Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1571


Chương 1571:

Tình hình của Nghị rõ ràng là rất gay gol Tất cả mọi người đều len lén nhìn về phía Lâm Dương.

“Bác sĩ Lâm không hồ là bác sĩ Lâm!

Nghe nói anh là Song Lĩnh Thiên Kiêu!

Hôm nay xem ra quả là danh bất hư truyền!” Nghị khàn giọng nói.

“Thì ra anh đã biết tôi là Song Lĩnh Thiên Kiêu! Vậy mà anh còn dám thách đấu tôi?“ Lâm Dương nhàn nhạt hỏi.

“Hừ! Nếu như đánh bại được anh, vậy chẳng phải tôi liền trở thành Song Lĩnh Thiên Kiêu rồi sao! Vì sao tôi không thách đấu chứ? Càng huống hồ, anh nghĩ rằng tôi không đánh bại anh được sao?” Nghị lạnh lùng nói, sau đó từ trong túi lấy ra một cái lọ nhỏ, lấy một viên thuốc ở trong đó ra, trực tiếp ném vào trong miệng.

“Hửm?”

Lâm Dương khẽ nhíu mày.

Những người xung quanh kinh ngạc đến cực điểm.

“Hắn ta uống cái gì vậy?”

“Không biết!”

“Không lẽ… là một loại thuốc tăng cường thể lực nào đó?”

“Giống như loại thuốc tăng cảm giác hưng phấn phải không?”

Âm thanh kinh ngạc không dứt.

Tất cả mọi người đều bắt đầu căng thẳng.

Nhưng lại nhìn thấy cơ thể của Nghị đột nhiên xuất hiện một số biến hóa nho nhỏ.

Liền nhìn thấy hai cánh tay của hắn ta chầm chậm hiện ra những đường gân màu đen, bành trướng dần lên, ngoại trừ những điều này ra, đôi mắt cũng dần dầm phủ đầy.

tơ máu, giống như một con sư tử cuồng nộ, hơi thở của hắn ta cũng gấp gáp không thôi…

Những người xung quanh đều trợn mắt há mồm, run lầy bầy.

Lâm Dương yên lặng nhìn.

“Chủ tịch Lâm?”

Huỳnh Lam bên này cảm thấy không ồn, căng thằng hô lên một tiếng.

“Không sao, không cần phải lo lắng!”

Lâm Dương nói.

Tuy rằng nói thì nói như vậy, nhưng sắc mặt của Huỳnh Lam vẫn tràn đầy lo lắng.

Trải qua khoảng thời giang đoán chừng một phút, sự thay đổi của Nghị mới dừng lại Tên Nghị lúc này và vừa nãy đã hoàn toàn tách biệt thành hai người.

Tuy rằng tổng thề cả người nhìn không có biến hóa gì, nhưng tên Nghị lúc này lại mang đến cho người ta một cảm giác vô cùng nguy hiểm.

Căn bản không dám lại gần.

Dường như chỉ cần cách hắn gần một chút liền sẽ bị hắn xé thành mảnh vụn.

Người của nhà họ Dương nhìn chằm chằm.

Dương Trọng cũng không ngoại lệ.

“Nghị! Đừng có nương tay! Lên đi, giẫãm cái đồ chó này xuống dưới chân đi, đạot lấy Thiên Kiêu Lệnh của hắn về đây, hủy diệt triệt để Dương Hoa của hắn đi!

Lên!!“ Dương Trọng gào thét.

Nghe được lời nói này, tên Nghị không lãng phí thời gian thêm nữa, cất bước đi về phía Lâm Dương.

Mỗi bước đi của hắn đều phát ra tiếng ầm ầm, hơn nữa mặt đất đều bị giẫm ra những dấu chân sâu hoắm.

Cảm giác áp bức này dường như khiến người ta không thể nào thở nồi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1572


Chương 1572:

Nhưng… Lâm Dương lại điểm nhiên đứng đó, trên mặt không có bất kỳ sự thay đổi nào, dường như hoàn toàn không để tất cả những điều này vào mắt.

Những người xung quanh há miệng mà nhìn, ai cũng đều không dám lên tiếng.

“Chuẩn bị xong chưa? Bác sĩ Lâm!”

Nghị phát ra giọng nói khàn đục mà trầm thấp.

Ý muốn giết người phảng phất trong giọng nói.

“Đến đi!”

Lâm Dương nhàn nhạt nói.

Không hề sợ hãi!

Nhưng trong lời nói của anh cũng có sát khí.

“Vụt!’ Nghị ngay lập tức xông lên, như một cơn gió, trực tiếp lao về phía Lâm Dương…

Sức lực của khúc củi khô đập mạnh vào cánh tay của Nghị.

Sau khi đến gần Lâm Dương, anh ta dường như sắp phát điên, đấm đá túi bụi.

Từng đòn đánh uy lực vô hạn như thề xẻ được cả ngọn núi, đập vỡ cả đại dương vậy.

Chúng như trận mưa sa bão táp đồ dồn lên người Lâm Dương Nếu như nói lúc đó người đứng trước mặt Nghị không phải là Lâm Dương, mà là một chiếc xe tăng, thì e rằng cũng bị những cơn mưa nắm đấm đó đánh đến biến thành đống sắt vụn.

Nhưng Lâm Dương không chút sợ hãi, nhanh chóng xòe mười ngón tay ra, đố những nắm đấm đang lao tới.

Chát! Chát! Chát! Chát…

Âm thanh điên cuồng đó cứ vang lên liên hồi, như khiến người ta điếc tai.

Sau khi Nghị uống thuốc, sức mạnh tăng lên vô cùng khủng khiếp, nếu là lúc trước thì Lâm Dương còn có thể chống cự, nhưng lúc này thật sự không thể làm gì được, hai chân từng chút bị ép lùi về sau, dần dần tốc độ phản đòn cũng chậm lại.

“Bác sĩ Lâm! Anh! Cũng chỉ đến thế này thôi à!!”

Nghị gào lên, rồi bất ngờ bắt lấy điểm yếu của Lâm Dương, lại tung ra một nắm đấm bất ngờ, đột nhiên tăng thêm vô số sức mạnh sau khi đụng vào tay Lâm Dương.

“Thụp!’ Âm thanh điên cuồng ấy lại vang lên.

Cánh tay Lâm Dương có phần không thể chống cự nữa, run rầy mãnh liệt, muốn đưa tay lên đỡ đợt tấn công tiếp theo của Nghị nhưng đã không kịp nữa.

A Nghị thuận thế đó mà đấm vào mặt Lâm Dương.

‘Bốp!’ Cú đấm trời giáng đánh thẳng vào gò má Lâm Dương Phâm Lâm lùi lại chừng bốn năm bước, cả người lắc lư xiêu vẹo, suýt chút thì ngã xuống.

“Chủ tịch Lâm!!”

Huỳnh Lam thất kinh hét lên.

“Hay lắm!”

Bọn người bên Dương Trọng vỗ tay không ngớt, ai nấy cũng đều phấn khích reo hò.

“Thế này.. không lẽ nào chủ tịch .

Lâm… đánh không lại sao?“ Đinh Mão nắm lấy rào chắn, lo lắng nhìn trận chiến trước mắt.

“Tên này sau khi uống thuốc xong thì sức mạnh, tốc độ lẫn phản ứng đều tăng lên kinh người, tình hình chủ tịch Lâm lúc này quả thật khó nói..” Võ sư đứng bên cạnh nhỏ giọng nói.

Định Mão nghe xong, mặt mày tái mét.

“Sao… sao lại thế được? Không thề để chủ tịch Lâm xảy ra chuyện được! Chúng ta đặt cược hết cả vào anh ta, nếu anh ta gục mất… thì chúng ta cũng đi tong sao!”

“Hội trưởng, cho dù ngài nói như thế, chúng tôi cũng hết cách… trận chiến ở cấp bậc này, vốn dĩ không phải là chỗ chúng tôi có thể xen vào!“ Võ sư bất lực nói.

Muốn họ xen vào trận đấu giữa chủ tịch Lâm và Nghị? Không phải là tìm chỗ ..

chết sao?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1573


Chương 1573:

Cho dù là vì tiền lương, thì họ cũng không thể liều mạng như vậy được!

Đinh Mão thở dài thườn thượt, khuôn mặt chất chứa đầy sự bất lực và lo lắng.

Nghị nắm chặt nắm đấm, khinh bỉ nhìn Lâm Dương, sự điên cuồng trong đôi mắt không hề giảm bớt, nhưng khóe miệng lại bất giác nhếch lên.

“Bác sĩ Lâm, anh không sao chứ?”

Hắn khẽ cười hỏi.

Nụ cười đó chứa đầy sự thâm hiểm Lâm Dương đứng yên tại đó, chảm chậm ngầng đầu Khóe miệng anh bị rỉ chút máu tươi, trên mặt còn có một vết bầm đỏ Lau đi vết máu, lông mày anh cau lại.

“Có lẽ tôi đã đánh giá thấp anh rồi?”

“Tôi nói rồi, bảo anh cứ thể hiện hết võ y của anh đi, nhưng anh không cần!

Chuyện này không thể trách tôi được!”

Nghị lắc đầu: “Nếu như anh cứ không dùng, tôi e là chút nữa sẽ không còn thời gian dùng nữa đâu, cho nên tôi khuyên anh một câu, thôi thì có bao nhiêu tài nghệ cứ đem hết ra đây! Không thì đến lúc muốn cũng không được!”

“Anh thật sự muốn tôi đem võ y ra sao?” Lâm Dương hỏi “Không phải là tôi muốn, mà là anh còn sự lựa chọn nào khác sao?” Nghị hỏi vặn lại.

Lâm Dương nhàn nhạt nhìn hắn, sau đó gật đầu: “Vậy được, nếu như anh đã muốn thế, thì tôi chiều theo ý anh vậy!”

Nói xong, Lâm Dương phất tay.

Một vài tiếng động lạ truyền ra.

Liền nhìn thấy trên ngón tay của Lâm Dương, xuất hiện có vài tia sáng lấp lánh.

Ai nấy đều chăm chú dõi theo.

Những thứ đó… chính là những cây kim châm.

Anh không hề do dự đâm kim châm vào trong cơ thể của chính mình.

Nghị cũng không hề nao núng, hai tay thủ thế, nhàn nhạt nhìn.

Người ta chỉ nhìn thấy Lâm Dương tự đâm từng cây kim một vào trong cơ thề.

Hơn nữa là hoàn toàn đâm sâu vào trong.

Một lúc sau, 30 cây kim châm đều đã được c*m v** trong ngực Lâm Dương.

Kiểu châm cứu này, trước này chưa từng thấy.

Lâm Dương hít một hơi thật sâu, sau đó mở mắt ra lần nữa, nhìn Nghị.

“Tôi vốn dĩ không dùng kim châm, là vì không muốn biến trận quyết đấu này trở nên mất vui, nhưng anh đã có yêu cầu như vậy, thì tôi cũng không còn cách nào!”

“Bác sĩ Lâm, nếu tôi đã thách đấu với anh như vậy! Đương nhiên tôi đã có dự tính để đối mặt với võ y như anh! Anh không dùng đến võ y, thì nghĩa là anh đang coi thường tôi! Hơn nữa, anh tự tin rằng võ y của mình là bất khả chiến bại hay sao? Có thể chiến thắng tất cả sao?“ Nghị lắc đầu nhàn nhạt nói.

“Võ y không phải là vô địch, trước giờ cũng không phải vì giết người mà tồn tại, chỉ là… tôi lo rằng anh sẽ hối hận.“ Lâm Dương thấp giọng nói.

“Hối hận? Nực cười, sao tôi lại phải hối hận?? Đừng có mà nói linh tinh, sẵn sàng chưa? Chúng ta cũng nên kết thúc được rồi!”

“Được thôi.” Lâm Dương nói Nghị hừ lạnh một tiếng, nhún chân một cái, lại lần nữa biến thành một làn gió lốc xông thằng về phía Lâm Dương.

“Vùi’ Nắm đấm khủng khiếp như bom đạn nện thẳng vào người Lâm Dương.

Chỉ là lần này…

Lâm Dương, không chống đỡ nữa.

Hai tay anh chắp đằng sau, đứng sừng sững như một bức tượng.

Không hề lay chuyển…

Những người xung quanh ngây người.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1574


Chương 1574:

Dương Trọng cũng ngây ra.

Ngay cả chính Nghị cũng kinh ngạc.

Đây là đang làm gì?

Tìm chết à?

Đối mặt với đòn tấn công mạnh như vũ bão thế này! Hắn ta lại không thèm đỡ sao??

Đây chẳng phải là không coi Nghị ra gì sao?

Người bên nhà họ Dương vô cùng tức giận.

Định Mao như sắp ngã lăn ra đất vì sợ!

Tên điên!

Đây chắc chắn là một tên điên!

Nhưng mà… Lâm Dương đã làm như thết Cho nên, mọi người chỉ chú ý vào thân ảnh mờ mịt của Lâm Dương bị những cú đấm của A Nghị đang điên cuồng giáng đến.

‘Bốp! Bốp! Bốp! Bốp! Bốp…

Tiếng va chạm kịch liệt không ngớt.

Nhiều người phải che mắt lại, không dám xem tiếp.

Ai cũng nghĩ sau trận chiến khốc liệt này sẽ xảy ra cảnh tượng máu me be bét, bởi hiện tại không ít người đang che đầu.

Nhưng khác với bên Đinh Mao, đám người bên nhà họ Dương đang tỏ ra rất hào hứng!

Ai nấy đều mở to đôi mắt, nhìn chằm chằm vào Lâm Dương!

Mọi người đều chờ, đều đang chờ mong!

Đỉnh Mao sợ máu! Còn bên nhà họ Dương lại khát máu!

Bởi điều này cho thấy, nhà họ Dương đã đánh bại bác sĩ Lâm! Đánh gục Dương Hoa, hơn nữa còn giúp gia tộc đem về hai Thiên Kiêu Lệnh!

Số lợi ích này là không thể đong đếm được!

Đây cũng chính là cơ hội để bọn họ một bước lên trời.

“Giết hắn đi! Giết hắn đi!“ Dương Trọng nhìn chăm chú, miệng lầm bẩm không ngớt, gương mặt tràn đầy sự ác độc.

Tên Nghị đấm đá điên cuồng, mỗi cú đấm đều tung hết sức, âm thanh của nó kinh hãi như tiếng sấm vậy.

Hiệu ứng lực được sản sinh từ cú đấm ấy tỏa ra xung quanh.

Mặt đất đều nứt toác sau cú đấm điên cuồng của Nghị, rất nhiều vết nứt xuất hiện nơi hắn đang đứng.

Đấm rồi lại đấm, Nghị cảm thấy có gì không đúng.

Đôi thủ… dường như không chút lay chuyền Mà nắm đấm của hắn ta… lại chẳng có tí máu nào!

Tốc độ đấm của hắn cũng dần chậm lại.

Tiếng động ầm ï trên quảng trường cũng dần ngớt.

Mọi người xung quanh đều nhìn về phía Nghị.

Bọn họ mới phát hiện… người đang chịu hàng ngàn vạn đòn đánh của Nghị là Lâm Dương, vẫn bình yên vô sự đứng trước mắt Nghị!

“Bại trừ quần áo và tóc tai có hơi bù lại thì không khác gì lúc trước.

Hắn ta chắc hắn là một con quái vật!

Suy nghĩ của mọi người đều bùng nổ!

“Chỉ thế này thôi sao?”

Lâm Dương hơi ngầng đầu, nhìn chằm chằm Nghị.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1575


CHương 1575:

Giọng nói bình thản, không chút ngắc ngứt Cả người Nghị run lên, đôi mắt mở cực lớn, miệng lầm bầm không ngừng, không biết phải trả lời Lâm Dương như thế nào.

“Cú đấm của anh không tệ! Nhưng chẳng có tí lực nào! Thật khiến người ta thất vọng.” Lâm Dương lắc đầu nói.

“Sao lại có thể… anh…rốt cuộc anh đã làm gì? Tại sao… tại sao cú đấm của tôi đấm vào anh lại chằng hề hấn gì??” Giọng Nghị hơi run lên, chỉ Lâm Dươnghỏi.

“Bịch bông mà đấm vào sắt, cho dù có đánh ngàn vạn lần, cũng chẳng để lại vết xước nào đầu, anh hiểu không?” Lâm Dương giơ nắm đấm lên.

“Ý anh nói… là nắm đấm của tôi… chỉ là bịch bông thôi sao?“ Nghị ngây ngốc hỏi.

“Đúng vậy”.

Lâm Dương gật đầu.

Mọi người xung quanh đều hít một ngụm khí lạnh, da dầu giật giật.

Nếu đã như thế… thì không biết cơ thể của bác sĩ Lâm… cứng đến mức nào?

Người này… thật sự là quái thai!

“Nếu anh đã luôn dùng nắm đấm như thế, vậy thì… tôi cũng dùng nắm đấm để đánh trả vậy! Bây giờ, đến lượt tôi rồi chứ?”

Lâm Dương nói xong, liền nâng tay lên, năm ngón nắm chặt thành nắm đấm.

Nghị mặt mày thất sắc, hắn nhận ra chuyện gì, điên cuồng lui về phía sau.

“Đi maul”

Hắn quay đầu lại, hét với Dương Trọng và những người khác Nhưng…

Không kịp nữa rồi!

Lại thấy Lâm Dương đã tạo thành nắm đấm, hung hăng đấm một đòn chí mạng vào hắn.

Lâm Dương thét lên một tiếng dài.

Cú này có lẽ là cú đấm mà anh đã dồn toàn bộ sức lực.

Nghị sợ hãi lui về sau, mở to đôi mắt nhìn cú đấm của Lâm Dương giáng xuống.

Cú đấm ấy không đánh trúng hắn, chỉ là lướt qua trước mặt rồi đập xuống đất.

Nghị không biết cú đấm này uy lực đến mức nào, nhưng hắn biết rõ, một cú này thôi cũng ngang việc tự sát cả trăm ngàn lần!

Mà cú đấm ấy, sẽ chắc chắn hạ gục hắn, phân định thắng thua… hoặc là nói…

một khi đã bắt đầu, thì sẽ không có cái gì gọi là thắng thua nữa.

Chênh lệch giữa hắn và bác sĩ Lâm…

quá lớn!

Bây giờ Nghị mới nhận ra điều này.

Nhưng đã quá muộn!

Cú đấm, đã giáng xuống mặt đất.

“Âm!

Một vụ nổ kinh thiên động địa, làm cả sàn đấu nứt toạc.

Trong vòng vài dặm mọi thứ đều chấn động.

Cả Thanh Đô đều chấn động!

Thanh Đô chấn động.

Trường đấu vỡ nát.

Các tia sáng chói lóa bùng nồ tứ phía.

Mọi thứ trên trường đấu đều tan tác.

Cho dù là tòa nhà cao tầng, đều cũng bị rung lắc.

“Hả?”

“Nằm xuống mau! Nằm xuống mau!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1576


Chương 1576:

“Tòa nhà sắp sập rồi sao?”

“Cần thận!”

Tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Nhìn thấy tòa nhà Định Mao đang đứng lắc lư một hồi, một vết nứt sâu hoắm …

xuất hiện, tòa nhà bị nghiêng vài độ, nhưng may mà không sập Người của Huỳnh Lam bên kia, nhốn nháo hỗn loạn, ngã ra đất trầy da chảy máu, thảm hại vô cùng.

Phía bên nhà họ Dương lại càng không ra Sao.

Bọn họ đứng gần Lâm Dương nhất, chịu lực va chạm cũng mạnh nhất, có người bị hất văng hàng chục mét, ngã sóng soài ra mặt đất, bất tỉnh tại chỗ, có người còn gãy cả tay, nằm trên đất kêu la.

Cho dù Dương Trọng có nhiều người bảo vệ, cũng không tránh được, hắn ta sau khi lần mấy vòng trên mặt đất xong, trên người nhiều vết bầm tím, toàn thân toàn bụi bặm.

Cơn địa chấn này kéo dài thêm mười mấy giây mới dừng hẳn.

Đợi Dương Trọng nhờ người đỡ dậy được, thì mới phát hiện ra cả trường đấu đều đã vỡ nát.

Như một chiếc gương bị đập, tan tành từng mảnh.

Bùn đất trên trường đấu cũng bị xới tung lên.

Cát bụi mù trời.

Đá văng tung tóe.

Đèn đường, cảnh vật đều bị phá hủy.

Tên Nghị bị cú đánh hất văng vào trong một căn nhà thấp, cả người bị đống đất đá đè lên.

Về phía bác sĩ Lâm, anh vẫn đứng nguyên tại chỗ, sừng sững như một vị thần chiến tranh.

Mọi người lấy lại tinh thần, đưa mắt nhìn nhau, ai nấy đều bàng hoàng.

Đây chính là sức mạnh của bác sĩ Lâm!

Cũng chính là năng lực thực đáng khiếp sợ của kẻ mạnh này!

Nếu như không tận mắt chứng kiến, thì chẳng ai dám tin!

Dương Trọng nuốt nước bọt, da đầu giật bần bật.

Bọn người trong nhà họ Dương đều bối rối, ai nấy đều há hốc mồm, không biết nên nói gì.

Lâm Dương cất bước, hướng về đống đồ nát kia.

Nhịp tim của mọi người cũng đập theo tiếng bước chân của anh ta.

Không khí cũng đông đặc lại.

‘ẦÂm ầm…

Khối đá trong đống đổ nát rung chuyển một lúc, sau đó hiện lên một dáng người Đó là Nghị.

Nhưng hắn vào lúc đó mặt mày xám ngoét, toàn thân tơi tả thê thảm, trên đầu máu chảy ròng ròng, tình hình vô cùng tồi tệ.

Nhìn thấy Lâm Dương đền gần mình, cả người Nghị run lên, vội vàng tìm chỗ trốn.

Cú đấm đó đã hoàn toàn đánh gục mọi sự can đảm trong hắn.

Vốn dĩ hắn không phải là đối thủ của anh!

Bác sĩ Lâm sau khi thi triển võ y…

dường như anh đã biến thành một vị thần!

Hắn bắt đầu hối hận!

Bắt đầu sợ hãi.

Nhưng… tất cả đã muộn rồi.

Lâm Dương đứng trước mặt hắn, đưa tay đặt lên vai hắn Trong phút chốc, Nghị như bị điện giật, đột nhiên run lên bần bật, cả người đông cứng, không dám nhúc nhích.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1577


Chương 1577:

“Cậu muốn đi đâu?“ Lâm Dương từ tốn hỏi.

Nghị há hốc mồm, định nói gì đó, nhưng lại thấy cánh tay Lâm Dương vung, lên.

“Vút!’ Cả người Nghị lại văng ra xa một lần nữa, như một quả pháo bắn về phía Dương Trọng vậy.

“Cậu Ba cần thận!”

Người bên cạnh kêu thất thanh, lập tức đầy Dương Trọng ra.

‘Bốp!’ A Nghị văng trúng người đàn ông kia, .

cả hai đều lăn xa mười mấy mét, cuối cùng .

đều bất tỉnh tại chỗ, không rõ sống chết.

Dương Trọng cũng ngã lồổm cồm ra đất, mặt be bét máu.

Sau khi hắn ta đứng dậy, nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, cả người kinh hãi run rầy.

Nghị… đã bị xử lý rồi.

“Cậu Ba nhà họ Dương, bây giờ có thể kí tên được chưa?”

Lâm Dương phủi phủi bụi trên vai, nhìn về phía Dương Trọng, điểm nhiên hỏi.

“Kí được, kí được…”

Dương Trọng run rầy nói.

“Tốt lắm!”

Lâm Dương gật đầu, nhìn về phía Định Mao vừa thoát khỏi tòa nhà bị đồ vừa nãy vẫn còn đang run rầy, nói: “Hội trưởng Đinh, sao còn chưa đem hợp đồng ra cho cậu Ba xem?”

“Được… được thưa chủ tịch Lâm! Mau, mau đem ra đây!” Định Mao vội vã nói.

Mọi người vội vàng đem hợp đồng đến. Tự tay Đinh Mao đưa bút cho anh ta.

Dương Trọng kí một cách khó khăn, đưa mắt nhìn hợp đồng, run run đẩy về phía bên kia, nhưng hắn vẫn hiện rõ vẻ cực kì do dự.

Nếu như hợp đồng được kí! Có nghĩa là Nhà họ Dương đã bị dồn vào thế bị động.

Lúc đó cho dù Nhà họ Dương không đưa tiền, cũng sẽ phải giao cho Dương Hoa và bác sĩ Lâm khoảng tiền khồng lồ kia.

Làm sao đây…

Dương Trọng rất khổ sở.

Nhưng hắn biết, nếu như không ký, thì có khi phải nộp mạng tại đây.

Bản lĩnh của bác sĩ Lâm hắn cũng từng nghe qua, nhưng bất kì ai trái ý hắn, nếu không biến mất, thì cũng tàn phế…

Nhiều người nhìn như vậy, bác sĩ Lâm chắc chắn sẽ không giết mình, nhưng để phần đời còn lại của mình đều nằm trên giường… thì quá dễ dàng rồi.

Đáng chết!

Trong lòng Dương Trọng mắng chửi, vô cùng bất lực, chỉ có thể đưa bút, chuẩn bị kí tên mình vào.

Nhưng ngay lúc đó, một tiếng thắng xe thô bạo vang lên.

Một chiếc Mercedes màu đen tiến vào trường đấu, dừng trước mặt mọi người Cửa xe mở ra, mấy người đàn ông bước xuống.

Người đi đầu là một ông lão tóc bạc, mặc bộ trang phục thời Đường Ông ta lạnh lùng nhìn về phía đám đông, rồi đưa mắt nhìn Dương Trọng, sau đó tiến đến.

“Vạn đại sư!!”

Dương Trọng như bắt được phao cứu sinh, vui mừng khôn xiết, lập tức tiến đến.

Nhưng Đinh Mão sai người ấn hắn ta ngồi lại xuống ghế.

“Hửm?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1578


Chương 1578:

Cái người gọi là Vạn đại sư kia cau mày, liếc nhìn Đinh Mao, hừ lạnh: “Hội trưởng Đinh, anh làm gì thế? Anh đang chống lại nhà họ Dương phải không?”

“Vạn đại sự thật biết đùa, chúng tôi nào dám? Chỉ là cậu Ba vừa mới đấu thầu thành công núi Tử Khoảng, tôi đang chuẩn bị kí hợp đồng với anh ấy.” Đỉnh Mao gượng cười.

“Nhưng mà tôi nghe nói, núi Tử 4”

Khoáng này đã bị người ta hét nâng cao giá! Đây không phải là cuộc mua bán công bằng, tôi tuyên bố hợp đồng này vô hiệu!

Định Mao, các người mau chóng cút ngay!

Ta muốn đưa cậu Ba nhà họ Dương đi!”

Vạn đại sư lạnh lùng nói.

“Cái này…”

Sắc mặt Định Mao khó coi, nhìn về phía Lâm Dương.

Lâm Dương tiến đến.

“Người này là ai?”

“Van đại sư, không phải là nhân vật đơn giản đâu! Ở Thanh Đô chúng tôi, đều thuộc về ông ta!” Đinh Mao lén giơ ngón cái ra.

“Cậu chính là bác sĩ Lâm?” Ông lão nhìn Lâm Dương, gật đầu: “Khá lắm, khá lắm!

Anh hùng xuất thiếu nhiên! Bác sĩ Lâm, nể 4 mặt tôi, chuyện này kết thúc tại đây.

Được.

Lâm Dương nhìn ông ta một cái, nhíu mày, quay sang phía Dương Trọng, nói: “Ký đi.”

Thế này… chẳng phải là phớt lờ Vạn đại sư sao!

Vạn đại sự rất tức giận “Bác sĩ Lâm! Lời của lão, anh không nghe thấy sao?”

Vạn đại sư trầm giọng quát lên.

“Nghe thấy rồi! “

“Vậy ý anh như thế nào??”“

“Còn không thấy sao? Ông muốn tôi nể mặt, để mọi chuyện kết thúc tại đây, còn tôi bây giờ chưa có ý định đó, không muốn nề mặt ông, hiểu không?” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Cậu…”

Lâm Dương không hề lo sợ khi đối phương đông người.

Thật ra khí đã đạt đến trình độ võ y này, hoàn toàn không thể quyết định sự thắng thua của 1 trận đấu, đó cũng chỉ là 1 con số mà thôi.

Sau khi biến thành kì lân xong, đám người vây xung quanh bị thổi bay lên, thậm chí những kẻ đứng gần sát còn bị đánh cho bầm dập.

Khả năng chiến đấu này quả thực khiến người khác phải khiếp sợ.

Đám người dù sợ đến run lầy bẩy nhưng vẫn liều mạng tiến tới ra.

“Xâna lân! Tiếp tuc xông lên cho ta!”

Vạn đại sư la hét.

Bọn chúng vẫn lưỡng lự, tiến rồi lại lùi, lùi rồi lại tiến.

“Lão gia, có cần gọi thêm người?” tên bên cạnh thấy tình hình không khả quan liền lập tức cầm điện thoại lên hỏi.

“Gọi! Đương nhiên phải gọi! Gọi hết người đến đây cho ta!“Vạn đại sư hạ thấp giọng.

“Lão gia, gọi thêm người nào đây?”

Tên này cần thận hỏi lại.

“Tất..cả..!“ Vạn đại sư ghé sát vào tai tên này, nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1579


Chương 1579:

Hắn ta bị dọa đến giật mình, vừa nhìn thấy cơn thịnh nộ trong đôi mắt đại sư, hắn lập tức gọi điện thoại ngay.

Rất nhanh, càng lúc càng có thêm .

nhiều xe tiến vào trong hội trường đấu giá của Long Đằng, chẳng mấy chốc bọn.

chúng đã vây chặt kín không lối thoát.

Càng lúc càng có nhiều người xông về phía Lâm Dương.

Định Mao ở bên này bị dọa đến run rầy, bị dồn vào chân tường không biết phải phản công từ hướng nào.

Dương Hạt mắt đỏ như máu, cười lớn.

“Xông lên! Mau xông lên hết cho ta!

Đánh cho tên họ Lâm ấy thành phế nhân!

Ha ha ha ha, đánh! Đánh cho ta!“ Dương Hạt không ngừng gào thét.

Nhưng hắn gào thét càng lớn, thì lại càng có nhiều người bị đánh văng ra ngoài.

Nội lực bên trong cơ thể của Lâm Dương đã hóa thành 1 con sư tử, điên cuồng nhảy múa và ra đòn, khiến đám người xung quanh bị đánh văng xa.

Bất luận bọn chúng đông đến mức nào, võ công lợi hại đến bao nhiêu thì đến cuối cùng vẫn không thể chế ngự được Lâm Dương.

“Lão gia, bác sĩ Lâm này..qua ghê gớm! Anh ta chắc chắn không phải là võ y tầm thường! Chắc chắn không phải!”

Người bên cạnh há hốc mồm nhìn vào cảnh tượng trước mắt, miệng mấp máy không thành lời.

“Không ngờ có nhiều người nhìn lầm như vây! Tên bác sĩ Lâm này không chỉ là 1 võ y, mà còn có võ nghệ tuyệt đỉnh! Võ đọa của hắn đã đạt tới cảnh giới cao nhất! Hắn có thể đánh bại 2 Thiên Kiêu để trở thành Song Thiên Kiêu Lệnh là có lý do cả! Hơn nữa nhìn vào thực lực của hắn, sợ là còn đáng sợ hơn cả Song Thiên Kiêu Lệnh.”

Vạn đại sư lên tiếng, giọng khàn hẳn đi.

Những người đứng cạnh sửng sốt: “Lão gia, lão gia nói…bác sĩ Lâm này không đơn giản chỉ là Song Thiên Kiêu.

Lệnh? Lễ nào anh ta…anh ta có tam Thiên Kiêu Lệnh??”

Lời này vừa dứt, đến cả Vạn đại sư cũng bị dọa 1 phen.

“Nói nhảm gì đấy! Tam Thiên Kiêu Lệnh? Câu nghĩ Thiên Kiêu là rau ngoài chợ muốn có là có được sao?“Vạn đại sư bình tĩnh trở lại.

Đám người đứng cạnh cũng không dám tin.

“Phải đấu đến cùng! Các ngươi đừng thấy bác sĩ Lâm bây giờ sức mạnh phi phàm mà nản lòng, nhưng hắn ta sớm sẽ duối sức, chỉ cần người của chúng ta không ngừng cầm cự thì sớm muộn cũng sẽ đánh bại được hắn, đến lúc đó, hắn nhất định sẽ sống không bằng chết!!”

“Lão gia anh minh!“ Đám thuộc hạ thay nhau hô hào.

Những người xông lên đều bị hất văng ra, nhưng lúc này người của Vạn đại sư không tấn công nữa mà lấy Lâm Dương làm trung tâm, bọn chúng bao vây anh, sau đó đồng loạt rút súng từ trong người ra, nhắm vào phía Lâm Dương.

Bằng! Bằng! Bằng!…

Một loạt tiếng nổ vang lên.

Đạn bay dày đặc như mưa về phía Lâm Dương.

Lâm Dương không có bất cứ nơi nào đề tránh.

Nhưng anh cũng không sợ hãi mà đứng hiên ngang.

Bằng..bằng…!

Bóng kì lân bị phá vỡ, 1 màn khói đen trùm lên tứ phía.

Những viên đạn do chịu tác động từ màn khói đen nên khi tiến gần về phía Lâm Dương đã không còn tính sát thương, lần lượt rơi từ trong không trung xuống, tạo nên âm thanh leng keng dưới nền.

“Bắn! Tiếp tục bắn ta! Xem thử mày còn bao nhiêu sức lực!” Vạn đại sư hét lên.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1580


Chương 1580:

Đám người điên cuồng nổ súng.

Lâm Dương cũng không ngừng thổi.

Những viên đạn lại bay loạn xạ.

Đạn không ngừng rơi xuống, cũng chẳng có viên nào làm Lâm Dương bị thương, bọn chúng chỉ còn cách nạp thêm đạn rồi tiếp tục xả súng về phía anh.

Nhưng vào lúc này, Lâm Dương bỗng nhiên bay lên cao, xoay người trên không trung, hai tay dang ra.

Ẩm! Ẩm! Ẩm!…

Vô số những ánh hào quang tỏa ra từ ` lòng bàn tay anh, xuyên qua tứ phía như những ngôi sao băng.

Đợi sau khi Lâm Dương hạ xuống, đám người cầm súng đứng xung quanh bỗng không tài nào nhúc nhích được.

Người của Vạn đại sư đều hoa cả mắt.

“Có chuyện gì vậy?”

“Các ngươi còn đứng ngơ ra đó làm gì? Nổ súng đi! Tiếp tục nổ súng mau đi!”

Nhưng bọn họ vẫn đứng yên như tượng.

Vạn đại sư bắt đầu sốt ruột, vội vàng xoay người lại nhìn, mới phát hiện trên người họ…toàn là kim châm!

“Châm kim điểm nguyệt!” Vạn đại sư thất thần.

Lúc này, Lâm Dương quay lại nhìn ông ta.

Lâm Dương, phải đến tìm ông ta rồi!

“Ông chủ! Nhanh rút!”

“Thằng đó sắp đến nơi rồi!”

Những người bên này mặt biến sắc, lập tức dồn lên trên, mở đường cho Vạn đại sư lùi ra sau.

Nhưng họ vừa động, Lâm Dương liền xông tới, nắm đấm vung ra như mưa như gió, khoảnh khắc đánh tới những người này.

Rầm rầm rầm.

Mọi người đều bị đấm bay lên.

Xung quanh Vạn đại sư liền trở nên trống trải.

Khuôn mặt già nua của ông ta đánh. lại, chằm chằm nhìn vào Lâm Dương đang đứng trước mặt, nắm đấm, chuẩn bị ra tay.

Nhưng Lâm Dương lại dừng lại, không tấn công ông ta.

“Yên tâm, tôi sẽ không đụng đến ông.

Trước khi họ đến nơi, tôi nhất định không làm hại ông.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Vì sao?” Vạn đại sư nghi hoặc hỏi.

“Vì tôi cần ông tận mắt chứng kiến, nhiều người như vậy, ông rốt cuộc có thể đánh bại tôi không.”

Lâm Dương khan giọng nói, di chuyền qua người Vạn đại sư, rồi đi vào đám người bị giết phía sau.

Con ngươi Vạn đại sư co lại, hơi thở run lên.

Không lâu sau đó, phía sau lưng truyền đến tiếng hét thất thanh, bóng người ồ ạt bay ra, từng người một ngã về phía này.

Bang bang.

Tiếng đấm nặng nề phát ra. Âm thanh kinh dị đến rợn người.

Vạn đại sư toàn thân run lên, sắc mặt chợt tái nhợt.

Ông từ từ quay lại, nhìn ra phía sau.

Nhìn thoáng qua, như bị sét đánh, hóa đá tại chỗ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1581


Chương 1581:

Đám đông dày đặc phía sau giờ đã tan tác, ngã xuống một đám người.

Tất cả mọi người đều k** r*n, không đứng dậy nổi.

Những người này tuy là có võ, sức lực không tệ, nhưng trước Lâm Dương, bọn họ căn bản không chịu nổi lực tấn công này.

Ngược lại là với Lâm Dương, bọn họ căn bản không đánh tới được.

Dưới sự công kích nhanh chóng, chính xác đó, bon ho đều cảm thấy như bản th đang đối mặt với một bóng ma, sau khi xuất hiện, bọn họ đều bị bao trong cơn đau dữ dội, nằm xuống rồi khó đứng dậy nổi.

Ngay sau đó, hằng trăm người đã nằm trên mặt đất.

Những người còn lại đều bị khí thế kinh người của Lâm Dương dọa đến hoảng Sợ, từng người từng người rút về phía sau, căn bản không dám tiến lên.

Dương Hạt tức đến ngứa đầu.

Huỳnh Lam vui vẻ không dừng.

“Bác sĩ Lâm, ngài quá lợi hại rồi! Trời ạ, ngài thật sự là người không?” “Định Mao ngây người nhìn về phía đám người xông vào tấn công Lâm Dương rồi bị giết, đại não đột nhiên đông cứng, miệng không kiểm được lầm bẩm.

“Hội trưởng Đinh, lúc này không phải lúc nói cái này, nhanh, chúng ta phải nhanh chóng giúp Tam thiếu kí được hợp đồng!

Hợp đồng kí được, chúng ta cũng có được quyền chủ động rồi!” Người bên cạnh vội nói, nhắc nhở Đinh Mao.

Đỉnh Mao khẽ rùng mình, lập tức hoàn hồn.

“Ngươi nói đúng! Lúc này trước hết phải kí được hợp đồng, chúng ta và nhà họ Dương đã tan nát rồi, trước mắt chỉ có thề gục trước bác sĩ Lâm, chúng ta và bác sĩ Lâm hiện tại đã là người cùng thuyền rồi, nếu có thể lấy được hợp đồng này, đối với chúng ta hay bác sĩ Lâm đều là chuyện tốt.”

Định Mao hắng giọng, hét về phía nhà họ Dương vẫn còn phía đó: “Nhanh, bắt hắn ta lại, ép hắn kí.”

“Vâng”

Đám đông hò hét về phía Dương Hạt Dương Hạt toàn thân run lên, định thần lại, cả người lùi về phía sau, vẻ mặt biến hóa khó coi.

“Khốn nạn! Định Mao! Ngươi định làm gì?”

“Tam thiếu! Hợp đồng ở đây, phiền ngại nhanh chóng kí, nếu không kí, sợ rằng chúng tôi cũng khó giải thích với bác sĩ Lâm” Đinh Mao lạnh nhạt nói “Nhìn có vẻ ngươi quyết tâm chạy theo bác sĩ Lâm làm chó rồi! Tốt! Định Mao, đây là đường ngươi tự chọn, không có liên quan gì tới ta, chờ đến lúc Hội thương mại Long Đằng bị nhà họ Dương ta phá hủy, ngươi đừng hối hận!” Dương Hạt nghiến Tăng nói.

“Hối hận? Hợp đồng nghìn tỷ này không kí ta mới hối hận! Cả Long Đằng ta, cũng không đáng cái giá này!“ Định Mao ‘ lớn giọng: “Ra tay!”

“Lân!”

Đám đông hét lên, lao lên đầy Dương Hạt ấn xuống.

Nhưng Dương Hạt cũng không phải tên yếu ớt trói gà không chặt, hắn hét lên, giang tay vung đấm về phía Đinh Mao.

Đưng thấy Đinh Mao ÿ thế người đông, đến lúc chiến đấu, cũng không dễ hạ Dương Hạt.

Giao đấu một hồi, bốn người bị Dương Hạt lấy búa đập xuống dất.

Chỉ là Định Mao một chút cũng không hoảng, trái lại khẽ khịt mũi nói: “Người nhà họ Dương quả nhiên phi phàm, có điều ngươi trước đây đã bị thương, lại còn đơn thân độc mã, xem ngươi có thể đánh bại được mấy người? Ngươi nghĩ ngươi là bác sĩ Lâm à? Lên cho ta”

Mọi người hò hét, càng chiến càng “hung.

Dương Hạt liều mạng chống trả, nhưng chỉ có hai nắm đấm, làm sao có thể “chịu nổi đòn tấn công khủng khiếp như vậy, dần dần lùi người về sau, vết thương trên ‘ người càng lúc càng nhiều.

Anh ta mặt đầy mồ hôi, nhịn không nổi hét lên: “Vạn đại sư, nhanh tới giúp ta!”

Vạn đại sư mặt biến sắc, hét lên: “Nhanh đi giúp Tam thiếu!”

“Vâng, ông chủ”

Vài cao thủ bên này chạy lên phía trước giúp Dương Hạt, người của Đinh Mao bị đánh lui về.

“Định Mao, ngươi nghĩ ngươi là thứ gì?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1582


Chương 1582:

Lại dám di giúp thằng bác sĩ Lâm chết tiệt đó! Được, ngươi muốn làm đối thủ của ta, vậy thì đừng trách ta ra tay độc ác, giết đám người Đinh Mao cho ta! Sống chết đều không sót!” Vạn đại sư tức giận chỉ về phía Đỉnh Mao hét lên.

Ngay lập tức, cả trắm người bao quanh Định Mao bị giết.

Định Mao kinh ngạc mất hồn, cả người hoảng sợ run lên.

Người của hắn làm sao có thể đấu với Vạn đại sư.

Vạn đại sư vốn chuyên đào tạo võ sĩ, còn vừa mời thêm một số vệ sĩ chuyên nghiệp, Vạn đại sư ra tay, người của Đỉnh Mao bại rớt như núi đồ, không ngừng rút lui, đã đến tình thế không còn đường chạy.

“Bắt tên Đinh Mao lại, ta phải tự mình giết hắn!“ Dương Hạt mặt hung tợn nói.

Đám người hung hẵng chạy lại uy h**p Định Mao.

Đám tay sai của Định Mao cố gắng chặn lại, nhưng rõ ràng vô ích.

Bọn họ căn bản không cản nổi đám lính tinh nhuệ của Vạn đại sư.

Không còn đường lui, Định Mao chỉ có thể nhờ Lâm Dương bên kia giúp đỡ.

“Bác sĩ Lâm! Cứu…cứu tôi với!”

Tiếng kêu cứu thảm thiết vang lên.

Lâm Dương đang đánh nhau với đám người, chằm chằm nhìn về bên này.

Đám người Dương Hạt khẽ rùng mình, nhìn về phía Lâm Dương đang điên cuồng lao vào.

“Aal”

Dương Hạt kinh ngạc.

“Cần thận!”

“Nhanh cản hắn lại, cản hắn lại!”

Không ngừng hét lên, nhưng không hề hiệu quả.

Chạy đến nơi, Lâm Dương tung ra nắm đấm như sấm sét, những người đứng quanh hắn liền ngã quy, không gượng dậy nổi.

Dương Hạt sắc mặt tái nhợt, hai chân mềm nhữn, hoảng hốt ngồi xuống đất.

“Hay là ngươi đợi ta lấy bút cho ngươi?” Lâm Dương mặt lạnh lùng nhìn Dương Hạt hỏi.

Chỉ câu nói đơn giản như vậy, lại khiến cho Dương Hạt kinh động không chịu nồi.

“Giết! Giết cho ta! Giết bác sĩ Lâm cho tai”

Vạn đại sư bên này gầm lên.

Đám đông lại ồ ạt kéo đến.

Nhưng lúc này, Lâm Dương dường như đã quyết tâm giết bọn đó.

“Các người thật sự không sợ chết?”

Hắn hạ giọng gầm lên như một con thú dữ.

Mặc dù Lâm Dương chiến lực phi phàm khiến người khác phải khiếp sợ.

Nhưng lúc đánh nhau anh luôn nương tay, chỉ khiến bọn họ mất đi khả năng chiến đấu, không đề họ đứng dậy nữa, từ đầu đến cuối đều không hề ra tay đánh chết người.

Điều này cũng khiến đám đông thêm khí thế.

Bọn chúng nghĩ rằng..bác sĩ Lâm không biết giết người! Cùng lắm là nằm dài trêm nền, sau đó là nằm viện thêm mấy tháng, hình hư cũng không có gì to tát.

Tất cả mọi người đều có suy nghĩ như vậy.

Lâm Dương cũng phát hiện ra điều đó.

Trước đó sau khi đánh bại gần ngàn người xong, trong mắt bọn chúng toàn là nồi khiếp Sợ.

Nhưng sau khi anh đánh bại 2 ngàn người thì nôi khiếp sợ của chúng cũng đần tan biến.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1583


Chương 1583:

Nếu đã như vậy, thì cũng nên để chúng cảm nhận nỗi kinh sợ thật sự! Lâm Dương lạnh lùng “hừ” 1 tiếng, lại tiếp tục lao vào đám người đang xông đến.

Lúc này, tay chân anh không còn đơn giản là đánh ngã xuống nền nữa.

Đứng từ xa có thề nghe thấy cả tiếng Xương cốt gãy vụn.

Tiếp sau đó là tiếng kêu khóc thảm thiết.

Có người bị đánh bay lên tận mấy chục mét trêrr không trung rồi rơi thằng xuống đất.

Cũng có người bị đá văng vào tường, ngã xuống rền, không rõ sống chết.

Còn có cả cảnh tượng 1 đấm xuyên lồng ngực, 1 cước bẻ gãy cả tứ chỉ.

Tốc độ người nằm xuống nền bắt đầu chậm hơn, nhưng lúc này, những kẻ đã ngã xuống thì đến cả sức kêu cũng không còn nửa.

Nào là ngộp chết, nào là đau đến chết, nào là….

Vạn đại sư đứng ngây người ra, mặt tái nhọt.

Đám người đứng sau lưng ông ta cũng bị dọa chết khiếp, điên cuồng lùi lại, không dám xông lên nữa.

Lâm Dương dừng tay lại.

Hai tay anh lúc này nhuốm đầy máu tươi.

Mùi tanh bốc lên bao trùm bầu không khi.

Hiện trường cũng không còn đơn giản như lúc đầu nữa.

Vạn đại sư chết đứng nhìn trân trân vào Lâm Dương.

Lâm Dương vẫn chưa dừng bước, anh tiếp tục tiến vào đám người trước mặt.

Bọn chúng điên cuồng lùi lại, thâm chí lùi đến tận sau lưng Vạn đại sư.

“Các ngươi đang làm gì vậy? Quay lại! Quay lại! Xông lên cho ta! Các ngươi đi đâu?”

Vạn đại sư điên tiết gầm thét lên.

Nhưng không ai dám bước về trước.

Bọn họ đều đã bị thủ đoạn tàn nhẫn của Lâm Dương đọa đến tái xanh mặt.

Cộng thêm sức mạnh phi phàm của anh, bọn chúng phút chốc đã mất hết sự hiếu chiến và dũng khí trước kia.

Đương nhiên, vẫn có kẻ muốn thề hiện lòng trung thành với Vạn đại sư mà liều mạng xông lên, nhưng Lâm Dương hoàn toàn không cho hắn cơ hội thể hiện.

Anh bay qua người Vạn đại sư, nhắm thẳng vào tên cứng đầu ấy.

Chẳng mấy chốc, vài cái bỗng lẻ loi cũng bị hạ gục, hiện trường ngoài cảnh tượng chen lấn chạy trốn ra, thì không còn ai dám trở thành đối thủ của Lâm Dương.

Trêu sàn la liệt người và người.

Không biết còn sống hay đã chết.

Máu tươi dính trên tường, loang lổ khắp sàn.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, càng làm tăng thêm sự ghê rợn nơi đây.

Lâm Dương thỏ mạnh 1 cái, không buồn đuổi theo bọn người đang bỏ chạy.

Vài tên còn sót lại thì mở to mắt, đứng chết lặng nhìn anh.

Nhưng Lâm Dương lại tiến về phía Huynh Lam.

Người Huỳnh Lam toàn bộ đều bị dọa cho khiếp vía, có người còn tè cả ra quần.

Hai chân Huỳnh Lam như đóng băng, đứng im tại chỗ nhìn Lâm Dương đang dần dân đi tới, miệng lắp bắp không biết nên nói gì.

Lâm Dương là bác sĩ? Nhưng bây giò anh lại là ă kẻ giết người! Lâm Dương đứng trước mặt ông ta, giơ đôi tay dính đầy máu tanh lên.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1584


Chương 1584:

Lúc đầu Huỳnh Lam cũng không biết là ý gì, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của Lâm Dương, ông ta mới hoàn hồn lại, vội vã rút từ trong túi ra chiếc khăn tay rồi đưa cho anh.

Lâm Dương dùng khăn lau sạch máu trên tay, sau đó rút 1 điểu thuốc ra đưa lên miệng.

Huỳnh Lam sốt sắng giúp anh châm lửa.

“Vạn đại sư, còn người không? Mau gọi điện bảo họ tới đi.”

Lâm Dương chuyền ánh nhìn về Vạn đại sư lúc này đang đứng như hóa thạch.

Vạn đại sư hơi bối rối, nhìn những thuộc hạ đang nằm dưới nền, mặt ông ta tái xanh nói không nên lời….

“Định Mao, đã kí xong chưa?⁄Anh gọi Định Mao 1 tiếng.

Dương Hạt mình mầy run cầm cập, vội nhặt cây bút dưới nền lên, vừa nhìn Đỉnh Mao đang lao đến vừa hét lớn: “Tôi ký! Tôi ký! Đinh Mao, mau đưa hợp đồng cho tôi! Tôi ký, tôi ký mà….”

Lần này Dương Hạt thật sự bị dọa rồi.

Võ công của bác sĩ Lâm phi phàm như thế, đến cả Vạn đại sư cũng không thu phục nổi.

Anh ta biết, nếu còn không chịu ký thì hậu quả sau đó sẽ rất đáng sợ.

Bác sĩ Lâm sẽ khiến anh ta sống không bằng chết.

Dương Hạt cầm lấy bút, kí tên mình vào trong hợp đồng, còn đóng cả dấu vân tay.

Nhìn thấy vậy, Định Mao mới thở phào 1 cái.

Lâm Dương gạt tàn thuốc xuống nền, Dương Hạt e đè nhìn anh.

“Bác sĩ Lâm, tôi được thả rồi chứ?”

Dương Hạt lắp bắp, sợ sệt hỏi.

“Nếu là lúc trước, nhất định tôi sẽ thả anh đi, nhưng bây giò, sau khi kí hợp đồng xong, tôi còn phải tính số nợ nần giữa chúng ta!”

Lâm Dương binh thản đáp.

“Nợ..nợ nần giữa chúng ta?”

Dương Hạt sửng sò nhìn Lâm Dương, cả người run rầy: “Bác sĩ Lâm, tha mạng…tha mạng cho…

tôi…tôi không..muốn..chết….”

Một người cao cao tại thượng như anh ta không ngờ cũng có ngày phải nói ra những lời này.

Nhưng bây giò, anh ta không thể không nói.

Bởi vì anh ta biết, người đứng trước mặt lúc này….nói không chừng sẽ giết mình thật!

Những người này trước kia cứ nghĩ bác sĩ Lâm chỉ là một con hồ giấy, giả vờ dọa người thôi.

Nhưng sau khi bác sĩ Lâm bộc lộ con người tàn độc của mình, những người này thấy được thấy bản chất của bác sĩ Lâm, mới biết mặt tàn độc khiếp sợ đến thế nào.

Dương Trọng run lầy bầy.

Hắn không biết được Lâm Dương sẽ làm gì hắn.

Bởi vì lúc này, không ai có thể cứu hắn.

Ì Hắn đã dùng hết sát thủ bên mình, nhưng nơi này nói cho cùng không phải là Í 11:42 BI „ụn”

Tạm XE? xo n ¬ nhà họ Dương, mà là Thanh Đô.

Người mạnh nhất Thanh Đô chỉ có Vạn đại sư, nhưng trông bộ dạng của Vạn đại sư lúc này, e rằng đến thân mình còn lo chưa xong.

Ai mà biết được, thống lĩnh cả Thanh Đô… lại bị một người như bác sĩ Lâm, vả thằng mặt!

Không thề dùng từ Thần y để miêu tả con người này nữa rồi.

Có lẽ…nên gọi là Thần chiến tranh thì hơn…
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1585


Chương 1585:

“Đừng sợ, tôi sẽ không giết anh!”

Lâm Dương vỗ mặt Dương Trọng, chậm rãi nói: “Mà còn đề anh bình an vô sự trở về.”

“Thật sao?” Dương Trọng mở lớn mắt hỏi.

“Đương nhiên, dù sao anh bây giờ vẫn ““=¡ 2m Í còn 3 triệu 500 nghìn tỷ còn chưa thanh toán, anh là kho tiền của tôi, sao tôi lại làm anh bị thương được?”

Lâm Dương nhìn Định Mao nói: “In lại hợp đồng, sau đó đóng dấu, chia ra làm ba bản, một bản đưa cho Dương Trọng, đề anh ta đem về đưa cho người nhà họ Dương!”

“Vâng, chủ tịch Lâm!“ Đinh Mao cung kính đáp.

Dương Trọng toàn thân run lầy bầy.

Lâm Dương chỉ tay vào điều khoản hợp đồng, nói: “Các người chỉ có thời gian mười ngày, mong rằng anh sẽ trân quý nó.”

Dương Trọng ngơ ngác nhìn anh ta, gật đầu lia lịa, không dám nói gì thêm.

Lâm Dương đứng thẳng lên, tiến về phía Vạn đại sư.

Vạn đại sư vô thức lui về sau hai bước, cũng thủ thế, nhìn chằm chằm Lâm Dương.

“Bác sĩ Lâm, anh quả nhiên không tầm thường, tôi thừa nhận, lần này tôi thua rồi!”

“Sau đó thì sao?” Lâm Dương bình tĩnh hỏi.

“Nếu anh và cậu Ba nhà họ Dương đã thỏa thuận và làm lành xong thì, ta nghĩ giữa chúng ta không cần phải đối đầu làm gì nữa, dù sao đây cũng là Thanh Đô, anh và tôi mỗi người nhường nhau một bước, làm người nên chừa một con đường, ngày sau hẵng còn gặp lại, anh nói xem có đúng không?” Vạn đại sư trầm giọng.

Nhưng những lời vừa nãy của ông ta vừa dứt…

“Vút!’ Lâm Dương như một luồng sáng chói lòa đột nhiên lao tới Vạn đại sư.

Vạn đại sư nín thở, vội vàng đưa tay ra đỡ.

Tuy nhiên lúc ông ta chưa kịp thủ thế phòng thủ, thì Lâm Dương đã bay đến đá thẳng vào bụng ông ta.

‘Ầm!

Vạn đại sư lập tức bay ra phía sau.

Cả người như một con diều đứt dây, đâm thẳng vào tảng đá phía sau.

Hòn đá kia bị đụng trúng vỡ thành bốn năm mảnh.

Vạn đại sự ngã sóng soài, lăn mấy vòng trên đất, cả người dính đầy cát bụi, miệng hộc ra máu..

Những người trên trường đấu khiếp sợ.

Dương Trọng chết lặng.

“Khụ khu… khụ khụ…”

Vạn đại sư đau đớn co quắp người lại, vừa ôm bụng vừa ho, cả người dường như không thể thở nồi.

Ông ta ôm bụng, lăn vài vòng trên đất, mới cảm thấy đỡ hơn một chút, nhưng không thể tự đứng dậy.

Phan Lân tiến đến chỗ ông ta, cúi người xuống, bình tĩnh nhìn: “Ông còn định giết tôi, vậy mà còn muốn nói chuyện làm người phải chừa đường sống, sau này gặp lại với tôi sao? Giữa chúng ta có gì đề nói sao? Giữa chúng ta… đã là một sống hai chết rồi! Ông, có tư cách gì nói chuyện đó với tôi?”

“Bác sĩ Lâm, anh… anh thật sự phải tàn độc như vậy… thật sự phải đuổi cùng giết tận như vậy sao?” Vạn đại sư sợ hãi nhìn Lâm Dương, run lầy bầy nói.

“Tôi muốn đuổi cùng giết tận dấy, thì sao? Mắc gì tôi phải nương tay với ông?”

Gương mặt Lâm Dương không chút biểu cảm, quay lưng rời đi.

Vạn đại sư đột nhiên nhận ra điều gì, vội vàng ôm lấy chân Lâm Dương, dùng hết sức lực cầu xin: “Không… bác sĩ Lâm! Xin hãy cho tôi cơ hội! Hãy cho tôi một cơ hội! Tha cho tôi lần này đi! Cầu xin anh đấy: Nhưng vừa dứt lời, Vạn đại sự đột nhiên bộc phát, rút con dao găm từ trong tay áo ra, hung ác đâm vào ngực Lâm Dương.

Tia sáng lạnh lẽo lướt qua.

Nhưng khi con dao sắp đâm vào ngực anh, mũi dao sắc bén đã bị hai ngón tay kẹp lại.

Đó… chính là tay của Lâm Dương.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1586


Chương 1586:

“Hả?”

Vạn đại sư chết lặng.

Chỉ thấy Lâm Dương hơi dùng sức.

“Kengl!’ Con dao găm đã bị bẻ gấy.

Ngón tay thả ra.

“Leng keng!”

Lưỡi dao gãy rơi xuống đất.

Vạn đại sư đứng như trời trồng.

“Sao ông lại muốn tự tay tuyệt luôn đường sống cuối cùng của mình vậy?”

Lâm Dương nắm lấy cánh tay của ông ta, hít một hơi rồi quay người bước di.

Vạn đại sư cả người run lầy bầy, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, lại dùng hết sức hét lên: “Không! Bác sĩ Lâm!! Anh không thể giết tôi! Không!”

Nhưng đã vô dụng rồi.

Lâm Dương vung tay Vạn đại sư mở lớn đồng tử, đứng bật dậy giống như bị điên vậy.

Cơn đau buốt phía bụng như muốn cắt đứt hết dây thần kinh trên người ông ta.

Nhưng ông ta không màng đến, liều mạng quay đầu bỏ chạy Lúc này mạng sống mới quan trọng, chỉ cần chạy hết sức là được!

Chỉ là…

Ông ta còn cơ hội để chạy sao?

Thuộc hạ của Huỳnh Lam lấy ra khẩu súng lục, nhắm thẳng vào Vạn đại sư ‘Bùm bùm bùm’ Tiếng súng chói tai vang lên.

Vạn đại sư đang chạy kia run rầy, hai mắt mở to, toàn thân đông cứng.

Ông ta cố gắng quay người lại, để có thể nhìn người thanh niên kia lần nữa, nhưng ông ta đã không còn sức lực đề làm như vậy nữa.

Vạn đại sư ngã xuống dất, không còn động tĩnh gì nữa.

Dương Trọng đờ người nhìn cảnh này, trong não hoàn toàn trống rỗng.

Sao hắn ta lại không nghĩ đến, tên Lâm Dương này… lại điên cuồng như vậy?

Huỳnh Lam lái xe qua, dừng trước mặt Lâm Dương Lâm Dương ngồi lên xe.

“Đinh Mao!”

“Chủ tịch Lâm!“ Định Mão nhanh chóng tiến đến.

“Chuyện ở đây tôi giao cho ông, sau này chuyện của Thanh Đô, do ông quyết định! Hợp đồng này ông mang theo đi, có chuyện gì thì gọi cho tôi, nếu như nhà họ Dương có ý định vi phạm hợp đồng thì hãy.

báo cho tôi ngay lập tức.” Lâm Dương nhàn nhạt nói.

“Vâng, chủ tịch Lâm! Vâng, chủ tịch Lâm!”

Đinh Mao liên tục cung kính cúi chào.

Tỉnh tinh!

Âm thanh của tách trà vỡ vang vọng từ trong ra ngoài phòng.

Người ta đứng chật từ trong phòng ra đến bên ngoài.

Dương Trọng quỳ dưới mặt đất, cúi thấp đầu không nói gì.

Cạnh hắn là Dương Điện đang hôn mê bất tỉnh, và một số người trong Nhà họ Dương đang run rầy quỳ dưới dất.

Bầu không khí trong căn phòng vô cùng nặng nề.

Không ai dám ngầng đầu lên.

Phía trên, một người đàn ông trung niên trong bộ trang phục thời Đường đứng quay lưng về phía họ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1587


Chương 1587:

Trên mặt đất một vài ấm trà và tách trà bị vỡ, mảnh vụn vương vãi khắp nơi “Chuyện gì vậy?”

Lúc này, một người đàn ông mặc vest nhanh chóng bước vào phòng Người đàn ông này trông khoảng 40 tuổi, trên mặt có vài nếp nhăn, nhưng thần sắc trông rất tốt.

Người đàn ông trung niên không quay lưng lại, thậm chí còn không nhúc nhích, cứ nhìn bức tranh Bách Tùng treo trước mặt Người đàn ông tóc húi cua liếc nhìn Dương Trọng đang quỳ trên đất, rồi lại nhìn người đàn ông trung niên, nghỉ hoặc hỏi: “Đại ca, sự tình đã loạn đến thế này rồi sao? Núi Tử Khoáng… không lẽ không giành được?”

“Giành được rồi! Hợp đồng đây!”

Người đàn ông trung niên chỉ vào bản sao hợp đồng đặt trên bàn.

Người đàn ông tóc húi cua nhanh chóng bước đến, cầm lấy bản hợp đồng xem, hai mắt tối sầm lại.

“24 triệu 500 nghìn 350 tỷ? Còn phải trả cho tập đoàn Dương Hoa 3 triệu 500 nghìn tỷ nữa?“ Hắn nghiêng đầu, liếc nhìn Dương Trọng: “Tiểu tử nhà ngươi bàn chuyện Lương gì vậy? Hợp đồng thế này mà sao dám ký?”

“Chú Hai, cháu… cháu bị ép!“ Dương Trọng ngầng đầu nhìn người đàn ông tóc húi cua, thấp giọng nói.

“Bị ép? Ai ép cháu? Ai dám ép cháu?”

“Dương Hoa! Bác sĩ Lâm!”

Dương Trọng khàn giọng, sau đó liền kể lại những chuyện đã xảy ra.

Biểu cảm trên gương mặt của người đàn ông tóc húi cua dần biến mất Chuyện này… thật sự kinh người đến thế sao?

Đến cả Vạn đại sư của Thanh Đô cũng bị xử lý!

Quả là một tin chấn động!

Người đàn ông tóc húi cua ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, trầm mặc một lúc lâu, mới đặt bản hợp đồng xuống.

“Bản hợp đồng này không có hiệu lực pháp lý! Chúng ta không cần lo lắng!” Ông khàn giọng, nói.

“Giấy trắng mực đen, vân tay cũng ấn, sao lại không có hiệu lực, không phải chú nói là được đâu!” Người đàn ông trung niên cất tiếng: “Bây giờ bác sĩ Lâm đã nắm thế chủ động, chúng ta phải chi khoản tiền này, nếu không đưa cho hắn! Hắn nhất định sẽ đến tìm chúng ta, lúc đó lực lượng Dương Tiến can thiệp vào! Thì chúng ta cũng sẽ phải ngoan ngoãn giao tiền thôi! Cho dù Nhà họ Dương có mạnh đến đâu, cũng không chống đỡ nồi.

“Bản hợp đồng này được kí trong sự ép buộc và đe dọa! Bên chúng ta sẽ không chấp nhận! Người đàn ông tóc húi cua nói.

“Chú Hai nói đúng đấy! Ba, chúng ta có thề đi kiện Dương Hoa, kiện bác sĩ Lâm, để tòa án vô hiệu bản hợp đồng này!

Dương Trọng vội vàng nói.

“Nếu nói thế, các người định đưa Dương Hoa ra tòa?“ Người đàn ông trung niên quay người, nhìn hai bọn họ.

Dương Trọng vốn định gật đầu, nhưng lại đột nhiên nghĩ ra điều gì, nhưng đến miệng lại không nói ra.

“Đưa Dương Hoa ra tòa? Làm thế này chỉ tốn thời gian, chúng ta không thể thắng được họ! Phía luật sư của Dương Hoa rất mạnh, Khang Giai Hào với Kỷ Văn thì không nói, còn Yến Kinh tam đại luật sư, Đông Bắc đệ nhất luật sư, hình như đều là người của bác sĩ Lâm! Với đội hình này, các người nói nhà họ Dương chúng ta lấy gì ra đấu với họ? Kết cục của Lâm Huy, còn chưa hiểu hay sao?” người đàn ông trung niên lạnh lùng nói.

“Nói rất đúng, đại ca, em đã không suy.

nghĩ chu đáo.” Người đàn ông tóc húi cua gật đầu.

Dương Trọng cúi đầu, không dám nói nữa.

Lúc này, trong nước không ai là đối thủ của Dương Hoa.

“Đem bản hợp đồng này về, e rằng khó nói với gia chủ!” Người đàn ông trung niên thở dài, nói.

“Ai mà ngờ được rằng bác sĩ Lâm cũng…

tham gia trận đấu giá này, chúng ta phải nói rõ cho gia chủ biết rõ tình hình, gia chủ anh minh, sẽ thông cảm chúng ta, sẽ không trách chúng ta đâu!” Người đàn ông tóc húi cua nói.

“Chú Hai, chú không hiểu gia chủ rồi, sự anh minh và độ lượng của ngài, chính là được làm nên từ những tồn hại nhỏ của gia tộc, một khi chúng ta phạm sai lầm lớn, thì ngài sẽ không đề yên đâu! Hơn nữa chuyện hợp đồng này, cũng có thể làm cho Nhà họ Dương chúng ta thân bại danh liệt! Gia tộc tuyệt đối sẽ không tha thứ cho chúng ta, thậm chí… chúng ta cũng đều sẽ bị liên lụy!“ Người đàn ông trung niên lắc đầu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1588


Chương 1588:

Những người trong phòng đều không dám thở, da đầu giật giật.

Dương Trọng mặt cắt không còn giọt máu, khóe miệng giật liên hồi.

Hắn ta chắc chắn không ngờ được, chuyên có thể tồi tệ đến mức này…

“Đại ca, vậy anh có cách nào không?”

Người đàn ông tóc húi cua hỏi.

Người đàn ông trung niên không trả lời.

Người đàn ông tóc húi cua bình tĩnh nói: “Nếu anh lo lắng về thái độ của gia chủ, vậy chúng ta cũng thể hiện thái độ với ngài, không phải là được rồi sao?”

“Thể hiện thái độ với ngài?”

“Nếu như chúng ta kịp thời giải quyết chuyện này, lấy lại tổn thất, thì đó sẽ là phần thưởng bù đắp, gia chủ sẽ không làm khó chúng ta.”

“Cậu có cách cứu vãn mọi chuyện?”

“Nếu đã không thề nói chuyện đề giải quyết hợp đồng này, thì chỉ có thể dùng nắm đấm thôi! Đại ca, em sẽ đích thân đến Giang Thành một chuyến.” Người đàn ông tóc húi cua đứng lên, bình tĩnh nói.

“Chú Hai, chú nghĩ vậy sao?“ Người đàn ông trung niên nhìn chằm chằm hắn, hỏi.

“Hãy dùng cách của hắn để đối phó với hắn! Nếu bác sĩ Lâm có thể ép ta ký bản hợp đồng này, vậy thì cũng ta cũng có thề bắt hắn hủy bỏ hợp đồng này, anh thấy có đúng không?”

Người đàn ông tóc húi cua nói xong, nhanh chóng bước ra khỏi phòng.

Người đàn ông trung niên trầm mặc nhìn hắn, khàn giọng nói: “Cử người giỏi nhất đi theo hỗ trợ Cậu Hai!”

“Vâng!”

‘Văn phòng tồng bộ Dương Hoa Một người đàn ông miệng nhọn như khi, mặc bộ vest đỏ bước vào.

Người đàn ông xoa xoa tay, gương mặt nở nụ cười, vừa bước vào đã gật đầu chào Lâm Dương.

“Chào chủ tịch Lâm! Ha ha, thật không ngờ có thể tận mắt được gặp chủ tịch Lâm, thật là quý hóa, quý hóa quá, ha ha ha… Người đàn ông miệng khỉ cười ha ha, sau đó tiện thể ngồi xuống sô pha.

“Alo, giám đốc Long, bảo người đến rót cho tôi ly trà!“ Người này kêu oang oang.

Mã Hải đứng ở cửa cau mày, rất bực mình, vừa định mở miệng từ chối, nhưng lại bị Lâm Dương chặn lại.

“Đi đi.“ Lâm Dương nói “Cái này… vâng thưa chủ tịch Lâm.”

Mã Hải không còn cách nào, âm thầm liếc người đàn ông kia, sau đó quay người bỏ đi.

Không lâu sau, thư kí mới đến bê một tách trà đặt bên cạnh người kia.

Người đàn ông liếc nhìn thân hình nóng bỏng của thư kí, liền huýt sáo một cái, cười hi hi, nói: “Chủ tịch Lâm đúng là Chủ tịch Lâm, cô thư kí thật xinh đẹp, he he…

xem ra tôi và chủ tịch Lâm cũng như nhau cả.”

“Cái gì mà cũng như nhau cả?”

Chủ tịch Lâm đang xem tài liệu ngầng đầu lên “Ô, không có gì, không có gì, chỉ là khen chủ tịch Lâm có mắt nhìn!” Người này giơ ngón tay cái lên, cười nói.

“Được rồi, không nói linh tinh nữa, anh chính là Hà Mã Vinh phải không? Núi Tử Khoáng, là do anh ủy thác Đỉnh Mao đấu giá đúng không?”

Lâm Dương gật đầu, nhìn chằm chằm Vào người miệng khi kia.

Hà Mã Vinh vừa nghe Lâm Dương nói vậy liên lập tức lấy lại tinh thần, vội vàng ngồi xuống, gật gật đầu.

“Không sai! Không sai! Chủ tịch Lâm, tôi là Hà Mã Vinh! Quặng pha lê tím là của tôi! Aiya, chủ tịch Lâm, nghe nói quặng này của tôi đã được bán với giá mấy chục ngàn tỷ, đúng không?”

Hà Mã Vinh vân về ngón tay cái, hào hứng hỏi.

“Không sai, đã được bán với giá 2 triệu 450 ngàn tỷ, trừ đi chiết khấu cho hội đấu giá Long Đằng, cùng với các loại chỉ phí khác thì số tiền anh nhận được sẽ là 1 triệu 750 ngàn tỷ.”

Lâm Dương đáp.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1589


Chương 1589:

“Thật sao? Ha ha ha, phát tài rồi, phát tài rồi!”

Hà Mã Vinh kϊƈɦ động đến mức muốn nhảy từ sofa xuống, cả người nhảy nhót khắp văn phòng! Cơn sung sướиɠ dường như sắp làm anh ta ngất đi.

“Đúng là phước đức tổ tiên! Phước đức tổ tiên! Ha ha ha……”

Hà Mã Vinh reo lên.

Anh ta vui mừng như vậy cũng không có gì lạ.

Số tiền lớn như thế, đủ để 1 người sống sung sướиɠ cả 10 mấy kiếp.

Gặp phải chuyện này ai cũng sẽ mất bình tỉnh như vậy.

Theo những gì Mã Hải điều tra được, tên Hà Mã Vinh này chỉ là kẻ thích ăn biếng làm, lần này xem như tổ tiên phù hộ, đề lại cho hắn cả 1 núi vàng.

Ngọn đồi này không lớn, bởi vì vị trí hẻo lánh nên việc xây dựng công trình kiến trúc là không thê, ban đầu Hà Mã Vinh muốn cho người khác thuê ngọn đồi để trồng trọt, tuy nhiên lại phát hiện ở đấy trồng cây gì cũng không sống được, xem ra dùng đề trồng trọt cũng không khả thi.

Nếu dùng đề khai phá cũng sẽ không có kẻ ngốc nào dám thuê ngọn đồi cằn cỗi này.

Vì vậy lúc ấy Hà Mã Vinh đã không ngừng chửi rủa tổ tiên,trách họ tại sao lại đề lại cho anh ta thứ vô dụng như thế.

Nhưng Hà Mã Vinh không tài nào ngờ được, ngọn đồi hoang ấy lại chính là 1 núi vàng! “Chúc mừng anh Hà!”

Lâm Dương lên tiếng.

“Ha ha ha, tôi cũng phải chúc mừng anh đấy!”

Hà Mã Vinh ngồi xuống sofa, hai chân gác lên bàn trà, anh ta châm 1 điểu thuốc rồi hút lấy 1 hơi.

“Chủ tịch Lâm, Tiền này…bao giờ thì lấy được?”

Hà Mã Vinh vừa cười vừa hỏi.

“Trong vòng 10 ngày!”

“Tốt! Tốt! Ha ha, chủ tịch Lâm, lần này phải cảm ơn anh nhiều lắm!”

Hà Mã Vinh cười, vẻ mặt vô cùng đắc ý.

Lúc này, anh ta liếc thấy trêи bàn trà có đặt 1 miếng trầm hương liền dùng chân đá thẳng vào.

Toang! Miếng trầm hương bay xuống đất, bể tan tành.

Lâm Dương hơi chau mày lại.

“Yo, thật ngại quá, chủ tịch Lâm, không thu kịp chân thôi, đừng vội, tôi sẽ đền! Tôi sẽ đền! Ha ha.”

Hà Mã Vinh cười lớn.

“Được!”

Lâm Dương gật đầu.

Hà Mã Vinh lại đứng phắt dậy, đi đến bên bức tường, anh ta nhìn bức tranh trên tường rồi đưa tay lên xé nát.

“Bức tranh này vẽ cái quái gì vậy? Ông đây vừa nhìn đã thấy phiền!”

“Hà?”

Lâm Dương hơi nheo mắt lại.

“Chủ tịch Lâm, đừng tức giận! Tôi sẽ đền! Cứ tính hết cho tôi!“ Hà Mã Vinh lại tiếp tục cười ha ha.

“Có vẻ như anh Hà đây là người rất hào phóng.”

Lâm Dương đáp.

“Đương nhiên!”

Hà Mã Vinh càng đắc ÿ hơn nữa.

Thấy Lâm Dương dường như không hề tức giận, Hà Mã Vinh càng quá đáng hơn nữa.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1590


Chương 1590:

Anh ta xé nát toàn bộ tranh trêи tường, đập bề toàn bộ vật trang trí trong phòng.

Phòng làm việc sang trọng ở Giang Thành của chủ tịch Lâm bị phả nát tan tành.

Hà Mã Vinh chỉ cảm thấy bản thân đã dạt đến cảnh giới sung sướиɠ nhất của loài người! Cả người anh ta như muốn bay lên.

“Chủ tịch Lâm, văn phòng này của anh không ồn! Quá không ồn! Gu trang trí của anh tệ thật đấy! Thế này đi, đợi sau khi lấy được tiền rồi, tôi sẽ làm lại 1 văn phòng mới cho anh, toàn bộ tường sẽ được ốp 1 lớp vàng, anh thấy nào? Còn nữa, tranh trang trí tất cả đều phải là tranh thật!”

Hà Mã Vinh vỗ vỗ vào ngực.

“Thế à? vậy thì phải cảm ơn anh rồi, có điều những bức tranh ấy sợ là anh không mua được hàng thật nữa, bởi vì toàn bộ chúng đều là tranh thật cả.”

Lâm Dương cười, đáp.

“Vậy thì tiếc quá, có điều không sao, tranh thật thì tranh thật, tôi vẫn sẽ đền cho anh! Lát nữa anh cho người tính toán xem hết bao nhiêu tiền rồi trực tiếp trừ vào tiền đó của tôi là được!”

Hà Mã Vinh vẫn cười rất đắc ý.

“Được!”

Lâm Dương nhấc điện thoại bên cạnh lên, gọi cho Mã Hải.

Một lúc sau, Mã Hải dẫn người tiến vào phòng làm việc.

“Thống kê đi, sau đó đưa đơn giá cho anh Hà.”

“Vâng thưa chủ tịch!”

Người này gật đầu, bắt đầu thống kê.

Hà Mã Vinh không đề ý đến bọn họ, vẫn ung dung ngồi trêи sofa, 2 chân bắt chéo, vừa hút thuốc vừa tám chuyện phiếm với Lâm Dương.

Lâm Dương cũng miễn cưỡng trò chuyện cùng anh ta.

Mấy phút sau, người này đã thống kê xong và rời khỏi đó.

“Chủ tịch Lâm, đến lúc ấy anh sẽ chuyển tiền vào thẻ ngân hàng của tôi đúng không nhỉ? Hi hi, nhiều tiên như vậy, sao tôi tiêu cho hết được đây? Hay là thử mở 1 công ty? Ông đây lăn lộn nhiều năm như vậy, đến nằm mơ cũng muốn được làm chủ, bây giờ cũng nên trải nghiệm thử cảm giác làm ông chủ sẽ như thế nào rồi, ha ha ha.”

Hà Mã Vinh cười phá lên.

“Chuyện đó tạm thời gác lại đã, đợi anh đền xong cho tôi rồi hẳn tính.”

“Chủ tịch Lâm, anh cứ kì kèo số tiền ít ỏi này làm gì? Tôi nói rồi, tôi sẽ đền, anh cứ báo 1 cái giá rồi trừ thẳng vào tài khoản của tôi là được!”

Hà Mã Vinh từ đầu đến cuối đều người không ngớt.

“không vội, cứ để anh nhìn thấy đơn giá bồi thường đã rồi nói sau.”

Lâm Dương đáp.

Anh vừa dứt lời, nụ cười của Hà Mã Vinh cũng hơi qượng lại.

Xem giá?

Còn cần phải xem giá gì nữa chứ?

Không phải chỉ đập vỡ vài thứ linh tinh, xé vài bức tranh thôi sao?

Mấy món đồ chỉ đáng giá vài chục tỷ, anh ta đền cho 350 tỷ là đã lời lắm rồi.

Hà Mã Vinh cười nhạo lắc đầu.

Có điều khi nãy đập phá cũng sướng thật đấy.

Bất luận là người nào, khi biết mình đột nhiên có trong tay tài sản mấy chục nghìn tỷ đều sẽ mất kiềm chế như vậy sao?

Anh ta chỉ mới đập vài thứ mà thôi, nếu đổi lại là người khác, nói không chừng sẽ còn làm ra chuyện kinh dị hơn nữa.

Chỉ là….sự bình tĩnh và ung dung của chủ tịch Lâm khiến anh ta cảm thấy rất kì lạ.
 
Back
Top Bottom