Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1865


Chương 1865

Chỉ cần Giang Nghĩa tham gia, vậy Cận Đông Thành còn hy vọng giành quán quân u?

Không được.

Kiên quyết không thể nhượng bộ, cho dù là sư phụ của ông ta làm người bảo đảm cũng không được!

Cận Đông Thành xụ mặt xuống, có chút không khách sáo nói: “Sư phụ, không phải con không nói tình nghĩa, mà là tất cả mọi chuyện đều phải dựa theo quy trình.”

“Giang Nghĩa tham gia báo danh băng thân phận dân thường đã rất không phù hợp rồi, sư phụ làm người bảo đảm, thật ra cũng không thích hợp. Bởi vì sư phụ người đã nghỉ hưu, thật ra cũng là dân thường.”

“Người tham gia thi đấu và người bảo đảm đều là dân thường, điều này thật sự không được.’ Ông ta nhất quyết không để Giang Nghĩa vào cánh cửa này.

Ông Chung nghe vậy, lông mày nhíu chặt, ngẩng đầu tức giận quát: “Cận Đông Thành, cậu đang khiêu khích tôi sao?”

Cận Đông Thành bị dọa giật mình.

Ông ta lùi lại một bước, vội vàng giải thích: “Sư phụ, nếu người cứ muốn tiến cử Giang Nghĩa cũng không phải không được, chỉ là có một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

“Bây giờ kêu Giang Nghĩa chiến thắng con tại đây!”

Ông Chung nhíu mày.

Ai cũng biết sự lợi hại của Giang Nghĩa, Cận Đông Thành còn từng thua Giang Nghĩa, bây giờ sao có can đảm nói ra lời như này chứ?

Thật ra ông Chung không biết, tối hôm qua Giang Nghĩa vừa tiến hành một trận ác chiến, lúc này còn chưa khôi phục.

Tối hôm qua đánh từ tầng một đến tầng mười, cuối cùng là một trận đại chiến với Ma Kết, Giang Nghĩa đã tiêu hao quá nhiều tinh lực, trên người cũng có rất nhiều vết thương, chưa có khôi phục.

Giang Nghĩa của lúc này e là chỉ có một nửa thực lực của bình thường.

Ông Chung không biết, nhưng Cận Đông Thành biết.

Sau khi biết được tin Giang Nghĩa tham gia thi đấu, ông ta lập tức sử dụng kênh chính phủ điều tra mọi tin tức liên quan tới Giang Nghĩa, sau khi biết được tình hình chiến đấu của Giang Nghĩa tối qua, Cận Đông “Thành có một suy nghĩ tà ác.

Nhân cơ hội cậu bệnh muốn lấy mạng cậu.

Nếu muốn giao thủ với Giang Nghĩa, vậy thì lúc này chắc chăn là thời cơ tốt nhất.

Đợi hai hôm nữa Giang Nghĩa sẽ khôi phục, muốn đánh bại cậu ta thì không thể nữa.

Vì vậy, Cận Đông Thành rất đắc ý nói: “Như thế nào, Giang Nghĩa, đây là khai ân lớn nhất tôi dành cho cậu, nếu cậu có thể đánh bại tôi ở đây, vậy tôi công nhận thực lực của cậu, cho phép cậu tham gia cuộc thi đấu lựa chọn.”

“Hơn nữa nếu cậu có thể thắng tôi, vậy tôi không có hứng thú gì nữa, chủ động từ bỏ tham gia cuộc thi đấu lựa chọn.”

“Như thế nào?”

Ông ta đang ép Giang Nghĩa.

Ông Chung nói: “Đông Thành, cậu điên rồi sao? Cậu chỉ cần nhường một đường là được, cần gì ép như vậy? Cậu sẽ hại chết chính mình.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1866


Chương 1866

Hại chết chính mình?

Cận Đông Thành cười ha ha.

Ông ta chắc chắn Giang Nghĩa sẽ không dám ra tay, Giang Nghĩa hiện nay là một ‘bán phế vật, căn bản không cần sợ.

Nếu Giang Nghĩa dám ứng chiến, vậy càng tốt, Cận Đông Thành sẽ khiến cậu ta biết cái gì gọi là sống không bằng chết.

Chỉ có hai con đường đặt ở trước mặt Giang Nghĩa.

Một, chủ động rời đi; hai, kéo với cơ thể mệt mỏi chiến đấu, sau đó bị Cận Đông Thành đánh chết.

Cận Đông Thành khiêu khích nhìn Giang Nghĩa: “Này, cậu không phải muốn lấy lại chức vị chiến thần Tu La hay sao? Sao thế, rén rồi à? Tôi thấy ấy à, cậu vấn là tới từ đâu thì về nơi đó đi, cút đi.”

Ông Chung lần nữa khuyên: “Đông Thành, cậu không có tính toán về thực lực của cậu sao? Nhân lúc Giang Nghĩa còn chưa đáp lại, cậu mau chóng nhường đường, nếu không đánh thật, sẽ chỉ có cậu bất lợi.

“Đủ rồi!” Cận Đông Thành lạnh lùng nói: “Sư phụ, người có hơi xem thường con quá rồi. Tuy con là đồ đệ của người nhưng con không chỉ học bản lĩnh từ người, nhiều năm như vậy, con sưu tập sở trường của trăm nhà, sớm đã hơn trước. Con tin, con của bây giờ có thể xử lý Giang Nghĩa rất dễ dàng.”

“Vậy nên mong sư phụ người đừng nói nữa.

“Đánh hay đi, Giang Nghĩa, do chính cậu ta quyết định.”

Hiện trường vô cùng yên ắng.

Giang Nghĩa ngẩng đầu nhìn Cận Đông Thành, bình tĩnh nói: “Cận Đông Thành, thật ra tôi có chút áy náy với ông; năm đó sư phụ của tôi ~ Ôn Nhược Hà đã lừa ông, hại ông mất đi phong hiệu chiến thần vốn nên thuộc về ông.”

“Vậy nên tôi rất không muốn giao thủ với ông.

“Nhưng bây giờ ông cứ ép, tôi không lùi được, nếu tôi từ bỏ tư cách tham gia rồi rời đi là chuyện không thể, vậy nên tôi chỉ có thể chọn đánh.”

“Cận Đông Thành, ông chuẩn bị sẵn sàng chưa?”

Cận Đông Thành nghe vậy thì cười ha ha, ông ta chỉ vào Giang Nghĩa nói: “Muốn đánh sao? Được, tới đi! Người khác không biết, tôi còn có thể không biết sao? Tối qua cậu vừa tiến hành một phen ác chiến, cậu của lúc này e là không phát huy được một nửa thực lực. Cậu không thắng nổi tôi đâu.

Ông Chung và Hổ Pháo sửng sốt.

Bọn họ đồng thời nhìn sang Giang Nghĩa.

Nếu điều Cận Đông Thành nói là thật, vậy cục diện lúc này đối với Giang Nghĩa là rất bất lợi.

Giang Nghĩa không thể phát huy được một nửa thực lực, còn phải đối đầu chính diện với Cận Đông Thành có kỹ năng chiến đấu vô cùng xuất sắc, vậy phần thắng thật sự không cao.

Giang Nghĩa bị dồn vào đường cùng.

Giang Nghĩa bước lên một bước, đối mặt với Cận Đông Thành, ông Chung và Hổ Pháo đều toát mồ hôi thay cho anh.

Biết ngay sao Cận Đông Thành dám khiêu chiến Giang Nghĩa.

Thì ra là nghe ngóng được Giang Nghĩa bị thương từ trước, thật sự đủ âm hiểm.

Phẩm tính như này cũng xứng được phong hiệu chiến thần ư?

Thật sự có tính khí giống hệt Lôi Hạo.

Tàn ác!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1867


Chương 1867

“Thống soái, cẩn thận.” Hổ Pháo rất là lo lắng nên nhắc nhở.

Nhưng bây giờ nói gì cũng đã muộn, mọi chuyện đều chỉ có thể để Giang Nghĩa tự làm chủ, tự anh xem mà làm.

Giang Nghĩa hít sâu một hơi.

“Bắt đầu đi.”

“Chuẩn bị xong rồi à?” Cận Đông Thành cười tà ác: “Vậy tôi không khách sáo nữa!”

Cận Đông Thành lao tới, đấm một quyền thật mạnh, nắm đấm đó có khí thế dời non lấp bể, tuyệt đối không phải cái mà người thường có thể dây tới.

Nhưng…

Đối với người bình thường thì là cú đấm rất mạnh, đối với Giang Nghĩa mà nói thì chỉ có thể là bình thường.

Hổ Pháo khinh thường nói: “Chỉ cú đấm như này thôi à, thống soái tùy tiện thì có thể chặn được, mắt cũng không thèm chớp.

Đổi lại bình thường, có lẽ đúng như lời Hổ Pháo nói.

Nhưng tình hình lúc này lại khác.

Giang Nghĩa bõng tránh về sau, vậy mà tránh một quyền này.

Anh chọn tránh né!!

“Thống soái?” Hổ Pháo ngây ra, cú đấm như này, dù là Hổ Pháo cũng có thể đỡ được, càng không nói tới Giang Nghĩa.

Tuy nói tránh cũng không đúng, nhưng đâu thể sướng và bá đạo như đỡ tiếp tiếp và phản kích chứ?

Ông Chung ở một bên nhíu mày nói: “Xem ra Cận Đông Thành nói không sai, Giang Nghĩa, trên người cậu ta thật sự có vết thương, hơn nữa thương thế này còn không nhẹ.”

Hổ Pháo càng toát mồ hôi: “Quá bỉ ổi rồi.”

Bên kia.

Giang Nghĩa vừa lùi ra mấy bước, còn chưa kịp đứng vững chân, nắm đấm của Cận Đông Thành lại tới.

“Cậu cho răng cậu trốn được sao?”

“Giang Nghĩa, hôm nay nếu cậu chọn đối chiến với tôi, vậy thì đồng nghĩa cậu chọn cái chết.”

“Tôi sẽ không để cậu sống tới ngày mai!”

Một quyền vững trãi, trực tiếp đánh vào hai cánh tay của Giang Nghĩa, Giang Nghĩa dù chặn được, cũng bị đánh cho lùi lại mấy bước.

“Như thế nào, năm đấm của tôi đủ lực chứ?”

“Lại!

“Nếm thử uy lực của một cước của tôi.”

Cận Đông Thành mặc sức tiến hành công kích, hết quyền này tới quyền khác, hết cước này tới cước khác, tốc độ vô cùng nhanh, những tiếng gió bủa vây Giang Nghĩa.

Liên tục trong mấy phút, Giang Nghĩa ngoài tránh né và bị đánh một cách bị động, vậy mà không có bất cứ một lần phản kích nào.

Bị người ta đánh mà ngay cả một lần công kích ra vẻ cũng không có, đây vần là lần đầu tiên.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1868


Chương 1868

“Thống soái.” Hổ Pháo thật sự khẩn trương, từ lúc anh ta đi theo Giang Nghĩa tới giờ, trước giờ chưa từng nhìn thấy Giang Nghĩa nhếch nhác như vậy: “Cố lên!”

Lại ba phút nữa trôi qua.

Vấn như vậy, Giang Nghĩa không tung ra một tí công kích giả đò nào.

Bụp một tiếng.

Giang Nghĩa liên tục lùi hơn 10 bước, cuối cùng đụng vào một cái cây, mới miễn cưỡng ổn định cơ thể.

Cận Đông Thành hoạt động tay chân, vừa đi tới vừa nói: “Bây giờ biết sự lợi hại của tôi chưa? Muộn rồi! Giang Nghĩa, cho dù bây giờ cậu nhận thua xin tha, quỳ xuống trước tôi, tôi cũng sẽ không tha cho cậu, tôi muốn cậu chết, tôi muốn cậu chết!”

Vào lúc này, Giang Nghĩa bỗng nhiên giơ ra ba ngón tay.

Hửm?

Cận Đông Thành hỏi: “Cậu có ý gì? Có người cầu xin vậy à?”

Giang Nghĩa hơi ngẩng đầu nhìn ông ta, hờ hững nói: “Ông còn có ba chiêu cơ hội.”

“Cái gì? Có chiêu gì?”

Giang Nghĩa giải thích nói: “Năm đó sư phụ Ôn Nhược Hà của tôi lừa ông, tuy chuyện này là giấu tôi làm, nhưng suy cho cùng tôi vân là vì vậy mà có được chỗ tốt, tôi có áy náy với ông. Áy náy thì phải trả. Vậy nên, cuộc chiến này tôi nhường ông một trăm chiêu, vừa rồi ông đã sử dụng 97 chiêu, còn ba chiêu cuối cùng. Ông hãy nắm chắc cơ hội.

Cái gì?

Cận Đông Thành suýt nữa tức ói máu.

Hóa ra đánh lâu như vậy, luôn là Giang Nghĩa đang nhường ông ta?

Một trăm chiêu không đánh trả?

Nghĩ kỹ lại hình như thật sự là vậy, Giang Nghĩa ngoài tránh né và chặn ra thì thật sự không có bất cứ lần phản kích nào.

Hổ Pháo đã cười.

Quả nhiên, đây mới là chiến thần Tu La anh ta biết.

Bất luận gặp phải cái gì, Giang Nghĩa đều sẽ không thua, chính là loại tinh thần mãi mãi không từ bỏ này đã chống đỡ cho Hổ Pháo đi tới ngày hôm nay.

“Thống soái, anh quả nhiên là mạnh nhất!”

Hổ Pháo vui mừng tới mức muốn nhảy lên.

Cận Đông Thành siết chặt nắm đấm, nghiến răng nói: “Giang Nghĩa, sự việc tới nước này cậu còn ra vẻ? Cái gì mà nhường tôi một trăm chiêu, cậu rõ ràng là bị thương, bị công kích như vũ bão của tôi áp chế không thể đánh trả! Cậu cho rằng ra vẻ thì có thể dọa tôi ư? Không có cửa đâu!”

Ông ta lao như tên bắn tới trước mặt Giang Nghĩa.

“Ba chiêu? Tôi giết cậu trong một chiêu!”

Thủ đao của Cận Đông Thành chém mạnh xuống, một chiêu vốn cho rằng thắng chắc lại bị Giang Nghĩa tránh được băng một cái cúi đơn giản, một ‘đao’ này không chém trúng Giang Nghĩa, ngược lại chém vào cái cây ở đăng sau, đau tới Cận Đông Thành nhe răng trợn mắt.

“Còn hai chiêu.” Giang Nghĩa nhắc nhở.

“Đừng nói nhảm!”

Cận Đông Thành đá tới, nhưng Giang Nghĩa chỉ hơi nghiêng người, dễ dàng tránh được.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1869


Chương 1869

Một chiêu cuối cùng.

Cận Đông Thành giống như Thái Sơn áp đỉnh từ trên mà xuống, đè về phía Giang Nghĩa, đối mặt với một chiêu khí thế hừng hực này, Giang Nghĩa rất nhanh nhẹn mà lật người ra sau, thuận thế tránh ra.

“Một trăm chiêu kết thúc.”

“Cái tôi nợ ông, đã trả hết”

“Cận Đông Thành, từ bây giờ hai chúng ta không nợ nần gì nhau. Chú ý, tôi sẽ không nương tay nữa.”

Giọng nói của Giang Nghĩa lạnh tới thấu xương.

Toàn thân trên dưới Cận Đông Thành lạnh toát, loại cảm giác này giống hệt năm đó ông ta thua Giang Nghĩa, lẽ nào lịch sử lại tái diên vào ngày hôm nay sao?

“Không, chuyện này tuyệt đối không thể!”

Cận Đông Thành lao tới.

Thấy Cận Đông Thành khí thế hừng hực, lần này Giang Nghĩa không chọn tránh né nữa, cũng không chọn chặn lại, mà lùi nửa bước, sau đó bỗng lao lên, tung ra nắm đấm.

Quyền va chạm quyền.

Cứng đối cứng.

Oan gia ngõ hẹp.

Lực lượng của Giang Nghĩa có ưu thế mang tính áp chế, một cú đấm đã đánh gãy xương của cả cánh tay Cận Đông Thành.

Rắc rắc, rắc rắc, rắc rắc.

Thắng bại đã rõ.

Giang Nghĩa nhường Cận Đông Thành 100 chiêu, khi anh thật sự nghiêm túc trở lại và đáp trả lại thì một chiêu đã giải quyết xong Cận Đông Thành.

Chênh lệch giữa hai người, một cái là trời một cái là đất.

Cận Đông Thành tuyệt vọng quỳ ngã trên đất, một tay chống trên mặt đất, từng giọt mồ hôi hột trên trán rơi xuống.

“Tại sao?”

“Tại sao lại như vậy?”

“Cậu không phải vừa tham gia xong một trận ác chiến, cả người đầy thương tích, không phát huy được một nửa thực lực hay sao?”

“Lẽ nào tình báo của tôi có sai sót?”

Đối diện với sự nghi ngờ của Cận Đông Thành, Giang Nghĩa hít thở sâu một hơi, lạnh nhạt nói: “Tình báo của ông không sai, tối qua tôi quả thật đã đánh một trận kịch liệt, thực lực của bây giờ cũng quả thật không bằng một nửa thực lực mọi khi.”

“Nhưng…

Giang Nghĩa nhìn Cận Đông Thành: “Ông đã tính sai một điểm. Cho dù tôi chỉ có một nửa thực lực, đối phó ông cũng dư sức. Bởi vì cấp bậc của ông căn bản không bằng ba mươi phần trăm trình độ của tôi.”

Không bằng 30% trình độ?

Cận Đông Thành một tay chống trên mặt đất, khóc ròng.

Rốt cuộc nhiều năm như vậy, ông ta đều đang làm cái gì?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1870


Chương 1870

Nhớ lần trước khi thua Giang Nghĩa, còn không có khoảng cách lớn như bây giờ, Sao mà sau khi rèn luyện nhiều năm, ngược lại phát giác khoảng cách càng lúc càng lớn?

Ông ta không biết, người tiến bộ không chỉ có một mình ông ta.

Tốc độ trưởng thành của Giang Nghĩa không phải là cái mà Cận Đông Thành có thế so sánh, năm đó Giang Nghĩa mạnh hơn Cận Đông Thành, hiện nay Giang Nghĩa đã đạt tới độ cao mà Cận Đông Thành không thể với tới.

Đây chính là sự chênh lệch của thiên phú.

Cận Đông Thành khóc không thành tiếng.

“Sư phụ, con thật là vô dụng.”

Nhìn dáng vẻ đau lòng tuyệt vọng này của ông ta, ông Chung thở dài, nói: “Cậu đây là tự làm khó mình! Tôi đã khuyên cậu rôi, nhường đường là được, cần gì cứ phải đấu với Giang Nghĩa? Tự cho rằng Giang Nghĩa bị thương thì có thể đánh bại cậu ta, lại không biết thực lực của cậu không băng 30% thực lực của người ta. Thật là quá nực cười, quá nực cười!”

Cận Đông Thành một câu phản bác cũng không nói ra được, có trách thì chỉ có thể trách ông ta quá vô dụng.

“Đưa cậu ta đi đi” Ông Chung nói một câu, lập tức có mấy tên thủ hạ của Cận Đông Thành đi tới đưa ông ta đi.

Sau đó, ông Chung lại nói với Giang Nghĩa: “Giang Nghĩa, thực lực của cậu thật sự Vượt ngoài tưởng tượng của lão phu, lúc đầu tôi còn tưởng nhiều năm trôi qua, thực lực của cậu sẽ dừng tiến bộ thậm chí giảm đi, nhưng nhìn thấy biểu hiện vừa rồi của cậu, tôi cũng không có lo lắng đó nữa.”

“Đi theo tôi báo danh thôi.”

Sau đó, Giang Nghĩa đi theo đăng sau ông Chung, đăng ký và báo danh thành công.

Cuộc thi đấu lựa chọn tư cách tổng cộng có hai vòng.

Vòng sơ tuyển thứ nhất, chọn ra bốn người ưu tú, vòng thứ hai sàng lọc, bốn chọn một, chọn ra cường giả thật sự để kế nhiệm vị trí chiến thần Tu La.

Thời gian của vòng thứ nhất được sắp xếp vào năm ngày sau.

Cuối cùng, ông Chung nói với Giang Nghĩa: “Lão phu giúp cậu tới đây thôi, tiếp theo thì xem bản lĩnh của chính cậu.”

Giang Nghĩa chắp tay: “Có thể giúp tôi nhiều như vậy đã quá đủ rồi, cảm ơn ông Chung!”

“Ừ, vậy lão phu đi trước một bước.”

“Đi thong thả.

Bên này Giang Nghĩa vừa tiên ông Chung, ở một bên khác, huấn luyện viên Ôn Nhược Hà đã biết tin.

Hộ Vệ Doanh ngoại thành.

Ôn Nhược Hà và Lôi Hạo ngồi đối diện nhau, trên bàn để một lá thư, chính là lá thư kể lại chuyện vừa xảy ra một cách rõ ràng rồi được đưa tới.

Rót ly trà.

Ôn Nhược Hà nhẹ nhấp một ngụm.

Lôi Hạo ở đối diện không nhịn được mà nói: “Giang Nghĩa vậy mà sẽ chọn tham gia thi đấu, chậc chậc, thật là không biết xấu hổ, bản thân từ bỏ bây giờ lại muốn lấy lại, thật sự coi thường chính phủ.”

Ôn Nhược Hà nói: “Nếu là tình huống bình thường, Giang Nghĩa căn bản ngay cả tư cách báo danh cũng không có, chứ đừng nói lấy lại chức vị đã mất của nó. Nhưng bây giờ lại khác, có sư phụ ông Chung của ta làm người bảo đảm, các bên đều sẽ coi trọng chuyện này. Nếu Giang Nghĩa có thể lấy ra thực lực khiến người ta tin phục, giành được chiến thắng trong chiến đấu, vậy có lẽ thật sự có thể đoạt lại chức vị đã mất của nó.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1871


Chương 1871

Lôi Hạo cười lạnh một tiếng: “Sư phụ người yên tâm, trải qua chuyện lần trước, con bây giờ đã rực hẳn, tuyệt đối sẽ không thua Giang Nghĩa nữa.

“Ừ, ta tin con.”

Lôi Hạo tiếp tục nói: “Có điều Giang Nghĩa cũng không phải hoàn toàn không làm chuyện tốt, ít nhất anh ta đã loại bỏ một phiền phức lớn như Cận Đông Thành, chúng ta bớt phải nhọc lòng.”

Ôn Nhược Hà mỉm cười: “Cận Đông Thành, đồ ngu xuẩn, vốn không phải sợ. Hạo, bây giờ con phải đặt toàn bộ tinh lực vào người Giang Nghĩa, biết chưa?”

“Con biết rồi sư phụ, bây giờ con đi tập luyện”

Lôi Hạo cầm ly trà một hơi uống cạn, sau đó vội vàng chạy ra ngoài.

Đợi lần sau gặp mặt Giang Nghĩa, anh ta tuyệt đối không cho phép anh ta thua nữa.

Lôi Hạo vừa đi, vợ của Ôn Nhược Hà – Uông Oánh Hà đi ra, vừa thở dài vừa nói: “Bây giờ sự việc không dễ xử lý rồi đúng không?”

Ôn Nhược Hà cố ý hỏi: “Sao lại không dễ xử lý? Giang Nghĩa là đồ đệ của tôi, Lôi Hạo cũng là đồ đệ của tôi, hai đứa nó ai có thể giành được quán quân, tôi đều là người được hưởng lợi lớn nhất.”

“Vậy ư?” Uổng Oánh Hà vạch trần tâm tư của Ôn Nhược Hà: “Lần trước gặp mặt Giang Nghĩa, mục đích của ông đã lộ hoàn toàn, ông và Giang Nghĩa cũng chỉ là bằng mặt không băng lòng. Nếu cậu ta thật sự giành được quán quân, lần nữa lấy lại chức vị chiến thần Tu La, sao có thể còn giống như trước kia để mặc ông ‘bố trí chứ? Hơn nữa từ cục diện hiện nay thấy được, chỉ cần không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Giang Nghĩa 90% là sẽ giành được quán quân. Ông già, ông còn cảm thấy đây là chuyện tốt không?”

Sắc mặt của Ôn Nhược Hà tối đi.

Ông ta lắc đầu: “Bà vợ già, thật sự là không có cái gì qua được mắt bà. Giang Nghĩa tham gia thi đấu, tôi tuyệt đối không ngờ, biết sớm nó sẽ tham gia, tôi cần gì bồi dưỡng thêm Lôi Hạo? Haizz!”

“Vậy nên tôi đã khuyên ông từ trước, cần gì lật mặt với Giang Nghĩa? Bây giờ phải làm sao?” Uổng Oánh Hà nói: “Không bằng nhân cơ hội này, bỏ đi, chúng ta không tranh nữa. Tuối tác của chúng ta cũng không nhỏ rồi, tìm một nơi phong cảnh như tranh dưỡng già có được không? Đừng tiếp tục dày vò nữa?”

Sắc mặt của Ôn Nhược Hà càng tối sầm.

Ông ta lạnh lùng nói: “Không được, tôi tuyệt đối sẽ không từ bỏ! Cuộc đời này của tôi đã định sẵn sẽ rong ruổi trên đại dương quyền lực, sao có thể vì một Giang Nghĩa cỏn con mà từ bỏ?

“Bà nói Giang Nghĩa sẽ cản trở tôi ư? Bà nói tình hình hiện nay không dễ xử lý?”

“Ha ha!”

“Thần chặn giết thần phật chặn giết phật, ai chặn trên con đường quyền lực của tôi thì người đó phải chết.”

“Bà vợ già bà cứ nhìn đi, xem tôi làm sao g iết chết con sâu hại như Giang Nghĩa!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1872


Chương 1872

Sau khi liên tục nhọc lòng vì các loại chuyện vụn vặt, Giang Nghĩa cuối cùng cũng quay về Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, lén hưởng thụ cuộc sống thảnh thơi.

Anh đứng ở trước cửa sổ sát đất cực lớn, nhìn cảnh sắc thủ đô, tâm trạng cũng dễ dịu hơn.

Nhưng cũng chỉ là sự bình yên ngắn ngủi.

Rất nhanh thì Giang Nghĩa đã nhớ tới những trách nhiệm anh phải gánh vác, hai vai không khỏi cảm thấy nặng nề áp lực.

Chức vị chiến thần Tu La buộc phải lấy lại.

Bên kia phải cẩn thận ứng phó với nhà họ Đàm, buộc phải trong thời gian ngắn nhất khiến Thịnh Lạc tìm được một ‘thế lực mới”

có thể dựa vào, từ đó thoát khỏi sự khống chế của nhà họ Đàm.

Sau đó nữa mới có thể khai chiến chính diện với Đàm Vĩnh Thắng – gia chủ của nhà họ Đàm.

Vì chú hai, cuộc chiến này phải thắng.

Giang Nghĩa đứng ở trước cửa sổ sát đất cực lớn, thở dài, hết chuyện này tới chuyện khác đè trên vai, cho dù là người sắt cũng cần thời gian nghỉ ngơi.

Mà Giang Nghĩa từ sau khi tới thủ đô, đâu có một ngày được nghỉ ngơi?

Trước đó không được.

Bây giờ càng không được.

Khi Giang Nghĩa nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, cửa được đẩy ra, thư ký Miêu Đồng cầm một đống văn kiện rất dày đi vào.

Còn chưa đợi cô ta mở miệng thì Giang Nghĩa quay lưng nói với cô ta: “Tất cả mọi việc giao hết cho Lâm Chí Cường xử lý, tôi không muốn nghe bất cứ chuyện vặt vãnh nào cả.

Miêu Đồng lẩm bẩm: “Đâu có ai làm chủ tịch như anh chứ? Hoàn toàn là phất tay cho người khác làm, tất cả mọi việc đều giao hết cho Lâm Chí Cường, anh yên tâm về anh ta như vậy à?”

Giang Nghĩa chỉ cười không nói.

Nếu ngay cả Lâm Chí Cường cũng không đáng được tin tưởng, vậy trên đời này không tồn tại người có thể tin tưởng.

Miêu Đông tiếp tục nói: “Nhưng những chuyện khác giao cho Lâm Chí Cường không có vấn đề gì, chuyện liên minh khoa học kỹ thuật tôi cảm thấy vẫn cần anh đích thân xử lý.

Đồng minh khoa học kỹ thuật?

Vân là lần đầu tiên nghe thấy từ này.

Giang Nghĩa hỏi: “Đồng minh khoa học kỹ thuật là gì?”

Miêu Đồng giải thích: “Là một tổ chức do chính phủ dân đầu tổ chức, các công ty khoa học kỹ thuật của thủ đô đều tham gia, mục đích chính là để học hỏi, thúc đẩy phát triển; có điều ấy mà, dựa theo tình hình của mấy năm gần đây thì thấy các nhà đều không chịu tiết lộ kỹ thuật ra ngoài, cái gọi là giao lưu học hỏi chỉ có thể là khẩu hiệu.”

Cũng tức là, liên minh khoa học kỹ thuật là một tổ chức có tính cách nửa nhà nước.

Hơn nữa hữu danh vô thực.

Giang Nghĩa hơi nheo mắt lại, trong lòng tính toán.

Cái mà khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc lúc này cần không phải là nơi tránh nạn’ như liên minh khoa học kỹ thuật sao? tuy là tố chức nửa nhà nước, nhưng đó cũng là chính phủ, không phải là cái nhà họ Đàm có thể tùy tiện động vào.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1873


Chương 1873

Tuy liên minh khoa học kỹ thuật hữu danh vô thực, nhưng chỉ cần xử lý ổn, với thực lực của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc tin chắc có thể dẫn dắt tổ chức này.

Đồng minh khoa học kỹ thuật cần kỹ thuật của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, mà khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc cần thuộc tính chính phủ của liên minh khoa học kỹ thuật, hai bên vừa hay hợp nhau.

Giang Nghĩa mỉm cười.

Thật sự là cần cái gì thì tới cái đó.

Anh hỏi: “Đồng minh khoa học kỹ thuật có chuyện gì quan trọng?”

Miêu Đồng nói: “Nói quan trọng cũng quan trọng, nói không quan trọng cũng không quan trọng, chỉ là Xã Khoa Viện dạo gần đây gặp phải một vài vấn đề khó, liên quan tới kết cấu năng lượng, thiết bị hiện có khó thể cung cấp năng lượng ổn định trong thời gian dài, cho nên cần một loại thiết bị cung cấp năng lượng mạnh loại mới.”

“Vì vậy Xã Khoa Viện đã tìm liên minh khoa học kỹ thuật, hy vọng liên minh khoa học kỹ thuật ra mặt liên hệ với các công ty khoa học kỹ thuật, nghiên cứu chế tạo ra một loại thiết bị mới như thế, tên đã đặt rồi, gọi là quyền trượng Athena’.

Quyền trượng Athena?

Loại dự án do Xã Khoa Viện đề xuất yêu cầu, liên minh khoa học kỹ thuật dân đầu này, giá trị đăng sau của nó tuyệt đối không đơn giản.

Anh hỏi: “Liên minh khoa học kỹ thuật trả thù lao như nào?”

Miêu Đồng phì cười: “Chủ tịch anh có thể không biết, liên minh khoa học kỹ thuật này chính là tổ chức cậu không thương bà ngoại không yêu, phía chính phủ và người dân đối đầu, nhiều năm như vậy căn bản không có lợi nhuận gì cả. Dự án quyền trượng Athena lần này là được tài trợ bởi Xã Khoa Viện cung cấp.

“Nhà nào có thể nghiên cứu chế tạo ra thiết bị năng lượng như này thì thưởng 15 tỷ phí nghiên cứu.”

15 tỷ?

Giang Nghĩa cười khổ lắc đầu.

Dự án lớn như này, muốn nghiên cứu thành công, không tốn mấy nghìn tỷ thì sao mà được?

Phần thưởng 15 tỷ cỏn con thật sự là trò cười.

Miêu Đồng cũng nói: “Phí nghiên cứu của dự án này tuyệt đối không chỉ có 15 tỷ, liên minh khoa học kỹ thuật cũng biết điểm này, cho nên bọn họ nghĩ ra một phần thưởng minh chủ’ đầy tài tình.”

Giang Nghĩa tò mò hỏi: “Cái gì gọi là phần thưởng minh chủ?”

Miêu Đồng nhún vai, từ từ giải thích.

“Liên minh khoa học kỹ thuật không phải luôn do tổ chức chính phủ quản lý hay sao? Bởi vì không kiếm được tiền, những năm nay phía chính phủ cũng không quan tâm, sớm đã muốn giải tán tổ chức này rồi”

“Người bên dưới vì bảo vệ tổ chức, bảo vệ bát cơm thì đã đưa ra một chủ ý tài tình, muốn chọn ra ‘minh chủ’ cho liên minh khoa học kỹ thuật.”

“Về sau liên minh khoa học kỹ thuật là tổ chức phụ thuộc của chính phủ, có điều sẽ do minh chủ chọn ra quản lý thay.”

“Như vậy, chính phủ thì có thể bớt sức bớt lo toan, tất cả mọi chuyện giao hết cho mình chủ xử lý, mà người của liên minh khoa học kỹ thuật cũng có thể giữ được bát cơm, không tới mức phải đi tìm việc.”

“Dựa theo cách nói của bọn họ, dự án quyền trượng Athena lần này nhà nào có thể hoàn thành dự án nghiên cứu, chủ tịch nhà đó có thể đảm nhận chức ‘minh chủ’ này.

Đây chính là chuyện lớn dạo gần đây của liên minh khoa học kỹ thuật.

Tóm lại, chính là chính phủ không muốn quản liên minh khoa học kỹ thuật nên bọn họ tự chọn ra một minh chủ để quản lý.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1874


Chương 1874

Vừa hay đụng phải dự án quyền trượng Athena.

Vì vậy bọn họ bèn đưa ra chủ ý, nhà nào hoàn thành nghiên cứu thì chủ tịch nhà đó làm minh chủ.

Hợp tình hợp lý.

Nghe thì như rất cám dỗ, nhưng trên thực tế là một cái hố lớn.

Miêu Đồng khinh thường nói: “Đầu tiên, phải hoàn thành dự án nghiên cứu, ít nhất phải tốn 300 tỷ, một khoản tiền lớn như vậy không phải tất cả công ty đều có thể bỏ ra được.”

“Ngoài ra, tốn 300 tỷ đổi lại cái gì? Cũng chỉ là 15 tỷ tiền thưởng kèm theo vị trí ‘minh chủ’“

“15 tỷ tiền thưởng và 300 tỷ phí nghiên cứu hoàn toàn không so sánh được với nhau, sẽ không ai ngu tới mức vì tiền thưởng mà đi làm dự án này. Vậy thì sẽ có người muốn vị trí minh chủ ư?”

Miêu Đồng liên tục lắc đầu nói: “Chức minh chủ này chính là một củ khoai nóng bỏng tay, trên phải chịu trách nhiệm với chính phủ, dưới phải chịu trách nhiệm với dân chúng. Không có thu được lợi nhuận bền vững gì, còn phải mỗi năm tốn tiền nuôi cơm một đám người, cuối cùng cũng phải chịu trách nhiệm vận hành quản lý.”

“Căn bản là làm việc không lương.”

“Vậy nên…” Miêu Đồng nói: “Dự án quyền trượng Athena lần này, theo mọi người thấy chính là một vở kịch, căn bản không có ai muốn thật sự tham gia dự án này.”

“Đến lúc đó cũng chỉ là nể mặt tham gia một tí, sau đó không ai để tâm nữa cả.”

“Dù sao không ai muốn chịu bỏ hơn 300 tỷ đi mua một tổ chức vừa mệt vừa không kiếm được tiền, cần gì chứ?”

Phân tích như này rất có lý.

Chỉ có điều…

Người khác có lẽ không muốn, nhưng Giang Nghĩa lại rất muốn có được.

Không vì cái gì khác, chỉ vì thuộc tính chính phủ của liên minh khoa học kỹ thuật.

Một khi Giang Nghĩa ngồi vào vị trí minh chủ của liên minh khoa học kỹ thuật, vậy thì khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc sẽ có thuộc tính chính phủ, vậy thì công khai thoát khỏi sự khống chế của nhà họ Đàm, nhà họ Đàm cũng không thể tùy tiện ra tay.

Đừng thấy liên minh khoa học kỹ thuật không có tác dụng gì lớn, nhưng nó dù sao cũng là tổ chức của chính phủ.

Bạn dám động vào liên minh khoa học kỹ thuật thì là tuyên chiến chính diện với liên minh khoa học kỹ thuật.

Thử hỏi nhà họ Đàm có mấy lá gan mà dám động vào?

Vậy nên không ai muốn chức vị vừa mệt vừa không kiếm được tiền, ở trong mắt Giang Nghĩa lại là một trái thơm.

Anh khẽ mỉm cười rồi nói: “Đại hội về dự án quyền trượng Athena, diễn ra vào khi nào?”

Miêu Đồng thuận miệng trả lời: “Vào chiều mai. Dù sao là do chính phủ cầm đầu, chủ tịch, tôi cảm thấy anh vấn nên tham gia thì tốt hơn, tới đó tùy tiện nghe, cho dù đi tới rồi ngủ cũng không thành vấn đề.”

Giang Nghĩa khẽ cười một tiếng.

Anh rất nghiêm túc nói: “Miêu Đồng, lập tức thông báo xuống, toàn thể trên dưới công ty chuẩn bị, tạm thời gác lại dự án trong tay, đặt tỉnh lực chủ yếu vào dự án quyền trượng Athena này!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1875


Chương 1875

Miêu Đồng nghe mà trợn mắt há hốc mồm: “Không phải, chủ tịch, anh muốn làm gì?”

Giang Nghĩa hờ hững nói: “Tôi nói còn chưa đủ rõ ràng ư? Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc của chúng ta sẽ không tiếc mọi giá lấy được dự án này, tạo ra thiết bị năng lượng phù hợp với yêu cầu của Xã Khoa Viện. Tôi, rất có hứng vị với vị trí minh chủ’ này!”

Miêu Đồng khẩn trương: “Chủ tịch anh không nghe lời tôi vừa nói sao? Dự án này có phí nghiên cứu ít nhất là 300 tỷ, vị trí minh chủ đó thật ra là làm sai vặt cho chính phủ, mỗi năm còn phải từ công ty chúng ta móc tiền đi nuôi người của liên minh khoa học kỹ thuật, anh cần cái đó làm gì?”

Giang Nghĩa ngôi xuống, yên tĩnh nhìn Miêu Đồng.

Một lát sau, Giang Nghĩa cố ý nói: “Không làm gì cả, tôi ấy à, chỉ là có chứng mê quan, muốn làm minh chủ này.”

“Nhưng…”

“Không cần nói nữa.” Giang Nghĩa giơ tay: “Đúng rồi, thông báo cho quản lý của bộ phận nghiên cứu – Cự Giải, ngày mai bảo cậu ta cùng tôi đi tham gia đại hội cự án.”

“Chủ tịch, anh nghiêm túc sao?”

“Cô thấy tôi giống đang nói đùa à?”

Miêu Đồng căn răng, có chút không vui, mặc kệ là vì công ty hay vì cá nhân Giang Nghĩa, dự án này thật sự không cần phải nhận.

Đó tương đương với việc muốn đẩy công ty vào hố lửa.

Miêu Đồng muốn ngăn cản, nhưng cô ta từ bao giờ có thể ngăn cản được quyết định của Giang Nghĩa?

“Tôi mặc kệ anh! Nếu anh vì vậy mà đền hết tiền thì đừng tìm tôi khóc.”

Miêu Đồng tức tối xoay người bỏ đi.

Giang Nghĩa khẽ lắc đầu, cô gái Miêu Đồng này thật sự là có gì nói đó.

“Đúng rồi, thông báo cho quản lý của bộ phận nghiên cứu – Cự Giải, ngày mai bảo cậu ta cùng tôi đi tham gia đại hội cự án.”

“Chủ tịch, anh nghiêm túc sao?”

“Cô thấy tôi giống đang nói đùa à?”

Miêu Đồng căn răng, có chút không vui, mặc kệ là vì công ty hay vì cá nhân Giang Nghĩa, dự án này thật sự không cần phải nhận.

Đó tương đương với việc muốn đẩy công ty vào hố lửa.

Miêu Đồng muốn ngăn cản, nhưng cô ta từ bao giờ có thể ngăn cản được quyết định của Giang Nghĩa?

“Tôi mặc kệ anh! Nếu anh vì vậy mà đền hết tiền thì đừng tìm tôi khóc.”

Miêu Đồng tức tối xoay người bỏ đi.

Giang Nghĩa khẽ lắc đầu, cô gái Miêu Đồng này thật sự là có gì nói đó.

Hoàn hồn.

Giang Nghĩa dựa vào lưng ghế, lẩm bẩm với chính mừng: “Dự án tốn sức mà chả được gì như này, chắc sẽ không có ai tranh với mình đâu nhỉ? Nếu mọi chuyện thuận lợi, trong 2 tuần thì mình chắc sẽ lấy được dự án này!”

Chỉ là nguyện vọng mãi mãi là tốt đẹp, trên thực tế thì chưa chắc thuận lợi như thế.

Giờ phút này, ở trên bầu trời của thủ đô, một chiếc máy bay của hãng bay quốc tế từ từ bay lướt qua cửa sổ đằng sau Giang Nghĩa, từ từ hạ cánh ở sân bay.

Cửa khoang mở ra, hành khách từ từ đi xuống.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1876


Chương 1876

Trong đó có một người đàn ông dáng người cao ráo nhưng sắc mặt rất tệ, anh ta dùng khăn tay bịt miệng, vừa đi vừa ho.

Lúc này, không ai biết con ma bệnh nhìn trông rất bình thường này.

Sau này sẽ là đối thủ cực kỳ khó dây trong tương lai của Giang Nghĩa.

Thủ đô, sân bay thành Nam.

Một chiếc Lamborghini màu lam sâm dừng ở bên ngoài sân bay, Laura – người phụ nữ với dáng người yêu mị, gương mặt xinh đẹp giống như người mẫu đứng ở bên cạnh chiếc xe, kiên nhân chờ đợi.

Người đi qua ở xung quanh đều nhìn với ánh mắt kỳ lạ.

Lại có không ít đàn ông thậm chí rút điện thoại ra chụp trộm, mỹ nhân siêu xe như này, không phải lúc nào cũng có thể gặp được.

Một lát sau.

Một người đàn ông dáng người cao ráo kéo vali đi tới.

Anh ta vừa đi vừa dùng khăn tay bịt miệng ho, nhìn dáng vẻ đó là biết mắc bệnh nặng, sắc mặt vô cùng tệ.

Người đàn ông vừa đi ra, Laura nở nụ cười tới đón.

Trên đời này người có thể khiến Laura nở nụ cười không nhiều, càng đừng nói là đàn ông.

“Anh cả, lâu rồi không gặp.” Tuy cách nói của Laura đơn giản, nhưng giọng điệu lại vô cùng vui vẻ, xa anh cả gần một năm, cuối cùng đã được hội tụ.

Người đàn ông bệnh tật trước mắt chính là anh cả của Laura và Weiss – Kerry.

Cũng là một trong ba người con nuôi của lão gia Rết.

Kerry bỏ khăn tay xuống, khế mỉm cười nói: “Laura, chúng ta cuối cùng lại gặp mặt rồi, anh cả rất nhớ em.”

“Em cũng nhớ anh, anh cả.”

Hai người ôm nhau đơn giản, sau đó Laura giúp Kerry để vali vào cốp.

Mở cửa xe ra, trước sau lên xe.

Sau khi xe khởi động, Laura không nhịn được mà hỏi: “Anh cả, em trước đó từng nói với anh, sức khỏe của anh không tốt, tại sao không tìm một trợ lý giúp anh làm những chuyện vặt vấnh này? Anh sẽ không keo tới mức chút tiền này cũng không muốn bỏ ra chứ? Thật sự không được, em bỏ tiền giúp anh tìm trợ lý được không?”

Kerry mỉm cười: “Em đâu phải không biết anh cả của em một mình quen rồi, không thích có người đi theo bên cạnh.”

Laura thở dài, lại hỏi: “Anh cả, bệnh của anh sao rồi?”

Kerry nhìn bên ngoài cửa sổ: “Vẫn như cũ, một năm nay chịu hết mọi dày vò ở nước ngoài rồi, cũng không có dấu hiệu chuyển biến tốt. Bác sĩ chỉ có thể giúp anh áp chế bệnh tình, tận khả năng kéo dài tuổi thọ của anh, còn lại thì thật sự là lực bất tòng tâm. Số tốt, anh có thể sống 30-50 năm, số đen thì sáng mai anh có thể không tỉnh lại được nữa.”

Bác sĩ tốt nhất, thiết bị tân tiến nhất, thuốc tốt nhất, cuối cùng chỉ có kết quả này?

Laura nghe mà một bụng tức.

Nghĩ lại lúc đầu, ba đứa trẻ bọn họ đi theo lão gia Rết vào nam ra bắc, tự do biết bao, không có gì trói buộc, ngày tháng khi đó thật vui.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1877


Chương 1877

Rồi nhìn lại bây giờ.

Weiss chết ở trong tay Giang Nghĩa, lão gia Rết bị Giang Nghĩa làm cho tức tới mắc bệnh; cô ta cũng thua nhiều lần trong tay Giang Nghĩa; anh cả còn bị bệnh nặng quấn người, không biết hôm nào sẽ không tỉnh lại được nữa.

Một gia đình đang tốt đẹp lại biến thành như này.

Chuyện này đều phải trách Giang Nghĩa!

Đèn đỏ.

Trong lòng Laura rất bức bối, căn bản mặc kệ, đạp chân ga lái xe lao qua.

Kerry ngồi ở ghế phụ nhìn sang Laura, mỉm cười rồi hỏi: “Lại là tên khốn nào chọc cô Laura của chúng ta không vui vậy?”

Laura bĩu môi, không nói.

Kerry tiếp tục nói: “Nói cho anh cả biết nghe.

Lúc này Laura mới trở lời: “Không phải em không nói, mà là ba nuôi không cho nói.

Sức khỏe của anh đã như này rồi, ba nuôi sợ anh sau khi biết những chuyện phiền lòng này thì sẽ càng không chịu nổi.”

Kerry nói: “Nếu em không nói cho anh thì mới khiến anh càng thêm khó chịu, bệnh tình nặng thêm.”

Trầm ngâm rất lâu.

Cuối cùng Laura vẫn không nhịn được, nói tất cả mọi chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này cho Kerry.

Sau khi nghe xong mọi chuyện, Kerry trầm mặc hồi lâu.

Anh ta dựa vào ghế xe, nhìn xuyên qua cửa sổ nhìn ra bên ngoài, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Một lúc sau.

Laura không nhịn được mà nói: “Em nói không thể nói với anh những chuyện này rồi mà, anh cứ muốn em nói, giờ…”

“Laura.’ “Hửm?”

“Cái chết của em ba, bệnh của ba nuôi, sự tổn thương của em, mọi sự thù hận này anh nhớ hết rồi.” Kerry nhìn bên ngoài cửa số, nói: “Giang Nghĩa đúng không? Cho dù cậu ta là Đại La Kim Tiên, anh cũng muốn cậu ta chết không chỗ chôn thân.”

Laura kinh ngạc: “Anh cả anh đừng làm bừa, em nói cho anh những chuyện này không phải muốn anh ‘chiến đấu’ với Giang Nghĩa, anh ta rất giỏi, anh lại bệnh nghiêm trọng như này.”

Cô ta thật sự hoảng rồi.

Biết sớm thì không nói những chuyện này.

Tuy nhiên…

Kerry bình tĩnh tiếp tục nói: “Yên tâm đi, anh không phải là loại người không có não. Weiss thua cậu ta có lẽ là ngoài ý muốn, nhưng ngay cả em và ba nuôi cũng liên tiếp thua Giang Nghĩa, vậy thì thật sự không phải ngoài ý muốn.”

“Người đàn ông này nhất định có thực lực rất mạnh.”

“Nhưng thực lực của cậu ta có thể mạnh hơn anh sao?”

Trong xe trở nên yên ắng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1878


Chương 1878

Laura biết, nếu chỉ dựa vào mưu trí, cảm thấy sẽ không có ai mạnh hơn anh cả, chỉ Cần anh cả muốn, có thể chơi bất cứ ai tới chết.

Giang Nghĩa, anh xong đời rồi!

Rất nhanh, bọn họ đã về tới khoa học kỹ thuật Trọng môn, đi tới văn phòng của chủ tịch.

Sau khi nhìn thấy lão gia Rết, còn chưa kịp nói vài câu khách sáo, Kerry đã đi thắng vào chủ đề chính: “Ba nuôi, chuyện của Giang Nghĩa giao cho con xử lý đi.”

Lão gia Rết sững người, trợn hai mắt nhìn sang Laura: “Con nói hết cho Kerry rồi sao?”

Kerry nói: “Ba nuôi, ba không cần trách Laura, những chuyện này vốn cũng không thể giấu được con. Hơn nữa là con trai của ba, con sao có thể trơ mắt nhìn ba bị tên khốn Giang Nghĩa đó ức h**p?”

Lão gia Rết thở dài: “Ba không phải không muốn nói với con, cũng không phải không muốn con giúp, mà là ba thật sự lo lăng bệnh của con.

“Bệnh của con, trong lòng con có tính toán.

Kerry trực tiếp ngồi xuống, không có bất kỳ lời giải thích nào mà lấy ra một vài tài liệu dự án dạo gần đây của khoa học kỹ thuật Trọng Môn ra xem.

Lão gia Rết nói: “Lão đại, con không cần vội như vậy chứ? Chúng ta ăn bữa cơm đoàn viên trước…”

“Ba nuôi, cơm phải ăn, Giang Nghĩa cũng phải loại bỏ.” Kerry tiếp tục lật tài liệu, cuối cùng hai mắt của anh ta dừng vào một dự án: Quyền trượng Athena.

“Ba nuôi, dự án này có chút thú vị.”

Lão gia Rết nhún vai: “Có gì thú vị? Dự án thua lỗ mà thôi, hơn nữa người giành chiến thắng còn phải làm minh chủ gì đó, chính là làm việc miễn phí cho bọn họ, tốn sức lại chả được gì, không ai muốn làm.”

Kerry mỉm cười, nói: “Cái này thì chưa chắc. Ba nuôi, liên minh khoa học kỹ thuật nói thế nào cũng có thuộc tính chính phủ.

Nếu chúng ta có thể lấy được dự án, để ba làm minh chủ, vậy sau này không phải có thể ‘cầm lông gà làm lệnh bài, dùng danh nghĩa của chính phủ để áp chế khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, áp chế Giang Nghĩa rồi hay sao?”

Vừa nghe tới đây, sắc mặt của lão gia Rết lập tức thay đổi.

Nghe thì hình như là như vậy.

“Có được không? Theo ba biết, tổ chức này là một tổ chức sắp bị loại bỏ mà thôi.”

Kerry tự tin nói: “Tất cả đều do con người, hãy tin con, chỉ cần ba có thể ngồi lên vị trí minh chủ này thì con có trăm cách chơi chết Giang Nghĩa!”

Lão gia Rết cũng cười theo: “Nếu con đã nói như vậy, vậy ok, ba sẽ dốc toàn lực lấy được dự án quyền trượng Athenal!”

Thời gian thoáng cái đã trôi qua.

Chiều ngày hôm nay, đại hội dự án quyền trượng Athena’ do liên minh khoa học kỹ thuật cầm đầu tổ chức chính thức diễn ra.

Ở thủ đô người phụ trách của các xí nghiệp lớn có máu mặt đều tới.

“Tuy không ai có tí hứng thú vào với dự án này, nhưng ngại thân phận của chính phủ, bọn họ vẫn nể mặt liên minh khoa học kỹ thuật.

Dần dần, người đã tới đủ.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1879


Chương 1879

Trong hội trường cực lớn, những hàng ghế đều ngồi kín ghế.

Cũng có rất nhiều lão tổng của các công ty nhân cơ hội lần này giao đổi danh thiệp với lão tổng nhà khác, làm quen lần nhau.

Ở trong nhiều công ty như vậy, công ty thu hút được nhiều chú ý nhất chỉ có hai nhà.

khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc và khoa học kỹ thuật Trọng Môn.

Hai công ty này đều rất lợi hại, là hiện nay nổi danh ở thủ đô; cho dù trước đó khoa học kỹ thuật Trọng Môn vì một vài scandal dân tới giá cổ phiếu tụt giảm, nhưng thực lực của nó vân còn, rất nhanh thì đã khôi phục.

Hôm nay hai nhà đều phái nhân vật đương sự tới.

Chủ tịch của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc = Giang Nghĩa dẫn quản lý của bộ phận nghiên cứu – Cự Giải cùng tham gia; chủ tịch của khoa học kỹ thuật Trọng Môn – lão gia Rết dân theo tổng giám đốc Laura tham gia, ngoài ra còn dẫn theo một người đàn ông nhìn trông bệnh tật, không biết là ai.

Mọi người dựa theo chỗ ngồi của mình mà ngồi xuống, Giang Nghĩa và lão gia Rết thì ngồi ở hàng trên cùng Thời gian tới, MC lên sân khấu nói vài câu giới thiệu, sau đó thì đại hội chính thức bắt đầu.

Chủ nhiệm của liên minh khoa học kỹ thuật = Dương Khải Vinh cầm bản thảo viết tay đi lên sân khấu, đứng ở trước micro, khẽ ho một tiếng, nói với mọi người ở bên dưới: “Chào buổi chiều các quý ông, quý bà.

Đầu tiên, rất cảm ơn mọi người đã dành thời gian tới tham gia đại hội dự án quyền trượng Athena lần này, tôi thay mặt cho liên minh khoa học kỹ thuật và Xã Khoa Viện, nói một lời cảm ơn với mọi người.”

Bên dưới vang lên tràng võ tay.

Dương Khải Vinh tiếp tục nói: “Nội dung của đại hội ngày hôm nay thiết nghĩ mọi người đều rõ rồi, tôi lại nhắc lại vài câu ở đây…

Tiếp theo, ông ta lại nói lại một lượt nội dung của cả dự án.

Người bên dưới về căn bản đều biết nội dung, rất nhiều người nghe tới mất kiên nhẫn, người thì ghé nhau nói nhau, người thì nghịch điện thoại, người thì ngáp, người làm chuyện gì cũng có, không hề có hứng thú với dự án này.

Dương Khải Vinh ở trên sân khấu cũng có vẻ mặt ngại ngùng, thật ra ông ta trước khi lên sân khấu thì đã đoán được tình huống như này sẽ xuất hiện.

Nhưng có thể làm sao được?

Dự án lần này vốn không có gì màu mè nào, mọi người không hứng thú cũng là điều dĩ nhiên.

Ông ta vốn là đang cược.

Cược xem có người tốt nào đó chủ động gánh vách phần trách nhiệm này không, nếu không có, vậy liên minh khoa học kỹ thuật của bọn họ chắc chắn sẽ bị vứt bỏ.

Sau một bài phát biểu dài, Dương Khải Vinh nói: “Nội dung chủ yếu là như vậy, không biết có công ty khoa học kỹ thuật nào nguyện ý đứng ra, giúp liên minh khoa học kỹ thuật hoàn thành dự án nghiên cứu này không?”

Câu nói này đã tốn rất nhiều sức mới nói ra được.

Bởi vì một khi nói ra, kết quả có thể đối mặt chính là không ai đáp lại, như vậy thì sẽ rất ngại ngùng.

Trên thực tế, thật sự không ai đáp lại.

Cảnh tượng khá ngại ngùng, một mình Dương Khải Vinh đứng ở trên sân khấu, gương mặt cũng khó coi.

Dưới sân khấu có người không có tố chất đã quát lên.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1880


Chương 1880

“Thứ nhất không có tiền, thứ hai không người, sau khi hoàn thành dự án còn phải đi làm minh chủ’ phát lương cho các người, việc như này có tên ngốc nào bằng lòng làm chứ.”

“HaizZ, vô vị, tôi nói là không muốn tới rồi mà.

Mọi người đều lắc đầu Tiến trình của đại hội lần này rất tệ, rất có khả năng sẽ kết thúc trong thất bại.

Nếu thật sự thất bại, vậy chức vị của Dương Khải Vinh sẽ mất, cả liên minh khoa học kỹ thuật cũng sẽ giải tán.

Dương Khải Vinh năm chặt tay, trong lòng lặng lẽ cầu nguyện, hy vọng có người có thể chủ động đứng ra ‘cứu ông ta một mạng!

Có lẽ là ông ta thật sự cảm động ông trời.

Đột nhiên, Giang Nghĩa giơ tay nói: “khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, nguyện ý tiếp nhận dự án này.”

Cái gì?Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Người ở đây đều sững người, lũ lượt dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn anh.

Điên rồi à? Loại dự án rác rưởi như này cũng có người nhận? Đây là uống lộn thuốc à?

Trên sân khấu.

Dương Khải Vinh kích động đến muốn khóc.

Cuối cùng cũng có công ty chịu nhận, lại còn không phải công ty bình thường, mà là công ty hàng đầu ở thủ đô — Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.

Nói về tài lực, kỹ thuật, Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc đều là mạnh nhất.

Có Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, chuyện này đã có cách giải quyết!

Không đợi Ông ta mở miệng nói chuyện với Giang Nghĩa, bên kia lão gia Rết vươn tay nói: “Khoa học kỹ thuật Trọng Môn cũng rất hứng thú với dự án này, cũng muốn tiếp nhận dự án.

Cái gì?

Thật sự là nổ tung rồi.

Hai công ty khoa học kỹ thuật thứ nhất và thứ hai ở thủ đô đều đứng ra, hơn nữa có vẻ còn muốn tranh giành dự án.

Đây là nguyên do gì?

Mọi người hai mặt nhìn nhau, tỏ vẻ đều không hiểu.

Bọn họ nhìn trái lại nhìn phải, cũng không nhìn ra dự án này có bất kỳ ưu điểm nào, vậy sao hai công ty lớn còn muốn tranh giành?

Dương Khải Vinh rất phấn khích.

Vốn tưởng rằng sẽ xấu hổ xuống bục, ai có thể ngờ đến ngay lập tức có hai công ty lớn nhảy ra tranh giành chứ?

Ở trong lòng ông ta, có một nhà tùy tiện đứng ra đã là không tệ rồi.

Hạnh phúc tới quá đột ngột.

Dương Khải Vinh nhất thời cũng không biết nên phản ứng lại trường hợp bây giờ thế nào mới tốt.

Dưới khán đài.

Lão gia Rết hơi hơi quay đầu nhìn về phía Giang Nghĩa, mỉm cười nói: “Chủ tịch Giang, các dự án của Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc đã nhiều đến nôi làm không kịp, theo tôi thấy, hạng mục này các cậu không nên nhúng tay vào, nhường lại cho Trọng Môn chúng tôi làm đi, được không?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1881


Chương 1881

Giang Nghĩa hơi hơi mỉm cười, nói: “Lão gia Rết nói đùa rồi, Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc của chúng tôi lúc nào cũng để chuyện quốc gia dân tộc ở trong lòng, đây là cơ hội ra sức vì dân vì nước, Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc của của chúng tôi sao có thể lùi bước không nhận được? Lão gia Rết, mong ngài không cần tranh với chúng tôi.”

Hai vị chủ tịch lớn đối đầu, một bước đều không lùi.

Lúc này đến lượt Dương Khải Vinh khó xử.

Ông ta vốn nghĩ có một bên đứng ra, vậy việc này có thể xong rồi, ai mà ngờ được vậy mà cả hai công ty lớn đều đứng ra.

Cho ai mới được đây?

Chẳng lẽ lại để bốc thăm?

Không được, tuyệt đối không được, tình hình bây giờ, cho dù giao dự án này cho bên nào, một bên khác chắc chắn sẽ ghi thù.

Tốt nhất không nên đắc tội cả với cả hai công ty lớn này.

Đột nhiên, Dương Khải Vinh nảy ra một ý, cười nói: “Hai vị không cần tranh đâu, dự án này tôi sẽ cấp cho cả hai công ty”

Cấp cho cả hai công ty?

Giang Nghĩa và lão gia Rết đều kinh ngạc.

Dương Khải Vinh nói: “Tôi sẽ đưa yêu cầu phát minh của Xã Khoa Viện cho cả hai vị, sau đó cho hai vị thời gian một tuần. Nhà nào có thể đưa ra phương án phù hợp với yêu cầu trước, thì quyền sở hữu dự án sẽ thuộc về người đó.”

Thật ra ông ta rất khôn khéo, nếu như vậy thì đều không đắc tội với cả hai bên.

Cuối cùng ai có thể giành được quyền sở hữu dự án, hoàn toàn là dựa vào bản lĩnh của người đó, có thua cũng không trách Dương Khải Vinh ông ta được.

“Cũng được.” Giang Nghĩa đối với đề nghị này không hề có ý kiến gi cả, kẻ mạnh oan gia ngõ hẹp, ai thắng thì người đó giành được dự án, hợp tình hợp lý.

Lão gia Rết cũng gật đầu.

Ông ta tự tin nói: “Tôi cũng cho rằng phương án này rất hợp lý, vậy cứ quyết định như vậy đi!”

Kết quả là, ba bên nhất trí ý kiến này, thống nhất như vậy.

Trước sau cũng không đến thời gian mười phút.

Rất nhiều người đều còn chưa phản ứng kịp, còn đang suy nghĩ hai nhà này vì sao muốn tranh giành, kết quả dự án cũng đã trở thành vật trong tay hai người nhà họ.

Không ít người đều đang tự hỏi một vấn đề: Có phải chúng ta chịu thiệt rồi không?

Tuy rằng không nhìn ra bất kỳ chỗ tốt nào, nhưng hai công ty lớn đều tranh đoạt dự án này, như vậy nói rõ nó có giá trị mà người thường không thể nào nhìn ra được.

Nhưng hiện tại nói gì thì cũng đều đã quá chậm rồi.

Dương Khải Vinh vui tươi hớn hở xuống khỏi khán đài, tình hình hiện giờ tốt hơn trong tưởng tượng rất rất nhiều.

Không lâu sau, đại hội kết thúc, từng người từng người rời đi.

Giang Nghĩa và Cự Giải đi thẳng ra khỏi hội trường đến trước cổng lớn, Cự Giải không nhịn được tò mò hỏi: “Thống soái, Khoa học kỹ thuật Trọng Môn này muốn giở trò gì chứ? Sao bọn họ lại coi trọng một dự án không có bất kỳ lợi ích nào như vậy?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1882


Chương 1882

Về điểm này, thật ra Giang Nghĩa cũng không thể nào có câu trả lời ngay được.

Nhưng có thể chắc chắn một điều, đó chính là quyền sở hữu dự án này, Giang Nghĩa nói gì cũng phải giành được, nhất định không thể để rơi vào tay đối phương.

Bọn họ vừa đi khỏi, người của Khoa học kỹ thuật Trọng Môn cũng theo ngay sau đó.

Laura cũng rất nghỉ ngờ nói: “Dự án này không có bất kỳ lợi ích nào, vì sao Giang Nghĩa lại…”

Cô ta không tài nào nghĩ ra nổi.

Lão gia Rết nhìn bóng lưng Giang Nghĩa đi xa dần, nói: “Cho dù Giang Nghĩa nghĩ thế nào, chúng ta chỉ cần làm một chuyện – không để kẻ địch của chúng ta hoàn thành việc anh ta muốn làm.”

“Giang Nghĩa nghĩ thế nào không quan trọng, quan trọng là, chúng ta nhất định không để anh ta thực hiện được.”

Lúc này, Kerry đi tới nói: “Có lẽ, ý của Giang Nghĩa giống với chúng ta, cũng để ý thuộc tính chính phủ của Liên minh khoa học kỹ thuật “

“Là vậy sao? Trùng hợp như vậy à?”

“Rất có khả năng, đây là lý do duy nhất con có thể nghĩ ra.” Kerry nói: “Nếu Giang Nghĩa có thể nhìn đến một bước này, vậy nói rõ chỉ số thông minh của anh ta vấn còn.”

Chỉ có đánh bại kẻ địch như vậy, mới có thể khiến người ta cảm thấy vui vẻ.

Lão gia Rết nói: “Thế cục bây giờ thật ra đối với chúng ta khá bất lợi. Cho dù là tài lực hay là kỹ thuật nghiên cứu phát minh, chúng ta đều kém hơn rất nhiều so với Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc. Về thời gian quy định, xác suất để bọn họ hoàn thành so với chúng ta lớn hơn rất nhiều.”

Laura gật gật đầu, “Đúng vậy, tình hình trước mắt vân bất lợi với chúng ta, làm sao bây giờ?”

Kerry khẽ cười một tiếng, anh ta xoay người nhìn về hội trường, “Cha nuôi, Laura, hai người cứ yên tâm, nếu con đã quyết định phải đối đầu với Giang Nghĩa, thì nhất định sẽ nghĩ ra phương pháp vẹn toàn.”

“Lúc này quyền sở hữu dự án, nhất định sẽ là Khoa học kỹ thuật Trọng Môn chúng ta”

Laura hỏi: “Anh cả, anh nghĩ ra được cách gì rồi? Nói cho bọn em nghe đi.

Kerry không đáp mà hỏi lại: “Đúng rồi Laura, anh nhớ rõ có phải em nhốt một cô gái tên là Chung Uyển Tuyên lại không?”

Laura khẳng định: “Đúng vậy, một lần cho cô ta đi quyến rũ Mạc Nguyên. Vốn dĩ cho rằng đã thành công vang dội, không ngờ cuối cùng lại thất bại trong gang tấc. Sao vậy, anh cả hỏi cô ta làm gì?”

Kerry cười xấu xa nói: “Có thể đưa cô gái đó cho anh mượn dùng một chút không?”

“Dùng một chút?”

“Đừng hiểu lầm, anh cũng chỉ muốn để cô ta giúp anh một việc, đi quyến rũ một người đàn ông.”

“Ai?”

Kerry nhìn về bên trong hội trường, “Một .._người đàn ông có thể nắm quyền quyết định dự án!”

Đêm khuya ở khách sạn.

Một đôi nam nữ đi vào phòng, trở tay đóng cửa lại.

“Người đẹp, em thật là làm tôi muốn chết!”

Người đàn ông tiến lên muốn động tay động chân với cô gái, lại bị cô gái giật mình trốn đi.

“Không được, anh thối quá, đi tắm trước đi”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1883


Chương 1883

“À, đúng đúng đúng, đi tắm trước, đi tắm trước.” Người đàn ông nhanh tay nhanh chân c ởi quần áo ra, liền chạy vào trong đi tắm.

Người phụ nữ yên lặng mở cửa.

Không lâu sau, người đàn ông đã tắm rửa xong đi ra.

“Người đẹp, em cũng tắm một cái chứ?”

Người phụ nữ cười nói: “Anh muốn thế à?

Bây giờ trên người em là mồ hôi thơm lừng đấy.

Người đàn ông nuốt một ngụm nước miếng, “Vậy không tắm, không tắm. Người đẹp, đến đây nào, chúng ta bắt đầu thôi, anh sắp không chịu nổi rồi.”

“Ừm được.”

Ngay khi người đàn ông mới vừa đẩy ngã người phụ nữ lên giường, đột nhiên, cửa phòng vang lên một tiếng phanh rất lớn, đập mạnh vào tường.

Vài gã đàn ông cao to xông vào.

Đi đầu là một người vạm vỡ, mặt mày bặm trợn.

Mấy người này không nói hai câu, liên tục quay chụp người trên giường, sau đó gã đàn ông vạm vỡ nối giận nói: “Con rùa chết tiệt, mày dám động vào người phụ nữ của ông à?”

Người đàn ông trên giường trợn tròn mắt.

Tình huống gì đây?

Trong nháy mắt ba chữ nhảy ra trong đầu ông ta: Trúng kế rồi!

Người đàn ông tự cảm thấy xui xẻo, nói: “Các vị anh hùng, tôi biết sai rồi, các anh muốn bao nhiêu tiền, tôi đều cho, tôi cho còn không được sao?”

Gã đàn ông đô con cười, “Chậc chậc, mày cho rằng chuyện gì cũng có thể dùng tiền để giải quyết sao? Mày đường đường là chủ nhiệm của Liên minh khoa học kỹ thuật, là người rất có danh vọng Dương Khải Vinh, thanh danh của mày chẳng lẽ cũng chỉ đáng giá mấy đồng bạc lẻ sao?”

Người đàn ông trên giường kia, đúng là Dương Khải Vinh.

Chiều nay sau khi hội nghị chấm dứt, ông ta thấy một cô gái đang khóc sướt mướt trên đường, nên có ‘lòng tốt’ đi đến an ủi mấy câu.

Kết quả cô gái kia càng nói càng tủi thân, còn dựa vào lòng ông ta khóc nức nở.

Lập tức Dương Khải Vinh đã động lòng.

Qua mấy tiếng ở bên nhau, Dương Khải Vinh hoàn toàn bị cô gái này chinh phục, sau đó không nhịn được nói dối vợ con mình, lấy lý do tăng ca’ mà chạy đi thuê phòng.

Ai biết được, tất cả đều đã được sắp đặt trước.

Dương Khải Vinh dùng chăn che thân mình lại, sốt ruột hỏi: “Rốt cuộc các người muốn làm gì?”

Gã đàn ông đô con lạnh lùng nói: “Mày ngủ với người phụ nữ của tao, mày cho rằng chuyện này sẽ rất dễ dàng cho qua à? Bây giờ tao sẽ gửi ảnh chụp cho vợ mày, để vợ mày nhìn xem mày ở bên ngoài phong lưu khoái hoạt cỡ nào.”

“Đừng!” Dương Khải Vinh thật sự sốt ruột, “Anh nói gì tôi cũng đồng ý, chỉ cần anh đừng gửi ảnh chụp cho vợ của tôi thôi, xinh anh đấy!”

Gã đàn ông đô con gật gật đầu, “Được, mày cũng rất biết điều.”

Gã đặt một chiếc USB vào tay Dương Khải Vinh, dặn dò: “Nếu Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc tìm mày đệ trình bản kế hoạch dự án, mày chỉ cần dùng tài liệu bên trong USB này đánh tráo với tài liệu của anh ta, nghe có hiểu không?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1884


Chương 1884

“Cái gì?”

Dương Khải Vinh rất khó tin.

Vất vả lắm mới có người chịu nhận dự án này, sao có thể tùy tiện làm loạn như vậy được chứ?

Gã đàn ông đô con trợn trừng mắt với với ông ta, “Sao nào, nhìn dáng vẻ của mày thì chuyện này rất khó à? Vậy ta sẽ những tấm ảnh giường chiếu này của mày gửi cho vợ mày thưởng thức nhé?”

“Đừng, đừng gửi. Tôi sẽ làm theo lời anh là được.”

Chuyện đến bây giờ, Dương Khải Vinh cũng không thể nào nghĩ ra bất kỳ cách nào khác rồi, chỉ có thể nghe theo người ta sắp xếp thôi. Ai, cho dù không có Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, thì vân còn Khoa học kỹ thuật Trọng Môn, không đến mức phải đi đến bước đường cùng.

Gã đàn ông đô con vung tay lên, “Được, mặc quần áo xong thì cút đi, nhớ kỹ. Sau này nếu mày còn dám động vào người phụ nữ của tao, tao sẽ đánh gãy chân chó của mày!”

“Không dám, sau này cũng không dám nữa.

Dương Khải Vinh vội vàng mặc quần áo vào. xám xịt chạy mất.

Đợi đến khi Dương Khải Vinh rời đi rồi, gã đàn ông nói với cô gái đang năm trên giường: “Cũng được đấy Chung Uyển Tuyên, tôi phát hiện hình như không có người đàn ông nào là cô không bắt được nhỉ!”

Chung Uyển Tuyên sửa sang lại quần áo, khinh thường nói: “Đó không phải là lời vô nghĩa sao? Có người đàn ông nào không háo sắc chứ? Đúng rồi Cẩu Tam, Laura đã đồng ý với tôi, hoàn thành đơn hàng này, thì sẽ trả tự do cho tôi.”

Cấu Tam cười cười, “Chắc chắn rồi, nhưng cô không thể ở lại thủ đô được, mua vé máy bay cho cô, xuất ngoại đi.”

“Để một đứa con gái như tôi xuất ngoại sao?”

“Không thì thế nào?”

Chung Uyển Tuyên cắn chặt răng, không có cách nào khác, đi thì đi, cô ta không có tư cách ra điều kiện với Laura.

Chung Uyển Tuyên đứng dậy hậm hực rời đi.

Cẩu Tam ngồi trên giường, nhổ một bãi nước bọt, “Con nhỏ này thật là mẹ nó dâm, ông đây vừa rồi suýt chút nữa không nhịn được, con hồ ly này cũng thật lợi hại.”

Vừa nói, gã vừa gọi điện thoại cho Laura.

Rất nhanh, điện thoại được kết nối.

‘Alo, chị Laura, mọi chuyện đều đã sắp xếp xong rồi. Con hồ ly Chung Uyển Tuyên kia thật sự rất có bản lĩnh, chỉ chút xíu thôi đã có thể câu được tên Dương Khải Vinh kia, tôi đã thuận lợi chụp được ảnh rồi, còn đưa USB cho nó nữa, bắt nó phải tráo đổi tài liệu kế hoạch dự án của Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.”

“Làm tốt lắm.”

“Vậy chuyện chỉ phí lần này…”

“Ba mươi phút sau, một tỷ rưỡi sế được chuyển đến.”

“Xong, hợp tác với chị Laura đúng là sảng khoái!”

Bên kia Laura vừa cúp điện thoại, nói với Kerry bên cạnh: “Anh cả, em đã dựa theo ý của anh sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa rồi.”

Kerry gật gật đầu.
 
Back
Top Dưới