Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 220


CHƯƠNG 220

Dựa vào đâu mọi người phải bị bạn giẫm?

Các khách hàng đều để đũa trong tay xuống, người nào người nấy hằn học nhìn đám người Hoa Tưởng Dung, Lưu Sùng, hận không thể tát bọn họ vài cái để trút giận.

Giang Nghĩa ngược lại bình tĩnh như thường.

Anh hờ hững nói: “Mồm miệng liến thoắng cũng vô dụng, tôi cũng không tranh cãi với các người, đợi xem đi.”

“Ngày mai các người không phải muốn đến giải trí Ức Châu tiến hành phỏng vấn ký hợp đồng hay sao? Được, tôi và ông chủ Nhiếp cũng đến tiến hành phỏng vấn ký hợp đồng!”

“Tôi tin, chỉ cần giải trí Ức Châu thật sự muốn làm tốt mảng giải trí thì nhất định sẽ chọn ông chủ Nhiếp, chứ không phải là cô.”

Hoa Tưởng Dung sững người, không ngờ Giang Nghĩa còn tới thật.

“Được, anh muốn đi là đi, dù sao đến lúc đó người mất mặt đâu phải là tôi.”

Lưu Sùng lắc đầu nói: “Người trẻ tuổi sao không nghe lọt lời khuyên vậy chứ? Cứ phải đập đầu chảy máu mới biết hối hận! Giải trí Ức Châu là nơi nào cậu có biết không? Còn đến phỏng vấn ký hợp đồng, cậu hay quá, tôi dám đảm bảo ngày mai các cậu ngay cả cửa cũng không bước vào được.”

Giang Nghĩa nhún vai: Vậy chờ xem đi.”

Hoa Tưởng Dung cất tập chi phiếu đi: “Được, chờ xem đi.”

Cô ta đứng dậy đi ra ngoài, sau khi rời khỏi thì liếc nhìn Nhiếp Tranh, cười khẩy: “Vốn tôi tưởng rằng anh chỉ là một kẻ vừa nghèo vừa xấu, hôm nay tôi mới phát hiện, thì ra anh còn rất ngu xuẩn. Nếu anh thật sự nghe tên ngốc đó nói vớ vẩn thì đợi bị mất hết mặt mũi đi.”

Nói xong, cô ta xoay người rời khỏi.

Một đám trợ lý đi theo đằng sau, người mở ô thì mở ô, người xách túi thì xách túi, cảnh tượng thật là oách.

Đợi sau khi Hoa Tưởng Dung rời đi, Nhiếp Tranh ngồi phịch xuống, một tay đỡ trán, sắc mặt có hơi mất mát.

Giang Nghĩa ngồi ở đối diện ông ta, rót hai lý rượu, một người một ly.

Nhiếp Tranh cầm ly rượu lên uống cạn trong một hơi, trên mặt tràn ngập vẻ chua chát.

Giang Nghĩa hỏi: “Sao hả, vẫn đang tức giận sao?”

Nhiếp Tranh lắc đầu: “Không phải tức giận, là buồn bực. Năm đó khi vừa quen biết cô ta không như vậy, bây giờ sao lại thay đổi giống như ma quỷ vậy chứ?”

“Ha ha, con người mà, đều sẽ thay đổi. Đặc biệt là ở thế giới danh lợi, mỗi ngày đều bị quyền lực, tiền bạc, địa vị tác động dụ dỗ, lại có mấy ai có thể giữ được trái tim ban đầu?”

“Ừm, nói cũng đúng.” Nhiếp Tranh hỏi: “Không nói chuyện này nữa, lão đại, ngài chắc sẽ không thật sự kêu tôi ngày mai đến giải trí Ức Châu tiến hành phỏng vấn chứ?”

“Đương nhiên.”

“Đùa gì vậy? Tôi cái gì cũng không biết, đi làm gì? Thể hiện tài nghệ gì? Với lại, công ty giải trí Ức Châu lớn như vậy,

Nhiếp Tranh chỉ biết Giang Nghĩa là tổng phụ trách ở khu Giang Châu, là chiến thần Tu La của biên giới phía Tây, ông ta không biết Giang Nghĩa còn là người quản lý đằng sau của khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng và giải trí Ức Châu.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 221


CHƯƠNG 221

Cho nên mới nghi vấn như vậy.

Giang Nghĩa hờ hững nói: “Yên tâm, nếu tôi đã nói như vậy thì nhất định có đạo lý của tôi. Mọi chuyện có tôi bảo kê, ông chỉ cần phát huy như bình thường là được.”

“Không phải, lão đại, mấu chốt là phát huy cái gì? Đi đánh một bộ Quân Thể Quyền sao?”

“Ờm…”

Giang Nghĩa sững người, suy nghĩ chốc lát thì nói: “Ông đến nấu một món tại chỗ đi.”

Nhiếp Tranh dở khóc dở cười: “Giải trí Ức Châu là tuyển nghệ sĩ, không tuyển đầu bếp, đồ ăn tôi nấu có ngon nữa thì cũng không được?”

“Tin tôi đi, được.”

“Ặc… thôi vậy, tôi nghe lời lão đại, cùng lắm mất mặt một trận, không tính là gì cả.”

Nhiếp Tranh mặt mày rầu rĩ, khổ sở vô cùng.

Đến giới trí Ức Châu nấu đồ ăn?

Ặc, loại chuyện này cũng chỉ có Giang Nghĩa mới có thể nghĩ ra.

Ngày mai đoán chắc sẽ cực kỳ mất mặt, mong đến lúc đó không bị người ta đuổi ra ngoài.



Mặt trời mặt trăng đổi chỗ, một ngày trôi qua.

Sáng hôm sau, Nhiếp Tranh trước tiên đến siêu thị mua nguyên liệu nấu ăn cần dùng, mỗi loại đều chuẩn bị vô cùng chỉ mỉ.

Vừa về đến cửa hàng, một chiếc Maybach màu đen đỗ ở bên đường.

Cửa xe mở ra, Giang Nghĩa vẫy tay với ông ta: “Lên xe.”

“Đây…”

Nhiếp Tranh thấy chiếc xe sang giá tiền tỷ đó, không ngờ Giang Nghĩa giàu có như vậy, bình thường anh hoặc là đi taxi hoặc là ngồi xe bus, dáng vẻ trông rất nghèo, không ngờ là một thổ hào ẩn hình.

Có điều nghĩ lại cũng phải, thân phận địa vị của Giang Nghĩa tôn quý như vậy, sao có thể không có tiền chứ?

Lên xe, Giang Nghĩa phất tay, bảo tài xế chạy thẳng đến trụ sở của giải trí Ức Châu.

Chiếc xe chạy bình ổn.

Trên đoạn đường Nhiếp Tranh nhìn đông nhìn tây, rõ ràng rất căng thẳng, điều này hoàn toàn tương phản với tính cách điềm nhiên như không lúc bình thường của ông ta, có thể nhìn ra chuyện hôm nay khiến ông ta căng thẳng cỡ nào.

Ngược lại Giang Nghĩa thì không có chút biểu cảm gì, giống như mọi thứ nằm trong tầm kiểm soát.

Rất nhanh, chiếc xe đã chạy tới trước cửa trụ sở.

Trái tim của Nhiếp Tranh vô cùng thấp thỏm, có thể vào được không?

Ông ta tưởng rằng tài xế sẽ dùng xe đi xuống thương lượng với bảo vệ, móc nối gì đó, kết quả điều không ngờ là thanh chắn trực tiếp mở ra, chiếc xe thuận lợi chạy vào trụ sở.

Thậm chí bảo vệ còn đứng thẳng kính chào!

“Đây…” Nhiếp Tranh lén liếc nhìn Giang Nghĩa, nói: Chắc là lão đại lợi dụng thân phận tổng phụ trách móc nối, thông báo trước.

Rất nhanh, chiếc xe chạy tới nơi, dừng ở bãi đỗ xe.

Tài xế ngồi im ở trên xe.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 222


CHƯƠNG 222

Giang Nghĩa dẫn Nhiếp Tranh đến khu phim ảnh, trên đường gặp phải không ít trạm gác, nhưng không có bị ngăn cản gì cả, suôn sẻ đi qua.

Đi thang máy đến đại sảnh phỏng vấn ở tầng ba.

Hai người vừa bước vào thì nhìn thấy Hoa Tưởng Dung và người quản lý Lưu Sùng đã ngồi trên ghế ở đại sảnh.

Hoa Tưởng Dung và Nhiếp Tranh bốn mặt chạm nhau.

“Ya, ông thật sự dám đến sao?”

“Hừ hừ hừ, được đấy, vậy mà có thể vào được nơi này, các ngươi đã đút cho bảo vệ bao nhiêu lì xì mới tới đây được?”

Nhiếp Tranh hừ lạnh một tiếng: “Chúng tôi sẽ không làm loại chuyện đó.”

“Vậy sao? Không thừa nhận cũng không sao, tôi cũng không để tâm.” Hoa Tưởng Dung vểnh mặt lên khinh thường Nhiếp Tranh: “Tôi chỉ để tâm, lát nữa ông muốn thể hiện tài năng gì trong buổi phỏng vấn ký hợp đồng của giám khảo?”

Không lâu sau, giám khảo đi ra, Hoa Tưởng Dung và Lưu Sùng vội vàng đứng dậy thể hiện sự tôn kính.

Mà Giang Nghĩa vẫn ngồi đó, căn bản không có ý đứng dậy.

Hoa Tưởng Dung trợn mắt với Giang Nghĩa: “Không nhìn thấy giám khảo đến rồi sao? Còn ngồi ở đó giống như đại gia, có hiểu quy tắc không?”

Giang Nghĩa mặt không biểu cảm.

Ngược lại giám khảo giống như có hơi run rẩy, ông ta chỉnh cổ áo, nói: “Lễ tiết rườm rà thì miễn đi, hai vị nào là đến tiến hành phỏng vấn ký hợp đồng?”

Hoa Tưởng Dung và Nhiếp Tranh đứng ra.

Giám khảo nói: “Được, vậy thì phụ nữ ưu tiên.”

Nhiếp Tranh đứng ở một bên.

Hoa Tưởng Dung kiêu ngạo nói: “Thiết nghĩ không cần nói, ông cũng biết tôi là ai rồi nhỉ? Tôi chính là chị đại, lưu lượng hot của giới livestream gần đây — Hoa Tưởng Dung, hát, nhảy, quay phim đều giỏi.”

Giám khảo gật đầu: “Vậy thì thể hiện một đoạn tài nghệ đi.”

“Được.”

Hoa Tưởng Dung đầu tiên là múa một đoạn cổ phong, sau đó lại hát một bài “Hoàng hôn”.

Thể hiện tài nghệ xong, cổ của Hoa Tưởng Dung sắp ngửa lên trời, tự cho rằng múa hát của cô ta đều là hàng đầu, bởi vì ở trong quá trình livestream trước đây, chỉ cần cô ta vừa hát vừa múa, lập tức sẽ có vô số bình luận, có rất nhiều giàu có điên cuồng tặng sao.

Fan ai cũng khen cô tài nghệ vô song.

Nhưng…

Giám khảo không có thay đổi biểu cảm quá lớn, hờ hững hỏi: “Chỉ như vậy sao?”

Chỉ như vậy?

Hoa Tưởng Dung có hơi không vui: “Sao vậy, tôi biểu diễn không tốt sao?”

Giám khảo mỉm cười: “Không thể nói là không tốt, chỉ là khá bình thường, không có chênh lệch quá lớn với người mới học. Điệu múa của cô vừa rồi đẹp nhưng không thực, động tác cứng nhắc, khúc hát càng lạc phách nghiêm trọng, thậm chí còn có mấy nốt đều hát sai. Chỉ có thể nói là giỏi hơn người bình thường một chút, nhưng cách “tốt” còn khá xa.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 223


CHƯƠNG 223

Hoa Tưởng Dung sững người.

Từ sau khi cô ta đi theo con đường nghệ sĩ, trước giờ chưa từng bị phê bình, cái cô ta nghe đều là những lời khen ngợi.

Hôm nay bị giám khảo nói như vậy, trong lòng có hơi tắc nghẹn.

“Vậy ý của ông là?”

Giám khảo dùng bút đỏ đánh một dấu X lên giấy: “Xin lỗi, tài nghệ của cô không đạt tới yêu cầu ký hợp đồng của chúng tôi. Thật ra tài nghệ vẫn là thứ yếu, không đạt tới yêu cầu có thể đào tạo, có thể bồi dưỡng, nhưng tính khí của cô quá nóng nảy, đạo đức không đủ, cho nên… công ty chúng tôi không thể ký hợp đồng với cô, xin lỗi lần nữa.”

Hoa Tưởng Dung thật sự tức điên rồi.

Vốn tưởng rằng mọi thứ sẽ diễn ra suôn sẻ, giờ sao bị từ chối ký hợp đồng rồi?

“Này, ông rốt cuộc có hiểu không?”

“Tài nghệ, đạo đức có tác dụng quái gì? Tôi xinh đẹp đáng yêu như vậy, giọng nói ngọt ngào như vậy, còn có lượng fan lớn. Ông tự mình đến facebook tìm kiếm, tôi có chục triệu fan đó.”

“Không ký với tôi là sự tổn thất cực lớn của giải trí Ức Châu các ông.”

Giám khảo khẽ mỉm cười lắc đầu, không lên tiếng.

Người quản lý vội kéo Hoa Tưởng Dung lại, cười híp mắt nói với giám khảo: “Ờm… thật ra chúng tôi mới đầu…”

Anh ta muốn nhắc nhở giám khảo, hợp đồng của Hoa Tưởng Dung thật ra ngay từ đầu là xác định xong rồi.

Hôm nay đến không phải thật sự phỏng vấn, mà là đi lấy lệ.

Kết quả giám khảo nói: “Tôi biết cậu muốn nói cái gì, cậu móc nối quan hệ với nhân viên nội bộ của chúng tôi, lén quyết định hợp đồng, chuyện này đã vi phạm chế độ của công ty chúng tôi. Nhân viên đã đồng ý ký hợp đồng với cậu, đã bị đuổi việc rồi.”

Chuyện này…

Lưu Sùng hoàn toàn nghẹn lời, sự tiến triển của sự việc khác hoàn toàn với những gì anh ta nghĩ.

Giám khảo lại nói với Nhiếp Tranh: “Thưa ông, đến lượt ông rồi.”

Nhiếp Tranh đi tới: “Tôi tên Nhiếp Tranh, từng làm lính mấy năm, sau khi giải ngũ thì kinh doanh một quán ăn, bây giờ là ông chủ kiêm đầu bếp.”

Một bụng lửa giận của Hoa Tưởng Dung không có chỗ để xả, lúc này nghe thấy lời của Nhiếp Tranh thì cười ha hả.

“Một đầu bếp chạy đến làm cái gì? Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Đây là nơi tuyển nghệ sĩ, không phải là nhà hàng, lẽ nào ông đến phỏng vấn làm đầu bếp sao?”

“Vừa nghèo vừa xấu cũng thôi đi, còn ngu xuẩn như vậy, thật là không có thuốc cứu chữa.”

Nhiếp Tranh cúi thấp đầu, đè nén lửa giận không có bạo phát.

Giám khảo nói: “Vậy ông chuẩn bị tài nghệ gì?”

“Tài nghệ… ờm… tôi muốn nấu một món tại chỗ.”

Bầu không khí lập tức trở lạnh, vẻ mặt của giám khảo trở nên kỳ quái, tuy ngày từ đầu đã nhận được thông báo nội bộ của Giang Nghĩa, nhưng cũng không thể không kiêng kỵ như vậy chứ?

Người muốn tới là một nghệ sĩ bình thường, dùng quan hệ đi cửa sau thì thôi đi.

Vấn đề là đây là một đầu bếp, cái gì cũng không biết, nấu ăn tại chỗ là sao?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 224


CHƯƠNG 224

Hoa Tưởng Dung phì cười: “Nhiếp Tranh, ông đừng ở đây làm người khác mất mặt nữa được không? Mau chóng cút đi, nhìn thấy vẻ ngu xuẩn này của ông, tôi xấu hổ thay.”

Giám khảo nhìn Giang Nghĩa, phát hiện Giang Nghĩa vẫn không có biểu cảm gì.

Hết cách.

Ông ta đành nói: “Vậy ông bắt đầu nấu đồ ăn đi.”

Sau đó, Nhiếp Tranh bê cái bàn lên, nấu một món tên là cá hấp cho giám khảo ngày tại chỗ.

Đừng thấy Nhiếp Tranh chỉ có một cánh tay, nhưng tốc độ xử lý nguyên liệu nhanh còn chuẩn, một tay còn thành thục hơn người có hai tay.

Kỹ thuật dùng dao, độ lửa, dùng gia vị, cái nào cũng rất tuyệt vời.

Giám khảo mới đầu còn hơi ngại, kết quả nhìn rồi thì bị thu hút, trong lòng chỉ có hai chữ: khâm phục!

Thật ra, đây là Giang Nghĩa cố ý.

Anh từ sớm đã dặn Nhiếp Tranh, phải nấu một món có thể thể hiện toàn diện năng lực của mình, không những phải ngon, điều quan trọng hơn là ở trong quá trình nấu có thể thể hiện kỹ năng của mình.

Nhiếp Tranh đều làm theo.

Giám khảo xem hết cả quá trình nấu đồ ăn thì đã khâm phục Nhiếp Tranh sát đất.

“Cá hấp, hoàn thành.”

Khi đồ ăn được để lên bàn, nước miếng của giám khảo không tự chủ mà chảy ra, vội vàng đưa tay dùng tay áo lau.

“Cho tôi đũa.”

Giám khảo gắp một miếng cá cho vào miệng, biểu cảm say đắm, trong lòng cực kỳ thỏa mãn.

Ông ta vỗ tay không ngừng: “Tốt, thật sự quá ngon.”

Hoa Tưởng Dung và Lưu Sùng nhìn nhau, trong lòng cảm giác dường như sắp xảy ra chuyện.

Quả nhiên…

Giám khảo sau khi liên tục ăn nửa con cá, thỏa mãn sờ bụng, đưa tay cầm cái bút đỏ lên, tích một dấu tích V trên tờ giấy.

“Nhiếp Tranh, vượt qua kiểm tra!”

“Chúc mừng ông trở thành một phần của giải trí Ức Châu.”

“Cố lên.”

Trên mặt Nhiếp Tranh nở nụ cười vui vẻ, kết quả này là điều ông ta có thể nào cũng không ngờ tới.

Đâu chỉ có ông ta, Hoa Tưởng Dung và Lưu Sùng cũng ngây ngốc.

Hai người đứng sững tại chỗ, không dám tin mà nhìn Nhiếp Tranh, một màn trước mắt thật sự là quá khoa trương rồi, khiến bọn họ căn bản không thể chấp nhận.

Lăn lộn ở trong giới mấy năm, Hoa Tưởng Dung có chục triệu fan, vẻ ngoài xinh đẹp ngọt ngào, giọng nói đáng yêu, vậy mà thua một tên đầu bếp vừa xấu vừa nghèo?

Dựa vào đâu chứ?

Chỉ dựa vào việc ông ta biết nấu ăn?

Nhưng nơi này là trụ sở giải trí, là nơi tuyển nghệ sĩ, đâu phải tuyển đầu bếp, biết nấu ăn thì có tác dụng quái gì?

Hoa Tưởng Dung lớn giọng chất vấn: “Tôi không phục! Dựa vào đâu mà ký với ông ta không ký với tôi? Giám khảo, ông nhận phong bì rồi phải không?!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 225


CHƯƠNG 225

Giám khảo lạnh lùng nhìn Hoa Tưởng Dung, nghiêm nghị nói: “Tôi nhắc lại lần nữa, giải trí Ức Châu của chúng tôi ký hợp đồng với nghệ sĩ, không chỉ xem trọng tài nghệ, mà xem trọng đạo đức hơn.”

“Đạo đức của ông Nhiếp Tranh này hơn cô gấp trăm lần, tài nghệ càng tuyệt vời hơn.”

“Nghệ sĩ tài giỏi có tài nghệ vô song như vậy, tại sao không ký chứ?

“Nhìn ngược lại cô, có một chút thành tích thì đã kiêu ngạo tự mãn, tự cho rằng là ngôi sao lớn, bị một đám fan khen vài câu thì ngay cả ba mình họ gì cũng quên. Cô tự mình đánh giá lại đi, trình độ hát của cô, trình độ nhảy múa của cô đạt tới trình độ chuyên nghiệp chưa?”

“Thùng rỗng kêu to, Hoa Tưởng Dung, thu liễm chút đi!”

Những lời trách cứ này khiến Hoa Tưởng Dung không nói được gì.

Cô ta trước giờ chưa từng chịu sỉ nhục lớn như vậy, trước nay không hề.

“Tốt, rất tốt.” Hoa Tưởng Dung chỉ vào giám khảo: “Ông không ký với tôi phải không? Bà đây không thèm! Tôi lập tức gia nhập giải trí Bách Khoa, các ông đợi mà hối hận đi.”

“Tôi ngược lại muốn xem thử, loại người ngu xuẩn như ông ký hợp đồng với một đầu bếp có thể làm lên trò trống gì. Mong là ông ta diễn trò cho các ông kiếm tiền? Hay là trông mong ông ta tổ chức liveshow âm nhạc?”

“Ha ha, giới trí Ức Châu, thật sự chính là rác rưởi, shit chó.”

Hoa Tưởng Dung đã hoàn toàn mất đi lý trí, cô ta không thể chấp nhận chuyện bản thân PK thua Nhiếp Tranh.

Một tên quỷ nghèo hèn bị cô ta khinh thường, đột nhiên có một ngày đánh bại cô ta, trèo lên đầu của cô ta, điều này khiến cô ta gần như phát điên.

“Shit chó!”

“Shit chó!”

Hoa Tưởng Dung cũng không màng tới hình tượng, mắng chửi đi khỏi đại sảnh, người quản lý vội vàng đi theo.

Nhiếp Tranh lắc đầu: “Danh lợi thật sự sẽ biến con người thành như này sao? Ài…”

Giám khảo nói với ông ta: “Ông Nhiếp, mời theo tôi đi ký hợp đồng.”

“Được.”

Hai người rời khỏi.

Giang Nghĩa ngồi trên ghế khẽ mỉm cười thở phào, Trình Đan Đình từ một bên đi tới, sắc mặt lãnh khốc.

“Giang Nghĩa, lần này hài lòng rồi chứ?”

Giang Nghĩa gật đầu: “Cảm ơn, nếu không phải cô giúp, Nhiếp Tranh cũng sẽ không được ký hợp đồng.”

Trình Đan Đình cười khổ một tiếng, nói: “Tôi giúp anh, nhưng tự hành khổ mình. Nhiếp Tranh nói cho cùng chỉ là một đầu bếp, không phải nghệ sĩ, ký hợp đồng với ông ta nếu như xử lý không tốt, sẽ trở thành trò cười trong giới. Đặc biệt là loại phụ nữ như Hoa Tưởng Dung, không chừng sẽ nói linh tinh ở sau lưng.”

Giang Nghĩa nhìn Trình Đan Đình: “Sao hả, còn có chuyện cô xử lý không được sao?”

Trình Đan Đình trợn mắt: “Anh bớt ở đó ngáng tôi đi, sau khi Nhiếp Tranh ký hợp đồng phải làm sao giúp ông ta lên kế hoạch phát triển, tôi thật sự phải suy nghĩ kỹ.”

Một người không có bất kỳ tài nghệ gì, phải bao bọc bên ngoài như nào?

Có gì có thể bao bọc?

Huống chi ông ta còn là người tàn tật, chỉ có một cánh tay.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 226


CHƯƠNG 226

Lẽ nào phải đi kể khổ câu fame? Vậy không phải sẽ bị ăn gạch sao? Tuyệt đối không được.

Sau một hồi suy nghĩ, ánh mắt của Trình Đan Đình dùng trên đĩa cá hấp đó, màn thể hiện vừa rồi của Nhiếp Tranh cô ta cũng nhìn thấy, tuy không có tài nghệ gì, nhưng tài nấu nướng của Nhiếp Tranh có thể nói là đã xuất thần nhập hóa, cực kỳ tuyệt vời.

Nếu cố gắng lợi dụng…

Sau một hồi suy nghĩ, khóe miệng của Trình Đan Đình nở nụ cười: “Có rồi!”

“Nghĩ ra phải làm như nào rồi sao?”

“Nhiếp Tranh muốn trở thành một nghệ sĩ chuyên nghiệp chắc chắn là không thể, nhưng ông ta hoàn toàn có năng lực trở thành một KOL có tích xanh, ông ta có tiềm năng này.”

KOL sao?

Tích xanh?

Giang Nghĩa có hơi sốc, không phải quá hiểu những từ ngữ này có liên quan gì tới Nhiếp Tranh, có điều nếu Trình Đan Đình đã nói như vậy, vậy chắc chắn tin được.

Trình Đan Đình nói: “Không được, chuyện này không thể đợi, tôi phải mau chóng đi làm. Giang Nghĩa, anh có thể về trước rồi, Nhiếp Tranh phải ở lại, tiến hành làm mới toàn bộ vẻ ngoài bao bọc cho ông ta, tối nay để ông ta lên chương trình.”

“Nhanh như vậy sao?”

“Ừ.”

Nói xong, Trình Đan Đình lập tức rời khỏi.

Giang Nghĩa hai tay đút túi quần, xoay người rời đi.

Chuyện bên phía giải trí Ức Châu đã xử lý xong, bên khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng dạo này cũng khá thái bình

Giang Nghĩa rảnh rỗi không có việc làm, đi dạo một vòng trung tâm thương mại, mua vài chai rượu về nhà.

Vừa về đến nhà thì nhìn thấy mẹ vợ Tô Cầm ngồi ở sô pha, trong tay cầm ipad, nghiêm túc xem.

“Mẹ, đang xem cái gì mà chăm chú như vậy?”

“Ặc, Nghĩa con lại đây xem, người nấu ăn này có phải là đầu bếp mà con mời cho mẹ lần trước không?”

“Hả?”

Giang Nghĩa đi tới, nhìn màn hình ipad, lập tức trở lên mừng rỡ.

Cái Tô Cầm đang xem là một nền tảng livestream tên là “Đấu Sa”

Chỉ thấy trên màn hình là một nhà bếp nhỏ, sửa soạn rất sạch sẽ, sau đó Nhiếp Tranh mặc bộ quần áo cũng không biết của thời đại nào, còn ‘để’ tóc dài, ăn mặc giống như đại hiệp trong phim truyền hình cổ trang, đang giải thích nấu đồ ăn như nào, đích thân thao tác thị phạm.

Giang Nghĩa lưu ý tới tên trong livestream là: Đao khách một tay!

Phì…

Giang Nghĩa suýt nữa không nhịn được mà bật cười, thật là khá hình tượng.

Nhiếp Tranh trong màn hình chỉ có một cánh tay, hơn nữa đang dùng dao tiến hành tỉa hoa, kỹ năng dùng dao điêu luyện khiến người ta kinh ngạc.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 227


CHƯƠNG 227

Một tay, cổ trang, kỹ thuật dùng dao, đồ ăn ngon.

Những yếu tố mấu chốt này hòa quyện lại với nhau, cộng thêm giải trí Ức Châu mua quảng cáo ở trang chủ của Đấu Sa tiến hành PR, không tới 10 phút, số lượng người theo dõi tăng nhanh.

Mười mấy người lúc đầu trực tiếp vọt lên mấy trăm, rồi lên tới hàng nghìn, hàng chục nghìn.

Phàm là người xem xem được live thì đều bị thu hút.

Đầu tiên là bị một tay, đồ cổ trang thu hút ánh mắt, khiến bạn sinh ra cảm giác mới mẻ, phối với âm nhạc võ hiệp thịnh hành, càng khiến người ta nhiệt huyết sôi sục.

Cứ vậy sau khi nhìn thấy kỹ thuật dùng dao vi diệu đó của Nhiếp Tranh, tâm lý sùng bái của người xem lập tức bị kích phát.

Like, follow, bình luận tăng chóng mặt.

“Streamer, ông thật sự chỉ có một tay sao?”

“Oa, đao pháp siêu phàm nhập thánh này khiến tôi khâm phục, quá phục.”

“Lão Thiết tuyệt vời!!!”

Các bình luân điên cuồng xuất hiện, tò mò, sùng bái, tâm tư của người xem bị nắm chắc.

Cái Nhiếp Tranh cần phải làm chỉ là tập trung vào việc nấu ăn, sau đó khi đang làm thì giải thích, hướng dẫn chi tiết cho người xem là được, những việc khác đều có nhân viên chuyên môn giúp ông ta giải quyết.

Nhất thời, livestream của đao khách một tay trở thành livestream hot nhất trên nền tảng Đấu Sa, tặng quà sao máy bay, tên lửa không ngừng.

Cộng thêm giải trí Ức Châu mua quảng cáo trên facebook, đẩy bốn chữ “đao khách một tay” lên vị trí thứ nhất, trong mấy tiếng ngắn ngủi, Nhiếp Tranh đã hoàn toàn nổi tiếng.

Đương nhiên, Nhiếp Tranh lúc này cũng không tên là Nhiếp Tranh, mà có một nghệ danh hoàn toàn mới – Đao Thần.

Tô Cầm chăm chú xem, sự sùng bái cũng tăng lên. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Được đấy, kỹ thuật này của Đao Thần quá siêu rồi.”

“Món ăn ông ta nấu chắc chắn ngon, aiya, thật muốn nếm thử một miếng xem có mùi vị gì.”

Giang Nghĩa khẽ mỉm cười đi tới một bên, trong lòng cảm thấy vui thay Nhiếp Tranh, càng phục sát đất Trình Đan Đình.

Người phụ nữ này thật sự siêu.

Có thể trong thời gian ngắn biến một đầu bếp thành “nghệ sĩ”, còn đẩy độ thảo luận lên hot, sự thông minh và thủ đoạn của Trình Đan Đình ở ngành giải trí không phải là người bình thường có thể so sánh.

“Có thể có được cô ta, thật sự là may mắn của mình.”

Liên tiếp mấy ngày, “đao khách một tay” bá chiếm vị trí thứ nhất trên báo mạng, dẫn tới thảo luận trên diện rộng.

Mỗi tối chỉ cần Nhiếp Tranh live thì sẽ thu hút mấy chục nghìn người xem.

Hôm đó, Hoa Tưởng Dung bước vào phòng, mở camera lên, bắt đầu livestream.

Từ sau hôm bị giải trí Ức Châu từ chối ký hợp đồng, cô ta trong lúc tức giận đã trực tiếp đầu quân cho giải trí Bách Khoa, hiện nay đã là “streamer hàng đầu” trong những người livestream của giải trí Bách Khoa.

Dựa vào gương mặt xinh đẹp và vóc dáng yêu kiều, cộng thêm giọng nói ngọt ngào đó, cô ta đã thu hút một lượng lớn fan tới xem.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 228


CHƯƠNG 228

Cô ta đang thể hiện sự xinh đẹp trước camera thì nhìn thấy một dòng chữ lướt qua màn hình: Đao Thần livestream rồi, mọi người mau rời trận địa.

‘Đao Thần livestream rồi? Xin lỗi Sung Sung, tôi rời khỏi một lúc, lát sẽ quay lại.’

‘Tôi cũng đi xem thử, kỹ thuật của Đao Thần thật sự quá giỏi.’

“Người anh em phía trước đợi tôi với!”

Rất nhanh, trong thời gian ngắn ngủi người xem mới tập trung vào xem đã đi hết sạch, so với mỹ nữ ngày nào cũng có thể xem được thì livestream của Đao Thần quan trọng giống như cuộc thi cấp thế giới, căn bản không thể so bì.

Nếu bỏ qua một tập thì sẽ khiến người ta rất đau.

Nhìn thấy mọi người chạy hết, Hoa Tưởng Dung vội hét lớn vào camera: “Mọi người quay lại cho tôi! Có muốn xem nhảy múa nữa không? Sau này tôi sẽ không mặc vải tơ tằm cho các người nhìn nữa!”

Vô dụng, những người xem đó sớm đã chạy hết, những trạch nam chết tiệt còn lại sau khi run rẩy một trận thì cảm thấy vô vị, lặng lẽ tắt livestream.

“Đáng hận đáng hận đáng hận!

“Đao Thần? Ha ha, Nhiếp Tranh ông diễn cái quái gì đây?”

Hoa Tưởng Dung tự cho rằng mình rất hot, trước giờ đều thấy xem thường chồng trước Nhiếp Tranh, cho rằng mình là ngôi sao lớn, ông ta chỉ là một tên nghèo hèn.

Nhưng vận mệnh luôn trêu ngươi như vậy.

Nhiếp Tranh dưới sự giúp đỡ của Giang Nghĩa và Trình Đan Đình, vậy mà trở thành streamer siêu hot, có hàng chục triệu fan trên facebook, ở trong PK của Đấu Sa còn cướp một lượng lớn fan của Hoa Tưởng Dung.

Người lúc đầu mình xem thường, hiện nay lại giẫm lên đầu mình, Hoa Tưởng Dung thật sự muốn tìm miếng đậu phụ đập đầu chết đi cho xong.

“Tôi không live nữa!”

Hoa Tưởng Dung ném tai nghe xuống đất, một cước đạp cái ghế ra, tức tối đẩy cửa đi ra.

Người quản lý vội chạy tới, căng thẳng nói: “Aiya bà cô của tôi ơi, cô đây là nháo cái gì? Chúng ta đã ký hợp đồng với người ta rồi, sao có thể nói không live thì không live chứ?”

Hoa Tưởng Dung tức giận nói: “Người xem đều chạy hết rồi, tôi còn live cái rắm gì? Cho quỷ xem hay sao?”

Hai người đang nói, một người trung niên đi từ cuối hành lang tới.

Chính là Bách Niên – tổng giám đốc của giải trí Bách Khoa.

Hai người vừa thấy Bách Niên thì bị dọa tới mức đứng thẳng người, không dám nói linh tinh nữa.

“Chào Bách tổng.”

Bách Niên nhìn Hoa Tưởng Dung, hỏi: “Sao đang yên đang lành lại đột nhiên không live nữa? Cô như vậy là vi phạm hợp đồng đó biết không hả?”

Hoa Tưởng Dung dẩu miệng: “Người ta đương nhiên cũng biết như vậy không đúng, nhưng thật sự là quá tức.”

“Làm sao? Có người xem nói linh tinh sao?”

“Người xem tính là gì chứ, tôi sớm đã quen rồi, tức nhất chính là tên khốn tên Nhiếp Tranh kia, lấy cái tên rách nát gì mà “Đao Thần”, tự dưng live nấu ăn, cướp hết người xem rồi, live của tôi không có ai xem thì còn có ý nghĩa gì nữa?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 229


CHƯƠNG 229

“Nhiếp Tranh? Đao Thần?”

Bách Niên nhíu mày, dạo này quả thật có nghe nói cái tên này, hình như khá hot.

Người quản lý Lưu Sùng nói: “Bách tổng, Đao Thần này là nghệ sĩ dưới trướng giải trí Ức Châu, ông ta hot như vậy, cướp hết người xem của Đấu Sa, những streamer của giải trí Bách Khoa của chúng ta không phải đều không có cơm ăn rồi sao? Ngài xem chuyện này phải làm sao đây?”

Bách Niên vừa nghe thì lông mày càng nhíu chặt.

Nếu chỉ một streamer hot thì không có gì cả, vấn đề là streamer này thuộc giải trí Ức Châu, điều này không thể nhịn.

“Được, chuyện này tôi biết rồi, cô tiếp tục livestream, tôi sẽ xử lý.”

“Tôi biết rồi.”

Hoa Tưởng Dung quay lại phòng livestream, mà Bách Niên lập tức rời khỏi công ty, lái xe đến trụ sở chính ở khu Giang Nam của Đấu Sa.

40 phút sau, Bách Niên đến trụ sở chính của Đấu Sa.

Trong phòng làm việc của ông chủ.

Bách Niên và lão tổng Từ Dương Thúc của Đấu Sa ngồi đối diện nhau.

“Bách tổng, ông sao đột nhiên nghĩ ra mà tới chỗ tôi ngồi chơi vậy?” Từ Dương Thúc hỏi.

Bách Niên không lên tiếng, mà cầm ly trà lên nhấp một ngụm, ngập ngừng muốn nói lại thôi.

Từ Dương Thúc không nhịn được, hỏi: “Bách tổng, có gì thì ông cứ nói, đừng hù tôi bằng bộ dạng này.”

Bách Niên thở dài, nói: “Từ tổng, có chuyện tôi cảm thấy rất nguy hiểm đối với ông, muốn nói nhưng lại sợ đắc tội với ông, không dám nói.”

Aiya, Bách tổng ông khách sáo rồi, có gì thì cứ nói không sao đâu.”

“Là như này, Từ tổng, nền tảng Đấu Sa của các ông dạo này có phải có một streamer tên “Đao Thần” rất hot phải không?”

Từ Dương Thúc gật đầu: “Không sai.”

“Nghe nói là nghệ sĩ dưới trướng của giải trí Ức Châu?”

“Phải.”

Bách Niên lắc đầu: “Đây chính là vấn đề.”

Từ Dương Thúc sững người: “Có vấn đề gì sao?”

“Từ tổng ông không biết dã tâm hừng hực của giải trí Ức Châu này, muốn thôn tính tất cả ngành giải trí của khu Giang Nam. Livestream, cũng là một phần trong kế hoạch sau này của bọn họ.”

“Cho nên?”

“Cho nên…” Bách Niên lạnh lùng nói: “Bọn họ để streamer ở nền tảng live này của ông, còn không ký hợp đồng với ông, bề ngoài nhìn trông có thể giúp nền tảng Đấu Sa hot lên, thu được phí, tăng lưu lượng, trên thực tế…”

Bách Niên ngập ngừng.

Từ Dương Thúc vội hỏi: “Trên thực tế làm sao?”

“Ha ha, trên thực tế, bọn họ là để chỉnh Đấu Sa, thỏa mãn bản thân.”

“Hả?” Từ Dương Thúc kinh ngạc hỏi: “Sao lại nói vậy?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 230


CHƯƠNG 230

“Từ tổng ông nghĩ xem, bây giờ chỉ cần Đao Thần vừa mở live, người xem của cả nền tảng Đấu Sa đều chạy qua đó hết, biến thành fan của ông ta. Đến lúc đó giải trí Ức Châu thành lập công ty livestream của mình, Đao Thần gia nhập vào nền tảng livestream của bọn họ. Lúc đó thì sẽ kéo hết fan của bên Đấu Sa qua đó, người của nền tảng Đấu Sa của ông chạy hết, đến lúc đó khóc cũng không có chỗ khóc!”

Từ Dương Thúc hít một ngụm khí lạnh: “Nói cũng phải, vậy tôi phải làm sao?”

“Dễ làm, ông phải ép Đao Thần ký hợp đồng, năm năm, không, trong 10 năm chỉ có thể livestream ở nền tảng Đấu Sa, không được live ở các nền tảng khác.”

Từ Dương Thúc cười khổ: “Chuyện này sao có thể chứ? Giải trí Ức Châu tuyệt đối sẽ không đồng ý.”

“Không đồng ý sao?”

Bách Niên cười: “Không đồng ý thì bảo bọn họ cút, khóa tài khoản live của Đao Thần, gạt ông ta ra, như thế fan của Đấu Sa ông không phải được giữ lại rồi sao? Hơn nữa Đao Thần đó không phải chỉ là một đầu bếp thôi sao, có bản lĩnh shit gì. Lát nữa tôi tìm mười mấy hai chục đầu bếp năm sao gia nhập Đấu Sa, tạo ra một Đao Thần khác.”

“Lúc đó, ông vừa giữ được người xem của Đấu Sa, vừa tạo ra một lô ‘Đao Thần’ của mình, hợp đồng đều ký ở dưới trướng của Đấu Sa ông, tiền kiếm được cũng vào túi của ông, vẹn đôi đường như vậy tại sao không làm?”

Những lời này đã khiến Từ Dương Thúc dao động.

Ông ta tính toán cẩn thận, mỉm cười.

“Bách tổng, ông nói có lý, tôi suýt nữa bị giải trí Ức Châu chơi chết rồi.”

“Muốn cướp lưu lượng của tôi sao? Ha ha, nằm mơ!”

Thứ hai, trụ sở của giải trí Ức Châu, phòng họp của lãnh đạo cấp cao.

Sáng sớm thứ hai hằng tuần, giải trí Ức Châu đều sẽ mở một cuộc họp, tổng kết thành tích của tuần trước, triển khai kế hoạch công việc của tuần mới.

Trình Đan Đình là tổng giám đốc, nghiêm ngặt quản lý tất cả mục.

Còn Giang Nghĩa, anh chỉ cần ngồi nghe, biết tiến độ phát triển của công ty là đủ.

Khi lãnh đạo cấp cao họp thương nghị kế hoạch công việc tiếp theo thì có người gõ cửa văn phòng.

“Vào đi.” Trình Đan Đình nói.

Mở cửa ra, lễ tân đi vào: “Trình tổng, ông chủ Từ Dương Thúc của livestream Đấu Sa đến tìm cô.”

Từ Dương Thúc?

Ông ta tới làm cái gì?

Trình Đan Đình nhíu mày, giải trí Ức Châu và livestream Đấu Sa không có tiếp xúc quá nhiều, trước khi Từ Dương Thúc đến ngay cả một cuộc điện thoại cũng không gọi, có hơi mạo muội rồi.

“Tôi biết rồi, trước tiên dẫn ông ta đến phòng tiếp đón nghỉ ngơi, tôi lập tức qua ngay.”

“Vâng.”

Trình Đan Đình để người khác thay mình tiếp tục trình bày kế hoạch, cô ta đi ra khỏi phòng đi gặp Từ Dương Thúc, quay đầu gọi Giang Nghĩa: “Giang tổng, anh cũng đi cùng.”

“Được.”

Hai người trước sau đi vào phòng tiếp đón, ngồi xuống.

Trình Đan Đình khẽ mỉm cười nói: “Ông chủ Từ, trước khi ông đến cũng không thông báo một tiếng, làm chúng tôi không thể tiếp đón đàng hoàng.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 231


CHƯƠNG 231

Từ Dương Thúc lạnh mặt: “Không cần khách sáo, tôi đến là có chuyện quan trọng muốn thông báo với cô.”

Trình Đan Đình có hơi không vui.

Luận thân phận, luận địa vị, cô ta đều ở trên Từ Dương Thúc, đối phương lại không khách sáo với cô, còn dùng từ ‘thông báo’ như cấp trên đối với cấp dưới thì đã khiến Trình Đan Đình không thoải mái.

Cô ta cũng thu lại nụ cười: “Ổ? Chuyện gì vậy?”

Từ Dương Thúc nói: “Đao Thần – nghệ sĩ của công ty các cô livestream ở nền tảng Đấu Sa của tôi hơn nửa tháng rồi nhỉ?”

“Phải.”

“Ừm, Trình tổng, tôi hôm nay đến chính là muốn nói chuyện này với cô. Nghệ sĩ của các cô livestream ở nền tảng của chúng tôi là không có vấn đề gì, nhưng tôi không thể cứ để các cô live không như vậy được nhỉ?”

Trình Đan Đình có hơi sững người.

“Cái gì gọi là live không? Live ở nền tảng livestream lẽ nào phải trả tiền sao?”

Cô ta hỏi: “Ông chủ Từ, tôi không hiểu lắm ý của ông.”

Từ Dương Thúc nói: “Ý của tôi rất đơn giản, các cô muốn tiếp tục nâng đỡ nghệ sĩ ở nền tảng của tôi, có thể, tiền đề là ký hợp đồng với Đấu Sa tôi.”

“Hả? Hợp đồng gì?”

“Hợp đồng livestream! Đao Thần trong 10 năm tới chỉ có thể livestream ở nền tảng Đấu Sa của tôi, cấm livestream ở nền tảng khác, cũng cấm tham gia bất kỳ chương trình tạp kỹ và biểu diễn thương mại nào.”

Cái này…

Điều này tương đương với việc trói Đao Thần ở Đấu Sa!

Sắc mặt của Trình Đan Đình trở lạnh: “Ông chủ Từ, Đao Thần là nghệ sĩ của giải trí Ức Châu, sao có thể cứ trói ở nền tảng Đấu Sa của các ông được?”

“Không thể sao? Vậy Đao Thần sau này đừng livestream ở Đấu Sa của tôi nữa!”

Thái độ của Từ Dương Thúc kiên quyết, giống như ăn chắc Trình Đan Đình vậy.

Cũng không kỳ lạ, Đấu Sa là nền tảng livestream đứng đầu trong giới, lưu lượng lớn nhất, nhiều streamer nhất, là nơi chọn lựa hàng đầu để phát triển nghệ sĩ của rất nhiều công ty.

Điều này không lạ khi Từ Dương Thúc sẽ có yêu cầu vô lý như vậy.

Vẻ mặt của Trình Đan Đình hiện sự tức giận, cô ta hận không thể đuổi Từ Dương Thúc ra ngoài, nhưng cô ta biết không thể làm như vậy.

Một khi xé rách mặt với Từ Dương Thúc thì coi như cắt đứt tiền đồ của Đao Thần.

Không dễ gì mới bồi dưỡng được nghệ sĩ lưu lượng, không thể nói phế là phế được.

Trình Đan Đình nặn ra một nụ cười, hỏi: “Ký 10 năm thật sự là quá lâu, ông chủ Từ, chúng ta mỗi người nhường một bước, ký 1 năm được không?”

“1 năm sao? Cô xem tôi là kẻ ăn xin à?”

Từ Dương Thúc hằn học nói: “Tôi nói rồi, tôi là đến thông báo với cô, không phải đến thương lượng với cô! Hoặc ký 10 năm, hoặc đừng live nữa, tự mình chọn đi!”

Trình Đan Đình nghiến răng nghiến lợi, hằn học nhìn Từ Dương Thúc.

Cô ta tính toán trong lòng, đang muốn nói thêm vài câu thì bị Giang Nghĩa đưa tay ngăn lại.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 232


CHƯƠNG 232

Giang Nghĩa lạnh lùng nhìn Từ Dương Thúc, hờ hững nói: “Ông có thể cút rồi.”

Hả?

Từ Dương Thúc và Trình Đan Đình cùng lúc nhìn sang Giang Nghĩa, sững người.

“Cậu có ý gì?” Từ Dương Thúc hỏi.

“Nghe không hiểu tiếng người sao? Nghệ sĩ của giải trí Ức Châu chúng tôi sẽ không đến Đấu Sa livestream nữa, ông có thể cút rồi.”

Trình Đan Đình bị dọa giật mình, vội vàng ngăn cản: “Đừng đừng đừng, ông chủ Từ ông đừng tức giận, anh ta không phải có ý này.”

Cô ta ghé sát tai Giang Nghĩa nói nhỏ: “Giang Nghĩa, tôi biết anh rất tức giận, nhưng tuyệt đối đừng làm việc cảm tính. Lưu lượng của nền tảng Đấu Sa rất lớn, mất đi nền tảng này, chúng ta sau này muốn phát triển nghệ sĩ mới sẽ phải đi không ít đường vòng.”

Từ Dương Thúc ngẩng đầu, vắt chân, cười khẩy: “Này, tên đần, tôi khuyên cậu nghĩ cho kỹ, lời là không thể nói bừa được đâu. Biết sự lợi hại của livestream Đấu Sa của tôi chưa? Đứng đầu ngành! Không có sự giúp đỡ của tôi, giải trí Ức Châu của câu chỉ là cứt nhão, đừng mơ phát triển được một nghệ sĩ nào. Hiểu không?”

Lời nói cực kỳ khó nghe.

Giang Nghĩa cười lạnh một tiếng: “Tôi không muốn nhìn thấy ông nữa, 10 giây, cút.”

“Tốt, đủ ngông cuồng. Giải trí Ức Châu chỉ là công ty mới mở, một chút căn cơ cũng không có, cậu ta đây cái gì? Cậu còn…”

Không đợi ông ta nói hết, Giang Nghĩa đứng dậy.

Một tiếng bụp rất lớn.

Giang Nghĩa cách chiếc bàn quét chân một cái, trực tiếp đá vào đầu của Từ Dương Thúc, đá ông ta xoay hai vòng trên không, ngã mạnh xuống đất, răng cửa bị gãy hai cái.

“Cậu, cậu dám đánh tôi sao?”

Giang Nghĩa hai tay đút túi quần: “Còn không cút thì tôi cho người khiêng ông ra.”

“Được, cậu ác!”

Từ Dương Thúc đứng dậy đi ra ngoài: “Giang Nghĩa, tôi nhớ cậu rồi.”

“Nghệ sĩ của giải trí Ức Châu đừng hòng livestream ở Đấu Sa.”

“Đao Thần? Quay về tôi sẽ khóa tài khoản live của ông ta!”

“Không phải chỉ là một đầu bếp quèn thôi sao? Không có lưu lượng hàng chục triệu của Đấu Sa tôi, cậu một bước cũng không đi được.”

“Trở về tôi sẽ tạo ra một lượng lớn Đao Thần, b*p ch*t các cậu…”

Giang Nghĩa bước lên một bước, Từ Dương Thúc tưởng rằng anh lại muốn đánh ông ta, bị dọa tới mức không dám nói nữa, quay đầu chạy.

Trình Đan Đình thở dài, đi tới nói: “Giang Nghĩa, anh không nên như vậy.”

“Không nên sao?”

“Cục tức này tuy xả rồi, nhưng phiền phức đằng sau càng lớn. Không có Đấu Sa, chúng ta khó lòng cất bước.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 233


CHƯƠNG 233

Giang Nghĩa hờ hững nói: “Đan Đình, cô sai rồi. Phiền phức không đáng sợ, cái đáng sợ là không có tôn nghiêm.”

“Nếu chúng ta hôm nay cúi mình nghe theo Từ Dương Thúc, vậy thì sự tôn nghiêm của giải trí Ức Châu sẽ mất, sau này ai nắm giữ tài nguyên cũng có thể quay ngược tới ép chúng ta.”

“Một công ty bị các bên uy h**p, cầu sinh tồn trong sự trói buộc thì sẽ thành cái gì.”

Trình Đan Đình cười khổ một tiếng: “Vậy anh muốn như nào?”

Giang Nghĩa nói: “Hóa bị động thành chủ động, không có ưu thế thì tạo ra ưu thế, không có lưu lượng thì tạo ra lưu lượng. Dùng Đấu Sa làm lá cờ khởi nghĩa, gõ hồi chuông cảnh tỉnh cho những người có ý đồ đe dọa giải trí Ức Châu.”

“Giải trí Ức Châu, tuyệt đối sẽ không cúi đầu thỏa hiệp.”

Việc đuổi Từ Dương Thúc đi bảo vệ được tôn nghiêm của Giải trí Ức Châu, thế nhưng lại dẫn đến hậu quả trực tiếp là phòng livestream của Đao Thần – Đao Khách Một Tay bị đóng lại, vĩnh viễn không mở nữa.

Streamer vừa mới nổi lên được một tí này đã bị cho “rớt đài” trong nháy mắt.

Giang Nghĩa cũng không quá chán nản, mà còn đi đến công ty Livestream Gấu Mèo cùng với Trình Đan Đình, gặp được ông chủ của livestream Gấu Mèo – Vương Tư Minh.

Trong phòng tiếp khách.

Vương Tư Minh hỏi: “Hai vị đột nhiên đến thăm hôm nay, không biết là có chuyện gì?”

Giang Nghĩa đi thẳng vào vấn đề, nói: “Tôi không vòng vo làm gì, nói thẳng với anh luôn, Giải trí Ức Châu chúng tôi muốn thu mua cổ phần livestream Gấu Mèo, một lượng mà đủ để nắm quyền quản lý livestream Gấu Mèo.”

“Chuyện này…”

Vương Tư Minh cau mày, thật ra yêu cầu của đối phương có hơi vô lễ, làm gì có ai xông thẳng vào nhà người ta đòi thu mua.

Tuy vậy anh ta cũng không phản cảm lắm, trái lại còn có hơi mừng rỡ bất ngờ.

Bởi vì tình trạng Gấu Mèo gần đây không được tốt.

Livestream, nhà nào cũng đang đốt tiền.

Doanh thu mỗi nhà đều rất tệ, thế nhưng trước sau vẫn có tư bản nguyện ý bỏ tiền, chính là bởi vì nhìn trúng tiếng tăm và thị trường trong đó.

Ba công ty livestream lớn nhất ở thời điểm hiện tại, đứng đầu là Đấu Sa, đứng nhì Sư Nha, thứ ba Gấu Mèo.

Hai nhà trước đều tìm được chỗ dựa vững chắc, tư bản hùng hậu, đốt tiền không chớp mắt.

Thế nhưng Gấu Mèo lại rất thảm, từ vòng góp vốn B đã không thu đủ tiền, chưa đến vòng C, tiền trong tay đã đốt sạch cả, có thể thấy công ty sắp toang rồi.

Một khi công ty sụp đổ, chẳng khác nào nhường lại thị trường này cho Đấu Sa và Sư Nha.

Đồng thời, Vương Tư Minh làm ông chủ cũng sẽ phải gánh một đống nợ.

Vì việc này, mấy ngày nay Vương Tư Minh không thiết ăn không uống, đêm hôm trằn trọc, sầu không kể siết.

Giang Nghĩa đến đây, đúng là hy vọng của anh ta.

Thế nhưng, điều anh ta mong muốn hơn cả là Giang Nghĩa tiến hành đầu tư hoàn thành vòng góp vốn C, mà không phải trực tiếp bán cổ phần công ty cho Giang Nghĩa.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 234


CHƯƠNG 234

Vương Tư Minh mỉm cười, nói: “Hai vị, hai người có thể ưng ý livestream Gấu Mèo, tôi lấy làm vinh hạnh, thế nhưng hai người không cần phải mua cổ phần đâu, có thể tiến hành đầu…”

Chẳng chờ anh ta nói xong, Giang Nghĩa đã thẳng thừng ngắt lời: “Không đầu tư, chỉ mua cổ phần.”

Vô cùng quyết tuyệt!

Vương Tư Minh sửng sốt, tức là sao?

Giang Nghĩa nói tiếp: “Anh cứ yên tâm đi, tôi chỉ mua cổ phần mà thôi, không định tiến hành thu mua công ty. Nói cách khác, tuy rằng sau này livestream Gấu Mèo bị Giải trí Ức Châu nắm cổ phần, thế nhưng chúng tôi sẽ không can thiệp vào hoạt động và sự phát triển của Gấu Mèo, Vương Tư Minh anh, vẫn là ông chủ Gấu Mèo như cũ.”

“Bổ sung một câu nữa, nếu sau này Gấu Mèo thua lỗ, cũng có Giải trí Ức Châu chịu trách nhiệm!”

Lời này đã hoàn toàn thu phục Vương Tư Minh.

Anh ta đập bàn một cái: “Thành giao!!!”

Vì thế, Vương Tư Minh nhượng lại 85% cổ phần của livestream Gấu Mèo với giá “6600 tỷ” cho Giải trí Ức Châu, từ nay về sau, Gấu Mèo trở thành một nhánh của Giải trí Ức Châu, chịu sự khống chế cổ phần bởi Ức Châu.

Hơn nữa, Giang Nghĩa định ra kế hoạch, lập tức mở “Phòng của Đao Khách Một Tay” trên nền tảng livestream Gấu Mèo, đã vậy còn mua hot search, nhờ những người có tầm ảnh hưởng hỗ trợ tuyên truyền.

“8 giờ tối nay, Đao Thần livestream trên Gấu Mèo!”

Ngay khi bước ra khỏi công ty Gấu Mèo, Trình Đan Đình nhìn Giang Nghĩa với ánh mắt vô cùng khâm phục.

“Giang Nghĩa, tuy rằng anh chỉ là người ngoài nghề, thế nhưng làm việc rất quyết đoán, cũng không hề dây dưa dài dòng. Vừa nắm được điểm mấu chốt, vừa có thể khai thác thị trường, lá gan của anh thật sự khiến tôi bái phục.”

Giang Nghĩa mỉm cười: “Cứ chờ xem, tôi sẽ khiến Từ Dương Thúc tự lấy đá đập chân mình, khiến cho Đấu Sa biến mất hoàn toàn!”

Trong khi đó.

Sau khi Từ Dương Thúc náo loạn một phen với Giải trí Ức Châu, ông ta cho cấp dưới nhanh chóng dừng phòng livestream của Đao Thần, đồng thời bỏ ra một số tiền lớn để mời mười vị đầu bếp siêu đẳng về với nền tảng Đấu Sa, giúp bọn họ mở phòng livestream.

Mười vị đầu bếp siêu đẳng, người nào cũng có tay nghề đỉnh của chóp.

Từ Dương Thúc cảm thấy hết sức mỹ mãn.

“Giang Nghĩa, tên gà rù nhà cậu thì đấu với tôi kiểu gì được?”

“Ở cái thời đại danh tiếng là tất cả này, không có danh tiếng, cậu là cái thá gì?”

“Dám đắc tội tôi? Ha ha, cậu chờ chết đi!”

Ông ta hết sức đắc ý nhìn nhân viên chuẩn bị xong xuôi mười phòng livestream, đợi buổi tối phát sóng.

Một tên Đao Thần là có thể tạo chủ đề vô cùng hot rồi.

Bây giờ ông ta tìm mười tên một lúc, vậy chẳng phải danh tiếng của livestream Đấu Sa sẽ vọt thẳng lên trời à? Dù cho không thể thành công mười trên mười, thế nhưng trong mười người đó, hai ba người thành công là cũng kiếm được kha khá.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 235


CHƯƠNG 235

Càng nghĩ càng thấy vui.

Chẳng bao lâu, trời đã tối, đồng hồ hiển thị 7 giờ 30 phút.

Từ Dương Thúc lập tức thông báo mười vị đầu bếp đẳng cấp mở phòng livestream, biểu diễn tay nghề cho mọi người xem.

Ông ta ngồi trước màn hình thật lớn, mở cả mười phòng livestream ra, chiếm cứ toàn bộ màn hình, thỏa mãn theo dõi.

Rất nhiều người đến.

Bình luận cũng bay lên vun vút.

Có điều…

“Thế này là thế nào? Tại sao lại không phải Đao Thần? Đổi người rồi à?”

“Đm, người này là ai thế? Có biết nấu ăn hay không? Kỹ thuật xắt rau không đáng xách dép cho Đao Thần!”

“Trời ơi, dùng hai tay mà còn chẳng nhanh bằng một bàn tay của Đao Thần, đừng lề mề nữa được không?”

“Chẳng thú vị gì cả, trình độ này còn không bằng tôi, vậy mà cũng mặt dày xưng là đầu bếp siêu đẳng?”

Mười phòng livestream đều nhận lấy gạch đá, cơ bản không hề thấy bình luận khen ngợi nào.

Quan trọng nhất chính là, khi livestream, mười vị đầu bếp siêu đẳng chỉ biết nghiêm túc im lặng nấu ăn, nội dung chán ngắt buồn tẻ, không hề thú vị chút nào, ai rảnh ngồi xem mấy người chỉ biết đứng yên đó nấu ăn chứ?

Từ Dương Thúc ngây người nhìn màn hình, tình hình không giống những gì ông ta dự đoán trước đó.

Ông ta đâu có biết rằng, Đao Thần – Nhiếp Tranh không chỉ có tài nghệ cao siêu, còn rất có độ hot, dễ gợi đề tài bàn tán, hơn nữa khi ông ta livestream, không chỉ phần nghe mà cả phần nhìn đều vô cùng hoàn mỹ.

Nhiếp Tranh chỉ có một cánh tay, nhưng một cánh tay đã đủ để ông ta vung dao đùa nghịch, riêng cái này thôi đã thu hút người xem rồi.

Hơn nữa, Nhiếp Tranh có xuất thân thấp hèn, nói chuyện với người xem rất duyên, không giống với đám đầu bếp siêu đẳng này, cao cao tại thượng, khiến người ta vừa nhìn đã thấy khó chịu.

Điểm mấu chốt chính là Từ Dương Thúc hoàn toàn không hiểu cái thú của livestream nằm ở đâu.

Ông ta cho rằng nấu ăn chỉ đơn giản là nấu ăn ư?

Sai rồi.

Dưới thao tác của Trình Đan Đình, tuy rằng Nhiếp Tranh cũng chỉ nấu ăn mà thôi, thế nhưng lúc ông nấu ăn, sẽ làm thêm “việc này việc kia”, làm người xem mở rộng tầm mắt.

Cùng với âm nhạc hòa hợp, cùng với gái xinh có dáng người nóng bỏng đứng phía sau hỗ trợ

Mỗi một yếu tố đều khiến người xem u mê quên lối về.

Thế nên cũng không phải mười vị đầu bếp siêu đẳng thua về mặt tài nghệ, mà là thua ở nội dung, căn bản bọn họ không hiểu quy tắc của cái ngành sản xuất này.

Nhìn đi, người trong phòng livestream bắt đầu thoát dần.

Chết dở hơn là, sau đó có rất nhiều người bình luận trong phòng livestream: Tin tức mới nhất, 8 giờ Đao Thần sẽ mở phòng livestream trên nền tảng livestream Gấu Mèo, mọi người mau đi xem đi.

“Thật hay giả vậy? Bảo sao không thấy Đao Thần đâu, hóa ra là đi ăn máng khác rồi.”

“Đến 8 giờ rồi, tôi muốn đi xem.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 236


CHƯƠNG 236

“Khụ khụ, tôi cũng đi, tôi nhớ cô gái cầm đĩa giúp Đao Thần, cái cô Nữu Nữu , dáng người đó còn ngon hơn cả đồ ăn Đao Thần làm.”

“Đi thôi đi thôi, tất cả mọi người qua Gấu Mèo.”

“Rút quân!”

Từng bình luận chạy qua khiến da đầu Từ Dương Thúc tê dại.

Ông ta sợ nhất là người xem sẽ bị Đao Thần mang đi, kết quả sợ cái gì cái đó tới, tiết mục bên mình đã thất bại thì chớ, nếu người xem cũng bị “cướp mất”, vậy coi như thiệt hại lớn.

Từ Dương Thúc gào thét với đám cấp dưới: “Cài đặt hết mấy từ “Gấu Mèo”, “Đao Thần” và viết tắt tương đương thành từ nhạy cảm hết đi, không cho đứa nào bình luận cả! Nhanh lên!!!”

Lũ quét kéo đến bất ngờ, không phải thứ con người có thể ngăn cản.

Dù cho Từ Dương Thúc có dùng cách gì cũng không thể nào ngăn lượt người xem giảm xuống, phần lớn người xem đã chạy qua Gấu Mèo xem livestream của Đao Thần.

Điều đáng sợ hơn cả là Trình Đan Đình quá hiểu đàn ông.

Cô không chỉ xếp livestream của Đao Thần sau 8 giờ tối, mà còn sắp xếp một số streamer nữ xinh đẹp live trước 8 giờ một chút, các streamer trò chơi cũng đều được sắp sẵn.

Kể từ đó, những người xem hướng về phía Đao Thần mệt mỏi, lúc chuyển ra ngoài, lập tức “lọt hố” của những streamer nữ xinh đẹp hoặc một vài streamer khác.

Lợi dụng danh tiếng mà Đao Thần kéo đến đây, cũng không phải kéo xong bỏ đó, mà là đường đường chính chính giữ lại!

Chiêu này quá sức tàn nhẫn.

Xuyên suốt một tuần, bằng danh tiếng vang dội của Đao Thần, Gấu Mèo nhanh chóng quật khởi, thu hút rất nhiều người xem đến với nền tảng.

Hơn nữa, Trình Đan Đình vận hành hợp lý, lợi dụng danh tiếng mà Đao Thần kéo đến đây, thành công tạo ra một đám streamer nữ xinh đẹp, streamer game nổi tiếng.

Nhất thời, mọc lên như nấm.

Từ một nền tảng livestream sắp đi đời nhà ma, Livestream Gấu Mèo nhảy vọt lên thành công ty lớn.

Các nền tảng livestream nổi tiếng khác cũng không ngừng đổ về phía Gấu Mèo.

Thảm nhất lúc này là Đấu Sa, bởi vì không lo thao tác, cộng thêm danh tiếng vụn vỡ, dẫn đến lượng người xem giảm đáng kể, từ nền tảng livestream nổi tiếng nhất rớt xuống hạng thứ chín trong giới, nếu cứ tiếp tục như vậy thì sẽ out khỏi top 10!

Nhìn lại số tiền khổng lồ đã bỏ ra để mời về mười vị đầu bếp siêu đẳng, tất cả đã đổ sông đổ bể, cái nịt cũng chẳng còn.

Từ Dương Thúc khóc không ra nước mắt.

Không thở nổi, ông ta lái xe đến trụ sở chính của Giải trí Bách khoa, chửi ầm trước cửa tòa nhà công ty: “Bách Niên, tên khốn nạn nhà ngươi, lăn xuống đây cho ông!”

Chẳng bao lâu, Bách Niên đã dẫn người đi ra.

Một tay kẹp thuốc lá, một tay đút trong túi quần, Bách Niên nở một nụ cười giả dối với Từ Dương Thúc, nói: “Ơ, đây không phải ông chủ Từ đó à? Sao hôm nay lại có nhã hứng chạy đến chỗ tôi thế này?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 237


CHƯƠNG 237

“Xì, đừng có mà tỏ vẻ thân thiết với ông đây. Cái tên khốn nạn Bách Niên này, ông lừa tôi vào chỗ chết rồi, ông biết không?”

Bách Niên hút thuốc lá: “Tôi lừa ông? Tôi lừa gì ông nào?”

Từ Dương Thúc chỉ thẳng vào mặt ông ta, mắng: “Vốn dĩ Đao Thần livestream ở nền tảng Đấu Sa, được rất nhiều biết đến, danh tiếng ổn định, quan hệ giữa bên tôi và Giải trí Ức Châu cũng không tệ lắm.”

“Chính cái tên khốn nạn nhà ông đã chạy đến chỗ tôi khua môi múa mép, làm tôi cho dừng phòng livestream của Đao Thần, đã vậy còn tự tìm đầu bếp về mở phòng livestream. Cuối cùng Đao Thần chạy qua Livestream Gấu Mèo, toàn bộ danh tiếng của Đấu Sa đã bị cướp mất, Gấu Mèo trở thành số một trong giới, Đấu Sa cũng không biết rớt xuống tận đâu! Bây giờ người xem đều chê cười Đấu Sa, nói cái gì mà “Học đầu bếp, đến Đấu Sa!”

“Vốn dĩ tôi có thể làm ngư ông đắc lợi, nằm không kiếm tiền.”

“Bây giờ thì hay rồi, người không có, tiền cũng không, chẳng có một cái gì trong tay, tôi toang thật sự.”

“Bách Niên, vậy mà ông còn nói rằng mình không lừa tôi?”

Từ Dương Thúc vừa sốt ruột vừa nóng giận, thái độ cao cao tại thượng, không ai bì nổi ngày xưa đã biến mất tăm.

Giờ phút này, trông ông ta còn giống một mụ đàn bà chanh chua hơn.

Bách Niên nở nụ cười tà ác, nhả điếu thuốc ra: “Tôi nói này ông chủ Từ, đây là ông không đúng rồi. Lúc trước tôi từng khuyên nhủ ông, cũng chỉ vì muốn tốt cho ông thôi. Ý tưởng tôi dành cho ông tệ ư? Không tệ. Đều do ông không đủ năng lực, đánh bậy đánh bạ nên mới biến Đấu Sa thành một bãi chiến trường. Sao lại đi trách tôi việc này?”

“Lại nói, ai mới là người hại ông thành ra như vậy? Là tôi ư? Không phải, là Giải trí Ức Châu!”

“Bên nắm giữ cổ phần khống chế Gấu Mèo là Giải trí Ức Châu, ký hợp đồng với Đao Thần là Giải trí Ức Châu, kéo người xem hay đoạt danh tiếng cũng là Giải trí Ức Châu, là bọn họ hại ông, tại sao ông lại không đi tìm bọn họ, trái lại chạy đến tìm tôi?”

“Ông chủ Từ, chắc là ông phải đi nạp lại chỉ số thông minh của mình rồi.”

Từ Dương Thúc tức muốn nổ phổi.

Công việc làm ăn thuận lợi của mình, chỉ vì mấy lời của Bách Niên mà đạp đổ cả một bàn cờ.

Kết quả đối phương chẳng những không xin lỗi, còn nói bậy nói bạ, trốn tránh trách nhiệm, điều này khiến Từ Dương Thúc vô cùng giận dữ.

Mặt dày thì gặp rồi, thế nhưng chưa từng gặp loại mặt nào dày đến thế này.

“Bách Niên, tên khốn nạn nhà mày, ông đây liều mạng với mày!”

“Ông, ông tính làm gì?”

Nhìn thấy Từ Dương Thúc vọt lên, Bách Niên nhanh chóng lùi về sau, vệ sĩ bên cạnh lập tức đứng chắn trước người Bách Niên, đè lại Từ Dương Thúc vừa lao qua đây.

“Bách Niên, mày lăn ra đây cho ông, ông đây đập chết mày!”

Bách Niên vứt điếu thuốc lá trong tay, khẽ lắc đầu, nói: “Người này điên rồi, ném ra ngoài cho tôi.”

“Vâng.”

Mấy tên vệ sĩ khiêng Từ Dương Thúc ra ngoài, dọc đường đi không ngừng nghe tiếng chửi đổng của Từ Dương Thúc, muốn khó nghe bao nhiêu có bấy nhiêu, cuối cùng, Từ Dương Thúc bị đám vệ sĩ ném vào thùng rác ven đường như rác rưởi.

Bách Niên ngoáy ngoáy lỗ tai: “Chậc chậc, người ở đâu ra thế? Thấp kém hết sức, thấp kém hết sức luôn.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 238


CHƯƠNG 238

Ông ta xoay người đi vào trong.

Vừa đi vừa tính toán sự tình gần đây của Giải trí Ức Châu.

“Được nha Giang Nghĩa, đã lăng xê một tên Đao Thần thì thôi, lại còn tiện thể khống chế cổ phần livestream Gấu Mèo, chuyển từ thế bị động sang chủ động, trở thành người đứng đầu giới livestream.”

“Được, cũng ra gì đấy.”

“Trước đó tôi đã coi thường cậu rồi, cậu chờ đó, ông đây còn rất nhiều cách để xử lý cậu!”

……

Giờ phút này, văn phòng tổng giám đốc, trụ sở Giải trí Ức Châu.

Giang Nghĩa ngồi trên sô pha, nâng tách trà thổi nguội, nhẹ nhàng nhấp một ngụm.

Trình Đan Đình đứng dựa vào bàn làm việc, cầm trên tay một bảng số liệu, nhìn mà lòng vui phơi phới.

“Danh tiếng của Livestream Gấu Mèo ngày một đi lên, đã bỏ xa những nền tảng livestream khác rồi, gấp ba lần công ty đứng thứ hai, gấp hai mươi lần công ty đứng thứ ba!” Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Chậc chậc, Giang Nghĩa, tôi khâm phục anh thật đấy.”

“Cứ tưởng rằng trở mặt với Đấu Sa thì chúng ta đi đâu cũng gặp trở ngại, không ngờ rằng cái khó ló cái khôn, thật sự tế sống Đấu Sa, đưa Gấu Mèo lên vị trí đầu bảng.”

Giang Nghĩa uống mấy ngụm trà, mỉm cười.

“Mấy chuyện này chỉ là thứ yếu, quan trọng nhất chính là bảo vệ tôn nghiêm của Giải trí Ức Châu. Tôn nghiêm là vô giá!”

“Thông qua chuyện lần này, tôi tin rằng từ nay về sau sẽ không có nhà nào dám khua tay múa chân với Giải trí Ức Châu, chứ đừng nói đến việc cưỡng ép chúng ta ký hợp đồng bá vương.”

Trình Đan Đình gật đầu, điểm này vô cùng quan trọng.

Chuyện Đấu Sa đã cho những người ngoài kia thấy rõ hoàn toàn thực lực của Giải trí Ức Châu, cũng không phải là chuyện đùa.

“Mặt khác…” Giang Nghĩa đặt chén trà xuống, nói: “Muốn làm ăn ổn thỏa ở một ngành nghề, chỉ đảm bảo vị trí thứ nhất là không đủ, cần phải chiếm lấy thứ hai, thứ ba nữa.”

“Ý của anh là?”

“Cách làm giống như chúng ta đã thực hiện trước đó, cô lập tức dẫn người đến Sư Nha và công ty livestream hạng ba đi, trao đổi về cổ phần khống chế. Dù cho đối phương chào giá như thế nào cũng cần phải chiếm được, hoàn thành việc khống chế cổ phần.”

Dừng một chút, Giang Nghĩa cười khẩy, nói: “Kể từ đó, thứ nhất, thứ hai, thứ ba đều bị Giải trí Ức Châu khống chế cổ phần, dù nhà nào chiếm địa vị hàng đầu thì cũng có lợi cho chúng ta.”

Nghe lời này xong, ánh mắt Trình Đan Đình nhìn Giang Nghĩa có hơi sợ hãi.

Người đàn ông này, đã thông minh lại còn tàn nhẫn.

Tuyệt đối không tầm thường!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 239


CHƯƠNG 239

Trong nửa tháng tới, ngành phát sóng trực tiếp ở Thành phố Giang Nam đã có những thay đổi long trời lở đất.

Livestream Gấu Mèo bị Giải trí Ức Châu kiểm soát, vững vàng bá chiếm vị trí đứng đầu.

Ngoài ra, Sư Nha đứng thứ hai và Chiến Ky đứng thứ ba đã bán cổ phần tương ứng của họ cho Giải trí Ức Châu với cái “giá ngất ngưởng’ là sáu ngàn tỷ và ba ngàn ba trăm tỷ. Kể từ đó, ba nền tảng Livestream hàng đầu đã bị Giải trí Ức Châu vững vàng bá chiếm.

Điều đáng sợ nhất là Giải trí Ức Châu chỉ nắm cổ phần chứ không mua bán sáp nhập.

Thay vì nhảy vào quản lý, nhóm người ban đầu vẫn sẽ quản lý công ty, họ chỉ đưa tiền và không can thiệp vào việc quản lý, và yêu cầu duy nhất chỉ có hai từ: lớn mạnh.

Ba công ty Livestream lớn đang đuổi theo nhau, cố gắng hết sức để giành lấy vị trí đứng đầu.

Nhưng bất kể ai đứng đầu, Giải trí Ức Châu đều kiếm được tiền.

Tổng thị phần của hàng chục công ty Livestream còn lại chưa đến năm phần trăm tổng thị phần của thị trường, có thể nói trong lĩnh vực Livestream, Giải trí Ức Châu đã trở nên độc quyền và vô đối trên thế giới.

Ngày này.

Giang Nghĩa kết thúc cuộc họp tại Giải trí Ức Châu, đang chuẩn bị đón taxi rời đi thì Trình Đan Đình từ phía sau gọi anh lại.

“Giang Nghĩa.”

“Hả?”

“Về nhà à?”

“Ừ, có chuyện gì sao?”

Khóe miệng Trình Đan Đình hơi nhếch lên, nói: “Anh là người đứng sau nắm quyền hai công ty lớn Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng và Giải trí Ức Châu mà mỗi ngày đều đón †axi đến công ty sao? Thật có lỗi với thân phận của anh.”

Giang Nghĩa mỉm cười: “Tôi đã quen rồi, đón taxi, đi bộ cũng không có gì không tốt.”

“Hừm, đi theo tôi.”

Trình Đan Đình dẫn Giang Nghĩa ra ngoài công ty, chỉ vào một chiếc xe màu đen tuyên cách đó không xa nói: “Từ nay về sau, nó sẽ là của anh.”

Giang Nghĩa liếc nhìn và hơi sững sờ.

Chiếc xe này không hề rẻ, chiếc Rolls-Royce phiên bản giới hạn, giá phải hơn ba trăm tỷ!

“Đất lắm đó?”

Trình Đan Đình nhún vai: “Gần đây công ty phát triển rất nhanh, số tiền này không là gì cả, nhận đi. Nếu sau này có công ty khác đến tìm anh bàn bạc, anh cũng không thể cưỡi xe máy điện đi, đúng không?”

Thịnh tình khó chối từ.

Giang Nghĩa đi tới bên cạnh chiếc xe và cẩn thận quan sát một bên.

Xe đẹp, sang trọng!

Anh mở cửa xe ngồi vào, Trình Đan Đình đưa chìa khóa cho Giang Nghĩa: ‘Đây, cầm lấy chìa khóa, từ nay về sau nó sẽ là xe của anh, nhưng anh phải nâng niu, không rẻ đâu.”
 
Back
Top Dưới