Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1967


Chương 1967

Đàm Vĩnh Thắng vươn tay ngắt lời ông ta: “Được rồi, đừng nói nữa, mấy cái đó có ý nghĩa gì? Thành Nghĩa à, mày làm những việc này, không phải là để báo thù cho con của mày là Quốc Đống sao? Công danh lợi lộc đối với mày đều là vật ngoài thân, hà tất phải gò ép?”

Đến lúc này, ai nấy đều thấy được, Đàm Vĩnh Thắng hoàn toàn không muốn nhường lại vị trí này.

Giốn chơi, làm sao có thể nhường lại được?

Phải biết răng, hiện giờ tám mươi phần trăm tài sản của nhà họ Đàm đều ở trong Tỉnh Nguyệt các, ai có thể năm giữ được Tỉnh Nguyệt các, thì người đó mới thật sự là người quản lý nhà họ Đàm.

Nếu để cho Đàm Thành Nghĩa làm chủ Tỉnh Nguyệt các, vậy thì Đàm Vĩnh Thắng chỉ là gia chủ trên danh nghĩa, bất cứ lúc nào cũng có thể bị g**t ch*t.

Thành quả thắng lợi – Tinh Nguyệt các, thật sự quá hấp dẫn.

Không ai có thể chối từ.

Đàm Thành Nghĩa nổi giận nói: “Cáo già, trước kia ông luôn miệng nói sẽ cho tôi kế nhiệm vị trí gia chủ, nói cái gì mà ông già rồi không muốn làm, nhưng bây giờ lại tới tranh giành Tinh Nguyệt các với tôi? Giành một con quái vật khổng lồ do tôi tạo nên?”

Đàm Vĩnh Thắng nở nụ cười, chỉ vào Đàm Thành Nghĩa và nói: ‘Lời lúc trước tao nói là thật, đúng là tao muốn cho mày làm gia chủ. Nhưng mà vấn đề này phải đi từng bước một, bây giờ tao vấn còn là gia chủ, đợi tao về hưu, mới có thể đến lượt mày, đúng không?”

Nói thì hay nhưng làm thì chẳng ra làm Sao.

Cuối cùng con cáo già này cũng lộ ra bộ mặt thật, vì để lấy được Tinh Nguyệt các, Đàm Vĩnh Thắng không thèm quan tâm đến cái gì nữa.

Không còn đối thủ là Giang Nghĩa, lại diệt trừ Đàm Thành Nghĩa, vậy thì sau này Đàm Vĩnh Thắng thật sự có thể bình yên, không ai lay chuyển được địa vị của ông.

Đàm Thành Nghĩa hung dữ nói: ‘Cáo già, tôi sẽ đấu với ông đến cùng! Hai người chúng ta đều có tư cách chiếm Tinh Nguyệt các, chúng ta từ từ chơi, tôi không tin là không giết được ông.”

Ông ta vô cùng tự tin.

Tiếc rằng, sự việc trên đời này, khác xa so với những gì mình tính trước.

Quản gia già đi ra, cất lời: “Thành Nghĩa à, xin lỗi ông, ông không có bất cứ tư cách gì để tiếp quản Tinh Nguyệt các.”

Đàm Thành Nghĩa nổi giận nói: ‘Mày là cái thá gì?”

Quản gia già nở nụ cười: “Ông khoan hãy nóng giận, hãy nghe tôi nói đã. Là như vây, trước khi ông đến, ông chủ đã trục xuất ông khỏi nhà họ Đàm, gạch tên khỏi gia phả họ nhà Đàm. Đàm Thành Nghĩa, ông không còn là người nhà họ Đàm nữa, có †ư cách gì mà tranh giành Tinh Nguyệt các với ông chủ?”

“Cái gì?!”

Đàm Thành Nghĩa hoàn toàn chết lặng.

Hoá ra từ ngày ông ta được thả ra thì đã không phải là người nhà họ Đàm rồi, ông ta có làm nhiều hơn nữa, cũng không thể nhận được bất cứ hồi báo nào.

Đàm Thành Nghĩa đã bị Đàm Vĩnh Thắng đùa bốn ngay từ đầu.

Mất hết tất cả.

Đàm Thành Nghĩa nghiến răng nghiến lợi hét lớn: “Đàm Vĩnh Thắng, ông chơi tôi?”

Đàm Vĩnh Thắng nhún vai: “Thì sao? Đây cũng chẳng phải lần đầu tiên. Khi đó tao có thể nhốt mày lại, bây giờ tao cũng có thể loại mày, mày mãi mãi chỉ là con tao thôi, mày không đấu lại tao đâu.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1968


Chương 1968

Bầu không khí ở hiện trường trở nên khó xử.

Bọn họ đều cho rằng Đàm Thành Nghĩa lợi hại như vậy, đánh bại được cả Giang Nghĩa, ai ngờ cuối cùng lại là làm mướn không công.

Vất vả khó nhọc lập nên Tỉnh Nguyệt các, cuối cùng lại thành của Đàm Vĩnh Thăng.

Thật là khiến người ta thấy mà đau lòng, nghe mà rơi lệ.

Đàm Vĩnh Thăng hút xong một điếu rồi đổi sang điếu khác, trong mắt ánh lên ngọn lửa vui vẻ, giống như câu nói: ai gặp chuyện vui tinh thân cũng tốt.

Tâm trạng tốt thì sắc thái cũng khác.

Nhưng Đàm Vĩnh Thắng chưa vui mừng được bao lâu thì đã có chuyện buồn.

Đàm Thành Nghĩa lạnh lùng nói: ‘Cáo già, sợ là ông đã quên mất một chuyện. Hiện giờ Tỉnh Nguyệt các đã có chủ, cho dù ông muốn tiếp quản, cũng phải được ông chủ hiện tại đồng ý mới được.”

Ông chủ?

Đàm Quốc Đống?

Đàm Vĩnh Thắng cười to: “Thành Nghĩa, mày có nhầm lẫn gì không? Mày muốn dùng Đàm Quốc Đống để trấn áp tao?

Đúng là Tinh Nguyệt các được thành lập dưới danh nghĩa của Đàm Quốc Đống, nhưng nó đã chết rồi! Bị đốt sạch đến không thừa cả tro rồi.”

“Năm đó mày bị thiêu chết là giả, nhưng Đàm Quốc Đống bị thiêu chết là thật.

Thành Nghĩa, nếu mày có bản lĩnh thì xuống âm phủ “mời” Quốc Đống lên đi, tao muốn xem bản lĩnh “gọi hồn” của mày lắm đấy, ha ha ha ha.”

Đàm Vĩnh Thắng vô cùng kiêu ngạo, không thèm che giấu.

Tất nhiên, cũng không cần che giấu.

Theo như Đàm Vĩnh Thăng thấy, lúc này không ai có thể ngăn được ông ta.

Thế nhưng…

Giọng Đàm Thành Nghĩa lạnh như băng: “Cáo già, ông có nhầm gì không? Ông chủ của Tỉnh Nguyệt các không phải Quốc Đống.”

Hả?

Đàm Vĩnh Thắng sửng sốt một hồi, rồi lại cười nói: ‘Mày còn muốn đùa tao à? Nếu không phải Quốc Đống thì còn là ai được nữa? Tỉnh Nguyệt các được thành lập dưới danh nghĩa của cháu trai tao, nếu mày muốn lén đổi thành người khác, vậy không thể thông qua đăng ký chính thức được!”

Đàm Thành Nghĩa cười ha ha.

Ông ta nhìn Đàm Vĩnh Thắng như thể đang nhìn một kẻ ngốc, ngày càng cười to hơn.

Hành vi kỳ lạ như vậy khiến Đàm Vĩnh Thắng kinh hãi.

“Mày cười cái gì mà cười?I”

Đàm Vĩnh Thăng gầm lên: “Mày thua nên quýnh quá hóa rồ rồi à?”

Đàm Thành Nghĩa khoát tay: ‘Ông mới là kẻ mất trí ấy. Cáo già, ông cũng biết là Quốc Đống đã chết rồi, người chết làm sao có tư cách thành lập công ty?”

Điều này…

Lúc này Đàm Vĩnh Thắng mới nhận ra có gì đó không ổn: “Mày đang nói linh tỉnh gì đấy?”

Đàm Thành Nghĩa lùi lại mấy bước, đi thẳng đến bên cạnh Giang Nghĩa, sau đó giơ tay năm tay Giang Nghĩa, cười lớn: “Cáo già, không phải ông quên đấy chứ?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1969-1970


Chương 1969

Giang Nghĩa cũng là cháu trai ruột của ông đấy, cháu thật không giả tí nào!”

ẦmII!

Giờ phút này, trong đầu Đàm Vĩnh Thắng như có hàng chục tiếng sấm nổ.

Đầu đau muốn nứt ra.

Khôn ba năm dại một giờ, ông ta vẫn luôn coi Giang Nghĩa là kẻ thù, ông ta đã quên mất thật ra Giang Nghĩa cũng là cháu trai mình.

Cũng có nghĩa là Tỉnh Nguyệt các được thành lập băng danh nghĩa của Giang Nghĩa?

Ông chủ hiện tại của Tinh Nguyệt các là Giang Nghĩa?!

Đàm Vĩnh Thăng lắc đầu nguầy nguậy: “Không thể nào, chuyện này là không thể, tao không tin chuyện này.”

Đàm Thành Nghĩa nhún vai: “Ông có tin hay không cũng có sao đâu? Dù sao thì Giang Nghĩa cũng là ông chủ của Tinh Nguyệt các, điều này được pháp luật công nhận, à đúng rồi, cũng được Đàm Vĩnh Thăng ông công nhận.”

Đàm Vĩnh Thắng đơ toàn tập.

Ông ta công nhận để cháu trai của mình trở thành chủ nhân của Tỉnh Nguyệt các, nhưng điều khi ấy ông ta nghĩ đó là Đàm Quốc Đống đã chết, có tiếng không có miếng thôi.

Sao ông ta ngờ được rằng Đàm Thành Nghĩa lại vàng thau lẫn lộn, để Giang Nghĩa làm chủ chứ?

Hết rồi, hết thật rồi!

Ngay vừa rồi, Đàm Vĩnh Thắng còn cười nhạo Giang Nghĩa kém cỏi, không bao giờ đấu lại mình, bây giờ bị vả mặt quá nhanh.

Giang Nghĩa mỉm cười, nói: “Gia chủ Đàm, tôi đã nói rồi, đừng cười quá sớm, sẽ có lúc ông phải khóc đấy.”

Vâng, bây giờ Đàm Vĩnh Thắng thực sự muốn khóc!

Cùng lúc đó, Triệu Hải Nhân và Khương Lị vốn đã ‘phản bội” Giang Nghĩa, cũng nở nụ cười, chế nhạo Đàm Vĩnh Thắng không nể nang qì.

Hóa ra những gì họ đã nói khi trước đều là giả, tất cả đều chỉ là diễn thôi.

Không chỉ vừa rồi, thực ra, kể từ khi Đàm Thành Nghĩa được trả tự do, ông ta đã đóng kịch, mọi người đều giả vờ lo lắng, suy sụp và mâu thuấn cực độ, tất cả đều vì đóng kịch cho Đàm Vĩnh Thắng xem.

Mà trong lòng họ vấn luôn rất vui vẻ!

Đàm Vĩnh Thắng lùi lại mấy bước, nhìn những người này hợp sức lừa mình, ông ta tức giận phun ra một ngụm máu.

Giận quá hại tâm.

Đàm Vĩnh Thắng thông minh cả đời, tính tới tính lui, tính kiểu gì cũng không bao giờ tưởng tượng được rằng mình sẽ bị đám con cháu này tính kế.

“Chúng mày, lũ khốn nạn!”

Đàm Thành Nghĩa vui vẻ nói: “Tôi là con trai ông, nếu tôi là thắng khốn, vậy không phải ông cũng là một thằng khốn à?”

Đàm Vĩnh Thăng lại phun ra một ngụm máu.

Tức giận.

Giận tím mặt!

Chương 1970

Nguồn lỗi chương.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1971


Chương 1971

Khoảnh khắc Giang Nghĩa lén giao mặt dây chuyền cho Đàm Thành Nghĩa, Đàm Thành Nghĩa đã biết hết mọi chuyện, từ đó ông ta quyết định giúp đưa Giang Nghĩa lên, xử lý Đàm Vĩnh Thắng.

Lâu nay họ chỉ đối đầu với nhau ngoài mặt, thực chất đã cấu kết với nhau từ lâu.

Đàm Vĩnh Thắng không hiểu nổi, ông ta hỏi: “Chúng mày liên lạc với nhau kiểu gì?

Rõ ràng bên cạnh mày toàn là người của †aol”

Đàm Thành Nghĩa nói: ‘Đúng vậy, bên cạnh tôi toàn là người của ông, ông còn cài máy nghe trộm, camera trong nhà tôi để kiểm soát mọi hành động của tôi, tôi đều biết cả, vì vậy tôi mới giả vờ ra vẻ hận Giang Nghĩa thấu xương, để ông mất cảnh giác.”

“Còn tôi với Giang Nghĩa hợp tác thế nào…

Lúc này Giang Nghĩa chủ động võ tay, lập tức có người bưng một cái quan tài sơn đen tới.

Giang Nghĩa nói: ‘Lần đầu tiên Đàm Thành ¡ Nghĩa đến đây, ông ấy đã đưa cho tôi một cái quan tài. Nhìn bề ngoài, có vẻ như ông ấy muốn sỉ nhục tôi, nhưng thực tế…”

Giang Nghĩa bước tới và mở nắp quan tài, dưới khúc xạ của ánh sáng mặt trời, có thể nhìn thấy những hàng chữ xuất hiện trên nắp quan tài, tất cả đều được khắc bằng dao.

Khi Đàm Thành Nghĩa giao quan tài, ông ta muốn đạt được hợp tác với Giang Nghĩa, là tới đưa một “bức thư”!

Không chỉ có vậy.

Giang Nghĩa cũng lấy ra một bức thư bị cháy, nói: “Thư thách đấu này cũng là Đàm Thành Nghĩa đưa cho tôi, tôi tin rằng ông đã đọc. Nội dung của bức thư này thực sự không có vấn đề gì, vấn đề nằm ở chỗ tờ giấy viết thư, chỉ cần dùng lửa đốt sẽ có một phần không bị đốt cháy, đồng thời sẽ xuất hiện những chữ vốn “không tồn tại’.”

Quan tài, giấy viết thư đặc thù, Giang Nghĩa và Đàm Thành Nghĩa đã sử dụng nhiều hành vi che mắt để đạt được sự hợp tác và trao đổi thông tin dưới rất nhiều tai mắt và camera giám sát của Đàm Vĩnh Thăng.

Từ đầu đến cuối, Đàm Vĩnh Thắng đều bị chơi xỏ, rõ ràng là hai người này nội ứng ngoại hợp, ông ta không hề biết gì cả, thậm chí còn ngây thơ cho rằng Đàm Thành Nghĩa luôn làm việc cho ông ta.

Ông ta tính sai rồi.

Đàm Vĩnh Thắng lau máu trên khóe miệng, hung ác nói: “Chúng mày đừng tưởng rằng có thể hạ bệ tao bằng cách này. Dẫu sao thì tao vẫn là gia chủ nhà họ Đàm! Tao vẫn nắm trong tay sống chết của chúng mày, †ao sẽ đuổi Giang Nghĩa ra khỏi nhà họ Đàm, tao sẽ lấy lại Tinh Nguyệt các!”

Đàm Thành Nghĩa cười nói: “Sợ là không còn thời gian nữa rồi.”

“ý mày là gì?

Đàm Thành Nghĩa võ tay, hô lên: “Bà xã ơi, đến lượt em rồi.”

Có tiếng bước chân từ hành lang truyền tới.

Mọi người quay đầu lại thì thấy một người phụ nữ đi tới, Đàm Vĩnh Thắng trợn tròn mắt, người phụ nữ này chính là Vu Mỹ Lan, là người đã bị ông ta bỏ thuốc khiến thần trí không rối Cô ta đã khỏi rồi ư?

Hôm nay có quá nhiều chuyện bất ngờ xảy ra, Đàm Vĩnh Thắng trải qua hết lân kinh ngạc này đến lần kinh ngạc khác, sắp bị dọa cho ngốc luôn rồi.

Ông ta kinh hãi nhìn Vụ Mỹ Lan, không thể tin được sao bỗng dưng người phụ nữ từng bị đánh thuốc mê này lại khỏi bệnh.

Nhìn đôi mắt sáng ngời kia của Vu Mỹ Lan, có thể chắc chắn rằng bà ấy đã khỏi bệnh.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1972


Chương 1972

Đàm Vĩnh Thắng căn răng, chỉ vào Vu Mỹ Lan, sợ hãi lắp bắp: “Cô, cô, sao cô đã khỏi rồi?”

Lúc nói lời này, ông ta nhìn người quản gia già bên cạnh.

Quản gia già chịu trách nhiệm đầu độc Vu Mỹ Lan.

Nếu Vu Mỹ Lan không sao, vậy chắc chắn là quản gia già có vấn đề, chẳng lẽ quản gia già theo ông ta mấy chục năm cũng phản bội ông ta? Không đến mức đó chứ?

Thật ra là không.

Người quản gia già cũng sợ chết khiếp như Đàm Vĩnh Thăng vậy.

Ông ta có thể khẳng định là đã bỏ thuốc cho Vu Mỹ Lan, mà lúc ấy bà ấy đã thành kẻ ngu thật rồi, sao bây giờ đã khỏi rồi?

Vu Mỹ Lan tiến lên trước, lạnh lùng nói: “Hai người các ông tò mò vì sao tôi lại khỏi bệnh đúng không? Không cần đoán, để tôi nói cho các ông biết, tôi có thể khỏi đươc là nhờ có chủ tịch Giang giúp đỡ đấy!”

Giang Nghĩa?

Đàm Vĩnh Thắng nhìn Giang Nghĩa, lại Giang Nghĩa giở trò.

Quả thật, không có bác sĩ nào khác có thể chữa khỏi thuốc mà quản gia già bỏ cho Vụ Mỹ Lan, trừ Giang Nghĩa ra, khắp thủ đô không có ai có thể chữa được thuốc độc kia.

Đàm Thành Nghĩa lên tiếng trước: “Tôi vừa được thả ra vợ tôi đã trở một kẻ ngốc. Ha ha, sao trên đời lại có chuyện trùng hợp như vậy được? Mà, cáo già, có phải ông quên mất một chuyện, loại độc mà ông dùng, chính ông đã cho bỏ người khác, tôi từng thấy rồi!

Nói cách khác, ngay từ đầu Đàm Thành Nghĩa đã biết Vu Mỹ Lan bị mấy người Đàm Vĩnh Thắng bỏ thuốc.

Đàm Vĩnh Thắng đã dùng quá nhiều thủ đoạn dẫn đến có nhiều sơ hở, trước mặt một người thông minh như Đàm Thành Nghĩa, rất dễ bị vạch trần.

Đàm Thành Nghĩa hừ lạnh một tiếng nói: “Vậy nên mày tìm Giang Nghĩa giúp giải độc? Nhưng tao không hiểu, Vu Mỹ Lan không có ra khỏi nhà, Giang Nghĩa cũng không đến nhà mày khám bệnh, cậu ta chữa cho Vu Mỹ Lan kiểu gì? Chữa bệnh online à?”

Giang Nghĩa mỉm cười, Hắn khoát tay nói: ‘Ai nói tôi chưa từng tới nhà Đàm Thành Nghĩa?”

“Cậu từng đến?”

“Từng đến”

“Lúc nào?”

“Ngay dưới mũi ông, ông có còn nhớ hôm đó có một bác sĩ già cả, người bốc mùi không?”

Đàm Vĩnh Thắng hiểu ngay.

Bác sĩ già bốc mùi đó là Giang Nghĩa đóng giả! Giang Nghĩa đóng giả thành một bác sĩ già đến nhà Đàm Thành Nghĩa, sau đó khám bệnh cho Vu Mỹ Lan.

Anh không chỉ đến khám bệnh mà còn giả vờ nói không trôi chảy để tránh bị Đàm Vĩnh Thăng phát hiện.

Thủ đoạn của họ quá bí mật.

Để đối phó với con cáo già như Đàm Vĩnh Thắng, mọi hành động của Giang Nghĩa và Đàm Thành Nghĩa đều được xem xét và cân nhắc rất kỹ lưỡng.

Đàm Vĩnh Thắng thua cũng không oan.

“AI Đàm Vĩnh Thăng ngẩng đầu nhìn trân nhà, trong lòng vô cùng tuyệt vọng.

“Ha ha, ha ha ha ha.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1973-1974


Chương 1973

“Lũ ranh con chúng mày, vì đối phó tao mà làm đến mức này, ông già này không thể không phục.”

“Nhưng chúng mày mưu mô thế thì đã sao? Tao vần là gia chủ của nhà họ Đàm, chỉ cần tao không chết, chúng mày cũng không thể cướp được vị trí của tao, sớm muộn gì ưu thế hiện tại của chúng mày cũng bị tao cướp về!”

Đàm Thành Nghĩa cười lạnh một tiếng, nói: “Cáo già, ông già rồi lẩm cẩm đúng không?

Tôi vừa mới nói rồi, ông không còn thời gian nữa đâu.”

“Ý mày là gì?”

“Ý tôi rất đơn giản, tôi sắp đưa ông vào đồn rồi”

“Mày? Dựa vào đâu?”

“Dựa vào… Đàm Thành Nghĩa liếc nhìn Vu Mỹ Lan.

Vu Mỹ Lan bước lên trước và nói: “720617, con số này đã được Quốc Đống nhấn mạnh nhiều lần với tôi trước khi nó qua đời, để tôi nhớ kỹ. Thực ra không cần phải ghi nhớ, con số này là ngày sinh của Thành Nghĩa, tôi luôn nhớ nó. Điều duy nhất tôi không hiểu là, tại sao Quốc Đống lại nhấn mạnh con số này?”

“Trước khi qua đời, Quốc Đống từng nói với tôi là nó có chứng cứ cực kỳ bất lợi với ông, chứng cứ này dường như có liên quan đến 720617.”

“Sau đó, tôi tìm thấy một cái két sắt trong phòng của Quốc Đống, được giấu dưới tấm gạch lát sàn dưới giường nó. Khi Quốc Đống còn nhỏ, nó thích giấu đồ chơi trong đó, bao nhiêu năm rồi, nó vẫn không thay đổi.”

“Sau khi nhập 720617, tôi liền mở két sắt lấy đồ bên trong ra, cáo già, ông đoán xem bên trong là cái gì?”

Đàm Vĩnh Thắng nuốt nước bọt, không nói gì.

Vu Mỹ Lan nói tiếp: ‘Đó là một cái USB.”

Mồ hôi lạnh trên trán Đàm Vĩnh Thắng chảy xuống, khuôn mặt đầy vẻ sợ hãi, USB, chắc chăn USB này sẽ gây tổn hại rất lớn cho ông ta, nếu không Đàm Quốc Đống sẽ không giấu kỹ như vậy.

Lúc này, Khương Lị búng ngón tay.

Thư ký Miêu Đồng hiểu ý đi tới, mang theo một chiếc laptop, mở ra rồi nhấp vào một file video trong một thư mục.

Đó là một file video được quay lén bằng điện thoại di động, hình ảnh không rõ lắm nhưng vân có thể nhận ra người trong hình là Đàm Vĩnh Thắng.

Nội dung video rất đáng sợ.

Đàm Vĩnh Thắng siết cổ Khương Tiến Đạt từ phía sau, rồi giơ cao chiếc kéo trên tay, đâm thẳng vào tim Đàm Vĩnh Thắng một cách tàn nhấn.

Người kia chết ngay lập tức.

Khương Lị đứng ra nói: “Đàm Vĩnh Thăng, ông đã giết bác cả của tôi, tôi với ông chưa xong món nợ này đâu!”

Lời thoại hợp với hoàn cảnh.

Thực tế, Khương Lị rất ghét Khương Tiến Đạt, từ lâu đã mâu thuẫn với Khương Tiến Đạt, nhưng tình hình bây giờ lại khác, Khương Tiến Đạt bị Đàm Vĩnh Thăng giết, vậy nên Khương Lị phải có mối quan hệ tốt với Khương Tiến Đạt, giúp Khương Tiến Đạt báo thù rửa hận.

Chỉ cần có thể loại bỏ Đàm Vĩnh Thăng, Khương Lị không ngại ‘làm hòa” với bác cả đã khuất của mình.

Chương 1974

Nguồn thiếu chương.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1975


Chương 1975

Quản gia già đập mạnh đầu xuống sàn nhà, ‘Bùm’, đầu ông ta nổ tung và ông ta chết.

Cái chết của quản gia già đã trở thành cọng rơm cuối cùng đè bẹp Đàm Vĩnh Thăng.

Ông ta thở dài, không nói gì, ngồi trên ghế trong sự tuyệt vọng và chờ đợi sự phán quyết.

Ngay sau đó, cảnh sát đã tới Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc và đưa Đàm Vĩnh Thắng đi, tiện thể đưa xác của quản gia già đi cùng, hai kẻ làm nhiều việc ác này cuối cùng cũng nhận được cái giá xứng đáng.

Lưới trời lồng lộng, thưa nhưng khó thoát.

Cả hai đều phải trả giá đắt cho những hành động độc ác của mình.

Tình hình của thủ đô thay đổi hoàn toàn rồi.

Những ngày tiếp theo, ở thủ đô đã xảy ra sự thay đổi lớn long trời lở đất.

Đầu tiên, Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc chính thức tuyên bố phá sản, chủ tịch Giang Nghĩa từ chức, Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc chỉ còn lại một cái vỏ rỗng.

Khi mọi người tưởng rằng Giang Nghĩa phải rời khỏi thủ đô với sự khổ sợ thì đã xảy ra một điều kì lạ.

Gia chủ nhà họ Đàm – Đàm Vĩnh Thắng bị cảnh sát truy tố vì có liên quan tới việc giết người.

Vị trí gia chủ nhà họ Đàm bị bỏ trống.

Tất cả mọi người đều cho rằng Đàm Thành Nghĩa sẽ tiếp nhận vị trí gia chủ, nhưng điều đáng xấu hổ là Đàm Thành Nghĩa đã bị Đàm Vĩnh Thắng đuổi khỏi nhà họ Đàm, căn bản không thể ngồi vào vị trí gia chủ nhà họ Đàm.

Vậy thì vị trí này sẽ giao cho ai đây?

Một cảnh tượng còn nực cười hơn đã xảy ra, chủ tịch của Tinh Nguyệt các đã tiếp nhận vị trí gia chủ nhà họ Đàm.

Tinh Nguyệt các hiện đang năm giữ 80% tài sản của nhà họ Đàm, có thể nói Tinh Nguyệt các đã gần như sở hữu nhà họ Đàm rồi.

Nhưng về mặt lý thuyết thì suy cho cùng, Tinh Nguyệt các vấn là công ty con của nhà họ Đàm.

Dựa vào đâu mà người của công ty con được lên làm gia chủ nhà họ Đàm chứ?

Trừ khi chủ tịch của bọn họ là người nhà họ Đàm.

Tiếp theo đã xảy ra một chuyện làm tất cả mọi người há hốc mồm miệng – chủ của Tỉnh Nguyệt các được công bố, vậy mà lại là Giang Nghĩa! Là Giang Nghĩa đã lật đổ Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc và Phồn Tinh các!

Không những anh không rời khỏi thủ đô mà ngược lại còn thay đổi, trở thành chủ tịch của Tỉnh Nguyệt các.

Đồng thời giải quyết được một vấn đề khác.

Giang Nghĩa, anh là người nhà họ Đàm danh bất hư truyên, anh chính là cháu trai ruột của Đàm Vĩnh Thắng.

Vì vậy, cho dù là về quyền lực hay huyết thống, Giang Nghĩa đều có đủ tư cách để làm gia chủ nhà họ Đàm.

Vậy là một cảnh tượng mang tính lịch sử ra đời.

Nhà họ Đàm thành lập hơn một trăm năm, lần đầu tiên có người mang họ ngoại nắm chức gia chủ nhà họ Đàm.

Đương nhiên cũng có người phản đối, nhưng không có tác dụng, quyền lực của Giang Nghĩa quá lớn, hơn nữa cũng là huyết thống chính gốc, anh phản đối cũng chỉ là vô ích.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1976


Chương 1976

Giang Nghĩa, từ một kẻ thất bại sa sút, trong chốc lát đã trở mình trở thành gia chủ nhà họ Đàm.

Điều nằm làm tất cả mọi người ở thủ đô bất ngờ.

Quá lố lăng rồi.

Mọi chuyện vấn chưa dừng lại.

Sau khi Giang Nghĩa trở thành gia chủ nhà họ Đàm, anh đã làm một việc khiến cả nhà họ Đàm không nói nên lời, anh tuyên bố: †ừ nay về sau nhà họ Đàm đổi họ thành “Giang”!

Nói cách khác, từ nay về sau thủ đô sẽ không có nhà họ Đàm nữa.

Mà chỉ là nhà họ Giang thôi!

Ba gia tộc lớn đã trở thành nhà họ Giang, nhà họ Triệu và nhà họ Khương, còn nhà họ Đàm đã trở thành người dưng của lịch Sử, vội vàng biến mất.

Hơn nữa ba đại gia tộc mới này cực kì đoàn kết.

Mối quan hệ giữa chủ tịch Giang Nghĩa với nhà họ Triệu và nhà họ Khương đều được duy trì khá tốt.

Từ mỗi ngày đều đấm đá nhau lúc trước, thủ đô đã biến thành khung cảnh tương thân tương ái; mặc dù vẫn còn rất nhiều phe phái khác, nhưng cho dù là phe phái nào thì chắc chăn cũng không thể lay chuyển được phe phái của ba nhà họ Giang, Triệu và Khương.

Kể từ nay, thủ đô bước vào giai đoạn lịch sử ba nhà liên hợp!

Giang Nghĩa trở thành người đứng đầu danh bất hư truyền ở thủ đô!

Anh hùng cái thế, đương thời vô song.

Thủ đô, nghĩa trang.

Giang Nghĩa đứng bên cạnh ba mình là Giang Hàn Phi, hai người cùng đứng trước một tấm bia, nhìn tấm ảnh đen trắng trên tấm bia, hai ba con không ai nói một câu nào.

Tấm bia này là Giang Hàn Tầm.

Cũng chính là chú hai của Giang Nghĩa.

Hai cha con đứng trước tấm bia, trầm ngâm một hồi, một lúc sau Giang Hàn Phi mới chậm rãi nói: ‘Chú hai, cuối cùng Giang Nghĩa cũng đã hoàn thành mong muốn nhiều năm trước của em rồi.”

“Từ nay về sau, trên thế giới sẽ không còn nhà họ Đàm nữa mà chỉ còn nhà họ Giang thôi.”

“Em ở dưới suối vàng có linh cũng nên yên nghỉ rồi; nếu tiện thì nói với mẹ chúng ta rằng, kẻ thủ ác bỏ rơi vợ mình năm đó cuối cùng cũng phải trả giá rồi.”

Nói xong, ông thắp ba nén hương và c*m v** bát nhang trước tấm bia.

Giang Hàn Phi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, bầu trời của thủ đô hôm nay xám xịt, giống như có thể mưa bất cứ lúc nào.

Ông nói: “Giang Nghĩa, cuối cùng chúng ta cũng có thể về nhà rồi.”

Giang Nghĩa gật đầu.

Anh tiến lên phía trước một bước, vái lạy tấm bia rồi nói: “Chú hai, cháu đã làm xong việc mà cháu hứa với chú rồi, chú có thể yên tâm đi rồi, từ nay tất cả ân oán đều được xóa bỏ rồi.”

Món nợ mà Đàm Vĩnh Thắng để lại năm ấy cũng xem như được giải quyết sạch sẽ ở thế hệ của Giang Nghĩa rồi.

Thiện hữu thiện báo, ác giả ác báo, không phải không báo mà là chưa tới lúc.

Cái giá Đàm Vĩnh Thắng phải trả cho việc vứt bỏ vợ mình chính là khiến cả nhà họ Đàm biến mất khỏi thế giới này, nếu như ông ta biết điều này thì có lẽ năm ấy sẽ không trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi rồi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1977


Chương 1977

Mọi chuyện đều thuận theo tự nhiên, không ai có thể kiểm soát.

Ở phía khác của nghĩa trang.

Đàm Thành Nghĩa và Vu Mỹ Lan cũng đứng trước một tấm bia, khuôn mặt hai vợ chồng đẫm nước mắt.

Tấm bia này chính là con của họ – Đàm Quốc Đống.

Vì cứu ba mình, Đàm Quốc Đống đã phải chịu tủi nhục bên cạnh Đàm Vĩnh Thắng biết bao nhiêu năm nay, cuối cùng vì để bảo vệ Giang Nghĩa nên đã lựa chọn hy sinh bản thân.

Có thể nói, vì sự hy sinh của Đàm Quốc Đống nên mới đổi được “sự ra tù” của Đàm Thành Nghĩa, và cũng mới có việc Đàm Thành Nghĩa và Giang Nghĩa hợp tác với nhau.

Đàm Quốc Đống là chìa khóa mở ra cánh cửa chiến thăng.

Điều đáng tiếc là, anh ta vắt kiệt mạng sống của mình mới mở ra được cánh cửa chiến thăng, nhưng sau khi cánh cửa chiến thăng được mở ra thì anh ta chưa kịp nhìn đã phải rời đi rồi.

Đàm Thành Nghĩa đặt một bó hoa tươi trước tấm bia.

“Quốc Đống, xin lỗi vì ba tới muộn như thế này; những năm nay con vấn luôn vất vả tìm kiếm tung tích của ba, thực sự lần nào ba cũng muốn nói với con rằng không cần tìm nữa, con nên có tương lai của riêng mình.”

“Tiếc là giọng nói của ba mãi không thể truyền đến bên cạnh con.”

“Vì để cứu ba mà con đã lựa chọn hy sinh bản thân mình, để người làm ba như ba phải người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.”

“Nếu như có thể thì ba thực sự mong người chết là ba chứ không phải con, Quốc Đống à!”

Đàm Thành Nghĩa giàn giụa nước mắt, ôm chặt lấy Vu Mỹ Lan vợ mình.

Vụ Mỹ Lan đã bật khóc, giờ đây bà ấy không thể nói được điều gì.

Cho tới bây giờ, bà ấy vẫn không thể chấp nhận được sự thật rằng Đàm Quốc Đống đã bị chết cháy, bà ấy cực kì mong rằng đây chỉ là một trò cười, là một trò đùa ác ý.

Nhưng đây lại là sự thật.

Chồng ra ngoài rồi, con trai chết rồi, đối với Vu Mỹ Lan, kết thúc như thế này chắc chăn không phải là một kết thúc tốt.

Nhưng cũng không phải là tệ nhất.

Chỉ có thể nói, trên đời không có chuyện vẹn cả đôi đường.

Được từng nào hay từng ấy.

Sau khi “Nhà họ Giang” chính thức thành lập, Giang Nghĩa đã dành gần một tháng để thực hiện chấn chỉnh.

Sự nghiệp của ba đại gia tộc kết hợp lại thành một, cùng nhau kiếm tiền.

Cùng lúc đó, Giang Nghĩa nhớ nhà rồi.

Anh nhớ mong người vợ vẫn còn đang ở quận Giang Nam – Đinh Thu Huyền; tính ra anh đã rời xa nhà được hơn chín tháng rồi, Đinh Thu Huyền cũng sắp sinh rồi.

Mọi việc đúng như những gì anh nghĩ.

Một giây trước anh còn đang nghĩ tới việc của vợ, một giây sau anh đã nhận được một cuộc gọi, nói rằng Đinh Thu Huyền sắp sinh rồi, bảo anh mau chóng trở về.

Giang Nghĩa hoàn toàn đồng ý.

Trước khi rời khỏi thủ đô để bay về quận Giang Nam, anh đã làm sự sắp xếp cuối cùng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1978


Chương 1978

Đầu tiên, anh giữ Giang Hàn Phi và Nhậm Chi Lan lại.

Sau khi “Nhà họ Giang” chính thức thành lập, Giang Nghĩa đã dành gần một tháng để thực hiện chấn chỉnh.

Sự nghiệp của ba đại gia tộc kết hợp lại thành một, cùng nhau kiếm tiền.

Cùng lúc đó, Giang Nghĩa nhớ nhà rồi.

Anh nhớ mong người vợ vẫn còn đang ở quận Giang Nam – Đinh Thu Huyền; tính ra anh đã rời xa nhà được hơn chín tháng rồi, Đinh Thu Huyền cũng sắp sinh rồi.

Mọi việc đúng như những gì anh nghĩ.

Một giây trước anh còn đang nghĩ tới việc của vợ, một giây sau anh đã nhận được một cuộc gọi, nói rằng Đinh Thu Huyền sắp sinh rồi, bảo anh mau chóng trở về.

Giang Nghĩa hoàn toàn đồng ý.

Trước khi rời khỏi thủ đô để bay về quận Giang Nam, anh đã làm sự sắp xếp cuối cùng.

Đầu tiên, anh giữ Giang Hàn Phi và Nhậm Chi Lan lại.

Tập đoàn Giang Sơn Ấn là một nhánh của nhà họ Giang thủ đô tại quận Giang Nam, sức lực hùng mạnh, Giang Nghĩa đích thân giữ chức chủ tịch, kiểm soát hoàn toàn.

Đến lúc này, Giang Nghĩa đã có thể yên tâm rời khỏi thủ đô.

Tại sân bay.

Giang Nghĩa lần lượt ôm và chào tạm biệt Khương Lị, Văn Vân Chỉ, Triệu Hải Nhân và Tê Vân Mỹ.

Hai cha con nhà họ Hắc của tiệm thuốc Hồng Hội cũng tới chào tạm biệt.

Đương nhiên người luyến tiếc Giang Nghĩa nhất là hai người con gái, một người là thư kí Miêu Đồng, người còn lại là cô chủ nhà họ Triệu – Triệu Dung.

Mãi tới gần đây, Triệu Dung mới biết thì ra Giang Nghĩa đã kết hôn rồi.

Bỗng dưng xuất hiện một cảm giác mất mát vô cùng to lớn.

Nhưng có thể làm gì được đây? Chỉ có chúc phúc mà thôi.

Sau khi chào tạm biệt từng người họ, Giang Nghĩa quay người lẻ loi rời đi, dưới ánh nhìn của mọi người, anh rời khỏi nơi thủ đô xô bồ này.

Giang Nghĩa đi rồi.

Tạm biệt, thủ đô; trở về rồi đây, Giang Nam!

Khi Giang Nghĩa về tới quận Giang Nam đã là hơn mười một giờ đêm rồi.

Ngửi mùi bùn đất của quê nhà, anh có một cảm giác khoan khoái khó nói, giống như cả người trẻ ra vài tuổi.

Tâm trạng cực kì tốt.

Không biết bạn bè cũ ở quận Giang Nam bây giờ ra sao.

Gần mười tháng không về, cũng không biết bây giờ quận Giang Nam có khác nhiều so với khi anh đi hay không.

Giang Nghĩa gọi một chiếc xe taxi, trở về nhà cực kì im ăng.

Số 33 khu chung cư Danh Uyển, một căn biệt thự hơi tồi tàn, đây chính là nhà của vợ anh Đinh Thu Huyền, cũng là căn nhà mà Giang Nghĩa mong nhớ ngày đêm.

Vợ ơi, anh về rồi đây!

Giang Nghĩa đi tới cửa, đang định gõ cửa, kết quả cửa đã tự mở rồi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1979


Chương 1979

Lễ nào người nhà nhìn thấy anh rồi?

Nhưng không phải như vậy.

Ba vợ Đinh Nhị Tiến và mẹ vợ Tô Cầm cùng nhau đỡ Đinh Thu Huyền ra ngoài, Đinh Phong Thành và những người khác cũng đang ở bên cạnh giúp đưa Đinh Thu Huyền lên xe, có vẻ như cô sắp sinh rồi!

Giang Nghĩa hốt hoảng, vội vàng chạy lên phía trước giúp đỡ.

‘Ấy, Giang Nghĩa, chú về đến nhà rồi à?”

Đỉnh Phong Thành xúc động hỏi, thân là anh họ của Đinh Thu Huyền, khoảng thời gian này Đinh Phong Thành vấn luôn giúp đỡ gia đình Đinh Thu Huyền.

Có thể nói, trong khoảng thời gian Giang Nghĩa rời khỏi đây, là một mình Đinh Phong Thành chống đỡ cả nhà họ Đinh.

Dù sao thì Đinh Phong Thành cũng là gia chủ bây giờ của nhà họ Đinh.

“Em về rồi.”

Câu trả lời của Giang Nghĩa rất ngắn gọn, anh ngồi thẳng lên xe và năm chặt tay vợ mình Đinh Thu Huyền.

Khoảnh khăc này Đỉnh Thu Huyền cảm thấy ấm áp hơn nhiều rồi.

“Chồng…”

Ban đầu Đinh Thu Huyền rất sợ hãi nhưng lúc này cô đã bình tĩnh hơn rất nhiều, cũng không còn sợ nữa; ở bên cạnh Giang Nghĩa, cô cảm thấy vô cùng an toàn.

Giang Nghĩa lập tức hét lên: “Lái xe nhanh lên, tới bệnh viện phụ sản!”

Đinh Phong Thành đạp chân ga, lái xe về hướng bệnh viện phụ sản, xét theo tư thế này, chắc chắn tối nay Đinh Thu Huyền sẽ sinh; thực sự phải nói là Giang Nghĩa quay về rất đúng lúc, có thể ở bên vợ lúc sinh, nhìn con ra đời.

Nếu như về trễ một hai ngày thì chắc chắn con đã ra đời rồi.

Chẳng mấy chốc chiếc xe đã tới bệnh viện phụ sản, cả nhà vội vàng lái xe vào bệnh viện, không ngờ có một nhóm người đã chăn trước bệnh viện, không cho ai vào.

Hả?

Đỉnh Phong Thành đạp phanh, thò đầu ra ngoài hỏi: ‘Có chuyện gì thế?”

Một người đàn ông vạm vỡ c** tr*n đi tới từ phía đối diện, hung dữ nói: ‘Cút đi cút đi, hôm nay vợ của cậu Hào sinh ở đây, cấm tất cả mọi người ra vào.”

Đây là lí lẽ gì chứ?

Vợ của cậu Hào sinh con thì người khác không được sinh con ở đây nữa sao?

Đây là bệnh viện phụ sản tốt nhất ở quận Giang Nam, mỗi ngày không biết có biết bao nhiêu người muốn tới sinh con ở đây, anh ta làm như vậy thì người khác phải làm sao?

Đỉnh Phong Thành quay đầu lại nhìn, nhận ra ngoại trừ bản thân thì vẫn còn rất nhiều chiếc xe cũng đang đồ tại cổng của bệnh viện phụ sản, đang nháo nhào hết cả lên.

Trong đó có phụ nữ sắp sinh rồi nhưng sống chết cũng không vào được bệnh viện.

Người nhà của người phụ nữ đó sốt sắng quỳ trước cổng bệnh viện phụ sản, cúi đầu trước những kẻ độc ác đó.

“Tôi xin các anh, cho chúng tôi vào đi, vợ tôi sắp sinh rồi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1980


Chương 1980

Đối với lời cầu xin của người khác, những kẻ độc ác đó không hề thông cảm, chúng đá bay người đàn ông đó, còn nói thêm: “Vợ anh sắp sinh thì liên quan gì tới chúng tôi? Cũng chẳng phải là tôi làm ra.”

Không làm việc người thì cũng thôi đi, cùng nói những lời ác ý, đám người này có còn được xem là “con người” không?

Tình cảnh bây giờ toàn là những lời oán trách, than khóc.

Nhưng cho dù anh có mắng chửi như thế nào thì người ta vấn không mở, anh cũng không có cách nào khác, có một vài người muốn xông vào trong, kết quả những kẻ độc ác đó vung dao ra, chém mấy người đàn ông ngã xuống đất, máu bắn tung tóe.

Vào cũng không vào được, đánh cũng không đánh lại.

Ngoại trừ khóc thì thật sự không còn cách nào khác.

Nhìn thấy tình cảnh bây giờ, Giang Nghĩa hơi cau mày, chẳng phải lúc anh rời đi vẫn hưng thịnh thái bình sao? Mười tháng ngắn ngủi mà quận Giang Nam đã xuất hiện một phe phái độc ác lớn mạnh như thế này à?

Anh hỏi: “Cậu Hào này là ai? Sao anh ta lại †o gan như thế này, dám “chiếm’ cả bệnh viện cho riêng mình.”

Đinh Phong Thành thở dài, nói: ‘Chú không biết ấy chứ, cậu Hào này là phe phái mới ở quận Giang Nam – con trai của chủ tịch tập đoàn Hoa Thượng, tên là Thần Hào, có chức có quyền, căn bản người bình thường không đụng được vào anh ta.”

“Tài sản của tập đoàn Hoa Thượng trải dài trên khắp quận Giang Nam, đã thâm nhập vào tất cả các ngành nghề.”

“Ngay cả nhà họ Đinh chúng ta cũng có rất nhiều chỗ phải dựa vào tập đoàn Hoa Thượng thì mới có thể sống được; tập đoàn Hoa Thượng chính là một cái cây lớn cao ngút trời, những công ty khác ở quận Giang Nam chính là lá của cái cây này.”

“Không có tập đoàn Hoa Thượng thì mọi người sẽ xong đời.”

Ghê gớm như vậy sao?

Điều này có nghĩa là tập đoàn Hoa Thượng hoàn toàn kiểm soát mạch máu kinh tế của cả quận Giang Nam, đó chẳng phải là chúa đất sao?

Giang Nghĩa hỏi: “Tập đoàn Hoa Thượng tới từ đâu? Sao có thể nắm giữ mạch máu kinh tế của quận Giang Nam trong mười tháng ngắn ngủi chứ?”

Đỉnh Phong Thành nhún vai: “Cái này thì tôi không biết, dựa vào năng lực của tôi thì vần chưa thể điều tra ra được những thứ đằng sau, chỉ có thể nước chảy bèo trôi, đi cùng tập đoàn Hoa Thượng mà thôi.”

Quay đầu lại, Đinh Phong Thành nói tiếp: “Tôi nay Thân Hào “bao sân”, theo tôi thấy là không thể vào được; Giang Nghĩa, chúng †a nên nhanh chóng đổi sang bệnh viện khác đi?”

Tại sao?Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Giang Nghĩa nhìn ra ngoài cửa sổ và nói: “Đây là bệnh viện phụ sản tốt nhất, có bác sĩ giỏi nhất, Thu Huyền cũng luôn thăm khám ở đây, thông tin và dữ liệu của cô ấy đều ở đây, sao có thể nói đổi là đổi?”

“Tôi cũng biết, nhưng… Đinh Phong Thành chỉ ra bên ngoài: “Với tình hình bây giờ thì phải làm sao?”

Giang Nghĩa hậm hực, mở cửa bước xuống.

Anh không phải là Đinh Phong Thành, không phải là những người bình thường nhỏ bé kia, Chiến thần Tu La từ trước tới nay chưa bao giờ cúi đầu trước những phe phái độc ác.

Thấy Giang Nghĩa bước xuống, Đinh Phong Thành biết sẽ có chuyện không ổn.

Anh ta cũng vội vàng đẩy cửa bước xuống, nắm lấy cánh tay của Giang Nghĩa: “Này, chú đừng làm loạn, bây giờ chú đã không còn là Chiến thần Tu La nữa rồi, tuyệt đối đừng đối đầu trực diện với những người như Thần Hào.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1981


Chương 1981

Tưởng răng ban đầu khi Giang Nghĩa rời khỏi quận Giang Nam là anh đã từ bỏ vị trí Chiến thần Tu La rồi, vậy nên bây giờ tất cả người của quận Giang Nam đều cho rằng Giang Nghĩa đã là người bình thường từ rất lâu rồi.

Căn bản họ không biết rằng ở thủ đô Giang Nghĩa đã lấy lại danh hiệu “Chiến thần Tu La” rồi.

Giang Nghĩa nhẹ nhàng đẩy tay Đinh Phong Thành ra rồi nói: “Em muốn làm gì, trong lòng em đã có tính toán.”

Trong lòng đã có tính toán?

Nhìn điệu bộ của chú giống như trong lòng đã có tính toán sao?

Tim Đinh Phong Thành treo lên tận cổ họng rồi, bây giờ phải làm sao?

Chỉ nhìn thấy Giang Nghĩa bước từng bước về phía những kẻ độc ác kia.

“Mày, cút đi.” Một kẻ độc ác trong số đó chỉ vào Giang Nghĩa và chửi mắng.

Nhưng căn bản bước chân của Giang Nghĩa không hề dừng lại.

“Được, không nghe lời phải không?”

Tên độc ác vung dao bước tới, chẳng nói chẳng rằng, hắn ta giơ dao lên chém, con dao lớn chém thẳng vào cánh tay Giang Nghĩa!

Chẳng qua tên độc ác kia muốn cho Giang Nghĩa biết thế nào là lễ độ, đồng thời giết gà dọa khỉ để dọa cho những người không biết điều như Giang Nghĩa sợ hãi, như thế sẽ không ai dám gây chuyện thêm nữa.

Nhưng bọn họ đã chọc nhầm người rồi.

Giang Nghĩa không phải là người bình thường, càng không phải loại vô dụng chỉ biết đứng yên tại chỗ mặc người chặt chém.

Chiến thần Tu La, càn quét bốn phương!

Giang Nghĩa vừa giơ tay lên đã chộp thẳng lấy con dao bầu của đối phương, tên độc ác kia có muốn nhúc nhích thêm nữa cũng không làm được.

Chênh lệch sức mạnh giữa hai bên quá lớn.

“Mày, đáng chết.” ị Giang Nghĩa giật lấy con dao bầu vung tay chém ngang, thẳng thừng chặt cánh tay của tên độc ác đó xuống đất.

Trong phút chốc, hiện trường vang lên một tiếng hét thảm như một con lợn bị giết.

Đừng thấy tên độc ác vừa rồi còn rất kiêu ngạo, bây giờ chỉ còn có thể nằm trên mặt đất lăn lộn không ngừng, thống khổ kêu gào.

Hả?

Những người khác đã bị dọa nảy mình khi nhìn thấy cảnh như vậy.

Những tên đồng lõa với tên độc ác kia nhanh chóng phản ứng lại, tên nào tên nấy đều vung dao bầu xông lên.

Nhưng sao bọn họ có thể là đối thủ của chiến thần chứ?

Giang Nghĩa tay chân nhanh nhẹn giơ dao lên, hết cánh tay này đến cánh tay khác lần lượt rơi hết xuống đất, những tên đó đau đớn kêu lên thảm thiết.

Khung cảnh giống như một lò mổ lớn, thấm đầm máu me.

Đỉnh Phong Thành nhìn thấy cảnh tượng như vậy thì không khỏi lắc đầu, xong đời rồi, lần này thật sự xong đời rồi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1982


Chương 1982

Giang Nghĩa chặt tay nhiều người như thế xem như đã hoàn toàn kết thù với Thân Hào rồi, sau này sợ rằng sẽ gặp rắc rối không ngừng mất thôi.

Đừng nói sau này, ngay bây giờ đã có rắc rối rồi.

Ngay sau khi nhóm những tên độc ác bị chém lăn ra đất, những người khác còn chưa kịp vui mừng thì từng chiếc xe tải màu trắng lần lượt chạy tới và bao vây hiện trường.

Có càng nhiều tên độc ác lao xuống hơn.

Toàn bộ bọn họ đều là tay sai của tập đoàn Hoa Thượng, chịu trách nhiệm “duy trì trật tự”, tất cả những tên bị chém lăn ra đất trước đó đều là anh em của họ.

Một nhóm lớn tay sai lao xuống.

Nhìn thì thấy chắc phải bốn mươi năm mươi người, một đám lớn lao về phía Giang Nghĩa, tất cả đều lộ vẻ dữ tợn hung hãn không dễ chọc.

Đỉnh Phong Thành hoảng sợ.

Nhiều như thế thì trị như thế nào đây?

Giang Nghĩa có cừ khôi đến đâu cũng không thể đánh bại hàng chục người cùng một lúc được đúng không?

“Tôi đã nói không nên xúc động, không nên xúc động rồi mà, hiện giờ đội ngũ lớn của người ta đã tới, chú phải làm thế nào đây?”

“Giang Nghĩa ơi Giang Nghĩa, sao lúc nào chú cũng kích động như vậy?”

Đinh Phong Thành lo lắng đến nhảy cẳng lên, anh ta có lòng giúp đỡ, nhưng nghĩ đến †ay chân gầy guộc của mình, anh ta có thể giúp được gì chứ?

Đối phương có nhiều người như thế, cho dù có gọi cảnh sát ngay lập tức cũng vô ích.

Đợi cảnh sát đến, Giang Nghĩa chắc chắn đã bị băm thành thịt vụn rồi, phải làm sao đây?

Phải làm sao đây?

Trong lúc Đinh Phong Thành đang cực kỳ lo lắng, một chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra.

Đột nhiên có máy bay trực thăng bay ù ù ù ù trên bầu trời, chắc phải có hơn mười mấy hai mươi chiếc máy bay trực thăng, đồng thời trên mỗi chiếc trực thăng đều có người cầm súng chĩa vào một đám đông người bên dưới.

Cái này…

Đang diễn phim bom tấn Hollywood à?

Tất cả mọi người đều bị dọa nảy mình, nháo nhào tìm chỗ trốn, hoàn toàn không dám lọt vào tâm nhìn của trực thăng.

Nhưng đội ngũ lớn hơn bốn mươi người lại không thể trốn được.

Họ ngẩng đầu lên nhìn những chiếc trực thăng trên bầu trời, tất cả đều sững sờ.

Cảnh tượng như vậy là điều họ chưa từng thấy trước đây.

Trước giờ toàn là bọn họ bắt nạt người khác, đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy có người lái trực thăng đi bắt nạt bọn họ, thế nên bọn họ nhất thời không kịp phản ứng.

Giang Nghĩa hét vang một tiếng, gầm lên: “Không phải so ai nhiều người hơn sao? Ra †ay đi!”

Đâu còn ai dám ra tay nữa chứ?

Hơn bốn mươi người cầm dao bầu đứng tại chỗ, mồ hôi lạnh trên trán bọn họ không ngừng nhỏ xuống.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1983


Chương 1983

“Bọn mày không ra tay thì tao sẽ ra tay đấy.’ Giang Nghĩa phất phất tay, ra hiệu phát động công kích.

Trong phút chốc, tiếng súng bắn phá nổ vang khắp trời.

Pằng păng pằng, pằng pằng păằng.

Những viên đạn bắn vào những tên độc ác, xuyên qua cơ thể bọn chúng, ai nấy cũng đều bị bắn thành cái rổ.

Bốn mươi mấy người này bình thường chỉ biết ức h**p người khác, chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày mình trở thành đối tượng bị ức h**p.

Theo bọn họ thấy, hẳn không ai có thể chống lại tập đoàn Hoa Thượng.

Thật đáng tiếc, bọn họ đụng phải Giang Nghĩa, đụng độ chiến thần Tu La.

Súng bắn phá điên cuồng, trong vòng mấy chục giây, hơn bốn mươi tên độc ác vốn mạnh như voi, lúc này đều tắm mình trong vũng máu.

Tiếng rên khóc vang khắp nơi, thảm thiết đến mức không nỡ nhìn.

Giang Nghĩa tiện tay căm con dao bầu xuống đất, giận giữ gầm lên: “Quận Giang Nam sẽ không bao giờ trở thành khu vui chơi cho những kẻ ác độc!”

Anh nói xong thì quay người bước thẳng vào trong bệnh viện.

Lúc này tất cả mọi người đều vui mừng.

Những người tội nghiệp vốn khóc la thảm thiết giờ đã nhanh chóng đưa người nhà vào bệnh viện, còn rất nhiều người sắp sinh như Đinh Thu Huyền cũng được lần lượt đưa vào trong bệnh viện.

Trong nhất thời, nghìn nghịt người chen chúc nhau.

Bên trong bệnh viện, bên ngoài phòng chờ sinh.

Thân Hào – cậu ấm của tập đoàn Hoa Thượng đang nhắm mắt ngồi trên ghế tĩnh dưỡng, vệ sĩ Thiên Cơ đang đứng bên cạnh anh ta. Ị Hôm nay là ngày vợ Thân Hào sinh con, vì để có không gian yên tĩnh thoải mái, anh ta đã bao trọn toàn bộ bệnh viện.

Đương nhiên, thủ đoạn anh ta sử dụng rất đơn giản và thô lỗ, chính là để cho một đám người chặn ngay cửa trước cửa sau, cấm không cho bất kỳ ai ra vào.

Nếu có người cứng cổ xông vào thì dùng dao bầu chặt đứt tay, chân của người đó.

Anh ta tin rằng không ai dám đối đầu trực diện với tập đoàn Hoa Thượng cả.

Cho dù cảnh sát đến, Thân Hào cũng không thèm để ý.

Diễn biến của sự việc lúc đầu quả thật giống hệt như anh ta nghĩ, đêm nay bệnh viện yên tĩnh lạ thường, không có chút tiếng láo nháo nào, Thân Hào yên tĩnh chờ vợ sinh xong.

Nhưng ai có thể ngờ rằng, yên tĩnh không bao lâu thì đã có rất nhiều tiếng ồn ào tạp nham.

Cứ như có một đám đông người xông vào bệnh viện vậy.

“Hửm?”

Thân Hào cau mày: Có chuyện gì vậy?”

Có cấp dưới lập tức đi hỏi thăm tình hình, không tới ba phút đã chạy về, thành thật hồi báo: “Có người giết những tay sai chặn cửa của chúng ta rồi, còn dẫn theo một đám lớn bệnh nhân xông vào nữa.”

“Khốn kiếp!” Thân Hào mắng: “Không phải đã sắp xếp hơn bốn mươi người ở bên ngoài sao? Sao lại không ngăn cản được bọn họ?”

Cấp dưới đáp: “Hơn bốn mươi người đều đã bị giết sạch rồi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1984


Chương 1984

Chuyện này…

Thân Hào khẽ sửng sốt.

Nhóm tay sai của anh ta không phải người bình thường, người có thể giết sạch tất cả trong thời gian ngắn như vậy chứng tỏ đối phương cũng có chút bản lĩnh đấy.

“Là ai làm?”

“Giang Nghĩa.”

“Giang Nghĩa? Chính là tên người tổng phụ trách cũ của quận Giang Nam, chiến thần Tu La sao?”

“Chính là anh ta.”

Thân Hào cười lạnh một tiếng: “Tôi còn tưởng là ai? Hóa ra là một tên vô dụng không có quan chức gì, ỷ mình biết đánh nhau mà đã dám đối đầu với tập đoàn Hoa Thượng của chúng ta sao? Anh ta cho rằng mình thật sự là chiến Thần Tu La à?

Cũng không biết đái một vũng rồi tự soi xem mình là cái thá gì?”

Anh đứng dậy bước ra ngoài.

Vệ sĩ Thiên Cơ ngay lập tức theo sau, không rời khỏi dù chỉ một tấc.

Chẳng mấy chốc, Thân Hào đã mặt đối mặt với Giang Nghĩa trong hành lang hẹp của bệnh viện, thật khó để không đụng mặt nhau, bởi vì Giang Nghĩa cũng đang đi đến phòng chờ sinh.

Những căn phòng chờ sinh nằm trong cùng một khu vực.

Muốn đi thì phải đi qua lối này.

Thân Hào chặn đường, vươn tay châm một điếu thuốc và bắt đầu hút trước mặt mọi người.

Phải biết rằng, ở đây có rất nhiều phụ nữ đang chờ sinh con, họ vốn không thể chịu được mùi khói, anh ta làm như vậy là hoàn toàn không quan tâm đ ến tính mạng của người khác.

Trong mắt Giang Nghĩa mang ý giết chóc.

Đỉnh Phong Thành nhỏ giọng nói: “Em rể, đây là Thân Hào – cậu ấm của tập đoàn Hoa Thượng, tính tình gàn dở, không thèm để ý tới ai”

Những người khác nhìn thấy Thân Hào đều không tự chủ được mà lùi lại.

Họ vẫn còn tỉnh táo, không ngu ngốc đến mức muốn đối đầu trực diện với Thân Hào, nhưng Giang Nghĩa thì khác.

Giang Nghĩa đi thẳng về phía trước.

Anh vừa đi vừa nói: “Đây là bệnh viện, dập thuốc của anh đi.”

Thân Hào khinh thường nói: “Anh là cái thá gì mà cũng dám kêu tôi dập thuốc? Anh tự coi mình là chiến thần Tu La sao? Anh đã không còn chức vụ gì nữa rồi, tên nguil”

Xem ra không có cách nào để ngăn chặn đối phương hút thuốc bằng đàm phán bình thường rồi.

Giang Nghĩa sải bước đi qua, anh đột ngột lao về phía trước nhanh như tên băn muốn tấn công Thân Hào.

Lúc này, Thiên Cơ lao ra, anh ta nhanh nhẹn chặn trước mặt Thân Hào và nắm lấy năm đấm mà Giang Nghĩa vung ra.

Có thể bắt được nắm đấm của Giang Nghĩa trong thời gian ngắn như vậy, sức mạnh của người này không hề tầm thường.

Thân Hào tiếp tục hút thuốc nói: “Giang Nghĩa, anh cho rằng mình rất giỏi đánh nhau đúng không? Để tôi nói cho anh biết, trên đời này còn có người đánh nhau giỏi hơn anh! Vệ sĩ này của tôi mạnh và đánh giỏi hơn anh nhiều, anh cứ chờ chết đi!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1985


Chương 1985

Nhưng anh ta vừa dứt lời, một chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra.

Khắp người Giang Nghĩa tỏa ra một luồng khí mạnh mẽ đến đáng sợ, mạnh đến nỗi khiến Thiên Cơ phải kinh hãi, người có thể k1ch thích Giang Nghĩa tỏa ra luồng khí giết người trên chiến trường đã là một sự khẳng định đối với Thiên Cơ.

Đáng tiếc, cho dù Thiên Cơ có mạnh mẽ cỡ nào cũng không phải là đối thủ của chiến thần Tu La.

Giang Nghĩa đã đàn áp được Thiên Cơ trong phút chốc.

Thậm chí Thiên Cơ còn không thể đứng trước mặt Giang Nghĩa, anh ta từ từ quỳ xuống giống như một nô lệ phục tùng chủ nhân, Thiên Cơ vô cùng miễn cưỡng quỳ xuống trước mặt Giang Nghĩa.

Thân Hào sửng sốt, chuyện gì xảy ra vậy?

Vệ sĩ đáng tin cậy nhất của anh ta lại bị Giang Nghĩa tùy ý làm nhục ư?

“Thiên Cơ, mẹ kiếp anh đứng lên cho tôi!”

Vô ích thôi, Thiên Cơ hoàn toàn không thể đứng dậy.

Giang Nghĩa đi lướt qua Thiên Cơ, khí thế đè ép Thiên Cơ không thể động đậy, đây là sự chênh lệch giữa chiến thần và người thường.

Khi Giang Nghĩa đến trước mặt Thân Hào, anh nhìn chăm chằm anh ta và lạnh lùng nói: “Hình như anh rất thích hút thuốc thì phải?”

Thân Hào không biết nên nói gì mới tốt.

Đến bây giờ anh ta mới nhận ra Giang Nghĩa mạnh mẽ và đáng sợ đến nhường nào.

Anh ta còn chưa kịp phản ứng, Giang Nghĩa đã bóp miệng anh ta, dứt khoát ấn điếu thuốc vào trong miệng Thân Hào!

“Ưm ưm…”

Thân Hào vừa đau vừa khó chịu, đầu lưỡi bị thuốc bỏng đến phát đau.

Anh ta liều mạng muốn thoát ra, nhưng tay của Giang Nghĩa giống như một cái kìm khổng lồ khiến anh ta hoàn toàn không thể thoát ra được.

Thân Hào đau đến độ rớt nước mắt.

Nếu sớm biết như thế thì đã không đấu với Giang Nghĩa rồi.

Lúc này, Đinh Phong Thành hét lên: “Em ơi đừng đánh nữa, Thu Huyền sắp sinh rồi!”

Giang Nghĩa đẩy Thân Hào ra, vội vàng đưa Đinh Thu Huyền đến phòng chờ sinh, gọi bác sĩ giỏi nhất đến chuẩn bị đỡ đẻ!

Thân Hào nằm trên mặt đất, nhổ đầu thuốc lá trong miệng ra, lập tức có một ly nước được đưa tới cho anh ta súc miệng.

Trâm mặc hồi lâu, cuối cùng Thân Hào cũng thở phào nhẹ nhõm, trong lòng dễ chịu hơn một chút.

“Giang Nghĩa, tên khốn kiếp, tao quyết không tha cho mày!”

Với tư cách là cậu chủ của tập đoàn Hoa Thượng, đây là lần đầu tiên Thân Hào chịu nhục nhã như vậy, dù thế nào anh ta cũng không nuốt trôi được cục tức này.

Có thù tất báo!

Về phần Giang Nghĩa, anh hoàn toàn không hề quan tâm đ ến Thân Hào, chỉ dồn hết tâm sức cho Đinh Thu Huyền.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1986


Chương 1986

Sau khi đưa vợ vào phòng chờ, anh lo lắng đợi bên ngoài.

Cứ đi đi lại lại.

Anh hy vọng hai mẹ con được bình an, không xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào.

Giang Nghĩa là một người đàn ông không sợ bất cứ điều gì, nhưng giờ phút này anh không thể không lo lắng và sợ hãi, chỉ vì anh quá quan tâm đ ến vợ con, mà loại chuyện này lại nằm ngoài tầm kiểm soát của anh.

“Đừng xảy ra chuyện, đừng xảy ra chuyện.”

“Tôi thà ông trời lừa dối tôi còn hơn đem vợ con tôi ra làm trò đùa.”

Là chiến thần Tu La toàn năng đó, giờ đây cũng giống như bao người đàn ông khác, lòng đầy lo lắng, bất an, đứng ngồi không yên.

Kiên nhãn đợi hồi lâu, cuối cùng, anh cũng nghe thấy tiếng khóc của đứa trẻ.

“Sinh rồi, sinh rồi!”

Giống như mọi người đàn ông lần đầu làm ba, Giang Nghĩa hào hứng giơ tay đấm đá giữa lối đi.

Đỉnh Phong Thành đi tới, vỗ võ bả vai anh.

“Chúc mừng, giờ em đã được làm ba rồi.”

Cửa phòng sinh mở ra, bác sĩ bước ra: “Chúc mừng, một cô công chúa nhỏ đã chào đời.”

Giang Nghĩa rơi nước mắt.

Người đàn ông cứng rắn cũng dần trở nên dịu dàng, cuối cùng Giang Nghĩa cũng được trải nghiệm cảm giác làm bai “Tôi được làm ba rồi!”

Sau đó, đám người Giang Nghĩa đưa Đinh Thu Huyền và đứa bé về nhà, sắp xếp xong xuôi, bận rộn cho đến sáng hôm sau thì mọi việc mới được giải quyết ổn thỏa.

Sáng sớm hôm sau.

Giang Nghĩa đang ngồi trên sô pha, nhìn đứa bé được quấn trong chăn, hiện rõ sự hạnh phúc.

Mẹ vợ Tô Cầm mừng đến hai mắt híp lại thành một đường thẳng, vô cùng vui sướng.

Ba vợ Đinh Nhị Tiến nhấp một ngụm trà, nói: “Đã đến lúc đặt tên cho đứa bé rồi, nên gọi nó là gì nhỉ?”

Lúc này, Đinh Thu Huyền chậm rãi nói: “Con đã nghĩ kỹ rồi, nên đặt tên cho đứa bé là “Giang Ngọc Dĩnh”, hy vọng nó lớn lên sẽ trở thành một thiếu nữ mảnh mai xinh đẹp.

Đỉnh Phong Thành ở bên cạnh nói: ‘Đó là điều chắc chắn rồi. Em gái anh xinh đẹp như vậy, hơn nữa Giang Nghĩa cũng vô cùng đẹp trai. Con gái của hai đứa nhất định sẽ là một cô gái xinh đẹp.”

Ngay khi cả gia đình đang tận hưởng niềm vui, một cuộc điện thoại đã cắt ngang cuộc trò chuyện của họ.

Sau khi Đinh Phong Thành trả lời điện thoại, khuôn mặt anh ta tối sầm lại, trông đầy suy tư.

Đinh Thu Huyền hỏi: “Anh hai, làm sao vậy?

Có chuyện gì sao?”

Đỉnh Phong Thành do dự nói: “Không sao, chỉ là công ty xảy ra chút chuyện nhỏ, cũng không có gì nghiêm trọng.”

Nếu chỉ là chuyện nhỏ, Đinh Phong Thành sẽ không căng thẳng như vậy, nhất định đã xảy ra chuyện lớn, anh ta nói như vậy chỉ vì không muốn Đinh Thu Huyền lo lắng.

Dù sao thì Đinh Thu Huyền cũng mới sinh con, không nên để cô nghe được những điều không hay.

Nhưng Giang Nghĩa là người thông minh, đương nhiên hiểu rõ chân tướng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1987


Chương 1987

Anh cố ý lấy trong túi ra một bao thuốc lá nói: “Tôi thèm hút thuốc lá rồi, Phong Thành, chúng ta ra ngoài hút một điếu đi.”

“Được”

Đinh Phong Thành và Giang Nghĩa rời khỏi sảnh và đến sân trong.

Giang Nghĩa đưa một điếu thuốc: “Nói đi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì khiến anh căng thẳng như vậy.”

Đỉnh Phong Thành rít một hơi thật sâu rồi nói: “Công ty, đã xảy ra chuyện lớn rồi.”

Quả nhiên là có chuyện.

Giang Nghĩa còn đoán được là chuyện gì đang xảy ra.

Anh bình tĩnh nói: “Có liên quan đến tập đoàn Hoa Thượng không?”

Đỉnh Phượng Thành giơ ngón tay cái lên.

“Có liên quan.”

Đêm qua Giang Nghĩa đã làm cho tập đoàn Hoa Thượng nhục nhã, thậm chí còn đánh cậu chủ nhà người ta – Thân Hào, làm sao bọn họ có thể bỏ qua món nợ này một cách dễ dàng được?

Nếu thật như Đinh Phong Thành nói, tập đoàn Hoa Thượng là gã khổng lồ ở quận Giang Nam thì họ nhất định sẽ không bỏ qua cho Giang Nghĩa.

“Nói đi, cụ thể là chuyện gì?” Giang Nghĩa hỏi.

Đinh Phong Thành rít hai sâu.

“Tập đoàn Hoa Thượng đang để mắt tới chúng ta, muốn đồn chúng ta vào đường cùng.”

“Nhà họ Đinh hiện nằm trong danh sách đen của tập đoàn Hoa Thượng.”

“Vì để tự bảo vệ mình, liên minh Đại Bàng quyết định cắt đứt quan hệ với nhà họ Đinh, xóa tên nhà họ Đinh ra khỏi liên minh”

Hả?

Liên minh Đại Bàng?

Giang Nghĩa hỏi: “Đó là cái gì?”

Đỉnh Phong Thành nhún vai: “Trong mười tháng kể từ khi chú rời đi, Giang Nam đã xảy ra quá nhiều chuyện, và cơ cấu cũng thay đổi rất nhiều. Không nói đến tập đoàn Hoa Thượng là lớn nhất, nhiều công ty khác cũng đang thôn tính tranh giành, đấu đá lẫn nhau.”

“Vì bảo vệ chính mình, hoặc để chống lại thế lực khác, chúng tôi lần lượt thành lập liên minh.”

“Liên minh Đại Bàng là một trong số đó.”

“Nhà họ Đỉnh không thể một mình chống lại nhiều gia tộc lớn và liên minh lớn như vậy, nếu không cẩn thận sẽ bị họ nuốt chứng. Vì tự bảo vệ mình, tôi đã lựa chọn để nhà họ Đinh gia nhập liên minh Đại Bàng.”

“Trong khoảng thời gian này, nhà họ Đinh và liên minh Đại Bàng có quan hệ vô cùng sâu sắc, một mặt được liên minh che chở, mặt khác cũng cung cấp không ít nhân lực, nguồn vốn và hàng hóa.”

“Nếu như bị liên minh Đại Bàng gạch tên thì tình cảnh của nhà họ Đinh sẽ rất nguy hiểm, giống như một con cừu non rời bầy, bất cứ lúc nào cũng có thể bị bầy sói đói ăn thịt.”

“Đã vậy, con sói đói – tập đoàn Hoa Thượng, vẫn còn đang để mắt đến chúng ta.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1988


Chương 1988

Sau khi nghe xong, Giang Nghĩa đã hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Nói một cách đơn giản, liên minh Đại Bàng sợ chọc giận tập đoàn Hoa Thượng nên đã bỏ xe giữ tướng, quyết định loại trừ nhà họ Đinh để tìm cách tự bảo vệ mình.

Giang Nghĩa mỉm cười: ‘Mục đích của nhà họ Đỉnh gia nhập liên minh Đại Bàng không phải là để bảo vệ chính mình sao? Tại sao khi gặp phải vấn đề, việc đầu tiên bọn họ làm là loại bỏ thay vì bảo vệ nhà họ Đinh?”

Đinh Phong Thành bất đắc dĩ lắc đầu: ‘Cái gọi là bảo vệ cũng chỉ tương đối mà thôi, có thể đấu lại thế lực khác, nhưng không thể nào đấu lại tập đoàn Hoa Thượng, cho nên nhà họ Đinh bị gạch tên cũng không có gì lạ.”

Đinh Phong Thành khá bất lực khi nói những lời này.

Với sự phân bổ các thế lực hiện tại ở khu Giang Nam, một khi nhà họ Đinh bị loại khỏi liên minh Đại Bàng, đừng nói đến tập đoàn Hoa Thượng, bất kỳ liên minh nào lớn hơn một chút đều có thể nuốt chửng nhà họ Đinh.

Chẳng lẽ nhà họ Đinh sẽ kết thúc trong tay Đỉnh Phong Thành sao?

Nghĩ đến đây, Đinh Phong Thành rất lo lắng, anh ta hút hết điếu này đến điếu khác, vô cùng chán nản.

Tuy nhiên, dường như Giang Nghĩa không quan tâm lắm.

Anh lặng lẽ nhìn những đám mây trên bầu trời, nhẹ nhàng nói: “Khi nào thì họp?”

“Một giờ chiều.”

“Tôi đi với anh.”

“Hả? Em muốn làm gì?”

Giang Nghĩa cười nhẹ: “Chả làm gì cả, chỉ đi gặp người của liên minh Đại Bàng và khuyên họ đừng làm điều ngu ngốc thôi.

Yên tâm, tôi sẽ không làm loạn.”

Định Phong Thành nhún vai và nói: “Số lần em làm loạn còn ít sao?”

Một giờ chiều, Đinh Phong Thành lái xe đưa Giang Nghĩa tới trụ sở chính của liên minh Đại Bàng.

Bước vào phòng họp, người của những công ty khác đều đã có mặt và đang ngồi thành một vòng tròn, trông có vẻ như đang cùng nhau thương lượng để đối phó với Đinh Phong Thành.

Minh chủ của liên minh Đại Bàng – Nhạc Huân, nâng tách nhấp một ngụm trà, đôi mắt vấn luôn dán chặt vào Giang Nghĩa.

Người đàn ông này, chính là người đã ẩu đả với Thân Hào.

Đứng yên.

Đỉnh Phong Thành cũng không khách khí, hỏi thẳng vào vấn đề: “Có phải minh chủ Nhạc nên cho tôi một lời giải thích hay không? Sao có thể tùy tiện đá nhà họ Đinh chúng tôi ra như vậy chứ?”

Nhạc Huân cười to, anh ta cũng không định khách khí, vào lúc này mà nói lời rỗng tuếch thì cũng chẳng có nghĩa lý gì, trực tiếp trả lời: ‘Đêm qua các người đã làm gì, trong lòng không biết sao? Làm ra chuyện như thế mà cậu còn cảm thấy tôi có thể tha cho cậu à?”

Đỉnh Phong Thành tiếp tục nói: “Trước đây khi nhà họ Đinh chúng tôi mới gia nhập, đã là nói có phúc cùng hưởng có họa cùng chia. Sao nào, vừa gặp khó khăn đã sốt sắng đá nhà họ Đinh chúng tôi ra ngoài, quên mất lời thề khi đó rồi à?”

“Sự tồn tại của liên minh Đại Bàng không phải là muốn giúp những đồng minh gặp nạn sao? Nếu cái gọi là trợ giúp đó chính là một chân đá văng đồng minh ra ngoài, vậy sự tồn tại của liên minh Đại Bàng có cần thiết không?”
 
Back
Top Dưới