Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1531


Chương 1531:

Có điều đã đến lúc này rồi đương nhiên anh sẽ không thừa nhận.

“Lâm Tử Yên, cô Tô Nhan nói tôi chính là đối tác làm ăn của cô ấy, đương gật nhiên tôi sẽ ra mặt giải cứu cô ấy, nhưng điều này phải dưới tình huống nằm trong khả năng của tôi, nếu như cái giá quá đắt thì tôi nhất dịnh sẽ từ bỏ. Nếu cô không tin thì tôi cũng không còn cách nào khác!”

Lâm Dương nói.

“Vậy được, chúng ta cược một ván đi!”

Lâm Tử Yên trầm giọng hét.

“Cược?” Lâm Dương sửng sốt.

Lại thấy ngón tay cái của Lâm Tử Yên gạt một cái, mở chốt an toàn của cây súng nhỏ tỉnh tế kia ra, ngón tay cũng bắt đầu châm chậm dùng lực.

Hô hấp của Tô Nhan lập tức cứng lại, con ngươi cũng trừng đến cực lớn, toàn thân cứng ngắc không dám động đậy.

Thư ký nhỏ bên cạnh đã sợ hãi đến mức khóc ra tiếng, nhưng người nhà họ Lâm ở bên kia trực tiếp lấy bàn tay tát lên mặt cô ấy, cô ấy lập tức bịt chặt miệng, nhưng vẫn im lặng khóc nấc lên.

Lâm Dương dừng bước, lạnh lùng trừng mắt nhìn Lâm Tử Yên.

Lại thấy trong mắt Lâm Tử Yên lộ ra sự hung dữ, vẻ mặt hoàn toàn méo mó, hét lên: “Bác sĩ Lâm, tôi sẽ cược với anh một ván, xem thử anh đúng hay là tôi đúng, nếu như phán đoán tôi đưa ra là chính xác, vậy anh nhất định phải lập tức quỳ xuống cầu xin tôi đừng giết Tô Nhan, còn nếu như phán đoán tôi đưa ra là sai lầm… vậy Lâm Tử Yên tôi sẽ nhận tôi, cùng lắm thì chết trong tay anh!”

Những lời này vừa dứt, người nhà họ Lâm đồng loạt nhìn về phía Lâm Tử Yên.

Tim đập chân run.

Vẻ mặt Lâm Dương cũng tràn đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi.

ai Lâm Tử Yên rốt cuộc là điên rồi sao?

Đây hoàn toàn là đang đùa giỡn mạng sống với Lâm Dương.

Tô Nhan nắm chặt bàn tay, đôi mắt như hồ nước mùa thu nhìn Lâm Dương, lại không nói một lời, cũng không hề khóc lóc.

Lúc này cô vẫn không đi cầu cứu chủ tịch Lâm.

Sống chết của chính bản thân mình, chỉ xem Lâm Dương quyết định như thế nào.

Lâm Dương không nói một lời, chỉ đứng ngay tại chỗ, giống như đang suy nghĩ gì đó.

“Bác sĩ Lâm, bây giờ thì hãy cho tôi câu trả lời của anh đi! Hoặc là, anh liền lập tức quỳ xuống cầu xin tôi! Hoặc là, tôi lập tức nổ súng g**t ch*t người phụ nữ này!

Không phải anh nói là anh không để ý đến Bàu người phụ nữ này sao? Vậy thì anh đến đây, động thủ đi! Với bản lĩnh của anh, chúng tôi đối không thể nào là đối thủ của bác sĩ võ thuật cao cường như anh được! Ra tay đi! Anh ra tay đi!”

Lâm Tử Yên không ngừng kêu gào, muốn thông qua lời nói của bản thân để gây sức ép cho Lâm Dương, để thấy rõ rốt cuộc thái độ của Lâm Dương là như thế nào.

Mà nhìn thấy sự do dự của Lâm Dương, , trong lòng cô ta cũng càng nổi lên kích động.

Cô ta càng lúc càng cảm thấy… mình cược dúng rồi…

Nhưng vào ngay lúc này, Lâm Dương lại đột nhiên mở miệng.

“Lâm Tử Yên, nói sự thật nhé, tôi đến đây quả thực là để cứu cô Tô Nhan!”

Lời này vừa dứt, Lâm Tử Yên vui ˆ mừng như điên, một loại kích động sẽ tìm được lối thoát ngập tràn trong tìm cô ta.

Tô Nhan cũng trừng lớn đôi mắt đẹp, khó mà tin được nhìn Lâm Dương.

“Ha ha ha ha, tôi biết ngay mà! Bác sĩ Lâm, anh chơi không lại tôi đâu! Ha ha ha ha…”

“Đúng vậy, cô thông mỉnh hơn nhiều so với trong tưởng tượng của tôi, chỉ là…

hình như cô đã phạm phải một sai lầm.”

Lâm Dương khàn giọng nói.

“Sai lâm?” Lâm Tử Yên ngây người, có phần không hiểu rõ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1532


CHương 1532:

Nhưng vào lúc này, cô ta đột nhiên phát giác ra điều gì, toàn thân phát run, mạnh mẽ đưa tay ra muốn đóng cửa thủy tỉnh của chiếc xe lại.

Nhưng… đã không kịp nữa rồi!

“Vù vù vù vù…’ Một cây kim châm sắc lạnh ngay lập tức từ trong ngón tay của Lâm Dương bay ra.

“ÁIIm Lâm Tử Yên giận dữ hét lên, lập tức muốn bóp cò.

‘Phập!’ Kim châm c*m v** vùng cồ của cô ta, ngón tay đang dùng lực của cô ta lập tức không còn chút sức lực nào, cả người lập tức cứng ngắc.

Theo ngay sau đó còn có tất cả người của nhà họ Lâm.

Có điều là bọn họ đều không có sức để hít thở, tất cả người nhà họ Lâm ngay tại đó đều bị Lâm Dương khống chế.

Chiêu này vừa tung ra, Tô Nhan có thể nói là mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Cô còn có thể cảm nhận được khẩu súng nhỏ tinh tế kia vẫn còn đang chĩa vào đầu mình, cả người đều đang run rầy nhè nhẹ. ỳ Cô cũng bội phục chính mình vì sao trong lúc này rồi mà vẫn còn bình tĩnh như vậy.

Nhưng bây giờ đã không còn quan trọng nữa, tất cả đều đã kết thúc rồi.

Cô rất muốn khóc.

Vành mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt như ngọc trai cũng không chịu thua kém mà lăn dài trên má.

Lâm Dương bước nhanh đến, một phát đầy tất cả những người nhà họ Lâm đang chắn trước đầu xe bị ngân châm làm đứng im kia ra, mở cửa xe xa, thư ký nhỏ lập tức nhảy xuống, khóc to chạy đến một chố cách xa chiếc xe.

Tô Nhan cũng bước xuống xe, đôi chân có hơi nhữn ra.

“Không sao chứ?“ Lâm Dương hỏi.

Tô Nhan nhìn anh một cái, đột nhiên đưa tay ra trực tiếp nhào vào trong lòng Lâm Dương khóc thất thanh.

Lâm Dương sững sờ, không thể tưởng tượng nồi nhìn Tô Nhan.

Anh lúng lúng mấp máy môi nhưng không lên tiếng, cuối cùng vẫn ôm lấy Tô Nhan, cứ đứng yên lặng như vậy.

Lúc này, Tô Nhan đã hoàn toàn phơi bày ra một mặt mềm yếu nhất trong nội tâm của mình.

Cô không có cách nào tiếp tục ngụy trang được nữa.

Không bao giờ có thể giả vờ kiên cường như không có gì được nữa rồi…

Lâm Dương yên lặng nhìn cô, yên lặng cảm nhận hết.

Anh dường như có thể lờ mờ nghe thấy được nhịp đập trái tìm của Tô Nhan.

Bầu không khí có phần dịu dàng…

Một lúc lâu sau, Tô Nhan dường như mới hồi phục lại được, cô mạnh mẽ đầy Lâm Dương ra, tùy tiện lau đi dòng lệ trên khóe mắt.

“Xin lỗi chủ tịch Lâm, tôi thất lễ rồi.” Tô Nhan nghiêng mặt đi, gò má phớt đỏ nói.

“Không sao, dưới tình huống như vậy, đồi thành cô gái nào cũng đều sẽ sợ hãi, cô đã thề hiện mình rất kiên cường rồi.” Lâm Dương khẽ cười nói.

“Cảm ơn.”

“Cô Ái Vân, cô quay lại trong xe trước ngồi chờ một chút nhé, tôi đi xử lý những người này.” Lâm Dương nói.

“Được.”

Tô Nhan gật đầu, liền cùng với thư ký nhỏ vẫn còn đang khóc thút thít lên xe của tiểu đội Ám Ưng.

Những người của tiểu đội Ám Ưng này sôi nổi dùng ánh mắt sùng bái nhìn bác sĩ Lâm.

Tuy rằng một chiêu vừa nãy của Lâm Dương chưa có ai nhìn rõ, có thể cứu thoát Tô Nhan và thư ký nhỏ từ trong tay Lâm Tử Yên chỉ trong chớp mắt, bản lĩnh ở đẳng cấp này đã vượt qua khả năng hiểu biết của rất nhiều người rồi!

2 lêl8 Đây căn bản không phải là bản lĩnh mà nhân loại có thể giải thích được!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1533


Chương 1533:

Lúc này, lại có mấy chiếc xe được lái đến.

Là người của Tủy Bình Vân.

Mấy người thân hình tráng kiện xông đến, khống chế toàn bộ những người kia.

“Chủ tịch Lâm, vô cùng xin lỗi, chúng tôi đến muộn rồi.“ Thủy Bình Vân vẻ mặt tràn đầy áy náy nói.

“Không có gì, đã giải quyết xong rồi.” \ Lâm Dương nhàn nhạt nói, sau đó rút hết ngân châm trên người đám người Lâm Tử Yên ra.

Lâm Tử Yên lập tức hồi phục khả năng vận động.

Cô ta lập tức hung tợn muốn bổ nhào về phía Lâm Dương, nhưng lại bị những người xung quanh lập tức ấn vào trên mui li Thủy Bình Vân tiến về trước mấy bước, đưa tay lên giáng xuống mấy cái tát.

‘Bốp bốp bốp…’ Mặt Lâm Tử Yên lập tức bị sưng lên.

Nhưng sự phẫn nộ và oán hận trên mặt cô ta không hề giảm xuống, đôi mắt trừng lớn nhìn chằm chằm Lâm Dương, hận không thể há miệng cắn một miếng thịt trên người Lâm Dương. Š “Cô rất hận tôi?” Lâm Dương nhàn nhạt nói.

“Dù sao cũng đều phải chết! Bác sĩ Lâm! Hà cớ gì tôi lại phải khom lưng quỳ gối với anh?“ Lâm Tử Yên hung dữ nói.

“Cô nói rất đúng!”

Lâm Dương gật gật đầu, lại nhìn ngôi lK+ ko, chùa trên sườn núi, bình tĩnh nói: “Nơi đây.

là cửa Phật thanh tịnh, ở nơi này mà thấy máu thì không được thích hợp cho lắm!

Đưa cô ta đi đi.”

“Chủ tịch Lâm, đưa cô ta đi đâu?”

Thủy Bình Vân hỏi.

“Bờ sông!”

Lâm Dương lạnh lùng nói: “Tôi muốn đích thân tiễn cô ta lên đường!”

“Vâng!” Thủy Bình Vân gật đầu, lập ] tức áp giải Lâm Tử Yên lên xe. Ệ Lâm Tử Yên vừa nghe vậy mặt liền trắng bệch, hoảng hốt giấy giụa la hét: “Bác sĩ Lâm! Anh không thể động vào tôi!

Anh không thể động vào tôi! Tôi là người của nhà họ Lâm! Tôi là người của nhà họ Lâm ở Yến Kinh! Nếu như anh g**t ch*t rôi, nhà họ Lâm sẽ không tha cho anh đâu!

Nhà họ Lâm tuyệt đối sẽ không tha cho = anh!”

Cô ta gào thét như người bị bệnh tâm thần.

Thế nhưng… không có bất kỳ tác dụng gì.

Lâm Dương đã có ý muốn giết người.

Tuy rằng người này có thể có chút dính dáng thân thích với mình, có chút gốc gác, nhưng nghĩ đến sự ra đi của mẹ, anh liền không muốn có bất cứ dính dáng gì.

Những người này đều đáng chết!

“Anh sẽ phải chốn cùng tôi! Bác sĩ Lâm! Tin tôi đi! Nhất định anh sẽ phải chôn cùng tôi!”

Lâm Tử Yên gào thét, cả người đã hoàn toàn mất khống chế.

Nhưng không hề có bất cứ tác dụng gì.

Cô ta bị cưỡng chế nhét lên xe, bị hai Kk người đàn ông cường tráng khống chế, cô ta căn bản không có cơ hội chạy trốn.

Một đoàn người cũng lên xe, dự định rời đỉ.

Bác sĩ Lâm và Tô Nhan ngồi trong một chiếc xe, anh định sẽ đưa Tô Nhan vẫn chưa hoàn hồn về trước, sau đó mới đi giải quyết Lâm Tử Yến.

Trong lúc chiếc xe đang từ từ lái xuống “Ù ùùù…

Một loạt tiếng rền vang của máy bay trực thăng ầm ầm vang lên.

Không ít người nhao nhao thông qua cửa kính xe nhìn về hướng phát ra tiếng động.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1534


Chương 1534:

Môt chiếc máy bay trực thăng đột nhiên bếy đến, mà ngay tại cửa chiếc trực thăng có một người đang đứng.

.’ Người kia nhìn một cái xuống đoàn xe đang chạy trên đường, đột nhiên hướng về phía trước giẫm một cái, từ trên máy bay trực thăng nhảy xuống.

“Hả??”

Tất cả mọi người kinh ngạc đến thất sắc.

Độ cao kia ít nhất cũng phải có ba bốn mươi mét đó?

Chiếc xe chạy đầu tiên lập tức giãm Ì thắng xe dừng lại. : Cả đoàn xe bị buộc phải dừng lại.

Liên nhìn thấy người kia rơi thẳng xuống dưới, trực tiếp rơi trên đường lớn trước mặt.

“Bịch!”

Con đường phía trước lập tức bị đập tạo ra một cái hố cực lớn.

lu Bụi bay mù mịt!

Tất cả mọi người đều kinh hãi.

“Có chuyện rồi!”

Thủy Bình Vân ý thức được có gì đó không đúng, lập tức hét to một tiếng.

Toàn bộ người trên hai chiếc xe đều xông đến, rút súng ra ngắm thẳng vào cái hố bụi bay mịt mù kia.

Lâm Dương cũng im lặng chăm chú nhìn, vẻ mặt cũng bắt đầu dần căng thằng.

Bầu không khí vô cùng yên tĩnh.

Tất cả mọi người đều nhìn chăm chảm vào cái hố lớn trước mặt, ai ai cũng đều không dám lên tiếng.

Bụi đất mù mịt ở phía trước dần dần ‘ lắng xuống, đất đá bay loạn xạ cũng dần dần ổn định trở lại.

Trong hố lớn có một bóng dáng đang chầm chậm đứng dậy.

Mọi người lo lắng nhìn qua.

Đó là một người đàn ông trung niên có vẻ khoảng 40 tuổi.

Người đàn ông để đầu định, làn da đen sạm, mặt có râu, trêи người mặc một chiếc ao choàng thời Dân quốc, dáng vẻ có phần lôi thôi, tổng thể xem ra không có gì bất thường, nhưng người này nhảy từ trêи máy bay trực thăng cao mấy chục mét xuống mà vẫn không chết… Điều này vô cùng kỳ lạ.

Mọi người đều hết hồn hết vía.

Thư ký nhỏ trực tiếp hét lên.

Tô Nhan run lầy bầy.

Lúc này cho dù là người đã gặp qua rất nhiều sóng to gió lớn như Thủy Bình Vân cũng không tự chủ được mà da đầu tê dại, hít nột ngụm khí lạnh.

“Nồ súng! Nồ súng!!”

Thủy Bình Vân hét lớn.

‘Pằng! Pằng! Pằng! Pằng! Pằng… Mấy khẩu súng trong tay những người ở đó lập tức điên cuồng tóe lên tia lửa.

Đạn lập tức bay như con thoi về hướng kia.

Nhưng… không có đạn của ai chạm được đến người đàn ông kia.

Bước chân của ông ta không ngừng chuyển động, cả người giống như là mọt ngọn gió vậy, tránh được hết số đạn kia.

Cử như vậy cho đến khi số đạn trong hộp tiếp đạn bị bắn hết, cũng không dụng đến được người đàn ông kia dù chỉ một – phân… – “Quy… quỷ… ông ta là quỷ sao?”

Có người kinh hoàng la lên.

Thủy Bình Vân cũng thất kinh, liên tục nhìn về phia Lâm Dương.

“Là chú Hằng! Ha ha ha, chú Hằng đến rồi! Chú Hằng đến rồi! Các người đều phải chết! Các người đều phải chết ở đây! Ha ha ha ha…”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1535


Chương 1535:

Lâm Tử Yên ở trêи xe vui mừng như điên, kϊƈɦ động cười lớn, trêи mặt toàn là ý cười điên dại.

Lâm Dương cũng hơi mở to đôi mát, không thể tin được nhìn người đang chặn phía trước xe.

Chú Hằng! Lâm Chí Hằng… Người đã nhìn anh lớn lên từ nhỏ! Anh chưa từng nghĩ đến nhà họ Lâm sẽ phái người này đến Giang Thành…: Trái tim Lâm Dương bắt đầu đập điên cuồng.

“Chủ tịch Lâm, người này… chúng tôi chỉ sợ là đối phó không nồi rồi…”

Giọng nói Thủy Bình Vân run rầy, nhìn về phía Lâm Dương nói.

“Cô bảo bọn họ đều lui về sau đi, người này… đề tôi đối phó.”

Lâm Dương khàn giọng nói.

“Có cần thông báo cho đảo Tiêu Sầu và Kỳ Lân Môn không?”

Thủy Bình Vân có phần không yên tâm, lập tức hỏi.

“Không cần đâu, bọn họ đều có nhiệm vụ riêng rồi, Kỳ Lân Môn đang ở Yến Kinh không thể gọi về được, đảo Tiêu Sầu trong thời gian ngắn cũng không thề đến kịp được, vẫn là đề tôi đi!”

Lâm Dương mở cửa xe bước ra ngoài.: Lâm Chí Hằng bên kia nhìn Lâm Dương một cái, trong mắt lộ ra một tia nghỉ hoặc, nhưng lại không biết có chỗ nào không đúng.

“Cậu chính là bác sĩ Lâm đúng không?”

Lâm Chí Hằng mở miệng hỏi.

Giọng nói quen thuộc.

Nhưng Lâm Dương đã có rất nhiều năm không nghe thấy rồi.

“Đúng vậy.”

Anh gật gật đầu.

“Nể tình cậu cũng họ Lâm, thả ngươi của nhà họ Lâm chúng tôi ra, tôi sẽ không tính toán với cậu.”

Lâm Chí Hằng nói.

Lâm Dương không nói gì, chỉ nhìn một mảnh đất trống trêи sườn núi một cái, mở miệng nói: “Chúng ta đến chỗ kia giải quyết đi.”

“Giải quyết?”

Lâm Chí Hằng sững người: “Thế nào? Cậu muốn đánh với tôi?”

, “Đánh bại tôi, người nhà họ Lâm ông tự nhiên có thề đưa đi một cách bình yên vô sự!”

“Bác sĩ Lâm, tôi đã nghe nói về cậu, tuồi trẻ tài cao, y thuật vô song, càng là Song Lệnh Thiên Kiêu, thiên hạ vô song, tôi rất thưởng thức tài năng trẻ như cậu, chỉ là tôi không cảm thấy cậu có thề là đối thủ của tôi, tôi nghĩ cậu vẫn chưa hiểu rõ về tôi lắm, nếu như cậu giao đấu với tôi, e rằng sẽ phải chịu thiệt thòi lớn đấy!”

Lâm Chí Hằng nhàn nhạt nói.

“Lâm Chí Hằng, tinh nhuệ Hắc Long của Thiên Long Đường nhà họ: Phan! Những năm trước dây vốn là thầm tra của Hình Cảnh Tư nhà họ Lâm, nhưng bởi vì sau khi xử lý một vụ án thì bị nhà họ Lâm cách chức, rồi bị phạt đến lao động khổ sai ở kho củi trong thời gian năm năm, có điều sau này bởi vì trình độ võ thuật cực cao nên lại lần nữa được nhà họ Lâm sử dụng một lần nữa, bố trí đến Thiên Long Đường, chiến đấu cho nhà họ Lâm, những năm nay ông đã giết tổng cộng 37 kẻ địch của nhà họ Lâm, những kẻ địch này không ai không phải là cao thủ tuyệt đỉnh, mà ông cũng bởi vì những chiến tích này mà uy chấn bốn phương, được người đời xưng là Hắc Long!”

Lâm Dương nhàn nhạt nói.

Lời này vừa dứt, Lâm Chí Hằng không khỏi sửng sốt.

Những chiến tích kia của ông cũng không phải là bí mật gì, điều tra một chút cũng có thề biết tường tận.

Nhưng chuyện thầm tra ở Hình Cản!, Tư… Bác sĩ Lâm này từ đâu đến vậy? Đây không phải là tin tức người bình thường có thể thăm dò được.

“Cậu làm sao nghe được những điều này?”

Lâm Chí Hằng khàn giọng hỏi.

“Trêи thế giới này còn có chuyện mà bác sĩ Lâm tôi không biết sao?”

Lâm Dương nhàn nhạt nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1536


Chương 1536:

“Tên nhóc thú vị.”

Lâm Chí Hằng gật gật đầu: “Nếu đã như vậy, vậy được, tôi sẽ cùng cậu đấu một trận nếu: tôi thắng rồi cậu nhải giao bọn người Lâm Tử Yên cho tôi! Nếu tôi thua rồi, tôi tùy cậu xử lý!”

Lâm Dương không nói gì, nhảy vọt lên trời, người nhẹ như én bay về hướng mảnh đất trống nơi sườn núi.

“Khinh công tốt!”

Lâm Chí Hằng hét to một tiếng, cũng nhảy vọt lên không, đáp xuống mảnh đất trống.

Đám người Thủy Bình Vân, Tô Nhan nhanh chóng xuống xe nhìn lên., Hai người vững.

Lâm Chí Hằng ngay tức khắc bày ra một thế võ.

Có điều ông ta chỉ dùng một tay đưa về phía trước, tay còn lại để sau lưng.

“Sao thế? Ông không dùng toàn lực?”

Lâm Dương kỳ quái hỏi.

“Rốt cuộc thì vậu cũng là lớp trẻ, tôi phải nhường cậu chứ!”

Lâm Chí Hằng nhàn nhạt nói.

“Vậy có thể ông sẽ phải hối hận đó!”

Ánh mắt Lâm Dương dần dần trở nên lạnh lẽo, nâng một tay lên, tay còn lại hướng về phía cánh tay mà vuốt.

“Vù vù vù vù vù… Một loạt ánh sáng bạc lấp lánh.

Liên thấy trêи cánh tay của anh từng cây từng cây kim châm sáng chói… Hô hấp của Lâm Chí Hằng nhất thời run rầy.

Lâm Dương dường như không có y định hạ thủ lưu tình.

Một khi ra tay, anh liền sẽ dốc toàn lực.

“Chuẩn bị xong rồi chứ, chú Hằng?”

Lâm Dương lạnh lùng nói.

“Chú Hằng?”

Lâm Chí Hằng ngây người.

Nhìn thấy thần sắc của Lâm Chí Hằng, Lâm Dương cũng không khỏi sững người, mới ý thức được mình đã nói ra xưng hô theo thói quen.

Có điều anh vẫn kịp thời duy trì bình tĩnh, khiến người khác nhìn không ra được điểm khác thường. h “Tuổi tác của ông lớn hơn tôi, gọi ông một tiếng chú Hằng xem như là kính trọng ông, dù sao ông cũng đã nhường tôi.” Lâm Dương nhàn nhạt nói.

“Phải không? Xem ra tên nhóc thuộc: lớp sau cậu cũng khá dễ thương đó! Có điều tôi phải nói cho cậu biết, cho dù cậu có xưng hô với tôi như thế này, lát nữa tôi cũng sẽ không hạ thủ lưu tình đâu, tốt nhất là cậu hãy dùng toàn lực của mình đi!!”

Lâm Chí Hằng cười, hừ một tiếng, trong mắt toàn là ý chí chiến đấu.

“Vậy ông xem cho kỹ đây!”

Lâm Dương nắm chặt nắm đấm.

“Vù vù vù vù vù…

Kim châm ở trên cánh tay anh đột nhiên bắt đầu rung lắc dữ dội, hơn nữa kim châm còn đâm vào trong cánh tay anh một chút.

Giống như xương:cốt trong cánh tay có một miếng nam châm, hút toàn bộ những cây kim châm này vào trong.

Không bao lâu sau, tất cả kim châm đã đâm toàn bộ vào trong cánh tay, không nhìn thấy nữa.

Lâm Chí Hằng cảm thấy da đầu tê dại.

Ông ta chưa từng nhìn thấy chiêu thức như thế này.

Tuy rằng đã từng nghe nói vị Thiên Kiêu trẻ tuổi này là một võ y đáng sợ, nhưng hôm nay thấy được vẫn khiến người ta kinh hãi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1537


Chương 1537:

“Xoẹt!!’ Lúc này, Lâm Dương đang bước về phía Lâm Chí Hằng đột nhiên giãm chân một cái, cả người liền không thấy bóng dáng đâu.

Không hay rồi!

Hô hấp Lâm Chí Hằng run rầy, đột ngột đưa hai cánh tay đan chéo ở trước mặt.

Trong khoảnh khắc hai tay đan chéo, một nắm đấm thép hung hăn đấm mạnh lên cánh tay của Lâm Chí Hằng.

Một tiếng nổ lớn vang lên truyền ra bốn phía.

Sóng lực khủng khiếp truyền ập ra xung quanh.

Lâm Chí Hằng chỉ cảm thấy hai cánh tay của mình ngay lập tức run rầy tê dại, sức lực khủng khiếp giống như sóng to gió lớn dọc theo hai cánh tay của ông ta truyền xuống toàn thân.

Ông ta lùi mạnh về phía sau, hai chân kéo trên mặt đất tạo thành một khe rãnh dài ngoằng ngoèo.

Đợi sau khi ông ta ồn định được cơ thề mới phát hiện bản thân đã bị đầy lùi đi đến cả mười mét, da thịt nơi cánh tay đang chống đỡ nắm đấm của Lâm Dương đã hoàn toàn nứt toác ra.

Sức lực khủng khiếp đến mức nào chứ!

Ông ta chưa từng gặp được đối thủ nào lại có sức lực kinh người như vậy!

Lâm Chí Hằng khiếp sợ nhanh chóng nhìn về phía trước.

Mới nhìn thấy Lâm Dương vẫn chưa phát động đợt công kích tiếp theo, mà đang yên lặng đứng ở chỗ cũ nhìn ông ta.

“Ông không phải là đối thủ của tôi, quay về đi!” Lâm Dương nói lớn.

“Tên nhóc thú vị.” Lâm Chí Hằng cong khóe môi lên, ý chí chiến đấu trong mắt đột nhiên tăng thêm nhiều lần: “Xem ra tôi đã xem thường cậu rồi! Một võ y như cậu rất thú vị, ha ha, hôm nay có thể dốc sức mà đấu một trận rồi!”

“Thế nào? Ông không nghe lời khuyên của tôi?“ Lâm Dương cau mày lại.

“Không đưa được đám người Lâm Tử Yến quay về, cậu nghĩ tôi sẽ về nhà họ Lâm Ế ‘ Thả ể đấm làm Ệ nủi được sao? Huống hồ gì có một đối thủ lớn mạnh như cậu ở đây, hôm nay ông đây không tha hồ chiến một trận mà đi như thế này cũng không cam tâm!”

Lâm Chí Hằng cười lớn, trực tiếp xắn tay áo lên, lại bày ra một tư thế chiến đấu mới.

Lần này ông ta không hề có bất kỳ một chút nương tay nào, dốc hết toàn lực mà chiến đấu.

Lâm Dương nhìn đôi mắt hưng phấn và khóe môi đang cong lên của Lâm Chí Hằng kia, thở dài một hơi, khàn giọng nói: “Được, nếu như ông đã muốn chiến, vậy tôi đấu với ông một trận!”

“Đến đây nào nhóc con!“ Lâm Chí Hằng hét lớn.

Lâm Dương cất bước đi thằng về phía Lâm Chí Hằng.

hương 920 án ã Cứ đi cứ đi rồi bắt đầu chạy.

Chưa chạy được mấy bước, hai chân anh lại nhấp một cái.

““Vèo!’ Bóng dáng anh lại biến mất một lần nữa.

Đây là sự thay đồi khi tốc độ đã nhanh đến mức đạt được một cảnh giới nào đó.

Lâm Chí Hằng lập tức dựng đứng lỗ tai, ánh mắt quan sát xung quanh truy tìm vị trí của Lâm Dương. : Không khí xung quanh nồi lên một trận gió.

Trận gió này không ngừng chuyển động xung quanh ông ta, vô cùng đáng sợ, toàn bộ đất đá xung quanh đều bị thổi bay.

Đột nhiên, Lâm Chí Lâm hét to một tiếng, đấm một đấm vào cơn gió bên người.

Lúc âm thanh vừa dứt, nắm đấm mạnh xuan IE “Cậu ở đây!”

mẽ dứt khoát của ông ta nặng nề đụng phải một v*t c*ng.

Cơn gió mạnh xung quanh dừng dại.

Xem ra nắm đấm của Lâm Chí Hằng vừa hay đụng trúng với nắm đấm của Lâm Dương.

Lâm Dương dừng lại một chút, đôi mắt kiếm lạnh lẽo nhìn ông ta chằm chằm.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1538


Chương 1538:

“Nhóc con khá lắm, hãy xem Hồng Lưu Thập Nhị Quyền của ta đây!” Lâm Chí Hằng hét lớn, hai nắm đấm liên tục vung lên, nắm đấm giống như được nhân thêm vậy, lập tức hướng về phía Lâm Dương đánh ra hơn một trăm đấm.

Nhưng Lâm Dương lại không hề sợ hãi, không tránh không né, chỉ dùng hai bàn tay không ngừng tiếp chiêu.

th 814 WANV TT nương øeu: HH ‘Bốp bốp bốp bốp…’ Lòng bàn tay của anh dường như đều có thể nắm trọn được nắm đấm Lâm Chí Hằng một cách vô cùng chuẩn xác.

Cho dù là nắm đấm hung dữ, tàn bạo tới mức nào, vào lúc đấm đến lòng bàn tay anh đều bị hóa giải, bị tiêu tan.

Cứ như vậy cho đến khi vung đến trên nghìn đấm, Lâm Chí Hằng cuối cùng cũng không hề làm tổn hại được đến Lâm Dương dù chỉ một chút.

Ông ta không khỏi thở đứt quãng, cũng biết rằng đòn tấn cong của mình không hề có tác dụng gì, liền nhấc chân lên tấn công vào phần dưới của Lâm Dương.

Nhưng chân ông ta vừa mới nhấc lên, lại bị Lâm Dương một chân đá bay, sau đó đầu gối anh hạ xuống, kẹp chặt đầu gối của Lâm Chí Hằng.

Sl4 ° Hô hấp của Lâm Chí Hằng ngừng lại, liên tục dùng lực.

vián BE Nhưng đứng trước nguồn sức lực này, ông ta dường như hoàn toàn không phải là đối thủ của Lâm Dương.

Tất cả những đòn tấn công của ông ta đều bị hóa giải hoàn toàn, toàn bộ đều bị chặn lại!

Điều này bực bội đến mức nào cơ chứ.

Dưới tình thế gấp rút, Lâm Chí Hằng cũng không thèm quan tâm 3721 gì nữa rồi, đung đưa cái đầu, hung hăng đập vào.

lồng ngực Lâm Dương.

Lâm Dương không ngăn cản mà thuận thế lùi về sau, tránh thoát khỏi cái đầu đang đập của ông ta, kéo dãn khoảng cách với Lâm Chí Hằng.

Hai bên nhìn thì có vẻ là bất phân thắng bại, nhưng Lâm Chí Hằng biết, bản thân hoàn toàn bị đối phương chơi đùa.

“Nhóc con, vì sao cậu không trả đòn, là cậu xem thường tôi sao?” Lâm Chí Hằng có phần bực bội, trừng Lâm Dương hét lớn.

“Tôi nói rồi, ông không phải là đối thủ của tôi.” Lâm Dương lắc đầu.

“Cho nên cậu liền không đánh trả? Là cậu sợ đánh chết tôi sao? Tôi nói cho cậu biết nha nhóc con, nếu như cậu không đánh trả, đó chính là sự sỉ nhực lớn nhất đối với tôi! Nếu đã như vậy, cho dù tôi chết cũng nhất định phải g**t ch*t cậu, giữa chúng ta mãi mãi không có thắng bại! hiểu rõ chưa?” Lâm Chí Hằng giận giữ hét lớn.

“Đánh trả?”

Lâm Dương trầm mặc một hồi, đột nhiên lùi về phía sau vài bước.

Lâm Chí Hằng mờ mịt, không biết án IẾ 1114 rong 920… đẩm làm JBSV § Lâm Dương đang muốn làm gì.

Nhưng nhìn thấy Lâm Dương nâng nắm đấm lên, nhẹ nhàng giương lên không trung.

Sau đó…

MẠI”

Đột nhiên anh gầm lên một tiếng, hung hăng đấm xuống mặt đất.

‘Âm!

Một sóng khí vô cùng khủng khiếp từ trên nắm đấm của anh nồ ra.

Đất đá xung quanh đều bị thổi bay toàn bộ, cây cối bốn phía đều gãy rạp, mặt đất đột nhiên sụp đồ, giữa đất bụi mù mịt lập tức nứt ra một khe hở.

Cả sườn núi đột nhiên chấn động.

Những người còn đang mong ngóng ở trên con đường ở nơi xa ai cũng đều đứng không vững, bị sự chấn động đột ngột này Tt hương 92 làm cho nhốn nháo hết cả lên.

Tiếng nổ khủng khiếp giống như muốn đâm thủng màng nhĩ của mọi người vậy.

Lâm Chí Hằng cũng bị rung lắc một trận.

Đợi sau khi ông ta đứng vững lại cơ thể, ngước mắt lên nhìn thì thấy nơi Lâm Dương đang đứng kia đất bụi mịt mù, mơ hồ không rõ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1539


Chương 1539:

Lúc bụi bặm lắng xuống, hình bóng Lâm Dương lại một lần nữa xuất hiện trong tầm mắt của ông ta.

Nhưng mặt đất dưới chân ông ta… lại bị một nắm đấm này làm cho nứt toác một đường sâu đến mười mét, một khe hở đáng sợ trực tiếp kéo dài từ đây cho đến dưới sườn núi…

“Một đấm… nứt núi?”

Lâm Chí Hằng lắp bắp nói.

“Chú Hằng, chú thật sự… muốn tôi trả đòn sao?” Lâm Dương nhìn ông ta, nhàn nhạt hỏi.

Lời này vừa dứt, Lâm Chí Hằng ngập ngừng mấp máy đôi môi, hoàn toàn mất tiếng.

Lời đồn lúc nào cũng thật thật giả giả khiến cho người ta không có cách nào phân biệt rõ ràng.

Bác sĩ Lâm này cũng là như vậy.

Có nhiều người lúc đầu khi nghe được câu chuyện của bác sĩ Lâm đều là kinh ngạc không thôi, vừa tán thưởng vừa sùng bái.

Nhưng khi đã nghe nhiều rồi thì lại cảm thấy quá giả dối.

Một người thật sự có thể ưu tú đến như vậy sao?

Trên thực tế Lâm Chí Hằng cũng có nghỉ ngờ như vậy.

Một người thanh niên tuổi đôi mươi.

Y thuật vô song, sáng lập nên Dương Hoa, vô cùng giàu có, còn là một y võ khiến người đời kinh ngạc…

Những yếu tố như thế này, cho dù là cái nào, cũng đều không thể xuất hiện ở trên người của một thanh niên.

Nhưng sự thật là… quả thật những yếu tố này đều tập trung trên người thanh niên này.

Trước đây ông ta hoài nghi.

Còn bây giờ… đã tận mắt nhìn thấy rồi, còn cần phải hoài nghỉ sao?

Lâm Chí Hằng ngây ngần nhìn Lâm Dương, tâm tình phức tạp đến cực điểm.

Thử nghĩ xem nếu như một đấm này của Lâm Dương rơi trên người ông ta, thì ông †a có còn mạng không?

Chỉ e là cơ thề đã bị đập vỡ thành bốn 210.

Lâm Chí Hằng mới nhận ra được Lâm Dương lúc đầu vẫn luôn nương tay, vẫn luôn nhường ông ta, cho dù là một đấm từ lúc mới bắt đầu kia anh cũng không dùng hết một phần mười toàn lực của mình!

Anh nói không sai!

Bản thân ông ta căn bản không phải là đối thủ của anh!

Thực lực của người thanh niên này…

đã vượt qua khỏi phạm vi mà ông ta có thể nắm bắt được.

Toàn bộ những người ở trên đường cũng mở lớn đôi mắt, ngây ngốc nhìn Lâm Dương.

“Đây chính là… bác sĩ Lâm sao?” Tô Nhan vẻ mặt tràn đầy phức tạp, lặng lẽ nhìn bóng dáng cao lớn kia.

Thử hỏi làm gì có người phụ nữ nào không thích người đàn ông mạnh mẽ chứ?

Mà sự mạnh mẽ của bác sĩ Lâm cũng đã chinh phục được tất cả mọi người ở đó.

Cho dù là Lâm Tử Yến, lúc này cũng run cầm cập, không còn dám kêu la nữa.

dù cho chú Hằng đã ra mặt thì có lẽ cô ta cũng đã nhìn thấy rõ… Một chú Hằng e là không thể đối phó được bác sĩ Lâm!

“Thì ra là như vậy, tôi hiều rõ rồi…”

Lâm Chí Hằng hít một hơi thật sâu, nhắm đôi mắt lại.

“Quay về di.”

Lâm Dương phủi phủi bụi bặm trên người, bình tĩnh nói.

Lâm Chí Hằng trầm mặc một hồi, mỉm cười tự giễu: “Quay về… e là không thể được rồi!”

“Ông không có khả năng chiến thắng.

Lâm Dương cau chặt đầu mày.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1540


Chương 1540:

“Nhiệm vụ mà nhà họ Lâm giao cho tôi là mang Lâm Tử Yến về! Cho nên tôi bắt buộc phải làm được! Cho dù tôi không phải là đối thủ của cậu, tôi cũng buộc phải đấu với cậu một trận, chí ít như vậy cũng thể lên được tôi đã cố hết sức rồi, tôi không ó chùn bước, không có không đánh mà chạy! Càng huống hồ Lâm Chí Hằng tôi cũng không phải là một người thích không đánh mà chạy!” ặ Lâm Chí Hằng cười, lại bày ra tư thế chiến đấu một lần nữa.

Lâm Dương nghe vậy ánh mắt nhất thời lạnh lẽo: “Lâm Chí Hằng, tôi đã cho ông hai cơ hội rồi, quá tam ba bận, ông đừng nghĩ rằng tôi thật sự không dám giết ông!”

“Ra tay đi bác sĩ Lâm! Tuy rằng tôi biết mình không phải là đối thủ của cậu, nhưng bất kỳ tác dụng gì.

Dưới tốc độ khủng khiếp của Lâm Dương, ông ta thậm chí đến góc áo của Lâm Dương cũng không đụng trúng được.

“ÁtIt”

Lâm Chí Hằng thấp giọng thét một tiếng, đột nhiên dang rộng hai tay ra, chạy.

về phía trận gió trước Ông ta ý đồ muốn trước tiên tóm cho Fợc Lâm Dương đang di chuyền với tốc độ cực nhanh kia.

Nhưng ông ta vừa dang tay, một nắm đấm liền hung hăng đấm về phía cánh tay của ông ta.

Lâm Chí Hằng gấp rút muốn tóm được nắm đấm đang vung đến kia.

Nhưng trước sau ông ta vẫn chậm một bước.

“Răng rắc!”

Âm thanh thanh thúy truyền ra.

Liền thấy một cánh tay của Lâm Chí Hằng trực tiếp bị bẽ gãy, sau đó cả người liền bị đánh bay ra ngoài, ngã lăn trên nền đất mấy vòng mới dừng lại.

“Chú Hằng!”

Lâm Tử Yến kinh hãi hét lên.

Người nhà họ Lâm càng thêm tuyệt Lâm Dương dừng lại, lạnh lùng nhìn Lâm Chí Hằng: “Dừng lại, lập tức cút đi!” Ặ Lâm Chí Hằng ôm lấy cánh tay bị gãy, đau đến chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, nhưng nụ cười trên mặt vẫn không hề dừng lại, mà chầm chậm đứng lên khẽ cười nói: “Bác sĩ Lâm… Tôi nói rồi, tôi sẽ không rút lui đâu!”

Nói rồi ông ta vẫn muốn cất bước xông về phía Lâm Dương.

Lâm Dương hừ lạnh, lại vọt một cái chủ động lại gần ông ta, lại một nắm đấm hung hăng đập vào cánh tay còn lại của Lâm Chí Hằng.

‘Răng rắc!’ Tiếng xương gãy lại vang lên một lần nữa.

“ÁI!!” Lâm Chí Hằng phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Lâm Dương lật tay lại hung hãng chưởng một phát vào vùng ngực của ông ta. ụ ‘Phụt!

Lâm Chí Hằng phun ra máu tươi, bay ngược lại hơn mười mét ngã trên mặt đất, lúc này e là đến đứng dậy cũng khó khăn.

Xương sườn của ông ta bị Lâm Dương đánh gãy mấy cái, cơ thể bị trọng thương.

Ông ta lúc này cho dù có muốn dứng dậy cũng vô cùng khó khăn.

“Lần này, nên kết thúc rồi chứ?”

Lâm Dương hít sâu một hơi, xoay người chuẩn bị rời di.

Nhưng ngay tại lúc này.. một âm thanh khàn đặc vang lên.

“Bác sĩ Lâm, vẫn chưa đâu…”

Lâm Dương sững người, mãnh liệt quay đầu, lại nhìn thấy Lâm Chí Hằng trên mặt đất… lại vật lộn đứng lên một lần nữa.

Lâm Chí Hằng nằm trên mặt đất, há miệng thở từng hơi hồn hền, bên khóe miệng đều là máu tươi, toàn thân trên dưới rải rác các vết bầm tím cùng với những vết xước, vô cùng nhếch nhác.

Hai cánh tay của ông ta đã gãy, lúc này cho dù là muốn ngầng dậy cũng đã vô cùng khó khăn, lại thêm xương sườn bị gãy, ông ta hoàn toàn không thề ngồi dậy n nửa người trên dường như hoàn toàn tàn phế.

Thế nhưng… ông ta không từ bỏ, vẫn đang định đứng lên.

Đôi mắt đẹp của Tô Nhan trừng lớn.

Đám người Lâm Tử Yến và người nhà họ Lâm ở bên này cũng hoàn toàn kinh ngạc nhìn ông ta.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1541


Chương 1541:

“Ông ta muốn làm gì?“ Thủy Bình Vân lầm bầm.

Nhưng những người bên cạnh không sao trả lời được.

Hô hấp của Lâm Chí Hằng vô cùng dồn dập, khuôn mặt trắng bệch không ngừng toát mồ hôi lạnh.

Dường như ông ta đang dùng lực, khuôn mặt căng cứng. : “All Ông ta thấp giọng thét lên, cả người đang nằm trên mặt đất rung lắc một chút.

Nhưng không có bất kỳ động tác nào.

“Từ bỏ đi.“ Lâm Dương khàn giọng nói.

Lâm Chí Hằng hoàn toàn không đề ý, lại lần nữa thấp giọng thét lên.

Lâm Dương nắm chặt nắm đấm, đôi mắt cũng chầm chậm trở nên đỏ như máu.

Cuối cùng!!

“AI Lâm Chí Hằng lại thét lên một tiếng, cả người đột nhiên lật úp lại, vốn dĩ đang nằm ngửa trên mặt đất, bây giờ đã trở thành bò trên mặt đất, mặt hướng về phía nền đất.

Bở vì lật người lại mà đụng đến vết thương, cơn đau đớn khủng khiếp lại một lần nữa khiến cho toàn thân ông ta điên cuồng run rầy không ngừng.

Có điều, Lâm Chí Hằng không hề vì vậy mà từ bỏ.

Hai tay gãy rồi, xương sườn gãy rồi, nhưng hai chân của ông ta vẫn còn lạnh lặn.

Đầu ông ta chống xuống đất, dùng đầu gối chống đỡ trên mặt đất, vậy mà lại đứng dậy từng chút một.

Tất cả mọi người đều nhìn đến ngốc luôn rồi.

Con ngươi của Lâm Dương cũng mở to thêm một vòng.

Rốt cuộc phải có ý chí như thế nào mới có thể làm được đến thế này chứt Tất cả mọi người đều không khỏi khâm phục nghị lực của Lâm Chí Hằng.

Nhưng, trái tìm của Lâm Dương lại trào ra niềm oán hận và căm ghét vô tận!

Càng là như vậy, anh sẽ càng hung ác!

“Bác sĩ Lâm! Đấu… đấu đi!“ Lâm Chí Hằng vừa th* d*c vừa cười nói.

Nhưng một giây sau, Lâm Dương đã xuất hiện ngay trước mặt ông ta, không đợi ông ta phản ứng, anh đã dùng tay bóp chặt 1:6! RE P 4W lấy cổ ông ta, dùng một tay nhấc bổng ông ta lên.

Vẻ mặt của Lâm Chí Hằng lập tức trở nên méo mó, cả người điên cuồng run rầy không ngừng, ông ta muốn giấy dụa, nhưng rõ ràng là vô cùng khó khăn.

“Chỉ vì một các nhà họ Lâm! Đáng không?” Đôi mắt Lâm Dương đỏ như máu, thấp giọng gầm lớn.

“Tôi…tôi họ Lâm! Có cái gì mà đáng hay không đáng chứ… Lâm Chí Hằng gian nan mở miệng.

“Cho nên nói, ông xác định muốn làm kẻ địch với tôi?” Lâm Dương gầm gừ hỏi, tay kia đã nắm chặt thành nắm đấm đang run rầy mãnh liệt.

Anh chỉ muốn nâng nắm đấm lên, hung hăng đập vào đầu Lâm Chí Hằng, cái đầu của Lâm Chí Hằng trong phút chốc sẽ trở thành một trái dưa hấu bị đập nát, trực trời á tiếp phân thành bốn năm mảnh.

Đến lúc đó, Lâm Chí Hằng chắc chắn sẽ phải chết, không ai có thể cứu được.

Lâm Dương cực kỳ đau khổ!

Anh không hề muốn g**t ch*t người này!

Nhưng nhĩ đến người này lại vì nhà họ Lâm mà liều mạng, trong lòng anh lại trào ra niềm oán hận và giận dữ vô cùng.

Một gia tộc như vậy… xứng đáng đề ông ta di liều mạng sao? š Căn bản không xứng đáng!

Sâu trong đáy mắt Lâm Dương là thù hận!

Anh tin rằng, bản thân mình đã sắp không kiềm chế nồi nữa rồi!

Anh không phải là không cho Lâm Chí Hằng cơ hội! Mà là Lâm Chí Hằng lựa chọn từ bỏ.

Toàn thân Lâm Dương đều đang khẽ run rầy, nắm đấm là run rầy mãnh liệt nhất.

Rõ ràng toàn thân đều là ý muốn giết người, lại trước sau vẫn không xuống tay.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1542


Chương 1542:

Lâm Chí Hằng cũng nghỉ hoặc, không rõ vì sao bác sĩ Lâm này lại do dự như vậy.

Ông ta chảm chậm mở mắt, nhìn đôi mắt đỏ như máu kia của Lâm Dương.

Đột nhiên, ông ta giống như là nảy sinh ra ảo giác vậy, trong miệng vô thức yếu ớt kêu lên một tiếng.

“Nhóc Lâm?”

Lời này vừa thốt ra, đôi mắt của Lâm Dương lập tức run rầy, ý muốn giết người lơi lỏng.

“Ông đang nói cái gì?” Lâm Dương rất nhanh đã ồn định lại tâm tình, lạnh lùng nói.

“Không… không có gì, tôi nhận nhầm 152 MC+ 7 người rồi… Ánh mắt của cậu rất giống với cháu trai Lâm Dương của tôi… Có thể tôi…

xuất hiện ảo giác rồi.” Lâm Chí Hằng khàn giọng nói.

“Lâm Dương? Tên phế vật nào vậy?”

“Phế vật? Đúng vậy… nếu như nó có thể làm một tên phế vật cả đời, vậy đối với nó mà nói cũng là một chuyện may mắn… Ít nhất, là chuyện tốt…” Trên mặt Lâm Chí Hằng lộ ra nụ cười cay đắng.

Lâm Dương thấy vậy, nắm đấm đang nắm chặt cứng không khỏi buông lòng vài phần.

Anh trầm mặc một hồi, đột nhiên nới lỏng tay, thả Lâm Chí Hằng ngã xuống mặt đất.

‘Bịchl’ Lâm Chí Hằng lăn mấy vòng trên mặt đất, nằm yên không động đậy, càng không thể nhỏm người dậy.

Hô hấp của những người bên đường nhất thời run rầy.

Lâm Dương đi đến bên cạnh Lâm Chí Hằng, đè thấp giọng nói: “Tôi muốn hỏi ông, ông thật sự cảm thấy… nhà họ Lâm xứng đáng đề ông bảo vệ sao?”

“Tại sao cậu… cứ luôn hỏi tôi vấn đề này?” Lâm Chí Hằng yếu ớt nói.

“Chỉ là tôi muốn biết, ông bảo vệ nhà họ Lâm, vậy thì, những người bị nhà họ Lâm hại chết kia, ông sẽ giải thích với bọn họ như thế nào?“ Lâm Dương nhìn chằm chằm Lâm Chí Hằng hỏi.

Lâm Chí Hằng lập tức sửng sốt, kinh ngạc nhìn Lâm Dương: “Cậu…”

“Rời khỏi nhà họ Lâm đi, như vậy ông 1Isy RE si còn có thể giữ được một mạng!”

Lâm Dương khàn giọng nói, ngắt một đóa hoa đang nở rộ ở bên cạnh, ở trước.

mặt Lâm Chí Hằng ngắt một cánh hoa xuống đề trên người ông ta, đồng thời nắm chặt bông hoa vào trong lòng bàn tay.

‘Rắc rắc!’ Những cánh hoa cùng với bông hoa còn lại ngay lập tức bị sức lực sục sôi của Lâm Dương nghiền nát thành bột mịn.

Anh nới lỏng bàn tay, đóa hoa đã biến thành bột mịn theo năm ngón tay anh hòa Vào trong gió.

Lâm Chí Hằng ngay lập tức hiều rõ ý của Lâm Dương, nhìn cánh hoa nguyên vẹn còn lại trên người mình kia, sắc mặt trắng bệch đến cực điềm, trong đôi mắt toàn là kinh hãi.

“Cậu là ai? Cậu rốt cuộc là ai?“ Lâm Chí Hằng sốt ruột hét lên.

Nhưng Lâm Dương không trả lời, đứng dậy trực tiếp rời đi.

Sự thảm bại của Lâm Chí Hằng khiến cho đám Lâm Tử Yến và người nhà họ Lâm vô cùng bất ngờ.

Bọn họ chưa từng nghĩ rằng Hắc Long Lâm Chí Hằng của Hắc Long Đường thế mà trong lúc đối diện với bác sĩ Lâm lại không hề có sức chống đỡ! ñ Quá cường điệu rồi!

“Đám lộn xộn của bộ phận Tin tức kia đã cung cấp thông tin sai lầm cho chúng ta rồi! Bọn chúng căn bản không hề điều tra rõ ràng thực lực chân chính của bác sĩ Lâm!

Bọn chúng đều là một đám vô dụng!”

Lâm Tử Yến đang đờ dẫn dần dần hoàn hồn lại, nhưng cả người lại run lầy nà Ea t8 bầy, sắc mặt trắng bệch, điên cuống la hét.

Sự kinh hoàng và sợ hãi cực độ đã khiến cho cô ta có phần điên loạn.

Nhất là lúc nhìn thấy Lâm Dương bước đến, đám người nhà họ Lâm này càng hoảng sợ đến mức đứng không vững, tất cả đều mềm nhữn hai chân, nhặt lấy mấy khúc cây trên mặt đất.

Bọn họ kinh hoàng nhìn Lâm Dương.

Ánh mắt kia giống như là đang nhìn thấy Thần Chết vậy… ° “Đưa bọn họ lên xe, lập tức đi đến bờ sông, sau đó ném hết xuống sông.” Thủy Bình Vân phất tay, lập tức hò hét.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1543


Chương 1543:

“Vâng!”

Những người thuộc hạ Thủy Bình Vân mang đến bận rộn nhét đám người nhà họ Lâm lên xe.

“Đừng mà! Đừng mài!”

“Thả tôi ra! Tôi không muốn chết!”

“Bác sĩ Lâm, tha cho chúng tôi đi!”

Tiếng la hét thảm thiết vang lên đến chín tầng mây.

Nhưng vào ngay lúc này, Lâm Dương đột nhiên phất phất tay: “Tất cả dừng lại!”

Mọi người dừng lại động tác ngay lập tức.

“Chủ tịch Lâm, sao vậy ạ?” Thủy Bình Vân nghi hoặc hỏi.

Trên mặt cô ấy ngay lúc này toàn là sùng bái, ánh mắt nhìn Lâm Dương cô cùng nóng bỏng.

E là không có người phụ nữ nào có thể chống đỡ nồi người như Lâm Dương.

Vốn đã có vẻ ngoài như một thiên thần, lại có võ công hệt như thần linh, người như vậy, bản thân vốn dĩ chính là thần.

Thủy Bình Vân đột nhiên vô cùng vui mừng vì bản thân đang làm việc cho bác sĩ Lâm.

Mà lại còn là cam tâm tình nguyện.

“Đừng giết bọn họ! Tôi thay đổi chủ ý.

rồi.” Lâm Dương nói.

“Vậy…

“Phế hết võ công của bọn họ, đánh gãy hết tay chân đi.“ Lâm Dương nhàn nhạt nói: “Sau đó mang theo cả Lâm Chí Hằng ở bên kia đưa hết về nhà họ Lâm ở Yến Kinh!”

Thủy Bình Vân hô hấp căng thằng, láng máng hiều được ý của Lâm Dương, lập tức gật đầu: “Chủ tịch Lâm, tôi lập tức đi sắp xếp!”

Phan Yến Tử ngồi trong xe vừa nghe đã không biết nên vui mừng hay là nên sợ hãi, cả người chỉ có thể điên cuồng run rầy.

ản3 i92 St ‘hướng 923; k “” MẨ Lâm Dương xoay người nhìn Lâm Chí Hằng vẫn còn nằm bất động trên mặt đất ở bên kia nói: “Chú Hằng! Nếu như chú đã muốn đưa đám người này đi, vậy tôi thành toàn cho chú!”

Âm thanh truyền đến, Lâm Chí Hằng không nói lời nào, chỉ trừng lớn đôi mắt, ngây ngốc nhìn bóng dáng kia.

Rốt cuộc ông ta cũng không thể chống đỡ nồi nữa.

Đau đớn kịch liệt cùng với sức lực bị tiêu hao khiến cho đầu óc ông ta trở nên nặng nề, sau cùng trước mắt tối đen, rơi vào hôn mê.

Đợi đến khi Lâm Chí Hằng tỉnh dậy lần nữa đã không biết là trôi qua bao lâu rồi.

Ông ta phát hiện mình đang nằm trong một phòng bệnh trắng tinh.

Trên người cắm không ít kim châm, =. B14 còn có mấy cái ống dẫn.

Hai tay được bó thạch cao, trên người thì bị bao bọc lại thành cái bánh chưng.

Đây là đâu?

Trong lòng Lâm Chí Hằng nghi hoặc.

Khi ông ta nhìn rõ chiếc đồng hồ mang phong cách cổ xưa đang treo trên bức tường, lập tức phản ứng trở lại.

Đây là phòng bệnh thứ 12 của nhà họ.

Phan.

Trước đây ông ta bị thương đã từng dưỡng bệnh ở đây một khoảng thời gian!

Ông ta đang ở nhà họ Lâm!

“Ông tỉnh rồi?”

Cửa bị đẩy ra, một đám người bước vào trong.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1544


Chương 1544:

Dẫn đầu là một người đàn ông để một bộ râu dê trắng tinh, trông có vẻ khoảng hướng 923: L..ủa nhà.

chừng 50 tuồi, thần sắc nghiêm túc.

Theo sau cũng là một đám người khoảng bốn năm mươi tuổi, nhìn cách ăn mặc của bọn họ liền biết được địa vị của bọn họ ở nhà họ Lâm không hề thấp.

“Đường chủ?”

Lâm Chí Hằng sửng sốt.

Hóa ra người bước vào chính là Đường chủ của Thiên Long Đường, Lâm Trung Hải.

“Hai ngày trước ông được đưa về nhà họ Lâm, đại y của nhà họ Lâm chúng ta liền lập tức tiến hành chữa trị cho ông, hai tay ông bị gãy lìa, xương sườn cũng gấy, thương tích rất nặng, theo như suy đoán của ông ta ông sẽ tỉnh lại vào giờ này!”

Lâm Trung Hải mặt không cảm xúc bước đến bên giường bệnh, lạnh lùng nhìn chằm chằm Lâm Chí Hằng: “Ông có thể nói cho chúng tôi biết rốt cuộc là đã xảy ra chuyện hương 923: L..ủa nh gì chứ?”

“Xây ra chuyện gì?”

Lâm Chí Hằng vẫn còn hơi mơ màng, bỗng nhiên dường như ông ta nhớ ra được điều gì, liền hỏi: “Làm sao tôi về được đây?”

“Hừ, đến cái này mà ông cũng không biết à?“ Một người trong nhà họ Lâm ở bên cạnh giận dữ: “Ông bị người của Dương Hoa đưa về đó!”

“Cái gì?“ Lâm Chí Hằng hoàn toàn mờ mịt.

“Ngoại trừ ông ra còn có đám Lâm Tử Yến!”

“Lâm Tử Yến? Bọn họ không sao chứ?“ Lâm Chí Hằng liền hỏi.

“Yên tâm, Lâm Tử Yến vẫn chưa chết, có điều… tình hình của bọn họ còn thảm hơn ông nhiều, toàn bộ võ công của Lâm Tử Yến đều bị phế, tứ chỉ bị gãy hoàn toàn, hơn nữa còn bị tồn hại gân cốt, sau này cho.

dù có chữa được cũng không thể luyện võ được nữa! Cả đời này chỉ có thể làm một người tàn phế!” Lâm Trung Hải trầm giọng nói.

Lâm Chí Hằng mấp máy miệng nhưng không phát ra tiếng “Lần này mặt mũi của nhà họ Lâm chúng ta có thể nói là mất hết sạch sẽ rồi!”

Người nhà họ Lâm ở bên cạnh hừ nói.

Lâm Chí Hằng hít sâu một hơi, không nói gì cả.

“Ông bị ai đánh bị thương vậy?“ Lâm Trung Hải nặng nề hỏi.

“Bác sĩ Lâm.”

“Phải không… Thực lực của cậu ta lại dũng mãnh như vậy cơ à, đên ông cũng không phải là đối thủ?“ Lâm Trung Hải “Đường chủ, thực lực của vị bác sĩ Lâm này quả thực là sâu không thể dò! Tôi cảm thấy… chúng ta vẫn nên nhanh chóng hóa thù thành bạn, không thề đấu tiếp với cậu ta được đâu, đại hội sắp bắt đầu rồi, nghỉ ngờ hỏi.

nếu như chúng ta thật sự trầy da tróc vảy với cậu ta, đối với nhà họ Lâm chúng ta không hề có lợi!” Lâm Chí Hằng nôn nóng nói.

“Đồ khốn! Lâm Chí Hằng, ông là đang tăng chí khí cho người ngoài mà diệt uy phong của quân mình hả?” Người nhà họ Lâm giận dữ, trực tiếp mắng.

“Tôi chỉ là muốn tốt cho nhà họ Lâm!”

“Muốn tốt cho nhà họ Lâm? Tôi thấy ông rõ ràng là đang ngụy biện cho sự thất bại của ông thôi! Lâm Chí Hằng! Ông vốn chỉ là một tên vô năng, lần này nhiệm vụ thất bại, hại cho nhà họ Lâm bị mất sạch .¬ 103 „ 1007 mặt mũi, ông còn mặt mũi mà ở đây nói nhăng nói cuội! Cái thằng bác sĩ Lâm đó mới là thằng nhóc bao lớn chứ, thực lực của nó lại có thể mạnh tới mức nào chứ?

Tôi thấy rõ ràng là do bản thân ông không có bản lĩnh, lại ở đây phóng đại tên bác sĩ Lâm kia!” Người nhà họ Lâm kia hừ nói.

“Nói không sai! Lâm Chí Hằng! Ông cũng quá vô dụng đi!”

“Ngay đến thằng nhóc nhỏ hơn phân nửa cũng không đối phó được sao?”

“Hừ, thật khiến người ta thất vọng!”

“Ông căn bản không xứng là người nhà họ Lâm chúng tôi!”

Những người xung quanh nhao nhao lên tiếng chỉ trích.

Sắc mặt Lâm Chí Hằng rất khó coi, nhưng không giải thích.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1545


Chương 1545:

“Được rồi, bớt nói vài câu đi!”

Lúc này, Lâm Trung Hải lên tiếng.

“Đường chủ!“ Lâm Chí Hằng nhìn về phía ông ta.

“Chi Hằng, ông dưỡng thương cho tốt đi, dưỡng thương xong thì tự động di tiếp nhận trừng phạt!” Lâm Trung Hải lạnh nhạt nói.

Đôi mắt Lâm Chí Hằng ảm đạm, cúi đầu nói: “Vâng, Đường chủ…”

“Ngoài ra, lần này tôi sẽ báo cáo lên Trưởng Lão Các, cũng sẽ hồi báo lại cho gia chủ, chuyện của Dương Hoa không thề hời hợt được! Nếu như bác sĩ Lâm kia đã làm ra chuyện như vậy, thì chúng ta cũng buộc phải phản kích trở lại! Nếu không đại hội tổ chức, nhà họ Lâm chúng ta không thể yên ồn được! Nhà họ Lâm chúng ta…cũng không còn mặt mũi và chỗ đứng nữa…”

“Đường chủ, ý của ông là…”

“Có lẽ nhà họ Lâm chúng ta, phải chính thức khai chiến với Dương Hoa rồi!”

Về đên công ty, Lâm Dương gọi cho Tô Nhan một cuộc điện thoại.

Lÿ Ái Vân vẫn chưa hoàng hồn, về đến nhà liền trực tiếp chùm chăn đi ngủ mới đỡ được không tt.

Lúc đó sự nhận thức của cô đối với bác sĩ Lâm cũng có một độ cao mới.

Thoát ấn thoắt hiện, một đấm nứt núi.

Đây là… thần tiên sao? Tô Nhan lắc lắc cái đầu nhỏ, cảm giác vẫn hơi mờ nmịt.

Sau khi nói lời cảm ơn với chủ tịch Lâm, Tô Nhan tiếp tục trùm chăn đi ngủ, không muốn quan tâm đến bất cứ điều gì nữa.

Vẻ phần Lâm Dương thì bắt đầu xử lý việc của công ty.

Sau khi xem xong mấy phần văn kiện, đột nhiên anh nhớ tới điều gì đó liên gọi Mã Hải đến.

“Nhà họ Lâm trước khoảng thời gian này là muốn tìm đến hợp tác với Dương Hoa chúng ra đề đấu thầu ngọn núi Tử Khoáng ở phía Tây Bắc, chuyện này ông ˆ thấy như thê nào?”

Lâm Dương hỏi..

“Chủ tịch Lâm, anh cũng có hứng thú với núi Tử Khoáng này à?”

Mã Hải ngần người hỏi.

“Phàm là chuyện có thể tăng cường thực lực của Dương Hoa chúng ta, tôi đều có hứng thú.”

“Chủ tịch Lâm, thực ra đấu thầu núi Tử Khoáng đối với bất kỳ một tập đoàn tài chính nào mà nói thì đều là chuyện có lợi mà không có hại, nhưng giá trị của núi Tử Khoáng này quá cao, muốn lấy được nó phải có nguồn vốn kinh người đi đấu thầu, hơn nữa cho dù có đấu thầu được rồi thì khoảng thời gian đầu cũng phải đầu tư vào một sô tiền khủng khϊế͙p͙ mới có thể tiến hành khai thác.

Trước mắt tất cả các trọng tâm của Dương Hoa chúng ta đều nghiêng về hướng thu mua trêи một trăm công ty và chiếm đoạt thị trường của bọn họ, cái nữa chính là sản xuất thuốc đặc hiệu trị bệnh Tiều đường, trước mắt loại dược phẩm này đã đạt được phản hồi rất tốt, hơn nữa cũng đã tiếp nhận dược số lượng đơn đặt hàng lớn ở nước ngoài, chúng ta đang gấp rút xây dựng công xưởng, chế tạo thuốc đặc hiệu, quả thật không có nhiều tiền như vậy đề đi đấu thầu núi Tử Khoáng này đâu!”

Lâm Dương sờ sờ cằm, mở miệng hỏi: “Nếu như có được núi Tử Khoáng, đối với chúng ta mà nói có thể thăng cấp lên đến mức nào?”

Mã Hải trầm mặc một hồi, đột nhiên bước đên trước bàn làm việc, cầm ba quyền sách ở bên cạnh lên, gộp chung Chúng lại với nhau.

“Đây là mức độ thực lực của Dương Hoa chúng ta trước mắt!”

Nói rồi, ông ta lại lấy thêm một quyền sách để lên trêи.

“Đây là mức độ thực lực của chúng ta sau khi có được núi Tử Khoáng.

Đơn giản dễ hiểu.

Nhưng lại nhìn thấy mà giật mình.

“Buổi đấu thầu bao giờ thì bắt đầu?”

Lâm Dương trầm giọng hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1546


Chương 1546:

“2 giờ chiều hôm nay, ở sảnh triển lãm quốc tế Thanh Đô!”

“Sắp xếp máy bay, đi một chuyển đi.”

“Chủ tịch Lâm, chúng ta… chúng ta e la không có nhiều tiền đến thế đâu!”

Mã Hải nôn nóng nói.

Tiền vốn trong công ty tuy rằng vẫn còn khoảng 15 triệu đô la, nhưng nếu như động vào số tiền này, một khi vòng vốn xuất hiện đứt gãy, vậy sẽ là đòn đả kϊƈɦ chí mạng dồi với sự vận hành của cả công ty… “Yên tâm, không đủ tiền nhưng chúng ` ta vẫn còn thứ khác!”

Lâm Dương nhàn nhạt nói.

“Thứ khác?”

Mã Hải ngần người, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, trêи mặt ngay lập tức lộ ra nét Vui mừng.

“Ông nhanh chóng giúp tôi đi liên hệ với bên bán đấu giá, tôi có mấy thứ muốn giao cho bọn họ bán đấu giá, lợi nhuận thu được sau khi bán đấu giá xong có lẽ sẽ đủ cho chúng ta đi tranh đoạt núi Tử Khoáng rồi!”

“Vâng, vâng! Chủ tịch Lâm, anh đợi một chút, tôi lập tức đi liên hệt”

Mã Hải vô cùng kϊƈɦ động, lập tức chạy đi.

Mây phút sau, Mã Hải lại quay trở lại.

“Chủ tịch Lâm, bên kia đã nhận được tin tức, bọn họ chuẩn bị làm một nghỉ lễ chào mừng, hoan nghênh sự có mặt của anh!”

“Nói với bọn họ không cần đâu, tôi muốn khiêm tốn một chút.”

“Vâng, chủ tịch Lâm!”

Sau khi ăn bữa trưa ở công ty và nghỉ ngơi một chút, Lâm Dương dưới sự hộ tổng của Huỳnh Lam liền đi đến sân bay Giang Thành, Đăng kỷ máy bay cá nhân rồi bay thằng đến sân bay Thanh Đô.

Trêи máy bay, Huỳnh Lam cứ muốn nói lại thôi.

“Có gì thì cử nói thẳng ra đi, đè nén cả một dường không khó chịu sao?”

Lâm Dương uống một ngụm rượu vang đỏ, bắt chéo hai chân xem bảo nỏi.

“Cái kia… Chủ tịch Lâm, anh thật sự có hứng thủ với núi Tử Khoảng đến như vậy sao?”

“Sao vậy?”

Lâm Dương đặt tờ báo xuống, kỳ quái nhìn ông.

“Là như thế này, tôi nhận được tin tức nói nội bộ của núi Tử Khoáng này có thể tồn tại bảo vật đặc biệt gì đó, vì vậy mà có không ít tập đoàn tài chính đều muốn lấy được núi Tử Khoáng này, thậm chí…”

“Thậm chỉ cái gì?”

“Thậm chí còn có một số gia tộc của thế giới ngầm nữa!”

“Gia tộc của thế giới ngầm? Lẽ nào… nhà họ Dương cũng gia nhập rồi sao?”

Lâm Dương cau mày hỏi.

Nếu là như vậy thì sẽ không dễ đấu thâu được rồi.

“Cái này tôi không rõ, có điều tôi nghĩ núi Tử Khoáng này… chắc chắn không có cái gì tốt để lầy đâu!”

“Nếu như không lấy được thì thôi, lần này chỉ có thê nói là một cuộc thăm dò, xem xem có thể lấy đến tay được hay không, nếu như có được trong tay thì kiếm ít máu, nếu như không có được cũng chỉ là lãng phí chút thời gian buổi chiều, không quan trọng!”

Lâm Dương nhàn nhạt nói.

“Vậy thì tốt rồi!”

Huỳnh Lam thở phào một hơi.

“Sao vậy? Ông có vẻ rất lo lắng?”

Lâm Dương kỹ quái nhịn ông.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1547


Chương 1547:

“Chủ tịch Lâm, có điều anh không biết đấy thôi, nghe nói có mấy gia tộc mang tâm thê bắt buộc phải lấy được núi Tử Khoáng này! Tôi đây không phải là đang lo lăng Dương Hoa chúng ta khi không lại đụng phải những phiền phức này hay sao.”

Huỳnh Lam cười nỏi.: “Thế à… Yên tâm, tôi sẽ lượng sức mà làm! Những phiền phức gân đây của Dương Hoa quả thực khá nhiều, tôi sẽ cần trọng.”

Lâm Dương gật đầu.

Huỳnh Lam cười cười, không nói gì.

Rất nhanh, máy bay đã hạ cánh tại sân bay Thanh Đô.

Vừa bước ra khỏi sân bay, một chiếc Lincoln phiên bản mở rộng đã đậu ngay bên ngoài.

“Chủ tịch Lâm, xin chào xin chào! Tôi là Giản, người của Hội bán đấu giá Long Đằng Thanh Đô! Tôi được Trưởng ban tổ chức phái đến đây để đón anh, chủ tịch Lâm, xin mời lên xe!“ Một cô gái mặc bộ trang phục công sở nhanh chân bước lên phía trước, trêи mặt mang theo nụ cười nhẹ nói.

Để tránh gây ra những rắc rối không cần thiết, Lâm Dương dùng khuôn mặt của bác sĩ Lâm để xuống máy bay, còn đội thêm một chiếc mũ, vì vậy không bị ai nhận ta.

Không ngờ rằng người của Hội bán đấu giá Long Đằng này thật có mắt nhìn, thế mà chỉ mất một giây liền nhận ra Lâm Dương.

“Không phải tôi đã nói là không cần đến sân bay đón hay sao?“ Lâm Dương quét mắt nhìn Giản, nhàn nhạt nói.

“Đây là yêu cầu của Hội trưởng chúng tôi, Hội trưởng nói chủ tịch Lâm khó khăn lắm mới có dịp đến Thanh Đô, chúng tôi cần phải tận lực làm tốt vai trò của người trai C chủ nhà! Không thể tiếp đón sơ suất với khách quý được.” Giản khẽ cười đáp.

“Vậy thay tôi cảm ơn Hội trưởng của các cô!”

“Chủ tịch Lâm, mời lên xe, chúng tôi đã sắp xếp phòng tồng thống cho anh nghỉ ngơi rồi! Còn chuẩn bị rượu nước hết rồi, anh có thể đi nghỉ ngơi trước, đợi khi đến giờ, chúng tôi sẽ thông báo trước cho anh đến hiện trường buổi đấu giá.“ Giản cười nói.

“Không cần đâu.”

Lâm Dương nhìn thời gian một chút, nói: “Không phải nói 2 giờ sẽ chính thức bắt đầu buổi đấu giá sao? Còn 20 phút nữa là bắt đầu rồi, cô trực tiếp đưa tôi đến hiện trường b*** đấu giá đi!”

“Cái này… nếu như chủ tịch Lâm đã yêu cầu, vậy được thôi.”

.+ cc Mọi người lên xe, trực tiếp đi về phía hiện trường hội đấu giá Long Đằng.

Hội đấu giá Long Đằng được tính là công ty bán đấu giá tuyến một trong nước.

Có thể lấy được đồ được tiến hành đấu giá ở hội đấu giá này, hoặc là giá trị vô cùng lớn, hoặc là vô cùng hiếm có, không thề nào định giá được!

Vật thường thấy căn bản không thể lọt vào được hội trường này.

Cũng chính bởi vì nguyên nhân này, những người đến tham gia b*** đấu giá này nếu không phải là các ông lớn đến từ các ngành nghề trong nước, thì cũng là một số ông trùm mà người bình thường không dám tưởng tượng đến.

Bước xuống xe, Giản dẫn Lâm Dương trực tiếp đi đến phòng VIP trên tầng 2 của hội trường.

Anh gỡ mũ xuống, cũng không che giấu nữa.

Những nhân vật nồi tiếng trong xã đã ở trong buổi đấu giá nhao nhao nhìn về phía anh.

Lúc nhìn thấy khuôn mặt của bác sĩ Lâm, không ít người lập tức sững sờ.

“Người kia là bác sĩ Lâm sao?”

“Chắc chắn không nhìn nhầm chứ?”

“Hình như là anh ấy…”

“Trời ạ, thật sự là bác sĩ Lâm?”

“Có chuyện gì vậy? Bác sĩ Lâm làm sao có thề xuất hiện ở đây chứ?”

“Lẽ nào anh ấy cũng vì núi Tử Khoáng mà đến sao?”

“Ha ha, thật không ngờ bác sĩ Lâm cũng đến rồi, buổi đấu giá này sẽ rất đặc sắc đây!”

Không ít khách khứa thì thầm nói chuyện, hơn nữa còn là tràn đầy vẻ kích động cùng phấn khích.

Lâm Dương lại không hề để ý những lời bàn tán vô nghĩa bên tai, trực tiếp bước vào trong phòng VIP, yên lặng ngồi xuống.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1548


Chương 1548:

Nhân viên phục vụ mang đến rượu vang và đồ ngọt cao cấp.

“Chủ tịch Lâm, xin hỏi anh có còn cần phục vụ gì nữa không ạ?” Trên mặt Giản tràn ngập nụ cười nhẹ, hướng về phía Lâm Dương hỏi.

“Nhiêu đây là đủ rồi, cô đi trước đi.”

Lâm Dương nói.

“Vâng ạ, chủ tịch Lâm, nếu như có cần gì, xin cứ nói với nhân viên phục vụ của chúng tôi bất cứ lúc nào!” Giản nói, rồi vỗ vỗ tay.

Sau đó, hai cô gái ăn mặc nhẹ nhàng tràn đầy nét thanh xuân tươi đẹp bước vào.

Các cô duyên dáng đứng ở bên cạnh Lâm Dương, đồng loạt cung kính nói: “Xin chào chủ tịch Lâm.”

Lâm Dương cau mày.

Lại nghe Giản nói: “Phục vụ chủ tịch Lâm cho tốt, hiều rõ chưa?”

“Vâng thưa chị Giản!”

Hai người không ngừng gật đầu như gà con mồ thóc vậy.

Lúc này Giản mới rời đi.

Sau đó, hai cô gái kia mới dùng ánh mắt vừa mong đợi lại vừa nóng bỏng nhìn Lâm Dương, trên khuôn mặt hai người đã đỏ hồng một mảnh.

Thật là… đẹp trai quá đi! Còn đẹp trai gấp một vạn lần so với trên tivi.

Trời ạ, tôi lại được đứng gần bác sĩ Lâm đến như vậy, không phải là tôi đang nằm mơ chứ?

Hai cô gái kích động nghĩ, hận không thể lập tức nhào vào lòng Lâm Dương.

Nhưng Lâm Dương không hề nhận ra suy nghĩ của hai cô gái đang ở bên cạnh này, mà nhìn ra cửa sổ sát đất ở trước mặt.

Chính giữa phía ngoài cửa sổ chính là gian trưng bày của b*** đấu giá.

“Khốn nạn! Chủ tịch Lâm, chỗ ngồi khách quý này của chúng ta nằm ở sát bên lề của tất cả các chỗ ngồi của khách quý khác! Hội bán đấu giá Long Đằng thế mà lại sắp xếp cho chúng ta chỗ ngồi sát ngoài cùng! Thật đáng ghê tởm!”

Huỳnh Lam đột nhiên đập bàn, giận dữ đứng dậy nói: “Chủ tịch Lâm, tôi lập tức bán đấu giá Long đi tìm Hội trưởng của Hội Đằng, hỏi ông ta cho rõ nguyên nhân! Ông ta đây là đang xem thường chúng ta sao?”

“Khoan đã!” Lâm Dương nhàn nhạt cất tiếng.

Huỳnh Lam dừng bước chân, nhìn Lâm Dương.

“Bình tĩnh đừng nóng vội!”

“Chủ tịch Lâm…”

“Trước khi chưa làm rõ ngọn ngành sự việc, đừng manh động như thế, rất không lý trí”

Lâm Dương bình tĩnh nói, sau đó nhìn về phía cô gái bên tay trái, mở miệng nói: “Cô tên là gì?”

“Chủ tịch Lâm, tôi tên là Doãn Khiết, là sinh viên năm tư của đại học Thanh Đô, tôi đến đây đề làm thêm.” Cô gái bên trái kích động nói.

Cô gái bên phải thấy vậy, trên mặt toàn là dáng vẻ ghen tị.

Nhưng Lâm Dương không đề ý, chỉ mở miệng hỏi: “Doãn Khiết, vậy cô có biết chỗ ngồi dành cho khách quý bên cạnh là để lại cho ai không?”

“Chỗ ngồi dành cho khách quý bên cạnh sao? Tôi nghe nói là giữ lại cho khách đến từ Tây Vân!” Cô gái tên Doãn Khiết suy nghĩ rồi nói.

“Khách đến từ Tây Vân?” Đầu mày Lâm Dương liền cau lại “Nhà họ Kim ở Tây Vân?”

Huỳnh Lam lập tức thất thanh.

“Nói như vậy, có lẽ là hợp tình hợp lý rồi Lâm Dương nhàn nhạt nói: “E là những chỗ ngồi dành cho khách quý còn lại, cũng đều là để lại cho một số gia tộc thuộc thế giới ngầm, như Dương Hoa chúng ta, trước mắt vẫn chưa đủ sức đấu với bọn họ, Hội trưởng Long Đằng đương nhiên sẽ không để cho chúng ta ngồi ở vị trí chính giữa rồi!”

Huỳnh Lam im lặng gật đầu, không phát ra tiếng.

“Doãn Khiết, cô có biết chỗ ngồi dành cho khách quý ở chính giữa kia là chuẩn bị cho ai không?” Lâm Dương lại nghiêng đầu qua hỏi cô gái.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1549


Chương 1549:

Ngoài người của Huỳnh Lam ở bên trong đều không biết, những vị khách ngồi trong phòng vip ở chính giữa đều đã đến rồi.

Hơn nữa…bọn họ luôn để ý nhất cử nhất động của bên này.

Gọi người đàn ông ấy đến chủ yếu là đề thăm dò.

Lâm Dương nhìn vào phòng VỊP ở trung tâm, mặt không hề có chút biểu cảm nào, chỉ lạnh lùng hỏi: “Cậu là ai?”

“Bác sĩ Lâm đến chỗ tôi uống tách trà sẽ biết ngay thôi.”

Giọng nói ấy hơi mang chút đùa cợt.

Bỗng 1 giây sau đó! Rầm!! Một tiếng động rầm trời phát ra từ tầng 2.

Cảm giác như cả hội trường đều bị chấn động.

Khách khứa dưới lầu bị dọa đến giật mình, thậm chí có người còn mất kiềm soát định bỏ chạy.

Rất nhiều người nghĩ đó là động đất.

Nhưng những người đứng trong phòng VIP đều biết, đó không phải là động dất.

Mà là…tường bị sập! Nhìn thấy Lâm Dương một tay bóp chặt cổ người đàn ông ấy, ép hắn ta vào tường.

Tứ chỉ của anh ta từ từ rũ xuống, xương cốt trêи người vỡ vụn, cả người cũng không vùng vẫy nữa.

Lâm Dương thả lỏng tay ra.

Người đàn ông nằm sðng soài dưới sàn, bât động.

“Lôi ra ngoài.”

Lâm Dương lấy từ trong túi ra 1 gói thuốc lá, điềm đạm ngồi xuống sofa.

“Mau lôi ra ngoài!”

Huỳnh Lam hoàn hồn lại, vội vàng ra lệnh cho thuộc hạ, còn mình thì lấy bật lửa ra, giúp Lâm Dương châm thuốc.

Những người đứng xung quanh đó đều há hốc mồm.

Ai cũng không dám tin rằng, Lâm Dương….lại có thể làm ra chuyện như thế này! Người ở trong phòng VỊP trung tâm cũng đã khai rồi, đó là người mà anh ta phái đến! Nhưng mà…Lâm Dương không chút do dự nào thẳng tay trừ khử tên ấy! Đây rốt cuộc là gì chứ? Đây không phải là Lâm Dương đã giáng 1 cái tát vào mặt vị khách ngồi trong phòng VIP chính giữa đó sao! Trước mắt 2 cô gái ấy đã bị dọa đến xanh mặt, có vẻ như sắp không đứng vững nửa.

Những bảo vệ vừa chạy tới cũng đơ người ra.

Vị chủ tịch Lâm này…cũng không khách khí mấy! “Còn ngơ ra đó làm gì? Mau lôi đi!”

Huỳnh Lam lớn tiếng quát đám bảo vệ đang ngơ ngác đứng nhìn.

Mọi người bắt đầu xôn xao, tuy nhiên….

Không ai bước lên trước.

Dường như không ai dám dụng đến người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh kia.

“Có vẻ như tôi đã hiểu lắm về hội trường của hội triển lãm Long Đằng.”

Lâm Dương từ từ phả ra làn khói trắng: “Huỳnh Lam, anh cho người động thủ di.”

“Vâng.”

Huỳnh Lâm cũng cảm thấy có gì đó không đúng, ông ta không nói gì, cùng với 2 thuộc hạ khác tiến lên trước dọn dẹp người đàn ông này.

Nhưng khi vừa mới nhấc hắn lên thì 1 đám người từ đâu chạy đến.

“Ai ya, chủ tịch Lâm, thành thật xin lỗi! Không làm phiền đến anh chứ!”

Một người đàn ông mập mạp bóng bầy tiến vào trong phòng VỊP, vừa cười vừa nói.

“Hội trưởng Đinh Mao?“ Lâm Dương liếc nhìn 1 cái.

“Chủ tịch Lâm, anh đừng giận, tôi sẽ sớm cho anh 1 câu trả lời!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1550


Chương 1550:

Người đàn ông này liên tục nở nụ cười, sau đó đứng dậy chất vấn 2 cô gái khi nãy: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Người này là ai? Sao hẳn lại chạy đến đây làm loạn?”

“Đây. đây, hội trưởng, chúng tôi cũng không rõ lắm…”

“Có thể..do hắn ta nhiều say rồi cũng nên…”

Hai cô gái ấp a ấp úng đáp., “Mấy người làm ăn Lương gì vậy? Không biết chủ tịch Lâm là khách VIP ở đây sao? Mau lôi người này ra ngoài đị!!”

Đinh Mao nghiêm nghị, rồi dần dân nở nụ cười với Lâm Dương: “Chủ tịch Lâm, thật ngại quá, tôi sẽ đồi phòng VIP khác cho anh ngay, hy vọng sẽ không làm ảnh hưởng đến tâm trạng của anh!”

Nói dứt lời, anh ta ra lệnh dọn dẹp phòng VỊP.

Nhưng Huynh Lam lại mang người chặn đám bảo vệ lại.

Định Mao kinh ngạc, nhìn chằm chằm vào bọn họ: “Chủ tịch Lâm, đây là….”

Lâm Dương chỉ vào người đàn ông nằm bất tỉnh dưới sàn rồi lại nhìn Đinh Mao.

“Chủ tịch Lâm, anh bớt giận..bớt giận, buổi đâu giá sắp bắt dầu rồi! Mong anh hãy giữ tâm trạng tốt đề tham gia đấu giá!”

Đinh Mao nói.

“Tôi hỏi anh, người này là ai?”

Lâm Dương tiếp tục chỉ vào người đàn ông ấy, mặt vô cảm.

“Chủ tịch Lâm, mong anh đừng làm khó tôi nữa!”

Đinh Mao thở dài, bất lực đáp.

“Hội trưởng Định, mọi người đều không phải là đồ ngốc, anh sớm đã biết người này xuất hiện trước cửa phòng VỊP của tôi, tôi hỏi anh tại sao anh không xuất hiện đề ngăn hắn lại?”

Lâm Dương trừng mắt nhìn Đinh Mao.

“Chủ tịch Lâm, tôi..tôi không có ý đó….”

Nét mặt Định Mao có chút không tự nhiên.

“Anh nói muốn thương lượng với chúng tôi, chính là dùng thái độ này để thương lượng sao? Xem ra Dương Hoa – chúng tôi không hề nhịn được sự tiếp đón nhiệt tình từ Long Đằng.”

Lâm Dương đứng phắt dậy, mặt không cảm xúc: “Huỳnh Lam, chúng ta quay về thôi.”

“Vâng thưa chủ tịch Lâm!”

Huỳnh Lam gật đầu, lập tức rẽ đám đông mở đường.

“Chủ tịch Lâm! Chủ tịch Lâm! Anh nghe tôi giải thích!”

Đinh Mao vội vàng chạy theo chặn lại.

Nhưng Huỳnh Lam đã túm chặt lấy anh ta.

Mấy bảo vệ đứng bên cạnh định bắt lấy Huỳnh Lam thì bị Đinh Mao ngăn lại.

Thế cục có vẻ như không thể khống chế được.

Nhưng vào ngay lúc này, 1 giọng cười lại vang lên.

“Chủ tịch Lâm, anh không cần phải trách hội trưởng Đinh! Anh ấy không dám ra mặt là bởi vì anh ta không tiện đắc tội với tôi!”

Vừa dứt lời, người này liền từ trong phòng VỊP chính giữa bước ra.

Huỳnh Lam không hiều rốt cuộc Lâm Dương đang suy tính điều gì trong đầu.

Mặc dù Lâm Dương nét mặt điềm tĩnh, ngồi ăn trái cây rất tự nhiên, nhưng Huỳnh Lam lại giông như dang đứng trêи đông lửa, cứ đi qua lại khäp phòng.

“Đi, phái người canh chừng phía nhà họ Dương!”

Huỳnh Lam bỗng dừng bước, chỉ tay vào 1 tên thuộc hạ đứng gần đó.
 
Back
Top Bottom