Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 260


CHƯƠNG 260

“Alo Tiểu Hắc, hai người họ đã lên, cậu có thể tiến hành theo kế hoạch được rồi. Đưa thuốc tới cho họ uống đi, nhớ dùng liều lượng lớn một chút!”

“Ngoài ra, điều chỉnh thiết bị ghi âm lần cuối đi, phải đảm bảo ghi lại hết quá trình đêm nay.”

“Tối muốn phát liên tục mỗi ngày 24 giờ, một năm 365 ngày. Tôi muốn xem con đ**m Đinh Thu Huyền kia còn giả vờ thuần khiết thế nào nữa!”

Bên kia truyền tới giọng nói bỉ ổi: “Vâng, tôi biết rồi, tôi sẽ bắt đầu thực hiện kế hoạch ngay.”

Nói xong anh ta cúp máy.

Tôn Tuấn Phong không rời khỏi khách sạn mà tìm một phòng ở tầng một ở tạm, chờ Tiểu Hắc giải quyết xong thì anh ta sẽ hành động ngay.

Cứ nghĩ đến cảnh chơi đùa Đinh Thu Huyền trước mặt Giang Nghĩa là Tôn Tuấn Phong lại hưng phấn toàn thân kích động, anh ta nhảy cẵng lên trong phòng, vô cùng sung sướng.

Tầng sáu, hành lang khách sạn.

Giang Nghĩa và Đinh Thu Huyền tới trước cửa phòng 608, lấy chìa khoá ra mở rồi đẩy cửa đi vào.

Hai người vừa vào đã khoá trái cửa lại.

Đinh Thu Huyền cởi áo khoác rồi thả mình lên chiếc giường lớn mềm mại.

“AI Dễ chịu quá, mệt mỏi cả ngày trời, cuối cùng cũng được nghỉ ngơi.”

Giang Nghĩa không vội nằm xuống mà đi vòng quanh phòng kiểm tra cẩn thận, nhất là các phích cắm, thiết bị báo khói, công tắc, phòng tắm, bồn cầu.

“Anh đang tìm gì vậy?”

“Không có gì, đi xem thôi.”

Nói xong Giang Nghĩa nhìn vào ổ cắm dưới TV.

Anh cúi xuống, quan sát thật kỹ.

Ổ cắm hướng thẳng về phía giường, nhìn bề ngoài dường như không có vấn đề gì, nhưng Giang Nghĩa tinh ý nhận ra phía trên bên trái trong ổ cắm có một thứ thụt vào hình hộp cỡ bằng móng tay.

Nhìn có vẻ là thứ gì đó có thể xoay được.

Giang Nghĩa dùng tăm lấy nó ra, mỉm cười.

“Anh làm gì vậy? Dùng tăm chọc vào ổ cắm rất nguy cẩm, cẩn thận giật điện!”

Giang Nghĩa đứng lên: “Anh biết rồi.”

Khi anh nói chuyện thì có tiếng gõ cửa phòng.

Cốc cốc cốc, cốc cốc cốc.

Giang Nghĩa bước ra cửa lớn tiếng hỏi: “Ai vậy?”

“Tôi là nhân viên phục vụ, mang đồ ăn đến cho anh.”

Giang Nghĩa mở cửa thì thấy nhân viên phục vụ đang bưng khay đứng trước cửa, trên khay là hai bát cháo và vài đĩa đồ ăn nhẹ.

Người phục vụ mỉm cười bảo: “Anh đến cùng hai người nhớ ra hai người chưa ăn tối nên đến nhà ăn tầng một gọi hai bát cháo và vài món ăn kèm, bảo tôi mang lên ạ.

Giang Nghĩa quan sát nhân viên phục vụ rồi hỏi: “Ý cậu là… tầng một có nhà ăn?”

“Vâng, ở ngay bên trái cầu thang, chỉ cần rẽ vào là thấy. Nhà ăn trong khách sạn chúng †ôi còn cung cấp bữa sáng miễn phí nữa đó.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 261


CHƯƠNG 261

“Ừ, tôi biết rồi.”

Giang Nghĩa đưa tay nhận lấy khay, sau đó đóng cửa lại, quay người đi tới bên giường rồi đặt khay xuống.

Đinh Thu Huyền lập tức đứng lên: “Em đói quá, mau cho em ăn đi.”

Cô đưa tay cầm lấy thìa để ăn cháo, nhưng lại bị Giang Nghĩa ngăn lại.

“Sao vậy?”

Giang Nghĩa cười không đáp, cầm đũa lên gảy hai lần rồi múc một thìa cháo lên mũi ngửi.

Anh nói: “Cháo này không còn mới.”

“Hả?”

“Có mùi sắp ôi thiu, chắc là cháo còn sót lại từ sáng nay, thậm chí là từ hôm qua, đun lần hai rồi mới mang lên. Anh thấy không nên ăn thì hơn.”

Đinh Thu Huyền bĩu môi: “Nhưng em đói quá.

Giang Nghĩa mỉm cười: “Chẳng phải vừa rồi người phục vụ nói tầng một có nhà ăn đấy sao? Em xuống đó ăn đi.”

“Cũng đúng, biết đâu còn có món khác ngon hơn, vậy chúng ta cùng xuống đi.”

Giang Nghĩa xua tay: “Anh hơi đau bụng, phải đi vệ sinh đã. Em xuống ăn trước thấy có món nào ngon thì gọi giúp anh nhé, lát nữa anh xuống sau.”

“Vâng, em đói lắm rồi, xuống ăn trước đây, anh nhanh lên nhé.”

PIN Đinh Thu Huyền mặc lại áo khoác, cầm chìa khoá đi xuống lầu.

Nụ cười trên mặt Giang Nghĩa lập tức đông cứng, hai mắt như muốn bùng lên ngọn lửa.

Anh bẻ gãy chiếc thìa, nhìn chằm chằm vào hai bát cháo trên khay rồi lẩm bẩm: “Tôn Tuấn Phong, anh đang tự tìm cái chết đấy!”

Giang Nghĩa đã cho anh ta một bài học vì những việc làm lúc trước, anh cứ tưởng anh ta sẽ biết kiềm chế.

Ai ngờ Tôn Tuấn Phong lại càng bạo gan hơn.

Lần này anh ta còn dám bỏ thuốc Đinh Thu Huyền, đây là điều Giang Nghĩa không thể tha thứ.

Anh ta đã chạm vào vảy ngược của anh.

Tôn Tuấn Phong chạy trời không khỏi nắng.

Là chiến thần Tu La biên giới phía Tây, Giang Nghĩa không chỉ biết đánh nhau’ mà còn có tài trinh sát siêu phàm.

Nếu không, không biết anh đã bị ám sát bao nhiêu lần.

Vừa nhìn thấy thiết kế tinh xảo bên trong ổ cắm, anh đã biết khách sạn này có gì đó không ổn, lúc đầu anh chỉ nghĩ là do khách sạn không sạch sẽ, cho đến khi cháo được mang đến anh mới biết tất cả đều không phải người của khách sạn.

Nói cách khác, sẽ không chỉ là người của khách sạn.

Bởi vì người trong khách sạn dù có to gan đến đâu cũng chỉ dám chụp lén chứ làm sao dám bỏ thuốc khách?

Bỏ thuốc, còn liều lượng lớn thế này chức chắn là có ý đồ khác.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 262


CHƯƠNG 262

Mà người duy nhất anh có thể nghĩ đến chính là Tôn Tuấn Phong.

Giang Nghĩa chỉ ngửi một chút đã biết trong cháo là thuốc gì, cũng chính vì biết nên anh mới tức giận như thế.

Anh gọi cho Song Ngư ở mười hai cung Hoàng Kim.

Trong mười hai cung thì Song Ngư là vô cùng đặc biệt.

Chiến thần Tu La đi tới đâu, anh ta đi tới đó, âm thầm làm việc giúp Giang Nghĩa, cũng âm thầm bảo vệ sự an toàn của Giang Nghĩa, anh ta đóng vai trò vệ sĩ riêng’ trong mười hai cung.

“Song Ngư, có đó không?”

18ø at “Mua giúp tôi một thứ rồi gửi tới phòng của tôi.

“Thứ gì ạ?”

“Heo.

mm Dù đã tham gia chiến trường lâu, hiểu rất rõ về Giang Nghĩa nhưng Song Ngư nghe thấy yêu cầu này cũng sững sờ vài giây.

“Heo ấy ạ?”

“Đúng, phải là heo nái còn sống, không cần quá to. Mang tới phòng tôi trong 15 phút nữa.”

Mặc dù yêu cầu này rất kỳ lạ nhưng cũng là lệnh của chiến thần Tu La, anh ta bắt buộc phải tuân theo.

“Vâng, em biết rồi.”

Sau khi cúp máy, Giang Nghĩa kiên nhẫn chờ đợi, 15 phút sau, chuông cửa vang lên.

Vừa mở cửa, quả nhiên Song Ngư đưa một con heo nái vào phòng, nó không lớn lắm, cao đến chân người, khoảng hơn một mét.

“Anh muốn thứ này làm gì ạ?”

“Không phải việc của cậu, đi trước đi.”

“Vâng.”

Giang Nghĩa dắt con heo nái vào phòng, dùng dây trói vào giường rồi kéo chăn đắp cho nó.

Anh ngồi trên giường chờ đợi, không nhúc nhích.

Ba phút.

Năm phút.

Mười phút.

Mười phút sau, có tiếng nhẹ nhàng gõ cửa.

Vẻ mặt Giang Nghĩa không thay đổi, anh cũng không nói lời nào.

Sau đó tiếng cửa càng lúc càng lớn, giọng nói của Tôn Tuấn Phong truyền tới: “Cô Đinh, cậu Giang, hai người ngủ chưa? Tôi nhớ ra có chuyện này muốn nói với hai người, có thể mở cửa được không?”

Giang Nghĩa vẫn ngồi im.

Tiếng gọi kéo dài hơn một phút, đối phương dường như đang xem thử Giang Nghĩa và Đinh Thu Huyền đã ngủ hay chưa.

Sau đó…

Khoá cửa từ từ xoay tròn, cạch’ một tiếng, cánh cửa đã được mở ra hoàn toàn.

Không ngờ Tôn Tuấn Phong lại lấy được chìa khoá phòng, điều này nói lên tất cả những chuyện này đã được anh ta lên kế hoạch hết từ trước.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 263


CHƯƠNG 263

Két!

Cánh cửa được chậm rãi đẩy ra, Giang Nghĩa đứng dậy, đi ra sau cánh cửa.

Tôn Tuấn Phong vừa mới thò đầu vào đã bị Giang Nghĩa ấn xuống, kéo thẳng vào phòng.

“AAAI “Aiya aiya…”

“Giang Nghĩa, cậu làm gì vậy? Buông tôi ra.

Giang Nghĩa đẩy anh ta xuống đất, lạnh lùng nói: “Tôn Tuấn Phong, việc làm của anh đã chọc giận tôi.”

Tôn Tuấn Phong cười gượng gạo bảo: “Tôi thật sự có chuyện gấp cần bàn với cô Đinh, gõ cửa thì hai người không mở nên tôi sốt ruột, xin quầy lễ tân thêm một chiếc chìa khoá nữa thôi ấy mà”

Anh ta nhìn trái nhìn phải, phát hiện Đinh Thu Huyền không ở trong phòng, lại thấy hai bát cháo vẫn còn trên bàn.

Trong lòng anh ta biết có thể mưu kế đã bị bại lộ.

“Hình như cô Đỉnh không ở đây à?

Nếu vậy thì tôi đi trước đây.”

Còn định đi?

Giang Nghĩa giẫm lên vai Tôn Tuấn Phong, ấn anh ta dưới đất sau đó cầm lấy một bát cháo, cạy miệng anh ta ra rồi đổ hết vào, ép Tôn Tuấn Phong phải ăn hết bát cháo.

Sau đó anh nhấc chân ra.

Tôn Tuấn Phong sợ tái mặt, anh ta biết trong bát cháo đó có gì.

Nếu ăn vào, có lẽ đêm nay anh ta sẽ “khó chịu” đến mức phát điên mất.

“Giang Nghĩa, cậu…

Anh ta ôm đầu, toàn thân nóng bừng khó chịu, dược tính quá mạnh, vừa uống vào đã bắt đầu có phản ứng.

Giang Nghĩa bước đến bên cạnh Tôn Tuấn Phong, lấy chìa khoá và điện thoại của anh ta đi.

Sau đó anh quay người đi về phía cửa.

Tôn Tuấn Phong muốn đi theo nhưng bị Giang Nghĩa đạp về.

“Anh cứ ở đây đi.”

Tôn Tuấn Phong không hiểu, hỏi: “Giang Nghĩa, ý cậu là gì? Sao lại muốn tôi ở đây?”

Lời còn chưa dứt, anh ta đã thấy bên giường có thứ gì đó động đậy, một góc chăn bị vén ra.

Heo.

Heo nái!

Tim Tôn Tuấn Phong vọt lên tận họng, với sự xảo quyệt của anh ta, thoáng chốc đã hiểu Giang Nghĩa muốn làm gì.

Anh ta vừa ăn hết báo cháo đã bị bỏ thuốc.

Trong phòng lại có một con heo nái.

Không biết vì sao Tôn Tuấn Phong lại nhớ †ới câu mà Tiểu Hắc nói với mình lúc chiều “Thuốc này rất mạnh, uống một bát thì dù nhìn thấy heo nái cũng chơi.”

Anh ta kinh hãi nhìn Giang Nghĩa: “Đừng, đừng như vậy mà, cậu thả tôi ra đi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 264


CHƯƠNG 264

Giang Nghĩa chế nhạo: “Tặng anh bốn chữ – tự làm tự chịu.”

Anh ra khỏi phòng, đóng cửa lại, chốt cố định cửa bên ngoài, đảm bảo người bên trong không thể mở được.

Tôn Tuấn Phong lao ra cửa, cố gắng mở cửa nhưng cửa đã bị Giang Nghĩa đóng chặt, không thể mở được.

Anh ta gào khản cả giọng, nhưng bên ngoài lại chẳng có ai.

Điều này cũng không có gì phải ngạc nhiên.

Để hoàn thành kế hoạch, trước khi đến anh †a đã cố ý không để ai ở cùng tầng này, không ai có thể cứu anh ta được.

“Điện thoại, đúng, điện thoại.”

Tôn Tuấn Phong vội vàng chạy tới bên giường, nhấc điện thoại nội bộ của khách sạn lên gọi mới phát hiện đường dây điện thoại đã bị cắt từ lâu.

Thôi xong.

Không còn cách nào để ra ngoài nữa!

Lúc này, con heo nái bên cạnh giường đang nhìn về phía Tôn Tuấn Phong, hai cái †ai to chuyển động.

“Đừng mà.”

“Tao không muốn.”

“Tránh ral”

Giang Nghĩa không vội đi ngay mà đi thang máy tới tầng bốn.

Phòng giám sát của khách sạn ở tầng bốn.

Anh bước đến cửa, đạp tung cánh cửa ra thì thấy một người đàn ông đang ngồi trước màn hình giám sát, điều chỉnh cách ghi hình.

Trong đó có một màn hình bị đen, nhưng dòng chữ phía dưới có ghi: 608.

Giang Nghĩa cười nhẹ, quả nhiên là vậy.

Người đàn ông thấy Giang Nghĩa bước vào thì căng thẳng hỏi: “Anh là ai? Đây không phải nơi anh có thể vào, đi khỏi đây!”

Giang Nghĩa bước tới trước mặt người đàn ông, túm cổ anh ta, đập mạnh vào tường.

Gáy anh ta đập vào tường. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Chỉ trong tích tắc, người đàn ông đã ngất xỉu.

Giang Nghĩa c** q**n áo người đàn ông rồi xé thành nhiều mảnh, trói anh ta lên ghế.

Sau đó Giang Nghĩa thao tác trên bàn điều khiển, mở cơ quan của phòng 608, mở ngăn tối trong ổ cắm, một chiếc camera thò ra, hướng về phía giường.

Màn hình đang tối bỗng sáng lên, chiếu hình ảnh của phòng 608.

Trong màn hình, Tôn Tuấn Phong ngồi dưới đất người đầy mồ hôi, khuôn mặt đau đớn và sợ hãi, anh ta hoảng sợ nhìn con heo nái trước mặt.

Giang Nghĩa cười khẩy: “Nếu đã chơi thì chơi lớn luôn đi.”

Anh kết nối đường dây của màn hình phòng 608 với màn hình ở sảnh khách sạn, chuyển tiếp hình theo thời gian thực lúc này.

Anh phủi tay rồi ra khỏi phòng giám sát, khoá cửa lại.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 265


CHƯƠNG 265

Giang Nghĩa đi thang máy xuống tầng một, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra.

Vừa đi được hai bước, anh đã nghe thấy Đinh Thu Huyền gọi mình: “Giang Nghĩa!”

Giang Nghĩa ngây người, thấy Đinh Thu Huyền đang xách túi lớn túi nhỏ đi tới.

“Anh đi vệ sinh những bốn mươi phút à?

Anh ngã xuống bồn cầu à?”

Giang Nghĩa gãi đầu: “Ừ… Anh bị tiêu chảy, không thoải mái.”

Đinh Thu Huyền hừ một tiếng, giơ túi trong †ay lên: “Em mang cho anh nhiều món ngon lắm, đi thôi, chúng ta về phòng từ từ an.

Vừa dứt lời, cô nghe thấy tiếng hét của phụ nữ phát ra từ đại sảnh, sắc bén chói tai.

“Lưu manhl”

“b**n th**!”

Mọi người đều đưa mắt nhìn sang.

Màn hình lớn ở sảnh vốn đang chiếu quảng cáo về khách sạn, không hiểu sao đột nhiên lại bị đổi thành video thời gian thực của một căn phòng trong khách sạn.

Nhìn từ góc độ và độ phân giải thích hình như là bị quay lén.

Quay lén không đáng sợ, đáng sợ là nội dung được phát.

Trong phòng có một người đàn ông, và — một con heo nái.

Người đàn ông mồ hôi như mưa.

Con heo nái cũng rất phấn khích.

Một vở kịch trần gian đang được công chiếu.

Mọi người bàn tán xôn xao.

“Ai nói cho tôi biết có phải mắt tôi có vấn đề không?”

“Người đàn ông này thật kỳ lạ”

Một số người không chịu nổi, chạy tới cạnh thùng rác nôn ra.

Đinh Thu Huyền hoảng sợ, cô vẫn là xử nữ, chưa tiếp xúc thân thể nhiều với đàn ông, huống chỉ là chuyện không phải người thế này!

Cô quay mặt đi: “Giang Nghĩa, chuyện gì thế này?”

Giang Nghĩa bật cười thành tiếng: “Chắc Tôn Tuấn Phong nhịn lâu quá không chịu được nên mới…”

“Tôn Tuấn Phong?”

Đinh Thu Huyền chỉ nhìn thoáng qua chứ không nhìn rõ, bây giờ nghĩ lại dáng người đó thật sự là Tôn Tuấn Phong.

Cô không dám nhìn nữa.

“Sao Tôn Tuấn Phong lại thành ra thế này?

Tuy anh ta hơi b**n th**, nhưng cũng không đến mức này chứ?

“Ngay cả heo cũng…

Giang Nghĩa nắm tay Đinh Thu Huyền bảo: “Haiz, mỗi người đều có nỗi khổ riêng, đó là sở thích cá nhân của người ta, chúng †a không có quyền can thiệp. Nhưng phát trực tiếp ở nơi công cộng thế này thì cũng không thích hợp.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 266


CHƯƠNG 266

Mọi chuyện là do anh làm.

Thế mà bây giờ lại ở đó nói mát.

Đôi khi Giang Nghĩa thật sự rất xấu xa.

Anh vỗ nhẹ lên mu bàn tay của Đinh Thu Huyền: “Khách sạn này thật sự không thoải mái nổi. Đi thôi, chúng ta đến chỗ khác, không ở lại đây nữa.”

“Ừm, đi mau đi.”

Hai người tránh khỏi đám đông, rời khỏi khách sạn, tìm một khách sạn bốn sao gần đó để ở tạm.

Đêm nay Giang Nghĩa và Đinh Thu Huyền ngủ rất ngon.

Đêm nay, màn biểu diễn của Tôn Tuấn Phong chấn động cả khu Nham Thái.

Đêm nay trong giang hồ truyền tai nhau †ruyền thuyết thần thoại về “người đàn ông đớ’, truyền thuyết người đàn ông đó dám làm lợn.

Ngày hôm sau.

Giang Nghĩa và Đinh Thu Huyền đặt vé tàu, ăn sáng xong thì đến ga tàu hoả.

Tôn Tuấn Phong không đến tiễn.

Đinh Thu Huyền gọi rất nhiều lần cho Tôn Tuấn Phong nhưng đều là: Người dùng mà quý khách gọi đang trong cuộc gọi khác.

Cô cười bảo: “Hầy, từ tối qua đến giờ điện thoại của Tôn Tuấn Phong cứ tắt máy suốt, xem ra chuyện lần này đã gây ra cú sốc rất lớn cho anh ta, dù là thân thể hay tâm lý.”

Không biết tại sao trong lòng Đinh Thu Huyền lại rất vui.

Dù không muốn thừa nhận nhưng cô lại thấy vui vì lần này Tôn Tuấn Phong gặp chuyện.

Giang Nghĩa bảo: “Hình như em rất vui?”

Đỉnh Thu Huyền bĩu môi: “Đâu có, em sẽ không cười trên nỗi đau của người khác đâu.

Nói như vậy nhưng vừa quay đầu, Đinh Thu Huyền lại cười trộm.

Bản thân chuyện này vốn đã rất buồn cười.

Hơn nữa người thiệt thòi là Tôn Tuấn Phong nên lại càng đáng cười hơn!

Hai người tay trong tay bước vào ga tàu cao tốc.

Hành trình diễn ra suôn sẻ.

Về đến nhà, Đinh Thu Huyền còn chưa ngồi xuống đã nhận được điện thoại của ông nội Đinh Trung.

“Alo ông nội, có chuyện gì vậy ạ?”

“Thu Huyền, chuyện ở khu Nham Thái ông giao cho cháu giải quyết thế nào rồi?”

“Đã xong rồi ạ. Công ty đối tác đồng ý bán nguyên vật liệu cho chúng ta với giá 70%, chúng cháu đã ký hợp đồng, cũng đã mang về rồi đây ạ.”

“Ồ, vậy thì tốt.” Chần chừ vài giây, Đinh Trung hỏi: “Vậy cháu có biết chủ tịch Tôn gặp chuyện gì không? Từ hôm qua đến giờ ông không liên lạc được với cậu ấy, cũng không biết làm sao nữa. Mà ông nghe phong thanh hình như cậu ấy ở bên đó có vấn đề.

Đinh Thu Huyền suýt thì phá lên cười.

Cô giả vờ bình tĩnh đáp: “Chủ tịch Tôn?

Cháu không biết. Từ hôm qua sau khi tách ra ở khách sạn, chúng cháu không gặp lại nữa, hôm nay cũng không thấy tới tiễn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 267


CHƯƠNG 267

Cháu còn đang tự hỏi sao mãi không gọi được cho anh ấy đây.”

“Vậy à? Được rồi, ông sẽ tìm người khác để hỏi. Thế nhé, ông cúp máy đây.”

“Vâng.”

Sau khi cúp điện thoại, Đinh Thu Huyền cười quên trời quên đất, cô chưa bao giờ vui vẻ như thế này.

Mặc dù cười trên nỗi đau của người khác có vẻ không đúng lắm, cũng hơi thất đức, nhưng chuyện này thật sự khiến Đinh Thu Huyền cảm thấy thoải mái.

Thời gian trước cô bị Tôn Tuấn Phong làm phiền muốn chết.

Bây giờ thì hay rồi, chủ động gọi cũng không gọi được cho anh ta.

Có lẽ sau này cô sẽ không gặp lại Tôn Tuấn Phong nữa, người đàn ông này sợ rằng không còn mặt mũi xuất hiện trước mặt mọi người nữa.

Giang Nghĩa nở nụ cười xấu xa bước tới, nói bên tai Đinh Thu Huyền: “Xem màn biểu diễn tuyệt vời tối qua của Tôn Tuấn Phong, anh cũng muốn…”

Đinh Thu Huyền hai tay chống nạnh nhìn Giang Nghĩa: “Anh muốn thì… có thể học hỏi Tôn Tuấn Phong ấy.”

“Được lắm, em dám nguyền rủa anh.”

Giang Nghĩa bế Đinh Thu Huyền lên, cù vào nách cô làm cho cô cười ch** n**c mắt.

“Đừng cù nữa, ngứa lắm, anh dừng lại đi!”

Lúc này Đinh Nhị Tiến và Tô Cầm vừa mua đồ ăn về, đi tới cửa.

Nghe thấy tiếng hét khá ‘trực tiếp’ của Đinh Thu Huyền, mặt hai người đều đỏ lên.

Tô Cầm bảo: “Hai đứa này càng ngày càng không biết phép tắc, không biết xấu hổ, thấy hai người già chúng ta không ở nhà là lại ở ngay phòng khách…

Đinh Nhị Tiến ho khan: “Người trẻ tuổi mà, đôi lúc thích tìm chút k*ch th*ch. Như vậy cũng tốt, thêm vài lần nữa biết đâu chúng †a lại được bế cháu trai sớm.”

Tô Cầm hỏi: “Vậy bây giờ…”

“Bây giờ? Tất nhiên là né đi rồi, lẽ nào bà còn muốn vào?”

TOR: Đinh Nhị Tiến đặt thức ăn ở cửa rồi kéo tay Tô Cầm, hai ông bà già vui vẻ rời khỏi nhà, đến công viên gần đó đi dạo.

Để lại cho Giang Nghĩa và Đinh Thu Huyền thời gian ở riêng.

Cho hai người cơ hội để họ được bế cháu trai.

Công ty Giải trí Ức Châu, toà nhà văn phòng, trong phòng hội nghị.

Bàn họp tròn có đầy đủ các lãnh đạo cấp cao của công ty, Giang Nghĩa và Trình Đan Đình ngồi cùng nhau.

Trình Đan Đình đứng dậy nói: “Hiện nay đà phát triển của công ty rất tốt, vừa thành lập không lâu đã có được toàn bộ ngành live stream ở thành phố Giang Nam. Trong ngành này bây giờ chúng ta không có đối thủ.”

Mọi người đều võ tay hoan hô.

Trình Đan Đình ấn tay: “Đây là chuyện tốt, nhưng mọi người cũng đừng vì thế mà kiêu ngạo. Mục tiêu của Giải trí Ức Châu chúng †a là đứng đầu toàn ngành, xây dựng một đế quốc giải trí.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 268


CHƯƠNG 268

Live stream chỉ là một phần nhỏ trong lĩnh vực giải trí. Cách mạng vẫn chưa thành công, các đồng chí vẫn cần phải nỗ lực”

Cô ta giới thiệu với Giang Nghĩa: “Ngoài live stream còn có nhiều lĩnh vực khác như phim điện ảnh, phim truyền hình, show, hoạt hình, tiểu thuyết, âm nhạc, game, video ngắn… Chúng ta vẫn cò cần khắc phục rất nhiều chỗ.

Vì thế tôi đã tuyển dụng một lượng lớn các nhân tài trong ngành để thành lập đội ngũ lãnh đạo Giải trí Ức Châu. Giang Tổng, bây giờ tôi sẽ giới thiệu cho anh ….

Cô ta giới thiệu từng người một.

Giới thiệu đến người cuối cùng là Trưởng phòng bộ phận điện ảnh và truyền hình — Hạng Chí Thành.

Hạng Chí Thành đứng dậy cúi chào Giang Nghĩa: “Chào Giang Tổng, tôi là Trưởng phòng mới của bộ phận điện ảnh và truyên hình. Tôi rất vinh dự được gia nhập vào Giải trí Ức Châu, tôi sẽ cố gắng hết sức mình để phục vụ cho công ty.”

Giang Nghĩa gật đầu.

Trong các lĩnh vực thì quan trọng nhất hiện nay là phần điện ảnh và truyền hình.

Hiện tại Giải trí Ức Châu vẫn chưa có bất kỳ bộ phim truyền hình nào có thể sản xuất được, rất cần có một tác phẩm để đánh bóng tên tuổi.

Giang Nghĩa nói: “Hạng Chí Thành, hiện tại trọng trách trên vai anh là nặng nhất, công †y cần gấp một bộ phim để đánh bóng tên tuổi, anh cố lên nhé.”

Hạng Chí Thành vỗ ngực: “Giang Tổng yên †âm, tôi đã bắt tay vào làm rồi. Hiện tại đang quay hai bộ phim chiếu rạp, sáu bộ phim dài chiếu mạng, một bộ phim truyền hình, ngoài ra còn nhiều dự án khác đang được chuẩn bị, sẽ được quay sớm thôi.”

Giang Nghĩa rất hài lòng, rất nhiều hạng mục nhưng chỉ cần một bộ nổi tiếng là được.

Cuối cùng anh nhắc nhở: “Tôi cần sản phẩm chất lượng, đừng vì thời gian gấp rút mà lơ là chất lượng.”

“Tôi hiểu.”

“Ừm”“

Sau khi bàn bạc xong công việc, mọi người lần lượt ra về, giải quyết công việc của mình.

Trình Đan Đình ngồi xuống, vẻ mặt hơi buồn.

“Sao vậy?” Giang Nghĩa hỏi.

Trình Đan Đình đáp: “Đội ngũ lãnh đạo đã được thành lập, nhưng vẫn còn thiếu nhân †ài về mọi mặt. Diễn viên, ca sĩ, tác giả, đạo diễn, biên kịch, v. v, còn thiếu rất nhiều.

Hiện tại nhân tài kiệt xuất đều tập trung ở Giải trí Bách Khoa, chúng ta không lôi kéo được. Chỉ dựa vào những người đang có thì khó có thể thách thức địa vị bá chủ của Giải trí Bách Khoa.”

Giang Nghĩa mỉm cười: “Đó là đương nhiên, nếu dễ dàng loại bỏ được Giải trí Bách Khoa thì còn gì thú vị nữa? Người ta đã đứng đầu ngành mười mấy hai mươi năm rồi, đâu phải một sớm một chiều là có thể vượt qua?

Không vội, cứ từ từ từng bước. Chúng ta không thể tự loạn trước được, phải đi từng bước một, đặt nền móng vững chắc, thời cơ tới là có thể lật ngược tình thế.

Hiện nay tuy Giải trí Bách Khoa lớn mạnh nhưng nội bộ lục đục. Cứ chờ xem, không lâu nữa, không cần chúng ta ra tay, họ cũng sẽ tự sụp đổ.”

Trình Đan Đình ngạc nhiên nhìn Giang NgHĩa.

Không ngờ người ngoài ngành này lại hiêu biết nhiều thế, không nóng lòng h*m m**n thành công như những nhà lãnh đạo khác.

Đặt nền móng vững chắc rất quan trọng!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 269


CHƯƠNG 269

“Giang Nghĩa, tôi thật sự phải nhìn anh bằng ánh mắt khác đấy.”

“Được, tôi biết rồi, làm tốt việc của mình đã, khi thời cơ đến sẽ tấn công Giải trí Bách Khoa.”

Giang Nghĩa cong môi cười: “Không chỉ live stream mà Giải trí Ức Châu của chúng ta phải đánh bại trong mọi lĩnh vực, sau này thành phố Giang Nam phải do Giải trí Ức Châu thống trị!”

Sau khi ra khỏi Giải trí Ức Châu, Giang Nghĩa trả lại chiếc Rolls-Royce.

Chiếc xe này quá nổi bật, lái về nhà cũng khó giải thích rõ ràng, hơn nữa Đinh Thu Huyền cũng không thích, vậy nên Giang Nghĩa chỉ đành dằn lòng, không sử dụng nó nữa.

Anh gọi taxi tới công viên Hoa Hải ở trung †âm thành phố Giang Nam.

Đây là nơi ba anh thích tới nhất.

Mẹ Giang Nghĩa qua đời từ rất sớm, anh được ba chăm sóc từ bé đến lớn, từ nhỏ đã sống nương tựa vào em trai Giang Châu và ba Giang Hàn Phi.

Anh cứ nghĩ ba người có thể ở bên nhau mãi mãi.

Nhưng ai ngờ bảy năm trước ba anh Giang Hàn Phi lại mất tích một cách bí ẩn, sau đó em trai anh Giang Châu nhảy lầu tự sát.

Nhà họ Giang bây giờ chỉ còn một mình Giang Nghĩa.

Anh ngồi trên bậc thềm của công viên, ngửa đầu nhìn trời.

Anh nhớ mỗi buổi chiều cuối tuần, ba đều đưa anh với em trai tới đây vừa ăn vặt vừa ngắn mây trời.

Những ngày tháng đó đơn giản mà hạnh phúc.

Cảnh vẫn còn đây nhưng người thì đã không còn nữa.

“Giang Nghĩa?”

Giọng một người phụ nữ truyền đến ở nơi cách đó không xa, Giang Nghĩa quay lại nhìn, trên mặt bất giác nở nụ cười.

Anh rất quen thuộc với người phụ nữ này. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Đây là một phụ nữ trung niên ngoài bốn mươi, tuy đã già nhưng vẫn giữ được vóc dáng rất đẹp.

Chăm sóc da cũng tốt, không thấy dấu vết của năm tháng.

Bà tên là Nhậm Chỉ Lan, là bạn cấp ba của ba Giang Nghĩa, thầm yêu ba anh đã nhiều năm.

Sau khi Giang Hàn Phi kết hôn sinh con, Nhậm Chỉ Lan hồn bay phách lạc một thời gian dài, bà từng bị trầm cảm một thời gian, còn có ý định tự tử.

Sau này khi vợ Giang Hàn Phi qua đời, Nhậm Chỉ Lan vừa an ủi Giang Hàn Phi vừa chăm sóc hai anh em Giang Nghĩa, Giang Châu.

Có thể nói từ lâu Nhậm Chỉ Lan đã lấp khoảng trống phụ thuộc vào mẹ của Giang NgHĩa.

Sau đó nữa Nhậm Chỉ Lan lại lấy hết can đảm để tỏ tình với Giang Hàn Phi.

Nhưng bà đã bị từ chối.

Thứ nhất, Giang Hàn Phi không thể quên được người vợ đã khuất, thứ hai là ông không muốn làm lỡ dở cuộc đời bà, nên đã từ chối tình yêu của bà.

Nhậm Chỉ Lan đau lòng rời khỏi thành phố Giang Nam, đến một nơi khác.

Nghe nói bà đã đến nước M để học nghiên cứu chuyên sâu.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 270


CHƯƠNG 270

Không ngờ hôm nay lại có thể gặp người quen cũ ở đây.

Giang Nghĩa vui mừng đứng dậy chào hỏi: “Dì Lan về rồi ạ?”

Nhậm Chỉ Lan cười đáp: “Ừ, dì về từ hôm qua, hôm nay tới đây xem.”

Giang Nghĩa biết Nhậm Chỉ Lan đang nhớ đến ba Giang Hàn Phi.

Đây là nơi trước khi ba mất tích thích đến nhất. Giang Nghĩa ôm nỗi vấn vương với ba mà tới, tin rằng mục đích Nhậm Chỉ Lan đến đây cũng giống vậy.

Hôm qua vừa về nước, hôm nay đã tới đây.

Có thể thấy đã nhiều năm trôi qua, dù Nhậm Chỉ Lan đã kết hôn sinh con, nhưng tình yêu bà dành cho Giang Hàn Phi vẫn chưa bao giờ phai nhạt.

Hai người ngồi cạnh nhau trên bậc thềm, trò chuyện với nhau.

Nhớ lại chuyện xưa.

Kể về hiện tại.

Tưởng tượng về tương lai.

“Hàn Phi… Vẫn chưa có tin gì về ba cháu à?”

“Vâng, giống như bốc hơi khỏi thế giới vậy, cháu cũng không biết ông ấy đã đi đâu”

““

Khuôn mặt Nhậm Chỉ Lan đầy vẻ thất vọng.

Giang Nghĩa nở nụ cười: “Dì Lan, bây giờ dì làm nghề gì?”

“Dì ư? Dì đang làm giáo viên diễn xuất.

Mấy năm nay dì làm việc ở nước M, dạy các nghệ sĩ mới về diễn xuất.”

Giang Nghĩa vui mừng khôn xiết, công †y anh đang thiếu giáo viên dày dặn kinh nghiệm như này!

“Dì Lan, bây giờ dì về nước đã tìm được việc chưa?”

“Tìm được rồi.”

“ồ.” Giang Nghĩa hơi thất vọng: “Công ty nào vậy ạ?”

“Giải trí Bách Khoa.”

Lòng Giang Nghĩa lộp bộp, không vui cho lắm.

Giải trí Bách Khoa.

Đó là công ty Giang Nghĩa đang muốn đối phó, là công ty mà Giang Nghĩa muốn thay thế bằng mọi cách, tại sao lại là nó chứ?

Giang Nghĩa cảm thấy hơi đắng cay, anh cười nhẹ hỏi: “Dì Lan, sao dì lại đến Bách Khoa?”

“Nói thật với cháu, vì Bách Khoa cho chồng dì một hợp đồng rất hậu hĩnh để ông ấy về nước quay phim. Dì về đây cùng ông ấy nên thuận tiện làm giáo viên diễn xuất cho Bách Khoa luôn.”

“Chồng dì là đạo diễn ạ?”

“Ừm”

Giang Nghĩa lắc đầu bất lực, vậy xem ra có thể sau này anh phải đối đầu với vợ chồng Nhậm Chỉ Lan rồi.

Đây là điều mà anh rất không muốn thấy.

Đang nghĩ đến đây, bỗng mấy người đàn ông nói với Giang Nghĩa và Nhậm Chỉ Lan: “Tránh ra, tránh ra, chúng tôi cần dùng nơi này.

Giang Nghĩa sửng sốt: “Đây là nơi công cộng, tại sao tôi phải đi?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 271


CHƯƠNG 271

“Tại sao cái gì? Giải trí Ức Châu của chúng †ôi chuẩn bị quay phim ở đây, ngôi sao lớn Lâu Hân Duyệt đích thân tới hiện trường, đám nghèo hèn các người còn không mau đi?

“Muốn tôi phải đuổi đi à?”

Nhậm Chỉ Lan khẽ cau mày: “Sao người của Giải trí Ức Châu làm việc lại độc đoán như vậy?”

Giang Nghĩa thấy mặt mình đau rát: “Thật ra không phải người nào của Giải trí Ức Châu cũng đều độc đoán như vậy đâu ạ.”

“Này, hai người đang thì thầm to nhỏ cái gì đấy? Xúc phạm Giải trí Ức Châu của chúng tôi à? Muốn ăn đấm phải không?”

Giang Nghĩa thật sự bất lực.

Bị chính chó mình nuôi cắn, tâm trạng này thật sự phức tạp.

Anh không nói gì, đứng dậy phủi mông rồi theo Nhậm Chỉ Lan đứng sang bên cạnh.

Anh muốn xem rốt cuộc định đóng phim gì.

Chẳng mấy chốc nơi này đã đuổi hết người.

Đoàn diễn viên vào vị trí, máy quay, kỹ sư ánh sáng và kỹ sư âm thanh đều đã sẵn sàng.

Máy quay vào vị trí, chuẩn bị quay.

Mấy chục người có mặt, chỉ chờ nữ chính Lâu Hân Duyệt tới.

Lâu Hân Duyệt là diễn viên hạng hai vừa được Giải trí Ức Châu ký hợp đồng, cô ta có tiếng trong giới và được rất nhiều nam sinh theo đuổi.

Tuy không có kỹ năng diễn xuất nhưng độ hot lại rất cao.

Vì vậy rất nhiều công ty dều tranh nhau ký hợp đồng với cô ta.

Cuối cùng Giải trí Ức Châu đã chỉ số tiền lớn để ký hợp đồng với Lâu Hân Duyệt, dự định nâng cô ta lên thành nghệ sĩ hạng một.

Lâu Hân Duyệt hiện tại mới chỉ nổi tiếng một chút nhưng lại rất kiêu ngạo, nhân viên công tác chờ gần nửa tiếng, cô ta mới ung dung đến muộn.

Hơn nữa còn không có chút ý áy náy nào.

Lâu Hân Duyệt vừa ngáp vừa đi về phía trung tâm: “Xin lỗi mọi người, tối qua ngủ muộn nên sáng nay tôi không dậy được, tới muộn hơn chút, mọi người không sốt ruột đúng không?”

Vẫn còn chưa sốt ruột?

Theo quy định, trước khi quay, diễn viên phải có mặt trước để trang điểm và khớp lời thoại.

Cô ta thì hay rồi, bắt đầu quay rồi mà còn chưa tới, ung dung tới trễ còn bảo mọi người chờ cô ta trang điểm.

Cuối cùng, sau khi kiên nhẫn chờ đợi cả tiếng đồng hồ, Lâu Hân Duyệt chính thức bắt đầu diễn.

Nhậm Chỉ Lan ở bên cạnh lắc đầu: “Tố chất của diễn viên này quá kém, chính vì những diễn viên như vậy nên ngành này mới bị bôi nhọ. Không ngờ Giải trí Ức Châu lại thuê nghệ sĩ thế này, bộ phim này không cần xem cũng biết chắc chắn rất tệ.”

Giang Nghĩa rất xấu hổ, muốn giải thích nhưng lại không biết phải giải thích như thế nào.

Hai người tiếp tục xem.

Tính Lâu Hân Duyệt thật sự rất khó chịu, mọi người đều đón ý hùa theo một mình cô ta, cô ta chỉ làm một hai động tác là đã có cả đống người tiến lên nịnh nọt, bưng trà rót nước rồi bảo ‘vất vả cho cô rồi, cô †a thì có gì vất vả?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 272


CHƯƠNG 272

Điều đáng giận nhất là cô ta còn không nhớ lời thoại!

Cô ta nói lung tung suốt, nam diễn viên đóng cùng cô ta chỉ lơ là một chút là bị cô †a kéo xuống mương ngay.

Vốn chỉ là một cảnh rất đơn giản nhưng lại quay đi quay lại hơn mười lần, mọi người đều không nói nên lời.

Tim Giang Nghĩa rỉ máu.

Có diễn viên kiểu này, thời gian và chỉ phí nhân công có thể không tăng lên sao?

“Cảnh tiếp theo, vợ cả và tình nhân đối đầu, diễn viên đóng thế lên sân khấu.”

Trong cảnh này, Lâu Hân Duyệt đóng vai tình nhân bị vợ cả phát hiện, ăn một cái tát thật mạnh. Đương nhiên Lâu Hân Duyệt sẽ không chịu bị đánh nên tạm thời tìm một diễn viên đóng thế chịu đánh thay cô ta.

Diễn viên đóng thế cho cô ta là một nữ nghệ sĩ tên Lăng Dao, là nghệ sĩ được Giải trí Ức Châu đào tạo.

“Bắt đầu!”

Vì có diễn viên đóng thế đóng nên Lâu Hân Duyệt ngồi dưới sân khấu, vừa vắt chân vừa uống trà, bên cạnh còn có trợ lý quạt cho, trông chẳng khác gì một ông lớn.

Phải nói rằng tuy là diễn viên đóng thế, tuy là nghệ sĩ vừa được đào tạo nhưng diễn xuất của Lăng Dao lại cao hơn hẳn Lâu Hân Duyệt.

Diễn viên nữ đóng cùng cô ấy rất thoải mái, dù là lời thoại, tiết tấu hay động tác và thần thái đều gần như hoàn hảo.

Diễn xuất là phải như vậy.

Khi bạn diễn của bạn xuất sắc thì bản thân bạn sẽ bất giác thể hiện tốt hơn.

Với kỹ năng diễn xuất tốt của Lăng Dao, nữ diễn viên đóng cùng cô ấy cũng vào trạng thái, cảnh này chỉ đóng một lần là qua.

Đặc biệt là cảnh cuối, Lăng Dao đóng vai tình nhân bị vợ cả tát một cái, ngã lăn ra đất.

Từ bị đánh đến nằm ra đất, đến tủi thân, khóc thút thít.

Toàn bộ quá trình được một lần là xong, có thể gọi là biểu diễn như sách giáo khoal “Cắt!”

Khi đạo diễn hô cắt, những tràng pháo tay như sấm nổ ra từ hiện trường, đó không chỉ là lời khẳng định về khả năng diễn xuất của Lăng Dao mà còn là sự bộc phát cảm xúc đã bị kìm nén từ lâu.

Một số người thậm chí còn thì thâm bàn tán.

“Lăng Dao là diễn viên đóng thế mà khả năng diễn xuất lại tốt như vậy, để cô ấy diễn chính thì tốt quá.”

“Đúng thế, hợp tác với cô ấy dễ hơn nhiều.

Tôi phụ trách ánh sáng, không cần phải làm gì mà cô ấy cũng tự biết khi nào thì cần thêm ánh sáng, quá lợi hại.”

“Thế này mới gọi là chuyên nghiệp chứ.”

“Lại nhìn sang ngôi sao lớn Lâu Hân Duyệt, ha ha, chỉ dựa vào khuôn mặt và b* ng*c kia để đám con trai ham hố. Chẳng có bản lĩnh thật gì cả”

Dù tiếng bàn tán của mọi người không lớn nhưng vẫn lọt vào tai Lâu Hân Duyệt.

Cô ta không uống nổi trà nữa, tức run người.

Chỉ một diễn viên đóng thế không có danh thôi cũng lấn át được diễn viên chính? Sao có thể như thế được?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 273


CHƯƠNG 273

Lâu Hân Duyệt hừ lạnh, cổ quái nói: “Đạo diễn, cảnh vừa nấy hình như không ổn, quay lại lần nữa đi?”

“Hả?”

Đạo diễn sửng sốt, cảnh vừa rồi rất tốt, không ổn chỗ nào?

Ông ta đang định hỏi thêm thì thấy ánh mắt nham hiểm của Lâu Hân Duyệt, vì thế sợ hãi lập tức ngậm miệng.

“Ừm, vừa rồi có cảnh bị lỗi. Làm lại đi.”

“Bắt đầu.”

Lỗi?

Lỗi cái con khi!

Là do Lâu Hân Duyệt không ưa Lăng Dao nên cố ý tìm lý do để cô ấy bị ‘đánh thêm lần nữa thì có.

Mọi người dám giận không dám nói, đành phải nhẫn nhịn quay lại.

Lần này Lăng Dao diễn nhập tâm hơn, hiệu quả còn tốt hơn, máy quay cũng đạt chuẩn, không xuất hiện lỗi nào.

Kết quả…

Lâu Hân Duyệt đổi chân khác rồi vắt lên, lười biếng nói: ‘Cảnh ngã vừa nãy hơi giả tạo, làm lại đi.”

Nghe câu này, mọi người càng tức giận hơn.

Thực ra, lần đầu tiên đã đủ tốt nhưng vẫn bắt quay lần hai, lần hai khá hoàn hảo, không có gì sai sốt, thế nhưng cô ta lại nói cảnh ngã hơi giả, đòi quay lần thứ ba.

Dù người mù cũng nhìn ra được Lâu Hân Duyệt đang cố ý gây khó dễ cho Lăng Dao.

Đám đông chỉ dám giận mà không dám nói.

Ai bảo Lâu Hân Duyệt có tiếng chứ? Ai bảo toàn bộ độ hot của bộ phim đều dựa vào cô ta chứ?

Nhịn!

Đạo diễn nén giận, hô: “Cảnh vừa rồi không được, quay lại lần nữa. Bắt đầu!”

Lăng Dao cắn môi, không phàn nàn, tiếp tục diễn.

Lần này cũng không khác gì nhiều lần trước, nhưng Lăng Dao cực kỳ chú ý động tác khi ngã, thật sự ngã xuống không có động tác đề phòng chuẩn bị nào.

Một cô gái khoảng hai mươi tuổi, không có bất kỳ động tác tự bảo vệ nào cứ thế ngã xuống sàn bê tông.

Một từ thôi: đau.

Lăng Dao đã diễn ra được toàn bộ cảm xúc ấy.

Thật ra không cần diễn thì lúc này toàn thân cô cũng rất đâu rồi.

“Cắt”

Lần này đạo diễn lên tiếng trước, chủ động nói với Lâu Hân Duyệt: “Lần này Lăng Dao ngã rất thật, mọi mặt đều thể hiện tốt, được rồi chứ?”

Lâu Hân Duyệt bật cười, nhấp một ngụm trà, thản nhiên nói: “Ừm, cô ấy diễn cũng khá tốt, nhưng diễn viên đóng cùng cô ấy lại không được. Khúc tát vừa rồi không thể hiện được chút tàn nhẫn nào. Theo tôi thấy, làm lại lần nữa đi.”

Đạo diễn tức muốn mắng người, ai cũng nhìn ra được cô ta đang làm loạn!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 274


CHƯƠNG 274

Nhưng hết cách, ông ta đành nén giận bảo: “Làm lại lần nữa. Bắt đầu.”

Cứ liên tục như thế.

Quay đi quay lại cùng một cảnh.

Từ đầu đến cuối Lâu Hân Duyệt chỉ có một câu: “Làm lại đi.”

Gần hai mươi lần diễn lại nhưng tất cả đều không được, Lăng Dao ngã hết lần này đến lần khác, người đầy vết thương, quần áo cũng rách, nước mắt rơi hết lần này đến lần khác, dường như không chịu nổi bị hành hạ thế này.

Nhậm Chỉ Lan không ngừng lắc đầu.

“Đây mà là diễn à? Mưu đồ giết người thì có.

Thuê loại diễn viên này thì đừng hòng có được một bộ phim hay.

Giải trí Ức Châu đúng là ném tiền qua cửa sổ, không có tầm nhìn xa”

Lúc này cuối cùng cũng có người không nhịn nổi nữa, chủ động đứng ra chỉ vào Lâu Hân Duyệt: “Quay đi quay lại nhiều lần như vậy cũng không được, lúc thì bảo có lỗi lúc thì bảo người ta diễn không tốt. Ha ha, cô đang trút giận cho mình thì có! Nếu Lăng Dao diễn không tốt’ thì diễn xuất của cô phải gọi là không bằng phân chớ!”

“Hỗn láo!”

Lâu Hân Duyệt đập bàn quát lên: “Cô là cái thá gì? Cô chỉ là diễn viên phụ thôi mà cũng dám lớn lối trước mặt tôi? Có biết tôi là nữ chính không? Có biết độ hot của phim này dựa vào ai không?

Đồ khốn, bảo vệ đâu, đuổi cô ta đi!”

Lập tức có ba bốn nhân viên bảo vệ kéo nữ diễn viên vừa lên tiếng rời xa trường quay.

Ở đay, Lâu Hân Duyệt chính là “vua”.

Cô ta thở ra một hơi rồi nói: “Còn ngây ra đấy làm gì? Mau quay đi, mặt trời sắp lặn rồi, một cảnh quay cũng quay không xong được à? Một lũ vô dụng.”

Hờ, quay không xong chẳng phải đều do cô à?

Mọi người cúi đầu, tiếp tục quay.

Lăng Dao đã kiệt sức, sau hàng chục lần quay, cô ấy đã không còn trạng thái từ lâu Tồi.

Lần này cô ấy diễn hơi kém. Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Lâu Hân Duyệt hung hăng nói: “Cô diễn cái gì vậy hả? Lớp đào tạo nghệ sĩ dạy cô như vậy à? Đúng là rác rưởi.”

Cô ta đứng dậy, đi tới trước mặt Lăng Dao, quát lớn: “Đứng thẳng lên!”

Lăng Dao không dám không nghe, rụt rè sợ hãi đứng đối diện Lâu Hân Duyệt.

Lâu Hân Duyệt nói: ‘Bây giờ cô đang đóng vai tình nhân bị oan ức, đau khổ nhưng lại không cam lòng. Tôi sẽ đóng vai vợ cả, tôi tát rồi cô ngã mạnh xuống, sau đó khóc, vừa tủi thân lại vừa phải có quật cường, hiểu không?”

“Ừm”” Lăng Dao gật đầu.

“Được, chúng ta làm thử đi.”

Lâu Hân Duyệt đích thân diễn vợ cả, giơ tay lên tát mạnh vào mặt Lăng Dao.

Chát!

Tiếng tát giòn tan đập vào tai mọi người.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 275


CHƯƠNG 275

Cái tát này giáng mạnh vào mặt Lăng Dao, Lăng Dao còn chưa chuẩn bị đã bị đánh mạnh, không cần diễn cũng ngã xuống đất cực thật.

Ngã đến mức xương sắp gãy luôn rồi.

Nước mắt đau đớn, tủi thân rơi xuống.

Mọi người đều đông cảm với Lăng Dao, diễn xuất như vậy thật sự quá không có tôn nghiêm.

Thông thường những cảnh tát trong quá trình quay đều “mượn góc”, nhìn như đã tát nhưng thật ra chỉ đánh vào không khí, thùng rỗng kêu to, hầu như không có diễn viên nào bị thương.

Nhưng lần này…

Lâu Hân Duyệt thật sự tát Lăng Dao.

Không có mượn góc.

Không phải diễn.

Mà thật sự cho cô ấy một cái tát.

Ai cũng nhìn ra được Lâu Hân Duyệt đang mượn diễn xuất để trút giận.

Cô ta khinh bỉ nhìn Lăng Dao dưới đất, nhìn cô ấy đau quá nước mắt chảy thành dòng mà lòng sung sướng.

“Ừm, lần này ngã khá thật, nước mặt cũng rất chuẩn, tốt lắm.

Lần sau vẫn diễn như vậy, nghe thấy chưa?”

Lăng Dao không dám nói thêm gì, gật đầu †ỏ ý đã hiểu.

Lâu Hân Duyệt đi xuống, tự hô thay đạo diễn: “Các diễn viên vào vị trí, bắt đầu!”

Kết quả lần này lại thất bại.

Diễn viên khác không tàn nhẫn như Lâu Hân Duyệt, không đánh thật.

Lâu Hân Duyệt tức giận bước đến trung †âm vị trí, chỉ vào nữ diễn viên đóng vợ cả rồi quát: “Cô chưa ăn cơm à? Không có chút lực nào, diễn như vậy xem được không?

Tôi diễn lại cho cô lần nữa, mở to mắt ra nhìn cho tôi, xem tôi tát như thế nào!”

Cô ta giơ tay lên định tát cho Lăng Dao cái nữa.

Có ai không nhìn ra cô ta chơi chưa đủ, tiếp tục mượn diễn xuất để đánh Lăng Dao trút giận mà thôi.

Ai cũng biết nhưng không ai dám nói.

Người duy nhất dám nói đã bị bảo vệ đưa đi, Lâu Hân Duyệt chính là nữ vương ở đây.

Lăng Dao nhắm mắt tuyệt vọng.

Hôm nay coi như cô đen đủi.

Ngay khi mọi người tưởng Lăng Dạo sẽ lại bị tát và ngã xuống đất đau đớn khóc lóc thì một người nhanh chóng lao tới.

Chặn ngay trước mặt Lăng Dao.

Anh đưa tay lên nắm lấy cổ tay đang hạ xuống của Lâu Hân Duyệt.

Hiện trường lập tức tĩnh lặng.

“Giang Nghĩa?” Nhậm Chỉ Lan giật mình, không ngờ Giang Nghĩa lại chạy tới với tốc độ nhanh như vậy, đồng thời bà cũng lo lắng cho sự an toàn của Giang Nghĩa.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 276


CHƯƠNG 276

Lâu Hân Duyệt thấy có người cản mình thì nổi nóng.

“Anh là ai? Ai cho phép anh chạy ra đây?

Anh đang ngăn cản tôi đóng phim đấy biết không hả? Mau cút ra cho tôi!”

Lâu Hân Duyệt muốn rút tay về nhưng một người phụ nữ yếu đuối làm sao có thể thoát khỏi tay Giang Nghĩa?

“Buông tôi ra, anh buông tôi ra!”

Trong mắt Giang Nghĩa có lửa giận, anh lạnh lùng nói: “Tôi rất xấu hổ khi Giải trí Ức Châu có một diễn viên tồi như cô!”

“Buông tôi ra!

Tôi ra lệnh cho anh buông tôi rai”

Lâu Hân Duyệt hét lớn, bảo vệ xung quanh nhanh chóng bao vây, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.

Lúc này, Lăng Dao mệt mỏi kéo ống tay áo Giang Nghĩa bảo: “Anh buông cô ấy ra đi.”

“Hả?”

Giang Nghĩa đang tức giận chuyển sang nghỉ hoặc: “Vừa nãy cô ta mới đổi xử với cô như vậy mà cô còn bảo tôi buông cô ta ra?

Lăng Dao thở dài: “Tôi biết anh muốn tốt cho tôi, thay tôi trút giận. Nhưng dù sao †ôi cũng chỉ là diễn viên đóng thế nhỏ bé, không đáng kể.

Nhưng Lâu Hân Duyệt thì khác, cô ấy là ngôi sao lớn.

Nếu anh làm cô ấy bị thương thì sẽ trì hoãn tiến độ quay phim của cả đoàn còn tăng chi phí cho đoàn phim. Mà độ hot của bộ phim này đều nhờ cô ấy, không có cô ấy thì còn ai xem bộ phim này?

Anh làm cô ấy bị thương cũng không có ích gì cho anh. Đến lúc đó bao nhiêu người hâm mộ của cô ấy bao vây tấn công anh, sẽ ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống của anh”

Lăng Dao cắn môi: “Vậy nên anh hãy bỏ qua chuyện này đi.”

Bỏ qua?

Mặc dù rất không cam lòng nhưng Lăng Dao vẫn phải đưa ra lựa chọn này.

Người với người không thể so sánh được.

Một diễn viên đóng thế dù có mệt mỏi đến đâu cũng không được mọi người thương tiếc, ngôi sao lớn chỉ gây chú ý một chút thôi là đã lên trang nhất.

Đẳng cấp khác nhau.

Giang Nghĩa cười khẩy, thật sự buông tay.

Lâu Hân Duyệt lùi lại vài mét, xoa cổ tay: “Tay người này là kìm à? Đau chết mất”

Cô ta chỉ và Giang Nghĩa: “Anh đúng là không biết trời cao đất dày. Anh đắc tội tôi tức là đắc tội Giải trí Ức Châu, đắc tội công ty lớn có uy thế nhất Giang Nam này! Anh tiêu đời rồi!”

Giang Nghĩa đối mặt với cô ta, lạnh lùng lên tiếng: “Ban đầu tôi rất tức giận, nhưng bây giờ chỉ thấy buồn bã. Tại sao Giải trí Ức Châu lại phát triển lệch hướng thế này?

Tại sao Giải trí Ức Châu lại có một nghệ sĩ rác rưởi như cô? Tôi phải suy ngẫm lại.

Lâu Hân Duyệt, dù là diễn xuất hay đạo đức, cô đều không xứng với vai nữ chính này.

Lăng Dao thích hợp làm diễn viên chính hơn cô.”

Lâu Hân Duyệt phá lên cười.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 277


CHƯƠNG 277

“Cô ta? Diễn viên chính?

Chỉ một con nhóc không có hẫu thuẫn, không có độ hot mà cũng muốn làm diễn viên chính? Phim cô ta đóng chính thì ai xem? Phim không ai xem thì nền tảng nào sẽ quảng bá?

Cô ta lấy gì so sánh với tôi?

Hơn nữa, anh là cái thá gì? Anh nói cô ta là diễn viên chính thì cô ta được làm diễn viên chính à? Ở đây lời đạo diễn nói còn không ai nghe, mọi người đều phải nghe theo tôi!”

Địa vị của diễn viên thậm chí còn cao hơn cả đạo diễn.

Thật nực cười.

Giang Nghĩa lấy điện thoại ra gọi: “Alo, Hạng Chí Thành, đến công viên Hoa Hải một chuyến đi.”

Nghe thấy ba chữ “Hạng Chí Thành”, ban đầu Lâu Hân Duyệt hơi sửng sốt, sau đó là vui mừng.

“Ồ, tin tức của anh cũng nhanh đấy, biết Trưởng phòng bộ phận điện ảnh và truyền hình mới tới của chúng tôi là anh Hạng cơ đấy.

Sao, muốn dùng tên tuổi của anh Hạng để doạ tôi à?

Tôi không sợ nói cho anh biết, chính anh Hạng đã thuyết phục tôi ký hợp đồng với Giải trí Ức Châu, yêu cầu tôi đóng chính trong bộ phim này.

Anh Hạng đến cũng phải nghe theo tôi thôi!”

Càng nói càng ngông cuồng, Lâu Hân Duyệt đã không còn để ai vào mắt nữa.

Giải trí Ức Châu cách công viên Hoa Hải không xa, nhận điện thoại xong Hạng Chí Thành đã biết có chuyện, anh ta lái xe tới, chưa đầy mười phút đã có mặt.

Vừa đến nơi, Hạng Chí Thành đã chạy vào công viên Hoa Hải, quả nhiên thấy Giang Nghĩa đang đứng đó.

Anh ta nhanh chóng chạy tới.

Lâu Hân Duyệt tưởng Hạng Chí Thành chạy về phía mình bèn chủ động bước tới, nói †rong nước mắt nghẹn ngào: “Anh Hạng, cuối cùng anh cũng đến. Em bị người khác bắt nạt dữ lắm, anh xử lý giúp em với!”

Hạng Chí Thành sững sờ: “Ai dám bắt nạt em?”

Lâu Hân Duyệt chỉ về phía Giang Nghĩa: “Là anh ta, vừa nãy bóp tay em rất đau, còn nói em không có kỹ năng diễn, không xứng làm nữ chính. Anh Hạng à, em lớn chừng này rồi còn chưa bị ai bắt nạt đến vậy đâu, anh phải làm chủ cho em, dạy dỗ anh ta!”

Mặt Hạng Chí Thành chợt đen lại.

Dạy dỗ Giang Nghĩa?

Ha ha, cho anh ta trăm lá gan cũng không dám!

Anh ta ho một tiếng, hỏi lần nữa: “Hân Duyệt, em vừa nói thật không?”

“Đương nhiên, tất cả mọi người ở đây đều nghe được mà, không tin anh hỏi đi!”

“Tên ngốc này còn nói để Lăng Dao thay em làm nữ chính nữa cơ, ha, buồn cười chết mất thôi. Cô ta là thứ gì chứ, một con hàng mới toang, ai mà thèm xem cô ta diễn nữ chính ?”

Mặt Hạng Chí Thành đen thêm.

Anh ta quét mắt một vòng, nhìn về đạo diễn: “Lâu Hân Duyệt nói thật à?”

Đạo diễn nhìn Hạng Chí Thành rồi nhìn Lâu Hân Duyệt, bị ánh mắt ác độc của Lâu Hân Duyệt dọa cho nhanh như chớp trả lời: “Vâng, tất cả những gì Lâu Hân Duyệt nói đều trùng khớp.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 278


CHƯƠNG 278

“Ừm, tôi biết rồi.” Hạng Chí Thành gật đầu.

Lâu Hân Duyệt khóc lóc nói: “Anh Hạng, em là được anh chính tay “đào” ra, anh đã từng nói sẽ đối tốt với em, bồi dưỡng cho em.

Bây giờ em bị người ta phỉ báng, anh coi mà làm gì đi!”

Hạng Chí Thành đi về phía Giang Nghĩa.

Trong mắt Lâu Hân Duyệt chứa đầy ý cười cợt, nói thầm trong lòng: Lát nữa xem mày chết ra sao.

Tim bọn người quần chúng đều nghẹn lên đến cổ, Hạng Chí Thành là người có quyền lực ở giải trí Ức Châu, dưới tay có không ít người, dám đắc tội nghệ sĩ dưới trướng anh ta làm gì có kết quả tốt đẹp gì cho cam.

Đặc biệt là Lăng Dao.

Cô biết Giang Nghĩa vì bảo vệ mình, nếu vì đó mà bị Hạng Chí Thành báo thù, trong lòng cô sao chịu được?

Lăng Dao bước tới trước một bước: “Anh Hạng, thực ra thì…”

Không chờ cô nói xong, chỉ thấy Hạng Chí Thành dừng bước trước mặt Giang Nghĩa, sau đó cúi đầu một cái thật sâu, tất cả mọi người xem mà há hốc mồm.

Hạng Chí Thành ăn trên ngồi trước, vậy mà cúi đầu gập lưng với một tên qua đường?

Đây là đang làm gì vậy?

Mặt Lâu Hân Duyệt đầy vẻ khiếp sợ: “Anh Hạng, anh làm gì vậy? Em muốn anh báo thù giúp em, sao anh đi nâng váy người ta?

Hạng Chí Thành không bỏ bất cứ lời của ai vào tai, cung kính nói với Giang Nghĩa: “Sếp Giang, xin lỗi, thuộc hạ không làm †ròn bổn phận”

Sếp Giang?

Thuộc hạ?

Cằm mọi người sắp bị kinh sợ đến rớt xuống luôn rồi.

Lâu Hân Duyệt mới ý thức được không ổn, lần đầu tiên cô ta thấy được Hạng Chí Thành tôn kính với một người đàn ông khác thế này.

Giang Nghĩa lạnh nhạt nói: “Không làm tốt việc này, Chức vị VP của anh nhường lại đi”

Hạng Chí Thành đổ mồ hôi hột: “Thuộc hạ rõ ạ”

Anh ta đứng thẳng người, quay đầu lại quét mắt một vòng, nói to: “Những người ở đây nghe rõ, tôi nhắc lại lần nữa. Giải trí Ức Châu chúng ta xem trọng nhất hai từ: Đạo Đức!”

“Lâu Hân Duyệt, không có đạo đức, là một diễn viên, diễn xuất kém, đanh đá chua ngoa với đồng nghiệp. Nghệ sĩ như vậy, không xứng với Giải trí Ức Châu!”

“Ký hợp đồng với cô ta, là Hạng Chí Thành tôi không làm tròn chức trách, tại đây, tôi xin lỗi mọi người.”

Hạng Chí Thành cúi đầu trước toàn thể nhân viên, sau đó nói: “Hiện tôi tuyên bố, Giải trí Ức Châu chấm dứt hợp đồng với Lâu Hân Duyệt, diễn viên chính của phim điện ảnh này đổi thành Lăng Dao!”

Lâu hân Duyệt như hoài nghỉ tai mình có phải có vấn đề rồi không.

Cô ta xấu hổ cười “Anh Hạng, anh có phải nói giốỡn với người ta hay không”

Hạng Chí Thành lạnh lùng nói “Cô thấy tôi giống đang nói đùa sao”

Nét cười trên mặt Lâu hân Duyệt dần biến mất, sau đó cả khuôn mặt nhăn thành một cục, trở nên ác độc không ai bằng.

“Hạng Chí Thành, anh nghiêm túc sao”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 279


CHƯƠNG 279

“Đương nhiên!”

“Đồ khốn nạn, anh đòi ký hợp đồng với tôi, giờ lại chấm dứt hợp đồng của bà đây, anh xem bà đây là gì Tùy tiện để anh bắt chẹn sao Hạng Chí Thành nói “Tôi đồng ý chấp nhận tất cả bồi thường, dùng tiền của cũng phải đưa người như cô đi. Giải trí Ức Châu chúng tôi tuyệt đối không nhận nghệ sĩ đạo đức kém như côi!”

“Được, được, được.”

Nói liền ba chữ được, Lâu hân Duyệt cởi y phục diễn vứt đầy đất “Giải trí Ức Châu đúng không Bà đây không hầu hạ nữa!”

Cô ta dẫn theo người quản lý chuẩn bị rời khỏi trường quay.

Đi được một nửa thì ngừng lại nói “Các người đừng có quên, kịch bản phim này là sáng tác vì tôi, PR phim trước đó được công chúng quan tâm là toàn nhờ tôi.

Không có tôi á, tiền PR trước kia coi như đổ sông đổ biển! Nghĩ cho kỹ đi.”

Nói xong dẫn người rời khỏi.

Chỉ để lại một mớ lộn xôn.

Mặt Hạng Chí Thành đầy vẻ ưu sầu, đúng như Lâu hân Duyệt nói, toàn bộ lợi thế đều đổ vào cô ta, Lâu hân Duyệt mà không diễn, bộ phim này coi như bỏ.

Sao giờ Giang Nghĩa bước đến hỏi “Bộ phim này phát hành ở rạp hay trên mạng”

Hạng Chí Thành nói “Là ở trên mạng.”

“Vốn đầu tư bao nhiêu”

“Q tỷ”

“Kịch bản, tuyên truyền đều xuyên suốt quanh Lâu hân Duyệt sao”

Hạng Chí Thành gật đầu “Kế hoạch lúc đầu là lợi dụng ảnh hưởng của cô ta để thu gặt được một mùa lúa, do tôi nghĩ đơn giản quá.

Hiểu được tình hình, Giang Nghĩa vẫy tay với đạo diễn “Qua đây.”

Đạo diễn co mông bước tới ‘Sếp Giang, có gì phân phó”

“Giao cho ông một nhiệm vụ.”

“Mời anh nói.” Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Làm mới hết toàn bộ kịch bản, tiến độ phim bắt đầu từ số không, tuyên truyền trước kia coi như bỏ. Sau đó dựa vào nữ chính Lăng Dao sáng tác kịch bản, Hoàn thành một kịch bản chất lượng trong thời gian ngắn nhất. Sau đó, trong thời gian tính toán như lúc đầu quay xong phim để phát hành”

Mặt đạo diễn xanh như tàu lá chuối.

Sao mà hoàn thành được đây Đổi diễn viên chính, kịch bản cũng đổi, bỏ luôn PR trước đó, tất cả coi như làm lại từ đầu, kết quả còn phải hoàn thành nhiệm vụ như lúc đầu dự định.

Đây vốn không thể nào hoàn thành được!

Đạo diễn vừa muốn nói, bị Giang Nghĩa ngăn lại.

“Tôi biết chỗ khó của ông, ông không cần nói.

“Dự tính ban đầu của ông là 9 tỷ, tôi cho ông thêm 30 tỷ. Sau khi bộ phim này phát hành trên mạng, ông có thể nhận được 30% lợi nhuận!”
 
Back
Top Dưới