Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1551


Chương 1551:

“Vâng!”

Tên này gật đầu, lập tức chạy đi ngay.

Nhưng ông ta vẫn chưa yên tâm, chốc chốc lại chau mày nheo mắt.

Huỳnh Lam nhìn sang Lâm Dương, muốn nói gì đó nhưng lại thôi, ông ta ngồi xuống ghế.

Lúc này.

Ding ding ding… Những vị khách đang say sưa trò chuyện bỗng giật mình, đồng loạt nhìn lên phía sân khấu.

Nhưng chỉ nhìn thấy 1 cô gái mặc sườn xám bước ra từ bên cánh gà.

Cô gái vóc dáng cao ráo, ngũ quan đoan chính, gương mặt trang điểm khá đậm, vừa nhìn đã biết là 1 nhân vật tầm cỡ.

“Các vị khách quý, xin tự giới thiệu tôi là nhân viên đấu giá Manwu, chào mừng quý vị đến với buổi đấu giá của longpeng, tôi xin phép thấy mặt cho toàn bộ nhân viên gửi tới các vị lời cảm ơn chân thành nhất.”

Nói dứt lời, cô ấy cúi gập người chào.

Hình thể đẹp cùng sự lịch thiệp đã hút hồn không ít nam giới có mặt ở đó, khiến cho cánh nữ giới không khỏi ghen ty.

“Các vị từ xa lặn lội đến đây, Manwu sẽ không làm mất thời gian của các vị thêm nữa, bây giờ tôi xin phép tuyên bố, buổi đấu giá chính thức bắt đầu!”

Cô gái vừa cười vừa nói, sau đó 1 bài âm thanh truyền đến, một nhân viên khác ăn mặc chỉnh tề bê 1 chiếc khay bước lên – sân khấu.

Trêи chiếc khay được phủ một 1 tấm vải đỏ, người đứng bên cạnh đều không thề đoán ra bên trong đó là gì.

Sau khi bước lên sân khấu, nhân viên này cần thận đặt chiếc khay lên mặt bàn.

“Đây là vật phẩm được đấu giá đầu tiên tại thương hội, là 1 chuỗi kim cương đỏ F do ông Lưu Sự Thành cung cấp! Nghe nói chuỗi vòng kim cương đỏ này là độc nhất vô nhị trêи thể giới, hơn nữa kim cương đỏ vô cùng quý hiếm, khi đeo lên người có tác dụng tăng tuần hoàn máu, loại bỏ huyết ứ, rắn chắc xương cốt, chuỗi vòng này có giá khởi điểm là 3500 tỷ! Mỗi lần ra giá đều không được dưới 150 tỷ! Xin hỏi có vị nào muốn ra giá không ạ?”

nhân viên đấu giá vừa cười vừa hỏi.

Cô ấy vừa dứt lời, phía dưới khán đài đã bắt đầu xôn xao..

“3650 tỷ!”

Lập tức có người đáp lại.

“3850 tỷ!”

“4000 tỷ!”

Mọi người ở dưới không ngừng bàn tán.

Huỳnh Lam ngồi ở hàng ghế khách VIP há hốc mồm, ông ta không tin vào chính mắt mình.

“Chủ tịch Lâm, chuyện này…chuyện này hơi quá rồi thì phải? Vật đấu giá đầu tiên phải từ 3500 ty trở lên? Vậy đến đá pha lê tím….chẳng phải sẽ lên đến 35000 tỷ sao?? chúng ta..chúng ta làm gì có nhiều tiền như vậy?”

“Cứ xem tình hình đã, có thề hạ thì cố gắng hạ, không hạ được chúng ta sẽ tính cách khác! Chẳng lẽ bây giờ anh bảo tôi phải quay về sao? Đến cũng đã đến rồi, cứ binh tỉnh đi, thật ra trái cây ở đây cũng ngon lắm.”

Lâm Dương vừa ăn nho vừa nói, dáng vẻ vô cùng bình tĩnh.

Huỳnh Lam vẫn đứng ngồi không yên.

Ông ta hiểu rõ khả năng tài chính của Dương Hoa.

Sau này số tiền mà Dương Hoa phải chi càng lúc càng nhiều.

Tập đoàn Dương Hoa nhìn thì có vẻ lớn mạnh, nhưng sau khi đấu thắng tập đoàn Thiên Hằng, Dương Hoa vẫn cần 1 khoảng thời gian để ồn định lại.

Chỉ cần có thể ồn định trở lại, đừng nói là 35000 tỷ, 350000 tỷ Dương Hoa cũng có thể xoay xở được.

Nhưng..tình hình trước mắt dường như không cho Dương Hoa chút cơ hội nào.

ˆ “Chủ tịch Lâm rốt cuộc là có cao kiến gì rồi?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1552


Chương 1552:

Huỳnh Lam thở dài hẳn hộc, vẻ mặt bất lực.

Rất nhanh, chuỗi kim cương đỏ đã được bán với giá 5950 tỷ.

Vật đấu giá tiếp theo chắc chắn sẽ còn cao giá hơn gấp nhiều lần.

Tuy nhiên, đa số mức giá đấu giá vẫn nằm trong phạm vi 35000 tỷ.

Không thể không thốt lên rằng, cuộc đấu giá này quả thực quá xa xỉ.

Và mọi người ai cũng biết buổi đấu này là Long Đằng đặc biệt tổ chức đề đấu giá quặng pha lê tím.

Bình thường những thứ mà Long Đằng đưa ra đấu giá đều không quá 35 tỷ, quy mồ tuy cũng không nhỏ, nhưng so với hôm nay thi đúng là khác xa 1 trời 1 vực.

] Lần này Long Đằng cũng đã đưa ra hết toàn bộ vật máu mà mình sở hữu, mục đích là đề tăng thêm giá trị cho quặng pha lê tím! Nếu quặng pha lê tím được bán với giá cao, thi bọn họ cũng sẽ nhận được khoảng hoa hồng cực khủng, đôi bên cùng có lợi.

Huỳnh Lam ngồi trong khu vực khách VIP, lo lắng nhìn từng vật phẩm được bán ra với giá trêи trời, vẻ mặt ông ta vô cùng đau khổ.

Bảo bối mặc dù không tệ, nhưng dường như chẳng có liên quan gì với họ.

Lúc này, cửa phòng vip lại mở ra, một bóng người tiến thẳng vào trong.

Huỳnh Lam quay đầu lại nhìn, thì ra là thuộc hạ khi nãy ông ta phái đi điều tra.

“Đã nghe ngóng được gì chưa?”

Huỳnh Lâm lập tức đứng phắt dậy, hỏi.

“Thưa đại ca, vừa nãy có một người đi vào phòng VỊP chính giữa!”

Tên thuộc hạ vội đáp.

“Trông như thế nào?”

“Một người đàn ông tóc rất dài! Ước chừng khoảng hơn 30 tuổi, thân phận thế nào thì không rõ!”

Huỳnh Lam chau mày, vội vàng nhìn Lâm Dương: “Chủ tịch Lâm…”

“Không cần lo lắng, tất cả mọi chuyện cứ đề kết thúc buổi đấu giá hẵng nói!”

Lâm Dương vẫn giữ nguyên nét mặt bình thản.

Huỳnh Lam thấy vậy càng thêm sốt ruột.

“Chủ tịch Lâm! Đã đến lúc nào rồi mà anh còn quan tâm đến buổi đấu giá này nữa chứ? Chúng ta lại không có tiền, lấy đâu mà mua nổi đồ của buổi đấu giá này? Hà cớ gì phải lãng phí thời gian ở buổi đấu giá này?”

Huỳnh Lam sốt ruột nói.

Lâm Dương không nói lời nào, tầm mắt tiếp tục nhìn lên trêи gian trưng bày.

“Chủ tịch Lâm! Rốt cuộc anh có nghe thấy lời nói của tôi không vậy? Nhà họ Dương đã xin được viện trợ! Bọn họ có viện trợ tỪ bên ngoài rồi! Coi như là tôi cầu xin anh! Chúng ta nhanh chóng rời khỏi đây thôi! Cậu Ba nhà họ Dương kia nếu như đã dám mời người kia đến đây, vậy người kia chắc chắn không dễ đối phó đâu, tôi chỉ có mấy người, tôi thât sư lo lắng sẽ không có cách nào kịp thời bảo vệ anh được, nếu như anh có bất trắc gì thì tôi sẽ thành người mang tội mất!”

Huỳnh Lam sốt ruột đến sắp khóc thành tiếng luôn rồi.

Thế nhưng Lâm Dương lại trả lời cho ông hai chữ đơn giản: “Ngồi xuống!”

Giọng nói vang lên, Huỳnh Lam lập tức sững SỜ.

“Không nghe thấy lời tôi nói sao? Ngồi xuống.”

Lâm Dương lại nói.

“Chủ tịch Lâm…”

Huỳnh Lam vừa há miệng, lại thấy Lâm Dương khẽ nghiêng đầu.

Lúc đối diện với ánh mắt nặng nề kia của Lâm Dương, Huỳnh Lam không dám bộc phát tính khí nữa, chỉ có thể cứng nhắc ngồi xuống ghế.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1553


Chương 1553:

Mấy tên thuộc hạ ở phía sau đưa mắt nhìn nhau, đều không dám lên tiếng.

Lâm Dương tiếp tục nhìn lên gian trưng bày.

Đã là thương phẩm thứ bảy được bán đấu giá thành công rồi.

Long Đăng rốt cuộc chính là Long Đằng, những đồ vật mang ra đều khiến cho mọi người võ cùng hứng thú, vì vậy khung cảnh đấu giá cũng khá là kịch liệt.

Huỳnh Lam không có tâm tình nào đề xem buổi đấu giá này, cả người đều đang thấp thỏm không yên.

Nhưng ngay trong lúc này, người bán đấu giá tên Mạn Vũ đột nhiên ngừng lại một chút, vẫy vẫy tay với nhân viên công tác.

Người nhân viên công tác kia lại bưng lên một cái khay.

Chỉ là lần này, cái khay không dùng vải đỏ bao phủ lên nữa, mã trực tiếp lộ ra trước mặt cỏng chúng.

Liền thấy trêи cái khay đang đặt một đóa tỉnh tế trông giống như hoa hồng.

Đóỏa hoa này rất kỳ diệu, cánh hoa như lửa, mê hoặc lòng người, hơn nữa còn tỏa ra hương thơm khác lạ, làm cho người ta mê đắm đến cực điềm.

Không ít các vị khách quý đều nhắm mắt rơi vào ngây ngất.

“Đây là cái gi?“ “Thơm quá…”

Có người không kiểm được phát ra tiếng than thở.

Huỳnh Lam cũng khẽ nâng mắt quét qua bông hoa kia, nhưng không quá đề ý đến.

“Kính thưa các quý ông, quý bà đang ngồi đây, xin cho phép tôi được giới thiệu với các vị, loại thực vật đặc biệt này được đặt tên là hoa Thu Huyền, nghe nói rằng nó có công hiệu kéo dài tuổi thọ, hiệu quả tương dương với nhân sâm, nhưng dược hiệu của nỏ cao hơn nhiều so với nhân sâm, hơn nữa còn có công dụng làm đẹp, tiêu trừ bách bệnh! Xin thứ lỗi cho chúng tôi không tiện tiết lộ chủ nhân của bông hoa Thu Huyền này là ai, nhưng công hiệu của nó, chúng tôi có thể bảo đảm tuyệt đối có thể xứng đáng với giá trị của nó!”

Mạn Vũ khẽ cười nói.

Dù là nói như vậy, nhưng các vị khách quý ở hiện trường lại đưa mắt nhìn nhau, không có bao nhiêu người lộ ra khát vọng và trông mong với bông hoa Thu Huyền này.

Dù gì cũng chỉ là một đóa hoa ngửi khá thơm mà thôi.

Về phần công hiệu mà Mạn Vũ nói, bọn họ cũng không quá để ý.

Những người ở hiện trường có ai có thể hiểu cái này chứ? Cho dù Mạn Vũ có nói thần kỳ đến đâu đi chăng nữa, cũng có rất nhiều người cảm thấy chẳng qua là cô đang phóng đại lên mà thôi.

“Cô Mạn Vũ, trực tiếp nói giá đi!”

Có người thúc giục, hi vọng có thể nhanh qua thương phẩm này một chút để xem xem bảo vật tiếp theo sẽ là gì! Mạn Vũ dẫn đầu khẽ mỉm cười: “Nếu như có một số vị khách đã sốt ruột rồi, vậy tôi không đề cho quý khách chờ lâu nữa, giá khởi điểm của bông hoa Thu Huyền này là 9 nghìn 8 trăm tỷ, mỗi lần đấu giá không thể thấp hơn 350 tỷ!”

Lời này vừa dứt, cả hiện trường ngay lập tức nhốn nháo.

“Cái gì? Bông hoa rách nát này mà muốn 9 nghìn 8 trăm tỷ?”

“Đang nói đùa gì vậy chứ?”

“Thương hội các người muốn ăn cướp à?”

“Không phải là lấy từ đâu đó về một đóa hoa dại rồi cố ý lừa gạt chúng ta đấy chứ?”

Các vị khách mời nhao nhao nghỉ ngờ,.

lớn tiếng hỏi.

Mạn Vũ liên tục giải thích.

Nhưng cô ấy có giải thích nhiều như thế nào thì cũng không có người tin.

Dù sao bông hoa này ngoại trừ khá đẹp mắt ra, mùi hương nồng đậm hơn một chút, còn lại đâu có gì khác biệt so với những bông hoa bình thường! Ai sẽ bỏ ra nhiều tiền như vậy để mua một thứ đồ viền vông hão huyền này chứ? Có lẽ là vì như vậy nên sau khi bắt đầu đấu giá, lần lữa mãi vẫn chưa có ai ra giá.

Mọi người tuy rằng có tiền, nhưng đều không phải là đồ ngốc, ai lại đi làm kẻ coi tiền như rác chứ? “Không có quý ông nào thích bông hoa Thu Huyền này sao?”

Mạn Vũ lau lau mỏ hôi trêи trán, nặn ra nụ cười hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1554


Chương 1554:

Thế nhưng vẫn không có người ra giá.

Vào ngay lúc này, một âm thanh đột nhiên truyền ra từ trong phòng VỊP dành cho khách quý ở lầu 2.

“Tôi ra giá 14 nghìn tỷ!”

Giọng nói này vừa phát ra, cả hội trường nhốn nháo lập tức phẳng lặng như tỜ.

Tất cả mọi người đều hướng ánh mắt về nơi phát ra âm thanh.

Khi nhìn kỹ mới phát hiện ra người lên tiếng… lại chính là bác sĩ Lâm ở tầng 2! “Bác sĩ Lâm ra giá rồi?”

Tất cả mỏi người mở to mắt há hốc mồm.

Huỳnh Lam ở bên cạnh càng kinh ngạc hơn, nhanh chóng nghiêng đầu sững Sở nhìn Lâm Dương.

“Chủ tịch Lâm, anh…”

Ông lắp bắp, trêи mặt toàn là vẻ đờ dẫn và kinh hãi… Vẻ mặt của tất cả quan khách cũng tương đồng với ông ấy.

Mạn Vũ vô cùng vui mừng, liền hô hào lên: “Ông Lâm ở phòng khách quý VIP tầng 2 ra giá 14 nghìn tỷ, xin hỏi có ai muốn ra giá tiếp không?”

Xung quanh không ai lên tiếng.

Mọi người vẫn còn trong trạng thái mơ màng.

“Còn có quý ông nào muốn ra giá cao hơn ông Lâm không ạ?”

Mạn Vũ lại tiếp tục hô hào.

Vân không thấy có người trả lời.

Cô ấy chỉ có thể đành chịu mà hô lên: “14 nghìn tỷ lần thứ nhất!”

“14 nghìn tỷ lần thứ hai!”

“14 nghìn tỷ lần thứ…”

“Tôi ra giá 17 nghìn 5 trăm tỷ!”

Vào lúc Mạn Đình sắp dứt lời, lại có một giọng nói nữa truyền ra…

Nghe thấy giọng nói này, ánh mắt của tất cả mọi người đều lập tức chuyền động, nhìn về nơi phát ra âm thanh.

Mới nhìn thấy là một người vóc dáng mập mạp nhưng lại cảm giác rõ ràng sự già yếu.

Người này đỉnh đầu bị hói, sắc mặt tiều tụy, đôi mắt vô thần, vành mắt toàn là quầng thâm, hoàn toàn là dáng vẻ ăn chơi quá độ.

Người cùng đi bên cạnh nghe thấy người này thế mà lại ra giá 17 nghìn 5 trăm tỷ liền sốt ruột hét lên: “Ông chủ Từ, ông điên rồi à? Đóa hoa rách nát này mà đáng L giá 17 nghìn 5 trăm tỷ? Ông có nhiều tiền lắm hả?”

mm sấtlịa “Vậy ý của cậu là nói bác sĩ Lâm cũng điên rồi sao?” Ông chủ Từ nhìn về phía người đi cùng với mình hỏi.

“Cái này…”

Người đi cùng nhất thời á khầu.

Còn không đợi ông chủ Từ giải thích, Lâm Dương trên tầng 2 lại lên tiếng.

“21 nghìn tỷ!”

“Woal”

Toàn trường nhốn nháo.

Một lần ra giá tăng lên 3 nghìn 500 tỷ?

Đây là chuyện gì vậy chứ?

Bác sĩ Lâm xem trọng bông hoa này như vậy sao?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1555


Chương 1555:

Lẽ nào… bông hoa này là thần dược khủng khiếp đến mức như vậy sao?

Hô hấp của mấy người nhà giàu ở hiện Ả.

trường lập tức run rầy, ai nấy nhất thời đều nôn nóng hẳn lên!

Nếu ngay cả đến bác sĩ Lâm cũng xem trọng như vậy, thì chắc chắn là không sai rồi!

Đây là thần dược đó!

Đây chắc chắn là thần dược!

“Tôi ra giá 21 nghìn 350 tỷ!!”

Lúc này có một đại gia hô lên.

“Tôi ra giá 22 nghìn 750 tỷ!”

“Tôi ra giá 24 nghìn 500 tỷ!!”

“Tôi ra giá 35 nghìn tỷ!!”

Mọi người sôi nồi hét giá, ai nấy đều không thể chờ đợi, chỉ sợ lỡ mình ra giá chậm một chút thì bông hoa Thu Huyền này liền bị người khác cướp mất.

Những ông chủ không có tiền kia cùng với những người như Huỳnh Lam lúc này IÑNG: lu sớm đã trố mắt nhìn không nói nên lời, triệt đề đông cứng thành đá.

Vì sao những ông chủ này có thể ra giá cao như vậy cơ chứ? Chắc chắn là bởi vì đây là một đóa kỳ hoa dị thảo không tầm thường!

Nếu không thì tại sao bác sĩ Lâm lại bỏ ra một cái giá cao như vậy đề mua nó?

Liên kết với những công năng mà người bán đấu giá miêu tả lúc trước, những đại gia này đều nôn nóng.

Ngững người ngồi ở đây hầu như đều là những đại gia top đầu cả nước, hoàn toàn có khả năng được xếp vào 100 người đầu tiên.

Bọn họ không thiếu tiền, không thiếu phụ nữ, không thiếu danh tiếng, không thiếu bất cứ thứ gì, cái bọn họ thiếu chỉ là sức khỏe, chỉ là thời gian!

TT Nếu như nói bông hoa Thu Huyền này.

có thể tăng cường được thể chất của bọn họ, làm cho bọn họ có thể sống lâu trăm tuổi, trị được bách bệnh, mấy nghìn tỷ này…

sao bọn họ lại không dám tiêu chứ?

Nghĩ đến đây, tất cả mọi người đều thoải mái rồi.

Những bảo vật trước mắt kia có tốt đến mấy cũng làm sao có thể sánh bằng bảo bối này chứ?

Có lẽ vì vậy mà sự cạnh tranh giá cả của những người ở hiện trường càng trở nên kịch liệt, thậm chí đến vấy vị khách quý ngồi ở phòng VIP trên tầng 2 cũng ngồi không yên rồi.

Lâm Dương không ra giá nữa, chỉ tiếp tục ăn trái cây.

“Chủ tịch Lâm, đây… đây là chuyện gì vậy? Cái hoa Thu Huyền gì kia… có thật sự tốt đến như vậy không?” Huỳnh Lam nhịn không được nữa liền mở miệng hỏi.

“Cũng được, có công hiệu kéo dài tuổi thọ, tăng cường sức khỏe, sau khi dùng xong, ít nhất cũng có thể làm cho người bình thường sống thêm được 5 6 năm, so với những loại thuốc bồ thông thường mà nói, nó chính là thần dược!” Lâm Dương nhàn nhạt nói.

“Lợi hại đến vậy sao?” Huỳnh Lam kinh ngạc không thôi: “Nơi nào có thể mọc ra được loại kỳ hoa dị thảo như thế này chứ…”

“Nơi nào cũng không thể mọc ra được.” Lâm Dương lắc đầu.

Huỳnh Lam kinh ngạc: “Nơi nào cũng không thể mọc ra được?? Vậy… vậy thứ này… từ đâu mà có?”

“Đây là do tôi làm ra.” Lâm Dương nhìn Huỳnh Lam một cái.

:Ẻ ¡yðrể hương 932: Đỏ là dt Huỳnh Lam mờ mịt ngay lập tức.

“Cái gì… Chủ tịch Lâm, anh… anh nói cái gì? Hoa Thu Huyền này… là anh làm ra?”

“Không sai, tất cả số tiền bán đấu giá bông hoa này chính là tiền chúng ta dùng đề đấu thầu núi Tử Khoáng.” Lâm Dương bình tĩnh nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1556


Chương 1556:

Huỳnh Lam ngây ngốc nhìn bông hoa Thu Huyền ở trên gian trưng bày kia, trong đầu loạn đặc như hồ dán, nhưng rất nhanh sau rốt cuộc ông cũng hiều rõ được rồi!

Vốn dĩ trước khi Lâm Dương đến đây đã chuẩn bị bông hoa Thu Huyền này rồi! lại giao nó cho Hội bán đấu giá Long Đằng, nhờ người của Thương hội Long Đằng tiến hành bán đấu giá.

Tuy rằng bông hoa Thu Huyền này nhìn thì có vẻ không có gì đặc biệt, nhưng chỉ cần là bác sĩ Lâm ra giá, giá trị của nó sẽ :rở thành vô cùng mê ly, không thề đoán được, thậm chí sẽ bởi vì suy nghĩ chủ quan của con người mà gia tăng giá trị lên đến vô hạn.

Dù sao… đến bác sĩ Lâm kia cũng xem trọng như vậy, lẽ nào nó có thể là một vật tầm thường được sao?

“Chủ tịch Lâm, nó thật sự là ở mức giá này sao?“ Huỳnh Lam cần thận từng ly từng tí hỏi.

“Đương nhiên không đến, giá thành không tính ra, có thể là đến 35 tỷ cũng chưa tới.”

“Vậy anh thế này không phải là cố tình đầy giá lên cao sao? Hơn nữa… vì sao Long Đằng lại đặt ra cái giá cao như vậy?”

Huỳnh Lam liền hỏi.

“Bởi vì đây là cái giá sau khi Long Đằng đã bàn bạc với tôi, tuy rằng giá thành của nó không thể so sánh với giá cả của c 3e đấu giá, nhưng tất cả giá trị bao hàm thực sự của nó vẫn vô cùng đáng giá, dù sao thứ mà những đại gia này không thiếu nhất chính là tiền, còn việc tôi cố ý hét giá lên cao cũng là đã có được sự đồng ý của Long Đằng, phải biết rằng, cái giá bán đấu giá được ra càng cao, phần trăm mà bọn họ nhận được cũng càng nhiều, Định Mao là một thương nhân chính hiệu, có tiền đề kiếm thì tại sao ông ta không muốn chứ?”

Huỳnh Lam nghe vậy, lúc này mới gật gật đầu.

Chẳng trách chủ tịch Lâm lại một hai cứ nhất quyết ngồi lại đây như vậy.

Thì ra là anh đã có một chiêu như vậy!

Huỳnh Lam mạnh mẽ thở phào một hơi.

Chủ tịch Lâm rốt cuộc cũng là chủ tịch Lâm mà.

hẩn y ở Sau khi Lâm Dương ra tay, giá của hoa Thu Huyền một đường tăng cao, cho đến khi nâng lên tới mức giá 69 nghìn 300 tỷ!

Hoàn toàn vượt ra khỏi sự tưởng tượng của mọi người.

Cuối cùng, bông hoa Thu Huyền này.

được vị khách quý ngồi trong phòng VIP số 4 trên tầng 2 mua.

Vô số người lực bất tòng tâm, trên mặt tràn đầy sự ngưỡng mộ.

“Chủ tịch Lâm, nói như thế này, ít nhất chúng ta cũng đã có hơn 69 nghìn tỷ tiền vốn đề đấu thầu rồi?” Huỳnh Lam vô cùng vui mừng, kích động nói.

“Đúng vậy, có điều chừng này vẫn chưa đủ.” Lâm Dương nhàn nhạt nói.

“Vậy chúng ta bán thêm mấy bông nữa đi!“ Huỳnh Lam cười nói.

Lâm Dương lại lắc đầu.

“Nếu bán nhiều những thứ đồ như thế này, thứ nhất sẽ không thề bán được với giá cao như vậy, thứ hai là cũng sẽ khiến người khác nảy sinh nghi ngờ, cho nên laoïj mua bán này, làm lần đầu tiên thì được, nhưng làm thêm vài lần sẽ chỉ khiến cho bản thân không vui vẻ!”

Huỳnh Lam gật gù gật đầu đồng ý.

Nhưng đột nhiên ông cũng không còn lo lắng nữa.

Chủ tịch Lâm đương nhiên là đã co dự: định sẵn rồi.

Hoa Thu Huyền được bán ra một cách nhanh chóng, cũng tính là đã tích lũy thêm cho Lâm Dương một khoản tiền vốn, bây giờ anh chỉ có nguồn vốn cơ bản đề đấu thầu núi Tử Khoáng.

Tính lại số tiền trong tay cũng đủ để anh có thể ra giá mấy vòng.

X..

Bây giờ chỉ cần xem xem giá trị thực sự của núi Tử Khoáng rốt cuộc là mức độ nào.

Lâm Dương suy nghĩ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1557


Chương 1557:

Sau khi hoa Thu Huyền được đấu giá thành công, người bán đấu giá lại lên thêm mấy món bảo vật nữa.

Cũng có giá trị không nhỏ, lại còn vô cùng hiếm có.

Chỉ là… số người ra giá không được bao nhiêu.

Đa số những người đến tham gia b*** bán đấu giá này đều là nhằm vào núi Tử Khoáng, bọn họ cũng không muốn dùng số tiền trong tay mình đề làm chuyện gì khác.

Thấy người ra giá ít ỏi, người bán đấu giá liền nhìn về Đinh Mao đang ngồi phía sau sân khấu một cái.

Định Mao khẽ gật gật đầu.

Người bán đấu giá hiều ý, lập tức vẫy.

tay.

Sau đó là một phần hợp đồng được đặt trên cái khay, được một nhân viên công tác bưng ra.

Hô hấp của tất cả mọi người liền lập tức căng thẳng, vộ vàng nhìn bản hợp đồng kia.

“Được rồi các vị, tôi nghĩ rằng có lẽ các vị đều đã chờ đợi đến sốt ruột rồ thì tiếp theo đây, chúng ta sẽ bắt đầu phần áp chót của buổi bán đấu giá lần này! Xin mời đấu giá quyền sở hữu núi Tử Khoáng!”

Người bán đấu giá khẽ mìm cười, trực tiếp mở miệng.

Phần quan trọng nhất cuối cùng cũng đến rồi!

Tất cả khách mời đều ngầng đầu lên, ánh mắt sáng rực nhìn vào bảng hợp đồng đang được bày trên chiếc khay kia.

Chuyện núi Tử Khoáng vẫn luôn là chuyện mà tất cả mọi người đều luôn luôn bận tâm.

Trước mắt có thể thấy được giá trị của núi Tử Khoáng đã đạt đến đến mức không thể nào dự đoán được.

Chỉ cần là người có khả năng ra nồi giá, cho dù là có địa vị gì, phàm đã thu mua.

thành công thì tuyệt đối sẽ không thiệt thòi.

Đương nhiên chủ nhân thực sự của núi Tử Khoáng này cũng không mong muốn bán núi Tử Khoáng dii.

Nhưng trước khi tiến hành khai phá núi Tử Khoáng cần phải có một khoản đầu tư cực kỳ lớn, hơn nữa lợi nhuận của nó cũng cần phải có thời gian tích lũy, người chủ này có vẻ như không có đủ kiên nhẫn, liền chuẩn bị tiến hành một cuộc mua bán.

Càng huống hồ, có quá nhiều nhân vật tai to mặt lớn lăm le núi Tử Khoáng này, khiến ông ta áp lực bội phần, ông ta biết rằng bản thân không thể giữ nổi núi Tử Khoáng này, nếu như không lựa chọn buông tay sẽ chỉ dẫn đến vô số phiền phức.

Vì thế, quyền sở hữu núi Tử Khoáng liền được bán đấu giá trong ngày hôm nay.

“Các vị khách quý, giá trị của núi Tử Khoáng thì tôi không cần phải nói nhiều nữa! Ai có thể sở hữu được nó chính là 0s mmI 2m người chiến thắng cuối cùng của ngày hôm nay! Bây giờ hợp đồng đã được đặt ở đây, người ra giá cao nhất sẽ ký kết bảng hợp đồng này với tôi ngay tại hiện trường, có được núi Tử Khoáng!” Người bán đấu giá khẽ cười nói: “Giá thấp nhất đề đấu giá núi Tử Khoáng là 350 nghìn tỷ, mỗi lần tăng giá không được dưới 1 nghìn 750 tỷ, bây giờ bắt đầu đấu giá!”

Tiếng hô vừa dứt, bầu không khí ở hiện trường ngay lập tức trở nên khéo léo hẳn lên.

“Tôi ra giá 353 nghìn 500 tỷ!” Một đại gia không nhanh không chậm hô lên một tiếng.

“357 nghìn tỷ!” Rất nhanh đã có người ra giá.

“360 nghìn 500 tỷ!”

“364 nghìn tỷ!”

Mọi người cứ tăng giá lần lên, đã lên đến 3 triệu B00 nghìn tỷ.

Mức đấu giá khủng khiếp như vậy đã vượt qua khỏi sức tưởng tượng của rất nhiều người.

Huỳnh Thanh ngồi ở trong phòng VIP trố mắt nhìn không nói được gì.

Thời khắc này dường như ông mới ý thức được rằng số tiền mà Lâm Dương kiếm được dựa vào việc bán hoa Thu Huyền kia, có vẻ như căn bản không đủ đề qua được những người ở đây đề lấy được cuộc đấu giá này! Tính thêm số tiền mang đến cũng mới chưa đến 105 nghìn tỷ, so sánh với những đại gia top đầu này… căn bản là lấy trứng chọi đá!

Huỳnh Lam vẻ mặt không được tự nhiên nhìn Lâm Dương.

Mà sắc mặt của Lâm Dương vẫn vô cùng bình tĩnh như vậy, không hề có chút gì trao RBEE âm là lo lắng và căng thẳng, tiếp tục chăm chú nhìn vào bản hợp đồng kia.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1558


Chương 1558:

Lẽ nào… chủ tịch Lâm vẫn còn có cách gì hay sao?

Huỳnh Lâm trộm nghĩ trong đầu.

Vào ngay lúc này, trong phòng VIP ở chính giữa đột nhiên phát ra một giọng nói.

“47 triệu B00 nghìn tỷ!”

Lời này vừa dứt, những người vốn vẫn đang đấu giá kịch liệt đột nhiên im bặt, hội trường nhốn nháo trở nên yên lặng như tờ.

Tất cả mọi người đều trừng lớn mắt, nhìn chằm chằm vào phòng VIP trên tầng 2, da đầu ai nấy đều tê dại.

Chủ nhân của giọng nói này… đến từ nhà họ Dương!

Cậu Ba của nhà họ Dương ra tay rồi!

17 triệu 0O nghìn tỷ!

Đây hoàn toàn chính là một con số khủng khiếp!

1:18 MT Cái giá này vừa báo ra, liền trực tiếp làm đa số người ở đây đều nghẹn chết.

Còn lại mấy người có thể theo được cái giá này cũng bắt đầu do dự!

Bởi vì nếu như lại tiếp tục theo giá, vậy chính là không giữ mặt mũi cho cậu Ba tồi.

Một khi đắc tội nhà họ Dương, vậy không phải là việc dùng chút tiền liền có thể giải quyết êm đẹp nữa rồi! Hơn nữa làm gì có ai có tiền hơn nữa… Người ở đây ai có thể so sánh được với nhà họ Dương chứ?

Lợi nhuận mỗi năm của mấy tập đoàn tài chính siêu cấp của người ta đều là con số khiến người khác không thể tưởng tượng nồi!

Trong phút chốc, không có ai theo giá nữa, chỉ có ánh mắt liếc ngang liếc dọc, do dự không thôi, bắt đầu suy nghĩ.

“Cậu Ba ra giá 17 triệu 500 nghìn tỷ, xin hỏi có ai theo không?” Trên mặt người bán đấu giá mang theo nụ cười khẽ, nhìn một cái về phía phòng VỊP trên tầng 2, lớn giọng nói.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt lặng lẽ trao đổi, nhưng không có ai dám theo giá.

“Cậu Ba, có lẽ vấn đề không lớn rồi.”

Trong phòng VỊP, một người đàn ông trung niên khẽ cười nói.

“Danh tiếng của nhà họ Dương bày ở đây, cho dù là gia tộc nào ở trong nước, ít nhiều cũng phải giữ cho tôi chút mặt mũi.”

Cậu Ba nhà họ Dương nhàn nhạt cười nói: “Tôi sớm đã nói là 17 triệu 500 nghìn tỷ là có thề lấy được, mấy lão già trong gia tộc kia lại không tin, lần này cũng xem như là us mĩ 7mm Ì Thắi hướng 933: “1: Ị hung hăng vả một phát vào mặt bọn họ!”

“Ha ha, năng lực của cậu Ba còn cần phải nghi ngờ sao?”

“Ai dám đối đầu với nhà họ Dương chứ?”

“Đúng vậy!”

Những người ở đó đều cười.

Người bán đấu giá liên tục lặp lại mấy lần con số kia, đều không có ai theo giá, không còn cách nào khác, cô ấy chỉ có thể bắt đầu đếm ngược ba tiếng, chuẩn bị gõ búa chốt giá.

Mà ngay tại lúc này, một giọng nói từ bên cạnh truyền tới.

“Chờ đã!”

Tất cả mọi người đều sững sờ, đồng loạt nhìn về phía phòng VỊP bên sát ngoài lề kia.

Bác sĩ Lâm… muốn ra giá rồi sao?

Là bác sĩ Lâm!

Các vị khách mời đểi nghi hoặc nhìn về phía phòng VỊP.

Đám người của cậu Ba nhà họ Dương bên kia cũng khẽ cau mày.

“Tên bác sĩ Lâm này, nhìn có vẻ thật sự muốn làm kẻ đối đầu với chúng ta đó.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1559


Chương 1559:

Cậu Ba nhàn nhạt nở một nụ cười, đặt ly trà trong tay xuống, bình tĩnh nói: “Có điều Dương Hoa của anh ta thật sự có đủ năng lực này sao?”

“Nếu nói về tiền, nhà họ Dương chúng ta ăn đứt Dương Hoa của anh ta! Cậu Ba, chúng ta có thề cùng đấu với bọn họ đến cuối cùng!“ Người bên cạnh nói.

Cậu Ba cười mà không nói.

Nhưng vào lúc này, Huỳnh Lam ở bên kia đột nhiên lại lần nữa hô lên một tiếng.

1tr8 RE “Chủ tịch Lâm của chúng tôi nói, ra giá 35 triệu tỷ để thu mua núi Tử Khoáng này!”

Lời này vừa dứt, tất cả mọi người đều kinh hãi.

Nụ cười trên mặt của cậu Ba bên này ngay lập tức cứng đờ.

35 triệu tỷ?

Tên chủ tịch Lâm này điên rồi sao?

Tất cả mọi người đều nôn nóng hướng về phía phòng VỊP kia, cậu Ba cũng mạnh mẽ nghiêng đầu, trên mặt toàn là vẻ kinh hãi.

Từ sau khi tập đoàn Chính Hoa bị Đồ Nam An mang sáp nhập vào Dương Hoa, nhà họ Dương đã xem Dương Hoa là đối thủ rồi, bắt buộc phải diệt sạch khí thế của bọn họ.

Đối với tất cả tình hình của Dương Hoa, nhà họ Dương cũng đã điều tra qua.

Quy mô của Dương Hoa bây giờ quả thật đã vượt qua sức tưởng tượng của nhà họ Dương, nhưng kinh tế của Dương Hoa cũng vì chuyện này mà rơi vào thế kẹt, khắp nơi đều cần tiền, nếu như nguồn vốn xuất hiện vấn ở bất kỳ chỗ nào cũng sẽ kϊƈɦ phát ra một loạt các phản ứng dây chuyền.

Trong tình hình như vậy, chủ tịch Lâm có lẽ không có quá nhiều tiền để di đấu giá núi Tử Khoáng chứ.

35 triệu tỷ? Cậu Ba nhà họ Dương tin rằng, cho dù là lấy 350 nghìn tỷ, đối với chủ tịch Lâm mà nói cũng đã là giật gấu vá vai rồi… Anh căn bản không có nhiều tiền mặt đến như vậy! Thế nhưng… vì sao chủ tịch Lâm còn tự tin như không mà hô ra một cái giá trên trời như vậy? Anh ta thật sự khát khao núi Tử Khoáng như vậy hay sao? Sắc mặt của cậu Ba nhà họ Dương rất không tự nhiên.

Hiện trường là một mảnh ồn ào.

Vô số người lấy làm kinh ngạc.

Số tiền đấu giá như thể này là chuyện mà rất nhiều người còn chưa nghe đến nữal “Không hổ là bác sĩ Lâm.”

“35 triệu tỷ? Xem ra chủ tịch Lâm là chắc chắn phải có được rồi!”

“Anh ấy ra một cái giá như vậy, e là cậu Ba rất khó để bước xuống nha.”

“Lần này có cái để xem rồi!”

Mọi người chụm đầu bàn tán, thảo luận sôi nồi.

Cậu Ba nhà họ Dương nhíu chặt đầu mày, giống như là đang suy tính gì đó.

“Cậu chủ, bây giờ nên làm thế nào?”

Người bên cạnh dè dặt thận trọng hỏi.

“Tăng giá”

Cậu Ba nhà họ Dương nhân nhạt nói.

Người bên cạnh gật đầu, lập tức bước lên phía trước: “Cậu chủ nhà tôi ra giá 35 triệu 30 nghìn 500 tỷ!”

“70 triệu tỷ!”

Huỳnh Lam bên kia dường như ngay lập tức theo giá.

Trời đất! Tất cả mọi người ở hiện trường đều điên cuồng hít một ngụm khí lạnh.

Điên rồi! Tuyệt đối là điên rồi! Cái giá này mà cũng dám đưa rai Chủ tịch Lâm nhất định là điên rồi! Không lẽ là anh muốn bán Dương Hoa đề đi mua núi Tử Khoáng này đấy chứ!! Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm phòng VIP kia.

Thậm chí còn có người rút điện thoại ra quay lại khung cảnh của cuộc đấu giá.

Phải biết rằng, số tiền giao dịch khủng khϊế͙p͙ như thế này trước nay chưa từng có.

Người của nhà họ Dương bên này đều sốt ruột, ai nấy đều nghiến chặt răng, có vẻ nhà họ Dương mà nói cũng đã là một con số không nhỏ rồi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1560


Chương 1560:

Nhưng sau khi nghĩ đến núi Tử Khoáng tương lai sẽ mang đến cho gia tộc lợi nhuận khổng lồ, bọn họ vẫn cảm thấy loại đầu tư này là đáng giá.

“Tăng giá!”

Lúc này, cậu Ba nhà họ Dương đột nhiên trầm giọng hét.

“Cậu chủ, không nói với gia tộc một tiếng sao?”

Người bên cạnh lập tức hỏi.

“Đã đến lúc này có nói cũng không kịp nữa rồi, lấy được núi Tử Khoáng trước rồi nói!”

Cậu Ba nhà họ Dương trầm giọng nói.

Những người trong phòng VIP gật đầu.

Người nhà họ Dương tập tức hô lên tiếng.

“70 triệu 350 tỷ!”

Lời này vừa dứt, hiện trường lại xôn xao một lần nữa.

Huỳnh Lam xoay người nhìn chủ tịch Lâm.

Ông đã có hơi không dám hét giá nữa rồi.

Tuy nhiên Lâm Dương lại tự mình đứng lên, đi ra bên ngoài phòng VIP, nhìn những người bên dưới, bình tĩnh nói: “105 triệu ty!”

Người nhà họ Dương nghe xong đều không khỏi cảm thấy da đầu tê rần.

Hô hấp của các khách mời đều sắp cứng lại rồi.

Cái gì gọi là đại gia? Có lẽ chính là đây chứ đâu! Nhưng với tài lực hiện nay của Dương Hoa, thật sự nếu muốn trả hết chừng này tiền, vậy chắc chắn trăm phần trăm là phải bán Dương Hoa đi rồi.

Nếu như bán Dương Hoa di để lấy được núi Tử Khoáng, nghiêm túc mà nói thì chủ tịch Lâm cũng không thiệt.

Nhưng thấy cách mà chủ tịch Lâm hét giá như thế này, hôm nay anh căn bản là bắt buộc phải lấy được! Nhất định phải lấy cho bằng được núi Tử Khoáng: Ai cũng đều không ngăn cản được: Lần này, cậu Ba nhà họ Dương do dự rồi.

Cái giá này nhà họ Dương cũng không dám nhận loạn… “Cậu Ba, cái này vượt quá nhiều so với dự toán rồi, hay là thôi đi.”

Người bên cạnh khuyên nhủ.

“Không sai, 105 triệu tỷ, tính thêm cả giá thành khai thác, đầu tư trước sau, còn có nhân lực và thời gian, cuối cùng có thể kiếm được bao nhiêu, quả thực không dễ dự tính.”

Lại có người khuyên nói.

Cậu Ba nhà học Dương im lặng gật gật đầu.

Trêи thực tế anh ta cũng suy nghĩ như vậy.

Thế mà ngay tại lúc này, Lâm Dương ở bên kia lại lên tiếng.

“Lại tăng thêm 350 tỷ 350 tỷ nữa hả? Suy cho cùng thì cũng quá không phóng khoảng rồi, con người tôi ấy à, mua đồ trước giờ đều chỉ thích thứ càng tốt, về phương diện giá cả này không quá đề ý! Một số gia tộc không có thực lực nào đó vẫn nên rút lui sớm thì sẽ thích hợp hơn dấy!”

Lời này vừa nói, cậu Ba nhà họ Dương – ngầng phắt đầu, nhìn chằm chằm vào Lâm Dương ở bên kia.

“Cậu chủ, hắn ta đang cố ý dùng kế khích tướng đề kϊƈɦ th*ch cậu đây, cậu dừng để mắc bảy của hắn!”

Người bên cạnh sốt ruột nói.

“Tôi biết, nhưng nếu như mất hết mặt mũi lại không lấy được núi Tử Khoáng, cậu nghỉ chúng ta quay về có thể giải thích được với gia tộc không?”

Cậu Ba nhà họ Dương hừ lạnh nói.

“Cậu chủ…”

“Tiếp tục tăng giá!”

Cậu ba nhà họ Dương hét lên.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1561


Chương 1561:

Mọi người không còn cách nào khác, chỉ có thể lên tiếng.

“105 triệu… lẻ 350 tỷ!”

“140 triệu tỷ!”

Dưỡng như là vừa nghe người của nhà họ Dương vừa mới dứt lời, Lâm Dương liền trực tiếp mở miệng nói tiếp.

Đầu óc của mọi người đều sắp nổ tung rồi.

Bác sĩ Lâm này… thật sự muốn lấy Dương Hoa đề đổi lấy núi Tử Khoáng sao??

140 triệu tỷ!

Các khách mời đều ngây ngần nhìn về phía tầng 2, chăm chú nhìn bóng dáng đang đứng trên tầng 2 nhìn về phía sân khấu kia, ai nấy cũng đều như là hóa đá, toàn bộ đều choáng váng rồi.

Người nhà họ Dương đều đứng hết dậy, chấn động nhìn chằm chằm về phía tầng 2.

Mạch suy nghĩ của mọi người đều đã không thể hoạt động được nữa.

Con số này là con số mà không ai có thể ngờ tới.

Hiện trường yên tĩnh không một tiếng động.

Tất cả mọi người đều không dám phát “on Vil ra tiếng động, thậm chí đến hít thở… cũng không dám thở quá mạnh.

Người của nhà họ Dương tập trung toàn bộ ánh mắt lên người cậu Ba nhà họ Dương.

“Cậu Ba… Bây giờ nên làm thế nào?

Còn… còn… còn theo không?” Người bên cạnh nuốt một ngụm nước bọt, dè dặt cần trọng hỏi.

Ba giây trầm mặc.

“Cậu chủ?”

“Hay là… cứ bỏ đi như vậy thôi?”

“Cậu chủ, không thề theo tiếp được nữa đâu, nêu không gia tộc bên kia chúng ta cũng không ăn nói cho tốt được.”

“Thiếu gia, bỏ đi thôi…”

Thấy cậu Ba nhà họ Dương chậm chạp không lên tiếng, người nhà họ Dương cũng hoảng rồi, nhao nhao lên tiếng, cứ như là sợ cậu Ba đột nhiên sẽ tiếp tục.

Nhưng bọn họ càng khuyên như vậy, sắc mặt cậu Ba càng trở nên khó đoán.

“Thế nào? Các người cảm thấy núi Tử Khoáng này không đáng với mức giá này sao?” Cậu Ba nhà họ Dương hừ lạnh.

“Cậu Ba, giá trị của núi Tử Khoáng rốt cuộc là bao nhiêu trước mắt chúng ta vẫn không thề nào dự đoán được! Nếu như tùy tiện thu mua, không biết là có tổn thất hay không nữa! Hơn nữa.. tiền vốn lớn đến mức thế này, chúng ta phải tiêu tốn ít nhất thời gian từ một đến hai ngày mới có thể tập hợp lại được, đồng thời chuyện này cũng có khả năng sẽ ảnh hưởng đến rất nhiều doanh nghiệp của chúng ta ở phía dưới, một khi có doanh nghiệp nào xuất hiện vấn đề vòng vốn đứt đoạn, sẽ dẫn đến ảnh hưởng vô cùng nghiêm trọng!“ Những người bên cạnh liên tục khuyên nhủ.

“Đó là chuyện của các người, không phải chuyện của tôi, tôi đến đây chính là để lấy được núi Tử Khoáng cho gia tộc, nếu như không lấy được tôi làm sao có mặt mũi mà quay về?” Cậu Ba nhà họ Dương hừ lạnh, nhanh chóng hét lên: “Tăng giá!”

“Cậu chủ!!”

“Tăng! Có nghe không hả?”

Mọi người nghe vậy chỉ đành phải cắn răng, căng da đầu mà hô giá.

“140 triệu lẻ 350 tỷ!”

“Cậu Ba nhà họ Dương ra giá 140 triệu lẻ 350 tỷ! Có ai theo không?” Người bán đấu giá kích động lập tức cao giọng hô lên.

Mà Định Mao đang ngồi xem ở phía sau sân khấu liền đứng phắt dậy, cả khuôn mặt đỏ rực, hô hấp cũng trở nên gấp gáp vô cùng.

“47 triệu 500 nghìn tỷ!” Lâm Dương ở bên này vẫn lập tức theo giá như cũ, dường như không hề có một chút do dự nào.

Huỳnh Lam đã sắp ngất xu rồi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1562


Chương 1562:

Toàn bộ mấy tên thuộc hạ đi theo ở phía sau ông ta cũng ngồi xuống nền hết rồi, hai chân đều mềm nhũn đi.

“Cậu… cậu chủ…”

Người nhà họ Dương ngây ngốc nhìn anh ta.

“17 triệu 500 nghìn 350 tỷ!” Cậu Ba nhà họ Dương trực tiếp đầy đám người này ra, bước đến phía trước cửa sổ phòng VIP, trực tiếp hét giá.

“21 triệu tỷ!“ Lâm Dương nói.

“21 triệu lẻ 350 tỷ!“ Cậu Ba nhà họ Dương cũng gào thành tiếng.

Đôi mắt của anh ta đã bắt đầu đỏ ngầu, cảm xúc cũng hoàn toàn bị mất khống chế rồi.

1u10 BE “24 triệu B00 nghìn tỷ!“ Lâm Dương lại lần nữa lên tiếng.

“24 triệu 500 nghìn 350 tỷ!!”

Cậu Ba nhà họ Dương cuồng loạn mà hét lên.

Người nhà họ Dương ở phía sau đều bị vẻ mặt này của cậu Ba dọa sợ.

Mà người đàn ông tóc dài kia dường như cũng ý thức được điều gì đó, bước lên mấy bước, kéo cậu Ba nhà họ Dương trở lại.

“Nghị! Buông tôi ra!“ Cậu Ba nhà họ Dương trầm giọng lạnh lùng hét.

“Cậu Ba, đừng quá kích động! Cậu bình tĩnh một chút! Cái giá này đã vượt quá phạm vi tiếp nhận của gia tộc rồi!” Người tên Nghị kia thấp giọng hét.

‘Sợ cái gì? Chúng ta mà phải sợ Dương Hoa à? Cái tên bác sĩ Lâm kia thế mà lại dám đối đầu với chúng ta! Vậy chúng ta liền cho hắn biết thực lực của nhà họ Dương chúng ta!” Cậu Ba nhà họ Dương khẽ thở hồn hền, nắm chặt nắm đấm.

“Nếu muốn bọn họ thấy rõ thực lực của chúng ta cũng không phải dùng cách như thế này! Cho dù cậu có thắng rồi thì như thế nào chứ? Bây giờ nhà họ Dương chúng ta đã động thủ muốn xử lý Dương Hoa, nếu như bây giờ vòng vốn xuất hiện lỗ hồng, vậy đối với những kế hoạch sau này của chúng ta sẽ có biến động rất lớn! Cậu bắt buộc phải giữ vững bình tĩnh! Nếu không cậu chỉ sẽ mang đến phiền phức cho gia tộc mà thôi!“ Nghị lạnh giọng nói.

Lời này bất ngờ lại làm cho cậu Ba nhà họ Dương đang ồn ào bỗng nhiên tỉnh táo trở lại.

Anh ta hít sâu một hơi, nhắm chặt đôi mắt, trầm mặc một hồi.

Khoảng ba bốn giây sau, anh ta mới chầm chậm mở đôi mắt ra.

“Anh nói đúng, tôi manh động quá, tôi bị tên bác sĩ Lâm kia dẫn dắt cảm xúc, đây.

là điểm không chín chắn của tôi… May là còn có anh đánh thức tôi!”

“Có thể kịp thời thức tỉnh thì tốt, đợi lát nữa tên bác sĩ Lâm kia lại ra giá thì cậu đừng theo nữa, để cho hắn ta đấu giá thành công đi! Núi Tử Khoáng cứ để cho hắn đi.” Nghị nói.

“Được!”

Cậu Ba gật đầu, sau đó nhìn về phía tầng 2 bên kia.

Chỉ là lần này… người nhà họ Dương đợi rất lâu mà vẫn không nghe thấy Lâm Dương ra giá nữa.

“Hửm?”

Nghị cau chặt đầu mày.

Tất cả mọi người cũng nín thở nhìn Lâm Dương.

Lại nghe anh lắc lắc dầu, bình tĩnh nói: “Bỏ đi, nếu như cậu Ba nhà họ Dương đã muốn dùng 24 triệu B00 nghìn 350 tỷ để mua lại ngọn núi Tử Khoáng này, vậy tôi…

chỉ đảnh nhường cho anh ta thôi?”

Nghe được âm thanh này, toàn bộ người nhà họ Dương đều ngây ngốc.

Các khách mời phát ra một tràng võ tay nồng nhiệt.

Người bán đấu giá cũng kích động vô cùng, lớn tiếng hô hào: “Ông Lâm từ bỏ đấu giá, xin hỏi có còn quý ông nào bằng lòng ra một cái giá cao hơn giá của cậu chủ nhà họ Dương không ạ?”

“Không có sao? Vậy thì, 24 triệu 500 nghìn 350 tỷ lần thứ nhất!”

“24 triệu B00 nghìn 350 tỷ lần thứ hai!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1563


Chương 1563:

“24 triệu 500 nghìn 350 tỷ lần thứ bat”

“Tôi tuyên bố, quyền sở hữu núi Tử Khoáng thuộc về cậu chủ nhà họ Dương!”

Người bán đấu giá gõ một phát búa.

Toàn trường vang lên tiếng vỗ tay như sam.

Còn có cả pháo giấy được b*n r*, cả hiện trường b*** đấu giá đều là không khí vui mừng phấn khởi.

Nhưng… người nhà họ Dương. lại không có một ai có thể vui mừng nồi.

Bọn họ ngây ngốc nhìn các loại cảnh tượng chúc mừng ở bên ngoài qua cửa sồ sát đất, ai nấy đều rơi vào trầm mặc.

“Xin chúc mừng xin chúc mừng! Chúc mừng anh nha cậu chủ nhà họ Dương, tất cả quyền sở hữu của núi Tử Khoáng này đều đã thuộc về anh! Xin mời anh ký tên!”

Đinh Mao mang hợp đồng, mang theo dáng vẻ nịnh nọt chạy đến, kích động xông đến trước mặt cậu Ba nhà họ Dương nói.

Cậu Ba nhà họ Dương mặt không cảm xúc nhìn bảng hợp đồng, vào giờ phút này thậm chí anh ta còn có một loại xúc động muốn xe nát bảng hợp đồng này ra.

Nhưng anh ta kiểm lại được, chỉ nhìn về phía Nghị.

Nghị bình tĩnh nhìn chằm chằm bảng hợp đồng, nhanh chóng mở miệng: “Đỉnh Mao, bảng hợp đồng này, không có hiệu lực!”

“Cái gì?”

Đinh Mao ngây ngần, liền sốt ruột hỏi: “Các cậu chủ, các cậu đã hét giá ở trước mặt tất cả mọi người rồi mà! Nhiều người nghe thấy như vậy, các cậu… lẽ nào… là muốn nuốt lời sao?”

“Nuốt lời thì sẽ không, chúng tôi chỉ là nghỉ ngờ có người ác ý nâng giá!”

“AI??”

“Đương nhiên là bác sĩ Lâm rồi! Nghị lạnh nhạt nói.

“Cái này.. nếu như các vị cảm thấy bác sĩ Lâm là đang ác ý nâng giá, vậy thì mời các vị lấy chứng cứ ra đi.” Đinh Mao nặn ra nụ cười nói.

Ông ta biết vụ mua bán này vẫn chưa kết thúc.

Tiếp theo đó sẽ là một màn khó giải quyết nhất.

Nhưng ngay tại lúc này, cửa bị đầy ra, một giọng nói lạnh nhạt truyền vào trong phòng VỊP.

“Thật không ngờ rằng nhà họ Dương cũng có ngày nói một đằng làm một nẻo, thật là khiến người ta buồn cười, nếu như chuyện này bị truyền ra ngoài, cũng không biết thiên hạ sẽ cười nhạo nhà họ Dương như thế nào nữa!”

Lời này vừa dứt, mọi người mới nhìn thấy chủ tịch Lâm mang theo đám người Huỳnh Lam bước vào.

Người nhà họ Dương nhao nhao nghi ngờ nhìn người đi vào, người nào người nấy nghiến răng nghiến lợi, nắm chặt nắm đấm, hận không thề lập tức xông lên đem người này xé làm tám mảnh.

Nhưng mà họ cũng chỉ nghĩ vậy thôi, không có ai thật sự dám ra tay với người này.

Dù sao thì… người đàn ông này cũng không phải là người ăn chay.

“Bác sĩ Lâm?”

Cậu Ba nhà họ Dương hừ lạnh.

“Hội trưởng Đinh, ông yên tâm, Dương Hoa chúng tôi sẽ toàn lực ủng hộ Thương hội Long Đằng của các ông, nếu có ai dám to gan bỏ qua quy tắc đấu giá của các ông, rõ ràng đấu giá thành công rồi nhưng lại không chịu thanh toán, vậy tôi nhất định sẽ đứng về phía ông.” Lâm Dương vỗ vai của Định Mao nói.

Định Mao giật mình, nhất thời khóc không ra nước mắt.

Lời này của Lâm Dương là có dụng ý gì ông ta còn có thể chưa nghe ra sao?

Bác sĩ Lâm rõ ràng là muốn kéo ông ta về phía anh mà!

Nhưng mà… Đinh Mao cảm thấy vô cùng bất lực!

Nếu bây giờ ông ta nói một chữ không, đồng nghĩa với việc đắc tội với bác sĩ Lâm đến chết!

“Vâng… vâng… cảm ơn chủ tịch Lâm, cảm ơn chủ tịch Lâm…” Định Mao mặt như đưa đám nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1564


Chương 1564:

“Không cần khách sáo.”

Lâm Dương nhàn nhạt cười, sau đó nhìn về phía trước, ánh mắt rơi trên người của tên Nghị kia.

“Anh vừa nói với hội trưởng Đinh rằng tôi cố tình tăng giá?” Lâm Dương chất vấn.

“Đúng.” Người tên Nghị kia bình tĩnh đáp.

Trên mặt không chút gợn sóng, trong mắt cũng không có bất kỳ cảm xúc nào.

“Chứng cứ đâu?”

Lâm Dương từ trong túi lấy ra một điếu thuốc, Huỳnh Lam đứng bên cạnh nhanh chóng châm lửa.

“Đâu cần chứng cứ? Tôi cảm thấy anh cố tình tăng giá thì chính anh đang cố tình!“ Tên Nghị nhàn nhạt nói.

“Như vậy à… vậy cũng chính là nói anh đang vu khống cho tôi?“ Lâm Dương hút một hơi thuốc nói.

“Đúng, thì đã sao?“ Tên Nghị mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm bác sĩ Lâm, sự kiêu ngạo và độc đoán nằm sâu trong mắt anh ta đã bắt đầu hiện lên rõ ràng.

Lâm Dương im lặng nhìn hắn ta, qua một lúc lâu mới gật gật đầu, nói với Huỳnh Lam đang đứng bên cạnh: “Giải tán hết người ở đây di.”

“Chủ tịch Lâm…” Huỳnh Lam kinh ngạc, có phần khó hiều.

“Đi đi!” Lâm Dương lại nói.

Huỳnh Lam do dự một chút, nhưng vần nghe lời của Lâm Dương, mang người rời đi.

Không bao lâu sau, những vị khách của buổi đấu giá đều bị mời ra ngoài.

Đỉnh Mao cũng nhận ra có điều không đúng, âm thầm nháy mắt với đám thuộc hạ của mình.

Rất nhanh, lực lượng bảo vệ của Long đằng có mặt tại hiện trường, ngoài ra có vài cao thủ võ lâm do Đinh Mao thuê với giá cao cũng có mặt.

Bầu không khí tại hiện trường cũng trở nên nhỏ bé.

Tình thế căng như dây đàn.

Định Mao lau mồ hôi, liền bước lên phía trước nói: “Các vị, các vị, vẫn xin các vị đừng tức giận, mọi người đều là bạn bè mà, đừng đánh nhau sẽ bị mất hòa khí!”

Bây giờ Định Mao đều không phải là người của cả hai bên, không ngừng lau mồ hôi, trên mặt toàn là vẻ không biết làm thế nào.

“Hội trưởng Đinh, ông yên tâm, nếu không phải là tình thế bắt buộc thì tôi sẽ không gây chuyện ở chỗ ông, có điều bây giờ ông phải mời bọn họ ký hợp đồng trước đi.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

Định Mao nặn ra nụ cười, nhìn về phía cậu Ba nhà họ Dương.

“Cậu Ba, cậu xem…”

Thế nhưng cậu Ba nhà họ Dương không nói lời nào.

Tên Nghị lại lần nữa lên tiếng: “Tôi nói rồi, bác sĩ Lâm hét nâng giá, cái giá này căn bản là không được tính, bây giờ hoặc là hô giá lại một lần nữa, hoặc là khiến cho núi Tử Khoáng này nát trong tay, ông tự mình chọn di.”

“Quý ông à, anh làm như vậy khiến tôi rất khó xử!”

Vẻ mặt Đinh Mao không được tự nhiên.

Thương hội Long Đằng mở đã lâu như vậy rồi, vẫn là lần đầu tiền gặp phải khách hàng không giữ chữ tín như thế này.

Nếu là khách hàng khác, Đinh Mao đã lật mặt từ lâu rồi.

Nhưng mấy người này… ông ta phải cần trọng.

Có điều… đây chính là vụ làm ăn có giá 24 triệu 500 nghìn 350 tỷ đó!

Nếu như có thề nuốt được đơn hàng này, Long Đằng của ông ta không phải là kiếm được một khoản tiền kếch xù sao?

Lại nói, nếu như thật sự đề cho nhà họ Dương lật lọng thành công… thì danh tiếng Thương hội Long Đằng của ông ta không phải là đem đi quét đất rồi sao?

Đến lúc đó không thể duy trì việc làm ăn được nữa rồi!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1565


Chương 1565:

Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn còn một điềm này.

Bây giờ Đinh Mao không ép nhà họ Dương ký tên thì chính là đang đắc tội Dương Hoa.

Về phía bác sĩ Lâm, Đinh Mao trước nay đều không dám đụng đến.

Cho nên, ông ta chỉ có thể đặt ánh mắt dừng trên người của cậu Ba nhà họ Dương.

Tuy nhiên nhà họ Dương cũng đâu có dễ chọc như vậy?

Mấy người nhà họ Dương hừ lạnh lên tiếng: “Thế nào? Ông chủ Đinh, người này.

cố ý hét nâng giá, ông còn muốn ép chúng tôi ký tên? Ông có ý gì?”

“Tôi vẫn là câu nói kia, nếu như các vị cảm thấy ông Lâm đây hét nâng giá của các ông, vậy thì xin mời các vị mang chứng cứ ra, tôi nhìn thấy chứng cứ rồi nhất định sẽ ngay lập tức tuyên bố phiên bán đấu giá này mất hiệu lực!“ Đinh Mao thở dài nhanh chóng nói.

“Nếu như chúng tôi không có chứng cứ thì sao?” Tên Nghị hỏi.

“Vậy thì rất xin lỗi, hôm nay nếu như các vị không ký tên trả tiền… thì e là chúng tôi chỉ có thể xử lý theo quy tắc mà thôi.”

Định Mao vặn hai tay, vẻ mặt tràn đầy ý xin lỗi.

Bầu không khí tại hiện trường lại thay đồi.

Đã vô cùng căng cứng.

“Haizz!”

Tên Nghị khẽ thở dài một hơi, không ngừng lắc đầu: “Ông chủ Đinh, nhà họ Dương chúng tôi đã cho ông cơ hội, là ông không trân quý… Chuyện này không thể trách ai được cả!”

Định Mao sững người: “Quý ông này…

Anh có ý gì?”

“Bây giờ chúng tôi cứ muốn ra khỏi chỗ này, tôi muốn xem xem Long Đằng các người có bản lĩnh gì đề giữ chúng tôi lại!”

Người tên Nghị kia nhàn nhạt nói, nói xong liền cất bước đi ra ngoài.

Câu nói này giống như là đang ép Đỉnh Mao phải ra quyết định.

Nếu như Đinh Mao không ngăn cản, vậy tạm thời vẫn sẽ không đắc tội nhà họ Dương.

Nếu như Đinh Mao ngăn cản… thì có nghĩa là Thương hội Long Đằng của ông ta đã hoàn toàn xe rách mặt mũi của nhà họ Dương.

Định Mao sốt ruột, nhìn những thủ hạ của Long Đằng đang thủ thế đứng chờ sẵn ở dưới tầng 1, bắt đầu do dự, cũng không biết nên hạ lệnh như thế nào.

Nhưng vào ngay lúc này, Lâm Dương đã đứng chắn ngang trước mặt người tên Nghị “Thế nào? Bác sĩ Lâm có việc sao?”

Ten Nghị tùy ý quét mắt hỏi Lâm Dương.

Giọng điệu và sắc mặt này, giống như là căn bản không hề để Lâm Dương vào trong mắt…

“Hội trưởng Đinh là bạn của tôi, chuyện của ông ấy cũng là chuyện của tôi, đừng làm tôi khó xử.” Lâm Dương bình tĩnh nói: “Huống hồ gì các người còn vu khống tôi hét nâng giá, chuyện này nên tính như thế nào?”

Tên Nghị nhàn nhạt nhìn vào đôi mắt của Lâm Dương, khàn giọng nói: “Vẫn luôn nghe nói bác sĩ Lâm là một cao thủ võ y tuyệt đỉnh, tôi luôn muốn lĩnh giáo một chút, hôm nay có được cơ hội này, chi bằng bác sĩ Lâm cùng với tôi đây mài giữa một chút?”

Lời này vừa nói ra, toàn bộ hô hấp của người ở hiện trường đều nhất thời run rầy.

Đây là khiêu chiến một cách trần trụit “Tôi đối với việc này không có hứng thú gì, tôi chỉ là muốn đòi lại công bằng cho.

bạn mình mà thôi!” Lâm Dương lắc đầu nói.

“Công bằng? Rất đơn giản! Nếu như anh thắng được tôi, chúng tôi sẽ lập tức ký vào bản hợp đồng này! 24 triệu 500 nghìn 350 tỷ, ngày mai chắc chắn sẽ trả.” Tên Nghị nói.

“Nếu như anh muốn thông qua việc giao đấu với tôi để quyết định bản hợp đồng này có ký hay không, vậy có thể là không chỉ dừng lại ở 24 triệu 500 nghìn 350 tỷ rồi! Còn phải tính thêm phí tồn thất của tôi nữa.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1566


Chương 1566:

“Phí tồn thất?“ Cậu Ba nhà họ Dương ở phía sau trầm giọng nói: “Vậy là bao nhiêu?”

“Đấm một cái thì trả tôi và Long Đằng 3 triệu B00 nghìn tỷ, thế nào?” Lâm Dương nói.

Người nhà họ Dương nghe được, vẻ mặt trắng bệch.

3 triệu 500 nghìn tỷ?

Cho dù lớn mạnh như nhà họ Dương, đây cũng tương đương với việc rút củi dới đáy nồi đó!

Nếu như phải thật sự trả tiền, cả nhà họ Dương sẽ xuất hiện vấn đề cực lớn! đến lúc đó trước tiên không nói đến các doanh nghiệp bên dưới có phải chịu ảnh hưởng hay không, e là độ nắm chắc của nhà họ Dương đối với các doanh nghiệp bên dưới… cũng sẽ xuất hiện vấn đề cực lớn!

Nếu chuyện này mà thành như vậy rồi, nhà họ Dương căn bản sẽ không thề chống chọi lại Dương Hoa được nữa!

Người nhà họ Dương đều bắt đầu do dự.

Tên Nghị cũng nhíu chặt đầu mày, khẽ nghiêng đầu nhìn cậu Ba.

Trong tình huống như thế này, chỉ có cậu Ba mới có thề đưa ra quyết định!

“Sao thế? Sợ rồi à? Nếu như sợ hãi thì có thể từ bỏ! Ngoan ngoãn ký tên là được!

Hoặc là các người có thể dùng phương thức khác để giải quyết vấn đề này, đó chính là võ lực, có điều tôi không cảm thấy các người có thề dựa vào võ lực đề bước ra khỏi đây!” Lâm Dương bình tĩnh nói.

Lời nói này phát ra từ miệng của bác sĩ Lâm càng khiến cho người khác không thề nghỉ ngờ.

“Vậy thì đấu đi!”

Ánh mắt của cậu Ba nhà họ Dương rét lạnh, đột nhiên nói.

“Cậu chủ!”

Những người xung quanh lập tức hoảng hốt.

“Chuyện đã đến mức này, không có đường lùi nữa rồi, nếu hẳn đã muốn đấu thì chúng ta sợ gì chứ?” Cậu Ba nhà họ Dương thét lên.

Những người nhà họ Dương lập tức á khầu.

“Tốu”

Lâm Dương liên tục gật đầu, nhanh chóng phất tay: “Ông chủ Đinh, đi đi! Đi in cho tôi một bản hợp đồng!”

“Cái này… được ạ…”

Đinh Mao liếc mắt nhìn người phía sau một cái.

Ngay lập tức có người chạy đến.

Khoảng mười phút sau, một bảng hợp đồng nóng hồi như vừa mới ra lò được đặt trước mặt tất cả mọi người.

Lâm Dương bước qua ký tên lên.

“Ông chủ Đinh, ông cũng đến đây.”

Lâm Dương nghiêng đầu.

“Các người ai ký tên?” Đợi Đinh Mao hạ bút ký tên xong, Lâm Dương nhìn về phía tên Nghị và cậu Ba nhà họ Dương.

“Tôi ký cho.”

Cậu Ba nhà họ Dương bước lên trước, xoẹt xoẹt viết lên tên mình: Dương Trọng.

“Ấn dấu vân tay di.”

Lâm Dương nhàn nhạt nói, sau đó cắn rách ngón tay mình, ấn một dấu vân tay bằng máu lên trên tên mình.

Định Mao cũng làm theo.

Dương Trọng do dự một lúc, nhìn về phía Nghị, trầm giọng nói: “Nếu như anh thua rồi, vậy thì cả anh và tôi đều thân bại danh liệt! nhà họ Dương tuyệt đối không có chỗ cho chúng ta dung thân! Anh nghĩ cho kỹ!”

Tên nghị không nói gì.

Dương Trọng cũng ấn xuống một cái.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1567


Chương 1567:

Hợp đồng đã ký xong, Lâm Dương nhìn về phía Định Mao một cái.

Định Mao giật mình một cái, liền nói: “Các vị, mời đi bên này!”

Nói xong liền dẫn hai người đi đến một mảnh đất trống phía sau hội bán đấu giá.

Trên mảnh đất trống này có sân bóng đá lớn nhỏ, là Long Đằng chuẩn bị dùng đề xây dựng tòa nhà mới.

Tên Nghị quét mắt nhìn xung quanh một vòng, nhàn nhạt nói: “Nơi này có hơi chật, nhưng cũng không sao.”

“Chúng ta bắt đầu thôi.“ Lâm Dương chắp hai tay ra sau lưng.

“Thế nào? Bác sĩ Lâm không châm cứu làm tăng sức mạnh cơ thể trước sao?

Anh không được tính là võ y chính gốc, không dùng kim châm, không phải là anh rất thiệt thòi sao?“ Nghị nhìn anh một cái nói.

“Không gấp.” Lâm Dương nói.

“Xem ra trong mắt bác sĩ Lâm, tôi vẫn chưa lọt được vào mắt anh nhỉ… Nếu đã như vậy, vậy được, tôi sẽ không khách sáo nữa!”

Tên Nghị thấp giọng hét, sau đó liền cất bước tiến về phía Lâm Dương.

Sát khí hung tàn bắt đầu từ trong người hắn ta bộc lộ ra.

Những người xung quanh hô hấp trở nên run rầy, hoảng hốt nhìn chằm chằm vào Nghị.

Nhưng sau khi thấy hắn ta chỉ còn cách Lâm Dương khoảng mười mét, đột nhiên lấy bàn chân hung hăng đạp mạnh lên mặt đất một cái.

“Am!”

Mặt dất điên cuồng rung lắc.

Nghị đột nhiên biến mất.

Lâm Dương khẽ nghiêng đầu, mới nhìn thấy hắn đã đến bên cạnh anh từ lúc nào, một nắm đấm cứng như sắt hung hăng đấm mạnh vào huyệt Thái Dương của anh…

Vừa ra tay đã dùng chiêu thức muốn giết người!

Đám người Định Mao, Huỳnh Lam đối với câu nói “nơi này có hơi chật”

của Nghị vẫn có phần chưa hiểu rõ lắm.

Nhưng ngay vào lúc nắm đấm của Nghị lao đến, bọn họ mới hiều rõ hàm ý của Câu nói này.

Ngay tại thời khắc nắm đấm tiến lại gần huyệt Thái Dương của Lâm Dương, bị anh đưa bàn tay lên chuẩn xác đỡ lấy.

Sau khi hai nắm đấm đụng vào nhau… ‘Bốp!’ Một luồng sóng khí khủng khϊế͙p͙ bắn lan mạnh ra xung quanh.

Toàn bộ những người xung quanh đứng cách bọn họ cả 100 mét cũng đều không kịp phòng bị, bị hất văng ra ngoài.

Định Mao không cần thận một chút liền trực tiếp bị hất lần mấy vòng, trêи mặt toàn là đất cát, vô cùng nhếch nhác.

“Ông chủ, ông không sao chứ!”

“Chúng ta nhanh chóng rút lui ra khỏi đây thôi, những người này đều không phải là người đơn giản đâu!”

Mấy người thủ hạ mà Đỉnh Mao mời đến với mức lương cao đã ý thức được có điều không đúng, liền nhanh chóng đỡ Định Mao từ trêи mặt đất đứng dậy, trốn đến phía sau một công trình kiến trúc.

Đầu Định Mao sưng lên một cục lớn, vừa sờ sờ đầu vừa nhìn về nơi chính giữa của bãi đất trống với vẻ mặt không biết làm sao: “Hai tên này là quái thai à? Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì vậy? Võ công của bọn họ… rất cao sao?”

“Cao… cao không lường được, hơn nữa… còn không phải là võ công binh thường!”

Một võ sư được mời đến liên tục cười khổ nói.

Bây giờ ông ta cảm thấy mình vẫn còn may mắn khi ông chủ không bảo ông ta lên.

Hoặc là nên cảm kϊƈɦ bác sĩ Lâm.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1568


Chương 1568:

Nếu như bác sĩ Lâm không ra mặt, Định Mao sẽ gọi bọn họ ra đối phó với đám người tên Nghị kia… Đến lúc đó e là toàn bộ đám người bọn họ đều phải bò ở đây rồi.

Ánh mắt của mọi người đều tập trung vào chính giữa.

Lúc này, bác sĩ Lâm và Nghị đã lao vào cuộc chiến.

Nghị không hề khách sáo một chút nào, trực tiếp triển khai một đợt tấn công điên cuồng như mưa bão về phía bác sĩ Lâm, hơn nữa đều là những đòn chí mạng.

Tay chân của hắn ta giống như là một dây pháo đang nồ mãnh liệt vậy, mỗi một đòn tấn công qua đi đều tạo thành những chấn động khủng khϊế͙p͙.

Thế nhưng… bác sĩ Lâm trước sau vẫn giông như một ngọn núi lớn vững chải vậy, hiên ngang không ngã.

Cho dù là Nghị có tấn công mãnh liệt đến mức nào, dường như dối với anh cũng không hề có chút tác dụng nào! “Nghị, anh chưa ăn cơm à?”

Thấy Nghị đã tấn công một đợt rồi mà vẫn chưa đánh ngã được Lâm Dương, cậu Ba nhà họ Dương bên này không vừa ý, hừ lạnh lên tiếng.

“Không cần phải nôn nóng!”

Nghị khàn giọng đáp, đột nhiên trong đôi mắt lộ ra ý hung tàn, tiếp đó nhún người nhảy lên một cái, người liền nhảy cao đến bảy tám mét, sau đó trực tiếp rơi thẳng xuống, một đấm từ trêи giáng xuống người Lâm Dương.

‘ẦÂm ầm ầm… Người còn chưa đến, nắm đấm cứng như sắt đang giáng xuống kia đã phát ra tiếng ầm vang khủng khϊế͙p͙, càng có một loại áp lực không thể dùng từ ngữ để hình dung từ trêи người Nghị bạo phát ra.

Giống như là thứ đang rơi xuống không phải là một người.

Mà là một ngọn núi lớn! Hô hấp của những người xung quanh nhất thời run rầy.

Cánh tay của Lâm Dương khẽ phất.

“Veol’ Một cây kim châm từ trong ngón tay anh bay ra ngoài, chuẩn xác đâm về phía nắm đấm đang rơi xuống của tên Nghị kia.

Thế nhưng… vào lúc kim châm tiếp xúc với tên Nghị, lại bị sức lực bùng phát khủng khϊế͙p͙ phóng ra từ nắm đấm kia làm cho bay ra xa.

Đầu mày Lâm Dương khẽ cau lại.

Vào ngay lúc này, kim châm đã không chống đỡ nồi sức tấn công của Nghị! “Chết đi!”

Hai mắt tên Nghị sáng quắc, càng tăng thêm sự tự tin, tất cả sức lực đều tập trung vào nắm đấm kia.”

Hắn muốn dùng nắm đấm này để quyết định thắng thua! Nhưng vào ngay lúc nắm đấm rơi xuống, Lâm Dương ở phía dưới lại không hề trốn tránh, ngược lại lại đưa tay lên một lần nữa, hướng về phía nắm đấm đang rơi xuống của Nghị mà nắm chặt nắm đấm… Cái gì?? Hô hấp của Nghị trở nên căng thẳng.

Những người của nhà họ Dương kia cũng ngây ngốc.

Bác sĩ Lâm thế mà lại muốn… trực diện va chạm với Nghị? Anh điên rồi à? Phải biết rằng bác sĩ Lâm vẫn chưa dùng kim châm đề tăng thêm sức mạnh cho cơ bắp của mình! Oai phong về võ y của anh căn bản không hề thề hiện ra! Người này… rốt cuộc là đang nghĩ như thế nào vậy? Mọi người không ai biết.

Hai nắm đấm cũng đã chính thức va chạm với nhau.

‘Bốp’! Lại là một tiếng ầm vang kịch liệt truyền ra.

Liền nhìn thấy nơi giao nhau của hai nắm đấm bùng nổ ra một làn sóng khí với sức mạnh khủng khϊế͙p͙, giống như là những đóa hoa đang phân tán ra xung quanh.

Toàn bộ đất cát ở xung quanh đều bị lật tung lên, có mấy ngọn đèn đường trực tiếp bị đánh gãy.

Những người đang đứng ở vòng vây bên ngoài kia đều có thể cảm nhận được rõ ràng một luồng gió mạnh đang thổi quét qua mặt mình.

Đương nhiên, điều khiến cho mọi người kinh hãi nhất chính là một nắm đấm này rơi xuống, mặt đất ở dưới chân Lâm Dương liền vị nồ vụn.

Mặt đất bị nứt vỡ khủng khϊế͙p͙ tạo thành bốn năm đường, kéo dài ngoằn ngoèo ra xung quanh.

Nhưng bác sĩ Lâm kia… lại vẫn đứng vững ngay tại chỗ cũ, không hề lay chuyền! Một đấm này vẫn không hề đánh ngã được anh như cũ.

“Cái gì?”

Những người xung quanh kinh ngạc đến cực điểm, nhất thời tưởng rằng bản thân nhìn nhầm.

“Chuyện này là không thể nào!”

Dương Trọng cũng ngây ngốc.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1569


CHương 1569:

Một đấm kinh hoàng như thế này, thế mà Lâm Dương lại đỡ được! Nghị cũng khá là bất ngờ.

“Thế nào? Anh chỉ có một chút thực lực này thôi à?”

Lâm Dương nhìn chằm chằm Nghị, nhàn nhạt hỏi.

Trong mắt Nghị lộ ra vẻ hung ác, thầm hừ một tiếng, sức lực trêи người đột ngột vụt ra.

‘Bốp!’ ‘Bốp! ‘Bếp! Sức mạnh trêи người hắn ta mạnh như thủy triều hướng về phía cơ thể Lâm Dương hung hăng hơn vô số lần.

Cơ thề Lâm Dương lại nặng xuống một lần nữa, mặt đất lại lún xuống thêm một chút.

Nhưng cho dù lực đạo có lớn đến mức nào đi chăng nữa… cơ thể của anh vẫn trước sau không hề cong lại.

Mọi người nhìn thấy vậy, bây giờ mới hiểu rõ được sự khủng khϊế͙p͙ của bác sĩ Lâm… Nghị khá là không cam tâm, vẫn còn muốn phát lực, nhưng bác sĩ Lâm đã dùng một tay nắm chặt lấy nắm đấm của Nghị, hung hăng hất tung về phía bên cạnh.

“Vút! Sức mạnh cuồn cuộn mạnh mẽ hất Nghị bay ra xa.

Mọi người sợ hãi run lầy bẩy.

Thực lực của bác sĩ Lâm quả thật là đáng ngạc nhiên…

Những người xung quanh đều không biết sức mạnh của bác sĩ Lâm rốt cuộc là đến mức nào mà anh vừa hất một cái, Nghị liền không chống đỡ nồi, cả người nặng nề ngã trên nền đất, mạnh mẽ đập vào mặt đất, lăn lộn mấy vòng mới dừng lại được.

Nhưng xem ra hắn có vẻ là không hề có chuyện gì, tuy nhiên toàn thân đều là bùn đất, rất nhanh liền bò dậy.

“Nghị!”

“Anh làm sao vậy?”

“Nghị, anh không sao chứ?”

Người nhà họ Dương hốt hoảng hét lên.

“Không sao, chỉ là có hơi sơ suất!”

Nghị nhàn nhạt nói, dáng vẻ không hề kinh sợ.

“Vậy thì nhanh chóng giải quyết người này cho tôi!“ Dương Trọng có phần giận dữ, lớn tiếng hét lên.

Nghị không nói gì, ánh mắt ngưng tụ, đi nhanh về phía Lâm Dương.

Có điều Lâm Dương lại dường như không muốn cứ đứng tại chỗ bị đánh như vậy, anh nhìn chằm chằm Nghị, từng bước từng bước lại gần, liền giống như một cơn gió hướng về phía Nghị.

Hô hấp của Nghị trở nên căng thằng.

Không ngờ rằng Lâm Dương một khi đã động thủ, tốc độ lại nhanh đến vậy.

Không chờ cho hắn ta kịp phản ứng, đầu ngón tay đã đến gần sát mặt Nghị.

Nghị vô thức đưa tay lên chặn lại.

Thắn y ð rế thương 9zw; snong & tay ‘Bốp!”

Âm thanh truyền ra.

Cánh tay Nghị run rẩy, chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh cuộn trào như sóng thần truyền đến.

Cơ thể hắn ta chấn động đến mức có phần tê dại.

Đây là lực đạo của bác sĩ Lâm?

Hắn tim đập chân run, lại không thể ngồi im chờ chết, đành phải lật cánh ta mang theo một đòn hiểm nhào qua.

Lâm Dương vẫn không hề thủ thế, cứ gặp chiêu phá chiêu như cũ.

Hai bên cứ điên cuồng vung vầy cánh tay dán vào mặt như vậy, điên cuống đấm nhau.

‘Bốp! Bốp! Bốp! Bốp! Bốp…’ Những âm thanh dày đặc như pháo nồ truyền ra.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1570


Chương 1570:

Chỉ nhìn thấy hai người và hai cánh tay đang múa may quay cuồng đến mức dường như không thấy rõ bóng dáng được nữa, đánh đến không thề tách ra.

Đinh Mao ở bên này trợn mắt há mồm, ngây ngốc nói: “Mấy người các người… có thề đạt được tốc độ như thế này không?”

“Hội trưởng, ông đang nói đùa cái gì vậy? Tốc độ của bọn họ đều đã nhanh đến mức sắp đuổi kịp đạn rồi, ông cảm thấy chúng tôi có năng lực này không?” Một võ sư quyền anh cay đắng liên tục nói.

Đuổi kịp đạn?

Những người xung quanh da đầu đều tê dại.

Đây còn có thể gọi là người không?

Đây có lẽ đều có thể gọi là quái vật luôn rồi…

‘Bốp!!’ Cuối cùng, lại một âm thanh sắc bén truyền ra.

Hai người đang đánh nhau kịch liệt ở giữa đột nhiên tách ra hai bên trái phải, mối người đáp xuống một nơi, ồn định cơ thề.

Hai người đứng cách nhau mấy chục mét.

Lâm Dương vẻ mặt bình tĩnh, nhìn về phía tên Nghị.

Mà trên mặt tên Nghị cũng không có bao nhiêu cảm xúc giống như vậy, chỉ là…

hai cánh tay của hắn không biết vì sao mà khẽ run lên.

Người của nhà họ Dương phát giác ra sự thay đổi nho nhỏ này, sắc mặt ai nấy đều thảng thốt, thần sắc rất khó coi.

“Cậu Ba, có vẻ như… Nghị không phải là đối thủ của bác sĩ Lâm rồi!“ Người bên cạnh dè dặt cần thận nói.

“Cậu nói cái gì?“ Dương Trọng giận giữ, lật bàn tay vung lên một cái.

“Chát!

Người kia bị tát một cái, ấm ức đến cực điểm.

“Bớt nói những lời nâng khí thế quân địch diệt uy phong quân mình ở đây đi!

Câm miệng!“ Dương Trọng hừ lạnh nói.

“Nhưng… cậu chủ… tên bác sĩ Lâm này cho đến bây giờ vẫn chưa thề hiện bản lĩnh võ y của hắn nữa, nếu như nói nếu như vậy mà vẫn không thể xử lý được hắn, vậy đợi đến khi hắn thể hiện bản lĩnh võ y ra…

không phải là..” Người kia muốn nói lại thôi, không dám nói tiếp nữa.

Dương Trọng vừa nghe, lửa giận vốn ở trên mặt càng bùng cháy dữ dội, nhưng lý trí vẫn chiến thắng tình cảm của anh ta.

Anh ta không phải kẻ ngốc, cũng nhìn ra được điều khác biệt.

Mấy người của nhà họ Dương còn lại cũng thấp giọng lên tiếng.

“Cậu chủ, lời của hắn nói rất có lý! Tuy rằng thực lực của Nghị trên mức bình thường, nhưng bác sĩ Lâm này cũng có chiến tích rất huy hoàng! Nếu là thằng Thứ thì e là đã phải chịu thiệt rồi!”

“Không sai, cậu chủ, tốt nhất chúng ta vẫn phải làm tốt một số phương án chuẩn bị!”

Dương Trọng bình tĩnh trở lại, hừ lạnh một tiếng: “Các người có dự tính gì?”

Một người suy nghĩ một lúc rồi tiến lên phía trước, thấp giọng kề tai nói mấy câu.

Dương Trọng không tránh khỏi sửng sốt, ánh mắt nghiêm nghị hẳn lên.

“Thế này… thời gian thật sự kịp chứ?”

“Có lẽ là kịp, cậu chủ, cho dù như thế nào, cậu đều phải thử thôi! Nếu như thành rồi, thì cậu chính là đại công thần của gia tộc rồi! Không phải sao?” Người bên cạnh nói.

Dương Trọng trầm mặt trong chốc lát, suy nghĩ một hồi lâu, liền hừ lạnh lên tiếng: “Được! Vậy cứ làm như vậy đi! Các người nhanh chóng di liên hệ đi!”

“Vâng!”

Ngay lập tức liền có người nhà họ Dương chạy di.
 
Back
Top Bottom