Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 180


CHƯƠNG 180

Long đầu trọc nói: “Anh Giang, đây là Cốt Lang, anh em tốt của em.”

Giang Nghĩa cười cười, rất có hình tượng, giống như là một con sói gầy da bọc xương.

Long đầu trọc liếc mắt ra hiệu cho Cốt Lang: “Nói chuyện đó của cậu cho anh Giang nghe đi, có lẽ là anh Giang có thể giúp đỡ cho cậu đó.”

Cốt Lang ngẩn người: “Hả? Không hay đâu? Vì chút chuyện ấy mà lại làm phiền anh Giang.”

Giang Nghĩa đưa tay chặn lại: “Nói chuyện chính đi.”

“Vâng, được rồi.” Cốt Lang nói: “Con trai của em năm nay 6 tuổi, không phải là tuổi này nên đến nhà trẻ đó à? Mấy ngày trước em đưa nó đi đăng ký, kết quả là không ngờ bên phía trường mẫu giáo lại không nhận con trai của em, lý do chính là em là một tên côn đồ. Em đều đã năn nỉ hết mực rồi, người ta nói cái gì cũng không chịu.”

“Anh Giang, anh nói xem chuyện này là gì đây, cũng không đến mức con em không được đi học, sau này lớn lên lại phải giống em à?”

“Bởi về chuyện này mà ngày nào em với vợ cũng cãi nhau, phiền muốn chết đi được.”

Giang Nghĩa cố nhịn cười.

Cái người này chửi mình cũng rất ác độc.

Anh khoác tay: “Cậu muốn đăng ký vào trường học nào vậy, đưa tôi đến đó một chuyến đi.”

“Anh Giang, vậy thì ngại quá, còn phải để anh tự mình đến đó một chuyến.”

“Đừng có nói nhảm nữa, dẫn đường.”

“Vâng.”

Cốt Lang lái xe đưa Giang Nghĩa về nhà trước, ôm con trai 6 tuổi của mình… Cố Vĩnh Lượng, sau đó đi đến một trường mẫu giáo duy nhất ở gần đấy.

Trường mẫu giáo Húc Huy.

Vừa đi đến cửa xe liền bị bảo vệ ngăn lại không cho chạy vào.

Cốt Lang dừng xe ở bên đường, ôm theo con trai chạy chậm đến trước mặt bảo vệ, anh ta nói: “Tôi, tôi đến đây để đăng ký học cho con trai, làm phiền chú mở cửa ra cho chúng tôi đi vào với.”

Bảo vệ không thèm để ý đến anh ta: “Hiệu trưởng của chúng tôi đã nói người khác đến đây đăng ký đều có thể, nhưng mà anh đến đây thì không được, đi về đi, ở đây không chào đón anh.”

Nếu như đổi lại bình thường, dựa vào tính tình của Cốt Lang đã sớm đấm cho một đấm.

Nhưng mà lúc này vì chuyện học hành của con trai, anh ta ăn nói khép nép: “Chú ơi, chú thương tình cho, tôi chỉ đến đây đăng ký cho con trai của mình chứ không làm gì hết.”

Nói xong, anh ta móc một bao thuốc lá nhét vào trong túi của bảo vệ.

Bảo vệ hừ lạnh một tiếng: “Được thôi, một lần cuối cùng đó.”

“Một lần cuối cùng, một lần cuối cùng.”

Cánh cửa mở ra, ba người đi vào trong trường mẫu giáo, trên mặt của Cốt Lang treo nụ cười mọi lúc mọi nơi, tuyệt đối không dám buông lỏng.

Giang Nghĩa đi theo ở sau lưng.

Anh nhìn Cốt Lang, căn bản không dám tưởng tượng người đàn ông sống trong gió tanh mưa máu ở bên ngoài, thế mà lại giống như một con chó xù vẫy đuôi mừng chủ với người khác.

Mà cái này vỏn vẹn chỉ là vì để con trai của mình có thể được đi học.

Đi vào phòng làm việc của hiệu trưởng.

Cốt Lang dẫn con trai đi vào, anh ta cười đi đến trước bàn làm việc của hiệu trưởng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 181


CHƯƠNG 181

Hiệu trưởng Cam Đức Dương vừa mới nhìn thấy anh ta thì liền chán ghét: “Đứng xa ra một chút đi, đứng xa ra cho tôi, đừng có dựa vào gần tôi như thế.”

Cốt Lang vội vàng dẫn con trai đứng ra phía sau.

Anh ta cười tủm tỉm nói: “Hiệu trưởng, lần này tôi đến đây muốn đăng ký cho con trai của tôi, hiệu trưởng xem xem có thể…”

“Không được.” Cam Đức Dương cau mày nói: “Không phải là tôi đã nói với anh nhiều lần rồi à, trường học của chúng tôi có hạn chế tuyển sinh, ngoại trừ yêu cầu đối với học sinh thì cũng có những hạn chế nghiêm ngặt đối với phụ huynh. Anh ấy à, căn bản không đạt yêu cầu.”

“Sau này anh đừng có đến đây nữa, có đến tôi cũng không đồng ý đâu, đi đi đi đi, đi đến trường mẫu giáo khác đi.”

Cốt Lang ăn nói khép nép: “Hiệu trưởng, chỗ của chúng ta cũng chỉ có một trường mẫu giáo này mà thôi, hiệu trưởng không nhận nó, con của tôi còn có thể đi đâu học hành được nữa? Xin hiệu trưởng thương xót cho, hãy nhận con của tôi đi.”

Nói xong, anh ta lại lấy ra một cái phong bì nặng trĩu đưa qua đó.

Cam Đức Dương lập tức đưa tay cản lại: “Làm gì vậy? Anh cho là chiêu này có thể dùng ở bất cứ đâu hả, thu lại cái trò xiếc này của anh đi, cái đám lưu manh trong xã hội như các người ấy, dùng chiêu này đối phó với người khác thì còn được, đối phó với những người giáo dục có đạo đức cao như chúng tôi? Nói cho anh biết, không dùng được đâu.”

Cốt Lang trầm mặc.

Không dùng được à?

Không phải.

Chỉ là bởi vì phụ huynh của các học sinh khác đưa tiền nhiều hơn, bắt tay lại yêu cầu không nhận Cố Vĩnh Lượng, cho nên Cam Đức Dương mới có thể “liêm khiết” như thế.

Nói đến đây, Cốt Lang cũng không biết nên làm gì mới tốt.

Giang Nghĩa vẫn luôn im lặng không nói, lúc này mới đi tới, anh hỏi: “Hiệu trưởng, lúc nãy ông mới nói có yêu cầu hạn chế với phụ huynh của học sinh, có thể hỏi là yêu cầu gì không?”

Cam Đức Dương cười cười: “Cũng không phải là yêu cầu nghiêm khắc gì hết, chính là muốn phụ huynh của học sinh có một công việc ổn định, là một thanh niên tốt, sống tích cực cho xã hội.”

Giang Nghĩa gật đầu: “Trước kia Cốt Lang làm việc bất chính, nhưng mà bây giờ đã tìm được một công việc ổn định ở Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng, sau này sẽ không tiếp tục làm mấy loại chuyện hỗn loạn ấy nữa, cũng coi như là tích cực tiến bộ rồi chứ?”

“Với lại, lỗi lầm của ba mẹ không thể làm liên lụy đến con cái, Cốt Lang có sai đi nữa thì cũng là do một mình cậu ta gánh chịu, ông không thể để cho Cố Vĩnh Lượng chịu phạt, làm cho Cố Vĩnh Lượng không thể đi học, cái này không hợp lý.”

Hiệu trưởng Cam Đức Dương không vui.

“Nói cứ như tôi là một người xấu vậy?”

“Là tôi cố ý không cho đứa nhỏ đi học à? Còn không phải là do anh ta cả ngày lăn lộn ở bên ngoài để lại tiếng xấu.”

“Phụ huynh học sinh đều sợ con của bọn họ bị con của người khác dạy hư, cái này có lỗi hả? Tôi thân là hiệu trưởng, đương nhiên tôi phải nghiêm khắc chọn lọc những phụ huynh không lành mạnh đó, không thể để cho một con sâu làm rầu nồi canh được.”

“Tôi dụng tâm lương khổ như thế, tôi dễ dàng lắm à?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 182


CHƯƠNG 182

“Tại sao đến chỗ anh, tôi lại trở thành bên sai vậy chứ, con người của anh có nói đạo lý không thế?”

Giang Nghĩa thở dài, anh trực tiếp hỏi: “Rốt cuộc là muốn như thế nào thì ông mới bằng lòng để Cố Vĩnh Lượng đi học?”

Cam Đức Dương cười nói: “Anh sai rồi, không phải là tôi không cho nó đi học, là do những phụ huynh khác không cho nó đi học, cũng trùng hợp lắm, ngày hôm nay phụ huynh của cả lớp sẽ đến đây, tôi cũng định nhấn mạnh các vấn đề trong học kỳ mới với bọn họ, nếu như các người đã kiên trì như vậy. Vậy thì chờ một lúc nữa các phụ huynh khác đến đây, các người đi thuyết phục bọn họ đi.”

“Nếu như bọn họ đồng ý, vậy thì tôi cũng sẽ đồng ý. Thế nào, như thế này rất công bằng rồi chứ?”

Giang Nghĩa gật gật đầu: “Hợp lý.”

Anh nhìn Cốt Lang: “Chờ một lát nữa các phụ huynh khác đến đây, cậu nói chuyện cho đàng hoàng, xin sự đồng ý của mọi người.”

“Được, em sẽ cố gắng.”

Cam Đức Dương ở một bên cười lạnh, muốn các phụ huynh khác đồng ý à? Ha ha, căn bản không có khả năng.

Những người đó có không ít người từng bị Cốt Lang bắt nạt.

Bình thường bọn họ không có cách nào tìm Cốt Lang để báo thù, lúc này còn không chịu nắm chặt cơ hội mà hung hăng khi dễ anh ta một trận à?

Cố Vĩnh Lượng con của anh ta còn muốn đi học?

Mãi mãi không có khả năng đâu.

Cam Đức Dương âm thầm nói: “Hừ, cái thằng nhỏ ngu ngốc này, cứ đợi đến lúc không có chỗ nào cần, sau khi lớn lên cũng sẽ làm lưu manh giống như ba nó.”

Chỉ khoảng nửa tiếng sau, tất cả phụ huynh đã có mặt.

Cam Đức Dương dẫn mấy người Cốt Lang vào trong phòng học, nói rõ với mọi người mục đích hôm nay đến đây làm gì, tất cả phụ huynh đều để lộ ra ánh mắt khinh thường.

Có người vui mừng vì nhìn thấy người khác gặp họa, chỉ mong nhìn thấy con trai của Cốt Lang không được học nữa.

Cốt Lang nén giận, cố nở một nụ cười với mọi người: “Tôi biết mấy năm gần đây tôi làm không ít việc sai trái nhưng tôi sẽ chịu trách nhiệm cho những gì mình đã làm sai, không thể để liên lụy đến con trai tôi được.”

“Hơn nữa bây giờ tôi cũng đã biết sai rồi, anh Giang Nghĩa đã giới thiệu cho tôi một công việc bình thường. Vậy nên tôi thành khẩn mong mọi người cho tôi một cơ hội để tôi được làm lại từ đầu, để con trai của tôi được vào đây học hành.”

Cốt Lang nói câu nào cũng rất thành khẩn.

Nhưng sự thật là không có ai thông cảm với anh ta.

Một nữ phụ huynh mất kiên nhẫn nói: “Nói xong chưa? Cút được chưa? Hôm nay chúng tôi đến đây để họp phụ huynh, bàn bạc những sự thay đổi trong chế độ chứ không phải đến đây để nghe anh nói nhảm.”

Những phụ huynh khác cùng đồng loạt ùa theo.

“Đúng vậy, anh ở đây nói nhảm mãi không thôi, lãng phí thời gian của chúng tôi quá đấy?”

Nhưng những vị phụ huynh ngồi bên dưới đều vững như bàn thạch, hoàn toàn không hề cảm động.

Có người nói mát mẻ: “Ha ha, nước mắt của cá sấu, bây giờ biết sai rồi sao? Muộn rồi!”

“Mau cút đi, đem theo cả đứa con rác rưởi của anh cùng cút luôn đi, đừng làm bẩn mắt của chúng tôi.”

Đối mặt với những lời châm biếm và chỉ trích của mọi người, Cốt Lang hoàn toàn không có cách gì.

Anh ta cúi đầu, nước mắt chảy vòng quanh.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 183


CHƯƠNG 183

Cố Vĩnh Lượng cắn môi, kéo tay của Cốt Lang: “Ba, bọn họ không cho con học thì con không học nữa, chúng ta về nhà! Ba không cần phải quỳ trước mặt bọn họ, không đáng đâu!”

Nghe thấy Cố Vĩnh Lượng nói vậy, hai mắt Giang Nghĩa sáng lên.

Trẻ nhỏ dễ dạy.

Hiệu trưởng Cam Đức Dương bước qua nói: “Sao vậy, hai người cũng nhìn thấy rồi đấy? Không phải là tôi không cho con anh học mà là mọi người đều tức giận, hai người mau đi đi, đừng đến đây nữa!”

“Hiệu trưởng…”

Cốt Lang không ngăn được nước mắt mình rơi xuống, anh ta ôm lấy Cố Vĩnh Lượng: “Con trai, tất cả đều là do ba vô dụng, đều là do ba vô dụng.”

Lúc này…

Giang Nghĩa bước lên trước vài bước, đứng trước mặt Cốt Lang, nhìn nhóm phụ huynh ngồi bên dưới, giọng nói bình tĩnh: “Con người không phải là thánh hiền, ai mà không từng phạm sai lầm, xin hỏi các vị ngồi ở đây có ai chưa từng phạm sai lầm không?”

“Cốt Lang biết mình làm sai, cũng đã bằng lòng sửa sai, mọi người không đồng ý tha thứ cho cậu ấy sao?”

“Không tha thứ cho cậu ta thì cũng không sao nhưng vì sao lại khó khăn với con của cậu ta như vậy? Lương tâm của mấy người không cảm thấy áy náy sao?”

Có người cười lạnh: “Anh là cái thá gì? Chúng tôi làm thế nào mà còn phải đợi anh dạy sao?”

“Đúng vậy, giả vờ giả vịt cái gì, mau cút đi.”

Giang Nghĩa lắc đầu, cuối cùng hỏi: “Mọi người thật sự không để cho Cố Vĩnh Lượng đi học sao?”

Một phụ huynh sốt sắng lên: “Này, anh có phải kẻ ngốc không vậy? Đã nói mấy trăm lần rồi còn hỏi cái mẹ gì không biết?”

Giang Nghĩa cũng không tức giận, chỉ cười khẽ một tiếng: “Được, nếu mọi người đã cương quyết như vậy thì tôi cũng không còn gì để nói nữa. Mọi người nói đúng, người lớn làm sai thì trẻ con phải chịu. Những người ngồi ở đây nghe kỹ cho tôi, từ ngày hôm nay tất cả những lỗi sai mọi người đã phạm sẽ do con mọi người chịu trách nhiệm.”

Các vị phụ huynh quay ra nhìn nhau, không hiểu Giang Nghĩa đang nói gì.

Giang Nghĩa vươn tay ra vỗ vai Cốt Lang: “Đứng dậy đi, con trai cậu nói đúng, quỳ trước mặt đám người này không đáng đâu.”

Cốt Lang cắn răng đứng dậy.

“Theo tôi về đi.”

“Vâng.”

Giang Nghĩa dẫn Cốt Lang ra khỏi phòng học, trước khi đi anh còn nhìn một lần cuối những vị phụ huynh bên trong phòng, nhắc nhở: “Nếu mọi người biết sai rồi thì có thể đến nhà Cốt Lang xin lỗi.”

Nói xong anh quay đầu bỏ đi.

Những vị phụ huynh ngồi đó cùng bật cười ha ha, ai nấy đều nhìn Giang Nghĩa như một kẻ ngốc.

“Đúng là một kẻ thiểu năng trí tuệ, còn muốn chúng ta xin lỗi sao? Ha ha, đúng là nằm mơ giữa ban ngày.”

“Nhất là tên Cốt Lang kia, anh ta là một tên lưu manh đáng chết, con trai của anh ta nhất định cũng chỉ là một đống rác rưởi, làm sao có thể để những đứa con bảo bối của chúng ta đi học cùng loại rác rưởi đó được?”

Đám đông mỗi người một câu, không ai coi những gì Giang Nghĩa nói là thật.

Bên ngoài cổng trường.

Hai người lên xe, Cốt Lang thở dài một hơi rồi lái xe rời khỏi đó.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 184


CHƯƠNG 184

Trên đường, Cốt Lang vô cùng hối lỗi: “Anh Giang, xin lỗi anh vì đã làm anh tức giận.”

Giang Nghĩa xua tay: “Không cần xin lỗi đâu. Đúng rồi, có hai chuyện tôi muốn dặn dò cậu.”

“Anh nói đi.”

“Đầu tiên, vì con trai của mình, cậu nhất định phải nhanh chóng ra khỏi băng nhóm của Long đầu trọc. Nhưng cậu yên tâm, tôi sẽ sắp xếp công việc cho cậu, đảm bảo cậu sẽ nuôi được gia đình.”

“Thứ hai, từ bây giờ trở đi, cậu nhanh chóng về nhà chờ đám phụ huynh đó đến nhà xin lỗi.”

Cốt Lang bất ngờ, chuyện thứ nhất còn dễ hiểu, còn chuyện thứ hai có phải là Giang Nghĩa đang nói linh tinh không?

Nhưng anh ta lại không dám nói thẳng như vậy trước mặt Giang Nghĩa.

Cốt Lang hỏi thăm dò: “Anh Giang, chuyện bọn họ xin lỗi chắc là chuyện không thể đúng không?”

“Tôi nói cái gì thì là cái đó, cậu cứ ở nhà đợi là được.”

“Vâng…”

“Ngoài ra, cậu cũng đừng mềm lòng, lúc bọn họ đến xin lỗi thì làm cao một chút. Nghĩ xem hôm nay bọn họ đã đối xử như thế nào với cậu, đến lúc đó hãy trả lại gấp mười, gấp trăm lần.”

Cốt Lang gật đầu.

Nếu thật sự có một ngày như vậy, anh ta nhất định phải đòi lại 10 lần, 100 lần nhưng vấn đề là liệu ngày đó có tới không?

Sau khi dặn dò xong, Giang Nghĩa không nói gì thêm nữa.

Giang Nghĩa im lặng gửi tin nhắn cho Lâm Chí Cường: “Tìm hết những chuyện xấu xa mà hiệu trưởng và phụ huynh học sinh của trường mẫu giáo Húc Huy đã làm, lấy đó làm lý do sau đó đưa hết bọn họ vào danh sách đen. Từ nay về sau, cấm hết tất cả mọi hoạt động bình thường của bọn họ và con cái bọn họ.”

Tin nhắn được gửi đi xong, Giang Nghĩa lặng lẽ cất điện thoại đi.

Đúng lúc đó, anh nhìn thấy hai bàn tay nhỏ của Cố Vĩnh Lượng đang siết chặt, nhìn ra ngoài cửa sổ đầy căm hận.

Giang Nghĩa xoa cái đầu nhỏ của cậu bé rồi hỏi: “Vẫn còn tức giận sao?”

Cố Vĩnh Lượng gật đầu.

Giang Nghĩa vỗ ngực: “Cháu cứ tin chú, nhất định cháu sẽ được đi học và những kẻ khốn kiếp đã coi thường ba con cháu nhất định sẽ phải tới khóc lóc xin lỗi cháu.”

Mấy ngày sau đó, Giang Nghĩa chuyên tâm vào việc xây dựng giải trí ức châu, qua mấy hôm nữa thì sẽ xây xong.

Cốt Lang nghe theo lời dặn của Giang Nghĩa, luôn ở nhà kiên nhẫn chờ đợi.

Chính vì thế làm vợ của anh ta rất tức giận, đứa con thì không đến trường được, anh ta ở lì trong nhà, ngu ngốc đợi người khác đến nhà xin lỗi? Có phải là bị “khuyết tật não” rồi không?

Cốt Lang cũng lo lắng trong lòng, nhưng mà, với sự tin tưởng dành cho Giang Nghĩa, Cốt Lang vẫn kiên nhẫn chờ đợi.

Một ngày;

Hai ngày;

Ba ngày;

Đợi đến ngày thứ tư, sự việc đã có sự thay đổi long trời lở đất.

Cốt Lang đang ở trong nhà chán nản làm việc nhà, đột nhiên có một người phụ nữ đến trước cửa, mỉm cười tươi rói: “Xin chào anh Cốt Lang.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 185


CHƯƠNG 185

Cốt Lang ngây ra: “Cô là ai?”

“Tôi là mẹ của Hoa Hoa đó, à, Hoa Hoa nhà chúng tôi đang học ở trường mẫu giáo Húc Huy, mấy ngày trước không phải chúng ta mới gặp nhau sao?”

Cốt Lang chau mày lại, hơ hơ, cô ta còn có thể nhắc đến chuyện mấy ngày trước?

“Cô đến nhà tôi làm gì?”

Người phụ nữ xách giỏ trái cây bước vào, đặt giỏ trái cây lên bàn, cười nói: “Tôi chân thành đến đây xin lỗi anh, anh Cốt Lang à, tôi nghĩ kỹ rồi, lỗi lầm của cha mẹ sao có thể áp đặt lên người đứa con? Anh Cốt Lang, tôi cảm thấy đứa trẻ nhà anh nên đi học đi.”

Cốt Lang hoàn toàn ngơ ngác luôn.

Thái độ này, khác một trời một vực so với mấy ngày trước, lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng nữa!

Anh ta mừng thầm trong lòng: anh Giang Nghĩa đúng là không có lừa mình, thực sự có người đến xin lỗi!

Nhưng mà anh ta cũng ghi nhớ lời của Giang Nghĩa hôm đó, phải lạnh lùng một tí, không thể quá mềm lòng.

Cốt Lang lạnh lùng hừ một tiếng: “Tôi là tên lưu manh lớn, con trai tôi là tên lưu manh nhỏ, kêu con trai tôi đi học, không sợ nó ảnh hưởng xấu đến con của mấy người sao? Hơ hơ, đến lúc đó tôi không gánh vác nổi trách nhiệm này đâu.”

Người phụ nữ vội nói: “Ây da, anh đang nói gì vậy? Không phải anh cũng đã thay đổi kiếm được một công việc ổn định rồi sao? Hơn nữa, tôi thấy đứa trẻ nhà anh mặt mày sáng sủa, vừa nhìn là biết một đứa trẻ ngoan gan dạ tài giỏi, sao có thể ảnh hưởng xấu đến đứa trẻ nhà chúng tôi được?”

Cốt Lang bật cười: “Thật sao? Nhưng đáng tiếc thật, tôi không muốn để con đi học ở trường mẫu giáo Húc Huy nữa.”

“Tại sao vậy?”

“Bởi vì tôi bị tổn thương nặng nề, bây giờ tôi đang tích cực tìm cho nó một trường mẫu giáo mới đây.”

“Ây da, đừng làm như vậy mà, nếu như anh đi, đứa trẻ nhà chúng tôi sẽ xong đời thôi!”

Cốt Lang chau mày: “Tôi có đi hay không liên quan gì tới con của mấy người?”

Người phụ nữ cảm thấy không thể che giấu nữa, thở dài nói: “Anh không biết là kể từ ngày hôm đó, toàn bộ phụ huynh của trường chúng tôi đều bị liệt vào danh sách đen, mọi lỗi lầm của chúng tôi đều lần lượt bị liệt kê ra. Kết quả là đến cả con của chúng tôi cũng bị liên lụy, đến quán ăn không được, ngồi xe bus không được, đi thư viện không được, đến cả đi siêu thị mua đồ cũng bị người khác nhòm ngó.”

“Không thể sống những tháng ngày như vậy được, giống như đang ngồi tù vậy, đi đến đâu cũng bị người khác nhìn, làm gì cũng không được. Con của chúng tôi ngày nào cũng lo lắng khóc lóc ở nhà, anh nói phải làm sao đây?”

Người phụ nữ lau nước mắt, tiếp tục nói: “Sau này tôi đã đi tìm anh Giang, anh ta nói chuyện này anh ta không lo, nhất định phải được sự tha thứ của anh trước, để con trai của nhà anh đi học, anh ta mới giúp tôi xóa đi những chuyện xấu trong danh sách đen.”

“Anh Cốt Lang, xem như tôi cầu xin anh, anh đại phát từ bi, tha thứ những lỗi lầm trước đây của tôi đi.”

Nghe tới đây, Cốt Lang mới hiểu xảy ra chuyện gì.

Anh ta hoàn toàn khâm phục Giang Nghĩa, đến cả chuyện này cũng làm được, Giang Nghĩa đúng là không phải người bình thường.

Còn chưa đợi anh ta lên tiếng, một đám người đông nghịt đã đến trước cửa nhà, già trẻ gái trai đều có, trên tay mỗi người đều cầm đồ, không phải tặng quà thì là tặng lì xì.

Những người này toàn bộ đều là phụ huynh trường mẫu giáo Húc Huy, lý do đến đây giống với người phụ nữ trước đó.

Mỗi người đều cầu xin khẩn thiết Cốt Lang mau đưa con đến trường học đi, càng nhanh càng tốt; thậm chí họ còn đồng ý giúp Cốt Lang trả tiền học phí.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 186


CHƯƠNG 186

Chỉ cần Cốt Lang đồng ý lời thỉnh cầu của họ, họ nguyện ý giúp đỡ Cốt Lang làm bất kỳ chuyện gì.

Cuối cùng, Cốt Lang bật cười, nói: “Được rồi, mọi người đừng nói nữa, tôi hiểu hết mọi chuyện rồi.”

“Toàn bộ quà cáp mọi người lấy về đi, tôi không lấy món nào cả, ngoài ra, tôi cũng không cần mọi người trả học phí giùm, Cốt Lang tôi có thể trả nổi.”

“Tôi chỉ muốn nói với mọi người, con trẻ vô tội, vốn dĩ không nên chịu đựng sự việc tai bay vạ gió như vậy, mọi người quay về đi.”

Mọi người nhìn nhau.

“Vậy anh….”

“Lát nữa tôi sẽ đưa con đi làm thủ tục.”

“Hay quá, hay quá đi.”

Mọi người vui vẻ xách quà rời khỏi nhà của Cốt Lang.

Cốt Lang vô cùng vui vẻ ngồi xuống, ngẩng đầu lên nhìn trần nhà, cười lớn.

Cố Vĩnh Lượng đi tới: “Ba, sao vui vậy?”

“Con trai, cuối cùng con có thể đi học rồi. Chú Giang của con không nói dối, thực sự có thể để ba đợi được ngày mọi người đến xin lỗi!”

Lời chưa dứt, hiệu trưởng Cam Đức Dương ôm lấy một đống tài liệu đi vào.

Ông ta vừa lau mồ hôi vừa cười nói: “À, Cốt Lang à, tôi sợ anh không hiểu rõ những thông tin nhập học, cho nên cố tình chuẩn bị xong xuôi đến nhà anh, trực tiếp giúp con trai nhà anh làm thủ tục nhập học.

Cái kiểu ân cần niềm nở như vậy, so với lúc trước như hai con người khác nhau.

Mấy ngày trước phớt lờ Cốt Lang, ngay cả đến gần cũng không được, còn kêu Cốt Lang vĩnh viễn đừng bao giờ đặt chân vào trong trường nữa.

Hôm nay mỉm cười tươi rói, bản thân tự cầm tài liệu tìm đến đây.

Con người, chỉ khi lợi ích của chính mình bị ảnh hưởng, mới biết cúi đầu.

Cốt Lang sờ sờ đầu của con trai Cố Vĩnh Lượng, nhỏ tiếng nói: “Con trai, con phải cố gắng học tập, sau này cũng phải trở thành một người tai to mặt lớn có năng lực như chú Giang của con, đừng giống như ba con vậy làm lưu manh, có hiểu không?”

Cố Vĩnh Lượng nghiêm túc gật đầu.

…..

Vào lúc này, bên trong phòng làm việc Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng.

Giang Nghĩa ngồi trên ghế nói chuyện điện thoại với Cốt Lang.

“Anh Giang, mọi việc được giải quyết rồi, họ thực sự giống như lời anh nói đến xin lỗi, haha.”

“Con trai em cuối cùng cũng có thể đi học rồi.”

“Anh, đại ân đại đức của anh em không biết làm sao báo đáp, từ nay về sau tính mạng của Cốt Lang em giao cho anh, anh muốn em làm gì thì em làm đó!”

Giang Nghĩa bật cười, đơn giản nói vài câu sau đó cúp máy.

Bên đây vừa cúp máy, bên Lâm Chí Cường gọi điện tới.

“Alo, có chuyện gì?”

“Đại ca, vừa nhận được thông tin bên Sở Công Thương, phó sở Sở Công Thương – Diêm Quan Vũ có việc gấp cần gặp anh, đang trên đường đến phòng làm việc tổng bộ rồi.”

“Có nói là chuyện gì không?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 187


CHƯƠNG 187

“Không có, nhưng mà nhìn dáng vẻ gấp gáp của ông ta, có lẽ không phải chuyện nhỏ.”

Giang Nghĩa nghĩ một lát: “Được, tôi biết rồi, bây giờ tôi đi qua đó. Nếu như ông ta đến trước, thì kêu ông ta đợi một lát.”

“OK, tuân lệnh.”

Giang Nghĩa lái một chiếc xe của công ty đi tới tòa nhà văn phòng của Tổng phụ trách.

Lúc đi qua quốc lộ chạy ngang qua sông, bỗng phát hiện có rất nhiều xe dừng bên đường, cả đám người đứng bên bờ sông không biết nhìn gì.

Trong đó có một ông lão tóc hoa râm ngồi xổm bên bờ sông gào khóc, nghe tiếng thì hình như là đang khóc kể cháu trai của mình bị nước cuốn đi rồi.

Giang Nghĩa dừng xe lại, đẩy cửa ra đi về phía đám người.

“Xảy ra chuyện gì vậy?” Giang Nghĩa dò hỏi.

Một bà thím nhiều chuyện nói: “Thì là ông cụ dắt cháu trai ra bờ sông chơi, cậu bé đó, một cơn sóng đánh vào, nó lại chạy hơi xa bờ, chớp mắt đã bị sóng cuốn đi.”

Nói như vậy thì chết nhiều hơn sống a.

Bà thím chỉ vào xa xa nói: “Cậu xem, cậu bé ở chỗ kia.”

Giang Nghĩa nhìn theo hướng ngón tay bà ta, liền thấy một câu bé đang dùng hai tay ôm chặt lấy miếng m*t nổi trên mặt nước, lềnh bềnh theo từng cơn sóng.

Nếu không có miếng m*t kia, vậy cậu bé kia có thể chết bất cứ lúc nào.

Cho dù có miếng m*t, dựa vào sức của cậu bé cũng kiên trì không được bao lâu, có lẽ qua vài phút nữa cậu bé sẽ chịu không nổi, có lẽ là chờ không được cảnh sát tới.

Phải có người lập tức xuống nước cứu người.

Giang Nghĩa cởi nút áo, đi về phía bờ sông, vừa đi vừa chịu đựng từng cơn gió mạnh thổi vào mặt.

Gió to làm sóng cuộn dữ dội, từng đợt sóng lớn.

Trong tình huống này, chỉ dựa vào sức người gần như không thể nào cứu cậu bé lên bờ.

Ông cụ ngồi dưới đất gào khóc, cầu xin người qua đường cứu cháu ông ấy.

“Xin hãy thương xót, cứu lấy cháu tôi đi mà? Tôi xin mọi người.”

“Chỉ cần có thể cứu cháu tôi, tôi tình nguyện bỏ ra 3 tỷ để cảm ơn người đó.”

“Có ai có thể giúp tôi không?”

3 tỷ, đối với người bình thường mà nói là một con số rất mê người.

Đều nói có tiền có thể sai khiến ma quỷ.

Nhưng dù vậy, vẫn không có ai đi cứu đứa bé kia, bởi vì giữa tiền tài và mạng sống, tất cả mọi người đều chọn mạng sống.

Giỡn gì thế, sóng lớn như vậy, còn có gió thổi mạnh, thời tiết như vậy xuống nước, ai xuống đều phải chết.

Giờ chỉ có thể mong đội cứu hộ mau tới.

Lúc mọi người bàn tán, Giang Nghĩa vứt áo khoác vừa cởi sang một bên, chuẩn bị xuống nước.

Một người đàn ông cao gầy đứng bên cạnh ngăn anh lại: “Cậu làm gì à?”

“Cứu người.”

Cứu người?” Ông ta cười khẩy: “Muốn tiền không muốn mạng sao? Không thấy nước sông cuồn cuộn thế nào à?”

Giang Nghĩa thản nhiên nói: “Còn được.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 188


CHƯƠNG 188

Ông ta cười liên tục: “Còn được? khoác lác điên rồi hả? Biết tôi là ai không? Đội trưởng đội bơi bội của tỉnh —— Điền Dương. Tôi mỗi ngày đều ngụp lặn trong nước, kỹ thuật bơi lội đỉnh cao, nếu có thể cứu người, còn tới lượt cậu sao? Đừng thấy tiền sáng mắt, không biết tự lượng sức mình, cút ra phía sau đi, ở đây chỉ vướng chân vướng tay.”

Mọi người cũng nghĩ thế.

“Nói cũng đúng, sóng lớn như vậy, chỉ dựa vào sức người là không thể cứu được đứa nhỏ.”

“Đừng nói người bình thường như chúng ta, cho dù là đội trưởng Điền Dương mỗi ngày đều huấn luyện chuyên nghiệp cũng cứu không được.”

“Người ta là vận động viên chuyên nghiệp, ngay cả anh ta còn không cứu được, người khác càng không phải nói, vẫn nên kiên nhẫn chờ cảnh sát đến đi, đừng có vội đi tìm chết.”

Lúc này, lại có một cơn sóng lớn đánh tới, khiến đứa bé chìm xuống nước.

Thấy đứa nhỏ kiên trì không nổi nữa.

Giang Nghĩa không giải thích, lại một lần nữa đi về phía bờ sông.

“Uy, điên rồi sao không? Không nghe rõ lời tôi nói sao? Sóng lớn như vậy, đi xuống chỉ có chết!”

Điền Dương muốn kéo Giang Nghĩa lại, nhưng Giang Nghĩa lại tránh anh ta trong nháy mắt.

Phốc một tiếng, Giang Nghĩa lao xuống dòng sông và bơi về hướng đứa bé kia.

“Đồ điên, đồ điên, đồ điên muốn tiền không muốn mạng!” Điền Dương mắng to ở phía sau.

Những người xem khác cũng nhao nhao lắc đầu.

“Haizz, sức hấp dẫn của đồng tiền thật sự quá lớn, chuyện nguy hiểm như vậy mà cũng có người giành làm!”

“Ha ha, theo tôi thấy thì là giành đi đầu thai mà thôi!”

“Nói không sai nha, sóng to gió lớn như thế, tôi thấy người trẻ tuổi kia không thể nào còn đi lên được rồi!”

Trong lúc đang nói chuyện, một làn sóng lớn lại nhào về phía Giang Nghĩa.

Trong nháy mắt, bóng dáng Giang Nghĩa hoàn toàn biến mất, không biết đã đi đâu.

Điền Dương ha ha cười lạnh: “Tôi đã nói cái gì rồi? Không cần phải khoe khoang, bây giờ thì hay rồi, ngay cả mạng của mình cũng mất luôn!”

Khi mọi người ở đây đang than thở, bỗng nhiên, một người chỉ vào trong nước sông.

“Mọi người nhìn xem, đó là cái gì?”

Ánh mắt của mọi người tập trung lại, chỉ thấy một bóng dáng ló ra từ trong nước, bên cạnh vừa vặn xuất hiện một đứa bé, không phải Giang Nghĩa thì còn là ai?

Hoá ra vừa rồi không phải Giang Nghĩa bị sóng nước cuốn đi, mà là lặn xuống dưới sông.

Trong cơn sóng lớn như thế vẫn còn có thể lặn, đồng thời thời gian nín thở cũng đủ dài, kỹ thuật bơi lội của người đàn ông này thật sự đã đạt đến mức độ không thể tin nổi.

Đến ngay cả Điền Dương c*̃ng trợn mắt há mồm nhìn.

Ông lão trên bờ đứng dậy, trong đôi mắt vốn đang tuyệt vọng lại bừng lên một tia hy vọng.

Chỉ thấy một tay Giang Nghĩa đang ôm đứa bé, một tay bơi lội, lấy tốc độ nhanh nhất bơi về phía bờ, trong lúc đó lại gặp phải hai cơn sóng lớn, nhưng Giang Nghĩa đều thuận lợi tránh được bằng cách lặn xuống.

Nỗ lực trong vài phút, Giang Nghĩa đã mang theo đứa bé bơi đến bên bờ, thuận lợi lên bờ.

Lúc này quần áo trên người Giang Nghĩa đã ướt sũng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 189


CHƯƠNG 189

Nhưng điều khiến người ta cảm thấy khiếp sợ chính là việc anh vẫn duy trì hơi thở đều đều như cũ, giống như tất cả những thứ vừa rồi chỉ là một trò đùa, hoàn toàn không khiến anh phải sử dụng đến bản lĩnh thật sự.

Đây là người sao?

c*̃ng quá mạnh rồi đúng không?

Ông lão đi đến ôm lấy đứa bé, nước mắt lưng tròng.

“Cháu trai bảo bối của ông, cháu làm ông nội sợ chết khiếp, suýt chút nữa ông nội đã không thể nhìn thấy cháu rồi!”

Đám người nhao nhao cảm khái, đứa nhỏ này có thể còn sống trở về thật sự là một kỳ tích.

Tất cả mọi người đều dành sự khâm phục và tán thưởng cho Giang Nghĩa, đồng thời ném cho Điền Dương ánh mắt khinh bỉ.

“Đội trưởng bơi lội cái chết tiệt gì, còn không bơi giỏi bằng người không học.

“Ha ha, nói cái gì mà người ta chắc chắn không có khả năng sống sót trở về, kết quả thế nào? Không chỉ người ta trở về, còn cứu đứa bé về rồi, xin hỏi anh có bị đau mặt không?”

Điền Dương xấu hổ không còn mặt mũi nhìn người khác, cúi đầu lặng lẽ bỏ đi.

Giang Nghĩa mỉm cười, nhặt áo khoác dưới đất lên, quay người đi về phía chiếc xe đang đỗ ở bên đường.

Lúc này, ông cụ nhanh chóng chạy tới và nói: “Ân công xin dừng bước!”

Giang Nghĩa quay đầu nhìn về phía ông ta, hỏi: “Còn có chuyện gì sao?”

Ông cụ kích động nói: “Cậu đã cứu mạng cháu trai tôi, tôi không thể báo đáp, ba tỉ vừa rồi đã đáp ứng tôi nhất định phải đưa cho cậu!”

Giang Nghĩa mỉm cười, anh thật sự đúng là không thiếu chút tiền ấy.

Anh chỉ vào đứa bé, cười nói: “Tiền thì tôi không cần, ông giữa lại mua chút thuốc bổ để bồi bổ sức khoẻ cho đứa bé đi, gặp phải chuyện này có lẽ sẽ khiến nó sợ hãi!”

Nói xong, anh quay người mở cửa xe, chuẩn bị rời đi.

Mọi người không khỏi tán thưởng, cứu người còn không cần tiền, thật sự là phong độ quân tử, anh hùng khí khái!

Ông cụ vô cùng cảm động, vốn cho là đối phương vì tiền nên mới cứu người, không ngờ người ta có đức độ căn bản cũng không phải vì tiền.

Xã hội bây giờ thực sự không có nhiều bạn trẻ có năng lực và trách nhiệm thế này.

“Ân công, có thể cho tôi biết tên được không?”

“Giang Nghĩa.”

Ông cụ lấy một tấm danh tiếp từ trong túi ngực đưa cho Giang Nghĩa: “Giang ân công, đây là danh thiếp của tôi, sau này có bất cứ việc gì cần tôi giúp đỡ thì đều có thể gọi điện thoại cho tôi, tôi chắc chắn không từ chối!”

“Được, tôi nhận.”

Giang Nghĩa đặt danh thiếp vào trong xe, phất phất tay sau đó rời đi.

Trong lúc lái xe, anh vô tình hay cố tình liếc nhìn tấm danh thiếp mấy lần.

Công ty TNHH phim ảnh Cổn Lôi, nhà sản xuất kim bài – La Thịnh.

“Nhà sản xuất kim bài?”

“Vậy cũng là người của bên giải trí sao? Có lẽ sau này sẽ có cơ hội hợp tác.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 190


CHƯƠNG 190

Giang Nghĩa cất kỹ danh thiếp, lái xe văn phòng tổng phụ trách.

Hai mươi phút sau, chiếc xe chậm rãi dừng lại.

Anh ra khỏi xe, rũ quần áo, vì vừa rồi mặc quần áo nhảy xuống sông cứu người nên toàn thân ướt sũng, suốt một đường lái xe, quần áo có nhiều chỗ đã khô, nhiều chỗ vẫn còn đang ẩm ướt.

Loại cảm giác nửa khô nửa ẩm ướt này khiến anh khá khó chịu.

“Phải nhanh đi lên thay một bộ quần áo sạch sẽ mới được!”

Anh vừa bước vào toà nhà, đi đến cầu thang thì vừa hay nhìn thấy một người đàn ông để ria mép đang đứng chờ ở thang máy, đối phương mặc âu phục chỉn chu, toàn thân sạch sẽ, cẩn thận tỉ mỉ, trông như một người vô cùng thích sạch sẽ.

Đối phương sau khi nhìn thấy Giang Nghĩa, liền không tự chủ được nhường đường sang bên cạnh, cũng lộ ra vẻ ghét bỏ.

Giờ phút này Giang Nghĩa thực sự có chút bẩn.

Đối với người có bệnh thích sạch sẽ mà nói, quả thực sẽ bị ghét bỏ.

Giang Nghĩa lúng túng nhích sang một bên, cố gắng không đứng chung bên cạnh người đàn ông có râu.

Lúc này, một người đàn ông mặc âu phục thắt cà vạt chạy đến, nói với người đàn ông để râu: “Phó sở Diêm, Tổng phụ trách lập tức tới ngay, chúng ta có thể đi lên đợi!”

Hoá ra người đàn ông có râu này chính là Diêm Quan Vũ, phó sở Cục Công thương, muốn đến tìm Giang Nghĩa làm chút việc, người bên cạnh đang báo cáo chính là thư ký của anh ta.

Không bao lâu, thang máy mở ra.

Giang Nghĩa, Diêm Quan Vũ lần lượt đi vào.

Trong lúc chờ thang máy đóng lại và đi lên lầu, Diêm Quan Vũ không ngừng thở dài, dáng vẻ tâm sự nặng nề.

Ông ta hỏi thư ký: “Cậu nói xem, phương án thực hiện của tôi có thể được thông qua không?”

Thư ký c*̃ng thở dài: “Thật khó nói. Tuy nói ngài là vì muốn tốt cho dân chúng, đề ra nhiều biện pháp miễn giảm như vậy, việc thẩm tra của người dân trở nên dễ dàng và nhanh chóng hơn; nhưng cách này cũng khiến cho khối lượng công việc của nhân viên chúng ta tăng lên gấp đôi, thậm chí lại còn phải xin đầu tư một lượng tài chính lớn!”

“Cấp trên thật sự đúng là không nhất định muốn làm, vừa phải tăng thêm tiền bạc, kết quả cũng không có lợi ích rõ ràng gì, chỉ là thuận tiện cho người dân bình thường mà thôi!”

Diêm Quan Vũ c*̃ng phiền lòng: “Thử một chút xem sao, có thể thông qua được là tốt nhất, nếu thật sự không thể thông qua, tôi sẽ suy nghĩ lại cách khác, dù là có thể thông qua một phần của phương án này cũng được!”

“Cũng chỉ có thể nghĩ như vậy.”

Hai người bên cạnh trò chuyện trong khi đợi thang máy đi lên.

Trong khi nói chuyện, lại ngửi thấy một mùi hôi thối bay đến, đó là mùi hôi thối của quần áo trên người Giang Nghĩa sau khi hong khô, nửa khô nửa ẩm ướt phát tán ra.

Thư ký bóp mũi lại, không nhìn được nhìn thoáng qua Giang Nghĩa, thầm nói: “Tại sao trong toà nhà văn phòng của người tổng phụ trách lại còn có loại quỷ lôi thôi này? Thật sự buồn nôn!”

Diêm Quan Vũ c*̃ng cau mày, đối với những người có bệnh thích sạch sẽ như ông ta, sợ nhất chính là loại lôi thôi dơ bẩn thế này, nhưng đây là toà nhà văn phòng của tổng phụ trách, cũng không phải văn phòng của ông ta, nên không tiện nói lung tung.

Ông ta thở dài một hơi: “Đừng nói lung tung.”

Giang Nghĩa lúng túng đứng chen vào một góc, cười khổ lắc đầu.

Một lát sau, cửa thang máy mở ra ở tầng mười sáu.

Giang Nghĩa vượt lên phía trước một bước và đi ra ngoài, Diêm Quan Vũ và thư ký đồng thời nhíu nhíu mày, trùng hợp như vậy sao? Người này cũng tới tầng mười sáu?

Thư ký phàn nàn nói: “Thật sự xui xẻo, trên đường đi lại cùng đường với tên quỷ lôi thôi này, hôm nay có lẽ mọi việc không thuận lợi rồi!”

Mấy người lần lượt đi đến trước cửa khu làm việc của người tổng phụ trách. .
 
Chiến Thần Tu La
Chương 191


CHƯƠNG 191

Cánh cửa lớn mở ra.

Giang Nghĩa vừa chuẩn bị đi vào, thư ký thực sự không chịu nổi, quở trách nói: “Tôi nói này, anh kia anh có hiểu quy củ không? Không thấy lãnh đạo đang ở đây sao? Không biết để lãnh đạo đi vào trước sao? Sao lại giành đi phía trước, để lãnh đạo nhìn thấy cái mông bẩn của anh sao?”

Giang Nghĩa bất đắc dĩ cười cười, đưa tay ra hiệu cho bọn họ đi vào trước.

Thư ký hừ một tiếng, hướng Diêm Quan Vũ nói: “Phó sở Diêm, ngài nhanh vào trước đi, thừa dịp không khí bên trong vẫn chưa bị tên quỷ lôi thôi này hun xấu!”

“Ừm.”

Diêm Quan Vũ cất bước đi vào trong, ông ta cũng không muốn đợi cùng một chỗ với Giang Nghĩa, mùi vị kia thật sự quá khó ngửi.

Đợi đến khi Diêm Quan Vũ đi xa, thư ký trừng mắt liếc Giang Nghĩa: “Anh nói xem, anh cũng là người làm việc ở trong toà nhà văn phòng của người tổng phụ trách, tại sao không biết chú ý đến tác phong ăn mặc của mình vậy? Vừa bẩn vừa thúi, như vậy sẽ khiến cho tổng phụ trách mất mặt, có biết không?”

“Đây cũng do sự khoan dung độ lượng của người tổng phụ trách, nếu đổi lại là tôi, tôi đã sớm đuổi việc anh từ lâu rồi. Thật sự quá không ra gì!”

Nói xong, thư ký c*̃ng không nghĩ nhiều, quay người đi vào khu làm việc, chạy chậm đi theo Diêm Quan Vũ.

Hai người lần lượt đi vào văn phòng.

Lâm Chí Cường ra hiệu cho hai người ngồi xuống, sau đó cho người bưng hai tách trà đặt lên bàn trước mặt hai người bọn họ.

“Vừa nhận được thông báo của tổng phụ trách, không tới năm phút nữa hẳn sẽ có mặt, hai người vui lòng chờ một lát!”

Diêm Quan Vũ cười đáp: “Không sao, chúng tôi chờ.”

Anh ta vừa chuẩn bị nâng tách trà lên uống một ngụm thì cái mũi đã ngửi thấy một cỗ mùi hôi thối.

Diêm Quan Vũ nhìn về thư ký ở bên cạnh: “Tại sao lại có mùi hôi nữa rồi?”

Thư ký c*̃ng buồn bực: “Đúng vậy, nó giống hệt mùi hôi ở trong thang máy.”

Hai người đang tò mò, thì thấy Giang Nghĩa lôi thôi lếch thếch đi đến, toàn thân ẩm ướt, lúc đi đường trong giày còn mang theo tiếng nước bẹp bẹp, muốn bao nhiêu buồn nôn có bấy nhiêu buồn nôn.

Bẩn và thối.

Thư ký lo lắng: “Ha ha, tôi nói anh này, có chuyện gì xảy ra vậy? Để mắt đến chúng tôi sao? Từ cửa thang máy bắt đầu đi theo chúng tôi suốt một đường đến văn phòng, anh có biết đây là đâu không? Loại người thân phận như anh có thể tới đây sao?”

Thư ký hướng Lâm Chí Cường nói: “Lâm trưởng quan, người này dơ bẩn xấu xí, thật sự làm xấu tổng phụ trách, xin ngài để anh ta đi ra ngoài.”

Lâm Chí Cường nhìn Giang Nghĩa, hai người đồng thời lộ ra vẻ lúng túng.

Lâm Chí Cường cúi đầu xuống, lầm bầm một câu: “Lão đại, anh thế này là thế nào?”

Giang Nghĩa lúng túng tằng hắng một cái: “Nhất thời nói không nói rõ được.”

Dưới con mắt của mọi người, Giang Nghĩa cất bước đi đến trước bàn làm việc của người tổng phụ trách và ngồi xuống.

Diêm Quan Vũ và thư ký đều thấy choáng.

“Này, anh làm gì vậy? Đó là nơi mà anh có thể ngồi sao?”

“Không biết lớn nhỏ, nhanh đi ra đi!”

Giang Nghĩa cười khổ lắc đầu.

Lâm Chí Cường đi về phía trước một bước, giải thích: “Cái đó… Hai vị, đây chính là tổng phụ trách thành phố Giang Nam mà hai người muốn tìm!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 192


CHƯƠNG 192

Cảnh tượng nhất thời khá ngượng ngùng.

Diêm Quan Vũ và thư ký ngây ra như khúc gỗ, miệng há to, nhìn Giang Nghĩa ngồi trên ghế, nửa ngày nói không ra lời.

Những lời đã chuẩn bị sẵn trước đó, hiện tại đều quên sạch sành sanh.

Ai có thể nghĩ tới chàng trai trẻ lôi thôi lếch thếch này lại chính là tổng phụ trách khu Giang Nam chứ?

Bất kể là tuổi tác hay hình tượng, đều khác biệt mười vạn tám nghìn dặm so với tưởng tượng của Diêm Quan Vũ.

Ông ta thậm chí cũng đã bắt đầu hoài nghi cuộc đời.

Nếu là người khác nói người này chính là tổng phụ trách, Diêm Quan Vũ tuyệt đối sẽ không tin, nhưng lời này nói ra từ miệng Lâm Chí Cường, lại kết hợp với việc Giang Nghĩa cả đường đều rất thuận lợi, căn bản có thể khẳng định anh chính là tổng phụ trách.

Chỉ là…

Thật sự rất khó để người ta tiếp nhận!

Giang Nghĩa cũng biết điểm này, ngại ngùng sờ mũi, cố ý chuyển đề tài: “Phó sở trưởng Diêm, không phải ông nói tìm tôi có việc sao?”

“À, đúng đúng đúng.”

Diêm Quan Vũ lúc này mới nhớ tới mục đích chuyến đi lần này, bất kể hình tượng đối phương thế nào, dù sao cũng quả thực là tổng phụ trách, giao phương án trước rồi nói.

Ông ta cẩn thận lấy phương án đã chuẩn bị sẵn từ trong túi ra, cung kính hai tay đưa tới.

Giang Nghĩa dùng khăn giấy lau tay thật kỹ, mới nhận lấy phương án.

Mở ra cẩn thận xem.

Trong lòng Diêm Quan Vũ vô cùng buồn bực, thầm nói tiêu rồi, kiến nghị phương án lần này hoàn toàn không có hi vọng rồi.

Không nói tới phương án này vừa tốn tiền tốn sức, lại không đạt được bất kỳ lợi ích thiết thực nào, chỉ việc trách móc Giang Nghĩa ở trong thang máy và ở cửa khu làm việc vừa rồi thôi đã đủ để họ bị từ chối rồi.

Hôm nay họ có thể thuận lợi ra khỏi tòa nhà thì đã phải thắp hương niệm Phật rồi, còn muốn thông qua phương án?

Nằm mơ giữa ban ngày!

Diêm Quan Vũ hối hận trong lòng, trước khi tới đã không ngừng nói với chính mình, nhất định phải thật cẩn thận, không thể dễ dàng đắc tội ai của tòa nhà làm việc tổng bộ.

Kết quả tốt rồi, trực tiếp đắc tội tổng phụ trách luôn rồi.

Tất cả đều xong rồi.

Diêm Quan Vũ đứng đó không ngừng thở dài.

Giang Nghĩa ngồi trên ghế làm việc, nghiêm túc lật xem từng trang phương án một, đọc cả nửa tiếng đồng hồ, sau khi đọc xong hết, anh cực kỳ hài lòng đặt phương án xuống.

Anh hài lòng nhìn Diêm Quan Vũ, nói: “Rất tốt, Diêm Quan Vũ, phương án ông giao thực sự chính là phương án tuyệt vời có ích cho mọi người! Tôi rất vui vì có một đồng chí tốt như ông trong đội ngũ kiến thiết.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 193


CHƯƠNG 193

Diêm Quan Vũ không quá vui mừng, ông ta biết, điều này rất có khả năng chỉ là lời nói của cấp trên thôi.

Ông ta cũng đoán được những lời sau đó.

Tuyệt đối là những lời như “Nhưng mà, tài lực trước mặt vẫn không đủ, nhân viên cũng không hoàn thiện, cho nên phương án này nhìn thì tốt, nhưng chấp hành có lẽ rất khó” .

Giang Nghĩa tiếp tục nói: “Phương án này cực kỳ tốt, thực thi càng nhanh càng tốt. Tôi hiện tại phân phối tiền cho ông, sắp xếp người đi chấp hành cho ông, Diêm Quan Vũ, tôi cho ông nửa tháng, hoàn toàn quán triệt phương án!”

Diêm Quan Vũ sững sờ, làm sao cũng không nghĩ tới Giang Nghĩa lại không cự tuyệt ông ta.

Không chỉ không cự tuyệt, thậm chí còn lập tức đưa người đưa tiền.

Ông ta thực sự cảm thấy mình sống trong mơ.

“Chuyện này…”

“Hử? Nhìn dáng vẻ ông hình như không hài lòng lắm, là thời gian tôi cho ông quá gấp sao?”

“Không không không.” Diêm Quan Vũ kích động nói: “Tôi không phải không hài lòng, chỉ là không nghĩ tới tổng phụ trách lại sảng khoái thông qua phương án của tôi như vậy, có chút ngạc nhiên.”

“Phương án tốt, tại sao không thông qua?”

Diêm Quan Vũ gãi đầu: “Vì vừa rồi tôi có chút bất kính với anh, tôi sợ anh…”

“Sợ tôi lấy việc công trả thù riêng?”

“Không, tôi không dám nghĩ vậy.”

Giang Nghĩa cười nói: “Phương án ông giao rất hoàn mỹ, cũng là làm việc tốt vì dân vì nước, nếu tôi vì chút chuyện nhỏ lông gà vỏ tỏi mà ngáng chân ông, vậy tôi chẳng phải tên khốn đáng ghét sao?”

Diêm Quan Vũ cười, ông ta không nghĩ tới tổng phụ trách này còn rất thú vị.

Giang Nghĩa tiếp tục nói: “Hơn nữa, bộ dạng này của tôi, ai gặp cũng chán ghét, nếu ông vừa mắt mới kỳ quái. Được rồi, tôi cũng phải đi thay quần áo, tắm rửa, gột rửa cả người hôi thối. Chuyện của ông, Lâm Chí Cường sẽ tiến hành xử lý.”

“Cảm ơn tổng phụ trách!”

Chính vào lúc Lâm Chí Cường dẫn Diêm Quan Vũ và thư ký xuống, Giang Nghĩa bỗng nhớ tới một chuyện.

“Đợi chút.”

“Tổng phụ trách, anh còn có việc?”

Giang Nghĩa suy nghĩ một lát, nói: “Mấy ngày nữa sẽ có một cơ sở giải trí hoàn thành, có hứng thú tham dự cùng tôi không?”

Diêm Quan Vũ cười ha hả nói: “Đương nhiên bằng lòng.”

“Ừ, vậy đến lúc đó, tôi lại liên lạc với ông, đi xuống trước đi.”

“Vâng.”

Tiễn Diêm Quan Vũ và thư ký đi, Giang Nghĩa vội đứng dậy đi khóa cửa, sau đó cởi bộ quần áo hôi thối trên người ra, đến phòng vệ sinh tắm rửa một phen.

“Vãi, thối thật.”

“Chẳng trách Diêm Quan Vũ muốn tránh mình thật xa, hay lắm, mùi này đủ thối.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 194


CHƯƠNG 194

Trưa hôm sau.

Dưới sự dẫn dắt của Trình Đan Đình, Giang Nghĩa đến số 1118 đường Nguyên Bắc.

Nơi này vốn hoang tàn, hỗn loạn, tàn phá.

Lúc này, một cơ sở giải trí mới toanh hoàn toàn khánh thành!

Giang Nghĩa tốn cái giá lớn mua mảnh đất này, lại đưa Trình Đan Đình tiền vốn đủ để tiến hành thiết kế, xây dựng, hiện tại, cơ sở cuối cùng hoàn thành.

Giải trí Ức Châu trước đó chỉ dừng trên mặt giấy.

Hôm nay, có thể nhìn thấy thành quả rồi.

“Đến đi, tôi giới thiệu chi tiết cho anh một chút.” Trình Đan Đình dẫn Giang Nghĩa đi xem cẩn thận.

Toàn bộ cơ sở giải trí phân thành bốn khu lớn, lần lượt là: khu làm việc, cơ sở phim ảnh, bồi dưỡng nghệ nhân và ẩm thực giải trí.

Khu làm việc: đúng như tên gọi, nơi này là nơi sinh ra tất cả các phương án giải trí, là ‘đầu não’ của toàn bộ cơ sở giải trí, sau này nhân viên làm việc, tiếp khách, thương thảo hội nghị, ký kết hợp đồng đều ở đây.

Cơ sở phim ảnh: ở đây có trường quay cỡ nhỏ, còn có kho phim ảnh cực kỳ đồ sộ, đặc biệt dùng để trưng bày đạo cụ phim ảnh, thậm chí xe của công ty cũng đều đặt ở đây.

Bồi dưỡng nghệ nhân: tất cả nghệ nhân của giải trí Ức Châu đều được tiến hành bồi dưỡng ở đây; đến lúc đó, sẽ mời giáo viên chuyên nghiệp, tiến hành bồi dưỡng một cách hệ thống về hình thể, vũ đạo, thanh nhạc, biểu diễn cho nghệ nhân. Đồng thời sẽ sắp đặt các tác phẩm phù hợp, xác định con đường phát triển cho nghệ nhân.

Mục cuối cùng là ẩm thực giải trí.

Trình Đan Đình luôn cho rằng kết hợp làm việc và nghỉ ngơi là quan trọng nhất, muốn nhân viên tràn đầy sức sống, thì phải mỗi ngày đều ăn ngon, sống thoải mái, nơi này có thể thỏa mãn yêu cầu của đa số mọi người.

Toàn bộ giải trí Ức Châu chiếm diện tích tới 3700 mẫu.

Là ‘ông lớn’ tuyệt đối trong ngành.

Tham quan toàn bộ xong, Giang Nghĩa cực kỳ vui vẻ, cũng tràn đầy cảm giác thành tựu.

Số tiền này tiêu chỉ có một chữ: Đáng!!!

Giang Nghĩa cực kỳ hài lòng nói: “Đan Đình, lựa chọn cô nhậm chức tổng giám đốc của giải trí Ức Châu là quyết định sáng suốt nhất của tôi.”

Trần Đan Đình cao ngạo nói: “Đây mới chỉ là bắt đầu, đợi rồi xem đi, tôi sẽ giúp anh nắm hết toàn bộ sản nghiệp giải trí của khu Giang Nam!”

Giang Nghĩa vô cùng vui mừng, có được trợ thủ đáng tin cậy như Trình Đan Đình, khiến anh bớt lo rất nhiều.

Nếu không có cô, anh nào có thể gây được tiếng vang như vậy?

Chỉ sợ sẽ bỏ ra số tiền lớn, đến lúc đó giỏ trúc tát nước mất sạch sành sanh, đều là ngàn quân dễ được, nhất tướng khó cầu, Trình Đan Đình thật sự là bảo vật vô giá.

Cơ sở giải trí Ức Châu hoàn thành, sau đây, Giang Nghĩa và Trình Đan Đình cùng thương thảo định ngày cho đại điển khai trương.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 195


CHƯƠNG 195

Họ muốn tất cả mọi người của khu Giang Nam đều biết thực lực của giải trí Ức Châu, tuyên bố với mọi người giải trí Ức Châu khoa trương nhập cuộc!

Đại điển khai trương của giải trí Ức Châu sẽ chính thức cử hành vào ba ngày sau.

Trình Đan Đình tuyên truyền tin tức này thông qua đủ loại con đường, tạo độ hot trước, tích cực chuẩn bị.

Tuyên truyền phô trương như vậy, tin tức nhanh chóng liền truyền vào trong tai chủ tịch xí nghiệp Thiên Đỉnh – Tôn Vĩnh Trinh.

Xí nghiệp Thiên Đỉnh.

Phòng chủ tịch.

Ba người đàn ông ngồi trên một chiếc ghế, lần lượt là Tôn Vĩnh Trinh, Tây Môn Tuấn, và tổng giám đốc của giải trí Bách Khoa dưới trướng xí nghiệp Thiên Đỉnh – Bách Niên.

Tôn Vĩnh Trinh nhìn tin tức đại điển khai trương của giải trí Ức Châu trên màn hình máy tính, mặt lúc xanh lúc trắng, cực kỳ tức giận.

Ông ta biết rõ, đằng sau giải trí Ức Châu là khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng.

Là Giang Nghĩa.

Ban đầu vì sai lầm nhất thời, khiến khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng rơi vào trong tay Giang Nghĩa, mối thù này còn chưa kết thúc.

Không nghĩ tới nhanh như vậy Giang Nghĩa lại chủ động gây phiền phức.

Sản nghiệp giải trí là một trong số ba sản nghiệp trụ cột của xí nghiệp Thiên Đỉnh, mỗi năm đều phải thông qua sản nghiệp giải trí để kiếm số tiền lớn.

Trước mắt, toàn bộ thị trường khu Giang Nam đều bị giải trí Bách Khoa khống chế trong tay.

Giải trí Ức Châu không nói một tiếng đã tự ý khai trương, hơn nữa gây ra tiếng vang lớn như vậy, kẻ ngốc cũng nhìn ra muốn tranh giành thị trường với giải trí Bách Khoa.

Chuyện này như cướp miếng thịt trong miệng Tôn Vĩnh Trinh.

“Chuyện này, mọi người thấy thế nào?” Tôn Vĩnh Trinh lạnh nhạt hỏi.

Bách Niên cười lạnh một tiếng: “Còn có thể thấy thế nào? Rõ ràng là đến giành thị trường. Giải trí Ức Châu này nghĩ đơn giản quá rồi, cho rằng bỏ tiển xây dựng cơ sở, lại đả thông vài đường thì có thể giành thị trường sao? Ha hả, kẻ si nói mộng.”

“Hiện tại toàn bộ thị trường đều nằm trong tay chúng ta, chỉ cần chúng ta không gật đầu, giải trí Ức Châu họ một đồng cũng đừng hòng kiếm, đợi làm bia đỡ đạn ném tiền vô ích đi.”

“Chủ tịch, ông yên tâm, có Bách Niên tôi ở đây, giải trí Ức Châu sẽ nhanh chóng ngủm củ tỏi.”

Tôn Vĩnh Trinh không nói chuyện, mà nhìn sang Tây Môn Tuấn.

Tây Môn Tuấn là tham mưu của ông ta, là người thông minh nhất trong toàn công ty, ông ta muốn biết suy nghĩ của anh ta.

Trầm ngâm giây lát.

Tây Môn Tuấn suy nghĩ sâu xa nói: “Nhìn từ bề ngoài, chúng ta là phía có lợi. Không chỉ khống chế toàn bộ cục diện, hơn nữa gia lớn nghiệp lớn, bất kể là nhân tài hay truyền thông đều có thể chèn ép ‘người mới’ của giải trí Ức Châu, nhưng mà…”

Anh ta hít thở sâu, nói: “Từ sau cuộc giao thủ lần trước với Giang Nghĩa, tôi có ấn tượng sâu đậm với người đàn ông này, anh ta sẽ không vô duyên vô cớ bắt tay làm mù quáng. Anh ta đã tiến vào ngành này, thì nhất định đã có chuẩn bị.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 196


CHƯƠNG 196

“Cái khác không nói, chỉ tổng giám đốc anh ta mời – Trình Đan Đình, đó chính là nữ cường nhân hàng đầu thế giới. Nhìn một loạt hành động của cô ta, trong thời gian ngắn đã biến giải trí Ức Châu từ không thành có, thực lực thật sự không thể xem thường.”

“Cho nên tôi cảm thấy, chúng ta dù chiếm ưu thế cũng không thể xem thường đối phương, phải luôn lưu ý, tuyệt đối không thể dẫm vào vết xe đổ.”

Nghe tới đây, Bách Niên cười.

Ông ta châm điếu thuốc, bắt chéo hai chân, thật khinh thường nhìn Tây Môn Tuấn.

“Tôi nói này Tây Môn Tuấn, anh có hơi đề cao bọn họ nhỉ, không phải chỉ là một tên lính quèn với một con nhóc thôi sao? Có gì đáng sợ chứ?”

“Nhìn bộ dạng hoảng sợ của anh kìa, có phải thất bại lần trước đã khiến anh suy sụp hoàn toàn, bây giờ còn chưa thoát khỏi cơn sang chấn không?”

Tây Môn Tuấn nghiến răng nghiến lợi nhìn Bách Niên.

Đúng vậy, thất bại lần trước thực sự rất nghiêm trọng, nó còn khiến xí nghiệp Thiên Đỉnh mất đi con gà đẻ trứng vàng là khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng.

Tây Môn Tuấn cũng bị chấn thương tâm lý rất nghiêm trọng, nhất thời chưa thoát ra được.

Bách Niên nhắm vào điểm này, cố ý chọc trúng nỗi đau của anh ta.

Tôn Vĩnh Trinh xua tay nói: “Được rồi, đừng tranh cãi nữa, những gì các người nói đều có lý. Chúng ta không thể đánh giá thấp Giang Nghĩa, cũng không được coi thường bản thân.”

“Chẳng phải Giang Nghĩa sắp tổ chức lễ khai trương hoành tráng sao?”

“Tôi sẽ khiến cậu ta thất bại, để cho cậu ta biết rằng, đụng tới Tôn Vĩnh Trinh tôi thì sẽ có kết cục như thế nào.”

Bách Niên gật đầu: “Chủ tịch, chuyện này cứ giao cho tôi xử lý. Anh ta tổ chức lễ khai trương thì chắc chắn sẽ mời vài ngôi sao nổi tiếng đến biểu diễn. Ha ha, tôi sẽ lập tức đưa tin, nếu ai dám đến giải trí Ức Châu biểu diễn thì sau này đừng nghĩ đến việc nhận bất kỳ thông báo nào từ giải trí Bách Khoa chúng ta, hơn nữa còn sẽ nằm trong danh sách đen của giải trí Bách Khoa và sẽ bị phong sát vĩnh viễn!”

Với quyền lực của giải trí Bách Khoa thì một khi bị bọn họ phong sát, tương đương với với việc không có khả năng vực dậy ở thành phố Giang Nam này. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cho dù có là ngôi sao nổi tiếng thì cũng không thể gánh vác được tổn thất nặng nề như vậy.

Tôn Vĩnh Trinh gật đầu: “Đây là một cách hay, mau đi làm đi, đến lúc đó không có một người nổi tiếng nào đến biểu diễn thì để tôi xem xem Giang Nghĩa sẽ kêu ai đây. Đến lúc đó nói không chừng cậu ta sẽ bỏ ra một ít tiền mời các idol mạng đến hát cũng nên. Thế thì con mẹ nó thật thú vị, nó sẽ khiến người trong ngành cười vào mặt.”

Bách Niên đứng dậy, gạt tàn thuốc.

“Vậy không tán gẫu nữa, chủ tịch, tôi lập tức đi xử lý việc này.”

“Ừm, đi đi.”

Bách Niên rời đi, khi đi ngang qua bên người Tây Môn Tuấn còn cố ý hất tàn thuốc về phía anh ta, dáng vẻ vô cùng ngang ngược.

Tây Môn Tuấn cũng không nổi giận với anh ta.

Sau khi Bách Niên rời đi, Tây Môn Tuấn nói: “Chủ tịch, con người Bách Niên kiêu căng ngạo mạn, không điềm tĩnh bằng Giang Nghĩa, tôi sợ sẽ xảy ra chuyện.”

“Có thể xảy ra chuyện gì chứ?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 197


CHƯƠNG 197

“Cái này tôi cũng không chắc, nhưng tôi cảm thấy Bách Niên không thể trấn áp được Giang Nghĩa, không bằng chúng ta giúp một tay để thêm phần chắc chắn nhé?”

Tôn Vĩnh Trinh nhìn anh ta, hỏi: “Cậu có ý tưởng gì không?”

Tây Môn Tuấn mỉm cười: “Tôi quen một người, anh ta là…”

Tôn Vĩnh Trinh nghe xong thì cười lớn.

“Được, rất tốt, đây là một cách hay.”

“Bây giờ cậu lập tức đi làm đi.”

Tây Môn Tuấn đứng lên: “Thuộc hạ đã rõ.”

Anh ta lập tức xoay người rời khỏi văn phòng, bắt tay đối phó với lễ khai trương của giải trí Ức Châu.

Tôn Vĩnh Trinh dựa lưng vào ghế, mỉm cười xấu xa: “Giang Nghĩa ơi là Giang Nghĩa, tôi không tin lần này cậu còn không chết. Lễ khai trương sao? Ha ha, tôi sẽ khiến cậu phá sản!”

“Khiến cậu hoàn toàn mất hết mặt mũi trước mặt bạn bè, để xem đến lúc đó cậu còn ngạo mạn được không.”

“Giải trí Ức Châu, khoa học công nghệ Tẩm Mộng.”

“Chờ đi, tôi sẽ tiêu diệt hết từng thứ một, dám chống đối xí nghiệp Thiên Đỉnh thì các người chắc chắn phải chết.”

Văn phòng tổng giám đốc công ty giải trí Ức Châu.

Giang Nghĩa nhìn cách bày trí xa hoa, mỉm cười nói: “Đan Đình, cô thật biết cách hưởng thụ.”

Trình Đan Đình pha hai tách cà phê rồi đưa một tách cho Giang Nghĩa.

“Hưởng thụ cuộc sống là khả năng cơ bản của người sáng tạo nghệ thuật. Nếu ngay cả điều này cũng không biết thì còn làm được gì nữa chứ.”

Giang Nghĩa cười lắc đầu, uống một ngụm cà phê.

Lúc này, điện thoại trên bàn reo lên.

Trình Đan Đình bước tới nghe điện thoại: “Alo, ai vậy?”

“Chị Đan Đình, là tôi, Như đây.”

“Ồ, Như hả, sao thế?”

“Là như vầy, chẳng phải tôi đồng ý sẽ hát một bài trong buổi khai trương sao?”

“Ừm.”

“Tôi xin lỗi, bà nội tôi đột nhiên trở bệnh nặng, hai ngày tới tôi cần phải ở bệnh viện với bà, cho nên muốn hủy bỏ lịch trình này, chị xem có được không?”

Cô ta đã nói đến nước này rồi thì sao có thể không đồng ý được?

Cũng không thể bảo người ta không được đến chăm sóc bà nội đúng không?

Trình Đan Đình mím môi: “Được, tôi biết rồi, cô kêu người đại diện đến đây, chúng tôi sẽ hủy bỏ lịch trình.”

“Cảm ơn chị Đan Đình.”

Cúp điện thoại, Trình Đan Đình cầm một cuốn sổ đi tới ngồi xuống bên cạnh Giang Nghĩa, lật tới lịch trình khai trương ba ngày sau, tìm thời gian biểu diễn của Như rồi gạch bỏ.

Sau đó lựa chọn người và bài hát phù hợp để thay thế cô ta trong danh sách ứng viên.

Giang Nghĩa hỏi: “Sao vậy?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 198


CHƯƠNG 198

“Không có gì, có một cô ca sĩ tạm thời có chuyện riêng nên không đến được, cần phải đổi tiết mục. Cũng không phải chuyện lớn gì, thường xuyên xảy ra ấy mà.”

Còn chưa dứt lời thì điện thoại lại reo lên.

Trình Đan Đình đi tới nhận cuộc gọi.

“Xin chào, là tổng giám đốc Trình sao? Tôi là người đại diện của Tuyết Mân Côi. Tôi muốn thương lượng với cô về việc hủy bỏ buổi biểu diễn ba ngày sau.”

Trình Đan Đình cau mày, sao Tuyết Mân Côi cũng muốn hủy lịch trình?

Trong một tiếng tiếp theo, điện thoại không ngừng reo lên.

“Tổng giám đốc Trình, tôi xin lỗi, ba ngày sau tôi không thể đến được rồi.”

“Chị Đan Đình, tôi phải đi lưu diễn nước ngoài, nhưng nó lại trùng với thời gian tổ chức lễ khai trương của chị, tôi muốn điều chỉnh lại một chút.”

“Xin chào Trình Đan Đình, tôi là người đại diện của em Dương, tôi muốn bàn bạc với cô…”

Các cuộc gọi cứ nối tiếp nhau, tất cả đều có chung một mục đích là hủy bỏ buổi biểu diễn tại lễ khai trương 3 ngày sau, hơn nữa các lý do đưa ra lại rất đa dạng.

Không chỉ các nghệ sĩ đã đặt lịch diễn gọi điện đến hủy bỏ, mà ngay cả những nghệ sĩ không đặt trước cũng gọi điện báo trước nói không đi được và không cần cân nhắc đến bọn họ.

Một tiếng sau, Trình Đan Đình nhìn lướt qua lịch trình, tất cả các tiết mục đều bị gạch bỏ!

Nói cách khác, tất cả các nghệ sĩ trong kế hoạch ban đầu đều không thể đến.

Trình Đan Đình tức giận xé rách lịch trình, cô ta lăn lộn trong ngành này nhiều năm nay, nhưng đây là lần đầu tiên cô ta gặp phải chuyện bực bội như vậy.

Một người hai người hủy còn được, sao mà toàn bộ đều muốn hủy chứ?

“Rõ ràng là có người đang muốn chống đối chúng ta.”

“Cố tình gây áp lực với các nghệ sĩ để buộc họ không đến tham gia lễ khai trương của chúng ta.”

“Có quyền lực lớn như vậy, trừ giải trí Bách Khoa ra thì không có công ty thứ hai.”

Giang Nghĩa gật đầu đồng ý với ý kiến của Trình Đan Đình, quả thực ngoài giải trí Bách Khoa ra thì không có công ty nào khác có thể làm được điều này.

Trình Đan Đình nghiến răng nói: “Thật đáng ghét, thủ đoạn bịp bợm này thật sự rất không ngay thẳng.”

Giang Nghĩa cười nói: “Còn nhớ ý định ban đầu của tôi khi thành lập giải trí Ức Châu không? Không phải để kiếm tiền, cũng không phải vì nghệ thuật, mà chỉ để đá giải trí Bách Khoa ra khỏi trị trường giải trí. Sự thật chứng minh, nếu chúng ta không làm như vậy thì bọn họ cũng sẽ làm như thế với chúng ta mà thôi.”

Trình Đan Đình thở dài: “Hết cách rồi, bây giờ tôi chỉ có thể tìm một số ngôi sao nước ngoài đến biểu diễn thôi.”

“Không được.”

“Tại sao?”

Giang Nghĩa nói: “Lễ khai trương ở trong nước mà cô lại tìm người nước ngoài. Đến lúc đó giải trí Bách Khoa sẽ chụp cho cô chiếc mũ ‘sính ngoại’, đến khi đó chết cũng không biết sao lại chết đấy.”

Trình Đan Đình lo lắng: “Vậy cũng không thể mời những nghệ sĩ không nổi tiếng đến biểu diễn được? Như vậy không được hoàng tráng lắm.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 199


CHƯƠNG 199

Đây là vấn đề.

Giang Nghĩa suy nghĩ một lúc, đột nhiên nhớ ra một chuyện.

Anh hỏi: “Đan Đình, cô có biết người tên La Thịnh không?”

“Ừm, tôi biết, sao thế?”

“Ông ta có nổi tiếng không?”

“Cái này…” Trình Đan Đình suy nghĩ giây lát rồi nói: “Nói nổi cũng không đúng, mà nói không nổi cũng không đúng.”

“Là sao?”

Trình Đan Đình giải thích: “Nói một cách đơn giản thì ông ta là một nhà sản xuất âm nhạc và chỉ đứng sau hậu trường, công chúng biết rất ít về ông ta và ông ta căn bản không có chút sức hút nào.”

“Nhưng mà, như tôi đã nói, ông ta là một nhà sản xuất âm nhạc đa tài, số lượng nghệ sĩ trong tay ông ta nhiều không đếm xuể, trong số đó có rất nhiều tên tuổi nổi tiếng.”

“Hiện nay, thiên vương thiên hậu nổi tiếng nhất, có sức ảnh hưởng nhất và có sức hút nhất trên thị trường đều do ông ta tạo ra, bọn họ coi ông ta như ba mình. Chỉ cần ông ta nói một tiếng thì những thiên vương thiên hậu đó sẽ sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì.”

“Cho nên, La Thịnh là bố già không mấy nổi tiếng trong lòng công chúng, nhưng lại rất nổi tiếng trong ngành.”

Giang Nghĩa gật đầu, anh rất hài lòng với câu trả lời này.

“Giang Nghĩa, sao anh lại hỏi điều này?”

“Tiện hỏi thôi.”

Giang Nghĩa đứng dậy bước ra văn phòng, anh lấy điện thoại ra tìm danh bạ La Thịnh lưu lại ngày hôm đó, sau đó gọi điện thoại cho đối phương.

Đô đô đô……

Sau một loạt tiếng tít dài, đối phương đã bắt máy.

“Alo, xin hỏi là ai vậy?”

“Ông La, là tôi, Giang Nghĩa.”

“Ồ, cậu Giang sao! Cậu gọi cho tôi là có chuyện muốn tìm tôi sao?”

“Đúng vậy, tôi có chút chuyện cần làm phiền ngài, nhưng cũng ngại mở miệng.”

“Ha ha, cậu Giang cứ nói đùa, cậu đã cứu mạng cháu trai cưng của tôi, có ơn rất lớn với tôi, tôi đang phiền não vì không có cách nào trả ơn cậu đây, cậu có chuyện gì cứ nói, ông đây sẽ cố gắng hết sức trả ơn cậu.”

“Thật ra, chuyện là như thế này, tôi muốn mời…”

Vài phút sau, Giang Nghĩa cúp điện thoại rồi quay lại văn phòng. Nhìn Trình Đan Đình đang liên tục xem danh sách và gọi điện nhờ giúp đỡ, anh bỗng mỉm cười.

Trình Đan Đình trợn mắt nhìn anh: “Tôi lo lắng sắp chết rồi đây mà anh còn có tâm trạng cười nữa? Anh không lo lắng chút nào sao?”

Giang Nghĩa hờ hững nói: “Tôi đã giải quyết xong.”

“Giải quyết xong? Cái gì?”

“Khách mời dự lễ khai trương ba ngày sau.”

Trình Đan Đình nghi ngờ: “Anh bớt xạo đi, anh là người ngoài ngành thì quen biết được ai chứ? Tôi lăn lộn trong cái ngành này bao nhiêu năm mà không mời được ai. Anh nói xem thử, anh mời ai?”
 
Back
Top Dưới