Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 240


CHƯƠNG 240

DUjh Giang Nghĩa lái xe rời khỏi sở giải trí, Trình Đan Đình ở phía sau nhìn theo, mím môi: “Thật là, đến một câu cảm ơn cũng không biết nói.”

Cả đoạn đường, chạy nhanh như chớp.

Tâm trạng Giang Nghĩa cực kỳ tốt, không nói đến việc công ty phát triển nhanh chóng và lớn mạnh, anh còn nhận được một chiếc xe tốt như vậy.

Ngay cả Giang Nghĩa, người không h*m m**n nhiều về vật chất, cũng không kìm chế được niềm vui sướng trong lòng.

Tỉng reng reng…

Tỉng reng reng…

Giang Nghĩa cầm điện thoại lên liếc nhìn, là vợ anh, Đinh Thu Huyền gọi đến, khoảng thời gian gần đây hai vợ chồng họ ai cũng bận rộn, một người bận việc công ty, một người bận việc của gia tộc, đã lâu không có thời gian ngồi lại tâm sự với nhau.

“A lô, Thu Huyền, có chuyện gì vậy?”

“Giang Nghĩa, bây giờ anh có rảnh không?

Có thể đến công ty chính đón em về nhà không? Không hiểu sao lốp xe của em lại bị thủng.”

“Ừ, anh sẽ tới.”

Hai mươi phút sau, xe dừng lại gần công ty chính.

Giang Nghĩa đi bộ về phía tòa nhà công ty, †ừ xa đã nhìn thấy Đinh Thu Huyền đứng đợi ở cửa công ty, cùng lúc đó, bên cạnh cô còn có một người đàn ông đang đứng, thỉnh thoảng đưa đầu đến bên cạnh Đinh Thu Huyền.

Đinh Thu Huyền lộ rõ vẻ chán ghét và quay sang chỗ khác.

Nhưng người đàn ông đó lại chẳng biết xấu hổ tiến lên một bước, tiếp tục duy trì khoảng cách rất gần với Đinh Thu Huyền, ánh mắt gian xảo như muốn dính vào người Đinh Thu Huyền.

Giang Nghĩa cau mày, trong mắt hiện lên vẻ giận dữ.

“Giang Nghĩa, anh đến rồi!” Nhìn thấy Giang Nghĩa đến, Đinh Thu Huyền như tìm được cứu tinh, vội vàng chạy tới ôm lấy cánh tay Giang Nghĩa.

Người đàn ông đó liếc nhìn Giang Nghĩa, cười khẩy, bày ra bộ mặt xem thường Giang Nghĩa.

“Đây chính là người chồng ở rể của cô — Giang Nghĩa sao?” Người đàn ông hỏi.

Đinh Thu Huyền không vui ra mặt, lạnh lùng đáp: “Đây chính là Giang Nghĩa, chồng tôi, anh ấy đặc biệt tới đón tôi, chủ tịch Tôn, anh có thể đi được rồi.”

Giang Nghĩa thản nhiên hỏi: “Anh ta là ai vậy?”

Đỉnh Thu Huyền giới thiệu: “Tôn Tuấn Phong, chủ tịch công ty bất động sản Vũ Quan, hợp tác kinh doanh với nhà họ Đinh trong dự án cải tạo.”

Từ trước tới nay, Tôn Tuấn Phong luôn thèm muốn Đinh Thu Huyền, nhưng chỉ là không tìm được cơ hội để ra tay.

Vừa nhìn thấy lốp xe của Đinh Thu Huyền bị hỏng, anh ta nằng nặc muốn đưa Đinh Thu Huyền về nhà.

Cho nên Đinh Thu Huyền mới cuống cuồng bảo Giang Nghĩa đến đón.

Tôn Tuấn Phong liếc nhìn quan sát Giang Nghĩa từ trên xuống dưới, thấy anh đang mặc đồ rẻ tiền ở quầy hàng rong, liền cười khinh thường.

“Tôi nói cô Đinh, tôi thực sự nghĩ không ra, tại sao một người phụ nữ xinh đẹp và thông minh như cô lại muốn gả cho loại vô dụng này?”

“Muốn tiền không có tiền, muốn địa vị không có địa vị, nghe nói còn ở luôn trong nhà cô.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 241


CHƯƠNG 241

“Quả thật là nỗi nhục của đàn ông.”

Đinh Thu Huyền cáu giận nói: “Tôi gả cho ai, hình như không liên quan gì đến anh thì phải?”

“Là không liên quan. Không phải tôi đang quan tâm cô sao?”

Tôn Tuấn Phong cười nói: “Lấy chuyện lần này làm ví dụ, lốp xe của cô bị hỏng, cần người đưa đón, cô xem người chồng vô dụng này của cô, vậy mà lại đi bộ tới, đây gọi là đưa đón sao? Đây không phải là kêu cô cùng anh ta đón taxi về sao?”

“Cô có thân phận cao quý như vậy lại cùng một kẻ vô dụng như vậy đi đón taxi, có mất mặt hay không chứ? Nếu truyền ra ngoài e rằng sẽ không tốt cho danh tiếng của cô.”

Đỉnh Thu Huyền tức giận cả người phát run.

Vốn nghĩ rằng khi Giang Nghĩa đến, đối phương sẽ kiềm chế một chút, nào ngờ sau khi Tôn Tuấn Phong nhìn thấy Giang Nghĩa thì trở nên kiêu căng hơn.

Tôn Tuấn Phong nói tiếp: “Hay là vậy đi, cô Đinh, cô ngồi xe tôi, tôi đưa cô về nhà.

Người chồng vô dụng này của cô, cứ để anh ta tự đón taxi về là được rồi.”

Chuyện gì đây?

Trước mặt chồng người ta, muốn đón vợ người ta, xong rồi còn muốn người ta rời đi.

Muốn đi riêng với vợ người ta, thiết lập không gian riêng tư của hai người sao?

Thật là xằng bậy.

Còn ra thể thống gì?

Đinh Thu Huyền giận đến run rẩy, kìm chế cơn tức giận và nói: “Chủ tịch Tôn, xin anh hãy chú ý đến cách dùng từ, nói chuyện nên tôn trọng một chút!”

Tôn Tuấn Phong bật cười ha hả: “Chú ý cách dùng từ? Cô Đinh, từ nào tôi đã dùng không chính xác vậy hả?”

Anh ta lấy tay chỉ vào chiếc xe bên cạnh: “Đây là xe của tôi, BMW X6 bản cao cấp, hai tỷ bảy trăm chín chục triệu! Cô Đỉnh, cô ngồi xe tôi trở về không phải vô cùng có thể diện sao? Ai nhìn thấy trên đường cũng đều phải giơ ngón tay cái lên.”

“Nhìn lại anh ta xem, chẳng có gì. Cô cùng anh ta đón taxi về, không phải sẽ bị người †a chê cười đến chết sao?”

Đinh Thu Huyền tức giận nói: “Cảm ơn ý tốt của anh, tôi không cần!”

Lúc này, Giang Nghĩa vòng tay ôm lấy Đinh Thu Huyền, dịu dàng nói: “Đừng lo, anh sẽ lái xe đưa em về. Xe của anh còn tốt hơn chiếc này.”

“Phụt… Tôi đã nghe thấy gì vậy? Xe của anh tốt hơn của tôi?” Tôn Tuấn Phong cười phọt ra, lắc đầu nói: “Giang Nghĩa, tôi phát hiện con người anh thật không biết xấu hổ”

Tôn Tuấn Phong nhìn Giang Nghĩa và nói: “Ồ, tôi hiểu rồi, chắc không phải là anh muốn đưa cô Đinh đi tàu điện ngầm đó chứ? Đương nhiên, một chuyến tàu điện ngầm mấy ngàn tỷ, đắt hơn nhiều so với chiếc BMW X6 của tôi, haha.”

“Chỉ có điều… bây giờ đang là giờ cao điểm, Giang Nghĩa, anh thật sự để cho cô vợ xinh như hoa như ngọc của mình chen chúc trên tàu điện ngầm, chen chúc với đám đàn ông hôi hám kia, trong lòng anh thực sự không để ý sao?”

“Dù gì anh cũng là đàn ông, lại không thể có chút tôn nghiêm của một người đàn ông sao?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 242


CHƯƠNG 242

Vẻ mặt Giang Nghĩa không chút thay đổi, cũng không thèm liếc Tôn Tuấn Phong, lẳng lặng lấy chìa khóa xe ra.

“Thu Huyền, chúng ta đi thôi.”

Giang Nghĩa nắm tay Đinh Thu Huyền rời đi.

Tôn Tuấn Phong phỉ nhổ ở phía sau: “Đồ rác rưởi chết tiệt, còn dám giả bộ ở trước mặt tao? Cũng không biết tự lấy nước tiểu soi lại mình, mày là cái thá gì chứ?”

Anh ta lấy chìa khóa chiếc BMW ra, vừa bước tới để mở cửa xe thì nghe thấy tiếng rít chói tai từ phía sau vang tới.

“Hả?”

Tôn Tuấn Phong quay người nhìn lại thì thấy một nhóm phụ nữ đột nhiên tụ tập ở ven đường, ngây ngất nhìn một chiếc xe.

“Chiếc xe đó là… Rolls-Royce phiên bản giới hạn?!”

Một người có nhiều nghiên cứu về xe hơi như Tôn Tuấn Phong chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể biết được kiểu mẫu của chiếc xe đó.

Người lái nổi loại xe này, bốn chữ: không giàu cũng sang.

Loại xe này không phải ai cũng có thể lái được, dù có tiền cũng chưa chắc đã lái được. Rolls-Royce, chính là đại diện cho thân phận.

Huống chỉ là phiên bản giới hạn?

So với chiếc xe đó của người ta, chiếc BMW X6 của bản thân quả thật chẳng là gì, giống như nhặt được từ trong đống rác vậy.

Với thân phận của anh ta, cả đời cũng không có khả năng lái được một chiếc ở xe cấp bậc này.

Tôn Tuấn Phong cau mày và tự mình lẩm bẩm: “Người nào trong nhà họ Đinh lái nổi một chiếc xe như vậy?”

Anh ta lắc đầu.

Không thể nào, người nhà họ Đinh tuyệt đối không có thực lực này.

Cho dù là gia chủ Đinh Trung cũng chỉ lái một chiếc Bentley, vốn không lái nổi một chiếc Rolls-Royce phiên bản giới hạn.

Sẽ là ai?

Nhìn thấy chiếc Rolls-Royce đó đang đậu bên đường chờ lan can, Tôn Tuấn Phong nhanh chóng móc một tấm danh thiếp trong túi trước ngực ra và chạy tới.

Người quyền quý ở cấp bậc này, không phải lúc nào cũng có thể gặp được.

Phải nắm bắt cơ hội làm quen.

Nói không chừng bởi vì gửi đi một tấm danh thiếp mà có thể mang đến một cơ hội rất lớn, loại chuyện này rất thường gặp.

Tôn Tuấn Phong đã thực sự chạy đến bên cạnh chiếc Rolls-Royce như một cơn gió và gõ vào kính của chiếc xe một cách vô cùng kính cẩn.

Cửa kính xe mở ra.

Tôn Tuấn Phong nhanh chóng khom người cúi đầu và gật một cái thật sâu.

“Xin chào quý ông cao quý, tôi là Tôn Tuấn Phong, chủ tịch công ty bất động sản Vũ Quan Trí, xin được làm quen với anh. Nếu có chỗ quấy rầy, mong thứ lỗi”

Nói xong, anh ta vừa ngẩng đầu lên, vừa đưa danh thiếp tới.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 243


CHƯƠNG 243

“Đây là danh thiếp của tôi, mong anh nể mặt nhận…”

Nói được nửa lời, Tôn Tuấn Phong sững sờ, cả người đứng ngẩn ra ở đó, hai tay nắm †ấm danh thiếp không biết phải làm sao, vừa sửng sốt lại nghi ngờ.

Chỉ vì anh ta nhìn thấy người đang ngồi trên ghế lái của chiếc xe lại là Giang Nghĩa!

Tên Giang Nghĩa, con rể ở rể nghèo chẳng có gì Tên Giang Nghĩa nghèo rớt mồng tơi đã bị anh ta chế giêu một cách không nể tình!

Tên Giang Nghĩa rác rưởi ăn bám nhà vợt “Giang Nghĩa?”

“Giang Nghĩa!”

Tôn Tuấn Phong lắp bắp hỏi: “Anh, sao anh có thể, có thể ở trong xe?”

Giang Nghĩa cười cười: “Đây là xe của tôi, tôi không ở trong xe thì nên ở đâu? Chẳng lẽ “tôi không nên ở trong xe, tôi nên ở dưới đáy xe?” Tôi cũng không phải là đồ đần.”

Tôn Tuấn Phong cứng họng, không biết nên nói gì cho phải.

Vừa rồi anh ta còn luôn mồm chế giễu Giang Nghĩa là một kẻ nghèo rớt mồng tơi, sau cùng như bị tát vào mặt bôm bốp.

Chỉ là anh ta không làm sao hiểu nổi, một thằng rể ở rể, ăn bám vợ, dựa vào đâu lái một chiếc xe tốt như vậy?

Thuê?

Không thể nào. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Rolls Royce phiên bản giới hạn, thuê ở đâu được?

Chẳng lẽ chiếc xe này do Đinh Thu Huyền mua?

Càng không thể, Đinh Thu Huyền nào có thực lực này? Cho dù là Đinh Trung cũng không có.

Hơn nữa, loại xe này không phải cứ có tiền là có thể mua được. Không có thân phận, địa vị nhất định, hãng xe người ta vốn sẽ không bán cho đâu, được chưa?

Giang Nghĩa vươn tay cầm lấy danh thiếp của Tôn Tuấn Phong, cười nói: “Chủ tịch Tôn, anh có hơi quá khách sáo rồi đấy?

Còn đặc biệt chạy tới đưa danh thiếp cho †ôi, yên tâm, tôi sẽ cất kỹ.”

Tôn Tuấn Phong thật chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui vào.

Vốn dĩ anh ta muốn lấy lòng nhân vật lớn một chút, đưa danh thiếp để tạo ấn tượng, nói không chừng có thể có cơ hội hợp tác trong tương lai.

Ai có thể ngờ rằng người ở trong xe lại là Giang Nghĩa?

Giang Nghĩa thờ ơ hỏi: “Đúng rồi, chủ tịch Tôn, chiếc xe này của tôi hẳn là tốt hơn chiếc BMW X6 của anh một chút xíu, đúng không?”

Tôn Tuấn Phong cười khổ không thôi. Đây không phải là cố ý nói móc sao?

Chiếc Rolls-Royce phiên bản giới hạn trị giá hàng trăm tỷ dĩ nhiên nhỉnh hơn BMW X6 hai tỷ bảy trăm chín chục triệu rồi!

Bây giờ, cuối cùng Tôn Tuấn Phong cũng hiểu tại sao vừa rồi Giang Nghĩa lại nói những lời đó, đáng buồn cười là bản thân còn không tin, thậm chí còn cười nhạo người ta phải đi tàu điện ngầm.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 244


Truyện sẽ được cập nhật vào ngày mai. Team Тrцуe л 3.оn e cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ chúng mình!. Chúc các bạn luôn an lành và mạnh khỏe trong mùa dịch ạ!

Hiện tại có rất nhiều trang web copy tự động của Тruуeл 3. оne. Nên nội dung này chỉ là để chống copy tự động, mong cả nhà thông cảm. Cảm ơn cả nhà!

Kìa con bướm vàng, kìa con bướm vàng, Xèo đôi cánh, xèo đôi cánh

Ɓươm bướm baу đôi ba vòng, Ɓươm bướm baу đôi ba vòng

Ɛm ngồi xem, em ngồi xem …… hahaaha !!

Kìa con gái kìa , kìa con gái kìa,Gủ đi chơi, gủ đi chơi

Ɓa tháng sau em có bầu, Ɓa tháng sau em có bầu

Mang zề nuôi, mang zề nuôi …… hahaaga~~

Anh thjch con ghệ mập ăn nhiều nó mới mập …Ăn xong rồi zo ấp ấp xong rồi lại nằm

Anh thjck con ghệ ốm không ăn nó mới ốm …Không sướng lúc khi ôm mình mẩу như cọng gôm

Anh thjck con ghệ lùn tui lùn nhưng rất sung …Hơi khó lúc khi hun muốn hun phải khôm xuống

Anh thjck con ghệ cao nhìn em như người mẫu …Ϲhân dài cao đến nách zo cửa lại đụng đầu

Anh thjck con ghệ ngầu nhìn giống xã hội đen …Xâm mình 3 4 chỗ mang zề ba má khen

Anh thjck con ghệ đen hàm răng em rất trắng …Tối ngủ phải mở đèn nếu kO chỉ thấу trăng Anh thjck con gái ..Oh уead!! tui cũng thjck con gái ..Oh уead!! ông già thjck con gái ..Oh уead!!Anh thjck con gái ..Oh уead!! tui cũng thjck con gái ..Oh уead!! ông già thjck con gái ..Oh уead!!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 245


CHƯƠNG 245

“Hả? Bắt nạt con thế nào?”

“Anh ấy bắt nạt con, chạy xe quá nhanh làm con sợ gần chết.”

Tô Cầm lườm Giang Nghĩa một cái: “Con cũng thật là, chạy nhanh như vậy làm gì?

Lỡ như xảy ra tai nạn xe cộ thì làm sao?”

Đinh Nhị Tiến từ trong phòng bước ra: “Tôi nói bà người là phụ nữ đức hạnh, sao lại nói những lời không hay ho như vậy? Đang êm đẹp xảy ra tai nạn xe cộ gì? Bọn trẻ chơi đùa một chút, thúc đẩy tình cảm, bà biết cái gì?”

Đinh Thu Huyền liếc nhìn Đinh Nhị Tiến một cách không nói nên lời.

Đinh Nhị Tiến gần đây rất nghe lời Giang Nghĩa, cái gì cũng thuận theo Giang Nghĩa, cũng say theo.

Cả nhà đang chuẩn bị sửa soạn ăn cơm tối thì nghe thấy hàng loạt tiếng chuông điện thoại réo rắt, điện thoại cố định ở nhà đổ chuông.

Đinh Nhị Tiến đi tới bắt máy.

“A lô, à… Ba, ba tìm Thu Huyền à?” Đinh Nhị Tiến đưa điện thoại cho Đinh Thu Huyền.

“Ông nội, có chuyện gì vậy?”

Lúc đầu, Đinh Thu Huyền vẫn nở nụ cười trên môi, nhưng sau khi nghe những gì Đinh Trung nói ở đầu dây bên kia, cả người đều thay đổi, mặt đầy vẻ giận hờn.

Cả cuộc gọi nói đến chưa đầy ba phút đã cúp máy.

Đinh Thu Huyền tức giận dậm chân vài cái trên mặt đất, rồi bĩu môi ngồi xuống ghế sofa.

Tô Cầm và Đinh Nhị Tiến nhìn nhau khó hiểu.

Tô Cầm bước tới hỏi: “Thu Huyền, lại sao nữa? Ông kêu con tối tăng ca sao?”

“Nếu chỉ là tăng ca, con đã không tức giận.”

“Vậy là?”

“Cũng có bảo con đi công tác đến vùng Nham Thái một chuyến, ngày mai khởi hành ngay. Nói gì mà phải đến đó mua vật liệu, trao đổi với công ty bên phía đối phương.”

Tô Cầm mỉm cười: “Thì có làm sao, cũng chỉ một hai ngày thôi mà.”

Đinh Thu Huyền thở dài: “Nếu thực sự chỉ là chuyện đi trao đổi tài liệu liên quan thì con cũng không có gì phải phàn nàn. Vấn đề là ông nội lại kêu con đi cùng Tôn Tuấn Phong! Còn chỉ có hai người bọn con. Tức là, hai ngày tới con phải cùng anh ta đi công tác một mình đến vùng Nham Thái.”

Lần này, sắc mặt của cả nhà đều thay đổi.

Một nam một nữ, đi công tác hai ngày ở nơi khác, chuyện này chỉ nghe thôi đã thấy không đáng tin.

Xưa nay chỉ có hai người đàn ông đi chung với nhau, nếu có phụ nữ thì cũng là bốn, năm thậm chí là bảy, tám người đi cùng, tuyệt đối không thể nào có chuyện một nam một nữ đi cùng nhau.

Điều này quá nguy hiểm.

Toàn bộ sự việc dường như đang cố tình †ạo cơ hội cho hai người họ ăn ở với nhau.

Đinh Nhị Tiến không vui: “Đầu óc ông cụ có vấn đề sao? Kêu Thu Huyền đi công tác một mình với một người đàn ông trong hai ngày? Vậy cũng nghĩ ra được! Không được, tuyệt đối không được.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 246


CHƯƠNG 246

Đinh Thu Huyền nói: “Phải đấy, con chính là phiền về chuyện này. Nhưng thái độ của ông nội rất kiên quyết, chuyến này con không đi cũng phải đi.”

Thực ra, nếu là những chàng trai có nề nếp, biết bổn phận trong công ty thì cũng không sao.

Mấu chốt là Tôn Tuấn Phong vẫn luôn quấy rầy cô suốt mấy ngày nay, dứt cũng không dứt ra được. Lúc về không phải đã bị Giang Nghĩa “dạy dỗ’ rồi sao?

Thấy thế nào, đều là Tôn Tuấn Phong cố tình khua môi múa mép với ông cụ bên đó, mới có chuyến công tác lần này.

Đinh Nhị Tiến mắng: “Lão già hồ đồ này, lần trước ông ta thà trơ mắt nhìn tôi chết cũng không chịu bỏ tiền ra cứu, bây giờ lại đẩy con gái tôi vào trong hố lửa. Quả thật chẳng ra làm sao!”

Tô Cầm nhanh chóng che miệng ông ta: “Ôi chao, mấy lời này ông không được nói lung tung. Đó là ba của ông, làm gì có người con nào mắng ba mình? Sẽ bị trời trừng phạt.”

“Bị trời phạt tôi cũng mắng!” Đinh Nhị Tiến thở hổn hển: “Ông ta không coi tôi là con, còn giở trò xấu với con gái tôi, lúc trước còn sỉ nhục Giang Nghĩa đủ điều. Tôi còn nhận ông ta cái con khỉ! Nếu không phải nghĩ đến thân phận người phụ trách dự án của Thu Huyền, tôi đã sớm cắt đứt quan hệ với lão già hồ đồ đó lâu rồi.”

Đinh Nhị Tiến càng nói càng tức giận, chửi thề đủ lời th* t*c.

Tô Cầm cũng bất lực lắc đầu, thở dài ở một bên.

Lúc này, Giang Nghĩa mỉm cười bước tới nói: “Không sao, đi thì cứ đi thôi, con đi cùng Thu Huyền là được?”

Cả ba đồng thời nhìn vê phía Giang Nghĩa.

“Được sao?” Đinh Thu Huyền hỏi.

“Đương nhiên là được. Anh xin nghỉ hai ngày không phải là được rồi? Để cô vợ xinh như hoa như ngọc của mình đi một mình với người đàn ông khác, làm sao anh yên tâm cho được?”

Lúc này, trên mặt Đinh Thu Huyền mới lộ ra nụ cười.

Cô bu môi nói: “Vậy còn được.”

Đinh Nhị Tiến nói: “Ừm, đây là một cách.

Cứ để thằng Nghĩa đi cùng với Thu Huyền, có thằng Nghĩa chăm sóc, hẳn sẽ không có vấn đề lớn gì. Nhưng các con vẫn phải cẩn thận, Nham Thái không giống như ở Giang Nam, đến nơi đất khách quê người, bàn xong chuyện thì nhanh chóng trở về, đừng nán lại.”

“Dạ”

Giang Nghĩa đáp lời ngay.

Sau đó, mọi người ăn cơm tối xong thì về phòng nghỉ ngơi.

Đóng cửa lại.

Giang Nghĩa và Đinh Thu Huyền liếc mắt nhìn nhau, không biết tại sao họ lại đồng thời đỏ mặt.

Đinh Thu Huyền nói: “Giang Nghĩa, tối nay…

anh có thể ôm em ngủ được không? Gần đây em… luôn cảm thấy hoang mang, bất an và có chút… sợ hãi.”

“Được”

Hai người ôm nhau ngủ.

Đinh Thu Huyền chui vào lòng Giang Nghĩa, hỏi nhỏ: “Anh… sẽ thương yêu em cả cuộc đời chứ?”

Giang Nghĩa gật đầu mạnh: “ỪI”

Khóe miệng Đinh Thu Huyền bất giác nhếch lên, nở nụ cười tươi như hoa, đưa †ay ôm chặt Giang Nghĩa, áp sát đầu vào lòng anh, nhắm mắt lại tận hưởng khoảng thời gian hạnh phúc này.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 247


CHƯƠNG 247

Ngày hôm sau.

Đinh Thu Huyền cùng Giang Nghĩa đến ga xe lửa, đi tàu cao tốc đến vùng Nham Thái.

Vừa rời khỏi nhà ga, liền nhìn thấy Tôn Tuấn Phong đứng đợi ở bên ngoài.

Trụ sở công ty của Tôn Tuấn Phong đặt tại vùng Nham Thái, có thể nói đây mới là căn cứ địa của anh ta; nhà họ Đinh hợp tác với anh ta cũng chỉ vì nhìn trúng thế lực của anh ta ở vùng Nham Thái, muốn mượn thế lực của anh ta để bắt nối với các công ty khác ở vùng Nham Thái, mở rộng mối quan hệ và tạo điều kiện thuận lợi cho việc mua vật tư cho dự án.

Nhìn thấy Đinh Thu Huyền bước ra khỏi sân ga, trên mặt Tôn Tuấn Phong lộ rõ vẻ hèn hạ và xảo trá.

Khi nhìn thấy Giang Nghĩa, vẻ mặt lại trở nên tức giận.

Anh ta vẫn không quên được chuyện bị Giang Nghĩa sỉ nhục vào chiều hôm qua.

Sau khi cho người dò hỏi thì mới biết đó là chiếc Rolls-Royce mượn, suýt làm Tôn Tuấn Phong tức ói ra máu.

“Giang Nghĩa, tên nghèo rớt mồng tơi mày dám đùa bỡn tao, hôm nay tới địa bàn của †ao, xem tao làm sao chơi chết mày?!”

Anh ta lại đưa mắt nhìn Đinh Thu Huyền, nhìn chằm chằm vào vóc dáng uyển chuyển của cô, nước miếng đều sắp chảy ra.

“Đinh Thu Huyền, thật đẹp.”

“Ở vùng Giang Nam tôi không động được vào cô, đến vùng Nham Thái rồi còn không phải mặc tôi chơi đùa sao?”

“Tưởng dẫn theo người chồng vô dụng đến là có thể bảo vệ được cô sao? Haha, nghĩ nhiều quá rồi đấy. Anh đây không chỉ muốn chơi đùa cô, mà còn phải chơi đùa cô trước mặt chồng cô!”

Anh ta càng nghĩ càng vui, không nhịn được cười thành tiếng.

Lúc này, Đinh Thu Huyền và Giang Nghĩa đã đi đến trước mặt, nhìn thấy vẻ mặt bỉ ổi của Tôn Tuấn Phong là mắc ói.

“Chủ tịch Tôn, xe anh sắp xếp ở đâu vậy?”

Tôn Tuấn Phong nhanh chóng lau nước miếng, cười nói: “Ở ngay bên ngoài nhà ga, đi theo tôi.”

Tôn Tuấn Phong đưa Giang Nghĩa và Đinh Thu Huyền đến trước một chiếc xe hơi màu đen.

“Bây giờ vẫn còn sớm, tôi đưa hai người đi ăn cơm trưa trước, sau đó nghỉ ngơi một lát, đến chiều sẽ lại cùng bên kia bàn bạc chuyện.”

PUJ?

Đỉnh Thu Huyền thực sự đói bụng, nên không từ chối.

Xe đưa ba người tới lối vào của khách sạn lớn nhất vùng Nham Thái, khách sạn Tẩm Nguyên.

Nhóm ba người lần lượt đi vào khách sạn và ngồi vào chỗ ngồi đã đặt trước.

Tôn Tuấn Phong lấy thực đơn đưa cho Đinh Thu Huyền tùy ý gọi món, anh ta mời.

Suốt chặng đường, anh ta đều thể hiện dáng vẻ của một “quý ông đoan chính”, không hề vượt quá bổn phận, điều này làm cho Đinh Thu Huyền cảm thấy có chút không nhận ra anh ta.

“Có lẽ là do hôm qua bị Giang Nghĩa dạy dỗ một trận nên biết điều đây?” Đinh Thu Huyền thầm nghĩ bụng, không nói ra.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 248


CHƯƠNG 248

Gọi một bàn đồ ăn xong, cả ba cầm đũa lên và bắt đầu ăn.

Đang lúc ăn thì thấy một người dẫn chương trình mặc vest và thắt cà vạt bước lên sân khấu ở giữa khách sạn, sau khi chỉnh lại micro, cười híp mắt nói: “Các quý ông, quý bà, chúc mọi người buổi trưa vui vẻ.

Đinh Thu Huyền tò mò quay đầu lại nhìn.

Phát hiện thấy bên cạnh người dẫn chương trình có kê một cái bàn, trên bàn có một cái tủ kính, bên trên phủ một tấm vải lớn màu đỏ thẫm.

Không biết trong đó có thứ hiếm lạ gì.

Người dẫn chương trình nói: “Lời đầu tiên xin cảm ơn mọi người đã nhín thời gian bận rộn để đến đây tham gia buổi đấu giá hôm nay. Tại đây, tôi thay mặt cho ban tổ chức xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến tất cả mọi người.”

Đinh Thu Huyền sững sờ: “Bán đấu giá?”

Cô nhìn về phía Tôn Tuấn Phong: “Trò gì nữa đây?”

Tôn Tuấn Phong vuốt vuốt tay: “Tôi cũng không rõ, tôi chỉ đặt trước chỗ ăn trưa ở đây thôi. Thật tình cờ, lại gặp phải hoạt động người ta tổ chức.”

Nói thì nói như vậy, nhưng không ai để ý thấy khóe miệng Tôn Tuấn Phong lộ ra nụ cười nham hiểm khó nhận thấy.

Tất cả những thứ này đều do anh ta trù tính trước.

Người dẫn chương trình tiếp tục nói: “Tin rằng mọi người đều nóng lòng muốn xem vật phẩm đấu giá. Vâng, tôi cũng không nói nhiều lời thừa thãi. Vào vấn đề chính thôi!”

Anh ta đưa tay vén tấm vải đỏ trên tủ kính bên cạnh lên.

Ngay lập tức, ánh hào quang sáng rực!

Bên trong tủ kính là một chiếc vòng cổ phỉ †húy trong suốt muôn màu muôn sắc, trải qua khúc xạ của ánh đèn sẽ phát ra từng làn tia sáng chói lọi.

Trong tích tắc, những người phụ nữ có mặt ở đó không kìm được vui mừng mà hét lên.

Một chiếc vòng cổ đẹp như vậy, thử hỏi có người phụ nữ nào không muốn có được?

Ngay cả một người phụ nữ không có yêu cầu đặc biệt về đồ trang sức như Đinh Thu Huyền, đôi mắt vẫn đầy mong đợi sau khi nhìn thấy chiếc vòng cổ phỉ thúy.

Phụ nữ mà, trời sinh không cưỡng lại nổi đồ trang sức.

Tất cả những điều này đã được Tôn Tuấn Phong nhìn thấy, anh ta đã sớm biết ở đây sẽ có một cuộc đấu giá vòng cổ bằng phỉ thúy, để lấy lòng Đinh Thu Huyền, anh ta đã đặc biệt đặt địa điểm ăn cơm ở đây.

Chỉ cần có thể mua được chiếc vòng cổ và tặng cho Đinh Thu Huyền, không tin cô còn có thể giữ được sự dè dặt.

Đào tường.

Còn là tường xinh đẹp như vậy, phải bỏ tiên và đặt cả tâm trí vào đó.

Người dẫn chương trình nói: “Chủ nhân ban đầu của chiếc vòng cổ phỉ thúy này là một cụ ông chín mươi tuổi. Tuần trước người yêu cụ đã qua đời. Chiếc vòng cổ này là minh chứng cho tình yêu cả đời họ, đã đồng hành cùng họ không biết bao nhiêu mùa xuân hạ thu đông.”

“Giờ đây, ông cụ đem chiếc vòng cổ này ra bán đấu giá, không chỉ là vì tiền, mà càng mong muốn hơn là truyền lại tình yêu chân thành này, mong rằng người đàn ông mua được chiếc vòng cổ này có thể tặng cho người phụ nữ mình yêu nhất, nắm tay nhau đến trọn đời.”

Một câu chuyện cảm động như vậy, nói đến khiến Đinh Thu Huyền càng thêm xúc động.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 249


CHƯƠNG 249

Bản tính vốn không cưỡng lại được sức hút của vòng cổ bằng phỉ thúy, cộng thêm sự kết xuất của câu chuyện nền, Đỉnh Thu Huyền không thể chờ đợi để mua nó ngay lập tức.

Nhưng cô biết một chiếc vòng cổ như vậy nhất định không hề rẻ.

Ở đây có hàng chục đến hàng trăm vị khách trông khá giàu có, nói thế nào cũng không đến lượt mình.

Tôn Tuấn Phong nhìn thấu tâm tư của cô, cố ý hỏi: “Cô Đinh, có thể thấy được dường như cô rất thích chiếc vòng cổ này?”

Đỉnh Thu Huyền vốn định lên tiếng phủ nhận.

Nhưng thực sự không thể phủ nhận được!

Cô không nói gì, điêu này đồng nghĩa với việc ngầm thừa nhận, bởi vì cô thực sự rất thích.

Thích thì dễ xử lý!

Tôn Tuấn Phong cười hớn hở nói: “Hoa tươi xứng với người đẹp. Một người phụ nữ đẹp tuyệt vời như cô Đỉnh đây đương nhiên cũng chỉ có chiếc vòng cổ phỉ thúy đẹp động lòng người như vậy mới xứng được.

Nếu cô Đinh đã thích như vậy, vậy thì tôi sẽ mua cho cô.”

“Hở?”

Lúc này Đinh Thu Huyền mới nhận ra là mình đã bị lừa.

Bản thân thích là thật, nhưng hoàn toàn không có kêu anh ta mua nó!

Người dẫn chương trình cũng đã nói, mong rằng chiếc vòng cổ này sẽ được mua và tặng cho người phụ nữ yêu thương, nắm †ay nhau đến trọn đời, để truyền lại tình yêu chân thành.

Cô và Tôn Tuấn Phong có mảy may quan hệ gì không mà cần Tôn Tuấn Phong mua cho?

Đến lúc này, Đinh Thu Huyền mới ý thức được chuyện không hay. Một khi Tôn Tuấn Phong mua chiếc vòng cổ và tặng cho mình trước mặt nhiều người như vậy, mọi chuyện lúc đó sẽ khó mà giải thích rõ.

Danh dự của mình bị tổn hại thì cũng thôi, lỡ chọc giận Giang Nghĩa, ảnh hưởng đến Tình cảm vợ chồng thì phải làm sao?

Nghĩ đến đấy, Đinh Thu Huyền cảm thấy có chút hối hận. Tại sao ban nãy cô không nói thẳng rằng mình không thích?

“Cái đó… thôi khỏi, tôi…” Tải ápp Тrцуeл ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Tôn Tuấn Phong hoàn toàn không cho cô cơ hội, nói một cách dứt khoát: “Gì mà thôi khỏi? Cô Đinh, chẳng lẽ cô nghĩ tôi không có tiền, không mua được hay sao?”

Anh ta khinh thường liếc nhìn Giang Nghĩa, chế nhạo: “Cô hãy yên tâm, mặc dù họ Tôn †ôi không giàu nứt vách đổ tường, nhưng trong túi vẫn có chút đỉnh tiền. Chỉ là một chiếc vòng cổ phỉ thúy, tôi mua nổi. Không giống như một vài người, ở nhà vợ, ăn bám nhà vợ, như con sâu mọt khiến người ta chán ghét.”

Mấy lời này rõ ràng là đang châm biếm Giang Nghĩa.

Điều đáng xấu hổ là Giang Nghĩa lại làm ngơ và còn cúi đầu gắp thức ăn, như thể những gì đối phương nói không liên quan gì đến mình.

Tôn Tuấn Phong cười chế giễu: “Đúng là một tên vô tích sự, trơ tráo không biết hổ thẹn, chẳng trách có thể ăn bám được đến bây giờ. Cô Đinh, tôi thực sự cảm thấy xót xa giùm cô.”

Đinh Thu Huyền tức giận run lẩy bẩy, nếu không phải có nhiều người, cô đã chửi ầm lên rồi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 250


CHƯƠNG 250

Cô liếc nhìn Giang Nghĩa, thấy rằng Giang Nghĩa vẫn chẳng quan tâm đến và ăn thức ăn ở đó.

Đỉnh Thu Huyền cảm thấy chua xót trong lòng.

Thầm nghĩ khi nào thì tính cách này của Giang Nghĩa mới thay đổi?

Bị người ta cưỡi ở trên cổ đến mức này rồi, sao vẫn không phát cáu? Khí thế của đàn ông biến đi đâu cả rồi?

Lúc này, người dẫn chương trình trên sân khấu nói: “Chắc hẳn mọi người cũng biết giá trị của phỉ thúy. Chiếc vòng cổ bằng phỉ thúy này có kết cấu hoàn hảo, màu sắc đẹp đế, là lựa chọn hàng đầu trong các loại phỉ thúy, cộng thêm gia công tinh xảo, nên giá trị của nó có hơi cao đôi chút.

Nhưng đối với các vị ở đây mà nói, hẳn không phải là vấn đề.”

“Giá khởi điểm là 24 tỷ, mỗi lần tăng sẽ không dưới một tỷ rưỡi. Bây giờ, cuộc đấu giá chính thức bắt đầu!”

Một chiếc vòng cổ phỉ thúy được bán với giá 24 tỷ.

Giá cao ngất ngưởng, nhưng quả thực đáng ở mức như vậy.

Mặc dù người ngồi ở đây đều khá giàu nhưng cũng không phải hạng siêu giàu có thể tùy tiện bỏ ra 24 tỷ để mua chiếc vòng cổ, thế là mọi người nhìn lẫn nhau, họ đều rất thích nhưng lại không dám tùy tiện kêu giá.

Chỉ thấy Tôn Tuấn Phong từ từ giơ tay lên: “Tôi ra giá cho chiếc vòng cổ, 27 tỷ.”

Tất cả mọi người có mặt đều rối rít nhìn Tôn Tuấn Phong bằng ánh mắt kinh ngạc.

27 tỷ đó, không phải hai trăm bảy chục ngàn, nói bỏ ra là bỏ ra ư? Mắt cũng không chớp lấy một cái.

Siêu giàu.

Giàu nứt vách.

“Chậc chậc, quả nhiên người giàu thật trâu bò. 27 tỷ để mua một chiếc vòng cổ là ngoài tầm với của tôi.”

“Đoán chừng là tình yêu đích thực, nếu không làm sao có thể ra nhiều tiền như vậy?”

“Người phụ nữ có thể nhận được chiếc vòng cổ này, thực sự là phúc tích được ở kiếp trước.”

Nghe được những lời tâng bốc của mọi người, Tôn Tuấn Phong không khỏi vui mừng ra mặt, ngẩng đầu thật cao.

Đinh Thu Huyền ngồi đối diện thì lấy tay che mặt vì sợ người khác hiểu nhầm mình có quan hệ gì với Tôn Tuấn Phong.

Nhìn đến Giang Nghĩa, anh vẫn thản nhiên ăn thức ăn và uống trà.

Đinh Thu Huyền thầm mắng trong lòng: Vợ mình sắp bị người ta “cướp” mất, sao anh còn nuốt trôi được?

Người dẫn chương trình trên sân khấu nói: “Anh này thật có khí thế, vừa mở lời đã thêm ba tỷ. Giá lúc này là 27 tỷ! Xin hỏi, còn ai theo giá nữa không?”

Tôn Tuấn Phong tựa lưng vào ghế ngồi, gác chéo chân, bộ mặt đắc ý.

Tuy rằng 27 tỷ cũng tương đối nhiều đối với anh ta.

Nhưng nếu có thể giành được Đinh Thu Huyền với 27 tỷ, anh ta cảm thấy đáng.

Chớ thấy người ở đây khá nhiều, họ đều là những người kinh doanh nhỏ bình thường, mấy triệu đến mấy chục triệu còn có thể bỏ ra, chứ cao lên đến con số 27 tỷ thì không phải chuyện họ có thể chấp nhận được!

Tôn Tuấn Phong tin rằng tuyệt đối không ai có thể cạnh tranh với anh ta.

Nhưng trên thực tế…
 
Chiến Thần Tu La
Chương 251


CHƯƠNG 251

Một giọng nói từ trong góc vang lên: “30 tỷ, chiếc vòng cổ, tôi muốn nó.”

Ai?

Bao gồm cả Tôn Tuấn Phong, ánh mắt của †ất cả mọi người đều hướng về một góc.

Người kêu giá là một thiếu niên trạc ngoài hai mươi, dáng người không cao nhưng quần áo trên người đều hàng hiệu, riêng chỉ quần áo và trang sức trên người đã phải trị giá hàng trăm triệu.

Thoạt nhìn là con nhà giàu.

Ngồi bên cạnh anh ta là một cô gái ăn mặc và trang điểm lộng lẫy, trông chừng cũng khoảng hai mươi tuổi, trẻ đẹp.

Con nhà giàu cua gái nào có tiếc tiền.

Có người biết anh ta, thầm nói: “Chậc chậc, đó không phải là cậu ba nhà họ Bộ ở Yên Kinh – Bộ Nhược Trần sao?”

“Đúng vậy, nhà họ Bộ là gia tộc lớn hạng nhất ở Yên Kinh, vô cùng giàu có. Nếu cậu ba nhà họ Bộ đã muốn có được, thì tuyệt đối không có người nào khác giành đi được.”

“Không ngờ người nhà họ Bộ lại xuất hiện ở một nơi khỉ ho cò gáy như vùng Nham Thái. Thật đáng kinh ngạc.”

Mới đầu, Tôn Tuấn Phong còn rất tức giận.

Ai dám cướp đồ của anh ta trên địa bàn của anh ta?

Nhưng vừa nhìn thấy Bộ Nhược Trần, anh †a đã trợn tròn mắt.

Bộ Nhược Trần, đó là con trai thứ ba của nhà họ Bộ ở Yên Kinh, một nhân vật xuất thân từ gia tộc lớn đáng trọng. Nhân vật nhỏ như anh ta so được sao?

Đắc tội với nhà họ Bộ thì đồng nghĩa với việc đắc tội đến Diêm Vương.

Có thể sẽ chết bất cứ lúc nào.

Tôn Tuấn Phong không ngừng kêu khổ trong lòng. Một vở kịch đã được thiết kế xong xuôi, cứ thế bị người khác khuấy đảo thế cục sao?

Đúng là người tính không bằng trời tính. Có tính thế nào anh ta cũng không nghĩ rằng hôm nay Bộ Nhược Trần sẽ dẫn bạn gái mới quen đến đây ăn cơm.

30 tỷ đối với nhà họ Bộ mà nói chỉ là một đĩa đồ ăn.

Phải từ bỏ?

Tôn Tuấn Phong không cam lòng, anh ta thực sự quá mong muốn có được Đỉnh Thu Huyền. Thế là, anh ta mạo hiểm đắc tội nhà họ Bộ, bàn tay to ra hiệu: “31, 5 tỷ, tôi muốn.”

Ánh mắt của mọi người lại lần nữa đổ dồn về phía Tôn Tuấn Phong.

“Ơ kìa, người này vẫn còn kêu giá?”

“Dám đấu giá với cậu ba nhà họ Bộ, đoán là người này thật sự giàu có.”

“Theo tôi, anh ta quá thích người phụ nữ đó, nên liều chết cũng phải mua cho bằng được chiếc vòng cổ.”

Bộ Nhược Trần ở đằng đó sửng sốt. Còn có người dám thách thức anh ta?

Hahal Anh ta thuận miệng nói: “45 tỷ, tôi muốn!”

Một mạch tăng lên 13, 5 tỷ!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 252


CHƯƠNG 252

Bộ Nhược Trần không hề nể mặt Tôn Tuấn Phong, định hét giá ép chết anh ta.

Tôn Tuấn Phong lắc đầu cười khổ, xem ra Bộ Nhược Trần nhất định muốn có được sợi dây chuyền này, không cướp được rồi.

Thực ra Tôn Tuấn Phong chỉ 27 tỷ cũng đã khá khó khăn rồi, huống hồ là 45 tỷ? Anh ta không thể bỏ ra được.

Cho dù bỏ ra được thì Bộ Nhược Trần vẫn có thể thoải mái tăng giá, anh ta không có khả năng thắng.

Cuối cùng, Tôn Tuấn Phong lắc đầu: “Không theo nữa.”

Mọi người tặc lưỡi, dời mắt đi nơi khác.

Kết quả này mọi người đã đoán được trước.

Tôn Tuấn Phong áy náy: “Cô Đinh, tôi xin lỗi, thứ cậu ba nhà họ Bộ muốn, đừng nói là tôi, ai cũng khó mà giành được. Hôm nay chúng ta không thể có được sợi dây chuyền đó, khiến cô phải thất vọng rồi.”

Đinh Thu Huyền đảo mắt.

Ban đầu cô cũng không muốn để Tôn Tuấn Phong mua được, vậy thì có gì đáng phải thất vọng?

Thực ra chỉ có một mình Tôn Tuấn Phong thất vọng thôi.

Những lời anh ta vừa nói cũng đề cao Bộ Nhược Trần hết mức có thể, khiến bản thân thua’ không quá xấu mặt, dù sao thua Bộ Nhược Trần cũng không phải chuyển quá xấu hổ.

Người dẫn chương trình trên sân khấu tiếp tục hỏi có còn ai tăng giá nữa không, nếu không ai theo nữa thì sợi dây chuyền phỉ thuý này sẽ thuộc về Bộ Nhược Trần.

Đỉnh Thu Huyền nhìn sợi dây chuyền lấp lánh tuyệt đẹp mà thở dài.

Dù có thích hơn nữa nhưng không có tiền thì cũng không mua được.

Chỉ có thể nhìn.

Lúc này Giang Nghĩa đã ăn no, anh lau miệng, ngẩng đầu nhìn Đinh Thu Huyền hỏi: “Em rất thích sợi dây chuyền đó à?”

Đinh Thu Huyền mỉm cười: ‘Đương nhiên thích rồi, sợi dây chuyền đẹp như vậy, có người phụ nữ nào lại không thích chứ?”

Giang Nghĩa gật đầu: “Được, vậy anh mua cho em.”

“Phụt…” Tôn Tuấn Phong ở bên cạnh bật cười thành tiếng: “Gì thế này? Tai tôi không có vấn đề gì chứ? Anh nói anh muốn mua nó? Anh có biết giá khởi điểm của sợi dây chuyền đó đã là 24 tỷ rồi không? Bây giờ đã được nâng lên 45 tỷ rồi. Anh mua á?

Bán anh đi cũng chẳng đủ số lẻ!

Cho dù anh có tiền muốn mua, nhưng anh có thể giàu hơn cậu ba nhà họ Bộ được không? Hét giá cùng người ta, đắc tội nhà họ Bộ, anh sẽ chết rất thảm đấy biết không hả?”

Tôn Tuấn Phong liên tục lắc đầu: “Đúng là đồ ngốc, tôi thật sự không chịu nổi. Cô Đinh này, tôi thật sự không hiểu nổi, sao cô lại lấy một người không bình thường như vậy? Đúng là hoa nhài cắm bãi phân trâu, lãng phí.”

Những lời nhận xét này đã hạ thấp Giang Nghĩa xuống không còn đáng một đồng.

Nhưng Giang Nghĩa lại chẳng có phản ứng gì, thậm chí anh còn không hề tức giận.

Tôn Tuấn Phong lại nghĩ Giang Nghĩa nhát gan, không dám nổi giận.

Lúc này, người dẫn chương trình hỏi lần cuối: “Có còn ai theo nữa không ạ? Nếu không còn ai thì tôi sẽ gõ búa và sợi dây chuyền này sẽ thuộc về cậu Bộ Nhược Trần nhé.”

Mọi người đều lắc đầu, thầm nghĩ làm sao còn có người ra giá nữa?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 253


CHƯƠNG 253

Ra giá cùng người nhà họ Bộ, chẳng phải ăn no rửng mỡ sao?

Chẳng những không thắng được, mà còn đắc tội nhà họ Bộ, tự rước hoạ vào thân sao.

Ngay khi mọi người đều cho rằng chuyện này là ván đã đóng thuyền, Bộ Nhược Trần thì đang đắc ý nắm chắc phần thắng trong †ay, người dẫn chương trình cũng chuẩn bị gõ búa thì một cánh tay từ từ giơ lên.

Chính là Giang Nghĩa!

Tôn Tuấn Phong ngồi cùng bàn với anh sợ hết hồn, sắc mặt tái nhợt, anh ta hét lớn: “Đồ ngu, anh làm gì vậy? Mau bỏ tay xuống!”

Giá hiện tại là 45 tỷ, nếu theo thì ít nhất cũng phải 46, 5 tỷ. Giang Nghĩa lấy đâu ra tiền?

Đương nhiên Tôn Tuấn Phong không quan tâm đến việc Giang Nghĩa có trả nổi không.

Điều anh ta sợ là sẽ bị Bộ Nhược Trần hiểu lầm mình cùng phe với Giang Nghĩa, đến lúc đó mình cũng sẽ bị coi như kẻ thù thì nguy.

Vậy nên anh ta mới vội vàng bảo Giang Nghĩa bỏ tay xuống.

Nhưng đã muộn.

Người dẫn chương trình thấy Giang Nghĩa giơ tay, sau một thoáng ngạc nhiên thì cười hỏi: “Xin hỏi anh muốn theo ạ?”

“Đúng.”

“Vậy anh ra giá bao nhiêu ạ?”

“60 tỷ”

60 tỷ?!

Không ngờ Giang Nghĩa cũng như Bộ Nhược Trần, vừa lên tiếng đã tăng thêm 15 tỷ, đúng là kẻ vung không tiếc tiền.

Đinh Thu Huyền ở bên cạnh sửng sốt: “Giang Nghĩa, anh đừng làm bừa, anh lấy đâu ra nhiều tiền thế? Đến lúc đó không trả được thì sao?”

Tôn Tuấn Phong chế nhạo: “Không trả được thì sẽ bị giữ lại đánh cho một trận, chứ còn thế nào?”

Người dẫn chương trình cười bảo: “Anh này ra giá 60 tỷ, có ai theo không ạ?”

Mọi ánh mắt đều hướng về Bộ Nhược Trần.

Ngoại trừ Bộ Nhược Trần, không ai có thể theo được giá này.

Mà nói thật, tuy Bộ Nhược Trần giàu thật, nhưng dù giàu thì cũng không tiêu tiền kiểu này. 60 tỷ, 60 tỷ tiền thật sao có thể nói ném là ném được?

Lần này anh ta ra ngoài chơi trên người chỉ mang theo 75 tỷ.

Bộ Nhược Trần cắn răng, giơ tay nói: “63 tỷ.

Anh ta tăng thêm 3 tỷ.

Người dẫn chương trình còn chưa kịp hỏi có ai muốn theo nữa không thì Giang Nghĩa đã giơ tay: “150 tỷ.”

“Đồ điên!”

Tôn Tuấn Phong dựa lưng vào ghế, nhìn Giang Nghĩa mà không nói nên lời.

Người khác tăng 3 tỷ, Giang Nghĩa dứt khoát tăng 90 tỷ, thế này là theo giá sao?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 254


CHƯƠNG 254

Là làm bừa! Không phải kẻ điên thì là gì?

Mọi người có mặt đều nhìn chằm chằm Giang Nghĩa, trong lòng cũng đều cho rằng Giang Nghĩa bị điên.

Vẻ mặt Đinh Thu Huyền càng thêm khó coi, cô không hiểu Giang Nghĩa đang làm gì.

Lần đầu tiên hét giá đã rất vô lý, cũng may Bộ Nhược Trần theo giá, lúc này anh chỉ cần không theo thì mọi chuyện sẽ kết thúc.

Nào ngờ Giang Nghĩa chẳng những theo mà còn thẳng thừng nâng giá lên 150 tỷ.

Ha ha, anh lấy đâu ra 150 tỷ?

Lần đầu tiên Đinh Thu Huyền nổi giận với Giang Nghĩa, cô chất vấn: “Giang Nghĩa, anh có biết mình đang làm gì không?”

Giang Nghĩa nhẹ nhàng đáp: “Anh đang mua dây chuyền cho em.”

“Mua dây chuyền? Anh đang làm bừa đấy!

150 tỷ, 150 tỷ một sợi dây chuyền à?”

Giang Nghĩa chỉ cười không nói.

Lúc này Bộ Nhược Trần đã đứng lên, anh ta lớn từng này rồi chỉ có anh ta đắc ý trước mặt người khác, chưa bao giờ có người đắc ý trước mặt anh ta.

150 tỷ? Anh ta không theo được.

Nhưng anh ta không muốn cứ thế bỏ qua.

Anh ta nuốt không trôi cục tức này. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Bộ Nhược Trần nói với Giang Nghĩa: “Này, cậu có biết tôi là ai không mà dám ra giá với tôi, có phải cậu…”

Anh ta còn chưa nói xong, Giang Nghĩa đã lắc đầu, giơ tay nói: “300 tỷ.”

Tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm.

Tăng 150 tỷ một lần?

Chơi lớn vậy?

Bộ Nhược Trần đã lên tiếng rồi mà đối phương vẫn ngông cuồng như vậy, đây thực sự là sỉ nhục trắng trợn!

Bộ Nhược Trần hét lên: ‘Mẹ kiếp, mày cố ý đối đầu với ông đây đúng không? Có tin ông đây…”

Giang Nghĩa giơ tay lần thứ ba.

“600 tỷ.”

Âm!

Mấy trăm người có mặt ở đây, trong đầu ai cũng nổ ầm một tiếng.

600 tỷ.

Chỉ để mua một sợi dây chuyền?

Người này không phải kẻ điên thì là đại gia cực giàu.

Bộ Nhược Trần không nói nên lời, anh ta tưởng thân phận của mình có thể khiến đối phương khiếp sợ, kết quả lại bị đối phương dùng tiền đập vào mặt liên tiếp hai lần, đây là lần đầu tiên anh ta trải nghiệm cảm giác bị người khác sỉ nhục như thế này.

Anh ta cắn răng: “Được, được lắm, 600 tỷ đúng không? Ông đây không theo!

Nhưng tên khốn này cũng đừng hòng ra giá xong thì chạy.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 255


CHƯƠNG 255

600 tỷ, mày nghĩ tiền là giấy rác có thể dễ dàng có được sao? Hôm nay ông đây muốn xem xem mày có thật sự giàu có vậy không.

Nếu mày không lấy được ra 600 tỷ thì hôm nay đừng hòng ra khỏi cánh cửa này!”

Bầu không khí tại hiện trường giảm thấp đến mức đóng băng.

Tay chân Đinh Thu Huyền lạnh toát, cô †ức giận vì hành vi “ngu ngốc” của Giang Nghĩa, nhưng lại càng lo lắng cho anh hơn.

Đắc tội Bộ Nhược Trần không phải trò đùa.

Sẽ mất mạng đấy!

Một nhóm đông người chặn ở cửa, tất cả đều là thuộc hạ của Bộ Nhược Trần, hôm nay Giang Nghĩa không bỏ ra được 600 tỷ thì đừng hòng rời khỏi đây.

Tôn Tuấn Phong cười lớn: “Cô Đinh, cô đi theo tôi đi, kẻ ngốc này hết thuốc chữa rồi, cứ mặc kệ để anh ta mất mặt ở đây, bị người ta đánh cho tơi bời.”

Đỉnh Thu Huyền trừng mắt nhìn anh ta, không nói gì.

Lúc này, người dẫn chương trình cười nói với Giang Nghĩa: “Thưa anh, anh đã đấu giá được chiếc dây chuyền phỉ thuý này với giá 600 tỷ, bây giờ mời anh thanh toán.”

Mọi con mắt đều đổ dồn về phía này.

Giang Nghĩa cau mày, hơi tiếc nuối bảo: “Quyết định với giá 600 tỷ, không thay đổi được nữa à?”

Tôn Tuấn Phong cười điên cuồng: “Đồ ngốc, đương nhiên không thể thay đổi rồi!

Ai bảo ra oai cơ, bây giờ thấy lố quá rồi chứ gì? Để tôi xem tên ngốc anh sẽ giải quyết thế nào.”

Giang Nghĩa sờ mũi bảo: “Tôi chỉ nói 600 tỷ chứ không nói là đơn vị gì.”

Người dẫn chương trình cười khẩy; “Thưa anh, ở đây chúng tôi mặc định là VN đồng, nếu anh muốn đánh lừa bằng đồng yên Nhật, đồng won Hàn Quốc hay baht của Thái Lan thì chúng tôi không chấp nhận đâu…

Giang Nghĩa xua tay: “Ý tôi không phải đó, nhưng tôi nghĩ chỉ 600 tỷ vẫn hơi rẻ, tôi ra giá 900 tỷ, các ông quẹt thẻ ok chứ?”

Im lặng.

Im lặng đến đáng sợ.

Lặng ngắt như tờ, mọi âm thanh như ngừng lại.

Ánh mắt mọi người nhìn Giang Nghĩa đều rất phức tạp, người đàn ông này đã không thể miêu tả bằng từ kẻ điên được nữa, anh thật sự là ‘ma quỷ!

Mọi người đã từng thấy mặc cả, nhưng chưa bao giờ thấy ai cố ý mặc cả giá cao hơn như thế này.

Bộ Nhược Trần sắp cười bể bụng rồi, anh †a chỉ vào Giang Nghĩa rồi nói: “Kẻ ngốc này ở đâu ra vậy? Còn 900 tỷ nữa, cười chết tôi mất. Mày có biết chữ không, không có tra tài khoản trước hả, hay đang nằm mơ ban mặt đây!”

“Bỏ ra 900 tỷ để mua một sợi dây chuyền ghẻ? Đồ ngốc, chắc chắn anh ta bị ngốc rồi”

“Không đúng, không phải đang đùa đấy chứ? Cậu có trả nổi 900 tỷ không?”

Mọi người đều lắc đầu.

Không ai tin rằng Giang Nghĩa có thể trả được 900 tỷ, chắc chắn anh đang trêu đùa mọi người, không phải kẻ ngốc thì là kẻ điên.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 256


CHƯƠNG 256

Đinh Thu Huyền mang vẻ mặt cuộc đời này không còn gì để lưu luyến nữa, trầm giọng hỏi: “Giang Nghĩa, rốt cuộc anh đang làm gì vậy hả? Chẳng phải bình thường anh rất lý trí ư? Sao hôm nay lại như phát điên vậy? Rốt cuộc anh bị sao thế?”

Giang Nghĩa vuốt tóc Đinh Thu Huyền, nhẹ giọng nói: “Anh không điên. Anh chỉ cảm thấy 900 tỷ vẫn chưa xứng đáng với tình yêu giữa anh và em.

Không phải anh đang mua dây chuyền mà là vật làm chứng.

Làm chứng cho tình yêu trong sáng và chân thành của hai ta.

Vậy nên anh phải tăng giá vật làm chứng này cao một chút, dày một chút, như vậy anh mới yên tâm được.”

900 TỶ! Sau khi nghe những lời này, hai mắt Đinh Thu Huyền ầng ậng nước.

Cô dở khóc dở cười bảo: “Anh có tấm lòng này là được rồi, nhưng giá này… cao quá!

Sao anh có thể trả được số tiền này?”

Giang Nghĩa mỉm cười: “Cứ tin anh đi.”

Anh nhìn người dẫn chương trình: “Vừa rồi anh nói đơn vị mặc định là VN đồng, không biết yêu cầu 900 tỷ của tôi có được chấp nhận không?”

Người dẫn chương trình ngượng ngùng, ho khan một tiếng: “Ha ha, nếu anh kiên quyết như vậy thì tôi cũng không tìm được lý do gì để từ chối.”

Đưa ít tiền hơn còn có lý do để từ chối.

Nhưng đưa nhiều hơn thì từ chối thế nào?

Người dẫn chương trình nói tiếp: “Nhưng anh phải trả ngay bây giờ, 900 tỷ VN đồng không phải chỉ nói miệng là xong, phải trả bằng tiền thật đấy ạ-”

“Tất nhiên.”

Giang Nghĩa bước lên sân khấu, lấy một chiếc thẻ từ trong túi ra đưa cho đối phương.

Thẻ Phượng Hoàng màu vàng tím!

Người dẫn chương trình nhận lấy rồi lập tức bố trí người chuyển khoản ngay tại chỗ, 900 tỷ là một con số trên trời, không phải thứ tuỳ tiện chuyển được.

Dưới sự chứng kiến của mọi người, số tiền này mất mười phút mới chuyển xong!

Nghe tiếng “ding”, mọi người đều nhận ra một điều: Đã thanh toán thành công.

900 tỷ, thật sự đã bỏ ra 900 tỷ!

Hiện trường lại im lặng lần nữa, ai cũng ngạc nhiên há hốc mồm.

Tôn Tuấn Phong ngây ra như phỗng, lúc trước anh ta cứ luôn miệng chế giễu Giang Nghĩa là kẻ nghèo, bám váy vợ, kết quả người ta dễ dàng bỏ ra 900 tỷ, cú vả mặt này thật sự rất đau!

Bộ Nhược Trần cũng choáng váng.

Đến anh ta cũng không bỏ ra được nhiều tiền thế mà người khác lại làm được.

Anh ta còn cười nhạo rằng Giang Nghĩa đang đùa giỡn mọi người, nhưng cuối cùng Giang Nghĩa thật sự có tiên, hôm nay anh †a thật sự đã bị người khác dùng tiền vả mặt.

Đây là lần đầu tiên mọi người nghe nói người nhà họ Bộ bị người khác dùng tiền vả mặt.

Trên sân khấu, người dẫn chương trình không bình tĩnh nổi nữa, hai tay anh ta run run cầm tấm thẻ Phượng Hoàng màu tím vàng, cung kính trả lại cho Giang Nghĩa.

“Thẻ của anh ạ”“
 
Chiến Thần Tu La
Chương 257


CHƯƠNG 257

‘”Ừm”

Giang Nghĩa cất thẻ ngân hàng đi sau đó dắt Đinh Thu Huyền lên sân khấu trước sự chứng kiến của mọi người, đeo chiếc vòng phỉ thuý vô giá cho cô.

Lúc này Đinh Thu Huyền cảm thấy mình như đang mơ.

Cô cảm giác mình giống như nàng công chúa trong chuyện cổ tích, được bạch mã hoàng tử yêu thương, niêm vui trong cô không thể nói thành lời.

“Thích không?” Giang Nghĩa hỏi.

“Vâng!” Đinh Thu Huyền gật đầu thật mạnh.

Lúc này, dưới khán đài nổ ra những tràng pháo tay nồng nhiệt, ai cũng chúc phúc cho cặp đôi đẹp, họ càng bị thuyết phục bởi tính hào sảng chỉ tiêu mạnh tay của Giang Nghĩa.

“Hôn đi!”

“Đúng, hôn đi”

““Hú.”

Trước sự la hét của đám đông, Đinh Thu Huyền ngượng ngùng đỏ bừng mặt.

Giang Nghĩa nhẹ nhàng nâng cằm vợ lên, hôn lên môi cô một cách trìu mến, lúc này trái tìm hai người đã sắp được tình yêu làm tan chảy rồi.

Lúc này đang có hàng trăm người chứng kiến tình yêu của họ.

Dưới sân khấu, Tôn Tuấn Phong nhìn mà tức, chiếc đũa trong tay bị bẻ làm hai.

Anh ta hận.

Đây vốn là kế hoạch anh ta đặt ra, kết quả Giang Nghĩa lại được hời.

Người đẹp, danh tiếng đều bị Giang Nghĩa lấy hết.

Còn bản thân anh ta lại tay trắng, trước đó còn bị Bộ Nhược Trân làm nhục, bữa ăn hôm nay quá tệ.

“Giang Nghĩa, Giang Nghĩa, Giang Nghĩa!”

Tôn Tuấn Phong cắn răng nghiến lợi nhìn Giang Nghĩa, hận đến mức hai mắt sắp lòi ra ngoài.

Bên kia, Bộ Nhược Trần cũng không khá hơn là bao.

Anh ta đã quen với thân phận cậu ấm nhà giàu, trước giờ chỉ có người khác nịnh hót anh ta, đây là lần đầu tiên anh ta bị người khác dùng tiền sỉ nhục trước mặt bao người thế này, trong lòng anh ta rất khó chịu.

Sau khi nụ hôn của Giang Nghĩa kết thúc.

Bộ Nhược Trần hỏi: “Mày tên gì?”

“Giang Nghĩa.”

“Giang Nghĩa? Được, tao nhớ cái tên này rồi. Tao nói cho mày biết, chuyện hôm nay vẫn chưa xong đâu, sau này tao sẽ còn tới Tìm mày!”

“Tôi chờ anh.”

Bộ Nhược Trần hừ lạnh một tiếng, vung tay rồi dẫn cấp dưới vội vàng rời đi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 258


CHƯƠNG 258

Đã bị người ta dùng tiền vả mặt rồi sao còn không biết xấu hổ mà tiếp tục ở lại nữa?

Giang Nghĩa nắm tay Đinh Thu Huyền về chỗ ngồi, Đinh Thu Huyền vẫn chưa hoàn hồn.

Tôn Tuấn Phong cố nặn ra một nụ cười, hỏi: “Được lắm cậu Giang, giàu có thật đấy, cậu làm sao kiếm được 900 tỷ vậy? Nói cho anh nghe đi.”

Giang Nghĩa cười khẽ: “Tôi không thể nói cho anh được.”

Khoé miệng Tôn Tuấn Phong giật giật, suýt thì tức đến mức xắn tay áo để đánh nhau.

Đinh Thu Huyền nói: “Giang Nghĩa, bỏ ra nhiều tiền để mua một sợi dây chuyền như vậy, nghĩ thế nào em cũng thấy không đáng.”

Giang Nghĩa mỉm cười: “Anh nói rồi, anh không mua dây chuyền mà là mua vật làm chứng. Vừa nãy em không nghe người dẫn chương trình nói à? Chủ nhân ban đầu của sợi dây chuyền này sống hơn 90 tuổi, sống đến già cùng vợ ông ấy, làm bạn với nhau cả đời.

Thu Huyền, đây cũng là điều anh hy vọng.”

Nếu 900 tỷ có thể mua được sống đến già cùng em, làm bạn với em cả đời thì anh cảm thấy chẳng những không đắt mà còn rất rẻ ấy chứ.”

Đinh Thu Huyền chu môi.

Dù biết rằng Giang Nghĩa đang cố nói lời ngọt ngào để làm cô vui, nhưng phụ nữ mà, không cưỡng lại nổi trước trang sức và lời nói ngọt ngào, những thứ này cùng ‘công kích, cho dù là Đinh Thu Huyền cũng không chịu nổi.

Cô cười tươi như hoa, xinh đẹp, tự nhiên mà vui vẻ.

Tôn Tuấn Phong ở đối diện ăn một bát lớn thức ăn cho chó, lửa giận trong lòng đã dâng lên tận hỏng, có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.

“Mọi người ăn trước đi nhé, tôi ra ngoài gọi điện thông báo cho công ty đối tác về chuyện cuộc họp.”

“Được.” Đinh Thu Huyền còn chẳng thèm nhìn Tôn Tuấn Phong.

Tôn Tuấn Phong đứng dậy ra khỏi khách sạn, đi ra ngoài.

Anh ta lập tức lấy điện thoại di động ra gọi.

“Alo Tiểu Hắc, mọi việc thế nào rồi?” Tôn Tuấn Phong hỏi.

“Anh Tôn yên tâm, tôi đã làm theo những gì anh dặn rồi. Trong phòng khách sạn đã được lắp đặt camera xoay, được kết nối với TV quan sát. Đến lúc đó, anh làm chuyện đó với người đẹp trong phòng sẽ được quay và lưu lại, tiện cho anh sau này xem lại.

Tôn Tuấn Phong cười lớn, lại hỏi: “Đúng rồi, thuốc’ chuẩn bị thế nào rồi?”

“Anh yên tâm, tôi cũng đã chuẩn bị thuốc”

cho anh rồi. Tất cả đều là loại có tác dụng mạnh nhất, dược tính mạnh nhất. Uống một giọt là người sẽ nóng ngay, muốn dừng mà không được. Uống cả bát thì dù nhìn thấy heo nái cũng chơi. Anh chỉ cần cho người đẹp uống thuốc’, đảm bảo cô ấy sẽ cầu xin anh muốn cô ấy, muốn bỏ cũng không bỏ được!”

Trong đầu Tôn Tuấn Phong đã tưởng tượng ra dáng vẻ say mê của Đinh Thu Huyền, anh ta phấn khích cười trộm.

“Tốt, tốt lắm, Tiểu Hắc cậu làm tốt lắm. Khi nào xong chuyện này, tôi sẽ cho cậu một bao lì xì dày!”

“Cảm ơn anh Tôn”

“Được rồi, không nói nhiều nữa, tôi cúp máy trước đây.”

Tôn Tuấn Phong cúp máy, trong lòng rất Vui.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 259


CHƯƠNG 259

Kế hoạch chủ động lấy lòng thất bại vậy chỉ đành sử dụng biện pháp cứng rắn hơn thôi.

Anh ta nhìn về hướng Đinh Thu Huyền trong khách sạn, tự lẩm bẩm: “Các người cứ đắc ý thêm lát nữa đi. Chờ xem tối nay tôi xử lý cô thế nào! Đến lúc đó cô sẽ phải cầu xin tôi muốn cô! Ha ha ha…

Gọi điện thoại xong Tôn Tuấn Phong đắc ý trở về khách sạn, vẻ u ám trước đó đã được quét sạch, anh ta lại cười vui vẻ.

Đinh Thu Huyền và Giang Nghĩa nhìn nhau, cả hai đều lộ ra vẻ khó hiểu.

“Hai người đã ăn xong chưa? Bây giờ tôi thanh toán luôn.”

“Phục vụ lại đây, thanh toán!”

Chẩng những không tức giận mà còn vui vẻ chủ động thanh toán, nếu không có ý đồ gì thì ai tin?

Giang Nghĩa âm thầm quan sát Tôn Tuấn Phong, tạm thời vẫn chưa phát hiện ra bất kỳ sơ hở nào.

Sau đó ba người cùng đến công ty đối tác thương lượng, quá trình diễn ra suôn sẻ, đối phương bán nguyên vật liệu cho nhà họ Đinh với giá tương đối thấp, tất cả hợp đồng đều được ký kết ngay trong ngày.

Đến lúc về đã là hơn bảy giờ tối, trời cũng đã tối.

Tôn Tuấn Phong nói: “Tôi đã sắp xếp khách sạn cho hai người rồi, khách sạn Hoà Nhuận, phòng tổng thống, đảm bảo tối nay hai người được ở thoải mái, mời đi theo tôi.

Anh ta đi trước dẫn đường, hai người theo sau.

Đinh Thu Huyền nói nhỏ: “Sao tự nhiên anh ta lại tốt thế nhỉ? Em cảm thấy hơi giả tạo.

Giang Nghĩa chỉ cười chứ không nói gì.

Binh đến tướng chặn, tuỳ cơ ứng biến vậy.

Chưa tới mười phút, ba người đã đến sảnh khách sạn Hoà Nhuận, Tôn Tuấn Phong lấy chìa khoá ở quần đưa cho Đinh Thu Huyền.

“Đây là chìa khoá phòng cô, đi thang máy lên tầng 6, phòng 608, rất thuận lợi, phải không?

Tôi đưa tới đây thôi, đi lên cũng không hợp lý.

Chúc hai người một buổi tối vui vẻ.”

Tiếp đãi nhiệt tình thế này khiến Đinh Thu Huyền cực kỳ gượng gạo, trước nay cô luôn ghét Tôn Tuấn Phong nhưng lần này lại muốn nói tiếng cảm ơn.

Nhưng cuối cùng cũng không nói ra, tuyến phòng bị trong lòng khiến cô luôn có cảm giác khác lạ.

Đinh Thu Huyền lấy chìa khoá, cùng Giang Nghĩa đi về phía thang máy.

Tôn Tuấn Phong quan sát phía sau, khi hai người đi xa, nụ cười trên mặt anh ta dần thay đổi, trở thành dữ tợn.

“Giang Nghĩa, Đinh Thu Huyền, hai người cứ đắc ý đi, tối nay tôi sẽ cho hai người biết thế nào là địa ngục trần gian!”

“Đinh Thu Huyền, rượu mời không uống cô lại thích uống rượu phạt, ông đây lịch sự theo đuổi cô thì cô không chịu. Được, vậy cô đừng trách ông đây độc ác. Tối nay ông sẽ khiến cô phải quỳ xuống!”

“Còn cả tên ngốc Giang Nghĩa nữa, ông đây ưng vợ mày là vinh hạnh của mày, thế mà mày lại khiến ông đây mất mặt hết lần này đến lần khác. Để xem tối nay tao sẽ chơi chết Đinh Thu Huyền trước mặt mày!”

Tự lẩm bẩm một phen, Tôn Tuấn Phong lấy điện thoại ra gọi cho Tiểu Hắc.
 
Back
Top Dưới