Ngôn Tình Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 541


Chương 541

“Xảy ra chút va chạm xe, không có việc gì, bà nội con,bà nội làm sao vậy?”

ánh mắt Tô Tú Song dừng ở trên giường bệnh, nhưng cũng chưa vội đi qua.

Vô duyên vô cớ, tại sao lại bị ngất?

“Khụ khụ…

Hai tiếng ho khan rất nhỏ vang lên, Tô Ái Lan chậm rãi mở to mắt: “Tú Song, nói cho bà nội biết, có phải cháu đã kết hôn rồi không?”

Tô Tú Song sửng sốt.

“Chuyện này có phải là sự thật không?”

“Đương nhiên là sự thật rồi, còn phải hỏi sao, chính con bé là người đã cướp mất người đàn ông mà Tú Duyên thích”

“Tranh giành?”

Tuy rằng tuổi tác của Tô Ái Lan đã cao, nhưng đầu óc của bà vẫn chưa hồ đồ, chỉ trong nháy mắt đã bắt được trọng tâm vấn đề: “Trọng Quân, con nói đi”

“Do Tú Duyên thích quá ấy mà, nhưng mà hai đứa đó có duyên không có phận, cuối cùng thì Tú Song mới là đứa được gả qua đó” Tô Trọng Quân giải thích ngắn gọn.

“Là con bé tự mình muốn gả qua đó sao?” Tô Ái Lan lại hỏi.

Còn chưa đợi cho đến khi Tô Trọng Quân trả lời lại thì Lưu Mộ Liên đằng đẳng sát khí, mở miệng: “Gả tới nhà giàu có nhất thủ đô cơ mà, cái loại chuyện tốt như có miếng bánh từ trên trời rơi xuống này, chỉ có thể khiến cho người ta tranh giành nhau đến đầu rơi máu chảy thôi chứ còn gì nữa”

Ánh mắt Tô Ái Lan hiện lên vẻ nghỉ ngờ nhìn về phí Tô Trọng Quân.

Tô Trọng Quân gật đầu.

“Tú Duyên và Tú Song đều là cháu gái của nhà họ Tô, Trọng Quân cũng đã nghỉ hưu rồi, mọi chỉ phí trong nhà đều do Tú Duyên gánh vác.”

Lưu Mộ Liên trực tiếp đi thẳng vào chủ đề chính luôn: “Tiền thuốc thang viện phí lần này thì cũng nên để Tú Song trả đi có phải không?”

Tô Tú Song lạnh lùng liếc nhìn bà ta một cái: “Một chút chuyện nhỏ như thế này không đáng để bà phải làm ồn ào ầmĩ trước mặt bệnh nhân như thế đâu, tôi chắc chắn sẽ lo liệu tiên viện phí”

Làm người đại diện cho AL, phí đại diện là mười tỷ rưỡi, chắc khoảng tiền này cũng đã đủ để chỉ trả cho tiền viện phí thuốc men rồi.

“Thôi cái giọng điệu huênh hoang như thế đi, phí thuốc thang, viện phí là ba tỷ rưỡi đấy, mày có trả nổi không đó?”

Lưu Mộ Liên hừ lạnh.

“Ba, ba đưa mẹ với chị vê nhà trước đi, lát nữa con sẽ đi nộp phí.”

Trực tiếp bỏ qua Lưu Mộ Liên, Tô Tú Song nói với thẳng với Tô Trung Quân luôn.

Tô Trung Quân gật đầu.

Tô Tú Duyên lại cất lời: “Tú Song, mày dùng tiền nhà họ Hoắc để trả tiền sao?”

Lễ nào, tình cảm của hai người đã phát triển nhanh đến mức độ này rồi sao?
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 542


Chương 542

Trong lòng cô ta rối rắm như tơ vò, có chút hoảng loạn.

“Không phải, vừa mới nhận hợp đồng đại diện cho thương hiệu, là phí đại diện thôi” Tô Tú Song lạnh nhạt nói.

“Gì chứ, không ngờ là diễn mấy thứ vớ vẩn kia cũng kiếm được nhiều tiền như thế” Lưu Mộ Liên lạnh lùng trào phúng, lại xen lẫn chút đố ky nói.

Tô Trọng Quân tỏ vẻ không chút kiên nhẫn, cắt ngang lời của bà ta: “Nhiều lời như thế để làm gì, mau về nhài”

Phòng bệnh cuối cùng cũng có thể yên tĩnh trở lại.

Tô Tú Song đẩy xe lăn đến sát bên giường, chỉnh lại góc độ phù hợp: “Đang yên đang lành, sao lại ngất xỉu vậy ạ?”

“Nhìn thấy người không muốn gặp, nghe thấy lời không muốn nghe, trong lòng ấm ức khó chịu liên ngã ra ngất thôi”

Tuy rằng Lưu Mộ Liên là mẹ của cô, nhưng không thể không thừa nhận rằng, bà ta rất biết cách mắng chửi đay nghiến cùng với nói xấu người khác.

“Vậy năm đó, lúc ba con kết hôn cũng chẳng thấy bà ngăn lại”

Tâm trạng của Tô Tú Song có chút nặng nề, ngột ngạt thở hắt ra một tiếng, cố ý trêu bà, muốn làm cho bầu không khí đỡ khó xử hơn một chút.

“Năm đó hả, là do ông nội cháu lo liệu hôn sự cho ba cháu đó, trong mắt ông ấy thì chỉ cần đính hôn xong là không thể có chuyện từ hôn được nữa”

Tô Tú Song vừa nghe vừa cười.”

Tô Ái Lan trừng mắt nhìn cô một cái: “Bà nội chỉ tin tưởng lời của con thôi, chuyện kết hôn kia là do con tự nguyện sao?”

“Phải!”

Tô Tú Song không chút do dự trả lời lại.

“Mấy ngày này, con dẫn người tới cho bà nội gặp mặt một chút đi, sau khi xuất viện là bà phải về quê luôn rồi”

Để cho Hoắc Dung Thành đến gặp bà nội sao?

Tô Tú Song chỉ vừa mới nghĩ tới chuyện này thôi là đã thấy đau đầu rồi.

Hai người còn đang chiến tranh lạnh, cô không có cách nào mở lời trước với anh cả.

Cho dù có mở miệng thì với cái tính tình xấu xa, ngông cuồng, tự cao tự đại, kiêu căng ngạo mạn của Hoắc Dung Thành, nếu có dẫn đến trước mặt bà nội, chắc chắn sẽ chẳng có kết quả tốt gì.

Quay trở về phòng bệnh, chuyện này đã hoàn toàn chiếm đóng tâm trí của Tô Tú Song.

Ánh mắt của cô rơi xuống trên ghế sô pha, Hoắc Diệc Phong đang nằm sấp ở trên đó, cái mông vểnh vểnh cao lên trời, đang vừa ăn trái cây vừa xem tỉ vi.

Đột nhiên, ánh mắt của cô sáng lên, có cách rồi.

“Đang xem phim gì đó?” Cô mềm giọng, trên mặt mang theo ý cười “trìu mến”, nhẹ nhàng mở miệng hỏi.

“Phim “tình cảm hành động”, sao đấy, chị có muốn xem không?” Đầu lông mày anh tuấn tà ác của Hoắc Diệc Phong hơi nhướng nhướng lên cao.

“Phim võ thuật sao?”

Không nhịn được nữa, Hoắc Diệc Phong trợn tròn mắt lên, không hề khách khí nói: “Đồ ngu ngốc!”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 543


Chương 543

Sau đó, anh ta cho Tô Tú Song xem video.

Trên màn hình, một đôi nam nữ như đang bị ngọn lửa trên cao nguyên thiêu đốt, điên cuồng vật lộn với nhau, động tác vô cùng kịch liệt, âm thanh và hình ảnh vô cùng rõ nét và sống động.

Túm lấy chiếc gối ôm ở trên giường lên, Tố Tú Song kích động đánh tới tấp vào Hoắc Diệc Phong.

Sau khi đánh xong thì cô mới khẽ l**m cánh môi khô của mình, lại nói: “Thương lượng một việc đi.”

“Biến đi”

“Hu..” Tô Tú Song vô cùng kiềm chế sự xúc động muốn nhào qua đánh anh †a thêm vài lân nữa đang bùng lên trong lông ngực của cô lúc này, hỏi: “Cái đít vịt của cậu khi nào thì khỏi đấy?”

“Cái đồ th* t*c kia! Xin chị hãy gọi nó bằng cái tên thân thương là chiếc mông cong quyến rũ yêu quý của tôi!”

Nói xong lời này, Hoắc Diệc Phong lại cố gắng đè nén cơn đau của bản thân mà đưa tay sờ sờ v**t v* tạo hình cho đường cong của mình một cái: “Nhìn nhìn đường cong mượt mà này mà xem, tinh tế và hoàn mỹ biết bao!”

Trong quá trình khoe khoang thân thể hoàn hảo của bản thân, anh ta còn duỗi tay ra, vỗ mấy cái “bôm bốp” xuống mông mình.

Nhưng vẻ khoe khoang đó không kéo dài được lâu, vừa mới đánh xuống đã lập tức bị cơn đau kia ập tới khiến cho anh ta phải kêu la thảm khốc.

Cơ bắp trên mặt cô cũng phải run rẩy mấy cái.

Còn gọi là mông cong quyến rũ nữa sao?

Ghê tởm quá đi mất thôi!

Nhưng mà, đầu óc lại xoay chuyển đến chỗ của bà nội, chỉ có thể nhịn anh ta một chút: “Xin hỏi, vết thương chiếc mông cong quyến rũ yêu quý của cậu như thế nào rồi?”

Hoắc Diệc Phong quay đầu lại nhìn cô: “Sao vậy, chị có ý đồ gì với mông cong yêu dấu của tôi sao?”

Có ý đồ cái “bíp” ấy! Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Tô Tú Song không thèm để ý đến nữa, tiếp tục nói.

Đợi Tô Tú Song nói rõ ràng hoàn chỉnh mọi việc đâu vào đó hết cả thì anh ta lại cau mày: “Bảo tôi giả làm chồng của chị ư, nếu bị anh hai biết được thì người chết đầu tiên sẽ là tôi đó “

“Trời biết, đất biết, cậu biết, tôi biết, tuyệt đối sẽ không có người nào khác biết được nữa đâu.”

Suy nghĩ cẩn thận lại một chút, Hoắc Diệc Phong lại hỏi: “Lỡ như còn ảnh hưởng đến sau này thì sao?”

“Sẽ không có chuyện đó đâu, sau khi bà nội tôi xuất viện sẽ trở về nhà cũ ở quê, sẽ không ở thủ đô nữa, bà ấy chỉ muốn trước khi đi gặp mặt chồng tôi một chút thôi.”

Con mắt đảo qua đảo lại mấy cái, Tô Tú Song lại nhướn mày lên: “Đúng rồi, lần trước ở hồ Ngọc Bích tôi đã cứu cậu một lần đó, có nhớ không, không phải anh nói muốn báo đáp tôi sao?”

“Được thôi!”

Hoắc Diệc Phong cắn chặt răng đồng ý.

Sau đó, Tú Tú Song lại cẩn thận dặn dò anh ta một số việc cần chú ý.

Không được để lộ ra bộ dáng lưu manh xấu xa.

Ăn mặc chải chuốt cho trưởng thành một chút, nói chuyện thì phải lựa lời trước sau cho cẩn thận.

À, còn không được đeo khuyên tai nưa.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 544


Chương 544

Hoắc Diệc Phong nhún nhún vai, đối với anh ta mà nói thì việc này như đi ra ngoài ăn một bữa mà thôi!

Nghĩ đến đây, anh ta liền gọi điện cho quản gia Trương, ngắn gọn dặn dò: “Quản gia Trương, chú đến phòng thay quần áo của anh hai tôi trộm hai bộ đồ đến đây cho tôi đi”

“Hả?” Quản gia Trương sửng sốt.

“Hả cái gì mà hả! Áo đen, quần đen, còn có áo vest đen nữa, chỉ cần cái gì mà đen thùi lùi là được rồi, trộm cho tôi nguyên cả một cây đen đến đây, đúng rồi, còn có cả giày da nữa chứ”

Ở đầu dây bên kia điện thoại, quản gia Trương vẫn mở loa ngoài.

Ông ấy khẽ ho nhẹ hai tiếng, lắp bắp nói: “Cậu… cậu tư, cậu đang muốn làm chuyện gì thế?”

“Đóng giả làm anh hai tôi một chút”

“Cậu tư à, cậu đừng đùa nữa, cái gì mà đóng giả thành cậu hai chứ?”

“Bà nội của cái người phụ nữ ngốc nghếch không chịu nổi kia muốn gặp mặt chồng của cô ta, cô ta nhờ tôi giúp, có lẽ là cô ta cảm thấy tôi đẹp trai hơn, dễ khiến cho người ta yêu thích hơn, quan trọng hơn nữa là, tôi trẻ trung hơn anh hai đó ấy mà”

Hoắc Diệc Phong ngậm kẹo trong miệng, trong lòng lâng lâng sung sướng: “Hành động cẩn thận gọn gàng vào đấy, đừng để cho anh hai tôi phát hiện, chú đã nghe rõ chưa?”

“Nghe… Nghe… Nghe rõ rồi ạ”

“Sáng sớm ngày mai, mười giờ đúng thì mang đến bệnh viện cho tôi”

Cúp điện thoại, quản gia Trương lau lau chấm chấm mồ hôi lạnh đang túa ra đầy đầu.

Ông ấy lặng lẽ nhìn về phía Hoắc Dung Thành đang ngồi ở trước bàn ăn bày ra khuôn mặt lạnh lùng, từ đầu đến cuối đều toát ra một luồng khí lạnh, khiến cho người ta khó mà nhìn thấu được anh đang nghĩ gì.

Ngày hôm sau.

Chín giờ sáng.

Quản gia Trương đã làm tận lực hết khả năng và trách nhiệm của mình, đưa bộ đồ mình trộm từ trong phòng ra, áo đen quần đen, tất trắng, giày da.

Hoắc Diệc Phong rất hài lòng, nhẹ nhàng võ vai quản gia Trương: “Làm hay lắm chú ơi, đến quần áo của anh hai tôi mà chú cũng dám trộm, rất có thiên phú hành nghề trộm cướp đó nha”

Quản gia Trương: “…”

Thay quần áo xong, cố gắng kìm nén cơn đau lan tỏa từ phía bàn tọa, Hoắc Diệc Phong đỡ lấy cái mông, cố gắng tạo một cái dáng xinh đẹp: “Sao nào, có đẹp trai không hả?”

“Đẹp trai thì có đẹp trai nhưng mà thiếu chút chững chạc trưởng thành”

Tô Tú Song đè lấy khóe môi đang run rẩy kịch liệt bởi bộ dáng lố lăng của con người trước mắt, ánh mắt lướt qua đánh giá cẩn thận một phen: “Không thì vuốt tóc mái lên một chút thử xem nhé?”

Hoắc Diệc Phong vuốt vuốt tóc mái của mình, vuốt hai ba cái đã hất được hết tất cả những sợi tóc lòa xòa trước trán ra phía sau đầu.

Sau khi để lộ ra cái trán sáng bóng, tức khắc hơi thở thanh xuân ấm áp như ánh mặt trời trên người anh ta đã giảm đi không ít, nhìn vào thì có vẻ vừa thành thục lại vừa tuấn mỹ.

Sau khi hai người thảo luận qua lại thêm một hồi nữa thì cuối cùng cũng hài lòng, đi ra cửa.

Trước cửa phòng.

“Hụ..”

Tô Tú Song thở ra một ngụm khí, đáy lòng còn có chút căng thẳng.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 545


Chương 545

Mà Hoắc Diệc Phong thì lần đầu tiên đóng giả làm chống người khác lại không có chút căng thẳng nào, mà ngược lại còn cảm thấy vừa hưng phấn vừa k1ch thích.

Cô đẩy cửa phòng bệnh vào, gọi Tô Ái Lan đang nằm nhắm mắt dưỡng thần trên giường một tiếng: “Bà nội”

Tô Ái Lan mở mắt ra, trên mặt tràn đầy ý cười: “Đến rồi đấy à?”

“Bà nội, con giới thiệu một chút, anh ấy là Hoắc Diệc Phong, là… em…

chồng..” Tô Tú Song khẽ chớp mắt một chút, bất giác lại cảm thấy có chút lắp bắp.

“Chào bà nội ạ”

Hoắc Diệc Phong cũng hiếm khí biểu hiện đàng hoàng đứng đắn như thế, không lộ ra chút lưu manh xấu xa hàng ngày.

“Đến đây nào, cho bà ngắm mặt xem thứ” Tô Ái Lan kéo tay của Hoắc Diệc Phong qua, trên mặt tràn đầy vẻ từ ái: “Thật đẹp trai, còn đẹp trai hơn cả mấy người ở trên phim truyên hình nữa cơ, giống như một bức tranh vậy”

“Mặt bà nội nhỏ nhắn, da dẻ cũng rất đẹp, lúc còn trẻ, chắc chắn là một người đẹp nghiêng nước nghiêng thành”

Miệng của Hoắc Diệc Phong rất ngọt, giống hệt như được bôi mật lên vậy, biểu hiện ngoan ngoãn khác hẳn ngày thường.

Quả nhiên, Tô Ái Lan đã bị anh ta nịnh nọt đến vui hết cả người, nháy mắt, phòng bệnh đã tràn ngập tiếng cười.

Thấy thế, Tô Tú Song bất giác nhẹ nhõm thở ra một hơi, cuối cùng cũng có thể hoàn toàn yên tâm, gọt táo cho hai người.

Không ngờ rằng Hoắc Diệc Phong lại còn có bộ mặt như thế này.

“Cốc cốc cốc…”

Đúng vào lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.

“Con đi mở cửa cho”

Tiện tay đặt con dao gọt trái cây lên bàn, Tô Tú Song đẩy xe lăn đến cửa rồi mở cửa ra.

Bên ngoài Hoắc Dung Thành bỗng thình lình xuất hiện.

Áo sơ mi, quần dài, còn có cả áo khoác dài chấm chân màu đen nữa.

Khuôn mặt anh lạnh lùng vô tình, đường cong kéo xuống cằm như một nét vẽ tinh tế, dáng người cao lớn, cả cơ thể anh đứng ngược lại với ánh sáng, càng khiến cho bầu không khí xung quanh trở nên âm u khó tả.

Anh… Anh… Sao đột nhiên anh lại tới đây?

Tô Tú Song giống như vừa mới bị thiên lôi đánh trúng, ngây ra tại chỗ.

Hoắc Dung Thành mím chặt môi mỏng thành một đường thẳng, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía xô, cũng không hề nói năng câu gì, ánh mắt cứ nhìn cô chằm chằm thế thôi.

Im lặng không hề có bất kỳ một tiếng động, một sự trâm mặc kéo dài.

Trên giường bệnh, Tô Ái Lan nghỉ ngờ mở miệng: “Song ơi, ai tới vậy cháu?”

Trong nháy mắt, hồn vía đang đi du lịch ở xa tít tắp của Tô Tú Song được kéo trở về, phản ứng vô cùng nhanh nhẹn: “Không có ai hết ạ, bệnh nhân ở phòng †âng dưới nhầm phòng thôi ạ”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 546


Chương 546

Nghe thấy lời này, trên khuôn mặt tuấn tú của Hoắc Dung Thành vẫn không hề có chút biểu cảm, vẫn giữ dáng vẻ ban nấy, lạnh nhạt nhìn cô.

Cô khã cắn chặt môi mỏng, cũng không quan tâm được mất cái gì nhiều, duõi tay đóng cửa lại.

Ai mà biết được, cái chân dài của Hoắc Dung Thành đột nhiên vọt tới, cơ thể mạnh mẽ bá đạo chen vào giữa chỗ trống khe cửa đi vào.

Thân thể của Tô Tú Song mềm mại yếu ớt, trên trán lại còn đang có vết thương, làm sao có thể là đối thủ của anh được?

“Binh…”

Cửa phòng bệnh bị đẩy ra một cách thô bạo, đụng phải tường, phát ra tiếng động vang dội.

Hoắc Dung Thành đi vào bên trong phòng.

Lúc này, trong lồng ngực Tô Tú Song phập phồng, chân tay lạnh toát.

Nghe thấy có tiếng động, Hoắc Diệc Phong quay đầu lại, nhìn qua một cái đã có thể nhận ra ngay, người đến còn không phải là người anh hai như đại ma vương từ thiên đình hạ phàm, ác quỷ đến từ địa ngục, toàn thân khí khái mạnh mẽ của mình kia sao?

Lúc này, máu huyết toàn thân anh ta từ đầu đến đuôi đều đã đông cứng hết lại, trong đầu chỉ còn có một suy nghĩ duy nhất.

Xong rồi, xong rồi, xong hết cả rồi!

“Có vẻ chị dâu với chú nhỏ đang chơi vui vẻ nhỉ, hử?”

Khuôn mặt của Hoắc Dung Thành lạnh lùng không chút tình cảm nào, trong giọng nói trong trẻo như pha lê, môi mỏng nhếch lên, cười như không cười.

“Anh… Anh… Anh hai…

Hoắc Diệc Phong lắp bắp, không thể nói được một câu hoàn chỉnh, toàn bộ cơ thể đều run như cầy sấy.

“Vị này là?” Tô Ái Lan lộ ra vẻ mặt nghỉ ngờ, đoán chừng nói: “Cậu là anh hai của thằng bé sao, cũng chính là anh hai của cái Song đấy hả?”

Sau đó còn chưa kịp đợi cho Hoắc Dung Thành mở miệng thì Hoắc Diệc Phong đã cướp lời nói trước: “Bà nội ơi, thật ra, cháu không phải chồng của cô ấy đâu, anh hai của cháu mới đúng là chồng của cô ấy cơ”

Nghe thấy lời này, Tô Tú Song cắn chặt răng, chỉ hận không thể băm dằm Hoắc Diệc Phong ra thành trăm thành ngàn mảnh.

Mới trong chốc lát đã đi bán đứng cô rồi, có cần hèn hạ như thế không cơ chứ?

“Vậy… Rốt cuộc là có chuyện gì thế này?” Tô Ái Lan không hiểu chuyện gì cả, có chút mơ hồ trước tình huống hiện tại: “Diệc Phong, cháu không phải là chông của bé Song sao? Sao giờ lại biến thành anh hai cháu rồi?”

Hoắc Diệc Phong sờ sờ đầu mũi, không biết phải trả lời lại như thế nào.

Anh ta nheo nheo mắt lại liếc qua cầu cứu sự trợ giúp của Tô Tú Song, đến đây rồi nên nói thế nào đây?

Tô Tú Song cũng cau chặt mày lại, hung hăng trừng anh ta một cái, nếu như không phải anh ta khai ra nhanh như thế thì chuyện này làm sao phát triển được đến mức độ này chứ?

“Đang đứng trước mặt tôi mà hai người còn liếc mắt đưa tình sao?”

Con ngươi đen láy của Hoắc Dung Thành quét qua hai người trước mặt, môi mỏng khẽ động, khuôn mặt âm u lạnh lùng, hỏi.

“Hi hi.”

Hoắc Diệc Phong cười lên gượng gạo.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 547


Chương 547

Tô Tú Song mím chặt môi, không nói lời nào.

Hoắc Dung Thành đi đến bên giường, ánh mắt thâm trầm, sau một hồi trâm mặc, anh đột nhiên mở miệng: “Bà nội.

Tô Tú Song sửng sốt, tưởng là mình vừa mới nghe nhầm.

Hơn nữa, rốt cuộc là anh đang muốn chơi trò gì đây?

“Gần đây con với Tử Song có chút mâu thuẫn với nhau, hai tụi con còn đang chiến tranh lạnh, cô ấy vẫn còn đang giận dỗi con cho nên mới để Diệc Phong đến đóng giả là chồng”

Giọng nói từ cổ họng anh trầm thấp, khiến cho bầu không khí lạnh lẽo xung quanh tản ra một chút, không còn vẻ lạnh lùng vô tình, mà lại tăng thêm mấy phần giận dõi, Lời vừa dứt, Tô Tú Song giật hết cả mình, ánh mắt khẽ liếc quan anh, âm thâm quan sát tình hình.

Anh uống lộn thuốc rồi sao?

Tô Ái Lan nhìn Tô Tú Song: “Song à, thằng bé nói có thật không?”

“Vâng.”

Cô nghèn nghẹn thốt ra một chữ.

“Đúng thật là làm xăng làm bậy, ai lại có chuyện chị dâu đi tìm em chồng đóng giả thành chồng mình cơ chứ?” Tô Ái Lan tức giận mắng.

“Tuổi tác của bọn họ cũng xấp xỉ nhau, thường ngày quan hệ cũng rất tốt, cho nên mới thân nhau như thế” Ánh mắt của Hoắc Dung Thành trâm trầm.

“Đúng đúng đúng, anh hai nói rất là đúng luôn”

Hoắc Diệc Phong nhanh chóng phản bội, quay lưng đứng về phe địch, bỏ rơi đồng đội Tô Tú Song đã đồng cam cộng khổ, đứng trên một chiến tuyến với mình, chủ động nhào vào vòng ôm của anh hai yêu dấu của mình.

“Cháu là Hoắc Dung Thành”

Không thèm để ý đến Hoắc Diệc Phong chút nào, Hoắc Dung Thành tự giới thiệu mình cho Tô Ái Lan: “Lần đầu đến thăm cũng không biết bà thích cái gì ạ, chỉ mang theo một ít trái cây”

Lời vừa mới dứt, thì cửa phòng bệnh lại được đẩy vào.

Cố Hằng tay xách nách mang mấy giỏ trái cây lớn nhỏ, trong lòng còn ôm theo hai bó hoa tươi.

“Thích chứ, chỉ cần là do cháu mang tới thì bà đều sẽ thích hết”

Tô Ái Lan cười toe toét, nắm chặt lấy tay của Hoắc Dung Thành, bao dùng từ ái vỗ vỗ mấy cái: “Đúng là đứa bé ngoan”

Tô Tú Song bị cảnh tượng trước mắt dọa cho đứng hình, cô nhẫn nhịn ho nhẹ một cái, Hoắc Dung Thành có phải bị sốt đến hỏng não rồi không thế?

Cảnh tượng tiếp theo càng khiến cho người ta kinh ngạc rớt hết của quai hàm.

Tô Ái Lan ngồi trên giường bệnh, còn Hoắc Dung Thành lại ngồi bên giường bệnh.

Vừa nói chuyện, anh vừa gọt táo, ngón tay thon dài xinh đẹp cầm lấy con dao con, hơi rũ mắt xuống.

Ngược lại hai người Tô Tú Song và Hoắc Diệc Phong đứng ở kia lại trở nên vô cùng dư thừa.

Nhưng mà, một giây này, Tô Tú Song lại có thể yên tâm rồi, không còn lo lắng lung tung nữa.

Hoắc Dung Thành tuyệt đối không phải đến gây chuyện mà là đến để giúp co…
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 548


Chương 548

Ánh mắt cô hơi nâng lên, rơi xuống tay của người đàn ông kia, hơi cảm thấy có chút bị mê hoặc.

Động tác gọt táo của anh vừa cao quý vừa ưu nhã, vỏ táo được gọt thành sợi dài, ở giữa không hề bị đứt đoạn, như đang thực hành một tác phẩm nghệ thuật, gọt được một cách vô cùng dễ nhìn, vô cùng xinh đẹp.

Cô ấy vậy mà có thể nhìn anh chằm chằm đến thất thần.

Bầu không khí bên trong phòng bệnh không còn lạnh lếo như lúc Hoắc Dung Thành vừa xuất hiện nữa, nhẹ nhàng đi không ít.

Đa số đều là do Tô Ái Lan hỏi, Hoắc Dung Thành trả lời.

“Này, rốt cuộc thì anh hai của tôi đang bị cái gì thế?” Hoắc Diệc Phong khẽ khều khều bả vai của Tô Tú Song: “Lớn như thế này rồi, đây là lần đầu tiên tôi được nhìn thấy anh hai gọt táo đấy nhé.

Tô Tú Song liếc anh ta một cái rồi không thèm quay đầu lại nữa, chỉ chăm chú nhìn chằm chằm Hoắc Dung Thành.

“Đừng trông bề ngoài bé Song nhẻ bé dịu dàng như thế, thật ra lúc còn nhỏ ấy à, vừa nghịch vừa lì” Tô Ái Lan dịu dàng cười với Hoắc Dung Thành, kể chuyện xấu lúc nhỏ cho anh nghe: “Bà vẫn còn nhớ, trong sách giáo khoa tiểu học có một đoạn văn về dục tốc bất đạt, kể về một người nông dân vì muốn để lúa nhà mình nhanh dài hơn nên đã nhổ hết lúa lên để trông nó có vẻ dài hơn, thế là lúc nó đi học về đi qua chỗ trồng rau quả liền nhổ hết rau củ của nhà người ta lên, nói là muốn cho đất tơi ra, giúp cây mau lớn.”

Môi mỏng của Hoắc Dung Thành hơi cong lên: “Vậy bà có đánh cô ấy không?”

“Đương nhiên là đánh chứ, sao lại không đánh cho được, bà tức đến mức đầu óc quay cuồng luông, đánh vào mông nó mấy cái”

“Không khóc sao?”

“Không khóc, tính tình nó mạnh mẽ, bởi vì không khóc nên bị bà đánh nhiều thêm mấy phát nữa”

Hoắc Dung Thành duỗi bả vai dài của mình ra, đưa táo qua.

Tô Ái Lan nhận lấy: “Lúc nhỏ, cứ đuổi theo làm loạn với bà miết thôi, nói là muốn lấy ba người chồng, một người chồng kiếm tiền cho nó, một chồng thì nấu cơm cho nó, còn một người nữa thì ngủ cùng nó”

Nghe xong lời này, Hoắc Dung Thành quay đầu lại.

Hai người bốn mắt chạm nhau.

Lúc này, khuôn mặt của Tô Tú Song vừa đỏ vừa lúng túng, ho khan hai tiếng, bất giác lại di chuyển ánh mắt mình qua chỗ khác.

“Không ngờ là em lại phong lưu đến thế” Hoắc Dung Thành nhẹ nhếch môi mỏng của mình lên, âm thanh trâm thấp nơi cổ họng.

“Ai mà chả có lúc này lúc kia chứ?”

Tô Tú Song thấp giọng, không phục giảo biện lại.

Nhìn thấy cô như thế, Hoắc Dung Thành lại tiếp tục nói: “Một tuổi thơ ngu ngốc như vậy, chẳng có mấy ai có được đâu.”

“mu ..”. Tô Tú Song âm thầm nghiến răng nghiến lợi, có chút nghẹn họng trợn trăng mắt lên.

Hoắc Diệc Phong đúng ở một bên còn sợ chuyện chưa đến hồi náo nhiệt, nhẹ đụng vai cô: “Không ngờ đó nha, chị sớm như thế đã trưởng thành và khao khát đến thế rồi, nhỏ như vậy đã muốn sở hữu tam cung lục viện rồi”

“Nín đi!”

Tô Tú Song hung hăng trợn mắt nhìn anh ta một cái.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 549


Chương 549

Mấy chuyện xấu xa của cô từ lúc nhỏ đều đã bị bà nội kể tuốt tuồn tuột ra hết cho thiên hạ nghe.

“Bé Song đó mà, tính tình không được tốt lắm, không biết cách nói chuyện, cũng không biết cách dỗ dành người khác vui, là một con bé đầu đất điển hình, miệng cũng không ngọt, chịu uất ức gì là thích một mình chịu đựng, ăn mềm không ăn cứng, Dung Thành à, cháu là chồng của nó, hãy bao dung rộng lượng với nó một chút nhé.”

Còn chưa yên tâm, Tô Ái Lan bèn dặn dò.

Không ngờ là, con bé ngốc nghếch năm nào mặt còn dính đầy bùn đất mới đó một cái chớp mắt thôi đã lớn như thế này rồi, đã kết hôn, lập gia đình rồi.

Nhưng mà chỉ vừa nghĩ như thế thôi là bà liền cảm thấy có chút bi thương, bà đã già rôi, mà nhóc con cũng đã lớn.

“Được ạ” Khuôn mặt của Hoắc Dung Thành trầm lắng, ánh mắt mập mờ.

“Còn nữa, nếu con bé mà dám nhõng nhẽo đủ điều thì cháu cứ mách với bà, bà sẽ thay trời hành đạo giúp cháu.”

Hoắc Dung Thành cong môi: “Vâng”

“Bà nội, sao bà lại đứng về phe người ngoài thế, còn giúp người ta bắt nạt cháu gái mình?” Tô Tú Song hầm hừ cau mày nói.

“Người ngoài? Trong phòng này có ai là người ngoài đâu chứ? Cháu là cháu gái của bà, Dung Thành là cháu trai của bà, Diệc Phong cũng thế, đều là những người thân trong nhà cả” Tô Ái Lan giả bộ tức giận nói: “Bây giờ đã kết hôn với người ta rồi, còn không mau học cách thu liễm lại tính tình xấu xa của bản thân đi, đừng có suốt ngày động một cái là giận dỗi nữa, Dung Thành là người kề cạnh bên gối cháu, cũng là người thân thiết nhất trong quãng đời còn lại của con, phải học cách chung sống hòa “Bà nội, sao bà lại đứng về phe người ngoài thế, còn giúp người ta bắt nạt cháu gái mình?” Tô Tú Song hầm hừ cau mày nói.

“Người ngoài? Trong phòng này có ai là người ngoài đâu chứ? Cháu là cháu gái của bà, Dung Thành là cháu trai của bà, Diệc Phong cũng thế, đều là những người thân trong nhà cả” Tô Ái Lan giả bộ tức giận nói: “Bây giờ đã kết hôn với người ta rồi, còn không mau học cách thu liễm lại tính tình xấu xa của bản thân đi, đừng có suốt ngày động một cái là giận dỗi nữa, Dung Thành là người kề cạnh bên gối cháu, cũng là người thân thiết nhất trong quãng đời còn lại của con, phải học cách chung sống hòa thuận với thằng bé, có biết chưa?”

Tô Tú Song không đáp lời.

Thấy thế, Tô Ái Lan bất giác cũng nói to lên: “Đang hỏi cháu đấy, cái miệng đi đâu rồi?”

“Nghe thấy rồi ạ” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cô vô cùng cam chịu kéo dài giọng về cuối câu.

Đợi đến khi Tô Ái Lan đã chìm vào giấc ngủ, một đám ba người liền rời khỏi phòng bệnh.

“Chuyện là… Đột nhiên em nhớ ra một chuyện… Vẫn chưa có ai cho Tiểu Bạch ăn hết, em đi trước đây nhé”

Lời vừa dứt thì dưới chân của Hoắc Diệc Phong như được bôi dầu diesel hạng nặng lướt qua họ như một cơn gió.

Tô Tú Song đang ngồi trên xe lăn không thể làm gì hơn: “…”

Lúc này, Cố Hàn đi đến đứng sau lưng hai người: “Cậu hai, đã bắt được người rồi”

“ Ừ”

Hoắc Dung Thành trả lời lại, thâm trâm đảo về phía cô.

Lười nói mấy lời vô bổ, Hoắc Dung Thành cúi thấp người xuống, ôm ngang người của cô lên.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 550


Chương 550

Cơ thể đột nhiên mất thăng bằng, Tô Tú Song lập tức hoảng sợ, sau khi hồi hồn trở lại thì hai tay vô thức ôm lấy cổ anh, giận dữ hỏi: “Anh làm gì đấy!”

“Làm em đấy!”

Hoắc Dung Thành âm trầm nhìn cô một cái.

“Đồ lưu manh! Không biết xấu hổi Thả tôi xuống ngay!” Tô Tú Song tức giận không ngừng cựa quậy làm loạn trong cái ôm của anh.

“Động đậy thêm chút nữa là tôi ném em đi luôn đấy” Hoắc Dung Thành thấp giọng cảnh cáo.

“Ném thì cứ ném đi, anh nghĩ ai sợ ai? Ai mà không dám ném sẽ làm đồ khốn thối tha!”

Trong nháy mắt, mây mù giăng lối đã giăng kín khuôn mặt của Hoắc Dung Thành, giống như chuẩn bị có một trận mưa giông bão táp ập vào biển đông.

Mắt thấy một trận mưa máu chuẩn bị xảy ra, Cố Hàn liền đi lên phía trước, nhẹ giọng nói: “Mợ hai à, chuyện này cũng có liên quan đến mợ đấy”

“Gó liên quan đến tôi? Chuyện gì thế?” Tô Tú Song khó hiểu hỏi lại.

“Đi rồi thì mợ sẽ biết thôi”

Tô Tú Song không nói gì nữa, cũng không lại cựa quậy, tùy ý để cho Hoắc Dung Thành ôm lấy, rời khỏi bệnh viện, đi lên chiếc xe sang chảnh.

Chiếc xe bon bon trên đường.

Một tiếng sau, chiếc xe dùng lại ở trước một căn biệt thự ba tâng.

Tô Tú Song được Hoắc Dung Thành ôm vào một lần nữa.

“Tôi bị thương ở trên đầu, không phải là ở chân đâu, có thể tự mình đi được, anh thả tôi xuống dùm cái đi” Cô có chút không thoải mái, khó chịu nói.

Người đàn ông kia lại làm như không nghe thấy gì, xem như lời vừa rồi như gió thổi qua tai, đôi chân dài cao quý vẫn bước tiếp tiến vào bên trong căn biệt thự.

Cửa của căn biệt thự này để mở.

Hoắc Dung Thành đi thẳng vào bên trong.

Trên ghế sô pha, một người đàn ông trung niên đang ngồi xem tin tức, nghe thấy tiếng bước chân, ông ta ngẩng đầu lên: “Sao các người có thể vào được đây, đây là nhà của tôi, tự ý xông vào nhà dân là phạm pháp đói!”

Người đàn ông này, không phải chính là tài xế gây tai nạn cho cô sao?

Vẻ mặt của Tô Tú Song hiện lên vẻ nghi hoặc, ù ù cạc cạc không hiểu chuyện gì.

Hoắc Dung Thành dẫn cô đến nhà của người tài xế này để làm gì vậy chứ?

Lễ nào, tại nạn giao thông lần nữa không bình thường, có uẩn khúc gì phía sau nữa sao?

Nghĩ đến đây, trong đầu cô lại dấy lên hàng trăm luồng suy nghĩ.

Cố Hàn cầm theo một chiếc khăn lụa đắt tiền đến, trải trên chiếc ghế sô pha bằng da: “Cậu hai!”

Ôm Tô Tú Song cuộn tròn vào trong lông ngực mình, Hoắc Dung Thành ôm cô ngồi xuống, giọng nói lạnh lùng trâm thấp, không chút ấm áp: “Tự mình nói hay là để tôi bắt ông phải nói”

“Tôi không hiểu cậu đang nói gì cả”

Người đàn ông trung niên đặt tờ báo xuống.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 551


Chương 551

“Không hiểu, không sao cả, quan trọng là ông, còn nhớ mình đã làm gì không” Nói xong, Hoắc Dung Thành liền chạm lấy eo của Tô Tú Song, mềm mềm, mịn mịn, sờ đã thật.

Sờ rồi mới thấy có chút nghiện.

Tô Tú Song cảm thấy có chút phiền, nói chuyện thì nói cho đàng hoàng đi còn sờ mó eo cô để làm gì, tên lưu manh thối tha này, tên háo sắc đáng chết!

Cố Hàn lười nói mấy lời vô nghĩa, đi hai bước lên phía trước, một tay nắm chặt lấy cổ áo của người đàn ông trung niên, quăng ông ta từ trên ghế sô pha ngã lăn ra đất.

“Các người thật ngang ngược, ức h**p người quá đáng, có tin tôi báo cảnh sát, bắt các người lại không hả?”

Người đàn ông trung niên nữa ngồi nửa quỳ trên mặt đất, trên mặt tràn ngập sự phẫn nộ, tức giận trừng mắt nhìn Hoắc Dung Thành.

Hoắc Dung Thành khẽ động khóe môi mỏng của mình, lộ ra một nụ cười trào phúng, giày da đắt đỏ quý giá trực tiếp đẫm lên cách tay của ông ta, hung hăng đạp hai cái.

Người đàn ông kia lập tức bị cơn đau truyền tới khiến cho mặt mày nhăn nhúm cả lại, trên trán đã toát hết ra mồ hôi lạnh.

“Cố Hàn, giúp ông ta báo cảnh sát đi” Hoắc Dung Thành ngồi thẳng lưng lên, lạnh lùng nói.

“Vâng ạ”

Cố Hàn nhanh chóng rút điện thoại ra, nhấn vào mấy số, gọi đi.

“Tra hỏi ông ta” Lưng lại lười biếng dựa vào ghế sô pha ở phía sau, bàn tay †o của Hoắc Dung Thành tỏ ra không cam chịu sự nhàn rỗi, luồng tay vào trong áo, dê xôm phần eo mềm mại của cô, như có như không mà lả lướt khắp nơi.

Cuối cùng, Tô Tú Song cũng không thể nhẫn nhịn thêm được nữa.

“Anh nghiêm túc giải quyết công chuyện một chút đi, đừng có mà sờ mó lung tung nữa, có được không hả?” Cô cau chặt hai đầu mày lại với nhau, đè nén giọng nói của mình, thuận thế đập vào tay anh một cái.

“Đã có Cố Hàn giải quyết công chuyện rồi, không cần đến tôi đâu, em đừng có xao nhãng…

Nói xong lời này, anh động thủ không hề kiêng dù gì nữa, trực tiếp ôm cô lên, đặt cô ngồi lên đùi mình, ôm chặt lấy cô không để lọt ra một kẽ hở nào.

Tô Tú Song giấy giụa đành đạch, cả cơ thể vùng vẫy lung tung như con cá đang nằm trên thớt.

“Cảnh cáo em, em dám động đậy thêm một chút nữa là thôi sẽ hôn em đến tắt thở luôn đấy, không tin thì em cứ thử mà xem” Giữ chặt lấy cái chân đang không ngừng giãy dụa như vịt đạp nước của cô, Hoắc Dung Thành trầm giọng cảnh cáo.

Cái tên khốn kiếp này!

Tô Tú Song bừng bừng lửa giận, tức đến mức thở ra phì phò, chỉ đành yên tĩnh trở lại.

Chiếc cảm của Hoắc Dung Thành đặt lên cần cổ của cô, đáy mắt hiện lên một tia sáng thâm trâm: “Sao đột nhiên lại trở nên nghe lời như thế chứ, tiếc quá đi mất thôi!”

Anh phát hiện ra, từ hai lân khai giới trước, sau khi đã ăn tươi nuốt sống cô, thì anh giống như được bước qua cánh cửa của một thế giới mới vậy, hận không thể ngày ngày, giờ giờ đè cô xuống giường, hung hăng giày vò cô làm loại chuyện đó.

Thậm chí anh còn hoài nghi, trên người của cô có giấu độc dược, hạ trùng vào cơ thể của anh.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 552


Chương 552

Lúc này, ngửi thấy được hương thơm ngọt ngào nhẹ nhàng, thanh mát riêng biệt toát ra từ cơ thể cô thì anh giống hệt với mấy tên phê thuốc, cứ ngốc nghếch ngu xi mà nhào đến ôm cô vào lòng.

Tô Tú Song nghiến răng nghiến lợi, không nghe thấy gì cả, tôi không nghe thấy gì cả, đến giờ tụng kinh nào!

“Tôi khuyên ông, tốt nhất là nên thành thật một chút, đừng có cái kiểu chưa thấy quan tài thì chưa đổ lệ gì gì đó, nếu không, ông sẽ không gánh chịu được hậu quả đâu.” Cố Hàn lạnh lùng nhìn chằm người đàn ông trung niên kia: “Thông minh lên một chút đi, nếu như chúng tôi chưa phát hiện ra điều gì thì có thể đến đây tìm ông được sao?”

“Thật sự là tôi không làm gì cả, cũng không biết cậu đang nói cái gì, cho dù các người có làm gì tôi thì tôi cũng chỉ có thể nói như thế thôi”

Người đàn ông kia rất cứng đầu, nói như thế nào cũng không hó hé gì, chỉ nói ra một câu như thế.

“Cố Diệu Tình, ông quen người này chứ?”

Đáy mắt của người đàn ông kia lóe lên một tia sáng rất nhanh, nhưng vẫn sống chết cắn chặt răng: “Không quen!”

“35 tỷ mà ông gửi cho cô ta, ông có muốn giải thích gì về số tiền đó không?

Cố Hàn hỏi.

“Tôi đã không quen biết biết cô ta, cũng không hề gửi cho cô ta 35 tỷ gì cả, không có gì để giải thích hết” Người đàn ông trung niên lại tiếp tục nói: “Nếu như các người vì bị tôi tông trúng mà muốn tìm đại một tội danh để gáng lên đầu tôi thì tôi cũng không còn lời nào để nói nữa, là sống hay là chết thì tùy mọi người, tôi không có gì để nói”

“Cái miệng này của ông còn cứng hơn cả đá nữa đấy, nói đi, 35 tỷ đó có phải là do Mộ Tư Đồng chuyển qua cho ông hay không?”

Mộ Tư Đồng? Tải ápp ноlа để đọc chương tiếp theo nhé. Link tải nhé các bạn

Khóe mắt của Tô Tú Song hơi động đậy, lẽ nào, lần tai nạn này là do Mộ Tư Đồng sắp đặt sao?

“Thật sự là do Mộ Tư Đồng làm sao?”

Cô ngoặt đầu qua một bên, hỏi người đàn ông sau lưng mình.

“Hôn tôi một cái thì tôi sẽ nói cho em biết” Hoắc Dung Thành động đậy môi mỏng, lười nhác trả lời lại.”

“Đừng giảm cân nữa, ảnh hưởng hết đến cảm giác lúc sờ của tôi…” Nói xong, anh lại tiếp tục: “Cảm giác bây giờ vừa khéo.”

Tô Tú Song hận không thể b*p ch*t Vào lúc này rồi anh còn có tâm trạng để nói chuyện phiếm sao?

“Mộ Tư Đình là ai? Cậu chủ của tập đoàn Mộ Thị sao? Cậu nghĩ nhiều quá rồi đấy, với thân phận và địa vị của tôi đây thì sao có đủ tư cách chạm đến nhân vật máu mặt như vậy chứ?”

Người đàn ông trung niên cười lạnh.

“Ông đến tôi còn có thể chạm đến được cơ mà, chuyện có quen biết đụng độ với Mộ Tư Đình, không kỳ lạ một chút nào” Khuôn mặt của Hoắc Dung Thành rất cao ngạo, tôn quý mở miệng nói.

Người đàn ông trung niên vẫn cắn chặt răng không chịu hó hé ra một lời “Con trai của Cố Diệu Tình cũng chính là con trai của ông, chơi cá cược thua 52 tỷ rưỡi ở sòng bạc, 35 tỷ mà ông đưa cho Cố Diệu Tình đã bị bà ta trả hết lại cho tiền cá cược đó, vẫn còn thiếu 17 tỷ rưỡi, hai cánh tay của con trai ông, không giữ được mất rồi”

Cố Hàn nhẹ nhàng thốt lên một câu, †ay thuận tiện rút điện thoại ra từ trước ngực: “Ông tự xem đi”

Người đàn ông trung niên kia cầm lấy điện thoại, lúc nhìn thấy hình ảnh ở trên video, ánh mắt và toàn thân đều hơi phát run, trong lòng căng thẳng không “Trên thế giới này, vẫn luôn có những người tự cho mình là thông minh, vẫn tự cho mình là đúng tồn tại..” Hoắc Dung Thành khẽ nheo mắt lại, cái tay buồn chán, chơi đùa làn da phát sáng của người phụ nữ trước mặt: “Chỉ cần vẫn còn những mối quan hệ liên quan lằng nhằng tồn tại, thì cho dù ông có làm cái gì, có làm kín đáo cỡ nào, cũng vẫn sẽ bị lộ ra sơ hở mà thôi”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 553


Chương 553

Trên màn hình, đối phương không hề do dự, trực tiếp phế bỏ hai cánh tay của người kia.

Tiếng kêu là thảm thấy cả tim gan vang vọng khắp cả phòng.

Hình ảnh bên trong hiện lên rất rõ, người thanh niên trẻ tuổi kia không chịu được sự đau đớn tột cùng chưa từng có này, hai mắt tối sầm lại, hôn mê bất tỉnh ngã ra đất.

Da gà toàn thân của người đàn ông dựng đứng cả lên, máu huyết chảy ngược lên não, lòng bàn tay toát hết cả mồ hôi, nhất thời, ông ta cầm không chắc được chiếc điện thoại trong tay mình nữa.

“Bộp…

Một tiếng động vang lên, chiếc điện thoại rơi xuống nằm yên dưới đắt.

“Dựa vào ba chữ Hoắc Dung Thành này, cũng không cần điều tra gì nhiều, đặc biệt tới đây, chẳng qua là cũng chỉ muốn cho ông chứng kiến hậu quả mà ông đắc tội tôi thôi, ngu xuẩn!”

Môi mỏng của Hoắc Dung Thành nhếch lên, lộ ra một nụ cười lạnh lẽo.

Đúng vào lúc này, tiếng còi báo hiệu xe cảnh sát truyền đến, mấy chiếc xe cảnh sát đang dừng trước cửa lớn của biệt thự, vài người cảnh sát đi vào bên trong phòng khách: “Ngài Thành!”

“Dẫn đi!”

Anh trầm giọng, lạnh lùng nhả ra hai chữ.

Chưa chơi chết ông ta ở tại chỗ cũng bởi vì nghĩ cho người phụ nữ ở trong lồng ngực anh lúc này.

Nháy mắt, người đàn ông trung niên kia dường như bị rút cạn hết sức sống, hai chân mềm nhữn, quỳ xuống đất.

Hết rồi, tất cả đều xong hết cả rồi!

Cho dù ông ta có ngậm chặt răng không nói có gì, để giữ kín như bưng, thậm chí đến cả mạng sống cũng không cần nữa.

Nhưng mà, Hoắc Dung Thành lại quá đáng sợ, đến cơ hội để làm điều đó, cậu †a cũng không cho.

Đi ra ngoài biệt thự, ngồi vào xe.

Cố Hàn lái xe.

Tô Tú Song ngồi ở phía sau, tuy rằng đã đoán ra được nhưng sau khi biết được chân tướng thật sự của mọi chuyện thì cô vẫn cảm thấy khiếp sợ.

Chiếc xe chạy bon bon cả một đường, đi đến một nơi rất xa lạ, không phải là bệnh viện, cũng không phải là nhà họ Hoắc.

Cô cau chặt mày lại: “Bây giờ đi đâu thế?”

“Đoán xem”

Chân dài của Hoắc Dung Thành đan chéo vào nhau, môi mỏng khẽ mở, qua sự thân mật từ nãy đến giờ của hai người, tâm trạng của anh cũng tốt lên rất nhiều, sự lạnh lẽo giữa trán cũng tản đi không ít.

“Nhà họ Mộ?”

“Thông minh thật đấy”

Hoắc Dung Thành khen ngợi bóp bóp mặt cô.

Cau mày, Tô Tú Song trợn mắt nhìn anh một cái, đập lên tay của anh rồi hất ra.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 554


Chương 554

Không ngờ rằng Mộ Đan Nhan và Mộ Tư Đồng lại có thể cố chấp muốn ra tay với cô như thế, giống hệt như keo dính 502, có muốn gỡ ra cũng không gỡ ra được!

“Đúng rồi, con trai ông ta đi đánh bạc, là do anh cố ý dẫn dụ đến sao, hay là…?”

“Mợ hai, cậu hai cũng chỉ là tạo ra một ít bọt mà thôi, Cố Diệu Tình là người thứ ba xen vào gia đình của người lái xe gây ra tai nạn kia, đứa con trai kia cũng chỉ là con riêng, công ty của ông ta kinh doanh bị lỗ vốn, tổn thất nặng nề, ông ta muốn tìm đường sống ngay trước lúc chết, nhân đó kiếm một khoản tiền bù đắp vào số vốn bị lỗ, còn phải chỉ trả cho số tiên mà đứa con riêng của mình thua bạc, loại người như thế, không đáng để chúng ta đồng tình”

Còn chưa đợi Hoắc Dung Thành trả lời, Cố Hàn đã nhanh chóng mở miệng giải thích với cô.

Anh ta sợ cậu hai không biết cách nói chuyện, hoặc là nói chuyện không dễ nghe, lỡ như hai người vì thế mà lại gây lộn, người chịu khổ vẫn là bản thân anh †a thôi chứ còn là ai nữa.

“Đúng vậy, loại người như thế không đáng nhận được sự đồng tình, còn vợ của ông ta thì sao?” Tô Tú Song còn có chút tò mò.

“Sinh ra được ba người con gái, trước mắt vẫn chưa biết chuyện, vừa mới dẫn ba đứa con gái ra nước ngoài du lịch.”

Tô Tú Song nhướn mày, người như thế, ác có ác báo, chỉ là vợ và ba cô con gái của ông ta thật sự là rất đáng thương.

Cô lạnh nhạt nhìn ra bên ngoài cửa sổ, có ba cô con gái, con ngoại tình, còn không phải là muốn có con trai, trọng nam khinh nữ, kết quả lại lại bị đứa con trai kia dồn vào đường cùng, quả nhiên là trên đời này có tồn tại nhân quả báo ứng.

Dòng suy nghĩ vẫn chạy đi dong duổi đâu đó còn chưa về thì chiếc xe đã đi đến một con đường tư nhân trông có vẻ rất bắt mắt, dừng lại ngay trước cửa tư gia nhà họ Mộ.

Tô Tú Song ngẩng đầu.

Trước cửa có hai con sư tử đá rất hùng dũng, suối giả hùng vĩ tráng lệ, bãi cỏ xanh mơn mởn.

Từ xa xa, bảo vệ đi tới, ngăn chiếc xe lại.

Tấm cửa kính của xe được hạ xuống, Cố Hàn lạnh mặt lại: “Xe của cậu hai cũng dám chắn sao?”

“Xin lỗi cậu hai, trợ lý Hàn, mời vào”

Vẻ mặt của bảo vệ trở nên cung kính, không dám nhiều lời, nhấn xuống cái nút trên điều khiển, cửa lớn chậm rãi được mở ra.

Chiếc xe vượt qua chiếc hồ nhân tạo rộng lớn, cuối cùng dừng lại trước một căn biệt phong cách châu u màu trắng.

Cố Hàn xuống xe trước, mở cửa xe ra.

Tô Tú Song cong eo, muốn nhấc chân đi xuống xe.

Ai mà biết được cánh tay của cô lại bị người ở phía sau níu lại.

Cô cau chặt mày, quay người qua lại nhìn thấy sắc mặt của Hoắc Dung Thành trở nên lạnh lão, đáy mắt hiện lên vẻ thâm trầm nhìn mình chằm chằm: “Tôi ôm em vào trong hoặc là em ngoan ngoãn ngồi trong xe, chọn một trong hai”

“Tôi không thể chọn tự mình dùng chân đi vào sao?”

“Không có sự lựa chọn đó, nhanh lên, đừng phí thời gian” Hoắc Dung Thành lạnh giọng hừ một tiếng.

Sau hai giây do dự, cô nghiến răng nghiến lợi: “Tôi chọn cái đầu tiên!”

Sự lựa chọn này nằm ngoài dự đoán của anh.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 555


Chương 555

Đáy mắt anh âm trâm, nhanh chóng lóe lên một tia đắc ý, Hoắc Dung Thành xuống xe, cúi người, bế ngang cô lên ôm vào lòng.

Ánh mắt của To Tú Song lướt qua đánh gái bốn phía.

Nhà họ Mộ, quả nhiên đúng là có tiền, hô nhân tạo, vườn hoa ở sân sau, đình nghỉ mắt, thậm chí còn có cả sân đánh golf, cái gì cũng đều có.

Đôi chân dài của anh nhanh chóng bước lên bậc thang, tiến vào bên trong phòng khách.

“Dung Thành, sao cháu lại đến đây thế?” Trên mặt Trương Tuyết Dung tràn đầy những nghi vấn, nhiều hơn thế còn có kinh ngạc và vui mừng.

Nhưng mà khí ánh mắt của bà ta lướt qua người của Tô Tú Song thì nháy mắt đã thay đổi sắc mặt, là sự chán ghét và ruồng bỏ vô hạn, không chút che dấu viết hết lên trên mặt.

Lúc này, Mộ An Bảo vừa hay cũng đi xuống từ trên lâu: “Dung Thành đến sao, mau đi pha trà đi, nhớ là phải pha loại trà mới mang về từ đợt trước đấy.”

‘Ừa”

Trương Tuyết Dung trả lời lại một tiếng, hung hăng trừng mắt nhìn Tô Tú Song một cái rồi mới lên lại.

Bà ta đi đến phòng của Mộ Đan Nhan trước.

Kéo hết chiếc chăn xuống, cau chặt mày lại: “Sao vẫn còn ngủ thế, Hoắc Dung Thành đến rồi kìa”

Vừa nghe thấy ba chữ Hoắc Dung Thành, cô ta giống hệt như nghe thấy thuốc tiên xuất hiện.

Mộ Đan Nhan một giây trước còn nằm uất ức như con cá chết ở trên giường thì một giây sau đã bật người ngồi dậy, vội vàng chạy đến bàn trang điểm.

“Cứ từ từ, mẹ đi pha trà.”

“Biết rồi, biết rồi, mẹ đi đi.”

Mộ Đan Nhan đã cầm chiếc cọ trang điểm lên, cả mặt tràn đầy vẻ không để ý, trả lời cho có lệ.

Lúc này, hình bóng của Hoắc Dung Thành đã lấp đầy trái tim của cô ta.

Trương Tuyết Dung vốn dĩ còn định nói với cô ta, con ả khốn khiếp Tô Tú Song cũng tới đây, nhưng thấy tâm trạng của cô ta tốt như thế cũng không nỡ mở lời. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nhìn từ trong gương, khuôn mặt trắng nõn vừa tỉnh tế vừa xinh đẹp, nét vui mừng nhuốm đậm cả lên hàng mi của Mộ Đan Nhan, khóe miệng cười tươi như hoa.

Chắc chắn là con khốn Tô Tú Song kia bị đâm không nhẹ, thậm chí có thể còn đã chết rồi.

Mà anh lại nhớ đến cô ta, phát hiện chỗ tốt của cô ta.

Một giây này, Mộ Đan Nhan đã bị sự vui mừng xông lên não khiến cho đầu óc choáng váng hết cả, chỉ số thông minh và lý trí đều trở về con số không.

Trong phòng khách.

Hoắc Dung Thành ngồi chính giưỡng chiếc ghế sô pha, cả người dựa hẳn ra đẳng sau, lưng tựa vào ghế.

Tô Tú Song yên lặng ngồi bên phía tay phải của anh.

Bầu không khí không thể yên tĩnh hơn.

“Dung Thành, hôm nay cháu đột nhiên đến đây là có chuyện gì sao?” Mộ An Bảo lên tiếng trước phá vỡ bầu không khí trâm lắng này, thăm dò mở miệng hỏi.

“Một lát nữa chú sẽ biết thôi” Hoắc Dung Thành nhàn nhạt mở miệng, sườn mặt cao ngạo thâm sâu khó có thể suy đoán được cảm xúc lúc này của anh như thế nào.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 556


Chương 556

Nghe thấy lời này, đáy lòng của Mộ An Bảo đột nhiên “lộp bộp” một tiếng.

Không biết là có chuyện gì, bỗng nhiên ông ta có một loại dự cảm không tốt.

Lúc này, tiếng bước chân dồn dập không chút trật tự nào truyền đến.

Mộ Đan Nhan đã trang điểm cho mình thành bảy sắc cầu vồng đang bay thẳng đến phòng khách.

Ánh mắt đảo đến Tô Tú Song, cô ta lập tức khựng người lại, đôi đồng tử co rút mạnh mẽ, đến hai bàn tay đang rũ xuôi theo cơ thể cũng nắm chặt lại vào nhau.

Không phải đã bị tông chết rồi hay sao?

Sao lại có thể xuất hiện ở nhà họ Mộ.

Còn không chút thương tích nào ngồi trước mặt cô ta!

Hô hấp của Mộ Đan Nhân trở nên trì trệ, sau đó trên khuôn mặt lại nở một nụ cười sáng lạn, đi qua, ngồi xuống bên cạnh Hoắc Dung Thành: “Sao anh lại đến đây vậy?”

“Ngồi qua kia!” Hoắc Dung Thành cau chặt mày, khế động môi mỏng, lạnh lùng mở miệng.

“Hả?”

Mộ Đan Nhan tỏ vẻ khó hiểu.

“Hôi quá, cách xa tôi ra chút đi…

Sắc mặt của Mộ Dung Thành âm trầm, nói ra câu này còn cố ý để lại mấy chữ ở phía sau không nói ra hết.

Cả người nồng nặc mùi nước hoa, không chừa ra chỗ nào, xộc thẳng vào mũi người khác, khiến anh khó chịu, buồn nôn.

Nghe xong lời này, khuôn mặt của Mộ Đan Nhan cứng đờ, nước hoa cô ta dùng là phiên bản giới hạn toàn thế giới, giá bán lên tới hàng trăm triệu, tuyệt đối không phải là ba loại nước hoa vớ vẩn rẻ tiền.

Tô Tú Song suýt chút nữa là bị chết nghẹn vì nhịn cười.

Miệng của anh cũng độc ác quá đi mất.

“Đan Nhan, qua đây, ngồi ở bên này.”

Khuôn mặt của Mộ An Bảo cũng trở nên tái xanh, cảm thấy rất mất mặt, ông ta vãy tay, gọi Mộ Đan Nhan qua.

Bị ghét bỏ ở ngay trước mặt nhiều người như thế, sắc mặt của Mộ Đan Nhan vừa trở nên xanh mét, hết xanh lại chuyển thành tím.

Lồng ngực của cô ta phập phồng lên xuống, không tình nguyện mà đứng dậy, đi đến ngồi xuống chỗ bên cạnh Mộ An Bảo.

“Thời gian gần, cô và anh trai cô có dấu giếm tôi chuyện gì không đấy?” Mộ An Bảo đè thấp giọng, hỏi.

“Cái gì cơ?” Mộ Đan Nhan giả vờ không hiểu.

Trương Tuyết Dung cũng đã pha trà xong mang xuống dưới, rót làm bốn ly, không hề có của Tô Tú Song: “Không có đủ dụng cụ làm trà, đành thiệt thòi cho mợ hai rồi.”

Đôi mắt của bà ta thoáng qua tia lạnh lùng, cả mặt hiện lên vẻ trào phúng.

Mộ An Bảo hung hăng trừng mắt nhìn bà ta một cái, Trương Tuyết Dung không thèm quan tâm.

Cướp đi hôn ước của con gái bà ta, còn chưa tạt thẳng ấm trà vào người ả đã là khách sáo lắm rồi, còn muốn uống trà nữa ư, vào uống nước bồn cầu đi.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 557


Chương 557

“Đường đường là nhà họ Mộ cao sang quyền quý, mà đến cả một chiếc tách trà cũng không mua nổi, đúng là vừa nghèo túng lại vừa đáng thương, đến cả mấy tên ăn mày xin ăn trên đường cũng có đến ba bốn cái chén để xin ăn”

Tô Tú Song mở miệng cười, chế giêu nói.

Cô cũng không hiếm lạ gì với mấy ly trà của nhà họ Mộ, uống vào còn sợ bản thân bị bẩn miệng!

Cô cố ý nói như thế cũng chính là muốn khinh bỉ Trương Tuyết Dung mà thôi.

Quả nhiên, nghe xong lời này, Trương Tuyết Dung tức giận không nhẹ, con khốn này, mồm mép nhanh nhảu thật!

Nghe thấy lời này, môi mỏng của Hoắc Dung Thành cũng cong lên cười như không cười, đáy mắt còn chứa đựng sự đắc ý.

Không hổ là người phụ nữ của anh.

“Muốn uống trà thì về nhà tha hồ mà uống, ba thứ trà như thế này mà em cũng có thể coi trọng được sao?” Anh cau mày thâm trầm, tiện mồm không thèm đoái hoài đến ai nói ra một câu.

Dám bắt nạt người phụ nữ của anh ở ngay trước mặt anh, xem anh là người chết rồi sao?

Phụt…

Tô Tú Song cố kiềm chế bản thân để không phải bật cười ra tiếng, cố ý nói: “Loại trà này ấy à, em không để vào mắt ấy chứ, màu sắc kém như thế, vừa nhìn đã biết không phải trà gì ngon rồi, em muốn uống trà của anh mua cơ”

“Ừ, hồng trà còn rất nhiều, trở về sẽ pha cho em uống” Hoắc Dung Thành khẽ động đậy môi mỏng, giọng nói từ tốn.

“Hồng trà thì có gì mà ngon chứ?” Tố Tú Song chu môi, vì muốn khiến hai mẹ con nhà bọn họ kích động, cô giả vờ làm nũng: “Em muốn uống loại đắt nhất cơ”

“Mợ hai, hồng trà được mang về từ núi Vũ Di, trước mắt thì núi Vũ Di là một trong ba nơi trông hồng trà ngon nhất, các cây trà đều đã vượt qua 350 tuổi đời, mấy cây này có trị giá lên đến hàng tỷ, một cân trà có giá trăm triệu đấy ạ”

Cố Hàn lên tiếng, đứng ở một bên phối hợp, đúng là không thể chê vào đâu được.

Tô Tú Song âm thầm giơ ngón tay cái với Cố Hàn, đúng là biết cách bịa chuyện mà!

Mặt của Trương Tuyết Dung và Mộ Đan Nhan như bị tát mấy phát vang dội vào mặt, cứng đờ không thôi, đã không thể dùng hai chữ “khó coi” để miêu tả nữa rồi.

Đến cả Mộ An Bảo cũng bị chế giêu cho tái mặt.

“Bưng đi đi, đến đây cũng không phải để uống trà” Ánh mắt Hoắc Dung Thành lạnh lẽo đảo qua mấy ly trà, ánh mắt anh lại trâm xuống, sắc mặt thay đổi: “Còn Mộ Tư Đồng đâu?”

“Ở trên lầu..”

“Ở công ty..”

Mộ Đan Nhan và Mộ An Bảo đồng thời mở miệng cùng một lúc, nhưng mà đáp án lại khác nhau như trời với đất.

Nghe xong, vẻ mặt của Hoắc Dung Thành vẫn lạnh lùng như cũ, mắt hơi nheo lại, thâm trầm nói: “Thú vị thật đấy, rốt cuộc là ở trên lầu, hay là ở công ty vậy?”

Mộ An Bảo là một lão hồ ly già đã tu luyện ngàn năm, đầu óc vô cùng linh hoạt.

Vô duyên vô cớ, Hoắc Dung Thành lại tìm Mộ Tư Đồng để làm cái gì?
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 558


Chương 558

Có chuyện bất thường tất nhiên là có ẩn chứa nguyên nhân sâu xa!

Nháy mắt, Mộ Đan Nhan lại phản ứng lại, vội vàng sửa miệng nói: “Hình như anh em đi Mỹ rồi, bây giờ chắc cũng đã đến nơi”

“Ha ha” Tô Tú Song trào phúng cười.

Lời này là muốn lừa quỷ à.

Cho dù có là quỷ thì cũng không tin lời mà cô ta vừa nói.

Cô mới quay đầu qua lại bị Hoắc Dung Thành cong eo ôm lên, trực tiếp dẫm lên thẳm lớn bước lên lầu.

“Dung Thành, nó thật sự không có ở trong nhà, có chuyện gì, cháu cứ nói cho chú biết, đợi nó quay về rồi, chú sẽ bắt nó đến nhà họ Hoắc một chuyến”

Nói xong lời này, Mộ An Bảo nhanh chóng đứng dậy, chặn đường anh lại.

“Đến nhà họ Hoắc? Tôi còn chê cậu ta làm bẩn nhà họ Hoắc nữa đấy, đếm đến ba, chú tốt nhất là chủ động tránh ra” Hoắc Dung Thành nhìn ông ta chằm chằm, biểu cảm nét mặt bá đạo: “Một, hai, ba…”

Mộ An Bảo vẫn đứng yên ở chỗ cũ.

“Nể tình mối quan hệ của hai bên gia đình cũng được xem như là hòa thuận nên tôi đã giữ cho chú một chút thể diện rồi, nếu như chú còn không tránh đường thì chú tự gánh chịu lấy hậu quả” Giọng nói từ cổ họng anh lạnh lùng, không chút kiên nhẫn.

Mộ An Bảo vẫn không động đậy.

“Chú nghĩ làm như thế là có thể ngăn cản được tôi sao? Ha, ngây thơi”

Chân dài của Hoắc Dung Thành khế nhấc, đạp một cước lên bụng của Mộ An Bảo, thấy ông ta ngã lăn ra đất thì đến đầu lông mày cũng không thèm nhấc lên.

“An Bảo!” Trương Tuyết Dung bị dọa hét toáng lên, vội vàng chạy đến.

Mặt Hoắc Dung Thành không chút cảm xúc, vẫn luôn lộ vẻ lạnh lùng, chân dài của Hoắc Dung Thành nâng lên, tự mình đi lướt qua người Mộ An Bảo. Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Tô Tú Song nằm trong lòng anh khẽ chớp chớp đôi mắt.

Tốt xấu thì cũng đang ở trong nhà của người ta, anh làm như thế có phải là đã có chút ngông cuồng quá rồi không?

“Cậu chủ của nhà các người ở phòng nào?” Cố Hàn bắt lấy một người hầu đang đi lại bên cạnh.

“Căn phòng bên phải đầu tiên ở lầu ba ạ.”

Cửa phòng không khóa, lộ ra một khe hở, Cố Hàn không nói hai lời, thô lỗ trực tiếp đẩy cửa đi vào trong.

Trên giường, Mộ Tư Đông vẫn đang quấn lấy chăn, chùm kín đầu ngủ “khò khò”.

Cố Hàn đi qua, trực tiếp giất lấy tấm chăn kia ra.

“Biến đi!”

Bị đánh thức từ trong mộng đẹp, sắc mặt của Mộ Tư Đồng vô cùng giận dữ, mặt mày nhuốm đầy lửa giận, đến mắt còn không thèm mở, dùng một nắm tay hất qua.

Cố Hàn né người tránh, còn quăng qua một đòn đáp trả lại.

“Mẹ nó!”

Mộ Tư Đồng bị đánh trúng, khóe môi tứa ra máu tươi, tức khắc đã trở nên tỉnh táo, bật dậy từ trên giường, quần nhau với Cố Hàn.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 559


Chương 559

Tô Tú Song còn đang mở mắt nhìn chằm chằm, đột nhiên trước mắt lâm vào một khoảng tối đen, bị người đàn ông phía sau che kín mắt.

“Anh làm gì đấy?”

Cô cau chặt mày, có chút sốt ruột, duỗi tay kéo cái tay đang đặt trên mắt mình ra.

“Muốn nhìn thân thể đàn ông trần chuồng thế sao?” Hoắc Dung Thành quét mắt nhìn thân hình l** th*, chỉ mặc mỗi một chiếc quần xà lỏn của Mộ Tư Đồng, ánh mắt đột nhiên trở nên lạnh lẽo, còn có chút xem thường cười lạnh một tiếng: “Rác rưởi loại này có gì hay mà xem chứ?”

Tô Tú Song: “…”

Cô chỉ đơn thuần muốn hóng hớt trận chiến khốc liệt mà thôi, có được không vậy?

Bàn tay của người đàn ông này rất †o, che kín hết mọi thứ ở trước mặt cô, không lộ ra khe hở nào.

Cái gì cũng không thể nhìn thấy được, chỉ có thể nghe thấy tiếng đánh nhau kịch liệt vô cùng, cùng với tiếng mắng chửi nguyền rủa của Mộ Tư Đồng truyền vào tại.

Cũng không biết đánh qua bao lâu, bên tai lại truyền đến giọng nói lạnh lùng từ cổ họng của Hoắc Dung Thành: “Cố Hàn, mặc quần áo vào lại cho cậu ta, che cái cơ thể dơ bẩn và xấu xí đó lại đi”

Không nhịn được nữa, Tô Tú Xong nhích nhích đầu lông mày.

Đợi đến khi trước mắt khôi phục lại ánh sáng thì Mộ Tư Đình đã bị Cố Hàn cưỡng chế mặt đồ ngủ vào.

Trên mặt Cố Hàn có vết thương, mà Mộ Tư Đình cũng bị thương không nhẹ.

Lúc này, Mộ An Bảo và Trương Tuyết Dung, còn có cả Mộ Đan Nhan ùn ùn kéo vào phòng.

“Dung Thành, rốt cuộc cậu đang muốn làm cái gì?” Mộ An Bảo đè nén lửa giận của mình, thấp giọng hỏi.

“Tìm người cố ý gây nên một vụ tai nạn giao thông, thần không biết quỷ không hay muốn đụng chết người phụ nữ của tôi, ai cho cậu ta cái gan đó?”

Môi mỏng của Hoắc Dung Thành khẽ động, lạnh lùng thốt ra từng câu từng chữ.

“Bốp!”

Mộ An Bảo giáng một bạt tai lên mặt của Mộ Tư Đồng, dùng hết sự lực của toàn cơ thể, tức giận đến mức cả cơ thể cũng phát run.

Một lần rồi đến một lần khác, ông ta đã ba lần bảy lượt cảnh cáo anh ta, đừng động đến Hoắc Dung Thành, kết quả anh ta lại xem như lời gió thổi qua tai!

“Đừng ngậm máu phun người, tôi không làm chuyện đó.” Mộ Tư Đồng lau vệt máu ở khóe môi, sống chết không thừa nhận.

“Cố Diệu Tình?” Cố Hàn lại ép gần lại một bước.

“Không quen.

“Trương Chí Long?”

“Không quen, không cần phải tra hỏi tôi, những người mà anh vừa nhắc đến tôi đều không quen” Mộ Tư Đồng lạnh lừng nói: “Hơn nữa, nếu như thật sự tôi tìm người đụng cô ta, chắc chắn sẽ tìm người tông chết cô ta luôn, không cho cô ta giữ lại một hơi thở nào, lần này cô ta còn có thể an ổn mà xuất hiện trước mặt tôi sao?”

Con ngươi của Hoắc Dung Thành trở nên lạnh lẽo, đáy mắt của anh thoáng qua lửa giận.

Khuôn mặt của anh âm trầm dọa người.

Một giây sau, Tô Tú Song được đặt lên ghế sô pha.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 560


Chương 560

Sau đó, Hoắc Dung Thành đi qua chỗ của Mộ Tư Đồng, nâng tay lên rồi hạ xuống, sức lực vô cùng mạnh bạo, như muốn cướp đi mạng sống của đối phương.

Mộ Tư Đồng sao có thể là đối thủ của anh, không thể chống đỡ được, bị đánh đến nỗi toàn thân chịu đầy thương tích.

“An Bảo, ông mau đến ngăn lại đi, cứ như thế này thì mạng của Tư Đồng cũng sẽ không còn mắt” Trương Tuyết Dung che miệng, sắc mặt trắng bệch.

Mộ Đan Nhan cũng bị dọa, cả người đứng ngây ngốc ở một chỗ, giống như một con rối gỗ.

“Không có chứng cứ sẽ có thể đến đây tìm cậu sao?”

Khuôn mặt của Hoắc Dung Thành trở nên âm u, thuận tay vớ lấy chiếc đèn để bàn ở bên cạnh, hung hăng đập xuống đầu của anh ta.

Lúc này, máu tươi bắn tung tóe, trên mặt của Mộ Tư Đồng bị che kín bởi máu.

“Trí nhớ không tốt hay là chê mạng của mình quá cứng? Lần trước lúc cậu đụng vào cô ấy tao đã nói thế nào, xem lời cảnh cáo của tôi như gió thổi bên tai, gan cậu cũng to quá đây, nhỉ?”

Vứt chiếc đèn trong tay xuống, Hoắc Dung Thành từ tốn chỉnh sửa lại áo sơ mi của mình cho thẳng thớm lại.

Mộ Tư Đồng nôn ra một ngụm máu: “Hoắc Dung Thành, không có chứng cứ, tôi sẽ không bao giờ thừa nhận.”

“Cố Hàn, đưa cho cậu ta, để cho cậu ta được chết trong minh bạch, hoàn toàn rõ ràng nguyên nhân cái chết của mình”

Hoắc Dung Thành nhìn anh ta chăm chằm, nhả ra từng câu từng chữ.

Cố Hàn gật đầu: “Lịch sử chuyển khoản, cậu tưởng rằng chỉ cần thông qua việc chuyển lời cho nhân viên trong công ty là mọi chuyện không thể vỡ lở ra được nữa hay sao? Tuy rằng không có số điện thoại chuyển khoản nhưng lại có nhân chứng”

Không thể không nói, Mộ Tư Đồng này cũng được xem như là có đầu óc, thông qua việc nhờ nhân viên công ty giả danh là nhân viên giao hàng đến chuyển lời, vừa không thể tìm được lịch sử điện thoại, ai cũng sẽ không đặt quá nhiều sự chú ý lên một nhân viên chuyển phát nhỏ bé cả, đến nhân viện khả nghi cũng không thể điều tra đến được.

“Thậm chí, cậu còn nhấn mạnh dặn dò Trương Chí Long rằng, tiền mà cậu gửi qua, trong vòng ba năm không được rút ra, nhưng lại không ngờ Trương Chí Long và Cố Diệu Tình lại có một đứa con trai quen thói đánh bạc, ngày thứ ba sau khi cậu chuyển tiền qua thì đã bị Cố Diệu Tình rút ra hết, Trương Chí Long không dám nói lại cho cậu, có phải cậu tưởng rằng mọi thứ đều nằm trong sự khống chế của mình không?”

Ánh mắt của Cố Hàn rơi xuống cơ thể của anh ta, vẻ mặt bình tĩnh nói.

Tô Tú Song ngồi trên ghế sô pha ở bên cạnh, lồng ngực phập phồng, sau lưng túa ra một lớp mồ hôi lạnh.

Không ngờ rằng, Mộ Tư Đồng lại vì muốn g**t ch*t cô mà lại có thể bày ra một kế hoạch vô cùng chu đáo và cẩn thận như vậy.

Nếu như không có Hoắc Dung Thành, chắc chắn cô sẽ vẫn tưởng rằng đó chỉ là một tai nạn giao thông bình thường mà thôi.

Dù sao thì tai nạn giao thông cũng xảy ra ngoài ý muốn, mà người gây ra tai nạn lại không thiếu tiền, thái độ cũng rất tốt, trình độ giáo dục rất cao, tố chất cũng không tồi.

Nhưng ai mà có thể ngờ rằng, đằng sau câu chuyện lại có ẩn tình như thế chứ.
 
Back
Top Bottom