Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1121


Chương 1121

Viên Triệu Hào nói thầm hai câu rồi sau đó đi theo lên lầu hai.

Mọi người phân chủ yếu thứ yếu ngồi xuống, Kỳ Chấn và Giang Nghĩa ngồi cùng với nhau, giống như vợ chồng như hình với bóng, đủ để nhìn ra được sự coi trọng của Kỳ Chấn đối với Giang Nghĩa.

Mà nhìn một màn này trong lòng Viên Triệu Hào cực kỳ không thoải mái.

Sau một lúc, đồ ăn lần lượt lên đầy bàn, có nữ phục vụ trẻ tuổi xinh đẹp lên rót rượu.

Sau khi rót đầy cho tất cả mọi người, Kỳ Chấn dẫn đầu cạn chén với mọi người.

Sau khi tự đặt chén rượu xuống, mọi người bắt đầu dùng bữa.

Kỳ Chấn vui mừng nói: “Star Jewelry của chúng ta càng làm càng lớn, bước tiếp theo chuẩn bị đặt mục tiêu ở khu Giang Nam, dùng hết toàn lực khai phá chỗ này.”

Quay đầu, Kỳ Chấn nhìn về phía Giang Nghĩa, vừa định hỏi có ý kiến gì không, đột nhiên không biết con chó ai nuôi chạy đến cửa, lắc lư.

Càng khôi hài hơn là, con chó này thế mà còn mặc áo blouse trắng, giống như là đang chơi cosplay vậy, thật là kỳ quái.

Ánh mắt của mọi lập tức bị con chó nhỏ mặc blouse trắng này hấp dẫn.

Đặc biệt là Viên Triệu Hào.

Ông ta đặt chén rượu xuống, cười ha ha, âm dương quái khí nói: “Ơ, hô nay thật là hiếm thấy, chó cũng học người làm bác sĩ?”

Hả?

Nụ cười trên mặt tất cả mọi người đều cứng lại.

Những lời này nghe ra không có bất kỳ vấn đề gì, cẩn thận nghĩ lại mới không đúng.

Phải biết rằng, vừa rằng Kỳ Chấn luôn mồm gọi Giang Nghĩa là “Giang thần y”, lúc nầy Viên Triệu Hào nói: “Chó cũng học người làm bác sĩ”, đây không phải là nhục mạ Giang Nghĩa là chó sao?”

Hành vi nhìn bên ngoài là khách khí, trên thực tế lại là xuất khẩu cuồng ngôn này, ở đây không ai ngốc, ai cũng có thể nghe ra được.

Kỳ Chấn đặt chén rượu trong tay xuống, trên mặt lộ vẻ không hài lòng.

Ông ta khách khí với Giang Nghĩa như vậy, thế mà còn có người nhục nhã Giang Nghĩa trước mặt ông ta, đây là không chừa mặt mũi cho người gia chủ như ông ta!

Kỳ Chấn gần như tức giận.

Lúc này, Giang Nghĩa bị nhục nhã lại cười ha ha, cũng không để trong lòng.

Quay đầu, Giang Nghĩa chỉ vào con chó kia nói: “Con chó này cũng thật đáng yêu, đến đây, ăn miếng thịt kho tàu.”

Lúc nói, anh đã gắp một miếng thịt kho tàu ném qua, trực tiếp rơi xuống trước mặt con chó.

Con chó ngửi thấy mùi thơm, trực tiếp cắn vào, nuốn miếng thịt kho tàu lớn vào bụng, ăn đến vui vẻ.

Giang Nghĩa vừa cười vừa nói: “Ha ha, con chó này rất thích ăn thịt kho tàu đó.”

Một câu nói nghe cũng không có vấn đề gì, thực tế vấn đề rất lớn.

Người ở đây đều nhìn vào trong bát từng người, trước mắt chỉ có một mình Viên Triệu Hào gắp một miếng thịt kho tàu ăn, những người khác vẫn chưa động vào thịt kho tàu.

Giang Nghĩa nói con chó này rất thích ăn thịt kho tàu, đó là chỉ cây dâu mắng cây hòa, nói Viên Triệu Hào là chó.

Như thế, Giang Nghĩa ung dung mắng lại, cực kỳ tài tình.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1122


Chương 1122

Sắc mặt Viên Triệu Hào trắng như giấy, tức giận đập đũa lên bàn, miếng thịt kho tàu ăn được một nửa trực tiếp ném sang một bên.

Những người khác muốn cười không dám cười.

Khẳng định duy nhất là, trong bữa tiệc này, không ai động đến chén thịt kho tàu kia nữa.

Đồng thời tất cả mọi người đều có ấn tượng ban đầu đối với Giang Nghĩa, biết đó là một người không dễ chọc, ngàn vạn đừng chọc vào.

Lúc này Kỳ Chấn mới thả lỏng một chút.

Nếu Giang Nghĩa đã đòi lại mặt mũi về, thì không phải tiếp tục căng thẳng nữa.

Ông ta cười ha ha, sau đó lôi về lại vấn đề trước đó, hỏi Giang Nghĩa: “Tôi muốn dừng chân ở khu Giang Nam, Giang thần y, ngài cảm thấy bố trí thế nào mới tốt?”

Giang Nghĩa ăn một miếng, nhàn nhạt nói: “Nếu như là hai tháng trước, tôi đề nghị trực tiếp mở chi nhánh quy mô lớn là được. Bây giờ, có chút khác biệt.”

“Khác biệt thế nào?”

“Có một cửa tiệm đã làm những việc ông phải làm, chiếm thị trường trước một bước, cho nên lần này đến khu Giang Nam, không phải đến sắp xếp, mà hẳn là đoạt thị trường, lại còn là đoạt thị trường trong tay người khác.”

Kỳ Chấn hỏi: “Nhà nào đã sớm vào rồi?”

“Đá quý Thiệu Anh.”

Giang Nghĩa nhớ rất rõ, lần trước lúc đưa tang, ông chủ đá quý Thiệu Anh công khai khiêu khích, cho người chặn đường.

Sổ sách này Giang Nghĩa không thể quên được.

Sau đó Giang Nghĩa cũng cho người điều tra, ông chủ hiện tại của đá quý Thiệu Anh là một gã thương nhân tên là “Weiss”, thân phận người này vô cùng đặc thù, vẫn luôn mở rộng ra toàn cầu, gần đây đột nhiên đến khu Giang Nam.

Giang Nghĩa không biết mình sao lại đắc tội với người đàn ông “Weiss” này, nhưng có một điều có thể khẳng định, Weiss tràn ngập địch ý với anh!

Nói đến đây, Viên Triệu Hào vì thể hiện sự lợi hại của mình, cũng chủ động nói ra “Chủ tịch Kỳ, kỳ thật tôi cũng đã điều tra qua, cái người Weiss này cũng không có gì ghê gớm, hàng của bọn họ đều là hàng rẻ tiền, căn bản không cao cấp như hàng chúng ta, căn bản không cần lo lắng, nên làm thế nào thì cứ làm thế đấy.”

Kỳ Chấn nhíu nhíu mày: “Triệu Hào, sao cậu có thể khinh địch như vậy? Giang Nghĩa đã nói như vậy, nhất định là có lý do.”

Trong lòng Viên Triệu Hào vô cùng không vui.

Sao mà Giang Nghĩa nói cái gì cũng đúng, ông ta nói lại là sai?

Sao mà Kỳ Chấn cứ để ý Giang Nghĩa như vậy?

Hừ hừ.

Viên Triệu Hào bằng mặt không bằng lòng, cố ý xin lỗi, sau đó làm bộ hỏi thăm Giang Nghĩa: “Giang thần y, không biết bước tiếp theo anh có tính toán gì không?”

Giang Nghĩa thành thật trả lời: “Tin tức mới nhất, mảnh đất bỏ hoang ở thành Bắc kia sắp xây dựng thành thành thương mại xa xỉ phẩm, sau này sẽ trở thành điểm đặc sắc của khu Giang Nam. Chúng ta phải làm, chính là liên hệ với bên xây dựng, chiếm vị trí có lợi trước, có vị trí của mình ở khu xa xỉ phẩm!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1123


Chương 1123

Kỳ Chấn chấn động.

“Ơ, có chuyện này?”

“Vậy đương nhiên là tốt, chỉ cần khu xa xỉ phẩm có vị trí của chúng ta, vậy tuyệt đối có thể có chỗ đứng.”

Viên Triệu Hào cũng lắp bắp kinh hãi, tin tức này kỳ thật cũng mới truyền đến không lâu, người biết cũng không nhiều như vậy.

Ông ta cũng phải tốn nhiều công sức mới biết được.

Không giờ Giang Nghĩa thế mà lại biết, nhìn như vậy, cũng không thể coi thường Giang Nghĩa, người này vẫn có chút thực lực.

Nhưng mà, biết thì biết, có thể dùng giá cá hợp lý lấy được một vị trí tương ứng hay không là một vấn đề khác.

Viên Triệu Hào cười ha ha, nói: “Chủ tịch Kỳ, không lừa ngài, tôi đã cho người đi liên hệ với người đấu thầu thành công này rồi, nếu như có thể, tôi muốn mời người đứng đầu đó đến chỗ chúng ta cùng nhau ăn cơm, mọi người đều cùng thương lượng một chút, thế nào?”

Kỳ Chấn vô cùng vui mừng.

Nếu như có thể mời được người đứng đầu bên xây dựng đến, đây tuyệt đối là một tin tức tốt.

“Mời, lập tức mời.”

“Tuân lệnh!”

Viên Triệu Hào lập tức cho người gọi điện thoại, mời người đứng đầu bên đấu thầu thành công đến.

Cúp điện thoại, ông ta ngửa đầu, rất đắc ý nhìn Giang Nghĩa.

Anh có tin tức linh thông thì có ích gì?

Lăn lộn trên thương trường, vẫn phải quan trong nhân mạch, Viên Triệu Hào có thể mời người đứng đầu đến, Giang Nghĩa anh có được không?

Lần này, trong lòng Viên Triệu Hào rất vui vẻ, cảm thấy mình cuối cùng cũng nở mày nở mặt trước mặt Kỳ Chấn rồi!

Giang Nghĩa ung dung, giống như là không nghe thấy gì cả, yên lặng ngồi đó.

Sau đó, mọi người nâng cốc nói cười, khung cảnh thoải mái.

Khoảng chừng mười phút sau, điện thoại của Viên Triệu Hào vang lên.

Ông ta vui cười hớn hở nói: “Người bên dưới gọi điện đến, nhất định là đã mời được người đứng đầu, tôi đi nhận điện thoại.”

Viên Triệu Hào nhận điện thoại, sau khi nói chuyện một lúc, sắc mặt mừng rỡ.

Cúp điện thoại.

Gương mặt ông ta vô cùng vui mừng nói: “Chủ tịch Kỳ, được rồi. Người đứng đầu bên kia tên là Đinh Phong Thành, là người phụ trách Chế Tạo Đinh Hạch, cũng là người phụ trách hạng mục đất hoang phía Bắc, tôi đã mời anh ấy đến đây!”

Kỳ Chấn mừng rỡ: “Ồ? Vậy hôm nay phải khoản đãi người ta cho tốt.”

Viên Triệu Hào cố ý nhìn Giang Nghĩa, giọng điệu hơi khiêu khích nói: “Giang thần y, anh cũng đã nghĩ đến bước này, vì sao không mời ông chủ Đinh đến một chuyến chứ?”

Trong lời này có gai đâm rất sâu, có thể đâm chết người.

Ai cũng nghe được, đây là châm chọc Giang Nghĩa không có nhân mạch, chỉ có thể nghĩ không thể làm, không phải là người có thể làm chuyện lớn.

Kỳ Chấn cũng nghe ra được.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1124


Chương 1124

Ngoài miệng ông ta không nói gì, nhưng trên mặt lại lộ vẻ mất hứng.

Mặc dù Kỳ Chấn cũng muốn mắng Viên Triệu Hào một trận, nhưng đây không phải lúc, Đinh Phong Thành sắp đến rồi, lúc này nhục mạ công thần, sẽ làm mất hết uy tín của người gia chủ như ông ta.

Cho nên, phải nhịn.

Chỉ có điều phải ủy khuất Giang Nghĩa.

Đối với cái này, Kỳ Chấn cũng rất ngại, trong lòng không yên.

Nhưng mà Giang Nghĩa vô cùng bình tĩnh ăn cơm uống rượu, căn bản không để lời nói của Viên Triệu Hào trong lòng.

Thậm chí là, Giang Nghĩa còn thuận miệng nói một câu: “Kỳ thật tôi cũng nghĩ đến điểm này, chỉ có điều không chuẩn bị để Đinh Phong Thành đến tham gia bữa tiệc gì, mà là muốn anh ta đến nhà tôi một chuyến, ở trong nhà nói chuyện riêng.”

Phốc~

Mọi người nghe xong lời này cũng cười ra tiếng.

Đặc biệt là Viên Triệu Hào, cười đến không đứng thẳng người được.

“Không ổn rồi, sắp cười chết tôi rồi, Giang thần y, tôi mặc dù không được chứng kiến y thuộc của anh lợi hại thế nào, nhưng mà trình độ kể chuyện cười của anh thật sự cao đó.”

“Để người phụ trách hạng mục đến nhà anh nói chuyện?”

“Ha ha, anh cho rằng anh là ai? Anh là người tổng phụ trách khu Giang Nam sao? Mặt mũi thật lớn đó!”

Cái này vốn chỉ là lời trào phúng.

Ai ngờ Giang Nghĩa thế mà dừng đũa lại, cười như không cười nhìn Viên Triệu Hào: “Tôi chính là người tổng phụ trách khu Giang Nam.”

“Ha ha ha ha, Giang thần y anh thật hóm hỉnh!”

“Hóm hỉnh sao?”

Giang Nghĩa lắc đầu, tiếp tục ăn.

Có đôi khi anh nói thật, lại không ai tin.

Đương nhiên là không ai tin, nếu như Giang Nghĩa thật sự là người tổng phụ trách khu Giang nam, sao có thể ăn mặc mộc mạc như vậy? Sao một chút nhân mạch cũng không có?

Càng không thể giống như bây giờ một vệ sĩ cũng không có, theo bọn họ cùng ngồi đây ăn cơm.

Không đến nửa tiếng sau, người bên dưới truyền lời: “Đinh Phong Thành đến rồi!”

Kỳ Chấn đứng lên: “Mọi người chúng ta cùng nhau đi nghênh đón.”

Viên Triệu Hào đồng ý đầu tiên, dù sao Đinh Phong Thành là ông ta dùng quan hệ mời đến, phải tiếp đãi cho tốt, vừa thể hiện ra sự tôn kính với Đinh Phong Thành, vừa có thể thấy được Viên Triệu Hào có năng lực.

Một mũi tên trúng hai đích.

Nhưng mà, Giang Nghĩa lại nhàn nhạt nói: “Đi nghênh đón Đinh Phong Thành? Không cần thiết như vậy, để anh ta tự đi lên là được rồi.”

Những lời này làm mọi người nhíu mày.

Kể cả Kỳ Chấn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1125


Chương 1125

Kỳ Chấn cảm thấy có thể lời nói vừa rồi của Viên Triệu Hào quá nặng, làm tổn thương lòng tự tôn của Giang Nghĩa, cho nên Giang Nghĩa mới nói ra lời nói “Chua” như vậy.

Đây không phải là chuyện gì tốt.

Ông ta ho khan một tiếng, nói: “Giang thần y, ngài cũng là khách, không cần phải đi nghênh đón với chúng tôi, ở đây chờ là được, chúng tôi đi xuống thôi.”

Đây là nhượng bộ lớn nhất mà Kỳ Chấn có thể làm được.

Nhưng mà Viên Triệu Hào rất không hài lòng: “Chúng ta đều đi nghênh đón, chỉ một mình Giang Nghĩa ngồi ở đây? Ha ha, vậy ông chủ Đinh đến đây, nhìn thấy Giang Nghĩa ngồi đây, là chuyện gì? Giải thích thế nào?”

Giang Nghĩa nói ra: “Không cần giải thích, thêm một cái ghế bên cạnh tôi, để Đinh Phong Thành ngồi bên cạnh tôi là được rồi.”

Lúc này, ngay cả sắc mặt của Kỳ Chấn cũng lạnh xuống.

Đinh Phong Thành, người phụ trách hạng mục, người đứng đầu hạng mục khu xa xỉ phẩm.

Đối với những người thương nhân như bọn họ mà nói, đó là đối tượng phải cực lực nịnh bợ, hôm nay nhất định phải để người ta ngồi ở vị trí chủ, sao có thể để ngồi ở vị trí bên dưới Giang Nghĩa chứ?

Giang Nghĩa nói lẫy càng lúc càng quá đáng.

Kỳ Chấn nói: “Giang thần y, tôi biết anh có tức giận, như hôm nay là một bước quan trọng quyết định chúng ta có chỗ đứng ở khu Giang Nam hay không, ngài phải tận lực kiềm chế, xem như là giúp anh em một chuyện.”

Cũng chỉ là đối với Giang Nghĩa.

Nếu như là đối với người khác, Kỳ Chấn đã sớm cho người đó cút xéo.

Giang Nghĩa cười khổ một tiếng: “Được rồi, mấy người đi nghênh đón đi, tôi ở đây chờ.”

“Ừ.”

Lúc này Kỳ Chấn mới dẫn người vội vàng đi xuống, nghênh đón Đinh Phong Thành.

Trong lúc đi xuống, Viên Triệu Hào lại nói huyên thuyên bên tai Kỳ Chấn: “Chủ tịch Kỳ, Giang Nghĩa kia thật sự không xem ai ra gì, rõ ràng không để ông chủ Đinh vào mắt. Tôi đề nghị để anh ta đến một phòng khác dùng cơm, miễn làm hỏng chuyện lớn của chúng ta!”

Trong lòng Kỳ Chấn căng thẳng.

Không được, không thể làm như vậy.

Dù thế nào, Giang Nghĩa cũng là người đứng thứ hai của nhà họ Kỳ, nắm giữ cổ phẩn lớn thứ hai, đi vào hội đồng quản trị.

Tương lai muốn thành công ở khu Giang Nam nhất định phải có Giang Nghĩa ra tay.

Không thể gạt bỏ người ta như vậy.

Kỳ Chấn còn hy vọng Giang Nghĩa có thể nguôi giận sớm một chút, dĩ hòa vi quý.

Thực tế, Kỳ Chấn thật sự hiểu lầm Giang Nghĩa rồi, vừa rồi những lời Giang Nghĩa nói không có câu nào là nói lẫy.

Có đôi khi nói thật, lời thật không dễ nghe, lại dễ dàng bị nghe thành nói lẫy, ngược lại những lời nói rỗng tuếch lại làm người nghe thoải mái.

Cũng là bất đắc dĩ.

Mọi người đi xuống lầu, đúng lúc nhìn Đinh Phong Thành mặc tây trang đeo cà vạt đi về phía bọn họ.

Kỳ Chấn đi lên nghênh đón.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1126


Chương 1126

Sau một hồi khách sáo, ông ta tự mình dẫn Đinh Phong Thành lên lầu.

Viên Triệu Hào trong đầu nghĩ thật hay.

Đợi lát nữa lên lầu, ông ta phải ngồi bên cạnh Đinh Phong Thành, để Đinh Phong Thành ngồi ở chủ vị, ông ta và Kỳ Chấn ngồi một trái một phải, về phần Giang Nghĩa kia, thích chỗ mát mẻ nào thì đi chỗ đó.

Ha ha, một người ngoài muốn dựa vào quan hệ với Kỳ Chấn, cưỡi trên đầu mình?

Không có cửa!

Trong lòng suy nghĩ, trên mặt cười, Viên Triệu Hào rất cung kính mời Đinh Phong Thành lên lầu.

Trong lòng Đinh Phong Thành cũng rất vui vẻ.

Nói thật ra, anh ta còn chưa từng hưởng thụ đãi ngộ thế này, nếu như không phải Giang Nghĩa giúp anh ta nắm lấy hạng mục này, sao có thể được chủ tịch của công ty lớn đối đãi như vậy?

Càng nghĩ càng cảm thấy phải cảm kích Giang Nghĩa.

Mỗi người đều có suy nghĩ riêng của mình, cứ vậy lên lầu, đi đến phòng riêng.

Vừa vào cửa, Đinh Phong Thành đã nhìn thấy một người đàn ông ngồi ở đó dùng bữa.

Dưới tình huống bình thường, ai nhìn thấy trường hợp như vậy đều không vui, những người khác đều ra tiếp đón mình, sao chỉ mình người đó khác biệt?

Sắc mặt Kỳ Chấn có chút khó coi.

Viên Triệu Hào thì trốn sau lưng cười trộm, trong lòng tự nhủ có một màn kịch hay để xem, như thế này Giang Nghĩa chắc là sẽ bị mắng đến máu chó đầy đầu.

“Giang Nghĩa, tôi xem anh còn đắc ý thế nào?” Viên Triệu Hào nghĩ trong lòng.

Ai ngờ…

Đinh Phong Thành lúc đầu sửng sốt hai giây, sau đó cười ha hả.

Nụ cười này, làm mọi người choáng váng.

Đặc biệt là Viên Triệu Hào, ông ta cho rằng Đinh Phong Thành phải giận tím mặt, muốn phất tay rời đi, kết quả không ngờ, lại cười ha hả.

Có ý gì?

Xem không hiểu.

Chuyện làm ông ta kinh ngạc hơn còn ở phía sau.

Chỉ thấy Đinh Phong Thành bỏ qua mọi người, cung kính đi về phía Giang Nghĩa, còn vô cùng thân thiện chủ động nói: “Sao cậu cũng ở đây?”

Giang Nghĩa vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh.

“Tôi và chủ tịch Kỳ là bạn tốt, hôm nay đến ăn cơm với chủ tịch Kỳ, ai biết anh cũng muốn đến cọ cơm.”

“Vị trí đã chuẩn bị sẵn cho anh rồi, ngồi đi.”

Vị trí bên cạnh Giang Nghĩa, đó là vị trí của người bên dưới, tuyệt đối không phải là vị trí mà nhân vật quan trọng nên ngồi.

Kết quả, Đinh Phong Thành không chút do dự, ngược lại vô cùng vui vẻ ngồi lên, vô cùng quen thuộc nói chuyện với Giang Nghĩa.

Một màn này làm mọi người ngây ngốc.

Vẻ mặt Viên Triệu Hào mơ màng, ai có thể giải thích một chút, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1127


Chương 1127

Ban đầu Kỳ Chấn rất hoảng sợ, sau đó lại trở nên vui vẻ.

Lúc này ông ta mới phản ứng lại, mấy lời vừa rồi của Giang Nghĩa không phải là mấy lời nói lẫy cảm tính, mà là lời thật, nhìn dáng vẻ anh và Đinh Phong Thành quen thuộc như vậy, thật sự có khả năng gọi Đinh Phong Thành đến nhà nói chuyện.

Nếu Đinh Phong Thành cũng đã ngồi xuống, Kỳ Chấn cũng không nói thêm gì, ngồi xuống vị trí chủ vị của mình.

Ông ta tò mò hỏi: “Ông chủ Đinh, Giang thần y, sao thế, hai vị quen biết sao?”

Giang Nghĩa cười cười, không nói lời nào.

Đinh Phong Thành nghi hoặc nói: “Cái gì gọi là chúng ta quen biết sao? Chủ tịch Kỳ, ngài không biết quan hệ của chúng tôi?”

“Không hề biết.”

“Ai, Giang Nghĩa, đó là em rể của tôi!”

Ầm ầm…

Viên Triệu Hào thiếu chút nữa ngã từ trên ghế xuống, tim cũng lộp bộp lộp bộp điên cuồng nhảy dựng lên.

Được lắm, mình vừa mới khoác lác tận trời nói mời được Đinh Phong Thành khó khăn đến mức nào, còn chê cười Giang Nghĩa không có nhân mạch.

Kết quả thì sao?

Giang Nghĩa là em rể của Đinh Phong Thành!

Có quan hệ này, đây còn không phải là tùy tùy tiện tiện có thể nói chuyện hợp tác hạng mục? Đâu cần phải phiền toái như vậy?

Bình thường trong nhà xào hai món, gọi điện thoại về nhà nói chuyện.

Bây giờ nghĩ lại những lời Giang Nghĩa đã nói, không có câu nào là nói đùa, ngược lại bản thân Viên Triệu Hào lại lộ ra vẻ tiểu nhân không biết điều.

Ông ta ngượng đỏ bừng mặt, muốn đào cái hố chôn mình cho rồi.

Vốn cho rằng mình có thể mời Đinh Phong Thành đến là một việc rất lợi hại, có thể nở mày nở mặt trước mặt Kỳ Chấn, là một việc có thể hãnh diện.

Kết quả, chỉ làm nền cho người khác.

Đinh Phong Thành và bản thân một chút quan hệ cũng không có, đi lên ngồi bên cạnh Giang Nghĩa, người mình mời đến lại trở thành “đồng bọn” của người khác, trong đầu Viên Triệu Hào tức chứ.

Nhưng có tức giận nữa, thì có thể làm gì chứ?

Aiz!!!

Ngược lại Kỳ Chấn, vừa mừng vừa sợ.

Có quan hệ “em rể” này của Giang Nghĩa, tin rằng trao đổi không có gì trở ngại.

Trên thực tế, chỉ cần Giang Nghĩa mở miệng, Đinh Phong Thành căn bản sẽ không do dự, một lời đồng ý, hạng mục đều là Giang Nghĩa giúp anh ta lấy được, anh ta sao có thể làm trái ý Giang Nghĩa?

Chỉ có thể nói, nước cờ này Viên Triệu Hào đi quá nát!

Bữa cơm này, Viên Triệu Hào khó có thể nuốt nổi, đũa cũng không động mấy lần, vẫn luôn nhìn Giang Nghĩa, Đinh Phong Thành nói chuyện cực kỳ vui vẻ.

Khách mình mời tới, kết quả lại có quan hệ rất tốt với Giang Nghĩa, đây là lý lẽ gì chứ?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1128


Chương 1128

Rất nhanh, Kỳ Chấn nói ra mục đích thật sự của mình, muốn hợp tác với Đinh Phong Thành, có càng nhiều hợp tác liên quan đến khai phá vùng đất hoang phía Bắc.

Đinh Phong Thành vỗ ngực nói: “Không vấn đề, chuyện này tôi bao trọn, tôi có thể chịu trách nhiệm nói thật với ông, tôi bây giờ vẫn là đang tìm những người hợp tác chất lượng tốt như chủ tịch Kỳ vậy.”

Nghe xong lời này, trong lòng Kỳ Chấn càng thêm vui mừng.

Hai người nâng cốc nói cười.

Trên cả bàn rượu, mọi người cười nói không ngừng, chỉ có Viên Triệu Hào vẫn luôn mặt lạnh.

Cuối cùng, tiệc rượu cũng đã gần xong.

Đinh Phong Thành đứng dậy nói: “Tôi còn phải trở về chuẩn bị chuyện hạng mục, không thể ở đây lâu được, đi trước một bước, mọi người ăn uống vui vẻ.”

Kỳ Chấn dẫn đầu đứng lên: “Anh Đinh đi thong thả.”

“Khách khí rồi.”

“Chúng tôi tiễn anh?”

“Không cần, một mình tôi đi là được rồi, mọi người tiếp tục.”

Đinh Phong Thành đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, dưới sự dẫn dắt của phục vụ rời khỏi phòng riêng.

Kỳ Chấn vô cùng hài lòng ngồi xuống, rất vui mừng nhìn Giang Nghĩa, nói: “Giang thần y, cũng may có ngài giúp đỡ, nếu không có quan hệ này của ngài, tôi sợ là không dễ dàng có được hạng mục như vậy.”

Giang Nghĩa khoát tay: “Không cần quá khách khí, kỳ thật tôi cũng không nói gì, đây vốn là một hạng mục chất lượng tốt, cho dù không có quan hệ này của tôi, Đinh Phong Thành cũng sẽ đồng ý hợp tác với ông.”

Cái này có cảm giác tâng bốc lẫn nhau.

Nhưng mà hai người cũng rất vui, tâng bốc đối phươg một chút cũng không ảnh hưởng đến toàn cục, chỉ có Viên Triệu Hào như đứng đống lửa, như ngồi đống than.

Vốn ông ta muốn lợi dùng quan hệ với Đinh Phong Thành để nịnh nọt Kỳ Chấn, kết quả thì sao? Vô duyên vô cớ cho Giang Nghĩa được lợi, càng nghĩ càng giận.

Hôm nay nếu không bù đắp lại, buổi tối có lẽ ông ta cũng ngủ không yên.

Suy nghĩ một lúc.

Viên Triệu Hào đột nhiên tỉnh táo tinh thần, nói: “Chủ tịch Kỳ, tôi nhớ đến một chuyện, hôm nay bên phía phường Nguyên Thạch vừa mới có một lô hàng lớn đến, đúng lúc chúng ta cũng ăn xong rồi, không bằng, cùng đi xem xem?”

Phường Nguyên Thạch, là một trong những nơi mua nguyên liệu của Star Jewelry, mỗi tháng đều mua một lượng lớn đá thô ở đây dùng để gia công chế tạo, thành phẩm mang bán ra ngoài.

Mỗi ông trùm đá quý, đều vô cùng hứng thú với những nguyên vật liệu này.

Kỳ Chấn không chút suy nghĩ, trực tiếp đồng ý.

Đồng thời, ông ta kéo tay Giang Nghĩa nói: “Giang thần y, ngài không có chuyện gì khác chứ? Nếu không, cùng đến phường Nguyên Thạch một chuyến với tôi đi, xem mua sắm đá thô, rất thú vị.”

Giang Nghĩa ngại ngùng, gật đầu đồng ý.

“Được rồi, chúng ta lập tức xuất phát.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1129


Chương 1129

Tiệc rượu giải tán, Kỳ Chấn dẫn theo Giang Nghĩa, Viên Triệu Hào ngồi xe thể thao Porsche của mình đi đến phường Nguyên Thạch.

Trên đường đi, Kỳ Chấn cũng nói những chuyện liên quan đến phường Nguyên Thạch cho Giang Nghĩa.

Phường Nguyên Thạch này cũng rất có chiều sâu.

Trên thị trường lưu truyền một câu nói: Một đao nghèo một đao phú, một đao mặc vải bố.

Phường Nguyên Thạch, nhiều người càng thích gọi nói là “Phường Đổ Thạch” .

Nơi này có một lượng lớn đá thô chưa mở, tốt xấu lẫn lộn trong đó, có thể mua được đá thô tốt hay không, ngoại trừ xem may mắn, càng nhiều hơn là xem mắt nhìn mỗi người.

Mắt nhìn tốt, có thể dùng giá tiền vô cùng thấp mua vào đá thô vô cùng tốt; mà mắt nhìn kém, sẽ tốn nhiều tiền mua đá thô bỏ đi, mất hết tiền vốn.

Trong này, có người một đêm phất lên, cũng có người một đêm nghèo đi.

May mắn, mắt nhìn, can đảm, thiếu một thứ cũng không được.

Đương nhiên, doanh nghiệp châu báu lớn như Star Jewelry, bình thường sẽ không chỉ mua một số đá thô đơn lẻ, mà là dùng giá toàn bộ mua một số lượng đá thô lớn.

Cái này thì không liên quan gì đến mắt nhìn rồi, có thể có đá thô thượng đẳng hay không, toàn bộ đều phải xem may mắn.

Dù sao bên trong một đống lớn đá thô có bao nhiêu đá thô tốt, là chuyện không ai có thể nói chính xác được.

Chuyện này có một lực hấp dẫn lớn với đàn ông.

Trên đường đi, Giang Nghĩa nghe Kỳ Chấn miêu tả, hứng thú đối với phường Nguyên Thạch không khỏi tăng lên.

Kỳ Chấn nói: “Hôm nay chúng ta chính là đi làm một người khách bình thường, xem xem đám hàng mới về có bao nhiêu hàng tốt. Đến lúc đó phải xem mắt nhìn và may mắn của mỗi người. Nếu như may mắn, nói không chừng tốn mấy chục triệu có thể mua được đá thô mấy trăm triệu thậm chí là mấy tỷ, vậy là phát tài rồi.

Nói đến đây, mấy nguòi cũng rất hưng phấn.

Bọn họ cũng không phải muốn kiếm tiền, mà là cảm thấy phương thức này thú vị, phương thức mang chút tính chất “đánh cược” này, là đàn ông thích nhất.

Trên xe, Viên Triệu Hào không có vẻ mặt gì, nhưng trong lòng mừng thầm.

Giang Nghĩa và Kỳ Chấn đều không biết, Viên Triệu Hào trong giới đá thô nổi danh là “hỏa nhãn kim tinh”, cơ bản sẽ không nhìn nhầm, luôn có thể dùng giá tiền tương đối rẻ mua được đá thô vô cùng quý.

Hôm nay Viên Triệu Hào chủ động mời bọn họ đến, là muốn khoe khoang năng lực này của mình.

Nếu như đủ may mắn, mua được đá thô vô cùng quý, như vậy, ông ta sẽ lộ được mặt tốt trước mặt Kỳ Chấn, lần nữa nhặt lại mặt mũi bị mất ở tiệc rượu..

Càng nghĩ trong lòng càng thấy đẹp, thậm chí thiếu chút nữa cười thành tiếng.

Không lâu sau, xe dừng lại.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1130


CHƯƠNG 1130

Ba người trước sau xuống xe, đi đến cửa cửa phường Nguyên Thạch.

Giang Nghĩa liếc nhìn, trong đây giống như một ‘chợ rau’ cao cấp, xa hoa, đi vào cửa lớn, chỉ có rất nhiều cửa hàng, mỗi cửa hàng đều được sửa sang rất cao và rộng, trông lộng lẫy và hoành tráng.

Trong mỗi cửa hàng đều có rất nhiều đá thô, thoải mái mua.

Đồng thời, ở đó chỗ nào cũng có những thợ cắt chuyên nghiệp, đá thô mua được có thể cắt ngay tại chỗ, bày ra ở trước mặt mọi người, vừa mua là có thể biết được có phải là hàng tốt không.

Viên Triệu Hào giũ giũ quần áo, đưa tay ra nói: “Chủ tịch Kỳ, đi, chúng ta đi xem từng cửa hàng một.”

“Ừ, đi xem thế nào.”

Một đoàn người đi vào cửa hàng đầu tiên, ở đây đặt một số lượng lớn đá thô, ông chủ nhiệt tình giới thiệu.

“Các vị, xem hàng hả?”

“Ừ.”

Viên Triệu Hào tùy ý lướt nhìn một vòng, quan sát hàng hóa trong cửa hàng.

Giang Nghĩa cũng đang nhìn.

Nhìn đi nhìn lại, Giang Nghĩa đột nhiên cảm nhận được luồng ‘khí’ trong cơ thể mình dường như có sự hô ứng với những viên đá trong cửa hàng này.

Điều này khiến anh cảm thấy vô cùng bất ngờ.

Luồng ‘khí’ này là do anh tu luyện y thuật mà có được, cũng có sự giúp đỡ nhất định đối với việc chiến đấu, nhưng không ngờ, lại có thể có hô ứng với những viên đá trong cửa hàng.

Giang Nghĩa cảm thấy mình đã đứng trong một khu rừng rậm rộng lớn, mỗi viên đá thô giống như một cái cây, trên cây có tiếng kêu của côn trùng.

Có một vài tiếng kêu rất vang, mà lại có một vài tiếng côn trùng khá yếu.

Giang Nghĩa cau mày, chuyện gì đây?

Anh bình tâm lại để cảm nhận sự hô ứng kia, từ từ, anh nắm được bí quyết.

Dường như, tiếng ‘côn trùng’ càng lớn, hô ứng sẽ càng mạnh, có nghĩa độ thuần khiết trong viên đá càng cao.

Nếu như thật sự như vậy, thì…

Giang Nghĩa không dám nghĩ.

Điều này tương đương với việc có một đôi mắt nhìn xuyên thấu, có thể nhìn được cả tủ bảo hiểm, nhìn được bên trong rốt cuộc cất giấu bao nhiêu tiền.

Những viên đá thô này, ở trước mặt anh không thể che giấu được gì, anh có thể dễ dàng phân biệt được rốt cuộc viên đá nào có độ thuần khiết cao hơn, viên đá nào là hàng tạp chất.

Lúc này, Viên Triệu Hào đã lướt qua hết một lượt những viên đá thô trong cửa tiệm.

Ông ta vô cùng không vui nói: “Trong cửa hàng này không có hàng gì tốt, đi, đến cửa hàng tiếp theo.”

Ông chủ vừa nghe thấy đã quýnh lên.

“Này, anh khách này nói chuyện kiểu gì thế? Cái gì mà trong cửa hàng tôi không có đồ tốt?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1131


CHƯƠNG 1131

Viên Triệu Hào lạnh lùng nói: “Viên Triệu Hào tôi từ trước đến này nói một làn một, nói chỗ ông không có đồ tốt, thì là không có đồ tốt.”

Ông chủ vừa nghe thấy, kinh ngạc hỏi: “Ông là hỏa nhãn kim tinh của Star Jewelry-Viên Triệu Hào?”

“Đúng vậy.”

Viên Triệu Hào vênh mặt lên, rất thích nghe những lời khen ngợi như thế này.

Đặc biệt là được khen ngợi ở trước mặt Kỳ Chấn, khiến trong lòng ông ta càng thoải mái.

Ông chủ cười nói: “Giám đốc Viên ánh mắt rất tốt, tôi không dám lừa ông, quả thật, những thứ bày bán ở đây đều không có hàng tốt. Nhưng, trong phòng tôi có một viên đá thô cực phẩm, nếu như ông muốn, bây giờ tôi có thể lấy ra cho ông xem.”

“Ồ? Vậy thì lấy ra đi.”

“Vui lòng chờ một lúc.”

Không đến hai phút, ông chủ từ trong phòng bê ra một chiếc hộp màu đỏ sẫm, cẩn thận đặt lên bàn, nhìn xung quanh, vô cùng thận trọng mở ra.

Bên trong là một hòn đá thô to bằng củ cải nước, bề mặt có chút xám, nhưng dưới lớp màu xám lại xuất hiện màu xanh lục phỉ thúy.

Điều này có nghĩa là gì?

Có nghĩa độ thuần khiết của ngọc thạch bên trong viên đá rất cao, từ trong ra ngoài đều muốn tràn ra.

Điều đáng đáng khen ngợi hơn là, độ to nhỏ của hòn đá này cũng vô cùng hiếm thấy, to hơn rất nhiều những hòn đá thông thường.

Một viên đá to như vậy, độ tinh khiết lại cao như vậy, nếu như đưa ra để bán, chắc chắn có thể bán với giá trên trời!

Viên Triệu Hào vừa nhìn đã thích đến mức không muốn buông tay.

Nói thật, ông ta ở phố đá bao nhiêu năm rồi, cũng chưa từng nhìn thấy loại hàng nào cực phẩm như thế này.

“Tuyệt, tuyệt!”

Viên Triệu Hào đang muốn nhìn thêm mấy lần, ông chủ lại đóng chiếc hộp lại, không cho xem nữa.

“Này, ông chủ, để tôi nhìn thêm đi.”

Ông chủ cười haha nói: “Giám đốc Viên, tôi lấy ra bảo vật trấn tiệm, chính là muốn nói cho ông biết, chỗ tôi không phải không có đồ tốt, xem qua là được rồi, không cần xem nhiều.”

Ông ta vừa nói vừa chuẩn bị cất đồ đi.

Viên Triệu Hào vội vàng ngăn lại.

“Ông chủ, ông ra giá đi, tôi muốn viên đá thô này!”

Ông chủ xua tay: “Không bán, bao nhiêu tiền cũng không bán, đây là bảo vật trấn tiệm của tôi, không dùng để bán.”

Viên Triệu Hào thật sự quýnh lên, một thứ tốt như vậy, không nhìn thấy thì thôi đi, nhìn thấy rồi sao có thể không có được chứ?

Ông ta giơ một ngón tay lên.

“3 tỷ, 3 tỷ tôi muốn nó!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1132


CHƯƠNG 1132

Đây chắc chắn là một con số trên trời.

Ông chủ lắc đầu.

“6 tỷ!”

Ông chủ tiếp tục lắc đầu.

“9 tỷ!”

Lúc nghe thấy con số này, ông chủ cũng có chút dao động, ông ta ngẩng đầu lên nhìn Viên Triệu Hào, tình ý sâu xa nói: “Giám đốc Viên, ông thật sự muốn như vậy?”

“Muốn!”

Ông chủ gật đầu: “Cũng chỉ có ông, đổi thành người khác, tôi sẽ không thèm quan tâm. Nể mặt ông chân thành như vậy, tôi đồng ý với ông. Giá không mặc cả, 9 tỷ, thành giao.”

Trong lòng Viên Triệu Hào vô cùng thích thú, cuối cùng cũng cạy được miệng của ông chủ.

Thực ra ông ta cũng biết, cái gọi là ‘bảo vật trấn tiệm’? Đều là lừa người, chỉ cần đưa ra một cái giá hợp lý, là nhất định có thể mua được.

Kỳ Chấn còn có chút do dự, hỏi: “Triệu Hào, 9 tỷ mua một viên đá, sẽ không lỗ chứ?”

Viên Triệu Hào vô cùng tự tin nói: “Chủ tịch Kỳ, viên đá này có độ tinh khiết rất cao, ‘tướng tá’ cũng rất lớn. Chỉ cần khai thác hợp lý, có thể tạo ra được mấy thứ như ngọc bội, vòng tay, dây chuyền. Chỉ cần đóng gói, tùy ý lấy một cái cũng có thể bán được giá sáu bảy tỉ, viên đá thô này, tôi có thể kiếm được số tiền gấp ba đến năm lần!”

Mong muốn tốt đẹp.

Viên Triệu Hào nói với ông chủ: “Lại mở ra cho tôi xem nào.”

“Được.”

Ông chủ cửa hàng lại mở chiếc hộp ra.

Lần này, Viên Triệu Hào đưa tay ra lấy viên đá ra, chơi đùa ở trong tay, quan sát một cách cẩn thận.

Lần này xem, chính là muốn kiểm hàng.

9 tỷ không phải là chuyện đùa, ngộ nhỡ là hàng giả thì lỗ to.

Xem đi xem lại, Viên Triệu Hào có thể chắc chắn đây là đá tự nhiên, không phải do con người mô phỏng lại, có thể liều để mua.

“Muốn!” Viên Triệu Hào vô cùng thích thú, nói.

Nhưng, đúng lúc này, Giang Nghĩa lại không nóng không lạnh nói một câu: “Ngọc thạch bên trong viên đá này vô cùng ít, không mua thì hơn, sẽ lỗ chết đấy.”

Một câu nói đã khiến tất cả mọi người đều giật mình.

Ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía Giang Nghĩa.

Ông chủ trừng mắt chất vấn: “Câu nói này của cậu có ý gì? Nói đồ của tôi là hàng giả sao?”

Giang Nghĩa lắc đầu: “Đúng là đá tự nhiên, không sai, nhưng trông được mà không dùng được, độ thuần khiết rất thấp, ai mua người đấy sẽ lỗ.”

Chủ tiệm lạnh lùng cười một tiếng: “Hả? Không nhìn ra được cậu còn là một người trong nghề? Vậy thì mời anh nói xem, hòn đá này của tôi sao có thể có độ thuần khiết thấp chứ?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1133


CHƯƠNG 1133

“Cái này…”

Giang Nghĩa lập tức nghẹn lời, không thể nói với người khác, anh có thể cảm nhận được sự hô ứng bên trong hòn đá?

Có người tin mới là lạ.

Thấy Giang Nghĩa không nói ra được cái cớ, chủ tiệm lạnh lùng hừ một tiếng: “Thế nào, không nói ra được? Cố ý gây sự ở chỗ tôi đúng không?”

Viên Triệu Hào bỏ đá xuống giếng nói: “Cậu ta là người ngoài ngành, không hiểu cái gì cả, chỉ đi theo hóng chuyện thôi, ông chủ, ông đừng tính toán với cậu ta.”

Ông chủ lườm Giang Nghĩa, lạnh lùng nói: “Loại người nào cũng dám chen mồm vào, đúng là không biết quy tắc.”

Lời nói này khiến trong lòng Viên Triệu Hào vui muốn chết.

Cuối cùng, ông ta cũng khiến Giang Nghĩa trồng cây chuối, đợi lát nữa hòn đá được cắt ra, ông ta lại thể hiện sở trường trước mặt Kỳ Chấn, có thể thể hiện sự lợi hại của mình.

Một đạp một nâng, khoảng cách có thể rõ ràng.

Ông ta rất vui mừng vì lần này Giang Nghĩa đi cùng, nếu không, ông ta không biết mình nên làm màu cho ai xem.

“Ông chủ, đi, bây giờ chúng ta đi giao dịch.”

“Được.”

Ông chủ và Viên Triệu Hào tiến hành giao dịch mua bán.

Bên này Kỳ Chấn vẫn đang an ủi Giang Nghĩa: “Giang thần y, cậu đừng tức giận, những người ở đây nói chuyện khá thẳng thắn.”

Giang Nghĩa xua tay.

“Tôi không tức giận, chỉ là có chút lo lắng.”

“Lo lắng cái gì?”

“Lo lắng lát nữa cắt hòn đá thô ra, có người sẽ nôn ra máu.”

Giang Nghĩa cũng không nói nhiều, đi đến một góc trong cửa hàng nhìn, liếc mắt đã nhìn trúng một viên đá thô.

Viên đá thô này có sự hô ứng vô cùng mãnh liệt với mình.

Mặc dù bề ngoài trông vô cùng tối tăm, cũng không hề có một chút màu xanh lục nào, nhưng sự hô ứng truyền ra vô cùng mãnh liệt.

Gần như có thể chắc chắn, đây là một viên đá thô cực phẩm.

Giang Nghĩa không nhịn được hỏi: “Ông chủ, viên đá thô này bán như thế nào?”

Ông chủ tùy tiện liếc nhìn, không vui nói: “Đó là hàng loại hai trong hàng loại hai, ba trăm nghìn một hòn, nể mặt giám đốc Viên đã bỏ ra 9 tỷ, viên đá kia tặng cậu không lấy tiền.”

Giang Nghĩa cười: “Vậy thì cảm ơn.”

Viên Triệu Hào liếc nhìn Giang Nghĩa, thuận miệng nói một câu: “Đúng là đồ nhà quê, một viên đá rách cũng vui vẻ như vậy.”

Chủ tiệm cũng nói: “Người mới mà, bình thường thôi, đều cho rằng mình có thể gặp may.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1134


CHƯƠNG 1134

Không lâu sau, tất cả thủ tục đã được hoàn tất.

Giang Nghĩa và Viên Triệu Hào cầm viên đá thô tương ứng của mình, trong lòng vô cùng hài lòng đi ra khỏi cửa hàng.

Vì để thể hiện bản thân, Viên Triệu Hào ho một tiếng, cố ý nói: “Chủ tịch Kỳ, chúng ta tìm một chỗ để cắt ra xem đi?”

Kỳ Chấn gật đầu.

Một viên đá chất lượng tốt như vậy, trên thế giới rất hiếm thấy, ông ta cũng rất muốn xem hoa văn ở bên trong.

“Đi, tìm một nơi để cắt ra.”

Bọn họ tìm một cửa hàng cắt đá bình thường, thợ cắt ở đây và Viên Triệu Hào cũng là người quen cũ, thường xuyên giúp Viên Triệu Hào cắt đá thô.

Vừa nhìn thấy Viên Triệu Hào đi đến, thợ cắt mỉm cười, đi lên đón tiếp: “Giám đốc Viên, hôm nay lại mang đến đồ tốt gì?”

Viên Triệu Hào vỗ lên chiếc hộp trong tay.

“Cực phẩm!”

“Hả?”

Chiếc hộp được mở ra, lộ ra viên đá thô ở bên trong, lập tức khiến thợ cắt sững sờ, ông ta đa làm nghề bao nhiêu năm qua, chưa từng thấy viên đá thô nào hoàn mỹ như thế này.

“Giám đốc Viên, viên đá thô này, tôi cắt miễn phí cho ông!”

Có thể cắt được đá thô cấp bậc này, đó là mong muốn của rất nhiều thợ cắt.

Viên Triệu Hào yên tâm, lớn gan đưa viên đá thô cho thợ cắt.

Thợ cắt cũng không dám sơ suất, cẩn thận, dè dặt đặt vào trong đầu của máy cắt, cùng lúc đó, thu hút một đám người qua đường đang dạo xem đi đến.

Vốn dĩ cắt đá thô chính là một chuyện vô cùng thu hút, giống như dò vé số, ai cũng muốn xem bên trong rốt cuộc có phần thưởng lớn hay không.

Hơn nữa, viên đá này giống như tờ vé số đã mở ra những con số phía trước, dường như đã được dự đoán là trúng lớn, chỉ còn lại số cuối cùng vẫn chưa cào ra.

Một đám người chen nhau đi lên.

Ai cũng nhìn chằm chằm vào bên trong, đều muốn chứng kiến thời khắc lịch sử này.

Rốt cuộc viên đá thô này sẽ như thế nào?

Dưới sự mong đợi của tất cả mọi người, thợ cắt cuối cùng cũng ra tay.

Ông ta tiến hành cắt một cách vô cùng cẩn thận, từng chút từng chút cắt tầng bên ngoài của viên đá thô ra, sau đó từ tầng bên ngoài cắt vào bên trong, động tác vô cùng cẩn thận, sợ sẽ cắt hỏng bất kỳ điểm nào.

Tầng bên ngoài được cắt ra, có thể nhìn thấy ngọc thạch màu xanh lục phỉ thúy bên trong, đây là chất liệu ngọc thạch cao cấp nhất!

Trái tim của tất cả mọi người đều dâng lên đến tận cổ họng, chỉ đợi hét lên.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1135


CHƯƠNG 1135

Nhưng cảnh tượng tiếp theo khiến mọi người vô cùng kinh ngạc.

Lúc đá thô cắt vào bên trong, điều khiến người ta ngượng ngùng là, không nhìn thấy một chút chất liệu ngọc thạch nào, một viên đá màu xám lớn, ném trên đất cũng chê bẩn.

Cảm giác này, giống như một tầng ‘ve sầu’ ngọc thạch mỏng bao bọc lấy một viên đá màu xám lớn.

Tầng ‘ve sầu’ kia khiến viên đá trông vô cùng đáng tiền, trên thực tế bên trong lại là một hoa văn không đáng giá.

Cạch.

Viên đá thô đã được cắt hoàn toàn, quả nhiên không ngoài dự đoán, đây là viên đá thô kém chất lượng nhất chỉ có tầng ngoài cùng có chất liệu ngọc thạch.

Nếu như đem ra chợ bán, tối đa chỉ có thể bán được mười lăm triệu đồng.

Thứ đồ giá mười lăm triệu.

Viên Triệu Hào bỏ ra 9 tỷ để mua.

Lỗ, lỗ chổng vó!

Lại nhìn sắc mặt Viên Triệu Hào, trắng bệch như tờ giấy, đã mất đi huyết sắc.

“Không thể nào, sao có thể như vậy?”

Viên Triệu Hào nhìn viên đá thô đã được cắt ra kia, trợn tròn mắt, trên mặt không có một giọt máu.

9 tỷ.

Ông ta bỏ ra 9 tỷ để mua viên đá này, kết quả chứng minh chỉ là một viên đá thô bình thường?

Tổn thất này có phần quá lớn rồi!

Đối với Viên Triệu Hào mà nói, 9 tỷ nói nhiều cũng không nhiều, nói ít tuyệt đối cũng không ít.

Điều quan trọng là, chuyện này khiến ông ta mất hoàn toàn mặt mũi ở trước mặt Ký Chấn, ông ta với tư cách là tổng giám đốc bộ phận, đương nhiên phải gây chú ý với lão tổng, cái này quả thật quá xấu hổ.

Kỳ Chấn lắc đầu, rất thất vọng với biểu hiện của Viên Triệu Hào.

Thực ra không chỉ có bọn họ, những người xung quanh cũng thất vọng như vậy, bọn họ đều nghĩ là sẽ ra được một viên ngọc thạch loại tốt nhất, đều muốn chứng kiến kỳ tích.

Kết quả đến cuối chỉ nhìn thấy một viên đá thô rác rưởi đến mức không thể rác rưởi hơn.

Lập tức vô cùng mất hứng.

Mọi người đều giải tán.

Giang Nghĩa ở bên cạnh lắc đầu, có một câu nói rất hay, không nghe người lớn chỉ có chịu thiệt, nếu như lúc nãy Kỳ Triệu Hào nghe theo ý kiến của Giang Nghĩa, cũng sẽ không làm ra chuyện khó coi như thế này.

“Chú à, cũng giúp cháu cắt một chút đi.” Giang Nghĩa đưa viên đá của mình qua.

Thợ cắt nhận lấy, nhìn qua, phát hiện là một viên đá thô cực kỳ xám, lập tức không có hứng thú.

Dưới tình hình bình thường, một người thợ như ông ta sẽ không cắt loại đá thô này, bây giờ người ta đã đưa đến tay, nhân tiện cắt một cái cũng không có gì.

Thợ cắt không thèm để ý, đặt viên đá lên cửa cắt của chiếc máy, sau đó cắt một cách vô cùng nhẹ nhàng, không coi là chuyện gì.

Điều này là đương nhiên.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1136


CHƯƠNG 1136

Theo như thợ cắt thấy, đây là một viên đá thô không có gì đặc biệt, ở một nơi như con phố đá, thứ không thiếu nhất chính là loại đầu đá này, ném xuống đất chưa chắc có người muốn nhặt.

Cạch.

Vừa cắt một đường nhỏ, chuyện bất ngờ đã xảy ra, từ đường cắt kia có thể nhìn ra bên trong viên đá lộ ra tia sáng màu xanh lục phỉ thúy.

Là ngọc thạch!

Tinh thần của thợ cắt lập tức trở nên phấn chấn.

Vừa mới cắt một đường nhỏ như vậy đã có thể lộ ra được ngọc thạch, dựa vào kinh nghiệm của ông ta, cái này rất có khả năng là một miếng đế vương lục có độ thuần khiết vô cùng cao.

Viên ngọc thạch này, có tiền cũng không mua được.

Tất cả phải dựa vào may mắn.

Thợ cắt không dám sơ suất, cẩn thận, dè dặt bắt đầu tiến hành cắt.

Cắt từng tí tí một, tình hình giống như ông ta dự đoán, bên trong viên đá đều là ngọc thạch có độ thuần khiết vô cùng cao.

Đây đúng là một viên đế vương lục.

Một viên đá thô như thế này, trên thị trường dự đoán có thể bán đến trên 6 tỷ, nếu như lấy đi khai phá, chế tác, gia công thành đồ trang sức, có thể bán với giá trên trời.

Mà một viên đá thô quý giá như thế này, Giang Nghĩa mua được mà không tốn một đồng, hoàn toàn miễn phí.

Ở hiện trường liên tục có người phát ra tiếng kêu kinh ngạc.

“Đế vương lục, là đế vương lục!”

“Đúng vậy.”

“Trời ơi, trong những năm cuộc đời tôi lại có thể nhìn thấy được đế vương lục.”

Xác suất này còn thấp hơn việc trúng xổ số 15 tỷ, đặc biệt còn được cắt ra từ trong một viên đá rách nát không có gì đặc biệt, càng khó hơn.

Sắc mặt Viên Triệu Hào lập tức trở nên càng khó coi.

Ông ta tốn 9 tỷ mua một viên đá thô rác rưởi, không có giá trị, mà Giang Nghĩa tay không bắt sói, không tốn một đồng, miễn phí có được một viên đế vương lục có giá trị vô cùng lớn.

Khoảng cách của hai người, một trời một đất, đúng là không thể so sánh.

Viên Triệu Hào vốn dĩ còn muốn dựa vào bản lĩnh đặc biệt trên phương diện này của mình, đánh bại dáng vẻ kiêu căng của Giang Nghĩa, bây giờ thì hay rồi, bản thân ông ta lại trở thành người bị đánh bại.

Giang Nghĩa, chính là ngọn núi lớn chắn phía trước ông ta, không thể vượt qua được.

“Mẹ nó!”

Viên Triệu Hào tức giận giậm chân, nhặt viên đá rác rưởi kia lên, phẫn nộ trở về cửa hàng đã mua viên đá.

Ông ta không nói không rằng, đi lên đập viên đá đã cắt ra lên quầy.

“Ông chủ, giải thích cho tôi!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1137


CHƯƠNG 1137

Chủ tiệm đi qua, nhìn viên đá, cố ý giả ngu: “Giám đốc Viên, sao vậy?”

“Sao vậy? Viên đá ông bán cho tôi là một viên đá loại hai, nên trong đều là đá xám, không có bất kỳ ngọc thạch nào! Viên đá này nhiều nhất cũng chỉ có thể bán được 15 triệu, nhưng ông lại bán cho tôi với giá 9 tỷ!”

Ông chủ cười, cố ý hỏi: “Vậy như ý của ông, muốn giải quyết như thế nào?”

“Giải quyết như thế nào? Hoàn lại tiền!”

Chủ tiệm vui cười.

“Giám đốc Viên, tiếc cho ông khi là một lão làng đã lăn lộn trong giới đá thô này lâu như vậy, thế nào, không hiểu quy tắc sao?”

Câu nói này khiến Viên Triệu Hào sững sờ.

Ông ta sao có thể không hiểu quy tắc?

Mua đồ ở đây, đều là một tay giao tiền một tay giao hàng, sau khi hai bên thanh toán xong, thì không còn liên quan đến nhau nữa.

Nếu như bạn bỏ ra rất ít tiền mà mua được một viên ngọc thạch cửa phẩm, đó chính là ông chủ xui xẻo, nếu như bạn tốn rất nhiều tiền mua được hàng loại hai, phải tự thừa nhận mình xui xẻo.

Ở đây, cái để so sánh chính là con mắt nhìn và sự may mắn.

Nếu như bạn không muốn so mắt nhìn và sự may mắn, vậy thì hãy đi mua ngọc thạch đã cắt, những thứ đó là tiền nào của nấy, không lừa già dối trẻ.

Nếu như muốn mua đá thô, không có cách nào, nhất định phải làm theo quy tắc.

Viên Triệu Hào là một người hiểu quy tắc.

Sở dĩ ông ta cuống cuồng như vậy, chủ yếu là bị lừa quá thảm, cộng thêm bị mất mặt ở trước mặt Kỳ Chấn, nên mới nhớn nhác như vậy.

Ông ta tức giận, bất bình nói: “Tôi không quan tâm, ông nhất định phải hoàn tiền!”

“Hả? Vậy để mọi người đến phán xử xem.”

Chủ quán vẫn chưa nói xong, một nhóm người đã vây xem, đây đều là những cửa hàng khác trên phố đá.

Ở đây, mỗi nhà, mỗi hộ đều trao đổi tin tức với nhau.

Viên Triệu Hào vừa nhìn thấy có nhiều người vây xem như vậy, chân lập tức mềm nhũn, thật sự muốn làm lớn chuyện, một mình ông ta sao có thể đánh lại được nhiều người như thế này?

Ông ta chỉ vào chủ tiệm: “Được, ông nhớ lấy cho tôi.”

Chủ tiệm cười khẩy nói: “Ông phải nhớ kỹ, ở đây phải hiểu quy tắc ở đây, sau đừng tùy tiện đi vào cửa hàng của người khác nói không có đồ tốt, hiểu không?”

Câu này vừa được nói ra, Viên Triệu Hào đột nhiên bừng tỉnh.

Ông ta tức giận hét lên: “Ông đã biết viên đá kia là hàng loại hai, cố ý bẫy tôi?”

Chủ tiệm không nói gì, nhưng từ biểu cảm đê tiện có thể nhìn ra, Viên Triệu Hào đã nói trúng.

Vậy mới nói, làm người, làm việc gì đều phải khiêm tốn.

Bạn đến địa bàn của người ta, khoa tay múa chân nói người ta không có hàng tốt, người ta không xử lý bạn mới là lạ.

9 tỷ, chính là một bài học đau đớn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1138


CHƯƠNG 1138

Viên Triệu Hào giống như người câm ăn phải hoàng liên, đắng mà không nói ra được.

“Được, rất tốt, đám khốn kiếp mấy người, sau này xem tôi làm chết mấy người như thế nào!”

Viên Triệu Hào chửi bới rời khỏi cửa hàng.

Ngoài chửi bới hai câu để thoải mái, ông ta quả thật cũng không có cách nào tốt hơn.

Trở về bên cạnh Kỳ Chấn.

Viên Triệu Hào cúi đầu xuống, thở dài, lần này xem như đã hoàn toàn mất mặt.

Điều khiến ông ta càng tức giận là, Kỳ Chấn lại nói: “Được rồi, ông cũng đừng tức giận nữa. Lúc nãy tôi với Giang thần y đã thương lượng rồi, viên đá kia của cậu ấy vì mối quan hệ của ông mới được tặng miễn phí, chi bằng cho ông là được rồi, ông có thể dùng viên đế vương lục của Giang Nghĩa để bù đắp tổn thất.”

“Hãy khai phá, chế tác thật tốt, dùng đế vương lục để bù đắp tổn thất 9 tỷ, xem như là có dư.”

Kỳ Chấn và Giang Nghĩa đều có ý tốt, nhưng tiếc là theo quan điểm của Viên Triệu Hào thì không phải như vậy.

Theo quan điểm của ông ta, đây là một sự sỉ nhục đối với ông.

Ông ta giống như một con chó nhà có tang cần sự bố thí của người khác mới có thể tồn tại.

Nhục nhã.

Nhục nhã vô cùng!

Điều đáng sợ nhất là Kỳ Chấn thực sự đề nghị: “Biểu hiện của Giang Thần y thực sự khiến tôi rất kinh ngạc. Vừa hay vị trí giám đốc thu mua bên bộ phận này đang bỏ trống. Tôi nghĩ để Giang Thần y làm nhỉ?”

Chuyện này……

Viên Triệu Hào vừa sốt ruột vừa tức giận.

Nguyên nhân khiến vị trí giám đốc mua hàng vẫn luôn bị bỏ trống là do Viên Triệu Hào vẫn luôn làm việc bán thời gian ở vị trí này.

Phải biết là, ở mọi công ty, bộ phận mua hàng là bộ phận hái ra tiền rất nhiều.

Ở đây có rất nhiều khâu có thể ăn tiền.

Bao nhiêu năm nay Viên Triệu Hào đã kiếm không biết bao nhiêu tiền từ vị trí này.

Bây giờ đưa vị trí giám đốc mua hàng cho Giang Nghĩa là tương đương với việc cắt da thịt của ông ta!

Ông ta muốn phản đối, nhưng không biết nói thế nào?

Không có cách nào mở miệng được.

Hôm nay, biểu hiện của ông ta và Giang Nghĩa đều rơi vào mắt Kỳ Chấn, ai hơn ai kém đã có kết luận.

Đặc biệt, Giang Nghĩa còn là thành viên hội đồng quản trị, có 30% cổ phần, nên việc giao cho anh vị trí giám đốc thu mua hoàn toàn không có gì lấn cấn cả.

Viên Triệu Hào trong lòng cảm thấy không muốn, nhưng có thể nói gì được nữa?

Cơn tức này không nhịn được cũng phải nhịn bằng được.

Ông ta nhìn chằm chằm vào Giang Nghĩa, trong lòng ông ta muốn băm vằm Giang Nghĩa thành trăm ngàn mảnh, nhưng trên mặt vẫn cố nở nụ cười, còn nói lời trái với lòng: “Chúc mừng Giang Thần y, không, bây giờ phải gọi là giám đốc Giang mới phải.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1139


CHƯƠNG 1139

Giang Nghĩa cười cười không nói, anh đương nhiên hiểu được sự tức giận trong lòng Viên Triệu Hào.

Bất cứ ai ngồi vào vị trí giám đốc mua hàng này đều sẽ có cảm giác như đang ngồi trên bàn chông, vị trí này chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu tấn công của Viên Triệu Hào.

Nhưng Giang Nghĩa không quan tâm.

Tổng giám đốc của một công ty nho nhỏ mà Giang Nghĩa không làm được thì nói gì đến chuyện so chiêu với những cao thủ như Weiss và Đinh Hồng Diệu?

Vì vậy, sự kiện trọng đại này đã được quyết định trong cuộc trò chuyện vui vẻ như thế.

Ba người không tiếp tục tản bộ nữa, mà quyết định ra về.

Vì đường khác nhau nên Giang Nghĩa gọi taxi về nhà.

Trên đường đi, Giang Nghĩa nhìn khung cảnh đang lướt nhanh qua cửa sổ, nghĩ về những chuyện xảy ra gần đây, vừa chua xót vừa buồn bã.

Nhà họ Đinh đột nhiên có sự thay đổi to lớn, phải đối mặt với con quái vật Đinh Hồng Diệu.

Kỳ Chấn muốn tiến quân vào vùng Giang Nam, nhưng trước sau đều có địch, ông ta vừa phải đối mặt với kẻ thù bên ngoài như Weiss, lại vừa phải ứng phó với kẻ xấu trong nội bộ như Viên Triệu Hào.

Có thể nói, vẫn còn quá nhiều thử thách đang chờ Giang Nghĩa.

Khó quá đi thôi.

Nếu là một người bình thường, chắc hẳn sớm đã đầu óc rối mù trước tình huống phức tạp này, thậm chí muốn trốn tránh.

Nhưng Giang Nghĩa thì khác.

Anh được sinh ra để dành cho những thứ lớn lao thế này.

Kẻ thù càng mạnh, càng có thể k*ch th*ch h*m m**n chiến đấu mạnh mẽ bên trong anh.

“Đinh Hồng Diệu, Weiss, Viên Triệu Hào.”

“Haha, tôi đang đợi các người!”

Xe đi vào hẻm, tốc độ xe cũng chậm lại, tài xế vừa ngâm nga hát vừa tùy ý bẻ lái.

Lái chưa được bao lâu, liền thấy một chiếc ô tô và vài chiếc xe máy đậu bên đường.

Chiếc ô tô bị xe máy chặn đầu.

Khi chiếc taxi chạy ngang qua, Giang Nghĩa tinh ý phát hiện ra rằng có một phụ nữ và một đứa trẻ đang ngồi trên xe, có vẻ như … bọn họ đều đã bị kiểm soát.

Hửm?

Giang Nghĩa cau mày, cảm thấy có gì đó không ổn.

Quả nhiên, anh lập tức nghe thấy tiếng người phụ nữ hét to về phía anh ta: “Cứu mạng…”

Người đàn ông trên xe ngay lập tức bịt miệng người phụ nữ.

“Có gì đó không ổn, tài xế, dừng xe lại.”

Tài xế cũng nhận ra có gì đó không ổn, chậm rãi dừng xe, quay đầu nhìn lại, phía sau có năm sáu tên lực lưỡng.

Tài xế nói: “Đừng lo chuyện bao đồng, những người này thoạt nhìn không phải người tốt, tránh để chúng ta cũng bị dây vào.”

Giang Nghĩa hoàn toàn không nghe, anh đẩy cửa xe bước ra ngoài.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1140


CHƯƠNG 1140

Tài xế mắng “đồ ngu”, sau đó lái xe rời đi, hoàn toàn không dám ở lại nữa, thường xuyên lái xe ban đêm, đương nhiên ông ta hiểu được đám người này không dễ chọc.

Giang Nghĩa đi về phía đám đàn ông lực lưỡng kia, những người này đương nhiên cũng nhìn thấy Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa chưa kịp đến gần, một tên đàn ông đã bước tới ngăn Giang Nghĩa lại.

Hắn ta cố ý lấy một con dao nhỏ ra huơ vài đường rồi lạnh lùng nói: “Không phải chuyện của mày, cút.”

Tuy giọng nói nhỏ nhưng từng chữ rất rõ ràng.

Trong một đêm khuya lạnh lẽo như vậy, bị kẻ xấu dùng dao uy h**p, phía sau còn có bốn năm tên, người bình thường hoàn toàn không thể ở lại.

Nhưng Giang Nghĩa sao có thể là một người bình thường?

Anh rất bình tĩnh hỏi: “Hình như tôi nghe thấy ai đó trong xe hét lên “cứu mạng”.”

Người đàn ông lạnh lùng nhìn Giang Nghĩa: “Mày cố ý gây chuyện à?”

Giang Nghĩa mỉm cười: “Nếu đúng vậy thì sao?”

“Tự tìm đường chết!”

Không nói thêm lời nào, người đàn ông giơ cánh tay lên định đâm vào tim Giang Nghĩa, ra tay ngoan độc và dứt khoát, ở khoảng cách gần và tốc độ nhanh như vậy, người bình thường hoàn toàn không thể nào né tránh.

Nhưng Giang Nghĩa như một bóng ma, không thấy bất cứ động tĩnh gì, lại dễ dàng tránh được nhát dao của đối phương, sau đó vươn tay tóm lấy cổ người đàn ông từ phía sau.

“Anh nóng nảy quá, bình tĩnh lại cho tôi.”

Giang Nghĩa chưa dứt lời đã ấn mạnh xuống, trực tiếp đè người đàn ông xuống đất, mặt dính sát rạt vào mặt đất, anh ta lập tức bất tỉnh và ngất đi.

Thân thủ mạnh mẽ của Giang Nghĩa đã thu hút sự chú ý của mấy tên khác.

Bọn chúng lần lượt rút vũ khí ra đi tới.

Giang Nghĩa không hề sợ hãi mà tiếp lấy.

Một, hai, ba.

Trong ba giây, cả năm tên đàn ông lực lưỡng nằm trên mặt đất ngất đi.

Giang Nghĩa vươn tay mở cửa xe, nói với người phụ nữ và đứa trẻ ở đối diện: “Không sao, hai người an toàn rồi.”

Người phụ nữ bồng đứa trẻ bước ra, không ngừng cảm ơn Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa hỏi: “Tại sao hai người lại ở đây?”

Người phụ nữ nói: “Tôi đến đón chồng tan làm thì bị những người này chặn lại. Họ không nói muốn gì, cũng không cướp tiền hay làm gì cả, để chúng tôi đợi ở trên xe, không cho làm gì hết, chỉ chụp vài bức ảnh của chúng tôi, không biết định làm gì.”

Không phải cướp tiền, không vì cái gì khác, chỉ chụp vài tấm hình?

Chuyện này nghe giống như bắt cóc tống tiền.

Nếu đúng như vậy, rất có thể vẫn còn những tên côn đồ khác đang thương lượng với chồng của người phụ nữ này.
 
Back
Top Dưới