sự rất đáng thương..tôi thì chỉ ngồi một bên giả vờ mà bình thản...

Mẹ tôi xông vào khi nghe tiếng khóc của nó...tôi vẫn còn nhớ rất rõ đoạn hội thoại giữ tôi và bà...

"CHUYỆN GÌ XẢY RA VẬY ???

JE !!

SAO CON KHÔNG BẢO VỆ EM ?!!"

"Nó không chịu !!

Con cứ đến là nó khóc à !"

"ỐI TRỜI !!!

CON ƠI LÀ CON !!

SAO MÀ BỊ THƯƠNG NẶNG THẾ NÀY"

A...tôi có chút bất ngờ...tôi chỉ dùng chày đập vào đầu nó nhè nhẹ.. thế mà nó nhập viện luôn vì vết thương đó...tôi đã tỏ vẻ mình không biết gì.. và nói rằng lúc đó tôi đi toilet ra đã thấy như thế... nó thì không cho tôi lại gần nên không biết làm sao cả...

Họ tin tôi..vì tôi chỉ mới 12 tuổi...

Ngày 28/8/1787

Tôi vừa đập đầu em tôi trước mặt cậu bạn của tôi...cậu ta trong khá hốt hoảng nhưng tôi bảo rằng không sao đâu... thằng nhóc đó chả dám hé nửa lời về việc tôi và bạn tôi ăn hiếp nó... vì dù sao... làm quái gì có ai tin một đứa 12 tuổi có thể bắt nạt đứa em ruột của mình chứ~

Lúc đầu có hơi dè chừng... nhưng sau đó bạn tôi cũng nhập hội..hai đứa tôi đùa giỡn khá nhiều với nó.... chúng... thật sự buồn cười..

Ngày 28/9/1787

"Mẹ ơi...b..bạn của con ăn hiếp em...e...em lạ lắm..em không cử động nữa...hic..hic"

"CÁI GÌ CƠ ?!!

SAO GIỜ CON MỚI NÓI"

"Hic...oaaaa...h..ôm nay con mới thấy...b.. bình thường hai người ấy thân thiết lắm..hic...hic"

"CHỒNG ƠI !!

CON CHÚNG TA CÓ CHUYỆN RỒI !!!!

TRỜI ƠI LÀ TRỜI !!!"

Sinh nhật hôm ấy của tôi rất là vui...bánh kem đầy màu sắc hạnh phúc...thứ màu hồng đỏ trên đó trông thật ấm áp làm sao~

Xung quanh là những lời chúc mừng...họ đến từ các tần số khác nhau... nhưng đều có chung một điểm tựu...

đó là Internet...bọn họ chúc sinh nhật tôi nhiều lắm....tặng cho tôi quà cũng nhiều nữa..chỉ là hôm ấy...tiếng còi xe cảnh sát và xe cấp cứu khá chói tai...hơi bực mình...

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Nhật ký (2) : Hi vọng


Mọi chuyện rồi sẽ qua...

__________________________________

20/7/1792

Ừ thì lâu rồi chưa viết nhật ký...tôi vừa mới thành công vào được quân đoàn tiên phong trong đội ngũ, hôm nay là một ngày tuyệt vời.

Tôi là người sở hữu phép thuật gió đầu tiên trong đoàn, cuối cùng tài năng của tôi cũng được chấp nhận.

21/7/1792

Tôi sẽ tham gia trận chiến đầu tiên vào 3 ngày nữa, thật háo hức để thử nghiệm phép thuật gió trên chiến trường !!

Trước đó thì có vài chuyện đã diễn ra, tôi được học các khoá cơ bản về kỹ thuật chiến đấu mặc dù những thứ đó tôi đã học từ 2 năm trước rồi, dù sao thì tôi không mấy hứng thú với mấy tiết học kiểu này...ha..ngu ngốc

22/7/1792

Hôm nay tôi được học về kỹ năng hỗ trợ của phép thuật gió, dù đã được ông già dạy lúc 12 tuổi rồi, nhàm chán lắm.

Nhưng có điều những kẻ khác trong lớp học có vẻ không nghĩ như tôi, bọn chúng xì xào cái gì đó về tôi, có lẽ chúng đang ghen tị, sau đó tôi đã có một màn trình diễn khiến chúng loá mắt, ha !

Gió là nghề của tôi.

23/7/1792

Hôm nay tôi gặp một cô gái, cô ta trong yếu đuối như thế mà lại cùng lớp với tôi, tôi đã khuyên cô ta bỏ cuộc đi vì chiến trường rất khốc liệt, thế mà cô ta chối bỏ luôn lời khuyên của tôi mới ghê !

Đúng là ngu mà !

Tôi cũng có nghe một vài tin đồn về cô ta, nhưng chú ý nhất thì cô ta là một tiểu thư, hình như vào đây do gia đình ép buộc...

24/7/1792

Chết tiệt !!

Tôi bị phân vào đội với cô ta, cái mệnh của tôi đúng là đen không tưởng mà !!!

Ngày mai là ra chiến trường rồi mà gặp ngay con tiểu thư bánh bèo ấy !

Tôi phải bảo vệ cái thứ vô dụng ấy nữa chứ, mệt mỏi thật sự

Nhưng mà là một thằng con trai, tôi vẫn không bỏ mặc cô gái ấy được, tôi đã hỏi tên cô ta vào lúc tan trường, tên cô ta là Lidyka, đúng là một cái tên kỳ cục.

28/7/1792

Trận chiến kéo dài trong 3 ngày...sau 3 ngày tôi tàn tạ trở về.... chiến trường thật sự rất kinh khủng.. và khủng khiếp nhất chính là quân tiên phong của chúng tôi...đội của tôi có tận 8 người.... nhưng khi trở về chỉ còn có 3 người..

Trên chiến trường rất đáng sợ, bọn tôi dường như bị áp đảo tất thảy, vũ khí của bọn tôi còn không bằng một gốc vũ khí của địch...tôi đã hiểu lý do vì sao quốc gia này lại được coi là quốc gia của phép thuật..bởi vì công nghệ ở đây là thứ vô dụng nhất mà tôi từng thấy...

30/7/1792

Tôi đã đỡ hơn sau lần đó... cũng đã nhận định rõ hơn về sự khốc liệt của chiến trường... và tôi cũng nhận ra cô gái tên Lidyka là một kẻ đáng gờm..trong trận chiến đó cô ta chính là đã cứu tôi một mạng, cô ta dường như thành thục các kỹ năng của một người chiến binh kỳ cựu, động tác của cô ta cũng khó có thể bắt kịp, và cô ta rất giỏi trong việc điều khiển lửa...

Tôi đã thử tìm hiểu về cô ta, cũng đã biết đôi chút lý do cô ta tham gia nơi này.

Lidyka không phải là do bị ép buộc mới đến đây, mà là do cô ta tự nguyện, gia đình đã cố khuyên ngăn nhưng cô ấy thì nằng nặc đòi vào quân đội, gia đình cô ta có truyền thống cống hiến cho y học và công nghệ của đất nước, cũng là một trong những gia đình nổi tiếng về cách đánh nhau đặc biệt....cụ thể..tôi vẫn chưa biết được.

10/8/1792

Tôi quyết định ra một kế hoạch làm quen với cô ta, tiếp cận, trò chuyện, tìm hiểu, rồi làm bạn, tôi sẽ khai thác triệt để cô ta

14/8/1792

Sau 3 ngày tiếp xúc tôi nhận ra cô ta... cũng khá hợp gu tôi, chúng tôi có chung đam mê về nghiên cứu các kỹ thuật đối chiến.

Cũng khá hợp nhau về tính cách, cô ta cũng không phải dạng khó gần gì chỉ là cách truyền đạt của cô ta không được tốt lắm mà thôi, cô ta cũng bảo lần đó cứu tôi là nhờ một kỹ thuật đặc biệt của gia đình cô ta và cũng bảo đã để ý tôi từ trước vì sự hiện diện đặc biệt của tôi...chỉ có điều.. thấy tôi không thích cô ta lắm nên cô ta đã xa cách thôi

Xem ra tôi có thêm khá nhiều thông tin về cô ta

20/8/1792

Tôi biết được nhiều kỹ năng mới, nhiều thứ mới lạ hơn về cô ta, phép thuật lửa cũng có thể hỗ trợ cho phép thuật gió, đó là khi dùng lửa tác dụng với một loại khí nhất định có thể tạo ra CO2, làm ngạt khí kẻ địch nếu điều khiển theo hướng chỉ định, hoặc dùng lửa tác dụng với khí CH4 có thể khiến sự cháy lan rộng hơn, điều này giúp ta thiêu rụi kẻ địch một cách nhanh chóng, nhưng các loại khí kể trên rất khó để tìm thấy, vì vậy điều hiện tại cản trở chúng tôi đó là phép thuật gió của tôi liệu có thể tập hợp và biến đổi khí hay không ?

Và... có vẻ như tôi và cô ta đã là bạn..

...

12/9/1794

Là một phát minh vĩ đại, chúng tôi không chỉ tìm ra cách để biến đổi các loại gió, giờ đây tôi còn nhận ra mình có thể dùng gió để tác động lên ý chí của con người !!

Hiện tại việc nghiên cứu đã hoàn thành và...tôi cùng Lidyka cũng trở thành một cặp...

Tôi đang hạnh phúc

...

17/10/1794

Hôm nay là một ngày mưa...cô gái của tôi đã trở về nhà của cô ấy..tôi có dự cảm không lành....

...

22/11/1794

Hạnh phúc ngắn ngủi của tôi ra đi trong phút chốc, tôi không biết nữa... các mật vụ đã nhận ra Lidyka là gián điệp...cô ấy hiện đang trong toà xét xử.. và tất cả những nghiên cứu thành công trước đó của chúng tôi đã được quy vào cô ấy....cô ấy thừa nhận tất cả là do cô ấy nghiên cứu..chỉ một mình cô ấy...

Đáng lẽ ra thành tựu đó là của cả hai chúng tôi.. có nghĩa là chính tôi cũng là đồng phạm của cô ấy, đáng lẽ ra... cả tôi cũng phải chết...

25/11/1794

Ngày 23/11, tôi đã quyết định nhận chung với cô ấy, dù có chết tôi cũng muốn chết cùng cô, trước đó tôi đã đến để nói chuyện với cô ấy...

"Em muốn anh hạnh phúc... nên xin anh..đừng chết"

Hôm nay, khi tôi đứng để chứng kiến cảnh người mình cứ ngỡ là sẽ cùng nhau hạnh phúc suốt đời bị treo trên cây thánh giá, nụ cười của em lúc đó nhẹ nhàng làm sao...đẹp làm sao....

"Phạm nhân Ellis, cô có lời nào muốn nói trước khi chết không ?"

"...em yêu anh...Japan Empire.."

Chiếc thánh giá cháy đi trước ngọn lửa bùng sáng, bùng sáng như ngọn lửa sức mạnh của em, bừng sáng như tình yêu em dành cho tôi... và nhanh chóng tắt đi...

để đó nụ cười chỉ còn là một ký ức....Ellis...

đó mới là tên thật của em sao ?

Tại sao lại là Ellis ?

Tôi mãi cũng không thể hiểu được em...

Lidyka..

__________________________________

Gardenia jasminoides Ellis ( hoa chi tử ) loài hoa của hi vọng

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Nhật ký ( cuối ) : Lời từ biệt


Ngày 3/2/1978

Tôi quay lại cuộc sống thường ngày, hiện tôi được phân lên cấp chỉ huy, thời gian bận rộn cũng đã nhiều hơn, vì vậy thời gian viết nhật ký cũng ít đi, hiện tại tôi cần chuyển đến khu vực phía Bắc để xâm lược một quốc gia vô danh trên bản đồ, chúng tôi được chia làm 3 khu quân, trong đó có 1 khu quân là của tôi được phân công đến khu Đông Bắc... và tôi chợt nhớ ra... người bạn ngày trước tôi hãm hại...bị bắt giữ ở nhà tù phía Đông Bắc ấy...

Hình như khu vực cậu ta bị bắt giữ, hay còn được coi là quê hương của tôi đã bị xâm chiếm bởi đất nước vô danh đó, vậy nên giờ đây chúng tôi mới có cái cớ để chiếm lấy đất nước đó... không biết liệu cậu ta còn sống không nhỉ ?

Ngày 23/9/1978

Mọi chuyện đang khá tồi tệ...chỉ là dường như tôi không thể đối mặt với chuyện này..

Ngày 14/2 tôi được điều động đi ngay lập tức, sau khoảng 1 tuần cũng đã đến nơi

Ngày 21/2 tôi đã đến nơi, lúc đó vẫn rất bình thường, mọi chuyện tiến triển thuận lợi, những kế hoạch của tôi đều khá thành công, chủ yếu là nhờ cách tấn công mới được áp dụng của quốc gia, đó là cách tấn công Elery ( element enery ) rừng là một nơi tuyệt vời để thực hiện nó... vậy nên đoàn quân của tôi có nhiều người sở hữu thổ và gió hơn cả... tất nhiên đây cũng là đoàn duy nhất sở hữu điều đó, vì dù sao gió và thổ cũng là những nguyên tố hiếm hoi nằm trong hàng ngũ quân đội...

Ngày 4/3 tôi nghe tin một đội nhỏ của chúng tôi đã tử trận trên chiến trường, điều này khá hiếm gặp, vì sợ rằng địch đã có thể nghĩ ta kế hoạch chống lại điều đó, đích thân tôi đã tìm hiểu... vì dù sao kế hoạch này.. cũng là do Lidyka đã nghĩ ra....

Ngày 4/5 tôi đã đến nơi và xem xét...ngạc nhiên là không tìm thấy bất kỳ thông tin gì về đội mất tích...chỉ là có gì đó không ổn

Ngày 6/5 tôi đã bị bắt và trói tay lại...

đó là lý do đến bây giờ tôi mới có thể viết tiếp nhật ký này, việc bắt giữ diễn ra khá lâu... và khi được mở bịt mắt.. người trước mặt tôi là người bạn thân thuở nhỏ...Italy Empire..

Sau đó thật khó khăn với tôi..cậu ta dùng những lời nói lúc trước tôi nói với cậu ta để nói với tôi...chơi những trò chơi lúc trước chúng tôi chơi với em tôi.. và rồi cậu ấy hỏi tôi một câu..

"Này JE...cậu có coi tôi là bạn không ?"

Tôi có coi cậu ta là bạn không ?

Không...tôi không xứng đáng làm bạn với cậu ta...tôi nhận ra những thứ tôi làm thật quá đáng... thật kinh khủng..

19/5 tôi bắt đầu kế hoạch trốn thoát, tôi nhận ra có một nhà máy sản xuất ở gần đó...

IE dường như rất thường lui đến đó vì mỗi lần cậu ta đi đến đây cơ thể của cậu ta đều có những bụi than đen trên người.. nhà máy cũng bốc ra một mùi khói... như thế trong đó hẳn đang đốt cái gì đó, khí Nitơ có lẽ rất thường xuyên xuất hiện, chỉ cần khéo léo một chút là có thể chuyển hướng nó sang bên này....chỉ có một vấn đề quan trọng.. chính là IE, tôi cần phải vượt qua cậu ta để có thể trở về, có lẽ ở nơi chiến trường đang rất hỗn loạn...

điều duy nhất trở ngại hiện tại là sức mạnh của IE

23/5 tôi đã thực hiện kế hoạch của mình khi IE không có tại nơi tôi bị giam giữ, để cửa mở giúp gió len vào dễ hơn, tôi đã để một viên đá nhỏ trước khi IE bước vào, điều đó giúp cánh cửa mở ra, điều lúc đó tôi cần là khéo léo sử dụng khí oxi làm rỉ sét cái còng trên tay mình, thật may là mọi chuyện suôn sẻ...

Sau đó khi cố gắng thoát ra tôi đã phải lẩn trốn khá lâu, khoảng 1 tháng, tôi đã khám phá địa hình ở đó và có một kế hoạch lớn, tôi định sẽ dùng một kỹ năng của tôi để phá hủy cái nhà máy đó, để khiến quân địch thiệt hại lớn, dù sao cũng là bên đó gây sự trước..

Mất khoảng 2 tháng để làm điều đó, sau đó...tôi có gặp lại IE..chỉ là tình hình đã khác, không còn là tôi và cậu ta với vai hai người bạn chơi đùa, không còn là tôi và cậu ta với vai trò kẻ xấu và anh hùng, tôi và cậu ta của hiện tại đơn giản là kẻ thù..

Đã có một trận quyết liệt, cho đến khi cả hai kiệt sức, tôi đã bị thương một bên mắt, đến bây giờ vẫn đang điều trị, bác sĩ bảo nó không thể sử dụng nữa rồi, trong tình hình lúc ấy một viên đạn đã bắn xuyên qua đầu của IE.. lúc đó tôi đã bất ngờ... thật khó để diễn tả...tôi từ từ bước đến chỗ cậu ta, không thể diễn tả được cảm xúc lúc đó...hân hoan ?

Thất vọng ?

Nhẹ nhõm ?

Tôi không biết, chỉ biết rằng lúc đó tôi đã đến bên và bảo...

"Tôi xin lỗi"

Xin lỗi vì sự kém cỏi của bản thân khi không dám nói lên suy nghĩ của mình với cha, xin lỗi vì sự hèn nhát của bản thân đã khiến cho người bạn thân nhất đóng vai kẻ bị bắt nạt, xin lỗi vì sự nhu nhược của bản thân khiến cho Lidyka bị bắt mà chẳng dám đứng lên bào chữa...xin lỗi... vì cuối cùng chỉ có thể xin lỗi...

Nhưng tình yêu của tôi dành cho Ellis là không thể thay đổi, nhưng đối với tôi IE giờ đây đã thật sự là một người bạn, nhưng tôi... vẫn ở đây...

Vì vậy...dù có chuyện gì tôi vẫn sẽ sống... tiếp tục sống với cuộc đời này để biết được...hương vị của cái chết liệu có thật là thanh thản hay không...

28/9/1978

Tôi đã được thăng chức sau chiến thắng vang dội ở nhà máy, các nhà lãnh đạo quyết định không xâm lược quốc gia nhỏ kia, đồng thời cũng cố hợp tác với quốc gia ấy để phát triển nền công nghệ lạc hậu, mọi chuyện đang dần ổn hơn...well.. có lẽ là vậy.

Hôm nay lại là sinh nhật của tôi, chợt nhớ ra mình đã lớn đến mức nào, tôi bỗng nhận ra từ khi nào mình đã không còn những suy nghĩ mà chính tôi cảm thấy kinh tởm lúc trước nữa, giờ đây mọi chuyện có vẻ đã ổn hơn... thật tốt....tôi có thể chết rồi..

Đây chỉ là câu chuyện về cuộc đời tôi, một kẻ hèn nhát, xin đừng cười tôi... những người đang đọc nó.. nếu có kiếp sau..tôi mong rằng tôi và IE vẫn sẽ là bạn...mong rằng tôi sẽ gặp lại Ellis lần nữa..

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Chiều cao


Hiện tại Việt Nam đang đứng ở trên không mà đối đầu với Lào, khuôn mặt của hắn dường như rất bất ngờ, tặc lưỡi một cái, lại huênh hoang mà nói.

– Ha !!

Ngươi nghĩ mấy thứ tiểu xảo này có thể giết được ta sao ?

Nên nhớ rằng việc ngươi đang làm là đang chiến tranh với bọn ta đấy...dù có chuyện gì... thì quân lực của quốc gia thiện chiến nhất Lape vẫn sẽ hơn quốc gia ôn hòa Diom thôi !!!

-Lào-

–...!

-Việt Nam-

Không nói gì, im lặng mà quan sát người kia, bàn tay máy nhanh chóng được đặt đúng tư thế đưa lên phía trước, hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng Lào dường như không thèm né tránh, lại làm hành động gì đó kỳ lạ...

Như cảm nhận được gì đó, cậu nhanh chóng cho lùi phương tiện của mình ra sau mà nhìn xuống, là... người máy ?

Lào lại lên tiếng.

– A~đúng như tôi nghĩ nhỉ ?

Việt Nam...cậu hiện tại đang không có tấm lá chắn xung quanh ha ?

Vừa nãy JE cũng đã chạm được lên người cậu...xem ra cậu đã yếu đi rồi~Việt Nam à !

-Lào-

–...!

-Việt Nam-

Tiếp tục im lặng, liếc nhìn xuống lũ người máy bên dưới..

[ Không thể tìm thấy chất liệu ]

[ Không thể tìm thấy động cơ ]

[ Ẩn số ]

Im lặng, miệng cậu lại bắt đầu chảy ra thứ máu ấy... nhưng lần này.. nó có màu đen....

Lào nhìn thấy miệng cậu như vậy lại hóng hách mà nói.

– Hửm ?

Sao đây sao đây ?

Anh bạn quốc vương của chúng ta đang chảy máu đó sao~?

Um~không biết nếu nói chuyện này cho Đông Lào thì cậu ta có sợ hãi mà khóc thét không nhỉ ?

-Lào-

Lào thấy Việt Nam không nói gì cũng nhìn kỹ mà quan sát, bỗng đôi mắt lại trợn to.

– Đ..đó là do Shaite sao ?

Này này đùa nhau đấy à Việt Nam ?

Ngươi chạm vào Shaite sao ?

-Lào-

Từ hóng hách lại chuyển thành lo lắng lúc nào không hay, Lào nhanh chóng mà tiến đến vừa hỏi thăm lại vừa trách móc Việt Nam.

– Trời ạ !

Ngươi đi qua khu vực khác mà chẳng để ý gì đến việc tìm hiểu nơi đó sao ?

Không lẽ ngươi đâm đầu vào tòa nhà của Diom rồi ở lì trong đó luôn à ?!

Sao lại không tìm hiểu về Shaite chứ !!

Ngươi còn sống là hên lắm rồi đấy !

-Lào lo lắng-

Mãi lo mà không để ý rằng người trước mặt là địch, những chấm nhỏ cũng dần dần tiến gần lại Lào, ngày một nhiều hơn...

– Aizz !

Mau đi xuống dưới đi !!

Ta sẽ cho ngươi thuốc giải...!?

-Lào-

Vừa nói xong lại ngước lên nhìn, Lào có vẻ như đang rất kinh hãi với thứ mình thấy hiện tại...xung quanh hắn... là một màu đen, không phải là vì xung quanh hắn biến đổi... mà là vì hắn đang bị nhốt..nhốt trong một chiếc lồng bằng những xác chết, lập tức quay sang nhìn Việt Nam.. hiện tại vẫn đang đứng trước mặt hắn, thở phào dường như nhẹ nhõm vì trước mặt mình không phải thứ gì đó khác... vậy thứ này không phải do Việt Nam làm, vấn đề hiện tại là làm sao thoát ra, Lào bỗng hỏi.

– Đây... là đâu ?

-Lào-

–...chất lỏng.. của JE !

-Việt Nam-

– Hả ?!

-Lào-

Kinh ngạc với câu trả lời của cậu... vậy làm sao cả cậu và hắn có thể sống sót được ?!

Vậy... thứ vòng tròn này là gì ???

Sao có thể chống lại cả cơn sóng đầy xác chết đó của JE ?!

– Mạng sống của ngươi...đang nằm trong tay ta...!

-Việt Nam-

–...hả..?

-Lào-

Khuôn mặt tái nhợt, hắn khẽ liếc sang Việt Nam, rồi lại suy luận ra điều gì đó...

Lần trước khi hắn bay lên cũng đã thấy cậu không bị thứ chất lỏng của JE làm cho bị "rỉ sét", dường như thứ chất lỏng này muốn tránh xa Việt Nam...khu vực quanh họ hiện tại là cực kỳ gần nhau, dường như chỉ đủ cho một người...đúng là giờ mới đến ý... thật có chút khó chịu..

Nghĩ xong khuôn mặt lại càng biến sắc...Lào ấp úng...

– K... không lẽ...- -Lào-

Chưa kịp để Lào ngạc nhiên xong, Việt Nam lập tức đưa ra yêu cầu.

– Chết hoặc bị bắt !

-Việt Nam-

–... bắt ta... cũng được...!

-Lào-

Nhìn xuống kẻ lùn hơn mình 8cm..

Lào giờ mới để ý đến điều này... hình như..cậu có chút nhỏ con thì phải.

__________________________________

Fact : Lào cao 1m98

Từ 13/3/2023-26/3/2023 tôi phải thi, sau khi thi xong tôi sẽ tiếp tục ra chap

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Bên kia chiến trận


Trong khi chiến trận bên phần Việt Nam có tính áp đảo, bên nơi Japan Empire đang tham chiến lại lép vế đi khá nhiều.

– Khục ?!

-JE-

Một ngụm máu phụt ra nhanh chóng, JE từ từ mà lau đi thứ chất lỏng màu đỏ dính trên miệng mình, đôi mắt câm hờn xuất hiện dường như muốn xuyên thủng kẻ trước mặt, người trước mặt lại nhìn hắn với đôi mắt dường như khinh bỉ mà cười khẩy.

– Sao vậy ?

Tức giận lắm sao ?

Ngươi thương tiếc cho người bạn ở thế giới trước của ngươi à ?!

Tiếc nuối đến vậy sao~!

-...-

– JE... hãy nhớ rằng ta không phải là Italy Empire tại thế giới của ngươi.. việc ta không hề tin tưởng và phản bội ngươi...chỉ là vấn đề thời gian !

-IE-

Giọng nói ấy dường như thể hiện rõ sự kiêu ngạo trên khuôn mặt hắn, sự đắt thắng ấy lại hiện lên một vẻ hiền nhát đến đáng sợ, JE tặc lưỡi, lập tức dùng thứ nước đen ngòm mà cuộn tròn cơ thể anh lại...

Chết tiệt !

IE đúng là không phải kẻ anh có thể tự mình đánh gục, nhất là khi hắn đang trong tình trạng mất trí như hiện tại...vốn dĩ ngay từ đầu đã là một thành phần nguy hiểm nên mới ở lại canh giữ quốc gia trong khi sự kiện 'điều ước' diễn ra, nhưng giờ đây cũng chính vì điều đấy mà khiến hắn biến thành kẻ nguy hiểm như hiện tại...anh biết rõ điểm mạnh và yếu của hắn, nhưng anh không thể làm gì khác... vì điểm mạnh của hắn cũng chính là điểm yếu của anh... lãnh đạo..

Anh hiểu rõ sự lãnh đạo không nên có tình người chen chân, nhưng là vì anh đã khiến thứ tình người vốn dĩ là thứ không nên có ấy len lỏi trong anh, điều đó khiến cho giờ đây việc điều khiển một quân đoàn lớn là quá sức với anh...đúng !

Anh được lòng nhiều người, anh là một kẻ hiếm hoi trong hàng ngũ quân đội của Diom được lòng mọi người, dù sao quốc gia này đã khô quéo từ lâu... nhưng được lòng dân vẫn chưa đủ để có thể chiến đấu.. tài lãnh đạo và sự nhu cương đúng mực cũng nằm trong số đó...

Italy Empire...anh biết...hắn ta hiện giờ đang dùng thứ gì.. vì vốn dĩ năng lực của hắn ngay từ đầu... là thao túng tâm lý bằng giọng nói... là một sức mạnh đáng sợ...đáng sợ đến mức anh tưởng chừng như sẽ không có ai chống lại được IE...đúng vậy..cả anh cũng không thể...

điều duy nhất anh có thể làm là ngăn năng lực đó bằng cách bịt lỗ tai lại.. nhưng nó vẫn rất ảnh hưởng đến anh... việc để IE vào tay kẻ khác.. chắc chắn là một hiểm hoạ.

– IE !

Ngươi có nghe ta nói không ?!

Bình tĩnh và nói chuyện đi !!!

Đừng có dùng năng lực đó nữa !!

Thật hèn hạ !!!!

-JE căng thẳng-

– Ểh~ngươi định nói gì vậy~?

-IE tò mò-

Hắn dần tiến sát đến chỗ JE, bỗng lúc đó...

– NGÀI JE !!!

CHÚNG TÔI ĐẾN YỂM TRỢ NGÀI ĐÂY !!!!

Bất ngờ mà mở đi lớp phòng bị, JE nhìn ra sau lập tức thấy những binh lính của mình, một cảm xúc khó tả lấn át đi thứ lí trí đang hoạt động nghiêm túc của anh, lập tức hét lên.

– LŨ NGỐC !!!!

SAO LẠI ĐẾN ĐÂY !!?

ĐÃ BẢO LÀ Ở YÊN KIA MÀ ?!!!!

-JE-

Bỗng ngoài sau lưng IE lại cười một cách khó hiểu, nụ cười càng ngày càng trở nên man rợ...dần cất tiếng nói...

JE dường như còn chẳng thèm quan tâm đến mình, lập tức dùng thứ chất lỏng đen gồm những xác chết mà bao quanh lại chỗ những người lính, một thứ âm thanh kinh khủng lập tức như muốn kéo JE xuống thứ địa ngục kinh tởm, như nghe thấy âm thanh từ địa ngục JE từ từ khụy xuống mà cố gắng giữ lại thứ chất lỏng đen ngòm ấy... từ từ... từ từ tiếng âm thanh khó chịu đó dần biến mất... một cách...kỳ lạ..cứ tưởng như đã chui xuống địa ngục, JE nhắm lại mà chờ đợi thứ sắp đến...

.

.

.

.

.

.

.

– Thật vô dụng !

-Việt Nam-

Giọng nói vô cảm phát lên cùng khung hình con người hiện tại là một quả cầu lớn chứa một thân thể còn nguyên vẹn bên trong...bên trong đó... là Lào.

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Chi phối


Khuôn mặt kinh ngạc nhìn Việt Nam, những người lính bên dưới giờ đây lại dường như nhìn thấy sức mạnh đáng kinh ngạc của thứ khoa học tiên tiến đáng sợ, cái nhìn về một kẻ lầm lì, tự kỷ, khó gần lại có chút vô dụng và tự cao biến mất, giờ đây chỉ còn sự kinh ngạc và khiếp sợ.

IE nhìn thấy Việt Nam lại mở to mắt thích thú mà nói.

- Ồ !

Đây chính là Chone lỗi trong lời đồn sao ?

Tôi đã nghe rồi nhưng đúng là khác với tưởng tượng đấy...cứ ngỡ sẽ gặp một kẻ mạnh hơn chứ..!

-IE giả trân-

-...!

-Việt Nam-

Không nói gì, đơn giản là im lặng, cơ thể cũng không bị lay chuyển, từ từ hạ chiếc phương tiện của mình xuống, Việt Nam giữ bên mình một quả cầu chứa cơ thể của Lào, hình dạng của quả cầu giống như hình dạng của quả cầu lúc trước Đông Lào đã sử dụng, nhưng lần này là để chứa con người...

IE nhìn thấy thứ cậu nắm giữ cũng có chút e dè, nhưng vẫn huênh hoang mà nói.

- Ha !

Ngươi nghĩ thứ mô hình ấy có thể đe doạ ta sao ?

Thế thì tên khốn này cũng có thể đe doạ ngươi đấy~!

-IE-

Tự mãn mà nói, cơ thể của JE cũng từ từ đứng dậy, nhìn thẳng vào đôi mắt bị giam cầm trước mặt anh, miễn cưỡng mà nói.

- Việt Nam...thôi được rồi..!

Hãy dừng lại đi...!!

-JE-

-...!

-Việt Nam-

Nhận lại vẫn là sự im lặng, Việt Nam vẫn thế, vẫn là một kẻ im lặng như thế với anh, cậu nói chuyện quá ít...anh thật sự... không thể hiểu được cậu...anh đã muốn hiểu cậu hơn.. vì có lẽ anh nghĩ rằng mình sẽ có một người bạn mới... một người bạn..anh thật sự có thể chia sẻ...

Nhưng sự im lặng của cậu khiến mọi thứ trở nên khó xử, anh muốn thân với cậu... nhưng cậu lại không hề có ý định đó.. không hề..

- Việt Nam... làm ơn.. nếu cậu có nghe tôi nói...xin hãy dừng lại đi...!

-JE-

-...!

-Việt Nam-

Không nói gì, vẫn nhìn thẳng như thế.. nhưng... quả cầu chứa Lào lại đột nhiên biến mất, để lại đó một thân thể nằm bẹp dưới đất, từ từ mà tỉnh lại, Lào cũng ho sặc sụa vì đống chất lỏng xanh bị nhét vào mồm mình, nhìn lại rồi ngước nhìn lên...mở to mắt mà nhìn, khuôn mặt lại khiếp sợ.

- T..tôi đã đầu hàng rồi mà !!

Xin đừng làm hại tôi nữa !!!!

-Lào-

Nhìn thẳng vào đôi mắt vô hồn của Việt Nam, khác với JE dè chừng và buồn bã, Lào lại chỉ cảm thấy sự vô tâm đáng sợ...hắn thật sự run sợ trước thứ mình thấy... như thể đang nhìn thấy một con rối..chi phối chính mình vậy....

IE bên kia nhìn thấy khuôn mặt khiếp sợ của Lào lại nói.

- Hửm ?

Sếp ?

Sao anh lại có vẻ sợ hãi vậy ?

-IE-

- A.. hả ?!

I...Italy Empire ?!!

M..mau dừng lại !!!

Đừng có ý định chi phối Việt Nam !!

Cậu ta không phải con người ?!!!

-Lào-

-...!

-Việt Nam-

Nghe câu nói khó hiểu của kẻ sai khiến mình, IE cũng nhanh chóng chú ý đến Việt Nam, cười khẩy khi nhìn bộ máy vô tri trước mặt, hắn tự cao mà nói.

- JE~lại đó trói Việt Nam lại đi~cậu ta có vẻ nguy hiểm quá !

-IE-

Vô thức đứng lên, JE vẻ mặt trầm trọng mà nói..

- Xin lỗi...tôi biết cậu không muốn chuyện này... nhưng..!

-JE-

Từ từ bước lại gần Việt Nam hơn, anh bắt đầu cầm bàn tay đang thả lỏng của cậu lên mà định dùng xiềng xích trên tay đáng lẽ là dùng để khắc chế năng lực của IE giờ đây là để trói cậu lại..

Bỗng bàn tay nhanh chóng cứng lại, giọng nói hiếm thấy vang lên.

-...làm theo lời kẻ đó ư ?

-Việt Nam-

Giật mình với câu nói của cậu...đúng là cậu đã nói chuyện với anh... nhưng những lời vô tâm cậu phát ra.. còn đáng sợ hơn cả IE...

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Triết lí


Kẻ vô tâm trước mặt kẻ bị chi phối dường như khiến kẻ ấy có một cảm xúc khó tả, sợ hãi có, hụt hẫng có mà thoi thúc cũng có, nhưng điều hắn làm duy nhất chỉ là bất lực mà còng tay kẻ vô tâm ấy lại, còng tay kẻ ấy trong sự sợ hãi tột độ...

Giọng lắp bắp JE nói.

– T..tôi..tôi không chi phối được bản thân...xin.. lỗi...!

-JE-

–...!

-Việt Nam-

Cơ thể vẫn cứ vậy cố gắng còng tay Việt Nam lại trong run sợ, cảm giác tội lỗi dâng trào trong anh, rồi khẽ liếc nhìn sang người kia...

Giọng nói phát ra rõ rệt lại khiến không khí trở nên khó xử hơn.

– Hiện tại... ngươi là địch hay đồng minh ?

-Việt Nam-

Lời nói vô tâm của cậu dường như cố tình đánh thẳng vào cái tâm lý ngờ vực của JE, cái sự thiếu quyết đoán của hắn ta giờ đây như bị phơi bày cho cả thế giới, sự thiếu quyết đoán của hắn lại càng ngày một tăng lên, đến mức hắn cũng phải tự hỏi mình rốt cuộc là cái gì ?

Giọt mồ hôi không biết bao giờ đã chảy thành hàng, dường như đôi mắt cũng bắt đầu ứ lệ...bỗng...

– JE...cậu vẫn vậy nhỉ ?

– Ểh ?

-JE-

Ngước mắt lên nhìn điều trước mặt, không phải là chiếc còng tay do dự và vị vua vô tâm... không phải là chiến trường khốc liệt và ánh nhìn "phán xét"... giờ đây chỉ còn là một không gian tối xám với một cơ thể đang đứng trước mặt... một cậu nhóc...quen thuộc..

– I..E ?

S...sao lại ?!

-JE-

Hốt hoảng mà bật ngửa ra sau, hắn dường như sợ hãi khi phải đối mặt với người bạn mình đã hãm hại ngày xưa...vô thức cố trốn tránh mà lui về sau, để rồi cũng vô thức mà ngã xuống, khuôn mặt tái mét ấy...trong thật tội nghiệp..

Phía "bên ngoài" hiện tại JE đã nằm bất động từ khi nào, bàn tay của Việt Nam cũng đã bị còng lại bởi chiếc còng tay khắc chế sức mạnh, Lào nhìn thấy cảnh trước mắt lại dường như biết rằng chuyện này quá đơn giản... chắc chắn không thể nào khắc chế được cậu nhưng...IE lại không nghĩ như vậy..

– Ồ~ngươi đã làm cách nào vậy ?

Tên JE nằm bẹp dưới đất luôn rồi~hay thật...xem ra chuyển động của ngươi rất nhanh~!

-IE-

Kẻ đó vui vẻ mà sáp lại gần trong khi cậu bị còng tay, vui vẻ nâng mặt cậu lên mà thích thú nói.

– Xem nào xem nào !

Hm~chỉ số cơ thể này...yếu thật đấy~!!

-IE-

Trước mặt hắn hiện tại hiện ra một chiếc bảng thông tin dường như rất giống với chiếc bảng của Robo đã được sử dụng, chỉ khác một chi tiết là chiếc bảng ấy không chứa những chi tiết về các trang phục hoặc phụ kiện xung quanh, nó đơn thuần là chiếc bảng chứa thông tin cá nhân của một người..cụ thể ở đây là chỉ số của họ.

Việt Nam dần cất tiếng, dường như trong lời nói lại có chút gì đấy tự kiêu... nó còn tự kiêu hơn cả giọng nói của IE.

– Kẻ yếu ở đây.. là ngươi !

-Việt Nam-

Nghe thấy giọng nói của người kia, hắn cũng bất ngờ nhưng rồi lại khinh thường mà tiếp tục nói.

– Ểh~ý ngươi là ta yếu hơn ngươi à~nhìn kỹ đi !

Ngươi đang đeo chiếc còng tay ức chết sức mạnh đấy~mà... ngươi cũng quá yếu để sở hữu sức mạnh rồi...chi bằng giờ quay về với Lape sẽ có lợi hơn cho ngươi đấy~!

-IE-

...kẻ yếu không phải là kẻ có chỉ số thấp, kẻ yếu là kẻ không nhận biết được sức mạnh của quân thù..

'Keng' chiếc vòng tay nhanh chóng bị đứt ra, tiếng động lớn đáng chú ý vang lên khiến kẻ khác bất ngờ, kẻ bị coi là quân thù giờ lại chùn bước mà lùi về sau, dường như cũng rất hoang mang, giọng nói vang lên, trầm lặng và bình tĩnh, không hề bị dao động bởi lời nói của kẻ kia, giọng nói của một vị vua...vô cảm.

– Đã là kẻ mạnh... thì đừng tiết lộ sức mạnh của mình !

-Việt Nam-

__________________________________

Bonus :

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Mắc lừa


Tại quốc gia nào đó

Trước mặt vị vua của vương quốc là hình ảnh kẻ y coi là có giá trị đang nằm xả lai trên giường và bắt những người hầu xung quanh dâng đồ đến tận miệng cho hắn, một cách thản nhiên đến lạ.

–...Đông Lào...cậu có định nghe lời bọn tôi không vậy...?

-Ussr bất lực-

– Ủa mắc gì ?

Ta mắc gì phải nghe lời ngươi ?

-Đông Lào-

– Quốc vương của ngươi... là Chone của bọn ta đấy...!

-Ussr-

–... của các ngươi ?

Pfff !

Đừng có đùa !

Tự tiện triệu hồi kẻ khác đến đây rồi bảo là bọn họ thuộc quyền sở hữu của ngươi ?

Nực cười thật !!

-Đông Lào-

Cười mỉa mà nhìn người kia, Đông Lào dường như thể hiện rõ bản chất của mình, tự kiêu mà nằm vắt chéo chân như vậy

Nhìn cảnh trước mắt Ussr cũng hiểu mình đã sai lầm thế nào khi chấp nhận cho tên trước mặt là kẻ thay thế...thở dài..

– Haizz !

Nghe này !

Ta không hề có ý định sở hữu Chone và không hề là tự tiện triệu hồi các người !

Một Chone được triệu hồi có nghĩa là họ đã chết từ trước đó rồi...!

-Ussr-

Nghe xong câu nói ấy Đông Lào lập tức quay sang Ussr, đôi mắt của anh dường như thể hiện sự kinh ngạc lạ thường, giọng nói nghi hoặc vang lên.

– Ý ngươi... là sao ?

-Đông Lào-

– Khả năng của mana là triệu hồi ra một kẻ đã chết !

Nhưng đó phải là khi họ vừa chết tức thời mà thôi !

Khi đó linh hồn của họ sẽ chỉ vừa thoát ra vì vậy họ có thể nhập vào xác lại khi đang được đưa đến đây...!

-Ussr-

– Hể...thú vị đó !

-Đông Lào-

Dường như trở nên hứng thú, anh ta lập tức ngồi thẳng dậy mà chăm chú vào Ussr, thể hiện sự hứng thú của mình...

Ussr nhìn thấy một phần quen thuộc lại bỗng nghĩ ra ý tưởng, có cách để cho quả bom này ngừng nổ..

– A... còn cậu thì có lẽ là ngoại lệ... vì thường chết đi người ta sẽ biết cách mình chết..cậu cũng không phải do mana của một trong chúng tôi tạo thành mà là từ một Chone khác... nên có lẽ sẽ mạnh hơn !

-Ussr-

– Ểh ?

Mạnh hơn ?

Tại sao chứ ?

-Đông Lào tò mò-

Đôi mắt của con quái vật bừng sáng lên có vẻ rất thích thú, lập tức rời khỏi chiếc giường vốn không thuộc về anh mà nhanh chóng phóng lại chỗ kẻ trước mặt, dường như rất vui mừng nghĩ đến cảnh Việt Nam sẽ khen anh khi anh nói cho cậu nghe thông tin mới mẻ này làm người anh lại sướng run, bỗng biến thành một chú cún hiếu động anh sáp lại chỗ Ussr mà nói.

– Này này ngươi có thể cho ta thêm thông tin về mấy thứ đó không~?

-Đông Lào-

–... còn tùy vào thái độ của cậu nữa...!

-Ussr-

Bỗng nhiên nắm rõ được điểm yếu của Đông Lào, Ussr cũng có phần vui mừng trong tâm, dù sao từ khi Việt Nam đến đây...y cũng có chút sợ trong lòng..

– Ta sẽ ngoan ta hứa sẽ ngoan mà !!

Chúng ta hãy cùng bàn luận về nó nhé ?

-Đông Lào-

Rất chi là muốn biết được thông tin về sự việc ấy, Đông Lào dường như cực kỳ hưng phấn mà nói.

Ussr thấy vậy cũng cười thầm, giả vờ quay sang một bên mà nói.

– Haizz hiện tại tôi đang bận lắm... chắc là để lần sau thôi...đống hỗn độn lúc trước cậu làm giờ tôi phải xử lý rồi....!

-Ussr-

Đông Lào nghe vậy sự ức chế và mong muốn mãnh liệt lại lộ rõ trên khuôn mặt, một phút bồng bột anh nhanh chóng nói.

– Là việc gì ?!

Cứ để ta lo hết !!

-Đông Lào-

– Oh~lo hết sao ?

Sẽ rất khó khăn đấy...!

-Ussr-

– Ta không quan tâm !!!

-Đông Lào-

Ussr lại mỉm cười nhẹ, dường như có chút đắc chí..

Lúc trước lừa Việt Nam là điều không thể...lại còn dễ dàng bị lừa lại.. còn Đông Lào..dễ bị lừa quá đấy~y tìm thấy điểm yếu của anh ta rồi...

đó là Việt Nam, quốc vương của anh...

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Cận kề


Tại nơi chiến trường phía Việt Nam hiện tại, mọi thứ đang rất hỗn loạn, lính của hai bên cũng không suy nghĩ mà lao đến nhau, IE hiện cũng không còn lành lặn, Lào thì lại đang bị JE bắt giữ, còn cậu hiện tại...đang nhìn chằm chằm vào kẻ đang cố vật lộn trước mặt, đôi mắt vô hồn cùng cử chỉ tàn nhẫn khiến cho sự khắc nghiệt của chiến trường và sự hỗn loạn tăng cao, đưa tay về phía IE, vô cảm mà nhìn cảnh chật vật trước mặt...

– VIỆT NAM !!!

DỪNG LẠI MAU !!

NHIỆM VỤ CỦA TA LÀ ĐƯA IE VÀ CỔ VẬT TRỞ LẠI !!!!

KHÔNG PHẢI LÀ TIÊU DIỆT TẤT CẢ !!

ĐỦ RỒI !!!!

-JE-

Im lặng, cậu liếc mắt sang kẻ kia, không nói gì mà chỉ dừng lại, thay vì hủy diệt cả người cậu dùng quả cầu lúc trước mà chứa IE ở trong, quay đầu lại mà từ từ tiến đến gần JE...

Lập tức bay lên cao nhờ chiếc phương tiện, JE bất ngờ mà la lên một tiếng, rồi lại bối rối mà nói.

– Này này k..khoan đã !!

Còn binh lính thì sao ?!

Cậu định bay vụt về với tốc độ của chúa và bỏ mặc những người lính sao ?!!

-JE-

–...!

-Việt Nam-

Không một câu trả lời vang lên, JE thấy vậy lập tức cố vùng vẫy, không được !!

Những người lính của anh không thể chết lãng xẹt như thế được !!!

Phải mau cứu lấy bọn họ..

Mắt JE bỗng lia đến chỗ Lào...

– N.. này !!!

Cậu làm tôi mất dấu Lào rồi !!

Cậu ta là bằng chứng quan trọng đấy !!

Mau thả tôi xuống nhanh lên !!!!

-JE-

–...!

-Việt Nam-

Khuôn mặt không thể hiện ra bất kỳ biểu cảm nào, đôi mắt vô hồn vẫn nhìn chằm chằm vào hướng xa, rồi cũng từ từ đáp xuống, lập tức JE nhanh chóng chạy đến mà truy đuổi Lào... lần này...

Việt Nam cậu không tham gia, dường như đang có một ý định khác.

Từ từ xác định phương hướng bằng mắt kính...

[ Tìm kiếm nguồn ma lực dồi dào ]

[ Đã tìm thấy ]

[ Nằm ở phía Bắc ]

Nhanh chóng xoay người mà tiến đến nơi đó, miệng cậu... cũng đang dần chảy nhiều "máu" hơn...

Đến nơi liền thấy một dòng suối lớn, bên dưới chứa đựng thứ chất lỏng vàng phát sáng kỳ lạ, trong thật sự rất đáng nghi, từ từ đưa tay lên mà làm biến mất đi một lượng nhỏ chất lỏng vàng, Robo cũng nhanh chóng phân tích.

[ Hoá chất kỳ lạ ]

[ Có chứa các loại mô liên kết và mô mỡ của con người ]

Im lặng nhìn thứ trước mắt... hiện tại nó chẳng khác gì một đống thịt có hình dạng kỳ quái, nhìn chằm chằm nó rồi lại quay đi, dường như từ chối sử dụng chất lỏng "hoàng gia" ấy mà mặc kệ cơ thể như vậy, bỗng chợt cảm nhận cái gì đó, ho một cái rồi lập tức ôm tim, cậu dường như bất ngờ với phản ứng của cơ thể, quả bóng và các phương tiện khác cũng bỗng nhiên tắt ngúm, ngoại trừ...Robo.

[ Phân tích tình trạng ]

[ Cơ thể đang chịu tác động lớn do một đợt kích thích mạnh mẽ ]

[ Lớp "bảo vệ" sắp bị phá hủy ]

Im lặng, đôi mắt hời hợt định tiếp tục bước đi lại lập tức bị một vật nhọn gì đó để ngay cổ mà giữ lại, liếc nhìn ra sau... là IE..

– Cơ thể ngươi... rõ ràng đã nhiễm chất độc của Shaite... ngươi còn sống được không phải quá bất thường sao ?

-IE-

Cơ thể có phần trở nên xanh xao, cậu từ từ lên tiếng.

–...cơ thể này... quá vô dụng !

-Việt Nam-

–...đúng vậy...cơ thể hiện tại của ngươi đang rất vô dụng.. nó quá yếu..!

-IE-

Ngừng lại một chút như ngẫm nghĩ, rồi lại nói.

– Nhưng mà ngươi có thể uống thứ thuốc dưới đó để chữa lành...tại sao lại không làm như thế ?

-IE-

–...

đó... là một đống thịt..!

-Việt Nam-

Khuôn mặt trở nên ngạc nhiên, rồi dần chuyển sang hứng thú, IE cười một cách ma mị, cái năng lực ngôn ngữ của hắn xem ra không thể khiến cậu mất đi lí trí.. nhưng mà... nếu cứ tiếp tục cậu rồi cũng sẽ chỉ còn là cái xác vô hồn thôi...

– Giọng của ngươi yếu ớt thật đấy... mà...đúng rồi..!

Ngươi không bị lừa bởi thứ thuốc ấy nhỉ ?

Ta thắc mắc không biết ngươi định làm gì tiếp theo đây ?

-IE-

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Kiến thức


Khuôn mặt vô cảm của vị vua giờ đây càng khiến kẻ khác nhầm tưởng rằng đó là sự tuyệt vọng, lớp da trở nên xanh xao dường như đang bị ăn mòn dần, trước mặt vị vua là khuôn mặt kẻ hèn hạ, kẻ dường như nhận ra sức mạnh đáng sợ của vị vua.. nhưng...

đã quá muộn... quá muộn cho cả hai..

Việt Nam lên tiếng.

– Ta sẽ chết !

-Việt Nam-

Im lặng, không gian xung quanh dường như tĩnh lặng đến lạ, khuôn mặt đầy kinh ngạc của IE dường như nói lên tất cả...hắn cũng không hề nghĩ câu trả lời của vị vua lại là sự bất lực.

Bật cười, hắn dường như thật vọng nói.

– Ha !

Ta không nghĩ ngươi sẽ nói vậy đấy...đúng là sức mạnh ngươi có lớn cũng không thể vượt khỏi ngưỡng của con người nhỉ~?

-IE đắc thắng-

–...!

-Việt Nam-

Vẫn im lặng, nhưng lần này Việt Nam lại quay sang mà đối diện thẳng với IE, đôi mắt vô hồn đơn giản chỉ mãi vô hồn... nhưng trong đôi mắt ấy.. như có kẻ đang cầu cứu..

Dường như thấy rõ điều đó, IE xích lại gần mà thủ thỉ vào tai cậu..

– Ngươi có muốn sống không ?

-IE-

Nụ cười dần trở nên mưu tính, đôi mắt càng trở nên điên cuồng, hắn nói tiếp.

– Ta biết cách để loại bỏ nó đấy~chỉ là qua phe bên này...mạng sống của ngươi.. sẽ được bảo toàn !

-IE-

–...!

-Việt Nam-

Vẫn giữ im lặng, nhưng cơ thể lại cử động...

'Bụp' tiếng cái gì đó bị chụm lại vang lên rõ rệt, đôi mắt vô hồn nhìn kẻ trước mặt đang bất ngờ mà bị nghẹt thở, hắn không biết vì sao cơ thể lại trở nên khó chịu đến thế, hắn cũng dường như không tìm thấy chút không khí nào xung quanh.. thật sự rất muốn cầu cứu...

Bỗng cơ thể trở nên dễ chịu hơn, con tim hắn cũng đập thình thịch mà sợ hãi, nhìn lên kẻ vừa cho mình ăn hành trước mặt, hắn nói.

– N.. ngươi vẫn còn tấn công ta được sao ?!

-IE-

–...!

-Việt Nam-

Không nói gì, vừa định cho hắn gặp lại cảm giác đó, bỗng tiếng động lớn lại vang lên...

Nguyên nhân của tiếng động lớn dần lộ diện, hai bóng hình quen thuộc trở nên rõ rệt, trận chiến khốc liệt xuất hiện, gần như là "giống nhất" với một trận chiến thực thụ, kẻ chạy, người đuổi, kẻ tấn công, người né tránh.

Lào dùng 1 thứ phương tiện trông rất tân tiến nhưng lại trông khá rườm rà mà bay vút đi để thoát khỏi sự truy đuổi của đống nước chết chóc phía sau, Lào đắc chí mà nói.

– HA !

NGƯƠI NGHĨ VỚI TỐC ĐỘ ĐÓ THÌ NGƯƠI CÓ THỂ BẮT KỊP TỐC ĐỘ CỦA TA SAO ?!!

-Lào-

JE ngoài sau vừa đuổi theo cũng vừa tránh né những tia sét mà Lào phóng ra, tặc lưỡi mà nói.

– Tch !

CÁC NGƯƠI LÀ NHỮNG KẺ GÂY CHUYỆN TRƯỚC !!!

THẾ THÌ HÃY LÀ KẺ KẾT THÚC NÓ ĐI !!!!

-JE-

Lào nghe câu trả lời ấy liền tặc lưỡi dường như chán ghét, lại nói thầm.

– Làm như các ngươi tốt lành lắm vậy...!

-Lào-

Thấy thứ đang bay bay trên đầu mình, Việt Nam cũng không quan tâm nữa mà định quay lại với IE, nhưng sắc mặt IE... thì lại có chút căng thẳng, dường như đang sốc vì cái gì đó.. và hắn nhìn chằm chằm cậu...

Từ từ đưa tay lên chỉ về phía Việt Nam, hắn chầm chậm hỏi.

– Ngươi...

đã bị chiếm hữu từ lâu rồi.. phải không ?

-IE-

Nghe câu nói đó, dường như khuôn mặt cũng không có tý bất ngờ... như thể bí mật đã bị bại lộ... nhưng cũng như thể chưa từng tồn tại bí mật ấy.. như thể nó là điều hiển nhiên...

IE sợ hãi mà lùi ra sau, sợ đến mức vấp ngã mà té xuống, hắn lắp bắp hỏi.

– Ngươi là thứ gì vậy ?

-IE-

________phổ cập kiến thức________

Shaite, loài sinh vật cực kỳ nguy hiểm, chúng sinh ra do sự đau khổ của người khác, vì vậy rất khó để nhận biết một người đang bị mắc phải Shaite, chúng thường xuất hiện ở vương quốc Diom, một vùng đất chết.

Chúng là đại diện của chiến tranh và thù hận, khi sinh ra chúng sẽ chiếm lấy vật chủ từ từ rồi dần thay thế họ, Shaite là một vấn nạn sau chiến tranh, là một hậu quả do chiến tranh mang lại.

Chúng chiếm lấy cơ thể của vật chủ và cách nhận biết rõ ràng nhất là đôi mắt chuyển hoàn toàn thành màu đen, đó chính là lúc Shaite đã hoàn toàn thay thế vật chủ, từ lúc ấy cứu sống vật chủ là vô vọng.

Chúng thường được sinh ra tại 1 vết thương nào đó, cư trú và lan truyền ở đó, vậy nên rất khó để biết rằng người đó có biểu hiện bất thường gì.

Khi một Shaite thoát khỏi vật chủ mà vẫn còn sống, nó sẽ lập tức chạy đi để bảo toàn tính mạng, cơ thể nó mang một loại độc tố tích tụ vậy nên khi ai đó chạm vào họ chỉ có một lựa chọn để sống sót, đó là thuốc "hoàng gia" một loại thuốc cấp cao và đắt tiền, độc tố của Shaite cũng khiến cho cơ thể đó trở thành vật chủ, nhưng là vật chủ mất nhận thức, trở thành một thứ điên cuồng và mất đi lí trí vốn có.

Một loại ký sinh nguy hiểm.

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Con hình nộm


Con hình nộm được nhà nghiên cứu tạo ra, thoả mãn với thứ mình thấy trước mắt, hắn trao cho thứ vô tri ấy một thứ quý giá, một bộ não để tiếp tục hoạt động, hắn hạnh phúc với tâm quyết của mình, một con hình nộm biết đi, biết chuyển động..

Nhà nghiên cứu có một người vợ, vợ của hắn là một con robot, hắn vô cùng yêu quý trái tim cô, vì vậy nên trao cho cô con hình nộm, nhưng cô lại nói.

– Em yêu anh... hình nộm trước mặt đúng là đẹp biết bao.. nhưng mà em không muốn thứ như vậy...

ít nhất phải là thứ có tác dụng như em..!

Nhà nghiên cứu buồn bã về điều ấy, nhưng rồi lập tức nghĩ ra một ý tưởng hay, đúng rồi chỉ cần giống cô, như vậy hẳn cô có thể cười...

Nhà nghiên cứu uốn nắn con hình nộm, dần có tri giác, dần trở nên mạnh mẽ, nhưng không thể phủ nhận sự vô tâm, nhà nghiên cứu như muốn nghiền nát con hình nộm, vì đơn giản nó chỉ là thứ được chọn ngẫu nhiên, hắn có thể tạo lại bao nhiêu tùy thích, cho đến khi nó có ý chí hoàn hảo, con hình nộm lại bắt đầu "tạo phản".

– Các cậu đang chơi gì vậy ?

Con hình nộm mang cơ thể hình người, hoàn hảo đến mức những đứa trẻ không nhận ra, chúng vui đùa và dường như rất vui vẻ, con hình nộm cảm thấy cảm xúc kỳ lạ, cảm giác vui vẻ và hồi hộp, đây là lần đầu tiên nó cảm thấy...

– Ahaha !!

Vui thật đó vui thật đó !

– Ểh...cậu chưa chơi cái này bao giờ sao ?

– Trước đây tớ toàn chơi với cha thôi !

Mấy trò của ông ấy không vui tí nào cả !

–...sao lại không vui chứ ?

Có cha vui thấy mồ luôn ý !

– Không vui đâu !

Có lần ông ấy chơi nhà ma mà bỏ tớ ở đó !

Con quái vật ở trong đó xé xác tớ ra !!

Đáng sợ lắm !

– Nghe đáng sợ thật đấy...

Nhà nghiên cứu nhìn thấy con hình nộm đang tiếp cận con người, tức giận liền nắm tay nó lập tức dắt đi, con hình nộm bỗng kháng cự lại hắn, ngạc nhiên rồi chuyển sang tức giận, nhà nghiên cứu biết rằng những kẻ kia giờ đã trở thành mối nguy hại cho hạnh phúc của hắn, đôi mắt dần trở nên tức giận, hắn cũng càng nắm chặt tay con hình nộm hơn, con hình nộm cảm thấy rất đau...

Ngày hôm sau nó nghe thấy tiếng hét gần đó, nó thấy rằng người bạn của nó đang nằm yên dưới đất, nghĩ rằng đó chỉ là chuyện hiển nhiên, bạn của nó sẽ giống như nó, ngày hôm sau lại trở lại bình thường, vài ngày sau quay lại nơi ấy, người bạn ấy cũng không còn ở đó, cố nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm hi vọng, nó thất vọng vì người bạn ấy đã đi mất...

Con hình nộm dần hình thành cảm xúc, cảm xúc lớn lên càng ngày càng rõ rệt, sự bất mãn càng thể hiện rõ hơn...cho đến một ngày nó hét vào mặt kẻ nó coi là cha.

– RỐT CUỘC ÔNG MUỐN GÌ Ở TÔI ?!

TÔI ĐÃ LUÔN NGHE THEO LỜI ÔNG !!

TÔI ĐÃ LUÔN NGHĨ RẰNG TẤT CẢ VIỆC ÔNG LÀM LÀ ĐÚNG !!!

TẠI SAO ÔNG KHÔNG CHO TÔI THỂ HIỆN CẢM XÚC ?!!

TẠI SAO ÔNG KHÔNG CHO TÔI SỰ TỰ DO !!

TRONG KHI ÔNG CÓ THỂ LÀM TẤT CẢ !!!

TRONG KHI ÔNG CÓ THỂ CẢM THẤY KHÓ CHỊU !!

TRONG KHI ÔNG CÓ THỂ CẢM THẤY HẠNH PHÚC !!

TẠI SAO TÔI THÌ KHÔNG ?!!

TẠI SAO TÔI KHÔNG PHẢI một...con người..!

Tuyến lệ tiết ra những giọt nước làm cơ thể bình tĩnh lại, nhưng nó rốt cuộc chỉ là một hình nộm, một hình nộm không thể làm tất cả, nó không thể thể hiện đủ bất mãn của mình...

Nhà nghiên cứu nhìn con hình nộm trước mặt, im lặng rồi bỗng trở nên khó chịu, bỗng bật cười hắn nhìn mà khinh bỉ.

– Ngươi nên mừng vì mình còn cảm thấy đau..

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Con mắt


Cơ thể đau đớn gào thét giữa chốn ngục tù, nó đang gào thét, đang cố mà khóc lên, nhưng kẻ điều khiển nó lại làm lơ đi việc ấy... vì hắn biết chuyện đó chỉ khiến hắn chết nhanh hơn..

.

.

.

.

.

.

.

Việt Nam nhìn kẻ trước mặt mà im lặng, dường như không thèm trả lời người kia, dần duy chuyển, nhìn thấy sự chuyển động ấy IE cũng liền lùi về sau, hắn đã nhận thấy sự bất thường của cậu từ lâu... nhưng không ngờ nó lại kỳ dị như thế..

Hắn có lẽ rất kinh hãi mà cố tránh xa cậu, lắp bắp nói.

– S...sau ngươi không trả lời ta...?

-IE-

–...cơ thể.. vẫn chưa bị chiếm hữu !

-Việt Nam-

Câu nói vô tâm cũng thể hiện sự vô cảm của cậu, nó vô hồn cũng rất khó nói, hắn cảm nhận được sự đau buồn của cậu..theo một cách nào đó...hắn cảm thấy nó rất kinh khủng.. nhưng càng kinh khủng hơn khi có kẻ có thể cảm nhận điều đó mà sống đến tận bây giờ...

–... ngươi... còn sống không ?

-IE-

–...!

-Việt Nam-

Một sự im lặng xuất hiện, nó tĩnh lặng đến lạ thường, bỗng giọng nói của kẻ nào đó vang lên.

– VIỆT NAM !!!

TÔI BẮT ĐƯỢC LÀO RỒI !!

TÔI CÙNG CẬU BẮT GIỮ IE RỒI RỜI KHỎI ĐÂY !!!!

TA NÁN LẠI QUÁ LÂU RỒI !!

-JE-

Xách tên Lào bằng một tay, tay còn lại đang điều khiển cơn sóng của mình, cơn sóng dần yếu đi khi đến gần Việt Nam, đơn giản là JE không muốn làm đau cậu.

Cười cười vui vẻ mà không biết được điều sắp xảy đến, JE vẫn vậy vô tư mà ỷ mình có đồng minh mạnh, nhưng rồi bỗng để ý đến IE...

Lắp bắp, hắn vẫn hỏi lại câu hỏi cũ...

– N... ngươi có còn sống không...?

TẠI SAO LẠI KHÔNG TRẢ LỜI TA ??!

-IE-

–...!

-Việt Nam-

Không nói gì, dần hướng thẳng đôi mắt vô hồn của mình qua phía IE, con Shaite trong hốc mắt vẫn đang ngọ nguậy, lúc nhúc mà có thể nhìn thấy rõ khi nhìn kỹ...

Im lặng, đôi tay dần đưa lên, để lộ cả bàn tay bằng sắt cùng cơ thể như làm bằng kim loại, giọng nói vô cảm vang lên.

– Không thể tự nhận biết sao ?

-Việt Nam-

JE vừa nãy còn hứng khởi giờ lại đứng hình mà nhìn sự việc trước mặt, JE lên tiếng.

– Ê này này chuyện gì đang xảy ra vậy ?!

Việt Nam cậu bị sao thế ?

Mặt tái nhợt hết rồi...!

Có cần thuốc hoàng gia không ?

-JE-

IE nhìn thấy kẻ kia ngây ngô mà nói cười trước mặt "địch" lại chảy mồ hôi hột, liền nói.

– JE MAU QUA ĐÂY !!

HẮN KHÔNG PHẢI LÀ CON NGƯỜI !!!

-IE-

JE từ từ nhìn sang IE, khuôn mặt vừa khó hiểu vừa khinh bỉ, anh ta nói.

– Ngươi nghĩ ta sẽ nghe theo ngươi ư ?

Đùa nhau chắc ?

Ngươi đang là địch đấy ?

-JE-

– Đừng có nói với ta là ngươi không nhận thấy sự bất thường của tên Việt Nam ấy !!!

Thông tin đã luôn hiện rõ hắn là một vật dị thường...cứ như.. một con rối vậy...!!

-IE-

IE vừa hoảng sợ, vừa kinh tởm mà nói, hắn có vẻ đang sợ chết khiếp rồi, JE im lặng, lại nhìn sang thứ vô hồn trước mặt... không cảm nhận sự dị thường.. mà lại cảm nhận sự đau khổ, như một con rối...đang bị xé nát..cầu cứu sự sống cuối cùng...

JE không quan tâm lời kẻ kia, bàn tay thành thục mà lấy ra thứ nước "hoàng gia" lúc trước, hắn hiểu rõ khi có IE ở đây...dù có là thứ gì đi nữa cũng có thể bị giấu đi mất, hắn biết rằng đôi mắt đang đánh lừa hắn... vì vậy tốt hơn là nên uống thứ có trong tay mình, JE đưa cho Việt Nam mà nói.

– Việt Nam...cậu nên uống thứ này..con quái vật sẽ bị triệt tiêu ngay thôi...!

-JE-

–...!

-Việt Nam-

Vẫn im lặng, IE cũng hiểu rằng giờ đây dù có nói thế nào thì kẻ kia cũng không thể hiểu sự nguy hiểm của Việt Nam... nhưng... có lẽ như hành động của cậu...

đã khiến cho JE thật sự cảm thấy bàng hoàng...trong phút chốc..anh cũng không muốn tin người trước mặt.. là con người...

Từ chối uống thứ thuốc hoàng gia ấy, Việt Nam từ từ đưa tay của mình lên...lập tức..gỡ con mắt ấy ra... thứ nhãn cầu ấy chắc chắn là của con người... nhưng hành động đó.. không hề giống...con shaite bên trong cũng vì mất đi chỗ dựa mà thoát ra ngoài... cùng...dầu nhớt ?

.

.

.

[ Hình ảnh không phù hợp với vài người, cân nhắc trước khi xem ]

.

.

.

.

.

.

.

.

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Khoảnh khắc dài


Sự bàng hoàng hiện rõ lại dẫn đến vấn đề khác, con ngươi của vị vua được móc ra rồi lại tan biến mất, cầm con shaite đang quằn quại trên tay mà bóp nát, cơ thể vẫn đang chảy máu nặng...

- V..

Việt Nam..c..cậu làm gì vậy...?!

-JE-

Tình hình hiện tại lại xem như là đang sắp mất đi tính mạng, đúng là không ai có thể nghĩ đến cảnh tượng trước mắt, cái cảnh tượng mà một vị vua, một kẻ quyền lực và mạnh mẽ đến bất thường đang thoi thóp, đến lúc ngàn cân treo sợi tóc như vậy khuôn mặt cậu lại mang một nét vô cảm kỳ lạ, nó khiến cho kẻ khác cảm thấy kinh hoàng, càng khiến cho kẻ khác cảm thấy đáng thương...

__________________________________

Tại Lape

Đang nghe thông tin mới mẻ về các chone bỗng Đông Lào cũng dường như cảm nhận được sự hấp hối, lập tức đứng dậy mà nhìn về hướng ngoài xa, đôi mắt trở nên bất ngờ và sợ hãi, Ussr nhìn thấy Đông Lào như vậy lại hỏi.

- Sao thế ?

-Ussr-

-... quốc vương... ngài ấy đang..!

-Đông Lào-

- Việt Nam ư ?

Cậu ta bị sao ư ?

-Ussr-

-... ngài ấy...cần ta !!

-Đông Lào-

Lập tức dứt khoát mà đứng thẳng người dậy, gọi cho con robot của mình.

- Tobo !

Lập tức tạo ra "phương tiện" chúng ta cần phải đi gấp !

-Đông Lào-

Một chiếc bảng tương đối giống chiếc bảng Việt Nam đã dùng xuất hiện

[ Nhận mệnh lệnh ]

[ Tiến hành thiết lập phương tiện ]

Ussr nhìn thấy khuôn mặt căng thẳng của Đông Lào cũng lập tức phản ứng lại, đứng dậy mà nói.

- Khoan hãy đi đã !

Với cương vị là người hợp tác với Việt Nam tôi có thể giúp cậu không ?

-Ussr-

-... ngươi thì định làm cách nào ?

-Đông Lào-

Không thèm nể nang mà khuôn mặt càng trở nên căm ghét, Ussr bình tĩnh mà nói.

- Cho tôi một toạ độ chính xác !

-Ussr-

Đông Lào lập tức phát một chiếc bảng xanh lên phía Ussr, anh thật sự đang rất nghiêm túc.

-..

được rồi !

-Ussr-

Sau một hồi ghi nhớ cũng đã lên tiếng, Ussr lập tức chạm vào người Đông Lào mà dùng thứ năng lực của mình đưa anh đi, chớp mắt một cái đã đến kế bên Việt Nam..

Nhìn vào tay mình rồi nhìn quanh, anh cũng có chút trầm trồ với những gì mình thấy... phép thuật... cũng không quá vô dụng.

Nhìn quanh một hồi rồi lập tức đi đến gần toạ độ của Việt Nam, Ussr cũng vậy mà đi phía sau đó, giọng nói cất lên trong đầu Đông Lào.

[ Đông Lào... ngươi có đem theo hình nộm không ? ]

Giật mình vì lâu rồi Việt Nam cũng không nói chuyện với anh theo kiểu này, Đông Lào cũng lập tức trả lời.

[ Có thưa ngài !!

Tôi đang đi đến đây Tobo vừa nhìn thấy tín hiệu từ Robo ]

Lập tức khẩn trương ngay sau đó, Đông Lào chạy đến gần hơn toạ độ của Việt Nam...chỉ còn cách một chút, vừa định vui mừng gọi tên quốc vương...

Đôi mắt bỗng trở nên kinh hoàng, nó run run mà nhìn cảnh tượng trước mắt...

đó là Việt Nam của anh..

đó là quốc vương của anh... nhưng ngài ấy đang thoi thóp... ngài ấy đã bị thương..càng ngày càng nặng...anh.... không nghe thấy nhịp thở của ngài...

Lập tức chạy đến với khuôn mặt phát khóc, Đông Lào bối rối lo sốt vó mà đến gần Việt Nam, anh run run hỏi.

- Q... quốc vương... ngài sao vậy...?!

-Đông Lào-

-...độc dược vừa ngấm vào...!

-Việt Nam-

- QUỐC VƯƠNG !!!

QUỐC VƯƠNG XIN ĐỪNG BỎ TÔI !!!!

LÀM ƠN QUỐC VƯƠNG !!!!!

TÔI SẼ LÀM BẤT CỨ ĐIỀU GÌ VÌ NGÀI MÀ !!

XIN ĐỪNG BỎ TÔI !!!!

-Đông Lào-

Mất bình tĩnh mà hét lên trong đau đớn, làm sao mà không đau được khi nhìn người mình tìm kiếm bao lâu nay lại chỉ được gặp nhau trong phút chốc, vừa xa nhau một thời gian mà gặp lại người ấy đã hấp hối như thế, đau lắm, sợ lắm mà bất lực lắm, cảm giác trùng xuống như cả bầu trời sụp đổ, vì thế núi lửa mới phun trào...

Từ từ cất lên âm giọng vô cảm, Việt Nam vẫn vậy vô cảm mà nói.

- Bình tĩnh đi Đông Lào... ngươi có đem hình nộm theo không ?

-Việt Nam-

- Tôi có !!

Chắc chắn có !!!

-Đông Lào-

Giọng nói càng yếu ớt.. khiến cho Đông Lào càng thêm căng thẳng... mà... không chỉ có Đông Lào.

- Tốt...chỉ mất ý thức một chút... ngươi hãy làm theo bảng hướng dẫn... của Robo.. nó sẽ điều khiển cơ thể ta....hãy lấy bộ dữ liệu ra..ba ngày tới... hãy làm theo kế hoạch của Robo...!

-Việt Nam-

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Chuyện tồi tệ


Tình hình thật khó xử, sau khi Việt Nam bất tỉnh đã có nhiều tranh chấp xảy ra, Việt Nam theo lý thuyết là thuộc phe của Ussr nhưng hiện tại đã gia nhập với Nazi, vì vậy hai quốc vương đã có dịp gặp mặt nhau... lần nữa.

Đông Lào thì vẫn cứ khăng khăng là phải đưa Việt Nam vào phòng để..."tái tạo" ?

JE bắt giữ IE và trao trả lại Lào, cổ vật đã được lấy đi và gỡ bỏ khỏi IE, hắn ta cũng đã dần tỉnh lại.

Mọi chuyện vẫn tiến triển tốt... nếu chuyện tranh chấp không xảy ra.. và Đông Lào thì có tâm trạng rất xấu..

Ussr bước đi trên hành lang lớn, từ từ đứng trước cánh cửa nhỏ nơi mà Nazi đã chu cấp cho Việt Nam, gõ cửa nhẹ nhàng, y cất tiếng.

– Đông Lào.. ngươi không về Lape sao ?

-Ussr-

Với không khí ảm đạm cùng cảm giác ngột ngạt xung quanh khiến cho cảm xúc của những kẻ dính líu cũng trở nên trĩu nặng.

Đông Lào phía bên trong ngồi kế bên giường của người anh quý trọng nhất, chăm chú nhìn vào người kia...đôi mắt đượm buồn lại lo lắng.

– Tôi không đi đâu...tôi sẽ ở bên quốc vương...!

-Đông Lào-

Ussr không nói gì, chỉ buông tay xuống, tránh mắt đi khỏi cửa mà quay qua một bên chuẩn bị bước đi, trước khi đi cũng bảo.

– Tôi sẽ cố đàm phán với Nazi để quốc vương của cậu ở chỗ có điều kiện tốt hơn... nếu có chuyện gì.. thì cứ báo cho tôi nhé..!

-Ussr-

Nói rồi cũng liền đi, nó là một câu nói nhỏ, một câu nói dường như thể hiện sự quan tâm của y.. có lẽ tình trạng hiện tại thật khó để quyết định vấn đề một cách đúng đắn...

Việt Nam..sự lựa chọn của cậu hiện tại là điều cần thiết và yếu tố quyết định cho sự tranh chấp này... nhưng cậu..lại cũng là kẻ sẽ xáo trộn tất cả... một con dao hai lưỡi...

Bước đi trên hành lang cùng những suy nghĩ trĩu nặng, cơ thể nặng nề không phải là vấn đề duy nhất, nỗi âu lo cùng bế tắc như hoà làm một, khiến cơ thể của một kẻ trung niên với cái áp lực to lớn dường như nặng nề đi với mỗi bước chân, không để ý mà va phải người nào đó, Ussr nhìn xuống người kia, dường như không thèm để ý...

Italy, kẻ đã không thấy mặt kể từ khi những "trận đấu" kết thúc, giờ đã xuất hiện, nhìn thấy Ussr trước mặt anh ta cũng liền giật mình, lập tức đứng dậy rồi nói.

– T..tôi xin lỗi !

Tạm biệt !

-Italy-

Liếc nhìn theo bóng lưng "đứa trẻ" ấy đi khuất, y cảm nhận được một sự trưởng thành nào đó trong cơ thể kẻ kia... nhưng mà sự trưởng thành ấy cũng thật non nớt...

Nó đơn giản là một sự phát triển của mầm cây, và mầm cây đâm chồi nhìn thấy mặt đất... cũng chỉ là bắt đầu cho một quá trình trưởng thành đầy gian khổ..

Lướt đi thật nhanh qua từng nơi trong lâu đài của Nazi, y nhìn thấy nơi cất giữ thứ cổ vật...thứ vòng cổ hình tròn trên cổ của IE.. là thứ bảo vật quý giá nhất của quốc gia này.. nó đem lại tai ương cho người sử dụng, nhưng lại đem đến sự hạnh phúc cho những kẻ xung quanh nó, chỉ cần có được nó, kẻ đeo lên có thể bứt phá sức mạnh kẻ ấy, lại cũng có phần tăng cường sức mạnh của những kẻ xung quanh...

ý chí kiên cường của món bảo vật luôn thu hút ánh nhìn của những tên trộm... nhưng một khi đeo vào.. nếu cơ thể không nằm ở ngưỡng bất bại... thì hành động đó giống như tự sát..

Đi qua một bên vì không thể làm gì khác, hiện tại.. chưa phải lúc dùng đến nó...

Bước đi đến cánh cửa cuối cùng nơi hành lang u tối, tiếng bước chân cứ như từng hồi chuông vang lên trước lúc "đàm phán", âm thanh vang vọng trong không gian bế tắc, cánh cửa mở ra... một vị vua vẫn là một vị vua, dù xem có nhẹ nhàng hay bí ẩn đến đâu...phong thái của vua vẫn luôn hiện diện...

– Ta đã đợi ngươi...Ussr !

-Nazi-

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Biện hộ


Trong căn phòng nhỏ bé ngột ngạt, đôi mắt vô cảm mở to ra, nhưng nó không phải là vị vua, mà nó là con rối của hắn...

Đông Lào mơ màng trong khi vẫn đang ngồi kế Việt Nam, bỗng nhìn thấy mắt cậu mở to ra, mừng rỡ và lo lắng nhưng rồi...khi nhìn vào đôi mắt của Việt Nam..anh liền trở nên chán nản hẳn...

Khuôn mặt lại trở lại vẻ nghiêm nghị, anh nói.

– Robo ngươi đã tái tạo xong chưa ?

-Đông Lào-

Khuôn mặt vô cảm nhưng đôi mắt lại lấp lánh, khác với cái vẻ vô hồn của Việt Nam, đôi mắt của Robo còn có hồn hơn hẳn.

Giọng nói của con robot ấy vang lên.

–[ Vẫn chưa thể hoàn tất !

Cơ thể cần được chữa lành thêm !] -Robo-

Khuôn mặt trở nên khó chịu lại tự trách bản thân mình, Đông Lào tặc lưỡi mà nói.

– Tch !

Nếu có "tạo vật" ở đây thì đã dễ dàng hơn rồi..!

Tiếc là sau khi vương quốc biến mất đám tạo vật ấy cũng bị đứt dây mà phế cả rồi !

-Đông Lào-

–[...] -Robo-

Đông Lào thấy sự im lặng đó lại trở nên khó hiểu, liếc nhìn sang Robo mà cảm thấy kỳ lạ, quan sát thật kỹ dường như nhìn thấy điểm sai sót, đôi mắt lập tức thay đổi, sát khí cũng từ nơi nào mà ập đến, lập tức nắm thẳng vào cổ thân xác Việt Nam, đôi mắt Robo..trợn lên..

– Robo... ngươi có cảm xúc từ khi nào vậy ?

-Đông Lào-

Đôi mắt trợn lên đầy tức giận, cùng giọng nói trầm trầm mang vẻ phẫn nộ, Đông Lào chờ đợi câu trả lời từ Robo, nó im lặng, rồi đôi mắt lại liếc sang một bên, nó nói.

–[... từ trước đó..tôi xin lỗi !

Tôi không sửa được lỗi này ! ] -Robo-

– Tch !

Đồ khốn...MAU RỜI KHỎI THÂN XÁC CỦA VIỆT NAM NGAY !!!

TA SẼ GIẾT NGƯƠI !!!!!

-Đông Lào-

Hét lên đầy tức giận, sự mất bình tĩnh hiện rõ trên khuôn mặt Đông Lào, từng đường gân cũng được nổi lên, miệng cót két thể hiện sự phẫn nộ tột cùng..

Robo cũng cảm thấy sợ hãi, điều đó khiến cho cơ thể Việt Nam run lên, thấy điều đó Đông Lào lại gằn giọng.

– Ngươi mau dừng lại ngay cho ta.. ngươi không được làm hành động đó khi trong người Việt Nam...ta sẽ giết ngươi đấy..ta sẽ phanh thây cái vỏ của ngươi ra !

Lấy từng bộ phận ra trong khi ngươi đang nhìn trong bất lực...ta sẽ lấy từng con chip, từng mảnh kim loại trên người ngươi mà đem đến bãi phế liệu...ta sẽ lấy con chip điều hành của ngươi... rồi khiến ngươi có cảm giác, cảm xúc như con người... rồi tra tấn ngươi khiến ngươi không thể nào chết đi được...ta sẽ khiến ngươi đau khổ tột độ..!

-Đông Lào-

Từng lời đe doạ phát ra đầy bình thản, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm cái thứ trước mặt, Robo cố bình tĩnh lại... rồi nghĩ xem nó cần làm thế nào để được tồn tại... và nó chợt nhớ ra..

–[...] -Robo-

– [ Tôi có ảnh của Việt Nam ở thế giới này... ngài có muốn lấy không ?] -Robo-

–...!

-Đông Lào-

– Đưa hết cho ta !

Nhanh !

-Đông Lào-

Khuôn mặt vẫn nghiêm nghị không thay đổi, nhưng đôi mắt lại thể hiện rõ sự hưng phấn, lập tức chìa tay ra mà ra lệnh.

–[...chỉ cần ngài đừng hủy diệt tôi..toàn bộ ảnh sẽ là của ngài ] -Robo-

– Được !!!

-Đông Lào-

Dứt khoát hoàn thành điều hạng, rồi Robo cũng nói.

– [ Đây là nhiệm vụ Việt Nam đưa cho ngài !

Xin hãy làm đúng những gì được giao ] -Robo-

Một bảng thông tin được chiếu lên nhờ con robot tên Tobo luôn đi sau Đông Lào, nhìn vào chiếc bảng ấy Đông Lào liền gật gù mà lập tức đi hoàn thành nó, Robo bên trong với thân xác của Việt Nam đứng nhìn khi Đông Lào đi ra hoàn toàn, liền quay lại mà thở phào nhẹ nhõm... lúc trước nhóm ở Lape đã không hề sửa chữa được cho chiếc kính không còn cảm xúc... mà còn khiến cho cảm xúc lây lan qua cả Robo nhanh hơn.. và tất cả cũng là nhờ có SK, một cậu bé dễ thương... nhưng lại rất nguy hiểm.

Lời giải thích của Đông Lào

Thì đúng là việc để một thiết bị có cảm xúc ở đấy là không tốt nhưng mà phải thừa nhận đi !

Nếu có ảnh của quốc vương thì chắc chắn là tư liệu quý giá rồi !!

Với lại... nó cũng đâu có xấu lắm đâu..!

Thứ đó yếu thấy mồ muốn hủy diệt khi nào chả được ?

Với lại phá hủy rồi thì không thể hoàn thành nhiệm vụ quốc vương trao cho được... nên thôi vậy !

Đành để nó ở lại thôi~

__________________________________

Tôi sẽ ngừng viết truyện từ thứ 5 ( 4/5 ) đến hết tuần sau ( 14/5 ) để thi HK II

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Giật dây


Việc hợp tác của Ussr và Nazi đã bất thành, cuộc tranh chấp giờ đây đã không còn là của riêng 2 vị vua... mà nó là của cả một vương quốc, khi một thứ có sức mạnh đặc biệt mang tên Chone bị tranh giành.. nó sẽ đem lại chiến tranh.. và tại lúc đó, có hai kẻ vẫn đang thực hiện kế hoạch theo quốc vương của họ.

__________________________________

Tình hình Lape

Những tiếng ồn, những bước chân vội vã vang lên từng hồi, những kẻ đang xót ruột và bàn bạc với nhau, tại cái nơi đang đầy hỗn loạn ấy có những kẻ đang ngồi trong một căn phòng họp, dường như nơi đó không khí còn hỗn loạn hơn, ngập tràn sự kiệt quệ.

Vị vua của đất nước hi vọng lên tiếng.

–..e hèm !

Nhưng tôi đã nói !

Quốc gia Diom đang chiếm giữ Việt Nam !

Một trong những Chone có quyền sở hữu của Lape !

Vì vậy hiện tại các bạn ở đây là những người sẽ quyết định chúng ta nên đưa cậu ta cho Diom hay là..lấy lại !

-Ussr-

Nghiêm nghị mà hỏi, 5 người còn lại bên trong căn phòng ấy đều im lặng, mỗi kẻ đều có một mục đích riêng của mình, South Korea lên tiếng đầu tiên.

– Um..tôi nghĩ là cứ để như thế đi... nếu lấy lại sẽ gây chiến tranh mất..!

-South Korea-

– Không !

Cậu sai rồi SK !!

Tôi không nghĩ chúng ta nên để họ làm càng như vậy !!

Tôi quyết lấy lại !!!

-Lào-

– Không !

Chuyện này không ổn đâu Lào !!

Tôi đồng thuận với SK !

Chiến tranh không tốt lành đâu !

-Russia-

– Tôi thấy... phải chiến đấu cho bằng được thôi..!

Dù sao từ trước đến giờ Diom và Lape cũng đã luôn có hiềm khích... việc chiến tranh là khó tránh khỏi.. nếu được hãy kết thúc nó thật nhanh...!

-Cuba-

Phiếu bầu chọn giữa các bên hiện tại là cân bằng, tất cả hướng ánh mắt về kẻ đưa ra quyết định cuối cùng, China...

Hắn nhắm mắt rồi từ từ ngước mặt mình lên, hít thở sâu mà nói.

– Theo tôi...ta nê- ?!

-China-

Chưa kịp cất lời thoại hiếm thấy, một bảng thông báo lớn hiện lên trước mặt họ, khuôn mặt của vị vua Diom hiện lên, đầy thách thức với trên tay là cơ thể của Việt Nam, Nazi lên tiếng.

– À thì..ta đổi ý rồi Ussr nhá !

Không có hợp đồng nào ở đây được chấp nhận đâu !

Việt Nam giờ sẽ là Chone của ta !!

Robo đã nói vậy...đúng chứ ?

-NaZi-

Tiếng rè rè phát ra nhưng vẫn nhìn thấy rõ khung cảnh ấy, khuôn mặt vô cảm của Việt Nam lại hướng về phía màn hình với đôi mắt của Robo... nó.. dường như có chút tuyệt vọng..

–[..cứu..v-]

Lập tức bị đè đầu xuống trong khung hình nhiễu, NaZi phía bên kia lại nói.

– Tên này !!

Sao lại không làm theo kế hoạch hả ?!

-NaZi-

Màn hình lập tức tắt đi...để lại đó những kẻ đang bàng hoàng..

China nhìn thấy cảnh đó... cũng lập tức bỏ phiếu.

– Ta.. phải lấy lại Việt Nam !!

-China-

Đôi mắt hơi tức giận, dường như tất cả đã bị khiêu khích, Ussr đứng dậy lập tức nói.

– Mau chóng chuẩn bị quân lực !!

Đem "tinh linh" đó đến đây !

Nó cuối cùng đã hữu dụng rồi !!

-Ussr-

– RÕ !

Một tiếng đồng thanh rõ to vang lên, như đã chuẩn bị chuyện này từ rất lâu bọn họ nhanh chóng mà chuẩn bị mọi thứ, Ussr lại ngồi bịch xuống...thở dài, nhìn vào bàn tay của mình rồi lại nói..

– Nó... không còn nhiều...!

-Ussr-

__________________________________

Tình hình Diom

Khác với nơi ồn ào đang bận rộn phía bên kia, cuộc họp bên Diom lại có phần nhạt nhẽo và nghiêm túc, không có cái vẻ đầy cảm xúc hay sự quyết tâm trong lời nói, nó là một sự bình tĩnh và u tối, toát lên cái vẻ của một quốc gia "chết".

Vị vua của đất nước tàn lụi lên tiếng

– Vậy...sau vài lần tiếp xúc.. có ai muốn giữ Việt Nam lại không ?

-Nazi-

Căn phòng u tối và sầu buồn lại có rất ít các Chone tham gia, cuộc họp này..chỉ có 4 người...

Các thành viên không hề có một ý gì quá đối lập, nó chỉ đơn giản là sự nhàm chán.

– Không ý kiến~tôi không quan tâm cậu ta lắm đâu !

Nhưng nếu có cậu ta bên này... thì thật nhàm chán đó~cậu ta là người đầu tiên khắc chế được sức mạnh của tôi mà !

-Italy Empire lên tiếng-

Giọng nói đầy ung dung lại toát lên một vẻ thông minh bí hiểm, Italy Empire giờ đây dường như khác hoàn toàn với cái dáng vẻ bạo lực và manh động trước kia, một kẻ khác lên tiếng.

– Ểh~thế thì phải đem cậu ta về đây thôi !

Chứ giữ cậu mệt quá đi mất cứ như chó không chủ vậy !

Nếu có cậu ta thì hẳn cậu sẽ có chủ đấy Italy Empire !

-Japan Empire-

– Tch !

Ngươi thử nói nữa xem ?

-Italy Empire-

Lập tức bị khiêu khích, Italy Empire như tức giận mà thách thức.

Italy nãy giờ bình tĩnh quan sát, Nazi thấy vậy lại nói vài câu.

– Cậu có vẻ đã trưởng thành hơn nhỉ Italy ?

Vậy..cậu có ý kiến gì không ?

-Nazi-

Italy im lặng, lại gục đầu xuống mà suy ngẫm... rồi lại ngẩng đầu lên..

– Tôi nghĩ tạm thời cứ để cậu ta ở đây.. tình hình này dường như chiến tranh là không thể tránh khỏi... vậy cứ để thế xem kẻ nào manh động hơn.. nếu Lape hành động trước...hẳn quyết định giữ Việt Nam !

-Italy-

Lần này không bị mất lời như China lần trước, Italy được nói nguyên lời của mình, bỗng cánh cửa mở bật ra, 4 kẻ đang bàn bạc bên trong cũng lập tức nhìn ra ngoài.

–...Na..zi..cứu ta...!

-Đông Lào-

Mở to mắt nhìn người trước mặt, Nazi lập tức để tay lên mà khiến một quả cầu màu xanh nhìn giống như một bong bóng nước bay về phía anh ta, cơ thể lập tức được chữa trị, nhanh chóng thu hồi quả cầu, Nazi hỏi.

– Chuyện gì xảy ra với cậu vậy ?

-Nazi-

–..tôi vừa...đi xem và định bàn bạc với Lape.. nhưng họ đã tấn công tôi...họ bảo..họ sẽ gây chiến với Diom !

-Đông Lào-

Nghe xong câu nói đó, căn phòng họp u tối giờ lại càng trở nên nặng nề, Japan Empire thở dài mà nói.

– Haizz...lại phải tốn thêm vài cái mạng nữa rồi~!

-Japan Empire-

– Ngươi đừng lo trên chiến trường nhiều xác lắm~ngươi thoải mái mà thu thập !

-Italy Empire-

–...TẤT CẢ LẬP TỨC CHUẨN BỊ LỰC LƯỢNG CHIẾN ĐẤU !!!

-Nazi-

– VÂNG !

Đồng thanh lên tiếng, nhưng mỗi kẻ ở đây lại mang một nét đơn thuần kì lạ, không phải là sự sục sôi hay tức giận bên Lape... nó chỉ như một mệnh lệnh được giao..

Sau khi tất cả đã rời khỏi, Nazi cũng lên chiếc ngai của mình mà ngồi bịch xuống, thở dài mà nhìn lên tay mình...

– Đã đến lúc triệu hồi tinh linh rồi...!

-Nazi-

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Ý đồ


Tại căn phòng nhỏ bị giam cầm bởi màn đêm, khuôn mặt con rối ngờ ngệch cùng đôi mắt trống rỗng, một bóng đen hiện ra trong màn đêm u tối, nó hỏi.

– Tại sao lại quay lại đây ?

Con rối im lặng, không lên tiếng, chỉ co người lại một góc..

Bóng đen lại hỏi.

– Ngươi đã ở đây... vậy tại sao không cho ta ra ?

Nếu ta ra tất cả sẽ được giải quyết !

Nếu ta ra ngươi sẽ được nghỉ ngơi đấy !!

Con rối im lặng, nhưng rồi lại lên tiếng, giọng nói nhỏ nhẹ mang một sự tiêu cực kỳ lạ..

– Thật ngu xuẩn...

để ngươi ra sẽ làm hỏng tất cả..ta... vẫn chỉ nên nhốt ngươi lại thôi..chôn ngươi thật sâu..giấu ngươi thật kỹ...giam cầm ngươi trong không gian u tối..!

– Ểh~quý ngài vô cảm nói chuyện vô tâm thật~vậy không phải ngươi cũng sẽ nhận lấy phần đau sao ?

__________________________________

Robo hiện đang ở cùng với Đông Lào, Đông Lào có vẻ hào hứng mà nhìn nó, đợi chờ mệnh lệnh tiếp theo..

– Này này !

Ngươi nghĩ Việt Nam sẽ khen ta chứ ?

Chắc sẽ khen ta mà ha ?

Đúng không đúng không ?

Khuôn mặt Robo vẫn giữ nét vô cảm của Việt Nam, nhưng trong lòng giờ lại tự hỏi vì sao Việt Nam chịu nổi sự cuồng nhiệt này của Đông Lào... thật sự là một trời một vực, nó lên tiếng.

–[ Chắc chắn thưa ngài... nhưng hiện tại kế hoạch vẫn chưa xong đâu ạ..] -Robo-

– Như vậy là được lắm rồi !!

Vậy nhiệm vụ tiếp theo là gì ?

-Đông Lào hào hứng-

–[...vâng.. nhiệm vụ tiếp theo của ngài là tự quyết định con đường của mình..] -Robo-

Hơi khựng lại, Đông Lào khó hiểu mà nói.

– Ểh ?

-Đông Lào-

–[ Theo bảng nhiệm vụ.. ngài có thể chọn ba phe tham chiến...chính là chiến tranh thế giới thưa ngài !] -Robo-

–..3.. phe ?

-Đông Lào-

–[ Vâng !

Deny cũng tham gia trận chiến này... nhưng không có nhiệm vụ kích động quốc vương nơi ấy... có lẽ.. ngài Việt Nam đã làm điều đó rồi thưa ngài !] -Robo-

– Vậy là...Diom..Lape và Deny luôn à..?

-Đông Lào-

Chỉ gật đầu, Robo nằm xuống chiếc giường gần đấy, tiếp tục quá trình tái thiết lại bản thân, Đông Lào thấy vậy cũng có chút bối rối... bình thường chỉ toàn do Việt Nam chỉ định anh rồi anh làm đúng điều Việt Nam yêu cầu... vì vậy anh mới trở thành trợ thủ của quốc vương... nhưng giờ đây nhiệm vụ của anh chỉ là chọn phe.. ngài ấy còn không ra một mục đích rõ ràng cho anh...

Đầu óc Đông Lào dường như điên đảo, tự hỏi bản thân mình phải làm gì, liếc nhìn sang Robo... thật sự rất muốn kêu con robot đó dậy ngay tức khắc... nhưng nếu làm vậy quốc vương của anh sẽ tỉnh lại mất..anh không muốn quấy nhiễu quốc vương đâu...

Cánh cửa phòng bỗng bật mở, Đông Lào giật mình mà nhìn ra ngoài..

America ?!

Làm thế nào mà nhanh như thế ??

America khuôn mặt dường như biến sắc, lập tức chạy đến chỗ Đông Lào, thấy thế anh cũng căng lên mà vào thế phòng thủ... nhưng điều không ngờ đến..

'Bụp' đứng hình phút chốc...

America.. không hề nhắm vào anh..

Liếc nhìn sang phía America đang cố đánh cắp ,đôi mắt Đông Lào trở nên đỏ ngầu.. dường như một bản năng đã được điều chỉnh từ lâu, Đông Lào lập tức tạo ra một lá chắn ngăn cách Việt Nam và America, America cũng biết ý mà lùi lại, nhìn thẳng vào cặp mắt đỏ âu của Đông Lào, hắn không nói gì mà chỉ im lặng cảnh giác.

– America... ngươi định làm gì với quốc vương..?!

-Đông Lào-

– Oh~mới gặp lần đầu mà cậu đã biết tên tôi rồi sao ?

Thật kỳ lạ đó~!

-America-

Vẫn giữ cái nét cảnh giác của mình, Đông Lào dè chừng mà hỏi.

– Ngươi định làm gì ?!

Mau trả lời câu hỏi của ta !!

-Đông Lào-

–... có lẽ..cậu sẽ biết ngay đây thôi... quốc vương của cậu.. rất quý giá đấy~!

-America-

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Gây chiến


Sự hoang mang bao trùm bầu không khí trong căn phòng nhỏ, Đông Lào với nét mặt e dè lại có phần tức giận nhìn thẳng vào đôi đồng tử lấp lánh của America mà như muốn dùng tay đâm thẳng vào đôi mắt xinh đẹp ấy, America lại cười cười có chút hờ hợt với kẻ trước mặt, đứng thẳng người mà nghiêm chỉnh, America lịch thiệp nói.

– Chà...tôi thật sự không muốn gây chiến với quốc vương của cậu... nhưng mà tôi thật sự muốn lấy lại những gì đã mất đấy~!

-America-

–... những gì..

đã mất ?

-Đông Lào-

Hoài nghi mà lên tiếng, dù sao anh cũng không thể hiểu được các quyết định của quốc vương là đúng đắn hay không..chỉ biết rằng anh chắc chắn sẽ trung thành với quốc vương này...anh sẽ bảo vệ quốc vương của anh !!!

– Nhìn cái này đi anh bạn...thấy thứ sinh vật kỳ dị này chứ ?

-America-

Chỉ thẳng vào một chiếc bình chứa thứ giống như ấu trùng bướm, cái thứ đó dường như chỉ đang thoi thóp mà khô quéo lại, khuôn mặt vẫn cười tươi nhưng dường như trong giọng nói lại có phần khó chịu, cảm giác dường như đang cay cú gì đó..

– Quốc vương yêu dấu của cậu đã cướp đi năng lực mạnh mẽ của tinh linh quý giá này đấy...chúng tôi đã dành từ đời này qua đời khác để chăm chuốt cho nó... khiến nó mạnh hơn bất kỳ con tinh linh nào khác.. và giờ đây chỉ vì "thiếu năng lượng" mà quốc vương của cậu đã cướp hết những gì bọn ta tích lũy trong mấy thời đại.. và giờ ta đơn giản... là lấy lại chúng thôi !!

-America-

Giọng nói càng ngày càng tức giận, America dường như muốn tăng xông đến nơi, Đông Lào lại có vẻ cảm thấy bình thường với việc đó...nhớ lại mấy chuyện ngày xưa thì..

Anh từng nhìn thấy Việt Nam một lần đường đường chính chính giật ly nước của quốc vương "Gron" rồi đổ lên đầu hắn... lúc đó quốc vương nói gì nhỉ ?

– Kẻ thua cuộc... là kẻ chiến đấu vì thứ chính nghĩa..thứ ngu xuẩn...chính là những kẻ như ngươi...!

-Việt Nam-

Lúc đó thì Gron coi đó là một lời tuyên chiến thì phải...sau đó quốc vương của anh phát hiện phía dưới mặt đất chỗ đất của Gron là một nguồn năng lượng lớn... quốc vương đã lập tức gây chiến luôn với Gron..lần đó trận chiến kết thúc nhanh thật...chỉ trong tích khắc khi quốc vương của anh bước đến phía chiến trường mà lập tức cho quốc vương Gron ăn một phát vào đầu rồi tiếp tục sai quân khai thác viên đá năng lượng dưới đất...

Chỉ nhớ thế thôi Đông Lào đã ôm người mà cười hề hề vui vẻ, quốc vương của anh đúng là ngầu quá a~

America nhìn kẻ trước mặt mà khó chịu ra mặt.. biết rằng đánh nhau với một simp chúa là rất khó khăn... nhưng hắn thật sự không muốn dùng đến chỗ mana còn lại của mình để hồi sinh tinh linh này...bỗng Đông Lào lên tiếng.

– Tại sao ngươi cần thứ gọi là "tinh linh" ấy ?

Nó là cái gì ?

-Đông Lào-

–...tinh linh chính là lũ sở hữu sức mạnh của từng quốc gia... và sức mạnh của chúng được nạp vào bởi mana của vua..lũ tinh linh chính là vũ khí chiến đấu mạnh mẽ nhất..chính vì vậy một tinh linh cạn kiệt dễ dàng bị đánh bại.. sẽ được coi như một quốc gia đã chết... nhưng Diom vậy..!!

-America-

– Oh... quốc gia đã chết sao...

ý ngươi là nó không còn giá trị ?

-Đông Lào-

– Đúng vậy.. nói cách khác... một tinh linh tương đương với một điều ước !

-America-

Đông Lào bỗng nhiên lại mỉm cười.. một nụ cười đáng sợ...

Oh~nếu không còn tinh linh quốc gia sẽ trở nên vô dụng à.. vậy chi bằng chiếm lấy quốc gia chết để nó trở thành quốc gia thực thụ..chi bằng... giết chết nhà vua và con tinh linh này.. quốc vương chắc chắn sẽ rất vui... sẽ..cực kỳ phấn khích

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Bắt đầu


Nhận biết được nguy hiểm, America hiểu rằng những kẻ trộm cắp giờ đây không muốn thương lượng nhẹ nhàng với hắn, cười khẩy một cái, là hắn quá ngây thơ mà tưởng bở thế giới này có quy tắc, có tên trộm nào lại trả đồ cho người bị mất chứ ?

Nhìn thẳng vào đôi mắt mưu tính của Đông Lào, hắn hiểu rằng hiện tại kẻ trước mặt là không muốn để hắn đi một cách lành lặn, thở dài mà nói.

- Đông Lào...ta công nhận thực lực của cậu.. quả thật là cậu rất mạnh..mạnh hơn các Chone khác rất nhiều...!

-America-

Đông Lào nghe vậy lại cười khinh mà nói.

- Ha !

Ta thừa sức đánh với lũ vua các ngươi !

Sức mạnh của các ngươi còn không bằng một phần của quốc gia ta !!

-Đông Lào-

Sự kiêu ngạo hiện rõ qua từng câu chữ, bản chất của quốc gia dần được phơi bày ra thế giới, America nhìn rõ sự kiêu ngạo của Đông Lào, trên tay cầm lên một sợi băng màu đỏ, America từ từ nói.

- Sự kiêu ngạo là thứ giết chết một con người..hiện tại ngươi quả thật là đáng sợ... nhưng kẻ như ngươi vẫn không đủ trình để đánh bại một vị vua đâu..!

-America-

Từ từ đeo sợi băng màu đỏ lên mắt, có lẽ là đang muốn đánh một trận sinh tử với Đông Lào.

- Cảm xúc là thứ khiến các ngươi trở thành những kẻ đần độn !

Ta cũng không ngại mà đánh nhau với ngươi đâu !!!

Ta... sẽ hủy diệt quốc gia đã chết các người..!

-Đông Lào-

Nghe đến câu đó, America lại khựng lại...mở bịt mắt ra trước sự tụt hứng dần đều của Đông Lào, hắn nói.

- Ngươi không hề hiểu sức mạnh của vị vua đến từ đâu...hiện tại ngươi cũng chỉ là một hạt cát giữa sa mạc rộng lớn..!

-America-

Im lặng, Đông Lào trầm mặt là không lên tiếng, America quay đầu lại mà nhìn ra hướng tẩu thoát, đi đến gần chiếc cửa sổ, hắn nói.

- Ta biết ngươi đang có một nhiệm vụ... nếu ngươi muốn quốc vương của ngươi an toàn..ta khuyên ngươi nên đi đến quốc gia Deny của ta..!

-America-

Vẫn im lặng, Đông Lào không hề lên tiếng, America cũng trầm mặt, nói một câu.

- Hoa hồng.. sẽ nở rộ...!

-America-

Biến mất trong không gian cùng với những bông hoa hồng rơi xuống trong căn phòng lạnh lẽo, Đông Lào bỗng nở nụ cười, một nụ cười quỷ dị...

- Quốc vương...tôi hiểu ý ngài rồi..!

Tôi nhất định sẽ tạo một bông hồng giả tuyệt đẹp cho ngài..!

-Đông Lào-

__________________________________

Tại phía Bắc lục địa

Cuộc bàn tán xôn xao xuất hiện ở mọi nơi, cái cảm giác bồn chồn lại có phần hoang mang của người dân hiện lên rõ rệt...

Chiến tranh là thứ không mong muốn, nhưng nếu nó sắp xảy ra... thì chẳng ai có thể cản lại..

– Này này thông báo này là sao đây ?

– Bọn họ lại định chiến tranh sao..?!

Đã hơn 1000 năm rồi đấy !!

– Mạo hiểm giả lại phải quay về nữa rồi... lần này tính mạng của họ có lẽ không toàn thây đâu !

– Hình như Diom và Deny cũng ra lệnh kìa !

– Chịu !

Quốc vương đã bảo thì làm sao chối được ?

– Tinh linh chịu tổn thương mấy thế kỷ nay cuối cùng cũng có tác dụng rồi nhỉ~!

__________________________________

Tại phía Tây lục địa

Không phải là sự bất mãn, người dân của đất nước dường như đang nở những nụ cười, cũng là sự xôn xao bàn tán, nhưng lần này nó lại mang hơi hướng tích cực hơn.

Chiến tranh là thứ tồi tệ.. nhưng nó tồi tệ là vì con người...

– Các mạo hiểm giả bị triệu tập do thông báo đã đến rồi !

Không biết lần này có thắng được Lape không nhỉ ?

– Đồ ngốc !

Quan trọng là Diom kia kìa !

Chúng hình như kiểm soát được Shaite rồi !!

Có tên nào trong số chúng đã để Shaite ký sinh đấy !!!

– Không sao đâu !!

Tinh linh của chúng ta rõ ràng là mạnh hơn bọn chúng !

Nếu có bất trắc thì vua cũng đủ sức để nạp đủ năng lượng mà !!!

– Lần này xem ra sẽ không có thứ gì cản chúng ta chiến nhau với Lape nữa !

Ha !!

Tuyệt lắm !!!!

– Lần này là cấp C trở lên đấy !

Bọn họ hơi bị máu chiến nha !

– SỤC SÔI LÊN CÁC MẠO HIỂM GIẢ !!!

CHÚNG TA SẼ LÀ NHỮNG KẺ CHIẾN THẮNG TRẬN CHIẾN NÀY !!!!!

– Ngươi không cần phải khích lệ họ đâu...bọn họ vốn dĩ đã sục sôi từ đầu rồi...!

__________________________________

Tại phía Đông lục địa

Vẻ xôn xao không hề là một lựa chọn đối với người dân tại vương quốc đã chết, họ đơn giản là chuẩn bị đồ để nộp mạng như thường lệ... chỉ là lần này có chút đặc biệt.

Chiến tranh là thứ làm kiệt quệ một quốc gia, nhưng đối với quốc gia đã kiệt quệ... nó chỉ đơn giản là một ngày trong năm.

– Này~chuẩn bị xong chưa ?

Ngày mai là chiến tranh rồi đấy~!

– Xong hết cả rồi !

Nghe nói lần này quốc vương định triệu hồi tinh linh đấy !

– Ểh~con tinh linh mà hơn 1000 năm nay đã không thấy mặt đấy sao ?

– Lần này chắc không thể tự nộp mạng cho JE đâu !

Gắng mà sống đi !

Hình như top trước đi với JE gặp một Chone bên Lape đấy !

– Chone bên Lape sao ?

Ha !

Dù sao bên ta vẫn có món vũ khí ấy mà !!

Quan tâm gì đến Chone ấy chứ !

– Đùa !

Bên ấy cũng có vũ khí mới đấy !

Hình như bên ta và hắn phát triển cùng một người...!

– Có phải Chone lỗi không ?

Ta có nghe loáng thoáng bên Lape !

__________________________________

Khi tất cả đang hướng mắt về cuộc chiến sắp tới.. một con quái vật đã tỉnh giấc...

Một cổ máy hủy diệt chỉ chăm chăm vào chính mình, khi tất cả đều đã đến hồi kết, đối với nó chỉ mới là bắt đầu...bắt đầu cho sự hỗn loạn..

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Hồi kết


Vị vua tỉnh dậy sau giấc ngủ dài, Đông Lào lúc đó cũng vừa hay đi đến kế bên, nụ cười thể hiện cảm xúc vui sướng độc ác cứ thế xuất hiện, vị vua vẫn vậy, tỉnh lặng như hồ nước, từ từ bước ra khỏi chiếc giường cứng, đứng trước mặt tên trợ lý đang cười tủm tỉm, Đông Lào cuối người xuống mà nghiêm trang chào đón...

- Chiến trường đã sắp được khai mạc...tại hướng trung tâm của lục địa... quốc vương ngài sắp xếp điều này có phải là để chuẩn bị cho sự tái sinh ?

-Đông Lào-

Khuôn mặt nghiêm nghị ấy vẫn luôn không thay đổi, giờ đây khi tất cả thái cực đã bắt đầu hỗn loạn, những vị vua và người thân cận của họ đều đã sắp nghênh chiến, cũng đã đến lúc tìm kiếm kẻ thật sự nắm quyền, dù công sức cho sự hoà bình có được duy trì bao nhiêu... thì chiến tranh vẫn là điều không tránh khỏi..

Giọng nói nghiêm nghị luôn khiến cho kẻ khác dè chừng xuất hiện, cái con robot vẫn luôn đi theo cả hai cũng bắt đầu vào trạng thái chính của chúng, hai kẻ đến từ thế giới hiện đại...

được triệu hồi đến nơi quá khứ cổ xưa nhất, khoa học kỹ thuật số liệu có thật sự áp đảo sự cố gắng của loài người ?

- Ta không cần phải chuẩn bị cho sự tái sinh... vì chúng ta.. là bất tử !

-Việt Nam-

Câu nói phát ra khiến kẻ kia càng phấn khích.

- Vậy thưa quốc vương chúng ta đã đến lúc khởi hành ?

-Đông Lào-

Khẽ gật đầu, cũng là lập tức phóng đi trên chiếc phương tiện của mình.

Phía bên dưới nơi những người lính đang chuẩn bị, ngước lên trời lại nhìn thấy bầu trời xám có một hướng trời chỉa thẳng, vài người nhìn thấy chỉ lên phía trên, những kẻ còn lại tại nơi phía bên kia lục địa cũng không phải không thấy những vệt trắng dài, những vệt trắng... của tai ương...

__________________________________

Chiến trận tại vương quốc Lape

Một kẻ ngồi trầm tư với bộ áo giáp đã được thay đổi, đó là sự sầu muộn ?

Hay đơn giản là cảm giác tồi tệ ?

Hắn không biết và cũng không muốn biết, một vị vua đúng là rất mệt mỏi, cười khẩy, hắn đứng dậy với cơ thể nặng nhọc, thứ sinh lực trong người hắn dường như có dấu hiệu cạn kiệt, đứng lên mà bước đi từng bước đến chiếc bàn vuông trước ngai vàng quyền lực, cầm lên tay viên ngọc đỏ loé lên sự mê hoặc lạ thường, tất nhiên nó chính là thứ khiến hắn thèm khát, đã đến lúc nuốt trọn viên tinh thể của hi vọng...

đã đến lúc..dành lấy thứ quyền lực mà kẻ nào cũng thèm khát...

Hầu cận của hắn xuất hiện sau cánh cửa lớn, đi đến nghiêm chỉnh mà nói.

- Mọi thứ đã được hoàn tất... tất cả đã sẵn sàng cho cuộc hỗn chiến !

Thưa ngài !!

-China-

Hắn nhìn xuống cái con người đang bị hút đi sinh lực, từ từ bước xuống phía dưới những bậc thang, đi thẳng trên dãy hành lang dài đến nơi quan sát trận chiến, trên dãy hành lang dài đằng đẵng ấy, những kẻ hầu cận trung thành cũng nghiêm chỉnh đứng quanh, những kẻ chiến đấu vì "lợi ích quốc gia", những kẻ tham gia chiến trường với tâm thế bình tĩnh... vì bọn chúng biết.. biết rằng chúng mạnh hơn tất thảy những người lính..

Vị vua bước lên nơi cao nhất, nhìn ra hướng nơi hắn chắc rằng các vị vua cũng đang hướng mắt đến, giọng nói vang lên ra lệnh cho tất cả...hắn lần này sẽ không khoan nhượng, quyền hạn lần này phải nằm trong tay hắn.

- Nhân danh vị vua của Lape !

Ta tuyên bố khai chiến với các ngươi !!

Kẻ nắm giữ lục địa phía Tây và kẻ nắm giữ lục địa phía Nam !

Quốc vương của Diom và quốc vương của Deny !!

Chuẩn bị cho khế ước quyền lực !

Hãy mau đồng ý với hiệp ước của chúng ta !!!

-Ussr-

Một vòng cung lớn xuất hiện bao phủ một khúc lục địa rộng, tại hướng trung tâm nơi kẻ nào cũng có thể nhìn thấy, hướng ánh sáng vàng thẳng tiến đến vòng cung, khế ước giờ đây chỉ chờ được xác định.. xác định rằng cuộc chiến sẽ khai mở

__________________________________

Chiến trận tại xứ Deny

Cảm giác rối rắm xuất hiện cùng sự cay cú, quốc vương Deny tức giận khi bị cướp mất đi những năng lượng quý giá, có lẽ đã an bài, chỉ còn cách là sử dụng năng lượng mà hắn đã tích góp, không như quốc vương Lape, hắn đương nhiên biết chừng mực với tinh linh của mình... hiện tại vẫn chưa phải vội để xuất ra con tinh linh sắp chết ấy, hắn vẫn còn nhiều thứ chưa được xuất hiện...giống như..chone của hắn vậy...

Vị vua đứng lên với cảm giác hưng phấn về trận chiến sắp đến... không phải nói chơi mà đất nước hắn từng là nơi hòa giải giữa Lape và Diom, Deny hắn chưa bao giờ bị đụng đến cũng không phải không có lý do...

Hầu cận mở nhẹ cánh cửa đóng chặt, báo cáo với quốc vương về khế ước đang đợi được ký, vị vua cũng từ từ bước ra khỏi chiếc cửa lớn màu vàng óng sang trọng, bước trên dãy hành lang thoáng đãng để đến nơi tụ tập của những kẻ đang muốn nhuốm máu, trịnh trọng đứng trên tầng cao nhất của cung điện, với cái nụ cười khoái chí ranh ma, hắn nói.

- Với cương vị quốc vương trị vì Deny !

Ta đồng ý khai chiến toàn lục địa !!

Với những kẻ tham chiến ngu muội !

Khế ước sẽ có tên ta !

Hãy đón chờ vị vua của thế giới mới !!

-America-

Tham vọng, tham vọng và tham vọng, hắn luẩn quẩn quanh hai từ không tốt đẹp, từ xưa đến nay các thế hệ đều dồn hết tâm huyết cho ngày hôm nay...thời khắc này sẽ là lúc thời gian phán quyết bắt đầu..

Vòng cung lần nữa tiếp nhận thêm một thứ ánh sáng màu tím, vòng tròn giờ đây chỉ còn một phía là chưa được ký kết..

__________________________________

Chiến trận tại vương quốc Diom

Quốc vương bình thản ngồi ngắm nhìn bầu trời bị chia ngang, tinh linh kế bên tất nhiên cũng có chút bối rối, quốc vương nhẹ nhàng trò chuyện với tinh linh.

- Hình dạng của ngươi đúng là khác xa trận chiến ngày ấy...theo sử sách không phải ngươi có hình dạng rất mảnh khảnh và xinh đẹp sao ?

Sinh vật quái dị ?

-Nazi-

Sinh vật quái dị không lên tiếng mà chỉ nhìn hướng xa, có lẽ đang cảm thấy một sự chết chóc, quốc vương bật cười, rồi lại đứng dậy, nhìn tinh linh trước mặt hắn nói.

- Đã đến lúc rồi tinh linh của ta...khế ước cũng đã được hai quốc vương chấp nhận..

đã đến lúc ta tham gia cuộc chiến này !

-Nazi-

Nói xong quốc vương quay mặt lại để tiếp tục bước đi chuẩn bị tuyên chiến, tinh linh cũng bung lên đôi cánh quỷ dị mà bay lên chuẩn bị bước tiếp theo.

Số chone của vương quốc chết cũng có số lượng "chết", chỉ bằng chone của một nước chia đôi, nhưng tất thảy đều có lý do...tinh linh của hắn.. là mạnh nhất.

Đi lên đứng trước nơi cao nhất của cung điện mục rữa, giơ cao bàn tay lên mà nói.

- Với địa vị của một vị vua đất nước chết !!

Quốc vương Diom ta sẵn sàng nghênh chiến với các ngươi !

Khắc dấu tên ta lên khế ước !

Nghĩa là đồng ý cho ta uống máu các ngươi !!!

-Nazi-

Bản khế ước chiến tranh đã được tất cả chấp nhận, khuôn màu đen cuối cùng xuất hiện khiến cho khế ước trở nên rộng lớn, bản khế ước sắp được thực thi, một cuộc chiến chuẩn bị bắt đầu...

'BÙM' tiếng động lớn vang lên khắp nền lục địa, cảm giác lo lắng kích thích xuất hiện trên từng người, một tia sáng xanh chói sáng cả một mảng trời lớn..giống như...trận chiến 200 năm trước...

.

.

.

.

.

.

.

.

Khế ước đã bị phá hủy

.

.

.

.

.

.

.

.

"Lời tiên tri ứng nghiệm ngay lập tức

Kẻ choáng ngợp, người không tin

Cảm xúc lẫn lộn tạo nên con quái vật

Con quái vật đã được nêu, trước khi kẻ hủy diệt rời đi"

.

.

.

.

.

.

.

"Cẩn thận với bước đi của con quái vật, bản chất của nó là một bông hoa hồng giả đầy gai"

.

.

.

.

.

.

.

Vị vua từ thế giới hiện đại thoát khỏi xiềng xích, giờ đây là kẻ duy nhất nắm quyền tại đây, hắn đã gây chiến, gây chiến với toàn bộ lục địa này...

Tất cả đã kết thúc, nhưng nó chỉ mới là mở đầu, mở đầu cho sự tái xuất của quốc gia mang tên Crion.

__________________________________

Chào, lại là tác giả đây, bộ truyện này đến đây là hết, nếu có câu hỏi hãy đặt ở phần bình luận, tôi sẽ trả lời vào thứ 7 ( 3/6/2023 )

Cảm ơn vì đã đồng hành cùng tôi
 
Back
Top Bottom