Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1081


Chương 1081

Đây là lần đầu tiên Giang Nghĩa nhìn thấy Đinh Trung hoảng sợ như thế, anh không khỏi tò mò: “Anh ta là ai vậy?”

Đinh Thu Huyền ghé vào lỗ tai anh, nhỏ giọng giải thích, nói đơn giản chuyện của Đinh Hồng Diệu cho anh nghe. Sau khi Giang Nghĩa nghe xong, lại cười cười, bây giờ anh đã biết tại sao trước đó Đinh Hoàng Liễu lại có nhiều hành động khác thường như thế.

Hóa ra, Đinh Hoàng Liễu vẫn luôn cố gắng trợ giúp cho Đinh Hồng Diệu thượng vị.

Bọn họ đã âm thầm bí mật lâu như thế, xem ra lần này ông cụ không muốn thoái vị cũng không được rồi.

Im lặng hồi lâu.

Đinh Trung hừ lạnh một tiếng, chất vấn Đinh Hoàng Liễu: “Người mà cháu muốn đề cử cho vị trí gia chủ là nó à?”

Đinh Hoàng Liễu gật đầu.

“Anh trai Đinh Hồng Diệu của cháu là cháu trưởng tôn, trí tuệ hơn người, sức mạnh phi phàm, mạnh hơn gấp trăm nghìn lần cái tên phế vật Đinh Phong Thành kia.”

“Về tình về lý, hẳn là nên để anh Đinh Hồng Diệu kế nhiệm vị trí gia chủ.”

“Đinh Hoàng Liễu cháu là người đầu tiên giơ hai tay tán thành.”

Những lời này, có đúng mà cũng không đúng.

Dựa vào thân phận Đinh Hồng Diệu, muốn kế nhiệm, không có bất cứ vấn đề gì, dù sao cũng là cháu trai trưởng.

Dựa vào năng lực trong đám con cháu ở nhà họ Đinh, cũng không có bất cứ người nào có thể so sánh với Đinh Hồng Diệu.

Vấn đề là tâm người này bất chính, không nhận được sự chào đón của ông cụ.

Đám người nhìn nhau, đều không thể đưa ra quyết định chắc chắn.

Đinh Trung cười lạnh: “Được rồi Đinh Hoàng Liễu, bình thường biểu hiện của cháu đều rất ngoan ngoãn, giống như một con cừu nhỏ, không ngờ là phía sau lại có chiêu trò này.”

“Hay, hay lắm, quả nhiên là có anh trai nào thì liền có em gái đó, cá mè một lứa.”

“Nhưng mà cô cũng đừng quên nhà họ Đinh này không phải là cô nói thì tính, ai đến làm vị trí gia chủ, cũng không phải là cô tán thành thì có thể.”

Đinh Hoàng Liễu gật đầu.

“Ông nội nói đúng, ai làm gia chủ đều không có người nào có thể định đoạt, quan trọng nhất chính là phải dựa vào cổ quyền.”

Cô ta cười cười nói nói trông rất quỷ dị: “Cháu có 10% cổ quyền, ba mẹ cháu đều có 5% cổ quyền, cộng lại là 20%.”

“Lại thêm 10% cổ quyền của Thu Huyền thì là 30%.”

Đinh Trung lấy làm kinh hãi, quay đầu nhìn Đinh Thu Huyền: “Cô chuyển cổ quyền cho Hoàng Liễu?”

Đinh Thu Huyền có chút khó xử.

Cô đã nghĩ là Đinh Hoàng Liễu sẽ chiếm cổ quyền của cô, nhưng lại không ngờ rằng chiếm với phương thức này, không khỏi cảm thấy có chút xấu hổ.

Giang Nghĩa trả lời giúp cô: “Đúng vậy, hiện tại Thu Huyền không còn cổ quyền dù là một chút, tất cả đều đã cho Đinh Hoàng Liễu hết rồi. Ông cụ, ông đã hài lòng chưa?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1082


Chương 1082

Hài lòng cái quỷ?

Đinh Trung khóc không ra nước mắt, trước đó tính mưu tính kế nhiều lần, vẫn không có cách nào cướp cổ quyền từ trong tay Đinh Thu Huyền trở về.

Không ngờ lại bị Đinh Hoàng Liễu lừa gạt một cách nhẹ nhàng như thế.

Đáng tiếc, thật đáng tiếc.

Đinh Trung nghiến răng: “Vậy thì cũng chỉ mới có 30% cổ quyền, căn bản không thể có quyền thay đổi gia chủ.”

“Đừng nóng vội mà, còn nữa.”

Đinh Hoàng Liễu phất tay, lập tức có một người đàn ông bước tới, chính là ông chủ Ninh, Ninh Luân của xí nghiệp Hồng Vận.

Vừa nhìn thấy Ninh Luân, không cần nhiều lời, Đinh Trung liền nhận ra có chuyện gì xảy ra.

“Tôi… bị lừa rồi.”

Đinh Trung tức đến muốn hộc máu.

Trước đó ông ta còn ngây thơ cho rằng kế hoạch sai lầm, bị Ninh Luân chiếm 10% cổ quyền, bây giờ suy nghĩ lại, đó chính là cái bẫy mà Đinh Hoàng Liễu đã giăng ra cho ông ta.

Không đúng, nói đúng ra thì là do Đinh Hồng Diệu đã giăng bẫy.

Ninh Luân là người của Đinh Hồng Diệu.

Hiện trường hoàn toàn tĩnh lặng.

Ninh Luân nhìn Đinh Trung, một hồi lâu mới chậm rãi mở miệng nói: “Ông cụ à, ông còn có 10% cổ quyền nằm trong tay tôi, chắc ông cũng còn nhớ chứ?”

“Tôi ủng hộ Đinh Hồng Diệu lên làm gia chủ.”

Vậy thì cộng lại, cổ quyền của Đinh Hồng Diệu đã lên đến 40%.

Lòng Đinh Trung đang rỉ máu.

Chỉ cần cổ quyền hơn 50% thì sẽ chấp nhận Đinh Hồng Diệu làm gia chủ, cho dù Đinh Trung không đồng ý thì cũng không được, nhất định phải chấp hành thay đổi.

Hiện tại vẫn còn 10% cổ quyền.

Đinh Trung liếc mắt nhìn toàn trường, trong lòng âm thầm tính toán.

60% cổ quyền còn lại đều được giao cho người thân tín của mình, tuyệt đối sẽ không phản bội mình, sẽ không có chuyện gì xảy ra bất ngờ.

Ông ta thở phào một hơi.

“Hoàng Liễu, Hồng Diệu, được đó, thế mà lại tính toán kỹ càng như thế.”

“Nhưng mà các người vẫn còn thiếu một chiêu.”

“Hiện tại các người chỉ có 40% cổ quyền, còn chưa đủ để có thể lật đổ vị trí gia chủ này.”

Đinh Hồng Diệu ngẩng đầu lên nhìn Đinh Trung, dùng chất giọng bình tĩnh nói ra những lời đáng sợ: “Ông nội, ông cảm thấy tôi sẽ ngu ngốc như vậy à, nếu như chưa tính toán xong thì ngày hôm nay tôi có thể xuất hiện ở đây sao?”

Đúng vậy, Đinh Hồng Diệu đã làm việc thì không có khả năng bất cẩn như thế.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1083


Chương 1083

Chỉ thấy anh ta vung tay lên, lại có một người đàn ông khác bước vào, người quen vừa liếc mắt liền nhận ra ngay, đây chính là anh Hải, là một trong số các ông chủ ở trung tâm giải trí.

Tất cả mọi người đều ngơ ngác, anh Hải cũng có cổ quyền của nhà họ Đinh à?

Nhớ rõ là anh ta không có cổ quyền mà.

Tính sai rồi?

Đinh Phong Thành lẫn trong đám người mang theo sắc mặt trắng bệch, ngay khi nhìn thấy anh Hải, máu toàn thân anh ta lạnh dần.

Đồng thời, anh ta cũng ý thức được một chuyện… mình bị Đinh Hoàng Liễu bẫy rồi.

Lần trước đã nói là sẽ cùng nhau hại Đinh Thu Huyền, trên thực tế là vì cái lợi trước mắt mà quên đi người đâm sau lưng, người mà Đinh Hoàng Liễu thật sự muốn đối phó không phải là Đinh Thu Huyền, mà chính là anh ta.

Giờ Đinh Phong Thành có hối hận cũng không kịp nữa.

Xong rồi, tất cả đều xong hết rồi.

Nhưng mà Đinh Trung còn đang mơ mơ màng màng chưa biết sự thật, ông ta nhìn lướt qua anh Hải, khinh thường nói: “Anh là ai, đến phòng họp nhà họ Đinh chúng tôi làm gì?”

Anh Hải hắng giọng: “Tôi có 15% cổ quyền của nhà họ Đinh, tại sao lại không thể đến tham gia cuộc họp cổ quyền nhà họ Đinh chứ?”

“Cái gì?”

Đinh Trung bàng hoàng.

15% cổ quyền là một tỷ lệ tương đối lớn, ngoại trừ ông ta và Đinh Phong Thành, không thể nào còn có người có nhiều cổ quyền như thế.

“Anh nói đùa cái gì vậy?”

“Anh lấy 15% cổ quyền từ đâu ra?”

Anh Hải nhún vai: “Cái này thì phải hỏi cháu trai ngoan của ông Đinh Phong Thành kia kìa, trước đó cậu ta đánh bạc ở sòng bài của tôi, sau khi thua sạch thì liền giao hết 15% cổ quyền cho tôi, đổi lấy tiền vốn để đánh bạc, phần cổ quyền ấy đều nằm trong tay tôi.”

Những lời này giống như một cục tạ hung hăng nện vào lồng ngực Đinh Trung.

Những lời nói hoang đường như thế sẽ không phải là thật chứ?

Ông ta khó khăn quay đầu nhìn Đinh Phong Thành, đưa tay chỉ vào anh Hải, vừa hỏi Đinh Phong Thành: “Những gì anh ta nói đều là thật?”

Sắc mặt Đinh Phong Thành tái xanh, một chữ cũng không nói nên lời, chỉ là miễn cưỡng nhẹ gật đầu.

“Súc sinh, súc sinh!”

Đinh Trung đưa tay cho Đinh Phong Thành một cái tát.

Bốp.

Cái tát vang dội quanh quẩn trong cả phòng họp.

Lúc này, Đinh Trung mới chính thức cảm nhận được cái gì gọi là “chỉ tiếc rèn sắt không thành thép”, ông ta ký thác tất cả kỳ vọng vào Đinh Phong Thành, kết quả thằng cháu bất hiếu lại đem cổ phần đi vay tiền chơi đánh bạc.

Cái loại phế vật khốn nạn như thế, thật sự có thể khiến người khác tức chết mà.

Phốc.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1084


Chương 1084

Đinh Trung phun ra một ngụm máu tươi, sau đó ngã ngồi lên ghế.

“Ông nội.”

“Gia chủ.”

“Gia chủ.”

Một đám người lập tức nhào tới đỡ Đinh Trung, sợ ông ta sẽ xuất hiện chuyện gì ngoài ý muốn.

Đinh Trung tuyệt vọng toàn thân run rẩy, nước mắt muốn rơi ra, là một người đàn ông cả đời kiên cường cuồng vọng, lần đầu tiên bị người khác ép vào con đường cùng như thế.

Không thể không nói, Đinh Hồng Diệu thật sự quá độc ác.

So với Đinh Hồng Diệu, Giang Nghĩa quá dịu dàng, có vài lần Giang Nghĩa đều lựa chọn thu tay, không ép Đinh Trung vào con đường chết.

Nhưng Đinh Hồng Diệu thì khác, vừa đến là đã đẩy ông ta vào chỗ chết.

Thật ra nguyên nhân chủ yếu là do bên cạnh Giang Nghĩa là Đinh Thu Huyền, mà bên cạnh Đinh Hồng Diệu là Đinh Hoàng Liễu.

Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng.

Đinh Hồng Diệu ngửa đầu nói với vẻ tự tin: “Cộng thêm 15% cổ quyền này, số cổ quyền ủng hộ tôi đã đạt lên đến 55%, không cần bất cứ người nào phải đồng ý, tôi đã có thể lập tức kế nhiệm vị trí gia chủ.”

“Ông già à, ông lớn tuổi rồi, cũng nên về hưu đi.”

“Hahaha.”

Chuyện đã như vậy rồi, còn có gì để nói nữa?

Đinh Trung tuyệt vọng nhìn người trong phòng, trong đầu trống rỗng.

Một khi Đinh Hồng Diệu tiếp nhận vị trí gia chủ, vậy thì không cần phải suy nghĩ, chắc chắn sẽ cải cách với phạm vi lớn, xem nhà họ Đinh như cái cây hái ra tiền của anh ta, muốn thay đổi thế nào thì thay đổi thế đó.

Cái được gọi là truyền thừa sẽ không còn tồn tại.

Một gia tộc cằn cỏi trên trăm năm được truyền từ đời này sang đời khác, đến bây giờ xem như chấm dứt rồi.

“Liệt tổ liệt tông, con có lỗi với mọi người.” Đinh Trung gào khóc.

Đinh Hồng Diệu cười lạnh: “Ông già à, ông đừng có mất mặt như thế, dù sao thì Đinh Hồng Diệu tôi cũng là phận con cháu của nhà họ Đinh, truyền vào tay tôi đâu có thiệt thòi.”

“Từ giờ trở đi, Đinh Hồng Diệu tôi chính là gia chủ mới của nhà họ Đinh.”

“Ông già à, ông đừng nói tôi không có tình người, tôi cho ông thời gian một ngày để thu dọn đồ đạc, ngày mai ông đã có thể rời khỏi công ty.”

Nói xong, Đinh Hồng Diệu quay người sải bước rời khỏi, tiếng cười cuồng vọng truyền vào lỗ tai của từng người.

Trên mặt Đinh Hoàng Liễu cũng đều là nụ cười, chỉ vào Đinh Trung rồi nói: “Ông già à, không phải là ông xem thường con gái à? Bây giờ ông đã biết sự lợi hại của thủ đoạn mềm dẻo chưa. Nhớ kỹ đi, ông chỉ có một ngày thôi, ngày mai còn chưa cút đi thì tôi sẽ kêu bảo vệ ném ông ra ngoài.”

Cô ta đứng dậy, dẫn theo mấy tên đồng bọn hiên ngang ngẩng đầu rời khỏi phòng họp.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1085


Chương 1085

Hai anh em Đinh Hồng Diệu, Đinh Hoàng Liễu, xem như đã thắng đậm một trận.

Từ hôm nay, gia chủ nhà họ Đinh đã thay đổi rồi!

Từ đường nhà họ Đinh.

Đinh Trung giống như là một cậu học sinh phạm phải sai lầm quỳ gối trước bài vị liệt tổ liệt tông, cô độc lại đau lòng.

Ông ta hiến hết cả đời mình cho nhà họ Đinh, muốn xây dựng một nhà họ Đinh hùng mạnh, nhưng lại không thể nào ngờ tới đến khi mình già đi mà còn bị cháu trai ruột gài bẫy.

Một đứa cháu trai lòng dạ bất chính, một đứa cháu trai khác thì vô dụng không làm được gì.

Nhà họ Đinh sắp xong rồi.

Đinh Trung quỳ gối xám hối, nhớ lại những chuyện mà mình đã làm, vừa hối hận lại vừa bất đắc dĩ.

Cộc cộc cộc, liên tiếp có tiếng bước chân vang lên.

Đinh Thu Huyền và Giang Nghĩa đi tới.

“Ông nội, đó cũng không phải là lỗi của ông, không cần phải tự làm khó mình.” Đinh Thu Huyền nói.

“Hahaha.”

Đinh Trung thở dài một hơi, ông ta chậm rãi nói: “Thu Huyền à, thật ra thì ông nội không ngốc, cho đến nay ông nội đều biết cháu là một cô gái tốt, hiền lành lại đơn thuần.”

“Ông nội đã nhiều lần ra tay tàn nhẫn với cháu, nhưng mà lần nào cháu cũng nhẫn nhịn, nếu như đổi lại là Đinh Hồng Diệu và Đinh Hoàng Liễu, không biết bọn họ đã hại ông chết bao nhiêu lần rồi!”

Đinh Thu Huyền cắn môi, không biết phải trả lời như thế nào.

Đinh Trung tiếp tục nói: “Thật ra thì ông giận cháu cũng là bởi vì cháu cứ chậm chạp không chịu giao 10% cổ phần ra, năng lực của Giang Nghĩa vượt xa tên phế vật Đinh Phong Thành đó, ông thực sự lo lắng có một ngày bọn cháu sẽ dùng 10% cổ phần này để lấy cớ cho Giang Nghĩa lên làm gia chủ nhà họ Đinh chúng ta.”

“Vậy thì nhà họ Đinh chúng ta coi như không còn nữa, phải chấp tay giao gia nghiệp trăm năm cho người khác.”

“Nhưng ai mà có thể ngờ, phòng đến phòng đi, lửa cháy từ sân sau, con nhỏ Đinh Hoàng Liễu bất hiếu lại ra tay trước. Đáng giận, thật sự đáng giận!”

Đinh Thu Huyền thở dài.

“Ông nội, cho đến bây giờ cháu và Giang Nghĩa chưa từng có suy nghĩ muốn động vào vị trí gia chủ.”

“Không có à? Haha, ai biết được. Bây giờ có nói những lời này cũng vô ích thôi, gia chủ đã là của Đinh Hồng Diệu người ta rồi.”

Giọng nói của Đinh Trung vô cùng đau buồn.

Nhìn bộ dạng này của ông ta, không biết còn có thể chống đỡ được bao lâu, thấy ông nội như vậy, trong lòng Đinh Thu Huyền cũng không dễ chịu.

Nhưng mà cô không thể giúp gì.

Bây giờ cô không chỉ không còn 10% cổ quyền, mà còn bị đẩy khỏi vị trí phó tổng giám đốc nhà họ Đinh, có thể nói ngoại trừ quan hệ máu mủ, cô và nhà họ Đinh không còn bất cứ quan hệ nào nữa.

Có muốn giúp đỡ thì cũng không giúp được.

Có lòng nhưng không đủ sức.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1086


Chương 1086

Nhìn thấy Đinh Thu Huyền đau lòng khổ sở như thế, Giang Nghĩa im lặng hồi lâu, rốt cuộc cũng đã nói: “Thu Huyền, em có muốn lấy nhà họ Đinh về không?”

Sao chứ?

Đinh Thu Huyền và Đinh Trung đồng thời tỉnh táo lại, đồng loạt nhìn Giang Nghĩa.

“Có muốn không?” Giang Nghĩa hỏi lại một lần nữa.

Đinh Thu Huyền cười khổ: “Em muốn thì có tác dụng gì không?”

“Nếu như em muốn, anh sẽ giúp em lấy lại nó.”

“Chồng à, anh đừng nói đùa nữa.”

“Anh đã từng nói đùa với em chưa?”

Sắc mặt của Đinh Thu Huyền dần dần trở nên nghiêm túc, đúng vậy, chỉ cần chuyện mà Giang Nghĩa đã từng nói thì chắc chắn anh sẽ làm được.

Chưa từng nuốt lời.

Nhưng mà lần này không khỏi quá mức rồi, đoạt lại nhà họ Đinh à, như là chuyện không thể nào.

“Thu Huyền, em có tin tưởng anh không?”

Đinh Thu Huyền không biết phải trả lời như thế nào mới đúng, nói thật thì trong lòng cô thật sự không tin, một chuyện hoang đường như thế, đổi lại là ai cũng sẽ không tin thôi.

Nhưng mà…

Xuất phát từ sự tin tưởng, Đinh Thu Huyền vẫn gật đầu: “Được, em tin anh.”

Đinh Trung đang quỳ ở bên kia cười lên ha hả: “Giang Nghĩa à Giang Nghĩa, cậu cũng không sợ nói dối nghiệp quật à, khoác lác không làm nên chuyện đâu. Cậu cho rằng cậu là ai chớ, đoạt lại nhà họ Đinh à, cậu lấy cái gì để đoạt?”

Một chút thể diện cũng không cho.

Giống như trước kia, Đinh Trung vẫn rất ghét Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa cũng không thèm quan tâm, anh chỉ nhỏ giọng nói với Đinh Thu Huyền: “Em đi ra ngoài một chút đi, đừng để bất cứ ai vào đây, anh muốn nói vài lời từ tận đáy lòng với ông cụ.”

“Được rồi.”

Đinh Thu Huyền đi ra ngoài, thuận tay đóng cửa từ đường lại.

Giang Nghĩa đi đến bên cạnh Đinh Trung, nhìn bài vị liệt tổ liệt tông nhà họ Đinh trên bàn thờ, anh từ tốn nói: “Ông cụ à, tôi nói thật với ông, chút gia nghiệp ấy của nhà họ Đinh ông căn bản không lọt vào mắt xanh của tôi đâu, ông đề phòng tôi thật sự dư thừa rồi.”

“Có phải không? Cậu nói khoác quá rồi đó, gia nghiệp trăm năm nhà họ Đinh đều không thể lọt vào mắt xanh của cậu à?” Đinh Trung giở giọng châm chọc: “Thế tại sao cậu lại phải van nài đến làm con rể nhà họ Đinh chúng tôi, cậu không coi trọng có đúng không? Cút nhanh lên đi, sao phải đến đây ăn chùa?”

Những lời nói này tương đối quá đáng.

Đổi lại là người bình thường thì đã nổi giận rồi, nhưng Giang Nghĩa lại làm lơ.

Anh chỉ chỉ vào ba cờ hiệu treo trên từ đường rồi hỏi: “Ông cụ, ông có còn nhớ rõ ba lá cờ hiệu này không?”

Đinh Trung ngẩng đầu nhìn lên.

Một bên vách tường trong từ đường quả thật có treo ba lá cờ.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1087


Chương 1087

Lá đầu tiên: trung can nghĩa đảm.

Lá thứ hai: chiến vô bất thắng.

Lá thứ ba: vạn cổ lưu danh.

Đinh Trung gật đầu: “Nhớ chứ, đây là ba lá cờ hiệu của chiến vực tặng Đường Văn Chương, nhưng mà không phải lúc đó cậu cũng có mặt ở đây à, chính là vào ngày đầu tiên cậu trở về Giang Nam.”

“Đinh Hoàng Liễu gả cho một người chồng tốt, Đường Văn Chương là phó chỉ huy Đông Vực, dưới một người trên vạn người, không tầm thường nha.”

“Còn Thu Huyền thì…”

Đinh Trung nhìn Giang Nghĩa, lộ ra ánh mắt khinh thường.

Giang Nghĩa không thèm quan tâm, mà là thuận miệng hỏi: “Ông cảm thấy một phó chỉ huy đông vực đáng để tổng chiến vực tặng cho ba lá cờ như thế à? Đường Văn Chương, anh ta có xứng?”

Câu này vừa mới hỏi xong, trong lòng Đinh Trung liền có một nghi hoặc.

Đúng vậy đó, Đường Văn Chương có xứng không?

Nói thật thì Đường Văn Chương căn bản không xứng, đừng nói là một phó chỉ huy như Đường Văn Chương, cho dù tổng chỉ huy Đông Vực cũng không xứng.

Đinh Trung mang theo vẻ nghi hoặc mà nói: “Thật ra thì tôi cũng đã từng suy nghĩ, dựa vào tư cách của Đường Văn Chương, đúng là không xứng.”

“Nhưng mà cờ hiệu đã được đưa đến đây, người đưa đến cũng đã nói rõ là đưa cho cháu rể của tôi.”

“Vậy không phải là đưa cho Đường Văn Chương à?”

Đinh Trung khinh bỉ nhìn Giang Nghĩa: “Đây là sự thật, không có cách nào thay đổi.”

Giang Nghĩa mỉm cười hỏi lại: “Vậy ông có từng nghĩ tới đứa cháu rể này không phải là đang chỉ Đường Văn Chương không?”

Đinh Trung cười nói: “Tôi có mấy đứa cháu rể chứ, không phải Đường Văn Chương thì là cậu chắc?”

Bầu không khí lập tức tĩnh lặng.

Giang Nghĩa không nói gì, chỉ là nhẹ nhàng quay đầu nhìn Đinh Trung, hai người nhìn nhau, nụ cười trên mặt Đinh Trung từ từ đông cứng lại.

Có một loại cảm giác chấn động đang lan tràn trong lòng ông ta.

Chẳng lẽ là?

Không đợi Đinh Trung kịp phản ứng, Giang Nghĩa lại nói đến chuyện thứ hai làm ông ta càng kinh ngạc hơn.

Giang Nghĩa từ tốn nói: “Đúng vậy, ông có còn nhớ rõ cũng là đêm hôm đó, ba khu sát nhập, có một vị tổng phụ trách?”

Đinh Trung gật đầu.

“Tôi vẫn luôn muốn nịnh bợ người ta, đáng tiếc là cho đến bây giờ vẫn chưa được gặp mặt.”

“Người tổng phụ trách này quá vô danh, căn bản không thể nghe ngóng được đó là ai.”

“Chỉ biết người đó đến từ biên giới phía tây, thông tin còn lại thì như mù tịt, ngay cả người có cấp bậc như Đường Văn Chương mà cũng không có cách nào thăm dò thông tin cơ bản, đúng là thần bí.”

“E là cả đời này, tôi cũng không thể gặp được người đó.”

Lúc này, Giang Nghĩa mỉm cười, dùng giọng nói nhỏ nhẹ nhất để nói ra lời nói nặng nề nhất.

“Ông cụ, bây giờ ông đã thấy người thật rồi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1088


Chương 1088

Cửa từ đường được khóa lại khá lỏng lẻo, một cơn gió thổi qua, cửa liền mở ra.

Lá cây khô bay vào trong phòng theo khe cửa, bay phấp phới giữa không trung.

Xào xạt.

Gió lạnh thổi phất vào mặt Đinh Trung, thức tỉnh ông ta thoát khỏi trạng thái ngơ ngác, toàn thân khẽ run rẩy, kinh ngạc nhìn Giang Nghĩa.

Rất kỳ quái.

Trong lòng ông ta không dao động, cũng không kinh ngạc cho lắm.

Lúc này, ông ta giống như đang đi trên đường rồi bị một chiếc xe chở hàng tông mạnh vào từ phía trước.

Người ngơ ngác, đầu óc mơ hồ.

Dường như thế giới này không còn liên quan gì với ông ta, ông ta không biết cái gì, cũng không nghĩ được cái gì.

Ông ta đã quên đi suy nghĩ.

Giống như một cái xác không hồn, hai mắt mê man.

Một lúc lâu sau, trong đầu Đinh Trung xuất hiện vô vàn hình ảnh.

Ông ta nhớ tới cảnh Giang Nghĩa ký hợp đồng kết xù giúp cho Đinh Thu Huyền, nhớ đến cảnh Giang Nghĩa có thể bình an thoát khỏi nguy hiểm, nhớ đến cảnh Giang Nghĩa có thể thoát khỏi cõi chết mà trở về, giải quyết vấn đề khó khăn.

Đinh Trung của trước kia bị hận thù che mắt.

Ông ta cho rằng tất cả những thứ mà Giang Nghĩa có thể làm được chỉ là do anh may mắn, trên thực tế, chỉ cần yên tĩnh suy nghĩ một lượt thì đã có thể phát hiện rất nhiều chuyện không chỉ đơn giản là do có vận may.

Từ trước tới nay, Đinh Trung không muốn coi trọng Giang Nghĩa một chút nào, đây cũng chính là lý do tại sao ông ta vẫn luôn bị Giang Nghĩa nắm mũi dắt đi.

Không nhìn thẳng vào đối thủ, làm sao có thể đánh bại đối thủ của bạn được?

Bây giờ, Đinh Trung không muốn nhìn trực diện thì cũng không được.

“Tổng phụ trách khu Giang Nam?”

Đôi mắt Đinh Trung vô hồn, giống như là một cái máy, yên lặng nhìn người đàn ông trước mặt.

Lần đầu tiên ông ta cảm thấy mình không hề biết người trước mặt.

Quen thuộc mà lại xa lạ.

Đúng vậy, chỉ có thân phận tổng phụ trách khu Giang Nam mới có thể làm được tất cả mọi chuyện.

Đúng vậy, chỉ có thân phận tổng phụ trách khu Giang Nam thì mới có thể nhận được ba lá cờ chí cao vô thượng.

Dần dần, trên mặt Đinh Trung chỉ còn vẻ chua chát.

Nước mắt bỗng dưng rơi xuống.

Đinh Trung quỳ xuống đất, hai tay đập xuống đất: “Tại sao, tại sao sự thật lại là như thế này?”

Bây giờ, ông ta cũng đã hiểu những gì Giang Nghĩa nói đều là thật.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1089


Chương 1089

Giang Nghĩa thật sự không thèm dòm ngó đến một chút gia sản của nhà họ Đinh bọn họ.

Thân là tổng phụ trách khu Giang Nam, Giang Nghĩa muốn có gì thì có đó, không thể đong đếm giá trị bản thân, làm sao có thể dao động bởi chút lợi ích nhỏ bé từ nhà họ Đinh?

Đinh Trung vừa khóc vừa cười.

Tinh thần sụp đổ.

“Tôi phòng bị lâu như thế, rốt cuộc là mình đang phòng bị cái gì?”

“Tổng phụ trách khu Giang Nam?”

“Haha, a a a! Tôi phòng bị tổng phụ trách khu Giang Nam, ông trời ơi, rốt cuộc là ông đang đùa giỡn với tôi cái gì vậy?”

Ông ta cố gắng lâu như thế, kết quả phát hiện chỉ phí công mà thôi.

Mà người nên bị hoài nghi lại nhận được sự tin tưởng của Đinh Trung, đúng là một sự châm chọc to lớn.

Một lúc lâu sau.

Đinh Trung lau nước mắt, giọng nói nghẹn ngào: “Giang Nghĩa, tổng phụ trách đại nhân, cậu đùa với tôi lắm rồi đấy.”

“Rõ ràng là thân phận tôn quý, rõ ràng cậu chỉ cần gọi một tiếng thì biết bao nhiêu người phục tùng, vậy mà cậu lại đến làm con rể ở nhà họ Đinh chúng tôi, tại sao vậy hả?”

Giang Nghĩa yên lặng nhìn thẳng ra phía trước.

“Vì… yêu.”

Đúng vậy, nguyên nhân duy nhất mà anh ở lại nhà họ Đinh chỉ có một chữ… yêu. Giang Nghĩa yêu Đinh Thu Huyền đến tận xương tủy, khắc sâu vào trong lòng, vì Đinh Thu Huyền, anh có thể làm bất cứ chuyện gì.

Đến nhà người ta ở rể thì có sao đâu chứ?

Đinh Trung bỗng nhiên đứng vụt dậy: “Vậy thì cậu cũng không cần phải giấu diếm thân phận, cố ý chơi tôi à?”

Giang Nghĩa từ tốn nói: “Tôi không hề che giấu thân phận, ông có còn nhớ rõ ngay ngày đầu tiên lúc trở về tôi đã nói với tất cả mọi người, thân phận của tôi ở biên giới phía tây là chiến thần Tu La, hình như là các người không tin tôi?”

Chiến thần Tu La.

Đinh Trung híp mắt, có chút ấn tượng.

“Chiến thần Tu La? Rốt cuộc cái này là cái gì?”

Giang Nghĩa từ tốn nói: “Ở bốn chiến trường đông tây nam bắc, mỗi một chiến trường đều có mười mấy chỉ huy mặt trận, trên trăm phó chỉ huy, tất cả bọn họ đều do tổng chiến vực quản lý. Mà trong tổng chiến vực, ngoại trừ trung tâm phòng thủ có trách nhiệm phối hợp với quốc gia, chức vị cao nhất là chiến thần, còn “Tu La” là một danh xưng đặc biệt được ban thưởng.”

Đinh Trung nghe đến hồ đồ.

Giang Nghĩa giải thích thật đơn giản: “Nói dễ hiểu một chút, trung tâm phòng thủ chẳng khác nào là ban giám đốc công ty, còn chiến thần Tu La là chủ tịch của công ty này, mỗi chỉ huy mặt trận là giám đốc công ty, phó chỉ huy là giám đốc bộ phận, chắc là lần này ông đã hiểu rõ rồi?”

Nói rõ ràng như thế, còn không hiểu nữa thì chính là kẻ ngốc.

Xem như Đinh Trung đã hiểu: “Nói cách khác, nếu như cậu là chủ tịch công ty, thế thì Đường Văn Chương chỉ là giám đốc bộ phận?”

“Đúng.”

Trong nháy mắt, Đinh Trung hoàn toàn không biết nói gì.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1090


Chương 1090

Cho đến bây giờ, đối tượng mà ông ta nịnh bợ lấy lòng lại thấp kém hơn Giang Nghĩa đến thế.

Buồn cười, thật là buồn cười.

Đinh Trung thở dài một hơi: “Lúc nào tôi cũng muốn lấy lòng tổng phụ trách mới đến, ngày nào cũng cho người đi nghe ngóng, đối mặt với đám người trong chính phủ, ngoài cẩn thận ra thì chỉ có cẩn thận hơn.”

“Thật sự không ngờ, người mà tôi cần phải nịnh nọt lấy lòng hóa ra đang ở bên cạnh tôi.”

“Kết quả là tôi có mắt như mù, vậy mà lại không biết, còn đắc tội, chèn ép đủ điều.”

“Nhà họ Đinh bị hủy hoại trong tay tôi.”

“Đáng đời.”

“Đáng đời.”

Không còn gì để nói nữa, Đinh Trung quay người nhìn bài vị trong từ đường, lòng lạnh như tro tàn.

Thân phận của Giang Nghĩa đã được làm sáng tỏ, mang đến một đả kích to lớn cho Đinh Trung, đến lúc này, ông ta mới ý thức được mình vô tri vô dụng đến cỡ nào. Một thế lực cường đại như thế, vốn nên trở thành chỗ dựa của ông ta, để ông ta có thể phất lên như diều gặp gió, đưa nhà họ Đinh trở thành một gia tộc hàng đầu.

Nhưng chẳng những ông ta đã bỏ lỡ cơ hội mà còn đắc tội với người ta.

Nực cười, thật nực cười.

Nếu như đổi lại là một gia chủ thông minh hơn, căn bản có lẽ không đi đến bước đường này như ông ta.

Ông ta nên thoái vị rồi.

Đinh Trung không còn lời nào để nói.

Bầu không khí rơi vào trầm mặc.

Một lúc lâu sau, Giang Nghĩa chủ động nói: “Những lời lúc nãy tôi đã nói với Thu Huyền, tôi chắc chắn sẽ thực hiện.”

Hai mắt Đinh Trung liền phát sáng.

“Cậu đồng ý giành lại vị trí gia chủ nhà họ Đinh?”

Giang Nghĩa gật đầu: “Chuyện tôi đã đồng ý với Thu Huyền thì nhất định phải thực hiện được, vấn đề duy nhất là đến lúc đoạt lại vị trí gia chủ thì ai là người làm?”

Đinh Trung nói: “Điều đó không cần phải bàn, không phải cậu thì là Thu Huyền.”

Giang Nghĩa lắc đầu. Tải ápp Тrцуeл ноla để đọc full và miễn phí nhé.

“Tôi sẽ không ngồi vào vị trí gia chủ nhà họ Đinh, với tính cách của Thu Huyền, chắc chắn là cô ấy cũng sẽ không làm như vậy. Thật ra thì trong lòng tôi đã có một đáp án, cũng là đáp án trong lòng ông.”

“Đinh Phong Thành.”

Nghe thấy cái tên này, lửa giận trong lòng Đinh Trung liền dâng lên đến tận đầu.

“Đừng nhắc đến tên phế vật này nữa, khiến tôi tức giận gần chết. Nếu như không phải nó vô dụng thì tôi cũng sẽ không lâm vào bước đường này.”

“Nếu như nó có năng lực đảm đương trọng trách gia chủ, tôi cũng sẽ không mãi ngồi trên cái ghế này làm gì.”

Giang Nghĩa gật đầu.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1091


Chương 1091

Anh thừa nhận đúng là Đinh Phong Thành rất vô dụng, cũng rất yếu đuối.

Nhưng mà, anh ta vẫn có một chút ưu điểm.

Giang Nghĩa nói: “Con người anh ta không có năng lực, lại ham mê cờ bạc, cho nên mới bị vấp ngã nặng như thế, nhưng anh ta vẫn có một ưu điểm, ít nhất anh ta sẽ không phản bội ông.”

Đinh Trung cười lạnh: “Nó dám?”

Suy nghĩ một hồi, ông ta đổi ý: “Nhưng mà đây cũng được xem như là ưu điểm duy nhất của nó, trên người thằng ranh Đinh Phong Thành này có một loại “khí khái giang hồ”, ham mê cờ bạc nhưng có thể vì anh em mà không tiếc cả mạng sống, sẽ không phản bội người thân.”

“Cũng là bởi vì như thế, nên tôi mới có thể xem nó như người thừa kế mà bồi dưỡng.”

Giang Nghĩa nói: “Nhưng ông lại không bồi dưỡng tốt, thân là ông nội, thế mà ông lại dung túng anh ta quá đà.”

“Ông yên tâm đi, sau này tôi sẽ dạy dỗ đứa cháu này giúp cho ông, để anh ta có năng lực đảm nhiệm vị trí gia chủ.”

Lời nói này khiến người khác phải cảm động.

Bây giờ, Đinh Trung đã ký thác tất cả hi vọng vào Giang Nghĩa.

“Giang Nghĩa, tôi không biết phải cảm ơn cậu như thế nào mới đủ.”

“Tôi đã từng đối xử với cậu như thế, cậu lại bỏ đi hiềm khích trước kia lấy ơn báo oán, cậu càng như vậy, càng khiến ông già này cảm thấy áy náy.”

Giang Nghĩa phất phất tay: “Ông không cần phải suy nghĩ chuyện quá khứ, tất cả những gì tôi làm không phải là vì ông, tôi chỉ là vì Thu Huyền. Khôi phục nhà họ Đinh, khôi phục lại mối quan hệ người nhà, đây chính là tâm nguyện lớn nhất của Thu Huyền.”

Đúng vậy, Giang Nghĩa làm thế là vì Đinh Thu Huyền.

Nhưng cho dù thế, trong vòng Đinh Trung vẫn rất cảm kích.

Lúc hai người nói chuyện, bỗng dưng cửa từ đường bị đẩy ra, Đinh Phong Thành hoảng loạn chạy vào.

Anh ta ngã nhào trước mặt Đinh Trung, mặt mày toàn nước mắt nước mũi: “Ông nội, cứu cháu với, bọn họ muốn hại cháu.”

Đinh Trung nhìn thấy anh ta liền giận không có chỗ phát tiết.

“Cái thằng súc sinh này, mày còn có mặt mũi đến đây gặp tao, mặt mũi của tao đã bị mày ném sạch hết rồi.”

Nói xong, ông ta liền đưa tay đánh vào mặt Đinh Phong Thành.

Đinh Phong Thành hoảng sợ kêu to: “Ông nội, bọn họ muốn ép cháu rời khỏi nhà họ Đinh.”

Cái gì?

Tay Đinh Trung dừng giữa không trung: “Có chuyện gì vậy?”

Đinh Phong Thành thành thành thật thật nói: “Cháu còn nợ anh Hải ở thành phố giải trí mười lăm tỷ tiền đánh bài vẫn chưa trả, anh ta coi nó như là lời đe dọa ép cháu phải rời khỏi chế tạo Đinh Dung.”

“Thậm chí, bọn họ còn lập ra bảng danh sách, ông nội à, các “trợ thủ” của ông đều có trong danh sách đó, và bọn họ sẽ bị loại bỏ vào ngày mai.”

“Cái thằng mất dạy Đinh Hồng Diệu đang thanh trừ những người đứng đối lập với nó.”

Đinh Trung nhíu mày.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1092


Chương 1092

Đinh Hồng Diệu làm như vậy thì cũng không lạ gì, chỉ là người khác có thể bị đuổi, nhưng Đinh Phong Thành quyết không thể bị đuổi.

Một khi Đinh Phong Thành rời khỏi rồi, trong tương lai có muốn đoạt lại nhà họ Đinh, kế nhiệm vị trí gia chủ sẽ càng khó khăn hơn.

Nhưng phải giải quyết cục diện hiện tại như thế nào đây?

Đinh Phong Thành nói: “Ông nội, ông trả mười lăm tỷ giúp cháu nhanh nhanh đi, sau đó cháu rời khỏi nhà họ Đinh, mọi chuyện xong xuôi, nếu không, bọn họ sẽ bắt cháu đi ngồi tù. Cháu không muốn phải ngồi tù đâu, hu hu hu.”

Đinh Trung càng nhìn càng tức giận, tại sao mình lại có một đứa cháu trai hèn nhát vô dụng như thế chứ?

“Đàn ông đàn ang, khóc cái gì mà khóc?”

“Đứng thẳng dậy cho ông.”

Lúc này, Giang Nghĩa chậm rãi nói: “Mười lăm tỷ này cứ để tôi lo liệu, tôi sẽ đến thành giải trí một chuyến để trả nợ và giữ lại vị trí ở nhà họ Đinh cho anh.”

Đinh Phong Thành sửng sốt, ngơ ngác nhìn Giang Nghĩa.

Có chuyện gì vậy?

Mặt trời mọc ở phía tây à? Giang Nghĩa lại chủ động đứng ra giúp đỡ mình, không phải là nằm mơ đó chứ?

“Cậu nói thật?”

Giang Nghĩa chỉ cười mà không nói gì thêm, anh trực tiếp quay người rời khỏi từ đường.

Lúc đi đến cửa, trong lòng Đinh Trung dâng lên một cảm xúc ấm áp, nhịn không được mà lớn tiếng nói: “Giang Nghĩa.”

Người đi đến cửa dừng bước lại.

“Cảm ơn, cảm ơn cậu.”

Giang Nghĩa cười lắc đầu, sải bước rời đi, chỉ để lại cho Đinh Trung một bóng lưng thẳng tắp.

Đây mới là dáng vẻ mà một người đàn ông nên có.

Đinh Phong Thành trợn tròn mắt, đầu tiên anh ta sờ lên trán mình, sau đó lại sờ lên trán Đinh Trung.

“Cháu làm gì vậy?” Đinh Trung hất tay Đinh Phong Thành ra.

“Cháu sốt hay là ông sốt vậy, sao cứ như đang nói nhảm thế?”

“Ông nói nhảm cái gì?”

“Không phải cháu nghe nhầm à? Rõ ràng là lúc nãy ông mới cảm ơn Giang Nghĩa đó, ông nội, ông uống lộn thuốc rồi ư? Còn nữa, sao Giang Nghĩa vô duyên vô cớ giúp cháu làm cái gì, không phải là muốn âm thầm hại cháu đó chứ, thấy chúng ta như thế này thì lại đến bỏ đá xuống giếng.”

“Nói điên.” Đinh Trung gõ vào đầu Đinh Phong Thành: “Con người Giang Nghĩa tâm địa thiện lương, văn võ song toàn, sao cháu lại có thể nói xấu sau lưng người ta chứ?”

Hả?

Tâm địa thiện lương, văn võ song toàn?

Đinh Phong Thành cảm thấy mình như đang nằm mơ, ở đây là đâu vậy chứ?

“Ông nội, ông điên thật rồi?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1093


Chương 1093

Đinh Trung cười ha ha: “Đúng vậy, ông điên rồi, nếu như ông điên sớm một chút thì nói không chừng nhà họ Đinh đã có thể trở thành gia tộc đứng đầu.”

Ông ta nhìn ra cửa, ý vị thâm trường: “Phong Thành à, cháu phải nhớ kỹ cho ông, từ nay về sau không được thô lỗ với Giang Nghĩa, cậu ấy chính là cứu tinh của nhà họ Đinh chúng ta.”

“Sau này cậu ấy sẽ dạy dỗ cháu thay ông, để cháu có thể học được cách làm gia chủ đúng nghĩa là như thế nào.”

Đinh Phong Thành ngơ ngác: “Ông đang nói gì vậy chứ, để Giang Nghĩa dạy dỗ cháu? Làm vậy không phải là tra tấn cháu đến chết à?”

“Đừng có nói nhảm với ông nữa, quỳ xuống.”

“Quỳ xuống?”

“Quỳ.”

“A a a.”

Đinh Phong Thành quỳ xuống.

Đinh Trung nói: “Bây giờ cháu quỳ gối trước bài vị của liệt tổ liệt tông sám hối những lỗi lầm mà cháu đã gây ra.”

“Cháu phải quỳ tới bao giờ đây?”

“Quỳ đến lúc nào cháu tỉnh ngộ thì thôi.”

Đinh Phong Thành đã bất đắc dĩ lại bất lực, anh ta không dám làm trái lại mệnh lệnh của Đinh Trung, nhưng mà anh ta không hiểu tại sao ông nội hận Giang Nghĩa đến tận xương tủy, vậy mà thái độ lại có thể thay đổi trong một khoảng thời gian ngắn như thế.

Chẳng lẽ Đinh Trung uống lộn thuốc rồi?

Đinh Phong Thành lắc đầu, không muốn nói nữa.



Thành giải trí.

Giang Nghĩa mặc một bộ quần áo giản dị sải bước đi vào trong, đi đến trước quán bar của anh Hải.

Đi xuyên qua lầu một lên trên lầu hai.

Ở đây vẫn giống như lúc trước, có đủ loại bài bạc.

Giang Nghĩa đứng trên đầu bậc thang đảo mắt nhìn một vòng, sau đó, bình tĩnh nói: “Kêu ông chủ của các người ra đây.”

Âm thanh không lớn, nhưng lực xuyên thấu cực kỳ mạnh, mỗi một chữ đều truyền vào lỗ tai người khác rất rõ ràng.

Tất cả mọi người đều nhìn Giang Nghĩa.

Người quản lý quán bar bước tới: “Có chuyện gì thì cứ nói với tôi.”

Giang Nghĩa không thèm nhìn anh ta một cái nào.

“Không nói với anh được, kêu ông chủ ra đây.”

“Ha ha, cậu là cái thá gì chứ? Tại sao ông chủ chúng tôi phải gặp cậu, tôi thấy cậu đến đây phá quán đúng không, có muốn tôi tìm người dạy cho cậu một bài học không hả?”

Lúc nói chuyện, có mấy người đàn ông vạm vỡ đi tới, vóc dáng bọn họ cao từ hai mét trở lên.

Đứng bên cạnh Giang Nghĩa, giống như mấy cây cột chọc trời.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1094


Chương 1094

“Cút đi.” Người quản lý khinh miệt nói.

Giang Nghĩa hơi ngẩng đầu lên: “Cho anh thêm mười giây, kêu ông chủ ra đây nhanh.”

Người quản lý bật cười.

“Ồ, còn cho tôi mười giây suy nghĩ à? Thằng nhóc này, cậu đề cao bản thân mình quá đó?”

“Đánh nó.”

Tiếng nói vừa dứt, mấy người đàn ông vạm vỡ liền nhào tới.

Vốn dĩ cho rằng bốn năm người đàn ông cao lớn đối phó với một người dư sức, ai mà ngờ được kết quả lại là một trời một vực.

Giang Nghĩa đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, gần như không nhìn thấy anh đánh đấm bằng cách nào, chỉ nghe thấy âm thanh xé gió lướt qua, đồng thời nhìn thấy bóng người lướt qua trong không khí.

Bốp bốp bốp!

Mấy đấm liên tục.

Mỗi một cái bóng đều đấm vào mặt một người, trong nháy mắt mấy tên đàn ông đó gần như ngã nhào xuống đất, bất tỉnh nhân sự.

“Đây…”

Quản lý trợn tròn mắt, chỉ trong một thời gian ngắn mà có thể giải quyết nhanh gọn như thế, đây là chuyện mà con người có thể làm à?

Cho dù là sát thủ chuyên nghiệp thì cũng không làm được.

Không đợi anh ta kịp phản ứng, Giang Nghĩa đưa tay ra nắm lấy cổ quản lý, dùng sức nắm chặt, sắc mặt quản lý liền đỏ bừng, không thể thở nổi, liều mạng đánh vào tay Giang Nghĩa.

“Buông, buông tao ra… tao, tao sắp không thở nổi rồi.”

Quản lý giống như một đứa bé bất lực vùng vẫy.

“Dừng tay.”

Một âm thanh hùng hồn truyền đến.

Giang Nghĩa nâng mắt nhìn sang, ông chủ anh Hải đang đứng cuối lầu hai.

“Rốt cuộc anh cũng chịu ra mặt rồi.”

Anh tiện tay hất một cái, người quản lý liền văng ra ngoài đập vào cái bàn, mấy người đang đánh bạc hoảng sợ đồng loạt né tránh.

Giang Nghĩa đi đến trước mặt anh Hải, hai người đối mặt bốn mắt nhìn nhau.

Thật lâu sau.

Anh Hải dò hỏi: “Giang Nghĩa, hình như là giữa chúng ta không có hận thù gì, cậu đến đây đập phá chỗ tôi, hình như không đúng cho lắm.”

Giang Nghĩa từ tốn nói: “Là các người ra tay trước.”

Anh Hải cười lạnh: “Được thôi, không nói tới chuyện này nữa, cậu nói đi, cậu đến đây tìm tôi làm gì?”

Giang Nghĩa hỏi: “Tôi nghe nói Đinh Phong Thành còn thiếu nợ anh mười lăm tỷ chưa trả?”

“Đúng.”

“Tôi trả cho anh ta.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1095


Chương 1095

Anh Hải sửng sốt: “Không phải chứ, Giang Nghĩa, cậu đang định diễn kịch gì vậy? Nếu như tôi nhớ không lầm, cậu với Đinh Phong Thành là đối thủ một mất một còn mà, vô duyên vô cớ trả tiền giúp cậu ta làm gì?”

“Chúng tôi có đối đầu với nhau thì đó cũng là chuyện của nhà họ Đinh, lúc đối mặt với người ngoài, còn có thể không đứng cùng một mặt trận được à.”

“A.” Anh Hải nhún vai: “Cậu cứ tự nhiên, dù sao chỉ cần trả tiền là được rồi.”

Anh ta vỗ tay một cái bốp, lập tức có người đi đến làm việc.

Giang Nghĩa tiện tay đưa thẻ cho người đó.

Nhân viên quét mười lăm tỷ ngay trước mặt Giang Nghĩa, tinh một tiếng, quét thẻ thành công.

Trả lại thẻ.

Giang Nghĩa nhận lấy thẻ, chậm rãi nói: “Mười lăm tỷ đã được thanh toán, sau này Đinh Phong Thành không có bất cứ quan hệ nào với thành giải trí các người nữa.”

Nói xong, anh chuẩn bị rời đi.

“Chờ đã.” Anh Hải gọi anh lại.

“Còn có chuyện gì?”

Anh Hải cười: “Trả tiền xong thì hết chuyện rồi à?”

“Còn không phải?”

“Hình như Đinh Phong Thành vẫn chưa rời khỏi nhà họ Đinh nhỉ?”

Một tia sáng lóe lên trong mắt Giang Nghĩa: “Đinh Phong Thành có rời khỏi hay không, không cần anh phải quyết định.”

Anh Hải xem thường: “Xin lỗi nha, chuyện này phải do tôi quyết định, cậu cho rằng thiếu tôi tiền trả xong là được à, còn không được đòi tiền lãi? Rời khỏi nhà họ Đinh chính là phần lãi.”

“Nếu như không đồng ý?”

“Không đồng ý, cậu thử xem?”

Vừa mới nói xong, có một đám người bước lên từ cầu thang, mặc dù những người này không cao lớn bằng đám người lúc nãy, nhưng người nào cũng vạm vỡ.

Quan trọng là trên người những người này đều có súng.

Anh Hải lạnh lùng nói: “Thế kỷ 21, đánh đấm thì được cái đách gì? Cậu chơi lại với súng à?”

Đều nói là tú tài gặp phải binh, có lý cũng không nói được. Cho dù có đánh nhau giỏi đến đâu đi nữa, một mình chạm mặt với nhiều khẩu súng như thế, anh hùng khó có đất dụng võ.

Nếu như thật sự muốn nổ súng trong một không gian nhỏ như thế, gần như không có khả năng tránh né.

Bắn toàn diện không có góc chết.

Cho dù là Giang Nghĩa, e là cũng rất khó để có thể thoát khỏi bom đạn.

Anh Hải kiêu ngạo ngẩng cao đầu, cứ nhìn Giang Nghĩa như thế, trên mặt đều là vẻ đắc ý.

“Không phải lúc nãy cậu hay lắm à?”

“Sao bây giờ không nói chuyện nữa đi?”

“Nào, vênh vang cho tôi xem thử xem.”

Anh Hải căn bản không xem Giang Nghĩa ra gì, đứng trước nhiều họng súng như thế, đúng là anh ta có tư cách không cần phải đặt bất cứ kẻ nào vào mắt.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1096


Chương 1096

Nguy hiểm gần kề ngay trước mắt.

Nhưng mà có lẽ anh Hải đã quên đi một chuyện, bản thân anh ta cũng có mặt trong “căn phòng nhỏ” này.

Anh ta thấy giữa anh ta và Giang Nghĩa cách nhau bảy tám mét, cho dù Giang Nghĩa có muốn làm gì thì cũng không kịp.

Nhưng đó chỉ là yêu cầu đối với người bình thường mà thôi, nếu như đối với Giang Nghĩa thì không tính nữa.

Lúc anh Hải còn chưa nói xong, Giang Nghĩa đã giống như tia chớp trong nháy mắt rời khỏi vị trí mà chạy về phía anh Hải.

Lúc này, anh Hải mới ý thức được tình huống có chỗ không đúng.

Anh ta muốn ra lệnh cho người nhanh chóng nổ súng, kết quả còn chưa há miệng thì mình đã trở thành “tù nhân”.

Lúc tất cả mọi người chưa kịp phản ứng, Giang Nghĩa đã đi ra sau lưng anh Hải, tay khoác lên trên vai anh Hải, xem anh Hải như là bia đỡ đạn.

“Không được bắn!” Anh Hải vội vàng ra lệnh cho đàn em, sợ sơ ý một chút, bọn họ sẽ cướp cò giải quyết cả mình.

Tốc độ Giang Nghĩa nhanh đến nỗi không thể tưởng tượng, nhưng thực lực kinh người của Giang Nghĩa, anh ta tin trong khoảnh khắc mà đàn em nổ súng, Giang Nghĩa có thể giải quyết anh Hải dễ dàng.

Anh Hải nuốt một ngụm nước bọt, cố gắng nặn ra nụ cười: “Giang Nghĩa, anh đang làm gì vậy chứ? Cho dù có bắt tôi, anh cho rằng anh có thể thuận lợi trốn thoát à?”

“Vẫn nên nghe tôi khuyên đi, anh không cần phải nhúng tay vào chuyện của Đinh Phong Thành, chúng ta nước sông không phạm nước giếng, hai bên cùng lùi một bước là coi như xong.”

“Sao nào?”

Đây là cách để anh Hải bảo toàn tính mạng, cũng là hành động sáng suốt nhất.

Anh ta tin tưởng rằng với sự thông minh của mình, Giang Nghĩa sẽ biết phải nên làm như thế nào.

Nhưng mà, Giang Nghĩa đã khiến anh ta phải thất vọng rồi.

Giang Nghĩa chậm rãi nói: “Anh cho rằng tôi lấy anh ra làm con tin để bọn họ không dám bắn à?”

“Chẳng lẽ không phải?”

“Haha.”

Giang Nghĩa vừa dùng lực, trong nháy mắt anh Hải đau đến quỳ xuống, anh ta vừa quỳ, nửa người trên của Giang Nghĩa liền lộ ra.

Có mấy tên đàn em nhanh mắt lập tức nổ súng.

Bằng bằng.

Tiếng súng vang lên.

Đạn bay về phía Giang Nghĩa, nhưng Giang Nghĩa không hề có động tác nào mà lại có thể tránh khỏi tất cả các viên đạn, tốc độ đó có thể nói là nhanh như tia chớp.

Tất cả mọi người đều ngơ ngác, tốc độ nhanh như vậy, e là chỉ có khi toàn thể cùng nhau nổ súng thì mới có thể bắn trúng mục tiêu.

“Dừng tay, mau dừng tay.”

Anh Hải hoảng sợ vô cùng, mấy phát súng lúc nãy có một viên đạn bắn xẹt qua tóc anh ta, nếu như lại thấp hơn mấy cm, cái mạng này của anh ta liền không còn nữa.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1097


Chương 1097

Giang Nghĩa có chết hay không anh ta không quan tâm, nhưng mà mình tuyệt đối không thể chết.

Anh ta hỏi: “Giang Nghĩa, rốt cuộc là anh muốn làm cái gì, nói đi.”

Giang Nghĩa khẽ cười, từ tốn nói: “Chuyện tôi cần làm rất đơn giản, chính là muốn dạy cho anh một bài học, món nợ này không phải anh muốn thu như thế nào là thu như thế đó.”

Nói xong, tay Giang Nghĩa lại dùng sức.

Răng rắc.

Cả cánh tay anh Hải bị gãy mất, đau đến tê tâm liệt phế.

Tiếng kêu to ấy xuyên thấu cả linh hồn mỗi người.

Giang Nghĩa tiện tay ném anh Hải ra ngoài, một tấm bia đỡ đạn kiên cố lại có thể ném đi dễ như trở bàn tay.

Những tên đàn em thấy như thế liền nhanh chóng nâng súng lên bắt đầu bắn.

Nhưng Giang Nghĩa lại để bọn họ trải nghiệm loại tốc độ tuyệt đối là như thế nào.

Vun vút.

Trong nháy mắt, Giang Nghĩa đã đi ra sau lưng đám người cầm súng, hai tay như con dao cứ bổ xuống từng cái từng cái một, giải quyết tất cả các tay súng giống y như là đang thái dao.

Trước khi bọn họ còn chưa kịp nổ súng thì đã bị giải quyết hết toàn bộ.

Kinh khủng, đáng sợ.

Anh Hải che lấy cánh tay, hoảng sợ nhìn Giang Nghĩa, thực lực của người này thật sự rất mạnh, mạnh đến nỗi không giống như người bình thường.

Đây là chuyện mà con người có thể làm?

Giang Nghĩa nhìn anh Hải: “Ngày hôm nay đến đây coi như xong, tôi hi vọng anh sẽ cho tôi một câu trả lời chắc chắn khiến tôi hài lòng. Nếu không, ngày mai tôi sẽ lại đến tìm anh nói chuyện.”

Nói xong, anh xoay người đi xuống lầu.

Ngày mai còn tới?

Anh Hải thực sự muốn tự tử, nhóm đàn em mạnh nhất của mình đã bị giải quyết toàn bộ, nếu như ngày mai Giang Nghĩa còn đến đây thì lấy cái gì ra ngăn cản?

Có lấy cái gì cũng không ngăn cản nổi.

Đến ngày mai, chỉ sợ không phải là gãy một cánh tay đơn giản như thế, e là cả hai cánh tay và chân đều sẽ gãy mất. Thậm chí, ngay cả mạng cũng chôn cùng.

“Không được, mình không thể chết.”

“Đinh Hồng Diệu, tha thứ cho tôi, tôi không thể giúp gì được cho anh.”

Anh Hải giãy giụa bò dậy: “Nhanh lên, cho người đi tìm Đinh Phong Thành xin lỗi cậu ta nhanh.”



Từ đường nhà họ Đinh.

Đinh Phong Thành đã quỳ ròng rã một tiếng đồng hồ, hai chân tê buốt, đã muốn đứng dậy mấy lần nhưng đều bị ông cụ đè xuống.

Bởi vì trong lòng anh ta đang suy nghĩ xem phải đào tiền đâu ra để trả nợ.

Bên cạnh đó còn suy nghĩ phải rời khỏi nhà họ Đinh như thế nào.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1098


Chương 1098

Người của anh Hải mạnh cỡ nào, anh ta biết rất rõ, nếu như chuyện này xử lý không xong, đến lúc đó tự anh Hải đến tìm mình tính sổ, anh ta căn bản không thể chịu đựng nổi.

Làm sao mới tốt đây?

Đúng lúc này, có một đám người đi đến cổng từ đường, nhìn thoáng qua có khoảng mười bảy mười tám người, nét mặt ai nấy đều rất nghiêm túc.

Đinh Phong Thành nghe thấy tiếng bước chân, xoay người nhìn lại, cả người xụi lơ ngồi sụp xuống đất.

Đám người này là người của anh Hải.

Xem ra anh Hải không có ý định chờ đợi, muốn giải quyết Đinh Phong Thành ngay lập tức.

Đinh Phong Thành không còn thiết tha cuộc sống.

Anh ta chật vật đứng lên, bước từng bước khó khăn đi ra khỏi từ đường, vẻ mặt đau khổ nói: “Các người có ép người cũng không cần phải ép quá đáng như thế?”

“Được, tôi phục các người.”

“Muốn xử lý tôi như thế nào cũng được, chỉ có một điều kiện, đây là từ đường nhà họ Đinh, là nơi thờ cúng tổ tiên, các người có thể cho nhà họ Đinh chúng tôi chút mặt mũi được không? Đừng giải quyết tôi ở đây, chuyển sang nơi khác rồi muốn làm gì thì làm.”

“Được không?”

Đó chính là hi vọng cuối cùng của Đinh Phong Thành.

Cho dù có chết, anh ta cũng sẽ không chết trước mặt bài vị của tổ tiên, vậy thì đến lúc xuống suối vàng làm sao anh ta có thể gặp liệt tổ liệt tông nhà họ Đinh

Lúc này, trong lòng Đinh Phong Thành lạnh như tro nguội, lặng ngắt như tờ.

Nhưng mà hướng phát triển sự việc lại nằm ngoài dự đoán của anh ta, đám người này không dẫn anh ta đi, cũng không dùng sức mạnh với anh ta.

Ngược lại, bọn họ đồng loạt quỳ xuống dập đầu ba cái với Đinh Phong Thành.

“Cậu Đinh, chúng tôi xin lỗi.”

Cái quỳ này làm Đinh Phong Thành ngơ ngác hoàn toàn, thậm chí còn đang nghi ngờ có phải là mình nằm mơ không.

Anh ta sống đến bây giờ, cho đến nay đều bày ra dáng vẻ đáng thương, xin lỗi người khác, hôm nay mặt trời mọc ở hướng tây à, lại có người đến chủ động xin lỗi anh ta.

Quan trọng nhất là đám người này còn là những người có thủ đoạn mạnh bạo.

Theo lý thì không nên.

Anh ta hoảng sợ nói: “Không, không cần phải như vậy đâu, mọi người đứng lên đi.”

Lần đầu nhận lễ lớn như thế, ngay cả Đinh Phong Thành cũng thấy chột dạ.

Hài hước nhất chính là đối phương còn không chịu đứng dậy.

Người dẫn đầu thành khẩn nói: “Không, chúng tôi không thể, dù sao cũng là do chúng tôi làm sai trước, là do chúng tôi cố tình gây sự ép buộc anh rời khỏi nhà họ Đinh, chúng tôi không đúng. Không còn gì để nói, chúng tôi đặc biệt đến đây để xin lỗi, xin anh hãy cho chúng tôi quỳ gối sám hối trước từ đường nhà họ Đinh, chỉ có như vậy thì chúng tôi mới yên tâm.”

“Ách…”

Đinh Phong Thành gãi gãi đầu: “Nếu như các người muốn quỳ, vậy thì cứ quỳ đi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1099


Chương 1099

Di chuyển chủ đề, Đinh Phong Thành hỏi: “Các người là người của anh Hải?”

Bọn họ còn tưởng là Đinh Phong Thành cố ý hỏi tại sao anh Hải không đến, liền vội vàng giải thích: “Bởi vì tay của anh Hải bị thương đang được chữa trị ở bệnh viện, cho nên không thể đến đây ngay lập tức. Nhưng mà anh yên tâm đi, chỉ cần vết thương của anh Hải lành rồi thì chắc chắn sẽ tự mình đến đây nhận tội.”

Đinh Phong Thành càng ngỡ ngàng.

Tay anh Hải bị thương à, ai mà to gan như thế?

Anh ta thăm dò hỏi: “Các người làm như vậy là bởi vì ai?”

Đám người kia thành thật nói: “Anh đừng có nói đùa với chúng tôi nữa, bởi vì ai, trong lòng anh còn không rõ hơn chúng tôi à?”

Đinh Phong Thành nhíu mày, không nói thêm gì nữa, su đó quay người đi vào trong từ đường.

“Ông nội, thật là kỳ lạ, đàn em của anh Hải lại đến đây xin lỗi cháu.”

“Hơn nữa, anh Hải còn đang bị thương.”

“Đúng là kỳ quái, không biết là ai báo thù giúp cháu.”

Đinh Trung cười lên ha hả, dường như tất cả đã nằm trong dự đoán của ông ta, phất tay áo, từ tốn nói: “Còn muốn ông nói là ai giúp cháu à?”

Đinh Phong Thành sững sờ, lập tức nhớ đến một người.

“Giang Nghĩa?”

“Không thể nào, cậu ta chỉ là một tên dế choắt, làm sao có thực lực này?”

Còn chưa nói xong, Đinh Trung liền giơ tay tát cho Đinh Phong Thành một bàn tay, khiến hai mắt anh ta nổi đom đóm.

“Không được phép nói ân nhân như thế.”

Ân nhân?

Đinh Phong Thành che mặt không biết nói cái gì cho phải, tại sao thái độ của ông lại thay đổi dữ dội như thế?

Nhưng mà trước khi rời đi, Giang Nghĩa cũng đã nói là sẽ giúp mình.

Có vẻ như ngoại trừ Giang Nghĩa thì không có người thứ hai nói những lời tương tự.

Những người bình thường hay nịnh bợ lấy lòng mình, lúc này đều cao chạy xa bay, chẳng có người nào muốn đến gần chứ đừng nói chi là báo thù giúp mình.

“Lẽ nào… thật sự là anh ta?”

Nếu như thật sự là Giang Nghĩa, trái lại là Đinh Phong Thành cảm thấy không quen.

Đinh Trung khoác tay: “Còn đứng ngây ra đó làm cái gì, nhanh đi cảm ơn người ta đi. Phong Thành à, ông nói cho cháu biết, nhà họ Đinh chúng ta có thể vực dậy một lần nữa hay không thì phải dựa vào Giang Nghĩa, cậu ấy chính là niềm hy vọng duy nhất của chúng ta, cháu tuyệt đối đừng phụ lòng người ta.”

Nói là nói như vậy, nhưng Đinh Phong Thành chẳng hiểu gì hết.

Anh ta tò mò hỏi: “Ông nội, tại sao đột nhiên thái độ của ông đối với Giang Nghĩa lại thay đổi nhiều như thế, không phải là ông vẫn rất ghét cậu ta à?”

Đinh Trung cười.

“Trước kia là do ông có mắc như mù, bây giờ ông đã nhìn thấy rất rõ ai tốt ai xấu, trong lòng ông sáng như gương.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1100


Chương 1100

“Đừng có nói nhảm nữa, đi đi.”

Hai mươi phút sau.

Đinh Phong Thành lái xe đến trước nhà Đinh Thu Huyền, sau khi xe dừng lại, anh ta do dự thật lâu rồi mới chậm rãi bước xuống xe.

Trong tay mang theo một giỏ trái cây, suy nghĩ thật kỹ mình muốn nói gì, anh ta mới không tình nguyện bước đến cửa.

Không phải là anh ta không muốn cảm ơn, mà là xấu hổ.

Nhớ đến những chuyện mà mình đã làm với Giang Nghĩa và Đinh Thu Huyền, trong lòng Đinh Phong Thành cảm thấy mình như một kẻ tiểu nhân, nhưng đối với những hành vi trước kia của anh ta thì thật sự là tiểu nhân.

Đi đến cửa, Đinh Phong Thành nhìn thấy Giang Nghĩa đang bóp chân cho Đinh Thu Huyền, hai vợ chồng vừa nói vừa cười, tình cảm vô cùng tốt.

“Khục khục.”

Anh ta cố ý hắng giọng.

Người trong phòng nghe thấy động tĩnh, xấu hổ vội vàng ngồi thẳng người.

Gương mặt Đinh Thu Huyền ửng đỏ: “Anh hai, anh đến rồi?”

“Ừ.” Đinh Phong Thành bước tới đặt giỏ trái cây lên trên bàn trà, ngượng ngùng nói: “Hôm nay anh đến đây là đặc biệt là để cảm ơn Giang Nghĩa, cảm ơn cậu đã giúp tôi…”

Anh ta nói chuyện lắp ba lắp bắp, so với Đinh Phong Thành miệng lưỡi lưu loát như bình thường, giống như hai người khác nhau.

Không có gì là lạ, dù sao cho đến bây giờ anh ta cũng chưa từng nói mấy lời buồn nôn như thế.

Nghe được một nửa, Giang Nghĩa vội vàng đưa tay ra không cho anh ta nói nữa, không phải là không thích nghe, mà là anh nổi hết cả da gà.

Cảm giác này giống như là xem tiết mục bày tỏ tình cảm thái quá trong gala cuối năm, làm người khác cảm thấy khó chịu.

“Khụ, được rồi, Phong Thành, anh đừng nói nữa, tôi đã hiểu tấm lòng của anh.”

“Hiểu rồi?” Đinh Phong Thành cũng cực kỳ khó chịu: “Vậy tôi để đồ ở đây nha, tôi đi về đây.”

“Chờ đã.” Giang Nghĩa chỉ vào cái ghế sofa đối diện: “Ngồi xuống trước đi, tôi có chuyện muốn nói với anh.”

Đinh Phong Thành ngồi xuống. Tải ápp Тrцуeл ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Giang Nghĩa nhìn anh ta rồi lại nhìn Đinh Thu Huyền, chủ động nói: “Phong Thành, tôi đã thương lượng với Thu Huyền rồi, chúng tôi muốn giúp anh ngồi vào vị trí gia chủ nhà họ Đinh, cũng đồng nghĩa với việc sẽ cướp lại nhà họ Đinh.”

“Tôi á?”

Đinh Phong Thành cười cười: “Tôi biết rõ thực lực của mình nằm ở đâu, tôi không có năng lực đó, trải qua chuyện lần này, tôi càng rõ ràng hơn tôi căn bản không phải là đối thủ của Đinh Hồng Diệu, từ đầu đến cuối tôi giống y như là một kẻ ngốc bị người ta đùa giỡn xoay vòng vòng.”

Vừa mới dứt lời, Đinh Phong Thành liền nhìn thấy cặp mắt như chim ưng của Giang Nghĩa cứ nhìn chòng chọc vào mình, khiến mình vô cùng khó chịu.
 
Back
Top Dưới