Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1947


Chương 1948

“Là ba để nó đi đối phó với Giang Nghĩa, kết quả là bị Giang Nghĩa nắm được điểm yếu nên cắn ngược lại một phát. Thậm chí Giang Nghĩa còn muốn thông qua Quốc Đống để mở ra một lỗ hổng, phá huỷ toàn bộ nhà họ Đàm nữa.”

“Quốc Đống là một đứa trẻ vô cùng hiên lành, trọng tình trọng nghĩa.”

“Nó lựa chọn hy sinh bản thân để bảo vệ nhà họ Đàm. Mục đích chính là không để Giang Nghĩa được như ý. Nó thật sự quá ngốc mà.”

Quả là một kẻ nhanh mồm nhanh miệng, đổi trắng thay đen.

Đàm Quốc Đống chết vì Giang Nghĩa mà qua miệng ông ta lại thành chết vì nhà họ Đàm, vì Đàm Vĩnh Thắng – ông ta mà chết vậy.

Tài ăn nói như này thật sự không thể chê được.

Lúc này Đàm Thành Nghĩa cũng đã giận đến mức mất đi lý trí, bị mấy câu của Đàm Vĩnh Thắng làm nhảy dựng lên. Ông ta nhất thời tức giận, đau thương và giận dữ cùng lúc tràn ngập trong lòng.

Đàm Thành Nghĩa ngẩng đầu lên gào lớn: “Giang Nghĩa, tôi và cậu không đội trời chung. Nhất định tôi sẽ dùng cái đầu của cậu để tế bái cho đứa con trai đã chết của tôi!”

Đàm Vĩnh Thắng và quản gia già liếc nhìn nhau, cùng lộ ra nụ cười mỉm.

Chuyến đi này rất đáng giá.

Đàm Vĩnh Thắng vội vàng nói: ‘Mau mau mau, mở còng tay và xích chân cho Thành Nghĩa, để nó đi ra ngoài, khôi phục lại thân phận cho nó. Sau này nói với bên ngoài là năm đó Thành Nghĩa bị bỏng, nhiều năm qua vẫn luôn dưỡng bệnh, bây giờ mới khoẻ lại như cũ.”

“Sau đó nhường vị trí để trống của Quốc Đống lại cho Thành Nghĩa.”

“Từ giờ trở đi, Thành Nghĩa chính là Phó giám đốc nhà họ Đàm chúng ta, địa vị chỉ dưới tôi thôi. Tất cả mọi người đều phải nghe lệnh của Thành Nghĩa.”

“Sau này, chờ thời cuộc ổn định rồi tôi sẽ về hưu, để Thành Nghĩa đảm nhiệm chức gia chủ!”

Miếng bánh mà ông ta vẽ ra này thật sự rất thơm.

Rất nhanh sau đó, quản gia đã cởi hết mọi trói buộc cho Đàm Thành Nghĩa. ‘Kẻ điên”

bị giam nhiều năm cuối cùng cũng được thả ra.

Ông ta nhìn chăm chằm Đàm Vĩnh Thắng hồi lâu rồi nói: “Cáo già, nghe cho rõ đây, tôi không phải đang làm việc cho ông. Tôi diệt trừ Giang Nghĩa chỉ là vì báo thù cho Quốc Đống mà thôi. Ông đừng có tưởng bởi”

Đàm Vĩnh Thắng nói: ‘Con muốn thế nào cũng được. Ba già rồi nên cũng trở nên vô dụng. Sau này nhà họ Đàm tuỳ con quyết định.”

Đàm Thành Nghĩa vung tay lên rồi đi thẳng ra ngoài.

Nhìn bóng lưng rời đi của Đàm Thành Nghĩa, Đàm Vĩnh Thăng cười lớn: ‘Một quân cờ mới tinh được ra đời.”

Ông ta quay đầu lại hỏi: “Đúng rồi, bên phía Vụ Mỹ Lan xử lý thế nào rồi?”

Quản gia già lạnh lùng đáp: “Ông cứ yên tâm đi, tôi đã làm xong theo như lời ông nói rồi. Người đàn bà lớn tuổi đó đã bị “xử lý”.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1948


Chương 1949

Đàm Thành Nghĩa, một người đàn ông đã mất tích nhiều năm, thậm chí đã bị rất nhiều người cho rằng đã chết, trở về một lần nữa.

Chuyện đầu tiên ông ta làm chính là về nhà gặp vợ mình – Vu Mỹ Lan.

“vợt”

Đàm Thành Nghĩa kích động đi về phía vợ mình. Vốn tưởng rằng bà ấy cũng sẽ kích động ôm lấy ông ta, dốc bầu tâm sự với ông ta.

Nhưng ai ngờ Vu Mỹ Lan lại vẫn ngồi ngơ ngác ở đó, mặt không cảm xúc.

Đây không phải biểu cảm mà một người bình thường sẽ có.

Thoáng chốc, Đàm Thành Nghĩa đã nhìn ra vấn đề. Ông ta hỏi người giúp việc đang ở bên cạnh chăm sóc: ‘Vợ tôi bị làm sao vậy?”

Người giúp việc hốt hoảng giải thích: “Vì chuyện cậu chủ tự sát mà bà chủ đau lòng quá độ, dân đến mất trí!”

Ý là bây giờ Vu Mỹ Lan đã biến thành một kẻ ngốc.

Đàm Thành Nghĩa khó mà tin được chuyện như vậy lại xảy ra. Mình đã mất đi con trai không nói, ngay cả vợ cũng…

“Vợi”

Đàm Thành Nghĩa gọi lại một lần nữa nhưng Vu Mỹ Lan vẫn không có chút phản ứng nào.

Người vẫn chưa chết nhưng lại không có phản ứng.

Bà ấy đã biến thành kẻ ngốc.

Đàm Thành Nghĩa ôm Vu Mỹ Lan vào lòng, đôi mắt đỏ quạch, nghiến răng nói: ‘Giang Nghĩa, cậu hại tôi tan nhà nát cửa. Nhất định tôi sẽ khiến cậu nợ máu phải trả bằng máu!”

Ông ta vung tay lên nói với cấp dưới: “Chuẩn bị cho tôi ít đồ. Tôi muốn đích thân tới khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc một chuyến, gặp lại Giang Nghĩa một lát.”

Giờ phút này, Giang Nghĩa đang ở trong phòng họp của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, gặp mặt người nhà họ Triệu và người nhà họ Khương.

Có Triệu Hải Nhân và Tê Vân Mỹ đến †ừ nhà họ Triệu. Còn nhà họ Khương có Khương Lị và Văn Vân Chi. Toàn bộ đều đến đông đủ. Những người này đều là những nhân vật lớn có thân phận nổi tiếng ở thủ đô. Ai cũng là người chạm tay vào là bỏng.

Sau khi mọi người ngồi xuống, Giang Nghĩa chủ động mở miệng nói: “Tối ngày hôm qua nhà họ Đàm đã xảy ra một chuyện lớn, tôi tin rằng mọi người cũng biết cả rồi.

Đàm Quốc Đống tự sát bỏ mạng, tiện thể “mang theo’ một chỉ nhánh của nhà họ Đàm.

Mọi người nhìn nhau, không ai nói gì.

Tất nhiên bọn họ đều biết có chuyện như Vậy xảy ra. Nhưng bọn họ không tiện lên tiếng vì mỗi người ở đây đều biết, Đàm Quốc Đống chết vì muốn bảo vệ Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa và Đàm Quốc Đống là một cặp anh em cũng không biết có được tính là anh em không nữa, coi như là cũng có tình cảm.

Giang Nghĩa nói tiếp: ‘Bây giờ là lúc nhà họ Đàm suy yếu nhất, cũng là cơ hội phù hợp nhất để chúng ta hạ gục nhà họ Đàm. Ba bên chúng ta cùng hợp tác. Hai bên nhà họ Khương và nhà họ Triệu tiếp tục thâm nhập vào trong nhà họ Đàm. Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc sẽ phụ trách việc trợ giúp.

Ba bên từng bước xâm chiếm nhà họ Đàm.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1949


Chương 1949

Đàm Thành Nghĩa, một người đàn ông đã mất tích nhiều năm, thậm chí đã bị rất nhiều người cho rằng đã chết, trở về một lần nữa.

Chuyện đầu tiên ông ta làm chính là về nhà gặp vợ mình – Vu Mỹ Lan.

“vợt”

Đàm Thành Nghĩa kích động đi về phía vợ mình. Vốn tưởng rằng bà ấy cũng sẽ kích động ôm lấy ông ta, dốc bầu tâm sự với ông ta.

Nhưng ai ngờ Vu Mỹ Lan lại vẫn ngồi ngơ ngác ở đó, mặt không cảm xúc.

Đây không phải biểu cảm mà một người bình thường sẽ có.

Thoáng chốc, Đàm Thành Nghĩa đã nhìn ra vấn đề. Ông ta hỏi người giúp việc đang ở bên cạnh chăm sóc: ‘Vợ tôi bị làm sao vậy?”

Người giúp việc hốt hoảng giải thích: “Vì chuyện cậu chủ tự sát mà bà chủ đau lòng quá độ, dân đến mất trí!”

Ý là bây giờ Vu Mỹ Lan đã biến thành một kẻ ngốc.

Đàm Thành Nghĩa khó mà tin được chuyện như vậy lại xảy ra. Mình đã mất đi con trai không nói, ngay cả vợ cũng…

“Vợi”

Đàm Thành Nghĩa gọi lại một lần nữa nhưng Vu Mỹ Lan vẫn không có chút phản ứng nào.

Người vẫn chưa chết nhưng lại không có phản ứng.

Bà ấy đã biến thành kẻ ngốc.

Đàm Thành Nghĩa ôm Vu Mỹ Lan vào lòng, đôi mắt đỏ quạch, nghiến răng nói: ‘Giang Nghĩa, cậu hại tôi tan nhà nát cửa. Nhất định tôi sẽ khiến cậu nợ máu phải trả bằng máu!”

Ông ta vung tay lên nói với cấp dưới: “Chuẩn bị cho tôi ít đồ. Tôi muốn đích thân tới khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc một chuyến, gặp lại Giang Nghĩa một lát.”

Giờ phút này, Giang Nghĩa đang ở trong phòng họp của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, gặp mặt người nhà họ Triệu và người nhà họ Khương.

Có Triệu Hải Nhân và Tê Vân Mỹ đến †ừ nhà họ Triệu. Còn nhà họ Khương có Khương Lị và Văn Vân Chi. Toàn bộ đều đến đông đủ. Những người này đều là những nhân vật lớn có thân phận nổi tiếng ở thủ đô. Ai cũng là người chạm tay vào là bỏng.

Sau khi mọi người ngồi xuống, Giang Nghĩa chủ động mở miệng nói: “Tối ngày hôm qua nhà họ Đàm đã xảy ra một chuyện lớn, tôi tin rằng mọi người cũng biết cả rồi.

Đàm Quốc Đống tự sát bỏ mạng, tiện thể “mang theo’ một chỉ nhánh của nhà họ Đàm.

Mọi người nhìn nhau, không ai nói gì.

Tất nhiên bọn họ đều biết có chuyện như Vậy xảy ra. Nhưng bọn họ không tiện lên tiếng vì mỗi người ở đây đều biết, Đàm Quốc Đống chết vì muốn bảo vệ Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa và Đàm Quốc Đống là một cặp anh em cũng không biết có được tính là anh em không nữa, coi như là cũng có tình cảm.

Giang Nghĩa nói tiếp: ‘Bây giờ là lúc nhà họ Đàm suy yếu nhất, cũng là cơ hội phù hợp nhất để chúng ta hạ gục nhà họ Đàm. Ba bên chúng ta cùng hợp tác. Hai bên nhà họ Khương và nhà họ Triệu tiếp tục thâm nhập vào trong nhà họ Đàm. Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc sẽ phụ trách việc trợ giúp.

Ba bên từng bước xâm chiếm nhà họ Đàm.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1950


Chương 1950

Trong một tháng, tôi muốn nhà họ Đàm biến mất khỏi thủ đô!”

Một tháng ư?

Điều này cũng quá vội vàng rồi.

Nói thế nào đi chăng nữa thì nhà họ Đàm cũng là một gia tộc lớn hàng đầu. Yêu cầu người ta biến mất trong một tháng thì không khỏi hơi cao quá.

Tê Vân Mỹ nói: “Chủ tịch Giang, có phải anh nóng vội quá rồi không?”

Giang Nghĩa lắc đầu một cái: ‘Không, tôi biết rõ mình đang làm gì. Nếu chúng ta không thể nhân cơ hội này mà tóm lấy nhà họ Đàm, vậy thì chờ đến khi nhà họ Đàm khôi phục lại như cũ, muốn giải quyết nó thật sự sẽ rất khó khăn.”

Mọi người ngồi đây nhìn nhau.

Đúng thật đây là một cơ hội ngàn năm có một, là Đàm Quốc Đống dùng mạng sống tạo ra, không thể lãng phí.

Ngay lúc bọn họ vừa mới chuẩn bị bàn bạc xem phải tấn công nhà họ Đàm như thế nào thì cửa bị đẩy ra, Miêu Đồng đứng ở cửa căng thẳng nói: “Chủ tịch Giang, có người muốn gặp anh.”

Giang Nghĩa hơi nhíu mày: “Ai?”

“Đàm Thành Nghĩa!”

Cái tên Miêu Đồng vừa nói ra thật sự doạ cho mọi người ở đây giật nảy mình. Ngay cả Giang Nghĩa trong phút chốc cũng không kịp phản ứng. Sao người đàn ông này lại đột nhiên xuất hiện vậy?

Phải biết rằng Giang Nghĩa có nhiệm vụ lớn nhất đó là tìm ra Đàm Thành Nghĩa.

Hơn nữa, còn phải cứu ông ta ra khỏi tay Đàm Vĩnh Thắng. Đây là chuyện mà anh đã đồng ý với Đàm Quốc Đống.

Nhưng ai mà ngờ Đàm Thành Nghĩa lại đi thẳng tới đây tìm anh chứ?

Vậy tức là Giang Nghĩa không cần đi giải cứu Đàm Thành Nghĩa nữa. Một nöi lòng đã được giải quyết ư?

Trên đời này có chuyện tốt như vậy sao?

Khương Lị nói: ‘Không đúng, chẳng phải mấy năm trước Đàm Thành Nghĩa đã chôn thân trong biển lửa, cùng kiểu chết với đứa con trai Đàm Quốc Đống của ông ta rồi sao? Sao lại đột nhiên sống lại?”

Tất cả mọi người đều trố mắt nhìn nhau, chẳng hiểu gì.

Tuy những năm này vấn luôn có những lời đồn đại rằng Đàm Thành Nghĩa đang bị giam giữ bí mật. Nhưng dù sao thì đó cũng chỉ là lời đồn mà thôi. Không ai nghĩ nó là thật.

Khương Lị hỏi: ‘Miêu Đồng, cô chắc chắn đó là Đàm Thành Nghĩa sao?”

Miêu Đồng đáp: “Tôi cũng không biết Đàm Thành Nghĩa trông như thế nào. Là chính ông ta nói vậy. Hơn nữa ông ta còn rất hung hăng. Chủ tịch Giang, anh mau ra xem một chút đi.”

“Được. Giang Nghĩa đứng dậy. Có phải Đàm Thành Nghĩa hay không thì đi ra xem là biết.

Anh không biết ông ta nhưng những người đã ở thủ đô lâu như Triệu Hải Nhân và Khương Lị thì sẽ biết. Bọn họ và Đàm Thành Nghĩa lớn lên cùng nhau, từ nhỏ đã quen biết.

Chỉ cần liếc nhìn một cái là biết có phải Đàm Thành Nghĩa hay không ngay.

“Đi ra xem chút đi”

Tất cả mọi người đều ngồi không yên, cùng đi ra khỏi phòng họp, tới phòng khách tầng một của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.

Chỉ thấy có một đám người đứng trong sảnh lớn. Trong đó dẫn đầu là một người đàn ông vóc dáng cao lớn nhưng khuôn mặt rất gầy gò. Trông ông ta khá giống Đàm Quốc Đống, chỉ là già nua và gầy yếu hơn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1951


Chương 1951

Dù sao thì cũng đã bị nhốt mấy năm nên tình trạng cơ thể của Đàm Thành Nghĩa cũng không được tốt lắm.

Trong khoảnh khắc nhìn thấy người đàn ông này, mấy người Triệu Hải Nhân đều giật mình. Đây không phải Đàm Thành Nghĩa thì còn là ai được nữa?

Triệu Hải Nhân là người đầu tiên bước tới, ngạc nhiên hỏi: “Đàm Thành Nghĩa? Ông còn sống ư?!”

Đàm Thành Nghĩa hừ lạnh một tiếng rồi nói: “Đương nhiên là còn sống rồi. Mấy năm nay tôi chỉ là đang dưỡng bệnh thôi.”

Triệu Hải Nhân giơ ngón tay cái lên: ‘Ông nhịn giỏi quá đó nha. Người ngoài cứ nói ông chết rồi mà ông cũng không ra giải thích một chút.”

“Cần phải giải thích với các người à?”

Đàm Thành Nghĩa cứ như ăn thuốc súng Vậy, câu nào câu nấy đều cực kỳ hung hăng.

Mặt Triệu Hải Nhân lộ vẻ không vui.

Anh ta còn tưởng rằng Đàm Thành Nghĩa đang giận cá chém thớt Đàm Vĩnh Thắng vì chuyện của con trai mình nên cố ý tới đây hợp tác với bọn họ. Ai ngờ câu nào của Đàm Thành Nghĩa cũng như oán hận người khác. Điều này khiến Triệu Hải Nhân cảm thấy không thoải mái.

Khương Lị ở bên cạnh nói: “Thành Nghĩa à, tôi biết ông vừa mất con nên tâm trạng không tốt. Nhưng ông không thể trút giận lên đầu chúng tôi được. Hơn nữa, lần này ông tới là để hợp tác với chúng tôi phải không? Nào, chúng ta cùng vào rồi nói.”

Hợp tác ư?

Đàm Thành Nghĩa hừ một tiếng rồi nói: “Hôm nay tôi tới đây là để tặng cho các người một món quà.”

Ông ta vừa nói vừa vung tay lên. Mấy tên cấp dưới cường tráng vác một cái quan tài đi vào phòng khách.

“Thả xuống đi.”

Cấp dưới đặt cái quan tài đen thui kia trong sảnh lớn.

Đàm Thành Nghĩa võ lên quan tài một cái rồi nói: “Xin lỗi nhé, hôm nay tôi tới vội vàng quá nên chưa kịp chuẩn bị nhiều, chỉ mang theo một cái quan tài thôi.”

Ông ta chỉ tay vào Giang Nghĩa: “Cái quan tài này là chuẩn bị cho cậu đấy, Giang Nghĩa!”

Sau đó ông ta lại đảo mắt nhìn mọi người rồi nói một cách hăn học: Nhưng các người đừng lo lắng, những kẻ đang có mặt ở đây, tôi đều sẽ chuẩn bị xong quan tài đầy đủ cho các người. Đảm bảo sẽ không để các người chết mà không có chỗ nằm!”

Lời nói của Đàm Thành Nghĩa khiến mọi người ở đây đều sững sờ, những lời này là có ý gì?

Vừa rồi họ còn đang thương lượng phải làm sao để báo thù cho Đàm Quốc Đống, tại sao Đàm Thành Nghĩa lại không biết tốt xấu, vừa đến đã đòi đánh đòi giết, uống nhầm thuốc rồi à?

Triệu Hải Nhân là người đầu tiên đứng ra mắng: “Đàm Thành Nghĩa, ông xem bản thân chính là củ hành tây thật đấy à?

Còn đòi đưa cho bọn tôi mỗi người một cô quan tài, ha ha, theo tôi thấy ông nên chuẩn bị cho mình một cỗ quan tài đi!

Tránh đến lúc đó chết không có chỗ chôn.”

Giang Nghĩa nhanh chóng đứng ra, ngăn cho cuộc khẩu chiến ngày càng leo thang hơn nữa.

Đáng lý ra họ phải là “chiến hữu” mới đúng, tại sao lúc này lại cãi nhau với người của mình cơ chứ?

Không đúng, không hợp lý.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1952


Chương 1952

Giang Nghĩa nói với Đàm Thành Nghĩa: “Chú Đàm à, có phải giữa chúng ta có hiểu lầm gì không?”

Đàm Thành Nghĩa cười lạnh: “Chú à? Đừng gọi tôi thân thiết đến thế! Giang Nghĩa, cậu hại chết con trai tôi, món nợ này tôi sẽ tính rõ với cậu, cậu hãy đợi đó đi.”

Tất cả mọi người đều kinh ngạc.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Hiểu lầm, chắc chắn là hiểu lầm! Hình như Đàm Thành Nghĩa bị Đàm Vĩnh Thắng lừa rồi, nếu không sẽ không thể nói ra những lời như vậy được.

Khương Lị là người đầu tiên lên tiếng: “Thành Nghĩa, cái chết của Quốc Đống không liên quan gì đến chủ tịch Giang cả.

Cậu ta bị Đàm Vĩnh Thắng hại chết đấy, ông nên đi tìm Đàm Vĩnh Thắng báo thù mới đúng, tại sao lại tìm chủ tịch Giang?”

Đàm Thành Nghĩa nói: ‘Đừng giở trò này với tôi! Các người nói Quốc Đống bị ba tôi g**t ch*t? Dựa vào cái gì chứ? Lý do là gì?

Quốc Đống là cháu trai ruột của ông ta, tại sao ông ta lại phải giết cháu ruột mình chứ? Hơn nữa, bây giờ các người hợp tác với nhau là muốn làm gì? Không phải là muốn đẩy nhà họ Đàm tôi vào chỗ chết sao? Còn dám ở đây diễn kịch với tôi, phì!”

Mọi người hoàn toàn không nói nên lời.

Trong ấn tượng của họ, Đàm Thành Nghĩa không phải là người dễ kích động, không có đầu óc như vậy.

Ngược lại, từ nhỏ đến lớn, Đàm Thành Nghĩa luôn là biểu tượng của sự “thông minh’.

Trước đây lúc đi học, Khương Lị, Triệu Hải Thành đã không ít lần bị lấy ra so sánh với Đàm Thành Nghĩa. Hai người họ đều thua xa Đàm Thành Nghĩa, nhưng hôm nay sao ông ta lại biểu hiện như một đứa trẻ vậy?

Giống hệt con nít, thật buồn cười.

Ây, có lẽ là nỗi đau do con mất khiến ông ta hoàn toàn mất phương hướng rồi.

Đàm Thành Nghĩa không nói gì thêm, quay người rời khỏi, chỉ để lại cỗ quan tài lớn đen như mực.

Trong đại sảnh.

Đám người Giang Nghĩa đều rất ngượng ngùng.

Vốn dĩ đã hứa với Đàm Quốc Đống là sẽ cứu Đàm Thành Nghĩa, nhưng bây giờ lại trở thành kẻ thù không đội trời chung với ông ta, làm sao giải quyết vấn đề nan giải này đây?

Quá khó.

Triệu Hải Nhân phủi tay áo: ‘Đúng là đau đầu, bỏ đi, tôi về trước đây, tiếp tục làm chương trình đó đi, gây thêm phiền phức cho nhà họ Đàm đi.”

Anh ta và Tê Vân Mỹ tạm thời lựa chọn rời – khỏi đây.

Khương Lị bước đến võ lên vai Giang Nghĩa, an ủi: “Yên tâm đi, tôi sẽ luôn đứng về phía cậu. Dù cho Đàm Thành Nghĩa hồ đồ đến đâu thì chúng ta cũng có thể tìm được cách để ông ta hiểu, thật ra chúng ta mới là người tốt.”

Sau đó Khương Lị và Văn Vân Chi cũng rời đi.

Trong đại sảnh chỉ còn lại hai người là Giang Nghĩa và Miêu Đồng.

Miêu Đồng nhìn Giang Nghĩa, rồi lại nhìn sang cỗ quan tài kia, bĩu môi nói: “Thật sự tức chết tôi rồi! Chủ tịch Giang, anh tận †âm tận lực nghĩ cách cứu Đàm Thành Nghĩa ra, kết quả ông ta không những không cảm ơn mà còn lấy oán trả ơn nữa!”

Giang Nghĩa lại lắc đầu, trả lời: “Dù sao Đàm Quốc Đông cũng chết vì tôi, còn Đàm Thành Nghĩa có lẽ là do bị khiêu khích nên mới như vậy. Ông ta không sai, là Đàm Vĩnh Thắng Sai.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1953


Chương 1953

Miêu Đồng không đồng ý: “Chủ tịch Giang, – đã đến lúc này rồi mà anh còn nói thay cho tên khốn đó, anh đúng thật là quá lương thiện.”

Cô ta quay đầu lại, nhìn cỗ quan tài đen như mực: “Nhìn cõ quan tài này là thấy buồn nôn, đúng là điềm xấu, bây giờ tôi sẽ sắp xếp người chuyển nó đi ngay.”

Chuyển đi?

Đợi một chút.

Giang Nghĩa bước đến cỗ quan tài đó, đưa tay ra võ lên, vừa đi vòng quanh quan tài vừa suy nghĩ những lời Đàm Thành Nghĩa vừa nói.

Sau đó, anh đưa tay đẩy quan tài ra một chút.

“Chủ tịch Giang, anh làm gì vậy?”

“Muốn xem thử thôi.”

Giang Nghĩa mở nắp ra, bên trong trống không, là một cỗ quan tài trống rỗng.

Giang Nghĩa khẽ nhíu mày.

Sau đó, ngay trước mặt Miêu Đồng, anh xoay người bước vào đó nằm!

Miêu Đồng bị dọa một phen: “Chủ tịch Giang, anh không phải bị Đàm Thanh Nghĩa bỏ bùa rồi chứ? Sao hành động lại kỳ lạ như vậy?”

Giang Nghĩa cười khổ nói: ‘Đừng nói bậy, giúp tôi đậy nắp quan tài lại đi.”

“Cái gì?”

“Đậy nắp lại!”

HỘ)”

Miêu Đồng bất đắc dĩ, chỉ đành làm theo những gì Giang Nghĩa nói, dốc hết toàn bộ sức lực, cuối cùng cũng đậy được nắp quan tài lại.

Giang Nghĩa cứ như vậy, im lặng nằm trong quan tài.

Sau khi quan tài được đậy lại thì bên trong tối đen như mực.

Anh năm trong đó vài giây, đưa tay sờ thử bên trong nắp quan tài, chân mày nhíu lại, lập tức móc điện thoại ra mở đèn pin, chiếu lên mặt trong của nắp quan tài.

Lúc này, trên mặt Giang Nghĩa lập tức nở nụ cười.

“Cõ quan tài này tặng đáng lắm.”

Sau đó, Giang Nghĩa bảo Miêu Đồng đẩy nắp quan tài, để mình xoay người đi ra.

Anh dặn dò: “Gọi người mang cỗ quan tài này đến phòng làm việc của tôi.”

“Không phải chứ? Chủ tịch Giang, anh điên rồi sao?”

“Làm như những gì tôi nói.”

Nói xong Giang Nghĩa rời đi mà không thèm quay đầu, cứ như phải xử lý chuyện gì đó khẩn cấp.

Miêu Đồng nhún vai, chỉ đành sắp xếp người khiêng quan tài thôi.

“Chao ôi, thật sự không hiểu chủ tịch Giang nghĩ gì nữa.”

Biệt thự nhà họ Đàm.

Đàm Vĩnh Thắng ngồi trên sofa, quản gia già vội vàng đi đến, mặt mày hớn hở nói: “Lão gia, có tin tốt.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1954


Chương 1954

“Tin tốt gì vậy?”

“Đàm Thành Nghĩa đi tìm Giang Nghĩa tính sổ rồi”

“Ồ?’ Đàm Vĩnh Thăng hỏi: “Tính sổ thế nào? Đưa người tới đánh nhau sao?”

“Không phải vậy.” Quản gia già nói tiếp: “Đàm Thành Nghĩa tặng cho Giang Nghĩa một cỗ quan tài, còn cãi nhau với Triệu Hải Nhân và Khương Lị nữa. Lần này thật sự sắp đánh nhau rồi.”

Đàm Vĩnh Thắng hỏi tiếp: “Vậy nó có phát hiện ra Vu Mỹ Lan có vấn đề gì không?”

Quản gia già thật thà nói: “Vậy thì không có, chúng ta làm rất gọn gàng, không để lại cơ hội gì để ông ta phát hiện ra”

“Ừm, không tệ.”

Hai người họ đang thương lượng bước tiếp theo trong kế hoạch thì có người đến báo Đàm Thành Nghĩa đến rồi.

Đến nhanh thật!

Đàm Vĩnh Thắng đứng dậy đi ra ngoài, đúng lúc thấy Đàm Thành Nghĩa đang đi đến.

“Thành Nghĩa, mày đến tìm tao có chuyện già”

“Tôi cần ông giúp.” Đàm Thành Nghĩa trả lời tương đối ngắn gọn.

“Được thôi, muốn tao giúp mày thế nào?”

“Tôi muốn ông bỏ tiền ra mua chuộc người sản xuất của hai chương trình “Just Running”, “Giọng ca vàng” của nhà họ Triệu, dù là bao nhiêu tiền cũng phải bỏ rai”

Đàm Vĩnh Thắng chau mày: “Tao biết _ người sản xuất chương trình này, trình độ rất bình thường, có dùng được không đấy?”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Đàm Thanh Nghĩa cười lạnh lùng nói: “Trình độ thế nào không quan trọng, thứ tôi cần là một tín hiệu tấn công, để nói với nhà họ Triệu rằng nhà họ Đàm chúng ta không dễ chọc.”

“Được, tao ủng hộ mày.” Đàm Vĩnh Thắng vung tay: “Quản gia, lập tức thông báo xuống, dùng tiền mua chuộc người sản xuất của chương trình, không cần biết đối phương cần bao nhiêu, cứ thỏa mãn hết.”

“Vâng. Quản gia già nhanh chóng đi làm ngay.

Đàm Thành Nghĩa xoay người rời đi, chuyện cần nói cũng nói xong rồi, ông ta rất căm ghét Đàm Vĩnh Thắng, không muốn ở lại đây thêm một giây nào.

Đàm Vĩnh Thắng nắm chặt tay lại, nhìn theo bóng lưng của Đàm Thành Nghĩa lẩm bẩm một mình: “Nhóc con, bây giờ mày đắc ý lắm đúng không? Đừng quên tự do ‘ của mày là do tao ban tặng! Đợi khi mày giúp tao giải quyết xong Giang Nghĩa, thì thứ chào đón mày chính là giấc ngủ ngàn thu, xuống đó gặp mặt con trai cưng Đàm Quốc Đống của mày đi!”

Là một người ba, không ai có thể ác độc đến mức này như Đàm Vĩnh Thắng cả.

Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.

Cô quan tài đen như mực kia đã được chuyển vào, Giang Nghĩa nhìn thoáng một lát, không lên tiếng.

Không lâu sau Bạch Dương đã vội vàng đi vào.

Căn cứ theo sự sắp xếp của Giang Nghĩa, Bạch Dương phụ trách tiếp xúc với nhà họ Triệu, Bảo Bình phụ trách tiếp xúc với nhà họ Khương, Miêu Đồng phụ trách công việc nội bộ của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.

Bây giờ, nhìn Bạch Dương vội vàng như thế chắc chăn là nhà họ Triệu xảy ra chuyện gì rồi.

Quả nhiên như những gì Giang Nghĩa nghĩ, Bạch Dương đi vào và nói: “Chỉ huy, xảy ra chuyện rồi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1955


Chương 1955

“Nói đi.”

“Đàm Thành Nghĩa bỏ ra một số tiền lớn mua người sản xuất của ‘.Just Running” và “Giọng ca vàng” rồi.”

“Hả?”

Thật ra trình độ của người sản xuất ấy cũng thuộc tâm trung, không phải là người đứng đầu.

Nhưng vấn đề là nếu như người này bị cướp đi, thì thể diện của nhà họ Triệu để ở đâu được nữa? Hơn nữa, người sản xuất đó quản lý một lượng lớn thông tin của cả hai chương trình, thả người đó cho đối thủ là một sự nguy hiểm rất lớn.

Tuyệt đối không thể thả.

Đang nói thì Triệu Hải Nhân gọi điện thoại đến, cũng nói đến cùng một chuyện.

Cuối cùng Triệu Hải Nhân hỏi: “Giang Nghĩa, anh ra ý kiến đi, người sản xuất này có thả hay không?”

Giang Nghĩa trả lời đúng bốn chứ: “Kiên quyết không thải”

“Vậy được, dù cho là bao nhiêu tiền tôi cũng sẽ giữ người sản xuất này lại.” Nói xong, Triệu Hải Nhân cúp điện thoại.

Một tiếng sau đó, việc phân phối vẫn tiếp tục.

Trừ người sản xuất ra thì một lượng lớn nhân viên của hai chương trình, thậm chí bao gồm cả diễn viên đều bị nhà họ Đàm mạnh mẽ cướp đi, nhà họ Triệu phải vật lộn để ứng phó.

Giang Nghĩa cũng tham gia giúp đỡ, chung tay với nhà họ Triệu để giữ những người đó lại.

So về tiền thì nhà họ Đàm có lợi thế hơn.

Vừa xuất hiện là Đàm Thành Nghĩa đã dùng tiền, cũng xem như đi một nước cờ để hạ uy phong của họ. Cuối cùng cho dù không cướp được người đi thì cũng khiến đám người Giang Nghĩa và Triệu Hải Nhân chán ghét một phen.

Ngay vào lúc Giang Nghĩa đang ứng phó đến mệt mỏi thì tin tức tệ hơn được truyền đến.

Bảo Bình vội vàng bước đến, đi thẳng vào phòng làm việc, câu đầu tiên chính là: “Chỉ huy, xảy ra chuyện rồi!”

Giang Nghĩa ngẩng đầu hỏi: “Lại chuyện gì nữa?”

Bảo Bình thở dài: ‘Đàm Thành Nghĩa đã mua chuộc hết tất cả các quản lý cấp cao của Phồn Tinh các rồi, đồng thời thành lập một công ty mới, gọi là “Tinh Nguyệt các”

hành động này là đang muốn đối nghịch với nhà họ Khương và chỉ huy đấy!”

“Hả?”

Giang Nghĩa dựa ra sau, tiện tay vứt cây viết máy màu đen trong tay.

Quả nhiên xảy ra chuyện rồi.

“Hay cho một chiêu dương đông kích tây, Đàm Thành Nghĩa, có bản lĩnh đấy.”

Trên danh nghĩa Đàm Thành Nghĩa gióng trống khua chiêng lôi kéo người sản xuất của chương trình, cứ như sợ người ta không biết. Ngay vào lúc Giang Nghĩa và Triệu Hải Nhân ứng phó mệt rồi thì Đàm Thành Nghĩa ngấm ngầm hành động, lén lút lôi kéo quản lý cấp cao của Phồn Tinh các.

Đợi đến khi Giang Nghĩa phát hiện ra thì tất cả đã quá muộn.

Chiêu dương đông kích tây, chỉ đông đánh †ây này, quả thật đánh rất hay, không phải ai cũng có thể làm được.

Có thể nói khả năng của Đàm Thanh Nghĩa tuyệt đối hơn Đàm Quốc Đống.

Thậm chí không thua gì con cáo già Đàm Vĩnh Thắng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1956


Chương 1956

Giang Nghĩa lại nghênh đón thêm một đối thủ nữa, không giải quyết Đàm Thành Nghĩa thì kế hoạch tiêu diệt nhà họ Đàm không thể thực hiện được.

Quả thật không hề dễ!

Biệt thự nhà họ Đàm được bao quanh bởi tiếng nhạc.

Mặt Đàm Vĩnh Thắng hớn hở, phấn khởi nói: “Thành Nghĩa, mày giỏi thật đấy, vừa ra trận đã hạ được uy phong của Giang Nghĩa! Ngoài mặt thì muốn cướp địa bàn của nhà họ Triệu, nhưng thực tế là muốn “dọn sạch” Phồn Tỉnh các, dương đông kích tây, Giang Nghĩa bị đánh đến trở tay không kịp. Thành Nghĩa, bản lĩnh của mày đúng là không nhỏ.”

Quản gia già cũng rất khâm phục.

Phải biết là trước đây họ đã giao chiến mấy lân với Giang Nghĩa, nhưng lần nào cũng đều thua, chiến thắng lần này của Đàm Thành Nghĩa vô cùng có ý nghĩa.

Ít nhất chứng minh Giang Nghĩa cũng không phải không thể đánh bại.

Đàm Vĩnh Thăng nâng ly rượu lên, vui vẻ nói: “Thành Nghĩa, mày xem, mày xem đi, chỉ cần hai ba con chúng ta đồng lòng thì chắc chắn không ai có thể đánh bại.”

Đàm Thành Nghĩa cười ha ha, đẩy ly rượu trên bàn ra.

Ông ta lạnh lùng cười: “Tôi đã từng nói, đối phó với Giang Nghĩa chỉ đơn giản là để báo thù cho Quốc Đống, tôi không muốn nghĩ nhiều đến quan hệ với ông. Hơn nữa, tôi còn một chuyện muốn thông báo cho ông biết, Tinh Nguyệt các mới thành lập không hoàn toàn thuộc về nhà họ Đàm, tôi dùng danh nghĩa cháu trai ruột của ông để thành lập đấy. Lão cáo già, chuyện này ông có thể đồng ý không?”

Cháu trai ruột à?

Đàm Quốc Đống sao?

Đàm Vĩnh Thắng lạnh lùng cười thầm, một người đã chết thì làm sao có thể uy h**p được ông ta chứ? Đàm Thành Nghĩa làm như vậy đơn giản là muốn tranh giành một chút thể diện cho Đàm Quốc Đống mà thôi, Ì ai bảo nó chết khó coi như vậy.

“Hoàn toàn có thể.” Đàm Vĩnh Thắng nói: “Mày lấy thân phận của Quốc Đống để thành lập Tinh Nguyệt các, tao hoàn toàn Am ủng hộ.

Đàm Thanh Nghĩa gật đầu: ‘Đây là do ông nói đấy, đừng hối hận.”

“Có gì phải hối hận chứ? Đừng nói là dùng danh nghĩa của Quốc Đống để thành lập Tỉnh Nguyệt các, cho dù là nhường vị trí gia chủ cho nó, tao cũng sẽ không nói hai lời.”

Nhìn dáng vẻ oai phong lãm liệt của Đàm Vĩnh Thắng cứ như thật sự sẽ không xảy ra chuyện gì vậy.

Đàm Thành Nghĩa thì không tin lời của ông †a, lạnh lùng cười một tiếng, không nói câu nào đã rời đi.

Thật xấu hổ.

Dù cho Đàm Vĩnh Thắng khách sáo đến mức nào, thì Đàm Thành Nghĩa cũng không nể mặt, vẫn chưa có ai dám làm như vậy với Đàm Vĩnh Thăng. Người bình thường nếu thờ ơ với Đàm Vĩnh Thăng một chút thôi cũng sẽ bị trừng phạt đến chết, chứ đừng nói đến ở khắp nơi gây khó dễ cho ông ta.

“HÙT: Đàm Vĩnh Thắng đập ly rượu lên bàn, hăn học nói: “Nó cho rằng nó là ai? Ngày hôm nay, nó có thể có được tất cả đều là do tôi ban tặng cải Đợi đi, đợi khi nó xử lý xong Giang Nghĩa thì tôi cũng sẽ xử lý nốt nó luôn. Tôi làm một kẻ cô độc cũng rất tốt!”

Quản gia già bất lực lắc đầu, nhìn hai ba con họ đi đến bước đường này thật sự ông ta cũng không thoải mái lắm, dù gì ông ta cũng chính mắt thấy Đàm Thành Nghĩa lớn lên.

Hai ngày sau.

Ở một khu vực phía tây của thủ đô, có một công ty mới được thành lập.

Tỉnh Nguyệt các!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1957


Chương 1957

Công ty này, có thể ảnh hưởng tới hướng đi trong tương lai của thủ đô, đã chính thức được thành lập.

Chuyện buồn cười là chủ tịch của công ty không phải là Đàm Vĩnh Thắng, cũng không phải là Đàm Thành Nghĩa, mà là cháu trai ruột của Đàm Vĩnh Thắng.

Mọi người đều không nói được gì, lấy tên của một người đã chết để thành lập công ty, thật sự có thể như vậy sao?

Nhưng nói một cách nghiêm túc thì công ty bắt buộc phải có người phụ trách, tạm thời do Đàm Thành Nghĩa phụ trách, có lẽ sau này cũng sẽ do Đàm Thành Nghĩa làm chủ.

Cái gọi là cháu trai ruột Đàm Quốc Đống chỉ là nói mà thôi, không thể coi là thật.

Dù sao về mặt pháp luật một người chết không cách nào làm pháp nhân để thành lập công ty được cả.

Mặt trời chiếu rọi rực rỡ.

Công ty chính thức được thành lập.

Đàm Thành Nghĩa đứng trên sân khấu, dõng dạc diễn thuyết trước đám đông bên dưới, nói ra mục đích và ý nghĩa của công †y mới thành lập.

Trên cơ bản ban lãnh đạo của Tỉnh Nguyệt các đều được cướp từ Phồn Tinh các.

Năng lực nghiệp vụ đều thuộc hạng nhất.

Một công ty lớn như vậy được thành lập đã †hu hút rất nhiều sự quan tâm.

Mà mục đích của Tỉnh Nguyệt các càng khiến người ta kinh ngạc hơn, mục đích của họ là – san bằng thủ đô, khiến tất cả thế lực đấu tranh đều phải cân đối hết!

Giọng điệu này hơi huênh hoang rồi.

Đồng nghĩa với việc nhà họ Đàm họ muốn san bằng toàn bộ nhà họ Triệu, nhà họ Khương và thế lực mới như khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.

Không cần nói cũng biết chuyện này khó thế nào.

Mặt mỗi người dưới sân khấu đều lộ vẻ hoảng sợ, thậm chí có người còn nghỉ ngờ Đàm Thành Nghĩa có phải đã uống say rồi không.

Sau khi nghi thức thành lập kéo dài hai tiếng đồng hồ kết thúc, Đàm Thành Nghĩa về phòng làm việc của mình, bắt đầu sắp xếp những chuyện khác.

Trước đây, ông ta lôi kéo hết người của Phồn Tỉnh các, lần này ông ta muốn tiêu diệt hoàn toàn Phồn Tỉnh các!

Ông ta muốn Giang Nghĩa phải trả cái giá thật đất.

Đàm Thành Nghĩa lấy một tờ giấy ra, vuốt phẳng nó rồi viết thư khiêu chiến, sau đó bỏ vào phong thư và dán lại rồi sai người đưa cho Giang Nghĩa.

“Giang Nghĩa, cậu đợi đấy, xem tôi từng bước một ép cậu vào đường cùng!”

Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.

Giang Nghĩa đang ngồi trong phòng làm việc bận rộn xử lý chuyện của Phồn Tinh các, vừa mới tiếp nhận không được bao lâu thì ban lãnh đạo đã bị lôi kéo đi hết, điều này khiến anh rất khó chịu.

Ban lãnh đạo mới phải thành lập thế nào, nên chọn những người ra sao, tất cả đều nan giải.

Giang Nghĩa chọn từng người một.

Lúc này, Miêu Đồng cầm thư khiêu chiến bước vào, đặt trên bàn làm việc của Giang Nghĩa: “Chủ tịch Giang, Đàm Thành Nghĩa đưa một bức thư đến, anh xem thử đi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1958


Chương 1958

Giang Nghĩa đưa tay mở ra, nội dung bức thư vô cùng đơn giản: “Giang Nghĩa, cậu hại con trai tôi chôn thân trong biển lửa, món nợ này nhất định tôi sẽ tính rõ với cậu!”

Miêu Đồng cũng đọc được, cô ta không hỏi hừ một tiếng: “Tên Đàm Thành Nghĩa không nói lý lẽ gì cả. Rõ ràng cái chết của Đàm Quốc Đống là do lão cáo già Đàm Vĩnh Thắng làm ra, sao lại có thể tính lên đầu của chủ tịch Giang được chứ?”

Giang Nghĩa mỉm cười: ‘Dù gì sau khi Đàm Quốc Đống chết thì người có lợi nhiều nhất cũng là tôi, ông ta nghỉ ngờ tôi cũng rất bình thường, cô ra ngoài trước đi.”

l6): Miêu Đồng xoay người rời đi.

Vào giây phút cánh cửa đóng lại, sắc mặt Giang Nghĩa khế thay đổi, anh lấy ra một chiếc bật lửa từ trong ngắn kéo.

Anh phát hiện nội dung của bức thư này thật sự không có ý nghĩa gì cả, với tính cách của Đàm Thành Nghĩa thì sẽ không làm những điều vô ích như thế.

Đồng thời chữ “lửa’ trong bức thư rất đặc biệt.

Những chữ khác đều dùng chữ khải để viết, chỉ riêng chữ “lửa” này lại dùng chữ thảo để viết.

Tại sao chứ?

Liên kết hai điểm này lại với nhau Giang Nghĩa nghĩ ra một số thứ.

Anh dùng bật lửa đốt bức thư, sau đó, chuyện khiến người khác khó tin chính là sau khi bức thư bị đốt hết thì sót lại một mảnh giấy vụn. Trên đó, loáng thoáng có thể nhìn thấy một số chữ.

Thì ra bức thư này có bí mật.

Sau khi dùng lửa đốt thì có một mảnh giấy không đốt được, đồng thời cũng đốt đi lớp giấy bên ngoài, để lại chữ bên trong.

“Đàm Thành Nghĩa, chú đang chơi trò gì vậy?”

Giang Nghĩa cầm mảnh giấy kia lên nhìn thử, sau khi xem xong thì khóe miệng anh nhếch lên.

Đồng thời, anh nhìn sang cỗ quan tài màu đen được đặt ở một bên.

Quan tài đen, bức thư.

Hết lân này đến lần khác Đàm Thành Nghĩa đưa đến những thứ kỳ lạ, những ký tự trong này càng ngày càng thú vị.

Giang Nghĩa dựa ra sau ghế, bẩm bẩm một mình: “Thời gian sắp tới đây sợ là mình phải chịu một ít khổ cực rồi đây.”

Rốt cuộc Đàm Thành Nghĩa muốn làm gì, ngay lúc này trừ Giang Nghĩa ra không ai biết gì cả.

Trong lúc Giang Nghĩa nhìn thấy bức thư, thực ra Đàm Vĩnh Thắng cũng đã nhìn thấy nội dung của bức thư.

Người phụ trách đưa thư đã lén mở thư, sau đó chụp ảnh và gửi cho Đàm Vĩnh Thăng.

Nhìn vào nội dung bức thư, Đàm Vĩnh Thắng khẽ cau mày, suy nghĩ xem trong đó có vấn đề gì hay không, nhưng nhìn tới nhìn lui vẫn không nhìn ra manh mối nào.

Thực ra nội dung bức thư không có vấn đề gì, vấn đề nằm ở giấy viết thư.

Ông ta tiện tay loại bỏ bức ảnh, nói: “Xem ra Thành Nghĩa rất căm ghét Giang Nghĩa.”

Quản gia già gật đầu: “Đúng vậy, tôi chưa bao giờ thấy Thành Nghĩa tức giận như vậy, nhiều lần khiêu khích, gửi quan tài và thư khiêu chiến cho Giang Nghĩa, ngay sau khi khoét rồng Phồn Tỉnh các đã thành lập Tỉnh Nguyệt các rồi bố trí bước tiếp theo ngay sau đó. Thành Nghĩa đây là muốn ép Giang Nghĩa vào chõ chết, không chết không thôi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1959


Chương 1959

“Làm như vậy là đúng.”

Trong lòng Đàm Vĩnh Thắng rất vui, chuyện đã có người giúp ông ta làm, ông ta có thể kê cao gối ngủ rồi.

Hơn nữa, quanh Đàm Thành Nghĩa đều là tai mắt của ông ta, ngay cả người giúp việc của Đàm Thành Nghĩa cũng đều là Đàm Vĩnh Thắng sắp xếp, vì vậy mọi hành động của Đàm Thành Nghĩa đều nằm dưới mí mắt của Đàm Quốc Đống, hoàn toàn không cần lo lắng về việc bị phản bội.

Ông ta thậm chí còn cài đặt thiết bị nghe lén trong điện thoại di động, điện thoại bàn và phòng của Đàm Thành Nghĩa.

Bất kì tình huống nào cũng đều có thể kịp thời phát hiện.

Rắc rối duy nhất chắc là Vu Mỹ Lan.

Ông ta hỏi: ‘Có chắc là Vu Mỹ Lan sẽ không hồi phục được không?”

Quản gia già nói: “Đương nhiên là không, thuốc độc mà chúng ta sử dụng đã được nhiều lần chứng minh là sẽ không thất bại.

Nhiều năm như vậy, hàng trăm bác sĩ ở thủ đô đã từng thử nhưng không ai có thể chữa được. Nếu nói đến ai có khả năng chữa được, vậy thì tôi cảm thấy chỉ có thể là Giang Nghĩa, dù sao thì y thuật của cậu ta cũng xuất sắc tuyệt diệu. Thế nhưng hiện giờ Giang Nghĩa và Đàm Thành Nghĩa như nước với lửa, làm sao có thể chữa trị cho Vu Mỹ Lan được? Vậy nên chúng ta đang an toàn.”

Đàm Vĩnh Thắng gật đầu: “Nếu được như vậy thì tốt.”

Buổi chiều, ba giờ.

Giang Nghĩa vội vã đến Phồn Tinh các, sắp xếp cho nhóm lãnh đạo mới nhất và xử lý các tài liệu gân đây nhất.

Trong đó hoạt động kinh doanh quan trọng nhất là liên minh thương nghiệp với mười công ty trang sức hàng đầu.

Do Phồn Tỉnh các bỏ vốn thu mua một số lượng lớn nguyên vật liệu từ các công ty quy mô nhỏ trong mười công ty trang sức hàng đầu, sau khi gia công chế tác thì có thể lấy danh nghĩa Phồn Tinh các giao cho mười công ty trang sức hàng đầu bán.

Số tiền bán được sẽ chia 3:7.

Phồn Tinh các 7 phần.

Hợp tác như vậy có thể phát huy tối đa thế mạnh của mỗi công ty và làm sâu sắc thêm mối quan hệ hợp tác về mọi mặt.

Có tiền thì mọi người cùng nhau kiếm.

Xuất phát điểm của dự án rất tốt, thế nhưng đáng tiếc là trước khi chính thức triển khai, người quản lý phụ trách dự án này đã bị Đàm Thành Nghĩa đào đi.

Không còn cách nào khác, Giang Nghĩa đành phải tự mình giải quyết chuyện này.

Anh phân tích một chút rồi ký từng tài liệu một.

Cuối cùng, anh đã chốt được một ứng cử viên mới – An Chí Dân; người này vốn là trợ thủ của người quản lý trước, vô cùng quen thuộc với dự án, vì vậy để anh ta làm quản lý cũng là điều dễ hiểu.

Sau khi chọn được người rồi, kế hoạch ban đầu bắt đầu được thực hiện.

Trong thời gian vài ngày tới, An Chí Dân đã chỉ gần 15 nghìn tỷ đồng đi qua đi lại và thu mua được rất nhiều nguyên vật liệu từ mười công ty hàng đầu.

Bỏ ra một số tiền lớn như thế này, không phải công ty nào cũng có thể làm được.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1960


Chương 1960

Ngay cả Phồn Tinh các, sau khi lấy 15 nghìn tỷ đồng ra thì cũng có chút không chịu nổi, thế nhưng chỉ cần có thể kiếm lại gấp đôi, vậy thì trong tương lai Phồn Tinh các sẽ càng giàu có hơn.

Thế nhưng chuyện tồi tệ đã xảy ra.

Ngay khi mọi người đều cho rằng Phồn Tỉnh sẽ kiếm được rất nhiều tiền, thì người phụ trách mới – An Chí Dân, đột nhiên nhảy việc qua Tinh Nguyệt các làm.

Không có một dấu hiệu nào, như thể đã được chuẩn bị từ lâu.

Lần này, tất cả mọi người đều hoảng sợ.

Nếu đã sớm chuẩn bị ngay từ đầu, vậy thì…

Giang Nghĩa ngay lập tức cử người điều tra dự án mà An Chí Dân phụ trách, quả nhiên đã xảy ra vấn đề lớn, tất cả nguyên vật liệu mua vào đều là rác rưởi, vốn không phải những loại đã được chọn ban đầu.

Càng tệ hơn nữa là, mười công ty quy mô vừa và nhỏ hàng đầu lại quyt nợ, nói rằng nguyên vật liệu bán cho Phồn Tỉnh các đều là hàng thật.

Nói cách khác, An Chí Dân là gián điệp được cài vào Phồn Tỉnh các!

Để hủy hoại Phồn Tỉnh các, vậy mà lại hợp tác với mười công ty hàng đầu âm thầm động tay động chân, lấy ra 15 nghìn tỷ đồng để mua một số lượng lớn hàng nát.

Đối với mười công ty hàng đầu, có thể kiếm tiền thì có ngu mới không kiếm.

Bọn họ đã lựa chọn hợp tác với An Chí Dân.

Sau khi dự án hoàn thành, An Chí Dân đã thành công rút lui và ngay lập tức nhảy việc tới công ty mới – Tỉnh Nguyệt các.

Trong dự án này, kiếm được nhiều tiền nhất là mười công ty hàng đầu, tiếp theo là An Chí Dân, mặc dù Tinh Nguyệt các không kiếm được tiền, nhưng phá hoại được đối thủ thì cũng coi như là kiếm nhiều vô cùng.

Bên thua cuộc duy nhất là Phồn Tinh các.

Thua bét nhè.

Thua không còn manh giáp.

Hoàn toàn thất bại.

Giang Nghĩa nhìn báo cáo tài chính trên tay, thấy những khoản thâm hụt trên đó thì trên mặt anh lộ ra vẻ tức giận và tuyệt vọng hiếm thấy.

Phải biết là anh chỉ mới tiếp nhận Phồn Tỉnh các chưa đầy một tháng.

Đã liên tục thua lỗ nặng nề.

Đầu tiên là đội ngũ lãnh đạo rời hết, sau đó là bỏ ra 15 nghìn tỷ đồng để mua một đống rác.

Hiện nay Phồn Tỉnh các đã xuống dốc không phanh, từ con đê đầu đàn trong ngành bỗng chốc rớt khỏi top 5, tổn thương nặng nề!

Hiện tại con dê đầu đàn thực sự đã biến thành Tinh Nguyệt các.

Năng lực của Giang Nghĩa bị nghi ngờ.

Gia chủ của nhà họ Khương – Khương Lị gọi điện thoại tới, câu đầu tiên bà ta nói là: “Giang Nghĩa, rốt cuộc cậu đang làm gì vậy?”

Tuy rằng quan hệ đôi bên rất tốt, nhưng cũng không thể dung túng như vậy.

Khương Lị thật sự không hiểu, Giang Nghĩa thông minh tuyệt đỉnh sao có thể biến thành một con lợn ngu xuẩn như vậy được?

Liên tục thất bại.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1961


Chương 1961

Làm một Phồn Tinh đang tốt đẹp trong chớp mắt đã xong đời.

Phải biết là, nhà họ Khương đã mất mấy chục năm mới đưa Phồn Tinh các đến vị trí dân đầu trong ngành, Giang Nghĩa đã khiến một công ty lớn như vậy rớt ra khỏi †op 5 trong vòng chưa đầy một tháng.

Ha ha, thật là có bản lĩnh.

Đối với lời trách móc của Khương Lị, Giang Nghĩa cũng không tiện nói gì: “Trách nhiệm của tôi, tôi sẽ gánh.”

“Cậu sẽ gánh? Cậu gánh như thế nào?

Giang Nghĩa cậu tự giải quyết cho tốt đi!”

Bụp, Khương Lị cúp điện thoại.

Bên này, Giang Nghĩa nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ, tự lẩm bẩm: “Tình hình phát sinh còn tồi tệ so với mình tưởng tượng, thậm chí còn ác liệt khó thể chịu đựng được. Đàm Thành Nghĩa, chú cũng thật đáng gờm, trong mấy ngày kế tiếp không riêng gì tôi, mà ngay cả Khương Lị và Triệu Hải Nhân đều sẽ bị chú chơi đùa trong lòng bàn tay.”

Biệt thự nhà họ Đàm.

Đàm Vĩnh Thắng xem từng bức ảnh chụp lén, mừng như điên.

Đây đều là ảnh chụp lén Giang Nghĩa.

Đàm Vĩnh Thắng chưa bao giờ thấy dáng vẻ chán chường như vậy của Giang Nghĩa, còn đâu phong thái hiên ngang ngày xưa?

Trông rất buồn cười.

Con người, một khi thất bại sẽ thể hiện qua dáng vẻ tướng mạo.

Nhìn dáng vẻ chán nản của Giang Nghĩa là biết cuộc sống của anh trôi qua vô cùng không tốt.

Quản gia già nói: “Thành Nghĩa thật đúng là có bản lĩnh, chỉ trong ngắn ngủn mấy ngày mà thông qua một loạt các sắp xếp đã diệt được Phồn Tinh các vô cùng lớn mạnh. Ở trước mặt Thành Nghĩa, Giang Nghĩa hoàn toàn không đỡ nổi một đòn.”

Đàm Vĩnh Thắng gật đầu: ‘Đứa trẻ này quả thực rất đáng gờm, từ nhỏ nó đã thông minh tột đỉnh. Thành thật mà nói, nhiều khi nhìn nó tôi đêu cảm thấy sợ hãi. Đây là lý do vì sao mà từ nhiều năm về trước tôi vẫn không dám thả nó ra ngoài.”

Năm đó, nếu không phải Đàm Vĩnh Thắng lừa gạt, nếu không phải Đàm Thành Nghĩa quá chính trực thì vài thủ đoạn nhỏ của Đàm Vĩnh Thắng vốn không thể bắt được Đàm Thành Nghĩa.

Nếu đối kháng chính diện đao thật súng thật thì vẫn chưa có người nào có thể đánh bại Đàm Thành Nghĩa.

Đàm Vĩnh Thắng vuốt râu, nói: “Bây giờ tôi thả nó ra để nó đối chọi với Giang Nghĩa.

Hai con hổ đánh nhau tất có một con bị thương, đương nhiên người chết chắc chăn sẽ là Giang Nghĩa nhưng tôi cũng không thể không đề phòng con hổ dữ Thành Nghĩa này. Tôi sợ rằng trong lòng nó, sau khi diệt trừ Giang Nghĩa thì sẽ đến diệt trừ tôi?”

Quản gia già thở dài: ‘Không còn nghi ngờ gì nữa, mâu thuần giữa hai ba con ông đã không thể hóa giải được nữa. Hiện giờ hai người có chung một kẻ thù là Giang Nghĩa, nên tạm thời có thể hòa giải. Một khi giải quyết Giang Nghĩa xong thì mâu thuân giữa hai ba con ông sẽ bộc phát dữ dội. Vậy nên ông chủ, hiện giờ ông nên giấu mình lại, nhân lúc hai người kia đấu đến một mất một còn thì dồn lực lượng lại, chuẩn bị cho Đàm Thành Nghĩa một đòn chí mạng.”

Đàm Vĩnh Thắng mỉm cười: ‘Ý tưởng của ông tình cờ lại trùng với ý tưởng của tôi!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1962


Chương 1962

Lúc này, có người làm tới thông báo: “Đàm Thành Nghĩa đã đến.”

“Cho nó vào đi.”

“Vâng.”

Một lát sau, Đàm Thành Nghĩa bước vào, vân vẻ mặt nghiêm nghị lạnh như băng ấy: ‘Cáo già, tôi đã xử Phồn Tinh các của Giang Nghĩa rồi. Tôi đã bí mật rút ra gần 12 nghìn tỷ đồng, nhưng bỏ vào Tinh Nguyệt các thì không phù hợp. Ông lấy “Tử Thành’ ra rồi bỏ số tiền này vào đấy, đương nhiên cũng là trên danh nghĩa cháu ruột của ông chứ không phải ông.”

Đàm Vĩnh Thắng cười: “Đương nhiên có thể.”

Đàm Thành Nghĩa gật đầu: “Điều tôi muốn nói chỉ có vậy thôi, tạm biệt.”

Ông ta nói xong thì xoay người rời đi.

Ở đăng sau, Đàm Vĩnh Thắng không nhịn được cười trộm, ông ta thầm nói: “Thật không ngờ nha, trong 15 nghìn tỷ đồng Giang Nghĩa tổn thất kia có 12 nghìn tỷ đồng bị Đàm Thành Nghĩa lấy đi. Nó còn đặt chỗ tiền đó vào Tử Thành, ha ha, nó không biết Tử Thành do tôi phụ trách sao?”

Quản gia già cau mày nói: “Nhưng cậu ta vừa nói rồi, phải gửi dưới danh nghĩa Đàm Quốc Đống.”

Đàm Vĩnh Thắng xua tay: “Chỉ là một người chết mà thôi, có gì đáng sợ? Lấy danh nghĩa Đàm Quốc Đống chỉ là lời nói suông, cụ thể khi nói đến người nắm giữ thực sự, đó không phải là tôi – Đàm Vĩnh Thắng sao? Nó nghĩ rằng để tiền dưới danh nghĩa Đàm Quốc Đống vậy đó sẽ là của Đàm Quốc Đống ư? Haha, người đều đã chết rồi còn cố giữ tiền để làm gì?”

Quản gia già lại nói: “Tôi lo lắng Đàm Thành Nghĩa âm thầm chuyển nhượng tài sản, chuyển tài sản của ngài qua dưới tên Đàm Quốc Đống, tiếp đó Đàm Thành Nghĩa với tư cách là người có quan hệ huyết thống trực hệ sẽ trực tiếp cầm tiền đi. Sau đó, cậu ta sẽ trở thành gia chủ thực sự rồi!”

Đàm Vĩnh Thắng cười: “Đừng lo lắng, tôi đã sớm có chuẩn bị rồi. Tất cả tài sản chuyển nhượng của nó đều phải đưa về dưới danh nghĩa Đàm Quốc Đống. Sau này một khi Đàm Quốc Đống không lấy được thì nhất định phải trả về dưới danh nghĩa tôi. Đàm Quốc Đống đã chết rồi, chắc chắn sẽ không lấy được tài sản, nói cách khác, tất cả số tài sản này lấy đi từ chỗ tôi bao nhiêu thì sau này đều phải trả lại cho tôi bấy nhiêu.”

“Thành Nghĩa còn muốn giở chút trò vặt với tôi, âm thâm hành động? Haha, tôi đã biết tỏng chiêu này từ lâu rồi, ha ha ha ha!”

Đàm Thành Nghĩa về đến nhà, thấy người vợ đang nằm trên giường bệnh thì tâm tình khá khó chịu.

Ông ta đưa tay vuốt trán vợ, trong lòng có cảm giác vô cùng xót xa. Mỗi lần nghĩ đến vợ mình có thể cứ như này mà biến thành một kẻ đần độn, trong lòng Đàm Thành Nghĩa vô cùng rối bời.

“Bà xã, tôi về rồi, bà có còn nhớ tôi không?

Bà xã…”

Ngay lúc ông ta đang thương cảm, một người làm bước vào và nói: ‘Bác sĩ hẹn trước đã đến rồi ạ.”

“Mời vào đi.”

“Vâng.”

Không lâu sau, bác sĩ kia bước vào.

Đây là một vị bác sĩ già tóc bạc phơ, khuôn mặt nhăn nheo, nhìn qua đã gần tám mươi tuổi, vừa mở miệng đã ngửi thấy mùi hôi thối.

Người này, là bác sĩ thật sao?

Những người giúp việc đều lần lượt tránh đi, không muốn tiếp xúc với vị bác sĩ già đó.

Vị bác sĩ già đi đến trước mặt ông ta và nói bằng một giọng nói từng trải già nua: “Ông Đàm, tôi chính là bác sĩ mà cậu đã hẹn trước – Hoắc Hòa Thư.”

Đàm Thành Nghĩa sửng sốt.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1963


Chương 1963

Hoặc Hòa Thư?

Vị bác sĩ mà ông ta đã hẹn trước hình như không tên như này.

Đợi đã, Hoắc Hòa Thư? Lửa, thư?

Hai mắt Đàm Thành Nghĩa sáng lên, quay đầu nhìn lại, ông ta cẩn thận quan sát mới phát hiện người trước mắt có chút gì đó quen thuộc.

Trong lòng ông ta cười thầm, nhưng biểu tình trên mặt lại không có một chút thay đổi nào.

“Bác sĩ Hoäc, làm phiền ông rồi.”

Ông ta tránh người ra, yêu cầu Hoắc Hòa Thư xem bệnh cho Vu Mỹ Lan vợ mình.

Hoäc Hòa Thư đưa tay ra bắt mạch cho Vu Mỹ Lan, thừa dịp này, Đàm Thành Nghĩa đuổi hết người làm đi.

Trong phòng chỉ có ba người bọn họ.

Thế nhưng camera trong phòng đã giám sát chặt chẽ hành động của họ.

Khoảng hai mươi phút sau, Hoắc Hòa Thư đứng dậy, vô cùng bưồn rầu phiền não: ‘Ôi, không được rồi, bệnh của vợ cậu quá nặng, lão già này cũng không thể làm gì được.”

“Thật sao?” Vẻ mặt Đàm Thành Nghĩa rất thất vọng.

Hoắc Hòa Thư lắc đầu, xoay người rời đi.

Khúc dạo ngắn này coi như là đã kết thúc, không có bất kỳ chỗ nào đặc biệt.

Tuy nhiên, khi Đàm Thành Nghĩa kiểm tra người vợ mình, ông ta đã rất ngạc nhiên khi phát hiện ra trên trên cơ thể Vu Mỹ Lan đã sớm căm một số kim bạc vào các huyệt đạo khác nhau.

Đó là những chiếc kim bạc vô cùng mảnh nhỏ, thậm chí còn mỏng hơn những chiếc kim bạc thông thường, kể cả ở dưới ống kính của khó mà bị phát hiện.

Đàm Thành Nghĩa vẫn ung dung thản nhiên, vươn tay kéo rèm trên giường ra, làm ra vẻ mặt vô cùng đau thương rồi lặng lẽ bước ra khỏi phòng.

Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.

Một chiếc ô tô dừng trước cửa, cửa mở ra, Giang Nghĩa bước từ trong xe đi ra, khi anh đi ngang qua những người khác, mọi người đều ngửi thấy mùi hôi thối.

Loại mùi hôi thối như mùi của người già.

Mọi người đều không hiểu, Giang Nghĩa còn trẻ như vậy, làm sao trên cơ thể lại có mùi của người già?

Điều này quá không bình thường.

Giang Nghĩa quay trở lại phòng làm việc, đầu tiên là đi tắm, sau đó bật máy tính xách tay, nhập các dữ liệu và tài liệu vào máy tính, sau đó bắt đầu chuẩn bị phối chế thuốc.

Lần ngồi xuống này đã tiêu tốn năm tiếng đồng hồ.

Cho đến khi trời hoàn toàn tối đen, Giang Nghĩa cuối cùng cũng nghiên cứu chế tạo ra được thuốc giải.

“Xong rồi.”

Giang Nghĩa đã dùng máy in in cách bào chế thuốc ra, sau đó nhờ Bạch Dương mang nó đến tiệm thuốc Hồng Hội để phối chế.

Bước tiếp theo là đưa thuốc giải đến tay người đàn ông kia.

Tất cả điều này đều được xử lý ngay ngắn rõ ràng, vô cùng hoàn hảo.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1964


Chương 1964

Trong khi Giang Nghĩa đang làm tất cả những điều này, tình hình ở thủ đô tiếp tục thay đổi. Nhà họ Đàm không ngừng phát động thế tiến công ác liệt, khiến hai nhà khác đều không ổn.

Sau khi giải quyết hết Phồn Tinh các, Đàm Thành Nghĩa vẫn không dừng tay, ông ta tiếp tục phát động công kích hai nhà họ Triệu và Khương, và mỗi đòn công kích đều vô cùng hiệu quả.

Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc mà nhà họ Khương và nhà họ Triệu liên minh làm chủ, trông có vẻ vô cùng lớn mạnh, nhưng thực tế thì không chịu nổi một kích.

Dưới sức ép của Đàm Thành Nghĩa, liên minh gần như không thể chống đỡ được.

Càng ngày càng nhiều “địa bàn” bị Đàm Thành Nghĩa cướp đi, thế lực của nhà họ Đàm đang ngày một lớn tăng mạnh, nhà họ Đàm đạt đến đỉnh cao mà trước nay chưa từng có.

Còn tiếp tục như vậy nữa thì nhà họ Đàm sẽ tạo thành tình thế một tay che trời ở thủ đô.

Cổ phiếu của nhà họ Đàm nhảy vọt lên cao.

Mọi thứ đang diễn ra thuận lợi.

Trong khoảng thời gian này, Khương Lị, Triệu Hải Nhân và những người khác đều đã mất sức chiến đấu, họ không còn chủ động đối đầu với nhà họ Đàm nữa, chỉ hy vọng có thể giữ lại cho mình một mẫu đất.

Chỉ có Giang Nghĩa vẫn đang liều mạng đấu với Đàm Thành Nghĩa.

Nhưng tiếc rằng, mỗi một nước đi của Giang Nghĩa đều bị Đàm Thành Nghĩa đoán được, bất kể Giang Nghĩa làm như thế nào, cũng bị ông ta phản lại.

Lần đầu tiên Bạch Dương và Bảo Bình trông thấy Giang Nghĩa chật vật như vậy.

Giang Nghĩa thua thảm hại.

Sự thất bại của Phồn Tinh các chỉ mới là khởi đầu, tiếp đó, Giang Nghĩa đã thua gần như là tất cả những gì có thể thua, chín mươi phần trăm thị phần của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc đã mất sạch chỉ trong vòng một tuần lễ.

Dựa vào IQ của mình, Đàm Thành Nghĩa đã đè bẹp Giang Nghĩa.

Toàn bộ cổ phần công ty và tiền bạc, tất cả đều đổ vào Tỉnh Nguyệt các – tồn tại trên danh nghĩa cháu trai ruột của Đàm Vĩnh Thăng, vì để đối phó với Giang Nghĩa, nhà họ Đàm cũng bỏ ra rất nhiều cổ phần công tỳ.

Nói cách khác, bây giờ ở thủ đô, nhà họ Đàm ngoài mặt trông như lớn mạnh nhất, nhưng thật chất lại là Tinh Nguyệt các, chẳng qua Tinh Nguyệt các thuộc về nhà họ Đàm mà thôi.

Tinh Nguyệt các là một con quái vật khổng lồ tập hợp tài lực của các nhà họ Triệu, Đàm, Giang và khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc vào thành một!

Hiện nay, người ngoài mặt khống chế Tỉnh Nguyệt các chính là Đàm Thành Nghĩa.

Nhưng mà ai cũng biết, chỉ cần Đàm Vĩnh Thăng muốn, bất cứ lúc nào ông ta cũng có thể diệt trừ Đàm Thành Nghĩa, và chiếm lấy nó.

Vì vậy, chỉ có duy nhất một người thật sự chiến thăng, là Đàm Vĩnh Thắng!

Trong biệt thự nhà họ Đàm.

Đàm Vĩnh Thắng mở một chai Champagne, nóng lòng muốn được ăn mừng, ông ta vô cùng phấn khích.

Vốn dĩ ông ta bị Giang Nghĩa dồn vào đường cùng, không ngờ lại đạt được một cú lội ngược dòng động trời như vậy nhờ vào Đàm Thành Nghĩa.

Bây giờ thế lực lớn nhất ở thủ đô chính là Tỉnh Nguyệt các.

Đàm Vĩnh Thắng tận mắt nhìn thấy Tinh Nguyệt các từ một hạt giống đã dần dần to lớn lên, cuối cùng phát triển thành một trái cây mê người. Thật sự rất muốn nuốt nó vào bụng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1965


Chương 1965

Ông ta uống một ly rượu, tự nhủ: “Tinh Nguyệt các đã chín mọng phần nào rồi, tôi cũng nên đưa tay ra hái rồi chứ nhỉ?”

Quản gia già gật đầu: “Có thể hái được rồi ạ, ông chủ mà không hái, thì Thành Nghĩa sẽ không kiềm được mà hái xuống đấy.”

“Nó còn muốn giành thành quả thắng lợi với tôi? Mơ mộng hão huyền!” Đàm Vĩnh Thắng nói: ‘Bây giờ nhà họ Triệu, nhà họ Khương còn không tự lo được cho thân mình, trở nên vô dụng rồi. Giang Nghĩa thì bị đánh thành kẻ đần, bò lê lết không đứng dậy được. Tinh Nguyệt các hấp thu chất dinh dưỡng của ba nhà đó, không đúng, còn có cả vô số chất dinh dưỡng của nhà họ Đàm chúng ta nữa, tăng trưởng nhiều như thế, tôi sẽ nhường cho Thành Nghĩa hái chắc?”

Đàm Vĩnh Thắng lại uống một ngụm rượu, đang suy tính làm sao để trừ khử Đàm Thành Nghĩa, độc chiếm trái Tỉnh Nguyệt các mê người này.

Đương nhiên, việc quan trọng nhất trước đó chính là đánh bại hoàn toàn Giang Nghĩa.

Ngày mai là ngày để xoá sổ Giang Nghĩa.

Bởi vì theo thông tin mà Đàm Vĩnh Thắng có được, Giang Nghĩa đã xin phá sản, khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc sẽ kết thúc trò chơi vào ngày mai.

Thủ đô sẽ được sắp xếp lại!

Ngày tiếp theo, hơn một giờ chiều.

Thủ đô nghênh đón một đợt xáo trộn nữa, do khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc phát triển không như mong muốn, nên chủ tịch Giang Nghĩa đã nộp đơn xin phá sản.

Từ hôm nay trở đi, khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc trong lịch sử sẽ rút lui khỏi võ đài.

Trong vòng tám, chín tháng ngắn ngủi này, Giang Nghĩa đã khuấy đảo thủ đô đến long trời lở đất, nhưng cuối cùng vẫn không địch lại Đàm Thành Nghĩa, từng bước một rơi vào cái bây mà Đàm Thành Nghĩa đã sắp đặt.

Giang Nghĩa hoàn toàn bại trận.

Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.

Giang Nghĩa đứng trước cửa sổ ở lầu hai, nhìn từng nhân viên một từ chức rồi rời đi, trên mặt không có lấy một biểu cảm nào.

Không gì đau khổ hơn một trái tim khô héo, nỗi đau lớn nhất, thường đều là muốn khóc nhưng lại khóc không được.

Luôn luôn là một vị khách không mời mà đến – Đàm Vĩnh Thắng.

Ông ta dân theo người quản gia già tới khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, tới xem Giang Nghĩa bị mất mặt.

Đi lên tầng hai, Đàm Vĩnh Thắng châm một điếu thuốc, vừa rít một hơi vừa đi về phía Giang Nghĩa, trên mặt nở nụ cười, cười ha hả nói: ‘Ơ, đây không phải chiến thần Giang Nghĩa vang danh khắp thiên hạ sao?

Tại sao lại rơi vào tình cảnh như bây giờ rồi? Đáng thương quá đi mất.”

Bạch Dương trừng mắt nhìn ông ta, muốn phản bác nhưng không biết nên mở miệng ra làm sao.

Giang Nghĩa không nhìn ông ta, lạnh nhạt nói: “Sông có khúc, người có lúc. Đàm Vĩnh Thăng, hiện giờ ông vui mừng, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày ông phải khóc.”

“Thế sao?” Đàm Vĩnh Thăng giang hai tay: “Vậy hãy làm cho tôi khóc một lần xem nào? Nhiều người muốn khiến tôi khóc lắm, nhưng đến tận bây giờ chẳng ai làm được, Giang Nghĩa, cậu cũng không thể!”

Giang Nghĩa nhìn ra ngoài cửa sổ, tiếp tục nói: ‘Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc thua, nhưng nhà họ Triệu và nhà họ Khương vẫn còn đó, Đàm Vĩnh Thắng vẫn chưa thắng đâu, tôi cũng còn cơ hội trở mình.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1966


Chương 1966

Ngay khi anh nói xong câu đó, Đàm Thành Nghĩa đi đến.

Đàm Thành Nghĩa trừng mắt nhìn Giang Nghĩa, lên tiếng: “Còn muốn trở mình sao?

Giang Nghĩa, cậu đã không còn đường để đi rồi!”

Hả?

Giang Nghĩa quay đầu lại. trông thấy nhóm người đi bên cạnh Đàm Thành Nghĩa, chính là Khương Lị và Triệu Hải Nhân.

Hai người bọn họ vốn đứng cùng chiến tuyến với Giang Nghĩa, nhưng giờ đây lại đứng về phía Đàm Thành Nghĩa, tại sao vậy?

Giang Nghĩa cau mày hỏi: ‘Mọi người cũng hợp tác với nhà họ Đàm à?”

Khương Lị nhún vai: “Xin lôi chủ tịch Giang, thứ nhà họ Khương chúng tôi muốn là lợi nhuận, không thể đi chết chung với cậu được. Cậu đã thua bởi Đàm Thành Nghĩa rồi, làm sao tôi có thể theo phe cậu chứ?”

Triệu Hải Nhân ở bên cạnh cũng nói: “Thắng làm vua, thua làm giặc, vốn là như thế. Giang Nghĩa, anh thua thì phải chịu.”

Hai người vốn cùng chiến tuyết với Giang Nghĩa, bây giờ lại gia nhập với nhà họ Đàm, bây giờ Giang Nghĩa đã hoàn toàn thua cuộc, thua đến mức chẳng thể tức giận nổi.

Có thể nhìn ra sự thất vọng và cô đơn từ trong ánh mắt của anh.

Miêu Đồng bên cạnh không nhịn được, vươn tay năm chặt cánh tay của Giang Nghĩa, muốn an ủi Giang Nghĩa, nhưng đã đến lúc này rồi, còn có thể an ủi như thế nào đây?

Có an ủi nhiều hơn nữa cũng chỉ phí công vô ích.

Đàm Vĩnh Thăng hút một hơi thuốc, cười ha ha nói: ‘Giang Nghĩa lợi hại thật đấy, không hổ là hậu duệ của Đàm Vĩnh Thắng, nhưng mà tiếc rằng, cậu lại muốn đấu với tôi, còn muốn tiêu diệt tôi. Ha ha, cậu không nghĩ thử xem, Đàm Vĩnh Thăng tôi đây có thể dễ dàng bị diệt như vậy sao?”

Giang Nghĩa nhìn Đàm Vĩnh Thăng, nói không nên lời.

Đàm Vĩnh Thắng nhún vai: “Tôi không nói mấy lời dư thừa nữa, hiện tại cậu chỉ là một người đơn độc mà thôi, khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc kết thúc rồi, mọi tài sản cậu sở hữu đều đã nằm dưới Tỉnh Nguyệt các. Cậu cứ việc nhìn tân vương đăng cơ, nhìn tất cả thành quả lao động của cậu bị nhà họ Đàm cướp đi như thế nào, ha ha ha hai”

Giang Nghĩa khẽ lắc đầu, tựa như đang thở dài.

Lúc này, Đàm Thành Nghĩa chợt quay đầu nhìn về phía Đàm Vĩnh Thắng, hỏi: “Cáo già, cảnh cáo trước, Giang Nghĩa là do tôi giải quyết hết, thành tựu ngày hôm nay Tỉnh Nguyệt các có được cũng là do tôi làm nên. Tinh Nguyệt các cũng được thành lập trên danh nghĩa cháu trai của ông, theo lý thì phải để tôi làm người phụ trách, làm chủ của Tinh Nguyệt các!”

Tới rồi, màn cướp đoạt thành quả đã đến.

Nước đi này của ông ta đã bị Đàm Vĩnh Thắng đoán ra rồi.

Đàm Vĩnh Thắng và quản gia già liếc nhìn nhau, đồng thời nở nụ cười, thầm nhủ trong lòng rằng, Đàm Thành Nghĩa nghĩ mọi thứ đơn giản quá rồi nhỉ?

“Thành Nghĩa, mày dựa vào đâu cảm thấy mày có thể làm ông chú của Tỉnh Nguyệt các?”

Đàm Vĩnh Thăng dùng ánh mắt thâm sâu mà nhìn Đàm Thành Nghĩa, trong mắt tràn ngập vẻ trêu ngươi, giống như đang nhìn một kẻ ngu.

Đàm Thành Nghĩa cũng nhận ra có điều không đúng.

Ông ta nói: “Tinh Nguyệt các là do một tay tôi tạo nên, khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc cũng là tôi giải quyết, tôi…
 
Back
Top Dưới