Ngôn Tình Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 360


CHƯƠNG 360

Tiêu Ân và Mạc Thiếu Thần cũng ngồi ở đó, giống như xem kịch vui vậy, khóe miệng nhếch lên.

Hạ Tịch Nghiên nghe có chút hồ đồ: “Xin lỗi, tôi không rõ lắm, anh có thể nói rõ ràng hơn không?” Hạ Tịch Nghiên khách khí nói.

“Tôi là…”

“Ngô…

Lời Huống Thiên Hựu còn chưa nói hết, chỉ nghe đối phương có tiếng động lạ, ngẫu nhiên chính là một tiếng bụp, tiếng điện thoại di động rơi xuống đất.

Huống Thiên Hựu ngây ngẩn.

Nhìn phản ứng khác thường của anh, Mục Chính Hi nhìn anh: “Sao thế?”

Huống Thiên Hựu nhìn Mục Chính Hi, vẻ mặt hơi ngưng trọng: “Hình như Hạ Tịch Nghiên xảy ra chuyện rồi…” Vừa nói, anh lập tức gọi lại, đã không thể gọi được nữa.

“Anh nói gì! ?” Mục Chính Hi lập tức đứng lên, nhìn Huống Thiên Hựu nói, anh tin tưởng lời anh ấy bởi vì giữa anh em bọn họ đều biết, chưa bao giờ sẽ lấy chuyện như vậy ra làm trò đùa.

“Vừa rồi trong điện thoại truyền tới tiếng động lạ, tôi cảm giác cô ấy đã xảy ra chuyện gì…

Một giây sao, lời Huống Thiên Hựu còn chưa nói hết, Mục Chính Hi đã chạy ra ngoài.

Huống Thiên Hựu và Tiêu Ân, còn có Mạc Thiếu Thần, ba người anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, mặc dù không nói chuyện, nhưng ý tứ của nhau, đã rất rõ ràng.

Mục Chính Hi lên xe, vừa khởi động xe, vừa lấy điện thoại di động ra gọi cho Hạ Tịch Nghiên, nhưng đối phương truyền tới lại là: “Xin lỗi, điện thoại quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được…”

“Bộp” một tiếng, điện thoại di động bị anh vứt qua một bên, sự hung ác trên gương mặt anh tuấn, vào giờ phút này làm cho người ta sợ hãi.

Đạp mạnh cần ga, xe phóng ra ngoài.

Trong lòng, đã bị sợ hãi chiếm giữ!

Vào giờ phút này, anh chỉ có một ý niệm, đừng xảy ra chuyện, đừng xảy ra chuyện!!!

Nghĩ như vậy, tốc độ hôm nay vượt mức bình thường, chỉ tám phút đã tới bệnh viện.

Vọt tới phòng bệnh.

Quả nhiên, phòng không có ai.

Ngay cả điện thoại di động của cô cũng không thấy.

Mục Chính Hi đứng ở đó, sắc mặt hết sức khó chịu, đôi tròng mắt kia cũng hung ác tới cực điểm.

Anh chạy ra ngoài tìm, nhưng bây giờ trong đêm, nào còn bóng dáng của Hạ Tịch Nghiên.

Lúc này, một y tá nghe được động tĩnh, lập tức đứng dậy, nhìn Mục Chính Hi: “Vị tiên sinh này, bây giờ là buổi tối, không cho phép thăm bệnh nhân…”

Mục Chính Hi vừa quay đầu, con ngươi đỏ tươi trừng trừng, nữ y tá sợ hết hồn.

Vào giờ phút này, nhìn Mục Chính Hi giống như sẽ giết người bất cứ lúc nào, nữ y tá bị dọa sợ ngậm miệng lại không dám nói lời nào.

“Tôi hỏi cô, người ở phòng 101 đâu? Có thấy không?” Mục Chính Hi hỏi.

“101.” Nữ y tá cũng lẩm bẩm, “không phải ở trong phòng bệnh nghỉ ngơi sao!”

Vừa nói, nữ y tá đi tới bên kia.

Nhìn dáng vẻ của cô, chính là không biết chuyện gì.

Quả đấm của Mục Chính Hi nắm chặt, không biết nên làm gì.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 361


CHƯƠNG 361

Ngay lúc này, y tá từ bên trong đi ra: “Tôi vừa nhìn thấy cô ấy đi vào, sao lại không có trong phòng…”

“Lập tức xem camera!” Mục Chính Hi nói.

Ý thức được sự nghiêm trọng của chuyện này, nữ y tá cũng không dám nói thêm cái gì, nhanh chóng đến phòng camera, để cho người mở camera cho Mục Chính Hi xem.

Xem đến một giờ trước, thấy sau khi Hạ Tịch Nghiên đi vào, sau lưng cũng có một người vào theo, đội mũ đeo khẩu trang, không thấy rõ mặt, nhưng căn cứ thân hình, Mục Chính Hi biết, là Hà Lục Nguyên!

Anh lại quên mất người này!

Nhìn sau khi ông ta đánh ngất Hạ Tịch Nghiên đưa ra ngoài, quả đấm của Mục Chính Hi nắm thật chặt, y tá bên cạnh cũng sợ hết hồn, bệnh viện xảy ra chuyện như vậy, cô ta cũng phải chịu trách nhiệm.

“Xem camera ở cửa!” Mục Chính Hi mở miệng.

Vì vậy, người của phòng giám sát cũng không dám nói thêm cái gì, lập tức chỉnh tới cửa.

Lúc này, giữa cửa đậu một chiếc xe, Hà Lục Nguyên từ bên trong đi ra, trên người vác Hạ Tịch Nghiên, mở cửa xe, nhét Hạ Tịch Nghiên vào.

Mà xe… Không có biển số xe!

Mục Chính Hi cố gắng làm cho mình tĩnh táo lại, hít thở sâu.

Anh chợt nhớ tới, trên đường từ bar tới bệnh viện hình như thấy chiếc xe này…

Nghĩ tới đây, con ngươi u ám, lập tức chạy ra ngoài.

Mục Chính Hi vừa đi, Huống Thiên Hựu và Tiêu Ân, còn có Mạc Thiếu Thần cũng tới.

Biết xảy ra chuyện gì, thế nào cũng muốn tới xem một chút, nhưng biết được Mục Chính Hi xem camera xong đã chạy đi, vì vậy, ba người cũng xem.

Sau khi xem xong, Huống Thiên Hựu nhìn Mạc Thiếu Thần và Tiêu Ân một cái.

Mặc dù xe không có biển số xe, nhưng †in tưởng, có đầu mối này, Mục Chính Hi cũng đi tìm rồi.

Ba người nhìn nhau, lập tức đều đi ra ngoài.

Mỗi người một chiếc xe, bắt đầu bay nhanh trên đường.

Lúc này, điện thoại của Mục Chính Hi vang lên, lại bất đắc dĩ lấy điện thoại ra, nhận điện thoại.

“Alô !”

“Chính Hị, là tôi!” Tiêu Ân nghiêm giọng mở miệng, không có hài hước cùng lười biếng như mọi ngày.

bây giờ anh tìm hướng nào?” Tiêu Ân hỏi.

“Tôi ở đường giao lộ phía tây!” Mục Chính Hi đáp một tiếng, như đã sớm biết bọn họ sẽ đến vậy!

“Được, mấy người chúng ta tách ra tìm, có tin tức sẽ thông báo cho anh, giữ liên lạc!” Tiêu Ân nói, căn bản cũng không có bất kỳ nói nhảm dư thừa nào.

Mục Chính Hi đáp một tiếng, cúp điện thoại.

Bay nhanh trên đường, căn cứ ấn tượng trong đầu, anh dựa theo đường đó đuổi tiếp!

Bất kể như thế nào, anh cũng phải tìm được Hạ Tịch Nghiên!

Nghĩ đến Hà Lục Nguyên, tình cảnh của Hạ Tịch Nghiên nhất định rất nguy hiểm! !!

Nghĩ vậy, ngực anh lại đau đớn!

Hạ Tịch Nghiên, em nhất định phải chịu đựng, chờ anh!

Chờ anhI ! !
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 362


CHƯƠNG 362

Sau khi cúp điện thoại, Tiêu Ân chợt nhớ tới một người, lập tức lại lấy điện thoại ra, bấm một dãy số: “A Hoa, là tôi!”

“Bây giờ tôi cần anh giúp, bất kể anh dùng cách gì, giúp tôi tìm một chiếc xe bây giờ ở đâu!”

“Một chiếc xe bảo mẫu màu đen không có biển số xe, bây giờ, đúng !”

“Được, tôi đợi tin tức của anh!”

Sau khi cúp điện thoại, Tiêu Ân cũng lái xe đi.

Nhìn ra được, Mục Chính Hi rất lo lắng cho người phụ nữ kia, bất kể thế nào, anh cũng phải giúp Mục Chính Hi tìm được!

Đêm nay, cũng không ai biết, bốn cậu chủ ở đây đều lái xe phiên bản giới hạn bay nhanh trên đường, chỉ vì tìm một người phụ nữ tên Hạ Tịch Nghiên!

Đúng thật, mấy phút sau, điện thoại của Tiêu Ân vang lên, anh lập tức nghe điện thoại.

“Alo…”

“Tôi nhìn thấy một chiếc xe màu đen không có biển số ở ngã ba phía tây!” Đầu bên kia điện thoại nói.

Nghe vậy, Tiêu Ân lập tức ừ đáp lại: “Được, tôi biết rồi, cảm ơn nhé người anh em, hôm khác lại trò chuyện!” Chưa đợi đối phương nói chuyện anh đã cúp luôn điện thoại.

Anh gọi cho Mục Chính Hi, điện thoại nhanh chóng có người nghe.

“Chính Hi, xe đang chạy trên ngã ba phía tây!”

Nghe thấy câu này, Mục Chính Hi không trả lời mà chỉ lập tức đạp mạnh chân ga, lao về phía đó.

Vừa khéo anh chọn đi về hướng này!!!

Trên xe, Hạ Tịch Nghiên dần dần tỉnh lại, mở mắt ra thì thấy bản thân đang ở trên xe. Cô hốt hoảng trong chốc lát, mới nhớ ra chuyện gì vừa xảy ra.

Cô nhìn về phía người đang lái xe ở phía trước, đồng thời trong đầu nhớ lại chuyện xảy ra ở bệnh viện. Lúc này cô mới nhận ra cô gặp chuyện!

Nghĩ vậy, cô nhúc nhích, muốn rời khỏi xe. Nhưng đáng tiếc là chân cô không tiện cử động, hơn nữa tay chân đều bị trói, miệng thì bị bịt lại, hoàn toàn không có cách nào nói chuyện!

Chỉ có thể không ngừng kêu lên hu hu.

Nghe thấy tiếng động ở đằng sau, Hà Lục Nguyên biết là cô đã tỉnh.

Khóe miệng ông ta nhếch lên thành nụ cười lạnh, u ám nói: “Tỉnh rồi?”

Ông ta hơi nghiêng đầu, lúc này Hạ Tịch Nghiên mới nhìn thấy rõ người phía trước, là Hà Lục Nguyên!!!

Cuối cùng ông ta vẫn tìm đến cô!

Thấy vậy, cô càng muốn di chuyển, cô thà ngã xuống khỏi xe cũng không muốn rơi vào tay ông ta.

Có vẻ là Hà Lục Nguyên cũng đoán ra ý cô, ông ta nhếch khóe môi: “Không ngờ rằng tôi còn trở lại tìm cô nhỉ?! Hạ Tịch Nghiên, cô hại tôi mất hết tất cả, hôm nay tôi phải dùng cô đổi lại những gì thuộc về tôi”

Hạ Tịch Nghiên ô ô muốn nói gì đó, nhưng không nói được.

Nhưng mà Hà Lục Nguyên cũng không muốn biết cô nói gì. Nhiệm vụ hiện giờ của ông ta là giết Hạ Tịch Nghiên, sau đó trở về cầm tiền rời khỏi nơi này là được!

Ông ta lại nhếch môi cười lạnh, gương mặt toát ra vẻ âm u vặn vẹo khó mà nói được. Ông ta tiếp tục lái xe về phía trước.

Hạ Tịch Nghiên bị trói tay chân, miệng bị bịt lại, vốn không thể nhúc nhích được.

Bây giờ dù cô có nóng vội đến đâu cũng vô ích, cô nhất định phải bình tĩnh mới được.

Nhưng hiện giờ đầu óc cô trống rỗng, hoàn toàn không nghĩ ra bất cứ cách nào!
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 363


CHƯƠNG 363

Nhất là hiện giờ cô đi đứng không tiện, dù cho lát muốn chạy trốn cũng là cả một vấn đề!

Lần này cô có còn may mắn như lần trước, được cứu thoát không?

Không biết vì sao, lúc nghĩ đến Mục Chính Hi, tâm trạng của cô dần bình tĩnh lại…

Mục Chính Hi…

Mục Chính Hi lái xe, đạp ga ở mức cao nhất, hơn nữa xe anh là xe thể thao, nên tốc độ này vượt xa tốc độ bình thường.

Không lâu sau đó anh lập tức bắt kịp, lúc nhìn thấy chiếc xe kia anh hơi kích động.

Nhấn còi xe, âm thanh chói tai vang lên ngay sau lưng, trong đêm tối vắng lặng, nghe mà khiến lòng người hoảng sợ.

Hà Lục Nguyên nhìn qua kính chiếu hậu, nhìn thấy xe của Mục Chính Hi thì cau mày.

Đáng chết!

Không ngờ rằng anh lại đuổi theo!

Nghĩ vậy, ông ta cũng đạp ga, lao về phía trước.

Hình như Hạ Tịch Nghiên nhận ra gì đó, cô quay đầu lại nhìn. Khi thấy được chiếc xe thể thao kia, trong lòng cô tràn ngập kích động!

Là Mục Chính HiI Xe của anh!

Anh tới!!!

Mục Chính Hi lái xe, ngẩng đầu, khi nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên, trong lòng anh cực kỳ kích động. Thấy hiện giờ cô vẫn an toàn, trái tìm thấp thỏm của anh mới bình tĩnh lại. Nghĩ đến đây, anh đạp mạnh chân ga, tiếp tục đuổi theo chiếc xe đó.

Tiếng còi xe vẫn luôn vang.

Mục Chính Hi càng tăng tốc, Hà Lục Nguyên cũng càng tăng tốc.

Nhưng xe thương vụ bình thường sao có thể đọ lại tốc độ của xe thể thao, không lâu sau đó hai chiếc xe đã chạy song song với nhau.

Vì là đường một chiều, Hà Lục Nguyên không nhường đường, anh không thể nào vượt lên trên được. Hơn nữa ông ta lái xe tới nơi vắng vẻ thế này, một bên là núi, một bên là vách đá, trong tình huống này, không cẩn thận sẽ bị đâm xuống.

Mục Chính Hi nhìn chiếc xe trước mặt, không ngừng nhấn còi, ra hiệu cho Hà Lục Nguyên dừng lại. Thế nhưng ông ta lại chạy càng nhanh hơn, ý rất rõ ràng.

Nhưng ông ta có nhanh hơn nữa, thì có thể nhanh hơn xe thể thao của Mục Chính Hi sao?

Mục Chính Hi theo sít sao phía sau.

Thấy ông ta không có ý dừng xe, anh đột nhiên đâm vào xe ông ta, không phải đâm mạnh, mà chỉ muốn đâm để xe ông ta không chạy tiếp nữa thôi.

Hà Lục Nguyên đang lái xe, đột nhiên cảm thấy xe rung lắc dữ dội, nhìn qua kính chiếu hậu thì thấy Mục Chính Hi đang điên cuồng đâm vào xe ông ta.

“Đồ điên!” Hà Lục Nguyên chửi bới, tiếp tục tăng tốc.

Hạ Tịch Nghiên ngồi trong xe cũng cảm nhận được xe đang rung lắc. Khi ngoảnh đầu lại nhìn thấy dáng vẻ của Mục Chính Hi, trái tim cô như bị một bàn tay vô hình bóp chặt.

Cô không hề sợ hãi, chỉ là vẻ mặt và biểu cảm của anh khiến cô cảm thấy trong lòng trào dâng cảm xúc khó nói.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 364


CHƯƠNG 364

Giống như chỉ cần anh có mặt, cô không hề sợ hãi hay lo lắng chút nào.

Thấy Hà Lục Nguyên không có ý dừng lại, Mục Chính Hi chỉ có thể không ngừng đâm vào xe ông ta.

Lúc này, nếu có người nhìn thấy, trên đường một chiều có một chiếc xe thể thao sang trọng đang không ngừng đâm vào một chiếc xe thương vụ cũ, cảnh tượng đồ sộ khiến người khác sợ hãi.

Vẻ mặt Hà Lục Nguyên cũng chẳng dễ coi gì, nếu cứ bị đâm như vậy, không xảy ra chuyện gì thì xe cũng sẽ bị đâm hỏng.

Nhưng hiện giờ ông ta không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể tiếp tục lái về phía trước.

Thấy thái độ của ông ta, Mục Chính Hi cũng không từ bỏ ý định tiếp tục đâm. Dù thế nào thì anh cũng phải cứu được Hạ Tịch Nghiên!

“Âm ầm ầm, xe phía sau không ngừng đâm vào xe phía trước, phát ra tiếng ầm vang ngắt quãng.

Hà Lục Nguyên tiếp tục lái, cố gắng hết sức giữ thăng bằng, nhưng bị đâm mấy cái như vậy, rõ ràng là xe ông ta không chống nổi xe của Mục Chính Hi.

Đúng lúc này, Mục Chính Hi kéo dãn một ít khoảng cách, sau đó đột nhiên đạp mạnh chân ga, một tiếng vang thật lớn vang lên, chiếc xe phía trước bị đâm mạnh vào sườn núi phía trước.

Cả người Hà Lục Nguyên đổ về phía trước, nằm bò trên tay lái, máu chảy xuống từ trán…

Hạ Tịch Nghiên cũng chẳng khá khẩm hơn bao nhiêu, lúc anh đâm xe, cơ thể cô cũng bị lao về phía trước. Cũng may là phía trước là ghế ngồi, không quá cứng, nhưng vì lực quán tính nên cô bị đập đầu vào cửa kính bên trái…

Thấy chiếc xe không còn chuyển động nữa, Mục Chính Hi mở cửa xe xuống xe, trái tim như bị thứ gì đó bóp chặt. Anh chạy tới, muốn mở cửa xe, nhưng cửa xe không hề nhúc nhích.

Nhìn Hạ Tịch Nghiên ở bên trong đang nhắm mắt, anh rất sợ cô sẽ xảy ra chuyện.

Anh vẫn cố mở cửa xe ra, nhưng mãi vẫn không mở được. Sau cùng cuống quá, anh đấm thẳng vào cửa kính xe, cửa kính vỡ, †ay anh cũng bị thương. Thế nhưng anh không hề quan tâm, vươn tay mở cửa xe từ bên trong, lúc này mới vào được trong xe!

Hạ Tịch Nghiên đang dựa vào cửa kính xe bên trái, tay chân bị trói, miệng cũng bị bịt lại, ánh mắt khép hờ.

“Hạ Tịch Nghiên!” Mục Chính Hi kêu lên, vẻ mặt vô cùng lo lắng và căng thẳng: “Hạ Tịch Nghiên, Hạ Tịch Nghiên…” Anh không ngừng gọi tên cô.

Có một giọng nói không ngừng vang lên trong đầu anh, đừng xảy ra chuyện, đừng xảy ra chuyện!!!

Anh vỗ nhẹ lên mặt cô, rốt cuộc thì sau đó không lâu cô cũng có phản ứng, chậm rãi mở mắt ra. Lúc cô nhìn thấy anh, trong mắt ầng ậc nước.

Thấy cô mở mắt ra, Mục Chính Hi lập tức vươn tay xé băng dính dán trên miệng cô xuống, sau đó kiểm tra một lượt. Ngoài bị va đập ở trán ra thì không có vấn đề gì quá lớn. Lúc này anh mới yên tâm, nhìn cô: “Em sao rồi?” Mục Chính Hi vẫn không yên †âm hỏi.

“Em không sao!” Hạ Tịch Nghiên lắc đầu, cố gắng đè nén nỗi sợ hãi.

“Đừng sợ, anh ở đây!” Mục Chính Hi nhìn cô, dịu dàng nói.

Hạ Tịch Nghiên gật đầu, tâm trạng bình Tĩnh lại một cách thần kỳ, Mục Chính Hi duỗi tay giúp cô cởi dây trói trên tay.

Đúng lúc này, Hạ Tịch Nghiên ngẩng đầu lên, thấy được người xuất hiện sau lưng Mục Chính Hi, sửng sốt trợn to mắt.

“Mục Chính Hi, cẩn thận…” Hạ Tịch Nghiên hô to.

Nhưng khi đó đã muộn rồi, Mục Chính Hi còn chưa phản ứng kịp, Hà Lục Nguyên đã cầm một cái gậy hung hăng nện vào người anh.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 365


CHƯƠNG 365

Khoảng khắc đó, Mục Chính Hi thình lình nằm bò lên người cô.

Hạ Tịch Nghiên bị dọa sợ đờ người.

Cô cảm giác bản thân như ngừng thở!

Cô nhìn chằm chằm vào gáy Mục Chính Hi.

“Mục Chính Hi…” Hạ Tịch Nghiên gọi nhẹ tên anh…

Lúc này, Hà Lục Nguyên kéo Mục Chính Hi ra ngoài, đẩy sang một bên, sau đó cũng lôi Hạ Tịch Nghiên ở bên trong ra.

“Ông muốn làm gì? Hà Lục Nguyên, thả tôi ra!” Hạ Tịch Nghiên gào lên.

“Cô hại tôi trắng tay, mất hết tất cả. Chỉ cần cô chết, như vậy mọi thứ đều có thể chấm dứt!” Ông ta nói rồi lôi cô tới bên vách đá.

“Vốn định để cô chết thoải mái chút, nhưng các người từ tìm đường chết, vậy Ị”

hôm nay cô chỉ có thể chết tại đây!” Ông ta nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Nếu cô chết rồi, nhớ đừng tìm tôi, muốn tìm thì đi tìm Lăng Tiêu Tường đi!” Ông ta nói xong thì đẩy mạnh cô xuống.

Khoảnh khắc đó xảy ra rất nhanh, Mục Chính Hi hoàn toàn không kịp đánh Hà Lục Nguyên, chỉ có thể nhào tới tóm lấy Hạ Tịch Nghiên.

Hạ Tịch Nghiên cứ tưởng cô sẽ ngã xuống, ai ngờ lại có người tóm được cô.

Lúc quay đầu lại nhìn thấy Mục Chính Hi, cô sửng sốt nói: “Mục Chính Hi…”

“Nắm chặt tay anh!” Mục Chính Hi nhìn cô nói. Vì dùng sức mà cả gương mặt anh đều đỏ bừng lên, tay anh cũng nắm chặt tay Hạ Tịch Nghiên.

Hạ Tịch Nghiên nhìn anh, không biết nên nói gì.

Lúc này, Hà Lục Nguyên nhìn bọn họ, khóe miệng nhếch lên thành nụ cười lạnh, cả gương mặt cũng trở nên vặn vẹo: “Xem ra các người rất yêu nhau nhỉ, tôi vốn chỉ định giết một người, nhưng hiện giờ… Tôi tác thành cho hai người!” Ông ta nói xong thì tiến lên, dùng sức đẩy cả Mục Chính Hi xuống.

“Đừng…” Hạ Tịch Nghiên còn chưa nói hết thì cả người Mục Chính Hi đã bị đẩy xuống.

Khoảng khắc lăn xuống, Mục Chính Hi vươn tay kéo cô vào trong lòng, hai người cùng lăn xuống dưới.

Vào khoảnh khắc lăn xuống đó, Mục Chính Hi giơ tay ra, kéo cô vào lòng, hai người cùng nhau lăn xuống dưới…

Cũng không biết lăn bao lâu, Hạ Tịch Nghiên chỉ cảm thấy có hai cánh tay ôm chặt lấy cô… ôm lấy đầu cô, cơ thể cô…

Cuối cùng, họ cũng đã dừng lại.

Cũng không biết va chạm đến đâu, chỉ nghe thấy Mục Chính Hi rên nhẹ một tiếng.

Vài giây trôi qua, Hạ Tịch Nghiên phản ứng lại, thò đầu khỏi lòng anh, bởi vì là buổi tối, nhìn không rõ lắm, chỉ là, khoảng cách gần như thế chỉ đành mơ màng nhìn rõ gương mặt của Mục Chính Hi, khi nhìn thấy đôi mắt nhắm chặt của Mục Chính Hi, gương mặt tỏ vẻ đau đớn, cô thấp giọng hỏi: “Mục Chính Hi, anh làm sao thế?”

Anh không động đậy.

“Mục Chính Hi…” Hạ Tịch Nghiên lại hét một tiếng, nhưng anh vẫn không động đậy.

Hạ Tịch Nghiên hơi sợ hãi, nhìn anh: “Mục Chính Hi, anh tỉnh lại đi, tỉnh lại…” Hạ Tịch Nghiên nhìn anh nói, giọng nói cũng hơi run, tay cũng không biết nên để ở đâu, như sợ sẽ chạm vào vết thương của anh vậy.

Mục Chính Hi vẫn không động đậy.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 366


CHƯƠNG 366

Khoảnh khắc đó, Hạ Tịch Nghiên hoảng sợ rồi.

Cô biết, lúc lăn xuống từ trên đó, anh đều dùng tay ôm lấy cô, bảo vệ cô…

Nghĩ đến đây, cô càng thêm run rẩy, hơi sợ hãi, cố gắng dùng cánh tay chống bản thân lên, ngồi dậy, lúc này, cô mới nhìn thấy vết thương trên người Mục Chính Hi.

Cánh tay, bàn tay đều là vết thương, một vệt máu đỏ tươi, khoảnh khắc đó, Hạ Tịch Nghiên sợ hãi đến mức không biết phải làm gì.

“Mục Chính Hi…” Cô gọi, nước mắt rơi xuống.

Nhưng Mục Chính Hi vẫn nhắm mắt, bất động, giống như không nghe thấy tiếng cô vậy.

“Anh tỉnh lại đi, tỉnh lại đi..” Hạ Tịch Nghiên hét, sợ hãi khôn nguôi, sắc mặt cũng trở nên trắng bệch.

Bình thường thấy anh lạnh lùng, xấu tính, b**n th**, nhưng không ngờ anh lại vì cứu mình mà thành ra thế này.

Cô ngày thường vẫn luôn rất lý trí, lúc này cũng hoảng sợ.

Nếu như Mục Chính Hi vì mình mà xảy ra chuyện gì…

Chuyện này, cô không dám nghĩ đến!

Cô thậm chí không dám tưởng tượng, nếu như không còn một Mục Chính Hi, sẽ phải làm thế nào, sẽ biến thành ra sao!

Cô ôm lấy đầu của Mục Chính Hi, gối lên chân của mình, không ngừng gọi tên anh: “Mục Chính Hi, anh tỉnh lại đi, không phải anh giỏi lắm sao? Tỉnh lại đi..” Càng nói, nước mắt càng trào dâng, rơi lên khuôn mặt của Mục Chính Hi.

Sợ hãi, hoảng loạn, còn có một cảm giác phức tạp dâng lên trong lòng, nước mắt Hạ Tịch Nghiên rơi càng nhiều, lại cố gắng kiềm chế tiếng nức nở.

Lúc này, đôi mắt Mục Chính Hi khẽ động đậy, chầm chậm mở mắt ra.

Lúc biết Hạ Tịch Nghiên đang rơi lệ, anh cố gắng lên tiếng: “Đừng khóc nữa, xấu lắm!?” Anh nói, giọng hơi yếu.

Nghe thấy tiếng của Mục Chính Hi, Hạ Tịch Nghiên kinh ngạc, lập tức nhìn anh, mừng rỡ: “Mục Chính Hi, anh tỉnh rồi?” Lúc này, cũng không rảnh cãi nhau với anh, cho dù anh nói cái gì, Hạ Tịch Nghiên cũng nhận.

“Ừm, tỉnh rồi, nhưng không biết lúc nào lại ngất đi!” Mục Chính Hi nhàn nhã nói, âm thanh rất yếu, lời này, không phải nói đùa.

Ngã từ phía trên xuống không nói, còn cả một gậy lúc nấy, bản thân anh không biết sẽ ngất đi lúc nào.

Hạ Tịch Nghiên: “… Anh sao rồi? Tôi phải làm gì đây?” Hạ Tịch Nghiên hỏi anh, bây giờ đầu cô hoàn toàn trống rỗng.

Vốn không biết nên làm thế nào, nhìn xung quanh một màu tối đen, bây giờ ở đâu, cô cũng không biết, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng côn trùng kêu.

Mục Chính Hi nhìn cô, cho cô mấy chữ: “Ở yên đây, đợi người khác đến cứu!”

“Nhưng… vết thương trên người anh…

chúng ta ở đây, tối thế này, có ai biết không? Hạ Tịch Nghiên hỏi lại, cô thì không sao cả, nhưng Mục Chính Hi bảo vệ cô ngã †ừ trên cao như thế xuống, trên người nhất định có rất nhiều vết thương.

“Tôi không sao!” Mục Chính Hi nói, nhưng cả cơ thể bất động, nếu như không phải anh vẫn đang nói, còn đôi mắt đang chớp đó, Hạ Tịch Nghiên thật sự sẽ rất sợ hãi.

Hạ Tịch Nghiên nhìn anh, cũng không dám cử động lung tung.

Lúc này, Mục Chính Hi nhìn cô, âm thanh rất yếu, rất nhỏ: “Lúc nấy em khóc vì †ôi sao?” Anh hỏi.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 367


CHƯƠNG 367

Nghe thấy tiếng của Mục Chính Hi, Hạ Tịch Nghiên ngây người, sau đó đáp: “Nếu như anh xảy ra chuyện gì vì tôi, tôi sẽ áy náy cả đời này!”

“Áy náy? Chỉ như vậy thôi sao?” Mục Chính Hi nhíu mày, không vui hỏi.

Hạ Tịch Nghiên ngây người, trong đêm tối đen, chẳng thể nhìn rõ được gì, nhưng lại duy nhất nhìn rõ đôi mắt anh, giống như đá vỏ chai vậy, không sâu thẳm không đáy như bình thường, cũng không còn vẻ dí dỏm, bỡn cợt với đời nữa, khoảnh khắc này, ánh mắt của anh rất thật, thật đến mức Hạ Tịch Nghiên hơi sợ hãi.

“… Phải!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Giây tiếp theo, cũng không biết Mục Chính Hi lấy sức mạnh ở đâu, thẳng tay kéo cô qua: “Anh làm gì…”

Cô còn chưa nói hết câu, Mục Chính Hi lại hơi dướn người lên, hôn vào môi cô…

Giây phút đó, Hạ Tịch Nghiên đờ người.

Hàng lông mi dài khẽ xao động, cũng không biết nên làm thế nào.

Mục Chính Hi nhẹ nhàng hôn cô, không giống những nụ hôn trừng phạt bình thường, mà là nụ hôn rất nhẹ, rất dịu dàng.

Đợi Hạ Tịch Nghiên hoàn hồn, lập tức đứng dậy, nhìn Mục Chính Hi: “Anh điên rồi à? Bây giờ vẫn còn tâm trạng làm chuyện này.”

“Nhưng không phải lúc nãy em rất tận hưởng sao?” Mục Chính Hi vui vẻ, cười nói.

“Còn cười được, xem ra anh cũng chẳng sao đâu!” Hạ Tịch Nghiên nói, nhưng gò má lại bất giác đỏ bừng, hơi nóng, ánh mắt cô nhìn quanh quất, không dám nhìn thẳng vào anh.

Thấy dáng vẻ cô đỏ mặt, tâm trạng của Mục Chính Hi cực tốt, khóe môi cong lên cười: “Hạ Tịch Nghiên…”

“Saol?”

“Nếu như tôi thật sự chết đi, liệu em có đau lòng không?” Mục Chính Hi bỗng hỏi, ánh mắt chân thành như thế.

Nhìn dáng vẻ chân thành của anh, Hạ Tịch Nghiên ngây ra, sau đó cất lời: “Tôi sẽ không trả lời kiểu câu hỏi mang tính giả thiết này đâu!”

“Em muốn tôi chết cho em xem à?”

“Anh có thể đừng nói mấy lời không tốt lành không?”

“Nếu em trả lời tôi, tôi sẽ không nói nữa!”

“Tôi nói rồi, không trả lời kiểu câu hỏi mang tính giả thiết này!”

Mục Chính Hi tức giận!

“Hạ Tịch Nghiên, em nhất định phải đeo mặt nạ nói chuyện với tôi sao? Không phải lúc nấy em khóc rất đau lòng sao?” Mục Chính Hi nói có hơi tức giận, bởi vì nói mà động đến vết thương trên người, bật ra tiếng rên khẽ.

Nhìn anh như vậy, Hạ Tịch Nghiên nhíu mày: “Sao thế? Đau chỗ nào?” Cô lập tức bước lại hỏi.

Nhìn thấy ánh mắt quan tâm của Hạ Tịch Nghiên, trong lòng Mục Chính Hi có niềm vui nói không nên lời, nhưng không hề thể hiện ra, chỉ mở lời: “Không chỗ nào là không đau!”

Nghe thấy anh nói như vậy, Hạ Tịch Nghiên càng thêm lo lắng: “Vậy phải làm sao?”

“Trả lời tôi!”

“Cái gì!?”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 368


CHƯƠNG 368

“Câu hỏi lúc nãy của tôi!” Mục Chính Hi hỏi cực kỳ cố chấp, dáng vẻ như không có được đáp án sẽ không dừng lại.

Hạ Tịch Nghiên cực kỳ cạn lời, nhìn anh, cuối cùng thật sự bất lực, gật đầu: “m1”

“Ừm cái gì? Là có hay là không!?” Mục Chính Hi tiếp tục gặng hỏi.

Hạ Tịch Nghiên nghẹn họng, lườm anh một cái, sau đó lên tiếng: “…CóI”

Nghe được câu này, Mục Chính Hi khẽ cong miệng.

Thấy anh cười, Hạ Tịch Nghiên nói: “Bây giờ nghĩ xem rời khỏi đây thế nào đi!”

Ngẩng đầu nhìn lên phía trên, vốn chẳng thể nhìn thấy bất kỳ thứ gì, xung quanh một màu tối đen: “Bây giờ cũng không biết là đang ở đâu nữa!”

“Xung quanh toàn là cỏ, chắc chắn là nơi kiểu rừng cây hoặc là đồng ruộng!”

Mục Chính Hi nói.

Hạ Tịch Nghiên nhíu mày: “Nếu như là như vậy, liệu có thú dữ gì đó xuất hiện không?” Hạ Tịch Nghiên hỏi.

“Thú dữ? Cái đó thì không biết, nhưng nơi cỏ cây rậm rạp này, chắc chắn là có rắn!”

Rắn?

Nghe đến đây, Hạ Tịch Nghiên vẫn bất giác rùng mình, lông tơ dựng đứng, tay vô thức nắm chặt Mục Chính Hi.

Thấy động tác của cô, Mục Chính Hi nhíu mày: “Em sợ rắn!?”

Hạ Tịch Nghiên lại giả vờ trấn tĩnh, trả lời anh hai chữ: “Không hẳn “Không hẳn? Vậy em nắm lấy tôi làm gì?”

“Tôi sợ có thứ gì đó đến tha anh đi mất!”

“Em có còn là phụ nữ không thết?”

“Tôi có phải phụ nữ hay không, anh không rõ sao!?” Hạ Tịch Nghiên hỏi.

Hai người nói chuyện, cho dù vào lúc nào, cũng giống như gảy bàn tính vậy, bô lô ba la, nhưng lúc nói đến đây, bỗng nhiên ngừng lại.

Mục Chính Hi cực kỳ ám muội nhìn cô: “Cái này, tôi vẫn thật sự không rõ lắm, hay là, cô để tôi kiểm chứng thử xem?”

Gương mặt Hạ Tịch Nghiên lại lân nữa đỏ lên: “Mục Chính Hi, bây giờ anh vẫn còn tâm trạng đùa giỡn có phải không?”

Ai ngờ, Mục Chính Hi bỗng nhiên ngồi dậy, đè cô dưới thân.

Hạ Tịch Nghiên kinh ngạc, nhíu mày nhìn anh: “Anh… anh giả vời?”

Mục Chính Hi lại không trả lời mà nói: “Hạ Tịch Nghiên, xung quanh tối đen, cô nam quả nữ, hay chúng ta làm gì đi?” Cho dù bị thương, Mục Chính Hi vẫn có nét độc đáo của riêng bản thân, ánh mắt tà mị, mang theo khí phách mê người.

Hạ Tịch Nghiên chỉ kinh ngạc một lát, sau đó hét lớn: “Mục Chính Hi!!! Đã là lúc nào rồi, anh vẫn còn tâm trạng đùa cợt Mục Chính Hi lại không thèm quan tâm, khoảng cách của hai người gần như thế, Hạ Tịch Nghiên nhìn vào đôi mắt của Mục Chính Hi, cảm nhận độ ấm của cơ thể anh, thậm chí, thời gian như ngừng lại.

Đã là lúc nào rồi, anh vẫn còn tâm trạng làm loạn chứt “Mục Chính Hi, tốt nhất anh mau đứng dậy cho tôi!” Hạ Tịch Nghiên nhìn anh, tức giận nói.

“Suyt..” Lúc này, Mục Chính Hi ra dấu im lặng, sau đó lên tiếng: “Lúc này không làm gì đó, thì thật có lỗi với thiên thời địa lợi nhân hòa!” Nói xong, lại dân áp sát.

Hạ Tịch Nghiên nằm bên dưới, nhìn anh chầm chậm lại gần mình: “Mục Chính Hi, tốt nhất anh..”

Giây tiếp theo, Mục Chính Hi đã kề sát, hôn lên môi cô.

“Ưm… ưm..” Nuốt hết những kháng nghị của Hạ Tịch Nghiên vào.

Hạ Tịch Nghiên sắp điên rồi!

Lúc này, Mục Chính Hi còn có tâm trạng làm cái này!
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 369


CHƯƠNG 369

Lúc này Mục Chính Hi vẫn có tâm trạng để làm những chuyện này!

Ngay sau đó, Hạ Tịch Nghiên há miệng cắn vào môi anh.

“Shh…”

Một giây sau, Hạ Tịch Nghiên đẩy anh ra.

Mục Chính Hi bỗng ngã sang một bên, phát ra tiếng rên.

Hạ Tịch Nghiên sững người, cô quên mất anh đang bị thương. Nhưng nhớ đến bộ dạng vừa rồi của anh, cô nói: “Mục Chính Hi, anh giả vờ đủ rồi đấy!”

Mục Chính Hi nằm đó: “Hạ Tịch Nghiên, em đúng là không phải phụ nữ!”

“Với anh thì không cần phải nữ tính quái” Hạ Tịch Nghiên nói.

Thế là Mục Chính Hi không nói thêm nữa, một lúc lâu sau vẫn không mở miệng.

Hạ Tịch Nghiên sững sờ, cau mày nhìn anh: “Này, Mục Chính Hi, anh đừng giả vờ nữa!”

Mục Chính Hi vẫn không lên tiếng mà nằm đó, Hạ Tịch Nghiên hơi sợ, cô sáp tới, lúc thấy Mục Chính Hi mở mắt thì lại tức giận: “Anh lại…”

Ngay sau đó, Mục Chính Hi giơ tay kéo cô: Suỵt.

Quả nhiên Hạ Tịch Nghiên không nói nữa, chỉ nằm bên cạnh Mục Chính Hi.

“Sao vậy?” Hạ Tịch Nghiên khẽ hỏi.

“Muốn đi thì đừng lên tiếng!”

Thế nên Hạ Tịch Nghiên thật sự không lên tiếng nữa, hai người cứ nằm như thế.

Vốn không có thời gian để ngắm sao trời, nhưng hai người nằm đó thì cũng chỉ có thể nhìn thấy các vì sao thôi.

Một lúc lâu sau, Mục Chính Hi mới nói: “Hạ Tịch Nghiên…”

“Hả?”

“Thực ra nằm thế này rất tốt có phải không?” Mục Chính Hi hỏi.

Hạ Tịch Nghiên nghĩ ngợi: “Nếu không phải được tạo ra dưới tình huống này thì rất tốt!”

Nghe những lời Hạ Tịch Nghiên nói, Mục Chính Hi bật cười.

“Mục Chính Hi, chúng ta vẫn nên nghĩ cách nhanh chóng rời khỏi đây đi!” Hạ Tịch Nghiên thật sự rất lo cho vết thương trên người anh.

“Muốn đi sao?”

“Vớ vẩn, tất nhiên là muốn rồi“Ai mà muốn ở cái nơi quái quỷ này chứ.

“Hôn tôi một cái!”

“Hả?”

“Hôn tôi một cái thì tôi đưa em đi!”

“Mục Chính Hi, anh lại đùa tôi nữa đúng không?” Hạ Tịch Nghiên bất mãn nói, nhìn tình hình thì có thế nào cũng thấy anh bị thương khá nghiêm trọng.

“Tôi nói thật!”

“Với tình hình bây giờ thì anh bị thương khá là nghiêm trọng, nếu đi thì cũng là tôi vứt anh lại!” Hạ Tịch Nghiên nói.

“Vậy em sẽ vứt bỏ tôi à?” Mục Chính Hi hỏi lại.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 370


CHƯƠNG 370

Hạ Tịch Nghiên: “… Anh có thể nghiêm túc chút được không?”

“Tôi rất nghiêm túc, hôn tôi một cái rồi tôi đưa em đi!” Mục Chính Hi nói.

Hạ Tịch Nghiên nửa tin nửa ngờ nhìn anh.

“Nếu không hôn thì chúng ta cứ ở đây mà giằng co!”

Cuối cùng Hạ Tịch Nghiên nửa tin nửa ngờ nhìn anh: “Anh nói thật à?”

“Có khi nào tôi lừa em chưa?” Mục Chính Hi hỏi lại.

Hạ Tịch Nghiên: “…”

Mục Chính Hi cũng nhìn cô: “Hạ Tịch Nghiên, cho dù là lúc nào và ở đâu thì em cũng phải tin tôi!”

Không biết vì sao mà Hạ Tịch Nghiên lại †in câu này của anh!

Cô tin Mục Chính Hi, sự tin tưởng từ tận đáy lòng.

Có lẽ nó liên quan đến việc anh liều mạng cứu cô.

Người không màng mạng sống cứu cô như vậy, có gì mà cô lại không tin chứ?

Cuối cùng, Hạ Tịch Nghiên gật đầu: “Ừm!”

“Hôn tôi một cái!” Mục Chính Hi lại không đứng đắn nói.

Hạ Tịch Nghiên cạn lời, nhưng nhìn vẻ cố chấp của anh, cô chầm chậm sáp tới, hôn lên mặt anh một cái.

“Hôn miệng!” Mục Chính Hi nói.

Hạ Tịch Nghiên cau mày: “Mục Chính 7 Hi, anh đừng có được voi đòi tiên!”

“Nếu tôi được voi đòi tiên thì vừa nãy tôi đã ăn em rồi!”

Hạ Tịch Nghiên: “…”

“Nhanh lên!”

Thế là, vì bị ép buộc nên Hạ Tịch Nghiên chỉ đành sáp lại lần nữa, hôn lên môi Mục Chính Hi.

Thế là, vì bị ép buộc nên Hạ Tịch Nghiên chỉ đành sáp lại lần nữa, hôn lên môi Mục Chính Hi.

Trông tâm trạng của Mục Chính Hi rất tốt.

Đặc biệt là thấy Hạ Tịch Nghiên ngoan ngoãn như vậy khiến anh có cảm giác thành tựu.

“Được rồi chứ?”

“Nếu em hôn kiểu Pháp thì tôi sẽ càng vui hơn!” Mục Chính Hi cười nói.

“Mục Chính Hi, anh từng nghe câu “không làm thì sẽ không chết’ chưa?”

Mục Chính Hi: “…”

“Bây giờ có thể rời khỏi đây rồi chứ?” Hạ Tịch Nghiên nhìn anh, hỏi.

“Nằm xuống, ngoan!” Mục Chính Hi nhìn vào vị trí bên cạnh mình rồi nói.

Hạ Tịch Nghiên nhìn anh, chỉ đành ngoan ngoãn nằm xuống.

Lúc này, Mục Chính Hi giơ tay lên: “Bấm vào một cái nút trên đồng hồ đi.”

“Tự anh không biết làm à?”

“Nếu tôi vẫn còn sức!”

Hạ Tịch Nghiên nghe thế thì sững sờ, sau đó cô chỉ có thể giơ tay lên chạm vào đồng hồ của anh.

“Bên trái sao?”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 371


CHƯƠNG 371

“Đúng, ấn mạnh vào Thế là Hạ Tịch Nghiên làm theo lời anh nói.

Lúc này, đồng hồ anh chợt lóe lên màu xanh lá cây.

“Mục Chính Hi…” Hạ Tịch Nghiên lên tiếng.

“Được rồi, sẽ có người đến ngay thôi, ngoan ngoãn đợi đi!” Nói xong, anh ôm lấy cô, để cô dựa sát vào người anh.

“Như vậy là được rồi à?” Hạ Tịch Nghiên nhìn anh, hỏi.

Mục Chính Hi gật đầu.

“Rõ ràng anh có cách mà kéo đến tận giờ mới nói!” Hạ Tịch Nghiên nói, cô biết ngay anh chắc chắn có cách mà.

Không ngờ, anh thật sự có cách!

Nhưng Mục Chính Hi lại cười: “Nếu không như vậy thì sao có thể ở riêng lâu thế này!” Nói xong, anh cười rồi nhắm mắt lại.

Nghe thấy thế, không hiểu sao trái tim Hạ Tịch Nghiên đập loạn xa. Cô suy nghĩ một lúc lâu rồi khóe miệng nở một nụ cười…

Hạ Tịch Nghiên nhìn đồng hồ của Mục Chính Hi: “Thật sự ấn vào thì họ sẽ nhận được tin tức à?”

Nghe cô nói, Mục Chính Hi yếu ớt đáp lại: “ml”

“Thiên Hựu, Tiêu Ân với cả Thiếu Thiên nữa, bốn chúng tôi mỗi người một cái đồng hồ này, bên trong được lắp con chip đặc biệt, cho dù ở đâu, chỉ cần ấn một cái thì họ sẽ nhận được tín hiệu rồi lần theo vị trí, thế nên họ sẽ tìm đến nhanh thôi!” Mục Chính Hi nói.

Nghe xong, Hạ Tịch Nghiên gật đầu rồi nói: “Người có tiền tốt thật, thứ gì cũng có hết!”

Mục Chính Hi nghe lời cô nói, khóe miệng anh yếu ớt cong lên…

Không biết qua bao lâu, Mục Chính Hi cứ mãi nói chuyện với Hạ Tịch Nghiên, cho dù anh đã sắp rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê nhưng anh vẫn nói chuyện với cô.

Hạ Tịch Nghiên cũng lờ mờ nhận ra điều không ổn.

Vì lời anh nói rất lộn xộn, câu sau không ăn nhập với câu trước.

Lúc này, Hạ Tịch Nghiên ngẩng đầu nhìn anh: “Mục Chính Hi, anh sao vậy?”

Mục Chính Hi không nói gì, Hạ Tịch Nghiên cau mày, hơi hoảng sợ: “Mục Chính Hi… anh đừng dọa tôi, anh sao thế?”

Cô gọi anh liên tiếp hai tiếng, lúc này Mục Chính Hi mới có phản ứng. Mắt anh sắp mở không ra nữa, anh nhìn cô: “Tôi không sao, không có rắn đâu, không cần phải sợ…”

Không biết tại sao, nghe anh nói thế, mũi cô cay xè, nước mắt lại lần nữa chực trào.

“Mục Chính Hi, anh tỉnh táo lại đi, đừng ngủ…” Hạ Tịch Nghiên nhìn anh rồi nói, gọi †ên anh hết lần này đến lần khác.

Ngay lúc này, tiếng động cơ xe vang lên.

Có người đi về phía này, hơn nữa còn cầm đèn pin.

“Chính Hi, Chính Hi, có người đang gọi!”

Nghe thấy tiếng gọi, Hạ Tịch Nghiên biết có người đến, cô lập tức quay đầu hét lên với họ: “Ở đây, chúng tôi ở đây…”

Nghe thấy giọng Hạ Tịch Nghiên, mấy người họ chạy đến.

Hạ Tịch Nghiên nhìn họ: “Mau cứu anh ấy… cứu anh ấy…”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 372


CHƯƠNG 372

Huống Thiên Hựu với Tiêu Ân đi tới trước, lúc nhìn thấy Mục Chính Hi thì cau mày: “Chính Hi, cậu sao thế này?”

Nghe thấy giọng họ, Mục Chính Hi hé mắt, sau khi nhìn thấy họ, anh nở nụ cười yên tâm rồi mới nhắm mắt lại…

Trong bệnh viện.

Mục Chính Hi được đưa vào phòng cấp cứu.

Tiêu Ân, Mạc Thiếu Thần, Huống Thiên Hựu và Hạ Tịch Nghiên đều ở bên ngoài.

Hạ Tịch Nghiên ngồi im lặng, như thể đang đợi gì đó.

Trong ba người này, chỉ có Huống Thiên Hựu là cô đã từng tiếp xúc, hai người còn lại chỉ thấy trên ảnh hoặc tạp chí.

Mấy năm trước lúc cô với anh kết hôn, lúc hai người nhận giấy đăng ký kết hôn, đêm tân hôn Mục Chính Hi đã ra ngoài uống rượu với họ.

Thế nên không có hôn lễ, không có tiệc rượu, ba người họ cũng không xuất hiện.

Vì thế họ không thân với Hạ Tịch Nghiên.

Lúc này, Huống Thiên Hựu đi tới, nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Cô đi kiểm tra thử đi, ở đây để chúng tôi canh được rồi!”

Hạ Tịch Nghiên lắc đầu: “Tôi không sao Chưa có tin tức của Mục Chính Hi thì sao cô yên tâm mà đi lo cho mình được!

Đúng lúc này, cửa phòng cấp cứu bật mỡ.

Bác sĩ đi ra, lúc thấy bác sĩ, Hạ Tịch Nghiên rất muốn đi tới nhưng cô bất lực, chân cô bó thạch cao nên không thể đi được.

Tiêu Ân đi tới hỏi bác sĩ: “Bác sĩ, thế nào rồi?”

“Trên người bệnh nhân có rất nhiều vết thương, phần lưng là nghiêm trọng nhất nhưng không nguy hiểm đến tính mạng. Vì mất máu quá nhiều cho nên mới hôn mê, may mà đưa đến kịp thời nên đã không sao rồi, nếu muộn một chút nữa thôi thì thật sự không đảm bảo được Nghe những lời bác sĩ nói, lúc này mấy người họ mới yên tâm.

“Lát nữa sẽ chuyển vào phòng bệnh, mọi người yên tâm đi.”

Tiêu Ân gật đầu, sau đó bác sĩ rời đi.

Lúc này, Hạ Tịch Nghiên ở phía sau nghe Mục Chính Hi không sao thì nở nụ cười.

May thật, không sao cả.

Nhưng ngay sau đó, cô nhắm mắt lại rồi ngất đi.

Hôm sau.

Trong phòng bệnh.

Mục Chính Hi từ từ mở mắt, trừ chân không băng bó ra thì gần như khắp người anh đều có vết thương.

“Chính Hi, cháu tỉnh rồi à?” Lúc này, bà cụ Mục trông chừng bên cạnh thấy anh tỉnh lại thì mừng rỡ lên tiếng.

Mục Chính Hi dần khôi phục ý thức, lúc thấy người trước mặt, anh cau mày hỏi: “Bà nội?”

“Cháu thấy thế nào? Nói cho bà biết cháu đau ở đâu?” Bà cụ Mục cưng chiều hỏi, nhìn Mục Chính Hi mà đau lòng không thôi.

May mà vì cứu Hạ Tịch Nghiên nên mới thế này, nếu vì người khác thì e là bà cụ đã không bỏ qua rồi.

“Cháu không sao!” Mục Chính Hi lắc đầu, chợt nhớ ra gì đó: “Hạ Tịch Nghiên đâu? Cô ấy thế nào rồi ạ?”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 373


CHƯƠNG 373

Thấy bộ dạng lo lắng của Mục Chính Hi, bà cụ cau mày: “Tịch Nghiên, con bé… Nói được một nửa, bà cụ dừng lại.

Thấy vẻ mặt của bà cụ, Mục Chính Hi càng lo lắng hơn: “Cô ấy thế nào?”

Nhìn thấy biểu cảm của bà cụ, Mục Chính Hi càng lo lắng: “Cô ấy sao rồi ạ?”

“Tịch Nghiên không sao, trái lại là cháu đấy, cơ thể có rất nhiều vết thương, bác sĩ đã dặn dò rồi, cháu phải nghỉ ngơi thật tốt mới được!” Bà cụ Mục nói.

Nghe thấy lời của bà cụ, Mục Chính Hi càng cảm thấy không thích hợp.

“Bà nội, bà nói cho cháu biết, rốt cuộc cô ấy sao rồi?” Mục Chính Hi sầm mặt hỏi, thậm chí còn không dám nghĩ nhiều.

“Tịch Nghiên thật sự không sao…” Bà cụ nói, nhưng vẫn là dáng vẻ chột dạ, giấu giấu diếm diếm.

Bà cụ càng ngập ngừng ấp úng, càng che giấu, Mục Chính Hi lại càng lo lắng, không hỏi thêm nữa, đứng dậy muốn rút kim truyền dịch.

“Cháu làm gì vậy!?” Bà cụ hỏi, bà Mục ở sau lưng cũng giật mình: “Chính Hi, dừng tay!”

Hai người ngăn cản, Mục Chính Hi ngẩng đầu nhìn bọn họ: “Mẹ, bà nội, nếu mọi người đã không nói cho con, vậy con tự đi xeml”

Ánh mắt bà Mục nhìn về phía bà cụ, muốn nói lại thôi.

Lúc này, bà cụ nhìn Mục Chính Hi: “Cháu nói cho bà nội biết, có phải cháu rất lo lắng cho con bé hay không?”

Như vậy vẫn chưa đủ rõ ràng sao?

Nhưng Mục Chính Hi lại không trả lời, nhíu mày nhìn bà cụ.

“Bà nội, bây giờ không phải lúc nói chuyện này, rốt cuộc cô ấy sao rồi!?”

“Cháu trả lời câu hỏi của bà trước, có phải cháu rất quan tâm đến con bé hay không?”

“Có phải rất coi trọng tính mạng của con bé, hơn cả bản thân mình hay không?”

Bà cụ nhìn anh hỏi.

Mục Chính Hi nhíu mày, không biết nên trả lời như thế nào.

Đúng vào lúc này, cửa phòng chợt bị đẩy ra.

Hạ Tịch Nghiên ngồi trên xe lăn từ bên ngoài đi vào.

Khác với hôm qua, đã không còn chật vật như vậy, hơn nữa, thoạt nhìn sắc mặt đã tốt hơn rất nhiều.

Nghe thấy tiếng động, Mục Chính Hi quay đầu, mà khi nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên thì sửng sốt.



“Em…

Lúc này anh mới ý thức được, bà cụ cố ý giấu anh, nghiêng đầu nhìn sang: “Bà nội…

Lúc này bà cụ cũng nóng vội không thôi: “Tịch Nghiên à, sao cháu lại vào lúc này chứ?”

“Chỉ cần cháu chậm thêm mấy giây, mấy giây là tốt rồi…” Bà cụ ở bên cạnh, tiếc nuối không thôi nói.

Hạ Tịch Nghiên nháy mắt: “Xảy ra chuyện gì ạ?”

“Chỉ cần chậm thêm mấy giây, bà sẽ biết Chính Hi với cháu…”

“Bà nội!”

Bà cụ còn chưa nói hết lời, Mục Chính Hi đã lên tiếng cắt ngang lời bà.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 374


CHƯƠNG 374

Bà cụ sửng sốt, sau đó lại nở nụ cười: “Thật ra, cho dù cháu không nói, bà nội cũng biết, cháu đã dùng hành động nói cho chúng ta biết rồi!”

Nghe thấy lời này, Mục Chính Hi hơi xấu hổ, trong nhà có một bà cụ hoạt bát như vậy, muốn không náo nhiệt cũng khó!

Nhìn thấy bọn họ vừa nói vừa cười, Hạ Tịch Nghiên cũng mỉm cười theo.

Lúc này, bà cụ đi đến bên cạnh Hạ Tịch Nghiên, nhìn cô: “Tịch Nghiên, cháu sao rồi?”

“Bà, cháu không sao, chuyện này cũng phải cảm ơn Chính Hi che chở cho cháu, nếu không cháu thật sự không biết sẽ trở thành như thế nào nữa!” Hạ Tịch Nghiên nói, câu nói này là phát ra từ đáy lòng cô.

Bà Mục đỡ Mục Chính Hi ngồi dậy, dựa vào nơi đó, sau khi nghe thấy lời nói của Hạ Tịch Nghiên, trong lòng vô cùng thỏa mãn.

Dù sao thì người phụ nữ này cũng biết cảm ơn.

Nghe thấy lời này, bà cụ vô cùng vui vẻ, mặc dù rất đau lòng cháu của mình bị thương, nhưng nghe thấy lời này của Hạ Tịch Nghiên, bà cụ chắc chắn được bản thân không nhìn lầm người.

“Đó cũng là việc Chính Hi nên làm, nếu như ngay cả cháu mà nó cũng không bảo vệ được, xem bà xử nó thế nào!” Bà cụ nói.

Tuy nói là vậy, nhưng sao Hạ Tịch Nghiên lại không biết suy nghĩ của bà cụ chứ.

Còn cả bà Mục.

Nhà bọn họ chỉ có một người con trai, sao lại không đau lòng.

“Cảm ơn bà và bà Mục, không trách cháu liên lụy đến Chính Hi!” Hạ Tịch Nghiên nói.

“Nói gì vậy, chuyện này muốn trách thì trách người kia, thật sự là làm nhiều việc ác, loại người này, nhất định phải trừng phạt thích đáng!” Nói chuyện này, bà cụ dùng giọng điệu ghét ác như thù.

Nhắc đến chuyện này, bỗng nhiên Hạ Tịch Nghiên nhớ đến một câu nói, đó là câu nói cuối cùng Hà Lục Nguyên nói với cô, muốn tìm thì tìm Lăng Tiêu Tường, đừng tìm ông ta…

Như vậy, chuyện này thật sự có liên quan đến Lăng Tiêu Tường sao?

Lúc này, bà cụ quay đầu sang nhìn Mục Chính Hi: “Cho dù như thế nào cũng phải tìm được người kia!” Bà cụ nói.

Mục Chính Hi gật đầu: “Cháu biết rồi bà nội!”

Trước đó chưa nắm chắc đã tìm đến Hà Lục Nguyên nên mới tạo ra sơ sẩy như vậy, bây giờ có vết xe đổ, sao anh có thể bỏ qua cho ông ta!

Huống hồ, suýt nữa ông ta đã g**t ch*t hai người bọn họ, chắc chắn Mục Chính Hi sẽ không bỏ qua cho ông ta!

“Vậy là tốt rồi!” Bà cụ nói.

Đúng lúc này, cửa bị đẩy ra.

Ba người đàn ông đi vào.

Huống Thiên Hựu, Tiêu Ân và Mạc Thiếu Thần.

“Sao rồi? Chính Hi tỉnh chưa?”

“Đã tỉnh rồi, may có ba người các cháu, nếu không cũng không biết bây giờ như thế nào rồi!” Bà cụ nói.

Nhìn ba người, bà cụ vô cùng hiểu rõ, ba người này cũng là tài phú của Mục Chính Hi.

Cho dù là về mặt bạn bè hay là gì khác, quan hệ đều vô cùng vững chắc.

“Bà, đây là chuyện chúng cháu nên làm!” Lúc này, Tiêu Ân lên tiếng.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 375


CHƯƠNG 375

Huống Thiên Hựu đi đến nhìn Mục Chính Hi, lên tiếng trêu chọc: “Nếu như không biết, còn tưởng rằng các cậu cùng nhau tự tử vì tình đấy!”

“Các cậu còn có thể đến chậm thêm chút nữa!” Mục Chính Hi nói.

“Cậu cả à, chúng tôi lấy được tin tức của cậu, mười phút sau là chạy đến rồi!”

“Thêm mười phút nữa, các cậu phải đến nhà tang lễ cúng tế tôi rồi!”

“Cậu cũng biết à, rơi xuống lâu như vậy mới gửi tin cho chúng tôi, thành thật khai báo mau, ở dưới đó làm cái gì!?” Huống Thiên Hựu nhìn anh hỏi.

Vừa nói dứt lời, cả phòng bệnh đều yên Tĩnh.

Mặt Hạ Tịch Nghiên nóng cháy đỏ bừng.

Huống Thiên Hựu hỏi như vậy là muốn gây rắc rối à?

Không có chuyện gì cũng bị anh ta nói thành có chuyện rồi!

Bà cụ cũng sững sờ nhìn Huống Thiên Hựu, dường như đã hiểu rõ!

Thế là bà cụ lập tức đi đến trước mặt Huống Thiên Hựu: “Thiên Hựu, cháu nói cho bà, bao lâu nó mới gửi tin cho cháu?”

Huống Thiên Hựu cố tình trưng ra dáng vẻ suy ngẫm, sau đó lên tiếng: “Khoảng nửa tiếng!”

“Nửa tiếng…” Dường như bà cụ đang tính toán cái gì.

Mạc Thiếu Thần và Tiêu Ân ở bên cạnh đều hé miệng cười.

Hạ Tịch Nghiên đã không biết phải diễn †ả như thế nào.

Sắc mặt Mục Chính Hi lại càng xấu, vừa muốn nói, Hạ Tịch Nghiên lại nói trước anh: “Ở bên dưới, anh ấy hôn mê khoảng mười phút!”

“Vậy hai mươi phút kia thì sao?” Bà cụ lập tức hỏi tiếp.

Hạ Tịch Nghiên: “…”

Sớm biết như vậy, cô đã nói là hôn mê hai mươi phút rồi.

Nhưng mà suy nghĩ một lát, lên tiếng: “Bà, anh ấy bị thương nặng như vậy, có thể làm cái gì? Chúng cháu cũng chỉ biết ở đó chờ cứu viện thôi!”

“Thật sao?”

“Đúng vậy.”

“Vậy…

“Bà nội!!!” Bà cụ vừa định nói cái gì, Mục Chính Hi đã lên tiếng cắt ngang lời bà.

“Được rồi, được rồi, bà không nói không hỏi nữa!” Bà cụ thỏa hiệp.

Lúc này, Mục Chính Hi nhìn Huống Thiên Hựu: “Sao vậy? Ba người các cậu rảnh lắm hả? Đều không cần đến công ty phải không?”

Huống Thiên Hựu ngồi ở bên giường của anh, nghe thấy lời anh nói, đứng dậy: “Ôi, đau lòng quá, có lòng tốt đến thăm cậu †a, vậy mà người ta lại không muốn nhìn thấy chúng tai”

Vừa nói dứt lời, bà cụ nhướng mày, bỗng nhiên ý thức được cái gì.

“Thiên Hựu, đi, chúng ta ra ngoài nói chuyện, cháu nói với bà nội, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!” Bà cụ vui vẻ nói, sau đó nháy mắt ra hiệu với Huống Thiên Hựu, Huống Thiên Hựu vô cùng thông minh, sao lại không hiểu chứ.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 376


CHƯƠNG 376

“Vâng, bà nội, chúng ta ra ngoài nói chuyện!”

Ngay sau đó, bọn họ cùng nhau ra ngoài.

Mạc Thiếu Thần và Tiêu Ân nhìn Mục Chính Hi: “Cậu nghỉ ngơi cho tốt, chúng tôi cũng ra ngoài nghe một chút!” Nói xong nhếch miệng, cũng quay người đi theo.

Bà cụ đi được nửa đường, chợt nhớ đến cái gì, quay đầu nhìn bà Mục đứng ở nơi đó, lên tiếng: “Nhược Lâm, con đi cùng với mẹt”

Bà Mục ngẩn ra, lập tức hiểu ý, gật đầu: “Vâng!”

Thế là, nhìn Mục Chính Hi nói: “Con nghỉ ngơi cho tốt, chờ lát nữa mẹ quay lại thăm con!”

Nói rồi cũng theo ra ngoài.

Đây là cố ý dành lại không gian cho bọn họ, cũng rõ ràng quá rồi.

Trong gian phòng chỉ còn hai người bọn họ.

Hạ Tịch Nghiên nhìn Mục Chính Hi, Mục Chính Hi cũng nhìn Hạ Tịch Nghiên.

Bầu không khí hơi kỳ lạ.

Lúc này, vẫn là Hạ Tịch Nghiên lên tiếng trước: “Sao rồi? Anh có chỗ nào không thoải mái hay không?”

“Nếu như có, em sẽ giúp tôi sao?“Mục Chính Hi nhìn chằm chằm cô hỏi.

“Hả!?” Hạ Tịch Nghiên không hiểu.

“Tôi kìm nén lắm rồi!”

“Hả?”

Đầu tiên là sững sờ, sau đó hiểu được ý tứ của Mục Chính Hi, gương mặt nóng rực: “Mục Chính Hi, bây giờ là lúc nào rồi mà anh còn có tâm trạng đó hả!?”

Nhìn thấy dáng vẻ thẹn thùng của Hạ Tịch Nghiên, Mục Chính Hi cười: “Có ai từng nói, dáng vẻ em thẹn thùng trông rất giống một người phụ nữ hay không!”

“Tôi vốn là phụ nữ!”

“Hôm nay tôi mới phát hiện ra đấy!”

Hạ Tịch Nghiên: “…”

Thấy Mục Chính Hi vẫn tràn đầy sức sống như vậy, Hạ Tịch Nghiên không cần lo lắng anh có chuyện gì nữa rồi.

Còn có thể nói đùa, lại nói lời s*c t*nh như vậy, xem ra không có vấn đề gì rồi!

Sau đó bầu không khí trở nên im lặng.

Thấy Hạ Tịch Nghiên không nói lời nào, Mục Chính Hi nhìn cô: “Em sao rồi? Có bị thương ở chỗ nào không?”

“Tôi không sao, khi ngã xuống, anh vẫn luôn che chở cho tôi, tôi không bị thương, ngay cả chân cũng không bị thương!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Sau khi nói xong, bỗng nhiên ý thức được cái gì.

Nhưng Mục Chính Hi lại rất nghiêm túc gật đầu: “Ừ, em không sao là tốt rồi!”

Không biết vì sao, nghe thấy Mục Chính Hi nói câu này, tâm trạng Hạ Tịch Nghiên trở nên phức tạp khó nói thành lời, cũng có ấm áp khó nói thành lời.

“Hôm qua may là kịp thời báo cho Huống Thiên Hựu, nếu không, anh mất máu quá nhiều, thật sự sẽ xảy ra chuyện rồi!” Hạ Tịch Nghiên nói.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 377


CHƯƠNG 377

“Nếu như vậy, xem ra không có vấn đề gì rồi!

Sau đó bầu không khí trở nên im lặng.

Thấy Hạ Tịch Nghiên không nói lời nào, Mục Chính Hi nhìn cô: “Em sao rồi? Có bị thương ở chỗ nào không?”

“Tôi không sao, khi ngã xuống, anh vẫn luôn che chở cho tôi, tôi không bị thương, ngay cả chân cũng không bị thương!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Sau khi nói xong, bỗng nhiên ý thức được cái gì.

Nhưng Mục Chính Hi lại rất nghiêm túc gật đầu: “Ừ, em không sao là tốt rồi!”

Không biết vì sao, nghe thấy Mục Chính Hi nói câu này, tâm trạng Hạ Tịch Nghiên trở nên phức tạp khó nói thành lời, cũng có ấm áp khó nói thành lời.

“Hôm qua may là kịp thời báo cho Huống Thiên Hựu, nếu không, anh mất máu quá nhiều, thật sự sẽ xảy ra chuyện rồi!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Nghĩ đến hôm qua khi Mục Chính Hi bị hôn mê, thật sự khiến người ta sợ hãi.

Sau khi nghe thấy lời Hạ Tịch Nghiên nói, Mục Chính Hi nhìn cô: “Sao vậy? Em lo lắng cho tôi lắm à?”

“Lẽ nào không nên sao?” Hạ Tịch Nghiên hỏi lại.

“Ân nhân cứu mạng, anh đã cứu tôi hai lần, nếu tôi không lo lắng, chẳng phải là không có lương tâm sao?” Hạ Tịch Nghiên nói tiếp, cố ý thả nhẹ giọng điệu.

“Chỉ là vì như vậy?” Mục Chính Hi hơi không vui hỏi.

Anh cũng không tin, Hạ Tịch Nghiên lo lắng cho anh chỉ là bởi vì anh cứu cô.

“Không vậy thì sao?” Hạ Tịch Nghiên hỏi lại.

Nếu không nghe được câu này thì sao?

Mục Chính Hi thật sự hận không thể kéo cô tới chỗ mình, hung hăng dạy cho cô một bài học.

Ánh mắt anh nhìn chằm chằm Hạ Tịch Nghiên, đôi mắt tràn đầy tức giận, khiến Hạ Tịch Nghiên nhìn đến nỗi hơi run rẩy. Mỗi khi Mục Chính Hi để lộ ra ánh mắt như vậy thì chứng tỏ anh đang rất giận, vô cùng giận!

Hạ Tịch Nghiên là người thông minh như thế, sao cô có thể không biết ý của Mục Chính Hi chứ.

Chỉ là…

Cô không biết nên nói như thế nào về chuyện của hai người.

Xa cách quá nhiều, tiếp xúc quá ít, sự tin tưởng cũng quá ít.

Đây chính là mối quan hệ hiện giờ của họ.

Cuối cùng, Mục Chính Hi nhìn cô, hung hăng bỏ lại cho cô một câu: “Hạ Tịch Nghiên, có bản lĩnh em cứ mang theo chiếc mặt nạ của mình sống cả đời đi!”

Hạ Tịch Nghiên: “…”

Nhìn Mục Chính Hi, Hạ Tịch Nghiên không biết nên nói gì.

Đúng lúc này, cửa phòng bị đẩy ra.

Một bóng người xông vào.

“Chính Hi, Chính Hi…” Lăng Tiêu Tường xông vào phòng giống như một cơn gió.

Khi nhìn thấy Mục Chính Hi đang nằm trên giường, cô ta vô cùng đau lòng.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 378


CHƯƠNG 378

“Chính Hi, anh làm sao thế?” Lăng Tiêu Tường nhìn anh, hỏi.

Mục Chính Hi không ngờ cô ta sẽ đến, khi nhìn thấy cô ta, anh hơi nhíu mày: “Sao em lại đến đây?”

“Nghe được tin anh xảy ra chuyện nên em đi thẳng qua đây, sao rồi, anh vẫn ổn chứ?” Có thể nhìn ra, Lăng Tiêu Tường thật sự rất lo lắng, đau lòng vì anh.

“Anh không sao cả…”

Lúc này, Lăng Tiêu Tường đứng lên, khi nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên ở bên cạnh, cô ta vô cùng kích động, đi thẳng qua đó, nhìn Hạ Tịch Nghiên rồi “bốp” một tiếng.

Không hề do dự tặng cho Hạ Tịch Nghiên một cái tát.

Giờ phút này, mọi người đều sững sờ.

“Hạ Tịch Nghiên, lại là do cô, chẳng lẽ cô phải hại chết Chính Hi mới được hay sao?” Lăng Tiêu Tường nhìn Hạ Tịch Nghiên, nói từng chữ một, có thể thấy rõ cô ta vô cùng tức giận.

Tất cả mọi chuyện đều đổ lên đầu Hạ Tịch Nghiên.

Mục Chính Hi sau khi nhìn thấy cảnh tượng này thì lập tức nhíu mày, giận dữ lên tiếng: “Tiêu Tường, em làm gì thế?”

“Chính Hi, chẳng lẽ đến bây giờ anh vân muốn báo vệ người phụ nữ này ư?

Anh nhìn đi, suýt nữa là cô ta hại chết anh rồi đấy!” Lăng Tiêu Tường nói, tất cả mọi chuyện đều do Hạ Tịch Nghiên gây ra.

“Là anh muốn cứu cô ấy, chuyện này không liên quan gì đến cô ấy cả. Hơn nữa, đây cũng là chuyện của anh, không liên quan đến eml”

Câu nói đau lòng nhất trên thế giới này, không gì khác ngoài việc người mà bạn vô cùng quan tâm nói với bạn rằng, chuyện của anh ấy không liên quan đến bạn.

Sau một lúc sững sờ, Lăng Tiêu Tường biết Mục Chính Hi đã thay đổi, nhưng lúc này cô ta không muốn cãi nhau với anh, ngược lại còn đi đến, nhìn anh: “Vì sao lại không liên quan đến em? Anh đừng quên, em mới là bạn gái của anh!” Lăng Tiêu Tường nhìn anh, nói rõ ràng từng chữ một.

Đồng thời, câu nói này cũng để nói cho Hạ Tịch Nghiên ở bên cạnh nghe, nhằm tuyên bố chủ quyền của cô ta.

Sau đó, cô ta nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Hạ Tịch Nghiên, nếu còn có lần sau, đừng Ị”

trách tôi không khách sáo với cô Hạ Tịch Nghiên vốn không muốn quấy rầy hai người họ nên đi ra ngoài, nhưng nhìn thấy Lăng Tiêu Tường lên mặt nạt người như vậy, lại còn tát cô một cái.

Nếu không phải vì bây giờ chân đi lại khó khăn, Hạ Tịch Nghiên nhất định không kiêng nể gì tát trả cô ta.

Nhưng bây giờ cô cũng không dễ chọc như vậy.

Quá tam ba bận, cô ta đã vượt qua giới hạn của Hạ Tịch Nghiên.

Cô quay đầu lại, nhìn Lăng Tiêu Tường, khóe miệng cong lên nở một nụ cười: “Cô Lăng, những chuyện không khách sáo cô làm cho tôi còn ít ư?”

Hạ Tịch Nghiên đột nhiên lên tiếng, câu này vừa được thốt ra, hai người kia đều sững sờ.

“Cô có ý gì?” Lăng Tiêu Tường hỏi ngược lại.

Nhưng Hạ Tịch Nghiên lại cười, thoải mái lên tiếng: “Cô nói xem là ý gì?” Giọng điệu đó dường như không hề giống đang gặng hỏi chuyện gì, mà là đang vô cùng thản nhiên nói ra chuyện không liên quan đến mình.

Cũng chính vì điều này, Lăng Tiêu Tường mới cảm thấy không hề chắc chắn.

“Khi Hà Lục Nguyên sắp giết tôi, vào giây phút cuối cùng, ông ta đã nói với tôi một câu… Hạ Tịch Nghiên ung dung nói, con ngươi trong suốt lúc này bình tĩnh nhìn Lăng Tiêu Tường.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 379


CHƯƠNG 379

Nói đến chuyện này, sắc mặt Lăng Tiêu Tường lập tức thay đổi, mọi sự chỉ trích và lên mặt nạt người ban nãy đều biến mất, thay vào đó là sự hoang mang, sợ hãi, và cả căng thẳng.

“Câu… câu gì?” Cô ta hỏi ngược lại, nhưng vướng Mục Chính Hi cũng đang ở đây nên cô ta không biết phải làm như thế nào.

“Muốn biết không?” Hạ Tịch Nghiên nhướn mày, thoải mái hỏi ngược lại.

“Hạ Tịch Nghiên, cô tốt nhất đừng ăn nói lung tung!” Hạ Tịch Nghiên còn chưa lên tiếng thì Lăng Tiêu Tường đã hét lớn trước, giống như sợ Mục Chính Hi sẽ tin lời Hạ Tịch Nghiên vậy.

Thấy bộ dạng căng thẳng của cô ta, Hạ Tịch Nghiên khẽ cười, cô tin Mục Chính Hi ở bên cạnh cũng đã nhìn thấy sự căng thẳng và sợ hãi của cô ta.

“Cô Lăng, tôi còn chưa nói gì mà, sao cô lại biết tôi muốn nói gì? Còn nữa, cô đây là căng thẳng hay là có tật giật mình thế?”

Hạ Tịch Nghiên ung dung nhìn cô ta, hỏi, không gấp gáp, không giận dữ, ngược lại tùy ý thưởng thức sự chật vật lúc này của cô ta.

“Hạ Tịch Nghiên, cô nói chuyện tốt nhất nên chú ý một chút!” Lăng Tiêu Tường lạnh lùng lên tiếng cảnh cáo.

Hạ Tịch Nghiên cười: “Tôi chỉ nói ra câu nói cuối cùng Hà Lục Nguyên nói với mình mà thôi, thật ra tôi cũng rất muốn hỏi cô Lăng rốt cuộc nó có ý gì!” Hạ Tịch Nghiên nói.

“Ông ta đã nói gì?” Lăng Tiêu Tường còn chưa lên tiếng, Mục Chính Hi đã mở miệng hỏi trước.

Hạ Tịch Nghiên cười nhạt, thản nhiên lên tiếng: “Ông ta nói, nếu tôi chết thì đừng đến tìm ông ta mà hãy đi tìm Lăng Tiêu Tường…”

Khi cô nói ra câu này, sắc mặt của Lăng Tiêu Tường hoàn toàn thay đổi!

“Cô Lăng à, cô có thể nói cho tôi biết, vì sao Hà Lục Nguyên lại nói như vậy hay không?” Hạ Tịch Nghiên giả bộ không hiểu hỏi, thật ra ý tứ của câu nói này là gì, điều đó đã rất rõ ràng.

Mục Chính Hi biết từ trước đến này Hạ Tịch Nghiên chưa bao giờ nói hưu nói vượn, càng không cố tình gây chuyện, nhưng nếu Hà Lục Nguyên đã nói như vậy, thế thì… Chuyện này chắc chắn có liên quan đến Lăng Tiêu Tường.

Con ngươi của anh nhìn chằm chằm Lăng Tiêu Tường, nhìn đến nỗi Lăng Tiêu Tường hoảng loạn trong lòng.

“Làm sao tôi biết ông ta có ý gì? Hạ Tịch Nghiên cô đừng ở đây cố tình gây sự nữa. Cô cho rằng cô nói như vậy, Chính Hi sẽ tin cô hay sao?” Lăng Tiêu Tường nhìn Hạ Tịch Nghiên, căng thẳng hét lớn.

Thế nhưng biểu cảm lo lắng, bồn chồn của cô ta đã sớm bán đứng cô ta.

“Có phải tôi cố tình gây sự hay không thì đợi tìm được Hà Lục Nguyên là biết ngay!” Hạ Tịch Nghiên thoải mái nói.

Nghe thấy lời này, sắc mặt Lăng Tiêu Tường lại thay đổi.

Nhưng Hạ Tịch Nghiên lại cười, nói: “Được rồi, tôi không quấy rầy hai người nữa, tôi đi ra trước đây!” Nói xong, Hạ Tịch Nghiên định đẩy xe lăn rời đi.

Đúng lúc này, bà cụ Mục đi vào.

“Người phải ra ngoài e là cô Lăng đây mới đúng!”

Nghe thấy câu này, ánh mắt của mấy người họ lập tức đổ dồn về phía bà cụ Mục.

Sắc mặt của Lăng Tiêu Tường càng trở nên khó coi hơn.

“Bà nội…” Lăng Tiêu Tường gọi một tiếng. Cho dù bà cụ Mục không thích cô ta thì trước nay cũng chưa bao giờ nói thẳng ra như vậy.
 
Back
Top Bottom