Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 200


CHƯƠNG 200

Giang Nghĩa cố ý lấp lửng: “Nói sớm sẽ không còn gì là bất ngờ nữa, nhưng tôi có thể cam đoan bọn họ đều ở đẳng cấp thiên vương thiên hậu.”

Trình Đan Đình cười xì: “ Anh cứ khoác lác đi.”

Ba ngày trôi qua rất nhanh, hôm nay là ngày khai trương công ty giải trí Ức Châu.

Ngày hôm nay, giải trí Ức Châu treo đèn kết hoa, đốt pháo chúc mừng.

Những chiếc xe thể thao sang trọng đậu khắp nơi, các tài phiệt giàu có và quyền lực ở thành phố Giang Nam cũng đến tham dự.

Đặc biệt là những công ty giải trí trong ngành đều cử người đến chúc mừng.

Bề ngoài thì chúc mừng, nhưng thực tế là đến đây để thăm dò sức mạnh của giải trí Ức Châu.

Vì ai cũng thấy mục tiêu của giải trí Ức Châu là giải trí Bách Khoa, nên những công ty giải trí nhỏ này cần phải thăm dò sức mạnh của giải trí Ức Châu để lựa chọn nên đứng về phe nào.

Tất nhiên, những dịp như vậy không thể thiếu các nhà báo.

Sáng sớm, các đài truyền thông khắp nơi đều tụ họp đến, Trình Đan Đình dẫn đầu một nhóm giám đốc điều hành của Giải trí Ức Châu đến buổi họp báo.

Giang Nghĩa không tham gia.

Tính anh trước giờ vẫn như vậy, anh không thích lộ diện cũng như không thích làm màu.

Nhưng anh cũng không nhàn rỗi.

Giang Nghĩa tiếp một vị khách là Diêm Quan Vũ, phó sở trưởng Cục công thương.

Mấy ngày trước bọn họ đã hẹn tham dự lễ khai trương giải trí Ức Châu, đương nhiên Diêm Quan Vũ sẽ không lỡ hẹn, sáng sớm đã bảo thư ký đưa ông ta đến.

Dưới sự chào đón riêng của Giang Nghĩa, bọn họ bước vào căn phòng nhỏ bên trong đại sảnh, có người sắp xếp chỗ ngồi và phục vụ trà nước.

Diêm Quan Vũ vẫn như thường lệ, ăn mặc rất chỉnh tề.

Ông ta bắt tay với Giang Nghĩa, mỉm cười nói: “Chúc tổng phụ trách thành công trong sự nghiệp, công ty giải trí lớn như vậy, sau này có thể tạo ra nhiều tác phẩm hay để người thường như chúng tôi thưởng thức rồi.”

Giang Nghĩa mỉm cười, uống trà với ông ta.

Không lâu sau, cuộc họp báo của Trình Đan Đình cũng kết thúc, cô ta đến đại sảnh thảo luận với Giang Nghĩa về bài phát biểu cắt băng khánh thành.

Đúng lúc này, có người chạy tới nói: “Tổng giám đốc Trình, giải trí Bách Khoa đến rồi!”

“Ồ?”

Giang Nghĩa và Trình Đan Đình nhìn nhau, trong mắt mang theo ý cười.

Người của giải trí Bách Khoa đến đây chắc chắn không có gì tốt đẹp, bề ngoài thì đến chúc mừng nhưng thực ra là đến xem trò cười.

“Đi thôi, ra ngoài xem một chút.”

Giang Nghĩa để Diêm Quan Vũ ngồi nghỉ ngơi rồi cùng Trình Đan Đình đi ra ngoài. Anh nhìn thoáng qua thì thấy một nhóm người khí thế hung hãng xếp thành một hàng dài đi vào trong.

Những người đó mang lẵng hoa, giỏ trái cây, ăn mặc rất chỉnh tề.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 201


CHƯƠNG 201

Người dẫn đầu chính là Bách Niên, tổng giám đốc giải trí Bách Khoa.

Bách Niên đi tới, đưa tay về phía Trình Đan Đình, mỉm cười giả tạo: “Tôi là Bách Niên của giải trí Ức Châu, hôm nay tôi mang người đến mừng lễ khai trương giải trí Ức Châu, chúc quý công ty làm ăn phát đạt!”

Trình Đan Đình lịch sự đáp lại: “Cảm ơn anh Bách.”

“Ha ha, tôi nghe nói tổng giám đốc Trình không chỉ có năng lực mà còn rất xinh đẹp, là một người phụ nữ mạnh mẽ, hôm nay gặp quả nhiên rất giống lời đồn. Chậc chậc, chỉ là một người phụ nữ xinh đẹp như vậy đến bây giờ vẫn còn độc thân, thật đáng tiếc. Nếu Bách Niên tôi chưa có vợ thì nhất định sẽ điên cuồng theo đuổi tổng giám đốc Trình!”

Trong dịp khai trương mà ăn nói như vậy thật sự khiến người ta rất chán ghét.

Trình Đan Đình phớt lờ anh ta.

Ngay lúc anh ta đang đắc ý thì hai chiếc xe ô tô chạy tới hiện trường, cửa xe mở ra, bảy tám người mặc đồng phục bước xuống xe.

Người dẫn đầu là một thanh niên lưu manh đeo hoa tai.

Nhìn thấy người đàn ông kia, bầu không khí hiện trường bất giác trầm xuống, không khí tưng bừng nhộn nhịp biến mất ngay lập tức.

“Tránh đường ra cho ông.”

“Tránh ra, tránh ra!”

Người đàn ông đeo hoa tai dẫn người đi tới trước mặt Giang Nghĩa và Trình Đan Đình, nhìn chằm chằm vào bọn họ mấy giây, cà lơ phất phơ mà nói: “Các người ở đây làm gì vậy, đem theo nhiều người như thế, tạo phản hả?”

Giang Nghĩa nhíu mày.

Hôm nay là ngày vui, đám người này rõ ràng là đến đây để gây chuyện.

Trình Đan Đình ngăn cản không cho Giang Nghĩa tức giận, bước lên phía trước rồi hỏi: “Cậu là ai vậy?”

“Không biết tôi nữa à? Rửa sạch cái lỗ tai chó mà nghe đây, tôi là người của cục công thương, tên là Triệu Sơn Lĩnh.”

Trình Đan Đình hỏi: “Vậy đồng chí Triệu, cậu dẫn người đến chỗ chúng tôi là có chuyện gì vậy?”

“Vì chuyện gì à? Không phải là đang nói nhảm đó chứ?” Triệu Sơn Lĩnh chỉ chỉ xung quanh, không nhịn được mà nói: “Ngày hôm nay các người gióng trống khua chiên mời nhiều người đến đây như thế là dự định làm cái gì?”

“Tổ chức lễ khai trương.” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Lễ khai trương hả? Ha ha, tôi cho phép các người tổ chức chưa?”

Lời này không giống tiếng người rồi.

Trình Đan Đình cười lạnh: “Chúng tôi tổ chức tiệc khai trương cần có sự đồng ý của anh à?”

“Cái này còn cần nói nhảm?” Triệu Sơn Lĩnh nói: “Tất cả các công ty muốn khai trương đều phải cần đến chỗ của chúng tôi đăng ký lấy chứng nhận kinh doanh, xử lý các thủ tục, vậy mà các người lại không làm gì hết mà tự mình khai trương hoạt động, điều này không hợp với quy định, có biết không hả? Không có giấy phép của chúng tôi cho các người, các người không thể khai trương hoạt động được.”

Trình Đan Đình cười ha ha rồi nói: “Khai trương cần phải xử lý thủ tục nhận giấy phép, sao tôi lại không biết chuyện này được chứ, tôi đã chuẩn bị mấy thứ này đầy đủ rồi.”

“Vậy à, đưa cho tôi xem một chút.”

Trình Đan Đình lập tức cho người lấy tất cả các thủ tục và giấy phép kinh doanh, giấy phép buôn bán và những giấy tờ liên quan mở ra cho Triệu Sơn Lĩnh xem.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 202


CHƯƠNG 202

Sau khi quét mắt nhìn một chút, Triệu Sơn Lĩnh ném hết tất cả các giấy chứng nhận xuống đất.

“Những tờ giấy chứng nhận này không hợp quy định.”

“Cần phải kiểm tra một lần nữa, làm lại một lần nữa.”

“Cho nên, buổi lễ khai trương vào ngày hôm nay không thể được tổ chức.”

Trình Đan Đình gấp gáp, đây là lần đầu tiên cô ta gặp phải loại chuyện như thế này, cô ta chất vấn: “Cái gì mà không hợp quy định chứ? Đây không phải là người trong ngành các người đã làm à?”

Triệu Sơn Lĩnh hơi nhếch khóe miệng: “Tôi có nghe nói rồi, lần trước thừa dịp lúc tôi không có ở đây, các người đã lén lút đưa phong bì cho cấp dưới của tôi, cho nên bọn họ mới có thể để mặc cho các người làm càn làm rỡ, mấy cái thứ đồ không phù hợp cũng nói là hợp tiêu chuẩn.”

“Nếu như tôi đã biết chuyện này rồi thì sẽ không mặc kệ, mấy tờ giấy chứng nhận đều có vấn đề, đều đã hết hiệu lực. Triệu Sơn Lĩnh tôi muốn kiểm tra một lần nữa, trước khi tôi kiểm tra nó phù hợp, đừng nghĩ là giải trí Ức Châu của các người có thể đi vào hoạt động.”

Trình Đan Đình gấp rút đến độ hai mắt đỏ bừng, đây không phải là chơi xấu đó à?

Bách Niên đứng ở một bên cười trên nỗi đau của người khác: “Ồ, Trình tổng, sao cô có thể làm chuyện này được chứ? Xét duyệt kiểm tra thì phải được tiến hành theo quy định, sao cô có thể lén lút đút phong bì được chứ? Ầy, thật sự không biết nói gì với cô mới tốt đây, giải trí Ức Châu ấy à, cũng chỉ có chút tiền đồ này thôi.”

“Không phải, tôi…”

Trình Đan Đình nào có chứng kiến cảnh tượng như thế này, gấp đến mức không biết nói cái gì.

Giang Nghĩa vỗ vỗ vai của cô ta, kêu cô ta đứng đằng sau lưng mình, mắt nhìn chằm chằm vào Triệu Sơn Lĩnh, anh nói: “Giấy chứng nhận của chúng tôi đều là do chủ nhiệm của các người đã xử lý, không có hành vi nhét phong bì, cậu có thể trở về hỏi chủ nhiệm của cậu.”

“Chủ nhiệm à? Haha, ông ta là cái thá gì chứ, tôi không cần phải hỏi ông ta.”

“Ồ, quyền lực của cậu lớn như thế hả?”

Triệu Sơn Lĩnh cười: “Quyền lực của tôi không tính là lớn, nhưng mà quyền lực của anh rể tôi thì đội cả trời.”

Giang Nghĩa lạnh lùng nhìn anh ta: “Vậy tôi cũng muốn thỉnh giáo một chút, anh rể của cậu là ai?”

“Nói ra thì hù chết anh đấy, anh rể của tôi chính là phó sở trưởng Diêm Quan Vũ.”

Lúc đầu, Giang Nghĩa còn rất tức giận, sau khi nghe thấy tên của Diêm Quan Vũ thì đổi giận thành cười.

Anh cố ý tằng hắng một tiếng: “Cậu chính là em rể của phó sở trưởng Diêm, Diêm Quan Vũ đó à?”

Triệu Sơn Lĩnh vỗ vỗ ngực: “Đúng vậy.”

“Bây giờ đã biết sự lợi hại của tôi rồi đúng không? Nói cho anh biết, tôi không quan tâm tới chứng nhận của các người là do chủ nhiệm nào đã làm, đến chỗ tôi thì nó không phù hợp.”

“Lời của tôi chính là lời của anh rể tôi.”

“Lời của anh rể tôi chính là ý trời.”

Giang Nghĩa cười cười, anh lại hỏi: “Triệu Sơn Lĩnh, cậu nói những lời này, anh rể của cậu biết không hả, anh ta có đồng ý để cậu làm như vậy không?”

“Ha ha, cái này còn phải nói nữa à? Phó sở trưởng Diêm là anh rể của tôi, có thể không đứng cùng một phía với tôi được à?”

Dùng một chút, Triệu Sơn Lĩnh tiếp tục nói: “Tôi nói rõ cho các người biết, có tôi ở đây, ngày hôm nay giải trí Ức Châu của các người đừng nghĩ là sẽ hoàn thành buổi lễ khai trương.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 203


CHƯƠNG 203

Tách tách, tách tách.

Các phương tiện truyền thông đang lo lắng là không có tin tức để báo cáo, bây giờ cả đám đều vây quanh chụp ảnh.

Lễ khai trương biến thành lễ bế mạc, tin tức này mà được đưa ra ngoài, chắc chắn số lượng truy cập vô cùng lớn.

Bách Niên đứng ở một bên vui vẻ nhìn xem, giải trí Ức Châu cái quỷ ấy, có người giúp ông ta ra tay, cũng không tệ, nhờ vậy mà ông ta bớt không ít sức.

Trình Đan Đình thì tức giận đến nỗi toàn thân phát run.

Một ngày tốt lành thế mà lại gặp phải phiền phức, không cần phải nghỉ, chắc chắn đây chính là mánh khóe của công ty đối thủ.

Càng nghĩ càng giận, Trình Đan Đình vừa mới chuẩn bị nói đạo lý với Triệu Sơn Lĩnh, lại bị Giang Nghĩa ngăn cản.

Trên mặt Giang Nghĩa vẫn duy trì nụ cười như cũ, hình như là anh căn bản không để ý sự quấy rối của Triệu Sơn Lĩnh vào trong lòng, điều này khiến Trình Đan Đình thấy rất khó hiểu.

“Giang Nghĩa, lễ khai trương sắp bị hủy bỏ rồi.”

“Sao anh lại không lo lắng gì hết vậy?”

Giang Nghĩa nhẹ nhàng cười một tiếng, nói với Triệu Sơn Lĩnh: “Tôi vô cùng nghi ngờ với lời nói lúc nãy của cậu, cậu cũng chỉ là em rể của phó sở trưởng Diêm, vậy mà lại có quyền lực lớn như thế, có thể đưa ra quyết định thay cho phó sở trưởng Diêm, tôi phải gặp mặt phó sở trưởng Diêm để hỏi một chút.”

Triệu Sơn Lĩnh cười lên: “Tôi nhổ vào, anh là cái quái gì chứ, anh rể của tôi là người mà anh muốn gặp thì có thể gặp được à?”

“Là vậy à, khó gặp như thế?”

“Đối với Triệu Sơn Lĩnh tôi mà nói thì không khó, nhưng mà đối với loại phế vật như anh thì khó như lên trời.”

Giang Nghĩa cười gượng một tiếng, quay đầu nhìn về phía đại sảnh: “Phó sở trưởng Diêm, nghe nói là muốn gặp ông một lần khó như lên trời.”

Diêm Quan Vũ cũng không ngồi yên được nữa, ông ta bước ra ngoài.

Thật ra thì lúc bắt đầu ông ta đã biết Triệu Sơn Lĩnh đến đây, nhưng mà trở ngại thân phận tổng phụ trách của Giang Nghĩa, cho nên không dám l* m*ng, vẫn cứ luôn đợi ở trong phòng, chờ gọi tên.

Sau đó nghe thấy Triệu Sơn Lĩnh phát ngôn bừa bãi, làm ông ta kinh ngạc đổ mồ hôi lạnh.

Nhìn thấy Diêm Quan Vũ đi ra, đầu tiên là Triệu Sơn Lĩnh có chút bất ngờ, sau đó mới nhếch môi cười: “Anh rể, sao anh cũng ở đây vậy?”

“Cậu ngậm miệng lại cho tôi!”

Diêm Quan Vũ không dám thô lỗ trước mặt Giang Nghĩa, kiềm chế cơn giận, khách khí nói với Giang Nghĩa: “Tôi xin lỗi, là do cấp dưới thất trách mới có thể để loại người này chạy đến đây ăn nói bừa bãi.”

Triệu Sơn Lĩnh sửng sốt: “Ách, anh rể làm cái gì vậy? Sao anh lại chỉa cùi chỏ ra bên ngoài, không giúp em rể của anh mà lại giúp người ngoài nói chuyện? Anh cẩn thận, em về nhà nói với chị em đó.”

Diêm Quan Vũ hét lớn một tiếng: “Triệu Sơn Lĩnh, ăn nói cẩn thận chút đi!”

“Cẩn thận hả? Em phải cẩn thận cái gì chứ?”

Giang Nghĩa hừ lạnh một tiếng, lạnh nhạt hỏi: “Phó sở trưởng Diêm, nghe nói là lời của cái cậu Triệu Sơn Lĩnh đây chính là lời của ông, cậu ta nói cái gì thì ông nói cái đó. Chậc chậc, đúng là lợi hại nha.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 204


CHƯƠNG 204

Diêm Quan Vũ đổ mồ hôi lạnh, vội vàng giải thích: “Ài, ngài hiểu lầm rồi, thật ra thì cậu ta cũng không phải là người của cục công thương chúng tôi, chỉ là bình thường dựa vào thanh danh của tôi mà làm xằng làm bậy, trước kia cũng chỉ là mấy trò vặt vãnh, tôi dung túng nhiều lần, kết quả ngày hôm nay mới gây ra một phiền phức lớn như thế, thật sự xin lỗi.”

Lời nói này nói rất hèn mọn, người nào có mắt nhìn đều có thể nhìn thấy Diêm Quan Vũ vô cùng sợ Giang Nghĩa.

Bách Niên ở một bên híp mắt nhìn, không hiểu rõ thân phận của Giang Nghĩa.

Chỉ có Triệu Sơn Lĩnh vẫn giống như là một kẻ ngốc.

“Anh rể, anh lại nói nhảm gì với anh ta vậy?”

“Ở đây có em rồi, anh đi về đi, yên tâm đi, em chắc chắn sẽ xử lý chuyện này cho thật tốt, ngày hôm nay bọn họ đừng nghĩ là có thể khai trương.”

Hai mắt của Diêm Quan Vũ mở to giống như mắt trâu.

“Làm càn!”

Ông ta đưa tay đánh một bàn tay vào mặt của Triệu Sơn Lĩnh, trong nháy mắt xuất hiện dấu bàn tay đỏ tươi.

Triệu Sơn Lĩnh che mặt, không dám tin mà nói: “Anh, anh dám đánh tôi? Họ Diêm, anh chờ đó đi, về đến nhà tôi sẽ cáo trạng với chị tôi.”

“Trở về?”

“Cáo trạng?”

Diêm Quan Vũ cười lạnh một tiếng: “Cậu đã mượn thân phận thanh danh của tôi để uy h**p đe dọa người khác, còn trắng trợn vu khống và xúc phạm các giấy xác nhận do cục công thương ban hành một cách hợp pháp, cậu cho rằng ngày hôm nay cậu có thể về nhà hả?”

“Người đâu, bắt tên tội phạm lừa đảo này cho tôi.”

“Vâng.”

Ngay lập tức, đám người sau lưng Triệu Sơn Lĩnh liền bước tới bắt anh ta lại.

Sở dĩ bọn họ đến đây với Triệu Sơn Lĩnh cũng là vì nể mặt Diêm Quan Vũ, bây giờ Diêm Quan Vũ đã lên tiếng, bọn họ nào dám không nghe?

Triệu Sơn Lĩnh chửi ầm lên: “Họ Diêm, ngay cả em rể của anh mà anh cũng bắt, anh bị điên rồi hả?”

“Ngày hôm nay tôi quân pháp bất vị thân.” Diêm Quan Vũ vung tay lên: “Đưa cái tên ngông cuồng này vào trong đồn cảnh sát đi, giao tất cả các chứng cứ đến đó, cậu ta sẽ bị bỏ tù mười năm tám năm.”

Nói đến đây, rốt cuộc Triệu Sơn Lĩnh đã biết sợ hãi.

Anh ta ý thức được Diêm Quan Vũ không phải là đang đùa giỡn, mà thật sự nổi giận.

Chỉ là anh ta không hiểu, đây không phải là lần đầu tiên mà anh ta mượn thân phận của Diêm Quan Vũ để đi gây chuyện, tại sao trước kia không thèm quan tâm, bây giờ lại xử lý nghiêm trọng như thế?

Tuy nói lần này gây chuyện tương đối lớn, nhưng mà cũng không đến tình trạng quân pháp bất vị thân chứ?

Cuối cùng, Triệu Sơn Lĩnh đưa mắt nhìn về phía Giang Nghĩa.

Anh ta bắt đầu ý thức được Giang Nghĩa có lẽ không phải là một người bình thường, từ lúc đầu, thái độ của Diêm Quan Vũ đối với anh đã vô cùng khiêm tốn, điều này rất hiếm gặp.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 205


CHƯƠNG 205

Lần này, xem như là Triệu Sơn Lĩnh đã đá vào tấm sắt rồi.

“Anh rể, anh rể, anh đừng có đưa em đến đó mà, em biết em sai rồi.”

“Thật ra cũng không phải là do em chủ động muốn đến đây gây chuyện đâu, là có người nhét phong bì cho em, muốn em làm như vậy đó.”

Giang Nghĩa nhíu nhíu mày, nói vài câu ở bên tai Diêm Quan Vũ.

Diêm Quan Vũ gật đầu nói với cấp dưới: “Đè cậu ta lại cho tôi, để tôi tự mình tra hỏi. Triệu Sơn Lĩnh, tôi khuyên cậu nên thành thật nói rõ mọi chuyện cho tôi biết, nếu không, cậu cứ đợi ngày ngồi xổm ở trong tù đi.”

Triệu Sơn Lĩnh gật đầu, một chữ cũng không dám nói lung tung.

Lúc đến đây còn diễu võ dương oai, đắc ý ghê gớm, lúc này lại nhát gan giống y như là một con chim cút.

Diêm Quan Vũ chắp tay với Giang Nghĩa: “Vậy để tôi đi thẩm vấn cái tên ngông cuồng này đã.”

“Đi thôi.”

“Vâng.”

Diêm Quan Vũ sai người kéo Triệu Sơn Lĩnh đi khỏi, tất cả những người có mặt ở hiện trường đều trợn mắt há hốc mồm.

Nguy cơ cứ được giải trừ như thế hả?

Các phóng viên đều sửng sờ trước cảnh tượng này, cho dù là ai cũng không nghĩ tới sự việc lại phát triển đến bước này.

Vốn dĩ cho rằng lễ khai trương trở thành lễ bế mạc, không nghĩ tới tình thế thay đổi, chuyện có thể trôi qua đơn giản như vậy.

Tất cả mọi người đều đang suy đoán rốt cuộc là Giang Nghĩa có thân phận gì.

Phó sở trưởng Diêm đối xử với anh lại lịch sử như thế.

Trình Đan Đình cũng có chút bất ngờ, cô ta không biết thân phận thật sự của Diêm Quan Vũ, lúc đầu còn tưởng chỉ là một người bạn bình thường của Giang Nghĩa, không nghĩ tới thân phận lại cao quý như thế.

Cô ta đi đến bên cạnh Giang Nghĩa, cố tình nhéo anh một cái.

“Hay quá nha, mời một người lợi hại như vậy mà cũng không nói với tôi một tiếng, làm phí công tôi phải lo lắng.”

Giang Nghĩa cười cười: “Tiếp tục lễ khai trương thôi.”

Trình Đan Đình bước tới trước mặt đám người, cất giọng nói: “Khúc nhạc dạo đầu lúc nãy cứ để cho nó qua đi, bây giờ tiếp tục lễ khai trương, mời mọi người vào trong ngồi.”

Quay đầu lại, Trình Đan Đình làm một tư thế “mời” với Bách Niên.

Bách Niên lạnh lùng cười, cất bước đi vào trong đại sảnh.

Đây là một đại sảnh tương tự như một nhà hát, được dành riêng để tổ chức các buổi họp báo và các buổi trao giải khác.

Chi phí tương đối cao.

Trình Đan Đình cố ý dẫn người vào đây, cũng sắp xếp vị trí cho từng người.

Có rất nhiều thứ chỉ dựa vào lời nói không thì không có lợi ích gì, để cho mọi người nhìn thấy đồ vật thực tế thì mới có thể cảm nhận được sự lợi hại của giải trí Ức Châu.

Quả nhiên, sau khi giới truyền thông nhìn thấy đại sảnh cao cấp tráng lệ như thế, có một loại cảm giác như ở trong hoàng cung, đồng thời, còn chuẩn bị đồ uống và điểm tâm cho mọi người.

Cao quý mà không mất đi vẻ ấm áp.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 206


CHƯƠNG 206

Tất cả mọi người đều ca ngợi đại sảnh cao cấp, thực lực của giải trí Ức Châu đã nhận được sự khẳng định của đám người này.

Giai đoạn tiếp theo, Trình Đan Đình với thân phận là tổng giám đốc công ty giải trí bước lên trên bục giảng thuyết.

Sau khi trình bày xong, giai đoạn quan trọng tiếp theo là… sân khấu biểu diễn, không chỉ là lời cảm ơn đến giới truyền thông và công ty, càng giống như là một cơ hội tốt nhất để phô bày thực lực với mọi người.

Buổi lễ khai trương có thể mời những khách quý nổi tiếng gì, có thể mời được bao nhiêu khách.

Đây là thước đo trực tiếp cho thực lực của giải trí Ức Châu.

Xuất hiện đầu tiên trên sân khấu là nghệ sĩ do chính tay giải trí Ức Châu đã đào tạo, nam thì tuấn tú, nữ thì xinh đẹp, vừa múa vừa hát.

Nội dung và hình thức cũng không tệ, điều duy nhất không đủ đó chính là độ nổi tiếng.

Cho dù biểu diễn có tốt đi nữa thì cũng là nghệ sĩ do công ty mình đã bồi dưỡng, không phải ngôi sao lớn, không có sức hút lớn.

Nghệ sĩ như thế này cũng chỉ có thể làm món khai vị, dùng để làm khúc nhạc đệm, căn bản không được xem như là món chính.

Giới truyền thông lúc đầu không để ý tới, cho rằng rất nhanh sẽ có các ngôi sao lớn xuất hiện, dù sao thì giải trí Ức Châu đã bỏ ra nhiều tiền như vậy để thành lập một công ty giải trí, không có khả năng tiết kiệm một khoản chi phí biểu diễn nhỏ nhoi như thế trong lễ khai trương.

Nhưng mà kết quả là mấy tiết mục tiếp theo, một ngôi sao lớn cũng chưa từng xuất hiện.

Đừng có nói là lớn, cho dù là những tiểu minh tinh có chút độ nổi tiếng cũng không nhìn thấy một người nào, làm cho giới truyền thông ở đây cảm thấy hơi thất vọng.

Trong hậu trường.

Trình Đan Đình nhìn thấy mà có chút nóng nảy.

Cô ta hỏi Giang Nghĩa: “Anh đã đồng ý mời khách quý rồi mà, sao lại không có một người nào đến đây vậy? Ở bên chỗ của tôi vẫn còn 3 tiết mục, cùng lắm cũng chỉ có thể kéo dài 15 phút, khách quý còn không đến đây, vậy thì cục diện sẽ lạnh xuống đó.”

Giang Nghĩa nhìn đồng hồ đeo tay: “Yên tâm đi, chắc chắn sẽ đến đúng giờ mà.”

“Chỉ mong là như vậy.”

Tiết mục tiếp theo vẫn là nghệ sĩ do giải trí Ức Châu đào tạo.

Không có độ nổi tiếng.

Người phụ trách của các công ty lớn và người của công ty truyền thông có mặt ở hiện trường đều có hơi tức giận, chẳng lẽ là ngày hôm nay không thể nhìn thấy màn biểu diễn có cấp bậc này à?

Keo kiệt quá rồi đó!

“Không phải đó chứ, về phương diện biểu diễn mà giải trí Ức Châu lại tiết kiệm như thế, một minh tinh của không mời tới đây.”

“Sấm to mưa nhỏ, náo loạn cả nửa ngày lại cho chúng ta đến xem phòng.”

“Nè, rốt cuộc là có minh tinh không vậy? Nếu như không có thì nói một tiếng đi, tôi đi sớm một chút, đừng có làm chậm trễ thời gian của tôi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 207


CHƯƠNG 207

Đám người dưới sân khấu bắt đầu nghị luận ồn ào, vô cùng thất vọng đối với giải trí Ức Châu.

Bách Niên ngồi bắt chéo chân, trên mặt là vẻ đắc ý, tự thì thầm: “Minh tinh hả? Ha ha, minh tinh nào mà dám đến đây thì mãi mãi đừng nghĩ tới việc có được thông cáo của giải trí Bách Khoa chúng tôi, chờ bị phong sát cả đời đi.”

Sau đó, ông ta còn bắt đầu lớn tiếng trước.

“Nè nè nè, Trình tổng, có phải là công ty mới của các người không mời người không vậy?”

“Có muốn tôi giúp đỡ không?”

“Dưới tay tôi có một số lớn nghệ sĩ có chất lượng cao, cô không có ai thì cứ nói với tôi, tôi đã sớm sắp xếp người cho cô rồi, cần gì phải để xấu hổ như hiện tại chứ?”

Thấy Bách Niên ngồi đó châm chọc, Trình Đan Đình tức giận đến nỗi muốn nổ tung.

Cô ta lại nhìn Giang Nghĩa: “Người của anh sắp xếp có đến đây không vậy, đây là tiết mục cuối cùng rồi đó, nếu như còn không đến, chỉ sợ là sẽ phải kết thúc sớm.”

Giang Nghĩa lại nhìn đồng hồ: “Sắp rồi.”

“Giang Nghĩa, có phải là anh bị lừa không thế, minh tinh không có dễ mời như vậy đâu.”

Đám người dưới sân khấu khá là thất vọng.

Bách Niên nhìn thấy biểu cảm thất vọng trên mặt của mọi người, đứng dậy nói: “Không phải là mọi người chưa từng thấy việc đời của dân thường, mời chúng ta đến đây, kết quả là cho chúng tôi xem mấy màn biểu diễn với cấp bậc này đó à. Chậc chậc chậc, xem thường ai đó?”

“Theo tôi thấy, không cần phải đến tham gia buổi lễ khai trương ngày hôm nay cũng được.”

“Mọi người giải tán hết đi, về hết đi.”

Không ít người đáp lời, đồng loạt đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Giới truyền thông không có hứng thú với những nghệ sĩ được huấn luyện không có độ nổi tiếng như thế này, thậm chí là giá trị của bọn họ còn không cao bằng những người ngồi dưới sân khấu, bọn họ thất vọng cất máy chụp ảnh, ống kính.

Lễ khai trương giải trí Ức Châu. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Thấy có vẻ như là thất bại rồi.

Lúc mọi người đang nhao nhao đứng dậy, bỗng nhiên có một bóng người xuất hiện ở cửa đại sảnh, trong tay cầm micro, mái tóc dài bồng bềnh, một gương mặt tuấn tú và cương nghị.

Anh ta chính là vương tử tình ca có danh xưng đệ nhất mỹ nam Giang Nam, Trương Tín Tề.

“Nhìn đi, là Trương Tín Tề đó.”

“Trời ơi, là người tình trong mộng của tôi, là bạch mã hoàng tử trong lòng tôi, thế mà anh ấy lại đến đây.”

“Nghe nói là anh ấy không màng danh lợi, từ trước đến nay sẽ không tiếp nhận mấy màn biểu diễn thương nghiệp, chứ đừng nói chi là ra trấn trận cho những công ty khác, là vương tử không thẹn với giới ca hát.”

Trương Tín Tề chậm rãi nâng micro lên, cất giọng hát.

Tặng cho mọi người một bài tình ca kinh điển “Hận như thủy triều”.

Trong tiếng hát du dương, mọi người đều say mê, ánh mắt cứ nhìn theo Trương Tín Tề, nhìn Trương Tín Tề bước từng bước đi lên trên sân khấu.

Lúc này, lòng của mọi người đều tan chảy.

Tiếng hát đó chỉ có thể hình dung bằng hai chữ: hoàn mỹ!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 208


CHƯƠNG 208

Nhìn thấy có Trương Tín Tề cứu cánh, rốt cuộc Trình Đan Đình cũng đã thở phào một hơi, vỗ ngực nói: “Nguy hiểm thật đó, thiếu chút nữa là đã thất bại rồi. Giang Nghĩa, mối quan hệ của anh không tệ nha, ngay cả vương tử ca hát khiêm tốn như thế này mà cũng có thể mời được.”

Giang Nghĩa cười nói: “Đây chẳng là cái gì hết, Trương Tín Tề chỉ là món ăn khai vị mà thôi, hàng hiệu chân chính vẫn đang còn ở phía sau đó.”

“Hả?”

“Trương Tín Tề chỉ là món ăn khai vị thôi hả?”

“Giang Nghĩa, anh nói phét hơi dữ rồi đó.”

Không đợi Trình Đan Đình nói xong, chỉ nhìn thấy một người đàn ông với phong cách bắt trend xuất hiện ở cửa đại sảnh, nhìn thấy người nọ, Trình Đan Đình không thể bình tĩnh được nữa.

“Giang Nghĩa, anh… ngay cả anh ta mà cũng có thể mời được?”

Hát xong một ca khúc, Trương Tín Tề đưa tay chỉ xuống dưới sân khấu, khẽ cười rồi nói: “Tiếp theo, cho mời sao thiên vương R&B, anh Chu Kiệt Văn.”

Chu Kiệt Văn?

Chu Kiệt Văn!

Ban đầu, mọi người chỉ lo thưởng thức màn biểu diễn của Trương Tín Tề, căn bản không chú ý tới có một ngôi sao đang đứng ở cửa đại sảnh.

Lúc nghe thấy ba chữ Chu Kiệt Văn, tất cả mọi người đều không kịp chờ đợi mà quay đầu lại.

Đúng vậy, thật sự là Chu Kiệt Văn, không thể giả được.

“Không phải đó chứ, ngôi sao lớn như thế này mà cũng có thể mời được?”

“Đã không phải chỉ là vấn đề nổi tiếng, từ sau khi Chu Kiệt Văn kết hôn, gần như đã rời khỏi giới giải trí, lại không biểu diễn. Rốt cuộc là giải trí Ức Châu có thực lực như thế nào mà lại có thể mời một người siêu cấp nổi tiếng như thế này lộ diện vậy?”

Đầu tiên, Chu Kiệt Văn biểu diễn một điệu nhảy vô cùng đặc sắc, sau đó mang theo đoàn đội của mình vừa hát vừa nhảy, bước lên sân khấu thuận theo thảm đỏ.

Ca khúc thành danh “Cửu tiết tiên” của anh ta tặng cho tất cả mọi người ở đây.

Tất cả các phóng viên truyền thông đều muốn khóc thành tiếng, đáng giá đáng giá, có thể nhìn thấy Chu Kiệt Văn tái xuất giang hồ, chuyến đi này rất đáng giá.

Đám đông nổi lên, hò hét vang dội.

Cảm xúc của mọi người bùng phát theo tiết tấu của bài hát “Cửu tiết tiên”.

Cả hiện trường chỉ có một người là có sắc mặt lạnh lẽo.

Là Bách Niên.

Bách Niên im lặng ngồi trên ghế, hai tay nắm chặt, nghiến răng vang lên âm thanh ken két.

Vốn dĩ cho rằng đã thông báo tin tức, tạo sức ép với nghệ sĩ thì sẽ không có minh tinh nào đồng ý đến đây trấn trận cho giải trí Ức Châu.

Ai biết được năng lực của giải trí Ức Châu lại mạnh như thế, mời những ngôi sao vô cùng nổi tiếng như Trương Tín Tề và Chu Kiệt Văn xuống núi. Nói thật, ngôi sao có cấp bậc này, cho dù là Bách Niên có muốn phong sát cũng không làm được.

Ông ta cũng chỉ có thể hù dọa những minh tinh nhỏ mà thôi.

Những người thật sự đã đạt đến một độ nổi tiếng nhất định, không phải là người mà Bách Niên có thể khống chế.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 209


CHƯƠNG 209

Có hai nghệ sĩ nổi tiếng xuất hiện, buổi lễ khai trương này có thể nói là đã làm thỏa mãn sự chờ mong của đám người.

Nhưng mà không chỉ có như thế.

“Tiếp theo, xin mời ca thần Trương Tập Hữu.”

“Xin mời thiên hậu Vương Phi Phi.”

“Mời mọi người hãy dùng tiếng vỗ tay nhiệt liệt của mình để mời thiên hậu tiếp theo là Thái Tâm Lâm.”

“Hoan nghênh thiên vương Lưu Đức Diệp.”

“Mời mọi người thưởng thức ca khúc mới nhất của nhóm Lão Hổ, “Chuồn chuồn bay”.”

“Mời tiểu sinh nhân khí Lộc Diệc Khôn.”

Hết cái tên này đến cái tên khác vang lên một cách vang dội, mỗi một vị khách quý bước lên sân khấu đều là những người có độ nổi tiếng cao.

Lưu lượng.

Độ chủ đề.

Sự hấp dẫn của thị trường.

Những người này cộng lại có thể nói đại diện cho giới âm nhạc trong nước.

Từ người già, trung niên, đến trẻ, thiên vương thời nào cũng có.

Đây là một màn biểu diễn có cấp bậc thế giới, là một màn biểu diễn chấn động nhất, long trọng nhất từ trước tới nay ở thành phố Giang Nam.

Ông chủ của các công ty dưới sân khấu đều bùng nổ cảm xúc, bọn họ không kiềm chế được mà hét lớn.

Các phóng viên đang chụp ảnh điên cuồng, không biết là đã đổi pin bao nhiêu lần, kích động đến nỗi rưng rưng nước mắt, đây chính là một cảnh tượng chấn động mà bọn họ khó nhìn thấy được.

Nhiều thiên vương thiên hậu như thế, tùy ý mời một người từ trong nhóm đó là đã vô cùng khó khăn.

Huống hồ chi là mời hết toàn bộ.

Màn trình diễn kéo dài đến hai tiếng đồng hồ, không có thời gian dư thừa, có một vài người tình nguyện nhịn đi vệ sinh cũng phải đứng đó xem cả quá trình.

Quá rung động.

Quá hào hứng.

Cuối cùng, mấy chục ca sĩ chiếm hết cả sân khấu, đồng loạt nói: “Bây giờ là tiết mục cuối cùng, xin mời ăn sư của chúng tôi, ông La Thịnh bước lên sân khấu. Mọi người hãy cho một tràng pháo tay.”

Ở trong mắt người thường, La Thịnh không nổi tiếng, nhưng mà ở trong ngành, ông ta chính là một người dẫn dắt có cấp bậc siêu cấp.

Nhìn ông cụ bước những bước chân nặng nề lên trên sân khấu.

Tất cả mọi người dưới sân khấu đứng lên vỗ tay cho ông cụ.

Ngay cả Bách Niên cũng không thể ngồi được nữa, đứng dậy nhìn La Thịnh, trong lòng ông ta hoảng sợ không thôi, rốt cuộc là giải trí Ức Châu đã làm cái gì mà có thể mời La Thịnh xuống núi?

Phải biết vì để mời La Thịnh sáng tác bài hát, không biết là Bách Niên đã bỏ ra bao nhiêu tiền, nhờ vả bao nhiêu mối quan hệ.

Nhưng mà người ta căn bản không thèm quan tâm.

Đây là một ông cụ cực kỳ kiêu ngạo, cho đến bây giờ chỉ làm chuyện mà ông ta thích, tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp với tiền tài và quyền lực.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 210


CHƯƠNG 210

Một lão ngoan cố như thế, vậy mà lại đến đây trấn trận cho giải trí Ức Châu.

Lần đầu tiên, Bách Niên cảm thấy được khủng hoảng.

Ông ta bắt đầu ý thức người đối đầu với mình là một đối thủ đáng sợ đến cỡ nào, trong tương lai, có thể sẽ gặp phải khiêu chiến vô cùng khó khăn.

“Giải trí Ức Châu, Trình Đan Đình, Giang Nghĩa.”

“Các người là quái vật hả?”

Nhìn minh tinh đứng tràn cả sân khấu cùng với La Thịnh như là người dẫn dắt, Bách Niên đã hoàn toàn mất đi tỉnh táo.

Ban đầu, ông ta muốn thông qua phương thức đe dọa uy h**p minh tinh để phá hỏng buổi lễ khai trương của giải trí Ức Châu.

Kết quả thì sao?

Giải trí Ức Châu căn bản không thèm để ý đến những minh tinh lưu lượng nhỏ ấy, người ta mời đều là những người nổi tiếng.

Hành động đó của Bách Niên giống như là một tên hề.

Tự mình vui vẻ.

Trên sân khấu.

La Thịnh đứng ở chính giữa, đứng trước ống kính, cúi người thật sâu với những người phía dưới sân khấu.

“Chào các bạn, chúc mọi người buổi chiều vui vẻ.”

“Cảm ơn mọi người đã đến đây tham gia lễ khai trương, cảm ơn mọi người đã ủng hộ giải trí Ức Châu.”

“Không biết là mọi người có hài lòng đối với buổi biểu diễn ngày hôm nay không nhỉ?”

Dưới sân khấu bùng phát tiếng hò hét.

“Hài lòng!”

La Thịnh vui vẻ ra mặt: “Cảm ơn mọi người đã ủng hộ, đứng ở đây, tôi chân thành chúc phúc mọi người, đồng thời cũng chúc phúc giải trí Ức Châu có thể càng phát triển mạnh hơn, trở thành một công ty giải trí đứng đầu.”

Hắng giọng một tiếng, ông ta tiếp tục nói: “Tôi cũng không nói thêm mấy lời nói dư thừa nữa, tôi đứng ra tuyên bố một chuyện, tôi sẽ ký một hợp đồng với giải trí Ức Châu, sáng tác ba mươi bài hát cho giải trí Ức Châu. Bất kỳ nghệ sĩ nào gia nhập ký hợp đồng với giải trí Ức Châu thì cũng có cơ hội có được bài hát do tự tay tôi sáng tác.”

“Ừm, cứ như vậy đi.”

Dưới sân khấu lặng ngắt như tờ.

Mấy câu ngắn ngủi nhưng mang đến một trận rung động vô tận cho mọi người.

Bài hát do La Thịnh tự mình sáng tác, còn là ba mươi bài?

Cái gì?

Có nhầm không vậy?

Ai cũng biết là có bao nhiêu công ty giải trí lớn phải bỏ ra một cái giá rất lớn để mời ông ta sáng tác bài hát, nhưng mà ông ta không thèm để ý, thậm chí còn có người tình nguyện bỏ ra ba mươi tỷ để mua một ca khúc.

Nhưng mà ông ta lại mất điếc tai ngơ.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 211


CHƯƠNG 211

Ông ta căn bản không thèm quan tâm.

Một người không màng danh lợi, muốn ông ta sáng tác một bài hát, đó là chuyện vô cùng khó khăn, huống hồ chi là sáng tác ba mươi bài!

Nhìn hơn mười minh tên siêu cấp đứng trên sân khấu, tất cả đều là do một tay La Thịnh bồi dưỡng, mấy người bọn họ đều là hát ca khúc của La Thịnh mà nổi tiếng.

Ai cũng biết ca khúc của La Thịnh xuất sắc đến cỡ nào.

Đối với những nghệ sĩ đã lâu không thể thành danh, có thực lực nhưng không có vận khí, đây chính là một sự hấp dẫn vô cùng lớn. Đối với những người vừa mới vào nghề mà nói, lại là một cơ hội từ trước tới nay chưa từng có.

Chỉ cần ký hợp đồng với giải trí Ức Châu là đã có cơ hội có được ca khúc của La Thịnh.

Tất cả những người ở đây đều biết không bao lâu sau, giải trí Ức Châu sẽ đông như trẩy hội, mỗi ngày đều sẽ chào đón một nhóm nhân tài ưu tú.

Dưới sân khấu, Bách Niên ngơ ngác, cả người tê liệt ngồi trên ghế.

Trong lòng chỉ có hai chữ: tiêu rồi!

Các minh tinh rời khỏi sân khấu, Trình Đan Đình đi đến sân khấu nói với micro: “Buổi biểu diễn ngày hôm nay đến đây là kết thúc, lễ khai trương của giải trí Ức Châu đến đây cũng đã kết thúc. Nhưng chúng tôi xin mời mọi người ở lại tham quan trụ sở giải trí Ức Châu, bên cạnh đó, mời mọi người đến tham quan nghỉ ngơi ở các khu ẩm thực của công ty giải trí.

Sau khi giới thiệu ngắn ngủi xong xuôi, Trình Đan Đình bước xuống sân khấu.

Đến bây giờ, buổi lễ khai trương đã hoàn toàn kết thúc.

Những người có mặt ở đây đều đọng lại dư vị vô tận, thật lâu không thể tiêu tan, cho dù đứng dậy rồi đi, hay là ăn một cái gì đó, hoặc là hưởng thụ phong cảnh tươi đẹp.

Ở giải trí Ức Châu, những nơi có thể tham quan thực sự quá nhiều.

Đi một ngày còn chưa chắc là đủ.

Trình Đan Đình bước tới trước mặt Bách Niên, khẽ cười nói: “Bách tổng, anh cảm thấy buổi biểu diễn ngày hôm nay của chúng tôi như thế nào?”

Bách Niên vẫn còn đang trong khiếp sợ chưa lấy lại tinh thần.

“Bách tổng?”

“Hả? À à à.” Bách Niên nuốt một ngụm nước bọt: “Hay lắm, rất hay, giải trí Ức Châu… rất tuyệt vời.”

Ông ta cũng không biết nên nói cái gì trong tình huống nghèo vốn từ, cũng chỉ có thể nói là rất hay.

Bách Niên đứng dậy lau mồ hôi: “Vậy, công ty của tôi vẫn còn có việc, tôi không thể ở đây lâu, hẹn gặp lại.”

Ông ta nhanh chóng quay người đi khỏi, một khắc cũng không muốn ở lại.

Trình Đan Đình khoanh tay, lạnh lùng nhìn bóng lưng của Bách Niên, hừ lạnh một tiếng.

Giang Nghĩa bước tới: “Khách quý tôi mời đến như thế nào?”

Trình Đan Đình giơ ngón tay cái lên: “Nếu như biết anh có năng lực lớn như vậy, tôi sẽ không cần phải lo lắng thay anh rồi. Giang Nghĩa, tôi thật sự không ngờ là mối quan hệ của anh lại rộng như thế, chậc chậc, xem như là ngày hôm nay tôi đã mở mang tầm mắt.”

Giang Nghĩa cười cười nhìn bóng lưng đã đi xa của Bách Niên: “Ông ta nói thế nào?”

“Ông ta hả? Ha ha, như là một tên hề.”

“Cứ tìm chuyện ngán tay ngán chân chúng ta, còn muốn đến đây xem chuyện xấu của chúng ta, kết quả là xám mặt chạy đi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 212


CHƯƠNG 212

“Anh không nhìn thấy gương mặt lúc nãy của Bách Niên đâu, không khác gì gan heo luôn đó, làm tôi cười muốn chết.”

Giang Nghĩa nói: “Buổi lễ khai trương ngày hôm nay chỉ là mới bắt đầu mà thôi, sau này còn có nhiều cơ hội để đấu đá với nhau, sớm muộn gì cũng phải để giải trí Bách Khoa hoàn toàn sụp đổ.”

Hai người đang nói chuyện, La Thịnh ở phía bên kia lại đi tới.

Giang Nghĩa và Trình Đan Đình nhanh chóng chào đón.

La Thịnh cười híp mắt: “Ân nhân Giang, biểu hiện ngày hôm nay của tôi như thế nào?”

Giang Nghĩa chắp tay: “Hoàn mỹ, không có sơ hở. Ông La, ngày hôm nay thật sự phải cảm ơn ngài rồi, nếu như không có ngài hết lòng giúp đỡ, chỉ sợ là giải trí Ức Châu sẽ ngã chổng vó.”

La Thịnh sờ lên bộ râu của mình: “Không cần phải khách khí đâu, cậu đã cứu cháu trai cưng của tôi, tôi chỉ trả lại cho cậu một ân tình mà thôi. Có điều là phải nói một lời thật lòng, tôi giúp cậu không phải chỉ là bởi vì để trả ân tình.”

“Sao chứ?”

“Tôi thậm chí còn quan tâm đến ngành công nghiệp giải trí ở thành phố Giang Nam nhiều hơn.”

La Thịnh bước về phía trước hai bước, thở dài nói: “Mấy năm gần đây đều là do giải trí Bách Khoa kiểm soát ngành công nghiệp giải trí ở thành phố Giang Nam, tất cả các nghệ sĩ đều phải nghe theo sự sắp xếp của bọn họ.”

“Một sự thống trị, kết quả là một hợp đồng bá vương, chế độ độc đoán.”

“Giải trí Bách Khoa căn bản không xem nghệ sĩ như là con người, chỉ coi bọn họ là những cái cây rụng tiền, dùng một hợp đồng để trói chặt nghệ sĩ, ép buộc nghệ sĩ phải chấp nhận những buổi biểu diễn mà mình không thích, quay phim, hát ca, đại ngôn số lượng lớn.”

“Làm danh tiếng của nghệ sĩ bị hủy hoại, số tiền kiếm được trên cơ bản đều chui vào trong túi áo của bọn họ, khiến thị trường trở nên hôi hám, không còn là một mảnh đất màu mỡ thích hợp để phát triển nghệ thuật.”

“Tôi đã chướng mắt giải trí Bách Khoa từ lâu lắm rồi, nhưng mà thế lực đơn bạc, một lão già họm hẹm thì làm sao có năng lực chống lại bọn họ?”

“Cũng may là ông trời không phụ người có lòng, rốt cuộc cũng đã để chúng ta gặp được ân nhân Giang, tôi có thể nhìn ra được nhân phẩm của cậu rất ưu tú, tài trí song toàn, sau này chắc chắn có thể đưa giải trí Ức Châu phát triển lớn mạnh, kéo giải trí Bách Khoa xuống ngựa, bản thân thay vào đó.” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Chuyện mà tôi muốn làm đó chính là chúc cậu có thực lực.”

“Cho nên, tôi giúp cậu là vì để báo ơn, càng là vì suy nghĩ cho ngành công nghiệp giải trí ở thành phố Giang Nam.”

Giang Nghĩa có hơi cảm động.

“Ông La, tôi nhất định sẽ không làm phụ sự kỳ vọng của ông, tôi sẽ mang đến một bầu trời mới cho ngành công nghiệp giải trí ở Giang Nam.”

“À đúng rồi, ông đã đồng ý viết cho công ty chúng tôi ba mươi bài hát, tôi phải trả tiền cho ông.”

La Thịnh mở to mắt: “Tiền công cái gì chứ? Tôi không cần đâu! Ân nhân Giang, tôi sáng tác bài hát cho cậu cũng không phải là bởi vì tiền, cậu không cần phải dùng tiền để sỉ nhục tôi.”

Ách…

Giang Nghĩa xấu hổ cười.

Dùng tiền sỉ nhục hả?

Trên đời này, không biết là có bao nhiêu người muốn bị sỉ nhục bằng tiền như thế này.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 213


“Tôi biết rồi, ông La, tôi chắc chắn sẽ chọn ra những người có tài hoa và nhân phẩm ưu tú nhất.”

“Chắc chắn sẽ không để bài hát mà ông viết bị hủy hoại.”

La Thịnh gật đầu: “Cái này thì còn được, thôi được rồi, tôi đã lớn tuổi, có hơi mệt, tôi về nghỉ ngơi trước đây. Ân nhân Giang, tạm biệt cậu.”

“Đi thong thả.”

La Thịnh cất bước đi khỏi, một đám minh tinh cũng rời đi theo.

Trình Đan Đình nói: “Giang Nghĩa, tại sao La Thịnh cứ luôn gọi anh là ân nhân Giang vậy?”

Giang Nghĩa khẽ cười anh nói: “Phật nói, không thể nói.”

“Xía, không muốn nói thì thôi đi, tôi cũng không có muốn nghe.”

Trình Đan Đình vung vẫy tay sải bước đi khỏi.



Ở một bên khác, trong phòng làm việc chủ tịch xí nghiệp Thiên Đỉnh.

Hai người Tây Môn Tuấn và Bách Niên đứng cúi đầu trước bàn làm việc, trọng tay của chủ tịch Tôn Vĩnh Trinh điên cuồng nhào nặn hai viên hạch đào.

“Nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra!”

Tôn Vĩnh Trinh quát to một tiếng, dọa hai người đang đứng ở đằng kia không kiềm chế được mà run rẩy, một chữ cũng không nói nên lời.

Tôn Vĩnh Trinh tức giận hét lớn: “Tây Môn, tôi đã kêu cậu tìm người ngăn cản buổi lễ khai trương của giải trí Ức Châu, cậu hay lắm rồi, tìm một tên phế vật như là Triệu Sơn Lĩnh, buổi lễ khai trương không bị ngăn cản, còn bị người ta bắt đi, kết quả còn làm liên lụy đến xí nghiệp Thiên Đỉnh của chúng ta, cái này được gọi là xử lý chuyện đó hả?”

Ông ta lại quay đầu nhìn về phía Bách Niên.

“Còn có cậu nữa, cậu làm cái gì vậy? Lúc đó cậu đã đồng ý với tôi như thế nào?”

“Cứ luôn miệng nói là ngăn chặn toàn bộ nghệ sĩ ở thành phố Giang Nam, không để giải trí Ức Châu mời được một nghệ sĩ nổi tiếng.”

“Kết quả thì sao?”

“Người ta không chỉ mời được, vậy mà còn mời được một đám, bọn họ đều là thiên vương thiên hậu. Bách Niên, chút chuyện nhỏ này mà cậu cũng làm không tốt, toàn là mấy thùng cơm vô dụng.”

Hai người bị chửi té tát, nhưng mà lại không thể làm gì.

Buổi biểu diễn lần này, kế sách của bọn họ đều đã thất bại hoàn toàn, còn làm giải trí Ức Châu rực rỡ hào quang, bị mắng cũng là đúng.

Tôn Vĩnh Trinh hít vào thở ra, giọng điệu đã hòa hoãn một chút, ông ta nói: “Đương nhiên những chuyện này đều đã qua rồi, tiếp tục truy cứu cũng không có ý nghĩa gì hết, buổi lễ khai trương thành công thì cứ thành công đi, quan trọng là sau này sẽ làm như thế nào?”

Ông ta lo lắng nói: “Tôi nghe nói cái ông già La Thịnh lại đồng ý viết ba mươi bài hát cho giải trí Ức Châu, cái ông già chết tiệt này, không phải là cố tình đối đầu với chúng ta đó chứ?”

“Tin tức này mà truyền đi, chắc chắn sẽ có một đám nghệ sĩ muốn đến giải trí Ức Châu, đúng là tức chết ông đây mà.”

Bách Niên cắn răng, bảo đảm nói: “Chủ tịch, tôi lấy chức vụ tổng giám đốc giải trí Bách Khoa để đảm bảo với ngài, trong vòng hai tháng, chắc chắn có thể để giải trí Ức Châu bị hủy hoại, nếu làm không được thì tôi sẽ chủ động từ chức.”

Ánh mắt của Tôn Vĩnh Trinh thay đổi, gật đầu: “Được lắm, đây chính là cậu đã nói. Tôi sẽ cho cậu hai tháng, nếu như có thể xử lý giải trí Ức Châu, không chỉ có thể tiếp tục làm tổng giám đốc của cậu, tôi còn sẽ chia hoa hồng nhiều hơn cho cậu, nhưng mà nếu như cậu làm không được, vậy thì phải tự mình thu dọn đồ đạc rồi rời khỏi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 214


CHƯƠNG 214

“Vâng.”

Bách Niên đáp lời rồi quay người đi khỏi, cả người đều là lệ khí muốn trả thù.

Thời tiết sáng sủa, hoa tươi khoe sắc.

Giang Nghĩa đi xe buýt đến quán ăn Uyên Ương ở số 116 đường Gia Uy.

Còn chưa đi đến quán ăn thì đã nhìn thấy trong quán Uyên Ương đều là người, bàn nào cũng đầy người, còn có rất nhiều người đang xếp hàng ở bên ngoài.

“Ủa, chưa đến giờ cơm mà đã nhiều người như thế?”

“Kinh doanh quá tốt.”

Giang Nghĩa đi vào trong quán cơm, nhìn thấy Nhiếp Khương đang bưng thức ăn cho khách giúp ba mình, đôi chân ngắn nhỏ bé chạy vô cùng nhanh, giống như là một con Corgi bạch bạch bạch chạy chậm đi đến.

Giang Nghĩa nhìn thấy rất vui vẻ.

Nhiếp Khương vừa mới đi đưa đồ ăn xong, quay đầu lại liền nhìn thấy Giang Nghĩa.

“Chú ơi!”

“Ây.”

Nhiếp Khương chạy chậm đến đó, Giang Nghĩa khom người xuống ôm lấy Nhiếp Khương, đưa tay bóp bóp đưa mặt nhỏ nhắn của cô bé.

Nhiếp Tranh nghe thấy âm thanh liền bước ra khỏi phòng bếp nhìn một chút, nở nụ cười.

Ông ta nói với mọi người ở đây: “Xin lỗi quý khách, hôm nay nguyên liệu nấu ăn không đủ, vẫn đang làm những món mà mọi người đã đặt, ai chưa gọi món thì tôi xin lỗi, vui lòng quay lại vào lần sau.”

Trên mặt của những khách hàng còn chưa gọi món đều là vẻ thất vọng.

Quán ăn Uyên Ương là quán có đồ ăn ngon nhất trên con đường này, thậm chí có thể nói là ngon nhất ở cả khu Giang Nam, có rất nhiều người đều nghe thấy thanh danh mà đến đây. Không ăn được, thật sự quá tiếc.

Sau khi tiễn khách hàng đi khỏi, Nhiếp Tranh nhanh chóng làm xong những thực đơn còn dư, sau đó lau chùi một cái bàn sạch sẽ để Giang Nghĩa ngồi xuống.

Tiếp đó, ông ta đi làm mấy món ăn, lấy mấy chai bia, mỗi người một ly với Giang Nghĩa.

“Lão đại, sao lại rảnh rỗi đến đây ngồi thế?”

Giang Nghĩa ăn đậu phộng, cười nói: “Là do tôi nhớ tài nấu nướng của ông, cho nên nhịn không nổi.”

“Ha ha, lão đại nói quá rồi.”

Giang Nghĩa vừa ăn vừa uống, nhưng nhìn quán cơm đầy người, gật đầu nói: “Làm ăn rất tốt nha.”

Nhiếp Tranh cười cười: “Cũng được thôi, mọi người thích, ăn tôi liền vui vẻ.”

Đối với một đầu bếp mà nói, có thể có một quán cơm thuộc và riêng mình, không có áp lực kinh tế, cuối cùng còn có một nhóm khách hàng đặc biệt, cuộc sống này chính là vui vẻ nhất.

Chỉ là…

Giang Nghĩa đề nghị: “Ông tìm một người làm thuê đi, không thể để Khương cứ chạy đi chạy lại cho ông như thế, ông làm như vậy là sẽ liên quan đến tội sử dụng lao động trẻ em đó.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 215


CHƯƠNG 215

Nhiếp Tranh bất đắc dĩ: “Không phải là tôi không muốn tuyển người, thật sự không thể tuyển được.”

Nhiếp Khương bò lên trên ghế, cô bé nói: “Mới không phải đâu, ngày nào cũng có người đến đây, nhưng mà ba lại không nhìn trúng người ta. Một lát lại nói người ta không sạch sẽ, một lát lại nói người ta không cẩn thận tỉ mỉ, một lát còn nói người ta không tôn trọng đồ ăn, đủ lý do hết ạ.”

Nhiếp Tranh xấu hổ hắng giọng một cái, ngượng ngùng gãi đầu.

Giang Nghĩa nghe vậy thì cười ha ha: “Ông đó nha, tuyển người làm thuê thôi mà còn yêu cầu cao như thế.”

Không có cách nào khác, nếu như không yêu cầu cao như vậy, Nhiếp Tranh cũng không có khả năng có một tay nghề cao siêu như hiện tại.

Đang trò chuyện, một cô gái đeo kính râm ăn mặc theo phong cách phương tây, bên cạnh có một người đàn ông, sau lưng bọn họ còn có mấy người trợ lý đi theo, đang cầm dù cầm túi.

Những người đang dùng cơm nhìn thấy cô gái này thì liền nhỏ giọng bàn tán.

“Mọi người nhìn đi, đây không phải là cái cô minh tinh đó ấy hả… tên là cái gì nhỉ…”

“Hoa Tưởng Dung?”

“Đúng đúng chính, là Hoa Tưởng Dung đó, thế mà cô ta cũng đến đây.”

Ở bên kia, Nhiếp Tranh nhìn thấy có người đi vào, thuận miệng nói một câu: “Xin lỗi, không còn nguyên liệu nấu ăn, ngày hôm nay không buôn bán nữa, lần sau quý khách lại đến, tôi xin lỗi.”

Hoa Tưởng Dung cùng với người đàn ông ở bên cạnh cô ta… cũng là người đại diện của cô ta, Lưu Sùng, căn bản không để ý tới lời của Nhiếp Tranh, tùy ý tìm một cái bàn trống sạch sẽ rồi ngồi xuống.

Cô ta kiêu ngạo nói: “Mở quán ăn làm gì có đạo lý đuổi khách hàng như vậy chứ? Tôi đói bụng, nghe nói là quán cơm Uyên Ương của các người bán đồ ăn ngon nhất ở cả con đường này, làm cho tôi mấy món sở trường đi.”

Nhiếp Tranh nghe xong, trong lòng tự nhủ sao người này lại không thèm nghe lời của người khác vậy chứ

“Sao người phụ nữ ngày lại tự cho mình là đúng như vậy?”

Nhiếp Tranh rất không vui.

Giang Nghĩa mỉm cười lắc đầu: “Người ta nghe danh đến đây, thôi bỏ đi, ông không cần phải ngồi bầu bạn với tôi mà không kinh doanh, tích lũy thanh danh không hề dễ dàng, đừng bởi vì tôi mà bị hủy hoại. Đi làm đồ ăn cho người ta đi.”

Nhiếp Tranh gật đầu: “Vậy lão đại, ngài ăn trước đi, một lát nữa tôi lại đến.”

“Được rồi.”

Nhiếp Tranh đứng dậy đi đến bàn của Hoa Tưởng Dung, vừa đi vừa nhìn đối phương.

Bước tới bước tới, nhìn một chút.

Lông mày của Nhiếp Tranh cau lại, thậm chí thân thể cũng đang bắt đầu phát run.

Người phụ nữ này…

Lúc ông ta đi đến trước mặt Hoa Tưởng Dung, ông ta hoàn toàn ngây ngẩn cả người, ban đầu vốn dĩ muốn hỏi đối phương muốn ăn ngọt hay là ăn cay, có kiêng kị cái gì không, kết quả đi đến trước mặt thì một câu cũng không nói nên lời.

Hoa Tưởng Dung ngẩng đầu lên nhìn Nhiếp Tranh.

“A, ông chủ có chuyện gì vậy hả? Kêu ông đi làm đồ ăn, ông lại không chịu đi làm, đứng yên ở đây làm gì…”

Còn chưa nói xong thì Hoa Tưởng Dung cũng hoàn toàn kinh ngạc, cô ta tháo cái kính râm xuống, kinh ngạc há to miệng, bốn mắt nhìn nhau với Nhiếp Tranh.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 216


CHƯƠNG 216

Hai người đều có hơi run rẩy.

“Là ông?”

Hoa Tưởng Dung cười lạnh một tiếng, cho dù như thế nào cô ta cũng không nghĩ tới là mình cũng chỉ đi ra ngoài ăn một bữa cơm, thế mà lại trùng hợp gặp chồng trước của mình.

Nhiếp Tranh cũng không nghĩ tới là người đến ăn cơm lại là vợ trước của ông ta.

Trong lúc nhất thời, cục diện có chút xấu hổ.

“Mẹ ơi.” Giọng nói non nớt to rõ của Nhiếp Khương phá vỡ bầu không khí yên tĩnh, cô bé chạy đến phía Hoa Tưởng Dung.

Xung quanh lập tức có các ánh mắt khác thường ném tới, khách khứa không dám tin mà nhìn Hoa Tưởng Dung.

“Mẹ? Cô ta kết hôn rồi hả, còn sinh cả con gái.”

“Không biết nữa, không phải là nói chỉ mới hai mươi hai tuổi thôi à, vừa mới tốt nghiệp đại học, ngay cả yêu đương cũng chưa từng có.”

“Ha ha, những minh tinh ngày nay ấy thật sự vô liêm sỉ mà, con đã lớn như vậy rồi mà còn giả vờ ngây thơ.”

Các lời bình luận chói tai truyền vào trong tai.

Hoa Tưởng Dung nhíu mày, hung hăng trừng mắt liếc Nhiếp Khương: “Ai là mẹ của mày chứ đi ra.”

Nhiếp Khương đứng yên tại chỗ, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt.

“Mẹ ơi…”

“Ngậm miệng lại, còn nói tào lao, cẩn thận tao đánh mày.”

Giang Nghĩa lắc đầu, bước tới ôm lấy Nhiếp Khương, anh an ủi: “Khương không khóc nữa, đến đây để chú ôm.”

Trong mắt của Nhiếp Tranh đều là lửa giận, kiên trì hỏi: “Cô muốn ăn cái gì?”

Hoa Tưởng Dung cười lạnh một tiếng: “Ban đầu tôi rất đói, nhưng mà vừa nhìn thấy hai ba con các người thì tôi tức giận đến nỗi no luôn rồi.”

Nhiếp Tranh im lặng không nói.

Ba năm trước, bởi vì dáng vẻ ngọt ngào của Hoa Tưởng Dung mà được người tìm kiếm ngôi sao phát hiện, sau đó ký tên với người đại diện Lưu Sùng.

Vì theo đuổi danh lợi.

Hoa Tưởng Dung “vứt bỏ chồng con”, sau khi được công ty đóng cho một cái mác, lắc mình liền biến hóa thành nữ sinh viên cao quý.

Dựa vào vóc dáng thanh thuần và giọng nói ngọt ngào, cô ta được đông đảo fan nam săn đón.

Sự nghiệp càng ngày càng thuận lợi.

Ngày hôm nay, cô ta cùng đoàn làm phim đến đây lựa chọn phong cảnh, chụp một bộ ảnh thanh thuần xinh đẹp ở bên đường, nửa đường đói bụng, nghe nói là thức ăn ở quán cơm Uyên Ương nổi danh gần xa, cho nên muốn đến đây nếm thử.

Nhưng mà trùng hợp như thế, cô ta đâu có nghĩ là ông chủ của quán ăn này lại là chồng trước của cô ta.

Hoa Tưởng Dung không vui, quay mặt đi: “Đúng là gặp xui xẻo mà, đụng phải hai ba con ôn thần.”

Đã nói là hổ dữ không ăn thịt con, tình thương của mẹ bao la vĩ đại, một người có xấu đi nữa thì cũng không thể nào đối xử xấu xa với con của mình.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 217


CHƯƠNG 217

Nhưng mà Hoa Tưởng Dung thật sự đã phá vỡ ranh giới cuối cùng của nhân loại.

Cô ta căn bản không quan tâm tới con gái của mình, cô ta chỉ để ý tới mình có thể có thêm nhiều lưu lượng hay không, kiếm càng nhiều tiền hay không.

Nếu như bị người khác biết được cô ta đã ly hôn, từng có con gái, vậy thì hình tượng thanh thuần ngọt ngào sẽ không còn sót lại chút gì nữa, đến lúc đó sao có thể lừa gạt tiền của đám trạch nam kia được chứ?

Cho nên đối với Hoa Tưởng Dung mà nói, chồng trước và con gái của cô ta giống như là kẻ thù của cô ta.

Nhiếp Tranh là một binh giả, có tố chất năng lực chịu đựng vô cùng mạnh. Nhưng cho dù là vậy, lúc nghe thấy Hoa Tưởng Dung nói những lời quá quắt như thế với con gái mình, lửa giận trong lòng nhịn không được mà bùng cháy.

“Độc nhất là lòng dạ đàn bà, ngay cả con gái của cô mà cô cũng châm biếm như thế, cô còn là con người không hả?”

“Này, ông nói cái gì vậy hả?” Hoa Tưởng Dung sốt ruột: “Con gái cái gì chứ, ông đừng có mà nói tào lao, tôi căn bản không có con gái.”

Nhiếp Tranh cười ha ha: “Cũng đúng thôi, Khương là con của tôi, không có liên quan gì với cô hết.”

Hoa Tưởng Dung vui vẻ nói: “Tốt nhất là không có quan hệ, tôi cũng không muốn phải có bất cứ liên quan gì với cái tên vô dụng như là ông.”

Cô ta dựng thẳng ngón tay lên, năm ngón tay đều đeo những chiếc nhẫn kim cương cỡ lớn.

“Có thấy chưa?”

“Nhẫn kim cương đó, có tới năm chiếc, bây giờ tôi là nữ thần trong mộng của mỗi một người đàn ông.”

“Chỉ cần tôi ngẫu nhiên gọi một tiếng “anh trai” thật ngọt ngào, lập tức có người tặng cho tôi một đống tiền mặt, mỗi ngày phòng làm việc của tôi đều nhận được trên một trăm bó hoa tươi, ông có biết không hả?”

Hoa Tưởng Dung lớn tiếng nói với Nhiếp Tranh: “Ông nhìn lại ông đi kìa, lăn qua lộn lại cũng chỉ là một người đầu bếp, cũng chỉ là một tay đầu bếp thôi chứ, cả đời không có tiền đồ. Nếu như năm đó tôi không quyết định nhanh chóng tách ra với cái loại vô dụng như ông, chỉ sợ là bây giờ tôi là người phụ nữ trong một gia đình đáng thương, ngày nào cũng phải dính lấy khói dầu giấm tương.”

“Nhiếp Tranh, ông nói xem, sao ông lại rác rưởi như thế?”

Nhiếp Tranh cạn lời, mặc dù là tức giận, nhưng mà cũng không biết phải phản bác Hoa Tưởng Dung như thế nào.

Với lại tài sản của Nhiếp Tranh không thể so sánh với Hoa Tưởng Dung.

Hoa Tưởng Dung nói: “Được rồi, tôi không muốn phải nói nhảm nhiều lời, lúc đầu muốn đi ăn vài món, bây giờ giận đến no rồi.”

Nhiếp Tranh hừ lạnh một tiếng: “Giận no rồi thì cô có thể ra khỏi đây.”

“Đi hả? Dựa vào cái gì mà tôi phải đi, người nên đi là ông mới đúng.”

“Cái gì?”

Hoa Tưởng Dung bắt chéo chân, lạnh lùng nhìn Nhiếp Tranh: “Ông có thân phận gì, tôi có thân phận gì? Bây giờ tôi là nghệ sĩ đang nổi tiếng ở thành phố Giang Nam, có bao nhiêu người đến mời tôi quay phim, sao tôi có thể cho phép hai ba con các người đến quấy rối tôi?”

“Nếu như một ngày nào đó bị đám phóng viên săn ảnh phát hiện ra sự có mặt của các người, vậy thì không phải sự cố gắng mấy năm nay của tôi đều đã uống phí hết rồi?”

Cô ta gõ nhẹ ngón tay lên trên mặt bàn, dùng giọng điệu vô cùng lạnh lẽo mà nói: “Cho nên, tôi yêu cầu hai ba con các người lập tức rời khỏi thành phố Giang Nam cho tôi, đi càng xa càng tốt, vĩnh viễn cũng đừng quay lại.”

“Cô!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 218


CHƯƠNG 218

Nhiếp Tranh tức giận đến cắn răng, đã thấy người ngang ngược, nhưng mà chưa từng thấy người nào ngang ngược như thế.

Bởi vì sợ lời nói dối của mình bị bại lộ, liền ép buộc hai ba con Nhiếp Tranh rời khỏi, tâm địa của người phụ nữ này còn ác độc hơn là rắn.

“Đây là quán cơm của tôi.”

“Nơi này là quê hương của tôi.”

“Tôi tuyệt đối sẽ không rời khỏi đây.”

Hoa Tưởng Dung cười ha ha: “Được rồi được rồi, đừng có giả bộ nghĩa chính ngôn từ, chút thủ đoạn này của ông tôi còn không nhìn rõ nữa à? Không phải chỉ là muốn tiền thôi ư, yên tâm đi, tôi sẽ không để cho các người rồi khỏi đây với hai bàn tay trắng đâu.”

Nói xong, cô ta đưa mắt ra hiệu cho Lưu Sùng.

Trong nháy mắt, Lưu Sùng liền hiểu ngay, lấy một tờ chi phiếu cùng với cây bút đen từ trong túi xách đưa tới trước mặt Nhiếp Tranh.

Hoa Tưởng Dung tùy tiện vung tay: “Muốn bao nhiêu tiền thì cứ tự mình viết, nể tình chúng ta quen biết với nhau, coi như là tôi bồi thường cho hai ba con các người đi.”

“Nhưng mà ông cũng phải nghe cho rõ, lấy tiền rồi thì lập tức rời khỏi đây, ông cũng đừng có chơi mấy cái trò vặt vãnh với tôi. Nếu như sau này tôi phát hiện ông còn dám ở khu Giang Nam, cẩn thận tôi tìm người chơi chết ông.”

Y như là một người phụ nữ đê tiện.

Sâu trong lòng của cô ta rất xem thường Nhiếp Tranh, cái tên nghèo hèn chỉ biết nấu cơm, cả một đời cũng không thể so sánh với cô ta.

Nhiếp Tranh cắn răng, trong lòng quả thật bị chọc giận sắp điên lên rồi.

Nhưng mà có thể làm gì được chứ?

Mắng à?

Không được, Nhiếp Tranh mắng không lại cô ta.

Đánh hả?

Nếu như chuyện ra tay đánh phụ nữ bị truyền ra bên ngoài, vậy thì ảnh hưởng càng tệ hơn. Huống hồ gì tay của Nhiếp Tranh là dùng để làm đồ ăn, không phải dùng để đánh nhau.

Chẳng lẽ thật sự phải lấy tiền đi khỏi?

Vất vả lắm mới có thể xây dựng được nguồn khách hàng, vất vả lắm cuộc sống mới có thể ổn định, thật sự phải bỏ hết tất cả rồi làm lại từ đầu ư?

Ông ta không cam tâm.

Tức giận nhưng lại không có cách.

Lúc này, Giang Nghĩa ôm Nhiếp Khương đi tới, tùy ý đánh giá Hoa Tưởng Dung một chút.

“Cô cũng được coi là đại minh tinh hả? Sao tôi lại chưa nghe tới?”

“So với Chu Kiệt Văn, Trương Tập Hữu, Lộc Diệc Khôn, cô còn nổi tiếng hơn à?”

Hoa Tưởng Dung liền đen mặt.

Bàn về độ nổi tiếng, đúng là cô ta thiếu một chút, cùng lắm cũng chỉ có thể coi như là nghệ sĩ tuyến hai, dựa vào sự theo đuổi của trạch nam trên nền tảng livestream mà có không ít fan hâm mộ.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 219


CHƯƠNG 219

Nhưng mà vẫn không nhận được sự công nhận của giới chính thống.

Đây chính là nơi mà cô ta đang cố gắng muốn đột phá.

Hoa Tưởng Dung ngẩng cao đầu, tự tin nói: “À, mặc dù bây giờ tôi còn cách một khoảng cách với những nghệ sĩ nổi tiếng đó, nhưng mà không bao lâu nữa tôi sẽ có thể đứng cùng một hàng với bọn họ.”

“Ồ, tự tin như thế?”

“Đương nhiên rồi, bởi vì ngày mai tôi sẽ ký hợp đồng với giải trí Ức Châu, trở thành nghệ sĩ của công ty bọn họ, anh có biết giải trí Ức Châu không hả? Chính là một công ty giải trí vô cùng lớn gây chấn động toàn thành phố Giang Nam, một khi tôi trở thành nghệ sĩ của giải trí Ức Châu, nhờ vào thực lực hùng hậu cùng với dáng vẻ thanh thuần của tôi, còn sợ không nổi tiếng nữa à? Đến lúc đó, tôi tùy tiện quay mấy bộ phim có đầu tư lớn, lại hát mấy ca khúc do La Thịnh đã viết, trở thành ngôi sao siêu cấp cũng là chuyện của vài phút mà thôi.”

Nói xong, Hoa Tưởng Dung vẫy vẫy tóc: “Các người nên trân trọng cơ hội nói chuyện với tôi đi, không bao lâu nữa các người có muốn gặp tôi thì cũng không được đâu, thiên nga cùng với con cóc, vĩnh viễn không có dính líu với nhau.”

Giang Nghĩa cười cười.

“Làm sao cô biết giải trí Ức Châu sẽ ký hợp đồng với cô?”

“Ha ha ha ha.” Người đại diện Lưu Sùng đứng ở bên cạnh vui vẻ nói: “Đây là chuyện đương nhiên, tôi có quan hệ ở giải trí Ức Châu mà, hơn nữa, một nghệ sĩ có chất lượng tốt như cô Hoa, cả thành phố Giang Nam đều muốn tranh giành, giải trí Ức Châu có lý do gì mà từ chối?”

“Tôi cũng không ngại nói cho cậu biết, thật ra thì ngày mai đi đến đó phỏng vấn chỉ là một thủ tục mà thôi, hợp đồng ở bên phía giải trí Ức Châu đều đã chuẩn bị xong hết rồi, bất cứ lúc nào cũng có thể ký.”

Là như vậy à?

Giang Nghĩa lắc đầu, anh nói: “Theo như tôi được biết, giải trí Ức Châu ký kết với nghệ sĩ cũng không chỉ nhìn vẻ bề ngoài và năng lực, còn phải nhìn trúng đạo đức của nghệ sĩ. Chậc chậc, cô Hoa, nói thật thì nghệ đức của cô chẳng ra làm sao hết.”

Anh chỉ tay vào Nhiếp Tranh đang thở phì phò.

“Theo như tôi thấy thì nghệ đức của ông chủ Nhiếp còn cao hơn nhiều.”

“Giải trí Ức Châu thà rằng ký hợp đồng với ông chủ Nhiếp chứ không thể nào ký hợp đồng với nghệ sĩ có tố chất thấp như cô.”

Hoa Tưởng Dung vốn còn khá tức giận, nhưng sau khi nghe thấy câu cuối cùng của Giang Nghĩa thì ngửa ra sau cười.

“Cái gì? Anh nói lại lần nữa? Tôi không nghe nhầm chứ?”

“Tên quỷ nghèo một tay tướng mạo xấu xí này còn muốn làm ngôi sao lớn sao?”

“Ông ta biết cái gì?”

“Hát, nhảy, đóng phim, làm chương trình, cái gì cũng không biết, giải trí Ức Châu bị điên mới ký với ông ta.”

Lưu Sùng cũng không ngừng lắc đầu: “Người trẻ tuổi, tôi biết trong lòng cậu không phục, nhưng thế đạo chính là như vậy, không phải cậu không phục thì có thể sao cũng được. Loại người vừa nghèo vừa xấu như các cậu, bẩm sinh đã nên bị người ta giẫm dưới chân, điều các cậu phải làm chính là cúi đầu làm việc, đừng giãy giụa, bởi vì cậu càng giãy thì càng bị giẫm mạnh hơn.”

Những lời nói này đã không chỉ đắc tội với Nhiếp Tranh, còn đắc tội với những vị khách trong tiệm.

Mọi người đều là người dân bình thường.

Có lẽ thật sự không có giàu có, cũng không phải quá đẹp, nhưng mọi người sinh ra là bình đẳng.

Có tiền có thế tướng mạo đẹp sẽ thì hay ho lắm sao?
 
Back
Top Dưới