Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1101


Chương 1101

Giang Nghĩa lạnh lùng nói: “Phong Thành, anh là đứa cháu cưng của ông cụ, là người thừa kế vị trí gia chủ thích hợp nhất, chẳng lẽ anh muốn cả đời mình cứ cà lơ phất phơ chẳng làm nên trò trống gì?”

“Nếu như vậy, thế thì cuộc trò chuyện ngày hôm nay dừng tại đây đi, anh có thể đi rồi.”

“Tôi không muốn phải tốn nước bọt với một tên phế vật không có chí khí.”

Phế vật?

Từ trước đến giờ, Đinh Phong Thành đều dùng từ này để hình dung Giang Nghĩa, rốt cuộc bây giờ cũng đã đến lượt mình.

Thật ra thì dùng từ phế vật hình dung Đinh Phong Thành là vô cùng thích hợp.

Nếu như anh ta không phải là cậu chủ nhà họ Đinh, loại người như anh ta mà bước ra xã hội, có lẽ ngay cả đi vận chuyển gạch cũng không ai mướn, phế vật từ đầu đến chân, làm cái gì cũng không được.

Đinh Phong Thành cúi đầu, hai tay siết chặt.

Nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, móng tay ấn vào da thịt, lúc này lòng tự tôn của một người đàn ông đã hoàn toàn thức tỉnh.

Nếu như có thể, ai lại muốn làm một tên phế vật chứ?

Anh ta hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên nhìn Giang Nghĩa, giọng nói chắc nịch: “Giang Nghĩa, tôi lựa chọn tin tưởng cậu, mong cậu có thể nói cho tôi biết tôi phải làm như thế nào thì mới có thể ngồi vào vị trí gia chủ nhà họ Đinh?”

Nói ra rồi, rốt cuộc anh ta cũng đã có can đảm nói những gì mà mình cất giấu trong lòng bấy lâu nay.

Nhìn thấy ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết của Đinh Phong Thành, Giang Nghĩa cảm thấy rất vui vẻ.

Anh thoải mái nở nụ cười: “Như thế này mới đúng.”

Sau khi nói xong, anh đưa một cái chìa khóa cho Đinh Phong Thành: “Anh hãy cất kỹ cái chìa khóa này, Thu Huyền sẽ lập tức liên kết nghiệp vụ với anh, cô ấy sẽ chuyển công ty nhỏ của nhà họ Đinh cho anh quản lý.”

Ở nhà họ Đinh, Đinh Thu Huyền có một công ty quy mô nhỏ, hiện tại Đinh Thu Huyền đã rời khỏi nhà họ Đinh, cô không cần công ty tư nhân nữa, chuẩn bị tìm người chuyển giao.

Người nhận chuyển giao là Đinh Phong Thành.

Đinh Phong Thành cầm lấy cái chìa khóa: “Công ty đó chỉ là một cái xác mà thôi, nó chỉ loanh quanh giữa các khoản nợ, không có công dụng thực tế, chuyển một công ty nhỏ như thế này cho tôi, tôi cần nó để làm cái gì?”

Tình huống đúng là như thế.

Nhưng Giang Nghĩa lại lấy ra một kế hoạch thành phố đặt ở trước mặt Đinh Phong Thành.

“Ngày mốt, ở khu Giang Nam sẽ tổ chức một buổi đấu thầu đất xây dựng, anh cứ lấy danh nghĩa của công ty nhỏ này mà đi đấu thầu. Sau khi có được miếng thịt béo bở ấy thì nhanh nhóng làm mạnh thế lực của mình, tiếp tục trọng dụng những thủ hạ của ông cụ đã bị khai trừ trong công ty mới, đợi sau này có chỗ cần dùng.”

Lợi dụng công ty nhỏ để đấu thầu, sau khi có được dự án thì kiếm tiền nuôi nhân viên?

Cách này nghe khá hay, nhưng trên cơ bản không có khả năng thực hiện nó.

Đinh Phong Thành không ngu ngốc, anh ta cười khổ: “Giang Nghĩa, cậu đang nói mảnh đất ở phía bắc đó à, quả thật là một miếng thịt béo bở, nhưng đã là thịt mỡ chắc chắn có không ít người chú ý tới nó, tôi dùng công ty nhỏ giải quyết sổ sách thì lấy cái gì mình đi đấu thầu?”

Giang Nghĩa nói: “Anh cứ làm theo tôi nói là được, tôi và Thu Huyền sẽ tìm người giúp đỡ cho công ty mới. Đến lúc đó, công ty mới là trung tâm, hai công ty khác làm phụ liên hợp nhau đấu thầu.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1102


Chương 1102

“Có đáng tin cậy không?”

“Đáng tin chứ.”

Đinh Phong Thành nhìn sổ quy hoạch đô thị, quyết tâm liều mạng làm thôi.

Cùng lắm thì thất bại, cũng sẽ không thiếu tay hay gãy chân, chẳng có gì ghê gớm.

“Vậy bây giờ tôi trở về tìm người viết hồ sơ dự thầu, nhanh chóng lập ra kế hoạch đấu thầu.”

“Để lát nữa.” Giang Nghĩa cười hỏi: “Anh muốn viết kế hoạch đấu thầu như thế nào?”

Đinh Phong Thành nói: “Chuyện này tôi tự có tính toán, theo như tôi được biết, chính phủ muốn cải tạo mảnh đất này thành một trung tâm mỹ thực, mở rộng nhu cầu trong nước và làm tăng việc làm. Sau khi trở về, tôi sẽ xây dựng một bản kế hoạch đấu thầu trung tâm mỹ thực.”

Giang Nghĩa lắc đầu: “Không được, như vậy chắc chắn sẽ thất bại.”

“Hả, tại sao?”

“Bởi vì cách khu đất phía bắc không xa đã có một trung tâm mỹ thực, lại xây thêm một nơi như thế, cực kỳ lãng phí.”

“Vậy phải làm sao đây?”

“Anh trở về lập tức xây dựng một bản kế hoạch đấu thầu một trung tâm thương mại sang trọng.”

“Hàng hóa sang trọng?”

“Đúng vậy, hiện tại về phương diện hàng hóa sang trọng, ở khu Giang Nam vô cùng kém, mà cạnh khu đất phía bắc có một sân bay, có thể thuận tiện kết nối với quốc tế, chỉ cần có một lượng lớn các công ty hàng hóa sang trọng được dẫn vào thì sẽ lập tức thu hút số lượng lớn.”

Đinh Phong Thành nhíu mày: “Vậy có được không?”

Giang Nghĩa cười cười: “Chắc chắn được, chỉ cần trung tâm thương mại sang trọng được thành lập, cộng với sự hỗ trợ từ thành giải trí và trung tâm mỹ thực, hình thành “khu tam giác giải trí” phía bắc thành phố, ăn uống và vui chơi được hợp thể hóa, có thể tối đa hóa doanh số bán hàng trong nước, gia tăng thuế cho chính phủ, gia tăng việc làm và còn có thể hình thành một nền văn hóa giải trí độc đáo thuộc về khu Giang Nam, thắng đậm rồi.”

Đinh Phong Thành thật sự phục Giang Nghĩa sát đất.

Đến lúc này, anh ta mới phát hiện hóa ra đầu óc kinh doanh của Giang Nghĩa lại xuất sắc như thế.

Một vấn đề cuối cùng.

“Giang Nghĩa, cậu cảm thấy gửi phong bì bao nhiêu là phù hợp?”

“Phong bì?”

Đinh Phong Thành gật đầu: “Đúng vậy, theo quy định cũ, nếu như muốn có được dự án, vậy thì nhất định phải gửi phong bì. Tôi thấy có lẽ ba tỷ là đã đủ rồi, tôi có thể lấy từ tài vụ công ty.”

Giang Nghĩa lập tức ra hiệu cho anh ta dừng lại.

“Không cần, một đồng tiền cũng không cần phải đưa.”

“Không đưa thì chắc chắn không giành được đâu.”

“Haha, ai đưa thì người đó chết. Nhớ kỹ câu nói này của tôi.” Giang Nghĩa dựa lưng lên ghế sofa: “Được rồi, những gì mà hôm nay tôi muốn nói đã nói hết rồi, anh có thể đi. Sau khi trúng thầu thì nuôi nhân viên, đây chính là bước đầu tiên để anh ngồi vào vị trí gia chủ, anh nhất định phải nắm chắc.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1103


Chương 1103

Đinh Phong Thành gật đầu: “Cậu yên tâm, tôi nhất định sẽ cố gắng toàn lực thực hiện nó.”

Nói xong, anh ta lập tức đứng dậy đi khỏi, trở về chuẩn bị xây dựng kế hoạch đấu thầu.

Nhìn bóng lưng của Đinh Phong Thành, Đinh Thu Huyền nhỏ giọng thì thầm: “Ông xã, anh nói xem anh hai có thể làm được không, từ xưa đến nay anh ấy làm việc không đáng tin cậy, em lo lắng anh ấy sẽ thất bại, có cần tìm người âm thầm trợ giúp anh ấy không?”

Giang Nghĩa lắc đầu.

“Tin tưởng anh ta đi.”

“Muốn ngồi vào vị trí gia chủ thì nhất định phải trải qua sóng to gió lớn, chút chuyện nhỏ này mà cũng làm không được, vậy thì chúng ta không cần thiết gì phải giúp đỡ anh ta.”

Ngoài ra, còn có một chuyện, Giang Nghĩa nhìn thấy một tia sáng từ trong mắt Đinh Phong Thành.

Đó chính là ánh sáng phấn đấu vì lòng tự tôn của một người đàn ông.

Không hề nói quá, Giang Nghĩa đã từng có ánh sáng này, lúc Giang Nghĩa ngã vào thung lũng cuộc đời, chính là ánh sáng này đã cứu được anh.

Hiện tại, đến lượt Giang Nghĩa cứu vớt Đinh Phong Thành đang ngã xuống đáy cốc.

Giống như người đã từng cứu mình.

Ở một bên khác.

Đinh Phong Thành trở về công ty, lập tức tìm người viết bản kế hoạch đấu thầu.

Mặc dù ý chí tràn đầy, nhưng trong lòng không có lực lượng. Đề nghị mà Giang Nghĩa đưa ra cho anh ta rất lớn gan, người bình thường căn bản không thể làm như thế.

Anh ta không ở phòng làm việc trước kia, mà là lựa chọn đến phòng làm việc trong công ty nhỏ của Đinh Thu Huyền.

Hiện tại, Đinh Phong Thành rất khiêm tốn, anh ta sẽ không phạm vào sai lầm mà mình từng mắc phải.

Từ giờ trở đi, làm bất cứ chuyện gì cũng phải đề phòng bọn người Đinh Hồng Diệu và Đinh Hoàng Liễu.

Lúc Đinh Phong Thành đang cố gắng làm việc, Đinh Trung đi vào phòng làm việc của anh ta, nhìn thấy đứa cháu trai cà lơ phất phơ chỉ biết chơi bời của mình đột nhiên lại cố gắng như thế, như có một dòng nước ấm rót vào lòng Đinh Trung.

Vấp ngã khiến con người tiến bộ.

Chuyện của Đinh Hồng Diệu đã khiến Đinh Trung mất đi rất nhiều, lại có thể đổi về một đứa cháu trai biết phấn đấu. Tái ông mất ngựa, chưa chắc là họa.

Ông ta đứng ở cửa im lặng mà quan sát.

Cảm xúc rất vui vẻ.

Một hồi lâu sau, Đinh Phong Thành giải quyết công việc xong, ngẩng đầu lên nhìn thấy Đinh Trung ở cửa, giật hết cả mình.

“Ông nội, sao ông lại đứng ở cửa chứ, mau vào đi.”

“Haha, không có chuyện gì đâu, ông đứng đây nhìn cháu làm việc, như thế này rất tốt.”

Đúng vậy, như thế này rất tốt.

Đinh Phong Thành đi qua: “Ông nội, Giang Nghĩa muốn cháu…”

Đinh Trung lập tức đưa tay ra hiệu cho anh ta dừng lại.

“Phong Thành à, sau này cháu muốn làm gia chủ thì cháu nhất định phải giữ bí mật, đừng có chuyện gì cũng nói với ông.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1104


Chương 1104

“Nhưng, nhưng ông là ông nội của cháu mà.”

“Vậy thì sao chứ, cháu có dám chắc ông sẽ không phản bội cháu không?”

Đinh Phong Thành im lặng nhún nhún vai.

“Vâng ạ, chỉ là bây giờ cháu đang lo lắng cách của Giang Nghĩa sẽ làm không được, trong lòng không có niềm tin.”

Đinh Trung cười nói: “Cháu trai à, cháu tin tưởng Giang Nghĩa đi, cháu hoàn toàn không thể tưởng tượng được thực lực của cậu ấy đâu, có được sự trợ giúp của cậu ấy, chắc chắn cháu sẽ thành công.”

Hai ngày chớp mắt liền trôi qua rất nhanh, dự án đấu thầu khu đất phía bắc có sự tham gia của cục công trình thành phố chính thức được tổ chức.

Hôm nay, Đinh Phong Thành ăn mặc gọn gàng, mặc bộ đồ vest, trông rất có tinh thần.

Anh ta sải bước đi đến cửa chính, bỗng nhiên có một giọng nói kêu anh ta lại.

“Phong Thành?”

Đinh Phong Thành xoay người lại, phát hiện người gọi mình không phải là ai khác, mà là chị cả của anh ta – Đinh Hoàng Liễu.

Vừa nhìn thấy người phụ nữ này, Đinh Phong Thành liền tức giận không có chỗ phát tiết.

Sở dĩ nhà họ Đinh gặp phải chuyện này, Đinh Trung bị loại bỏ, tất cả đều là bởi vì kế hoạch của Đinh Hoàng Liễu, người phụ nữ độc ác như rắn nên chết mới đúng.

Đinh Hoàng Liễu tháo kính râm xuống, nhìn Đinh Phong Thành từ trên xuống dưới.

“Ôi chao, hôm nay ăn mặc giống con người rồi đó, sao vậy, cậu cũng đến đây đấu thầu?”

“Đúng.”

“Đi về đi, đích thân tôi sẽ thay mặt nhà họ Đinh đến đấu thầu, không cần cái tên đầu heo nhà cậu nhúng tay vào.”

Đinh Phong Thành vô cùng tức giận: “Chị nói tôi cái gì chứ?”

“Nói cậu đầu heo đó. Sao thế, không phục hả?” Đinh Hoàng Liễu vừa cười vừa nói: “Nếu như không phải đầu heo thì sao có thể bởi vì đánh bài đánh bạc mà thua hết cổ phần, nếu như không phải đầu heo thì sao có thể gián tiếp hại ông cụ, cậu đó, chính là một tên vô dụng. Cút về đi.”

Bất cứ một người đàn ông nào nghe thấy những câu nói này thì cũng sẽ nổi điên.

Nếu là Đinh Phong Thành của quá khứ, có lẽ anh ta đã bắt đầu đánh đấm, anh ta thật sự rất muốn đánh Đinh Hoàng Liễu.

Nhưng mà bỗng nhiên anh ta nhớ tới Giang Nghĩa.

Nếu như là Giang Nghĩa thì sẽ làm như thế nào?

Giang Nghĩa sẽ không quan tâm những lời nói này, thờ ơ cười một tiếng, xem như mình không nghe thấy gì hết, chuyên chú làm chuyện của mình.

“Đúng vậy, mình không thể bị người phụ nữ này gài bẫy.”

“Mình phải tập trung làm chuyện của mình.”

Anh ta đến đây là để đấu thầu, không phải đến là để đánh nhau, nếu như đánh nhau ở đây sẽ bị bảo vệ mang đi ngay lập tức vậy, thế chuyện đấu thầu sẽ thất bại.

Phân rõ lợi hại, phải nhịn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1105


Chương 1105

Đinh Phong Thành hít sâu một hơi: “Đồ hôi hám, hôm nay ông đây đại diện chế tạo Đinh Hạch đến để đấu thầu, không có liên quan gì đến công ty của các người, các người không quản được tôi đâu.”

“Hôi hám?”

Đinh Hoàng Liễu nghiến răng nhẫn nhịn.

Cô ta cười khẩy: “Chế tạo Đinh Hạch, cái công ty chỉ còn cái xác ấy à? Hahaha, Phong Thành, cậu cho rằng người của cục công trình thành phố đều là kẻ ngốc hả, sẽ giao một dự án quan trọng như thế cho một công ty chỉ còn cái xác. Hơn nữa, bắt đầu từ lúc nào mà cậu lại dựa vào công ty của Đinh Thu Huyền để mà sống sót thế, chắc là ấm ức lắm nhỉ?”

Đinh Phong Thành nhún vai: “Có ấm ức hay không thì cũng không liên quan tới chị, đồ đàn bà cuối thời kỳ mãn kinh, quan tâm mình thì hơn đi.”

Nói xong, anh ta quay người đi khỏi.

Đinh Hoàng Liễu tức giận dậm chân.

Điểm khác biệt lớn nhất của Đinh Phong Thành và Giang Nghĩa chính là “xuất khẩu thành thơ”. Giang Nghĩa có thể không nói câu nào, Đinh Phong Thành thì không được, cho dù anh ta có nhịn thì cũng không thể để thua mồm mép.

Hai người lần lượt đi vào cổng, được nhân viên dẫn đường, cả hai ngồi trên chỗ ngồi thuộc về riêng mình.

Lần lượt, có mười mấy công ty đấu thầu xuất hiện, những công ty đó đều là những gia tộc lớn có xí nghiệp mạnh mẽ, có thể nhìn ra được bọn họ đều đã chuẩn bị đầy đủ.

Càng như vậy, trong lòng Đinh Phong Thành càng không nắm chắc.

Chẳng mấy chốc, người của cục công trình thành phố đã đến, bọn họ ngồi thành một hàng đối diện với đám người tham gia đấu thầu.

Chương Đồng Văn, phó cục trưởng phân bộ cục công trình thành phố nói: “Chào các ông các bà, chúng tôi rất vinh hạnh về sự có mặt của mọi người trong dự án đấu thầu ngày hôm nay…”

Sau khi mấy lời nói khách sáo kết thúc, trực tiếp đi vào chủ đề chính.

Chương Đồng Văn nói: “Không cần phải nói nhiều lời vô dụng, sau đây, mời mọi người phát biểu ý kiến theo thứ tự, tường thuật lại kế hoạch đấu thầu mà mọi người chuẩn bị một cách rõ ràng, bắt đầu từ số một.”

Số một lập tức đứng dậy, đầu tiên là tự giới thiệu, sau đó thuyết trình bản kế hoạch của mình thật kỹ càng.

Không nằm ngoài dự liệu, ý chính của anh ta là muốn xây dựng một trung tâm mỹ thực, điểm khác biệt chính là anh ta muốn xây dựng một trung tâm mỹ thực nước ngoài, mang những món ăn ngon từ nước ngoài vào trong nước, hình thành văn hóa khác biệt, xem đây như làm mánh lới hấp dẫn khách hàng.

Người của cục công trình thành phố chăm chú lắng nghe, trên mặt không có bất cứ biểu cảm nào, cũng không biết là trong lòng bọn họ đang suy nghĩ cái gì.

Số một kết thúc, bắt đầu đến số hai.

Phần thuyết trình của số hai tương tự với số một, đều có ý muốn xây dựng một trung tâm mỹ thực, có thể nhìn ra được tất cả mọi người đã tìm hiểu tầm nhìn quy hoạch của cục công trình thành phố, và sẽ không đi chệch hướng quá nhiều.

Khác biệt đó chính là thực lực của gia tộc thứ hai rất mạnh mẽ, để bọn họ xây dựng thì có thể đảm bảo hơn.

Người của cục công trình thành phố không có phản ứng gì là nhiều.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1106


Chương 1106

Cứ như vậy, lần lượt từng người từng người một phát biểu ý kiến của mình, trên cơ bản, tất cả đều giống nhau. Bọn họ đều muốn xây dựng một trung tâm mỹ thực, thứ dùng để so sánh nhau là chi tiết và thực lực.

Rốt cuộc cũng đã đến số chín, là Đinh Phong Thành.

“Tiếp theo, mời số chín.” Chương Đồng Văn bình thản nói.

Đinh Phong Thành hít một hơi thật sâu, nhìn bản kế hoạch trong tay, trầm ngâm một lát rồi mới đứng dậy: “Chào mọi người, tôi là Đinh Phong Thành đến từ chế tạo Đinh Hạch.”

“Chế tạo Đinh Hạch?” Chương Đồng Văn cau mày, ông ta chưa từng nghe thấy tên công ty này.

Ông ta chưa từng nghe nói tới, vậy thì chắc chắn không phải là công ty lớn.

Khu đất phía bắc là dự án quan trọng nếu, như công ty đấu thầu không có thực lực, cho dù bản kế hoạch có tốt đến đâu đi nữa thì cũng sẽ không trúng thầu. Cho nên, vừa mới nghe Đinh Phong Thành tự giới thiệu, trong lòng Chương Đồng Văn liền đánh dấu x.

Bên cạnh còn có đối thủ cạnh tranh cười khẩy: “Chế tạo Đinh Hạch hả, là công ty con của chế tạo Đinh Dung đúng không, hình như là còn chưa tới mười người.”

“Chậc chậc, chế tạo Đinh Dung đã là công ty hạng hai, hiện tại có chế tạo Đinh Hạch đến đây, đang muốn so coi ai nát hơn ai à?”

“Dự án lớn như thế sao có thể giao cho cậu ta được chứ, cũng không chịu soi mặt mình vào nước tiểu mà xem, là ai mà lại dám đến đây đấu thầu. Đúng là bó tay.”

Đối diện với sự trào phúng của đám người, Đinh Phong Thành nhiều lần cảnh cáo mình phải tỉnh táo.

Chương Đồng Văn lạnh lùng nói: “Xin lỗi anh Đinh, dự án của chúng tôi vô cùng quan trọng, tha thứ cho tôi nói thẳng, rất khó để có thể giao cho một công ty còn chưa đến mười nhân viên…”

“Chờ một chút đã, cũng không phải là một mình công ty tôi đến đây đấu thầu, mà là ba công ty liên hợp với nhau đấu thầu.” Thấy tình huống không đúng, Đinh Phong Thành vội vàng nói rõ.

“Sao chứ, còn có hai công ty khác à?” Thật ra Chương Đồng Văn cũng không có cảm xúc gì, chỉ là khách sáo mà hỏi thăm, dù sao thì công ty lớn thật sự cũng sẽ không liên hợp nhau mà đấu thầu.

Có thể bắt tay với chế tạo Đinh Hạch, chắc chắn là hai công ty nhỏ không đáng chú ý, cho là yếu ớt liên thủ lại thì có thể mạnh lên ư?

Mơ tưởng!

Suy nghĩ của mọi người rất giống với Chương Đồng Văn, đều đang đợi xem trò hề của Đinh Phong Thành.

Nhưng Đinh Phong Thành lại nói ra hai cái tên khiến mọi người phải trầm trồ.

“Hai công ty khác liên hợp đấu thầu lần lượt là khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng và công nghiệp Hoa Thiên.”

Lúc này, tất cả mọi người đang chuẩn bị phát ra tiếng cười khinh bỉ đều ngơ ngẩn, nụ cười đông cứng trên mặt.

“Không, chuyện này không có khả năng.”

“Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng, công nghiệp Hoa Thiên là công ty top năm trong thành phố, là xí nghiệp đứng đầu, một trong hai công ty đến đây đấu thầu đều không có bất cứ vấn đề gì, sao có thể liên hợp với một công ty chỉ có mỗi xác như chế tạo Đinh Hạch chứ?”

“Tôi không tin, chắc chắn là có chuyện mờ ám.”

Chương Đồng Văn cũng rất kinh ngạc, ho khan vài tiếng che đi vẻ xấu hổ, dò hỏi: “Anh Đinh, anh chắc chắn là khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng và công nghiệp Hoa Thiên khu Giang Nam?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1107


Chương 1107

Đinh Phong Thành gật đầu chắc nịch: “Tôi chắc chắn.”

“Chuyện này không thể nào.” Lập tức, có người đứng lên phủ nhận lời Đinh Phong Thành.

“Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng và công nghiệp Hoa Thiên là công ty lớn top 1, làm sao có thể hợp tác với một công ty chỉ có cái xác thôi chứ?”

“Nói khoác thì cũng phải có điểm dừng?”

Người phản đối càng ngày càng nhiều, thậm chí có rất nhiều người trực tiếp kêu Đinh Phong Thành cút ra ngoài.

Không có người nào chịu tin tưởng Đinh Phong Thành.

Đinh Hoàng Liễu ở bên cạnh giễu cợt, khinh thường nói: “Nè em trai à, một mình cậu mất mặt cũng được, nhưng đừng có kéo công ty chúng tôi vào cùng, quá xấu hổ.”

Đối diện với sự chất vấn, Đinh Phong Thành lại vô cùng tỉnh táo.

Lúc này, Chương Đồng Văn ra hiệu cho mọi người im lặng, sau đó nghiêm túc nói với Đinh Phong Thành: “Anh Đinh, buổi đấu thầu ngày hôm nay rất trang trọng và nghiêm túc, nếu như anh dám đùa giỡn với nhân viên chính phủ, vậy thì anh phải chịu trách nhiệm hình sự.”

Đinh Phong Thành mỉm cười: “Mỗi một câu mà tôi nói đều là thật, thủ tục liên quan nằm hết ở chỗ tôi đây này.”

“Có thật không, mang đến đây tôi xem.”

“Được.”

Lập tức, có người đi lấy bản thỏa thuận chung của Đinh Phong Thành đưa cho Chương Đồng Văn quan sát.

Dưới sự quan sát cẩn thận của đám người cục công trình thành phố, xác định đây là một bản thỏa thuận đáng để tin cậy.

“Anh Đinh, anh có thể tiếp tục thuyết trình kế hoạch đấu thầu của anh.” Chương Đồng Văn nói.

Không hề nghi ngờ, câu nói đó chẳng khác nào đã tuyên bố bản thỏa thuận của Đinh Phong Thành là thật, không phải là giả. Lúc đó, tất cả mọi người đều chấn động.

Đinh Hoàng Liễu thì đứng ngồi không yên.

Ai có thể ngờ rằng một công ty chỉ chưa đến mười người lại có thể hợp tác với hai công ty hàng đầu, hơn nữa còn là người đề xuất chủ yếu, đừng nói là người khác không ngờ tới, thật ra ngay cả Đinh Phong Thành cũng rất bất ngờ.

Đúng là Giang Nghĩa đã nói sẽ tìm hai công ty bắt tay với anh ta.

Nhưng khi Đinh Phong Thành biết đó là khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng và công nghiệp Hoa Thiên, anh nghi ngờ có phải là mình đã nghe lầm rồi không, phải phí một khoảng thời gian rất dài mới có thể tiêu hóa một tin tức động trời như thế.

Cũng chính là hai công ty đứng đầu đã mang đến cho anh ta lòng tin, anh ta mới dám đến đây.

“Sau đây, tôi xin thuyết trình bản kế hoạch của chế tạo Đinh Hạch chúng tôi.”

“Thứ nhất, quan điểm của tôi khác với tất cả mọi người, chế tạo Đinh Hạch chúng tôi cảm thấy không nên xây dựng một trung tâm mỹ thực khi cạnh đó đã có một trung tâm mỹ thực như vậy, quá lãng phí tài nguyên.”

“Tôi đề nghị nên xây dựng một trung tâm hàng hóa sang trọng.”

Lời này vừa nói xong, tất cả mọi người đều kinh ngạc.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1108


Chương 1108

Trên mặt mọi người đều lộ ra biểu cảm xem thường, có rất nhiều người thậm chí bắt đầu trào phúng Đinh Phong Thành, xem ra là người này không biết chút gì về tình hình trước đó nhỉ? Chả ra làm sao.

“Trung tâm hàng hóa sang trọng, haha, cái này khu Giang n*m c*n bản chưa từng có.”

“Hơn nữa trước đó cục công trình thành phố đã bày tỏ rõ mình có hứng thú với trung tâm mỹ thực, người này lại cố ý chạy theo hướng khác, đúng là ngu ngốc.”

Đinh Hoàng Liễu ở một bên nhỏ giọng nói: “Vô dụng vẫn là vô dụng, hiểu biết của cậu đối với chuyện này quá ít, đừng có đứng đây làm người khác phải xấu hổ nữa có được không hả?”

Đinh Phong Thành không để ý đến lời nói của người khác, anh ta tiếp tục phát biểu quan điểm của mình.

Một chuỗi lý luận tiếp theo của anh ta vô cùng vững chắc, nhưng mà vô dụng. Dưới tình huống vừa mở đầu đã sai mục đích, người khác sẽ không quan tâm ở phía sau anh ta có nói đúng hay không.

Nếu đã không có ai quan tâm anh ta nói cái gì, tất cả mọi người đã gạch tên Đinh Phong Thành ra khỏi đối thủ cạnh tranh.

Ban đầu cho là có hai công ty lớn như khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng và công nghiệp Hoa Thiên làm hậu phương, Đinh Phong Thành sẽ tạo ra một sự nghiệp lẫy lừng, không ngờ lại kém như thế, quả thật hãm hại thanh danh của hai công ty kia.

Sau khi thuyết trình một phen, dựa theo lệ cũ, Đinh Phong Thành phải nộp bản kế hoạch của mình lên.

Nằm ngoài dự liệu, bản kế hoạch của Đinh Phong Thành không dày, chỉ có vẻn vẹn một bản kế hoạch, bên trong không hề có “phong bì”, điều này khiến đám người đến đây đấu thầu vui như điên.

Đấu thầu thì phải đưa phong bì, ngay cả một kẻ ngốc cũng biết quy tắc này, thế mà Đinh Phong Thành chỉ nộp bản kế hoạch lên, một đồng tiền cũng không có ý định muốn móc ra.

Ha ha, đúng là, không bỏ nổi tiền, hay là ngốc đến mức quy tắc cơ bản cũng không hiểu?

Đám người đồng loạt lắc đầu, đã chẳng có ai xem Đinh Phong Thành như là đối thủ.

“Được, mời anh Đinh ngồi xuống.”

Sau khi Đinh Phong Thành ngồi xuống, trong lòng vô cùng thấp thỏm, dù sao tất cả mọi chuyện mà anh làm đều là theo ý Giang Nghĩa, anh ta căn bản không có cách nào đoán được phần thắng của mình là bao nhiêu.

Căn cứ vào nhận thức của người thường, bản kế hoạch đó 100% không thể trúng thầu.

Nhưng ông cụ đã nói Giang Nghĩa tuyệt đối không phải là người bình thường, lựa chọn tin tưởng Giang Nghĩa là không hề sai, cho nên Đinh Phong Thành chỉ có thể kiên trì.

“Chỉ mong là sẽ có kết quả không tệ.” Đinh Phong Thành tự nhủ.

“Kế tiếp, mời số mười.”

Vở kịch chính đến rồi.

Số mười là Đinh Hoàng Liễu, cô ta đại diện cho chế tạo Đinh Dung đến đây đấu thầu, nụ cười trên mặt mọi người từ từ nhạt dần, ai nấy cũng đều nghiêm túc lắng nghe.

Mặc dù thực lực chế tạo Đinh Dung chỉ thuộc về hàng thứ hai, nhưng trước đó chế tạo Đinh Dung đã bộc lộ tài năng trong dự án cải tạo vừa qua, đủ để chứng minh công ty này không hề tầm thường.

Bọn họ tin là Đinh Hoàng Liễu có thể mang đến cho bọn họ một thứ gì đó khác biệt.

Tất cả mọi người nghiêm túc lắng nghe.

Quả nhiên, Đinh Hoàng Liễu mang đến một thứ khác biệt. Cô ta kiến nghị xây dựng một trung tâm mĩ thực cả nước, được chia làm tám món ăn chính, hội tụ những món ăn ngon của cả nước vào trong đó.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1109


Chương 1109

Thế thì người ở khu Giang Nam đã có thể thưởng thức tất cả các món ăn ngon trên cả nước.

Mánh lớn.

Tin chắc rằng nó có thể thu hút đông đảo khách hàng.

Quan trọng là nhân viên phía chính phủ chưa từng có biểu cảm gì trên mặt, lúc này lại lộ ra vẻ kích động, rõ ràng đã bị phương án này làm cho dao động.

Bước cuối cùng là nộp bản kế hoạch lên.

Đinh Hoàng Liễu đặt bản kế hoạch vào trong một cái vali xách tay nhỏ rồi nộp lên, căn bản không thể nhìn thấy rõ bên trong có bao nhiêu tiền.

Nhưng mà từ biểu cảm kiêu ngạo trên mặt Đinh Hoàng Liễu, có thể thấy được chắc chắn trong vali nhỏ có không ít tiền, có lẽ là trên ba mươi tỷ.

Một bản kế hoạch xuất sắc, cộng thêm phong bì dày cộm, bọn họ tin chắc có thể tạo ấn tượng với nhân viên chính phủ có mặt ở đây.

Tất cả mọi người đều suy nghĩ như thế.

“Cô Đinh phát biểu vô cùng tốt, mời cô ngồi xuống.”

Đinh Hoàng Liễu kiêu ngạo ngồi xuống, nở một nụ cười xấu xa nhìn Đinh Phong Thành: “Tôi cảm thấy càng ngày cậu càng giống một người.”

“Ai?”

“Giang Nghĩa.”

Đinh Phong Thành ngơ ngác, sao lại nói như vậy?

Đinh Hoàng Liễu nói: “Không biết tại sao tôi luôn có một loại cảm giác, lúc này người ngồi ở đây không phải là Đinh Phong Thành cậu, mà là Giang Nghĩa. Mỗi một lời nói, mỗi một hành động của cậu đều không giống cậu bình thường, mà lại rất giống Giang Nghĩa. Phong Thành à, chị đây khuyên một câu, cậu nhanh chóng nhảy ra khỏi vũng bùn đi, đừng hãm sâu vào nó, thân thiết với cái loại người như Giang Nghĩa chắc chắn sẽ chịu thiệt.”

Đinh Phong Thành cười lạnh trong lòng.

Thân thiết với Giang Nghĩa thì sẽ chịu thiệt à, chẳng lẽ thân thiết với chị thì mới không chịu thiệt thòi?

Tại sao nhà họ Đinh lại trở nên như hiện tại, không phải là bởi vì quá thân thiết với Đinh Hoàng Liễu chị đó ư?

Đinh Phong Thành quay mặt đi, không thèm phản ứng cô ta nữa.



Lúc này, trong căn biệt thự cũ kỹ số 33.

Đinh Thu Huyền không ngừng kéo xem tin tức, cô muốn biết tình huống của buổi đấu thầu như thế nào.

Giang Nghĩa thì bình tĩnh ăn đồ ăn vặt, mấy món quà vặt kiểu quê này đúng là ngon, sau này có thể mua nhiều thêm một chút để ở trong nhà.

Đinh Thu Huyền liếc anh: “Đã đến lúc nào rồi mà anh còn ăn nữa hả, anh nói xem anh hai có thể đấu thầu thành công không?”

“Không biết.”

“Sao anh có thể không biết?”

Giang Nghĩa nói: “Chuyện này phải dựa vào vận may, còn phải xem thực lực. Nếu như Đinh Phong Thành vẫn giống như ban đầu thì chắc chắn sẽ sẩy chân, anh ta nhất định phải thay đổi, phải chiến đấu như một người đàn ông.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1110


Chương 1110

“Hừ, anh toàn nói mấy lời kỳ lạ.”

Đinh Thu Huyền không thèm quan tâm tới anh nữa, tiếp tục xem tin tức.

Giang Nghĩa vừa ăn, trong ánh mắt lộ ra chút cảm xúc không thể diễn tả thành lời, có vẻ như là tất cả mọi thứ đã nằm trong lòng bàn tay anh.



Ở sảnh đấu thầu.

Trải qua một buổi thuyết trình dài đằng đẳng, tất cả những người tham gia đấu thầu đều đã thuyết trình xong.

Chương Đồng Văn nói: “Bây giờ, là người phụ trách buổi đấu thầu, chúng tôi đây muốn thảo luận một chút, mong mọi người chờ ba mươi phút.”

Nói xong, Chương Đồng Văn dẫn người rời khỏi hiện trường, đi vào trong phòng họp.

Tất cả những người có mặt ở hiện trường đều lộ ra vẻ mặt như tro tàn.

Bọn họ đều là người thông minh, đã từng kiếm ăn trên thương trường nhiều năm như thế, thật ra không cần phải thảo luận gì hết, sau khi nghe phần thuyết trình của mỗi người xong, bọn họ liền biết người thắng là ai.

Hiển nhiên, người thắng lần này là Đinh Hoàng Liễu đại diện cho chế tạo Đinh Dung.

Dù đánh giá từ phương diện nào, bọn họ cũng có thể nắm chắc phần thắng.

Bọn họ đến đây như góp vui, đương nhiên là không vui rồi.

“Haiz, chế tạo Đinh Dung vẫn rất mạnh.”

“Nhưng mà chế tạo Đinh Hạch đúng là rác rưởi, thật sự rất khó tin, sao chế tạo Đinh Dung lại cho phép một công ty chi nhánh rác rưởi như thế được tồn tại?”

“Đúng rồi đó, nếu như là tôi, tôi đã đóng cửa cái công ty rác rưởi như thế này rồi.”

Đám người nghị luận ầm ĩ, không ai coi trọng Đinh Phong Thành, thậm chí còn cảm thấy anh ta đến tham gia đấu thầu chính là để gây sự, vô cùng chán ghét.

Đinh Phong Thành thừa nhận mình chịu phải áp lực rất lớn.

Nếu như trước kia, chắc chắn lúc này anh ta sẽ đứng lên cãi tay đôi với người khác, thậm chí còn ra tay đánh người.

Nhưng mà bây giờ thì khác.

Anh ta không còn là một chàng trai không hiểu chuyện, mà là một người đàn ông gánh vác trọng trách.

Phải học được cách xử lý vấn đề như một người đàn ông thực thụ.

Kiên nhẫn chờ đợi.

Ba mươi phút nói dài cũng không dài, thời gian chớp mắt liền trôi qua.

Lúc Chương Đồng Văn xuất hiện một lần nữa, tất cả mọi người lập tức im miệng chờ đợi kết quả cuối cùng của buổi đấu thầu.

Hắng giọng một tiếng, Chương Đồng Văn lấy một tờ đơn nói với tất cả mọi người: “Sau khi chúng tôi nghiên cứu thảo luận nội bộ với nhau, hiện tại đã có kết quả sơ bộ.”

Sau đó, ánh mắt ông ta liền nhìn thẳng vào Đinh Hoàng Liễu.

“Cô Đinh.”

“Vâng.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1111


Chương 1111

Đinh Hoàng Liễu hớn hở vô cùng, không ngờ Chương Đồng Văn lại trực tiếp như thế, không hề khách sáo một chút nào, vừa bước ra liền công bố mình trúng thầu, đúng là người hào phóng nói chuyện cũng sảng khoái hơn.

Những người còn lại lắc đầu liên tục.

Mặc dù đã đoán được kết quả, nhưng vừa bước ra liền công bố, vẫn khiến người khác cảm thấy khó chịu.

Lúc mọi người cho rằng ván đã đóng thuyền, chuyện bất ngờ lại xảy ra.

Chương Đồng Văn cũng không tuyên bố Đinh Hoàng Liễu đã trúng thầu, mà là nghiêm túc nói: “Cô Đinh, mời cô cầm bản kế hoạch đấu thầu của mình lập tức rời khỏi phòng họp.”

“Đi ngay!”

Giọng nói của Chương Đồng Văn rất nghiêm túc, khiến cho người khác phải kinh ngạc, thậm chí tất cả mọi người đều cảm thấy chữ đi đó của ông ta vô cùng giận dữ. Dựa theo giọng điệu của Chương Đồng Văn, cần dùng chữ “cút” thì mới phù hợp.

Mọi người anh nhìn tôi tôi nhìn anh, tất cả đều ngỡ ngàng, không biết tại sao lại xảy ra cảnh tượng như thế.

Nụ cười trên mặt Đinh Hoàng Liễu dần dần biến mất, đứng yên tại chỗ không biết phải làm gì.

Cứ thế mà đi?

Không đúng.

Ít nhất cũng phải biết tại sao mình phải đi.

Đinh Hoàng Liễu nuốt nước bọt, thăm dò hỏi: “Tôi xin mạo muội hỏi một câu, tại sao lại muốn tôi đi?”

Chương Đồng Văn đặt cái vali xách tay màu đen lên trên bàn, biểu cảm nghiêm túc: “Nguyên nhân gì cô còn chưa rõ nữa à, trong này chứa cái gì, cô không biết?”

ông ta liếc mắt nhìn toàn trường.

“Đúng lúc tôi cũng nhân cơ hội này nói với mọi người một chuyện.”

“Buổi đấu thầu của chúng ta công khai công chính công bằng, có thể trúng thầu hay không thì phải dựa vào thực lực của các người, mà không phải là phong bì.”

“Hôm nay, tôi rất thất vọng. Tất cả mọi người xem buổi đấu thầu là cái gì hả, phong bì của người này còn nhiều hơn người kia, coi rằng đây là hội đấu giá à?”

Mắng đám người như té nước.

Bây giờ, tất cả mọi người đã hiểu tại sao Đinh Hoàng Liễu lại bị đuổi đi, số tiền trong cái vali của cô ta chắc chắn là cao nhất.

Lần này, mọi người đều đã có dự đoán.

Chỉ là mọi người rất kinh ngạc, tại sao bây giờ lại không thể sử dụng quy tắc trước kia nữa?

Chương Đồng Văn tiếp tục nói: “Cô Đinh, số tiền trong vali của cô chính là sự sỉ nhục khinh thường lớn nhất đối với nhân viên chúng tôi, nếu như ngày hôm nay giao dự án cho cô, chẳng khác nào bất công với mọi người.”

Đinh Hoàng Liễu choáng váng, sao đưa tiền lại là đắc tội vậy chứ?

“Cô Đinh, mong cô tự giải quyết cho.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1112


Chương 1112

“Ngày hôm nay kêu cô đi là đã rất lịch sự, nếu như không phải nể tình cô vất vả lên kế hoạch bản đấu thầu, thậm chí chúng tôi sẽ giao cô cho ban ngành có liên quan, bỏ tù cô chín năm mười năm.”

Mặt Đinh Hoàng Liễu xám như tro, hình như là nói hơi quá rồi?

“Bây giờ, cô có thể đi rồi.” Chương Đồng Văn lại lặp lại.

Có người xách vali trả lại cho Đinh Hoàng Liễu.

Cô ta nhìn mọi người, nghiến răng ken két, một câu cũng không dám nói, xám mặt rời khỏi hiện trường.

Lúc đầu, trong lòng tràn trề niềm tin mà đến đây, cho là mình có thể nắm chắc phần thắng trong tay, ai biết được đám người chính phủ lại đột nhiên thay đổi tính cách, đưa tiền còn tức giận, đúng là khó hiểu.

Đinh Hoàng Liễu không vội vàng rời đi, mà là cố ý thả chậm bước chân, vừa đi vừa âm thầm lắng nghe rốt cuộc ai mới là người trúng thầu.

Chương Đồng Văn ở bên kia thở phào một hơi, nhẹ nhõm tiếp tục nói: “Tôi đứng đây muốn khen ngợi một người, anh Đinh – Đinh Phong Thành, anh chính là người duy nhất không đưa phong bì, bình ổn làm việc, là một người thành thật, đây mới chính là tấm gương cho mọi người noi theo.”

Mọi người nhìn nhau.

Lúc nãy còn đang chế giễu Đinh Phong Thành vô tri không biết quy tắc, không ngờ trong nháy mắt liền bị vả vào mặt.

Đinh Phong Thành không tặng quà lại trở thành tấm gương cho mọi người, nói ra thì cũng khá thú vị đó.

“Được rồi, không cần phải nói nhảm nhiều lời nữa, tiếp theo đây, tôi sẽ công bố công ty trúng thầu.”

Cuối cùng cũng đã đến trọng điểm.

Đinh Hoàng Liễu đúng lúc đi đến cửa, cô ta cố ý dừng lại, quay đầu nhìn về phía sảnh hội nghị.

Chương Đồng Văn nói với mọi người: “Bây giờ tôi xin tuyên bố công ty trúng thầu dự án khu đất phía bắc lần này là… công ty chế tạo Đinh Hạch làm chủ với sự liên hợp của khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng và công nghiệp Hoa Thiên.”

Câu này mới nói xong, hiện trường liền xôn xao.

“Sao có thể?”

“Nói đùa hả, bọn họ lại từ bỏ dự án trung tâm mỹ thực, chọn dự án trung tâm hàng hóa sang trọng?”

“Hình như hướng đi trước kia đâu phải là như vậy đâu?”

Đám người liếc mắt nhìn nhau, căn bản không hiểu tại sao chế tạo Đinh Hạch lại trúng thầu.

Hoàn toàn không hợp lý.

Đinh Phong Thành cũng không hiểu ra làm sao, ngay cả bản thân anh ta chẳng ôm hi vọng gì, cho nên khi nghe thấy mình trúng thầu, phản ứng đầu tiên của anh ta không phải là vui mừng, mà là kinh ngạc.

Trầm mặc trong ngắn ngủi, niềm vui to lớn dâng trào trong lòng.

Mừng rỡ.

“Thành công, tôi thành công rồi.”

Đinh Phong Thành kích động nhảy dựng từ trên ghế, nửa đời trước anh ta chẳng làm nên trò trống gì, là một người cà lơ phất phơ, rốt cuộc cũng đã có thể nở mày nở mặt, cũng có thể có được thành công của một người đàn ông.

Có thành tựu này, sao có thể không kích động được chứ?

“Không… không phải đó chứ?” Đinh Hoàng Liễu ở cửa trợn tròn mắt.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1113


Chương 1113

Cô ta không thể tưởng tượng được Đinh Phong Thành lại thành công, tất cả mọi người đều đã nghe ngóng dự án này từ lâu, ý định bên phía chính phủ là trung tâm mỹ thực, sao có thể tạm thời thay đổi?

Chương Đồng Văn đứng trên sân khấu giải thích: “Chắc hẳn mọi người cũng rất thắc mắc tại sao tôi lại đồng ý với kiến nghị của anh Đinh?”

“Đúng là trước đó bên phía chính phủ đã xác định có hướng muốn xây dựng trung tâm mỹ thực, nhưng mà đó chỉ là mục đích của chúng tôi, chứ không phải là sự thật.”

“Thông qua buổi đấu thầu hôm nay, một trong những mục đích quan trọng là muốn lắng nghe ý kiến của mọi người, xem xem có lựa chọn tốt hơn hay không.”

“Kết quả, tất cả mọi người đều khiến tôi thất vọng.”

“Trên kêu sao dưới làm vậy, cấp trên thích gì, muốn làm cái gì, phía dưới liền làm theo răm rắp, không có suy nghĩ riêng.”

“Cũng may là còn có chế tạo Đinh Hạch và Đinh Phong Thành.”

Chương Đồng Văn thoải mái nói: “Đề nghị của anh Đinh vô cùng xuất sắc, nằm ngoài dự liệu của chúng tôi, sau khi thảo luận và phân tích, chúng tôi phát hiện tính khả thi cực kỳ cao, mang đến lợi ích khá lớn.”

“Điều mà phía chính phủ muốn chính là một công ty có trách nhiệm, có năng lực gánh vác như thế.”

“Đây chính là nguyên nhân mà chúng tôi đã lựa chọn chế tạo Đinh Hạch trúng thầu.”

Dõng dạc một phen, khiến cho tất cả những người có mặt ở đây xấu hổ không thôi.

Thật ra thì có một phần lớn không muốn làm dự án trung tâm mỹ thực, mọi người đều có ý tưởng riêng.

Nhưng mà không có người nào có can đảm kiên trì với suy nghĩ của mình.

Đều là trên kêu sao dưới làm vậy.

Nghe nói mục đích bên phía chính phủ là trung tâm mỹ thực, cho nên bọn họ mới từ bỏ suy nghĩ của mình mà lựa chọn phối hợp với chính phủ.

Kết quả là gì, mọi người cũng đã thấy rồi, những người a dua nịnh hót cố gắng lấy lòng đều thất bại, còn Đinh Phong Thành kiên định với ý kiến của mình đã nhận được thành công.

Bốp bốp bốp…

Hiện trường vang lên tiếng vỗ tay như sấm, lúc này tất cả những người mới chế giễu Đinh Phong Thành đều đang nhiệt liệt vỗ tay.

Là áy náy, là kính nể.

Bọn họ thật lòng muốn vỗ tay cho Đinh Phong Thành.

Trong thời đại con người bị vật chất điều khiển, còn được mấy người vẫn giữ sơ tâm như Đinh Phong Thành?

Anh ta rất đáng được khen ngợi.

Những tràng pháo tay nhiệt liệt từ mọi người khiến Đinh Hoàng Liễu đứng ở cửa khó chịu như bước vào đống lửa, Đinh Phong Thành, người bị cô ta xoay đi xoay lại như kẻ ngốc lại có thể chiến thắng cô ta, giễu võ dương oai trước mặt cô ta.

Không thể nhịn.

Nhìn Đinh Phong Thành trong đám người, nhìn dáng vẻ vui mừng của anh ta, Đinh Hoàng Liễu tức giận không có chỗ phát tiết.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1114


Chương 1114

Đồng thời, cô ta có một loại cảm giác.

Giống.

Rất giống.

Lúc này, Đinh Phong Thành thật sự rất giống với Giang Nghĩa.

“Gia chủ nhà họ Đinh thay đổi, thúc đẩy cho sự xuất hiện của một Giang Nghĩa thứ hai à?” Đinh Hoàng Liễu lo lắng nói.

Trong phòng làm việc ở nhà họ Đinh.

Lúc này, Đinh Hồng Diệu đang ngồi trên ghế chủ tịch tân nhiệm trong phòng làm việc chủ tịch.

Anh ta liếc nhìn danh sách người mới bị đuổi việc, tất cả những người mà Đinh Trung trọng dụng đổi hết thành cánh tay đắc lực của mình.

Trước tiên thanh trừ phe đối lập, sau đó lại thay đổi nghiệp vụ chính của công ty, anh ta muốn biến chế tạo Đinh Dung trở thành một công cụ kiếm tiền cho mình.

Nghĩ đến chỗ vui, Đinh Hồng Diệu nhịn không được mà bật cười thành tiếng.

Lúc đang vui vẻ, cửa phòng làm việc đột ngột bị đẩy ra, Đinh Hoàng Liễu vội vàng chạy vào.

Đinh Hồng Diệu hơi bực bội, sao lại không biết quy tắc như thế?

Cho dù là em gái của mình thì cũng không thể tùy ý làm loạn được.

Còn chưa đợi anh ta mở miệng trách móc, Đinh Hoàng Liễu liền giành nói trước: “Anh à, không xong rồi, xảy ra chuyện lớn rồi.”

“Chuyện lớn, chuyện lớn gì?”

Đinh Hoàng Liễu thở hổn hển: “Không phải là anh kêu em đi tham gia đấu thầu hả, đã thất bại.”

Đinh Hồng Diệu nhíu mày.

Phương án và phong bì mà bọn họ chuẩn bị đều không có vấn đề gì, thực lực đủ tiêu chuẩn đứng đầu. Theo lý mà nói, không nên thất bại mới đúng.

Nhưng thương trường như chiến trường, không có ai luôn luôn thắng lợi.

Thất bại là chuyện bình thường.

Anh ta không để ý cho lắm, bình tĩnh nói: “Thất bại thì cứ thất bại thôi, những người khác đến tham gia đấu thầu cũng không phải là ăn chay, chắc chắn phong bì nhiều hơn chúng ta, phương án tốt hơn nhỉ?”

Đinh Hoàng Liễu lắc đầu.

“Không phải, người trúng thầu ngay cả một đồng tiền cũng không có.”

“Không biết tại sao lần này bên nhân viên chính phủ đột nhiên thay đổi tính cách, trở nên rất thanh liêm, ói hết tất cả các phong bì ra một lần.”

Đinh Hồng Diệu cười nói: “Có chuyện này à, đúng là hiếm thấy đó.”

Đinh Hoàng Liễu tiếp tục nói: “Anh, anh có biết là ai trúng thầu không?”

“Là ai?”

“Anh, anh phải chuẩn bị tâm lý đó, em sợ nói ra sẽ khiến anh giật mình.”

“Cái gì em nói đi, có ai có thể khiến anh giật mình chứ?”

“Là… Đinh Phong Thành.”

Không khí đột nhiên ngưng đọng lại, quang cảnh trở nên vô cùng xấu hổ.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1115


Chương 1115

Lúc đầu, Đinh Hồng Diệu còn đang xem thường, kết quả sau khi nghe thấy ba chữ Đinh Phong Thành, anh ta liền đứng ngồi không yên, mặt lúc trắng lúc xanh, lửa giận vọt thẳng lên tận trời.

“Đinh Phong Thành? Dựa vào cái gì mà tên phế vật kia lại trúng thầu?”

Đinh Hoàng Liễu liền tường thuật lại những gì đã xảy ra, cả sự thay đổi của Đinh Phong Thành, mọi thứ khiến anh ta phải kinh ngạc.

Sau khi nghe xong mọi chuyện, Đinh Hồng Diệu dựa lưng vào ghế, tự hỏi.

Đinh Hoàng Liễu bày tỏ nỗi lo của cô ta: “Không biết tại sao Đinh Phong Thành lại trở nên lợi hại như thế, như là biến thành một người khác, không biết có phải là bị yêu quái nhập không nữa.”

Đinh Hồng Diệu bậc cười.

“Không phải là thay đổi, cũng không phải là bị yêu quái nhập.”

“Vậy thì tại sao?”

“Có cao nhân chỉ điểm.”

“Cao nhân là ai?”

“Giang Nghĩa.”

Đinh Hoàng Liễu sững người, đúng là cô ta nhìn thấy cái bóng của Giang Nghĩa trên người Đinh Phong Thành.

Cô ta hỏi: “Anh à, anh nói là Giang Nghĩa âm thầm chỉ điểm Đinh Phong Thành, giúp đỡ nó trúng thầu?”

“Đúng vậy.”

“Không thể nào, Giang Nghĩa và Đinh Phong Thành đối đầu nhau mà.”

“Dưới tình huống bình thường thì là không thể nào, Giang Nghĩa cũng không phải là người lấy ơn báo oán, nhưng mà Đinh Thu Huyền thì sẽ.”

Đinh Hồng Diệu nhìn người rất chuẩn.

Anh ta đứng dậy đi đến bên cửa sổ, nhìn cảnh sắc ở bên ngoài: “Chắc là em biết rõ tính cách của đứa em gái này nhỉ, ngây thơ lại tốt bụng, nó sẽ lựa chọn duy trì mối quan hệ với người thân mà tha thứ cho Đinh Phong Thành.”

“Giang Nghĩa yêu Thu Huyền như thế, đương nhiên sẽ đồng ý với quan điểm của Thu Huyền.”

“Cho nên, nhìn như là Giang Nghĩa giúp đỡ cho Đinh Phong Thành, nhưng thật ra động lực bên trong là Đinh Thu Huyền.”

Không thể không nói, Đinh Hồng Diệu nhìn người rất chuẩn, vừa nhìn liền có thể nhìn thấy rõ bản chất của sự việc.

Dựa vào tính cách của Giang Nghĩa, không chơi chết Đinh Phong Thành đã là nương tay lắm rồi, làm sao có thể giúp đỡ cậu ta, tất cả những gì mà Giang Nghĩa làm cũng chỉ là vì Đinh Thu Huyền.

Anh ta tiếp tục nói: “Hơn nữa, em vừa mới báo cáo với anh hai chuyện. Thứ nhất, trước đây không lâu Giang Nghĩa đã từng tâm sự với ông cụ trong từ đường khá là lâu, không biết là nói cái gì. Thứ hai, Giang Nghĩa trợ giúp cho Đinh Phong Thành trả khoản nợ bài bạc.”

Đinh Hoàng Liễu nghe thấy mà tê cả da đầu, cô ta nói: “Anh à, chuyện này không đúng lắm, với tình huống này, Giang Nghĩa đang muốn trợ giúp Đinh Phong Thành ngồi vào vị trí gia chủ.”

Ngay cả Đinh Hoàng Liễu còn có thể nhìn ra được, sao Đinh Hồng Diệu có thể không nhìn ra?

Anh ta nhìn bầu trời xa xăm, nhẹ giọng nói: “Ban đầu anh cho rằng Giang Nghĩa chỉ là người ngoài, lại có mâu thuẫn sâu đậm với ông cụ, chúng ta cướp vị trí gia chủ chẳng có liên quan trực tiếp với cậu ta, cậu ta sẽ không nhúng tay vào.”

“Xem ra là anh đã quên tính tới Đinh Thu Huyền.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1116


Chương 1116

“Thôi bỏ đi, việc đã đến không thể ngăn cản. Giang Nghĩa có đúng không, người đàn ông được các người xem như là thần thoại, tôi cũng muốn xem xem cậu ta lợi hại tới cỡ nào.”

Sau đó, Đinh Hồng Diệu gọi cánh tay đắc lực của mình vào phòng làm việc.

Ninh Luân – xí nghiệp Hồng Vận.

“Chủ tịch Đinh, cậu tìm tôi?”

“Ông chủ Ninh, thật ngại quá, tôi có chuyện muốn làm phiền ông.”

“Chủ tịch Đinh khách khí rồi, cái mạng già này của tôi là do cậu cứu, có chuyện gì thì cứ nói. Nếu như làm được, chắc chắn tôi sẽ cố gắng hết mình.”

Đinh Hồng Diệu nói: “Giúp tôi điều tra một người.”

“Là ai?”

“Giang Nghĩa.”

“Cái gì?” Ninh Luân nhíu mày: “Không phải Giang Nghĩa đang ở rể ở nhà họ Đinh à? Đi làm ở khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng một tháng có mấy triệu bạc, có cái gì để điều tra?”

Đinh Hồng Diệu lắc đầu.

“Một người đi ở rể với mức tiền lương mấy triệu một tháng sẽ không có năng lực lớn như thế.”

“Chắc chắn cậu ta còn có một thân phận tiềm ẩn.”

“Nhất định phải điều tra.”

Ninh Luân gật đầu: “Tôi đã hiểu, tôi sẽ đi điều tra ngay, điều tra chuyện của Giang Nghĩa thật rõ ràng.”

Ông ta quay người đi khỏi.

Đinh Hoàng Liễu khó hiểu hỏi: “Anh à, tại sao anh chắc chắn Giang Nghĩa còn có thân phận tiềm ẩn, nếu như thật sự có, không thể nào ngay cả bọn người Thu Huyền cũng không biết?”

“Chuyện này khó nói lắm.”

Đinh Hồng Diệu thở dài: “Chỉ là trực giác của anh nói như thế, chứ anh không có chứng cứ xác thực, nhưng mà căn cứ vào biểu hiện trước đó của Giang Nghĩa, anh tuyệt đối không tin cậu ta chỉ là một nhân viên quèn.”

“À đúng rồi, không phải mấy năm trước Giang Nghĩa tham gia quân đội ở biên giới phía tây à, em về kêu chồng em điều tra thử xem, rốt cuộc là cậu ta có chức vị gì ở biên giới phía tây.”

Đinh Hoàng Liễu càng thêm khó hiểu: “Có cần thiết không? Văn Chương bận rộn nhiều việc, lại kêu anh ấy đi thăm dò một tên lính quèn, anh ấy sẽ tức giận.”

“Văn Chương giúp anh một chuyện.”

“Được.”

Lúc này, Đinh Hoàng Liễu căn bản không ý thức được một câu nói đó của Đinh Hồng Diệu sẽ mang đến cho bọn họ một sự kinh ngạc to đến cỡ nào, cô ta vĩnh viễn không có cách nào tưởng tượng được lúc biết được thân phận thật sự của Giang Nghĩa sẽ có cảm xúc gì.

Đinh Hoàng Liễu cũng rời đi.

Trong phòng làm việc chỉ còn lại một mình Đinh Hồng Diệu, anh ta nhìn ra ngoài cửa sổ, thầm nói: “Nếu như có thể tra ra được thì còn tốt, nếu như không tra được…”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1117


Chương 1117

Anh ta không dám suy nghĩ tiếp.

Cùng lúc đó, trong căn biệt thự cũ kỹ số 33 tràn đầy tiếng cười.

Đinh Phong Thành cười to trong nhà.

“Giang Nghĩa, mẹ nó cậu đúng là thần, tất cả mọi chuyện đều nằm trong dự đoán của cậu, tôi thật sự trúng thầu rồi.”

“Bây giờ chế tạo Đinh Hạch chúng ta cũng có tiếng tăm đó.”

“Ai mà không biết mảnh đất ở phía bắc ấy là do chúng ta khai phát, sau này thậm chí chế tạo Đinh Hạch chúng ta có thể thoát khỏi công ty mẹ, thành một công ty độc lập.”

Giang Nghĩa nhấp một ngụm trà.

“Như vậy không được, tôi muốn anh lấy lại vị trí gia chủ, mà không phải là tách ra độc lập.”

Đinh Phong Thành cười nói: “Được thôi, tôi nghe lời cậu, cậu nói cái gì thì tôi làm cái đó.”

Giang Nghĩa nhìn Đinh Thu Huyền.

Đinh Thu Huyền nghiêm túc đặt một danh sách lên trên bàn: “Phong Thành, tất cả những cái tên ở bên trên đều là những nhân viên cũ đã bị Đinh Hồng Diệu đuổi việc, hoặc là dự định đuổi việc, anh xem một chút đi.”

Đinh Phong Thành lấy qua xem thử.

Nhìn một lượt.

“Má ơi, tất cả những người này đều là công nhân cũ đã đồng hành với ông mười mấy hai mươi năm.”

“Thậm chí còn có vài người có mối quan hệ như anh em với ông.”

“Cái tên khốn Đinh Hồng Diệu lại dám đuổi việc những nhân viên cũ này, làm sao nhà họ Đinh có thể tồn tại?”

Đinh Thu Huyền nói: “Đinh Hồng Diệu đã sắp xếp một nhóm người vào công ty, tất cả đều là cánh tay đắc lực của anh ta, chính là vì để biến nhà họ Đinh thành công cụ kiếm tiền cho bọn họ. Còn nhà họ Đinh trong tương lai như thế nào, đây không phải là chuyện mà bọn họ muốn suy nghĩ.”

Dừng lại một chút, cô tiếp tục nói: “Suy nghĩ của em và Giang Nghĩa chính là tập hợp những người đã bị đuổi đến chế tạo Đinh Hạch, cho dù chỉ lấy tiền không làm việc thì cũng phải nuôi sống bọn họ, không thể để bọn họ đến những công ty khác.”

“Những người này đều là nhân viên cũ, mỗi người đều có trách nhiệm một phương diện nào đó, là nguồn lực quý giá của công ty, không thể để mất được, có bỏ ra nhiều tiền đi nữa thì cũng phải giữ lại.”

“Về vấn đề tiền bạc, khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng và công nghiệp Hoa Thiên sẽ bỏ ra giúp anh.”

Đinh Phong Thành mừng rỡ.

“Được, anh đi làm ngay, nói thật anh ghét nhất là loại người qua cầu rút ván.”

“Anh nhất định sẽ cố gắng hết mình, giữ những nhân viên cũ này lại.”

Nói xong, Đinh Phong Thành xoay người rời đi.

Vừa đi đến cửa, anh ta đột nhiên quay đầu lại, lớn tiếng nói với Giang Nghĩa: “Giang Nghĩa, cảm ơn cậu.”

Anh ta cũng hô lớn với Đinh Thu Huyền: “Thu Huyền, em phải tu tám kiếp mới có thể có một người chồng tốt như thế.”

Đinh Thu Huyền hờn dỗi đáp lại một tiếng.

“Nói cứ như là em trèo lên cành cây cao vậy đó, làm như em không xứng với anh ấy?”

Giang Nghĩa bật cười nắm lấy tay Đinh Thu Huyền: “Sao có thể chứ, là anh không xứng với em, không phải là bây giờ anh vẫn ăn của nhà em, mặc của nhà em đó à?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1118


Chương 1118

Nói xong, ba người đều vui vẻ.

Khi trước, lúc Giang Nghĩa vừa mới trở về, có ai ngờ rằng anh đã có thể mang đến sự thay đổi to lớn cho nhà họ Đinh.

Lúc nói chuyện, điện thoại của Giang Nghĩa vang lên.

Một số điện thoại đã nằm yên trong danh bạ một khoảng thời gian dài, Kỳ Chấn gọi đến từ tổng bộ Star Jewelry ở Milan.

Trên mặt Giang Nghĩa xuất hiện nụ cười.

Nhìn thấy dãy số này, anh đã biết có chuyện gì.

Star Jewelry đã lên kế hoạch xây dựng trong nước, muốn hình thành hiệu ứng thương hiệu ở khu Giang Nam, lên kế hoạch lâu như thế, rốt cuộc bây giờ cũng đã có thể bắt tay thực hiện.

“A lô ông chủ Kỳ, rốt cuộc ông cũng đã đến khu Giang Nam.”

“Tôi đến rồi, muốn tìm người bạn cũ ôn chuyện, tâm sự một chút.”

“Haha, tôi đến ngay.”

Chi nhánh Star Jewelry ở khu Giang Nam, số 191 đường Hiệp Hòa.

Đây chính là chi nhánh Star Jewelry đã thành lập ở khu Giang Nam vào hai năm trước, vẫn luôn khảo sát tình huống cụ thể ở khu Giang Nam, chỉ là quan sát chứ chưa có hành động tiếp theo.

Thứ nhất là bởi vì bà cụ theo trường phái bảo thủ, thứ hai là bởi vì không hiểu khách hàng trong nước, cần phải có thời gian làm quen.

Mà bây giờ, những điều kiện đã được đáp ứng.

Ngày hôm nay Kỳ Chấn hẹn gặp Giang Nghĩa, bề ngoài là bạn bè nói chuyện tán gẫu, nhưng trên thực tế là để trao đổi chuyện kinh doanh trang sức ở khu Giang Nam.

Tin là Giang Nghĩa ở khu Giang Nam lâu như thế, chắc chắn anh hiểu hơn Kỳ Chấn.

Tinh tinh.

Giang Nghĩa dừng xe ở bãi đỗ xe, anh đi bộ đến cửa cửa hàng Star Jewelry.

Theo như Kỳ Chấn đã nói trong điện thoại, lúc này trên lầu hai đã chuẩn bị tiệc rượu xong xuôi, chỉ chờ Giang Nghĩa đến.

Lúc đầu, Giang Nghĩa vô cùng vui vẻ, có thể gặp mặt bạn cũ là một chuyện đáng để vui mừng, nhưng mà để anh không thể tưởng tượng được đó chính là vừa mới đi đến cửa thì đã bị bảo vệ cản lại.

Hôm nay, bảo vệ tương đối khẩn trương.

Chủ tịch tổng bộ Milan đến thăm, đây là một chuyện vô cùng trọng đại, cho nên người bình thường không thể đi vào.

Chỉ có những khách hàng có thân phận cao quý mới có thể miễn cưỡng đi vào.

Còn người ăn mặc giản dị như Giang Nghĩa, ở trong mắt bảo vệ, đừng nói là cao quý, ngay cả người bình thường cũng không bằng, chỉ tốt hơn tên ăn mày một chút.

Đừng nói là lúc này, cho dù là bình thường thì cũng sẽ bị bảo vệ cản lại.

Bảo vệ nhìn Giang Nghĩa từ trên xuống dưới, cười lạnh: “Cậu có biết đây là đâu không hả, tùy tiện một viên bảo thạch ở đây, mười năm tiền lương của cậu cũng mua không nổi, cút nhanh đi.”

Giang Nghĩa bất đắc dĩ.

Rõ ràng mình được mời đến đây dùng cơm, kết quả… lại bị cản ở cửa.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1119


Chương 1119

Anh từ tốn nói: “Tôi là khách của chủ tịch Kỳ, chúng tôi đã hẹn dùng cơm ở đây.”

Nghe nói như thế, bảo vệ cười không ngậm được mồm.

“Ôi chao, cậu còn biết chủ tịch Kỳ của chúng tôi cơ à, còn muốn ăn cơm với chủ tịch Kỳ?”

“Cũng không chịu soi gương xem xem bộ dạng của mình như thế nào, chủ tịch Kỳ chúng tôi lại là bạn bè với tên ăn mày như cậu à?”

“Tôi nói cho cậu biết, trước đó cũng có người nói như vậy, thiếu chút nữa là đã bị tôi đánh gãy chân. Thằng nhóc này, nếu như cậu thức thời thì cút đi đi, đừng để ông đây phải ra tay, có hiểu không hả?”

Bảo vệ không chịu nói lý.

Anh ta thấy Giang Nghĩa là một kẻ lừa gạt, không biết đến gặp chủ tịch Kỳ của bọn họ là có ý định gì.

Giang Nghĩa cười khổ lắc đầu: “Anh thật sự muốn tôi đi?”

“Nói nhảm à, cút đi.”

“Nếu như tôi đi, anh muốn mời tôi trở lại coi như khó khăn đó.”

“Ôi ôi, còn mời cậu trở lại hả, tưởng mình là ai chứ. Cậu có chịu đi không hả, nếu như không cút, ông đây sẽ đánh gãy chân cậu, để người khác khiêng cậu đi.”

Giang Nghĩa nhún vai, quay người người móc điện thoại gọi cho Kỳ Chấn.

Điện thoại vang lên ba tiếng liền được kết nối.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói nhiệt tình của Kỳ Chấn: “Giang Nghĩa, anh tới chưa, bây giờ tôi đi đón anh.”

Giang Nghĩa cố ý giả vờ như rất ấm ức: “Đến thì đến rồi, nhưng mà không thể vào.”

“Là sao?”

“Bảo vệ nhà ông thật là hung dữ, kêu tôi cút đi kìa.”

“…”

Cạch một tiếng, điện thoại bị dập máy.

Giang Nghĩa cúp điện thoại, anh cười cười, cố thả chậm bước chân từ từ đi tới, anh biết là một lúc nữa sẽ có chuyện gì xảy ra.

Cũng không phải là anh muốn chỉnh người bảo vệ kia, chỉ là muốn đùa anh ta thôi.

Quả nhiên, Giang Nghĩa còn chưa đi được năm mươi mét thì đã nghe thấy sau lưng truyền đến tiếng bước chân dồn dập.

Cộc cộc cộc cộc.

Tên bảo vệ lúc nãy chạy đến trước mặt Giang Nghĩa giống y như là một cơn gió, dường như biến thành người khác, trên mặt chất đầy nụ cười.

“Anh Giang, xin dừng bước.”

Giang Nghĩa giả vờ như mình không biết cái gì: “Sao vậy, chê tôi cút không đủ nhanh hả, vậy thì tôi đi nhanh một chút.”

Anh giả vờ như muốn tăng nhanh bước chân, dọa bảo vệ vội vàng duỗi tay ngăn cản.

“Anh Giang, anh đừng có nói đùa nữa, lúc nãy chủ tịch Kỳ đã khiển trách tôi một phen, anh là vị khách tôn quý nhất của chủ tịch Kỳ chúng tôi.”

“Nếu như ngày hôm nay không thể mời anh trở về, chắc chắn là công việc này của tôi sẽ bị ném mất.”

Giang Nghĩa nhíu mày: “Không phải là anh kêu tôi cút đi à?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1120


Chương 1120

“Ây dô, anh Giang, là tôi mắt chó xem thường người khác, tôi chẳng ra làm sao hết, anh đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, đừng gây khó dễ cho tôi có được không?”

Nói xong, bảo vệ trực tiếp nằm dài dưới đất.

“Bây giờ tôi lăn một cái để anh bớt giận có được không?”

Vừa nói, bảo vệ vừa lăn qua lăn lại dưới đất, thể diện là gì, tôn nghiêm là gì, anh ta hoàn toàn từ bỏ.

Thật sự không dễ dàng.

Giang Nghĩa lắc đầu: “Được rồi, đứng lên đi.”

“Vâng vâng vâng.” Bảo vệ đứng dậy, phủi bụi đất trên người: “Anh Giang, anh có thể quay về cùng tôi không?”

Giang Nghĩa từ tốn nói: “Sau này bớt thô lỗ lại, đừng chỉ nhìn người qua vẻ bề ngoài.”

“Vâng, tôi biết sai rồi.”

Anh ta có biết sai thật không, chẳng ai biết được. Có điều, Giang Nghĩa đã cho anh ta một bài học.

Giang Nghĩa cũng không muốn tiếp tục cãi nhau với bảo vệ, anh thở nhẹ một hơi, quay người đi đến cửa Star Jewelry.

Còn chưa đến cửa thì đã nhìn thấy Kỳ Chấn dẫn theo một đám người đón anh ở cửa.

“Giang thần y.”

Kỳ Chấn vui vẻ bước lên chào đón, còn chưa nói gì là đã ôm lấy Giang Nghĩa.

Ông ta có thể giữ lại cái mạng này, nhà họ Kỳ có thể không sụp đổ, tất cả đều là nhờ Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa là ân nhân của ông ta, là quý nhân của ông ta.

Hai người ôm nhau một lúc lâu, Kỳ Chấn mới trừng mắt nhìn bảo vệ đứng ở phía sau, vừa định mở miệng răn dạy, Giang Nghĩa liền khoác tay: “Thôi bỏ đi, tôi đã cho anh ta một bài học rồi, đi thôi.”

“Ừm.” Kỳ Chấn lặng lẽ nhìn bảo vệ, không nói gì, vui vẻ kéo tay Giang Nghĩa đi vào cửa hàng.

Thái độ của Kỳ Chấn đối với Giang Nghĩa khiêm tốn lại tôn trọng như thế, không chỉ có bảo vệ khó hiểu, thật ra có rất nhiều cán bộ cũng không hiểu. Tải ápp Һоlа để đọc full và miễn phí nhé.

Đa số bọn họ đều không biết những chuyện mà Giang Nghĩa đã làm ở tổng bộ Milan.

Nếu như bọn họ biết, bọn họ sẽ không kinh ngạc đối với thái độ của Kỳ Chấn, đừng nói là cung kính với Giang Nghĩa, cho dù có nhường vị trí gia chủ nhà họ Kỳ cho anh thì cũng không lạ gì.

Kỳ Chấn và Giang Nghĩa đi ở đằng trước, những cán bộ khác đi theo ở phía sau, bọn họ lần lượt đi lên lầu hai.

Người khác thì không sao, trong số đó người khó chịu nhất chính là Viên Triệu Hào, giám đốc chi nhánh.

Theo lý mà nói, ở cả khu Giang Nam ông ta là người có chức vụ lớn nhất ở phân bộ này, hôm nay ông ta phải xuất hiện trước mặt Kỳ Chấn nịnh bợ một phen.

Ai biết được Kỳ Chấn căn bản không muốn phản ứng ông ta, sự chú ý đều đặt trên người Giang Nghĩa, điều này khiến trong lòng Viên Triệu Hào vô cùng bất mãn, giống như phi tần trong hậu cung bị thất sủng, lòng đầy ghen tị.

Ông ta càng nhìn Giang Nghĩa thì lại càng cảm thấy khó chịu, ông ta thề trong bữa tiệc ngày hôm nay, ông ta nhất định phải tìm thể diện trở về.

“Một tên nhà quê lại dám tranh công với mình?”

“Xem xem tôi chơi chết cậu như thế nào.”
 
Back
Top Dưới