Ngôn Tình Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 340


CHƯƠNG 340

“Vậy sao?” Mục Chính Hi hỏi ngược lại.

Mặc dù Hạ Tịch Nghiên không biết có chuyện gì xảy ra nhưng cô đã mơ hồ nghe thấy tiếng anh gọi điện thoại.

Nếu anh đã không muốn nói thì Hạ Tịch Nghiên cũng không hỏi nhiều.

Đúng lúc này có người tới gõ cửa.

Hạ Tịch Nghiên và Mục Chính Hi liếc mắt nhìn nhau, cuối cùng là Mục Chính Hi bước ra mở cửa.

Nhưng vừa nhìn thấy người đứng ở cửa anh liền nhớ tới cuộc gọi kia: “Sao em lại tới đây?”

Lăng Tiêu Tường không ngờ anh lại nói với cô ta bằng giọng điệu lạnh lùng và xa lạ như vậy.

Cô ta nhìn Mục Chính Hi muốn phát hiện tìm hiểu thực hư ra sao, nhưng ánh mắt Mục Chính Hi nhìn cô ta lại lạnh lùng khó hiểu, cô ta không thể vượt qua chướng ngại đó.

“Cô Hạ nằm viện nên em đến thăm!”

Lăng Tiêu Tường nói.

Mục Chính Hi đứng tại chỗ không lên tiếng, Lăng Tiêu Tường nhíu mày: “Sao thế? Không chào đón em à?”

“Em chỉ đến thăm thôi mà, có làm gì đâu, anh lo lắng cái gì?” Lăng Tiêu Tường nhìn anh hỏi, không ngờ lúc này anh lại đề phòng cô ta đến mức thế này.

Hạ Tịch Nghiên cũng nghe rõ cuộc nói chuyện của họ ở bên ngoài.

“Anh có chuyện muốn nói với em!” Mục Chính Hi trực tiếp kéo Lăng Tiêu Tường ra ngoài.

Hạ Tịch Nghiên ngồi bên trong không có phản ứng gì. Dù sao cũng không quan trọng, Lăng Tiêu Tường đâu thật sự muốn đến thăm cô, ắt hẳn là đến theo dõi.

Sợ Mục Chính Hi và cô có gì đó.

Nếu Mục Chính Hi đã kéo cô ta ra ngoài thì cô cũng thoải mái hưởng thụ, đỡ phải đấu võ mồm với cô ta.

Ở bên ngoài.

Lăng Tiêu Tường nhìn Mục Chính Hi, hất tay anh ra: “Chính Hi, anh có ý gì?” Hành động của anh bây giờ sẽ khiến cô ta hiểu lầm là anh làm vậy là để bảo vệ Hạ Tịch Nghiên đấy.

Mục Chính Hi đứng tại chỗ nhíu mày, trên khuôn mặt tuấn tú hiện lên vẻ tức giận, suy nghĩ một hồi lâu mới lạnh lùng nói: “Quay về đi!”

Nghe vậy Lăng Tiêu Tường đột nhiên cảm thấy buồn cười: “Quay về? Quay về làm gì? Em chỉ đến xem cô ấy thế nào thôi mà?”

“Hay là anh sợ em cản trở chuyện tốt của hai người?” Lăng Tiêu Tường nhìn anh, hỏi gần từng chữ.

Lời nói của cô ta, vẻ mặt của cô ta, giọng điệu của cô ta, tất cả những thứ này đều khiến Mục Chính Hi cảm thấy xa lạ.

“Tốt nhất là em nên biết mình đang nói cái gì! Mục Chính Hi lạnh lùng nhìn cô ta.

“Tất nhiên em biết em đang nói cái gì.

Chính Hi, anh thay đổi rồi. Trước kia anh chưa bao giờ làm những việc như thế này.

Còn giờ thì sao? Anh vì một người mình từng rất chán ghét mà đối xử với em như thế này. Em chỉ đến thăm cô ta thôi mà anh cũng đề phòng em như vậy sao?” Lăng Tiêu Tường nhìn Mục Chính Hi chất vấn.

Hết lần này tới lần khác bị tổn thương, cuối cùng đã khiến cô ta phải tuyệt vọng.

Cô ta không thể tiếp tục giả bộ điềm nhiên như không có việc gì, cô ta không thể chịu đựng được nữa!

Thấy Lăng Tiêu Tường trách mắng mình, Mục Chính Hi cau mày: “Em không biết vì sao anh lại làm như vậy sao?”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 341


CHƯƠNG 341

Nghe thấy vậy, Lăng Tiêu Tường chợt sửng sốt, nước mắt lưng tròng, nhìn đối phương bằng vẻ không thể tin nổi: “Anh, anh nói cái gì? Anh nói như vậy là có ý gì?”

“Tiêu Tường, đừng giả vờ, em không biết chính mình đã làm gì sao?” Mục Chính Hi nhìn cô ta nói: “Anh làm như thế này là vì không muốn làm lớn mọi chuyện. Hạ Tịch Nghiên chưa bao giờ làm bất cứ điều gì gây tổn thương đến em. Anh cũng hy vọng em sẽ dừng lại. Nếu không thì em sẽ ngày càng lún sâu hơn.” Mục Chính Hi nhìn cô ta nói.

Lăng Tiêu Tường sững sờ nhìn anh, nhưng trong lòng vẫn không thể tin được.

Những chuyện đó chỉ có mình cô ta biết, làm sao anh biết được?

Có lẽ Mục Chính Hi chỉ cố tình nói như vậy để làm cô ta bối rối thôi.

“Em không biết anh đang nói cái gì cả!”

Lăng Tiêu Tường phủ nhận.

Nghe thấy vậy, khóe miệng Mục Chính Hi chợt nở một nụ cười khinh thường: “Tiêu Tường, em đã thay đổi rồi, anh càng ngày càng không nhận ra em. Em nghĩ là những chuyện em làm thật sự không có ai biết sao?”

“Nếu em không gọi cho phóng viên thì làm sao họ biết Hạ Tịch Nghiên đi ra từ bãi đậu xe. Nếu không phải em cố ý tiếp tay thì làm sao bọn họ có thể thông qua cửa an ninh để đi vào bãi đậu xe thuận lợi như vậy?” Anh nhìn cô ta gắn từng chữ: “Nếu không phải như vậy thì làm sao Hạ Tịch Nghiên có thể bị phóng viên vây đánh bị thương?”

Nghe Mục Chính Hi nói ra từng câu một, Lăng Tiêu Tường chợt sững sờ, không biết nên nói cái gì.

“Em cố ý tách anh ra, nhờ anh đưa em về vì muốn khiến Hạ Tịch Nghiên bị phóng viên dây dưa ở bãi đậu xe phải không? Tiêu Tường, nếu không muốn người ta không biết thì đừng có làm. Em nghĩ là có thể sao?” Mục Chính Hi hỏi.

Lăng Tiêu Tường đứng nguyên tại đó, chớp mắt mấy cái, hóa ra anh đã biết hết cả rồi.

“Cho nên vì chuyện này mà anh thờ ơ với em sao?” Lăng Tiêu Tường chớp mắt, nhìn về phía Mục Chính Hi hỏi.

Mục Chính Hi không nói, nhưng sự im lặng của anh đã nói rõ hết thảy.

Lúc này, Lăng Tiêu Tường chợt cười lạnh: “Đúng, em thừa nhận, là do em làm đấy, vậy thì sao nào? Anh nói là cô ta chưa từng làm gì tổn thương em à. Vậy thì chắc anh cũng biết những chuyện cô ta làm với em còn gấp vạn lần những gì em làm với cô ta! “Lăng Tiêu Tường nhìn Mục Chính Hi hét lên.

“Từ khi cô ta xuất hiện ánh mắt của anh đều chỉ xoay quanh cô ta, không hề quan tâm đến cảm xúc của em. Chính Hi, anh đã bao giờ suy nghĩ cho em chưa?”

“Đó cũng chỉ là chuyện giữa hai chúng †a, không liên quan gì đến cô ấy!” Mục Chính Hi nói.

“Không liên quan sao? Nếu không có sự xuất hiện của cô ta thì anh sẽ không như thế này. Chúng ta sẽ vẫn như trước, sẽ ở bên nhau thật hạnh phúc. Đều do cô ta, vì cô ta xuất hiện nên mới thành như thế này!” Lăng Tiêu Tường hét lên, nước mắt lập tức chảy dài trên má, mặc kệ những người đang đứng trong hành lang.

Thấy Lăng Tiêu Tường khó chịu như vậy, Mục Chính Hi cau mày, chỉ có bản thân anh biết, chuyện giữa mình và Lăng Tiêu Tường sẽ không có kết quả.

Hạ Tịch Nghiên có xuất hiện hay không thì cũng vẫn vậy.

Dù hai người họ có kết hôn thì cuối cùng cũng chỉ có kết quả là ly hôn.

Mục Chính Hi suy nghĩ rồi nhìn cô ta: “Tiêu Tường, chuyện giữa chúng ta là chuyện giữa chúng ta, không liên quan gì đến Hạ Tịch Nghiên. Không cần biết cô ấy có xuất hiện hay không thì giữa anh và em… cũng sẽ không có kết quả!” Mặc dù †àn nhẫn nhưng Mục Chính Hi vẫn nói ra.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 342


CHƯƠNG 342

Nghe vậy, Lăng Tiêu Tường mới hoàn †oàn ngây ngẩn cả người.

Câu nói này còn tàn nhẫn hơn so với việc Hạ Tịch Nghiên xuất hiện.

Mặt cô ta thấm đẫm nước mắt, kinh hãi nhìn Mục Chính Hi: “Anh nói cái gì?”

“Lời anh nói là sự thất. Cho dù chúng ta có kết hôn thì kết quả cuối cùng cũng sẽ như vậy thôi!”

“Không!” Lăng Tiêu Tường che tai lại: “Em không tin, em không muốn nghe!

“Tiêu Tường!” Mục Chính Hi bước lên nhìn Lăng Tiêu Tường: “Em nghe anh nói…”

“Em không nghe, em không tin. Mục Chính Hi, anh có biết anh tàn nhẫn thế nào không? Nếu chúng ta sẽ không có kết quả thì tại sao anh lại ở bên em? Em không tin.

Em không tin…” Lăng Tiêu Tường hét lên, có thể nhìn ra lúc này cô ta đang vô cùng đau đớn, khổ sở.

“Em không nghe, em không tin. Mục Chính Hi, anh có biết anh tàn nhẫn thế nào không? Nếu chúng ta sẽ không có kết quả thì tại sao anh lại ở bên em? Em không tin, Em không tin…” Lăng Tiêu Tường hét lên, có thể nhìn ra lúc này cô ta đang vô cùng đau đớn, khổ sở.

Mục Chính Hi lằng lặng đứng nhìn dáng vẻ đau khổ của cô ta, cuối cùng vẫn mở miệng: “Tiêu Tường, đây là sự thật…”

“Đừng nói nữa!” Lăng Tiêu Tường hét lên: “Em không tin, tuyệt đối không tin!” Nói xong cô ta lập tức chạy ra ngoài, không đợi Mục Chính Hi nói tiếp.

Mục Chính Hi im lặng đứng nhìn bóng lưng cô ta, ánh mắt sâu thẳm rất phức tạp, có không đành lòng, nhưng lại có cảm giác nhẹ nhõm nhiều hơn…

Sau khi Lăng Tiêu Tường rời đi, Mục Chính Hi đứng ở cửa một lúc rồi mới bước vào trong.

Hạ Tịch Nghiên ngồi trên giường, nhìn thấy Mục Chính Hi đi vào thì nhướng mày hỏi: “Đi rồi à?”

Mục Chính Hi gật đầu.

Hạ Tịch Nghiên nhìn anh: “Chậc chậc, không ngờ với người phụ nữ nào anh cũng †àn nhẫn như vậy!” Hạ Tịch Nghiên nói với vẻ châm chọc.

Nghe vậy, Mục Chính Hi đột nhiên cau mày nhìn cô: “Em nói cái gì?”

“Anh chưa từng nghe câu yêu mà không lấy kết hôn làm mục tiêu thì đều là lưu manh à?” Hạ Tịch Nghiên nhìn anh nói.

“Em cũng nghe thấy rồi sao?” Mục Chính Hi hỏi.

Hạ Tịch Nghiên tỏ vẻ dửng dưng: “Hai người nói chuyện to tiếng như thế, tôi có muốn không nghe cũng không được!”

Mục Chính Hi nhíu mày nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Tôi chỉ đang nói sự thật thôi, để cô ấy từ bỏ sớm hơn, như vậy là tốt cho cô ấy”

“Vậy sao ngay từ đầu anh lại muốn ở bên người ta?” Hạ Tịch Nghiên hỏi ngược lại. Lúc này cô lại thấy đồng cảm với Lăng Tiêu Tường.

Gặp phải một người đàn ông như Mục Chính Hi đúng là xui xẻo.

Lời nói của Hạ Tịch Nghiên rất hung hăng ép người, Mục Chính Hi cũng thấy ấm ức, anh đột nhiên bước lại gần cô: “Sao nào? Giờ em lại đồng cảm với cô ấy à?”

“Đúng, cô ta gặp phải người như anh đúng là xui xẻo…”

“Ưm.”

Hạ Tịch Nghiên chưa nói xong thì Mục Chính Hi đã cúi người hôn lên môi cô.

Chặn cái miệng của cô lại, xem cô còn ý kiến ý cò nữa không!

Hạ Tịch Nghiên sửng sốt, muốn vùng vẫy tránh ra nhưng Mục Chính Hi lại giữ chặt gáy cô, cô không thể giãy ra mà chỉ có thể bất lực dùng tay đánh anh, đẩy anh ra.

Một lúc lâu sau Mục Chính Hi mới buông cô ra.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 343


CHƯƠNG 343

Đôi mắt thăm thẳm như đá đen nhìn chằm chằm vào cô.

“Mục Chính Hi, anh…”

“Xem ra đã lâu không dạy dỗ em nên em càng ngày càng không biết sợ rồi!”

Mục Chính Hi nhìn cô nói, trong mắt hiện lên vẻ nguy hiểm.

Bỗng chốc Hạ Tịch Nghiên lại không biết nên nói gì, dường như tất cả lời nói của cô đều đã bị ánh mắt đó của anh chặn lại.

Một lúc lâu sau Hạ Tịch Nghiên mới lùi về phía sau: “Mục Chính Hi, đã nói là không được dùng cách này rồi mà!”

“Tôi đâu có đồng ý!”

“Anh..”

“Tôi phát hiện ra phương pháp này rất có tác dụng với em đấy, trăm lần như một!”

Mục Chính Hi cười nói, ánh mắt cười đầy vẻ tự tin nhìn cô.

Hạ Tịch Nghiên hung hăng tỏ ý khinh vỉ, nhìn anh rồi nở nụ cười: “Sao nào? Sợ tôi châm chọc vào chỗ đau của anh nên không cho tôi nói à?”

Nhìn thấy dáng vẻ này của Hạ Tịch Nghiên Mục Chính Hi nhíu mày: “Tôi không cho em nói là bởi vì em không hiểu!”

“Vậy được thôi, anh nói cho tôi hiểu đi.

Đã không có kết quả với người ta thì vì sao lại còn ở bên người ta?” Hạ Tịch Nghiên hỏi nhưng cũng không tức giận.

Mục Chính Hi nhíu mày, ánh mắt phức tạp nhìn cô.

Hạ Tịch Nghiên cười: “Sợ rằng chỉ là cái cớ của anh để thoát khỏi cô ta thôi!”

Mục Chính Hi nhíu mày, ánh mắt phức tạp nhìn cô.

Hạ Tịch Nghiên cười: “Sợ là chỉ là cái cớ của anh thôi, cái cớ để thoát khỏi cô ta!”

Lúc này, Mục Chính Hi bỗng nhiên gật đầu: “Không sai, đúng là như vậy!”

Nghe vậy, Hạ Tịch Nghiên lại thấy hơi khác thường.

“Có muốn biết tại sao không?” Mục Chính Hi hỏi.

Hạ Tịch Nghiên sửng sốt, Mục Chính Hi có thể thừa nhận nhanh chóng như vậy thì nhất định là có âm mưul Hơn nữa, ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô khiến cả người cô không được tự nhiên.

Thấy Hạ Tịch Nghiên không hỏi, Mục Chính Hi lại tự mở miệng: “Bởi vì tôi…”

“Hả?”

“Không phải em rất muốn biết tại sao tôi lại vứt bỏ cô ấy sao? Vì sự xuất hiện của em nên tôi muốn chia tay cô ấy. Hạ Tịch Nghiên, tôi thích em… Mục Chính Hi đột nhiên nói, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô, khóe miệng nở một nụ cười nhạt, khiến Hạ Tịch Nghiên khó mà phân biệt được lời anh nói là thật hay giả.

Hạ Tịch Nghiên cũng nhìn anh, đôi mi †hon mảnh khẽ động, cô không thể không thừa nhận giờ khắc này Mục Chính Hi rất hấp dẫn!

Như một miếng m*t hút tất cả mọi thứ vào trong.

Tuy nhiên trong đó không bao gôm Hạ Tịch Nghiên.

Cô lấy lại tinh thần nhìn Mục Chính Hi, sắc mặt không được tự nhiên: “Trò đùa này không vui đâu!”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 344


CHƯƠNG 344

Nhìn thấy ánh mắt né tránh của Hạ Tịch Nghiên, Mục Chính Hi nhìn cô: “Nếu là thật thì sao?”

“Tôi không tin!” Hạ Tịch Nghiên phủ nhận ngay lập tức: “Tôi tự nhận bản thân không có năng lực giữ chân anh. Tổng giám đốc Mục phong lưu đa tình sao lại có thể bỏ cả một rừng hoa chỉ vì một người phụ nữ chứ? Nếu có thì cũng chỉ là tạm thời thôi. Nhưng người đó sẽ không phải là tôi!” Hạ Tịch Nghiên nhìn Mục Chính Hi, thản nhiên nói, giọng điệu thoải mái, nhưng nếu nghe kỹ thì vẫn thấy cô đang hơi run rẩy.

Nghe lời nói của Hạ Tịch Nghiên, Mục Chính Hi nhíu mày: “Trong lòng em tôi là người như vậy sao?”

“Chẳng lẽ không phải à?” Hạ Tịch Nghiên hỏi ngược lại: “Hình tượng của anh đã in sâu vào lòng tất cả mọi người như vậy từ lâu rồi!”

Mục Chính Hi: “…”

Khóe miệng anh run rẩy: “Tôi có thể hiểu là em không tự tin không?”

Hạ Tịch Nghiên mỉm cười: “Đây không phải vấn đề tự tin hay không tự tin. Tôi không cần phải làm ra chuyện khiêu chiến như vậy với anh.”

Mặt Mục Chính Hi sa sầm xuống, nhìn cô, nghiến răng nghiến lợi nói: “Em nói không sai, đích thực là như vậy đấy. Cho nên Hạ Tịch Nghiên, tốt nhất là em đừng có yêu tôi!”

Nghe vậy, Hạ Tịch Nghiên lại thấy buồn cười: “Anh yên tâm, tuyệt đối sẽ không có chuyện đó đâu!”

Sắc mặt Mục Chính Hi càng khó coi hơn, anh nhìn Hạ Tịch Nghiên mà chỉ muốn b*p ch*t cô!

Người phụ nữ này nói hai ba câu dễ nghe thì sẽ chết à?

Nhìn thấy bộ dạng Mục Chính Hi, Hạ Tịch Nghiên liền khôn ngoan chọn cách im lặng. Nhớ lại cuộc nói chuyện vừa rồi cô lại thấy ảo não. Đang yên đang lành tự dưng đi thảo luận chuyện đó với anh làm cái gì?

Đúng là rảnh quá mà!

Mục Chính Hi cũng trâm mặc đứng một bên, vẻ mặt khó chịu, trầm mặc không nói.

Cuối cùng sau một lúc thật lâu, Hạ Tịch Nghiên mới liếc nhìn ra ngoài cửa sổ: “À này, cũng muộn rồi, tôi muốn nghỉ ngơi, anh có muốn về không?”

Nói đến đây Mục Chính Hi mới nhìn cô: “Sao nào? Tối nay không cần tôi ở với em à?” Anh hỏi ngược lại.

Có thể nghe ra là anh đang tức giận!

Hạ Tịch Nghiên cố ý phớt lờ cách nói cố ý mập mờ của anh, cười nói: “Tôi chỉ bị gãy xương nhẹ thôi, không phải tàn tật, không cần đâu.

“Vậy thì tốt, lúc đi vệ sinh nhớ gọi điều dưỡng!” Mục Chính Hi liếc nhìn cô rồi xoay người đi ra ngoài.

Hạ Tịch Nghiên ngồi trên giường, vẻ mặt không định đáp lại.

Trung tâm thành phố A, ban đêm.

Ở thành phố phồn hoa đầy rẫy người giàu có này, ánh đèn neon vào ban đêm luôn cực kỳ sặc sỡ.

Có thể nói, quán bar này quy tụ tất cả những người giàu có ở thành phố A. Tất nhiên cũng có người đến đây để “kiếm thêm thu nhập”.

Sự xa hoa hiển hiện ở khắp mọi ngóc ngách, ánh đèn màu chói mắt, quầy bar trong suốt, ly cao ba phân tinh xảo, đủ các loại rượu cùng các công thức pha chế của các bartender.

Mọi thứ đều vô cùng náo nhiệt.

Ở quầy bar có một người phụ nữ đang ngồi một mình tay bưng ly rượu màu hổ phách, uống đến say mèm, liên tục rót hết ly này đến ly khác cho mình.

Người phụ nữ này không phải ai khác mà chính là Lăng Tiêu Tường.

Sau khi ra khỏi bệnh viện cô ta đã đi thẳng đến đây, bắt đầu uống rượu.

Chỉ cần nghĩ đến những gì Mục Chính Hi nói với mình là trái tim cô ta lại không ngừng đau đớn, rót hết ly này đến ly khác, lúc này chỉ có rượu mới có thể làm cho cô †a tê liệt.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 345


CHƯƠNG 345

Bề ngoài của cô ta, dáng vẻ chán chường của cô ta, rồi cả sự buồn bã của cô ta nữa, những điều đó đã thu hút không biết bao nhiêu người đàn ông muốn tiến tới.

Nói thế nào thì dáng người cô ta cũng không tệ, hơn nữa phụ nữ đang đau lòng là dễ xử nhất!

Lúc này, có một người đàn ông đi tới.

Trông anh ta rất lãng tử, nhìn là biết một †ay cao thủ tình trường. Anh ta đi tới, tay gác trên quầy bar, thần thái quyến rũ, ánh mắt mang theo vẻ ung dung, như thể người phụ nữ này hôm nay chắc chắn sẽ thuộc về anh tai “Thế nào? Có hứng uống một ly không?”

Người đàn ông hỏi, giọng nói khá dễ nghe.

Nghe thấy giọng anh ta, Lăng Tiêu Tường quay đầu sang lạnh lùng liếc mắt, khóe miệng gợi lên vẻ giễu cợt, sau đấy ngoảnh mặt làm ngơ, tiếp tục uống rượu.

Thấy đối phương phớt lờ mình, người đàn ông cũng không tức giận. Anh ta búng †ay gọi bartender muốn lấy thêm một ly rượu, sau đó nhìn Lăng Tiêu Tường: “Uống một mình chán lắm, để tôi uống cùng với em!” Nói rồi anh ta nhấc cái ly lên định cụng ly với Lăng Tiêu Tường.

Nhìn cái ly của anh ta Lăng Tiêu Tường nhếch miệng cười lạnh: “Anh sao?”

“Phụ nữ đau lòng uống rượu thì nên tìm người uống cùng!” Anh ta nói với nụ cười ung dung.

Đau lòng à?

Nghe thấy hai chữ này, sắc mặt Lăng Tiêu Tường hơi thay đổi: “Ai nói tôi đau lòng? Anh thì biết cái gì?” Lăng Tiêu Tường đột nhiên hét lên.

Nhìn dáng vẻ kích động của cô ta, người đàn ông kia lại càng chắc chắn với suy đoán của mình.

“Được, không phải là đau lòng, thế thì em uống với tôi một ly được chứ?” Người đàn ông mời gọi từng bước.

Lăng Tiêu Tường đã hơi say rồi, hai má ửng hồng, đôi mắt mê mang liếc nhìn anh †a, không thèm để ý đối phương mà tiếp †ục uống rượu.

Nhìn thái độ kiêu ngạo của cô ta, người kia cũng không chịu buông bỏ, anh ta vẫn ngồi bên cạnh, thản nhiên uống rượu.

“Uống một mình cô đơn lắm, uống hai người thì không vậy nữa!” Anh ta tự lẩm bẩm một mình, nhưng lời nói lại là nói cho Lăng Tiêu Tường ở bên cạnh nghe.

Cuối cùng Lăng Tiêu Tường cũng quay đầu sang mở mắt ra nhìn anh ta: “Sao?

Muốn tán tỉnh tôi à?

“Sao nào, không được ư?” Người đàn ông hỏi. Mặc dù nhìn anh ta đã thấy phong lưu, nhưng không thể phủ nhận anh ta cũng rất đẹp trai, không phải là vẻ đẹp kiểu yêu nghiệt sắc sảo mà là vẻ đẹp đến từ sự hoang dã và ph*ng đ*ng không thể trói buộc của anh ta.

Lăng Tiêu Tường nhìn khắp người anh †a đánh giá một hồi rồi tùy ý mở miệng chế nhạo: “Anh không có tư cách!”

Một câu, sắc mặt người đàn ông lập tức thay đổi, nhưng lại không tức giận, trái lại còn cong miệng cười: “Có đủ tư cách hay không, cô có thể thử xem!” Nói xong, anh †a đứng dậy khỏi ghế, kéo tay Lăng Tiêu Tường đi vào bên trong.

Lăng Tiêu Tường không giấy ra, trong lòng cũng sinh ra cảm giác k*ch th*ch, cô †a rất muốn nhìn xem rốt cuộc người đàn ông này muốn thế nào.

Vì thế, khi đi vào bên trong, nơi có ít người, Lăng Tiêu Tường gạt tay anh ta ra: “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

Giây tiếp theo, người đàn ông đột nhiên đẩy cô ta vào góc tường, sau đó chính mình chèn ép lên như có thể bắt nạt bất cứ lúc nào.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 346


CHƯƠNG 346

Hai người dán sát vào nhau, người đàn ông chậm rãi vươn tay nắm cằm cô ra, hai người đều uống không ít rượu, Lăng Tiêu Tường lại chếnh choáng say, cô ta híp mắt, mơ hồ nhìn người đàn ông trước mặt, cảm nhận được anh ta tới gần, cô ta chu môi theo bản năng, hai người gần sát nhau, nhưng cũng chưa chạm vào, có điều loại hơi thở mờ ám này mới càng khiến người ngứa ngáy, nói cho cùng, hiện tại trong lòng Lăng Tiêu Tường đang dần bành †rướng, rất muốn anh ta làm gì đó.

“Thế nào? Đây là cách chứng minh của anh à?!” Lăng Tiêu Vân nhướng mày hỏi anh ta, giọng điệu mang theo châm chọc cùng khiêu khích.

Dù là người đàn ông đầy tính kiên nhẫn cũng không thể nhịn nổi sự khiêu khích của một người phụ nữ, giây tiếp theo, anh †a nâng cằm cô ta hôn xuống.

Lăng Tiêu Tường cũng không kháng cự, dường như đang hưởng thụ thời khắc phóng túng này.

Nhưng mà, khi người đàn ông sắp chạm vào giới hạn của cô ta, cô ta bỗng nhiên tỉnh táo lại, bất chợt đẩy anh ta ra.

Không được!

Không được!!!

Cô còn muốn ở bên Mục Chính Hi, không thể như vậy!

Nhìn thấy Lăng Tiêu Tường như vậy, người đàn ông cợt nhả dừng lại, giống như đoán trước được sẽ là thế này.

“Làm sao? Không dám à!?”

Mặt mũi Lăng Tiêu Tường đỏ bừng, nói với anh ta: “Anh có biết tôi là ai không!?”

Người đàn ông lại không thèm để ý, anh †a đảo mắt, cười nói với cô ta: “Tôi không biết cô là ai, tôi chỉ biết, cô cần phải thuộc về tôi!” Nói xong, anh ta đứng thẳng lên, lại nhét một đồ vật vào túi quần cô ta: “Bên trên có số điện thoại của tôi, hoan nghênh đến tìm tôi bết cứ lúc nào!” Nói xong, anh †a cười tà mị rồi xoay người rời đi.

Lăng Tiêu Tường đứng đó, nhìn theo bóng dáng anh ta rời đi, lòng hơi hoảng hốt, cuối cùng cô ta lắc đầu, cũng rời khỏi nơi đó.

Sau khi về đến nhà, trong đầu cô ta tràn ngập cảnh tượng ở quán bar kia.

Khoảng cách giữa hai người gần sát, còn cả loại hơi thở này…

Cô thật sự sắp điên rồi!

c** q**n áo chuẩn bị tắm rửa, chẳng qua vừa cởi ra, một món đồ chợt rơi xuống đất, Lăng Tiêu Tường nhíu mày cầm lên xem, bên trên có ghi một dãy số.

Lúc này cô ta mới nhớ tới khi ở quán bar, người kia đã nhét số điện thoại vào người mình.

Nhìn giây lát, cô ta vo thành một cục rồi ném vào thùng rác, sau đó xoay người đi tắm rửa.

Bên kia.

Hạ Tịch Nghiên nằm ở phòng bệnh, làm cách nào cũng không thể ngủ được, thật sự không còn cách nào khác, cô đánh lấy điện thoại ra, vừa mới khởi động máy đã có người gọi đến, không phải ai khác mà chính là Tống Kỳ.

Đã trễ thế này, anh còn gọi điện thoại làm gì?

Nghĩ như vậy, Hạ Tịch Nghiên vẫn nghe máy.

“A lỗ…

“Tịch Nghiên, bây giờ em đang ở đâu?”

Tống Kỳ hỏi thẳng.

“Em ở… Bệnh viện, sao vậy ạ!?”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 347


CHƯƠNG 347

“Anh biết em ở bệnh viện, nhưng là bệnh viện nào!?” Tống Kỳ hỏi.

Vì vậy, Hạ Tịch Nghiên nói cho anh địa chỉ, sau đó hỏi: “Chẳng lẽ bây giờ anh muốn qua đây?”

“Anh mới vừa đi công tác về nghe tin em vào bệnh viện, em chờ đấy, anh đến ngay!” Tống Kỳ nói.

Nghe được lời này, Hạ Tịch Nghiên ngây cả người, ngay sau đó mở miệng: “Thật ra thì không cần, em không sao!”

“Chờ anh!”

Chỉ nói hai từ sau đó cúp điện thoại, trong điện thoạt truyền tới tiếng tút tút, Hạ Tịch Nghiên ngây cả người.

Quả nhiên, không tới hai mươi phút, Tống Kỳ đã xuất hiện ở trong bệnh viện.

“Em sao thế? Bị thương chỗ nào?” Vừa thấy mặt, Tống Kỳ đã nhìn Hạ Tịch Nghiên hỏi.

“Không có gì, chỉ là lỡ gãy xương nhẹ nên phải ở lại viện theo dõi thôi, không có vấn đề gì!” Hạ Tịch Nghiên nói, sau đó nhìn anh: “Anh vừa đi công tác về à?”

Tống Kỳ gật đầu một cái: “Ừ, mới vừa xuống máy bay!”

Lúc này trợ lí luôn ở bên cạnh nhìn, nói: “Đáng lẽ vé là chuyến bay sớm nhất ngày mai, nhưng nghe tin tức cô xảy ra chuyện, tổng giám đốc Tống sửa thời gian bay về!”

“Được rồi, không có chuyện gì cậu đi về trước đi!” Tống Kỳ nhìn Mike phía sau nói.

Mike sửng sốt một chút, gật đầu một cái: “Vậy cũng được, tôi về trước, tổng giám đốc, anh nhớ ăn cơm!”

Tống Kỳ cau lại cau mày, không nói gì nữa, Mikey rời đi.

Anh ta đi ra ngoài, Hạ Tịch Nghiên thì nhìn Tống Kỳ: “Anh còn chưa ăn cơm!?”

“Ở trên máy bay ăn một chút!” Tống Kỳ nói.

Hạ Tịch Nghiên: ”.. “

“Anh mau đi ra ăn gì đó đi!”

“Anh vẫn chưa đói, thấy em không bị gì anh yên tâm rồi!” Tống Kỳ nói.

Nghe lời anh nói, Hạ Tịch Nghiên cảm giác vạn phần áp lực, bộ dáng Tống Kỳ thế này, làm sao cô chịu nổi!

“Em không sao, nhưng nếu như anh không ăn gì, rất nhanh anh sẽ có sao!” Hạ Tịch Nghiên nói: “Có phải ỷ vào dạ dày bây giờ không đau, bắt đầu được nước lấn tới hay không?”

Nhìn nụ cười Hạ Tịch Nghiên, cười lên lúm đồng tiền như hoa, thế này tốt hơn bất kì thứ gì.

Tống Kỳ cũng cười cười: “Đúng vậy, rất lâu rồi không đau!”

“Anh là lành lặn rồi quên nỗi đau từ vết sẹo thôi, mau đi ăn gì đó đi!” Hạ Tịch Nghiên dặn dò.

Lúc này, Tống Kỳ nhìn ngoài cửa sổ: “Em chắc chắn lúc này bên ngoài còn có đồ ăn?”

Hạ Tịch Nghiên cũng nhìn đồng hồ, đã hơn mười hai giờ, lúc này đại đa số cửa hàng đều đóng cửa.

“Vậy làm sao bây giờ? ?”

“Còn làm sao được? Ngày mai ăn!” Tống Kỳ nói.

Bây giờ cũng chỉ có thể như vậy!
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 348


CHƯƠNG 348

Vì vậy, Tống Kỳ cùng Hạ Tịch Nghiên nói chuyện rất lâu, mãi tới lúc hai giờ, nhìn Hạ Tịch Nghiên hơi mệt mỏi, lúc này Tống Kỳ mới rời đi.

“Được rồi, em sớm nghỉ ngơi một chút, ngày mai anh quay lại thăm em!” Tống Kỳ nói.

Hạ Tịch Nghiên gật đầu một cái, không quên dặn dò: “Đi về có gì ăn thì ăn một chút nhé!”

“Được, anh biết rồi!” Tống Kỳ đáp, đối với cô mà nói, mỗi một câu dặn dò của Hạ Tịch Nghiên đối với anh đều là thứ quý giá.

“Em nghỉ ngơi sớm đi!”

“Vâng!”

Vậy là, Tống Kỳ đi.

Hạ Tịch Nghiên cũng không suy nghĩ nhiều, sau khi anh đi, Hạ Tịch Nghiên nằm ở trên giường ngủ.

Đêm đó, hai người ăn ý không có nói đến tên Mục Chính Hi.

Đối với Tống Kỳ mà nói, bây giờ Mục Chính Hi chỉ là một đối thủ cạnh tranh, anh không muốn nói thêm gì nữa.

Quan trọng nhất là Hạ Tịch Nghiên, chỉ cần cô không có chuyện gì, thế nào cũng được!

Còn Hạ Tịch Nghiên, biểu hiện của Tống Kỳ càng ngày càng rõ ràng, cô không muốn nói gì, lúc này, chỉ muốn làm theo trái tim mình.

Còn Hạ Tịch Nghiên, biểu hiện của Tống Kỳ càng ngày càng rõ ràng, cô không muốn nói gì, lúc này, chỉ muốn làm theo trái tim mình.

Tùy theo hoàn cảnh!

Đêm đó, Hạ Tịch Nghiên ngủ rất sâu, cũng rất say.

Tỉnh dậy, đã là tám giờ ngày hôm sau.

Hôm nay, người tới sớm nhất, không phải Mục Chính Hi, cũng không phải Tống Kỳ, càng không phải bà cụ, mà là —— Lăng Tiêu Tường!!

Nghĩ đến lời hôm qua Mục Chính Hi nói với cô ta ở bên ngoai, Hạ Tịch Nghiên nghe thấy rõ.

Đồng tình thì đồng tình, nhưng đối với cô gái trước mặt, cô vẫn không thể nào thích.

Lúc này, trong tay cô ta ôm một bó hoa tươi, nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Cô Hạ, dậy sớm thế!”

Còn Hạ Tịch Nghiên, biểu hiện của Tống Kỳ càng ngày càng rõ ràng, cô không muốn nói gì, lúc này, chỉ muốn làm theo trái tim mình.

Tùy theo hoàn cảnh!

Đêm đó, Hạ Tịch Nghiên ngủ rất sâu, cũng rất say.

Tỉnh dậy, đã là tám giờ ngày hôm sau.

Hôm nay, người tới sớm nhất, không phải Mục Chính Hi, cũng không phải Tống Kỳ, càng không phải bà cụ, mà là —— Lăng Tiêu Tường!!

Nghĩ đến lời hôm qua Mục Chính Hi nói với cô ta ở bên ngoai, Hạ Tịch Nghiên nghe thấy rõ.

Đồng tình thì đồng tình, nhưng đối với cô gái trước mặt, cô vẫn không thể nào thích.

Lúc này, trong tay cô ta ôm một bó hoa tươi, nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Cô Hạ, dậy sớm thết”

“Những lời này, hẳn tôi nên nói với cô Lăng mới đúng, cô còn dậy sớm hơn tôi!”

Hạ Tịch Nghiên nói.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 349


CHƯƠNG 349

“Muốn đến thăm cô một chút, còn phải tránh Chính Hi. Tôi không đến muộn được, phải sớm!” Lăng Tiêu Tường nói, giọng là lạ.

Lời của cô ta cũng là lời nói thật, Hạ Tịch Nghiên cười một tiếng, không nói gì.

“Cái này là cho cô!” Lăng Tiêu Tường nói.

Nhìn hoa trong tay cô ta, Hạ Tịch Nghiên nhướng mày, mở miệng: “Sợ là những lời này không thuận lòng cô, cô Lăng không cần vòng vo, có lời gì nói thẳng đi!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Nhìn dáng vẻ Hạ Tịch Nghiên, Lăng Tiêu Tường cười một tiếng, tự cầm hoa c*m v** trong bình.

“Đúng, tôi không định tặng cô, nhưng đến thăm bệnh nhân phải có dáng vẻ của người đến thăm bệnh, đúng không!?” Lăng Tiêu Tường nói.

Hạ Tịch Nghiên ngồi ở đó, không hề nhìn cô ta, mà đang đợi câu kế tiếp của cô 1a.

“Cô yên tâm, hôm nay tôi tới đây không làm gì cô đâu!” Lăng Tiêu Tường nhìn cô nhàn nhạt nói.

“Cô tới đây, không phải để nói với tôi mấy lời này chứ!?” Hạ Tịch Nghiên không tin.

“Dĩ nhiên không phải!” Vừa nói, Lăng Tiêu Tường vừa nghiêng đầu qua nhìn Hạ Tịch Nghiên, khóe miệng cong lên nụ cười thỏa mãn: “Tôi tới là để nói cho cô biết, làm chuyện gì cũng phải có chừng mực!”

Nghe được cái này, Hạ Tịch Nghiên cười lên. “Lăng Tiêu Tường, những lời này tôi trả lại y nguyên cho côi”

Lăng Tiêu Tường cau mày.

Hạ Tịch Nghiên nhìn cô ta: “Chuyện cô làm với tôi, mặc dù tôi không nói, không có nghĩa là tôi không biết, nhưng cô tốt nhất đừng để cho tôi nắm được đẳng chuôi, bởi vì, một khi tôi biết, tôi cũng sẽ không khách sáo đâu!”

Nghe được lời này, Lăng Tiêu Tường đầu tiên là ngây cả người, ngay sau đó cười lên: “Thật sao? Tôi lại muốn xem cô không khách sáo thế nào đấy!”

Nói đoạn, Lăng Tiêu Tường nhìn cô cười một tiếng: “Ý cô muốn nói là chuyện cô bị phóng viên vây lấy? Hay là chuyện lần trước. .. Cô mất tích! 2” Lăng Tiêu Tường nhìn cô chậm rãi hỏi.

Nghe được câu này, Hạ Tịch Nghiên sửng sốt một chút: “Quả đúng là cô!”

Lăng Tiêu Tường quay về phía cô, nụ cười kia thật giống như nói, là tôi thì sao?

Nhưng lời cô ta nói ra lại không như vậy: “Cô Hạ, cô nói chuyện có thể phải cẩn thận, tôi chỉ hỏi một câu, tôi hỏi không có nghĩa là tôi làm!”

Nhìn dáng vẻ cô ta, Hạ Tịch Nghiên đột nhiên cảm thấy mình quá khinh thường cô ta.

Sự đố kị của phụ nữ, không chỉ gia tăng hận thù của bọn họ, mà còn gia tăng chỉ số thông minh của bọn họ!

“Được thôi, vậy cô cứ giữ mồm đi, đừng để tôi tìm được chân tướng, nếu không… “

Hạ Tịch Nghiên nhìn cô ta cười lạnh một tiếng.

Không ngờ chuyện bắt cóc lần trước đúng là có liên quan đến cô ta.

Nếu như không phải là nghe cô ta mở miệng, cô chỉ nghi ngờ, không dám khẳng định, nhưng bây giờ, cô rất chắc chắn!

Chẳng qua là, sao Lăng Tiêu Tường lại dính líu tới Hà Lục Nguyên? Bây giờ Hà Lục Nguyên không tìm thấy đâu, có phải Lăng Tiêu Tường giấu đi không!

nghĩa là tôi làm!”

Nhìn dáng vẻ cô ta, Hạ Tịch Nghiên đột nhiên cảm thấy mình quá khinh thường cô ta.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 350


CHƯƠNG 350

Sự đố kị của phụ nữ, không chỉ gia tăng hận thù của bọn họ, mà còn gia tăng chỉ số thông minh của bọn họ!

“Được thôi, vậy cô cứ giữ mồm đi, đừng để tôi tìm được chân tướng, nếu không… “

Hạ Tịch Nghiên nhìn cô ta cười lạnh một tiếng.

Không ngờ chuyện bắt cóc lần trước đúng là có liên quan đến cô ta.

Nếu như không phải là nghe cô ta mở miệng, cô chỉ nghi ngờ, không dám khẳng định, nhưng bây giờ, cô rất chắc chắn!

Chẳng qua là, sao Lăng Tiêu Tường lại dính líu tới Hà Lục Nguyên? Bây giờ Hà Lục Nguyên không tìm thấy đâu, có phải Lăng Tiêu Tường giấu đi không!

Quan trọng nhất là, Mục Chính Hi có biết hay không?

Nghĩ đến đây, trong lòng Hạ Tịch Nghiên thoáng hiện lên một tia không thoải mái.

Nhìn vẻ mặt nghi hoặc của Hạ Tịch Nghiên, Lăng Tiêu Tường tiến lại gần nói: “Hạ Tịch Nghiên, tôi cũng tới cảnh cáo cô, tôi tuyệt đối sẽ không từ bỏ Chính Hi, nếu như cô còn không biết tốt xấu gì cứ tiếp tục như vậy, tôi đương nhiên sẽ có cách trừng phạt cô!” Lăng Tiêu Tường nhìn cô gắn từng chữ nói.

“Bây giờ cô đang đe dọa tôi à?” Hạ Tịch Nghiên nhìn cô ta hỏi, cũng không hề sợ hãi, cô là người kỳ lạ, ăn mềm không ăn cứng, cô ta càng uy h**p, cô càng không sợi “Tôi chỉ là đang cảnh cáo!”

“Đừng tưởng rằng ỷ vào bà cụ Mục là cô muốn làm gì thì làm, Chính Hi là của tôi, cô đã là quá khứ rồi!” Lăng Tiêu Tường nói.

“Sao cô không đi tìm Mục Chính Hi mà nói những lời này? Cô tìm tôi để làm gì?”

Hạ Tịch Nghiên cười lạnh nói, nhớ tới một chút thương cảm ngày hôm qua mà cô nổi lên, thật đúng là buồn cười.

Lăng Tiêu Tường nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Tôi không tìm anh ấy bởi vì bây giờ anh ấy còn ham những thứ mới mẻ, chờ anh ấy chơi đủ rồi, sẽ trở lại bên cạnh tôi!”

“Vậy à? Tôi chỉ sợ rằng anh ấy cảm thấy cô không còn mới mẻ nữa, muốn trở lại với tôi!”

“Cô …’ Sắc mặt của Lăng Tiêu Tường lập tức thay đổi.

“Cô Lăng, tôi cảm thấy mệt mỏi rồi, sẽ không tiễn cô nữa!” Hạ Tịch Nghiên ra lệnh đuổi khách, nói thêm câu nào với Lăng Tiêu Tường, cô đều cảm thấy là đang lãng phí thời gian.

“Hạ Tịch Nghiên, cô…”

Hạ Tịch Nghiên nhìn đồng hồ: “Tôi đoán Mục Chính Hi đang chạy tới đây, thế nào, cô có muốn ăn sáng xong rồi đi không?”

Hạ Tử Hi thoải mái nhướng mày, nhìn cô ta hỏi.

Lăng Tiêu Tường sửng sốt, hai tay nắm chặt, nhìn cô, gật gật đầu: “Hạ Tịch Nghiên, rồi cô sẽ hối hận!” Nói xong, cô ta xoay người đi ra ngoài.

Hạ Tịch Nghiên ngồi ở chỗ đó, nhìn bóng lưng cô ta đi ra ngoài, cũng không nói gì.

Cô không muốn cãi nhau với người khác, nếu không, một câu nói sẽ nghẹn chết bạn!

Rất hiển nhiên, Lăng Tiêu Tường chỉ giỏi uy h**p và cảnh cáo, mà Hạ Tịch Nghiên mới có thể một đòn thấy máu, đâm bạn đau những bạn cũng không biết nên đánh trả như thế nào!

Quả nhiên, không lâu sau khi Lăng Tiêu Tường rời đi, Mục Chính Hi thật sự đến!

Hạ Tịch Nghiên chỉ nói để hù dọa Lăng Tiêu Tường, không ngờ rằng anh lại thật sự đến!

Hôm nay Mục Chính Hi lại mặc một bộ quần áo màu trắng nhạt, mái tóc trên trán thoạt nhìn có cảm giác cực kỳ đẳng cấp, vừa nhìn là biết đã xử lý qua, khóe miệng mỉm cười xấu xa, lại mang theo cảm giác phóng khoáng.

Có thể nhìn ra hôm nay tâm trạng của anh rất tốt.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 351


CHƯƠNG 351

“Cô Hạ, em đang chờ tôi đến hay sao?”

Vừa vào cửa, Mục Chính Hi lập tức nhìn Hạ Tịch Nghiên hỏi.

Hạ Tịch Nghiên ngồi ở chỗ đó, nhìn anh, ngoài cười nhưng trong không cười: “Xem ra, hôm nay tâm trạng của Tổng giám đốc Mục rất tốt!”

Mục Chính Hi không trả lời câu hỏi này của cô, mà bưng bữa sáng qua, nhưng khi nhìn thấy một bó hoa tươi đặt ở bên kia, lông mày nhíu lại: “Có người đã đến đây?”

“Đúng!” Hạ Tịch Nghiên gật đầu.

“Ai? Tống Kỳ?” Mục Chính Hi hỏi, giọng điệu có vẻ rất không vui.

Nói đến chuyện này, Hạ Tịch Nghiên ngẩn người nhìn anh: “Anh tới đúng lúc, ném bó hoa kia ra ngoài cho tôi!”

Mục Chính Hi nhíu mày, nhìn Hạ Tịch Nghiên.

“Bạn gái của anh vừa mới đến đây khiêu khích tôi một lần nữa!” Hạ Tịch Nghiên nói.

“Em nói là Lăng Tiêu Tường?”

“Nếu không thì là ai? Anh có vài người bạn gái khác?” Hạ Tịch Nghiên hỏi ngược lại.

“Hạ Tịch Nghiên!!!”

“Ngoại trừ cô ấy ra, không ai sẽ mua một bông hoa không có hương vị như vậy!”

Hạ Tịch Nghiên nói.

Có thể nhìn ra, hôm này tâm trạng của Hạ Tịch Nghiên cũng không tốt lắm.

Mỗi câu đều kèm theo mùi thuốc súng!

Nhưng mà, tâm trạng của Mục Chính Hi lại không tệ, chỉ cần không phải là Tống Kỳ, †âm trạng của anh sẽ rất tốt.

“Cô Hạ, em thấy hoa không đẹp, hay là thấy người ta không đẹp?” Mục Chính Hi chậm rãi hỏi.

“Có khác nhau hay không?”

“Tất nhiên!”

“Khác nhau ở đâu?”

“Tâm trạng của em không tốt!” Mục Chính Hi bình tĩnh.

Hạ Tịch Nghiên liếc mắt nhìn anh một cái, không nói gì nữa.

Nhưng Mục Chính Hi lại có thể cảm giác được một chút không thích hợp.

“Thế nào rồi? Có muốn tôi ôm em đi rửa mặt hay gì đó không?” Mục Chính Hi nhìn cô hỏi.

“Không cần, tôi còn chưa tàn tật đến mức đói” Nói xong, Hạ Tịch Nghiên lập tức xuống giường, hôm qua lúc y tá đến, cô cố ý bảo người ta đưa một chiếc xe lăn đến đây.

Tuy nhiên vẫn còn một số khó khăn, chủ yếu là thạch cao trên bàn chân, rất bất tiện.

Nhìn thấy cô gắng sức nhưng đứng còn không vững, Mục Chính Hi thật sự không nhìn nổi nữa, ôm lấy cô.

“Mục Chính Hi anh…”

Tiếp theo, Mục Chính Hi lại đặt cô lên xe lăn.

“Cô Hạ, nói nhiều cũng vô ích, chịu khổ chỉ là bản thân mình!” Mục Chính Hi nhìn cô chậm rãi nói: “Phụ nữ vẫn nên dịu dàng một chút thì tốt hơn!”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 352


CHƯƠNG 352

Hạ Tịch Nghiên ngồi trên xe lăn, sau khi nghe Mục Chính Hi nói, mỉm cười mở miệng: “Dịu dàng cũng phải xem với người nào!” Nói xong, cô xoay xe lăn đi vào nhà vệ sinh, dáng vẻ hơi vụng về.

Mục Chính Hi ở phía sau, quyết định chờ cô đi ra, muốn thảo luận kỹ càng về sự dịu dàng của cô muốn đối xử với ai.

Sau khi rửa mặt đơn giản một chút, Hạ Tịch Nghiên lập tức đi ra, mà Mục Chính Hi đã dọn xong bữa sáng.

Mục Chính Hi ôm Hạ Tịch Nghiên trở lại giường. Cô cảm giác được sức mạnh trên vai Mục Chính Hi, cường tráng có sức lực, thoạt nhìn có vẻ gầy gò, không nghĩ rằng lại có sức mạnh khá lớn.

Mục Chính Hi ngước mắt lên, hai người bốn mắt nhìn nhau.

Giây phút đó, Hạ Tịch Nghiên ngẩn người, mở miệng: “Tổng giám đốc Mục, anh không cần phải đi làm hay sao? Anh “Hầu hạ” tôi, tôi không gánh nổi đâu!”

“Vậy ư? Thế thì lấy thân báo đáp đi!”

Mục Chính Hi thoải mái nói, vì thế lời nói của anh lại thành công thu hút ánh mắt của Hạ Tịch Nghiên.

“Nếu không phải là vì bà nội, anh sẽ đến hầu hạ tôi hay sao?” Hạ Tịch Nghiên nói.

Nghe cô nói, Mục Chính Hi ngẩn người, lập tức mở miệng: “Em thật sự không có lương tâm!”

“Ừm?”

“Không có gì, ăn chút gì đó đi!” Mục Chính Hi nói.

Nếu anh không nói, Hạ Tịch Nghiên cũng không hỏi nhiều, cô bắt đầu ăn sáng.

Sau khi ăn mấy miếng, Hạ Tịch Nghiên cảm thấy hơi kinh ngạc: “Anh mua cái này ở đâu vậy? Nó ăn rất ngon!”

“Chị Lý làm đấy!” Mục Chính Hi thản nhiên nói.

Nhắc đến chị Lý, khóe miệng Hạ Tịch Nghiên nhếch lên một nụ cười: “Chẳng trách hương vị lại quen thuộc như vậy, rất ngon, giúp ta gửi lời cảm ơn đến chị Lý!”

Mục Chính Hi liếc mắt nhìn thoáng qua Hạ Tịch Nghiên, người phụ nữ này đối xử với ai cũng tốt, chỉ đối xử gay gắt với anh.

“Lát nữa anh có đến công ty không?” Hạ Tịch Nghiên nhìn Mục Chính Hi hỏi.

“Làm sao vậy? Không nỡ để tôi đi?” Mục Chính Hi nhướng mày, trêu chọc nhìn cô.

“Ôi không, tôi muốn nói, thời gian không còn sớm nữa, anh nên trở lại công ty sớm đi!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Một câu nói làm cho sắc mặt của Mục Chính Hi lập tức suy sụp.

Mục Chính Hi nhíu mày, bất mãn mở miệng: “Em đang đuổi tôi đi?”

“Không!”

“Rõ ràng là em cói”

“Đây là tôi lo lắng cho công việc của anh thôi!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Nói đến đây, Mục Chính Hi ha hả cười lạnh vài tiếng, nụ cười kia làm cho Hạ Tịch Nghiên lạnh sống lưng.

“Hạ Tịch Nghiên, tôi đã gặp qua người không có lương tâm, nhưng tôi chưa từng thấy ai vô lương tâm như em vậy!” Nói Tịch Nghiên nhìn Mục Chính Hi hỏi.

“Làm sao vậy? Không nỡ để tôi đi?” Mục Chính Hi nhướng mày, trêu chọc nhìn cô.

TÔ) không, tôi muốn nói, thời gian không còn sớm nữa, anh nên trở lại công ty sớm đi!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Một câu nói làm cho sắc mặt của Mục Chính Hi lập tức suy sụp.

Mục Chính Hi nhíu mày, bất mãn mở miệng: “Em đang đuổi tôi đi?”

“Không!”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 353


CHƯƠNG 353

“Rõ ràng là em cói”

“Đây là tôi lo lắng cho công việc của anh thôi!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Nói đến đây, Mục Chính Hi ha hả cười lạnh vài tiếng, nụ cười kia làm cho Hạ Tịch Nghiên lạnh sống lưng.

“Hạ Tịch Nghiên, tôi đã gặp qua người không có lương tâm, nhưng tôi chưa từng thấy ai vô lương tâm như em vậy!” Nói xong, Mục Chính Hi hung hăng liếc nhìn cô một cái, xoay người rời đi, rầm một tiếng, cánh cửa bị đập mạnh một cách hung hăng.

Hạ Tịch Nghiên đang ngồi ở chỗ nào chứ, cảm thấy hoảng sợ, thật sự là kiêu ngạo, cô còn chưa nói gì mà anh đã tức giận rồi.

Cô tiếp tục ăn mặc kệ tất cả mọi thứ, chỉ là lông mi mảnh khảnh của cô hơi nhúc nhích, vẻ mặt của cô thoạt nhìn cũng có vẻ nghiêm túc hơn.

Hôm nay, Khả Khả và mấy nhân viên tranh thủ giữa trưa đến thăm cô, còn nói cho cô biết, Tổng giám đốc Mục ở công †y lại giống như ăn bom, vội vàng bảo Hạ Tịch Nghiên trở về.

Tống Kỳ cũng dành buổi trưa để thăm cô một chút.

Hứa Nghi Tuệ cũng đến thăm cô, bà nói chuyện thật lâu, thấy Hạ Tịch Nghiên không có vấn đề gì mới rời đi.

Tóm lại cả ngày hôm nay, Hạ Tịch Nghiên cũng không nhàn rỗi, cô thấy rất nhiều người, cô nằm viện lại gặp mặt nhiều người hơn so với đi xã giao.

Sau khi tất cả bọn họ rời đi, bà cụ đến vào buổi chiều.

Chân trước của bà bước vào cửa, chân sau rất nhiều người đi vào, trong tay cầm rất nhiều đồ đạc.

“Tiểu Nghiên à, thế nào rồi, tốt hơn một chút chưa?” Bà cụ hỏi.

“Bà nội, con không có việc gì, chỉ là…”

Hạ Tịch Nghiên nhìn cái lọ nhỏ kia, chớp chớp mắt, tỏ vẻ khó hiểu.

“Những thứ này đều là thuốc bổ mà bà nội bảo bọn họ làm giúp cháu, người ta đều nói thương gân động cốt một trăm ngày, cháu phải uống thêm chút canh xương, như vậy mới nhanh chóng khỏe hơn!” Bà cụ nói.

“Nhưng… cháu đâu thể dùng nhiều như vậy!” Hạ Tịch Nghiên nói, trước mặt cô phải có ít nhất năm sáu loại thuốc bổ khác nhau.

“Mỗi một loại bà nội đều cho người ta hầm một ít, bà nội cũng không biết cháu thích vị gì, đợi lát nữa cháu cũng uống thử một chút đi!” Bà cụ nói.

Nghe bà nói, Hạ Tịch Nghiên không nhịn được xấu hổ: “Bà nội, cháu cũng không kén ăn, bà làm như vậy thì lãng phí quá!” Hạ Tịch Nghiên nói.

“Chỉ cần Tiểu Nghiên của bà vui vẻ là được, xa xỉ thì xa xỉ!” Bà cụ nói.

Nghe bà cụ nói, Hạ Tịch Nghiên vô cùng cảm động: “Bà nội…”

“Cháu làm sao vậy? Cảm động rồi à?

– Nhìn vẻ mặt của Hạ Tịch Nghiên, bà cụ cười vô cùng vui vẻ: “Nếu cảm động thì làm cháu dâu của bà đi…”

Hạ Tịch Nghiên: “…”

Lời này sao giống giọng điệu của Mục Chính Hi vậy?

“Cháu yên tâm, lần này bà nội nhất định sẽ không để cho nó bắt nạt cháu!”

“Bà ơi, xin bà bỏ qua cho cháu đi!”

Hạ Tịch Nghiên lộ ra một vẻ mặt đáng thương.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 354


CHƯƠNG 354

Nhìn vẻ mặt của Hạ Tịch Nghiên, bà cụ nở nụ cười, Hạ Tịch Nghiên cũng phụ họa cười cười.

Lúc này, bà cụ nhìn xung quanh: “Thế nào, hôm nay Chính Hi không đến thăm cháu hay sao?”

“Bà nhìn xem, sau khi đếm vào buổi sáng, anh đưa bữa sáng cho cháu rồi đến công ty!”

“Đứa nhỏ này cũng thật là, hiện tại còn đến công ty làm cái gì, nó nên ở đây chăm sóc cháu mới đúng!” Bà cụ nói xong, sau đó không nhịn được thở dài.” Ài, EQ thấp quá cũng không tốt, Nghiên à, cháu phải thông cảm một chút!”

Nghe bà cụ nói như vậy, Hạ Tịch Nghiên lại càng thêm xấu hổ, xem ra bà cụ vẫn rất thời thượng.

Chỉ là Hạ Tịch Nghiên không đề cập đến chuyện Mục Chính Hi tức giận rời đi lúc sáng.

“Bà nội, cháu có bà đi cùng là được rồi!”

Hạ Tịch Nghiên cười nói.

“Cháu ấy à, chỉ được cái miệng ngọt sớt!”

Nghe đến đây, Hạ Tịch Nghiên nhướng mày: “Thật không bà?”

“Tất nhiên là thật rồi!” Bà cụ nói, sau đó nở nụ cười nhìn Hạ Tịch Nghiên.

Hai người tuy rằng không cùng tuổi, nhưng lại không có bất kỳ khoảng cách thế hệ nào, sau khi nói chuyện cả buổi chiều, bà cụ muốn trở về uống thuốc, lúc này mới bất đắc dĩ rời đi.

Sau khi bà cụ rời đi, trong phòng bệnh chỉ còn lại một mình Hạ Tịch Nghiên, cô ngồi ở chỗ đó suy nghĩ thật lâu, khóe miệng lặng lẽ lộ ra một nụ cười, trong lòng cảm thấy thả lỏng rất nhiều.

Nhưng ngồi ở chỗ đó, không biết vì sao, cô vẫn cảm giác đặc biệt buồn ngủ, cuối cùng nằm ở nơi đó thiếp đi.

Nhưng cô ngồi đó, không hiểu sao lại thấy rất buồn ngủ, cuối cùng cô nằm xuống rồi thiếp đi.

Giấc ngủ này Hạ Tịch Nghiên ngủ rất mê man, cô không ngừng nằm mơ, trong mơ có vô số cảnh tượng rất lộn xộn, cuối cùng một cơn ác mộng đánh thức cô.

Cô nằm trên giường nhìn lên trần nhà, trán đổ một lớp mồ hôi lạnh.

Giấc ngủ này rất mê man.

Lâu lắm rồi cô không mơ thấy ác mộng, không ngờ hôm nay lại mơ thấy ác mộng trong bệnh viện.

Cô lắc đầu rồi ngồi dậy, trước giờ cô chưa từng ngủ một giấc mê mệt như vậy!

Hạ Tịch Nghiên cầm điện thoại nhìn màn hình, không có cuộc gọi đến nào, cô lại nhét điện thoại xuống dưới gối.

Hạ Tịch Nghiên bỗng muốn ra ngoài đi dạo, cô chậm rãi xuống giường.

Bên kia.

Mục Chính Hi ngồi trên ghế xoay ở công †y, nét mặt quyến rũ đầy nham hiểm, tay thoải mái nghịch điện thoại, nhưng người phụ nữ đó không hề gọi đến, thậm chí một †in nhắn cũng không có.

Nghĩ đến đây, sắc mặt anh càng khó coi hơn.

Cô hiếu thắng đến thế sao?

Lúc đang suy nghĩ, điện thoại bỗng đổ chuông.

Anh giật mình cầm điện thoại lên, nhìn thấy số trên điện thoại, ánh mắt anh lập †ức u ám. Anh ấn nút trả lời, biếng nhác dựa người ra sau: “Chuyện gì?”

Người ở đầu bên kia nghe anh nói xong thì hài hước lên tiếng: “Thì ra là không muốn nhận điện thoại của tôi!”

“Có chuyện gì nói thẳng đi!” Tổng giám đốc Mục đã thể hiện rằng lúc này anh ta rất không vui.

“Bọn tôi đang ở chỗ cũ, muốn đến không?”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 355


CHƯƠNG 355

Mục Chính Hi sững người, nói: “Hai mươi phút!” Nói xong, anh dứt khoát ngắt máy.

Trong gian phòng của quán bar.

Ba người đàn ông anh tuấn đang ngồi đó, mỗi người đều có nét riêng, cho người †a cảm giác khác biệt nhưng lại xuất sắc khiến người ta không dám nhìn thẳng.

“Sao? Cậu ấy nói sao?” Tiêu Ân cầm ly rượu, thong thả hỏi với giọng nói rất êm tai.

“Hai mươi phút!” Huống Thiên Hựu nói rồi ném điện thoại lên bàn.

“Tôi nói mười phút!” Mạc Thiếu Thần lên tiếng, giọng điệu chắc nịch.

“Đồng ý!” Tiêu Ân đưa ly sang, Mạc Thiếu Thần cong môi, hai người cụng ly rồi uống cạn.

Quả nhiên mười phút sau, Mục Chính Hi xuất hiện trong phòng bao, trông có vẻ không vui.

Tiêu Ân nhìn anh: “Cậu đến gặp bọn tôi thì không cần phải trưng ra cái bộ dạng thất tình đó đâu!”

Mục Chính Hi liếc anh ta rồi lờ đi, ngồi xuống uống rượu.

Có thể nhìn thấy rõ ràng anh không vui.

“Sao vậy? Cãi nhau à?” Huống Thiên Hựu nhướng mày hỏi anh.

“Không biết cậu đang nói gì!” Mục Chính Hi ngước mắt nhìn sang, mặc dù không thừa nhận nhưng vẻ mặt đã bán đứng anh.

Huống Thiên Hựu cong môi nhìn Mục Chính Hi: “Vậy à? Nhưng vừa rồi cô ấy gọi cho tôi…”

Nói đến đây, Mục Chính Hi đột nhiên ngước mắt lên, cau mày, nửa tin nửa ngờ nhìn anh ta: “Cô ấy gọi cho cậu? Nói gì?”

Huống Thiên Hựu cười: “Quả nhiên, đàn ông đang yêu thì IQ bằng không!”

Nghe thấy thế, Mục Chính Hi hung hăng trừng anh ta.

Tiêu Ân với Mạc Thiếu Thần ngồi một bên nhìn hai người tương tác, sau đó lên tiếng.

“Thiên Hựu, giờ cậu vẫn không nhận thua à?” Tiêu Ân hỏi.

Nhắc đến chuyện này, Huống Thiên Hựu nhìn họ, Mạc Thiếu Thần ngồi một bên, thoải mái cầm ly rượu, bộ dạng như đang xem kịch hay.

Nghe thấy thế, Mục Chính Hi quay đầu nhìn họ: “Các cậu cược gì?”

Nhưng Huống Thiên Hựu lại thở dài, nhìn Mục Chính Hi: “Người anh em, cậu đổi phụ nữ thì phải nói trước một tiếng chứ!”

Mục Chính Hi cau mày.

Lúc này, Mạc Thiếu Thần thong thả lên tiếng: “Đã cược thì thua phải chịu, người Ị”

anh em, tôi đợi ảnh khỏa thân của cậu Huống Thiên Hựu ngồi đó, đưa tay sờ vào chiếc cằm quyến rũ: “Tung thì tung, anh đây không sợ đâu. Chỉ lo ngày mai bệnh viện không đủ nhân viên thôi!”

“Tại sao?”

“Chảy máu mũi nhiều quá!”

Mọi người: “…

Có thể tự kỷ đến mức này thì cũng chỉ có Huống Thiên Hựu thôi.

Mục Chính Hi nhìn họ: “Rốt cuộc các cậu cược cái gì?”

Thế nên ba người anh nhìn tôi tôi nhìn anh, cuối cùng vẫn thành thật giải thích.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 356


CHƯƠNG 356

Mục Chính Hi nghe xong thì nhìn họ: “Sao không nói sớm, nên thêm đồ cược “Thêm gì?”

“Ảnh của một nhóm gay còn gây sốc hơn ảnh khỏa thân của cậu ta nhiều!” Mục Chính Hi hờ hững nói.

Nói đến đây, Tiêu Ân không thể không cho Mục Chính Hi một like.

Đủ tàn nhẫn!

Thế là bốn người vừa uống rượu vừa nói chuyện, lâu rồi không gặp, cho dù không có nhiều đề tài nhưng cũng chúc mừng cho tình hình của nhau.

Bên kia.

Lăng Tiêu Tường ra khỏi công ty, vừa lên xe thì bỗng nhận ra không ổn, đang định xuống xe thì ngay lúc này, người phía sau đột nhiên lao tới.

“Cô Lăng đi đâu đấy?” Phía sau vang lên giọng nói lạnh lùng.

Lăng Tiêu Tường ngồi im không dám nhúc nhích, vì eo cô ta bị một con dao găm chĩa vào.

Cả người Lăng Tiêu Tường đơ ra không dám động đậy, nhưng cô ta chỉ cười khẩy: “Tổng Giám đốc Hà, ông có ý gì?”

“Câu này nên là tôi hỏi cô mới đúng. Tại sao Mục Chính Hi lại xuất hiện, chẳng phải cô nói với tôi sẽ không có ai giúp cô †a sao?”

Hà Lục Nguyên hỏi, nếu lúc đó biết Mục Chính Hi sẽ tham dự vào chuyện này thì chắc chắn ông ta sẽ không bắt tay với cô †a để làm chuyện này.

Nói đến đây, sắc mặt Lăng Tiêu Tường không tốt lắm: “Sao tôi biết được?”

“Cô không biết? Vậy cô có biết tôi trắng tay vì chuyện này không? Có nhà mà không về được, những điều này đều là do cô hại!” Hà Lục Nguyên kích động nói.

“Nếu tôi muốn hại ông thì sẽ không làm vậy!” Lăng Tiêu Tường nói: “Vì chuyện này mà tôi cũng bị Mục Chính Hi nghi ngờ, chẳng lẽ tôi muốn thế hay sao?”

Hà Lục Nguyên nghe thế thì sững sờ, như thể đang phân biệt thật giả trong lời nói của cô ta.

“Sau này tôi mới biết Hạ Tịch Nghiên là vợ cũ của Mục Chính Hi!” Lăng Tiêu Tường nói, cố khiến Hà Lục Nguyên tin cô ta.

“Cô nói gì?” Nghe thế, Hà Lục Nguyên hỏi với vẻ khó tin.

“Chuyện xảy ra rồi tôi mới biết, nếu tôi biết trước thì tôi sẽ không làm vậy! Huống hồ tôi vẫn đang tìm ông!” Lăng Tiêu Tường nói.

Hà Lục Nguyên vẫn chĩa dao vào cô ta: “Tìm tôi? Cô tìm tôi làm gì?”

“Tất nhiên là sợ ông bị bắt. Tôi tìm cho ông một chỗ an toàn rồi, ông có thể ở đó trước, đợi gió lặng xuống thì tôi đưa ông rời đi!”

“Cô nghĩ tôi sẽ tin cô à?”

“Bây giờ chúng ta cùng hội cùng thuyền, tôi lừa ông thì chẳng khác nào tôi đang hại mình, ông nghĩ tôi sẽ làm gì ông?” Lăng Tiêu Tường hỏi lại.

Nghe thấy vậy, Hà Lục Nguyên cân nhắc rồi nói: “Tôi mặc kệ, bây giờ tôi chỉ muốn tiền, tôi phải rời khỏi đây!” Ông ta gắn từng chữ một.

“Ông cảm thấy giờ ông chạy được sao?

Hiện tại khắp nơi đều đang tìm ông, ông hoàn toàn không chạy được!”

“Nếu tôi bị bắt thì chắc chắn tôi sẽ lôi cô theo!” Hà Lục Nguyên dữ tợn nói.

Nghe vậy, Lăng Tiêu Tường đảo mắt: “Ông yên tâm, tôi nhất định sẽ giúp ông, chắc chắn không để họ bắt ông đi!” Lăng Tiêu Tường nói.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 357


CHƯƠNG 357

“Đưa tôi tiền!”

“Ông muốn bao nhiêu?” Lăng Tiêu Tường hỏi.

“Mười lăm tỉ!” Hà Lục Nguyên nói.

“Mười lăm tỉ?” Nghe thấy thế, Lăng Tiêu Tường kinh ngạc.

“Sao? Thứ cô hại tôi mất không chỉ đơn giản là mười lăm tỉ thôi đâu, thiếu một đồng cũng không được!” Nói xong, con dao của ông ta càng kề sát Lăng Tiêu Tường, tỏ ý nếu cô ta không đưa thì ông ta sẽ giết cô ta.

“Ông cảm thấy giờ ông chạy được sao?

Hiện tại khắp nơi đều đang tìm ông, ông hoàn toàn không chạy được!”

“Nếu tôi bị bắt thì chắc chắn tôi sẽ lôi cô theo!” Hà Lục Nguyên dữ tợn nói.

Nghe vậy, Lăng Tiêu Tường đảo mắt: “Ông yên tâm, tôi nhất định sẽ giúp ông, chắc chắn không để họ bắt ông đi!” Lăng Tiêu Tường nói.

“Đưa tôi tiền!”

“Ông muốn bao nhiêu?” Lăng Tiêu Tường hỏi.

“Mười lăm tỉ!” Hà Lục Nguyên nói.

“Mười lăm tỉ?” Nghe thấy thế, Lăng Tiêu Tường kinh ngạc.

“Sao? Thứ cô hại tôi mất không chỉ đơn giản là mười lăm tỉ thôi đâu, thiếu một đồng cũng không được!” Nói xong, con dao của ông ta càng kề sát Lăng Tiêu Tường, tỏ ý nếu cô ta không đưa thì ông ta sẽ giết cô ta.

“Nhưng tôi lấy đâu ra nhiều tiên vậy chứ?”

“Ba cô là người phát triển tập đoàn Lăng Thị, Mục Chính Hi là Tổng giám đốc của tập đoàn Vân Duệ. Số tiền bình thường cô tiêu không chỉ nhiêu đây, cô thật sự xem tôi là người dễ lừa à?” Hà Lục Nguyên nhìn cô ta, hỏi.

“Nhưng…”

“Bớt nói nhảm đi, có đưa hay không?

Nếu cô không đưa, tôi chết thì cũng kéo cô theo làm đệm lưng!” Hà Lục Nguyên nói.

“Tôi đưa… tôi đưa!” Lăng Tiêu Tường căng thẳng nói, cô ta đảo mắt, lên tiếng: “Chi bằng chúng ta làm một giao dịch nữa, thế nào?”

Hà Lục Nguyên nghe thế thì cười khẩy: “Cô còn muốn giao dịch với tôi? Cô nghĩ tôi vẫn sẽ tin cô à?”

“Ông có thể nghe tôi nói trước rồi tính!”

“Tôi đưa ông thêm mười lăm tỉ nữa, tổng cộng là ba mươi tỉ. Ông giết Hạ Tịch Nghiên, thế nào? Giao dịch này thỏa đáng chứ?” Lăng Tiêu Tường nói.

Nghe đến đây, Hà Lục Nguyên sửng sốt, sau đó bật cười: “Xem ra cô thật sự rất hận người phụ nữ đó!”

“Chuyện này không liên quan đến ông, lẽ nào ông không hận cô ta sao? Nhưng cô ta hại ông mất tất cả, nếu ông làm thì tôi đưa ông, nếu ông không làm thì tôi tìm người khác làm. Chỉ là mười lăm tỉ này không phải con số nhỏ, ông suy nghĩ kỹ đi!”

Nghe những lời cô ta nói, Hà Lục Nguyên suy nghĩ.

“Ba mươi tỉ đủ để ông đến một nơi mới, bắt đầu lại từ đầu. Ông yên tâm, nhất định †ôi sẽ sắp xếp ổn thỏa để ông rời khỏi đây!”

Lăng Tiêu Tường nói, dẫn dắt từng bước, nhìn Hà Lục Nguyên qua kính chiếu hậu, như thể chắc chắn rằng ông ta nhất định sẽ làm.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 358


CHƯƠNG 358

Hà Lục Nguyên cũng nhìn Lăng Tiêu Tường, do dự hồi lâu rồi lên tiếng: “Được, tôi làm!”

Sau khi ông ta đồng ý, Lăng Tiêu Tường nhếch mép.

“Ông yên tâm, việc thành công thì tôi sẽ sắp xếp ổn thỏa tất cả để ông rời đi!” Lăng Tiêu Tường nói.

Hà Lục Nguyên gật đầu rồi nhìn Lăng Tiêu Tường: “Có điều tôi cũng cảnh cáo cô, nếu để tôi biết cô bán đứng tôi, cho dù có là ma thì tôi cũng không tha cho cô đâu!”

Sắc mặt Lăng Tiêu Tường cứng đờ giây lát, sau đó cô ta cười: “Ông yên tâm, chúng †a là người cùng thuyền, tôi vẫn hiểu đạo lý môi hở răng lạnh mà. Việc thành công, ông rời đi, sau này chúng ta không nợ gì nhau nữa!”

“Tốt nhất là vậy!” Hà Lục Nguyên nói.

“Bây giờ có thể rút dao của ông lại rồi chứ?” Lăng Tiêu Tường lên tiếng.

Lúc này Hà Lục Nguyên mới rút dao lại, Lăng Tiêu Tường thở phào một hơi.

Hà Lục Nguyên nhìn Lăng Tiêu Tường: “Tôi đã dùng điện thoại ghi âm lại những lời chúng ta vừa nói, nếu cô dám bán đứng tôi thì cô đừng nghĩ sẽ yên ổn!”

Nghe thấy thế, Lăng Tiêu Tường sững người.

“Ông nói cái gì?”

“Ông nói gì? ?” Lăng Tiêu Tường không dám tin tưởng nhìn ông ta.

Hà Lục Nguyên cười lạnh một tiếng, thu dọn đồ đạc: “Nếu cô ngoan ngoãn, như vậy cái này đến lúc đó tôi tự nhiên mang đi nước ngoài, nhưng Nếu cô dám có động tác nhỏ gì, tôi chết, cô cũng đừng mong sống!”

“Ông ca Lúc này, Hà Lục Nguyên đã đội mũ đeo khẩu trang, nhìn cô ta: “Ba mươi tỷ, một đồng cũng không thể thiếu!” Vừa nói, ông †a cong môi cười, “Chúng ta sẽ liên lạc lại!”

“Không cần!” Lăng Tiêu Tường nói.

Nghe đến đây, động tác xuống xe của Hà Lục Nguyên dừng lại: “Sao? Đổi ý?”

Khóe miệng Lăng Tiêu Tường cong một tia cười lạnh: “Tôi nói cho ông, bây giờ Hạ Tịch Nghiên đang ở trong bệnh viện, muốn ra tay, rất dễ dàng…”

Sau khi Hà Lục Nguyên xuống xe, Lăng Tiêu Tường ngồi trong xe, trầm tư rất lâu.

Không nghĩ tới lại bị ông ta ghi âm lại!

Nghĩ tới đây, nắm đấm cô ta nắm chặt, bất kể như thế nào, cô ta cũng phải nghĩ cách lấy được điện thoại di động của ông tai Đột nhiên đạp đạp cần ga, lái xe đi…

Lựa ngày không bằng gặp ngày.

Hà Lục Nguyên lấy được một chiếc xe, lái đến cửa bệnh viện.

Bởi vì Lăng Tiêu Tường nói, tối hôm nay, không có ai sang đây thăm cô, mà Mục Chính Hi, vào giờ phút này cũng đang uống rượu với người khác.

Cho nên, hôm nay là một cơ hội tốt!

Đậu xe ở cửa, ông ta đẩy cửa xe ra xuống xe, nhìn bốn phía, cũng không có người nào, lấy mũ che bớt, đi vào trong.

Hạ Tịch Nghiên đi một vòng bên ngoài, không có ý gì, lại trở về.

Đang lúc ấy thì, bốn cậu chủ trong quán rượu nhàn rỗi nhàm chán, Huống Thiên Hựu nhìn Mục Chính Hi nói: “Không bằng bây giờ tôi gọi điện cho Hạ Tịch Nghiên, hỏi thăm tình huống giúp anh, thế nào?”

Mục Chính Hi lườm anh một cái, lạnh lùng ném cho anh hai chữ: “Nhàm chán!”

Vừa nói, cầm ly rượu lên uống.

Anh em nhiều năm như vậy, sao Huống Thiên Hựu không hiểu anh!
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 359


CHƯƠNG 359

Mặc dù ngoài miệng nói nhàm chán, nhưng nội tâm khẳng định rất phập phồng, đang kêu gào, gọi đi, gọi đi!

Nghĩ vậy, Huống Thiên Hựu gọi cho Hạ Tịch Nghiên, tư thế ưu nhã đặt điện thoại bên tai.

Mục Chính Hi cau mày, nhìn hành động của anh: “Anh gọi thật sao?”

“Nhìn tôi giống đang đùa giỡn sao?”

Huống Thiên Hựu nói.

“Sao anh có thể có số điện thoại di động của cô ấy?” Mục Chính Hi hỏi, giọng, mơ hồ hơi ghen tuông.

“Muốn biết số điện thoại của một người rất khó sao?” Huống Thiên Hựu hỏi ngược lại, sau đó nhìn vẻ mặt của Mục Chính Hi: “Này, chẳng lẽ anh đang ghen?”

“Tôi không thích ghen tuông!” Mục Chính Hi lạnh lùng ném cho anh mấy chữ.

Huống Thiên Hựu cười một tiếng, điện thoại vẫn đang kêu.

Lúc này, Hạ Tịch Nghiên từ bên ngoài trở về, mới vừa đến phòng thì nghe được điện thoại di động đang kêu, nhưng không biết vì sao, cô hành động bất tiện, vốn không cách nào đi nhanh, chỉ có thể cố gắng nhanh nhất đi tới bên kia.

Chờ cô cầm điện thoại di động lên, đã cúp mất rồi.

Nhìn dãy số, là một dãy số lạ, Hạ Tịch Nghiên cau mày.

Sẽ là ai?

Vừa rồi, cô còn tưởng rằng là Mục Chính Hi gọi tới, người này một ngày không lộ diện, không nghĩ tới lại là một dãy số lạ!

Suy nghĩ, có cần gọi lại không.

Mà bên kia.

Huống Thiên Hựu cau mày: “Không có người nhận!”

Nghe được câu này, Mục Chính Hi cau mày, cô không thể đi đường, điện thoại di động vẫn luôn ở bên người, không thể không nghe.

Chẳng lẽ, đã xảy ra chuyện gì?

Đang suy nghĩ, điện thoại Huống Thiên Hựu reo lên.

Huống Thiên Hựu nhìn một cái, ngay sau đó nhướn mày nhìn Mục Chính Hi: “Điện thoại gọi tới!” Vừa nói, lập tức nhận.

“Alô….

Nghe được giọng nói xa lạ trong điện thoại, Hạ Tịch Nghiên cau mày, ngay sau đó mở miệng: “Xin chào, tôi là Hạ Tịch Nghiên, xin hỏi vừa rồi có phải anh gọi điện thoại cho tôi?”

Khóe miệng Huống Thiên Hựu nhếch lên: “Đúng vậy…”

“Xin hỏi anh là? Có chuyện gì không?”

Hạ Tịch Nghiên hỏi, đột nhiên cảm giác trong giọng nói, có tia quen thuộc.

Lúc này, hoàn toàn không chú ý tới, có bóng người ngoài cửa từ từ đi tới…

“Tôi gọi điện thoại, là để bày tỏ sự áy náy!” Huống Thiên Hựu nói, mỗi một câu nói, anh ngước mắt nhìn Mục Chính Hi ở đối diện, khóe miệng nhếch lên, như cố ý làm nâng lên lòng h*m m**n của Mục Chính Hi .
 
Back
Top Bottom