Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1181


CHƯƠNG 1181

Giang Nghĩa cười cười: “Em cũng đã nhìn thấy tình huống lúc đó rồi đấy, nếu như anh không làm như vậy, chẳng phải là muốn em chịu ấm ức à, anh vĩnh viễn không muốn để em chịu một chút tổn thương nào.”

Nghe anh nói như vậy, trong lòng Đinh Thu Huyền vô cùng ấm áp.

“Nhưng anh cũng không thể lấy mạng sống của mình ra mà chơi đùa.” Đinh Thu Huyền nói: “Cùng lắm thì chúng ta cùng nhau đuổi bọn họ đi, chúng ta nhiều người như thế, không sợ hai ba con nhà họ Cao.”

Giang Nghĩa lắc đầu: “Cao Chí Định là ân nhân cứu mạng ba, em cũng biết tính tình của ba rồi đó, rất sĩ diện, đúng là chúng ta có thể đuổi hai ba con Cao đi, nhưng mà nó vẫn bị sẽ để lại vết sẹo trong lòng ba, như thế không tốt.”

Đinh Thu Huyền càng nghe, hai mắt càng ẩm ướt.

“Ông xã à, anh suốt ngày như thế.”

“Anh chỉ toàn biết nghĩ cho người khác, từ xưa đến nay không biết suy nghĩ cho chính mình.”

“Anh lo lắng em ấm ức, lo lắng mình mất mặt, nhưng anh không lo lắng mình sẽ mất mạng hả?”

Giang Nghĩa đưa tay vuốt v3 gương mặt Đinh Thu Huyền: “Anh đã nói rồi, kỹ thuật của anh rất tốt, mỗi một dao đều đã tính toán rất chính xác, cộng thêm anh đã rèn luyện một thân thể rắn chắc trên chiến trường, nhiều năm như thế, chút vết thương nhỏ ấy không đáng để nhắc tới.”

Hai người nhìn nhau, tình cảm thắm thiết.

Trăng sáng lên cao.

Đinh Thu Huyền nhắm mắt lại, Giang Nghĩa chậm rãi cúi đầu xuống, hôn lên môi cô.

Lúc này cảm giác ngọt ngào hòa tan lòng người.

Trái tim được sưởi ấm.

Kít.

Cửa phòng mở ra, hai người nhanh chóng tách ra, tưởng là có người quen đến thăm, cả hai đều nhìn về phía cửa.

Kết quả là nhìn thấy mấy y tá nữ dẫn một người đàn ông với vẻ mặt hung ác bước vào, cẩn thận đặt anh ta lên trên giường bệnh, hầu hạ anh ta nằm xuống rồi sau đó đắp kín chăn.

Người đàn ông kia nhìn thoáng qua Giang Nghĩa nằm bên cạnh, vô cùng bất mãn mà nói với y tá: “Có chuyện gì vậy, thế mà lại cho tôi nằm cùng phòng bệnh với người khác? Nhanh lên, đi đuổi cái tên này ra ngoài cho tôi.”

Y tá nhìn qua Giang Nghĩa, lại quay đầu nói với người đàn ông: “Anh Kim, chúng tôi thật sự xin lỗi, tất cả phòng bệnh đều đã kín người, hiện tại căn phòng này là ít người nhất.”

“Nhưng mà anh yên tâm đi, chúng tôi sẽ cố gắng sắp xếp, nhất định sáng ngày mai sẽ chuyển anh đến phòng bệnh đơn.”

“Mong anh kiên nhẫn một đêm.”

Người đàn ông kia vô cùng khó chịu, khoác khoác tay: “Được rồi được rồi, cút ra ngoài hết đi, ông đây muốn ngủ.”

Y tá gật đầu: “Vậy chúng tôi đi trước nha anh Kim, anh nghỉ ngơi sớm đi, có chuyện gì thì cứ nhấn nút ở trên bàn là được, phòng bệnh của anh sẽ có y tá trực ban phụ trách 24/24.

Sau khi dặn dò xong xuôi, y tá mới vội vàng rời đi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1182


CHƯƠNG 1182

Anh Kim đó nằm xuống nhìn trái nhìn phải, càng nhìn càng thấy Giang Nghĩa chướng mắt.

Anh ta gọi Giang Nghĩa: “Nè tên nhóc kia.”

Giang Nghĩa không thèm để ý tới anh ta.

Anh Kim nheo mắt bất mãn nói: “Mẹ nó, mày bị điếc hả, ông đây đang gọi mày đó.”

Giang Nghĩa vẫn không tỏ thái độ như cũ.

“Ồ, thằng nhóc này có khí thế nhỉ?” Anh ta tiếp tục nói: “Ông đây không thích phải dùng chung một phòng với người khác, mày tự giác một chút đi, tìm y tá dọn phòng.”

Đinh Thu Huyền nghe không nổi nữa.

Cô nhịn không được mà quát to: “Sao tính tình anh lại ngang ngược như thế chứ! Ở đây là bệnh viện, không phải là nhà anh, không phải là anh muốn làm cái gì thì làm cái đó, với lại chúng tôi là người đến căn phòng này trước, nếu như đi thì cũng là anh đi.”

Vốn dĩ tâm trạng đã không tốt, còn gặp phải kẻ ác không nói đạo lý như thế, Đinh Thu Huyền ghê tởm chết đi được.

Anh Kim sửng sốt vài giây, sau đó sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.

Cho đến bây giờ cũng chỉ có người khác lịch sự lấy lòng anh ta, đây là lần đầu tiên có người dám lớn tiếng với anh ta như thế.

Anh Kim vỗ vỗ giường bệnh rồi ngồi dậy: “Này, cho chút thể diện mà không cần có đúng không? Được thôi, xem xem ông đây chơi chết các người như thế nào.”

Anh ta nhìn thoáng qua Giang Nghĩa: “Ồ, bị thương ở tim có đúng không, có vẻ như là rất nghiêm trọng.”

Nói xong, anh Kim lấy một gói thuốc lá từ trong túi ra.

Rút một điếu rồi bật lửa.

Anh ta ngông nghênh hút lá trong phòng bệnh, mùi khói thuốc bay khắp cả phòng, vô cùng khói ngửi.

Đinh Thu Huyền rất ghét mùi thuốc lá, cộng thêm vết thương của Giang Nghĩa căn bản không thể ngửi khói thuốc.

Thế là Đinh Thu Huyền nổi giận đùng đùng đi đến trước giường bệnh anh Kim, quát lớn: “Ở đây là phòng bệnh, anh không thể hút thuốc được, có biết không hả?”

Anh Kim liếc nhìn cô: “Tôi hút thuốc của tôi, cô khó chịu thì cút ra ngoài đi.”

“Anh!” Đây là lần đầu tiên Đinh Thu Huyền gặp phải người không nói đạo lý như thế, cô tức giận, cả người phát run: “Anh có dập điếu thuốc đi không hả?”

“Không đấy.”

“Được, tôi cho anh hút thuốc.”

Đinh Thu Huyền lập tức nhấn cái nút màu đỏ bên cạnh giường bệnh, chỉ một lát sau, y tá và bác sĩ đều chạy vào.

“Có chuyện gì vậy?”

“Anh Kim không sao đó chứ?”

“Anh Kim, có phải là anh cảm thấy chỗ nào đó không thoải mái không? Nếu có thì nhất định phải nói với tôi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1183


CHƯƠNG 1183

Bác sĩ và y tá căng thẳng muốn chết.

Anh Kim phủi phủi khói bụi: “Không phải là tôi nhấn nút, là cô ta.”

Bác sĩ thở phào một hơi, chỉ cần anh Kim không có việc gì là tốt rồi.

Quay đầu lại, bác sĩ nhìn Đinh Thu Huyền với vẻ mặt bất mãn: “Nút nhấn khẩn cấp trong căn phòng này là của anh Kim, mong cô đừng tùy tiện động vào.”

Đinh Thu Huyền hậm hực chất vấn: “Chỉ có anh ta là bệnh nhân, người khác không phải là bệnh nhân hả?”

Bác sĩ hừ lạnh một tiếng: “Đừng có nói nhảm nữa, cô kêu chúng tôi đến đây là có chuyện gì, người thân của cô xảy ra tình huống gì à?”

Đinh Thu Huyền nói: “Chồng tôi không có vấn đề gì, tôi gọi các người đến đây chính là để các người nhìn anh Kim đáng ghê tởm này.”

Cô chỉ tay về phía anh Kim, ánh mắt của y tá và bác sĩ đều nhìn sang.

Một chốc sau, bác sĩ nghi ngờ hỏi: “Anh Kim làm sao?”

“Còn làm sao nữa?” Đinh Thu Huyền lớn tiếng nói: “Các người không nhìn thấy hả, anh ta đang hút thuốc đó.”

Quả thật lúc này trên tay anh Kim còn đang cầm điếu thuốc, đắc ý hút, trong phòng bệnh tràn ngập mùi khói thuốc, bác sĩ và y tá đều có thể nhìn thấy.

Nhưng mà không có ai coi ra gì.

Bác sĩ trực tiếp quát lại: “Đây là chuyện cá nhân của người ta, làm sao chúng tôi có thể quản được?”

Cái gì gọi là các người không thể xen vào?

Trốn tránh trách nhiệm như thế à?

Đinh Thu Huyền tức giận không có chỗ ph4t tiết: “Bệnh viện cấm hút thuốc lá, chứ đừng nói chi là phòng bệnh, đây là quy tắc thông dụng cả nước. Bệnh viện các người cũng có văn bản quy tắc rõ ràng, tại sao đến lượt anh Kim này thì lại không thể sử dụng hả?”

Bác sĩ cười cười: “Cô có biết anh Kim là ai không?”

Đinh Thu Huyền lạnh lùng hỏi: “Là ai?”

Bác sĩ thành thật trả lời: “Đây chính là anh Kim Khắc Trung, là một doanh nhân có tiếng ở khu Giang Nam, bệnh viện này của chúng tôi là do anh Kim quyên tặng.”

“Đúng thật ở đây là bệnh viện, nhưng tôi xin nói một câu khó nghe, đây chính là bệnh viện tư nhân của anh Kim người ta.”

“Các người có thể ở trong căn phòng này xem như đã là rất tốt rồi, đừng có kén chọn, còn muốn yêu cầu này kia, đúng là nhiều chuyện mà.”

“Nếu các người không hài lòng, không muốn ngửi khói thuốc thì cũng được, bây giờ tôi sẽ kêu y tá sắp xếp chuyển phòng bệnh cho các người.”

“Như thế nào?”

Bệnh viện do Kim Khắc Trung quyên tặng thì có thể làm xằng làm bậy, muốn làm cái gì thì làm cái đó à?

Trên đời này nào có đạo lý như vậy?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1184


CHƯƠNG 1184

“Các, các…” Đinh Thu Huyền nhìn một đám người trước mắt, tức giận đến nỗi ngay cả một câu cũng nói không nên lời.

Giang Nghĩa thấy như vậy, cười khổ lắc đầu, vén chăn lên bước xuống từ trên giường, vừa mang giày vừa nói: “Anh không cần phải nằm viện nữa, ồn ào nhiều thứ như thế làm gì. Thôi được rồi, chúng ta về thôi.”

Giang Nghĩa đi đến khoác tay Đinh Thu Huyền, dẫn cô đi ra ngoài.

Đinh Thu Huyền có tức giận cũng vô dụng, đây là địa bàn của người ta, mình có phàn nàn như thế nào thì bác sĩ và y tá cũng sẽ không đứng về phía mình.

Kim Khắc Trung ở đằng sau hả hê nói: “Rốt cuộc cũng biết cút rồi à. Xì, ngay từ đầu cút đi không phải là tốt hơn à, còn bắt ông đây phải chỉnh các người, đúng là thấp hèn.”

Bác sĩ khom người nói: “Bây giờ trong phòng bệnh này không còn bệnh nhân nào khác, anh Kim cứ yên tâm dưỡng thương, bệnh viện chúng tôi sẽ không sắp xếp bệnh nhân khác đến đây làm phiền anh, xin anh cứ yên tâm.”

Kim Khắc Trung xua tay: “Được rồi được rồi, các người đi ra ngoài hết đi, tôi mệt lắm, muốn nghỉ ngơi.”

Bác sĩ và y tá lần lượt đi ra ngoài, đóng cửa phòng bệnh lại.

Ở một bên khác.

Giang Nghĩa và Đinh Thu Huyền đi đến xe mình, Đinh Thu Huyền tức giận đùng đùng, đập vào tay lái mấy cái ph4t tiết bất mãn trong lòng.

“Ông xã, anh nói xem thế giới này bị làm sao vậy, kẻ có tiền muốn làm cái gì thì làm à, không tuân theo quy tắc hả?”

Giang Nghĩa nắm lấy tay cô: “Dĩ nhiên là không phải.”

Đinh Thu Huyền lắc đầu: “Theo như em thấy chính là như vậy đó, người nào có tiền thì có thể muốn làm cái gì liền làm cái đó, còn những người ở tầng lớp thấp hơn sẽ nịnh bợ lấy lòng, quy tắc chế độ gì đó đều là chuẩn bị cho người bình thường như chúng ta.”

Giang Nghĩa vừa cười vừa nói: “Thôi được rồi, đừng có tức giận nữa, xã hội này có thể hoạt động là do phụ thuộc vào quy tắc và quy định, không có người nào có thể tùy ý dẫm đạp.”

Dừng lại một chút, anh nở nụ cười thần bí: “Thu Huyền, anh cược với em một chuyện.”

Đinh Thu Huyền quay đầu nhìn Giang Nghĩa: “Cược cái gì?”

“Anh cược là trong vòng một tiếng nữa, Kim Khắc Trung cùng với bệnh viện này sẽ bởi vì bọn họ xem thường quy tắc, dẫm đạp lên quy tắc mà nhận phải trừng phạt.”

“Làm sao có thể?” Đinh Thu Huyền căn bản không tin.

“Có cược không?”

“Cược chứ, ai sợ ai?” Đinh Thu Huyền dứt khoát: “Thắng thua tính như thế nào?”

Giang Nghĩa cười xấu xa: “Nếu như anh thua thì anh sẽ làm nô lệ trong vòng một tháng cho bà xã đại nhân, em muốn anh làm cái gì thì anh làm cái đó, một câu oán giận cũng không có.”

Đinh Thu Huyền hài lòng gật đầu: “Được, nghe không tệ đó, vậy nếu như em thua thì sao?”

“Nếu như em thua…” Ánh mắt Giang Nghĩa đảo qua đảo lại trên người Đinh Thu Huyền: “Vậy thì sinh cho anh một đứa nhỏ.”

“Anh… cái đồ lưu manh!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1185


CHƯƠNG 1185

Đinh Thu Huyền đưa tay đánh lung tung trên người Giang Nghĩa, mặt đỏ như quả cà chua, cả người nóng bừng.

Nhưng nói đi thì phải nói lại, Đinh Thu Huyền đã sắp nhịn không nổi rồi.

Tình yêu của cô dành cho Giang Nghĩa đã sắp tràn ra ngoài, cô vô cùng hi vọng có thể đơm hoa kết trái với Giang Nghĩa, là một cặp vợ chồng chân chính.

Hai người đang giỡn với nhau, bỗng nhiên lại nhìn thấy một chiếc xe công vụ màu trắng dừng trước cửa bệnh viện, có một nhóm người bước xuống, không biết đó là ai, bọn họ vô cùng nghiêm túc đi vào bệnh viện.

Bác sĩ và y tá trực ca giật mình kêu lên, thậm chí còn có người gọi điện thoại liên lạc với viện trưởng.

“Mấy người kia là ai vậy?” Đinh Thu Huyền tò mò hỏi.

“Người bên cục vệ sinh.” Giang Nghĩa nói như thật.

Giang Nghĩa đã nói rồi, anh không thể nào để người khác bắt nạt Đinh Thu Huyền, cho nên Giang Nghĩa tuyệt đối sẽ không nương tay với Kim Khắc Trung và cái bệnh viện này.

Anh đã âm thầm liên lạc với Lâm Chí Cường từ trước, sắp xếp người đến đây kiểm tra toàn diện.

Bệnh viện xem thường quy tắc quy định như thế, nhất định phải để nó biến mất.

Hai người bọn họ giống như khán giả xem kịch, im lặng ngồi trong xe thưởng thức vở kịch sắp bắt đầu.

Náo nhiệt rồi đây.

Vốn dĩ bệnh viện đã “ngủ”, lập tức liền bừng tỉnh.

Sau khi cục vệ sinh kiểm tra đột xuất thì phát hiện có rất nhiều nơi không phù hợp với tiêu chuẩn, hút thuốc trong phòng bệnh vẫn còn nhẹ, còn có rất nhiều phương diện khác có vấn đề lớn.

Bệnh viện này toàn thân đều là sâu mọt.

Kết quả xử lý cuối cùng chính là ngừng kinh doanh chỉnh đốn ba tháng, phạt một nghìn năm trăm tỷ, đồng thời còn phải chuyển tất cả các bệnh nhân sang bệnh viện khác, chi phí phát sinh toàn bộ đều do bệnh viện chi trả.

Xử lý như thế, coi như bệnh viện này hoàn toàn sụp đổ, không cố gắng thêm bảy tám năm thì chắc chắn không vực dậy nổi.

“Đáng đời.” Đinh Thu Huyền cười vui vẻ, cục tức trong lòng đã có thể trút ra.

Như vậy vẫn còn chưa xong.

Cục vệ sinh còn chưa đi thì xe của cục cảnh sát lại đến, có vài cảnh sát xông vào trong bệnh viện.

“Sao ngay cả cảnh sát cũng đến vậy?” Đinh Thu Huyền tò mò hỏi.

“Không biết, có lẽ là bởi vì có người nào đó không tuân theo pháp luật phạm phải tội lớn, cho nên mới có sự xuất hiện của cảnh sát.” Giang Nghĩa thuận miệng nói.

Trên thực tế, đây cũng là do Giang Nghĩa sắp xếp.

Kim Khắc Trung, doanh nhân nổi tiếng gì chứ, chính là một tên tội phạm buôn lậu, đã sớm nằm trong danh sách đen của Giang Nghĩa, vẫn luôn chờ có cơ hội để xử lý anh ta.

Ngày hôm nay Kim Khắc Trung chủ động chạm vào họng súng, bây giờ còn không xử lý anh ta thì chờ đến khi nào nữa?

Đinh Thu Huyền vẫn luôn nhìn về phía cửa chính bệnh viện, cô rất muốn biết rốt cuộc là cảnh sát vào đó làm cái gì.

Cuối cùng, mười phút sau, cô nhìn thấy cảnh tượng mà mình muốn thấy.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1186


CHƯƠNG 1186

Mấy cảnh sát dẫn Kim Khắc Trung ra ngoài, đồng thời có thể thấy rõ hai tay Kim Khắc Trung bị còng lại, nhìn dáng vẻ cả người đầy bụi bẩn liền biết chắc chắn không có kết cục gì tốt.

Lúc ra khỏi bệnh viện, Giang Nghĩa cố ý hạ cửa sổ xe xuống, hô to với Kim Khắc Trung: “Anh Kim, được đó nha, ở trong phòng bệnh không quen, muốn đến phòng giam trong cục cảnh sát hả?”

Kim Khắc Trung ngẩng đầu lên nhìn Giang Nghĩa, rồi lại nhanh chóng cụp đầu xuống, xấu hổ không dám nhìn người.

Rất nhanh, Kim Khắc Trung liền bị cảnh sát đưa đi.

Nhìn thấy cảnh tượng đó, trong lòng Đinh Thu Huyền thoải mái hơn nhiều, mặc dù không thể bỏ đá xuống giếng, không nên nhìn thấy người khác gặp rủi ro mà vui mừng, hành động như vậy rất đáng xấu hổ. Nhưng mà Đinh Thu Huyền thật sự không có cách nào che giấu niềm vui trong lòng, thậm chí cô còn bật cười.

Giang Nghĩa chậm rãi nói: “Có thấy chưa, đây chính là kết quả của việc làm trái với quy tắc. Mặc kệ em có tiền hay không có tiền thì đều phải tuân theo quy tắc của thế giới này, chẳng có ai là ngoại lệ.”

Đinh Thu Huyền nhún vai: “Xía, em mới không nghe anh nói đạo lý.”

Nhưng mà đúng là rất thần kỳ, bọn họ vừa mới ra khỏi phòng bệnh liền thấy người của cục vệ sinh đến kiểm tra đột xuất, lại nhìn thấy Kim Khắc Trung bị bắt, giống như là ngay lúc đầu đã được sắp xếp tốt rồi.

Đinh Thu Huyền quay đầu nhìn Giang Nghĩa, cứ luôn cảm thấy chuyện này có liên quan tới Giang Nghĩa.

Nhưng mà cô suy nghĩ lại, Giang Nghĩa không thể nào có năng lực lớn như thế. Mặc dù bây giờ anh đã ký rất nhiều hợp đồng, cũng có không ít tiền, nhưng mà có tiền không có nghĩa là có quyền.

Cục vệ sinh và cục cảnh sát, hai bên đều là người của chính phủ, Giang Nghĩa chỉ là dân thường thấp kém thì làm sao có thể điều động bọn họ?

Thế là, Đinh Thu Huyền cũng không hỏi mà lái xe về nhà.

Bọn họ về đến nhà, Đinh Nhị Tiến vừa mới tắm xong chuẩn bị đi ngủ, nghi ngờ hỏi: “Ủa, sao bọn con lại về nhà, không ở bệnh viện hả?”

Đinh Thu Huyền khoác tay: “Đừng nói nữa, gặp phải một vài chuyện bực mình, vẫn nên về nhà ngủ mới thoải mái hơn.” Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Hai người đi vào trong phòng, khóa trái cửa phòng lại.

Không đợi Đinh Thu Huyền ngồi xuống nghỉ ngơi, Giang Nghĩa liền ôm lấy eo cô, đè cô xuống giường.

“A… anh làm cái gì vậy?” Đinh Thu Huyền giật mình.

“Em nói xem anh muốn làm cái gì?” Giang Nghĩa cười xấu xa: “Chúng ta đã cá cược với nhau rồi, em thua thì phải sinh em bé cho anh.”

“Đừng mà, em không muốn…”

Ngoài miệng thì nói không muốn, nhưng mà gần như là Đinh Thu Huyền không hề phản kháng chút nào, đồng thời trong lòng còn có chút chờ mong.

Điểm xấu hổ chính là Giang Nghĩa đang chuẩn bị hành sự, đột nhiên trái tim lại co rút đau một trận.

Đụng vào vết thương.

Cho dù là chiến thần Tu La thì cũng không có khả năng chống lại vận mệnh.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1187


CHƯƠNG 1187

Giang Nghĩa bị đau nằm ở trên giường thở d0c từng hơi, nghỉ ngơi vài phút rồi mới có thể khôi phục lại, anh cười khổ: “Vết thương vẫn còn chưa khôi phục hoàn toàn, xem ra trong vòng một hai ngày không thể có động tác gì quá mạnh.”

Đinh Thu Huyền cười cười chọt mũi anh: “Hừ, cái đồ h4o sắc. Lần này anh không kiếm cớ được đúng không, không phải là em thua không nhận nợ, mà là do anh không được.”

Giang Nghĩa bất đắc dĩ lắc đầu.

Sau đó anh lại chơi xấu mà nói: “Trên người anh có vết thương, nhưng mà em không có, anh không thể vận động mạnh, nhưng mà em thì có thể mà.”

Đinh Thu Huyền khó hiểu nhìn anh: “Hả, anh có ý gì?”

Giang Nghĩa hắng giọng: “Ý anh là anh có thể nằm yên bất động, còn em thì ở trên anh… động đi.”

Đinh Thu Huyền không phải là đứa con nít ba tuổi, đương nhiên cô nghe hiểu những lời này là có ý gì, trong nháy mắt xấu hổ sắc mặt đỏ bừng, cô lại đánh cho Giang Nghĩa một trận.

“Cái đồ lưu manh, anh nói gì vậy hả?”

“Thật là vô liêm sỉ.”

“Anh có thấy xấu hổ không, có xấu hổ không hả?”

Giang Nghĩa cười ha ha: “Đây là hành vi của vợ chồng bình thường mà, có gì đáng xấu hổ chứ, em có muốn thử một chút không?”

Đinh Thu Huyền hừ một tiếng: “Thử cái gì mà thử, đúng là không biết xấu hổ, em không thèm để ý tới anh nữa.”

Cô bước xuống giường đi vào trong nhà vệ sinh.

Đinh Thu Huyền đứng trước tấm gương trong nhà vệ sinh, nhìn mình ở trong gương, gương mặt đỏ như quả cà chua.

Hô hấp dồn dập, tim đập rất nhanh.

“Mình… động?”

Trong đầu Đinh Thu Huyền xuất hiện một hình ảnh xấu hổ, càng nghĩ càng ngượng ngùng, nhưng lại dần dần cảm thấy hào hứng.

Nhưng dù sao, cô vẫn là một cô gái bảo thủ, chuyện này cô không thể học ngay lập tức được.

Tối nay, hai người đều trằn trọc khó ngủ.

Mãi cho đến khi trời sắp sáng, hai người mới lần lượt tiến vào mộng đẹp, cả hai đều tràn đầy ảo tưởng với chuyện đó.

Có lẽ là đã đến lúc rồi?

Đợi đến khi vết thương lành lại thì…

Cốc cốc cốc.

Tiếng gõ cửa dồn dập đánh thức hai người từ trong giấc ngủ, Đinh Thu Huyền bĩu môi, tính khí khó chịu khi rời giường: “Mẹ, mới sáng sớm mà gõ cái gì?”

Kết quả bên ngoài truyền đến không phải là âm thanh của Tô Cầm, mà là…

“Chị, là em, Tô Nhàn đây.”

Tô Nhàn
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1188


CHƯƠNG 1188

Đinh Thu Huyền lập tức ngồi dậy, liếc mắt nhìn Giang Nghĩa, sao con bé này lại đột nhiên đến đây chứ?

“Tô Nhàn, sao hôm nay em lại tới đây?” Đinh Thu Huyền vừa mặc quần áo vừa lên tiếng hỏi.

Tô Nhàn đứng ở ngoài phòng: “Là do nhớ mọi người thôi, đến thăm mọi người một chút. Chị, sao chị vẫn còn chưa thức dậy nữa, có phải là ngày hôm qua chị với anh rể dùng sức quá độ không?”

“Nè nè, em nói cái gì vậy, con gái con lứa mà lại không biết xấu hổ gì hết.” Mặt Đinh Thu Huyền lại đỏ bừng.

Mười mấy phút sau, hai người mặc quần áo tử tế đánh răng rửa mặt xong xuôi, mở cửa phòng ra, nhìn thấy Tô Nhàn.

Ngày hôm nay, Tô Nhàn ăn mặc vô cùng xinh đẹp.

Chiếc váy ren màu cam ấm áp kết hợp với áo trên kẻ sọc, trông giống như đóa hoa hướng dương dưới ánh mặt trời, rực rỡ, tràn đầy hơi thở thanh xuân.

Mỗi lần nhìn thấy Tô Nhàn, Đinh Thu Huyền đều bất giác cảm thấy ghen tị, mặc dù Đinh Thu Huyền rất xinh đẹp, khuôn mặt và dáng người đều là ưu tú nhất, nhưng Đinh Thu Huyền lại thiếu mất hơi thở thiếu nữ trẻ trung giống như Tô Nhàn.

Hoặc là nói, Đinh Thu Huyền ở trước mặt Tô Nhàn, thế nào cô cũng sẽ cho rằng mình lớn tuổi, cho dù cô chỉ mới hơn hai mươi tuổi.

“Chị ơi.” Tô Nhàn ôm Đinh Thu Huyền.

“Anh rể.” Tô Nhàn lại ôm Giang Nghĩa, đồng thời khiến Đinh Thu Huyền cảm thấy không thoải mái đó chính là lúc Tô Nhàn ôm Giang Nghĩa, hình như lại càng vui vẻ hơn.

Bình giấm chua lạch cạch một tiếng, vỡ tung trong lòng Đinh Thu Huyền.

“Đến ăn sáng nào.” Tô Cầm nói vọng ra từ phòng bếp.

Mọi người quây quần bên nhau, bắt đầu ăn sáng.

Vì chào đón Tô Nhàn, Tô Cầm đặc biệt mua rất nhiều đồ ăn, chuẩn bị tương đối phong phú.

“Wow, tay nghề của bác gái càng ngày càng tốt, làm đồ ăn ngon hơn mẹ cháu nhiều.” Tô Nhàn vừa ăn vừa nói.

“Cái đứa nhỏ này, học được cách nịnh nọt từ hồi nào vậy?” Tô Cầm vui vẻ nói.

Đinh Thu Huyền ở bên đây ăn một ngụm cháo, tò mò hỏi: “Này Tô Nhàn, hôm nay em đến nhà chị là có chuyện gì vậy? Bình thường em có chuyện mới xuất đầu lộ diện, đừng có lừa gạt chị nha.”

“Hihi, đúng là không có chuyện gì có thể lừa chị.” Tô Nhàn tằng hắng, nghiêm túc nói: “Ngày hôm nay em đến đây thật sự có chuyện mong chị giúp đỡ.”

“Hừ, chị biết mà.” Đinh Thu Huyền gắp một miếng dưa muối rồi lại hỏi: “Nói đi, có chuyện gì?”

Tô Nhàn do dự mấy giây, hít một hơi sâu, nói thẳng với mọi người: “Lần này em đến đây là muốn mượn anh rể cho em dùng một lúc.”

Phốc.

Giang Nghĩa ngồi bên cạnh đang ăn cháo, thiếu chút nữa là không thể kiềm chế nổi mà phun ra ngoài.

Yêu cầu qủy quái gì vậy?

Mượn mình dùng một lúc, dùng để làm cái gì? Trọng kim cầu tử à? Không đến mức đó chứ, Tô Nhàn xinh đẹp như thế, có biết bao nhiêu người theo đuổi cô ta.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1189


CHƯƠNG 1189

Suy nghĩ lại, chẳng lẽ là vay tiền mình?

Lạch cạch.

Trong lòng Đinh Thu Huyền hoảng hốt, bàn tay run rẩy làm đũa trong tay rơi xuống bàn.

Cô hít một hơi thật sâu, làm dịu tâm trạng rồi lại nhặt đũa lên, cười như không cười mà hỏi: “Tô Nhàn, em không được phép làm loạn.”

Tô Nhàn nghiêm túc nói: “Em không có làm loạn, ngày hôm nay em đến đây chính là muốn mượn anh rể dùng một lúc.”

Đinh Thu Huyền để đũa xuống, chăm chú nhìn Tô Nhàn: “Em mượn anh ấy làm cái gì, làm tài xế cho em hả?”

“Không phải.”

“Vậy thì làm cái gì?”

“Em muốn để anh rể làm bạn trai của em.”

Oành.

Trong nháy mắt, bầu không khí như đóng băng, trên bàn cơm, sắc mặt của mọi người vô cùng khó xử.

Ngụm cháo trong miệng Giang Nghĩa nuốt không xuống mà nhả không ra, lỗ chân lông cả người mở to, động cũng không dám động, lúc anh ở chiến trường anh dũng giết kẻ thù cũng không khẩn trương như thế.

Mẹ vợ Tô Cầm cũng buông đũa xuống, ánh mắt sắc bén nhìn Giang Nghĩa, lạnh lùng nói: “Được đó Giang Nghĩa, không nhìn ra nha, con lại có bản lĩnh như thế, thích có cả chị và em à?”

Giang Nghĩa trầm mặc, không biết phải giải thích như thế nào mới tốt.

Đinh Thu Huyền vỗ bàn: “Rốt cuộc là hai người có chuyện gì vậy hả?”

Đối mặt với câu hỏi của hai người phụ nữ, Giang Nghĩa hết đường chối cãi, nhìn Tô Nhàn với vẻ mặt đau khổ: bà cô của tôi ơi, em đừng có nói tào lao nữa được không hả, xảy ra án mạng đó.

Ai ngờ, Tô Nhàn lại cười hì hì, không tim không phổi nói tiếp: “Bác gái, chị à, hai người đã hiểu lầm rồi. Chiều nay em có một buổi xem mắt, muốn anh rể giả làm bạn trai của em để đuổi đối tượng hẹn hò của em đi.”

Nghe thấy như vậy, Đinh Thu Huyền với Tô Cầm mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.

“Hóa ra là như vậy.” Tô Cầm cầm lấy đũa, cười nói: “Mà nè Nhàn, cháu không muốn đi xem mắt thì cứ nói là không đi, cần gì phải lừa gạt người ta?”

Tô Nhàn thở dài: “Đương nhiên là cháu không muốn đi rồi, nhưng mà ba cháu ép cháu phải đi.”

“Sao vậy, lần này lại là ba cháu sắp xếp cho cháu hả?”

“Còn không phải nữa à. Không biết ba cháu tìm đâu ra một đối tượng hẹn hò cho cháu, nói là người thừa kế tương lai của một tập đoàn lớn rất có tiền, bắt cháu nhất định phải đi gặp anh ta.”

Tô Cầm gật đầu: “Đây không phải là chuyện tốt à?”

“Tốt cái gì chứ?” Tô Nhàn đau khổ nói: “Bác gái, bác không biết đó thôi, người đàn ông đó sắp bốn mươi tuổi rồi, cháu tìm bạn trai hay là tìm một người ba chứ?”

“Hả? Bốn mươi tuổi rồi? Vậy ba cháu xử lý chuyện này không hợp tình hợp lý.”

“Đúng đó.”

Thông qua cuộc trò chuyện của Tô Nhàn và Tô Cầm, bọn họ cảm thấy đúng là đối tượng hẹn hò lần này không đáng tin cậy, nhưng nếu như không đi thì sẽ làm tổn thương ba Tô Nhàn. Cho nên, để đối phó một chút thì cũng không phải là không thể.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1190


CHƯƠNG 1190

Chỉ cần Tô Nhàn có bạn trai, vậy chắc chắn đối phương sẽ biết khó mà lui.

Tô Cầm gật đầu: “Được rồi, chuyện này có thể giúp cháu. Nghĩa, ngày hôm nay con đi cùng với Nhàn một chuyến đi.”

“Cháu cảm ơn bác.” Tô Nhàn vui vẻ vô cùng.

Cảm giác vui vẻ ấy không chỉ vui vẻ vì đã có thể đối phó với chuyện xem mắt, mà còn có một sự vui vẻ khác.

Đều là phụ nữ như nhau, Đinh Thu Huyền rất hiểu rõ chuyện này, cô cảm thấy vị trí “chính phòng” của mình đang bị khiêu chiến.

Còn là sự khiêu chiến đến từ đứa em gái quen thuộc nhất.

Đinh Thu Huyền biết rõ, chắc chắn là Tô Nhàn đã yêu Giang Nghĩa, tình yêu này không có cách nào che giấu.

Cho dù bề ngoài không nói, nhưng mỗi một hành động đều tràn đầy tình yêu.

Đối mặt với người khác, Đinh Thu Huyền còn không lo lắng. Bàn về nhan sắc hay học thức, Đinh Thu Huyền không thua bất cứ một người phụ nữ nào, nhưng mà đối mặt với Tô Nhàn, lần đầu tiên Đinh Thu Huyền cảm thấy sợ hãi.

Tô Nhàn có thứ mà Đinh Thu Huyền tuyệt đối không có… là tuổi trẻ.

Loại khí tức thanh xuân tràn ngập hơi thở thiếu nữ là thứ mà bất cứ người đàn ông nào cũng không thể ngăn cản, huống hồ gì Tô Nhàn còn là một sinh viên, cho nên trông càng có sức sống hơn.

Đinh Thu Huyền bước chân vào xã hội từ sớm, cô đã mất đi sự hồn nhiên và ngây thơ ấy.

Nếu như Giang Nghĩa rung động thích đứa em họ này của mình, Đinh Thu Huyền tuyệt đối không cảm thấy bất ngờ chút nào.

Không bất ngờ, nhưng mà sẽ đau lòng.

Bàn tay Đinh Thu Huyền đang run rẩy.

“Bà xã?”

Giang Nghĩa nắm lấy tay Đinh Thu Huyền, anh hỏi: “Em sao vậy, sắc mặt không tốt lắm, có phải là cảm thấy không khỏe không, không muốn anh đi?”

Đinh Thu Huyền cố gắng nặn ra nụ cười vui vẻ: “Nào có, anh đi giúp đỡ em ấy đi, không có chuyện gì đâu.”

Ngoài mặt và trong lòng không thống nhất.

Mặc dù trong lòng rất rất không muốn Giang Nghĩa đi, nhưng mà ngoài miệng lại không nói.

Thật là, phụ nữ.

Đinh Thu Huyền cúi đầu ăn cơm, rõ ràng là vị ngọt, nhưng ăn ở trong miệng lại đắng chát.

Một khi đau lòng, thế thì có ăn cái gì cũng sẽ không cảm nhận được vị ngọt.

Cuối cùng, Đinh Thu Huyền vẫn không ngăn cản Giang Nghĩa ở nhà, mắt thấy Giang Nghĩa bị Tô Nhàn dẫn đi, nhìn bóng lưng của Giang Nghĩa, trái tim Đinh Thu Huyền như bị dao cắt, cứ luôn cảm thấy lần này Giang Nghĩa đi rồi thì sẽ không trở về.

“Nghĩa…”

Âm nhạc du dương, ly cà phê đắng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1191


CHƯƠNG 1191

Giang Nghĩa và Tô Nhàn ngồi trên chiếc ghế đẩu mềm mại chờ đối tượng hẹn hò đến.

Khoảng năm phút sau, có một người đàn ông anh tuấn bước đến ngồi đối diện với bọn họ.

Vừa nhìn thấy người đàn ông này, Giang Nghĩa liền biết mình bị lừa rồi.

Tô Nhàn luôn miệng nói người ta hơn bốn mươi tuổi, kết quả thì sao đây. Người đàn ông ngồi trước mắt trông vô cùng trẻ tuổi, chắc chắn còn chưa tới ba mươi, trên người còn có vẻ hào hùng thuộc về thiếu niên.

Giang Nghĩa cười khổ lắc đầu, xem ra là mình và Tô Cầm đã bị lừa rồi.

Không phải là Tô Nhàn ghét bỏ đối phương lớn tuổi, căn bản là không muốn đi xem mắt, cho nên mới viện cớ mượn mình đi cùng.

Sau khi người đàn ông ngồi xuống, ánh mắt liền cố định trên người Tô Nhàn, sau đó không có cách nào di chuyển.

Anh ta đã biết Tô Nhàn từ lâu rồi.

Trẻ trung, xinh đẹp, thông minh, một tháng trước người đàn ông này đã chú ý tới Tô Nhàn, rất muốn làm quen với Tô Nhàn, rốt cuộc ngày hôm nay cũng đã có cơ hội.

Anh ta rất tự tin với vẻ bề ngoài và hoàn cảnh gia đình của mình, chỉ cần anh ta đồng ý, không có người phụ nữ nào có thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay anh ta.

Người đàn ông cười cười, lấy một tấm danh thiếp ra.

“Chào cô Tô, đây là danh thiếp của tôi.”

“Tôi xin tự giới thiệu, tôi tên là Tiết Hải Vinh, là con trai của cửa hàng trưởng chi nhánh Star Jewelry đường Hà Diệp.”

“Tôi bắt đầu làm việc vào năm ngoái, hiện tại tôi đang được đào tạo cho vị trí cửa hàng trưởng ở chi nhánh, tôi tin tưởng là mình có thể sớm đảm nhiệm vị trí cửa hàng trưởng từ ba tôi.”

Tô Nhàn nghe xong, lông mày nhíu chặt.

Cô ta ghét nhất chính là kiểu con trai tự cho mình là đúng, cho rằng có chút tiền bẩn thì hay lắm, đẹp trai là có thể đi tán gái khắp nơi.

Ha ha, anh là cái thá gì chứ?

Tô Nhàn lạnh nhạt nói: “Ba tôi đã nói với tôi lần này người đến xem mắt chính là con trai của một xí nghiệp lớn, kết quả lại là con trai của cửa hàng trưởng à, mà còn là chi nhánh nữa chứ. Ha ha, đây cũng là xí nghiệp lớn à?”

Lời nói của cô ta không hề lịch sự chút nào.

Tiết Hải Vinh nắm chặt áo, cười tủm tỉm nói: “Quả thật là vậy, gia đình chúng tôi sao có thể được xem như là xí nghiệp lớn được chứ. Nhưng mà chắc là cô cũng biết Star Jewelry, đây chính là doanh nghiệp đứng đầu, đứng top 500 trên toàn cầu, là một cái tên nổi tiếng trên thế giới.”

Tô Nhàn nhún vai: “Star Jewelry là doanh nghiệp lớn, nhưng đó là của nhà họ Kỳ người ta, có liên quan gì tới anh?”

Tiết Hải Vinh cười: “Haha, không nói dối gì cô, hiện tại gia chủ nhà họ Kỳ đã đến khu Giang Nam chủ trì đại cục, muốn xây dựng một sự nghiệp lẫy lừng ở khu Giang Nam. Ba tôi được phân làm cửa hàng trưởng chi nhánh ở đây, còn tôi sẽ tiếp nhận vị trí của ba tôi, nhà chúng tôi sẽ là một phần quan trọng của Star Jewelry.”

“Sau này tiền Star Jewelry kiếm được sẽ vào túi hai ba con chúng tôi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1192


CHƯƠNG 1192

“Cho nên, cô Tô, nếu như cô đồng ý làm bạn gái của tôi, chắc chắn cô sẽ có một tương lai vô cùng hạnh phúc, ít nhất cô muốn đeo trang sức gì thì tôi cũng có thể giúp cô.”

Trang sức là điểm yếu của phụ nữ, Tiết Hải Vinh tin chắc chắn là Tô Nhàn sẽ cảm động.

Nhưng mà Tô Nhàn căn bản không có phản ứng gì.

Cô ta a lên một tiếng, sau đó lại ném ra một quả bom nặng ký.

Tô Nhàn khoác lên cánh tay của Giang Nghĩa, cười tủm tỉm nói: “Nếu như tôi muốn mang trang sức thì đương nhiên bạn trai tôi sẽ mua cho tôi, không cần anh phải giúp đỡ đâu.”

Bạn trai?

Sắc mặt Tiết Hải Vinh đột nhiên tái xanh.

Anh ta đã chú ý đến sự tồn tại của Giang Nghĩa, nhưng mà căn bản không để ở trong lòng, tưởng rằng là bạn hoặc là người thân của Tô Nhàn.

Dù sao thì Tô Nhàn thân là con gái, đi xem mắt sợ không an toàn, dẫn theo bạn hoặc là người thân gì đó cũng là chuyện bình thường.

Nhưng mà ngàn vạn lần không ngờ rằng cái tên nhà quê không có sức hút này lại là bạn trai của Tô Nhàn.

Trên thế giới này, nào có ai mang bạn trai đến xem mắt chứ?

Có bạn trai còn đến xem mắt cái rắm gì!

Tiết Hải Vinh cảm thấy mình bị đùa bỡn, lửa giận bùng cháy trong lòng, vừa định muốn bộc phát, nhưng mà vẫn ép xuống.

Không được, không thể nổi giận.

Mặc dù Tô Nhàn đã có bạn trai, nhưng dù sao đó chỉ là bạn trai chứ không phải là chồng.

Có một câu nói rất hay, không có góc tường nào mà đào không bật.

Hơn nữa, Tô Nhàn đã đồng ý đến đây xem mắt, vậy đã nói rõ chắc chắn Tô Nhàn không hoàn toàn hài lòng đối với người bạn trai này, nếu không thì căn bản sẽ không đến đây.

Quan trọng nhất chính là Tô Nhàn thật sự xinh đẹp, còn có hơi thở thanh xuân, Tiết Hải Vinh không nỡ buông tay như thế.

Anh ta thở phào một hơi rồi cười nói: “Có một câu nói rất hay, không sợ không biết, chỉ sợ so sánh. Cô Tô, một cô gái xinh đẹp động lòng người như cô đây, có nhiều người theo đuổi là một chuyện vô cùng bình thường.”

“Cô có bạn trai cũng không sao hết, tôi hoàn toàn chấp nhận.”

“Nhưng mà tôi sẽ không bởi vì vậy mà từ bỏ, tôi sẽ tiếp tục theo đuổi cô, tôi tin tưởng mình có thể dùng tình cảm chân thành của mình làm cô rung động.”

Thay đổi chủ đề, Tiết Hải Vinh khinh thường nhìn Giang Nghĩa: “Tôi cũng tin là giữa tôi và anh đây, cô Tô chắc chắn sẽ đưa ra một lựa chọn chính xác.”

Trong mắt Tiết Hải Vinh, Giang Nghĩa là một tên nhà quê cao lớn thô kệt.

Bàn về tướng mạo, bàn về gia cảnh, làm sao Giang Nghĩa có thể thắng anh ta.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1193


CHƯƠNG 1193

Trận chiến này, Tiết Hải Vinh nghĩ rằng còn cần phải đánh à!

Tô Nhàn giật mình kêu lên, mấy lời nói này của Tiết Hải Vinh có chỗ nào đó lạ lạ, kịch bản không phải sắp xếp như vậy nha.

Dựa theo đạo lý mà nói, khi người bình thường nghe thấy đối tượng hẹn hò của mình đã có bạn trai, người kia phải trực tiếp đứng dậy hùng hùng hổ hổ rời khỏi, thậm chí nếu như người có tính tình nóng nảy một chút sẽ còn ra tay đánh nhau.

Sao tính tình Tiết Hải Vinh lại tốt như thế, không hề có ý muốn đánh muốn mắng chửi người.

Tô Nhàn ngơ luôn rồi.

Nếu cứ tiếp tục như thế, mọi chuyện sẽ đi càng ngày càng xa với suy nghĩ của cô ta.

Giang Nghĩa làm bạn trai nhưng mà lại giống như một người không có chuyện gì, ngồi đó uống cà phê, không hề muốn ra tay giúp đỡ, anh chỉ ngồi đó mà xem chuyện vui của Tô Nhàn.

Tô Nhàn không biết phải xử lý cục diện hiện tại như thế nào, âm thầm nhéo Giang Nghĩa một cái, ném cho anh một ánh mắt nhắc nhở.

Giang Nghĩa cười ha ha, hắng giọng rồi nói: “Anh Tiết, anh trẻ tuổi tài cao, dáng dấp cũng vô cùng anh tuấn, một người đàn ông ưu tú giống như anh chắc chắn là trong tương lai sẽ không thiếu bạn gái.”

“Cho nên, anh đừng có đánh chủ ý vào Nhàn nữa.”

“Trên đời này ở đâu mà không có cỏ thơm, cần gì phải yêu đơn phương một cành hoa cơ chứ, anh nói có đúng không?”

Lời nói này quả thật có đạo lý, nhưng mà giọng điệu quá ôn hòa, căn bản không giống như lời mà một người bạn trai nên nói, ngược lại giống như là đang bàn dự án với khách hàng.

Ai mà có thể nghĩ rằng đây là bạn trai của Tô Nhàn?

Mặc dù là giả, nhưng có phải là diễn quá mực thờ ơ rồi không, trong tình huống bình thường có một người đàn ông muốn cướp bạn gái của bạn, không phải là bạn nên biểu hiện kích động một chút à?

Thật ra thì cũng không nên trách Giang Nghĩa.

Dù sao Giang Nghĩa và Tiết Hải Vinh không thù không oán, huống hồ gì thông qua cuộc trò chuyện lúc nãy, Giang Nghĩa cũng được xem như là “đồng nghiệp” của Tiết Hải Vinh, tất cả mọi người đều là người của Star Jewelry.

Cho nên đối với Tiết Hải Vinh, Giang Nghĩa không thể sinh ra hận ý, đương nhiên nói chuyện cũng không cần phải ác mồm ác miệng.

Nhưng mà…

Thiện ý của Giang Nghĩa rơi vào trong mắt Tiết Hải Vinh thì lại trở thành danh từ yếu đuối.

Người ta đã chỉ mặc gọi tên thẳng thừng muốn cướp bạn gái của anh, anh lại còn ở đây giao lưu lịch sự với người ta, loại đàn ông này chỉ có thể dùng hai từ để hình dung: yếu đuối.

Cho dù là Võ Đại Lang thì cũng sẽ tức giận cầm lấy đòn gánh đánh một trận sau khi phát hiện mối quan hệ vụng trộm của Tây Môn Khánh và Phan Kim Liên.

Giang Nghĩa này sao có thể yếu đuối như thế, vô dụng như thế.

Tiết Hải Vinh vốn đã xem thường Giang Nghĩa, bây giờ lại càng xem thường hơn, nhìn tới nhìn lui đều cảm thấy Giang Nghĩa là tên vô dụng không làm được gì, Tô Nhàn là một cô gái tốt lại rơi vào trong tay anh, quả thật là uổng phí.

Cũng không biết có phải là mắt Tô Nhàn bị mù rồi không, tại sao lại coi trọng một thằng ranh vô dụng như Giang Nghĩa chứ.

Tiết Hải Vinh cười cười.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1194


CHƯƠNG 1194

Anh ta móc một tờ chi phiếu từ trong ngực ra, điền một con số lên trên rồi lại đặt lên trên bàn.

“Anh có ý gì vậy?” Tô Nhàn hỏi.

Tiết Hải Vinh không nói chuyện, trực tiếp đẩy tờ chi phiếu tới trước mặt Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa đưa tay cầm lên quan sát, hay lắm, sáu trăm triệu, số tiền này đối với người bình thường mà nói tuyệt đối không phải là một con số nhỏ, ở trong nước có rất nhiều người làm việc cả năm trời cũng không thể kiếm được nhiều tiền như thế.

Tiết Hải Vinh hời hợt nói: “Nhận sáu trăm triệu này rồi rời khỏi Tô Nhàn cho tôi.”

Đây chính là muốn dùng tiền để làm nhục nhân cách của Giang Nghĩa.

Lúc đầu, Giang Nghĩa rất có hảo cảm với vị hậu bối này, cảm thấy anh ta tuổi trẻ tài cao thật sự không tệ, kết quả tấm chi phiếu này xuất hiện đã hoàn toàn thay đổi suy nghĩ của Giang Nghĩa.

E là Tiết Hải Vinh chỉ mượn hào quang của ba anh ta mà thôi.

Tuổi trẻ tài cao cái gì đó, đều là nói nhảm.

Một người thật sự tuổi trẻ tài cao không có khả năng làm ra cái chuyện buồn cười như thế, khiến cho người ta xem mình như trò cười của thiên hạ.

“Sáu trăm triệu không ít nha.” Giang Nghĩa cười nói.

“Đương nhiên.” Tiết Hải Vinh gõ gõ vào tờ chi phiếu: “Chút tiền đó với tôi mà nói chẳng đủ để tôi dùng, nhưng đối với loại người như anh, có lẽ là một hai năm cũng không thể kiếm nổi nó đúng không?”

Nói xong, anh ta nhìn Tô Nhàn: “Cô Tô, thông qua chuyện này, có lẽ là cô cũng đã nhìn thấy rõ thực lực kinh tế của tôi. Chỉ cần cô đi theo tôi, tôi đảm bảo sau này cô có thể ăn ngon mặc đẹp, sẽ không phụ lòng cô, tôi sẽ để cô trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất trên toàn thế giới này.”

Tô Nhàn cười lạnh trong lòng: “Anh rể cũng biết giả vờ ghê, sáu trăm triệu trong mắt anh được xem là tiền à?

Cô ta không gấp gáp lên tếng, im lặng nhấp một ngụm cà phê.

Lúc này, Giang Nghĩa thở dài đẩy tờ chi phiếu kia trở về, anh không nhận nó.

Tiết Hải Vinh sửng sốt.

“Có ý gì?”

“Chê ít?”

Giang Nghĩa lắc đầu: “Không phải là tôi chê ít, chẳng qua cảm thấy hai ba con anh đều là người đi làm công sắp nghỉ việc, kiếm chút tiền không dễ dàng, nói cái gì tôi cũng sẽ không nhận sáu trăm triệu này.”

“Nghỉ việc?” Tiết Hải Vinh cười ha hả: “Này, anh bị điên rồi, hay là bị váng đầu thế?”

Giang Nghĩa cúi đầu xuống lấy điện thoại di động ra, vừa bấm điện thoại vừa nói: “Năm phút sau, anh và ba anh sẽ bị Star Jewelry đuổi việc, chuẩn bị tâm lý cho thật tốt đi.”

Nghe thấy lời này, Tiết Hải Vinh lại càng cười to hơn.

Đuổi việc hả?

Còn cho thời gian chính xác là năm phút.

“Ha ha, anh tưởng anh là ai chứ, anh là tổng giám đốc Star Jewelry à, hay là quản lý bộ phận nhân sự?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1195


CHƯƠNG 1195

“Còn đuổi việc hai ba con chúng tôi hả, anh là cái quái gì chứ?”

“Phi!”

Tiết Hải Vinh căn bản không thèm quan tâm lời nói của Giang Nghĩa.

Gần đây ba của anh ta đút lót cho cấp trên không ít tiền, đã dự định đến làm việc ở chi nhánh, mà anh ta cũng sẽ tiếp nhận vị trí của hàng trưởng.

Sau này, ba con bọn họ có thể kiếm nhiều tiền, làm sao có thể bị đuổi việc?

Ai đuổi việc bọn họ?

Ai lại có quyền đuổi việc bọn họ?

Trong mắt Tiết Hải Vinh, Giang Nghĩa chỉ là một tên oắc thích bịa chuyện, căn bản không đáng để quan tâm.

Anh ta nhìn Tô Nhàn, lắc lắc đầu: “Cô Tô, cô ấy, chỗ nào cũng tốt, chỉ có một chỗ là không tốt thôi.”

Tô Nhàn nhếch nhếch miệng: “Hả, chỗ nào không tốt?”

“Mắt nhìn không tốt.”

“Tôi ấy, mắt nhìn không tốt?”

Tải ápp Һоlа để đọc full và miễn phí nhé.

“Đúng vậy, cô nhìn cô đi kìa, tìm một người kì quái làm bạn trai, cứ thích ăn nói lung tung giống y như là kẻ ngốc.”

Tô Nhàn nhẹ lắc đầu, nhấp một ngụm cà phê: “Tôi thì không cảm thấy anh ấy đang ăn nói lung tung, chỉ cần anh ấy đã nói thì chắc chắn anh ấy sẽ làm được. Tiết Hải Vinh, tôi cảm thấy ngược lại là anh đó, anh nên cảm thấy nguy hiểm đi, nói không chừng là điện thoại sa thải anh sắp gọi tới rồi đó.”

“Cuộc điện thoại sa thải?” Tiết Hải Vinh cười ha hả: “Cô Tô, sao cô cũng học nói đùa theo anh ta vậy?”

Tiết Hải Vinh và Tô Nhàn nói chuyện đâu đâu câu được câu mất, căn bản không đặt Giang Nghĩa trong lòng.

Năm phút thời gian nháy mắt liền trôi qua.

Lúc nói chuyện, điện thoại của Tiết Hải Vinh vang lên.

Hai mắt Tô Nhàn phát sáng.

Tiết Hải Vinh lấy điện thoại di động ra nhìn thử, vui vẻ nói: “Năm phút đến rồi, điện thoại cũng đã gọi tới, nhưng mà cô Tô, có phải đã khiến cô thất vọng rồi không, là ba tôi gọi điện thoại tới mà không phải là điện thoại sa thải.”

Anh ta vừa nói vừa nhận điện thoại.

“Con nghe đây ba, có chuyện gì vậy?”

Đầu dây bên kia điện thoại truyền đến giọng nói nghiêm túc mà tức giận của một người đàn ông trung niên: “Thằng mất dạy, mày đang làm cái gì vậy?”

Tiết Hải Vinh chẳng hiểu ra làm sao: “Con làm cái gì, con đang đi xem mắt mà, ba, con biết rồi.”

“Không phải là tao đang nói tới chuyện xem mắt, tao nói là mày đắc tội với lãnh đạo cấp cao Star Jewelry rồi à?”

“Hả, đâu có đâu, gặp lãnh đạo con đều hết mức lịch sự, nào dám đắc tội. Với lại ở chỗ con cũng đâu có bất cứ lãnh đạo cấp cao nào đâu, ba, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì thế?”

Đầu dây bên kia điện thoại truyền đến tiếng thở dài.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1196


CHƯƠNG 1196

Tiết Hải Vinh nhạy bén phát giác sự việc không thích hợp, từ trước đến nay ba anh ta lắm mưa nhiều kế, mỗi một bước đi đều tính toán rất cẩn thận, mấy chục năm nay chưa từng sai lầm lần nào.

Tại sao ngày hôm nay lại cảm thấy giống như là cao thủ thua trận thế?

“Ba, rốt cục là có chuyện gì vậy, ba đừng có làm con sợ mà, ba nói nhanh đi.”

“Còn nói cái gì nữa, mày còn với tao, tất cả đều đã bị Star Jewelry đuổi việc rồi.”

Ầm ầm.

Trong đầu Tiết Hải Vinh vang lên một tia sấm, anh ta cảm giác đầu óc như muốn nổ tung.

Bị đuổi việc?

Thật sự bị đuổi việc rồi.

Lời nói của Giang Nghĩa lại linh nghiệm như thế, đồng thời còn trôi qua năm phút, chỉ là trùng hợp thôi à? Không chắc chắn, ngay từ đầu Giang Nghĩa đã biết tình huống rồi mới dám nói như vậy.

Tiết Hải Vinh lắp ba lắp bắp hỏi lại: “Ba, sao đột nhiên lại đuổi việc vậy, lý do là gì?”

“Lý do à, cấp trên nói mày đắc tội với người khác, bọn họ nói là điều tra ra hai ba con chúng ta lợi dụng chức vụ công ty để kiếm lợi riêng, bây giờ không chỉ đuổi việc chúng ta mà còn khởi tố chúng ta, cái thằng mất dạy này, bình thường tao kêu mày làm việc khiêm tốn một chút, mày lại không chịu nghe, rốt cuộc là mày đã đắc tội với ai vậy hả, tức chết tao rồi, tức chết tao rồi.”

Âm thanh mắng chửi ở đầu dây bên kia vang lên không ngừng.

Tiết Hải Vinh nghe không vô nữa, lạch cạch cúp điện thoại.

Lúc này, anh ta hoàn toàn không còn tinh thần, ngơ ngác nhìn hai người trước mắt, nuốt mấy ngụm nước bọt, ấp a ấp úng không nói ra một câu đầy đủ.

Mấy phút trước đó, anh ta vẫn còn hăng hái, ăn nói hùng hồn.

Bây giờ anh ta không còn cái gì nữa, giống như Giang Nghĩa đã nói, là một nhân viên đã nghỉ việc.

Nghỉ việc không đáng sợ, chuyện đáng sợ chính là hai ba còn bọn họ còn bị Star Jewelry điều tra rồi khởi tố, mấy năm nay bọn họ đã dựa vào thủ đoạn sai trái của mình mà moi móc không biết bao nhiêu tiền, xem như lần này thất bại rồi.

Chỉ là tất cả mọi chuyện đến quá đột ngột.

Còn nữa, sao Giang Nghĩa lại biết sớm như thế?

Tiết Hải Vinh ngơ ngác nhìn Giang Nghĩa, anh ta hỏi: “Rốt cuộc thì anh là ai, tại sao anh lại biết trước chuyện hai ba con chúng tôi sẽ bị đuổi việc?”

Giang Nghĩa cười nói: “Không phải là biết trước.”

“Không phải biết trước, lúc nãy rõ ràng là anh…”

Giang Nghĩa đưa tay ngắt ngang lời anh ta: “Không phải là tôi biết trước hai người bị đuổi việc, mà là lúc nãy tôi vừa mới thông báo tình huống cho bộ phận nhân sự của các người, yêu cầu trong vòng năm phút, bọn họ phải đuổi việc hai ba con các người bên cạnh đó cũng phải điều tra cho rõ ràng.”

“Anh yêu cầu?” Tiết Hải Vinh vừa tức lại vừa buồn cười,: “Anh là một tên quỷ nghèo kiết xác, dựa vào cái gì mà ra lệnh cho bộ phận nhân sự chúng tôi?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1197


CHƯƠNG 1197

Giang Nghĩa kéo kéo quần áo cho ngay ngắn: “Nói đến đây, tôi đã ngồi ở đây lâu như thế rồi, hình như vẫn chưa giới thiệu với anh về bản thân mình, anh cũng không biết tên của tôi.”

Tiết Hải Vinh cười mỉa: “Tôi cần biết tên của anh à, anh là Ngọc Hoàng Đại Đế hay là Như Lai Phật Tổ vậy?”

“Tôi tên là Giang Nghĩa.”

“Giang Nghĩa?”

Tiết Hải Vinh sửng sốt mấy giây, hình như là anh ta đã nghe thấy cái tên này ở đâu đó, rất quen tai, nhưng mà nhất thời không nhớ rõ.

Giang Nghĩa lấy một tấm danh thiếp từ trong túi ra đưa cho anh ta: “Đây là danh thiếp của tôi.”

Dòng chữ trên danh thiếp là giám đốc thu mua Star Jewelry, phân bộ khu Giang Nam.

Khu Giang Nam… giám đốc thu mua?

Nhìn chức vị trên danh thiếp hai tay Tiết Hải Vinh run rẩy không biết để đâu, căn bản không dám nhận lấy tấm danh thiếp đó.

Giang Nghĩa mỉm cười đặt tấm danh thiếp trước mặt anh ta, từ tốn nói: “Cảm ơn anh đã chủ động thừa nhận lỗi lầm của mình với tôi, nếu không thì tôi thật sự không có cách nào đuổi việc hai ba con các anh.”

Tiết Hải Vinh run rẩy cả người.

Rốt cuộc bây giờ anh ta cũng đã biết là mình đắc tội với ai.

Người ta thường nói không thể nhìn mặt mặt bắt hình dong, nước biển không thể đo bằng nắm tay, ai có thể ngờ rằng người bạn trai không đáng chú ý mà Tô Nhàn dẫn đến lại là giám đốc thu mua của Star Jewelry?

Anh ta nhớ ra rồi, nhớ đến cái tên Giang Nghĩa này.

Mấy ngày trước, Star Jewelry có một sự kiện gây chấn động toàn ngành trang sức… phát trực tiếp cắt đá thô.

Một trăm viên đá thô, mỗi một viên đều trúng “giải thưởng lớn”, làm cho các cửa hàng trang sức khác đều phải đặc biệt chú ý đến vị giám đốc thu mua vừa mới nhận chức của Star Jewelry.

Mà người đứng sau tất cả những chuyện này, hoặc nói là công thần lớn nhất, chính là người đàn ông đang ngồi đối diện với Tiết Hải Vinh… Giang Nghĩa.

“Anh chính là Giang Nghĩa?”

Tiết Hải Vinh rất hối hận tại sao mình lại tự cao tự đại như thế, trước khi không biết rõ thân phận của đối phương, thậm chí trong tình huống không biết rõ tên của đối phương mà liền phỏng đoán cho rằng đối phương là một tên nghèo kiết xác.

Thật ra thì chỉ cần dùng đầu óc suy nghĩ là biết ngay, một người phụ nữ ưu tú như là Tô Nhàn làm sao có khả năng hẹn hò với một tên nhà nghèo chứ.

Tiết Hải Vinh hối hận không thôi.

Nhớ đến những lời mà anh ta vừa mới nói với Giang Nghĩa, mình giống như là kẻ ngốc.

Ba anh ta chẳng qua chỉ là cửa hàng trưởng của chi nhánh, về sau cùng lắm cũng chỉ được phân đến phân bộ trung tâm làm một lãnh đạo nhỏ, ở trước mặt Giang Nghĩa, nói chuyện lớn tiếng cũng không dám, có cái gì để đắc ý chứ.

Anh ta còn muốn dùng hai chữ Star Jewelry để dọa sợ Giang Nghĩa, ha ha, trên thực tế anh ta mới là người bị đàn áp.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1198


CHƯƠNG 1198

Sai lầm, sai lầm quá lớn.

Tiết Hải Vinh khóc không ra nước mắt, chuyện đã đến mức này rồi, có nói cái gì cũng đã trễ.

“Giám đốc Giang, cầu xin anh, tôi cầu xin anh, anh đừng đuổi việc hai ba con chúng tôi mà có được không?”

“Tôi không theo đuổi cô Tô nữa, tôi chúc hai người trăm năm hạnh phúc.”

“Anh đại nhân đại lượng bỏ qua cho chúng tôi lần này đi có được không?”

Giang Nghĩa lắc đầu: “Không có liên quan gì với Tô Nhàn, hai ba con các người làm sâu mọt nhiều năm như thế, hút biết bao nhiêu thành tựu của Star Jewelry, là một trong những lãnh đạo của Star Jewelry, nếu như tôi biết chuyện thì cần phải suy nghĩ vì lợi ích của công ty mà đuổi việc các người.”

Mặc kệ là sự trợ giúp đối với Tô Nhàn hay là suy nghĩ cho lợi ích của công ty, Giang Nghĩa cũng không thể bỏ qua cho Tiết Hải Vinh.

Về công về tư, đều không có lý do gì để bỏ qua.

Cho nên, nếu như ngay từ đầu Tô Nhàn nói mình dẫn bạn trai đến đây, Tiết Hải Vinh biết khó mà lui, thế thì sẽ không có một loạt chuyện xảy ra sau đó.

Đáng tiếc là trên đời này không có nếu như.

“Nhân viên phục vụ, tính tiền.”

Giang Nghĩa móc ra mấy tờ tiền mới toanh đặt lên trên bàn, đứng dậy dẫn Tô Nhàn định đi ra ngoài.

“Giám đốc Giang.” Tiết Hải Vinh kêu một tiếng.

“Còn có chuyện gì?” Giang Nghĩa hỏi.

“Giám đốc Giang, làm người thì không nên quá tuyệt tình, sau này còn có thể gặp nhau. Tôi khuyên anh đừng nên xử lý chuyện này quá quyết tuyệt, chó cùng rứt giậu thôi.”

Giang Nghĩa mỉm cười nhìn anh ta: “Nếu như tôi sợ các người uy h**p, vậy thì tôi không có tư cách nhận chức ở Star Jewelry, anh bớt tốn chút lực đi.”

“Haha, đây chính là anh ép tôi.”

Rốt cuộc Tiết Hải Vinh không nhịn được nữa, quơ lấy cái nĩa ở trên bàn rồi nhảy tới định đâm vào cổ Giang Nghĩa.

Anh không buông tha cho tôi, tôi sẽ chơi chết anh.

Chức vị của anh cao thì hay lắm hả, thế thì anh có sợ chết không?

Trong cái nhìn của Tiết Hải Vinh, Giang Nghĩa không khác gì so với những lãnh đạo bình thường, tửu sắc tài vận quấn thân, không thể nào mạnh hơn một chàng trai trẻ trung và đầy sức sống như anh ta.

Huống hồ gì anh ta còn có vũ khí, sự việc lại xảy ra đột ngột, chắc chắn có thể thành công.

Đáng tiếc là không như mong đợi.

Không đợi đến lúc anh ta đâm Giang Nghĩa, chân Giang Nghĩa đã có hành động trước.

Đi sau mà tới trước.

Giang Nghĩa đá một đá vào ngực Tiết Hải Vinh, một đá đó sức lực mạnh mẽ đá vào ngực giống như nện một cái búa lớn, vừa nặng lại vừa mạnh.

Rầm.

Tiết Hải Vinh ngã cái rầm xuống đất, gần như bất tỉnh nhân sự.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1199


CHƯƠNG 1199

“Đây chính là thứ mà anh nói là chó cùng rứt giậu đó à?”

“Là chó, có tức đến đâu thì vẫn là chó thôi.”

“Vĩnh viễn không có sức chống đối với sư tử.”

Sau khi nói xong lời này, Giang Nghĩa xoay người dẫn Tô Nhàn rời khỏi quán cà phê, không muốn để ý tới Tiết Hải Vinh nữa.

Cũng không cần phải quan tâm tới anh ta.

Tiết Hải Vinh đã moi nhiều tiền của Star Jewelry như thế, đương nhiên luật sư và cảnh sát sẽ đến tìm anh ta, e là người đàn ông này phải ngồi trong tù mười mấy hai mươi năm.

Rời khỏi quán cà phê, leo lên xe.

Tô Nhàn vỗ vỗ ngực, cô ta nói: “Những chuyện diễn ra vào ngày hôm nay thật sự có chút thăng trầm và bất ngờ, Tiết Hải Vinh lại là người của Star Jewelry, càng không ngờ là anh rể lại là lãnh đạo của Star Jewelry.”

Nói xong, cô ta nhìn Giang Nghĩa: “Anh rể, anh hay quá nha, anh lợi hại như thế, chị em có biết không?”

Giang Nghĩa nhẹ gật đầu.

“Wow, anh đã nói với chị rồi hả, vậy sau này anh có bao nhiêu tiền coi như là chị biết hết rồi.”

Giang Nghĩa không nói gì.

Trên thực tế, giám đốc thu mua Star Jewelry bao gồm cả gần đây ký hợp đồng vào vị trí giám đốc Vĩnh dự, chẳng qua nó chỉ là một danh hiệu không đáng chú ý của Giang Nghĩa.

Chiến thần Tu La, tổng phụ trách khu Giang Nam, Giang Nghĩa vẫn luôn suy nghĩ xem lúc nào thì nói cho Đinh Thu Huyền biết.

Không phải là anh không muốn nói, là bởi vì thân phận quá cao sang, nói ra sợ sẽ hù dọa Đinh Thu Huyền.

Thậm chí nếu như Đinh Thu Huyền biết thân phận thật sự của Giang Nghĩa, có khả năng cao là sẽ mang đến phiền phức không cần thiết cho cô, thậm chí là còn nguy hiểm.

Nói, hay là không nói.

Cần phải suy nghĩ thêm.

Khởi động xe, Giang Nghĩa đạp chân ga, xe lăn bánh trên đường.

Hướng về nhà.

Xe đang phóng trên con đường nhựa rộng rãi, thỉnh thoảng Tô Nhàn lén lút nhìn Giang Nghĩa, nhịp tim đập nhanh như có con nai con đang chạy loạn.

Có một người đàn ông như Giang Nghĩa ở bên cạnh, cô ta cảm thấy vô cùng có cảm giác an toàn.

Con gái giống như cô ta, đàn ông căn bản không lọt vào trong mắt.

Chỉ có người đàn ông ưu tú như Giang Nghĩa thì mới có thể khiến cô ta hứng thú, nhưng mà Giang Nghĩa lại là người đàn ông mà cô ta không thể có được.

Trong lòng giãy giụa lại xoắn xuýt.

“Anh rể.”

“Chuyện gì?”

“Nếu như… anh là bạn trai thật của em thì tốt biết mấy.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1200


CHƯƠNG 1200

Không biết tại sao, Tô Nhàn lại không khống chế nổi mình mà nói suy nghĩ trong lòng mình ra.

Lời vừa mới nói ra khỏi miệng, cô ta liền hối hận.

Nhưng lời nói giống như ly nước bị đổ đi, không hốt lại kịp.

Cô ta cũng thật sự không kiềm chế nổi.

Cảm giác thích, cảm giác yêu ấy đã hành hạ cô ta rất lâu rất lâu rồi, đêm nào cô ta cũng nằm mơ thấy Giang Nghĩa.

Trong mơ vui vẻ, hiện thực lại đau lòng.

Ngày nào cũng lặp đi lặp lại.

Cho nên không cần quan tâm nữa, muốn nói cái gì thì cứ nói cái đó. Tô Nhàn mặc kệ mọi thứ, cô ta chỉ muốn lúc này để Giang Nghĩa biết suy nghĩ thật sự trong lòng cô ta.

Cô ta chỉ muốn nói với Giang Nghĩa là em yêu anh.

Trong căn phòng cô đơn, người cô đơn, một mình nhàm chán xem phim truyền hình.

Đinh Thu Huyền ngồi trên giường, hai mắt xem tivi, nhưng mà trong đầu toàn nghĩ đến chuyện liên quan đến Giang Nghĩa.

Không biết tại sao trong lòng cô vô cùng sốt ruột và bất an.

Trong khoảng thời gian này ở bên cạnh Giang Nghĩa, cô cảm thấy vô cùng vui vẻ, mỗi lần nhớ đến những ký ức vui vẻ ấy liền nhịn không được mà lộ ra nụ cười tươi tắn.

Thẳng cho đến khi…

Hình bóng Tô Nhàn xuất hiện trong đầu Đinh Thu Huyền.

Một cô gái với dung mạo xinh đẹp, sức sống trẻ trung, có được thứ mà Đinh Thu Huyền không có, mà lại là em gái của cô.

Nếu như trên đời này có ai có thể cướp Giang Nghĩa đi, ngoại trừ Tô Nhàn thì không còn ai khác.

Đinh Thu Huyền vẫn nhớ rõ lúc Tô Nhàn rời khỏi cùng Giang Nghĩa, trên mặt treo đầy nụ cười.

Đó là nụ cười hạnh phúc của con gái.

Chỉ có khi một cô gái cảm thấy thật sự vui vẻ thì mới có thể lộ ra nụ cười đó.

Nụ cười này thường xuyên sẽ xuất hiện trên mặt Đinh Thu Huyền, đều là những lúc ở bên cạnh Giang Nghĩa, bây giờ nụ cười giống như thế lại xuất hiện trên người bên cạnh Giang Nghĩa, chẳng qua đó là Tô Nhàn, em gái của cô.

“Nghĩa.”

Đinh Thu Huyền nhỏ giọng gọi tên anh, lần đầu tiên cô sợ hãi mất đi người đàn ông này.

Nghĩ tới thì thật sự buồn cười.

Cô còn nhớ rõ lúc Giang Nghĩa mới trở về, Đinh Thu Huyền đã luôn miệng lặp đi lặp lại là mình ghét Giang Nghĩa, xem thường Giang Nghĩa, còn muốn ly hôn với Giang Nghĩa.

Bây giờ thì sao đây?

Cô hận không thể một ngày hai mươi bốn tiếng đồng hồ ở cùng một chỗ với Giang Nghĩa, trong lúc bất tri bất giác cô đã yêu Giang Nghĩa sâu đậm.
 
Back
Top Dưới