Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 300


Chương 300

Chàng trai trẻ tuổi lắc chiếc quạt của mình và đi đến trước mặt Nhiếp Tranh, cất chiếc quạt lại và cúi chào.

“Vãn bối Hoàng Diệu Lương, đến từ nhà hàng Thủy Tỉnh, vãn bối xin chào tiền bối Đao Thần.”

Nhà hàng Thủy Tỉnh là nhà hàng hạng nhất nổi tiếng ở quận Giang Nam. Món ăn Tứ Xuyên của họ khá chính thống. Ai ai cũng nói muốn ăn món ăn Tứ Xuyên, phải đến nhà hàng Thủy Tinh ‘.

Như vậy cũng đủ thấy thế mạnh của nhà hàng Thủy Tinh.

Hoàng Diệu Lương, con trai thứ hai của chủ nhà hàng Thủy Tinh, đã học đủ mọi kỹ năng nấu nướng từ khi còn nhỏ, và kỹ năng nấu nướng của cậu ta cũng khá tuyệt vời.

Nhiếp Tranh khẽ cau mày hỏi: “Người của nhà hàng Thủy Tinh đến chỗ tôi để làm gì?

Hoàng Diệu Lương cười và nói, “Nói thật, vãn bối xem các chương trình nấu ăn của tiền bối mỗi ngày, tôi rất khâm phục kỹ năng nấu nướng tuyệt vời của ông. Vì vậy, tôi đặc biệt trưng cầu ý kiến của ba tôi và ba tôi đã đồng ý tôi bái sư học nghề với ông.!”“

Bái sư học nghề?

Câu hai của nhà hàng Thủy Tinh, muốn học nghề với một quán ăn ven đường?

Nhiếp Tranh mỉm cười, nói: “Tôi không nhận học trò, chỉ thuê trợ lý.”

Hoàng Diệu Lương nói: “Không sao, tôi nguyện ý làm trợ lý.”

“Vậy thì cậu có thể đợi ở bên kia một lát.

Đến sau xếp sau, có người đến trước cậu, †ôi phải phỏng vấn cô ta trước. “

Hoàng Diệu Lương sững sờ.

Tình huống gì vậy?

Từ nhỏ đến lớn chỉ có anh ta nhường người ta, đâu ra đạo lý anh ta phải chờ đợi người khác? Huống chỉ là đợi một con câm không quyền không thế.

Hoàng Diệu Lương không đổi sắc mặt: “Ngài Nhiếp, tôi nghĩ là ngài không cần việc gì phải phỏng vấn người khác nữa đâu?”

“Kiểu đầu bếp không chính hiệu không biết †ừ đâu chạy ra đây, vốn không được huấn luyện bài bản có hệ thống, không được trong nhà bồi dưỡng hun đúc, sao có thể làm trợ lý cho ngài được?”

“Huống chỉ cô ta còn là người câm.”

Lời này khiến Nhiếp Tranh khá khó chịu.

Ông ta nhăn mày nói: “Đầu bếp không chính hiệu thì sao? Tôi cũng là đầu bếp không chính hiệu, bị câm thì không thể làm đầu bếp sao? Vậy tàn phế như tôi đây chẳng lẽ cũng không có tư cách làm đầu bếp?”

Những câu hỏi đáp trả khiến Hoàng Diệu Lương không biết trả lời làm sao.

“Ơ… không phải tôi nhằm vào ngài.”

Bà lão kéo Ngải Hà qua một bên, chủ động nói: “Ngài Nhiếp đừng giận, chúng tôi chỉ là dân thường, xếp hàng phía sau là được, không vội.”

Nhiếp Tranh thở dài một hơi.

“Cũng được, không cần nói nhiều lời thừa làm chỉ.”

“| Nếu mấy người đã đến phỏng vấn làm trợ lý, vậy đi thẳng vào khâu kiểm tra đánh giá vậy.”

“Hai người các người tự mình đi sau bếp làm một món ăn sở trường, để tôi coi tài nghệ của hai người, Hoàng Diệu Lương, cậu trước đi.”

Hoàng Diệu Lương vén tay áo: “Làm ngày đây!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 301


Chương 301

Anh ta hăng hái bước vào sau bếp, lanh lẹ vội trước vội sau, khoảng chừng hai mươi phút sau, một món cá hấp tinh xảo được nâng lên bàn.

Hoàng Diệu Lương vươn tay biểu đạt: “Ngài Nhiếp, mời ngài thưởng thức.”

Nhiếp Tranh cũng không khách sáo, cầm lấy đôi đũa gắp thịt ở đầu, giữa và đuôi cá, bỏ vào miệng nhâm nhi.

Ông ta nói với Giang Nghĩa: ‘Sếp Giang, ngài cũng nếm thử xem?”

Giang Nghĩa vớ lấy đôi đũa nếm mấy miếng rồi gật đầu khen ngợi: “Không tồi, rất ngon, còn trẻ mà trù nghệ không tầm thường.”

Nhiếp Tranh cũng nói: “Không hổ là con cháu danh môn, tay nghề đúng là hạng nhất.”

Trên mặt Hoàng Diệu Lương lộ vẻ kiêu ngạo, khá đắc ý.

Anh ta vốn học nấu ăn từ nhỏ, được bồi dưỡng ở nhà mỗi ngày, trình độ tay nghề †uy không bì được với đầu bếp đỉnh cấp, nhưng cao hơn vài cấp so với các đầu bếp không chính hiệu bên đường.

Nhiếp Tranh buông đũa, đi sau bếp nhìn sơ rồi quay lại ngồi xuống.

“Ngải Hà, tới cô rồi”

Ngải Hà có chúy căng thẳng và ngại ngùng, thường ngày nấu ăn cho người nhà còn được, nếu so đấu với người ta, cô thấy không quen có lắm.

Thêm vào đó đối thủ còn lợi hại như Hoàng Diệu Lương, Ngải Hà càng cảm thấy không yên trong lòng.

Bà lão khuyên nói: “Không sao hết, đi thôi.”

Ngải Hà hít sâu mấy hơi, thầm cổ vũ chính mình rồi bước vào bếp bận rộn một hồi, sau nửa tiếng bưng một chén thịt kho tàu ra.

Hoàng Diệu Lương vừa nhìn đã thấy mừng: “Có lầm hay không, thịt kho tàu? Món ăn không có phẩm giá như này cũng không biết ngại mà lấy ra so đấu à?”

Ngải Hà bưng chén thịt kho tàu đứng ngây tại chỗ.

Thường ngày món cô nấu cho người nhà ăn nhiều nhất chính là thịt kho tàu, đây là món sở trường nhất của cô, vì vậy cô không nghĩ nhiều đã chọn nó.

Nhiếp Tranh vẫy tay: ‘Không cần căng thẳng, bưng qua đây.”

Ngải Hà mới đặt chén thịt lên bàn.

Nhiếp Tranh và Giang Nghĩa lần lượt gắp thịt ăn, mùi vị không tồi, còn có vị “quê hương”, nhưng thêm gia vị, kỹ thuật xắt thịt, màu còn khiếm khuyết không ít.

Chỉ luận về trù nghệ, Ngải Hà không thể so với Hoàng Diệu Lương.

Hoàng Diệu Lương vênh đầu, thắng thua của trận so tài này đã có rồi, anh ta thắng chắc.

Nhưng…

Nhiếp Tranh không vội tuyên bố kết quả, mà đến sau bếp nhìn một cái, sau đó ngồi lại vị trí cũ.

Ông ta ho một cái, nói trước mặt mọi người: “Kết thúc thi đấu, trong lòng tôi đã có đáp án”

“Trợ lý tôi công nhận là…”

“Ngải Hài”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 302


Chương 302

Lời vừa nói ra, sắc mặt Hoàng Diệu Lương chợt biến đổi, sự việc tiến triển hoàn toàn khác với suy nghĩ của anh ta!

Dựa vào đâu?

Trong lòng Hoàng Diệu Lương bất mãn: “Món tôi làm sao có thể không bằng thứ đầu bếp tầm thường này được? Không, cô ta thậm chí không phải là đầu bếp! Tôi không phục.”

Nhiếp Tranh sớm đã đoán được Hoàng Diệu Lương sẽ nói vậy.

Ông ta cũng không vội, giọng điệu bình Tĩnh nói: “Đúng là vậy, nếu chỉ nói về trình độ tay nghề nấu ăn thì Ngải Hà không bằng cậu.”

“Vậy thì tại sao…”

“Vì tôi tuyển là trợ lý, không phải tuyển đầu bếp, tôi nhìn trúng không phải là tài nghệ nấu ăn”

“Vậy là gì?”

Nhiếp Tranh chỉ sau bếp: “Cậu tự mình vào nhìn xem liền hiểu.”

Hoàng Diệu Lương đầy mặt nghi vấn bước vào sau bếp, kéo cửa vào nhìn, cả người đều ngây ngốc.

Chỉ thấy trong phòng bếp sạch sẽ gọn gàng, tuy vừa mới nấu ăn xong, nhưng vẫn bảo trì được vệ sinh, ngay cả mặt sàn cũng còn có dấu vết được lau qua.

Dụng cụ nấu ăn được đặt gọn gàng ngăn nắp, khiến người nhìn thấy vô cùng thoải mái.

Lại nghĩ đến chính mình.

Lúc vừa nấu xong, dao, nồi, chén, đũa được đặt lộn xộn, sàn nhà cũng bị đạp dơ dấy, thậm chí còn hắt dầu vào bồn rửa chén.

So với Ngải Hà, Hoàng Diệu Lương đúng là có thể dùng hai từ lôi thôi để hình dung.

Nháy mắt, anh ta đã hiểu rõ mình thua chỗ nào.

Hoàng Diệu Lương bước chậm bước ra, cuối đầu không nói.

Nhiếp Tranh nhẹ nhàng hỏi: “Biết mình thua ở đâu chưa?”

Hoàng Diệu Lương gật đầu, sự kiêu ngạo trước đó biến mất không còn tăm tích.

Nhiếp Tranh an ủi nói: “Cậu còn trẻ đã có trù nghệ như vậy, chỉ cần sau này kiên định, không còn tác phong phập phồng, sau này nhất định sẽ là một đầu bếp kiệt xuất. Nhưng là hôm nay, cậu thua rồi.”

Không nói thêm nữa.

Thắng thua đã định.

Cô gái câm Ngải Hà ‘ngoài ý muốn” trở thành trợ lý của Nhiếp Tranh, mà Hoàng Diệu Lương thất bại tiếc nuối, suy sụp rời đi.

Nhiếp Tranh cổ vũ nói: “Tôi thấy được cô không có tự tin, dẫn đến tay nghề nấu ăn khó mà tiến bộ. Sau này cần thả lỏng nhiều hơn, tin vào chính mình, một người tàn tật một tay như tôi có thể nấu ăn, cô có hai †ay lành lặng thì đương nhiên càng có thể thành công!”

Ngải Hà gật đầu thật mạnh.

Ánh mắt cô nhìn Nhiếp Tranh bao hàm một tia tình cảm ở trong.

Giang Nghĩa cười cười, cầm đũa gắp ăn cá hấp và thịt kho tàu , vừa ăn vừa nói: “Các người nói chuyện, tôi ăn trước đây, đói chết mất”

Trong lúc ăn, Giang Nghĩa như vô tình nhìn về phía Nhiếp Tiểu Vân.

Anh hỏi: “Năm nay Tiểu Vân được mấy tuổi rồi, có phải cần phải đi học rồi không?”

Nhiếp Tranh thở dài: “Thật ra đã đến tuổi đi học rồi, nhưng tôi chưa kịp tìm được nhà trẻ thích hợp, thêm vào đó dạo này quá bận bịu, việc đi học tạm thời bị trì hoãn.”

“Vậy sao mà được? Trẻ con đi học là chuyện lớn, việc này mà lại không để trong lòng.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 303


Chương 303

Giang Nghĩa suy nghĩ rồi nói: “Tôi có biết đến một trường mẫu giáo, cách đây không xa, đi thôi, bây giờ chúng ta đi báo danh cho cháu.”

“Bây giờ đi?”

“Nếu không thì sao? Anh làm ba mà không chịu trách nhiệm gì hết.”

Giang Nghĩa ôm Nhiếp Tiểu Vân đi ra ngoài, Nhiếp Tranh bất lực, chỉ có thể để việc coi sóc tiệm cho Ngải Hà, mình thì cùng Giang Nghĩa đi đến trường mẫu giáo.

Trường mẫu giáo mà Giang Nghĩa nói, chính là trường mẫu giáo mà con trai Cốt Lang theo học, Trường Mẫu giáo Huy Hoàng.

Hiệu trưởng Cam Đức Dương vừa nhìn thấy Giang Nghĩa thì lập tức cười híp mắt nghênh đón: “Ui cha, ngài Giang, hôm này sao lại ghé đây?”

“Tôi đến đây để báo danh cho một đứa bé.”

“Được, không thành vấn đề.”

Có bài học lần trước, lần báo danh này không có trở ngại gì, Cam Đức Dương lập tức làm xong thủ tục cho Nhiếp Khương, đồng thời cũng dẫn đứa bé vào lớp học.

Cam Đức Dương giới thiệu Nhiếp Khương cho các bạn nhỏ trong lớp, sau đó sắp xếp chỗ ngồi cho bé.

Lúc này, Giang Nghĩa vẫy tay với Cố Vĩnh Lượng – con trai của Cốt Lang, gọi cậu bé đến bên cạnh.

“Thưa chứ?”

“Ừm,.” Giang Nghĩa ngồi xổm xuống bên cạnh Cố Vĩnh Lượng nói: “Bé này là em gái mới đến, là con gái anh em của chú, chú để bé ở đây đi học, cháu phải quan tâm em ấy. Em ấy không hiểu gì thì cháu nói cho em ấy biết, không được để em ấy bị ức h**p, biết không?”

Cố Vĩnh Lượng gật đầu: “Cháu biết rồi ạ, thưa chú, cháu tuyệt đối không để ai ăn h**p em.”

“Ừm, ngoan lắm.” Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Giang Nghĩa xoa cái đầu nhỏ của Cố Vĩnh Lượng, để cậu bé về chỗ ngồi, sau đó rời khỏi trường học với Nhiếp Tranh.

Nhiếp Tranh lo lắng sốt vó cả một đường.

Nhiếp Khương lớn đến chừng này, đây là lần đầu tiên xa cách ba như vậy, ông ta không an tâm cho được.

Giang Nghĩa cười nói: “Con cái có lúc phải lớn lên, anh không thể bảo vệ nó cả đời được đúng không? Học buông tay, để bé tự mình vươn cánh đi.”

“Ôi…đạo lý này tôi hiểu chứ, nhưng đến lúc làm, khó.”

Tiếp đó mấy ngày, Nhiếp Khương thuận lợi đi học ở trường mẫu giáo Huy Hoàng, quán ăn Uyên Ương vì có mặt Ngải Hà cũng trở nên có trật tự.

Tất cả đều đang phát triển tốt đẹp.

Nhưng ông trời không theo ý người.

Hôm nay, Giang Nghĩa và Cốt Lang cùng tới tiệm cơm của Nhiếp Tranh, gọi vài món nhắm và mấy chai rượu, vừa ăn vừa uống.

Đang lúc ăn, đột nhiên, một bác gái vội vàng hoảng hốt chạy vào.

“Cốt Lang, cậu còn ăn gì ở đây? Vĩnh Lượng nhà cậu xảy ra chuyện rồi!”

Cốt Lang bị dọa mất hồn, vội hỏi: “Bác gái, bác nói rõ chút, con cháu bị sao?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 304


Chương 304

“Con cậu đánh bạn ở trường! Bây giờ hiệu trưởng, giáo viên đang phạt con cậu, muốn đuổi học thằng bé, ui cha ơi, cậu nhanh chạy đi xem đi.”

“Hừ, thằng nhóc láo toét, ông đây vất vả nuôi nó đi học, nó còn chuốc phiền cho ông, ông phải đánh chết nó cho biết tay.”

Cốt Lang đứng dậy bỏ đi.

Giang Nghĩa híp mặt cùng Nhiếp Tranh nhìn thoáng nhau, đồng thời cũng đi theo.

Ba người vừa tới trường mẫu giáo, kết quả đã thấy Cố Vĩnh Lượng bị phạt đứng trước cửa phòng học, giáo viên chủ nhiệm và hiệu trưởng Cam Đức Dương đang lớn tiếng trách mắng bên cạnh.

Thấy Cốt Lang đến rồi, Cam Đức Dương nói một cách tức giận: “Cốt Lang, cậu dạy thằng bé như thế này đây sao? Cậu coi đi, đánh con cái nhà người ta thành ra thế này đây?”

Cốt Lang thuận theo phương hướng Cam Đức Dương chỉ, chỉ thấy một đứa bé trai đứng cách đó không xa, khuôn mặt chỗ xanh chỗ tím, tóc bị túm bứt một nửa, trên cánh tay còn bị cứa ra một vết thương nhỏ, bộ dáng bị đánh đến thảm thương, đang ở đấy gào khóc, “Thằng khốn.”

“Thằng con thối tha.”

“Mày khiến ông đây tăng xông máu chết toil”

Không đợi Cốt Lang ra tay dạy dỗ con, một chiếc xe màu đen có rèm che dừng ở trước trường, cửa xe mở ra, một người đàn ông mặc đồ tây bước nhanh đến.

Anh ta, chính là ba của đứa bé bị đánh kia.

Cũng là phó tổng giám đốc của tập đoàn Ngưỡng Vấn – Hồng Triết, giá trị con người nghìn tỷ, là một phụ huynh có tiền nhất trong số tất cả phụ huynh.

Hồng Triết vừa đến đã lớn tiếng hỏi: “Là thằng khốn nào đánh con tao? Lăn ra đây cho ông!”

Quần chúng nhìn về phía Cố Vĩnh Lượng.

Nháy mắt Hồng Triết đã biết ai ra tay, đi lên trước chỉ vào mũi Cố Vĩnh Lượng hỏi: “Thằng nhãi thò lò mũi xanh mày, là mày ra tay à?”

Không ngờ Cố Vĩnh Lượng không sợ sệt, ngược lại còn nghênh mặt lên.

“Là tôi đói”

“À há, đánh người còn không biết sai, khá rồ đấy.”

Hồng Triết vươn tay tát một tát, tát mạnh vào mặt Cố Vĩnh Lượng, ai cũng không ngờ đến anh ta là người lớn lại ra tay đánh con nít.

Đến cả Cốt Lang cũng bị dọa nhảy dựng, vội vàng đỡ đứa nhỏ dậy.

Thấy con mình bị đánh, trong lòng Cốt Lang căm hận, nhưng là bên phía mình làm sai, có thể nói gì đây?

Hồng Triết tát một tát còn chưa thỏa giận, lại chỉ về phía Cốt Lang nói: “Mày là tên lưu manh mà nhóm phụ huynh nhắc đến đúng không? Đúng là cha nào con nấy, cha hư tại con.”

“Lần trước mọi người cực lực phản đối con mày nhập học, lúc ấy tao đi công tác không có mặt, nghe nói mày dùng thủ đoạn dơ bẩn bức ép mọi người, để con mình được vào học.”

“Đúng là nực cười!”

“Con Hồng Triết tao từ nhỏ học đủ thơ văn, thời gian rảnh đều luyện piano, học vẽ, con †ao sẽ trở thành người trên người, tài hoa và phẩm giá là hạng nhất.”

“Không ngờ đến lại học cùng trường với thứ rác rưởi nhà mày.”

“Không được, tôi không đồng ý con trai của †ên lưu manh này học ở đây, hiệu trưởng, lập tức đuổi học con trai tên này, cho nó về nhà đi!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 305


Chương 305

Hồng Triết có tiền có quyền, hiệu trưởng Cam Đức Dương không dám đắc tội, mà đúng là Cố Vĩnh Lượng ra tay đánh người tước, chỉ điểm này cho thôi học là không tránh khỏi.

Trong lòng Cốt Lang căm hận, anh ta không dễ gì đưa con đi học, mới được vài ngày đã bị cho thôi học, đúng là tạo nghiệt mài Lúc này, Nhiếp Khương chạy trốn sau lưng ba Nhiếp Tranh, kéo tay áo Nhiếp Tranh nói: “Ba ơi, đừng để anh Vĩnh Lượng rời đi được không?”

Nhiếp Tranh hơi khó xử.

Việc này rốt cuộc ra sau, cũng là Cố Vĩnh Lượng sai, nếu trường học lấy lý do này thôi học Cố Vĩnh Lượng, mọi người không tiện nói gì. Nhưng lời Nhiếp Khương nói phía sau khiến quần chúng có mặt kinh ngạc một phen.

Cô bé khóc nức nở nói: “Đều là thằng kia xấu tính, hôm nay nó thấy con mặc váy, cứ nhấc váy con lên mãi, còn ném sâu vào áo con nữa.”

“Con bị sợ mà khóc, mọi người đều sợ tên nhóc kia, không ai dám giúp con cả, chỉ có anh Vĩnh Lượng đứng ra đánh cho tên nhóc kia một trận thôi.”

“Ba ơi, ba đừng để anh Vĩnh Lượng rời đi nha, anh ấy mà đi rồi, tên nhóc xấu tính kia sẽ ăn h**p con nữa, con không muốn đi học ở đây nữa đâu”

Quần chúng nghe xong, vẻ mặt đồng lòng thay đổi.

Đặc biệt là Hồng Triết, anh ta giận đến cả người run lên, chỉ Nhiếp Khương hỏi: “Mày hé miệng ngậm miệng là tên nhóc xấu tính, nói ai hả?”

Nhiếp Khương bị dọa sợ nấp phía sau, sau đó chỉ tay về đứa bé bị đánh nói: “Là cậu †a, cậu ta ăn h**p con, còn ăn h**p các bạn khác, mọi người đều sợ cậu ta, gọi cậu ta tiểu ma vương’.

Mặt Hồng Triết không nén được giận.

Anh ta vừa mới nói con mình đọc tứ thư ngũ kinh, học đàn vẽ tranh, nhân phẩm ưu †ú hơn người, kết quả bị vả mặt đôm đốp.

Nhân phẩm con trai anh ta không ra gì, thậm chí còn có thể dùng “cực kỳ kém” để hình dung.

Hồng Triết trợn mắt nhìn Nhiếp Khương, bước về phía cô bé.

“Được lắm, còn nhỏ mà học được nói láo.”

“Theo tao thấy, mày và con trai tên lưu manh kia là tình nhân đúng không?”

“Còn nhỏ mà không biết xấu hổ, lớn rồi sẽ thế nào? Để tao thay ba mày dạy mày!”

Hồng Triết giận xộc lên não, cũng không quan tâm gì nữa, giơ tay muốn tát vào mặt Nhiếp Khương.

Trong phút chốc, một thân ảnh chặn trước người anh ta.

Giang Nghĩa như cơn gió dừng trước người Hồng Triết, hai mắt băng lạnh nhìn anh †a, giọng điệu lạnh lùng nói: “Con anh làm sai, lại chuốt giận lên người con nhà người ta?”

Hồng Triết thường ngày đã quen ngồi tít trên cao ở công ty, vốn không để “dân hèn”

như Giang Nghĩa vào mắt.

“Mày là cái thá gì? Có tư cách gì ở trước mặt tao phát biểu?”

“Cút ngay cho ông!”

Anh ta vươn tay muốn đẩy Giang Nghĩa ra, kết quả tay vừa vươn tới, Giang Nghĩa đã thuận thế khoát lên tay anh ta, vặn ngược lại, chỉ nghe một tiếng “crắc”, cánh tay của Hồng Triết đã bị vặn gãy.

“ÁII”

Tiếng la thê thảm như tiếng heo bị làm thịt phát ra.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 306


Chương 306

Hồng Triết thối lui ra sau, hét to: ‘Mẹ nó mày dám động vào tao? Mày có biết ông là ai không?”

Giang Nghĩa không phân bua, bước lên một đạp cho hắn ta nằm đo đất, chân đạp ngay ngực hắn ta hỏi: “Bây giờ anh nói cho tôi biết anh là ai đi”

Hiệu trưởng vội chạy lại khuyên Giang Nghĩa thả ra.

“Ui cha, trời đất ơi, ngài đừng có đánh nữa mà”

“Vị này là phó tổng giám đốc tập đoàn Ngưỡng Vấn, quyên góp cho trường học tới hai tòa lầu, là hiệu trưởng danh dự của trường chúng tôi.”

“Sao có thể đánh ngài ấy như vậy.”

Giang Nghĩa cười nói: “Sao, chỉ vì hắn ta quyên góp hai tòa lầu mà có thể không nói trắng đen được sao?”

“Tôi không tin, con hắn ta ở trường học hoành hành lâu thế mà các người làm giáo viên lại không biết được?”

“Biết rõ con trai hắn ta xấu tính còn bao che dung túng.”

“Thậm chí sau khi xảy ra việc thì lau sạch trách nhiệm của con trai hắn ta, đổ hết cho Cố Vĩnh Lượng!”

“Hôm nay nếu không phải là có Khương, chúng tôi đều chẳng hay biết gì rồi!”

Những lời này khiến hiệu trưởng Cam Đức Dương cay xè hết cả mặt.

Ông ta không biết con trai Hồng Triết hoành hành ngang ngược sao?

Không, ông ta biết chứ.

Chỉ là nghĩ đến thân phận Hồng Triết, Cam Đức Dương liền nghĩ: “Thôi, đánh nhau giữa con nít với nhau, có thể thế nào chứ?

Vừa bao che dung túng, cuối cùng khiến sự việc trở nên xấu đi.

Bé con trong trường đều sợ tiểu ma vương này, trừ Nhiếp Khương ra, các bé khác không biết đã chịu đủ dày vò biết bao nhiêu lần rồi.

Chỉ có Cố Vĩnh Lượng là dám đứng ra, lại bị phê bình trở thành nhân vật phản diện.

Ha, đúng là vô liêm sỉ!

Lúc này, một cô giáo trẻ tuổi chẳng biết xấu hổ nói: “Ái chà chà, anh hét lớn như vậy làm gì? Con nít đánh nhau, giáo viên bọn tôi sao có thể tùy lúc mà thấy được? Thêm vào đó, Hồng Triết người ta quyên góp tòa lầu cho trường học, đó là vì cống hiến cho trường học, nhận được một ít quan tâm săn sóc đặc biệt là phải đúng không? Có bản lĩnh, anh cũng quyên góp vài tòa lầu, chúng tôi sẽ dành sự quan tâm đặc biệt cho đứa bé.”

“Ha ha, người nghèo càng bị bệnh nghèo, không có tiền chỉ là cái rắm thối.”

Hồng Triết đứng dậy, cả khuôn mặt lộ vẻ tươi cười, đúng, dù con anh ta có bá đạo thì sao chứ?

Có bản lĩnh, mày cũng quyên góp tòa lầu đi!

Giang Nghĩa thở dài một hơi: “Chỉ vì tồn tại như rác rưởi các người, mới khiến nghề nghiệp giáo viên bị bôi đen. Muốn tòa lầu đúng không? Được, tôi cho!”

Nữ giáo viên chế nhạo: “Sao vậy, cậu cũng muốn quyên góp xây nhà? Nếu thật sự có mấy đồng tiền, trước tiên hãy đi mua mấy bộ quần áo đi, đừng mặc đồ rẻ tiền cả ngày cũng chả thấy mất mặt. “

Giang Nghĩa cười lạnh lấy điện thoại ra, không biết gửi tin nhắn cho ai.

Ba hoặc bốn phút sau, hiệu trưởng Cam Đức Dương nhận được một cuộc gọi.

Trường mẫu giáo Húc Huy đã được người †a mua lại, và tên của chủ sở hữu đằng sau nó là Giang Nghĩa!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 307


Chương 307

Cam Đức Dương không thể tin được mà đặt điện thoại di động xuống, kinh hãi nhìn Giang Nghĩa, chỉ một tin nhắn thì có thể có tác dụng lớn như vậy sao? Chang trai này là ai?

Nữ giáo viên hỏi: “Hiệu trưởng, ông bị sao vậy?”

Cam Đức Dương lau lau mồ hôi và cười khổ nói: “Chủ sở hữu của nhà trường đã thay đổi. Bây giờ, trường này do ngài Giang Nghĩa làm chủ.”

“À n “

Nữ giáo viên vừa rồi vẫn đang cười nhạo Giang Nghĩa, kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

Anh chàng ăn mặc hàng rẻ này thực ra lại giàu có như vậy.

Giang Nghĩa chỉ vào nữ giáo viên, “Từ nay, cô bị đuổi việc, thu dọn đồ đạc rời đi luôn cho tôi.”

“Đừng, anh Giang, tôi sai rồi, cầu xin anh đừng sa thải tôi, tôi rất cần công việc này.”

Giang Nghĩa nhàn nhạt nói, ‘Không phải là vì cô cần thì nhất định phải cho cô. Tài đức của cô không xứng với công việc này. Cô hãy rời đi đi.”

Nữ giáo viên muốn nói gì đó, nhưng Giang Nghĩa đã bỏ đi không thèm để ý đến cô.

Cô ấy miệng tiện thì phải gánh chịu hậu quả vì hành vi của mình.

Bên kia.

Giang Nghĩa nói với Cam Đức Dương, “Hiệu †rưởng, trường chúng tôi không nhận một đứa trẻ kiêu ngạo, vô lý và bắt nạt người khác như vậy. Đuổi học nó đi.”

Cam Đức Dương còn vẫn chưa mở miệng, Hồng Triết đã nổi nóng.

“Mày dám đuổi học con trai tôi?”

“Mày có tin hay không, ông đây sẽ tìm người chém chết anh trong phút chốc?”

Giang Nghĩa liếc nhìn ông ta một các, ánh mắt lạnh lùng đáng ghê khiến Hồng Triết bị dọa đến lùi lại vài bước.

Giang Nghĩa nói: “Thế ông có tin hay không, bây giờ tôi thì dám chém chết ông đấy?”

Hồng Triết không nhịn được nuốt nước bọt, nghĩ đến kỹ năng đánh nhau của Giang Nghĩa và cánh tay sắp bị phế của minh nên không dám nói thêm nữa.

Ông nắm tay con trai chuẩn bị rời đi.

“Dừng lại!” Cốt Lang thét lên.

Hồng Triết quay đầu lại, “Ông còn muốn làm gì nữa?”

“Làm gì? Vừa rồi ông tát vào mặt con trai tôi, bây giờ anh muốn bỏ đi như thế này sao?”

Hồng Triết cắn răng hỏi: “Anh… anh muốn làm gì?”

Cốt Lang hừ lạnh một tiếng, một bước đi đến trước mặt Hồng Triết, nắm chặt hai †ay, đấm thẳng vào bụng Hồng Triết, đột nhiên Hồng Triết đau đến mức quỳ gối xuống đất, không ngừng nôn mửa.

“Hừ”

Cốt Lang đi lại bên cạnh Cố Vĩnh Lượng, đưa tay sờ lên vết sẹo trên mặt con trai, đau lòng nói: “Con à, là lỗi của ba, ba không nên không tin con.”

Cố Vĩnh Lượng vốn đáng lễ nên rất tức giận, nhưng cậu nhóc lại nói một cách bình tĩnh, “Không sao, con là nam tử hán, là nam tử hán thì nên chịu đựng lặng lẽ!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 308


Chương 308

Giang Nghĩa quay đầu nhìn nó, trong lòng vô cùng tán thưởng đứa nhỏ này.

Trên người đứa trẻ này mang theo nghị lực kiên cường, dám làm dám chịu, và không sợ thế lực tà ác.

Là một đứa nhỏ có tiền lực lớn.

Giang Nghĩa bước tới và nói với nó: “Vĩnh Lượng, hôm nay biểu hiện của cháu rất tốt, sau này nhất định phải duy trì làm như thế này. Cháu yên tâm, chỉ cần cháu làm đúng, chú sẽ luôn đứng sau lưng cháu và ủng hộ cháu, không có ai có thể vu oan cháu được. “

Cố Vĩnh Lượng gật đầu, rồi bí mật liếc nhìn Nhiếp Khương một cái, hai má đỏ bừng.

Cậu nhóc nói nhỏ với Giang Nghĩa, “Chú ơi, cháu còn một chuyện muốn nhờ chú.”

“Là chuyện gì?”

“Chú có thể để Nhiếp Khương đi học cùng với cháu được không ạ?”

”A? Vì sao?”

Cố Vĩnh Lượng có hơi xấu hổ nói: “Vì em ấy xinh đẹp, còn thông minh, thông minh hơn cháu. Cháu… cháu thích em ấy, sau này cháu lớn sẽ lấy em ấy làm nương tử.”

Giang Nghĩa xém chút phụt cười, cho dù ra sao, nghe đứa nhỏ nói như vậy, cũng nhịn không được vui vẻ.

Cốt lang bên cạnh lại cau mày, xấu hổ muốn chết, bình thường anh cũng không dạy con cái mấy thứ này, đều là học được ở chỗ nào chứ?

Giang Nghĩa ho khan một tiếng, cười đáp: “Chuyện này chú chỉ sợ không có cách giúp cháu.”

“A? Vì sao ạ?”

“Bởi vì việc này chỉ có chính cháu mới có thể giúp chính mình. Nếu cháu không lo học hành, sau này Khương sẽ càng ngày càng ưu tú, học trường cấp ba trọng điểm, đại học quốc gia, cháu lại bỏ học sớm, vậy Khương sẽ bị các nam sinh khác dẫn đi “

Cố vĩnh lượng nắm chặt nắm tay.

“Cháu sẽ cố gắng học tập, học chung trường với Khương cả đời.”

Tuy rằng mục đích không phải rất đơn thuần, nhưng cách nghĩ là đúng.

Ít nhất nguyện ý cố gắng học tập, cũng không phải chuyện xấu.

Đến tận đây, chuyện ở trường coi như xử lý xong, cô giáo nọ và con trai Hồng Triết làn lượt bị cho thôi việc và thôi học, Hồng Triết thì bị tước đoạt thân phận hiệu trưởng danh dự.

Nhiếp Khương và Cố Vĩnh Lượng, rốt cục có thể an ổn đi học ở trường.

Không cần lo lắng bị quấy nhiễu. Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Hết thảy đều có kết cục tốt đẹp.

Sắc trời bắt đầu tối, dưới ánh đèn đường mờ, một bóng người thanh tú xinh đẹp một mình đi trên đường.

Là Lăng Dao.

Là nghệ sĩ được Giải Trí Ức Châu dùng sức nâng đỡ, Lăng Dao có được nguồn tài nguyên dồi dào, độ nổi tiếng càng lúc càng cao.

Nhưng đồng thời, công việc của cô càng ngày càng nhiều, càng ngày càng mệt.

Có điều cô thấy vui.

Cảm thấy cuộc sống trôi qua thật sự phong phú, rất có ý nghĩa.

Từ nhỏ cô đã ước mơ làm ngôi sao, rốt cục, cách ước mơ không xa nữa.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 309


Chương 309

Về đến nhà, Lăng Dao đóng cửa lại, cởi giầy, chân trần giãm trên tấm thảm mềm mại, thả lỏng cơ thể đã làm việc mệt mỏi cả ngày.

Mà khi cô vừa bước vào phòng khách để uống nước, kinh ngạc phát hiện trên sô pha phòng khách đang ngồi một người đàn ông!

Người đàn ông vươn tay chào hỏi với cô.

“Hello, đã lâu không gặp.”

Lăng Dao sợ tới mức thiếu chút nữa hét rầm lên, cô quen biết người đàn ông này, là bạn trai đã chia tay ngót được nửa năm ~ Mạc Thiếu Hồng.

Bọn họ quen nhau từ thời đại học, yêu nhau mến nhau.

Nhưng đến nửa năm trước Lăng Dao mới biết được, Mạc Thiếu Hồng bắt cá mấy tay, ngoại trừ yêu đương với Lăng Dao, còn có năm sáu cô bạn gái.

Mỗi ngày anh ta như “con thoi” qua lại giữa các cô gái.

Vì thế Lăng Dao chia tay với anh ta, từ nay về sau đoạn tuyệt quan hệ.

Mạc Thiếu Hồng thật ra không quá để ý, dù sao gã ta có nhiều phụ nữ, thiếu một người chả sao cả, không có Lăng Dao, tìm người khác là được.

Cho nên nửa năm qua, bọn họ không liên hệ nữa.

Vốn tưởng rằng đời này thành người qua đường không liên quan gì, lại không biết tại sao Mạc Thiếu Hồng lại xuất hiện ở nơi ở của Lăng Dao hôm nay.

Càng đáng sợ là, trước khi ra cửa, Lăng Dao đã đóng hết cửa.

Vậy Mạc Thiếu Hồng vào bằng cách nào?

Mạc Thiếu Hồng nhìn thấy được nghỉ vấn của cô, lấy chìa khóa từ trong túi ra: “Em quên rằng năm đó quan hệ chúng ta còn tốt đẹp đã đưa anh chìa khóa sao?”

Lăng Dao hừ lạnh một tiếng, chất vấn nói: “Chúng ta đều đã chia tay , anh đến nhà tôi làm gì?”

Mạc Thiếu Hồng nở nụ cười: “Dao, đừng tuyệt tình như vậy mà, hôm nay quay lại là muốn gương vỡ lại lành với em, tốt đẹp như trước.”

Lăng Dao tặng cho gã hai chữ: “Nằm mơ”

Mạc Thiếu Hồng cũng không thấy ngoài ý muốn, gã ta từ lâu đã nghĩ đến Lăng Dao sẽ trả lời như thế này.

Gã ta hớn hở nói: “Con người ngày nay, khi trở thành người giàu có và nổi tiếng thì thay đổi luôn, ngay cả người đàn ông yêu sâu cũng bỏ đi, trời ơi, lòng người dễ đổi!”

Lăng Dao tức giận nói: “Anh còn mặt mũi nói những lời này hả? Lúc trước tôi đã trả giá bao nhiêu vì anh? Còn anh thì sao?

Dính líu với năm sáu người phụ nữ khác sau lưng tôi, nhưng chuyện thật nực cười hơn là trước đó tôi còn luôn chân thành với anh, tôi đúng là một đồ ngốc nghếch! “

“Bây giờ anh còn muốn quay lại làm lành với tôi nữa? “

“Hahaha… cứ mơ mộng đi!”

Lăng Dao bước đến cửa nhà, đẩy cánh cửa ra” Đây là nhà của tôi, nhà tôi không chào đón anh, làm ơn để chìa khóa xuống và mau chóng rời khỏi đây! “

Mạc Thiếu Hồng thở dài.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 310


Chương 310

“Được rồi, được rồi, cô đúng là một người phụ nữ vô tình vô nghĩa. Tôi cũng coi như nhận rõ cô rồi “

Gã ta bước đến cửa lại đột nhiên quay đầu và nói, “Đúng rồi, Dao Dao, tôi nghe nói gần đây cô cũng khá được nhiều người ưa thích nhỉ? Bộ phim vừa mới đưa ra bán chạy lắm, ngàn vàng cũng khó lấy được một tấm vé, bây giờ còn phải chuẩn bị cho bộ phim mới. Đây là xu hướng sẽ trở thành một nữ minh tinh tuyến một mà, chúc mừng cô nè. “

Lăng Dao chế nhạo, “Đây không liên quan đến anh.”

“Ồ? Vậy hả? ” Mạc Thiếu Hồng rút ra một ổ USB flash từ trong túi áo, vừa xoay nó †rong tay vừa nói, “Tôi chỉ không biết rằng những fans hâm mộ yêu mến cô kia lúc biết được một thần tượng có vẻ ngây thơ, đáng yêu, hiền lành và đạo đức như cô thực ra chỉ là một đồ cũ đã bị người đàn ông chơi chán, bọn họ còn sẽ tiếp tục quan †âm đến cô nữa không? “

Sắc mặt của Lăng Dao thay đổi ngay lập tức.

Cô biết, Mạc Thiếu Hồng đang đe dọa cô.

Hồi đó, Lăng Dao còn trẻ, thiếu hiểu biết và không có phòng bị nào trước đàn ông, khi còn học đại học, cô đã bị những lời ngon ngọt của Mạc Thiếu Hồng lừa gạt nên đã trao lần đầu tiên cho tên cầm thú này.

Đáng ghét nhất là còn bị gã này chụp lại những cảnh triền miên kia.

Mặc dù Lăng Dao nhất quyết yêu cầu và xóa nó đi, nhưng ai biết rằng tên Mạc Thiếu Hồng này vẫn còn một bản sao lưu?!

“Anh … anh muốn làm gì?”

Lăng Dao vừa lo lắng vừa xấu hổ, cô đã hết sức cố gắng trong ngành này rất nhiều năm, không biết đã mất đi bao nhiêu công sức, khó khăn lắm mới chờ được cơ hội bay lên bầu trời như ngày hôm nay.

Chẳng lẽ mới bay được nửa chừng thì phải rơi xuống địa ngục sao?

Giấc mơ ngôi sao.

Rốt cuộc có phải chỉ là một giấc mơ?

Cô không cam lòng!

Mạc Thiếu Hồng nói với giọng kỳ quái: “Cô cũng không cần phải sợ, tôi biết các nữ minh tinh như cô có thỏa thuận cấm cái này cái nọ đó, còn cấm yêu nhau. Tôi không phải loại người thích ép buộc người khác. Cô không thích tôi, còn có sự ràng buộc của thỏa thuận, vậy tôi cũng không cần cô làm bạn gái tôi.”

“Chỉ là…”

Gã ta cười xấu xí nhìn về Lăng Dao, ‘Dạo này tôi thiếu chút tiền để xài, Dao Dao, cô đã là nữ minh tinh nổi tiếng, chắc đã kiếm được không ít tiền nhỉ, cho tôi vay chút tiền tiêu vật đi.”

Nghe đến đây Lăng Dao đã hiểu.

Thì ra là gã này thấy mình có chút danh tiếng thì muốn dùng những tấm ảnh triền miên mà gã này chụp hồi đó để đe dọa mình để lấy một khoản tiền lớn.

“Đây là tống tiền! Là tội phạm!”

“Phi phi phi, đừng nói khó nghe như vậy.”

Mạc Thiếu Hồng nói, “Tôi chỉ là mượn của cô, làm thế nào có thể coi là tống tiền được? Nếu cô nghĩ là tôi tống tiền, cô đi báo cảnh sát ngay để bọn họ bắt tôi đi! “

Lăng Dao thở phập phồng vì tức giận.

Cô rất muốn báo cảnh sát để bắt tên này lại, nhưng cô cũng biết nếu cô báo cảnh sát thì đồng nghĩa với chuyện này được xác thực, nói không chừng những bức ảnh này sẽ bị lộ ra ngoài nhanh hơn.

Không thể báo cảnh sát.

Lăng Dao tức giận hỏi: “Anh muốn bao nhiêu tiền?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 311


Chương 311

“Ồ, làm như vậy là đúng rồi mà, tôi không muốn nhiều, chỉ là..” Mộ Thiếu Đồng duỗi ra mấy ngón tay, ‘Sáu tỷ.”

“Cái gì? Sáu tỷ? Sao anh không đi cướp đi?!

Tuy Lăng Dao ngày càng nổi tiếng, nhưng thu nhập của cô còn chưa có tăng vọt lên, nói không chừng về sau cô sẽ có nhiều tiền như vậy, nhưng bây giờ cô không thể lấy ra được.

“Tôi không cóI!”

Mạc Thiếu Hồng thì hoàn toàn không tin, một nữ minh tinh nổi tiếng không thể lấy ra sáu tỷ? Hehe… chắc là cô ta đang nói dối.

Gã ta nhẹ giọng nói: “Trưa mai, tôi sẽ đợi cô ở quán Bar Lão Dương. Nếu cô không đưa được tiền thì đừng trách tôi chia sẻ những bức ảnh nóng bỏng đó với nhiều cư dân mạng đấy.”

“Mạc Thiếu Hồng, đồ khốn nạn nhà anh !II “

Mạc Thiếu Hồng cười ha hả rời khỏi phòng, để lại Lăng Dao đứng ở cửa, khóc lóc thảm thiết.

Trước kia bị lừa.

Bây giờ bị tống tiền.

Chẳng lẽ cả đời này cô cũng không thể thoát khỏi ‘móng vuốt tà ác’ của Mạc Thiếu Hồng sao?

Ngày hôm sau.

Mới sáng sớm Giang Nghĩa đã đến Giải Trí Ức Châu, anh đi loanh quanh cả công ty như thường lệ, để tìm hiểu trạng thái hoạt động của công ty.

Khi tôi bước đến phòng biểu diễn, anh nghe thấy giáo viên biểu diễn, Nhậm Chỉ Lan đang lớn tiếng quơ mắng.

“Dì Lan dạy dỗ thật là nghiêm khắc.”

“Không biết là ai xui xẻo thế mà bị dì Lan quơ mắng vậy?”

Anh tò mò đi tới liếc mắt nhìn vào bên trong, sau khi nhìn thấy rõ ràng người đang bị mắng, cả người lập tức sững sờ.

Chính Lăng Dao là người bị mắng trách đói Giang Nghĩa khó hiểu, kỹ năng diễn xuất của Lăng Dao mà anh từng xem, khá ấn tượng, đừng kể so với người mới, thậm chí cũng không thua kém gì so với những diễn viên gạo cội đã đóng phim mấy chục năm.

Bình thường cô ta còn được khen ngợi bởi Nhậm Chỉ Lan, và thường là một học sinh gương mẫu để các nghệ sĩ khác học hỏi.

Tại sao hôm nay…

Sau khi tiết biểu diễn kết thúc, Giang Nghĩa chặn Nhậm Chỉ Lan lại ở trước cửa, nhỏ giọng hỏi: “Dì Lan, vừa rồi tại sao dì lại răn dạy Lăng Dao, có phải đã xảy ra chuyện gì sao?”

Nhậm Chỉ Lan thở dài, ‘Dì cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, trạng thái của Lăng Dao vô cùng tồi tệ, những thứ tôi đã dạy cô ta không chỉ nghe không lọt tai, mà còn quên hết luôn cả những thứ tôi đã dạy vào trước đây. Điều khó chịu hơn là cô ta không thể diễn ra với những kỹ năng biểu diễn mà cô ta thông thạo nhất. Cháu nói dì có thể không tức giận không?”

“Có nghiêm trọng như vậy sao?”

“Ừm”” Nhậm Chỉ Lan nói, “Nghĩa à, việc bồi dưỡng nghệ sĩ không chỉ là bồi dưỡng kỹ năng, mà còn phải tập trung vào việc bồi dưỡng phẩm chất tâm lý của họ. Dì thấy Lăng Dao dường như có tâm sự gì đó, cháu phải tìm thời cơ thích hợp để khai sáng khuyên nhủ cô ta mới được. Chẳng phải bộ phim mới do cô ta đóng vai nữ chính sắp đóng rồi sao? Nếu diễn xuất bằng trạng thái thế này thì chắc xong rồi mà.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 312


Chương 312

Giang Nghĩa gật đầu,’ Được ạ, cháu hiểu rồi. “

Sau khi hai người tách ra, Giang Nghĩa ngay lập tức cho người gọi Lăng Dao đến văn phòng của mình.

Giang Nghĩa nhìn vào mặt Lăng Dao và quả nhiên phát hiện sắc mặt của Lăng Dao không đúng lắm.

Không có tích cực như thường ngày, ngay cả ánh mắt cũng đều né tránh khi đối mắt với người khác, như đang sợ hãi điều gì đó.

Thỉnh thoảng thì còn mất tập trung, không biết đang nghĩ gì trong lòng.

Đúng như Nhậm Chỉ Lan nói, Lăng Dao có vấn đề.

Giang Nghĩa bình tĩnh hỏi: ‘Lăng Dao, diễn xuất của cô hôm nay không được tốt lắm.”

Lăng Dao cúi đầu nói, “Tôi xin lỗi, Giang tổng, là do tôi không hiểu được thực chất của thầy Nhậm đang dạy. Lần sau tôi sẽ cố gắng hơn. “

Giang Nghĩa mỉm cười.

“Có phải cô không lĩnh hội được bản chất, hay là không có ý định để lĩnh hội nó?”

“À? Giang tổng, anh nói vậy là có ý gì?”

Giang Nghĩa thở dài, ‘Lăng Dao, cô không cần giấu diếm nữa, ai cũng có thể thấy được cô có tâm sự, nếu cô không tiện nói với người khác thì nói với tôi đi, cứ giữ trong lòng thì không được đâu.”

“Ưm…”

Lăng Dao cắn môi, do dự hồi lâu, mới chậm rãi mở miệng nói: “Thực ra là tôi…tôi… là mẹ tôi bị ốm.”

Lăng Dao cho biết: ‘Gần đây, mẹ tôi bị ốm phải nhập viện, cần một số tiền lớn để trả phí phẫu thuật, trong nhà đã hết tiền, đang bàn bạc xem có nên bán nhà để góp tiền hay không, tôi vì việc này mà rất buồn phiền.”

“Thì ra là thế.”

Giang Nghĩa xé một tờ sec, “Chi phí phẫu thuật bao nhiêu?”

“sáu… tỷ”

Không chút do dự, Giang Nghĩa chấm nét bút viết xuống sáu tỷ vào tờ séc, đưa cho Lăng Dao.

“Cầm lấy: “Cái này… sếp Giang, tôi…”

“Đừng dài dòng, cứ nhận lấy.’ Giang Nghĩa nói, “Tất nhiên, số tiền này không phải đưa không. Cô phải tập trung luyện tập, quay phim, sau này khi kiếm được nhiều tiền thì trả cho tôi. “

“cảm ơn!”

Lăng Dao cúi đầu thật sâu, sau khi liên tục nói cám ơn, câm lây séc rời khói văn phòng .

Giờ nghỉ trưa.

Khi mọi người đang ăn trưa hoặc nghỉ trưa, Lăng Dao lặng lẽ rời công ty một mình.

Cô gọi một chiếc taxi và đến một quán bar gần đó.

Quán bar Lão Dương.

Lăng Dao đeo khẩu trang và đội mũ vì sợ bị nhận ra, sau khi đẩy cửa bước vào, cô thấy một nhóm đông đàn ông đang ngồi uống rượu say sưa.

Cô ấy ghét tình cảnh thế này.

Nhưng bất lực, cô phải đến.

Lăng Dao nhìn quanh, bước vào trong, khi cô đến quầy bar, một bàn tay vươn ra vỗ nhẹ vào vai cô.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 313


Chương 313

“ÁIJỊ”

Lăng Dao sợ hãi trốn tránh, khi quay đầu nhìn, cô nhận ra người vỗ vai mình chính là người cô đang tìm – Mạc Thiếu Hồng.

Mạc Thiếu Hồng vui vẻ nói: “Tôi biết cô sẽ giữ lời hứa đến tìm tôi. Thế nào rồi, có mang tiền đến không?”

Lăng Dao lạnh mặt đưa tay ra nói: “Đưa tôi USB.”

“Cô đưa tiền trước cho tôi, tôi sẽ đưa USB cho cô.”

“Anhl”

Lăng Dao bất lực và đưa tấm séc sáu tỷ Giang Nghĩa đưa cho Mạc Thiếu Hồng.

Mạc Thiếu Hồng vô cùng phấn khích khi nhìn thấy tờ séc mệnh giá lớn như vậy, gã †a nhảy cẵng lên vì sung sướng.

“USBI” Lăng Dao gầm nhẹ.

“Cầm lấy.” Mạc Thiếu Hồng đưa USB cho Lăng Dao.

“Anh không lưu bản sao lưu nào khác, phải không?”

“Đương nhiên, tôi không phải loại ác ôn như vậy. Sau khi lấy tiền, sau này chúng ta sẽ không liên quan gì đến nhau nữa.”

Lăng Dao khịt mũi lạnh lùng rồi cất USB vào túi, ngay khi cô chuẩn bị rời đi, Mạc Thiếu Hồng đưa tay cởi mũ và khẩu trang của cô.

“Yo, đây không phải là ngôi sao lớn Lăng Dao sao?”

“Sao em lại ở đây?”

“Em có muốn uống một ly không?” Tải ápp Тrцуeл ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Lăng Dao sửng sốt, cô không ngờ tên này lại giở trò này.

Ngay lập tức, rất nhiều kẻ rượu chè xúm lại, từng người một vây lấy Lăng Dao, chỉ †ay về phía cô, nói những lời vô cùng khó nghe.

Lăng Dao dùng lực đẩy mọi người ra, khóc lóc chạy khỏi quán bar.

Mạc Thiếu Hồng ở phía sau vui vẻ hú hét, “Ngôi sao lớn? Tôi nhổ vào! Còn không phải là thứ hàng seconhand mà ông đây đã chơi nát hay sao, hahahaha.”

Lúc này có hai người đàn ông gầy gò đi tới.

Một người thì nổi mụn khắp mặt, người còn lại thì da đen sạm lại gầy gò, hai người có chỗ rất giống nhau đó là: trong mắt lộ ra ác ý như có như không.

Nhất là khi nhìn thấy phụ nữ đẹp, nước miếng đều chảy xuống.

“Thiếu Hồng, cô gái đó, xinh đẹp thật đó.”

Mạc Thiếu Hồng thấy hai người, nhanh chóng cất tờ sec đi, cung kính nói: “Ồ, đây không phải là Anh Cóc và Anh Giun sao?

Hôm nay hai người cũng tới đây uống rượu Sao.

Giun đất l**m l**m môi, “Đừng nói nhảm, ông đây hỏi cậu, cô gái kia thật sự là đại minh tỉnh – Lăng Dao sao?”

Mạc Thiếu Hồng cười, “Là thật, là thật.”

Giun và Cóc liếc nhau, đồng thời nở một nụ cười xấu xa đốn mạt.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 314


Chương 314

Họ đã chơi rất nhiều phụ nữ, nhưng chưa từng chơi ngôi sao.

Nhiều nhất là chơi qua với các treamer nữ không nổi tiếng, những ngôi sao lớn thực sự, chưa bao giờ chạm qua người nào.

Những sao nữ xinh đẹp đó, những người đàn ông bình thường đều sẽ ch** n**c miếng khi nhìn thấy, huống chỉ là hai con quỷ háo sắc này?

Cóc cười hỏi: “Cậu có quan hệ gì với cô ả?”

Mạc Thiếu Hồng nhún vai, “Trước kia là ngựa của tôi, hiện tại bay lên cành cao hóa thành phượng hoàng, không liên quan gì với tôi nữa.”

Cóc vừa ho vừa nói nhỏ: “Vậy thì cậu có cách nào lôi cô ả ra để anh em chúng tôi thưởng thức không?”

“Cái này…..”

Mạc Thiếu Hồng không có gan lớn như vậy.

Anh ta chỉ là một tên xã hội đen nhỏ, nhiều nhất chỉ có thể hù dọa người khác, lừa gạt tống ít tiền là quá rồi .

Nếu làm to chuyện, anh ta không dám.

Đặc biệt người ta là nữ minh tinh, tống một ít tiền, thân không biết quỷ không hay thì không thành vấn đề, nhưng nếu muốn làm †o chuyện thì sẽ có chút phiên phức.

Thấy Mạc Thiếu Hồng muốn từ chối, Giun nói: “Thiếu Hồng, đừng quên, trong nửa năm này cậu thua rất nhiều tiền ở chỗ hai anh em tôi, đến nay còn nợ chín tỷ đồng đấy. “

“Nếu có thể giúp anh em chúng tôi làm việc, hơn chín tỷ, chúng tôi không cần nữa.

“Không chỉ vậy, sau này cậu đến đây chơi, tất cả chỉ phí sẽ được miễn!”

Mạc Thiếu Hồng hai mắt sáng lên, “Thật sao?”

“Đương nhiên, lời nói của anh em chúng tôi luôn có hiệu lực.”

Chín tỷ để chơi một người phụ nữ thì hơi đắt.

Nhưng nếu là một ngôi sao nữ đang nổi, thì cái giá này quá hợp lý.

Hơn nữa là hai người cùng chơi, trung bình mỗi người là 4, 5 tỷ, quả là hời cho Giun và Cóc!

Có tiền có thể sai khiến ma quỷ.

Dù sợ nhưng khi đối mặt với tiền bạc, Mạc Thiếu Hồng quyết định thử xem sao.

“Ok, thưa hai anh, tối nay em sẽ dẫn hai anh nếm thử!”

Bên này.

Sau khi Lăng Dao lấy được USB, cô lập tức đốt đi, xác định đã đốt rụi thì bỏ vào hai túi rác vứt đi.

Sau đó mới yên tâm quay về giải trí Ức Châu.

Mặc dù mọi chuyện tạm thời đã kết thúc, Lăng Dao vẫn còn lo lắng.

Thứ nhất là cô cũng không rõ Mạc Thiếu Hồng có còn sao lưu hay không, lời nói của kẻ vô liêm sỉ như vậy không bao giờ có thể †in tưởng được, nếu còn lén sao lưu, sau này còn đòi tiền thì làm sao?

Thứ hai, dù sao thì tiền cũng là của Giang Nghĩa, sau này phải phải trả lại. Tuy rằng Giang Nghĩa không vội đòi cô, nhưng nợ một số tiền lớn như vậy, sau này không trả được thì làm sao?

Hai điều này cứ quấn lấy Lăng Dao hết lần này đến lần khác, khiến cô không còn tâm trạng.

Tất cả điều này đều bị Giang Nghĩa nhìn thấy.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 315


Chương 315

Trong góc, một người đàn ông bước tới chỗ Giang Nghĩa, nhỏ giọng báo cáo: “Báo cáo sếp Giang, vừa rồi tôi theo dõi Lăng Dao, thấy cô ấy không đến ngân hàng chuyển tiền hay đến bệnh viện nào, nhưng đã đi đến quán bar, hơn nữa tôi còn thấy…

Giang Nghĩa nghe xong toàn bộ rồi gật đầu.

“Được rồi, tôi hiểu rồi.”

“Đừng để ai biết về chuyện này.”

Giang Nghĩa yêu cầu những người xung quanh tạm thời rời đi, anh vẫn đang bí mật quan sát Lăng Dao.

Nhìn cô, Giang Nghĩa khẽ lắc đầu.

“Cô gái ngu ngốc.”

“Những lời nói của kẻ rắn tết, sao cô lại đi tin?

“Haizz…”

Khi màn đêm buông xuống, Lăng Dao một mình lê bước về nhà.

Kiệt sức, cô lấy chìa khóa, mở cửa bước vào nhà.

Đóng cửa và bật đèn.

Có ba người đàn ông hiện ra trước mặt cô!

Một trong số đó là bạn trai cũ của cô, Mạc Thiếu Hồng, cô không biết hai người còn lại, nhưng nhìn tướng mạo gian ác thì biết không phải người lương thiện gì.

“Mạc Thiếu Hồng, tôi đã đưa tiên cho anh rồi, sao anh còn đến nhà tôi?”

Mạc Thiếu Hồng nhún vai: “Đừng hiểu lầm, hôm nay không phải tôi muốn đến, mà là hai đại ca Cóc và Giun muốn kết bạn với cô vì thấy cô xinh đẹp.”

“Xin lỗi, tôi không có hứng thú kết bạn gì hết. Làm ơn ra khỏi nhà tôi! Nếu không tôi sẽ gọi cảnh sát.”

Cóc cười khúc khích: “Em khá là cứng đầu đấy, anh thích kiểu này.”

Gã ta lấy một tấm séc từ trong túi ra rồi đặt nó lên bàn.

“Đừng lo lắng, sẽ không để cho em thua thiệt.”

“Chỉ cần đêm nay làm cho anh em anh thoải mái, em tùy tiện ra giá.”

“Nếu em đồng ý có thể cho anh em anh bao trọn gói theo tháng cũng được, kiếm được nhiều hơn khi làm diễn viên đấy chứ?”

Lăng Dao vừa xấu hổ vừa tức giận khi nghe xong.

Trước giờ cô chưa từng thấy đàn ông vô liêm sỉ nào như vậy.

“Ra ngoài!”

“Tôi không thèm tiền hôi thối của các người!”

Cóc cũng không vui nữa, duỗi tay gõ nhẹ lên bàn trà, nhìn Lăng Dao lạnh lùng nói: “Cho cô tiền, hàn huyên với cô, nghĩa là anh em chúng tôi coi trọng cô, đừng không biết tốt xấu. “

“Cô nghĩ cô là ai?”

“Hàng cũ đã bị người ta chơi qua, còn giả vờ là sao nữ thanh cao?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 316


Chương 316

“Nếu hôm nay cô không làm cho chúng tôi thấy thoải mái, ngày mai tôi sẽ cho cả thế giới biết Lăng Dao là đồ seconhand. Cô còn muốn nổi tiếng sao? Haha, mơ đi!”

Lăng Dao chảy đầy nước mắt.

Tại sao?

Tại sao ông trời lại tàn nhẫn với cô như vậy?

Chỉ vì sự ngu dốt hồi đại học mà cô đã tin nhầm vào kẻ tiểu nhân, dâng tặng sự trong trắng của mình cho một kẻ phụ lòng, người đau khổ lúc ấy là cô, vậy sao bây giờ vẫn là cô chịu đau thương?

Sau bao nhiêu năm làm việc chăm chỉ, cuối cùng cũng đã vượt qua được, chẳng lẽ cứ như vậy ?

Đầu tiên là sáu tỷ; sau đó là phải “bồi ngủ”; Những đòi hỏi ngày càng quá đáng, thế giới của cô chỉ có màu đen chứ không có màu trắng.

Bịch!

Lăng Dao quỳ xuống trước mặt ba người đàn ông và khóc: “Tôi cầu xin các anh để tôi đi, mọi thứ tôi có không dễ dàng gì, tôi không muốn mất nó như thế này, đây là ước mơ của tôi, nếu nó không thành hiện thực lần này, thì cả đời tôi sẽ không còn gì.

Cầu xin các anh, xin các anh làm ơn! “

Thực ra, đàn ông rất thích nhìn phụ nữ khóc.

Đặc biệt là kẻ b**n th** như Cóc.

Gã ta nói với vẻ thích thú: “Ồ, anh không nói là sẽ không để em tiếp tục trở thành ngôi sao, anh chỉ muốn em ngủ cùng các anh một đêm thôi. Đừng lo lắng, sau khi nếm xong, các anh tuyệt đối sẽ không tiết lộ chuyện của em, còn sẽ giúp em quảng bá và mở rộng tâm ảnh hưởng của mình, em thấy sao? “

Lăng Dao khóc và nói: “Không, không được, tôi tuyệt đối không bao giờ đồng ý những đòi hỏi thô lỗ như vậy”

Cóc mặt lạnh tanh.

Gã chưa kịp nói thì Giun bên cạnh đã bước vài bước đi tới chỗ Lăng Dao, túm tóc cô, lôi cô ép dưới sàn nhà.

“A ~~ HP Lăng Dao đau đớn hét lên, xấu hổ, nhục nhã, đau đớn, tuyệt vọng, đủ loại cảm xúc không ngừng quấn lấy trái tim cô.

Giun lạnh lùng nói: “Tao đã nói từ đầu, gặp mặt thì trực tiếp lên, nhiều lời làm đếch gì?

Các ngươi tán gẫu lâu vậy, không phải còn không đồng ý sao?”

Cóc thở dài: “Haizz, rượu mời không uống lại cứ thích uống rượu phạt. Quên đi, nếu cô ta không muốn kiếm tiền thì tôi cũng không cho nữa. Giun, tối nay cho anh nếm trước, tôi ăn đồ thừa vậy. “

“He he, anh cũng có lúc nói ra tiếng người đó.”

Giun túm tóc Lăng Dao lôi về phòng.

Lăng Dao đau đớn vật lộn trên mặt đất, khóc lóc.

“Buông tôi ra, anh buông tôi ra.”

“Xin đừng làm điều này, tôi không thể”

Người phụ nữ càng lúc càng hét to, người đàn ông càng nghe càng hưng phấn, nội tiết tố trong cơ thể hoàn toàn tiết ra, d*c v*ng mãnh thú nguyên thủy chiếm giữ đại não.

Bầu trời đêm nay, không trăng không sao Màn đen u tối.

Nhưng có một thứ ánh sáng khế vươn lên, đó là ánh sáng của đom đóm, tuy yếu ớt nhưng cũng đủ mang lại hy vọng cho những người trong bóng tối.

Cốc, cốc, cốc.

Một vài tiếng gõ cửa nhẹ vang lên, phá vỡ bầu không khí của hiện tại.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 317


Chương 317

Giun rất nhanh trí, ngay lập tức dùng cánh tay chặn miệng Lăng Dao, không cho cô kêu cứu.

Cóc ra giấu mắt với Mạc Thiếu Hồng.

Mạc Thiếu Hồng gật đầu, thu dọn quần áo, đi tới cửa, mở hé cánh cửa, nhìn ra bên ngoài.

Chỉ nhìn thấy một người đàn ông cao lớn đang đứng bên ngoài.

“Mày là ai?”

“Giang Nghĩa.”

“Chưa từng nghe, muốn gì?”

“Tôi đến đây để tìm Lăng Dao.”

“Hôm nay Lăng Dao không về nhà, mày đi đi”

Giang Nghĩa sắc mặt hơi thay đổi: “Được, vậy tôi đi trước, khi cô ấy quay lại nói với cô ấy rằng tôi có chuyện cần tìm”“

“Được, được rồi, hiểu rồi, đi đi”

Giang Nghĩa xoay người, tựa hồ chuẩn bị rời đi, Mạc Thiếu Hồng vươn tay đóng cửa lại.

Chính vào lúc này!

Giang Nghĩa đột ngột quay người lại, vươn một cú đá vòng lại một cách hung ác, đá cánh cửa và cả người vào phòng!

Mạc Thiếu Hồng nằm trên mặt đất gào †thét, cửa đè lên người gã ta.

Giang Nghĩa giãm lên cửa, giãm qua người Mạc Thiếu Hồng, đi vào trong phòng, nhìn thoáng qua liền thấy Cóc ngồi trên sô pha, Giun đang định cưỡng h**p Lăng Dao.

Cóc cau mày: “Cậu nhóc, đường lên thiên đường cậu không đi, địa ngục không có cửa cậu cứ muốn vào. Vốn không liên quan gì cậu, sao cứ thích đưa lên cửa tìm cái chết, có cần thiết không?”

Trong lúc nói, Cóc bật dậy, trên tay cầm một con dao găm đâm thẳng hướng vào tim Giang Nghĩa.

Cóc khét tiếng là xuống tay hiểm độc trong giới.

Đã không ra tay thì thôi, hễ ra tay là chỉ muốn mạng người, hơn nữa còn thường ra tay trong lúc cười nói, khiến người ta khó đề phòng.

Nhưng dù anh ta có lợi hại đến đâu cũng chỉ là một kẻ lưu manh.

So với Chiến Thần Tu La rong ruổi trên chiến trường, chẳng khác nào khác biệt như mây sao với vũng bùn!

Giang Nghĩa không né tránh, ngay lúc dao găm sắp đâm vào trái tim anh, anh trực tiếp dùng tay cầm dao găm với tốc độ khó thấy bằng mắt thường!

Cóc có muốn tiến thêm một phân cũng đừng hòng.

Gã nghiến răng, bạt mạng đâm tiến tới, dùng luôn cả hai tay.

Nhưng Giang Nghĩa một tay nắm con dao găm, đứng tại chỗ, bất động.

Giun bên cạnh biết mình gặp phải tấm ván sắt nên không dám sơ suất, lập tức buông Lăng Dao ra, nhặt chiếc gậy bóng chày trên mặt đất hung hăng đập xuống đầu Giang Nghĩa.

Cùng lúc đó, Mạc Thiếu Hồng cũng đẩy cánh cửa lên, nhặt một thanh sắt trên mặt đất, tấn công từ phía sau.

Một kẻ tấn công từ bên hông; Một kẻ từ phía sau; Thêm vào Cóc trước mặt dốc hết sức dùng dao đâm, Giang Nghĩa không còn nơi nào để trốn thoát.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 318


Chương 318

Lăng Dao ở bên sợ hãi hét lên: “Sếp Giang, cẩn thận II”

Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, Giang Nghĩa tiến lên một bước.

Chỉ bước này thôi là khoảng cách giữa sự sống và cái chết.

Cây gậy bóng chày của Giun đập vào không trung, không những không đập trúng Giang Nghĩa mà ngược lại còn đập vào Mạc Thiếu Hồng – người đang lao tới phía sau; cây gậy sắt của Mạc Thiếu Hồng cũng đập vào không khí và hướng trúng bụng Giun.

Bang!

Bang! !

Hai tiếng động lớn liên tiếp truyền đến, Giun và Mạc Thiếu Hồng đều bị vũ khí của nhau đánh trúng, nằm trên mặt đất đau đớn kêu gào.

Bên này, Giang Nghĩa đã vung tay và ném con dao găm của con cóc ra ngoài.

Sau đó, anh đưa chân đạp vào mặt Cóc, cả người như bị thổi ra ngoài lộn nhào trên không trung một vòng rồi đáp mạnh xuống, cằm gã dập mạnh xuống sàn, bốn năm cái răng đều rụng mất.

Trong nháy mắt giải quyết ba tên, thực lực của Giang Nghĩa đã vượt xa sức tưởng tượng của bọn họ.

Anh bước đến bên cạnh Lăng Dao, cởi áo khoác khoác lên người cô, ấm áp nói: “Cô không sao chứ?”

Đàn bà.

Đàn bà yếu đuối.

Khi đàn bà yếu đuối gặp nguy hiểm, cô đơn và không nơi nương tựa, gặp được chân mệnh thiên tử cứu cô khỏi nước sôi lửa bỏng.

Thế nào là anh hùng cứu mỹ nhân?

Đây chính là.

Trái tim mềm mại của Lăng Dao đã hoàn †oàn tan chảy, lao vào trong lòng của Giang Nghĩa, khóc như một đứa trẻ.

Giang Nghĩa đứng yên, để mặc nước mắt làm ướt áo.

Một lúc sau, cóc và giun chật vật bò lên.

Giun nghiến răng nghiến lợi nói: ‘Cậu nhóc, xem ra cậu đánh rất giỏi? Nhưng cậu đánh giỏi thì thế nào chứ? Dù sao cậu cũng chỉ có một mình. Cậu có biết thân phận của tôi không?” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Giang Nghĩa nhẹ giọng hỏi: “Ồ? thân phận gì?

“Hừm, nghe kỹ, ông đây là nhị trang chủ của Tiền Trang ngầm! Có không dưới 100 đàn em, nửa khu Giang Nam đều nằm †rong tầm kiểm soát của tao.”

“Mày xúc phạm tao, sau này đừng mơ sống tiếp.”

“Không chỉ có mày, ngay cả cha mày, mẹ mày, vợ mày và con cái của mày cũng không sống tiếp được!”

Giang Nghĩa thở dài một hơi, hỏi: “Ý của mày là người bên mày nhiều, muốn làm gì †ao cũng được?”

“Chính xác!”

Giang Nghĩa nhún vai, để Lăng Dao đứng sang một bên trước, sau đó đi đến sô pha cúi xuống nhặt điện thoại di động: “Là của mày?”

Giun gật đầu.

Giang Nghĩa ném điện thoại cho gã ta.

Giun sửng sốt: “Làm gì?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 319


Chương 319

“Không phải nói mày nhiều người sao? Gọi điện thoại gọi đến đây đi.”

“Hả? Mày cho rằng tao khoe khoang sao?

Được lắm, tao sẽ gọi ngay, nhóc, mày đợi chết đi !”

Giun bấm điện thoại ngay: ‘A lô, ông Ngô, mang theo một đám anh em tới đây làm việc!”

Cóc nhổ chiếc răng gãy trong miệng ra, lạnh lùng nói: “Tao đã từng thấy người ngu, nhưng chưa từng thấy người ngu như vậy.

Nhóc, mày nghĩ mày là ai? Đợi anh em của chúng tao tới, xem coi làm sao chơi chết mày.”

Lăng Dao sợ hãi kéo tay áo Giang Nghĩa: “Sếp Giang, chúng ta gọi cảnh sát nhanh đi.”

Gọi cảnh sát?

Ha ha.

Có thể thấy được từ trong mắt Giang Nghĩa đầy ý sát phạt, hôm nay anh có ý giết người, gọi cảnh sát? Không đâu.

“Lăng Dao, vào phòng đợi đi.”

“Nhưng mà……

“Ngoan, nghe lời.”

Lăng Dao không nói gì, gật đầu và đi vào phòng.

Trong vòng chưa đầy năm phút, một chiếc xe van màu trắng dừng ở cửa, bảy tám người đàn ông trang bị dao bầu nhảy ra khỏi xe, nối đuôi đi vào.

“Anh Giun, muốn chơi ai?”

Giun chỉ vào Giang Nghĩa: “Chơi gã ta!”

Ông Ngô và những người khác dùng dao bầu chém về phía Giang Nghĩa, bảy tám tên chọi một, ai nấy đều cầm dao bầu, cảnh tượng đánh nhau này khiến quần chúng hồi hộp theo dõi Nhưng mà……

Một cơn gió nổi tới từ trên người Giang Nghĩa, anh tung vài cú đấm với tốc độ không thể nhìn thấy bằng mắt thường, bảy tám người đều ngã xuống đất trong vòng chưa đầy một giây!

Tất cả mọi người đều bị đấm vào mặt, toàn bộ khuôn mặt lún vào, khung xương trên mặt cũng bị đánh lõm xuống.

Tiếng than khóc vang khắp mọi nơi.

Giun ngẩn ra, đây còn là người sao? Đây là một con quái vật!

Giang Nghĩa nhẹ giọng nói: “Chỉ có mấy người này thôi? Đánh không đã đâu. Còn nữa không?”

“Mày !!! được lắm nhóc con, chờ đó, ông đây còn cả đống người!”

Sau một cuộc điện thoại, chưa tới 15 phút có 5 chiếc xe tải chạy tới, mỗi chiếc có bảy †ám người, tổng cộng gần 40 người đã đến.

Trên tay ai cũng cầm dao bầu xông đến.

“Xử nó III”

Với tiếng gầm rú của Giun, những người đó lần lượt lao về phía trước.

Trên mặt Giun hiện lên một nụ cười xấu xa: “Nhóc, sao mày không đắc ý tiếp đi? Đánh mười đứa thì được, chẳng lẽ còn có thể đánh được bốn mươi đứa à?”

Nhưng chưa kịp vui mừng bao lâu thì đã thấy bọn đàn em hết em này đến em khác gục trên vũng máu.
 
Back
Top Dưới