Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 280


CHƯƠNG 280

30% Đạo diễn chuyển bi thương thành hân hoan, thường thì chỉ có đạo diễn có tiếng mới có tư cách được phân lợi nhuận, đạo diễn nhỏ như ông ta không có tiếng tăm gì, thường chỉ nhận được sự bốc lột từ công ty thôi.

Cho 30%, nếu mua may bán lời, ông ta có thể kiếm được tiền nhanh chóng.

Giang Nghĩa vươn hai ngón tay “Tôi chỉ có hai yêu cầu. Một, làm ra một bộ phim chất lượng cao; Hai, nâng đỡ Lăng Dao nổi tiếng. Nếu ông làm việc xuất sắc, thậm chí †ôi có thể cho ông 50%. Sao, có thể làm được không”

Dụ hoặc to lớn đang ở trước mặt, khó khăn mức nào cũng có thể vượt qua!

Đạo diễn vội vạng gật đầu ‘Không thành vấn đề! Sếp Giang yên tâm, cho dù không ngủ không nghỉ, tôi cũng sẽ cho anh hồi đáp hài lòng nhất.”

“Ừm, mỏi mắt mong chờ.”

Giang Nghĩa quay người đi.

Lăng Dao đón đầu, cả khuôn mặt đầy ngượng ngùng và hân hoan “Sếp Giang, tôi không biết cám ơn anh thế nào…”

“Không cần cám ơn, Đều do cô dùng nỗ lực mà đổi lấy. Diễn xuất của cô có hồn như thế, lại xinh đẹp, tôi không nâng cô thì nâng ai”

Mặt Lăng Dao phút chốc đỏ gấc.

Tuy cô nhận được vô số lời khen ngợi từ nhỏ đến lớn, không biết đã có bao nhiêu người khen cô đẹp.

Nhưng sự khen ngợi của Giang Nghĩa hôm nay, khiến cô tận tâm thấy vui trong lòng, kèm theo đó là ngượng ngùng xấu hổ.

Lăng Dao, dù sao cũng chỉ là cô gái dưới 20 tuổi.

Đối với người đàn ông trưởng thành, thành công, lại có trách nhiệm như Giang Nghĩa, sao có thể chống cự được Sau khi được khen, tim đập nhanh như thỏ.

Giang Nghĩa nói “Diễn cho tốt, đừng khiến tôi thất vọng.”

“Lăng Dao gật đầu thật mạnh “Tôi sẽ cố gắng 120%, tuyệt đối không phụ lòng sự bồi dưỡng của sếp Giang!”

“Ừm, cố lên”

Nói xong, Giang Nghĩa bảo mọi người giải tán, ai làm gì làm nấy, nắm bắt thời gian nghiên cứu kịch bản, tiếp tục quay phim.

Còn anh thì về lại bên cạnh Nhậm Chỉ Lan.

Nhậm Chỉ Lan mặt mày tươi cười nhìn Giang Nghĩa “Sếp Giang”

Giang Nghĩa ngại ngùng lắc đầu, có thể tỏ ra lạnh lùng trước mặt người ngoài, chỉ là trước Nhậm Chỉ Lan, anh vĩnh viễn chỉ là “con cháu”

Dù sao Nhậm Chỉ Lan là người đã bù đắp chỗ trống mất mẹ trong thời niên thiếu Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa ngại ngùng nói “Thật ra lúc đầu cháu đã định nói với dì, chỉ là không biết mở lời thế nào.”

Nhậm Chỉ Lan cười “Giải trí Ức Châu, hồi ức Châu nhớ Châu, dì nên sớm nghĩ ra, Nghĩa à, cháu lớn rồi, cũng có bản lĩnh, dì Lan vui cho cháu, nếu có ngày ba cháu về, nhìn thấy cháu có tiền đồ thế này, sẽ vui lắm.

Hai người đối mắt nhau, cười.

Một phía khác, văn phòng tổng giám đốc, tòa nhà giải trí Bách Khoa Bách Niên ngồi trước bàn làm việc, trong †ay cầm một phần hợp đồng, cười hề hề nói “Lúc đầu tôi khuyên em đến chỗ tôi, em không nghe, giờ ăn đau khổ rồi ha”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 281


CHƯƠNG 281

Ngồi trên sô pha, chính là Lâu hân Duyệt mới rời khỏi Giải trí Ức Châu không lâu.

Cô ta tức giận nói “Trách em ngu, lúc đầu đui mù mới chọn ký với Ức Châu.”

Bách Niên bày hợp đồng trước mặt cô ta “Chuyện đã qua, quay đầu là bờ, sau này em làm việc cho tôi, tôi sẽ nâng đỡ em thành sao hạng A”

“Cám ơn sếp Bách.”

Ký xong hợp đồng, Bách Niên đang xem xét thì cửa văn phòng bị đẩy ra, một ngời đàn ông ăn mặt đầy chất nghệ, để râu vai nón bước vào.

Người này là chồng Nhậm Chỉ Lan, cũng là đạo diễn nổi danh được Bách Niên phí số tiền lớn để mời từ hollywood về – Kỳ Anh Tư “Anh Kỳ đến rồi a, vừa hay, bộ phim điện ảnh mới của anh không phải còn thiếu nữ chính ư Tôi giúp anh tìm được một em, anh xem phù hợp không”

“Ai”

“Chính là em này đây, Lâu hân Duyệt.”

Bách Niên ra hiệu mắt với Lâu hân Duyệt, cô ta liền hiểu rõ, chủ động đứng lên cong eo với Kỳ Anh Tư.

“Chào đạo diễn Kỳ, em là Lâu hân Duyệt, Sau này xin quan tâm em nhiều hơn.”

Lúc cong eo, khe rãnh mê người kia lồ lộ, mới có thế đã bắt được lòng Kỳ Anh Tư.

Ông ta cười to “Khá lắm, quả là một diễn viên xuất sắc!”

Chuyện tiếp đó như lẽ dĩ nhiên, Lâu hân Duyệt trở thành nữ chính phim mới của Kỳ Anh Tư.

Qua nhiều ngày, hai người từ xa lạ thành thân quen, mỗi ngày quấn cùng một nơi, có việc hay không cũng ở riêng trong phòng nghiên cứu kịch bản, ở cùng càng lúc càng “vui sướng”.

Lời đồn đãi bên ngoại truyền vào tai Nhậm Chỉ Lan.

Lúc đầu Nhậm Chỉ Lan không để trong lòng, cho đến một ngày khi quay phim, bà thấy được hai tay Kỳ Anh Tư đặt trên vòng eo Lâu hân Duyệt, hai người quấn quít nhau trước mặt mọi người.

Một màn này khiến Nhậm Chỉ Lan nát lòng.

Hôm nay, khi Nhậm Chỉ Lan đang dạy lớp biểu diễn, vừa hay Lâu hân Duyệt chính là một trong những học viên của bà…

“Lâu hân Duyệt, cô nghe hiểu lời tôi vừa nói không”

“Bước qua đây làm mẫu cho mọi người xem.

Lâu hân Duyệt nghênh ngang bước tới trước mặt mọi người, diễn một lần lời Nhậm Chỉ Lan dạy, ai ngờ kết quả không nên nồi cháo nào.

Nhậm Chỉ Lan tức giận nói “Tôi có dạy như vậy sao Lâu hân Duyệt, cô đừng cho là mình có chút tiếng tăm là giỏi, khi tôi còn ở hollywood, những ngôi sao lớn diễn xuất đỉnh cấp thế giới cũng luôn phải học tập, trao dồi diễn xuất đó”

“Bây giờ cô chỉ có chút tiếng tăm là mắt đã cao hơn đỉnh đầu, cứ thế này sao có thể thành tài được”

Lâu hân Duyệt cười lạnh “Thôi đi bà, diễn xuất cũng phải xem ai với ai. Cùng một động tác, tôi làm là khiến người ta “thèm”

chết, mà có vài người đã già xuống sắc nên đâu thể khơi dậy d*c v*ng của đàn ông.

Lời này rõ là đang nói Nhậm Chỉ Lan lớn tuổi rồi, không thể gợi được hứng thú của Kỳ Anh Tư.

“CôI”

“Tôi thì sao”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 282


CHƯƠNG 282

Hai người bắt đầu cãi cọ, những nghệ sĩ nữ của Giải Trí Bách Khoa cũng không thèm ngăn cản, mỗi người đều ngồi nhìn cười.

Cho đến khi quá lớn tiếng, dẫn đến Kỳ Anh Tư chú ý đến mà đi qua.

Ông ta khiến hai người phụ nữ ngừng cãi nhau, hỏi “Chuyện gì vậy”

Nhậm Chỉ Lan hừ lạnh một tiếng “Anh hỏi con hồ ly tinh này đi!”

Lâu hân Duyệt trưng bộ dáng uất ức ‘Đạo diễn Kỳ, em cũng không biết mình đắc tội dì Nhậm chỗ nào, dì ta bảo em lên làm mẫu, còn dữ dằn với em, mắng em, nói em cả ngày chỉ biết quấn lấy anh, oan cho em lắm mà, sau này không dám đi phiền đạo diễn anh nữa đâu, hức hức~~”

Đây không phải là kẻ ác lại đi cáo trạng trước sao Nhậm Chỉ Lan chưa gặp qua kẻ tiểu nhân thế này bao giờ, tức đến mức không biết nói gì hơn.

Kỳ Anh Tư nhìn về Nhậm Chỉ Lan “Đây là do em không đúng, có ai nói chuyện như em đâu Anh và Hân Duyệt ở cùng nhau có hơi lâu trong hai hôm nay, còn không phải vì kịch bản cần hay sao, phải nghiên cứu diễn xuất mà Em không thể ủng hộ công việc của anh được sao Không chỉ không ủng hộ, còn cố ý quấy nước đục, đi ngáng chân. Nhậm Chỉ Lan, sao em lại trở nên ích kỷ như vậy”

Nhậm Chỉ Lan kém chút bị tức điên lên.

“Em ích kỷ Cả ngày anh đi dan díu với người ta, còn nói em Kỳ Anh Tư, không phải là anh thấy người ta trẻ đẹp, nên bây giờ chê tôi xuống sắc đúng không Có gì mà không dám thừa nhận”

Kỳ Anh Tư cũng phẫn nộ.

“Hỗn láo!”

“Đây là giọng điệu vợ nói chuyện với chồng ä “Chỉ Lan, em ngày càng không biết điều.

Giờ tôi yêu cầu em xin lỗi Hân Duyệt ngay!”

Nhậm Chỉ Lan vừa cười vừa mếu “Bảo tôi xin lỗi cô ta”

“Đúng.”

“Nằm mơ!”

Kỳ Anh Tư chỉ tay vào Nhậm Chỉ Lan “Em xin lỗi hay không”

“Chết cũng không!”

Bốp, một cái tát hung ác bộp vào mặt Nhậm Chỉ Lan, khiến bà ngã xoài xuống đất.

Nhậm Chỉ Lan che má, không thể tin nhìn Kỳ Anh Tư “Anh đánh tôi”

“Tôi đánh cho em tỉnh ra.”

“Đừng nghĩ rằng mình làm giáo viên dạy diễn xuất là ngon lành, không có tôi, em không là cái đếch gì!”

“Đi thôi.”

Kỳ Anh Tư nắm lấy tay Lâu Hân Duyệt rời khởi phòng học diễn xuất trước mặt mọi người.

Lâu Hân Duyệt giơ ngón giữa lên với Nhậm Chỉ Lan, tư thái thắng lợi; các học viên khác lần lượt rời đi, không một người nào đi dìu Nhậm Chỉ Lan.

Cả một Giải trí Bách Khoa, tất cả nghệ sĩ chỉ sẽ nghĩ cho mình.

Nhậm Chỉ Lan càng suy tư càng tủi thân, nước mắt tí ta tí tách rơi.

Bà vươn tay lấy sợi sợi dây chuyền từ từ †rong ngực ra nhìn, mở mặt dây chuyền thủy tỉnh ra, trong đó là ảnh của một người đàn ông.

“Hàn Phi, anh đang ở đâu? Em nhớ anh lắm.

“Em về nước là vì muốn gặp anh một lần”

“Chỉ một lần thôi, cho em chết, em cũng không tiếc chỉ.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 283


CHƯƠNG 283

“Hàn Phi…”

Hai tay Nhậm Chỉ Lan ôm lấy mặt dây chuyền, đau khổ khóc lóc không thôi.

Lúc này ở Giải trí Ức Châu, đạo diễn và các nhân viên công tác quay chụp đang đẩy nhanh tốc độ quay phim.

Đạo diễn và các biên kịch thảo luận về kịch bản đến khuya.

Nhân viên phụ trách tuyên truyền phim cũng bận rộn xóa bỏ các tin liên quan đến Lâu Hân Duyệt, cũng từng chút PR cho Lăng Dao, để danh tiếng của Lăng Dao có thể nhanh chóng nổi lên.

Tất cả đều đang khua chuông gõ mõ thực hiện.

Cuối cùng, sau một tháng làm việc hết lòng, bộ phim điện ảnh chiếu mạng do Giải trí Ức Châu đầu tư – Duyên Phận chính thức hoàn thành.

Đây là một bộ phim điện ảnh tình cảm, miêu tả về một cô gái lọ lem theo đuổi Hoàng tử, cuối cũng cô gái lọ lem lại là công chúa, hoàng tử lại chỉ là dân thường, nhưng vẫn yêu mến lẫn nhau, ở mãi bên nhau.

Lăng Dao diễn nữ chính.

Chất lượng bộ phim khá cao, thêm vào đó diễn xuất của Lăng Dao tỉnh tế, sau khi xem xong, Giang Nghĩa khá hài lòng.

Tiền này, sài đáng.

Việc sau đó như lẽ dĩ nhiên, bộ phim chuyển giao cho ba nền tảng phát hành †rực tuyến mạng có tiếng, thương lượng xong để phim vào vị trí đề xuất phim bắt mắt ở trang chính.

Vốn cho là sẽ tiến hành một cách thuận lợi.

Nào ngờ…

Trình Đan Đình tìm đến Giang Nghĩa, nói với anh một tin tức khá hỏng bét: Ba nên tảng phát trực tuyến đã quyết định không thông qua yêu cầu của chúng ta, bộ phim này tối đa chỉ để vào vị trí đề xuất phim ở trang phụ thôi.

Nếu kết quả không được như ý, với vị trí đề cử như vậy thì bộ phim sẽ nhanh chóng xuống hạng thôi.

Giang Nghĩa nhíu mày hỏi: “Chất lượng phim của chúng ta không hay sao?”

Trình Đan Đình lắc đầu, cười khổ nói: ‘Lúc đầu ba nền tảng phát trực tuyến hàng đầu đồng ý đề xuất phim ở vị trí đầu, là vì xem †rọng Lâu Hân Duyệt có được nhiều fan.

Nhưng giờ đổi diễn viên chính, đổi thành Lăng Dao không có tiếng tăm gì, nhà phát hành trực tuyến người ta không thèm nhận nữa. Vị trí đề xuất phim như vậy, tất nhiên đã không lấy được rồi.”

Trình Đan Đình thở dài một hơi, đề nghị nói: “Nếu không thì, à mà thôi? Chúng ta lấy được vị trí thứ cấp này cũng được rồi, chỉ cần chất lượng phim đủ hay, cũng có cơ hội khởi sắc.”

Giang Nghĩa nhíu mày: “Vấn đề ở đây không phải là vị trí đề cử, mà là mặt mũi.

Đan Đình, vẫn là câu ấy, tôi không quan †âm chỗ khác thế nào, Giải trí Ức Châu dưới sự quản lý của tôi, tuyệt đối không cúi đầu trước bất cứ thế lực nào!”

“Ba nền tảng phát trực tuyến hàng đầu đúng không?”

“Đi, tôi dẫn cô đi một chuyến, chúng ta nói chuyện đàng hoàng với họ.”

“Không lấy được vị trí đề xuất phim như ý, tôi thà đập nát phim trong tay, cũng không nuốt nổi con tức này!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 284


CHƯƠNG 284

Giang Nghĩa đã phát cáu thì một đầu trâu cũng không kéo lại được anh, Trình Đan Đình cười khổ, chỉ đành dẫn anh đi đến tòa nhà làm việc của ba nhà phát trực tuyến kia.

Đầu tiên là đến tòa nhà công ty “iNey”

Đến văn phong ông chủ iNey – Viên Hữu Xương khá là khách sáo, mời Giang Nghĩa ngồi trên sô pha, vừa đưa trà rồi đưa điểm tâm, hầu hạ đến nơi đến chốn.

Viên Hữu Xương cười hề hề hỏi: “Sao Sếp Giang có thời gian rãnh rỗi mà đến đây?

Giang Nghĩa lắc tay, hỏi thẳng vấn đề: “Tôi đến đây chỉ vì hiểu rõ một việc, Bộ phim “Duyên Phận” do công ty tôi đầu tư, phía ông có thể cho vị trí đề xuất chính trên trang chủ không?”

Viên Hữu Xương cười ha ha vài tiếng rồi đứng lên đi vài bước, cười nói: “Sếp Giang à, Bộ phim chiếu mạng của Giải trí Ức Châu ấy mà, chất lượng không khỏi bàn, theo lý thì có thể để vị trí đầu trang chủ, nhưng vấn đề là, hiện tất cả vị trí đã đầy, không còn vị trí trống nữa rồi.”

“Nếu không thì, sếp Giang anh cứ đợi thêm vậy? Có lẽ là trong một tháng, hai tháng, vị trí ấy sẽ bị trống, lúc đó tôi giữ lại cho anh, anh thấy sao?”

Giang Nghĩa cười lạnh.

Một hai tháng, có thể kéo dài như vậy được sao?

Tư bản vô tình, đập vào nhiều tiền như vậy, sao có thể cứ giữ khư khư mà không phát hành được.

Thêm vào đó, ai cũng nghe ra được là Viên Hữu Xương đang cố ý lấy cớ.

Nếu thật sự đợi một hai tháng, sợ là đến lúc đó không có kết quả nào, chỉ có thể đợi càng lúc càng lâu, đợi đến khi tự mình từ bỏ.

Người giống như Viên Hữu Xương, nói lời vừa không đắc tội ai, lại khiến người ta thấy khó mà tự lui, vận dụng thành thục chữ “chờ”.

Lúc này, cửa văn phòng mở toang, một nam một nữ bước vào, là Kỳ Anh Tư và Lâu Hân Duyệt của Bách Khoa.

Viên Hữu Xương lập tức đón chào: “Ôi cha, đạo diễn Kỳ, cô Lâu, hai người đến đây nhanh thế, tôi nói đi đón hai người mà.”

Kỳ Anh Tư nói: “Ông chủ Viên khách sáo quá. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Lâu Hân Duyệt kế bên nhìn thấy Giang Nghĩa, cơn tức lần trước chưa tiêu, cố ý hỏi: “A, ông chủ Giải trí Ức Châu tự mình đến đây, các anh đang bàn chuyện gì vậy?”

Viên Hữu Xương cười ha ha: “Cũng không phải chuyện gì to tát, mục đích của sếp Giang giống của mọi người, vì vị trí đề xuất phim ở trang chính mà đến đây.”

Kỳ Anh Tư nhăn mày: ‘Sếp Viên, trước đó anh đã đồng ý với tôi rồi mà, để lại vị trí đó cho tôi.”

Viên Hữu Xương vỗ ngực: “Yên tâm yên †âm, đã để lại vị trí ấy cho bộ phim “Hiểu Lòng Phụ Nữ” của mọi người!”

Nói đến đây, Giang Nghĩa cũng thay đổi sắc mặt.

Anh lạnh giọng hỏi: “Ông chủ Viên, vừa nãy ông nói với tôi mọi vị trí đã đầy, không còn chỗ nữa.”

Viên Hữu Xương chợt nghẹn lời.

“Ha Ha, đến thế còn không hiểu sao?” Lâu Hân Duyệt cố ý bước đến trước mặt Giang Nghĩa, cười khẩy nói: “Vị trí đẹp tất nhiên là để dành cho phim hay, phim điện ảnh do Lâu Hân Duyệt tôi đóng chính, để tên tôi vào là hấp dẫn được lượng lớn người chú ý rồi!”

“Cho dù không biết tôi, chỉ cần xem dáng người hấp dẫn này, là cũng nóng lòng đến xem. Phim của Bách Khoa bọn tôi ấy mà, là thứ hàng hot, đương nhiên phải có vị trí đẹp.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 285


CHƯƠNG 285

Cô ta cố ý nói với Giang Nghĩa: “Lại nhìn lại phim của Ức Châu bọn anh, đi tìm nghệ sĩ hạng bét ở góc xó xỉnh làm diễn viên chính, nói ra tên cũng đâu ai biết? Để cái thứ “Rác” đó lên trang chính, không phải đang lãng phí tài nguyên.

“Ông chủ Viên người ta nào có phải hết chỗ gì, chỉ là không muốn lãng phí thôi, viện cớ với anh là cho anh mặt mũi, sao hả, chẳng lẽ anh muốn ông chủ viên người †a nói thẳng với anh là phim của anh quá rác rưởi, không thể đặt vào vị trí trang chủ được, anh mới vừa lòng?”

Lời này tuy mang ác ý, nhưng nói đầy lý lẽ.

Viên Hữu Xương không phản bác, tức là ngầm thừa nhận cách nói của Lâu Hân Duyệt.

Đúng vậy, ở thời đại fan là vua tôi này, phim anh quay có hay cũng không có tác dụng gì? Một ngôi sao cũng không có, còn muốn nổi tiếng? Nằm mộng xuân?

Viên Hữu Xương là thương nhân vì lợi ích, tuyệt đối không để tài nguyên cho phim rác, rất không đáng.

Giang Nghĩa gật đầu, cuối cùng xác nhận nói: “Ông chủ Viên, ông thật sự không để vị trí đó trên trang chính cho tôi sao?”

Viên Hữu Xương ngoài cười trong không cười nói: “Thái độ của tôi vẫn như cũ, phim của anh chỉ có thể có vị trí ở trang phụ thôi, đây là nhờ vào bốn chữ giải trí Ức Châu, nếu là công ty nhỏ, chúng tôi chỉ đề cử tên phim là cùng rồi.”

“Được.”

Giang Nghĩa đứng lên, nhạt giọng nói: “Vậy bộ phim này sẽ không có ở trên nền tảng phát hành của các ông nữa.”

“Ồ, không tung phim ra nữa à?” Viên Hữu Xương mỉa mai nói: “Thật là, đúng là một tổn thất lớn cho iNey chúng tôi, thật tiếc quá thật tiếc quá.”

Giang Nghĩa không nói gì nữa mà xoay người rời đi.

Trình Đan Đình nhanh chóng bước đi theo Lâu Hân Duyệt vui vẻ ở phía sau lớn tiếng: “Sếp Giang, giờ anh biết giá trị của tôi rồi chưa? Hối hận chứ gì? Hối hận cũng không kịp rồi, có ông sếp mắt mù như anh, các người quay bộ nào lỗ bộ đó. Tôi chúc anh sớm đóng cửa!”

Nghe lời rủa liên hoàn của Lâu Hân Duyệt, Trình Đan Đình tức không chịu được.

Bước ra ngoài.

Trình Đan Đình đá văng cục đá ven đường: “Tức chết mất, người đàn bà xấu xa Lâu Hân Duyệt kia, tiểu nhân đắc ý, trong mắt chỉ có tiền, mẹ nó chứ?”

Giang Nghĩa hỏi: “Hai nhà kia cũng có thái độ này ư?”

Trình Đan Đình gật đầu: “Thái độ của họ như nhau, phim mà không có sao nào diễn, bọn họ sẽ không chịu, sếp Giang, có phải chúng ta đã đi sai bước rồi không?”

Giang Nghĩa cười lạnh.

“Sai?”

“Nếu cô tự nhận mình sai, vậy thật đúng sẽ trở thành sai.”

“Còn nhớ Đấu Sa không? Chúng ta có thể thể vào được ngành livestreams, cũng có thể chỉnh cả các nền tảng phát video!”

Anh hỏi: “Trừ ba nền tảng này ra, còn có đối tượng hợp tác khác có thực lực không?”

“Có, nền tảng phát trực tuyến Mandy phát triển khá nhanh, còn đồng ý cung cấp vị trí đề cử phim ở trang chủ cho chúng ta, còn nhượng bộ với chúng ta trong phân chia lợi nhuân, chỉ là muốn có được tài nguyên bên chúng ta.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 286


CHƯƠNG 286

“Vấn đề duy nhất đó là, bọn họ là một nền tảng mới, ít được chú ý.”

Giang Nghĩa cười nhẹ một tiếng: “Không cần suy nghĩ nữa, đưa bộ “Duyên Phận”

vào ManDy, sau đó để cho Thực Thần quảng cáo khi livestream, đồng thời cắt vài đoạn đặc sắc nhất của bộ phim này ra, phát trực tiếp trên ba nền tảng livestreams lớn, để sự chú ý của người dùng bên livestream đổ vào Mandy.

“Sau đó mua tin, mua đầu đề, làm lớn cho tôi.

Trình Đan Đình nuốt nước miếng: “Giang Nghĩa, vì một bộ phim chiếu mạng mà đầu tư nhiều vậy có đáng không?”

“Đáng chứ.”

“Đây là bộ phim chiếu mạng đầu tiên của công ty, đầu phải xuôi.”

“Tôi phải cho ba nhà phát hành video kia biết, bọn họ không có tư cách chọn năm xẻ bảy!”

Thông qua thỏa thuận với Trình Đan Đình, Duyên Phận do Giải trí Ức Châu sản xuất sẽ được chiếu trên Mandy, vị trí ở trang chủ, trong các phim khác,…đều đề xuất phim.

Chỉ cần mở Mandy lên, dù bạn xem bất cứ nội dung gì, cũng sẽ tiếp xúc được bộ phim này.

Ngoài ra, nhờ Đao Thần quảng cáo, có lượng lớn fan cũng xem thử bộ phim này dù không có ngôi sao nào.

Giải trí Ức Châu quảng cáo luân phiên trên ba nền tảng livestream là Gấu Mèo, Sư Nha, Chiến Kỳ, tạo được nhiều sự chú ý cho Mandy.

Cứ thế, Duyên Phận còn chưa kịp nổi.

Mà phim Hiểu Lòng Phụ Nữ do Lâu Hân Duyệt đóng chính vừa đưa lên đã trở thành “phim hot”, được số lượng lớn các chàng trai chuyên ru rú trong nhà click xem.

Cho dù không biết đến Lâu Hân Duyệt, nhưng thấy được ảnh tuyên truyền gợi cảm là không nhịn nổi ấn xem.

Nhìn vào biết ngay cao thấp thế nào.

Kết quả ngày đầu tiên, Hiểu Lòng Phụ Nữ †oàn thắng.

Trong văn phòng cao ốc Ức Châu.

Giang Nghĩa dựa vào sô pha nhìn tình hình số liệu của Mandy.

Trình Đan Đình đi qua đi lại trong văn phòng, than thở không dứt, buồn phiền trong lòng.

Cô nôn nóng nói: “Bản chiếu mạng, thường là xem hiệu quả trong mấy ngày đầu, đặc biệt là ngày đầu tiên, kết quả ngày đầu lại yên ắng, thất bại rồi, muốn thay đổi cũng không được nữa.”

“Thua lỗ không nói, dù sao thì vốn 30 tỷ cũng không tính là gì. Vấn đề là, những gì chúng ta tốn sức làm đã thành công cốc.”

“Mà chúng ta cũng đã đăng lên rất nhiều †in về phim, nhưng không được các fanpage tuyên truyền, coi như dùng tiền công cốc.”

Càng nói càng thấy phiền não, Trình Đan Đình lần đầu tiên thấy bất an như thế.

Giang Nghĩa lại không biểu cảm gì, vẫn bình tĩnh nói: “Phim của chúng ta không có ngôi sao nào, còn trình chiếu trên nền tảng phát video Mandy không mấy nổi tiếng, thất bại ngày đầu tiên là chuyện thường đúng không? Có gì mà lo chứ?”

Hiệu quả ngày đầu đã sớm dự đoán được.

Trình Đan Đình hỏi: “Vậy tiếp theo anh tính làm gì?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 287


CHƯƠNG 287

“Đợi”

“Đợi gì?”

“Đợi danh tiếng lan ra, Đan Đình cô nên nhớ, nói với những fanpage đã liên hệ hợp tác không được có hành động gì, ba ngày sau, lần lượt để họ đăng cảm nghĩ sau khi xem phim. Nhớ, không phải là quảng cáo, mà là cảm nghĩ sau khi xem phim.

Ưu khuyến điểm đều phải có, 70% nói ưu điểm, 30% khuyết điểm, là kiểu khuyết điểm hời hợt như gãi ngứa, biết chưa?”

Thông minh như Trình Đan Đình, chỉ một lát đã hiểu Giang Nghĩa muốn làm gì.

“Sếp Giang, anh đây là không hút được fan thì để dư luận lên tiếng, để các fanpage làm nguồn, khấy động dòng nước khiến bộ phim trở nên nổi tiếng”

“Thông minh.”

Trình Đan Đình gật đầu: “Cũng chỉ có thể làm thế, thành công hay không, thử mới biết.”

Cô rời đi ngay, tìm người làm việc.

Ở chỗ khác, trong phòng nghỉ của đạo diễn Giải trí Bách Khoa.

Kỳ Anh Tư gác chân, trong tay cầm ly rượu vang thưởng thức rượu.

Lâu Hân Duyệt ôm lấy cổ ông ta, đầu dựa sát vào ngực ông ta, hai người cùng xem màn hình máy tính, vui sướng như hoa.

“Hân Duyệt, sức kêu gọi của em khá được đó.”

“He he, em cũng không tính là gì, đêu do trình độ quay phim của đạo diễn Kỳ quá cao, mọi người mới thích xem.”

Kỳ Anh Tư cười ha ha: “Lần này PK chính diện với Giải trí Ức Châu, chúng ta thắng tuyệt đối.”

Lâu Hân Duyệt kiêu ngạo nói: “Dĩ nhiên, Giải trí Bách Khoa có ông chủ Bách Niên, lại có anh Kỳ, một đạo diễn ưu tú là anh, một Giải trí Ức Châu rác rưởi sao mà so được? Em thấy Giang Nghĩa kia, không biết chừng đã khóc hu hu trong tolet ấy chứ, ha ha~ Hai người nói cười, sau đó vậy mà ôm ấp hôn lấy nhau.

Cục diện như vậy nối tiếp hai ngày liền, trong hai ngày này, tuy lượng click vào Hiểu Lòng Phụ Nữ rất cao, nhưng có hai chuyện vô cùng xấu hổ đã xảy ra.

Một là, bình luận sau khi xem xong phim quá kém.

Hầu như ai đã xem qua bộ phim cũng chê đở, lật tìm 1000 bình luận, không có một bình luận nào đang khen, nếu có khen chỉ có một câu “thân hình nữ chính không tồi”.

Còn lại, không phải chê tình tiết mất não, thì chê diễn xuất của nữ chính.

Điểm đánh giá tuột dốc thảm thương, tổng điểm 10, bộ phim này chỉ được 2. 2 điểm, có thể dùng hai từ “rác rưởi” để hình dung, ai cũng chê là phim rác.

Hai là, lượt xem cực kì ít.

Lượng click xem tuy cao, nhưng đều do hiệu quả mà ba nền tảng phát video đem lại, không liên quan gì đến bộ phim.

Người dùng của ba nền tảng này rất cao, lại để vào vị trí đề xuất bắt mắt nhất, cho nên đương nhiên khá nhiều lượng người kick xem.

Vấn đề là, 50% những người này chỉ xem không hết 3 phút thì tắt phim.

20% chỉ xem 10 phút.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 288


CHƯƠNG 288

15% xem 20 phút.

12% xem được 50 phút.

Những người xem được hết chỉ có 3%II!

Số liệu như vậy đúng là sự sỉ nhục, nếu 100 người ấn xem, xem hết không đến 3 người, rác rưởi đến đâu mới có kết quả như vậy?

Đa số mọi người lướt qua đã tắt đi, khiến lượt ấn xem khá cao, thực tế lượt xem thấp đáng thương.

Đồng thời, một bộ phim mạng khác lại nổi lên.

Duyên Phân của Giải trí Ức Châu.

Sau khi được các fanpage đăng tải về bình luận sau phim, được thảo luận phân xẻ, từng ưu điểm được tổng kết ra, tuy có khuyết điểm, nhưng không tính là gì.

Khuyết điểm đặc biệt nhất là: không có sao đóng.

Điều này không khiến mọi người thấy ghét, mà còn thu hút được một số lượng người xem.

“Không có ngôi sao đóng thì sao lại thành khuyết điểm chứ? Chỉ cần có diễn xuất, ai diễn cũng thế thôi?”

“Đúng, mình ghét nhất loại phim rác có thể loại không biết diễn mà đi diễn nữ chính, coi phim mà muốn phỉ nhổ luôn.”

Hướng dư luận bị Giải trí Ức Châu nắm trong tay.

Sóng càng lúc càng nhiều.

Vốn chất lượng phim rất cao, nữ chính Lăng Dao diễn hay, lại xinh đẹp cực, thoáng chốc bắt được trái tim của các chàng trai.

Các chàng trai này, có lúc không chỉ thích một cô minh tỉnh thôi.

Bọn họ thấy ai đẹp thì thích người đó.

Ai đẹp thì xem ai.

Đi xem phim của Lâu Hân Duyệt, đương nhiên cũng đến xem của Lăng Dao rồi, không chút mâu thuẫn nào.

Sau khi được cực lực đề cử, thêm vào chất lượng cao, Duyên Phận vươn lên, từ lúc lượt xem thấp trong ngay đầu, biến thành ngày càng được yêu thích.

Mấy ngày tiếp theo, lượt xem l*n đ*nh cao!

Thậm chí khiến lượt tải App Mandy tăng cao, kéo gần khoảng cách đuổi sát đích với ba nền tảng phát video lớn.

Giải trí Ức Châu, vùng lên triệt để!

Trong văn phòng làm việc.

Giang Nghĩa không nhúc nhích ngồi trên sô pha, yên lặng xem sự thay đổi số liệu.

Trình Đan Đình cười nói: “Sếp Giang, kế hoạch của anh rất hay, tôi bái phục anh rồi, dưới cục diện ác liệt như thế mà vẫn có thể kéo lại!”

Giang Nghĩa nhàn nhạt nói: “Đừng vội, đây chỉ là bắt đầu, trò hay còn ở phía sau.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 289


Chương 289

Giang Nghĩa làm như vậy, làm sao bên kia có thể đồng ý được?

Viên Hữu Xương vẻ mặt khó xử, “Giang tổng, đây chẳng phải là làm khó tôi sao?

“Ông thấy khó xử ư? Thế đị thong thả thứ tôi không tiễn.”

“AnhII”

Viên Hữu Xương rất muốn cứ thế rời đi, nhưng suy nghĩ đi suy nghĩ lại trong lòng, ông không khỏi lắc đầu.

Không được, tuyệt đối không được cứ thế rời đi.

Ông thở dài, “Được, chỉ cần anh đồng ý đưa phim của mình lên video iNEY, tất cả lợi nhuận cho anh, tôi không lấy một đồng nào cải”

Giang Nghĩa gật đầu, “Được.”

Ban đầu có thương có lượng với ông để lấy vị trí đề xuất, bàn điều phân chia lợi nhuận, ông không chịu, giờ còn muốn ăn cỏ cũ?

Sorry, giá đã tăng.

Đây gọi là ‘Hôm nay anh chằng để ý tôi, ngày mai anh cũng đừng hòng trèo cao tôi!

Sau khi ký xong hợp đồng, Viên Hữu Xương đã giơ ngón tay cái lên với Giang Nghĩa.

“Giang tổng, nói thật với anh, mặc dù hiện giờ tôi rất khó chịu, nhưng tôi vẫn rất khâm phục anh.”

“Biến lỗ thành lợi! Lật ngược tình thế.”

“Giỏi!”

Giang Nghĩa vẫn tỏ vẻ bình thản, không chút cảm xúc gì, nâng tách trà lên, “Ông chủ Viên quá khen rồi, nào, uống trà.”

Một tách trà xong, Viên Hữu Xương rời khỏi văn phòng.

Trình Đan Đình vui mừng đến mức nhảy dựng lên và phấn khích nói: “Giang Nghĩa, anh tuyệt quá. Anh không chỉ lấy được vị trí đề xuất của iNEY, mà còn lấy hết lợi nhuận, loại chuyện này trước sau chưa từng xảy ra.

“Chỉ là tôi không hiểu, Viên Hữu Xương làm sao có thể chấp nhận một yêu cầu quá đáng như vậy? “

Giang Nghĩa cười nhẹ, cố ý hỏi:” Cô còn nhớ chuyện Đấu Sa không? “

“Có” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Đấu Sa chính là bị loại đi vị trí đứng đầu vì mất đi tài nguyên nòng cốt, lưu lượng giảm sút, bị chia cắt đi.

Ngừng lại một hòi, anh lại nói tiếp: “Vì có những bài học này bày ra trước mắt, Viên Hữu Xương không được không suy nghĩ thêm nữa. Hiện nay các loại nền tảng video đang phát triển, iNEY có thể đi lên cùng đường như Đấu Sa hay không, chuyện này không dễ nói.

Cho nên, Viên Hữu Xương thà bỏ đi chút lợi nhuận nho nhỏ trước mắt, cũng phải giữ vững chắc vị trí xếp thứ ba trong ngành.

Đây gọi là bỏ xe bảo soái, biết bảo vệ toàn cục.

Giang Nghĩa nhấp một ngụm trà, chậm rãi nói: “Tuy nhiên đây cũng là do ông ta tự rước họa vào thân, nếu không phải trước vì ông ta hành sự kiêu ngạo ngang ngược, chắc cũng sẽ không có chuyện như ngày hôm nay.”

“Có hai chữ tặng cho ông ta, đáng đời!”

Nghe một phen lời nói của Giang Nghĩa này, Trình Đan Đình ngày càng cảm thấy “sợ hãi”.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 290


Chương 290

Có lẽ, Giang Nghĩa thực sự là một người ngoài ngành trên mặt sản xuất nội dung và quản lý nhân viên, nhưng anh ta lại có lối suy nghĩ vượt xa người thường và có tham vọng nuốt chứng cả thế giới.

Một người đàn ông như vậy, cuối cùng cũng sẽ đứng trên đỉnh cao.

Giang Nghĩa đẩy ấm trà ra, “Đi chuẩn bị thêm một ít lá trà mới, ngay khi Viên Hữu Xương vừa đi, ông chủ của hai công ty khác kia chắc chắn cũng sẽ đến, chúng ta chắc có thể kiếm được không ít lợi nhuận.”

Trình Đan Đình cười, “Vâng, ai bảo bọn họ coi thường Giải trí Ức Châu chúng tôi, lần này phải để bọn bọ nôn ra chút thứ tốt mới được! “

Trình Đan Đình vừa mới đổi trà mới xong – chẳng bao lâu, ông chủ của hai công ty khác đã tới.

Giống như Viên Hữu Xương, họ không được không chấp nhận đề nghị rằng tất cả lợi nhuận phải chia cho Giang Nghĩa, dù là mất tiền lỗ vốn để kiếm chút danh tiếng, cũng không thể bị mấy công ty khác bỏ xa mấy con đường.

Trong trận chiến này, Giang Nghĩa đã thắng khá đẹp mắt!

Giải trí Bách Khoa, văn phòng tổng giám đốc.

Không khí có chút áp lực.

Bách Niên nhìn một loạt số liệu trên màn hình máy tính, tức giận đến nổi gân xanh, hai nắm tay niết bẻ răng rắc.

Giải trí Bách Khoa, văn phòng tổng giám đốc.

Không khí có chút áp lực.

Bách Niên nhìn một loạt số liệu trên màn hình máy tính, tức giận đến nổi gân xanh, hai nắm tay niết bẻ răng rắc.

Ông ta trầm trọng giọng hỏi: ‘Kỳ Anh Tư, ông giải thích một chút là có chuyện gì?

Vì sao lượt ấn xem của Ý Hiểu Lòng Phụ Nữ) ngày đầu tiên cao như vậy, vài ngày tiếp lại rơi thườn thượt? Tổng thời gian phim được chiếu ra, và lượt ấn xem sao lại không tí liên quan gì! Có nghĩa gì? Chẳng lẽ mỗi người ấn vào xem chưa được hai phút đã tắt phim đi sao?”

Hiển nhiên, Bách Niên nói đúng.

Kỳ Anh Tư và Lâu Hân Duyệt đứng chung một chỗ, trên mặt cay xè.

“Thành công” trong ngày đầu tiên , bọn họ đều cho là bộ phim này sẽ nổi như cồn, ai biết chỉ là hiện tượng giả.

Lượt ấn vào phim cao, là vì ba nền tảng . phát video có lượt người dùng cao, thêm vào đó ở ngay vị trí trang chủ, cho nên mới cao thế.

Cũng không phải công lao do phim của bọn họ.

Sau khi thủy triều lui đi, mới có thể thấy được chất lượng phim của họ thế nào Sự thật chứng minh, chất lượng bộ phim này không được tốt lắm.

Bởi vì lượng ấn xem phim sụt, danh tiếng vô cùng kém, diễn viên chính Lâu Hân Duyệt với Giải trí Bách Khoa đều bị mắng chửi xối xả ở trên mạng.

Ba nền tảng phát video hầu như đồng thời gỡ phim xuống cùng một lúc, muốn kiếm tiền là không thể nào nữa.

Giận nhất là, thay thế bọn họ cứ phải là đối thủ sống chết Duyên Phận của Giải trí Ức Châu.

Như thế, bộ phim nổi tiếng khắp cả mạng.

Phim nổi không nói, còn giúp diễn viên Lăng Dao nổi tiếng, từ diễn viên hạng D không ai biết tên, lắc mình trở thành nhân vật được nhắc đến, sự chú ý bạo tăng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 291


Chương 291

Fan trên Facebook tăng vọt chục triệu trong một đêm.

Danh tiếng, lợi nhuận, sự chú ý… Bộ phim đầu tiên của Giải trí Ức Châu mà đã kiếm lời được đầy bát đầy bồn.

Mà Giải trí Bách Khoa, bộ phim đầu tư 90 tỷ lại thua lỗ đầy đất.

Đối mặt lửa giận ngút trời của Bách Niên, Kỳ Anh Tư ho khan một tiếng, cố ý đổ trách nhiệm nói: “Sếp Bách, tôi thấy việc này không thể trách chúng tôi, đều do bọn người Giải trí Ức Châu giở trò. Bọn họ cố ý mua nick bôi đen phim chúng ta, đánh giá phim chúng ta thấp đi, mới dẫn đến thất bại như vậy. Không phải lỗi của chúng ta, là bọn họ quá xấu xa.”

“Ha Hai”

Bách Niên xấu, nhưng không ngu.

Ở ngành này mười mấy năm, sao ông †a không biết tình hình chân thực là sao được?

Ông ta trừng mắt liếc Kỳ Anh Tư, phất tay nói: “Được rồi, tôi không muốn nghe các người lắm lời, đi ra đi. Đúng rồi, Kỳ Anh Tư, tạm dừng lại bộ phim mới nhất của ông đi”

“Hả? Vì sao chứ?”

“Không vì sao cả, tôi để ông ngừng, không được sao?”

Kỳ Anh Tư cho dù đầy lửa giận cũng không chỗ giải tỏa, chỉ đành xoay người rời văn phòng.

Lâu Hân Duyệt theo sát.

Cô ta vừa lau mồ hôi cho Kỳ Anh Tư vừa an ủi: “Đạo diễn Kỳ, không phải chỉ là một bộ phim thôi sao, không phải gì to tát, có ai làm đạo diễn mà không từng quay một bộ phim thua lỗ chứ? Sau này chúng ta sẽ còn cơ hội mà.”

Kỳ Anh Tư sờ tay Lâu Hân Duyệt: “Chỉ có em là hiểu cho anh, quan tâm anh.”

Hai người làm hành động thân mật như thế trước công chúng, đúng lúc bị Nhậm Chỉ Lan đi ngang nhìn thấy.

Ba người sáu mắt nhìn nhau.

Quá ngượng ngùng.

Kỳ Anh Tư và Lâu Hân Duyệt nhanh chóng tách nhau ra, Nhậm Chỉ Lan nghiêm mặt đi tới nói: “Tách ra làm gì? Anh anh em em đã lắm mà?”

Kỳ Anh Tư vốn tức giận trong lòng, nghe xong câu này liền lửa giận xộc đỉnh đầu.

Ông ta không dám nổi giận với Bách Niên, còn không thể nổi giận với Nhậm Chỉ Lan sao?

Chỉ thấy Kỳ Anh Tư đem Nhậm Chỉ Lan ôm vào trong lòng ngực, vô sỉ nói: “Tôi chính là thích Hân Duyệt, sao vậy? Bàn về khuôn mặt, dáng người, Hân Duyệt hơn cô gấp đôi! Huống gì Hân Duyệt mới hai mươi tuổi, cô thì sao? Sắp năm mươi ! Bác gái, soi soi gương đi, chỉ bằng gương mặt già xổi của cô, ai mà thèm?”

“Họ kỳ, ông không biết xấu hổl”

Nhậm Chỉ Lan tức đến mức muốn đánh Kỳ Anh Tư, nhưng bà là đàn bà, sao có thể là đối thủ của đàn ông?

Kỳ Anh Tư cũng không nể tình, nhắc chân đá một cước.

Chính xác đá vào bụng Nhậm Chỉ Lan, đau đến mức bà ôm bụng đau đớn ngồi xổm xuống.

“Đồ bà tám thúi, còn dám táy máy tay chân?”

“Ông đây giết mày!”

Kỳ Anh Tư bước lên kéo tóc Nhậm Chỉ Lan, nâng tay tát một cái.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 292


Chương 292

Lúc này, nhân viên công ty từ bốn phương tám hướng tập trung về.

Lâu Hân Duyệt vội bước lên trước nhỏ giọng nói: “Đạo diễn Kỳ, bình tĩnh lại, ở đây là địa bàn của sếp Bách, làm loạn sẽ bị sếp Bách thấy đó, sẽ bị mắng một chặp nữa cho xem.”

Kỳ Anh Tư gật đầu, thả lỏng tay chỉ về phía Nhậm Chỉ Lan: “Nể mặt mũi sếp Bách, hôm nay tha cho cô, lần sau còn dám càm ràm, ông đây tát chết con đàn bà thối tha cô!”

Nói xong nhổ một bãi nước miếng về phía Nhậm Chỉ Lan, rồi ôm eo Lâu Hân Duyệt đi mất.

Nhậm Chỉ Lan vừa đau vừa nhục nhã.

Một người quỳ trên đất khóc lóc nỉ non, mọi người bốn phía nhìn trò hề, một người giúp đưa giấy cũng chả có.

Giải Trí Bách Khoa, thối nát từ bên trong.

Ánh nắng tươi đẹp, hương hoa lan tỏa.

Nhậm Chỉ Lan đau đớn khắp người quay lại công viên Hoa Hải, một người ngồi dưới bậc thang, tay nắm chặt mặt dây chuyền thủy tinh, nghĩ về người đàn ông trong kí ức.

“Hàn Phi, anh đang ở đâu?”

“Anh còn sống không?”

“Em rất nhớ anh.”

Lúc này, thanh âm quen thuộc truyền đến.

“Dì Lan.”

Là Giang Nghĩa.

Nhậm Chỉ Lan vội cất dây chuyền đi, vươn †ay lau nước mắt, đổi thành bộ dáng tươi cười.

“Nghĩa, con đến rồi?”

“Vâng, đến đây nhớ về khoảng khắc cùng ba với em trai.”

Giang Nghĩa ngồi kế bên Nhậm Chỉ Lan, nhạy bén phát hiện vết tích khóc lóc của Nhậm Chỉ Lan, còn ở trên người, trên mặt đều có dấu vết bị đánh.

Mặt anh lập tức xệ xuống.

“Dì Lan, ai đánh dì?”

“Hả? Sao?” Nhậm Chỉ Lan vội phủ nhận: “Không có, không có việc gì cả.”

Giang Nghĩa nói: “Dì Lan, con làm lính ở biên giới phía Tây năm năm rồi, mỗi ngày sống dưới lưỡi dao cái búa, có phải bị đánh hay không, lướt mắt đã nhìn ra, nói với con, ai làm?”

Thấy ánh mắt hung ác của Giang Nghĩa, nếu nói tên Kỳ Anh Tư ra, không biết Giang Nghĩa có liều mạng với ông ta không nữa.

Nhậm Chỉ Lan không phải muốn bảo vệ Kỳ Anh Tư, mà lo Giang Nghĩa sẽ kích động làm chuyện gì hối hận không kịp, bà muốn bảo vệ Giang Nghĩa hơn tất cả.

Dù sao, Giang Nghĩa là con trai Giang Hàn Phi.

“Nghĩa, con đừng suy đoán linh tinh, dì chỉ bị té khi đi đường, không ai đánh dì hết, thật đấy.”

Giang Nghĩa híp mắt lại, dì Lan không chịu nói, có hỏi cũng khổ công.

Anh cố ý cười để giảm bớt căng thẳng: “Vậy sao, thì ra là con nhầm lẫn.”

Vừa nói, tay Giang Nghĩa với vào túi quần sờ vào máy nghe lén, với tốc độ mặt thường khó thấy được bỏ vào túi của Nhậm Chỉ Lan mà không bị phát giác chút nào.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 293


Chương 293

Nhậm Chỉ Lan đứng dậy nói: “Ừm, Dì còn có việc, đi trước nhé, sau này chúng ta nói chuyện thêm.”

“Dạ, được”

Nhìn bóng lưng bước đi của Nhậm Chỉ Lan, ánh mắt Giang Nghĩa lộ ra sát ý.

Người có thể khiến anh quan tâm không còn nhiều nữa.

Nhưng đã khiến anh quan tâm, tuyệt đối không cho phép ai gây tổn thương, dám ra tay với Nhậm Chỉ Lan, Giang Nghĩa nhất định bắt cho bằng được Xử quyết!

Và Nhậm Chỉ Lan không vội về nhà mà tùy ý đi dạo trên phố.

Bà muốn chết.

Nhưng cô thực sự lại muốn nhìn Giang Hàn Phi lần cuối cùng.

Cuộc sống xô bồ khiến bà gần như khó thở, bà đi loanh quanh đến khi trời tối mịt mới lê tấm thân mệt mỏi trở về nhà.

Vừa mở cửa bước vào, bà đã vô cùng sửng sốt và tức giận trước cảnh tượng trước mắt.

Kỳ Anh Tư và Lâu Hân Duyệt hai người trần †ruồng đang ôm nhau, triền miên trên sô pha, Lâu Hân Duyệt kêu d*m đ*ng, tỏ vẻ vô cùng thoải mái, cảnh tượng vô cùng dâm loạn.

Cảm giác tuyệt vọng bùng lên từ cơ thể Nhậm Chỉ Lan.

Không chỉ lắng nhẳng ở công ty .

Thậm chí đưa người về nhà?

“Kỳ Anh Tư, ông có cần mặt mũi chút nào không? Đây là nhà, là nhà!”

Kỳ Anh Tư cười một cách chế nhạo, rời khỏi từ trên người Lâu Hân Duyệt, tùy ý khoác lên người một chiếc áo khoác rồi lạnh lùng nói: “Đây là nhà của tôi. Không phải nhà của bà. Đồ điên, sau này nếu không có lệnh của tao, bà không được về đây, nghe hiểu chưa? “

Trên mặt Nhậm Chỉ Lan đầy chua xót.

“Sau bao nhiêu năm vợ chồng, ông thà dính líu ở với con nhỏ đê tiện này còn hơn đuổi tôi ra khỏi nhà?”

“Câm miệng!”

Kỳ Anh Tư thò tay ra đẩy Nhậm Chỉ Lan ngã xuống đất.

Lâu Hân Duyệt bước tới nói: “Bà lão này phiền quá. Theo ý em, chắc bà ta không được thỏa mãn nên mới ghen ty với em.”

Kỳ Anh Tư gật đầu, “Cũng có lý, tôi đã gần mười năm không đụng đến bà lão này rồi.

Chắc bà ta đã chịu đựng không được lâu rồi. Được rồi, đã như vậy, tôi sẽ thỏa mãn bà. “

Sắc mặt Nhậm Chỉ Lan thay đổi luôn, “Ông muốn làm gì? Buông tôi ra, buông tôi ra!

Kỳ Anh Tư nhận lấy dây thừng, trói Nhậm Chỉ Lan vào ghế, liếc bà vài cái, ” Không được đâu, bà quá xấu quá già, tôi không chịu được. “

Lâu Hân Duyệt vòng tay qua cổ Kỳ Anh Tư, cười hì hì nói, ‘Nhân vật tai to mặt lớn như đạo diễn Kỳ đương nhiên không thể quan hệ với một người phụ nữ vừa già vừa xấu như vậy. Hay là, tìm người khác thử xem?”

“Chà, cũng có lý.”

Kỳ Anh Tư không biết gọi điện cho ai, mở miệng nói: “Này, lão tam, cuộc sống của cậu gần đây như thế nào? Bên ta có một bà già xấu xí không nghe lời. Cậu mang theo một số anh em qua đây dạy dỗ bà ta một chút dùm ta. “
 
Chiến Thần Tu La
Chương 294


Chương 294

Bên kia lập tức hiểu ý.

“Anh Kỳ, người phụ nữ đó bao nhiêu tuổi?”

“Này, ta nói, cho cậu nếm thử cũng là cậu được hời rồi. Cậu còn quan tâm bao nhiêu tuổi? Mau tới đây.”

“Được, tôi mang người qua luôn.”

Cúp điện thoại xông, Kỳ Anh Tư mỉm cười nói: “Hân Duyệt, lát nữa chúng ta cùng nhau xem, tên bà lão này trông như thế nào lúc d*c v*ng kìm nén suốt mười năm trời đã bùng phát ra.”

“Được chứ, ha ha…”

Nhậm Chỉ Lan bị dọa đến mức hồn bay phách tán, “Kỳ Anh Tư, đồ khốn nạn, đồ chết tiệt nhà ông, tôi là vợ của ông, sao ông có thể đối xử với tôi như vậy? Ông thả tôi ra, thả tôi raI “

Kỳ Anh Tư cười lạnh, “Tiết kiệm sức, bớt nói mây câu bây giờ, trong chốc lát nữa còn hơn chục đàn ông cường tráng sẽ lần lượt chơi với bà, bà kêu như thế nào cũng được. “

Trái tim của Nhậm Chỉ Lan đang rỉ máu.

Bà muốn chết.

Nhưng giờ phút này, bà còn không chết đi được, như vậy chẳng phải trơn tròn mắt nhìn chính mình bị nhục nhã sao?

Đã nhiều tuổi rồi mà còn phải chịu đựng những sự thảm thiết này.

Nhậm Chỉ Lan bật khóc u u.

Vào lúc này, trong một căn phòng nhỏ tối tăm, một người đàn ông đang nghe nội dung âm thanh từ máy nghe lén.

Đó là Giang Nghĩa.

Kỳ Anh Tư là người thông minh, cảm nhận rõ không đúng lập tức muốn đóng cửa ngay.

Thế nhưng Thiên Hạt nhanh hơn.

Bành!

Kỳ Anh Tư bị một đá đạp vào trong phòng, Thiên Hạt đạp bước vào trong rồi đóng cửa lại.

“Cậu muốn làm gì?”

“Muốn tiền sao?”

Thiên Hạt không quan tâm Kỳ Anh Tư, chỉ đi thẳng đến trước Nhậm Chỉ Lan đang bị trói trên ghế, chỉ quẹt ngón tay, dây thừng đã bị cắt đứt.

Anh nhả một ngụm khói: “Bà Nhậm, có thể rời khỏi rồi.”

“Hả? Việc này…” Nhậm Chỉ Lan còn hơi ngây ngốc, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Thiên Hạt nhàn nhạt nói: “Sau khi ra cửa rẻ trái, dọc theo đường lớn mà đi là được, sẽ có người đón bà.”

“Ơ, được.”

Nhậm Chỉ Lan không quan tâm nhiều được nữa, có người cứu bà tốt hơn nhiều so với bị Kỳ Anh Tư hãm hại.

Bà theo lời Thiên Hạt nói mà đi ra cửa, dọc theo đường lớn mà đi thẳng.

Mà trong căn nhà chỉ còn thừa lại ba người Thiên Hạt, Kỳ Anh Tư, Lâu Hân Duyệt.

Kỳ Anh Tư dựa vào tường, vươn tay nắm lấy gậy bóng chày, hung hăng hỏi: “Là ai phái mày đến đây? Nói!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 295


Chương 295

Thiên Hạt không đổi sắc mặt, chỉ tự mình lấy ra một sợi dây thừng mới rồi thắt nút, cũng không biết muốn làm gì.

Kỳ Anh Tư nuột một ngụm nước miếng, dọa nói: “Mày có biết tao là ai không? Tao là đạo diễn nổi tiếng Kỳ Anh Tư! Là người của Giải trí Bách Khoa, là nhân vật có máu mặt nhiều người biết ở Hollywood. Mày dám động vào tao thử xem, cả thế giới sẽ phỉ báng mày!”

Thiên Hạt thắt xong nút thắt dây thừng, đi về phía Kỳ Anh Tư.

Kỳ Anh Tư còn muốn dùng gậy bóng chày công kích Thiên Hạt, nhưng vừa mới chớp mắt đã bị đẩy ngã, không thể nào có không gian đánh trả.

Thiên Hạt lại nói với Lâu Hân Duyệt: “Cô, qua đây.”

“Tôi không qua, sao tôi phải qua?”

“Cứu mạng, cứu với!”

“Giết người al!!”

Lâu Hân Duyệt hét lớn, Thiên Hạt lắc đầu, một bước xa đã đến trước, chẻ tay lên cổ một phát, chớp mắt đã bị đánh ngất.

Tiếp đó, anh c** đ* của hai người, lưng tựa lưng mà trói lại với nhau.

Lấy xuống tấm ga giường màu trắng, xe thành hai nửa.

Một nửa viết “gian phu”, một nửa viết “dâm phụ”, lần lượt khoác lên người Kỳ Anh Tư và Lâu Hân Duyệt.

Sau đó, Thiên Hạt lôi hai người đến bên ngoài, treo hai người dưới đèn đường.

Gió lạnh nháy mắt thổi dậy hai người.

Kỳ Anh Tư sợ đến nhảy dựng: “Mày làm gì? Thả tao ra, nhanh thả tao ra! Mày đang phạm tội có biết không?”

Lâu Hân Duyệt cũng hét to: “Xin anh tha cho tôi, tôi biết sai rồi, sau này không dám nữa đâu, anh tha cho tôi một lần được không?”

Thiên Hạt không thèm nghe..

Không chỉ thế, quẹt ngón tay một cái, cắt qua bốn chân của hai người, cắt đứt gân chân, hai người có muốn chạy cũng đừng hòng chạy được.

Trong đêm đen, tiếng k** r*n đau khổ của một nam một nữ văng vẳng.

Thiên Hạt cuối cùng nhả một ngụm khói, xoay người rời đi.

Một bên khác, Nhậm Chỉ Lan bước đến cuối đầu đường, thấy đầu đường dừng một chiếc xe thể thao màu đen.

Khi bà đi đến trước, cửa xe mở ra.

Người ngồi ở ghế lái – là Giang Nghĩa!

Trong chớp mắt Nhậm Chỉ Lan hiểu rõ Giang Nghĩa chính là người cứu bà ta, nước mắt đong đầy vành mắt.

“Dì Lan, lên xe đi.”

Đôi mắt của anh đầy lửa giận.

Giang Nghĩa gọi một cuộc gọi và nói: “Alô, Bò Cạp, cùng tôi đi chấp hành một nhiệm vụ.

Bò Cạp là một trong mười hai cung hoàng đạo.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 296


Chương 296

Khác với mười một người khác, Bò Cạp sẽ không tùy tiện ra tay, mỗi lần ra tay thì người kia không chết cũng bị trọng thương.

Anh ta là một sát thủ trâm mặc và bình tĩnh với thủ đoạn tàn nhẫn và độc ác.

Mỗi lần anh thực hiện một nhiệm vụ, sẽ gây ra một cơn bão đẫm máu.

Trời đã đen tối.

Bọn người Lão Tam được Kỳ Anh Tư gọi đến, đang vội vàng đi về hướng nhà của ông ta.

“Lão Tam, lần này anh Tề sẽ sắp xếp cho chúng ta loại phụ nữ nào vậy?”

“Khó nói lắm, nghe những lời của ông ta, chắc không phải hạng trẻ tuổi và xinh đẹp được.”

“Tất nhiên, nếu có phụ nữ trẻ tuổi và xinh đẹp, ông ta sớm đã ra tay rồi, lão con dê già kia luôn chỉ để lại cho chúng ta những “thịt khô già.

“Cậu thì bớt nói nhảm đi. Người xấu xí như cậu vậy có thịt ăn đã không tồi rồi. Cậu còn dám đòi ăn thịt thiên nga hả?”

Mấy người ăn nói cực kỳ không kiêng nể gì và ầmĩ.

Đi được nửa đường thì thấy một người đàn ông đứng dưới cái đèn đường.

Anh ta đứng dựa vào cột đèn đường, trong ngón tay thon dài kẹp một điếu thuốc, đầu ngẩng lên và nhẹ nhàng phả ra một làn khói trắng; tóc sau lưng anh ta được cột tết rít, có một cái ‘gai độc’ màu đỏ ở cuối tết.

Điều kỳ lạ nhất là bàn tay của đàn ông này.

Trên ngón tay trỏ tay phải của anh ta có một móng tay dài, màu đỏ đen, nổi bật, cong và sắc, giống như một cái móc độc.

Cả con người trông như một con bọ cạp ấy!

Lúc bọn người Lão Tam đi đến đây, bất giác lại đi vòng qua anh ta, trong ban đêm lại gặp thấy một người đàn ông ăn mặc kỳ lạ như vậy, ai mà biết người này là người như thế nào.

Khi bọn người Lão Tam sắp vòng qua, người đó lại mở miệng.

“Bọn mày chọn cách chết gì?”

Hả?

Bọn người Lão Tam nhìn về người đàn ông cùng một lúc, đầu óc hơi choáng váng.

“Thằng nhóc, mày đang nói gì vậy?”

Người đàn ông chỉ nói nhẹ nhàng, “Ta hỏi mày lần cuối, bọn người chọn chết như thế nào?”

Chết? Lão Tam cười ra tiếng: “Mẹ nó mày đang nói cái quái gì? Bên ta có mười mấy người, mà mày muốn giết ta chỉ một mình mình sao?”

Trước khi ông ta nói xong, người đàn ông khẽ di chuyển, đã đi đến đằng trước của Lão Tam..

Ngón tay khế động.

Cái móng tay sắc bén màu đỏ đã nhét vào cổ Lão Tam, và đột nhiên máu văng tung ra. Bốp, Lão Tam té xuống đất và chết ngay tại chỗ.

Bò Cạp, người có thể ám sát các người lãnh đạo ở biên giới phía tây một cách lặng lẽ, đi đối phó những tên côn đồ địa phương này, chính là dùng dao mổ trâu để giết gà.

Khi những tên côn đồ khác thấy Bò Cạp thực sự ra tay giết người, họ đều bị dọa sợ nhanh chóng quay người bỏ trốn.

Đám người này chỉ dám bắt nạt người dân bình thường thôi, nếu thật sự gặp phải thằng hung ác hơn, chúng còn chạy nhanh hơn bất cứ ai.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 297


Chương 297

Nhưng hôm nay, không ai chạy thoát được đâu!

Tốc độ của Bò Cạp vượt qua xa so với sự tưởng tượng của bọn họ, trong thời gian chưa đầy một phút ngắn ngủi như vậy, cây kim đã đâm vào cổ tất cả mọi người và mười mấy tên côn đồ chết không ngoại lệ.

Xác chết ở khắp nơi dưới ánh trăng.

Bò Cạp chậm rãi lau sạch máu trên ngón †ay, châm lại một điếu thuốc nữa, hút một ngụm rồi bỏ đi khỏi hiện trường.

Lúc này, trong tòa nhà không còn xa nữa, Tề Anh Tư không biết gì và vẫn đang chờ đợi bọn Lão Tam.

“Đã hai mươi phút rồi, sao thằng này vẫn chưa tới? Tên Lão Tam ngày càng không ra dáng gì rồi”

Tê Anh Tư vội vàng gọi liền mấy cuộc cho Lão Tam, nhưng chỉ có đổ chuông mà không có ai nghe máy.

“Này, tên này làm cái quái gì vậy?”

Trong khi ông ta đang thắc mắc, bên ngoài truyền lai tiếng gõ cửa không chậm không nhanh.

Đong, Đong, Đong.

Đong, Đong, Đong.

“Xì, cuối cùng đã đến!”

Bỏ điện thoại xuống, Tề Anh Tư đi đến cánh cửa trong vài bước và mở cửa ra, nhưng kết quả người ông ta nhìn thấy không phải Lão Tam mà là một người đàn ông cột tóc tết, trông miệng còn ngậm một điếu thuốc đang đứng trước cửa.

“Cậu là ai?”

“Bò Cạp.”

“Ừm”“

Không quá nhiều lời, Nhậm Chỉ Lan mở cửa xe ngồi ghế sau, Giang Nghĩa lái xe đưa bà rời đi.

Nhậm Chỉ Lan khóc lóc cả đường.

Sau bốn mươi phút.

Xe dừng trước cửa một biệt thự độc lập, cửa xe mở ra, Giang Nghĩa đỡ Nhậm Chỉ Lan bước ra ngoài, hai người lần lượt đi vào biệt thự.

Giang Nghĩa đưa chìa khóa cho Nhậm Chỉ Lan.

“Dì Lan, sau này đây là nhà dì.”

“Đây… sao mà được?”

“Dì không thích sao?”

“Không phải, chỉ là quá tốn kém.”

Giang Nghĩa cười nói: ‘Năm đó dì chăm sóc cho bọn con, con khắc sâu trong tim, chút tiền này đáng là gì. Với lại dì và Kỳ Anh Tư đã ầm ï như thế, ly hôn là tất nhiên, sau này không thể sống chỗ ông ta nữa, phải tìm một nơi ở mới chứ?”

Nhậm Chỉ Lan suy nghĩ thấy đúng, cũng không từ chối nữa.

Bà truy hỏi: “Đúng rồi, người đàn ông vừa cứu dì là ai?”

Giang Nghĩa không trả lời thẳng.

“Người cứu dì là ai không quan trọng, quan trọng là dì đã được cứu rồi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 298


Chương 298

“Thêm vào đó, dì Lan, dì hãy quên hết người đã cứu dì, quên toàn bộ đi.”

Giờ phút này, Nhậm Chỉ Lan cảm thấy cả người Giang Nghĩa có một loại cảm giác không nói nên lời.

Bà cảm thấy, Giang Nghĩa tuyệt đối không phải là người bình thường.

Đương nhiên, cũng không phải là người làm ăn chỉ biết lợi nhuận, cũng không phải là lưu manh chỉ biết đánh nhau, cảm nhận được sự xơ xác tiêu điều rất mạnh mẽ trên người Giang Nghĩa.

Đó là khí chất do nhiều năm chinh chiến, cáng đao l**m máu đúc thành.

“Nghĩa, con nói con đi lính năm năm.”

“Chắc chắn rất cực khổ đúng không?”

Giang Nghĩa cười nhẹ nói: “Có anh em bồi bạn, có tín ngưỡng chống đỡ, cũng không khổ cực gì cả.”

Anh ngồi bên cạnh Nhậm Chỉ Lan: “Đúng rồi, dì Lan, còn có một chuyện con mong dì đồng ý với con.”

“Con nói đi.”

“Con hi vọng dì có thể nghỉ việc ở Bách Khoa, đến làm việc cho Ức Châu. Một là con có thể tiện bề bảo vệ dì, hai là bên chỗ con thiếu một giáo viên dạy diễn xuất ưu tú như dì”

Thức ra còn có nguyên nhân thứ ba: Anh hy vọng có thể luôn bồi bạn bên cạnh Nhậm Chỉ Lan, ôn lại “tình thương của mẹ”

khi còn bé có được.

Nhậm Chỉ Lan gật đầu thực lòng: “Được, dì đồng ý với con!”

Ngày hôm sau.

Khu Giang Nam xảy ra 2 chuyện lớn.

Chuyện thứ nhất: Phát hiện mười mấy thi thể trên một con đường, trạng thái chết kh*ng b*, không biết tung tích hung thủ.

Chuyện thứ hai: “Đạo diễn nổi tiếng Kỳ Anh Tư và đại minh tỉnh Lâu Hân Duyệt bị người treo dưới đèn đường, nhục nhã, hành hạ.

Hai vụ án gây nên sự chú ý thảo luận cực kỳ lớn.

Ai cũng không biết phía sau những vụ này là có nghĩa gì.

Cùng lúc đó, Nhậm Chỉ Lan cũng làm hai việc, ly hôn với Kỳ Anh Tư, tiếp đó từ chức ở Bách Khoa.

Sau khi từ chức, bà lập tức nhận được lời mời của Ức Châu, trở thành giáo viên dạy diễn xuất của Ức Châu.

Từ đó, Nhậm Chỉ Lan chính thức trở thành một thành viên của Ức Châu.

Khi bà vừa kí xong hợp đồng, tổng giám đốc Trình Đan Đình cười tươi như hoa tự mình tới tiếp đón Nhậm Chỉ Lan.

Trình Đan Đình phấn đấu nhiều năm ở Hollywood, tất nhiên đã nghe qua đại danh của Nhậm Chỉ Lan.

Đây chính là giáo viên ưu tú, nhân tài cao cấp có kinh nghiệm vô cùng phong phú, bồi dưỡng được nhiều thế hệ diễn viên ưu †ú xuất sắc đó.

Có thể hấp dẫn được một nhân tài như vậy vào Ức Châu, khiến thực lực Ức Châu bước lớn đề cao, sau này lớp bồi dưỡng nghệ sĩ có thể bồi dưỡng thêm được nhiều nghệ sĩ ưu tú chất lượng hơn.

Dần dần, Ức Châu sẽ đứng vững gót chân ở thành phố Giang Nam, sẽ có xu hướng thay thế được giải trí Bách Khoa!

Trong văn phòng làm việc.

Giang Nghĩa uống hớp trà, nhìn trời xanh mây trắng ngoài cửa sổ, nghĩ suy đủ thứ.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 299


Chương 299

“Ba, con đã đón dì Lan qua rồi.”

“Sau này con sẽ chăm sóc dì ấy như chăm sóc cho mẹ.”

“Chỉ là…”

“Ba, giờ ba đang ở đâu? Sống hay chết?

Ba, ba có biết Châu đã không còn nữa không?”

“Ba à…

Đà phát triển của Giải trí Ức Châu ngày càng mạnh mẽ, trong khoảng thời gian tiếp theo đã tạo ra những bước đột phá lớn trong lĩnh vực hoạt hình, điện ảnh và truyền hình, âm nhạc, game và các lĩnh vực khác.

Giới giải trí ở thành phố Giang Nam đang có xu hướng lột xác!

Vào ngày này, sau khi Giang Nghĩa làm xong công việc trong tay, anh đã đến Quán ăn Uyên Uơng để nghỉ ngơi và thư giãn, tiện thể nếm thử tay nghề của Đao Thần – Nhiếp Tranh.

Kể từ khi Nhiếp Tranh nổi tiếng, ông ta ngày càng bận rộn hơn.

Việc làm ăn trong quán ăn lại càng phát đạt, một mình ông ta căn bản làm không hết, cần phải thuê thêm một trợ lý mới có thể đỡ hơn.

Giang Nghĩa và Nhiếp Tranh đang trò chuyện về điều này, thì thấy hai người phụ nữ một già một trẻ bước vào cửa.

Bà cụ trông chừng bảy mươi tuổi, còn phụ nữ trẻ tuổi thì ngoài hai mươi.

Nhiếp Tranh nói, “Rất xin lỗi, bây giờ quán ăn chúng tôi đã nghỉ rồi.”

Bà cụ nói: “Chúng tôi không phải đến đây ăn cơm, tôi đưa cháu gái của tôi đến đây để xin việc.”

Mấy ngày qua Nhiếp Tranh thực sự đã đăng thông báo tuyển một nhân viên, nhưng vì anh ta yêu cầu nghiêm khắc, nên dù đến nay đã có rất nhiều người đến ứng tuyển, nhưng vẫn chưa chọn được người thích hợp.

Nhiếp Tranh liếc nhìn cô gái từ trên xuống dưới, cô gái này dáng vẻ thanh tú, ăn mặc gọn gàng, trông rất sạch sẽ và tươi tắn, khiến người khác nhìn thấy đã cảm thấy dễ chịu.

“Cô tên gì?”

Cô gái nhìn về bà cụ, rồi nhìn Nhiếp Tranh, chỉ tay về miệng và vẫy vẫy tay.

Bà cụ vội vàng giải thích: “Cháu gái tôi tên là Ngải Hà. Nó không biết nói từ khi mới ra đời. Ngài Nhiếp xin mời ông đừng chê bai.

Nhưng nó rất thích nấu ăn. Nó thường xem các chương trình nấu ăn của ông và rất ngưỡng mộ ông. . Tôi muốn nhờ ông để nó làm việc ở đây, hy vọng ông có thể giữ lại nó. “

Điều đó có nghĩa là cô ấy là người câm?

Nhiếp Tranh không để ý điều này lắm, ngay cả một người tàn tật chỉ còn một cánh tay có thể sử dụng như ông ta cũng có thể làm đầu bếp, sao người câm lại không được?

Ông ta Vừa định hỏi thêm vài câu, lại có một nhóm người khác đã đi tới trước cửa.

Nhóm người này đều mặc vest, đeo cà vạt, thoạt nhìn thì đã biết là những người có tiền có thế trong xã hội, trong số đó có một chàng trai trạc tuổi hai mươi.

Cậu ấy khá đẹp trai.

Đặc biệt là đôi bàn tay kia, trắng nõn và mềm mại, trông còn đẹp hơn cả bàn tay của phụ nữ.

Nhóm người bước thẳng vào cửa, không một lời giải thích thì đẩy Ngài Hà và bà cụ sang một bên, với bộ dáng quét dọn sạch đường.
 
Back
Top Dưới