Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1201


CHƯƠNG 1201

Cô cực kỳ sợ hãi mất đi Giang Nghĩa.

Cả đời Đinh Thu Huyền chưa từng cảm nhận tình yêu, cô liền không hề kiêng dè mà trao phần tình cảm đầu tiên của mình cho Giang Nghĩa, bây giờ cô sợ đánh mất phần tình cảm khó mà có được này.

Rốt cuộc là Giang Nghĩa có thể yêu Tô Nhàn không, cô không biết.

Thậm chí cô còn suy nghĩ đàn ông mà, ăn vụng cũng là chuyện bình thường, chỉ cần anh vẫn yêu mình, vậy thì mình có thể nhịn.

Nghĩ là nghĩ như thế, thật sự nhịn được à?

Nền giáo dục mà Đinh Thu Huyền đã tiếp nhận từ nhỏ không cho phép cô chịu đựng chuyện như thế.

Nghĩ đi nghĩ lại, Đinh Thu Huyền liền bật khóc, là sợ hãi khóc thút thít, khóc đau lòng hơn so với bất kỳ lần nào trong quá khứ, cô cảm thấy trái tim rất đau, không thể chịu đựng nổi.

Ở một bên khác.

Trên con đường nhựa rộng lớn, chiếc xe hơi đột nhiên dừng lại đậu trên làn đường đất.

Hai tay Giang Nghĩa vịn tay lái, biểu cảm nghiêm túc.

Tô Nhàn ngồi trên vị trí kế bên ghế lái, trái tim đập rộn ràng, lúc nãy cô ta liều lĩnh bày tỏ tình cảm với Giang Nghĩa, cô ta biết mình không thể nói những lời này, nhưng cô ta thật sự không thể khống chế nổi.

Thích, yêu.

Tình yêu của Tô Nhàn đối với Giang Nghĩa đã không còn cách nào khống chế, không thể kiểm soát được.

Sự trầm mặc kéo dài.

Tô Nhàn quay đầu nhìn Giang Nghĩa, khẽ cắn môi: “Em biết anh rất yêu chị, cho dù là từ phương diện đạo đức hay phương diện pháp luật, anh cũng không thể chấp nhận tình yêu này của em.”

“Nhưng mà anh rể à, em không quan tâm anh suy nghĩ như thế nào, nhưng em không có cách lừa gạt chính mình, bản thân em thích anh, chính là thích.”

“Em rất muốn ở bên cạnh anh.”

“Chỉ cần anh gật đầu, cho dù em có làm bé thì em cũng cam tâm tình nguyện.”

Một người phụ nữ có thể nói ra những lời nói hèn mọn như thế, đủ để thấy tình yêu của cô ta đối với Giang Nghĩa đậm sâu cỡ nào.

Thật ra thì Giang Nghĩa đã cảm nhận được từ lâu.

Anh không phải là đầu gỗ, những cử chỉ thân mật của Tô Nhàn, làm sao anh có thể không cảm giác được chứ?

Chỉ là giống như Tô Nhàn đã nói, cho dù là về đạo đức hay pháp luật, anh cũng không thể chấp nhận, huống hồ gì trong lòng Giang Nghĩa đã có một người phụ nữ khác, mãi mãi không có khả năng thay đổi.

“Nhàn.”

“Vâng.”

Giang Nghĩa quay đầu nhìn Tô Nhàn, cũng không trách móc, càng không lớn tiếng quát mắng, mà là lộ ra nụ cười ấm áp như ánh nắng.

“Yêu một người là không có lý do, cũng chưa từng sai trái.”

“Nhưng mà có một thứ được gọi là duyên phận.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1202


CHƯƠNG 1202

“Không phải lúc nào em cũng có thể có được thứ mà mình thích, lúc em và người nào đó có duyên nhưng vô phận, cho dù em có yêu sâu sắc đến cỡ nào thì số phận đã xác định hai người chỉ thoáng qua nhau.”

“Tình yêu chắc chắn không có lỗi, nhưng mà yêu có lẽ có tiếc nuối.”

Cơn gió lạnh thổi vào từ cửa sổ.

Thổi vào mặt Tô Nhàn.

Lúc này, rốt cuộc cô ta cũng không thể kiềm chế cảm xúc mà oa một tiếng khóc lớn, nước mắt rơi như mưa, làm ướt cả gương mặt tinh xảo ấy.

Tô Nhàn khóc giống như là một đứa bé.

Thật ra thì cô ta vốn dĩ là đứa bé mà.

Giang Nghĩa không nói lời nào, anh ngồi yên tại chỗ nhìn cảnh sắc bên ngoài cửa sổ, không an ủi cũng không nói chuyện, để tùy ý Tô Nhàn khóc thút thít bên cạnh ghế lái.

Tình cảm đã kiềm chế lâu dài cần được bộc phát, cần được ph.át tiết.

Khóc đi, khóc rồi thì sẽ tốt thôi.

Tô Nhàn khóc rất đáng thương.

Bởi vì cô ta hiểu những câu nói lúc nãy Giang Nghĩa là đã thẳng thắn từ chối cô ta.

Cô ta có thể yêu Giang Nghĩa, điều này không sai, nhưng mà Giang Nghĩa tuyệt đối sẽ không chấp nhận phần tình cảm này, tình yêu này đã được định sẽ trở thành tiếc nuối.

Gặp Dương Quá một lần, lầm lỡ cả đời.

Quách Tương yêu Dương Quá tha thiết, nhưng trong lòng Dương Quá vĩnh viễn chỉ có cô cô.

Có thứ tình yêu nào đó ngay từ khi nó được sinh ra thì đã chú định sẽ trở thành bi kịch, sẽ trở thành tiếc nuối, sẽ trở thành kỷ niệm vĩnh viễn trong lòng.

Lần này, Tô Nhàn khóc thật lâu.

Khóc đến mức không còn sức lực.

Giang Nghĩa đưa Tô Nhàn về nhà, sau đó mới lái xe về nhà họ Đinh.

Dừng xe lại.

Anh đi đến cửa nhà, đẩy cửa ra, trong phòng trống không, một chút âm thanh cũng không có.

Đinh Nhị Tiến đã đi làm, có lẽ là Tô Cầm đã đi chợ mua thức ăn tối, vậy còn… Thu Huyền?

Giang Nghĩa hít một hơi thật sâu, anh ném hết tất cả mọi chuyện của Tô Nhàn ra sau đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười rồi gọi: “Bà xã ơi, anh về rồi.”

Không có tiếng trả lời.

Giang Nghĩa có chút nghi hoặc.

Những lúc như thế này Đinh Thu Huyền sẽ vô cùng chủ động nhiệt tình chào đón anh về nhà, cho dù có chuyện gì thì cũng sẽ vui vẻ gọi lại một tiếng ông xã.

Nhưng mà ngày hôm nay, trong căn phòng im lặng đến đáng sợ.

Thu Huyền cũng ra ngoài rồi?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1203


CHƯƠNG 1203

Giang Nghĩa thay dép, đặt điện thoại di động lên trên bàn trà, vừa cởi áo khoác vừa đi vào trong phòng ngủ, kết quả vừa liếc mắt là nhìn thấy Đinh Thu Huyền đang nằm nghiêng ở trên giường khóc không thành tiếng.

“Bà xã?”

Xuất phát từ bản năng của đàn ông, Giang Nghĩa cho rằng Đinh Thu Huyền xảy ra chuyện, anh cuống cuồng chạy đến ngồi xổm xuống, sốt ruột hỏi: “Bà xã, em sao vậy, sao lại khóc, ai bắt nạt em?”

Lúc đầu Đinh Thu Huyền còn rất im lặng, vừa mới nhìn thấy Giang Nghĩa, không biết tại sao giống như là cô chịu phải ấm ức to lớn, trong lòng chua xót như cơn hồng thủy lập tức dâng trào, cô khóc không ngừng.

“Anh đi ra đi!”

Đinh Thu Huyền đẩy Giang Nghĩa ra, xoay người nằm nghiêng qua bên khác.

Thấy cô như vậy, Giang Nghĩa lại càng lo lắng hơn: “Bà xã, rốt cục là đã xảy ra chuyện gì vậy, em nói cho anh biết đi, anh nhất định sẽ làm chủ cho em.”

Nhưng mà càng nói lại càng hỗn loạn.

“Anh đi ra đi.”

“Em không muốn nhìn thấy anh, cũng không muốn nghe anh nói.”

Đinh Thu Huyền lấy chăn che kín mình lại, khóc càng đau lòng hơn, càng khóc âm thanh càng lớn.

Giang Nghĩa hoàn toàn bó tay.

Thân là chiến thần Tu La, trên chiến trường anh có thể g.ết chế.t kẻ thù, lấy một địch trăm, cảnh tượng kinh khủng gì anh cũng có thể thản nhiên đối phó, nhưng mà khi gặp phải chuyện của phụ nữ thì anh không có cách giải quyết.

Đối mặt với phụ nữ, cho dù sắt đá đến đâu thì cũng sẽ trở nên mềm lòng.

Đầu tiên là Tô Nhàn khóc, bây giờ lại là Đinh Thu Huyền khóc, trong vòng một ngày có thể khiến hai cô gái xinh đẹp tuyệt trần phải khóc dữ dội, bản lĩnh này ngoại trừ Giang Nghĩa ra thì cũng không thể tìm thấy người thứ hai.

Anh thở dài, cố gắng kiên nhẫn hỏi: “Bà xã, em đừng đau lòng mà, nói cho anh biết rốt cuộc là có chuyện gì có được không?”

Anh cho là có thể an ủi Đinh Thu Huyền.

Ai biết phụ nữ đã nổi giận thì căn bản không nói đạo lý, cho dù là một người phụ nữ có lý trí và hiểu tri thức lễ nghĩa, một khi nổi giận thì chắc chắn không thể nói chuyện đàng hoàng.

Đây chính là chỗ phiền phức của phụ nữ.

Nhưng cũng là điểm đáng yêu của phụ nữ.

Đinh Thu Huyền vén chăn ngồi dậy, cô hét lớn với Giang Nghĩa: “Anh quan tâm em như thế làm cái gì, sự sống chết của em có liên quan gì tới anh? Anh đi đi, anh đi tìm người phụ nữ khác đi.”

Giang Nghĩa dở khóc dở cười: “Anh làm gì có người phụ nữ nào khác ở bên ngoài?”

“Haha, ở bên ngoài anh không có người phụ nữ nào khác, anh đều dẫn phụ nữ về nhà, còn thể hiện tình cảm trước mặt em. Anh, anh chính là đồ khốn nạn.”

Lúc này, cho dù có ngốc đến đâu thì cũng hiểu có chuyện gì xảy ra.

Như vậy là ghen rồi.

Giang Nghĩa thăm dò thử hỏi: “Em nói là… Tô Nhàn?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1204


CHƯƠNG 1204

“Ồ, xưng hô ngọt ngào như thế?” Đinh Thu Huyền chỉ vào mặt Giang Nghĩa rồi quát lớn: “Được đó, chơi chị rồi thì lại đến chơi em, có phải là chơi cả chị em rất là thoải mái không hả? Tình cảm của chúng ta đều do anh khống chế, anh muốn thân thiết với ai thì thân thiết với người đó, nói cho anh biết, em không chấp nhận được.”

Giang Nghĩa vội vàng nắm chặt tay Đinh Thu Huyền: “Bà xã à, em hiểu lầm rồi, anh thật sự không có quan hệ gì với Tô Nhàn hết, chuyện ngày hôm nay cũng là do con bé đột nhiên đến tìm anh, anh căn bản không hề biết trước.”

“Anh không biết trước hả, nhưng mà anh rất vui vẻ, làm bạn trai cho một cô gái trẻ trung năng động, chắc là anh thích lắm nhỉ? Đi uống cà phê xong rồi đi xem phim, rồi sao nữa, bước tiếp theo có phải là đi mướn phòng không hả?”

“Bà xã à…”

Lúc này, Giang Nghĩa mới cảm nhận được cái gì gọi là hết đường chối cãi.

Bình thường Đinh Thu Huyền hiểu chuyện vô cùng, sao lúc này lại trở nên hung hăng càn quấy, căn bản không chịu nói lý vậy chứ?

Thật ra không chỉ có Đinh Thu Huyền, lúc tất cả những người phụ nữ đối mặt với vấn đề tình cảm, bạn có nói đạo lý với cô ấy thì cũng nói mãi không được, mãi mãi đừng có dự định nói chuyện đạo lý với phụ nữ lúc người ta tức giận, sẽ chỉ càng nói càng hỏng mà thôi.

Giang Nghĩa bình thường thông minh lanh trí, lúc này lại không có cách nào hết.

Anh đau khổ nói: “Bà xã à, em tin tưởng anh đi, ngày hôm nay anh thật sự chỉ giúp Tô Nhàn một chuyện thôi, sau đó anh liền đưa cô ấy về nhà rồi anh lập tức về nhà ngay.”

“Ha, anh cho rằng em là con nít hả, dễ lừa gạt như thế?”

Nói cái gì Đinh Thu Huyền cũng không chịu nghe, cô rút tay, đẩy Giang Nghĩa xuống từ trên giường.

Đúng lúc cô dùng lực quá mạnh, lại trùng hợp đẩy vào vết thương trên ngực Giang Nghĩa, cộng thêm việc bị ngã xuống từ trên giường, Giang Nghĩa đau đớn rên lên một tiếng, dùng tay che kín ngực, toàn thân run rẩy, đầu toàn là mồ hôi.

“A!”

“Haha, giả y như là thật.” Lúc đầu, Đinh Thu Huyền còn không thèm tin, kết quả nhìn lại thì thấy sắc mặt của Giang Nghĩa trắng bệch giống như là sắp chết đến nơi, lúc này cô mới bị dọa hốt hoảng bước xuống từ trên giường.

“Ông xã, ông xã, anh sao vậy? Ông xã, anh đừng có làm em sợ.”

Sắc mặt Giang Nghĩa trắng bệch, hô hấp yếu ớt, ánh mắt mông lung, nhìn giống như là người sắp chết.

Lần này, Đinh Thu Huyền thật sự sợ hãi. Tải ápp Һσlа để đọc full và miễn phí nhé.

Cô chỉ hờn dỗi với Giang Nghĩa, nhưng mà tuyệt đối không muốn làm tổn thương Giang Nghĩa, sao cô biết được mình chỉ nhẹ nhàng đẩy một cái liền đẩy Giang Nghĩa từng chinh chiến sa trường biến thành cái dạng này?

“Ông xã à, anh đừng có hù dọa em mà, cầu xin anh đó.”

Giang Nghĩa cố gắng mở to mắt: “Có có lẽ là anh không chịu nổi rồi, ba nhát dao vẫn còn chưa khôi phục, bây giờ lại tiếp tục tổn thương.”

“Vậy, vậy để em gọi 115.”

“Không còn kịp nữa rồi.” Giang Nghĩa nắm lấy tay Đinh Thu Huyền: “Bà xã, trước khi chết, anh chỉ muốn nói với em đời này của anh, người mà anh yêu nhất chỉ có một mình em, sẽ không bao giờ thay đổi, trong lòng anh cũng chỉ có một mình em, không tồn tại người phụ nữ thứ hai.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1205


CHƯƠNG 1205

Đinh Thu Huyền khóc không thành tiếng: “Đừng có nói những chuyện này nữa, bây giờ em đưa anh đến bệnh viện.”

“Không, em không chịu tin lời anh, anh chết không nhắm mắt.”

Đinh Thu Huyền vừa lau nước mắt vừa gật đầu lia lịa: “Em tin tưởng anh mà, chỉ cần anh sống thì anh có nói cái gì em cũng tin anh, nói cái gì em cũng đồng ý.”

“Thật không?”

“Thật.”

“Vậy em đưa mặt lại gần anh một chút, anh muốn nhìn em một lần cuối cùng.”

Đinh Thu Huyền cúi thấp đầu, đúng lúc này Giang Nghĩa đột nhiên duỗi tay ra ôm chặt lấy Đinh Thu Huyền, sau đó giống như con hổ đói vồ mồi, ngay lập tức hôn lên môi Đinh Thu Huyền.

Lúc này, tình yêu ngập tràn.

Đinh Thu Huyền không hề giãy giụa, cô hưởng thụ niềm vui của tình yêu.

Hai người thắm thiết hôn nhau thật lâu, cũng không chịu tách ra.

Một lúc lâu sau.

Lúc hai người tách nhau ra, Đinh Thu Huyền mới kịp phát hiện mình bị lừa rồi.

“Anh, anh gạt em, anh căn bản không có bị gì hết.”

Đinh Thu Huyền xấu hổ vô cùng, cô lại đấm đá Giang Nghĩa.

“Được rồi được rồi, em cứ tiếp tục đánh như thế, anh thật sự có chuyện mất.”

Giang Nghĩa ngăn cản Đinh Thu Huyền, lại đưa tay kéo cô đến gần mình: “Bây giờ em đã tin tưởng tình yêu anh dành cho em là duy nhất và chân thành nhất rồi chứ?”

“Hừ.” Đinh Thu Huyền hờn dỗi nói: “Ai biết có phải là anh đang lừa gạt em không, ngày hôm nay anh ra ngoài với Tô Nhàn, em thấy rất rõ ràng Tô Nhàn vô cùng vui vẻ, là phụ nữ, em biết rõ suy nghĩ trong lòng con bé.”

Đúng vậy, quả thật Tô Nhàn có tình cảm với Giang Nghĩa.

Có đôi khi không cần phải che giấu, nói rõ ràng ngược lại sẽ ít phiền phức hơn nhiều.

Giang Nghĩa nói thẳng: “Anh cũng không nói dối em, ngày hôm nay trên đường trở về, Tô Nhàn đã thổ lộ với anh.”

Đầu Đinh Thu Huyền liền oành một tiếng, muốn nổ tung.

Cô trừng mắt nhìn Giang Nghĩa.

Cô còn chưa kịp nổi giận thì Giang Nghĩa đã nhanh chóng nói tiếp: “Nhưng mà anh lập tức từ chối con bé, làm con bé khóc thật lâu, sau khi bình tĩnh lại thì anh trực tiếp đưa con bé về nhà nghỉ ngơi. Trong lòng anh vĩnh viễn không có người phụ nữ thứ hai, huống hồ gì con bé còn là em gái của em.”

“Thật không?”

“Thật.”

Đinh Thu Huyền dùng ánh mắt hoài nghi nhìn Giang Nghĩa: “Cô em họ này của em là hoa khôi của trường, dáng dấp mỏng manh như thế, đã trẻ tuổi lại xinh đẹp, trên người lúc nào cũng tản ra khí tức thiếu nữ trẻ trung, có rất nhiều người theo đuổi em ấy. Em ấy chủ động bày tỏ tình cảm, anh có thể ngồi yên mà trong lòng không loạn à, sao em nghe cứ hơi khó tin?”

Giang Nghĩa khẽ cười, anh nói: “Ừm, quan trọng là anh không có hứng thú với mấy cô gái trẻ trung.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1206


CHƯƠNG 1206

“Ồ, vậy mạn phép hỏi anh đây cảm thấy hứng thú với kiểu người nào?”

Giang Nghĩa nhìn Đinh Thu Huyền từ trên xuống dưới, cười xấu xa nói: “Anh ấy à, tương đối thích thiếu phụ.”

Thiếu… phụ?

Lúc đầu, Đinh Thu Huyền còn chưa kịp phản ứng, dần dần cô mới ý thức được Giang Nghĩa đang nói mình.

“Ai là thiếu phụ hả?”

“Đồ đáng ghét.”

Đinh Thu Huyền lại muốn đánh Giang Nghĩa, lần này Giang Nghĩa lại nhanh hơn một bước, anh cầm lấy tay cô.

Giang Nghĩa nói: “Lúc nãy em đã nói rồi, chỉ cần anh còn sống thì anh nói cái gì em cũng sẽ đồng ý với anh, bây giờ anh muốn em sinh cho anh một bé con.”

Đinh Thu Huyền xấu hổ đỏ bừng mặt: “Câu nói này không tính, lúc nãy anh lừa em, cái đồ lưu manh.”

Giang Nghĩa còn nói thêm: “Nếu như câu nói này không được tính, thế thì vụ cược vào ngày hôm qua thì sao đây, đã nói là thua xong thì em sẽ sinh bé con cho anh, em chống chế không được đâu, bây giờ nợ mới và nợ cũ tính cùng luôn đi, em đó, có muốn chạy cũng chạy không thoát.”

Anh ôm chầm lấy Đinh Thu Huyền rồi ném cô lên trên giường.

Lần này, không có bất cứ ai hay là bất cứ chuyện gì ngăn cản bọn họ.

Trái tim Đinh Thu Huyền đập cuồng loạn.

Cuối cùng, cuối cùng đã đến rồi à?

Cô chờ đợi lâu như thế, mong đợi lâu như thế, trải qua buồn vui, trải qua thăng trầm, rốt cuộc cũng đã chờ đến thời khắc này.

Bây giờ chính là thời khắc quan trọng nhất trong cuộc đời của một người phụ nữ.

Đinh Thu Huyền vừa ngại ngùng vừa kích động, còn mang theo chút hưng phấn.

Cô nhẹ nhàng nhắm hai mắt, tùy ý để Giang Nghĩa muốn làm gì cô thì làm.

Ngày hôm nay, cô có hơi đau.

“A!”



Trời chạng vạng tối, mẹ vợ Tô Cầm mang thức ăn trở về, vừa mới mở cửa liền nghe thấy trong phòng truyền đến âm thanh khiến người khác phải xấu hổ.

Bà giật mình, nhẹ nhàng để giỏ thức ăn xuống, rón rén đi đến trước cửa phòng nghiêng tai lắng nghe.

Không sai, giống như suy nghĩ trong lòng bà.

Tô Cầm vui vẻ chạy ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Còn chưa đi được bao xa thì đã gặp ba vợ Đinh Nhị Tiến tan làm trở về.

“Này, bà không về nhà nấu cơm, chạy đi đâu vậy?” Đinh Nhị Tiến thắc mắc hỏi.

“Đi đi đi, đi nhanh lên.” Tô Cầm kéo Đinh Nhị Tiến đi ra bên ngoài.

Đinh Nhị Tiến chẳng hiểu ra làm sao: “Rốt cuộc là bà làm sao vậy, không phải là trong nhà có giấu ai đó chứ?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1207


CHƯƠNG 1207

“Này, cái ông già này nói cái gì đó?”

“Nếu như không phải giấu người thì cần gì phải lén lén lút lút như thế?”

Tô Cầm nở một nụ cười quỷ dị: “Nói cho ông một tin tức tốt, có lẽ là chúng ta sẽ được ẵm cháu rất nhanh thôi.”

Đinh Nhị Tiến hừ lạnh một tiếng: “Ôm cháu cái quái gì, bụng Thu Huyền vẫn còn chưa lớn, ôm cái gì mà ôm?”

Lời vừa mới nói ra khỏi miệng, Đinh Nhị Tiến liền kịp phản ứng lại.

Ông mở to mắt nhìn Tô Cầm: “Này, bà kéo tôi ra ngoài, không phải là muốn nói lúc này Thu Huyền với Nghĩa đang ở trong nhà thực hiện kế hoạch vĩ đại tạo ra con người đó chứ?”

Tô Cầm vui vẻ nói: “Còn không phải à?”

Đinh Nhị Tiến bán tính bán nghi: “Mấy chuyện hiểu lầm như thế này chúng ta đã trải qua nhiều lắm rồi, lúc này bà không đoán sai đó chứ?”

“Yên tâm đi, không sai được đâu, lần này tôi nghe thấy thật mà.”

Đinh Nhị Tiến hớn hở: “Tốt, tốt quá, rốt cuộc cũng đã đợi đến ngày hôm nay, rốt cuộc ông già này cũng có thể ôm cháu rồi.”

Tô Cầm hắng giọng: “Đây là lần đầu tiên đúng không, có lẽ là tương đối mệt mỏi, chắc là sẽ làm rất nhiều lần, cho nên thể lực sẽ tiêu hao nhiều. Chúng ta đừng có đứng đây nhàn rỗi nữa, nhanh đi mua thịt mua cá, tối nay làm đồ ăn phong phú một chút.”

“Đúng đúng, phải làm nhiều đồ ăn lên, năm đó lần đầu tiên của tôi và ba mệt chết đi được, thiếu chút nữa là làm gãy eo tôi rồi.”

“Này, không biết xấu hổ hả, nhắc đến chuyện năm đó làm cái gì chứ, từ lúc bắt đầu đến kết thúc chỉ có năm phút, mệt mỏi cái gì mà mệt mỏi?”

“Haha, mặc dù không tới năm phút, nhưng mà số lần nhiều.”

Hai người vừa nói mấy câu xấu hổ vừa đi đến chợ.

Ngày hôm nay là một ngày vui vẻ của hai người.

Cũng là ngày mà Giang Nghĩa và Đinh Thu Huyền trở thành một cặp vợ chồng chân chính.

Bữa ăn tối rất phong phú.

Đinh Thu Huyền rúc vào lồng ng.ực Giang Nghĩa, ngày hôm nay cô đã bỏ đi sự rụt rè, cho dù là trước mặt ba mẹ, cô cũng không nỡ rời khỏi lồng ng.ực Giang Nghĩa.

Hai vợ chồng Đinh Nhị Tiến và Tô Cầm nhìn thấy mà trong lòng vui như nở hoa.

Tô Cầm múc cho Đinh Thu Huyền một chén canh gà đặt trước mặt cô: “Thu Huyền, con uống canh gà bồi bổ đi, lần đầu tiên con làm chuyện này, sức khỏe sẽ không chịu đựng nổi, cần phải bồi bổ nhiều.”

Đến lúc này, Đinh Thu Huyền mới nhớ tới hai chữ “thẹn thùng” viết như thế nào.

“Mẹ, mẹ nói cái gì đó, lúc ăn cơm đừng có nói tới chuyện này.”

Tô Cầm chớp chớp mắt: “Ôi dào, cũng không phải là chuyện gì xấu xa phạm pháp luật, bọn con kết hôn với nhau sắp sáu năm rồi, đã nên động phòng từ lâu.”

Nói xong, bà lại nhìn Giang Nghĩa: “Nghĩa, ngày hôm nay con phát huy mấy phần công lực vậy, có đảm bảo sẽ cho mẹ một đứa cháu trai không?”

Giang Nghĩa xấu hổ muốn đào một cái lỗ chui vào.

Hai vợ chồng già này thật là, không biết dè dặt chút nào hết, cái gì cũng dám nói ra.

“Mẹ ơi, chuyện này không thể nói chắc được.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1208


CHƯƠNG 1208

Tô Cầm gật đầu: “Cũng đúng, xác suất làm một lần mà thành công không phải là lớn, thử thêm vài lần nữa đi.”

Đinh Thu Huyền đặt đũa xuống, mím môi nói: “Mẹ, mẹ đừng có nói nữa.”

“Rồi rồi rồi, mẹ không nói nữa.”

Tô Cầm nhìn Đinh Nhị Tiến, đồng thời còn dùng tay đẩy đẩy ông ta.

Đinh Nhị Tiến ngầm hiểu: “Đúng là lúc nãy mẹ con nói chuyện có hơi trực tiếp quá, nhưng mà nói cũng đúng mà. Nghĩa, Thu Huyền, mấy ngày nay bọn con đừng làm chuyện gì khác, cứ yên tâm ở nhà bồi bổ thân thể, mỗi ngày đều có thể làm một hai lần, ba và mẹ sẽ phụ trách chăm sóc cho hai đứa, cái gì cũng không cần phải quan tâm, ba tin tưởng là chưa đến một tháng chắc chắn sẽ có tin vui.”

Đinh Thu Huyền thật sự nghe không nổi nữa.

Hay quá, mẹ vừa mới lải nhải xong thì lại đến ba lải nhải, có chịu thôi đi không?

Với lại chuyện này không phải cứ gấp là được.

Hơn nữa chuyện ngày hôm nay làm hai chân Đinh Thu Huyền đau dữ dội, mới có một lần mà đã như thế rồi, nếu như ngày nào cũng làm, vậy thì sau này cô có bước đi nổi không? Nghĩ lại là đã thấy sợ hãi.

Lúc hai vợ chồng trẻ Đinh Thu Huyền và Giang Nghĩa không chịu nổi hai vợ chồng già nói dông nói dài, cứu tinh đã xuất hiện.

Đinh Phong Thành vội vội vàng vàng bước vào nhà: “Chào chú, chào thím, Giang Nghĩa, em họ, anh tới rồi.”

Đinh Thu Huyền mừng rỡ, rốt cuộc cũng đã có thể thay đổi chủ đề, chưa có khi nào mà cô cảm thấy Đinh Phong Thành đáng yêu giống như bây giờ.

“Anh hai, anh vào nhanh đi, ngồi xuống dùng cơm này.”

Đinh Phong Thành cũng không khách khí, tự mình chuyển ghế đến ngồi xuống, bát đũa có sẵn.

Anh ta trực tiếp gấp một miếng thịt kho tàu bỏ trong miệng nhai nhai: “Wow, thật là ngon, tay nghề của thím vẫn luôn tuyệt vời như thế.”

Đinh Thu Huyền hắng giọng: “Anh hai, anh đột nhiên đến nhà bọn em là có chuyện quan trọng gì hả?”

“Cũng không có chuyện gì quan trọng, chỉ là muốn báo cáo với Giang Nghĩa về tiến độ công việc gần đây.” Đinh Phong Thành vừa ăn vừa nói.

Giang Nghĩa mỉm cười lắc đầu: “Bây giờ anh đã là tổng giám đốc chế tạo Đinh Hạch, tôi chỉ là người ngoài, anh báo cáo tiến độ công việc làm gì chứ? Hơn nữa, sau này anh sẽ kế thừa vị trí gia chủ, anh phải học được cách độc lập.”

Đinh Phong Thành lau miệng: “Những gì cậu nói tôi đều hiểu, nhưng không có ai chỉ cần ăn một miếng là đã mập mạp. Mặc dù tôi rất muốn độc lập, muốn làm gia chủ, nhưng cũng không thể vừa học một chút liền độc lập, gánh vác trách nhiệm, đúng không? Chuyện quan trọng nhất hiện tại đó chính là không thể để dự án xuất hiện sai lầm, trước tiên phải để chuyện cá nhân của tôi qua một bên.”

Giang Nghĩa gật đầu, cảm thấy anh ta nói rất có lý: “Vậy thì anh nói một chút đi.”

Đinh Phong Thành nói: “Đầu tiên, kế hoạch triển khai đã được thảo luận xong trong cuộc họp, ngoài ra khoản vay ngân hàng cũng đã được chốt thành công, hiện tại đang bước vào giai đoạn thu mua vật liệu, chỉ cần vật liệu được chuẩn bị sẵn sàng thì có thể lập tức khởi công, tôi đoán là trong vòng ba tháng có thể hoàn thành.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1209


CHƯƠNG 1209

Giang Nghĩa cười nói: “Được đó, động tác rất nhanh gọn, anh đây không phải là đến để báo cáo, mà là đến đây khoe công.”

Đinh Phong Thành cười xấu xa chỉ chỉ vào Giang Nghĩa: “Ôi chao, bị cậu nhìn ra rồi, hahaha.”

Người một nhà vui vẻ hòa thuận.

Ăn được một nửa, Giang Nghĩa nhắc nhở: “Mọi người sẽ dùng khoản tiền vay của ngân hàng để đi mua nguyên liệu, nhưng mà anh phải chú ý, vũng nước này rất sâu, giá cả, chất lượng, hàng tồn kho, mọi thứ đều phải được kiểm tra và xác minh.”

Đinh Phong Thành vỗ vỗ ngực: “Yên tâm đi, tôi đã hiểu.”

Ngày hôm nay Đinh Phong Thành vô cùng hăng hái, rốt cuộc cũng đã có thể quét sạch mọi thứ xui xẻo của khoảng thời gian trước.

Ông cụ Đinh Trung cũng không còn nhúng tay vào công việc của anh ta, bỏ mặc anh ta tự mình gầy dựng thiên hạ.

Ngay cả Đinh Nhị Tiến cũng rất bất ngờ: “Thật sự phải lau mắt mà nhìn nha, Phong Thành à, chú ba nói với cháu một câu thật lòng, trước kia chú xem thường cháu, trong mắt chú, cháu còn không bằng quả rắm nữa kìa, nhưng mà khoảng thời gian này cháu đã thay đổi rõ rệt, đột nhiên tiến bộ rất nhanh, rất có bộ dáng của chú lúc còn trẻ.”

Phụt.

Tất cả mọi người đều cười ồ lên.

Tô Cầm lườm ông: “Cái ông già này nói bậy nói bạ cái gì vậy, còn nói là bộ dạng lúc ông còn trẻ hả? Lúc ông còn trẻ, ông còn không bằng Phong Thành nữa kìa, cả ngày chỉ biết xòe tay xin tiền ông cụ.”

Đinh Nhị Tiến đỏ mặt: “Này, sao lại nói như thế, nếu như lúc trẻ tôi không lợi hại thì sao bà có thể coi trọng tôi?”

“Ha ha, còn không phải là mắt của tôi bị mù à?”

“Này cái bà già xấu xa kia, càng già càng hồ đồ rồi.”

Hai người bắt đầu cãi nhau.

Đinh Phong Thành cười vui vẻ, bây giờ anh ta cũng rất hài lòng với bản thân mình, anh ta thề anh ta phải nhặt lại khoảng thời gian lãng phí trong quá khứ.

Trong màn đêm, nhà máy lộn xộn, những văn phòng cũ kỹ.

Một nhà máy nhỏ không đáng chú ý tới… chế tạo Long Công.

Tổng giám đốc Tôn Khả Thành đi qua đi lại trong phòng làm việc, thở dài hết tiếng này tới tiếng khác. Gần đây công ty nợ nần chồng chất, nguyên liệu sản xuất ra đều là hàng kém chất lượng, không thể bán ra ngoài.

Sắp phá sản đến nơi.

Tôn Khả Thành đã quen với cuộc sống thoải mái, khó có thể chấp nhận sự thật sắp phá sản. Một khi phá sản, sau này anh ta phải làm như thế nào, nhiều công nhân như thế, chẳng lẽ là ngày nào bọn họ cũng sẽ đuổi đánh mình?

“Phiền chết đi được.”

Điều khiến anh ta bực bội nhất đó chính là anh ta còn nợ tiền cờ bạc hàng tỷ đồng, nếu như không trả số tiền đó cho bọn họ, người của công ty đòi nợ sẽ đến đập cửa, không rút gân lột da anh ta mới là lạ đó.

Tôn Khả Thành đi tới đi lui, càng nghĩ càng bực bội.

Lúc này, có một tiếng bước chân truyền tới, có một người đàn ông với vóc người cao gầy đứng ở cổng, dựa vào khung cửa, tiện tay gõ gõ cửa phòng đang mở.

Cốc cốc.

Tôn Khả Thành nghe thấy động liền tĩnh xoay người ngẩng đầu nhìn lên, cả người liền ngây ngẩn.

“Anh là… Đinh Hồng Diệu?”

“Chào bạn học cũ, anh đã ra khỏi tù rồi à?”

“Thật là đáng mừng, thật là đáng mừng.”

Đinh Hồng Diệu trực tiếp đi vào trong phòng ngồi xuống, hai chân bắt chéo: “Đừng có giả vờ với tôi nữa, mấy ngày trước tôi vừa cho người đến thông báo với anh, anh quên rồi hả?”

Mặt Tôn Khả Thành liền đỏ lên.

Mấy ngày trước Đinh Hồng Diệu đã cho người đến đòi nợ, đó còn là món nợ cũ trước khi Đinh Hồng Diệu vào tù.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1210


CHƯƠNG 1210

Vốn dĩ Tôn Khả Thành cho rằng món nợ này sẽ biến mất sau khi Đinh Hồng Diệu vào tù, ai mà biết được Đinh Hồng Diệu lại ra tù, còn có chuyện khiến người khác khó tin hơn đó chính là Đinh Hồng Diệu còn lên làm gia chủ nhà họ Đinh.

Đúng là vật đổi sao dời.

Anh ta xấu hổ hắng giọng: “Bạn học cũ, đúng là tôi có biết chuyện này, nhưng mà gần đây công ty tôi hơi eo hẹp, anh có thể…”

Đinh Hồng Diệu giơ tay lên: “Không có chỗ thương lượng đâu, bây giờ lập tức trả tiền, tổng cộng ba tỷ ba trăm sáu mươi triệu, một đồng cũng không thể thiếu.”

Tôn Khả Thành chua chát không thôi: “Bạn học cũ, bạn học cũ của tôi ơi, anh cũng không thể ép tôi như thế chứ. Tôi thật sự nghèo rớt mồng tơi rồi, tiền lương của công nhân còn không thể trả, một đống nguyên vật liệu kém chất lượng không thể bán ra ngoài, còn nợ bên ngoài một đống nợ, tôi cũng không muốn bị ép chết đâu. Lúc này anh còn đòi tiền tôi, tôi trả không nổi, nếu như anh thật sự không nể tình không muốn thương lượng, vậy thì được thôi, anh lấy mạng của tôi đi.”

Nhìn bộ dạng xả thân lấy nghĩa của Tôn Khả Thành, Đinh Hồng Diệu liền bật cười.

“Thật sự trả không nổi?”

“Thật là trả không nổi.” Tôn Khả Thành đặt mông ngồi xuống đối diện Đinh Hồng Diệu: “Anh không biết đó chứ, bây giờ mỗi ngày tôi đều bị đòi nợ, nếu cứ tiếp tục như thế, chắc chắn tôi phải nhảy lầu thôi.”

“Thôi được, tôi biết rồi.” Ngón tay Đinh Hồng Diệu nhẹ nhàng gõ gõ lên mặt bàn, chậm rãi nói: “Thật ra thì ngày hôm nay tôi đến đây cũng không phải là để đòi nợ.”

“Hả, vậy anh đến đây làm gì?”

Đinh Hồng Diệu cười thần bí: “Tôi đến đây để giúp bạn học cũ một tay, nể tình cả hai từng là bạn học của nhau, sao tôi có thể trơ mắt nhìn anh chết chứ?”

Tôn Khả Thành hớn hở vô cùng: “Tôi biết mà, bạn học cũ không thể nào tuyệt tình như thế. Năm đó lúc còn đi học anh vẫn luôn bảo vệ cho tôi, Hồng Diệu à, anh nói nhanh đi, rốt cuộc phải làm như thế nào để giúp tôi vượt qua cửa ải khó khăn lần này, có phải là anh sẽ trực tiếp cho tôi mượn sáu trăm tỷ? Sản nghiệp nhà họ Đinh lớn như thế, chắc là không thiếu sáu trăm tỷ này đâu ha.”

Đinh Hồng Diệu cười lạnh: “Tiền của nhà họ Đinh chúng tôi cũng không phải là do gió thổi tới, dựa vào cái gì tôi phải lấy ra cho anh lấp vào lỗ thủng?”

“Vậy anh giúp tôi bằng cách nào?”

Đinh Hồng Diệu nói: “Cái lỗ thủng này của anh quá lớn, muốn chặn cũng chặn không được, cho nên anh phải tìm kẻ chết thay, cho người đó gánh giúp anh.”

“Kẻ chết thay hả, là ai?”

“Đinh Phong Thành.”

Sắc mặt Tôn Khả Thành liền thay đổi: “Đinh Phong Thành? Em trai của anh?”

Đinh Hồng Diệu gật đầu: “Đúng vậy, tôi không lừa dối gì anh, bây giờ tôi với cậu ta như nước với lửa. Anh kéo cậu ta làm người chết thay, tôi đã có thể bảo vệ cho anh bình an, lại có thể giúp tôi diệt trừ đại họa, một mình cậu ta chết, hai người chúng ta an toàn, vậy là lời rồi.”

Tôn Khả Thành suy nghĩ một lúc rồi đồng ý.

“Hồng Diệu, anh nói đi, cụ thể phải làm như thế nào?”

Đinh Hồng Diệu nói: “Hiện tại Đinh Phong Thành đã vay sáu trăm tỷ từ ngân hàng để mua nguyên vật liệu, anh ký hợp đồng với cậu ta rồi lừa lọc lấy sáu trăm tỷ này.”

Tôn Khả Thành cười cười: “Đinh Phong Thành không phải là kẻ ngốc mà lừa bằng cách này, nếu như tôi có thể bán nguyên vật liệu cho cậu ta thì đã bán từ lâu rồi, cũng sẽ không đi đến bước đường cùng. Đống nguyên vật liệu đó của tôi đều là hàng thấp kém nên mới bán không được, hơn nữa cho dù có thể bán thì hàng tồn kho cũng không bán đủ sáu trăm tỷ, bán sáu mươi tỷ là đã quá lắm rồi.”

“Quan trọng nhất là bây giờ công nhân trong nhà máy đang đòi nợ cả ngày, bỏ bê công việc, còn công ty ở bên ngoài ngày nào cũng đến đây gây chuyện.”

“Mấy chuyện này đều bị Đinh Phong Thành nhìn thấy hết rồi, chắc chắn là cậu ta không sập bẫy đâu.”

“Không lừa được, không lừa được đâu.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1211


CHƯƠNG 1211

Đinh Hồng Diệu lắc đầu: “Bạn học cũ, bao nhiêu năm rồi mà cậu vẫn không hề thay đổi, vẫn cứ nhát cáy, đầu óc không linh hoạt như vậy.”

Anh ta ngừng một lúc rồi nói tiếp: “Chẳng lẽ cậu không thể nói với công nhân rằng chúng ta sắp ký một đồng lớn rồi, để công nhân trở lại làm việc? Sau đó bàn với mấy công ty vay nợ kia, thống nhất thời gian sẽ trả tiền để bọn họ không gây sự nữa?”

“Sau khi ký hợp đồng với Đinh Phong Thành, cậu có thể dùng tiền đó để trả cho công nhân và trả nợ, đến lúc đó, chẳng phải cậu sẽ được trả tự do sao?”

Tôn Khả Thành gật đầu: “Vấn đề là bây giờ hàng hoá trong tay tôi đều phế cả rồi, hơn nữa hàng tồn cũng không đủ.”

“Chuyện này cũng dễ giải quyết thôi.” Đinh Hồng Diệu nói: “Cậu có thể làm đơn giả, làm sao có hàng trong kho trông nhiều một chút, Đinh Phong Thành không thể đến mỗi kho của cậu để kiểm tra hết đâu. Chẳng phải tới cuối cùng đều kiểm tra đơn hàng thôi sao? Làm giả cho tốt là được?”

“Sau đó, tôi gửi thêm 6 tỷ cho cậu, cậu lấy tiền đó đến mấy công ty khác thu mua nguyên vật liệu. Khi Đinh Phong Thành phái người tới kiểm tra thì cậu cứ đưa đống nguyên vật liệu đó cho họ xem, thế là ok rồi?”

Nghe cũng có lý.

Tôn Khả Thành đáp: “Đinh Phong Thành dễ bị lừa thế sao?”

“Yên tâm đi, Đinh Phong Thành vừa ngu ngốc vừa tham lam, chỉ cần cậu hạ giá một chút, chỉ lấy 2/3 giá thị trường thì nhất định hắn ta sẽ động lòng. Nhưng phải nhớ cho kỹ, cậu đừng hạ giá xuống quá thấp, tránh bị hoài nghi.”

Tôn Khả Thành gật đầu: “Ừ, tôi hiểu.”

Nhưng sau đó, anh ta vẫn lo lắng nói: “Nhưng chuyện này thuộc hành vi lừa đảo thương mại, một khi đã ký hợp đồng thì tôi có thể trả nợ và trả lương cho công nhân, nhưng còn bên Đinh Phong Thành thì phải giải quyết thế nào?”

Lúc này, trên mặt Đinh Hồng Diệu lộ ra một nụ cười ác độc.

Anh ta lạnh lùng nhìn Tôn Khả Thành: “Vậy phải xem cậu chọn thế nào, một là đắc tội với một mình Đinh Phong Thành, hai là đắc tội với cả nghìn công nhân cộng thêm mười mấy công ty quy mô lớn?”

Là người thì đều chọn vế trước thôi.

“Nếu Đinh Phong Thành kiện tôi thì sao?” Tôn Khả Thành lại hỏi.

“Kiện là việc chắc chắn, vậy nên, cậu không thể tiếp tục ở trong nước được nữa.” Đinh Hồng Diệu nghiêm túc nói: “Một khi ký hợp đồng xong, cậu hãy cầm tiền trả lương cho công nhân và trả hết nợ bên ngoài. Làm xong thì ít nhất đám người này sẽ không hạn chế tự do của cậu nữa, cậu cũng có thể làm visa luôn. Sau đó, cậu hãy lập tức mua vé bay ra nước ngoài.”

“Ra nước ngoài?”

“Đúng vậy, dù thế nào đi nữa thì cậu vẫn còn 50-60 tỷ trong tay, cậu cầm lấy số tiền này rồi cao chạy xa bay, đến khi Đinh Phong Thành tạch hoàn toàn thì hãy quay về.”

Đây là một ván cờ mạo hiểm.

Nhưng đáng để thử!

Nếu bây giờ không làm gì thì Tôn Khả Thành chỉ còn nước bị công nhân vây trong nhà máy hạn chế tự do; còn mấy công ty bên ngoài cũng sẽ tới gây sự mỗi ngày; nợ cũng phải trả, nếu không còn tệ hơn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1212


CHƯƠNG 1212

Sợ là chưa tới một tuần nữa, anh ta sẽ mất mạng, thậm chí còn liên luỵ tới người thân.

Nhưng nếu đi lừa Đinh Phong Thành, moi tiền từ tay hắn rồi giải quyết hết đám người này thì trong tay anh ta vẫn còn 50-60 tỷ, cũng là một khoản lớn rồi.

Anh ta có thể cầm số tiền này trốn ở nước ngoài vài năm, kẻ xui xẻo chỉ còn lại Đinh Phong Thành.

Không nhận được hàng, lại nợ tiền ngân hàng nên chắc chắn Đinh Phong Thành sẽ tiêu tùng. Đợi đến khi anh ta tạch hẳn thì Tôn Khả Thành có thể an toàn về nước.

Mọi thứ đều được lên kế hoạch rất hoàn hảo!

Tôn Khả Thành cảm thấy kế hoạch rất đáng tin.

Lúc này, Đinh Hồng Diệu lên tiếng: “Để thể hiện thành ý, tôi sẽ chuyển 6 tỷ cho cậu ngay, để cậu đi mua nguyên vật liệu. Tôi cũng sẽ xoá hết nợ cho cậu. Coi như là tiền công giải quyết Đinh Phong Thành, được không?”

“Được, đương nhiên là được.”

Hai người nhìn nhau mỉm cười, một cuộc mưu mô tính toán bắt đầu được nhen nhóm đằng sau nụ cười ấy.

Hôm sau.

Đinh Phong Thành vẫn chưa biết gì, anh ta tới công ty bắt đầu sai người tiến hành thu mua.

“Ông Đổng sang đây một chút.”

Đổng Quán Thạch, một nhân viên kỳ cựu được Đinh Trung vô cùng tín nhiệm bây giờ đã trở thành cấp dưới của Đinh Phong Thành, hiện đang làm giám đốc thu mua ở công ty chế tạo Đinh Hạch.

Ông ta đi đến trước mặt Đinh Phong Thành: “Sếp Đinh, có chuyện gì vậy?”

“Ông Đổng, hạng mục thu mua mà tôi giao cho ông đã chuẩn bị tới đâu rồi?”

“Bây giờ vẫn đang tiến hành, tôi đã tham khảo một loạt nhà máy và lập ra danh sách rồi đây.” Nói xong, ông ta đặt một bản danh sách lên bàn Đinh Phong Thành.

Đinh Phong Thành cầm lên rồi lướt sơ từ trên xuống dưới.

Đổng Quán Thạch nói tiếp: “Thực lực của các công trường trong danh sách đều rất mạnh, chất lượng nguyên vật liệu cũng có thể đảm bảo.”

Đinh Phong Thành nhìn nhìn rồi lắc đầu.

“Mấy nhà máy này đáng tin đấy, nhưng vấn đề là….đắt.”

Nếu thu mua nguyên vật liệu từ họ thì các khoản vay ngân hàng sẽ không đủ đáp ứng, phải tìm cách huy động thêm tiền.

Đổng Quán Thạch đáp: “Làm gì có hàng xịn nào mà không đắt? Ngân sách hơi căng thật nhưng chúng ta có thể huy động tiền từ các công ty đối tác, chẳng phải Công ty khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng rất giàu sao, lại còn là đối tác của chúng ta, xin chút tiền từ họ chắc không sao đâu.”

“Không được.” Đinh Phong Thành lắc đầu: “Người ta đã giúp chúng ta rất nhiều rồi, lúc trước cũng đầu tư không ít, nếu bây giờ lại ngửa tay xin tiền họ thì trông chúng ta rất kém cỏi.

“Chuyện này….” Đinh Phong Thành thở dài: “Vậy tôi đi điều tra một chút, để xem có nhà máy nào vừa rẻ hơn lại vừa đáng tin không?”

“Ừ, chuyện này rất quan trọng nên ông điều tra lại đi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1213


CHƯƠNG 1213

“Vâng.”

Đinh Phong Thành rời khỏi phòng làm việc.

Người trước vừa đi, người sau đã đến, thư ký bước vào và nói: “Sếp Đinh, có một vị tên là “Tôn Khả Thành” muốn gặp ngài để bàn hợp đồng.”

“Tôn Khả Thành?” Đinh Phong Thành cau mày, chưa nghe cái tên này bao giờ: “Để anh ta vào đi.”

“Vâng.”

Năm phút sau, Đinh Phong Thành và Tôn Khả Thành gặp nhau tại phòng họp.

Vừa đến, Tôn Khả Thành đã đưa danh thiếp ra và tỏ vẻ rất lịch sự: “Sếp Đinh, tôi là ông chủ công ty chế tạo Long Công, tên là Tôn Khả Thành.”

“Chế tạo Long Công?”

“Đúng vậy, tôi nghe nói ngài đang tiến hành dự án đất hoang ở phía bắc thành phố nên cần thu mua nguyên vật liệu. Tôi muốn tự giới thiệu một chút về nguyên vật liệu của nhà máy chúng tôi.”

“Ồ?” Hai mắt Đinh Phong Thành sáng lên, anh ta bắt đầu có chút hứng thú.

“Sếp Đinh, đây là sách giới thiệu của nhà máy chúng tôi, mời ngài xem qua.” Tôn Khả Thành đưa sách giới thiệu ra.

Đinh Phong Thành cầm lấy rồi lật sơ sơ chứ không quá kích động.

Sách giới thiệu đều để khoe khoang thôi, ai mà biết trong đây có mấy phần là thật chứ. Phải tới kiểm tra thực địa, kiểm tra sản phẩm xong thì mới có thể đưa ra kết luận.”

Anh ta đóng sách lại, rồi hỏi thẳng về vấn đề mấu chốt nhất: Giá cả.

“Giám đốc Tôn, tôi cũng không úp mở với ngài làm gì. Thực ra, rất nhiều nhà máy và thương hiệu lớn đều đã tới tìm chúng tôi hợp tác. Mỗi công ty đều mạnh hơn công ty của ngài. Vậy, lý do tôi nên hợp tác với ngài là gì? Ví dụ-giá cả chẳng hạn?

Tôn Khả Thành cười cười, anh ta ho khan một tiếng rồi thấp giọng đáp: “Sếp Đinh, tôi cũng nói thẳng luôn. Nếu ngài đồng ý hợp tác với chúng tôi thì tôi có thể bán nguyên vật liệu cho ngài với cái giá chỉ bằng 2/3 giá trị trường!”

2/3 giá thị trường? Tải ápp Һоlа để đọc full và miễn phí nhé.

Đinh Phong Thành lập tức động lòng.

Đinh Phong Thành động lòng rồi, 2/3 giá trị trường chắc chắn là một sự nhượng bộ cực lớn. Không nhà máy nào trên thị trường có thể nhượng bộ nhiều như vậy.

Chẳng phải có câu: Không có miếng bánh nào từ trên trời rơi xuống cả.

Sao đối phương lại phải nhượng bộ?

Đinh Phong Thành cũng không phải đồ ngốc, chưa tới mức độ người ta nói gì cũng tin đâu.

Anh ta cố kìm lại sự kích động trong lòng, sau đó anh ta tựa lưng vào ghế, hứng thú nhìn Tôn Khả Thành rồi thăm dò: “2/3 à, Sếp Tôn, ngài hi sinh cũng nhiều đấy; nhưng chuyện này khiến tôi không khỏi hoài nghi, sao ngài lại chịu nhượng bộ nhiều như vậy?”

Tôn Khả Thành nghiêm túc nói: “Như ngài nói đấy, nhà máy chúng tôi chỉ là một nhà máy nhỏ bình thường, không có gì quá nổi bật, căn bản không thể nào sánh nổi với các nhà máy khác.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1214


CHƯƠNG 1214

“Thế nên, nếu tôi không nhượng bộ ở một mức độ nhất định thì sao ngài phải chọn hợp tác với công ty chúng tôi chứ không phải các nhà máy nổi tiếng hơn, quy mô lớn hơn?”

“Ngài thấy có đúng không?”

Vấn đề lại đá về cho Đinh Phong Thành.

Đúng là như vậy, nếu anh ta không nhượng bộ thì Đinh Phong Thành chẳng có lí do gì mà phải hợp tác với Tôn Khả Thành cả, nên trên lý thuyết thì cũng có lý.

Để Đinh Phong Thành yên tâm, Tôn Khả Thành lại nói tiếp: “Tôi cũng không giấu gì ngài, một lượng lớn nguyên vật liệu hiện đang ứ đọng trong nhà máy chúng tôi, lương của công nhân cũng thiếu hơn một tháng rồi.”

“Tôi giải quyết không nổi.”

“Tôi hạ giá ở một mức độ nhất định để bán hết số hàng tồn này, kiếm cũng không được bao nhiêu nhưng ít nhất có thể bù tiền lương cho công nhân, đồng thời tôi cũng sẽ không bị lỗ, đảm bảo nhà máy hoạt động bình thường.”

“Tôi làm vậy cũng vì bất đắc dĩ thôi.”

Lời giải thích này rất hợp tình hợp lý.

Trong tình hình hiện nay, thị trường tiêu thụ không tốt, rất nhiều nguyên vật liệu đều bán không hết rồi tích trong nhà máy. Vì giải quyết hàng tồn mà quyết định hạ giá, rất hợp lý.

Đinh Phong Thành yên tâm phần nào.

Cuối cùng, anh ta cũng mỉm cười: “Sếp Tôn, giá cả là giá cả, nhưng chất lượng vẫn là ưu tiên hàng đầu.”

Tôn Khả Thành lập tức đáp lời: “Ngài yên tâm, nguyên vật liệu của chúng tôi đều đạt chất lượng hạng nhất.”

“Hạng nhất hay không thì tôi không thể chỉ nghe ngài nói suông được.” Đinh Phong Thành gọi bên người ngoài: “Thư ký, gọi lão Đổng lên đây.”

Một lúc sau, Đinh Phong Thành bước vào: “Sếp Đinh tìm tôi có việc gì sao?”

Đinh Phong Thành chỉ vào Tôn Khả Thành: “Đây là Sếp Tôn, bây giờ ông hãy đi với sếp Tôn một chuyến, giúp tôi kiểm tra xem nguyên vật liệu trong tay anh ta có đạt chuẩn hay không, ngoài ra, hãy kiểm tra hiện họ đang có bao nhiêu hàng.”

Tôn Khả Thành gật đầu: “OK, vậy tôi sẽ đi một chuyến.”

Sau đó, Tôn Khả Thành và Đổng Quán Thạch cùng nhau đi tới công ty chế tạo Long Công.

Đinh Phong Thành ngồi trên ghế nhìn ra bên ngoài cửa sổ, ngón tay anh ra gõ nhẹ lên mặt bàn: “2/3 à, nếu thu mua thuận lợi thì chúng ta sẽ không cần phải xin tiền từ Tẩm Mộng nữa, nghiến một cái là có thể kiếm được một mớ rồi.”

Anh ta cực kỳ vui vẻ.

Ở bên kia, Tôn Khả Thành và Đổng Quán Thạch cũng thuận lợi tới được nhà máy.

Vừa bước vào nhà máy, họ liền thấy cảnh tượng các công nhân đang nỗ lực tăng ca, mỗi người đều không dám lười biếng, tất cả làm việc vô cùng hăng say.

Công nhân làm việc tích cực như vậy chứng tỏ nhà máy được quản lý rất tốt.

Họ đi tới toà nhà văn phòng.

Tôn Khả Thành bảo thư ký lấy tất cả danh sách hàng tồn kho ra.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1215


CHƯƠNG 1215

Đổng Quán Thạch và hai cấp dưới đi cùng ngồi xuống ghế, họ từ tốn kiểm kê sổ sách và gộp tất cả số liệu lại một lần.

Lượng hàng khá nhiều, hoàn toàn đáp ứng được nhu cầu của Đinh Phong Thành.

Đổng Quán Thạch không khỏi nghi ngờ: “Sếp Tôn, sao nhà máy nhỏ của ngài lại tích nhiều hàng thế? Nếu đống hàng này còn trữ thêm 3-5 tháng nữa thì e rằng nhà máy của ông sẽ phá sản luôn nhỉ?”

Lượng hàng quá nhiều, vượt quá khả năng của họ.

Tôn Khả Thành lập tức bày ra vẻ mặt chua xót: “Haizz, đừng nhắc nữa. Bọn tôi vốn đã hẹn với một công ty, chúng tôi sản xuất, bọn họ thu mua. Nhưng kết quả là, bọn tôi vừa sản xuất xong không lâu thì công ty đó vì một vài lý do mà phá sản. Họ phá sản nên bọn tôi cũng bị vạ lây. Một lượng nguyên vật liệu lớn thế này, căn bản không giải quyết nổi.”

“Chẳng phải tôi nghe nói Đinh Hạch cần một lượng nguyên vật liệu lớn sao?”

“Nên tôi mới tự đề cử, dù phải bán với cái giá 2/3 giá thị trường thì tôi cũng phải xử lý cho xong mớ hàng này. Chỉ cần không bị lỗ, kiếm ít tiền hơn cũng không thành vấn đề.”

Lời giải thích này không chút sai sót.

Đổng Quán Thạch gật đầu rồi nói: “Vậy….chúng ta đi xem hàng đi.”

“Được!!!!”

Tôn Khả Thành lập tức dẫn bọn Đổng Quán Thạch đến kho hàng, sau khi mở cửa kho ra, bên trong đều chất đầy nguyên vật liệu.

Anh ta nói: “Đây chỉ là một trong số những kho hàng của chúng tôi, vì nhà máy khá nhỏ nên chúng tôi thuê tạm các nhà kho khác để cất lượng hàng còn lại.”

Đổng Quán Thạch đi vào trong kho và bắt đầu kiểm hàng.

Lô hàng này rất tốt, chất lượng hạng đầu.

Hai điều tra viên đi cùng cũng tấm tắc hài lòng, đừng nhìn đây chỉ là một nhà máy nhỏ, nguyên vật liệu do họ sản xuất đều rất đỉnh, không hề thua kém hàng hoá từ các nhà máy lớn.

“Tốt, rất tốt, lô hàng này cực kỳ chất lượng.”

Nhưng…..

Đổng Quán Thạch cau mày, ông ta vẫn cảm thấy có gì đó không ổn.

Tim Tôn Khả Thành thịch một cái, anh ta hỏi: “Ngài Đổng sao thế?”

Đổng Quán Thạch xua tay: “Không có gì.”

Ông ta càng không nói thì lòng Tôn Khả Thành càng bất an.

Một tiếng sau, quá trình kiểm tra kết thúc, bọn Đổng Quán Thạch cũng rời đi. Tôn Khả Thành nhìn theo bóng lưng của Đổng Quán Thạch, trong lòng cảm thấy thấp thỏm không yên.

Anh ta đã tốn nhiều công sức để bày ra một vở kịch như vậy, đừng nói là bị lộ rồi nha?

Không tới mức đó đâu nhỉ.

Bọn công nhân đều ra sức đóng kịch, vì tiền lương nên họ phải cố gắng phối hợp thôi.

Chắc chắn chất lượng hàng cũng không có vấn đề.

Còn đống sổ sách kia…..
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1216


CHƯƠNG 1216

Chắc cũng không xuất hiện vấn đề gì đâu. Dù họ làm giả nhưng cũng chẳng khác sổ sách thật cho lắm, tất cả các mục đều bắt chước y hệt, bình thường sẽ không tra ra được gì đâu.

Vậy nên tất cả đều không có gì sai sót.

Nhưng vừa nhớ lại ánh mắt của Đổng Quán Thạch lúc rời đi, trong lòng Tôn Khả Thành liền cảm thấy không thoải mái.

“Thôi kệ đi, phó mặc vào số trời vậy.”

“Sau khi ký xong cái đơn này thì người chết sẽ là Đinh Phong Thành, anh ta cứ yên tâm làm kẻ chết thay đi.”

“Nếu mình bị anh ta phát hiện ra manh mối thì chứng tỏ anh ta quá giỏi, mình thua cũng không oan, tất cả đều là số trời.”

Nếu Đinh Phong Thành phát hiện ra gì đó thì Tôn Khả Thành chỉ có một kết cục duy nhất, đó là chết.

Một là Tôn Khả Thành chết, hai là Đinh Phong Thành thay Tôn Khả Thành chết. Tất cả đều phải xem Đổng Quán Thạch sẽ báo cáo với Đinh Phong Thành như thế nào!

Đổng Quán Thạch rất nhanh đã về tới công ty chế tạo Đinh Hạch.

Đinh Phong Thành sốt sắng hỏi: “Thế nào, kiểm tra thế nào rồi?”

Đổng Quán Thạch thành thật nói: “Tôi đã kiểm trả sổ sách hàng tồn, cũng đã kiểm tra hàng mẫu, đồng thời cũng quan sát thái độ làm việc của công nhân, tất cả phương diện đều vô cùng xuất sắc, không có vấn đề gì cả.”

“Tốt quá!” Lúc này Đinh Phong Thành mới yên tâm.

“Nhưng….” Đổng Quán Thạch do dự,.

Đinh Phong Thành cau mày: “Nhưng cái gì? Ông Đổng, ông nói chuyện đừng có ngập ngừng như vậy, có vấn đề gì sao?”

Đổng Quán Thạch đáp: “Thực ra cũng không tính là vấn đề, tôi chỉ cảm thấy hơi kỳ lạ.”

“Kỳ lạ chỗ nào?”

“Sếp Đinh, khi tôi kiểm tra lô nguyên vật liệu, chất lượng đều là hàng top, nhưng không hiểu tại sao, tôi cứ cảm thấy số nguyên vật liệu này quá giống với nguyên vật liệu của những nhà máy khác, công nghệ chế tạo gần như giống hệt.”

Đinh Phong Thành cười cười: “Chuyện này sao? Nguyên vật liệu thôi mà, có thể khác bao nhiêu chứ? Gần như công nghệ chế tạo của mỗi công ty đều giống hệt, chuyện này có gì lạ đâu?”

Đổng Quán Thạch lắc đầu: “Dù là gần giống thì cũng phải có điểm khác; nhưng lô hàng của Tôn Khả Thành chẳng tìm được chút khác biệt nào, cứ như….cứ như đi mua từ công ty khác vậy.”

Đinh Phong Thành cười giễu.

“Ông Đổng, ông đùa gì vậy?”

“Sếp Tôn mở nhà máy sản xuất nguyên vật liệu đó, thế mà anh ta còn đi mua từ nhà máy khác? Tại sao chứ?”

“Còn nữa, anh ta mua từ nhà máy khác với giá thấp, sau đó hạ giá rồi bán cho chúng ta? Làm trung gian nhưng không chỉ không lời mà còn lỗ? Để làm gì chứ?”

Đổng Quán Thạch thở dài: “Đúng vậy, tôi cũng nghĩ mãi không thông, nên tôi mới nói chuyện này không tính là vấn đề, chỉ là nghi ngờ thôi. Sếp Đinh, tôi cảm thấy chúng ta vẫn nên cẩn thận một chút, cân nhắc kỹ hơn đi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1217


CHƯƠNG 1217

Đinh Phong Thành xua tay: “Không cần phải cân nhắc nữa, nghi ngờ này không đáng kể. Cân nhắc kỹ thì còn có thể làm nên chuyện gì chứ, muốn làm cho tốt thì phải có chút dũng khí, cả ngày do dự ngập ngừng như vậy chỉ tổ bỏ lỡ cơ hội thôi!”

“Ông Đổng, bây giờ ông hãy liên lạc với Tôn Khả Thành, sớm mai chúng ta đi ký hợp đồng. Sau khi ký hợp đồng xong thì thanh toán tiền luôn, để lấy hàng trong thời gian ngắn nhất.”

Đổng Quán Thạch gật đầu: “Vâng, nếu sếp đã nói thế thì tôi cũng không còn ý kiến gì nữa, bây giờ tôi lập tức đi ngay.”

Mọi chuyện tiến triển rất thuận lợi.

Hôm sau, Đinh Phong Thành và Đổng Quán Thạch cùng đến công ty chế tạo Long Công và ký hợp đồng tại văn phòng của họ.

Sau đó, tài vụ của công ty chế tạo Đinh Hạch sẽ xác nhận với tài vụ của công ty chế tạo Long Công rồi tiến hành chuyển tiền mua nguyên vật liệu.

Toàn bộ quá trình đều không chút sai sót.

Tôn Khả Thành tỏ vẻ rất cung kính và khiêm nhường, thiếu điều phủng Đinh Phong Thành lên tận trời luôn.

Chuyện này khiến Đinh Phong Thành vô cùng thoải mái.

Trước đây Đinh Phong Thành luôn bị người khác coi thường, cho dù có người tâng bốc anh ta thì cũng là vì nể mặt nhà họ Đinh, chứ chưa từng có ai khen Đinh Phong Thành vì anh ta “giỏi.”

Nhưng lần này thì khác.

Đinh Phong Thành cảm thấy mình rất giỏi, bây giờ anh ta đã thành công thu mua được một đống nguyên vật liệu với giá rẻ, tiết kiệm được cả trăm tỷ đồng.

Lần đầu tiên anh ta cảm nhận được niềm vui của những người thành công.

Từ một người kém cỏi bị mọi người coi thường, anh ta đã trở thành một giám đốc công ty tự mình đàm phán và thu mua được một hạng mục lớn, Đinh Phong Thành cảm thấy nhìn đã có một bước tiến lớn.

“Đi, đi nhậu thôi!”

Đinh Phong Thành phấn kích dẫn Đổng Quán Thạch và một vài cấp dưới đến khách sạn để ăn mừng.

Lúc này, bên trong công ty chế tạo Long Công, Đinh Hồng Diệu bước ra từ một căn phòng ra, vừa đi vừa vỗ tay.

“Chúc mừng chúc mừng.”

“Bạn cũ, cậu thật sự không làm tôi thất vọng, cậu đã thể hiện rất tốt.”

Tôn Khả Thành cười lớn, anh ta chỉ Đinh Hồng Diệu: “Bạn học cũ, không cần phải ca ngợi tôi, lần này là tôi nợ cậu. Nếu không nhờ cậu nghĩ ra chủ ý và cho tôi tiền thì sao tôi có thể lừa được Đinh Phong Thành bằng cái óc heo này chứ? Cậu không biết đâu, lúc Đổng Quán Thạch tới kiểm tra, tim tôi muốn nhảy ra ngoài luôn, sắp doạ chết tôi rồi.”

Đinh Hồng Diệu nói: “May mà chỉ có kinh không có hiểm, tất cả đều rất thuận lợi.”

Tôn Khả Thành gật đầu: “Bây giờ chỉ cần đợi tiền vào tài khoản. Sau đó tôi sẽ lập tức giải quyết tiền lương cho công nhân để khôi phục tự do cho mình và gia đình. Các khoản nợ bên ngoài cũng thanh toán sạch sẽ luôn, để đảm bảo tôi có thể thuận lợi rời khỏi Giang Nam.”

Lúc này, Đinh Hồng Diệu cười bí hiểm, anh ta lấy vài tấm vé máy bay từ trong túi áo ra rồi đặt vào tay Tôn Khả Thành.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1218


CHƯƠNG 1218

Tôn Khả Thành sững sờ: “Đây là?”

“Vé máy bay đêm nay, tôi đã mua giúp cậu rồi.”

“Ôi bạn cũ ơi, sao tôi mặt dày nhận được?”

“Không cần phải ngại, thật ra tôi còn gấp hơn cậu, chỉ cần cậu thuận lợi rời thì Đinh Phong Thành mới tiêu tùng, lúc đó hòn đá trong lòng tôi mới hạ xuống.”

Hai người nhìn nhau mỉm cười.

Còn Đinh Phong Thành đáng thương vẫn chưa biết gì cả.

Một đêm rất nhanh đã trôi qua.

Tôn Khả Thành đã thanh toán hết các khoản như tiền lương của công xưởng, khoản nợ bên ngoài và khoản nợ cá nhân, dẫn theo cả nhà lớn nhỏ, cầm vé máy bay Đinh Hồng Diệu chuẩn bị cho, trực tiếp bay ra nước ngoài.

Mà cả chế tạo Long Công trở thành một cái vỏ rỗng, nhìn thì vẫn còn, nhưng trên thực tế đã ‘không tồn tại’ rồi.

Hai ngày sau.

Giang Nghĩa và Đinh Thu Huyền ngồi ở trong nhà xem TV, bây giờ tình cảm của hai người ngày càng ổn định, hai ngày này lại thêm vài lần ân ái, hai người sống như một người.

Điều quan trọng nhất là Giang Nghĩa đã hoàn toàn thoát khỏi cái mác ‘đồ phế vật’.

Nguyên nhân chủ yếu là từ cái miệng to đó của Đinh Nhị Tiến.

Đinh Nhị Tiến bây giờ rất đắc ý, gặp ai cũng khen Giang Nghĩa, giúp Giang Nghĩa thổi phòng, nói Giang Nghĩa lợi hại thế này thế kia, một tháng có thể kiếm trược mấy trăm tỷ, là giám đốc thu mua của bao nhiêu công ty trang sức.

Điều lợi hại nhất nhất nhất chính là giám đốc thu mua của Star Jewelry.

Thật sự có cảm giác vịt hóa thiên nga.

Đinh Nhị Tiến trước kia bởi vì chuyện của Giang Nghĩa, không ít lần bị người ta xem thường, con rể của nhà nào cũng tốt hơn con rể của ông ta.

Bây giờ thì sao.

Những bạn học cũ, họ hàng kia đều rất ngưỡng mộ Đinh Nhị Tiến.

Hiện nay cả nhà Đinh Nhị Tiến lớn bé cũng không cần làm gì, cả ngày ngồi ở nhà ăn không cũng được, lương một tháng của Giang Nghĩa đủ cho bọn họ tiêu cả đời.

Đây chính là chỗ lợi hại của Giang Nghĩa.

Cũng chính vì nguyên nhân này, Giang Nghĩa dạo gần đây không dám ra ngoài, ai gặp cũng muốn hỏi thăm, làm cho Giang Nghĩa rất không quen.

Trước kia thấy anh thì muốn mắng một câu ‘đồ phế vật’, bị mắng lâu như vậy cũng quen rồi, đột nhiên không bị mắng nữa, còn được khen, làm cho Giang Nghĩa rất không thích ứng, cho nên dứt khoát không ra ngoài.

Ngày hôm đó, anh đang ở trong nhà xem TV với vợ, xem bộ phim cung đấu cũ.

Đang xem, Đinh Phong Thành vui mừng chạy tới, mở miệng nói: “Giang Nghĩa, Thu Huyền, hai người đoán xem anh đã làm cái gì?!”

Hai người quay đầu nhìn sang Đinh Phong Thành.

“Sao vậy, trúng xổ số sao?” Đinh Thu Huyền hỏi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1219


CHƯƠNG 1219

“Phì, anh hai của em là người vô tích sự như vậy sao? Trúng xổ số có thể vui mừng như vậy à?”

“Yo, vậy anh là làm sao?”

Đinh Phong Thành cũng không thấy lạ, trực tiếp đặt mông ngồi xuống trước bàn trà, cầm lon coca trên bàn lên uống một ngụm lớn: “Em út, em nghe anh nói đây, anh dạo gần đây ký được một lô nguyên liệu thô lớn, chỉ dùng hai phần ba giá thị trưởng! Lần này thì tiết kiệm được gần 300 tỷ! Hai đứa nói xem, anh có giỏi không?”

Đinh Thu Huyền không dám tin: “Yo, nhìn không ra nha anh, anh còn có bản lĩnh này?”

“Còn lại không à?” Đinh Phong Thành vui mừng tới mức đuôi cũng sắp chổng lên.

Giang Nghĩa vẫn duy trì bình tĩnh, thuận miệng hỏi: “Trên đời không có bữa ăn miễn phí, anh dùng 2/3 giá trị, một hơi ăn được một lô hàng lớn, nhà bán không phải đền chết hay sao? Dựa vào đâu chứ?”

Đinh Phong Thành nói lại một lượt đầu tiên sự việc, Tôn Khả Thành đó bị người ta lừa như nào, sao lại nôn nóng bán nguyên liệu thô đó đi, anh ta nói toàn bộ lại một lượt.

Nghe thì dường như không có vấn đề gì.

Giang Nghĩa nhíu mày: “Trên đời thật sự có chuyện trùng hợp như vậy sao? Anh muốn mua nguyên liệu thô, tiền không đủ lắm, sau đó vừa khéo có người bị ép tới bất đắc dĩ phải bán lô nguyên liệu rất lớn với giá thấp, chỉ để giữ vốn. Đồng thời, hàng tồn kho của anh ta còn gần như hoàn toàn phù hợp với yêu cầu của anh, quá trùng hợp rồi.”

Đinh Phong Thành cười nói: “Giang Nghĩa, tôi biết cậu đang lo lắng cái gì, không phải là lo lắng tôi bị người ta lừa hay sao? Có điều cậu yên tâm, Đinh Phong Thành tôi cũng không phải đồ ngốc, tôi đã bảo ông Đổng tới hiện trường kiểm tra rồi, danh sách tồn kho, chất lượng sản phẩm đều không có vấn đề gì, yên tâm!”

Giang Nghĩa gật đầu: “Ừ, nếu thật sự có loại chuyện tốt này, vậy anh thật sự lập công lớn rồi.”

Nghe thấy Giang Nghĩa khen, Đinh Phong Thành càng vui tới nỗi không khép được miệng.

Cảm giác được người khác khen rất tuyệt, cảm thấy mình sắp bay lên rồi.

“Bao giờ bốc hàng?” Giang Nghĩa hỏi.

“Hôm nay, tôi đã sắp xếp ông Đổng đi bốc hàng rồi. Hôm nay lấy trước một phần, còn lại chia ra ba lô rồi chuyển về.”

Đang nói chuyện thì tiếng chuông điện thoại đổ chuông, Đổng Quán Thạch gọi đến.

Đinh Phong Thành thuận tay nghe máy: “Alo, ông Đổng, có chuyện gì?”

Đầu bên kia truyền tới giọng nói vừa tuyệt vọng vừa khẩn trương của ông Đổng: “Không tốt rồi, Sếp Đinh, xảy ra chuyện lớn rồi! Công nhân của chế tạo Long Công chạy hết rồi, công xưởng là một cái vỏ rỗng! Điện thoại của Tôn Khả Thành cũng không gọi được, hiển thị là số không tồn tại!”

Đầu óc của Đinh Phong Thành ầm một tiếng thì muốn nổ tung: “Vậy… nguyên liệu thô thì sao?!”

“Tôi dẫn người kiểm tra hết một lượt tất cả nhà kho, chỉ có hàng trong một nhà kho là đạt tiêu chuẩn, còn hàng trong các nhà kho còn lại đều là hàng loại! Điều tức giận hơn là tôi dựa vào danh sách tồn kho tới nhà khác bốc hàng thì mới phát hiện danh sách là giả. Tôn Khả Thành căn bản không có thuê kho của nhà khác. Cũng tức là, trừ những hàng loại của chế tạo Long Công ra thì không có hàng nữa.”

Hiện thực tàn khốc không ngừng bắn phá phòng tuyến tâm lý của Đinh Phong Thành.

Anh ta lắp bắp hỏi: “Hàng, hàng đạt tiêu chuẩn của một kho kia, giá trị bao nhiêu?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1220


CHƯƠNG 1220

Đổng Quán Thạch thở dài một hơi: “Cũng chỉ khoảng 3-6 tỷ.”

3-6 tỷ?

Đinh Phong Thành đã tiêu tốn 600 tỷ tiền mua hàng!

Lỗ!

Lỗ nặng!!

Phòng tuyến tâm lý của Đinh Phong Thành hoàn toàn bị đánh sập, lập tức huyết áp tăng cao, hai mắt nhắm lại, cả người ngã ra bàn trà, ngã mạnh ra đất.

“Phong Thành?!”

“Anh hai!?”

Khi mở mắt ra, Đinh Phong Thành phát hiện mình nằm ở trên giường bệnh ở bệnh viện, trên mu bàn tay còn gắn kim.

Đinh Thu Huyền ngồi ở bên giường nhìn anh ta, Giang Nghĩa, Đổng Quán Thạch đang nói chuyện gì đó ở cửa.

“Tỉnh rồi sao?” Đinh Thu Huyền hỏi.

Đinh Phong Thành gật đầu, chật vật ngồi dậy, trong tim giống như một chèn một tảng đá lớn, mãi không thể bình tĩnh.

Giang Nghĩa đi tới, bình tĩnh nói: “Bác sĩ nói chỉ là não thiếu oxi tạm thời, chú ý nghỉ ngơi là được, ngoài ra tránh nóng nảy!”

Ha ha, muốn không nóng nảy được sao?

Đinh Phong Thành dựa vào giường, hai mắt nhìn chằm chằm bóng đèn, mặt mày đau khổ nói: “Chấm hết, chấm hết, mọi thứ chấm hết rồi. Khoản vay 600 tỷ của ngân hàng, thua lỗ nhiều như này làm sao mà bù được?”

“Hơn nữa 600 tỷ này là dùng để mua nguyên liệu thô, bây giờ tiền bị người ta cuỗn mất rồi bỏ chạy, nguyên liệu thô không có, dự án không thể tiến hành nữa.”

“Hủy rồi, mọi thứ đều bị hủy rồi.”

Giọng điệu của Đinh Phong Thành rất cô quạnh, cực kỳ buồn bã, anh ta của bây giờ thật sự muốn nhảy sông tự tử.

Đổng Quán Thạch đi tới nói: “Sếp Đinh, muốn trách thì trách tôi là được! Là tôi kiểm tra không kỹ, vậy mà ngay cả danh sách giả cũng không nhìn ra.”

Đinh Phong Thành khoát tay: “Danh sách giả do Tôn Khả Thành đặc biệt tạo ra, ông sao có thể thoáng cái thì nhìn ra được? Không chỉ như vậy, anh ta còn kêu công nhân phối hợp diễn kịch, còn từ nơi khác mua nguyên liệu thô xuất sắc để ứng phó kiểm tra. Tôn Khả Thành dốc sức, khiến tôi thu mua.”

Tất cả mọi người đều trầm mặc.

Đúng vậy, Tôn Khả Thành làm quá cẩn mật, nhà bán bình thường căn bản sẽ không tiến hành kế hoạch tinh vi như vậy.

Đâu có ai bỏ ra giá cao 6 tỷ để mua hàng tốt để mạo nhận hàng của mình chứ?

Có thể làm tới bước này, cũng để chứng tỏ Tôn Khả Thành rất tâm cơ, bước vào cái bẫy như này thật sự không phải dễ dàng thì có thể tránh được.

Đinh Phong Thành nói: “Ông Đổng, ông từng nhắc nhở tôi, nói hàng của Tôn Khả Thành giống hệt với nhà khác, là tôi sơ ý rồi, coi lời của ông như gió thoảng bên tai. Nếu tôi cẩn thận hơn một chút, bảo ông tới nhà khác hỏi thì sẽ không có chuyện như này xảy ra rồi.”

“Tại tôi, đều tại tôi.”
 
Back
Top Dưới