Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2231


“Đại Ưng, đừng để bị dọa, người này nhà họ Hứa đều biết, không phải bác sĩ Lâm gì đó đâu!” Có người nhắc nhở.

Đại Ưng chau mày.

Nhưng đúng lúc này, tiếng bước chân thanh thúy vang lên.

Mọi người nhao nhao nhìn về phía cửa.

Chỉ thấy một người đàn ông mặc trường bào màu trắng nhìn như người cổ đại đi đến.

Vẻ mặt người đàn ông lạnh lùng, đôi mắt nheo lại, tay trái nắm thanh kiếm, cất bước đi về bên này. Đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm Lâm Dương, đồng thời kêu lên: “Vì sao anh lại trốn ở đây? Bây giờ chúng †a có thể bắt đầu cuộc chiến của Thiên Kiêu hay không?”

“Không tiện lắm.”

Lâm Dương lạnh nhạt nói.

“Không tiện sao?”

Người tới cảm thấy kỳ lạ nhìn xung quanh, tầm mắt lướt qua đám ông Quang, Hứa Minh Tùng, bà cụ Hứa, hừ lạnh một tiếng nói: “Sao thế? Anh bị một số con mèo con chó quấn lấy à? Sao những người này có thể đối phó được anh? Vì sao không nhanh chóng giải quyết bọn họ? Cần gì lãng phí thời gian như thế?”

Lâm Dương không nói chuyện.

Nhưng người bên ông Quang nổi giận.

“Con mèo con chó? Các hạ muốn nói ai?” Một người không kìm nén được lửa giận, tiến lên trước lạnh lùng hỏi.

“Đương nhiên là các người, chẳng lẽ là tôi sao?” Người tới lạnh nhạt nói.

“Cậu nói cái gì?”

Cậu… Quá làm càn rồi!”

“Khốn nạn!”

Mọi người tức giận.

“Đánh cậu ta ra ngoài đi!”

Ông Quang không thích nhất là người cuồng vọng! Nhất là người này còn đang ở bên cạnh ông ta, sao ông ta có thể dễ dàng tha thứ? Lập tức nghiêng người nói với người bên cạnh.

Nhưng mà lúc này, người đàn ông để chòm râu dê lúc trước đột nhiên tiến lên vài bước, vội vàng nói: “Ông Quang, không thể…”

“Có ý gì?” Ông Quang hơi bất ngờ nhìn ông ta.

“Người này… Không đơn giản!”

“Không đơn giản sao?” Người nọ khàn giọng nói.

Ông Quang ngẩn ra, lúc này mới dời mắt nhìn Đại Ưng.

Chỉ thấy Đại Ưng nhìn chăm chằm người nọ, trong mắt lóe lên vẻ hoang mang, còn có một chút không chắc chắn.

Có thể khiến Đại Ưng lộ ra vẻ mặt như vậy, đủ để thấy đối phương không phải người †ầm thường.

“Đại Ưng, người kia là ai?” Ông Quang cảm thấy không đúng lắm, vội vàng mở miệng hỏi.

“Tôi… Tôi không chắc chắn lắm…” Đại Ưng chần chừ nói.

“Không chắc chắn cái gì?”

“Tóm lại là ông Quang… Đừng nên hành động thiếu suy nghĩ thì hơn.” Đại Ưng nhỏ giọng nói.

Ông Quang nghe thấy thế, suy nghĩ một lát, nói với bà cụ Hứa: “Bà cụ, nhà họ Hứa bà, sao người nào cũng có thể tới giương oai thế? Chúng tôi là khách, bà không sợ quấy nhiều tới khách nhà họ Hứa sao?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2232


Những lời này vang lên, bà cụ Hứa mừng Ông Quang nói chuyện với bà ta, mà không nói chuyện với Hứa Minh Tùng, đó là thừa nhận thân phận của bà ta, như vậy quan hệ giữa nhà họ Lôi và nhà họ Hứa có thể dịu đi rồi.

“Cậu Quang yên tâm, sao chúng tôi có thể để cậu chịu ấm ức được? Chúng tôi sẽ đuổi tên tôm tép nhãi nhép này đi!” Bà cụ Hứa vội vàng nói.

“Dạ, bà nội!”

Người nhà họ Hứa đồng ý.

“Ông ngoại, vì tốt cho nhà họ Hứa, ông c NI w/14 nhanh ngăn những người đi trêu chọc tên kia đi!” Lâm Dương nghiêng đầu, nhỏ giọng nói với Hứa Minh Tùng.

Hứa Minh Tùng ngẩn ra, vội hỏi: “Lâm Dương, cháu quen người này à?”

“Dạ”

“Cậu ta là ai thế?”

“Người mà nhà họ Hứa không thể trêu chọc.” Lâm Dương lạnh nhạt nói.

Toàn thân Hứa Minh Tùng cứng lại, lập tức mở miệng: “Bà già chết tiệt kia! Bà đừng có mà xăng bậy!”

“Lão già hồ đồ, đã hại nhà họ Hứa thảm như thế, ở đây không tới lượt ông nói chuyện!

Ông cút sang một bên đi!” Bà cụ Hứa hừ lạnh nói.

“Bà già chết tiệt! Bà… Không phải trước đó bà nói, sẽ không nhúng tay vào chuyện của gia tộc nữa sao? Chẳng lẽ giáo huấn lúc trước còn chưa đủ? Lúc này bà lại làm thế, rốt cuộc là ai hại nhà họ Hứa đây?” Gương mặt Hứa Minh Tùng đỏ lên, cảm xúc vô cùng kích động.

“Lúc trước là lúc trước, bây giờ là bây giời Cậu Quang ngồi đây, nếu tôi không ra mặt, chẳng lẽ phải đợi tới khi nhà họ Hứa gặp tai họa mới đứng ra? Lão già hồ đồ này, rốt cuộc là ông có biết mình đang làm gì không?” Bà cụ Hứa tức giận nói, không để ý tới Hứa Minh Tùng nữa, bàn tay vung lên: “Đi! Đuổi người này đi cho tôi!”

Người nhà họ Hứa lập tức tiến lên, muốn kéo người đi.

Nhưng bọn họ mới tới gần người tới.

Rầm!

° 3Ï 10/14 Khí tràng kh*ng b* đột nhiên chấn về phía mấy người nhà họ Hứa.

Rầm rầm rầm, âm thanh trầm đục vang lên.

Toàn bộ người nhà họ Hứa xông lên bị đánh bay ra ngoài, ngã mạnh xuống đất ngất luôn tại chỗ.

“Cái gì?”

Mọi người vô cùng sợ hãi.

Bọn họ đều không thấy người đàn ông ra tay!

Chỉ thấy người nhà họ Hứa vừa xông lên là bị đẩy lùi.

Cảnh tượng này đúng là kỳ lạ như ảo thuật…

“Ngoại phóng chân khí?”

. 1/4 Bỗng nhiên Đại Ưng ý thức được gì đó, toàn thân điên cuồng run rẩy.

“Cái gì?”

Gương mặt Hứa Minh Tùng thay đổi.

“Khốn nạn! Khốn nạn! Người đâu, lên cho tôi! Đuổi cậu ta ra ngoài! Đuổi ra ngoài!” Bà cụ Hứa không quan tâm chuyện này, thở hổn hển hét lên.

Người nhà họ Hứa nghiến răng, muốn tới gần ra tay.

Nhưng đúng lúc này, bỗng nhiên Đại Ưng biết được gì đó, trực tiếp quỳ một gối xuống đất, ôm quyền hành lễ với người đàn ông kia.

“Đại… Đại Ưng bái kiến Thiên Kiêu!”

“Thiên Kiêu?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2233


Hiện trường rộ lên.

”: 1214 Trong đôi mắt vô số người tràn ngập khó mà tin…

“Người nọ là Thiên Kiêu?”

Người nhà họ Hứa kinh hãi kêu lên.

“Đại Ưng! Cậu làm gì thế? Cho dù cậu ta là Thiên Kiêu, cậu có gì phải sợ? Không phải là cậu nói cậu có thực lực đối đầu với Thiên Kiêu sao?” Ông Quang không vui khi thấy hành động của Đại Ưng, hừ lạnh một tiếng nói.

Nhưng mà Đại Ưng run rẩy, run giọng nói: “Ông Quang, vị này là… top 10 Thiên Kiêu đấy!”

Ông Quang vừa nghe thấy thế, sợ tới mức chén trà không cầm chắc, choang một tiếng rơi vỡ trên đất.

“Thiên Kiêu… Top mười?”

“Thiên Kiêu top 10? Làm sao có thể?

Đại… Đại Ưng, chắc chắn là cậu lầm rồi!

Chắc chắn là lầm rồi!” Ông Quang không quan tâm nước trà nóng bỏng đổ lên người, đứng bật dậy, đôi mắt trợn to hỏi.

“Thiên Kiêu top mười? Đại Ưng, anh đang đùa giỡn gì thế? Đó là nhân vật như thần mà “Cao nhân mức độ đó, sao có thể tùy tiện xuất hiện trước mặt tôi?”

“Chắc chắn là anh nhận sai rồi!”

Người bên cạnh ông Quang nhao nhao nói, vẻ mặt người nào cũng không thể tiếp nhận.

Dù sao người có cấp bậc như vậy sao dễ dàng xuất hiện, càng không thể xuất hiện ở nơi như thế này.

Nhưng mà vẻ mặt Đại Ưng kiên định.

“Không nhầm được! Ông Quang, lúc trước tôi từng thấy tư thế oai hùng của vị Thiên Kiêu này, nhưng mà lúc trước cậu ấy không ăn mặc như thế, cho nên trong nháy mắt không nhận ra, khi thấy ngoại phóng chân khí, tôi mới có thể chắc chắn vị này là Thiên Kiêu đứng thứ chín trong bảng Thiên Kiêu! Bạch Thiếu Quân!”

“Cái gì? Bạch… Bạch Thiếu Quân?”

“Cậu ta… Sao cậu ta lại tới đây?”

Mọi người vô cùng kinh hãi, toàn bộ đều mở to mắt nhìn người nọ.

“Đại Ưng, thật sự là Bạch Thiếu Quân sao?” Ông Quang lấy lại tinh thần từ trong kinh ngạc, vội vàng nghiêng đầu nhỏ giọng hỏi.

“Tuyệt đối không sai được!” Đại Ưng nói chắc như đỉnh đóng cột.

Sắc mặt ông Quang không ngừng thay đổi, một lúc lâu sau, ông ta đứng bật dậy nghiêm túc đi qua, ôm quyền nói với Bạch Thiếu Quân: “Lôi Minh Quang bái kiến Thiên Kiêu Bạch Thiếu Quân! Lúc trước không biết thân phận Thiên Kiêu, thất lễ nhiều rồi, mong Thiên Kiêu thông cảm!”

“Ông là ai?” Bạch Thiếu Quân nhìn ông Quang một cái hỏi.

“Tại hạ là Lôi Minh Quang.” Ông Quang vội vàng nở nụ cười.

“Chưa từng nghe nói tới, cũng không có hứng thú, những người này đều là người của ‘.}: 340 ông sao?” Bạch Thiếu Quân liếc nhìn đám Đại Ưng, hỏi.

“Đúng vậy.”

“Các người tới đây làm gì?” Bạch Thiếu Quân lạnh nhạt hỏi.

“Chuyện này…”

Ông Quang không biết Bạch Thiếu Quân tới đây có mục đích gì, suy nghĩ một lát, chỉ có thể nói: “Chúng tôi… Chúng tôi chỉ tới bàn chút chuyện với người nhà họ Hứa, không có ý gì khác, không có ý gì khác.”

“Một khi đã như vậy, dẫn theo người của ông cút đi, tôi không muốn làm bẩn tay mình.” Bạch Thiếu Quân lạnh lùng nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2234


“Được! Được! Chúng tôi sẽ cút ngay! Cút ngay đây!”

Ông Quang vội vàng gật đầu.

Ông ta không dám đối nghịch với Bạch Thiếu Quân!

Dù sao Thiên Kiêu top 10, đều là quái vật trong quái vật, không thể trêu chọc vào.

Ông Quang vội vàng suy nghĩ cẩn thận, định dẫn người rời đi.

Nhưng Uông Hiểu Mạn và Lôi Bằng Sơn không cam lòng.

“Ba, làm gì thế? Chẳng lẽ… Cứ đi như vậy sao?” Vẻ mặt Lôi Bằng Sơn không cam lòng, nổi giận đùng đùng nói.

Anh ta có bao giờ chịu bực tức như thế?

“Nhân vật lớn đến đây, ba con không trêu chọc nổi, người ta bảo chúng ta đi, con còn thất thần làm gì?” Ông Quang trầm giọng nói.

“Vậy… Cục tức này con nuốt trôi được sao?” Lôi Bằng Sơn tức giận nói.

“Ông Quang, hay là kéo Lâm Dương kia ra, chúng ta ra ngoài giải quyết, thế nào? Lâm Dương chỉ là vai phụ, nhân vật lớn kia sẽ không để ý tới anh ta! Lần này chúng ta chỉ nhằm vào tên phế vật Lâm Dương! Không thể để anh ta ra oai được!” Uông Hiểu Mạn vội hỏi.

“Nói rất đúng, ba, kéo tên họ Lâm kia ra ngoài cho con, con muốn đích thân thu thập anh ta! Nếu không thì con không nuốt trôi được cục tức này!” Lôi Bằng Sơn cũng nghiến răng nghiến lợi nói.

“Chuyện này… Được rồi!” Ông Quang suy nghĩ một lát, vẫn gật đầu đồng ý rồi.

Chỉ là một tên Lâm Dương, hẳn là không lọt vào pháp nhãn của nhân vật lớn này đâu?

Đám Đại Ưng lập tức đi về phía Lâm Dương.

“Tên nhóc, đi theo chúng tôi!”

“ NI s0 Đại Ưng lạnh nhạt nói, một tay không khách sáo chạm vào Lâm Dương.

Nhưng tay anh ta vừa mới chạm vào vai Lâm Dương.

Răng rắc!

Một con dao lập tức chém tới, lưỡi dao sắc bén cắt tay Đại Ưng xuống.

“ÁI” Đại Ưng ôm tay đứt phát ra tiếng kêu thê lương, người liên tục lùi về sau.

Mấy người còn lại cũng hoảng sợ tới mức da đầu run lên.

“Đại Ưng!”

“Chuyện này… Chuyện này là sao đây?”

Đám ông Quang vô cùng sợ hãi, không biết phải làm sao.

“Là ai cho các người động vào anh ta?”

Chỉ thấy Bạch Thiếu Quân lạnh lùng nhìn đám ông Quang, rét lạnh hỏi.

“Thiên Kiêu Bạch Thiếu Quân, chuyện này… Người nọ là?” Ông Quang sợ tới mức gương mặt tái mét, nói chuyện đều đã không lưu loát.

“Tôi tới tìm anh ta! Vậy mà các người dám động vào anh ta?”

Bạch Thiếu Quân hừ lạnh nói: “Xem ra các người căn bản không để tôi vào mắt!”

Những lời này vang lên, mọi người rộ lên.

“Cái gì? Nhân vật lớn này tới tìm Lâm Dương?”

“Sao Lâm Dương lại quen nhân vật lớn như thế?”

“Có phải là nghĩ sai rồi không?”

“ }N‡¡ s10 Mọi người bàn tán xôn xao.

Nhưng đám người ông Quang gần như bị dọa điên rồi, ông ta vội vàng quỳ trên đất, liều mạng dập đầu: “Thiên Kiêu Bạch Thiếu Quân, hiểu lầm! Đều là hiểu lầm rồi! Chúng tôi không biết cậu ta là bạn của cậu! Cầu xin Thiên Kiêu Bạch Thiếu Quân tha thứ!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2235


“Mỗi người tự chém một tay, sau đó cút, hoặc là tôi chém hai tay của các người, các người chọn đi!” Bạch Thiếu Quân bình tĩnh nói.

“Hả?”

Đám ông Quang ngây ra như phỗng.

“Đừng mà! Đừng mài! Tôi không muốn bị ,ụ chém tay! Tôi không muốn bị chém tay: Uông Hiểu Mạn sợ tới mức gào khóc.

“Ba, ba sợ anh ta làm gì? Chúng ta có nhiều người như vậy, còn không đối phó được mình anh ta sao? Mọi người cùng nhau xông lên, con không tin anh ta có ba đầu sáu tay!” Lôi Bằng Sơn không chịu nổi loại sỉ nhục này, tức giận đứng dậy, liên tục chửi bậy.

“Câm miệng! Súc sinh!”

Ông Quang thê lương rống to.

Nhưng… Không còn kịp rồi!

Kiếm của Bạch Thiếu Quân đã rút ra khỏi VỎ…

Không thể khiêu khích Thiên Kiêu!

Đây là chuyện tất cả giới võ đạo Việt Nam đều biết.

Nhất là Thiên Kiêu nằm trong top mười.

Thực ra tính tình của Bạch Thiếu Quân đã xem như rất tốt rồi.

Phải biết rằng trong lịch sử từng có sự kiện Thiên Kiêu diệt môn, chỉ vì một chuyện nhỏ mà chọc trúng Thiên Kiêu top mười, trong một đêm cả nhà bị giết!

Mà kẻ giết người không bị bất luận trừng phạt gì!

Bởi vì đây là thế giới võ đạo.

Cá lớn nuốt cá bé!

Bạch Thiếu Quân cử động rồi.

Năm ngón tay anh ta khẽ nắm lấy, tay trái rút lợi kiếm, chém về phía Lôi Bằng Sơn.

Tốc độ rất nhanh, khiến người ta căn bản không kịp phản ứng.

Ông Quang vô cùng sợ hãi.

Ông ta cũng là người luyện võ, tuy dáng người mập mạp, nhưng phản ứng vẫn có.

Nhìn thấy Bạch Thiếu Quân rút kiếm, hoàn toàn là động sát tâm, ông ta đâu dám có chút do dự nữa?

“Lên! Lên cho tôi!” Ông Quang sốt ruột bảo vệ con, thê lương kêu to.

Cao thủ mang tới lập tức xông về phía Bạch Thiếu Quân.

Nhưng chỉ một cái đối mặt.

Leng keng!

Người nhà họ Hứa chỉ cảm thấy có gì đó lung lay trước mắt mình, sau đó không thấy rõ nữa.

Sau đó.

Phập! Phập! Phập! Phập…

Từng âm thanh kỳ lạ truyền ra.

Chỉ thấy đám cao thủ xông về phía Bạch Thiếu Quân, cả đám đều ngã xuống đất, không ngừng quay cuồng, máu tươi đầy người.

Lại nhìn hai tay bọn họ… Đã toàn bộ không còn!

Hai tay những người này… Toàn bộ bị Bạch Thiếu Quân liên tục chém xuống.

“Hả?”

Ông Quang sợ tới mức hét to, đặt mông ngồi xuống đất.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2236


Uông Hiểu Mạn nhìn thấy máu tươi đầy đất, choáng váng tới mức ngất lịm đi.

Nhà họ Hứa cũng choáng váng.

Còn Lôi Bằng Sơn, đại não đã trống rỗng, vẻ mặt hoảng sợ, đôi mắt trợn to, toàn thân run lên như bị sốt rét, ngơ ngác nhìn về phía Bạch Thiếu Quân đang đi tới chỗ anh ta.

“Kiếm này của tôi… Nhanh hay không?”

Bạch Thiếu Quân nâng trường kiếm lên, dùng tay áo chà lau máu ở phía trên.

Mọi người còn tưởng là anh ta đang nói với Lôi Bằng Sơn.

Nhưng trên thực tế, anh ta đang nói với Lâm Dương.

Lâm Dương lạnh nhạt nhìn Bạch Thiếu Quân, vẫn không hé răng.

Bạch Thiếu Quân nhìn chằm chằm Lâm Dương, trong đôi mắt lướt qua một chút ý chí chiến đấu.

Kiếm của anh ta, người bình thường đều đã không thấy rõ thân kiếm, thậm chí ngay cả kiếm ảnh đều rất mơ hồ, nhưng đối với Lâm Dương mà nói, giống như không phải như thế.

“Được rồi, vậy tôi sẽ mau chóng giải quyết chuyện ở đây, chúng ta cũng mau chóng bắt đầu đi.”

Bạch Thiếu Quân lạnh nhạt nói, cầm kiếm đi tới trước mặt Lôi Bằng Sơn.

“Tha… Tha cho tôi! Tha cho tôi…” Hai đầu gối của Lôi Bằng Sơn mềm nhũn, quỳ trên mặt đất kêu lên.

“Bạch Thiếu Quân, cầu xin cậu tha cho con tôi! Nếu cậu muốn chém tay, vậy thì chém tay tôi đi!”

Ông Quang kích động gào thét, quỳ bò tới, vươn hai tay ra nói.

Nhưng ông ta vừa mới dứt lời.

VùiI Lợi kiếm trực tiếp chém xuống.

Hai tay của Lôi Minh Quang rơi xuống đất.

“ÁI” Gương mặt ông ta vặn vẹo, đau đớn mà hung dữ gào rống, đau đớn kịch liệt khiến ông ta sắp ngất đi.

Nhưng mà ông ta nguyện ý thừa nhận!

Ông ta chỉ có một đứa con trai như thế, sao ông ta có thể nhìn con trai của mình bị chém hai tay, sau này trở thành một phế nhân chứ?

“Thiên Kiêu Bạch Thiếu Quân, lần này…

Cậu hài lòng rồi đúng không?” Ông Quang cố gắng nở nụ cười, gương mặt suy yếu nói.

“Hài lòng cái gì?” Bạch Thiếu Quân tò mò nhìn ông ta: “Không phải là ông nghĩ tôi chém hai tay của ông, thì sẽ tha cho con trai của ông đấy chứ?”

“Gái gì?” Toàn thân ông Quang cứng đờ: “Bạch Thiếu Quân, cậu… Ý của cậu là…”

“Tôi nói rồi, các người tự mình ra tay, chỉ mất một cánh tay, tôi mà ra tay, sẽ mất hai cánh tay! Tay của con trai ông khó mà đảm bảo, tay của ông, tất nhiên là khó mà giữ HA. 7m được!”

Bạch Thiếu Quân lạnh nhạt nói, sau đó lại nâng kiếm lên, chém về phía Lôi Bằng Sơn.

“Đừng mài”

Lôi Bằng Sơn gào thét.

Nhưng không làm nên chuyện gì.

Phập!

Tiếng động kỳ lạ truyền ra.

Lôi Bằng Sơn trực tiếp gào thét, té ngã xuống đất không ngừng quay cuồng, cuối cùng đau đớn quá mà ngất đi.

Ông Quang ngây ngốc nhìn một màn này, cả người không còn một chút linh hồn.

Còn bên nhà họ Hứa, đã hoàn toàn bị dọa mơ hồ rồi.

Hai chân rất nhiều người mềm nhũn, ngồi bệt dưới đất, càng có nhiều người bị dọa ngất đi…

“Đây là Thiên Kiêu sao?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2237


Chương 2237:

Hứa Minh Tùng hít sâu một hơi, nhìn Bạch Thiếu Quân, lại liếc mắt nhìn Lâm Dương, đôi mắt thâm thúy mơ hồ xuất hiện vầng sáng.

“Ông Quang! Ông Quang…”

Bà cụ Hứa liên tục la lên, gương mặt già nua đỏ lên, vô cùng sợ hãi.

Nhưng mà lúc này ông Quang như chó nhà có tang, chật vật không chịu nổi.

“Cần tôi gọi xe cứu thương cho ông không?”

Bạch Thiếu Quân cất kiếm, châm điếu thuốc nói.

“Không… Không cần…” Ông Quang lấy lại tinh thần, há to miệng, giọng nói trống rỗng, không có linh hồn.

“Nếu không cần vậy thì lập tức cút đi, lại làm phiền trước mắt tôi, tôi chỉ có thể lấy mạng các người rồi!” Bạch Thiếu Quân nói.

Toàn thân ông Quang run lên, nhìn đám người k** r*n trên đất, còn có con trai mình gần như choáng váng ngất lịm đi, ông ta nghiến răng, dập đầu với Bạch Thiếu Quân, rồi chống người rời đi.

Bọn họ đi rất chậm, phần lớn là bò ra.

Hiện trường càng chật vật.

Rất nhiều người nhà họ Hứa đã nôn mửa rồi.

Trong đám bọn họ có rất nhiều người căn bản chưa từng thấy hình ảnh như thế.

: 101 Ông cụ Hứa lại càng sợ tới mức mơ hồ, trên mặt đều là sợ hãi.

“Kế tiếp là đám người này, đúng không?”

Bạch Thiếu Quân xoay người, nhìn đám ông cụ Hứa nói.

“Hả?”

Bà cụ Hứa đã sợ tới mức hồn sắp không còn.

Người trước mặt là sát thân chân chính đấy! Bọn họ chỉ là một thế gia bình thường ở tỉnh Quảng Liễu, sao có thể đắc tội người như vậy? “Đừng mài”

“Cậu này, tha cho chúng tôi đi!”

“Chúng tôi…

Chúng tôi vô tội mà…”

“Cầu xin cậu tha cho chúng tôi…”

Giọng nói run rẩy không dứt bên tai.

Rất nhiều người nhà họ Hứa đã quỳ trên đất không ngừng đập đầu.

Bà cụ Hứa không nói được một câu nên lời, ngồi trên xe lăn cũng không ngừng run run.

Mọi người đã vô cùng sợ hãi.

Hứa Minh Tùng há miệng thở đốc, nhưng không biết nói gì cho phải, chỉ có thể đời mắt nhìn Lâm Dương.

“Nơi này không tiện lắm, chúng ta tìm nơi trống trải đị⁄ Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Được! Anh nói xem đi đâu đây?”

Bạch Thiếu Quân hỏi.

“Ông ngoại, kề bên này có khu đất nào trống trải không?”

Lâm Dương nghiêng đầu hỏi.

“Phía sau núi có, hai người cần dùng Kiệt chậm rãi đứng dậy, môi run run hỏi.

“Chưa từng nghe nói tới sao? Người nọ là Bạch Thiếu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2238


Quân!”

Vẻ mặt Hứa Minh Tùng không đổi nói.

“Bạch Thiếu Quân?”

“Đó…

Đó tốt cuộc là ai thế?”

“Tội phạm giết người đúng không?”

“Chúng ta có cần báo cảnh sát không?”

Người của nhà họ Hứa run rấy nói.

“Báo cảnh sát sao? Hừ, các người muốn nhà họ Hứa chúng ta hoàn toàn bị xóa sổ khỏi tỉnh Quảng Liễu sao?”

Hứa Minh Tùng lạnh nhạt nói: “Đây là nhân vật lớn có thể một tay che trời, người như vậy, chúng ta đời này vốn không chạm tới, nếu hôm nay không có nhóc Lâm ở đây, sao chúng ta có thể nhìn thấy nhân vật lớn như vậy?”

“Nhóc Lâm?”

“Ông nội, ông muốn nói là chỉ… Lâm Dương sao?”

“Làm sao có thể? Sao người này có thể quen tên phế vật Lâm Dương?”

“Ông nội, có phải ông lầm rồi không?”

Giọng nói kinh ngạc không dứt bên tai.”

Người nhà họ Hứa đều không tin chuyện này.

“Sao thế? Đã là lúc này rồi mà mấy người còn không tin? Nếu người nọ không phải là bạn của nhóc Lâm, các người nghĩ các người có thể bình an vô sự sao?” Hứa Minh Tùng hừ lạnh nói.

Mọi người ngạc nhiên.

“Nhất là bà già bà nữa, có biết là thiếu chút nữa bà sẽ khiến nhà họ Hứa chúng ta vạn kiếp bất phục hay không?”

Hứa Minh Tùng chỉ vào mũi bà cụ Hứa mắng.

“Ông…” Bà cụ Hứa cảm thấy khó thở, không biết nên phản bác thế nào.

“Nghe đây, lập tức đưa bà cụ này đến trên núi Thanh Tùng dưỡng lão! Đời này không được về nhà họ Hứa nữa!” Hứa Minh Tùng trầm giọng tức giận nói.

“Ông nội!”

“Ba… Không thể làm như vậy được!”

“Núi Thanh Tùng nằm ở ngoài tỉnh Quảng Liễu! Nơi đó rất ít người, sao ông có thể đưa bà nội đến đó được?”

Người nhà họ Hứa sốt ruột, nhao nhao la lên.

“Lão già chết tiệt này, ông… Ông ông ông… Ông muốn trục xuất tôi khỏi nhà họ Hứa sao?” Bà cụ Hứa thở hổn hển, liên tục gào rống.

Đưa đến núi Thanh Tùng, chẳng phải tương đương với việc bị trục xuất khỏi nhà họ Hứa sao?

Hứa Minh Tùng đúng là ăn tim gấu mật hổ, dám làm như vậy sao?

Nhưng mà… Hứa Minh Tùng gật đầu như chém đinh chặt sắt.

“Đúng vậy!”

Người nhà họ Hứa rộ lên.

“Không!”

Đúng lúc này, một tiếng hét vang lên.

Mọi người nhìn lại, mới phát hiện là Hứa Ngọc Thanh xông từ trong đám người ra, chắn trước mặt bà cụ Hứa.

“Ba, chuyện này không phải như vậy đâu!

Mọi người đừng bị tên Lâm Dương kia lừa!”

“Sao thế, Ngọc Thanh, con muốn nói gì?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2239


Hứa Minh Tùng cau mày.

“Bal Lâm Dương kia là mặt hàng gì, con còn có thể không biết sao? Cậu ta căn bản không có khả năng quen nhân vật lớn như thết” Hứa Ngọc Thanh vội vàng nói.

“Lâm Dương không đơn giản như con nghĩ đâu!” Hứa Minh Tùng lạnh nhạt nói.

“Ba! Ba đúng là hồ đồ rồi! Chẳng lẽ ba không nghe lúc người kia tiến vào đã nói gì sao? Gọi bác sĩ Lâm đấy! Chuyện này chứng minh người kia tới tìm bác sĩ Lâm, người nào cũng biết Lâm Dương quen bác sĩ Lâm, bạn bè gì chứ? Người ta căn bản đâu phải tới tìm Lâm Dương mà tìm bác sĩ Lâm!” Hứa Ngọc Thanh hừ lạnh nói.

“Nói rất đúng! Lão quan tài này, còn tưởng là tìm được chỗ dựa vững chắc cơ?

Tôi nói cho ông biết, tên phế vật Lâm Dương kia y như ông hồi còn trẻ, kẻ vô tích sự! Nhà họ Hứa tôi ở trên tay ông, sớm muộn gì cũng sẽ diệt vong!” Bà cụ Hứa cũng thừa thế mắng chửi.

Nhưng mà vừa dút lời, ông cụ Hứa đã tát bốp một cái.

Bốp!

Bà cụ Hứa che mặt, nhìn Hứa Minh Tùng với vẻ khó mà tin.

Mọi người ở xung quanh đều trợn tròn mắt.

“Ba mươi năm rồi! Hơn ba mươi năm ông chưa từng đánh tôi… Vậy mà ông đánh tôi…”

Đôi mắt bà cụ Hứa rưng rưng, đau khổ nói.

Hứa Minh Tùng cũng mơ hồ, nhìn bàn †ay già nua của mình, ông ta hít sâu một hơi, bất chợt xoay người đi về phía sau núi.

Ông ấy không muốn để ý đến đám người nhà họ Hứa ngu dốt nữa.

Hiện giờ ông ta chỉ muốn biết, rốt cuộc Bạch Thiếu Quân kia tìm cháu rể ngoại của mình là muốn làm gì…

Sự hiểu biết của Hứa Minh Tùng về Thiên Kiêu cũng không nhiều.

Nhưng vì trước kia nhà họ Hứa cũng có người liên quan đến giới võ đạo, nên ông cụ cũng đã được nghe nói một chút về vấn đề này.

Ông cụ tuy đã lớn tuổi, nhưng vẫn biết chuyện yêu nghiệt tung hoành trên bảng Thiên Kiêu.

Những Thiên Kiêu đứng mười hạng đầu đó, có người nào không phải là sự tồn tại có tiếng tăm lừng lẫy và có thủ đoạn thông thiên, chẳng ai là người mà họ Hứa mình có thể chọc vào được.

Hứa Minh Tùng vẫn còn rất hiểu nhà họ Hứa mình.

Tuy sau khi gây ra một trận sóng gió lần trước, ông cụ đã thoáng cảm giác được đứa cháu rể ngoại này của mình có chút không được thích hợp cho lắm, nhưng từ đầu đến cuối, vẫn cảm thấy chắc hẳn là do mình nghĩ nhiều.

Nhưng hôm nay vị Bạch Thiếu Quân này tới, lại càng khiến sự hoài nghỉ của ông cụ sâu hơn.

“Ông chủ!”

Quản gia đi tới, hành lễ với Hứa Minh Tùng.

“Ừm”

Hứa Minh Tùng gật đầu, bình tĩnh đáp: “Bên trong thế nào rồi?”

“Cậu chủ Lâm Dương và cậu Bạch Thiếu Quân đã tiến vào sau núi, cũng dặn dò tôi không được để bất cứ người nào vào đó.”

“Bọn họ muốn làm gì mà phải thần bí như vậy chứ?”

Ông cụ hỏi trong sự hoang mang.

Quản gia lắc đầu: “Không biết.”

Ẩm!

Lúc này, một âm thanh đất rung núi chuyển đột nhiên phát ra từ ngọn núi phía sau.

Hai người đều chấn động, suýt chút nữa thì ngã xuống đất.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2240


“Đã xảy ra chuyện gì vậy.”

Hứa Minh Tùng vội vàng vịn vào ngọn núi giả ở bên cạnh, cuống quýt hô lên: “Là động đất sao? Động đất sao?”

“Chắc không phải động đất đâu, ông chủ, ông không sao chứ?” Quản gia đứng vững, vội vàng hỏi.

“Tôi không sao, có phải âm thanh vừa rồi phát ra từ sau núi không?”

“Hình như là vậy…”

“Mau đi xem thử đã xảy ra chuyện gì rồi!”

Ông cụ khẩn trương, định chạy vào trong đó.

“Ông chủ! Cậu chủ Lâm Dương đã nói từ trước, cho dù xảy ra chuyện gì cũng không được phép ra sau núi!” Quản gia lại đáp.

“Tại sao?” Ông cụ sững sờ, hỏi.

“Cậu nói… phía sau núi rất nguy hiểm.”

Quản gia chần chừ một lát, rồi đáp lời.

“Rất nguy hiểm?”

Hứa Minh Tùng như rơi vào trong sương mù, nhưng rồi vẫn đáp với nét mặt già nua nặng nề: “Nếu đã như vậy, lại càng phải vào đó xem. Nếu cháu rể tôi xảy ra chuyện gì ở chỗ của tôi, vậy làm sao mà được?”

Nói xong, ông cụ không chùn bước mà xông ra sau núi.

“Ông chủ! Ông chủi”

Quản gia vội vàng đuổi theo.

Thế nhưng vào đến sau núi, Hứa Minh Tùng lại choáng váng.

Chỉ thấy trên ngọn núi lúc này, toàn bộ cây cối đều bị phá hủy, mặt đất bị cày ra vài đường, đất tươi trồi lên, khắp nơi đều là bộ dáng gồ ghề lồi lõm, tình cảnh rất hỗn loạn.

Mà trên mặt đất bừa bộn đó, lại có hai bóng người đang đứng.

Một người là Bạch Thiếu Quân.

Mà người còn lại chính là Lâm Dương!

Vùi Lúc này, Bạch Thiếu Quân giãm một bước, cơ thể của anh ta giống như ảo ảnh, cầm trường kiếm rồi đâm thẳng về phía Lâm Dương.

Sát khí cuồng bạo như thiên quân vạn vã đè ép bốn phương: Quản gia và Hứa Minh Tùng lập tức không thở nổi.

Dường như nhìn thấy một đại thống lĩnh bất khả chiến bại, đánh đâu thăng đó, đang dẫn đại quân xông về phía Lâm Dương.

Thế nhưng Lâm Dương cũng không hề sợ hãi chút nào.

Anh vẫn đứng sừng sững ở nơi đó như cũ, giống như một tòa Thái Sơn cao ngất và bất động. Đợi Bạch Thiếu Quân xông tới, anh giơ tay lên, tóm lấy trường kiếm đang nhắm tới đó.

Muốn dùng tay không đỡ đao sắc sao?

Không!

Còn lâu mới là vậy!

Chỉ nhìn thấy bàn tay giơ lên đó của anh, lại hiện ra rất nhiều ánh sáng trắng kỳ lạ, giống như những vì sao trong bầu trời đêm đang nhấp nháy trong tay anh, lộng lẫy đến say lòng người.

Răng rắc!

Kiếm sắc và tay va chạm vào nhau, b*n r* những tia lửa sáng rực.

Sau đó, rất nhiều tia sáng trắng bùng lên từ trong lòng bàn tay của Lâm Dương, rồi b*n r* bốn phía.

Keng! Kengl Keng! Keng…

Một lượng lớn tia sáng trắng xoay quanh Lâm Dương, kéo theo cả thanh trường kiếm khủng khiếp nhanh đến không thấy bóng dáng đó của Bạch Thiếu Quân.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2241


Hai người đánh nhau, đánh đến trời đất mịt mù, đất núi rung chuyển.

Quản gia và Hứa Minh Tùng ở bên cạnh đều trợn tròn mắt.

Bọn họ đứng nguyên tại chỗ như pho tượng, nhìn họ một cách ngơ ngẩn, trên gương mặt tràn đầy vẻ khó tin.

“Đã… đã… đã xảy ra chuyện gì thế nào?”

Hứa Minh Tùng lắp bắp hỏi.

“Ông chủ, đây là cậu chủ Lâm Dương sao?

Vậy mà… võ công của cậu ấy lại mạnh đến vậy sao? Ngay cả cậu Bạch Thiếu Quân kia mà cậu ấy cũng có thể đối phó được? Cậu Bạch Thiếu Quân này… không phải là Thiên Kiêu hay sao?” Quản gia hỏi một cách ngơ ngác.

Hứa Minh Tùng lấy lại bình tĩnh, hít một hơi thật sâu: “Bạch Thiếu Quân quả thực là Thiên Kiêu, hơn nữa còn không phải là Thiên Kiêu bình thường… lầm rồi! Nhìn lầm rồi! Đứa cháu rể này của tôi…lại có thực lực như vậy…

nhìn lầm rồi!”

Trái tim của ông cụ đập rất nhanh, cố hết sức cũng không thể bình tĩnh lại được, đầu óc đều hỗn loạn.

Sau khi đấu tầm vài trận như vậy, hai người mới tách ra.

Lâm Dương bình tĩnh đứng đó, Bạch Thiếu Quân cầm trường kiếm, nhìn chằm chằm vào anh.

“Hừ, cậu quả nhiên không đơn giản, tôi chưa từng gặp một võ y như vậy trong cuộc đời! Khâm phục!”

“Kiếm thuật của anh cũng độc đáo như vậy, nhưng tôi cảm thấy thể thuật của anh chắc hẳn cũng mạnh như kiếm thuật của anh, cần gì phải dùng kiếm chứ? Nó chỉ đang trói buộc sức mạnh của anh, và hạn chế sự phát huy của anh mà thôi!” Lâm Dương lạnh nhạt nói.

“Nói như vậy, cậu hy vọng tôi sẽ dốc hết toàn bộ sức lực sao?” Anh ta hỏi.

“Nếu không như vậy, anh còn tới tìm tôi để làm gì?” Lâm Dương hỏi lại.

Bạch Thiếu Quân sững sờ, sau đó bật + 3z” 10/15 cười ha ha.

“Ha ha ha ha, nói đúng! Nói đúng lắm!

Nếu đã như vậy, vậy được thôi! Tôi dốc hết toàn lực là được! Nhưng bác sĩ Lâm này…

mong rằng lát nữa cậu sẽ không hối hận!”

Bạch Thiếu Quân mỉm cười đáp, sau đó mở tay ra.

Chỉ thấy thanh kiếm đó giống như chiếc lá nhẹ nhàng rơi khỏi tay anh ta, rồi rớt xuống đất.

Vậy mà thanh kiếm đó… lại được làm ra từ giấy…

Là khí của Bạch Thiếu Quân, anh ta đã trao cho nó một lưỡi kiếm vô tận.

Chỉ dùng một thanh kiếm giấy đã có thể giải phóng được kiếm khí khủng khiếp như vậy.

Đây còn là thứ mà người bình thường có thể so sánh được sao?

Lâm Dương lạnh lùng nhìn, hai tay cũng giữ rất nhiều kim châm cứu.

“Nếm thử thần quyền chấn động trời này của tôi đi!”

Bạch Thiếu Quân thấp giọng cười, cơ thể lại di chuyển, lao về phía Lâm Dương.

Nhưng lần này Lâm Dương cũng không che giấu nữa.

“Nếu đã là trận chiến của Thiên Kiêu, vậy thì cứ dốc hết sức mình đi, chỉ có điều, Bạch Thiếu Quân, có một câu tôi phải nói cho anh biết!”

“Câu gì?”

“Anh, không phải là mục tiêu cuối cùng của tôi! Hoặc là nói, anh không có tư cách trở thành mục tiêu cuối cùng của tôi!”

Lâm Dương gầm nhẹ, hai bàn tay vỗ vào hai vai mình, giao nhau ở trước ngực, sau đó buông lỏng, chỗ hai vai đều là kim châm cứu lấp lánh ánh bạc.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2242


Trong phút chốc, khí tức của anh đã tăng vọt lên một cách điên cuồng.

Nó bốc lên tựa như một ngọn lửa.

Chỉ trong thời gian ngắn như vậy, mà cả người đã có sự biến hóa nghiêng trời lệch đất, như thể thay da đổi thịt, khiến cho người khác sợ hãi.

Sau đó anh ngẩng phắt đầu lên, tung một quyền về phía Bạch Thiếu Quân đang vọt tới.

Hai nắm đấm đối nhau.

Am!

Tiếng nổ kinh thiên động địa lại phát ra.

Phía sau núi lại rung chuyển.

Hứa Minh Tùng ở phía xa nhìn một màn này một cách ngơ ngác, thật lâu sau, cả người cuối cùng cũng bình tĩnh lại, ông cụ quay đầu, khàn giọng nói: “Lập tức thông báo xuống dưới, phong †ỏa ngọn núi ngay lập tức, không cho phép…

bất cứ một ai tiến vào ngọn núi phía sau. Ai dám lại gần nơi này đều đuổi đi hết. Nếu không nghe thì đuổi khỏi nhà họ Hứa!”

“Rõ, thưa ông chủI”

Quản gia vội vàng đi xuống núi.

Nước mắt rơi đầy trên gương mặt già nua của Hứa Minh Tùng. Ông cụ nhìn vào bóng người trong trận chiến ác liệt kia, thật lâu sau, mới lầm bầm: ‘ô BI 1/15 “Nhà họ Hứa ta… lại đang cất giấu một con chân long…”

Một trận chiến này đánh ước chừng hai ngày hai đêm, cuối cùng cũng phân được thắng bại.

Trong hai ngày này, Hứa Minh Tùng vẫn luôn trông chừng ở sau núi, cơm cũng chẳng ăn, mà chỉ uống nước. Cả người vấn luôn nhìn trận chiến đấu này.

“Anh thua rồi!”

Lâm Dương gỡ từng cây kim châm cứu trên người xuống, nhìn Bạch Thiếu Quân ở cách đó không xa đang thở hổn hển, nói.

Cả người Bạch Thiếu Quân, từ trên xuống dưới đều chằng chịt vết thương, hơi thở hỗn loạn, người cũng có chút đứng không vững.

Nhưng anh ta vẫn cắn răng kiên trì: “Tôi vẫn có thể chiến tiếp!”

“Tiếp tục chiến đấu cũng chẳng có ích lợi gì! Cảnh giới võ đạo của anh rất cao, không có gì để bắt bẻ, nhưng… vẫn không thể làm gì được tôi! Kết quả của việc chúng ta tiếp tục chiến đấu, chính là anh sẽ hao hết sức lực và bị tôi đánh bại! Cho nên đánh tiếp đã không còn ý nghĩa gì!” Lâm Dương bình tĩnh đáp.

Bạch Thiếu Quân nghe vậy, giữa đôi lông mày phủ đầy sương lạnh, trong ánh mắt tràn ngập vẻ không cam tâm cùng tức giận.

Nhưng… anh ta không hề phản bác.

Bởi vì những gì Lâm Dương nói đều đúng.

Khi toàn bộ chiêu thức của anh ta đều không thể làm được gì Lâm Dương, cũng chính là lúc quyết định thắng thua của một trận chiến này.

Lo KRY 20 Cao thủ so chiêu, thường chỉ cần một chỉ tiết là có thể khiến bọn họ nhìn ra thắng bại trong trận chiến.

Bạch Thiếu Quân cũng giống như vậy.

Đòn tấn công của anh ta có thể tạo ra sát thương đối với Lâm Dương.

Nhưng khả năng chữa lành từ Võ y của anh quá mức mạnh mẽ, hoàn toàn có thể hồi phục cơ thể của mình trong khoảng thời gian cực ngắn.

“Tôi vẫn luôn rèn luyện cơ thể của mình, để cường độ cơ thể vượt xa người thường và sánh ngang với sắt thép. Nhưng tôi chưa từng nghĩ, hôm nay cuối cùng lại bại bởi y thuật. Một sự vật tưởng chừng mạnh đến cực điểm, cuối cùng vấn sẽ có giới hạn. Chỉ có liên tục tái sinh không ngừng, mới là vô cùng vô tận.” Bạch Thiếu Quân hít một hơi thật sâu, trong mắt tràn đầy vẻ bất đắc dĩ.

Lâm Dương không nói gì.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2243


“Ra tay đi” Bạch Thiếu Quân thở ra một hơi, khép hai mắt lại, khàn khàn bảo: “Giết tôi, rồi lấy Thiên Kiêu Lệnh của tôi! Cậu có thể thay thế và trở thành Thiêu Kiêu xếp hạng chín trên bảng Thiên Kiêu “Tôi không nói muốn tiến hành một trận quyết đấu sinh tử với anh!” Lâm Dương lắc đầu.

“Sao cơ? Cậu không giết tôi sao?”

“Chúng ta không có thù oán gì cả!”

“Ha ha, xem ra tôi bị bác sĩ Lâm thương hại rồi, không ngờ Bạch Thiếu Quân tôi cũng sẽ có một ngày như vậy!” Anh ta cười tự giễu, trên gương mặt tràn ngập vẻ bất đắc dĩ và phiền muộn.

Không phải anh ta phiền não vì Lâm Dương, mà là phiền não vì sự vô năng của bản thân mình.

“Bỏ đi, nếu bác sĩ Lâm đã muốn thả cho tôi một con đường sống, tôi cũng không phải người không biết thức thời. Bác sĩ Lâm, tôi nợ cậu một mạng!”

Bạch Thiếu Quân tháo một tấm lệnh bài ở bên hông xuống, rồi ném về phía Lâm Dương.

Lâm Dương duỗi tay nhận lấy.

Đó chính là Thiên Kiêu Lệnh thứ chín!

“Tôi sẽ trả cái mạng này cho cậu.” Anh ta đáp.

“Cái đó không cần thiết” Lâm Dương lắc đầu.

“Cậu coi Bạch Thiếu Quân tôi là loại người gì?”

Anh ta hừ lạnh một tiếng, trầm giọng nói: “Bác sĩ Lâm, sau này tôi sẽ còn khiêu chiến với cậu tiếp! Tôi sẽ tự tay lấy về tất cả những gì đã thua bởi cậu, đây là lời hứa tôi dành cho cậu, cũng là lời hứa dành cho chính bản thân tôi! Con người tôi, từ trước đến nay nói được thì làm được “Cũng được, tôi đợi anh!” Lâm Dương gật đầu.

“Được, tạm biệt Bạch Thiếu Quân trầm giọng đáp, rồi xoay người rời đi.

Nhưng đúng lúc này, anh ta đột nhiên nghĩ đến thứ gì đó, quay đầu lại hỏi Lâm Dương: “Bác sĩ Lâm, cậu có thể nói cho tôi biết, mục tiêu của cậu… rốt cuộc là gì được không?”

“Chắc hẳn anh cũng đã biết rồi.” Anh + ]3AI s0.

bình tĩnh đáp.

“Lã nào… là vị đó?” Bạch Thiếu Quân hỏi một cách dè dặt.

Lâm Dương lắc đầu.

Anh ta nhíu mày, đột nhiên, anh ta nghĩ ra thứ gì đó, hô hấp lập tức dồn dập: “Sẽ không phải là… không thể nào! Cậu tuyệt đối không phải là đối thủ của ông ta. Bác sĩ Lâm, cậu cần gì phải tự làm mình bẽ mặt. Một kẻ như vậy vốn dĩ không phải là người mà chúng ta có thể đối phó được! Cậu chớ có suy nghĩ hão huyền!”

“Anh cho rằng tôi không thể đấu lại được ông ta đến vậy sao?”

“Tôi khuyên cậu đừng nên tự tìm đường chết! Tôi nợ cậu một mạng! Nên tôi không hy vọng trước khi tôi trả cho cậu, thì lại nhìn thấy thi thể lạnh ngắt của cậu! Vì vậy, xin cậu -. 7n0 hãy quý trọng cái mạng của mình cho thật tốt!”

Bạch Thiếu Quân thầm cắn răng, xoay người nhấn chân, rồi tung người rời đi mất.

Lâm Dương lặng lẽ nhìn bóng lưng của anh ta, lắc đầu, cũng xoay người định đi.

Khi đang trên con đường rời khỏi sau núi, anh dừng lại.

Vì anh nhìn thấy Hứa Minh Tùng đứng ở nơi đó.

Thực ra sau khi quyết đấu, anh đã nhìn thấy ông cụ, nhưng nếu đã bị đối phương nhận ra, cũng không cần thiết phải tiếp tục giấu diếm nữa.

“Ông ngoại!” Lâm Dương gọi một tiếng.

Cả người Hứa Minh Tùng run lên, lấy lại bình tĩnh.

”: 8/10.

“Đã… kết thúc rồi sao?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2244


Ông cụ hít một hơi thật sâu.

“Vâng” Anh gật đầu.

Ông cụ nhìn ngọn núi hoang tàn trước mặt này, thật lâu sau mới hỏi: “Lâm Dương, rốt… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Từ khi nào mà cháu lại có võ công lợi hại như vậy?”

“Cháu không biết võ công.” Anh đáp.

“Không biết? Vậy vừa rồi là..”

“Đó là Võ y ạ “Võ y? Hình như ông đã từng nghe qua rồi, nhưng… cháu biết võ y từ bao giờ?”

“Cháu học y từ nhỏ, nên hiển nhiên sẽ biết một chút về mấy thứ như Võ y này.”

“Nhưng cậu ta tới tìm bác sĩ Lâm mài!

Sao lại chọc vào cháu? Lâm Dương, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Hứa Minh Tùng vội vàng hỏi.

Nhưng chỉ thấy anh bình tĩnh, suy nghĩ một lát, rồi mới mở miệng đáp: “Ông ngoại, thực ra chuyện này rất đơn giản, bởi vì… cháu chính là bác sĩ Lâm!”

Hứa Minh Tùng ngồi lên tảng đá ở bên cạnh, gương mặt già nua không có bất cứ sự dao động nào, nhưng ánh mắt thì lại trừng rất lớn.

Trong đôi mắt đục ngầu tràn đầy vẻ khiếp sợ.

Ông cụ không thể nào tiếp nhận nổi.

Dù sao thì…

chuyện này thực sự quá chấn động.

Cháu rể ngoại của mình, lại là vị bác sĩ Lâm oai phong.

một cõi, chấn động thế giới sao? Là vị bác sĩ thiên tài trẻ tuổi nhất và đỉnh cao nhất đó sao? “Là như vậy sao? Hóa ra là vậy…

Hứa Minh Tùng hít một hơi thật sâu, không ngừng lẩm bẩm, thật lâu sâu, mới cất tiếng cười to.

Đã rất lâu rồi, ông cụ không còn được cười thoải mái như vậy.

“Cháu xin lỗi, ông ngoại, bởi vì một vài nguyên nhân niên cháu không thể không giấu mọi người.

Lâm Dương nói.

“Không cần xin lỗi! Ông có thể hiểu được, ông chỉ quá bất ngờ mà thôi, không ngờ cháu rể của ông lại là một đại nhân vật như vậy, ha ha ha ha ha…”

Ông cụ cười to không thôi, đứng đậy và liên tục vuốt râu, đôi mắt già nua nhìn về phía anh tràn đầy vẻ yêu thích và khen ngợi: “Nào nào nào, Lâm Dương, lại đây, để ông ngoại nhìn cháu cho thật kỹ nào!”

Lâm Dương lập tức đi tới và đứng trước mặt Hứa Minh Tùng.

Ông cụ lại nhìn anh từ trên xuống đưới một vòng, trong mắt lộ ra vẻ nghi hoặc: “Lâm Dương, cháu nói cháu là bác sĩ Lâm, nhưng tại sao gương mặt này của cháu…

lại khác với trên tivi vậy?”

Lâm Dương lấy một cây kim châm cứu ra, rồi cắm lên cổ mình.

Trong phút chốc, xương cốt trên gương mặt anh bắt đầu nhúc nhích, chỉ chốc lát sau, khuôn mặt đã biến.

thành dung mạo tựa như thiên thần.

“Hả?”

Hứa Minh Tùng nghẹn họng nhìn trân trối: “Đây là gì thế? Ma thuật biến đổi sao?”

“Ông ngoại, đây không phải là ma thuật, đây chỉ là thuật chuyển xương trong y học cổ truyền, đi chuyển xương cốt trên khuôn mặt để thay đổi vẻ ngoài, cháu đã lợi dụng loại thủ đoạn này, nên có thể đễ đàng đạt được mục đích địch dung!”

“Địch dung?”

Vẻ mặt của ông cụ kinh ngạc: “Vậy gương mặt nào mới là của cháu?”

“Đây là gương mặt thật của cháu.

Lúc trước chỉ là dịch dưng mà thôi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2245


Lại nói tiếp, đó cũng là bộ đáng trước kia của cháu.”

“Bộ dáng trước kia?”

“Hàng năm cháu đều tắm được để cường thân, sử dụng được vật hiển nhiên sẽ làm thay đổi bộ dạng.”

“Vậy tại sao cháu lại thay đổi điện mạo, để che giấu thân phận sao? Tô Nhan và Ngọc Thanh…

chắc hẳn không biết đúng không?”

Hứa Minh Tùng không nhịn được mà hỏi.

Ông cụ hiểu tính cách của con gái mình.

Nếu Hứa Ngọc Thanh biết Lâm Dương chính là bác sĩ Lâm, sẽ còn dám đi nhục mạ anh nữa sao? Sẽ còn dám vu oan giá họa cho anh nữa sao?

Lâm Dương ngập ngừng một chút, lắc đầu: “Ông ngoại, bây giờ cháu vẫn chưa tiện nói với bọn họ những chuyện liên quan của cháu. Cháu không muốn mang tới phiền phức cho họ, cháu nghĩ rồi sẽ có một ngày, bọn họ sẽ hiểu tất cả mà thôi.”

Hứa Minh Tùng nhẹ nhàng gật đầu.

“Nếu đã như vậy, cháu trai, ông sẽ không hỏi nữa! Tuy cháu là con rể nhà họ Lý, cũng đã chịu khổ không ít trong mấy năm này.

Nhưng ông tin, Tô Nhan nhất định sẽ hiểu cho nỗi khổ của cháu!”

Ông cụ cũng đã từng nghe nói đến cảnh ngộ của Lâm Dương.

Vì ở rể, cho nên mấy năm nay anh luôn sống không được như ý, ít nhất thì người nhà họ Lý đều không muốn phải nhìn thấy anh.

Trên thực tế, bản thân Hứa Minh Tùng cũng rất thất vọng về anh, nhưng suy cho cùng cũng là cháu rể ngoại của mình, cho nên ông không muốn vứt bỏ.

“Cô ấy không hiểu, cũng không cần hiểu.”

Lâm Dương lắc đầu.

“Tại sao?” Hứa Minh Tùng khẽ giật mình.

“Bởi vì chẳng bao lâu nữa, cháu sẽ đi. Về phần cuộc hôn nhân giữa cháu và Tô Nhan…

cũng nên dừng lại thôi.” Anh bình tĩnh đáp.

Ông cụ mở trừng to mắt, nhìn anh một cách khó tin.

Nhưng chẳng bao lâu, ông cụ cũng nhận ra được điều gì đó.

Cả đời ông cụ đã trải qua nhiều thăng trầm, có chuyện gì mà chưa từng thấy qua, hiển nhiên cũng nhận ra được ý trong lời nói của anh.

“Cháu trai, bản thân cháu… phải tự giải quyết cho ổn thỏal”

“Vâng ạ”

Rời khỏi ngọn núi, mới phát hiện ra người nhà họ Hứa đều tập trung ở lối vào núi, ai nấy cũng vô cùng khẩn trương, thấp thỏm và bất an.

Nhìn thấy Lâm Dương và Hứa Minh Tùng xuất hiện, bọn họ lập tức vây tới.

“Ông chủ, ông không sao chứ?”

“Ba, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra phía sau núi vậy? Tại sao lại có động tĩnh lớn như vậy?”

“Ông nội, Bạch Thiếu Quân kia đâu?”

Người nhà họ Hứa mồm năm miệng mười.

“Lâm Dương!”

Hứa Ngọc Thanh tiến lên một cách tức giận, trừng mắt nhìn anh rồi quát: “Đồ khốn nạn nhà cậu! Cậu chạy ra sau núi làm gì? Tôi nói cho cậu biết, cậu đừng hòng dùng danh nghĩa của bác sĩ Lâm để giả danh lừa bịp ở đây! Cậu cũng không thèm nhìn xem mình là cái thá gì! Cậu giấu được người khác, nhưng không giấu được tôi đâu! Cậu hại con gái tôi thê thảm như vậy! Tôi sẽ không bỏ qua cho cậu!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2246


Nhưng bà ta vừa mới nói xong lời này.

Bốp!

Một tiếng bạt tai trong trẻo vang lên.

Hứa Ngọc Thanh liên tục lùi lại, trên gương mặt bà ta là một dấu tay đỏ ửng.

Hiện trường không một tiếng động, tất cả đều nhìn về phía bà ta.

“Ba à, sao… sao ba lại đánh con?” Bà ta ôm mặt, kinh ngạc không thôi.

“Câm mồm! Ngọc Thanh! Ba nói cho con biết! Hiện tại ba không lấy thân phận ông chủ của nhà họ Hứa để nói chuyện với con, mà là dùng thân phận ba ruột của con để nói với con! Từ hôm nay trở đi, nếu con còn dám làm khó Lâm Dương một chút, hay dám hạnh họe thằng bé một lần nào! Thì chúng ta sẽ hoàn toàn cắt đứt quan hệ ba con!” Gương mặt già nua của Hứa Minh Tùng đỏ gay, lớn tiếng quát.

Hứa Ngọc Thanh trợn mắt há hốc mồm, lẩm bẩm hỏi: “Ba, ba… ba muốn đoạn tuyệt quan hệ… với con… chỉ vì thằng ở rể nhà con này sao?”

“Đúng thế!” Ông cụ đáp một cách chắc như đỉnh đóng cột, không hề do dự một chút nào.

Lời này vừa nói ra, khiến tất cả mọi người đều sững sờ.

Hứa Ngọc Thanh giống như bị sét đánh, bà ta hoàn toàn ngây người ngay tại chỗ.

Ông cụ nhà họ Hứa… bị điên rồi sao?

“Lão già! Ông điên rồi sao? Vì một đứa ở rể nhà họ Lý vô dụng! Mà ngay cả con gái mình ông cũng không cần sao?” Bà cụ nhà họ Hứa ngồi trên xe lăn tiến tới, tức giận hét lên.

“Quản gia! Lập tức đưa bà ấy đi! Mau đưa đi!” Hứa Minh Tùng lớn tiếng la lên.

“Ba! Ba đừng kích động!”

“Lão già khốn nạn, ông dám?”

Người nhà họ Hứa đều phản đối.

Bà cụ nhà họ Hứa giận tím mặt.

Nhưng Hứa Minh Tùng không quan tâm, ông cụ tức đến mặt đỏ gay gắt, nói như thể bị tâm thần: “Làm sao? Các người muốn tạo phản? Không nghe thấy lời tôi nói sao? Nhà họ Hứa này! Rốt cuộc là tôi làm chủ, hay là bà già này làm chủ!”

“Chuyện này…”

Người nhà họ Hứa hé miệng, đều không biết nên nói gì mới phải.

“Thăng hai, thăng ba, mấy đứa chúng mày có ý gì? Không nghe thấy lời ba chúng mày nói sao?” Hứa Minh Tùng trừng mắt nhìn mấy người rồi nói.

“Ba, bọn con…”

“Mau làm theo!”

Ông cụ nghiêm khắc quát to.

Sắc mặt của mọi người đều khó coi, không dám làm trái, chỉ có thể đáp lời.

Nhưng bà cụ nhà họ Hứa rõ ràng không định rời đi dễ dàng như vậy.

“Tôi nói cho lão già thối nhà ông biết!

Tuy ông là chủ nhà họ Hứa, nhưng nhà họ Hứa cũng không phải do một mình ông định đoạt, muốn bà già này đi sao? Được thôi!

Nếu ông có bản lĩnh, thì ông tự mình đuổi tôi đi đi!” Bà cụ nhà họ Hứa quát.

“Bà.”

Hứa Minh Tùng tức tối.

Nhưng bà cụ nhà họ Hứa đã không còn muốn phản ứng lại ông cụ, mà trực tiếp xoay người rời đi.

Người nhà họ Hứa cũng rời đi dần.

“Xem ra cuộc sống của ông ngoại cũng không được như ý cho lăm.”

Lâm Dương đi tới, bình tĩnh nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2247


Chương 2247:

“Đây còn không phải do bà già chết tiệt đó có người chống lưng cho mình hay sao!

Cho nên bà ta mới không lo ngại gì hết!” Hứa Minh Tùng tức giận bất bình.

Lâm Dương lắc đầu.

Anh không muốn nhúng tay vào chuyện này.

“Ông ngoại, cháu phải đi rồi, lần này tới đây, cháu chỉ muốn thăm tình trạng của Tô Nhan một chút, nếu cô ấy đã không sao, vậy cháu cũng phải đi giải quyết chuyện của mình”

“Ông biết cháu là người rất bận rộn, vậy cháu đi làm việc đi.” Ông cụ gật đầu đáp.

“Cháu sẽ phái người tới trông chừng Tô Nhan, trước mắt, độc trên người cô ấy không giống với bình thường, cháu vẫn chưa thể nghiên cứu ra được giải dược! Cháu cần chút “4 thời gian “Là độc do thôn Dược Vương hạ sao?”

Ông cụ hỏi.

“Không ạ, tình huống này rất phức tạp, ông ngoại, trong chốc lát cháu không thể nào giải thích cho ông hiểu được.”

“Phía bên thôn Dược Vương, cháu dự định sẽ làm thế nào?” Hứa Minh Tùng chần chừ một chút rồi nói: “Trên mạng đã lan truyền rất mạnh mẽ về khả năng tuyệt vời của thôn Dược Vương, hơn nữa ông nghe nói Dương Hoa của cháu hiện nay đã bị chèn ép đến thoi thóp, gần như sụp đổ… Cháu trai, cháu có dự định gì? Có chỗ nào cần nhà họ Hứa giúp đỡ hay không?”

Vẻ mặt của Hứa Minh Tùng lo lắng.

Thực ra ông cụ biết sức mạnh của nhà họ Hứa trong trận chiến như vậy cực kỳ nhỏ -: 14 bé. Nhưng lúc này, điều mà ông cụ có thể làm cũng chỉ có những thứ này mà thôi.

“Ông ngoại, không cần lo lắng phía bên thôn Dược Vương đâu ạ.” Anh đột nhiên đáp.

“Không cần lo lắng sao?” Ông cụ sững sờ: “Đây là ý gì?”

“Bởi vì thôn Dược Vương đã không còn nữa rồi.”

“Không còn..” Hô hấp của ông cụ đột nhiên dồn dập, đầu óc lập tức mơ hồ, thật lâu sau mới phản ứng lại được: “Cháu trai, cháu đang nói…”

“Cháu đã giải quyết họ rồi!”

Lâm Dương lạnh lùng đáp.

Hứa Minh Tùng rơi vào trong im lặng, không hỏi thêm gì nữa.

Lâm Dương rời khỏi nhà họ Hứa từ rất sớm, cũng kêu Kỳ Lân Môn và đảo Tiêu Sầu phái người tinh nhuệ đến canh chừng.

Chuyện liên quan đến Lý Cường, anh cũng để Hứa Minh Tùng đi điều tra một lượt, mới biết được Hứa Ngọc Thanh đã tiết lộ vị trí của Tô Nhan, khiến cho đám người Anh chín biết được.

Nhưng cũng may tin tức này vẫn chưa truyền ra ngoài, cũng chính là nói, Lâm Dương đã khống chế mấy người Lý Cường và anh chín. Nơi này tạm thời vẫn còn an toàn, chưa có người nào biết được.

Biết được chuyện này, anh thở phào nhẹ nhõm, lập tức trở về Giang Thành.

Vừa đến Giang Thành, Mã Hải đã tìm được anh.

“Chủ tịch Lâm, việc Trường Gổ bị đứt liên lạc với đám người Lã Tiến Vũ và anh chín đã khơi dậy nghi ngờ. Hôm nay bọn họ đã phái không ít người tới Giang Thành điều tra tin tức, xung quanh học viện phái Nam Y cũng có rất nhiều Võ y có thực lực không tâm thường, chúng ta nên xử lý thế nào đây?”

Ông ta cẩn thận hỏi.

“Ông có dự tính gì không?” Lâm Dương hỏi.

“Tính kế lâu dài!” Mã Hải thấp giọng đáp một câu đơn giản.

Lâm Dương cười nhạt: “Xem ra hai chúng †a có ý kiến giống nhau rồi! Vậy đã biết phải sắp xếp thế nào chưa?”

“Biết”

“Tốt”

Anh lấy một bình sứ nhỏ, rồi đưa cho ông ta: “Kêu Hà Vĩ Hùng đi làm đi.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2248


Chương 2248:

“Được!”

Mã Hải đáp, rồi lập tức rời đi.

Trong một căn phòng u ám, Huỳnh Lam ngồi trước bàn hút thuốc.

Trên người ông ta có nhiều chỗ băng bó, là vừa mới xuất viện.

Huỳnh Lam nhìn chăm chằm vào người đang ngồi trên giường với vẻ chán chường trước mặt kia một cách oán giận, trong mắt tràn ngập thù hận.

Khoảng thời gian trước ông ta gặp phải một trận tập kích và tìm được đường sống từ trong cái chết, sau đó mới chứng thực được tất cả chuyện này đều do nơi được gọi là Trường Gổ kia.

Người ngồi trước giường chính là Lã Tiến Vũ, người của Trường Cổ, làm sao ông ta có thể không nhìn với ánh mắt hình viên đạn được?

Lã Tiến Vũ đứng ngồi không yên, cực kỳ kiêng dè.

Ông ta đã từng nghe nói đến Huỳnh Lam, bác sĩ Lâm đã kêu Huỳnh Lam tới đây trông chừng ông ta, ông ta hiểu việc mình muốn chạy chắc chắn chỉ là suy nghĩ hão huyền!

Lúc này, một tiếng vang trong trẻo truyền tới.

Cả người Lã Tiến Vũ run rẩy, đưa mắt nhìn qua, lại chỉ thấy cửa phòng mở ra, và Hà Vĩ Hùng với mái tóc bạc bước vào.

“Vĩ Hùng!”

Lã Tiến Vũ mừng rỡ, đứng phắt dậy.

“Ông Hài”

. 10/14.

Huỳnh Lam cũng vội vàng đứng dậy, thái độ cung kính.

“Ông Huỳnh, đã vất vả cho ông rồi.”

“Ông đừng khách sáo quá, xin hỏi ông tới đây có chuyện gì sao?” Huỳnh Lam hỏi.

“Thầy kêu tôi tới hỏi riêng Lã Tiến Vũ vài câu.” Hà Vĩ Hùng nghiêm túc đáp.

“Được, vậy ông cứ từ từ nói chuyện, tôi ra ngoài trước.”

Huỳnh Lam đứng dậy rời đi, đóng cửa lại.

Lã Tiến Vũ vội vàng đứng dậy và nhìn Hà Vĩ Hùng.

“Vĩ Hùng, ông tới dẫn tôi đi sao?” Ông ta hỏi với tâm tình kích động.

“Phải.

Hà Vĩnh Hùng gật đầu.

Lã Tiến Vũ vui mừng.

“Vĩ Hùng, tôi biết tình cảm nhiều năm như vậy của chúng ta vẫn còn! Tôi biết mài”

Ông ta rơi nước mắt đầy mặt.

“Tiến Vũ, tôi có thể đưa ông ra ngoài, nhưng còn phải xem bản thân ông đã. Nếu ông muốn ra khỏi đây, hiển nhiên có thể bình yên rời đi, còn nếu ông không muốn đi, vậy không ai có thể giúp ông được.” Hà Vĩ Hùng lạnh nhạt đáp.

Lã Tiến Vũ sững sờ, mơ hồ nhận ra điều gì đó.

“Vĩ Hùng, ý trong lời nói này của ông là…”

“Ở đây có hai bình dược, là thầy tôi đã đưa cho tôi. Tôi đề cử ông hãy chọn bình bên trái, nếu ông không muốn… ông có thể chọn bên phải. Nhưng tôi hy vọng ông đừng chọn nó, bởi vì chọn nó, thì đây sẽ là lần gặp mặt -. 1214 cuối cùng.. của tôi và ông!”

Hà Vĩ Hùng nói với vẻ mặt thương cảm, có chút đau đớn.

Sắc mặt của Lã Tiến Vũ tái nhợt đến cực điểm.

Rất dễ nhận thấy, bình bên trái chính là độc dược có tính trì hoãn, Lâm Dương giao nó cho Hà Vĩ Hùng để chống chế ông ta, mà bình bên phải này… lại chính là độc dược chí mạng!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2249


Chương 2249:

Một khi ông ta dùng nó, nhất định sẽ chết ngay tại chỗ!

Bác sĩ Lâm đang muốn ép ông ta làm nội gián.

Muốn ông ta phản bội lại Trường Gổ…

“Không được!”

Lã Tiến Vũ rống to, vẻ mặt đột nhiên sụp Ông ta không muốn phản bội lại Trường Việc này đối với ông ta mà nói quả thực vô cùng đau đớn.

Nhưng ông ta lại càng không muốn chết hơn!

Chết rồi thì chẳng còn gì nữa.

Lã Tiến Vũ trừng to mắt, hô hấp dồn dập, nắm tay siết chặt lại.

“Không được? Tiến Vũ! Ông muốn chết thật sao?” Hà Vĩ Hùng tiến lên vài bước, nhìn chằm chằm vào ông ta và hỏi.

“Ông muốn tôi trở thành một kẻ phản bội sao?” Lã Tiến Vũ căn răng hỏi.

“Phản bội?” Hà Vĩ Hùng hừ lạnh: “Việc này có gì mà không làm được!”

“Vĩ Hùng! Bọn họ đều nói ông làm người chính trực, là chính nhân quân tử, nhưng không ngờ ông lại nói ra được những lời như vậy! Hừ, xem ra ông chẳng qua cũng chỉ là một kẻ hữu danh vô thực mà thôi!” Lã Tiến Vũ nổi giận đùng đùng, nói.

“Tiến Vũ, tôi chưa bao giờ rêu rao hình tượng chính nhân quân tử gì đó của mình.

Tôi chỉ làm chính bản thân mình thật tốt là được. Về phần người khác đánh giá tôi thế nào thì đó là chuyện của họ. Ngược lại là ông! Tại sao lại không thể làm phản đồ của Trường Cổi Toàn bộ hành vi của Trường Cổ, lẽ nào còn muốn tôi phải nói rõ ràng ra sao?

Những năm này, bọn họ đã làm bao nhiêu việc tán tận lương tâm! Ông hiểu rõ nó hơn tôi! Trường Cổ bây giờ nhất định phải được chấn chỉnh, nhưng sức lực của tôi và ông nhỏ bé, không thể chỉ phối được chuyện của Trường Cổ. Giờ này khắc này, người duy nhất có cơ hội có thể uốn nắn lại Trường Cổ, cũng chỉ có thầy tôi, bác sĩ Lâm mà thôi!”

Tâm trạng của Hà Vĩ Hùng kích động, trừng mắt nhìn Lã Tiến Vũ một cách lạnh lùng và bảo: “Tiến Vũ! Lẽ nào ông thật sự muốn tiếp tục để Trường Cổ như vậy mãi sao, lẽ nào ông thực sự muốn tiếp tục vẽ đường cho hươu chạy và làm những việc mất hết tính người, khiến người và thần đều căm ghét đó cho Trường Cổ hay sao?”

Những lời này vừa nói ra, khiến Lã Tiến Vũ ngây người.

Ông ta nhìn chằm chăm vào hai chiếc bình sứ nhỏ kia, sau đó im lặng thật lâu.

“Vĩ Hùng.”

“Sao?”

“Tôi vốn dĩ không hề cao thượng như ông nghĩ. Tôi hoàn toàn không hề để tâm những chuyện thối nát mà Trường Cổ làm đó. Nhưng tôi cũng không muốn một mực hạ thấp Trường Gổ, bởi vì những năm này, Trường Gổ cũng đã làm rất nhiều việc tốt.

Không có bất cứ một cơ cấu sức mạnh nào là thuần khiết hết, Trường Cổ cũng vậy thôi, trong đó có những kẻ ham mê danh vọng và cũng có những người có phẩm chất cao quý!

Cho dù bọn họ là ai, bọn họ làm gì, thực ra đều không liên quan đến tôi!”

“Sở dĩ tôi làm trâu làm ngựa cho Trường củ 4no Cổ, chẳng qua là vì h*m m**n những lợi ích mà bọn họ trao cho tôi! Bởi vì tôi, chính là loại người ham mê danh vọng đó.”

“Mà những người giống như tôi… thực ra sợ hãi nhất một điều!”

“Đó chính là cái chết!”

Nói xong, Lã Tiến Vũ cầm bình sứ nhỏ ở bên trái, mở nắp bình, rồi đổ thứ giống như óc vào trong miệng.

Hà Vĩ Hùng lặng lẽ nhìn.

Sau khi nuốt xong dược trong chiếc bình sứ nhỏ, Lã Tiến vũ mới mở miệng.

“Muốn tôi làm gì?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2250


Chương 2250:

“Không phải chuyện khó gì, chỉ muốn kêu ông giao phần tin tình báo này cho người phụ trách trung tâm của Trường Cổ bọn ông” Hà Vĩ Hùng không biết lấy từ đâu ra một túi văn kiện rồi đưa qua.

Lã Tiến Vũ cầm lấy nhìn, sắc mặt lập tức căng thẳng.

“Những thứ nói trên này… đều là thật sao?”

“Nửa thật nửa giả!”

“Có ý gì?”

“Phần lớn y thuật của thầy quả thực ở nơi này… ông yên tâm, cho dù xảy ra chuyện gì, Trường Cổ cũng sẽ không trách ông đâu.” Hà Vĩ Hùng đáp.

Lã Tiến Vũ chần chừ một lúc, rồi lặng lẽ gật đầu.

“Tốt, nếu đã như vậy, vậy tôi sẽ làm theo lời ông nói! Khi nào thì tôi có thể xuất phát?”

“Ông có thể xuất phát ngay bây giờ! Sau khi chuyện này hoàn thành, thầy sẽ ủy thác cho tôi giao giải dược cho ông. Khi ấy ông sẽ được tự do, có thể mua vé ra nước ngoài, tạm thời trốn một thời gian.”

Lã Tiến Vũ nhìn chằm chằm vào ông ta, sau đó xoay người đi ra ngoài cửa.

Ông ta chạy ra khỏi Giang Thành với bộ dáng chẳng chịt vết thương. Tai mắt ngầm của Trường Cổ được sắp xếp bên ngoài Giang Thành phát hiện ra ông ta, lập tức đi lên đón đầu.

“Lã Tiến Vũ! Đã có chuyện gì xảy ra với ông vậy? Hai ngày này ông đã chạy đi đâu?”

Một người đàn ông đeo kính râm và đội mũ lưỡi trai chặn Lã Tiến Vũ, người đang mặc một bộ quần áo tả tơi, chật vật không chịu nổi, bên trong đường hầm rồi trầm giọng hỏi.

“Mau, mau dẫn tôi về, tôi có tin tình báo quan trọng cần báo cáo! Tôi phải lập tức đi báo cáo với bên trên!” Ông ta vội vàng đáp.

“Tin tình báo quan trọng?”

Trong mắt người đàn ông lộ ra vẻ khó xử, nhưng nhìn thấy vẻ sốt ruột trên gương mặt của Lã Tiến Vũ, ông ta vẫn gật đầu, rồi lôi điện thoại ra liên hệ.

Một lát sau, một chiếc xe Benz màu đen dừng ở cửa đường hầm.

Người đàn ông giữ cánh tay của Lã Tiến Vũ rồi tiến vào trong xe, vọt về phía sân bay.

Sau khi bay khoảng bốn tiếng, Lã Tiến Vũ hạ cánh trên một hòn đảo nhỏ ven biển của một thành phố vùng duyên hải.

Có tài xế đặc biệt tới đón ông ta.

Trong lòng ông ta thấp thỏm đến cực _) s10.

điểm, cùng xe của người tài xế đi đến phía trước một trang viên cực lớn ở trung tâm hòn đảo.

Từ trong ra ngoài trang viên mang phong cách cổ, xung quanh có rất nhiều hoa và thật lộng lẫy.

Vào trang viên, Lã Tiến Vũ được dẫn đến một đình nghỉ mát.

Ông ta đứng ngồi không yên, đặc biệt khẩn trương.

“Ông đang sợ chuyện gì sao?”

Một giọng nói lạnh nhạt vang lên.

Lã Tiến Vũ giật mình.

Lúc này mới phát hiện ra trong đình nghỉ mát trước đó chỉ có một mình ông ta, nay đột nhiên lại có thêm một người.

“Là chủ nhiệm Diêu sao? Chào chủ nhiệm Diêu!”

Lã Tiến Vũ vội cúi đầu nói.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao hai ngày nay không thấy bóng dáng ông đâu?”

Người đàn ông được gọi là chủ nhiệm Diêu kia bình tĩnh nói.

“Chuyện lớn! Chuyện… chuyện vui lớn!”

Ông ta hé miệng, vội vàng hô lên.

“Chuyện vui lớn?” Chủ nhiệm Diêu sững sờ: “Chuyện vui lớn gì?”
 
Back
Top Bottom