Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1161


CHƯƠNG 1161

‘Không phải chứ? Liên tiếp hai khối Đế vương lục? Tôi sao lại không tin vậy?”

‘Làm trò, tuyệt đối là làm trò, cố ý dùng ngọc Đế vương lục làm thành dáng vẻ chưa cắt để dụ người xem.’

‘Không giống, những viên đá thô kia nhìn trông đều chưa từng cắt.”

‘Xem tiếp đi, nếu viên thứ ba vẫn là Đế vương lục thì nhất định là livestream giả.”

Ở trong sự bàn tán, viên đá thô thứ ba được cắt ra.

Lần này, màu xanh lục có khác, có chút màu đen, màu sắc đậm hơn hai khối trước mắt.

Quả thật, viên thứ ba không phải là Đế vương lục.

Mà là phỉ thúy lục bích quý giá hơn Đế vương lục! Một viên đá thô như vậy, giá trị của nó trên mức 15 tỷ!

Ba viên đá thô, hồi được 30 tỷ!

‘Đù, quá giả rồi, làm trò cũng không thể làm như vậy chứ?’

‘Nếu thật sự có người viên nào cũng cắt ra Đế vương lục, phỉ thúy lục bích, vậy chẳng phải là tùy tiện thì có thể làm người giàu nhất thế giới sao?’

‘Không xem nữa, quá giả rồi.’

Tuy rất nhiều người đều nói không xem, nhưng số người trong live không thấy giảm, ngược lại càng nhiều hơn.

Số người xem lập tức tăng vọt lên hơn 2 triệu, độ hot dọa người.

Những chiếc ‘máy bay’ không ngừng được bay qua, rất nhiều ‘tên lửa’ không ngừng bắn trên không.

So với sự náo nhiệt trong livestream, ông chủ Thân ở trước màn hình lại lạnh toát máu, ông ta đâu ngờ liên tiếp cắt ra ba khối ngọc cực phẩm?

Ông ta còn cười nhạo mắt nhìn của Giang Nghĩa không được, bây giờ bị vả bôm bốp vào mặt, máu cũng lạnh toát rồi.

“Không thể nào, tôi không tin còn có thể tiếp tục cắt ra Đế vương lục.”

“Ba viên trước chỉ là ăn may.”

“Nhất định là như vậy.”

Tiếp theo, hết viên đá thô này tới viên khác được cắt ra, quả thật Đế vương lục về sau bớt đi không ít, nhưng viên nào cũng là tinh phẩm, điểm này không sai.

Giá thấp nhất, cũng có 1.5-1.8 tỷ.

Mỗi khi cắt một viên đá thô thì trái tim của ông chủ Thân giống như bị cắt ra vậy, đau đớn hết lần này tới lần khác.

Tốn khoảng một tiếng, 100 viên đá thô đã được cắt xong toàn bộ, lão sư phụ thở một hơi dài, công việc của ngày hôm nay là việc đặc sắc nhất mà ông ta từng làm.

Làm xong vụ ngày hôm nay, về sau có cắt bất cứ viên đá thô nào, đoán chắc ông ta cũng sẽ không có dao động gì nữa.

100 viên đá thô, viên nào cũng là tinh phẩm.

Trong đó còn có Đế vương lục, phỉ thúy lục bích pha lẫn trong đó.

Kỳ Chấn nhìn thôi cũng nhiệt huyết sôi sục: “Người đâu, mau tính toán.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1162


CHƯƠNG 1162

Lập tức có thủ hạ đi tới tiến hành tính toán tất cả số đá thô, thống nhất tính theo giá thị trường, giá trị cuối cùng được đưa ra là: 396 tỷ!

Cũng tức là, 100 viên đá thô này nếu bán ở trên thị trường thì phải tốn 396 tỷ mới mua được.

Đây còn chỉ là giá thị trường.

Đợi sau khi gia công, e là có thể tăng gấp 7-8 lần.

Vốn 300 tỷ, cuối cùng e là có thể bán trên 3000 tỷ, như này sẽ kiếm được bao nhiêu tiền?

Kiếm to, kiếm bội, kiếm điên cuồng!

Livestream bùng nổ, bình luận cực kỳ nhiều, che kín cả màn hình, không có ai có thể nhìn thấy hình ảnh trên màn hình nữa, chỉ có thể nhìn thấy những dòng bình luận.

Ông chủ Thân ở trước màn hình thì trực tiếp ngồi xuống đất, hai mắt trống rỗng vô hồn.

Ông ta cho rằng ông ta kiếm rồi.

Kết quả sau khi cắt ra mới phát hiện, trong 1 ngày ông ta kiếm hụt đi 96 tỷ!

Đây là một con số rất lớn.

Ông chủ Thân buổi sáng còn mở miệng cười nhạo Giang Nghĩa không có mắt nhìn, nói người ta ngu ngốc, bây giờ thì sao? Ông ta một quả rắm cũng không đánh được, cực kỳ bất lực.

Reng reng reng, reng reng reng, điện thoại đổ chuông.

Ông chủ Thân nghe máy.

“Alo?”

“Alo cái con mẹ ông? Chuyện này rốt cuộc là sao?” Ở đầu bên kia truyền tới tiếng gầm giận dữ của Weiss.

“Tôi, tôi không biết.” Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

“Mẹ kiếp ông sao lại không biết?”

“Giang Nghĩa tốn 3 tiếng chọn đá thô, đây là kết quả cậu ta chọn, chỉ có thể nói — Giang Nghĩa quá siêu rồi.”

Hai bên đều không thể tiếp tục nói chuyện.

Phải, Giang Nghĩa quá siêu rồi, siêu tới mức khiến tất cả chuyện này nhìn như giả.

300 tỷ mua 100 viên đá thô, khi ai cũng thấy là vụ mua bán đền ốm, vậy mà ở trong tay Giang Nghĩa lại biến thành kiếm đậm, thật sự không biết nên hình dung như nào mới được.

Phòng họp.

Trên mặt của mọi người đều tràn ngập vẻ sững sờ, tâm trạng thấp thỏm bất an, không biết nên làm sao mới có thể bình tĩnh.

Bình tĩnh?

Ha ha, liên tiếp trúng 100 lần giải thưởng, có thể bình tĩnh mới lạ.

Viên Triệu Hào nhìn những viên đá thô được cắt ra, trợn mắt há hốc mồm, cho dù để ông ta đoán một vạn lần cũng không thể đoán được kết cục như này.

Chuyện này sao có thể chứ.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1163


CHƯƠNG 1163

Ông ta rõ ràng đã liên thủ tính kế xong xuôi với Weiss, chuẩn bị bẫy cho Giang Nghĩa.

Kết quả Giang Nghĩa không những không bị hố chết, ngược lại tung một chiêu hồi mã thương, đạp Viên Triệu Hào xuống ngựa.

Ai mạnh ai yếu, nhìn cái thì rõ.

Thật ra, đừng nói đã đặt bẫy trước rồi, cho dù không đặt bẫy, một người bình thường tuyệt đối không thể chọn ra 100 viên đá thô cực phẩm được.

Giang Nghĩa thật sự chỉ có một chữ mới có thể hình dung: siêu!

Đồng thời, Viên Triệu Hào ý thức sâu sắc được, trải qua chuyện lần này, vị trí giám đốc thu mua của Giang Nghĩa sẽ càng ngồi vững hơn, bất cứ ai cũng đừng hòng lung lay được anh.

Không chỉ có Viên Triệu Hào, những tay sai kia cũng có suy nghĩ giống như vậy.

Có thể có năng lực siêu như vậy, bạn không phục không được.

“Khụ khụ.” Giang Nghĩa ho khẽ một tiếng, cố ý nhìn sang Viên Triệu Hào: “Giám đốc Viên, lời chúng ta đã nói trước đó ông còn nhớ chứ?”

“Lời? Lời gì?” Viên Triệu Hào đã bị sự xung kích cực lớn đánh vào đầu nên đã không còn tỉnh táo nữa, đâu còn nhớ lời đã nói trước đó?

Giang Nghĩa nhắc nhở ông ta.

“Chính là chuyện trồng cây chuối ăn mì gói đó.”

“Ờm, là cái này à…”

Sắc mặt của Viên Triệu Hào trắng bệch, thật sự là mất cả chì lẫn chài, không những không ép Giang Nghĩa rời chức, còn đẩy mình vào bẫy.

Ở trước mặt nhiều người làm chuyện mất mặt như vậy, sau này làm sao quản lý thuộc hạ chứ?

“Giám đốc Giang, cậu xem, nơi này cũng không có mì gói…”

“Có, tôi mang.” Lâm Hân Vũ từ trong túi xách lấy ra một gói mì chua cay: “Bởi vì sợ trên đường đói, tôi bình thường đi công tác đều sẽ mang theo một gói trên người.”

Giang Nghĩa rất hài lòng mà nhận lấy gói mì, đưa cho Viên Triệu Hào: “Giám đốc Viên, mời bắt đầu màn biểu diễn của ông.”

Mặt mày của Viên Triệu Hào rất khó coi, rất khó khăn mà nhận lấy gói mì, nhìn bên trái lại nhìn bên phải, những tên tay sai kia không có một ai đứng ra nói giúp ông ta.

Còn Kỳ Chấn thì cười híp mắt nhìn ông ta, chỉ đợi ông ta bắt đầu biểu diễn.

Thật ra Kỳ Chấn cũng cảm thấy khá có lỗi với Giang Nghĩa, cho nên ông ta vì để Giang Nghĩa vui, cũng không định giúp đỡ Viên Triệu Hào, chỉ cần có thể để Giang Nghĩa rút giận là được.

Viên Triệu Hào đáng thương rơi vào cục diện không ai giúp đỡ.

Lúc này, Lâm Hân Vũ giơ tay nói: “Như này không hay nhỉ?”

Trong lòng Viên Triệu Hào mừng rỡ, cuối cùng cũng có người đứng ra nói giúp ông ta rồi.

Nhưng Lâm Hân Vũ sau đó lại nói: “Ăn khô không tốt, tôi cảm thấy pha ra trước rồi ăn thì ổn hơn.”

Giang Nghĩa cười to: “Đề nghị này không tồi, đi, pha mì cho giám đốc Viên. Mì gói, không pha sao có thể gọi là mì gói.”

Vì vậy không tới 5 phút, một bát mì gói nóng hôi hổi được bê tới
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1164


CHƯƠNG 1164

Viên Triệu Hào mặt mày đau khổ đi tới bên tường, đầu hướng xuống đất chân hướng lên, hai tay chống trên mặt đất, hai chân dựa vào tường, trồng cây chuối.

Quả thật, tố chất cơ thể vẫn khá tốt.

Lâm Hân Vũ để mì ở bên miệng của Viên Triệu Hào, dùng đũa gắp một đũa bỏ vào trong miệng của ông ta.

Viên Triệu Hào rất ấm ức mà nhai.

Một màn này cũng được livestream cho mọi người xem, giám đốc của công ty lớn có danh tiếng, ở trước mặt mọi người biểu diễn trò chồng cây chuối ăn mì gói, thu hút lượng lớn người qua đường vào xem, mọi người đều tỏ ra khen ngợi đối với kỹ thuật của Viên Triệu Hào.

“Ha ha ha ha, Triệu Hào, trình độ không tồi!” Kỳ Chấn cười ha hả nói.

“Được rồi được rồi, mọi người cũng đừng xem náo nhiệt nữa, giải tán đi.”

Kỳ Chấn bảo mọi người giải tán, sau đó dẫn Giang Nghĩa rời đi, trong cả phòng họp chỉ còn lại một mình Viên Triệu Hào.

Ông ta lật người xuống, một mình ngồi ở trên đất, sự uất hận trong tim càng lớn.

Đường đường là giám đốc bộ phận vậy mà bị người ta sỉ nhục ở trước mặt mọi người, cục tức này sao có thể nhịn?

Kẻ sĩ có thể chết chứ không thể chịu nhục!

Ông ta trước tiên là gọi điện cho Weiss, mắng phủ đầu: “Mẹ kiếp cậu làm ăn kiểu gì đấy? Đã nói nhờ tôi giúp cậu chia sẻ áp lực, đã nói hàng của cậu đều là hàng loại 2, kết quả thì sao?”

“Kết quả chính là hàng của cậu viên nào cũng là cực phẩm!”

“Weiss, con mẹ cậu thật là một người tốt mà, nhiều hàng cực phẩm như vậy lại bán rẻ cho Giang Nghĩa? Được, cậu thật sự được đấy.”

Ở đầu bên kia truyền tới giọng nói vui sướng khi người khác gặp họa của Weiss: “Xin lỗi, tôi cũng không ngờ mắt nhìn của Giang Nghĩa lại cay độc như vậy, vậy mà có thể chọn viên nào cũng là cực phẩm, lần này là tôi tính toán sai sót, hại ông chịu khổ. Có điều ông cũng không cần tức giận, vừa rồi ông biểu diễn trồng cây chuối ăn mì, thu được vô số fan, danh tiếng tăng vọt…”

“Cút bà cậu đi!” Viên Triệu Hào mắng một câu thì cúp máy.

Ông ta ngồi ở trên đất tức tối.

“Đệch, tên đáng chết Weiss, thật sự tức chết mình mà, đồ chó này không phải là liên thủ với Giang Nghĩa chơi khăm mình chứ?”

“Mặc kệ nói như nào, lần này Giang Nghĩa khiến mình thua một vố đau, mình tuyệt đối sẽ không tha cho cậu ta!”

Ngọn lửa phục thù đã dấy lên trong lòng Viên Triệu Hào.

“Giang Nghĩa, cậu đừng để tôi bắt được. Chỉ cần tôi bắt được cậu một lần, chắc chắn sẽ giết cậu!”

Ở một bên khác.

Kỳ Chấn dẫn Giang Nghĩa ra khỏi tòa nhà công ty, vô cùng xin lỗi mà nói: “Thần y Giang, thật sự xin lỗi anh, tôi không nên vào lúc đầu nghi ngờ anh, không có chút tin tưởng nào với anh.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1165


CHƯƠNG 1165

Giang Nghĩa xua tay: “Không cần xin lỗi, loại chuyện này người bình thường cũng sẽ không chọn tin tưởng, ông không sai. Huống chi, ông chủ động đứng ra đỡ đạn thay tôi, đã khiến tôi rất cảm động rồi.”

Kỳ Chấn thở dài: “Dùng người không nghi người, đã nghi thì không dùng, suy cho cùng vẫn là lỗi của tôi. Có điều anh yên tâm, từ nay về sau, tôi tuyệt đối sẽ không có một chút nghi ngờ nào về anh nữa, tuyệt đối sẽ không do dự mà đứng ở đằng sau anh.”

“Vậy, tôi nói tiếng cảm ơn trước.”

Hai người nhìn nhau mỉm cười.

Trải qua chuyện lần này, vị trí giám đốc thu mua của Giang Nghĩa coi như hoàn toàn không thể lung lay rồi.

Lần này, những tên tay sai của Viên Triệu Hào ở trong công ty đều không vui rồi, lợi ích của bọn họ đều chịu tổn thất rất lớn.

Tuy cái bẫy lần này nhằm vào Giang Nghĩa bị phá giải, nhưng mặt biển nhìn như tĩnh lặng, trên thực tế ở sâu bên trong đang cuồn cuộn sóng ngầm, chỉ cần lần nào Giang Nghĩa hơi không chú ý, chắc chắn sẽ bị cuốn vào, chết không chỗ chôn thây!

Sau khi xử lý xong việc, Giang Nghĩa không tiếp tục ở lại công ty nữa, mà chọn về nhà.

Tâm trạng ngày hôm nay khá tốt.

Dù sao, vừa phá được cái bẫy của Viên Triệu Hào vừa giúp công ty kiếm được một khoản lớn, thể hiện năng lực của mình, là con người đều sẽ vui vẻ.

Về đến nhà, đỗ xe xong.

Đinh Thu Huyền vừa đi về phía cửa nhà, vừa đang suy nghĩ có nên nói với vợ Đinh Thu Huyền chuyện liên quan tới ‘công việc mới’ của mình hay không.

Nếu nói với Đinh Thu Huyền bây giờ anh là giám đốc thu mua của Star Jewelry, đoán chắc cô cũng sẽ yên tâm rất nhiều nhỉ?

Đang suy nghĩ, anh đã đi tới cửa nhà, kết quả lại nhìn thấy trên sô pha trong nhà có một người đàn ông khoảng trên dưới 30 tuổi ngồi đó, tóc vuốt ngược, mặc vest chỉnh tề.

Đinh Thu Huyền ngồi ở trên sô pha bên tay trái của anh ta.

Người đàn ông tóc vuốt ngược cười xấu xa dùng răng ngoạm một miếng táo, đưa về phía Đinh Thu Huyền: “A ~ ~ Há miệng.”

Đinh Thu Huyền rất phản cảm mà tránh ra một bên, nhìn ra được sự căm ghét của cô đối với người đàn ông trước mắt, nhưng lại không trực tiếp nói ra.

Giang Nghĩa cất bước đi tới.

Tiếng bước chân đã thu hút sự chú ý của mấy người bên trong, Đinh Thu Huyền vừa nhìn thấy Giang Nghĩa thì thở phào, giống như nhìn thấy cứu tinh, cô đứng dậy đi tới.

“Chồng, anh về rồi.”

Gọi rất ngọt ngào.

Đặc biệt là một tiếng ‘chồng’ này càng cố tình nhấn mạnh, cố ý để người đàn ông trên sô pha nghe rõ ràng.

Rất rõ ràng, một tiếng này đã chọc giận người đàn ông đó.

Anh ta đánh giá Giang Nghĩa từ trên xuống dưới, lạnh lùng nói: “Yo, Thu Huyền, đây là ông chồng ở rể trong truyền thuyết đó của cô sao? Trăm nghe không bằng một thấy, hôm nay để tôi gặp được rồi.”

Lời này nói kiểu rất thiếu đòn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1166


CHƯƠNG 1166

Giang Nghĩa chỉ, anh hỏi: “Anh ta là ai?”

Còn chưa đợi Đinh Thu Huyền trả lời, người đàn ông chủ động đứng dậy chỉnh lại áo vest, cao ngạo nói: “Tôi tên Cao Vũ Tường, ba tôi và chú Đinh là bạn học cũ. Từ bé hai nhà chúng tôi đã qua lại rất thân thiết, lúc đó chú Đinh còn hay nói với ba tôi, hai nhà vừa hay có nam có nữ, vậy thì kết thành thông gia, thân càng thêm thân.”

Đinh Thu Huyền ngoài miệng không nói, nhưng trên mặt rõ ràng là rất không vui.

Làm gì có ai ở trước mặt chồng người ta nói loại lời không chừng mực như này?

Cô tức giận nói: “Đó chỉ là năm đó ba tôi thuận miệng nói, không thể coi là thật.”

Cao Vũ Tường lắc lắc ngón tay: “Ài, đây không phải là thuận miệng nói, chú Đinh năm đó là rất nghiêm túc nắm tay của ba tôi, nói rất chân thành.”

Nói xong, anh ta quay đầu nhìn sang Đinh Nhị Tiến: “Phải không, chú?”

Đinh Nhị Tiến cũng không muốn quan tâm anh ta.

Đúng vậy, Đinh Nhị Tiến năm đó rất muốn gả con gái của mình cho Cao Vũ Tường, bởi vì nhà họ Cao có tiền có thế, Cao Vũ Tường lại thừa kế vị trí gia chủ của nhà họ Cao.

Có thể bước vào nhà họ Cao, sau này có vinh hoa phú quý hưởng không hết.

Nhưng ai ngờ, Cao Vũ Tường căn bản không nhìn trúng Đinh Thu Huyền, quay đầu lấy lòng một cô chủ nhà giàu, mượn gia thế của người ta cứ thế mà đi lên, kiếm được rất nhiều.

Về sau bên nhà cô gái kia sa sút, Cao Vũ Tường rất không biết xấu hổ mà đá người ta, ly hôn.

Tiếng xấu của Cao Vũ Tường ai ai cũng biết.

Đặc biệt là mấy năm sau khi ly hôn, không biết đã tổn thương biết bao nhiêu thiếu nữ, những năm nay nhà họ Cao luôn coi thường nhà họ Đinh, cho nên qua lại càng ngày càng ít.

Nhưng hôm nay có ngoại lệ.

Nhà họ Cao cũng muốn kiếm một khoản ở dự án của đất hoang thành Bắc, nhưng nhà họ Cao và Đinh Phong Thành căn bản không có bất cứ liên hệ gì, tìm tới tìm lui thì nhớ ra nhánh của Đinh Nhị Tiến, Đinh Thu Huyền.

Nhà họ Cao nhiều năm không liên hệ, ‘hạ mình’ tới nhà họ Đinh, muốn thông qua quan hệ của Đinh Thu Huyền, qua lại nhiều hơn với Đinh Phong Thành.

Mục đích ban đầu vẫn rất đơn thuần.

Nhưng sau khi Cao Vũ Tường nhìn thấy Đinh Thu Huyền, mục đích lại thay đổi rồi.

Quá đẹp rồi.

Đinh Thu Huyền hiện nay không phải cô nhóc năm đó, đã mất đi tính trẻ con, lộ vẻ duyên dáng yêu kiều, ăn mặc trang điểm cũng rất ý vị, cho dù là ngôi sao lớn quốc tế cũng chỉ như vậy thôi.

đ* h** s*c Cao Vũ Tường nhìn thì không chịu nổi, đóa hoa tươi này, nói gì cũng phải hái.

Đinh Nhị Tiến đi tới, để mấy bãi hoa quả lên trên bàn trà, nói với vẻ mặt không cảm xúc: “Tôi và ba cậu đã rất lâu không liên lạc rồi, thật sự không ngờ hôm nay lại đột nhiên tới thăm.”

Cao Vũ Tường mỉm cười ngồi xuống: “Ba cháu cũng là bận, chú đừng thấy lạ. Lần này tìm chú, một là đến xem sức khỏe của chú Đinh như thế nào, hai cũng là vì chuyện trong công việc, muốn chú giúp móc nối, để cháu gặp mặt Đinh Phong Thành.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1167


CHƯƠNG 1167

“Các chú là họ hàng, có chú Đinh giúp, tin rằng nhà họ Cao chúng cháu có thể rất dễ dàng có được lợi ích ở trong dự án của đất hoang thành Bắc.”

“Chú Đinh chú cũng yên tâm, cháu tuyệt đối sẽ không để chú giúp không.”

Nói rồi, anh ta lấy ra một tờ chi phiếu: “Ở đây có một tấm chi phiếu 15 tỷ, chỉ cần giúp cháu hoàn thành vụ làm ăn này, chi phiếu là của chú.”

Tiền, ai cũng thích.

Nhưng thái độ của Cao Vũ Tường khiến Đinh Nhị Tiến không vui nổi.

Ông ta hừ lạnh một tiếng: “Chuyện giữa hậu bối các cậu, tôi không tiện tham gia, cậu nói chuyện với Thu Huyền và Giang Nghĩa đi, tôi xem TV.”

Ông ta không muốn quan tâm Cao Vũ Tường.

Cao Vũ Tường lại quay đầu nhìn sang Đinh Thu Huyền: “Ha ha, vậy thì hết cách, Thu Huyền, cô giúp tôi đi. Chú Đinh muốn ở nhà xem TV, chúng ta bàn luận cũng không tiện, không bằng đi tìm một quán cà phê vừa uống vừa nói?”

“Nào, chúng ta đi thôi.”

Anh ta cũng không xem mình là người ngoài, anh ta đứng dậy đưa tay về phía Đinh Thu Huyền, chuẩn bị kéo Đinh Thu Huyền rời đi.

Ở trong nhà của người ta, ở trước mặt chồng, ba mẹ người ta, làm ra loại chuyện này, đây là tiết tấu hoàn toàn không đặt nhà họ Đinh vào mắt!

Còn chưa đợi anh ta chạm vào tay của Đinh Thu Huyền, Giang Nghĩa khẽ phất tay, đánh mạnh vào mu bàn tay của Cao Vũ Tường.

Bốp một tiếng rất vang!

Lực đạo đó, xương tay suýt nữa thì gãy!

“Á ~ ~!”

Cao Vũ Tường kêu rú lên một tiếng, trừng mắt với Giang Nghĩa: “Mẹ kiếp mày tìm chết sao?”

Giang Nghĩa không thèm liếc nhìn anh ta, trực tiếp ngồi ở chính giữa ghế sô pha, kéo Đinh Thu Huyền ngồi xuống, lạnh nhạt nói: “Muốn nói chuyện dự án, nói ở nhà là được.”

Cao Vũ Tường sững người, anh ta cười lạnh nói: “Sao hả, một thằng ở rể ăn bám như anh, còn muốn nói chuyện dự án với tôi? Anh tính là cái thá gì chứ?”

Nói xong, anh ta nhìn sang Đinh Nhị Tiến: “Chú Đinh, gia giáo của chú hình như không ổn lắm? Chó nhà nuôi sao còn ngang nhiên đi vào nhà, ngồi ở trên sô pha?”

Ở trong mắt anh ta, Giang Nghĩa chính là một con chó mà nhà họ Đinh nuôi.

Cao Vũ Tường cảm thấy Đinh Nhị Tiến, Đinh Thu Huyền đều phải rất khinh thường căm hận Giang Nghĩa mới đúng, Giang Nghĩa nên là người hầu bê trà rót nước.

Nhưng kết quả khiến anh ta cảm thấy bất ngờ.

Đinh Nhị Tiến lạnh lùng trả lời: “Giang Nghĩa là chủ nhân của nhà chúng tôi, tất cả mọi chuyện đều nói với nó đi.”

Chủ nhân của gia đình?

Cao Vũ Tường đã cười, đặt mông ngồi xuống, đập vào tờ chi phiếu trên bàn.

“Nói ư? Có gì để nói với loại người chưa trải sự đời như anh chứ?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1168


CHƯƠNG 1168

“Anh nhìn rõ đây, đây là chi phiếu 15 tỷ, cả đời này anh có thể kiếm được 15 tỷ không?”

“Cái mà nhà họ Cao chúng tôi muốn bàn bạc, đó là dự án lớn mấy chục nghìn tỷ, anh lương một tháng được bao nhiêu, có tư cách gì ngồi xuống nói chuyện với tôi?”

Đây là thủ đoạn mà Cao Vũ Tường thích dùng nhất.

Đối phó với kẻ nghèo, anh ta trực tiếp dùng tiền để ‘đập chết’ đối phương.

Đáng tiếc, phản ứng của Giang Nghĩa không phải quá ngạc nhiên, càng không hề có sự hèn mọn.

“15 tỷ ít ỏi mà anh cũng không biết ngại lấy ra?”

“Còn là một tên giỏi nói phét.”

“Nhà họ Cao các anh không có kiến thức cỡ nào vậy?”

Bốp!

Cao Vũ Tường đập bàn đứng dậy: “Đệch, một tên nghèo hèn như anh còn giáo huấn tôi sao? Anh có biết ông đây mỗi tháng cái gì cũng không cần làm thì có thể lấy được mức lương tiền tỷ không! Anh cố sống cố chết một tháng được bao nhiêu tiền chứ? 30 triệu được không? Đồ nghèo!!!”

Trong cả căn phòng rất yên ắng, không ai có thể nói ra lời nữa.

Cao Vũ Tường siết áo, thở phì nói: “Đừng trách tôi tàn độc, tôi luôn có tính cách thẳng thắn như vậy.”

Nói được một nửa, anh ta nhìn sang Đinh Nhị Tiến: “Chú Đinh, thứ lỗi cho sự thẳng thắn của cháu, với thân phận và địa vị của chú, thu một kẻ phế vật ở trong nhà ăn không uống không như này, còn để anh ta làm chủ gia đình, điều này thật sự là một chuyện khó thể hiểu được.”

“Cháu cảm thấy chú nên suy nghĩ cho con gái, suy nghĩ cho tương lai của gia tộc, nên lần nữa chọn một người con rể có thực lực, đáng tin cậy hơn.”

Khi nói lời này, Cao Vũ Tường ngẩng đầu, còn thẳng người, giống như là đang nói bản thân anh ta.

Người tinh mắt đều có thể nhìn ra, Cao Vũ Tường muốn thay thế vị trí của Giang Nghĩa.

Dù sao người phụ nữ xinh đẹp như Đinh Thu Huyền, là đàn ông đều muốn chiếm lấy.

Mặt của Đinh Nhị Tiến đều xanh lè, mấy lần muốn phản kháng, nhưng đều không nói ra thành lời.

Tuy Cao Vũ Tường không biết xấu hổ, nhưng thủ đoạn cũng rất trực tiếp, chính là dùng ‘tiền’ đập bạn, bạn có thể làm gì? Bạn là không có tiền như anh ta, bạn lẽ nào nói bạn không thể ý tiền sao?

Lời biện minh hèn mọn biết bao.

Đinh Nhị Tiến càng không dám ra tay, một khi ra tay, vậy chính là bị người ta nói trúng rồi, ông ta rất bực bội.

Cho nên chỉ có thể khẩn trương suông.

Khi tình hình sắp mất kiểm soát, đột nhiên một người đàn ông trung niên ăn mặc rất chỉnh tề đi tới cửa, dùng giọng nói vang dội làm dịu đi sự ngại ngùng ở đây.

“Xin hỏi, vị nào là cậu Giang Nghĩa?”

Ánh mắt của tất cả mọi người nhìn qua, người đàn ông trung niên này là ai? Không quen biết.

Giang Nghĩa giơ tay: “Là tôi.”

Người đàn ông trung niên đi tới, rất cung kính mà đưa cho anh một tấm danh thiếp: “Chào cậu Giang, tôi là thư ký chủ tịch của trang sức Trường Dương, tôi tên Mạnh Vỹ, đây là danh thiếp của tôi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1169


CHƯƠNG 1169

Trang sức Trường Dương, công ty trang sức lớn nằm trong top đầu trên toàn thế giới, ở khu Giang Nam cũng cắm rễ mười mấy năm, là một thương hiệu lâu đời, công ty lớn rất chú trọng vào chế tạo thủ công.

Công ty lớn như vậy, thư ký của chủ tịch đích thân tới, mọi người đều không biết vì cái gì.

Giang Nghĩa nhận lấy danh thiếp, hỏi: “Thư ký Mạnh, ông đến tìm tôi là vì?”

Mạnh Vỹ khẽ mỉm cười rồi nói: “Tôi muốn mời cậu Giang đến công ty của chúng tôi làm giám đốc thu mua.”

Xoạt~

Chiếc điều khiển trong tay Đinh Nhị Tiến rơi xuống vì bị dọa.

Giám đốc thu mua, đó là một vị trí kiếm được rất nhiều tiền, đặc biệt là vị trí giám đốc thu mua của loại công ty lớn, doanh nghiệp lớn như này thì càng kiếm.

Béo rồi!

Người ta vậy mà sẽ tìm tới cửa mời Giang Nghĩa, đủ để thấy được thành ý.

Tuy nhiên, Giang Nghĩa lại rất ‘không thức thời’ mà nói: “E là không được.”

Còn chưa đợi Mạnh Vỹ mở miệng, Cao Vũ Tường tranh nói trước: “Không được? Ha ha, Giang Nghĩa, đừng cho nể mặt rồi mà không biết điều, anh biết trang sức Trường Dương là công ty cấp bậc gì không? Cho dù là nhà họ Cao chúng tôi cũng phải ngước nhìn. Bây giờ người ta tới để anh làm giám đốc thu mua, anh còn ngông cuồng?”

Thật ra Cao Vũ Tường cũng nghi hoặc, tại sao loại doanh nghiệp lớn như này lại muốn mời một tên phế vật như Giang Nghĩa làm giám đốc thu mua?

Còn chưa đợi anh ta làm rõ, lời tiếp theo của Mạnh Vỹ khiến Cao Vũ Tường suýt nữa ói ra.

Ông ta rất khách sáo mà nói: “Xin lỗi cậu Giang, tôi không có nói rõ. Tôi biết cậu là giám đốc thu mua của Star Jewelry, lần này tôi tới không phải là muốn đào góc tường, mà là mời. Tôi là muốn cậu đảm nhận chức giám đốc thu mua danh dự của công ty chúng tôi, treo chức. Bình thường không cần làm việc, đợi tới khi có chuyện lớn thì tới giúp đỡ là được.”

“Có điều cậu yên tâm, cho dù bình thường không cần làm việc, chúng tôi cũng sẽ trả phí khả quan cho cậu.”

Mạnh Vỹ giơ ba ngón tay lên: “Mỗi tháng 9 tỷ, như thế nào?”

Mọi người ở đó đều sửng sốt tới mức rớt cằm.

Giám đốc treo tên mà thôi, một năm không biết có thể làm việc mấy lần, vậy mà mỗi tháng trả 9 tỷ tiền lương, điên rồi sao?

Không đợi Giang Nghĩa trả lời, Đinh Nhị Tiến đã háo hức chạy tới: “Đồng ý, con rể của tôi nó đồng ý.”

Mạnh Vỹ vui mừng như điên: “Vậy thì rất cảm ơn rồi.”

Nói xong, Mạnh Vỹ cúi sâu người tỏ ý cảm ơn, sau đó vội vàng rời đi.

Giang Nghĩa cười khổ một tiếng; “Ba, ba đồng ý như này cũng quá dứt khoát rồi.”

Đinh Nhị Tiến đã cười: “Phí lời, mỗi tháng không làm việc lấy 9 tỷ, tại sao không đồng ý? Ngộ nhỡ người ta hối hận thì sao?”

Bọn họ nói chuyện khá vui vẻ, người đứng ở bên cạnh thì không vui lắm.

Sắc mặt của Cao Vũ Tường rất khó coi.

Anh ta vừa rồi còn mở mồm nói Giang Nghĩa là một tên nghèo, kết quả thì sao? Người ta mỗi tháng không cần làm việc thì có thể nhận một khoản tiền lương lớn, anh ta không thể so được!

Cao Vũ Tường hừ lạnh một tiếng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1170


CHƯƠNG 1170

“Hừ, không phải chỉ là mỗi tháng 9 tỷ thôi sao? Tới chết cũng chỉ là làm thuê.”

“Đợi một ngày tôi kế thừa vị trí gia chủ của nhà họ Cao…”

Không đợi anh ta nói xong, ở cửa lại có một người tới.

“Xin hỏi, vị nào là Giang Nghĩa cậu Giang?”

Người này giống với mục đích của Mạnh Vỹ, cũng đến mời Giang Nghĩa về làm giám đốc thu mua danh dự, mức lương đưa ra cũng không thấp.

Ông ta còn chưa rời đi, người thứ ba, người thứ tứ lại tới rồi.

Trong hơn 1 tiếng đồng hồ tiếp theo, cửa nhà họ Đinh rất rộn ràng, tất cả các nhà buôn bán trang sức lớn bé của cả khu Giang Nam đều tới tìm Giang Nghĩa, đều thỉnh cầu Giang Nghĩa làm giám đốc thu mua danh dự của bọn họ.

Về cơ bản đều là không cần làm việc nhận tiền không.

Có vài công ty cơ bản cũng không có bao nhiêu yêu cầu thu mua gì, cũng bằng lòng lấy tiền nuôi không Giang Nghĩa, chỉ vì nhìn trúng tài năng của Giang Nghĩa.

Nhà khác đều mời rồi, bạn không mời, đợi tới khi cần bạn rất có khả năng là một nhà bị loại.

Trong hơn một tiếng hồng đồ, lời mời mà Giang Nghĩa nhận được cực kỳ nhiều.

Giang Nghĩa từ chối một đống.

Cứ như vậy, anh vẫn đồng ý gần 20 nhà, những nhà này về cơ bản đều là Đinh Nhị Tiến kiên trì đồng ý.

Cuối cùng tính sơ lại, mỗi tháng Giang Nghĩa cho dù không làm gì cả, mỗi tháng có thể nhận được hơn 150 tỷ tiền lương, một năm là 1800 tỷ.

1800 tỷ, sắp bằng doanh thu của cả gia tộc của nhà họ Cao rồi.

Cho dù tương lai Cao Vũ Tường kế thừa vị trí gia chủ, cũng tuyệt đối không lấy được nhiều tiền như Giang Nghĩa.

Lần này, Cao Vũ Tường triệt để không còn gì để nói rồi.

Nói người khác là đồ nghèo hèn, nháo nửa ngày, bản thân mới là ‘tên nghèo’.

Đợi sau khi người của những công ty trang sức đó rời đi hết, Cao Vũ Tường ngây ngốc đứng tại chỗ, đi cũng không được ở lại cũng không được, nhất thời cũng không biết phải làm sao.

Giang Nghĩa ngẩng đầu liếc nhìn anh ta, khẽ mỉm cười nói: “Anh không phải là muốn gặp Đinh Phong Thành sao? Anh đợi chút, tôi bây giờ gọi điện cho anh ta, bảo anh ta tới ăn bữa cơm, hai người nói chuyện?”

“Ờm, được.”

Cao Vũ Tường ngay cả lời nói cũng không nói được lưu loát nữa.

Khi một người đột nhiên phát hiện phế vật mình nhận định đột nhiên trở nên siêu mạnh, mạnh tới mức vượt ngoài dự tính của mình, phòng tuyến tâm lý khó mà chịu được.

Cao Vũ Tường bị sự ‘giàu có’ mà anh ta tự nhận thấy đánh sập rồi.

Anh ta đâu thể ngờ rằng, Giang Nghĩa vậy mà có lúc lợi hại như vậy? Anh ta luôn cho rằng Giang Nghĩa là một phế vật, kết quả…

Haizz, thật là không thể trông mặt mà bắt hình dong.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1171


CHƯƠNG 1171

Không chỉ anh ta không ngờ, người của nhà họ Đinh cũng không ngờ Giang Nghĩa sẽ có đại ngộ đặc biệt như ngày hôm nay.

Dù sao giữa Giang Nghĩa và trang sức dường như căn bản không có bất kỳ liên quan nào? Sao lại đột nhiên trở nên được săn đón như vậy?

Có thể nói, bây giờ ngành trang sức của cả khu Giang Nam, về cơ bản đều trói với Giang Nghĩa, nhất cử nhất động của Giang Nghĩa đều sẽ ảnh hưởng tới sự hưng suy của ngành trang sức của cả khu Giang Nam.

Đinh Thu Huyền cười khúc khích nói: “Chồng, anh bây giờ phát tài rồi, về sau em muốn mua trang sức đá quý gì đó, anh không phải có thể tùy ý giúp em mua rồi sao?”

Giang Nghĩa gật đầu: “Chỉ cần em muốn thì anh mua cho em.”

Trên thế giới không có câu nói nào khiến người phụ nữ vui hơn câu này.

Phụ nữ thích trang sức, nhưng cũng thích ‘lời nói ngọt ngào’ của đàn ông, có lúc lời thừa của đàn ông còn có thể lay động trái tim của người phụ nữ hơn cả trang sức đắt giá.

Mọi người đang nói chuyện, ở cửa đã đỗ một chiếc xe.

Đinh Phong Thành rảo bước đi vào, vừa đi vừa nói: “Giang Nghĩa cậu gọi tôi ăn cơm sao? Tốt quá rồi, vừa khéo tôi có chuyện muốn thỉnh giáo cậu, dự án ở đất hoang thành Bắc đó làm tôi ong hết cả đầu.”

Lời nói được một nửa mới phát hiện trong phòng còn có người khác.

Đinh Phong Thành nhìn người ở trong phòng, sững người.

Cao Vũ Tường chủ động nói: “Tôi tên Cao Vũ Tường, ba tôi và chú Đinh là bạn học cũ của nhau. Sếp Đinh, chào anh.”

Vốn là lời nói rất nghiêm nhường, Đinh Phong Thành cũng khá dễ chịu.

Kết quả, Đinh Nhị Tiến bất thình lình bổ sung một câu: “Phong Thành à, cháu phải khách sáo với người ta một chút, Tiểu Cao người ta rất có tiền, còn từng xem thường Thu Huyền nhà chúng ta, bây giờ lại muốn làm con rể của nhà chúng ta.”

Những lời này chọc thẳng vào phổi.

Đinh Phong Thành hiện nay và Giang Nghĩa gần như là quan hệ mặc chung một chiếc quần, không thích người khác có ý không tốt với Giang Nghĩa, càng đừng nói ‘sự khiêu khích’ tr*n tr** này của Cao Vũ Tường.

Cho nên, gần như trong nháy mắt, Đinh Phong Thành vênh mặt lên với Cao Vũ Tường, trở nên rất chán ghét và xem thường.

Anh ta trừng mắt với Cao Vũ Tường: “Ha ha, không phải chỉ là nhà họ Cao buôn bán đồ giả đó hay sao? Lấy lòng nhà quý tộc mới thượng vị, kết quả thấy nhà quý tộc kia sa sút, trực tiếp đá con gái người ta đi. Chuyện này, trong ngành ai mà không biết chứ?”

“Với cái nhân phẩm thối nát này của anh còn muốn làm con rể của nhà họ Đinh chúng tôi ư?”

“Cũng không dùng nước đái mà soi lại mình, anh xứng không?”

Cao Vũ Tường bị mắng thì mặt mày lúc xanh lúc trắng: “Sếp Đinh, anh nói chuyện vậy thì quá đáng quá rồi.”

“Quá đáng sao?” Đinh Phong Thành cười lạnh nói: “Gia đình chúng tôi vui vẻ ăn cơm, anh cứ muốn chạy tới ăn chửi, anh nói anh có phải hạ tiện không? Nhà họ Cao các anh giống như con chuột qua đường, đã không có bất cứ đối tác hợp tác nào nữa, nghèo tới mức sắp đóng cửa rồi, còn không biết ngại mà giả bộ người giàu có ở nhà chúng tôi? Xì, nhìn thấy anh là tôi trào ngược dạ dày, mau chóng cút cho tôi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1172


CHƯƠNG 1172

“Tôi đi cái con mẹ anh.” Cao Vũ Tường thật sự tức điên, giơ tay đánh về phía mặt của Đinh Phong Thành.

Vèo một tiếng, Giang Nghĩa thuận tay ném ly trà trong tay, không sai không lệch, thoáng cái đập vào trán của Cao Vũ Tường, khiến anh ta đau mà kêu khổ cả ngày.

“Aiya, aiya aiya.”

“Tốt, nhà họ Đinh các người liên thủ bắt nạt người khác.”

“Các người đợi đấy cho tôi, chuyện ngày hôm nay, tôi và các người chưa xong đâu.”

Cao Vũ Tường ôm trán chạy ra ngoài.

Đinh Phong Thành còn chạy tới cửa mắng hai câu, lúc này mới hài lòng quay lại trong phòng.

“Cái thứ này gọi là cái quái gì vậy?”

“Cầu xin người ta giúp đỡ còn cao ngạo, thật sự cho rằng mình là Ngọc Hoàng đại đế à?”

“Nhà họ Cao cũng sắp toang rồi, cũng không biết ngại mà ở trước nhà họ Đinh chúng ta diễu võ giương oai, thật là nực cười.”

Khi Đinh Phong Thành mắng chửi, trong ánh mắt của Đinh Nhị Tiến lại lộ ra thần sắc kỳ lạ, hình như đang lo lắng cái gì đó.

Nhưng ông ta không nói, chỉ để chiếc điều khiển xuống, cùng với vợ Tô Cầm đi chuẩn bị cơm tối.

Trong lúc đó, Đinh Thu Huyền tò mò hỏi: “Chồng, em còn chưa hỏi anh, sao đột nhiên có nhiều công ty trang sức mời anh làm giám đốc thu mua như vậy? Đây là một chức vị chủ chốt trong mỗi một công ty đó.”

Đúng vậy, giám đốc thu mua dính dáng trực tiếp tới tiền, rất quan trọng, mãi mãi không thể tùy tiện để người khác đảm nhiệm.

Giang Nghĩa khẽ mỉm cười giải thích: “Thật ra đây cũng là chuyện anh muốn nói với em.”

Anh quyết định nói thật sự việc với Đinh Thu Huyền.

“Dạo gần đây, anh đã đảm nhận chức vị giám đốc thu mua ở Star Jewelry, hơn nữa tạo ra thành tích nhất định.”

“Cho nên các công ty trang sức khác mới tới mời anh.”

Đinh Thu Huyền trợn mắt há hốc mồm: “Chồng, anh từ khi nào còn có bản lĩnh này? Em cũng không biết.”

Giang Nghĩa nhún vai: “Khi anh làm lính đã học rất nhiều kỹ năng, tóm lại có đôi lúc sẽ dùng tới khi cần. Phân biệt đá thô tốt hay không tốt là một trong những kỹ năng đó, không ngờ có thể giúp đỡ cho anh nhiều như vậy.”

Đinh Phong Thành ở một bên cười ha hả nói: “Không tồi nha em rể, lần này cậu phát tài rồi, cũng không cần lấy mười mấy triệu tiền lương quèn nữa, cho dù mỗi ngày ở nhà ăn uống, cũng có thể nằm đếm tiền mỏi tay, rất đã đời.”

Giang Nghĩa khẽ mỉm cười rồi lắc đầu.

“Tiền không phải dễ kiếm như thế.”

“Nhiều lời mời như vậy, nhà nào cũng là củ khoai nóng bỏng tay, không để ý sẽ ngã tan tành.”

Đinh Phong Thành chớp mắt: “Nếu tiền tính là củ khoai nóng bỏng tay, vậy thì bỏng chết tôi là được rồi!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1173


CHƯƠNG 1173

“Được rồi, mấy đứa đừng ngồi nữa, đi ăn cơm thôi.” Tô Cầm nói.

Người một nhà ngồi quanh bàn ăn, lần lượt cầm đũa lên, hưởng thức một bữa ăn ngon.

Vốn cho rằng Đinh Thu Huyền mất công việc, dạo gần đây trong nhà sẽ trở nên khá kẹt, không ngờ lại có hy vọng, Giang Nghĩa đột nhiên có được một lượng lớn offer, về sau sẽ là phú ông nghìn tỷ.

Lần này, Đinh Nhị Tiến cho dù không dựa vào nhà chính cũng có thể sống thoải mái.

Cho nên ông ta càng nhìn Giang Nghĩa càng thuận mắt.

Trong lòng Đinh Nhị Tiến nghĩ: May mắn lúc đầu Cao Vũ Tường lấy lòng cô chủ nhà giàu kia, từ chối đề nghị liên hôn của ông ta, nếu không mình làm sao có thể có được con rể tốt như Giang Nghĩa? Nhân phẩm hàng đầu, năng lực xuất chúng, nực cười là mình còn từng muốn đuổi nó ra ngoài, lúc đó thật sự là mắt mù mà.

Càng nghĩ càng vui, càng nghĩ càng mừng.

Đinh Nhị Tiến uống thêm hai ly, hơn nữa còn gắp thịt vào bát của Giang Nghĩa suốt: “Nào, Nghĩa, ăn nhiều một chút!”

Giang Nghĩa của bây giờ, muốn năng lực có năng lực, muốn tiền bạc có tiền bạc, xem sau này còn ai dám nói anh là con rể ở rể ăn bám nữa!

Mọi người đang ăn thì nghe thấy tiếng còi xe.

Còn chưa đợi buông đũa xuống thì nhìn thấy hai người đàn ông một già một trẻ đi tới cửa lớn, người trẻ chính là Cao Vũ Tường vừa cắm đầu chạy kia!

Người già ngược lại trông có vài phần giống với Cao Vũ Tường.

“Bạn học cũ, trong nhà khá náo nhiệt nhỉ?” Người đàn ông lớn tuổi mở miệng nói.

Đinh Nhị Tiến lập tức sững người, người đàn ông trước mắt chính là ba của Cao Vũ Tường, bạn học cũ của Đinh Nhị Tiến – Cao Chí Định.

Xem ra, Cao Vũ Tường không chịu thua, gọi ba của anh ta tới.

“Aiya, bạn học cũ, ông sao lại tới rồi? Mau mau mau, cho hai chiếc ghế.”

Thái độ của Đinh Nhị Tiến rất hòa nhã.

Mọi người đều rất nghi hoặc, thái độ của Cao Vũ Tường vừa rồi thì Đinh Nhị Tiến nên rất căm hận ba con nhà họ Cao mới đúng, sao vừa nhìn thấy Cao Chí Định thì giống như chuột thấy mèo, sợ không vui vậy?

Là có điểm yếu trong tay người ta sao?

Tô Cầm lấy thêm hai chiếc ghế, ba con nhà họ Cao ngồi xuống.

Còn chưa ngồi nóng đít, Cao Chí Định lạnh lùng nhìn Đinh Nhị Tiến, không có ý tốt mà nói: “Được nha, bạn học cũ, ngày tháng trải qua rất đủ đầy.”

Đinh Nhị Tiến mỉm cười: “Bình thường bình thường.”

“Như này còn bình thường?” Cao Chí Định nói một cách kỳ quái: “Nghe nói ngưỡng cửa của nhà họ Đinh các người trở nên cao rồi, có được một câu con rể rùa vàng rất giỏi giang, xem thường bạn học cũ nghèo như chúng tôi rồi sao?”

“Đâu có chứ? Lão Cao ông nói linh tính gì vậy?”

“Nói linh tinh ư?”

Cao Chí Định đưa tay chỉ vào con trai Cao Vũ Tường của mình: “Tôi hỏi ông, con trai của tôi có chỗ nào đắc tội với các người, vậy mà đánh bị thương trán của nó, còn đuổi nó ra khỏi nhà họ Đinh?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1174


CHƯƠNG 1174

“Ờm…” Đinh Nhị Tiến nhất thời nghẹn lời.

“Bạn học cũ, chúng ta làm người phải nói lương tâm nhỉ? Ông không thể giàu có thì xem thường nhà họ Cao chúng tôi. Tôi không phải chỉ kêu con trai tới nhờ ông chút việc thôi sao, không giúp thì không giúp, ra tay đánh người là có ý gì?” Mỗi một câu của Cao Chí Định đều rất thâm, nói Cao Vũ Tường trở thành kẻ bị hại vô tội, Đinh Nhị Tiến giống như mới là kẻ làm điều ác đáng hận.

Trên thực tế căn bản là ngược lại!

Đinh Phong Thành ngồi không yên được nữa, anh ta lạnh lùng nói: “Tôi nói này chú, chú tìm hiểu sự việc chưa mà tới hỏi tội? Cũng không hỏi xem con trai bảo bối của chú đã làm cái gì? Chỉ những lời anh ta nói kia, những chuyện anh ta làm kia, đánh anh ta một trận đã là nhẹ rồi!”

“Phong Thành, im miệng!” Đinh Nhị Tiến quát to một tiếng.

Đinh Phong Thành đơ luôn, anh ta giúp Đinh Nhị Tiến nói chuyện, sao còn bị Đinh Nhị Tiến trách ngược rồi? Chú ba này của anh ta bị sao thế? Đầu óc bị úng nước rồi à?

Cao Vũ Tường ngẩng đầu lên, vui vẻ nhìn bọn họ, giống như chỉ cần có Cao Chí Định ba anh ta ở đây thì không có ai có thể động vào anh ta được.

Giang Nghĩa và Đinh Thu Huyền liếc nhìn nhau.

Bọn họ đều biết trong này nhất định có chuyện, nhưng đều không chắc chắn là chuyện gì.

Dựa theo sự giàu có và địa vị hiện nay, Đinh Nhị Tiến không thấp hơn Cao Chí Định, cho nên tuyệt đối không thể là bị tiền, địa vị khuất phục.

Vậy sẽ là cái gì?

Ở trong sự nghi hoặc của mọi người, Cao Chí Định xả một tràng, ra đòn phủ đầu với Đinh Nhị Tiến, Đinh Nhị Tiến lại không dám đáp lại một câu.

Đinh Nhị Tiến không hèn nhát như vậy, phải biết, trước đây đối mặt với ông cụ, ông ta nên bật lại thì bật lại, sao hôm nay giống như biến thành một người khác vậy?

Cuối cùng, Đinh Phong Thành không nhìn nổi nữa, đập bàn đứng dậy.

“Này, tên họ Cao kia, ông làm người đừng có mà quá đáng quá!”

Cao Chí Định hừ lạnh một tiếng: “Quá đáng? So với chuyện mà ông ta từng làm với tôi, tôi mắng ông ta mấy câu tính là cái quái gì chứ!”

Điểm mấu chốt tới rồi!

Giang Nghĩa quả quyết chen miệng hỏi: “Ba tôi từng làm chuyện gì quá đáng với ông?”

Cao Chí Định đưa tay cởi cúc ra, mở áo của mình ra, lộ ra vị trí ở tim, chỉ thấy vị trí tim của ông ta có một vết sẹo, cách tim chưa được một ngón tay!

Vết thương đó vô cùng kinh khủng, chỉ cần lệch một chút là có thể chết người.

Xem ra Cao Chí Định có thể trên cơ Đinh Nhị Tiến, chắc chắn là có liên quan đến vết thương này.

Quả nhiên, Cao Chí Định cất cao giọng nói: “Năm đó tôi và Đinh Nhị Tiến là bạn học, ông ta đắc tội với một nhóm thanh niên xã hội đen, sau khi tan học bị người ta chặn ở cổng trường, Đinh Nhị Tiến không dám về nhà.”

“Là tôi đã bảo vệ ông ta mà đánh nhau với đám thanh niên đó.”

“Là tôi đã giúp ông ta chặn bọn họ lại, để ông ta đi trước, vì thế mà tôi bị một tên lưu manh trong đám đó đâm một dao.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1175


CHƯƠNG 1175

“Các người nhìn đi, đây chính là vết thương năm đó để lại, nếu như không phải mạng tôi lớn thì tôi đã sớm không còn đứng đây nữa rồi, chỉ cần lúc đó dao hơi lệch một chút là cái mạng nhỏ của tôi đã không còn.”

“Nhưng mà như thế, năm đó tôi cũng đã nằm trên giường nửa năm trời.”

Kéo áo xuống.

Cao Chí Định nhìn Đinh Nhị Tiến: “Ông bạn cũ à, ông đã hoàn toàn quên mất chuyện năm đó rồi à? Bây giờ tìm được một cậu con rể vàng thì liền không nhận ra tôi, hay lắm.”

Đinh Nhị Tiến một mặt vô tội: “Không phải đâu lão Cao, tôi đâu có không nhận ra ông.”

“Vậy tại sao ông lại muốn đánh con trai tôi, kêu con trai tôi cút ra ngoài?”

Đối mặt với lời chỉ trích của Cao Chí Định, Đinh Nhị Tiến nói không nên lời.

Bầu không khí trở nên yên tĩnh.

Nghe thế, Đinh Thu Huyền mới biết hóa ra giữa ba mình và Cao Chí Định còn có mối quan hệ này, chẳng trách Đinh Nhị Tiến vẫn luôn không dám chống đối Cao Chí Định. Dù sao thì đó là ơn cứu mạng mà, là ân tình trả cả đời cũng không hết.

Cao Chí Định thở dài: “Bây giờ tôi đến đây cũng không yêu cầu ông làm gì, tôi chỉ muốn đòi lại công bằng.”

Đinh Nhị Tiến hỏi: “Ông muốn đòi công bằng gì?”

Cao Chí Định nói: “Ông bạn cũ, đừng nói là tôi không cho ông cơ hội, bây giờ tôi cho ông hai con đường, thứ nhất ông trả lại cho tôi một dao mà năm đó ông đã nợ tôi.”

Trả bằng cách nào?

Chẳng lẽ bắt Đinh Nhị Tiến bị đâm một dao, tuổi Đinh Nhị Tiến đã cao, làm sao có thể chịu nổi?

Cho dù là người trẻ tuổi thì cũng không thể nào vô duyên vô cớ bị đâm một dao.

Đinh Nhị Tiến cười cười, xấu hổ: “Một dao đó làm sao trả đây, ông nói xem, điều kiện thứ hai là gì.”

Cao Chí Định cười lạnh, giọng nói trầm xuống: “Cách thứ hai đó chính là ông kêu đứa con rể vàng này của ông quỳ xuống với con trai tôi, dập đầu nhận lỗi.”

“Chuyện này…”

Mọi người đều choáng váng.

Hiển nhiên là Cao Chí Định nhất định phải tìm lại thể hiện cho con trai mình.

Cao Vũ Tường bị Giang Nghĩa đánh bị thương, còn đuổi ra cửa, cục tức này làm sao có thể nuốt trôi được chứ, cho nên Cao Chí Định quyết tâm muốn tìm thể diện về cho con trai ông ta.

Chỉ cần Giang Nghĩa dập đầu nhận lỗi, xem như Cao Vũ Tường đã có thể có về mặt mũi.

Trên bàn cơm, sắc mặt của đám người vô cùng khó coi.

Đinh Phong Thành là người phản ứng đầu tiên: “Nè ông già kia, ông quá đáng rồi đó, tuy là ông đã cứu chú ba của tôi, nhưng đây không phải là cái cớ để ông ngang ngược vô lý, rõ ràng là con trai ông không hiểu chuyện, lại ép buộc em rể tôi xin lỗi, ông bị điên rồi hả?”

Cao Chí Định ngẩng đầu lên: “Ông bạn đây chính là thái độ của nhà họ Đinh các người đó à?”

Đinh Nhị Tiến vẫy tay kêu Đinh Phong Thành ngồi xuống: “Ngồi xuống đi.”

Đinh Phong Thành vô cùng bất mãn mà ngồi xuống, anh ta thật sự không vừa mắt Cao Chí Định chút nào.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1176


CHƯƠNG 1176

Đinh Nhị Tiến nặn ra một nụ cười, ông ta hỏi: “Lão Cao à, oan gia nên giải không nên kết, hay là bỏ đi, để Giang Nghĩa rót rượu nhận lỗi với cháu đây là được rồi, quỳ xuống thì có hơi quá đáng.”

Cao Chí Định bỗng nhiên đứng dậy đập bàn.

“Bỏ qua? Bỏ qua cái gì mà bỏ qua?”

“Các người ra tay đánh người, mời một ly rượu là xong việc hả? Uống rượu thì có thể gọi là trừng phạt à, làm vậy y như ban thưởng còn gì.”

“Ông bạn, ông đúng là kẻ vô ơn bội nghĩa, ông đối xử với người có ơn với mình như thế hả?”

Đinh Nhị Tiến bị chỉ trích không biết phải làm như thế nào.

Kêu Giang Nghĩa quỳ xuống, tuyệt đối không được, nhưng nhìn bộ dạng này, Cao Chí Định một bước không chịu nhường, Đinh Nhị Tiến lâm vào tình thế khó xử.

Lúc này, Cao Vũ Tường mới nói: “Đúng là quỳ xuống có hơi nghiêm khắc, mời một ly rượu không phải là không thể nào.”

Hai mắt Đinh Nhị Tiến phát sáng: “Vẫn là cháu trai biết lẽ phải.”

Ông ta cho rằng Cao Vũ Tường không làm khó ông ta, thật ra không phải là vậy.

Cao Vũ Tường khoác tay: “Nghe tôi nói hết đã.”

Dừng một lúc, anh ta tiếp tục nói: “Chỉ có đều những gì mà ba tôi nói cũng có đạo lý, kêu Giang Nghĩa uống rượu, nào có thể xem như là trừng phạt? Làm như vậy còn tiện nghi cho anh ta, cho nên phạt rượu không thể để Giang Nghĩa uống.”

Trong cặp mắt anh ta lộ ra một sự gian trá, ai nấy đều cảm thấy sau lưng rét lạnh.

Đinh Phong Thành rất trượng nghĩa, chủ động bưng ly rượu lên: “Vậy thì để tôi uống thay Giang Nghĩa, được chứ?”

Cao Vũ Tường khịt mũi coi thường: “Anh trai à, anh là ông chủ Đinh, tôi đắc tội không nổi đâu.”

Rốt cuộc Giang Nghĩa trầm mặc một hồi lâu đã lên tiếng: “Vậy ý của anh là muốn ai mời anh ly rượu này?”

Cao Vũ Tường nhìn Giang Nghĩa, ánh mắt từ từ di chuyển đến Đinh Thu Huyền đang ngồi bên cạnh Giang Nghĩa khóe môi vểnh lên: “Tôi muốn Thu Huyền uống với tôi vài ly rượu, lấy đó làm lời xin lỗi, chắc như vậy cũng không quá đáng nhỉ?”

Phừng.

Lửa giận dâng lên trong lòng Giang Nghĩa, bất cứ ai cũng có thể nhìn ra cặp mắt anh dần dần trở nên đỏ ngầu.

Sát ý bùng nổ.

Đinh Phong Thành ở phía bên kia hét ầm lên: “Mẹ nó chứ, cậu lại dám đến đây giở trò lưu manh với nhà họ Đinh chúng tôi à. Chết tiệt, ông đây chơi chết cậu.”

“Phong Thành, dừng tay lại.” Đinh Nhị Tiến lập tức ngăn cản Đinh Phong Thành đang muốn ra tay đánh nhau.

Hiện trường có chút hỗn loạn.

Một bên ân nhân cứu mạng, một bên khác là người nhà, Đinh Nhị Tiến thực sự rất khó xử.

Đối mặt với yêu cầu vô lý của hai ba con nhà họ Cao, Đinh Nhị Tiến rất muốn đuổi bọn họ đi, nhưng mà…
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1177


CHƯƠNG 1177

Thật tình, muốn trách thì hãy trách tại sao năm đó mình lại nợ một món nợ ân tình lớn đến thế, có trả như thế nào cũng không trả nổi.

Cao Chí Định thấp giọng cười nói: “Đề nghị của con tôi cũng tốt đó, Thu Huyền đến mời rượu, đó mới xem như là lời xin lỗi chân chính ông bạn, tôi đã nhượng bộ lắm rồi, ông nhanh chóng đưa ra quyết định đi.”

Quyết định cái gì?

Làm sao Đinh Nhị Tiến có thể để con gái mình mời rượu trước mặt mọi người, còn là trước mặt con rể mình, nếu như làm chuyện này thì sau này ông ta còn có mặt mũi nào để tiếp tục sống nữa?

Ông ta thà chết chứ không thể làm như vậy.

Lúc này, Giang Nghĩa yên lặng đứng dậy, không nói một lời mà đi đến cái bàn sát vách, lấy con dao gọt trái cây, cầm ở trong tay, chậm rãi đi tới.

Nhìn tư thế và ánh mắt này của anh, trông như muốn đâm người.

Hai ba con nhà họ Cao bị dọa sợ gần chết.

Đinh Nhị Tiến lại kêu to: “Giang Nghĩa, con bình tĩnh lại đi, tuyệt đối không nên xúc động.”

Lúc khoảng cách còn chưa tới hai mét, Giang Nghĩa dừng bước: “Ba yên tâm đi, con rất bình tĩnh.”

Dừng lại một chút, anh tiếp tục nói: “Đều nói là ba nợ con trả, mặc dù tôi không phải là con ruột của ông ấy, nhưng con rể thì xem như cũng là một nửa. Ba tôi nợ ông, lẽ ra phải do đứa con rể này đến trả.”

Cao Chí Định bắt chéo chân: “Trả à, cậu trả bằng cách nào?”

Giang Nghĩa dựng thẳng ba ngón tay: “Năm đó ba tôi đã hại ông bị đâm một dao, nhiều năm như thế, tôi tăng cho ông chút lời lãi, trả lại ông ba nhát dao, kết thúc ba nhát dao này, từ đây ân oán giữa ba tôi và ông coi như đã tính toán xong không ai nợ ai.”

Cao Chí Định vừa đung đưa chân vừa nói: “Được thôi, cậu đâm đi, cậu nói đấy, là ba nhát, cậu dám đâm mình ba nhát dao thì chúng ta coi như thanh toán xong xuôi.”

Nói thì nói như thế làm sao Đinh Thu Huyền có thể tùy ý để Giang Nghĩa làm loạn?

Cô ném đổ đi, bước một bước thật dài chạy đến bên cạnh Giang Nghĩa, nắm chặt lấy tay Giang Nghĩa: “Ông xã à, anh bình tĩnh một chút đi, đừng có làm loạn, ba nhát không phải là nói đùa đâu, sẽ chết người đó.”

Đinh Nhị Tiến, Đinh Phong Thành và Tô Cầm cũng đứng dậy khuyên can.

Nhưng mà Giang Nghĩa nhẹ nhàng đẩy Đinh Thu Huyền ra: “Em yên tâm đi, anh đã tham gia quân ngũ nhiều năm như thế, đã từng bị thương rất nhiều lần, chỉ là ba nhát mà thôi không lấy nổi mạng của anh đâu.”

Cao Chí Định còn bổ sung thêm: “Nhưng mà một nhát dao đó của tôi là ở vị trí gần tim, cậu đừng có đâm ba nhát lên chân của mình, vậy thì không có ý nghĩa gì.”

Giang Nghĩa gật đầu: “Yên tâm đi, tôi không để ông chịu lỗ đâu.”

Nói xong, anh nhẹ nhàng cởi áo da lộ ra lồng ng.ực rắn chắc, hít sâu một hơi.

“Nhát thứ nhất trả lại ông.”

Hành động dứt khoát, Giang Nghĩa đâm mình một nhát với tốc độ vô cùng, nhanh chóng trực tiếp đâm vào vị trí gần tim, mọi người nhìn thấy mà hoảng sợ không thôi.

“Ông xã à.”

“Nghĩa.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1178


CHƯƠNG 1178

“Em rể.”

Máu người nhà họ Đinh lạnh đi hơn nữa, vị trí đó cách tim quá gần, chỉ cần lệch đi một chút thì sẽ mất mạng.

Giang Nghĩa cố nén cơn đau, anh cầm lấy con dao thứ hai.

“Dao thứ hai, phần lãi.”

Vừa mới dứt lời, con dao thứ hai liền đâm thẳng vào, trực tiếp đâm vào vị trí gần với con dao thứ nhất.

Vết thương tăng thêm.

Cho dù là chiến thần Tu La, khi phải chịu đựng cơn đau kịch liệt như thế, sắc mặt cũng trắng bệch như tờ giấy.

“Dao thứ ba, ân oán kết thúc.”

Dao thứ ba của Giang Nghĩa cũng nhanh như thế, trong nháy mắt liền đâm vào lồng ngự.c mình.

Ba nhát dao, tất cả đều đâm vào vị trí gần tim, nếu như xảy ra một chút sai lầm thì chính là hành động muốn mạng của mình.

Đinh Thu Huyền đau lòng, tuyệt vọng ngồi sụp xuống đất, nước mắt không ngừng rơi.

“Ông xã, ông xã…”

Đinh Nhị Tiến và Đinh Phong Thành cũng bị dọa té ngồi xuống, nhìn Giang Nghĩa bị thương nghiêm trọng, hoảng sợ không biết nên nói cái gì cho phải.

Về phần hai ba con nhà họ Cao…

Ngay từ đầu bọn họ đã rất khiếp sợ, không ngờ tới Giang Nghĩa rất đàn ông, thế mà lại dám đâm mình.

Suy nghĩ lại, người này không phải là kẻ ngốc đó chứ?

Chỉ nói mấy câu liền tự đâm mình, xem ra người này không thể làm nên đại sự.

Trong lòng Cao Chí Định vô cùng thoải mái, cười ha hả mà nói: “Ai chà, thật sự dám ra tay à, nhưng mà Giang Nghĩa à, cậu đâm mình thì sao chứ, năm đó tôi đã cứu ba vợ của cậu một mạng, bây giờ cậu đâm mình không tính là cứu tôi, căn bản không thể thanh toán xong.”

Loại người này nói lời mà không giữ lấy lời, nói không nhận nợ thì không nhận nợ.

Đinh Nhị Tiến nổi giận đùng đùng: “Họ Cao kia, tôi còn thiếu ông cái rắm ấy, bây giờ con rể tôi đã trả nợ cho tôi, hai chúng ta coi như xong.”

Cao Chí Định lạnh lùng nhìn ông ta: “Ông nói xong là xong hả?”

Đinh Nhị Tiến nhìn chằm chằm ông ta: “Ông đây nói xong đó, sao nào?”

Cao Chí Định nhíu mày, chuyện cho đến bây giờ, cho dù ông ta có muốn kiên trì bắt ép Đinh Nhị Tiến, xem ra cũng không tốt cho lắm.

“Được thôi, tên vong ơn bội nghĩa Đinh Nhị Tiến nhà ông, tôi cứu ông…”

Không chờ ông ta nói xong, Giang Nghĩa liền bóp chặt vai Cao Chí Định: “Nợ thiếu ông đã trả sạch, bây giờ nhà họ Đinh không chào đón hai ba con các người, cút ra ngoài cho tôi!”

Cao Chí Định quay đầu nhìn thoáng qua Giang Nghĩa tự đâm mình ba dao, căn bản không để ý đến anh, cho rằng Giang Nghĩa bị thương nặng đã mất đi sức chiến đấu, không đủ gây sức ép.

“Bây giờ cậu còn năng lực gì để khiêu chiến với tôi?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1179


CHƯƠNG 1179

“Tôi đây chỉ cần tùy tiện cũng có thể chơi chết cậu, hiểu chứ?”

Trong suy nghĩ của Cao Chí Định, bây giờ Giang Nghĩa chính là một con hổ thoi thóp bị trúng mấy mũi tên, có thể chết bất cứ lúc nào, chỉ có thể hù dọa người khác, căn bản không còn năng lực để chiến đấu.

Nhưng mà sức mạnh của chiến thần Tu La làm sao là thứ mà những người này có thể tưởng tượng được?

Giang Nghĩa khoác tay lên vai Cao Chí Định, trong mắt tản ra một luồng sát khí mãnh liệt, âm trầm nói: “Tôi cho ông 3 giây cút ra khỏi nhà tôi.”

Cao Vũ Tường ở một bên không vui.

“Này, anh nói chuyện với ba tôi kiểu gì đấy?”

“Hôm nay không cho anh chút sắc mặt, xem ra anh vẫn còn đề cao bản thân mình lắm nhỉ?”

Cao Vũ Tường vẫn còn ghi hận chuyện trước đó Giang Nghĩa đánh mình, bình thường tôi đánh không lại anh, bây giờ anh đã như thế này rồi, còn không phải để tôi tùy tiện chà đạp à?

Thừa dịp anh bệnh, đòi mạng anh.

Cao Vũ Tường vô cùng vô liêm sỉ mà muốn vung một quyền vào mặt Giang Nghĩa, không đợi nắm đấm của anh ta vươn tới, Giang Nghĩa đã đạp một cước vào giữa bụng dưới Cao Vũ Tường, đạp anh ta bay thẳng ra ngoài, bay qua khỏi ghế sofa, ngã cái rầm xuống đất.

Vô cùng đau.

Anh ta ngã xuống đất ô ô kêu bậy.

Cao Chí Định thấy con trai mình bị đánh, tức giận không có chỗ ph.át tiết, cũng muốn động thủ với Giang Nghĩa.

Nhưng một người già như ông ta làm sao có thể là đối thủ của chiến thần Tu La?

Giang Nghĩa cũng không có động tác khác, trên tay chỉ dùng sức một chút, hung hăng nắm chặt bả vai Cao Chí Định, trong nháy mắt Cao Chí Định liền cảm thấy mình như bị một cây kìm kẹp chặt lại, đau đớn, khó chịu, cả người sắp hỏng mất.

Ông ta đau đầu đầy mồ hôi, không thể kiên trì được nữa mà quỳ xuống đất.

“Đau đau, cậu buông tôi ra nhanh lên.”

Đối với lời thỉnh cầu của ông ta, Giang Nghĩa làm như mắt điếc tai ngơ.

Cao Chí Định đáng thương nhìn Đinh Nhị Tiến: “Ông bạn cũ, ông không thể đối xử với tôi như thế, tôi là ân nhân cứu mạng của ông.”

Đinh Nhị Tiến liếc ông ta: “Phi! Một dao mà tôi thiếu ông, con rể tôi đã trả sạch rồi, bây giờ chúng ta không ai nợ ai, ông lại hung hăng càn quấy ở nhà chúng tôi, vậy thì ngoan ngoãn chịu dạy dỗ một trận đi.”

Lúc này Cao Chí Định thật sự không có cách nào khác.

Ông ta liên tục cầu xin tha thứ: “Đau đến chết mất được, được rồi đó, buông tay đi, tôi đi ngay, tôi đi ngay còn không được nữa à?”

Liên tục cầu xin hơn 3 phút đồng hồ, ông ta đau đến mồ hôi nhễ nhại, Giang Nghĩa mới buông tay ra, tha cho ông ta một con đường sống.

Cao Chí Định giành lại “cuộc sống mới”, không dám tiếp tục ở lâu trong căn nhà này thêm 1 giây nào, kéo con trai Cao Vũ Tường của mình giống như hai con chuột xám mặt chạy khỏi nhà họ Đinh.

“Hai cái tên khốn nạn này nên bị dạy dỗ một trận.” Đinh Nhị Tiến hung dữ nói.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1180


CHƯƠNG 1180

So với bọn họ, Đinh Thu Huyền càng lo lắng cho vết thương của Giang Nghĩa.

Cô sốt ruột chạy đến bên cạnh Giang Nghĩa: “Ông xã à, bây giờ phải xử lý như thế nào đây, để em gọi 115, gọi xe cứu thương đến nha.”

Giang Nghĩa cười cười: “Yên tâm đi, em quên mất ông xã mình là bác sĩ xuất sắc đến cỡ nào à? Lúc anh đâm vào, anh đã tránh các vết thương trí mạng, không cần phải gọi 115 đâu, em đi vào trong phòng lấy hòm thuốc của anh ra đây.”

“Được.”

Đinh Thu Huyền vội vội vàng vàng lấy hòm thuốc ra.

Giang Nghĩa mở hòm thuốc ra, lấy biển thước thần châm, rót khí vào bên trong, sau đó tự châm mình để vết thương không chảy máu nữa, rồi lại lấy ba con dao ra.

Sau đó anh kêu Đinh Thu Huyền phối hợp với mình, từ từ rửa sạch miệng vết thương cho mình, sau đó khâu lại.

Ba dao này đều đã tránh đi vết thương trí mạng, cũng đâm không sâu, cho nên không có gì phải đáng ngại.

Nhưng Đinh Thu Huyền vẫn không yên tâm, cho dù Giang Nghĩa đã xử lý thỏa đáng, nhưng cô vẫn kiên trì gọi 115 kêu xe cứu thương đến đây một chuyến, đưa Giang Nghĩa đến bệnh viện kiểm tra toàn diện một lượt.

Giang Nghĩa không lay chuyển được ý cô, đành phải nghe theo.

Bọn họ đến bệnh viện kiểm tra cẩn thận, ngay cả bác sĩ cũng rất kinh ngạc. Ba dao đều đâm vào vị trí gần tim, nhưng hoàn toàn không ảnh hưởng đến tính mạng, đây quả thật là kỳ tích.

Càng đáng sợ hơn chính là cách xử lý vô cùng gọn gàng, cầm máu, rửa vết thương, khâu lại, đều vô cùng thành thục bác sĩ căn bản không thể có kỹ thuật thành thạo như thế.

Nếu như không phải xử lý kịp thời, e là vết thương sẽ nhanh chóng lan rộng và nhiễm trùng, vậy thì coi như xong rồi.

Nói tóm lại thật sự rất bất ngờ.

Tạm thời không có trở ngại, chỉ cần nằm viện mấy ngày, tiếp tục quan sát tình hình, xác định không có chuyện gì thì có thể về nhà.

Giang Nghĩa không muốn phải nằm viện, anh cho rằng không có việc gì.

Nhưng mà Đinh Thu Huyền không nghĩ như thế, cô kiên trì nhiều lần, cuối cùng Giang Nghĩa vẫn được đưa vào bệnh viện Tường Mỹ, nằm trên chiếc giường bệnh chật hẹp.

Đêm đã khuya, Giang Nghĩa nằm trên giường của anh.

Đinh Nhị Tiến và Đinh Phong Thành đều đã đi về trước, chỉ còn lại Đinh Thu Huyền trong phòng bệnh nói chuyện và chăm sóc cho Giang Nghĩa.

Đinh Thu Huyền nắm tay Giang Nghĩa, nhìn anh thật lâu.

Đến bây giờ Đinh Thu Huyền mới bớt đau lòng, cô tức giận nói: “Giang Nghĩa, lần này anh quá đáng rồi đó.”

Giang Nghĩa sửng sốt: “Quá đáng hả, anh quá đáng với hai ba con nhà họ Cao?”

“Không phải.” Đinh Thu Huyền nghiêm túc nói: “Em đang nói là anh lấy mạng sống của mình ra làm trò đùa, chuyện này thật sự rất quá đáng, anh thông minh như vậy, không thể nào không nhìn ra Cao Chí Định khốn nạn dùng lời nói để k1ch thích anh, sao anh còn cố ý mắc lừa mà tự đâm mình?”
 
Back
Top Dưới