Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1906


Chương 1906

Quả nhiên, con người không thể chỉ nhìn ngoại hình.

Hứa Tấn uống nước ngọt, đi ngang qua Giang Nghĩa, liếc mắt đánh giá Giang Nghĩa, cười đùa nói: “Tôi biết anh, anh chính là chiến thần Tu La trước đây-Giang Nghĩa. Còn muốn lấy lại chức vụ đã vứt mất, anh cũng không cảm thấy xấu hổ.”

Nói xong, anh ta cố ý ném chai nước ngọt đã uống được một nửa về phía Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa bất động, tay khẽ búng một cái, chai nước ngọt kia đã rơi xuống phía trước Hứa Tấn, rơi vào vị trí anh ta chuẩn bị đặt chân xuống.

Cạch một tiếng, Hứa Tấn giãm lên chai nước ngọt của mình, không đứng vững, ầm một tiếng, ngã xuống đất, ngã đập đầu xuống đất.

“Aiyo!”

Hứa Tấn hét lên một tiếng, che miệng kêu đau.

Mọi người đều cảm thấy rất vui, đúng là tự làm tự chịu, động vào ai không động lại đi trêu chọc Giang Nghĩa, ở đây ai mà không biết sự lợi hại của Giang Nghĩa?

Hứa Tấn bò lên, chỉ vào Giang Nghĩa mắng: “Anh dám chơi tôi! Ông đây đánh chết anh!”

Không đợi anh ta ra tay, quan chức tuyển chọn đã lên sân khấu, lớn tiếng nói với những người ở dưới: “Chào buổi chiều mọi người.”

Hứa Tấn sững sờ, nhìn về phía sân khấu.

“Buổi tuyển chọn bắt đầu rồi.”

“Giang Nghĩa, xem như anh may mắn!”

“Nhưng anh đừng vui mừng quá sớm, bây giờ anh có thể thoát được một kiếp, đợi lát nữa lúc diễn ra cuộc tuyển chọn, tôi vận sẽ lấy mạng của anh.”

Nói xong, Hứa Tấn quay người rời đi.

Trên sân khấu, nhân viên của cuộc tuyển chọn lớn giọng nói: “Tôi không cần nói nhiều về mục đích mà mọi người đến đây nữa, quy tắc rất đơn giản, tất cả những người ở đây được chia thành bốn tổ, lần lượt đi vào bốn phòng. Cửa của mỗi phòng, cần phải có chìa khóa của tất cả những người trong phòng hợp lại với nhau mới có thể mở được.”

“Nói cách khác, sau khi đi vào phòng, mọi người cần phải giải quyết hết tất cả đối thủ ở trong phòng, lấy được chìa khóa trong tay họ, sau đó mở cửa đi ra ngoài.”

“Người đầu tiên của mỗi phòng đi ra ngoài, chính là người đạt tiêu chuẩn, vòng khảo sát đầu tiên nhiều nhất chỉ có bốn người đạt tiêu chuẩn.”

“Thời hạn là một tiếng, nếu như trong vòng một tiếng đồng hồ phòng nào không có ai đi ra, vậy tất cả những người trong phòng đó đều bị loại.”

“Quý tắc đã giải thích xong, vòng thi đầu tiên chính thức bắt đầu!”

Vòng sát hạch đầu tiên chính thức bắt đầu.

Giang Nghĩa cầm chìa khóa của mình đi vào phòng, ngoài anh ra, còn có mười người khác đều đi vào trong phòng, mỗi một người đều là cao thủ số một.

Có thể đến tham gia cuộc tuyển chọn, ít nhất cũng phải có lòng tin đối với thân thủ của mình.

Trùng hợp là, Hứa Tấn là nằm trong số đó.

Anh ta vừa ăn đùi gà vừa vui vẻ nói: “Đúng là oan gia ngõ hẹp, Giang Nghĩa, hôm nay anh và tôi cùng được chia đến một phòng, xem như là anh xui xẻo!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1907


Chương 1907

Giang Nghĩa lại không có phản ứng quá lớn.

Cho dù được chia phòng với ai, thì vấn phải liều mạng chiến đấu.

Là Hứa Tấn cũng tốt, là người khác cũng được, trong lòng Giang Nghĩa không có bất kỳ sự khác biệt nào.

Cùng với tiếng còi vang lên, đếm ngược một tiếng chính thức bắt đầu.

Ba phòng khác đã lập tức đánh nhau, mọi người đều liều mạng chiến đấu vì một suất duy nhất, chỉ có phòng mấy người Giang Nghĩa có chút khác thường.

Bởi vì mọi người đều sợ thực lực của Giang Nghĩa, cuối cùng ánh mắt của tất cả mọi người đều rơi trên người Giang Nghĩa.

Theo như bọn họ, không giải quyết được Giang Nghĩa thì không ai có thể đi ra khỏi căn phòng này.

Mười người còn lại, không cần lên tiếng thương lượng đã chủ động liên minh với nhau.

“Giang Nghĩa, hình như nhân duyên của anh hình như không được tốt lắm.” Hứa Tấn cười haha nói.

Giang Nghĩa cởi áo khoác ngoài ném xuống đất, hai tay đều được quấn băng, thở dài, nhìn mười người ở phía đối diện: “Như vậy cũng tốt, tiết kiệm thời gian. Các người cùng lên đi.”

Mọi người nhìn nhau.

“Haha, Giang Nghĩa, chúng tôi biết anh lợi hại, nhưng người mạnh thì luôn có người mạnh hơn, chúng tôi cũng không phải là những người tầm thường, anh nói như vậy có chút quá coi thường người khác rồi!”

Giang Nghĩa lắc đầu: “Anh nhầm rồi, tôi không hề xem thường người khác, bởi vì trong mắt tôi, các anh không được coi là người, chỉ là những cây gỗ mục mà thôi.”

“Kiêu căng!”

Người luyện võ đều nóng nảy, sao có thể để Giang Nghĩa xỉ nhục như thế này?

Lập tức có hai người xông lên.

“Động tác của hai người quá chậm.”

Giang Nghĩa né người, tránh được một đòn tấn công, sau đó năm đấm nhanh như chớp đã đánh vào bụng dưới của một trong hai người kia.

“Cút đi!”

Người kia bị một quyền của Giang Nghĩa đánh bay lên trời, đập mạnh vào trần nhà, ngã bịch xuống đất, gãy mất hai cái răng.

Những người khác nhìn thấy vậy không khỏi nuốt nước bọt.

Đây còn là người sao?

Thực lực không cùng một đẳng cấp!

“Vẫn còn chưa đủi”

“Đến nữa đi!”

Giang Nghĩa từng bước đến gần bọn họ, những người kia không còn đường lui, dứt khoát không quan tâm đ ến thứ gì nữa, bảy tám người cùng tấn công về phía Giang Nghĩa.

Nắm đấm rơi xuống giống như những hạt mưa.

Bốn phương tám hướng, không thể né tránh, cho dù là Giang Nghĩa cũng không thể tránh được những đòn tấn công nhanh và dày đặc như thế này.

Vấn đề là, Giang Nghĩa có cần phải tránh không?

“Các người đều đang gãi ngứa cho tôi sao?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1908


Chương 1908

“Nắm đấm như vậy, sao có thể xứng với danh xưng chiến thần Tu La?”

“Lui hết cho tôi!!”

Một tiếng hét lớn, Giang Nghĩa xoay người tại chỗ, tay phải nắm thành quyền hung hăng vung ra, bảy tám người giống như đồng thời bị nắm đấm của Giang Nghĩa đánh trúng, lần lượt ngã xuống.

Thực lực chênh lệch quá lớn.

Giang Nghĩa nhìn đám người nằm trên mặt đất gào khóc, la hét, khẽ lắc đầu: “Thực lực của các người như thế này cũng có tư cách tranh giành danh hiệu chiến thần Tu La sao?”

Bọn họ, quá yếu.

Cuối cùng, Giang Nghĩa nhìn về phía Hứa Tấn.

Những người khác đều đã bị đánh bại, chỉ còn một mình Hứa Tấn, tên béo này đứng bất động tại chỗ, không ngừng ăn đồ ăn vặt.

Giang Nghĩa đi qua, vừa đi vừa hỏi: “Không phải anh nói muốn xử lý tôi sao? Bây giờ cơ hội đến rồi, tại sao anh vấn còn đứng bất động?”

Hứa Tấn không hề sốt ruột, thờ ơ nói: “Không vội, vẫn chưa đến giờ.”

“Ồ? Vậy anh muốn đợi đến lúc nào?”

“Cái này hả…

Hứa Tấn nhìn đồng hồ, đột nhiên nói: “Giang Nghĩa, anh có cảm thấy lúc này trên người giống như mất đi một chút sức lực?”

Giang Nghĩa khẽ cau mày: “Anh có ý gì?”

Hứa Tấn cười.

Anh ta nói: “Tôi nghe nói, hôm kia hình như anh đã uống trà cùng với sư phụ Ôn Nhược Hà của anh? Còn uống ba cốc.”

Giang Nghĩa nheo mắt lại: “Liên quan gì đến anh?”

Hứa Tấn lạnh lùng nói: “Vậy anh có biết, ba cốc trà kia thực ra đều đã bị bỏ thuốc?”

Trên mặt Giang Nghĩa lộ ra sự kinh ngạc.

“Sao có thể?”

“Anh đừng có mà ăn nói linh tinh!”

Hứa Tấn cười không khép được miệng: “Haha, chết đến nơi rồi mà còn không biết sao? Anh nghĩ sư phụ anh gọi anh đến làm gì, chỉ là mời anh uống trà sao? Ông ta sợ anh chặn con đường của ông ta, nên đã bỏ thuốc vào trà của anh, chính là muốn thủ tiêu anh, đồ ngốc!”

Giang Nghĩa làm ra dáng vẻ hoàn toàn không tin: “Anh nghĩ tôi sẽ bị anh khiêu khích, chia rẽ đúng không? Sư phụ tôi muốn hạ độc, sao anh lại biết được?”

Hứa Tấn nhún vai: “Tôi biết là vì con cáo già Ôn Nhược Hà kia đã lựa chọn hợp tác với tôi. Ông ta đã mua chuộc nhân viên bên sát hạch, chia cho tôi với anh cùng một phòng. Sau đó, việc tôi cần làm chính là đợi độc tính của anh phát tác, cả người mềm nhũn, không chút sức lực, chiến đấu liên tiếp đến khi không thể đứng dậy được, tôi sẽ chặt đứt cổ anh.”

Anh ta càng nói càng hưng phấn: “Có biết tại sao Ôn Nhược Hà lại hợp tác với tôi không? Là vì ông ta sợ cho dù độc tính của anh phát tác, đám người này cũng không tiêu diệt được anh, nên thêm một tầng đảm bảo nữa, anh vẫn nghĩ Ôn Nhược Hà là sư phụ hiền từ của anh sao? Anh đã bị lừa, cái đồ ngu ngốc này!!”

Giang Nghĩa cúi đầu, vẻ mặt u ám.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1909


Chương 1909

Hóa ra, đây chính là chân tướng sự việc.

Ôn Nhược Hà không chỉ hạ độc Giang Nghĩa, còn sợ lúc độc tính của Giang Nghĩa phát tác không bị đánh chết, lựa chọn hợp tác với Hứa Tấn, nhất định phải lấy được mạng của Giang Nghĩa.

Sư phụ?

Haha Vì quyền lực, chuyện gì Ôn Nhược Hà cũng làm ra được.

Sự ấm áp duy nhất còn sót lại trong lòng Giang Nghĩa đã biến mất hoàn toàn, tình cảm sư đồ không còn nữa!

Hứa Tấn nhìn đồng hồ: “Đến giờ rồi, Giang Nghĩa, anh tiêu đời rồi.”

Cả người Giang Nghĩa quả nhiên mất đi tất cả sức lực, mềm nhũn, bại liệt ở trên mặt đất.

Hứa Tấn vất đồ ăn vặt đi, vừa vung cánh tay, vừa đi về phía Giang Nghĩa: “Tôi còn phải cảm ơn anh vì đã giúp tôi xử lý chín người còn lại, như vậy tôi chỉ cần xử lý một mình anh là có thể lấy được tất cả chìa khóa, tôi trở thành người hợp tiêu chuẩn đầu tiên đi ra!”

“Giang Nghĩa, tôi sẽ lấy mạng của anh!”

Bùm!

Nắm đấm to như cái xoong đánh về phía đầu Giang Nghĩa, năm đấm này có thể đập vỡ cả gạch.

Nếu như bị đánh chính diện, chắc chắn sẽ chết.

Lúc nắm đấm kia sắp rơi vào đầu Giang Nghĩa, khi Hứa Tấn lộ ra dáng vẻ dương dương đắc ý, đột nhiên Giang Nghĩa ngẩng đầu lên, lộ ra một nụ cười tà ác.

Cùng lúc đó, đầu của anh hơi né đi, tránh được nắm đấm của Hứa Tấn.

“Sao có thể?” Hứa Tấn sững sờ.

Tốc độ này, phản ứng này không hề giống người bị trúng độc.

Tại sao?

Anh ta biết cũng không giải quyết được gì.

Bởi vì, năm đấm của Giang Nghĩa đã đánh vào mặt anh ta.

“Con lợn ngu ngốc, tôi đã giải được độc từ lâu rồi.”

Lúc này, trong khán phòng của địa điểm khảo nghiệm, các thế lực từ khắp nơi kéo đến theo dõi trận chiến. Trong đó người phấn khích nhất chính là Ôn Nhược Hà.

Ông ta ngồi trên ghế, mắt chỉ nhìn về một hướng.

Phòng số ba!

Những phòng khác ông ta đều không quan tâm, chỉ quan tâm căn phòng số 3, vì ở đó có Giang Nghĩa.

Ôn Nhược Hà cầm chuỗi hạt tràng trong tay và nhìn cửa phòng số 3 không chớp mắt.

Dựa theo thời gian đã tính thì hẳn là lúc này Giang Nghĩa đã bị trúng độc, cả người không còn sức lực, chỉ có thể bị đánh.

Ông ta tin răng với năng lực của Hứa Tấn thì hắn ta sẽ dư sức đánh bại một Giang Nghĩa không còn khả năng đánh trả. “Hứa Tấn, cậu nên ra ngoài rồi.

Lời còn chưa dứt, một tiếng động lớn vang lên.

Bức tường của căn phòng số ba rung chuyển dữ dội.

Uy lực thế nào mới có thể khiến cho bức tường rung chuyển? Rốt cuộc bên trong đã xảy ra trận chiến ở đẳng cấp như thế nào?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1910


Chương 1910

Nghĩ thôi cũng thấy đáng sợ.

Uông Oánh Hà thở dài, bà buồn bã nói: “Bây giờ thì ông hài lòng rồi phải không?”

Ôn Nhược Hà vuốt râu mỉm cười.

Không cần phải nói nữa, chấn động lúc nãy chắc chắn là do Hứa Tấn tàn nhãn ra tay với Giang Nghĩa, ai bảo Giang Nghĩa đắc tội Hứa Tấn, bây giờ thì hay rồi, bị người khác ghi thù nên ăn đập một trận.

Vốn dĩ con đường của Giang Nghĩa sẽ rất dễ dàng, sao cứ nhất định phải tự chuốc khổ.

Đáng đời.

Trong lòng ông ta nghĩ thế nhưng không thể nói ra miệng.

Vẻ mặt Ôn Nhược Hà vấn còn lộ chút buồn bã, ông ta nói: “Bà đừng lo lắng, tôi nhất định sẽ tổ chức một đám tang long trọng cho Giang Nghĩa, để nó ra đi thanh thản, tôi còn sẽ chuẩn bị cho nó một miếng đất phong thuỷ tốt.”

“Không uổng cho bọn ta từng là thầy trò.”

“Giang Nghĩa, sau khi con chết đi, mọi chuyện sẽ do người làm sư phụ này an bài thoả đáng.”

Nói thì nghe hay đấy.

Người cũng chết rồi, làm những chuyện này có ích lợi gì?

Uông Oánh Hà lén lau nước mắt, bà buồn bã nói: “Giang Nghĩa là một đứa trẻ ngoan như vậy, bao nhiêu năm qua chúng ta đã hưởng không ít lợi từ thằng bé? Đến bây giờ, ông lại tính kế nó, hãm hại nó, ông làm thế sẽ bị trời phạt đấy.”

“Hừ, đồ đàn bà nhu nhược.”

Ôn Nhược Hà không muốn nói chuyện với người phụ nữ này nữa.

Ông ta không quan tâm trời phạt hay đạo đức, cái mà ông ta quan tâm chỉ là quyền lực thôi.

Chỉ cần có thể giúp Lôi Hạo thuận lợi tăng quan tiến chức thì trả giá nhiều hơn nữa cũng đáng, Giang Nghĩa, muốn trách thì phải trách hắn không biết thức thời.

Ôn Nhược Hà hừ lạnh, trong lòng cảm thấy rất vui.

Cuối cùng diệt trừ được một kẻ địch to lớn.

Lúc này, cửa phòng số 3 mở ra, mọi người đưa mắt nhìn sang, Ôn Nhược Hà vui vẻ mong chờ Hứa Tấn đi ra.

Nhưng kết quả là..Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Cánh cửa mở toang, một người đàn ông vạm vỡ bước ra.

Khuôn mặt sắc như dao, đôi mắt cương nghị.

Là Giang Nghĩa!

Tất cả mọi người trong khán phòng chỉ cười cười không quá ngạc nhiên, bởi vì theo quan điểm của họ, chuyện Giang Nghĩa là người đầu tiên bước ra là điều đương nhiên, đám công tử bột nát rượu ở phòng số ba sao có thể cản được Giang Nghĩa?”

Chỉ có Ôn Nhược Hà kinh ngạc đến mức đứng bật dậy.

“Không thể nào.

“Sao có thể như vậy?”

“Sao Giang Nghĩa có thể ra ngoài? Chuyện này không hợp lý, mọi chuyện không thể như vậy!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1911


Chương 1911

Ôn Nhược Hà thực sự hoảng loạn rồi.

Trong tưởng tượng của ông ta, lúc này Giang Nghĩa nên bị đánh chết mới đúng.

Thủ đoạn này quá bẩn thỉu, là một chuyện không thể chấp nhận được đối với một người tôn thờ công lý như Đàm Thành Nghĩa.

Vì chuyện này mà lúc bấy giờ, ngày nào Đàm Thành Nghĩa và Đàm Vĩnh Thắng cũng cãi nhau to.

Cuối cùng, Đàm Vĩnh Thắng nhân tâm nhốt Đàm Thành Nghĩa lại trong nhà để kiểm soát, đi đâu cũng không cho, làm gì cũng không cho làm.

Mãi đến khi vụ mua lại đầy sóng gió đã qua, Đàm Thành Nghĩa trở lại công ty nhưng đã không còn trung thành với công †y như trước.

Dần dà, Đàm Thành Nghĩa phát hiện Đàm Vĩnh Thắng không chỉ bẩn thỉu trong chuyện này mà còn dùng thủ đoạn đốn mạt trong rất nhiều chuyện khác! Có thể nói, nhà họ Đàm có được vinh quang ngày hôm nay là ‘nhờ” hút máu vô vàn công ty mà ra.

Nhà họ Đàm là một con quỷ hút máu!

Sau khi nhận thức rõ điều này, Đàm Thành Nghĩa vô cùng tuyệt vọng, không còn tự hào về nhà họ Đàm nữa mà cảm thấy sỉ nhục cho dòng máu họ Đàm chảy trong người mình.

Ông ta mượn rượu giải sầu.

Trở nên lâm lì, gắt gỏng.

Cuối cùng, Đàm Thành Nghĩa có một quyết định vô cùng táo bạo: Phản bội nhà họ Đàm, phản bội Đàm Vĩnh Thắng.

Đàm Thành Nghĩa âm thầm liên lạc với một chủ doanh nghiệp, cả hai thống nhất với nhau, Đàm Thành Nghĩa sẽ đánh cắp kỹ thuật cốt lõi của nhà họ Đàm và tiết lộ cho chủ doanh nghiệp kia.

Sau đó, chủ doanh nghiệp sẽ hoàn toàn công khai kỹ thuật của nhà họ Đàm.

Khi đó, nhà họ Đàm sẽ trở thành một công ty bình thường, không còn bức tường thành kỹ thuật vững chãi, như vậy sẽ không dám chèn ép những công ty khác nữa.

Ý tưởng này vô cùng ngây thơ.

Sao lão cáo già Đàm Vĩnh Thắng có thể để Đàm Thành Nghĩa phản bội mình?

Ngay buổi tối Đàm Thành Nghĩa và chủ doanh nghiệp hẹn gặp nhau, tòa nhà văn phòng của nhà họ Đàm bốc cháy, biển lửa nuốt chửng, thiêu hủy cả một tầng lầu.

Lúc ấy, rất nhiều người đã chết trong đám cháy.

Khi đó Đàm Thành Nghĩa đang ở trong tòa nhà, văn phòng của ông ta ở ngay tầng đó.

Sau khi trận hỏa hoạn được dập tắt, Đàm Vĩnh Thắng sai người cố gắng “cứu” Đàm Thành Nghĩa nhưng hoàn toàn không tìm được vết tích của ông ta.

Ai cũng nói Đàm Thành Nghĩa đã bị thiêu thành tro, chết rồi.

Nhưng số đông nói thực chất Đàm Thành Nghĩa đã được tìm thấy, chẳng qua bị Đàm Vĩnh Thăng dùng chiêu “kim thiền thoát xác” để bí mật nhốt Đàm Thành Nghĩa lại, không cho ai biết tung tích của ông ta.

Thế nhưng đã chẳng thể kiểm chứng đáp án nào là chính xác được nữa.

Chỉ có một điều duy nhất có thể khẳng định, đó là Đàm Thành Nghĩa đã hoàn toàn biến mất sau trận hỏa hoạn hôm ấy, sống không thấy người, chết không thấy xác.

Cảnh sát cũng không thể tìm ra thi thể của Đàm Thành Nghĩa trong công cuộc điều †ra sau này.

Hoặc bị giam giữ bí mật như lời đồn, hoặc bị đám cháy nuốt chửng, thiêu thành tro.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1912


Chương 1912

Bạch Dương dừng lại lấy hơi, bổ sung: “Còn một chuyện nữa rất lạ, tối đó, chủ doanh nghiệp’ theo kế hoạch sẽ gặp mặt Đàm Thành Nghĩa thình lình biến thành người thực vật một cách kỳ lạ.”

Chỉ trong một đêm, người thì biến mất một cách khó hiểu, kẻ thì biến thành người thực vật.

Hai người, mối đe dọa lớn nhất đối với nhà họ Đàm đã được giải quyết nhẹ nhàng như thế.

Thảo nào mọi người đều nghi ngờ Đàm Vĩnh Thắng.

Tuy nhiên, vì không có bằng chứng chứng minh Đàm Vĩnh Thắng là thủ phạm nên những ân oán này cũng từ từ chìm vào quên lãng, không còn ai nhắc đến nữa.

Nghe đến đây, Giang Nghĩa không khỏi tò mò hỏi: “Nhìn kiểu gì cũng thấy Đàm Vĩnh Thăng cực kỳ khả nghi. Quái thật, giả sử Đàm Thành Nghĩa bị Đàm Vĩnh Thắng giết thì tại sao Đàm Quốc Đống, con trai ông ta còn kè kè bên Đàm Vĩnh Thắng, bán mạng cho ông ta chứ?”

Chỉ có hai khả năng.

Một là nằm vùng, hai là ngu dốt.

Trong biệt thự nhà họ Đàm, hai người một già một trẻ đang ngồi uống trà với nhau.

Cả hai đều cười nhưng trong lòng lại đề phòng lẫn nhau, những tình huống thế này hoàn toàn dựa vào “kỹ năng diễn xuất”, người bình thường không kiểm soát được.

Đàm Vĩnh Thắng nhấp một ngụm trà rồi lo lăng nói: “Giang Nghĩa đã bắt tay với nhà họ Triệu và nhà họ Khương rồi, bây giờ ba phe bọn họ hợp tác đối phó với chúng ta.

Ôi, nhà họ Đàm nguy to rồi!”

Đàm Quốc Đống võ ngực dõng dạc: “Ông nội, có gì phải lo lắng đâu ạ? Cho dù đám ô hợp này bắt tay với nhau thì cũng không bao giờ là đối thủ của nhà họ Đàm chúng †a đâu ạ. Ai cũng biết nhà họ Đàm chúng †a giàu có nhất thủ đô mài”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Nói thì nói vậy nhưng cũng không thể không đề phòng được.” Đàm Vĩnh Thắng nhìn Đàm Quốc Đống đầy ẩn ý. Bỗng nhiên, ông ta thốt một câu làm Đàm Quốc Đống sởn hết cả gai ốc.

Ông ta bảo: “Quốc Đống à, người ta đồn là Thành Nghĩa chưa chất mà bị ông nhốt, cháu có biết chuyện này không?”

Lúc ấy, mặt mày Đàm Quốc Đống tái mét.

Ông ta có ý gì?

Ông ta định ngửa bài sao?

Đàm Quốc Đống nuốt nước miếng một cái rồi đứng dậy, mặt đỏ gay, gân cổ lên hét: “Tên khốn kiếp nào dám bịa đặt như vậy?

Ông nội nói cho cháu biết đi, cháu sẽ đi g**t ch*t kẻ đó ngay!”

“Ngồi xuống, ngồi xuống, ý ông không phải thế.’ Đàm Vĩnh Thắng cười tít mắt, giải thích: “Mấy lời đồn như này có xưa giờ rồi, không phải ông muốn cháu xử lý những kẻ tung tin vịt mà muốn lợi dụng lời đồn này để tiêu diệt Giang Nghĩa.”

‘Dạ?”

Đàm Quốc Đống ngây ra như phỗng.

Anh ta nghỉ ngờ nhìn Đàm Vĩnh Thắng, hoàn toàn không hiểu đối phương có ý gì, có ý đồ gì.

Đàm Vĩnh Thăng tiếp tục nói: Quốc Đống à, cháu có biết chiêu khổ nhục kế không?”

“Cháu biết ạ, Chu Du đánh Hoàng Cái, người đánh lần kẻ chịu đánh đều nhằm một mục đích.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1913


Chương 1913

“Ừ, Quốc Đống, ông nội cũng muốn dùng chiêu khổ nhục kế cùng cháu.”

“Dùng sao ạ?”

“Đơn giản thôi, cháu đến chỗ Giang Nghĩa giả vờ quy hàng , lý do đầu hàng chính là lời đồn ba cháu bị ông nhốt.”

Lòng bàn tay Đàm Quốc Đống đổ đầy mồ hôi.

Rốt cuộc Đàm Vĩnh Thắng này muốn làm gì?

Thật ra, ban đầu kế hoạch của Đàm Quốc Đống là thế này, anh ta ở bên Đàm Vĩnh Thăng suốt bao nhiêu năm qua là để biến “tin đồn’ này thành hiện thực.

Chẳng lẽ Đàm Vĩnh Thăng đã phát hiện rồi?

Đàm Quốc Đống cau mày hỏi: ‘Ông nội, cháu vấn chưa hiểu ý của ông là gì?”

“Thế mà vẫn chưa hiểu à?” Đàm Vĩnh Thăng phá lên cười: “Ông muốn cháu diễn một màn khổ nhục kế, giả vờ đầu hàng Giang Nghĩa, chấp nhận làm gián điệp, ăn cắp thông tin chỗ ông cho cậu ta. Thực chất cháu là gián điệp của ông, moi thông tin và đánh cắp kĩ thuật ở công ty Giang Nghĩa. Quốc Đống, ông muốn cháu đóng vai gián điệp cả hai bên!”

Đàm Quốc Đống nuốt nước miếng, thầm nghĩ, lão cáo già này đúng là gian trá, dùng cả chiêu gián điệp hai mặt.

Quan trọng nhất là, lý do cho chuyện này lại là “tin đồn” kia.

Rốt cuộc Đàm Vĩnh Thắng muốn Đàm Quốc Đống làm gián điệp hai mặt thật, hay là muốn lợi dụng cơ hội này để thử thăm dò lòng trung thành của Đàm Quốc Đống?

Anh ta vắt óc suy nghĩ một lúc vẫn không trả lời được hai vấn đề này.

Tuy nhiên, có một điều có thể chắc chắn, đó là mục đích của Đàm Vĩnh Thắng không tốt gì cho cam.

“Cháu hiểu rồi.”

Đàm Quốc Đống đứng lên: “Ông nội, cháu sẽ làm theo lời ông, tìm một thời cơ thích hợp để đầu quân cho Giang Nghĩa và đánh cắp thông tin của họ.”

“Khỏi cần tìm thời cơ, đi ngay bây giờ luôn đi” Đàm Vĩnh Thắng nói với vẻ thần bí: “Ông tin Giang Nghĩa sẽ chấp nhận cháu Sau khi nghe câu chuyện của cháu.”

t,, Đàm Quốc Đống gật đầu: ‘Vâng, vậy bây giờ cháu đi luôn.”

Anh ta xoay người rời khỏi biệt thự nhà họ Đàm mà lòng thấp thỏm vô cùng, chẳng biết lần này đi gặp Giang Nghĩa là phúc hay họa đây.

Chắc chắn chuyến đi này sẽ không yên ổn.

Sau khi Đàm Quốc Đống đi, quản gia già đi tới, thay bình trà cho Đàm Vĩnh Thắng.

“Ông chủ, ông đang thăm dò cậu chủ sao?”

“Ha ha, nó mà còn cần thăm dò à?” Đàm Vĩnh Thắng cười nói: ‘Ngay từ ngày đầu tiên nó tiếp cận tôi, tôi đã biết âm mưu của nó rồi. Có bao giờ thằng nhãi này xem tôi là ông của nó đâu? Chỉ biết chúi mũi tìm ra thăng ba vô liêm sỉ của nó thôi.”

Quản gia già hỏi: “Thế vì sao ông chủ còn bảo cậu ấy theo phe Giang Nghĩa ạ? Thế chẳng phải là thả hổ về rừng sao? Nếu hai người họ có cơ hội bắt tay với nhau thì chúng ta sẽ nguy hiểm hơn chứ.”

“Yên tâm, hai đứa này không hợp tác với nhau được đâu.” Đàm Vĩnh Thẳng nói: “Giang Nghĩa sinh ra đã có tính đa nghị, sẽ không tùy tiện tin tưởng vào Đàm Quốc Đống, còn Đàm Quốc Đống thì lại không biết ý đồ thật sự của tôi nên sẽ không nói toàn bộ cho Giang Nghĩa biết. Hai chúng nó tiếp xúc với nhau sẽ chỉ nghi ngờ lẫn nhau, âm thầm thăm dò thôi chứ không thể nào tâm sự với nhau được đâu.”

Ông ta dừng lại một lúc rồi nói tiếp: “Hơn nữa, đẩy Đàm Quốc Đống đi chỗ khác cũng tốt, khỏi mất công nó hở ra là lại tới văn phòng của tôi. Lỡ để nó tìm được tên điên kia thì mọi chuyện coi như đi tong.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1914


Chương 1914

Quản gia già cười, bội phục với kế sách của Đàm Vĩnh Thắng.

“Cơ mà ông chủ, tôi vẫn không hiểu ý đồ của ông.”

“Bảo cậu chủ giả vờ đầu hàng Giang Nghĩa, tuy cậu chủ sẽ không bắt tay với Giang Nghĩa nhưng dù gì cậu chủ và Giang Nghĩa cũng đều muốn giết chúng ta, nhỡ cậu chủ lén cung cấp cho Giang Nghĩa một vài tình báo quan trọng thì chúng ta sẽ rất bị động đấy ạ.’ Đàm Vĩnh Thăng trả lời: “Tôi đã tính trước chuyện này rồi. Đành vậy thôi, không vào hang cọp sao bắt được cọp con? Lần này, tôi muốn bắt hết hai con cọp này một lần!

Bởi vậy mà tôi chấp nhận chịu một ít rủi ro.

Quản gia già nghiêm túc nhìn Đàm Vĩnh Thắng: “Ông chủ, ông thật sự định ra tay sao? Ông đã nhốt con trai ông rồi, bây giờ cũng chỉ còn hai đứa cháu trai Đàm Quốc Đống và Giang Nghĩa, nếu như bắt hết cả hai người đó thì chẳng phải ông sẽ… không có người nối dõi sao?”

Đàm Vĩnh Thăng thở dài.

“Ý trời đã vậy rồi, tôi biết làm gì đây?”

“Ta phải là người đánh bại người đời, đừng dạy người đời đánh bại taI”

“Dù là con hay cháu tôi, chỉ cần dám phản bội tôi thì tôi sẽ diệt tất. Dù tôi không có người nối dõi, dù nhà họ Đàm không có người nối nghiệp thì đã sao?”

“Sau này, cho dù tôi phải nhận con nuôi thì cũng không bao giờ giữ những kẻ khốn nạn phản bội tôi!”

Nói đến nước này, quản gia già cũng không còn gì muốn nói nữa.

Ông ta đi theo Đàm Vĩnh Thắng đã vài chục năm, thật ra ông ta cũng không nỡ lòng thấy Đàm Vĩnh Thắng không có người kế nghiệp, nhưng việc đã đến nước này, một quản gia như ông ta không thể nhúng tay được.

Đành theo ý trời vậy.

Một bên khác, Đàm Quốc Đống về nhà của mình, nét mặt đầy đắn đo suy nghĩ, ai nhìn cũng biết anh ta có tâm sự.

Mẹ anh ta, Vu Mỹ Lan đi qua hỏi: “Ơ, sao thế con? Sao mặt mũi đầy tâm sự thế kia?

Có phải lão cáo già kia lại làm khó con không?”

Đàm Quốc Đống thở dài, thú thật: “Mẹ, lần này lão cáo già kia dùng đòn sát thủ với con. Mẹ có biết ông ta muốn con làm gì không?”

“Làm gì?”

“Không thể tin được ông ta lại muốn con đầu hàng Giang Nghĩa!”

“Cái gì?” Vu Mỹ Lan sửng sốt: ‘Lão ta uống nhầm thuốc à? Sao tự dưng bảo con hợp tác với Giang Nghĩa?”

Đàm Quốc Đống cười khổ, nói: ‘Không chỉ thế đâu mẹ, mẹ có biết ông ta dùng lý do gì để bắt con đầu hàng Giang Nghĩa không? Lý do là ‘ba con bị ông ta bí mật nhốt!”

Vụ Mỹ Lan sững sờ.

Lão cáo già này lấy lui làm tiến đây mài Thật ra không ai dám đề cập đến chuyện ba bị nhốt một cách công khai, thế nhưng Đàm Vĩnh Thắng chẳng ngại ngần bất cứ điều gì, nhắc tới chuyện này ngay trước mặt Đã vậy còn sai Đàm Quốc Đống lợi dụng chuyện này để bắt tay với Giang Nghĩa.

Dĩ nhiên, xác suất Giang Nghĩa chấp nhận Đàm Quốc Đống sau khi nghe “câu chuyện”

này rất lớn.

Vụ Mỹ Lan hỏi: ‘Lão cáo già kia tính làm gì đây?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1915


Chương 1915

Đàm Quốc Đống đáp: “Nguyên văn của ông ta là con sẽ làm gián điệp hai bên, giả vờ đầu hàng nhưng thực chất phải giúp ông †a đánh cắp thông tin của Giang Nghĩa nhằm g**t ch*t cậu ta. Nói thật thì con thấy chuyện này không thể nào đơn giản như vậy. Con nghỉ ngờ ông ta đã biết được động cơ của con, có khi ông ta còn muốn giết cả con cũng nên.”

Phải công nhận trực giác của Đàm Quốc Đống rất nhạy bén.

Vu Mỹ Lan bàng hoàng: “Con à, mẹ thấy chuyện này gay go quá rồi, mình đừng để tâm đến những chuyện đó được không?”

‘Không được! Con đã sắp điều tra ra tung tích của ba rồi, con không thể bỏ cuộc vào lúc này.”

“Đừng… đừng vậy mà con. Con trai, hay con liều một lần, đừng giả vờ đầu hàng Giang Nghĩa mà hãy đầu hàng thật đi. Nếu con và Giang Nghĩa hợp tác với nhau, mẹ tin chắc tụi con sẽ dễ dàng đối phó với ông †a hơn đấy.”

Đàm Quốc Đống chẳng nói chẳng rằng.

Thật lâu sau, anh ta thở dài, nói: ‘Con cũng từng nghĩ tới cách này rồi nhưng không được. Giang Nghĩa sinh ra đã có tính đa nghỉ, giữa con và cậu ta đã có quá nhiều tranh chấp, cho dù con chân thành muốn hợp tác với cậu ta thì cậu ta cũng không tin con đâu. Hơn nữa, mục tiêu hàng đầu của con là tìm ra tung tích của ba chứ không phải giết lão cáo già kia. Nếu như giết ông ta mà chưa tìm được ba thì… thì con thật sự chẳng biết nên sống sao nữa.”

Vu Mỹ Lan hỏi: “Vậy… dự định của con là?”

Đàm Quốc Đống ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói: ‘Con đã ở bên lão cáo già, giả điên, đóng vai kẻ ngốc bao nhiêu năm qua, thêm lần này nữa cũng chẳng mất gì. Ông ta sai con làm gián điệp hai bên, được thôi, con sẽ làm! Con sẽ giúp lão cáo già này giải quyết để có được sự tin tưởng của ông tai”

Kế hoạch này có ổn không?

Có thật là như vậy sẽ ổn không?

Vụ Mỹ Lan không đành lòng: “Giang Nghĩa cũng giống con, đều số khổ cả. Thậtra ¡ cả hai đứa có rất nhiều điểm giống nhau, chẳng qua là đi đường khác nhau thôi. Cậu †a ở ngoài sáng, con ở trong tối, mục tiêu của cả hai đều là lão cáo già, sao phải giết lần nhau chứ? Sao mẹ có cảm giác ông ta gài con qua đó vì muốn con và Giang Nghĩa đánh nhau sống chết thế nhỉ?”

Đàm Quốc Đống bất đắc dĩ nói: “Mẹ, con đều hiểu những điều này, nhưng chuyện đã đến nước này, con không còn lựa chọn nào nữa. Nếu đã chọn diễn xuất thì nhất định phải diễn đến cùng! Mẹ, mẹ yên tâm, sau khi con diễn xong vở kịch này với lão cáo già, con sẽ lập tức tìm ra ba, không để ông ta quyết định đời con nữa.”

Nói thì dễ, làm thì khó.

Vụ Mỹ Lan thở dài, bảo: “Mẹ cũng chẳng biết nên giúp con sao. Con trai của mẹ, con hãy bảo trọng nhé.”

“Vâng!”

“Ừm, nào, ăn cơm đi.”

Sáng sớm hôm sau, Giang Nghĩa nhận được một tin động trời: Đàm Quốc Đống đến thăm!

Lúc đó Giang Nghĩa còn đang ngồi trong văn phòng bàn bạc với Bạch Dương và Bảo Bình xem nên xử lý chuyện liên quan tới nhà họ Đàm như thế nào, không ngờ Đàm Quốc Đống lại chạy tới đây.

Anh ta tới đây làm gì? Chẳng lẽ là đến nghe ngóng tin tức?

Quan trọng nhất là hình như Đàm Quốc Đống sợ bị người khác nhận ra hay sao mà hết đội mũ, đeo kính râm, mặc áo khoác, còn lái một chiếc xe ô tô con màu hồng phấn kiểu nữ tới nữa.

Hành vi quái đản như thế khiến Giang Nghĩa cũng thấy hơi hoang mang, không đoán ra được mục đích của đối phương là cái gì.

“Chỉ huy, anh có muốn gặp anh ta không?”

Bạch Dương hỏi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1916


Chương 1916

“Gặp, chắc chắn là phải gặp. Đàm Quốc Đống đến bằng cách quỷ dị như vậy, nếu không gặp thì sao biết được rốt cuộc anh †a đang muốn làm cái trò mèo gì?”

Thế là Giang Nghĩa ôm mười vạn câu hỏi vì Sao bước vào phòng họp, gặp Đàm Quốc Đống.

Quan hệ giữa hai người họ không tính là tệ.

Nhưng khi gặp nhau lại chẳng có gì để nói, bầu không khí vô cùng ngượng ngùng, nhất thời Giang Nghĩa cũng chẳng tìm ra chủ đề gì để bắt chuyện.

Trái lại, Đàm Quốc Đống vô cùng chủ động mở miệng: “Không có ai phát hiện tôi tới đây đấy chứ?”

Giang Nghĩa bật cười đáp lại: “Anh đã hóa trang thành thế này rồi nên chắc không có ai phát hiện anh đến đây đâu. Chỉ là không biết tại sao hôm nay cậu chủ Đàm lại ăn mặc kỳ lạ như vầy và mục đích anh ghé thăm Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc chúng tôi là gì thế?”

Giang Nghĩa vào thẳng vấn đề.

Đàm Quốc Đống quan sát bốn phía một lát rồi mới hít sâu một hơi, dứt khoát nói thẳng vào trọng tâm: “Mục đích chính tôi tới đây hôm nay là vì muốn bắt tay với cậu cùng nhau đối phó với Đàm Vĩnh Thắng!”

Anh ta nói vậy thì ai mà tin?

Đừng nói là Giang Nghĩa, cho dù chỉ là một người bình thường nghe thấy Đàm Quốc Đống nói như thế cũng chưa chắc đã tin lời anh ta.

Giang Nghĩa vô cùng ngạc nhiên.

Anh không hiểu tại sao Đàm Quốc Đống lại đột ngột tới đây nhờ vả mình như vậy.

Thế là anh hỏi thẳng: “Nhưng cậu chủ Đàm này, anh chính là cháu trai ruột của Đàm Vĩnh Thắng, về sau chắc chắn sẽ trở thành gia chủ của nhà họ Đàm, anh nói làm sao tôi có thể tin lời anh được đây?”

Đàm Quốc Đống nghiêm túc trả lời: “Tôi không lừa cậu đâu, mục đích tôi tới đây tìm cậu thật sự là vì muốn nương nhờ vào cậu đó. Tất nhiên, tôi cũng hiểu chỉ nói miệng thôi sẽ rất khó khiến cậu tin tưởng, nhưng tôi có lý do của mình”

“Lý do gì?”

“Vì tôi muốn cứu ba tôi!”

“Hả?”

“Giang Nghĩa, tôi không lừa cậu làm gì cả.

Sở dĩ tôi tiếp cận Đàm Vĩnh Thắng chẳng phải vì ông ta là ông nội tôi mà vì ông ta đã giam cầm ba tôi. Hiện tại, tôi đã tìm được chỗ ba tôi bị giam nhưng lại không có cách nào cứu ông ấy ra được. Thế nên tôi muốn đầu quân vào dưới trướng cậu, hy vọng có thể hợp tác với cậu, nội ứng ngoại hợp, xử lý Đàm Vĩnh Thẳng rồi cứu ba tôi ral”

Những lời anh ta nói nghe vô cùng cảm động.

Bởi vì cảm xúc của Đàm Quốc Đống khi nói ra những lời này vô cùng chân thực.

Đúng là do muốn giải cứu ba mình nên anh ta mới tiếp cận Đàm Vĩnh Thắng, mấy năm này cũng luôn dốc sức làm việc vì mục tiêu này, cả chuyện này lẫn tình cảm của anh ta đều là thật.

Lời Đàm Quốc Đống nói chín mươi phần trăm là sự thật.

Và lời nói dối khó vạch trần nhất trên đời chính là lời nói dối gần với sự thật nhất.

Tức là nó không hoàn toàn giả dối hết một trăm phần trăm.

Thậm chí có đến chín mươi phần trăm là thật, mười phần trăm còn lại mới là giả.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1917


Chương 1917

Giang Nghĩa chăm chú quan sát Đàm Quốc Đống, anh quả thật nhìn thấy được từ đôi mắt kia của Đàm Quốc Đống ánh lên hai chữ: Chân thành.

Thứ này không ngụy trang được.

Giang Nghĩa tin là Đàm Quốc Đống quả thực vô cùng muốn cứu người ba Đàm Thành Nghĩa của mình ra. Tất nhiên, thông qua tin tình báo của Bạch Dương, Giang Nghĩa cũng đã biết chuyện liên quan tới Đàm Thành Nghĩa cũng như những việc đã xảy ra giữa Đàm Thành Nghĩa và Đàm Vĩnh Thắng trong quá khứ.

Biết càng nhiều lại lún càng sâu.

Giang Nghĩa lựa chọn tin tưởng Đàm Quốc Đống vì thật sự là anh không tìm thấy dấu hiệu nào cho thấy Đàm Quốc Đống đang nói dối.

Nhưng mà Giang Nghĩa cũng không tùy tiện đồng ý hợp tác với anh ta.

Anh nói: ‘Chuyện anh nói tôi cũng biết đôi chút, quả thực về mặt tình cảm tôi có thể hiểu được cho anh. Nhưng Đàm Quốc Đống này, quan hệ giữa anh với Đàm Vĩnh Thăng không hề cạn, với lại mâu thuãn giữa tôi và anh cũng không phải chuyện ngày một ngày hai. Cho dù tôi tin anh nhưng cũng không thể dễ dàng chấp nhận ngay được.”

Đàm Quốc Đống nói: “Tôi biết, muốn cậu chấp nhận ngay lập tức chắc chẳn là một chuyện rất khó khăn. Nhưng xin cậu yên tâm, tôi sẽ đưa cho cậu đầu danh trạng.”

Đầu danh trạng?

“Ý anh là gì?”

“Cậu sẽ biết ngay thôi, cứ chờ tin tốt của tôi đi”

Dứt lời, Đàm Quốc Đống đội lại mũ, đeo mắt kính, vội vã rời đi như sợ người khác sẽ nhận ra mình vậy.

Chờ sau khi anh ta đi khỏi, Bạch Dương và Bảo Bình cũng bước vào trong phòng họp.

Suy nghĩ của họ giống với Giang Nghĩa. Về mặt tình cảm thì có thể hiểu được hành động của Đàm Quốc Đống, thật sự vô cùng chân thành nhưng từ khía cạnh thực tế thì chuyện này quá khó tin.

Bạch Dương nói: “Ở thời điểm mấu chốt như bây giờ, tôi thấy không cần hợp tác với Đàm Quốc Đống làm gì. Lỡ xảy ra chuyện thì chúng ta sẽ dã tràng xe cát mất. Hiện tại chúng ta cũng không mong lập công, chỉ mong không thất bại là được.”

Bảo Bình lại có quan điểm khác.

“Em lại thấy nên hợp tác cùng với Đàm Quốc Tống.”

“Nếu anh ta thật lòng muốn hợp tác với chúng ta, thế thì chúng ta có thể dùng chiêu nội ứng ngoại hợp, việc diệt trừ Đàm Vĩnh Thăng cũng trở nên dễ dàng hơn nhiều.”

“Trái lại, cho dù anh ta có giả vờ giả vịt thật thì chúng ta cũng có thể đề phòng anh ta, tương kế tựu kế tìm hiểu rõ mọi chuyện, từ đó mở đường đột phá ngay trên người Đàm Quốc Đống.”

“Mặc kệ Đàm Quốc Đống thật lòng hay giả dối thì chúng ta đều có lời.”

“Chẳng qua khá nguy hiểm nên cần phải đề cao cảnh giác mới được.”

Quan điểm của hai người họ đều có lý, cuối cùng vấn là Giang Nghĩa đưa ra quyết định cuối cùng, dù sao thì anh mới là chỉ huy.

Giang Nghĩa một tay chống cằm, trong đầu không ngừng tua lại từng câu nói và biểu cảm của Đàm Quốc Tống ban nấy.

“Chuyện Đàm Quốc Đống, tôi tin là anh ta thật sự muốn lật đổ Đàm Vĩnh Thăng.”

Bạch Dương và Bảo Bình liếc nhìn nhau, họ cũng có suy nghĩ giống vậy.

“Nhưng… Giang Nghĩa lại nói: ‘Chuyện anh †a muốn lật đổ Đàm Vĩnh Thắng với chuyện anh ta muốn nương nhờ vào tôi chẳng có liên quan trực tiếp gì tới nhau cả. Với tính cách của Đàm Quốc Đống cộng thêm mâu thuãn giữa hai chúng tôi, tôi không tin anh †a sẽ chọn cách hợp tác với tôi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1918


Chương 1918

“Sự hận thù của anh ta với Đàm Vĩnh Thăng càng giống như là cái cớ để thuyết phục tôi hơn.”

Gãi đúng chỗ ngứa.

Giang Nghĩa không hổ là chiến thần Tu La, nhìn thấu vấn đề từ gốc đến ngọn.

Anh nói: ‘Hành động lần này của Đàm Quốc Đống là thử nghiệm vô cùng can đảm của anh ta, cũng là cơ hội cho chúng ta liều một phen. Làm tốt sẽ có thể làm _ !

ít ăn nhiều, còn không thì thứ đang chờ chính là diệt vong.”

“Quyết định của tôi là hợp tác với Đàm Quốc Đống. Nhưng tuyệt đối phải giữ khoảng cách và nhất định phải cảnh giác!”

Bạch Dương và Bảo Bình đồng thời đứng lên: “RõiI”

Hai người họ rời đi.

Giang Nghĩa ngồi một mình trong phòng làm việc, trong đầu đang nghĩ ngợi về một vấn đề khác: Đầu danh trạng.

Lúc Đàm Quốc Đống rời đi đã nói vô cùng rõ ràng rằng sẽ đưa danh đầu trạng cho anh, hơn nữa còn hứa hẹn sẽ không quá lâu.

Giang Nghĩa vô cùng tò mò, Đàm Quốc Đống sẽ mang tới cho mình danh đầu trạng gì.

Nếu quả thực là lợi ích to lớn khó mà kháng cự thì liệu Giang Nghĩa anh có thể giữ được tỉnh táo và khoảng cách với Đàm l Quốc Đống không?

Tất cả vẫn phải xem Đàm Quốc Đống sẽ mang tới cái gì.

Giang Nghĩa hít sâu một hơi: “Vở kịch này ngày càng thú vị đấy.”

Đàm Quốc Đống đổi sang một chiếc xe khác rồi quay lại biệt thự nhà họ Đàm, dù có thế nào đi nữa thì vở kịch này vẫn phải diễn cho ra hình ra dạng.

Anh ta vừa bước vào cửa đã thấy Đàm Vĩnh Thăng đang ngồi trước bàn trà xử lý một vài văn kiện.

“Ông nội, chuyện ông giao phó cháu đã làm xong rồi.”

Anh ta đi tới trước bàn trà, cúi đầu liếc sơ, phát hiện trên bàn toàn là văn kiện liên quan tới ‘Chế tạo Trí Canh”.

Đàm Vĩnh Thắng cũng không ngẩng đầu lên mà hỏi thẳng: “Sao rồi, phản ứng của Giang Nghĩa như thế nào?”

“Giống hệt như những gì ông nội đã đoán trước, Giang Nghĩa vấn ôm lòng hoài nghỉ rất lớn với cháu, nhưng cậu ta không thẳng thừng từ chối mà vấn còn đang chần chừ: , do dự.”

“Thế thì đúng rồi, Giang Nghĩa chính là kiểu người như thế” Đàm Vĩnh Thắng nói: “Vậy nên muốn để cậu ta tin tưởng thì cháu phải đưa cho cậu ta đầu danh trạng, từ đó xóa bỏ sự hoài nghỉ trong lòng cậu ta với cháu mới được.”

Đàm Quốc Đống hỏi: “Đúng rồi ông nội, lần trước ông có nhắc tới “đầu danh trạng’*, cháu cũng đã nói lại nguyên xi với Giang Nghĩa, hiện tại ông có thể giải thích cho cháu biết bước kế tiếp trong kế hoạch là gì rồi đúng không ạ?”

(*)’Đầu danh trạng” là việc phải làm một số việc, để cam kết với một phía, đồng thời khóa khả năng trở cờ theo phía bên kia.

Tay Đàm Vĩnh Thắng gõ nhẹ xuống bàn uống trà nho nhỏ.

“Cái này chính là đầu danh trạng.”

Đàm Quốc Đống hoang mang.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1919


Chương 1919

Anh ta cúi đầu nhìn đống văn kiện trên Ị bàn trà, toàn bộ đều là tài liệu liên quan tới “Chế tạo Trí Canh”.

Dự án “Chế tạo Trí Canh” này thật sự rất ghê gớm, được xưng là “lá phổi” của nhà họ Đàm, vậy thôi đã đủ tưởng tượng được rằng nó quan trọng với nhà họ Đàm như thế nào.

Hằng năm, nhờ vào “chế tạo Trí Canh” mà nhà họ Đàm thu hoạch vô số danh thơm tiếng tốt để phát triển kỹ thuật cũng như kiếm được một bút lớn.

Và năm nào nhà họ Đàm cũng đổ vô số sức người sức của vào đó.

“Lá phổi” của nhà họ Đàm không phải là chuyện đùa.

Nhưng nhìn ý của Đàm Vĩnh Thăng thì có vẻ ông ta chuẩn bị “cắt bỏ lá phổi” này đi thì phải… Chẳng lẽ ông ta định dùng “chế tạo Trí Canh” để đổi lấy sự tín nhiệm từ Giang Nghĩa?

Vậy thì chơi hơi lớn rồi đó?I Đàm Quốc Đống nói: “Ông nội, “Chế tạo Trí Canh” chính là ‘lá phổi” nhà chúng ta đó ạ, nếu đánh mất nó, ngay cả hô hấp cũng là chuyện rất khó khăn cho chúng ta đấy. Dù thật sự phải đưa đầu danh trạng để đổi lấy sự tín nhiệm từ Giang Nghĩa thì có nhất thiết lấy “Chế tạo Trí Canh” ra không ạ? Tùy tiện bốc đại một công ty con để mở đường không được sao?”

Đàm Vĩnh Thắng cười khẩy: “Không vào hang cọp sao bắt được cọp con. Nếu chỉ đưa một công ty bé xíu không đau không ngứa thì liệu Giang Nghĩa có tin tưởng quyết tâm của cháu? Chẳng những không †in cháu mà lòng nghi ngờ của cậu ta sẽ càng thêm lớn. Chúng ta không thể thua nhiều thêm nữa, ông đã quyết định sẽ ra tay với “Chế tạo Trí Canh”, dùng nó làm đầu danh trạng để đổi lấy sự tín nhiệm của Giang Nghĩa với cháu rồi!”

Dừng một lát, ông ta nói tiếp: “Tối nay cháu gọi điện cho Giang Nghĩa, tiết lộ cho cậu ta “tấm màn đen’ trong “chế tạo Trí Canh”, để cảnh sát nhảy vào xử lý “chế tạo Trí Canh”, như thế sẽ tạo thành một đòn tấn công mạnh mẽ vào nhà họ Đàm chúng ta. Ông tin với hành động này của cháu, dù Giang Nghĩa vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng trăm phần trăm thì cảm giác tín nhiệm cũng sẽ mạnh lên không ít.”

Nói đoạn ông ta cầm xấp văn kiện đã sửa sang lại xong lên, giao cho Đàm Quốc Đống.

“Đây chính là bí mật của chế tạo Trí Canh, tối nay chế tạo Trí Canh sẽ tổ chức một dạ tiệc cho giới thương nhân, cháu cứ “hợp tác” với Giang Nghĩa, “g**t ch*t” chế tạo Trí Canh trước mặt mọi người đi.”

Nhìn văn kiện trong tay, Đàm Quốc Đống vô cùng lo lắng và sợ hãi.

Anh ta chợt nhận ra mình không thể nhìn thấu được Đàm Vĩnh Thắng, môi một bước đi của lão cáo già này đều nằm ngoài dự đoán của mọi người. Trước mặt ông ta, Đàm Quốc Đống cũng chỉ là “cháu trai”.

Đến cả dự án quan trọng như ‘chế tạo Trí Canh” mà ông ta nói bỏ là bỏ, sự quyết đoán của Đàm Vĩnh Thắng thật sự không phải thứ người thường có thể sánh bằng.

“Cháu biết rồi, ông nội, cháu sẽ làm theo những gì ông nói.”

“Ừm, vậy cháu về trước đi, suy nghĩ cho kỹ xem đêm nay nên bí mật báo tin cho Giang Nghĩa thế nào.”

“Vâng, ông nội.”

Đàm Quốc Đống cất tài liệu vào trong áo, vội vàng bước ra ngoài, gương mặt vẫn còn tỏ vẻ nghỉ ngờ và kinh ngạc.

Đàm Vĩnh Thăng nhìn theo bóng lưng anh †a rời đi, tự rút cho mình một điếu thuốc rồi châm lửa.

Ông ta nở một nụ cười quái dị.

Đàm Quốc Đống bị Đàm Vĩnh Thắng điều khiển tùy ý như một con rối, muốn anh làm chuyện gì thì anh ta sẽ làm chuyện đó.

Lúc này, quản gia già đi đến.

Ông ta thay bình trà khác cho Đàm Vĩnh Thắng rồi nói: ‘Ông chủ, chúc mừng ông vì đã giải quyết xong một mối phiền phức to lớn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1920


Chương 1920

Đàm Vĩnh Thăng quay đầu thoáng nhìn quản gia già và hỏi: “Ồ? Tại sao lại nói như vậy.”

Quản gia già mỉm cười.

Sau đó ông ta đằng hăng một cái mới đáp: “Tuy nói Chế tạo Trí Canh là lá phổi của nhà họ Đàm chúng ta, nhưng tình trạng th*m nh*ng lại cực kỳ nghiêm trọng, sau khi điều tra nghiêm ngặt, không biết có bao nhiêu món nợ khó đòi, nợ chết! Lá phổi này đã nát từ lâu rồi.”

“Nhất là người phụ trách Chế tạo Trí Canh – Dương Trí Dũng, ỷ vào địa vị và thân phận người sáng lập mà ông ta đã vơ vét được rất nhiều tiền trong từng ấy năm qua, thậm chí kiếm còn nhiều hơn người trong tộc nữa.

“Người đó đã được cảnh sát để mắt tới từ lâu, chắc chắn sẽ xảy ra chuyện thôi.”

“Ông chủ mượn tay cậu chủ để diệt trừ Chế tạo Trí Canh, thứ nhất xem như cho Giang Nghĩa một đầu danh trạng, chiếm được lòng tin của cậu ta; thứ hai đã gần như cắt đứt lá phổi nát không còn giá trị gì như Chế tạo Trí Canh; thứ ba kịp thời rũ sạch quan hệ với Dương Trí Dũng, nếu sau này cảnh sát có điều tra thì chúng ta cũng sẽ không bị liên lụy.”

“Có thể nói đây là một mũi tên trúng ba con chim!”

“Vì vậy tôi mới chúc mừng ông chủ lại giải quyết một mối phiền phức to lớn.”

Đàm Vĩnh Thắng nhìn quản gia già vô cùng kinh ngạc, một lúc sau, ông ta mới bật cười ha ha.

“Ông đấy, đúng thật là con giun trong bụng tôi, tôi nghĩ gì ông đều biết hết.”

Quản gia già từ tốn đáp: “Tôi ở bên cạnh ông chủ từ năm mười mấy tuổi, suốt mấy mươi năm trôi qua, nếu chỉ chút ít năng lực phân biệt như thế mà cũng không có thì làm sao hầu hạ cho ông chủ đây?”

Đàm Vĩnh Thăng gật đầu: “Trên đời này chỉ có mình ông hiểu và chăm sóc tôi như thế, còn cẩn thận hơn vợ của tôi nữa. Haiz, nếu ông trẻ lại hai, ba mươi tuổi, chắc chắn tôi Sẽ truyền vị trí gia chủ nhà họ Đàm này lại cho ông.”

Quản gia già cười ha ha và trả lời: “Ông chủ, ông sẽ không làm vậy đâu, vì tôi đã già rồi nên ông mới yên tâm về tôi. Nếu tôi trẻ lại hai, ba mươi tuổi, ông sẽ không đối xử với tôi như thế, chắc chắn ông sẽ phòng bị tôi mọi mặt, thậm chí còn đuổi tôi đi chứ không phải muốn tôi làm gia chủ nhà họ Đàm. Bởi vì…”

Quản gia già bất ngờ nhìn Đàm Vĩnh Thăng, nói cực kỳ nghiêm túc: “Trong lòng ông chủ, gia chủ nhà họ Đàm mãi mãi chỉ có một người, đó chính là ông, ai dám ngấp nghé vị trí này thì chắc chắn sẽ chết!”

Bấy giờ, ngay cả Đàm Vĩnh Thắng cũng phải đổ mồ hôi lạnh đầy người.

Không ngờ quản gia già thường ngày cực kỳ khiêm tốn này lại có lòng dạ sâu như thế, chẳng những hiểu rõ mình mà còn hiểu sâu sắc hơn cả bản thân mình.

Đàm Vĩnh Thăng bèn thở dài: ‘Hôm nay ông khiến tôi cảm thấy sợ hãi đấy.”

Quản gia già chỉ cười: “Ông chủ không cần phải sợ tôi, tôi vĩnh viễn sẽ không phản bội ông, thậm chí đến lúc cần thiết, tôi tình nguyện hy sinh tính mạng vì ông. Ở trong lòng tôi, nhà họ Đàm chỉ có một chủ nhân duy nhất, đó chính là ông!”

Dứt lời, quản gia già cúi đầu xuống rồi lắng lặng lui ra.

Đàm Vĩnh Thăng nhìn theo bóng lưng quản gia già rời đi, không khỏi cảm khái trong lòng.

Trên đời này, người tài xuất hiện nhiều khôn kể, không thể xem thường bất cứ ai, lỡ đâu đi nhầm một bước thì có thể sẽ thua cả ván cờ.

Đàm Quốc Đống nhanh chóng về đến nhà, anh ta gặp mẹ của mình – Vu Mỹ Lan.

Hôm nay trông Đàm Quốc Đống có vẻ mỏi mệt hơn xưa rất nhiều, đầy bụng tâm sự đều viết lên trên mặt, ai cũng nhìn ra hiện giờ anh ta vô cùng lo lăng và rầu rĩ.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1921


Chương 1921

Vu Mỹ Lan thấy con trai như thế thì bày ra biểu cảm khó hiểu, sau đó nhanh chân đuổi theo anh ta và hỏi: “Xảy ra chuyện gì rồi? Lão cáo già kia lại bảo con làm chuyện nguy hiểm gì sao?”

Đàm Quốc Đống thở dài một hơi mới hỏi lại: ‘Mẹ, mẹ biết Chế tạo Trí Canh không ii “Đương nhiên là biết, đây chính là lá phổi của nhà họ Đàm. Sao vậy con, Dương Trí Dũng có vấn đề gì à?”

Đàm Quốc Đống bèn thuật lại nhiệm vụ mà Đàm Vĩnh Thăng đã giao cho mình với bà ấy.

Vụ Mỹ Lan nghe thế cũng tấm tắc lấy làm kỳ lạ.

“Thật sự kỳ quái, trước giờ lão cáo già kia coi tiền tài như tính mạng của mình, xưa nay không chịu thiệt bao giờ, tại sao đột nhiên lại hào phóng như thế?”

“Tuy nói là vì muốn nhận được sự tin tưởng của Giang Nghĩa, nhưng làm vậy thì chẳng phải đã hi sinh một cái giá quá đắt rồi ư?”

“Có phải Dương Trí Dũng gây chuyện với lão cáo già đó rồi không? Mẹ nghe nói xưa nay ông ta vơ vét cực kỳ nhiều, khiến lão cáo già phật lòng từ lâu rồi.”

“Rất có thể là lão cáo già mượn tay con giải quyết Dương Trí Dũng đấy.”

Thật ra Đàm Quốc Đống cũng nghĩ thế, nhưng vấn đề là bây giờ anh ta chỉ có thể làm theo lời của Đàm Vĩnh Thắng chứ không thay đổi được gì.

Chẳng lẽ anh ta phải bí mật báo cho Dương Trí Dũng hay sao?

Vốn dĩ chẳng cần làm thế.

Đàm Quốc Đống nói: ‘Mặc dù trước mắt mồi một việc đều nhìn như không có vấn đề gì, nhưng mẹ ơi, con cứ cảm thấy là lạ ở đâu đó. Giống như bị lão cáo già bịt kín đôi mắt, chỉ biết đi theo con đường mà ông ta đã nói. Nếu cuối con đường mà ông ta vẽ ra là vực sâu không thấy đáy, vậy coi như con sẽ thịt nát xương tan!”

Vu Mỹ Lan lo lắng nói: ‘Mẹ đã sớm nói rồi, lão cáo già này rất khó đối phó, con cứ không chịu nghe. Nhân lúc trước mắt chưa xảy ra bất cứ nguy hiểm gì, chúng ta đi đi, đi ra nước ngoài, không quay lại nơi này nữa.”

Đàm Quốc Đống ngẩng đầu và hỏi: “Vậy…

ba làm thế nào đây?”

Vu Mỹ Lan im lặng.

Đúng vậy, chồng của bà ấy sẽ thế nào đây?

: si Dựa vào những manh mối mà Đàm Quốc Đống đã điều tra ra, chồng bà ấy – Đàm Thành Nghĩa, đã bị lão cáo già kia giam lại.

Chỉ thiếu một bước nữa thôi là họ sẽ cứu được người ra.

Nếu từ bỏ ngay lúc này, thật sự không cam lòng.

Vu Mỹ Lan thở dài và nói: “Được rồi được rồi, mẹ chỉ là phụ nữ, vừa không có kiến thức vừa không có bản lĩnh gì nên không thể làm chủ tình hình, tất cả mọi chuyện đều nghe theo sự sắp đặt của con. Quốc Đống à, mẹ chỉ có một yêu cầu duy nhất, bất kể thế nào, con cũng phải đặt an toàn của bản thân lên hàng đầu, tuyệt đối không được làm chuyện nguy hiểm”“

“Nếu chỉ được chọn một giữa con và ba của con, mẹ sẽ chọn con được sống.”

“Cả ba và mẹ đều đã già rồi, không muốn người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Quốc Đống à, nếu con từ bỏ ba con vì mạng sống của mình, mẹ sẽ không trách con đâu, con cũng không cần phải có bất kỳ gánh nặng tâm lý gì.”

“Con đã biết chưa?”

Đàm Quốc Đống cười gượng: “Mẹ, con biết _ rồi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1922


Chương 1922

Anh ta rất cảm kích vì Vu Mỹ Lan có thể nói như vậy, nhưng anh ta tuyệt đối sẽ không làm thế.

Nếu anh ta lựa chọn từ bỏ tính mạng của ba mình chỉ vì mạng sống của mình thì anh ta có khác gì cầm thú đâu chứ?

Có lẽ trên đời này người có thể làm ra chuyện như vậy chỉ có một mình lão cáo già không màng thể diện kia.

Đàm Quốc Đống lắc đầu, lấy hết tài liệu ra ngoài rồi bày từng cái lên bàn để xem, anh †a vừa xem vừa suy nghĩ đêm nay nên gọi điện cho Giang Nghĩa thế nào.

Màn kịch đêm nay rất quan trọng.

Bầu trời dần sâm tối.

Giang Nghĩa vấn ngồi trong phòng làm việc, còn đang chờ đợi “đầu danh trạng” từ Đàm Quốc Đống, chuyện này có liên quan đến bước phát triển tiếp theo trong kế hoạch nên không thể không cẩn thận.

Bạch Dương đang tiến hành lấy trộm tình báo, hi vọng có thể lấy thêm nhiều thông tin về việc đầu nhập vào Đàm Quốc Đống.

Đáng tiếc không có bất cứ thứ gì mang tính đột phá thực tiễn cả.

Bởi vì ngoài Đàm Quốc Đống và Đàm Vĩnh Thắng ra, chỉ còn quản gia già biết chuyện này. Cho dù Bạch Dương có thăm dò thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể moi thêm thông tin về việc đầu nhập từ trong miệng người khác.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây.

Vừa đúng tám giờ, bỗng nhiên, điện thoại trong phòng làm việc của Giang Nghĩa reo lên.

Anh, Bạch Dương và Bảo Bình cùng nhìn về phía chiếc điện thoại đang đổ chuông, lúc này trong đầu ba người đều đang nghĩ về cùng một chuyện nên không khỏi cảm thấy hơi căng thẳng.

Giang Nghĩa ổn định lại tâm trạng, sau đó duõi tay lấy điện thoại.

“Alo? Cho hỏi là ai vậy?”

“Anh có phải là chủ tịch Giang Nghĩa của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc hay không?”

“Là tôi.”

Rõ ràng đối phương biết Giang Nghĩa, có điều bên kia dùng máy đổi giọng để xóa giọng nói của mình, nên chẳng nghe ra là ai hết.

Có lẽ đối phương sợ sẽ để lại bằng chứng nhỉ.

Giang Nghĩa hỏi: “Anh là ai? Tìm tôi có việc gì không?”

Đầu dây bên kia ngừng một lúc mới trả lời: “Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là những điều tôi sắp nói đây. Tôi chỉ nói một lần, anh nghe cho rõ, cái này cực kỳ quan trọng, liên quan đến ‘lá phổi” của nhà họ Đàm.

Giang Nghĩa vừa nghe thấy thế thì biết sự việc quan trọng, anh bèn nhấn vào nút ghi âm cuộc gọi để ghi âm lại toàn bộ những gì đối phương đã nói, ngoài ra anh còn mở cả loa ngoài để Bạch Dương và Bảo Bình cùng nghe với mình.

Trong vòng năm phút, đối phương đã tiết lộ hết những chuyện mờ ám mà Chế tạo Trí Canh của nhà họ Đàm đã làm cho Giang Nghĩa, thậm chí còn chuyển một đống chứng cứ cho anh theo cách thức chuyển phát nhanh qua đường bưu điện.

Nhờ những thông tin và chứng cứ này, Giang Nghĩa có thể tiêu diệt Chế tạo Trí Canh trong vòng vài phút.

Sau khi nói xong hết mọi chuyện, cuối cùnc đối phương còn bổ sung một câu: “Chủ tịch Giang, xin hãy tận dụng những tin tức trong tay anh, cuộc hợp tác của chúng ta chỉ vừa mới bắt đầu, tôi sẽ còn gọi cho an nữa, hẹn gặp lại.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1923


Chương 1923

Dứt lời, đối phương đã cúp máy.

Giang Nghĩa cũng đặt điện thoại xuống.

Anh hết nhìn Bạch Dương rồi lại nhìn Bảo Bình, cười khổ một tiếng: “Đầu danh trạng đã đến rồi.”

Dựa theo tình hình vừa rồi, đối phương rất có khả năng là Đàm Quốc Đống, mặc dù anh ta đã dùng máy đổi giọng nhưng vẫn có thể nghe ra ít nhiều từ trong giọng nói ấy.

Quan trọng nhất là người thường không lấy được lượng lớn thông tin bí mật như vậy, chỉ có lãnh đạo cấp cao như Đàm Quốc Đống mới làm được.

Cộng thêm việc sáng nay khi anh ta rời đi đã nói “Đầu danh trạng sẽ đến nhanh thôi.”

dù nhìn từ khía cạnh nào thì cũng cho thấy đối phương rất có thể là Đàm Quốc Đống.

Bạch Dương nói: ‘Anh ta cẩn thận thật đấy, Sợ thân phận của mình bị bại lộ nên đã dùng máy biến đổi giọng nói.”

Bảo Bình hỏi: “Chỉ huy, bây giờ chúng ta đã năm được cả đống chứng cứ, có muốn xử lý Chế tạo Trí Cảnh hay không?”

Giang Nghĩa im lặng.

Anh cũng đang tự hỏi, có nên nắm bắt cơ hội xử lý Chế tạo Trí Cảnh không?

Ai cũng biết Chế tạo Trí Cảnh là lá phổi của nhà họ Đàm, vụ việc rất quan trọng, nếu xử lý Chế tạo Trí Cảnh thì sẽ khiến nhà họ Đàm gặp tổn thất cực kỳ nghiêm trọng.

Nhìn bề ngoài có vẻ cực kỳ có lợi cho Giang Nghĩa.

Nhưng thực tế thì sao?

Đây có phải là một cái bấy hay không? Hay nói đúng hơn đây là âm mưu của Đàm Quốc Đống hoặc Đàm Vĩnh Thắng?

Tất cả mọi chuyện vẫn còn là ẩn số.

Giang Nghĩa suy nghĩ hồi lâu mới nói: “Nếu chúng ta đã nắm giữ nhiều chứng cứ như vậy mà không dám làm gì thì còn nói chỉ đến việc giải quyết triệt để nhà họ Đàm? Vả lại nếu chúng ta không làm thì chẳng khác nào tuyên bố dừng hợp tác với Đàm Quốc Đống, như thế không được chút nào. Phải làm, xử lý Chế tạo Trí Canh NGAY-LẬP-TỨC! Cho dù đằng trước là hố lửa, tôi cũng phải nhảy!”

Có câu nói này của Giang Nghĩa, Bạch Dương và Bảo Bình bèn bắt tay thực hiện ngay.

Bạch Dương lập tức điều tra tình báo, biết tối nay họ sẽ tổ chức một buổi dạ tiệc linh đình ở Chế tạo Trí Canh, người tham gia đều là những nhân vật lão làng trong giới kinh doanh, nếu ra tay ngay lúc này có thể khiến nhà họ Đàm mất mặt, chịu tổn thất nhiều hơn, tuy làm ít nhưng gặt hái được nhiều.

Thế là Bảo Bình bèn liên lạc với cảnh sát, gửi tất cả tài liệu chứng cứ cho họ.

Mọi chuyện đều được giải quyết xong, giờ chỉ đợi xem trò hay mà thôi.

Giang Nghĩa lái xe hơi chở theo Bạch Dương và Bảo Bình đến bên ngoài tòa nhà cao tầng – nơi buổi dạ tiệc được tổ chức, lắng lặng quan sát tình hình.

Đêm đã khuya, 9:20.

Người phụ trách Chế tạo Trí Canh – Dương Trí Dũng, đang bưng ly rượu và phấn khích nói về kế hoạch cho tương lai qua micro.

“Kính thưa các vị, chỉ cần các vị tham gia vào Chế tạo Trí Canh, Dương Trí Dũng tôi sẽ đảm bảo mọi người hưởng vinh hoa phú quý không hết!”

‘Sau này chúng ta có phúc cùng hưởng, có nạn… Ha ha, vốn chẳng có khả năng gặp nạn.

“Dương Trí Dũng tôi chính là trời, tất cả khó khăn đã có tôi gánh vác!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1924


Chương 1924

Ông ta thật sự đã uống quá nhiều nên mới dám nói ra những lời ngông cuồng như vậy trước mặt mọi người.

Nếu thượng đế muốn tiêu diệt ai thì sẽ khiến người đó phát điên trước.

Dương Trí Dũng đã hoàn toàn điên cuồng, điều đó cho thấy ông ta cách diệt vong không còn xa nữa.

Khi ông ta vừa nói xong câu đó, lúc mọi người lao nhao võ tay tỏ vẻ chúc mừng, lúc quần chúng có mặt đang kích động reo hò, đánh trống không ngớt, cửa ở sảnh lớn bất ngờ bị mở ra, một toán người ập vào.

Là cảnh sát!

Trong khoảnh khắc, tất cả khách mời đều †rở nên ngơ ngác.

Họ rất sợ gặp cảnh sát, đặc biệt khi có nhiều cảnh sát như thế, nên nhất thời cả đám rối rít trốn ra sau, tự động chừa ra một con đường.

Tất nhiên mục tiêu của cảnh sát không phải là họ.

Những cảnh sát đó bao vây hiện trường, một cảnh sát trong số họ đưa lệnh bắt giữ ra rồi nói với Dương Trí Dũng ở trên sân khấu: “Dương Trí Dũng, ông bị nghi ngờ có dính líu đến lợi dụng chức vụ để trục lợi, sử dụng quyền hạn để tư lợi, tham những và liên quan đến nhiều tội danh cố ý gây thương tích, mời ông theo chúng tôi về cục cảnh sát một chuyến.”

Dương Trí Dũng ở trên sân khấu sững sờ mất mấy giây.

“Cái gì?”

“Các người có lầm không?”

Từ sau khi thành danh, Dương Trí Dũng cực kỳ phách lối, không thèm để người thường vào mắt, lắm lúc còn không chừa mặt mũi cho Đàm Vĩnh Thắng.

Vừa ngông cuồng, kiêu căng và bảo thủ.

Kiểu người như thế chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp.

Hiện giờ ông ta đã say mèm nên không hề sợ sệt khi thấy cảnh sát, ngược lại ông ta còn nói cực kỳ khinh thường: “Các người có tư cách gì dẫn tôi đi? Nhanh cút xéo khỏi đây, chỗ này của tôi không hoan nghênh các người, cút hết cho tôi!”

Cảnh sát thấy ông ta không phối hợp nên chỉ đành dùng biện pháp mạnh hơn.

“Bắt lại!”

Một vài cảnh sát lập tức xông lên sân khấu rồi đè Dương Trí Dũng xuống đất, sau đó còng ông ta lại.

Dương Trí Dũng còn đang la to oang oác: “Các người dựa vào đâu mà bắt tôi? Các người biết tôi là ai không? Tôi là Dương Trí Dũng! Là người phụ trách của Chế tạo Trí Canh, giá trị con người lên đến vài nghìn tỷ! Đồ nghèo kiết xác như các người lấy tư cách gì để bắt tôi? Bảo vệ, bảo vệ đâu?

Mau đuổi đám nghèo kiết xác này ra ngoài cho tôi!”

Ông ta điên rồi.

Đám bảo vệ đều rối rít cúi đầu trốn vào †rong góc.

Ha ha, giỡn cái gì thế? Bảo họ cứng đối cứng với cảnh sát, còn cướp người trong tay cảnh sát nữa à? Ông ta bị mất trí rồi hả?

Cứ thế, Dương Trí Dũng còn đang say xỉn đã bị cảnh sát đưa đi.

Bên ngoài toà nhà, Giang Nghĩa, Bạch Dương, Bảo Bình ngồi trong xe, quan sát tất cả những gì đang diễn ra tại hiện †rường, tận mắt thấy Dương Trí Dũng bị cảnh sát đưa đi.

Lần này là chơi thật rồi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1925


Chương 1925

“Đi, về thôi.”

Giang Nghĩa quay đầu xe, rời khỏi hiện trường.

Mười hai giờ khuya.

Đàm Quốc Đống đến biệt thự nhà họ Đàm, gặp Đàm Vĩnh Thắng và kể lại tình hình tại hiện trường cho ông ta.

“Ông nội, cháu đã làm theo những gì ông dặn rồi.”

“Cháu đã tiết lộ tất cả thông tin và chứng cứ cho Giang Nghĩa, Giang Nghĩa cũng không nương tay, lập tức liên hệ với cảnh sát, bắt Dương Trí Dũng đi ngay tại bữa tiệc.”

Dừng một chút, Đàm Quốc Đống vô cùng lo lăng nói: ‘Bây giờ nhà họ Đàm đã mất sạch thể diện. Dương Trí Dũng bị bắt, cảnh sát lại có quá nhiều bằng chứng, Chế tạo Trí Canh chắc chăn không giữ được nữa rỒI.

“Hơn nữa hiện giờ nhà họ Đàm của chúng ta sắp phải đối mặt với cuộc tấn công tiêu cực rất lớn, các tờ báo lớn ngày mai sẽ viết xấu về chúng ta, đây thực sự là một thảm hoạ.”

Đúng là một thảm hoạ đối với nhà họ Đàm.

Nhưng điều kỳ lạ là Đàm Vĩnh Thăng lại rất bình tĩnh, không thấy ông ta nổi giận hay lo lắng chút nào.

Đã thế ông ta còn có tâm trạng thay nước trong bể cá nữa chứ.

Đàm Quốc Đống cau mày: “Ông nội, ông không lo lắng ạ?”

“Lo lăng cái gì?” Đàm Vĩnh Thắng cười khẩy: “Chẳng phải ngay từ đầu đã dự đoán được trước những điều này rồi sao?”

“Tuy là nói như vậy nhưng ông à, áp lực mà chúng ta phải đối mặt là rất lớn đấy.”

“Áp lực phải đối mặt càng lớn thì tình hình của chúng ta càng tệ, như vậy mới càng chứng minh được năng lực và thái độ làm việc của cháu.’ Đàm Vĩnh Thắng nhìn Đàm Quốc Đống, nói đầy ẩn ý: ‘Cháu nghĩ xem, Giang Nghĩa nhìn thấy tình cảnh thảm hại của chúng ta bây giờ sẽ nghĩ thế nào?”

Đàm Quốc Đống bĩu môi: “Còn phải nói sao? Chắc chắn nó sẽ trốn ở phía sau cười trên nỗi đau khổ của người khác.”

“Đúng vậy.” Đàm Vĩnh Thắng gật đầu: “Giang Nghĩa vui thì sẽ yên tâm về cháu, sự tin tưởng của cậu ta về cháu cũng sẽ cao hơn. Sau này hai bên hợp tác cũng thuận tiện hơn nhiều. Hơn nữa con người càng vui sẽ càng dễ lơ là sơ suất. Điều chúng ta cần lầm là che giấu, tạm thời thu lại mọi sự sắc bén, chờ thời cơ thích hợp rồi tung đòn trí mạng!”

Đàm Quốc Đống gật đầu: “Cháu hiểu rồi.”

Mặc dù Đàm Quốc Đống rất ghét Đàm Vĩnh Thắng, cũng không hiểu nổi những việc làm của ông ta, nhưng phải nói rằng anh ta vấn rất ‘khâm phục” ông ta.

Nếu đối đầu trực diện thì chưa tới ba hiệp, Đàm Quốc Đống sẽ bị lão cáo già này hạ gục.

Hai bên hoàn toàn không cùng đẳng cấp.

Dù là người thông minh như Giang Nghĩa thì Đàm Quốc Đống vẫn thấy chắc chắn cuối cùng Giang Nghĩa sẽ thua trong tay lão cáo già này!

Con cáo già này quá gian trá, xảo quyệt.

“Được rồi, cháu về đi, ngủ một giấc thật ngon, chuẩn bị đối mặt với áp lực lớn ngày mai đi” Đàm Vĩnh Thăng nói.

“Cháu biết rồi thưa ông.”

Đàm Quốc Đống lập tức rời đi.
 
Back
Top Dưới