Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2211


Chương 2211:

Thủy Bình Vân xảy ra chuyện, Mã Hải, Huỳnh Lam bị thương nặng, Tô Nhan tất nhiên không thể lần nữa ở Giang Thành.

Vì vậy Thủy Bình Vân để thư ký của mình nhanh chóng dẫn Tô Nhan tới tỉnh Quảng Liễu, do nhà họ Hứa bí mật bảo vệ.

Ban đầu Thủy Bình Vân thực hiện cực kỳ kín đáo, nhưng không ngờ cuối cùng đối phương lại thông qua Lý Cường, tìm được vị trí của Tô Nhan.

Lâm Dương tin cậu chín của nhà họ Đinh không dám ra tay với Tô Nhan, dẫu sao mục đích của bọn họ là Tập Đoàn Dương Hoa, trước đó không tìm được Mã Hải nên mới nghĩ ra Tô Nhan, bây giờ vẫn còn kịp.

Xuống máy bay, người mà Kỳ Vân sắp xếp đã đến sân bay đón người.

Lâm Dương ngồi lên xe tức tốc đến nhà họ Hứa.

Nhưng anh không dùng thân phận bác sĩ Lâm mà dùng thân phận Lâm Dương.

Tránh làm phiền người nhà họ Hứa, cũng để một số kẻ địch trong tối liên lạc nhà họ Hứa và bác sĩ Lâm với nhau.

Trước cửa nhà họ Hứa.

Lâm Dương xuống xe, vô cùng lo lăng đi vào trong.

“Ai đó?”

Trước cửa có một người đàn ông cao to, vạm vỡ đứng chắn.

Người đàn ông này vô cùng cảnh giác, thấy Lâm Dương, lập tức quát lớn.

“Tôi là Lâm Dương! Tôi muốn gặp Tô Nhan!” Lâm Dương trầm giọng.

“Là con rể nhà họ Lý ư” Ông ta bất ngờ quan sát Lâm Dương rồi gật đầu một cái, mở cửa ra: “Mời vào.”

Lâm Dương lập tức bước vào.

“Đứng lại Lúc này, một tiếng quát to vang lên.

Lâm Dương liếc sang.

Nhưng chỉ nhìn thấy một chiếc Bentley đen vừa đỗ, sau đó một cô gái mặc đồ màu đen bước xuống xe.

Cô gái đó ăn mặc gọn gàng xinh đẹp, tay xách túi LV, vô cùng bắt mắt.

Ngồi cùng xe với cô ta, còn một người đàn ông cao to mặc vest.

“Hiểu Mạn?”

Lâm Dương rất bất ngờ.

Người đến là Uông Hiểu Mạn con gái của dì năm.

Lâm Dương cực ít gặp mặt Uông Hiểu Mạn, nhưng mỗi lần gặp, không lần nào mà Uông Hiểu Mạn không châm chọc anh, cô ta vẫn luôn xem thường anh, có lẽ bởi vì anh ở rể, không có thiện cảm với anh.

Chẳng qua Lâm Dương không ngờ, Uông Hiểu Mạn sẽ xuất hiện ở đây.

Hơn phân nửa là nhà họ Lý sắp xếp, dù sao người lập tức có thể tới chăm sóc Tô Nhan cũng chỉ có Uông Hiểu Mạn mà thôi.

“Lâm Dương, anh tới đây làm gì?”

Uông Hiểu Mạn đi tới, nhìn anh một cái, khinh thường hừ lạnh hỏi.

“Anh đến tìm Tô Nhan!”

“Tô Nhan? Anh còn mặt mũi đến tìm chị ấy? Nếu không phải anh là loại bỏ đi, chị ấy phải rơi vào cảnh này?” Uông Hiểu Mạn tức giận nói.

Lâm Dương nhướng mày một cái, lập tức hiểu ngay.

Nếu Tô Nhan đã tới nơi này, kiểu gì Hứa Ngọc Thanh cũng tới.

Với trình độ mồm miệng của Hứa Ngọc Thanh, làm sao có chuyện không đổ tội chuyện của Tô Nhan cho người khác, oan uổng này, trăm phần trăm muốn anh gánh vác.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2212


Chương 2212:

“Hiểu Mạn! Bây giờ anh không muốn nói nhiều, anh phải đi gặp Tô Nhan! Có chuyện gì chờ anh gặp Tô Nhan xong rồi nói.”

Lâm Dương lạnh nhạt nói, xoay người muốn vào cửa.

“Anh đứng lại cho tôi! Ngăn anh ta lại!”

Uông Hiểu Mạn tức giận, liên tục giậm chân gào thét.

Người đàn ông cao to bên cạnh lập tức xông lên chặn ngang Lâm Dương.

“Lâm Dương! Hiểu Mạn không để anh đi, hay là dừng chân thôi!” Người đàn ông mỉm cười.

“Anh là ai?” Lâm Dương tò mò.

“Đồ hèn! Ăn nói kiểu gì thế? Dám nói chuyện với anh Sơn như vậy? Anh cho rằng anh là cái thá gì chứ?” Uông Hiểu Mạn tức giận hét lớn.

“Anh Sơn?”

“Đồ có mắt không tròng! Anh Sơn là người nổi danh ở khu vực này! Tất cả khu vực này đều do anh ấy quản! Nếu không anh cho là tại sao Tô Nhan có thể bình yên vô sự ở đây?

Vì sao nhà họ Hứa có thể sống yên ổn? Nếu không có anh Sơn! Tô Nhan đã sớm bị đám kẻ thù mà anh trêu chọc vào bắt đi rồi!” Uông Hiểu Mạn lạnh như băng nói.

“Kẻ thù mà tôi trêu chọc ư?”

Đầu óc Lâm Dương mơ hồ.

Có lẽ Hứa Ngọc Thanh lại sáng tác ra chuyện gì bêu xấu anh rồi.

“Lâm Dương! Tôi không muốn nói nhảm với anh! Tóm lại anh không tư cách gặp Tô Nhan! Anh cũng không có tư cách bước vào cánh cửa này! Anh cút nhanh lên, tôi không muốn nhìn thấy anh! Lập tức biến mất khỏi †ầm mắt tôi!” Uông Hiểu Mạn hừ nói.

Sắc mặt Lâm Dương phát trầm, lửa giận thiêu đốt.

Bây giờ toàn bộ tâm tư của anh đều đặt trên người Tô Nhan, nào có thời gian để ý Uông Hiểu Mạn, quát khẽ người đàn ông kia: “Tránh ral”

“Ha ha, Lâm Dương, anh còn ghê gớm nhỉ!

Tôi từng nghe Hiểu Mạn nhắc tới anh! Người như anh, lấy đâu ra dũng khí bắt tôi tránh đường chứ?” Đàn ông cười khẽ.

Nhưng anh ta vừa dứt lời, Lâm Dương trực tiếp đưa tay đẩy một cái.

Người đàn ông đó không chịu nổi cú đẩy của Lâm Dương, trực tiếp ngã nhào xuống đất.

“Ø?” Uông Hiểu Mạn ngây dại.

Lâm Dương làm như không thấy, sải bước vào trong.

“Anh Sơn! Anh không sao chứ! Anh có sao không?”

Uông Hiểu Mạn thấy cảnh này, bị dọa sợ đến mức mặt mũi trắng bạch, vội vàng bước lên đỡ.

Anh Sơn bị ngã như chó ăn cứt, vô cùng chật vật.

Chờ lúc anh ta đứng dậy, bộ vest trên người bám đầy bụi bặm.

Anh Sơn không ngừng vỗ vỗ bụi đất trên người, gương mặt đã âm trầm tới cực điểm.

“Anh Sơn, xin lỗi, dọa anh sợ hãi, em nhất định sẽ cho tên đó biết tay!” Uông Hiểu Mạn tức giận nói.

“Không cần, anh mất mặt, anh tự tìm về được!”

Anh Sơn lạnh như băng quét mắt về hướng Lâm Dương đi, giọng nói cô đọng: “Không phải em nói tên này là phế vật, là đồ vô dụng sao? Không ngờ, lá gan anh ta lại to như vậy!”

“Em cũng thấy rất lạ, anh ta là con chó nhà họ Lý em vẫn đánh không chống trả mắng không cãi lại! Nhưng một tên không tiền đồ, làm sao hôm nay lại gan lớn như vậy? Chắc chắn muốn làm loạn rồi!” Uông Hiểu Mạn tức giận liên tục giậm chân: “Không được, em nhất định phải lại mặt mũi!

Loại người như anh ta dám lớn tiếng với Uông Hiểu Mạn em? Anh ta nhất định phải đẹp mặt!”

“Báo thù không thể một sớm một chiều!

Ở Quảng Liễu chưa có ai dám làm vậy với – 20 anh! Chuyện này em không cần nhúng tay vào, nếu người khác biết con bà nó để đàn bà ra mặt, anh làm sao còn lăn lộn nữa?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2213


Chương 2213:

Anh Sơn hừ lạnh, trực tiếp lấy di động ra, bấm mã số.

Vào cửa nhà họ Hứa, Lâm Dương trực tiếp đi tìm Tô Nhan.

“Cậu là… Lâm Dương? Sao cậu lại tới đây?”

Anh họ Hứa Thiên Bảo bất ngờ.

“Hứa Thiên Bảo, Tô Nhan đâu?” Lâm Dương lập tức hỏi.

“Tô Nhan?” Hứa Thiên Bảo hừ lạnh một tiếng: “Cậu còn mặt mũi hỏi em họ tôi đâu à?

Nếu không phải do cậu, em họ tôi phải khổ như này sao? Phải rơi vào bước đường này sao? Bây giờ cậu còn dám chạy tới đây!

Lâm Dương, lá gan cậu không nhỏ đâu “Hứa Thiên Bảo, có chuyện gì sau này em sẽ giải thích với anh, bây giờ anh lập tức dẫn em đi tìm Tô Nhan đi” Lâm Dương nặng giọng đáp.

Hứa Thiên Bảo còn điều muốn nói, nhưng thấy Lâm Dương nóng nảy, chần chờ một chút rồi thờ ơ nói: “Con bé ở nhà cô!”

Hứa Vân ư?

Lâm Dương nghe thế, lập tức chạy sang đó.

Mấy phút sau, Lâm Dương đẩy cánh cửa một căn phòng.

“Ai?”

Người trong phòng bị giật mình, lập tức lên tiếng.

Lâm Dương nhìn xung quanh, mới thấy Hứa Vân đang đứng cạnh mép giường, mà trên giường có một cô gái sắc mặt tái nhợt dùng vải trắng che mắt.

Cô gái hôn mê bất tỉnh, bên cạnh giường là dụng cụ y tế, vài ống thông căm vào hai cánh tay, trong phòng còn có một y tá, cô ta đang gật gà gật gù.

“Lâm Dương, là cậu?”

Hứa Vân gào lên thất thanh, quay người lại vẻ mặt khó chịu: “Cậu còn mặt mũi đến đây? Cút ra ngoài cho tôi! Cút!”

Lâm Dương không muốn giải thích, chỉ đi nhanh đến mép giường, kiểm tra cho Tô Nhan.

“Độc Tuyệt Mệnh ở mắt đã được khống chế, vết thương ở mắt đang khôi phục, trên người cũng không có vết thương nặng nào khác, khá tốt, khá tốt…”

Biết được Tô Nhan coi như ổn định, Lâm Dương thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn có vẻ đám người Thủy Bình Vân bảo vệ rất tốt.

“Lâm Dương! Cậu không nghe thấy tôi nói gì sao? Cút ra ngoài!” Hứa Vân gần như thét chói tai, thấy Lâm Dương lại không phản ứng, lập tức cao giọng hô: “Người đâu! Người đâu!”

“Có chuyện gì xảy ra?”

“Xảy ra chuyện gì?”

Bên ngoài lập tức có không ít người chạy vào.

Đều là tay chân nhà họ Hứa.

“Đuổi tên phế vật này ra ngoài! Cậu ta không đi thì đánh cho tôi! Đánh chết!” Hứa Vân tức giận chửi mắng.

“Dạt”

Mọi người lập tức tiến lên.

“Không cần các người ra tay! Tôi sẽ tự đi”

Lâm Dương liếc ngang, mặt không đổi sắc mà nói.

Những tên lâu la nghe thấy thế, dừng bước tại chỗ, trố mắt nhìn nhau.

Tô Nhan không việc gì, Lâm Dương rộng lòng, không cần thiết ở lại đây, anh phải nắm chắc thời gian đi chế tạo thuốc giải độc Tuyệt Mệnh Hoa, còn phải giải quyết hết đám người Trường Cổ phiền toái, trả lại sự bình yên như lúc đầu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2214


Chương 2214:

Lần này đối phó với Trường Cổ, quyết không thể nương tay!

Anh phải giết gà dọa khi!

Để cho tất cả mọi người tự biết sợ, không dám động vào anhI Ánh mắt Lâm Dương kiên định, âm thầm siết chặt nắm đấm.

Nhưng lúc Lâm Dương dự định rời khỏi nhà họ Hứa, Hứa Vân đột nhiên giận dữ nói.

“Đứng lại! Tên họ Lâm kia! Cậu coi nhà họ Hứa là nơi nào? Cậu nói đến là đến, nói đi là đi? Cậu hại Tô Nhan thành ra như vậy, sao có thể để cậu đi dễ dàng như vậy? Chặt đứt một chân cậu ta cho tôi! Ném ra ngoài! Để cậu ta biết bắt nạt người nhà họ Hứa sẽ có kết quả gì?” Hứa Vân tức giận nói.

“Vâng!”

Đám tay chân lập tức nhào tới.

“Lời của Hứa Ngọc Thanh các người cũng tin? Hừ, xem ra tôi không cần giải thích!”

Mặt Lâm Dương không thay đổi, nói, đã căm tức sẵn giờ phút này anh không còn nhẫn nại được nữa!

Nhưng đang định động thủ, một giọng nói già nua vang lên.

“Tất cả dừng tay hết lại cho tôi Tất cả mọi người cứng đờ, nhìn về phía ngoài cửa.

“Ông chủ?”

“Ba, sao ba tới đây?”

Hứa Vân ngạc nhiên: “Ba không nghỉ ngơi cho khỏe, chạy tới đây làm gì?”

“Ba nghe Thiên Bảo nói, Lâm Dương tới!

Đến xem, Vân, con đang làm gì vậy? Vô duyên vô cớ, tại sao phải đánh cháu rể ba?”

– 940 Mặt ông Hứa lạnh như băng đi vào nhà.

Lâm Dương quét mắt nhìn ông cụ, tầm mắt không khỏi liếc nhìn ngón tay, trong lòng tru nặng.

Ông cụ đã bị mất ngón tay.

Là… do Lâm Dương liên lụy…

“Cháu rể? Bat Ba không nhìn xem nó đã làm chuyện tốt gì! Nhìn xem đứa cháu ngoại ba thương yêu nhất bây giờ đang ra sao? Tất cả đều do đứa cháu rể này ban tặng! Thứ người như vậy ba còn che chở làm gì?”

Hứa Vân giận đùng đừng nói.

“Chuyện này ba phải hỏi cho rõ! Đúng lúc Ngọc Thanh vừa về, thằng Lâm cũng đến! Được rồi, gọi tất cả mọi người đến, ba hỏi chuyện này cho ngọn.

nguôn!”

Ông cụ trầm giọng, nói với Hứa Thiên Bảo đứng cạnh: “Đi gọi bác gái tới! Lâm Dương, đi cùng ông, đến phòng chính!”

“Được!”

Lâm Dương ngẫm nghĩ, gật đầu một cái.

Rất nhanh, phòng chính nhà họ Hứa tê tụ không ít người.

Hứa Ngọc Thanh cũng ở đây, Lý Giang không biết đã đi đâu.

Ông cụ Hứa đang ngồi đó, uống trà, nhưng thiếu ngón tay nên bưng trà không vững.

Còn người nhà họ Hứa, ai ai cũng lòng đầy căm phẫn, tức giận trợn. mắt nhìn Lâm Dương.

Ánh mắt đó hận không thể băm. vằm anh ra thành trăm mảnh.

“Chó mát Mày còn mặt mũi tới nhà họ Hứa? Tao giết mày!”

Hứa Ngọc Thanh đữ tợn, muốn nhào vào Lâm Dương.

“Ngọc Thanh!”

Ông cụ đừng động tác uống.

Hứa Ngọc Thanh cứng đờ, bấy giờ mới thu liễm.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2215


Chương 2215:

Mặt Lâm Dương không cảm giác nhìn Hứa Ngọc Thanh.

Ở trong lòng anh, ngay cả người xa lạ Hứa Ngọc Thanh cũng không bằng.

Nhưng đối với ông cụ Hứa, anh vẫn cảm thấy thiếu nợ.

“Đây là nhà họ Hứa, các người đều là người của nhà họ Hứa! Vậy thì phải tuân thủ quy củ của nhà họ Hứa cho tôi! Nếu ai đám làm bậy ở đây thì chính là không coi tôi ra gì! Nghe chưa? Nghiêm chỉnh lại cho tôi!

Ông cụ lạnh giọng.

“Vâng!”

Mọi người đồng thanh vâng, rất cũng kính.

Ông cụ gật đầu một cái, nhìn Lâm Dương.

“Lâm Dương! Mẹ vợ cháu nói, Tô Nhan bị như vậy là do cháu hại, có đứng không?”

“Ông ngoại sao lại nói vậy?

“Mẹ vợ cháu nói, do cháu động vào nhân vật có máu mặt!

“Cháu có thể động vào ai chứ?”

“Người của thôn Dược Vương! Mày còn không thừa nhận?”

Hứa Ngọc Thanh thét to.

“Động vào thôn Dược Vương là bác sĩ Lâm, liên quan.

gì đến con?”

Lâm Dương nhàn nhạt nói.

“Sao lại không liên quan đến mày? Chính là mày chọc vào người của thôn Dược Vương, sau đó mày mượn danh nghĩa của Tô Nhan lấy tên là bác sĩ Lâm ra mặt, làm lớn chuyện, thôn Dược Vương trách hận Tô Nhan, mới khiến con bé chịu tội! Mày còn dám nói không liên quan đến mày? Mày là đồ lòng lang dạ sói! Mày không bằng con chó! Mày không phải là người!” Hứa Ngọc Thanh chửi mắng, vừa nói vừa khóc: “Con gái tôi mạng khổ quá!”

Hiện trường vừa giận vừa tức.

Lâm Dương liên tục cười lạnh.

“Thực lực của thôn Dược vương như thế nào, tôi nghĩ mọi người nên xem qua truyền hình trực tiếp? Ngay cả bác sĩ Lâm cũng không đối phó nổi, Dương Hoa bị đối phương đả kích liên tiếp, vết thương chồng chất, đó là nhân vật tay mắt thông thiên, Hứa Ngọc Thanh! Mẹ nói do con động vào người của thôn Dược Vương, vậy con hỏi mẹ, chẳng lẽ con còn lợi hại hơn cả bác sĩ Lâm sao? Ngay cả Bác sĩ Lâm đang không rõ tung tích, mà con vẫn còn có thể bình yên vô sự đứng ở đây! Có phải ý mẹ là, bác sỹ Lâm không bằng con?”

Lời này vừa ra, Hứa Ngọc Thanh ngưng bặt tiếng khóc, nhất thời không biết nói sao.

“Ngoài ra! Ông ngoại, cháu muốn hỏi ông, tình huống bây giờ của Tô Nhan là gì?”

Lâm Dương hỏi Ông cụ Hứa.

“Người trúng kỳ độc! Ông mời bác sĩ giỏi nhất Quảng Liễu đến khám, người của Học viện phái Nam Y cũng đã từng khám, lại còn cho người đến làm điều dưỡng! Độc này tạm thời không thể giải!” Ông cụ Hứa nặng giọng.

“Như vậy, có phải có ai nói với mọi người, †ại sao Tô Nhan lại trúng kỳ độc chưa?” Lâm Dương hỏi lại.

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều giật mình.

Mọi người trố mắt nhìn nhau.

Ông cụ cũng nhíu chặt mày.

“Không phải do cậu sao!” Có người nhà họ Hứa nói to.

“Đang yên đang lành vì sao tôi phải hại Tô Nhan chứ?” Lâm Dương hỏi ngược lại.

“Tôi… Tôi nào biết?” Người nọ hừ nói.

“Tôi cảm thấy vấn đề Tô Nhan tại sao lại trúng độc này nên để Hứa Ngọc Thanh trả lời mọi người đi!” Lâm Dương nhạt giọng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2216


Chương 2216:

Hứa Ngọc Thanh nghe thế, sắc mặt bà ta biến đổi.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc, đồng loạt quay ra nhìn Hứa Ngọc Thanh.

“Mày nói bậy bạ gì thế? Chuyện này…

Tao… Tao làm sao biết được?” Hứa Ngọc Thanh nói chuyện cà lăm, luống cuống không rõ.

“Làm sao mẹ không biết? Tô Nhan bị trúng độc không phải do mẹ sao?” Lâm Dương hừ lạnh.

“Cái gì?”

Cả căn phòng xôn xao.

“Ngọc Thanh! Rốt cuộc là chuyện gì?”

Ông cụ Hứa chợt đứng dậy, nghiêm túc nhìn chằm chằm Hứa Ngọc Thanh.

“Ba, con… con…” Hứa Ngọc Thanh khóc không ra nước mắt, không biết nên giải thích như thế nào.

“Chẳng lẽ chuyện này quả thật có liên quan với con? Tốt nhất con nên nói thực hư cho ba! Nếu không ba tuyệt đối sẽ không tha cho conl”

Ông cụ Hứa quát lên.

“Ba, chuyện không phải như ba nghĩ, Tô Nhan là con gái con, sao con lại muốn hại Tô Nhan được chứ? Còn thuốc độc… Thuốc độc…

Con… Con chẳng qua là…” Hứa Ngọc Thanh ấp úng, nhưng không nói ra được nguyên do.

Người Nhà họ Hứa nhìn thấy, trong lòng đã tỏ.

Sợ rằng chuyện này… có điều quái lạ.

Có lẽ đúng như Lâm Dương nói.

“Con..” Ông cụ Hứa tức gần chết.

“Ông chủ, không xong rồi!”

Ngay tại lúc này, một tràng âm thanh dồn dập vang lên.

Tất cả người nhà họ Hứa đồng loạt quay lại.

Lại thấy vệ sĩ vốn nên đứng gác trước cửa đột nhiên vọt vào, mà sau lưng anh ta, còn có một đoàn người áo đen đi theo.

Người cầm đầu là Uông Hiểu Mạn và anh Sơn…

“Hiểu Mạn? Anh Sơn?”

Hứa Vân bất ngờ.

“Lâm Dương đâu? Kêu nó cút ra đây!”

Mặt anh Sơn vô cảm quát lên, khí thế hừng hực bước vào phòng chính.

Giọng nói này khiến người nhà họ Hứa ở đây bị chấn trụ rồi.

“Anh Sơn, anh đây là…” Hứa Thiên Bảo tiến lên trước, vẻ mặt nịnh nọt.

“Hứa Thiên Bảo?” Người tên anh Sơn liếc mắt một cái, hừ lạnh nói: “Lâm Dương ở đâu?

Bảo cậu ta cút ra đây! Nhanh!”

“Không phải là Lâm Dương đang ở trong đại sảnh sao?” Hứa Thiên Bảo chỉ bóng người sau lưng đám Uông Hiểu Mạn, anh Sơn nói.

Lâm Dương xoay người.

“Ha ha, xem ra chúng ta có thể chậm rãi tính sổ rồi.” Lúc này Uông Hiểu Mạn cười mỉa.

“Hiểu Mạn! Cậu chủ Sơn, hai người làm gì vậy?” Ông cụ Hứa đứng dậy, lông mày nhíu chặt hỏi.

“Ông cụ Hứa cũng ở đây sao? Vậy thì chuyện này dễ giải quyết rồi!”

Người đàn ông tên anh Sơn đi lên trước, chỉ vào Lâm Dương nói: “Con chó không biết tốt xấu này, vậy mà muốn giết tôi! Ông cụ Hứa, chuyện này dù thế nào tôi cũng phải yêu cầu một lời giải thích về vấn đề này, đúng không?” Anh Sơn lạnh nhạt nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2217


Chương 2217:

“Giết anh?”

Lâm Dương nhíu mày.

Người nhà họ Hứa có mặt ở đây cũng rộ lên.

“Sao lại thế này?”

Lâm Dương muốn giết anh Sơn sao?”

“Anh ta điên rồi à? Không biết anh Sơn có thân phận gì sao?”

Thân thích nhà họ Hứa bàn tán xôn xao.

“Cậu chủ Sơn, trong chuyện này có phải có hiểu lầm gì hay không? Cháu ngoại tôi và cậu chưa từng gặp mặt, đang êm đẹp, vì sao thằng bé lại muốn giết cậu?” Ông cụ Hứa vội vàng đứng dậy hỏi.

Ông ta sống lâu như vậy, sao có thể không nhìn ra được manh mối? Chắc chăn là cậu chủ Sơn này thêu dệt ra, nhưng ông ta không thể vạch trần, chỉ có thể hỏi rõ tình hình trước.

“Ông cụ, những lời này phải hỏi tên họ Lâm rồi! Tô Nhan vì anh ta mới biến thành như thế, tôi không cho anh ta tới gần Tô Nhan, là sợ anh ta làm hại tới Tô Nhan, nhưng không ngờ rằng tên này lại mắng tôi! Cậu chủ Sơn nói vài câu công đạo, anh ta liền mắng chửi cậu chủ Sơn, thậm chí còn muốn giết người! Ông cụ, Uông Hiểu Mạn tôi chịu chút ấm ức cũng không sao, nhưng cậu chủ Sơn chịu ấm ức ở nhà họ Hứa, nếu tôi không dẫn theo anh ấy tới đòi công đạo, vậy Uông Hiểu Mạn tôi còn mặt mũi gì ở lại tỉnh Quảng Liễu?” Uông Hiểu Mạn hừ lạnh nói.

Sắc mặt ông cụ Hứa khó coi, nhìn về phía Lâm Dương: “Lâm Dương, thật sự có chuyện này sao?”

“Có, nhưng mà cháu không định giết anh †a.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

Tất nhiên là ông cụ Hứa cũng biết, nhưng nếu Lâm Dương thừa nhận, vậy không còn gì để nói rồi.

“Cậu chủ Sơn, cậu muốn như thế nào?”

Ông cụ Hứa trầm giọng hỏi.

“Đơn giản, bảo người này quỳ xuống xin lỗi, sau đó l**m đáy giày của tôi, chuyện này như vậy thôi!” Vẻ mặt cậu chủ Sơn không đổi nói.

Những lời này vang lên, người nhà họ Hứa rất ngạc nhiên.

Ông cụ Hứa nhíu mày: “Cậu chủ Sơn, như vậy có phải hơi quá hay không? Sao tôi có thể bảo Lâm Dương quỳ xuống xin lỗi, l**m giày của cậu được… Có chút không thích hợp lắm?”

Trước mặt nhiều người làm ra chuyện như thế, vậy đời này Lâm Dương đừng nghĩ ngẩng đầu lên được.

“Ông cụ Hứa, ông là người hiểu rõ tôi! Lôi Bằng Sơn tôi tuy không phải là nhân vật tiếng †ăm lừng lẫy ở Quảng Liễu này, nhưng cũng là người có chút thể diện, hôm nay bị một tên ở rể chống đối như thế, mặt mũi bị hủy sạch, hôm nay tôi không lấy lại danh dự, sau này mọi chuyện truyền ra ngoài, ông bảo tôi đặt chân ở đây kiểu gì?” Cậu chủ Sơn nói.

Ông cụ Hứa cau mày, khàn giọng nói: “Nói như vậy, hôm nay cậu chủ Sơn nhất định phải làm nhục cháu ngoại lão phu, khiến lão phu mất mặt sao?”

“Ông cụ Hứa, tôi không cố ý gây khó dễ cho ông, lần này cô Vân gặp chuyện không may, tôi vốn không nguyện nhúng tay vào, cũng là Hiểu Mạn mời tôi tới! Bây giờ tôi bị nhục nhã, ông cụ Hứa lại muốn đứng về phía cháu ngoại ông, thế nào? Ông cụ khinh thường tôi sao?” Sắc mặt cậu chủ Sơn âm trầm.

“Tôi không có ý đó, nhưng dù sao nơi này cũng là nhà họ Hứa, người nào cũng không được làm càn!”

– ta Ông cụ Hứa quát khẽ.

“Ông cụ, tôi nể mặt ông mới nói những lời khách sáo như thế, nếu không vì ông, ông cảm thấy tôi sẽ khách sáo như thế sao?” Cậu chủ Sơn hừ lạnh nói.

“Cậu…” Ông cụ Hứa cảm thấy khó thở.

“Anh Sơn, đừng nói linh tỉnh nữa! Lại chậm trễ nữa, tên họ Lâm này lại tưởng anh sợ anh ta!” Uông Hiểu Mạn hừ lạnh nói.

Anh Sơn gật đầu, nghiêng đầu nói: “Ra †ay! Nếu anh ta không chịu l**m, vậy thì ấn anh ta xuống đất, kéo lưỡi ra cái xoạt cho tôi!”

“Dạ, lão đại!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2218


Chương 2218:

Người ở hai bên trái phải lập tức tiến lên muốn bắt Lâm Dương.

“Khốn nạn Ông cụ Hứa giận tím mặt, vỗ mạnh xuống bàn trà, đứng bật dậy hét to: “Lôi Bằng Sơn! Cậu có ý gì? Thật sự không để lão già này vào mắt sao?”

“Ông cụ Hứa, tôi đã đủ nể mặt ông rồi!

Nhà họ Hứa các ông đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!” Lôi Bằng Sơn cũng tức giận, quát to.

“Cậu… Người đâu! Người đâu!” Ông cụ Hứa giận tím mặt, liên tục gào thét.

Một lát sau, nhà họ Hứa đến không ít người, trực tiếp vây quanh đại sảnh nước không thấm qua được.

Lôi Bằng Sơn nhìn một vòng xung quanh, khóe miệng hơi nhếch lên.

“Xem ra hôm nay nhà họ Hứa muốn so chiêu với Bằng Sơn này rồi…”

“Không không không, cậu chủ Sơn, ông cụ nhà chúng tôi không có ý này, cậu trăm ngàn lần đừng hiểu lầm!”

“Sao nhà họ Hứa chúng tôi có thể cản trở cậu được?”

“Tỉnh Quảng Liễu này còn phải dựa vào cậu và ba cậu chiếu cố nhiều hơn đấy!”

Thân thích nhà họ Hứa mặc kệ, vội vàng đứng ra cười nói.

Bọn họ sẽ không như ông cụ Hứa, vì một đứa cháu ngoại vô dụng mà đắc tội nhân vật hiển hách như thế.

“Các người làm gì thế?” Ông cụ Hứa tức tới mức dựng râu trừng mắt.

“Ba! Ba bớt tranh cãi không được sao?”

“Vì một tên Lâm Dương, góp nhà họ Hứa chúng ta vào, có đáng sao?”

Đám con cháu của ông cụ Hứa nhao nhao khuyên nhủ.

“Đúng vậy, ba, con làm mẹ vợ đều không để ý, ba để ý làm gì? Huống chỉ nhà họ Lôi sắp là nhà có thân phận năng lực ở tỉnh Quảng Liễu, không phải là ba rất rõ sao?

Chẳng lẽ ba hi vọng nhà họ Hứa chúng ta đối địch với nhà họ Lôi à?” Hứa Ngọc Thanh hừ nhẹ một tiếng, nói với ông cụ Hứa.

“Lão đại Bằng Sơn?”

Lâm Dương suy nghĩ một lát.

Trước đây anh tới tỉnh Quảng Liễu, đúng là chưa bao giờ nghe thấy cái tên này, xuất hiện đâu ra thế?

“Các người có ý gì? Bảo lão già này trơ mắt nhìn người khác bắt nạt người nhà chúng ta, tôi chỉ có thể nhìn sao? Tôi không nhịn được! Cậu ta muốn đánh thì đánh, nhà ‘A: 10/12 họ Hứa tôi không sợi” Gương mặt ông cụ Hứa đỏ bừng, vô cùng kích động gào rống.

Tính tình ông ta vốn cứng rắn, hay bao che khuyết điểm, sao có thể dễ dàng tha thứ chuyện như thế?

“Hứa Minh Tùng, ông thực sự tưởng rằng Lôi Bằng Sơn tôi sợ ông sao?” Lôi Bằng Sơn giận tím mặt, trầm giọng quát.

“Tôi biết cậu không sợ tôi, nhưng tôi phải cho cậu hiểu rõ, người nhà họ Hứa tôi không dễ bắt nạt! Bây giờ tôi cho cậu 10 giây, lập tức dẫn theo người của cậu cút đi! Nếu trong mười giây cậu còn chưa đi, vậy đừng trách tôi không khách sáo!” Ông cụ Hứa đẩy người khuyên can bên cạnh ra, quát lớn.

Những lời này vang lên, toàn bộ người nhà họ Hứa u mê.

“Ba! Ba đang nói gì thế?” Con trai cả Hứa Kiệt thiếu kiên nhẫn trước tiên, vội vàng ngăn cản ông cụ Hứa đang kích động.

“Ba, ba già rồi nên hồ đồ hả? Những lời này mà ba dám nói? Ba muốn hại nhà họ Hứa chúng ta à?” Con trai thứ hại Hứa Hoa Ca cũng nổi giận đùng đùng nói.

“Nhanh, nhanh đi đẩy mẹ ra, ba điên rồi, nhanh gọi mẹ ra, bảo mẹ khuyên nhủ ba!”

Hứa Ngọc Thanh không quan tâm, lớn tiếng quát to.

Hiện trường trở nên hỗn loạn.

“Ba không điên! Ba cũng không hồ đồ!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2219


Chương 2219:

Đều mau tránh ra cho ba!” Ông cụ Hứa tức -: 1i0 giận nói.

“Ba, chẳng lẽ ba thật sự muốn chúng ta liều mạng với nhà họ Lôi?” Hứa Hoa Ca khóc nức nở hỏi.

“Các con sợ sao? Ba không trách con, bởi vì con cũng có suy nghĩ của mình, nhưng ba khác! Ba là ông chủ của nhà họ Hứa, nếu như ngay cả người nhà đều không bảo vệ được, ba còn có tư cách gì làm ông chủ nhà họ Hứa?” Ông cụ Hứa nghiến răng nói.

“Ba.”

“Ông chủi”

“Ông nội…”

Cả nhà họ Hứa đều tuyệt vọng.

Tính tình của ông cụ quá ngang bướng, cho dù là kẻ nào cũng không xoay chuyển được…

“Ông cụ, chuyện này để cháu tự mình xử lý, ông đừng ra mặt thay cháu!”

Lâm Dương có chút băn khoăn, không nhịn được mở miệng nói.

Cả nhà họ Hứa, chỉ có ông cụ Hứa là người tốt.

“Cháu nói gì vậy? Cháu là cháu rể ngoại của ông! Ông là người đứng đầu nhà họ Hứa, cháu bị bắt nạt ở chỗ ông, ông không ra mặt vì cháu, chẳng phải ông cũng mất mặt sao?”

Ông cụ hừ lạnh nói.

Lâm Dương dở khóc dở cười.

Nhưng mà Lôi Bằng Sơn đã hoàn toàn nổi giận.

“Được lắm! Hứa Minh Tùng, ông đã vì một tên phế vật như vậy đối nghịch với tôi, được thôi, chúng ta chậm rãi chơi đùa đi!”

Lôi Bằng Sơn lạnh nhạt nói, vung tay lên: “Đi, gọi điện thoại cho ba tôi, nói là con của ông ấy bị nhà họ Hứa đánh rồi!”

“Dạ, cậu chủ!” Người bên cạnh lập tức lấy điện thoại ra.

“Hả?”

Người nhà họ Hứa đã sợ tới mức mặt không còn chút máu, cả đám run rẩy.

“Cậu chủ Sơn! Cậu chủ Sơn! Đừng! Đừng làm vậy mà!” Hứa Ngọc Thanh vội vàng tiến lên trước khuyên nhủ: “Cậu chủ Lôi, đây chỉ là hiểu lầm thôi, cần gì phải quậy lớn như thế? Hiểu Mạn, cháu nhanh khuyên nhủ cậu chủ Sơn đi!”

“Khuyên sao? Tôi khuyên thế nào? Hiện giờ không phải anh Sơn không cho các người cơ hội, mà là tên chết tiệt Lâm Dương này quá cố chấp, không chịu nhận thua! Các người đừng cầu xin anh Sơn, không bằng khuyên bảo tên phế vật vô dụng này, nếu anh ta đồng ý làm theo lời anh Sơn nói, cho anh Sơn mặt mũi, sao chuyện này có thể quậy lớn như thế?” Uông Hiểu Mạn cười mỉa nói.

“Lâm Dương! Cậu nhanh quỳ xuống xin lỗi cậu chủ Sơn đi “Đúng vây Lâm Dương, cậu nhanh quỳ xuống đi!”

“Đừng hại nhà họ Hứa chúng tôi được không?”

“Lâm Dương, nếu cậu không quỳ xuống, vậy chúng tôi chỉ có thể áp dụng thủ đoạn cưỡng chế rồi!”

“Nhanh quỳ đi!”

Người nhà họ Hứa hết cách với ông cụ Hứa, chỉ có thể gây áp lực với Lâm Dương.

Lâm Dương hừ lạnh: “Bảo tôi quỳ sao? Chỉ sợ các người không có tư cách này!”

“Cậu nói cái gì? Tên tạp chủng này, cậu muốn tạo phản à? Nhanh quỳ xuống cho tôi!”

Hứa Ngọc Thanh tức tới mức giậm chân, lập tức chỉ vào mũi Lâm Dương mắng.

Nhưng Lâm Dương trừng một cái, Hứa Ngọc Thanh lập tức nuốt những lời nói ác độc xuống.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2220


Chương 2220:

“Cậu Sơn, cậu đừng ra tay, chuyện này nhà họ Hứa chúng tôi sẽ cho cậu câu trả lời thỏa đáng.” Hứa Kiệt nhìn chằm chằm Lâm Dương, lạnh lùng nói: “Lâm Dương, cậu thật sự không quỳ sao?”

“Tôi nói, anh ta không xứng!” Lâm Dương lạnh nhạt nói.

“Được! Một khi đã như vậy, vậy thì đừng trách chúng tôi dùng thủ đoạn cưỡng chế rồi!

; 38. s10.

Ra tay!” Hứa Kiệt quát, chẳng muốn nói lời vô nghĩa với Lâm Dương nữa.

Người nhà họ Hứa lập tức đi về phía Lâm Dương.

“Tôi xem ai dám!” Ông cụ rống †o.

Người nhà họ Hứa dừng lại, do dự một lát.

“Ba!” Hứa Kiệt lo lắng nhìn ông ta.

“Vì lấy lòng người ngoài vậy mà bán đứng người nhà của mình! Con còn là người nữa không?” Ông cụ Hứa nổi giận mắng.

“Ba, con chỉ muốn tốt cho nhà họ Hứa thôi!”

“Bớt nói linh tinh đi, đều cút cho ba!” Ông cụ quát.

Mọi người vô cùng do dự, Hứa Kiệt nghiến răng.

Nhưng mà đúng lúc này, một tiếng quát truyền vào trong phòng.

“Mọi người nghe đây, lập tức làm theo lời Hứa Kiệt nói đi!”

Mọi người nghe thấy tiếng, vẫn luôn chấn động, nhìn về phía phát ra âm thanh.

Mới thấy bà cụ ngồi xe lăn được người ta đẩy vào sảnh chính.

“Bà nội?”

“Mẹ?”

Không ngừng có tiếng kêu vang lên.

“Mẹ, mẹ đến rồi! Mẹ nhanh khuyên nhủ ba đi, ba đang làm chuyện gì thế không biết?”

Hứa Ngọc Thanh nhào lên người bà Hứa, vội vàng kêu lên.

“Mẹ đều biết rõ cả rồi! Yên tâm đi, mẹ sẽ không mặc kệ lão hồ đồ này hủy đi nhà họ Hứa!” Bà cụ Hứa hừ lạnh nói.

“Bà già, bà muốn làm gì? Không phải là bà đã nói, từ nay về sau sẽ không nhúng tay vào chuyện nhà họ Hứa sao?” Ông cụ Hứa vô cùng tức giận chất vấn.

“Tôi mà không nhúng tay vào, nhà họ Hứa sắp bị diệt rồi! Ông bảo bà già này trơ mắt nhìn nhà họ Hứa không còn nữa sao?”

Bà cụ Hứa lạnh nhạt nói.

“Bà… Bà muốn làm gì?” Ông cụ Hứa giận dữ hỏi.

Bà cụ Hứa không trả lời ông ấy, chỉ nói với Hứa Kiệt: “Hứa Kiệt, còn không mau ra tay?”

“Dạ, mẹ.” Hứa Kiệt lập tức muốn dùng tay giữ chặt Lâm Dương.

ch s0 Cục diện đã không thể khống chế.

Nhưng người của nhà họ Hứa vừa mới tới gần.

Rầm rầm!

Hai tiếng nặng nề truyền ra.

Chỉ thấy hai người nhà họ Hứa tới gần đều ôm bụng, mềm nhũn ngã xuống đất…

“Khốn nạn! Cậu còn dám đánh trả?”

Người nhà họ Hứa tức giận.

ật này còn biết đánh “Vậy mà tên phế nhau.” Có người hơi bất ngờ nói.

“Có thể đánh nhau thì có ích lợi gì? Nếu thật sự ra tay, chỉ sợ anh Sơn dùng một đầu ngón tay cũng có thể b*p ch*t được anh ta Uông Hiểu Mạn khinh thường nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2221


Chương 2221:

Hứa Kiệt thở hổn hển, liên tục la lên: “Lên! Lên! Bắt cậu ta cho tôi! Bắt cậu ta!”

“bạt Càng ngày càng có nhiều người nhà họ Hứa xông lên.

“Dừng tay! Đều dừng tay cho tôi!”

Ông cụ Hứa sốt ruột kêu lên.

Nhưng không làm nên được chuyện gì.

Bà cụ Hứa ra mặt, rõ ràng là người nhà họ Hứa nghe lời bà cụ này.

Nhưng mà… Quyền cước của Lâm Dương không chỉ rất mạnh, còn rất nhanh, mấy quyền mấy đá đánh xuống, đánh ngã bốn người nhà họ Hứa xông lên rồi.

“Cái gì?”

Mọi người liên tục ngạc nhiên.

“Ngọc Thanh, chuyện này là sao đây?

Sao tên phế vật này lại lợi hại như thế?” Vẻ mặt người bên cạnh đờ đẫn nhìn Hứa Ngọc Thanh.

“Tôi… Tôi cũng không biết mà!” Hứa Ngọc Thanh cũng mờ mịt, vô cùng giật mình.

Bà ta biết Lâm Dương giỏi đánh nhau, nhưng anh có thể đánh chỉ đánh người bình thường mà thôi, sao có thể đối phó được đám bảo vệ được nhà họ Hứa bồi dưỡng huấn luyện nghiêm chỉnh?

Trong lúc này, người nhà họ Hứa không dám tiến lên.

Uông Hiểu Mạn cũng rất kinh ngạc: “Sao tên phế vật này giỏi đánh nhau thế? Sao trước đây không nghe nói tới?”

“Có thể đánh nhau sao? A, đừng ở đây lừa người khác nữa, thực sự nghĩ tôi là kẻ ngốc sao?” Lôi Bằng Sơn cười mỉa, nhìn chằm chằm người nhà họ Hứa nói: “Các người chỉ đang diễn cho tôi xem mà thôi!”

“Diễn sao?” Đám Hứa Kiệt ngẩn ra.

“Tay chân Lâm Dương lèo khèo như thế, sao có thể đánh ngã bốn người đàn ông vạm vỡ kia được? Ha ha, đây là đang quay phim võ thuật à?”

“Cậu Sơn, cậu hiểu lầm rồi, vì sao chúng tôi phải diễn với Lâm Dương?”

“Các người không muốn đắc tội tôi, còn muốn bảo vệ Lâm Dương, cho nên làm ra bộ dạng vì đại nghĩa diệt thân! Loại thủ đoạn thấp kém này cũng muốn lừa gạt tôi sao?

Buồn cười!”

“Cậu chủ Sơn, không phải như cậu nghĩ đâu…

“Bớt nói linh tỉnh đi, người nhà họ Hứa các người mau tránh ra, để tôi tới!” Lôi Bằng Sơn vung tay.

Người bên cạnh anh ta lập tức nối đuôi nhau mà ra.

Nhưng sao Lâm Dương vẫn đứng yên để bị đánh được?

Anh trực tiếp đạp lên đất, xông về phía trước, chỉ trong nháy mắt đã tới gần Lôi Bằng Sơn.

Tốc độ này nhanh tới mức khiến mọi người không kịp phản ứng.

“Cái gì?”

Toàn thân Lôi Bằng Sơn run lên, người còn chưa kịp phản ứng, Lâm Dương đã tát bốp vào mặt anh ta.

Bốp!

Lôi Bằng Sơn quay vòng tại chỗ, ngã mạnh xuống đất.

“Ái”

Uông Hiểu Mạn sợ tới mức thét chói tai.

“Cậu chủi”

“Mẹ nó, ông đây muốn giết mày!”

Đám tay chân lập tức nhào qua, xông về phía Lâm Dương.

Thế vây kín, Lâm Dương căn bản không thể chạy trốn.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2222


Chương 2222:

Nhưng mà một giây sau, một bóng dáng già nua xông vào đám người, thuần thục đánh ngã đám tay sai đang bao vây lấy Lâm Dương.

“Quản gia?”

Mọi người ngạc nhiên nhìn bóng dáng kia.

Người này đúng là quản gia của nhà họ Hứa.

Chỉ nghe theo lời một mình ông cụ Hứa, quản gia tập võ từ mấy năm trước, nền tảng rất tốt, đối phó những tay sai này không thành vấn đề.

Ông ta vừa xuất hiện, liền đại biểu cho thái độ của ông cụ Hứa.

“Hứa Minh Tùng! Ông làm gì thế?” Bà cụ Hứa tức tới mức mặt đỏ bừng.

“Ném đám người này ra ngoài cho tôi!

Bao gồm cả Lôi Bằng Sơn! Ném hết ra cho tôi!

Ông cụ Hứa dựng râu trừng mắt, quát với quản gia.

Quản gia gật đầu.

“Hứa Minh Tùng! Ông điên rồi! Nhà họ Hứa xong rồi! Nhà họ Hứa xong rồi! Tôi nhất định phải khiến nhà họ Hứa biến mất khỏi tỉnh Quảng Liễu! Nhất định!” Lôi Bằng Sơn che mặt, giống như bệnh tâm thần kêu lên.

“Ném Lôi Bằng Sơn ra trước, dám phản kháng, đánh cậu ta cho tôi!” Ông cụ Hứa quát.

Lúc này ông ấy đã mặc kệ tất cả rồi!

“Dạ, ông chủ!”

Quản gia gật đầu, lập tức đi bắt Lôi Bằng Sơn.

“Đừng đụng vào ông đây! Có tin ông đây băm ông ra không?”

Tiếng gầm gừ vang lên, Lôi Bằng Sơn bắt đầu vùng vẫy.

Bốp bốp!

Hai cái tát vang lên.

Lúc này Lôi Bằng Sơn đã bị đánh nổ đom đóm mắt.

“Anh Sơn!”

Uông Hiểu Mạn sợ tới mức không dám nhúc nhích.

“Ra ngoài!” Ông cụ Hứa gầm nhẹ.

Quản gia lập tức kéo Lôi Bằng Sơn ra ngoài.

Lôi Bằng Sơn còn định phản kháng, nhưng sức lực không bằng quản gia, chỉ có thể vừa vùng vẫy vừa gầm thét.

“Tôi nhất định phải khiến nhà họ Hứa các người đẹp mặt! Ông đợi đấy! Hứa Minh Tùng!

Ông đợi đấy!”

Giọng nói như bị bệnh tâm thần dường như chọc phá tận trời.

Oán hận vô tận dập dờn trong đầu Lôi Bằng Sơn.

Nhưng đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng vang lên.

“Người nhà họ Hứa, các người đây là làm gì con tôi?”

Giọng nói vừa vang lên, cả đại sảnh đột nhiên yên tĩnh lại.

Mọi người đều trợn to mắt nhìn bên ngoài cửa.

“Bai Ba! Ba tới rồi! Cuối cùng ba cũng tới rồi!”

Lôi Bằng Sơn vui sướng kêu lên, kích động tới mức cả người điên cuồng run rẩy, tránh thoát khỏi trói buộc của quản gia, lao ra ngoài.

Chỉ thấy bên ngoài có một người đàn ông trung niên hói đầu bụng phệ mặc âu phục đi tới.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2223


Chương 2223:

Người đàn ông ngậm điếu thuốc, đeo kính mắt màu nâu, sải bước đi vào trong đại sảnh, trực tiếp ngồi xuống.

Mà sau lưng ông ta, là một đám người khí tràng phi phàm.

Những người này đều là tay sai của ông †a, khác với những tay sai lúc trước, những tay sai này… Toàn bộ đều là võ giả…

“Ông Quang?”

Bên này ông cụ Hứa mất đi tiếng nói.

“Bal Ba phải xả giận giúp con! Người nhà họ Hứa muốn tạo phản! Bọn họ muốn tạo phản rồi!”

Lôi Bằng Sơn nhào tới đùi người đàn ông trung niên, gào khóc.

Nghe thấy lời Lôi Bằng Sơn nói, ông Quang giận tím mặt, ánh mắt rét lạnh nhìn đám người nhà họ Hứa.

“Hứa Minh Tùng! Chẳng lẽ ông không biết thủ đoạn của nhà họ Lôi tôi à?”

Ông Quang lạnh lùng hỏi.

Hứa Minh Tùng vội vàng đứng dậy, vẻ mặt nghiêm túc, giải thích: “Cậu Quang, tôi nghĩ chuyện này cậu.

nên điều tra một chút, ai đúng ai sai, tôi tin cậu đều có thể phán xét!”

“Là lỗi của con tôi!

“Quả nhiên là cậu Quang rất sáng suốt.”

“Nhưng như vậy thì thế nào?”

Ông Quang lập tức nói thêm một câu.

Vẻ mặt Hứa Minh Tùng cứng đờ.

“Cho đù con tôi nhằm vào nhà họ Hứa ông, nhà họ Hứa ông có thể làm gì? Tôi không sợ nói cho các ông, con tôi muốn đánh nhà họ Hứa các ông, nhà họ Hứa các ông cũng phải ngoan ngoãn vươn đầu ra, nhà họ Hứa các ông là cái thá gì chứ? Cũng đám đánh trả con tôi?”

Ông Quang vỗ bàn hừ lạnh nói.

Sắc mặt người nhà họ Hứa lập tức thay đổi.

“Ông Quang…

“Đánh gãy tay chân mấy người này cho tôi!”

Ông Quang chỉ mấy người nhà họ Hứa muốn kéo Lôi Bằng Sơn đi nói.

“Dạ”

Người phía sau ông Quang lập tức tiến lên.

“Dừng tay!”

Có người nhà họ Hứa muốn ngăn cản.

Nhưng một người của ông Quang như một làn gió xông tới, trở tay tát hai cái.

Bốp bốp! Người nọ lập tức bị tát ngã, đôi má sưng lên, khóe miệng đều đã chảy máu.

“Hả?”

Mọi người ngạc nhiên.

“Ông là cái thá gì? Mà đám làm càn ở đây? Người nào 2 còn đám làm càn, thì phế tay chân!

Sau khi nói xong, người nọ nhấc chân lên giãm một cách tàn nhân.

Rắc! Cơ thể người nhà họ Hứa lập tức bay ra ngoài, đập mạnh vào bức tường sau người, xương cốt bị gãy, hôn mê bất tỉnh.

Người nhà họ Hứa bị dọa nhảy dựng lên.

HẠ”

Tiếng xương cốt gãy vang lên…

Vẻ mặt Hứa Minh Tùng giận đữ, trừng mắt nhìn anh ta.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2224


Chương 2224:

“Sao thế? Hình như ông cụ Hứa của chúng ta vô cùng giân dữ?”

Ông Quang lạnh nhạt nhìn ông ấy, bộ đạng không thèm quan tâm.

“Cậu Quang, cậu làm hơi quá rồi đấy? Là con trai của cậu tới gây chuyện trước! Tôi chỉ đuổi cậu ta ra ngoài mà thôi! Không có làm chuyện gì quá đáng, vì sao cậu Quang lại gây sự như thế?” Hứa Minh Tùng trầm giọng nói.

“Đuổi ra? Ông có tư cách gì đuổi con tôi?” Ông Quang hừ lạnh.

Cậu…” Hứa Minh Tùng tức tới mức dựng râu trừng mắt.

Nhưng mà lúc này, bà cụ đã mở miệng.

“Cậu Quang bớt giận, chuyện này hoàn toàn chỉ là hiểu lầm, là do ông cụ nhà tôi quá cố chấp gây ra, tôi đại diện cho trên dưới nhà họ Hứa, bày tỏ xin lỗi cậu.”

“Hả?” Ông Quang nhìn bà cụ.

Chỉ thấy bà cụ trầm giọng nói: “Nghe đây, từ hôm nay trở đi, nhà họ Hứa không còn do Hứa Minh Tùng lãnh đạo, sẽ do tôi tự mình lãnh đạo, còn chuyện này, nhà họ Hứa chúng tôi sẽ cho nhà họ Lôi một câu trả lời hài lòng!”

“Bà già chết tiệt, bà muốn làm gì?” Ông cụ Hứa tức giận hỏi.

“Hứa Minh Tùng, ông già nên hồ đồ rồi, ngay cả nhà họ Lôi mà cũng dám đắc tội, đây không phải là muốn đẩy nhà họ Hứa chúng ta vào hố lửa sao? Hứa Kiệt, Hoa Cal”

“Cóa “Có khả năng đầu ba con không bình thường, nửa năm tới, để ông ấy ở yên trong phòng tĩnh dưỡng đi, không cho phép ông ấy ra khỏi phòng nửa bước!” Bà cụ quát.

“Bà…” Hứa Minh Tùng chỉ bà cụ, run rẩy kêu lên: “Bà muốn tạo phản à?”

Nhưng bà cụ không thèm để ý, tiếp tục nói với ông Quang: “Ngoài ra nhà họ Hứa chúng tôi sẽ bồi thường một trăm linh năm tỷ tiên mặt và hai khối mỹ ngọc, một con rồng điêu khắc, dùng để an ủi cậu chủ Sơn, cậu xem như vậy thế nào?”

“Như vậy còn tạm.” Ông Quang lạnh nhạt nói.

“Người đâu, chuẩn bị rượu, đãi tiệc, tiếp đãi cậu Quang, sau đó giam lão già hồ đồ này vào!”

“bạt”

Hứa Kiệt và Hứa Hoa Ca lập tức tiến lên.

“Khốn nạn, các người buông rat”

“Các người thật to gan! Buông rail”

Hứa Minh Tùng lập tức vùng vẫy.

Nhưng ông ta đã già, sao có thể tránh thoát được người trẻ tuổi cường tráng? Lập tức bị dẫn đi.

“Đợi một lát!”

Lúc này lại có tiếng hét lớn vang lên.

Mọi người không khỏi ngẩn ra.

Nhìn về nơi phát ra âm thanh, rõ ràng người nói là Lôi Bằng Sơn!

“Làm sao vậy Bằng Sơn, con có gì bất mãn à?” Ông Quang hỏi.

Ông ta rất coi trọng đứa con trai này của mình, tất nhiên là sẽ thỏa mãn toàn bộ nhu cầu của anh ta.

“Đương nhiên bất mãn rồi! Ba, sao có thể nhốt lão già này nửa năm là xong việc được?

Con không nuốt được cục tức này!” Lôi Bằng Sơn hừ lạnh nói.

“Con muốn thế nào?” Ông Quang hỏi.

“Con muốn những ngày còn lại, lão già này sẽ giống như bà già này, đều trải qua trên xe lăn!” Trên mặt Lôi Bằng Sơn lộ vẻ dữ tợn, mỉm cười nói.

Những lời này vang lên, sắc mặt người nhà họ Hứa đều thay đổi.

Ngay cả bà cụ cũng bất chợt ngẩn ra.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2225


Chương 2225:

“Nói rất đúng, nên giáo huấn lão già chết tiệt này!”

Uông Hiểu Mạn ở bên cạnh cũng đứng dậy, nổi giận đùng đùng nói.

“Hiểu Mạn, sao cháu lại nói như thế?” Có người nhà họ Hứa khiển trách.

Tuy Uông Hiểu Mạn là người bên nhà họ Lý, nhưng suy cho cùng vì quan hệ với Tô Nhan, vẫn là dính chút thân thích với nhà họ Hứa, sở dĩ cô ta tới đây, là vì đại diện cho nhà họ Lý tới chăm sóc Tô Nhan.

“Sao tôi nói như thế à? Tôi chỉ nói công đạo thôi! Anh Sơn tới nhà họ Hứa làm gì? Là giúp nhà họ Hứa ông, bảo vệ Tô Nhan, nhưng nhà họ Hứa các ông thì hay rồi! Lấy oán trả ơn, còn đối phó cậu chủ Sơn! Các người còn là người sao? Các người đúng là không bằng cầm thú!” Uông Hiểu Mạn nói.

“Cô còn nói những lời như vậy sao?”

“Không thể tha thứ!”

Rất nhiều người nhà họ Hứa đã tức giận.

“Tôi chỉ ăn ngay nói thật mà thôi!” Vẻ mặt Uông Hiểu Mạn không đổi nói.

“Vậy sao?” Ông Quang gật đầu: “Một khi đã như vậy, được thôi! Cứ làm theo lời Bằng Sơn nói đi!”

Những lời này vừa vang lên, một người đàn ông nhà họ Lôi bên tay trái đi về phía Hứa Minh Tùng.

“Cậu muốn làm gì?” Hứa Minh Tùng ngạc nhiên.

“Ông Quang nói, phế hai chân của ông!”

Người nọ lạnh lùng nói, đằng đằng sát khí.

“Dừng tay!”

“Không được thương tổn ông cụ!”

Đám Hứa Kiệt lập tức tiến lên, ngăn người nọ lại.

Bọn họ có thể tiếp nhận chuyện ông cụ bị giam lỏng, nhưng bọn họ không tiếp nhận được chuyện ông cụ bị phế hai chân.

Ông ấy đã lớn tuổi như thế, nếu bị thương nặng như vậy, hậu quả khó mà tưởng tượng nổi.

“Muốn chết à!”

Người nọ tức giận, trở tay tát một cái.

Bàn tay như gió như sấm, hai người không kịp phản ứng.

Bốp bốp!

Hai bàn tay tát mạnh qua, hai người bị tát ngã xuống đất, răng nanh đều đã phun ra hai cái.

Người nhà họ Hứa ở bốn phía sợ tới mức toàn thân run lên.

“Những người này đều là người luyện võ, chúng ta chắc chắn không phải là đối thủ!”

“Võ giả của nhà họ Hứa chúng ta đối phó được bọn họ không?”

“Đây đều là cao thủ bên nhà họ Lôi đấy!”

Giọng nói run rẩy truyền ra.

Tất cả mọi người sợ rồi.

Người như vậy, bọn họ căn bản không đấu lại được.

“Hừt Người đàn ông lộ vẻ mặt khinh thường, giơ tay nắm lấy ông cụ Hứa.

Ông cụ Hứa trợn to mắt, liên tục lùi về sau, đã không biết phải làm sao.

Nhưng trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, một bàn tay đột nhiên chế trụ cổ tay người đàn ông kia.

“Hửm?”

Người đàn ông ngẩn ra, mới phát hiện chẳng biết bên cạnh ông cụ Hứa xuất hiện một người trẻ tuổi từ lúc nào.

“Ai cho các người giương oai ở đây?”

Người trẻ tuổi lạnh nhạt nói, cánh tay hơi cử động.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2226


Rầm!

Lực lượng kỹ xảo đánh người đàn ông lùi về sau, không thể đứng vững người…

“Hả?”

Mọi người rộ lên.

Vô số đôi mắt cùng nhìn chằm chằm người nọ.

“Lâm Dương?” Đám Hứa Kiệt la lên.

“Tên nhóc, cháu làm gì thế? Nhanh lùi lại!” Hứa Minh Tùng vội vàng nói.

Ông ta không muốn khiến Lâm Dương cuốn vào chuyện này, nhân vật như vậy Lâm Dương không thể đối phó được, đối phương búng tay một cái, đủ khiến Lâm Dương tan thành mây khói.

“Tên súc sinh này! Mày tạo phản à, dám nhúng tay vào chuyện của nhà họ Lôi! Mày chán sống rồi sao?”

Uông Hiểu Mạn nóng nảy, bước lên vài bước, vừa tức giận vừa oán hận nói: “Lâm Dương! Anh điên rồi đúng không? Ngay cả nhà họ Lôi mà cũng dám đắc tội? Anh muốn hại chết nhà họ Lý chúng tôi à?”

“Anh ta muốn đả thương ông ngoại tôi, sao tôi có thể thờ ơ?” Vẻ mặt Lâm Dương không đổi nói.

“Anh… Tên ngu ngốc này! Anh nghĩ rằng mình là cái thá gì? Anh là một tên phế vật vô dụng! Anh có thể đấu với nhà họ Lôi sao?

Anh là cái thá gì? Anh biết nhà họ Lôi giậm chân một cái, cả tỉnh Quảng Liễu cũng phải rung động ba lần! Anh là một tên phế vật ngay cả con chuột cũng không bằng, mà dám ở đây giả ngây giả dại? Mau cút đi!”

Uông Hiểu Mạn chửi bậy.

=: zm Cô ta không phải đang giúp Lâm Dương.

Cô ta chỉ không muốn Lâm Dương liên lụy tới cô ta.

Dù sao cô ta cũng là người nhà họ Lý.

Nhưng mà… Lâm Dương mặc kệ.

“Đúng là đồ vô dụng.

Uông Hiểu Mạn chửi bậy lần nữa, sau đó xoay người nở nụ cười nói: “Chú Quang, có khả năng chú không biết, anh ta… Chính là vờ ngớ ngẩn, không có quan hệ gì với cháu…”

Ông Quang nghe thấy thế, nhíu mày: “Cô có ý gì?”

“Ba, vị này là Uông Hiểu Mạn, bạn gái của con.

“À “Cô ấy là con gái nhà họ Lý, cho nên…”

Lôi Bằng Sơn nói tới đây liền dừng lại.

Sao ông Quang có thể không hiểu, nhẹ nhàng gật đầu: “Nếu là bạn của Bằng Sơn, đương nhiên không sao rồi, cô nhóc, cô hiểu chuyện lắm, tôi sẽ không trách côi “Cảm ơn chú Quang.” Lúc này Uông Hiểu Mạn rất biết ơn.

“Còn người này… Phế đi!” Vẻ mặt ông Quang không đổi nói.

“Dạ, ông Quang!”

Người nọ lạnh lùng quát, lúc này nhảy lên trước tấn công Lâm Dương.

Người này sử dụng hết toàn lực.

Bởi vì Lâm Dương vừa ra tay khiến anh ta ý thức được người này không đơn giản…

Anh ta đâu dám xem thường?

Nhưng mà… Một quyền đánh qua, lúc sắp trúng đầu Lâm Dương, đột nhiên bị một bàn tay cản lại.

“Cái gì?”

Bỗng nhiên toàn thân người nọ căng lên.

Anh ta cảm nhận được rõ lực lượng của một quyền này kinh khủng cỡ nào!

Cho dù là tấm thép, đều bị anh ta đập biến dạng dễ dàng!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2227


Nhưng… Người này thản nhiên đỡ được như thế rồi.

“Khốn nạn!” Người nọ nghiến răng, không chút nào đồng ý nhận thua, lập tức nhấc chân lên đá.

Nhưng một giây sau.

Răng rắc!

Tiếng xương cốt bị gấy truyền ra.

Chỉ thấy người nọ vừa mới nâng chân lên giẫm, cả chân bị gấy rồi.

“Cái gì?”

Tất cả mọi người ngạc nhiên.

Uông Hiểu Mạn cũng há to miệng.

Đám Hứa Minh Tùng thiếu chút nữa rớt mắt ra khỏi hốc mắt.

Sao lại có chuyện này?

Sao đứa nhỏ ở rể lại giỏi võ như thế chứ?

Rầm!

Lâm Dương năm chặt tay lại cử động.

Răng rắc!

Lại có âm thanh xương cốt gãy vang lên.

Cánh tay người nọ lập tức xuất hiện độ cong kỳ lạ, người ngã về sau, quay vài vòng, nằm trên đất quay cuồng k** r*n, đã hoàn toàn mất đi chiến lực.

Hai chiêu ngắn ngủi này, trực tiếp phế đi một cao thủ bên cạnh ông Quang!

Nếu không tận mắt nhìn thấy, không ai chịu tin!

“Chuyện này… Sao có chuyện này được?” Lôi Bằng Sơn run run hỏi.

“Chú Quang, sao có thể như vậy được?

Anh ta chỉ là một người ở rể nhà họ Lý, một tên phế vật ăn nằm đợi chết, sao cao thủ bên cạnh chú ngay cả anh ta cũng không đối phó được?” Uông Hiểu Mạn nóng nảy, cũng trợn †o mắt hỏi.

“Câm miệng!” Ông Quang lấy lại tinh thần, buồn bực quát.

Uông Hiểu Mạn không dám lên tiếng nữa.

Còn bên nhà họ Hứa, cả đám như bị sét đánh, đầu óc trống rỗng…

Vẻ mặt bà cụ âm trầm, ngồi trên xe lăn không nói một lời.

“Nhóc Lâm, cháu… Chừng nào trở nên lợi hại như vậy?” Ông cụ Hứa không khỏi hỏi.

“Không phải cháu lợi hại, mà là người kia quá vô dụng rồi.” Lâm Dương lạnh nhạt nói.

Trải qua chuyện thôn Dược Vương, phương thức xử lý mọi việc của anh… Đã có chút thay đổi.

Ra tay trở nên tàn nhãn!

Tâm địa cũng trở nên quyết đoán!

“Vô dụng sao?”

Mọi người ngẩn ra.

“Đúng là như vậy! Lâm Dương này có thể có bản lĩnh gì?”

“Ông Quang cũng quá tùy ý rồi, để một tên vô dụng ra tay, lần này hay rồi, trái lại khiến Lâm Dương ra oail”

“Đúng là khiến người ta tức giận.”

Người nhà họ Hứa vô cùng căm phẫn.

Nhưng đây là đối với người ngoài nghề, mà trong mắt cao thủ bên ông Quang, đã khác rồi.

“Ông Quang, có vẻ như người này là cao thủ!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2228


Một người đàn ông để râu dài nhỏ giọng nói.

“Thực lực khoảng cấp bậc gì?” Ông Quang không chút để ý hỏi.

“Ít nhất… Có thể so được với Đại Ưng!”

“Đại Ưng?”

Đôi mắt ông Quang lại to thêm một vòng.

Toàn thân người xung quanh cũng không khỏi run lên.

Đại Ưng… Là cao thủ số một của ông Quang!

Cả tỉnh Quảng Liễu, không có mấy người là đối thủ của Đại Ưng!

Không nghĩ tới thực lực của người này có thể sánh bằng Đại Ưng.

“Một khi đã như vậy, vậy thì gọi Đại Ưng tới!” Vẻ mặt ông Quang không đổi nói.

Nghe thấy hai chữ “Đại Ưng”, sắc mặt mọi người bên phía ông Quang đều thay đổi.

Còn bên nhà họ Hứa, không có mấy người biết được người này là người phương nào.

Chỉ thấy một người lấy điện thoại ra gọi cho một số.

Khoảng mấy phút sau, một bóng dáng mặc áo gió lặng yên không tiếng động xuất hiện bên cạnh ông Quang.

“Ông Quang, ông tìm tôi?”

Giọng nói lạnh nhạt mà tràn ngập từ tính truyền ra.

Người nhà họ Hứa hoảng sợ.

Bọn họ mới chú ý tới người đàn ông mặc áo gió kia.

Người này xuất hiện từ khi nào thế?

Rõ ràng là vừa rồi không có ai ở bên cạnh ông Quang đúng không?

Người nọ là quỷ à? Sao tự nhiên xuất hiện như vậy?

Người nhà họ Hứa đều nói thầm trong lòng.

“Xem ra có cao thủ đến đây!”

Bà cụ Hứa mỉm cười, bộ dạng vui sướng khi người khác gặp họa.

Dù sao bà ta đã bày tỏ thái độ với nhà họ Hứa, nếu nhà họ Lôi bắt Lâm Dương, bà ta cũng không lo lắng gì.

“Đụng phải một tên phiền phức.” Ông Quang bình tĩnh nói.

“Phiền phức sao?”

Người tên Đại Ưng kia nhìn người nhà họ Hứa một vòng, mở miệng nói: “Ông muốn nói người nào?”

“Người trẻ tuổi bên kia!” Ông Quang dời mắt nhìn Lâm Dương.

“Hả?” Đại Ưng cũng nhìn về phía Lâm Dương, đánh giá cẩn thận từ trên xuống dưới: “Một tên phế vật như vậy… Sao có thể là phiền phức? Ông Quang, đám người bên cạnh ông đều là mấy kẻ bất tài sao?”

“Anh…”

Mọi người vô cùng tức giận, gương mặt cả đám đỏ lên, nhưng không ai dám phản bác.

Dù sao đám người này biết thực lực của Đại Ưng.

Người này không phải người bọn họ có thể trêu chọc…

“Anh đừng nên khinh thường người này, người này nhìn có vẻ trẻ tuổi, nhưng thực sự có tài.” Người bên cạnh giải thích.

Nhưng mà Đại Ưng không quan tâm, lắc đầu, lạnh nhạt nói: “Đừng tưởng tượng tất cả mọi người đều phế vật như cậu!”

Sau khi nói xong, anh ta quay đầu hỏi: “Ông Quang, ông định xử lý người này thế nào?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2229


“Dám đả thương người của tôi, vậy thì giúp tôi hủy tay chân của cậu ta! Nhớ kỹ, là hủy đi, không phải đánh gấy đơn giản như vậy! Hiểu không?” Ông Quang híp mắt, trong đôi mắt lóe lên hung dữ.

¡2 BI 4m “Được ạ”

Đại Ưng gật đầu, bay thẳng tới chỗ Lâm Dương.

“Dừng tay!”

Hứa Minh Tùng cảm thấy không thích hợp, lập tức tiến lên nói.

“Ông già, đừng tưởng rằng ông già rồi tôi sẽ nương tay, người ngăn cản tôi không có một ai có kết cục tốt!” Đại Ưng lạnh nhạt nói.

“Cậu là ai?” Hứa Minh Tùng vô cùng áp lực, trầm giọng hỏi.

“Đại Ưng!”

“Thứ cho lão phu chưa từng nghe nói tới.”

“Ồ… Ngoại hiệu này của tôi các người chưa từng nghe nói tới, nhưng tôi còn có một ngoại hiệu khác, chắc chắn các người nghe nói rồi!”

“Một ngoại hiệu khác của các hạ là gì?”

“Đại bàng khát máu!” Đại Ưng cười nói.

“Đại bàng khát máu?”

Sắc mặt Hứa Minh Tùng thay đổi.

Người nhà họ Hứa càng sợ tới mức toàn thân run rẩy, gương mặt tái mét như tờ giấy.

“Đại bàng khát máu?”

“Là đại bàng khát máu một năm trước đột nhiên giết vô số người ở quán quyền anh ngầm tỉnh Quảng Liễu sao?”

“Nghe nói anh ta đánh quyền anh đến bây giờ, không một lần thất bại, hơn nữa tất cả đối thủ giao đấu với anh ta, đều bị giết rồi “Đây là một tên giết người không chớp mắt đấy, ở tỉnh Quảng Liễu người người đều biết!”

“Vậy mà cậu ta là thuộc hạ của ông Quang?”

“Xong rồi! Lâm Dương xong rồi!”

“Không ai có thể cứu ông ta rồi!”

Giọng nói sợ hãi không dứt bên tai.

Rất nhiều người của nhà họ Hứa đều như bị sốt rét…

“Ha hai”

Đại Ưng mỉm cười, giống như rất hưởng thụ mọi người sợ mình, trực tiếp cất bước đi về phía Lâm Dương!

“Không… Đợi một lát!”

Hứa Minh Tùng vội vàng kêu lên, chắn trước mặt Lâm Dương…

“Ông ngoại, ông tránh ra đi, người này 2 ]RN: z không phải là đối thủ của cháu!” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Đừng nói linh tinh, nhóc Lâm, lát nữa ông chặn cậu ta, cháu đi maul” Hứa Minh Tùng đè thấp giọng vội vàng nói.

“Cháu đi sao?”

Lâm Dương ngạc nhiên.

“Tên nhóc thối này, cháu nghe lời ông ngoại đi!”

Hứa Minh Tùng vội la lên, sau đó kêu lên với Đại Ưng: “Các hạ, tôi biết đứa cháu ngoại này của tôi không nghe lời, mạo phạm nhà họ Lôi! Nhưng dù thế nào thằng bé cũng là người trẻ tuổi, mong cậu giơ cao đánh khẽ, tha cho thằng bé một lần. Nếu nhà họ Lôi muốn trút giận, vậy để lão phu nhận thay đứa bé này!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2230


Đại Ưng nghe thấy thế, nhìn ông Quang.

“Lão già không biết sống chết kia!” Lúc này ông Quang nhổ nước bọt chửi bậy: “Ông là cái thá gï? Mà dám cò kè mặc cả với ông đây chứ? Ông cho rằng ông đây sẽ không thu thập ông sao? Cả tỉnh Quảng Liễu này, không có mấy ai dám đối nghịch với ông đây, ông là một trong số đó! Xử lý tên chết tiệt này xong, kế tiếp sẽ là ông!”

“Cậu Quang!” Hứa Minh Tùng vội vàng la lên.

“Ra tay!” Ông Quang mất đi kiên nhẫn, tức giận hừ lạnh nói: “Nếu như lão già này dám ngăn cản, vậy thì giải quyết cả ông ta đi!”

“bạt Đại Ưng gật đầu, trực tiếp vươn tay muốn bắt lấy Hứa Minh Tùng.

“Bại”

“Ông nội!”

Người nhà họ Hứa vội vàng la lên, muốn tiến lên.

“Không được xông lên! Mọi người đừng như ông ta hại nhà họ Hứa chúng ta!” Bà cụ Hứa la lên.

Những người nhà họ Hứa vừa định xông lên trước, lúc này cứng đờ.

“Thức thời!” Ông Quang mỉm cười.

Đại Ưng không người ngăn cản.

Gương mặt già nua của ông cụ Hứa càng kiên định hơn, vốn định liều mạng rồi.

Bỗng nhiên đôi mắt Lâm Dương lạnh lẽo, vốn định ra tay.

Nhưng ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, +“ ].aL 1011 một tiếng la lảnh lót truyền ra: “Bác sĩ Lâm!

Thời gian ước định đã tới, cuộc chiến của Thiên Kiêu có thể tiến hành đúng hạn hay không?”

Những lời này vừa vang lên, tất cả mọi người mơ hồ rồi.

“Ai đang nói chuyện thế?”

“Có cảm giác như đang cầm loa nói chuyện ấy!”

“Người nào lớn mật như thế? Không biết nhà họ Lôi chúng ta đang ở đây sao?”

Mọi người liên tục hừ lạnh, vô cùng tức giận.

Người nhà họ Hứa cũng mờ mịt.

Chỉ riêng sắc mặt Đại Ưng và mấy cao thủ thay đổi.

“Bác sĩ Lâm? Cuộc chiến của Thiên Kiêu?

Chuyện này… Rốt cuộc người tới là ai?”

Người nhà họ Lôi kinh hãi kêu lên.

“Bác sĩ Lâm?”

Ông Quang cũng ngẩn ra, sắc mặt vô cùng khó coi.

Cái tên này… Cho dù là ai cũng như sấm bên tai rồi.

Nhưng hình như bác sĩ Lâm đã chết rồi mà?

Ít nhất nhà họ Lôi nhận được tin như vậy.

Nếu bác sĩ Lâm đã chết, vậy những lời này là nói với ai? Chẳng lẽ bác sĩ Lâm chưa chết, còn đang ở đây?”

Vẻ mặt mọi người mờ mịt, đều không biết là có chuyện gì.

Trái lại Đại Ưng nhìn chằm chằm Lâm Dương, mở miệng nói: “Chẳng lẽ cậu là bác sĩ Lâm?”

“Anh này, anh đang đùa chúng tôi sao?

Đây chỉ là một tên ở rể nhà chúng tôi, một tên phế vật, không có bản lĩnh gì, hoàn toàn dựa vào vợ nuôi sống! Phế vật này chơi bời lêu lổng thì thôi, lúc này còn hại vợ mình bất tỉnh nhân sự, quả thực là cặn bã trong cặn bã, ngay cả con giòi trong WC cũng không bằng!” Uông Hiểu Mạn không nhịn được, chỉ vào Lâm Dương hét lên.

“ở rể”

Đại Ưng hơi giật mình.
 
Back
Top Bottom