Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2251


Chương 2251:

Lã Tiến Vũ vội vàng đưa túi văn kiện mà Hà Vĩ Hùng đã trao cho ông ta đó cho chủ nhiệm Diêu, chủ nhiệm Diêu nhận rồi xem xét.

Một lát sau, sắc mặt anh ta lập tức căng lên.

“Từ đâu ra đây?”

“Trộm được đấy!”

“Trộm?”

“Chủ nhiệm Diêu có biết về chuyện của học viện phái Nam Y không?”

“Đã từng nghe nói đến, có vẻ như dự án gặp trở ngại, nơi đó đã bị người của Dương Hoa chiếm rồi.

Anh chín và mọi người đã bị người của Dương Hoa giam giữ, chúng tôi cho rằng ông cũng đã bị bắt lại…

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế? Không phải phía trên đã sắp xếp lính tỉnh nhuệ cho ông rồi sao? Sao vẫn xảy ra loại chuyện này?

Anh ta trầm giọng hỏi.

“Bác sĩ Lâm đã trỏ lại rồi.”

Lã Tiến Vũ đáp một câu đơn giản.

“Đã xác định chưa?”

“Xác định rồi, lính tỉnh nhuệ phái đi đã chẳng còn lại một ai nữa.”

“Thật sao?”

Chủ nhiệm Diêu nhíu mày suy nghĩ, trong đôi mắt tràn đầy vẻ nặng nề.

“Vốn tôi cũng suýt chút nữa thì không trở về được, nhưng hình như thương thế của bác sĩ Lâm rất nghiêm trọng! Tôi nghĩ châm nghịch chuyển vẫn còn hiệu quả, nhưng là bị bác sĩ Lâm áp chất Tuy lính tỉnh nhuệ của chúng ta đã không còn nữa, nhưng, vẫn khiến cậu ta bị thương nặng, tôi nhân cơ hội trốn này vào trong học viện phái Nam Y, núp ở trong đó hai ngày.

Mà phần văn kiện này, chính là thứ tôi đã trộm được ở nơi đó!”

Ông †a nói.

Chủ nhiệm Diêu nghe vậy, hai mắt lập tức nhìn chằm chằm vào ông ta, sau đó bật cười ha ha.

“Chủ nhiệm Diêu, cậu cười gì thế?”

Vẻ mặt của Lã Tiến Vũ hoang mang.

Nhưng chỉ nghe thấy chủ nhiệm Diêu cười đáp: “Lã Tiến Vũ, ông coi người của Trường Gổ chúng tôi là đồ ngu hết sao? Đây là kế! Kế của bác sĩ Lâm! Có đúng không? Ông đã phản bội Trường Cổ tôi và đi nương nhhờ bác sĩ Lâm!”

Lời này vừa đứt, Lã Tiến Vũ sợ đến mức sắc mặt trắng bệch, lập tức quỳ hai gối xuống, run rẩy hô lên: “Chủ nhiệm Diêu, Tiến Vũ trong sạch!”

“Trong sạch? Chút thủ đoạn này của ông còn muốn.

lừa được tôi sao?”

Chủ nhiệm Diêu cười lạnh: “Trên bản văn kiện này nói toàn bộ y thuật của bác sĩ Lâm tới từ đâm. Ám Long, nhưng đầm Ám Long là nơi nào, ông và tôi đều biết TỐ.

Đó là một nơi tràn đây chướng khí, nguy hiểm chồng chất, khắp nơi đều là chất độc.

Người bình thường hoàn toàn không có khả năng tiến vào nơi đó.

Nếu người của Trường Cổ chúng ta đi tìm y thuật mà bác sĩ Lâm đã học, vậy chắc chắn phải để chủ sự và những người cấp bậc trưởng lão đi! Nếu những nhân vật cấp cao của Trường Cổ chúng ta đốc toàn bộ sức lực, mà bác sĩ Lâm lại mai phục ở nơi đó, ôm cây đợi thỏ…

vậy không phải sẽ bị bác sĩ Lâm tiêu điệt sạch hay sao?

Ồ, bác sĩ Lâm muốn dùng loại thủ đoạn này để đối phó với Trường Cổ tôi, quả đúng là suy nghĩ viễn vông!”

Nói xong, chủ nhiệm Diêu quát: “Người đâu!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2252


Chương 2252:

Rầm rập rầm rập…

Mấy tiếng bước chân đồn dập truyền tới, vài Võ y có thực lực không tâm thường lập tức bao vây đình nghỉ mát.

“Dẫn Lã Tiến Vũ xuống cho tôi, nghiêm hình tra tấn, ép ông ta phải nói hết tất cả mọi chuyện.”

Chủ nhiệm Diêu quát.

“Rõ, thưa chủ nhiệm Diêu!”

Mọi người hô lên, định tiến lên bắt Lã Tiến Vũ.

“Đứng lại hết cho tôi!”

Lã Tiến Vũ đột nhiên đứng dậy, và hét lớn một tiếng.

Tất cả mọi người đều chấn động.

Lúc này, mới phát hiện ra trong tay áo của ông ta có giấu một con dao găm. Ông ta trực tiếp rút dao găm ra, đặt ở cổ họng, nhìn chằm chằm vào đám người xung quanh một cách lạnh lùng.

“Lã Tiến Vũ, ông muốn làm gì?” Chủ nhiệm Diêu trầm giọng quát.

“Chủ nhiệm Diêu, Tiến Vũ cũng không muốn nói thêm nhiều lời dư thừa nữa. Con dao găm này đã được tôi chuẩn bị từ lâu, trên dao có bôi chất kịch độc. Nếu cắt xuống, kịch độc vào cơ thể, nhất định sẽ khiến Tiến Vũ chết ngay tại chỗ. Bất cứ ai cũng không thể cứu được! Hôm nay, Tiến Vũ sẽ chết ở nơi này! Tôi nói thật cho cậu biết, chủ nhiệm Diêu, Tiến Vũ biết chủ nhiệm Diêu sẽ không †in, cũng chắc chắn sẽ nghiêm hình tra tấn tôi. Nhưng tôi thà rằng tự sát cũng không muốn chịu nhục, cho nên tôi thà tự mình kết _ thúc còn hơn đầy thù hận.

Lã Tiến Vũ nói một cách tràn “Được, ông muốn chết, vậy tôi cũng không cản ông!” Chủ nhiệm Diêu lạnh lùng ráp.

“Ha ha ha ha, chủ nhiệm Diêu, Tiến Vũ chết cũng không tiếc, chỉ tiếc, Trường Cổ ta sẽ mất đi một cơ hội tốt này! Mà Trường Cổ †a cũng sẽ diệt vong thôi! Ha ha ha, thật đúng ý trời, ý trời!” Lã Tiến Vũ tức giận, cười tự giêu. Nói xong, ông ta định ra tay.

“Đợi đã!” Chủ nhiệm Diêu quát.

Lã Tiến Vũ lập tức dừng tay, lạnh lùng đáp: “Chủ nhiệm Diêu còn gì muốn nói sao?”

“Lời này của ông là có ý gì? Tại sao Trường Gổ ta phải diệt vong?”

“Sao thế? Lẽ nào chủ nhiệm Diêu không biết thôn Dược Vương đã biến mất rồi sao?”

Lã Tiến Vũ cười lạnh nói.

Sắc mặt của chủ nhiệm Diêu khẽ thay đổi, chần chừ một lát rồi đáp: “Quả thực có chút tin đồn về chuyện của thôn Dược Vương, nhưng vẫn chưa được chứng thực.

Người mà chúng tôi phái đi cũng chưa trở lại.”

“Khi nào mới trở lại?”

“Nếu không có chuyện ngoài ý muốn thì tối nay.”

“Được thôi, vậy chủ nhiệm Diêu có thể đợi, tối nay, cậu sẽ biết lời tôi nói là thật thôi!

Thôn Dược Vương đã biến mất rồi.”

“Thật sao?” Chủ nhiệm Diêu có chút nghỉ ngờ.

“Chủ nhiệm Diêu, thực ra tôi hoàn toàn không cần phải lôi tin tình báo này ra, bởi vì †in tình báo này quá quan trọng, cũng quá khiến người nghi ngờ. Nếu bề trên không tin, tôi chắc chắn sẽ mang hiềm nghi đi theo giặc trên lưng! Nhưng tôi không còn cách nào khác, bác sĩ Lâm đã tiêu diệt thôn Dược Vương một cách mạnh mẽ vang dội, mà hôm nay Trường 6ổ ta lại chọc vào bác sĩ Lâm.

Nếu chúng ta không năm chắc toàn bộ y thuật của cậu ta, thì sẽ không có cách nào đối phó với cậu ta hết! Với thủ đoạn cao minh đó của bác sĩ Lâm, Trường Cổ chắc chăn sẽ gặp đại nạn! Cho nên vì Trường Cổ, tôi không thể chối từ! Chỉ đáng tiếc chủ nhiệm Diêu lại nhất mực nghỉ ngờ tôi đã phản bội lại Trường Cổ. Nếu đã như vậy, vậy tôi đi trước là được!”

Nói xong, Lã Tiến Vũ lại định vung dao găm.

Nhưng chủ nhiệm Diêu đã vung tay lên.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2253


Chương 2253:

VùiI Một cây kim châm cứu đâm lên mu bàn †ay của Lã Động Tân.

Một cánh tay của ông ta lập tức không thể nhúc nhích được nữa.

“Ông vội cái gì? Đợi tối nay chứng thực †in tức về thôn Dược Vương, rồi lại định đoạt cũng chưa muộn!” Anh ta hừ lạnh.

“Được, vậy tôi có thể đợi!”

Lã Tiến Vũ trầm giọng đáp, trong lòng cũng thầm nhẹ nhàng thở ra.

Chủ nhiệm Diêu đang đợi chờ trong đình nghỉ mát.

Anh ta đi qua đi lại, trong lòng vô cùng bồn chồn.

Đợi khi màn đêm buông xuống, một tin tức truyền vào trong chòi nghỉ mát.

Người của phái Trường Cổ đã tận mắt chứng thực, thôn Dược Vương… đã bị san bằng!

“Chủ nhiệm Diêu, còn gì để nói không?”

Lã Tiến Vũ nhìn thoáng qua chủ nhiệm Diêu đang khiếp sợ rồi bảo.

Chủ nhiệm Diêu hít một hơi thật sâu, khàn khàn nói: “Ông lập tức đi gặp chủ sự với tôi”

“Được!

Tin tức vê việc Thôn Dược Vương bị san thành bình địa được truyền đến Trường Cổ, từ trên xuống dưới Trường Cổ đều cảm thấy khiếp sợ không thôi.

Không chỉ có Trường Cổ, những tông môn, thế gia, đại gia tộc khác đều bị chấn động.

Mỗi người đều cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Siêu cấp tông phái khiến cho người ta kính sợ, kính nể, vì sao đột nhiên lại bị người †a san thành bình địa chứ?

Ai làm? Ai có thể làm được chuyện này?

Vô số câu hỏi lởn vởn trong đầu của tất cả mọi người.

Bởi vì ở trong mắt Trường Cổ, việc Thôn Dược Vương bị tiêu diệt, ít nhiều cũng có bóng dáng của bác sĩ Lâm ở đó.

Lại thêm hiện tại bác sĩ Lâm còn chưa chết, sao Trường Cổ có thể không phòng bị chứ.

Nếu như nói suy đoán của mọi người là thật, chuyện Thôn Dược Vương bị diệt vong thật sự do Lâm Dương gây ra, như vậy…

Trường Cổ nhất định phải làm tốt biện pháp ứng đối.

Nếu không, chỉ sợ Trường Cổ sẽ biến thành một Thôn Dược Vương thứ hai.

Kết quả ngày hôm sau, Lã Tiến Vũ của Trường Cổ đã truyền ra tin tức, người phát ngôn của Trường Cổ đã quyết định dẫn dắt những người có vai vế hàng đầu trong ‘ 2s Trường Gổ tiến về đầm Ám Long.

Đầm Ám Long là một vùng đất không người nổi tiếng của Việt Nam.

Nghe nói rất nhiều khách du lịch và những người đam mê thám hiểm đều thích đi đến đầm Ám Long.

Nhưng cho đến tận hôm nay, chưa từng có ai từ trong đầm Ám Long đi ra.

Do đó, các ban ngành có liên quan đã cấm không cho phép người ta tự ý đi vào trong đầm Ám Long.

Rất nhiều người vừa nghe nói đến đầm Ám Long thì sắc mặt đã thay đổi.

Có người nói trong đầm Ám Long có dã nhân ẩn hiện, những người kia đều bị dã nhân hại.

Cũng có người nói trong đầm Ám Long có xuất hiện quái thú, tóm lại loại tin đồn nào cũng có.

Các nhà làm phim trong nước cũng đã gây dựng một vài bộ phim dựa trên đầm Ám Long, doanh thu của phòng bán vé cũng khá khả quan.

Đương nhiên đây chỉ là những điêu mà người bình thường đồn thổi, trên thực tế đầm Ám Long cơ bản không nguy hiểm như những lời đồn đại kia.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2254


Chương 2254:

Nó chỉ là một nơi đầy chướng khí và có hoàn cảnh tương khắc nghiệt mà thôi.

Bởi vì nơi đây có rất nhiều chướng khí tự nhiên, cho nên cũng “nuôi dưỡng” ra rất nhiều sinh vật có độc tính cao, người bình thường chỉ cần bị những độc vật này công kích thì cơ bản không có khả năng sống sót mà đi ra khỏi đầm Ám Long.

Hơn nữa, nghe nói ở sâu bên trong đầm Ám Long còn có một số độc vật vô cùng cổ xưa, những độc vật này có kịch độc đến mức mà ngay cả người Trường Cổ cũng không dám trêu chọc, chính vì nguyên nhân này mà Trường Cổ không muốn tiến về đầm Ám Long.

Một khi bị mai phục ở một nơi như thế sẽ rất khó đi ra.

Chỉ là nếu như không đạt được y thuật như bác sĩ Lâm hiện tại thì không có cách nào đối phó với anh.

Nếu như Thôn Dược Vương thật sự là do bác sĩ Lâm diệt, Trường Cổ không có hành động gì thì rất dễ theo gót Thôn Dược Vương.

“Thưa thầy, Lã Tiến Vũ truyền tới tin tức, hôm nay Trường Cổ đã sớm bao hết máy bay riêng tiến và đầm Ám Long, chẳng qua người phát ngôn của Trường Cổ còn làm một chuyện” Hà Vĩ Hùng cầm điện thoại di động khàn giọng nói.

“Chuyện gì?” Lâm Dương đứng ở trước cửa sổ, lạnh nhạt hỏi.

“Người phát ngôn của Trường Cổ đã đem tin tức này tung ra ngoài, hiện tại có rất nhiều thế lực của thế gia đã bùng nổ, tất cả mọi người đều đang chuẩn bị tiến và đầm Ám Long, tìm bí tịch y thuật của thầy.” Hà Vĩ Hùng đáp lời.

Lâm Dương nghe xong không nói một lời, chỉ lằng lặng lấy ra một hộp thuốc từ trong túi ra, đốt một điếu.

Thật lâu sau.

“Vậy thì giúp bọn họ một chút đi.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Giúp ư?” Hà Vĩ Hùng ngạc nhiên hỏi.

“Thầy Lâm, giúp như thế nào chứ?”

“Ông lấy danh nghĩa là học trò của tôi, chứng minh cho người bên ngoài thấy đó chính là sự thật.”

“Cái gì?”

Sắc mặt Hà Vĩ Hùng thay đổi, vội vàng nói.

“Thưa thầy, chuyện này… Như vậy sao được chứ? Nếu như thế, chẳng phải sẽ khiến cho rất nhiều người còn đang do dự sẽ lập tức xuất phát đến đầm Ám Long ư? Đến lúc đó đầm Ám Long chật kín người, tất cả bọn họ đều là những kẻ muốn cùng ngài là địch, nếu như ngài dự định mai phục người Trường Gổ, việc này sẽ tạo thành bất lợi cho ngài.”

“Mai phục ư? Đây đã là chuyện không thể nào, người Trường Cổ ra một chiêu này, quả thật cao minh, bọn họ không sợ người đông, bởi vì những thế gia, tông môn khác không dám đối nghịch với Trường Cổ, Trường Cổ nhất định sẽ là người cười cuối cùng, nếu như chúng ta dự định mai phục, hiện trường hỗn loạn như thế, Trường Cổ có thể ngay lập tức tập kết lực lượng của các thế gia tông môn khác chống lại chúng ta, ông ta truyền ra tin tức, chẳng những không †ạo ra bất kỳ đối thủ cạnh tranh nào với mình, ngược lại còn cho mình một lớp vỏ an toàn, dựa vào việc mai phục để đối phó với Trường Cổ ư? Suy nghĩ này đúng là mơ tưởng hão huyền!” Lâm Dương lạnh nhạt nói.

“Vậy… Vậy… Thầy, chúng ta đừng đi là được, để đám người Trường Cổ bọn họ đi một chuyến tay không!” Hà Vĩ Hùng nói.

“Tôi sẽ đi!”

Lâm Dương khàn giọng nói.

“Tôi phải đi giải quyết chuyện này, đó là một cơ hội, tôi phải kết thúc tất cả mọi chuyện.”

“Thầy Lâm, chỉ sợ hiện tại về mặt chính diện, chúng ta còn chưa đủ sức chống lại Trường Gổ, lần này Trường Cổ nhất định sẽ làm tốt sách lược vẹn toàn, đề phòng chúng ta mai phục, nếu như ngài tiến về đầm Ám Long, nhất định sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn” Hà Vĩ Hùng nóng nảy nói.

Lâm Dương vứt tàn thuốc xuống mặt đất, giẫm tắt tàn thuốc, sau đó anh thản nhiên nói.

“Vĩ Hùng, hiện tại Dương Hoa đã lung lay sắp đổ, tôi không thể kéo dài nữa, nếu không, càng để lâu sẽ càng gây bất lợi với Dương -: 9t Hoa, các người cũng sẽ không được an toàn, ông đi sắp xếp, ông không cần phải lo lắng gì, tôi có thể đối phó được Thôn Dược Vương thì cũng có thể đối phó với Trường Cổ.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2255


Chương 2255:

Hà Vĩ Hùng cắn chặt răng, trong mắt ông †a tràn ngập bất đắc dĩ và sầu lo.

Sau cùng ông ta vẫn gật đầu quay người rời đi.

Vì thế, sau khi Trường Gổ truyền ra tin tức được mấy tiếng thì Dương Hoa cũng đột nhiên lơ đãng lộ ra chuyện liên quan đến bảo tàng ở đầm Ám Long.

Nghe nói tất cả y thuật của đệ nhất thần y đương thời – bác sĩ Lâm, tất cả đều đến từ bảo tàng của đầm Ám Long.

Dương Hoa là do bác sĩ Lâm sáng lập, đương nhiên sẽ biết rất nhiều bí mật liên quan đến bác sĩ Lâm.

m: 10/18 Tập Đoàn Dương Hoa để lộ ra tin tức, độ †in cậy của tin tức này đương nhiên không đơn giản.

t lộ của Hà Vĩ Hùng rất khéo léo, ông ta cố ý tiết lộ cho mấy Hơn nữa phương thức ti tai mắt mà các thế gia sắp xếp trong Tập Đoàn Dương Hoa, để bọn họ báo cáo về gia tộc, kể từ đó tính chân thực lại càng được đảm bảo Đây chính là y thuật của bác sĩ Lâm đấy, là người sử dụng nghịch lưu thần châm mà không chết Hơn nữa có tin đồn việc Thôn Dược Vương bị diệt có liên quan đến bác sĩ Lâm, nếu như chuyện này là thật, bác sĩ Lâm dựa vào cái gì đấu với Thôn Dược Vương chứ?

Chỉ sợ chính là y thuật có thể khống chế sinh tử quỷ thần khó đoán kia.

– 1/18 Tất cả thế gia tông môn đều điều động tinh anh đến đầm Ám Long.

Sóng ngầm ở Việt Nam cuộn trào mãnh liệt.

Mà bên phía Lâm Dương cũng đã chuẩn bị ổn thỏa, chuẩn bị khởi hành đến đầm Ám Long.

Trước đó anh gọi điện thoại cho Thủ Mệnh và Hùng Khải Uy, để hai người sớm một bước khởi hành đến đầm Ám Long, bất kỳ lúc nào cũng có thể tiếp ứng anh.

Tuy trong đầm Ám Long có rất nhiều chướng khí và độc vật, nhưng hai người này đều xuất thân từ Thôn Dược Vương, là đệ tử tinh nhuệ, tinh thông thuật độc, đối với bọn họ mà nói, đầm Ám Long giống như một chỗ không người vậy.

Lâm Dương thu thập một lượt, để Hà Vĩ củ 12/18 Hùng đưa mình đến sân bay, đi về phía đầm Ám Long.

Nhưng trên đường đi, Thủ Mệnh gọi điện thoại đến.

“Có chuyện gì thế?” Lâm Dương hỏi.

“Bác sĩ Lâm, bên phía Trường Cổ mời đại nhân vật đến, tôi cảm thấy lần này ngài đừng nên đến đầm Ám Long thì hơn.”

Đầu dây bân kia điện thoại, giọng nói của Thủ Mệnh rất nghiêm túc và ngưng trọng.

“Đại nhân vật tr? Người nào?”

“Độc Hoàng, Tiếu Minh Hàn.”

Tiếu Minh Hàn! Cao thủ về độc nổi tiếng trong giới võ thuật Việt Nam.

Nghe nói khả năng dùng độc của anh ta đã đạt đến cảnh giới im hơi lặng tiếng, vô hình vô ảnh, chỉ là một hơi thỏ, một ánh mắt rất tùy ý đều có thể hạ độc trong vô hình, mất mạng trong ngàn đặm, là một độc thần chân chính trong giới dùng độc.

Bên trong Thôn Dược Vương cũng có rất nhiều cường giả trong giới dùng độc, nhưng đối với Tiếu Minh Hàn mà nói, đám người của Thôn Dược Vương chưa bao giờ đám nói khả năng dùng độc của mình mạnh hơn.

anh ta, đánh giá của bọn họ đành cho Tiếu Minh Hàn cũng rất cao, Thôn Dược Vương đã từng rất nhiều lần ném ra cành ô liu với Tiếu Minh Hàn.

Chỉ tiếc đối với lời mời chào của Thôn Dược Vương, Tiếu Minh Hàn luôn ngó lo.

Thôn Dược Vương chưa từng bị người ta ngó lơ như thế, nhưng lần đó Thôn Dược Vương cũng không truy cứu gì, thậm chí bê trên còn chẳng buông một câu trách móc nào, vẫn như cũ ném cành ô liu ra với Tiếu.

Minh Hàn.

Rất nhiều người đều cảm thấy khiếp sợ không thôi.

Từ khi nào người của Thôn Dược Vương trở nên tốt tính như thế.

Chăng qua suy nghĩ kỹ một xíu, đối với Tiếu Minh Hàn, Thôn Dược Vương quả thật không nổi giận nồi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2256


Chương 2256:

Nguyên nhân rất đơn giản, Tiếu Minh Hàn còn rất trẻ.

Anh ta là một trong những Thiên Kiêu.

Ở trong bảng Thiên Kiêu, anh ta xếp thứ tám.

Một cao thủ trẻ tuổi trong giới dùng độc, điêu này có ý nghĩa như thế nào chứ? Đây không chỉ nói đến thiên phú của anh ta vô cùng kinh người, càng chứng minh sau lưng anh ta có một vị sư phụ tốt.

Năng lực của Thiên Kiêu, cho đến bây giò đều là vô cùng kinh khủng, Thôn Dược Vương không đắc tội nổi.

Ai cũng không ngờ đến, Trường Cổ thế mà mời Tiếu.

Minh Hàn đến.

Đây là người mà ngay cả Thôn Dược Vương cũng không mời được.

“Bác sĩ Lâm, liên quan đến người tên Tiếu Minh Hàn này, Thôn Dược Vương của tôi biết được tương đối nhiều chuyện, mấy năm nay, bề trên vẫn luôn mời chào Tiếu Minh Hàn, bởi vậy đối với anh ta, Thôn Dược Vương cũng đã điều tra qua về anh ta, Tiếu Minh Hàn, người này không hiểu về y thuật, nhưng đối với độc thuật, anh ta lại vô cùng tinh thông, thủ pháp hạ độc của anh ta đã đạt đến cảnh giới xuất thân nhập hóa, hơn nữa lòng đạ của anh ta cũng vô cùng ác độc! Lần này Trường Cổ mời anh ta đến, có anh ta ở đó, độc vật và chướng khí trong đầm Ám Long kia không chút ảnh hưởng nào đến người của Trường Cổ, nếu như ngài lại đến đầm. Ám Long, nhất định sẽ dữ nhiều lành ít, bác sĩ Lâm, anh nên bàn bạc kỹ thì hơn.”

Thủ Mệnh đề nghị.

Trưởng lão của Trường Cổ lại thêm một vị Độc Hoàng Tiếu Minh Hàn, đội hình này thật đúng là mạnh.

Tuy Lâm Dương có thể đánh bại bề trên, thế nhưng với đội hình mạnh này, muốn diệt một bác sĩ Lâm như anh là một điều rất đơn giản.

Nếu như lúc này Lâm Dương còn kiên trì đi đến đầm Ám Long, như vậy gần như là đi chịu chết.

“Hiện tại ở đầm Ám Long có bao nhiêu người.”

Lâm Dương trầm mặc một lúc rồi nói.

“Hơn một ngàn người, mấy chục thế lực từ khắp nơi đã đến đó, hơn nữa đều là đệ tử tinh nhuệ, tất cả đều hướng về bí tịch y thuật của anh mà đến.”

“Có bao nhiêu người liên quan đến Trường Cổ?”

“Hơn phân nửa.”

“Tôi đã biết.”

“Bác sĩ Lâm, anh còn muốn đến đó ư?”

“Nếu như các người cảm thấy tình hình của bản thân mình không đủ an toàn, các người có thể rời đi trước.”

Lâm Dương lạnh nhạt nói xong, sau đó cúp máy.

“Bác sĩ Lâm, bác sĩ Lâm!”

Đầu dây bên kia, Thủ Mệnh vội vàng gọi lại, nhưng Lâm Dương đã không nghe thấy nữa.

Cô ta nhìn thoáng qua màn hình di động, cảm thấy có chút bất đắc dĩ.

“Sư tỷ, bác sĩ Lâm nói như thế nào?”

Hùng Khải Uy ở bên cạnh, sốt ruột hỏi.

“Bác sĩ Lâm không nghe lời khuyên của tôi, hơn phân nửa là muốn đến đây.” Thủ Mệnh thở dài đáp.

“Ha ha ha, bác sĩ Lâm chính là người cứng đầu như thế, tôi thích, ha ha ha…” Hùng Khải Uy cười to.

“Cậu còn cười trên nỗi đau của người khác à?”

“Sư tỷ, tôi không có ý đó “Đi thôi, chuyện đã đến nước này, nói gì cũng đều vô dụng, chúng ta vẫn nên nghĩ xem nên ứng đối như thế nào!”

“Sư tỷ, chúng ta đi giám thị người của Trường Cổ, cung cấp tin tức tình báo có lợi cho bác sĩ Lâm.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2257


Chương 2257:

“Tôi biết, nhưng càng đi về phía trước sẽ càng không có tín hiệu, bên trong kia không dùng được điện thoại di động, chúng ta muốn truyền tin cũng không dễ dàng gì, hơn nữa một khi xảy ra chuyện gì, chúng ta cũng không có cách nào thông báo cho bác sĩ Lâm.

“Thế nhưng chúng ta đâu còn lựa chọn nào khác.”

“Được rồi, đi thôi, chúng ta nợ bác sĩ Lâm một mạng, coi như lần này trả ơn anh ta.”

Hai người bàn bạc một lần, sau đó đi bộ vào trong.

Trong đêm, sân bay tỉnh Nam Hải.

“Thầy Lâm, để tôi đi cùng ngài.” Hà Vĩ Hùng nói.

“Không cần, nơi như đầm Ám Long hết sức nguy hiểm, nếu như ông đi vào trong đó, khó có thể giúp tôi được chuyện gì, thậm chí †ôi còn phải phân tâm chăm sóc cho ông, ông để lại xe cho tôi, tự tôi đi là được.” Lâm Dương đáo.

“Tôi đã thông báo cho người của Kỳ Long Môn và Đảo Vong Ưu tập hợp lại, nếu †hầy xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, nhất định phải nhanh chóng báo cho chúng tôi biết, chúng tôi sẽ xông vào đầm Ám Long trợ giúp cho ngài.” Vẻ mặt Hà Vĩ Hùng tràn ngập lo lắng, nói.

Lâm Dương cười, cúi người ngồi lên xe, giẫm chân ga đi về phía đầm Ám Long.

Hôm nay đầm Ám Long vô cùng náo nhiệt.

Chờ lúc Lâm Dương lái xe đến lối vào của đầm Ám Long, đã có không ít xe đỗ ở nơi này.

Đi vào sâu bên trong, đã không thể lái xe được nữa, chỉ có thể đi bộ.

Thế nhưng Lâm Dương vừa mới đỗ xe xong, xuống xe, chuẩn bị đi vào bên trong, một giọng nói đột nhiên gọi anh lại.

“Lâm Dương?”

Giọng nói ngạc nhiên khiến cho cả người Lâm Dương chấn động.

Hiện tại anh đang dùng gương mặt của Lâm Dương, không phải là của bác sĩ Lâm.

Nếu như là gương mặt của bác sĩ Lâm, bị người ta nhận ra cũng không có gì ngoài ý muốn, nhưng là gương mặt của Lâm Dương, sao còn bị người ta nhận ra chứ?

Lâm Dương cau mày, nhìn về phía phát ra giọng nói, lập tức nhìn thấy mấy người đi tới.

Lúc nhìn thấy mấy người này, Lâm Dương ngây ngẩn.

Trước mặt anh là hai nam một nữ, người nam mặc áo sơ mi trắng, gương mặt anh tuấn, trên mặt anh ta mang theo ý cười nghiền ngẫm, hai cô gái bên cạnh thì mặc bộ đồ công sở, một người phụ nữ khá lớn tuổi, đại khái khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu, dáng dấp khá xinh đẹp, dáng người rất nóng bỏng, một cô gái khác thì có dáng vẻ ngây ngô, thoạt nhìn giống như sinh viên vừa mới ra trường.

“Đặng Khải Phong? Là anh à?” Lâm Dương gọi.

“Ôi trời, cậu chủ Lâm của chúng ta thế mà còn nhớ rõ tôi cơ đấy, việc này quả thật là vinh hạnh của tôi đấy.” Người đàn ông cười hì hì đi đến, trên dưới đánh giá Lâm Dương một lượt.

“Anh ăn mặc kiểu gì thế, xem ra những năm gần đây, anh lăn lộn chẳng ra sao cả.”

“Đặng Khải Phong, sao vậy anh biết người này à?”

Người phụ nữ lớn tuổi hơn đi đến, lạnh nhạt hỏi.

Vẻ mặt của cô gái này có phần lãnh đạm, ánh mắt cũng lạnh lẽo.

“À, không có gì, gặp phải bạn học trước kia mà thôi.” Đặng Khải Phong cười nói.

“Bạn học ư? Là bạn đại học à?”

“Xem như là như vậy đi, chẳng qua cậu †a đã sớm thôi học.” Đặng Khải Phong nhún vai nói.

“Thì ra là như thế, vậy hai người ôn chuyện đi.” Người phụ nữ gật đầu, cũng không nói gì nhiều.

“Ôn chuyện? Tôi và loại người này có gì hay để ôn chuyện chứ?” Người đàn ông khẽ cười một tiếng, ánh mắt anh ta tràn đầy khinh thường nhìn qua Lâm Dương.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2258


Chương 2258:

“Lâm Dương, sao anh lại chạy đến đây làm gì thế? Anh biết đây là đâu không? Anh đến đây là muốn tìm đến cái chết à?”

“Đương nhiên là biết, đây là lối vào của cảnh khu đầm Ám Long.” Lâm Dương không buồn, không vui, rất bình tĩnh nói.

“Ồ, nếu anh đã biết, anh còn đến đây à?

Chẳng lẽ anh thật sự muốn đi vào bên trong này ư?” Đặng Khải Phong nheo mắt hỏi.

“Chẳng lẽ không thể vào à?” Lâm Dương lại hỏi, – 1 “Ngu ngốc, rốt cuộc anh có hiểu về tình hình ở nơi này không thế? Tôi khuyên anh vẫn nên nhanh chóng quay về đi, tránh cho đến lúc đó chết cũng không rõ.” Đặng Khải Phong có chút nổi giận, nói.

Sắc mặt của Lâm Dương vẫn rất bình tĩnh nhìn anh ta rồi nói.

“Nếu như anh đã nói bên trong rất nguy hiểm, vậy anh còn đến đây làm gì?”

“Ha ha ha, anh cho rằng tôi giống anh à?

Nắm đấm của anh có lớn hơn tôi không?”

Đặng Khải Phong giơ nắm tay của mình lên, khinh thường nói.

Lâm Dương nhớ rất rõ, lúc còn đi học, Đặng Khải Phong chính là đầu gấu trong trường, nghe nói nhà anh ta đời đời luyện võ, hơn nữa từ nhỏ anh ta đã đi theo một đại sư võ thuật vô cùng nổi tiếng để học, công phu rất lợi hại, ngày thường muốn xử lý mấy tên côn đồ là chuyện không vấn đề gì, ở trường học, anh ta rất được các bạn nữ hoan nghênh.

Ánh mắt Lâm Dương nhìn thoáng qua hai cô gái đứng sau lưng anh ta, trên cổ bọn họ đều có đeo thẻ công tác, trong tay còn cầm theo máy ảnh.

Lâm Dương nhất thời giật mình.

Chắc hẳn hai người này là phóng viên.

Chỉ sợ Đặng Khải Phong này đến làm anh hùng bảo vệ mỹ nhân, muốn dẫn hai phóng viên này vào bên trong đầm Ám Long để quay chụp tin tức nóng.

“Các người hiểu rõ về chuyện trong đầm Ám Long sao?” Lâm Dương nhíu mày hỏi bọn họ.

Theo lý mà nói, loại chuyện này sẽ không †ruyền đến tai của người dân thường, làm sao đám người Đặng Khải Phong lại biết được?”

“Xem ra tên ngốc nhà anh cái gì cũng không biết, cứ thế ngây ngốc chạy đến đây, tôi nói cho anh biết, hôm nay đầm Ám Long này khác hẳn với ngày xưa, bên trong đều là người, hơn nữa còn không phải là người bình thường, tất cả đều là cao thủ, là người có thủ đoạn thông thiên, nếu như anh đi loạn ở nơi này, va chạm với bọn họ, nói không chừng sẽ còn phải chịu đau khổ!” Đặng Khải Phong cười lạnh, nói.

“Anh Đặng Khải Phong, vậy rốt cuộc bọn họ đến đây là vì cái gì thế?” Cô gái có chút ngây ngô đáng yêu đứng ở sau lưng Đặng Khải Phong hỏi.

“Nghe nói là vì y thuật của bác sĩ Lâm mà ”: em đến.

“Y thuật của bác sĩ Lâm ư?”

“Đúng thế, chắc hẳn mọi người biết bác sĩ Lâm là ai đúng không? Có tin đồn, sở dĩ y thuật của bác sĩ Lâm lợi hại như thế chính là bởi vì anh ta ở sâu trong đầm Ám Long, trong lúc vô tình đã phát hiện ra điển tịch y thuật tuyệt thế, những người kia đến đây chính là muốn lấy quyển điển tịch y thuật tuyệt thế”

“Thật ư?” Cô gái kia che cái miệng nhỏ nhắn của mình lại, vô cùng ngạc nhiên, nói.

“Vì thế mới nói, mấy người muốn đi vào trong quay chụp tin tức hot, muốn thu được tin tức có một không hai là phải đi vào cùng với tôi, hai người yên tâm đi, tuy bên trong rất nguy hiểm, nhưng chỉ cần có Đặng Khải Phong tôi ở đây thì tuyệt đối sẽ không có bất kỳ vấn đề nào.” Đặng Khải Phong võ ngực một cái, vẻ mặt tự tin lên tiếng.

“Đặng Khải Phong, đừng lãng phí thời gian nữa, chúng ta nhanh chóng đi vào trong đó thôi.” Người phụ nữ có vẻ mặt lạnh lùng lên tiếng.

“Được, chúng ta đi thôi.” Đặng Khải Phong cười nói, sau đó dự định xoay người rời đi.

“Đặng Khải Phong, chờ một chút.” Lâm Dương gọi một câu.

“Sao thế? Có chuyện gì à?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2259


Chương 2259:

“Đặng Khải Phong, tôi khuyên mấy người vẫn đừng nên đi vào trong đó thì tương đối tốt hơn, sự nguy hiểm của trong đó còn nghiêm trọng hơn những gì mà các người tưởng tượng nhiều lắm, các người đi vào trong, chỉ sợ là đã đi là không thể trở về.”

Lâm Dương khuyên nhủ.

. s1 Tốt xấu gì cũng đã từng là bạn học, cho dù Đặng Khải Phong này không chào đón anh.

Nào ngờ Lâm Dương vừa mới nói xong, Đặng Khải Phong này đã cười ha hả.

“Ha ha ha, Lâm Dương à, anh đang dạy tôi nên làm như thế nào ư? Đừng đi vào trong?

Anh coi tôi là loại người gì chứ?”

“Tôi cũng chỉ muốn tốt cho anh mà thôi!”

Lâm Dương nói.

Đặng Khải Phong nheo mắt lại, anh ta đột nhiên xông lên phía trước, mặt đối mặt, nhìn chằm chằm vào Lâm Dương.

“Tên họ Lâm kia, anh có tin hay không, chỉ cần tôi muốn, một giây sau anh sẽ hôn mê, nằm rạp dưới đất.”

Đặng Khải Phong rất không có ý tốt.

Ở trước mặt hai cô gái xinh đẹp này, Lâm Dương thế mà quở trách mình, việc này quả thật hoàn toàn không nể mặt anh ta, nếu đã như thế, anh ta cũng không cần thiết phải khách sáo.

Vừa hay có thể dùng Lâm Dương để thể hiện thực lực của mình.

“Anh Khải Phong, anh không nên xúc động như thế, nơi này nhiều người như vậy, nếu như làm lớn chuyện này lên sế không tốt lắm đâu.”

Cô gái ngây ngô đi lên phía trước khuyên nhủ, vẻ mặt lo lắng.

“Đặng Khải Phong, chúng tôi đến đây để lấy tin, không phải đến để gây sự, đừng làm loạn.” Một cô gái khác cũng lên tiếng.

Vẻ mặt Đặng Khải Phong lộ ra không vui, anh ta nhìn thoáng qua hai cô gái, vốn dĩ anh 0.

BI 1011 †a muốn phản bác, nhưng vừa mới mở miệng, Đặng Khải Phong lại đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, khẽ cười nói.

“Hai người yên tâm đi, Lâm Dương là bạn học của tôi, sao tôi có thể làm thương tổn đến anh ta được chứ”

Hai cô gái gật đầu, Đặng Khải Phong quay đầu nhìn Lâm Dương, nheo mắt nói.

“Lâm Dương, không phải vừa rồi anh nói muốn đi vào à? Hay là chúng ta đi chung Ị”

Đi chung ư? Mục đích của Đặng Khải Phong là gì, việc này đã quá rõ ràng rồi.

Anh ta không tiện xuống tay ở đây, dự định sau khi đi vào bên trong sẽ dạy đỗ cho Lâm Dương một bài học.

Thật ra ngay lúc còn đi học, Đặng Khải Phong đã nhìn Lâm Dương rất không vừa mắt, tuy Lâm Dương là một người khiêm tốn không khoa trương, nhưng ở trường học, anh có tiếng là người học giỏi, học cái gì cũng nhanh, IQ rất cao, rất được thầy cô và bạn bè hoan nghênh, điều này khiến cho Đặng Khải Phong cảm thấy rất ghen ghét.

Khi đó Đặng Khải Phong đã định chỉnh Lâm Dương rồi, chỉ tiếc mỗi khi anh ta ra tay đều vô duyên vô cớ thất bại, thậm chí còn liên lạy đến bản thân.

Đặng Khải Phong vẫn cảm thấy khi đó là do Lâm Dương gặp may, chính mình gặp xui.

Nhưng Tần này, hiển nhiên vận may của Lâm Dương sẽ không quá tốt.

“Trương Bảo Ngọc, cô cảm thấy như thế nào?”

Đặng Khải Phong nghiêng đầu nhìn qua cô gái có đáng vẻ lạnh lùng.

“Cũng được, thêm một người, đồng nghĩa với thêm một người phối hợp, đù sao vốn đ* đầm Ám Long này là một khu không người rất nguy hiểm, bên trong nhất định sẽ có rất nhiều khó khăn đang chờ chúng ta, nhiều người thì lực lượng lớn.”a
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2260


Chương 2260:

Cô gái tên Trương Bảo Ngọc nói.

“Cứ quyết định như vậy đi.”

Đặng Khải Phong nheo mắt nhìn qua Lâm Dương, mỉm cười nói.

“Lâm Dương, sao anh không nói gì thế? Chẳng lẽ là anh sợ ư? Nếu như anh không đám đi vào, bây giờ quay về nhà vẫn còn kịp đấy, không ai châm chọc anh đâu, ha ha ha”

“Anh đã muốn ởi cùng tôi, vậy thì đi thôi.”

Lâm Dương gật đầu đồng ý.

Nếu đi theo những người này vào bên trong, có lẽ sẽ giúp đỡ cho việc che giấu hành tưng của anh, đến lúc đó có thể trợ giúp được cho kế hoạch của anh.

“Ồ, có đũng khí đấy!”

Đặng Khải Phong cười nói, đáng vẻ được như ý.

“Vậy chúng ta vào trong thôi.”

“Được.”

Bốn người kết bạn với nhau, đi về phía đầm Ám Long.

Thông qua cuộc nói chuyện ngắn ngủi giữa Đặng Khải Phong và hai cô gái, Lâm Dương biết được, hai cô gái này quả nhiên là làm việc trong ngành tin tức truyền thông.

Cô gái có dáng vẻ lạnh lùng tên Trương Bảo Ngọc, cô gái ngây ngô tên gọi Hứa Thanh Thủy, hai người là phóng viên của tòa soạn báo Mặt Trời.

Hứa Thanh Thủy là phóng viên thực tập, đi theo làm.

trợ thủ cho Trương Bảo Ngọc.

Mà Trương Bảo Ngọc này, hình như cô ta muốn đào ra nào có giá trị, cô ta đều rất quan tâm.

Tĩnh như Đặng Khải Phong có hứng thú với cô gái tên Trương Bảo Ngọc này, cho nên lộ ra tin tức liên quan đến đầm Ám Long với Cô ta.

Quả nhiên Trương Bảo Ngọc dao động.

Đặng Khải Phong nhân cơ hội giới thiệu bản thân mình, tuyên bố mình có thể làm vệ sĩ đi cùng bọn họ, cứ như thế, ba người bọn họ đi đến nơi này.

“Chị Bảo Ngọc, nơi này thật âm t”

Vừa vào đến bên trong đầm Ám Long, nhìn qua rừng, cây rậm rạp ở xung quanh, Hứa Thanh Thủy có chút hốt hoảng, theo sát Trương Bảo Ngọc, run rẩy nói.

Trương Bảo Ngọc không lên tiếng, nhưng gương mặt nhỏ nhắn của cô ta cũng rất căng thẳng.

“Bảo Ngọc, Thanh Thủy, hai cô đừng sợ, đã có tôi ở đây rồi, nếu có nguy hiểm gì, tôi sẽ giúp hai người giải quyết.” Đặng Khải Phong vội vàng vỗ ngực một cái, dáng vẻ tràn đầy tự tin.

Hai người khẽ gật đầu.

Lâm Dương nhìn thoáng qua bọn họ, mở miệng nói.

“Đặng Khải Phong, làm sao anh lại biết chuyện có rất nhiều võ giả đi đến đầm Ám Long tìm kiếm bảo tàng vậy?”

Ngay khi câu nói này vừa vang lên, Đặng Khải Phong liếc nhìn thoáng qua anh một cái, khế nói.

“Vậy sao anh lại biết được?”

“Rất đơn giản, bởi vì tin tức này là do tôi thả ra.” Lâm Dương thẳng thắn nói.

“Ha ha ha, cậu thả ra tin tức ư? Đừng đùa với tôi chứ? Ha ha ha…” Đặng Khải Phong ôm bụng cười mãi không thôi.

Trương Bảo Ngọc và Hứa Thanh Thủy cũng nhìn thoáng qua anh, lông mày của bọn họ hơi cau lại.

Tuy hai người bọn họ không ở trong giới võ thuật, nhưng cũng biết một số việc trong giới võ thuật Việt Nam, bọn họ sống bằng nghề này, chuyện gì cũng biết sơ bộ, cộng thêm bản thân Đặng Khải Phong là người tập võ, trên đường đi anh ta cũng đã giới thiệu sơ qua về tình hình trong giới võ thuật, bọn họ có chút hiểu rõ.

Lâm Dương này là ai chứ?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2261


Chương 2261:

Nhìn qua không có gì nổi bật cả, cánh tay gầy, chân gầy, chẳng lẽ anh có thể đùa bốn nhiều cao thủ võ lâm trong lòng bàn tay ư?

Thật đúng là nực cười.

“Lâm Dương, anh cứ việc khoác lác đi, anh là hạng người gì, chẳng lẽ tôi còn không biết ư? Đúng thế, lúc ở trường học, anh quả thật là một học sinh ưu tú, nhất định cũng hiểu một số thứ liên quan đến y thuật, nhưng người đến đầm Ám Long này không phải là mấy thầy thuốc đông y quèn chỉ biết châm cứu mà chính là những cao thủ võ lâm cao cường đến vô ảnh, đi không tiếng gió, tùy tiện một người trong số họ, chỉ cần dùng một đầu ngón tay là b*p ch*t được anh rồi, anh nghĩ mình là ai chứ?” Đặng Khải Phong cười khẩy, trong giọng nói mang theo khinh miệt hết sức rõ ràng.

Lâm Dương âm thầm lắc đầu.

Nếu như đối phương đã không tin, anh cũng không tiện nhiều người nữa.

Đối với câu hỏi của Lâm Dương, Đặng Khải Phong cũng không trả lời.

Đối với loại người như Lâm Dương, Đặng Khải Phong không muốn nói nhiều thêm một cau.

Hiện tại trong đầu anh ta đều đang nghĩ đến chuyện nên lợi dụng Lâm Dương như thế nào để thể hiện bản thân, để cho Trương Bảo Ngọc phải nhìn mình bằng con mắt khác, nắm được trái tim của người đẹp.

Bốn người tiếp tục đi về phía trước.

Ánh mắt Đặng Khải Phong không ngừng nhìn xung quanh.

“Vì sao lại phải đến đầm Ám Long vào buổi tối chứ? Đi đầm Ám Long vào ban ngày, chẳng phải sẽ dễ dàng hơn à?”

Theo việc không ngừng đi sâu vào trong, Trương Bảo Ngọc có chút không chịu đựng được nữa.

Bốn phía an tĩnh đến dọa người, bên trong tối tăm, rừng rậm rạp che khuất đi ánh trăng.

“Bảo Ngọc, cô không biết ư? Đầm Ám Long là một nơi rất đặc biệt, nghe nói ở nơi này sinh trưởng một loại độc trùng vô cùng đáng sợ, dịch độc của loại côn trùng này rất lợi hại, chỉ cần bị nó cắn một cái, dịch độc xâm nhập vào bên trong cơ thể, đủ để g**t ch*t một người trưởng thành trong vòng một phút. Trước mắt còn chưa có thuốc giải cho loại dịch độc này, nếu như không cẩn thận gặp phải loại độc trùng đó, như vậy chúng ta gặp rắc rối lớn rồi.”

“Hả?” Hứa Thanh Thủy bị dọa đến mức hai chân như nhữn ra.

Gương mặt nhỏ nhắn của Trương Bảo Ngọc cũng trở nên trắng bệch, có chút không đi nổi nữa.

“Vậy phải làm sao bây giờ?”

“Ha ha ha, hai người không cần phải lo lắng đâu, loại trùng độc này chỉ hoạt động vào ban ngày, buổi tối chúng nó sẽ không xuất hiện, vì thế chúng ta mới cần phải đi vào buổi tối, so sánh với độc vật đặc thù trong đầm Ám Long, thật ra buổi tối tương đối an †oàn hơn.” Đặng Khải Phong cười nói.

“Thì ra là như thế”

Hai cô gái thở phào một hơi.

Phía sau, Lâm Dương cau mày nhìn chằm chằm Đặng Khải Phong.

Không nghĩ đến Đặng Khải Phong này lại hiểu rõ chuyện về độc trùng kia như vậy, không phải nói nhà anh ta chỉ là một thế gia về võ thuật thôi à? Xem ra chuyện này không đơn giản…

Răng rắc.

Lúc này, Đặng Khải Phong đang đi ở phía trước đột nhiên dừng bước.

Trương Bảo Ngọc và Hứa Thanh Thủy không khỏi sững sờ.

“Đặng Khải Phong, có chuyện gì thế?”

Trương Bảo Ngọc vội hỏi.

Đặng Khải Phong không trả lời mà chính là ánh mắt căng thẳng nhìn chằm chằm về phía trước, sau đó anh ta lớn tiếng quát.

“Là ai, nhanh đi ra cho tôi.”

Mấy người vội vàng nhìn theo, mới thấy ở trên con đường nhỏ phía trước có một người đang đứng đó.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2262


Chương 2262:

Ánh sáng quá mờ, mấy người không nhìn thấy rõ người kia là ai, đã thấy người đó đứng thẳng tắp trên con đường nhỏ, lạnh nhạt nhìn bốn người bọn họ, Lâm Dương có thể nhìn thấy trên mặt người kia còn đeo một chiếc mặt nạ.

Cùng lúc đó xung quanh bốn người cũng xuất hiện vô số bóng dáng vây quanh bốn người.

Trúng mai phục.

“ÁI Sao… Sao có nhiều người như thế?

Chị Ngọc, làm sao bây giờ? Chúng ta nên làm sao bây giờ?” Dù thế nào Hứa Thanh Thủy mới bước vào cửa trường đại học, trẻ tuổi non nớt, chưa từng trải qua sóng gió gì, nhìn thấy trận trượng này, lúc này sợ tới mức khóc thành tiếng: Trương Bảo Ngọc rất kiên cường, nắm chặt lấy tay Hứa Thanh Thủy, nâng mắt nhìn chằm chằm đám người xung quanh.

Đặng Khải Phong lạnh lùng nhìn người xung quanh, đã biết được đám người này muốn làm gì!

“Đặng Khải Phong, rốt cuộc những người này là ai thế?” Trương Bảo Ngọc nghiến răng hỏi.

“Còn chưa nhìn ra sao? Một đám cường đạo!” Đặng Khải Phong lạnh nhạt nói.

“Cường đạo sao? Anh là nói bọn họ…

Muốn cướp bóc chúng ta sao?” Trương Bảo Ngọc thất thần hỏi.

“Không sai, tôi sớm nên đoán được, đầm Ám Long chắc chắn sẽ có người đục nước béo cò, nhân lúc tất cả mọi người đi vào đầm Ám Long chặn đường cướp bóc! Bọn họ hẳn là người học võ, đoạt lấy bí tịch võ công của người học võ khác, lúc này thích hợp hơn hết, ở loại nơi này không có người quấy rầy, pháp luật cũng không làm gì được bọn họ, bọn họ hoàn toàn có thể không kiêng nể gì rồi!”

Đặng Khải Phong hừ lạnh nói.

“Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì đây?”

Trương Bảo Ngọc vô cùng khẩn trương.

“Không phải sợ, có tôi ở đây!” Đặng Khải Phong võ ngực, tiến lên phía trước ôm quyền nói: “Chư vị bạn bè, tại hạ là Đặng Khải Phong, là người của Hình Ý Môn! Nể mặt Ị”

một chút, để chúng tôi qua đi “Chúng tôi mặc kệ cậu là người của môn nào, chúng tôi chỉ quan tâm trên người cậu có thứ gì khiến chúng tôi hứng thú hay không? Tên nhóc, nếu cậu muốn đi qua đây, để lại tiền mua đường đi!” Người đeo mặt nạ ở phía trước lạnh lùng hỏi.

“Tiền mua đường? Tiền mặt sao?”

“Ồ, chúng tôi thiếu thứ đó sao? Chúng tôi thiếu bí tịch võ công, tâm pháp khẩu quyết, hiểu không?” Người đàn ông đeo mặt nạ lạnh nhạt nói: “Tôi khuyên các người nên ngoan ngoãn phối hợp giao ra đây, nếu không…

Chúng tôi chỉ có thể tự mình ra tay rồi!”

“Nhìn bộ dạng không đánh không được Đặng Khải Phong thở dài một hơi, nhưng không vội vàng ra tay, mà nghiêng đầu nói với Lâm Dương: “Lâm Dương! Nếu anh dám một mình tới đầm Ám Long này, nói vậy chắc chăn có bản lĩnh! Không bằng như vầy, những người này giao cho anh rồi! Anh cũng cho chúng tôi mở rộng tầm mắt, nhìn xem rốt cuộc là vì sao anh dám đơn phương độc mã tới đầm Ám Long, thế nào?”

“Được!”

Lâm Dương suy nghĩ một lát, gật đầu.

Anh vốn có thể không ra tay, nhưng đến mức độ này, anh cũng không cần thiết phải che giấu nữa, còn Đặng Khải Phong, anh cũng không cần lo lắng! Đối với người này, Lâm Dương không muốn giấu diếm, đến lúc đó nếu kẻ thù điều tra ra, phát hiện anh ta có quan hệ với bác sĩ Lâm, gặp tai họa, vậy cũng không liên quan tới Lâm Dương.

“Đặng Khải Phong, lúc này anh nhất định phải ra tay tự mình đối phó bọn họ, lúc nguy cấp như thế không chấp nhận được có một chút sai lầm!” Trương Bảo Ngọc vội la lên.

Cô ta không tin Lâm Dương có thể đối phó được nhiều người như thế.

Cô ta cũng biết Đặng Khải Phong cố ý †ìm Lâm Dương, muốn dạy cho Lâm Dương một bài học.

Nhưng lúc nguy hiểm như vậy, không phải lúc kéo thêm ân oán khác vào.

Nhưng mà Đặng Khải Phong không nghe, mỉm cười nói: “Bảo Ngọc, đừng lo lắng!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2263


Chương 2263:

Vị bạn học này của tôi chắc chắn có đòn sát †hủ! Mấy tên cướp chặn đường như thế, =-. 9 không cần phải lo, bạn học của tôi hoàn toàn đối phó được.”

“Nhưng mà…” Trương Bảo Ngọc vẫn muốn nói gì đó, nhưng bị Đặng Khải Phong cắt ngang.

“Lâm Dương! Anh còn thất thần làm gì?

Nhanh lên đi! Chẳng lẽ anh muốn đợi bọn họ xông lên đánh chúng ta sao?” Đặng Khải Phong lớn tiếng thúc giục.

Lâm Dương nhìn Đặng Khải Phong, lại nhìn người chặn đường ở bốn phía, bình tĩnh nói: “Bây giờ các người có hai mươi giây rời đi! Nếu các người rời đi, thì có thể bình an vô sự, nếu kiên trì không chịu đi, tôi chỉ có thể chủ động lựa chọn ra tay’ Nhưng mà những lời này vang lên, mọi người đưa mắt nhìn nhau.

“Rời đi sao?”

0949 RE “s “Đầu tên nhóc này bị nước vào à?”

Giọng nói nhỏ vụn truyền đến.

“Lâm Dương, anh bị ngốc à? Ông đây bảo anh lên! Chẳng lẽ anh cần dựa vào mồm mép của anh để thuyết phục bọn họ? Cảm hóa bọn họ?” Đặng Khải Phong cảm thấy khó chịu, trực tiếp hét to lên.

Lâm Dương không để ý tới, lạnh nhạt đứng yên, vẻ mặt bình tĩnh không hề bận tâm.

“Anh dám coi như không nghe thấy lời tôi nói?” Đặng Khải Phong nóng nảy, liên tục la lên.

“Lân!” Đội trưởng kia giống như không nguyện ý dây dưa nữa, bàn tay vung lên.

Chỉ trong nháy mắt, toàn bộ mọi người đều xông về phía đám Lâm Dương, Đặng Khải Phong.

“ÁI”

Hứa Thanh Thủy sợ tới mức thét chói tai.

Toàn thân Trương Bảo Ngọc đã cứng đờ lại rồi.

Đặng Khải Phong bày ra tư thế, tươi cười trên mặt chậm rãi mất đi, trong đôi mắt tràn ngập vẻ nghiêm túc.

Lâm Dương bị đánh gục, anh ta sẽ ra tay.

Nhưng mà ngay lúc Đặng Khải Phong bày ra tư thế, một giọng nói rét lạnh truyền ra.

“Hừ, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt! Một khi đã như vậy, vậy tôi không cần khách sáo với các anh nữa!”

Lâm Dương lạnh lùng quát, bước chân một chút, nhưng cơ thể như tia chớp xông ra ngoài, xông thẳng về phía đám cướp, một quyền đánh xuống.

Rầm!

Tiếng vang nặng nề phát ra.

Tên cướp lập tức ngã xuống đất, không thể đứng dậy được.

“Gái gì?” Đội trưởng kia ngạc nhiên.

Đặng Khải Phong lại càng nghẹn họng nhìn trân trối, cho rằng mình nhìn nhầm rồi.

Một quyền liền đánh cao thủ võ lâm hôn mế…

Quá hoang đường rồi…

Lâm Dương ra tay, từ trước đến nay vẫn luôn mạnh mẽ vang đội.

Lướt xuyên qua đám người, trực tiếp vung hai tay ra, quả đấm giông như súng máy đánh mạnh lên người những người kia.

RẦm rầm rầm rầm…

Không ngừng có tiếng vang vang lên, chỉ thấy lại một tên cướp bị đánh bay ra ngoài, ngã xuống đất không đậy nổi, càng có nhiều người ngất tại chỗ.

Đội trưởng trợn to hai mắt, vẻ mặt khó mà tin.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2264


Chương 2264:

“Sao lại thế này?

Đặng Khải Phong cũng trợn tròn mắt.

Anh ta còn đang đợi Lâm Dương thành trò cười cho thiên hạ, thu thập Lâm Dương, nhân tiện anh hùng cứu mỹ nhân, nắm lấy trái tìm của đối phương.

Bây giờ xem ra anh ta nghĩ nhiêu rồi.

Không chỉ không khiến anh thành trò cười cho thiên hạ, trái lại còn thành toàn anh.

Hứa Thanh Thủy và Trương Bảo Ngọc đều ngơ ngẩn nhìn Lâm Dương đang chiến đấu, bọn họ đã không nói Trên lời.

Chưa tới một phút, trên mặt đất xưng quanh bốn người đều là tên cướp.

Bọn họ che ngực hoặc che trán, nằm trên mặt đất không ngừng k** r*n thảm thiết, cả đám hoàn toàn mất đi sức chiến đấu rồi.

“Hả?”

Đội trưởng kia lùi vê sau hai bước, không thể tiếp nhận cảnh tượng này.

Nhưng anh ta vừa mới lùi về sau mấy bước, không biết một bóng người xuất hiện sau lưng anh ta từ lúc nào.

Là Lâm Dương! Tốc độ này là sao đây? Sao anh trở nên Tợi hại như vậy rồi? Đặng Khải Phong vò đầu bứt tai, nghĩ mãi không ra.

Đội trưởng sợ tới mức thiếu chút nữa ngã ngồi xuống đất.

“Đừng…

Đừng giết tôi! Cậu muốn cái gì, tôi đều có thể cho cậu!”

Đội trưởng nơm nóp lo sợ, vội vàng nói.

Anh ta biết, trốn đã là chuyện không có khả năng, đối phương có thể lặng yên không một tiếng động xuất hiện sau lưng mình, thì có ý nghĩa tốc độ của mình không cùng một đẳng cấp với người ta.

Nhưng mà đội trưởng còn chưa nói xong, Lâm Dương.

đã dùng tay chém mạnh vào cổ đội trưởng.

Đội trưởng lập tức ngã xuống đất, hôn mê bất tỉnh, không rõ sống chết.

Chưa tới một phút như vậy, Lâm Dương đã giải quyết xong hết những người ở đây.

“Anh Lâm, anh thật lợi hại!”

Hứa Thanh Thủy kích động nói.

“Chỉ là một chút bản lĩnh thôi! Chúng ta đi đi”

Lâm Dương thản nhiên nói.

“Được!”

Hai người phụ nữ gật đầu.

“Đứng lại Đặng Khải Phong đột nhiên hét to.

Lâm Dương dừng lại, nghiêng đầu nhìn anh ta.

“Lâm Dương, anh… Rốt cuộc là có chuyện gì thế? Không phải anh là người tay trói gà không chặt sao? Anh… Sao anh có thể một mình đối phó nhiều cao thủ võ lâm như thế chứ?” Đặng Khải Phong chỉ vào Lâm Dương, nghiến răng hỏi.

“Tôi là người tay trói gà không chặt từ khi nào vậy?” Lâm Dương hỏi lại.

Đặng Khải Phong càng lúc càng tức giận, trực tiếp rống lên: “Tôi nói cho anh biết Lâm Dương, đừng tưởng rằng ông đây không biết, mọi chuyện đều là âm mưu của anh! Những người này, nhất định là diễn viên anh mời tới!”

“Diễn viên? Đặng Khải Phong, anh có ý gì?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2265-2266


Chương 2265:

“Hừ, chuyện này còn cần giải thích sao?

Anh căn bản không biết võ công, những người này chắc chắn là anh dùng tiền mời tới, nếu không sao anh có thể dễ dàng đối phó bọn họ như thế? Trương Bảo Ngọc, Hứa Thanh Thủy, chẳng lẽ hai người cảm thấy bình thường sao? Với thể trạng này của anh †a, chỉ sợ đấu với bất kỳ một người nào đều khó đối phó, nhưng anh ta lại trong nháy mắt quật ngã nhiều người như thế… Chuyện này không đáng hoài nghỉ sao? Có phải là quá trùng hợp rồi hay không?” Đặng Khải Phong nói.

Trương Bảo Ngọc và Hứa Thanh Thủy nghe thấy thế, im lặng gật đầu.

“Đúng vậy… Quá trùng hợp rồi!”

“Chẳng lẽ, thật sự là anh làm?” Trương Bảo Ngọc nhìn Lâm Dương, thật cẩn thận hỏi.

“Tôi không nhàm chán như thế” Vẻ mặt Lâm Dương vẫn bình tĩnh nói.

“Ồ, còn không thừa nhận sao? Lâm Dương, tôi nói cho anh biết, đoạn đường này anh còn dám giở trò gì với ông đây, ông đây tuyệt đối không tha cho anh, hiểu không?” Đặng Khải Phong dữ tợn nói.

Lâm Dương không nói gì.

Nhưng trong đôi mắt Trương Bảo Ngọc và Hứa Thanh Thủy đã tràn ngập chán ghét.

Lâm Dương hơi nhíu mày, im lặng không nói gì.

“Tiếp tục đi thôi.”

Đặng Khải Phong hừ lạnh nói.

Bốn người tiếp tục đi lần nữa.

Đến lúc này hai người phụ nữ không nói một câu với Lâm Dương, chỉ nói chuyện hăng say với Đặng Khải Phong.

Lâm Dương đi theo sau, giống như không khí.

Mục đích của Đặng Khải Phong đã đạt được, hai người kia đã tin lời cáo buộc của anh ta.

Lâm Dương lắc đầu, mặc kệ những người này.

Nhưng bốn người đi được mấy bước, phía trước lại xuất hiện bóng người lần nữa.

Nhìn thấy bóng người ấy, Đặng Khải Phong, Trương Bảo Ngọc, Hứa Thanh Thủy lại ngẩn ra, đứng lại nhìn.

Cánh rừng ở đây không tính rậm rạp, ánh trăng chiếu vào, trái lại còn có vài phần ánh sáng.

Đó là một người đàn ông mặc trường bào và đeo chùm mắt màu đen.

Mặt người đàn ông này đầy râu, bộ dạng hơi tàn nhẫn, vừa nhìn là biết người không dễ chọc.

Lúc này ông ta đang ôm một thanh đao ngồi trên tảng đá ven đường ngủ gật.

Đại khái là cảm nhận được có người tới gần, người nọ mở một con mắt duy nhất ra nhìn.

“Ồ, lại có vụ làm ăn rồi hả?”

Người nọ mỉm cười, trực tiếp đứng dậy.

Đặng Khải Phong đánh giá người này, sau đó nghiêng đầu nhìn Lâm Dương, hừ lạnh nói: “Lâm Dương, lại là người anh sắp xếp đúng không?”

“Không phải!” Lâm Dương lắc đầu.

“Hừ, ở nơi như thế này, ông ta dám đợi ở đây một mình sao? Ai tin! Lâm Dương, tôi nói cho anh biết, anh không lừa được tôi đâu!”

Đặng Khải Phong cười mỉa nói.

“Anh định làm thế nào?” Lâm Dương không phản bác, chỉ nhìn Đặng Khải Phong hỏi.

“Làm sao à? Đương nhiên là vạch trần tên lừa gạt anh rồi!”

Đặng Khải Phong cười khinh thường, sau đó xông thẳng về trước.

Chương 2266:

“Này! Tôi nói cho ông biết, tốt nhất là ông nhanh cút đi, chút kỹ xảo đó của ông và Lâm Dương ông đây đã sớm nhìn thấu rồi!

Không muốn chết thì nhanh rời đi, nếu không lát nữa ông đây ra tay, sẽ không biết nặng nhẹ đâu!” Đặng Khải Phong tiếp tục gào lên.

“Hửm?”

Người nọ cảm thấy kỳ lạ nhìn Đặng Khải Phong, đánh giá một vòng từ trên xuống dưới, khó hiểu nói: “Ở đâu ra tên ngốc này thế?”

“Ông nói cái gì?” Đặng Khải Phong tức giận: “Ông dám mắng tôi?”

“Có vấn đề gì sao?” Người nọ mỉm cười.

“Khốn nạn!”

Đặng Khải Phong giận tím mặt, xông nhanh tới đá mạnh vào bụng người nọ.

Nhưng một giây sau…

Rầm!

Một bóng người bay ra ngoài…

“Hả?”

Trương Bảo Ngọc, Hứa Thanh Thủy trợn †o mắt, giật mình nhìn Đặng Khải Phong toàn thân đầy bùn quay cuồng trên đất, trợn mắt há miệng.

“Anh Đặng Khải Phong!”

Hứa Thanh Thủy vội vàng đi lên, nâng anh ta dậy.

“Tôi không sao.” Đặng Khải Phong vội vàng đứng dậy, nhưng ngực mơ hồ cảm thấy đau đớn.

Đồng thời Đặng Khải Phong cũng âm thầm kinh hãi.

Sao lại thế này? Những người này không phải là đồng bọn của Lâm Dương sao? Nếu không thì sao lợi hại như thế? Khi đối phương tấn công anh ta không thấy rõ động tác của đối phương, đủ để thấy tốc độ và lực lượng của đối phương vượt xa tưởng tượng của anh ta.

Nếu là đồng bọn của Lâm Dương, Lâm Dương có thể mời được nhân vật lợi hại như thế sao?

“Lâm Dương, sao lại thế này?”

Đặng Khải Phong bất chợt quay đầu, la lên.

“Tôi đâu biết!”

“Chẳng lẽ ông ta không phải…”

“Cái gọi là đồng bọn chỉ là anh tự mình nghĩ ra, tôi nói tôi không quen bọn họ, là tự anh nghĩ nhiều rồi.” Lâm Dương lắc đầu.

“Anh…”

Đặng Khải Phong nghiến răng nghiến lợi, trong lòng vô cùng lo lắng.

Chỉ một kích vừa rồi, anh ta đã hoài nghi người này không có quan hệ gì với Lâm Dương.

Chẳng lẽ mình đã đoán sai, những người này không phải diễn viên?

Nhưng vì sao vừa rồi Lâm Dương có thể một mình thu thập nhiều người như thế?

Sẽ không đến mức anh là cao thủ võ lâm gì đó đấy chứ?

Đặng Khải Phong sẽ không tin tưởng.

Với người có bộ dạng như Lâm Dương, anh ta có thể đánh mười người.

“Đặng Khải Phong, bây giờ chúng ta nên làm gì đây?” Lúc này Trương Bảo Ngọc cẩn thận hỏi.

“Không cần lo lắng, Bảo Ngọc, vừa rồi chỉ là tôi sơ suất, thực ra tên này cũng bình thường thôi, để tôi đối phó cho!” Đặng Khải Phong vội vàng cười trừ, bộ dạng tràn ngập tự tin đẩy Hứa Thanh Thủy ra, bày ra tư thế nhìn người chột một mắt kia.

“Hả? Bình thường sao? Xem ra mình bị người ta coi thường rồi?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2267


Chương 2267:

Người đàn ông chột mắt mỉm cười: “Một khi đã như vậy, vậy tôi phải bày ra chút thực lực mới được, nếu không thì không phải ông đây mất mặt sao?”

Giọng nói vừa dứt.

VùiI Người đàn ông chột mắt đột nhiên tăng tốc, xông thẳng tới chỗ Đặng Khải Phong.

Khí thế kia quả thực khiến người ta rung động.

Tuy võ công của Đặng Khải Phong không tệ, nhưng đối mặt với người trâu bò như thế, kịp phản ứng sao? Khi còn chưa thấy rõ đối phương, đối phương đã đứng trước mặt anh †a, sau đó tát mạnh vào mặt anh ta.

Bốp!

Tiếng tát thanh thúy vang lên.

Cả người Đặng Khải Phong xoay một vòng, sau đó ngã mạnh xuống đất, miệng phun ra mấy cái răng dính máu, bộ dạng vô cùng thê thảm.

“Hả?”

Hứa Thanh Thủy và Trương Bảo Ngọc sợ tới mức hồn đã không có.

“Tôi còn tưởng tên nhóc này có bản lĩnh gì cơ, không ngờ chỉ là một tên phế vật, đúng là khiến người ta thất vọng, xem ra trên người mấy người không có bảo bối gì.”

Người đàn ông chột mắt lắc đầu, vẻ mặt vô cùng thất vọng, nhưng khi ánh mắt nhìn về phía Trương Bảo Ngọc và Hứa Thanh Thủy, thì lộ ra cân nhắc và nồng đậm d*c v*ng.

“Trái lại hai cô bé này không tệ, đúng lúc ở đây đợi con mồi cũng thấy không thú vị, để lại hai người phụ nữ này chơi với ông đây, những người còn lại nhanh cút đi!” Người đàn ông chột mắt cười nói.

Đặng Khải Phong ở trên đất bò dậy, nghe thấy thế toàn thân run run, đã có ý lùi bước.

Anh ta biết, thực lực của người này hơn xa mình.

Ở nơi hoang vu hẻo lánh này, bốn phía hoang tàn vắng vẻ, đối phương giết mình cũng không có ai biết.

“Ông muốn làm gì?”

Trương Bảo Ngọc lạnh run, run run hỏi.

Hứa Thanh Thủy đã trốn phía sau cô ta.

“Làm gì à? Ồ, là muốn cô chơi với ông đây! Gái đ**m thối, tự mình ngoan ngoãn tới đây, đừng chọc ông đây tức giận, nếu không ăn khổ đừng trách ông đây!” Người đàn ông chột mắt hừ lạnh nói.

“Ông… Tôi nói cho ông biết, nếu ông dám làm bừa, tôi… Tôi sẽ báo cảnh sát!”

Trương Bảo Ngọc lấy điện thoại ra, vô cùng khẩn trương nói.

“Ha ha, ở nơi như thế này cô xem di động của cô có thể gọi đi không?” Người đàn ông chột mắt cười khinh thường nói.

Trương Bảo Ngọc lập tức ấn số.

Nhưng ấn mấy lần, trong điện thoại đều truyền ra giọng nói quen thuộc mà đáng ghét.

“Thực xin lỗi! Sim điện thoại của bạn hiện đang nằm ngoài vùng phủ sóng, xin gọi lại sau.”

“Hả?”

Nghe thấy giọng nói này, thiếu chút nữa là Trương Bảo Ngọc ngã ngồi xuống đất.

“Đây là nơi nào, có khả năng cô không biết đúng không? Đây là khu nổi tiếng không người trong nước, hoang tàn vắng vẻ, không có một chút tín hiệu, tôi làm gì cô ở đây, đều không có ai biết! Gái đ**m thối, tôi muốn cô, cô vẫn nên ngoan ngoãn phối hợp, tránh cho lát nữa phải chịu khổ!”

Người đàn ông chột mắt kia vung tay: “Bây giờ tôi đếm đến ba, cô nhanh tới đây, sau ba tiếng không tới, như vậy ông đây sẽ tự mình ra tay, nếu để ông đây tự mình ra tay… Chỉ sợ gái đ**m cô không chịu nổi đâu!”

Sau khi nói xong, người đàn ông chột mắt l**m đôi môi khô khốc.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2268


Chương 2268:

Hứa Thanh Thủy sợ tới mức gào khóc.

Trương Bảo Ngọc run rẩy cầm camera, trong đầu hỗn loạn.

Trong tình huống như thế này, cô ta đã không biết làm thế nào.

Đặng Khải Phong đều đã trốn phía sau bọn họ, nhìn bộ dạng chật vật của anh ta, rõ ràng là vốn định chuồn đi.

Trương Bảo Ngọc hiểu rất rõ, biết lúc này không thể trông cậy vào Đặng Khải Phong.

Còn Lâm Dương kia, theo như lời Đặng Khải Phong nói, anh càng vô năng, càng không thể trông cậy vào rồi.

Hơn nữa Lâm Dương không quen bọn họ, thông thường sẽ không có khả năng liều mạng.

Việc đã đến nước này, Trương Bảo Ngọc chỉ có thể lựa chọn bí quá hóa liều.

“Thanh Thủy, em đừng khóc nữa! Nghe đây, lát nữa chị ngăn cản người này, em nghĩ biện pháp rời đi, đi ra ngoài nhờ người giúp đỡ, nghe thấy không?” Trương Bảo Ngọc đè thấp giọng nói.

“Chị Ngọc…”

“Thanh Thủy, bây giờ không phải là lúc khóc lóc, em chuẩn bị đi!”

Trương Bảo Ngọc nhíu mày nói.

Người đàn ông chột mắt đã bắt đầu đếm ngược rồi.

“Một!”

“Hail”

Vu.

Ông ta đếm rất nhanh, giống như không kiên nhẫn.

Trương Bảo Ngọc không dám chần chừ, lập tức đi về phía người đàn ông chột mắt.

Người đàn ông chột mắt hơi nhếch miệng, trên mặt đều là tươi cười thực hiện được.

Đặng Khải Phong thấy thế, lập tức nhanh chân bỏ chạy.

“Tên phế vật đúng là sợ chết!” Người đàn ông chột mắt nhìn về phía Đặng Khải Phong -: 1/4 chạy trốn nhổ nước bọt.

Hứa Thanh Thủy và Trương Bảo Ngọc vô cùng thất vọng.

“Được rồi, tới đây, quỳ trước mặt ông đây, để ông đây nhìn cô thật kỹ!” Người đàn ông chột mắt l**m môi, đã vô cùng hưng phấn.

Nhưng Trương Bảo Ngọc vừa tới gần, không có quỳ xuống, mà lấy một cái bình nhỏ tùy thân ra, phun lên mặt người đàn ông chột mắt.

“ÁI”

Người đàn ông chột mắt lập tức che đôi mắt còn lại lùi về sau.

“Bình xịt phòng sói?” Hứa Thanh Thủy ngây ngẩn cả người.

“Chạy maul”

Trương Bảo Ngọc kêu to, quay đầu chạy đi.

Lúc này Hứa Thanh Thủy mới kịp phản ứng, cũng quay đầu chạy.

Trương Bảo Ngọc đã suy nghĩ như thế.

Nhưng mà hai người phụ nữ này quá khờ đại.

Tuy hai mắt người đàn ông chột mắt mù, nhưng là người học võ, phân biệt đồ vật không chỉ dựa vào mắt, còn dựa vào lỗ tail Hai người phụ nữ vừa chạy không xa, người đàn ông chột mắt liền xông tới, một bàn tay nắm lấy cổ tay Trương Bảo Ngọc, kéo cô ta lại.

“ÁI”

Trương Bảo Ngọc thét chói tai.

“Gái đ**m thối! Cô muốn chết sao?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2269


Chương 2269:

Người đàn ông chột mắt giận dữ, trực tiếp tát mạnh về phía mặt Trương Bảo Ngọc.

Với sức lực này của ông ta, đủ để khiến răng Trương Bảo Ngọc rụng đầy đất.

Hồn Trương Bảo Ngọc đã bị dọa không còn.

Nhưng trong lúc nghìn cân treo sợi tóc.

Bộp!

Một bàn tay đột nhiên duỗi tới, vững vàng nắm lấy cổ tay của người đàn ông chột mắt…

“Hửm?”

Người đàn ông chột mắt ngẩn ra.

Trương Bảo Ngọc cũng ngây ngẩn cả người, vội vàng liếc mắt nhìn, mới phát hiện chủ nhân của cái tay này là Lâm Dương.

“Tên nhóc, mày không trốn theo đồng bọn phế vật à, còn dám tới đây quản chuyện của tao, sao thế? Mày muốn thảm hơn tên phế vật vừa rồi sao?” Người đàn ông chột mắt buồn bực nói.

“Tôi vốn không muốn quản chuyện này, nhưng dù sao cô ta cũng là bạn của bạn học tôi, cho dù tôi không thích người bạn kia lắm, nhưng tôi không thể ngồi yên không để ý tới!

Bây giờ ông rời đi, tôi còn có thể tha cho ông một mạng!” Lâm Dương lạnh nhạt nói.

“Con mẹ nó tha cái đầu mày ấy!” Người đàn ông chột mắt tức giận, trở tay tát Lâm Dương.

Ông ta không thu tay, sức lực cái tát này rất kinh người, đủ để đánh vỡ tảng đá to.

Nhưng bàn tay còn chưa đánh xuống, bàn tay còn lại của Lâm Dương đã nhanh như tia chớp nắm lấy cổ tay của người đàn ông chột mắt.

Bàn tay của người đàn ông chột mắt dừng ở giữa không trung, muốn hạ xuống cũng không thể…

Ông ta nghiến chặt răng, cố hết sức lực.

Nhưng cho dù ông ta dùng lực kiểu gì, vẫn không thể khiến bàn tay mình nhúc nhích z2 được một chút…

“Cái gì?”

Toàn thân người đàn ông chột mắt run lên.

Một giây sau.

VùiI Tay chế trụ cổ tay đột nhiên phát lực, hất mạnh người đàn ông chột mắt ra ngoài.

Người đàn ông chột mắt không chống đỡ được, bị hất mạnh bay ra ngoài, đập mạnh xuống đất, quay cuồng mấy vòng mới dừng lại.

“Hả?”

Trương Bảo Ngọc há to miệng.

Hứa Thanh Thủy ở bên kia cũng không chạy, ngơ ngẩn mà nhìn.

Trương Bảo Ngọc vội vàng kêu lên.

Nhưng lưỡi đao còn chưa đụng vào đầu Lâm Dương, đã bị hai ngón tay kẹp lấy lưỡi đao, không thể đi xuống nữa.

“Cái gì?”

Người đàn ông chột mắt ngẩn ra, cho rằng mình nhìn nhầm rồi.

Tay không đỡ đao sắc sao?

Sức lực này… Quả thực siêu nhiên trác tuyệt.

Người đàn ông chột mắt âm thầm nghiến răng, giống như bị bệnh tâm thần đè lưỡi đao xuống.

Nhưng cho dù ông ta dùng sức thế nào, đều không di chuyển được lưỡi đao một chút.

Đôi mắt người đàn ông chột mắt lạnh lẽo, nhấc chân đá mạnh về phía bụng Lâm Dương.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2270


Chương 2270:

Nhưng vừa mới nâng chân lên, đã bị chân Lâm Dương giẫm mạnh lên cảng chân.

Răng rắc, âm thanh xương cốt gãy truyền ra.

“Ất”

Người đàn ông chột mắt phát ra tiếng kêu thảm thiết.

“Tôi vốn không muốn ra tay, nhưng ông đã gây sự, vậy thì đừng trách tôi rồi!” Lâm Dương hừ lạnh, tăng sức lực, cầm lấy đao trên tay người đàn ông chột mắt, ném xuống đất.

“Khốn nạn!”

Người đàn ông chột mắt gầm thét, hai đấm đánh tới.

Nhưng Lâm Dương không yếu thế chút nào, cũng đánh một quyền qua.

Rầm rầm, âm thanh trầm đục vang lên.

Lúc này người đàn ông chột mắt bay ra ngoài, ngã mạnh xuống đất, hai tay bị gãy, đau tới mức gương mặt trắng xanh, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Trương Bảo Ngọc và Hứa Thanh Thủy hoàn toàn choáng váng.

“Bạn học của Đặng Khải Phong… Vậy mà lợi hại như thế?”

Trương Bảo Ngọc lẩm bẩm, cho rằng mình nhìn nhầm rồi.

Chỉ thấy Lâm Dương bước chậm tới, đôi mắt thản nhiên nhìn người đàn ông chột mắt ngã trên đất.

Trước sau chỉ mấy chiêu, người đàn ông chột mắt đã bị phế đi.

Thực lực giữa hai người khác biệt cỡ nào đều thấy rõ.

“Cậu… Tha… Tha cho tôi đi…”

Người đàn ông chột mắt không bò nổi, chỉ có thể run rẩy, cầu xin tha thứ.

“Bây giờ cầu xin tha thứ, chỉ sợ muộn rồi” Lâm Dương lạnh nhạt nói, đá mạnh vào ngực người đàn ông chột mắt.

Rầm!

Người đàn ông chột mắt bay ra ngoài lần nữa, va vào một tảng đá to, quay cuồng hai vòng thì không có động tĩnh, giống như hôn mê.

“Hả? Giết người!” Hứa Thanh Thủy sợ tới mức liên tục thét chói tai.

1000 8/12 “Ông ta… Ông ta chết rồi sao?” Trương Bảo Ngọc run run hỏi.

“Không, ông ta chỉ hôn mê thôi.”

“Hôn mê sao…”

“Đừng nên nói nhiều như vậy nữa, hai người nhanh rời khỏi đây, bên trong còn nhiều nguy hiểm hơn, hai cô gái yếu đuối tay trói gà không chặt như hai cô, ở nơi này căn bản nửa bước khó đi!” Lâm Dương lắc đầu nói.

Sau khi nói xong, Lâm Dương xoay người rời đi.

Con đường kế tiếp, anh không muốn dẫn theo Trương Bảo Ngọc và Hứa Thanh Thủy, đã giúp như vậy, anh làm quá nhiều rồi.

Nhưng Lâm Dương đi được mấy bước, thì phát hiện Trương Bảo Ngọc và Hứa Thanh Thủy vẫn đi theo.

“Lời nói của tôi hai người không nghe rõ sao?” Lâm Dương cau mày nói.

Nhưng mà Trương Bảo Ngọc lấy một xấp tiên trong túi ra, nhét vào tay Lâm Dương, nghiêm túc nói: “Anh Lâm, tôi muốn anh làm vệ sĩ cho tôi, đây là tiền thuê, mong anh bảo vệ tôi đến sâu trong đầm Ám Long!”

“Nhàm chán.”

Lâm Dương lắc đầu cười nhạt, trả tiền lại.

“Haizz! Anh Lâm! Anh Lâm!”

Trương Bảo Ngọc vội vàng đuổi theo, nhưng Lâm Dương đột nhiên tăng tốc, bỏ xa hai người này.

Lúc này Trương Bảo Ngọc và Hứa Thanh Thủy hoang mang lo sợ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2271


Chương 2271:

“Chị Ngọc, chúng ta trở về đi.” Hứa Thanh Thủy run rẩy nói.

– 10/12 “Trở về cái gì? Đi theo Lâm Dương là được!” Trương Bảo Ngọc nghiến răng nói.

“Đối với chúng ta mà nói ngay cả anh ta ở đâu cũng không biết.”

“Anh ta còn có thể đi đâu? Không phải chỉ có một con đường sao? Đuổi theo con đường này, chắc chắn có thể đuổi kịp anh ta!

Lần này chắc chắn có bài viết mới, chỉ cần chúng ta năm chắc cơ hội lần này, trở nên nổi tiếng cũng không nói chơi!”

Trương Bảo Ngọc kiên định nói, cầm cameras chạy lên trước.

Hứa Thanh Thủy vừa khóc vừa đuổi theo…

Tất nhiên là Lâm Dương phát hiện Trương Bảo Ngọc và Hứa Thanh Thủy đi theo.

Nhưng anh không để ý quá nhiều.

Đây là lựa chọn của bọn họ.

Kế tiếp gặp nguy hiểm gì, hai bọn họ phải tự mình chịu trách nhiệm.

Bọn họ đều là người trưởng thành rồi, Lâm Dương không có nghĩa vụ bảo vệ bọn họ nhiều lần.

Lâm Dương tiến lên trước với tốc độ rất nhanh.

Cho đù trên đường có khí độc và độc vật quấy nhiễu, nhưng anh vẫn đúng lúc chạy tới giữa đầm Ám Long, cũng là vị trí lúc trước bảo Lã Tiến Vũ để lộ ra với người Phái Cổ.

Lúc này, nơi này đã tấp nập người.

Phái Cổ cố gắng để lộ tin tức ra, khiến rất nhiều cao thủ trời nam đất bắc tìm tới đây.

Nhưng mọi người chưa tiến vào vùng đất trưng tâm.

của đâm Âm Long, mà đợi ở bên cạnh.

Vì khí độc ở vùng đất trưng tâm là nồng đậm nhất khu vực đầm Ám Long, cho đù là ai, đều không thể ngăn cản khí độc này.

Nhưng chuyện này không có nghĩa là mọi người không thể tiến vào khu vực trung tâm, mọi người chỉ đang đợi thời gian.

Đợi người của Phái Cổ mắc máy móc hoàn tất.

Phái Cổ có chuẩn bị, bọn họ tính toán thông qua máy.

móc đuổi khí độc ở trưng tâm.

Dù sao bây giờ không phải thời cổ, thủ đoạn của mọi người không chỉ giới hạn ở võ lực, khoa học kỹ thuật cũng là thủ đoạn rất nhiều võ giả tin dùng.

Rất nhiêu người nhìn đám công nhân đang mắc đựng cụ, bọn họ đều là nhân tài kỹ thuật cao Phái Cổ dẫn tới.

Chỉ cân mắc dụng cụ xong, khí độc được giải trừ, những người này sẽ người trước ngã xuống, người sau tiến lên đi về phía trưng tâm, tìm kiếm bí tịch y thuật tuyệt thế của bác sĩ Lâm.

Cho dù người của Phái Cổ tọa trấn ở đây, nhưng sức hấp dẫn của bảo vật quá lớn, những người này căn bản không chống đỡ được.

Lâm Dương đứng ở phía sau im lặng nhìn chằm chằm, đánh giá người của Phái Cổ.

Lã Tiến Vũ ở ngay bên cạnh máy móc, giống như đang chỉ huy những người này.

Mà ở phía sau ông ta, là một đám người quần là áo lượt.

Mọi người im lặng nhìn, chưa ra tay.

Hơn phân nửa là cấp cao của Phái Cổ rồi.

“Bác sĩ Lâm!”

Đúng lúc này, một giọng nói vang lên phía sau Lâm Dương.

Lâm Dương hơi ngẩn ra, bất chợt quay đầu, là Thủ Mệnh chẳng biết tới sau lưng anh từ lúc nào.
 
Back
Top Bottom