Ngôn Tình Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 521


Chương 521

Nghe thấy lời này, Hoắc Diệc Phongkhông khỏi lúng túng một chút.

Anh hai đánh cậu, trước nay vẫn luôn là kiểu đánh cho biết hoa vì sao lại có màu đỏ, không hề nương tay chút nào.

Cậu đứng nguyên một chỗ, do dự rồi lại do dự, cuối cùng rút tay về, từng bước một đều ngoái đầu lại, miễn cưỡng rời khỏi phòng.

Đợi cửa phòng đóng lại, Tô Tú Song thở phào nhẹ nhõm, đi ra khỏi tủ.

Trên trán cô đã phủ một lớp mồ hôi mỏng.

“Hoắc Diệc Phong bây giờ nhất định đang giữ cửa, không tin, mời ra ngoài xem thử” Ánh mắt Hoắc Dung Thành lướt nhìn cô từ trên xuống dưới.

Cọ vào quần áo trong tủ, chiếc áo sơ mi bị cuốn lên, để lộ cặp đùi trắng nõn.

Đột nhiên phát hiện, chiếc áo sơ mi này có hơi chướng mắt.

Anh duõi tay ra, những ngón tay mảnh khảnh chạm vào vạt áo sơ mi.

Nhanh tay lẹ mắt, Tô Tú Song nhanh chóng võ nhẹ lòng bàn tay anh đẩy ra xa.

“Lúc bắt đầu, em tính kế, muốn trèo lên giường của anh, tối hôm qua uống say, nhất định là mưu tính đã lâu, em thích cơ thể của anh đến vậy à?”

Đôi môi mỏng của Hoắc Dung Thành giật giật, mang theo vẻ tự tin, có chút đắc ý.

Tô Tú Song; ”…

Có ai đã từng nói với anh chưa, tự luyến là một loại bệnh, phải chữa!

“Vậy nên, anh quyết định thỏa mãn em.

Anh cong môi.

“Thỏa mãn em, thỏa mãn em cái gì chứ?” Tô Tú Song ngẩn người.

“Thỏa mãn d*c vọng của em, bắt đầu từ hôm nay, em dọn đến phòng anh, ngủ cùng anh”

Hoắc Dung Thành nhìn cô chằm chằm, đôi mắt đen sâu thẳm.

“Thần kinh!”

Tô Tú Song nhíu mày, tức giận ném ra hai chữ, trực tiếp rời đi.

Về đến phòng mình, cô nhanh chóng vào phòng tắm, tắm rửa.

Trên người cô, đặc biệt là ở giữa h@i chân, vừa ướt lại vừa nhớp nháp, cực kỳ không thoải mái, lại còn tản ra cái mùi vị kia.

Kỳ cọ ba bốn lần, cô mới chịu từ bỏ, nhưng rồi vào lúc chuẩn bị nằm xuống sô pha thì nghe thấy tiếng gõ cửa.

Đứng ngoài cửa là Hoắc Diệc Phong.

Vừa nhìn thấy cô, Hoắc Diệc Phong liền than thở, vẻ mặt chất vấn: “Vừa rồi chị đi đâu vậy? Tôi gõ cửa liên tục cũng không có ai mở”

Tô Tú Song lương tâm căn rứt: “Ngủ sâu quá, không nghe thấy: “Chị đúng là một con heo, một con heo ngu ngốc, một con heo lớn ngu ngốc!”

Hoắc Diệc Phong chỉ vào trán cô mắng, chỉ hận rèn sắt không thành thép: “Người phụ nữ khác đã giương oai trên địa bàn của chị rồi kia kìa, chị lại còn có thể ngủ được”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 522


Chương 522

Tô Tú Song giả bộ không hiểu: “Ý của cậu là?”

“Phòng anh hai tôi giấu một người phụ nữ, trận chiến đêm qua cực kỳ ác liệt, chị hiểu chưa?”

“Hiểu.”

Tô Tú Song đột nhiên nghẹn lời, thật sự không biết, cái thứ ngốc nghếch còn có thể làm được việc lớn gì!

“Cậu mới là heo, một con heo ngu ngốc, một con heo lớn ngu ngốc!”

“Rốt cuộc chị có chút ý thức nguy cơ nào không hả, bây giờ có người hớt tay trên của chị, mà chị lại bình tĩnh như vậy?”

Đôi mắt đào hoa trừng to, Hoắc Diệc Phong ác liệt trừng cô: “Con cún còn biết rải nước tiểu đánh dấu lãnh địa, chị lại không biết làm ra chút hành động, tỏ ý một chút sao?”

Nghe vậy, Tô Tú Song liếc anh ta một cái: “Lẽ nào bắt tôi cũng giống cún, rải nước tiểu lên người anh hai cậu?”

“Thô tu.c!”

Hoắc Diệc Phong thật hận sắt không thành thép.

“Mà nhé, tôi còn không vội, cậu vội cái gì? Tục ngữ nói rất đúng, hoàng đế chưa vội, thái giám đã vội.”

“Chị mới là thái giám, cả nhà chị đều là thái giám”

Hoắc Diệc Phong nâng tay, không có ý tốt mà véo hai cái lên cánh tay cô: “Lần trước chị đã cứu tôi, tôi sinh là người của chị, chết là quỷ của chị”

“Cậu đừng nói nghe kinh khủng vậy được không? Còn nữa, tục ngữ không thể dùng bậy, cái gì mà sống là người của tôi, chết là quỷ của tôi?”

Tô Tú Song run rẩy, cảm thấy lạnh lẽo toàn thân.

“Không đúng sao?”

Hoắc Diệc Phong sờ sờ bông tai trên vành tai mình: “Vậy đổi cách nói khác, tôi và chị đều là con kiến trên cùng một sợi dây.”

Hai người đang nói chuyện thì có một trận tiếng bước chân truyền đến.

Hoắc Dung Thành bước xuống cầu thang.

Quản gia Trương đã bày sẵn bàn ăn.

Ba người ngồi vào.

Như cố ý vô tình, ánh mắt Hoắc Dung Thành quét một lượt trên mặt Tô Tú Song, sau đó là thân thể, dường như muốn lột s@ch quần áo trên người cô.

Tô Tú Song có hơi không nhịn được, cúi đầu im lặng ăn cơm.

“Anh hai, em cảm thấy chia phòng ngủ hơi có ảnh hưởng không tốt”

Mang tâm lý thăm dò, Hoắc Diệc Phong cẩn thận mở miệng nói.

Chỉ có hai người ngủ trên cùng một chiếc giường, mới có thể ngăn lại người đàn bà khác xuất hiện ở nhà họ Hoắc.

Vừa nói xong, cậu liên dùng khóe mắt liếc người phụ nữ bên cạnh mình một cái.

Làn da trắng nõn, trong suốt, bóng lộn, lúc này đang ăn ăn ăn, chả có cái đếch phản ứng gì.

Đồ phụ nữ ngu ngốc này!

“Vậy nên, em muốn cô ấy, ngủ cùng anh?”

Đôi đũa trong tay Hoắc Dung Thành hơi dừng lại, nâng tâm mắt lên quét qua Hoắc Diệc Phong, sau đó lại rơi xuống người Tô Tú Song.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 523


Chương 523

Hoắc Diệc Phong cẩn thận từng chút gật gật đầu.

“Được, tối nay chuyển vào phòng tôi đi”

Hoắc Dung Thành nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt đen sâu thắm, dưới đáy mắt còn chứa vẻ đắc ý.

Thật không ngờ Hoắc Diệc Phong trước giờ luôn thành sự không có bại sự có thừa mà cũng có chút tác dụng, cũng không phải không làm được gì.

Nghe vậy, Tô Tú Song liền vờ như câm điếc, dứt khoát coi như mình không nghe thấy.

Nhưng lại âm thầm duỗi tay xuống bàn, ác độc véo lên đùi Hoắc Diệc Phong một cái thật mạnh.

“ÚiI”

Hoắc Diệc Phong đau tới mức tru lên, nhảy dựng dậy.

Đôi mắt lạnh lẽo âm u của Hoắc Dung Thành quét qua, trâm giọng nói: “Gào cái gì?”

“Không có gì, không có gì, đau dạ dày.”

Hít vào một ngụm khí lạnh, Hoắc Diệc Phong nhịn đau, không dám hừ tiếng nào nữa.

Trên xe.

Tô Tú Song hoàn toàn không thèm để ý Hoắc Diệc Phong.

Cậu ta quả thật là đồng đội heo, chỉ biết đẩy người ta vào hố lửa.

Cũng không biết tối qua Hoắc Diệc Phong đã làm gì, mà lúc này lại ngủ say như chất.

Mái tóc đen mềm mại của cậu ta rơi trên trán, đôi mắt hoa đào cực kỳ quyến rũ bị che lại, không còn dáng vẻ phong lưu, ăn chơi trác táng ngày thường, yên tĩnh giống như một hoàng tử quý tộc.

Ngắm cảnh sắc nhanh chóng lùi về sau ngoài cửa sổ, Tô Tú Song tâm trạng nặng nề, nhìn đến xuất thần.

Đến được đoàn phim đã là giữa trưa: Hôm nay là cảnh diễn cuối cùng của cô, sau khi quay xong là có thể đóng máy.

Liễu Y Y vừa nhìn thấy Tô Tú Song xuất hiện tại phim trường liền lập tức chướng mắt.

“Còn tưởng cô chết trên giường đàn ông rồi chứ, vậy mà vẫn còn dậy nổi.” Đè nhỏ giọng, Liễu Y Y cắn răng nói, chỉ hận không thể giết ch3t cô.

Tô Tú Song trợn trắng mắt, không muốn để ý tới cô ta.

“Đoạt hợp đồng đại diện của tôi, bây giờ ngay cả chỗ chống lưng cũng bị phá, Tô Tú Song, cô thật giỏi”

Liễu Y Y duỗi tay tóm lấy cổ áo Tô Tú Song.

“Bây giờ trong tay tôi có điểm yếu của cô, tôi khuyên cô, tốt nhất đừng chọc đến tôi, nếu không hậu quả, cô hiểu đó.

Tô Tú Song cũng không giận, chỉ lạnh lếo nhìn vào cô ta: “Một khi hình tượng ngôi sao nữ thuần khiết ngây thơ bị sụp đổ thì cô cơ bản là phải tạm biệt giới giải trí này rồi”

“Cô..”

Liễu Y Y giơ tay lên, nhưng cả nửa ngày cũng không hạ xuống: “Bỉ ổi!”

“Làm nhiều chuyện xấu thì sẽ gặp quả báo, nếu không phải cô bỏ thuốc vào rượu muốn hại tôi, thì cũng sẽ không luân lạc tới bước đường này.”

Tô Tú Song đẩy tay cô ta ra: “Tôi không muốn sinh chuyện, vậy nên, cô tốt nhất cũng nên ngoan ngoãn, như vậy tôi cũng sẽ không đăng video lên, cái bệnh gặp người là khiêu khích này của cô, nên sửa đi”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 524


Chương 524

Nói xong cô trực tiếp rời đi, bước về phía Trương Tiến Trung.

Ngực Liễu Y Y phồng lên, xém chút không bị tức chết, đều tại Tân Du Du, tại mình nghe lời quỷ của cô ta.

Giờ phút này, cô ta đột nhiên lại tin tưởng Tô Tú Song.

Nếu Tô Tú Song muốn chơi cô ta thì chỉ cần trực tiếp đăng video lên là được, nhưng cô lại không làm mà chỉ cảnh cáo.

Đều tại cô ta mắt mù, bị trúng bẫy của Tân Du Du.

“Phần diễn hôm nay rất dễ, nhưng cảm xúc phải nắm bắt tinh chuẩn, nhất là cảm xúc trước khi Nguyệt Lạc chết, cô nhất định phải nắm bắt thật chuẩn”

Trương Tiến Trung cầm kịch bản ra, giảng giải từng chút cho cô.

Sau khi giảng xong, Tô Tú Song liền im lặng đi đến một góc, tiêu hóa và nuôi dưỡng cảm xúc của mình.

Một lúc sau, cô gật đầu, biểu thị có thể bắt đầu.

Trương Tiến Trung gật đầu: “Bắt đầu quay”

Một trận chiến lớn kết thúc.

Lấy sự thất bại của Cố Triều Tịch làm kết cục.

Toàn thân anh ta là máu, nằm trên mặt đất, trên người trúng mười mấy mũi tên, bộ đồ trắng trên người đều bị máu nhuộm đỏ.

Tô Tú Song ôm thi thể anh, ngẩng đầu, đau xé ruột gan gào thét, vẻ mặt tràn đầy bi thương, phẫn nộ và tuyệt vọng.

Trong khoảnh khắc, cô cứ như đã khô héo.

Đầu tóc rối bù, sắc mặt trắng bệch, bờ môi khô nút, trong hốc mắt đều chứa đây nước mắt, nhưng lại không rơi dù chỉ một giọt.

Một lúc lâu sau, cô thả Cố Triều Tịch trong lòng mình xuống, đứng dậy, nhìn quanh bốn phía, khắp chốn là đều khói mù, thi thể nằm rải rác, toàn bộ đều là mùi máu.

Đột nhiên, có người cầm lấy cây giáo, đâm về phía Cổ Linh Nhi.

Nhìn Cố Triều Tịch trên mặt đất một cái, lại nhìn vê phía Cố Linh Nhi, mắt cô hơi khép, mũi chân dậm nhẹ trên mặt đất, bay lên giữa không trung.

Mũi giáo dài đâm thẳng vào ngực cô, máu tươi từ trong miệng chảy ra.

Cổ Linh Nhi quay đầu, không dám tin mà nhìn cảnh tượng trước mắt: “Ngươi…tại sao lại làm như vậy?”

“Ta chẳng qua…chỉ là…muốn thay huynh ấy bảo vệ thứ cuối cùng muốn bảo vệ…”

Cổ Linh Nhi đỡ thân thể cô: “Nguyệt Lạc, ngươi có từng hối hận không?”

“Chưa từng… Cô vừa nói chuyện thì máu tươi trong miệng lại trào ra: “Không biết nổi khổ trong lòng người khác, thì đừng khuyên người ta rộng lượng, chủ nhân, không hề sai”

“Ngươi..”

Đến lúc này, Cổ Linh Nhi không biết mình nên nói gì nữa.

“Sau khi ta chết, ngươi hãy đem ta và chủ nhân, chôn ở sân nhà bên đi…”

Nói chuyện càng ngày càng lao lực, Nguyệt Lạc chống đỡ hơi thở cuối cùng, nhìn Cố Triều Tịch ở đằng xa một cái, trên mặt dần nở nụ cười: “Ta sẽ không để chàng ngủ say dưới đất một mình, ta Sẽ cùng…cùng…chàng…”

Nói xong chữ cuối cùng, tay cô chầm chậm rơi xuống, đôi mắt vẫn mở to, chết không nhắm mắt.

Tay Cổ Linh Nhi run rẩy, chầm chậm vuốt mắt cô.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 525


Chương 525

Trương Tiến Trung im lặng nhìn màn hình giám sát, một lúc lâu sau, anh mới hô “Cut”

Tô Tú Song nắm bắt rất tinh chuẩn, lí giải nhân vật cũng rất thông thấu.

Đứng dậy, Tô Tú Song đi đến góc khuất, cả người ngồi trong góc, rất lâu đều không thể bình tĩnh lại.

Đến đây, bộ phim đầu tiên của cô, đã đóng máy.

“Đúng là hiểu biết rất thấu triệt về nhân vật, ánh mắt cuối cùng kia của cô, tôi đã xem lại rất nhiều lần, hai ngày nữa là tiệc đóng máy, chuẩn bị đi”

Trương Tiến Trung vỗ vỗ vai cô, cho cô đánh giá rất cao.

Tô Tú Song nhếch môi, như trút được gánh nặng.

Nếu Trương Tiến Trung đã khen tới vậy rồi, thì cũng chẳng gì cần phải lo nữa.

“Phim khi nào mới được chiếu?”

“Đoàn đội chế tác hậu kỳ có lẽ cần phải mất năm sáu tháng, kỹ xảo thì sẽ mời đoàn đội nước ngoài tới làm, phần hậu kỳ rất chậm”

Trương Tiến Trung chậm rãi nói.

Đây là bộ phim đầu tiên tấn công thị trường trong nước của anh, nên, nhất định phải thật hot.

Khi hai người nói chuyện thì Hoắc Diệc Phong cũng đi đến, anh ta mang dáng vẻ ăn chơi trác táng vẫy đuôi chó: “Chị về trước đi, tôi với Chân Chó còn chút chuyện.”

“Chuyện gì? Đi đâu? Bao lâu?”

Tô Tú Song liên tục đưa ra ba câu hỏi.

Hoắc Diệc Phong duỗi tay, có hơi không kiên nhẫn ngoáy ngoáy tai.

Thấy vậy, Tô Tú Song trừng mắt.

Thấy cô tức giận, hai gò má trắng nõn trong suốt bị nhiễm màu đỏ, Hoắc Diệc Phong vậy mà lại thấy rất đáng yêu, trong lòng không khỏi mềm nhữn, mềm giọng nói: “Chẳng phải có người vừa tặng tôi một chiếc moto sao, tôi đến đường đua lái cho sướng đã, sẽ về nhanh thôi.”

“Ừm, đừng gây chuyện, đừng chạy loạn, đừng tắt điện thoại”

Tô Tú Song có hơi không yên tâm, dặn dò từng cái một.

“Còn chưa già đâu, sao mà lắm lời thế, cậu ấm tôi đây là loại người sẽ gây chuyện sao?”

“Phải” Tải ápp ноlа để đọc chương tiếp theo nhé.

Tô Tú Song rất gọn gàng dứt khoát trả lời, không hề có chút do dự nào.

“Hừ” Hoắc Diệc Phong hơi híp đôi mắt đào hoa, không có ý tốt mà nhẹ trào phúng một câu: “Giữa người với người, thật đúng là chẳng có chút tin tưởng „ nào: Không thèm để tới anh ta, ánh mắt Tô Tú Song chuyển đến trên người Trương Vinh Hiển: “Cậu trông chừng anh †a giúp tôi, trông coi kỹ vào.”

“Được”

Tiếp theo, sau khi chào hỏi với Bạch Tĩnh xong, cô liên rời khỏi đoàn phim.

Khi rời khỏi đoàn phim, sắc trời đã dần tối xuống.

Đi đến bên đường, Tô Tú Song ngăn lại một chiếc taxi, về nhà họ Hoắc.

Ngồi vào ghế sau, cô gọi một cuộc điện thoại tới bệnh viện, là y tá bắt máy: “Mợ hai”

“Bà nội tôi đâu?”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 526


Chương 526

“Lúc này bà cụ đang đọc báo.” Trong lúc nói, y tá đã đem điện thoại đưa cho Tô Ái Lan.

“Qua hai ngày nữa cháu sẽ đến bệnh viện thăm bà, đoàn phim đóng máy rồi, cháu có thời gian ở cùng bà”

Tô Ái Lan gật gật đầu, liên tục nói tốt, hai bà cháu trò chuyện một lúc, sau đó liền cúp điện thoại.

Có hơi say xe, cô liền mở cửa sổ ra cho gió lùa vào, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, nhìn cảnh sắc bốn phía đang nhanh chóng lùi về sau.

Đã vào xuân, gió thổi trên mặt mang hơi thở ấm áp, khiến người ta rất thoải mái.

Lại qua một đoạn thời gian thì hoa anh đào ở ngoại ô sẽ nở rồi.

Đến lúc đó có thể dẫn theo bà nội đi ngắm hoa anh đào.

Chỉ nghĩ vậy thôi là đã cảm thấy thoải mái tốt đẹp rồi.

Đột nhiên, một chùm sáng cực kỳ mạnh quét tới, chiếu lên cửa sổ xe.

Ánh đèn quá mức chói mắt, trong phút chốc, trước mắt Tô Tú Song chỉ còn là một mảng trắng mờ mịt, ngay cả đường cũng nhìn không rõ.

“Mẹ nó! Bật đèn sáng như vậy, là bị mù hay muốn chết hải”

Ngay cả tài xế taxi có giáo dục cực tốt cũng nhịn không được nói tục.

Tiếp theo đó, một trận đụng chạm kịch liệt, thân xe lắc lư, lăn qua lật lại, tài xế vội vàng khống chế vô lăng.

Nhưng, còn chưa đợi anh ta đụng vào vô lăng thì xe đã đâm thẳng vào rào chắn, lao xuống từ trên cầu cạn.

SÁI?

Tài xế nhịn không được hoảng sợ hét lên.

Ở ghế sau, Tô Tú Song không thắt dây an toàn, theo quán tính, cả người bị đập bay về phía trước.

Choáng váng đầu óc, một cơn đau ập đến, trước mắt cô tối sầm, rơi vào hôn mê, triệt để bất tỉnh nhân sự.

Trên xe.

Điện thoải bỏ trong túi quần tây rung lên.

Hoắc Dung Thành lấy điện thoại ra, nhìn hiển thị trên màn hình, khóe môi anh hơi nhếch lên, tâm trạng rất tốt.

“Alo, xin hỏi anh và chủ nhân điện thoại có quan hệ thế nào?”

Nghe trong điện thoại truyên đến một giọng nam xa lạ.

Ngay lập tức, sắc mặt Hoắc Dung Thành liền trâm xuống: “Anh là ai?”

“Là thế này, vừa nấy tôi lái xe, đột nhiên tông phải một chiếc taxi, cô gái này ngồi đằng sau, bị tông không nhẹ”

Độ cong mới nhếch lên ở khóe môi Hoắc Dung Thành cứng lại, sắc mặt lạnh xuống: “Địa chỉ.”

Người đàn ông mau chóng báo một lèo địa chỉ.

“Trong vòng 15 phút, lái qua đó cho tôi.

Đập điện thoại ở ghế sau, ngữ khí Hoắc Dung Thành rất không tốt, thậm chí còn có hơi đứng ngồi không yên.

“Vâng thưa cậu hai.”

Thông qua kính chiếu hậu, Cố Hàn đã nhìn thấy sắc mặt ông chủ nhà mình kinh khủng tới mức nào.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 527


Chương 527

Anh ta ngừng thở, không dám nói thêm câu thừa thãi nào, dùng tốc độ nhanh nhất bay qua đó.

Cả đường đi, không biết đã vượt bao nhiêu đèn đỏ.

Mười lăm phút sau, xe đã đến được dưới gầm cầu.

Nhận được thông báo của hai bên, cảnh sát đã kéo tuyến ngăn cách lên, xe taxi ngã trên đất, vẫn đang không ngừng bốc khói trắng nghỉ ngút.

Cảnh tượng, còn thảm thiết hơn trong dự liệu.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Hoắc Dung Thành hoàn toàn sững người.

Một lát sau, anh di chuyển bước chân, ba bước thành hai mà lại gần xe taxi.

Cố Hàn phải bước nhanh mới miễn cưỡng đuổi theo kịp bước chân anh.

Tô Tú Song bị đặt trên mặt đất, khuôn mặt trắng nõn giờ đen thui, trên trán và miệng đều có máu, cực kỳ thảm hại, nằm trên mặt đất không động đậy, cứ như không còn chút sức sống.

Trong phút chốc, chân anh hơi run, lại có hơi đứng không vững, con ngươi màu đen mãnh liệt co lại.

Hai tay nắm chặt thành nắm đấm, cắn chặt răng, bật ra những tiếng nói lạnh như băng: “Đưa tài xế lại đây”

Cố Hàn dẫn một người đàn ông trung niên tới.

Không đợi người đàn ông nói, nắm đấm cứng rắn của anh đã đập qua.

Người đàn ông thân hình cao lớn bị đánh cho ngã trên đất.

Hoắc Dung Thành nhấc cổ áo ông ta lên, khuôn mặt đen kịt như diêm vương từ địa ngục bước ra lấy mạng.

Người đàn ông căn bản không phải đối thủ của anh, bị anh đánh cho rách đầu chảy máu, trong mũi chảy máu, răng cửa cũng bị đánh bể mấy cái.

Cảnh sát giao thông vội vàng đi đến.

Sắc mặt Hoắc Dung Thành quá đáng sợ, nhất thời không có ai dám đi lên ngăn cản.

Cuối cùng, vẫn là Cố Hàn mạo hiểm nguy cơ bị đánh, căng ra đầu đi qua, khuyên nói: “Cậu hai, mợ hai bị thương không nhẹ, cứ tiếp tục kéo dài thế này thì sẽ nguy hiểm tới tính mạng”

Gân xanh trên trán Hoắc Dung Thành lồi lên, nhưng anh lại dừng động tác trong tay lại.

Hất tay, cứ như vứt rác mà vứt người đàn ông xuống đất.

Anh cúi người, ôm ngang Tô Tú Song vào lòng.

Khuôn mặt vốn sáng sủa của cô giờ đã tràn đầy máu, mái tóc trước trán cũng bị dính máu mà nằm bẹp trên trán.

Cô không có bất cứ sự sống nào, cứ như đã chết rồi vậy…

Ánh mắt Hoắc Dung Thành nhìn chằm chằm vào cô, cằm dưới căng chặt, ngay cả cơ bắp trên cánh tay cũng căng lên như cục đá.

Anh ôm cô vào lòng, ôm cực kỳ dùng sức, chỉ hận không thể nhét cô vào người mình.

Cuối cùng, vì sợ làm cô giờ phút này đã cực kỳ yếu ớt lại bị thương thêm, nên anh chầm chậm buông ra, thanh âm rít qua kẽ răng: “Đi bệnh viện!”

Lần này, Cố Hàn lái còn nhanh hơn cả lúc đến, thấy kẽ hở là lách, hoàn toàn lái theo khí thế đua xe.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 528


Chương 528

Vừa tới bệnh viện, xe còn chưa dừng ổn thì Hoắc Dung Thành đã nhảy ra, bước bước lớn xông vào bệnh viện.

Lập tức liền có y tá đẩy cán cứu thương tới, trực tiếp đẩy vào phòng phẫu thuật.

Cửa phòng phẫu thuật đóng lại, đèn báo bên ngoài đã biến thành màu đỏ.

Ánh mắt Hoắc Dung Thành nhìn chằm chằm vào cửa phòng phẫu thuật, trên khuôn mặt tràn đầy vẻ chết chóc, đè nén tới mức không ai dám lại gần.

Cố Hàn đứng cách anh ba bước, không dám lại gần, cần thận từng ly từng tí mà nhìn sắc mặt ông chủ nhà mình.

Một trận tiếng bước chân truyền đến, Hoắc Lăng Tùng mặc một thân áo blouse trắng xuất hiện trên hành lang, ánh mắt anh mang sự dò hỏi mà nhìn Cố Hàn: “Chuyện gì thế này?”

Đè nhỏ tiếng, Cố Hàn nhẹ giọng giải thích từng câu từng chữ.

Giọng nói cực nhỏ, chỉ có hai người nghe thấy.

Nghe vậy, khuôn mặt trước giờ vẫn luôn dịu dàng ấm áp của Hoắc Lăng Tùng cũng phút chốc trở nên âm trâm nghiêm túc.

Anh đi qua, nhẹ giọng gọi: “Anh hai.”

Nghe thấy tiếng, Hoắc Dung Thanh quay mạnh người qua, ánh mắt âm u nhìn vào anh, góc cạnh cằm càng banh chặt: “Em đi vào làm phẫu thuật cho cô ấy.”

Y thuật của những người khác, anh không yên tâm.

“Anh hai, về trình độ phẫu thuật thì giáo sư Trần ngang tài với em, anh yên tâm, cô ấy sẽ không có chuyện gì đâu.”

Hoắc Lăng Tùng mở miệng, tiếp tục ấm giọng nói: “Trên áo sơ mi anh toàn là máu, vào phòng nghỉ của em thay một chiếc khác đi, để em trông cho”

“Không cần”

Khóe môi Hoắc Dung Thành hơi nhếch, lời lẽ ngắn gọn mà nhả ra hai chữ.

“Anh hai, anh… Tải ápp ноlа để đọc chương tiếp theo nhé.

Hoắc Lăng Tùng còn định nói gì đó, nhưng thấy ánh mắt Hoắc Dung Thành vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cửa phòng phẫu thuật không hề dịch chuyển.

Anh liền thở dài một hơi, đành nuốt hết những lời bên môi lại.

Anh hai có bệnh sạch sẽ, hơn nữa trước giờ vẫn rất nghiêm trọng.

Lúc này lại có thể nhịn được một vết máu lớn trên áo sơ mi như vậy, có thể thấy được sự căng thẳng, lo lắng và sợ hãi của anh.

Anh hai đối với Tô Tú Song, có phải là có hảo cảm, hay thậm chí đã động lòng?

Trong lòng anh âm thầm nghĩ.

Chính vào lúc này cửa phòng phẫu thuật mở ra, y tá bước ra.

Ánh mắt Hoắc Dung Thành liền lập tức như mũi tên lạnh giá bắn qua.

“Bệnh nhân sao rồi?” Hoắc Lăng Tùng hỏi.

“Bệnh nhân mất máu quá nhiều, bây giờ cần truyên máu gấp, cô ấy thuộc nhóm máu A, tôi đi lấy máu”

Trong lúc nói, y tá cũng không dừng lại mà điên cuồng chạy đi, hai phút sau lại quay về, cửa phòng phẫu thuật lại mở ra lần nữa.

Trên hành lang không có chút tiếng động, yên lặng tới mức cho dù cây kim rơi trên mặt đất cũng có thể nghe rõ được.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 529


Chương 529

Bốn mươi phút sau.

Cuối cùng cửa phòng phẫu thuật cũng mở ra.

Giáo sư Trần bước ra, tháo khẩu trang xuống: “Phẫu thuật rất thành công, trước mắt bệnh nhân vẫn còn hôn mê, trước hết cứ quan sát hai tiếng trước đã”

“Cảm ơn giáo sư Trần”

Trên mặt Hoắc Lăng Tùng tràn đầy ấm áp nói.

Sau đó Tô Tú Song liền bị đẩy vào phòng bệnh VỊP.

“Anh hai, anh đi phòng nghỉ tắm rồi thay quần áo đi, em và Cố Hàn đến phòng bệnh trước.” Hoắc Lăng Tùng nói.

Nhà họ Mộ.

Trong phòng.

Mộ Đan Nhan đang bày túi xách, quần áo, trang sức mua ở trung tâm thương mại ra.

Nghe được tiếng gõ cửa, cô ta nũng nịu mở miệng: “Vào đi”

Mộ Tư Đồng đẩy cửa bước vào: “Những thứ này, có thích không?”

“Cũng vậy thôi.”

Mộ Đan Nhan hơi thiếu hứng thú, căn bản không thích thú nổi.

“Đi theo anh, cho em xem một thứ rất vui” Ôm lấy vai cô ta, Mộ Tư Đồng dẫn cô ta tới phòng khách, bật tivi lên.

“Bây giờ phát sóng một tin tức quan trọng, tại nơi giao nhau giữa đường Hàm Nghi và đường Hoàng Văn đã xảy ra một vụ tai nạn, một chiếc xe taxi và một chiếc xe thể thao tông vào nhau, xe taxi rơi ra khỏi cầu cạn, tạm thời chưa có thương vong, xe taxi bị thương nặng nề, tài xế và một vị khách nữ chưa rõ sống chết…”

“Hiện tại là giờ cao điểm, lúc đi đường xin hãy vòng qua nơi này, để tránh khỏi bị kẹt xe”

Sắc mặt Mộ Đan Nhan vẫn lạnh nhạt như cũ: “Một vụ tai nạn mà thôi, có gì đáng để vui đâu chứ?”

Mộ Tử Đông ra vẻ nghiền ngẫm, như có như không mà gợi ý: “Một vị khách nư.

Đôi mắt híp lại, Mộ Đan Nhan phút chốc liền phản ứng kịp: “Là cô ta?”

“Ừ”

Mộ Đan Nhan liên lập tức vui vẻ cười lên, khóe môi cong cong, muốn ngừng cũng không ngừng được.

Trong phòng bệnh.

Sau khi hết thuốc tê, Tô Tú Song liền chầm chậm mở mắt ra, cổ họng rất khô, giống như bị lửa thiêu, cả người đau đớn khó chịu.

Không nhịn được, cô nức nở hừ ra tiếng.

Thanh âm nhỏ xíu, gần như không nghe được.

Nhưng Hoắc Dung Thành ở trên sô pha liền lập tức đứng dậy, đi qua, đứng bên giường bệnh.

Cô giật mình, Tô Tú Song nhìn vào khuôn mặt người đàn ông.

Sắc mặt anh rất khó coi, lại cực kỳ đen, đen như đáy nồi.

“Anh…sao thế? Sao sắc mặt khó coi quá vậy.” Cô khó khăn nói ra một câu, thanh âm khàn đặc.

“Em mẹ nó im miệng cho tôi!”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 530


Chương 530

Sắc mặt Hoắc Dung Thành âm u, nhẹ cởi hai cúc áo trên cổ áo sơ mi, ngữ khí vừa nóng nảy vừa ác liệt.

Tô Tú Song sững sờ.

Người đàn ông này lại bị phát bệnh rồi, đang điên gì vậy hả?

Đột nhiên Hoắc Dung Thành cúi người, khi cô còn chưa kịp phản ứng thì đã bị ôm vào lòng người đàn ông.

Cô có chút đau, hơi hơi nhăn mày.

Đây là đang chơi trò gì?

“Chưa thấy qua người phụ nữ nào ngốc như em, đúng là ngu hơn cả heo!

Tay bị tàn phế rồi à mà không biết thắt dây an toàn?”

Ôm cô, lồng ngực Hoắc Dung Thành kịch liệt phập phồng, thanh âm trâm thấp cực kỳ nóng nảy.

Tô Tú Song ngơ ra lại ngơ ra, xuất thần.

Lễ nào, anh đang lo lắng cho mình sao?

Một dòng nước nóng chảy qua lòng cô, tim Tô Tú Song cũng theo đó mà đập loạn không ngừng.

Gắng nhịn nổi đau đớn khó chịu, cô nâng tay lên, vỗ nhẹ sau lưng Hoắc Dung Thành, giống như dỗ trẻ con: “Không sao, chẳng phải tôi vẫn còn tốt đây sao?”

Ai biết, vừa nghe tới câu này, sắc mặt Hoắc Dung Thành càng âm u hơn, ác liệt trừng cô: “Ha, người vừa ra khỏi phòng cấp cứu, mà còn có mặt mũi nói câu này, hửm?”

Trên mặt anh không có cảm xúc, giọng điệu lạnh nhạt trào phúng, tràn đầy quái gở, dưới đáy mắt, toàn bộ đều là lửa giận.

Tự biết mình đuối lý, Tô Tú Song liền ngượng ngập cười cười.

Lúc này cửa phòng bị đẩy ra, Hoắc Diệc Phong vội vàng xông đến bên giường: “Chị không sao chứ?”

“Không sao” Tô Tú Song lắc đầu.

Lúc này Hoắc Diệc Phong mới yên tâm, lau đi mồ hôi trên trán: “Chị có bị ngu không hả? Ngồi taxi cũng có thể xảy ra tai nạn xe?”

Tô Tú Song nhẹ giọng ho khan hai tiếng.

Chuyện như tai nạn giao thông, ai mà mong nó xảy ra chứ?

“Gọi tên tài xế gây ra tai nạn xe kia qua đây. Sau khi Hoắc Dung Thành lạnh giọng phân phó Cố Hàn xong, ánh mắt liền rơi xuống trên người Hoắc Diệc Phong, sắc mặt lạnh lão, không lưu tình chút vào mà véo lấy tai cậu ta.

“Đau đau đau, anh hai, đau.”

Hít một ngụm khí lạnh, Hoắc Diệc Phong đau đến nổi nhe răng trợn mắt, vị véo đến mức khuôn mặt nhăn nhúm.

Sau đó, anh buông tay ra, một chân đạp vào mông Hoắc Diệc Phong, môi Hoắc Dung Thành mím thành một đường thẳng, âm trầm nói: “Anh bảo em trông chừng cô ấy, em coi chừng như thế này đây hả?”

Hoắc Diệc Phong không rên một tiếng, chỉ nói: “Anh hai, lần này đúng thật là lỗi của em, anh muốn phạt em thế nào cũng được.”

Vừa nãy trên đường tới, cậu ta đã nhận được điện thoại của anh ba, nói rằng Tô Tú Song bị thương cực kỳ nặng, trên đầu toàn là máu.

Lần này đúng là nên trách cậu ta, nếu cậu ta và cô gái ngu ngốc này cùng nhau về nhà thì sẽ không xảy ra loại chuyện này.

Ở Hồ Ngọc Bích, cô vì cậu ta mà suýt nữa mất mạng, nhưng cậu ta lại không bảo vệ tốt cho cô.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 531


Chương 531

“Dung Thành, anh đừng trách anh ấy, anh ấy cũng không biết sẽ xảy ra tai nạn giao thông, mà tôi cũng không phải con nít ba tuổi, không cần anh ấy trông chừng”

Tô Tú Song mở miệng nói đỡ cho Hoắc Diệc Phong.

Hoắc Diệc Phong cũng không phải vệ sĩ của cô, bất cứ lúc nào cũng đi theo cô thì kỳ quái biết mấy?

“Còn chê mình bị thương nhẹ quá?

Ngậm miiệng lại cho tôi.”

Hoắc Dung Thành quay đầu, ánh mắt nặng nề nhìn cô một cái, sắc mặt không đẹp đế gì.

Tô Tú Song thở nhẹ một hơi, có hơi thấy đáng thương mà liếc Hoắc Diệc Phong một cái.

Anh ta không chỉ là người dễ bắt nạt, mà còn là một tên xui xẻo, trời sinh chính là để gánh tội.

“Nằm úp xuống.”

Ánh mắt Hoắc Dung Thành đầy thâm thúy, dừng ở trên người Hoắc Diệc Phong.

Không nói hai lời, hiếm khi Hoắc Diệc Phong lại ngoan ngoãn nghe lời như vậy, thân hình thon dài trực tiếp nằm lên trên sô pha.

“Bảy cái, tự mình đếm lấy”

Lời nói vừa dứt, Hoắc Dung Thành rút ra dây lưng trên hông của mình ra, cánh tay giơ lên, hạ xuống, dây lưng kêu lên “Bốp” một tiếng, ngay ngắn dừng lại trên mông của Hoắc Diệc Phong.

Chỉ nghe thấy những âm thanh vang lên kia, Tô Tú Song cũng cảm thấy có chút không đành lòng.

“Bốn, năm, sáu, bảy.. “

Cắn chặt răng, Hoắc Diệc Phong nhíu mày, thanh âm vô cùng vang dội, thậm chí còn vang hơn cá tiếng thắt lưng rơi xuống da thịt anh.

Lúc này, Cố Hàn đi vào nói: “Cậu hai, người đã đưa tới rồi”

“Bảo anh ta cút vào đây: Hoắc Dung Thành cởi bỏ cúc áo đầu của áo sơ mi, chân dài duỗi ra, ngồi xuống sô pha.

Một người đàn ông trung niên đi vào.

“Rất xin lỗi, thật sự rất xin lỗi, hôm nay có chút hưng phần, không cẩn thận đã ra tay đánh người, tiền thuốc men tôi sẽ trả”

Anh cúi đầu xoay người, trên mặt hiện ra sự hổ thẹn, lấy vài tờ tiền từ trong ví ra, sau đó dùng ánh mắt kiêu ngạo và tư thế tôn quý mà để tiên lên sô pha.

Cách tay dài vươn ra, Hoắc Dung Thành trực tiếp đem tiền bỏ xuống, rơi trên mặt đất, đôi giày da đắt tiền di di điền thuốc dưới chân.

Anh lạnh lùng đùa cọợt: “Đụng phải người của tôi, anh cảm thấy được, làm như vậy là đã có thể giải quyết mọi chuyện rồi sao, làm dập tắt ngọn lửa của tôi? Cậu hai nhà họ Hoắc tôi đây, từ khi nào lại trở nên dễ nói chuyện như vậy rồi?”

Một câu nói nhẹ nhàng bay bổng, liền muốn trở mình sao?

Làm sao có thể có chuyện dễ dàng như vậy được chứ?

Làm bị thương người của anh, thì nhất định sẽ phải trả giá.

“Rất xin lỗi!”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 532


Chương 532

Cả người của người đàn ông trung niên thẳng tắp, cúi đầu chín mươi độ nói lời xin lỗi.

“Đừng để cho tôi phải nghe thấy ba chữ này lần nữa”

Hoắc Dung Thành khế động môi mỏng, lạnh mặt cắt ngang lời ông ta: “Nếu xin lỗi mà có tác dụng, thì còn cần cảnh sát làm cái gì?”

Nghe vậy, người đàn ông trung niên liền lập tức thở hổn hển nói: “Vậy anh đây, anh muốn làm như thế nào, chỉ cần là việc tôi có thể làm được, tuyệt đối sẽ không chối từ, dù sao cũng là do tôi đã sai trước.”

“Yên tâm đi, ông tuyệt đối có thể”

Đôi môi mỏng của Hoắc Dung Thành khẽ nhếch, bỗng nhiên thấy thèm thuốc là, đầu ngón tay anh khế chạm tới hộp thuốc trong áo.

Nâng mắt, ánh mắt đảo qua người đang nằm trên giường bệnh, hai má của người phụ nữ tái nhợt đi, trên trán còn quấn đầy băng gạc, bàn tay to rời đi.

“Tay nào đã dùng để lái xe? Tay trái, tay phải, hay là cả hai tay?”

Hoắc Dung Thành dựa lưng vào sô pha, cánh tay thon dài chỉ chỉ.

Người đàn ông trung niên nhíu mày, không rõ lời này của anh là có ý gì, nhưng vẫn rất thành thật hồi đáp: “Tay phải”

“Chém.

Hoắc Dung Thành rất nhẹ nhàng phun ra hai chữ.

Nháy mắt, sắc mặt của người đàn ông trung niên kia lập tức tái nhợt đi, nói chuyện cũng lắp ba lắp bắp: “Anh này, anh đang nói giỡn với tôi sao?” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Nói giỡn với ông? Ông cho mình là ai chứ, hay là, tôi có rảnh như vậy sao?”

Hoắc Dung Thành tiếp tục dùng giọng nói lạnh lùng nói.

“Chuyện này cũng chỉ là một sự cố giao thông rất bình thường mà thôi, tôi cũng đã giải thích với anh rồi, anh cũng không thể khinh người quá đáng như vậy được? Nếu như việc tự hòa giải với nhau như thế này, anh không muốn, vậy tôi đây cũng chỉ có thể giao cho cảnh sát đến xử lý”

Người đàn ông trung niên ổn định lại tinh thần, nói.

“Phạm sai là có thể tự ý giải quyết theo suy nghĩ của bản thân sao, trên thế giới này, có phai là đã quá đẹp đẽ rồi không?”

Hoắc Dung Thành lạnh lùng cười, không có chút cảm tình nào.

“Nếu đã như vậy thì, làm sai chính là tay phải của ông, chặt đi tay phải của ông, cũng coi như là đã tiêu diệt tên đầu sỏ gây ra chuyện này, tôi diệt nó đi, ông cũng không sao cả, mọi người đều được vui mừng” Anh chớp mi mắt, tiếp tục nói.

Người đàn ông trung niên bị dọa cho sợ, ngay cả nói cũng không nói ra được, sắc mặt của anh, rõ ràng là không giống như đang nói giỡn.

“Cố Hàn!”

Hoắc Dung Thành lạnh giọng hạ lệnh.

“Dạ, cậu hai.”

Gật đầu, thuận tay cầm lấy con dao gọt hoa quả, Cố Hàn không chút do dự đi về phía người đàn ông trung niên.

Khuôn mặt của Cố Hàn không có chút thay đổi nào, nắm lấy tay phải của người đàn ông trung niên, một đao, c*m v** cánh tay phải của ông ta.

“AI”

Nhất thời, máu tươi chảy ra, chảy dọc theo cánh tay, chảy xuống mặt đất.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 533


Chương 533

Chỉ cân nhẹ nhàng động một chút thôi, gân cốt trên cánh tay của ông ta sẽ bọ đứt, cả cánh tay phải cũng sẽ trở thành tàn phế.

“Đợi đãi”

Trên giường bệnh, Tô Tú Song vẫn luôn im lặng đột nhiên mở miệng.

Hoắc Dung Thành vẫn tiếp tục duy trì tư thế như lúc đầu, hai mắt nhìn về phía người nằm trên giường bệnh.

“Trận tai nạn xe này, anh không hề muốn nó xảy ra, tôi cũng không muốn chuyện như vậy xảy ra, chuyện này chỉ là một chuyện ngoài ý muốn mà thôi.” Lúc này Tô Tú Song mới nhìn về phía Hoắc Dung Thành: “Nếu ông ta đã xin lỗi, cũng đồng ý gánh vác hết chi phí chữa trị, vậy thì hãy cho qua đi.”

Ai cũng không muốn để xảy ra chuyện ngoài ý muốn, không phải sao?

“Không có khả năng đó đâu!”

Khuôn mặt Hoắc Dung Thành thâm trầm, ngữ khí mạnh mẽ lạnh lùng, không có chút kiên nhẫn nào cả.

“Hoắc Dung Thành, ông ấy đã đến độ tuổi này rồi, khẳng định là trụ cột trong nhà, trên còn có người già, dưới còn có trẻ nhỏ, ăn phế bỏ tay phải của người ta như vậy, vậy sau này người ta phải sống như thế nào?” Tô Tú Song muốn thử thuyết phục anh.

“Đó là chuyện của ông ta, có quan hệ gì với tôi chứ?”

Thiếu chút nữa thì đã đâm chết người của anh, anh cảm thấy không thoải mái, nhất định phải có người phải trả giá cho chuyện này.

“Anh có thể nói đạo lý chút được không?”

Tô Tú Song khế chạm vào cái trán quấn đầy băng của mình: ” Ông ta cũng không phải là giết người phóng hỏa, chỉ là đụng phải tôi một chút mà thôi, người ta cũng không phải gây ra chuyện rồi chạy mất, ông ta cũng đã tới tận đây xin lỗi rồi, anh lại đi chặt một cánh tay của người ta, như vậy được coi là gì?”

Hoắc Dung Thành nói: “Tôi vui”

“Anh vui? Chỉ vì hai chữ đây nhẹ nhàng đó, anh liền chặt đứt đường sống của người khác? Anh có thể đừng độc tài, quân phiệt, tàn bạo, khát máu như vậy nữa có được không?”

Nói đến là kích động, cảm xúc của Tô Tú Song cũng trở nên quyết liệt hơn, lông ngực phập phồng.

“Anh là cậu hai nhà họ Hoắc, có tiền, có địa vị, chỉ với cái danh phận này, là anh có thể tùy ý đòi cánh tay của người khác sao? Cậu hai nhà họ Hoắc là danh xưng, cũng tràn đầy lực uy h**p, nhưng cũng càng làm tôi cảm thấy ghê tởm!”

Giọng của cô khàn khàn, nói ra tất cả.

Ghê tởm quyền lực đẳng sau cái danh phận này!

Càng ghê tởm, trái tim càng lạnh lẽo, anh kiêu căng tự đại, khinh thường sinh mạng của người khác như rác rưởi!

Rõ ràng chỉ với một câu giải thích là đã có thể giải quyết xong chuyện này, nhưng lại nhất quyết muốn phế đi một cánh tay của người ta?

Nháy mắt, bầu không khí trong phòng liền rơi vào yên tĩnh.

Vài giây sau, ánh mắt của Hoắc Dung Thành dừng lại trên người cô, thật chăm chú nhìn chằm chằm cô: ‘Ghê tởm?”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 534


Chương 534

“Đúng thế!”

Cô nói chuyện rất thẳng thắn, không hề lùi bước chút nào, trả lời anh một cách không có chút do dự.

Thân hình cao to của Hoắc Dung bỗng chốc trở nên cứng ngắc, anh châm chọc khiêu khích, nghiến răng nghiến lợi: “Ha ha, Tô Tú Song, cô nghĩ rằng tôi không dám b*p ch*t cô sao?”

Theo dõi ánh mắt của anh, Tô Tú Song giơ lên cổ, thản nhiên nói: ” Muốn b*p ch*t tôi, vậy thì cứ việc đến đi”

Con ngươi thâm thúy lập tức co rút lại, bàn tay to lớn của Hoắc Dung Thành nắm chặt lại.

Anh âm trầm nhìn cô, sắc mặt thì vô cùng khó coi.

“Nếu không ra tay, vậy thì mời rời đi, ông ta đụng phải tôi, tôi mới là đương sự, tôi có thể tự mình giải quyết, không cần anh nhúng tay vào.”

Cô khẽ mím môi, tiếp tục nói.

“Ha ha, giỏi lắm!”

Ánh mắt âm hiểm đang sợ nhìn đến người cô, Hoắc Dung Thành cười lạnh một tiếng.

Tiếp sau đó, anh đứng dậy, đôi chân thon dài cử động, hung hăng đá vào bàn trà, cả người đều toát lên sự lạnh lẽo, cũng không quay đầu lại mà cứ vậy rời đi.

Thấy anh như thế, Cố Hàn cũng xoay người đi theo.

Tô Tú Song nhìn theo bóng dáng cao lớn lạnh lùng của anh, không hiểu sao lại cảm thấy có chút cô đơn, còn có một loại cảm giác không nói nên lời. Trong lòng cô cảm thấy rất buồn bã, miệng giật giật,tựa hồ như nhịn không được muốn nói gì đó.

Chỉ là, lại mạnh mẽ đè ép nó trở lại, giữ anh ở lại đây để làm gì, để anh đi chặt mất cánh tay của người khác sao?

Đúng lúc này y tá đẩy cửa tiến vào, Tô Tú Song thu hồi ánh mắt, kiềm chế lại suy nghĩ: “Cánh tay của ông ta bị thương rồi, phiền cô đưa ông ta tới khoa chỉnh hình xem một chút.”

“Vâng.”

Y tá gật đầu.

Người đàn ông trung niên cúi đầu với Tô Tú Song, cảm ơn cô, sau đó mới rời đi với y tá.

Trong phòng, chỉ còn lại hai người là Tô Tú Song và Hoắc Diệc Phong.

“Chị đúng là một người phụ nữ ngốc nghếch, không chỉ ngốc, mà còn không biết tốt xấu nữa!”

Hoắc Diệc Phong dựa lưng vào sô pha thượng, rầm rì nói.

Cô thật đúng là có năng lực, đến ngay cả cậu hai mà cũng dám mắng, mạng chó này không muốn giữ nữa sao?

“Cậu mắng ai vậy?”

Hô hấp của Tô Tú Song khó khăn, mà Hoắc Diệc Phong lại vừa đúng lúc không biết tốt xấu động vào họng súng, cô nghiêm mặt, trên khuôn mặt không rõ biểu cảm gì.

“Anh hai tôi có lòng tốt giúp đỡ chị, chị lại còn mè nheo, mắng anh ấy ghê tởm, chó cắn Lã Động Tân, đúng là không biết tốt xấu, không biết nhận lấy lòng tốt của người khác, thảo nào không ai thương, chỉ là cỏ dại dưới đất!”

Hoắc Diệc Phong tức giận mở miệng mắng, dường như đang thay anh hai của mình mở miệng, bất bình thay cho anh.

Tô Tú Song cắn răng, trừng lớn mắt nhìn qua.

“Đang nói cái gì vậy, náo nhiệt như vậy sao?”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 535


Chương 535

Lúc này, Hoắc Lăng Tùng cũng đã đi vào phòng bệnh, ánh mắt đảo qua hai người trong phòng, ôn nhu nói: “Diệc Phong, đừng nháo, cô ấy vừa mới làm xong phẫu thuật, cần tĩnh dưỡng, không thể để cảm xúc bị kích động, dám trêu giận cô ấy, anh cũng sẽ không buông tha cho em đâu.

“Cô ấy còn còn cần tĩnh dưỡng? Anh ba, ngươi không biết, cô ấy giỏi lắm ý, anh hai bị cô ấy mắng cho phải bỏ đi rồi”

Ánh mắt Hoắc Lăng Tùng khẽ nheo, bắt lấy từ chốt từ trong đó: ‘Mắng?”

“Vâng! Anh hai đem người lái xe gây ra tai nạn đến đến, muốn thay cô ấy báo thù, cô ấy lại không cho, còn mắng anh hai khiến anh ấy bỏ đi rồi”

“Chỉ là một vụ tai nạn xe bình thường mà thôi, vì báo thù cho tôi, mà phải dùng đến địa vị của anh ấy, định chặt mất cánh tay phải của người ta, như vậy còn chưa đủ tàn bạo sao?”

Nói đến chuyện này, cảm xúc của Tô Tú Song lại kích động.

“Được rồi, hít sâu, thở ra, hô hấp”

Hoắc Lăn Tùng hai tay ấn lên bả vai của cô: “Quả thật, anh cũng không đồng ý anh hai làm như vậy, làm vậy cũng quá ngang ngược hống hách, với không nói đạo lý nữa.

“Nhưng mà.

Lời nói của anh dừng một chút, lại tiếp tục nói: ” Tính tình của anh ấy là như vậy, từ nhỏ cũng đã như vậy rồi, vô cùng dung túng và bao che, tuy rằng em không thấy đồng tình, nhưng đây chính là cách anh ấy dùng để giải quyết vấn đề, muốn biểu đạt sự quan tâm và coi trọng của anh ấy với em mà thôi.”

Quan tâm, coi trọng?

Tô Tú Song khẽ nhíu mày, nâng ánh mắt, nhìn anh ta.

“Em được anh hai đưa đến bệnh viện cứu chữa, quần áo bên ngoài của anh ấy đều là máu, là anh kêu anh ấy đi thay quần áo, anh ấy cũng không muốn, vẫn luôn canh giữ ở bên ngoài phòng phẫu thuật, chờ em làm xong phẫu thuật, anh ấy mới đi thay quần áo”

Hoắc Lăng Tùng nhẹ giọng giải thích.

Nghe vậy, Tô Tú Song khẽ cắn nhẹ môi dưới.

Từ đáy lòng cô thấy cảm động, trong lòng lại xuất hiện gợn sóng, nhưng không khỏi càng thêm cảm thấy bế tắc.

“Anh ấy muốn chặt tay của người ta là không đúng, nhưng em có thể giảng đạo lý với anh ấy, thuyết phục anh ấy, nhưng không thể mắng anh ấy, tính tình anh ấy trời sinh đã tự đại, kiêu căng, đúng không?”

“Bá đạo, lãnh huyết, ngông cuồng tự đại, rõ ràng là không thể nào giảng đạo lý với anh ta được!”

Tô Tú Song khẽ nghẹn lại, buôn bực nói.

“Ừm, thì là anh hai có lỗi, không để ý tới anh ấy, không tức giận, tĩnh dưỡng cho thật tốt.” Hoắc Lăng Tùng nhẹ nhàng cười.

Đèn tắt đi, cả căn phòng rơi vào một màu đen yên tĩnh.

Trán của Tô Tú Song rât đau, tâm tình lại phiên muộn, trằn trọc, ngủ không yên.

Mà trên sô pha, mông của Hoắc Diệc Phong bị đánh đến giờ vẫn đau, mỗi lần trở mình một chút, đều sẽ kêu ai u một tiếng, không ngừng kêu ai u ai u.

“Cậu có phiên không vậy!”

Tô Tú Song buồn bực lại cáu kỉnh, quay về phía sô pha rống lên một câu.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 536


Chương 536

“Chị cho là tôi muốn như vậy lắm sao? Ai u, mông của tôi, giống như bị cháy rồi vậy, đau đau đau!”

Hai tay bịt hai tai lại, tai không nghe thấy gì sẽ yên tĩnh.

Trong quán bar.

Trên bàn, bày đầy một bàn rượu, đều là những thứ rượu nổi tiếng, rất có giá trị và rất xa xỈ.

Chiếc áo hắc màu đen vứt ở trên ghế sô pha, Hoắc Dung Thành mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng, quần dài màu đen, nâng mắt, cầm rượu vang lên.

Nhanh tay lẹ mắt, Hàn Văn Thiên nhanh chóng đi qua: “Suy nghĩ không thông sao?”

“Cầm lấy! Đừng chờ tôi ra tay đánh cậu!”

Tâm tình Hoắc Dung Thành rất bực bội, khuôn mặt lộ rõ vẻ khó chịu, ánh mắt cảnh cáo, không có kiên nhẫn.

Hai tay Nam Cố Trạch khoanh lại trước ngực, nhàn nhã địa ở sô pha, xem kịch.

“Đừng uống rượu giải sầu như vậy, tục ngữ có câu nói rất hay, uống rượu nhiều rồi, hại thân, hại thận, nhìn dáng vẻ anh bất mãn như vậy, vẻ mặt ngang ngược đầy cáu kỉnh bực mình, có phải lại xảy ra mâu thuẫn với cô vợ nhỏ của anh rồi không, nói ra nghe một chút thử xem”

Khuôn mặt Hoắc Dung Thành bình tĩnh, cái tay thon dài mang cái bật lửa ra bật một cái, phát ra tiếng vang.

Nam Cố Trạch chớp mi mắt nhìn Hàn Văn Thiên, lớn miệng, bất thình lình phun ra hai chữ: “Tiếp tục”

“Có người đụng phải cô ấy, tôi giúp cô ấy báo thù, cô ấy lại dám đuổi tôi đi!”

Càng nói, Hoắc Dung Thành càng cảm thấy tức giận khó chịu, ngọn lửa toàn đã bốc lên đến đỉnh đầu, sắp nổ rồi.

Hàn Văn Thiên thốt ra: “Báo thù? Thế anh giúp cô ấy báo thù như thế nào?”

Ánh mắt Hoắc Dung Thành nhìn về phía hắn, giống như đang nhìn một kẻ ngốc: “Cậu cảm thấy nó sẽ thế nào?”

“Dựa theo phong cách làm việc nồng nặc mùi máu tanh từ trước đến nay của anh, không cần mạng của anh ta, nhưng tay của anh ta, chắc là không giữ nổi rồi” Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Hàn Văn Thiên một câu đoán trúng.

“Nồng nặc mùi máu tanh?” Hoắc Dung Thành nheo lại đôi mắt, đê cao âm cuối.

“Không không không, một chút cũng không nồng nặc mùi tanh chút nào, rất bình thường, em cảm giác anh làm như vậy hay lắm, làm rất hay, làm rất tuyệt”

Hàn Văn Thiên vươn ngón tay cái, tán thưởng anh.

Nhận được sự công nhận, ánh mắt Hoắc Dung Thành lại chuyển qua nhìn về phía Nam Cố Trạch: “Anh cảm thấy sao?”

“Cũng khá được.”

Nam Cố Trạch nói trái lương tâm.

Đúng lúc này, tiếng chuông di động vang lên.

Hoắc Dung Thành khẽ liếc mắt một cái, ấn nghe máy.

“Nơi này là cục cảnh sát, giấy tờ và túi xách của cô Tú Song được chúng tôi mang về đây rồi, mời anh mau chóng tới đây lấy lại. Cảnh sát nói.

“Đã mất rồi!”

Cả người Hoắc Dung Thành tràn đầy sự lạnh lùng phun ra hai chữ, sau đó tắt điện thoại.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 537


Chương 537

Đối phương ngẩn người.

Đột nhiên cảm thấy có chút buồn chán vô vị, Hoắc Dung Thành đứng dậy, cầm lấy áo gió, sau đó trực tiếp rời đi.

“Đi đâu vậy? Không phải hẹn mọi người ra uống rượu sao? Rượu đều đã được dọn lên hết rồi.” Hàn Văn Thiên ngăn lại đường đi của anh.

“Tự mình uống đi, đừng làm phiền tôi.

Lời vừa dứt, anh liền đẩy Hàn Văn Thiên ra, rời đi.

Hàn Văn Thiên: “..

Như mà, cứ để anh ấy đi như vậy sao!

“Là anh ấy gọi chúng ta đi ra ngoài, cũng là anh ấy rủ chúng ta uống rượu, thế mà hiện tại lại nói chúng ta đừng làm phiền anh ấy, anh ấy không phải có bệnh gì rồi chứ?” Hàn Văn Thiên hạ thấp giọng xuống, rồi tuôn ra một tràng.

“Anh ta có bệnh cũng không phải một hai ngày.” Nam Cố Trạch miễn cưỡng nói.

Hoắc Dung Thành đi vào cục cảnh sát, khí thế hùng mạnh: “Giấy tờ tùy thân đâu?”

` Ở trong này.

Cảnh sát viên đưa giấy chứng nhận qua cho anh.

Đôi tay dài khẽ nhúc nhích, Hoắc Dung Thành năng mắt, mở túi xách ra, nhìn thấy giấy từ đặt gọn gàng trong ngăn túi nhỏ.

Khuôn mặt không trang điểm, thanh thuần sáng ngời, giống như một bông hoa hướng dương tươi mát sau cơn mưa vậy, khiến cho người ta chỉ cần nhìn thấy liền cảm thấy tâm tình của mình liền tốt hơn.

Tức giận, tựa hồ như đã mất đi một ít Nhưng mà, khi nhớ lại câu nói ghê tởm đầy bất mãn kia, khuôn mặt trong nháy mắt kiên trở nên hung ác nham hiểm.

Người phụ nữ chết tiệt!

“Giúp tôi điều tra đoạn video về vụ tai nạn đi”

Anh tùy ý đem ví tiền để vào trong túi áo, ngẩng đầu, lạnh lùng phân phó.

Nghe vậy, cảnh sát viên sửng sốt, người này ai a, mà lại dám hoành hành như vậy?

Cố Hàn tiến lên, thấp giọng nói một cau.

Nhất thời, vi cảnh sát viên lập tức đứng dậy: “Anh Thành, xin hãy chờ, tôi sẽ lập tức giúp anh điều tra”

Cùng lúc đó, còn có nhân viên công tác đem hồng trà đã pha xong tới, vẻ mặt đầy cung kính.

Cố Hàn cầm chiếc khăn lụa cao quý, sau khi lau khô chỗ ngồi, nói: “Cậu hai”

“Ừm” Anh ngồi xuống, ánh mắt dừng lại ở trên màn hình, trâm giọng nói: “Mở ra.

Camera theo dõi mở ra, tai nạn xe ở cầu vượt hiện ra trước mắt.

Con ngươi híp lại, đôi mày của Hoắc Dung Thành cũng chau lại, ánh mắt yên lặng dừng ở trên màn hình.

Bỗng nhiên, đồng tử của anh co rụt lại.

“Phát lại.”

Đôi chân dài của Hoắc Dung Thành vắt lên, đôi môi mỏng khẽ động, lạnh lùng phun ra hai chữ.

Cảnh sát nhanh chóng gật đầu.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 538


Chương 538

Cố Hàn đến gần, tâm mắt dừng lại trên màn hình, tỉ mỉ nhìn chằm chằm quan sát.

Theo dõi, đoạn video được phát đi phát lại năm sáu lần Trên xe.

Khuôn mặt Hoắc Dung Thành thâm trầm, đưa lưng tựa lên chiếc ghế làm bằng da thật, từ từ nhắm hai mắt lại, sau đó nặng nề hỏi: “Có phát hiện gì không?”

“Có cảm giác có gì đó không đúng lắm, nhưng mọi thứ lại rất bình thường”

Cố Hàn nói.

“Theo dõi ông ta, có nhất cử nhất động nào cũng phải báo cáo lại cho tôi, còn có, giám sát thật chặt nhà họ Mộ”

Hai anh em nhà họ Mộ, không ai biết an phận cả.

“Vâng, cậu hai.” Cố Hàn gật đầu, ghi nhớ trong lòng: “Hiện tại quay về nhà họ Hoắc, hay là đi bệnh viện ạ?”

Không hỏi thì không sao, lời này vừa ra khỏi miệng, sắc mặt Hoắc Dung Thành liên trâm xuống, trừng lớn hai mắt, tùy tay cầm lấy một tập văn kiện ném lên đầu anh ta: “Đi bệnh viện tìm chất à?”

Cố Hàn nhấp khóe miệng, không dám phát ra tiếng, trực tiếp quay xe trở về nhà họ Hoắc.

Quản gia Trương đã dọn xong bữa tối: “Cậu hai, mời dùng cơm”

“Những người khác đâu?”

“Cậu ba vẫn còn hai cuộc phẫu thuật nữa, cậu tư thì nói mông đau, không thể ngồi xe, nên không về được”

“Ừm”

Hoắc Dung Thành ôn hoà lên tiếng trả lời, ngón tay thon dài cởi bỏ cúc áo, sau đó ngồi xuống bàn ăn.

Hôm nay là đồ ăn tây, gan ngỗng, bò bí tết, mì ý, rượu vang, còn bày trí thêm mấy bó hoa hồng làm tăng bầu không khí.

Hoa hồng mới được mang vào đây, vẫn còn mang theo giọt nước mưa, kiều diễm ướt át.

Quản gia Trương và người giúp việc đứng ở phía sau, vô cùng cung kính đứng thành hai hàng, hầu hạ Hoắc Dung Thành dùng cơm.

Cắt một miếng thịt bò, sau đó bỏ vào trong miệng, Hoắc Dung Thành liền nhăn mày, vẻ mặt ghét bỏ: “Đây là đồ cho người ăn sao?”

Đầu bếp, quản gia Trương và người giúp việc, tất cả đều ngừng thở, ngay cả thở cũng phải cẩn thận từng li từng tí.

Ném chiếc đũa, anh đứng dậy rời đi, nhưng cũng không có trở về phòng, mà là đi ra hoa viên.

Bây giờ đang là mùa xuân, hoa tươi ở sau hoa viên cũng đang đua nhau nở rộ, mùi hương bay phảng phất qua mũi.

Mà khu vườn nhỏ sáng rực ở giữa kia, lại cực kỳ phối hợp và nổi bật, nó khiến cho cả khu vườn vươn lên một đẳng cấp mới.

Chân dài chuyển động, Hoắc Dung Thành đi vào chỗ đó.

Rau xanh, rau thơm, ý xanh dạt dào, nhìn thấy liền hừng hực sức sống, tràn ngập tinh thần phấn chấn.

Trên giàn dưa chuột, vẫn còn mấy quả dưa chuột đang treo mình trên dây.

Đôi mắt khẽ chuyển động, Hoắc Dung Thành lạnh lùng cười, cánh tay dài duõi ra hướng về phía trước, hái ba quả dưa chuột, sau đó đứng tại chỗ ăn.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 539


Chương 539

Lúc đi qua phòng khách, quản gia Trương và đầu bếp đều trơ mắt nhìn, người đàn ông tôn quý và tao nhã, vừa ăn dưa chuột vừa đi lên lầu.

Quản gia Trương ngây ngẩn cả người.

Mà vị đầu bếp còn bị chịu đả kích lớn hơn, hai chân như nhữn ra, chẳng lẽ, tài nghệ của ông ta đã tụt lùi xuống đến cái tình trạng này rồi sao, ngay cả hai quả dưa chuột cũng hơn đồ mà ông ta nấu?

“Quản gia Trương, tôi muốn từ chức.”

Sau khi lấy lại tinh thân, ông ta khẽ lau mặt.

“A, vì cái gì?”

“Hôm nay là lần thứ 250 cậu hai nói đồ ăn của tôi nấu ra khó ăn, hiện tại tôi rất hoài nghi về năng lực của bản thân, có lẽ, tôi không còn thích hợp để tiếp tục làm đầu bếp nữa, mà tôi nên đổi nghề”

Quản gia Trương trừng lớn ánh mắt: “Ông chính là thầy Lâm đó, làm sao lại có thể tự nghi ngờ năng lực của bản thân như vậy chứ? Chỉ có người nhu nhược mới có thể dễ dàng buông bỏ, ông nên là một người càng gặp khó càng vươn lên chứ, nâng cao năng lực của bản thân, chinh phục dạ dày của cậu hai!”

Yên lặng, từ tận đáy lòng, quản gia Trương cảm thấy đau lòng.

Đầu bếp giống như con gà bị chọc tiết vậy, lại tiến vào phòng bếp, bắt đầu dốc sức nghiên cứu nâng cao tay nghề.

Thấy thế, quản gia Trương không khỏi nhẹ nhàng thở ra, đưa tay lau mồ hôi trên trán.

Hai ba năm nay, đầu bếp cũng đã đổi bốn năm mươi người rồi.

Chỉ có vị đầu bếp này của hiện tại, dễ lừa dối, có thể chịu được những đả kích và áp lực!

Bệnh viện.

Cả đêm, Tô Tú Song cũng chưa thể nào ngủ ngon được, Hoắc Diệc Phong đầu tiên là r*n r* như sói rên quỷ khóc, sau đó lại là thở phì phò.

Hoắc Lăng Tùng đến kiểm tra phòng.

“Vết thương trên trán của em cũng khá nghiêm trọng, trong khoảng thời gian này, không được ởđi lại, chỉ có thể tĩnh dưỡng” Anh ta kiểm tra miệng vết thương, ôn nhu nói.

“Vâng.

“Bữa sáng muốn ăn cái gì, anh xuống dưới mua cho em?”

Lời nói vừa dứt, Hoắc Lăng Tùng lại nghĩ tới miệng vết thương của cô: “Quên đi, để anh tự mình lựa mua vậy, em còn có vết thương, chỉ có thể ăn nhẹ”

“Anh ba, anh giúp em mua chút đồ ăn đi, em cũng đói bụng.”

Trở mình một cái, Hoắc Diệc Phong chỉ dám nhấc mông ở trên sô pha.

Khi nói chuyện, bỗng truyền đến một tiếng chuông di động.

Tô Tú Song cúi đầu, là Tô Ái Lan gọi tới: “Bà nội.”

“Tú Song à, gần đây cháu thế nào rồi, sao không thấy tới bệnh viện vậy?”

Thanh âm của Tô Ái Lan có chút suy yếu, nghe rất vô lực.

“Nhớ cháu rồi sao? Khoảng thời gian này cháu có chút bận, chờ cháu bận xong, cháu sẽ tới bệnh viện thăm bà.”

“Bà muốn gặp cháu nhiều hơn”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 540


Chương 540

Tô Tú Song mỉm cười: “Thời gian sau này còn nhiều, cũng không phải không gặp nhau nữa, bà đừng suy nghĩ gì nhiêu.”

Tô Ái Lan muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng không có nói cái gì.

Cắt đứt điện thoại, Tô Tú Song than nhẹ một tiếng, cô như bây giờ, ngay cả giường cũng không xuống được, làm sao có thể đi tới bệnh viện thăm bà nội đây?

Trong lúc cô còn đang miên man suy nghĩ , một tàng tiếng bước chân truyền đến.

Cô ngẩng đầu.

Chỉ thấy Hoắc Dung Thành mặc một chiếc quần dài màu đen, thân hình cao to, thân sắc kiêu căng, còn vẻ mặt lại lạnh lùng.

Nhìn thấy người đàn ông trước mặt, Tô Tú Song nhăn mày lại, ánh mắt chuyển ra ngoài cửa sổ, cố ý không nhìn tới anh.

Lúc trước, hai người vẫn còn đang cãi nhau, cô tuyệt đối sẽ không có khả năng là người cúi đầu trước.

“Anh hai, anh đã đến rồi đó à?”

Trên sô pha, vẻ mặt Diệc Phong nịnh nọt, tươi cười, cười giống như một con chó săn vậy.

“Ừm”

Hoắc Dung Thành lạnh lùng trả lười lại, còn ánh mắt thì dừng lại ở trên giường bệnh.

Khuôn mặt cô tái nhợt, đưa lưng tựa vào đầu giường, rõ ràng đã biết anh đến đây, lại ngay cả nhìn cũng không thèm liếc mắt lấy một cái, mà cứ nhìn ra ngoài cửa sổ, biến anh trở thành không khí.

Muốn dội một gáo nước lạnh vào mặt anh à?

Lạnh lùng vung vạt áo, Hoắc Dung Thành cố nén cảm xúc muốn b*p ch*t cô lại, ôm lấy lửa giận rời đi.

Đẩy cửa ra, Hoắc Lăng Tùng liền cảm giác bầu không khí có điểm không thích hợp: “Làm sao vậy?”

“Anh hai vừa đến đây, lại đi rồi”

Hoắc Diệc Phong báo cáo lại tình hình Hoắc Lăng Tùng bừng tỉnh, cũng không hỏi nhiều, đem bữa sáng đặt lên trên bàn.

Tô Tú Song còn chưa kịp ăn, di động lại vang lên, là Tô Trọng Quân gọi tới được, ngữ khí của ông ta đầy lo lắng: “Tú Song, con mau tới đây đi đây, bà nội con hôn mê rồi”

Nháy mắt, sắc mặt Tô Tú Song liên trở nên trắng bệch, tắt di động, liên lập tức muốn xuống giường.

“Không được lộn xộn”” Hoắc Lăng Tùng ngăn lại.

“Bà nội, bà nội hôn mê rồi, em phải tới xem bà thế nào”

“Chờ anh một phút thôi.” Tải ápp ноlа để đọc chương tiếp theo nhé.

Link tải nhé các bạn

Ngay sau đó, Hoắc Lăng Tùng đẩy đến một chiếc xe lăn, xoay người, động tác rất ôn nhu ôm lấy Tô Tú Song, giúp cô ngồi lên xe lăn, giúp đẩy cô ra khỏi phòng bệnh.

Khoảng cách giữa hai phòng bệnh cũng không quá xa, đi đường cũng chỉ mất sáu phút là đến.

Hoắc Lăng Tùng đẩy cô đến ngoài cưa.

Tô Tú Song đẩy cửa phòng ra, đẩy xe lăn đi vào trong.

Trong phòng, là một mảnh hỗn độn, chướng khí mù mịt, Tô Trọng Quân, Tô Tú Duyên, còn có Lưu Mộ Lên, tất cả đều có mặt ở đây.

Bác sĩ đang giúp Tô Ái Lan kiểm tra thân thể.

“Con làm sao mà lại thế này?” Tô Trọng Quân nhíu mày.
 
Back
Top Bottom