Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1845


Chương 1845

Vừa nhìn là biết là lính được huấn luyện chính quy quanh năm.

“Hổ Pháo?”

“Thống soái!”

Người đàn ông này là một trong những thành viên của Thần La Thiên Chinh, anh ta quanh năm đi theo Giang Nghĩa, lập vô vàn chiến công.

Bất cứ khi nào có chiến đấu, anh ta đều dân đầu xông lên phía trước, không nề hà nguy hiểm, tâm nguyện lớn nhất trong cuộc đời này là có thể chiến đấu đến chết trên chiến trường, một nam tử hán chân chính.

Hổ Pháo nhanh chóng đứng dậy và đi tới, chào theo kiểu quân đội.

“Thống soái, rốt cục thuộc hạ cũng gặp được người!”

Khi nói tới đây, Hổ Pháo gần như khóc lên, nước mắt lăn dài.

Đàn ông không dễ rơi nước mắt.

Huống chỉ, còn là người thà đổ máu đổ mồ hôi chứ không rơi nước mắt?

Phải bao nhiêu oan khuất và tổn thương mới có thể khiến anh ta rơi nước mắt?

Giang Nghĩa biết chắc chắn có điều gì đó không ổn, nhưng anh không vội hỏi.

Anh đưa tay đóng cửa lại, trước tiên nói: “Tôi đã không còn chức vụ gì, hiện tại tôi và anh bình đắng, anh không cần dùng lễ nghỉ trước đây với tôi.”

Hổ Pháo kích động nói: “Một ngày là thống soái thì cả đời ngài luôn là thống soái của tôi, Hổ Pháo tôi cả đời này chỉ công nhận một người!

Nói chuyện nghiêm túc như vậy?

Thực ra từ giọng điệu và thái độ của Hổ Pháo, Giang Nghĩa có thể đoán được một vài chuyện.

Hổ Pháo đến hôm nay chắc chắn có liên quan đến Lôi Hạo.

“Ngồi trước đi.”

“Vâng.

Giang Nghĩa hỏi: “Không phải anh đang huấn luyện trong Hộ Vệ Doanh ở ngoại thành sao? Tại sao môi ngày đều chạy đến chỗ tôi?”

Hố Pháo cúi đầu, thở dài: “Tôi đã bị khai trừ.”

“Hửm?”

Giang Nghĩa hỏi: “Tại sao?”

“Bởi vì Lôi Hạo chưa bao giờ đối xử với chúng tôi như con người, hắn tra tấn chúng ta mỗi ngày. Lần trước sau khi bị ngài thống soái đánh bại, hắn càng tàn bạo hơn. Hắn lấy việc làm nhục và trừng phạt chúng tôi môi ngày làm thú vui. Một người anh em đã bị hắn ta đánh đến nôi gãy chân gãy tay, trở thành người tàn tật, tôi tức giận cho tên sĩ quan chấp phạt một trận tơi bời, kết quả là tôi bị quân luật xử lý, trừng phạt một trận, sau đó bị trục xuất khỏi trại huấn luyện, bây giờ tôi còn không bằng ăn mày.”

Giang Nghĩa khẽ nhíu mày.

Anh biết Lôi Hạo đối với người của Thần La Thiên Chinh không tốt, nhưng không nghĩ tới hắn lại bi3n thái như vậy.

“Vậy anh tới tìm tôi, là xin tị nạn hay là tìm việc?” Giang Nghĩa hỏi.

“Tất cả đều không phải! Hổ Pháo khẳng định nói: “Vốn là sau khi bị trục xuất khỏi trại huấn luyện sau, tôi muốn rời khỏi thủ đô về nông thôn, một khi rời đi, tôi sẽ không để ý tới những thứ vớ vẩn này nữa.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1846


Chương 1846

Nhưng tôi càng nghĩ càng tức, càng muốn đòi lại công bằng cho những người anh em vân đang trong trại huấn luyện của mình, vì vậy tôi đến gặp ngài, thống soái.”

“Tìm tôi?” Giang Nghĩa thở dài: “Mặc dù tôi cũng rất muốn cứu các anh em khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng, nhưng luật quân như núi, lúc này Lôi Hạo là thống soái của Thần La Thiên Chinh, còn tôi chỉ là người ngoài thôi.”

Hai mắt Hổ Pháo sáng lên: “Thống soái, đây là lý do tôi tới tìm ngài. Tôi rất hy vọng ngài có thể lấy lại chức vụ, một lần nữa trở thành thống soái của chúng tôi!”

Sắc mặt của Giang Nghĩa hơi thay đổi, loại chuyện này không thể nói tùy tiện.

“Hổ Pháo, chú ý nội dung nói chuyện của cậu.

Hổ Pháo vội vàng giải thích: “Thống soái anh yên tâm, tôi không phải là muốn kêu anh làm chuyện gì trái pháp luật kỷ cương, mà là bây giờ thật sự có một cơ hội hiếm có bày ở trước mặt anh.”

“Cơ hội gì?”

“Cuộc thi đấu lựa chọn tư cách!”

Giang Nghĩa vân là lần đầu tiên nghe thấy từ này, nghi hoặc hỏi: “Đó lại là cái gì?”

Hổ Pháo giải thích: “Thống soái, từ sau khi anh từ bỏ chức vị thì vị trí luôn bỏ trống.

Phía trên rất sốt ruột, muốn chọn ra một người kế nhiệm xuất sắc. Vấn đề là thế lực của các bên đều nhìn chằm chằm vị trí này, chọn người của bên nào cũng sẽ có sự không công bằng. Cho nên phía trên quyết định thông qua một lần thi đấu để quyết định người kế nhiệm, cũng có tên là cuộc thi đấu lựa chọn tư cách.”

“Lôi Hạo là người tham gia thi đấu do huấn luyện viên chỉ định, cũng là một người có khả năng giành được quán quân ở hiện m tại.

“Biết tại sao Lôi Hạo muốn đánh bại anh, chứng minh cậu ta mạnh hơn anh sao? Là vì Lôi Hạo muốn mượn việc đánh bại anh để nâng cao bản thân cậu ta, từ đó thuận lợi qua ải ở trong cuộc thi đấu lựa chọn tư cách!”

Nói như vậy thì Giang Nghĩa đã hiểu đại khái!

Chẳng trách lần trước huấn luyện viên Ôn Nhược Hà lại sắp xếp anh gặp mặt Lôi Hạo, còn nôn nóng hy vọng Lôi Hạo đánh bại anh.

Thì ra nguồn gốc mọi chuyện đều là ở cuộc thi đấu lựa chọn tư cách này.

Ôn Nhược Hà của bây giờ mất đi quyền thế trước kia, muốn quay lại trung tâm quyền lực thì buộc phải đẩy Lôi Hạo lên.

Vị trí này, Ôn Nhược Hà là rất hy vọng Lôi Hạo có được.

Nghĩ tới đây, Giang Nghĩa khẽ lắc đầu.

Mâu thuần của anh và sư phụ thật ra đã đủ sâu rồi, nếu anh còn tham gia cuộc thi đấu lựa chọn tư cách, vậy sẽ chỉ khiến mâu thuần tiếp tục tăng thêm, cuối cùng đi tới mức không thể điều hòa.

Anh không muốn như vậy.

“Hổ Pháo, xin lỗi, bây giờ tôi là một người bình thường, không có bất kỳ hứng thú nào với quyền thế quan chức nữa.”

“Tôi sẽ không tham gia cuộc thi đấu lựa chọn tư cách.

Giang Nghĩa từ chối rất quả quyết.

Hổ Pháo sững người, anh ta hoàn toàn không ngờ Giang Nghĩa lại có thái độ như này.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1847


Chương 1847

Anh ta nói: “Thống soái, anh sao có thể nói như vậy? Lẽ nào anh muốn chơ mắt nhìn Các anh em từng người bị Lôi Hạo dày vò tới chết sao? Thần La Thiên Chinh đi theo anh vào nam ra bắc, là thuộc hạ trung thành nhất của anh, lẽ nào anh có thể nhìn bọn họ đi chết sao?”

Có thể không?

Đương nhiên không thể!

Trái tim của Giang Nghĩa đang đau.

Nhưng nếu cứu Thần La Thiên Chinh thì đồng nghĩa tuyên chiến chính diện với Ôn Nhược Hà và Lôi Hạo, Lôi Hạo còn ok, Giang Nghĩa không để trong lòng, vấn đề là Ôn Nhược Hà.

Giang Nghĩa là một người trọng tình trọng nghĩa, sao có thể đối đầu với sư phụ của mình chứ?

Lưỡng nan.

Nếu cứu anh em thì phải đối đầu với sư phụ; nếu hiếu thuận với sư phụ thì phải chơ mắt nhìn các anh em chịu dày vò.

Bất luận là lựa chọn nào cũng là lựa chọn sai lầm.

Ngã ba này không có con đường chính xác có thể đi, Giang Nghĩa thở dài một hơi, khó thể lựa chọn.

Hổ Pháo đứng dậy nói: “Thống soái, ngày mai tôi sẽ đợi anh ở phòng bao của nhà hàng Trường Hoa, chúng ta cùng nhau đi báo danh cuộc thi đấu lựa chọn tư cách.”

Giang Nghĩa do dự.

Đi?

Không đi?

Anh không biết.

Hổ Pháo cuối cùng nói: “Thống soái, mạng của các anh em nằm trong tay anh, nếu ngày mai anh không đi, vậy… vậy Thần La Thiên Chinh từ giờ không còn tín ngưỡng nữa.

Nói xong thì anh ta mở cửa rời đi.

Giang Nghĩa một mình ngồi trong phòng tiếp đón, do dự, băn khoăn.

Không lâu sau, Bạch Dương đi vào, hờ hững nói: “Anh em và sư phụ, rất khó lựa chọn nhỉ?”

Giang Nghĩa ngẩng đầu nhìn anh ta: “Cậu biết hết sao?”

“Ừ, thống soái, anh quên em phụ trách cái gì rồi sao? Em làm về tình báo, những chuyện về cuộc thi đấu lựa chọn tư cách, Thần La Thiên Chinh, Hổ Pháo em đều biết hết. Chỉ là em không dám nói với anh, bởi vì đổi lại là em, cũng căn bản không thể đưa ra lựa chọn.

Phải, xưa tay trung hiếu khó toàn vẹn.

Chọn thế nào cũng là sai.

Bạch Dương tiếp tục nói: “Có điều thống soái, bất luận anh chọn như nào, em đều sẽ kiên định đứng ở phía anh. Bất luận là đối đầu chính diện với huấn luyện viên hay là triệt để cặt đứt quan hệ với Thần La Thiên Chinh, anh chọn gì thì em đều kiên quyết ủng hộ.

Giang Nghĩa nhìn anh ta.

“Cảm ơn.”

Có thể có thuộc hạ trung thành như Bạch Dương, là phúc của Giang Nghĩa.

“Chỉ có thời gian một đêm, thống soái, anh phải năm chắc thời gian, nhanh chóng đưa ra lựa chọn. Kéo dài càng lâu thì sế xảy ra chuyện.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1848


Chương 1848

Nói vậy là không sai, nhưng phải làm sao đây?

Suy nghĩ một lát, Giang Nghĩa đứng dậy nói: “Ma Kết cậu ta còn ở đạo trường luyện ngục không?”

“Còn.

Bi Giang Nghĩa trực tiếp rời đi.

Bạch Dương hơi ngẩng đầu lên, nhìn bóng lưng rời đi của Giang Nghĩa, lẩm bẩm một mình: “Haizz, quả nhiên là lựa chọn cực kỳ khó khăn, khó tới mức cần xin đáp án từ chỗ Ma Kết.”

Ma Kết, một trong 12 hoàng kim, bình thường không có bất cứ nhiệm vụ gì, mỗi ngày chỉ làm một việc ~ tôi luyện bản thân.

Ý nghĩa duy nhất để Ma Kết tồn tại chính là đối chiến với Giang Nghĩa.

Kiểm tra thực lực của Giang Nghĩa, đốc thúc Giang Nghĩa không thể lười biếng.

Mỗi khi Giang Nghĩa do dự không quyết, không thể quyết định phương hướng để đi thì sẽ chọn đối chiến với Ma Kết, từ trong chiến đấu thuần túy này tìm được đáp án.

Đạo trường luyện ngục, một nơi nổi tiếng nhất thủ đô, ở đây tập trung cao thủ đỉnh tiêm nhất của các môn phái của cả thủ đô.

Chiến đấu, Judo, Muay Thái, đấu vật, đo tay, taekwondo.

Chỉ cần bạn giỏi ở một kỹ năng thì có thể vào đây.

Đạo trường luyện ngục tổng cộng có mười tầng, môi tầng đều có quan khảo hạch, sau khi bạn đánh bại quan khảo hạch thì có thể lên tầng trên.

Người có thể tới tâng mười đều là cao thủ siêu cấp rất giỏi.

Ở trên này, còn có một căn phòng của thần trong truyền thuyết.

Đó là căn phòng sau khi có được sự công nhận của tất cả các cao thủ ở tầng mười mới có thể đi vào.

Căn phòng đó trước đó để trống rất lâu, vì không có bất cứ ai có thể có được sự công nhận của tất cả mọi người của tầng mười, muốn trở thành người trên người, cao thủ trong cao thủ, căn bản là chuyện không làm được.

Mãi cho tới khi có sự xuất hiện của một người – Ma Kết.

Anh ta chỉ dùng thời gian một ngày thì tầng một đánh tới tầng mười, sau đó dùng sức một người đánh bại tất cả cao thủ của tầng mười, trở thành người trên người, bước vào căn phòng của thần.

Mỗi ngày chỉ làm một việc – tôi luyện bản thân.

Người đàn ông này giống như bẩm sinh tôn tại vì chiến đấu.

Đếm khuya, 10 giờ.

Giang Nghĩa cất bước đi vào đạo trường luyện ngục, lập tức có một nhân viên phục vụ đi tới nói: “Thưa anh, anh là tới làm thẻ rèn luyện sao?”

Câu trả lời của Giang Nghĩa rất đơn giản: “Tôi muốn vào căn phòng của thần.”

Nhân viên phục vụ đánh giá trên dưới Giang Nghĩa, mỉm cười.

Mỗi ngày đều có loại người không tự lượng sức mình chạy tới, nói cái gì mà muốn đi vào căn phòng của thần, kết quả ngay cả tầng một cũng không vào được.

Nhân viên phục vụ cũng không cản, cố ý nói: “Có đấy, cầu thang ở bên đó, xin mời.”

Giang Nghĩa cởi áo khoác ra, đưa cho nhân viên phục vụ: “Giữ giúp tôi, một tiếng sau tôi sẽ tới lấy.

Một tiếng?

Nhân viên phục vụ hỏi: ‘Anh không phải muốn tới căn phòng của thần sao?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1849


Chương 1849

“Phải.”

“Vậy anh còn nói một tiếng sau tới lấy? Anh ..có biết quy tắc không thế? Tiền đề để anh tới được căn phòng của thần là từ tầng một đánh tới tầng mười, sau đó đánh bại tất cả các cao thủ của tầng mười. Kỷ lục nhanh nhất hiện nay là một ngày của Ma Kết, anh muốn dùng một tiếng thì đánh vào? Điên rồi à?”

“Một tiếng, đủ rồi.”

Giang Nghĩa trực tiếp ném áo khoác cho anh ta, sau đó một mình đi về phía sân huấn luyện của tầng một.

Anh đi qua những người chiến đấu, đi thẳng về phía cầu thang của tầng một, có người nhìn ra dụng ý của anh, lập tức đi tới cản anh.

“Này, mới tới à? Có hiểu quy tắc không thế?

Anh không chào hỏi chúng tôi thì muốn lên tầng, sao hả, coi thường chúng tôi à?”

Giang Nghĩa không hề dừng bước.

Anh vừa đi vừa nói: “Tránh ra, tôi không có thời gian nói nhảm với kẻ yếu.”

Kẻ yếu?

Mọi người ở đây đều không vui rồi.

Lập tức có 4-5 người vây lại, bọn họ muốn cản Giang Nghĩa, nhưng bước chân của Giang Nghĩa không hề do dự.

“F*ck, giả bộ gì chứ?”

Một người vung năm đấm.

Tuy nhiên, rắc một tiếng, người đó cũng không kịp phản ứng đã xảy ra chuyện gì, xương đã bị gãy.

Mấy người khác cùng nhau vây lại, ngay cả Giang Nghĩa ra tay như nào cũng không rõ, giống như quả bóng da, từng người bay ra.

Bụp, bụp, bụp…

Liên tiếp vài lần, người chiến đấu của tầng một, người ngất thì ngất, người bị thương thì bị thương, không ai dám lại gần một bước.

Giang Nghĩa đi tới cửa cầu thang, nói với quan khảo hạch: “Đánh bại anh thì có thể lên tầng đúng không?”

Quan khảo hạch bị dọa giật mình.

“Không không không, chỉ cần cậu chứng minh thực lực thì có thể lên tầng, không phải cứ phải đánh bại tôi.”

Khi nói chuyện, anh ta chủ động nhường đường cho Giang Nghĩa.

Đùa gì chứ, với thân thủ này của Giang Nghĩa, mười quan khảo hạch cũng không phải đối thủ, còn cần phải đánh sao?

Giang Nghĩa không thèm nhìn anh ta, đi thẳng lên tầng.

Nhìn bóng lưng đi lên tầng của Giang Nghĩa, quan khảo hạch lau mồ hôi trên trán, tự nói chính mình: “Phắc, đây là quái vật gì thế”

Cộp cộp cộp, cộp cộp oộp…

Giang Nghĩa thuận lợi đi lên tầng hai.

Chuyện xảy ra ở tầng một đã tái diễn ở tầng hai, Giang Nghĩa không tốn chút sức lực đánh bại tất cả mọi người, quan khảo hạch thậm chí ngay cả quần áo của Giang Nghĩa cũng chưa chạm vào thì bị đánh ngất đi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1850


Chương 1850

Sau đó, tầng ba.

Tầng bốn, tầng năm, tầng sáu…

Càng đi lên, sức chiến đấu của người chiến đấu càng mạnh, nhưng đó cũng chỉ là đối với người bình thường mà thôi, ở trước mặt Giang Nghĩa, những người này căn bản không chịu nổi một kích.

Ngắn ngủi 10 phút thì Giang Nghĩa đã đánh từ tầng một tới tầng mười.

‘Yo, có người mới tới.” Các cao thủ ở tầng mười nhìn thấy người mới tới thì khá vui, dù sao đã rất lâu không có người mới có thể lên tới tầng mười.

Có người đi tới nói: “Nhóc con, chúc mừng cậu vào tầng mười, cậu là người của môn phái sao? Cọ xát với tôi đi?”

Giang Nghĩa lạnh mặt nói: “Xin lỗi, tôi vội, còn phải đi vào căn phòng của thần, không có rảnh cọ xát với các người.”

Các cao thủ của tầng mười đều thay đổi sắc mặt.

Lại là một tên tự mấn coi mạng mình bất phàm.

“Này, cậu thanh niên, chú ý giọng điệu nói chuyện của cậu.”

“Căn phòng của thần không phải ai cũng có thể đi vào, cậu buộc phải đánh thắng tất cả chúng tôi mới được.”

“Cậu có thể từ tầng một đánh thẳng tới đây đã rất mệt rồi nhỉ? Tối nay cố gắng nghỉ ngơi, đợi dưỡng đủ tinh thần, ngày mai các anh đây chơi với cậu.”

Giang Nghĩa tối sầm mặt nói: “Tôi không muốn lặp lại lần hai, tôi rất vội, không có thời gian lôi thôi với các anh.”

Những cao thủ đó đều không vui.

Người trẻ tuổi bây giờ đều ngông cuồng như vậy sao?

“Ha, nể mặt rồi mà không chịu, tưởng có thể lên tầng mười thì ghê gớm lắm à? Nói cho cậu biết, môi người ở đây đều là cao thủ tuyệt đỉnh, để tôi cho cậu biết mặt.”

Người đó vừa muốn ra tay, Giang Nghĩa nói: “Đợi đã.”

“Sao hả, sợ rồi à?”

“Không phải.” Giang Nghĩa nói với giọng điệu bình tĩnh: “Bởi vì tôi vội, không kịp đánh từng người một với các anh. Như vậy đi, dứt khoát tất cả các anh cùng lên, như vậy có thể tiết kiệm thời gian của tôi.”

Mọi người đều sững người.

Ngông cuồng cũng phải có mức độ có được không hả?

Ở đây đều là cao thủ hàng real, cùng nhau lên? Không sợ bị đánh ra chuồng gà à?

Giang Nghĩa tiếp tục nói: “Sao hả, các anh Sợ rồi sao?”

Sự nhân nại của con người đều có hạn.

Bị Giang Nghĩa coi thường như vậy, khiêu khích như vậy, các cao thủ của tầng mười đều không đè nổi lửa giận, mọi người lao tới.

“Nếu cậu đã muốn chết, vậy thì đừng oán chúng tôi!”

“Hôm nay cho cậu biết cái gì gọi là sự hiểm ác của xã hội, sau này làm người thì khiêm tốn một tí!”

Quyền cước như vũ bão đánh về phía Giang Nghĩa.

Tốc độ vô cùng nhanh, lực lượng mạnh mẽ khó địch lại.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1851


Chương 1851

Hơn mười cao thủ ở đây cùng nhau ra tay, cho dù là cao thủ có tỉnh tiêm hơn cũng khó tránh sẽ khó thể chống đỡ.

Nhưng chiến thần Tu La sẽ không.

Lúc này, huyết dịch điên cuồng trong cơ thể Giang Nghĩa cuối cùng cũng được giải phóng, hai mắt anh đỏ ngầu, phát huy lực lượng của mình tới đỉnh phong.

“Tiếp tục!”

“Dùng hết bản lĩnh của các anh đi.”

“Rất lâu không có sảng khoái như vậy rôi, để chúng ta đánh một trận đã đời!”

Đạo trường luyện ngục, tầng mười.

Một khoảng tan hoang.

Các cao thủ lúc này đều nằm ở trên đất không nhúc nhích, mở mắt nhìn Giang Nghĩa đi về phía căn phòng của thần.

Quái vật.

Là quái vật.

Đời này bọn họ chưa từng thấy người đàn ông nào mạnh như thế.

Vốn tưởng người trong căn phòng của thần đã đủ bi3n thái rồi, không ngờ lại xuất hiện một người bi3n thái hơn, không biết hai người này đánh nhau thì sẽ có kết cục như ¿ nào?

Bọn họ rất muốn biết, nhưng ngay cả sức đứng dậy cũng không có.

Bên đó.

Giang Nghĩa th ở dốc vài hơi, nói với các cao thủ nằm trên đất: “Thực lực của các anh không tệ, có thể cầm chân tôi ở đây gần mười phút, đã đủ thể hiện được trình độ của các anh rồi.”

Cho nên những người này cũng chỉ là ‘không tệ’ mà thôi.

Cách cường giả còn có khoảng cách cực lớn.

Giang Nghĩa không hề nghỉ ngơi, trực tiếp đi tới trước cửa của căn phòng của thần, đưa tay đẩy ra, đi vào.

Trong phòng không có bất cứ đồ màu mè gì, chỉ có một người đàn ông mồ hôi đầm đìa, mỗi giây môi phút đều đang liều mạng tập luyện.

Ma Kết!

Anh ta dùng ánh mắt giết chóc nhìn Giang Nghĩa.

“Cuối cùng cũng có thể chiến đấu với anh.”

Ma Kết li3m môi, phấn khích nói: “Ý nghĩa duy nhất để em tồn tại là đánh bại anh.”

Giang Nghĩa vừa đi vừa nói: “Điều đáng tiếc là cậu mãi mãi không thể hoàn thành được mục tiêu này.”

Không có bất cứ lý do gì, không có nói nhảm, hai người trực tiếp giao thủ.

Tất cả tình cảm đều nằm trong nắm đấm.

Bụp, bụp, bụp…

Một chuôi tiếng va chạm dữ dội không ngừng vang lên, nắm đấm của hai người đều vô cùng chắc chắn, mỗi một quyền đều là cứng đối cứng như sắt thép.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1852


Chương 1852

Tốc độ, lực lượng, kỹ năng đều đẩy tới đỉnh phong.

“Đây là thực lực của cậu sao?”

“Thống soái, anh quá khiến tôi thất vọng rôi.’ “Khoảng thời gian này, tôi trở nên mạnh hơn trong tưởng tượng của anh rồi!”

Đột nhiên, Ma Kết bạo phát lực lượng mạnh mẽ.

Anh ta giống như tia chớp biến mất ở trước mặt Giang Nghĩa.

Hửm?

Giang Nghĩa hoàn toàn không phản ứng kịp, sau lưng bị đánh một quyền.

Người có thể làm chiến thần Tu La bị thương, không có mấy người.

Giang Nghĩa lật người, ổn định cơ thể, nhưng còn chưa đợi anh nghĩ xong nên đánh trả thế nào, quyền tiếp theo của Ma Kết đã tới.

Bụp!

Một quyền đánh vào bụng của Giang Nghĩa, cả người trực tiếp bay ra.

Ma Kết đi từng bước về phía Giang Nghĩa, hờ hững nói: “Em mới sử dụng 80% lực lượng mà thôi, thống soái, thực lực của anh không tới mức chỉ có như vậy?”

Giang Nghĩa khẽ cắn răng, đẩy nhanh tốc độ lao tới.

Tuy nhiên…

Ma Kết giống như sớm đã nhìn thấu động tác của Giang Nghĩa, hơi né người tránh được năm đấm của anh.

“Thống soái, tôi đã nhìn thấu hết rồi.”

Sau đó, Ma Kết đánh một chưởng vào bụng của Giang Nghĩa!

“Bay cho em!!”

Giang Nghĩa giống như con diều đứt dây, bị một chưởng của Ma Kết đánh bay, cả người đụng mạnh vào tường, ngã xuống.

“Hự~” Giang Nghĩa nôn ra một ngụm máu.

Có thể ép anh tới mức này, cả thiên hạ, Ma Kết là người đầu tiên.

Giang Nghĩa th ở dốc, cố nhịn đau đớn còn muốn đứng dậy nữa.

“Tuy nhiên, Ma Kết lại dừng động tác, lạnh lùng nhìn anh nói: “Không cần đứng dậy nữa, bây giờ anh đã không phải đối thủ của em. Động tác của anh tràn ngập sự do dự, không hề giống anh của trước đây.”

“Thống soái, anh giống như một thanh đao bị rỉ toàn thân, uy danh vấn còn, nhưng đã không còn sắc bén nữa.”

“Với trạng thái của anh hiện nay căn bản không đánh thắng được em.”

Ma Kết thở dài, nói: “Mục tiêu đời này của em là đánh bại anh, nhưng không phải đánh bại anh toàn thanh rỉ sét. Thống soái, em không biết anh vì chuyện gì mà sinh ra do dự, em chỉ hy vọng anh có thể nhanh chóng thoát khỏi trạng thái này.”

“Bởi vì anh của bây giờ thật sự sa sút rồi!

Anh làm em thất vọng quá.

Nói xong, Ma Kết xoay người thì muốn rời đi.

“Đợi đã.” Giang Nghĩa đứng dậy.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1853


Chương 1853

Ma Kết nói: “Em nói rồi, anh của bây giờ không phải đối thủ của em, anh cần gì…”

Lời còn chưa nói xong, Giang Nghĩa trong nháy mắt đã tới đăng sau Ma Kết, tốc độ đó nhanh tới mức ngay cả mắt cũng không theo kịp.

Giang Nghĩa không gì là không thể đó hình . như đã quay lại.

“Là như này sao?”

“Như vậy thì đúng rồi, như này mới có chút ý nghĩa.”

“Đây mới là chiến thần Tu La em muốn đánh bại!”

Ma Kết không vì sự thức tỉnh của Giang Nghĩa mà rén, ngược lại trở nên phấn khích hơn, anh ta rèn luyện một đời, chính vì muốn đánh bại Giang Nghĩa như này.

“Tới đi, đánh đi, để em thấy lại lực lượng của chiến thần Tu La thật sự!”

Ma Kết đẩy lực lượng lên cấp mười.

Lực lượng đỉnh phong cấp mười, đây là lực lượng Ma Kết trước kia chưa từng sử dụng, cũng chỉ có Giang Nghĩa mới xứng để anh ta sử dụng toàn bộ.

Âm!

Một quyền này, kinh thiên động địa.

Ma Kết điên cuồng đánh về phía đầu của Giang Nghĩa, muốn một quyền đánh bay Giang Nghĩa.

Tuy nhiên…

Nắm đấm của anh ta căn bản không chạm được vào Giang Nghĩa, ở trên không bị một bàn tay lớn có lực cản lại.

Là Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa nhìn như tung một quyền bình thường, tốc độ, lực lượng, độ chính xác không thể so bì đã hoàn toàn chặn được lực lượng đỉnh phong cấp mười của Ma Kết.

Ma Kết đầu tiên là sững người, sau đó nở nụ cười điên cuồng.

“Đúng đúng đúng, em là muốn loại cảm giác này.

“Đây chính là chiến thần Tu La thần cản giết thần, phật cản giết phật ở biên giới phía Tây năm đó, người đàn ông tới từ địa ngục.”

“Em rất hoài niệm anh như này!”

“Thống soái!!!”

Ma Kết đã giết tới điên cuồng, hai mắt đỏ ngầu, hai tay điên cuồng tung quyền.

Nếu là người bình thường, trong giây lát thì sẽ bị xé tan, cho dù là những cao thủ ở tầng mười, dưới loại mật độ này cũng tuyệt đối không vượt qua được năm giây.

Nhưng mật độ mạnh như này, Giang Nghĩa vâm thong dong di chuyển, tự do tiếp chiêu.

“Thực lực của cậu, xứng với cái danh ‘cường giả!”

Đây chính là đánh giá Giang Nghĩa dành cho Ma Kết.

Tuy nhiên cũng chỉ là cường giả mà thôi, Giang Nghĩa sớm đã siêu thoát người phàm trần.

“Thua… cho tôi!”

Nói ra một chữ cuối cùng, Giang Nghĩa “chặt một thủ đao vào sống lưng của Ma Kết, trong nháy mắt, cả người Ma Kết bay ra.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1854


Chương 1854

Đập mạnh xuống đất.

Cũng không bò dậy được nữa.

Ma Kết siết chặt nắm đấm, rồi từ từ buông lỏng.

Anh ta cười rồi nói: “Thống soái, anh cuối cùng cũng tìm lại chính mình rồi.”

Giang Nghĩa thở dài một hơi, nhìn Ma Kết nằm bò trên đất nói: “Cảm ơn cậu, khiến lòng do dự không quyết của tôi lần nữa kiên định tiếp.”

Anh đi về phía cửa, vừa đi vừa nói: “Cố gắng tập luyện, lần sau có chuyên, tôi vần sẽ đến tìm cậu hỏi’“

Ma Kết nghe mà cười ha hả.

Đời này có thế làm đối thủ của Giang Nghĩa, thật sự là một loại hạnh phúc.

“Thống soái như này mới là thống soái mà em biết, mới là cường giả tuyệt đối đó.”

Cửa từ từ đóng lại.

Giang Nghĩa giống như những gì anh nói, không dùng tới 1 tiếng thì đã giải quyết mọi vấn đề.

Khi Giang Nghĩa từ trên tầng đi xuống, ai cũng dùng ánh mắt khâm phục nhìn anh.

Người bình thường ngay cả tầng mười cũng không lên được, nhưng Giang Nghĩa chỉ dùng một tiếng thì đánh từ tầng một đến tầng mười, ngày cả căn phòng của thần cũng đã đi đánh.

Có lẽ đây chính là tốc biến’ trong game?

Anh đi tới trước mặt người tiếp đón, đưa tay cầm lấy chiếc áo khoác từ tay anh ta, vừa khoác lên vừa nói: “Còn chưa quá một tiếng nhỉ?”

Người tiếp đón bị dọa tái mặt, liên tục xua tay nói: “Chưa ạ chưa ạ, vẫn chưa quá.”

Trước đó mỉa mai và khinh thường Giang Nghĩa, bây giờ đều mất sạch, ở trong lòng của người tiếp đón, Giang Nghĩa chính là nhân vật giống như thần tiên.

Mạnh mẽ, vô địch.

Ngày xưa có Quan Vũ chém Hoa Hùng, hiện nay có Giang Nghĩa tốc biến càn quét sàn luyện ngục, tất cả đều là độ cao mà người bình thường khó với tới.

Mặc xong áo, Giang Nghĩa cất bước rời khỏi đạo trường luyện ngục.

Anh tới đột ngột, đi cũng đột ngột.

Phần lớn mọi người đều không biết Giang Nghĩa là ai, chỉ biết tối nay có một người đàn ông mạnh tới vô địch, tốc biến càn quét sàn luyện ngục.

Trưa ngày hôm sau, nhà hàng Trường Hòa.

Hổ Pháo một mình đi tới nhà hàng, tìm một chỗ ngồi xuống.

Anh ta gọi vài món ăn nhẹ, một bình rượu ủ.

Không có động đũa, yên lặng chờ đợi Giang Nghĩa tới, anh ta tin Giang Nghĩa tuyệt đối sẽ không vứt bỏ những thủ hạ trung thành như bọn họ, tin chiến thần Tu La sẽ lần nữa sống lại.

Nhưng nếu Giang Nghĩa không tới…

Nếu Giang Nghĩa không tới, vậy tín ngưỡng trong lòng Hổ Pháo sẽ sụp đổ.

Cuộc đời của anh ta cũng sẽ không biết phương hướng.

“Thống soái, xin anh nhất định phải tới!”

Lúc này, ở cửa có một đám người đi vào, nam nữ đủ có, ai cũng mặc quần áo hoa hoét, ai cũng ăn mặc màu mè, khoác vai nhau, nhìn một cái là biết đều là thanh niên bất lương của xã hội.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1855


Chương 1855

Bọn họ vừa đi vào thì có một người nhìn thấy Hổ Pháo ở trong góc, sau đó nói vài câu bên tai thanh niên cầm đầu.

Người cầm đầu nhíu mày, dẫn người đi tới.

“Ê, anh hình như là người của Thần La Thiên Chinh?”

Hổ Pháo liếc nhìn anh ta, lạnh nhạt nói: “Trước kia phải, bây giờ không phải.”

“Bị khai trừ rồi sao?”

“Có bị khai trừ hay không, không liên quan tới cậu.

Người dân đầu chỉ vào mình, nói: “Biết tôi là ai không?”

“Không biết.

“Không biết? Ha ha, vậy anh nghe rõ đây, ông đây tên Cận Lâm, thống soái của Hộ Thành Doanh – Cận Đông Thành là ba tôi, nghe hiểu rồi chứ?”

Nói như này thì Hổ Pháo đã hiểu.

Hộ Thành Doanh và Hộ Vệ Doanh ngoại thành là kẻ địch, Cận Đông Thành và Ôn Nhược Hà quanh năm đấu đá.

Cận Lâm là con trai của Cận Đông Thành, đương nhiên sẽ hận thấu xương người của Thần La Thiên Chinh, dù sao trên danh nghĩa Thần La Thiên Chinh là do Ôn Nhược Hà quản lý.

Hổ Pháo nói: “Tôi đã không còn là người của Thần La Thiên Chinh nữa, cũng không tham gia vào phân tranh giữa các người, đừng làm phiền tôi.”

“Ha, khẩu khí khá lớn.”

Cận Lâm nói: “Ở kỳ nghỉ lẽ trước, tên khốn Lôi Hạo đó đánh anh em dưới trướng của tôi, tôi biết, Thần La Thiên Chinh các anh là do Lôi Hạo quản lý, có phải không?”

Vừa nghe thấy lời này thì Hổ Pháo cảm thấy không vui từ tận đáy lòng.

Đúng vậy, bọn họ thuộc sự quản lý của Lôi Hạo, nhưng cũng là vì do Lôi Hạo quản, Hổ Pháo mới rời đi.

Anh ta cũng hận Lôi Hạo thấu xương.

Hổ Pháo nói: “Mâu thuẫn giữa các người tôi không muốn quản, đi ra!”

“Đi sao?” Cận Lâm lạnh lùng nhìn: “Lôi Hạo đánh người của tôi, vậy tôi lấy con chó của anh ta ra trút giận, như vậy không quá đáng nhỉ?”

Hổ Pháo tức giận: “Cậu nói ai là chó?”

“Tôi nói anh là chó!”

“Khốn kiếp!”

Hổ Pháo nổi nóng, lập tức đứng dậy, nắm lấy cổ áo của Cận Lâm.

Với vóc dáng vạm vỡ đó của Hổ Pháo, sau khi đứng dậy giống như một ngọn núi, hoàn toàn bao trùm Cận Lâm, chênh lệch của hai người thật sự như trời và đất.

Vừa rồi Hổ Pháo ngồi, Cận Lâm vấn chưa cảm thấy gì, bây giờ nhìn thấy đối phương đứng dậy mới biết thì ra Hổ Pháo vạm vỡ như vậy.

Nếu đánh thật, ba người như anh ta cũng không phải đối thủ.

Cận Lâm nuốt nước bọt, nói: “Anh, anh muốn làm gì? Tôi là con trai của Cận Đông Thành, anh đánh tôi, chính là đối đầu với cả Hộ Thành Doanh.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1856


Chương 1856

Hổ Pháo đã do dự.

Anh ta không phải sợ chuyện, mà vào thời khắc mấu chốt này, anh ta không thể gây chuyện.

Anh ta muốn đi theo Giang Nghĩa cùng nhau tham gia cuộc thi đấu lựa chọn tư cách, lúc này nếu xảy ra rắc rối, đến lúc đó không có tư cách tham gia thì chấm hết rồi.

Vì nghĩ cho đại cục, nhịn!

Hổ Pháo buông tay ra, lạnh lùng nói: “Tôi nói rồi tôi đã không phải là người của Thần La Thiên Chinh, càng không phải thủ hạ của Lôi Hạo, các cậu muốn trút giận không cần ra tay với tôi, đi đi.”

Anh ta thật sự không muốn gây chuyện.

Nhưng anh ta càng nhún nhường, lọt vào trong mắt của Cận Lâm chính là tượng trưng của sự sợ hãi.

Cận Lâm cho rằng Hổ Pháo là sợ quyền thế của mình cho nên mới không dám ra tay, cười ha hả nói: “Cho dù anh là người của Thần La Thiên Chinh tôi cũng không sợ, huống chỉ anh không phải?”

Anh ta lùi lại hai bước, khẽ phất tay: “Các anh em, không cần khách sáo, đánh cho tôi!”

Ngay sau đó, tất cả các đàn em đều lao tới, dáng vẻ muốn đánh bại Hổ Pháo.

“Các người!”

Hổ Pháo vừa chuẩn bị đánh trả, nghĩ tới chuyện của cuộc thi đấu lựa chọn tư cách thì dừng lại.

Không được.

Bây giờ tuyệt đối không thể động thủ.

Anh ta chỉ có thể siết chặt hai tay, để mặc đối phương sỉ nhục, đánh đấm.

Cận Lâm nhìn, cười hì hì nói: “Tôi còn tưởng anh lợi hại cỡ nào, thì ra chỉ là một tên yếu xìu! Uổng cho cái chiều cao này, căn bản không ra gì.

Anh ta ngồi xuống, vừa vắt chân vừa thưởng thức cảnh Hổ Pháo bị đánh.

Đánh được 10 phút, những người đó cũng mệt rồi, người nào người nấy lùi ra, Hổ Pháo khuyu ở góc tường, hai tay ôm đầu.

Suy cho cùng là người từngchém giếtở trên chiến trường, cho dù bị đánh cả người đầy thương tích, vân không ngã xuống.

Cận Lâm nhíu mày, nói: “Ha, mẹ kiếp còn quật cường đấy, như vậy cũng không thể đánh gục anh đúng không? Được, vậy tôi tăng thêm gia vị cho anh.”

Nói xong, anh ta đưa tay cầm một ấm trà trên bàn.

Trong đó là nước trà vừa pha xong, vô cùng nóng.

Nếu hắt ấm trà này lên người, chắc chắn sẽ bỏng chết.

Cận Lâm cầm ấm trà đi tới, vừa đi vừa nói: “Anh không phải giỏi nhịn hay sao? Vậy thì nhịn nước trà nóng này thử xem, cái này cũng nhịn được thì tôi tha cho anh.”

Anh ta trực tiếp hắt một ấm nước sôi về phía đầu của đối phương.

Đùa gì chứ, đó là nước sôi, nước sôi sùng sục! Hắt lên đầu của con người, đầu của ai chịu được? Chết chắc rồi.

Vào lúc này, một cái ghế bay tới, bụp một cái, trực tiếp đập rơi ấm trà trong tay Cận Lâm.

Ấm trà rơi vào chân của Cận Lâm, nước sôi sùng sục đổ hết vào chân của anh ta, nóng tới mức anh ta kêu gào lên, ôm chân nhảy tại chỗ.

“Aiya, aiya, đau chết tôi rồi.”

“Đau chết tôi rồi!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1857


Chương 1857

“Ai, là ai?”

Những thủ hạ đó nhìn về phía chiếc ghế bay tới, chỉ thấy một người đàn ông hiên ngang đi tới.

Tuy không quen biết, nhưng từ khí thế của đối phương thì có thể nhìn ra, tuyệt đối không phải kẻ tầm thường.

Hố Pháo hơi ngẩng đầu nhìn, sau khi nhìn rõ người tới thì kích động tới mức lệ nóng vùng quanh mắt.

Đợi được rồi, anh ta cuối cùng cũng đợi được rồi.

“Thống soái!”

Hổ Pháo lập tức đứng dậy.

Không sai, người tới chính là chiến thần Tu La – Giang Nghĩa.

Cận Lâm ngồi xuống, vẻ mặt nghi hoặc nhìn sang Giang Nghĩa: “Thống soái? Có ý gì?”

“Lão đại, lẽ nào người này là Lôi Hạo?”

“Đánh rắm, tên khốn Lôi Hạo đó tôi có thể không biết sao?” Nhưng người đàn ông trước mắt, Cận Lâm thật sự không biết.

Có điều lại có một loại cảm giác từng thấy ở đâu đó.

Từng gặp ở đâu rồi?

Cận Lâm nói: “Oắt con, anh dám động thủ với tôi, chán sống rồi đúng không? Có biết ông đây là ai không?”

Giang Nghĩa không thèm nhìn anh ta, đi tới trước mặt Hổ Pháo, nói: “Bị đánh cũng không đánh trả, như này không giống phong cách của cậu.”

Hổ Pháo nói: “Chúng ta muốn tham gia cuộc thi đấu lựa chọn tư cách, không thể có bất cứ vết nhơ nào. Nếu ra tay vào lúc này, lỡ mất tư cách báo danh, vậy thì cái mất hơn cái được.”

Giang Nghĩa mỉm cười: “Vậy nên cậu thà bị nước sôi làm cho bỏng chết cũng không đánh trả?”

Hổ Pháo không lên tiếng.

Anh ta không phải không muốn đánh trả, chỉ là anh ta càng để ý cuộc thi đấu lựa chọn tư cách hơn, anh ta muốn tận mắt nhìn thấy thời khắc Giang Nghĩa lần nữa ngồi vào vị trí cao.

Vì vậy, hy vọng bản thân cũng không tiếc.

Xoay người lại, Giang Nghĩa nói với Cận Lâm: “Hộ Thành Doanh là có trình độ quản lý như này sao? Cận Đông Thành là già rồi hồ đồ, hay là quá dung túng cho cậu con trai như cậu?”

– Hửm?

Cận Lâm không ngu, vừa nghe khẩu khí của đối phương thì biết chắc không phải kẻ tầm thường.

Anh ta không vội ra tay, đánh giá Giang Nghĩa từ trên xuống dưới, hỏi: “Sao hả, anh biết ba tôi”

“Thủ hạ bại tướng mà thôi, có chút ấn tượng mà thôi.”

NA 2n Cận Lâm nổi giận, thực lực của ba anh ta rất mạnh, người thanh niên trước mắt vậy mà nói ba anh ta là thủ hạ bại tướng, ha ha, khẩu khí thật lớn.

Anh ta lạnh mặt hỏi: “Yo, ngay cả ba tôi cũng không phải đối thủ của anh? Vậy tôi ngược lại muốn thỉnh giáo, anh là ai?”

Không đợi Giang Nghĩa mở miệng, Hổ Pháo đã tranh nói: “Sao hả, ngay cả chiến thần Tu La cũng không biết sao?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1858


Chương 1858

Chiến thần Tu La?

Giang Nghĩa?!

Cận Lâm bị dọa giật mình, run rẩy nói: “Anh, anh là Giang Nghĩa?”

Anh ta đánh giá kỹ hơn, đột nhiên nhớ ra, anh ta từng gặp Giang Nghĩa, hơn nữa nhìn thấy chính tay Giang Nghĩa đánh ba anh ta tới mức không bò dậy được.

Ác ma đến từ địa ngục!

Cận Lâm nuốt nước bọt, nếu nói trên đời này còn có ai khiến anh ta sợ, đó chính là Giang Nghĩa.

Nhiều năm trước, chính Giang Nghĩa cướp đi phong hiệu ‘chiến thần Tu La’ trong tay Cận Đông Thành, dân tới Cận Đông Thành canh cánh nhiều năm trong lòng, đây cũng là nguyên nhân chính Cận Đông Thành hận Ôn Nhược Hà.

Thật không ngờ, hôm nay lại đụng mặt kẻ thù ở nhà hàng bé này.

Cận Lâm cười lạnh nói: “Tốt, tốt, anh chính là Giang Nghĩa. Nhiều năm trước anh cướp ..đi phong hiệu trong tay ba tôi, hôm nay tôi cướp lại thay cho ba tôi.”

“Các anh em, đừng khách sáo, đánh chết cho tôi.”

“Ai có thể giết tên khốn này, tôi có thưởng lớn.

Thấy một đám tay sai lao tới, Giang Nghĩa lạnh nhạt nói: “Sao hả, ỷ đông h**p yếu à?”

Cận Lâm đã cười: “Là ỷ đông h**p yếu đấy, như nào?”

“Ok, vậy nếu cậu đã nói như vậy…” Giang Nghĩa khẽ búng tay, ngay lập tức ở cửa vây kín một đám người.

Là Dạ Cầm.

Phi Kê sau khi xuất viện thì luôn không có việc gì để làm, hôm nay coi như có thể quay lại nghề cũ nên rất vui mừng.

Giang Nghĩa nói: “Phi Kê, những người này vừa hay cho ông luyện tay, xem thử thương ¡ thế của ông hồi phục được bao nhiêu %.”

Phi Kê vui vẻ đi tới: “Tuân lệnh!”

Nhìn thấy Phi Kê dẫn một đám người đi vào, Cận Lâm hoảng.

“Này, ông biết tôi là ai không?”

Phi Kê cười: “Thèm vào quan tâm cậu là ai, đánh trước rồi nói!”

Ông ta giơ năm đấm lên, căn bản coi thường đám Cận Lâm, hết quyền này tới quyền khác, Cận Lâm bị đánh cho mặt mày chô xanh chõ tím, bị đánh tới mức ngay cả mẹ anh ta cũng sắp không nhận ra.

Những tên thủ hạ khác cũng không có kết cục tốt, từng người bị người của Dạ Cầm ấn xuống đất đánh.

Hổ Pháo nhìn, khâm phục nói: “Thống soái, anh từ bao giờ thu nhận thêm một đám người thế? Tuy thực lực không mạnh, nhưng đối phó với những trường hợp này lại rất dễ dùng.”

Giang Nghĩa mỉm cười không nói gì.

Sau hơn 10 phút, Phi Kê thở phì phò đứng dậy: “Lâu rồi không vận động, thật là mệt chết tôi rồi.

Ông ta hỏi Giang Nghĩa: “Cậu Giang, được chưa?”

Giang Nghĩa liếc mắt, chỉ thấy những người đó của Cận Lâm năm ngổn ngang dưới đất, răng trong miệng cũng bị đánh rơi ra đất, toàn thân đều là máu, nhìn bộ dạng đó đã đủ thảm.

“Được rồi, các người rút đi!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1859


Chương 1859

“Được.’ Phi Kê dẫn người rời đi.

Hổ Pháo giơ ngón tay cái: “Thống soái, anh làm việc vẫn dứt khoát như vậy, tuyệt đối không dông dài, tôi vì điều này mới một lòng đi theo anh. Nếu tôi là con gái, làm thiếp cho anh cũng bằng lòng.”

Giang Nghĩa lườm anh ta: “Đừng lẻo mép.”

Hai người đang nói chuyện, lúc này từ trong phòng bao có một ông lão đi ra, vừa vỗ tay vừa khen ngợi: “Giơ tay nhấc chân thì giải quyết được vấn đề, chiến thần Tu La, vẫn xuất sắc như thế”

Hửm?

Còn có kẻ địch sao?

Hổ Pháo nhìn qua, thấy là một ông lão tóc bạc, mặt đầy nếp nhăn, nhìn tuổi tác chắc đã 70-80 tuổi.

Tuy tuổi rất lớn nhưng khí chất tinh thần rất tốt.

Sắc mặt hồng hào.

Nhìn một cái là biết người chú trọng dưỡng thân.

“Ông là?” Hổ Pháo hỏi.

Ông lão vuốt râu, không có trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn Giang Nghĩa.

Mà Giang Nghĩa cũng nở nụ cười.

“Hổ Pháo, vị này là ông Chung, huấn luyện viên và ba của Cận Lâm – Cận Đông Thành đều là do ông ấy dạy dõ.”

Gái gì?”

Hố Pháo bị dọa giật mình, cũng tức là người trước mắt là sư phụ của huấn luyện viên Ôn Nhược Hà và Cận Đông Thành?

Giang Nghĩa tiếp tục nói: “Năm đó sau khi tôi chiến thắng Cận Đông Thành, cũng là ông Chung trao huân chương và phong hiệu cho tôi, tính ra thì tôi nên gọi ông Chung một tiếng ‘thái sư phụ”.

Đây…

Hổ Pháo vội vàng cúi đầu hét: “Tôi không biết ông Chung ở đây, có chỗ nào mạo phạm, mong ông Chung lượng thứ.”

Ông Chung cười ha ha, xua tay nói: “Không cần đa lễ như thế. Lão phu sớm đã nghỉ hưu, đã không còn là người trong quan trường, không cần khách sáo như vậy.”

Ông ta nhìn đám người Cận Lâm, lắc đầu nói: “Năm đó khi tôi dạy Cận Đông Thành thì đã nói với nó phải tu dưỡng tâm tính, không ngờ con trai của nó tính tình xấu giống nó, thật sự là không có thuốc chữa.”

Sau đó ông Chung lại hỏi Giang Nghĩa: “Giang Nghĩa, cậu không nói tiếng nào thì chủ động từ bỏ mọi chức vị, bây giờ lại muốn quay lại chức vị cũ, cậu cũng quá coi thường quan trường của thủ đô rồi.”

“Có thể cho lão phu một lý do không?”

Giang Nghĩa khiêm tốn nói: “Từ chức là vì muốn cứu ba của tôi; nhận chức là vì muốn cứu anh em chịu khổ nạn. Ông Chung, xin ông hiểu cho chỗ khó của tôi.”

Ông Chung vuốt râu, lại hỏi: “Lần trước, cậu dựa vào sức chiến đấu không ai bì được, đánh bại Cận Đông Thành giành được phong hiệu chiến thần Tu La. Tôi không biết khí thế của cậu, sức chiến đấu của cậu có còn không. Lần này cậu không chỉ phải đối mặt với Cận Đông Thành, còn phải đối mặt với sự khiêu chiến của đám người Lôi Hạo. Giang Nghĩa, cậu có nắm chặt đoạt lại thứ cậu đã mất không?”

Giang Nghĩa ngước đôi mắt nhìn ông Chung.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1860


Chương 1860

“Chỉ cần tôi tham gia, chiến thắng sẽ không rơi vào trong tay của người khác.”

Ngông cuồng.

“Được!” ông Chung cười nói: “Tôi tưởng rằng hơn một năm cậu rời khỏi chiến trường ở biên giới phía Tây thì sẽ yếu đi, sẽ mất đi sự gai góc. Hôm nay gặp được, cậu vân là cậu của trước kia. Giang Nghĩa, buông tay đi làm đi, lấy lại thứ thuộc về “

cậu.

“Đi đi, các cậu không phải muốn đi báo danh cuộc thi đấu lựa chọn tư cách sao?

Lão phu rảnh rôi, đi cùng với các cậu một chuyến.”

Nghe thấy lời này, trong lòng Giang Nghĩa cảm thấy ấm áp.

Anh biết ông Chung là đặc biệt hộ tống cho anh.

Chuyến đi tới trung tâm quyền lực của thủ đô, chỉ dựa vào một người bình thường không có thực quyền như Giang Nghĩa là rất khó địch lại với những nhân vật lớn đó.

Có ông Chung chống lưng thì khác.

Tuy ông Chung đã nghỉ hưu nhưng những nhân vật lớn cầm quyền hiện nay về cơ bản đều do ông Chung bồi dưỡng.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Vậy nên các phương thế lực đều có kiêng ky với ông Chung.

Xuất phát từ sự thật lòng cũng được, hay là thể hiện ở vẻ bề ngoài cũng được, tóm lại, có ông Chung hộ tống, phần thắng sẽ nhiều hơn.

Giang Nghĩa vội vàng chắp tay nói: “Cảm ơn ông Chung!”

“Không cần khách sáo.” Ông Chung dần đầu đi ra ngoài: “Từ sau khi cậu từ chức, không chỉ có Lôi Hạo còn có những người khác, rất nhiều phế vật lên thay, cục diện như này tôi không nhìn nổi nữa. Giang Nghĩa, tôi cũng rất mong chờ khoảnh khắc cậu đúc lại kim thân của chiến thần Tu Lai “Vấn bối nhất định không phụ sự kỳ vọng của thái sư phụ.”

Cuối cùng, ba người lên xe, Bạch Dương lái xe đi tới nơi báo danh của cuộc thi đấu lựa chọn tư cách.

Đợi sau khi bọn họ rời đi, những người nằm trong nhà hàng mới từ từ bò dậy.

Khắp người Cận Lâm đều là vết thương, đau tới mức rít lên.

Anh ta tốn sức rút điện thoại ra gọi điện cho ba, mới vừa kết nối thì khóc nức nở: “Ba, ba mau tới cứu con, con sắp bị người ta đánh chết rồi.

Đầu dây bên kia trầm mặc một lát rồi tắt máy.

10 phút sau.

Mấy chiếc xe Jeep dừng ở cửa nhà hàng, cửa xe mở ra, Cận Đông Thành dẫn một đám người đi vào nhà hàng.

Cận Lâm nhìn thấy thì khóc lóc kêu gào: “Ba, con bị người ta đánh thảm quá, ba phải làm chủ thay cho con.

Cận Đông Thành lạnh mặt.

“Ai to gan như thế, dám đánh con trai của Cận Đông Thành?”

“Nói cho ba biết, ai đánh con.”

“Ba nhất định sẽ xé xác kẻ đó!”

Cận Lâm lau nước mắt nói: “Ba, người đó ba biết, chính là tên khốn Giang Nghĩa đó.”

Giang Nghĩa?

Giang Nghĩa!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1861


Chương 1861

Một cái tên mỗi khi nhớ tới sẽ khiến Cận Đông Thành oán hận.

“Con sao lại ra tay với Giang Nghĩa?”

“Nói thật.”

Cận Lâm thêm mắm thêm muối kể lại hết sự việc, tất cả nước bẩn đều hắt lên người Giang Nghĩa.

Cận Đông Thành nghe xong thì tức giận không thôi.

Ông ta hoàn toàn không nghĩ ngờ con trai của mình là một tên cặn bã, một lòng cho rằng con trai bị người ta bắt nạt.

Hơn nữa, cho dù con trai không bị Giang Nghĩa ức h**p, chỉ chuyện năm đó Giang Nghĩa cướp đi phong hiệu ‘chiến thần Tu La từ trong tay Cận Đông Thành, cũng đủ khiến ông ta hận Giang Nghĩa rồi.

Nhớ năm đó Cận Đông Thành hăng hái cỡ nào, tung hoành sa trường, không gì không thể.

Lúc đó, ông ta và Giang Nghĩa cùng lúc được đề cử trao tặng phong hiệu chiến thần.

Kết quả Ôn Nhược Hà là sư huynh đồng môn lại chủ động đứng ra nói, Giang Nghĩa là vấn bối, nếu như cùng được trao phong hiệu chiến thần với Cận Đông Thành, vậy Giang Nghĩa và Cận Đông Thành chẳng phải là địa vị ngang nhau hay sao?

Cũng tức là địa vị của Giang Nghĩa và Ôn Nhược Hà ngang nhau.

Loại chuyện trái với lẽ thường như này sao có thể chứ?!

Vậy nên Ôn Nhược Hà ra sức yêu cầu chỉ có thể có một chiến thần, còn mở miệng đồng ý nhất định sẽ toàn lực ủng hộ Cận Đông Thành làm chiến thần.

Nào ngờ…

Cận Đông Thành vẫn quá ngây thơ.

Khi thật sự được trao phong hiệu, Ôn Nhược Hà cho một ‘cú twist’, nói cái gì mà một người là sư đệ một người là đồ đệ, hai người đều không tiện giúp đỡ.

Đến cuối cùng thì chỉ có thể dùng võ lực để quyết định.

Không cần nghỉ ngờ gì nữa, Giang Nghĩa toàn thăng, cướp đi phong hiệu ‘chiến thần Tu La trong tay Cận Đông Thành, trở thành người trên người.

Mà Cận Đông Thành chỉ có thể ấm ức làm một thống soái của Hộ Thành Doanh.

Một người trên trời một người dưới đất.

Nhiều năm sau Cận Đông Thành mới biết, năm đó ông ta hoàn toàn mắc bẫy của Ôn Nhược Hà.

Nếu lúc đó có hai chiến thần, vậy quyền lực nhất định sẽ chia làm hai, khống chế lân nhau.

Ôn Nhược Hà vì để đẩy Giang Nghĩa lên Cao nhất, vì không để bất cứ ai kìm chế Giang Nghĩa thì đã lừa Cận Đông Thành.

Cuối cùng cũng là Ôn Nhược Hà tiến cử dùng võ lực để quyết định.

Bởi vì Ôn Nhược Hà biết rõ, ở trên đời này, người có thể chiến thắng Giang Nghĩa với phương pháp vật lý căn bản không tồn tại, như vậy thì có thể bảo đảm Giang Nghĩa trở thành người trên người.

Giang Nghĩa một khi lên cao, vậy sư phụ như Ôn Nhược Hà cũng ‘một bước lên mây: Đồ đệ leo lên vị trí cao thì tốt hơn để sư đệ leo lên vị trí cao.

Từ đó, Cận Đông Thành hận Ôn Nhược Hà và Giang Nghĩa thấu xương, lúc nào cũng đối đầu với Ôn Nhược Hà, những năm nay không ít lần chơi xỏ Ôn Nhược Hà.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1862


Chương 1862

Nhưng vì thân phận chiến thần Tu La của Giang Nghĩa tôn tại, Cận Đông Thành trên thực tế không thể gây ra tổn thương quá nhiều đối với Ôn Nhược Hà.

Bây giờ thì khác.

Giang Nghĩa chủ động từ bỏ chức vị, Ôn Nhược Hà cũng vì vậy mà mất đi đại quyền.

Cơ hội của Cận Đông Thành đã tới.

Trước kia ông ta thua Giang Nghĩa, bây giờ ông ta không tới mức ngay cả Lôi Hạo cũng không thăng được nhỉ?

Mọi ký ức chạy một lượt trong đầu Cận Đông Thành.

Ông ta hoàn hồn lại, hỏi: “Bây giờ đi đâu rồi?”

Cận Lâm sờ đầu: “Không nhớ lắm, dù sao trong lúc con mơ hồ thì nghe thấy anh ta hình như đang nói chuyện với ai đó, nói cái gì muốn đi báo danh tham gia cuộc thi đấu lựa chọn tư cách.”

“Cái gì?”

Cận Đông Thành bị dọa giật mình.

Giang Nghĩa muốn báo danh?

Anh chủ động từ bỏ chức vị, sao vậy, bây giờ lại muốn lấy lại? Đùa cái quái gì thế?

“Con chắc chắn không nghe nhầm chứ?”

“Không ạ, bọn họ đã đi tới nơi báo danh – Tôi.

Cận Đông Thành lập tức đứng dậy.

Nói thật, cuộc thi đấu lựa chọn tư cách lần này, ông ta rất tự tin, trừ Lôi Hạo còn có chút thực lực, những người khác đều không để vào mắt.

Cho dù là Lôi Hạo, Cận Đông Thành cũng chắn chắn 100% thắng được.

Vậy nên Cận Đông Thành buộc phải có được.

Nhưng nếu Giang Nghĩa tham gia, tình hình có thể sẽ khác.

Thực lực của Giang Nghĩa mạnh cỡ nào, Cận Đông Thành rất rõ, nếu Giang Nghĩa báo danh thành công, vậy…

“Không được, mình nhất định phải ngăn cản cậu ta.

Cận Đông Thành đứng dậy, bảo mấy thủ hạ ở lại chăm sóc Cận Lâm, sau đó vội vàng dân nhóm người chạy tới trung tâm báo danh.

Nhất định phải ngăn cản Giang Nghĩa trước khi anh báo danh!

Mặt trời chiếu cao.

Một chiếc Ferrari dừng ở cửa trung tâm báo danh.

Giang Nghĩa và Hổ Pháo trước sau xuống PC.

“Thái sư phụ, chúng ta đi báo danh trước.”

Giang Nghĩa cung kính nói.

Ông Chung gật đầu, ngồi nghỉ ngơi ở trên xe.

Giang Nghĩa và Hổ Pháo đi tới trung tâm báo danh, Nhân viên làm việc đi tới hỏi: “Hai vị, nơi này không thể tùy tiện đi vào.”

Hổ Pháo lập tức nói: “Chúng tôi tới tham gia báo danh.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1863


Chương 1863

Nhân viên làm việc liếc nhìn bọn họ, tò mò hỏi: “Hai vị là người của quân doanh nào?

Bây giờ có chức vị gì?”

Hổ Pháo nói: “Chúng tôi đều là người dân bình thường, không có chức quan gì cả.”

Nhân viên làm việc vui rồi.

“Xin lỗi, không có chức quan thì không có tư cách báo danh, hai vị mời về cho.”

Khi nhân viên làm việc muốn đuổi Giang Nghĩa và Hổ Pháo, Giang Nghĩa bỗng đưa tay lấy ra một tấm lệnh bài: “Có cái này có thể báo danh không?”

Hửm?

Nhân viên làm việc nhìn kỹ, cả người đều bị dọa.

Đó là lệnh bài của chiến thần Tu La!

Có lệnh bài này, vậy người trước mắt là…

Sắc mặt của Nhân viên làm việc hơi thay đổi, hỏi: “Lẽ nào ngài là chiến thần Tu La Giang Nghĩa?”

ni “Là tôi.

“Thứ cho tôi có mắt không tròng, không nhận ra ngài. Chỉ là ngài tự mình bỏ chức vị, bây giờ lại muốn lấy lại sao? Như vậy thích hợp không?”

Hổ Pháo lạnh mặt nói: “Có gì không thích hợp chứ? Sao hả, thống soái của chúng tôi muốn làm như nào còn cần thông qua sự đồng ý của anh à?”

“Không không không, tôi không có ý này.’ “Vậy thì đừng nói nhảm nữa.” Hổ Pháo nói: “Chúng tôi có thể báo danh chưa?”

“Được, đương nhiên được.”

Nhân viên làm việc đột nhiên lại ngây ra, nói: “Vân là không được, chuyện báo danh lần này rất quan trọng, trừ tư cách báo danh của hai vị ra, còn cần có người bảo đảm.

Hổ Pháo gãi đầu: “Người bảo đảm gì?”

“Là nếu như hai vị xảy ra vấn đề nên tìm ai phụ trách?” Nhân viên làm việc đưa ví dụ: “Giống như người bảo đảm của Lôi Hạo là huấn luyện viên Ôn Nhược Hà, không có người bảo đảm thì không thể báo danh.

“Như vậy à.” Hổ Pháo hỏi: “Vậy người như nào mới có thể làm người bảo đảm?”

“Ít nhất cũng phải là người có chức quan, hơn nữa có địa vị nhất định, được mọi người công nhận.”

Hổ Pháo nói: “Yêu cầu này có hơi khó…”

Đang nói thì có mấy chiếc xe Jeep chạy tới, dừng ở cách đó không xa, cửa xe lũ lượt mở ra, Cận Đông Thành dân người đi tới.

Ông ta vừa đi vừa lớn tiếng nói: “Giang Nghĩa, chúng ta lại gặp mặt rồi.”

Giang Nghĩa xoay người nhìn.

Ha ha, người quen cũ.

Cận Đông Thành lớn tiếng nói: “Giang Nghĩa cậu có thể quay về, có tôi ở đây, không thể có bất cứ ai dám làm người bảo đảm cho cậu.”

Giang Nghĩa mỉm cười: “Ông có bản lĩnh lớn vậy à?”

Cận Đông Thành đi tới trước mặt: “Hôm nay tôi nói luôn tại đây, ai dám làm người bảo đảm cho Giang Nghĩa thì chính là đối đầu với Cận Đông Thành tôi. Hôm nay bảo đảm thì ngày mai tôi giết kẻ đó!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1864


Chương 1864

Đã nói tới mức này rồi, vậy muốn tìm một người bảo đảm thì sẽ có độ khó lớn hơn.

Vào lúc này, chỉ nghe thấy từ đăng xe truyền tới một giọng nói hơi yếu: “Vậy không biết lão phu làm người bảo đảm, có phải cũng sẽ bị cậu gi ết chết không?”

Cận Đông Thành sững người, sắc mặt không vui, trong lòng nói sao đầu năm nay lại có người thích đụng họng súng chứ?

“Tên khốn nào tìm chết?”

“Mau cút tới trước mặt ông đây!”

Cận Đông Thành mở miệng rít lên, cũng không thèm quay đầu nhìn.

Dần dần, tiếng bước chân ở đăng sau càng lúc càng gần.

Ông lão mở miệng tiếp tục nói: “Đông Thành, tính tình hiện nay của cậu càng ngày càng nóng.”

Đông Thành?

. Người dám gọi mình như vậy, chỉ có…

Cận Đông Thành lập tức phát giác điều không đúng, khẽ quay đầu, sau khi nhìn thấy người tới thì bị dọa cho mềm nhữn chân.

“Sư phụ, người sao lại tới?”

Cận Đông Thành vội vàng đi tới đỡ.

Ông Chung cười ha ha, đẩy tay của Cận Đông Thành ra, lạnh lùng nói: “Sao hả, tôi không thể tới à? Bây giờ tôi muốn đi đâu thì ra cũng phải có sự cho phép của cậu mới có thể đúng không?”

“Đương nhiên không phải, sư phụ, con thật sự không biết là người, nếu không tuyệt đối không dám nói như vậy.

Ông Chung hỏi: “Vậy tôi muốn làm người bảo đảm cho Giang Nghĩa, có được không?”

Cái gì?

Sắc mặt của Cận Đông Thành thay đổi.

Tuy ông Chung bây giờ đã nghỉ hưu, nhưng danh tiếng còn đó, trong thủ đô có bao nhiêu nhân vật lớn đều người do ông Chung một tay dẫn dắt chứ?

Ông ta có ác như nào, cũng không dám làm gì ông Chung.

Chỉ là ông ta nghĩ không thông, tại sao ông Chung muốn giúp Giang Nghĩa?

Cận Đông Thành nói: “Sư phụ, người có thân phận như nào, sao lại đi giúp một nhân vật nhỏ không ra gì kia?”

“Nhân vật nhỏ sao?” Ông Chung cười ha ha: “Nếu tôi không nhớ nhầm, chức vị chiến thần Tu La này vốn là thuộc về Giang Nghĩa, năm đó cậu cũng thua trong tay ‘nhân vật nhở này, còn là chính tay tôi trao phong hiệu cho Giang Nghĩa.”

Cận Đông Thành nghiến răng.

“Sư phụ, đó đều là chuyện của quá khứ “

“Giang Nghĩa của bây giờ sớm đã là một người dân bình thường.”

“Dựa theo lý mà nói, cậu ta không có tư cách tham gia cuộc thi đấu lựa chọn tư cách.”

Ông Chung nói: “Giang Nghĩa không phải là người dân bình thường, tuy chức vị của cậu ta không còn, nhưng phong hiệu vấn còn. Hơn nữa có lão phu làm người bảo đảm, còn không đủ tư cách sao?”

Đã nói tới nước này, còn không cho Giang Nghĩa tham gia thì có hơi nói không lại.

Nhưng…
 
Back
Top Dưới