Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1511


Chương 1511:

“Tôi là ai? Tôi là người của nhà họ Lâm! Là cô của cậu! Lâm Tử Yên!”

Giọng nói ấy vẫn rất hách dịch và nhăn nhó.

“Người của nhà họ Lâm?”

Lâm Dương ngạc nhiên.

Lâm Dương không ngờ được rằng lúc này nhà họ Lâm lại phái người đến Giang Thanh.

Trước kia nhà họ Lâm cũng từng phái người đến Giang Thành tìm Lâm Dương, nhưng mục đích của bọn họ không phải là Lâm Dương, mà là chủ tịch Lâm.

Trong mắt bọn họ, chỗ chống lưng bị vứt bỏ này đã không còn giá trị lợi dụng nữa, bây giờ cả Giang Thành chỉ có bác sĩ Lâm mới xứng đáng lọt vào mắt xanh của họ.

Lâm Dương vốn dĩ không muốn: đi, nhưng do dự một hồi, anh vẫn quyết định đến tìm hiểu xem mục đích của nhà họ Lâm là gì.

Anh nhanh chóng lái xe tới quán cà phê Tây Lam.

Lúc này, có vài người đang ngồi trong quán.

Lâm Tử Yên đang nhâm nhỉ cà phê ở một góc bàn.

Bà ta vẫn giữ được phong thái sang chảnh, quý phái như xưa, khắp người đắp toàn đồ hiệu,còn mang theo cả hai tên vệ sĩ mặc vest đen đeo kính râm, chỉ nhìn cách ăn diện này đã biết xuất thân của Lâm Tử Yên không hề tầm thường.

Lâm Dương bước đến và ngồi thằng xuông.

“Thưa quý khách, xin hỏi quý khách muốn dùng gì ạ?”

Nhân viên phục vụ tay cầm menu lịch sự hỏi.

“Anh ta không cần gì đâu, tránh ra đi, đừng quấy rầy chúng tôi bàn chuyện!”

Lâm Tử Yên liếc nhìn Lâm Dương một cái, đặt tách trà trong tay xuống, vẻ mặt vô cảm.

Nhiên viên phục vụ hơi ngượng, đang chuẩn bị rời đi thì Lâm Dương lại nắm lấy tay Cô: “Không cần nghe lời bà ta, menu đâu tôi muốn xem một chút.”

“Chuyện này… vâng thưa quý khách.”

Cô nhân viên mỉm cười đặt menu lên bàn.

Lâm Tử Yên thấy vậy liền chau mày biểu lộ sự tức giận, nhưng bà ta cũng không dám hó hé.

Đợi Lâm Dương gọi đồ uống xong, Lâm Tử Yên mới lên tiếng: “Được rồi chứ? Chúng ta nói thẳng vào vấn đề đi!”

“Không vội., tôi đói rồi, đợi tôi ăn xong hẳn nói.”

Lâm Dương điềm đạm đáp lời.

“Đồ khốn! Lâm Dương, cậu có ý gì hả? Cậu đến để chọc tức tôi sao?”

Lâm Tử Yên quát lên, tay đập xuống bàn, mắt trừng trừng nhìn anh.

“Có vẻ như chúng ta không thể nói chuyện tiếp được rồi, nếu đã như vậy thì tôi xin phép đi trước đây.”

Lâm Dương cũng không vòng vo, anh đứng phắt dậy bỏ đi.

Nhưng hai tên vệ sĩ đứng hai bên đã chặn anh lại.

“Lâm Dương! Cậu cũng không nhìn lại xem mình là cái thứ gì? Một kẻ bị gia tộc ruồng bỏ! Một tên nghiệt chủng! Tôi gọi cậu đến đề gặp mặt là đã cho cậu chút thể diện rồi, đừng có được voi đòi tiên, mau ngoan ngoãn ngồi xuống trả lời mấy câu hỏi của tôi! Rõ chưa? Còn không tôi sẽ cho cậu biết tay.”

“Cho tôi biết tay? Được được, bà động thủ đi, tôi cũng rất tò mò muốn biết bà đã chuẩn bị gì để cho tôi biết tay đây?”

“Mày!”

Lâm Tử Yên nổi giận đùng dùng, muốn sai thuộc hạ lập tức đánh cho Lâm Dương một trận nhừ tử ngay tại chỗ.

Nhưng lý trí vẫn mách bảo bà ta nên kiềm cơn giận lại.

Động thủ ở đây sẽ làm lớn chuyện, như vậy không hề có lợi cho bà ta chút nào! Càng huống hồ, tên cứng đầu như Lâm Dương có đánh chết hắn cũng không xả được hận.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1512


Chương 1512:

Lâm Tử Yên nghĩ đến lý do bà ta đến đây, cố gắng hít một hơi thật sâu, nói: “Rốt cuộc mày muốn như thế nào?”

“Thái độ tốt một chút, sau đó ngoan ngoãn đợi tôi ăn xong, ăn xong rồi, chúng ta sẽ bàn chuyện, còn chưa xong thì bà cứ ngồi đó đợi, hiểu không?”

Lâm Dương bình tĩnh đáp.

Đến hsi tên vệ sĩ đi theo cũng không nhịn nồi giọng điệu kiêu ngạo này.

Nhưng dù sao Lâm Tử Yên cũng phải nhịn.

Bà ta ngồi xuống ghế, nhắm chặt mắt, cố gắng hít một hơi thật sâu, có vẻ như đang nhắc nhở bản thân phải bình tĩnh lại.

Còn Lâm Dương sau khi đồ ăn dọn ra thì vẫn thản nhiên ăn uống.

“Tạp chủng vẫn là tạp chủng! Quả nhiên là ăn như chết đói, con cháu Lâm gia tuyệt đối không thể có loại tạp chủng như vậy, chắc chắn là truyền như mẹ mày sang!“ Lâm Tử Yên ấm ức chửi thầm trong bụng.

Khoảng 20 phút sau.

Lâm Dương uống cạn cà phê trong tách, chép miệng: “Được rồi, chúng ta có thể nói chuyện rồi, nói đi, gọi tôi đến có việc gì?”

“Gia tộc tối qua tra được, mày đã trúng giải thưởng lớn ở một sự kiện tại Dương Hoa, giành được Song Hoa Hy Vọng, mặc dù lễ phục đã bị hỏng, nhưng người làm hỏng nó đã đền cho mày một khoản tiền bồi thường rất lớn, đúng không?”

Lâm Tử Yên hỏi.

Lâm Dương ngạc nhiên: “Thế thì sao?”

Bồi thường 350 tỷ, nhìn thì quả thực rất lớn, nhưng đối với nhà họ Lâm mà nói, 350 tỷ chẳng đáng là bao nhiêu.

Lẽ nào nhà họ Lâm mà còn thèm thuồng 350 tỷ của anh? Làm sao có thể chứ? “Tao nghe nói mày đem 350 tỷ này đầu tư vào tập đoàn Duyệt Nhan của vợ mày đúng không?”

Lâm Tử Yên nheo mắt nhìn Lâm Dương, miệng nở nụ cười nham hiểm.

“Nhà họ Lâm điều tra cũng nhanh thật đấy… Không sai, 350 tỷ này tôi đều đâu tư vào tập đoàn quốc tế Duyệt Nhan, có vấn đề gì sao? Chuyện vặt vãnh này mà nhà họ Lâm cũng bận tâm đến à?”

“Đương nhiên phải bận tâm, Lâm Dương, có lẽ mày không biết, thực tế mấy ngày trước tập đoàn Duyệt Nhan đạt được chiến lược hợp tác cùng Dương Hoa, hai bên càng thắt chặt quan hệ hợp tác, bây giờ mày đã trở thành cổ đông lớn nhất của tập đoàn Duyệt Nhan, điều này có nghĩa là, bây giờ mày thực sự đang làm ăn cùng với Dương Hoa đó, mày hiểu không?”

Lâm Tử Yên cười.

“Nhưng chuyện này có liên quan gì đến nhà họ Lâm chứ?”

Lâm Dương vẫn chưa hiểu, hỏi lại.

“Đương nhiên có liên quan, mà liên quan rất lớn là đẳng khác!”

Lâm Tử Yên vẫn cười hết sức nham hiểm: “Nhà họ Lâm bọn tao gần đây có vài hạng mục lớn nhưng vẫn chưa tìm được đối tác thích hợp, vi thế tao muốn mày đại diện cho nhà họ Lâm thử hợp tác một lần với Dương Hoa, thế nào?”

Lâm Tử Yên vừa nói dứt lời, Lâm Dương đã bộc lộ sự kinh ngạc tột độ.

Nhà họ Lâm… lại muốn hợp tác với Dương Hoa? Anh hơi chau mày.

Trước giờ quan hệ giữa nhà họ Lâm và Dương Hoa không tốt đẹp mấy, cộng thêm mấy chuyện trước kia khiến nhà họ Lâm đắc tội lớn với Dương Hoa, theo lý mà nói, hai bên không thể làm ăn chung với nhau, cũng không thể duy trì lâu dài được.

Nhưng tại sao nhà họ Lâm lại muốn di bước này? “Là hạng mục gì? Nói tôi nghe thử xem.”

Lâm Dương lạnh lùng hỏi.

“Nói với mày thì có ích gì? Mày chỉ cần mở đường giúp tao nói chuyện với bên ấy, những việc khác mày đừng hỏi nhiều!”

Lâm Tử Yên gẳn giọng.

“Vậy thì thành thật xin lỗi, các người tìm người khác đi!”

Lâm Dương lắc đầu.

Thẳng thừng từ chối.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1513


Chương 1513:

“Mày… đứng lại”

Lâm Tử Yên quát lên.

Nhìn vẻ kiên quyết của Lâm Dương, bà ta bất lực đành cắn chặt răng, nói: “Được, nói cho mày biết cũng chả sao!”

Lâm Tử Yên đã thành thật rồi.

Hóa ra nhà họ Lâm có một hầm mỏ ở vùng Tây Bắc.

Doanh thu mà hầm mỏ này mang lại cho nhà họ Lâm không còn đáng bao nhiều, nhưng cách đây không lâu, một chuyên gia trong nội bộ nhà họ Lâm đã bất ngỡ tính toán ra rằng, trong ngọn núi cách khu hầm mỏ không xa rất có thể tồn tại loại quặng tím cực quý hiếm, nếu có khả năng mua được ngọn núi và khai thác quặng tím ấy, thì lợi nhuận thu được sẽ nằm ngoài sức tưởng tượng.

Nhà họ Lâm lập tức dồn hết vốn liếng quyết tâm mua bằng được ngọn đồi.

Thế nhưng, tên chuyên gia ấy vì tham tiền mà đem tin tức này bán cho Yến Kinh cùng những ngưo: thuộc các dòng tộc lớn.

Tất cả mọi người đều điên cuồng muỏn độc chiếm lấy quặng tím để bỏ túi một khoảng kếch xù.

Ai ai cũng nhắm tới ngọn núi không chịu buông.

Sau khi chủ nhân của ngọn núi ấy nghe được tin này đã mở một buổi đấu giá, người sở hữu được ngọn núi phải là người trả giá cao nhất! Thực ra nhà họ Lâm không hề thiếu tiền, nhưng cuộc triệu tập cho đại hội sắp diễn ra, nhà họ Lâm còn rất nhiều khâu phải sắp xếp, mỗi ngày số tiền phải bỏ ra nhiều không đếm xuề.

Đối với ngọn núi quặng tím này, nhà họ Lâm không dám chắc chắn 100% có thể mua nổi.

Không mua được cũng không sao, nhưng nếu ngọn núi rơi vào tay đối thủ khiến chúng càng tăng thêm sức mạnh thì chắc chắn sẽ gây bất lợi rất lớn cho nhà họ Lâm ở đại hội, vì thế nhà họ Lâm định sẽ tìm sự viện trợ từ bên ngoài, đó chính là hợp tác cùng chủ tịch Lâm để chiếm lấy ngọn dồi.

“Thì ra là thế!“ Sau khi nghe Lâm Tử Yên kể lại đầu đuôi câu chuyện xong, Lâm Dương gật gật đầu, nét mặt lộ ra sự ngạc nhiên, sau đó anh hỏi lại: “Vậy các người muốn tôi làm thế nào?”

“Chúng tôi không thể trực tiếp hợp tác với chủ tịch Lâm được, suy cho cùng chủ tịch Lâm vẫn có ấn tượng không tốt về nhà họ Lâm, vì thế phía gia tộc đã quyết định, từ hôm nay cậu sẽ đại diện cho nhà họ Lâm hợp tác cùng Dương Hoa, giúp chúng tôi đến điểm đấu giá và giành về ngọn núi quý báu này.”

Lâm Tử Yên mỉm cười.

“Tôi hiểu rồi, tôi đã đầu tư vào tập đoàn quốc tế Duyệt Nhan, là cổ đông lớn nhất của Duyệt Nhan, vì vậy các người muôn tôi dùng danh nghĩa của tập đoàn quốc tế Duyệt Nhan đề lộ mặt, sau đó bắt tay cùng Dương Hoa để mua lại ngọn núi quậng tím ấy?”

“Không sai.”

“Nếu làm vậy thì tôi sẽ được lợi gì chứ?”

Lâm Dương hỏi.

Lâm Tử Yên kinh ngạc, nhưng vẫn cố nở nụ cười: “Sau khi thành công mua lại ngọn núi, gia tộc sẽ thưởng cho cậu 70 tỷ, ngoài ra sẽ khôi phục lại danh phận người nhà họ Lâm cho cậu, thể nào? Đây chính la cơ hội ngàn năm có một nhà họ Lâm dành cho cậu đấy, cậu phải biết mà trân trọng lấy.”

Dưới góc độ của Lâm Tử Yên thì chuyện Lâm Dương sẽ đồng ý đã chắc như đinh đóng cột vậy, bất luận là anh có thật lòng hay không! Bởi vì bà ta là đại diện cho thái độ của cả gia tộc! Có thể Lâm Dương đã đổi đời khi trúng được 350 tỷ, điều này là nằm ngoài dự tính, nhưng có tiền trong tay không đồng nghĩa với việc sẽ đứng vững được sau này.

Chỉ cần nhà họ Lâm muốn, ngày mai Lâm Dương sẽ biến mất khỏi Giang Thành ngay tức khắc.

Đương nhiên, đó chỉ là thái độ của riêng Lâm Tử Yên đối với Lâm Dương.

Tuy nhiên, sau khi nghe xong câu trả lời của Lâm Tử Yên, Lâm Dương đột nhiên lên tiếng: “Tôi không có hứng thú với chuyện này!”

Vừa dứt lời Lâm Tử Yên vô cùng sừng sốt.

Bà ta trừng mắt, mất bình tĩnh mà lao về phía Lâm Dương: “Mày… mày nói gì? Mày từ chối? Mày… Lâm Dương, mày đúng là to gan thật đó!”

“Từ lâu tôi đã không còn là con cháu của nhà họ Lâm rồi, tôi chẳng có nghĩa vụ gi phải giúp đỡ các người cả, càng huống hồ những lợi ích mà bà đưa ra không hề hấp dẫn một chút nào!”

Lâm Dương bình tĩnh đáp lại.

“Vậy mày muốn có lợi ích gì?”

Lâm Tử Yên nắm chặt bàn tay lại, cố gần giọng.

“Sự công bằng.”

“Công bằng? Cái gì công bằng?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1514


Chương 1514:

“Chính là công bằng cho mẹ của tôi!”

Lâm Dương trầm ngâm một hồi, sau đó đáp lại bằng chất giọng khàn khàn, câu nói này khiến Lâm Tử Yên vô cùng kinh ngạc, mặt bà ta biến sắc, nhất thời không thể tiếp nhận được.

“Bà có thể cho tôi sự công bằng này không?”

Lâm Dương hỏi lại.

“Công bằng? Hứ, công bằng cái gì chứ? Đừng có quá đắc ý như vậy! Mày chỉ là đứa con rơi, nói trắng ra là con ngoài giá thú! Đến người ấy còn không chịu nhận mày thì mày nghĩ mày là cái thá gì? Lâm Dương! Tao nói cho mày biết! Mày không có đường lui đề chọn đâu! Lần này gia tộc đã hạ lệnh rồi, nếu mày không phục thì không chỉ mình mày gặp rắc rối, mà cả Tô Nhan vợ của mày cũng không được yên đâu: Trước kia gia tộc có thể đạp đồ hết tất cả của mày, bây giờ cũng có thể làm được như vậy, hơn nữa còn tàn nhẫn hơn gấp nhiều lần! Tao khuyên mày nên suy nghĩ nghiêm túc, ngày mai nhất định phải cho tao câu trả lời!”

Lâm Tử Yên “Hứ”

một tiếng liên đứng phắt dậy, bà ta cầm lấy chiếc túi bên cạnh, hậm hực bước ra ngoài.

Lâm Dương trầm tư nhìn theo bóng lưng của Lâm Tử Yên.

Anh không rời đi ngay mà tiếp tục ngồi trêи ghế, có như đang đợi điều gì đó.

Một lúc sau, một người đàn ông đội mũ lưỡi trai tiến vào bên trong nhà hàng và ngồi vào vị trí đối diện với Lâm Dương.

“Tra ra rồi chứ?”

“Tra ra rồi, Lâm Tử Yên sau khi rời khỏi đây đã cho xe đi đến khách sạn Cầm Giang, có thể bà ta sẽ nghỉ ngơi ở đó, sau khi lên xe bà ta còn gọi một cuộc điện thoại, nói rằng đang gặp chút rắc rối ở Giang Thành, bảo vài người ở Yến Kinh tới.”

Nghe đến đây, Lâm Dương đã hiểu, Lâm Tử Yên vẫn quyết định dùng đến bạo lực đề giải quyết vấn đề.

Bà ta không thích nhiều lời! Càng huống hồ, bà ta cực kì căm ghét thái độ hôm nay của Lâm Dương.

Rõ ràng chỉ là một đứa con rơi! Là thứ ăn hại không được thừa nhận! Dựa vào cái gì mà anh vẫn bình tĩnh ngạo nghề như vậy chứ? Có vẻ như anh chẳng xem Lâm Tử Yên ra gì! Chỉ là Lâm Tử Yên không thề ngờ được rằng, kể từ giây phút Lâm Dương bước chân vào nhà hàng này, mọi nhất cử nhất động của bà ta đều đã bị nhóm thám tử của Lâm Dương ghi lại hết.

“Mau sắp xếp đi, nhà họ Lâm phải đến bao nhiêu người thì nộp lại cho tôi bấy nhiêu người! Hiểu không?”

Lâm Dương mặt vô cảm nhìn thẳng vào người ngồi đối diện.

Người này có chút kinh ngạc, sau đó nhanh chóng gật đầu: “Vâng, chủ tịch Lâm…”

“Đi đi.“ “Dạ.

Tên thám tử rời khỏi đó.

Lâm Dương chép miệng rồi cũng bước ra khỏi nhà hàng.

Nhưng vừa đi khỏi không bao lâu thì chuông diện thoại lại reo lên.

Lâm Dương liếc nhìn màn hình điện thoại, có chút giật mình, anh vội vàng nghe máy.

“Tú Lan, có chuyện gì thế?”

Lâm Dương hỏi.

Hóa ra là điện thoại của Trịnh Tú Lan.

“Thật ra… anh Lâm..

tối nay có thời gian không?”

Trịnh Tú Lan ở đầu dây bên kia rõ ràng là đang rất căng thằng, cần thận dè dặt hòi.

“Tôi nay? Đương nhiên là có thời gian rôi… sao thế?”

Lâm Dương không khỏi thắc mắc.

“Em muốn mời anh ăn cơm tối, không biết anh có nề mặt không?”

Trịnh Tú Lan giọng ngập ngừng do dự.

“À, anh còn tưởng là chuyện gì chứt Chỉ có vậy thôi à? Không thành vấn đề!”

Lâm Dương lập tức đồng ý ngay.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1515


Chương 1515:

“Vậy được, tối nay anh đến nhà họ Trịnh đi, em sẽ đích thân vào bếp! Anh Lâm, em đợi anh đấy!”

Trịnh Tú Lan thở phào một cái, giọng điệu cũng đã nhẹ nhõm hơn nhiều.

“Được.”

Lâm Dương đáp lại.

Vừa cup máy xong, Trịnh Tú Lan liền luôn miệng cằn nhằn.

“Nhận lời rồi??”

“Nhận lời rồi.”

“Vậy được, mau đi chuẩn bị đi!”

“Ông nội… như vậy có ồn không?”

“Cháu còn có lựa chọn nào khác sao?”

“Vậy… được thôi… ˆ

Thời gian này Lâm Dương rất ít khi liên lạc với Trịnh Tủ Lan.

Suy cho cùng anh thì bận tới đầu tắt mạt tối, Trịnh Tú Lan mỗi ngày cũng có rất nhiêu chuyện phải giải quyết, trừ khi là tình huông bắt buộc, nều không thì bình thường Lâm Dương sẽ không đến bệnh viện của Trịnh Tú lan.

Nhưng đứng ở góc độ của Tô Nhan thì Lâm Dương dường như ngày nào cũng ở cạnh Trịnh Tú Lan.

Lời mời của Trịnh Tú Lan khiến Lâm Dương vô cùng kinh ngạc.

Đã đến giờ cơm tối, sau khi báo cho Tô Nhan biết tối nay mình không về ăn tối xong, anh liền lái xe đến nhà họ Trịnh.

Lúc nay, Trịnh Bắc Minh dẫn đầu các vị đứng đầu ở Trịnh gia đã đứng sẵn ở cửa đợi Lâm Dương.

Lâm Dương vừa bước xuống xe, Trịnh Bắc Minh liên dẫn theo người tiến đến trước.

“Bác sĩ Lâm đại giá quang lâm là niềm vinh hạnh của Trịnh gia chúng tôi! Bác sĩ Lâm, xin mời đi bên này, xin mời…”

Trịnh Bắc Minh cười tươi nói.

“Khách sáo rồi.”

Lâm Dương liếc nhìn một cái, khẽ gật đầu rồi bước về trước.

Ở giữa phòng ăn của Trịnh gia lúc này đã bày biện sẵn đủ sơn hào hải vị trêи đời.

Trịnh Tú Lan đeo găng tay đang chuần bị đặt tô canh gà hầm lên bàn.

“Anh Lâm đến đúng lúc lắm, thức ăn đã chuẩn bị xong cả rồi! Mau ngồi xuống dùng cơm thôi.”

Hai mắt Trịnh Tú Lan sáng lên, vừa lên thấy anh đã cất lời.

“Tú Lan, chính tay em nấu cả sao? Vất vả rồi, hôm nay rốt cuộc là ngày đặc biệt gì vậy? Tự dưng lại mời anh đến dùng cơm?”

Lâm Dương nở nụ cười, không khỏi thắc mắc.

“Không phải là anh vừa đánh bại được bọn người Lâm Huy sao, em định làm tiệc chúc mừng cho anh đây.”

Trịnh Tủ Lan vui vẻ đáp lại.

“Có gì đáng đề chúc mừng đâu chứ?”

“Lẽ nào anh Lâm không muốn uống rượu cùng em sao?”

“Em muốn uống rượu thì lúc nào mà chẳng được, nhưng thực sự anh rất nghỉ ngờ tửu lượng của em đấy.”

Lâm Dương nhún nhún vai.

Nghe Lâm Dương nói vậy, Trịnh Tú Lan hơi bất ngờ.

“Anh xem em là gì vậy? Anh tưởng em sợ anh ư? Được! Mau ngồi xuống đi, hôm nay chúng ta không say không về!!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1516


Chương 1516:

“Được thôi!!!”

Lâm Dương cười phá lên, chẳng lẽ anh lại thua một cô gái? Mọi người lần lượt ngồi vào bàn.

Trịnh Tú Lan nâng ly lên: “Anh Lãm, em kính anh một ly!”

Dứt lời, cô uống cạn ly rượu, vẻ mặt vô cùng sảng kɧօáϊ.

“Được! Anh cùng uống với em! Cạn ly!”

Lâm Dương thích thú trước lời khiêu khích của Trịnh Tú Lan, anh cười ha ha, lập tức nâng ly lên uống.

Nhưng rượu vào vào cuối họng, anh đã nhau mày lại.

“Đây là rượu gì vậy?”

Lâm Dương thắc mắc hỏi.

“Anh Lâm, sao thế? Anh uống không quen à? Đây là rượu thuốc cho chính tay em ngâm.”

Trịnh Tú Lan đáp lời anh.

“Rượu thuốc? Thảo nào lại nồng đến như vậy… những đang yên đang lành tự nhiên sao phải uống rượu thuốc làm gì?“Lâm Dương vẫn chưa hết thắc mắc.

“Chuyện là… loại rượu này độ cồn sao, như vậy mới đủ mạnh! Em lại sợ mấy thứ rượu tầm thường anh sẽ chê không thèm uống ấy chứt Ha ha, nào nào nào, anh Lâm, em kính anh một ly nữa!”

Trịnh Tú Lan cười gượng gạo, sau đó liền nâng ly lên, cạn ly cùng Lâm Dương.

Lâm Dương bắt đầu hơi nghi ngờ.

Anh có thể nhận ra sự bất thường của Trịnh Tú Lan, nhưng không biết nói sao mới đúng.

Hơn nữa… từ khi nào mà tửu lượng của cô ấy trở nên tốt như vậy? Loại rượu thuốc này người bình thường uống vào một ly đã thấy choáng váng, hai ly nhất định sẽ say ngay, nhưng nhìn sắc mặt Trịnh Tú Lan lại không hề có chút biến đồi nào! Với lại, làm gì có ai uống rượu trắng mà cư giục liên tục 2 3 ly cùng một lúc như vậy? Cô ấy tưởng mình đang uống bia sao? Thật là kinh khủng! Nếu chỉ nhìn sơ qua thì tửu lượng của Trịnh Tú lan quả thực rất đáng gờm.

Nhưng… Lâm Dương thực sự không tin cô ấy có thể uống giỏi đến vậy.

Có vấn đề! Nhất định là có vấn đề! Lâm Dương hơi nhíu mày, nhưng anh không nói gì, trêи mặt vẫn giữ nguyên nụ cười như lúc đầu, anh liên tục cụng ly cùng Trịnh Tú Lan.

Trịnh bắc Minh và người nhà họ Trịnh củng không ngừng nâng ly chúc mừng Lâm Dương.

Một lúc sau, Lâm Dương đã uống cả chục ly rượu.

Nhưng sắc mặt anh vẫn không đổi, không hề giống như đã say.

Suy cho cùng, anh sớm đã dùng thuốc để cải biến cơ thể của mình, không chỉ không bị trúng độc, mà mấy loại rượu như thế này còn có thể miễn giảm đến 7 8 phần, trêи đời này rượu mà có thề khiến Lâm Dương say… thực sự quá hiếm rồi.

Trịnh Tú Lan thấy vậy, bèn ra hiệu cho Trịnh Bắc Minh.

Trịnh Bắc Minh gật nhẹ đầu.

Trịnh Tú Lan lại nâng ly lên hướng về phía Lâm Dương, sau đó uống cạn.

“Ây da, anh Lâm, rượu này hình như sắp hết rồi… hay là chúng ta châm thêm rượu nhé?”

Trịnh Tú Lan làm vẻ bất lực, nói.

“Được!”

Lâm Dương không hề từ chối, lập tức gật đầu đồng ý.

Trịnh Tú Lan cho người mang đến một can rượu lớn.

Rượu này và rượu nãy giờ uống hoàn toàn không giống nhau.

Sau khi đồ đầy vào bình, hai người lại tiếp tục uống.

Can rượu này mặc dù cũng là rượu thuốc nhưng vị nồng hơn rất nhiều.

Lâm Dương không biết Trịnh Tú Lan và Trịnh Bắc Minh rốt cuộc muốn làm gì, nhưng chỉ dựa vào thứ rượu này mà muốn chuốc say anh thì đúng là ngây thơ thật.

Thế nhưng đề lật tẩy âm mưu của hai người bọn họ, Lâm Dương nhất định phải giả say.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1517


Chương 1517:

Tuy nhiên, sau khi anh vừa uống xong ly rượu mới.

Aaaal Một luồng khí nóng bốc lên từ dưới bụng Lâm Dương.

Cái gì? Lâm Dương giật mình kinh hãi, ấn ngón tay lên cổ tay, cố gắng nghe thử nhịp tim của minh.

Nhịp tim này khiến anh sững sờ.

Mạch máu đập hỗn loạn, máu như đang sôi lên… Khốn kiếp! Anh nhìn vào trong ly rượu mình vừa uống, da đầu từ từ tê buốt.

Thứ rượu ở trong ly uống tách biệt thì không sao, nhưng dược lực của nó lại có thể kết hợp với rượu anh đã uống trước đó!

Y thuật của Lâm Dương đương nhiên là không có đổi thủ.

Thực ra anh chỉ cần ngửi là đã biết được thành phần của loại rượu trước đó, cũng đoán rằng nó vô hại nên mới yên tâm uống.

Còn loại rượu này… lại không hề như vậy.

Lâm Dương nắm trong lòng bàn tay thành phần của loại rượu này, anh không nghĩ rằng nó sẽ có hại cho mình nên quyết định uống cùng Trịnh Tú Lan.

Nhưng không ngờ được rằng, vừa uống xong lại khiến mạch tượng đập loạn xạ, máu sôi sùng sục, cả người bồn chồn bất an.

Lâm Dương phút chốc hồi tỉnh lại.

Bên trong rượu này… đã được bỏ thêm một loại dược liệu, dược liệu này không màu không mùi, rất dễ che đậy trong quá trình ủ rượu.

Và chính thứ dược liệu này đã khiến cả hai loại rượu cùng lúc phát huy uy lực, dẫn đến sự xuất hiện những dấu hiệu bất thường trêи cơ thề anh.

Thật sự không tài nào đề phòng nổi! Nhà họ Trịnh lại còn có chiêu độc như thế này! Nhưng mà cũng đúng, nhà họ Trịnh dù sao vẫn là gia tộc đông y, sự hiểu hiểu của bọn họ về đông y phải nói là đứng đầu trong nước.

Một gia tộc đông y như vậy, đương nhiên sẽ có một số linh đan thần dược mà đến cả Lâm Dương cũng không hình dung được.

Mặc dù vậy, Lâm Dương vẫn chưa đến mức mất di ý thức.

Anh lén đưa tay lên ấn vào vài huyệt trêи cơ thể, nhằm làm giảm bớt công lực của rượu trêи người, sau đó anh giả vờ say, lưỡi bắt đầu tê lại: “Rượu… rượu này đúng là không tệ… nào… rót đầy ly, Tú Lan, chúng ta cạn ly nào…”

“Được.”

Trịnh Tú Lan hai mắt sáng rỡ, vội vàng rót rượu cho anh.

Liên tiếp ba ly như vậy, Lâm Dương không còn gắng gượng được nữa, anh làm rơi chiếc ly trong tay xuống sàn, vỡ tan tành.

Còn Lâm Dương lúc này đã nằm dài trên bàn bất tỉnh nhân sự.

Đám người Trịnh gia thấy vậy liền khựng cả lại.

“Anh Lâm? Bác sĩ Lâm?”

Trịnh Bắc Minh đặt ly rượu trong tay xuống, cần thận de dặt lay người anh.

Lâm Dương không hề có bất kỳ phản ứng nào.

Ông ta đưa mắt ra hiệu cho Trịnh Tú Lan.

Trịnh Tú Lan cũng đặt ly rượu xuống bàn, nhẹ nhàng đầy đây vai Lâm Dương, cười: “Anh Lâm, đừng đùa nữa, em biết anh vẫn chưa say, mau ngồi dậy đi!”

Nhưng Lâm Dương vẫn nằm yên như tượng.

“Anh Lâm?”

Trịnh Tú Lan lại tiếp tục hét lớn lên.

Lâm Dương giống như một xác chết vậy, có lay cỡ nào cũng không động đậy.

“Say rồi?”

Một thành viên của Trịnh gia è dè hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1518


Chương 1518:

“Không dễ như vậy đâu, y thuật của bác sĩ Lâm không phải hạng tầm thường, mỗi ngày anh ta đều ngâm mình trong bồn thuốc, cơ thể của anh ta từ lâu đã kháng độc rồi, chút rượu này sao có thể làm anh ta say được? Bác sĩ Lâm chắc chắn là đang giả vờ!“ Trịnh Bắc Minh cười nham hiểm: “Bác sĩ Lâm, đừng đùa nữa mau ngồi dậy đi, chúng ta cùng uống tiếp nào! chút kỹ năng diễn xuất này không lừa được tôi đâu!”

Ấy thế mà… nói xong câu ấy, Lâm Dương vẫn bất tỉnh nhân sự nằm sõng soài trên bàn, không hề có bất kỳ phản ứng nào.

Lúc này, mọi người mới tin rằng Lâm Dương không phải đang giả say… “Ông nội, e là anh Lâm đã say thật rồi.”

Trịnh Tú Lan lo lắng nhìn chằm chằm vào Lâm Dương..

“Khỏng ngờ công hiệu của thuốc Hoa Kính Thất Nhật Hoa này lại lợi hại như vậy! Đến cả bác sĩ Lâm cũng không kháng cự nổi!”

Trinh Bắc Minh vô cùng kinh ngạc, không kiềm được thốt lên.

“Nhưng mà ông này, tại sao bác sĩ Lâm say khướt như vậy còn cháu uống bao nhiêu ly vẫn không hề hấn gì?”

Trịnh Tú Lan nhìn vào ly rượu trong tay, không khỏi thắc mắc.

“Con bé ngốc này, trước đó con đã ăn cánh của hoa Thất Nhật rồi còn gì, cánh của loài hoa ấy có thể kháng lại chất cồn có trong rượu, chỉ cần con vẫn giữ nó trong dạ dày thì dưới tác dụng của cánh hoa Thất Nhật, dù con có uống cả trăm ngàn ly cũng sẽ không bao giờ say.”

Trịnh Thiên Hào Cười nói.

“Hoa Thất Nhật này đúng là thần kỳ thật.

“Trịnh Tú Lan không giấu được vẻ thán phục.

“Còn không phải sao? Đó là bảo bối quý hiếm mà ông của con phải bỏ ra gần chục năm đề săn lùng đấy! Được rồi, không con sớm nửa, con mau dìu bác sĩ Lâm lên phòng nghi ngơi đi.”

Trịnh Thiên Hào nói.

Trịnh Tú Lan vừa nghe vậy mặt bồng đỏ ửng lên, cảm giác như có thể nhìn thấy cả từng mạch máu.

Cô ấy hơi do dự, rồi run rầy bước đến bên cạnh Lâm Dương, sau đó nhấc cánh tay anh lên.

“Giúp Tú Lan dìu bác sĩ Lâm lên đi.”

“Vâng thưa lão gia.”

Mấy người bên cạnh vội xúm lại giúp một tay.

Chẳng mấy chốc, Lâm Dương đã được đưa lên trêи phòng.

Từ đầu đến cuối Lâm Dương luôn quan sát động tĩnh xung quanh.

Anh rất tò mò không biết rốt cuộc Trịnh gia chuốc say anh để làm gi? Sát hại anh? Xem bộ dạng này thì chắc là không phải rồi! Hơn nữa Trịnh Tú Lan cũng không thề tự làm hại chính minh.

Nếu không phải như vậy thì bọn họ đang suy tính cái gì đây? Lâm Dương nghĩ mãi vẫn chưa hiểu được.

Lúc này, Trịnh Tú Lan đã đứng ngay cửa.

“Tú Lan, tương lai của nhà họ Trịnh trông cậy hết vào con đấy, con nhất định phải nắm chắc cơ hội này!”

Trịnh Thiên Hào nghiêm nghị nói.

“Vâng thưa ông nội.”

Giọng Trinh Tú Lan hơi run run.

Sau đó cỏ đóng cửa lại, khóa chặt chốt.

Lâm Dương hơi hoảng, anh he hé mắt nhìn.

Nhưng chỉ thấy Trịnh Tú Lan đứng cúi đâu bên cửa, không biết cô ấy đang nghĩ gì.

Mười ngón tay của cô đan vào nhau… Sau đó, Trịnh Tú Lan hít một hơi thật sâu, giống như vừa đưa ra quyết định nào đó, cô bước nhanh về phía Lâm Dương.

Cảnh tượng ấy giống như chiến sĩ đang liều mình xông ra trận.

Thấy chết vẫn không quay đầu!

Cả nhà xem thêm bộ truyện hay: Chàng Rể Bác Sĩ nhé!

Chúc cả nhà một ngày nhiều niềm vui! Cám ơn cả nhà chọn truyên-one đọc nhé!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1519


Chương 1519:

Chương 911: Nhà họ dương Nhịn thấy Trịnh Tú Lan đến gần, Phan: Lâm bỗng thở gấp, bắt đầu trở nên cảnh giác.

Trịnh Tú Lan rốt cuộc là muốn làm gì? Lâm Dương không khỏi thắc mắc.

– Nhưng một giây sau đó, Trịnh Tú Lan lại đặt tay lên áo vest của anh, nhẹ nhàng Cởi nó ra.

Lâm Dương hơi hoảng.

Rất nhanh, áo vest ngoài của anh đã nằm trêи tay Trịnh Tú Lan, cô nhẹ nhàng đặt áo lên trêи ghế.

Tiếp theo, cô bắt đầu cởi bỏ những thứ còn lại.

Lâm Dương bắt dầu mơ hồ hiểu ra chuyện gi, anh khẽ nhúc nhích người.

““Aaaa!”

Trịnh Tú Lan bị dọa đến hét lên, có rùng mình đứng phắt dậy, không dám đụng chạm gì nữa.

Lâm Dương giả vờ như bị tiếng hét làm tỉnh giấc, từ từ mở hai mắt ra.

“Tú Lan, có chuyện gì vậy?”

Anh vò trán làm ra vẻ như vẫn còn say rượu, mơ hồ ˆ hỏi., “À… không… không có gì, Lâm Dương, em thấy anh uống say rồi nên muốn giúp anh c** q**n áo cho dễ ngủ.”

Trịnh Tú Lan gượng gạo cười.

“Thế à… thế thì cảm ơn em nhé, nhưng mà em là con gái e là không thích hợp lắm, chuyện này mà đồn ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của em.”

Lâm Dương mỉm cười đứng thẳng người dậy: “Chắc là anh không sao nữa đâu, anh quay về nghỉ ngơi đây.”

“Lâm Dương, bây giờ trời cũng tối ri, anh cứ ngủ lại ở đây đi, nếu anh cảm thây không tiện thì em ra ngoài trước đây.”

Trịnh Tú Lan vội ngăn anh lại.

“Thật ngại quá.”

Lâm Dương không hề phản đối.

“Cần gì cứ nói với em là được, anh ‘ nghỉ ngơi sớm đi.”

Trịnh Tú Lan mỉm cười rồi nhanh chóng bước ra khỏi phòng.

Lâm Dương cố gắng giữ bình tĩnh cho đến khi bóng lưng của cô khuất hẳn.

Anh không kiểm được thở một hơi mạnh, thực ra tâm tư của Trịnh Tú Lan anh sớm đã nhìn thấu.

Chỉ là trước khi đại hội diễn ra, anh không thề cùng Tô Nhan hay Trịnh Tú Lan hoặc bất kỳ ai xảy ra quan hệ, nếu không… sẽ gây hại cho họ.

Lâm Dương lắc đầu, đắp lại chăn, dau quay cuồng nên muốn ngủ một lát.

Trịnh Tú Lan rời khỏi căn phòng, Trịnh Thiên Hào vẫn đang sốt ruột đợi bên ngoài.

Vừa nhìn thấy Trịnh Tú Lan, ông ta dã hốt hoảng vội vàng lên tiếng hỏi: “Tú Lan, sau cháu lại ra đây?”

“Chẳng lẽ nào… bác sĩ Lâm bị yếu sinh lý?”

Đám người bên cạnh không ngừng xì xào.

“Không phải đấy chứ? Y thuật của bác sĩ Lâm cao như vậy, nếu thực sự anh ta có chứng bệnh này thì đáng nhẽ phải tự chữa khỏi cho mình rồi chứ…”

“Ông chưa nghe bao giờ à? bác sĩ cũng không thể tự chữa.”

“Hóa ra là như vậy.”

Người nhà họ Trịnh bàn tán không ngơi.

Trịnh Tú Lan mặt đỏ bừng bước lên phía trước: “Mọi người nói bậy bạ gì day! Không hề có chuyện đó! chỉ là bác sĩ Lâm đã tỉnh lại rồi!”

“Tỉnh rồi?”

Đám đông vô cùng kinh ngạc.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1520


Chương 1520:

Trịnh Thiên Hào nghi ngờ nhìn Trịnh Tú Lan, lầm bầm: “Không thể nào… sao có thể tỉnh lại nhanh như thế được? Lẽ nào là.:.rượu không đủ mạnh?”

“Ông nội, đâu phải ông nội không biết thề chất của bác sĩ Lâm rất đặc biệt, có thể rượu ấy có tác dụng đổi với người bình thường, còn đối với bác sĩ Lâm thì không hề hấn gi.”

Trịnh Tú Lan phân tích.

“Rất có thể là như vậy, cơ thể của bác sĩ Lâm hoàn toàn khác với chúng ta, ông nghe nói anh ta đã tự luyện được tới mức không bao giờ trúng độc, chi dựa vào chút rượu này của chúng ta thì không dễ gi chuốc say anh ta được.“Trịnh Thiên Hào gật đầu.

“Vậy… ông nội, bây giờ chúng †a phải làm sao?”

Trịnh Tú Lan hỏi lại.

“Đã bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy rồi, chúng ta chỉ còn cách đợi thôi, Tú Lan, chuyện này tuyệt đối không thể vội vàng, hơn nữa: – đó chỉ là cách tạm thời, thật ra con vẫn có thể tự dựa vào chính mình đấy! Cháu gái của ta cũng rất xinh đẹp, sao bác sĩ Lâm lại không nhìn ra được chứ? Phải xem con nắm bắt cơ hội như thế nào thôi!”

Trịnh Tú Lan thở dài, khẽ gật đầu.

Chuyện này căn bản là không thể cưỡng ép, đối với cô ấy mà nói thì càng không thề miễn cưỡng.

Tính cách của Trịnh Tú lan bề ngoài vui vẻ là thế, nhưng vào những thời điểm quyết định, cô ấy luôn chùn bước… Lâm Dương ngủ một giấc thật ngon, sáng hôm sau anh thức dậy rôi cùng dùng bữa sáng với người nhà họ Trịnh, sau đó anh và Trịnh Tú Lan rời khỏi nhà họ Trịnhcùng một lúc.

Lâm Dương đến thăm bệnh viện của Trịnh Tú Lan một lúc rồi quay lại tập đoàn Dương Hoa.

ï Có rất nhiều việc ở Dương Hoa đang đợi anh về xử lí.

Sau khi mua lại Chính Hoa, thế lực của Dương Hoa đã vươn lên top đầu các tập đoàn lớn mạnh trong nước, thậm chí còn có thề đối đầu với các tập đoàn nước ngoài.

Tuy nhiên trước mắt Lâm Dương vẫn muốn giải quyết nhanh gọn người đang đứng đằng sau Đỗ Nam An.

Trong phòng làm việc.

Đồ Nam An đang ngồi trêи sô pha nhâm nhi cà phê, nhưng hai mắt ông ta dỏ như máu, tỉnh thần tiểu tụy, đến cả động tác dùng tay nhấc tách cà phê lên cũng cho thấy sự mệt mỏi.

“Sao vậy? Giám đốc Đỗ, tối qua ngủ không ngon giấc sao?”

Lâm Dương liếc nhìn ông ta một cái, lạnh lùng hỏi.

“Cũng tạm.”

Đỗ Nam An cười gượng.

“Người của nhà họ Đỗ đã sắp xếp ổn thỏa hết rồi chứ?”

“Đã sắp xếp được 7 8 phần rồi, phải cảm ơn chủ tịch Lâm đã cho người bảo vệ người nhà tôi được an toàn, nếu không bọn họ không thể an toàn chuyển tới Giang Thành được.”

Đỗ Nam An nói.

“Chuyện ấy là đương nhiên, dù gì bây giờ anh cũng đang làm việc cho tôi mà, có điều giám đỏc Đỗ này, chúng ta đã di đến bước này, thì có phải cũng nên thẳng thần gặp mặt rồi không?”

“Thằng thắn gặp mặt?”

Đỗ Nam An ngạc nhiên, từ từ hiểu ra ý đồ của Lâm Dương, ông ta hạ giọng đáp: “Chủ tịch Lâm muốn nghe chuyện gì cứ hỏi, nếu tôi biết nhất định sẽ trả lời anh.”

Lúc này, Đỗ Nam An không thể che – giấu thêm được nữa.

“Ông chủ đứng đằng sau anh, rốt cuộc là ai vậy?“ Lâm Dương nhoài người về phía Đỗ Nam An, hỏi nhỏ.

Đỗ Nam An trầm ngâm một hồi mới cất lời: “Chủ tịch Lâm, anh đã từng nghe qua về gia tộc họ Dương chưa?”

“Nhà họ Dương?”

Lâm Dương nghĩ ngợi một lúc, lắc đầu đáp lại: “Người nhà họ Dương thì có biết, nhưng gia tộc này… tôi chưa hề biết đến.”

“Chủ tịch Lâm không biết cũng là lé đương nhiên, bởi vì gia tộc này là một gia tộc ngầm, thông thường bọn họ sẽ khóng lộ diện ra bên ngoài.”

“Nói như vậy, người đứng sau điều khiển anh chính là gia tộc họ Dương này?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1521


Chương 1521:

“Không sai.”

“Thế lực của họ rất lớn sao?”

“Anh cảm giấy sức ảnh hưởng của Chính Hoa ở trong nước như thế nào?”

– “Rất lớn, có thể xem như người đứng đầu trong ngành!”

“Đúng vậy, việc tôi đứng về phía anh đã gây ra tổn thất rất lớn cho nhà họ Dương, nhưng… điều ấy chẳng đáng là gì cả, bởi vì theo tôi biết thì trong tay nhà họ Dương còn nắm kỹ thuật hạ cánh máy bay, tập đoàn Trúc Mộng, công ty Gấu Bắc Cực và cả công ty Thiên Độ… Chủ tịch Lâm, anh biết diều này có nghĩa là gi không?”

Đỗ Nam An đáp.

Lâm Dương vừa nghe đã giật mình kinh ngạc.

“Đây quả thực là…”

“Theo nguồn tin chính xác thì trước mắt những cổ đông lớn nhất của các công ty trêи đều là người của nhà họ Dương, thật ra, tôi cũng thuộc một nhánh của gia tộc này, vì muốn che giấu thân phận nên tôi mới đồi họ của mình.”

Lâm Dương nghe vậy liền trở nên trầm ngâm.

Anh không ngờ thế lực của nhà họ Dương ấy lại lớn mạnh đến như vậy.

“Chủ tịch Lâm, nếu anh cảm thấy sợ hãi hoặc hối hận thì quay đầu vẫn còn kịp đấy.”

Đỗ Nam An do dự nhìn Lâm Dương.

Đỗ Nam An đã nương nhờ vào Lâm Dương, nhưng ông ta vẫn rất có chính kiến.

Trước kia là bất đắc dĩ, còn bây giờ lúc nào ông ta cũng phải dè chừng thái độ cùng sắc mặt của Lâm Dương.

Nếu Lâm Dương bắt đầu lo sợ, Đỗ Nam An sẽ lập tức khuyên anh đầu hàng. : Nếu có thể khuyên Lâm Dương đầu hàng thành công, quy thuận nhà họ Dương thì Đỗ Nam An không những không còn là tội đồ của nhà họ Dương, mà ngược lại ông ta còn trở thành công thần, vừa được danh vừa được lợi.

Nếu Lâm Dương thề hiện bản thân đủ năng lực và tự tin để đấu lại nhà họ Dương có thề yên tâm không lo sợ gì cả.

Lâm Dương sao có thể không nhìn ra tâm tư này của Đỗ Nam An?

Lâm Dương biết, bây giờ không thể để lộ ra dáng vẻ do dự, nếu không một khi Đỗ Nam An cảm thấy bất an thì có thề lật mặt bất cứ lúc nào.

“À, nghe thì có vẻ nhà họ Dương này cũng lợi hại thật đấy, nhưng mà nếu thật sự như thế thì đã làm sao? Tập đoàn Dương Hoa của tôi có học viện phái nam y đủ sức để đối đầu, bây giờ cộng thêm sự giúp sức của anh thì việc đánh bại nhà họ Dương không phải sẽ dễ dàng hơn nhiều rồi sao?”

Lâm Dương mặt nghiêm nghị đáp.

“Thực lực của bác sĩ Lâm chúng tôi đương nhiên là hiểu rõ, không có gì phải nghỉ ngờ cả.“ Đỗ Nam An bật cười, sự lo.

lắng trên khuôn mặt cũng đã mất đi một nửa.

“Giám đốc Đỗ, tôi muốn hỏi một chút, nhà họ Dương khống chế những tập đoàn này vì sao phải đổi họ? Hơn nữa lại không bao giờ chịu lộ mặt? Bọn họ đang đề phòng điều gì đó sao?“ Lâm Dương thắc mắc.

“Không hồ danh là bác sĩ Lâm, cuối cùng cũng đã hỏi đến điềm quan trọng rồi, có vẻ bác sĩ Lâm thật sự muốn ra tay với nhà họ Dương nhỉ.” Đỗ Nam An lại bật cười.

“Giữa chúng ta đã thân thiết đến mức như vậy rồi, nhà họ Dương một mực muốn tiêu diệt Dương Hoa chúng tôi, nếu đã như vậy thì tôi cũng phải sớm chuẩn bị đôi chút chứ?” Lâm Dương vừa cười vừa đáp.

“Chủ tịch Lâm nói không sai, nếu đã như vậy, chủ tịch Lâm chắc là cũng biết chuyện đại hội đúng không?” Đỗ Nam An hồi.

“Đương nhiên… sao vậy? Nhà họ Dương cũng đang chuẩn bị cho đại hội?”

“Trên thực tế dòng họ Dương đã tích lũy được lượng lớn của cải và các mối quan hệ, quy mô sớm đã vượt qua nhiều gia tộc lớn khác ở Yến Kinh, tuy nhiên… nhà họ Dương vẫn muốn tiến thêm một bước nữa, trước mắt bọn họ không cần thiết mở rộng quy mô kinh tế hay các mối quan hệ nữa, bọn họ định lấy đại hội làm bàn đạp đề đưa gia tộc họ Dương bước lên tầm cao mới.”

Đỗ Nam An đáp. Ẳ Lâm Dương chau mày.

Nhà họ Dương này… dã tâm quả nhiên không nhỏ.

Có điều anh không hề kinh ngạc.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1522


Chương 1522:

Bởi vì anh biết, rất nhiều gia tộc tham gia đại hội điều có chung mục đích như vậy.

“Hiện tại ngày diễn ra đại hội đã đến rất gần rồi, chủ tịch Lâm, tôi cho rằng thời điểm này nhà họ Dương sẽ không dám ra tay với chúng ta đâu, cùng lắm thì cũng chỉ quấy rối một chút, đợi sau khi đại hội kết thúc, bọn họ mới quay lại xử lý chúng ta, chủ tịch Lâm, đợi đến lúc ấy cho dù tập đoàn Dương Hoa có lớn mạnh đến mức nào, cũng không thể thắng nổi nhà họ Dương đâu.”

“Vậy ý của anh là…”

“Nếu đã muốn hành động thì chúng ta phải nhanh hơn họ một bước! Phải đánh phủ đầu!”

“Đánh phủ đâu? Giám đốc Đỗ, anh nghĩ bây giờ chúng ta có thể đánh bại nhà họ Dương không?” Lâm Dương lạnh nhạt đáp.

Hiện tại Dương Hoa đang chịu tổn thất rất nặng nề, cho dù đã chiếm được thị trường của Chính Hoa và cả trăm công ty khác, nhưng trước mắt nội bộ vẫn chưa ồn định, khoan nói đến việc chuyển nhượng tài liệu, chỉ riêng những nhân tài được chuyển từ Yến Kinh đến mà chưa sắp xếp được vị trí hợp lý đã khiến anh rất đau đầu rồi.

Nếu bây giờ Dương Hoa vẫn cố chấp muốn đối đầu với gia tộc lớn mạnh này, thì chỉ sợ không cần bọn họ ra tay, Dương Hoa vì lục đục nội bộ mà cũng tự sụp đồ. 1 Đỗ Nam An bỗng lắc đầu: “Chủ tịch Lâm, mục đích của chúng ta không phải là tiêu diệt nhà họ Dương, giả sử có muốn thì chúng ta cũng không đủ khả năng làm điều đó.”

“Vậy ý của anh là…”

“Chúng ta chỉ cần ngăn không cho nhà họ Dương đạt được mục đích ở đại hội, như vậy là đủ! Đỗ Nam An hạ giọng.

B0.

Lâm Dương vừa nghe đã hiểu ra ngay ý đồ của Đỗ Nam An.

Nhà họ Dương không đạt được lợi ích từ đại hội thì Dương Hoa mới có cơ hội chiến đấu.

Nếu bọn chúng đạt được như ý nguyện thì Dương Hoa xem như tiêu đời.

Đến lúc ấy Đỗ Nam An đừng hòng thoát khỏi cái chết.

Còn Lâm Dương anh chắc chắn càng không có đường sống. 3 “Tôi hiểu rồi, một lát sau anh đem toàn bộ trị liệu bàn giao cho Mã Hải, chúng ta phải tranh thủ hành động.” Lâm Dương hít một hơi thật sâu, hạ giọng ra lệnh.

“Vâng thưa chủ tịch.”

Đỗ Nam An gật đầu, đứng dậy đi ra khỏi phòng làm việc.

Lâm Dương ngồi trước bàn làm việc, mắt nhìn vào đống tài liệu, vẻ mặt trầm tư.

Lúc này, cửa đột nhiên lại mở ra, một bóng người nhanh chóng tiến về phía bàn làm việc, đưa cho anh 1 xấp tài liệu.

“Chủ tịch Phan, đây là toàn bộ động thái tối qua của người nhà họ Lâm, còn nữa, Lâm Tử Yên hiện tại đang đi đến Nha Sơn.”

“Nha Sơn? Vùng ngoại ô của Giang Thành? Bà ta đến đó làm gì?“ Lâm Dương thắc mắc.

“Không rõ.”

Lâm Dương nhìn lướt qua xấp tài liệu, suy nghĩ một hồi liền đứng phắt dậy.

“Đi thôi, chúng ta đi xem thử.”

Thời gian Lâm Tử Yên đưa ra cho Lâm Dương sắp hết.

Lúc Lâm Dương vừa bước ra khỏi tòa nhà, Lâm Tử Yên liền gọi điện đến.

“Lâm Dương, mày suy nghĩ thế nào rồi?” giọng bà ta lạnh lùng vang lên.

“Rất xin lỗi, tôi không hề có chút hứng thú nào, tôi nói rồi, bà không thể cho tôi công bằng, vậy thì tôi không bao giờ hợp.

tác cùng các người.”

“Mày quyết định chống lại ý của gia tộc?“ Lâm Tử Yên vẫn giữ nguyên giọng điệu hách dịch.

“Gia tộc? Không phải tôi đã bị đuổi khỏi nhà họ Lâm rồi sao? Ở đâu ra gia tộc chứ?” Lâm Dương đáp lại.

“Được, Lâm Dương, đừng trách tao không cho mày cơ hội, hy vọng lát nữa quỳ trước mặt tao, mày vẫn có thể nói ra được những lời này.” Lâm Tử Yên tức giận, vừa dứt lời đã cúp máy.

“Phu nhân, bây giờ phải làm sao?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1523


Chương 1523:

Người ngồi bên cạnh hỏi bà ta.

“tất cả tiến hành theo kế hoạch, sau đó bắt Lâm Dương lại cho tao, tao phải chính tay xử lý tên chó không biết trời cao đất dày ấy! Đề xem xem tên khốn ấy rốt cuộc có tư cách gì mà dám ra điều kiện với Lâm gia chúng ta.” Lâm Tử Yên nồi giận đùng đùng, cố gằng giọng lại.

“Vâng, thưa phu nhân.”

Rất nhanh, 1 cuộc điện thoại nữa đã được gọi di.

Người nhà họ Lâm trốn ở xung quanh Giang Thành đang bắt đầu tiến vào trong, đồng thời xâm nhập vào Dương Hoa và tập đoàn quốc tế Duyệt Nhan.

Nhưng lúc bọn chúng vừa lên xe chuẩn bị hành động, thì bỗng từ đâu xuất hiện mấy chiếc xe màu đen bao vây xe của chúng lại.

Người nhà họ Lâm hốt hoảng còn chưa kịp định thần lại, thì đã bị mấy người trong xe đen lôi xuống xe, đánh cho 1 trận.

“Aaa?”

“Bọn mày là ai?”..

“Bọn mày muốn làm gì?”

Đám người nhà họ Lâm kêu la thảm thiết, cố gắng vùng vẫy chống cự.

Mặc dù bọn họ võ công cũng không phải tầm thường, nhưng đối phương lại quá đông, vừa đánh ngã được 2 tên thì lại bị phản công, nằm sõng soài ra nền.

“Đánh gãy hết tay chân chúng nó đi!”

Huỳnh Lam bước từ trên xe xuống, giọng lạnh tanh.

“Vâng, lão gia.”

Người bên cạnh hô lên, đồng thời ra tay mạnh hơn.

Rắc! Rắc! Rắc!

Tiếng xương bị bẻ gãy không ngừng vang lên.

Tiếp sau đó là những tiếng rên thấu trời xanh.

Huỳnh Lam liếc nhìn bọn chúng 1 cái, liều rút điện thoại ra gọi ngay cho Lâm Dương.

“Thế nào rồi?“ Lâm Dương ngồi trong chiếc Bentley, lạnh lùng hỏi.

“Thưa chủ tịch, đã giải quyết xong cả rồi.“ Huỳnh Lam cung kính đáp.

“Không được chủ quan, Lâm gia có khả năng sẽ trả thù lại!”

“Vâng thưa chủ tịch.”

Huỳnh Lam tắt máy, sau đó đưa tay ra hiệu cho thuộc hạ rút lui.

Lúc này Lâm Tử Yên ở Nha Sơn bỗng nhận được cuộc gọi từ người nhà họ Lâm.

“Phu nhân, không xong rồi, mấy người được phái đi bắt Lâm Dương…toàn bộ đều bị thương cả rồi!” ũ “Cái gì?”

Lâm Tử Yên toàn thân run. lên, còn cho rằng mình vừa nghe nhầm.

Bà ta trừng mắt nhìn vào màn hình điện thoại, gấp gáp hỏi lại: “Cậu…cậu nói lại lần nữa! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì??”

“Phu nhân, người mà chúng ta phái đi bất ngờ bị mai phục, toàn bộ đã bị bẻ gãy hết tay chân! May mà có người đi đường nhìn thấy giúp bọn họ báo cảnh sát!”

Người này mếu máo như sắp khóc.

Lâm Tử Yên mặt tái bệt ra.

Nhưng bà ta rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.

“Có vấn đề…nhất định là có vấn để!!”

Bà ta vội lấy điện thoại ra gọi cho ai đó.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1524


Chương 1524:

“Yến Dương, có chuyện gì vậy?” Một giọng khàn khàn từ đầu dây bên kia vang lên. ì “Xảy ra chuyện rồi, chúng ta bị 1 nhóm người không rõ lai lịch tấn công rồi!”

“Không rõ ai lịch??”

“Đúng vậy, tên Lâm Dương ấy không chịu hợp tác cùng chúng ta! Tôi định bắt hắn lại cho hắn 1 bài học, ép hắn hợp tác, nào ngờ vừa phái người đi thì đã bị mai phục, toàn bộ bị đánh cho tan tác…”

“Vậy sao…“ Người ở đầu dây bên kia bắt đầu trầm ngâm.

“Anh nói xem có phải là Lâm Dương giở trò không?” Lâm Tử Yên hỏi lại.

“Một kẻ bị gia tộc ruồng bỏ, còn chạy đi làm con rể ăn bám nhà người khác, cô nghĩ hắn ta có bản lĩnh gì mà chống lại Lâm gia chúng ta?”

“Vậy…vậy là ai chứ?”

“Tôi nghĩ…rất có thể là chủ tịch Lâm!“ˆ “Chủ tịch Lâm?” ` “Giang Thành là địa bàn của ai? Ngoại trừ chủ tịch Lâm ra, còn ai dám làm ra chuyện này ở Giang Thành? Yến Dương, nếu tôi đoán không sai thì bây giờ cô đã bị theo dõi rồi!”

Vừa nghe thấy vậy, Lâm Tử Yên bỗng toát mồ hôi lạnh.

Bà ta vội xoay người nhìn ra sau, nhìn vào mấy chiếc xe đỗ phía sau, cũng không biết chiếc nào mới theo dõi mình.

“Vậy bây giờ tôi phải làm sao?“ Lâm Tử Yên lo lắng.

“Theo kế hoạch thì bây giờ cô sẽ làm gì?” Người ở đầu dây bền kia hỏi lại.

“Lâm Dương không chịu hợp tác , tôi chỉ còn cách liều 1 phen, đang định đi đến điểm giao dịch!”

“Vậy cô cứ đi đi, tôi sẽ lập tức phái thêm cao thủ trong gia tộc đến yềm trợ, giúp cô hoàn thành nhiệm vụ!”

“Thật sao?” Lâm Tử Yên mừng rỡ.

“Cô đợi thêm 1 thời gian, tôi đang sắp.

xếp máy bay tư nhân! Khoảng vài tiếng nữa sẽ đến điểm hẹn.”

Dứt lời, người này liền cúp máy.

“Phu nhân, bây giờ chúng ta phải làm gì đây?” Người bên cạnh hỏi.

“Đi Nha Sơn! Lần này cho dù là chủ tịch Lâm, tao cũng phải bắt hắn cúi đầu!”

Lâm Tử Yên hạ giọng, dáng vẻ vô cùng tự tin.

Nhai Sơn Giang Thành trong nước khá nồi tiếng Bởi vì trêи Nhai Sơn có một ngôi miều rất nồi tiếng, gọi là Nhai Sơn Tự.

Mỗi ngày vô số người hành hương từ – khắp nơi đến đây thắp hương, đặc biệt vào những ngày lễ hội, nơi đây càng náo nhiệt, đến nỗi còn gây thành tắc đường, quá tải.

Hôm nay là cuối tuần.

Tô Nhan vốn dĩ không định đến đây, kể từ khi Dương Hoa giải quyết được các vấn đề của Thiên Hằng, công ty cô cũng trở nên bận rộng, lại có thêm một khoản tiền lớn từ Lâm Dương, Tô Nhan đột nhiên trở nên đỡ túng quẫn, một số đơn hàng to cũng tự tin nhận, trước mắt công ty chủ yếu xử lí những đơn hàng gia tăng dột biên này, cô cũng lúc này đi không thể rời di.

Cô tin rằng trong năm này, lợi nhuận công ty có thể tăng gấp đôi.

Lúc đó, có cũng không cần lo thêm về vấn đề tiền bạc.

Tô Nhan hít một hơi sâu, nhìn về phía con đường dẫn lên núi Nhai Sơn, khuôn mặt có chút vẻ nhẹ nhõm lẫn áy náy.

“Không ngờ đến có ngày hôm nay, ] người giúp đỡ mình nhiều nhất lại là Lâm Dương”

Cô tự lầm bầm, đôi mắt có chút u ám.

Nghĩ đến những uất ức mà Lâm Dương phải chịu đựng suốt bao năm qua, Tô Nhan càng thêm áy náy.

Có điều cũng phải nói, cô thật sự không thể lí giải được suy nghĩ của Lâm Dương.

Xem ra, chồng cô thật sự là người có năng lực.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1525


Chương 1525:

Nều như hắn bằng lòng, cũng có thê xông vào một mảnh trời mời, nếu như không thành, cũng có thê tìm một công việc ổn định mà làm, bản thân cũng sẽ không khinh thường hắn, người khác cũng sẽ tôn trọng hắn hơn.

Nhưng hắn từ đầu tới cuối, lại tỏ vẻ nhàn rỗi, lạnh nhạt.

Như thể mọi chuyện xung quanh, đều không liên quan đến hắn.

– Điều này khiến cho Tô Nhan cảm thấy hắn quá bí hiểm.

Tô Nhan khẽ lắc đầu vứt bỏ suy nghĩ, bước vào miếu.

Sau khi thêm chút tiền hương dầu, bái Phật, Tô Nhan bèn đợi bên ngoài miếu.

Hôm nay nói là có một khách hàng lớn cần nói chuyện với cô.

Tô Nhan vẫn không thể hiểu, vì sao không đến công ty ngồi xuống rồi ban chuyện, trái lại cần hẹn cô ra nơi như thẻ này bàn bạc.

Có điều nghĩ đến thân phận, danh tính cỏng ty đối phương, Tô Nhan cũng không thề không chuẩn bị đoàng hoàng.

“Chủ tịch Vân, uống chút nước”

Lúc này, trợ lí từ xe lấy ra hai bình nước đã chuẩn bị sẵn, đưa cho Tô Nhan.

“Cảm ơn”

.

Tô Nhan cười, cầm bình nước uống ngụm nhỏ., Từ xe bước xuống vài người đàn ông mặc tây phục đen, đeo mắt kính đen.

“Đi bỏ ít tiền hương dầu đi”

Một người phụ nữ đeo kính râm nói với người bên cạnh, rồi đi về phía Tô Nhan.

Tô Nhan giật mình, vội vàng bước về phía trước.

“Chị Ái Vân, hân hạnh hân hạnh rồi”

người đến là Lâm Tử Yên đang cười nói bước đến.

“Chị chính là Lâm Tử Yên đúng không, rất vui được gặp chị”

Tô Nhan cươi nói”

“Được rồi, Chủ tịch Vân, chúng ta đeu đừng phí lời nữa, nói vô vấn đề, lần này hẹn cô ra đây, là muốn ký hợp đồng với cô.”

Lâm Tử Yên đưa tay lên, người bên cạnh liền đưa một bản tư liệu ra, bà ta đưa – cho Tô Nhan.

Tô Nhan giật mình, cầm bản tư liệu xem xét.

Một lúc sau, vẻ mặt cô trở nên mất tự nhiên.

“Chị Yến Dương, ý của chị là muốn tôi đại diện công ty chị cùng tập đoàn Dương Hoa hợp tác.”

Tô Nhan nghi hoặc nhìn bà ta.

“Không sai, chúng tôi hy vọng Chủ tịch Vân có thể tạm thời cùng công ty chúng tôi liên thủ, quy mô công ty họ Lâm chúng tôi so với tập đoàn Dương Hoa cung không phải nhỏ, nếu cô hợp tác với chủng tôi, chúng tôi sẽ đưa cho cô một khoảng thù lao đủ lớn để công ty cô lớn mạnh thêm, Chủ tịch Vân, điều này đôi với công ty cô mà nói, là một có hội rất lớn đề thanh chuyện, nói không chừng công ty của có còn có thể đứng vào hàng ngũ những công ty lớn”

Lâm Tử Yên cười nói.

“Nhưng chị vì sao không trực tiếp tìm Chủ tịch Lâm thương lượng hà tất phải tìm người không phải công ty trung gian như tôi, công ty chị có thể hoàn toàn tiết kiệm được khoản thù lao này.”

Tô Nhan khẽ CƯời nói.

“Sao? Chủ tịch Vân không đồng ý?”

Lâm Tử Yên khẽ liếc mắt.

“Tôi chỉ là muốn biết vì sao chị lại không trực tiếp đi tìm Chủ tịch Lâm, tôi phải biết rõ được lý do.”

Tô Nhan mặt đầy vẻ day dứt.

Thật ra, cô đã muốn từ chối rồi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1526


Chương 1526:

Đối phương không trực tiếp đi tìm Chủ tịch Lâm, lại chạy đến tìm cô, rõ ràng Chủ tịch Lâm không muốn cùng đôi phương trực tiếp hợp tác, vì vậy đối phương mới cần cô ra mặt, cùng Chủ tịch Lâm bàn bạc.

Tô Nhan tuy rất muốn mở rộng quy mô công ty, nhưng cô khẳng định không vì ‘ chuyện này mà lại làm đối thủ với Chủ tịch Lâm.

Quả như dự đoán, sau khi Tô Nhan hỏi xong câu này, thái độ bà ta liền thay đổi.

“Nói thật với cô, công ty chúng tôi với Chủ tịch Lâm có chút khoảng cách, Chủ tịch Lâm với chúng tôi cũng có chút hiểu lầm, vì vậy nếu chúng tôi trực tiếp đến Dương Hoa bàn bạc, hơn nửa phần là bị từ chối, nhưng nếu như cô ra mặt, phần thắng sẽ cao hơn.”

“Điều này thật sự xin lỗi chị, Chủ tịch Lâm nhiều lần giúp đỡ tôi, Dương Hoa cũng giúp tôi không ít lần, nếu tôi đại diện cỏng ty chị đi bàn bạc với Chủ tịch Lâm, chuyện này rõ ràng có chút lừa dối, công ty chúng tôi với Dương Hoa cũng chỉ là quan hệ hợp tác, lừa dối đối tác, chẳng phải là chuyện tốt gì, vì vậy rất xin lỗi chị Phan.”

Tô Nhan.

mặt đầy vẻ tội lỗi nói.

“Nói vậy thì, Chủ tịch Vân từ chối tôi rồi”

Lâm Tử Yên cười hỏi.

“Chị Phan, tôi cảm thấy chị vẫn là sớm với Chủ tịch Lâm xóa bỏ hiểu lầm là tốt nhất.”

Tô Nhan lại khuyên nói.

“Xóa bỏ hiểu lâm? Người như Chủ tịch Lâm làm sao cúi đầu, rồi nhà họ Lâm chúng tôi làm sao dễ dàng cuối đầu được, sợ rằng quan hệ giữa chúng tôi khó tốt được.

Chủ tịch Vân, cô có điều không biết, nhà chúng tôi là cùng gia tộc với chóng có, nêu cô từ chối chúng tôi, e răng những ngày sau, chồng cô cũng vất vả.“ Lâm Tử Yên cười lạnh nói.

“Gia tộc nhà Lâm Dương?”

Tô Nhan hơi có chút ngạc nhiên.

Tuy rằng là lần đầu cô gặp Lâm Tử Yên, nhưng đối với chuyện nhà Lâm Dương, cô cũng đã mơ hồ nghe một số – chuyện.

Chỉ là cô không dám chắc.

Với cả cô nghe được thông tin, Lâm Dương sớm đã bị gia đình ruồng bỏ, thực ra anh là con ngoài giá thú, căn bản không được Lâm gia thừa nhận.

“Chị Phan, tôi vẫn là cảm thấy chị không cần kϊƈɦ động, mọi vấn đề đều sẽ có cách giải quyết.”

“Tôi cho rằng cô vẫn nên suy nghĩ kĩ càng, tránh khỏi sau này hối hận không KỊP.”

“Chị Phan, chuyện như thể này tôi sẽ không suy nghĩ đến, chị không cân nói thêm, có lẽ chuyện này chúng ta không cùng ý kiến, hôm nay đến đây vậy, chỉ Phan, tôi đi trước đây.”

Tô Nhan nói rồi quay người định lên xe, rời khỏi nơi đây.

Nhưng lúc cô vừa định mở xe, lại có – một chân bên cạnh hung hăng đạp vào cửa xe vừa mới mở ra.

Tô Nhan ngạc nhiên quay đầu.

Lại nhìn thấy Lâm Tử Yên dẫn người nhà họ Lâm vây quanh.

“Chủ tịch Vân, tôi có lẽ phải nói lại với cô, tôi đây không phải là thương lượng với cô, tôi là ép cô, cô hiểu không?”

Tô Nhan cả người run rầy, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào đám người Lâm Tử Yên.

“Phan phu nhân, các người…các người định làm gì??”

“Chủ tịch Vân, chúng tôi đã cho cô cơ hội nhưng cô không biết trân trọng, vậy thì không thể trách chúng tôi được, nếu cô chịu ngoan ngoãn hợp tác cùng chúng tôi, tôi sẽ xem như chưa có chuyện gì xảy ra, chúng tôi chỉ muốn kiếm thêm ít tiền, không có ý gì khác, càng huống hồ chuyện này đối với Dương Hoa mà nói chỉ có lợi, không có hại.“ Lâm Tử Yên nhún vai, đắc ý.

Tô Nhan cạn lời.

“Chủ tịch Vân, tôi hỏi lại lần cuối, cô vẫn không chịu hợp tác cùng chúng tôi đúng không?” Lâm Tử Yên cười nham hiểm.

Lâm Tử Yên nghiến răng, hạ giọng: “Phan phu nhân, tôi khuyên bà đừng làm càn, nếu không…nếu không tôi sẽ báo cảnh sát đấy!”

“Có vẻ như cô chưa thấy quan tài ] chưa đồ lệ nhỉ, nếu đã như vậy, được thôi, cô đừng có trách tôi đấy!” Lâm Tử Yên đưa tay ra hiệu: “Trói cô ta vào trong xe.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1527


Chương 1527:

“Vâng thưa phu nhân!”

Đám người nhà họ Lâm lập tức tiến lên trước.

“Dừng tay!, các người muốn làm gì?”

Tô Nhan và thư ký hốt hoảng.

“Mau, mau báo cảnh sát! Cứu với! Cứu chúng tôi với Tô Nhan lập tức hét lớn lên.

Nhưng Lâm Tử Yên đã nhanh hơn 1 bước, bà ta sấn tới dùng tay bịt miệng cô lại.

Tô Nhan không ngừng vùng vẫy.

Lâm Tử Yên dùng cùi trỏ đấm mạnh vào eo của Tô Nhan.

Tô Nhan lúc này vô cùng đau đớn, người đứng không vững, gần như sắp nằm sõng soài ra nền, không còn sức để kêu cứu nữa.

Thư ký đứng bên cạnh nhìn thấy thế mặt cắt không còn 1 giọt máu, hai tay run rầy.

Hai cô gái không ngờ được rằng, mấy người đến từ tập đoàn lớn ở Yến Kinh này thủ đoạn lại tàn độc đến như vậy.

Một người khác trong nhà họ Lâm tí bước tới, giật lấy điện thoại trong tay thư ký rồi ném xuống dất, chiếc điện thoại vỡ tan tành.

Cô thư ký bị dọa đến thất thần.

“Cút lên xe!” người bên cạnh hét lên.

Thư ký không dám phản kháng lại, run rầy từ từ bước lên xe.

Tô Nhan cũng bị Lâm Tử Yên lôi lên xe, do 2 tên nhà họ Lâm canh chừng.

Lâm Tử Yên lục soát khắp người Ái Vân, cuối cùng cũng tìm ra được điện thoại của cô ấy, bà ta lại tìm trong danh bạ số điện thoại của Lâm Dương, liền vội vàng gọi cho anh.

“Alô.” Tiếng của Lâm Dương vang lên ở đầu dây bên kia.

“Lâm Dương, tình hình đã đến nước này.

rồi, mày cảm thấy còn có khả năng hợp tác với tao không?” Lâm Tử Yên cười đắc chí.

Bà ta vừa dứt lời, mặt anh liền đanh lại.

“Lâm Tử Yên? Sao bà lại giữ điện thoại của Ái Vân?.”

“Thế nào? Bất ngờ lắm phải không?

Vậy bây giờ mày cũng biết Tô Nhan đang ở đâu rồi đấy nhỉ? Lâm Tử Yên lại tiếp tục cười.

“Lâm Tử Yên, bà đã phạm 1 sai lầm rất nghiêm trọng.” Lâm Dương hít 1 hơi \ thật sâu, cố gắng kiểm nén ngọn lửa tức giận trong lòng.

“Sai lầm? Ha ha, sao thế? Mày giận rồi à? Lâm Dương, mày nghĩ mày là ai cơ chứ?

Mày chỉ là đứa con hoang, phế vật bị nhà họ Lâm chúng tao ruồng bỏ! Từ khi nào mà mày có tư cách nói chuyện ngang hàng với tao vậy? Tao nói cho mày biết, chỉ cần tao thích thì bất cứ lúc nào cũng có thể lấy cái mạng chó của mày!” Lâm Tử Yên gằng giọng.

“Lâm Tử Yên, bà đánh giá quá cao chính bản thân mình rồi.” Lâm Dương vô cảm đáp.

“Nhưng hình như mày cũng chưa nhìn rõ lại chính mày đấy! Mày chỉ là đứa bị gia tộc ruồng bỏ, bây giờ có cơ hội quay lại Lâm gia, mày lại không biết quý trọng!

Lâm Dương à, mày nghe cho rõ đây, Tô Nhan chỉ mới là cảnh cáo, tao khuyên mày + hãy lập tức hợp tác, nếu không thì đợi mà nhặt xác của cô ta đi!“ Lâm Tử Yên cười nham hiểm.

Lâm Dương hạ thấp giọng: “Bà đợi 1 lát, tôi sẽ đến ngay.”

Dứt lời, anh lập tức tắt máy.

Lâm Tử Yên ngạc nhiên đan xen chút nghi hoặc: “Sẽ đến ngay? Hắn biết chúng ta đang ở đâu ư?”

“Phu nhân, chúng tôi thật sự sẽ giải quyết 2 em gái này sao?”

Một tên trong số đó liếc mắt nhìn 2 cô gái đnag run rầy trên xe, không kiểm được nữa, hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1528


Chương 1528:

“Yên tâm, chỉ là hù dọa tên Lâm Dương thôi, Tô Nhan cô ta vẫn còn giá trị lợi dụng, nếu Lâm Dương không chịu khuất phục, chúng ta sẽ đưa cô ta đi gặp chủ tịch Lâm, tôi nghĩ chủ tịch Lâm vẫn còn rất quan tâm ¬ đến cô ta, se không vì 1 hạng mục mà từ bỏ người phụ nữ này.“Lâm Tử Yên tự suy tính.

“Mẹ kiếp, đúng là hết nói nồi tên Lâm Dương ấy, đến vợ của mình bị người khác nhìn trúng rồi, trên đầu mọc ra cặp sừng to như vậy mà hắn vẫn có thể nhẫn nhịn như không có gì xảy ra, người như vậy mà bước vào nhà họ Lâm chúng ta thì có phải là cả gia tộc bị mất mặt rồi không!” Một tên trong đám đó lên tiếng.

“Cậu nghĩ hắn có thể bước vào Lâm gia sao? Không có chuyện ấy đâu, cho dù ta đồng ý vì vị đó sẽ không bao giờ chấp nhận đâu! Thậm chí hắn ta có sống được hay không còn chưa chắc chắn nữa!” Lâm Tử Yên cười phá lên.

Đám người xung quanh kinh ngạc.

Một tên e dè hỏi lại: “Phu nhân, ý của phu nhân là…”

“Có những chuyện bản thân biết là được, không nên nói ra, nếu không các người sẽ gặp nguy hiểm, ta cũng không thoát khỏi vạ lây.” Lâm Tử Yên điềm tĩnh đáp.

Bọn chúng lập tức im miệng lại, hình như đã tưởng tượng ra điều gì đó, nét mặt có chút sợ hãi.

Không lâu sau đó.

Một chiếc Bentley đen tiến thẳng vào cửa chùa Nha Sơn.

Mọi người đều tò mò nhìn ra.

Biển số xe…đích thị là của Dương Hoa.

Cửa xe được mở ra.

Khuôn mặt Lâm Dương nay đã trở thành chủ tịch Lâm từ trên xe bước xuống.

Còn mang theo mấy thành viên của tiều đội Ám Ưng.

Người nhà họ Lâm vừa nhìn thấy liền hoàn toàn sững sờ.

“Chủ tịch Lâm?”

Lâm Tử Yên cũng sững sờ, nhanh chóng chui từ trong xe ra ngoài.

Lâm Dương cởi áo khoác xuống, vứt trên mặt đất, mặt không cảm xúc bước về phía Lâm Tử Yên.

Nhìn thấy dáng vẻ Lâm Dương mang theo khí thế to lớn, sắc mặt Lâm Tử Yên ngay lập tức khó coi đến cực điểm.

Đột nhiên cô ta dường như nghĩ tới điều gì.

“Lẽ nào là… trước đây mấy người nhà họ Lâm chúng ta kia đều bị người của Dương Hoa xử lý? Chủ tịch Lâm… vẫn luôn giám sát nhất cử nhất động của chúng ta?”

Lâm Tử Yên phản ứng lại, toàn thân run rầy mãnh liệt, sợ hãi hét lên: “Cần thận, chuẩn bị ra tay! Nhanh Người nhà họ Lâm ở xung quanh nghe được, liền tập hợp toàn bộ lại.

Lâm Tử Yên cũng đưa tay đề lên giữa eo.

Ở đó có một cây súng nhỏ tinh tế.

Tuy rằng cô ta cũng là người học võ, nhưng thực lực của chủ tịch Lâm cô ta đã nghe nói từ lâu, cô ta không cảm thấy võ thuật của mình có thể chiến thắng được vị ð bác sĩ có võ thuật mạnh mẽ này, bởi vậy cô ta không thề không mượn uy lực của súng đạn.

“Đứng yên!”

Nhìn thấy Lâm Dương càng lúc càng lại gần, một luồng áp lực vô hình cũng áp sát trên người Lâm Tử Yên, cô ta quả thực là không thể chịu nồi nữa liền lập tức hét lớn.

Lâm Dương dừng lại bước chân, nhàn nhạt nhìn cô ta.

“Chủ tịch Lâm, anh… sao anh lại ở đây?“ Lâm Tử Yên nuốt một ngụm nước bọt, trấn định lại, lạnh lùng hỏi.

“Vấn đề này còn cần thiết phải hỏi sao? Cô làm ra được loại chuyện như vậy trên địa bàn của tôi, cô cảm thấy tôi cần thiết phải nhẫn nhịn sao?“ Lâm Dương nhìn chằm chằm cô ta hỏi.

ày cẩu “Chủ tịch Lâm, tôi không hiểu rõ lắm lời nói này của anh là có ý gì… Tôi lại làm cái gì rồi?“ Lâm Tử Yên dường như bây giờ mới nhớ đến mình mới là phía chủ động, hà cớ gì phải sợ Lâm Dương, giọng điệu liền trở nên tự tin hẳn lên.

Có điều cũng phải, cô ta nào có thể ngờ đến chủ tịch Lâm sẽ xuất hiện ở nơi này chứ! Càng không ngờ đến nhất cử nhất động của mình thực ra vẫn luôn bị chủ tịch Lâm giám sát.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1529


Chương 1529:

Phải biết rằng người nhà họ Lâm bọn họ đến Giang Thành đều là vô cùng bí mật, không có bao nhiêu người biết được!

“Thả mấy người Tô Nhan ra.” Lâm Dương nói.

“Thả ra? Chủ tịch Lâm, lời này của anh là có ý gì? Tôi không hiều rõ lắm! Tôi và cô Tô Nhan chỉ là cùng hẹn nhau đến nơi này ăn đồ nướng, chúng tôi là bạn bè mà, từ WC 71.

“thả này của anh là có ý gì?“ Lâm Tử Yên bày ra vẻ mặt vô tội hỏi.

“Có vẻ là cô chưa thấy quan tài chưa đồ lệ rồi?”

Lâm Dương ánh mắt lạnh lẽo: “Con người tôi ghét nhất chính là người khác lấy người bên cạnh tôi ra uy h**p tôi, Lâm Tử Yên, cô đã chạm đến giới hạn của tôi rồi!”

“Chủ tịch Lâm, tôi quả thật là không ] hiểu rõ ý của anh.” Lâm Tử Yên cười nói. \ Lâm Dương không phí lời nữa, tiếp tục bước về phía trước.

“Chủ tịch Lâm, có phải là anh không nghe thấy những lời tôi vừa nói lúc nãy đúng không? Tôi nói anh đứng lại! Ồ… Nếu như anh không nghe thấy, vậy có phải là tôi phải bảo cô Tô Nhan gọi anh dừng lại nhỉ?“ Lâm Tử Yên trực tiếp rút cây súng nhỏ tỉnh tế ra, chữa thẳng vào cửa sổ xe.

Mà bên trong cửa sổ xe chính là Tô Nhan.

Tô Nhan run lầy bầy, vẻ mặt hốc hác, người còn đang ôm bụng, muốn nói chuyện nhưng hiền nhiên khá là đau đớn.

Ánh mắt Lâm Dương lạnh lẽo, trầm giọng nói: “Tôi khuyên cô vẫn là đừng làm nhue vậy sẽ tốt hơn, nếu không các người sẽ phải chôn theo cô ấy!”

“Xem ra chủ tịch Lâm của chúng ta vẫn rất để ý đến con nhóc này nhỉ, nếu đã như vậy thì chủ tịch Lâm, nhà họ Lâm chúng tôi đề ra một vài yêu cầu nho nhỏ cũng không quá đáng chứ?”

“Yêu cầu?”

“Thứ nhất, tôi muốn anh lập tức chuyển nhượng không điều kiện 60 phần trăm cổ phần của Dương Hoa cho tôi, chúng ta sẽ tiến hành lý hiệp ước chuyển nhượng cổ phần ngay tại đây. Thứ hai, tôi muốn anh lập tức giúp nhà họ Lâm chúng tôi giành được gói thầu núi Tử Khoáng! Nhớ rằng phải lấy tên của nhà họ Lâm chúng tôi. Thứ ba, mang toàn bộ quyền sở hữu của mấy phương thuốc đặc hiệu trong tay anh chuyền nhượng cho tôi! Chủ tịch Lâm, mấy điều kiện này đối với anh mà nói có lễ không khó hoàn thành đúng không?” Lâm Tử Yên cười nói. ` Lời này vừa nói xong, sắc mặt của mấy người Tô Nhan đều trắng bệch.

Đây rõ ràng là muốn trắng trợn cướp cả Dương Hoa trong tay Lâm Dương màt “Chủ tịch Lâm, đừng! Anh không thề nghe theo lời cô ta!”

Tô Nhan nóng nảy hét lên.

Nhưng cửa sồ xe cách âm, giọng nói vốn dĩ đã không lớn của cô hoàn toàn không truyền ra được.

Vẻ mặt Lâm Tử Yên mang theo nét cười, yên lặng nhìn Lâm Dương.

Lúc này cô ta đang đắc ý không gì sánh được.

Lúc trước hoàn toàn không nhất thiết phải hoảng sợ, có tấm thẻ bài Tô Nhan ở đây, tôi còn có gì phải sợ chứ?

Bây giờ, bác sĩ Lâm này còn không phải tùy tôi chỉ phối sao? Tôi muốn anh tà làm gì anh ta còn không phải làm sao?

Cho dù là muốn anh ta quỳ xuống!

Anh ta cũng sẽ đồng ý nhỉ?

Lâm Tử Yên thầm nghĩ trong đầu.

Nhưng ngay tại lúc này, Lâm Dương lại đột nhiên mở miệng.

“Điều kiện này của cô, tôi có thể không có cách nào thỏa mãn cô rồi, hay là… cô cứ giết Tô Nhan đi!”

Lời này vừa dứt, nụ cười trên mặt Lâm Tử Yên lập tức cứng lại.

“Chủ tịch Lâm, anh… anh nói cái gì?”

Cô ta ngây ngốc nhìn Lâm Dương, kinh hãi hỏi.

Nhất thời tưởng rằng bản thân nghe nhầm rồi.

“Tôi thừa nhận, Tô Nhan rất xinh đẹp, nhưng rốt cuộc cô ấy cũng chỉ là một người phụ nữ mà thôi, tôi không thể vì một người phụ nữ mà từ bỏ tất cả, cho nên, các người muốn giết thì cứ giết đi, có điều các người phải biết rằng, giết cô ấy rồi thì các người cũng phải chôn cùng, đạo lý này sẽ không thay đổi.”

Lâm Dương bình tĩnh nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1530


Chương 1530:

Nghe thấy lời nói của Lâm Dương, tất cả những người bên này đều ngây ngần, Lâm Tử Yên nghẹn họng trân trối, khó mà tin được.

Mà Tô Nhan sau khi cố hết sức dùng khuỷu tay ấn mở cửa xe xuống được một chút, cũng nghe được rõ ràng câu nói này.

Nhưng rất nhanh cô đã phản ứng trở lại.

Đúng vậy… Chủ tịch Lâm tại sao phải vì mình mà dâng cả Dương Hoa cho người ta? Bản thân cô ở trong lòng anh vẫn chưa có địa vị quan trọng đến vậy. Chuyện này dù có đổi thành ai cũng đều sẽ không đồng ý nhỉ?

Lâm Tử Yên cũng đã phản ứng lại, sắc mặt không được tự nhiên, cô ta ngẫm nghĩ một chút, trầm giọng nói: “Chủ tịch Lâm, xem ra những điều kiện mà tôi nói lúc nãy có phần tham lam rồi, như thế này nhé, tôi đổi thành điều kiện khác nhé, giúp chúng tôi đấu thầu được núi Tử Khoáng thì tôi sẽ thả người phụ nữ này, như thế nào?”

“Không cần đâu, các người ra tay đi, giết cô ấy đi là xong, tôi nói rồi, tôi không ` quan tâm, tôi muốn người phụ nữ như thế nào mà không cớ? Dựa vào cái gì mà muốn tôi tốn mấy trăm tỷ đï cứu người phụ nữ này? Cô xem tôi là đồ ngốc chắc?” Lâm Dương lạnh nhạt nói.

“Anh…”

Lâm Tử Yên sốt ruột rồi: “Chủ tịch Lâm, lẽ nào anh thật sự không để ý người phụ nữ này dù chỉ một chút sao??”

“Đương nhiên là tôi không đề ý rồi! Tôi ¡ Ế nói rồi, tôi không thiếu phụ nữ! Nhưng cô ở địa bàn của tôi làm ra chuyện như thế này, tôi làm sao có thể dễ dàng tha cho cô được?” Lâm Dương mặt không cảm xúc nói: “Có điều, nếu như bây giờ cô đầu hàng, thả con tin ra thì tôi còn có thể suy nghĩ đến việc tha cho các người một mạng, dù sao cô Tô Nhan cũng là đối tác làm ăn trong kinh doanh của tôi, đã rõ chưa?”

Hô hấp của Lâm Tử Yên trở nên căng thẳng, rơi vào trầm mặc.

“Những lời giống nhau tôi không muốn nói lại lần thứ hai.” Lâm Dương mặt không cảm xúc nói.

Lời này dường như là thông điệp cuối cùng của Lâm Dương.

Lâm Tử Yên toàn thân phát run, bắt đầu do dự.

Người nhà họ Lâm cũng sốt ruột rồi.

“Thế nào? Vẫn muốn lãng phí thời gian của tôi sao?“ Lâm Dương nhàn nhạt nói, cũng càng lúc càng đến gần Lâm Tử Yên.

Người nhà họ Lâm nhao nhao lui về phía sau, sắc mặt ai nấy đều cực kỳ lo lắng.

Khẩu súng đang cẩm trong tay mỗi người đều đang run rầy.

Có điều bọn họ lại không hề dám nổ súng.

Cho dù người của bên Lâm Dương đều không có rút súng ra, nhưng đối với sự hiểu biết của bọn họ về bác sĩ Lâm, đứng trước mặt vị bác sĩ có võ công khủng khiếp này, súng đạn của bọn họ quả thật không dám chắc có thể làm anh bị thương.

Át chủ bài duy nhất của bọn họ vốn dĩ chính là Tô Nhan.

Nhưng không ai ngờ đến bác sĩ Lâm căn bản không hề đề ý Tô Nhan…

Át chủ bài của bọn họ không còn nữa, lúc này ai là cừu ai là sói… đã có hơi không thể nói rõ rồi.

Nhưng ngay vào lúc cục diện đang trở nên bế tắc đến cực điểm, Lâm Tử Yên đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, một phát kéo cửa xe ở phía sau, nhanh chóng chen vào trong.

“Hửm?”

Lâm Dương khựng lại.

Cô ta kéo cửa kính xuống, sau đó chia súng vào đầu Tô Nhan, nghiến răng hét lên: “Bác sĩ Lâm, tôi không tin rằng anh thật sự không hề đề ý đến tính mạng của người phụ nữ này! Nếu như anh không đề ý cô ta thì sao lại giám sát tôi? Lại làm sao có thể trong thời gian sớm nhất đuổi theo đến dây được? Chắc chắn anh đã biết được tôi hẹn gặp cô ta để vội vã duổi theo liền chứ, đúng không?”

“Tôi nói rồi, cô đã đến địa bàn của tôi, tôi giám sát cô là chuyện hợp tình hợp lý.”

Lâm Dương ồn định lại tâm tình nói.

“Vậy sao anh lại xuất hiện ở đây? Mục đích anh xuất hiện ở đây là gì? Để xử lý tôi à? Nếu là như vậy, vì sao còn đợi đến vách núi này mới ra tay? Bác sĩ Lâm, anh đừng tưởng rằng tôi dễ lừa như vậy! Chẳng qua là anh đang cố ý giả vờ không đề ý đề dễ dàng lừa tôi đầu hàng! Tôi không tin là anh thật sự không để ý đến người phụ nữ này!”

Lâm Tử Yên trầm giọng thét.

Ánh mắt Lâm Dương lạnh lẽo, không ngờ rằng tâm tư Lâm Tử Yên lại tỉ mì đến như vậy…
 
Back
Top Bottom