Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1917: 1917: Chương 1927


Mã Siêu sực tỉnh từ cơn sợ hãi, thét về phía Dương Thanh.

Ầ Nhưng giọng của anh ta không hề có tác dụng gì, Dương Thanh vẫn đứng tại chõ, trong đôi mắt đỏ như máu đó chỉ có ý muốn giết người.

Không những thế, hơi thở điên cưồng trên người anh vẫn đang tăng vọt.

“Tất cả mọi người rời khỏi võ quán Yến Đô ngay!”
Thượng Quan Nhu chọt hét lên.

Đến bây giờ các thế lực đứng đầu mới biết tại sao ban nãy nhóm Mã Siêu cứ ép họ phải rời khỏi nơi này.

Bởi vì sau khi Dương Thanh bùng nổ sẽ rất đáng sợ.

“Người của Hoàng tộc họ Diệp rời khỏi Võ quán Yến Đô ngay!”
Diệp Xung ra lệnh rồi dẫn đầu đưa cao thủ Hoàng tộc họ Diệp chạy ra khỏi võ quán Yến Đô.

Thấy cao thủ Hoàng tộc họ Diệp cũng chạy trốn, đám cao thủ Vương Cảnh ngồi trên ghế quan sát mới ý thức được nếu còn ở lại đây nữa sẽ nguy hiểm đến mức nào.

“Hoàng tộc họ Đoàn rút lui!”
“Hoàng tộc họ Long rút lui!”
“Hiệp hội Võ thuật rút luil”
Ngoài Hoàng tộc họ Thượng Quan, bốn thế lực đứng đầu khác đều đưa cao thủ trong gia tộc mình đi.

“Cô chủ, chúng ta cũng đi nhanh thôi!”
Bên phía Hoàng tộc họ Thượng Quan, một cao thủ Thần Cảnh khuyên Thượng Quan Nhu.

Thượng Quan Nhu lo lắng, bỗng nhìn sang Mã Siêu hỏi: “Chúng tôi có thể giúp được gì?”
Mắt Mã Siêu đỏ bừng, cắn răng nói: “Bây giờ ngoài bản thân anh Thanh ra thì không ai giúp được cả.

Nhân lúc anh Thanh còn tia lý trí cuối cùng, các người rời khỏi đây nhanh đi!”
“Vậy các người thì sao?”
Thượng Quan Nhu lại hỏi.

Mã Siêu từ chối, căn răng nói: “Dù chỉ có một tia hy vọng, tôi cũng muốn đánh thức anh Thanh!”

Dứt lời, anh ta lại nhìn Vương Chiến, đỏ mắt nói: “Ông Chiến, ông cũng đi nhanh đi!”
Vương Chiến lắc đầu, vẻ mặt không sợ gì cả, nói to: “Mạng sống của Vương Chiến này do cậu Thanh cứu, bây giờ cậu ấy gặp nguy, sao tôi có thể bỏ cậu ấy mà đi được?”
“Ông Chiến…”
Mã Siêu cực kỳ kích động, anh ta muốn để Vương Chiến đi.

Nhưng còn chưa nói xong đã bị Vương Chiến ngắt lời: “Mã Siêu, cậu không cần nói nhiều, dù có rời đi thì cậu mới là người nên đi”.

Lão ta nhìn Mã Siêu chăm chằm, nghiêm túc nói: “Xét về thiên phú võ thuật, tôi không bằng cậu.

Nếu hôm nay cậu Thanh có thể vượt qua cửa ải này thì thôi nhưng nếu cậu ấy gặp bất trắc gì, sau này mong cậu hãy báo thù cho cậu Thanh!”
“Đừng quên, cậu cũng có gia tộc, vợ cậu đã mang thai mấy tháng rồi.

Xem như vì đứa nhỏ, cậu không thể ở lại đây!”
“Đi! Đi cho tôi!”
Vương Chiến hét lên.

“Không!”
Mã Siêu căn răng, hai tay nắm chặt, gân xanh hän trên cánh tay, hét lên giận dữ: “Anh Thanh đã cứu mạng ông, cũng đã cứu mạng tôi!”
“Nếu không nhờ anh ấy, tôi đã chết không biết bao nhiêu lần rồi.

Bảo tôi bỏ anh ấy mà đi, tôi không làm được!”
Lúc này Dương Thanh vẫn đứng tại chỗ nhưng mắt anh đỏ rực, hơi thở điên cuồng trên người cứ tăng vọt không ngừng..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1918: 1918: Chương 1928


Mặt anh méo mó như thể đang chịu đựng cơn đau nào đó rất khủng khiếp.

“Cút… Cút… Cút cho tôi…” ị Bỗng nhiên giọng nói cực kỳ đau khổ của Dương Thanh vang lên.

“Anh Thanh!”
Mắt Mã Siêu đỏ bừng, hét một tiếng đau xé lòng.

Đương nhiên anh ta biết rõ Dương Thanh sắp không kiểm soát được mình nên mới bảo họ cút.

Vương Chiến cũng kích động vô cùng, hét lên với Mã Siêu: “Cút! Cút đi ngay! Chỉ có cậu mới có thể báo thù cho cậu Thanh! Cút cho tôi!”
Vương Chiến hét lên giận dữ, hơi thở Thần Cảnh trung kỳ chợt bùng nổ đập thẳng vào ngực Mã Siêu làm cơ thể Mã Siêu bay đến cổng võ quán.

Thượng Quan Nhu chưa rời đi thấy cảnh tượng này, mắt đỏ bừng, nước mắt lăn dài.

Tình anh em giữa Dương Thanh và Mã Siêu làm cô ta cảm động.

Và sự trung thành của Vương Chiến cũng làm cô ta cảm động.

“Cô Thượng Quan, phiền cô đưa cậu nhóc này đi”
Vương Chiến chợt nhìn sang Thượng Quan Nhu, nở nụ cười nói.

Lúc trước Mã Siêu đã bị thương nặng rồi mà bản thân Thượng Quan Nhu lại là cao thủ Thần Cảnh sơ kỳ, lúc này mang Mã Siêu đã bị thương nặng đi, không phải là chuyện gì khó.

“Còn ông thì sao?”
Thượng Quan Nhu nhìn Vương Chiến hỏi.

Vương Chiến nở nụ cười thật tươi, lão ta chợt nhìn Dương Thanh, kiên quyết nói: “Nhất định tôi sẽ làm cậu Thanh tỉnh táo lại!”
Mặc dù Thượng Quan Nhu không rõ Vương Chiến có thể dùng cách gì để làm Dương Thanh tỉnh táo lại nhưng cô ta cảm nhận được sự kiên quyết trên người Vương Chiến.

“Ông yên tâm, tôi sẽ dẫn cậu ấy đi!”
Thượng Quan Nhu biết mình ở lại đây không giúp được gì mà ngược lại còn là gánh nặng nên xoay người rời đi.

“Đi đi! Nếu cậu ở lại đây, chỉ có thể bị cậu Thanh giết.

Nếu cậu Thanh có thể tỉnh táo lại, cậu nghĩ cậu ấy sẽ chấp nhận được việc chính tay mình đã giết anh em mình à?”
Thượng Quan Nhu bước đến trước mặt Mã Siêu, nghiêm túc nói: “Nếu cậu Thanh không thể tỉnh táo lại, mà cậu lại bị cậu ấy giết, vậy thì trên đời này còn ai báo thù cho cậu ấy nữa?”
“Anh ThanhI!”
Mã Siêu rống lên, anh ta rất muốn ở lại bên cạnh Dương Thanh nhưng anh ta cũng hiểu.

Bây giờ chỉ có anh ta là có thể báo thù cho Dương Thanh.

“Tôi thề một ngày nào đó, tôi cũng sẽ đến Siêu Phàm Cảnh!”
Mã Siêu nghiến răng nghiến lợi, kiên quyết nói: “Nhưng phàm là những gia tộc và thế lực hôm nay dám đối phó với anh Thanh, tôi sẽ đích thân giết hết! Tôi thê!”
Dứt lời, anh ta lại nhìn Dương Thanh thật kỹ rồi xoay người, cất bước rời đi.

Thượng Quan Nhu liếc nhìn Dương Thanh một lần cuối, ánh mắt chứa đầy tiếc thương, sau đó quay đầu rời khỏi nơi này.

Vào lúc này, trong võ quán Yến Đô rộng lớn, chỉ còn lại Dương Thanh và Vương Chiến.

Giờ khắc ấy, Dương Thanh đã bị hơi thở cuồng bạo kh*ng b* bao phủ, đôi mắt đỏ như máu chỉ còn sót lại lạnh lẽo.

Dáng vẻ hung ác của anh chẳng khác nào một ác ma vừa bò lên từ địa ngục..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1919: 1919: Chương 1929


Đôi mắt đỏ rực của anh bỗng rơi xuống chỗ Vương Chiến, chân nhấc lên, bước từng bước về phía đó.

Mỗi bước đi, võ quán lại chấn động kịch liệt, mặt đất dưới chân anh nháy mắt hóa thành bột mịn.

“Đi maul”
Dương Thanh bước vài bước, cuối cùng dừng lại, đôi mắt đỏ như máu nhìn chằm chằm vào Vương Chiến, giận dữ rống lên.

Anh có thể cảm nhận được, mình của lúc này.

đã hoàn toàn như nỏ mạnh hết đà, chỉ còn cách thời khắc triệt để vỡ vụn một sợi chỉ nữa thôi.

Hiện tại, anh đã trở nên vô cùng khát máu, chỉ muốn giết sạch tất cả những người xung quanh.

Nếu Vương Chiến không chịu rời khỏi đây, rất có thể giây tiếp theo, anh sẽ không khống chế được bản thân, tự tay giết lão ta mất.

Vương Chiến không đi, lão ta nhìn về phía Dương Thanh, đáy mät bình lặng, trầm mặc một hồi, lão ta bỗng lên tiếng: “Tiểu Uyển là một cô gái rất rất tốt, trong lòng tôi, con bé như cháu gái tôi vậy”.

“Bản thân con bé có y thuật siêu phàm, nếu một ngày y thuật của nó bị lộ ra, chỉ e sẽ bị rất nhiều thế lực hàng đâu để mắt tới’.

“Tôi hi vọng, cậu có thể bảo vệ chu đáo cho con bé, tuyệt đối đừng để nó gặp phải bất cứ tổn thương gì”.

Vương Chiến đột nhiên nói những lời như thể đang dặn dò hậu sự.

Dương Thanh vốn đang đứng bên bờ vực phát cuồng, lòng chợt nảy lên một dự cảm chẳng lành.

“Đi maul”
“Tôi cầu xin ông, đi maul”
Sắc mặt Dương Thanh vặn vẹo vì thống khổ, anh gào thét từng lời.

Anh không biết Vương Chiến muốn gì, nhưng anh biết, Vương Chiến đang trăng trối.

“Bình tĩnh lại! Tỉnh táo lại cho tôi!”
Dương Thanh ôm đầu, gào rống đau đớn.

Anh dốc toàn bộ sinh lực để mình trấn tĩnh lại, nhưng liều thuốc hoàn mỹ trong người anh có dược hiệu quá mạnh, không cách nào trấn định nổi.

Không chỉ có thế, lưồng hơi thở điên cuồng tàn bạo trong anh đã càng thêm mãnh liệt.

“SA”
Anh bỗng hét lớn một tiếng, dậm mạnh bước chân xuống đất.

“Âm ầm!”
Toàn bộ võ quán Yến Đô đều chấn động kịch liệt.

Hơi thở cực mạnh đã phóng về bốn phía, khiến toàn bộ những thứ trong võ quán quanh anh đều hóa thành bột mịn.

Đúng lúc này, trong tay Vương Chiến bỗng xuất hiện một ống thuốc thủy tỉnh, lão ta ngửa đầu dốc ống thuốc vào miệng.

Trong khoảnh khắc, hơi thở võ thuật trên người lão ta tăng lên vùn vụt.

Thần Cảnh trung kỳ!
Thần Cảnh hậu kỳ!
Thần Cảnh đỉnh phong! 1 Bán bộ Siêu Phàm!
Siêu Phàm sơ kỳ!.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1920: 1920: Chương 1930


Chỉ trong mấy tích tắc ngắn ngủi, hơi thở võ thuật trên người Vương Chiến đã tăng vọt, từ Thần Cảnh trung kỳ vượt qua bốn cảnh giới, tiến vào Siêu Phàm sơ kỳ.

Không ai hay biết, thân thể Vương Chiến lúc này đang phải chịu đựng nỗi đau đớn và áp lực khủng khiếp cỡ nào.

“Đến đi!”
Cảm thụ luồng sức mạnh kh*ng b* tràn ngập thân thể, Vương Chiến hét lên một tiếng.

Đời này, mặc dù lão ta đã không còn cơ hội tiến vào Siêu Phàm Cảnh nhưng trước khi chết lại có thể cảm thụ đôi chút cảm giác của Siêu Phàm Cảnh, hơn nữa, còn là chết vì Dương Thanh, cũng coi như có thể yên tâm nhắm mắt.

Dòng thời gian quay ngược lại một giờ trước, khi lão ta còn chưa tới võ quán Yến Đô.

Như mọi ngày, Vương Chiến tới phòng khám Ái Dân thật sớm.

Nhưng khi lão ta còn chưa vào phòng khám Ai Dân, một người đàn ông trung niên đột nhiên xuất hiện sau lưng lão ta: ‘Ông Vương, xin dừng bước!” j Giọng nói kia đột ngột vang lên, khiến Vương Chiến giật mình toát mồ hôi lạnh.

Lão ta quay đầu nhìn, thấy đó là một gã đàn ông trung niên ăn mặc rất mộc mạc, đeo một cặp kính viền đen rất dày, đang cười híp mắt nhìn mình.

“Cậu là ai?”

Vương Chiến cảnh giác hỏi.

.

Ngôn Tình Tổng Tài
Lão ta hoàn toàn không cảm nhận được chút hơi thở võ thuật nào trên người gã đàn ông trung niên này, nhưng đối phương lại có thể lặng yên xuất hiện sau lưng lão ta, quả thực làm người ta không thể tưởng tượng nổi.

Kể cả là một người thường không hề có võ thuật xuất hiện sau lưng, lão ta cũng không thể không có chút cảm giác nào như vậy được.

Nhưng người đàn ông trung niên này xuất hiện khi nào, lão ta thực sự không hề nhận ra.

Vương Chiến chỉ có thể cảm nhận được một cảm giác cực kì đáng sợ từ người này mà thôi.

“Ông có thể gọi tôi là Black Doctor!”
Người đàn ông trung niên hơi mỉm cười, nói.

“Black Doctor!”
Sắc mặt Vương Chiến lập tức thay đổi kịch liệt.

i Đương nhiên là lão ta biết rất rõ cái tên này.

Trước đây, khi Dương Thanh tới chiến trường ngoài biên giới cứu Mã Siêu trở về, lão ta đã nghe anh nhắc tới cái tên này.

Có thể nói, Dương Thanh trở nên cuồng bạo như vậy chính bởi gã Black Doctor này đã cho anh uống liều thuốc hoàn mỹ gì đó, một thứ nguy hiểm đến nỗi ngay cả Phùng Tiểu Uyển cũng không thể loại trừ ra khỏi cơ thể Dương Thanh.

“Khốn kiếp! Cậu dám thò mặt tới đây à!”
Vương Chiến nghiến răng ken két, quát.

Vừa dứt lời, chân lão ta thoáng di chuyển, xông thẳng về phía Black Doctor.

Nhưng lão ta vừa di động thì lập tức phát giác cổ mình đã bị người ta năm chặt, thân thể bị nhấc bổng lên không trung.

Lão ta khiếp sợ nhận ra, kẻ đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, một tay tóm cổ nhấc cả người mình lên lại chính là tay Black Doctor kia.

“Tôi tìm ông không phải là để giết ông, tôi chỉ muốn giao cho ông một nhiệm vụ”.

Black Doctor bình thản nói: “Không dối gạt ông, cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô chính là một ván cờ do tôi bày ra, tất cả đều vì Dương Thanh’.

“Đến khi đó, tôi sẽ k*ch th*ch liều thuốc hoàn mỹ trong cơ thể Dương Thanh để nó phát huy công dụng.

Lúc ấy, cậu ta sẽ dần mất lí trí, trước khi cậu ta hoàn toàn mất lí trí, chỉ có ông mới có cơ hội cứu cậu ta’..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1921: 1921: Chương 1931


“Đây là liều thuốc Siêu Phàm do tôi nghiên cứu điều chế ra, bất kể cao thủ Thần Cảnh nào dùng nó, cảnh giới võ thuật sẽ tăng vọt lên Siêu Phàm Cảnh chỉ trong vài tích tắc”.

“Nhưng, một khi đã dùng liều thuốc Siêu Phàm này, ông chỉ còn sống được mười phút”.

“Điều tôi cần ông làm là, ngay khi Dương Thanh sắp mất lí trí hoàn toàn, hãy dùng thứ thuốc này, sau đó dùng thực lực Siêu Phàm Cảnh của mình để đấu với Dương Thanh một trận”.

“Chỉ khi luông sức mạnh cuồng bạo trong cơ thể Dương Thanh được phát tiết ra ngoài, cậu ta mới có thể bình tĩnh trở lại, hiểu chứ?”
Dứt lời, Black Doctor buông tay, Vương Chiến rơi xuống đất, đáy mắt tràn đây khiếp sợ.

Đợi khi lão ta khôi phục tinh thần, Black Doctor đã biến mất, trong tay lão ta xuất hiện một ống thủy tinh đựng thứ thuốc được gọi là liều thuốc Siêu Phàm kia.

Ban đầu lão ta còn cho rằng có lẽ không cần dùng đến liều thuốc này, nhưng thật không ngờ, hiện giờ đã thật sự phải dùng đến nó.

Sau khi uống liều thuốc Siêu Phàm kia, thực lực của lão ta đã tăng vọt lên Siêu Phàm Cảnh trong nháy mắt, giờ khắc này, toàn thân lão ta đã đỏ lựng như nhuộm, mạch máu dưới da cũng nổi cả lên.

Thoạt trông, lão ta cũng chẳng khác nào một ác ma trồi lên từ địa ngục.

“qừ”
Dương Thanh đã không thể khống chế nổi bản thân, cảm nhận được hơi thở kh*ng b* trên người Vương Chiến, anh lao vọt tới.

Lúc này, Vương Chiến cũng vung tay chém ra một quyền không hề do dự.

“Uỳnh!”
Chiêu thức của hai người đụng phải nhau, một luồng sức mạnh mang tính hủy diệt lan tràn bốn phía.

“Rầm ầm ầm!”
Dưới sự càn quét của luông sức mạnh này, toàn bộ vật dụng trong võ quán Yến Đô đã bị hủy diệt trong nháy mắt.

Mặt đất dưới chân họ lập tức hóa thành bột mịn.

“Trong võ quán Yến Đô vừa xảy ra chuyện gì vậy nhỉ?”
“Sao tôi lại cảm nhận được hai luồng hơi thở võ thuật vượt trên Thần Cảnh đỉnh phong?”

“Một người là Dương Thanh, vậy cao thủ Siêu Phàm Gảnh còn lại là ai?”
Bên ngoài võ quán, đám cao thủ Thần Cảnh kia đều biến sắc.

Lúc này bọn họ đã tránh xa võ quán chừng trăm mét, nhưng ở khoảng cách xa như vậy lại vẫn cảm nhận được hai luồng hơi thở kh*ng b* kia vừa va chạm nhau.

Mã Siêu vừa rời khỏi võ quán Yến Đô cũng trợn to mắt, vẻ không thể tin nổi: “Người còn lại, chẳng lẽ chính là ông Chiến?”
Vừa rồi Vương Chiến đuổi anh ta ra nhưng bản thân lại ở lại.

Ban đầu anh ta còn không biết Vương Chiến muốn ở lại để làm gì, nhưng hiện tại hình như anh †a đã hiểu ra.

Có điều, Vương Chiến chẳng phải chỉ mới tới cảnh giới Thần Cảnh trung kỳ sao?
Dù có biện pháp tặng mạnh cảnh giới võ thuật trong thời gian ngắn thì cũng không thể nào tăng điên cuồng đến nõi chỉ mấy tích tác đã vọt lên Siêu Phàm Cảnh chứ?
Thượng Quan Nhu là người cuối cùng rời khỏi võ quán, dĩ nhiên cô ta cũng biết rõ, trong võ quán lúc này chỉ có Dương Thanh và Vương Chiến.

Lúc này, có hai lưồng uy lực vượt xa Thần Cảnh đỉnh phong từ võ quán truyền ra, vậy chỉ có thể chứng minh, Vương Chiến cũng đã bước vào Siêu Phàm Cảnh.

“Sao, sao có thể như vậy được?”
Thượng Quan Nhu kinh hãi thốt lên: ‘Một cao.

thủ Thần Cảnh trung kỳ làm sao có thể dùng bí pháp để đẩy cảnh giới võ thuật vượt qua khỏi Thần Cảnh đỉnh phong?”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1922: 1922: Chương 1932


Dù là người có thiên phú võ thuật cao nhất Hoàng tộc họ Thượng Quan như cô ta cũng chưa từng nghe nói đến chuyện như vậy.

Nhưng sự thật chính là thế đó, trong võ quán chỉ có Dương Thanh và Vương Chiến, như vậy, hai luồng hơi thở vượt trên Thần Cảnh đỉnh phong này chỉ có thể thuộc về bọn họ.

“Ông Chiến, ông làm thế nào vậy?”
Mã Siêu cần răng lẩm bẩm.

Anh ta hoàn toàn không hiểu Vương Chiến đã gặp phải chuyện gì, nhưng anh ta biết, đột phá từ Thần Gảnh trung kỳ lên tận Siêu Phàm Cảnh chỉ trong thời gian ngắn như vậy, hậu quả chác chăn cực kì nghiêm trọng.

Nghĩ đến lúc Vương Chiến buộc mình rời khỏi đó, bản thân lão ta lại không ra ngoài, Mã Siêu mới nhận ra, khi Vương Chiến muốn đuổi mình ra, lão ta đã nghĩ tới biện pháp giúp đỡ Dương Thanh.

Lưồng hơi thở điên cuồng trong cơ thể Dương Thanh cần được phát tiết ra ngoài, nhưng với cảnh giới võ thuật của anh, khắp thế giới này căn bản không có mấy người có thể đối địch.

Trừ khi lại xuất hiện một cao thủ Siêu Phàm Cảnh nữa, băng không, cuối cùng cơ thể Dương Thanh sẽ nổ tung vì luồng hơi thở điên cuồng kia không thể trút ra ngoài được.

“ý anh là, người còn lại chính là tiền bối Vương Chiến?”
Thượng Quan Nhu kinh ngạc hỏi.

Mắt Mã Siêu đã đỏ bừng, anh ta nhìn chằm chằm về phía võ quán, cản răng nói: “Nhất định là ông ấy!”
“Nhưng thực lực của ông ấy chỉ mới tới Thần Cảnh trung kỳ mà, sao có thể đột phá tới Siêu Phàm Cảnh được?”
Thượng Quan Nhu lộ vẻ không thể tin nổi.

Tuy cô ta cũng biết người còn lại hẳn là Vương Chiến, nhưng khi Mã Siêu nói cho cô ta biết kết luận này, cô ta vẫn không thể tiếp thu nổi.

Dẫu sao, trước ngày hôm nay, cô ta còn chưa biết, trên Thần Cảnh còn có Siêu Phàm Cảnh.

Mà nay, nơi này bỗng xuất hiện hai cao thủ Siêu Phàm Cảnh.

Không chỉ Thượng Quan Nhu mà cả các cao thủ Thần Cảnh của các thế lực hàng đầu khác cũng dại mặt ra.

Phía bên Hiệp hội Võ thuật, sắc mặt Hoa Anh Kiệt đã tái nhợt như tờ giấy, bản thân lão ta chính là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, kiến thức dĩ nhiên cũng rộng hơn người khác.

Nhận thấy có đến hai cao thủ Siêu Phàm Cảnh liên tục xuất hiện, lão ta vô cùng không cam lòng.

Bao nhiêu năm rồi, lão ta một mực bôn ba ở nước ngoài nhằm tìm kiếm các loại biện pháp đột __ phá khỏi Thần Cảnh đỉnh phong, nhưng trước sau vấn không hề có tác dụng gì.

Lão ta thậm chí còn có ảo giác, Thần Cảnh đỉnh phong dường như đã là bậc cao nhất trong thành tựu võ thuật đời mình, đồng thời cũng là gông cùm mà đời này lão ta không thể đánh vỡ.

Nếu chưa từng gặp cao thủ Siêu Phàm Cảnh thì cũng thôi, nhưng hôm nay, lão ta lại gặp được, điều quan trọng hơn cả là, một người trong đó mới chỉ hai mươi tám tuổi.

Bên phía Hoàng tộc họ Long, đám người cầm quyền của Hoàng tộc đều lộ vẻ không thể tin nổi.

“Sao, sao lại như thế được?”
“Vương Chiến đã từng là một cao thủ của Hoàng tộc họ Long chúng ta, khi đó, ông ta mới chỉ có thực lực Thần Cảnh sơ kỳ, mặc dù ngày nay đã đột phá lên đến Thần Cảnh trung kỳ nhưng sao có thể nháy mắt tiến vào Siêu Phàm Cảnh như vậy?”
Long Khoa thốt lên, mặt tỏ vẻ không tin được.

“Điện hạ, ngài không cần quá lo lắng!”
Đúng lúc này, một cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Long lên tiếng: “Dù hiện tại thực lực của Vương Chiến thực sự lên tới Siêu Phàm Cảnh nhưng đây chắc chăn là sức mạnh không thuộc Về ông ta”.

“Nhất định ông ta đã dùng thứ thuốc gì đó có thể nháy mắt tăng mạnh thực lực, cho nên mới có thể đột phá Siêu Phàm Gảnh chỉ trong thời gian ngắn như vậy”..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1923: 1923: Chương 1933


“Thân thể của cao thủ Siêu Phàm Cảnh phải gánh chịu một uy lực võ thuật vượt xa cao thủ Thần Cảnh, một kẻ chỉ mới có thực lực Thần Cảnh trung kỳ làm sao có thể chịu nổi sức mạnh của Siêu Phàm Cảnh?”
“Tôi dám cam đoan, không lâu nữa, Vương Chiến sẽ biến thành một thi thể thôi!”
Long Khoa kinh ngạc, vội vàng hỏi: “Ông nói thật đấy à?”
Cao thủ Thần Cảnh kia gật đầu, sắc mặt nghiêm nghị nói: “Trong gia tộc Cổ Võ có một loại thuốc có thể nháy mắt tăng mạnh thực lực như vậy”.

“Có lẽ Vương Chiến đã uống thứ thuốc kia, cho nên mới đột ngột trở nên mạnh như thế, nhưng tác dụng phụ của nó chính là phải chết”.

Nghe lão ta nói vậy, Long Khoa mới thấy dễ chịu hơn.

Dù sao, Vương Chiến cũng từng là một cao thủ của Hoàng tộc họ Long, nếu quả thật lão ta có thực lực Siêu Phàm Gảnh thì đây đúng là một tổn thất cực lớn của Hoàng tộc họ Long.

“Không chỉ Vương Chiến, ngay cả tên Dương Thanh kia, thực lực Siêu Phàm Cảnh của cậu ta cũng không thuộc về bản thân cậu ta, hẳn là do dùng biện pháp gì đó cưỡng chế tăng lên”.

Cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Long còn nói: “Nếu cậu ta thật sự mạnh như vậy, có lẽ đã giết sạch chúng ta từ lâu, nhưng cậu ta không làm vậy mà lại một mực khống chế ý định giết người của mình”.

“Cả người anh em tốt của cậu ta là Mã Siêu cùng với Vương Chiến đều từng ngăn cản cậu ta ra tay giết người”.

“Kết quả là, có mười cao thủ Vương Cảnh tấn công cậu ta, trong nháy mát, cậu ta đã giết sạch đám cao thủ này, sau đó đã hoàn toàn mất khống chế”.

“Nếu tôi đoán không lầm thì thân thể cậu ta: nhất định đã xuất hiện vấn đề gì rất nghiêm trọng, không thể sử dụng võ thuật, một khi sử dụng sẽ mất khống chế ngay, đồng thời thực lực sẽ tăng mạnh”.

Lúc này, bên phía Hoàng tộc họ Diệp cũng có một cao thủ Thần Cảnh lên tiếng: “Đúng thế, Dương Thanh căn bản chẳng phải cao thủ Siêu Phàm Cảnh gì, thực ra thân thể cậu ta có vấn đề gì đó rất nghiêm trọng”.

“Có lẽ hiện tại cậu ta đã hoàn toàn không thể khống chế được, một thời gian ngắn nữa thôi sẽ phải chết!”
Cao thủ của Hoàng tộc họ Long và Hoàng tộc họ Diệp liên tiếp nói thế, bấy giờ đám cao thủ Thần Cảnh khác mới cảm thấy dễ chịu hơn, bớt đi sự không cam lòng.

Dẫu sao, bọn họ đã phải tu hành hàng mấy chục năm mới có được thực lực Thần Cảnh, nếu một thanh niên chưa đầy ba mươi đã có thực lực Siêu Phàm Cảnh thì đây thực sự sẽ là một đả kích cực lớn đối với bọn họ.

“Nếu thế, chúng ta cứ tiếp tục chờ là được, đợi khi nào Dương Thanh và Vương Chiến đột ngột lăn ra chết, chúng ta sẽ lại bắt đầu cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô, được chứ?”
Long Khoa híp mắt cười, hỏi.

“Được!”
“Rất đúng ý tôi!”
“Vậy chúng ta hãy tiếp tục chờ thêm chút nữa!”
Lúc này, trừ Hoàng tộc họ Thượng Quan và Hoàng tộc họ Đoàn, các cao thủ thuộc các thế lực hàng đầu khác đều lên tiếng ủng hộ ý kiến này.

Bên trong không gian cực rộng của võ quán Yến Đô, hai cao thủ đã bước vào Siêu Phàm Cảnh là Dương Thanh và Vương Chiến đang điên cưồng †ấn công nhau.

Thực lực Thần Cảnh đỉnh phong đã có thể khiến võ quán bị hủy diệt, huống chỉ là hai cao thủ đã tiến vào Siêu Phàm Cảnh.

“Uỳnh uỳnh uỳnh!”
Những chiêu tấn công cực kì mạnh mẽ khiến tất cả mọi thứ trong võ quán này điêu tàn.

Mặt đất vốn bằng phảng rắn chắc nay đã biến thành gồ ghề lồi lõm dưới những lần va chạm của hai lưồng sức mạnh khổng lồ, lộ ra cả cốt thép bên dưới lớp bê tông cực dày.

“Gừ!”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1924: 1924: Chương 1934


Dương Thanh nổi giận gầm rú, hơi thở điên cuồng trên người càng lúc càng đậm, hơi thở Siêu Phàm Cảnh vô cùng kh*ng b* quét ra tám hướng, cuốn đi tất cả.

“Uỳnh uỳnh uỳnh!”
Lập tức, những bức tường dày bốn phía võ quán Yến Đô hùng vĩ âm ầm đổ xuống.

“Trời đất, võ quán bị đánh sập luôn?”
Các cao thủ của những thế lực đứng đầu đã rút lui rất xa đều trợn to mắt nhìn, vẻ mặt không sao tin nổi.

Mặt Mã Siêu đã vặn vẹo đi một cách dữ tợn, hai nắm tay siết chặt lại, móng tay đâm rách lòng bàn tay, nhưng anh ta dường như không cảm nhận được.

Tình hình chiến đấu trong võ quán càng kịch liệt thì càng chứng tỏ tình cảnh của Dương Thanh và Vương Chiến lúc này càng thảm thiết.

Bất kể là ai trong hai người, một khi đã trúng vết thương trí mạng thì đều sẽ trở thành đả kích cực kì lớn với anh ta.

“Anh Thanh, ông Chiến, hai người nhất định phải vượt qua được!”
Mã Siêu căn răng lẩm bẩm.

Thượng Quan Nhu tới bên cạnh Mã Siêu, an ủi: ‘Cậu yên tâm đi, bọn họ nhất định sẽ không sao đâu”.

“Ha hat”
Đúng lúc này, một tiếng cười châm biếm vang lên, Long Khoa đang dẫn theo các cao thủ của Hoàng tộc họ Long đi tới gần.

Ông ta cười ha hả nói: “Cô Thượng Quan Nhu này, chỉ sợ cô đã nghĩ nhiều rồi”.

“Hai người bọn họ, một kẻ đã hoàn toàn mất lí trí, một kẻ thì phải dùng biện pháp gì không rõ liều lĩnh tăng thực lực từ Thần Cảnh trung kỳ lên đến Siêu Phàm Cảnh’.

“Gô cho rằng, trong tình huống này, dù bọn họ có thể tỉnh táo lại thì tỉ lệ sống sót được đến bao nhiêu?”
Nghe Long Khoa nói thế, sắc mặt Thượng Quan Nhu sa sầm xuống, cô ta nghiến răng nói: “Bây giờ ông lớn lối như vậy, chẳng lẽ không sợ nhỡ đâu trong bọn họ có người sống sót vượt qua được à?”
Long Khoa liếc nhìn về phía võ quán, nơi đó bụi đã tung mù mịt, thân thể bất chợt co quắp lại.

Nếu hai người kia thật sự có một kẻ sống sót được thì đúng là bi kịch của Hoàng tộc họ Long.

“Hừ!”
Long Khoa lạnh lùng nói: “Hai người bọn họ, sẽ không ai sống sót được!”
“Bộp!”
Một bóng người xẹt qua trong nháy mắt, xuất hiện trước mặt Long Khoa, tóm chặt cổ ông ta, lập tức thân thể Long Khoa bị nhấc bổng lên.

““Buông điện hạ ra ngay!”
Đám cao thủ của Hoàng tộc họ Long ngây ra vì kinh sợ, sau đó vội vã quát lớn.

Thượng Quan Nhu cũng kinh ngạc, cô ta không ngờ chỉ lời qua tiếng lại một chút, Mã Siêu liền ra tay với Long Khoa luôn.

Lúc này, đôi mắt Mã Siêu đã chỉ còn một màu đỏ máu, bên dưới đó cất giấu một khát khao giết người cực kì nồng đậm.

Anh ta nhìn chằm chằm vào Long Khoa, gãn giọng: “Ông tha thiết muốn chết đến vậy à?”
Tuy anh ta đã bị thương nặng nhưng lúc này vẫn có thể bộc phát ra hơi thở vượt xa cảnh giới Thần Cảnh trung kỳ.

Long Khoa vốn chỉ là một cao thủ Thần Cảnh trung kỳ mà thôi, đúng là không đủ khả năng chống trả lại Mã Siêu..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1925: 1925: Chương 1935


Các cao thủ Hoàng tộc họ Long đều nổi giận, buông lời đe dọa: “Tên khốn kia, thả điện hạ ra maul”
“Kẻ nào dám sủa càn thêm một tiếng, tôi sẽ giết tên rác rưởi này!”
Đôi mắt đỏ như máu của Mã Siêu đảo qua các cao thủ Hoàng tộc họ Long một lượt, lạnh lùng nói.

Đồng thời, bàn tay đang chộp lấy cổ Long Khoa đột nhiên tăng lực siết mạnh.

Long Khoa lập tức trợn trắng mắt, biên độ giấy giụa càng ngày càng nhỏ.

Các cao thủ Hoàng tộc họ Long đều sợ hãi ngây người, nhưng chỉ dám tức tối trừng mắt nhìn mà không dám nói gì, cứ thế trơ mắt xem Long Khoa bước dần đến chỗ thần chết.

“Huychl”
Ngay khi Long Khoa sắp tắt thở, Mã Siêu vung mạnh tay, ném ông ta ra xa, thân thể Long Khoa văng xa chục mét, đập thẳng vào một gốc đại thụ.

Ông ta hộc ra một ngụm máu tươi, hơi thở võ thuật trên người nháy mắt đã yếu ớt hẳn.

“Mày muốn chết à!”
Vài tên cao thủ của Hoàng tộc họ Long đều nổi giận, lăm lăm muốn ra tay.

“Dừng lại!”
Long Khoa cố nén cơn đau, quát lớn một tiếng, loạng choạng bò dậy, nhìn về phía Mã Siêu, sắc mặt cực kì tức giận, nhưng bên dưới lớp vỏ giận dữ đó còn cất chứa đôi phần sợ hãi.

Vừa rồi, ông ta thật sự cảm nhận được, Mã Siêu muốn giết mình.

Dựa vào thực lực Mã Siêu vừa bộc lộ ra, ông †a hoàn toàn không phải đối thủ của kẻ này, dù các cao thủ của Hoàng tộc họ Long liên hợp lại cũng chưa chắc có thể đối phó với Mã Siêu.

Nếu có thể đối phó được thì không nói, nhưng nếu không đánh thăng được thì sao?
Mã Siêu nhất định sẽ giết ông ta!
Ông ta không dám đánh cược phen này!
Cho nên, ông ta chỉ có thể ngăn đám cao thủ Hoàng tộc họ Long lại, không cho bọn họ tấn công Mã Siêu.

Mã Siêu lạnh lẽo liếc nhìn Long Khoa một cái, sau đó lại nhìn về phía võ quán, ánh mắt tràn đây lo lắng.

Các thế lực khác còn đang định châm chọc đôi câu, nhưng khi thấy Mã Siêu mạnh mẽ đến thế, không ai dám lên tiếng nữa.

Trước kia, Mã Siêu từng phát huy được thực lực võ thuật ở cảnh giới Thần Cảnh đỉnh phong, bọn họ đã tận mát chứng kiến, tuy lúc này Mã Siêu đã bị thương nhưng ai dám bảo đảm anh ta không thể phát huy thực lực Thần Cảnh đỉnh phong một lần nữa?
Không một ai còn dám chọc vào Mã Siêu lần nữa.

Thượng Quan Nhu liếc nhìn Mã Siêu, cô ta tự kiêu vì bản thân đã ba mươi năm, nhưng trước mặt Dương Thanh và Mã Siêu, cô ta không cách nào kiêu ngạo nổi.

NEEEENGIGUH.OUEEE… -….

Diệp Xung vốn cũng là một nhân vật nổi bật trong giới trẻ của bốn Hoàng tộc lớn, nhưng cũng chỉ có thực lực bán bộ Thần Cảnh, so sánh với Dương Thanh và Mã Siêu, đúng là chẳng đáng để nhắc tới.

Anh ta cực kì không cam lòng nhưng đành bất lực, chỉ có thể âm thầm cầu khẩn trong lòng, hi vọng Dương Thanh sẽ mất mạng trong trận chiến này.

Bấy giờ, bên phía võ quán đã biến thành một mớ hỗn độn.

Thời điểm cao thủ Siêu Phàm Cảnh đánh nhau, các cao thủ Thần Cảnh căn bản không thể nhìn rõ bóng dáng bọn họ, chỉ có thể cảm nhận được từng luồng hơi thở điên cuồng cực mạnh khuếch tán về bốn phương tám hướng..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1926: 1926: Chương 1936


Võ quán Yến Đô đã hoàn toàn biến thành một đống đổ nát, Dương Thanh và Vương Chiến đều đã tiến vào trạng thái mạnh nhất.

Không một ai hay, lúc này thân thể Vương Chiến đang phải chịu đựng một áp lực lớn cỡ nào, sức mạnh đang cuồn cuồn không ngừng tăng lên bên trong cơ thể như đang muốn làm nổ tung lão 1a.

Lão ta vẫn gắng gượng chống đỡ, mặc dù mắt, mũi, tai, miệng đều đã đổ máu nhưng vẫn dốc toàn lực chịu đựng, bởi vì lão ta biết, một khi mình không chịu nổi nữa, Dương Thanh sẽ thực sự xong đời.

Thời điểm này đã cách lúc lão ta uống thuốc chừng bảy, tám phút, lão chỉ còn chừng hai, ba phút nữa là tới thời khäc cuối cùng.

Nhưng đến bây giờ, Dương Thanh vẫn chưa hề có bất kì dấu hiệu tỉnh táo nào, luồng hơi thở điên cưồng bạo liệt trong người anh vẫn đang liên tục tăng lên, điều này làm lão ta lo lắng vô cùng.

“Cậu Thanh, vì vợ con cậu, vì bạn bè, người thân quanh cậu, cậu nhất định phải vượt qua được!”
Vương Chiến tung một quyền cực mạnh, quát lớn: “Cậu Thanh, mau tỉnh táo lại!”
Vương Chiến vừa gào rống kêu gọi, vừa điên cuồng công kích Dương Thanh.

Lúc này, hơi thở võ thuật của Dương Thanh đã vượt xa lão ta, dù lão ta có dốc toàn lực cũng không thể gây thương tổn cho Dương Thanh, chỉ khi để Dương Thanh phát tiết tất cả ra ngoài thì anh mới có cơ may tỉnh táo lại.

Chỉ chốc lát đã qua hai phút.

Toàn thân Vương Chiến đã nhuộm đâm máu tươi, thậm chí đã da tróc thịt bong, đây không phải vết tích do Dương Thanh tấn công tạo thành mà đều do thân thể lão ta không thể chứa đựng nổi hơi thở cảnh giới Siêu Phàm Cảnh.

Nhưng Dương Thanh lúc này vẫn còn đang điên cuồng mất lí trí, hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh lại.

“Dương Thanh! Cậu mau tỉnh lại cho tôi! Tỉnh lại cho tôi!”
Vương Chiến dồn hết sức lực bình sinh, hét lớn.

“Phụt!”
Rốt cuộc lão ta không thể chịu đựng thêm nữa, sau tiếng hô đó, lão ta hộc ra một ngụm máu, thực lực Siêu Phàm Cảnh nháy mắt biến mất.

Vương Chiến cảm thấy sức mạnh toàn thân đột nhiên rút xuống như thủy triều hạ, rồi biến mất.

Lão ta nằm trên mặt đất, ngửa mặt nhìn bầu trời, máu tươi cứ ồng ộc tuôn ra từ miệng lão.

Giờ khắc này, trong đầy lão ta chợt lướt qua từng hình ảnh quen thuộc.

Năm bốn, năm tuổi, hoặc là sáu, bảy tuổi gì đó, bố mẹ chỉ là người hầu của Hoàng tộc họ Long, mỗi ngày, mẹ đi giặt đồ, bố đi khuân vác.

Vương Chiến nho nhỏ lúc ấy cũng biết rằng, trong Hoàng tộc họ Long này, muốn thay đổi số phận, chỉ có một cách thôi: Trở nên mạnh mẽ.

Ban ngày lão ta sẽ lén lút trốn vào, xem con cháu dòng chính của Hoàng tộc họ Long tập võ dưới sự chỉ đạo của các cao thủ võ thuật.

Tối đến, lão ta sẽ tìm một nơi vắng vẻ, len lén luyện lại những gì ban ngày đã học được.

Cứ thế, ngày qua ngày, năm nối năm, lão ta từ một người hầu bình thường, nhờ có võ thuật hơn người mà được con cháu đời thứ ba của Hoàng tộc họ Long thời đó, cũng chính là Long Hoàng thời nay, để mắt tới.

Từ đó trở đi, lão ta được cao thủ võ thuật chỉ dạy tận tay, thực lực võ thuật nhanh chóng tăng mạnh, chất lượng sống của gia đình bọn họ cũng được nâng cao.

Từ nhỏ Vương Chiến đã quyết định, phải nỗ lực làm mọi thứ vì Hoàng tộc họ Long.

Nhưng chẳng ai ngờ được, một ngày kia, Hoàng tộc họ Long – nơi mà lão ta vẫn coi là nhà mình, và Long Hoàng – người mà lão ta vẫn coi là người anh lớn, lại muốn giết lão.

Chỉ bởi vì, võ thuật của lão ta bị phế mất rồi..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1927: 1927: Chương 1937


Thất vọng tột cùng, lão ta cầu cứu Dương Thanh – tia hi vọng duy nhất của mình khi đó, thật không ngờ, người thanh niên từng là kẻ địch của lão ta lại thực sự đưa tay cứu lão.

Khoảng thời gian sống tại phòng khám Ái Dân là khoảng thời gian vui vẻ nhất cuộc đời lão ta, không có tranh đấu hại người, chỉ có những tình cảm thân thuộc vượt trên cả tình thân làm lão hâm mộ và khao khát.

Cùng với cả, một cô bé mà lão ta coi như cháu gái, tên là Phùng Tiểu Uyển, người đã trị liệu nền tảng võ thuật cho lão ta.

Chỉ tiếc, sau này lão ta không còn được gặp.

cô gái nhỏ ấy nữa rồi.

“Tiểu Uyển, ông Chiến phải đi rồi, nếu có kiếp sau, ông Chiến nhất định sẽ làm ông của cháu nhét”
Vương Chiến năm trên mặt đất, miệng vẫn liên tục hộc máu tươi, nhưng khóe miệng lão lại thoáng nở một nụ cười hạnh phúc.

“Mã Siêu, vĩnh biệt!”
“Thế giới mà tôi yêu thương vô cùng này, xin vĩnh biệt!”

“Gậu Thanh, tôi xin cậu, mau tỉnh lại đi…”
Giọng nói của Vương Chiến càng lúc càng nhỏ dần.

Đúng lúc này, Dương Thanh đang chìm trong cơn điên cuồng chợt thấy trái tim nhói lên một cái, dường như anh vừa loáng thoáng nghe thấy tiếng gọi của Vương Chiến.

MA.

Anh ôm đầu, đau khổ hét lớn, một luồng hơi thở vượt xa cảnh giới Thần Cảnh đỉnh phong chợt bùng nổ, quét về bốn phương tám hướng, mang đi tất cả.

“Uỳnh uỳnh uỳnh!”
Mặt đất chấn động kịch liệt, võ quán Yến Đô điêu tàn đã hoàn toàn đổ sụp sau tiếng gầm này.

Ý thức của Dương Thanh ngày càng thanh tỉnh, đôi mắt đỏ như máu rốt cuộc cũng nhìn rõ người ngã gục trong vũng máu là ai, lập tức chết sững như bị sét đánh.

“Ông Chiến!”
Anh run rẩy gọi, chân thoáng di động, nháy mắt đã tới bên Vương Chiến.

Lúc này, Vương Chiến đã hấp hối, hít vào thì ít mà thở ra thì nhiều.

Lão ta đã đứng sát cạnh cái chết, nhưng dường như lại nghe thấy tiếng gọi của Dương Thanh, bèn mở mắt nhìn.

Thấy Dương Thanh đang đứng bên, sắc mặt đầy đau khổ và tự trách, lão ta biết, Dương Thanh đã lấy lại lí trí rồi.

Khóe miệng lão ta thoáng nở nụ cười nhẹ nhàng, nhìn Dương Thanh như đang nhìn con cháu nhà mình.

Lão cố sức vươn tay lên, muốn chạm vào mặt Dương Thanh, nhưng tay mới vươn tới nửa chừng đã kiệt sức rơi xuống.

“Ông Chiến! Ông Chiến!”
Dương Thanh quỳ gối bên cạnh Vương Chiến, run rẩy năm tay lão, đặt lên mặt mình, nước mắt rơi ướt mặt.

“Ông Chiến, cháu tỉnh rồi! Tỉnh rồi! Ông đừng đi! Cháu xin ông, đừng đi!”
Dương Thanh bật khóc, nỗi đau đớn và tự trách căn xé trái tim, khiến anh chỉ muốn g**t ch*t chính mình.

Trước đó, tuy anh mất đi lí trí nhưng lại vẫn nhớ rõ những chuyện vừa xảy ra.

Chính nhờ Vương Chiến, chẳng rõ đã cưỡng ép tăng thực lực bäng cách nào mà có sức đánh với anh một trận điên cuồng, khiến luồng sức mạnh cưồng bạo trong cơ thể anh có thể tiết ra ngoài..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1928: 1928: Chương 1938


Bằng không, chắc chăn anh không thể tỉnh lại, và người phải chết hôm nay, chính là anh.

Vương Chiến đã dùng tính mạng của mình để đổi lấy một cơ hội cho anh tỉnh lại.

Chỉ là một cơ hội mà thôi, nhưng Vương Chiến lại cam lòng dâng ra cả mạng sống của mình.

“Đúng rồi, cháu có một viên thuốc giữ mạng mà Tiểu Uyển đưa cho, ông mau nuốt đi, Tiểu Uyến nói, chỉ cần còn thở được, em ấy đều cứu được”.

Dương Thanh vừa nói vừa nhét vào miệng Vương Chiến một viên thuốc màu đen.

Nhưng mặc dù Vương Chiến đã nuốt viên thuốc giữ mạng này, vết thương trong cơ thể vẫn hoàn toàn không hề chuyển biến tốt hơn, sức sống vấn đang dần dần tiêu tan.

Máu tươi vẫn ồng ộc tuôn trào từ miệng lão ta như không thể ngừng lại.

SA….

truyện đam mỹ
Dương Thanh hét lớn một tiếng, như muốn phát tiết cơn phẫn nộ trong lòng, anh muốn cứu người này, nhưng lại bất lực.

Viên thuốc giữ mạng Tiểu Uyển cho anh cũng không có tác dụng gì với Vương Chiến nữa.

“Ông Chiến!”
Mã Siêu chạy tới, thấy tình trạng thảm thiết của Vương Chiến lúc này, nước mắt bất chợt chảy xuống.

“Ông Chiến, ông làm sao vậy? Chẳng phải ông đã nói sau này còn trông con cho cháu cơ mà?”
“Ông Chiến, cháu xin ông, mau khỏe lại! Xin ông!”
“Con của cháu chỉ còn hai tháng nữa sẽ chào đời, chỉ còn hai tháng nữa, ông sẽ được bế nó rồi, ông không thể nuốt lời như thế, mau đứng dậy đi!”
Mã Siêu gọi trong vô vọng.

Tuy mới quen biết Vương Chiến chưa lâu nhưng anh ta lại luôn có cảm giác quen thuộc như thể người này chính là ông nội mình, như thể đã chung sống cùng nhau hai chục năm rồi.

Mỗi lần Vương Chiến nhìn về phía anh ta, ánh mắt luôn chứa chan tình thương, như đang nhìn đứa cháu nhà mình.

“Đừng… Đừng trách… mình…”
Vương Chiến khó khăn nói được một câu sau cùng, hai mắt châm chậm nhắm lại.

“Ông Chiến…”
Dương Thanh ngây dại nhìn lão ta, nhẹ giọng gọi như thể sợ làm lão giật mình, nhưng Vương Chiến đã không còn phản ứng gì nữa, mắt đã khép lại, khóe miệng còn vương một nụ cười ấm áp.

“Ông Chiến!”
Dương Thanh hét lên một tiếng như xé gan đứt ruột.

Giây phút này, một hơi thở bi thương tột cùng đột nhiên tràn ra từ trên người anh, lan tỏa xung quanh.

Dưới ánh nhìn khiếp sợ của tất cả mọi người, mái tóc đen của Dương Thanh từ từ biến thành màu bạc trắng.

Chớp mắt đã bạc đầu!
“Anh… Anh ThanhI”
Mã Siêu chứng kiến sự thay đổi trên người Dương Thanh cũng liền ngây ra.

Lúc này, anh ta có thể cảm nhận được một mối nguy hiểm cực lớn từ trên người Dương Thanh, mà bản thân Dương Thanh như đã biến thành một tảng băng ngàn năm, lạnh lẽo đến đáng sợ.

“Cậu… Cậu Thanh, cậu… không sao chứ?”
Thượng Quan Nhu là người tới gần nơi này cùng lúc với Mã Siêu, cô ta đang nhìn Dương Thanh đầy sợ hãi..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1929: 1929: Chương 1939


Các cao thủ của những thế lực hàng đầu khác đều không kìm được phải run lên.

Nhiệt độ vùng xung quanh võ quán Yến Đô như thể vừa giảm xuống mấy độ.

Đúng lúc này, trên bầu trời chợt có hoa tuyết lác đác bay xuống.

“Đây là… tuyết tháng sáu!”
Có kẻ kêu lên kinh ngạc.

Giữa ngày hè nóng bức, bầu trời đột nhiên có tuyết rơi, chỉ vài giây sau, khắp trời đã bay đây những bông tuyết lớn.

Dương Thanh bất chợt từ từ đứng lên.

Anh vừa cử động, tất cả đã cảm thấy tim đập gấp gáp hơn.

Ngay cả cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong như Hoa Anh Kiệt cũng bắt đầu sợ hãi.

Mặc dù đứng cách rất xa nhưng mỗi cử động của Dương Thanh đều khiến con tim mỗi người có mặt ở đây phải run rẩy.

“Cậu ta muốn làm gì?”
Long Khoa nhíu mày, đáy mắt tiết lộ đôi phần sợ hãi.

Diệp Xung cũng khẩn trương ra mặt, trước đây, khi Thượng Quan Nhu đưa ra đề nghị liên hợp đối phó với Lưu lão quái, anh ta không đồng ý.

Đoàn Vô Nhai cũng lo lắng lắm, tuy trước đó ông ta đã lựa chọn đứng về phía Thượng Quan Nhu, giúp Dương Thanh một tay, nhưng tình trạng hiện giờ của Dương Thanh như thế, ai biết anh muốn làm gì.

Bên phía Hiệp hội Võ thuật, Hoa Anh Kiệt cũng chau mày, sắc mặt cũng lộ vẻ lo lắng.

“Anh Thanh, anh định làm gì thế? Anh đừng làm em sợi”
Mã Siêu căng thẳng tột cùng, gọi Dương Thanh.

Dương Thanh lúc này như thể đã biến thành một người khác, ngay cả Mã Siêu cũng cảm thấy vô cùng xa lạ.

Thượng Quan Nhu đứng cạnh đó, gương mặt xinh đẹp đã tràn đầy sợ hãi.

“Vèo!”
Ngay dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, Dương Thanh đột nhiên biến mất tại chỗ.

“Đâu rồi?”
Mọi người lập tức trợn mắt nhìn.

Một người có tốc độ mau đến đâu thì chí ít những cao thủ Thần Cảnh cũng nên cảm nhận được mới phải.

Nhưng lần này, Dương Thanh như thể vừa dịch chuyển tức thời, bọn họ căn bản không hề cảm nhận được Dương Thanh di chuyển về phía nào.

€ó điều, nỗi sợ hãi Dương Thanh mang tới cho bọn họ vần chưa dừng lại ở đó.

Mỗi người đều lộ vẻ lo âu, chỉ sợ khi Dương Thanh xuất hiện trở lại, sẽ dừng chân trước mặt mình.

“Uỳnh!”
Đúng lúc này, một tiếng động lớn vang lên, một bóng người bị ném văng tới như quả bóng cao su, rơi thật mạnh xuống đất, đồng thời kẻ đó cũng hộc một ngụm máu tươi.

“Lưu lão quái!”
Khi thấy rõ kẻ bị ném xuống đất hộc máu chính là Lưu lão quái, tất cả mọi người đều trợn tròn mắt lên.

Cho đến giờ, bọn họ mới nhớ tới, còn có Lưu lão quái ở đây..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1930: 1930: Chương 1940


Trước đó, Dương Thanh bỗng nhiên trở nên điên cuồng, mất lí trí, bọn họ hoảng hốt mà quên mất sự tồn tại của Lưu lão quái này.

Nhưng hiện giờ, một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong như Lưu lão quái lại bị người ta quật xuống đất như một con chó.

“Xin cậu Thanh tha mạng!”
Lưu lão quái quỳ trên mặt đất, lớn tiếng cầu xin.

Sắc mặt lão ta tràn đây sợ hãi.

“Là Dương Thanh!”
Đám người ở đây rốt cuộc cũng nhận ra, kẻ nào vừa tìm thấy và lôi cổ Lưu lão quái ra, đồng thời còn khiến lão ta trọng thương.

“Uỳnh!”
Giây tiếp theo, thân thể Lưu lão quái lại bay vèo ra như một quả bóng cao su, nặng nề nện xuống phế tích võ quán Yến Đô.

“Uỳnh uỳnh uỳnh!”
Nhưng chuyện này còn chưa kết thúc, ngay sau đó, thân thể của Lưu lão quái lại bị nện xuống đất thật mạnh như đạn pháo.

Không ai có thể thấy rõ bóng dáng Dương Thanh di chuyển, nhưng bọn họ đều biết, người đang ra tay hành hạ Lưu lão quái nhất định là Dương Thanh.

Vài giây ngắn ngủi trôi qua, Lưu lão quái đã nằm liệt trên mặt đất, khắp người dính đây máu tươi.

Mặt đất thì đã lởm chởm những chiếc hố hình người.

Dương Thanh cùng mái tóc bạc rốt cuộc xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

Anh bước từng bước lại gần Lưu lão quái, gương mặt góc cạnh như được chạm khắc ra hoàn toàn không hề có chút giận dữ nào mà lại hết sức bình thản.

“Chết đi!”
Mọi người chợt nghe thấy một tiếng quát như tiếng tử thần gọi, giây tiếp theo, Dương Thanh giơ một chân, nhảm thẳng đầu Lưu lão quái, đạp thật mạnh xuống.

.

Ngôn Tình Hài

Tất cả đều khẳng định răng, nếu một cước này hạ xuống, đầu Lưu lão quái chắc chản sẽ nát nhừ.

Thấy chân Dương Thanh đã sắp hạ xuống đến nơi, Lưu lão quái tuyệt vọng trợn to mất, nhưng ngay trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, một hơi thở võ thuật kh*ng b* chợt bao phủ toàn bộ chốn này.

“Uỳnh!”
Giây tiếp theo, một tiếng động lớn vang lên, dưới một quyền này, Dương Thanh bị đẩy lùi lại phía sau, hai chân trượt dài trên mặt đất ba, bốn mét mới dừng lại được.

Trước mặt Lưu lão quái lúc này vừa xuất hiện một gã đàn ông cao to lực lưỡng, chiều cao.

chừng 1m9, hơi thở võ thuật trên người kẻ này vô cùng kh*ng b*.

“Cao thủ Siêu Phàm Cảnh!”
Đồng tử của Hoa Anh Kiệt đột nhiên co rút lại, nhìn kẻ vừa tới, vẻ không thể tin nổi.

Tính cả Dương Thanh và Vương Chiến thì đây là cao thủ Siêu Phàm Cảnh thứ ba lão ta nhìn thấy trong ngày hôm nay.

Lão ta hoàn toàn không hề nghi ngờ chuyện gã đàn ông lực lưỡng kia đã tiến vào Siêu Phàm Cảnh, dầu gì bản thân lão ta cũng đã là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, nhưng uy lực toát ra từ gã đàn ông cao lớn kia lại vẫn khiến lão ta khó thở.

Loại uy lực này, chắc chắn phải xuất phát từ người của cao thủ Siêu Phàm Cảnh.

Mã Siêu thoáng di động thân mình, nhào tới đứng bên cạnh Dương Thanh, cảnh giác nhìn gã đàn ông cao lớn đó..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1931: 1931: Chương 1941


“Tha được thì nên tha đi, Lưu lão quái, tôi mang đi!”
Bỗng nhiên, gã đàn ông trung niên đó lên tiếng.

Giọng điệu của ông ta cực kì ngang nhiên, như thể ông ta muốn mang ai đi thì không kẻ nào có thể ngăn cản nổi.

“Lão già này, phải chết!”
Rốt cuộc Dương Thanh cũng lên tiếng, anh nhìn về phía người trung niên cao lớn kia, ý chí chiến đấu bắt đầu hừng hực.

““Hừt”
Người trung niên cao lớn lạnh lùng nói: “Cậu chỉ vừa bước một chân vào Siêu Phàm Cảnh mà đã dám lớn lối như vậy à? Nếu thật sự tiến vào Siêu Phàm Cảnh chẳng phải sẽ càng kiêu ngạo hay sao?”
“Nếu đã vậy, dĩ nhiên tôi đây không thể tha cho cậu được rồi!”
Lời vừa dứt, gã trung niên cao lớn kia thoáng di động, nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Dương Thanh.

Ông ta vung một cánh tay, nắm tay to lớn đấm thẳng về phía trái tim Dương Thanh.

Trong chớp mắt, ngay chính Dương Thanh cũng cảm nhận được một hơi thở khủng khiếp không thể ngăn cản.

Ánh mắt anh tràn ngập lạnh lẽo, một hơi thở gần như ngang cỡ Siêu Phàm sơ kỳ bùng nổ từ cơ thể anh.

“Giết!”
Anh vung tay chém một quyền.

Chỉ là một quyền dứt khoát, không có động tác hoa mỹ nào, nhưng không gian xung quanh như thể bị sức mạnh đi kèm quyền này của anh xé rách toạc.

“Uỳnh!”
Nắm đấm của hai người đối đầu trong giây lát.

Thân thể Dương Thanh bỗng bị đẩy lùi bảy, †ám bước, mà gã trung niên cao to kia chỉ phải lùi lại ba, bốn bước.

Dù vậy, điều này cũng đã khiến ông ta thoáng lộ vẻ khiếp sợ.

Ông ta có thể cảm nhận được, cảnh giới võ thuật của Dương Thanh vẫn chưa bước vào Siêu Phàm Cảnh, chính xác là thì hẳn đang là bán bộ ` Siêu Phàm Cảnh.

Tuy cách Siêu Phàm sơ kỳ chỉ nửa bước thôi nhưng chỉ có cao thủ Siêu Phàm Cảnh mới biết, nửa bước chênh lệch này lớn cỡ nào.

Vậy mà Dương Thanh lại có thể chống lại chiêu tấn công của ông ta, đồng thời chỉ lùi lại bảy, tám bước, mà chính mình cũng đã phải lùi lại ba, bốn bước.

“Từ bao giờ mà cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Miêu Thành cũng dám đặt chân vào Yến Đô thế này?”
Ngay lúc này, một giọng nói từ trên trời giáng xuống, tựa như âm thanh của Thần, làm chấn động cả đất trời.

Đồng thời, một uy lực võ thuật kh*ng b* tràn xuống, đè lên toàn bộ khu vực này.

“BịchI”
“Bịch!”
Dưới uy lực kinh khiếp đó, những cao thủ có cảnh giới dưới Thần Cảnh hậu kỳ đều quỳ phịch hai gối xuống đất.

Chỉ một luồng uy lực đã khiến các cao thủ dưới cảnh giới Thần Cảnh hầu kỳ phải quỳ xuống, có thể đoán được chủ nhân của giọng nói kia mạnh cỡ nào.

Gã trung niên cao to vừa nghe thấy giọng nói này, lập tức mặt mũi trăng bệch ra, mắt lộ vẻ sợ sệt khủng khiếp, như thể vừa thấy được một nhân vật đáng sợ tột cùng..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1932: 1932: Chương 1942


Đồng thời, thân thể ông ta cũng bị đầy lùi vài bước, đợi khi ông ta dừng lại được, khóe miệng đã ứa máu tươi.

Cảnh tượng này khiến mỗi người có mặt ở đây đều rúng động cả tâm can.

Ngay cả Dương Thanh cũng tỏ ra hết sức căng thẳng, bởi vì chính anh cũng không thể cảm nhận được chủ nhân giọng nói kia hiện đang ở đâu.

“Cút!”
Sau đó, lại một tiếng quát giận dữ vang lên.

Lúc này, gã trung niên cao lớn không dám nhùng nhằng, chỉ quảng cho Dương Thanh một ánh mắt tàn độc rồi vội chộp lấy Lưu lão quái, quay lưng định chạy.

Thấy gã trung niên kia sắp mang theo Lưu lão quái biến mất, Dương Thanh lập tức lạnh lùng quát: ‘Muốn chạy thì bỏ người lại đất”
Hôm nay, bất kể ai ra mặt, anh cũng phải giết Lưu lão quái.

Đương nhiên anh cũng biết rõ, trước kia, khi anh sắp tiến vào trạng thái điên cuồng, chính do Lưu lão quái này dùng cổ thuật chỉ đạo mười gã cao thủ Vương Cảnh tấn công anh mới khiến anh triệt để rơi vào cơn điên cuồng đến mất lí trí.

Nếu không phải do Lưu lão quái, anh vẫn còn có thể đè nén cơn cuồng bạo trong người, Vương Chiến cũng sẽ không mất mạng.

“Hả?”
Những người đứng đầu các thế lực lớn quanh đó nghe thấy Dương Thanh nói vậy, lập tức sợ hãi sửng sốt.

Gã đàn ông trung niên lực lưỡng kia có thực lực rất mạnh, rõ ràng đã bước vào Siêu Phàm Cảnh, Dương Thanh căn bản không phải đối thủ của ông ta nhưng vẫn dám đứng ra ngăn cản.

“Cậu vội vàng muốn chết như vậy à?”
Ông ta bỗng lên tiếng, giọng nói tràn ngập ý muốn giết người.

Đáy mắt Dương Thanh cũng đầy sát khí, hơi thở võ thuật trên người anh tăng vọt chỉ trong giây lát, phút chốc đã vượt xa cảnh giới Thần Cảnh đỉnh phong, bùng nổ ra ngoài.

Lần này, sắc mặt gã đàn ông trung niên kia đã trở nên cực kì khó coi.

Là một cao thủ Siêu Phàm Cảnh, dĩ nhiên ông ta có thể cảm nhận được, thực lực võ thuật của Dương Thanh lúc này đã tiến sát tới Siêu Phàm Cảnh sơ kỳ.

Thực chất Dương Thanh đang từ bán bộ Siêu Phàm Cảnh lại nhanh chóng tăng được tới Siêu Phàm Cảnh sơ kỳ.

Vậy có nghĩa là, một khi Dương Thanh dốc toàn lực đối phó với ông ta, anh hoàn toàn có thể phát huy được thực lực của một cao thủ Siêu Phàm Cảnh sơ kỳ.

Một điểm quan trọng nữa là, giọng nói vừa rồi không hề vang lên nữa, chứng tỏ người kia hoàn toàn dửng dưng trước sự khiêu khích của Dương Thanh với ông ta.

“Anh Thanh!”
Mã Siêu lo lăng gọi, anh ta biết, trong trạng thái này, Dương Thanh rất mạnh.

Nhưng gã đàn ông trung niên kia càng mạnh hơn.

Dù Dương Thanh có dốc hết sức cũng chưa chắc là đối thủ của ông ta.

“Để người lại!”
Dương Thanh nhắc lại lần nữa.

Gió phương Bắc rít gào, bông tuyết tán loạn đầy trời, mái tóc đã biến thành màu bạc của Dương Thanh cũng tung bay theo gió.

“Nếu cậu đã muốn chết đến thế thì tôi sẽ giúp cậu một tay!”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1933: 1933: Chương 1943


Gã trung niên kia đặt Lưu lão quái xuống, ngay sau đó, một hơi thở võ thuật kh*ng b* từ trên người ông ta chợt bùng nổ.

Khu vực quanh người ông ta như vừa được ngăn cách với thế giới bên ngoài, bông tuyết rơi xuống gần ông ta vài mét liền biến mất.

“Dương Thanh đã thực sự bước vào Siêu Phàm Cảnh sao?”
Long Khoa nghiến răng nói.

Ân oán giữa Hoàng tộc họ Long và Dương Thanh không nhỏ, Dương Thanh càng mạnh, Hoàng tộc họ Long càng bị nguy hiểm thêm.

Sắc mặt Diệp Xung cũng hết sức khó coi, Dương Thanh và anh ta băng tuổi nhau, nhưng anh ta mới chỉ là bán bộ Thần Cảnh, còn Dương Thanh lại đã đặt chân vào Siêu Phàm Cảnh?
Đoàn Vô Nhai lại tỏ vẻ hết sức phức tạp, ông ta là người thừa kế của Hoàng tộc họ Đoàn, bản thân cũng là cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ, vậy mà lúc này, ở trước mặt Dương Thanh lại trở nên nhỏ bé và yếu ớt đến vậy.

Có lẽ, một đòn của Dương Thanh đã đủ g**t ch*t ông ta rồi nhỉ?
Hoa Anh Kiệt chỉ lạnh lùng nhìn, nhưng trong nội tâm lại cực kì không cam lòng.

Lão ta đã đặt chân tới cảnh giới Thần Cảnh đỉnh phong rất nhiều năm rồi, những năm gần đây, lão ta một mực tìm kiếm cơ hội bước chân vào Siêu Phàm Cảnh, nhưng võ thuật của lão ¡ trước sau vần không hề có tiến bộ.

Hôm nay, một gã thanh niên mới hai mươi tám tuổi lại đã đặt chân vào Siêu Phàm Cảnh?
“Cậu ta vẫn chưa bước vào Siêu Phàm Cảnh!”
Đúng lúc này, phía bên Hoàng tộc họ Long, một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong có khuôn mặt già nua chợt nghiêm nghị nói: “Hiện tại, có thể cậu ta chỉ có thực lực bán bộ Siêu Phàm Cảnh thôi”.

“Hơn nữa, thực lực này cũng không thuộc về cậu ta, các vị chớ quên, trước đó cậu ta từng trở nên cực kì điên cuồng, gần như mất cả lí trí, lúc này hẳn chỉ mới khôi phục bình tĩnh nhưng cảnh giới võ thuật vẫn chưa khôi phục đâu”.

“Nhất định cậu ta đã dùng biện pháp gì đó, hoặc uống thứ thuốc nào đó để tăng thực lực, bằng không, chắc chắn cậu ta không thể sở hữu thực lực mạnh cỡ đó ở cái tuổi này được”.

Nghe lão già kia nói thế, mấy vị cầm quyền của các thế lực lớn mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.

“Thì ra lúc này đang tạm thời có thể duy trì thực lực bán bộ Siêu Phàm Cảnh cho nên mới dám liều mạng đối chọi với cao thủ Siêu Phàm Cảnh, đợi khi hiệu quả tăng mạnh thực lực biến mất, muốn báo thù sẽ khó khăn hơn nhiều”.

Diệp Xung cũng lên tiếng, như thể đang an ủi bản thân.

Đoàn Vô Nhai hừ lạnh một tiếng: “Các người đừng quên, dù cậu ấy chỉ tạm thời có thực lực bán bộ Siêu Phàm Cảnh thì cũng có thể giết sạch đám chúng ta đấy”.

Nghe vậy, đám người quyền quý của các thế lực lớn đều quay sang nhìn Đoàn Vô Nhai.

“Đoàn Vô Nhai, ông đang muốn tâng bốc kẻ địch để hạ thấp phe ta à?”
Long Khoa lạnh lùng hỏi.

Đoàn Vô Nhai khinh thường cười nhạt, lạnh lẽo nói: ‘Đừng có gộp chung tôi với các người, các người không xứng!”
“Tên khốn, ông muốn chết đúng không?”
Long Khoa lập tức giận dữ.

“Với thực lực của ông cũng đòi giết tôi?”
Đoàn Vô Nhai cười nhạt, hơi thở võ thuật của cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ lập tức tràn ra từ người ông ta.

Sắc mặt Long Khoa cứng đờ, cùng là người thừa kế của Hoàng tộc nhưng ông ta mới chỉ có thực lực Thần Cảnh trung kỳ, đấu với Đoàn Vô Nhai quả thực chỉ có một con đường chết..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1934: 1934: Chương 1944


“Các vị, giờ không phải là lúc để chúng ta cãi cọ mà nên suy nghĩ xem, làm sao để tiếp tục cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô mới phải”.

Diệp Xung bỗng bước lên trước, cất giọng khuyên.

“Cậu còn muốn tiếp tục cuộc đấu võ giành ngôi Vương?”
Đoàn Vô Nhai nhíu mày hỏi.

Säc mặt Thượng Quan Nhu cũng hết sức khó coi, lạnh lùng nhìn Diệp Xung, nói: “Ngay cả võ quán Yến Đô cũng đã bị đánh sập, còn cần tiếp tục thi đấu sao?”
“Hơn nữa, với thực lực võ thuật mà cậu Thanh đã thể hiện ra, các vị nghĩ mình còn có phần thắng sao?”
Diệp Xung chỉ cười nhẹ một tiếng: “Cũng không hẳn như vậy, đúng là võ quán Yến Đô đã bị đánh nát, thực lực của Dương Thanh cũng rất mạnh, nhưng rốt cuộc anh ta vẫn chưa thi đấu với các cao thủ đứng đầu của Hoàng tộc chúng ta đây”.

“Nếu còn chưa thi đấu thì làm sao có thể tính anh ta thắng rồi?”
Những vị cầm quyền của các thế lực hàng đầu ở đây lập tức hiểu ý Diệp Xung.

Long Khoa nhanh nhảu nói: “Cháu Xung nói đúng lắm, dù Dương Thanh rất mạnh nhưng còn chưa đấu với các cao thủ của chúng ta, vậy thì không tính là đã thắng được”.

“Cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô nhất định phải tiếp tục!”
Hoa Anh Kiệt cũng lạnh lùng nói: “Đúng thế, cuộc thi giành ngôi Vương cần phải tiếp tục!”
“Các người…”
Thượng Quan Nhu lập tức nổi giận đùng đùng, cô ta nghiến răng nói: ‘Các người không sợ sẽ mất mạng trong tay cậu Thanh sao?”
Đoàn Vô Nhai cũng lạnh giọng bảo: “Các người đang mua dây buộc mình đó!”
“Ha ha, đợi lát nữa Dương Thanh có còn sức chiến đấu tiếp hay không còn chưa biết đâu, anh †a muốn giết chúng tôi thì cũng phải có năng lực giết được đất”
Diệp Xung cười ha hả rồi nói.

Lúc này, Dương Thanh đã bắt đầu so đấu với gã đàn ông trung niên thần bí kia, mỗi một lần so chiêu với ông ta, Dương Thanh đều sẽ bị đánh bay mấy mét hệt như quả bóng cao su.

Hiển nhiên, gã đàn ông trung niên cao to này còn đang kiêng kị vị cao thủ thần bí nọ, băng không, ông ta đã sớm thẳng thừng xuống tay giết Dương Thanh.

Nhưng dường như Dương Thanh hoàn toàn không cảm nhận được đau đớn, bị đánh bay một lần, anh lại đứng lên, xông về phía ông ta lần nữa.

“Lưu lão quái, phải chết!”
Dương Thanh gầm nhẹ một tiếng, đôi mắt đã đỏ rực màu máu.

Gã trung niên kia quả rất mạnh nhưng lại không phải không thể đánh bại, anh có thể nhận ra, sau mỗi lần tấn công của mình, hơi thở võ thuật trên người anh lại tăng mạnh thêm một chút.

Anh còn có thể cảm nhận rõ ràng, đây chính là tác dụng của liều thuốc hoàn mỹ.

Nhưng lần này không như trước đây, khi liều thuốc hoàn mỹ kia phát huy tác dụng, nó vẫn chưa khiến anh mất đi lí trí, cũng không khiến anh cảm thấy đau đớn chỗ nào.

Gã trung niên cao to kia dường như cũng nhận ra điểm này, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, ông ta muốn ra đòn quyết định nhưng lại sợ vị cao thủ thần bí kia.

“Ranh con, cậu thật sự muốn liều chết với tôi à?”
Sắc mặt ông ta bắt đầu tràn ngập sát khí, trừng mất nhìn về phía Dương Thanh vừa bị đánh bay lại đang lồm cồm bò dậy..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1935: 1935: Chương 1945


Dương Thanh lau vết máu nơi khóe miệng, ánh mắt điên cưồng nhìn thẳng vào gã đàn ông kia, nghiến răng nói: “Lưu lão quái, phải chết!”
Vẫn là câu nói này!
“Đã thế thì dù tôi giết cậu, hẳn vị kia cũng sẽ không nhúng tay đâu nhỉ?”
Gã đàn ông trung niên lạnh lẽo nói.

Ông ta nói vậy là đang muốn thử ý vị kia, đối phương vần chẳng nói thêm gì, ra vẻ không định nhúng tay vào chuyện này.

“Anh Thanh, quân tử báo thù, mười năm không muộn!”
Mã Siêu căn răng hô.

Anh ta cũng rất muốn báo thù cho Vương Chiến, nhưng gã đàn ông trước mặt kia quá mạnh, Dương Thanh hoàn toàn không phải đối thủ của ông ta.

So với báo thù, anh ta càng mong muốn Dương Thanh có thể sống sót.

Dương Thanh lại lắc đầu, sảc mặt kiên định, nói: “Hôm nay, Lưu lão quái phải chết!”
Vừa dứt lời, hơi thở võ thuật trên người anh đã tăng vọt, chân khẽ di động, một lần nữa lao về ma đối thủ.

“Uỳnh uỳnh uỳnh!”
Dương Thanh lại bắt đầu một vòng tấn công mãnh liệt gã đàn ông trung niên kia, những đòn tấn công lần này lại mạnh hơn lần trước khá nhiều.

Gã trung niên cao to kia cũng nhận ra, thực lực của Dương Thanh lại tăng mạnh vài phần, sắc mặt lập tức âm trầm cực kì.

Nếu cứ tiếp tục như thế nữa, chẳng phải thực lực của Dương Thanh sẽ có lúc vượt qua ông ta sao?
Nghĩ tới đây, ông ta kinh sợ toát mồ hôi lạnh.

“Ranh con, mày muốn chết hải”
Ông ta vung mạnh cánh tay, một luồng sức mạnh đáng sợ từ từ ngưng tụ trong lòng bàn tay, sau đó đột ngột chụp về phía Dương Thanh.

Dương Thanh lập tức năm tay, công kích về phía lòng bàn tay ông ta.

“Uỳnh!”
Một tiếng động lớn vang lên, dưới ánh mắt khiếp sợ của tất cả mọi người, Dương Thanh bị đẩy lùi về sau bảy, tám bước, gã đàn ông cao lớn kia cũng bị đẩy lui bảy, tám bước.

Lần so chiêu này, sức mạnh của hai người đã ngang nhau!
“Sao có thể như vậy được?”
Long Khoa trợn to mắt hô lên, không thể tin nổi.

Diệp Xung và Hoa Anh Kiệt cũng kinh ngạc tột cùng, gã đàn ông trung niên kia chính là cao thủ Siêu Phàm Cảnh, vậy mà lần so chiêu này, Dương Thanh lại có thể ngang sức với ông ta.

Cảnh tượng này khiến bọn họ tưởng mình đang nằm mơ.

Một hơi thở mờ mịt như có như không chợt tràn ra từ trên người Dương Thanh.

Cảm nhận được hơi thở quen thuộc này, gã đàn ông trung niên lập tức căng thẳng nhìn, bởi vì lúc này, hơi thở võ thuật của Dương Thanh đã bước vào Siêu Phàm Cảnh.

Ông ta không thể xác định, đây là sức mạnh thuộc về thực lực chân chính của Dương Thanh hay chỉ là sức mạnh mượn tạm từ thứ thuốc tăng cường thực lực hoặc bí pháp nào đó..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1936: 1936: Chương 1946


Nhưng bất kể thế nào, chỉ cần có thể giúp một cao thủ võ thuật trở nên mạnh mẽ thì sức mạnh đó vẫn thuộc về thực lực của người này.

Ngay cả chính ông ta cũng chưa từng nghe nói tới một người trẻ tuổi như vậy có thể đạt tới Siêu Phàm Cảnh.

“Rốt cuộc cậu là ai?”
Giờ khắc này, ông ta không muốn tiếp tục tấn công Dương Thanh nữa mà chỉ nghiêm sắc mặt hỏi anh.

Ông ta không tin một thiên tài võ thuật cỡ này lại là một cao thủ trong thế gian.

Người như thế nhất định phải có lai lịch cực lớn.

Ban đầu ông ta còn cho rằng, khi ông ta muốn ra tay đánh chết Dương Thanh, vị cao thủ thần bí kia xuất hiện là vì bất mãn chuyện ông ta bước vào thế gian.

Nhưng giờ xem ra, việc này có lẽ không đơn giản như vậy, sự xuất hiện của vị cao thủ thần bí kia có lẽ là vì Dương Thanh.

Mới đầu, vị đó xuất hiện để ngăn cản mình giết Dương Thanh, nhưng hiện tại vì sao lại không nhúng tay vào nữa?

Là bởi vì, trước đó, thực lực của Dương Thanh chưa đủ mạnh.

Nhưng lúc này, Dương Thanh đã có thực lực ngang với cảnh giới Siêu Phàm Cảnh sơ kỳ rồi.

Đấu với ông ta, chí ít cũng không dễ dàng bị g**t ch*t nữa.

“Tôi là ai có gì quan trọng sao?”
Sắc mặt Dương Thanh tràn ngập ý muốn giết người: “Tôi chỉ muốn lấy mạng Lưu lão quái! Nếu không phải tại ông ta, ông Chiến đã không phải chết!”
Gã đàn ông trung niên cho rằng, Dương Thanh sẽ không nói cho ông ta biết thân phận chân thật của mình.

Nhưng ông ta không biết, ngay chính bản thân Dương Thanh cũng không rõ thân phận của mình ra sao.

Anh vốn cho răng gia tộc Vũ Văn ở Yến Đô là nhà của mình, Vũ Văn Cao Dương – người đứng đầu gia tộc đó chính là bố mình.

.

Kiếm Hiệp Hay
Nhưng sau này, anh mới biết, Vũ Văn Cao Dương không phải bố đẻ của anh, năm ấy mẹ anh kết hôn với Vũ Văn Cao Dương thì đã mang thai anh rồi.

“Hừ!”
Gã đàn ông trung niên kia hừ lạnh một tiếng: “Đồ không biết lượng sức mình!”
Vừa dứt lời, hơi thở võ thuật trên người ông ta đột nhiên mạnh thêm, ông ta ngạo nghẽ nhìn Dương Thanh, nói: “Ranh con, tuổi còn trẻ đã có thực lực võ thuật cỡ này đúng là không dễ”.

“Nhưng muốn cướp Lưu lão quái trong tay tôi thì tuyệt đối không có khả năng!”
Dương Thanh chẳng buồn dài dòng thêm nữa, chân anh thoáng di động, một lần nữa lao về phía ông ta, như muốn nhất quyết giết bằng được Lưu lão quái.

“Uỳnh uỳnh uỳnh!”
Hai người điên cuồng so chiêu, uy lực võ thuật của họ gần như đã bao trùm cả Yến Đô.

Đám người cầm quyền của các thế lực lớn đang đứng cách bọn họ cả trăm mét, ai nấy đều hết sức căng thẳng.

Sức mạnh của Dương Thanh đã vượt xa tưởng tượng của họ.

Bọn họ còn cho rằng, dù không chết nhưng Dương Thanh cũng sẽ bị người đàn ông trung niên kia đánh trọng thương, nhưng thật bất ngờ, Dương Thanh không chỉ không bị thương, trái lại càng đánh càng mạnh.

“Chuyện này rốt cuộc là sao? Chẳng phải Dương Thanh đã dốc kiệt sức rồi cơ mà? Vì sao còn có thể phát huy thực lực mạnh cỡ đó?”.
 
Back
Top Bottom