Khác ( Countryhumans ) Vị Vua

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
( Countryhumans ) Vị Vua
Mục tiêu


Hiện tại Việt Nam đang nhìn chằm chằm vào người trước mặt mình, người kia cũng vậy chỉ im lặng nhìn cậu, bỗng hắn ta bật cười nói.

– Hahahahahahahaha !!!

Thật không ngờ có một ngày ngươi lại quay trở lại nơi này đó Việt Nam !!!

-...-

–...!

-Việt Nam-

Tên kia thấy cậu như vậy lại dường như thân thiết mà bật cười lần nữa, hắn ta lại nói.

– Ngươi vẫn vô cảm như ngày nào nhỉ ?

Này này bộ ngươi thật sự tin lời hắn sao ?!

Nhờ vậy mà giờ ngươi gặp lại ta rồi đấy !!

-...-

–...!

-Việt Nam-

Cậu vẫn không nói gì, chỉ im lặng mà nhìn người kia, dường như không chút động tĩnh nào, cũng không chút phản ứng với lời chế nhạo của kẻ kia, chỉ im lặng mà nhìn kẻ trước mặt.

Tên kia thấy vậy càng lấn tới, nhào đến còng cổ cậu mà nói.

– Ôi ôi Việt Nam !

Không lẽ cậu đã uống thứ đó lần nữa sao ?

-...-

–...!

-Việt Nam-

Cậu lần nữa im lặng, bị đụng chạm cũng không bật người kia ra, chỉ vô cảm mà từ từ liếc mắt sang người kia, cứ như một con robot tự động chứ chả giống gì một con người thật sự.

Tên kia thấy vậy vẫn vui vẻ nói.

– Ôi hoàng tử~hãy tha thứ cho người em gái bị dính lời nguyền !

Thiếp là người đã nói lời ngu ngốc ấy~!

-...-

Hắn nói rồi lại ôm cậu vào lòng như đùa giỡn mà nói.

– Em ấy đã nhận lấy hậu quả rồi~xin đừng làm mọi chuyện tồi tệ hơn~!

-...-

Nói rồi hắn nhìn cậu cứ thế bật cười, dường như những hành động không tưởng của hắn không có tý gì lây động cậu, cậu cũng không hề phản kháng hay làm gì khác, hắn lại nói.

– Thôi nào ?

Nói với ta đi chứ !

Ta buồn rồi đó !!

Cái đồ máy móc vô cảm !!!

Thả ta ra mau !!

Ta muốn đi chơi !!

Ta muốn đi chơi với tên SK !!!!

Ở đây chán thấy mồ !

-...-

Hắn nói rồi nằm xuống ăn vạ mà rên rỉ, cứ thế lăn qua lăn lại rồi lại khiến cái không gian màu đen xung quanh bắt đầu lộn xộn, không gian liên tục thay đổi qua các nơi lúc trước cậu đã từng đi, bắt đầu biến ra những bộ phận máy móc kỳ lạ.

Sau khi lăn lộn xung quanh cậu với những lời ăn vạ hắn lại dừng lại, thở ra một hơi rồi nói, dường như có phần rầu rĩ.

– Ta muốn về nhà !

-...-

Không khí im lặng, không gian cũng trở lại bình thường, giọng nói của cậu vang lên, nó không có phần trầm lạnh, cũng không có phần thánh thót, đơn giản là một âm ngang vô vị.

– Ta cũng vậy !

-Việt Nam-

Nghe thấy cậu nói vậy hắn lần nữa thở dài, lại nói.

– Ta không muốn ở đây....ta muốn xem vương quốc Crion !!!

-...-

–...!

-Việt Nam-

Hai bên im lặng nhưng không khí lại như hoà với nhau, thay vì cái sự bí ẩn và khó xử ban nãy, bây giờ bầu không khí lại trở nên u buồn đến lạ.

–... thuốc !

-Việt Nam-

–... nữa sao ?

Hai ngày trước ngươi uống rồi mà ?

-...-

–...khả năng cao ai đó đã lấy bộ phận gì đó của ta ra....!

-Việt Nam-

– Được rồi...!

-...-

Hắn biến từ trong tay ra một ly nước, cái ly nước đó lại có một phần quen thuộc, mặt nước màu trắng đục, lúc trước hình như cậu đã từng uống thứ nước này một lần.

Từ từ hắn đưa nó cho cậu, cậu cũng nhanh chóng cầm lấy mà bình tĩnh uống nước.

Sau khi uống vào không khí bây giờ lại trở nên thật vô vị, không còn cái vẻ u buồn hay khó xử, hiện tại chỉ còn là sự vô vị giữa không gian tối, bỗng một ánh sáng xuất hiện, cả hai nhìn vào nó, tên đó quay mặt lại nhìn cậu rồi lại hỏi.

– Ngươi định sẽ làm gì tiếp theo ?

-...-

–...xây dựng lại Crion !

-Việt Nam-

Sau khi nhận được câu trả lời, hắn cũng im lặng mà nhìn cậu, thứ ánh sáng ấy dần chiếu sáng thân hình của hắn, trước khi ánh sáng kịp chiếu đến, để lộ khuôn mặt của hắn, hắn cũng liền nói.

– Tạm biệt !

-...-

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Hợp đồng


Hiện tại Việt Nam đang nhìn Ussr, hai người nhìn nhau cũng không nói gì, để phá vỡ bầu không khí ấy, Ussr lên tiếng.

–... ngươi thấy như nào rồi ?

-Ussr-

–... bình thường....!

-Việt Nam-

Y nhìn cậu, cũng không muốn lên tiếng, chỉ bình tĩnh im lặng mà thở dài một hơi, y cũng chả biết nữa, cậu là một kẻ thật sự khó hiểu, thông minh và tài giỏi, điều đó y thừa nhận, nhưng cách cậu chứng tỏ điều đó thật điên rồ, không giống lắm một kẻ hèn nhát, nhưng cũng chả hề là một tên gan dạ, cậu chỉ là một kẻ chỉ làm những việc có lợi cho mình, một tên thật sự kiêu ngạo, nhưng cũng là một kẻ thật ngu ngốc, việc chỉ nói chuyện với một vài người không phải là cách tồi tệ nhất để mọi thứ bất lợi cho mình sao ?

Và...cậu tại sao không rời khỏi y ?

Đã có sự cho phép rồi mà.

Ussr hỏi.

– Cậu... sao l- ?!

-Ussr-

– Chúng ta có thể làm một thoả thuận không ?

-Việt Nam-

Ussr dường như có chút bất ngờ, y chưa bao giờ nghĩ rằng cậu lại có thể cắt lời y, một kẻ luôn lắng nghe như cậu... việc cắt lời có chút kỳ lạ.

Giọng nói trầm ấm vang lên, dường như có chút bất ngờ xen lẫn thắc mắc.

– Thoả thuận ?

-Ussr-

– Ta hãy hợp tác với nhau...!

-Việt Nam-

– Hợp tác ?

Vì điều gì cơ ?

-Ussr-

–...chà đạp !

-Việt Nam-

Ussr im lặng, thật sự không thể hiểu con người trước mặt mình, cậu lập tức đứng dậy sau câu nói đó, một chiếc bảng xuất hiện trước mặt Ussr, trên đó là những dòng chữ về một bảng hợp đồng gì đó.

[ Hợp đồng chà đạp ]

-Bên A ( Việt Nam ) sẽ không bị quản thúc bởi bên B ( Ussr )

-Bên B sẽ nhận được lợi nhuận và sự bảo hộ tuyệt đối của bên A

-Bên A sẽ luôn ủng hộ bên B bất kỳ điều gì và ngược lại

-Bên B sẽ nhận được thông tin về bên A và ngược lại

( Nếu hai bên không đồng ý hợp đồng sẽ mất hiệu lực ngay lập tức )

Nhìn chiếc bảng trước mặt mình Ussr dường như có chút suy ngẫm, lại nhìn qua cậu đang bấm bấm cái gì đó...y... có nên ký không ?

Một hợp đồng đầy có lợi cho y như thế.... liệu có ổn không ?

Chắc chắn không có gì là không có lợi cho cậu, nhưng... không phải tất cả đều có lợi cho y sao ?

Chỉ có mỗi cái "bên A sẽ không bị quản thúc bởi bên B" là có lợi cho cậu.... nhưng với điều kiện bên dưới "Bên B sẽ nhận được lợi nhuận và sự bảo hộ tuyệt đối của bên A" cậu chắc chắn sẽ không thể khiến y bị tổn hại bất kỳ điều gì... và cả thứ y cần nhất hiện tại từ cậu chính là thông tin, cái dòng điều kiện cuối quả thật là món hời lớn cho y...lần này...cậu sẽ là người lỗ.

– Được...ta đồng ý !

-Ussr-

Cậu nhìn người trước mặt lại không nói gì, bản hợp đồng nhanh chóng biến mất mà bỗng như có một thế lực gì đó bài xích y, cảm giác bài xích tột độ ấy nhanh chóng biến mất, y thở mạnh dường như vừa hoàn hồn, y từ từ nhìn lên phía cậu, người trước mặt y... rốt cuộc đang có ý định gì ?

Là do cảm giác mơ hồ từ cậu, hay là do chính y là kẻ ngu muội ?

Điều đó... thật khó mà giải thích được.

– Cậu có thật là quốc vương không ?

-Ussr-

"Bên B sẽ nhận được thông tin về bên A và ngược lại"

– Tôi là một quốc vương...!

-Việt Nam-

– Vì sao vương quốc của cậu lại diệt vong khi cậu rời đi ?

-Ussr-

–... nó chưa hề tồn tại...!

-Việt Nam-

– Sao cơ ?

-Ussr-

Y dường như bất ngờ, chưa hề tồn tại ?

Vậy vì sao cậu lại tự nhận mình là quốc vương ?

– Vương quốc ấy.... chưa bao giờ là một thực thể sống !

-Việt Nam-

__________________________________

Thông báo khẩn đây

Có thể tôi sẽ không ra chap được trong một thời gian dài, lịch lớp 8 của trường tôi đã được sắp lại và...6,7,6,5,7,7 đây là con số các tiết từ thứ 2-7 của tôi, và tất cả các ngày trong tuần tôi đều học thêm, 18h30, 19h, 19h, 18h30 ( trừ thứ 3 với thứ 7 tôi học hóa 15h15 sau này phải đổi ) lịch của tôi đang rất chằn chịt và thời gian duy nhất tôi có thể viết truyện là vào buổi tối hoặc lúc ra chơi trong trường, nhưng tôi còn phải làm bài tập Toán, bài tập Hoá, bài tập Vật Lí, bài tập Tiếng Anh và các môn học thuộc khác, vì vậy việc ra chap có lẽ là rất khó khăn vì trung bình một chap 700 chữ tôi phải viết tận 2 tiếng ( bí ý tưởng ) nên nếu tôi có drop thì hãy thông cảm cho tôi, tôi thật sự không muốn.

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Ảo ảnh


Tiếng chuông vang lên báo hiệu trận đấu lại bắt đầu, lần này là trận cuối vòng 2, Việt Nam sẽ đấu với NK.

Nhanh chóng bước lên cậu nhìn kẻ trước mặt với đôi mắt không chút cảm xúc, tiếng hò reo lần này dường như đều hướng về cậu, có lẽ như sau trận với Italy mọi người cũng bắt đầu biết ai là kẻ mạnh, nhưng tiếng chửi rủa vẫn là nhiều hơn tất thảy.

– ĐỪNG CÓ MÀ TỰ LUYẾN !!!

MỘT KẺ NHƯ NGƯƠI KHÔNG ĐÁNG ĐƯỢC SỐNG ĐÂU !!!!

– VÔ TÂM NHƯ VẬY QUẢ THẬT LÀ KẺ CHẢ RA GÌ !!!

– MẠNH ĐẾN ĐÂU MÀ TỰ KỶ THÌ CŨNG LÀ PHẾ VẬT THÔI !??

– NÀY ?!!

TAO ĐÃ ĐẶT CƯỢC VÀO NGƯƠI ĐẤY !!!!

LIỆU HỒN MÀ THẮNG ĐI !!!!

– CHONE LỖI VẪN LÀ CHONE LỖI !!!

DÙ CÓ THẮNG THÌ ĐIỀU ƯỚC CŨNG SẼ KHÔNG CÔNG NHẬN TẠO VẬT THẤT BẠI ĐÂU !?!!!

..v..v...

NK nghe thấy những tiếng hò reo đó mà cũng cảm thấy rén thay cho cậu, nhưng cậu hiện tại lại không quan tâm đến, chỉ đơn giản là đã lọc âm thanh của đám đó đi, NK nhìn cậu lại nói.

– Việt Nam... lần này tôi đã mạnh lên rồi đấy !

-NK-

Cậu im lặng, lại liếc nhìn qua người kia, thật hiếm thấy khi cậu lại liếc nhìn qua một chone nào đó, dường như thật sự người kia đã mạnh lên rồi, ánh mắt của cậu nhìn thẳng vào người kia, đôi mắt dường như là một hố sâu không đáy nhìn đến người kia, đôi mắt không có tý long lanh hay sáng nhạt, nó chỉ là một cái tròng đen láy, đục ngầu, dường như cả giác mạc cũng là thứ không tồn tại, một chút rùng mình NK nhanh chóng thu lại ánh mắt ghét cay ghét đắng của mình, thay vào đó là một đôi mắt dè chừng và dường như có chút gì đó miễn cưỡng.

Tiếng chuông báo hiệu trận đấu bắt đầu vang lên, thoáng chốc không khí đấu trường đã náo nhiệt đến lạ, dường như tiếng hò reo còn nhiều hơn ban nãy, NK nhanh chóng lao đến định đánh với cậu, bỗng một ảo ảnh hiện lên trước mắt mà lập tức định đánh NK, một ảo ảnh kỳ lạ.

Nó nhanh chóng lại có thể tác động vật lý lên NK, bất ngờ anh ta nhanh chóng lùi lại ra ngoài sau mà quan sát, cái ảo ảnh của cậu lại biến mất, lập tức biết mình phải làm gì NK nhanh chóng phóng đến mà chớp lấy thời cơ định đánh cậu, vậy mà lập tức liền bị một thứ gì đó bắn trúng, anh ta cứ thế lại như bất động mà gục xuống, ngoài sau lưng là cái ảo ảnh hình chiếu của cậu đang chỉa thẳng tay mình theo hướng NK, anh ta bị vậy lại từ từ mà biến thành chất lỏng chui xuống sàn, cái đòn vừa nãy hình như không hề hấn gì với anh ta, không chút bất ngờ cậu lại nhanh chóng đưa tay ra mà như ra hiệu lệnh gì đó, cái ảo ảnh của cậu nhanh chóng biến mất, xung quanh bỗng bị bao trùm bởi một không gian của khối lập phương,

NK nhanh chóng bị ngăn cản duy chuyển bởi thứ gì đó, anh ta nhìn cậu mà sợ hãi lùi về sau, dường như coi cậu là một con quái vật, "cậu" lại đi lại gần anh ta, từ từ tiến lại trong khi anh ta chẳng thể phản kháng...

đó có lẽ không phải cậu, vì kẻ có hình dạng Việt Nam trước mặt anh....đang cười, cái nụ cười quen thuộc đó làm anh nhớ đến hắn ta, cái tên khốn đó... chắc chắn không thể ở đây....

"Việt Nam" cười, một nụ cười đê tiện mà nói.

– Ngươi sao thế NK ?

Quên ta rồi à ?

Nhanh thật nhỉ ?

NK lại lắp bắp.

– N... ngươi ?!

Tại sao lại ở đây ?!!!!

-NK hoang mang-

Anh như một con người hoàn toàn khác với bản thể của mình trước đây, một con người lạnh nhạt và vô tâm đến đáng sợ giờ lại trở nên yếu đuối đến lạ, kẻ trước mặt anh cười khẩy mà nói.

– À phải rồi !

Để tao cho mày câu trả lời về câu hỏi lúc trước của mày nhé !

Đúng vậy !!!

Tao chính là tên đã giết cha mẹ ngươi đấy !!!

Đồ ngu !!

Hahaha !!!!

NK nắm chặt tay mình, đôi mắt như nổi lên những tia máu, đôi tay siết chặt cũng bị bật máu bởi các ngón tay mà nổi cả gân xanh, anh nhanh chóng lao đến mà nói.

– THẰNG CHÓ NHÀ MÀY LẠI DÁM HẠI TAO RA NÔNG NỖI NÀY !???

NK lao lên lại liền bất ngờ...xuyên qua....cơ thể anh xuyên qua kẻ kia.... rồi....

– Pfff !

Hahahahahahahaha !!!

Ngươi vẫn ngu như vậy NK à !!

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Ngươi đã giết họ ?


Một cậu thanh niên thẫn thờ trong căn biệt thự lớn... trước mặt cậu là hai cái xác đã không còn nguyên hình mà chỉ còn là những mảnh cơ thể nát vụng, đôi mắt vô hồn, cậu dường như đang lạc lõng giữa dòng suy nghĩ của mình, cái đôi mắt cũng đã bị đâm cho chảy máu, cái thứ chất lỏng đỏ ấy chảy dài trên khuôn mặt thất thần của cậu.... chắc hẳn nó đau lắm... không...cậu không đau...thứ cậu cảm nhận bây giờ không phải là sự đau đớn, cũng không phải là sự vui sướng, nó...trống rỗng, thứ cảm xúc bao trùm cậu chỉ đơn giản là sự trống rỗng, sự trống rỗng mơ hồ đến tột độ....

.

.

.

.

.

.

.

.

Cậu thanh niên đứng trước bia mộ của hai người nào đó, xung quanh mọi người đang xì xào bàn tán về cậu...

Một cậu thiếu niên báo cảnh sát rằng ba mẹ mình đã chết, khi đến nơi thứ họ thấy là một cậu bé đang ngồi chễm trệ trên chiếc bàn ăn, ba và mẹ của cậu đã nát bét dưới nền đất lạnh, "đến giờ ăn rồi" đó là lý do cậu trai đưa ra cho hành động lúc đó của mình, tình nghi số 1 hiện tại... chính là cậu.

Và hiện tại...cậu ta đang có mặt tại đám tang của ba mẹ mình, vô hồn đứng dưới cơn mưa như trút nước, chiếc ô cầm trên tay lại thể hiện một vẻ uy nghiêm và trầm lặng đến lạ, giống như một sự bí ẩn chết chóc, khiến người ta tò mò nhưng cũng khiến người khác khiến sợ.

.

.

.

.

.

.

.

Một cậu trai đang ngồi trong căn biệt thự của mình, cậu mở chiếc máy tính như thường lệ hay làm, nhưng lần này không gian thật yên tĩnh, căn biệt thự rộng lớn giờ chỉ còn mình cậu ở, sự lạnh lẽo bao trùm căn phòng, cũng là bao trùm chính cậu, phía bên ngoài những phóng viên đang cố gắng vào để lấy thông tin về cậu, nhưng cậu lại chỉ im lặng, mặc kệ họ có đồn gì về cậu đi nữa... thứ cậu cần lúc này không phải là tiếp đón họ.

.

.

.

.

.

.

.

Cậu thanh niên nhỏ dường như chưa đủ 18 tuổi bước vào trong một căn phòng có đầy người mặc đồ đen, họ nhìn chằm chằm vào cậu dường như có sự khinh miệt ở trong đó, không quan tâm cậu trai đi nhanh đến chiếc bàn phía trung tâm, nơi đó, một người đàn ông đang ngồi chễm trệ như đợi cậu, từ từ hạ một chân xuống, cậu để tư thế ấy mà nhìn người kia, cái người đàn ông to lớn ấy đưa một tay về phía cậu...

.

.

.

.

.

.

.

Cậu thanh niên đang cầm trên tay mình một khẩu súng lớn, ngắm thẳng vào người đàn ông được miêu tả trong bước ảnh cậu đang để ở túi, thứ chất nhờn nhớt nhớt chảy ra như một sự hiển nhiên, 'ĐÙNG' tiếng súng vang lên.

.

.

.

.

.

.

Cậu trai trẻ đeo chiếc bịt mắt hình vòng tròn có ngôi sao đỏ bên trong dường như đang ở trong một căn phòng kỳ lạ, bàn tay cậu tạo ra một hộp thuốc lá, lấy ra trong đó một điếu, tay cậu lại biến thành cái bật lửa, bật bật vài cái nó liền lên lửa, cứ thế cậu ta châm lửa mà hút một ngụm rồi thở phà ra, làn khói bay đi lại để lộ chiếc bảng đen có rất nhiều đánh dấu trên đó, dường như là một kế hoạch theo dõi ai đó, bên dưới mỗi bước ảnh lại là một dòng chữ "THẤT BẠI".

.

.

.

.

.

.

Cậu trai trẻ đi đến một căn phòng nhỏ, trên tay cậu là một cây súng có chất lỏng màu đen sệt, mở cánh cửa phòng ra cậu từ từ bước vào mà nhìn người trước mặt, từ từ nhìn lên cậu không nói gì, đôi mắt hiện tại chỉ là một sự hận thù vô đáy, nhanh chóng chỉa thẳng súng vào người kia, cậu trai im lặng nhìn kẻ đang cười khinh như những lần trước, cậu lại mở miệng mà hỏi một câu hỏi kỳ lạ.

– Ngươi đã giết họ phải không ?

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Ý nghĩa


Hiện tại Việt Nam đang nhìn NK làm khuôn mặt sợ hãi mà nhìn vào cái hình người ảo ảnh của cậu, dường như là muốn thử nghiệm gì đó cậu bấm bấm vài cái vào chiếc bảng của mình rồi dừng lại, cứ thế quan sát NK như một vật thí nghiệm.

Bên ngoài hiện tại tiếng la hét và kêu gào vang lên ngày một dữ dội, America nhìn cảnh tượng trước mắt mà trưng ra bộ mặt không thể tin được, hắn dù biết cậu là một kẻ thông minh, gần như có thể gọi là thiên tài nhưng một kẻ vô cảm như cậu làm thế quái nào có thể chạm tới cảm xúc của tên NK kia ?

Một tên có nội tâm mà cả hắn cũng không thể nhìn thấu thế cớ gì một kẻ không có cảm xúc lại có thể làm được chuyện này ?

Thật quá hoang đường.

Trong lúc America đang suy nghĩ hoảng loạn như vậy thì hiện tại Ussr đang ngồi uống trà với Nazi.

'Cạch, cạch, cạch' trong sự im lặng của Nazi và Ussr, tiếng cắn móng tay cứ thế vang lên, Ussr nhẫn nhịn, gằn giọng mà nói.

– Nazi...đừng cắn móng tay nữa !

-Ussr-

– Nếu ngươi cảm thấy khó chịu thì đi xem chone của ngươi thay vì ngồi đây và tiếp tục cảm thấy khó chịu đi !

-Nazi-

–...ta sẽ nói trước vậy...ta vừa ký hợp đồng với một người....!

-Ussr-

Ngừng việc cắn móng tay lại, Nazi hỏi.

– Việt Nam ?

-Nazi-

–... tại sao ngươi lại nghĩ vậy ?

-Ussr-

– Cậu ta từng đề nghị ta hợp tác một lần rồi !

-Nazi-

Nghe đến đây Ussr dường như thật sự bất ngờ, khuôn mặt hắn nhăn lại như không thể tin được, hắn hỏi.

– Ngươi chấp nhận ?

-Ussr-

–... không !

-Nazi thản nhiên-

Nazi cứ thế thản nhiên mà nói, dường như xem mọi chuyện chỉ là một trò đùa, Ussr nhíu mày nói.

– Tại sao ?

Nó có lợi cho ngươi mà ?

-Ussr-

–...

điều kiện thứ tư của hợp đồng là gì ?

-Nazi-

–...thông tin !

-Ussr-

Nazi nhìn Ussr với vẻ vừa bất ngờ lại dường như biết trước, hắn nói.

– Trong hợp đồng của ta... nó là cảm xúc !

-Nazi-

– Sao cơ ?

-Ussr bất ngờ-

– Bảng hợp đồng đó không phải quá đáng nghi sao ?

"Bên B sẽ nhận được lợi nhuận và sự bảo hộ tuyệt đối của bên A" nó có nghĩa là gì ?

Là ngươi sẽ nhận được sự bảo hộ của cậu ta !

-Nazi-

– Đúng vậy... thế vì sao ngươi lại không chấp nhận hợp tác ?

-Ussr-

–...

Ussr... ngươi làm ta có chút thất vọng đấy !

Hãy ngẫm lại cái bảng hợp đồng đó đi... nó không phải thứ tốt đẹp đâu !

-Nazi-

Không gian lại bỗng chốc trở nên im lặng...Nazi nhìn Ussr một hồi rồi lại trở lại thói quen mà cắn cắn cái móng tay của mình, Ussr lại cố suy nghĩ về bảng hợp đồng đó... nó có chỗ không đúng sao ?

Khoan đã...

điều kiện thứ tư....bảo vệ...bên B...đôi mắt bỗng mở to ra như hiểu điều gì đó, Nazi thấy thế lại nở một nụ cười ranh mãnh, hắn nói.

– Ngươi hiểu rồi chứ ?

Ngươi có lẽ nên suy nghĩ về nó trước khi ký vào !

-Nazi-

Tặc lưỡi một cái, Ussr đứng dậy nhanh chóng mà lướt nhanh ra ngoài, Nazi ở đó cứ thế một mình ngồi trong cái vườn hoa yên tĩnh, lấy tách trà lên mà húp một ngụm, Việt Nam...

à ?

Cậu ta khá giống với kẻ đó nhỉ.... cái tên cũng đã từng được gọi là chone lỗi ở khoảng 200 năm trước.... lịch sử ấy liệu có lặp lại không nhỉ ?

Hắn bật cười, đặt tách trà xuống, miệng lại lắp bắp.

– Chắc là không đâu nhỉ....?

-Nazi-

Trận chiến ác liệt nhất lịch sử đã từng diễn ra... một trận chiến đã cướp đi bao nhiêu sinh mạng của con người....trận chiến giữa chone và các vị vua, trận chiến với thủ lĩnh... là một chone lỗi, một chone lỗi với trí não siêu phàm và một cảm xúc tàn nhẫn, điên dại, một kẻ bệnh hoạn đã biến mất sau khi cuộc chiến dẫn đến tổn thất nặng của cả hai bên.

– Crion !

-Nazi-

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Thiếu năng lượng


Sau khi để NK quằn quại trong đau đớn, Việt Nam chỉ đơn giản là đến gần và dí sát mặt mình vào NK, tát một cái, cậu ta vậy là liền ngã ra mà bất tỉnh, Việt Nam... là người thắng cuộc.

Đi ra ngoài dường như đã thu thập được một lượng lớn thông tin cần thiết, cậu định đi vào căn phòng của mình lại bị America nhào đến định hỏi, nhưng chưa kịp hỏi lại liền bị cho bật ra xa và đập mạnh xuống đất, quay đầu lại, cậu nhìn kẻ kia với đôi mắt vô cảm mà im lặng, America nhanh chóng đứng dậy, liền gấp rút hỏi cậu.

– Việt Nam !

Ngươi đã làm thế nào vậy ?!!

-America-

Cậu nhìn người kia, im lặng một hồi cậu lại nói.

– Thử nghiệm !

-Việt Nam-

– Thử nghiệm ?

-America-

– Thử nghiệm hệ thống Limbic !

-Việt Nam-

America im lặng, thấy vậy cậu cũng nhanh chóng quay đầu mà đi về phòng mình, America vẫn im lặng, hắn không phải im lặng vì hiểu tất cả mọi chuyện....chỉ đơn giản... là hắn chả hiểu gì.

Việt Nam đi đến căn phòng của mình, ngồi trong đó cậu im lặng mà mở bảng thông tin gì đó lên.

[ Năng lượng đang thiếu trầm trọng ]

[ Đang xác định nguồn năng lượng gần nhất ]

Cậu thấy thế không nói gì, chỉ im lặng mà nhìn ra ngoài, rồi lại lấy ra một thứ gì đó trong cái áo trắng của cậu... một...con chip ?

Nhanh chóng thuần thục mà mở ra như đã quen tay từ lâu, cậu cứ thế sửa sửa những máy móc kỳ lạ trong con chip ấy.

Sau một hồi sửa sửa, cậu định lắp vào lại bỗng nghe thông báo.

[ Xác định địa điểm ]

[ Khu vực ngoài thành đã xác định được một khoáng vật năng lượng cao ]

Lập tức xuất hiện bản đồ của một thành phố lớn, vị trí con A.I nói xuất hiện trên bản đồ là một chấm đỏ lớn, cậu nhanh chóng xác định nó rồi lại lướt đi ra ngoài, nhìn qua nhìn lại lại lập tức như thấy gì đó, nhanh chóng phóng lại, cậu nhìn tên SK trước mặt mình đang cười tươi chào thân thiện, kế bên lại là...

China, cái tên đã mờ nhạt ngay từ đầu và dường như mọi người quên luôn sự tồn tại của hắn.

Cậu không nói gì chỉ nhìn SK đang cười tươi khó hiểu, SK hỏi.

– S...sao thế ?

-SK-

– Ngươi bị sao vậy ?

Im ru thế ?

Bị câm à ?!

-China-

SK nghe China nói vậy lại nhanh chóng cốc đầu hắn ta mà nói nhỏ với hắn.

– Ngươi im mồm đi China !

-SK-

Nói rồi cậu ta lại quay qua, để lộ vẻ mặt khó xử nói với cậu.

– Aha !

Xin lỗi nhé Việt Nam !

Cậu không cần nói đâu !

Thể hiện là được rồi !

-SK-

Cậu không nói gì, chỉ bật lên cái bản đồ cho SK thấy, cậu ta dường như khá ngạc nhiên, dù sao cậu cũng chỉ ru rú trong phòng nếu không có sự kiện gì xảy ra, cậu giờ lại muốn đi đến một nơi ồn ào thế này.... rất có thể là chuyện quan trọng.

SK nhanh chóng nói.

– À !

Được thôi !!

Tớ sẽ dẫn cậu đi !!!

Tớ biết chỗ này !

Ngài chủ quán rất thân thiện luôn !!!

Có điều....aha...

đó là địa bàn của Nazi....tớ xém bị đánh bởi JE vì lỡ tay chào Nazi bằng cách vẫy tay....!

-SK-

SK nhanh chóng đặt mình vào tư thế suy nghĩ mà để một tay lên miệng, dường như đang lầm bầm gì đó.

– Mình nên chào họ kiểu gì đây ta ?

-SK-

China nhìn SK mà như nhìn một kẻ tâm thần, hắn hỏi.

– Ngươi định chào đối thủ của mình à ?

-China-

– Thôi nào !

Gặp người quen mà không chào thì kỳ lắm đó !!

-SK-

– Tch !

Thôi đi !

Chúng ta cứ lướt qua chúng là được !

-China-

– Ể...ểh ?!

-SK-

Việt Nam nhìn cảnh tượng trước mắt mà im lặng, chiếc máy nhanh chóng biến mất, cậu nhìn kẻ kia mà vô cảm, nhưng dường như trong đôi mắt cậu... có một thứ gì đó kỳ lạ.

SK nhận thấy có người đang nhìn chằm chằm mình cũng liền quay lại, vừa quay lại đã thấy cậu đang chờ đợi, SK lúng túng nói.

– A phải rồi !

Để tớ dẫn cậu đi nhé !!

-SK-

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Thông báo


Tôi sẽ tạm ngưng tất cả các truyện đang hoạt động từ 10/10 đến hết 16/10 để ổn định lại mọi việc rồi sau đó sẽ đăng truyện cho các bạn, tôi không thể bù chap vậy nên tôi sẽ mở QaA sớm hơn dự định, nếu có bất kỳ câu hỏi nào hãy ghi xuống phần bình luận, tôi sẽ trả lời vào chap sau.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Con rồng


Hiện tại SK đang lảm nhảm trong khi Việt Nam và China đang đi theo cậu ta, China đi theo... là vì phòng trường hợp cậu gây hoạ còn có cái để báo cho Ussr lấy lòng, dù sao hắn ta cũng là một kẻ cuồng "boss", lấy lòng Ussr cũng là lẽ đương nhiên.

Sau khi lảm nhảm một hồi về việc ông bán hàng đã thân thiện thế nào và những thứ tương tự thì cũng đã đến nơi, nơi này giống như cái quán lúc trước cậu đã đi, nhưng có điều nó dường như nhộn nhịp hơn, dù sao thành phố này cũng là trung tâm hội tụ các chone, những "vị cứu tinh" theo lời của dân chúng, SK mở cửa ra mà tươi cười, vẫy tay mà cười nói với ông chủ trong đó.

– Con chào chú Brace !!

-SK-

– Oh !

Nhóc lại đến đây nữa à ?

-Brace-

SK nhanh chóng trả lời mà dường như thân thiết.

– Vâng ạ !!

Bạn cháu muốn tìm cái gì đó ở đây !!

-SK-

Brace nghe vậy dường như có hứng thú với những người "bạn" của SK, liền hỏi.

– Ồ !

Ai thế ?

Lại là một chone nào nữa à ?

-Brace-

SK nhanh chóng đứng sang một bên, để lộ ra ngoài sau lưng là cậu, Brace vừa thấy cậu liền để lộ khuôn mặt ngạc nhiên nhưng nhiều hơn là sự khó xử, chú ấy lắp bắp.

– V...

Việt Nam...

à...

à ra là cậu ta...!

-Brace ngạc nhiên-

Cậu dường như không quan tâm, lập tức lướt qua người Brace mà tìm kiếm cái gì đó trong một sạp đồ ngoài sau, thấy thế Brace liền hốt hoảng, dường như nghiêm trọng mà chạy đến chỗ sạp lại định chạm vào cậu, lập tức bị SK kéo lại mà nói.

– Aha...chú cứ để đó...con sẽ giúp cho...haha...ha...!

-SK-

Nhanh chóng cậu ta đi đến chỗ cậu, chưa kịp nói gì, cậu liền lên tiếng.

– Con rồng đen là do ngươi tạo ra ?

-Việt Nam-

Nghe vậy SK liền khựng lại, con rồng...đen ?

Ý cậu là... cái con rồng cậu đã tiêu diệt lúc trước sao...?

Khoan đã !

Cậu đang nói chuyện với ai vậy ?

Nhìn qua hướng mắt của cậu, cậu lại đang hướng ánh mắt đến một chiếc bàn ăn gần đó...

ở đó... có ba con người quen thuộc.

Nazi, Italy và JE, cậu nhìn thẳng vào Nazi, đôi mắt hắn cũng đang nhìn cậu, một đôi mắt của kẻ sát lạnh, một đôi mắt của kẻ mưu mô, Nazi bật cười lại nói.

– Bị phát hiện mất rồi~ !

-Nazi-

SK nghe vậy lại trừng mắt... là do...Nazi ?!

Cậu ta dường như tức giận định xông đến, lại bị chặn lại bởi China kế bên, hắn ta nói.

– Khoan đã SK !

Ta nên ở đây thay vì đến gần tên đó !

Cậu biết chone không nên làm vậy với vị vua mà nhỉ ?

-China-

– Nhưng chính hắn ta đã....!

-SK uất ức-

– Được rồi... bình tĩnh lại đi !

Việt Nam có lẽ sẽ giải quyết điều này !

-China-

Việt Nam lại đang nhìn Nazi với đôi mắt vô cảm, dường như không quan tâm đến...

Cậu nhìn tên đó lại không nói gì, chỉ im lặng quay đi, lấy ra một thứ gì đó trong sạp.... một thanh kiếm màu xám không có ánh sáng.... nó dường như chỉ là một thanh kiếm bình thường, lướt đến trước mặt ông chú Brace cậu nhanh chóng đưa một xu đêm cho ông ta, ông ta thấy vậy lại nhìn cậu rồi nói.

– T..thứ này tôi không đủ tiền trả...c..cậu chỉ cần đưa một xu ánh sáng thôi...!

-Brace-

Cậu không nói gì, chỉ nhìn qua SK, cậu ta lại nhanh chóng có cái dáng vẻ lúng túng mà lấy ra một xu ánh sáng cho cậu, định đưa bỗng cậu lại nhanh hơn mà tạo ra một xu ánh sáng khác, SK nhìn cậu....im lặng không nói gì....cậu lại không nói gì chỉ cầm cây kiếm mà không quan tâm đến hai kẻ kia, đi đến chỗ Nazi, trước mặt hắn lập tức cầm cây kiếm mục nát đó mà giơ lên.

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Giả tạo


Thanh kiếm giáng xuống dường như rạo rực lên một thứ gì đó mạnh mẽ.

'Phập' thanh kiếm xuyên qua cơ thể của Nazi trước sự bàng hoàng của mọi người xung quanh, dường như không để tâm Việt Nam đơn giản là nhìn phản ứng của tên Nazi.... cười....?

Nazi, cái tên vừa bị thanh kiếm cho lủng một lỗ ngay bụng vẫn đang cười, là một nụ cười bình thản lại có phần thích thú, hắn nói.

– Bất ngờ thật đấy Việt Nam !

Cậu biết mình đang làm gì không vậy ?

-Nazi-

Lần này, cậu không trả lời, chỉ đơn giản là rút thanh kiếm ra, không nói gì mà quay mặt đi, quan sát cây kiếm một chút rồi nhanh chóng đi ra khỏi đó, SK thấy cậu thể hiện kỳ lạ như thế lại hỏi.

– Sao cậu lại làm vậy Việt Nam ?

-SK-

Nhận được vẫn là một sự im lặng, cậu cứ thế mà lướt đi trên phương tiện của mình để đi xa khỏi đó nhanh nhất, SK thấy vậy cũng không cản cậu lại, chỉ từ từ đi chậm lại, China cũng dường như dần chậm lại, hắn lùi xuống đến kế bên SK lại nói.

– Cậu thấy sao ?

-China-

– Dù không giống với hắn ta trước kia cho lắm... nhưng cảm giác thì vẫn quen thuộc thật....!

-SK-

–...quả thật cậu ta cũng không giống với Việt Nam ta từng biết....kẻ ta từng biết là một con người đầy cảm xúc cơ...!

-China thở dài-

SK nhìn sang China, khuôn mặt lại không còn cái sắc thái vui vẻ kia nữa, cái sự vô hồn và lạnh nhạt thể hiện rõ trên khuôn mặt cậu ta... một khuôn mặt có sự lạc lõng đến lạ.

– Bản chất của hắn vẫn không thay đổi đâu !

Dù có bất kỳ lý do nào đi nữa !

-SK-

SK vừa nói lại vừa từ từ đi qua mặt China, dường như không chút bất ngờ với khuôn mặt trái ngược thường ngày của cậu ta, hắn đơn giản là đi theo cậu mà về lại khu dành cho các Chone.

Việt Nam hiện tại đang cầm thanh kiếm trên tay mình mà quan sát, dường như có chút gì đó thay đổi trên khuôn mặt cậu, một sự thay đổi nhỏ, cậu từ từ đặt cây kiếm sang kế bên mình, một luồng ánh sáng xanh xuất hiện quanh cây kiếm rồi bao bọc lấy nó, nó cứ thế từ từ biến mất với những con số 01 giống như một trò chơi kỹ thuật số, thanh năng lượng của cậu trên cái bảng màu xanh xuất hiện, nó từ từ như được nạp năng lượng mà từ màu đỏ chuyển sang xanh, thanh kiếm ấy dường như khá nhiều năng lượng, chẳng mấy chốc thanh năng lượng cũng đã tăng lên đáng kể, cũng là hơn một nửa bình năng lượng, không nói gì cậu ngồi xuống cái giường trong căn phòng chống mà thở dài, thở dài sao ?

Không phải cảm xúc này quá lộ liễu sao ?

Một giọng nói kỳ lạ lại vang lên.

– Cho ta ra đuy mà !

-...-

–...!

-Việt Nam-

Không nói gì, cậu nhanh chóng cầm trên tay một ly nước màu bạc, định uống vào lại liền bị giọng nói kia cản trở.

– Ấy ấy khoan khoan !!

Ít nhất thì ngươi cũng phải cho ta biết ý định của điều ước chứ ?

-...-

–... triệu hồi !

-Việt Nam-

– Triệu hồi ?

Không phải ngươi bảo nó quá rủi ro sao ?

-...-

–...

điều cần thiết !

-Việt Nam-

– Tên đó rốt cuộc sao lại quan trọng với ngươi như vậy chứ....!?

-...-

–...bộ nhớ...!

-Việt Nam-

– Sao-...?!

-...-

Chưa kịp nói xong, cái giọng nói trong đầu cậu đã dường như biến mất khi cậu uống thứ nước trên tay mình, sau khi uống xong cậu lại thở dài, lại lên tiếng trong căn phòng trống.

– Mở bảng kế hoạch !

Thống kê số liệu !

-Việt Nam-

Lập tức một cái bảng màu xanh xuất hiện trước mặt cậu, nó phức tạp mà dường như không thể hiểu nổi, cậu lại không có sự khó khăn nào, lại bấm bấm vài cái liền ra nơi cần tìm, tiếng của Robo vang lên.

[ Số liệu thống kê thiệt hại ]

[ 10% sống sót ]

[ 50% biến dị ]

[ 40% biến mất ]

[ Thống kê năng lượng ]

[ Còn 10% chưa đầy ]

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Vị vua (1) : Khởi đầu của một vị vua


Tu hú nhỏ từ một quả trứng chui ra, lập tức giết đi những kẻ bên cạnh đang ngáng đường, hưởng trọn phúc lợi từ chim mẹ ngây thơ.

.

.

.

.

.

.

Một đứa trẻ đã ra đời trong niềm hân hoan của mọi người, tiếng khóc eo eo báo hiệu thằng bé rất khoẻ vang lên càng khiến không khí trở nên vui sướng hơn, người mẹ cầm đứa bé trên tay mà nhìn vào khuôn mặt nó, chắc hẳn đang nghĩ rằng thằng bé thật đáng yêu...

Vài năm trôi qua, vị hoàng tử ngày nào giờ cũng đã khôn lớn, nhưng lạ thay đôi mắt cậu không phải là một đôi mắt sáng lung linh, cậu ta đi, đi đến một căn phòng với nhiều dụng cụ tập luyện khác nhau, bên trong đó là một người đàn ông, ông ta vẫy tay chào đứa nhóc mà nói.

– Hoàng tử cậu trễ năm phút rồi đấy !

Cậu nhóc với đôi mắt vô hồn lại cười cười mà nói.

– Thôi nào chú !

Dù sao cũng mới năm phút thôi mà !

Ông ta im lặng nhìn cậu, rồi lại nói.

– Vậy ta bắt đầu nhé ?

Cậu trai trẻ đi đến gần đó, càng gần lại càng thấy được sự đô con của ông chú kia, cậu nhóc dần cầm lên một vũ khí lạ đã chuẩn bị sẵn trong người, ông ta thấy vậy lại như thắc mắc, nhưng không nhiều lời, cậu ta lập tức nói.

– Được rồi !!

Nhanh chóng như một con báo, hắn ta lao đến phía cậu, dường như không thương tiếc mà đánh vào mặt cậu một cái, ngã nhào ra đất cậu bé chưa kịp phản ứng lại đã bị đánh tới tấp lần nữa, sức mạnh của một tên đô con tất nhiên là không thể so sánh được với một thằng nhóc hỉ mũi chưa sạch, nhưng lần này quả thật là quá tàn nhẫn, nếu đã biết người kia yếu hơn mình cớ sao vẫn tiếp tục dùng toàn lực lên mỗi cú đánh ?

Phải chăng đây giống như là một sự trút giận ?

Cậu bé bị đánh như vậy nhưng lại không nói gì, cố gắng mà cầm lấy cái thứ vũ khí kỳ lạ của mình, bắn một cái, tên đô con đó liền dừng lại, khuôn mặt bầm dập, máu mũi thì chảy ra, làn da mỏng manh cũng bị xướt nhiều chỗ, ông ta bỗng bật cười.

– Pfff !!

HAHAHAHA !!!

NHÓC THẬT SỰ NGHĨ RẰNG THỨ ĐÓ CÓ THỂ HẠ ĐƯỢC TA SAO ?

Ông ta cười lớn trước sự kinh hoàng của đứa trẻ, rồi lại tiếp tục dùng cơ bắp của mình mà đánh thẳng vào mặt cậu, cuối cùng sau khi mọi chuyện kết thúc, ông ta lại nhìn vào thứ vũ khí cậu nhóc đã làm, lập tức đè bẹp rồi khinh miệt mà nói.

– Thứ này thì làm được quái gì chứ ?

Lại lập tức rời khỏi chỗ đó, để lại cậu nhóc với cơ thể xay xát.

.

.

.

.

.

Cậu nhóc tỉnh lại trong căn phòng nhỏ, ngồi dậy cậu ta bình tĩnh đi xuống một cái cầu thang dài, nơi này dường như là một lâu đài tráng lệ, cậu ta đi đến chiếc bàn ăn đang có nhiều người, nhẹ nhàng ngồi xuống bình tĩnh mà ăn với vết thương bên trái mắt của mình, trước mặt cậu là người được gọi là vị vua, nữ hoàng cũng là đang ở kế bên vị vua ấy, thằng nhóc ngồi ăn trên chiếc bàn với không khí đầy yên tĩnh, kế bên trái cậu là vợ ba, kế bên phải là vợ hai, và ngồi phía bên trái đức vua là vợ tư, cậu tĩnh lặng ngồi ăn trước ánh mắt của mọi người, vị vua, cũng là cha cậu lên tiếng.

– Buổi tập hôm nay...ta nghe nói con đã tạo ra một món đồ chơi ?

Nghe đến đó cậu bé đang yên tĩnh lại liền giật mình, đôi mắt vô hồn giờ lại có chút sợ hãi, cậu nhóc nói.

– Cha đang nói gì vậy ?

Con đời nào lại chơi cái trò trẻ con hạ đẳng ấy ?

Người cha nghe vậy lại có chút hài lòng, lập tức loại bỏ nghi ngờ trong người mà tiếp tục ăn món ăn đã được chuẩn bị sẵn của mình.

Sau khi ăn xong cậu trai trẻ lại tiếp tục đi đến nơi nào đó, mặc dù cơ thể là những vết thương chi chít, cậu vẫn đến một căn phòng....căn phòng lần này nghiêm trang và tựa như một lớp học...chỉ có chút khác biệt.... là không ai ở trong đó ngoại trừ một cô gái trẻ xinh đẹp, cô ấy cười dịu hiền với cậu ta mà để cậu ta từ từ bước đến chỗ ngồi, lập tức ghi lên bảng một hàng dài dãy số và đưa cây viết bảng cho cậu, cái kiến thức mà tưởng chừng như một tiến sĩ mới có thể làm được...lại được cậu bé ấy giải một cách đơn giản, cô gái nhìn lên bảng, lướt ngang qua rồi lại trừng mắt, cô gái cầm viên phấn màu đỏ mà lập tức rạch một đường lên tấm bảng, tiếng cọ xát của tấm bảng với viên phấn lớn hơn trước ánh mắt có phần e ngại của cậu trai, cô gái ấy quay mặt lại, cười nhẹ mà nói với cậu ta.

– Cậu lại làm sai phần tính chia nữa rồi nhỉ~!

Cậu nhóc không nói gì, ngồi lại chiếc bàn của mình... nhưng có điều gì đó kỳ lạ, thứ cô ta cầm hiện lại không phải là viên phấn hay cây thước như bao thầy cô khác nữa, thứ hiện tại cô gái đang cầm... là một con dao, từ từ ngồi xuống rồi chẻ một đường dọc tay cậu, nén cơn đau cậu bé không hét lên mà chỉ rưng rưng nước mắt, thấy vậy cô gái lập tức tát vào mặt đứa bé mà nói.

– MÀY ĐÃ LÀM SAI CÒN KHÓC LÓC CÁI GÌ !!!

BÀI NÀY TAO ĐÃ GIẢNG BIẾT BAO NHIÊU LẦN RỒI HẢ THẰNG OẮT CON ?!!

NHƯ THẾ NÀY MÀ ĐÒI LÀM VUA À ?!!!!

Cậu bé cứ thế bị hành hạ mỗi lần làm sai một bài tập, tiếng mắng chửi vang lên suốt hai tiếng đồng hồ liền, cậu nghe nó, chịu đựng nó mỗi ngày.... rồi cậu trai ngất lịm.

Tỉnh dậy sau cơn mê, thứ cậu thấy trước mắt chỉ là căn phòng y tế với mùi thuốc sát trùng nồng nặc, không có một ai ở bên, cũng không có ai vui mừng khi thấy cậu tỉnh lại, chỉ im lặng mà đi làm những công việc của họ, cậu cũng hiểu, hiểu mà tự khắc ra khỏi đó, rồi lại đi đến căn phòng xa hoa của mình, nằm vào trong đó, cậu nhóc thở dài, một ngày nữa lại trôi qua.

.

.

.

.

.

.

.

Từ đời này sang đời khác, tu hú cứ thế tiếp tục duy trì sự vô trách nhiệm của mình, khiến các thế hệ sau càng dần sa lầy hơn.

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Vị vua (2) : mặt trăng thật đẹp


Cơn gió nhẹ thổi ngang qua, mang theo những chiếc lá đã lụi tàn, đem đến những bông tuyết tuyệt đẹp, rãi xuống con đường của những khoảng thời gian.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

'ĐÙNG' tiếng động lớn vang lên làm rung chuyển một vương quốc, cậu trai trẻ cầm trên tay một loại vũ khí hiện đại mà chỉa vào thân thể người cha đang chảy máu...

'ĐÙNG, ĐÙNG, ĐÙNG' cứ như trút giận cậu trai bắn liên tiếp vào người đàn ông ấy, rồi lại dừng lại, đôi mắt ẩn chứa sự điên dại hiện ra... nhưng giọng nói lại ẩn chứa một khuất mắt đau thương.

- Ha...haha... cuối cùng cha cũng đã...chấp nhận đứa con trai này rồi....cha....con tài năng lắm... phải không ?

Tiếng lính canh vang lên, chẳng mấy chốc xung quanh đã bị bao vây bởi những mũi giáo nhọn, nhưng cậu trai trẻ ấy lại cười, cười một cách điên dại rồi nói.

- Các ngươi không thấy sao ?

Quốc vương đã băng hà rồi mà ?

Vậy thì việc các người cần làm bây giờ là phục tùng quốc vương mới của các ngươi không phải sao ?

Hay là các ngươi định tạo phản ?

Đám lính canh phút chốc bỗng sựng lại, dường như đang chần chừ việc gì đó, ánh mắt điên dại của con thú giờ lại càng dữ tợn hơn, trong ánh mắt đó giờ chỉ toàn một khát khao, khát khao được kiểm soát tất cả.... nói đúng hơn... là sự biến chất.

.

.

.

.

.

.

.

Chàng trai trẻ ngồi chễm trệ trên chiếc ngai vàng, im lặng mà nhìn đám người đang cuối đầu bên dưới, kiêu ngạo cậu ta lên tiếng, cái giọng nói của kẻ mạnh vang lên, càng khiến không khí xung quanh thêm phần độc hại.

- Ta sẽ đổi tên của quốc gia này !!

Crion sẽ là tên của nó !!!

Hãy mau tuyên truyền mệnh lệnh này khắp vương quốc cho ta !!!!

Ngày hôm ấy, một quốc gia nhỏ bé lạc hậu đã âm thầm đổi tên quốc gia của mình, mở đường cho một quốc gia độc hại và bí ẩn, một cường quốc của chiến tranh.

.

.

.

.

.

.

.

.

Một vương quốc vô danh tiểu tốt bỗng nhiên phát động chiến tranh với đất nước láng giềng, chiến tranh diễn ra thật khốc liệt, đến mức nhanh chóng có được sự chú ý của các nước lớn hơn...

Pess, một quốc gia với chủ chương hoà bình tuyệt đối đã gửi một sứ giả đến để thể hiện lòng kính trọng với đất nước Crion...

Đôi mắt long lanh tựa như thiên thần, mái tóc màu nâu nhạt xoã dài khiến mọi ánh mắt đều phải đổ dồn vào cô, quả là một cô gái xinh đẹp...sứ giả của Pess lại là một cô công chúa xinh đẹp...

Quốc vương trẻ nhìn thấy cô gái xinh đẹp trước mắt, dường như vô thức bắt đầu sa vào một vũng lầy lớn, như muốn cô ấy thuộc về mình, quốc vương ấy nhanh chóng mà hợp tác với vương quốc kia...hai vương quốc có chính sách và địa vị đối lập đã hợp tác với nhau mà tạo nên một lịch sử tàn khốc...

.

.

.

.

.

.

.

.

Chiến tranh diễn ra giữa Crion và các nước khác, nhanh chóng diện tích đất nước được tăng lên đến đáng kinh ngạc, phát triển công nghệ lại vượt bậc hơn những nơi khác, khái niệm của "súng" đã bắt đầu len lõi vào tìm thức của nhân dân...

Quốc vương trẻ tuổi tài năng nhìn cô công chúa xinh đẹp trước mắt, cùng nhau hai người khiêu vũ theo giai điệu một bài hát dành cho tình yêu..

"Tình yêu, ôi tình yêu"

"Tôi si mê trong đống hoa hồng ấy"

"Cố gắng thoát ra rồi lại không thể"

"Mặt trăng hôm nay đẹp làm sao"

Trong giai điệu của tình yêu ấy, tưởng chừng trái tim hai người như hòa làm một, hoà nhịp nhẹ nhàng lại thật bão tố, khoảng khắc này quả yên bình làm sao...

Phía bên dưới lại là tiếng đạn rơi, phía bên trên là giai điệp du dương của mối tình đầu, hai thái cực đối lập hoà làm một, tạo ra khung cảnh vừa đẹp lại vừa buồn...

.

.

.

.

.

.

.

"Mặt trăng hôm nay đẹp làm sao"

"Nó sáng bừng giữa bầu trời đạn khói"

"Tiếng khóc thương hoà tan theo tiếng nhạc"

"Tiếng cười đùa với ác quỷ vang lên"

.

.

.

.

.

.

__________________________________

Thứ tư là thi giữa kỳ, tôi không thể viết truyện vì còn phải học, vậy nên từ thứ 5 tuần sau Chiến Binh Đơn Độc và Vị Vua đều sẽ ngừng hoạt động, riêng Khiển Bạc Bạo Vương vẫn sẽ ra chap vì đã được đặt lịch trước.

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Vị vua (3) : Hoa hồng đen


"Sự thật không chỉ bị dối trá xâm hại, nó còn bị xúc phạm bởi sự câm lặng."

.

.

.

.

.

.

.

.

Bước chân trải dài chàng trai cùng bảng hợp đồng trên tay sung sướng mà nhảy múa, đôi mắt lại ẩn chứa một vẻ thâm độc kỳ lạ, chàng trai vui vẻ mà hát bài hát của mình.

– Tình yêu...ôi thật đáng thương...tôi rơi vào cạm bẫy chết người ấy.... giờ thoát ra chỉ có hoa hồng đen !

Cánh cửa dần mở ra, hiện ra bên ngoài là một cô gái xinh đẹp, cô ta đến gần bên mà ôm chầm lấy chàng trai trẻ đang sung sướng, nhận thấy được người kia anh ta cũng nhanh chóng mà quay đầu lại, mừng rỡ anh nhanh chóng cười tươi mà dùng đôi mắt si tình đến điên dại nhìn cô, cô bỗng cất tiếng.

– Quốc vương à.... ngài thân thiết với tôi quá rồi...!

Cô ta dịu dàng nhìn chàng trai bỗng bối rối trước mặt, đâu ai ngờ rằng chàng trai dễ thương ấy lại chính là kẻ đã phát động một cuộc chiến tranh đáng sợ nhất lịch sử nhân loại, chàng trai bối rối nhìn cô gái mà nói.

– T...tôi xin lỗi...l.. liệu tôi có thể mời cô đến bữa tiệc trà vào ngày mai không ?

Cô gái dường như có chút bất ngờ, nhưng rồi cũng nhanh chóng để lộ biểu cảm tưởng chừng như là hạnh phúc, cô cười nhẹ mà nói.

– Vâng !

Tôi luôn sẵn lòng !

Tiếng nói ấy như khiến trái tim người con trai bùng sáng, nhưng rồi nó cũng lại nhanh chóng nguội lạnh...

.

.

.

.

.

.

.

Chàng trai bước vào căn phòng nhỏ dưới tầng hầm kỳ lạ, nhìn quanh anh nhanh chóng tìm thấy thứ mình cần... nó... là một con robot có dáng người phụ nữ, nó đang ngồi trong một chiếc lòng giam giữ, những chiếc dây chuyền xung quanh đều cắm thẳng vào cơ thể vô hồn đang ngồi bất động ấy, chàng trai trẻ đi đến, nhanh chóng mà đụng đụng vào tấm kính, đôi mắt vô hồn của con robot cũng nhanh chóng liếc sang, sau đó đầu của nó cũng từ từ quẹo sang mà nhìn người con trai trước mặt, nó... rất khó khăn thì phải ?

Cậu trai nhìn nó với ánh mắt quen thuộc kỳ lạ, đó cũng là một ánh mắt si tình... nhưng nó.... giống hệt như một sự dối trá.

– Ta quay lại rồi đây... tình yêu của ta....!

Con robot im lặng, nét mặt cũng chỉ là một con robot, nó không có sự thay đổi nào, chỉ là dường như người con trai ấy lại đang giao tiếp được với nó mà si mê nói ra những câu nói điên dại.

– Chỉ còn một chút nữa thôi....tôi thề mình sẽ hoàn thành em... hãy cho tôi thêm một chút thời gian nữa...!

.

.

.

.

.

.

.

Trên giai điệu du dương hiện đại, người con gái với thân hình lộng lẫy bước vào, khuôn mặt ngước lên nhìn người con trai đang đứng giữa nơi trung tâm cao quý, cô gái bước đến dưới ánh mắt của bao quý tộc hiện đại khác mà vinh hạnh nắm tay chàng trai, hai người nhìn nhau rồi lại nhanh chóng khiêu vũ theo điệu nhạc du dương hiện đại, trong lúc ấy... chàng trai lên tiếng.

– Tôi... có thể cướp lấy trái tim em không ?

Cô gái nghe vậy khuôn mặt lại có chút đùa cợt, mỉm cười cô ta nói.

– Xin lỗi ngài... nó có chút đường đột....!

Chàng trai nhanh chóng mà áp sát vào mặt cô gái giữa chốn đông người, tưởng chừng như đó là sự lãng mạn ngây ngô, nhưng thật ra lại là sự đáng sợ của cán cân sự sống, chàng trai nói nhỏ vào tai cô gái, cô im lặng không nói gì, nhưng tưởng chừng như là đang bị hâm doạ, trên trán cô là vài giọt mồ hôi khó có thể nhìn thấy, cô mỉm cười nhẹ rồi lại nói.

– Tối nay ta sẽ gặp nhau tại bàn trà nhé ?

Cậu trai trẻ mỉm cười nhẹ mà gật đầu, dường như đã hài lòng với câu trả lời của cô...sự sống của cô giờ đã theo ý muốn của anh...

.

.

.

.

.

.

.

.

Tiếng bước chân vang lên vẫn nhẹ nhàng như thế, cô đi đến trước mặt anh vẫn giữ khuôn mặt mỉm cười, nhưng nụ cười lần này lại có chút cấn cấn, cô lên tiếng.

– Đất nước hôm nay yên bình quá ngài nhỉ ?

Chàng trai từ chiếc bàn nhẹ nhàng đi đến, mỉm cười chàng ta nói.

– Nó sẽ yên bình hơn nữa... nếu như em dâng hiến trái tim mình cho ta...!

Cô gái im lặng không lên tiếng, bước đi đến gần mà ôm chầm lấy chàng trai, chàng trai thấy vậy cũng không xô đẩy, nhẹ nhàng ôm lại thật thắm thiết làm sao...

.

.

.

.

.

.

.

Cánh hoa hồng rơi, giọt máu rỉ xuống, tiếng nhạc du dương là lời ca cuối cùng...

.

.

.

.

"Hoa hồng ôi bông hoa hồng xinh đẹp"

"Đẹp tựa như thứ tình yêu mù quáng..."

"Đẹp tựa như sự hi sinh cao cả"

"Đẹp hơn cả một lời hứa vu vơ"

.

.

.

.

.

.

.

"Đoá hoa hồng đỏ gỡ bỏ lớp sơn"

"Để lại đó một bông hoa hồng đen"

"Hoa hồng đen lại là bông hoa hồng đẹp nhất"

"Hoa hồng đẹp lại là hoa hồng bị úa tàn"

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Phóng xạ ?


Việt Nam hiện tại đang chuẩn bị cho trận đấu tiếp theo giữa cậu và Italy, thật hiếm thấy khi cậu lại đang chú tâm vào một trận đấu thật sự nào đó, con robot kia lại lên tiếng, lần này giọng nói nó có chút thay đổi.

– [ Ngài thật sự sẽ làm như vậy sao quốc vương ? ]

–...!

-Việt Nam-

Cậu không nói gì chỉ im lặng, dường như đang tập trung vào một con chip kỳ lạ trên bàn, từ từ cậu lên tiếng.

– Phụ thuộc chính là thứ ngu xuẩn nhất con người nghĩ ra !

-Việt Nam-

– [...vâng ]

Mọi thứ lại lần nữa im lặng, không gian tĩnh lặng xung quanh khiến mọi việc thêm ngột ngạt, sau một hồi cái con chip kỳ lạ của cậu cũng đã được hoàn thành, cậu từ từ lấy cái kính của mình xuống mà lấy "chip điện tử" ra rồi gắn con chip kỳ lạ kia vào, sau khi lấy ra cậu cũng nhanh chóng mà để "chip điện tử" vào một phần trong cánh tay máy của mình.

Sau một hồi lắp rồi gắn các bộ phận cậu cũng nhanh chóng lướt đi đến khu vực chờ gần nơi diễn ra trận đấu, ánh mắt vẫn hướng đến cái màn hình xanh ở trên tay, đi đến nơi liền dừng lại, bỗng một lực lại tác động mạnh vào cậu, tất nhiên cái thứ bị bật ra chính là cái nguồn gốc của lực ấy.

Một... cái tai mèo...

– NYAAAAAAAAA !!!!

-Japan-

Tiếng la thất thanh của một con mèo cứ thế vang lên, cậu lại chả bận tâm mà tiếp tục đi đến gần đấu trường hơn, bỗng một giọng nói quen thuộc lại vang lên, nó dường như là một giọng nói đầy tức giận.

– Việt Nam !!

Cậu đứng lại đó ngay !!!!

-Ussr-

Từ từ ngừng lại, cậu nhìn kẻ kia với đôi mắt vô cảm mà chờ đợi, Ussr đi đến kế bên cậu rồi nói.

– Là cậu làm đúng không ?

-Ussr căng thẳng-

–....!

-Việt Nam-

Cậu vẫn không để lộ một chút biểu cảm nào, chỉ là dường như im lặng một cách thất thường, bỗng lại lên tiếng.

– Chuyện gì ?

-Việt Nam-

Ussr không nói gì vẫn cứ làm vẻ mặt căng thẳng đó mà quay ra đằng sau, dường như muốn bảo rằng hãy đi theo hắn, không nói gì cậu cũng chỉ là đi theo hắn, đi một hồi hắn lại cho cậu đến một nơi có vẻ đông đúc, dường như cách khá xa đấu trường chính...

Biết rằng cậu không thích việc ở nơi như thế này hắn cũng không nhiều lời mà nhanh chóng khiến mọi người dạt ra xung quanh nhờ cái sát khí của mình, ở giữa trung tâm đó có một kẻ đang ngồi mà khóc lóc, dường như đã bị thương nặng mà đang được Asean chữa trị kéo dài sự sống, đôi mắt kẻ ấy như đang uất hận mà ngấn lệ...Italy... hiện trong thật đáng thương.

Tên đó bỗng như cảm nhận được sự hiện diện của cậu, lại nhìn qua mà trợn tròn mắt, đôi mắt cứ vậy liên tục mà run chuyển dường như trở nên kích động, nhịp tim cũng lập tức tăng cao khiến cho Asean kẻ không giỏi việc điều trị giờ lại khó khăn hơn, cậu từ từ đi đến gần tên đó rồi lại bình tĩnh mà nhìn hắn, đôi mắt hiện rõ sự vô hồn giờ lại khiến Italy coi nó là sự khinh thường và khoái chí, hắn dùng cái sức lực yếu ớt của mình mà cười khuẩy, cơ thể yếu ớt đầy vết thương giờ lại càng thêm tàn tạ, miệng cũng bắt đầu ọc máu.

– Ha...khụ...ha...V..iệt Nam..!..c..cái khuôn mặt vô cảm...khụ...v... và...hộc...s..sự im lặng của ngươi...đôi lúc...khụ....lại khiến người khác....c..cảm thấy khó chịu....hộc...đấy !

-Italy- ( Việt Nam !

Cái khuôn mặt vô cảm và sự im lặng của ngươi đôi lúc lại khiến người khác cảm thấy khó chịu đấy ! )

–...!

-Việt Nam-

Ussr đi qua kế bên cậu rồi từ từ giải thích.

– China trong lúc đi lắp bóng đèn thì gặp cậu ta nằm la liệt ở góc này nên đã báo cho mọi người !

Theo như thông tin cậu ta nói thì cậu đã tấn công cậu ta bán sống bán chết rồi chạy trốn khi cậu ta giả chết !

Nhưng lúc đó cậu ta lại trúng một chất kỳ lạ khiến cậu ta dường như bị phá hủy và khi đến nơi Asean đã phải sử dụng một năng lượng tím để cậu ta sống sót khi cơ thể đang bị phân hủy....!

-Ussr-

Im lặng một hồi, Ussr lại hỏi cậu.

– Cậu biết chất đó là gì không ?

-Ussr-

–... chất phóng xạ...!

-Việt Nam-

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Bình tĩnh


Tình hình hiện tại vẫn đang căng thẳng, Việt Nam dường như đang có ý định gì đó, nó có vẻ...khó mà coi là sáng suốt.

Cậu từ từ đi đến chỗ Italy đang run rẩy nhìn cậu, Asean dường như đã sắp kiệt sức mà đang chờ đợi ai đó, thấy cậu đến gần tên đó lại quát.

– NGƯƠI KHÔNG ĐƯỢC PHÉP ĐẾN GẦN BỆNH NHÂN !!!!

MAU TRÁNH XA RA !!!!!

-Asean-

– ...ta cần phải làm một số việc !

Mau tránh ra đi !

-Việt Nam-

Asean nghe vậy đôi mắt lại đỏ ngầu, tức giận mà vô thức năng lượng hắn truyền cho Italy cũng bị bóp nghẽn, Italy cảm nhận được sự khó chịu liền kêu lên một tiếng đau điếng khiến Asean chú ý mà quay lại với việc của mình, tên đó có vẻ hết cách mà nói.

– Ngươi định làm gì ?

-Asean-

–... cứu...tên đó !

-Việt Nam-

Asean nghe vậy lại dường như nhẹ nhõm mà thở phào, có lẽ đang rất muốn có ai đó nói câu ấy để cái nguồn năng lượng của hắn không bị cạn kiệt, lập tức nói.

– Được rồi vậy hãy mau lên !!

-Asean-

Nói rồi Asean cũng nhanh chóng tránh ra một bên cho cậu đến, thấy vậy cậu nhanh chóng đi lại mà nhìn tên Italy đang quằn quại trước mặt.

[ Xác định năng lượng ]

[ Phân tích năng lượng lạ ]

[...]

[ Năng lượng đã được xác định ]

[ Chất phóng xạ ]

[ CẢNH BÁO DANGEROUS ]

Im lặng cậu lại đi đến gần hơn, bỗng quay qua bên Asean đang quan sát mà nói.

– Ra khỏi đây !

Cách chỗ này hai mươi mét !

-Việt Nam-

Asean nghe vậy lại dường như hiểu gì đó, nhìn tên Italy đang hấp hối dưới đất mà lộ rõ vẻ mặt sợ hãi, hắn nhanh chóng quay ra sau mà quát.

– MAU RA KHỎI ĐÂY !!!

NHANH LÊN !!!!

-Asean-

Nói rồi hắn lập tức sơ tán những người quanh đó, vừa sơ tán lại vừa để tay lên tai như đang liên lạc với ai đó, hắn nói.

– Ngươi mau chóng sơ tán những kẻ quanh khu 20b5 !!!

Hiện tại đã tìm thấy một nạn nhân của "thiên tai" rồi !!!!

Có một kẻ đang chữa trị cho hắn !!

Nhanh lên đi !!!!!

-Asean-

< Cái quái gì ?!

Ngươi có nhầm không thiên tai làm sao đến đây được !?? >

– Ta không biết !!!

Cái đó để tên "rắn bạc" tìm hiểu đi !!!!

Bây giờ thì mau chóng sơ tán người dân đi cái tên bị cắm sừng !!

-Asean-

< Tch !

Được rồi !!

Tên thiên thần fake nhà ngươi cũng mau chóng mà sơ tán trước khi cái thứ cấp thiên tai ấy thăng cấp đi !!!>

Bọn họ gấp gút cứ thế mà sơ tán người dân, cậu hiện tại lại đang đứng trước mặt tên Italy giờ không chỉ căm ghét mà cũng đang tỏ ra một vẻ hoang mang đến lạ, cậu đứng trước mặt hắn lại dùng cái tay máy của mình mà để trước mặt hắn, thấy thế hắn dường như cố gắng lùi lại hết mức mà tránh xa cậu, tiếc là đã không còn đủ sức lực để làm điều đó, bỗng một cảm giác đau đớn tê dại xuất hiện trong người hắn, hét lên đầy đau đớn hắn tự ôm cơ thể mình mà quằn quại, nước mắt cũng bắt đầu ứa ra trong đau khổ, hắn run run bảo.

– N... ngươi đang... làm gì vậy....!

-Italy-

–...!

-Việt Nam-

Bỗng cơ thể hắn từ từ nhẹ lại, thở dốc hắn ứa nước mắt mà nhìn về phía cậu, đôi mắt căm hận bỗng lại biến mất, để lại đó là một đôi mắt bàng hoàng.

– S...sao lại...?!

N... ngươi cứu ta sao....?

-Italy kinh ngạc-

–...!

-Việt Nam-

Không nói gì cậu nhanh chóng mà để ra một lớp bảo vệ, lên tiếng khi đã tắt hết âm thanh của mình, cậu nói gì đó với Robo.

Italy nhìn cậu dường như đã có một góc nhìn khác về cậu... có vẻ như cậu ta.... rất biết ơn...

Có điều...cậu ta có lẽ đã quên một điều quan trọng.... rằng khuôn mặt cậu chẳng hề biến sắc, thay vào đó lại rất bình tĩnh... một sự bình tĩnh đến đáng sợ.

__________________________________

Cảm ơn vì đã đọc.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Cha của Việt Nam ?


Sau khi mọi chuyện hoàn thành Việt Nam cũng nhanh chóng mà đi ra khỏi đó trước, đi đến trước những kẻ đã được sơ tán đang quỳ rạp dưới đất như sắp có một vụ thiên tai xảy ra, cậu im lặng, dù khuôn mặt không biến sắc nhưng vẫn có thể thấy được một sự khinh thường không hề nhẹ, cậu lại cứ thế im lặng mà nhìn quanh, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó, có vẻ là mặc kệ những kẻ xung quanh mà quay thẳng mặc về kẻ đó, từ từ lại gần mà im lặng, người kia như cảm nhận thấy ai đó ở trước mặt mình mà nhẹ ngước lên, vừa ngước lên đã ngã ra đằng sau mà hét lớn.

– V...

VIỆT NAM !!!!

CHUYỆN GÌ XẢY RA VỚI CẬU VẬY ?!!!

-SK-

Trước mặt SK hiện tại là hình ảnh Việt Nam với cơ thể dường như đang bị rỉ sét đứng trước mặt cậu ta, đôi mắt chỗ đeo kính như đã bị tắt đi thứ màu đỏ vốn có, cơ thể cậu lại giống như một vật làm từ sắt mà bị tróc lớp sơn ra, cậu không nói gì nhanh chóng dùng tay mà điều khiển gì đó, bỗng cái tay nghe của SK lại bị nhấc lên, bối rối cậu ta dường như cố gắng lấy lại nó nhưng không thành, nó nhanh chóng phóng thẳng về phía cậu, lập tức bứt đi hai cái vòng tròn trước sự ngỡ ngàng của SK, cậu nhanh chóng hấp thụ thứ đó vào người, đôi mắt SK...bỗng ngấn lệ, dường như trở nên vô hồn mà mất trí, cậu ta quỳ rạp xuống mà ôm đầu, dường như là cú sốc lớn.

Mọi người vừa nãy nghe SK la lên cũng đã đưa mắt lên nhìn, tất nhiên là nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng đó, Ussr nhanh chóng đứng dậy đi lại mà trầm mặt nói với cậu.

– Việt Nam !

Chuyện này là sao đây ?!

-Ussr-

Quay mặt qua với khuôn mặt đã có chút lành lại, nhưng dường như vẫn đang bị thối rữa cậu nói.

–...chất phóng xạ.... khiến "Inone" bị ăn mòn !

-Việt Nam-

–....??????

-Ussr-

Tất nhiên là chả hiểu gì, khuôn mặt Ussr dường như nghệch ra mà không biết nói gì hơn, bỗng một giọng nói vang lên.

– "Inone"...cậu là chone lỗi à ?

-...-

Quay mặt lại nhìn, cậu nhìn cái kẻ có nhiều sao trước mặt mà không nói gì, dường như không có chút thắc mắc với câu nói đó cậu đơn giản là quay đi, tên đó lại lên tiếng.

– Chone lỗi sao.... lúc trước cũng từng có một cậu chàng như thế nhỉ ?

-...-

–...

Crion ?

-Việt Nam-

– Ồ cậu biết anh chàng đó sao ?

Chàng ta không lẽ đã về thế giới của cậu ?

-...-

–...

đó là cha ta...!

-Việt Nam-

Nghe thấy câu nói đó bỗng đôi mắt của Ussr mở bừng ra kinh ngạc, một kẻ vỗ tay mà đi đến kế bên Ussr nói.

– Lâu rồi mới thấy ngươi hốt hoảng như vậy đấy Ussr !

-Nazi-

Ussr hắn quay mặt lại nhìn Nazi mà đôi mắt lại đỏ ngầu, sát khí bỗng vô thức bùng ra mà lấn át đi không khí hoang mang xung quanh, gằn giọng hắn hỏi cái kẻ đang có chút dè chừng trước mặt.

– Ngươi đã biết điều này từ trước sao ?

-Ussr-

– Haha !

Ngươi nghĩ ta quyền lực đến thế sao ?

Ta không nghĩ là ngươi có thể nghĩ ra điều như vậy đấy !!

Tất nhiên là chưa rồi !

Ta cũng khá bất ngờ đấy chứ !

-Nazi-

Trong lúc hai người kia đang giằng co thì bên này cũng không gọi là tốt đẹp cho lắm.

– Ồ cha cậu sao ?

Ông ấy không giống cậu cho lắm nhỉ ?

-...-

–...!

-Việt Nam-

Không nói gì cậu định quay đầu lại bị người kia cản trở lần nữa, người kia lên tiếng.

– Ấy ấy khoan đã nào !

Tôi nghĩ cậu nên biết thông tin về cha cậu một chút....dù sao cũng có một khoảng thời gian ông ý biến mất đúng chứ ?

-...-

–...!

-Việt Nam-

– À quên mất !

Tôi chưa giới thiệu về mình nhỉ ?

-...-

Tên ấy lùi lại một chút, đưa tay lên ngực như một quý ông hắn cuối xuống mà chào cậu.

– Chào cậu !

Tôi là EU !

Rất vui được gặp !

-EU-

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Cái bẫy


Hiện tại Việt Nam đang ngồi đối diện với EU trong một căn phòng không người, nơi đó là một nơi dường như khá tối và có cách âm rất dày xung quanh, nhìn kẻ kia một lúc, bỗng kẻ ấy lên tiếng.

– Crion...anh ta nói rằng tôi nên gửi thứ này cho cậu....!

-EU-

–...!

-Việt Nam-

Vẫn là một sự im lặng, cậu nhìn tay EU đang từ từ đưa thứ gì đó đến chỗ cậu, là một.... miếng sắt hình vuông ?

Nó chỉ là một miếng sắt hình vuông kỳ lạ dường như rất khó diễn tả, nhìn nó cậu bình tĩnh mà không nói gì, bỗng lên tiếng hỏi.

– Ngài ấy đã nói gì ?

-Việt Nam-

–... không nhớ rõ cho lắm...dù sao cũng đã khoảng 200 năm trước....anh ta hình như chỉ bảo "hiệp ước cuối cùng" thì phải...?

-EU-

–..."hiệp ước cuối cùng sự tồn vong của đất nước...

đã được ghi chép lại.... hãy đưa nó cho kẻ tội đồ cuối cùng và sự vĩnh cửu sẽ được tiếp diễn"...!

-Việt Nam-

EU dường như đứng hình một chút, quả thật hắn không ngờ đến chuyện này sẽ xảy ra...

Việt Nam....con của kẻ tội đồ quả thật có chút thú vị...cậu chắc chắn là mối đe doạ cho thế giới này....chỉ là... thật bất lực nếu dùng đến vũ lực để đe doạ cậu.

EU thích thú hỏi.

– Sao cậu lại biết nguyên văn vậy ?

-EU-

–...!

-Việt Nam-

Cậu không nói gì chỉ từ từ mà lấy cái miếng hình vuông ấy, nó biến mất ngay lập tức có vẻ đã được cậu cất giữ ở đâu đó, EU không thấy cậu trả lời lại có chút hụt hẫng, hắn thật sự muốn biết nhiều thứ hơn về cậu... biết đâu chừng sau này có thể hợp tác mà tạo nên thứ gì đó lớn lao....bỗng cậu lên tiếng.

– Hợp tác không ?

-Việt Nam-

–...

điều kiện ?

-EU-

Dường như bị hỏi bất chợt khiến EU trở nên hứng thú hơn, hắn vậy mà lại hí ha hí hửng muốn xem điều kiện hợp đồng, mà quả thật cũng kỳ lạ, theo thông tin hắn được biết về cậu...kẻ trước mặt hắn quyền lực rất lớn, những thứ quan trọng như hợp đồng sao có thể nhanh chóng thực hiện như thế ?

Những kẻ mạnh mẽ không phải rất cẩn trọng sao ?

Tìm hiểu một chút rồi mới bắt đầu thực hiện trò chơi cá cược này chứ ?

Quả thật quá kỳ lạ rồi...

Bấm vào thứ màn hình xanh xanh trước mặt lại bị cậu duy chuyển nó xa ra, dường như khẽ lườm hắn một cái rồi thôi, thấy cậu dường như không muốn bị đụng vào đồ của mình hắn cũng không làm gì mà ngồi lại chỗ cũ, đợi một hồi một chiếc bảng xanh cũng hiện trước mặt hắn.

[ Hợp đồng của quỷ ]

+ Bên A ( Việt Nam ) sẽ chia sẻ một phần lợi nhuận của mình cho bên B ( EU ) và ngược lại

+ Bên B phải hợp tác cùng bên A để thực hiện một mục đích chung

+ Bên A và bên B phải ủng hộ nhau trong bất kỳ điều kiện gì

+ Cả hai đều không được lên tiếng về bản hợp đồng

( Hợp đồng có thể bãi bỏ sau 1 tháng khi đã ký )

Nhìn thấy những dòng chữ trước mặt EU dường như trầm mặt xuống, bỗng mỉm cười mà nói với cậu.

–...cậu biết không Việt Nam.... mặc dù cậu khác xa so với anh bạn Crion từ khoảng 200 năm trước.... nhưng có một thứ mà hai người rất giống nhau...!

-EU-

Đúng vậy....cậu và tên ấy thật sự rất giống nhau, một đặc điểm mà EU ghét cay ghét đắng, đó là sự vô tâm, những kẻ vô tâm lại có các cách truyền đạt thật khác nhau... và dường như cậu trở thành một kẻ hoàn hảo nhất trong tất cả...kẻ vô tâm biết mình phải che giấu cảm xúc ấy, rồi đạt được cái thành công mà mình mong muốn trong sự cây đắng của những kẻ xung quanh... và cậu.... rất giỏi trong việc đó...

– Cậu biết không...Crion cũng từng cho tôi một bản hợp đồng giống cậu.... một bản hợp đồng đầy cạm bẫy..... những cái bẫy chết người ấy lại khiến tôi không thể làm gì khác... bất lực lắm đấy !

-EU-

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Mục đích


Việt Nam im lặng nhìn kẻ trước mặt, dường như không phủ nhận những gì người kia đã nói, cũng không cố gắng biện minh cho những hành động của mình, cậu đơn giản là im lặng đợi chờ người kia đưa ra xác nhận hợp lý....

EU nhìn cậu như thế cũng chỉ im lặng mà bấm bấm vào cái bản hợp đồng, sau khi hoàn thành xong lựa chọn bản hợp đồng cũng biết mất, nụ cười của EU lại bắt đầu trở nên ranh mãnh, hắn nhanh chóng sáp lại cậu mà dò hỏi.

– Lúc cậu không gặp ngài ấy trong một khoảng thời gian thì cậu cảm thấy như nào vậy ?

-EU-

–... vẫn chưa được sinh ra...!

-Việt Nam-

– Khái niệm về anh hùng của cậu ra sao vậy ?

-EU-

–... không tồn tại...!

-Việt Nam-

– Còn vua ?

-EU-

–...kẻ đứng đầu...!

-Việt Nam-

Sau một hồi lải nhải để cậu đưa nhiều thông tin nhất có thể hắn cũng im lặng một hồi, dường như suy nghĩ gì đó, trong lúc đó lại không để ý rằng cậu giờ đang nhìn chằm chằm hắn, cậu từ từ lên tiếng, chất giọng có chút trầm đi vài phần.

– Ngươi là thứ gì ?

-Việt Nam-

Bất ngờ với giọng nói của cậu, EU đang suy nghĩ cũng liền quay lại nhìn, không một sát khí, cũng không một căng thẳng, nhưng khuôn mặt vô cảm đó thật sự khiến hắn sợ hãi, một sự sợ hãi dâng trào trong người hắn.... mặt dù không có bất kỳ nguy hiểm nào đến được với hắn.....cảm giác như...hắn đang nói chuyện với một con robot vậy.

– Ta là quỷ...!

Hay nói đúng hơn là quỷ nhân !

-EU-

–... mục đích của ngươi là gì ?

-Việt Nam-

– Tìm kiếm...nhân tài..c..chỉ vậy thôi !

-EU căng thẳng-

Cậu không nói gì, im lặng mà nhìn kẻ trước mặt, lại bỗng lên tiếng.... nó... là một câu chí mạng.

– Mục đích của "các ngươi" là gì ?

-Việt Nam-

Đứng hình một chút, hắn nhìn cậu có vẻ như rất dè chừng, dường như biết rằng mình đã chơi một vụ cá cược đáng sợ, hắn nói.

– Tạo ra một thế giới tốt đẹp...nơi con người và quái vật chung sống với nhau.... một cách...hoà thuận !

-EU-

Im lặng một chút, cậu chắc chắn là không tin những lời nói lừa dối đó, dù sao cũng là một quốc vương, suy nghĩ thiết thực mới có thể duy trì được đất nước phồn vinh...cậu từ từ lên tiếng.

– Mục đích của các ngươi là gì ?

-Việt Nam-

Lại hỏi một lần nữa, cậu điềm tĩnh mà nghe người kia trả lời, khuôn mặt vẫn vô cảm nhưng lạ thay dường như thứ gì đó đã thay đổi....theo một hướng tồi tệ hơn.

–...tạo nên một thế giới hỗn loạn....tạo nên một nơi mà tất cả đều nghi ngờ và lợi dụng nhau... nó không phải quá tuyệt vời sao ?

-EU-

Khuôn mặt bỗng trở nên hưng phấn đến không ngờ, EU cứ vậy cười trong hạnh phúc khi nói về nó, hắn không biết nữa, đáng lẽ ra hắn không hưng phấn đến thế này, đáng lẽ ra hắn phải bình tĩnh mà nói về nó, tại sao... hắn lại hưng phấn đến như vậy ?!

Trong lúc hắn đang vừa tả vừa hoang mang thì khuôn mặt cậu lại vô cảm như thường, bàn tay bị che khuất bởi cái tay áo dài dường như đang toả ra một mùi hương gì đó, một bước sóng kỳ lạ có lẽ đang bao trùm cả căn phòng ấy, cậu từ từ hỏi lần nữa.

– Cách để quay về là gì ?

-Việt Nam-

– Không có !

Không bao giờ chuyện đó sẽ xảy ra...

đó chính là thứ tuyệt vọng nhất mà bọn ta đã tạo ra !

Các ngươi sẽ không thể quay về thế giới cũ !!

Không bao giờ !!!

-EU-

– Vì sao Crion quay về được ?

-Việt Nam-

– Điều đó thật kỳ lạ !

Nhưng chắc chắn để quay về hắn đã phải trả một cái giá rất đắt !

Có thể là một ý chí đáng sợ đã thâm nhập !!

Nó cũng có thể là một bước đệm để các ngươi quay về.... nhưng đó cũng là thứ sẽ giết chết các ngươi !!!

-EU-

Quả thật là khác xa, vẫn là một khung cảnh, vẫn là hai người một người đang tra hỏi người còn lại thì trả lời, nhưng một bên lại là sự điềm tĩnh đến đáng sợ...bên còn lại cảm xúc lại thất thường đến lạ.

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Búp bê


Sau khi nói chuyện một lúc với EU mọi thứ có vẻ trở nên hỗn loạn, Việt Nam cũng đã nhanh chóng đứng dậy mà đi ra ngoài, cứ thế mà đi mất không để lại chút dấu vết gì, cái thứ trong tay áo cũng ngừng toát ra một chất khí kỳ lạ.

Hiện tại cậu đang ở trong căn phòng đặc biệt dành cho chone ấy, đến bây giờ có lẽ đã không còn ai nhớ đến cái cơ thể tàn tạ kia của cậu nữa.... bởi vì họ phải lo cho một kẻ sắp chết khác...Italy.

Có vẻ như cậu đã không chỉ hút thứ chất độc chết người ra khỏi cậu ta... mà còn hút đi cả những thứ có giá trị khác...

Lấy ra từ trong tay hai cục hình tròn lớn đã lấy từ SK lần trước, cậu nói trong căn phòng trống.

– Kích hoạt !

-Việt Nam-

[ Đang tìm tần số ]

[ Đã tìm thấy tần số phù hợp ]

[ Tiến hành biến chất ]

[ Hoàn tất ]

Bỗng một chiếc màn hình giống như lúc cậu ở Lape hiện ra, bên đó giờ...chỉ còn là một mảnh đất trống, dường như tất cả mọi thứ đã sụp đổ....cậu bỗng lên tiếng.

– Ngươi có ở đó không ?

-Việt Nam-

Thật kỳ lạ, hiếm khi cậu lại quan tâm đến một kẻ nào đó... còn dường như không xác định được sự hiện diện của kẻ kia, bỗng một tiếng nói rè rè vang lên, người kia như vui mừng mà la hét.

– QU--- V----- TÔI ĐÃ NH- ---- LẮM ĐẤY !!!!

R-- CUỘ- LÀ NGÀI ĐÃ Ở --- --- ?!!!!

-...-

–...10 ngày nữa ngươi sẽ được gặp ta...!

-Việt Nam-

– T..

THẬT S-- ?!

-... hớn hở-

– Ừ... từ đây đến đó hãy sống sót !

Và đem theo "vô cực" cho ta !

-Việt Nam-

– V...----- !!!

-...-

–...ta sẽ thưởng cho ngươi sau !

Tạm biệt !

-Việt Nam-

Lập tức tắt ngay trước khi người kia kịp nói gì thêm nữa, nhưng dường như trước khi tắt đi cậu có thể nghe rõ tiếng hú hét của kẻ kia đang dồn dập đến...cậu lại nói.

–...số liệu !

-Việt Nam-

[ Thống kê số liệu ]

[ Hiện tại năng lượng còn 70% ]

[ Suy xét nguyên nhân ]

[ Thời gian kết nối quá dài ]

Im lặng cậu không nói gì nữa, cầm trên tay hai cái cục tròn của SK dường như vô cảm mà quên mất rằng cậu ta đã khóc thảm thương như thế nào khi cậu lấy nó đi...

Kẻ vô cảm như cậu liệu sẽ có kết cục như thế nào ?

Đó là một câu hỏi khó để trả lời... một quốc vương trẻ tuổi tài ba... giờ đây lại thể hiện rõ sự độc ác và vô tâm của mình.... nhưng không ai có thể làm gì khác..... xã hội đang làm ngơ cho cái ác lộng hành, dường như lại không phải điều gì quá đặc biệt, kết cục của kẻ vô cảm sẽ được coi là độc ác, bị ruồng bỏ và có cái kết tệ nhất.... nhưng rốt cuộc đó cũng chỉ là những lời sáo rỗng trong những cuốn tiểu thuyết, sự thật rằng kẻ vô cảm...lại là kẻ mạnh nhất.

Nhưng liệu cậu có thật sự là một kẻ vô cảm ?

Nếu là vô cảm vì sao lại tỏ rõ sự quan tâm đến "hầu cận" của mình ?

Nếu là vô cảm vì sao lại khen thưởng người khác ?

Nếu là vô cảm vì sao lại không đày đoạ người ta ?

Cậu rốt cuộc cũng chỉ là một ẩn số....

à không... không đúng cho lắm...cậu không phải một ẩn số...cậu rất dễ hiểu... vì cậu là một con búp bê.... một con búp bê tuân theo lệnh của người khác..... một con búp bê... một nhân vật phụ trong chính câu chuyện của mình... mà...ngay từ đầu cậu làm gì có câu chuyện của mình đâu ?

Không có suy nghĩ riêng, không có cảm xúc riêng, cũng chẳng hề có mối quan hệ nào...chả khác nào một nhân vật phụ....nhân vật phụ trong chính câu chuyện của mình...

.

.

.

.

.

.

"Ôi đúng là chàng hoàng tử đáng thương"

"Số phận chàng lại do kẻ khác định đoạt"

"Cảm xúc chàng chỉ là hư vô"

"Kẻ như chàng quả thật không được chào đón"

"Kẻ bị ruồng bỏ thì làm sao hiểu được cảm xúc của con người"

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Tin đồn


Hiện tại đã 7 ngày sau sự việc chất phóng xạ, mọi người dường như đang làm ầm chuyện đó lên và biến đổi đi sự thật rất nhiều, cơ thể Việt Nam cũng đã lành lặn mà không còn vết thương, Italy đã sắp bình phục hoàn toàn chỉ là cách duy chuyển vẫn còn hơi vụng về, cậu nhìn kẻ kia đang tập đi trong phòng như một đứa trẻ cũng không nói gì, Italy lại nhìn cậu bằng con mắt dè chừng và có chút sợ hãi, vụ việc lần trước hắn bảo cậu là kẻ đã xịt khí vào người hắn và bây giờ cả chính cậu cũng dường như đang chứng minh cho điều hắn nói... vì cậu biết về "chất phóng xạ" và cậu cũng chỉ minh oan cho chính mình bằng câu nói "Tôi không làm việc đấy" vậy nên tình nghi số một bây giờ cũng là cậu...

Nhanh chóng nhìn sang kẻ kia mà quét tình trạng hắn, cậu dường như đang có chút hấp tấp, có lẽ không nghĩ rằng thời gian để bình phục lại lâu đến thế.

Hắn nhìn cậu rồi lại nói.

– Lúc trước... là ngươi khinh thường ta ?

-Italy-

Im lặng cậu không nói gì, hắn lại cười khuẩy một cái.

– Ha !

Ngươi đang khinh thường ta thật sao ?

Không phải chính ngươi đã làm việc này với ta sao ?

Bây giờ lại còn dùng hành động như thể ta thật sự quá ngốc khi tin ngươi ?

-Italy-

–...!

-Việt Nam-

Vẫn không nói gì, cậu bật cái bảng màu xanh của mình lên mà điều chỉnh gì đó, cũng không phản bác lại người kia, thấy cậu như vậy hắn lại càng coi nó là sự đồng ý, khó chịu nhíu mày hắn quát.

– KẺ NHƯ NGƯƠI DÙ CÓ CHIẾN THẮNG THÌ "ĐIỀU ƯỚC" CŨNG KHÔNG CHẤP NHẬN ĐÂU !!!

-Italy-

Dường như quá tức giận hắn lập tức lao đến mà định tát cậu, bỗng một bàn tay lập tức dừng hắn lại mà đẩy hắn ra xa... là cái tên mà dường như ai cũng quên mất sự hiện diện, China.

– Ngươi đang định gây chiến tranh giữa các quốc gia à ?!

-China-

Hắn uy nghiêm mà đứng chắn cho cậu, không nói gì cậu im lặng mà tiếp tục làm việc của mình, Italy hắn mất bình tĩnh mà quát.

– NGƯƠI ĐỪNG CÓ MÀ BÊNH HẮN !!!

CHÍNH HẮN CŨNG ĐÃ TẤN CÔNG TA ĐẤY !!!!

-Italy-

– Việc đó vẫn chưa được quyết định thủ phạm !!

Ngươi đừng có mà đổ lỗi cho cậu ta !!!

-China-

Mặc dù đúng thật là China rất ghét cậu... nhưng có điều để cậu bị nói và chịu đựng như thế thật sự khiến hắn rất ngứa mắt... hình như lúc trước.... hắn cũng đã bảo vệ tên Việt Nam đi theo mình ở thế giới cũ như thế..... nhưng đến cuối cùng chính hắn lại là người giết người yêu hắn thật lòng... hắn bảo vệ cậu... cũng chỉ là không muốn mắc sai lầm lần nữa...

Cậu vẫn không nói gì, đứng dậy mà đi ra, cậu không phải kẻ yếu đuối đến mức không thể bảo vệ chính mình, cũng không phải là thừa nhận mình sai, mà chỉ đơn giản cậu chả quan tâm đến việc tên Italy nói cậu như thế...

Đang lướt đi trên phương tiện để đến khu vườn yên tĩnh lúc trước, cậu lại trùng hợp mà bắt gặp một người....Nazi.

Hắn thấy cậu lại nhẹ nhàng mà chào một cái, rồi cả hai lại cứ vậy mà đi đến khu vườn kia, trên đường đi hắn có nói chuyện với cậu một chút.

– Bữa giờ cậu nổi tiếng lắm đấy Việt Nam !

-Nazi-

–...!

-Việt Nam-

– Mọi người đang đồn ầm lên rằng cậu là kẻ hèn hạ đến mức phải chơi xấu bằng thuốc độc với chone của tôi đó~!

-Nazi-

–...!

-Việt Nam-

– Phải rồi !

Họ còn bảo có thể sự việc 200 năm trước sẽ diễn ra lần nữa đấy !

-Nazi-

–...!

-Việt Nam-

–...

Việt Nam.... liệu cậu có định lặp lại những việc cha cậu đã làm không ?

-Nazi-

–...

đó là cách duy nhất để trở về ?

-Việt Nam-

–...

điều đó không thể trả lời được... có lẽ người duy nhất biết về nó... là Crion !

-Nazi-

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
( Countryhumans ) Vị Vua
Mối nguy hiểm


Hiện tại Việt Nam và Nazi đang ngồi ở trong khu vườn với sự yên tĩnh của đôi bên, cậu nhẹ nhàng mà uống ly nước màu bạc trong tay, Nazi hỏi.

– Tôi thấy cậu hình như chỉ uống thứ nước màu trắng bạc đó thôi nhỉ ?

Cậu không đói sao ?

-Nazi-

–...bản chất...!

-Việt Nam-

– Bản chất ?

-Nazi-

Hắn dường như hứng thú hơn mà bày ra vẻ mặt tò mò, nhìn cậu chăm chú dường như muốn có câu trả lời hợp lý, cậu lại làm hắn thất vọng bằng việc không nói gì mà chỉ đưa ra thứ đồ uống kỳ lạ ấy, rồi cứ thế nhìn hắn chằm chằm như muốn bảo hãy uống nó đi, hắn cũng im lặng mà cầm nó lên, tò mò mà để tay vào trong cốc, nó là một loại chất lỏng chảy như các loại chất lỏng bình thường nhưng nó lại dường như có thứ lớp chắn mềm mềm phía trên, cứ đụng nhè nhẹ là lại cảm thấy lớp lá chắn ấy, ấn mạnh vào, lớp lá chắn đó lại biến mất, thật sự là một loại chất lỏng kỳ lạ...

Hắn dò xét một hồi cũng nhanh chóng mà nếm thử một miếng, một mùi hăng nồng đến điên dại sọc thẳng lên mũi hắn, hắn bất ngờ lập tức phun nó ra mà ho sặc sụa, đôi mắt hắn mở to run lắc, dường như trong đôi mắt đó còn ẩn chứa vài giọt nước mắt sắp rơi....khuôn mặt hắn lúc này...trong thật đáng thương.

Hắn nhìn sang cái ly nước màu bạc đã vỡ ra, kinh ngạc khi thứ đó dần biến mất...bản chất.... không lẽ ý cậu là như thế này sao...?

Không lẽ đây... là bản chất của cậu ?

– Đây... là bản chất của ai ?

-Nazi-

Hắn hỏi, đôi mắt mở to mà nhìn cậu, cậu nhìn hắn, rồi lại quay đi mà nhìn vào tấm bảng xanh, cậu nói.

–... của ngươi...!

-Việt Nam-

Đôi mắt hắn lại lần nữa mở to... không lẽ thứ chất lỏng này... có thể phản chiếu lại con người của kẻ khác qua mùi vị sao ?

Thế...mùi vị bản chất của cậu...ra sao ?

Nazi tò mò hỏi.

– Mùi vị của nó thế nào ?

-Nazi

–...nhạt...!

-Việt Nam-

Nhạt ?

Không thể như thế !!!

Làm sao bản chất của ai đó có thể miêu tả bằng từ "nhạt" chứ ?

Trừ khi...kẻ đó không có ước muốn...hắn lại hỏi.

– Cậu không có ước muốn nào sao ?

-Nazi-

–...!

-Việt Nam-

Sự im lặng của cậu lần nữa khiến mọi thứ trở nên mơ hồ, từ chối, không quan tâm hay nhằm khẳng định, những thứ đó chỉ khi nói ra mới có thể khiến hắn hiểu cậu... bởi vì cả một biểu cảm đơn giản như cười...cậu cũng chưa từng biểu lộ ra....mỗi khi cậu im lặng hắn lại cảm thấy ngày một trở nên xa cách, sự xa cách ấy dần khiến hắn cảm thấy mình không biết gì về cậu, sự im lặng của cậu là một thứ gì đó rất mơ hồ, đến mức cả hắn, kẻ chi phối cảm xúc cũng không thể lý giải được... hoặc ta có một câu trả lời đơn giản hơn.... là cảm xúc của cậu... không tồn tại.

Cậu lên tiếng.

– Xây dựng lại Crion !

-Việt Nam-

– Hể ?

-Nazi-

Hắn bất ngờ mà thốt ra, xây dựng lại...Crion ?

Đó không phải là tên của kẻ 200 năm trước đã gây ra sự hỗn loạn kinh hoàng sao ?!

Không lẽ...cậu thật sự muốn trở thành hắn ???

Lập tức tốc biến mà nhảy ra xa chỗ cậu, khuôn mặt trở nên trầm trọng Nazi dè chừng mà hỏi.

– Việt Nam...cậu không lẽ thật sự có ý định khiến lịch sử ấy lặp lại sao ?

-Nazi-

–... không... nó là một thứ khác vĩ đại hơn !

-Việt Nam-

Nghe đến đây Nazi lập tức sợ hãi mà tránh xa ra, một thứ vĩ đại hơn ?

Không lẽ là một lịch sử tàn khốc khác ?!

Không được !!

Không được như thế !!!!

Ít nhất là trong thời đại hắn đang cai trị !!!

Không được có mối hiểm hoạ nào quanh hắn !!?

Chắc chắn hắn phải báo nó cho hai kẻ kia !!!!

Cậu chắc chắn là mối nguy hiểm lớn nhất.

__________________________________

Cảm ơn vì đã bình chọn.
 
Back
Top Bottom