Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1825


Chương 1825

Bạch Dương nói: “Thống soái, ý anh là hàng loạt rắc rối mà chúng ta gặp phải gần đây đều do một người hoặc một nhóm người bày ra sao?”

“Khả năng cao là thế.

Bạch Dương suy nghĩ rồi đột nhiên nói: “Thiếu chủ, anh thấy có khả năng là do sư đệ Lôi Hạo của anh gây ra không?”

Giang Nghĩa lắc đầu.

“Không thể đâu.”

“Tại sao?”

“Rất đơn giản, mục đích không giống.”

Giang Nghĩa giơ hai ngón tay lên: “Mục đích của kẻ địch hiện tại là tiêu diệt nhà họ Mạc và tôi, còn mục đích của Lôi Hạo là đánh bại tôi.”

Bạch Dương cau mày: “Không phải đều như nhau sao?”

“Rất khác nhau đấy.” Giang Nghĩa giải thích: “Nếu mục đích của họ là tiêu diệt tôi thì họ có thể bất chấp mọi thứ, không từ thủ đoạn, trong sáng ngoài tối đều được.

Như bây giờ đấy, chúng núp trong tối đánh lén, hết lần này tới lần khác dùng những thủ đoạn bẩn thỉu.”

“Nhưng nếu muốn đánh bại tôi thì không thể núp trong tối được.”

“Nếu Lôi Hạo muốn đánh bại tôi thì nhất định phải có khán giả. Giống như lần trước ở trong doanh trại vậy. Lôi Hạo nhất định phải đánh bại tôi trước mặt mọi người mới có thể chứng minh hắn mạnh hơn tôi.”

“Nếu không, hắn ta âm thầm tiêu diệt tôi thì có tác dụng gì chứ? Vừa không thể chứng minh được hắn mạnh hơn tôi, nếu bị người khác biết hắn dùng những thủ đoạn bẩn thỉu thì họ chỉ cảm thấy hắn là kẻ tiểu nhân vô dụng thôi.”

“Thế thì sao hắn ta có thể kế thừa vị trí Chiến thần Tu La được?”

Bạch Dương gật đầu: “Có lý, tính cách của Lôi Hạo cũng không phải là kiểu dùng thủ đoạn đánh lén. Vậy ngoại trừ Lôi Hạo thì còn ai chứ?”

Giang Nghĩa nói: “Đừng đoán nữa, đi điều tra đi. Cho cậu 12 tiếng, nhất định phải tìm được hung thủ bày mưu hãm hại chúng ta là ai, Bạch Dương lập tức đứng dậy: “Tuân mệnh!”

Nói xong, anh ta nhanh chóng rời đi.

Ngay sau đó, Giang Nghĩa quay sang nhìn cha con nhà họ Mạc rồi nghiêm túc nói: “Chúng ta cũng không rảnh đâu, bàn xem sớm mai phải ứng phó với các nhà từ thiện tìm tới tận cửa thế nào đi.”

“Dựa theo tình hình hiện tại, đoán chừng ngày mai sẽ có rất nhiều người đến tìm đấy, vậy chúng ta nên ứng phó với bọn họ như thế nào đây?”

Mạc Thanh Tùng thở dài một hơi: “Xảy ra Sự việc thế này, tôi thật sự không biết phải giải quyết thế nào nữa.”

Mạc Nguyên căn răng, ánh mắt kiên định như đã nảy ra ý tưởng gì đó.

Sáng sớm hôm nay, đúng như Giang Nghĩa đoán. Vừa bảnh mắt ra đã có một đám người chặn cửa, muốn một lời giải thích.

“Mạc Thanh Tùng, ông cút ra đây cho tôi!”

“Cầm tiền của bọn tôi, ở biệt thự đi siêu xe chơi gái, vui quá nhỉ?”

“Ghê tởm!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1826


Chương 1826

“Ông trời đúng là sáng mắt, thiêu cháy cửa tiệm trăm năm của nhà họ Mạc là đúng rồi.”

“Đáng đời !

“Mạc Thanh Tùng, đồ khốn nhà ông mau cút ra đây, trả tiền đây, nhanh lên.”

Một đám đông trong giới y dược thủ đô đều đang đứng trước cổng mắng mỏ.

Cũng hiểu được thôi.

Dù gì trong mắt bọn họ, lòng tốt của mình, tiền mình quyên góp lại bị cha con Mạc Nguyên tiêu hoang. Chuyện này sao có thể nuốt trôi chứ?

Mọi người bỏ tiền ra là vì muốn tinh thần dân tộc được nối truyền chứ không phải là để mày đi chơi gái.

Giang Nghĩa đã sớm đoán được chuyện này nên đã sớm sắp xếp rất nhiều bảo an đứng ở cổng, đảm bảo những người này sẽ không xông vào đập phá cướp bóc.

Đồng thời cùng đảm bảo được sự an toàn của họ.

Sau khi bọn họ mắng một lúc lâu, cánh cổng từ từ mở ra, Mạc Thanh Tùng bước ra ngoài.

Ông ta giơ tay lên nói: “Mong mọi người yên lặng.

Mọi người lập tức yên lặng, muốn nghe Xem Mạc Thanh Tùng sẽ giải thích thế nào.

Mạc Thanh Tùng nói: “Thưa các vị, tôi biết các vị rất tức giận, ai đọc tin cũng cảm thấy không vui. Nhưng Mạc Thanh Tùng tôi dám bảo chứng, tất cả tin tức trên báo đều là suy đoán ác ý, là bịa đặt, nhà họ Mạc chúng tôi căn bản không hề lén nuốt tiền quyên góp làm của riêng.”

Có người cười lạnh: “Đã là lúc nào rồi mà ông còn giả vờ? Nếu không nuốt tiền quyên góp thì con trai ông lấy tiên đâu mà mua siêu xe? Lấy tiên đâu mà mua túi xách trang sức?”

Mạc Thanh Tùng nói: “Về chuyện này, chúng tôi đang chỉnh lý tài liệu, rất nhanh sẽ cho mọi người một lời giải thích hợp lý.”

“Còn giải thích gì nữa?”

“Theo thôi thấy thì nhà họ Mạc các ông cấu kết với khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc để nuốt tiền thì có.”

“Trả tiền đây!”

Mọi người căn bản không hề tin lời của Mạc Thanh Tùng.

Ngay lúc này, một bóng người bước ra, là Mạc Nguyên.

Anh ta c** tr*n, sau lưng buộc mười mấy hai mươi cành cây, đi thẳng tới trước mặt đám đông.

Lại muốn giở trò gì đây?

Mọi người nghỉ hoặc nhìn nhau.

Mạc Nguyên quỳ xuống trước mặt mọi người, đầu tiên là dập đầu vài lần, sau đó nói: “Các vị chú bác, cháu biết cháu đã làm sai, nhưng cháu cũng là người có nguyên tắc, cháu thật sự không hề động tới một đồng tiền quyên góp cho nhà họ Mạc.”

Có người bật cười: “Haha, cậu tưởng cậu chơi trò chịu đòn nhận tội là xong sao?

Xem bọn tôi là đồ ngu à?”

“Không phải!” Mạc Nguyên lớn tiếng nói: “Mong mọi người yên tâm, chúng cháu đang điều tra chân tướng vụ việc rồi, sẽ cho mọi người một lời giải thích hợp lý.”

Có người nói: “Còn giải thích cái gì? Chẳng lẽ chuyện cậu lái siêu xe hẹn ch*ch gái là giả sao?”

“Là thật, nhưng cháu không hề động vào tiền quyên góp.’ “Haha, cậu nghĩ bọn tôi sẽ tin sao?”

Mạc Nguyên lại dập đầu vài lần rồi nói: “Cháu biết dù cháu có nói thế nào thì mọi người đều không tin, nhưng mong mọi người hãy nể mặt cửa tiệm trăm năm của nhà họ Mạc mà cho cháu chút thời gian, nhất định sẽ cho mọi người một lời giải thích. Hơn nữa, trước khi chân tướng được vạch trần, cháu sẽ mãi quỳ ở đây. Nếu không thể đưa ra một lời giải thích hợp lý thì sau sẽ quỳ mãi ở đây luôn!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1827


Chương 1827

Chuyện này…

Mọi người nhìn nhau, nhìn như chơi hơi lớn rồi?

Nhìn tư thế của anh ta thật sự không giống như đang nói đùa, Mạc Nguyên tình nguyện lấy tính mạng của mình ra làm điều kiện, trông có vẻ như bị oan thật.

“Được, nể mặt cửa tiệm trăm năm của nhà họ Mạc, tôi cho cậu chút thời gian.”

“Cậu cứ quỳ ở đó đi, nội trong một ngày mà không cho tôi một lời giải thích hợp lý thì cậu cứ quỳ cả ngày không được đứng dậy, không được uống nước, không được ăn cơm.

“Nếu cậu chết thì đó cũng là do cậu đáng đời.”

“Chúng ta đi.”

Người cầm đầu vẫy tay, chỉ để lại vài người quan sát, còn lại đều tạm thời rời đi.

Vì Mạc Nguyên cúi đầu nhận tội nên bọn Giang Nghĩa và Mạc Thanh Tùng có thêm chút thời gian quý giá để tìm ra hung thủ, truy tìm chân tướng.

Mạc Thanh Tùng nhìn đứa con trai đang quỳ trên đất kia, lòng đau đớn khôn nguôi.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, sự việc náo loạn tới bước đường này đều là do nó tự tay gây ra cả.

Nó nên quỳ.

Nó nên trả giả vì sự ngu xuẩn bồng bột của mình.

“AI”

Mạc Thanh Tùng quay người vào trong, ông ta ngồi trên sofa, nước cũng không uống, tóc rụng không ít vì lo lắng.

Giang Nghĩa cũng ngồi bên cạnh nhắm mắt dưỡng thần.

Họ kiên nhãn chờ đợi.

Lại hai tiếng trôi qua, cuối cùng Bạch Dương cũng trở lại.

Anh ta trực tiếp xông thẳng và phòng khách rồi nôn nóng nói: “Thống soái, tra ra rồi.”

Giang Nghĩa lập tức mở mắt: “Là ai?”

“Là lão gia Rết và Laura của Khoa học kỹ thuật Trọng Môn!”

Giang Nghĩa nheo mắt lại, trong mắt anh loé lên một tia hàn ý.

“Là họ à Lần va chạm trước, lão gia Rết bị Giang Nghĩa chơi một vố, tức tới mức nhập viện.

Cứ tưởng bọn họ đã học được một bài học rồi, không ngờ vấn không biết ngoan, ngược lại còn tệ hơn.

Bây giờ bọn họ núp trong tối đánh lén, hơn nữa còn là một mũi tên trúng ba đích, thủ đoạn cực kỳ độc ác và thâm độc.

“Sao mà tra ra được?”

Bạch Dương nói: “Bọn tôi đã tra một lượng lớn camera giám sát, soát cả Hội Thuốc, bất động sản Cường Long và bên báo chí, cuối cùng cũng phát hiện vài chuyện thú vị.

“Thứ nhất, lúc trước Laura và Socrates rất hay gặp nhau, nhưng từ sau khi Socrates thất bại, hai người cãi nhau một trận ầm, cuối cùng không gặp nhau nữa.

“Thứ hai, lão gia Rết từng ghé thăm bất động sản Cường Long, sau đó không lâu thì Vũ Cao Phong của bất động sản Cường Long đã tiến hành cưỡng ép thu mua hiệu thuốc Hồng Hội.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1828


Chương 1828

“Thứ ba, sau lưng những toà soạn đăng tin về Mạc Nguyên đều có bóng dáng của khoa học kỹ thuật Trọng Môn!”

Nếu chỉ có một điểm trùng khớp thì đó có thể là trùng hợp, nhưng nếu có tới ba điểm trùng nhau thì đó không chỉ đơn giản là trùng hợp nửa rồi.

Đặc biệt là khi Giang Nghĩa còn có mâu thuần nhỏ với khoa học kỹ thuật Trọng Môn.

Bạch Dương hỏi tiếp: “Thống soái, bây giờ chúng ta đi giải quyết khoa học kỹ thuật Trọng Môn đúng không?”

“Không.” Giang Nghĩa phủ nhận: “Giải quyết bọn họ cũng không chứng minh được chúng ta vô tội.

Bạch Dương cau mày: “Nhưng bọn họ cũng sẽ không tình nguyện giúp chúng ta thanh minh.

Lại rơi vào bế tắc.

Bông Giang Nghĩa tò mò hỏi: “Vừa nấy cậu nói Laura và Socrates từng cãi nhau một trận rất to đúng không? Sau đó cũng không gặp lại nhau nữa.”

“Đúng vậy, chính là lần Socrates bị Mạc Nguyên đập một trận đó, có người nhìn thấy Laura giãm mạnh giày cao gót lên người hắn.” nu) Vậy Socrates đã rời khỏi thủ đô chưa?”

“Tạm thời vẫn chưa, nhưng hắn đã định đi rồi, chỉ nội trong nay mai là đi thôi.”

“Được rồi.”

Giang Nghĩa đứng dậy: “Đổi xe giúp tôi.”

“Đi đâu ạ?”

Công ty dược Văn Tinh, gặp Socrates.

Hả?

Bạch Dương hơi khó hiểu, bây giờ chẳng phải họ nên giải quyết chuyện của Mạc Nguyên, đi tính sổ với khoa học kỹ thuật Trọng Môn trước sao?

Tại sao lại phải đi gặp Socrates chứ?

Bạch Dương nghĩ mãi không thông, nhưng không sao, chỉ cần là việc Giang Nghĩa muốn làm thì chắc chắn sẽ đúng. Đây là bài học Bạch Dương đúc kết được qua bao năm.

“Thuộc hạ đi chuẩn bị xe ngay.”

Tại công ty khoa học kỹ thuật Trọng Môn, trong phòng làm việc của chủ tịch.

Lão gia Rết đang cầm ly rượu vang trong tay, thong thả nhấp từng ngụm, thưởng thức hương vị tuyệt phẩm thế gian, lòng không khỏi vui vẻ.

“Chà, Laura, chai rượu con mang tới lần này không tệ, lần sau lại mang một ít nhé”

Lão gia Rết vui vẻ nói.

Laura cười nhẹ.

“Ba nuôi, không phải rượu ngon mà là vì tâm trạng của ba tốt nên uống gì cũng thấy ngon. Bây giờ cho ba uống nước lọc thì ba cũng cảm thấy hương vị không tệ đó.

Lão gia Rết cười lớn: “Đúng vậy, nếu không Sao người ta lại nói chuyện vui khiến tinh thần sảng khoái chứ? Lâu như vậy rồi nhưng đây là lần đầu tiên chúng ta có thể để thằng khốn Giang Nghĩa đó vào bước đường cùng.”

“Dù hắn có làm thế nào thì mọi người cũng không tha thứ đâu.”

“Dù hắn có thanh minh thì chúng ta cũng có thể lập tức tìm netizen kích hắn, vu oan hắn, hắn muốn tẩy cũng không sạch nổi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1829


Chương 1829

Laura giơ ngón tay cái lên: “Chiêu này thực sự quá âm hiểm, nhưng chỉ có thủ đoạn nham hiểm như vậy mới có thể khiến Giang Nghĩa hoàn toàn khuất phục. Bây giờ hắn cùng lắm chỉ có thể thanh minh thôi, giảm tổn hại tới mức thấp nhất chứ căn bản không thể lấy lại niềm tin đã mất.”

Ông ta lại nhấp một ngụm.

Lão gia Rết lau môi, hài lòng nói: “Đúng rồi, con đã sắp xếp ổn thoả ả Chung Uyển Tuyên kia chưa?”

“Ba nuôi yên tâm, con đã sắp xếp hết rồi, không có ai tìm được ả đâu.”

“Vậy thì tốt, bây giờ cách duy nhất để Giang Nghĩa lấy lại trong sạch chính là Chung Uyển Tuyên. Chỉ cần hắn ta không thể tìm được Chung Uyển Tuyên thì mọi chuyện đều năm trong tay chúng ta.”

Laura nói tiếp: “Nhưng con lo là Giang Nghĩa sẽ nghĩ ra kế sách gì mới. Hắn ta không phải loại người sẽ ngồi yên chờ chết, hơn nữa Mạc Nguyên đã nhận tội nên Giang Nghĩa có thể tranh thủ chút thời gian. Con lo là quãng thời gian này sẽ xảy ra chuyện.”

Lão gia Rết xua tay: “Hầy, lo lắng vô căn cứ. Hắn ta là thần tiên sao? Chuyện gì cũng có thể giải quyết sao? Laura, nói thật, dù có là ba thì cũng không có cách nào giải quyết được chuyện lần này.”

Hình như quả thật là thế.

Laura từng nghĩ tới vô số kế sách nhưng đều không có tác dụng.

Chỉ có hai cách giải quyết.

Một là bọn họ chủ động đứng ra nhận tội. Hai là Chung Uyển Tuyên khai hết mọi chuyện.

Nhưng cả hai cách này đều không khả thi.

Bọn Laura chắc chắn sẽ không chủ động đứng ra nhận tội, còn Chung Uyển Tuyên đã bị khống chế chặt chẽ, căn bản không thể bị tìm thấy nên cách thứ hai cũng kẹt cứng.

Trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, còn có cách nào khác chứ?

Nghĩ không ra.

Ít nhất là bản thân cô ta nghĩ không ra, lão gia Rết cũng bất lực.

Nếu trong tình huống cực đoan như vậy mà Giang Nghĩa vẫn có thể chuyển bại thành thắng thì Laura thật sự tâm phục khẩu phục.

Tiếc là Giang Nghĩa không có cơ hội này rồi.

Cô ta lại rót đầy rượu cho lão gia Rết.

Laura nói: “Ba nuôi, con còn muốn nói một chuyện, đại ca…xuất viện rồi.”

Nụ cười trên mặt lão gia Rết dần nhạt đi, ông ta thở dài một hơi: “Thằng cả ốm yếu, hiếm lắm mới được xuất viện. Nếu đã xuất viện rồi thì sắp xếp một dịp, cả nhà chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm. Từ sau khi Weiss đi thì cái nhà này chẳng còn giống gia đình nữa.”

Laura gật đầu: “Vâng, quay về con sẽ sắp xếp.

Cuối cùng cả nhà họ mới có thể ngồi ăn cùng nhau, kẻ thù Giang Nghĩa cũng bị quả báo, lâu lắm tâm trạng u uất của Laura mới được giải toả.

Phía bên kia.

Giang Nghĩa ngồi xe Bạch Dương đi đến tiệm thuốc Văn Tinh, đây là địa bàn của bác sĩ ngoại quốc Socrates.

Lần trước, lúc Giang Nghĩa đến là đi cùng Mạc Nguyên, vạch trần chiêu trò của Socrates, đánh ông ta một trận.

Hôn nay lại đến đây, cảnh tượng mà Giang Nghĩa nhìn thấy hoàn toàn khác với trước đây.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1830


Chương 1830

Không nói đến trong tiệm thuốc đã không còn được mấy người, tấm bảng hiệu ở trên cửa cũng đã được tháo xuống, dựng ở tường, trông có vẻ như muốn dỡ bỏ.

Giang Nghĩa đi vào bên trong.

Vừa đi vào cửa lớn, đã nhìn thấy Socrates đang kiểm tra vali.

Trên đầu, trên tay, trên chân ông ta đều được quấn băng, có thể nhìn ra, lần trước bị Mạc Nguyên đánh có chút nặng.

“Bác sĩ Socrates, xin chào.” Giang Nghĩa lên tiếng.

Vừa nghe thấy giọng nói của Giang Nghĩa, Socrates giật nảy mình, không khỏi lùi về phía sau hai bước, trừng mắt nhìn Giang Nghĩa.

Ông ta giống như nhìn thấy ác quỷ, lắp bắp nói: “Anh, anh đừng đến đây.

Giang Nghĩa cười nói: “Không phải sợ, tôi sẽ không làm hại ông.

Socrates khóc đến nơi rồi: “Tôi biết sai rồi, tôi không nên ở lại Thủ Đô. Nhưng đồ đạc của tôi quá nhiều, hơn nữa còn rất nhiều chuyện phải xử lý. Ngoài ra, tôi còn phải làm các loại thủ tục xuất cảnh, không phải một hai ngày là có thể làm xong.”

“Tôi cầu xin anh, cho tôi một tuần có được không?”

“Trong vòng một tuần, tôi nhất định sẽ rời khỏi Thủ Đô, không trở lại nữa, cầu xin anh cho tôi một con đường sống, đừng bức chết tôi.”

Dáng vẻ khóc lóc cầu xin kia thật sự rất đáng thương.

Giang Nghĩa mỉm cười lắc đầu, nói: “Lần này tôi đến không phải là để đối phó với Ông, mà muốn hỏi ông vài chuyện, không hề có ý định làm hại ông, ông không cần lo lắng”

“Thật sự không đánh tôi nữa?”

“Thật.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Lúc này Socrates mới thở phào nhẹ nhõm, ngồi lên ghế, hỏi: “Anh tìm tôi có chuyện gì?”

Giang Nghĩa nói: “Nghe nói, ông có quan hệ khá tốt với Laura của khoa học kỹ thuật Trọng Môn?”

Nghe thấy hai từ Laura, Socrates lập tức biến sắc, cúi đầu không nói gì.

Giang Nghĩa thấy vậy, đi thẳng luôn vào vấn đề: “Nói thẳng luôn, tôi biết tất cả việc làm của ông lúc trước đều do Laura sắp xếp, ông chỉ nhận trừng phạt thay cho cô ta.

Con người, một khi chịu ấm ức, sợ nhất chính là bị người khác nhắc đến.

Một khi nhắc đến, có thể sẽ không khống chế được.

Socrates giống như một đứa bé, vừa khóc vừa nói: Anh Giang, anh đã biết rồi, tôi cũng không có gì để giấu diếm nữa.”

“Laura, đều do người phụ nữ đê tiện kia hại tôi, nếu không tôi cũng không đến mức như ngày hôm nay!”

“Anh Giang, anh có biết không, cô ta giao hẹn băng miệng sẽ hẹn hò với tôi, lừa tôi đối phó với anh, đối phó với Mạc Nguyên, nhưng sau khi tôi vất vả làm xong tất cả, mặc dù đã thất bại, nhưng không có công lao cũng có khổ lao đúng không? Cô ta không chỉ không an ủi tôi, không xoa dịu vết thương cho tôi, còn bỏ đá xuống giếng!”

Socrates đưa tay trái ra: “Cánh tay này của tôi là bị người đàn bà đê tiện kia làm tàn phế, cô ta dùng giày cao gót sắc nhọn giãm lên mu bàn tay của tôi, đâm đến mức tay tôi gần như bị tàn phế. Chắc anh Giang cũng biết bàn tay quan trọng với một người bác sĩ như thế nào, người phụ nữ đáng ghét Laura kia muốn hủy hoại tôi đây mà!”

Giang Nghĩa không ngờ Laura lại độc ác như vậy.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1831


Chương 1831

Anh truy hỏi: “Nên, ông có hận cô ta không?”

Hận không.

Xin hãy bỏ chữ không ‘ kia đi!

Socrates nghiến răng nghiến lợi nói: “Người đàn bà đê tiện kia lừa tình cảm của tôi, lợi dụng sự chất phác, lương thiện của tôi để làm chuyện xấu, sao tôi có thể không hận cô ta?”

Bạch Dương ở bên cạnh nghe mà ngượng ngùng đến mức sắp mắc bệnh ung thư rồi.

Mặc dù Laura không phải là người tốt nhưng hình như ông không hề phù hợp với bốn chữ chất phác, lương thiện?

Không phải do thèm khát người ta nên mới trúng kế hả?

Giang Nghĩa nói tiếp: “Vậy ông có muốn báo thù cô ta không?”

“Muốn!”

Socrates nói một cách vô cùng chắc chắc: “Lúc nào tôi cũng muốn báo thù cô ta, nhưng không có cách nào, ở Thủ Đô tôi không có thế lực, thêm nữa còn có tiếng xấu, đừng nói đến chuyện báo thù Laura, cho dù muốn tiếp tục ở Thủ Đô cũng không được, ngày nào cũng có người đến đập phá, bây giờ tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất là nhanh chóng rời khỏi đây.”

Giang Nghĩa nghe xong, giơ một ngón tay lên, nói: “Vậy trước khi ông rời khỏi đây, có muốn giúp tôi một chuyện nhỏ không, g**t ch*t nhuệ khí của Laura, trút giận cho ông.

“Có chuyện tốt như vậy sao? Đương nhiên tôi sẽ đồng ý!”

Giang Nghĩa nói: “Được, vậy tôi nói thẳng luôn. Socrates, ông có biết vụ tai tiếng liên quan đến việc cậu chủ nhà họ Mạc dùng tiền quyên góp để bao gái không?”

Vừa nghe đến đây, Socrates bật cười.

“Đương nhiên là biết.”

“Cái tên ngốc Mạc Nguyên kia, bị Chung Uyển Tuyên xoay vòng vòng, haha.”

“Ai bảo lần trước cậu ta đánh tôi, hừ, đáng đời!”

Giang Nghĩa vừa nghe là biết có chiêu trò, thực ra ngay cả Giang Nghĩa cũng chỉ biết người phụ nữ kia tên là ‘Tuyên Tuyên, còn Socrates lại biết cả tên họ của đối phương.

Điều này chứng tỏ có vấn đề.

Anh hỏi: “Thế nào, ông biết cô gái tên Chung Uyển Tuyên kia sao?”

Socrates cười: “Đương nhiên là biết, người quen cũ! Không giấu gì anh, lúc trước tôi với cô ta là cánh tay trái cánh tay phải của Laura, cô ta phụ trách tìm kiếm những con rùa vàng, tôi phụ trách tán gái, hai chúng tôi hợp tác, đó là nam nữ đều ăn!”

Giang Nghĩa ngượng ngùng cúi đầu.

Chuyện này có gì đáng để khoe khoang?

Rất vinh quang sao? Tại sao Socrates lại có biểu cảm vô cùng vui sướng, vô cùng tự hào?

Giang Nghĩa tiếp tục hỏi: “Vậy ông có cách liên lạc với cô ta không?”

“Không có. Mặc dù chúng tôi rất thân thiết, nhưng không có bất kỳ phương thức liên lạc nào. Laura nghiêm cấm tất cả những người dưới chướng liên lạc với nhau, tất cả đều phải nghe theo sự điều động của cô ta, h*m m**n khống chế của người phụ nữ kia rất mạnh.”

Điều này Giang Nghĩa đã có một trải nghiệm sâu sắc.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1832


Chương 1832

Nhớ lúc đầu chính vì điều này, Tuần Dương của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc mới tức giận, vô tình xem Giang Nghĩa là nội ứng.

Không có phương thức liên lạc chính là không có, cũng không quan trọng.

Giang Nghĩa nhìn Socrates một cách rất nghiêm túc, nói: “Giống như những gì ông đã biết, Laura dùng cách vu cáo hãm hại gài bấy tôi và nhà họ Mạc rất thảm.”

“Tôi hi vọng ông có thể giúp tôi làm rõ chuyện này.”

“Như vậy, tôi và nhà họ Mạc đều bình an vô sự, lúc đó Laura chắc chắn sẽ tức giận đến mức đêm nào cũng mất ngủ, mối thù của ông không phải đã được báo rồi sao?”

Socrates cau mày.

Nói ra thì Mạc Nguyên cũng là kẻ thù của ông ta.

Vì báo thù một kẻ thù, mà đi giúp đỡ một kẻ thù khác, như vậy có hợp lý không?

Trong lúc ông ta vẫn còn do dự, chưa quyết định, Giang Nghĩa nói tiếp: “Hơn nữa, sau khi làm xong chuyện này, tôi sẽ lập tứ bảo vệ, đưa ông rời khỏi Thủ Đô, đến lúc đó Laura và cả giới y học muốn tìm đánh ông cũng không thể đánh được, cảm giác kia không phải là rất sảng khoái sao?”

Không thể không nói, Giang Nghĩa biết rất rõ suy nghĩ của những kẻ tiểu nhân như thế này.

Socrates bật cười.

Vừa nghĩ đến dáng vẻ Laura muốn đánh mọi trách nhiệm về mình, khiến ông trở thành mục tiêu chỉ trích của công chúng.

Như vậy, tôi và nhà họ Mạc mới có thể thoát thân.”

Xấu như vậy?

Socrates gãi đầu.

Nói cách khác, thực ra tất cả trách nhiệm đều thuộc về Laura, nhưng vì không có chứng cứ trừng trị Laura nên bây giờ Mạc Nguyên phải gánh chịu tất cả.

Mà Giang Nghĩa lại muốn để Socrates chủ động cõng cái nồi này.

Như vậy, có thể giúp Mạc Nguyên thoát thân, đồng thời cũng có thể khiến Laura tức đến nửa sống nửa chết.

Có chút không hợp thói thường, nhưng cũng không phải không thể.

Socrates nghiến răng nói: “Như vậy tôi hï sinh hơi nhiều, tôi làm như vậy, sẽ khiến dang tiếng bị xấu đi, để tiếng xấu muôn đời.”

Bạch Dương ở bên cạnh nghe mà muốn phì cười.

Nhưng chuyện thiếu đạo tức mà lúc trước ông làm đã đủ để tiếng xấu muôn đời rồi, có xấu thêm một chút cũng sẽ không sao đúng không?

Bạch Dương lấy ra một tấm thẻ từ trong túi áo, đặt lên bàn.

Socrates cười: “Này, anh Giang, anh nghĩ Socrates tôi là một người thiếu tiền sao?

Nhà tôi là một gia tộc lớn, từ trước đến nay đều không thiếu tiền có được không? Dùng một tấm thẻ để mua chuộc tôi, haha.”

Giang Nghĩa chỉ cười mà không nói gì.

Bạch Dương ở bên cạnh giải thích hộ: “Bác sĩ Socrates, tấm thẻ này không phải là thẻ ngân hàng, mà là thẻ VIP chí tôn của club Ngọc Quang.

“Cái gì?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1833


Chương 1833

Hai mắt Socrates sáng lên.

Club Ngọc Quang là club nổi tiếng nhất ở nước ngoài, chất lượng các cô gái ở đó rất cao.

Một người bình thường không có tư cách để đi vào.

Thẻ VIP như thế này, có tiền cũng không mua được.

Giang Nghĩa lại có loại thẻ này, còn chủ động tặng cho người khác, Socrates mặt mày vui vẻ, trái tim sắp nhảy ra ngoài.

Mỗi người đều có điểm yếu, ai cũng biết điểm yếu của Socrates là gì.

Giang Nghĩa bốc thuốc đúng bệnh, chắc chắn sẽ trị được bệnh.

Socrates không chút do dự nhận lấy chiếc thẻ, sợ Giang Nghĩa hối hận, theo như ông ta thấy, chiếc thẻ này là một báu vật vô giá.

“Anh Giang, anh yên tâm đi, vì chứng minh Sự trong sạch cho anh và nhà họ Mạc, tôi tình nguyện làm người xấu.”

“Cái gọi là tôi không xuống địa ngục thì ai xuống địa ngục?”

“Hãy để Socrates tôi làm người xấu, chấp nhận mọi sự đau đớn.

“Trái đăng tôi sẽ nhận lấy; còn quả ngọt dành phần anh!”

Những lời này nói một cách rất chính nghĩa.

Giang Nghĩa gật đầu, đứng dậy nói: “OK, vậy tôi đi trước, những chuyện còn lại Bạch Dương sẽ liên lạc với ông.”

“Được, anh Giang yên tâm đi, tôi chắc chắn sẽ làm tốt chuyện này. Vì anh, càng vì bản thân tôi! Người đàn bà đê tiện Laura kia, tôi sẽ để cho cô ta biết, đánh mất tôi là một chuyện đau khổ đến mức nào!”

Ánh chiều tà chiếu rọi, Mạc Nguyên tựa lưng vào cành cây, quỳ trên mặt đất, từ sáng đến tối không động đến một giọt nước nào.

Vì để kéo dài thời gian cho sư phụ, anh ta thật sự còn không quan tâm đến mạng sống của mình.

Người bên cạnh nhìn thấy vậy, liên tục lắc đầu.

“Không còn trò hay gì nữa, lâu như vậy mà vẫn không có bất kỳ câu trả lời nào, có lẽ Giang Nghĩa chuẩn bị ngồi đợi cái chết rôi.”

“Chuyện này đã rất rõ ràng rồi, chính bọn họ đã hợp tác với nhau lừa tiền mọi người, có cái gì mà giải thích?”

“Còn đến tạ tội, haha, đúng là không biết xấu hổ.”

Mọi người, tôi một câu, anh một câu, hạ thấp nhà họ Mạc đến mức không thể hạ thấp được nữa.

Lúc này, đột nhiên có một chàng trai trẻ chạy đến, lớn tiếng nói: “Các bác sĩ, bây giờ khoa học kỹ thuật Thịch Lạc đang tổ chức một buổi họp báo, chính thức trả lời các vấn đề về việc Mạc Nguyên tham ô công quỹ, mọi người mau mở điện thoại ra để xem đi.

Vừa nghe thấy câu này, mọi người vội vàng móc điện thoại ra xem.

Có người còn lấy cả một chiếc IPAD ra, mở phần trực tiếp cho Mạc Nguyên đang quỳ xem.

Mạc Nghiên nghiến răng giữ vững.

Nhìn sư phụ và ba ngồi ở giữa màn hình, Mạc Nguyên tin tưởng 100% bọn họ nhất định có thể vượt qua nguy cơ lần này.

“Sư phụ, ba, cố lên!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1834


Chương 1834

Hiện trường buổi họp báo.

Giang Nghĩa và Mạc Thanh Tùng ngồi cùng nhau, Bạch Dương và những người có liên quan khác cũng ngồi xuống, mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng.

Rất nhiêu phóng viên và phương tiện truyền thông ở bên dưới, giơ máy ảnh, micro, đã ở trong trạng thái sẵn sàng.

Buổi họp báo chính thức bắt đầu.

Đầu tiên, Giang Nghĩa nói vào micro: “Tối hôm qua, có một người bạn làm bên truyền thông đã đăng một số bức ảnh, công bố tài khoản của từng người, nói bóng nói gió, bịa đặt một cách ác ý, gây tổn hại rất lớn cho tôi và nhà họ Mạc.”

“Hôm nay, nhân buổi họp báo lần này, tôi muốn làm rõ chuyện này với mọi người, và cánh cáo những phương tiện truyền thông cố ý hãm hại kia hấy chú ý ngôn luận!”

Lập tức, bên dưới có phóng viên hỏi: “Anh Giang, vậy mong anh trả lời thẳng thắn, rốt cuộc Mạc Nguyên có biển thủ số tiền từ thiện của nhà họ Mạc không?”

Giang Nghĩa gật đầu.

Anh cao giọng nói: “Đầu tiên tôi muốn nói với mọi người, số tiền từ thiện, Mạc Nguyên không động đến một đồng! Vì để chứng minh sự trong sạch, lát nữa chúng tôi sẽ đưa bản sao kê của khoản tiền từ thiện ra, môi khoản đều ghi chú rất rõ ràng.

Bạch Dương lập tức chiếu bản sao kê lên màn hình, các phóng viên lần lượt chụp lại.

Từ bản sao kê có thể thấy, quả thật không có dấu vết bị người ngoài động vào.

Nhưng…

Bản sao kê có đáng tin không?

Có phóng viên hỏi: “Anh Giang, Mạc Nguyên đã không động vào khoản tiền từ thiện, vậy thì anh ta lấy đâu ra tiền để mua túi hiệu, trang sức đắt tiền, đặc biệt là chiếc xe Ferrari màu đỏ đậm với giá lên đến mấy chục tỷ kia!”

Giang Nghĩa cười một tiếng.

“Tiền mua túi hiệu, trang sức đắt tiền, tất cả đều là tiền riêng mà Mạc Nguyên tiết kiệm trong mười mấy năm qua, gần đây anh ấy yêu đương, lần đầu tiên đi hẹn hò với bạn gái, rất ngốc nghếch, rất ngây thơ, tiêu sạch tiền tiết kiệm trong mười mấy năm qua.”

“Nguồn gốc mấy chục triệu kia của anh ấy, và tiêu cái gì cho bạn gái, chúng tôi cũng đã điều tra rõ ràng, hóa đơn ở đây.”

Có một tờ hóa đơn được chiếu lên.

Giang Nghĩa nói tiếp: “Ngoài ra, chiếc xe Ferrari kia không phải là của Mạc Nguyên, mà là của Giang Nghĩa tôi! Là chủ tịch của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, mọi người nghĩ tôi không có thực lực để sở hữu một chiếc xe Ferrari sao?”

Những lời này khiến tất cả mọi người cứng họng.

Với sự giàu có của Giang Nghĩa, đừng nói là một chiếc xe Ferrari, mười chiếc cũng không thành vấn đề.

Vậy nên… tất cả vấn đề đều đã được giải thích rõ ràng?

Nghe thì có vẻ như không còn bất kỳ vấn đề gì nữa, nhưng mọi người vẫn cảm thấy không đủ bùng nổ, nói cách khác, mọi người luôn cảm thấy những thứ như bản sao kê, lý do thoái thác đều mới được làm ra để lấy lệ với bên truyền thông.

Có mấy người tin tưởng cái gọi là những lời giải thích chính thức này?

Nhất định đều là giải Đây là suy nghĩ của tất cả mọi người.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1835


Chương 1835

Lão gia Rết ở trước màn hình ti vi xem được, cũng cười haha: “Giang Nghĩa, cuối cùng cũng chỉ có một chút bản lĩnh như thế này mà thôi. Làm ra mấy bản sao kê, bảng biểu rõ ràng, chỉ tiết, nghĩ có thể giải thích rõ ràng?”

“Nào ngờ, lòng người là thứ khó suy đoán nhất.”

“Mọi người đã nghỉ ngờ cậu, cậu muốn có lại được lòng tin là một điều vô cùng khó.

Giang Nghĩa, cậu thua rồi, cậu đã thua một cách triệt để.”

Theo như lão gia Rết, buổi họp báo thanh minh lần này của Giang Nghĩa đã hoàn toàn thất bại.

Lúc lão gia Rết định tắt ti vi, điều bất ngờ đã xảy ra, Giang Nghĩa tiếp tục nói ra những lời khiến mọi người vô cùng kinh ngạc.

Trong buổi họp báo.

Giang Nghĩa nói: “Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc của chúng tôi và tiệm thuốc Hồng Hội của nhà họ Mạc đều vô tội, điều này không có gì phải nghi ngờ. Mặc dù Mạc Nguyên cũng có chỗ sai, không nên bỏ ra một số tiền lớn để đi theo đuổi cô gái vào lúc này”

“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cậu ấy tiêu tiền của mình, mặc dù không thích hợp, nhưng cũng không vi phạm đạo đức, pháp luật.”

“Vậy tại sao lại gây ra sóng to gió lớn như v ậy?”

Dừng một lúc, Giang Nghĩa nói một cách vô cùng nghiêm túc: “Là có người lén lút hãm hại, vu oan vô cới Tôi tin mọi người đều biết rõ, những bức ảnh kia đều là chụp trộm, sau khi báo chí đưa tin, nữ chính đã biến mất, không thấy tăm hơi.”

“Tất cả những chuyện này, giống như là một kế hoạch đã được sắp đặt trước.”

“Vậy vấn đề xuất hiện rồi, tất cả những chuyện này là do ai làm? Là ai trăm phương ngàn kế muốn hủy hoại tôi và nhà họ Mạc?”

Tai của tất cả các phóng viên đều dựng lên.

Hôm nay bọn họ đến đây, không phải vì được báo là có một tin tức lớn sao? Bây giờ, chính là thời khắc tin tức lớn ‘mới được ra lờ.

Hiện trường, Laura đứng trong bóng tối, trong lòng bàn tay toàn là mô hôi.

Cô ta là người đứng sau của tất cả chuyện này, tin là với thực lực của Giang Nghĩa, nhất định có thể điều tra ra cô ta.

Vậy Giang Nghĩa sẽ công bố âm mưu của cô ta như thế nào?

Lauru không ngừng tính toán ở trong đầu, dường như bản thân không hề có bất kỳ vấn đề gì, chắc chắn Giang Nghĩa sẽ không bắt được điểm yếu của mình.

Chỉ thấy Giang Nghĩa nhìn một vòng, vô cùng nghiêm túc và tức giận nói: “Kẻ giở trò, hãm hại người khác trong bóng tối chính là bác sĩ nước ngoài Socrates của tiệm thuốc Văn Tinh!”

Tách tách tách.

Các phóng viên lần lượt chụp ảnh, ghi âm, ghi lại tất cả giọng nói và hình ảnh của Giang Nghĩa.

Đây là giây phút vô cùng có giá trị.

Tất cả mọi người đều vô cùng kinh ngạc, đặc biệt là các bác sĩ trong giới y học Thủ Đô đến để xem, bọn họ không thể ngờ đến, lần này người giở trò quỷ trong bóng tối lại là Socrates!

Ở một góc trong đám đông, hai mắt Laura đờ đân đứng ở đó, cứng đờ.

Chuyện gì đây?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1836


Chương 1836

Giang Nghĩa đang làm cái gì vậy?

Rõ ràng Laura mới là người đứng phía sau, hoặc nói là lão gia Rết là người đứng phía sau cũng không có vấn đề gì, tại sao Giang Nghĩa lại đổ tội lên người Socrates?

Cái đồ rác rưởi kia hoàn toàn không có liên quan gì đến chuyện lần này?

Laura hoàn toàn sững sờ, cô ta không biết được Giang Nghĩa đang tính toán điều gì, hoàn toàn không đi theo lẽ thường!

“Giang Nghĩa, rốt cuộc anh ngốc thật hay là giả vờ ngốc?”

“Socrates?”

“Anh đưa cái đồ ngu ngốc, rác rưởi kia ra, nghĩ là có thể thành công quăng nồi sao?”

“Anh cũng quá ngây thơ rồi.”

Cho dù là giới y học, hay là phóng viên, hoặc là người của khoa học kỹ thuật Trọng Môn, đều không ngờ đến Giang Nghĩa lại nói ra một cái tên Socrates- trông có vẻ không hề liên quan.

Đặc biệt là Laura, theo như cô ta thấy Giang Nghĩa không có cách giải quyết nào ngoài việc đưa hung thủ ra ngoài ánh sáng.

Ai biết được, Giang Nghĩa lại không làm như vậy, mà đi một con đường khác, đem hết trách nhiệm đổ lên người Socrates.

Sao có thể như thế này?

Laura nhìn phóng viên mà mình đã sắp xếp, đối phương lập tức hiểu ra, đứng dậy, lớn tiếng nói: “Anh Giang, anh nói Socrates là người tung tin đồn nhảm, hãi hại các anh, khó tránh khỏi khả năng thoái thác sự nghỉ ngờ, rất khó khiến người khác tin tưởng.”

Giang Nghĩa cười.

Anh nói: “Ok, vậy tôi đưa ra một chút thông tin ngắn gọn, thực tế và đáng tin. Đầu tiên, mọi người đều biết rất rõ một chuyện, cách đây không lâu tôi dẫn đệ tử của tôi-Mạc Nguyên giải vây cho giới y học, và giành lại được bảng hiệu cho nhà họ Mạc, đối tượng bị vả mặt chính là Socrates.”

“Ông ta vốn dĩ đã rất căm ghét giới y học nước ta, bây giờ lại hận nhà họ Mạc đến tận xương tủy.”

“Vì vậy, Socrates nghĩ cách muốn hãm hại Mạc Nguyên, hủy hoại nhà họ Mạc, hủy hoại Giang Nghĩa tôi, hủy hoại giới y học!”

Những lời này vừa được nói ra, mọi người đều khá tin tưởng.

Cho dù Giang Nghĩa không nói, những bác sĩ của giới y học trong nước cũng biết rất rõ chuyện này, dù sao những chuyện bẩn thỉu mà Socrates làm lúc trước, thật sự rất khó coi.

Nói Socrates muốn hủy hoại nhà họ Mạc, hủy hoại giới y học, không ai có chút nghỉ ngờ.

Trên cơ sở này, Giang Nghĩa nói tiếp: “Tôi đã nghỉ ngờ Socrates từ lâu, đồng thời, bên phía cảnh sát cũng thu giữ được một đoạn video, mời mọi người xem.

Bạch Dương lập tức chiếu đoạn video lên màn hình.

Chỉ thấy đó là một đoạn video được quay trộm bằng điện thoại, trong video, một đám người ngoại quốc do Socrates cầm đầu ngồi thành một vòng tròn.

Trên người mấy người này đều có vết thương.

Không phải cánh tay cuốn gạc, cũng là chân phải chống gậy.

Người có ánh mắt tinh tường sẽ lập tức nhận ra: “Mấy người này không phải là những nhân viên bảo vệ lúc trước đã bị Giang Nghĩa đánh bị thương sao? Người cầm đầu không phải là Socrates sao? Nhìn dáng vẻ của ông ta đi, bị Mạc Nguyên đánh bị thương cũng không biết kiêm chế một chút, còn đi ăn uống.”

Trong đoạn video, nghe thấy Socrates nói với thuộc hạ: Anh em, chúng ta rơi vào bước đường ngày hôm nay, tất cả đều do Mạc Nguyên, Giang Nghĩa ban tặng, chúng ta có thể rời đi như vậy sao? Không thể!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1837


Chương 1837

Trước khi rời khỏi Thủ Đô, chúng ta nhất định phải phản kích lại Mạc Nguyên, Giang Nghĩa, còn cả giới y học nước V!

Mấy tên thuộc hạ đều trở nên kích động.

Socrates nói tiếp: “Tôi quen một người phụ nữ, Chung Uyển Tuyên, người phụ nữ này chỉ cần có tiền là chuyện gì cũng làm. Tôi đã thương lượng xong với cô ta, để cô ta tiếp cận Mạc Nguyên, lừa Mạc Nguyên tiêu tiền cho cô ta. Sau đó chúng ta chờ đợi, mai phục, đi theo để chụp trộm. Lão Yêu, cậu phụ trách dùng tài khoản cá nhân của Chung Uyển Tuyên để khoe khoang sự giàu có; lão tam cậu phụ trách liên hệ với giới truyền thông, làm thế nào để hắt nước “

bẩn.

Cuối cùng, ông ta kết luận: Cuối cùng chỉ có một câu, chơi chết Mạc Nguyên, chơi chết Giang Nghĩa, chơi chết cả giới y học nước VI Video kết thúc ở đây.

Bạch Dương tắt máy chiếu.

Hiện trường xôn xao, mọi người đều không ngờ, Socrates lại lòng dạ thâm độc như vậy, vì đối phó với nhà họ Mạc lại không từ thủ đoạn như vậy, đúng là một kẻ tồi tệ!

Mọi người lần lượt lắc đầu, khịt mũi coi thường Socrates.

Giang Nghĩa nói: “Đây chính là manh mối bên phía cảnh sát tìm được, tin mọi người cũng đã xem được đều đã hiểu rõ, Mạc Nguyên vô tội, nhà họ Mạc vô tội. Chúng tôi là một, sao có thể bị cái loại tiểu nhân, gian tà gây chia rẽ? Giới y thuật của chúng ta sao có thể vì một tên ngoại quốc mà sụp đổ? Không thể!”

Trong nháy mắt, những bác sĩ kia lần lượt kích động giơ cao tay lên hét: “Chúng tôi kiên quyết không thể bị kẻ địch gây chia rẽ!”

“Với tư cách là một thành viên của giới y học, chúng ta nên cố gắng đoàn kết, nhất định không thể để khiêu khích, chia rẽ”

“Đả đảo bác sĩ ngoại quốc, nước V đoàn kết!”

“Nhà họ Mạc vô tội, chúng ta nhất định không thể vu oan cho nhà họ Mạc nữa, chúng ta đều sai rồi!”

Trong nháy mắt, chiều gió đã xoay chuyển.

Những bác sĩ vốn hận nhà họ Mạc đến tận xương tủy, nghĩa là nhà họ Mạc lừa bọn họ.

Bây giờ thì tốt rồi.

‘Chân tướng’ đã được lộ ra, hóa ra nhà họ Mạc thật sự vô tội, tất cả đều do Socrates vì muốn phá hủy giới y học mà làm ra.

Dày công tính kế.

Bây giờ, tất cả bác sĩ vừa giận vừa xấu hổ.

Thứ nhất, bọn họ hận Socrates đến mức nghiến răng nghiến lợi; thứ hai, bọn họ cảm thấy hổ thẹn với nhà họ Mạc, nghĩ lúc trước bản thân thật sự quá ngu ngốc, bị một chút khiêu khích che mắt, thực ra nếu suy nghĩ cẩn thận, cửa hàng trăm năm của nhà họ Mạc, bia miệng, danh dự uy tín đều rất cao, sao có thể làm ra loại chuyện thiếu đạo kia chứ?

Căm hận, hổ thẹn.

Hai cảm xúc này kết hợp với nhau, khiến thái độ của những bác sĩ này có sự thay đổi vô cùng lớn.

Cộng thêm video bên phía cảnh sát đưa ra, bản sao kê nhà họ Mạc đưa ra, những lời trình bày, phân tích của Giang Nghĩa, có lý có chứng cứ khiến người khác phải tin tưởng, bọn họ hoàn toàn tin tưởng vào từng câu từng chữ mà Giang Nghĩa nói.

Còn về đám phóng viên kia.

Thực ra sự thật như thế nào không quá quan trọng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1838


Chương 1838

Thứ bọn họ muốn chính là hai từ: Tin tức.

Giang Nghĩa cũng đã thỏa mãn bọn họ.

Bác sĩ nước ngoài vì muốn hủy hoại giới y học nước V mà không từ thủ đoạn, nhà họ Mạc bị chịu oan, cố gắng rửa sạch nỗi oan, tự mình chứng minh mình vô tội.

Tin tức này có thể làm chấn động cả Thủ Đô.

Có tin tức bùng nổ, những phương tiện truyền thông kia rất vui, cũng sẽ không truy hỏi bản chất vấn đề.

Khiến suy nghĩ của hai nhóm lớn này thay đổi, về cơ bản thì không còn vấn đề gì nưa.

Trong nhóm người, Laura tức đến mức cả người run rẩy, cô ta không phục!

Tất cả đã được lên kế hoạch cẩn thận, cuối cùng lại trở nên lộn xôn như thế này?

Không được, tuyệt đối không được.

Phóng viên mà cô ta sắp xếp đưa ra câu hỏi cuối cùng.

“Anh Giang, trong đoạn video nói Chung Uyển Tuyên là một người phụ nữ chỉ cần có tiền là chuyện gì cũng làm?”

“Tôi thấy không giống lắm.”

“Có băng chứng chứng minh cô ta vì tiền nên mới cố ý tiếp cận Mạc Nguyên không?”

Câu hỏi này cũng đủ độc.

Biết rõ Chung Uyển Tuyền đã bị không chế, không thể tìm được, còn cố ý hỏi như vậy, chỉ quyết định để lại một ‘lõ hổng, để sau có thể hỏi vặn lại.

Nhưng tiếc là, Giang Nghĩa không cho cô ta cơ hội.

Giang Nghĩa quay đầu nhìn Bạch Dương.

Bạch Dương ngâm hiểu, đứng dậy nói: “Vốn dĩ chuyện này chúng tôi không định công khai, bạn phóng viên này đã hỏi, vậy chúng tôi không thể không nói.”

Vỗ tay một cái, lập tức có hơn hai mươi người đàn ông từ phía sau sân khấu đi ra.

Từ những cậu thiếu niên hơn mười mấy tuổi đến những người đàn ông trung niên gần 40 tuổi, cao có, thấp có, béo có, gầy có, giàu có, nghèo có, tất cả các kiểu đàn ông đều có.

Bạch Dương giơ tay ra, nói: “Mặc dù bọn họ từ các phương diện đều không giống nhau, nhưng lại có cùng một thân phận, đó chính là bọn họ đều là bạn trai cũ của Chung Uyển Tuyên!”

Sau khi nghe Bạch Dương kể, trong đầu mọi người chỉ có hai từ; VLI Đùa à, một người phụ nữ mà có thể yêu nhiều như vậy? Không chỉ nhiều lần mà loại hình cũng rất đa dạng nữa chứ?

Cô gái này có ý gì, muốn thử tất cả các loại đàn ông một lần à?

Các phóng viên ào ào giơ máy ảnh lên, không ngừng chụp tách tách.

Đây đúng là một tin hot!

Giang Nghĩa nói: “Vốn để bảo vệ quyền riêng tư, chúng tôi không muốn tiết lộ sự thật này, nhưng để chứng minh sự trong sạch của nhà họ Mạc, chúng tôi chỉ đành để những người anh em này phải chịu thiệt thòi.”

Một người trong số họ không nhịn được nữa nói: “Tôi đã tiêu gần một tỷ rưỡi cho Chung Uyển Tuyên. Đó là số tiền tôi dùng để mua nhà, bây giờ đã mất hết rồi, mất hết rồi!”

Một người khác nói thêm: “Chung Uyển Tuyên nói tôi trưởng thành, hấp dân, ngày nào cũng bám lấy tôi, lừa hết tiền tiết kiệm của tôi, cuối cùng khiến tôi phải ly hôn với vợ, cô ta thì bỏ trốn, cô ta đúng là tra nữ.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1839


Chương 1839

“Chứ còn gì nữa? Tôi còn tưởng cô ta là một cô gái ngây thơ, nhưng kết quả là cô ta đến với tôi chỉ để tôi lấy trộm tiền của nhà để mua mỹ phẩm cho cô ta.”

“Ôi tra nữ này…”

Những người đàn ông này đều là “những người đáng thương” đã bị Chung Uyển Tuyên làm tổn thương.

Điều mà trước đây không dám nói, và ngại nói ra, bây giờ đều đã nói ra hết, ai cũng nghiến răng nghiến lợi, muốn xé nát Chung Uyến Tuyên thành tám mảnh.

Tin hot, tin siêu hot.

Các phóng viên đều vui mừng khôn xiết, buổi họp báo hôm nay tràn ngập điều bất ngờ, trước đây một tin tức như vậy thôi cũng đủ lên trang đầu cả tuần.

Họ nói cũng cả mười lăm phút, cuối cùng, Bạch Dương ra hiệu cho họ có thể rời đi.

Sau khi những người đàn ông này lui về, Giang Nghĩa nghiêm túc nói: “Bây giờ tôi tin rằng mọi người đều biết Chung Uyển Tuyên là loại phụ nữ như thế nào.”

“Tất nhiên, mọi người có thể nghi ngờ rằng những người này là do tôi thuê, mọi người cũng có thể tự mình điều tra, nhưng sự thật là như vậy. Mọi người chỉ cần đến trường của Chung Uyển Tuyên hỏi, nghe ngóng thử bạn học, bạn cùng phòng, giáo viên và thậm chí cả những người trong gia đình của cô ta đánh giá cô ta như thế nào, là sẽ cho biết liệu Giang Nghĩa tôi có đang nói dối hay không.”

Còn cần phải điều tra à?

Trên thực tế, đã đến nước này, 99% có thể chứng minh rằng Chung Uyển Tuyên là một tra nữ, một ả cặn bã có thể làm bất cứ điều gì vì tiền.

Cô ta cùng Mạc Nguyên ở bên nhau, chắc chắn là để lừa tiền của Mạc Nguyên, và chắc chắn đã hứa với Socrates sẽ đối phó với Mạc Nguyên.

Một người khác đứng dậy nói: “Tôi nhớ ra rồi. Lúc trước tôi đến hiệu thuốc Văn Tỉnh khám bệnh. Tôi từng nhìn thấy người phụ nữ này và Socrates cùng nhau nói cười, rất thân mật.

“Đúng đúng, tôi cũng nhớ ra rồi, nên tôi mới nói hình như tôi đã gặp cô ta ở đâu rồi.”

Giờ đây, người ta càng khẳng định rằng Socrates đã ra lệnh cho Chung Uyển Tuyên hãm hại nhà họ Mạc.

Thực ra, với tư cách là cánh tay đắc lực của Laura, Socrates và Chung Uyển Tuyên thường ngồi nói cười cùng nhau là chuyện rất bình thường, nhưng trong trường hợp này, điều đó lại rất bất thường.

Bông chốc, đám đông vô cùng tức giận, phải trói ả tra nữ kia lại, đưa ra trước pháp luật!

“Là người nước V mà lại câu kết với đám quỷ ngoại quốc, làm hại đồng bào của mình. Một người phụ nữ như vậy không thể giữ lại được.”

“Phải trừng trị cô ta theo pháp luật.”

“Tra nữ không thể giữ lại!”

Bất kể là bác sĩ, phóng viên hay những nhân viên hóng hớt xung quanh, tất cả họ đều đồng lòng hô hào, coi Chung Uyển Tuyên là kẻ thù không đội trời chung.

Phóng viên kia quay sang nhìn Laura, nhún vai ngụ ý: Sự việc tới nước này tôi cũng không thể làm gì được.

Đứng thế, còn làm gì được nữa?

Laura và Lão gia Rết đã lên kếhoạch cho. j tất cả những việc này, chuẩn bị đủ loại tài liệu đen, vốn dĩ tất cả đều là chuẩn bị cho nhà họ Mạc, bây giờ thì hay rồi, tên khốn Socrates đó đã chủ động nhảy ra gánh mọi tội lỗi.

Sao, ông ta còn muốn làm nhân vật chính diện ôm hết mọi thiệt thòi nữa à?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1840


Chương 1840

Ông ta nghĩ ông ta là ai, Batman?

Laura tức mà răng run cầm cập, toàn thân run rẩy, hai tay nắm chặt, cô ta đã cố tưởng tượng ra mười nghìn tình huống có thế xảy ra, đặt mình vào vị trí của Giang Nghĩa để nghĩ cách phá vỡ cục diện đó.

Cô ta không thể nghĩ ra giải pháp nào.

Lão gia Rết cũng không nghĩ ra.

Nhưng Giang Nghĩa là Giang Nghĩa, thực lực của Chiến thần Tu La còn khuya những người trần mắt thịt mới có thể sánh được.

Thứ nhất, Giang Nghĩa không trực tiếp làm rõ, thứ hai là anh không tìm ra hung thủ thực sự, anh chọn một phương pháp mà Laura và Lão gia Rết không thể nghĩ ra – tìm một con dê thế tội.

Hơn nữa, con dê thế tội này còn là kẻ thù truyền kiếp từng có mâu thuẫn với Giang Nghĩa.

Bây giờ ngay cả khi Laura nhảy ra và nói: Đừng tin Giang Nghĩa, thực ta tất cả mọi chuyện đều là giả, Socrates nhất định đã thông đồng với Giang Nghĩa!

Cũng không ai tin.

Có ai mà tin được Socrates thông đồng với Giang Nghĩa? Mọi người đều biết trước đây mâu thuần của họ lớn như thế nào.

Mà nếu cô ta nói Socrates không phải là hung thủ, thì hung thủ là ai?

Chính cô à?

Không có cách nào, Laura không có cách nào nhảy ra nói Socrates không phải hung thủ, chỉ có thể trơ mắt nhìn sự việc phát triển theo hướng ngoài tầm kiểm soát của mình.

Cô ta đã dày công thiết kế tất cả những thứ này, cuối cùng không những không diệt được nhà họ Mạc mà còn khiến cho danh tiếng nhà họ Mạc càng thêm cao.

Để bù đắp những lỗi lầm đối với nhà họ Mạc, những bác sĩ đó càng tin tưởng nhà họ Mạc hơn, sự rạn nứt giữa họ không những đã lành mà còn trở nên bền chặt hơn trước.

Gậy ông đập lưng ông là nói về những người như Laura.

Chỉ là cô ta không hiểu vì sao tên khốn Socrates kia lại nhảy ra giúp nhà họ Mạc nhận hết tội?

Không phải ông ta có mâu thuần với Mạc Nguyên và Giang Nghĩa sao?

Tại sao?Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Đúng lúc này, điện thoại di động của Laura vang lên, có tin nhắn đến.

Cô ta mở ra xem, haha, tên người gửi là “Socrates”!

“Thằng khốn, mày còn dám nhắn tin cho tao hả?”

Laura mở ra xem thì thấy nội dung tin nhắn: Chào cô Laura xinh đẹp, bây giờ cô đang rất tức giận phải không? Ha ha ha ha, tức giận cũng vô ích, có giỏi thì đánh tôi đi? Sao nào, sao nào, sao nào, đánh tôi đi, đồ ngốc!

Bốn từ để miêu tả: Tiểu nhân đắc ý!

“Chết mẹ mày đi!”

Laura, một người phụ nữ tính tình điềm đạm, lúc này đã tức giận đến mức chửi thề, đập mạnh điện thoại xuống đất.

“Bốp” một tiếng, tan tành từng mảnh.

Tên khốn Socrates này, mục đích giúp đỡ Giang Nghĩa là chọc cho Laura ghê tởm chứ gì?

Sau khi xong việc, ông ta còn nhắn tin chế nhạo.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1841


Chương 1841

Tiểu nhân, quả thực là hành vi của tiểu nhân.

Laura nghiến răng nghiến lợi nói: “Socrates, ông đừng vui mừng quá sớm, tôi sẽ lập tức tìm tới giết ông!”

Không chỉ có cô ta, mà những người trong giới y dược cũng tức giận hét lên: “Bây giờ chúng ta sẽ đến Hiệu thuốc Văn Tinh và giết tên khốn Socrates đó!”

Ngay khi mọi người chuẩn bị rời đi, màn hình sáng lên.

Chỉ thấy Socrates vừa xuống máy bay và nói với máy quay: “Hi, chào các bạn cũ ở thủ đô, xin chào mọi người. Bây giờ mọi người đang muốn đánh chết tôi phải không? Ngại thế, tôi đã ra nước ngoài rồi, mọi người không đánh được đâu, tức giận lắm chứ gì? Lêu lêu lêuuuuuuu.”

Bên dưới im thin thít.

Vừa rồi tất cả mọi người còn vô cùng tức giận, la hét ầm ĩ, kết quả bọn họ còn chưa kịp ra tay thì đã bị khiêu khích trắng trợn thế này, quan trọng là bọn họ dường như thật sự không làm được gì Socrates.

Đúng là tức chết.

Còn là kiểu tức anh ách trong lồ ng ngực.

Tức giận mà gây nội thương đó!

Bạch Dương nhìn Giang Nghĩa, rồi nhìn đám người phía dưới, cười khổ lắc đầu.

Việc Socrates bỏ trốn là do Giang Nghĩa sắp xếp, đó là một kiểu đền bù cho Socrates, cảm ơn ông ta vì đã thay mặt nhà họ Mạc gánh vác mọi trách nhiệm.

Chỉ là đáng thương cho những người dưới đó không có chỗ xả cơn thịnh nộ mà thôi.

Đặc biệt là Laura.

Vừa rồi cô ta luôn mồm luôn miệng bảo muốn giết Socrates, nhưng bây giờ thì hay rồi, ông ta đã sang nước ngoài rồi, muốn bắt cũng không bắt được, đợi khi Socrates trở về gia tộc của mình, đó mới thực sự là thả hổ về rừng, chẳng có cách nào cả.

Cô ta nhìn Giang Nghĩa, trong lòng giống như một tấm gương sáng, biết Giang Nghĩa nhất định là người sắp xếp tất cả những chuyện này.

Một là đạt được mối quan hệ hợp tác với Socrates, hai là Giang Nghĩa chắc chắn cũng lo sợ rằng lỡ như Socrates bị bắt thì sự thật sẽ bị phơi bày.

Về tình về lý, bất kể công hay tư, Giang Nghĩa đều sẽ sắp xếp để Socrates chạy trốn.

Tốc độ này thực sự quá nhanh.

Thời gian họp báo được chọn cũng rất đúng lúc, đợi khi họ muốn bắt Socrates, mới nhận ra rằng ông ta đã bỏ chạy.

Laura lại thua lần nữa.

“Đáng ghét!”

“Giang Nghĩa, chuyện của chúng ta còn chưa xong đâu.’ Laura tức giận xoay người rời đi, cô ta không thể ở lại hiện trường một phút giây nào nữa, nếu như tiếp tục ở lại chỗ này, chỉ sợ cô ta thật sự sẽ tức giận đến hộc máu.

Bây giờ cô ta có thể hiểu tại sao Weiss tức giận đến mức hộc máu mà chết.

Nếu ý chí của Laura yếu hơn, hôm nay cô ta có thể đã có kết cục giống như Weiss.

Không thắng được Giang Nghĩa cũng không sao.

Điều khó chịu nhất là bị anh đùa giốn xoay mòng mòng, mọi kế hoạch của bản thân đều thành công cốc, sau khi kết thúc còn bị chế nhạo trào phúng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1842


Chương 1842

Nếu là Weiss, ông ta chắc chắn sẽ lại tức hộc máu lần nữa.

Với bài học rút ra lần này, Laura thậm chí còn có chút sợ hãi Giang Nghĩa, trước đây cô ta coi thường đàn ông, cho rằng đàn ông ngu ngốc và dễ đối phó.

Nhưng kể từ khi giao thủ với Giang Nghĩa, cô ta thua kém Giang Nghĩa về mọi mặt.

Càng muốn chứng tỏ bản thân, sẽ càng bị Giang Nghĩa khuất phục, chẳng thể làm gì được.

Điều này cũng gián tiếp thay đổi quan điểm của Laura về đàn ông.

“Giang Nghĩa, anh đợi đấy, chúng ta còn chưa xong đâu!”

Khoa học kỹ thuật Trọng Môn.

Văn phòng Chủ tịch.

Laura đẩy cửa bước vào, trên mặt tràn đầy tức giận cùng thất vọng, sau khi bước vào, cô ta mới phát hiện biểu cảm của Lão gia Rết cũng không khá hơn cô ta là bao, cũng vô cùng thất vọng.

Suy tính lâu như thế, cuối cùng tính tới tính lui lại tính sót Socrates.

Sau khi xong việc, Socrates lại còn bỏ chạy.

Họ lại thua Giang Nghĩa một lần nữa, thua không còn manh giáp.

Laura đứng bên bàn của Lão gia Rết, không nói được lời nào.

Cả hai trầm ngâm hồi lâu.

Lúc này Lão gia Rết mới chậm rãi nói: “Chiến thần Tu La, quả nhiên không phải người người bình thường có thể đối phó được. Chúng ta thật sự không thể so với Giang Nghĩa. Thực lực của người đàn ông này vượt xa chúng ta tưởng tượng.”

Trước đây có lẽ còn có chút không phục.

Nhưng sau khi trải qua chuyện này, Lão gia Rết không thể không phục.

Còn chuyện trả thù cho Weiss, e là rất khó thực hiện, ông ta không cam tâm chứ, nhưng cũng làm thế nào được?

Laura nắm chặt tay.

Cô ta rất muốn giúp Lão gia Rết, nhưng cô ta tài sơ học thiển, cũng không giúp được gì, vừa sốt ruột, vừa buồn.

Lúc này, hai mắt Laura đột nhiên sáng lên.

Cô ta nói: “Cha nuôi, chúng ta đi tìm anh cả đi. Nếu có người có thể đối phó với Giang Nghĩa, vậy chỉ có anh cả thôi.”

Lão gia Rết khẽ nhíu mày.

“Không được.”

“Laura, con biết mà, sức khỏe anh cả con rất kém.”

“Ta không muốn anh cả con nhúng tay vào, chỉ cần nó yên tĩnh nghỉ ngơi, sau này chúng ta có thể tụ họp nhiều một chút là được rồi.”

Laura nói: “Con cũng biết người làm vậy là vì tốt cho anh cả, nhưng anh cả nhất định cũng muốn góp sức báo thù cho Weiss.

Hơn nữa với tình hình hiện tại, cha nuôi, người hắn là rất rõ chỉ dựa vào thực lực của hai chúng ta không đủ để đối đầu với Giang Nghĩa, chỉ có đầu óc kinh người của anh cả mới có thể giúp chúng ta xoay chuyển cục diện trận chiến!”

Lão gia Rết im lặng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1843


Chương 1843

Ông ta rất muốn giết Giang Nghĩa để trả thù cho Weiss, nhưng thực lực cá nhân của ông ta không đủ.

Phải cho thằng cả ra tay sao?

Năng lực của thằng cả thì không cần nói, nhưng sức khoẻ của nó vân luôn không tốt, nếu lỡ nó có mệnh hệ gì, ông ta nhất định sẽ chịu không nổi.

“Không không được.”

Lão gia Rết xua tay: “Thằng cả tuyệt đối không được phép nhúng tay. Laura, sau này đừng nhắc tới chuyện này nữa.”

“Cha nuôi!”

“Đừng nói nữa, con cũng mệt rồi, đi xuống nghỉ ngơi đi.”

Laura giậm chân giận dữ, quay lưng bỏ đi.

Trong phòng chỉ còn lại Lão gia Rết.

Thở dài một tiếng, ông ta cầm lấy tấm ảnh của Weiss, vuốt v e nói: “Thằng ba, con ơi, cha rất muốn báo thù cho con, nhưng e là cha không phải là đối thủ của cái tên tiểu nhân xảo trá kia, con bảo cha nên làm như thế nào đây? Chao ôi…”

Ngay khi cuộc họp báo kết thúc, các bác sĩ trong giới y dược ở thủ đô đã vội vã đến nơi ở của cha con nhà họ Mạc, tặng quà xin lôi như cờ hiệu, hoa tươi, giỏ trái cây, v.

v để xin lỗi vì những hành động trước đây của họ.

Nhất là đối với Mộ Nguyên.

Người thanh niên này quỳ trước cửa cả 14 tiếng đồng hồ, từ sáng đến tối, không uống một giọt nước, không ăn một hạt cơm, bị ánh mặt trời thiêu đốt.

Cậu ta vốn có chút phong độ như người trí thức, nhưng bây giờ lại nhìn không ra hình người nữa.

“Này, Mạc Nguyên, cháu mau đứng dậy đi.

Mọi người chạy tới, đỡ Mạc Nguyên dậy, nhanh chóng chữa trị các thứ cho cậu ta, bởi vì ở đây đều là danh y hàng đầu nên Mạc Nguyên hồi phục rất nhanh.

“Có thể quỳ ở chỗ này chịu đòn nhận tội lâu như thế, đàn ông nhà họ Mạc quả là tuyệt vời.”

“Để bày tỏ lời xin lõi, bọn chú sẵn sàng chi thêm một số tiền để hỗ trợ việc xây dựng lại nhà họ Mạc.”

“Nhà họ Mạc là ngọn cờ đầu của giới y dược thủ đô chúng ta, ngọn cờ này không thể bị lật đổ.”

Mọi người tranh nhau bày tỏ lời xin lỗi của họ.

Mạc Nguyên cười nói: “Các chú các bác, Mạc Nguyên cháu đã bị tra nữ kia làm mờ con mắt, tiêu pha phung phí vào thời khắc mấu chốt nhất của nhà họ Mạc, cháu quỳ cũng không oan. Qua bài học lần này, sau này cháu tuyệt đối sẽ không phạm sai lầm như vậy nữa, sẽ luôn chỉ đặt tương lai của nhà họ Mạc lên hàng đầu! Xin các chú các bác tiếp tục giám sát.”

Sau đó là đủ lời tâng bốc.

Mọi người khen ngợi lân nhau, sau đó Mạc Nguyên được người nhà đỡ trở về phòng khách, các bác sĩ kia cũng lần lượt rời đi.

Mạc Nguyên ngồi xuống, nuốt mấy ngụm nước miếng lớn, lau miệng nói: “Sư phụ, ba, lần này thật sự là nhờ có mọi người, nếu không phải nhờ có mọi người chạy tới chạy lui, con thật sự quỳ ở cửa cho đến chết.”

Mạc Thanh Tùng hừ lạnh một tiếng: “Mày đó, sau này không được qua lại với phụ nữ lại lịch không rõ ràng nữa biết chưa?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1844


Chương 1844

“Con biết rồi ba”.

Mạc Nguyên hít sâu một hơi: “Không ngờ 3ocrates lại ác như vậy, sớm biết vậy lần trước đánh mạnh thêm tí nữa.”

Bạch Dương cười cười, đang định nói thì bị Giang Nghĩa ngăn lại.

Giang Nghĩa nhàn nhạt nói: “Được rồi, mau tắm rửa nghỉ ngơi đi, mấy ngày nay đừng chạy tung lung”

“Dạ, sư phụ.”

Mạc Nguyên đứng dậy và rời đi.

Giang Nghĩa nói với Mạc Thanh Tùng: “Chuyện này cuối cùng đã được giải quyết, tôi cũng về đây, ông chủ Mạc, tôi đi trước.”

“Ngài Giang cứ đi thong thả.”

Trên chiếc xe rời đi.

Bạch Dương vừa lái xe vừa hỏi: “Thống soái, vừa rồi tại sao ngài lại ngăn tôi nói ra sự thật?”

“Không cần thiết.”

“Người không muốn cha con nhà họ Mạc biết?”

“Ừm. Tình hình hiện tại đã rất tốt rồi, không cần để bọn họ biết quá nhiều. Thử tưởng tượng xem, nếu Mạc Nguyên biết chúng ta được Socrates “cứu”, cậu ta sẽ nghĩ như thế nào? Nếu cậu ta biết hung thủ là người khác thì sẽ làm thế nào?”

Bạch Dương mỉm cười: “Dựa vào tính xốc nổi của thằng nhóc đó, tôi đoán cậu ta sẽ lao thẳng vào Khoa học kỹ thuật Trọng Môn gây sự nhỉ?”

“Chính thế, Mạc Nguyên dám làm dám chịu là tốt, nhưng cậu ta còn quá trẻ, làm việc không suy nghĩ thấu đáo, thế nên không phải chuyện gì cũng nói cho cậu ta biết, sau này nếu cần thì mới nói cho cậu ta”

“Đã hiểu, thống soái.”

Bạch Dương đạp ga, chiếc xe tăng tốc lao đi.

Khi trời tối, họ trở lại tòa nhà văn phòng của Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.

Liên tục chạy đôn chạy đáo vì việc của nhà họ Mạc suốt mấy ngày, khi có thể trở lại Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, Giang Nghĩa thực sự cảm thấy có chút cảm giác “về nhà”.

Anh vừa vào cổng, thư ký Miêu Đồng đã đi tới nói: “Chủ tịch Giang, anh đã về rồi, có một người đàn ông đến tìm gặp anh mấy lần, hôm nay anh ta đến đây từ sáng sớm, đợi đến tận trời tối, anh ta nói hôm nay không gặp anh thì sẽ không rời đi, thật sự là rất đau đầu.”

Giang Nghĩa khẽ nhíu mày, vừa định nghỉ ngơi, lại dính phải phiền toái à?

“Người đàn ông đó là ai?”

“Tôi không biết. Tôi hỏi anh ta, anh ta cũng không nói cho tôi biết. Anh ta chỉ nói đợi Chủ tịch Giang gặp là biết. Mấy lần tôi suýt nữa đã không kìm được gọi cảnh sát.

Người đàn ông này thực sự rất kỳ lạ.”

“Được rồi, hiện tại anh ta ở đâu?”

“Phòng tiếp tân.”

“Ừm.”

Giang Nghĩa đi thắng đến phòng tiếp tân, dừng lại ở cửa hai giây, sau đó đưa tay ra mở cửa.

Vừa mở cửa, liền nhìn thấy một người đàn Ông cao to vạm vỡ đang ngồi thẳng trên chiếc ghế trong phòng tiếp khách, trước mặt là những tách trà được sắp xếp ngay ngắn.
 
Back
Top Dưới