Ngôn Tình Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 380


CHƯƠNG 380

Nhưng bà cụ Mục lại cười: “Cô Lăng, cô từng nghe câu nói này chưa? Ông trời có mắt, vẫn nên trân trọng những giây phút đi cùng nhau thì tốt hơn!”

Hạ Tịch Nghiên: “…”

Trong lòng cô đang nghĩ, bà cụ này đúng là bắt kịp xu hướng mà, ngay cả những từ “hot” bây giờ bà ta cũng biết.

“Bà nội… Bà, đây là có ý gì ạ?” Lăng Tiêu Tường hỏi, thậm chí dù có cả vú lấp miệng em cỡ nào mà nhìn thấy bà cụ Mục, khí thế vẫn không khỏi yếu đi vài phần.

Bà cụ Mục cười: “Chính cô tự châm chước đi, nếu cô có thể nghe hiểu thì chứng tỏ cô còn có thể cứu!”

Bà cụ nói quá mức thẳng thắn, nào có ai ở đây nghe không hiểu chứ.

Lúc này, cô ta chỉ có thể gật đầu: “Cháu biết rồi!”

“Cô Lăng, hay là cô đi đi, đừng gây trở ngại cháu tôi theo đuổi cháu dâu nữa!” Bà cụ nói.

Cháu dâu???

Nghe thế, Lăng Tiêu Tường sửng sốt, cô †a nhìn Mục Chính Hi rồi lại nhìn bà cụ với ánh mắt không thể tin nổi.

“Đúng vậy, chính là Tịch Nghiên và Chính Hi, nhìn thấy hai đứa ân ái như vậy, tôi làm bà nội cũng chỉ có thể giúp đỡI”

Hạ Tịch Nghiên: “… Bà nội!”

Cô vừa mới lên tiếng đã bị ánh mắt bà cụ Mục ném sang chặn họng.

Mục Chính Hi nhíu mày, tốc độ bà nội làm việc cũng quá nhanh rồi: “Bà nội!”

“Cháu câm miệng!”

Mục Chính Hi: “…”

Lăng Tiêu Tường khó có thể tin, nghe được lời bà cụ nói, hốc mắt cô ta rưng rưng nước mắt, chẳng qua cô ta không cam lòng, hai tay nắm chặt, nói với bà cụ: “Nhưng mà, cháu mới là bạn gái Chính HiI”

“Cô Lăng, chuyện này tôi sẽ thay Chính Hi nói với cô, là giả, chơi chơi thôi, làm gì phải coi là thật!”

“Bên ngoài bao nhiêu phụ nữ tự xưng là bạn gái Chính Hi, nhưng dù Chính Hi thế nào, vị trí mợ chủ nhà họ Mục chỉ có thể có một, đó chính là Tịch Nghiên, đây là chuyện không thể nào thay đổi!”

“Hai đứa đã kết hôn từ lâu rồi, chắc cô biết chuyện này nhỉ!?” Bà cụ Mục hỏi.

Nghe nói như thế, Hạ Tịch Nghiên xấu hổ không thôi.

Bà cụ muốn ầm ï thế này sao?

Mục Chính Hi cũng không biết nên nói cái gì, lần diễn này của bà nội chỉ có thể nói là diễn không tệ.

Chẳng qua đối với nước mắt của Lăng Tiêu Tường, anh thật sự không có miễn dịch, nếu Hạ Tịch Nghiên nói đều là thật, như vậy Lăng Tiêu Tường cũng chạm đến giới hạn của anh.

“Không phải bọn họ đã ly hôn à?” Lăng Tiêu Tường không cam lòng hỏi lại.

“Vợ chồng son nào có không cãi nhau, chẳng qua bây giờ tốt lắm, tình cảm bền vững như sắt thép, Chính Hi có thể bỏ cả tính mạng vì Tịch Nghiên, đó đã đủ chứng minh bọn họ rất yêu nhau, chờ bọn họ làm lành rồi vẽ đi phục hôn!” Bà cụ nói, giọng điệu kia cực kỳ mạnh mẽ.

Thật giống như, chuyện này, đã chắc như đỉnh đóng cột rồi.

Hạ Tịch Nghiên, này…

Cô có thể cắm một câu vào không?

Nhìn dáng vẻ khóc như hoa lê dính mưa của Lăng Tiêu Tường, ánh mắt tràn ngập hận ý kia nữa, tất cả đều là nhắm vào cô đó!
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 381


CHƯƠNG 381

Cô có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không nói rõ được.

Không để cô kịp lên tiếng, bà cụ đã dùng ánh mắt chặn lại những lời cô muốn nói, Hạ Tịch Nghiên chỉ có thể ngoan ngoan câm miệng.

Giờ này khắc này, Lăng Tiêu Tường đứng ở nơi đó, trên mặt đầy nước mắt.

Cho dù cô ta không tin, nhưng đối mặt với bà cụ, cô ta cũng không thể nói được lời nào.

Ngay lúc này, Hạ Tịch Nghiên nhìn sang bà cụ Mục: “Bà nội, hôm nay bà lại lấy cháu ra làm quân cờ nữa rồi!”

Nghe thấy Hạ Tịch Nghiên nói thế, bà cụ mỉm cười: “Mặc dù lấy cháu làm quân cờ nhưng đó cũng là suy nghĩ thật của bà!” Bà cụ Mục nói.

Thái độ đối với Lăng Tiêu Tường và Hạ Tịch Nghiên, khác nhau một trời một vực.

Hạ Tịch Nghiên: “..” Ánh mắt không tự chủ mà nhìn sang Mục Chính Hi.

Anh nằm ở đó, trông như rất vui vẻ, tuy bị thương nhưng xem ra rất thong dong.

Anh không nói gì cả, nhưng dường như ngầm đồng ý những lời nói của bà cụ Mục.

“Bà nội, trò đùa này không vui tẹo nào cả!” Hạ Tịch Nghiên cười nói.

Bà cụ Mục biết da mặt cô mỏng nên cũng không đôi co với cô thêm nữa, bà bước tới nhìn vào cô: “Đến đây nào, để bà nhìn mặt cháu xem, thế nào, có đau không!?”

“Vẫn tốt cả, không có chuyện gì đâu bài”

“Người phụ nữ này thế mà lại có thể ra tay!” Bà cụ Mục có vẻ không vui khi nhắc đến Lăng Tiêu Tường.

Hạ Tịch Nghiên ngẫm nghĩ rồi cười: “Được rồi bà, cháu thật sự không có việc gì”

“Cháu đó, chỉ được cái cứng miệng nhưng mềm lòng!” Bà cụ nói.

Hạ Tịch Nghiên cười: “Được rồi bà nội và bà Mục nói chuyện với nhau đi, lát nữa cháu quay lại!” Hạ Tịch Nghiên nói.

“Được Bà cụ Mục gật đầu.

Sau đó Hạ Tịch Nghiên rời đi.

Nhìn Hạ Tịch Nghiên rời đi, bà cụ Mục cũng bước tới, ngồi bên cạnh giường của Mục Chính Hi.

“Chính Hi, có một số việc bà không nói †oạc ra, thiết nghĩ cháu cũng có thể nhìn ra được phải không!” Bà cụ nói thẳng.

Mục Chính Hi nửa nằm nửa ngồi ở nơi đó, sau khi nghe thấy bà cụ nói thì gật đầu: “Bà nội, bà yên tâm đi, việc này cháu làm được!

Bà cụ nở nụ cười, nhích tới gần: “Nếu đã như vậy thì sớm theo đuổi Tịch Nghiên đi, để con bé quay về với bà…”

Nhìn thấy khuôn mặt biến hóa khôn lường của bà cụ, Mục Chính Hi: “…

Tin tức Mục Chính Hi và Hạ Tịch Nghiên xảy ra chuyện vào hôm qua bị truyền đi với tốc độ chóng mặt.

Lần trước Hà Lục Nguyên bắt cóc người rồi bỏ trốn, cộng thêm lần này tội cố ý mưu sát nên đã bị cảnh sát phát lệnh truy bắt.

Hạ Tịch Nghiên vừa đi ra không bao lâu thì Hạ Nguyên và Hứa Nghỉ Tuệ đã vội đến.

Trông thấy hạ Tịch Nghiên thì lo lắng không thôi.

“Tịch Nghiên à, nghe nói con…” Hứa Nghỉ Tuệ chưa kịp nói hết lời đã bị Hạ Tịch Nghiên chặn lại.

“Con không sao đâu mẹ!” Hạ Tịch Nghiên nói.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 382


CHƯƠNG 382

“Nhưng mà mẹ xem tin tức thấy bảo con suýt nữa đã bị giết rồi, rớt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy!?” Hứa Nghỉ Tuệ và Hạ Nguyên lo lắng hỏi.

Thế là chẳng còn cách nào khác, Hạ Tịch Nghiên chỉ có thể nói rõ đầu đuôi câu chuyện cho bọn họ nghe.

“Sự việc là như thế đó!” Hạ Tịch Nghiên nói, nhưng mà cố ý giấu đi lời nói của Hà Lục Nguyên rằng có người đứng sau sai khiến ông ta, nhưng việc không có chứng cứ xác thực, Hạ Tịch Nghiên trước giờ sẽ không nói lung tung, cũng không muốn làm bọn họ lo lắng thêm.

Nghe tới đây, Hạ Nguyên và Hứa Nghi Tuệ đều kinh hoàng khiếp sợ, nhưng sau khi nghe nói Mục Chính Hi đã cứu Hạ Tịch Nghiên thì không biết phải nói gì mới tốt.

Chuyện lần trước là do Mục Chính Hi cứu thoát, việc phóng viên cũng thế, bây giờ cũng vậy…

Cuối cùng chuyện là như thế nào?

“Tịch Nghiên, con nói cho mẹ biết, con và Mục Chính Hi… hai đứa làm lành rồi không!?” Hứa Nghi Tuệ nhìn cô hỏi.

“Không có đâu mẹ, mẹ đừng nói lung tung!”

“Thật sự không có?”

Hạ Tịch Nghiên gật đầu: “Thật mà!”

Thấy Hạ Tịch Nghiên nói vậy, Hạ Nguyên và Hứa Nghỉ Tuệ còn có thể nói gì được nữa, bọn họ cũng không thể hỏi thêm gì nhiều.

Đúng vào lúc này, Tống Kỳ cũng chạy đến.

Lúc trông thấy Tống Kỳ, Hạ Nguyên và Hứa Nghi Tuệ hơi ngây ra, sau đó lên tiếng nói: “Các con nói chuyện đi, mẹ và ba con đi thăm Mục Chính Hi”

Hạ Tịch Nghiên gật đầu, sau đó Hạ Nguyên và Hứa Nghi Tuệ đi ra phía bên ngoài.

Lúc trông thấy Hạ Nguyên và Hứa Nghi Tuệ, Tống Kỳ cũng rất nho nhã lịch thiệp, lễ phép chào hỏi.

Thật ra mà nói thì Tống Kỳ khá được lòng Hứa Nghi Tuệ, nhưng kết quả ra sao thì cũng phải chờ xem Hạ Tịch Nghiên chọn lựa như thế nào.

Lúc họ đi ra ngoài, Hạ Tịch Nghiên nhìn sang Tống Kỳ, khẽ cong khóe môi cười: “Tống Kỳ!”

Trông thấy Hạ Tịch Nghiên vẫn bình an vô sự thì Tống Kỳ mới thở phào nhẹ nhõm, chầm chậm bước đến: “Em sao rồi, không có việc gì chứ!?”

Hạ Tịch Nghiên gật đầu: “Ừm, em không sao cả!”

“Vậy thì tốt…” Tống Kỳ nói, nhưng mà giọng điệu thâm trầm, mang theo chút gì đó không vui.

“Anh sao vậy!?” Thấy dáng vẻ đó của Tống Kỳ, Hạ Tịch Nghiên hỏi.

Nghe thấy cô hỏi, Tống Kỳ ngẩng đầu, mắt đăm đăm nhìn Hạ Tịch Nghiên, bất lực nở nụ cười cay đắng: “Anh đang nghĩ tại sao mỗi lần em gặp chuyện, đều không có anh ở bên cạnh!”

Hạ Tịch Nghiên sững sờ nhìn Tống Kỳ.

“Có phải là ý trời đã định không?” Tống Kỳ hỏi, anh có một loại cảm giác bản thân sắp đánh mất Hạ Tịch Nghiên rồi.

Không phải.

Trước giờ anh chưa từng có được, nhưng bây giờ lại cảm thấy khoảng cách với Hạ Tịch Nghiên ngày càng xa hơn.

Nghe những lời Tống kỳ nói, Hạ Tịch Nghiên vờ thả lỏng mỉm cười: “Giọng điệu này của anh là đang trù ẻo em gặp chuyện nhiều chút sao?”

“Anh không có ý đó!” Tống Kỳ giải thích, tuy chỉ là một câu nói nhưng lại hùng hồn mạnh mẽ.

Hạ Tịch Nghiên mỉm cười: “Được rồi, em chọc anh thôi!”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 383


CHƯƠNG 383

“Vậy em thì sao…” Tống Kỳ nhìn cô hỏi, giọng nói ủ rũ, con ngươi mờ đục.

“Hả?”

“Em và Mục Chính Hi, hai người…” Lời đến cửa miệng nhưng Tống Kỳ không biết phải nói như thế nào.

Tống Kỳ vừa nói dứt lời, trong đầu Hạ Tịch Nghiên lại nhớ đến chuyện xảy ra hôm qua, cho dù Mục Chính Hi sắp hôn mê nhưng vẫn giữ chặt lấy tay cô, cô vẫn cố gắng chống đỡ bởi vì Hạ Tịch Nghiên biết anh sợ cô sẽ sợ hãi, Nghĩ đến điều này, Hạ Tịch Nghiên không dám nghĩ tiếp nữa.

Cô bình tĩnh trở lại, nhìn sang Tống Kỳ: “Là anh ấy cứu eml”

“Vậy hai người…” Nói đến đây, Tống Kỳ cảm thấy lời nói của mình có vấn đề, nên vội sửa lại: “Vậy anh ta như thế nào rồi?

Vết thương như thế nào?”

“Anh ấy bị thương khá nặng!” Hạ Tịch Nghiên nói sự thật.

Tống Kỳ biết cũng rất rõ ràng một điều, Mục Chính Hi không tiếc mạng sống để cứu Hạ Tịch Nghiên, anh bị thương càng nặng thì Hạ Tịch Nghiên càng quan tâm đến anh.

“Anh thật ghen ty vết thương của anh †a, ghen ty anh ta được nằm trên giường bệnh…” Tống Kỳ khổ sở cười, lúc này anh thật ghen ty Mục Chính Hi đang nằm trên giường bệnh kia.

Anh nguyện được hoán đổi vị trí.

Nếu là anh, anh cũng có thể làm như vậy, chỉ là mỗi lần Hạ Tịch Nghiên gặp chuyện đều không có anh ở bên…

Nghe thấy lời nói của Tống Kỳ, Hạ Tịch Nghiên mỉm cười: “Không phải chứ!? Việc này mà anh cũng ghen ty sao!”

“Anh ghen ty những vết thương kia là vì em mà bị, phải nằm trên giường bệnh cũng là vì em!” Tống Kỳ nhẹ nhàng nói, giọng nói không lớn, ngữ điệu cũng không nặng, nhưng mỗi một chữ đều như có thể đánh thẳng vào lòng người.

Tìm hiểu xu hướng, tải xuống ngay bây giờ.

Hạ Tịch Nghiên ngấn người, cô nhìn Tống Kỳ, trong khoảng thời gian ngắn, cô không biết nên nói gì mới tốt.

“Tống Kỳ…”

Tống Kỳ lại cười: “Nếu là anh, liệu em có lo lắng cho anh không?” Tống Kỳ hỏi.

“Cho dù không phải vì em, nếu anh bị thương, em cũng rất lo lắng!” Hạ Tịch Nghiên nói lời khẳng định.

“Nhưng mà, em lo cho anh ta là không giống đúng chứ!”

“Là giống nhau mà!” Hạ Tịch Nghiên khẳng định.

“Em thừa nhận, Mục Chính Hi đã cứu em, em rất cảm động, nhưng cảm động không phải là yêu, em sẽ không yêu anh ấy vì lý do này, em rất cảm kích, cũng giống như anh, nếu anh bị thương, em sẽ rất lo lắng!”

“Vậy sao? Thật sự như vậy sao?” Tống Kỳ hỏi.

Hạ Tịch Nghiên gật đầu.

“Anh có thể hỏi em một vấn đề không?”

“Vấn đề gì?”

“Nếu Mục Chính Hi qua đời vì cứu em, em sẽ có cảm giác gì?” Tống Kỳ hỏi.

Nói đến cái này, Hạ Tịch Nghiên nhất thời không biết trả lời ra sao.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 384


CHƯƠNG 384

Nhưng trong đầu hiện lên cảnh tượng khi bọn họ lăn xuống từ trên cao, khoảnh khắc Mục Chính Hi vẫn chưa mở mắt, giây phút ấy, cô thật sợ hãi, là thật sự sợ hãi!

Sợ hãi trên đời này không còn một người tên là Mục Chính Hi nữa!

“Có phải rất sợ hãi không? Cực kỳ sợ hãi? Sợ hãi cuối cùng không thể nhìn thấy anh ta được nữa?” Tống Kỳ hỏi cô.

Hạ Tịch Nghiên sửng sốt, cô hơi chớp mắt nhìn anh.

Cô không trả lời, nhưng Tống Kỳ đã hiểu được ý của cô.

“Có lễ trong tiềm thức của em còn chưa phát hiện em đã nảy sinh cảm giác ỷ lại anh ta, mà điều kiện tiên quyết của sự ỷ lại này… Chính là yêu!”

Hạ Tịch Nghiên sửng sốt, cô nhìn Tống Kỳ với ánh mắt không thể tin nổi, nhưng cô lại chỉ chớp mắt nhìn anh chứ không nói được gì!

Bởi vì quả thực những cảm giác mà anh nói, Hạ Tịch Nghiên đều có.

Chẳng lẽ là thật sao?

Hạ Tịch Nghiên không nói gì, Tống Kỳ cũng cười: “Em biết không? Giờ này khắc này, cảm giác của anh chính là như vậy!”

Anh vừa nói xong, Hạ Tịch Nghiên tức khắc ngước mắt, khóe môi khẽ giật: “Tống Kỳ…

“Lúc trước khi em gặp chuyện không may, cảm giác của anh chính là thế này, mà lúc này, nghe em nói Mục Chính Hị, loại cảm giác này càng rõ ràng hơn…” Tống Kỳ nói.

Nhìn Tống Kỳ, Hạ Tịch Nghiên càng không biết nói gì hơn.

Cái này… Có được coi là thổ lộ không?

“Cho nên chắc em biết vì sao anh lại hâm mộ anh ta!” Nói đến đây, Tống Kỳ hơi nhếc miệng, giống như cười khổ: “Nếu là anh, anh tin rằng anh cũng làm như thế, nhưng mà ngay cả một cơ hội như vậy anh cũng không có!”

“Tống Kỳ, anh đừng như vậy!” Hạ Tịch Nghiên không tìm được từ ngữ nào để hình dung cảm nhận của mình vào giờ phút này, Tống Kỳ bỗng nhiên nói những lời này, thật sự quá đột nhiên.

Cô căn bản chưa chuẩn bị tâm lý.

Tống Kỳ lại cười hỏi: “Sao thế? Cảm thấy áp lực à?”

“Không phải, em chỉ là…”

“Dù thế nào, anh cũng không buông †ay!” Tống Kỳ bỗng nhiên nói, mắt nhìn chằm chằm Hạ Tịch Nghiên, là chắc chắn, cũng là khẳng định.

Dù thế nào, anh cũng sẽ không buông †ay.

“Nợ, anh sẽ trả, Hạ Tịch Nghiên, hy vọng em không cần quyết định nhanh như vậy, hãy cho anh một cơ hội!” Tống Kỳ nói.

hạ Tịch Nghiên chớp mắt, bỗng nhiên cảm thấy Tống Kỳ của giờ khắc này và Tống Kỳ của thường ngày như hai người khác nhau.

“Được chứ?” Tống Kỳ hỏi Hạ Tịch Nghiên.

Cũng không biết tại sao, Hạ Tịch Nghiên gật đầu như ma xui quỷ khiến.

Không biết đã hàn huyên với Tống Kỳ bao lâu, phần lớn là Tống Kỳ nói, cô nghe.

Bởi vì Hạ Tịch Nghiên có hơi khiếp sợ, dù sao cũng không ngờ rằng hôm nay Tống Kỳ sẽ nói với cô những lời này.

Bởi vì Hạ Tịch Nghiên hơi khiếp sợ, dù thế nào cô cũng không nghĩ rằng hôm nay Tống Kỳ sẽ nói những lời này với mình.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 385


CHƯƠNG 385

Chờ sau khi Tống Kỳ đi rồi, Hạ Tịch Nghiên mới lắc lắc đầu tỉnh táo lại.

Cô nghĩ đến hai điều mà Tống Kỳ nói.

Một là, anh nói rằng cô dựa vào Mục Chính Hi.

Thứ hai, anh yêu cầu cô cho anh một cơ hội công bằng.

Nghĩ đến đây, Hạ Tịch Nghiên không khỏi lấy tay v**t v* mi tâm một chút.

Hạ Tịch Nghiên, cô thật ngớ ngẩn!

Khoảnh khắc đó, cô thực sự không thể nói bất cứ điều gì!

Khi Hạ Tịch Nghiên đi ra từ phòng bệnh lại bỗng nhiên nhìn thấy Lăng Tiêu Tường đứng ở trước mặt cô.

“Chúng ta cần nói chuyện!” Cô ta mở miệng.

Hạ Tịch Nghiên thật lòng cảm thấy không có gì để nói chuyện với cô ta, hơn nữa suy nghĩ của bọn họ cũng không chung một con đường, vì thế, Hạ Tịch Nghiên mở miệng: “Không cần thiết, tôi và cô không có gì để nói cải”

Nhìn dáng vẻ tự cao tự đại của Lăng Tiêu Tường, Lăng Tiêu Tường tức giận, đi qua, đẩy xe lăn của Hạ Tịch Nghiên rời đi.

Hạ Tịch Nghiên nhíu mày, nhìn cô ta: “Lăng Tiêu Tường, cô đang làm gì vậy?”

“Tôi đã nói, tìm một nơi để nói chuyện!”

“Tôi cũng nói, tôi không có gì để nói chuyện với cô!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Nhưng Lăng Tiêu Tường lại mặc kệ, đẩy Hạ Tịch Nghiên rời đi.

Hạ Tịch Nghiên cũng không sợ cô ta làm ra chuyện gì với cô, bởi vì nếu cô ta dám đẩy cô đi trước mặt nhiều người như vậy, cô ta nên nghĩ đến hậu quả!

Hạ Tịch Nghiên vốn tưởng rằng cô ta sẽ dẫn cô đi đâu, nhưng không ngờ rằng chỗ cô ta lựa chọn lại là sân thượng của bệnh viện.

Vừa mới tới nơi, Hạ Tịch Nghiên mở miệng: “Lăng Tiêu Tường, cô có biết việc tự tiện hoặc cưỡng ép dẫn một người đến nơi người đó không muốn đi thì coi như là bắt cóc hay không, cô làm những chuyện như vậy còn chưa đủ nhiều hay sao?” Hạ Tịch Nghiên không vui nhìn Lăng Tiêu Tường nói.

Trên sân thượng không có người, gió thổi tới ngược lại rất thoải mái, nhưng giờ phút này dáng vẻ của Lăng Tiêu Tường trái lại làm cho Hạ Tịch Nghiên rất không thoải mái.

“Hạ Tịch Nghiên, cô không cần hắt nước bẩn lên người tôi, tôi sẽ không bị cô lừa đâu!” Lăng Tiêu Tường nói.

Nghe cô ta nói, khóe miệng Hạ Tịch Nghiên nhếch lên một nụ cười: “Vậy ư? Hắt nước bẩn? Nếu cô không làm bất cứ điều gì, tôi có muốn tạt nước bẩn vào người cô cũng không được Nhìn dáng vẻ của Hạ Tịch Nghiên, cho dù cô ngồi trên xe lăn, thoạt nhìn cô vẫn rất lạnh nhạt như cũ, không hề có động tĩnh gì, cũng chính là cái dáng vẻ này mới khiến Lăng Tiêu Tường chán ghét đến cực điểm.

Lăng Tiêu Tường cố gắng kiềm chế cơn †ức giận, lấy tay vò tóc mình một chút: “Tôi đến đây không phải muốn nói chuyện với cô về việc này!”

“Vậy cô muốn nói về chuyện gì?” Hạ Tịch Nghiên nhướng mày hỏi, tuy rằng cô đang ngồi trên xe lăn, nhưng khí thế lại không thua kém cô ta một chút nào.

“Hạ Tịch Nghiên, cho dù tôi đã làm gì với cô, đã nói cái gì, tất cả những gì tôi làm đều là vì Chính Hi, chỉ cần cô rời khỏi anh ấy, cô đưa ra điều kiện gì tôi đều đáp ứng cô!” Lăng Tiêu Tường nói.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 386


CHƯƠNG 386

Lại là chủ đề này…

Hạ Tịch Nghiên nghe chán rồi.

Lần trước cô ta muốn đưa cho cô mấy tỷ.

Lúc này lại muốn cô tùy ý ra điều kiện.

Thật thú vị.

“Lăng Tiêu Tường, làm ơn lần sau khi cô đến tìm tôi có thể nói một chút đề tài mới mẻ được không? Mỗi lần nói đến điều này cô không phiền nhưng tôi đã chán ngấy rồi!” Hạ Tịch Nghiên nói.

“Vậy cô nên rời đi, cô rời đi rồi, tôi còn nói làm gì?”

“Tôi đã nói, không ai tranh giành anh ta với côi”

“Nhưng hiện tại bà cụ cũng mở miệng, nói tình cảm của các người vững chắc hơn kim cương, lập tức muốn tái hôn, Hạ Tịch Nghiên, cô không cảm thấy rất đáng xấu hổ khi làm người thứ ba trong chuyện tình cảm hay sao?” Lăng Tiêu Tường nhìn cô hung hăng nói.

Dáng vẻ kia của cô ta, như hận không †hể ném Hạ Tịch Nghiên từ nơi này xuống.

“Đó là những lời mà bà cụ nói, không phải những gì tôi nói!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Cô biết khi bà cụ nói như vậy, Lăng Tiêu Tường nhất định sẽ tìm cô gây phiền toái.

Sự hận thù này lại gia tăng lên trên người cô.

“Nhưng cô thực sự muốn tái hôn, phải không!” Lăng Tiêu Tường gắn từng chữ hỏi.

TÔI Lúc này, Lăng Tiêu Tường nhíu mày khi nhìn thấy vòng tay mà cô đeo trên tay, cô †a bước tới nắm lấy tay cô.

“Lăng Tiêu Tường, cô định làm gì vậy?” Đối với hành động đột ngột như vậy của cô ta, Hạ Tịch Nghiên rất phản cảm, nhưng Lăng Tiêu Tường cũng không vì vậy mà buông tay, mà nhìn thẳng vào Hạ Tịch Nghiên, khóe miệng lộ ra một tia cười lạnh.

“Chiếc vòng tay này đến từ đâu?” Lăng Tiêu Tường hỏi.

Nhìn dáng vẻ của cô ta, Hạ Tịch Nghiên nhíu mày: “Tôi có cần phải giải thích với cô từ đâu ra hay sao?”

“Hạ Tịch Nghiên, cô luôn miệng nói cô và Mục Chính Hi không có quan hệ gì, một mặt nói với tôi như vậy, một mặt âm thầm nói chuyện, hoà thuận cùng với anh ấy!”

“Cô nói chuyện tôn trọng một chút!”

“Không phải vậy sao? Nếu không phải, làm sao cái vòng tay này có thể được đeo trên tay của cô? Bà cụ cũng sẽ không tuyên bố rằng cô sẽ tái hôn!” Lăng Tiêu Tường nói.

Hạ Tịch Nghiên nhíu mày, lời nói của Lăng Tiêu Tường có hàm ý khác.

Cô nhìn vòng tay, nhíu mày.

“Ý cô là sao?”

Lăng Tiêu Tường cười lạnh, gương mặt xinh đẹp hơi vặn vẹo: “Cô đừng nói với tôi rằng cô không biết đây là vòng ngọc gia †ruyền của nhà họ Mục, bọn họ chỉ truyền lại cho con dâu đời sau!”

Nghe đến đây, Hạ Tịch Nghiên sửng sốt.

Chuyện này cô thật sự không nghĩ tới.

Lúc đấy khi bà cụ đưa nó cho cô, cũng không nói như vậy.

Nghĩ đến đây, Hạ Tịch Nghiên quay đầu nhìn cô ta: “Sao cô biết?”

“Bởi vì tôi đã nhìn thấy nó!” Lăng Tiêu Tường nói.

Cô ta vốn cho rằng chiếc vòng tay này sẽ là của cô ta, nhưng không nghĩ rằng nó lại đeo trên tay của Hạ Tịch Nghiên.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 387


CHƯƠNG 387

“Hạ Tịch Nghiên, cô đừng giả ngu, đừng nói cho tôi biết là cô thật sự không biết gì cả? Lúc trước hai người đã từng kết hôn, chẳng lẽ cô thật sự không biết hay sao? Cô thực sự coi tôi là một con ngốc à?” Lăng Tiêu Tường nhìn Hạ Tịch Nghiên gắn từng chữ nói.

Cô ta hận không thể lấy chiếc vòng tay khỏi tay cô.

Nghe Lăng Tiêu Tường nói, Hạ Tịch Nghiên thật đúng là không biết.

Ngay cả lúc trước bọn họ đã từng kết hôn, nhưng cô cũng chưa từng nhìn thấy chiếc vòng tay này một lần nào.

Thấy Hạ Tịch Nghiên không lên tiếng, Lăng Tiêu Tường cười lạnh: “Đây là chứng cớ tốt nhất, Hạ Tịch Nghiên, hai người đều ở cùng một chỗ, vậy mà hiện tại còn lừa dối tôi nói rằng không hề có hứng thú với anh ấy, Hạ Tịch Nghiên, cô chơi tôi!”

Nghe Lăng Tiêu Tường nói, Hạ Tịch Nghiên ngước mắt lên, cô biết, hiện tại dù cô có nói bao nhiêu đi nữa thì trong mắt Lăng Tiêu Tường đều là lấy cớ.

Nhưng lúc này, Lăng Tiêu Tường nhìn Hạ Tịch Nghiên, ánh mắt tràn ngập hận ý, gương mặt xinh đẹp kia cũng trở nên vặn vẹo…

“Hạ Tịch Nghiên, tôi hận cô…”

Và phía bên kia.

Sau khi Hạ Nguyên cùng Hứa Nghỉ Tuệ đi ra, không thể nào tìm được Hạ Tịch Nghiên.

Sau khi nghe được tin tức này, bà cụ và Mục Chính Hi cũng sửng sốt.

“Sao lại không nhìn thấy nữa?” Ban ngày ban mặt, làm sao có thể không thấy đâu nữa?” Bà cụ hỏi.

Trong lòng của bọn họ đều có một giọng nói.

Hà Lục Nguyên còn chưa sa lưới, Hạ Tịch Nghiên lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm, chỉ là ai cũng không dám nói ra những lời này.

Phải biết rằng, Hạ Tịch Nghiên và Mục Chính Hi vừa mới chạy trốn từ trong chỗ chết, sao lại nhanh như vậy…

Sắc mặc của Mục Chính Hi trở nên âm trầm, nghe được tin Hạ Tịch Nghiên không thấy đâu nữa, không nói hai lời, rút ống tiêm truyền dịch đi ra ngoài.

Bà cụ và bà Mục kinh hãi: “Chính Hi, vết thương trên người con vẫn chưa khỏi, không thể lộn xôn…”

Chỉ là Mục Chính Hi đã không quan tâm mà xông ra ngoài rồi.

Bà cụ và bà Mục liếc nhau rồi chạy ra ngoài đuổi theo.

Hạ Nguyên và Hứa Nghi Tuệ cũng sững sốt, không ngờ rằng Mục Chính Hi lại lo lắng cho Hạ Tịch Nghiên như vậy, cả hai nhất thời không biết nên nói gì.

Bèn đơn giản không nói gì cả, cùng chạy nhanh ra ngoài tìm Hạ Tịch Nghiên!

Bên ngoài.

Tìm khắp mọi nơi một lượt nhưng cũng không nhìn thấy bóng dáng Hạ Tịch Nghiên ở đâu.

Nghĩ đến Hà Lục Nguyên vẫn chưa sa lưới, Hạ Tịch Nghiên vẫn còn bị nguy hiểm bủa vây, trái tim Mục Chính Hi như bị thứ gì đó bóp nghẹt.

Lúc này, bọn họ bắt đầu chia nhau ra tìm.

Mục Chính Hi lấy điện thoại di động ra gọi cho Hạ Tịch Nghiên, nhưng điện thoại vẫn ở trạng thái tắt máy, căn bản không liên hệ được.

Mục Chính Hi tùy ý kéo một người lại: “Xin hỏi cô có nhìn thấy một cô gái ngồi xe lăn không, trên đùi bó thạch cao, diện mạo rất đẹp!” Mục Chính Hi hỏi.
 
Back
Top Bottom