Ngôn Tình Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 320


CHƯƠNG 320

Nhìn dáng vẻ kiêu căng bệ vệ của Lăng Tiêu Tường, Khả Khả không khỏi làm một động tác nhỏ sau lưng cô ta.

“Hừ, ghen tị với người ta nhưng không làm gì được, chỉ biết công kích là giỏi!” Khả Khả không khỏi mắng thay Hạ Tịch Nghiên một câu.

Hạ Tịch Nghiên bật cười: “Thường thường đối với những chuyện như vậy, chúng ta có một từ thôi!”

“Từ gì?”

“Đố ky!” Cô cười đáp.

Nghe vậy, Khả Khả không khỏi bật cười, hai người cười đùa một lúc mới vào làm.

Buổi chiều tan ca, mọi người đều đi cửa chính, riêng Hạ Tịch Nghiên phải đi lối đặc biệt. Hết cách rồi, cô còn tưởng rằng chỉ cần không lộ mặt là bọn họ sẽ chịu từ bỏ, nào ngờ đám người đó lại càng đeo bám như saml Cứ như thể không săn được tin thì sẽ không bỏ cuộc vậy.

Đối với chuyện này, họ không đưa ra bất kỳ phản hồi nào, để mặc cho đám phóng viên đoán già đoán non.

Sau khi thu dọn đồ đạc xong xuôi, Hạ Tịch Nghiên đi thẳng thang máy xuống bãi đậu xe. Chỉ có thể từ đây đi ra, sau đó bắt taxi.

Thế nhưng, ai mà ngờ được, lúc cô vừa đến bãi đậu xe chuẩn bị đi ra ngoài thì đã có một đám đông phóng viên lũ lượt kéo đến.

Cả người Hạ Tịch Nghiên sững sờ.

Làm thế nào mà bọn họ lại tìm được đến đây vậy?

Gần như không có thời gian do dự, đám phóng viên lập tức xông lên, trực tiếp vây quanh cô.

“Cô Hạ, xin hỏi cô đang cố ý tránh mặt chúng tôi có phải không?”

“Cô Hạ, có người chụp được ảnh hai bên gia đình cô và Tổng giám đốc Mục gặp nhau, xin hỏi có thật là như vậy không?”

“Hai người đã quyết định chuyện kết hôn rồi sao? Có thể tiết lộ cho chúng tôi biết thời gian cụ thể là khi nào không?”

“Cô Hạ, mọi người đều biết thiên kim của Tập đoàn Lăng Thị mới thực sự là bạn gái của Tổng giám đốc Mục. Bây giờ cô đột nhiên xuất hiện ở nhà họ Mục, trở thành cháu dâu mặc định của nhà họ Mục.

Xin hỏi, cô có suy gì về việc này?”

Lúc này, ánh đèn nháy lóe lên trước mặt cô, vô số micro và toán người bao vây xung quanh.

Hạ Tịch Nghiên đứng ở giữa, đối mặt với những câu hỏi của phóng viên, tất cả những gì cô có thể làm lúc này là im lặng.

Lúc này, ánh đèn nháy lóe lên trước mặt cô, vô số micro và cả toán người bao vây xung quanh.

Hạ Tịch Nghiên đứng ở giữa, đối mặt với những câu hỏi của phóng viên, giờ phút này, tất cả những gì cô có thể làm là im lặng.

“Xin lỗi, tôi đang vội, xin nhường đường!” Hạ Tịch Nghiên lên tiếng.

Nhưng phóng viên không hề có ý thỏa hiệp, tiếp tục vây lấy Hạ Tịch Nghiên.

Dù Hạ Tịch Nghiên có muốn đi ra ngoài cũng khó khăn, đặc biệt là cô còn đi giày cao gót nữa, muốn đi một bước cũng rất tốn sức.

“Cô Hạ, xin cô hãy trả lời!” Lúc này, có phóng viên nào đó bất mãn lên tiếng.

“Xin lỗi, hôm khác sẽ giải thích với mọi người!” Dứt lời, Hạ Tịch Nghiên chuẩn bị rời đi.

Nhưng sao phóng viên có thể bỏ qua cơ hội này?

Tìm cô suốt một ngày, khó khăn lắm mới thấy, sao có thể dễ dàng để cô đi được.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 321


CHƯƠNG 321

Nhưng Hạ Tịch Nghiên lại từ chối trả lời, trước khi thống nhất với Mục Chính Hi, cô có thể nói gì đây?

Chẳng may cô lỡ lời thì có thể sẽ rước thêm nhiều thị phi hơn, thậm chí còn hại công ty rớt giá cổ phiếu.

Hạ Tịch Nghiên hiểu rất rõ chuyện này.

Cô bèn nhanh trí giữ im lặng, không nói một lời.

Hạ Tịch Nghiên , uốn mượn sức chen ra ngoài, nhưng không ngờ chân bị vấp, ngã nhoài xuống đất.

Cô nghe được tiếng xương khớp mình vang lên, mắt cá chân truyền tới cơn đau thấu xương.

Nhưng những phóng viên này đâu thèm để ý tới điều đó, vẫn tiếp tục truy hỏi Hạ Tịch Nghiên.

Còn Mục Chính Hi ở trên lầu, sau khi tan làm đi ra đã không thấy Hạ Tịch Nghiên đâu.

Xem ra, cô cố ý trốn tránh anhI Nghĩ vậy, anh có chút không vui, đi thẳng tới thang máy.

“Chính Hi”

Lúc này, Lăng Tiêu Tường ở phía sau gọi.

Nghe thấy tiếng, Mục Chính Hi quay đầu lại, khi nhìn thấy Lăng Tiêu Tường, lên tiếng nói: “Sao em còn chưa đi?”

“Vừa thu dọn xong, đang chuẩn bị tan làm!” Lăng Tiêu Tường nói.

Mục Chính Hi gật đầu. Lúc này Lăng Tiêu Tường suy nghĩ một chút rồi nói: “Chính Hi, anh đưa em về được không?”

Mục Chính Hi nhíu mày: “Bên ngoài có rất nhiều phóng viên, em không sợ bị chụp ảnh à?”

“Em vừa nhìn qua, phóng viên đi hết rồi”

Lăng Tiêu Tường cười nói.

Nghe vậy, Mục Chính Hi nhíu mày. Đi rồi?

Gan lì cả ngày trời mà lại bỏ đi?

“Đưa em về đi, lâu lắm rồi anh không đưa em về!” Lăng Tiêu Tường nhìn Mục Chính Hi, nói giọng nũng nịu.

Suy nghĩ một lát, cuối cùng Mục Chính Hi gật đầu: “ỪI”

Vậy là, hai cùng cùng vào thang máy xuống lầu.

Lăng Tiêu Tường cũng không e ngại, thẳng thừng khoác tay Mục Chính Hi, dựa vào người anh, như một đôi tình nhân ngọt ngào.

Mục Chính Hi thoáng khựng người, nhìn hành động của cô ta, trong con ngươi sâu thẳm lóe lên vẻ khác thường.

Anh vừa định nói gì đó thì đã thấy bảo vệ vội vàng đi tới.

“Mau tới bãi đỗ xe đi ạ, cô Hạ bị phóng viên chặn ở đói”

Nghe vậy, Mục Chính Hi sửng sốt.

Lăng Tiêu Tường cũng ngỡ ngàng, ngước mắt nhìn Mục Chính Hi, chưa kịp hoàn hồn thì Mục Chính Hi lại lên tiếng: “Em tự về đi, anh có chuyện phải giải quyết!” Dứt lời, anh trực tiếp rút tay lại, chạy về phía bên kia.

Lăng Tiêu Tường đứng ở đó, không hiểu vì sao, khoảnh khắc Mục Chính Hi rút tay ra, cô ta cảm thấy như sắp mất đi anh vậy!

Nhìn dáng vẻ vội vàng của anh, Lăng Tiêu Tường biết, anh muốn đi tìm Hạ Tịch Nghiên!

Cô ta đứng đó, vẻ mặt vô cảm, nhưng nỗi đau trong lòng chỉ mình cô ta biết!
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 322


CHƯƠNG 322

Cô ta rất muốn điên cuồng gào lên, gào thật to, sau đó chất vấn anh, vì sao!

Dựa vào cái gì!

Hạ Tịch Nghiên đó tốt hơn cô ta chỗ nào?

Nhưng mà, cô ta không thể!

Nước mắt lưng tròng, cô ta không thể rơi lệ được!

Dù có thể nào thì cô ta cũng sẽ không từ bỏiI Nhất định!!!

Nghĩ vậy, cô ta thẳng thừng đi theo anh…

Trong bãi đỗ xe.

Vô cùng náo nhiệt.

Cũng không vì Hạ Tịch Nghiên bị ngã mà phóng viên không đặt câu hỏi nữa, mà có vẻ còn hỏi càng thêm dồn dập hơn.

Hạ Tịch Nghiên ngồi dưới đất, thử muốn đứng lên nhưng những phóng viên đó không cho cô cơ hội!

Mục Chính Hi đến bãi đỗ xe nhìn thấy cảnh tượng như vậy, hoàn toàn không thấy bóng dáng Hạ Tịch Nghiên đâu, chỉ thấy một đám phóng viên vây xung quanh nhìn.

“Tránh ra hết cho tôi!” Lúc này, giọng nóilạnh lùng của Mục Chính Hi vang lên phía sau.

Quả nhiên, sau khi nghe thấy âm thanh này, tất cả phóng viên đều ngẩn người, quay đầu lại, khi nhìn thấy Mục Chính Hi, tất cả đều bị ánh mắt sắc lạnh của anh làm cho sợ hãi.

Rất hiếm khi thấy Mục Chính Hi có dáng vẻ như vậy!

Lúc này, Mục Chính Hi đi thẳng tới, giờ phút này không ai dám lên tiếng cả, chỉ nhìn Mục Chính Hi.

Sau đó yên lặng chờ cảnh tượng tiếp theo.

Mục Chính Hi đi tới, khi nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên ở dưới đất, anh nhíu mày, sau đó ngồi xổm xuống, không nói nhiều lời, thẳng thừng bế cô lên.

Giống như hoàng tử trong phim truyền hình, giải cứu nàng công chúa đang đau khổ.

Hạ Tịch Nghiên sửng sốt, theo bản năng duỗi tay ôm lấy cổ anh.

Không thể phủ nhận, sự xuất hiện đột ngột của Mục Chính Hi lúc này khiến trái †im cô đập liên hồi, nhưng cô không thể hiện ra ngoài, mà chỉ nhìn chằm chằm vào Mục Chính Hi.

Một lúc lâu sau cô mới lên tiếng: “Sao, sao anh lại tới?” Thế này thì không phải bọn họ sẽ càng khó giải thích rõ ràng sao?

Mục Chính Hi lại nghiêng mặt nhìn cô, khuôn mặt tuấn tú vô cùng nghiêm túc: “Nếu tôi không tới thì em phải làm sao đây?”

Chỉ một câu nói, nhưng lại nhẹ nhàng chạm đến trái tim.

Phóng viên xung quanh nghe được, không khỏi ồ lên.

Mặt Hạ Tịch Nghiên cũng đỏ ửng!

Mục Chính Hi nhìn Hạ Tịch Nghiên, nở nụ cười hào hoa phong nhã, ánh mắt đó,cũng chỉ dành riêng cho một mình cô.

Phóng viên vốn đang định phỏng vấn thì Mục Chính Hi lại nghiêng đầu, nhìn về phía họ với đôi mắt sắc bén, sau đó lạnh lùng nói: “Chuyện hôm nay tôi sẽ không bỏ qua đâu, nhất định sẽ truy cứu việc ai làm cô Ị”

ấy ngã, hơn nữa, sẽ kiện tới cùng Các phóng viên lập tức ngẩn người trước lời nói của anh, không ai dám đặt câu hỏi nữa cả.

Mục Chính Hi ôm cô vào thẳng trong xe.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 323


CHƯƠNG 323

Sau khi đặt Hạ Tịch Nghiên lên xe, anh trực tiếp lái xe rời đi, bảo vệ cũng lập tức tới, giải quyết chuyện này.

Hạ Tịch Nghiên ngồi ở ghế phó lái, chịu đựng đau đớn ở mắt cá chân, nhìn anh: “Sao anh lại tới?”

Nghe Hạ Tịch Nghiên nói vậy, Mục Chính Hi nghiêng đầu, tức giận nhìn cô: “Nếu tôi không tới thì chắc chắn em sẽ bị họ ăn sạch không còn mảnh xương!”

Nghe lời anh nói, nể tình anh đã cứu cô nên Hạ Tịch Nghiên mới không chấp nhặt.

Lúc này, cô cố gắng chịu đựng cơn đau dồn dập ở mắt cá chân.

Nhìn dáng vẻ khác thường của cô, Mục Chính Hi lên tiếng: “Sao thế?”

“Hình như vừa rồi bị treo chân, đau… Hạ Tịch Nghiên nói.

Đau đến xuyên tim.

Nhìn dáng vẻ đau đớn của cô, Mục Chính Hi ném cho cô một câu: “Đáng đời, đây là bài học cho việc không đợi tôi!”

Đáng… đáng đời?

Lời này với lời vừa rồi, như phát ra từ miệng của hai người khác nhau vậy!

Hạ Tịch Nghiên biết ngay mà, anh cố ý!

Trước mặt người khác thì ra vẻ ga lăng!

Còn sau lưng thì lại vô liêm sỉ!

Trước mặt người khác thì ra vẻ ga lăng!

Còn sau lưng thì lại vô liêm sỉ!

Có điều, dù anh nói vậy nhưng hiển nhiên vẫn tăng tốc, sau đấy phóng thẳng tới bệnh viện.

Hạ Tịch Nghiên ngồi ở đó chịu đựng đau đớn, dù rất đau nhưng cô cũng không phát ra tiếng, trên trán cũng lấm tấm mồ hôi.

Những giọt mồ hôi tỉnh mịn.

Mục Chính Hi nghiêng đầu nhìn thoáng qua Hạ Tịch Nghiên, cô gái này kiên cường như vậy từ khi nào vậy!

“Đau thì cứ kêu lên đi!” Mục Chính Hi nói: “Tôi cũng không cười em đâu!”

“Kêu lên thì sẽ không đau nữa chắc?”

Hạ Tịch Nghiên hỏi ngược lại.

“Ít ra có thể giải tỏa cảm xúc một chút!”

“Tôi không sao!”

Thấy cô mạnh miệng, Mục Chính Hi cũng không nói gì, tăng tốc độ tối đa.

Cũng không biết có phải đã quen ngồi xe của Mục Chính Hi hay gì mà Hạ Tịch Nghiên cũng không sợ, cứ như vô thức tin tưởng vào Mục Chính Hi.

Bên trong bệnh viện.

Hạ Tịch Nghiên thích tới bệnh viện cùng Mục Chính Hi, không bao giờ phải xếp hàng đăng ký gì đó, thậm chí còn có bác sĩ và y tá đặc biệt thăm khám.

Sau khi kiểm tra xong, bác sĩ nhìn Hạ Tịch Nghiên nói: “Cô Hạ có dấu hiệu gãy xương. Cô Hạ, chúng tôi kiến nghị cô ở lại bệnh viện hôm nay để theo dõi thêm!”

“Gãy xương?” Nghe vậy, Hạ Tịch Nghiên có chút kinh ngạc.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 324


CHƯƠNG 324

“Chỉ treo một chút thôi mà, nghiêm trọng tới vậy sao?” Hạ Tịch Nghiên nhìn bác sĩ hỏi.

Bác sĩ gật đầu: “Đúng vậy, để sau này không ảnh hưởng tới việc đi lại của cô Hạ, †ốt hơn hết cô vẫn nên ở lại bệnh viện để theo dõi!”

Hạ Tịch Nghiên nhíu mày, Mục Chính Hi gật đầu: “Làm phiền bác sĩ rồi ạ!”

“Không có gì!” Bác sĩ liên tục gật đầu.

Lúc này, Mục Chính Hi nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Em chờ ở đây, tôi đi làm thủ tục nhập viện!”

“Có thể không ở lại được không?” Hạ Tịch Nghiên hỏi ngược lại.

Mục Chính Hi nghiêm túc suy nghĩ, sau đó gật đầu: “Được!”

Dứt lời, lập tức bổ sung thêm một câu: “Trừ khi em không cần cái chân này nữa!”

Hạ Tịch Nghiên: “…”

Cô tức giận trừng mắt nhìn anh, Mục Chính Hi không nói gì nữa, quay người ra ngoài làm thủ tục nhập viện.

Một tiếng sau.

Hạ Tịch Nghiên vào phòng bệnh.

Mục Chính Hi chỉ rất mạnh tay, phòng bệnh tư nhân, hơn nữa còn có cả y tá riêng.

Điều kiện này, thật sự còn thoải mái hơn ở nhà.

Có điều, Hạ Tịch Nghiên vẫn thấy ở nhà dễ chịu hơn.

Ngồi trên giường bệnh, bó bột chân xong, Hạ Tịch Nghiên thoải mái hơn chút, sau đó lên tiếng: “Tổng giám đốc Mục, đây cũng được coi là tai nạn lao động, sẽ được chỉ trả chứ?”

Nghe vậy, Mục Chính Hi khẽ nhướng mày: “Thế này mà là tai nạn lao động chỗ nào? Không chỉ trả!”

Hạ Tịch Nghiên: “…. Keo kiệt, bủn xỉn “Không phải tôi keo kiệt bủn xỉn mà là sự thật!” Mục Chính Hi gắn từng chữ, sửa lại cho đúng.

“Vậy à? Thế xin hỏi tổng giám đốc Mục, nếu không phải anh bảo tôi về nhà họ Mục cùng anh thì sao tôi lại bị người ta chụp được? Nếu không bị người ta chụp được thì sao tôi lại bị phóng viên bao vây? Nếu không bị phóng viên bao vây thì sao tôi bị thương được đây? Vì vậy, tất cả những chuyện này đều là do anh mà ra. Dù không phải tai nạn lao động thì anh cũng không tránh khỏi liên quan. Thế nên, tổng giám đốc Mục ạ, anh vẫn phải chịu trách nhiệm!”

Hạ Tịch Nghiên nhìn Mục Chính Hi, phân tích rõ ràng từng vấn đề, sau đó thẳng thừng “định tội”.

Nghe cô nói vậy, đột nhiên Mục Chính Hi kề sát lại, ngũ quan gần ngay trước mặt cô, mấy lớp tóc trước trán, đôi mắt thâm thúy như phủ một lớp sương mỏng, sống mũi cao thẳng, khóe miệng cong lên một nụ cười ngỗ ngược và ngang bướng.

Người đàn ông này đang khoe khoang!

Khoe khoang ngoại hình của anh!

Ngay sau đó, anh lên tiếng: “Cô Hạ, cô yên tâm, tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm!”

Không biết vì sao, lời nói tử tế thốt ra từ miệng Mục Chính Hi lại mang một ý tứ khác.

Nghe có vẻ cực kỳ mờ ám…

Hạ Tịch Nghiên không khỏi dời mắt đi: “Tổng giám đốc Mục, tôi đã không sao rồi, nếu anh không có chuyện gì thì về đi!”

Nghe vậy, Mục Chính Hi không hề tức giận, cũng không rời đi mà nhìn chằm chằm cô: “Sao hả? Chơi xong rồi định vứt bỏ tôi à?”

Lời này, nếu còn nói tiếp thì chắc chắn sẽ khiến người ta hiểu lầm.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 325


CHƯƠNG 325

Hạ Tịch Nghiên quay đầu lại nhìn anh: “Nếu anh thật sự là rác, tôi dùng xong nhất định sẽ ném đi Lời vừa nói ra, khuôn mặt Mục Chính Hi không khỏi run rẩy mất một hồi, cô gái này đúng là… không đáng yêu chút nào!

“Em nói vậy với ân nhân cứu mạng của mình sao? Tính ra thì đây là lần thứ hai tôi cứu em đấy nhỉ?” Mục Chính Hi nhìn Hạ Tịch Nghiên, cất tiếng hỏi từ tốn. Âm thanh không lớn nhưng lại mang cảm giác dẫn dắt.

Hạ Tịch Nghiên có cảm giác bản thân đang bị Mục Chính Hi uy h**p rõ ràng!

Có điều, ăn của người ta thì cũng phải mềm mỏng với người ta. Hiện giờ được Mục Chính Hi cứu liên tiếp hai lần, Hạ Tịch Nghiên cũng không nói được gì.

Cô quay đầu nhìn Mục Chính Hi, nở một một nụ cười ngọt ngào mê người, giọng nói cố ý trở nên nhẹ nhàng giống như mấy cô gái trong phim truyền hình cổ đại: “Ân nhân, đa tạ ơn cứu mạng của ngài, tiểu nữ không có gì báo đáp, chỉ có…”

Thấy nụ cười vờ vịt của cô, Mục Chính Hi nhìn thẳng vào Hạ Tịch Nghiên, thản nhiên bình tĩnh, như đang xem cô diễn một vở kịch hay vậy. Đợi tới khi cô nói tới điểm mấu chốt, anh mới lên tiếng: “Lấy thân báo đáp đi!”

Hạ Tịch Nghiên: “…”

Lời này nói ra nghe vô cùng khớp với mấy câu trước…

Có điều, Hạ Tịch Nghiên không hề có ý này.

Cô nhìn Mục Chính Hị, tiếp tục duy trì nụ cười: “Không có ai thoát khỏi hang cọp mà còn muốn nhảy vào lần nữa đâu, tổng giám đốc Mục nên tìm cách trả ơn khác đi Hang cọp?

Nghe vậy, khuôn mặt Mục Chính Hi run lên: “Hạ Tịch Nghiên, kết hôn với tôi, em ấm ức vậy sao?”

“Không ấm ức sao?” Hạ Tịch Nghiên hỏi ngược lại.

“Ấm ức chỗ nào?”

“Không nói tới thứ khác, trước đây chúng ta kết hôn, anh có về nhà không?

Không phải liên tục có tai tiếng ở bên ngoài sao?” Hạ Tịch Nghiên nhìn anh, gắn giọng hỏi từng câu từng chữ.

Mục Chính Hi nhíu mày: “Em còn dám nói chuyện hai năm trước? Tôi còn chưa Ị”

tính sổ chuyện em lừa tôi đâu “Tôi không lừa anh thì anh sẽ khác chắc?” Hạ Tịch Nghiên hỏi.

“Đương nhiên!” Mục Chính Hi lên tiếng.

“Khác chỗ nào?”

“Ít nhất… giờ phút này tôi nhìn em, sẽ không thấy chán ghét!” Mục Chính Hi nói.

Nghe vậy, Hạ Tịch Nghiên cũng học theo anh, lười biếng nhướng mày: “Ý anh là, vẻ ngoài?”

“Đương nhiên, đây là thay đổi lớn nhất!”

Nghe thấy lời này, khóe miệng Hạ Tịch Nghiên cong lên một nụ cười: “Không ngờ tổng giám đốc Mục tự nhận mình là người cao thượng, nhưng thực ra cũng là một người trông mặt mà bắt hình dong!”

Lời cô nói đầy vẻ châm chọc, sao Mục Chính Hi có thể không nghe ra?

Quay đầu lại nhìn Hạ Tịch Nghiên, khuôn mặt tuấn tú giận đến tái đi: “Hạ Tịch Nghiên, trông mặt mà bắt hình dong có gì sai sao?”

“Hai năm trước anh cũng chỉ để ý ngoại hình sao?”

“Tôi thừa nhận tôi vô cùng ghét kiểu hôn nhân thương mại này, vốn đã chán ghét rồi mà em còn cố ý ăn mặc thành cái vẻ như thế, tính cách thì nhạt nhẽo, em tự mình nghĩ xem, người đàn ông nào có thể chấp nhận được?” Mục Chính Hi nhìn Hạ Tịch Nghiên, gần giọng nói từng câu từng chữ.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 326


CHƯƠNG 326

“Anh còn lý sự!” Hạ Tịch Nghiên phản bác.

“Vốn dĩ là vậy. Hạ Tịch Nghiên, thực tế lên đi! Dù đổi lại là Tống Kỳ thì anh ta cũng sẽ giống tôi thôi!” Mục Chính Hi nhìn cô, gắn giọng nói từng câu từng chữ với vẻ vô cùng chắc chắn.

Không thể phủ nhận, điều Mục Chính Hi nói là thật.

“Còn nữa, ngoại hình mãi mãi là thứ thu hút đàn ông đầu tiên, nhưng không có nghĩa là đàn ông chỉ thích phụ nữ đẹp.

Bình hoa trước sau gì vẫn là bình hoa, nội hàm mới là thứ quyết định một người đàn ông có đi tiếp cùng với người phụ nữ đó hay không!” Khi nói những lời này, Mục Chính Hi nhìn thẳng vào Hạ Tịch Nghiên, như thể đang nói những lời này cho cô nghe.

Hạ Tịch Nghiên ngồi đó, ngước mắt chạm đến ngọn lửa trong mắt anh, cô hơi khựng lại, sau đó lập tức quay mặt sang chỗ khác nói: “Chậc chậc, đáng tiếc…”

Nhìn vẻ mặt Hạ Tịch Nghiên, Mục Chính Hi nhíu mày: “Đáng tiếc cái gì?”

“Tiếc cho Lăng Tiêu Tường đó, thân là một bình hoa, không có tương lai gì với anh rồi!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Không hiểu vì sao, nhìn vẻ mặt và giọng điệu của cô, Mục Chính Hi không khỏi bật cười.

Đáng lẽ ra, dù sao thì hiện giờ Lăng Tiêu Tường cũng là bạn gái trên danh nghĩa của anh, nghe thấy người khác nói cô ta như vậy, anh nên tức giận mới phải. Nhưng lúc này anh không tức giận chút nào, ngược lại còn cảm thấy lời Hạ Tịch Nghiên nói rất thú vị!

Cũng rất sinh động!

“Vậy em cảm thấy, tôi có tương lai với ai?” Mục Chính Hi nhìn Hạ Tịch Nghiên hỏi, con ngươi thâm thúy, đáy mắt nóng rực.

“Sao tôi biết được?” Hạ Tịch Nghiên hỏi ngược lại, rất muốn bổ sung một câu, có thế nào cũng không phải tôi!

Nhưng sợ nói ra lại thành tự mình ảo tưởng, nên đành nhịn xuống.

Mục Chính Hi cũng không gặng hỏi tiếp, anh nhìn Hạ Tịch Nghiên, nghĩ xem nên nói gì với cô.

Quả thật, ngoại hình sẽ không hấp dẫn một người đàn ông mãi mãi, đó chỉ là cái nhìn đầu tiên thôi, lâu dần, vẫn là một người phụ nữ có nội hàm mới có thể giữ vững được.

Nhưng dường như có một âm thanh từ trong đáy lòng nói với Mục Chính Hi, người phụ nữ đó, chính là Hạ Tịch Nghiên…

Suy nghĩ này khiến anh có chút kinh hãi, nhưng lại không phủ nhận.

Nếu thật sự như vậy, anh sẽ vui vẻ chấp nhận.

Tưởng tượng ở bên cô, ngày nào cũng có vô số chuyện để nói, thậm chí rảnh rang đấu khẩu với nhau, cũng là chuyện vô cùng thú vị.

Nghĩ vậy, khóe môi anh cong lên một nụ cười.

Không ngờ, vừa nhen nhóm suy nghĩ thì lại không thể nào ngừng lại.

“Anh cười cái gì đấy?” Hạ Tịch Nghiên nhìn anh hỏi.

“Không có gì, quay lại chủ đề chính, sao hả? Có muốn lấy thân báo đáp không?”

Mục Chính Hi nhìn cô hỏi.

“NO!” Hạ Tịch Nghiên từ chối vô cùng dứt khoát.

“Hạ Tịch Nghiên, tốt xấu gì tôi cũng là người đàn ông độc thân quý giá đứng đầu thành phố A, có tiền, có ngoại hình, em từ chối thẳng thừng như vậy luôn à?” Mục Chính Hi nhìn cô hỏi.

“Tôi từng cưới anh rồi, cũng không hưởng thụ được cái gì cả. Anh có thấy ai phạm một sai lầm đến hai lần không? Tái phạm lần thứ hai không phải sai nữa mà là ngu ngốc!” Hạ Tịch Nghiên găn từng chữ nói.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 327


CHƯƠNG 327

“Hạ Tịch Nghiên!” Mục Chính Hi giận dữ rống lên!

Bao nhiêu cô gái tha thiết muốn cưới anh làm chồng, vậy mà Hạ Tịch Nghiên lại nói cưới anh là ngu ngốc?

Cảm giác như được nâng lên cao rồi bị ném bịch xuống đất vậy!

Cảm giác như được nâng lên cao rồi bị ném bịch xuống đất vậy!

Nhìn dáng vẻ giận dữ của Mục Chính Hi, Hạ Tịch Nghiên chớp chớp mắt vẻ vô tội: “Chỉ ăn ngay nói thật thôi mài”

“Được, được lắm!” Mục Chính Hi nghiến răng nghiến lợi nhìn cô.

Không biết vì sao, mỗi lần nghe thấy Mục Chính Hi nói mấy chữ này, cô đều có cảm giác lạnh sống lưng.

“Không thèm đúng không?”

Hạ Tịch Nghiên còn dám gật đầu sao?

“Em không thèm thì có người thèm!”

Mục Chính Hi nói.

Hạ Tịch Nghiên: “… Tổng giám đốc Mục, anh đừng có tức giận, tôi không nói không thèm, người ưu tú như anh, người trước ngã xuống thì đằng sau vẫn còn rất nhiều người đứng lên mài”

“Em biết thì tốt!” Mục Chính Hi nói, giọng không lớn nhưng có thể nghe ra sự tức giận của anh.

Hạ Tịch Nghiên thức thời không nói nữa, Mục Chính Hi liếc mắt nhìn cô, ngồi xuống một bên.

Cầm lấy điều khiển từ xa, mở tivi lên cho không khí dịu bớt, nhưng bất ngờ phát hiện, họ lại lên bản tin rồi.

Mục Chính Hi cứu cô ra khỏi đám đông…

Thấy vậy, Hạ Tịch Nghiên sững sờ, thế này cũng nhanh quá rồi đấy.

Mới có một ngày mà cô đã bị livestream hai lần, chụp ảnh một lần!

Có một cảm giác thật khó tả.

Đúng lúc này, điện thoại của anh vang lên, sau khi nhìn số, sắc mặt Mục Chính Hi dịu xuống rất nhiều.

“A lô, bà ạ…

“Vâng, ở bệnh viện ạ, bà đừng lo, không sao, vẫn chưa chết được đâu!”

Hạ Tịch Nghiên: “…” Hung hăng trừng mắt với Mục Chính Hi, anh thành tâm lắm!

“Vâng!” Mục Chính Hi đáp lại một tiếng rồi ngắt điện thoại.

Hạ Tịch Nghiên ngồi trên giường, cô không hỏi cũng biết, chắc chắn bà cụ Mục rất lo lắng.

“Lát nữa bà sẽ tới đây!” Mục Chính Hi nói.

“Sao không ngăn cản?” Hạ Tịch Nghiên hỏi ngược lại: “Tôi không sao hết, đừng để bà đi lung tung nữa!”

Mục Chính Hi thẳng tay điện thoại cho cô: “Nếu em ngăn được thì em ngăn đi!”

Hạ Tịch Nghiên: “…” Còn chưa gọi thì đã từ bỏ rồi.

Tính cách của bà cụ Mục, người bình thường không thể lay chuyển được.

Lúc này, Hạ Tịch Nghiên nhìn màn hình

†ivi, như đang suy tư điều gì đó.

Mục Chính Hi nhìn cô, không khỏi tò mò hỏi: “Đang nghĩ gì thế?”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 328


CHƯƠNG 328

“Mục Chính Hi, chuyện ở bãi đỗ xe, đã tới lối đi đặc biệt rồi thì không phải nhân viên chắc sẽ không vào được phải không?”

Hạ Tịch Nghiên bỗng nhìn Mục Chính Hi hỏi.

Đôi mắt thanh khiết, mang theo vẻ nghi ngờ.

Nói tới chuyện này, Mục Chính Hi cũng nhớ lại, gật đầu nói: “Ừ, em đang nghi ngờ có người cố ý làm vậy sao?”

“Sao anh không tới bãi đỗ xe? Còn nữa, sao họ lại biết chuyện tôi tới bãi đỗ xe?” Hạ Tịch Nghiên nhìn anh hỏi, tất cả những việc này đều đáng nghi.

Lời của Hạ Tịch Nghiên đã rất rõ ràng.

Mục Chính Hi bỗng nhiên nhớ tới, anh vừa định tới bãi đỗ xe thì Lăng Tiêu Tường xuất hiện, muốn anh đưa cô ta về nhà, đã vậy còn nói ngoài cổng đã không còn phóng viên nữa…

Nghĩ tới đây, Mục Chính Hi nhíu mày lại.

Nhìn dáng vẻ của anh, Hạ Tịch Nghiên nhìn anh nói: “Có phải anh nghĩ tới gì không?”

Mục Chính Hi lẳng lặng ngước mắt lên, nhìn Hạ Tịch Nghiên, im lặng một lúc mới lên tiếng: “Chuyện này, tôi sẽ điều tra rõ ràng!”

“Tổng giám đốc Mục, chuyện tôi bị bắt cóc lần trước, anh còn chưa điều tra rõ đâu!” Hạ Tịch Nghiên nói.

“Em đang trách anh vô dụng à?” Mục Chính Hi hỏi ngược lại, anh vô cùng khó chịu vì sự bất mãn của cô gái này.

“Không phải!” Hạ Tịch Nghiên lắc đầu.

“Em tưởng mọi chuyện dễ điều tra thế à? Em phải nhớ hiện giờ Hà Lục Nguyên còn chưa bị bắt đâu, tốt nhất em nên cẩn thận chút!” Mục Chính Hi cảnh cáo.

Hạ Tịch Nghiên cười: “Biết rồi!”

Chỉ là, chuyện này, không nói thì chắc cô cũng biết là ai làm.

Người hận cô nhất ở Vân Duệ là ai, hơn nữa, người có thể thông báo tới phóng viên, thậm chí còn dẫn họ tới là ail Trong lòng cô đã rất rõ ràng.

Chỉ là, nếu cô có được chứng cứ thì nhất định sẽ không bỏ qua như vậy đâu!

Tán gẫu với Mục Chính Hi một lúc, đột nhiên cửa bị đẩy ra.

“Tịch Nghiên…” Một âm thanh dịu dàng, hiền hậu vang lên, bà cụ Mục tiến vào như một cơn gió.

Hạ Tịch Nghiên ngồi trên giường nhìn bà cụ Mục, mỉm cười nói: “Bà nội!”

“Ôi chao, Tịch Nghi đáng thương, thế nào rồi? Có sao không? Chính Hi, tìm bác sĩ tốt nhất thành phố A cho bà, không thể để Tịch Nghiên có vấn đề gì được!” Mục nói.

Người bà gầy gò nhưng trông rất có sức sống.

“Bà nội, cháu không sao đâu, chỉ là gấy xương nhẹ thôi, ở viện theo dõi một ngày là không sao rồi!” Hạ Tịch Nghiên nói, nhìn bà cụ Mục, trong lòng vô cùng ấm áp.

Trên đời này, hiếm có người nào không cùng huyết thống mà lại yêu thương, cưng chiều bạn như vậy.

Nhưng bà cụ Mục trông có vẻ vẫn rất đau lòng: “Tức thật, sao mấy phóng viên đó lại vào bãi đỗ xe được thế? Chính Hi, cháu làm việc vô dụng quá đấy, nhất định phải nghiêm trị đám phóng viên này!” Bà cụ Mục nói.

“Vâng, cháu sẽ biết rồi, cháu sẽ điều tra rõ ạ!” Mục Chính Hi nói.

Hạ Tịch Nghiên ngồi đó nhìn, cô không trách anh vô dụng thì cũng có người trách thôi.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 329


CHƯƠNG 329

Lúc này, Hạ Tịch Nghiên nói: “Bà ơi, hay là thôi đi ạ, vô cớ gây thù với phóng viên cũng chẳng tốt đẹp gì, họ sẽ chỉ viết tin trầm trọng hơn thôi. Chuyện này nhẫn nhịn giải quyết xong là được rồi!”

“Cháu chỉ muốn biết, sao những phóng viên đó lại vào được bãi đỗ xe, sao lại tìm được cháu!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Có một số chuyện có thể nhịn, nhưng có những chuyện, Hạ Tịch Nghiên tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

Vì thế, lời của Hạ Tịch Nghiên lại một lần nữa khiến bà cụ Mục vui vẻ: “Xem kìa, Tịch Nghiên nhà chúng ta đúng là rộng lượng, nhìn xa trông rộng, có khí phách của nhà họ Mục chúng ta!” Bà cụ nói, vừa dứt lời đã lập tức nói với Mục Chính Hi ở bên cạnh: “Nghe thấy Tịch Nghiên nói gì chưa?”

“Cháu biết rồi bà!” Mục Chính Hi nói rồi nhìn thoáng qua Hạ Tịch Nghiên đang ngồi trên giường. Anh rất bực bội, sao có thể khiến bà nội trở nên ngoan ngoãn dễ bảo vậy chứ?

Hạ Tịch Nghiên ngồi trên giường, thản nhiên mỉm cười.

Lúc này, bà cụ Mục nói: “Tịch Nghiên, điện thoại của cháu không gọi được, lát nữa ba mẹ cháu cũng sẽ tới đấy!”

Nói tới đây Hạ Tịch Nghiên mới sực nhớ ra, vừa rồi mải nói chuyện nên quên không gọi về nhà, quên mất họ cũng sẽ thấy bản tin.

Đang nói chuyện thì cửa phòng mở ra.

Hạ Nguyên và Hứa Nghỉ Tuệ đi tới, theo sau còn có Hạ Kỳ Lâm, trông anh cứ như bảo vệ trong nhà cùng đi theo tới vậy.

“Tịch Nghiên… Hứa Nghỉ Tuệ đau lòng đi tới.

“Ba, mẹ!” Khi nhìn thấy hẹ, Hạ Tịch Nghiên lộ ra dáng vẻ ăn năn.

“Con xin lỗi ba mẹ, lại khiến ba mẹ phải lo lắng rồi ạ!” Hạ Tịch Nghiên nói.

“Đứa bé ngốc này, nói gì thế hả, nào, để mẹ xem xem, thế nào rồi? Sao nghiêm trọng thế, còn phải nhập viện nữa!” Hứa Nghỉ Tuệ hỏi.

“Không sao ạ, chỉ gấy xương nhẹ thôi, ở lại viện theo dõi vài ngày!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Nói tới đây, Hứa Nghỉ Tuệ mới yên tâm Ị”

gật đầu: “Con làm mẹ sợ mãi “Chuyện xảy ra đột ngột, điện thoại tắt máy nên con quên mất không gọi điện cho mọi người, xin lỗi ba mẹ!”

“Sao lại xảy ra chuyện như vậy?” Lúc này, Hạ Nguyên ở bên cạnh hỏi: “Sao mấy phóng viên đó vào được bãi đỗ xe?”

Nói tới chuyện này, xung quanh đột nhiên yên lặng.

Hiển nhiên, ai cũng nhìn ra rằng chuyện này có người cố ý.

“Tổng giám đốc Hạ, chú yên tâm, cháu sẽ điều tra chuyện này!” Mục Chính Hi ở bên cạnh nói.

Nhìn Mục Chính Hi, Hạ Nguyên vừa định nói gì thì bà cụ Mục lại lên tiếng: “Ôi chao, ba Tịch Nghiên, mẹ Tịch Nghiên, hai người yên tâm, mấy ngày tới Chính Hi nhất định sẽ bảo vệ Tịch Nghiên, sẽ không để con bé chịu bất cứ thương tổn nào đâu. Hay là thế này, chúng ta ra ngoài uống cà phê đi?” Bà cụ Mục nói.

Tuy đã nhiều năm bà không nắm quyền nhưng bà vẫn là người đứng đầu nhà họ Mục, được mọi người kính trọng.

Hạ Nguyên và Hứa Nghi Tuệ liếc mắt nhìn nhau, không thể từ chối, chỉ đành gật đầu.

“Tịch Nghiên à, cháu nghỉ ngơi cho khỏe đi nha, bà ra ngoài nói chuyện với ba mẹ cháu một lát!” Bà cụ nói.

Hạ Tịch Nghiên gật đầu, tuy không biết họ có chuyện gì để nói nhưng cô là phận con cháu, cũng không thể nói gì.

Lúc này, chỉ còn lại ba người trẻ tuổi.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 330


CHƯƠNG 330

Hạ Kỳ Lâm, Mục Chính Hi và Hạ Tịch Nghiên.

Hạ Kỳ Lâm đi tới, nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Sao rồi? Còn đau không?”

Hạ Tịch Nghiên lắc đầu cười: “Không đau nữa rồi, em đâu có yếu đuối như vậy chứ?”

“Sau này cẩn thận chút!” Hạ Kỳ Lâm dặn dò.

Hạ Tịch Nghiên gật đầu: “Em biết rồi anh!”

Dứt lời, Hạ Kỳ Lâm ngước mắt nhìn Mục Chính Hi ở bên cạnh.

“Tổng giám đốc Mục, không hiểu sao cứ chuyện gì liên quan tới anh thì Tịch Nghiên lại bị thương!” Hạ Kỳ Lâm ẩn ý nói.

Nghe vậy, Mục Chính Hi bỗng nở nụ cười tà mị, đôi mắt sâu thẳm nhìn Hạ Kỳ Lâm: “Vậy sao?”

“Lễ nào không phải sao?”

“Anh muốn nói gì?” Mục Chính Hi nhìn anh ta hỏi, không hiểu sao anh rất ác cảm với người anh trai này của Hạ Tịch Nghiên!

Không hiểu sao anh không thích cho lắm.

Vì anh cứ luôn cảm thấy, ánh mắt anh ta nhìn Hạ Tịch Nghiên rất lạ, cảm giác có gì đấy bất thường.

Hạ Kỳ Lâm lại cười nói: “Không có ý gì, chỉ nói ra sự thật mà thôi!”

Khóe miệng Mục Chính Hi khẽ cong lên, nhưng lại có chút lạnh lùng: “Thế thì hết cách mất rồi, vì trong tương lai, mọi chuyện của cô ấy đều có liên quan tới tôi!”

Nghe vậy, Hạ Kỳ Lâm không vui nhíu mày, như hoàng tử dịu dàng cuối cùng lộ ra chút tức giận: “Anh có ý gì?”

Nhìn dáng vẻ tức giận của anh ta, cuối cùng không giả bộ được nữa rồi à?

Rõ ràng là sói đội lốt cừu, nhưng lúc nào cũng ra vẻ lịch lãm, không mệt sao?

Anh ta càng tức giận, Mục Chính Hi càng vui vẻ, chỉ ném cho anh ta ba chữ: “Tự mình hiểu!”

Nói chuyện với Mục Chính Hi, Hạ Tịch Nghiên còn tức muốn chết chứ nói gì tới người lịch lãm, không giỏi ăn nói như Hạ Kỳ Lâm.

Thấy họ chuẩn bị nóng máu, Hạ Tịch Nghiên lên tiếng: “Được rồi, hai người định cãi nhau đấy à?”

“Nếu muốn cãi nhau thì ra ngoài mà cãi, bệnh nhân muốn nghỉ ngơi!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Vậy là, quả nhiên hai người đều ngoan ngoãn ngậm miệng.

Lúc này, không khí giữa ba người càng thêm quỷ dị. Đột nhiên Hạ Tịch Nghiên nghiêng đầu nhìn Mục Chính Hi: “Tôi đói bụng, muốn ăn “Thì sao?”

“Anh đi mua đồ ăn đi!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Mục Chính Hi nhíu mày, cô gái này cứ thản nhiên sai khiến anh như người hầu vậy, anh có chút bất mãn lên tiếng: “Sao em không bảo anh em đi?”

“Anh từng thấy có em gái nào sai anh chưa? Huống hồ, tôi có chuyện muốn nói với anh tôi, hơn nữa anh đừng quên, vừa rồi bà nói anh phải chăm sóc tôi cho tốt đấy!”

“Em lấy bà ra để uy h**p tôi sao?”

“Đúng vậy.”

Hạ Tịch Nghiên không hề phủ nhận.

Mục Chính Hi hưng dữ nhìn Hạ Tịch Nghiên, mấy giây sau để lại cho cô một ánh mắt “xem như em lợi hại”, sau đó quay người rời đi.

Hạ Tịch Nghiên ngồi đó, không hiểu sao thấy anh thỏa hiệp lại cảm thấy rất vui.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 331


CHƯƠNG 331

Hạ Kỳ Lâm ở bên cạnh nhìn, hiếm khi thấy Hạ Tịch Nghiên cười vui vẻ đến vậy.

Hạ Tịch Nghiên quay đầu, nhìn Hạ Kỳ Lâm: “Sao thế anh?”

Hạ Kỳ Lâm lắc đầu: “Không có gì, sao vậy? Muốn nói gì với anh à?”

“Thật ra cũng không có gì, chỉ là sợ hai người cãi nhau nên mới muốn anh ta rời đi thôi!”

Hạ Kỳ Lâm gật đầu: “Mục Chính Hi không giống trước đây nữa!”

Nghe vậy, Hạ Tịch Nghiên nhướng mày: “Không giống chỗ nào?”

“Không nói rõ được, không ngờ bây giờ anh ta lại nghe lời em!” Hạ Kỳ Lâm nói.

Nói tới chuyện này, Hạ Tịch Nghiên bật cười: “Đó là vì bà cụ Mục ra lệnh cho anh †a đấy, chứ không phải anh ta nghe em đâu!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Nghe vậy, Hạ Kỳ Lâm cũng cười theo ca.

Nhưng rốt cuộc là thế nào, Hạ Kỳ Lâm rất rõ ràng.

Đây là cảm giác giữa đàn ông với đàn ông.

Nếu không phải vì để ý ai đó thì dù ai ra lệnh cũng có thể không nghe. Hơn nữa, ánh mắt Mục Chính Hi nhìn Hạ Tịch Nghiên mang theo vẻ chiêu chuộng!

Tuyệt đối không phải do người khác áp đặt!

Có điều, đương nhiên Hạ Kỳ Lâm sẽ không nói những chuyện này với Hạ Tịch Nghiên.

Vì anh không hề hy vọng họ ở bên nhau.

Mà bên ngoài cửa.

Mục Chính Hi gọi hai cuộc điện thoại.

Cuộc gọi thứ hai đương nhiên là gọi cho Huống Thiên Hựu.

“A lô!” Đầu bên kia nghe máy, giọng nói mang theo chút lười biếng.

“Huống Thiên Hựu, tốt nhất cậu phải cho tôi một lời giải thích!” Vừa nghe điện thoại Mục Chính Hi đã hung hăng nói.

“Giải thích? Giải thích cái gì?”

“Đừng có nói với tôi là cậu chưa xem tin tức!” Mục Chính Hi nói, anh không tin đâu.

Quả nhiên, câu nói này lập tức khiến Huống Thiên Hựu sửng sốt: “Cậu nói đúng rồi đấy, tôi được nghỉ một ngày, trừ mấy người các cậu gọi tới, tôi không nghe máy của ai khác cải”

“Phóng viên xông vào bãi đỗ xe, khiến Hạ Tịch Nghiên bị thương, cậu nhất định phải nói chuyện này cho ra nhẽ!” Mục Chính Hi nói.

Nghe vậy, đầu bên kia điện thoại có vẻ tỉnh táo hơn rất nhiều: “Cậu nói cái gì?”

“Bị thương thế nào?” Anh hỏi.

“Gãy xương, nằm viện!”

Nghe vậy, Huống Thiên Hựu thở phào một hơi: “May mà không có vấn đề gì lớn, nếu không cậu nhất định giết không tha!”

Dứt lời, anh cầm điều khiển, mở tivi lên, lười biếng ngồi trên sô pha xem tin tức, khuôn mặt uể oải lộ rõ vẻ phóng túng.

Sau khi xem xong, khóe miệng cong lên một nụ cười thích thú.

“Chính Hi, cậu nên cảm ơn tôi đấy chứ?
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 332


CHƯƠNG 332

Cho cậu cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân còn gì! Ừm, được đấy, giống hiệp sĩ lắm!” Anh vừa nói vừa không quên ca ngợi.

Mục Chính Hi nào có để ý những chuyện này: “Cậu nên biết một vừa hai phải thôi!”

“Người anh em, không phải tôi không giúp cậu mà bởi vì có người ra lệnh cho tôi, tôi không thể không nghe theo!” Huống Thiên Hựu nói.

Nghe vậy, Mục Chính Hi nhíu mày: “Ý gì?

“Nếu không phải do bà cụ nhà cậu thì †ôi cũng đâu đến nỗi phải để các cậu lên †rang nhất mấy ngày qua?” Hạ Tịch Nghiên nói.

Mục Chính Hi: “..” Quả nhiên là bà nội!

Khuôn mặt Mục Chính Hi không khỏi có chút run rẩy.

“Bà già rồi nên hồ đồ, cậu cũng hồ đồ theo sao?”

“Ngại quá, tôi ghi âm lại câu này rồi, hôm nào cho bà nghe!”

“Huống Thiên Hựu!” Mục Chính Hi lạnh giọng quát.

“Ha ha, được rồi, cùng lắm thì tôi bồi thường cho cậu chút, nói đi, rốt cuộc muốn thế nào?” Huống Thiên Hựu bưng ly rượu vang đỏ trên bàn, nhấp một ngụm.

“Tôi muốn biết, sao phóng viên lại biết Hạ Tịch Nghiên sẽ xuất hiện ở bãi đỗ xe, còn nữa, họ vào lối đi đặc biệt bằng cách nào!” Mục Chính Hi gằn từng câu từng chữ nói.

Nghe vậy, Hạ Tịch Nghiên nhướng mày: “Xem ra cậu gặp phiên phức rồi!”

Thật ra chuyện này, chỉ cần nghĩ là có thể đoán ra, nhưng Hạ Tịch Nghiên biết, người như họ, không nhìn thấy chứng cứ thật sự thì sẽ không thể thuyết phục bản thân.

“Bớt phí lời đi, hạn cho cậu trong vòng một ngày phải nói cho tôi!”

“Mười phút!”

“Được, đợi cậu!” Dứt lời, anh thẳng tay ngắt điện thoại.

Lúc này, Mục Chính Hi đứng ở cửa suy nghĩ một lát rồi tiến vào.

Anh vừa mới đi ra ngoài năm phút đã quay về rồi.

Hạ Tịch Nghiên chớp mắt: “Đồ ăn anh mua đâu?”

“Lát nữa sẽ giao tới!”

Hạ Tịch Nghiên quên mất, trên thế giới này có thứ gọi là đặt đồ bên ngoài.

Hơn nữa, người như Mục Chính Hi, sao có thể tự mình đi mua được chứ, dù muốn ăn gì thì cũng đều có thể gọi người mang tới.

Hạ Tịch Nghiên vô cùng cạn lời, nhưng vừa định mở miệng lại không thể nói lên câu nào.

Không lâu sau, Hứa Nghi Tuệ và Hạ Nguyên trở về, cũng không biết bà cụ nói gì với họ mà tâm trạng hai người trông có vẻ không tệ như lúc trước nữa.

“Tịch Nghiên, con nghỉ ngơi cho khỏe đi, †ối nay mẹ ở cùng con!” Hứa Nghỉ Tuệ nói.

“Không cần đâu mẹ, con có bị bệnh nặng gì đâu, chỉ là gãy xương nhẹ thôi mà, không cần ai ở cùng đâu!”

“Nhưng mà…

“Ôi trời, mẹ Tịch Nghiên, cô yên tâm, †ôi đã bảo người mời y tá riêng tới chăm sóc rồi, đảm bảo tuyệt đối Tịch Nghiên sẽ không xảy ra vấn đề gì cả, sẽ không phải chịu chút ấm ức nào!” Bà cụ giải thích thỏa đáng.

Bà cụ nói vậy, Hứa Nghi Tuệ mới yên †âm hơn một chút, gật đầu, hỏi han Hạ Tịch Nghiên mấy câu rồi rời đi.

Họ đi rồi, Nhược Lâm ở bên cạnh cũng lên tiếng: “Mẹ, mẹ cũng về nghỉ ngơi đi, vất vả cả ngày trời rồi!”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 333


CHƯƠNG 333

“Được được được, chúng ta cũng đi!”

Dứt lời, bà cụ nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Tịch Nghiên, cháu nghỉ ngơi cho khỏe đi, hôm khác bà lại tới thăm cháu!”

Sau đó lại nhìn Mục Chính Hi: “Chăm sóc Tịch Nghiên cho tốt vào!”

Dứt lời, bà cụ Mục chuẩn bị rời đi.

Đúng lúc này, ngoài cửa xuất hiện một bóng dáng, ôm một bó hoa tươi to đùng.

“Cô Hạ Tịch Nghiên có ở đây không?”

“Có tôi!” Hạ Tịch Nghiên lên tiếng.

“Tôi là trợ lý của tổng giám đốc Huống, †ổng giám đốc Huống của chúng tôi cảm thấy vô cùng áy náy, vì anh ấy có việc không thể đích thân tới nên đặc biệt bảo †ôi mang tới một bó hoa, còn có chút đồ ăn nữa, thay cho lời xin lỗi!”

Tổng giám đốc Huống?

Khi nghe được bốn chữ này, Hạ Tịch Nghiên thấy rõ ràng bóng lưng bà cụ hơi khựng lại, ngay sau đó bước chân càng nhanh hơn như đang trốn ra khỏi phòng bệnh vậy.

Hạ Tịch Nghiên nhíu mày, cảm thấy rất kỳ lạ.

Nhưng bây giờ cô cũng không rảnh bận †âm, nhìn người kia rồi hỏi: “Tổng giám đốc Huống là…?”

“Tổng giám đốc Tập đoàn Hoa Vũ ạ!”

Nghe thấy vậy, Hạ Tịch Nghiên giật mình hiểu ra.

“Ồ, được rồi, cảm ơn!”

Trợ lý đưa hoa tươi cho Hạ Tịch Nghiên rồi vỗ tay, sau đó lập tức xuất hiện một cảnh tượng hoành tráng.

Mấy người đi vào, có người ôm hoa †ươi, có người bưng đồ ăn, nhanh chóng xếp đầy một bàn.

Hạ Tịch Nghiên hơi sững sờ.

Sau đó trợ lý nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Cô Hạ, tổng giám đốc Huống nói nếu có thời gian sẽ tới thăm cô. Nếu như không còn chuyện gì nữa thì tôi đi trước đây ạ!”

“Đợi đãi”

“Cô Hạ còn có chuyện gì sao?” Trợ lý nhìn Hạ Tịch Nghiên rồi hỏi.

Hạ Tịch Nghiên: “… Giúp tôi chuyển lời cảm ơn tới tổng giám đốc Huống của các anh!”

Trợ lý ngẩn người, sau đấy lập tức gật đầu: “Được, tôi biết rồi!”

Thế là trợ lý rời đi.

Đây vốn dĩ là bệnh viện, tặng hoa cũng là điều bình thường thôi.Nhìn những đồ ăn được đưa tới đã được đậy lại cẩn thận, vừa nhìn đã biết là đồ tây.

Lúc này, Hạ Tịch Nghiên ôm một bó hoa, ngẩng đầu lên nhìn Mục Chính Hi: “Thực ra chỉ cần anh nói một câu là tổng giám đốc Huống chắc chắn sẽ hủy bỏ tin tức, nhưng vì sao anh lại không làm như vậy?”

Nhắc tới chuyện này, Mục Chính Hi lại có chút chột dạ.

Tuy chuyện là do bà nội làm, nhưng anh cũng âm thầm thừa nhận, không muốn thanh minh, anh rất vui vẻ hưởng thụ scandal với Hạ Tịch Nghiên.

“Chuyện này… em tưởng công ty là do †ôi mở chắc? Lần trước đã nhờ vả người ta rồi, lẽ nào lần này còn làm phiền người ta nữa sao?”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 334


CHƯƠNG 334

“Huống hồ, người ta làm nghề này vốn dĩ cũng cần phải kiếm tiền mà, sao tôi ngăn cản người ta được!” Mục Chính Hi nói.

Nói xong anh đi về một phía, nhìn đồ ăn mà Huống Thiên Hựu gửi tới, quay lưng lại với Hạ Tịch Nghiên, khóe miệng cong lên một nụ cười…

Hạ Tịch Nghiên cau mày, cứ cảm giác có chỗ nào đó không ổn nhưng lại không nói ra được. Suy nghĩ một chút rồi cất lời: “Mục Chính Hi, không phải anh cố ý đấy chứ?”

“Cái gì mà cố ý?”

“Là anh tìm phóng viên chụp đúng không? Sau đấy đồn ầm chuyện của chúng †a lên?” Hạ Tịch Nghiên nhìn anh rồi hỏi.

Nếu không một loạt những chuyện xảy ra này quá trùng hợp, mà Mục Chính Hi thì lại không hề có ý định mở họp báo, cứ nhìn những tin tức kia tràn ngập mọi nơi.

Nghe thấy Hạ Tịch Nghiên nói như vậy, Mục Chính Hi cau mày nhìn cô: “Hạ Tịch Nghiên, tôi nhàm chán tới mức đó à?”

Hạ Tịch Nghiên rất muốn nói, phải!

Nhưng cô dám cược rằng, nếu cô nói ra, e rằng Mục Chính Hi sẽ xông tới b*p ch*t cô luôn mất!

Hạ Tịch Nghiên suy nghĩ rồi nói: “Tốt nhất là không phải vậy!”

Nếu phải…

Thì cô cũng chẳng có cách nào cải!

Thấy dáng vẻ này của Hạ Tịch Nghiên, Mục Chính Hi nhìn cô thêm mấy lần, quay người lại nhìn chỗ đồ ăn kia.

Cái tên Huống Thiên Hựu kia, coi nơi đây là nhà đấy à!

Đúng lúc này lại có người gõ cửa: “Xin chào, cho hỏi tổng giám đốc Mục có ở đây không ạ?”

Nghe thấy giọng nói, Mục Chính Hi đi thẳng ra ngoài, một phút sau Mục Chính Hi cầm đồ ăn xuất hiện.

“Có đồ ăn rồi!” Mục Chính Hi nói, sau đó cầm đồ ăn tới trước mặt Hạ Tịch Nghiên.

Đồ ăn anh mua đều là cháo các loại.

Hạ Tịch Nghiên nhìn anh: “Chỉ những thứ này thôi à?”

Mục Chính Hi gật đầu: “Đúng vậy!”

“W sao toàn là cháo vậy?”

“Không phải em là bệnh nhân à? Bệnh nhân thì phải ăn cháo!” Mục Chính Hi nói.

Nhìn dáng vẻ này của anh, Hạ Tịch Nghiên cau mày: “ Mục Chính Hi, anh xem nhiều phim thần tượng à!”

“Có ý gì?”

“Có phải anh thấy trong phim, hễ bị bệnh là sẽ ăn cháo không?” Hạ Tịch Nghiên hỏi.

Hạ Tịch Nghiên vừa hỏi dứt lời, vốn tưởng rằng Mục Chính Hi sẽ nổi giận bỏ đi, nhưng không ngờ anh lại nhìn cô đầy ngây thơ: “Lẽ nào không phải sao?”

Ngay lúc đó, Hạ Tịch Nghiên lập tức có cảm giác choáng đầu hoa mắt.

Hóa ra người thông minh như Mục Chính Hi cũng sẽ mắc sai lầm cấp thấp như thế này!

Nhìn Mục Chính Hi, Hạ Tịch Nghiên không nhịn nổi mà bật cười, cười ngặt nghẽo.

Nhưng trong mắt Mục Chính Hi thì nụ cười đó hoàn toàn là đang cười nhạo anh!

“Em cười cái gì đấy?” Mục Chính Hi nhìn cô bất mãn hỏi.

Hạ Tịch Nghiên lắc đầu: “Tổng giám đốc Mục, anh đúng là không trải sự đời mà, ha ha ha…”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 335


CHƯƠNG 335

Lần đầu tiên Mục Chính Hi thấy Hạ Tịch Nghiên cười tới mức như vậy, không giống như trước đây, cho dù cô làm cái gì, kể cả khi cười cũng đều như vậy, đều khiến người ta nhìn mà cảm thấy rất nhạt nhẽo, ung dung. Còn bây giờ thì…

Một cảm xúc khó nói lên lời bỗng dâng lên trong lòng anh.

“Buồn cười tới mức đó à? Ăn cháo có gì không tốt chứ? Không ăn thì thôi, vứt đi!” Nói xong, Mục Chính Hi xách túi muốn mang đi vứt.

“ẤY, đợi đã!” Lúc này Hạ Tịch Nghiên lập tức ngừng lại không cười nữa, vươn tay ra ngăn Mục Chính Hi lại: “Vứt đi làm gì? Có biết làm như vậy rất lãng phí không!”

“Nhìn cái bộ mặt ghét bỏ này của em, còn ăn cái gì nữa?” Mục Chính Hi bất mãn hỏi.

“Không phải tôi ghét bỏ, tôi chỉ cảm thấy… phát hiện ra rằng anh có hơi đáng yêu!” Hạ Tịch Nghiên nhìn Mục Chính Hi, cười nói.

Lần đầu tiên nở nụ cười như vậy khi đối diện với Mục Chính Hi.

Nhưng sao Mục Chính Hi nghe lời này lại thấy chẳng giống như đang khen anh gì cả, cho dù cô cười rất chân thành.

Thế là Mục Chính Hi nhướng mày nhìn cô: “Cô Hạ, giờ em đang trêu đùa tôi đấy à?”

“Trêu đùa ở đâu ra, tôi đang khen anh mà!” Hạ Tịch Nghiên sửa lại.

“Em quyến rũ thật đấy!” Mục Chính Hi nhìn cô, nói với ánh mắt vô cùng chắc chắn, dáng vẻ như chỉ cần cô phản bác lại là anh sẽ dùng lý lẽ như của cô để phản bác ngược lại cô.

Sao Hạ Tịch Nghiên lại không biết ý của Mục Chính Hi là thế nào chứ?

Thế là từ bỏ việc đấu võ mồm với anh luôn.

“Được rồi, tôi ăn đây!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Thấy cô như đang trốn tránh mà ăn đồ ăn, khóe miệng Mục Chính Hi nở một nụ cười ung dung, đôi mắt sâu thẳm như đá đen vô thức che giấu đi biết bao nhiêu sự yêu chiều…

Giờ Hạ Tịch Nghiên bắt đầu ăn, Mục Chính Hi cũng không nói gì nữa, quay người đi về phía sofa, mở đồ ăn Huống Thiên Hựu đưa tới, ngạc nhiên nhướng mày.

Đồ tây.

Ngồi xuống, bắt đầu ăn.

Hạ Tịch Nghiên ngồi trên giường, đối diện với chiếc bàn, đang chuẩn bị ăn thì nhìn thấy đồ tây của Mục Chính Hi, không khỏi thấy kinh ngạc, không ngờ Huống Thiên Hựu lại mang đồ tây tới bệnh viện.

May mà Mục Chính Hi là người máu mặt, nếu không bọn họ chắc chắn sẽ bị đuổi ra ngoài mất!

Mục Chính Hi ngồi ở đó, ăn rất tao nhã, cho dù không phải trong phòng ăn nhưng anh vẫn giữ hình tượng và sự nhã nhặn của mình.

Có điều, Hạ Tịch Nghiên lại càng thích đồ tây trước mắt Mục Chính Hi hơn.

“Mục Chính Hi, anh ăn đồ tây còn để bệnh nhân ăn cháo à?” Hạ Tịch Nghiên nhìn anh rồi hỏi.

Nghe thấy Hạ Tịch Nghiên nói vậy, Mục Chính Hi đã hiểu đại khái ý của cô rồi.

Anh vừa cắt thịt bò vừa ngước mắt lên: “Không nên như vậy à? Người có bệnh ăn cháo là tốt nhất!” Mục Chính Hi nói rất nhản nhiên. Anh ăn đồ tây, nhìn vẻ hâm mộ của cô mà không khỏi đắc ý, cứ muốn làm cho cô hâm mộ đấy!

Có bệnh?

Nghe thấy hai chữ này, khóe miệng Hạ Tịch Nghiên khẽ run rẩy.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 336


CHƯƠNG 336

“Tôi xin phép thanh minh một chút, chỉ là gãy xương nhẹ thôi, không phải có bệnh!” Hạ Tịch Nghiên nhìn Mục Chính Hi sửa từng chữ từng chữ một.

Mục Chính Hi không so đo với cô mà nói rất ung dung: “Về cơ bản cũng không khác lắm!”

Hạ Tịch Nghiên: “…”

“Nhưng em muốn nói gì thì cứ nói thẳng ra đi!” Mục Chính Hi cất lời.

“Nếu như tôi nhớ không nhầm thì chỗ đồ ăn này được đem tới cho tôi mà!” Hạ Tịch Nghiên nhìn anh rồi nói.

Mục Chính Hi ngồi ở đó ung dung ăn, sau đó suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Đúng vậy, nhưng mà giờ em không ăn được, lại không thể lãng phí.”

“Tôi chỉ đành xử lý giúp em thôi!” Mục Chính Hi nói.

Hạ Tịch Nghiên đang định nói gì đó thì Mục Chính Hi chợt làm ra vẻ vừa nghĩ tới điều gì đó, cất tiếng: “À, không cần cảm ơn đâu!”

Hạ Tịch Nghiên: “…”

Ăn chực của cô thì thôi đi, bây giờ còn nói như thế nữa, cứ như Hạ Tịch Nghiên thiếu nợ anh vậy.

Hạ Tịch Nghiên bội phục cái dáng vẻ mặt dày không biết xấu hổ đó luôn.

Thôi vậy, cô cũng không thích ăn lắm, chỉ là thấy cô đang ăn cháo mà anh lại ở đó ăn thịt ăn cá, có hơi…

Bất mãn mà thôi.

Suy nghĩ một chút, Hạ Tịch Nghiên thấy cũng không có gì bất công cả.

Thế là tiếp tục ăn bát cháo trước mặt.

Thực ra Hạ Tịch Nghiên thích ăn cháo hơn, một là vì dưỡng sinh, mà cũng bởi vì thích nữa, khi không có chuyện gì buổi tối cô thường tự nấu cháo ăn.

Nhưng sau khi quen biết Mục Chính Hi thì đã trở thành không có thời gian mà nấu cháo rồi.

Sau đó không ai nói gì nữa.

Bởi vì trong phòng bệnh xuất hiện một cảnh tượng.

Hạ Tịch Nghiên ngồi trên giường ăn cháo, Mục Chính Hi ngồi ở một ban tao nhã ăn đồ tây.

Cảnh tượng này… trông vô cùng kỳ quặc.

Nhất là Mục Chính Hi, ăn vô cùng hưởng thụ.

Nhưng sau khi yên tĩnh lại, anh thấy dáng vẻ ăn ngon lành của Hạ Tịch Nghiên thì không khỏi cau mày lại.

Mỗi bát cháo mà ngon tới vậy à?

Vì sao nhìn trông cô ăn ngon quá vậy.

Không nhịn được cau mày.

Tò mò hại chết con mèo mài Anh chậm rãi đi về phía Hạ Tịch Nghiên, nhìn cháo cô ăn rồi cau mày: “Hạ Tịch Nghiên, nếu như khó ăn thì em cũng đừng có giả bộ như ngon lắm làm gì!”

Nghe thấy Mục Chính Hi nói như vậy, Hạ Tịch Nghiên ngước mắt lên nhìn anh khinh bỉ: “Tổng giám đốc Mục, sao cháo lại khó ăn được chứ? Hơn nữa đây là đồ ăn †ốt nhất để dưỡng sinh đấy, tôi rất thích ăn cháo!”

“Nếu như đã thích, vậy ban nãy em còn nhìn chằm chằm thịt bò bít tết làm gì!”

Mục Chính Hi nhìn cô rồi nói, dùng ánh mắt phân biệt thật giả trong lời nói của cô.

“Đúng thật là tôi không thích đồ tây lắm, nhưng anh lại chiếm lấy đồ ăn của tôi nên tôi bất mãn thôi!”

“Nhưng anh muốn ăn thì cứ ăn đi!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Mục Chính Hi: “…”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 337


CHƯƠNG 337

Hạ Tịch Nghiên tiếp tục ăn cháo, nhìn trông vô cùng ngon miệng.

Sau đó, xin đừng cười nhạo tổng giám đốc Mục.

“Ngon lắm à?” Mục Chính Hi nhìn Hạ Tịch Nghiên rồi hỏi.

Nghe thấy câu nói này, Hạ Tịch Nghiên cau mày, sau đó ngước mắt lên nhìn anh: “Mục Chính Hi, anh đừng nói với tôi rằng anh chưa bao giờ ăn cháo nhé!”

“Kì lạ lắm à? Cái thứ nhìn trông dính đặc sệt thế kia… Có gì ngon chứ!” Mục Chính Hi nói, sau đó nhìn thứ trong bát, vẫn lộ ra vẻ mặt ghét bỏ.

Hạ Tịch Nghiên lại nhìn anh khinh bỉ: “Anh đúng thật là vi sinh vật trên thế giới này, cháo là đồ ăn thuần túy nhất trên đời.

Nhìn thì dính đặc sệt, nhưng ăn như vậy mới ngon!” Nói rồi Hạ Tịch Nghiên tiếp tục ăn.

“Có ai quy định nhất định phải ăn cháo à?” Mục Chính Hi bất mãn trừng mắt với có.

“Không!” Hạ Tịch Nghiên nói, sau đó tự mình tiếp tục ăn.

Mục Chính Hi đứng ở một bên, nhìn cô ăn ngon lành, không nhịn được mà vươn đầu tới: “Ngon lắm à?” Anh lại hỏi lần nữa.

“Có ai quy định nhất định phải ăn cháo à?” Mục Chính Hi bất mãn trừng cô một cái.

Ị”

“Không!” Hạ Tịch Nghiên nói, sau đó tiếp tục tự mình ăn.

Mục Chính Hi đứng ở một bên, nhìn cô ăn ngon lành, không nhịn được mà vươn đầu tới: “Ngon lắm à?” Anh lại hỏi lần nữa.

Ai cũng nhìn ra được điệu bộ rất muốn thử của anh.

Hạ Tịch Nghiên nhìn anh: “Vậy anh có muốn thử không?”

“Có buồn nôn không?” Mục Chính Hi hỏi ngược lại.

Hạ Tịch Nghiên: “Ăn đồ tây của anh đi!”

Nói rồi Hạ Tịch Nghiên tiếp tục ăn.

Lúc này, Mục Chính Hi lại cầm một cái thìa nhỏ từ trên bàn lên, múc một miếng bỏ vào miệng.

Hạ Tịch Nghiên sững sờ.

Ai biết được sau khi Mục Chính Hi ăn xong bèn gật đầu: “Tùy hơi nhạt nhưng cũng không kinh khủng như trong tưởng tượng của tôi!” Nói rồi anh thẳng thừng cầm lấy cái bát trong tay Hạ Tịch Nghiên, bưng ởi luôn.

Hạ Tịch Nghiên ngồi ở đó, chớp mắt một lúc, sau đó hơi bất mãn nói: “Mục Chính Hi, tôi ăn cái gì bây giờ?”

Lúc này Mục Chính Hi mới tao nhã đi tới sofa, bưng đồ tây trên bàn: “Em ăn cái này, chúng ta trao đổi đồ ăn!”

“Đây là đồ thừa của anh!” Hạ Tịch Nghiên nhắc nhở.

Nghe thấy lời này, Mục Chính Hi nhướng mày: “Chê à?”

Hạ Tịch Nghiên không trả lời ngay: “Thế thôi vậy, tôi đem đi vứt!” Nói rồi Mục Chính Hi làm ra vẻ muốn đem đi.

“Nè… Mục Chính Hi!” Hạ Tịch Nghiên ở đằng sau gọi một tiếng.

Mục Chính Hi nhìn cô, giọng điệu mang theo chút bỉ ổi: “Sao nào? Muốn ăn rồi à?”

“Lễ nào tôi phải chịu đói chắc?” Hạ Tịch Nghiên nhìn anh nghiến răng nghiến lợi hỏi lại.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 338


CHƯƠNG 338

Trong vô thức cũng là thừa nhận.

Khóe miệng Mục Chính Hi cong lên, trực tiếp đặt đồ tây trước mặt cô, sau đó không quên nhắc nhở một câu: “Không sao, tôi không ghét bỏ việc hôn gián tiếp với em đâu!”

Hạ Tịch Nghiên hung hăng trợn trắng mắt liếc anh, còn Mục Chính Hi thì lại nở nụ cười đắc thắng đi về phía sofa.

Hai chân vắt chéo, tao nhã ngồi đó ăn cháo, ăn rồi còn không quên gật đầu: “Ừ, cũng được!”

Hạ Tịch Nghiên khinh bỉ nhìn anh, bất đắc dĩ cũng bắt đầu ăn.

Một bữa cơm, đúng là được nếm đủ loại mùi vị.

Ăn xong rồi Mục Chính Hi cũng không vội vã rời đi, nhưng Hạ Tịch Nghiên muốn xuống giường.

Mục Chính Hi nhìn cô: “Em định làm gì?”

“bi vệ sinh!” Hạ Tịch Nghiên nói.

“Em đi được à?” Mục Chính Hi nhìn cô, vừa mới bó bột xong, cô xuống được giường chắc?

Mất sức chín trâu hai hổ, Hạ Tịch Nghiên vẫn không làm được như ý muốn, Mục Chính Hi vẫn đứng ở bên cạnh, đợi cô cầu cứu.

Nhưng dường như người phụ nữ này không định cầu xin anh, mà lại nói: “Tổng giám đốc Mục, phiền anh đẩy một cái xe lăn tới giúp tôi!”

Xe lăn…

“Em tàn tật rồi à? Còn cần xe lăn nữa!”

Mục Chính Hi bất mãn nói, vì sao người phụ nữ này không biết cầu cứu anh chứ.

Hạ Tịch Nghiên lại nói rất thoải mái: “Bây giờ tôi có khác gì tàn tật đâu?”

“Thực ra, vẫn còn có một cách khác nhanh hơn đấy!” Mục Chính Hi nói.

Hạ Tịch Nghiên chớp mắt: “Cách gì?”

Ngay sau đó, Mục Chính Hi không nói gì mà trực tiếp thể hiện bằng hành động. Đi tới bế thẳng Hạ Tịch Nghiên từ giường lên.

“Này, anh làm cái gì vậy?” Hạ Tịch Nghiên kinh ngạc.

Mục Chính Hi lại bế cô rất thoải mái rồi nói: “Thế này không đơn giản hơn à!” Nói xong liền đi về phía nhà vệ sinh.

Không biết vì sao, khuôn mặt của Hạ Tịch Nghiên bỗng nổi lên một tầng ửng hồng.

Không biết vì sao, khuôn mặt của Hạ Tịch Nghiên bỗng nổi lên một tầng ửng hồng.

Bây giờ cô thực sự sa sút tới mức cần một người đàn ông bế đi vệ sinh sao!

Hạ Tịch Nghiên cảm thấy mình sắp phát điên mất rồi!

Nhưng cô cố gắng nhẫn nhịn, không nói gì cả.

Tới nhà vệ sinh, Mục Chính Hi trực tiếp đặt cô ở đó, không có ý định đi ra ngoài.

Hạ Tịch Nghiên nhìn anh, cau mày lại, đánh mắt ra hiệu cho anh, nhưng Mục Chính Hi làm như không thấy, mà còn nhìn ngược lại cô: “Sao thế? Có cần tôi tiếp tục giúp nữa không?” Nói rồi anh nhướng mày nhìn Hạ Tịch Nghiên, cái ánh mắt ám muội cùng trêu chọc đó, khiến Hạ Tịch Nghiên hung hăng trừng mắt lại.

“Không làm phiền tổng giám đốc Mục, ra ngoài đóng cửa lại, cảm ơn!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Nhìn Hạ Tịch Nghiên như vậy, Mục Chính Hi lại cười lưu mạnh: “Nếu như cần thì có thể gọi tôi bắt cứ lúc nào!” Nói xong liền nở nụ cười tà mị rồi quay người ra ngoài.

Nhìn dáng vẻ ngứa đòn đó của anh, Hạ Tịch Nghiên vừa tức vừa không làm gì được.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 339


CHƯƠNG 339

Lúc này, ở bên ngoài cửa.

Lăng Tiêu Tường đứng ở đó, nghe thấy cuộc nói chuyện bên trong, sắc mặt càng thêm âm trầm. Vốn dĩ định đi vào nhưng không ngờ rằng bên trong lại vang lên cuộc nói chuyện giữa hai người, thế là bước chân chợt khựng lại, cứng đờ không bước tiếp.

Sắc mặt vô cùng khó coi.

Không ngờ hai người bọn họ lại phát triển tới mức độ này…

Nghĩ tới đây, nắm tay cô ta siết chặt lại!

Hạ Tịch Nghiên, tôi tuyệt đối không để cô cướp Mục Chính Hi đi đâu!

Cho dù phải trả cái giá nào, tôi cũng sẽ không để cô làm vậy đâu!!!

Nghĩ tới đây, cô ta lấy điện thoại ra gọi vào một số điện thoại…

Mục Chính Hi đứng chờ ngoài cửa, lúc này điện thoại chợt đổ chuông. Khi nhìn thấy số điện thoại bèn bắt máy ngay.

“A lô, thế nào rồi? Tra được chưa?” Mục Chính Hi hỏi thẳng.

Đầu dây bên kia điện thoại vẫn là một giọng nói lười biếng: “Ừ, tra được rồi, nhưng tốn sức chín trâu hai hổ mới tra ra được đấy!”

“Là ai?” Mục Chính Hi hỏi. Đối với anh †a thì chẳng cần sức chín trâu hai hổ cái gì cả, cũng chỉ cần một cuộc điện thoại thôi.

Nói nhiều như vậy, chắc chắn là muốn anh mắc nợ anh ta.

“Trước khi nói ra cái tên này, cậu vẫn nên chuẩn bị tâm lý đi đã.” Huống Thiên Hựu nói.

“Từ bao giờ mà cậu cũng trở nên lôi thôi vậy?” Mục Chính Hi hỏi ngược lại.

“Đậu má, tôi đang lo lắng cho trái tim của cậu mà!” Huống Thiên Hựu nói.

“Sức chịu đựng của trái tim tôi rất tốt, đừng nói là người khác, cho dù là cậu cũng không vấn đề gì hết!” Mục Chính Hi nói.

Nói đến đó, Huống Thiên Hựu liền bật cười ha hả: “Được rồi, tôi nói cho cậu, là Lăng Tiêu Tường!”

Nghe thấy cái tên này, Mục Chính Hi không hề có phản ứng gì, dường như đã sớm đoán ra được.

“Tuy lúc cô ta gọi điện thoại cho phóng viên thì không nói tên, nhưng tính tò mò của bọn họ kinh khủng quá, còn cố ý đi tra số điện thoại, chính là Lăng Tiêu Tường!”

Huống Thiên Hựu nói.

Mục Chính Hi cầm điện thoại, một hồi lâu sau mới trả lời: “Được, tôi biết rồiI”

“Đừng cảm kích tôi quá đây!” Huống Thiên Hựu nói.

Mục Chính Hi thẳng tay cúp điện thoại của anh ta luôn.

Không ngờ rằng, thực sự là cô ấy!

Hạ Tịch Nghiên đi ra khỏi nhà vệ kinh, vẫn phải để Mục Chính Hi bế ra.

Thấy sắc mặt Mục Chính Hi không tốt lắm, Hạ Tịch Nghiên cau mày: “Anh sao thế?”

“Sao gì mà sao?”

“Sắc mặt anh không tốt lắm!” Hạ Tịch Nghiên nói. Vừa nấy lúc anh đi ra ngoài †âm trạng rõ ràng rất tốt mà, sao bây giờ lại trở nên u ám rồi.

“Sắc mặt anh không tốt lắm!” Hạ Tịch Nghiên nói. Vừa nấy lúc anh đi ra ngoài †âm trạng rõ ràng rất tốt mà, sao bây giờ lại trở nên u ám rồi.
 
Back
Top Bottom