Ngôn Tình Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 501


Chương 501

Sáng sớm ngày hôm sau.

Đầu Tô Tú Song đau như búa bổ, cô châm chậm mở mắt ra.

Trên giường rất lộn xộn, quần áo rơi lả tả dưới đất, có của đàn ông, có của phụ nữ.

Chân tay cô đau nhức, nhất là phía sau eo và giữa h@i chân, vừa rát vừa nhức, nghe thấy tiếng nước truyền ra từ trong phòng tắm, cô hít một hơi thật sâu.

Tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Khi cô vẫn còn đang chìm đắm trong sự hoảng sợ thì cửa phòng tắm đã mở ra, Hoắc Dung Thành đã tắm xong, đi ra ngoài.

Anh quấn khăn tắm từ eo trở xuống, cơ thể săn chắc, cơ bụng lộ rõ, từng cử chỉ, động tác của anh đều vô cùng gợi cảm.

Thấy khuôn mặt quen thuộc của người đàn ông, Tô Tú Song đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, nhưng sợi dây trong đầu vẫn căng như cũ: “Tối qua là anh sao?”

“Cô nghĩ là ai?” Sắc mặt Hoắc Dung Thanh trầm xuống, giọng điệu không vui.

Nghe thấy lời này, cuối cùng Tô Tú Song cũng yên tâm, cô bất giác nói: “Phù, cũng may là anh.”

Đột nhiên, Hoắc Dung Thành bị câu này lấy lòng, đôi môi mỏng cười như không cười, hỏi: “Em hy vọng là tôi?”

Tô Tú Song: “….

Cô nhoẻn miệng cười, đổi sang chủ đề khác: “Thời tiết hôm nay đẹp phết”

“Mây đen dày đặc, gió thôi điên cuồng, mưa như trút nước, thời tiết này mà đẹp?” Hoắc Dung Thành khinh thường, nhìn chằm chằm cô: “Khả năng chuyển chủ đề của em tệ quá đấy”

“Tối qua, em nhiệt tình lắm đấy”

Đột nhiên, hai má Tô Tú Song đỏ bừng lên, hai tắm ôm lấy mặt.

“Cứ quấn lấy tôi kêu muốn mãi, nói rất có cảm giác, em muốn” Hoắc Dung Thành nhìn cô bằng ánh mắt mờ ám.

Tô Tú Song nghe vậy, mặt nóng rực: “Anh câm miệng lại ngay!”

Người đàn ông này sao có thể vô liêm sỉ, không cần mặt mũi như vậy chứ?

“Tối qua, chắc em không nhớ rõ đây, tôi phải giúp em nhớ lại thôi”

Tô Tú Song: “…”

Chuyện nhục nhã như này, tôi không cần phải nhớ lại, có được không?

Thật sự phải cảm ơn lòng tốt dư thừa của anh rồi!

“Hai lần em trao thân đều cho tôi hết rồi, em không cảm thấy đây là ý trời sao?” Hoắc Dung Thành tiếp tục nói, giọng điệu trầm thấp từ tính.

“Ý trời gì chứ?”

“Ý trời để cho tôi ngủ với em”

Tô Tú Song cạn lời, cô mím chặt môi lại, không muốn nói tiếp, cũng không muốn quan tâm đến anh ta nữal Anh đi tới, ngồi xuống bên giường, mở video trong điện thoại ra, chiếu trước mặt cô.

Tô Tú Song hơi nhục nhã, cô cắn nhẹ môi, nhìn sang hướng khác.

Hoắc Dung Thành nhướn mày, đôi tay to lớn giữ chặt đầu cô, bắt cô đối diện với màn hình.

Cả người Tô Tú Song cứng đờ, mặt đỏ bừng, cô ngẩng đầu lên, hung dữ nhìn anh chằm chằm!
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 502


Chương 502

Khi nhìn thấy trên màn hình đang lướt tới cảnh của Liễu Y Y, ánh mắt cô liền dừng lại.

“Tối qua, cô ta đã cho em uống thuốc, bị Cố Hàn phát hiện, anh ta đã đưa em đến phòng tôi” Hoắc Dung Thành giải thích qua loa.

Nghe vậy, Tố Tú Song nắm chặt tay lại: “Chắc chắn là bởi vì chuyện đại ngôn của AL”

“Ngốc ạ, trên bàn rượu, rượu người khác đưa cho em mà em cũng dám uống?”

Tô Tú Song không nói gì, là do cô đã sơ suất, cô không ngờ dưới tâm mắt của hàng trăm người như vậy mà cô ta cũng dám động tay động chân.

Không ngờ….

“Em muốn xử lí sao?”

“Đợi chút đã, đợi kịch hay hạ màn hết đã, vở kịch này có tâm huyết của rất nhiều người, bây giờ lộ ra tin xấu thì chẳng phải phí công vô ích rồi sao”

Bây giờ đã gần tới phần kết rồi, nếu như thời điểm này mà xuất hiện vấn đề, chắc chắn sẽ phải quay lại hết bộ phim, thời gian, tiền bạc, nhân lực đều tổn thất rất nhiều.

“Ừ” Con ngươi đen láy của Hoắc Dung Thành nhìn chằm chằm cô, đôi môi mỏng nhếch lên: “Cho em video này, em tự mình xem rồi giải quyết đi”

“Còn nữa..” Tô Tú Song nghĩ tới chuyện người phát ngôn của AL, tâm trạng trở nên nặng nề, cô nói: “Đại ngôn của AL giao cho tôi làm có phải là khoa trương quá rồi không? Tình cảnh như thế, lại còn ở trước mặt nhiều người như vậy, bọn họ sẽ cảm thấy tôi và anh có quan hệ mờ ám gì đó đấy?”

“Vậy lẽ nào em và tôi không có quan hệ mờ ám sao?” Hoắc Dung Thành hỏi ngược lại: “Làm với tôi mất mặt lắm sao?”

“Không phải, tình cảnh tối qua tôi đã đã bị bôi nhọ trên mạng hết rồi, nếu như bây giờ lại lộ ra chuyện tôi làm đại ngôn cho AL, chắc chắn sẽ không chỉ bị bôi nhọ nữa”

Hoắc Dung Thành cười lạnh một tiếng, kiêu ngạo nói: “Người phụ nữ của Hoắc Dung Thành là người bọn họ có thể bôi nhọ sao?”

Trái tim cô xao động, bất giác thắt lại, đột nhiên nổi lên những gợn sóng.

“Nếu đã bị bôi nhọ trên đủ các phương diện, em cho rằng không có cái người phát ngôn này thì bọn họ sẽ thay đổi cái nhìn với em sao?” Hoắc Dung Thành hỏi ngược lại.

Tô Tú Song rơi vào trâm tư, không nói gì.

“Trả lời tôi” Giọng nói anh lạnh lùng, tiếp tục truy hỏi.

“Sẽ không.”

Bây giờ cô có làm gì cũng đều sai hết, đã bị bôi nhọ như vậy rồi, không thể để tồi tệ thêm nữa.

“Nếu đã không thì tại sao lại không cần?” Hoắc Dung Thành hỏi một cách như lẽ đương nhiên.

Tô Tú Song nghĩ một hồi, cảm thấy lời anh nói cũng rất có lý.

“Tôi qua khi em bị trút rượu, Diệc Phong đi đâu rồi?” Anh tiếp tục hỏi.

Tô Tú Song lắc đầu, tửu lượng của cô không tốt, uống hai, ba ly là đầu đã ong ong, ngay cả đường cũng không nhìn rõ, sao có thể biết Hoắc Diệc Phong đi đâu được.

Hoắc Dung Thành cười lạnh một tiếng: “Khi quay về tôi sẽ chặt đứt chân no.

Nghe vậy, Tô Tú Song khế ho hai tiếng, trong lòng thầm cầu nguyện cho Hoắc Diệc Phong.

“Còn em nữa, lời tôi nói cô coi như gió thoảng bên tai à, sau này còn dám uống rượu nữa không?” Hoắc Dung Thành nhìn cô, hung dữ nói, ngón tay dài nắm lấy cằm cô, lạnh lùng giáo huấn, trách mắng.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 503


Chương 503

“Nếu như có tình huống nào đặc biệt thì sao?” Tô Tú Song thấp giọng, cẩn thận hỏi.

“Ha..” Hai mắt Hoắc Dung Thành sẫm lại, anh chất vấn: “Tình cảnh đặc biệt, có thể đặc biệt tới đâu?”

“Không, không đặc biệt mấy” Tô Tú Song hơi rén, vội vàng sửa câu từ.

“Đứng dậy, vê nhà.”

“Ừ” Cô đáp, động đậy người, đau chết đi được!

Cả người đau nhức, từ đầu cho tới chân đều đau, căn bản không đứng lên nổi, cô dứt khoát không dậy nữa, cô lấy chăn bọc lấy mình, sột sột soạt soạt trốn trong đó mặc quần áo.

Hoắc Dung Thanh liếc nhìn người phụ nữ như con sâu ở trên giường: “Cả người em có chỗ nào mà tôi chưa nhìn thấy nữa?”

Dưới lớp chăn, mặt Tô Tú Song đỏ bừng, cô cắn răng, không nói gì.

Đợi khi cô mặc quần áo xong, Hoắc Dung Thành lười biếng dựa vào tường, anh mặc quần dài màu đen, áo sơ mi trắng, đang đợi cô.

Chân vừa chạm xuống đất, đầu gối liền mềm nhữn lại, suýt chút nữa thì ngã xuống đất.

Bờ môi mỏng của Hoắc Dung Thành cong lên, đáy mắt toàn ý cười, anh vô cùng hài lòng: “Cơ thể em không ổn rồi, phải về bồi bổ thêm, sức chiến đấu yếu quá.”

Tô Tú Song đỏ mặt tới tận mang tai, chỉ hận không thể tát một phát khiến anh bay vào tường, cô là phụ nữ, sức chiến đấu yếu thì làm sao?

Bời vì không thoải mái nên cô đi rất chậm, từng bước từng bước một.

“Con kiến còn đi nhanh hơn em”

Hoắc Dung Thành nhếch môi, không tốt tính gì nói một câu, sau đó, anh bước lên trước, ôm Tô Tú Song lên.

Tô Tú Song kinh ngạc hét lên một tiếng, cô không vùng vẫy, mặc cho anh ôm lấy.

Người đàn ông này còn khủng khiếp hơn sói đói, lại có thể vắt kiệt sức cô đến bước đường này.

Nói thật lòng, vừa nãy khi kéo quần lên, cánh tay cô mềm nhữn, suýt nữa thì không kéo nổi cả quần.

Được ôm ở trong lòng, cô lặng lẽ nhìn chằm chằm khuôn mặt tuấn tú đang gần sát của người đàn ông, có hơi thất thần.

Giữa lúc không biết trời trăng đất sao gì, cô chợt nhớ tới lần đầu tiên hai người ở khách sạn.

Ra khỏi phòng, vừa hay chạm mặt Mộ Đan Nhan và Mộ Tư Đồng.

Đúng thật là oan gia ngõ hẹp, đi đâu cũng chạm mặt nhau!

Trong lòng Tô Tú Song thầm nghĩ.

Hoắc Dung Thành lướt qua như một cơn gió, khuôn mặt lạnh lùng vô cảm, ngay cả nhìn một cái cũng không buồn nhìn.

Tô Tú Song thử vũng vẫy mấy cái nhưng không thoát ra nổi, người đàn ông ôm rất chặt.

Ánh mắt Mộ Đan Nhan hiện rõ sự hẳn học, cô ta nhìn ra phía sau Tô Tú Song, vẫn là người đàn ông lúc nào cũng lạnh lùng đó.

Một giây sau, cô ta tức tối xông qua, đầy Tô Tú Song: “Hồ ly tinh, cô cút xuống cho tôi, Dung Thành, sao anh có thể ôm cô ta được?”

Hoắc Dung Thành không vui nhìn Mộ Đan Nhan, ánh mắt như đang nhìn một kẻ điên: “Không ôm vợ tôi chẳng nhẽ lại ôm cô?”

“..”

Nhất thời, vẻ mặt của Mộ Đan Nhan rất khó coi, tím tái như gan lợn.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 504


Chương 504

“Kéo cô ta ra, nếu không thì tôi đạp cho cô ta một phát đấy”

Vẻ mặt Hoắc Dung Thành vô cùng khó chịu, lạnh lùng, anh nhìn sang Mộ Tư Đồng, thấp giọng, kiêu ngạo nói với anh ta.

Từ trước tới giờ, sự kiên nhẫn của anh luôn có giới hạn.

Sắc mặt Mộ Tư Đồng cũng chẳng đẹp đế gì, nhẫn nhịn đi tới, kéo cánh tay Mộ Đan Nhan: “Đừng làm loạn nữa, về nhà thôi”

Sao Mộ Đan Nhan có thể ngoan ngoãn rời đi được, cô ta hất tay Mộ Tư Đồng ra, đi tới kéo áo Hoắc Dung Thành.

“Một, hai, ba…” Đôi môi mỏng của Hoắc Dung Thành động đậy, anh nói ra ba chữ.

Mộ Đan Nhan làm như không nghe thấy, cô ta chỉ cảm thấy Tô Tú Song ở trong lòng Hoắc Dung Thành thật sự rất ngứa mắt, nó như nhát dao cứa vào mắt cô ta vậy.

Hoắc Dung Thành nhấc đôi chân dài lên, không chút nương tay, đạp một phát vào đầu gối Mộ Đan Nhan.

Cô ta khuyu chân xuống, không làm chủ được mà quỳ xuống trước mặt hai người.

“Tôi đã cảnh cáo cô rồi, là cô tự tìm đường chết” Hoắc Dung Thành nói một câu lạnh lùng như vậy, sau đó ôm Tô Tú Song đi.

Khi đi ra khỏi khách sạn Hỉ Lai Đăng, chiếc xe Rolls Royce đã chờ sẵn ở ngoài, Cố Hàn nhanh chóng đi tới, cung kính kéo cửa xe ra.

Trong khách sạn.

Mộ Tư Đồng cúi xuống, đưa tay ôm lấy Mộ Đan Nhan, định ôm cô dậy.

“Đừng chạm vào em!”

Mộ Đan Nhan gào lên, hất tay anh ta ra: “Thấy con tiện nhân kia kiêu ngạo như vậy, có phải anh cũng thâm cười nhạo em không?”

“Đan Nhan” Mộ Tư Đồng nhẹ nhàng an ủi: “Anh không cười nhạo em, mãi mãi không chê cười em.”

“Ha ha, em không tin, bây giờ em là người phụ nữ bị ruồng bỏ, người khắp thành phố này đều đang xem chuyện cười của em, anh cũng là kẻ vô dụng, ở trước mặt Hoắc Dung Thành, anh chính là kẻ nhu nhược, hèn nhát, không có chút dáng vẻ đàn ông gì hết” Mộ Đan Nhan trút hết lửa giận trong lòng ra, bắt đầu công kích lên người Mộ Tư Đồng.

Trong chớp mắt, sắc mặt Mộ Tư Đồng trở nên khó coi, động tác cứ thế sững lại tại chỗ.

Không có người đàn ông nào có thể chịu được khi bị người con gái mình yêu thương mắng nhiếc như thế, tôn nghiêm, lòng tự trọng của một người đàn ông đã hoàn toàn bị phá vỡ hết.

“Ở trong nhà, bố nói gì thì chính là cái đó, ông ấy kêu anh không được đi gây phiền phức cho Tô Tú Song, cho dù con tiện nhân có leo lên đầu em ngồi, anh cũng không phim đá cô ta ra khỏi đoàn làm phim, đến chỗ này của Hoắc Dung Thành, anh cũng trở thành một con chó” Mộ Đan Nhan mắng nhiếc rất độc miệng: “Còn nói gì mà báo thù thay cho em, xem xem bây giờ anh thành cái dạng gì, người không ra người, ma không ra ma, ngay cả báo thù cho mình anh cũng làm được chắc?”

Từng câu cô ta nói như một con dao sắc bén, chọc thẳng vào tim anh ta, đau đến không thở nổi.

Một lúc lâu sau, anh khôi phục lại tâm trạng của mình, vết sẹo trên mặt lộ ra vẻ hung dữ: “Ngày đó em sẽ đợi được thôi, không còn lâu nữa đâu.”

Sẽ có một ngày, anh ta sẽ vượt qua được Hoắc Dung Thành!

Mộ Tư Đồng cắn răng, thầm thề ở trong lòng.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 505


Chương 505

Về tới khu nhà của nhà họ Hoắc đã là hai tiếng sau.

Trên ghế sofa, Hoắc Lăng Tùng mặc một chiếc áo len dài nhạt màu, ánh nắng chiếu lên người anh, vô cùng ấm áp: “Về rồi đấy à”

“Ừ” Hoắc Dung Thành thấp giọng đáp, hỏi : “Hoắc Diệc Phong đâu?”

“Đang ngủ trong phòng ấy, sáng sớm qua mới quay về khách sạn, bây giờ vẫn còn chưa tỉnh, nó uống nhiều rượu lắm”

“Gọi nó ra đây cho tôi.”

“Vâng thưa cậu hai” Quản gia Trương đáp, sau đó đi lên tầng.

Tô Tú Song nhận lấy ly nước ấm, hai tay cô ôm lấy cốc, ngồi lên ghế sofa, uống từng ngụm mội.

Mấy phút sau, Hoắc Diệc Phong với quả đầu tổ qua đi từ tầng hai xuống: “Anh hai”

“Anh kêu em để ý cô ấy, em để ý kiểu gì đấy?” Sắc mặt Hoắc Dung Thành trầm xuống, chất vấn.

“À, anh hai, không phải cô ấy vẫn ổn sao.”

Hoắc Diệc Phong vẫn chưa tỉnh hẳn, đầu vẫn ong ong, hình như anh ta đã ngủ đến quên trời quên đất.

“Đứng thẳng lên!” Hoắc Dung Thành lạnh lùng trách mắng: “Con mắt nào của em thấy cô ấy ổn?”

“Cả hai mắt của em đều thấy cô ấy ổn, không mất tay, mất chân gì, chạy nhảy đi lại được, sắc mặt cũng hồng hào mà” Hoắc Diệc Phong trả lời.

“Cố Hàn!”

“Cậu tư, mợ chủ tối qua đã bị kẻ xấu trút rượu, lại còn bị bỏ thuốc nữa” Cố Hàn bước lên trước, nói.

Hai mắt Hoắc Diệc Phong sáng lên, cái tính hóng drama lại không nhịn được mà trỗi dậy: “Bị bỏ thuốc à, thuốc gì đấy?”

Hoắc Dung Thành cầm tờ bệnh án ở trên bàn, ném thẳng vào mặt anh ta: “Thứ em quan tâm đến không phải có an toàn hay không mà lại lại bị bỏ thuốc gì sao?”

Bị đập thẳng vào mặt, Hoắc Diệc Phong ôm lấy miệng, vẻ mặt ủy khuất: “Anh hai, em chỉ tiện miệng hỏi một câu thôi mà, em sai rồi, thật sự sai rồi”

Hoắc Lăng Tùng ở bên cạnh thở dài, lắc đầu ngao ngán, nhặt tờ giấy khám bệnh lên.

“Cút ra ngoài, phạt đứng.”

Ánh mắt Hoắc Dung Thành lạnh lùng, đôi môi mỏng mím chặt lại.

“Cậu hai, bên ngoài trời đang mưa rất to, hay là đợi tạnh mưa rồi thì cho cậu tư ra ngoài sau.” Quản gia Trương tiến lên trước, nói một câu.

“Vừa hay, nhân cơ hội này rửa não cho nó, cho nó tỉnh rượu”

Vẻ mặt Hoắc Dung Thành lạnh nhạt, không chút mềm lòng.

Nếu như tối qua anh không có mặt tại hiện trường, kêu Cố Hàn canh chừng, nói không chừng anh đã bị cắm sừng rồi.

Quản gia Trương trầm mặc, yên lặng lùi vê sau, thở dài một tiếng.

Lại là một ánh mắt lạnh lẽo lướt qua.

Hoắc Diệc Phong không dám lằng nhằng thêm, cậu ta ôm theo tiểu Bạch, một người một chó, cùng nhau đi ra khỏi phòng khách.

“Quản gia Trương, kêu nhà bếp nấu ít trà gừng, đợi Diệc Phong phạt đứng xong thì nhớ kêu nó uống” Hoắc Lăng Tùng dặn dò.

“Vâng thưa cậu ba.”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 506


Chương 506

Khi quay trở về phòng, Tô Tú Song tắm một lát, mùi hương của người đàn ông còn dính trên người đều bị gột rửa hết.

Qua tấm gương, cô nhìn thấy từng tấc da trên người không có chỗ nào là ổn cả, ở cổ, trên cánh tay, sau lưng… đều là dấu hôn.

Tối qua rốt cuộc anh điên cuồng tới mức nào chứ?

Cô đỏ bừng mặt, dùng khăn lông lau tóc, mở cửa sổ ra, đứng ngoài hành lang.

Mưa xuân rơi tí tách, khi chạm xuống nền đắt tạo ra những tiếng động vui tai, vô cùng dễ chịu.

Nhìn thấy cuộc gọi của Bạch Tĩnh, cô tiện tay nghe máy: “Alo.”

“Tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Hả?”

“Người đại ngôn của AL là cậu?”

Tô Tú Song gật đầu: “Ừ”

“Lợi hại đấy, cậu nói cho tớ biết đi, Smith đã chọn cậu làm người phát ngôn, sáng nay Liễu Y Y có cảnh, nhưng bây giờ cô ta còn chưa tới đoàn làm phim, nghe nói cậu và cô ta đã đấu với nhau, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?”

Bạch Tĩnh thật sự rất hiếu kỳ, mọi câu hỏi trong đầu cô đều được ném ra hết, giống y như bom nổ vậy.

Tô Tú Song đang chuẩn bị trả lời thì bị giọng hát giết gà dọa khỉ ở dưới tầng làm cho hoảng hốt.

“Đàn ông khóc đâu phải tội lỗi gì, hú hú hú, tôi đã phải nếm qua mùi vị của nước mắt, hú hú hú hú, cho dù trời có mưa cũng là một cảnh tượng tươi đẹp, hú hú hú…”

Bạch Tĩnh ở đầu bên kia điện thoại ngớ người: “Tú Song, bên cạnh sao lại có tiếng sói hú vậy?”

Cô cúi đầu xuống nhìn.

Ở góc tường, Hoắc Diệc Phong đang ngướn cổ, vẻ mặt say sưa, đang kêu gào.

Sau khi cậu ta hét xong, tiểu Bạch cũng ưỡn cổ lên, hét theo cậu ta.

Tô Tú Song: “….

Cô giải thích qua loa mấy câu với Bạch Tĩnh, sau đó tắt điện thoại.

Cô đi ngủ một giấc, khi tỉnh dậy lần nữa đã là chập tối rồi, bên ngoài là một màu đen xám xịt, màn đêm đã buông xuống.

Cô đi ra khỏi phòng, xuống tầng.

Trong phòng khách, Hoắc Lăng Tùng đang xem bệnh án, không ngừng nhấp một ngụm nước ấm.

“Hoắc Diệc Phong đâu?” Cô hỏi.

“Vẫn đứng bên ngoài chịu phạt”

Nghe vậy, Tố Tú Song kinh ngạc, đã tới lúc này rồi mà vẫn còn chịu phạt nữa.

Trong lòng cô chợt thấy hổ thẹn, cô đi ra khỏi phòng khách, đi về phía góc tường.

Vốn dĩ cô còn nghĩ Hoắc Diệc Phong đã bị ướt như con chuột lột rồi, ai ngờ anh ta đang câm ô, trong tay bưng một tách cafe, đang đau buồn ngắm nhìn bầu trời đêm.

“Cậu đang làm gì đấy?”

“Khi tâm trạng không tốt thì điều thích hợp nhất là ngân nga mấy câu hát trong nhà vệ sinh, nhưng mà lúc này không thể hát trong nhà vệ sinh được, chỉ đành cầm ô đứng trong mưa gió, chịu chút khổ đau”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 507


Chương 507

Vừa dứt lời, lại một tiếng thở dài bi xót nữa vang lên.

Tô Tú Song: “…”

“Cậu đi vào đi” Tiếp đó, cô nói.

“Anh hai tôi đâu?”

“Anh ấy tới công ty rồi”

“Hoàng thượng không có ở đây, thánh chỉ còn chưa ban, thần không thể nhúc nhích.”

Tô Tú Song nhíu mày, không nói thêm lời nào, nhấc bả vai anh ta, kéo vào trong phòng khách.

Quản gia Trương vội vàng bưng cốc trà gừng tới, theo lời dặn dò, để cho anh †a uống sạch.

Trà gừng đắng y như thuốc, Hoắc Diệc Phong bịt mũi, nhắm mắt, một hơi uống sạch.

Cơm tối cũng đã được dọn lên, ba người ngồi xuống bàn ăn.

“Rốt cuộc là ai đã bỏ thuốc? Bỏ thuốc gì?” Hoắc Diệc Phong tò mò hỏi.

“Là Liễu Y Y, tôi cũng không biết là thuốc gì, cũng may Cố Hàn ở đó, anh ấy đã cho tôi uống thuốc giải” Tô Tú Song nói dối.

“Ừ, khi đó cô còn hôn mê, không nhớ rõ mọi chuyện cũng là điều bình thườn, cô ta vậy mà lại dám chơi trò đểu dưới mắt cậu chủ tôi, tôi thấy cô ta chán sống rôi. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Hoắc Diệc Phong là người suy nghĩ đơn giản, nghe thấy lời Tô Tú Song nói, cậu ta không có chút nghi ngờ nào.

“Bây giờ Liễu Y Y cũng đã bị tôi năm thóp rồi, tạm thời không thể làm gì được nữa, đợi sau khi quay xong thì xem xét tình hình tiếp.”

Khi hai người đang nói chuyện, tiếng chuông điện thoại vang lên.

Không hẹn mà gặp, cả Tô Tú Song và Hoắc Diệc Phong đều lần lượt ngẩng đầu lên, sờ điện thoại của mình.

“Là của tôi.” Hoắc Lăng Tùng nói với bọn họ, sau đó anh nghe máy: “Ừ, nói đi”

Anh tắt điện thoại, vẻ mặt vui mừng, nhướn mày nhìn Tô Tú Song: “Bà nội em tỉnh rồi, anh phải đi tới bệnh viện, em đi cùng không?”

“Bốp!” Tô Tú Song buông tay, đôi đũa rơi xuống đất.

Cô ưỡn ngực, trong đầu là một mảnh trống rỗng, nhất thời hóa đá tại chỗ, trở thành đầu gõ.

Nửa tiếng sau.

Ba người ngồi trên xe, Hoắc Diệc Phong mặt dày, kiên quyết chen lên xe.

Khi tới bệnh viện đã là một tiếng sau, tâm trạng Tô Tú Song kích động không thôi, cô đi thẳng tới phòng bệnh.

Hoắc Lăng Tùng và Hoắc Diệc Phong bị cô bỏ tít phía sau.

Cô đẩy cửa ra, khi nhìn thấy bóng hình gầy yếu lại quen thuộc nằm trên giường, mũi Tô Tú Song tự dưng hơi cay, cô bổ nhào tới, giọng nói nghẹn ngào: “Bà nội!”

Tô Ái Lan khẽ ho hai tiếng, đôi tay nhăn nheo xoa lên đầu cô: “Cháu gái”

Nhất thời, Tô Tú Song khóc như mưa.

“Đứa trẻ này, lớn chừng này rồi mà vẫn còn khóc, ra thể thống gì nữa?”

Tô Ái Lan nhìn cháu gái: “Bà ngủ lâu như vậy, sao cháu không biết chăm sóc mình cho tốt, càng ngày càng gầy rồi đây này.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 508


Chương 508

“Còn không phải do bà nội hết sao, bà mãi không chịu tỉnh, tâm trạng cháu không tốt thì chẳng gầy đi thì không à”

Cô vùi đầu vào người bà, không muốn ngẩng lên, làm nũng.

Tô Ái Lan không biết phải làm sao, bà khẽ cười: “Cháu ấy, chỉ dẻo miệng thôi”

Một loạt tiếng bước chân truyền tới, Hoắc Lăng Tùng thay một chiếc áo blouse trắng đi vào, phía sau anh là y tá, bọn họ còn cầm theo dụng cụ, đến kiểm tra cho Tô Ái Lan.

“Không có vấn đề gì, đợi hai ngày nữa lại kiểm tra tổng thể lần nữa, xem thử chức năng và chỉ số của các cơ quan thế nào” Anh nhẹ nhàng nói.

“Vâng, cảm ơn bác sĩ Tùng”

Đợi sau khi Hoắc Lăng Tùng rời đi, Tô Ái Lan hỏi: “Sao có mình cháu tới đây thế, bố cháu đâu?”

Tô Tú Song lau nước mắt, viện cớ đi ra ngoài gọi cho Tô Trọng Quân.

Chỉ một lúc sau, Tô Trọng Quân, Tô Tú Duyên, còn có cả Lưu Mộ Liên đều đi vào phòng bệnh.

Tâm trạng Tô Trọng Quân vô cùng kích động, ông ta chạy thẳng tới bên giường bệnh, khóe mắt Tô Tú Duyên lấp lánh nước mắt.

Trong giây phút cảm động này, vẻ mặt Lưu Mộ Liên mất kiên nhẫn.

Sau khi hỏi thăm đủ thứ, Tô Ái Lan cũng mệt rồi, bà mới tỉnh, cơ thể vẫn còn rất yếu, không thể nói chuyện lâu được.

“Bố, bố và mẹ, cả chị nữa, ba người cứ quay về đi, tối nay con ở bệnh viện chăm bà nội.”

Tô Tú Song nắm tay Tô Ái Lan, không nỡ buông ra.

“Được, vất vả cho con rồi, có chuyện gì cứ gọi cho bố”

Trong phòng khôi phục lại sự yên tĩnh ban đầu.

Tô Tú Song lấy điện thoại ra, cô nhìn thời gian, bất giác đã gần chín giờ rồi.

Trong đầu cô bất chợt xuất hiện gương mặt của Hoắc Dung Thành…

Cô cắn nhẹ môi, ngón tay ấn số điện thoại của anh: “Alo, Hoắc Dung Thành, là tôi.”

“Ừ, em đi đâu đấy?”

“Bà nội tôi đột nhiên tỉnh rồi, tôi và bác sĩ Tùng cùng nhau tới bệnh viện, tối nay chắc tôi không về đâu, tôi ở bệnh viện chăm sóc bà nội”

Hoắc Dung Thành hỏi: “Vậy em ngủ ở đâu?”

“Hả?”

Tô Tú Song sững người, nhưng cô vẫn đáp: “Tôi ngủ chung một giường với bà nội, tiện cho việc chăm sóc bà luôn”

“Ngủ chung một giường, với dáng ngủ của em chắc không sao chứ?” Hoắc Dung Thành thấp giọng nói.

Nghe thấy câu này, sao cô cứ thấy toàn là sự ghét bỏ vậy?

“Dáng ngủ của tôi rất bình thường, được không?”

“Em chắc chứ?” Hoắc Dung Thành cong môi, thẳng thừng vạch trần cô: “Mấy hôm ngủ với tôi, sáng nào tỉnh dậy cô cũng đang nằm trên người tôi hết”

Khoảnh khắc đó, mặt Tô Tú Song đỏ bừng.

“Khi ngủ thích nằm đè lên người khác, em chắc là ổn chứ?”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 509


Chương 509

Tô Tú Song không muốn nghe tiếp: “Không sao đâu, tôi tắt máy đây”

“Có đấy!

“Còn chuyện gì nữa?”

“Em nằm lên trên giường, chụp hai bức ảnh rồi gửi cho tôi” Anh mấp máy môi, thấp giọng nói.

Tô Tú Song sững người, đây là đam mê kỳ quái gì vậy?

Cô còn chưa kịp nói gì, giọng nói gợi cảm của người đàn ông lại truyền tới lần nữa: “Không nghe thấy?”

“Tôi không chụp đâu.”

“Em phải chụp, nhanh đi chụp đi, nếu như không chụp thì quay về nhà cho tôi, tôi kêu Cố Hàn tới đón em, một tiếng sau tới ngay, em cứ chuẩn bị đi”

Nghe vậy, Tô Tú Song nhíu mày, hết cách, đành phải thỏa hiệp: “Chụp, tôi chụp không phải là được rồi sao?”

“Sớm ngoan ngoãn nghe lời không phải tốt hơn sao, cứ ép tôi phải ra tay,em cũng chẳng phải đối thủ của tôi, người chịu thiệt chỉ là em thôi” Hoắc Dung Thành nói.

Tô Tú Song: “….”

Lời anh nói thật sự cũng có lý, cô không chút phản bác lại.

Cô cởi áo khoác ra, chui vào trong chăn, nằm cùng với bà nội, cô câm điện thoại lên, chụp ảnh.

“Cháu làm gì đấy?” Tô Ái Lan hơi hiếu kỳ hỏi.

“Bà nội vừa tỉnh, cháu chụp hai tấm ảnh làm kỷ niệm, bà nội cười đi” Tô Tú Song nói dối không chớp mắt.

Tô Ái Lan cười, rất phối hợp với cô.

Cô nghiến răng, mở Zalo ra, chọn hai tấm ảnh, gửi cho Hoắc Dung Thành.

Trên hai bức ảnh, ánh mắt cô toàn ý cười, ngoan ngoãn vùi đầu vào trong chăn với bà nội.

Trên người cô mặc áo lên, vòng một lộ rõ, cao chót vót như đồi núi.

Con ngươi Hoắc Dung Thành tối lại.

Nơi đó tối qua anh mới vừa sờ vào, vô cùng mềm mại, cảm giác rất tốt.

Mấy giây sau, Tô Tú Song nghe thấy tiếng chuông điện thoại kêu, cô mở máy.

Chỉ có ba chữ.

“Ngưỡng mộ quá.”

Cô nhíu mày, nhìn lại tên người nhắn, đúng là Hoắc Dung Thành mà.

Đúng là kỳ lạ mài!

Cả buổi tối, Tô Tú Song không dám cử động gì mạnh, cô sợ sẽ đè vào người bà nội.

Thế nhưng cũng may, khi vừa mở mắt ra, vẫn là tư thế nằm như tối qua, vô cùng an phận.

Nhìn đi, cô đã nói dáng ngủ của mình ổn lắm mài Hoắc Dung Thành căn bản là đang nói linh tỉnh.

Sau khi rửa mặt xong, Tô Tú Song lấy khăn lông đã được làm ấm ra, tỉ mỉ lau mặt, tay cho Tô Ái Lan.

“Hôm nay ngày mấy rồi?” Đột nhiên Tô Ái Lan hỏi.

“24a”

“24 à, là sinh nhật của Tú Song nhà chúng ta đấy”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 510


Chương 510

Tô Ái Lan nói, hình như bà nghĩ tới điều gì đó nên hỏi: “Tấm vải bọc đồ của cháu đâu?”

“Vải bọc đồ gì cơ ạ? Tô Tú Song nhíu mày.

“Khi bà tới thủ đô có mang theo tấm vải bọc đồ đó, trước khi ngất vẫn còn ở trên người mà.. “

Càng nói bà càng sốt sắng, sắc mặt Tô Ái Lan lo lắng vô cùng, bà hất chăn ra, định đi xuống giường.

“Bà đừng lo lắng, cũng đừng cử động linh tinh, cháu gọi hỏi bố xem” Tô Tú Song vội vàng dùng tay giữ chăn lại, gọi cho Tô Trọng Quân.

Sau khi tắt điện thoại, Tô Tú Song lấy ra một tấm vải bọc đồ có thêu hoa đen trắng từ trong chiếc tủ ở bên cạnh ra.

Vừa nhìn đã biết tấm vải này có từ lâu rồi.

Vừa đưa cho Tô Ái Lan, bà đã lập tức mở nó ra.

Thấy vậy, Tô Tú Song không nhịn được mà cười thành tiếng: “Bà nội, bà cứ từ từ tìm, đừng gấp, bên trong làm gì có tiền bạc châu báu gì đâu, nó còn có thể bay đi được chắc?”

Tô Ái Lan không để ý đến cô.

Mấy phút sau, bà lấy ra một chiếc vòng tay màu xanh ngọc, phát ra ánh sáng long lanh, nhìn vừa giống ngọc lại giống ngọc bích.

“Này, quà sinh nhật bà nội tặng cháu”

Tô Tú Song lắc đầu, nói: “Cái này vừa nhìn đã biết là báu vật gia truyền của bà, bà cứ giữ lấy đi, đợi bà khỏi bệnh rồi thì nấu cho cháu bát mì, đó chính là quà cháu muốn”

“Gì mà báu vật gia truyền chứ, chiếc vòng tay này cháu đeo từ khi còn bé rồi, nhưng do lúc nhỏ cháu nghịch quá, y như con khỉ ấy, lúc nào cũng thích trèo cây, cứ lên lên xuống xuống, bà sợ cháu làm mất vòng nên đã thu lại”

Khi nói lời này, Tô Ái Lan kéo tay cô lại, đeo chiếc vòng lên.

“Cháu lớn rồi, bà phải trả nó lại cho cháu, nhớ kỹ, không được làm mất, làm vỡ, cũng không được cho người khác, ai cũng không được, cháu biết chưa?”

“Cháu biết rồi” Tô Tú Song nhìn điện thoại, đã tám giờ rồi: “Bà nội, bà nằm xuống trước đi, cháu tới nhà ăn gọi chút cháo”

Ra khỏi phòng bệnh, cô đi vào thang máy.

Vừa đi được khoảng trăm mét, điện thoại đã vang lên.

Là Hoắc Dung Thành gọi tới.

Mới sáng sớm đã gọi tới thì có thể có chuyện gì hay ho chứ?

Tô Tú Song bĩu môi, không nghe.

Nhưng người đàn ông giống như muốn đấu với cô, liên tục gọi tới, chuông điện thoại không ngừng vang lên.

“Phù…” Cô thở dài một hơi, ấn vào nút nghe.

“Em điếc à, sao lâu thế mới nghe máy?” Vừa mở miệng, Hoắc Dung Thành đã cáu bẩn.

“Vừa nãy không nghe thấy, có chuyện gì sao?”

Người đàn ông này có tính chó gì vậy, mới sáng sớm đã ăn phải thuốc nổ à?
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 511


Chương 511

“Ra đây!” Anh nói ra hai chữ.

“Hả?”

“Ra đây, cổng bệnh viện” Lần này, người đàn ông khó chịu nói nhiều hơn năm chữ.

Tô Tú Song nhíu mày, không hiểu gì đi ra ngoài.

Chiếc Rolls Royce màu đen dừng trước cổng bệnh viện, biển số xe vô cùng đặc biệt.

Người qua đường đều vô thức nhìn chiếc xe, còn có người lấy điện thoại ra chụp.

Cô đeo khẩu trang lên, nhanh chân bước tới cạnh xe, kéo cửa xe ra, ngồi vào ghế sau.

Hoắc Dung Thành vắt chéo hai chân, ngước mắt lên nhìn cô: “Tôi qua ngủ thế nào?”

“Ngủ ngon, mơ đẹp, ngủ thẳng tới sáng.”

Nghe vậy, sắc mặt Hoắc Dung Thành bỗng dưng đen lại, hung hăng trừng mắt với cô.

Anh mất ngủ cả đêm.

Nhìn bức ảnh trên Zalo, ánh mắt anh luôn bị vòng một cao vút kia hấp dẫn, yết hầu không ngừng lên xuống, cả người căng cứng lại, hậu quả chính là phải đi tắm nước lạnh mấy lần, cả đêm không sao chợp mắt được.

Tô Tú Song không hiểu gì.

Tự dưng đi cáu bẩn với cô, làm như cô mắc nợ anh ấy.

“Đi ăn sáng với tôi”

“Hả?”

Tô Tú Song sững người, ánh mắt nhìn về phía Hoắc Dung Thành: “Anh tới bệnh viện chắc không phải là vì kêu tôi đi ăn sáng với anh chứ?”

Có vấn đề gì sao?

Hoắc Dung Thành nhíu mày, liếc nhìn “Bệnh viện và tập đoàn Hoắc thị không cùng đường, anh đi cả một vòng, vừa lãng phí thời gian lại lãng phí cả xăng dầu, đúng là không biết tính toán”

Nghe thấy lời này, ánh mắt Hoắc Dung Thành càng sẫm lại hơn.

Đúng là không biết cái gì gọi là lãng mạn hết, cô chỉ biết phá hỏng bầu không khí thôi.

Người phụ nữ chết tiệt này!

“Xe của tôi, tôi thích đi thì đi, công ty là của tôi, thời gian là của tôi, muốn ra ngoài khi nào thì đi khi đó” Hoắc Dung Thành lạnh lùng nói: “Tiền, nhà họ Hoắc không thiếu!”

Tô Tú Song: “….”

Cô chỉ tiện miệng nói vài câu thôi mà.

Anh là ông chủ, ông chủ nói gì cũng đúng.

“Bữa sáng thì chắc tôi không có thời gian ăn với anh đâu, bà nội tỉnh rồi, tôi phải đi mua cháo cho bà ấy”

Vừa nghe thấy lời này, Hoắc Dung Thành nhăn mày, không vui nói: “Lúc trước không phải em nói không ăn sáng không tốt hay sao, bây giờ sao lại trở mặt nhanh như vậy?”

Tô Tú Song khóc không ra nước mắt, hai tay vỗ trán.

“Tôi dễ thay đổi thì sao? Tôi nói không thể ăn sáng với anh, nhưng anh có thể tự mình đi ăn sáng được, anh đừng bóp méo ý của tôi”

“Lái xe lâu như vậy là để tới nghe em nói mấy lời nhảm nhí này chắc? Phải ăn, Cố Hàn, xem mấy nhà hàng gần đây đi”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 512


Chương 512

Khi nói lời này, Hoắc Dung Thành đưa tay ra khóa cửa xe lại.

Tô Tú Song không muốn để ý đến anh, cô nghĩ một hồi rồi nói: “Không cần kêu Cố Hàn đi xem, gần đây có một quán ăn không tệ, tôi đưa anh đi.”

Hoắc Dung Thành nhướn mày, sự lạnh nhạt và không vui tan đi một ít: “Đi”

Vì đề nhanh chóng đuổi được người đàn ông đi, Tô Tú Song tùy tiện tìm một quán ăn gần bệnh viện nhất.

Cô mua bốn cái bánh bao, một đĩa đồ ăn, còn cả hai bát cháo nữa.

Hai người ngồi đối diện nhau, cháo vừa đặt xuống, cô vừa ngồi xuống thì điện thoại đã vang lên.

Cô đưa tay ra, mở điện thoại.

Đủ những lời chúc mừng sinh nhật gửi tới.

“Ai gửi đấy?”

“Không cần quan tâm đâu, mấy tin nhắn linh tinh thôi” Tô Tú Song giải thích qua loa.

“Đưa đây”

Tô Tú Song nhíu mày: “Thật sự không có gì.”

“Em chột dạ gì chứ?” Ánh mắt Hoắc Dung Thành lạnh thấu xương, anh khó chịu nhìn cô.

Tô Tú Song lười so đo với anh, cô ném điện thoại lên bàn ăn.

Hoắc Dung Thành ấn một cái, mở tin nhắn ra, ánh mắt anh dần thay đổi.

Sinh nhật…

Tiếp đó, anh trả điện thoại cho cô, con ngươi dừng lại trên chiếc nhẫn ở tay cô, cả vòng tay trên tay cô nữa.

“Đẹp lắm đúng không, quà sinh nhật bà nội tặng tôi đấy”

Khuôn mặt Tô Tú Song nở một nụ cười, xán lạn tinh khiết, cô lắc lắc vòng tay.

“Ừ, cũng được” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Hoắc Dung Thành mấp máy môi, kiêu ngạo cắn một miếng bánh bao, sau đó ném nó lên trên bàn, vẻ mặt ghét bỏ: “Nơi khó ăn như này mà cũng tìm được, vị giác của em càng ngày càng kém rồi đấy”

Nghe vậy, Tô Tú Song cười mỉa mai: “Tôi cảm thấy mùi vị không tệ.

Quả thật bánh bao rất khó ăn, cảm giác mùi vị vô cùng kỳ lạ.

“Buổi tối mấy giờ thì về nhà?” Anh lấy khăn lụa ra lau tay.

“Còn chưa biết.”

Đây là câu trả lời gì vậy?

Hoắc Dung Thành nhíu mày, nhìn chằm chằm cô: “Mười giờ, nhất định phải về nhà, nếu không thì tối ẽ kêu Cố Hàn tới trói cô.”

Ngữ khí bá đạo, không cho người ta chút khước từ.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 513


Chương 513

Động một chút là trói người bừa bãi, người đàn ông này thật là, độc đoán quen rồi.

Sau khi cho Tô Ái Lan ăn cháo xong, Tô Tú Song đi đến đoàn làm phim.

Tần Du Du và Liễu Y Y đang được quay cảnh đánh nhau, không khí căng thẳng, trường quay xem ra cũng không được dễ chịu cho lắm.

Bạch Tĩnh chạy đến bên cạnh cô: “Trạng thái của Liễu Y Y không tốt, vẫn chưa thể nhập được vai, lần này đã quay đến lần thứ ba mươi rồi, Trương đạo diễn đang nổi nóng.”

“Cô ta diễn kiểu vai bạch liên hoa, có thể khó đến đâu chứ, vậy mà cũng chưa nhập vai được.” Tô Tú Song tức giận nói.

“Cậu không biết à?”

“Biết gì cơ?”

“Việc Liễu Y Y ngủ với một người đàn ông trong khách sạn Sheraton đã lan truyên khắp giới, cô ta bị kim chủ phía sau đá đi rồi, hợp đồng đại diện với cả mấy cái quảng cáo khác đều bị hủy hết cả.

Nghe vậy, Tô Tú Song cười lớn: ” Ác giả ác báo, ông trời có mắt mà, gieo gió gặt bão là phải rồi”

“Cô ta lúc này hẳn là đang buồn lắm đấy, dù sao chỉ vì ngủ với một người đàn ông mà bị kim chủ bỏ rơi, cho dù là gia thế hay là bề ngoài đều kém xa vạn dặm” Bạch Tĩnh tiếp tục nhỏ giọng nói.

“Đáng đời, chúng ta không cần phải đồng cảm với cô ta làm gì”

Tô Tú Song nhướng mắt, ánh mắt thản nhiên mang theo chút ghét bỏ lướt qua Liễu Y Y.

Chính vào lúc đang nói chuyện thì điện thoại cô đổ chuông, là trợ lý của Smith gọi đến, đề nghị cô đến công ty AL ký hợp đồng.

Nghe được tin này, Bạch Tĩnh còn vui hơn cả cô, nhảy cẵng lên, vui sướng vô cùng.

Tô Tú Song thì ngược lại, không phấn khích đến thế, vẻ mặt thản nhiên, không hề lộ ra nét kinh ngạc.

Dù sao, việc trở thành người đại diện của AL không dựa vào năng lực và khả năng của bản thân mà đạt được.

Gọi một chiếc xe, hai người đi thẳng đến tòa nhà công ty AL.

Trợ lý của Sở Mật Tư đã đợi họ từ sớm, vừa nhìn thấy Tô Tú Song, liền lập tức nhiệt tình chào hỏi rất trịnh trọng: “Cô Tú Song, mời đi theo tôi.”

Bên trong phòng họp sáng sủa, rộng rãi.

Tô Tú Song và Bạch Tĩnh ngồi xuống, trợ lý cũng ngồi xuống đối diện hai người bọn họ, đẩy hợp đồng qua, nhẹ giọng nói: “Cô Tú Song kiểm tra trước một chút đi, nếu không có vấn đề gì thì mời cô ký tên lên hợp đồng”

Lần đầu tiên ký hợp đồng, Tô Tú Song và Bạch Tĩnh rất nghiêm túc, xem cực kỳ cẩn thận, nhìn kỹ từng điều khoản mội.

Khi nhìn thấy khoản thù lao đại diện ba tỷ rưỡi một năm, cô liền trợn tròn mắt.

“Vì cô Tú Song là người mới, phí đại diện tương đối thấp, đợi khi nào cô nhận được nhiều sự chú ý rồi, phí đại diện có thể sẽ được tăng lên cho phù hợp. Trợ lý lại nói.

Trước khi đi, Smith đã dặn dò cẩn thận.

Tiếp đón cô Tú Song, thái độ nhất định phải cung kính, phải làm cô hài lòng mới được.

“Tôi hiểu.

Tô Tú Song giật giật khóe miệng nói ra hai chữ.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 514


Chương 514

Bây giờ cô không chỉ là người mới, mà còn dính phải nhiều scandal, có thể nói là sao nữ đen đủi nhất.

Việc AL lựa chọn cô làm người đại diện, chẳng qua cũng chỉ vì không muốn đắc tội với Hoắc Dung Thành.

Chỉ tiết hợp đồng đều rất hợp lý, hơn nữa điều kiện ràng buộc cũng khá thoải mái, không hề do dự, cô nhấc tay, ký tên mình lên.

Lúc rời đi, trợ lý mỉm cười, tiễn hai người rời khỏi tòa nhà công ty.

“Chậc chậc, chất lượng nhân viên cao cứ như hàng xa xỉ ấy nhỉ” Bạch Tĩnh không khỏi cảm thán.

“Ha ha”

Tô Tú Song bật cười.

“Không ngờ được đấy, chỉ qua một đêm mà giờ cậu trở thành nữ tỷ phú rồi, mau mời tớ đi ăn thôi nào.” Bạch Tĩnh híp mắt cười.

“Chuyện nhỏ, địa điểm tùy cậu chọn, tớ thanh toán hết”

“Nhưng mà, tiền đại diện cho AL ấy, rốt cuộc khi nào mới đến tay cậu được đây?”

Liên quan đến vấn đề này, Bạch Tĩnh từ đầu đến cuối nghĩ mãi mà vẫn không hiểu được.

Những người đến dự tiệc tối của Sở Mật Tư, đều là những sao nữ hàng đầu hiện nay, có địa vị, có người hâm mộ, có tác phẩm nổi tiếng, ai cũng đều tốt hơn cô ấy.

“Lễ nào tớ không đẹp sao?”

“Dáng người tớ không tốt ư?”

Bạch Tĩnh gật đầu: “Đúng là không †ồi, thân hình chữ S, muốn ngực có ngực, muốn mồng có mông”

Tô Tú Song hơi nhướng mày: “Vậy, anh ta có lý do gì lại không chọn tớ?”

“Uầy, cậu thật là” Bạch Tĩnh trừng mắt nhìn cô: “Chưa thấy người nào da mặt dày như cậu luôn đó”

“Đó là do cậu gặp ít người quá thôi, hôm nay xem như cho cậu mở rộng tâm mặt.

Mời Bạch Tĩnh ăn lẩu xong, đã 6:30 tối, thành phố rực rỡ ánh đèn, xe cộ qua lại không ngớt.

Tô Tú Song gọi điện đến bệnh viện.

Nhấc máy là một y tá: “Cô hai, có tôi chăm sóc rồi, cô cứ yên tâm đi, bà cụ ăn cơm tối xong, vừa mới ngủ thiếp đi: “Vất vả cho chị rồi”

Cúp điện thoại, cũng không còn việc gì nữa, Tô Tú Song bắt một chiếc taxi, trở về nhà họ Hoắc.

Vừa xuống taxi, đã thấy nhà họ Hoắc thắp đèn rực rỡ, vô cùng xa hoa.

Mới bước vào phòng khách, quản gia Trương đem một cốc sữa nóng đi tới: “Mợ hai, làm ấm bụng một chút.”

Tô Tú Song uống hai ngụm, chỉ vào chiếc Rolls Royce trong sân: “Hoắc Dung Thành đang ở nhà sao?”

“Ở nhà ạ”

Quản gia Trương hướng mắt nhìn về phòng bếp, muốn nói lại thôi.

“Anh ấy đang ở trong bếp?”

Tô Tú Song nhướng mày kinh ngạc, anh ấy ở trong bếp làm gì?

Vừa tò mò vừa nghỉ hoặc, cô cất bước, tiến về phía nhà bếp.

“Mợ hai” Quản gia Trương vội vàng đi tới nhắc nhở cô: “Cô không nên vào thì tốt hơn, cậu hai đang nổi giận trong đó.”

Nổi giận ở trong bếp?
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 515


Chương 515

Tô Tú Song nhẹ nhàng chớp mắt, kiểu gì thế này?

“Không sao, tôi đi xem xem.”

Khẽ nhấc bước, cô bước đến cửa phòng bếp, dừng chân lại, nhìn vào phía trong bếp.

Chỉ thấy, Hoắc Dung Thành cả người Sơ mi quần tây, bàn tay mảnh khảnh đang cầm trứng, chính là đang đánh trứng.

Vì thế, cô lại càng ngạc nhiên hơn.

“Cậu hai, cậu không thể cho vào lung tung như vậy được, phải tách lòng đỏ trứng ra khỏi lòng trắng trứng”“

Bậc thầy làm bánh ngọt Michelin đứng bên cạnh, đang hướng dẫn anh.

“Tôi cần ông làm gì, sao không nói sớm hơn?” Hoắc Dung Thành trâm mặt xuống, nhỏ giọng khiển trách.

Thầy dạy làm bánh bị khiển trách cũng không dám nói gì, nghĩ một chút, liền nói: “Cậu hai, tám lòng đỏ trứng gà, bốn muỗng đường, còn phải bỏ tinh dầu hạt bắp và sữa bò, đánh đến khi chuyển sang màu trắng đục, đổ ít bột mì vào, tiếp tục đánh đến khi hòa lẫn vào nhau. “

Nghe vậy, Hoắc Dung Thành nhướng mày, tỏ vẻ sốt ruột: “Chỉ là một cái bánh ngọt thôi, phiền phức đến vậy: “Cậu hai, bước này có hơi rắc rối, hay là, để tôi làm đi” Thầy dạy làm bánh thận trọng nói.

“Đi chỗ khác!”

Hoắc Dung Thành tâm tình có hơi cáu gắt.

Nhẹ nhàng bước đi, Tô Tú Song không làm phiền hai người, liền quay trở lại phòng khách.

Trong lòng chấn động, cứ như nhìn thấy mặt trời mọc từ đằng tây.

Ánh mắt vô thần, suy nghĩ hoảng loạn, suýt chút nữa đã đập vào cây cột trước mặt.

Bánh sinh nhật, lế nào là làm cho cô sao?

Cô hoảng hốt quay về phòng, tắm rửa, thay quân áo liên nhận được cuộc gọi của Tô Tú Duyên: “Tú Song, chúc em sinh nhật vui vẻ, tiếc là năm nay không thể cùng em mừng sinh nhật.”

“Không sao mà, hôm nay em cũng bận mà chị, hôm khác chúng ta cùng nhau ăn cơm.”

“Được.”

Đặt điện thoại xuống, nghe thấy tiếng gõ cửa, cô bước tới mở cửa.

“Mợ hai, bữa tối đã chuẩn bị xong cả rOI.

“Được, tôi biết rồi”

Đứng trên cầu thang, Tô Tú Song từ xa đã nhìn thấy hình dáng Hoắc Dung Thành, áo sơ mi trắng trên người anh đã được đổi thành áo len màu đen, dày dặn, tao nhã.

Những món ăn ngon được bày đầy cả bàn.

Ngay giữa bàn đặt một bánh sinh nhật trái cây, có dâu tây, anh đào, việt quất và cả sôcôla.

Nghe thấy tiếng bước chân, Hoắc Dung Thành khẽ nhếch hàm, khuôn mặt tuấn tú trâm mặc như điêu khắc.

Hai người, bốn mắt nhìn nhau.

Tô Tú Song ho nhẹ một tiếng, giả vờ vô ý mà nhìn về phía khác, rời khỏi ánh mắt đối diện mình: “Này, sao lại có cả bánh sinh nhật thế này?”

Nghe vậy, Hoắc Dung Thành nhướng mắt, ánh mắt như nhìn một tên ngốc: “Bệnh Alzheimer, hay em mất trí nhớ rồi?”

“, đúng, hôm nay là sinh nhật tôi.”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 516


Chương 516

Tô Tú Song khế cong khóe miệng cười, đi tới bên bàn ăn, nhìn thấy chiếc bánh kem đặt chính giữa bàn.

Hơi nhíu mày, Hoắc Dung Thành cũng theo ánh mắt của cô mà nhìn sang, đôi mắt híp híp lại, một chút căng thẳng và mong đợi thoáng chốc hiện lên.

“Chiếc bánh này, trông cũng thật đặc biệt”

Tô Tú Song xem xét cẩn thận, rồi mới mở miệng nói.

Kem bên nhiều bên ít, trái cây trang trí cũng không chỉnh tê, có hơi lộn xộn.

Cuối cùng, cô còn cố ý phàn nàn: “Cửa hàng bánh ngọt nào làm ra cái bánh xấu xí như vậy, còn chưa đóng cửa hay sao?”

Chiếc bánh mà cậu hai nhà họ Hoắc làm, quả thực là xấu xí muốn chết!

Ngay lập tức, ánh mắt của Hoắc Dung Thành trở nên lạnh lẽo, anh lạnh lùng nói: “Tôi làm đấy, không muốn ăn cũng phải ăn!”

Giọng điệu bá đạo, lạnh lùng.

Loại chuyện thế này mà cũng ép buộc nữa à?

Tô Tú Song không khỏi cảm thấy có chút buồn cười, thậm chí cô còn cười ra tiếng.

“Ném ra ngoài!”

Hoắc Dung Thành lạnh lùng trừng mắt nhìn cô, sau đó, vẻ mặt gắt gỏng ra lệnh cho quản gia Trương!

Anh đúng là không nên mở lòng từ bi, làm cái bánh kem quỷ quái này làm cái gì chứ.

Quản gia Trương nhíu nhíu mày, thấy sắc mặt Hoắc Dung Thành càng ngày càng âm trầm, cũng không dám chậm trễ nữa, bước nhanh tới, định đem bánh đi.

“Đợi một chút.”

Tô Tú Song nhanh chóng bước tới: “Thật ra nhìn kỹ một chút, chiếc bánh này xấu thì xấu thật đấy, nhưng mà cũng đáng yêu.”

“Haha…” Hoắc Dung Thành cười lạnh hai tiếng, không vui nói: “Xấu xí đáng yêu?”

“Từ gân đây đang nổi, có nghĩa vừa xấu vừa dễ thương, càng nhìn càng dễ thương.”

Tô Tú Song lên tiếng giải thích, sau đó ngậm một miếng bánh vào miệng.

Ngọt ngào, rất thơm, cũng có một chút ý vị không nói nên lời.

Cô khẽ chớp mắt, hai mắt sáng lên như bóng đèn, chiếc bánh này, tuy bề ngoài trông chả ra làm sao nhưng hương vị lại thơm ngon lạ thường. Tải ápp ноlа để đọc chương tiếp theo nhé.

Bị phản ứng của cô làm cho vui vẻ, tâm trạng của Hoắc Dung Thành cũng trở nên tốt lên, anh trâm mặc ngồi xuống, lười biếng dựa lưng vào ghế.

Nhìn thấy một trận bão táp đã trở nên bình tĩnh lại, quản gia Trương không khỏi thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi lạnh trên trán.

“Đi lấy rượu vang đỏ đi”

Hoắc Dung Thành quét mắt nhìn quản gia Trương.

“Vâng, cậu hai” Quản gia Trương rời đi.

“Cảm ơn anh, bánh sinh nhật rất ngon” Tô Tú Song trịnh trọng cảm ơn.

“Không chê xấu hả?” Hoắc Dung Thành lạnh lùng liếc nhìn cô, có mắt như mù, lại còn dám chê bánh anh làm xấu xí!

“Tôi đúng là mù mắt, có mắt không tròng” Tô Tú Song cười haha: “Xin lỗi anh ma.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 517


Chương 517

Hoắc Dung Thành tiếp tục trừng mắt nhìn cô, khóe môi cong lên.

Bữa tối được chuẩn bị đầy đủ sắc hương vị, đều là những món ngon hợp khẩu vị, làm người ta muốn ăn cho thật nø.

Trương quản gia lấy một chai vang đỏ từ hầm rượu.

Lafite năm 1982.

Tô Tú Song tâm tình không tệ, cũng không từ chối, cầm ly rượu lên, mấy ngụm đã uống xong một ly.

Hoắc Dung Thành nháy mắt ra hiệu với quản gia Trương.

Quản gia Trương ngay lập tức nhận được tín hiệu, chạy nhanh đi tắt đèn.

Trong phút chốc, căn phòng hoàn toàn tối đen.

Lẽ nào, mất điện rồi?

Tô Tú Song cau mày, vẻ mặt nghi ngờ.

Chính vào lúc đó, ánh nến được thắp sáng lung linh, quản gia Trương cùng những người hầu khác đứng bên bàn ăn, võ vỗ tay, đồng thanh hát vang: “Chúc mừng Sinh Nhật chúc mừng Sinh Nhật…

Tuy rằng trên mặt tất cả mọi người đều đang nở nụ cười, nhưng lại cực kỳ nghiêm túc.

Người không biết, còn tưởng họ đang hát trong dàn hợp xướng.

Tô Tú Song không biết nên cười, hay nên bày ra vẻ mặt nào khác.

“Mợ hai, mợ cầu nguyện đi”

Tô Tú Song chỉ đành nhắm mắt lại, hai tay chắp vào nhau, lòng thâm nguyện ước, rồi mở mắt thổi tắt nến đi.

“Cảm ơn mọi người.” Cô nở nụ cười †ỏ vẻ cảm kích: “Bánh kem lớn như vậy, tôi cắt cho mọi người ăn cùng nhé”

“Em dám!” Hoắc Dung Thành trừng mắt nhìn cô.

Nghe vậy, đám người hầu nhanh chóng vẫy tay, vội vàng rời khỏi phòng khách.

Quản gia Trương đi theo phía sau, tiện tay đóng cửa phòng khách lại.

Chỉ một lúc sau trong phòng khách chỉ còn lại hai người.

Không còn cách nào khác, Tô Tú Song chỉ đành chấp nhận: “Bánh kem lớn như vậy, hai người chúng ta làm sao mà ăn hết, để mọi người chia ra cùng ăn thì đã làm sao, anh ích kỉ thế”

Hoắc Dung Thành nhướng mày, trừng mắt nhìn cô, lạnh lùng nói: “Bọn họ không có tư cách ăn thứ mà tôi làm.”

Tô Tú Song im lặng, ngâm bĩu môi.

Rượu vang đỏ hương vị không tệ, cô uống hết ly này đến ly khác, cứ như một người nghiện rượu vậy.

Một chai rượu, rất nhanh đã cạn.

Dần dần, hai má cô đỏ ửng, ánh mắt mơ màng: “Hoắc Dung Thành, chúng ta khiêu vũ nhé”

“Say rồi à?”

Hoắc Dung Thành lắc lắc ly rượu trong tay, giọng nói trâm thấp đầy từ tính.

“Không say, em chính là ngàn ly không say, một chai rượu vang thôi mà muốn chuốc say em á, không có dễ dàng thế đâu” Cô nấc lên, miệng đầy mùi rượu.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 518


Chương 518

Nhíu mày, Hoắc Dung Thành vẫn duy trì tư thế, không hề nhúc nhích.

Thấy vậy, Tô Tú Song đẩy ghế đứng lên, nắm lấy cánh tay anh: “Nhảy đi, điệu nhảy mà anh dạy em đó”

Hoắc Dung Thành bị kéo đứng dậy.

Tô Tú Song cầm lấy điện thoại, bật nhạc lên.

Âm thanh tao nhã vang lên khắp phòng khách.

Cô đứng thẳng người, sờ s0ạng khắp nơi, đặt tay lên vai Hoắc Dung Thành, tay còn lại nắm lấy bàn tay to lớn của anh.

Trong phút chốc, cơ thể Hoắc Dung Thành bị ép chặt, căng cứng như đá.

“Trái, phải, trước, sau,..”

Cô vừa nhỏ giọng thì thâm, vừa nhớ kỹ những bước phải di chuyển dưới chân.

“Anh biết không, hôm nay, em vừa vui, lại vừa không vui.” Cô nhỏ giọng nói.

Ánh mắt Hoắc Dung Thành nhìn xuống đỉnh đầu của cô, chằm chằm vào mái tóc xinh đẹp.

“Hôm nay Smith đã ký hợp đồng với em, nhưng em không cảm thấy vui vẻ, Smith chỉ là nể mặt anh, chứ không thực sự công nhận em, em không cảm nhận được niềm vui và sự phấn khích của thành công.”

Giọng nói của cô êm ái, âm thanh không lớn, mềm mại nhẹ nhàng.

Đúng là ngốc, Hoắc Dung Thành đưa tay ra, ngón tay mảnh khảnh nhéo cằm cô, đôi mắt đen không ngừng nhìn chằm chằm cô: “Có núi dựa không tốt sao?”

Rõ ràng là, cô đang say, đôi mắt mơ màng không tìm được phương hướng, bước chân run rẩy.

“Không… không tốt, dựa dẫm như vậy, rất dễ trở nên sa đọa”“

Bước chân cô loạng choạng, cũng theo đó mà nói lắp một chút.

“Đây được gọi là xã giao hiệu quả, hiểu không? Có núi dựa, là giúp làm quen với các nguồn tài nguyên và các mối quan hệ, đồng thời cũng phát huy tối đa tiềm năng và khả năng của em, em hiểu chưa?”

“Em hiểu, nhưng lại vừa không hiểu.”

Cô gật gật đầu, cảm thấy có hơi mệt mỏi, không cách nào tiếp tục suy nghĩ: “Chỉ là, sinh nhật anh tổ chức cho em, em rất vui”

“Vui đến mức nào?” Hoắc Dung Thành nhìn cô chằm chằm.

“Rất vui, bánh sinh nhật em cũng thích, rất ngon” Cô vừa li3m môi dưới vừa nói: “Xem như em cũng còn chút lương tâm.

Tâm tình Hoắc Dung Thành cũng trở nên tốt hơn.

Khi giai điệu dần kết thúc, anh lắc lắc cánh tay dài của mình, Tô Tú Song bị xoay ra ngoài, rồi lại xoay trở về vài vòng.

Vẫn chưa kịp phản ứng lại, Hoắc Dung Thành lại tiếp tục động tác, cô ngã vào trong vòng tay anh, cơ thể và mặt đất tạo thành một góc chín mươi độ, lưng ngã vào cánh tay anh.

Đôi mắt anh sâu thẳm, nhìn thẳng vào nơi sâu nhất trong đáy mắt cô, giống như một vòng xoáy, hấp dẫn người ta khám phá.

Yết hâu của Hoắc Dung Thành lên xuống, anh nhìn cô chằm chằm, đôi mắt đen láy sáng lấp lánh, bàn tay to xoa xoa lưng cô.

Bầu không khí trở nên mập mờ, nóng bỏng.

Đột nhiên, anh nghiêng người, phủ lên đôi môi đỏ mọng của cô, hôn thật sau.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 519


Chương 519

Tô Tú Song chớp mắt, vòng tay ôm cổ anh nhiệt tình đáp lại.

Trở lại phòng, cả hai ngã xuống giường lớn thở hổn hển, tay chân giao triền miên.

Một đêm cảnh xuân vô hạn.

Không hề ngơi nghỉ.

Sáng sớm hôm sau Tô Tú Song mở mắt ra, toàn thân đau nhức, cả người cứ như bị xe nghiền qua.

Cảm giác này quá quen thuộc.

Ký ức đêm qua, nổi lên mạnh mẽ như thủy triều.

Tô Tú Song nhắm chặt mắt, hai má đỏ bừng.

Quả nhiên ứng với câu nói đó, uống nhiều rượu dễ xảy ra chuyện, say xỉn thì dễ bị thất thân.

Phía giường bên kia, trống rỗng, không có bóng dáng của Hoắc Dung Thành đâu cả, trong phòng vô cùng yên tĩnh, cũng không biết anh đã đi đâu.

Có điều, thế này cũng tốt, đỡ phải xấu hổ.

Chống cả hai tay xuống giường, Tô Tú Song khó khăn lắm mới đứng lên được.

Ai mà biết, chỉ vừa đứng lên, hai chân mềm nhữũn, đầu gối khuyu xuống đất, nặng nề quỳ trên giường, giấy dụa hồi lâu cũng không đứng dậy được.

Chân và thắt lưng, dường như không phải là của chính mình mà là của người khác.

Lông mày Tô Tú Song giật giật.

Người đàn ông này, đêm qua rốt cuộc là làm bao nhiêu lân, muốn giết người hay sao!

Ổn định nhịp thở, cô cuối cùng cũng đứng dậy, một đống quần áo ngổn ngang trên mặt đất.

Cúi xuống, nhặt lên hai chiếc, toàn bộ đều bị xé toạc, không mặc được nữa rồi.

“Hừ…’ Cô thở dài một hơi, li3m môi, đành phải cầm áo sơ mi đen của Hoắc Diệc Thành mặc vào.

Áo mặc vào cao trên đầu gối, vừa hay có thể che được phần mông, vậy cũng được.

Ngửi thấy mùi vị nông đậm còn lưu lại trong phòng, mặt cô càng đỏ hơn, nóng bừng bừng.

Đang chuẩn bị rời đi, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, Hoắc Dung Thành mặc áo choàng tắm bước vào.

Đôi mắt khẽ nâng lên, nhìn chằm chằm Tô Tú Song đang mặc áo sơ mi của mình, ánh mắt anh dần dần trở nên thâm sâu, nóng, cơ thể anh lại như vừa được đốt lên một ngọn lửa.

Tô Tú Song có chút xấu hổ và ngại ngùng.

Cô cúi đầu, không muốn nói chuyện, nâng bước, đi lướt qua Hoắc Dung Thành, chuẩn bị rời khỏi phòng.

Đương nhiên, động tác của Hoắc Dung Thành nhanh hơn cô, đôi chân dài vừa bước vài bước đã ở ngay trước mặt, chặn đường cô: “Ngủ xong liên đi, em không muốn nói gì à?”

Tô Tú Song không nói nên lời.

Loại tình huống này, còn có thể nói gì?

“À thì, tối hôm qua, chỉ là uống rượu say rồi mà, nhất thời ý l0ạn tình mê mới xảy ra việc như thế, bây giờ thì tỉnh rồi, chuyện tối hôm qua bỏ đi, xem như chưa từng xảy ra chuyện gì: Cô ho khan hai tiếng, giật giật khóe miệng, vô cùng khẳng khái nói.

Chuyện tối qua, cứ xem như là bị chó cắn là được.

“Ô, em đúng là hào phóng quá nhỉ..”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 520


Chương 520

Hoắc Dung Thành lạnh lùng nhìn cô, đôi môi mỏng nhếch lên, chậm rãi nói: “Tối hôm qua, chúng ta ở trên giường, trên sàn nhà, trong phòng tắm, trên sô pha, liên tục đến tận ba giờ sáng, bây giờ, em nói xem như chưa từng xảy ra? “

Nghe vậy, Tô Tú Song thân thể cứng đờ, cả mặt đỏ bừng.

Ngực cô phập phồng, hung hăng trừng mắt nhìn chằm chằm vào Hoắc Dung Thành, không biết xấu hổi Môi nhếch lên, vừa định mở miệng, ngoài cửa truyền đến một giọng nói: “Anh hai, cửa đang mở, em vào nhé.”

Vừa nghe lời này, Tô Tú Song liền gấp gáp, cũng không tiện cãi nhau với Hoắc Dung Thành.

Lòng bàn chân như bôi thêm dầu, theo bản năng chui vào trong tủ.

Hành động sạch sẽ gọn gàng, liền mạch lưu loát.

Trốn được vào trong tủ quần áo, cô mới yên tâm thở hắt ra một hơi, qua khe hở, nhìn thấy Hoắc Diệc Phong bước vào phòng.

“Ah ah ah II”

Khi nhìn thấy đống hỗn độn trên mặt đất, Hoắc Diệc Phong trợn to hai mắt, hét lên thất thanh.

Anh không thể tin được, chỉ vào anh hai, lắp bắp nói: “Anh hai… Anh hai… Anh thế mà lại đưa phụ nữ về nhài”

Hoắc Dung Thành hai tay vòng quanh ngực, đôi mắt rũ xuống, lạnh lùng nhìn anh, gương mặt không lạnh cũng không nóng.

“Quần áo vẫn còn, người phụ nữ kia có phải là vẫn chưa đi không?”

Nhìn thoáng qua mặt đất, Hoắc Diệc Phong nheo lại đôi mắt đào hoa, đưa tay võ ngực, vô cùng đau lòng!

Anh hai đã sa đọa rồi, anh hai thất thân rồi, anh hai không còn thuần khiết nữa rồi!

Trong tủ, Tô Tú Song sắc mặt tái nhợt lại đỏ lên, nắm chặt ngón tay.

Lười nói chuyện với kẻ thân kinh như Hoắc Diệc Phong, anh bước đến ghế sô pha, Hoắc Dung Thành tự mình ngồi xuống, khoanh chân dài, lật xem tài liệu.

“Hẳn là còn chưa rời đi, em đã ngửi thấy mùi của người phụ nữ dã man đó rồi, nếu hôm nay không bắt được cô ta, em không mang họ Hoắc!”

Đang nói chuyện, Hoắc Diệc Phong nhăn nhăn mũi, giống như chó, phát huy khứu giác, thị giác nhạy bén tìm khắp phòng ngủ.

Trên giường, phòng tắm, sau rèm cửa, ngoài ban công, nơi nào người ta có thể trốn, anh đều không bỏ qua.

“Nếu đều không có, vậy chắc chắn là trong tủ quần áo rồi: Hoắc Diệc Phong lẩm bẩm, di chuyển đôi chân dài, bước về phía tủ quần áo.

Trong phút chốc, hô hấp của Tô Tú Song như thắt lại, thân thể cứng đờ, vô cùng căng thẳng, thậm chí không dám cử động, luôn có cảm giác cứ như bị người ta bắt gian.

“Gây rối đủ chưa?”

Cuối cùng, Hoắc Dung Thành cũng đứng dậy, giọng nói lạnh lùng và nghiêm nghị.

Bất thình lình, Hoắc Diệc Phong bị dọa liền rùng mình một chút.

“Ra ngoài!

Hoắc Diệc Phong vừa mới chạm ngón tay vào cửa.

“Anh hai, anh nói như vậy, anh có phải là chột dạ rồi không, người phụ nữ kia nhất định đang trốn ở đây: “Tự mình cút ra ngoài, nếu không để anh ném mày ra ngoài, tự chọn đi” Hoắc Dung Thành không kiên nhẫn, trực tiếp lạnh giọng cảnh cáo.
 
Back
Top Bottom