Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1221


CHƯƠNG 1221

“Có một chút thành tích nhỏ thì dương dương tự đắc, Đinh Phong Thành tôi xem ra đã định sẵn không phải là kẻ làm nên chuyện lớn.”

Càng nói, ý chí của anh ta càng giảm sút.

Đinh Thu Huyền vội hỏi: “Không có cách đòi lại tổn thất hay sao?”

Đổng Quán Thạch thở dài: “Khó, tên Tôn Khả Thành đã trốn ra nước ngoài rồi; tiền lấy từ chỗ chúng ta, một phần đã phát lương cho nhân viên, còn một phần thì trả nợ. Số tiền lương, món nợ này đều là trả hợp lý hợp pháp, chúng ta không thể cưỡng chế đòi lại tiền từ công nhân và công ty khác. Với lại, cho dù đòi, người khác cũng không thể trả lại.”

Đúng vậy, tiền vào túi của người khác, muốn đòi lại, sao có thể chứ?

Tuy tiền của Tôn Khả Thành không sạch sẽ, nhưng sau khi anh ta trả ra thì sạch sẽ rồi, ở phương diện pháp luật cũng không thể đòi lại.

Huống chi Tôn Khả Thành đã trốn ra nước ngoài, muốn bắt cũng không bắt được.

Chấm hết rồi, tất cả chấm hết rồi.

Một người đàn ông trai tráng như Đinh Phong Thành, cũng không chịu nổi ấm ức như này, khóe mắt không ngừng có nước mắt rơi xuống.

Đả kích lần này đối với anh ta mà nói, là trí mạng.

Vốn tưởng rằng dựa vào bản lĩnh của mình tiết kiệm một khoản tiền lớn cho công ty, ai ngờ đây là cái bẫy mà người khác thiết kế, khoản tiền 600 tỷ anh ta không dễ dàng gom được để nhập hàng, hiện nay tất cả đều thành bong bóng rồi.

Tiền mất rồi, nguyên liệu thô cũng mất rồi.

Dự án không thể không dừng lại.

Chuyện này làm sao ăn nói với nhân viên công ty, làm sao ăn nói với lĩnh đạo của cục xây dựng?

Đi sai một bước, thua cả ván cờ!

Giờ phút này, trong tòa nhà văn phòng của công ty mẹ thuộc nhà họ Đinh, có hai người cực kỳ vui mừng.

Trong phòng mở nhạc du dương, Đinh Hồng Diệu nhảy tango theo nhịp điệu của âm nhạc, cực kỳ vui vẻ luôn.

Đinh Hoàng Liễu ở một bên nhìn, trong tay cầm ly trà sữa.

“Anh, chiêu mượn đao giết người này của anh, sử dụng thật tuyệt vời.”

“Nói cho cùng, anh chỉ tốn 6 tỷ thì khiến tên Tôn Khả Thành giúp anh việc lớn.”

“Loại chuyện hời như này, tới chân trời cũng không tìm được.”

Đinh Hồng Diệu cười híp mắt nói: “Cậu ta không phải là đang giúp anh, cậu ta là đang giúp bản thân cậu ta. Có số tiền này, cậu ta thành công trả hết món nợ, trốn ra bên nước ngoài tiêu sài. Hai người bọn anh, đây gọi là cùng thắng.”

Đinh Hoàng Liễu gật đầu: “Nghe nói Đinh Phong Thành bởi vì chuyện này đã tức tới mức nằm viện rồi, anh, hay là chúng ta đi thăm?”

“Ừ, thăm, phải thăm.” Đinh Hồng Diệu dừng bước nhảy: “Chúng ta bây giờ tới bệnh viện, hỏi thăm người em trai bị tổn thương tâm hồn này của chúng ta, ha ha ha ha.”

Nói xong, hai người trước sau rời khỏi phòng làm việc.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1222


CHƯƠNG 1222

Nhất thời, chuyện của Đinh Phong Thành đã đồn khắp nơi, tất cả mọi người đều biết anh ta làm hỏng việc.

Chế tạo Đinh Hạch còn có thể có ngày mai hay không cũng khó nói.

Những nhân viên cũ kia, ai cũng sốt ruột, chế tạo Đinh Dung không cần bọn họ, nếu như chế tạo Đinh Hạch bị sập, vậy thì thật sự xong đời rồi.

Sau này còn có thể dựa vào ai?

Tại nạn này của chế tạo Đinh Hạch, nhìn trông không thể giải quyết rồi.

Bệnh viện.

Giang Nghĩa từ khu nội trú đi ra, đưa tay rút ra điện thoại gọi một cuộc.

“Alo, Lâm Chí Cường, giúp tôi xử lý một chuyện.”

“Lão đại anh nói.”

“Cậu sắp xếp Cự Giải ra nước ngoài một chuyến, mang một người đàn ông tên ‘Tôn Khả Thành’ về đây cho tôi.”

Cự Giải, một trong 12 Hoàng Kim dưới trướng của Giang Nghĩa.

Điều khác với những Hoàng Kim khác, Cự Giải chuyên môn phụ trách chuyện ở nước ngoài, bắt – theo dõi – nằm vùng – điều tra – áp tải, Cự Giải rất giỏi.

Có thể sử dụng Cự Giả, đã chứng tỏ Giang Nghĩa đủ xem trọng về chuyện này.

Đồng thời, anh nói với Lâm Chí Cường: “Ngoài ra sắp xếp người của cục cảnh sát phối hợp hành động với Cự Giải, nhất định phải thuận lợi bắt Tôn Khả Thành về. Ngoài ra, bảo bên tòa án tiến hành phối hợp với vụ án của Tôn Khả Thành, một khi bắt về, lập tức hầu tòa.”

Cúp máy.

Giang Nghĩa lại lập tức gọi một cuộc cho khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng.

“Alo, Tôn Tại Ngôn, có chuyện bó tay cần cậu xử lý.”

“Mời nói.”

“Lập tức từ phòng tài vụ của khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng chuyển ra 900 tỷ tiền mua hàng, tìm công xưởng đáng tin thu mua nguyên liệu thô, sau đó chuyển lô hàng này sang nhà kho của chế tạo Đinh Hạch.”

“900 tỷ? Lão đại, Đinh Phong Thành không phải là vừa từ ngân hàng vay 600 tỷ hay sao? Bây giờ thêm 900 tỷ, cần dùng nhiều như vậy sao?” Tải ápp Һσlа để đọc full và miễn phí nhé.

Giang Nghĩa thở dài: “Xảy ra chút vấn đề.”

Tôn Tại Ngôn là một người thông minh, không cần hỏi nhiều: “Được rồi, tôi lập tức đi làm, từ trong vốn sử dụng của công ty lấy ra 900 tỷ giải vây cho chế tạo Đinh Hạch.”

Tút, điện thoại cúp máy.

Giang Nghĩa thở dài một hơi, trong lòng tính toán: Tôn Khả Thành quả thật đáng hận, nhưng anh ta tại sao đột nhiên khóa ánh mắt vào Đinh Phong Thành chứ? Ngoài ra, Tôn Khả Thành thật sự thông minh như vậy sao, có thể thiết kế một cái bẫy như này đợi Đinh Phong Thành chui vào?

Nghĩ kiểu gì, sao cũng cảm thấy kỳ lạ.

Mà vào lúc này, xe của Đinh Hồng Diệu đã chạy tới cửa bệnh viện.

Nhìn cặp anh em Đinh Hồng Diệu và Đinh Hoàng Liễu từ trên xe bước xuống, Giang Nghĩa về cơ bản đã đoán được là ai ở sau lưng giở trò rồi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1223


CHƯƠNG 1223

Quả nhiên vẫn là bọn họ.

Đinh Hồng Diệu và Đinh Hoàng Liễu trực tiếp đi tới khu nội trú, tới phòng bệnh của Đinh Phong Thành.

Vừa bước vào, Đinh Hồng Diệu đã nói một cách kỳ quái: “Aiya aiya, em trai yêu quý của tôi, cậu sao lại biến thành như này rồi?”

Đinh Phong Thành không thèm để ý anh ta.

Rõ ràng là cáo chúc tết gà, không có ý tốt.

Anh ta hừ lạnh một tiếng: “Anh đến đây làm gì?”

Đinh Hồng Diệu nói: “Tôi nghe nói cậu nằm viện, lo lắng cậu sẽ xảy ra chuyện, vậy nên đặc biệt chạy tới thăm cậu; có cả Hoàng Liễu, em ấy sau khi nghe nói cậu bị bệnh nằm viện, cực kỳ lo lắng đấy.”

Lo lắng ư? Ha ha, là vui mừng mới đúng!

Đinh Phong Thành lạnh lùng nói: “Các người bớt diễn kịch ở trước mặt tôi đi, cút, tôi không muốn nhìn thấy hai người.”

Một chữ ‘cút’ này khiến sắc mặt của Đinh Hồng Diệu có chút khó coi.

Anh ta thẳng người, căng áo sơ mi, giọng nói lạnh nhạt nói: “Phong Thành, tôi biết cậu có chút thành kiến với tôi, nhưng hôm nay tôi đến đây không phải để cáu giận với cậu, mà tới giúp cậu. Tôi cũng hy vọng có thể thông qua chuyện lần này, hóa giải rào cản giữa hai anh em chúng ta.”

“Ổ?” Đinh Phong Thành cười như không cười nói: “Người ích kỷ như anh sẽ nghĩ tới chuyện giúp tôi ư? Nói thử xem, anh muốn giúp tôi như nào?”

Đinh Hồng Diệu nói: “Đơn giản. Khó khăn hiện nay của cậu là tiền vay từ ngân hàng bị người ta lừa mất, nguyên liệu thô lại không lấy được, không thể tiếp tục dự án. Những cái này tôi đều có thể giúp cậu xử lý, tiền tôi bỏ, nguyên liệu thô tôi mua. Đợi sau khi dự án khởi công, lợi nhuận thu được sẽ trả lại tiền cho ngân hàng.”

Sự việc nghe thì không tồi.

Nhưng Đinh Hồng Diệu là loại người sẽ chủ động giúp đỡ sao?

Đương nhiên không phải!

Đinh Phong Thành lạnh lùng nhìn anh ta: “Trên đời không có bữa ăn miễn phí, anh giúp tôi như vậy, muốn tôi báo đáp anh như nào?”

“Người ngay nói lời thẳng thắn!” Đinh Hồng Diệu đã cười: “Phong Thành, tôi thích tính cách thẳng thắn này của cậu. Nếu cậu đã nói rồi, tôi cũng không vòng vo với cậu nữa. Cái tôi muốn chính là dự án của đất hoang phía bắc thành phố!”

Khẩu khí không nhỏ.

Đinh Phong Thành nói: “Dự án là cho chế tạo Đinh Hạch chúng tôi, không phải cho các anh, cho dù tôi muốn cho, bên phía cục xây dựng cũng không thông qua.”

Đinh Hồng Diệu khoát tay: “Nếu là công ty khác đương nhiên không thông qua được, nhưng chúng ta lại khác. Nói cho cùng, chế tạo Đinh Hạch của cậu vẫn thuộc về nhà họ Đinh. Chỉ cần cậu gật đầu, để chế tạo Đinh Hạch hoàn toàn sát nhập vào chế tạo Đinh Dung. Vậy thì dự án của cậu đương nhiên trở thành dự án của nhà họ Đinh, tôi bỏ tiền bỏ sức không phải là lẽ hiển nhiên hay sao?”

Đây là mục đích của Đinh Hồng Diệu.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1224


CHƯƠNG 1224

Bắt Đinh Phong Thành hoàn toàn sát nhập vào nhà họ Đinh, nói hay ho là để tiện bỏ tiền bỏ sức, trên thực tế, một khi sát nhập vào, quyền nói chuyện sẽ thuộc về Đinh Hồng Diệu.

Đến lúc đó nhân viên cũ của chế tạo Đinh Hạch chắc chắn sẽ bị bỏ, thậm chí bản thân Đinh Phong Thành cũng có khả năng bị đuổi.

Hơn nữa, Đinh Phong Thành không dễ dàng mới có được dự án lớn, cũng sẽ bị Đinh Hồng Diệu cướp đi.

Đinh Hồng Diệu này căn bản là nhân lúc cháy nhà hôi của!

Đinh Thu Huyền ở bên cạnh nghe không nổi nữa, trực tiếp nói: “Phong Thành, anh không thể nghe theo anh ta.”

Đinh Phong Thành giơ tay ý bảo Đinh Thu Huyền không cần nói.

“Em út, em yên tâm đi, Đinh Phong Thành anh còn chưa ngu ngốc tới mức độ này.”

Anh ta ngẩng đầu nhìn Đinh Hồng Diệu: “Anh cả, anh có hơi không coi tôi là người rồi nhỉ? Thật sự coi tôi là kẻ ngốc, tùy tiện thì có thể lừa ư? Sát nhập vào nhà họ Đinh, vậy tôi còn có thể có kết cục tốt hay sao? Cút, anh bây giờ cút cho tôi.”

Mặt mày của Đinh Hồng Diệu rất khó coi.

Lúc này, Đinh Hoàng Liễu tới bổ sung: “Phong Thành, anh cả của cậu thật sự là vì tốt cho cậu. Nếu cậu không yên tâm, chúng ta có thể ký một bản hợp đồng bồi thường trước. Nếu anh cả của cậu sau khi xong việc qua cầu rút ván thì bắt anh ấy đền tiền!”

Đinh Phong Thành đã cười: “Đền tiền ư? So với dự án của đất hoang phía bắc thành phố, đền một ít tiền thì tính là cái gì? Anh cả, chị cả, hai người có hơi nghĩ tôi quá ngu ngốc rồi!”

Cuối cùng, Đinh Hồng Diệu đã không nhịn được nữa, quát: “Đinh Phong Thành cậu tốt nhất nghĩ cho rõ tình trạng của mình bây giờ! Nếu cậu không hợp tác với công ty mẹ, vậy thì cậu sẽ phải đối mặt với khoản bồi thường khổng lồ và sự chất vấn của cục xây dựng! Đến lúc đó, cái chờ đợi cậu sẽ là hình phạt trong tù!”

“Không cần nói nữa!” Đinh Phong Thành cũng gầm lên: “Ông đây cho dù ngồi tù, cũng không thể nhường dự án cho các người! Cút cho ông đây!”

“Cậu!!” Đinh Hồng Diệu bị tức tới mức không nói được nữa.

“Đi.”

Đinh Hồng Diệu và Đinh Hoàng Liễu lập tức rời khỏi phòng bệnh.

Bọn họ vừa mới rời đi thì Giang Nghĩa đã đi vào, vừa vỗ tay vừa nói: “Không tồi, Phong Thành, lần này anh làm rất tốt, không để bọn họ nhân lúc cháy nhà hôi của.”

Đinh Phong Thành nói: “Giang Nghĩa cậu yên tâm, tôi đã không phải là Đinh Phong Thành tham sống sợ chết của trước kia. Trải qua mấy chuyện dạo gần đây, tôi nhìn nhận rất rõ, đừng nói là ngồi tù, cho dù chết, tôi cũng không thể để hai kẻ khốn đó được hời. Hơn nữa nếu tôi đoán không sai, Tôn Khả Thành tới lừa tôi, chính là chiêu trò mà Đinh Hồng Diệu bày ra. Nếu không loại ngu ngốc như Tôn Khả Thành làm sao có can đảm lừa tôi? Anh ta cũng không có mưu trí này.”

Đúng vậy, IQ của Tôn Khả Thành rất tệ.

Nhưng Đinh Hồng Diệu lại rất cao.

Đinh Thu Huyền thở dài: “Hai người nói đều không sai, nhưng bây giờ tình trạng mà anh hai phải đối mặt thật sự rất đáng lo, nếu không nghĩ ra cách giải quyết, đến lúc đó cục xây dựng chất vấn, ngân hàng giục nợ, cái chờ đợi anh hai thật sự chỉ có một con đường là ngồi tù.”

Nói xong lời này, cả căn phòng đều trở nên yên tĩnh.

Không có ai muốn ngồi tù.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1225


CHƯƠNG 1225

Nhưng đối mặt với cục diện hiện nay, dường như hết cách

Đổng Quán Thạch nói: “Sếp Đinh, hay là cậu tới khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng cầu cứu, bảo bọn họ cho cậu vay 600 tỷ, giải quyết vấn đề nhức nhối trước!”

Đinh Phong Thành vội xua tay: “Loại chuyện này có thể nói sao? Không nói còn đỡ, nói ra, đối phương chắc chắn coi tôi là kẻ đần. Đến lúc đó không mượn được tiền, còn bị người ta vứt bỏ.”

Cục diện này, nan giải.

Thời gian mấy ngày tiếp theo, Đinh Phong Thành đi đâu cũng cầu xin người ta nghĩ cách, nhưng số tiền 600 tỷ không phải con số nhỏ, nhất thời khó lấy ra được.

Huống chi, Đinh Hồng Diệu không ngừng động tay chân ở trong tối, Đinh Phong Thành cầu xin ai thì Đinh Hồng Diệu sẽ nói xấu Đinh Phong Thành với người đó, khiến Đinh Phong Thành một chuyện cũng không làm được.

Loại hành vi ở sau lưng động tay động chân này thật sự vô sỉ, nhưng hiệu quả rất tốt.

Đinh Phong Thành bị Đinh Hồng Diệu ép đến đường cùng.

“Haizz…”

Anh ta ngồi ở trong phòng làm việc, thở dài, cứ tiếp tục như này, không quá một tuần thì sẽ bị cục xây dựng khởi kiện.

Phải làm sao đây?

Đang rầu rĩ, đột nhiên thư ký hoảng hốt chạy vào: “Sếp Đinh, người của tòa án tới, muốn anh qua đó một chuyến.”

“Tòa án sao?”

Đinh Phong Thành sững người, hỏi Đổng Quán Thạch ở đối diện: “Ông Đổng, người của tòa án tìm tôi làm gì?”

Đổng Quán Thạch suy đoán: “Chắc không phải là bên phía cục xây dựng đã khởi kiện chứ? Bọn họ đều là người của chính phủ, muốn xử cậu, đó là chuyện trong một nốt nhạc.”

Đinh Phong Thành lập tức tê liệt.

Người của cục xây dựng ra tay có hơi nhanh quá rồi? Bây giờ vẫn chưa tới lúc. Với lại cũng không thông báo trước một tiếng sao?

Bất lực, Đinh Phong Thành chỉ đành đi theo người của tòa án.

Lần đi này, anh ta đã chuẩn bị tâm lý không trở về nữa rồi.

Nửa tiếng sau.

Đinh Phong Thành ngồi ở phòng tiếp đón của tòa án, một chuyên viên đi tới ngồi xuống, rất khách sáo mà nói: “Anh chính là anh Đinh Phong Thành nhỉ?”

“Là tôi.”

“Chào anh Đinh, lần này gọi anh tới, chủ yếu là muốn nói với anh về vấn đề bồi thường do hành vi gian lận thương mại của Tôn Khả Thành thuộc chế tạo Long Công.”

“Hả?”

Đinh Phong Thành bị dọa giật mình, hỏi: “Không phải khởi kiện rồi sao?”

Chuyên viên sững người: “Anh là người bị hại, sao lại khởi kiện anh chứ?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1226


CHƯƠNG 1226

Đinh Phong Thành vỗ ngực, anh ta cũng sắp bị dọa chết rồi, xoay đầu vội vàng hỏi: “Nghe ý trong lời này của anh, Tôn Khả Thành bị bắt rồi sao?”

“Phải.”

“Thật hay giả? Anh ta không phải đã trốn ra nước ngoài rồi sao? Nhanh như vậy đã bắt lại được rồi?”

Chuyên viên giải thích: “Tình hình cụ thể tôi cũng không quá rõ, hình như là có người ở nước ngoài bắt được Tôn Khả Thành, sau đó giao cho bên chính phủ. Người của cục cảnh sát khu Giang Nam đặc biệt chạy ra nước ngoài, phối hợp truy bắt, rồi đưa về nước, như vậy mới đem Tôn Khả Thành về quy án được.”

Có người?

Ai?

Đinh Phong Thành thầm kinh ngạc, thật sự người chính nghĩa sẽ được giúp đỡ mà.

Không ngờ không ngờ, vào lúc anh ta khó khăn nhất, vậy mà sẽ có anh hùng vô danh ra tay trượng nghĩa, ở nước ngoài bắt được Tôn Khả Thành rồi giao cho bên chính phủ.

Quá tốt rồi!

Đinh Phong Thành hỏi: “Vậy tức là có thể trả lại hết số tiền mà Tôn Khả Thành đã lừa của tôi ư?”

Chuyên viên vận khí: “Cái này… sợ rằng không được.”

“Sao lại không được? Người không phải đã bắt được rồi hay sao?”

“Người thì đã bắt được, nhưng tiền sớm đã bị anh ta dùng phương thức hợp lý hợp pháp dùng hết rồi. Lương của công nhân, khoản nợ ngoài, Tôn Khả Thành đã dùng số tiền đập vào những khoản nợ này, cho nên cho dù Tôn Khả Thành bị bắt về, tổn thất của anh về cơ bản không thể lấy lại.”

Nghe được lời này, Đinh Phong Thành càng thêm tuyệt vọng.

Làm nửa ngày, vẫn vô dụng.

Cho dù người bắt về thì có tác dụng gì? Tiền cũng đã bị tiêu hết rồi, cho dù còn lại một ít, đoán chắc cũng chỉ được 30-60 tỷ.

Lỗ là vẫn lỗ.

“Nếu tiền không lấy lại được, anh gọi tôi đến làm gì?” Đinh Phong Thành tức giận gầm lên.

Chuyên viên đè tay xuống: “Anh Đinh, xin anh bình tĩnh trước đã. Tuy tiền không lấy lại được, nhưng chúng tôi kiến nghị có thể dùng cách khác để bù đắp tổn thất của anh.”

“Cách gì?”

“Thế chấp.”

Đinh Phong Thành tò mò hỏi: “Thế chấp gì? Nhà của Tôn Khả Thành sao?”

Chuyên viên lắc đầu: “Dựa theo định giá của nhân viên chuyên nghiệp, giá trị của chế tạo Long Công của Tôn Khả Thành là 1500 tỷ, do anh ta không thể đền bù tổn thất cho anh, cho nên chúng tôi kiên nghị anh ta quy ra tiền thế chấp công xưởng cho anh.”

Cũng tức là Đinh Phong Thành có thể thu được chế tạo Long Công với giá trị 1500 tỷ để bù vào tổn thất 600 tỷ.

Nghe thì rất kiếm.

Vấn đề là Đinh Phong Thành bây giờ là cần tiền, là cần nguyên liệu thô.

Cho anh ta một công xưởng thì có tác dụng quái gì?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1227


CHƯƠNG 1227

“Cái này…” Đinh Phong Thành khá do dự, cái anh ta muốn thì không có được, cái có được thì không muốn, phải làm sao đây?

Chuyên viên khuyên: “Anh Đinh, bên tôi kiến nghị anh chấp nhận khoản thế chấp, như vậy ít nhất có thể bù đắp tổn thất; nếu anh kiên trì muốn đòi lại tiền, sợ là dùng rổ đan múc nước, không được cái gì cả.”

Trong đầu của Đinh Phong Thành ong ong lên, anh ta ngồi ở trên ghế, tính toán lợi ích được mất hết lần này tới lần khác.

Chấp nhận kiến nghị của chuyên viên, tuy có thể có được công xưởng làm tiền đền bù, nhưng anh ta sẽ mất đi khả năng đòi lại được tiền hàng; nhưng nếu anh ta kiên trì muốn đòi lại tiền hàng, vậy khả năng phải đối mặt là không thể có được gì cả.

Hai lựa chọn khó.

Sau khi do dự một lúc lâu, Đinh Phong Thành đã chọn cúi đầu.

“Được, tôi chấp nhận kiến nghị.”

Chấp nhận kiến nghị, tốt xấu gì có thể lấy được công xưởng, trở về nghĩ cách bán đi hoặc như nào đó, tốt xấu gì còn có một con đường lui, tốt hơn cái gì cũng không có.

Hiện nay đã là kết cục tốt nhất.

Rời khỏi tòa án.

Đinh Phong Thành ủ rũ trở về phòng làm việc, Đổng Quán Thạch lập tức đi tới hỏi: “Sếp Đinh, cậu đây là bị sao vậy? Bên phía cục xây dựng khởi kiện chúng ta rồi sao?”

Đinh Phong Thành lắc đầu.

“Không có khởi kiện sao?” Đổng Quán Thạch tò mò hỏi: “Vậy thì như nào?”

Đinh Phong Thành thở dài, đặt mông ngồi xuống, kể lại một lượt đầu tiên chuyện xảy ra ở trong tòa án.

Đổng Quán Thạch nghe thì cười khổ lắc đầu: “Thật sự không biết nên khóc hay nên cười. Cho chúng ta công xưởng giá trị 1500 tỷ, vốn nên vui mừng, nhưng chúng ta bây giờ không phải thiếu công xưởng, là thiếu nguyên liệu thô. Cho dù có công xưởng, lập tức khởi công đi chế tạo cũng không kịp. Huống chi chúng ta căn bản không hiểu chuyện chế tạo, sẽ chỉ làm cho sự việc càng tệ hơn.”

Điểm này Đinh Phong Thành đương nhiên cũng biết.

Anh ta đau khổ nói: “Vấn đề lớn nhất mà chúng ta đối mặt hiện nay chính là từ đâu kiếm được 600 tỷ tiền hàng. Ngân hàng không thể tiếp tục cho chúng ta vay tiền nữa, các công ty lớn khác cũng không muốn cho mượn.”

Thế khó.

Đinh Phong Thành và Đổng Quán Thạch chau mày nhăn nhó.

Vào lúc này, thư ký đi vào nói: “Sếp Đinh, ông Lưu Hoa của khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng tới.”

“Người của khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng? Mau mời vào.”

Không lâu sau, Lưu Hoa đi vào phòng.

Đinh Phong Thành rất khách sáo mà nói: “Ông Lưu, tôi không biết ông sẽ tới, không ra ngoài nghênh đón, mong ông đừng trách.”

Lưu Hoa xua tay: “Sếp Đinh khách sáo rồi, lần này tới đây cũng là chuyện đột xuất, tôi nhận được chỉ thị của chủ tịch, đưa một lô hàng cho cậu.”

“Hàng ư?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1228


CHƯƠNG 1228

Lưu Hoa để danh sách ở trên bàn

“Sếp Đinh, chuyện của cậu chúng tôi đều đã nghe nói rồi, chủ tịch lo lắng dự án không thể tiến hành tiếp, cho nên tự ý làm chủ, từ trong vốn dự phòng của khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng rút ra 900 tỷ mua nguyên liệu thô.”

“Đây là danh sách.”

“Hôm nay tới đây, chính là để thương lượng với Sếp Đinh, muốn để số hàng này ở đâu?”

Cái này…

Đinh Phong Thành đứng dậy, thần sắc kích động, không biết nên nói gì mới tốt.

Anh ta thật sự là đã không còn đường để đi rồi, ngàn vạn lần không ngờ, khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng vào thời khắc quan trọng này không những không vứt bỏ anh ta, ngược lại chọn giúp đỡ, kéo anh ta.

Có lô hàng này, dự án có thể tiếp tục tiến hành.

“Cảm ơn, cảm ơn!”

Trong mắt Đinh Phong Thành ngân ngấn nước, nói: “Ông Lưu, xin ông nhất định phải thay tôi nói tiếng cảm ơn với chủ tịch Tôn, hơn nữa tôi thề, chỉ cần dự án có lợi nhuận thì sẽ lập tức trả lại 900 tỷ tiền hàng này!”

Lưu Hoa mỉm cười, nói: “Sếp Đinh, chúng ta vẫn là thương lượng trước nên xử lý lô hàng này trước đi?”

“Đúng đúng đúng, nên xử lý chuyện này trước.”

Đinh Phong Thành chỉ vào Đổng Quán Thạch: “Ông Đổng, ông đi theo ông Lưu Hoa một chuyến, thương lượng vấn đề lưu trữ số hàng.”

“Được!!”

Đổng Quán Thạch dẫn Lưu Hoa rời khỏi phòng làm việc.

Lúc này, trong cả phòng làm việc chỉ còn lại một mình Đinh Phong Thành.

Anh ta ngồi xuống, gây ra như tượng gỗ.

Vui mừng không?

Đương nhiên là vui.

Nhưng anh ta càng cảm thấy, hình như trong âm thầm có một loại sức mạnh đang bảo vệ anh ta, khiến anh ta gặp dữ hóa lành, gặp phải chuyện nguy hiểm gì cũng có thể giải quyết.

Là ai đang giúp anh ta?

Trong đầu của Đinh Phong Thành hiện ra hai chữ: Giang Nghĩa?

Nhưng ý nghĩ xoay chuyển, Giang Nghĩa có năng lực lớn như này sao? Ngay cả khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng cũng có thể điều động?

Càng nghĩ càng cảm thấy không có khả năng lắm.

Nhưng anh ta lại chắc chắn cảm nhận được sự tồn tại của loại sức mạnh này.

Anh ta không nhịn được gọi điện cho Giang Nghĩa.

Tút tút tút, điện thoại đổ chuông mấy tiếng thì được kết nối.

Đinh Phong Thành không nhịn được mà hỏi: “Giang Nghĩa, nói cho cậu biết hai tin tốt!”

“Tin tốt ư? Còn là hai tin?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1229


CHƯƠNG 1229

“Ừ, tin tốt đầu tiên, tôi đã đến tòa án một chuyến, Tôn Khả Thành không trả được tiền nên thế chấp công xưởng giá trị 1500 tỷ cho tôi! Tin tốt thứ hai, khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng vậy mà đã mua 900 tỷ tiền nguyên liệu thô, đã nhập kho rồi!”

“Yo, quả thật là tin tốt, lần này anh trong họa được phúc. Có công xưởng của Tôn Khả Thành, sau này anh không cần rầu rĩ vấn đề nguyên liệu thô rồi, chỉ cần kinh doanh tốt, sau này có thể tự sản xuất tự tiêu thụ tự sử dụng, kế hoạch rất tốt.”

Đinh Phong Thành cũng nghĩ như vậy.

Có công xưởng này, thế lực của Đinh Phong Thành sẽ lớn hơn, cũng có tự tin nói chuyện với Đinh Hồng Diệu.

Thật sự là tái ông mất ngựa, trong cái rủi có cái may.

Khựng lại một chút, Đinh Phong Thành đã hỏi một vấn đề mà anh ta rất để ý: “Ờm, có chuyện tôi muốn hỏi cậu.”

“Chuyện gì?”

“Giang Nghĩa, lần này tôi có thể vượt qua ải khó, là cậu giúp sao?”

Đầu dây bên kia trầm mặc mấy giây, sau đó truyền tới tiếng cười sảng khoái của Giang Nghĩa.

“Phong Thành, lần này không phải tôi giúp anh, mà là ý trời; vận may của anh không tệ, cho nên mới có thể hóa nguy thành an. Chỉ có điều anh phải chú ý, sau này có chuyện như vậy xảy ra nữa, sẽ không có vận may tốt như này nữa đâu.”

Đinh Phong Thành gật đầu: “Ừ, tôi biết rồi.”

Cúp máy.

Đinh Phong Thành có một chút thất vọng, thật ra anh ta khá hy vọng là Giang Nghĩa giúp anh ta, như vậy anh ta còn có thể có một người để cảm ơn, không tới mức như bây giờ ngay cả đối phương để nói cảm ơn cũng không có.

Ở một bên khác.

Trong tòa nhà văn phòng của công ty mẹ, hai người đang tức điên.

Đinh Hoàng Liễu xé tan từng trang giấy quyển sách trên bàn, tức đến mức cả người run rẩy, hận không thể tìm một người tới để tát mạnh mấy cái.

Đinh Hồng Diệu không nói một câu ngồi ở trên ghế, nhìn trông rất bình tĩnh, nhưng nếu quan sát kỹ thì có thể phát hiện hai mắt của anh ta đỏ ngầu, dáng vẻ muốn ăn thịt người.

Anh ta là một người đàn ông rất tự kiêu, tự cho rằng không ai có thể thoát khỏi lòng bàn tay của anh ta.

Phế vật giống như Đinh Phong Thành, Đinh Hồng Diệu càng chưa từng để vào mắt.

Nhưng điều xấu hổ là cách mà anh ta dốc hết tâm tư nghĩ ra, vậy mà bị giải quyết một cách dễ dàng!

Vốn tưởng rằng Tôn Khả Thành trốn ra nước ngoài, mọi chuyện đều kết thúc; ai ngờ tên ngu này vậy mà bị bắt ở nước ngoài, đưa về nước, thật sự ngu hơn con lợn, đần hơn lừa!

Lần về nước này khiến Đinh Phong Thành kiếm không được một công xưởng, tăng cường thế lực của Đinh Phong Thành thì thôi không nói, về sau Đinh Phong Thành cũng có thể không cầu xin người khác, tự mình sản xuất nguyên liệu thô rồi.

Điều càng tức hơn là tiền của khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng đó giống như gió lớn thổi tới.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1230


CHƯƠNG 1230

Tùy tiện một cái thì tăng thêm 900 tỷ tiền vốn cho Đinh Phong Thành, không những tăng vốn, còn đích thân giúp thu mua nguyên liệu thô, đưa tới tận cửa.

Ha ha, nhiệt tình quá rồi?

Cho dù là bên hợp tác, cũng không có bên hợp tác ‘tốt’ như vậy chứ?

Hủy rồi, tất cả đều bị hủy rồi.

Đinh Hồng Diệu càng nghĩ càng bực, mọi chuyện được tính toán kỹ lưỡng đều bị hủy rồi, không những không đạp đổ được Đinh Phong Thành, còn khiến cậu ta mạnh hơn, thật sự khiến người ta tức giận!

Đinh Hoàng Liễu nói: “Anh, em cảm thấy chuyện này không đơn giản. Sao Tôn Khả Thành lại bị bắt? Sao tòa án lại tích cực phối hợp điều tra, thế chấp công xưởng như vậy? Sao khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng lại nguyện ý tăng vốn đầu tư? Quá kỳ lạ rồi, điểm nghi ngờ trong này quá nhiều, giống như có người ở đằng sau lặng lẽ thao túng tất cả chuyện này.”

Chuyện mà ngay cả Đinh Hoàng Liễu cũng có thể cảm nhận được, Đinh Hồng Diệu đương nhiên cũng cảm nhận được.

Anh ta hít sâu một hơi: “Em gái, những điều em nói anh đều biết, anh cũng đang nghĩ, rốt cuộc là ai, vậy mà có năng lực như vậy. Đinh Phong Thành là tuyệt đối không thể, vậy thì là ông cụ? Cũng không thể.”

Đang suy nghĩ, Đinh Hoàng Liễu nhắc đến một cái tên: “Liệu có khi nào là — Giang Nghĩa không?”

Giang Nghĩa?

Đinh Hồng Diệu nheo mắt lại: “Người này rất thông minh, nhưng một mình thông minh hơn nữa, cũng không thể có năng lực lớn như vậy. Phải biết, sắp xếp lần này là có thể điều động các thế lực lớn như tổ chức ở nước ngoài, cục cảnh sát khu Giang Nam, tòa án, khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng… Dính tới thế lực ngầm, thế lực chính phủ, thế lực thương trường, vừa lớn vừa phức tạp, tuyệt đối không phải là sức một người có thể làm được.”

“Giang Nghĩa, không có khả năng lớn lắm.”

“Mà cho dù, nếu thật sự là Giang Nghĩa làm, vậy thân phận địa vị của cậu ta tuyệt đối không phải là cái mà chúng ta có thể chọc nổi.”

“Nếu cậu ta có thực lực mạnh như vậy, tùy tiện thì có thể giải quyết chúng ta, còn cần phải đợi tới bây giờ sao?”

Đinh Hoàng Liễu gật đầu. Nói cũng đúng.

Giang Nghĩa thống hận bọn họ như vậy, nếu thật sự có thực lực mạnh như vậy, sợ rằng sớm đã giải quyết bọn họ rồi.

Vậy nên tuyệt đối không thể là Giang Nghĩa.

“Vậy anh, không phải là ông cụ cũng không phải là Giang Nghĩa, vậy không có ai khác nữa rồi. Đinh Thu Huyền? Càng không thể.”

Đinh Hồng Diệu thở dài một hơi: “Sự việc tới nước này, anh chỉ có thể nói — Đây có thể là ý trời. Tôn Khả Thành ở nước ngoài trùng hợp bị bắt, cục cảnh sát thì phụ trách đưa về, tòa án thì phối hợp tiến hành điều tra, khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng thì nguyện ý tăng vốn. Tất cả đều là ý trời, ý trời không thể làm trái!”

Thật ra con người Đinh Hồng Diệu không tin ý trời nhất, nhưng sự việc tới nước này, anh ta cho dù không muốn tin cũng không thể không tin.

Giờ phút này, trong biệt thự cũ.

Giang Nghĩa cúp máy, Đinh Thu Huyền đi tới hỏi: “Phong Thành gọi điện sao?”

“Ừ.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1231


CHƯƠNG 1231

“Nói như nào? Anh ấy nhất định lo chết rồi nhỉ?”

Giang Nghĩa mỉm cười: “Không, anh ta vui chết đi được, vấn đề tiền hàng không những được giải quyết, còn kiếm không được một công xưởng, anh ta bây giờ phát tài rồi.”

“Hả?” Đinh Thu Huyền mặt đơ ra, sao sự việc lại thay đổi lớn như vậy?

Còn chưa đợi Đinh Thu Huyền truy hỏi tiếp, điện thoại của Giang Nghĩa lại đổ chuông, lần này là ông cụ Đinh Trung gọi đến.

Giang Nghĩa nghe máy.

“Alo, ông cụ, có chuyện gì?”

“Giang Nghĩa, cậu bây giờ có rảnh không? Tới chỗ tôi một chuyện, tôi mời cậu uống trà.”

Nhà tổ của nhà họ Đinh, Giang Nghĩa ở dưới sự dẫn dắt của quản gia đi vào phòng tiếp khách, ngồi xuống.

Không lâu sau, ông cụ Đinh Trung bê cái khay đi vào, trên cái khay để hai ly trà, một ấm trà.

Giang Nghĩa vội đứng dậy.

“Ặc, ngồi, mau ngồi.” Đinh Trung bảo Giang Nghĩa ngồi xuống, sau đó để một ly trà ở trước mặt anh, tận tay rót một ly trà cho anh.

Giang Nghĩa nhìn trà trước mặt, không nhúc nhích.

Đinh Trung ngồi xuống, cười ha hả hỏi: “Sao không uống? Là sợ trong trà của tôi có độc sao?”

Giang Nghĩa đã cười: “Không phải sợ có độc, mà là vô công bất thụ lộc, đang yên đang lành, ông cụ tại sao muốn mời tôi uống trà?”

Đinh Trung gật đầu: “Ừm, nếu tôi không nói, cậu e là cũng uống không yên. Tôi mời cậu uống trà, là để cảm ơn sự bỏ ra của cậu, cảm ơn cậu lần nữa giúp cháu trai Đinh Phong Thành vô dụng đó của tôi.”

Vừa nói như vậy thì Giang Nghĩa đã hiểu.

Anh cầm ly trà lên nhấp một ngụm: “Ông cụ, ông đều biết rồi sao?”

“Đương nhiên.” Đinh Trung nói: “Tôi vừa không mù lại không điếc, trong nhà xảy ra chuyện lớn như vậy, tôi làm sao có thể không biết tí gì chứ? Nói thật, lần này Đinh Hồng Diệu thật là đủ xảo trá, đừng nói Phong Thành, cho dù là tôi cũng sẽ trúng chiêu của nó.”

Xoay đầu lại, Đinh Trung nhìn sang Giang Nghĩa: “Có điều tôi cũng khâm phục năng lực của cậu, vậy mà có thể một hơi điều động nhiều thế lực như vậy, cho dù tôi biết cậu là chiến thần Tu La, biết cậu là người tổng phụ trách của ba khu, nhưng vẫn cảm thấy sốc trước thủ đoạn của cậu. Giang Nghĩa, cậu thật sự quá mạnh.”

Giang Nghĩa mỉm cười không nói, lại uống hai ngụm trà.

“Đây là…” Đinh Trung nhìn Giang Nghĩa: “Có vài chuyện tôi không phải quá rõ.”

“Chuyện gì?” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

“Thứ nhất, cậu sao không nói cho Đinh Phong Thành biết chuyện này là cậu giúp nó? Như vậy nó tốt xấu gì sẽ có lòng cảm kích với cậu.”

“Không cần.”

“Tại sao?”

Giang Nghĩa giải thích: “Nếu nói cho Đinh Phong Thành, anh ta sẽ bất giác mà sinh ta cảm giác ỷ lại, chuyện lớn như vậy tôi cũng có thể dẹp yên, còn có chuyện gì không thể dẹp được? Điều này sẽ chỉ khiến anh ta sau này càng thêm không kiêng kỵ, ông cụ trước đây thường xuyên làm như vậy mới khiến Đinh Phong Thành càng lúc càng hỗn láo.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1232


CHƯƠNG 1232

Khụ khụ…

Đinh Trung rất xấu hổ mà ho vài tiếng.

Vốn muốn dạy dỗ Giang Nghĩa, không ngờ còn bị Giang Nghĩa dạy dỗ ngược lại.

Cũng đúng, nếu Đinh Phong Thành biết Giang Nghĩa lợi hại như vậy thì sẽ không có kiêng kỵ nữa, điều này đối với sự trưởng thành của anh ta chỉ có hại không có lợi.

Đây cũng chính là đạo lý ‘con trai phải nuôi trong nghèo khó’.

Đinh Trung lại hỏi: “Vấn đề thứ hai, Giang Nghĩa, với năng lực của cậu muốn giải quyết Đinh Hồng Diệu, Đinh Hoàng Liễu rất dễ dàng nhỉ?”

“Ừm, chuyện trong một nốt nhạc.”

“Vậy cậu sao còn giữ lại hai kẻ hại người này? Sớm giải quyết bọn họ cho xong đi!”

Khi nói lời này, Đinh Trung cực kỳ kích động, nhìn ra được ông ta thống hận cặp anh em này như nào.

Giang Nghĩa rất nghiêm túc mà nhìn Đinh Trung: “Muốn giải quyết bọn họ rất đơn giản, nhưng ông cụ phải biết rõ, giải quyết bọn họ, Đinh Phong Thành sẽ phải làm sao?”

Lông mày của Đinh Trung nhíu chặt: “Giải quyết bọn họ không phải là giúp Phong Thành hay sao?”

“Chưa chắc.”

Giang Nghĩa uống nốt ngụm trà cuối cùng: “Nhìn từ bề ngoài, là giúp Đinh Phong Thành; trên thực tế lại là hại anh ta.”

“Hoa trong nhà kính là không lớn được.”

“Một người muốn trưởng thành thì buộc phải trải qua sự mài dũa và va vấp; chúng ta bây giờ là muốn bồi dưỡng Đinh Phong Thành thành gia chủ của nhà họ Đinh, để anh ta có thể độc lập, thì buộc phải khiến anh ta trải qua nhiều sự mài dũa hơn, gặp phải các loại vấn đề.”

“Ví dụ như lần này, Đinh Hồng Diệu cho Đinh Phong Thành một bài học hay, sau này còn gặp phải ‘chuyện tốt’ như này, tin chắc Đinh Phong Thành sẽ cẩn thận gấp 100 lần, tuyệt đối sẽ không cắn câu bị lừa nữa.”

Lần này Đinh Trung đã hiểu dụng ý của Giang Nghĩa.

Anh không phải là không giải quyết anh em Đinh Hồng Diệu, mà là giữ lại bọn họ để cho Đinh Phong Thành ‘luyện cấp’, khiến Đinh Phong Thành có thể gặp phải các loại mài dũa, ở trong thời gian ngắn nhất tiến bộ hơn.

Như vậy, Đinh Phong Thành sau khi trở thành gia chủ, cũng có thể làm ổn định.

Đinh Trung rất khâm phục.

Ông ta giơ ngón tay cái về phía Giang Nghĩa: “Phục rồi, tôi là hoàn toàn phục rồi! Giang Nghĩa, tuy cậu là vãn bối, nhưng luận trí tuệ, tôi cũng không bằng cậu, chẳng trách cậu có thể làm người tổng phụ trách của ba khu. Nào, tôi rót thêm cho cậu, cảm ơn sự bồi thường của cậu đối với Phong Thành.”

Giang Nghĩa nói: “Ông cụ cũng không cần khách sáo như vậy, tôi làm tất cả chuyện này không phải vì ông cũng không phải vì Đinh Phong Thành, càng không phải vì nhà họ Đinh. Ông biết đây, tôi chỉ là vì một mình Thu Huyền. Cô ấy không muốn nhìn thấy nhà họ Đinh bị hủy hoại, tôi chỉ là đang thỏa mãn tâm nguyện của cô ấy mà thôi. Vậy nên, nếu ông thật sự muốn cảm ơn thì cảm ơn Thu Huyền đi.”

Nghe thấy lời này, Đinh Trung đã thở dài.

Ông ta cười khổ nói: “Nói ra thì, lúc đầu khi Nhị Tiến gả Thu Huyền cho cậu, tôi là rất xem thường cậu, cho rằng cậu ăn bám, cũng cho rằng cả đời của Thu Huyền sẽ bị hủy.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1233


CHƯƠNG 1233

“Khi cậu rời khỏi nhà 5 năm rồi quay lại, tôi càng chắc chắn suy nghĩ như vậy, một kẻ ở rể không có sự nghiệp gì, đồ vô dụng ăn bám, có tác dụng quái gì?”

“Nhưng hiện thực lại vả tôi một cái thật đau, cho tôi một bài học đầy sinh động, khiến tôi biết cái gì gọi là ‘mắt chó coi thường người’.”

“Tôi ấy à, chính là con chó coi thường người khác đó.”

“Giang Nghĩa, tôi sai rồi, tôi quá sai rồi!! Nếu Thu Huyền không gả cho cậu, nhà họ Đinh chúng tôi, tôi, Phong Thành, tất cả đều bị chơi chết rồi.”

“Thu Huyền có phúc, gả cho một người như vậy.”

“Có phúc, có phúc.”

Những lời này là xuất phát từ tâm can, Đinh Trung trước nay chưa có giây phút nào cảm kích Giang Nghĩa như bây giờ, ông ta cuối cùng nhận thức rõ được sự ưu tú của Giang Nghĩa, nhận thức được hạnh phúc của Đinh Thu Huyền.

Điều này làm cho Giang Nghĩa rất ngại, anh xua tay nói: “Ông cụ khách sáo rồi.”

“Không khách sáo, cái này tính gì là khách sáo chứ?” Đinh Trung nói: “Giang Nghĩa, hôm nay tôi buộc phải cảm ơn cậu tử tế một phen, cậu nói, cậu muốn cái gì, cậu muốn cái gì tôi kiếm cho cậu!”

Giang Nghĩa mỉm cười, anh muốn cái gì còn cần ông cụ đi kiếm sao?

Có điều nếu không cần, nhìn dáng vẻ kích động đó của ông cụ, ải này ngày hôm nay là không qua được rồi.

Vì vậy Giang Nghĩa nói: “Ừm, nghe nói ông hát kịch hoàng mai không tồi, còn mấy ngày nữa là sinh nhật của ba, tôi hy vọng ông có thể vào buổi tối sinh nhật của ba, tự mình hiến khúc.”

Đinh Trung nhíu mày: “Muốn tôi hát kịch hoàng mai cho Đinh Nhị Tiến sao?”

“Đúng vậy.”

“Giang Nghĩa, cậu đây là đang sỉ nhục tôi sao? Trên đời này đâu có người ba nào hát kịch cho con trai chứ? Huống chi, hai chúng tôi như nước với lửa, tôi sao có thể hạ mình đi nịnh nó vui vẻ chứ?”

Giang Nghĩa cười xấu xa nói: “Ông cụ, ông vừa rồi nói tôi muốn gì đều sẽ kiếm cho tôi, sao hả, mới chớp mắt một cái thì không tính nữa rồi sao?”

“Ờm…”

Đinh Trung cúi đầu, hừ hừ không vui.

Một lát sau, Đinh Trung ngẩng đầu nhìn Giang Nghĩa, rất không hài lòng mà hỏi: “Giang Nghĩa, tôi không hiểu, tại sao cậu cứ muốn tôi làm… chuyện không biết xấu hổ này?”

Giang Nghĩa đã cười.

“Phải, ông là trưởng bối, Đinh Nhị Tiến là vãn bối, ông hát kịch chúc mừng sinh nhật cho ông ấy nhìn trông có chút làm khó ông.”

“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ông là ba ruột của ông ấy.”

“Trên đời này, ba thương con trai không phải là chuyện rất hiển nhiên sao? Đừng nói hát kịch, cho dù hái trăng cho con trai, hiến thân cho con trai đều không là gì cả.”

Đinh Trung vẫn không hài lòng lắm: “Nói như vậy không tồi, nhưng cậu cũng biết quan hệ của chúng tôi, nó sớm đã không nhận người ba như tôi rồi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1234


CHƯƠNG 1234

“Ông cụ, oan gia nên giải không nên kết, huống chi hai người còn là ba con ruột? Nghe tôi khuyên một câu, làm hòa với ba tôi đi, nhân lần sinh nhật này của ba tôi.”

Nói rất lâu, cuối cùng Đinh Trung vẫn không thắng được Giang Nghĩa, ông ta gật đầu, đồng ý.

Giang Nghĩa rất vui vẻ.

Có lời hứa của ông cụ, tin chắc so với quà sinh nhật gì đó sẽ khiến Đinh Nhị Tiến vui hơn.

Cặp ba con này bất hòa rất lâu, cũng tới lúc nên loại bỏ mâu thuẫn rồi, tin rằng sau khi Đinh Thu Huyền biết, nhất định sẽ rất vui lòng nhìn thấy một màn này.

Sau khi nói xong, Giang Nghĩa lại uống mấy ly trà rồi đứng dậy rời đi.

Mấy ngày tiếp theo, mọi chuyện thái bình, bên phía Đinh Phong Thành không có xuất hiện sự cố gì nữa, chuyện dự án cũng tiến hành thuận lợi, tin rằng rất nhanh thì có thể hồi vốn.

Đinh Phong Thành của bây giờ đã trở thành một trong mười thanh niên ưu tú của khu Giang Nam rồi.

Hiện nay, cũng có thể quản lý độc lập một mình.

Nhà họ Đinh cuối cùng cũng có hy vọng.

5 ngày vô lo vô nghĩ thấm thoát trôi qua, cuối cùng cũng đến buổi tối sinh nhật của Đinh Nhị Tiến.

Tối hôm đó, đã định sẵn không bình thường.

Giang Nghĩa bây giờ có tiền, cũng không giấu diếm, trực tiếp đặt cho Đinh Nhị Tiến khách sạn đẹp nhất thành phố, bày tròn 100 bàn tiệc!

Bạn bè đều tới đủ, nhân viên có quan hệ tốt trong công ty cũng tới.

Còn có rất nhiều người muốn lấy lòng Giang Nghĩa cũng tới.

Bữa tiệc sinh nhật này khá là hoành tráng, ai ai cũng khen Đinh Nhị Tiến tìm được một cậu con rể tốt.

Nghĩ lúc đầu, ai cũng coi thường Giang Nghĩa, ai cũng cảm thấy Đinh Nhị Tiến mắt mù, vậy mà gả cô con gái như hoa như Ngọc cho một kẻ vô dụng như vậy.

Bây giờ thì sao? Tải ápp нola để đọc full và miễn phí nhé.

Bọn họ hận Đinh Thu Huyền không thể mau chóng ly hôn, để con gái của mình gả cho Giang Nghĩa.

Thời thế thay đổi, người hôm qua bị bọn họ coi thường, hôm nay lại trở thành ông trùm siêu cấp, nhân vật lớn ai nấy đều muốn lấy lòng, thật là khiến người ta cực kỳ bất ngờ.

“Ông nhìn xem Nhị Tiến người ta đi, là có mắt nhìn, từ sớm đã nhìn ra Giang Nghĩa về sau có tiền đồ, loại người như tôi không có mắt nhìn chiến lược như người ta.”

“Ai nói không phải chứ? Khi tôi nghiên cứu, kiểm tra các mặt quay lại, tôi còn coi thường người ta, cho rằng cậu ta là đồ vô dụng giải ngũ trở về, còn ăn bám nhà vợ. Bây giờ cái mặt già này của tôi thật sự bị vả bôm bốp.”

“Các người nhìn khách sạn này đi, nhìn những món ăn này đi, bàn đồ ăn này không dưới 60 triệu. 100 bàn, đó là 6 tỷ! Cộng tất cả các thứ linh tinh lại, bữa tiệc hôm nay, không có 9 tỷ bà căn bản đừng mơ.”

“Cả khách sạn đều được bao rồi, những người khác cũng đừng hòng vào.”

“Cái gì gọi là kẻ lắm tiền! Đây chính là kẻ lắm tiền!”

Những họ hàng trưởng bối này khen Giang Nghĩa từ đầu tới chân một lượt, từ năng lực đến tính cách tới vẻ ngoài, phàm là có chỗ nào có thể khen thì đều khen hết.

Làm cho Giang Nghĩa rất ngại, ngồi ở ghế cúi đầu, gần như không dám ngẩng đầu nhìn người khác.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1235


CHƯƠNG 1235

Giang Nghĩa gió to sóng lớn đều trải qua, điểm yếu duy nhất có thể là không nhận nổi những lời khen của các bà cô bà thím này, làm anh không thoải mái hơn sỉ nhục anh.

Đinh Thu Huyền ở một bên dùng khuỷu tay chọc Giang Nghĩa, cười ha ha nói: “Sao còn xấu hổ vậy? Như này không giống anh tí nào.”

Giang Nghĩa bất lực nhún vai, không nói được một câu.

Đinh Thu Huyền cười ha ha nói: “Anh bình thường cái gì cũng không để ý, mặc kệ người khác đánh anh thế nào chửi anh thế nào, anh căn bản không để trong lòng, sao hôm nay đột nhiên sượng vậy? Ha ha ha.”

Đối mặt với sự trêu ghẹo của Đinh Thu Huyền, Giang Nghĩa không muốn quan tâm cô, lặng lẽ quay đầu đi.

Nhìn thấy biểu hiện giống như trẻ con của Giang Nghĩa, Đinh Thu Huyền cười tới rung người, cô đều luôn bị Giang Nghĩa ‘bắt nạt’, hôm nay coi như có thể ‘bắt nạt’ Giang Nghĩa rồi.

Đương nhiên, người vui nhất hôm nay, vẫn là nhân vật chính của tối nay — Đinh Nhị Tiến.

Ông ta ngồi ở chỗ hướng Nam của cái bàn, mặc bộ đồ mới, đanh mặt.

Nhìn trông rất nghiêm nghị, không hề có nụ cười, trên thực tế trong lòng sớm đã cười như hoa, hận không thể nhảy một điệu.

Nhưng ông ta vẫn phải nhịn, đanh mặt.

Đợi sau khi bữa ăn bắt đầu, Đinh Nhị Tiến rất ‘không tình nguyện’ đứng dậy, cầm ly rượu lên và nói: “Các bạn bè thân mến, cảm ơn mọi người hôm nay có thể đến tham gia bữa tiệc sinh nhật của tôi.”

“Thật ra, Đinh Nhị Tiến tôi chỉ là một nhân vật nhỏ, con người nhỏ bé, đâu có thể nhận nổi cảnh tượng lớn như này?”

“100 bàn, mỗi bàn đều có giá 60 triệu!”

“Đinh Nhị Tiến tôi nghèo cả đời, thật sự không nhận nổi cái này, tôi cũng nói nhiều lần với con rể của tôi, đừng lãng phí đừng lãng phí. Không phải chỉ là đón sinh nhật thôi sao, năm nào cũng đón cả, có gì phải làm to cho tốn kém?”

“Nhưng đứa con rể này của tôi ấy à, tính tình cố chấp, không nghe lời tôi, cứ muốn tổ chức tiệc cho tôi, còn phải tổ chức ở khách sạn tốt nhất thành phố.”

“Nói cái gì mà tôi đã vất vả cả đời rồi, bây giờ cũng nên hưởng thụ rồi, còn nói cái gì mà tôi nếu không nghe nó, về sau sẽ không nuôi tôi nữa.”

“Haizz, hết cách, tôi không thắng được nó, đành miễn cưỡng chấp nhận.”

“Chuyện gì đến cũng có đến, nếu mọi người đều đến rồi, vậy thì đừng khách sáo, bắt đầu ăn thôi, tất cả chi phí do con rể của tôi chịu!”

“Nào, tôi kính trước.”

Nói xong, Đinh Nhị Tiến ngửa đầu, lập tức uống cạn rượu trong ly rượu.

Trên mặt nghiêm nghị, trong lòng rất vui.

Tô Cầm ở bên cạnh nhìn rồi lắc đầu, nói với con gái ở bên cạnh: “Thu Huyền con nhìn thấy chưa? Ba con thật là một kẻ biết diễn, rõ ràng sắp đắc ý muốn lên trời rồi, đuôi gà trống cũng vểnh hết lên rồi, vẫn còn diễn.”

Đinh Thu Huyền cười khanh khách nói: “Con cũng là lần đầu tiên nhìn thấy ba con như này, thật sự là được hời còn ra vẻ, hôm nay cho ba đắc ý luôn đi, đoán chắc mấy ngày tiếp theo cũng sẽ nói phét với đồng nghiệp.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1236


CHƯƠNG 1236

“Ai nói không phải chứ?”

Mọi người đang ăn, mấy người đi vào, người đi đầu là Đinh Phong Thành.

“Chú ba, xin lỗi, công ty nhiều việc, cháu tới muộn.”

“Không sao không sao, dự án của cháu quan trọng, chú biết. Nào nào nào, mau ngồi xuống!”

Đinh Phong Thành lập tức ngồi xuống cạnh Giang Nghĩa, sau đó từ trong ngực lấy ra một cái hộp màu đen hình chữ nhật rất tinh tế, đưa qua.

“Chú ba, đây là một chút quà gặp mặt cháu tặng cho chú, mong chú nhận ạ.”

“Yo, cái gì vậy?”

Đinh Nhị Tiến nhận lấy, ở trước mặt mọi người mở chiếc hộp ra, bên trong đựng một cái bút lông vừa cổ vừa đẹp.

Nhìn thành phẩm đó thì biết giá trị không rẻ.

“Cái này, Phong Thành, cây bút này không rể nhỏ? Làm cháu tốn kém rồi.”

Đinh Phong Thành nói: “Haizz, một cây bút mà thôi, có thể tốn kém gì chứ? Chủ yếu chú ba thích thư pháp, có cây bút lông này, chú sau này như hổ thêm cánh, thư pháp viết ra sẽ càng nhiều càng tuyệt hơn.”

Tô Cầm lắc đầu: “Phong Thành à, đoán chắc khiến cháu thất vọng rồi. Chú ba của cháu thích thư pháp thì thích thật, nhưng mấy chữ ông ấy viết ấy, thật sự không thể nhìn được.”

Đinh Nhị Tiến lườm bà ta: “Nói cái gì thế? Phụ nữ nói chuyện phụ nữ, đàn ông chúng tôi nói chuyện với nhau, phụ nữ đừng xen vào.”

Tô Cầm cười ha hả, không để ý ông ta nữa.

Người một nhà cực kỳ vui vẻ, ăn cơm cũng vô cùng ngon.

Mấy phút sau, một nhóm người khác đi vào, người đi đầu là một nam một nữ, chính là gia chủ của nhà họ Đinh hiện nay — Đinh Hồng Diệu, và em gái Đinh Hoàng Liễu của anh ta.

Hai người vừa xuất hiện, bầu không khí ở hiện trường trở nên có chút kỳ dị.

Tất cả mọi người đều không dám nói to tiếng, đũa cũng không dám đưa ra, cho tới khi hai người đi tới trước bàn của Đinh Nhị Tiến, những người khác mới thở phào.

Hết cách, ở đây có rất nhiều người đều là bị Đinh Hồng Diệu đuổi việc, còn có rất nhiều người bị Đinh Hồng Diệu dày vò.

Bọn họ thống hận Đinh Hồng Diệu, nhưng càng sợ Đinh Hồng Diệu hơn.

Tuy Giang Nghĩa hiện nay phát tài rồi, Đinh Phong Thành cũng hơn ngày xưa, nhưng ở trong mắt của mọi người, Giang Nghĩa và Đinh Phong Thành cộng lại cũng không thể so được với Đinh Hồng Diệu.

Bất luận là năng lực hay tâm cơ, hoặc là tài sản.

Đinh Hồng Diệu ở trong thế hệ trẻ là người xuất sắc tuyệt đối, điểm này không cần nghi ngờ.

Đinh Hồng Diệu ho một tiếng, chủ động nói: “Chú ba, chú đón sinh nhật, bữa tiệc lớn như vậy, sao cũng không thông báo cho cháu và Hoàng Liễu chứ?”

Đinh Nhị Tiến cười lạnh: “Yo, cậu còn biết tôi không thông báo cho các người à? Không thông báo cho các người, các người còn tới, như này gọi là không mời tự tới, rất không lễ phép, hiểu chứ?”

Đây là nói móc rồi.

Ở trong tất cả mọi người của nhà họ Đinh, Đinh Nhị Tiến chắc chắn là một người bá đạo.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1237


CHƯƠNG 1237

Tuy những người khác tính cách khác nhau, nhưng nói chuyện làm việc đều sẽ không nói trắng ra, cho dù ngứa mắt với ai đó, cũng sẽ giấu đi, nói xấu ở sau lưng.

Nhưng Đinh Nhị Tiến lại khác.

Ông ta trước giờ không trúng chiêu này, không thích là không thích, mắng bạn ở ngay trước mặt.

Loại tính cách này hoàn toàn tương phản với ông cụ Đinh Trung, đây cũng là lý do tại sao ông cụ không thích ông ta, cho nên Đinh Nhị Tiến mới từ sớm rời khỏi nhà họ Đinh, tự mình ra ngoài đi làm.

Mọi người đều biết tính khí này của Đinh Nhị Tiến, cho nên cũng không thấy lạ.

Đinh Hồng Diệu cũng không coi ra gì, mỉm cười, không để trong lòng.

Anh ta tiếp tục nói: “Tính khí của chú ba vẫn không có gì thay đổi, vẫn thành thực như vậy. Yên tâm, hôm nay cháu và Hoành Liễu tới không phải là tới phá, là thật lòng tới chúc mừng sinh nhật.”

Đinh Hoàng Liễu đi tới nói: “Chú ba, chúng cháu biết chú thích kịch hoàng mai, cho nên đặc biệt tìm tới một diễn viên nổi tiếng chuyên hát kịch hoàng mai – ông Vu Sùng Lâu, hát một vở cho chú!”

Vu Sùng Lâu?

Mọi người vừa nghe thì đều ngây ra.

Đây là diễn viên rất nổi tiếng, người bình thường căn bản không mời được.

Nghe nói bản lĩnh nghệ thuật của người này rất cao, hơn nữa không thích tiền không háo sắc, gần như vô dục vô cầu, chỉ là theo đuổi nghệ thuật mà hát kịch, căn bản không sợ bất cứ phú hào nào, càng sẽ không vì cường quyền mà cúi mình.

Vậy nên, muốn mời được người này, độ khó rất lớn.

Trước đây không biết có bao nhiêu người muốn nghe Vu Sùng Lâu hát một vở, nhưng căn bản không nghe được, có thể nói, ở lĩnh vực hát kịch hoàng mai, Vu Sùng Lâu chính là người đứng đầu, đương thế không ai địch lại được.

Thật không ngờ Đinh Hồng Diệu có bản lĩnh thật lớn, vậy mà thật sự mời được diễn viên nổi tiếng như Vu Sùng Lâu.

Mọi người đều giơ ngón cái, khâm phục sát đất.

Trong lòng Đinh Nhị Tiến không biết có cảm giác gì.

Ông ta đương nhiên muốn xem màn biểu diễn đặc sắc của Vu Sùng Lâu, nhưng ông ta càng hy vọng là Giang Nghĩa mời tới, chứ không phải do Đinh Hồng Diệu mời tới.

Đây tính là gì chứ?

Đây rõ ràng là tới khoe khoang, tỏ vẻ uy phong.

Nhìn thì hòa khí, thật ra là muốn chứng minh cho người khác thấy, Đinh Hồng Diệu anh ta có thể làm được chuyện mà người khác không làm được.

Những ngày này, Đinh Hồng Diệu đã thua Giang Nghĩa mấy lần.

Tối nay, anh ta phải lấy lại toàn bộ mặt mũi đã thua trước đó, đồng thời nói cho tất cả mọi người, ở trong thế hệ hậu bối, Đinh Hồng Diệu anh ta mới là người đứng đầu, Giang Nghĩa còn không đủ nhìn.

Vậy nên, nhìn trông Đinh Hồng Diệu mời Vu Sùng Lâu là để chúc sinh nhật cho Đinh Nhị Tiến, trên thực tế chỉ là tới khoe khoang, tới trả thù.

Điểm này, người tinh mắt đều có thể nhìn ra.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1238


CHƯƠNG 1238

Một bữa ăn đang tốt đẹp, bởi vì sự quậy phá của Đinh Hồng Diệu, làm cho không có tâm trạng ăn cơm.

Đinh Nhị Tiến đặt đũa xuống, gần như muốn phát hỏa, nhưng cũng không tìm ra lý do để xả.

Ông ta phải mắng kiểu gì?

Người ta mời Vu Sùng Lâu tới, đó là chuyện tốt, vì chuyện này mà mắng người ta, không có đạo lý!

Càng nghĩ càng cảm thấy ấm ức.

Lúc này, tiếng bước chân cộp cộp truyền tới, Vu Sùng Lâu đi lên sân khấu của khách sạn, bắt đầu hát kịch hoàng mai.

Không thể không nói, kịch của Vu Sùng Lâu, thật sự là hay!

Mọi người nghe tới si mê, lũ lượt vỗ tay khen, cả đời này có thể nghe tại chỗ kịch của Vu Sùng Lâu, đáng rồi, đáng rồi!

Trong lòng Đinh Nhị Tiến không làm sao vui nổi.

Vu Sùng Lâu là diễn viên do Đinh Hồng Diệu mời tới, ông ta hát càng hay, vậy thì càng làm mát mặt Đinh Hồng Diệu, Giang Nghĩa càng không bì được.

Vốn bữa tiệc tối nay là muốn khoe Giang Nghĩa, kết quả lại để Đinh Hồng Diệu chiếm, như này là sao chứ?

Vậy nên, tuy Đinh Nhị Tiến rất thích Vu Sùng Lâu, nhưng hôm nay lại không vui nổi.

20 phút sau, cuối cùng Vu Sùng Lâu đã hát xong đi xuống nghỉ ngơi rồi.

Thông qua tiếng vỗ tay nhiệt liệt đó thì cảm nhận được sự nhiệt tình của mọi người, cảm thấy mọi người rất thích người diễn viên kịch nổi tiếng này.

Lúc này, Đinh Hồng Diệu cười như không cười nhìn Đinh Nhị Tiến, hỏi: “Chú ba, như thế nào ạ?”

Đinh Nhị Tiến hừ lạnh một tiếng: “Tạm.”

“Tạm ư? Ha ha, khẩu khí này của chú ba có hơi lớn quá rồi? Thầy Vu người ta là diễn viên hát kịch số một của kịch hoàng mai, ở trong miệng chú lại chỉ ‘tạm’?”

Đinh Nhị Tiến bị hỏi không có lời để nói, dứt khoát xoay đi không quan tâm anh ta nữa.

Đinh Hồng Diệu lại quay mặt nhìn sang Giang Nghĩa, hỏi: “Giang Nghĩa, chuyện ba cậu thích kịch hoàng mai cậu chắc sẽ không không biết đâu nhỉ?”

Giang Nghĩa mặt không cảm xúc nói một chữ: “Biết.”

Một chữ này vừa nói ra, mọi người đều khẩn trương rồi, đây không phải là nhảy vào bẫy hay sao?

Đinh Hồng Diệu nói: “Nếu đã biết, vậy cậu không nên mời diễn viên kịch hát một vở cho ba cậu sao? Sao hả, mời không được diễn viên kịch, hay là căn bản quên rồi?”

Quả nhiên là một cái bẫy lớn.

Mọi người đều lắc đầu thở dài, mặc kệ Giang Nghĩa trả lời như nào, đều thua chắc rồi.

Haizz, Giang Nghĩa khá lợi hại, nhưng so với Đinh Hồng Diệu, vẫn kém một chút, căn bản không phải là đối thủ của người ta, tùy tiện thì trúng chiêu của người ta.

Giang Nghĩa ngẩng đầu khẽ mỉm cười: “Nói ra cũng khéo, tôi cũng tìm một diễn viên kịch hát kịch hoàng mai cho ba tôi.”

“Ổ? Vậy sao?” Đinh Hồng Diệu cười như không cười mà hỏi: “Diễn viên kịch nào?”

Đây lại là một cái bẫy.

Mặc kệ diễn viên kịch mà cậu mời là ai, cũng không thể giỏi hơn Vu Sùng Lâu.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1239


CHƯƠNG 1239

Vu Sùng Lâu là người đứng đầu trong ngành!

Vậy nên, Giang Nghĩa chỉ cần nói ra tên, vậy thì sẽ rơi vào bẫy; nhưng anh không nói thật sư cũng đã rơi vào bẫy rồi, chỉ cần lát nữa người đó vừa lên, so sánh với Vu Sùng Lâu, tất cả mọi người có thể nhìn ra chênh lệch.

Giang Nghĩa lấp lửng: “Tôi không cần nói, bởi vì người này tất cả mọi người ở đây đều biết, chỉ cần ông ấy vừa lên sân khấu thì mọi người sẽ biết thôi.”

Đinh Hồng Diệu đã cười: “Yo, còn mọi người đều biết ư? Giang Nghĩa, cậu nói phét cũng phải vừa phải thôi chứ?”

Đúng vậy, cho dù là Vu Sùng Lâu, ở đây cũng có rất nhiều người căn bản không biết.

Bởi vì xã hội bây giờ người còn nghe kịch đã không nhiều nữa, càng không cần nói với kịch hoàng mai.

Cho dù là Vu Sùng Lâu – người đứng đầu trong ngành, trong những người không nghe kịch, cũng gần như không có bất cứ sức ảnh hưởng nào, rất nhiều người không cần biết thì vẫn không biết.

Ngay cả Vu Sùng Lâu cũng như vậy, huống chi là diễn viên kịch khác.

Vậy nên, khi Giang Nghĩa nói diễn viên kịch này chỉ cần lên sân khấu thì tất cả mọi người đều có thể biết, Đinh Hồng Diệu căn bản không tin.

Không chỉ có anh ta, những người khác cũng không tin.

Trên đời này, không thôn nào chỉ có một người.

Giang Nghĩa ho một tiếng: “Nói suông vô dụng, mời nhìn lên xem thử.”

Đinh Hồng Diệu gật đầu: “Được, mời lên xem thử đi, tôi ngược lại muốn xem xem, diễn viên kịch nổi tiếng nào có thể khiến tất cả mọi người ở đây đều biết!”

Đinh Hồng Diệu có vốn liếng để ngông cuồng, bởi vì người anh ta mời là Vu Sùng Lâu, bất luận người Giang Nghĩa mời tới là ai, chỉ cần là hát kịch hoàng mai, vậy thì không thể vượt qua Vu Sùng Lâu.

Bất luận là ai!!

Cộp cộp, cộp cộp, tiếng bước chân truyền tới.

Mọi người nín thở ngưng thần, hướng về cửa lên sân khấu, ai cũng tò mò về diễn viên kịch nổi tiếng mà ai ai cũng biết rốt cuộc là ai.

Từ từ, người đó tới rồi.

Nhìn thân hình, có chút quen mắt; nhìn dung mạo, dường như gặp mặt.

Bởi vì trên mặt do hóa trang, mọi người nhất thời không có nhận ra, chỉ cảm thấy rất quen mắt, giống như đã từng thấy ở đâu đó.

Nhìn kỹ lại, cảm giác như từng quen biết này càng mãnh liệt.

Đương nhiên, cũng có người nhìn ra.

Người của nhà họ Đinh, không một ai ngoại lệ, tất cả đều nhìn ra; còn có những nhân viên cũ của nhà họ Đinh lúc đầu, càng ngồi không nổi nữa, mọi người đều đứng hết lên, ở trước mặt người này, bọn họ không có thể tư cách ngồi.

Đứng thẳng, đứng thẳng, đứng thẳng.

Từng người nối nhau đứng dậy, càng lúc càng có nhiều người nhận ra diễn viên kịch này.

“Không phải chứ?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1240


CHƯƠNG 1240

“Đùa, đùa sao? Sao lại mời ngài ấy ra rồi!”

“Ôi trời đất, sống đáng rồi!”

“Giang Nghĩa ơi Giang Nghĩa, cậu rốt cuộc đã thi triển ma pháp gì, ngay cả loại chuyện này cũng làm được vậy?”

Cuối cùng, tất cả mọi người đều đứng dậy, không ai dám ngồi nghe người này hát kịch.

Chỉ bởi vì bọn họ đều nhận ra thân phận của người này.

Ông ta chính là ông cụ của nhà họ Đinh, gia chủ đời trước — Đinh Trung!

Mọi người ở đây, không ai không trợn mắt há hốc mồm, tất cả đều đứng xem, không có ai dám ngồi xuống.

Cho dù là người có phản ứng trì độn nữa, lúc này cũng nhận ra người hát kịch trên sân khấu là ai, chỉ là tất cả mọi người rất nghi hoặc, ông cụ tại sao lại tới?

Tất cả mọi người đều biết, tuy ông cụ và Đinh Nhị Tiến là ba con, nhưng quan hệ rất tệ.

Không nói không đội trời chung, vậy cũng là không nhìn mặt nhau, người này không muốn thấy người kia.

Tình huống như này, ông cụ sao lại hạ mình tới đây?

Người kinh ngạc nhất trong số này chính là Đinh Nhị Tiến, ông ta sững sờ đứng dậy, nhìn ông cụ trên sân khấu, cảm thấy tinh thần có chút ngỡ ngàng, tất cả đều giống như không phải là thật.

Không thể nào, ông cụ sao có thể tới đây?

Như này có hơi giả.

Ông ta dụi mắt, khẳng định cái nhìn thấy là sự thật, không phải là trong tưởng tượng của ông ta.

Nhìn tiếp, mắt của ông ta có hơi ươn ướt.

Thật ra, là con trai, đâu có ai thật sự thống hận ba của mình chứ? Ông ta chỉ là vì những chuyện ông cụ từng làm mà cảm thấy tức giận, hai người không ai cho ai cái bậc để bước xuống.

Nhưng khi thấy ông cụ lên sân khấu hát kịch cho ông ta, giống như cúi đầu trước ông ta, trái tim của Đinh Nhị Tiến cũng sắp hòa tan.

Dù sao cũng là ba con, không có thù hận gì không vượt qua được.

Đinh Phong Thành ở một bên cũng ngu luôn, anh ta nhìn sang Giang Nghĩa, giơ ngón tay cái: “Giang Nghĩa, lợi hại, ngay cả ông cụ cậu cũng có thể mời tới. Chẳng trách cậu vừa rồi nói, người ‘diễn viên kịch’ này tất cả mọi người ở đây đều biết, bây giờ tôi cuối cùng cũng biết ý gì rồi.”

Đúng, nếu ở đây có ai dám không biết Đinh Trung, vậy anh ta không thể ngồi ở đây ăn cơm nữa.

Đinh Phong Thành nhỏ giọng hỏi: “Giang Nghĩa, cậu có thể nói cho tôi biết, cậu chuốc cho ông cụ canh câu hồn gì mới khiến ông cụ tới đây hát kịch cho chú ba vậy?”

Giang Nghĩa mỉm cười: “Tôi đâu có chuộc canh câu hồn cho ông cụ? Đây đều là chủ ý của bản thân ông cụ.”

“Tôi không tin.”

“Anh đừng không tin, ông cụ cũng cảm thấy những năm nay đã làm rất nhiều chuyện không đúng, muốn bù đắp một chút, cho nên mới nhân bữa tiệc sinh nhật lần này của ba, tới hát cho ba một vở kịch hoàng mai, khôi phục lại tình cảm giữa hai ba con.”

“Thật sao?”

“Thật.”
 
Back
Top Dưới