Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 340


Chương 340

Thời gian một bản nhạc nói dài không dài nói ngắn cũng không ngắn, ba bốn phút đã kết thúc rồi.

Mọi người có mặt chưa thấy đã nghiền, hy vọng Lăng Dao ở lại thêm một chốc.

Lăng Dao dùng giọng điệu làm nũng nói: “Vâng, tôi có thể ở lại thêm hay không không phải tôi nói mới tính, mà mọi người phải hỏi bạn tôi – ngài Giang kìa.”

Theo phương hướng chỉ của Lăng Dao, ánh mắt quần chúng đồng loạt hướng về phía Giang Nghĩa.

Sau đó Giang Nghĩa lại nói: “Thực ra tôi nói cũng không được tính, chủ yếu là ba vợ tôi nói mới được tính. Ba, ba cảm thấy để Lăng Dao tiếp tục lưu lại nói chuyện với mọi người, hay là đến đây kết thúc?

Lúc này Đinh Nhị Tiến được mọi người nhìn chằm chằm vào.

Ông như hoàng đế ngồi trên cao, tất cả mọi người dùng ánh mắt mong đợi hướng về phía ông, cầu mong ông đại phát từ bi, Đinh Nhị Tiến mừng rỡ vô cùng.

Sống nửa đời người, ông nào được hưởng thụ qua đãi ngộ như vậy?

“Cô Lăng Dao, nếu mọi người đã nhiệt tình như vậy thì mong cô hãy ở lại thêm chốc nữa!”

“Đúng đó, mọi người thường ngày không có cơ hội tiếp xúc với cô, chi bằng nhân ngày hôm nay kí tên cho mọi người thì thế nào?”

Nghe đến đây quần chúng vui mừng không chịu nổi.

Bọn họ muốn chữ ký của Lăng Dao đã lâu, luôn không có cơ hội, hôm nay là mượn nhờ Đinh Nhị Tiến được đến ký tên, đây là chuyện may mắn cỡ nào chứ?

Lăng Dao mỉm cười gật đầu: “Nếu ngài đã sở cầu như vậy thế thì vãn bối nào dám không nghe, muốn ký tên, mọi người xếp hàng vậy.”

“Ye~”

“Ông à ông thật là quá tuyệt vời!”

“Cám ơn ông đã mang lại niềm vui cho chúng tôi!”

Các chàng trai cảm ơn ân đức của Đinh Nhị Tiến, sau đó xếp thành hàng dài lấy chữ kí của Lăng Dao.

Đinh Nhị Tiến thấy mình vô cùng uy phong.

Ông ngó Từ Thông cười nói: “Cháu à, trước đó cháu nói gì ấy nhỉ? Muốn chữ kí của Lăng Dao khó lắm đúng không?”

Mặt Từ Thông như rút gân nhảy liên hồi.

Lúc đầu được đến chữ kí của Lăng Dao còn đắc ý một hồi, hiên tại mỗi người đều có! Cd chữ kí trên tay anh ta không còn giá trị gì nữa.

Đinh Nhị Tiến một là không cần đĩa CD của anh ta, hai là cũng không phá hư CD, nhưng lại biến chữ kí của họ trở nên không đáng giá.

Không thể không nói, trên một phương diện nào đó, Đinh Nhị Tiến khá là xấu xa.

Ông sờ hàm râu cười ha ha nói: “Cháu à, sau này cháu muốn chữ kí của Lăng Dao mà thấy khó lấy được, không sao hết, cứ đến tìm Giang Nghĩa. Nó ấy à, tuy lương không cao nhưng chân thành, trước nay không nói dối, không sài đồ giả lừa người, cũng sẽ không vì ban chút ân huệ cho người khác mà đắc ý khôn cùng.”

“Cháu đến tìm Giang Nghĩa nhờ vả, nó sẽ tận tâm tận lực giúp cháu, sau này cháu cũng không cần lấy mỗi đĩa CD để bơm hơi thân phận nữa đâu.

Từ Thông bị nói cho câm nín.

Mặt anh ta nín đến đỏ rộp, rất muốn phản kích lại hai câu, nhưng không tìm được cớ nào để phản kích.

Cuối cùng giận dỗi đạp chân xuống đất, giận dữ quay đầu mà đi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 341


Chương 341

Đinh Nhị Tiến lại nói với Vương Chí Vinh: “Chí Vinh à, bữa cơm hôm này ăn thiệt đã ghiền nha, không chỉ hai anh em chúng ta lại vun đắp được tình cảm mà còn nhận được thẻ hội viên của công hội Diệp Thị, lại được xem biểu diễn đặc sắc của Lăng Dao. Hôm nay thiệt là đáng mà, đáng giá lắm! Sau này ý, bữa tụ họp thế này phải tổ chức nhiều hơn mới có thể bồi đắp thêm cảm tình hai nhà nữa.”

Vương Chí Vinh miệng câm nín, trong lòng mắng Đinh Nhị Tiến đến quay cuồng trời đất.

Còn tổ chức thêm?

Hôm nay ông ta mất mặt như vậy, sau này không muốn ăn cơm với Đinh Nhị Tiến nữa!

Vương Chí Vinh hừ lạnh một tiếng: “Tôi ăn no rồi, về trước đây, hẹn mai gặp.”

Đinh Nhị Tiến gật đầu đáp: “Được, được,, mai gặp ở công ty.”

Vương Chí Vinh dẫn theo Vương Phượng Nhã, Từ Thông thất lạc rời khỏi nhà hàng, trên mặt mỗi người viết đầy không vui, giận dữ đến nổ phổi.

Nhiều năm như vậy Vương Chí Vinh chưa bao giờ triệt để thua cuộc như hôm nay.

Đặc biệt là hôm nay còn đặc biệt dẫn theo con rể kiều bào, vậy mà thua cuộc thảm hại, đúng là khó mà tiếp nhận.

Có người buồn, thì có người vui.

Đinh Nhị Tiến hôm nay vui mừng vô cùng.

Ông so đấu với Vương Chí Vinh nhiều năm như thế, hôm nay cuối cùng thắng triệt để một lần!

Ông vỗ vai Giang Nghĩa nói: “Chàng rể tốt, ba trách lầm con rồi.”

“Khi con nói vì ba mà mời Lăng Dao đến diễn, ba lại không tin tưởng con, cho là con nói bậy, thực tế chứng minh là ba đã sai, không nên không tin tưởng con.”

Giang Nghĩa cười: “Không sao, việc này một chốc khó mà khiến người ta tin tưởng được.”

Đinh Nhị Tiến hiếu kì nói: “đúng rồi ba còn chưa hỏi con, sao con quen biết Lăng Dao vậy?”

Giang Nghĩa thuận miệng bịa chuyện: “Không phải còn làm trưởng bộ phận ở khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng sao? Đợt trước Lăng Dao đến công ty con mua một sản phẩm mới, cả quá trình con cùng cô ấy, phân tích chọn lựa giúp cô ấy, hầu hạ toàn phương diện nên ấn tượng của cô ấy với con rất khá. Từ đó đến nay trở thành bạn thân.”

“Thì ra là thế.”

Lúc này Đinh Thu Huyền mới nghĩ đến một chuyện, trừng mắt nhìn Giang Nghĩa: “Nói như vậy là tối qua anh về trễ, nói là ở cùng Lăng Dao là thật à?”

Giang Nghĩa gật đầu: “Đúng vậy, tối qua anh nói thật với em, mà em không tin anh.”

“Anh!!!”

Đinh Thu Huyền cắn môi tức giận đến run người.

Đàn ông của mình nửa đêm ở cùng một người phụ nữ mỹ mạo trẻ đẹp, người phụ nữ nào nghe mà không ghen chứ?

Đặc biệt là phụ nữ mẫn cảm như Đinh Thu Huyền, càng không chịu đựng được.

“Giang Nghĩa, anh thật giỏi.”

“Đến cả đại minh tinh cũng mắc câu của anh.”

“Xem ra bá tánh bình dân như chúng tôi đâu xứng với anh chứ?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 342


Chương 342

“Tạm biệt!!!”

Đinh Thu Huyền quay người bỏ đi.

Giang Nghĩa nghe xong ngây người, đối với tình cảm anh khá trì độn, lúc này còn không hiểu là chuyện gì.

Nhưng nhờ ba vợ nhắc nhở bên cạnh: “Thằng nhóc thối, còn đứng đó làm gì? Đuổi theo đi chứ!”

“Hả?”

“Hả gì mà hả? Con gái ba chỗ nào cũng tốt chỉ là mắt với tim còn nhỏ hơn lỗ kim, nó ghen con còn không nhìn ra? Mau mau mau, đuổi theo mau lên.”

“Nhưng ba à, chỗ ba thì sao?”

“Con lo cho ba làm gì? Ông già như ba còn có thể xảy ra chuyện gì chứ, đợi chốc nữa ba tính tiền thì tự mình gọi xe về, con đuổi theo con gái ba nhanh đi, nhanh lên!”

Dưới sự thúc giục của Đinh Nhị Tiến, Giang Nghĩa bất chấp chạy ra nhà hàng.

Sau khi Đinh Thu Huyền rời khỏi nhà hàng thì không đi quá nhanh, mà bước chậm trên đường.

Bước hai bước dừng một bước.

Đôi lúc quay đầu nhìn Giang Nghĩa có chạy theo không.

Kết quả quay đầu là một mảnh trống không, một người cũng không có, giận đến mức đạp chân, phồng má.

“Giang Nghĩa thối tha, Giang Nghĩa chết tiệt, Giang Nghĩa xấu xa.”

“Ở cùng với Lăng Dao luôn đi, tôi không thèm anh nữa?”

Cô quay người mà đi.

Mới bước được hai bước đã thua kém dừng bước quay đầu lại nhìn, tủi thân muốn khóc.

Lúc này dưới sự thúc giục của Đinh Nhị Tiến mà Giang Nghĩa cũng chạy ra, bước về phía Đinh Thu Huyền.

“Thu Huyền!”

Đinh Thu Huyền vốn còn giận lập tức mắt cười mi nhảy.

Nhưng cô làm bộ tức giận quay người bước đi, lại không bước quá nhanh, trong lòng chờ đợi Giang Nghĩa đuổi kịp.

Cô âm thầm đếm số.

“Ba.”

“Hai.”

“Một.”

Bịch bịch bịch, tiếng bước chân truyền đến, Giang Nghĩa chạy đến phía sau, vươn tay kéo tay Đinh Thu Huyền lại.

“Thu Huyền, em đừng giận, thực ra anh với Lăng Dao không có quan hệ gì cả.”

“Hừ, anh và cô ta có gì mắc gì đến tôi? Tôi không thèm quan tâm gì anh nữa.”

“A…Thu Huyền, anh biết em hiểu lầm, nhưng người ta là đại minh tinh, anh chỉ là công nhân viên chức nhỏ bình thường, người ta sao có thể nhìn trúng anh chứ?”

Đinh Thu Huyền không thèm để ý anh, còn ủy khuất bước tiếp về phía trước.

Giang Nghĩa đơ cả mắt.

Không phải đã giải thích rõ rồi sao? Tại sao còn rời đi?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 343


Chương 343

Anh đứng nguyên tại chỗ không biết phải làm gì.

Đường đường là chiến thần biên giới phía tây, giờ không có cách nào với một cô gái, anh sắp bị ép phát điên lên.

Đinh Thu Huyền bước hai bước quay đầu híp mắt một cái, thấy bộ dáng vò đầu bứt tai của Giang Nghĩa, vừa giận vừa mắc cười, khuôn mặt không kiềm nén được nữa, cười khúc khích vang dội.

“Hahahaha, anh ngốc quá anh à.”

Giang Nghĩa mới phản ứng lại mình bị lừa: “Được lắm, em lừa anh à?”

“Ai lừa anh chứ? Anh đi mà sống với Lăng Dao của anh đi, tìm em làm gì? Em đâu phải đại minh tinh gì.”

Giang Nghĩa cười bước nhanh tới, chộp lấy Đinh Thu Huyền vào lòng, chuyên chú nhìn vào mắt cô: “Thu Huyền, người anh thương là em, không phải đại minh tinh.”

Gió đêm lành lạnh, nhưng Đinh Thu Huyền lúc này chỉ cảm thấy cả người nóng bừng lên.

Mặt cô, nóng bỏng.

“Ghét…ghét quá đi.”

Đinh Thu Huyền giả vờ giãy dụa, lại bị Giang Nghĩa ôm càng chặt hơn.

“Thu Huyền này.”

“Vâng?”

“Anh…có thể hôn em không?”

“Hả?” Mặt Đinh Thu Huyền đỏ bừng như trái cà chua nấu chín, từ má đỏ lan đến cổ: “Sao, nơi công cộng, không tốt cho lắm đâu…”

Không đợi cô nói hết, môi Giang Nghĩa đã in mạnh xuống.

Trong đêm, hai người ôm chặt một chỗ, giờ khắc này, phần tình cảm trong lòng giấu đủ sâu, cuối cùng đã bị hòa tan ra.

Mùi hương, nứt mũi.

Sau một cái hôn, Đinh Thu Huyền đỏ hồng mặt: “Chúng ta, đi đón ba đi?”

Giang Nghĩa lắc đầu: “Ba nói tự mình về, bảo chúng ta không cần để ý ông.”

“A, vậy…chúng ta về thôi.”

“Được.” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Hai người tay nắm tay bước vào bãi đậu xe, Đinh Thu Huyền mở cửa xe chuẩn bị lên xe, Giang Nghĩa lại do dự.

Anh nhìn chiếc xe khá lâu rồi hỏi: “Chiếc này là Porsche mà? Thu Huyền, em đổi xe lúc nào?”

Đinh Thu Huyền cười: “Anh quên rồi ư, xe em hư rồi? Còn đang bảo trì, chiếc porsche này là của anh hai em, dù sao mấy ngày này anh ấy vẫn luôn chơi trong nhà, xe vứt ở công ty nên em “mượn” chạy đó mà.”

“Ra là xe của Đinh Phong Thành?”

“Không sai, lên xe.”

Vì uống rượu nên Giang Nghĩa không thể lái xe, trực tiếp ngồi ở ghế lái phụ, Đinh Thu Huyền lái xe về.

Đinh Thu Huyền lái xe chạy trên con đường rộng lớn, tốc độ xe không nhanh.

Chạy được nửa đường, cô cảm thấy hơi nóng thế là mở cửa sổ xe, vừa lái xe vừa hóng gió, khá là thích ý.

Lúc này một chiếc GTR màu trắng bạc chạy đến từ phía sau xe của bọn họ, vì là làn đường song song, vạch vàng ngăn cách ở giữa đường, mà xe GTR phía sau muốn vượt qua, nhưng Đinh Thu Huyền tạm thời không thể nhường làn được.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 344


Chương 344

Đối phương ấn bốn năm lần kèn xe.

Đinh Thu Huyền nhăn mi nói: “Xe phía sau bị gì vậy? Tối ôm còn chạy nhanh thế? Thêm vào đó không thể vượt xe trên làn đường này mà.”

Đang nói thì một màn khiến cô kinh ngạc xảy ra.

Chỉ thấy chiếc GTR trực tiếp lái qua vạch vàng, tăng tốc từ phía sau xông lên trước, chạy trên đường ngược chiều kế bên, sánh vai với xe của Đinh Thu Huyền.

Ngồi trên xe đối diện là hai người đàn ông vô cùng trẻ tuổi.

Ngồi trên ghế lái là người đàn ông đeo băng đô, dáng người thẳng tắp; ngồi ghế lại phụ lại là một tên đầy mặt tàn nhang, diện mạo đáng khinh.

Tên mặt tàn nhang cầm lon coca trong tay đưa lên uống cạn.

Anh ta quay đầu hét lên với Đinh Thu Huyền cách con xe: “Này, bà tám, có biết lái xe không hả? Lái chậm vầy, bà là con ốc sên hay gì? Đồ rác rưởi!”

Nói xong thì vứt thẳng vỏ coca lên cửa sổ xe chiếc Porsche của Đinh Thu Huyền, không lệch tí nào mà đập trúng mặt Đinh Thu Huyền.

Sau đó tên tàn nhang giơ lên ngón tay thối với Đinh Thu Huyền.

Tên băng đô đạp ga, GTR phi nhanh tới trước, một chốc đã bỏ xa Đinh Thu Huyền.

“Khốn kiếp!”

Đinh Thu Huyền tức muốn chết, lái xe nhiều năm, lần đầu tiên gặp kẻ khốn nạn thế này.

Lấn vạch vàng, chạy ngược chiều, còn vứt vỏ coca vào xe người khác.

Đúng là mở rộng tầm mắt!

Nhưng có thể làm gì được? Trời tối khuy, trên đường thế này không có cảnh sát giao thông, xe của mình không nhanh bằng người ta, trừ câm nín còn có thể làm gì?

Đinh Thu Huyền hứ một tiếng, cầm vỏ coca muốn vứt ra ngoài cửa sổ.

Lúc này Giang Nghĩa nắm cổ tay của Đinh Thu Huyền lại, anh lắc đầu: “Vứt như thế thì coi như giận vô ích rồi?”

Đinh Thu Huyền vô lực nói: “Vậy còn có thể làm sao?”

“Vứt trả lại.”

“Vứt trả lại?”

Tay Giang Nghĩa vịn trên vô lăng: “Qua đây, đổi vị trí với anh.”

Mặt Đinh Thu Huyền biến đổi: “Giang Nghĩa, đừng làm bậy, anh uống rượu không thể lái xe!”

Giang Nghĩa cười: “Có chút rượu này nhằm nhò gì, đừng quên anh uống rất được đấy!”

Dưới sự kiên trì lần nữa của Giang Nghĩa, Đinh Thu Huyền bất lực thuận theo, hai người đổi vị trí thành công, do Giang Nghĩa lái xe.

“Đeo dây an toàn vào.”

“Vâng.”

Giang Nghĩa hít sâu một hơi, hai tay nắm vô lăng, đạp chân ga xuống, xe tăng tốc mãnh liệt, đạp phá không gian, bay như tên bắn.

Đinh Thu Huyền bị dọa tim đập bùm bùm.

“Chậm thôi, chậm thôi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 345


Chương 345

“Giang Nghĩa, thôi đi, em không muốn vứt trả lại nữa, anh chậm một chút.”

Cô bây giờ hối hận, không nên giận nhất thời mà để Giang Nghĩa lái xe, bây giờ tốc độ xe nhanh như vậy, lỡ mà sai sót, cô và Giang Nghĩa có thể xong đời.

Giang Nghĩa không quan tâm nhiều vậy, vẫn lái xe chạy nhanh, chớp mắt đã đuổi kịp GTR phía trước.

Đinh Thu Huyền thấy tốc độ xe nhanh, thao tác của Giang Nghĩa cũng không có tí hoảng loạn, mà xe chạy vô cùng ổn định, ngồi bên trong vô cùng thoải mái.

Đinh Thu Huyền có chút kinh, Giang Nghĩa khi nào mà sở hữu kĩ thuật lái xe cao siêu thế này?

Còn có, nếu anh lợi hại như vậy, sao trước giờ cô không hay biết gì?

Trong GTR.

Tên đeo băng đô đang lái xe nhìn thấy chiếc Porsch đuổi theo phía sau từ kính chiếu hậu.

Tên tàn nhang ngồi kế cười lên: “Này, anh ba, người ta đuổi theo rồi kìa.”

Tên đeo băng đô cười lạnh: “Chỉ dựa vào cô ta à?”

Một đạp ấn xuống chân ga, GTR dựa vào động cơ cực mạnh của GTR mà gia tốc về trước, lập tức bỏ rơi chiếc Porsch, trên phương diện tính năng xe, động cơ xe GTR mạnh hơn rất nhiều so với Porsch của Giang Nghĩa.

Cho nên khi gia tốc thì thua kém quá nhiều.

Đinh Thu Huyền cảm thán: “Giang Nghĩa à, thôi bỏ đi, chúng ta không theo kịp đâu, tính năng xe đâu bằng người ta chứ.”

Giang Nghĩa lại không cho là vậy, nhắc nhở cô: “Ngồi vững vào, chuẩn bị cua vào đường ôm cua.” Lời vừa nói xong, Giang Nghĩa nhanh chóng đánh vô lăng, chạy vào tuyến đường quanh co một cách xinh đẹp, đồng thời đuổi theo GTR trên con đường uốn lượn này.

Mã lực động cơ GTR lớn, gia tốc trực tiếp nhanh.

Nhưng đụng trúng đường uốn khúc nhiều thì cũng trở nên vô cùng phiền phức, đường cua sẽ để chiếc xe mã lực lớn này trở nên cồng kềnh vô cùng. Vừa bẻ cua một khúc, lại đụng tiếp một đường cua.

Không dễ gì vui đầu đi vào hai khúc cua, thì khúc cua thứ ba đã đến, tên băng đô hơi hoang mang, dù cho là tay đua xe, đối mặt với con đường hiểm cũng không thể không cẩn thận mà dè dặt.

Gã đạp thắng xe, tránh tốc độ xe quá nhanh mà bay ra khỏi đường.

Chỉ là lúc này, Porsche phía sau trực tiếp đuổi kịp, ba khúc quẹo đã trực tiếp để khoảng cách trước đó san bằng.

Càng đáng sợ đó là, Giang Nghĩa không có tí ý gì là giảm tốc, vẫn dùng tốc độ nhanh nhất như cũ lái xe, mắt thấy chuẩn bị tiến vào khúc cua thứ ba, tốc độ của anh vẫn nhanh như cũ.

Tên băng đô ngây ngốc luôn.

“Tên này ngu à? Chạy nhanh vầy còn vượt cua? Muốn chết á?”

Trong Porsche.

Đinh Thu Huyền bị hù đến hét lên, lớn tiến la hét: “Phanh xe, phanh xe lại ngay! Giang Nghĩa, nhanh phanh xe lại, còn không phanh lại thì không kịp nữa!”

Giang Nghĩa lại cười nhạt nhưng không phanh xe lại, ngược lại còn thả một tay ra!

Dưới cục diện nguy hiểm này, vậy mà anh còn thả tay!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 346


Chương 346

Đinh Thu Huyền tuyệt vọng dựa vào ghế, cô biết, mạng không còn lâu nữa, một màn trước mắt sẽ là màn cuối cùng trong đời cô.

Cô đã dự đoán được kết cục.

Chiếc xe sẽ bay ra ngoài, chính mình sẽ tan thịt nát xương.

Mà lúc này Giang Nghĩa lại còn nhàn tản lấy vỏ coca từ trong tay cô qua, ngay lúc chiếc Porsche sát cánh mà qua GTR, Giang Nghĩa tùy tiện ném một cái.

Vỏ coca không lệch một tí nào, thuận theo cửa sổ xe vứt vào trong GTR, đập vào mặt tên tàn nhang.

Một giây sau, Porsche chạy vượt GTR.

Lại một giây tiếp, Porsche chạy vào khúc cua.

Khi quần chúng đều cho là kết cục đã định đã có, một màn kinh người xảy ra.

Chỉ thấy Giang Nghĩa nháy mắt đánh tay lái, đạp phanh xe, chiếc xe quẹt một đường cong hoàn mỹ trên khúc cua, một pha bẻ cua cao tốc đặc sắc đã hoàn thành!!!

Tên băng đô với tên tàn nhang nhìn mà đơ cả mắt.

Bọn họ không chỉ không thấy được màn lật xe mong đợi, mà ngược lại còn được xem một màn biểu diễn đặc sắc, lần ôm cua cực đoan mà đến đua xe chuyên nghiệp như bọn họ còn không dám dễ dàng nếm thử!

Brừm!!!!

Porsche ôm cua vào đường uốn khúc, Giang Nghĩa một đạp tăng ga, chiếc xe chạy thẳng đi, biến mất không còn bóng dáng.

Mà chiếc GTR phía sau thì chầm chậm dừng lại.

Tên băng đô và tàn nhang nhìn lẫn nhau.

“Thấy rõ không?”

“Ừm, là ôm cua, không ngờ ở nơi này mà cũng có thể gặp được cao thủ vô danh.”

Tên tàn nhang nhìn vỏ coca trong tay: “Chỉ là không biết người nọ là ai.”

Tên băng đô nói: “Đua xe chuyên nghiệp có thể có kĩ thuật thế này, ở khu Giang Nam đúng là nơi ngọa hổ tàng long, ngày đầu tiên chúng ta đến đây đã bại trận. Về trước vậy, hôm nay hi vọng đoạt quán quân của chúng ta càng tăng thêm!”

Tên băng đô lái GTR chạy đi.

Ai cũng không chú ý đến là, một chiếc xe hơi màu đen sẫm ở phía sau không xa cũng chạy theo sau.

Trên xe một nam một nữ.

Tên tay người nữ cầm máy ảnh, đeo mắt kính.

Cô ta cười nói: “Vốn chỉ muốn chụp trộm vài bức ảnh của đội xe Cực Tốc thêm chút tin tức bên đường, không ngờ lại quay được một màn không tầm thường thế này.”

“Anh ba đội xe Cực Tốc, cao thủ lợi hại thứ hai đội xe – Liệt Diệm Hổ lại bị một chiếc Porsche vô danh vượt qua.”

“Ha ha, tin đầu đề ngày mai đã bị chúng ta lấy được rồi!”

Một bên khác.

Trong Porsche, Giang Nghĩa vô tư lái xe, không chút hoang mang, mà hai mắt Đinh Thu Huyền trên xe ngơ ngẩn nhìn phía trước, đại não của cô hầu như trống rỗng, gì cũng không biết nữa.

Vừa nãy là thế nào?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 347


Chương 347

Cô không nhớ được gì nữa, chỉ biết xe nhanh chóng chạy vào làn đường, sau đó soạt một cái, bánh xe và mặt được quẹt ra một tiếng két chói tai, tiếp đó chiếc xe kì diệu chạy vào khúc cua, thuận lợi hoàn thành ôm cua.

Giang Nghĩa cuối cùng là làm sao làm được?

Dù cô ngồi trên xe thì cũng không sao hiểu được.

Cho đến khi dừng xe, Đinh Thu Huyền chưa phản ứng lại, lẳng lặng ngồi trên xe.

“Thu Huyền? Đến nhà rồi, xuống xe thôi.”

“Hả? Ờ.”

Dưới sự đỡ đần của Giang Nghĩa, Đinh Thu Huyền xuống xe đi vào nhà, mẹ vợ Tô Cầm thấy bộ dạng của con gái cũng bị dọa sợ.

“Giang Nghĩa, Thu Huyền nó sao vậy?”

“Không sao, mẹ à, Thu Huyền cô ấy hóng chút gió, hơi khó chịu tí.”

Lời vừa nói xong chỉ thấy Thu Huyền “Ợ” thốt ra một tiếng!

Tô Cầm lo lắng: “Trời ơi, con gái cưng của mẹ, con sao vậy? Từ nhỏ đến lớn con ngồi xe cũng có bị chóng mặt gì đâu, hôm nay sao lại say xe thế này?”

Ha ha, Nếu bà biết Đinh Thu Huyền ngồi trên chiếc xe kh*ng b* cỡ nào thì cũng không hỏi câu thế này.

Đinh Thu Huyền phất tay ý nói mình không sao cả đừng lo lắng.

Cô uống nước rồi về phòng riêng, Giang Nghĩa theo đi vào.

Đóng cửa lại.

Đinh Thu Huyền trừng mắt nhìn Giang Nghĩa, đáng thương cho Giang Nghĩa không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ vợ trừng anh.

Anh cũng không biết nói gì, ngại ngùng đứng yên đấy.

Sau khoảng chốc.

Đinh Thu Huyền hít thở sâu nói: “Nói, anh cuối cùng đã giấu em bao nhiêu chuyện?”

Giang Nghĩa đổi sắc mặt: “Hả?”

“Còn giả vờ à? kỹ thuật lái xe của anh hơi quá tốt thì phải?”

Giang Nghĩa thở phào: “Em nói kỹ thuật lái xe à? Đây là do anh học được lúc làm lính, trong đội của anh, là thao tác cơ bản nhất.”

“Thật không, bây giờ làm lính còn học cái này à?”

“Đương nhiên.”

Dù sao thì Đinh Thu Huyền đâu có làm lính bao giờ, cũng không thể đến biên giới phía tây, còn không phải Giang Nghĩa nói gì thì là thế đó à?

Nói xong cô lại nhổ thêm một tiếng “Ợ” tiếp.

Giang Nghĩa cười khổ bất lực lắc đầu, xem ra sau này không thể lái xe như vậy nữa.

Sáng sớm ngày tiếp theo, Giang Nghĩa lái xe đưa Đinh Thu Huyền đến dưới lầu công ty chính, đậu xe ở chỗ trống.

Hai người vừa xuống xe đã thấy Đinh Phong Thành tức giận xông đến.

“Đinh Thu Huyền, ai cho em lái xe của anh?” Đinh Phong Thành tức giận hỏi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 348


Chương 348

Đinh Thu Huyền rụt bả vai: “Xe của em đưa đi sửa hai ngày nay rồi, nên tạm thời mượn của anh lái một chút, yên tâm, hôm nay em không dùng nữa.”

“Mượn? Em cũng không nói với anh! Em làm vậy là trộm đấy”

Đinh Phong Thành đánh giá xe của anh ta một chốc, đau lòng muốn chết: “Trời ơi, trời đất ơi, xe của tôi sao trở nên bẩn thế này?”

Đinh Thu Huyền vội kéo Giang Nghĩa đi.

Đinh Phong Thành còn đang đau lòng xe bị làm dơ, vừa quay đầu đã không thấy bóng dáng Đinh Thu Huyền đâu.

“Đinh Thu Huyền, em đền xe cưng cho anh!”

Vào lúc anh ta đang tức phát khóc thì một phóng viên nữ đeo kính bước đến, bên cạnh là một người đàn ông cao to cầm máy ảnh.

“Xin hỏi, anh là chủ xe của chiếcPorsche này sao?”

Đinh Phong Thành quay đầu nhìn một cái: “Cô là?”

“Tôi là Thịnh Linh, là phóng viên của “Báo Tốc Xe”, tối qua may mắn được nhận thức cuộc so đấu của anh và tay đua của đội Cực Tốc, vô cùng kính ngưỡng đối với thực lực của anh, cho nên muốn phỏng vấn anh một lần, không biết có thể không.”

“Đội xe?

So đâu?

Phỏng vấn?

Đinh Phong Thành nghe mà ngơ, không biết chuyện gì đây.

Quay đầu lại nghĩ, có lẽ là xe của mình trong lúc bị Đinh Thu Huyền lái đi, con bé dùng xe Porsche của mình so đấu với tay đua chuyên nghiệp.

Chỉ có điều khiến anh ta nghi vấn là, cái kỹ thuật xe không thể vào hàng của Đinh Thu Huyền, gặp đường đèn đỏ còn hoảng loạn, sao có thể so đấu với tay đua chuyên nghiệp được?

Anh ta nói: “Cô nhận nhầm người đúng không?”

Thịnh Linh sơm đã dự đoán được anh ta sẽ nói vậy, cố ý mở điện thoại, lật ra vài tấm ảnh.

“Thưa anh, đây là ảnh tôi chụp tối qua, anh không cần ẩn giấu thực lực nữa đâu.”

“Ồ? để tôi xem” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Đinh Phong Thành nheo mắt vài cái, phát hiện đúng là chiếc Porsche của mình.

Cúng chính là nói, Đinh Thu Huyền hoặc người nào đó đã lợi dụng xe anh so đấu với tay đua xe chuyên nghiệp, trọng điểm là, từ tình hình trong ảnh mà nói, còn đã chiến thắng!

Anh ta ho một tiếng hỏi: “Các người muốn phỏng vấn gì?’

Thịnh Linh nói: “Anh vậy mà có thể thắng được Liệt Diệm Hổ của Cực Tốc, nói rõ thực lực xuất chúng. Chúng tôi muốn phỏng vấn anh, để anh trở thành Xe Thần nhân gian thế hệ mới, khẳng định có thể nhận được yêu thích, không biết có biết bao nhiêu cô gái xinh đẹp sẽ bị anh mê hoặc.”

Nghe đến đây hai mắt Đinh Phong Thành phát sáng lên.

Dù biết bản thân không có thực lực đó, biết rõ là người khác dùng xe mình thắng Liệt Diệm Hổ, nhưng có màn gì, ai bảo anh ta là chủ xe cơ chứ?

Đinh Phong Thành ho một tiếng: “Tôi làm người khá khiêm tốn, thường không nguyện ý thể hiện thực lực gì đâu, chậc, nếu đã bị các người phát hiện, vậy chẳng còn cách nào, không thể không công khai thân phận “Xe Thần” rồi.”

Thịnh Linh mừng khôn siết: “Nói vậy là, anh đáp ứng phỏng vấn của tôi rồi?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 349


Chương 349

“Đương nhiên.”

“Thật là cám ơn anh!”

Sau đó mấy người vào tòa nhà công ty, tìm được một phòng chờ để làm phòng phỏng vấn tạm thời, kể lại câu chuyện của mình.

Thịnh Linh cho là Đinh Phong Thành chính là người chiến thắng Liệt Diệm Hổ, toàn quá trình tỉ mỉ nghe, ghi chép cẩn thận. Sau phỏng vấn kết thúc liền về tòa soạn, viết bài nội dung phỏng vấn sau đó đăng tải.

Bài báo vừa ra lò đã được tuyên truyền rầm rộ.

Khiếm tốn; Xe Thần Dân Gian, tay đua chuyên nghiệp chiến thần.

Mỗi lần đều có thể làm rung động những người yêu thích đua xe, đến quần chúng thích hít drama bình thường cũng sùng bái với Xe Thần hết đường.

Những ngày tiếp theo không ngừng có các nữ sinh hâm mộ mà đến.

Không phải gửi hoa thì là hỏi chữ kí, ba chữ Đinh Phong Thành hot bốn phương, trở thành Xe Thần số một khu Giang Nam.

Ai cũng biết nhà họ Đinh ở khu Giang Nam xuất đầu một nhân vật không tầm thường!

Đinh Phong Thành nhận được ủng hộ và hoa tươi khiến mọi người đều hâm mộ.

Ngày này.

Đinh Thu Huyền ngồi trên ghế sofa, lướt hết bài này qua bài đăng khác về Đinh Phong Thành, tức giận xanh cả mặt rồi.

Cuối cùng, cô vứt điện thoại lên bàn.

“Tức chết tôi rồi, tức quá đi thôi!”

“Hôm ấy lái xe thắng GTR rõ ràng là Giang Nghĩa, sao lại biến thành Đinh Phong Thành rồi?”

“Kỹ năng lái xe của anh ta còn không bằng mình, dựa vào đâu mà là tay đua chiến thần? Mấy biên tập tạp chí kia không biết kiểm duyệt sao?”

“Thật tức quá mà!”

Giang Nghĩa cầm ly nước chanh vào, đặt trước mặt Đinh Thu Huyền.

“Được rồi, em đừng giận nữa, nào, uống nước.”

Đinh Thu Huyền cầm lên uống một ngụm: “Chậc, thật là chua.”

Giang Nghĩa cười: “Em cũng biết chua à?”

Đinh Thu Huyền liếc anh một cái: “Em không phải là đang bất bình thay anh à? Anh còn cố ý k*ch th*ch em nữa.”

“Anh không có k*ch th*ch em, chỉ là thấy em không cần giận làm gì.”

“Sao mà không cần? Phải biết là anh chiến thắng GTR, là anh đánh bại tay đua chuyên nghiệp, anh mới là người nên nhận được hoan nghênh và hoa tươi đó. Đinh Phong Thành anh ta có bản lãnh gì chứ, ở đấy vươn đuôi đắc ý, em nhìn mà buồn nôn.”

Giang Nghĩa nắm lấy tay Đinh Thu Huyền nhàn nhạt nói: “Thật ra thì thế giới này rất công bằng. Chúng ta dùng xe của Đinh Phong Thành, công lao bị anh ta cướp cũng không thể nói gì. Chỉ có điều là có câu thật không thể là giả, giả không thể là thật, Đinh Phong Thành cứ giả vờ như thế cũng có ngày lòi đuôi thôi.”

“Ý gì?”

“Còn cần phải nói sao? Đội xe Cực Tốc là đội xe đứng đầu cả nước, lượng người hâm mộ nhiều cỡ nào? Nếu tay đua nhà mình đột nhiên thua bởi xe thần dân gian, một chuyện mất mặt như vậy, người ta sẽ để yên cho à?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 350


Chương 350

“Ý anh là…đội xe Cực Tốc sẽ báo thù?”

“Là báo thù hay không anh không biết, có điều sẽ có hành động. Đợi xem sao, Đinh Phong Thành thay anh hưởng thụ sự hoang nghênh của mọi người, vậy cũng phải thay anh thừa nhận sự phẫn nộ của đội xe Cực Tốc. Nhận được và mất đi cũng sẽ cùng thống nhất, cho nên, anh có gì mà phải giận chứ?”

Nói đến đây, sự tực giận của Đinh Thu Huyền cũng đã tắt.

Không chỉ không giận, thậm chỉ còn mong đợi đội xe Cực Tốc nhanh chóng tìm đến nhà, cô rất muốn thấy Đinh Phong Thành đến lúc ấy mặt mày sẽ thế nào đây.

Nghĩ đến đây Đinh Thu Huyền đột nhiên nhìn vào Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa ngơ người: “Em nhìn gì?”

“Nhìn anh.”

“Nhìn anh? Anh có gì mà nhìn?”

Đinh Thu Huyền nói: “Sao em thấy anh càng ngày càng giống nhà triết học vậy?

Giang Nghĩa cười lắc đầu: “Không phải anh giống nhà triết học, mà là em hơi ngốc thì phải.”

“GIANG NGHĨA!!!”

Phòng họp, tòa nhà làm việc, công ty chính nhà họ Đinh.

Đinh Trung đang họp với các cán bộ cốt cán của công ty, thảo luận về kế hoạch công việc trong một tháng tới, Đinh Thu Huyền, Đinh Phong Thành cũng có mặt tại đây.

Đang thảo luận thì một nữ thư kí tiến vào nói với Đinh Trung: “Chủ tịch, bên ngoài có một người tự xưng là “Rắn hổ mang” muốn gặp cậu hai.”

Hửm?

Rắn hổ mang?

Gặp Đinh Phong Thành?

Đinh Trung nhìn về phía Đinh Phong Thành hỏi: “Con từ lúc nào mà chơi cùng với loại người bậy bạ thế này?”

Đinh Phong Thành vội liên tục lắc đầu: “Không có, con không biết mà.”

Anh ta nhìn thư ký: “Cô có lầm không? Tìm tôi à?”

“Không sai, đối phương dẫn bảy tám người đến đây, hình như là thành viên của Đội xe Cực Tốc.”

Nghe đến bốn chữ đội xe Cực Tốc, mặt Đinh Phong Thành chợt biến đổi, anh ta ý thức được gặp phiền phức rồi.

Mấy ngày này Đinh Trung cũng nghe được cháu trai không ra gì không biết tại sao đột nhiên thành xe thần dân gian nổi danh.

Trong nhận thức của Đinh Trung, kỹ năng lái xe của Đinh Phong Thành rác rưởi vô địch thủ, so với hai chữ xe thần đúng là không hợp một mặt nào.

Thật không biết là làm sao làm được.

Ông ta nói: “Đội xe Cực Tốc là đội đua xe chuyên nghiệp đứng đầu cả nước, nếu người ta đã chủ động tới cửa đòi gặp thì từ chối không phù hợp cho lắm, Phong Thành, con đi gặp họ đi.”

“Hả? A…”

Đinh Phong Thành đen cả mặt, không tình nguyện đứng dậy bước đi ra.

Mọi người cũng không còn tâm tình họp hành gì, đều muốn biết tiến triển sự việc, đặc biệt là Đinh Thu Huyền, cô rất muốn biết Đinh Phong Thành sẽ làm thế nào.

Đinh Trung cũng hiếu kì rốt cuộc chuyện này là sao.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 351


Chương 351

Thế là cuộc họp kết thúc tại đây, quần chúng đứng lên rời khỏi vị trí, theo đến đại sảnh để thấy đám người rắn hổ mang.

Rắn hổ mang là một nam nhi nhìn khá gầy nhưng toàn thân lại đầy cơ bắp, toàn thân phát ra hơi thở nguy hiểm, đặc biệt là đôi mắt kia, bị anh ta ngắm trúng sẽ cảm thấy không rét mà run.

Đinh Phong Thành vừa đối mắt với anh ta một cái đã sợ run người mà quay đầu đi, không dám nhìn lần nữa.

Rắn Hổ Mang híp mắt.

Tên trước mặt đúng là đã đánh bại Liệt Diệm Hổ – tay đua đắc lực của bọn họ sao? Sao nhìn chỗ nào cũng thấy là kiểu người không chịu nổi một đấm thế này?

Chỉ nói về khí chất thì đúng là không đạt chuẩn.

Rắn Hổ Mang chủ động vươn tay nói: “Ngài là xe thần – ngài Đinh đúng không?

Đinh Phong Thành bắt tay với anh ta.

“Là tôi.”

“Xin chào ngài Đinh, mấy ngày trước em ba Liệt Diệm Hổ của tôi may mắn được so đấu với anh một trận, thua một trận thảm hại.”

Chuyện này trước mắt mọi người đều biết.

Đinh Phong Thành cũng không tiện phủ định.

Anh ta sờ gáy mình, cứng đầu nói: “À, đúng là thế.”

Rắn Hổ Mang nói tiếp: “Em ba tôi học nghệ chưa thông, múa rìu qua mắt thợ trước mặt anh đây, đúng là mất mặt, anh dạy dỗ là đúng.”

Chủ đề vừa triển khai, anh ta đột nhiên nói: “Nghe em ba nói là kỹ năng lái xe của anh thần kỳ, vậy mà không giảm tốc độ khi ôm cua, khiến người câm nín ngắm nhìn. Tại hạ chưa thấy bao giờ, thật lấy làm đáng tiếc. Cho nên có thể mời xe thần cho tôi chút mặt mũi, cùng so đấu một trận hay không, cũng cho tôi mở rộng tầm mắt?”

“Thời gian địa điểm đều do ngài chọn lựa, tôi tuyệt không hai lời.”

Rắn Hổ Mang khách khí nói.

Trên thực tế thì đây nào là lời mời gì, rõ ràng là đang hạ thư thách đấu!

Là đội đua xe lớn số một toàn quốc, khi tuyển thủ nhà mình bị một người qua đường đánh bại thì cả đội xe đều trở thành trò cười.

Mấy ngày nay đội xe Cực Tốc đã bị không biết bao nhiêu người cười chê rồi.

Hôm nay, Rắn Hổ Mang muốn tự mình khiêu chiến vị xe thần trong truyền thuyết này.

Tự tôn của bọn họ mất ở đâu, thì nhặt lại từ đó!

Đinh Phong Thành chính mình mấy lạng thịt chính mình hiểu rõ, anh ta nào có bản lĩnh so đấu với tay đua chuyên nghiệp chứ? Không tự giác nuốt nước miếng, xấu hổ lắc đầu.

“Việc này, tôi thấy không cần thiết…”

Rắn Hổ Mang liếc nhìn Đinh Phong Thành một cái, như rắn độc khiến Đinh Phong Thành bị dọa sợ nuốt lời vừa ra đến miệng xuống.

Rắn Hổ Mang cười vỏ mà không cười trong ruột nói: “Đương nhiên , tôi cũng sẽ không để cho ngài Đinh so đấu không. Bất kể thắng thua thế nào, tại hạ đều đưa phí mời là 30 tỷ!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 352


Chương 352

Ba mười tỷ?

Còn không kể thắng thua?

Đinh Phong Thành động lòng rồi, gần đây anh ta nghèo muốn điên, đang thiếu tiền.

Không bằng đáp ứng, đến lúc ấy tùy ý một chút, thua thì thua thôi, cũng chả có gì, dù sao đối phương là tuyển thủ đua xe chuyên nghiệp, bị mất mặt chả có gì.

Thua còn vớt được 30 tỷ, đáng!

Đinh Phong Thành cười hề hề nói: “Thật là dù thắng thua cũng đưa tôi 30 tỷ à?”

Rắn Hổ Mang cười phất tay một cái, lập tức có người đem lên “giấy sinh tử”.

“Ký giấy sinh tử này, dù thắng thua, Hổ Mang tôi cũng sẽ đưa ra phí mời 30 tỷ.”

Nếu tôi thua thì sẽ rời khỏi, vĩnh viễn không vào khu Giang Nam một bước.”

“Nhưng nếu ngài Đinh thua thì…”

Đinh Phong Thành ngơ người một cái: “Tôi thua thì làm sao?”

“Ha hả, tại hạ nghe nói ngài Đinh là nhân vật xuất chúng Giang Nam. Nếu ngài thua thì tôi cũng chả muốn gì, chỉ cần ngài hái xuống bảng hiệu tổ truyền của nhà họ Đinh là được.”

“Việc này…”

Còn chưa đợi Đinh Phong Thành nói, Đinh Trung đã giành trước nói ra: “Không được! Bảng hiệu tổ truyền là tổ tông nhà họ Đinh chúng ta truyền xuống, là bộ mặt của nhà họ Đinh, sao có thể lấy xuống? Lấy xuống bảng hiệu thì nhà họ Đinh làm sao mà tiếp tục kinh doanh được?”

Rắn Hổ Mang cười lên: “Thua ông, ngài giờ biết mặt mũi rồi sao? Vậy khi xe thần nhà ngài vứt mặt mũi đội xe Cực Tốc chúng tôi xuống đất mà chà đạp thì có nghĩ tới chúng tôi cũng cần mặt mũi hay không?”

Sau đó chuyển lời nói: “Thêm vào đó, thưa ông, Đinh Phong Thành nhà ông là xe thần dân gian cơ đấy, kỹ năng lái xe cấp thần, anh ấy sao có thể thua được? Ngài nói phải không?”

Đinh Trung bị nói mà mặt đỏ thấu.

“Không được, nói gì cũng không được đáp ứng.”

Rắn Hổ Mang cười lên: “Hahahaha, thì ra xe thần cũng chỉ là có danh không thực. Nhà họ Đinh càng là tham sống sợ chết thôi. Thôi vậy, Liệt Diệm Hổ, cậu quay về tìm phóng viên để viết bài, nói là nhà họ Đinh chưa chiến đã lui, trước kia có thể thắng cậu là ăn may thôi, cả gia tộc đều là đám tham sống sợ chết, là phế vật yếu đuối vô năng cả, bọn vô năng cả.”

Đinh Trung là người yêu mặt mũi.

Càng là thế thì càng không chịu nổi k*ch th*ch.

Rõ ràng biết đối phương đang kích, nhưng Đinh Trung lại không khống chế được, lớn tiếng hét: “Láo toét! Nhà họ Đinh ta có thể tùy cậu h**p đáp sao? Dù cho chết đứng cũng không thèm sống quỳ. Phong Thành, ông nội ủng hộ con ký giấy sinh tử đi!”

Đinh Phong Thành khổ sở trong lòng lắm.

Đây không phải là không trâu bắt chó đi cày à? anh ta rõ ràng mình đấu không lại người ta, lại không thể không cứng rắn đi ký tên.

Hai ba nét bút xuống, ký xong giấy sinh tử.

Mặt Đinh Phong Thành khó coi như trái khổ qua.

Rắn Hổ Mang cười: “Ngài Đinh, ngài không cần phải sợ, giấy sinh tử chỉ là cho có thôi, xã hội văn minh sẽ không đấu chết đấu sống thật đâu; đây chỉ là một tờ hiệp ước trong giới thôi, phòng bị hai bên không chịu thừa nhận, chỉ thế thôi, sẽ không mất mạng đâu.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 353


Chương 353

Không mất mạng?

Cũng mất mặt mà!

Miệng Đinh Phong Thành mếu không còn gì, muốn khóc quá mà không khóc ra được.

Lúc đầu nhận nào là hoa nào là đón chào bao nhiêu, lúc này thì phải chịu sự nhục nhã áp lực bấy nhiêu.

Rắn Hổ Mang nói: “Nên nói tôi nói đến đây, đi trước đây, đợi điện thoại của tôi thông báo cho anh biết thời gian địa điểm nhé.”

Nói xong thì quay người rời khỏi.

Đinh Phong Thành ngây người tại chỗ, không biết nói gì mới được.

Dựa vào kĩ năng lái xe dỏm đó của anh ta sao có thể so với tuyển thủ chuyên nghiệp được? Nhưng anh ta không thể “đào binh” được, giấy sinh tử cũng đã kí, thua thì phải bị hái xuống bảng hiệu.

Thế này thì phải làm sao mới được?

Cố tình là Đinh Trung còn rất tin tưởng anh ta.

Ông vỗ vai Đinh Phong Thành: “Phong Thành cố gắng, đừng khiến ông nội thất vọng. Nếu con đã có thể thắng bọn họ một lần thì đương nhiên có thể thắng lần hai!”

“Dám hênh hoang ở trên đầu nhà họ Đinh chúng ta, ha hả, để họ biết sự lợi hại của nhà họ Đinh chúng ta!”

“Phong Thành à, con phải cố gắng lên, ông nội tuổi lớn, sau này vị trí gia chủ nhất định truyền cho con. Trong số đám trẻ chỉ có Văn Chương giỏi hơn con. Nhưng Văn Chương dù sao cũng là người ngoài, ông nội xem trọng con hơn.”

“Con đừng giống phế vật Giang Nghĩa, cả ngày chỉ biết chọc giận ông, biết không?”

Đinh Phong Thành nặn ra nụ cười.

Chỉ là cười còn khó coi hơn khóc.

Trong lòng một ngàn từ ‘phắc’ chạy qua lại, cũng muốn nói ra là mình không có cái kĩ năng đua xe chó má gì cả, nhưng Đinh Trung lại coi trọng anh ta thế, anh ta mà thừa nhận bản thân không được, vậy không phải đang đánh mặt Đinh Trung à?

Không thể nói ra. Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Bất lực, Đinh Phong Thành cắn răng nói: “Ông nội, ngài yên tâm, con nhất định không phụ sự mong đợi của ngài”

“Được lắm, thế mới là cháu ông.”

Đinh Trung cười hề rời khỏi, những người khác cũng tiếp tục rời đi, tiếp tục cuộc họp lúc đầu còn chưa xong.

Đinh Thu Huyền cũng chuẩn bị đi, kết quả Đinh Phong Thành chạy lại kéo tay cô lại, dẫn qua một bên.

“Anh hai, anh làm gì?”

Đinh Phong Thành nhìn bốn phía, sau khi xác định không người mới nói: “Thu Huyền, lần này làm gì thì em cũng phải giúp anh!”

Đinh Thu Huyền cười cợt, cố ý hỏi: “Anh nói gì vậy, em không hiểu.”

“Ài, em đừng giả vờ nữa mà? Lần trước mượn xe anh so đấu với đội xe Cực Tốc là em, không phải anh mà! Anh hai em có trình độ lái xe thế nào em không biết rõ sao, anh nào có thực lực đấu với Rắn Hổ Mang chứ?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 354


Chương 354

Đinh Thu Huyền hừ lạnh một tiếng: “Sao, giờ biết sai rồi? Mấy ngày nay thấy anh nhận hoa tươi cổ vũ, sao không thấy anh hối hận tí nào?”

Đinh Phong Thành than thở: “Lúc hưởng thụ thì sao mà suy nghĩ được nhiều? Ôi chu choa, Thu Huyền này, em đừng giở thói trà xanh với anh hai làm gì, giúp anh đi. Nếu anh thua thì bảng hiệu nhà chúng ta sẽ bị lấy xuống đấy! Thu Huyền, em không hi vọng nhà họ Đinh chúng ta mất mặt đúng không?”

Việc này đúng là làm khó cho Đinh Thu Huyền.

Nói thật Đinh Phong Thành bêu xấu cô không quan tâm, thậm chí còn nhìn mà vui nữa kìa; nhưng cô tuyệt đối không nguyện ý thấy bảng hiệu nhà họ Đinh bị lấy xuống, cũng không muốn thấy nhà họ Đinh bị người ta chà đạp dưới chân.

Đinh Thu Huyền thở dài: “Vấn đề là em cũng không giúp được anh.”

“Hả?”

“Anh hai, em cũng không giấu anh, người lái xe tối ấy không phải em đâu.”

“A? Vậy là ai?”

“Giang Nghĩa.”

“Giang…Nghĩa?”

Đinh Phong Thành đau đầu không thôi, anh ta ghét nhất nghe đến tên này, trước đây không biết đã bị Giang Nghĩa nhục nhã biết bao lần, thậm chí đến giờ thấy Giang Nghĩa đều không tự giác sợ hãi.

Nhưng cố tình lần này không thể không cầu xin Giang Nghĩa.

Anh ta hỏi: “Thu Huyền, em xác định Giang Nghĩa có kỹ năng lái xe như vậy ư?”

“Đương nhiên, lúc ấy em ngồi trên xe, Giang Nghĩa ung dung thắng được Liệt Diệm Hổ. Anh Hai, mấy ngày nay anh hưởng thụ được là thành quả của Giang Nghĩa đấy.”

Dưới sự lôi kéo của Đinh Phong Thành, Đinh Thu Huyền bất lực lên xe với anh ta.

Chung cư Danh Uyển, số nhà 33.

Xe dừng lại.

Đinh Thu Huyền và Đinh Phong Thành cùng vào nhà, bị Tô Cầm liếc mắt thấy được.

“Thu Huyền, sao hôm nay về sớm vậy? Ơ … Phong Thành, cháu cũng ở đây à?”

Đinh Phong Thành lo lắng hỏi: “Thím à, Giang Nghĩa có ở nhà không?”

“Có, còn chưa ngủ dậy đâu.”

“Mặt trời chiếu vào mông rồi còn chưa dậy sao?” Đinh Phong Thành đẩy Đinh Thu Huyền: “Mau đi, đi gọi cậu ta dậy.”

Đinh Thu Huyền lắc đầu bất lực, bước vào cửa phòng ngủ, ngồi trên giường.

Cô đẩy Giang Nghĩa: “Đừng giả vờ nữa, sáng sớm hôm nay không phải anh dậy rồi sao? Anh giả vờ ngủ khi thấy Đinh Phong Thành đến?”

Giang Nghĩa cười toe toét.

“Ai giả vờ?”

“Anh chỉ là buồn ngủ muốn ngủ tiếp.”

Đinh Thu Huyền hỏi: “Đinh Phong Thành đang đợi ở bên ngoài, anh có dậy hay không?”

Giang Nghĩa nhẹ giọng nói: “Không dậy, không gặp.”

“Hử?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 355


Chương 355

“Em nói cho anh ta biết, anh biết anh ta muốn tìm anh làm gì, nhưng có câu nói ‘người nào làm người đó chịu’. Việc do chính anh ta gây ra do chính anh ta giải quyết, anh không giúp anh ta chùi mông đâu. ”

Đinh Thu Huyền thở dài và bước ra khỏi cửa nói nguyên văn với Đinh Phong Thành.

Lửa trong lòng Đinh Phong Thành chợt phừng phừng thổi lên, cũng không quan tâm gì nữa, xông vào cửa hét lớn: “Giang Nghĩa, tôi khuyên cậu đừng quá đáng quá!”

Giang Nghĩa ngáp một cái, nhắm mắt mà nói: “Thu Huyền, chuyện gì vậy? Sáng sớm sao lại có tiếng chó sủa?”

Đinh Phong Thành gần như tức muốn chết.

Anh ta rất muốn vồ lấy đấm một cú vào Giang Nghĩa, nhưng khi nghĩ đến có việc cầu, anh ta đành phải nuốt giận vào trong.

Anh ta kìm chế cơn tức giận nói: “Giang Nghĩa, tôi biết cậu không hài lòng với hành vi gần đây của tôi, tôi đã chiếm công của cậu, tôi biết lỗi rồi. Nhưng cậu cũng không thể nhìn tôi chết được đúng không, tôi bị xúc phạm thì không sao, quan trọng là bên kia muốn gỡ bảng hiệu của nhà họ Đinh chúng ta! Đó là do lão tổ tông để lại, là “mặt” của nhà họ Đinh chúng ta, nếu bị gỡ đi, không chỉ mình tôi mất mặt, mà là cả nhà họ Đinh! Thu Huyền cũng không thể ngẩng đầu trước mặt người ta được nữa! ”

Đinh Thu Huyền gật đầu: “Đúng vậy, Giang Nghĩa, vì danh dự của cả nhà họ Đinh, anh giúp Đinh Phong Thành đi.”

Đinh Phong Thành lập tức nói thêm: “Đừng lo lắng, tôi sẽ không để cậu giúp đỡ vô ích. Phí mời không phải có 30 tỷ sao? Tôi không thèm đồng nào, cho cậu hết được không?”

Đối với Đinh Phong Thành tham lam vô độ, đây đã là sự nhượng bộ lớn nhất.

Nhưng mà……

Giang Nghĩa lật người, uể oải hỏi: “Ý của anh là, anh không phải nhờ tôi giúp đỡ với danh nghĩa của chính mình, mà là cầu xin tôi vì danh dự của nhà họ Đinh?”

“Đúng!”

“Hừ, nếu chỉ là vì danh dự nhà họ Đinh thì hình như anh còn chưa đủ tư cách đâu?”

Đinh Phong Thành sửng sốt: “Giang Nghĩa, ý của cậu là?”

Giang Nghĩa ho một tiếng, nói điều gây sốc nhất bằng giọng trầm nhất.

“Ý tôi là, nếu đã vì danh dự của nhà họ Đinh thì nên để gia chủ nhà họ Đinh đến tìm tôi.”

“Anh, để ông cụ đến đây một chuyến đi.”

Đinh Phong Thành tưởng tai mình có vấn đề, ho khụ khó xử.

“Cậu, cậu nói gì?”

Giang Nghĩa kéo chăn một cái: “Tôi nói, để cho ông cụ trực tiếp tới nói với tôi.”

Đinh Phong Thành tức giận hoàn toàn: “Giang Nghĩa, Cậu thật to gan lắm! Muốn ông cụ đích thân tới sao? Ha hả, cho cậu mặt mũi đúng không? Hôm nay tôi sẽ giết tên khốn nạn nhà cậu.”

Vừa định lao ra, Giang Nghĩa tùy tiện cầm hộp đựng kính trên bàn cạnh giường lên, tùy ý ném đi.

Hộp đựng kính đập vào đầu gối của Đinh Phong Thành một cách chính xác, khiến anh ta quỳ trên mặt đất vì đau đớn.

Giang Nghĩa còn ngẩng mặt nói: “Yo, sao anh lại quỳ? Tôi không nhận lễ này đâu.”

“Giang Nghĩa, tôi quỳ bà nội cậu quỳ cái quần chứ quỳ!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 356


Chương 356

Đinh Phong Thành còn muốn gây chuyện, nhưng đã bị Đinh Thu Huyền kéo đi ra ngoài.

Hai người ra phòng khách.

“Thu Huyền, buông ra, hôm nay anh phải nói cho rõ chuyện này với anh ta!”

Đinh Thu Huyền thở dài nói: “Anh hai, vô dụng thôi, em biết tính khí của Giang Nghĩa, chuyện anh ấy quyết định sẽ không thay đổi. Nếu anh thật sự muốn Giang Nghĩa giúp anh đánh bại Đội Cực Tốc, anh thật sự muốn giữ lại bảng hiệu của gia tộc , vậy thì để ông nội đích thân tới, nếu không, có nói thêm cũng vô ích. ”

“Cái này……”

Đinh Phong Thành lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, nếu không mời ông nội, anh ta nhất định sẽ thua, tấm bảng hiệu nhà họ Đinh sẽ không còn, anh ta sẽ trở thành tội đồ muôn đời của nhà họ Đinh!

Nhưng nếu đi mời, thì làm thế nào nói nên lời được?

“Đành vậy.”

“Đành vậy!”

“Giang Nghĩa, tôi phục cậu rồi!”

Đinh Phong Thành tức giận bước ra khỏi cửa, đi tìm ông cụ, không cần biết kết quả như thế nào, tốt hơn là nên đi nói chuyện với ông cụ trước.

Bên đây, Đinh Thu Huyền bước vào phòng ngủ, người dựa vào cửa.

“Được rồi, người ta đi rồi, có dậy được chưa?”

Giang Nghĩa ngay lập tức bật dậy khỏi giường, trên mặt nở nụ cười.

Đinh Thu Huyền mắng: “Giang Nghĩa, lần này anh đùa hơi quá đấy?”

Giang Nghĩa nhẹ nhàng nói: “Quá à? Haha. Em quên lúc đầu ông cụ phân biệt đối xử với em vì là con gái rồi sao? Quên ông cụ thấy ba nợ tiền mà làm ngơ sao? Ông ấy làm ra nhiều chuyện tồi tệ thế với nhà chúng ta, không nên trả giá một chút à? ”

Đinh Thu Huyền thở dài.

Rốt cuộc, hận ý của cô đối với ông cụ vẫn chưa bao giờ được tiêu trừ.

Đừng nói là cô, ngay cả Đinh Nhị Tiến vẫn luôn chỉ trích ông cụ, từ lần trước mượn tiền ông cụ nhưng không được, cho tới nay cũng chưa từng nói lời nào nữa với ông cụ.

Nếu Đinh Thu Huyền không phụ trách các dự án quan trọng trong công ty chính, thì Đinh Nhị Tiến thậm chí muốn cắt đứt quan hệ cha con với ông cụ luôn rồi.

Nói đến đây, Đinh Nhị Tiến cười lớn bước vào.

“Ba?”

Đinh Nhị Tiến vừa vỗ tay vừa nói: “Ba nghe hết những gì con vừa nói rồi, Giang Nghĩa, con làm tốt lắm! Dù sao ông cụ cũng già rồi, cũng không phân biệt được đâu là kẻ trung kẻ gian. Con rể của ba giỏi như vậy mà ông ấy suốt ngày cứ chạy theo mông Đường Văn Chương; con gái ba có năng lực như vậy mà ông ấy quyết tâm để cả gia tộc cho Đinh Phong Thành khốn nạn kia quản lý.”

“Ông lão hồ đồ thế thì phải dạy cho một bài học. Hãy cho ông ấy biết con rể và con gái ba mới là tương lai của nhà họ Đinh!”

“Đường Văn Chương và Đinh Phong Thành nhảm nhí gì đó, chính là một đống rác.”

Rõ ràng, Đinh Nhị Tiến vẫn còn tức giận về việc trước kia.

Tô Cầm thở dài: “Nhưng là, không nên để ông cụ đích thân đến một chuyến đúng không? Việc này có vẻ làm lớn rồi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 357


Chương 357

Đinh Nhị Tiến trừng mắt nhìn bà: “Lớn gì mà lớn? Phụ nữ như em biết cái gì? Nam tử hán đại trượng phu, có thù báo thù có ân báo ân! Lần này anh đứng về phía con rể anh, Nghĩa, con cứ buông tay làm, ba ủng hộ con. ”

Đinh Nhị Tiến đã nói như vậy, Tô Cầm không có gì để nói.

Công ty chính của nhà họ Đinh, văn phòng chủ tịch.

Đinh Trung đang ngồi trên ghế văn phòng, nhìn Đinh Phong Thành đang đứng với vẻ mặt kinh ngạc, trong mắt hiện lên vẻ tức giận kinh ngạc.

Đinh Phong Thành đã nói với ông ta tất cả mọi thứ.

Ông ta không dám tin rằng tất cả đều là thật.

“Phong Thành, cháu đây là đang giễu cợt ông nội sao?”

“Ông ơi, những gì cháu nói đều là thật. Cháu thực sự không có bất kỳ kỹ năng lái xe ch* đ* nào cả. Người thắng đội xe Cực Tốc lúc ấy là Giang Nghĩa.”

“Khốn nạn!!!”

Đinh Trung hung dữ đập bàn: “Phong Thành à Phong Thành, ông nội đã nói với con bao nhiêu lần rồi, đừng có vui mừng quá sớm, cứ thấy dễ thì chiếm. Trên đời này làm gì có bữa trưa nào miễn phí được chứ? Lần này gặp rắc rối rồi thấy chưa ! Trước đó làm ‘thần xe’ ngầu quá hả? ”

Ông ta thở dài: “Đành vậy, Giang Nghĩa thì Giang Nghĩa. Cháu gọi cậu ấy đến để thi đấu với rắn hổ mang đó thay cháu đi. Nếu cậu ấy thực sự giỏi như cháu nói thì việc chiến thắng rắn hổ mang không phải là vấn đề. Nếu cậu ta thua, vừa hay để cậu ta cút khỏi nhà họ Đinh. ”

“Đi đi.”

Đinh Phong Thành không nhúc nhích, đứng tại chỗ cúi đầu không dám nói.

Đinh Trung cau mày: “Cháu sao vậy? Để cháu đi gọi Giang Nghĩa qua cháu không nghe thấy sao?”

Đinh Phong Thành nuốt nước bọt: “Cái đó, ông nội, cháu vừa đi rồi.”

“Ồ? Vậy tại sao Giang Nghĩa không đến?”

“Giang Nghĩa, cậu ấy nói rằng cháu không đủ tư cách để mời cậu ấy.”

“Hả?” Đinh Trung sững sờ. “Chỉ là một tên rể tới cửa, ngông cuồng gì chứ? Rốt cuộc cậu ta muốn làm gì?

“Cậu ấy muốn … để ông nội đích thân đến một chuyến.”

Hiện trường rơi vào sự im lặng chết chóc.

Lặng ngắt như tờ.

Bành! ! !

Đinh Trung đá vào thùng rác bên cạnh quăng xa năm sáu mét, vỏ dưa vương vãi khắp nơi.

“Láo toét!”

“Ngông cuồng!”

“To gan!”

“Giang Nghĩa, cậu là cái thá gì? Chỉ là con rể nhà họ Đinh, lại dám để lão đây đích thân tới đó?”

“Cậu cũng xứng à?!”

Đinh Trung tức thở hổn hển, Đinh Phong Thành sợ tới mức không dám đánh rắm.

Đinh Trung chỉ vào anh ta nói: “Mau, gọi Đinh Nhị Tiến ngay, tôi muốn hỏi anh ta sao lại tìm cái thứ đồ chơi này làm con rể!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 358-359


Chương 358

“A, được ạ, cháu sẽ gọi ngay cho chú.”

Bíp bíp…

Bíp bíp bíp…

Điện thoại được nhận.

Đinh Trung giật lấy điện thoại mắng to: “Nhị Tiến, Giang Nghĩa nhà anh bị sao thế hả?”

Đinh Nhị Tiến cố ý giả bộ hồ đồ: “Làm sao vậy? Giang Nghĩa tốt lắm mà.”

“Tốt lắm? Ha hả, cậu ta càng ngày càng kiêu ngạo! anh có biết bây giờ nó còn dám để ông đây đến mời nó ‘xuống núi’ không !!!”

Đinh Nhị Tiến ngáp một cái: “Thật sao? Còn có chuyện như vậy? Nhưng mà có câu thế này? Người dưới mái hiên không thể không cúi đầu? Gọi ngài đến thì ngài đến một chuyến đi.”

Đinh Trung hoàn toàn chết lặng.

Đây là thái độ con trai nói chuyện với cha mình à?

“Đinh Nhị Tiến, anh muốn tạo phản hả?!”

“Ha ha, con còn có chuyện phải làm, cúp máy đây.”

Lạch cạch.

Đinh Nhị Tiến vốn không thèm để ý đến Đinh Trung, vì vậy tiện tay cúp luôn điện thoại, không chừa tí mặt mũi nào.

Nhiều năm như thế, từ lúc Đinh Trung làm chủ gia đình thì chưa gặp chuyện thế này bao giờ.

“Làm phản rồi làm phản mà.”

“Đứa nào đứa nấy đều phản nghịch!”

“Giang Nghĩa, Đinh Nhị Tiến, tốt lắm, chờ đó cho ông đây !!!”

Định Trung tức giận đến mức đập điện thoại di động xuống đất, giậm chân thật mạnh hai ba cái, khiến Đinh Phong Thành bên cạnh đau lòng không thôi, đây là điện thoại di động anh ta mới mua đó!

Đương nhiên, ông cụ tức giận, Đinh Phong Thành cũng không dám nói lời nào.

Rốt cuộc thì anh ta mới là người gây ra vụ lùm xùm này.

Đinh Trung lạnh lùng nói: “Không phải chỉ là lái xe sao? Ta còn không tin. Ngoại trừ Giang Nghĩa, những người khác đều không làm được?”

Đinh Phong Thành lại lắc đầu, trong lòng nói: Ai cũng có thể lái xe, nhưng Giang Nghĩa là người duy nhất có thể lái nhanh hơn tay lái chuyên nghiệp.

Đinh Trung quay lại ghế ngồi: “Đi, thông báo cho toàn công ty hỏi xem ai có khả năng đánh bại Rắn Hổ Mang? Chỉ cần làm được, không chỉ được phí mời 30 tỷ, mà ông già này cũng thêm vào 30 tỷ. ”

Qua lại một lượt thì thành 60 tỷ rồi!

Với phần thưởng hậu hĩnh thì tất nhiên sẽ có kẻ sĩ.

Đinh Trung tức giận, ông ta không tin tà.

Hai mươi phút sau, Đinh Phong Thành bước lại, thấy chết không sờn nói: “Ông nội, không có dũng sĩ nào nguyện ý cả .”

Tất nhiên rồi.

Người ta là tay đua chuyên nghiệp, đâu phải chuyện đùa, ngài nói đánh bại là có thể đánh bại được sao?

Ngay cả một tài xế lái xe mười mấy hai mươi năm cũng không dám đứng ra đâu.

Đinh Trung bất lực.

Chương 359:

Tây Môn Tuấn không phải kẻ ngu, từ khung cảnh như này đương nhiên có thể đoán ra một ít, anh ta nuốt nước bọt, dò hỏi: “Giang Nghĩa, xem ra anh không chỉ là người sở hữu khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng, giải trì Ức Châu, cũng không chỉ có một đám thủ hạ đáng tin cậy, anh còn có một tầng thân phận sâu hơn.


Giang Nghĩa hờ hững nhìn anh ta: “Anh, có thể đoán một chút, thân phận thật sự của tôi rốt cuộc là gì?”
Tây Môn Tuấn xuyên qua cửa sổ thủy tinh nhìn phong cảnh bên ngoài, anh ta nhận ra, nơi này là nơi chỉ có cơ quan lãnh đạo mới có tư cách đặt văn phòng, cho dù là gia đình tài phiệt như Tôn Vĩnh Trinh cũng không có tư cách ở tòa nhà này.

Vậy nên!
“Tôi đoán, anh nhất định có chức vụ cao trong bộ máy chính quyền của thành phố Giang Nam.


Giang Nghĩa gật đầu: “Không sai.


Tây Môn Tuấn cười khổ một tiếng: “Vậy thì chẳng trách từ trước tới nay người mà tôi cài vào trong hội đồng thành phố đều sẽ bị anh hóa giải hết, hóa ra anh có ‘vị trí’ trong hội đồng thành phố.

Chỉ là không biết anh ở vị trí nào?”

“Cục công thương? Cục thủy lợi? Hay là cục xây dựng? Hoặc, anh là trong cục công an?”
Giang Nghĩa lắc đầu: “Đều không phải.


“Ổ? Vậy anh là?”
“Cho anh một gợi ý, tôi được điều tới đây mới chỉ vài tháng.

Ở trong ấn tượng của anh, lãnh đạo của hội đồng thành phố được điều tới vào mấy tháng trước, có ai?”
“Mấy tháng trước sao?”
Tây Môn Tuấn suy nghĩ, mấy tháng gần đây lãnh đạo được điều tới không nhiều, hơn nữa anh ta đều biết, không có một ai phù hợp với Giang Nghĩa cả.

Đúng rồi, ngược lại có một ngày, từ sau khi điều tới đây, Tây Môn Tuấn chưa từng có cơ hội gặp mặt.

Đến bây giờ anh ta ngay cả vẻ ngoài của đối phương cũng không biết.

Nhưng, không thể, Giang Nghĩa tuyệt đối không thể là vị nhân vật lớn đó.

“Vị đại nhân đó là quay về từ biên giới phía tây! ”
Nói được một nửa, Tây Môn Tuấn sững người rồi biên giới phía tây? Giang Nghĩa không phải cũng quay về từ biên giới phía tây hay sao?
Nói ra thì, Tây Môn Tuấn cuối cùng cũng không biết chức vụ ở biên giới phía tây của Giang Nghĩa là gì.

Từ đầu tới cuối, anh ta đều cho rằng Giang Nghĩa chỉ là một tiểu binh, nhiều nhất là một tiểu đội trưởng, bởi vì nếu là lãnh đạo lớn quay về, không thể không có một chút phô trương nào được.

Nhưng tình hình thực tế thật sự giống như anh ta nghĩ sao?
Tây Môn Tuấn có hơi sợ hãi.

“Giang Nghĩa, anh, anh chắc không phải là! ”
Anh ta không dám cũng không muốn tin sự thật này.

Giang Nghĩa khẽ mỉm cười: “Xem ra, anh đã đoán được tôi là ai rồi.


Tây Môn Tuấn hít sâu một hơi: “Anh là người tổng phụ trách của khu Giang Nam vừa mới chuyển đến không lâu sao?”
Cả không gian yên tĩnh.

Giang Nghĩa không nói một câu.

Không nói, tương đương mặc nhận.

“Ha ha, ha ha ha ha!”
Tây Môn Tuấn đột nhiên cười điên dại: “Người tổng phụ trách? Anh vậy mà là người tổng phụ trách sao?!”
“Nực cười, chúng tôi đấu với anh lâu như vậy, thế mà ngay cả thân phận thật sự của anh cũng không biết.


Anh ta cúi đầu: “Người mà chúng tôi hại chết, vậy mà là em trai ruột của người tổng phụ trách.

Doanh nghiệp Thiên Đỉnh, Tôn Vĩnh Trinh, xong rồi, bọn họ đều xong đời rồi, căn bản không có khả năng thắng.



Lấy thân phận của Giang Nghĩa, giết bọn họ dễ dàng như b*p ch*t một con kiến.

Tây Môn Tuấn đến bây giờ mới ý thức được, cái gì gọi là biết rõ là chết, phản kháng vô dụng.

Thật ra anh ta sớm nên nghĩ tới, thất bại hết lần này đến lần khác, thủ hạ nhiều như vậy, nhiều người của hội đồng thành phố đều đến giúp cho Giang Nghĩa như thế, anh làm sao có thể chỉ là một người bình thường?
Nhưng bây giờ biết quá muộn rồi, quá muộn rồi!
Tây Môn Tuấn lòng lạnh như tro tàn, cảm thấy mình giống như là một chiếc thuyền nhỏ, mà Giang Nghĩa chính là đại dương mênh mông đó, bất cứ lúc nào cũng sẽ nuốt chửng anh ta.

Lực lượng chênh lệch quá lớn.

Giang Nghĩa nói với giọng điệu thản nhiên: “Bây giờ, nói rõ ràng toàn bộ những gì anh biết ra đi.

Đây là cách duy nhất người có thể sống.

”.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 360: 360: Phụ Nữ Làm Đẹp Vì Người Mình Yêu


Phòng tuyến tâm lý của Tây Môn Tuấn hoàn toàn sụp đổ, Giang Nghĩa hỏi cái gì, anh ta nói cái đó.

Hơn nửa tiếng ngắn ngủi thì anh ta đã nói rõ được những điều mình biết, trong đó bao gồm chuyện Tôn Tại Ngôn tại sao lại giúp Tôn Vĩnh Trinh làm chuyện này.

Giang Nghĩa ngồi yên lặng trong ánh mắt vụt qua một tia phấn khích.

Là người hay đi theo của Giang Nghĩa, Lâm Chí Cường đương nhiên hiểu rõ tính tình của Giang Nghĩa, anh ta khẽ mỉm cười: “Lão đại, anh lại cầu tài như khát rồi nhỉ?”
Giang Nghĩa ho một tiếng, không nói chuyện.

Lâm Chí Cường nói: “Lão đại, tôi bây giờ đi sắp xếp người, sẽ tìm ra người phụ nữ tên Tiểu Điệp đó, có Tiểu Điệp, Tôn Tại Ngôn sẽ không giúp Tôn Vĩnh Trinh làm việc, anh còn có thể thu nhận anh ta, một mũi tên trúng hai con nhạn.


Giang Nghĩa trầm ngâm một lát.

“Có thể sắp xếp người đi tìm Tiểu Điệp, nhưng đừng vì thế mà lợi dụng điểm yếu của người khác, nếu không tôi và Tôn Vĩnh Trinh chẳng phải giống nhau rồi hay sao?’
Lâm Chí Cường hỏi: “Vậy lão đại, dự tính của anh là?”

Khóe miệng của Giang Nghĩa cong lên: “Biết câu chuyện Gia Cát Lượng dùng trí thu nạp Khương Duy trong “Tam Quốc Diễn Nghĩa” không?”
Lâm Chí Cường ngại ngùng đỏ mặt.

Một người không có văn hóa làm lính như anh ta, thật sự không có đọc được mấy quyển sách.

Giang Nghĩa lườm anh ta: “Có thời gian thì đọc nhiều sách, đừng cả ngày chỉ biết uống rượu đánh nhau.

Gia Cát Lượng biết Khương Duy có tài, thiết kế đánh bại Khương Duy, khiến hắn tâm phục khẩu phục đi theo Gia Cát phò trợ, trở thành rừng cột của Thục Hán sau này.

“Tôn Tại Ngôn là một nhân tài, nhưng tuyệt đối không thể lợi dụng Tiểu Điệp làm con tin mà ép anh ta tới, vậy thì quá không có phẩm chất rồi.


“Điều tôi muốn làm là hoàn toàn đánh bại anh ta, khiến anh ta cam tâm tình nguyện đến làm việc dưới trướng của tôi!”
Lâm Chí Cường gật đầu: “Thuộc hạ hiểu.


“Được rồi, các người có thể đi xuống rồi.


“Rõ.


Mọi người lui xuống, Giang Nghĩa đứng dậy nhìn bên ngoài cửa sổ, trong lòng tràn ngập mong chờ.

Mong ngờ giao thủ lần hai với Tôn Tại Ngôn.

Cũng mong chờ người này có thể trở thành người của mình!

Mặt trời lên cao, phòng khám nhà họ Tân.

Những ngày này, Tân Tử Dân rời khỏi khu Giang Nam làm việc, trong một chốc một lát không quay về được, cả phòng khám chỉ còn lại một mình Tân Uẩn quản lý nên có hơi mệt mỏi.

Cô có thông minh nữa, cũng dù sao cũng là một người phụ nữ.

Mỗi ngày, cô ta đều sẽ rất mong chờ người đàn ông đó có thể đến phòng khám, không cần nói cái gì làm cái gì, chỉ cần có thể nhìn thấy anh ta thì Tân Uẩn cũng sẽ cảm thấy rất vui.

“Đã nói giữ lại một chiêu không dạy, sao nhiều ngày trôi qua, cũng không quay lại hỏi chứ?”
“Lẽ nào anh ta tự mình mầy mò hiểu rồi?”
Khi cô ta đang suy nghĩ vớ vẩn, từ xa nhìn thấy một bóng người vạm vỡ từ trên xe taxi bước xuống, chính là Giang Nghĩa!
Không biết tại sao, nhịp tim của Tân Uẩn bỗng đập nhanh.

Cô ta lập tức cởi áo khoác màu trắng ra, vừa đi vào phòng vừa phân phó người làm: “Lát nữa có người hỏi thì nói tôi ở phòng trong phối thuốc, lập tức ra đây.


“Ồ, được.


Tân Uẩn vừa rời khỏi thì Giang Nghĩa lập tức đi vào.

Anh nhìn xung quanh, phát hiện Tân Uẩn không ở trong phòng, lẽ nào hôm nay không làm việc sao?
“Giúp việc, chủ nhà các người đâu?”

“Ở trong phòng phối thuốc, lập tức ra ngay.


“Ừ.


Giang Nghĩa tùy ý ngồi xuống, ghế còn chưa ngồi ấm chỗ thì nghe thấy ‘cạch’ một tiếng, cửa phòng trong mở ra, một bóng người xinh đẹp đi ra.

Áo sơ mi trắng, váy xếp ly, làn da trắng trẻo đàn hồi, chân đi đôi cao gót lấp lánh khiến dáng người càng trở nên thu hút.

Phối với gương mặt trắng mịn tinh tế thì giống như tiên nữ hạ phàm mà tỏa sáng vậy.

Người khám bệnh, bốc thuốc trong phòng đều nhìn ngây người.

\u0003\u0003\u0003.
 
Back
Top Dưới