Ngôn Tình Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 621


Chương 621

Cho đến khi lưng cô áp vào tường và không thể lùi được nữa, cô không còn cách nào khác là đứng im tại chỗ.

“Là tôi dã dạy cô cách khiêu vũ. Ở trước mặt tôi mà dám dùng kỹ năng tôi đã dạy cho cô để ôm người đàn ông l* m*ng sao?” Hoắc Dung Thành vẻ mặt lạnh lùng nói.

“Đừng nói nhảm, anh ta không phải người đàn ông lỗ mang, anh ta chỉ là đối tác của tôi.” Tô Tú Song mím môi.

“Nói hắn là kẻ l* m*ng, cô không thích sao?”

Tô Tú Song thở dài một hơi, không thể tiếp tục nói chuyện với anh ta được nữa: “Anh có ra ngoài không?”

“Không đi!”

“Được, anh không đi, tôi đi!”

Đây là nhà vệ sinh nữ, người ta ra vào bất cứ lúc nào. Nếu ai đó thấy họ kéo ra kéo vào trong nhà vệ sinh, liệu cô có còn mặt mũi nào không?

Nhưng Tô Tú Song chỉ mới tiến lên một bước, Hoắc Dung Thành liên giữ lấy vai cô: “Thử tiến lên một bước nữa xem, cô có tin tôi sẽ đánh gấy cái chân chó của cô hay không?”

Tô Tú Song tức giận quay đầu lại: “Tôi là chó, vậy thì anh là cái gì?”

“Cuối cùng thừa nhận mình là một con chó?”

Hoắc Dung Thành nhướng mày, đôi mắt đen sâu hoáy sáng rực lên, đôi môi mỏng như móc câu, trông anh ta rất kiêu hãnh.

“Anh… Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Sự điềm tĩnh và vẻ lịch lãm mà Tô Tú Song luôn tự hào đã biến mất. Cô vô cùng tức giận, ngứa ngáy nghiến răng nghiến lợi thở hừng hực.

Tôi chưa bao giờ thấy một người đàn ông vô liêm sỉ như vậy!

Cô cố gắng vùng vẫy hai lần, nhưng không thoát ra khỏi.

Thấy vậy, chân cô cố ý tiến lên một bước, cứng ngắc khiêu khích nói: “Không phải là tiến lên một bước sẽ đánh gãy chân của tôi sao. Nếu không đánh gãy được, anh chính là tên khốn kiếp!”

Hoắc Dung Thành cúi đầu nhìn chằm chằm, ánh mắt lạnh lùng sắc bén, một tia nguy hiểm xẹt ngang qua trong mắt anh ta.

Ngay lập tức, anh đột nhiên nghiêng người về phía trước, đôi môi mỏng áp sát vào tai cô, nói: “Tô Tú Song, cô đang chất vấn những gì tôi nói sao?”

Giọng nói của người đàn ông tỏa ra lạnh thấu xương.

Thân thể Tô Tú Song chấn động một hồi, cuối cùng cô đứng thẳng lưng, kiên định nói: “Tới đi!”

Hoắc Dung Thành lạnh lùng nhìn cô, cánh tay phải gây gò của anh ta ch*m r** v**t v* chân phải của cô.

Không có q**n l*t trong váy, và đôi chân của cô ấy đang để trần.

Sau đó, anh ta rút một con dao tỉnh xảo từ chiếc quần âu của mình, mặt sau của nó rất sắc và sáng bóng.

Ngay lúc vừa chạm vào da đùi, một cảm giác lạnh lẽo khó tả trực tiếp từ đùi đến gót chân. Tô Tú Song sửng sốt nhưng cũng không tránh được.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 622


Chương 622

Không khí lúc này căng thẳng vô cùng.

“Đôi chân đẹp như vậy, sẽ thật tiếc nếu đánh gãy. Tạm thời cứ giữ lại đi. Dù sao nó vẫn còn một chức năng rất quan trọng.” Hoắc Dung Thành gạt dao đi nói một câu đầy ẩn ý.

Tô Tú Song nhíu mày.

Vai trò quan trọng?

Đó là gì?

Lúc này, giọng nói cực kỳ đen tối của người đàn ông lại vang lên bên tai cô: “Còn cố ý cởi một nửa q**n l*t. Cô đang muốn quyến rũ tôi sao?”

Cô sửng sốt và cúi đầu xuống nhìn.

Đúng rồi, chiếc q**n l*t màu đen vẫn ở trên đầu gối cô.

Ngay lập tức, Tô Tú Song máu dồn lên mặt. Cô vừa xấu hổ vừa muốn tìm chỗ nào đó để chui vào.

Cô cúi người, luống cuống muốn kéo nội y lên.

Tuy nhiên, người đàn ông trước mặt đã tiến nhanh hơn cô một bước. Anh ta dùng đôi bàn tay của mình kéo nó xuống, không cho cô kéo lên.

Cô tức giận đẩy anh: “Hoắc Dung Thành, anh đang làm gì vậy!”

“Nếu cô chưa xem hết thì đừng hỏi”

Hoắc Dung Thành liều lĩnh nhìn chằm chằm vào đùi của cô, tối tắm đầy vẻ khêu gợi, giọng nói thì đờ đẫn.

“Đồ điên, không biết xấu hổ, đồ đê tiện!” Khóe miệng Tô Tú Song khóe miệng không ngừng chửi bới lung tung, chân cô vẫn đang đạp giãy giụa.

Đê tiện?

“Em có biết thực sự thế nào mới là dơ đê tiện? Để hôm nay anh cho em thấy rõ.

Vừa nói xong, Tô Tú Song còn chưa kịp phản ứng thì Hoắc Dung Thành đã đẩy mông cô lên bồn cầu.

Lúc này cô mới hoảng hốt, nhìn người đàn ông đang tiến đến trước mặt mình, cô lại càng sợ hãi hơn.

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng bước chân.

Sau đó là tiếng của hai người phụ nữ đang nói chuyện với nhau.

“Mà này, cậu có biết tác phẩm cuối cùng của buổi tối hôm nay là cái gì không? Tớ thấy MC dẫn Chương trình có vẻ rất phấn khởi.

“Tôi không biết, nhưng loáng thoáng nghe ai đó nói rằng đó là một bức tranh”

“Dẹp, tớ còn tưởng là bảo vật quý giá gì cơ, nhưng hóa ra chỉ là một bức tranh, chán hết cả người.”

“Có thể không phải…”

Giọng nói càng ngày càng rõ hơn, tiếng bước chân cũng càng ngày càng gần.

Đột nhiên, một người đứng bên ngoài đẩy cửa vào.

Tô Tú Song ngay lập tức tái mặt đến trắng bệch vì sốc.

Trong thời điểm ngàn cân treo sợi tóc, Hoắc Dung Thành duỗi cánh tay mảnh khảnh kéo tay nắm cửa một cách dứt khoát. “sâm” một tiếng, cánh cửa đã bị khóa chặt lại.

Tô Tú Song như được hồi sinh sau tai họa đầu tiên. Cô hít một hơi thật sâu.

Không ngờ ngay trong giây tiếp theo, đôi môi nóng bỏng của người đàn ông kia đã khóa chặt môi cô, hôn thắm thiết.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 623


Chương 623

Anh ta còn cắn vào môi cô.

Đồng thời Hoắc Dung Thành kéo đôi chân thon thả của cô vòng qua eo. Cô khoanh hai chân qua eo anh ta.

Nghĩ đến những người khác vấn đang trong nhà vệ sinh, Tô Tú Song không dám phát ra bất kì tiếng động nào, chỉ có thể nghiến răng chịu đựng.

Cảm nhận rõ được sự phản kháng của cô, trái tim Hoắc Dung Thành như muốn bốc hỏa.

“Ah…’ Anh ta không quan tâm đến tiếng kêu đó, lạnh lùng cười thầm và cắn chặt hơn vào môi dưới của cô.

Tô Tú Song đau đớn r*n r* một tiếng, há miệng ra. Hoắc Dung Thành lợi dụng cơ hội này đưa lưỡi vào hôn càng sâu và càng mãnh liệt hơn.

Đồng thời anh ta cũng đưa bàn tay lên s* s**ng…

Dần dần, nụ hôn mãnh liệt kia trở nên dịu dàng hơn và lưỡi cuốn chặt lại.

Anh ta không dám phát ra tiếng động, thậm chí là thở. Tô Tú Song bị thiếu không khí. Cả người cô mềm nhữn dựa vào ngực anh, bám chặt lấy Hoặc Dung Thành, mặc cho anh ta muốn làm gì thì làm.

Cuối cùng, hai người cũng buông nhau ra.

Tô Tú Song vừa được thả ra liên dựa ngay vào tường thở hổn hển điều chỉnh nhịp hô hấp.

“Em thật yếu ớt, như này mới gọi là đê tiện, hiểu chưa?” Hoắc Dung Thành cong môi, thấy cô không thể kháng cự, trong lòng anh ta cảm thấy rất thỏa mãn về thành tựu vừa rồi.

Tô Tú Song không nói gì, nhìn chằm chằm Hoắc Dung Thành với ánh mắt gay gắt.

“Sao vậy, vẫn muốn nữa sao?” Anh cúi đầu tiến lại gần cô.

Lúc này lại có tiếng bước chân chạy tới, Tô Tú Song hoảng hốt lùi lại để đề phòng.

“Tô Tú Song, cậu còn sống không vậy, hay là bị ngã vào trong bồn cầu rồi?”

Giọng của Bạch tĩnh vọng qua cánh cưa.

Tô Tú Song mừng rỡ, lập tức đáp: “Đây đây, sắp xong rồi. Cậu đi ra ngoài trước đi, tớ sẽ ra ngay.’ “Nhanh lên! Đi toilet còn dây dưa tào lao mất thì giời”

“Biết rồi!” Tải ápp Һσlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Đặt hai chân của Tô Tú Song xuống, Hoắc Dung Thành đẩy người lên, chống tay vào bồn cầu, ôm cô vào lòng: “Đêm nay, chuyển về phòng ngủ của anh ngủ”

“Tôi nghĩ nằm phòng của giúp việc ngủ vẫn rất ngon” Tô Tú Song mím môi, lạnh lùng nói: “Lúc cần thì gọi đến không cần thì đuổi đi, tôi là rác rưởi sao?”

Hoắc Dung Thành khẽ nheo mắt nhìn đôi mắt long lanh của cô, hai má đang phồng lên đỏ ửng như chú cá heo dễ thương.

Lửa giận trong lòng anh đã đã tiêu tan hết: “Để em ngủ ở phòng giúp việc, em giận sao?”

“Tôi không có tư cách để tức giận.”

“Nếu em không khiến anh tức giận, anh có để em tới phòng giúp việc ngủ không, hả?”

Nói đi nói lại, người có lỗi là cô, nhưng cứ kệ anh ta đi!

“Chuyển đến phòng anh ngủ, em nghe rõ không vậy?”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 624


Chương 624

“Không chuyển! Tôi có phòng riêng của mình. Nếu đã ghét tư thế ngủ của tôi, tại sao còn ép tôi ngủ chung giường với anh? Anh thích tự ngược đãi bản thân sao?”

Hoắc Dung Thành lí lẽ cãi lại: ‘Không ôm em, không chạm vào người em thì không ngủ được.”

Lý do vớ vẩn gì thế này?

Tô Tú Song tức đến hộc máu: “Làm nhiều chuyện xấu quá nên mới không ngủ được, không ngủ được thì uống thuốc ngủ. Đừng gây rắc rối với tôi nữa được không?”

“Không được, em chính là thuốc ngủ của anh” Hoắc Dung Thành thanh minh, đôi môi khế mấp máy: “Ngoan nào, nghe lời anh đi! Có được không?”

Hai người nhìn nhau.

Hoắc Dung Thành nhìn thẳng vào cô, trong mắt anh ta chỉ có hình ảnh thu nhỏ của cô được phản chiếu lại trong con cô.

Không thể giải thích được vì sao, chỉ biết là nó rất cuốn hút và khiến người ta cảm thấy yêu mất…

Trái tim Tô Tú Song trái tim chợt lặng đi một lát, cô bắt đầu suy nghĩ lung tung.

Lúc này , Hoắc Dung Thành loạc xoạc dưới quần, anh lấy điện thoại ra, vuốt màn hình sang trái, đôi mắt lim dim không nói gì.

Tô Tú Song cũng đảo mắt qua nhìn anh, ánh mắt vô cùng sắc bén, ánh nhìn của hai người bỗng va vào nhau.

Trong phút chốc, Tô Tú Song sực tỉnh lại.

Cô lạnh nhạt cười một tiếng, nụ cười giễu cợt, cảm xúc bỗng trở nên mãnh liệt: “Cút ngay, tôi muốn ra ngoài!”

“Nhớ lời anh nói chưa?”

“Không, và tôi cũng sẽ không về đâu, anh có giỏi thì g**t ch*t tôi đi”

Đáng kinh tởm nhất là người đàn ông bắt cá hai tay!

Câu trả lời này hiển nhiên đã khơi dậy sự tức giận trong lòng Hoắc Dung Thành.

“Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt sao?

Anh ta cau mày, sắc mặt ngay lập tức trở nên lạnh lẽo, bàn tay tiến ngay tới chiếc q**n l*t đang ở trên đùi cô.

Tô Tú Song vội vàng nhìn xuống, với tay hết cỡ gắng sức kéo lên.

Một người kéo lên và người kia kéo xuống, giống như một trò chơi kéo co.

Bất giác “xoạc” một tiếng, cô thậm chí còn nghe thấy tiếng xé vải.

“Còn không buông tay, đừng có hối hận đấy” Người đàn ông thấp giọng cảnh cáo.

Tô Tú Song nghiến răng không nói lời nào, lúc này buông tay ra mới phải hối hận, cô không phải đồ ngốc.

Hoắc Dung Thành lạnh nhạt liếc nhìn cô. Đôi môi mỏng cong lên như một đường vòng cung mờ nhạt giống như đang cười.

Khi nhìn thấy điều này, trong lòng cô đã dấy lên một điềm báo không lành.

Quả nhiên!

Ngay lập tức, Hoắc Dung Thành nới lỏng nội y và đặt hai tay lên ngực cô một cách bất ngờ.

“Ah”

Tô Tú Song hét lên một tiếng, không kịp nhìn phía dưới mà nhanh chóng kéo †ay anh ta ra.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 625


Chương 625

Hoắc Dung Thành lạnh lùng nhìn cô, tay phải vừa bị đẩy ra, anh ta lợi dụng lúc cô chưa kịp chuẩn bị liền đưa những ngón tay thon dài c** q**n lót trên đùi cô xuống, tự tiện nhét vào túi quần âu của anh ta”

Tô Tú Song: …

Tên khốn kiếp ngàn lần đáng chết này!

b** ng*c cô bị tác động kịch liệt. Tô Tú Song chỉ biết nghiến răng nghiến lợi nhìn tên khốn kiếp trước mặt, muốn đập anh ta ra thành từng mảnh.

“Không đi? Tôi đi.”

Vẻ mặt của Hoắc Dung Thành lạnh nhạt, giọng điệu cợt nhả. Anh ta chậm rãi lướt qua cô, nhấc đôi chân dài chuẩn bị rời đi.

Trái tim Tô Tú Song như sắp nổ tung nhưng cô đành phải chịu đựng. Cô kẹp chặt hai chân, đứng từ phía sau kéo chiếc quần âu của anh ta lại, nghiến răng nghiến lợi, miễn cưỡng thỏa hiệp: “Tôi biết rồi, trả lại q**n l*t cho tôi”

“Cô biết gì?”

Hoắc Dung Thành cố ý hỏi và không chịu để cô đi.

“Tôi, sẽ, chuyển, đến, phòng, anh, ngủ.

Từng chữ từng chữ, cô siết chặt kẽ răng.

Lúc cô nói, ánh mắt cô rất kiên định, đáp lại một cách thản nhiên. Đợi trải qua khó khăn trước mắt đã, sau khi ra ngoài rồi cô sẽ không bao giờ bước chân vào phòng ngủ của anh tai Hoắc Dung Thành nhướng mày, lấy q**n l*t ra, ném lên đùi cô.

“Cả người em từ trên xuống dưới, có chỗ nào là anh chưa từng thấy chưa từng sờ qua? Đừng nhiều lời nữa. Để anh đích thân mặc cho em, anh thích nhất là làm việc này” Hai tay Hoắc Dung Thành ôm ngực, lạnh lùng hừ một cái khinh thường.

Tô Tú Song đã những lời này đe dọa.

Cô tin rằng tên khốn đê tiện này nhất định sẽ làm được.

Tô tú song c*n m** d***, cô không quan tâm đến việc xấu hổ và bị nhìn trộm nữa, vì vậy cô để anh ta mặc q**n l*t cho mình.

“Nhớ, đêm nay, anh muốn nhìn thấy em trên giường, nếu không, anh sẽ không cho em ra khỏi giường ba ngày ba đêm” Hoắc Dung Thành nhìn cô với ánh mắt bí ẩn sâu sắc, anh ta cảnh cáo từng chữ một.

“Biết rồi.”

Tô Tú Song đáp lại một cách cầm chừng. Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

Cô đẩy cửa phòng ra, đi ra ngoài trước. Bạch Tĩnh đang lo lắng đứng đợi cô chỗ khán đài thủy tinh bên ngoài.

Vừa nhìn thấy Tô Tú Song, cô nhíu mày ngạc nhiên: “Cậu vào nhà vệ sinh làm gì vậy, sao lại trông như thế này?”

Tô Tú Song không biết nên hỏi: “Sao vậy?”

Bạch Tĩnh không nói thêm gì nữa, kéo cô đến chỗ tấm gương trên khán đài thủy tỉnh: “Hãy tự mình nhìn đi”

Đầu tóc bù xù, môi sưng tấy, son môi nhợt nhạt hết sạch.

Thật sự rất khó để nói thành lời, giống như vừa bị ai đó sàm sỡ, thậm chí là làm chuyện ấy.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 626


Truyện sẽ được cập nhật vào ngày mai. Team Тrцуeло n e. vn cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ chúng mình!. Chúc các bạn luôn an lành và mạnh khỏe trong mùa dịch ạ!

Hiện tại có rất nhiều trang copy tự động của Тrцуeлоn e. vn mong cả nhà thông cảm. Cảm ơn cả nhà!

Kìa con bướm vàng, kìa con bướm vàng, Xèo đôi cánh, xèo đôi cánh

Ɓươm bướm baу đôi ba vòng, Ɓươm bướm baу đôi ba vòng

Ɛm ngồi xem, em ngồi xem …… hahaaha !!

Kìa con gái kìa , kìa con gái kìa,Gủ đi chơi, gủ đi chơi

Ɓa tháng sau em có bầu, Ɓa tháng sau em có bầu

Mang zề nuôi, mang zề nuôi …… hahaaga~~

Anh thjch con ghệ mập ăn nhiều nó mới mập …Ăn xong rồi zo ấp ấp xong rồi lại nằm

Anh thjck con ghệ ốm không ăn nó mới ốm …Không sướng lúc khi ôm mình mẩу như cọng gôm

Anh thjck con ghệ lùn tui lùn nhưng rất sung …Hơi khó lúc khi hun muốn hun phải khôm xuống

Anh thjck con ghệ cao nhìn em như người mẫu …Ϲhân dài cao đến nách zo cửa lại đụng đầu

Anh thjck con ghệ ngầu nhìn giống xã hội đen …Xâm mình 3 4 chỗ mang zề ba má khen

Anh thjck con ghệ đen hàm răng em rất trắng …Tối ngủ phải mở đèn nếu kO chỉ thấу trăng

Chúng mình luôn mong các bạn sẽ luôn ủng hộ chúng mình!!

Anh thjck con gái ..Oh уead!! tui cũng thjck con gái ..Oh уead!! ông già thjck con gái ..Oh уead!!Anh thjck con gái ..Oh уead!! tui cũng thjck con gái ..Oh уead!! ông già thjck con gái ..Oh уead!!

Lâm Vân nhìn Đỗ Thiếu, chậm rãi nói: “Đỗ Thiếu, đây là một bài học cho anh, tôi sẽ nói thẳng cho anh biết, nếu như sau này anh còn dám đến quấy rầy Phạm Minh Tú, thì đó chính là lúc nhà họ Đỗ của anh bị huỷ diệt”

Sau khi buông xuống câu nói này, Lâm Vân trực tiếp đưa mọi người đi ra ngoài.

Hai trăm người do Lâm Vân dẫn tới cũng lần lượt lui ra khỏi biết thư

Trong biệt thự.

Ba của Đỗ Thiếu nhanh chóng đỡ con trai mình dậy “Con trai, chuyện này cũng là bất đắc đ, từ nay về sau con nhớ tuyệt đối đừng đồng vào Phạm Minh Tú nữa, nếu không nhà họ Đỗ của chúng ta sẽ gặp tại hoa diệt vong bay giờ ba sẽ đưa con đến bệnh viên ngay.

Sau khi rời khỏi nhà họ Đỗ, Lâm Vân liên đưa Phạm Minh Tú trở về khách sạn.

Bên trong khách sạn. aaaaaa

Vừa vào đến khách sạn, Phạm Minh Tú đã chủ động ôm lấy Lâm Vân.

“Lâm Vân, cảm ơn anh.

Đã giúp em cho Đỗ Thiếu một bài học, cũng coi như là trút được cơn giận trong lòng em” Phạm Minh Tú nở một nụ cười quyến rũ.
 
Back
Top Bottom